vi
stringlengths 846
10.5k
| en
stringlengths 799
10.5k
|
---|---|
Nghị luận xã hội về đức tính tự tin của con người ngữ văn 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về đức tính tự tin của con người ngữ văn 12
Trái với nhút nhát thì tự tin là một đức tính cần có để phát huy, trong cuộc sống nếu như nhút nhát thì bạn không thể có thành công được. Vậy thì tự tin là gì? và nó quan trọng với mỗi người như thế nào? chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu nhé!.
Tự tin được định nghĩa là một đức tính của con người, là tin vào khả năng của mình và tin vào những kiến thức và kinh nghiệm và mình vốn có. Có thể thấy rằng tự tin là một đức tính không thể thiếu ở mỗi người chúng ta, nếu như thiếu đi tự tin thì con người sẽ chẳng làm được gì và cũng không thể thành công được.
Tự tin còn được thể hiện ở trong học tập, đó là khi chúng ta gặp phải một vấn đề nào đó khó, nếu như là người nhút nhát thì không tin vào khả năng của mình, chưa làm đã sợ và không tìm ra được đáp án. Thế nhưng ngược lại đối với người tự tin vào khả năng của mình thì họ sẽ luôn bình tĩnh trước những vấn đề khó đó sau đó thì tìm cách giải quyết theo những gì mà mình đã học được. Bởi vì khi người ta không tin tưởng vào khả năng của mình thì mọi thứ sẽ không thể giải quyết được. Có thể nói tự tin là một bí quyết dẫn tới thành công.
Tự tin ở trong công việc thường ngày đó là khi chúng ta giao tiếp, dẫu cho không được giàu sang nhưng cũng không vì thế mà chúng ta đánh mất đi sự tự tin. Hay ở trong công việc văn phòng, khi sếp giao cho công việc thì những người tự tin thường hay lấy làm bình thường và có thể bình thản, không kêu ca mà làm tốt phần của mình. Hay là khi mọi người thắc mắc về một dự án nào đó thì họ sẽ tự tin trả lời những câu hỏi những khúc mắc. Khi nói mọi câu từ và vấn đề đều rất vững vàng và phải có cơ sở. Thế cho nên tự tin rất quan trọng tới đời sống của chúng ta là vậy.
Ví dụ trong những ngành nghề như là giáo viên, ca sĩ hay là phát thanh viên nếu như thiếu đi sự tự tin thì chắc chắn là không bao giờ họ làm được việc hoặc là có làm thì kết quả cũng không được như ý muốn. Hay là một nữ ca sĩ khi bước lên sân khấu trước hàng nghìn khán giả nhưng nếu như cô ấy run thì không thể hát được bài nào, còn khi tự tin và đã làm chủ được sân khấu thì chính cô ấy đã thành công. Làm ca sĩ mà đứng trên sân khấu không hát nên lời thì coi như sự nghiệp ca sĩ cũng tàn cũng như giáo viên mà không nói được thì không thể truyền đạt được những kiến thức cần thiết cho học sinh. Chính vì thế cho nên tự tin rất quan trọng đối với mỗi người. Và nó có thể quyết định được tất cả những hành động ở trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.
Tuy nhiên, tự tin những cũng vẫn phải biết mình đang ở vị trí nào và phải biết được mình là ai, đừng bao giờ nghĩ mình là duy nhất và giỏi nhất. Như vậy sẽ bị trở thành lố bịch. Tự tin những cũng cần phải biết khiêm tốn và có điểm dừng, có như thế mới có thể thành công được trong cuộc sống.
Như vậy chúng ta có thể thấy dức tính tự tin vô cùng cần thiết đối với mỗi con người. Chúng ta muốn phát triển và hoàn thiện thì cần phải cố gắng phát huy khả năng bản thân.Từ bây giờ hãy rèn luyện cho bản thân đức tính tốt đẹp này nhé!.
Nguồn: Bài văn hay
|
Social commentary on the self-confidence of people, literature 12
Instruct
Social commentary on the self-confidence of people, literature 12
Contrary to shyness, confidence is a virtue that needs to be developed. In life, if you are shy, you cannot be successful. So what is confidence? And how important is it to each person? Let's find out together!.
Confidence is defined as a human virtue, which means believing in one's abilities and believing in one's inherent knowledge and experience. It can be seen that confidence is an indispensable quality in each of us. Without confidence, people will not be able to do anything and will not be successful.
Confidence is also shown in learning, that is when we encounter a difficult problem. If we are shy, we do not believe in our abilities, we are afraid to do anything and cannot find the answer. judgment. But on the contrary, people who are confident in their abilities will always stay calm when faced with difficult problems and then find ways to solve them according to what they have learned. Because when people do not believe in their abilities, everything cannot be solved. It can be said that confidence is a secret to success.
Confidence in daily work is when we communicate. Even though we are not rich, we do not lose our confidence because of that. Or in office work, when the boss assigns work, confident people often take it for granted and can calmly, without complaining, do their part well. Or when people have questions about a certain project, they will confidently answer the questions and concerns. When speaking, every sentence and issue must be very solid and must have a basis. That's why confidence is so important to our lives.
For example, in professions such as teachers, singers or broadcasters, if they lack confidence, they will certainly never be able to do the job or even if they do, the results will not be as expected. Or a female singer steps on stage in front of thousands of audiences, but if she's shaking, she can't sing a song, but when she's confident and has mastered the stage, she's succeeded. As a singer, if you can't sing on stage and can't sing, your career as a singer will be over, just like if a teacher can't speak, she can't convey the necessary knowledge to students. That's why confidence is very important for everyone. And it can determine all the actions in our daily lives.
However, to be confident, you still have to know where you are and who you are, never think you are the only one and the best. That would become ridiculous. Be confident but also need to know how to be humble and have a limit, only then can you be successful in life.
So we can see that the quality of self-confidence is extremely necessary for every human being. If we want to develop and improve, we need to try to develop our own abilities. From now on, let's train ourselves this good virtue!.
Source: Good article
|
Nghị luận xã hội về ảnh hưởng của facebook đến cuộc sống con người – Ngữ văn 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về ảnh hưởng của facebook
Đề bài
Có ý kiến cho rằng, mạng xã hội facebook đã mang lại những tiện ích lớn lao cho con người. Ý kiến khác lại khẳng định: facebook đang tác động tiêu cực đến đời sống con người, đặc biệt là cuộc sống của giới trẻ.
Hãy viết bài văn (khoảng 600 chữ) trình bày ý kiến của anh (chị) về vấn đề trên.
Hướng dẫn làm bài
Đề bài yêu cầu thí sinh bàn luận, thể hiện quan điểm về việc sử dụng mạng xã hội facebook có lợi hay có hại. Cần trả lời được các câu hỏi cơ bản: Mạng xã hội facebook là gì? Sử dụng facebook tác động tích cực hay tiêu cực đến đời sống con người, đặc biệt là giới trẻ? Thực trạng sử dụng facebook của giới trẻ Việt Nam hiện nay? Làm thế nào để không “nghiện” facebook, giải pháp “cai nghiện” facebook? Làm thế nào để khai thác tốt các tiện ích và khắc phục những tác động tiêu cực của facebook?
Bài viết có thể triển khai các ý chính sau:
– Bên cạnh các mạng xã hội twitter, google plus,… facebook là một mạng xã hội có sức lan toả mạnh mẽ, là món ăn tinh thần không thể thiếu đối vói giới trẻ. Ở Việt Nam, theo một thống kê gần đây, có đến hơn 70% người dùng internet sử dụng Đây là một con số khổng lồ. Có nhiều ý kiến đề cao các tiện ích mà facebook đem lại, nhưng cũng có không ít ý kiến cực lực phê phán những tác động xấu của nó, đặc biệt là với giới trẻ. Vậy sử dụng facebook có lợi hay có hại, nên hay không nên?
– Mạng xã hội facebook có thể mang lại nhiều tiện ích lớn lao cho con người. Facebook là một “trung tâm giao tiếp” đa dạng, nơi bạn có thể tạo dựng nhiều mối quan hệ, kết nối bạn bè. Qua facebook, bạn có thể tự thể hiện bản thân. Việc thể hiện sở thích cũng như thế mạnh của mình trên mạng xã hội sẽ giúp bạn có nhiều cơ hội làm quen với những người cùng sở thích và chí hướng. Facebook cũng giúp bạn có thêm bạn mời, tìm lại bạn cũ và giữ liên lạc thường xuyên với mọi người ngay cả khi bạn không có thời gian gặp gỡ họ. Các hoạt động kinh doạnh, quảng cáo cũng có thể sử dụng facebook như một công cụ, phương tiện hữu hiệu phục vụ các mục tiêu trước mắt và lâu dài của mình.
– Facebook đồng thời cũng là nơi giúp bạn được bày tỏ quan điểm, là môi trường rèn luyện bản lĩnh, tư duy và ngôn ngữ. Bằng việc sử dụng mạng xã hội, bạn có thể chia sẻ suy nghĩ cá nhân về mọi vấn đề, từ quan điểm, lí tưởng sống đến vấn đề học hành, tình bạn, tình yêu,… Ngoài ra, vớ khả năng trò chuyện miễn phí và không giới hạn, facebook cũng là phương tiện chia sẻ tình cảm, làm giảm căng thẳng và giải trí, là “người bạn tâm giao” của giới trẻ.
– Tuy facebook có nhiều lợi ích như vậy, nhưng nếu lạm dụng (hay “nghiện” facebook), mạng xã hội này sẽ gây ra nhiều tác động tiêu cực. “Nghiện” facebook khiến chúng ta tốn rất nhiều thời gian và làm giảm quá trình tư duy sáng tạo. Các bạn trẻ “nghiện” facebook thường chăm chăm dùng điện thoại và máy tính vào facebook để tán gẫu, chuyện phiếm hoặc tự thể hiện bản thân dẫn đến sao nhãng học hành và công việc. Quá chú tâm vào mạng xã hội khiến họ quên đi mục tiêu thực sự của cuộc đời mình. Thay vì tập trung vào việc học để tìm kiếm công việc trong tương lai, họ chỉ chăm chú trở thành “anh hùng bàn phím”. Facebook cũng là phương tiện hữu hiệu trong việc làm tê liệt quá trình tư duy sáng tạo của những kẻ “nghiện” nó. Khi miệt mài “lướt” trên facebook, mọi suy nghĩ và tư duy của con người trôi theo thế giới hình ảnh và thông tin đa dạng trong đó (như khi ta xem ti vi trong vô thức), trôi đến vô cùng vô tận, không có điểm dừng trừ khi bạn ngắt mạng điện thoại hoặc máy tính.
– Khi đã “nghiện” facebook, trước hết, chúng ta cần phải có quyết tâm cao độ để “cai”. Thật ra, facebook không có “chất gây nghiện”, vấn đề là ở cách sử dụng của con ngưòi, vì vậy, “cai nghiện” facebook không cần thuốc mà chỉ dựa vào sự khôn ngoan của bạn. Hãy nhờ ngưòi thân, bạn bè nhắc nhở mỗi khi mình dùng facebook quá nhiều; hãy gián tiếp ngắt kết nối bằng cách xoá trình duyệt trên điện thoại, sử dụng dịch vụ mạng chặn facebook; hãy hạn chế tương tác bằng cách không bình luận trạng thái của người khác khi không cần thiết; chú tâm vào công việc, học hành; tạo dựng hứng thú, niềm yêu thích của mình trong cuộc sống, học tập và gặp,gỡ trực tiếp bạn bè,… Bạn cũng có thể tham gia các “hội”, các “trại cai nghiện facebook”, nơi các phương tiện dùng để sử dụng facebook hoàn toàn bị loại bỏ. Tất nhiên, như đã nói, sự quyết tâm cao độ của con người mói là yếu tố quyết định, nếu không, bạn sẽ lại “tái nghiện” một cách dễ dàng.
|
Social commentary on the influence of Facebook on human life - Literature grade 12
Instruct
Social commentary on the influence of Facebook
Topic
There is an opinion that the social network Facebook has brought great conveniences to people. Other opinions affirm: Facebook is negatively impacting human lives, especially the lives of young people.
Please write an essay (about 600 words) presenting your opinion on the above issue.
Instructions for homework
The test requires candidates to discuss and express their views on whether using the social network Facebook is beneficial or harmful. Need to answer basic questions: What is the social network Facebook? Does using Facebook have a positive or negative impact on people's lives, especially young people? Current status of Facebook usage by Vietnamese youth? How to not be "addicted" to Facebook, solutions to "detox" Facebook? How to make good use of the utilities and overcome the negative effects of Facebook?
The article can develop the following main ideas:
- Besides social networks Twitter, Google Plus,... Facebook is a social network with a strong influence and is an indispensable spiritual food for young people. In Vietnam, according to recent statistics, more than 70% of internet users use it. This is a huge number. There are many opinions that praise the benefits that Facebook brings, but there are also many opinions that strongly criticize its negative effects, especially on young people. So is using Facebook beneficial or harmful? Should I or shouldn't I?
– Facebook social network can bring many great benefits to people. Facebook is a diverse "communication center" where you can build many relationships and connect with friends. Through Facebook, you can express yourself. Expressing your interests and strengths on social networks will give you many opportunities to get to know people with similar interests and aspirations. Facebook also helps you invite more friends, find old friends and keep in regular contact with people even when you don't have time to meet them. Business and advertising activities can also use Facebook as an effective tool and means to serve their immediate and long-term goals.
– Facebook is also a place to help you express your opinions, an environment to train your courage, thinking and language. By using social networks, you can share personal thoughts on all issues, from perspectives and life ideals to education, friendship, love, etc. In addition, with the ability to chat Free and unlimited, Facebook is also a means of sharing emotions, reducing stress and entertainment, and is the "soul friend" of young people.
- Although Facebook has many benefits, if you abuse (or "addict" to Facebook), this social network will cause many negative effects. Being "addicted" to Facebook makes us waste a lot of time and reduces our creative thinking process. Young people who are "addicted" to Facebook often use their phones and computers to access Facebook to chat, gossip or express themselves, leading to neglect of studies and work. Being too focused on social networks makes them forget the real goal of their life. Instead of focusing on studying to find a job in the future, they only focus on becoming "keyboard warriors". Facebook is also an effective means of paralyzing the creative thinking process of those who are "addicted" to it. When diligently "surfing" on Facebook, all human thoughts and thoughts drift through the world of images and diverse information therein (like when we unconsciously watch TV), drifting endlessly. There is no stopping unless you disconnect your phone or computer.
– When we are "addicted" to Facebook, first of all, we need to have strong determination to "quit". Actually, Facebook does not have an "addictive substance", the problem is in the way people use it, so "detoxing" from Facebook does not require medication but only relies on your wisdom. Ask relatives and friends to remind you when you use Facebook too much; Please indirectly disconnect by deleting the browser on your phone, using a network service to block Facebook; Please limit interactions by not commenting on other people's statuses unnecessarily; focus on work and study; Create your excitement and love in life, studying and meeting friends directly, etc. You can also join "associations", "Facebook addiction camps", where social media are used. to use facebook is completely eliminated. Of course, as mentioned, the person's strong determination is the decisive factor, otherwise, you will easily "relapse" again.
|
Nghị luận xã hội về “Danh và thực”- Văn lớp 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Danh và thực”- Văn lớp 12
Bài làm
Trong cuộc sống xã hội Danh và thực là vấn đề muôn thủa thường gặp trong xã hội, được bàn luận và đề cập trong rất nhiều cuộc họp vì sự hám danh hám lợi của một số bộ phận con người trong cuộc sống.
Danh là gì? Đó chính là danh tiếng, địa vị xã hội mà một người nào đó đạt được sau những nỗ lực phấn đấu của mình. Nó chính là thành quả tốt đẹp, là mục tiêu phấn đấu của rất nhiều người sống trong xã hội hiện đại hôm nay
Thực là gì? Thực là những giá trị thực thế mà con người đó làm được, cố gắng được. Nó có thật sự như bên ngoài, như cái danh mà người đó đang mang hay không hay chỉ là “Hữu danh vô thực” tức là có danh nhưng không có thực tế.
Từ thời ông cha ta tới nay, danh luôn gắn liền với thực, không thể tách rời khỏi nhau. Nó như hai mảnh ghép hình luôn theo sát bên nhau tồn tại đồng hành cùng nhau. Trong chế độ phong kiến thì vấn đề danh thực có phần hơi bất công, thể hiện sự hời hợt trào lưu, mang tính hình thức là chủ yếu.
Giống như trong truyện ngắn “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng bà Phó Đoan được nhà nước phong danh hiệu “Tiết hạnh khả phong” vì có công chồng chết mà không tái giá, không đi bước nữa chính chuyên đoan trang, đức hạnh.
Bằng những lời văn sâu sắc, châm biếm của mình Vũ Trọng Phụng đã vẽ lên một xã hội phong kiến thối nát, toàn những người hám danh, “Hữu danh vô thực” thể chọc cười, mỉa mai thiên hạ.
Trong xã hội nào thì con người cũng đều hướng tới công danh. Danh chính là quyền lực, địa vị xã hội của người đó. Nó chính là giá trị mà một con người đạt được sau những nỗ lực phấn đấu của mình. Những danh vị đó giúp con người tạo ra chỗ đứng riêng của họ trong xã hội, được nhiều người vị nể, kính phục, tôn trọng, noi gương. Là một con người ai cũng thích điều đó.
Thực chính là giá trị thực tế, sự nỗ lực phấn đấu để đạt được danh mà mỗi người mong muốn. Nó chính là mồ hôi công sức, là sự vượt khó mà con người trải qua để đạt được danh mà mình muốn.
Nếu như danh tiếng là mục tiêu, mục đích hướng đến, thì thực lại chính là kim chỉ nam, là con đường đi. Tuy nhiên trong xã hội ngày nay có nhiều người háo danh, háo lợi nên sẵn sàng đi tắt đón đầu bằng nhiều thủ đoạn mánh khóe, bằng những lối chơi không đẹp, đi tắt.
Nguyên nhân dẫn tới hiện tượng danh ảo này là do sự phát triển của nền kinh tế thị trường cái gì cũng được đánh giá qua đồng tiền. Nên con người dễ bị tiền mua chuộc. Ví như một ông kia muốn lên chức nhưng không có bằng đại học thì không thể được xét duyệt thăng quan tiến chức. Ông ta bèn bỏ tiền mua bằng, rồi mua chuộc sự tín nhiệm của cấp trên để được cất nhắc thăng tiến trong công việc.
Ngoài ra, bệnh thành tích cũng làm cho xã hội của chúng ta chạy theo danh hão. Mỗi một đơn vị khi họp tổng kết năm, báo cáo lên cơ quan cấp trên, lên chính phủ đều muốn cơ quan mình thành thích tốt, hoạt động tốt, ai cũng là cá nhân ưu tú, tiên tiến cả. Nhưng thực chất trong tập thể không phải ai cũng hoàn hảo để tốt hết cả.
Họ chạy theo bệnh thành tích “làm láo báo cáo hay” để được danh lợi mới được tuyên dương cất nhắc…Trong môi trường giáo dục bệnh thành tích càng nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Trường nào cũng có tỷ lệ học sinh trăm phần trăm khá giỏi, không có học sinh trung bình, hay yếu kém, điều này thật đáng nghi ngờ.
|
Social commentary on "Name and reality" - Grade 12 Literature
Instruct
Social commentary on "Name and reality" - Grade 12 Literature
Assignment
In social life, fame and reality are eternal problems commonly encountered in society, discussed and mentioned in many meetings because of the greed for fame and profit of some sections of people in life.
What is name? That is the reputation and social status that someone achieves after their efforts. It is a good result, the striving goal of many people living in today's modern society
What is real? Reality is the real values that that person can do and try. Is it really like the outside, like the name that person is carrying or is it just "No name but no reality" meaning there is a name but no reality.
From the time of our ancestors until now, name has always been attached to reality, inseparable from each other. It is like two pieces of a puzzle that always follow each other and exist together. In the feudal regime, the issue of reputation is somewhat unfair, showing the superficiality of the trend and being mainly formal.
Like in the short story "The Red Number" by Vu Trong Phung, Mrs. Pho Doan was given the title "Tiet Hanh Kha Phong" by the state because her husband died without remarrying, and did not remarry because she was dedicated to decorum and virtue.
With his profound, satirical words, Vu Trong Phung painted a corrupt feudal society, full of people who are greedy for fame, "nothing but real names" who cannot make people laugh or mock.
In any society, people aim for fame and fortune. Fame is the power and social status of that person. It is the value that a person achieves after his or her efforts. Those titles help people create their own place in society, being respected, admired, respected, and imitated by many people. As a human being, everyone likes that.
Truth is the actual value, the effort to strive to achieve the reputation that each person desires. It is the sweat and effort, the overcoming of difficulties that people go through to achieve the reputation they want.
If reputation is the goal, the goal to aim for, then it is actually the guideline, the path. However, in today's society, there are many people who are eager for fame and profit, so they are willing to take shortcuts with many tricks, with unsightly playing styles, and shortcuts.
The reason for this virtual reputation phenomenon is due to the development of the market economy, everything is evaluated through money. So people are easily bribed by money. For example, if a man wants to get promoted but does not have a university degree, he cannot be considered for promotion. He then spent money to buy a degree, then bribed the trust of his superiors to be promoted at work.
In addition, the disease of achievement also makes our society chase after vain fame. Each unit, when meeting to summarize the year and reporting to superior agencies and the government, wants their agency to succeed, operate well, and everyone to be excellent and advanced individuals. But in reality, not everyone in the group is perfect or everyone is good.
They run after the disease of achievement, "falsely reporting well" to gain fame and fortune to be praised and promoted... In the educational environment, the disease of achievement is more serious than ever. Every school has a percentage of good students, with no average or weak students, which is very suspicious.
|
Nghị luận xã hội về “Gian lận trong thi cử”- Văn lớp 9
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Gian lận trong thi cử”- Văn lớp 9
Bài làm
Tuổi học trò là tuổi thần tiên với những trò nghịch ngợm “Nhất quỷ nhì ma” vừa phá phách, vừa thông mình, thể hiện cho những kỷ niệm của tuổi trẻ một thời có một không hai. Sự thông mình thể hiện qua việc tiếp thu kiến thức, những trò chơi sinh hoạt trong trường lớp.
Nhưng thời gian gần đây nhiều học sinh đã sử dụng sự thông minh của mình vào những cám dỗ, vào những hành vi gian lận trong thi cử để đạt thành tích cao.
Gian lận thi cử là gì? Là hành động quay cóp nhìn bài không trung thực trong thi cử, mang tài liệu cấm vào phòng thi để mong có được điểm số cao trong học tập của mình. Những hiện tượng này là những hành động sai trái cần phải loại bỏ trong đời sống học đường.
Một điều thật sự đáng buồn vì việc gian lận trong thi cử đang ngày càng trở nên phổ biến trong cuộc sống học đường hiện đại. Ở bất mỗi kỳ thi sau khi thi xong người ta vẫn thấy những tài liệu, phao tài liệu, của học sinh vứt la liệt ngay cạnh phòng thi, ngoài cảnh trường, thùng rác… điều này cho thấy rằng việc gian lận trong thi cử vẫn xuất hiện và ngày càng nhiều hơn.
Việc gian lận trong thi cử là một hành động thông minh của những học sinh cá biệt. Các bạn thông minh khi nghĩ ra cách để gian lận qua mắt thầy cô, vậy tại sao không sử dụng sự thông minh của mình vào mục đích đúng đắn, mà lại sử dụng vào những mục đích sai trái, những hành động thiếu trung thực như vậy.
Nếu các bạn sử dụng trí thông minh của mình vào việc học tập thì chắc chắn sẽ đạt được thành tích cao trong học tập, các bạn không cần phải gian lận mà vẫn đạt được kết quả tốt.
Ngoài ra, việc gian lận trong thi cử là hành động vô cùng mạo hiểm bởi nếu bị phát hiện bị giám thị thầy cô biết thì bạn sẽ bị đuổi thi, hoặc đánh dấu vào học bạ. Việc gian lận trong thi cử sẽ trở thành một vết đen khó phai trong cuộc sống của bạn. Bạn sẽ phải trả giá đắt cho hành động gian dối của mình.
Việc gian lận lâu ngày cũng khiến bạn đánh mất dần sự trung thực của mình. Con người bạn ngày càng biến chất từ chỗ là người tử tế ngay thẳng chính trực bạn dần dần thành người gian dối, sống không ngay thẳng thích đi đường tắt. Gian dối sẽ thành bản chất con người bạn, lúc đó sẽ chẳng ai muốn chơi, gần gũi, yêu thương một con người suốt ngày gian dối.
Nguyên nhân dẫn tới sự thiếu trung thực, gian dối trong thi cử có rất nhiều. Có thể do bạn học lười nhưng muốn đạt kết quả tốt không cha mẹ thầy cô trách phạt, do bệnh thành tích của nhà trường, thầy cô, do lòng tham của mỗi con người muốn mình tỏa sáng nổi bật trong tập thể lớp học nhưng lại không muốn nỗ lực bằng chính ý chí của mình.
Để giảm đi hiện tượng gian lận trong thi cử mỗi học sinh cần phải ý thức được vai trò trách nhiệm của mình là một học sinh thì việc học tập chính là điều quan trọng nhất.
Việc chúng ta học tập không phải là để cho cha mẹ, thầy cô mà cho chính tương lai của chúng ta. Nếu chúng ta có thể học tập tốt tích lũy với kinh nghiệm cho tương lai thì có thể xây dựng ước mơ của mình thành công.
|
Social commentary on "Cheating in exams" - Grade 9 Literature
Instruct
Social commentary on "Cheating in exams" - Grade 9 Literature
Assignment
School age is a magical age with mischievous games like "One devil, two ghosts" that are both destructive and intelligent, representing unique memories of youth. Intelligence is demonstrated through the acquisition of knowledge and games and activities in school.
But recently, many students have used their intelligence for temptations and cheating in exams to achieve high results.
What is exam cheating? It is the act of cheating and dishonestly looking at the exam papers, bringing banned documents into the exam room in hopes of getting a high score in your studies. These phenomena are wrong actions that need to be eliminated in school life.
It's really sad because cheating in exams is becoming more and more common in modern school life. In every exam, after the exam is completed, people still see students' documents, floating documents, thrown around right next to the exam room, outside the school, trash cans... this shows that cheating in exams still appearing and growing more and more.
Cheating in exams is a smart action of individual students. You are smart when you think of ways to cheat the teachers, so why not use your intelligence for the right purposes, but instead use it for wrong purposes, dishonest actions? so.
If you use your intelligence in studying, you will definitely achieve high academic results. You do not need to cheat to still achieve good results.
In addition, cheating in exams is an extremely risky action because if it is discovered that the invigilator and teachers know, you will be expelled from the exam, or have it marked on your transcript. Cheating in exams will become an unforgettable black mark in your life. You will pay dearly for your deceitful actions.
Cheating for a long time also makes you gradually lose your honesty. Your personality is increasingly degenerating from being a kind, upright and upright person, you gradually become a deceitful person, not living an upright life and preferring to take shortcuts. Cheating will become your nature. At that time, no one will want to play with, be close to, or love a person who cheats all day.
There are many reasons for dishonesty and cheating in exams. Maybe it's because classmates are lazy but want to get good results without being punished by their parents, because of the school's and teachers' performance problems, because of the greed of each person who wants to shine and stand out in the class but and don't want to try with their own will.
To reduce the phenomenon of cheating in exams, each student needs to be aware of his or her role and responsibilities as a student; studying is the most important thing.
We study not for our parents and teachers, but for our own future. If we can study well and accumulate experience for the future, we can build our dreams successfully.
|
Nghị luận xã hội về “Lòng khoan dung”- Văn lớp 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Lòng khoan dung”- Văn lớp 12
Bài làm
Trong cuộc sống của mỗi con người ai cũng có lần phạm sai lầm, mắc lỗi khiến người khác buồn lòng vì mình. Những lúc như vậy chúng ta rất cần lòng khoan dung, tha thứ của những người xung quanh.
Điều quan trọng là chúng ta cần biết lỗi và nhận ra những sai lầm của mình để không bao giờ tái phạm nữa. Tuy nhiên, chúng ta chỉ thật sự cảm thấy thanh thản khi nhận được sự cảm thông từ những người xung quanh.
Nhận được sự tha thứ thật sự của họ để chúng ta có thể thanh thản cố gắng hơn trong cuộc sống. Cố gắng vượt qua những lỗi lầm để sống tốt hơn. Chính vì vậy, trong cuộc sống của mỗi chúng ta cần lắm một tấm lòng, sự khoan dung, nhân hậu.
Lòng khoan dung là gì? Lòng khoan dung là việc ai đó cần biết tha thứ, cảm thông và xóa bỏ những lỗi lầm của người khác cho họ một cơ hội để làm lại để sửa chữa những sai lầm của mình.
Lòng khoan dung đôi khi cũng thể hiện thái độ sống của một con người. Có những người luôn hà khắc với chính mình và cả với những người xung quanh, chỉ một việc nhỏ người khác không là họ vừa ý cũng làm cho người đó cau có, khó chịu và bực bội ra mặt.
Ngay cả với bản thân mình họ cũng rất nghiêm khắc, luôn đòi hỏi khắt khe, khi những việc họ đặt ra không đạt được mục tiêu, hoặc đạt kết quả như mong muốn họ thường buồn phiền, tự trách bản thân rất lâu. Đó là những con người nghiêm khắc, không có lòng khoan dung với bản thân và với những người xung quanh.
Trong cuộc sống ồn ào, đông đúc này khi chúng ta đi ngoài đường có thể bị người khác va chạm vào mình rồi khi chúng ta nhận được một nụ cười xin lỗi thì cũng nên đáp lại bằng một nụ cười tha thứ. Như thế cuộc sống sẽ trở nên thanh thản, dễ dàng hơn, khiến cho con người cảm thấy vui vẻ tiếp tục chặng đường của mình hơn.
Tuy nhiên, trong cuộc sống bên cạnh những người có lòng khoan dung thì vẫn có những con người không dễ dàng tha thứ lỗi lầm của người khác mà ngược lại luôn tìm cách soi mói, tìm cách vạch tội chỉ ra lỗi lầm của người khác, rồi tìm cách hãm hại hoặc nói đi nói những tội lỗi ấy.
Cuộc sống mưu sinh vất vả đã làm cho người ta quên đi nhiều giá trị tinh thần nhân đạo của cuộc sống. Những sai lầm mà họ gây ra có nhiều khi họ cũng muốn xin lỗi sửa chữa nhưng những người phạm sai lầm lại sợ những người xung quanh không cho họ một cơ hội được sửa sai nên không dám nói ra hoặc nhận lỗi.
Chính vì vậy, những con người những số phận này rất cần sự cảm thông của toàn xã hội. Khi họ đã bị trả giá về những lỗi lầm của mình thì nên được cảm thông và tha thứ. Nếu họ có năng lực có tố chất thì nên tạo cho họ những cơ hội được cống hiến năng lực trí tuệ của mình để trở thành người có ích.
Cũng như nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao. Chí Phèo là người hiền lành lương thiện, nhưng bị cường hào Bá Kiến âm mưu hãm hại đẩy vào tù, rồi sau khi đi tù về bị con người xa lánh, khiến cho hắn trở thành kẻ dường như không còn lương tri.
Nhưng chính bát cháo hành của Thị Nở lúc hắn ốm đau, đã thức tỉnh phần người còn sót lại ở trong hắn, đã khiến cho hắn cảm thấy mình cũng có người yêu thương, cũng mong muốn có tổ ấm gia đình bình thường.
Trong cuộc sống chúng ta nên bao dung cho người khác không nên vì người khác phạm lỗi lầm mà chèn ép họ quá mức, nên tạo cho họ những cơ hội để làm lại cuộc đời.
Tuy nhiên, khoan dung không đồng nghĩa với bao che, giúp đỡ những điều ác điều xấu trong xã hội. Nếu bạn bè người thân của chúng ta phạm sai lầm chúng ta cần phải nghiêm khắc phê phán, khi họ phạm pháp cần phải đưa ra ánh sáng để chịu sự trừng phạt của pháp luật, có như vậy người thân, bạn bè của chúng ta mới giác ngộ và hiểu ra sai lầm của mình mà sửa chữa.
Ông bà ta xưa kia có câu “Nhân vô thập toàn” tức là con người không ai hoàn hảo toàn vẹn cả. Chính vì vậy, chúng ta cần phải có lòng bao dung với những lỗi lầm của người xung quanh mình, để cuộc sống của chúng ta trở nên ấm áp tình người, trở nên tốt đẹp hơn.
|
Social commentary on "Tolerance" - Grade 12 Literature
Instruct
Social commentary on "Tolerance" - Grade 12 Literature
Assignment
In every person's life, there are times when people make mistakes, making mistakes that make others sad because of them. At times like these we really need tolerance and forgiveness from those around us.
It is important that we know our mistakes and recognize our mistakes so that we never make them again. However, we only truly feel at peace when we receive sympathy from those around us.
Receive their true forgiveness so that we can peacefully try harder in life. Try to overcome mistakes to live better. That's why in each of our lives we need a heart, tolerance, and kindness.
What is tolerance? Tolerance is the need for someone to forgive, sympathize and erase the mistakes of others to give them a chance to do it again to correct their mistakes.
Tolerance sometimes also shows a person's attitude to life. There are people who are always harsh with themselves and the people around them. Even a small thing that other people don't like will make that person frown, uncomfortable and frustrated.
Even with themselves, they are very strict, always demanding, when the things they set out do not achieve their goals, or achieve the desired results, they are often sad and blame themselves for a long time. These are strict people who have no tolerance for themselves and those around them.
In this noisy, crowded life, when we walk on the street, someone may bump into us, and when we receive an apologetic smile, we should respond with a forgiving smile. Thus life will become more peaceful and easier, making people feel happier to continue their journey.
However, in life, besides tolerant people, there are still people who do not easily forgive other people's mistakes, but on the contrary, always find ways to scrutinize and point out other people's mistakes. , then try to harm or repeat those sins over and over again.
The hard life of making a living has made people forget many humanitarian spiritual values of life. Many times they want to apologize and fix the mistakes they make, but those who make mistakes are afraid that the people around them won't give them a chance to correct them, so they don't dare to speak out or admit their mistakes.
Therefore, people with these fates need the sympathy of the entire society. When they have paid the price for their mistakes, they should be sympathized and forgiven. If they have the ability and qualities, they should be given opportunities to devote their intellectual capacity to become useful people.
Just like the character Chi Pheo in the work of the same name by Nam Cao. Chi Pheo was a gentle and honest man, but was plotted to harm him by tycoon Ba Kien and sent to prison. After returning from prison, he was shunned by people, making him seem like he had no conscience left.
But it was Thi No's bowl of onion porridge when he was sick that awakened the remaining humanity in him, made him feel that he also had someone to love, and also wanted to have a normal home and family.
In life, we should be tolerant of others, not oppress them too much because of others' mistakes, and give them opportunities to rebuild their lives.
However, tolerance is not synonymous with covering up and helping evil and bad things in society. If our friends and relatives make mistakes, we need to severely criticize them. When they break the law, we need to bring them to light and be punished by the law. That's how our relatives and friends I just became enlightened and understood my mistakes and corrected them.
Our grandparents in the past had a saying "Humanity is not perfect" which means that no human being is perfect. Therefore, we need to be tolerant of the mistakes of those around us, so that our lives become warm and humane, and become better.
|
Nghị luận xã hội về “Lòng tự trọng”- Văn lớp 11
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Lòng tự trọng”- Văn lớp 11
Bài làm
Mỗi con người đều có những tính cách phẩm chất riêng của mình. Mỗi người đều có lòng tự tôn, lòng tự trọng của riêng mình. Lòng tự trọng chính là một phẩm chất quý giá của mỗi con người nó tạo thành nhân cách, lòng kiêu hãnh của mỗi người khiến chúng ta phải giữ lấy trong những lúc quan trọng.
Lòng tự trọng cũng là điều giữ cho chúng ta không đánh mất đi phẩm giá, nhân phẩm của mình. Không để cho mình bị rơi vào sự cám dỗ, những thói hư tật xấu. Không trở thành người xấu trong xã hội.
Lòng tự trọng là gì? Nó là việc giữ gìn nhân phẩm, nhân cách, danh dự của mình là việc chúng ta ý thức coi trọng giữ gìn giá trị của bản thân. Người có lòng tự trọng là người phải biết bản thân của mình có những phẩm chất gì không nên vì những cám dỗ mà làm mất đi giá trị của bản thân mình, để những ham muốn vật chất, tham vọng của bản thân là cho mờ mắt đánh mất lòng tự tôn, giá trị làm người của mình.
Trong cuộc sống của mình nhiều học sinh đang tuổi ăn tuổi chơi, luôn muốn mình được thừa nhận được làm người lớn, muốn khẳng định giá trị bản thân mình, cần phải tự biết cách học tập rèn luyện đạo đức, tạo được lòng tự trọng phẩm chất riêng cho mình.
Đặc biệt, trong cuộc sống của mình bạn phải tạo cho mình một đức tính khiêm nhường, trung thực, tạo được lòng tự trọng, danh dự cho bản thân mình. Khi lòng tự trọng tồn tại bên trong bạn thì nó chính là điểm để cho bạn không bao giờ đánh mất mình, không bao giờ làm gì trái với luân thường đạo lý, trái đạo đức xã hội.
Là học sinh chúng ta thường mong muốn có được thành tích cao, điểm số tốt. Nhưng những thành quả đó cần phải là kết quả của một quá trình nỗ lực hết mình không nên quay cóp, hay nhìn bài gian dối trong thi cử. Đó chính là lòng tự trọng của chính bạn.
Trong học tập, cũng như trong cuộc sống bạn hãy cố gắng tìm tòi tìm những hướng đi đúng đắn. Trước một bài toán khó bạn nên ý thức tìm phương pháp giải, chỉ cần bạn cần cù nỗ lực thì nhất định mọi khó khăn sẽ vượt qua, chỉ cần bạn không nản chí, không khuất phục những khó khăn, thử thách mà thôi.
Đó cũng chính là cách mà bạn thể hiện giá trị bản thân mình trong cuộc sống. Trong những mối quan hệ với bạn bè thầy cô chúng ta nên từ tốn, thể hiện một thái độ “Tôn sư trọng đạo”, có những hành xử đúng lễ nghĩa, đúng đạo đức làm người.
Những người có lòng tự trọng khi bạn làm sai bất kỳ điều gì cũng cần phải nhận lỗi tìm cách khắc phục lỗi lầm của mình. Nếu bạn làm cha mẹ buồn lòng, hãy suy nghĩ và xin lỗi họ không nên tái phạm, đó cũng là lòng tự trọng của một con người, biết sai phải sửa sai.
Khi bạn làm sai cũng không nên tìm cách chối quanh co hay tìm cách đổ lỗi cho người khác, đó chính là hành động của một kẻ hèn nhát, không có lòng tự trọng.
Lòng tự trọng là một nhân phẩm vô cùng quan trọng góp phần tạo nên giá trị nhân cách bản thân một con người. Một người có lòng tự trọng luôn được người xung quanh mình kính nể, tôn trọng, yêu quý tin tưởng. Còn khi bạn đánh mất lòng tự trọng thì ngược lại sẽ nhận được sự coi thường, khinh bỉ của những người xung quanh.
Người tự trọng là người luôn hoàn thiện bản thân mình để trở nên hoàn mỹ, có tương lai tốt đẹp hơn. Họ cũng là người không cần nhờ tới sự giúp đỡ người khác vẫn có thể thăng tiến, đi lên bằng chính thực lực của bản thân mình, không cần nhờ tới quan hệ, thế lực nào chống lưng.
|
Social commentary on "Self-esteem" - Grade 11 Literature
Instruct
Social commentary on "Self-esteem" - Grade 11 Literature
Assignment
Every person has their own personality and qualities. Everyone has their own self-esteem and self-respect. Self-esteem is a valuable quality of every person, it forms the personality and pride of each person that we must maintain in important times.
Self-esteem is also what keeps us from losing our dignity. Don't let yourself fall into temptation and bad habits. Don't become a bad person in society.
What is self-esteem? It is about preserving our dignity, personality, and honor, it is about us consciously valuing and preserving our own values. A person with self-esteem is someone who must know what qualities they have and should not lose their value because of temptations, letting their material desires and ambitions fade away. eyes lose their self-respect and human values.
In their lives, many students are at the age of play, always want to be recognized as adults, want to affirm their own value, need to know how to study, practice morality, and create self-esteem. Respect your own qualities.
In particular, in your life you must create for yourself the qualities of humility and honesty, creating self-esteem and honor for yourself. When self-esteem exists within you, it is the point for you to never lose yourself, never do anything against morality or social ethics.
As students, we often want to have high achievements and good scores. But those achievements need to be the result of a process of hard work and should not be cheated or cheated in exams. That is your own self-esteem.
In study, as well as in life, try to find the right direction. Faced with a difficult problem, you should consciously find a solution. As long as you work diligently, all difficulties will definitely be overcome, as long as you are not discouraged and do not give in to difficulties and challenges.
That is also the way you express your value in life. In relationships with friends and teachers, we should be gentle, show an attitude of "Respect the teacher, respect morality", and behave in a manner that is respectful and ethical.
People with self-respect, when you do anything wrong, need to admit your mistake and find a way to fix your mistake. If you make your parents sad, think about it and apologize to them so they don't do it again. That's also a person's self-respect, knowing what's wrong and having to correct it.
When you make a mistake, you should not try to deny it or blame others, that is the action of a coward with no self-esteem.
Self-esteem is an extremely important dignity that contributes to the value of a person's personality. A person with self-esteem is always respected, respected, loved and trusted by those around him. When you lose self-esteem, you will receive disdain and contempt from those around you.
A self-respecting person is someone who always improves himself to become perfect and have a better future. They are also people who do not need the help of others but can still advance and advance with their own strength, without needing to rely on any relationships or forces to back them up.
|
Nghị luận xã hội về “Sành điệu”- Văn lớp 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Sành điệu”- Văn lớp 12
Bài làm
Đất nước chúng ta ngày càng phát triển, đất nước chúng ta đang trên đà công nghiệp hóa hiện đại hóa. Nên nhu cầu của con người ngày càng được nâng cao. Nếu như trước đây con người chủ yếu là mong muốn ăn “No mặc ấm” ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành, thì ngày nay nhu cầu của con người đã được nâng lên một tầm cao hơn “Ăn ngon mặc đẹp”
Cuộc sống của các bạn trẻ gắn liền với sống sành điệu, thể hiện cá tính và phong cách của mình, thể hiện cái tôi cá nhân trong văn học ăn mặc, ứng xử, thời trang…
Vậy sành điệu là gì? Sự sành điệu chính là một lối sống mang tính chất thời thượng. Nó thể hiện sự am hiểu về thời trang, ẩm thực những phong cách phù hợp đúng với xu thế của thời đại.
Khi ai đó sành điệu, thể hiện được cá tính của mình thì bản thân người đó sẽ trở nên nổi bật hơn trong đám đông. Sự sành điệu còn thể hiện sự hiểu biết, sâu sắc của một con người trong một lĩnh vực nào đó khiến cho người xung quanh phải ngưỡng mộ.
Trong xã hội hiện đại ngày nay sự sành điệu thường được các bạn trẻ áp dụng và lạm dụng quá đà nên đã gây ra những hệ lụy tiêu cực.
Những phong cách này không phải ở đâu cũng có thể bộc lộ ra bên ngoài, bởi sự sành điệu rất cần thiết nhưng nó cũng cần phải thể hiện đúng nơi đúng chỗ, đúng thời điểm. Phong cách ăn mặc của bạn, sành điệu, thể hiện việc bạn luôn có gu thẩm mỹ bắt kịp xu hướng thời trang hiện nay.
Những bộ quần áo, trang phục mà bạn mặc trên người luôn khiến người khác phải kêu lên ngưỡng mộ, trầm trồ khen ngợi và bắt chước học theo. Đó chính là việc bạn đang là người có gu thời trang sành điệu đi trước thời đại.
Khi bạn tham gia một buổi dạ tiệc, xung quanh toàn những người ăn mặc lộng lẫy. Để thể hiện sự sành điệu của mình bạn phải lựa chọn một bộ thời trang phù hợp với hoàn cảnh, không gian sao cho phù hợp. Có như vậy mới toát ra sự sành điệu của bạn.
Bạn có thể chọn một chiếc váy đẹp phù hợp với vóc dáng, thay vì mặc một bộ quần jean như thế sẽ phù hợp hơn.
Việc chúng ta ngô nghê không biết ăn như thế nào, thể hiện sự không bắt kịp xu hướng của thời đại, lạc hậu lỗi thời. Tất cả mọi việc đều cần sự tinh tế, nếu bạn hiểu biết về các món ăn, phong tục tập quán của nơi mà bạn ghé thăm sẽ khiến cho nhiều người phải nể phục.
Nhiều người thường cho rằng sự sành điệu chỉ là vẻ bề ngoài thể hiện sự phô trương của một con người. Nhưng thực tế sự sành điệu thể hiện phong cách, đẳng cấp của một con người được toát ra từ bên trong.
Nó thể hiện sự tinh tế, hiểu biết của một con người trước thời cuộc, trước mọi tình huống trong cuộc sống. Bởi vậy chúng ta không nên đánh đồng, nhầm lẫn giữa sành điệu và sự ăn chơi, chơi trội là hoàn toàn khác nhau.
Việc nhiều bạn trẻ ăn chơi, đua đòi chạy theo hết mốt nọ, mốt kia mà không phù hợp với hoàn cảnh, thể hiện sự ăn chơi đua đòi chứ không hề là sành điệu. Các bạn có thể khoác lên người những món hàng đắt tiền nhưng không biết hết giá trị của nó, thì đó không hề là sự sành điệu, mà chỉ là sự khoe mẽ bên ngoài mà thôi.
Sự sành điệu là sự tinh tế bên trong mỗi con người. Nó chính là kinh nghiệm sự thông minh mà mỗi con người phải tích lũy qua nhiều thời gian mới có được, chứ không phải ngày một ngày hai có thể trở nên sành điệu.
Có nhiều bạn học sinh, sinh viên từ quê ra thành phố học nhanh chóng chạy theo thói ăn mặc, đầu tóc của các bạn thành phố rồi tự cho mình là sành điệu, nhưng thực chất không phải vậy. Những điều các bạn làm chỉ là việc học vẹt, mà thôi. Học theo người ta mà không phù hợp với con người mình thì chỉ như một trò hề, là trò cười cho thiên hạ.
Sự sành điệu luôn cần phải có sự thông minh đi kèm, nếu không sẽ là lố lăng, hợm hĩnh như con rối trước bàn dân thiên hạ mà thôi.
|
Social commentary on "Stylish" - Grade 12 Literature
Instruct
Social commentary on "Stylish" - Grade 12 Literature
Assignment
Our country is increasingly developing, our country is on the verge of industrialization and modernization. So human needs are increasingly increasing. If in the past, people mainly wanted to eat, "Be well-fed and clothed", everyone would have food and clothing, and everyone would be educated, then today people's needs have been raised to a higher level: "Eat well." Dressed"
The lives of young people are associated with living stylishly, expressing their personality and style, expressing their personal ego in literature, dress, behavior, fashion...
So what is stylish? Stylishness is a trendy lifestyle. It shows understanding of fashion and cuisine, styles that match the trends of the times.
When someone is stylish and shows their personality, that person will stand out more in the crowd. Stylishness also shows a person's understanding and depth in a certain field, making people around them admire them.
In today's modern society, being trendy is often overused and abused by young people, causing negative consequences.
These styles cannot be revealed everywhere, because style is essential, but it also needs to be expressed in the right place, at the right time. Your dressing style, stylish, shows that you always have aesthetic taste that keeps up with current fashion trends.
The clothes and costumes you wear always make others exclaim in admiration, admiration, and imitation. That means you are a person with a stylish fashion sense that is ahead of its time.
When you attend a gala, you're surrounded by gorgeously dressed people. To show your style, you must choose a fashion set that suits the situation and space. Only then will your style show off.
You can choose a beautiful dress that fits your body shape, instead of wearing a set of jeans, it will be more suitable.
The fact that we are foolish and do not know how to eat shows that we cannot keep up with the trends of the times and are outdated. Everything requires sophistication. If you understand the food and customs of the place you visit, many people will admire you.
Many people often think that style is just an appearance that shows a person's ostentation. But in reality, style shows a person's style and class that radiates from within.
It shows a person's sophistication and understanding of the times and all situations in life. Therefore, we should not equate or confuse being trendy and having fun, which are completely different.
The fact that many young people are partying and trying to follow this and that fad that is not appropriate to the situation shows that they are partying and not being trendy. You can wear expensive items but don't know their full value. That's not trendy at all, it's just showing off.
Stylishness is the sophistication within every person. It is the experience of intelligence that each person must accumulate over a long time to acquire, rather than becoming fashionable in a day or two.
There are many students who come from the countryside to the city to study and quickly follow the dress and hairstyle habits of their city counterparts and consider themselves stylish, but in reality they are not. What you do is just rote learning. Learning from other people if it doesn't suit your personality is just like a farce, a joke to the world.
Stylishness always needs to be accompanied by intelligence, otherwise it will be ridiculous and snobby like a puppet in front of people.
|
Nghị luận xã hội về “Sự thành công”- Văn lớp 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Sự thành công”- Văn lớp 12
Bài làm
Thành công là mục tiêu phấn đấu, là mơ ước theo đuổi của rất nhiều người. Sự thành công là men say khiến cho con người ta cố gắng vượt qua những khó khăn của cuộc sống, phấn đấu để đạt được mục tiêu của cuộc đời mình đó chính là sự thành công.
Vậy sự thành công là gì? Chính là thành quả ngọt ngào mà mỗi người đạt được sau những nỗ lực miệt mài không quản khó khăn gian khổ để đạt được mục tiêu mà mình đặt ra. Sự thành công phải trải qua một quá trình dài nỗ lực, cần cù chăm chỉ hướng tới con đường mình đã lựa chọn. Dù khó khăn, thử thách cũng không sờn lòng, nản chí, khi thực hiện được ước mơ, thì đó chính là sự thành công quý giá nhất.
Tuy nhiên sự thành công của mỗi người phụ thuộc vào giá trị cuộc sống mà người đó hướng tới. Có những người cho rằng thành công của họ là phải đạt được công danh sự nghiệp vẻ vang, có vị trí chỗ đứng cao trong xã hội, tạo nhà nhiều tiền bạc của cải vật chất như nhà lầu, xe hơi, có cuộc sống hưởng thụ sung sướng tiêu tiền không cần phải suy nghĩ đắn đo. Đó chính là sự thành công.
Như những người tham gia hoạt động từ thiện, hội chữ thập đỏ…Thành công của họ là việc giảm đi những số phận đau khổ, sẻ chia nỗi buồn cùng người khác, mang tới cho những mảnh đời bất hạnh một cuộc sống tốt đẹp hơn đó chính là thành công.
Có những người khuyết tật sự thành công của họ là chiến thắng chính mình, sống và làm việc như một người bình thường đó chính là thành công to lớn vĩ đại nhất của những người này.
Ví như thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký người đã bị cuộc đời hắt hủi khi vừa mới sinh ra thì đã mất cả hai tay. Nhưng nhờ nỗ lực của mình mà thầy Nguyễn Ngọc Ký đã học viết chữ bằng chân, làm mọi việc bằng chân vô cùng thành thục. Rồi thầy thi đỗ Đại học Tổng hợp Hà Nội khoa Văn trở thành thầy giáo dạy văn giỏi…
Hay như bạn trẻ Nguyễn Sơn Lâm khi sinh ra đã bị liệt hai tay thân hình không lớn được chỉ mãi là một cậu bé cao 90cm, nhưng bằng nỗ lực của bản thân mình, chàng thanh niên này đã cố gắng thi đỗ hai trường đại học, thành lập công ty công nghệ riêng, chinh phục đỉnh nóc nhà Đông Dương cao hơn 1200m. Đây thật sự là một người Việt trẻ khiến nhiều người phải ngưỡng mộ vì sự thành công, nỗ lực, ý chí của bạn.
Một người thành công đôi khi không cần phải phấn đấu nhiều để trở thành ông nọ bà kia có vị trí trong xã hội. Mà chỉ cần bạn sống có mục đích, có chí hướng ước mơ đúng đắn và cố gắng thực hiện ước mơ ấy. Bạn sống đúng chuẩn mực đạo đức, đúng pháp luật điều đó chính là một sự thành công của bạn và cha mẹ sinh thành ra bạn.
Con người sống trong cuộc sống ai cũng mơ ước khát khao đạt được thành công nhưng nếu bạn đánh đổi mọi thứ để đạt được thành công thì thật vô nghĩa, bởi thành công có được bằng con đường chân chính được mọi người thừa nhận trân trọng giá trị của bản thanh bạn thì mới là thành công đích thực.
Còn ngược lại, thành công mà bạn có được không quang minh chính đại thì sẽ làm mọi người thêm xa lánh, ghét bỏ bạn mà thôi, không thừa nhận năng lực của bạn.
Thành công của mỗi con người không phụ thuộc vào đích đến của họ mà phụ thuộc vào quá trình, con đường mà người đó thực hiện và đi tới thành công có thật sự hiệu quả được tôn trọng hay không đó chính là thành công đích thực.
|
Social commentary on "Success" - Grade 12 Literature
Instruct
Social commentary on "Success" - Grade 12 Literature
Assignment
Success is the goal to strive for, the dream to pursue for many people. Success is the intoxicant that makes people try to overcome life's difficulties, strive to achieve their life's goal, which is success.
So what is success? It is the sweet result that each person achieves after diligent efforts regardless of difficulties and hardships to achieve the goals they set. Success must go through a long process of effort and diligence towards the path you have chosen. Even though there are difficulties and challenges, don't get discouraged or discouraged. When you realize your dream, that is the most precious success.
However, each person's success depends on the life values that person aims for. There are people who think that their success is to achieve a glorious career, have a high position in society, build a house with lots of money and material possessions such as a house, a car, and have an enjoyable life. Enjoy the joy of spending money without having to think twice. That is success.
Like those who participate in charity activities, the Red Cross... Their success is in reducing suffering, sharing sadness with others, and bringing unfortunate lives a good life. More than that is success.
There are people with disabilities whose success is winning over themselves, living and working like a normal person, that is the greatest success of these people.
For example, teacher Nguyen Ngoc Ky, who was spurned by life when he was just born, lost both hands. But thanks to his efforts, Mr. Nguyen Ngoc Ky learned to write with his feet and do everything with his feet extremely skillfully. Then he passed the entrance exam at Hanoi University in the Faculty of Literature and became a good literature teacher...
Or like young Nguyen Son Lam, when he was born, his arms were paralyzed and his body could not grow, just a 90cm tall boy, but through his own efforts, this young man managed to pass the entrance exam to two universities. study, founded his own technology company, conquered the roof of Indochina over 1200m high. This is truly a young Vietnamese person who makes many people admire him for his success, effort, and will.
A successful person sometimes does not need to strive much to become a man or woman with a position in society. You just need to live with purpose, have the right dream and try to realize that dream. You live according to moral standards and according to the law, which is a success for you and the parents who gave birth to you.
Everyone in life dreams and desires to achieve success, but if you trade everything to achieve success, it is meaningless, because success is achieved through a true path that is recognized and appreciated by everyone. The value of your own character is true success.
On the contrary, if the success you have is not clear and righteous, it will only make people shun you, hate you, and not acknowledge your abilities.
Each person's success does not depend on their destination but on the process and path that that person takes and whether or not achieving success is truly effective and respected is true success. .
|
Nghị luận xã hội về “Sự tự tin và mất tự tin”- Văn lớp 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Sự tự tin và mất tự tin”- Văn lớp 12
Bài làm
Trong cuộc sống của mỗi chúng ta điều tạo nên sự thành công của mỗi một con người là sự tự tin, tính kiên trì nhẫn nại, quyết tâm thực hiện ước mơ để tạo ra giá trị của con người mình. Sự tự tin giúp con người vững bước thực hiện những điều mình muốn.
Ngược lại với tự tin là việc mất tự tin, nếu như tự tin giúp con người thành công thì, việc mất tự tin lại làm cho con người gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, bởi bản tính rụt rè nhút nhát.
Khiến cho công việc gặp trục trặc khó khăn, những gì chúng ta cố gắng không đạt được kết quả như mong muốn bởi chúng ta luôn không có đủ dũng khí để vượt qua nỗi sợ hãi của việc thất bại, điều này khiến chúng ta không thể nào đạt tới sự thành công được.
Trong cuộc sống chúng ta dễ dàng gặp những người tự tin xung quanh mình. Họ chính là những con người năng động sáng tạo, luôn tự tin vào khả năng của mình, luôn lạc quan tin tưởng vào con đường mình đã chọn trong cuộc sống và nỗ lực để đạt được điều đó.
Những con người tự tin cũng có lúc gặp thất bại nhưng khi thất bại họ sẽ không lùi bước, gục ngã mà tự tin làm lại từ đầu rút kinh nghiệm từ những thất bại để tìm ra phương hướng của cuộc đời mình đúng hơn.
Sự tự tin tạo cho chúng ta một thần thái tốt, được mọi người xung quanh tin tưởng, yêu mến và trao cho chúng ta những trọng trách quan trọng giúp chúng ta có thể đạt được những mong muốn và cơ hội của cuộc đời.
Bên cạnh những người tự tin sẽ luôn có những người không tự tin. Những người này thường rụt rè nhút nhát, mất tự tin trong cuộc sống không dám thực hiện những công việc mình yêu mến, bởi họ sợ thất bại. Nhưng lại sợ năng lực của mình không đủ.
Họ luôn sợ hãi trước năng lực của mình không dám thực hiện những điều mình muốn vì sợ mình sẽ không có đủ năng lực sẽ làm người khác thất bại. Những người thiếu tự tin thường trốn tránh mọi thứ, không dám đương đầu với những khó khăn thử thách trong đời mình do đó họ thường dễ gặp thất bại, hoặc bỏ lỡ cơ hội quan trọng của cuộc đời mình.
Người thiếu tự tin không dám thay đổi bản thân, không dám quyết đoán, bởi họ luôn lo lắng tới sự thất bại. Họ là những người nhát gan sợ đối diện với sự thất bại, nên không dám làm gì, không dám thực hiện ước mơ.
Tuy nhiên trong cuộc sống chúng ta cần phải phân biệt giữa tự tin và tự kiêu. Tin vào khả năng của mình là một điều vô cùng quan trọng nhưng không có vì thế mà cho mình tài giỏi rồi bỏ qua những lời khuyên lời góp ý của những người xung quanh, trở thành người cao ngạo, hiếu chiến, luôn cho mình là đúng.
Một con người chỉ có thể phát huy được vai trò của bản thân khi họ cố gắng hết mình và biết lắng nghe tiếp thu những ý kiến, những lời góp ý chân thành, như vậy mới có thể tạo cho chúng ta một cái nhìn toàn diện về bản thân, rồi từ đó đưa ra những quyết định đúng đắn.
Đúng như câu nói của người xưa thường khuyên nhủ, răn dạy con cháu mình là “biết mình biết người trăm trận trăm thắng” không nên tự tin kiêu ngạo mà coi thường địch thường dẫn tới những kết quả thất bại thảm hại.
Tự tin là một đức tính vô cùng quý giá với bất kỳ ai trong cuộc sống. Nó là yếu tố cần thiết để tạo nên sự thành công, giá trị của một con người. Tuy nhiên, tự tin chưa phải là tất cả bởi để thành công con người cần bổ sung thêm nhiều đức tính khác nữa, thì mới có thể thành công được.
|
Social commentary on "Confidence and loss of confidence" - Grade 12 Literature
Instruct
Social commentary on "Confidence and loss of confidence" - Grade 12 Literature
Assignment
In each of our lives, what creates success for each person is confidence, perseverance, and determination to realize our dreams to create our own value. Confidence helps people firmly step forward to do what they want.
The opposite of confidence is losing confidence. If confidence helps people succeed, then losing confidence causes people to encounter many difficulties in life, because of their timid nature.
Making work difficult, what we try does not achieve the desired results because we always do not have enough courage to overcome the fear of failure, which makes us unable to How can success be achieved?
In life we easily meet confident people around us. They are dynamic and creative people, always confident in their abilities, always optimistic, confident in the path they have chosen in life and working hard to achieve it.
Confident people sometimes fail, but when they fail, they don't back down or fall, but confidently start over and learn from their failures to find the right direction for their lives.
Confidence gives us a good demeanor, is trusted and loved by everyone around us, and gives us important responsibilities that help us achieve the desires and opportunities of life.
Besides confident people, there will always be unconfident people. These people are often timid and shy, lose confidence in life and do not dare to do the things they love, because they are afraid of failure. But I'm afraid my abilities aren't enough.
They are always afraid of their own abilities and do not dare to do what they want because they are afraid that they will not have enough ability and will fail others. People who lack confidence often avoid everything and do not dare to face the difficulties and challenges in their lives, so they often fail or miss important opportunities in their lives.
People who lack confidence do not dare to change themselves, do not dare to be decisive, because they are always worried about failure. They are cowardly people who are afraid of facing failure, so they do not dare to do anything, do not dare to realize their dreams.
However, in life we need to distinguish between confidence and arrogance. Believing in your own abilities is extremely important, but that doesn't mean you think you're talented and then ignore the advice and suggestions of those around you, becoming arrogant, aggressive, and always thinking about yourself. that right.
A person can only develop their role when they try their best and know how to listen and absorb sincere opinions and suggestions, thus creating a comprehensive view for us. about yourself, then make the right decisions.
Just like the saying of the ancients who often advised and taught their children and grandchildren to "know yourself and know others, you should not be confident and arrogant and look down on the enemy, which often leads to disastrous defeats."
Confidence is an extremely valuable virtue for anyone in life. It is an essential factor to create success and value of a person. However, confidence is not everything because to be successful, people need to add many other qualities to be successful.
|
Nghị luận xã hội về “Tình thương”- Văn lớp 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Tình thương”- Văn lớp 12
Bài làm
Con người ta ai sinh ra cũng có những lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Có những chúng ta cần người khác giúp đỡ mình. Chính vì vậy, người với người sống để yêu thương là câu nói không bao giờ sai. Nó thể hiện tinh thần nhân văn, cao cả của những con người cùng sống với nhau trong một cộng đồng, một xã hội.
Nếu như tình cảm của con người là một thứ gia vị, như thương, giận, yêu, ghét… thì tình thương chính là một thứ gia vị vô cùng quan trọng mà ai cũng cần có trong cuộc đời của mình. Bởi nếu không có tình thương, tình yêu thì con người sẽ sống lạnh lùng, vô cảm trở thành tượng đá giữa cuộc đời này không có cảm xúc, không có cái gọi là lòng trắc ẩn, cảm thông…
Tình thương chính là một thứ tình cảm thiêng liêng của con người. Nhờ có nó mà con người chúng ta vượt qua những khó khăn thử thách của cuộc đời mình.
Khi chúng ta ốm đau, sự ân cần ấm áp của tình thương cao đẹp, thiêng liêng, với tình thương đó chúng ta có thể thông cảm với những nỗi khổ của người khác, giúp con người với con người đến gần nhau hơn.
Nhờ có tình thương, tình yêu giúp chúng ta có những ngôn ngữ riêng tư của trái tim, từ đó con người có thể lắng nghe tiếng lòng của người khác để hiểu được người khác đang suy nghĩ gì, mà cảm thông, chia sẻ cùng họ, giúp xích lại gần nhau.
Ta có thể thấy rằng tình thương chính là hạnh phúc, là tình cảm cao nhất của con người. Nó cao quý thiêng liêng vô bờ bến. Cha mẹ thương yêu con cái hy sinh mọi thứ cho con cái được trưởng thành tốt nhất. Con cái có hiếu yêu thương cha mẹ, chăm sóc phụng dưỡng cha mẹ khi già yếu.
Vợ chồng thương nhau cùng chung vai sát cánh, khó khăn ốm đau bệnh tật cũng không chia lìa, tình cảm trải qua những chông gai, khó khăn vì thế mà càng bền bắt, khăng khít lâu dài.
Anh em thương yêu nhau chia ngọt sẻ bùi, rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần, thể hiện tinh thần đoàn kết cùng nhau cố gắng để có được thành quả hạnh phúc. Tinh thần anh em đoàn kết yêu thương đã được cha ông ta viết trong nhiều câu ca dao, dân ca:
“Anh em như thể chân tay
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần”
Trên cuộc đời này, có rất nhiều định nghĩa về tình thương. Nhưng sâu xa lên tất cả tình thương chính là tình cảm chân thành của mình dành cho ai đó, nó xuất phát từ trái tim chân thật, là tình cảm mộc mạc giản dị nhưng thể hiện sự yêu thương lo lắng cho người khác của mỗi người.
Nhân dân cả nước cùng nhau chung sức để quyên góp ủng hộ đồng bào lũ lụt, thể hiện tình thương của mình dành cho những đồng bào gặp hoàn cảnh không may.
Trong xã hội chúng ta bên cạnh những người lương thiện, sống tràn đầy tình yêu thương con người, gia đình, anh em bạn bè thì vẫn có những con người sống lạnh lùng vô cảm, ích kỷ chỉ biết tới lợi ích của bản thân mình. Sống thờ ơ, bàng quan với những gì xảy ra xung quanh mình, trở thành con người sống vô cảm gỗ đá, không có trái tim yêu thương biết cảm thông.
Ngoài ra, những gia đình cha mẹ thương yêu con cái quá mức khiến cho cái mất dần khả năng tự lập của mình, sống ỷ lại, sẽ khiến cho trẻ khó trưởng thành để tự lập, mà cái gì cũng nghĩ có cha mẹ làm thay. Khi các em lớn lên không có cha mẹ bên cạnh thì sẽ không làm được gì nữa
Tình yêu thương là tình cảm rất cần thiết của mỗi con người trên thế gian này không có ngọn lửa nào lung linh, huyền diệu bằng ngọn lửa của tình yêu thương.
|
Social commentary on "Love" - Grade 12 Literature
Instruct
Social commentary on "Love" - Grade 12 Literature
Assignment
Everyone is born and there are times when they encounter difficulties in life. There are times when we need others to help us. That's why "people live to love" is a saying that is never wrong. It represents the humane and noble spirit of people living together in a community and society.
If human emotions are a spice, like love, anger, love, hate... then love is an extremely important spice that everyone needs in their lives. Because without love, people will live cold, emotionless lives and become stone statues in this life without emotions, without so-called compassion, sympathy...
Love is a sacred human emotion. Thanks to it, we humans overcome the difficulties and challenges of our lives.
When we are sick, the warm care of beautiful, sacred love, with which we can sympathize with the sufferings of others, helps people come closer to each other.
Thanks to love, love helps us have private languages of the heart, from which people can listen to the hearts of others to understand what others are thinking, sympathize, and share with each other. them, helping to bring them closer together.
We can see that love is happiness, the highest human emotion. It is infinitely noble and sacred. Parents who love their children sacrifice everything so that their children can grow up best. Children are filial, love their parents, and take care of them when they are old and weak.
Husband and wife love each other and stand side by side, no matter how difficult illness or illness can separate them, the love that goes through hardships and difficulties makes them stronger and closer for a long time.
Brothers love each other, share the good and the bad, cover the bad or help each other, showing the spirit of solidarity and working together to achieve happy results. The spirit of brotherly solidarity and love was written by our ancestors in many folk songs and folk songs:
“Brothers are like limbs
The wound heals and is covered, whether it's bad or not."
In this life, there are many definitions of love. But deep down, all love is our sincere feelings for someone, it comes from the true heart, it is a simple, rustic feeling that shows each person's love and concern for others. People.
People across the country joined together to donate to support flood victims, showing their love for those in unfortunate circumstances.
In our society, besides honest people who live full of love for people, family, brothers and friends, there are still people who live coldly, indifferently and selfishly, only knowing their own interests. me. Living indifferently, indifferent to what happens around you, becoming an emotionless person, without a loving heart or sympathy.
In addition, families where parents love their children too much cause them to gradually lose their ability to be independent and live dependently, making it difficult for children to grow up to be independent, thinking that their parents do everything. replace. When children grow up without their parents, they will not be able to do anything anymore
Love is a very necessary feeling for every person in this world. There is no fire as sparkling and magical as the fire of love.
|
Nghị luận xã hội về “Văn hóa cảm ơn”- Văn lớp 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Văn hóa cảm ơn”- Văn lớp 12
Bài làm
Trong mối quan hệ giữa người với người trong xã hội văn hóa ứng xử, văn hóa cảm ơn là điều vô cùng quan trọng. Bởi người xưa thường có câu “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Khi chúng ta gặp khó khăn, có ai đó giúp đỡ chúng ta dù là việc lớn hay việc nhỏ thì chúng ta cũng cần có thái độ thể hiện quan điểm biết ơn của mình với sự giúp đỡ của người khác bằng câu nói cảm ơn.
Văn hóa cảm ơn chính là cách thể hiện tình cảm lối cư xử đúng mực, lịch thiệp biết trên, biết dưới của một con người. Biết tôn trọng lòng tốt mà người khác dành cho mình.
Văn hóa cảm ơn chính là một nét đẹp của văn hóa truyền thống của dân tộc ta, vốn là đất nước rất trọng lễ giáo, văn hóa trong giao tiếp ứng xử. Câu nói cảm ơn chỉ là một câu nói nhỏ nhưng nó lại có thể đánh giá được thái độ của một ai đó trước cuộc sống.
Biểu hiện của văn hóa cảm ơn không hề khó tìm kiếm. Nó khá phổ biết chúng ta có thể nghe thấy bất kỳ ở đâu, nơi nào có lòng tốt, có sự đoàn kết, tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau trong lúc khó khăn, hoạn nạn thì ở đó ta sẽ bắt gặp những câu nói cảm ơn.
Hàng ngày chúng ta đi học vẫn bắt gặp những em nhỏ dắt cụ già đi sáng đường, cụ sẽ nói một câu hiền từ “cảm ơn cháu nhé”. Hay khi chúng ta bị hỏng xe cho người giúp đỡ cho chúng ta đi nhờ thì một lời cảm ơn không có gì là khó khăn để chúng ta không nói ra đáp lại tấm lòng chân thành của người khác cho ta.
Lời nói cảm ơn thực chất chỉ là một lời nói vô cùng đơn giản. Trong gia đình chúng ta cần cảm ơn ba mẹ đã sinh thành nuôi dưỡng chúng ta khôn lớn, để chúng ta có hình hài nên hình nên vóc trưởng thành cao lớn.
Việc biết ơn và cảm ơn cha mẹ là việc chúng ta nên làm, không nên làm cha mẹ buồn lòng, cần có lòng biết ơn giúp đỡ cha mẹ những công việc phù hợp với sức lực của mình, để san sẻ những gánh nặng mà cha mẹ phải gánh trên vai.
Nhiều người cho rằng đã là người trong một gia đình thì không cần phải cảm ơn nhau, không cần phải nói những lời nói khách sáo, sáo rỗng nhưng thực chất nó vẫn cần trong cuộc sống gia đình bởi nó chính là thái độ biết ơn của chúng ta dành cho cha mẹ mình.
Bên cạnh những người có văn hóa biết cách ứng xử cảm ơn trong cuộc sống thì vẫn tồn tại những con người sống vô tâm, chỉ biết nhận mà không biết cho. Khi ai đó giúp đỡ mình thì cũng không biết mở lời nói cảm ơn, thể hiện sự lịch sự của mình. Đặc biệt là các bạn trẻ trong xã hội hiện nay.
Là những học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, là những trụ cột tương lai của đất nước chúng ta phải rèn luyện cho mình một thái độ sống tích cực văn hóa cảm ơn, văn hóa ứng xử sao cho đúng mực, thể hiện là con người có học thức.
Cảm ơn không chỉ là một nét đẹp truyền thống vừa là lễ nghĩa làm người trong cuộc sống hiện đại. Chính vì vậy, chúng ta cần phải cố gắng giữ gìn văn hóa tốt đẹp này để xứng đáng là con ngoan trò giỏi.
|
Social commentary on "Thank you culture" - Grade 12 Literature
Instruct
Social commentary on "Thank you culture" - Grade 12 Literature
Assignment
In relationships between people in society, culture of behavior and culture of gratitude are extremely important. Because the ancients often have the saying "Words do not cost money to buy, choose your words to please each other". When we encounter difficulties and someone helps us, whether it's a big thing or a small thing, we also need to have an attitude of expressing our gratitude for the help of others by saying thank you.
The culture of gratitude is a way to express a person's feelings, proper behavior, and politeness. Know how to respect the kindness that others give you.
The culture of gratitude is a beauty of the traditional culture of our nation, which is a country that places great importance on rituals and culture in communication and behavior. Saying thank you is just a small sentence, but it can evaluate someone's attitude toward life.
Expressions of a culture of gratitude are not difficult to find. It is quite common that we can hear it anywhere, wherever there is kindness, solidarity, mutual love, helping each other in times of difficulty and tribulation, there we will encounter good people. thank you sayings.
Every day when we go to school, we still see children leading the old man to light the way, and the old man will say a gentle word "thank you". Or when our car breaks down and someone helps us give us a ride, a word of thanks is not too difficult for us to say in response to the sincerity of others for us.
Saying thank you is actually just a very simple word. In our family, we need to thank our parents for giving birth to us and nurturing us, so that we can have a shape that will shape us into tall adults.
Being grateful and thanking our parents is something we should do. We should not make them sad. We should be grateful and help our parents with tasks that suit our strength, to share the burdens that Parents have to bear the burden.
Many people think that as members of a family, there is no need to thank each other, no need to say polite, empty words, but in fact it is still necessary in family life because it is an attitude of gratitude. ours for our parents.
Besides the cultured people who know how to be grateful in life, there still exist people who live heartlessly, only knowing how to receive but not giving. When someone helps me, I don't know how to say thank you or show my politeness. Especially young people in today's society.
As students still in school, as the future pillars of our country, we must train ourselves to have a positive life attitude, a culture of gratitude, a culture of proper behavior, demonstrating educated people.
Thank you is not only a traditional beauty but also a human courtesy in modern life. Therefore, we need to try to preserve this good culture to be worthy of being good children.
|
Nghị luận xã hội về “Vấn đề rác thải”- Văn lớp 9
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về “Vấn đề rác thải”- Văn lớp 9
Bài làm
Địa cầu của chúng ta đang gặp phải một vấn đề lớn làm thay đổi toàn bộ khí hậu trên trái đất. Đó chính là vấn nạn về rác thải, chính tệ nạn rác thải đã gây ô nhiễm môi trường trầm trọng, là cho trái đất của chúng ta ngày càng gặp nhiều thiên tai, như hạn hán lũ lụt.
Rác thải hiện này khiến cho môi trường sống của chúng ta, đặc biệt là những khu đô thị, thành phố đông dân vô cùng mất mỹ quan, ảnh hưởng tới môi trường sống trầm trọng.
Bên cạnh đó, vấn nạn rác thải công nghiệp cũng gây ra nhiều vấn đề nghiêm trọng tới nguồn nước ngầm, nước biển và không khí thở.
Vấn nạn về rác thải là một vấn đề chung toàn cầu không phải của bất kỳ quốc gia nào. Rác thải chính là điều làm cho những bệnh tật, bệnh ngoài ra, bệnh đường hô hấp sinh sôi phát triển.
Nguyên nhân sâu xa đều cho con người tạo ra, tác động tới môi trường sống, làm cho cuộc sống ngày càng nhiều rác thải, con người đang làm hại chính nguồn sống của mình mà không biết.
Cùng với sự phát triển của nhu cầu, khoa học công nghệ, sự hiện đại hóa đất nước. Các khu công nghiệp ngày càng nhiều tạo công ăn việc làm cho người lao động, nền kinh tế ngày càng phát triển, nhưng kèm theo đó là rác thải công nghiệp gây ô nhiễm môi trường, khói công nghiệp gây ô nhiễm bầu không khí.
Nhiều vùng người dân phải sống trong ô nhiễm nặng nề, nguồn nước ngầm không thể sử dụng được. Ăn một bữa cơm phải mắc màn vì chỉ cần bưng mâm cơm ra ngay lập tức ruồi bu thành đàn.
Việc xử lý rác thải bừa bãi cũng làm cho sức khỏe người dân ở những vùng xung quanh lân cận gặp nhiều bệnh nghiêm trọng về hô hấp, tiêu hóa, một trong những nguyên nhân gây ra bệnh ung thư nhiều ở nước ta. Đó chính là do ô nhiễm thực phẩm bẩn, ô nhiễm nguồn nước và không khí.
Trong việc phân loại rác thải hiện này chủ yếu chúng ta mới phân loại làm hai dạng loại có thể phân hủy và loại khó phân hủy nhưng có thể tái chế lại như nilong, đồ nhựa…
Nhiều khu vực ngoại thành những đống rác được chất cao như núi, ô nhiễm, ruồi muỗi bệnh tật cũng từ đó mà gây ra, khiến người dân vô cùng khốn khổ. Nhiều nơi vẫn chưa có phương hướng xử lý tái chế lại rác thải nên người ta mới tìm cách đốt rác để thiêu hủy.
Nhưng khói thải từ việc đốt rác này thải vào không khí một lượng CO2 khá lớn là ô nhiễm tầng khí quyển của chúng ta.
Mỗi người dân hãy có ý thức bảo vệ môi trường sống, hạn chế sự xả rác bừa bãi, mỗi người cần phải có một tinh thần bảo vệ môi trường tích cực, chỉ có như vậy mới có thể bảo vệ được môi trường sống, bảo vệ cuộc sống của chính chúng ta.
Công cuộc cách mạng xanh trồng rừng bảo vệ môi trường bài trừ tệ nạn rác thải vẫn được tuyên truyền hàng năm nhưng vẫn chưa đạt được kết quả như mong muốn.
Những hậu quả mà rác thải để lại cho cuộc sống của con người là vô cùng nghiêm trọng, bảo vệ môi trường là việc cần làm của mỗi người dân chúng ta không phải của riêng một ai.
Chỉ cần mỗi con người có ý thức bảo vệ môi trường của mình, không xả rác bừa bãi thì mọi sự sẽ trở nên giải quyết tốt hơn. Chúng ta cũng cần phải tuyên truyền dạy dỗ cho lớp trẻ cần có ý thức bảo vệ môi trường sống của mình ngay từ khi còn nhỏ.
Bên cạnh đó, chúng ta cần phải tích cực trồng nhiều cây xanh để điều hòa khí hậu trong môi trường sống. Lượng oxy từ cây xanh sẽ giúp cho con người có nhiều nguồn không khí sạch để thở.
|
Social commentary on "The problem of waste" - Grade 9 Literature
Instruct
Social commentary on "The problem of waste" - Grade 9 Literature
Assignment
Our planet is facing a major problem that is changing the entire climate on earth. That is the problem of waste, it is the evil of waste that has caused serious environmental pollution, causing our earth to encounter more and more natural disasters, such as droughts and floods.
Current waste makes our living environment, especially urban areas and densely populated cities, extremely unsightly, seriously affecting the living environment.
In addition, the problem of industrial waste also causes serious problems for groundwater, sea water and breathing air.
The problem of waste is a global problem that does not belong to any one country. Garbage is what causes diseases, in addition to respiratory diseases, to proliferate.
The root causes are all created by humans, affecting the living environment, making life more and more wasteful, people are harming their own source of life without knowing it.
Along with the development of demand, science and technology, and the modernization of the country. More and more industrial parks create jobs for workers, the economy is growing, but along with that comes industrial waste that pollutes the environment, and industrial smoke that pollutes the atmosphere.
In many areas, people have to live in severe pollution and underground water sources cannot be used. When eating a meal, you have to wear a mosquito net because as soon as you take out the tray, flies immediately swarm.
Indiscriminate waste disposal also causes the health of people in surrounding areas to suffer from serious respiratory and digestive diseases, one of the causes of many cancers in our country. That is due to dirty food pollution, water and air pollution.
In the current waste classification, we mainly classify into two types: degradable and difficult to decompose but can be recycled such as nylon, plastic...
In many suburban areas, piles of trash are piled as high as mountains, pollution, flies and mosquitoes are also causing diseases, making people extremely miserable. Many places still do not have a way to recycle waste, so people are finding ways to burn waste to incinerate it.
But the smoke from burning trash releases a large amount of CO2 into the air, polluting our atmosphere.
Every citizen should be conscious of protecting the living environment, limit littering, each person needs to have a positive spirit of environmental protection, only then can the living environment be protected. protect our own lives.
The green revolution of planting forests to protect the environment and eliminate waste is still propagated every year but has not yet achieved the desired results.
The consequences that waste leaves on human life are extremely serious. Protecting the environment is the responsibility of each of us, not just one person.
As long as every person is conscious of protecting their environment and not littering, things will get better. We also need to propagate and teach young people to be aware of protecting their living environment from an early age.
Besides, we need to actively plant many trees to regulate the climate in our living environment. The amount of oxygen from trees will help people have many sources of clean air to breathe.
|
Nghị luận xã hội về: Bản lĩnh sống- văn lớp 9
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội về: Bản lĩnh sống- văn lớp 9
Bài làm
Mỗi chúng ta trong cuộc đời của mình sẽ gặp muôn vàn những khó khăn thử thách. Những lúc như vậy, nếu chúng ta bình tĩnh xử lý, kiên cường nỗ lực phấn đấu vượt qua những khó khăn thì chúng ta được xem là người có bản lĩnh.
Ngược lại, nếu chúng ta bỏ cuộc nhanh chóng buông xuôi đầu hàng số phận thì chúng ta là người thiếu ý chí, thiếu bản lĩnh.
Vậy bản lĩnh sống của con người là gì? Nó chính là thái độ sống, khả năng ứng biến của con người trước những hoàn cảnh khó khăn, thử thách của cuộc sống. Người có bản lĩnh sống là người dù trong hoàn cảnh nào cũng bình tĩnh, kiên cường, nỗ lực hết sức mình để chèo lái con thuyền của đời mình đi đúng hướng, đi theo con đường tích cực, đúng pháp luật, chuẩn mực đạo đức.
Chứ không buông xuôi, bỏ mặc cho muốn ra sao thì ra, hoặc thỏa hiệp với cái xấu, cái ác để tìm lối thoát cho riêng mình còn mặc kệ người khác chịu thiệt thòi cay đắng.
Chúng ta khi còn nhỏ được bố mẹ nuôi dưỡng che chở, nhưng khi trưởng thành khôn lớn chúng ta phải rời khỏi vòng tay cha mẹ.
Khi một mình bước đi trên con đường đời của mình sẽ có những lúc chúng ta gặp những khó khăn thử thách, những cám dỗ trong cuộc sống khiến chúng ta cảm thấy lôi cuốn hấp dẫn. Những lúc đó, nếu con người đủ bản lĩnh sẽ không dễ bị cám dỗ, tha hóa biến chất, không dễ bị lôi cuốn bởi thói hư tật xấu, biến chúng ta thành người tha hóa, hư hỏng làm buồn lòng thầy cô cha mẹ.
Bản lĩnh sống đôi khi là khả năng dám nghĩ dám làm của một con người. Khi chúng ta có ước mơ hoài bão, chúng ta có thể nỗ lực theo đuổi ước mơ của chính mình để hiện thực hóa ước mơ của mình đó cũng chính là bản lĩnh sống.
Trước một tập thể toàn những người sai trái, nếu chúng ta dám tố cáo những điều sai thì đó cũng là bản lĩnh. Giống như việc chúng ta đi đường gặp người móc túi của người khác nếu có bản lĩnh chúng ta sẽ hô hoán để mọi người cùng xúm lại bắt tên móc túi.
Nhưng có nhiều người lại chọn cách im lặng vì cho rằng chẳng liên quan tới mình. Tên móc túi móc của người khác có móc túi mình đâu, kêu lên nhỡ nó trả thù mình thì lại mang họa.
Bản lĩnh sống sẽ giúp chúng ta có những quyết định sáng suốt tích cực, không thảo hiệp dung túng bao che cho điều xấu. Chúng ta sẽ biết bênh vực bảo vệ cho sự chính nghĩa, cho những điều tích cực của cuộc sống. Có như thế cuộc sống này mới phát huy những điều tốt đẹp.
Là một học sinh bản lĩnh sống của chúng ta là việc nói không với gian lận, quay cóp trong thi cử dù thầy cô có người dễ người khó. Nhưng ngay cả khi có cơ hội gian lận chúng ta cũng không làm như vậy thì đó chính là bản lĩnh của một người học sinh.
Khi chúng ta có bản lĩnh sống vững vàng chúng ta có thể làm chủ bản thân trước những khó khăn thử thách của cuộc sống, dám nghĩ dám làm biến ước mơ của mình thành hiện thực.
Đấu tranh chống lại những cái xấu, cái ác, những thứ tiêu cực tồn tại trong xã hội. Những người sống bản lĩnh luôn được người khác tôn trọng, yêu quý và kính nể là tấm gương sáng để người khác trông vào noi theo.
|
Social commentary on: Courage in life - grade 9 literature
Instruct
Social commentary on: Courage in life - grade 9 literature
Assignment
Each of us in our lives will encounter countless difficulties and challenges. At times like these, if we calmly handle things and persistently strive to overcome difficulties, we will be considered brave people.
On the contrary, if we give up and quickly surrender to fate, we lack willpower and bravery.
So what is the human spirit of life? It is the attitude to life, the ability to adapt to difficult and challenging situations in life. A person with the courage to live is someone who, in any situation, is calm and resilient, trying their best to steer the boat of their life in the right direction, following a positive path, in accordance with the law and moral standards. virtue.
Don't give up, let things go whatever you want, or compromise with bad things and evil to find your own way out while leaving others to suffer bitter disadvantages.
When we are children, we are raised and protected by our parents, but when we grow up, we have to leave our parents' arms.
When walking alone on our life path, there will be times when we encounter difficulties and challenges, temptations in life that make us feel attracted. At those times, if people are brave enough, they will not be easily tempted, corrupted, and enticed by bad habits, turning us into corrupt and spoiled people, making our teachers and parents sad. .
Courage in life is sometimes a person's ability to dare to think and act. When we have dreams and ambitions, we can make efforts to pursue our own dreams to realize our dreams, which is also the courage to live.
In front of a group of wrong people, if we dare to denounce wrong things, that is also bravery. Just like when we walk on the street and encounter someone picking someone else's pocket, if we have the courage, we will shout so everyone can gather to catch the pickpocket.
But many people choose to stay silent because they think it has nothing to do with them. The pickpocket who picked someone else's pocket didn't pick your pocket, so if he took revenge on you, it would bring disaster.
The courage to live will help us make wise and positive decisions, not compromise and cover up bad things. We will know how to defend righteousness and the positive things in life. Only then will this life promote good things.
As a brave student, our way of life is to say no to cheating and cheating in exams, even if the teachers are easy and some are difficult. But even when we have the opportunity to cheat, we do not do so, that is the bravery of a student.
When we have a strong courage to live, we can control ourselves in the face of life's difficulties and challenges, dare to think and dare to make our dreams come true.
Fight against bad things, evil, negative things that exist in society. People who live bravely are always respected, loved and admired by others and are a shining example for others to look up to and follow.
|
Nghị luận xã hội Đọc sách có ý nghĩa như nào đối với con người chúng ta.
Bài viết văn của bạn Minh Hạnh đến từ Hà Nội gửi đến ban biên tập website.
Bài làm
Như nhà văn Victor Huygo từng nói :’Chính từ sách mà những người khôn ngoan tìm được sự an ủi khỏi rắc rối cuộc đời” .Phải chăng ,vì thế mà những bậc đại tài của thế giới luôn coi sách là người bạn lớn của đời mình .Họ tìm đến sách như tìm đến sự ‘giúp đỡ’ của những con chữ, tựa như ngọn hải đăng trên biển lớn, sách sẽ soi sáng cho họ những rắc rối của cuộc đời rồi cùng họ giải đáp mọi sự hiếu kì của bộ não.Sách rất quan trọng với mõi người , nhất là đối với lứa tuổi học sinh chúng ta, việc đọc sách sẽ trao cho ta những hiểu biết sâu rộng về cuộc sống để rồi từ đó trở thành hành trang cho ta tiến bước vào đời.
Nói về sách, đâu phải ai cũng biết sách là gì.Họa chăng chỉ là những dòng chữ dài dằng dặng mà vô vị ?Không! Sách không vô vị! Trái lại sách còn là tinh hoa,là kho tàng của quá trình nghiên cứu tìm hiểu của nhân loại ta qua các thời kì lịch sử.Không những thế ,sách còn là di sản của mỗi dân tộc được lưu truyền từ đời này sang đời khác như có một sức sống trường tồn bất diệt vượt mọi không gian,thời gian.Sách thông thạo nhiều lĩnh vực khác nhau dành cho mọi đối tượng như:khoa học, văn học,thiên văn học ,tâm lí học,…, vì thế việc đọc sách giúp ta thu nhập và lĩnh hội kiến thức đẻ áp dụng vào đời sống tốt hơn.Mỗi cuốn sách luôn dành cho mọi đối tượng khác nhau , vậy nên chúng ta cần biết cách chọn sách để phù họp với lứa tuổi của mình.Đối với các bạn còn ngồi trên ghế nhà trường, ta cần nên tránh những cuốn sách thiên về tình cảm năm nữ để ‘nạp’ vào đầu những ‘kiến thức’ không đáng có, nó sẽ ảnh hưởng đến nhận thức và suy nghĩ của chúng ta sau này.
Đọc sách có ý nghĩa như nào đối với con người chúng ta
Tựa như chiếc du thuyền , đọc sách giúp ta vượt thời thời gian, đưa ta đến những thời kì lịch sử hay những thời kì đồ đá để ta hiểu them rằng :từ cổ chí kim,con người đã gây dụng vè giữ gìn đất nước qua hành chục ngàng năm như thế nào, từ ấy ta thêm trân trọng mảnh đất quê hương , thêm trân trọng cái hành tinh xanh nơi ta đang sống.Sách đâu chỉ mang ta về quá khứ cổ xưa, ‘chiếc du thuyền kì diệu’ ấy còn đưa ta đến cả tương lai với những bộ sách khoa học viễn tưởng , giúp ta hiểu thêm sự tuyệt diệu về những suy nghĩ phong phú của bộ não con người.Vượt thời gian,sách còn đưa ta vượt cả không gian, cho ta đến mọi miền của thế giới ,đến nơi kì lạ mà ta chưa từng đặt chân tới, cùng ta khám phá mọi cái lạ, cái đẹp , cái kì ảo của Vũ Trụ , từ đó ta mới được mở mang tầm mắt, có cái nhìn sâu rộng hơn về thế giới, để ta không trở thành chú ếch trong câu chuyện ‘Ếch ngồi đáy giếng’.Con người chúng ta cần được phát triển về mọi mặt , kiến thức giúp ta trở nên thông minh sáng suốt thì có một tâm hồn đẹp sẽ giúp ta sống có tình người hơn.Chúng ta khác với loài thứ một phần về những suy nghĩ và tâm hồn , vì thế hãy độc sách để tâm hồn ta biết cảm thông,rung động với nhân loại , với mọi sự chuyển động của đất trời hơn.Sách chính là cái gương của trần thế , nơi phản ánh bộ mặt thật của con người, nơi cho ta biết đâu đó trên thế gian, vẫn còn những con người nghèo khổ cần sự giúp đỡ, đâu đó trên hành trình đi đến hạnh phúc của nhân loại, vẫn còn nhiều con người nhỏ bé bị bỏ lại phía sau,… chính điều đó cho ta thấy cuộc sống mình thật hạnh phúc và may mắn, tạo hóa đã rất tốt khi trao cho ta cuộc sống mà bao người hằng mong ước.Nhà văn người Nga Mác-xim Go-ro-ki từng viết rằng: “Mỗi cuốn sách đều là một bậc thang nhỏ mà khi bước lên, tôi tách khỏi con thú để tiến gần lên với con người, tới quan niệm về cuộc sống tốt đẹp nhất và về sự thèm khát cuộc sống ấy” .Đọc sách như níu ta sống chậm lại để hiểu đời , hiểu mình,thoát khỏi cuộc sống xô bồ của xã hội để ta tận hưởng từng giây phút yên bình của cuộc sống,để ta cảm nhận mọi sự luân chuyển của thời gian . Từ ấy ta mới biết ta cần phải sống tốt sau những lần nản chí , phải bước tiếp sau những vấp ngã , bởi lẽ sách đã cho ta hiểu được rằng: vốn dĩ cuộc đời chúng ta là một cuốn chuyện cổ tích , sẽ có một kết thúc viên mãn sau bao nhiêu cố gắng, vì thế việc đọc sách dường như xoa dịu nỗi buồn của những người đang chán ghét cuộc sống thực tại, muốn tìm đến sự chấm dứt của cuộc đời…
Càng muốn tài giỏi, ta càng phải đọc sách .Thiên tài không tự nhiên sinh ra mà có, họ cần phải trải qua quá trình tu luyện và lấy kiến thức từ đời sống cũng như từ những trang sách.Danh nhân thành đạt nhất thế giới Bill Gates từng chia sẻ ông là một ‘mọt sách’ thứ thiệt.Ông đã đọc đến năm mươi đầu sách mỗi năm, thậm chí ông còn duy trì thói quen đọc sách một tiếng trước khi đi ngủ, bất chấp công việc có bận rộn ra sao , chính vì chăm chỉ đọc sách và coi sách là ‘gia sư tâm đắc’ của đời mình, ông đã trờ thành vị tỉ phú của thế giới.Hay như ông chủ của mạng xã hội Facebook-Mark Zuckerberg , ông luôn coi sách là bạn đồng hành của mình trong suốt quãng đường đi đến thành công, Mark Zuckerberg đã từng mới cả thế giới tham gia thử thách của mình vào năm 2015: Đọc một cuốn sách vào mỗi thứ hai hành tuần nhằm tạo cho mọi người văn hóa đọc đầy bổ ích.Những người nổi tiếng trên thế giới không phải là ví dụ đơn lẻ về tác dụng của việc đọc sách, một nghiên đã chỉ ra rằng hơn 1000 đối tượng được khảo sát, trong đó là những người có thu nhập cao hơn sẽ có thói quen đọc sách vào thời gian rảnh rỗi để thu vốn kiến thức cho bản thân .Vậy nên việc đọc sách sẽ giúp ta có một tương lai tốt đẹp , công việc rộng mở cho chúng ta sau này.
Đại thi hào Nguyễn Du từng có câu thơ :
“Sách vở đầy bốn vách
Có mấy cũng không vừa”
Chúng ta không thể đọc hết tất cả các cuốn sách trong một đời người , nhưng ngày ngày ta ngồi đọc sách, từng trang sách ấy sẽ như ngọn hải đăng giữa biển đời chiếu cho ta con đường dẫn tới thành công !
|
Social commentary: What does reading books mean to us as humans?
An article by Minh Hanh from Hanoi sent to the website editor.
Assignment
As writer Victor Huygo once said: "It is from books that wise people find comfort from life's troubles." Is that why the world's great people always consider books to be their great friends? their lives. They turn to books as if they seek the 'help' of words, like a lighthouse on the ocean, books will illuminate life's troubles and then answer all their curiosities together. of the brain. Books are very important for everyone, especially for our student age group, reading books will give us a deep understanding of life and from there become luggage for us to move forward. born.
Talking about books, not everyone knows what a book is. Are paintings just long, tasteless lines of text? No! Books are not tasteless! On the contrary, books are also the quintessence and treasure of the research process of our humanity through historical periods. Not only that, books are also the heritage of each nation, passed down from generation to generation. It's like having an eternal vitality that transcends all space and time. Books are proficient in many different fields for all subjects such as: science, literature, astronomy, psychology,..., because So reading books helps us gain and acquire knowledge to better apply it to life. Each book is always for different audiences, so we need to know how to choose books to suit our age. For those of you who are still in school, you should avoid books that focus on female romance to 'fill' your head with unnecessary 'knowledge', it will affect perception and thinking. our thoughts later.
What does reading books mean to us as humans?
Like a yacht, reading books helps us travel through time, taking us to historical periods or the Stone Age so that we can understand more that: from ancient times to modern times, people have worked hard to preserve the country. Through tens of thousands of years, we have come to appreciate our homeland more, and the green planet where we live. Books don't just take us back to the ancient past, 'magic yachts'. It also takes us to the future with science fiction books, helping us understand more about the wonderfulness of the rich thoughts of the human brain. Beyond time, books also take us beyond space, giving us We go to all parts of the world, to strange places that we have never been to, with us to discover all the strangeness, beauty, and magic of the Universe, from there we can open our eyes and have new knowledge. look more deeply at the world, so that we don't become the frog in the story 'Frog at the bottom of the well'. We humans need to be developed in all aspects, knowledge helps us become intelligent and wise, there is one way. A beautiful soul will help us live more humanely. We are different from other species in our thoughts and souls, so read books to help your soul sympathize and vibrate with humanity and everything. The movement of earth and sky is greater. Books are the mirror of the world, the place that reflects the true face of people, the place that lets us know that somewhere in the world, there are still poor people in need of help, somewhere. On the journey to human happiness, there are still many small people left behind... that shows us that our lives are very happy and lucky, the Creator has been very good in giving them to us. the life that many people dream of. Russian writer Marxim Go-ro-ki once wrote: "Every book is a small staircase that when I step on it, I separate from the beast to get closer to life." people, to the concept of the best life and the desire for that life. Reading books is like forcing us to slow down to understand life, understand ourselves, escape the hustle and bustle of society so we can enjoy it. Every peaceful moment of life, allowing us to feel every movement of time. From then on, we know that we need to live well after times of discouragement, to move on after failures, because the book has helped us understand that: originally our life is a fairy tale, there will be a happy ending after so many efforts, so reading books seems to ease the sadness of those who are disgusted with real life and want to find the end of life...
The more talented we are, the more we have to read books. Geniuses are not born naturally, they need to go through the process of cultivation and gain knowledge from life as well as from the pages of books. The most successful celebrities in the world Bill Gates once shared that he is a true 'bookworm'. He reads up to fifty books a year, and he even maintains the habit of reading one hour before going to bed, regardless of how busy he is with work. No matter how busy he is, because he diligently reads books and considers books the 'favorite tutor' of his life, he has become the world's billionaire. Or like the owner of the social network Facebook - Mark Zuckerberg, he always Considering books as his companion on the journey to success, Mark Zuckerberg invited the whole world to join his challenge in 2015: Read a book every Monday to help everyone. useful reading culture. Famous people in the world are not alone examples of the effects of reading, a study has shown that more than 1,000 subjects were surveyed, including high-income earners. Higher income people will have the habit of reading books in their free time to gain knowledge for themselves. So reading books will help us have a good future and open jobs for us later.
The great poet Nguyen Du once wrote a poem:
“Books and books fill all four walls
No matter how much, it doesn't fit"
We cannot read all the books in one lifetime, but every day we sit and read, each page of that book will be like a lighthouse in the sea of life, showing us the path to success!
|
Nghị luận xã hội – Hãy sử dụng thông minh những thiết bị thông minh – Ngữ Văn 12
Hướng dẫn
Hãy sử dụng thông minh những thiết bị thông minh
Đề bài:
Hãy sử dụng thông minh những thiết bị thông minh
Viết một bài văn (khoảng 600 chữ) thể hiện quan điểm của anh chị về vấn đề trên
Hướng dẫn làm bài
Đề bài có từ thông minh gắn vói hai đối tượng khác nhau, một là người sử dụng và hai là thiết bị được sử dụng. Người viết cần quan tâm trả lời các câu hỏi: Thế nào là “sử dụng thông minh”? Tại sao cần phải thông minh khi sử dụng các thiết bị thông minh? Ý nghĩa của việc sử dụng thông minh các thiết bị thông minh đối vói việc xây dựng thái độ chủ động trong cuộc sống, trong công việc?
Bài viết có thể triển khai các ý chính sau:
– Khoa học công nghệ hiện nay càng ngày càng cho ra đời nhiều hơn những thiết bị thông minh phục vụ đắc lực cho cuộc sống của con người. Chưa bao giờ con người lại được sống giữa nhiều tiện nghi như vậy, tưởng như muốn gì là có, cần gì là được đáp ứng. Cuộc sống trở nên dễ chịu, dễ dàng. “Chất lượng cuộc sống” trở thành một cụm từ hay được nhắc đến như một “điều kiện cần” để đánh giá mức độ hạnh phúc, mức độ hưởng thụ của con người hiện đại.
– Sự thông minh của thiết bị thể hiện sự thông minh của con người trong hoạt động khám phá và sáng tạo. Chúng ta đang thực sự tạo ra một môi trường sống mới cho con ngưòi, đem đến một sự “bổ sung” quan trọng và cần thiết cho môi trường sống cố hữu, quen thuộc. Tuy nhiên, ở đây không phải không xuất hiện những vấn đề đáng suy nghĩ: là sản phẩm được chúng ta tạo ra, nhưng đến lượt mình, các thiết bị thông minh cũng đang nhào nặn lại chúng ta, bắt chúng ta phải thích ứng với nó, thậm chí lệ thuộc vào nó. Ta đã thấy nhiều người quá ỷ lại vào thiết bị, ít vận động, động não trong hoạt động thực tiễn. Cũng có quá nhiều bạn trẻ mắc chứng nghiện điện thoại, chỉ mải mê “giao tiếp” với điện thoại mà quên giao tiếp thực vói cuộc đời xung quanh… Do những điều đó, con người tưởng có thể làm chủ được mọi thứ mà nhiều khi lại trở nên bị động, thụ động, yếu ớt, dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết.
– Khó mà có được một chỉ dẫn cụ thể về vấn đề: Thế nào là sử dụng thông minh những thiết bị thông minh? Thiết bị vốn hết sức đa dạng và những trường hợp sử dụng thiết bị cũng hết sức đa dạng. Mỗi người, tuỳ điều kiện và hoàn cảnh cụ thể phải tự rút ra cho mình những kinh nghiệm riêng, trên cơ sở nhận thức được rằng: phẩm chất thông minh nơi mỗi con người luôn gắn liền với khả năng làm chủ những công việc, những.tình huống mà mình đối diện, làm chủ những thiết bị mà mình đang sử dụng nhằm đạt một kết quả tốt đẹp nào đó.
|
Social commentary - Use smart devices wisely - Literature 12
Instruct
Use smart devices wisely
Topic:
Use smart devices wisely
Write an essay (about 600 words) expressing your views on the above issue
Instructions for homework
The topic has smart words associated with two different subjects, one is the user and the other is the device used. Writers need to pay attention to answering the questions: What is "smart use"? Why is it necessary to be smart when using smart devices? What is the significance of smart use of smart devices for building a proactive attitude in life and work?
The article can develop the following main ideas:
– Today's science and technology is creating more and more smart devices that effectively serve human life. Never before have people lived among so many conveniences, it seemed like everything they wanted was there, everything they needed was met. Life becomes pleasant and easy. “Quality of life” has become a phrase often mentioned as a “necessary condition” to evaluate the level of happiness and enjoyment of modern people.
– The intelligence of the device represents human intelligence in exploration and creativity. We are truly creating a new living environment for humans, bringing an important and necessary "complement" to the old, familiar living environment. However, here are not without issues worth thinking about: they are products we create, but in turn, smart devices are also reshaping us, forcing us to adapt. with it, even dependent on it. We have seen many people rely too much on devices, not exercising or brainstorming in practical activities. There are also too many young people who are addicted to their phones, just engrossed in "communicating" with their phones and forgetting to actually communicate with the life around them... Because of these things, people think they can control everything, but many people think they can control everything. while becoming passive, passive, weak, and more vulnerable than ever.
– It is difficult to get a specific instruction on the issue: What is smart use of smart devices? Equipment is inherently diverse and its use cases are also extremely diverse. Each person, depending on specific conditions and circumstances, must draw for themselves their own experiences, based on the awareness that: the quality of intelligence in each person is always associated with the ability to master tasks, the situations we face, mastering the equipment we are using to achieve a certain good result.
|
Nghị luận xã hội – Học có chọn lọc trong cuộc sống – Ngữ Văn 12
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội học có chọn lọc
Đề bài:
Quan điểm của anh (chị) về lời khuyên của Lev Tolstoi: “Cần phải lựa chọn nghiêm ngặt xem nên học gì và không nên học gì” (Trình bày trong một bài văn khoảng 600 chữ)
Hướng dẫn làm bài
Vấn đề mà Lev Tolstoi – nhà văn Nga vĩ đại – nêu lên ở đây rất giản dị nhưng cũng rất thiết thực. Nó đặt người đọc trước sự lựa chọn cần thiết cho con đường học hành của mình. Để giải quyết vấn đề này, người viết phải biết đặt ra các câu hỏi: Tại sao cần lựa chọn nghiêm ngặt nên học gì và không nên học gì? Nếu không biết lựa chọn như thế thì hậu quả sẽ thế nào? Bài làm là sự trả lời những câu hỏi đó bằng lí lẽ và dẫn chứng.
Bài viết có thể triển khai các ý chính sau:
– Học hành là công việc gắn với con người từ bao đời nay. Có thể nói, không một bước phát triển nào của văn minh loài người mà không gắn với việc học. Tuy nhiên, xung quanh vấn đề học tập, có vô số tư tưởng, quan niệm khác nhau. Có người nhấn mạnh vai trò, có người bàn về ý nghĩa, có người quan tâm đến phương pháp học tập. Lev Tolstoi – nhà văn Nga thế kỉ XIX đã nêu một quan điểm: cần phải lựa chọn nghiêm ngặt xem nên học gì và không nên học gì. Quan điểm rõ ràng như vậy về việc học tập là điều rất đáng để mọi người, nhất là những người ở tuổi cắp sách đến trường phải nghiêm túc suy nghĩ.
+ Sở dĩ trong học tập, chúng ta phải lựa chọn nên học gì và không nên học gì là bởi trước hết, biển kiến thức của nhân loại thì mênh mông, trong khi quỹ thời gian cũng như năng lực của bản thân mỗi người thì có hạn.
Văn minh nhân loại (cả văn minh vật chất và văn minh tinh thần) là tất cả những gì mà con người đã tạo nên bởi sự vận dụng tri thức vào lao động sáng tạo. Thành tựu đó là của cả loài người, mà mỗi cá nhân, dù là thiên tài, cũng chỉ có thể đóng góp một phần nhỏ mà thôi. Nhà vật lí học không thể làm thay công việc của nhà sinh học. Nhà kinh tế không đảm trách được vai trò của người nghệ sĩ. Thực tế, những người thành công là người biết lựa chọn cho mình một lĩnh vực phù hợp với năng lực, sở trường của bản thân, học tập, nắm vững tri thức và biết vận dụng một cách hiệu quả nhất trong thực tế.
+ Mặt khác, mục đích thiết thực của học tập không phải để biết, mà là để làm như một phương châm đã được UNESCO nêu lên. Muốn học để làm, kiến thức phải vững vàng, kĩ năng phải thuần thục. Ngày nay, người ta thường nói nhiều đến chuyên môn hẹp và tư cách chuyên gia. Một người chỉ trở thành chuyên gia thực thụ khi thể hiện được sự am hiểu sâu sắc lĩnh vực hoạt động của mình. Đó chính là những người đã biết lựa chọn và theo đuổi việc học tập ở một địa hạt cụ thể, để có thể phát huy cao nhất khả năng của mình.
– Như vậy, câu nói của Lev Tolstoi không bàn đến những chuyện cao xa, mà đề cập đến khía cạnh rất thiết thực của việc học tập. Nó nhắc nhở giới trẻ – những ngưòi đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời – rằng, muốn thành công trong học tập, trước hết phải biết lựa chọn. Tuy nhiên, phải hiểu cho đúng tinh thần của sự lựa chọn theo quan niệm của Lev Tolstoi. Tình trạng học lệch, chọn môn này bỏ môn kia theo kiểu thi gì học nấy vẫn diễn ra bấy lâu nay không phải là sự lựa chọn đúng. Chọn ngành nghề, chọn trường học bao giờ cũng gắn với định hướng lập nghiệp ngày mai. Có nhất thiết phải đi ra từ một trường đại học thì mới có tương lai sáng sủa? Theo học một nghề được đào tạo trong một trường dạy nghề nào đó mà phát huy được sở thích, sở trường của cá nhân có phải là yếu tố quyết định thành công trong tương lai? Đó là những câu hỏi bắt buộc mỗi học sinh phải tự trả lời.
|
Social commentary – Selective learning in life – Literature 12
Instruct
Selective sociological discourse
Topic:
Your opinion on Lev Tolstoi's advice: "It is necessary to choose strictly what to study and what not to study" (Presented in an essay of about 600 words)
Instructions for homework
The issue that Lev Tolstoi - the great Russian writer - raises here is very simple but also very practical. It puts readers before the necessary choices for their educational path. To solve this problem, writers must know how to ask questions: Why is it necessary to strictly choose what to learn and what not to learn? If you don't know how to choose, what will be the consequences? The assignment is to answer those questions with arguments and evidence.
The article can develop the following main ideas:
– Studying is a job that has been associated with humans for many generations. It can be said that there is no step in the development of human civilization that is not associated with learning. However, around the issue of learning, there are countless different thoughts and concepts. Some people emphasize the role, some discuss the meaning, some care about learning methods. Lev Tolstoi - a 19th century Russian writer stated a point of view: it is necessary to strictly choose what to learn and what not to learn. Such a clear perspective on learning is something everyone, especially those of school age, should seriously think about.
+ The reason why in studying, we have to choose what to learn and what not to learn is because first of all, the ocean of human knowledge is vast, while each person's own time and ability are limited. limited.
Human civilization (both material civilization and spiritual civilization) is everything that humans have created by applying knowledge to creative labor. That achievement belongs to the entire human race, and each individual, even a genius, can only contribute a small part. A physicist cannot do the work of a biologist. An economist cannot assume the role of an artist. In fact, successful people are those who know how to choose a field that suits their abilities and strengths, study, master knowledge and know how to apply it most effectively in practice.
+ On the other hand, the practical purpose of learning is not to know, but to do as a motto raised by UNESCO. To learn to do, knowledge must be solid and skills must be mastered. Nowadays, people often talk a lot about narrow expertise and expert status. A person only becomes a true expert when he demonstrates a deep understanding of his field of activity. These are people who know how to choose and pursue study in a specific area, to be able to maximize their abilities.
– Thus, Lev Tolstoi's quote does not discuss lofty stories, but refers to very practical aspects of learning. It reminds young people - those who are standing at the threshold of life - that to be successful in learning, you must first know how to choose. However, we must understand the true spirit of choice according to Lev Tolstoi's concept. The situation of skewed learning, choosing one subject and leaving out another subject in the style of studying for whatever exam has been going on for a long time is not the right choice. Choosing a career and choosing a school is always associated with the career orientation of tomorrow. Is it necessary to go to university to have a bright future? Is studying a profession trained in a vocational school that promotes personal interests and strengths a decisive factor for future success? Those are questions that each student must answer for themselves.
|
Nghị luận xã hội – Quan điểm về lời nói đẹp – Ngữ Văn 12
Hướng dẫn
Nghị luận về lời nói đẹp
Đề bài
Có ý kiến cho rằng: Lời nói đẹp, đó là chi phí thấp nhất để thu lợi cao nhất.
Suy nghĩ của anh (chị) về vấn đề này? (Trình bày trong một bài viết khoảng 600 chữ)
Hướng dẫn làm bài:
Đề bài yêu cầu người viết nêu quan điểm của mình về tác dụng của lời nói đẹp trong cuộc sống. Để làm sáng rõ được nội dung này, cần phải trả lời các câu hỏi sau: Lời nói là gì? Thế nào là lời nói đẹp? Tại sao lời nói đẹp là chi phí thấp nhất để thu lợi cao nhất? Làm thế nào để mỗi người luôn có ý thức về những lời nói đẹp trong cuộc sống?
Bài viết có thể triển khai các ý chính sau:
– Xưa, khi khẳng định giá trị của lời nói trong giao tiếp, ông bà ta cho rằng: Lời nói chẳng mất tiền mua / Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Việc lựa lời ấy liên quan trực tiếp đến lối sống, văn hoá, cách ứng xử giữa người với người trong xã hội. Có lẽ vì thế mà có ý kiến đã cho rằng: Lời nói đẹp, đó là chi phí thấp nhất để thu lợi cao nhất.
– Trong đời sống, lời nói là một trong những phương tiện giao tiếp quan trọng nhất để duy trì và phát triển mối quan hệ giữa người với người. Nếu ngôn ngữ vốn có tính trừu tượng thì lời nói lại mang tính cụ thể, vì lời nói là sản phẩm của mỗi người, được sản sinh từ hoạt động giao tiếp. Lời nối, vì thế, có ý nghĩa quan trọng, Nó chính là thước đo để đánh giá tính cách, phẩm hạnh, tư duy, văn hoá của con người, đồng thời cũng là phương tiện để duy trì và phát triển các mối quan hệ xã hội. Lời nói bao giờ cũng sinh động, luôn gắn liền với ngữ cảnh, với các nhân tố của hoạt động giao tiếp.
– Nhưng, thế nào là lời nói đẹp? Hiểu một cách khái quát nhất, lời nói đẹp là lời nói có văn hoá, có sự tác động tốt đẹp đến người khác. Đặt trong những hoàn cảnh cụ thể, lời nói đẹp sẽ có những biểu hiện khác nhau, sinh động, hấp dẫn như chính bản thân cuộc sống vậy. Có thể, lời nói đẹp là lời nói trung thực, là lời nói biết làm dịu đi nỗi đau của người khác, là lời nói đem lại cho người khác động lực sống. Cũng có thể, lời nói đẹp là lời nói chỉ ra được những lỗi lầm của mình, của người khác. Một lời cảm ơn, xin lỗi nếu đặt đúng hoàn cảnh, cũng sẽ là lời nói đẹp.
– Tất nhiên, khi chúng ta khẳng định về một lời nói đẹp, không chỉ nên dựa vào nội dung, ý nghĩa, sự tác động của câu nói mà còn phải chú ý đến cách nói. Đó là cách sử dụng ngôn từ sao cho gọn gàng, mạch lạc, dễ hiểu, phù hợp với đối tượng giao tiếp. Một lời nói có nội dung hay nhưng nếu cách dùng từ thiếu chọn lọc, cách diễn đạt không thông thoát, lại không được đặt vào đúng hoàn cảnh thì chắc chắn không thể là lời nói đẹp.ư
– Mặt khác, lời nói đẹp là chi phí thấp nhất để thu lợi cao nhất. Nội dung của ý kiến này còn đặt ra một vấn đề quan trọng: tác dụng, hiệu quả của lời nói đẹp. Khi nói “lời nói đẹp là chi phí thấp nhất”, tức là ngưòi ta đã nhấn mạnh đến bản chất của lời nói. Lời nói, cũng như ngôn ngữ, là công cụ của hoạt động giao tiếp và tư duy, là sản phẩm chung của xã hội nhưng lại mang dấu ấn của cá nhân người nói. Đó là một thứ công cụ dễ kiếm, dễ tìm, phù hợp với mọi người. Hiệu quả của lời nói đẹp là làm vừa lòng nhau. Cũng nên hiểu hiệu quả của lời nói đẹp ở khía cạnh vừa lòng nhau theo nghĩa rộng. Lời nói đẹp tạo ra sự cảm thông, ăn ý và hiểu biết lẫn nhau. Đó là cơ sở để con người đạt được mục đích giao tiếp, cũng có nghĩa là thu lợi cao nhất. Vì vậy, những lời nói êm tai nhưng giả dối, chắc chắn sẽ không mang lại hiệu quả cao trong giao tiếp, mà ngược lại, có thể còn gây tác hại, như là sự ru ngủ con người. Nói gần nói xa chẳng qua nói thật – đó chính là thông điệp của mọi thời đại. Lời nói thích hợp trước hết phải là lời nói chân thành, sau đó mới là lời nói đẹp.
– Tất nhiên, lòi nói đẹp là lời nói chân thành, giúp con người hoàn thiện nhân cách của mình. Nhưng, nếu chỉ trau chuốt, chú ý đến lời nói thôi, thiết nghĩ, cũng chưa đủ. Bởi vì, trong cuộc sống lời nói và việc làm bao giờ cũng phải thống nhất với nhau. Lời nói đẹp là cơ sở của hành động đẹp và ngược lại, hành động đẹp là thước đo, là chuẩn mực để làm cho lời nói đẹp thực sự có giá trị trong cuộc sống.
– Câu nói “Lòi nói đẹp, đó là chi phí thấp nhất để thu lợi cao nhất” là bài học có ý nghĩa giáo dục đối với con người ở mọi thời đại. Nó không chỉ khẳng định giá trị của lời nói mà còn định hướng cho mỗi chúng ta cách sống, cách ứng xử có văn hoá. Bởi, lời nói đẹp phản chiếu đời sống tâm hồn của người nói, giúp con người xích lại gần nhau hơn.
|
Social commentary - Perspectives on beautiful speech - Literature 12
Instruct
Essay on beautiful words
Topic
There is an opinion that: Beautiful words are the lowest cost to get the highest profit.
What are your thoughts on this issue? (Presented in an article of about 600 words)
Instructions for doing the assignment:
The topic asks the writer to state his or her opinion on the effects of beautiful words in life. To clarify this content, it is necessary to answer the following questions: What is speech? What are beautiful words? Why are beautiful words the lowest cost for the highest profit? How can each person always be aware of beautiful words in life?
The article can develop the following main ideas:
– In the past, when affirming the value of words in communication, our grandparents said: Words do not cost money to buy / Choose words to say to please each other. The choice of words is directly related to lifestyle, culture, and behavior between people in society. Perhaps that is why some people say: Beautiful words are the lowest cost to get the highest profit.
– In life, speech is one of the most important means of communication to maintain and develop relationships between people. If language is inherently abstract, speech is concrete, because speech is a product of each person, produced from communication activities. The connecting word, therefore, has an important meaning. It is a measure to evaluate a person's personality, virtue, thinking, and culture, and is also a means to maintain and develop relationships. social system. Speech is always lively, always associated with context and elements of communication activities.
– But, what are beautiful words? In the most general sense, beautiful words are cultural words that have a good impact on others. Placed in specific situations, beautiful words will have different, vivid, and attractive expressions like life itself. Maybe, beautiful words are honest words, words that soothe the pain of others, words that give others motivation to live. It is also possible that beautiful words are words that point out your own mistakes and those of others. A thank you or an apology, if placed in the right circumstances, will also be beautiful words.
– Of course, when we affirm a beautiful word, we should not only rely on the content, meaning, and impact of the statement but also pay attention to the way it is said. That is how to use language neatly, coherently, easily understood, and suitable for the subject of communication. A speech has good content, but if the word usage is not selective, the expression is not clear, and it is not placed in the right context, then it certainly cannot be a beautiful speech.
– On the other hand, beautiful words are the lowest cost for the highest profit. The content of this opinion also raises an important issue: the effect and effectiveness of beautiful words. When saying "beautiful words are the lowest cost", people have emphasized the nature of words. Speech, like language, is a tool of communication and thinking activities, a common product of society but bears the mark of the individual speaker. It is a tool that is easy to find, easy to find, and suitable for everyone. The effect of beautiful words is to please each other. We should also understand the effectiveness of beautiful words in terms of pleasing each other in a broad sense. Beautiful words create sympathy, chemistry and mutual understanding. That is the basis for people to achieve their communication goals, which also means the highest profit. Therefore, pleasant but false words will certainly not be effective in communication, but on the contrary, may even cause harm, such as lulling people to sleep. Talking too close or too far is just telling the truth - that is the message of all times. Appropriate words must first be sincere words, then beautiful words.
– Of course, beautiful words are sincere words, helping people perfect their personality. But, if we only elaborate and pay attention to our words, I think it is not enough. Because, in life, words and deeds must always be in agreement with each other. Beautiful words are the basis of beautiful actions and vice versa, beautiful actions are the measure and standard to make beautiful words truly valuable in life.
– The saying "Beautiful speech is the lowest cost to get the highest profit" is a lesson that has educational significance for people of all ages. It not only affirms the value of words but also guides each of us in how to live and behave culturally. Because beautiful words reflect the speaker's soul life, helping people get closer together.
|
Nghị luận xã hội – Sống chậm – Ngữ Văn 12
Hướng dẫn
Nghị luận về vấn đề sống chậm
Đề bài:
Hai nhà văn trẻ Nguyễn Ngọc Tư và Lê Thiếu Nhơn có in chung một tập tản văn nhan đề là Sống chậm thời.
Viết một bài văn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của anh (chị) về nhan đề tập sách nói trên.
Hướng dẫn làm bài:
Câu hỏi không bắt buộc phải nói về các tác giả Nguyễn Ngọc Tư, Lê Thiếu Nhơn cũng như đưa ra những thông tin về nội dung của cuốn sách Sống chậm thời Điều đáng quan tâm ở đây là tên cuốn sách vói khả năng khoi dậy những ý nghĩ tức thì của nó. Người làm bài cần trả lời đươc các câu hỏi: Thời @ có những đặc trưng gì? sống chậm là sống như thế nào? Vì sao cần phải sống chậm trong thòi này?
Bài viết có thể triển khai các ý chính sau:
– Thời đại hiện nay có thật nhiều tên gọi: thời đại toàn cầu hoá, thời đại internet, thời đại của nền kinh tế tri thức… Trong những tên ấy, có một cái tên rất ấn tượng: thời Kí tự @ từng xuất hiện cách đây rất lâu, nhưng đến nay mới được dùng phổ biến, trước hết là trong các địa chỉ e-mail. Dần dần, nó trở thành dấu hiệu đặc trưng của công nghệ thông tin cũng như của thời hiện đại.
– Cuộc sống do con người tạo ra nhưng đến lượt mình, nó cũng có khả năng đẩy con người vào thế bị động. Muốn thoát khỏi tình thế này, con người phải tìm được đối sách thích hợp để thích nghi, để vượt lên, để có thể làm chủ hoàn toàn cuộc sống, sống chậm là một trong những đối sách ấy. Nó thể hiện một lựa chọn thông minh cho con người và do con người.
– Chậm đối lập với nhanh, sống chậm đối lập với sống vội vã. Tuy nhiên, không nên hiểu sống chậm là kiểu sống khước từ những phương tiện có tốc độ cao như xe hơi, tàu cao tốc, máy bay hay hình thức truyền tải thông tin trên mạng toàn cầu… Thực chất, sống chậm là sống kĩ từng giây phút của đời mình; biết lắng vào suy tư; biết cảm thụ, hưởng thụ cuộc sống một cách đủ đầy, trọn vẹn, không bỏ lỡ những cơ hội được giao tiếp vói thiên nhiên; biết thường xuyên dừng lại soi xét bản thân…
– Sống chậm không hề là một thái độ sống bảo thủ. Thực tế cho thấy, nó là một cách thích ứng tích cực đối với thời. Đừng tưởng sống chậm chỉ là chuyện của người có tuổi. Thanh niên lẽ nào không cần sống chậm? Mọi sự năng động luôn cần được xây dựng trên một nền móng tư duy sâu sắc, một thái độ hành xử chín chắn với cuộc đời!
|
Social commentary – Slow living – Literature 12
Instruct
Discussion on the issue of slow living
Topic:
Two young writers Nguyen Ngoc Tu and Le Thieu Nhon published a collection of essays titled Slow Life.
Write an essay (about 600 words) presenting your thoughts about the title of the above book.
Instructions for doing the assignment:
The question is not required to talk about the authors Nguyen Ngoc Tu and Le Thieu Nhon as well as give information about the content of the book Living Slowly. What is of interest here is the name of the book with the ability to arouse thoughts. Its immediate thought. The test taker needs to answer the questions: What are the characteristics of the @ tense? What is slow living like? Why is it necessary to live slowly in this time?
The article can develop the following main ideas:
– The current era has many names: the era of globalization, the internet era, the era of the knowledge economy... Among those names, there is a very impressive name: the era when the @ character appeared. a long time ago, but is only now commonly used, first of all in e-mail addresses. Gradually, it became a characteristic sign of information technology as well as of modern times.
– Life is created by humans, but in turn, it also has the ability to push humans into a passive position. To escape this situation, people must find appropriate solutions to adapt, to overcome, to be able to completely control life, living slowly is one of those solutions. It represents a smart choice for people and by people.
– Slow is the opposite of fast, living slowly is the opposite of living in a hurry. However, slow living should not be understood as a lifestyle that rejects high-speed means of transportation such as cars, high-speed trains, airplanes or forms of information transmission on the global network... In fact, slow living is living carefully. every moment of my life; know how to meditate; know how to perceive and enjoy life fully and completely, not missing opportunities to communicate with nature; Know how to regularly stop and reflect on yourself...
– Living slowly is not a conservative life attitude. In fact, it is a positive way to adapt to the times. Don't think that living slowly is just something for older people. Don't young people need to live slowly? All dynamism always needs to be built on a foundation of deep thinking and a mature attitude towards life!
|
Nghị luận xã hội – vai trò của cá nhân đối với đời sống của chính mình – Ngữ Văn 12
Hướng dẫn
Nghị luận về vai trò của cá nhân
Đề bài:
Cuộc sống của ta là thiên đường hay địa ngục, phải chăng điều đó phụ thuộc phần lớn vào chính bản thân ta?
Hãy viết một bài văn (khoảng 600 chữ) nêu suy nghĩ của anh (chị) về vấn đề trên.
Hướng dẫn làm bài
Hiểu được ý nghĩa của hai từ thiên đường và địa ngục – những từ thể hiện thực tế khác nhau của cuộc sống, hiểu được vai trò có tính chất quyết định của cá nhân đối vói đời sống của chính mình.
Bài viết có thể triển khai các ý chính sau:
– Cuộc sống con người vốn muôn màu muôn vẻ, không ai giống ai. Sinh ra ai cũng muốn có được những điều tốt đẹp, nhưng thực tế nhiều khi không theo ý muốn, nguyện ước của chúng ta. Những nhân tố nào tạo nên sự khác biệt? Có thể tìm câu trả lời từ phía khách quan. Những từ phía chủ quan, vấn đề có thể được lí giải: cuộc sống của ta là thiên đường hay địa ngục, điều độ phụ thuộc phần lớn ở chính bản thân ta.
– Thiên đường là viễn cảnh về một cuộc sống cực lạc trên trời theo quan niệm của Thiên Chúa giáo, nhưng ở đây được dùng nhằm chỉ cuộc sống tốt đẹp ở trần gian. Cuộc sống được xem là thiên đường khi con người được sống đầy đủ với tự do, hạnh phúc và nhân phẩm, được thoả mãn những ước vọng chính đáng cả về vật chất lẫn tinh thần. Đó cũng là cuộc sống mà con người biết yêu thương và được yêu thương, biết tôn trọng người khác và được người khác tôn trọng. Tuy nhiên, không phải bao giờ cuộc sống cũng đạt đến mức lí tưởng như thế. Vì vậy, nhiều khi con người chấp nhận mọi điều ở mức độ nào đó trong phạm vi khả năng thực tế, và thoả mãn những nhu cầu bình thường, giản dị. Nhờ đó, cuộc sống của con người dù còn những lo âu, trăn trở, nhưng vẫn được xem là một thiên đường trên mặt đất này.
– Liệu con người có phải tự chịu trách nhiệm khi cuộc sống của bản thân hạnh phúc hay bất hạnh? Câu hỏi này không dễ dàng có được câu trả lòi dứt khoát. Muốn có sự sung sướng, hạnh phúc, trước hết con người cần được đáp ứng những nhu cầu về vật chất. Nhà cửa để ở, xe cộ để đi lại, tiền bạc để tiêu pha hằng ngày cho những nhu cầu thiết yếu, các phương tiện hiện đại để nâng cao sự thụ hưởng,… Tất cả những thứ đó đều phụ thuộc vào năng lực cá nhân. Cuộc sống sẽ trở nên vẹn toàn khi bên cạnh sự đầy đủ về vật chất, con người còn được thoả mãn những đòi hỏi về tinh thần, chẳng hạn: được đi tham quan, du lịch ở những nơi mình ưa thích, được thưởng thức nghệ thuật, được giải trí một cách lành mạnh… Và những điều này cũng không tự nhiên có được, mà là kết quả phấn đấu không mệt mỏi của chính bản thân ta.
– thái độ sống của cá nhân đóng vai trò quyết định về sự sướng, khổ ở đời.
– Tuy nhiên, nhiều trường hợp, con người không thể tự quyết về số phận, về cuộc sống của mình, mà phải chịu sự chi phối nghiệt ngã của hoàn cảnh. Rơi vào những tình trạng bi thương như bệnh tật, ốm đau, tai hoạ… hay những bất trắc không lường trước được, dù con người có nỗ lực đến đâu, bản thân cũng khó có thể vượt qua tai ương. Với những số phận như thế, cuộc sống không thể là thiên đường. Đau khổ, bất hạnh của họ có vơi bớt hay không phụ thuộc một phần rất lớn vào sự chia sẻ, giúp đỡ của cộng đồng.
|
Social discourse - the role of individuals in their own lives - Literature 12
Instruct
Discussion about the role of the individual
Topic:
Whether our life is heaven or hell, does it depend largely on ourselves?
Please write an essay (about 600 words) stating your thoughts on the above issue.
Instructions for homework
Understand the meaning of the two words heaven and hell - words that express different realities of life, understand the decisive role of the individual in his or her own life.
The article can develop the following main ideas:
– Human life is inherently colorful, no one is the same. Everyone is born wanting good things, but reality often does not follow our wishes and wishes. What factors make the difference? The answer can be found from the objective side. From the subjective side, the problem can be explained: our life is heaven or hell, moderation depends largely on ourselves.
– Heaven is the prospect of a blissful life in heaven according to the concept of Christianity, but here it is used to refer to a good life on earth. Life is considered paradise when people can live fully with freedom, happiness and dignity, satisfying their legitimate desires, both materially and spiritually. It is also a life in which people know how to love and be loved, respect others and be respected by others. However, life does not always reach such an ideal level. Therefore, many times people accept everything to some extent within their practical capabilities, and satisfy normal, simple needs. Thanks to that, human life, despite its worries and concerns, is still considered a paradise on earth.
– Do people have to take responsibility for themselves when their lives are happy or unhappy? This question does not easily have a definitive answer. To have happiness and joy, people first need to have their material needs met. Houses to live in, cars to travel, money to spend daily on essential needs, modern means to enhance enjoyment,... All of these things depend on personal ability. core. Life will become complete when, in addition to material well-being, people can also satisfy their spiritual needs, for example: being able to visit, travel to their favorite places, and enjoy art, healthy entertainment... And these things do not come naturally, but are the result of our own tireless efforts.
- An individual's attitude to life plays a decisive role in happiness and suffering in life.
– However, in many cases, people cannot decide their own fate and life, but are subject to the harsh influence of circumstances. Falling into tragic situations such as illness, disease, disaster... or unforeseen uncertainties, no matter how hard a person tries, it is difficult to overcome the disaster. With fate like that, life cannot be paradise. Whether or not their suffering and misfortune will be alleviated depends largely on the sharing and help of the community.
|
Đề bài: Nghị luận xã hội "Giữa một vùng sỏi đá khô cằn,cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp"
Bài làm
Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp. Hình ảnh ấy tạo một cảm giác cô đơn,lạc lõng thậm chí là bị đày đọa nhưng bông hoa bé nhỏ ấy vẫn kiên cường,hiên ngang. Nó chống chọi với những điều đó với tất cả sức lực nhỏ bé mà bền bỉ, như cánh chim bé nhỏ chao lượn giữa cơn giông bão tìm đường về tổ và cuối cùng nó đã chiến thắng.
Chiến thắng tất cả những khó kh ăn, gian khổ ấy mà trở thành một đóa hoa đẹp, bừng cháy sức sống, nó vượt lên những sỏi đá khô cằn, giữa nắng gắ t để trở thành một điểm chấm phá trên bức tranh hoang mạc nỏng bỏng và khắc nghiệt. Đó thực sự là một phép màu của Chúa, là một trong rất nhiều những điều kì diệu của cuộc sống này, như môt câu chuyện cổ tích. Và h ơn nữa, đó còn là một trong những bài học giản dị, sâu sắc và cũng tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã dành tặng cho chúng ta.
Giữa một vùng sỏi đá khô cằn,cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp
Trong đời,ai ch ẳng đôi lần g ục ngã trước những khó khăn, thách thức…Tất cả như đám mây đen khổng lồ, che lấp những tia sáng của tương lai, làm cho chúng ta kiệt quệ,mỏ i mòn,mất ý chí chiến đấu, muốn buông xuôi. Và đây c ũng là lúc chúng ta đối mặt với chính mình, là thời khắc mà những quyết định sẽ ảnh hưởng đến quãng đời còn lại của chúng ta. Lòng dũng cảm,bãn lĩnh,sự quyết đoán…tất cả sẽ được thể hiện một cách rõ nét nhất.
Kì diệu thay, có những người khi gặp khó khăn, trắc tr ở thì họ tr ở nên cứng rắn, mạnh mẽ hơn cho dù họ vẫn có thể thất bại nhưng họ đã cố gắng đến mức cuối cùng.Họ nhận thức được rằng,một khi họ buông xuôi, họ s ẽ mất tất cả.Công sức học hành bấy lâu,tiền bạc,thời gian…những thứ đó sẽ tan biến cùng với đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời. Họ đã được Thượng đế ban cho một món quà mà không phả i ai cũng có: nghị lực. Với món quà đó,họ đã biến những nỗi tủi nhục,đắng cay thành một thứ vũ khí sắc bén mà không có một loại khí tài nào trên Trái đấ t này có thể sánh được. Họ đã vượt qua chông gai để xua tan đám mây đen ấ y. Và ánh sáng đã trở lại, tâm hồn họ có thể bị chai sạn,rách nát nhưng nó đã trở nên mạnh mẽ và thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ biết rằng dù con đường có đẹp đến mức nào cũng phải trả giá bằng những mũi gai đau đớn, bằng máu và nước mắt…
“Chặng đường nào tr ải bước trên hoa hồng Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai Ðường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió Lời hứa ghi trong tim mình
Vẫn bước đi hiên ngang đầu ngẩng cao….”
(trích bài hát “Đường đến ngày vinh quang”)
Nhưng cuộc sống đâu phải chỉ có những đ iều tuyệ t vời như thế, bên cạnh đó vẫn có những kẻ hèn nhác,yếu đ uối,chưa gì đã từ bỏ những ước mơ của mình.Họ sẵn sàng vứt bỏ tất c ả hoài bão để sống một cuộc đời vô vị,chán ngắt thậ m chí là tàn tạ,vật vờ.Họ như mộ t chiếc bóng lẻ loi đơn chiếc cứ đi đi về về trong cái xã hội nhộ n nhịp,năng động này.Suốt đời lẩn tránh, số ng ủ rủ và khi về già, chắc chắn h ọ sẽ nuối tiếc những tháng ngày lãng phí, không sống hết mình. Hối tiếc vì đã chấp nhận làm một bông hoa úa tàn, khô héo, không tô điểm cho đời.
Vâng, chúng ta sẽ vượt qua tất cả khó khăn,trắ c trở. Cho dù con đường hoa hồng có nhiều gai đi thế nào chăng nữa thì nó vẫn là con đường của vinh quang,của thành công và theo một câu nói khá nổi tiếng thì trên con đường này ” không có dấu chân của kẻ lười biêng”. Thân xác có thể tả tơi,mỏ i mòn như ng ý chí ta vẫn luôn tồn tại một hạt giống – hạ t giống của khát vọng và hoài bão – rồi nó sẽ đâm chồi nảy lộc, sẽ tr ở thành một đóa hoa dại đẹp đẽ để tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta vượt qua những ghềnh thác cheo leo, đi đến bến b ờ của những giấc mơ. Đau đớn, tủi nhục, nước mắt sẽ tan biến khi chúng ta đi hết con đường và chạ m tay vào đỉnh vinh quang. Mặt trời sẽ chiếu sáng, vầng dương sẽ cài lên vai chúng ta vinh quang của những người chiến thắng, ta sẽ ngẩng cao đầu và tự hào vì chúng ta đã đấu tranh không mệt mỏi với những phút giây yếu mềm của bản thân và những gian nan chồng chất. Những bông hoa dại sau khi vượt qua những điều khắc nghiệt của thiên nhiên đã nở và…
“Ngày đó, ngày đó sẽ không xa xôi Và chúng ta là người chiến thắng
Ðường đến những ngày vinh quang không còn xa”
Cuộc đời vẫn trôi đi, những khó khăn khác lại đến và chúng ta sẽ phải chiến đấ u một cách ngoan cường. Hãy sống và đấu tranh sao cho đến lúc sức tàn lực kiệt, ta không phải hối tiếc về những tháng ngày tuổi trẻ bị hoài phí. Những gian truân, vất vả sẽ trở thành những chiến công bất diệt trong trái tim của mỗi conngười. Vì loài hoa dại kia sẽ úa tàn và chúng ta cũng không sống mãi, nhưng những dấu chân mà chúng ta đã in trên đường đời, những thành công trong cuộc sống sẽ tô thắm cho bước tranh cuộc sống muôn màu kia, như loài hoa dại ấy đã gợi nên sức sống cho vùng sỏi đá khô cằn.
|
Topic: Social discussion "In the middle of a dry and rocky area, wildflowers still grow and bloom with beautiful clusters of flowers"
Assignment
In the middle of a dry and rocky area, wildflowers still grow and bloom beautiful flower clusters. That image creates a feeling of loneliness, loss, and even exile, but that little flower is still resilient and brave. It fought against those things with all its small but persistent strength, like a tiny bird fluttering in the middle of a storm to find its way back to its nest and in the end it won.
Overcoming all those difficulties and hardships and becoming a beautiful flower, burning with vitality, it overcomes the dry rocks and stones in the hot sun to become a dot on the desert picture. hot and harsh. It is truly a miracle of God, one of the many miracles of this life, like a fairy tale. And moreover, it is one of the simplest, profound and most wonderful lessons that life has given us.
In the middle of a dry and rocky area, wildflowers still grow and bloom beautiful flower clusters
In life, everyone has fallen down at times in the face of difficulties and challenges... Everything is like a giant black cloud, covering the rays of light of the future, making us exhausted, worn out, and losing focus. Willing to fight, wanting to give up. And this is also the time when we face ourselves, the moment when decisions will affect the rest of our lives. Courage, bravery, determination...all will be shown most clearly.
Miraculously, there are people who, when faced with difficulties and hardships, become tougher and stronger. Even though they may still fail, they try to the end. They realize that, Once they give up, they will lose everything. All their hard work, money, time... those things will disappear along with the dark clouds rolling in the sky. They have been given a gift by God that not everyone has: strength. With that gift, they turned their humiliation and bitterness into a sharp weapon that no other weapon on Earth can compare to. They overcame hardships to dispel that dark cloud. And the light has returned, their soul may be calloused and torn, but it has become stronger and more sacred than ever. They know that no matter how beautiful the road is, it must be paid with painful thorns, blood and tears...
"Every journey is filled with roses. My feet also feel pain because of the thorns. The road to glory goes through thousands of storms. The promise is written in my heart."
Still walking proudly with my head held high..."
(excerpt from the song "Road to glory")
But life is not only about such wonderful things. Besides, there are still cowardly, weak people who have given up on their dreams. They are willing to throw everything away. storm to live a life that is tasteless, boring, even miserable, and pretentious. They are like a lonely shadow that keeps going back and forth in this bustling, dynamic society. All their lives. avoid living, live a gloomy life and when they get old, they will certainly regret the wasted days and not living their lives to the fullest. Regret for accepting to be a withered, withered flower that does not adorn life.
Yes, we will overcome all difficulties and obstacles. No matter how many thorns the path of roses has, it is still the path of glory, of success and according to a famous saying, on this path "there are no footprints of lazy people". . The body can be tattered and worn out, but our will always has a seed - the seed of desire and ambition - then it will sprout and become a beautiful wildflower. beautiful to give us strength to overcome steep rapids and reach the shore of our dreams. Pain, humiliation, and tears will disappear when we go all the way and touch the peak of glory. The sun will shine, the sun will place the glory of the winners on our shoulders, we will hold our heads high and be proud because we have struggled tirelessly with our own moments of weakness and the hardships pile up. Wildflowers, after overcoming the harsh conditions of nature, bloom and…
“That day, that day will not be far away And we are the winners
The road to glorious days is not far away.”
Life still passes, other difficulties will come and we will have to fight tenaciously. Let's live and fight until our strength is exhausted, so we don't have to regret the wasted days of our youth. Difficulties and hardships will become immortal victories in the heart of every person. Because that wild flower will wither and we won't live forever, but the footprints we have left on the path of life, the successes in life will beautify that colorful journey of life, like flowers. That wildness has evoked vitality in the dry and rocky area.
|
Nghị luận xã hội “Lá lành đùm lá rách”- Văn lớp 9
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội “Lá lành đùm lá rách”- Văn lớp 9
Bài làm
Nước ta có truyền thống giàu lòng yêu nước, chống giặc ngoại xâm, nhân dân đoàn kết yêu thương nhau. Dân tộc ta đã cùng nhau nắm tay vượt qua nhiều khó khăn trong lịch sử. Như chúng ta đã đoàn kết chống lại nhiều kẻ thù xâm lược lớn mạnh, tạo ra nhiều chiến công hiển hách trong lịch sử.
Để có được thành tựu to lớn ngày hôm nay, để dân ta giàu mạnh, tự do thanh bình như hôm nay, cha ông ta đã hy sinh nhiều xương máu, của mình mới có được thành tựu đó.
Trong thời kỳ đất nước còn nhiều khó khăn, thiên tai hạn hán lũ lụt thường xuyên đổ xuống khiến nhiều nơi người dân nước ta gặp hoàn cảnh khó khăn, túng thiếu. Trong những lúc đó, phong trào nhường cơm sử áo, “Lá lành đùm lá rách” Lá rách ít đùm lá rách nhiều lại được phát huy cao độ.
Dù là thời kỳ nào thì câu nói “Lá lành đùm lá rách” cũng là đạo lý đáng trân trọng của người dân chúng ta. Nó là bài học làm người sâu sắc thể hiện tinh thần tương thân tương ái giữa con người với con người trong cùng một cộng đồng, cần phải có tinh thần yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau.
Thể hiện tinh thần đoàn kết, tương trợ, sẻ chia. Khi chúng ta mở rộng lòng mình ra để làm việc thiện chúng ta sẽ có thể cảm nhận sự ấm áp của tình người trong trái tim của mình. Chúng ta cảm thấy vui vẻ khi làm được gì đó ý nghĩa.
Lá lành đùm lá rách chính là một việc làm ý nghĩa của những con người có hoàn cảnh khấm khá hơn những người lang thang cơ nhỡ, những người ốm đau bệnh tật trong xã hội. Như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết rằng
Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không?Để gió cuốn đi
Những câu hát thể hiện tình người trong cuộc sống, là điều vô cùng ý nghĩa. Nó sẽ giúp con người sống lương thiện, gần gũi xích lại gần nhau hơn. Khi chúng ta làm việc thiện chúng ta sẽ cảm thấy niềm vui trong những hành động cao quý, ý nghĩa đó.
Cuộc sống của con người không ai nói trước điều gì, có thể hôm nay chúng ta khỏe mạnh, giàu có đầy đủ nhưng ngày mai biết đâu chúng ta gặp khó khăn hoạn nạn. Chính vì vậy, khi chúng ta giúp đỡ người khác cũng có nghĩa là đang giúp đỡ chính mình, bởi cuộc sống theo lời phật dạy đều có luật nhân quả.
Truyền thống đùm bọc yêu thương chăm sóc người khác có hoàn cảnh khó khăn hơn mình đã có từ rất lâu. Nó thể hiện qua nhiều câu nói của ông cha để lại cho con cháu mình như
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng một giống nhưng chung một giàn
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng
Một đất nước muốn phát triển vững mạnh, giàu có thì những con người trong đất nước đó cần phải có tấm lòng yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau vượt khó tạo những thành tựu tốt đẹp, xóa đói giảm nghèo.
Tình cảm yêu thương, tinh thần nhường cơm sẻ áo biết quan tâm giúp đỡ những số phận, gia đình có hoàn cảnh khó khăn, những người già neo đơn, trẻ em lang thang cơ nhỡ là một việc làm vô cùng ý nghĩa. Nó là những bông hoa tươi thắm dâng hương cho cuộc đời này tươi đẹp hơn.
Tuy nhiên, trong xã hội của chúng ta hôm nay bên cạnh những người có tấm lòng lương thiện, biết chia sẻ giúp đỡ người khác gặp khó khăn hơn mình, thì vẫn còn những con người sắt đá, ích kỷ không biết giúp đỡ người khác. Sống chết mặc bay một mình mình hưởng hạnh phúc.
Câu tục ngữ “Lá lành đùm lá rách” muốn khuyên răn con cháu phải biết yêu thương giúp đỡ người xung quanh mình đừng sống ích kỷ tham lam.
|
Social commentary "Good leaves protect torn leaves" - Grade 9 Literature
Instruct
Social commentary "Good leaves protect torn leaves" - Grade 9 Literature
Assignment
Our country has a rich tradition of patriotism, fighting against foreign invaders, and people uniting and loving each other. Our nation has joined hands to overcome many difficulties in history. As we have united against many powerful invaders, creating many glorious victories in history.
To achieve today's great achievements, to make our people rich, strong, free and peaceful like today, our ancestors sacrificed a lot of blood and blood to achieve that achievement.
During a time when the country was still facing many difficulties, natural disasters such as droughts and floods frequently occurred, causing people in many places in our country to face difficult and needy circumstances. During those times, the movement of giving food and clothes, "Good leaves cover torn leaves" The few torn leaves cover the many torn leaves was highly promoted.
Regardless of the era, the saying "Good leaves cover torn leaves" is an honorable moral of our people. It is a profound human lesson that demonstrates the spirit of solidarity between people in the same community, and the need to have a spirit of love and help for each other.
Demonstrate the spirit of solidarity, mutual support and sharing. When we open our hearts to do good deeds, we will be able to feel the warmth of human love in our hearts. We feel happy when we do something meaningful.
Covering torn leaves with good leaves is a meaningful action of people whose circumstances are better off than the homeless, the sick, and the sick in society. As musician Trinh Cong Son once wrote:
Live the life. Need a heart, what's the use, you know? Let the wind blow it away
Songs that express human love in life are extremely meaningful. It will help people live honestly and closer to each other. When we do good deeds, we will feel joy in those noble, meaningful actions.
No one can predict anything in human life. Today we may be healthy and wealthy, but tomorrow we may encounter difficulties. Therefore, when we help others, we are also helping ourselves, because life according to Buddha's teachings has the law of cause and effect.
The tradition of loving and caring for others in more difficult circumstances than ourselves has existed for a long time. It is shown through many sayings that fathers left for their children and grandchildren such as:
Oh get elected trade secrets together
Even though it's the same variety, it's the same trellis
Government interference that takes the mirror
People in a country to trade together
If a country wants to develop strongly and become rich, the people in that country need to have a heart of love and help each other, overcome difficulties together to create good achievements, and eliminate hunger and reduce poverty.
The love and spirit of sharing food and clothing, knowing how to care and help disadvantaged families, lonely elderly people, and homeless children is an extremely meaningful job. They are fresh flowers that offer incense to make this life more beautiful.
However, in our society today, besides those who have honest hearts and know how to share and help others who are more difficult than themselves, there are still stubborn and selfish people who do not know how to help others. other. Live or die, let alone enjoy happiness.
The proverb "Good leaves protect torn leaves" wants to advise children and grandchildren to know how to love and help those around them, not to be selfish and greedy.
|
Đề bài: Nghị luận xã hội "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"
Bài làm
Trong cuộc sống, chúng ta thường dùng lời nói để trao đổi thông tin, để diễn đạt ý tưởng hoặc để bày tỏ, biểu lộ tâm tư tình cảm của mình… Nói chung, nhờ lời nói mà con người có thể hiểu nhau và dễ đến gần nhau hơn.
Nói thì dễ nhưng nói như thế nào để không mất lòng người nghe, nói như thế nào để “lọt” đến xương, nói làm sao để “mật ngọt chết ruồi” thì không dễ chút nào. Vì thế cha ông ta có lời khuyên: “Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”…
Tâm lý chung của con người là thích nghe ngọt. Những lời nói tốt đẹp không làm chúng ta tốn kém tiền bạc hay hao tổn sức lực, nhưng nó đem lại nhiều ích lợi và làm cho người nghe được an ủi, khích lệ và làm cho tình thân giữa ta với người khác được thêm thắm thiết đậm đà. Dĩ nhiên, chúng ta không nên vì “lựa lời” mà nói với nhau những lời giả dối. Trái lại, chúng ta cần nói thật với nhau bằng tấm lòng yêu thương.
Lại có một câu chuyện kể lại rằng:
Ngày xưa có một ông vua nước Ai-cập gửi cho nhà hiền triết Bias một con vật vừa quý lại vừa hiếm để tế lễ các thần minh. Thế nhưng, ông vua này muốn chơi khăm nhà hiền triết một vố, bèn phán:
– Sau khi cúng kiếng xong, ngươi phải trả lại cho ta cái gì vừa tốt nhất lại vừa xấu nhất nơi con vật quý hiếm ấy.
Nhà hiền triết cũng không phải là tay vừa, bèn xẻo ngay cái lưỡi trao cho ông vua. Cử chỉ đó gián tiếp nói lên rằng:
– Cái lưỡi là phần tốt nhất nếu biết sử dụng, nhưng đồng thời cũng là phần xấu nhất nếu không biết sử dụng.
Đúng thế, cái lưỡi là một bộ phận quan trọng để phát ra tiếng nói. Tiếng nói là một phương tiện hữu hiệu để chuyển đạt cho người khác biết những tư tưởng, những ý nghĩ, những ước muốn thầm kín; nhờ đó bắc lấy một nhịp cầu cảm thông. Lưỡi đóng một vai trò quan trọng như vậy, song cái lưỡi cộng với lời nói lại chính là nguyên cớ làm cho chúng ta dễ vấp phạm hơn cả, bởi vì chúng ta có thể vấp phạm ở bất kỳ đâu, trong bất cứ lúc nào và với bất kỳ ai.
Tục ngữ cũng đã có câu:
“Không nọc nào độc cho bằng cái lưỡi”.
Hay:
“Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo”.
Một lời nói thiếu suy nghĩ được sánh ví như đổ thêm dầu vào lửa, làm bừng lên sự tức giận, thiêu huỷ hết tình ruột thịt cũng như tình nghĩa anh em. Hơn nữa, trong cộng đoàn tu trì gồm những con người từ “khắp tứ phương thiên hạ”, mỗi người mỗi tính ***, mỗi người một kiểu sống khác nhau, nên không thể tránh được hết những va chạm, những bực bội, những buồn phiền… Nhiều khi chính chúng ta lại là những người gây ra những đau khổ, buồn phiền cho người khác chỉ bằng những lời nói thiếu cân nhắc trước sau.
Cụ thể ngay trong cuộc sống hàng ngày, nhiều khi có thể vô tình thôi, chúng ta chọc ghẹo anh chị em mình bằng những lời nói nghe hơi… “rát tai”, nghe mà “đau nhói cả tim”. Nhiều khi chúng ta chỉ muốn nói cho sướng cái miệng của mình, nhưng lại không để ý đến nỗi đau của người anh chị em mình khi phải nghe những lời chọc ghẹo đó.
Do vậy, trong cộng đoàn tiếng cười là cần thiết, nó đem lại niềm vui cho cộng đoàn là điều cần làm và nên làm. Nhưng chúng ta cũng cần phải ý tứ hơn nữa trong những lời chọc vui để những lời chọc vui đó không những đem lại niềm vui cho mình mà còn làm cho người bị chọc cũng được vui cười thoải mái. Dựa vào lời nói, người khác có thể biết được phần nào tâm hồn của chúng ta. Được yêu mến và kính trọng hay bị khinh bỉ và ghét bỏ, một phần lớn là do cái lưỡi và lời nói của chúng ta.
Như thế, cái lưỡi đã đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành uy tín và thế giá của mỗi người, như một câu danh ngôn đã dạy: “Lưỡi người khôn ngoan tạo nên danh dự, còn mồm kẻ ngu dại gây đổ vỡ tan hoang”. Bởi đó, ta cần phải biết đắn đo cân nhắc trong cách ăn nói của mình để tránh đi những hiểu lầm, đau khổ cho người khác. Phải sử dụng lời nói như một phương tiện, giúp chúng ta cảm thông và xích lại gần nhau hơn “vui lòng khách đến vừa lòng khách đi” là vậy.
Ý thức được tầm quan trọng của ngôn từ, chúng ta hãy chú ý những ngôn từ chúng ta dùng trong ngày. Phải có trách nhiệm khi sử dụng ngôn từ, bởi vì qua những lời chúng ta nói, chúng ta có thể đem lại niềm vui Phục sinh nhưng cũng có thể đem lại đau khổ thập giá cho những anh em trong cộng đoàn và chúng ta cũng nên lắp đặt một… “Cái thắng” vào miệng, để những lúc ngứa mồm, muốn phát ngôn bừa bãi, thì biết “stop” lại đúng nơi và đúng lúc.
Để kết thúc, xin mượn câu nói của cha ông ta nói về ngôn từ: “Hãy uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”.
Hoặc:
“Lựa lời mà nói khó thay
Tiếng chì, tiếng bấc thường hay “chàng ràng”
Khi ai mở miệng nói ngang
Thì ta chắc chẳng ngại “phang”…. “mỹ từ”
Một tia lửa nhỏ sơ sơ
Khu rừng lớn mấy mặc dù, cháy tiêu
Giữa ngàn thế sự đảo điên
Có ai áp dụng lời khuyên bao giờ
Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”
|
Topic: Social discussion "Words do not cost money to buy, choose your words to please each other"
Assignment
In life, we often use words to exchange information, to express ideas or to express our thoughts and feelings... In general, thanks to words, people can understand each other and easily understand each other. come closer together.
Talking is easy, but how to say it so as not to offend the listener, how to say it so that it "gets" to the bones, how to say it so that "sweet honey kills flies" is not easy at all. That's why our ancestors gave us the advice: "Click your tongue seven times before speaking"...
The general human psychology is to like to hear sweet sounds. Good words do not cost us money or energy, but they bring many benefits and make the listener feel comforted, encouraged, and deepen the relationship between us and others. rich setting. Of course, we should not say false words to each other because of "choosing words". On the contrary, we need to tell each other the truth with love.
There is another story that says:
Once upon a time, an Egyptian king sent the sage Bias a rare and precious animal to sacrifice to the gods. However, this king wanted to prank the sage, so he said:
- After you finish worshiping the glass, you must return to me the best and worst things in that rare animal.
The sage was also not an average person, so he immediately cut off his tongue and gave it to the king. That gesture indirectly says:
– The tongue is the best part if you know how to use it, but at the same time the worst part if you don't know how to use it.
That's right, the tongue is an important part of speech production. Voice is an effective means to convey to others thoughts, thoughts, and secret desires; thereby building a bridge of understanding. The tongue plays such an important role, but the tongue combined with words is the reason why we are most susceptible to stumbling, because we can stumble anywhere, at any time. and with anyone.
Proverbs also say:
"There is no venom more poisonous than the tongue."
Or:
“A boneless tongue with many tricky lines.”
A thoughtless word is compared to adding fuel to the fire, igniting anger, destroying all kinship and brotherhood. Furthermore, in a religious community consisting of people from "all corners of the world", each person has a different temperament, each person has a different life style, so it is impossible to avoid all conflicts and frustrations. , sadness... Many times we are the ones who cause pain and sadness to others simply by our inconsiderate words.
Specifically, in everyday life, sometimes unintentionally, we tease our brothers and sisters with words that sound a bit... "stinging to the ears" and "painful to the heart". Many times we just want to talk to please our mouths, but do not pay attention to the pain of our brothers and sisters when having to listen to those teasing words.
Therefore, laughter in the community is necessary, it brings joy to the community and is something that needs to be done and should be done. But we also need to be more thoughtful in our teasing so that those teasing words not only bring joy to us but also make the person being teased laugh comfortably. Based on our words, others can know a part of our soul. Whether we are loved and respected or despised and hated depends largely on our tongue and words.
Thus, the tongue plays an important role in forming each person's reputation and prestige, as a famous saying teaches: "The tongue of a wise man creates honor, but the mouth of a fool causes ruin." shattered and devastated". Therefore, we need to be thoughtful and considerate in our speech to avoid misunderstandings and suffering for others. We must use words as a means to help us sympathize and get closer to each other.
Aware of the importance of words, let's pay attention to the words we use during the day. We must be responsible when using words, because through the words we speak, we can bring the joy of Easter but can also bring the suffering of the cross to our brothers in the community and ourselves. You should install a... "brake" in your mouth, so that when your mouth is itchy and you want to speak indiscriminately, you know to "stop" at the right place and time.
To conclude, I would like to borrow the saying of our ancestors about language: "Click your tongue seven times before speaking."
Or:
“Choosing what words to say is difficult
The sound of lead and wick is often "clear"
When someone opens their mouth to speak horizontally
Then I certainly don't mind "banging"... "nice words"
A small, primitive spark
No matter how big the forest, it burned to the ground
Amid thousands of crazy worlds
Has anyone ever applied the advice?
Courtesy cost nothing
Choose your words carefully to please each other"
|
Đề bài: Nghị luận xã hội "Rừng vàng biển bạc"
Bài làm
Ở nền giáo dục phổ cập của nước ta, trẻ em được dạy rằng "Việt nam là một nước có nguồn tài nguyên khoáng sản phong phú, đa dạng". Nhưng ở nước Nhật trẻ em được giáo dục rằng dất nước họ không có nhiều tài nguyên khoáng sản như nhiều nước khác nên chúng cần phải học tập thật chăm chỉ để khi lớn lên tìm cách sử dụng, đổi mới nền công nghệ do cha ông để lại.
Như vậy qua nền giáo dục thì đã tạo nên thói quen ỷ lại cho thế hệ trẻ, chúng không cần cố gắng học tập để phát triển đất nước vì chúng thấy đất nước mình đã quá đầy đủ. Cho đến khi lớn lên nhiều người lớn vẫn kiếm sống bằng nghề ‘ chặt phá, đốn hạ thiên nhiên. Đó là vì nhiều năm trước thế hệ trẻ nước ta vẫn chưa được giáo dục đúng về thực trạng tài nguyên nước ta, nhiều người cho rằng phần lớn lỗi là do nền giáo dục.
Trước tình trạng lũ lụt, dông bão, hạn hán xảy ra liên miên trên nước ta thì nhiều công ty, xí nghiệp vẫn thản nhiên tàn phá, khai thác một cách triệt để rừng phòng hộ, tài nguyên biển để khai thác titan, dầu khí, các loại lâm, khoáng, thủy sản,… để xuất khẩu ra nước ngoài, để kiếm lợi nhuận cho chính họ trong khi nước ta phải nhập các loại hàng hóa giả từ Trung Quốc về bán cho người dân nước ta.
Vậy thì vấn đề nào cần được giải quyết? Chúng ta biết nhiệm vụ của người lớn, của các nhà giáo dục là chỉ cho ta hiểu biết, chỉ cho ta cách sống, có nhận thức đúng về vai trò của chính mình trong xã hội, nhận thức về đất nước ta, từ đó hình thành kiến thức, các thói quen nhân sinh xã hội. Câu thành ngữ “ Rừng vàng biển bạc “ là câu nói quen thuộc của ông cha ta chỉ sự giàu có trù phú của nước ta về tài nguyên thiên nhiên.
Câu nói thể hiện lòng tự hào, niềm yêu quý của đối với của cải, giang sơn gấm vóc của dân tộc Đại Việt. Chúng ta có thể tự hào rằng nước ta có đường bờ biển dài 3260km, phần biển có diện tích hơn 1000000km vuông, ở trong miền nhiệt đới gió mùa, thiên nhiên đa dạng, có nguồn khoáng sản phong phú, nhiều đồng bằng rộng lớn, có mạng lưới sông ngòi dày đặc, lượng phù sa lớn, có hàng chục nghìn loài sinh vật sống và phân bố khắp mọi miền đất nước, có rừng nhiệt đới gió mùa,… tạo nên nhiều hệ sinh thái khác nhau.
Nhưng không lẽ trong tự nhiên nước ta phong phú là thế chẳng lẽ lại nói rằng tài nguyên nước ta khan hiếm, đất đai xơ xác, khô khan là xuyên tạc sự thật chăng? Không thế hệ trẻ vẫn có thể được biết để tự hào, yêu quý dân tộc ta. Thế hệ trẻ cần phải biết như thế nào để bảo vệ và giữ gìn sao cho tốt nhất. Các nhà giáo dục phải hướng dẫn cho ta hành động chứ không phải nói là nói những lời nói suông! Chính bản thân thế hệ trẻ phải tự mình hành động không nên chỉ dựa dẫm vào thời đi trước được.
Tài nguyên thiên nhiên nước ta rất phong phú đa dạng về tài nguyên rừng cũng như tài nguyên biển. Nhưng con người ta phải biết cách khai thác hợp lý để trở thành vàng bạc thực sự. Nhưng mình thấy ở nước ngoài cũng rất giàu tài nguyên nhưng họ không khoe như mình mà họ chỉ đầu tư và các phương án khai thác nâng cao‘rừng vàng biển bạc’chỉ đúng với một khía cạnh nào đó, tức là nó chỉ đúng khi con người chúng ta biết khai thác sử dụng đúng cách,chứkhông thể đi phá cây, chặt rừng mà gọi là ‘rừng vàng, biển bạc’ được.
Xuất phát từ mong muốn giáo dục lòng yêu nước, niềm tự hào cho nhân dân và giới trẻ, Bác Hồ phát biểu “rừng vàng biển bạc “nhằm khẳng định những thuận lợi trong công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa. Đặc biệt khi nói đến đây Chủ tịch luôn nhấn mạnh việc bảo vệ tài nguyên thiên nhiên quý giá cho thế hệ sau. Rừng là vàng, biển là bạc thì nếu phá rừng thì tiêu hủy vảng, phá biển là đốt bạc còn gì!
Như vậy thông qua lời nói Bác Hồ đã phê phán mạnh mẽ tệ nạn phá rừng, phá biển hủy hoại tài nguyên thiên nhiên. Những ý kiến của Người vẫn còn vang vọng tới thời nay, nhắc nhở chúng ta về việc bảo vệ tài nguyên mà chúng ta đang có. Như vậy, việc bảo vệ rừng trong tầm tay của chúng ta, nhưng tùy vào ý thức của mọi người mà thôi. Nếu ta không biết giữ gìn và bảo vệ thì tài nguyên sẽ hao tổn, biến mất trước mắt, người mẹ thiên nhiên sẽ nổi giận và đến chính con người chúng cũng chẳng thể bảo vệ mình được, khi đó có hối hận cũng không kịp nữa.
Ai cho rằng việc giáo dục như trên là gián tiếp tệ nạn phá rừng, đánh bắt hải, thủy sản sai trái,.. là hết sức sai lầm. Điều đó chỉ phụ thuộc vào ý thức và hành động của mỗi con người chúng ta thôi! Chúng ta hãy hành động để bảo vệ “ rừng vàng biển bạc”.
|
Topic: Social discussion "Golden forest and silver sea"
Assignment
In our country's popular education system, children are taught that "Vietnam is a country with rich and diverse mineral resources". But in Japan, children are educated that their country does not have as many mineral resources as many other countries, so they need to study hard so that when they grow up, they can find ways to use and innovate the technology developed by their ancestors. leave.
Thus, through education, the habit of dependence has been created for the young generation. They do not need to try to study to develop the country because they see that their country is too complete. Until they grow up, many adults still make a living by 'cutting down and cutting down nature'. That's because many years ago, our country's young generation was still not properly educated about the current state of our country's resources. Many people believe that education is largely to blame.
In the face of floods, storms, and droughts constantly occurring in our country, many companies and enterprises still calmly destroy and thoroughly exploit protective forests and marine resources to exploit titanium and oil. gas, forestry, minerals, fisheries, etc. to export abroad, to make profits for themselves while our country has to import fake goods from China to sell to our people.
So what problem needs to be solved? We know that the task of adults and educators is to show us understanding, to show us how to live, to have a correct awareness of our own role in society, and awareness of our country, from there. Forming knowledge and social habits. The idiom "Golden forest and silver sea" is a familiar saying of our ancestors, referring to our country's wealth in natural resources.
The saying shows the pride and love for the wealth and riches of the Dai Viet people. We can be proud that our country has a 3,260km long coastline, an ocean area of more than 1,000,000 square kilometers, located in the tropical monsoon region, diverse nature, rich mineral resources, and many large plains. , has a dense network of rivers, large amounts of silt, tens of thousands of species of living creatures and distributed throughout all parts of the country, has tropical monsoon forests,... creating many different ecosystems.
But isn't it true that our country is naturally so rich? Is it possible that saying that our country's resources are scarce and that the land is dry and desolate is distorting the truth? No young generation can still learn to be proud and love our nation. The younger generation needs to know how to best protect and preserve it. Educators must guide us to take action, not just say empty words! The younger generation themselves must act on their own and should not just rely on the past.
Our country's natural resources are very rich and diverse in forest resources as well as marine resources. But people must know how to mine properly to become real gold and silver. But I see that foreign countries are also very rich in resources, but they don't brag like me, they only invest and develop advanced exploitation plans, the 'golden forest and silver sea' is only true in a certain aspect, that is, it is only true. When we humans know how to exploit and use properly, we cannot destroy trees or cut forests and call them 'golden forests, silver seas'.
Stemming from the desire to educate patriotism and pride for the people and young people, Uncle Ho spoke "a forest of gold and a sea of silver" to affirm the advantages in the work of socialist construction. Especially when it comes to this, the Chairman always emphasizes protecting precious natural resources for future generations. Forests are gold, seas are silver. If we destroy the forests, we will destroy the gold. If we destroy the seas, we will burn the silver!
Thus, through his words, Uncle Ho strongly criticized the evils of deforestation and sea destruction, destroying natural resources. His opinions still resonate today, reminding us to protect the resources we have. Thus, protecting forests is within our reach, but it only depends on everyone's awareness. If we do not know how to preserve and protect, resources will be wasted, disappear before our eyes, mother nature will be angry and even humans cannot protect themselves, then there will be no time to regret. again.
Anyone who thinks that such education indirectly causes the evils of deforestation, illegal fishing, etc. is extremely wrong. That only depends on the consciousness and actions of each of us! Let's take action to protect the "golden forest and silver sea".
|
Đề bài: Nghị luận xã hội "Sống, phải học hỏi"
Bài làm
Hồ Chủ Tịch, vị lãnh tụ vĩ đại của cách mạng Việt Nam, người là ánh đuốc sáng soi đường trong đêm tối, là niềm tin vững trãi chốn lao tù, là khát vọng, là lương tri của loài người tiến bộ, người còn là một tấm gương tự học và học tập suốt đời. Người đã để lại nhiều câu nói nổi tiếng có giá trị như những lời răn dạy cho con cháu đời sau. Có lẽ không ai là không biết câu: “Học hỏi là một việc phải tiếp tục suốt đời”.
Sống, phải học hỏi
Vậy Học hỏi là gì? Học hỏi là tiếp thu tri thức của nhân loại từ sách vở, từ cuộc sống, từ những người xung quanh ta. Học hỏi là một quá trình lâu dài chứ không thể trong một thời gian ngắn bởi vậy Bác Hồ nói đó là việc phải tiếp tục suốt đời, không ngừng nghỉ, không mệt mỏi. Cuộc sống ngày càng phát triển không ngừng và tri thức nhân loại thì vô tận và mỗi giây mỗi phút trôi qua là bao tri thức mới được ra đời., nếu không chịu học hỏi nâng cao tầm hiểu biết của mình thì sớm muộn gì cũng sẽ bị tụt hậu và bị đào thải khỏi cuộc sống hiện đại. Học phải đi đôi với hỏi để hiểu sâu sắc kiến thức, biến tri thức thành của mình chứ không phải là sự tiếp nhận thụ động. Bác Hồ là một tấm gương sáng ngời của một người học hỏi không ngừng. Bác học ngoại ngữ, học viết báo, nghiên cứu chủ nghĩa Mác-Lênin, nghiên cứu và tiếp thu có chọn lọc tinh hoa văn hóa nhân loại, đặc biệt là văn hóa phương Đông và văn hóa phương Tây. Người biết và sử dụng thông thạo trên mười ngoại ngữ nhờ tự học chứ không qua một trường đào tạo chính quy nào. Người học ở sách báo, đồng nghiệp, bạn bè, nhân dân. Người học từ thực tiễn sinh động ở các nước đế quốc, nước thuộc địa, ở phong trào cách mạng trên thế giới. Như nhà thơ Chế Lan Viên đã viết:
…Đời bồi tàu lên đênh theo sóng bể
Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mĩ, châu Phi
Những đất tự do những trời nô lệ
Những con đường cách mạng đang tìm đi…
Phát biểu với sinh viên trường đại học Băng Đung trong chuyến thăm Indonesia năm 1959, Người nói đại ý: “Khi còn trẻ, tôi không có dịp đến trường học. Cuộc sống, du lịch và làm việc là trường đại học của tôi. Trường học ấy đã dạy cho tôi khoa học xã hội, khoa học quân sự, lịch sử và chính trị. Nó dạy cho tôi yêu nước, yêu loài người, yêu dân chủ và hòa bình; căm ghét áp bức, ích kỷ…” Sau này, khi đã lớn tuổi, thành người đứng đầu một nhà nước độc lập, dù thời bình hay thời chiến, Người vẫn tích cực học, học trong thực tế, học suốt đời. Nói chuyện với đảng viên, Bác phê phán đảng viên mới 40 tuổi mà đã cho là mình già nên ít chịu học tập và nói rõ là mình 76 tuổi nhưng vẫn cố gắng học thêm rồi kêu gọi “chúng ta phải học và hoạt động cách mạng suốt đời. Còn sống thì còn phải học”. Người nói với cán bộ đã kết thúc một khoá huấn luyện là “anh em sẽ còn phải học nữa, học mãi khi ra làm việc”. Người còn nhắc nhở cán bộ cơ quan “mỗi ngày ít nhất phải học tập một tiếng đồng hồ” và xem việc cán bộ đảng viên vì bận việc hành chính hoặc quân sự mà xao nhãng chuyện học tập là “một khuyết điểm rất to”. Người còn dặn phải “biết ham học”. Rõ ràng là từ mức giác ngộ về nghĩa vụ – biết tại sao cần phải học – tiến đến mức “ham học” là đạt đến mức giác ngộ cao, là một sự thay đổi về chất bởi khi ta ham học thì tự việc học đã đem lại sự thoả mãn, thích thú trong người, ta sẽ tìm đến việc học một cách tự giác, hăm hở và khi đó việc học chắc chắn sẽ có hiệu quả cao.Người nhắc nhở “học hỏi là một việc phải tiếp tục suốt đời”, những điều được học, được nghiên cứu tại trường chỉ có thể ví như một “hạt nhân bé nhỏ” mà người học “sẽ tiếp tục săn sóc, vun xới, làm cho mọc thành cây và dần dần nở hoa, kết quả”. Người khẳng định là trong cách học thì “lấy tự học làm cốt”. Có thể thấy Hồ Chí Minh đã rất coi trọng trách nhiệm tự học của chính người học, tự học thêm để làm chủ được tri thức, để biến hạt hiểu biết cơ bản được gieo xuống ban đầu trong đầu óc mình nảy nở thành cây tri thức vững chãi. Người còn quan niệm việc mở mang giáo dục không chỉ là lập trường cho người lớn và trẻ em, lập ấu trĩ viên cho trẻ con mà còn phải “lập các nhà chiếu bóng, diễn kịch, câu lạc bộ, thư viện để nâng cao trình độ trí dục cho nhân dân”. Với tầm nhìn xa của mình, Hồ Chí Minh đã thấy rõ vai trò không thể thiếu được của các thiết chế văn hoá trong sự nghiệp mở mang trí óc cho nhân dân.
Câu nói của Bác ra đời đã lâu nhưng đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Mỗi người Việt Nam phải học theo lời dạy của Người để không ngừng tiến bộ. Tuy Bác đã ra đi nhưng người mãi là tấm gương sáng ngời của một con người suốt đời học hỏi.
Bác đã lên đường, theo tổ tiên
Mác – Lê-nin, thế giới người hiền
Ánh hào quang đỏ thêm sông núi
Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!
|
Topic: Social discussion "Living, learning"
Assignment
President Ho Chi Minh, the great leader of the Vietnamese revolution, who is a light torch that illuminates the way in the dark night, who is a steadfast belief in prison, who is the aspiration and conscience of progressive humanity, who is still alive. is an example of self-study and lifelong learning. He left behind many famous sayings that are valuable as teachings for future generations. Perhaps there is no one who does not know the saying: "Learning is something that must continue throughout life."
To live, to learn
So what is Learning? Learning is absorbing human knowledge from books, from life, and from people around us. Learning is a long-term process, not a short period of time, so Uncle Ho said it is something that must continue for a lifetime, without stopping, without getting tired. Life is constantly developing and human knowledge is endless and with every passing second and minute, new knowledge is born. If you do not learn to improve your understanding, sooner or later you will die. will fall behind and be eliminated from modern life. Learning must go hand in hand with asking to deeply understand knowledge, making knowledge your own, not passive reception. Uncle Ho is a shining example of a person who constantly learns. He studied foreign languages, learned to write newspapers, studied Marxism-Leninism, researched and selectively absorbed the quintessence of human culture, especially Eastern culture and Western culture. People know and are fluent in more than ten foreign languages thanks to self-study and not through any formal training school. People learn from books, newspapers, colleagues, friends, and people. People learn from living practices in imperialist countries, colonial countries, and revolutionary movements around the world. As poet Che Lan Vien wrote:
...The life of a ship's crew floats on the waves
People went around asking about American and African flags
Lands of freedom, heavens of slavery
Revolutionary paths are being sought...
Speaking to students at Bang Dung University during his visit to Indonesia in 1959, he said: "When I was young, I did not have the opportunity to go to school. Life, travel and work are my university. That school taught me social science, military science, history and politics. It taught me to love my country, love humanity, love democracy and peace; hate oppression, selfishness..." Later, when he was old and became the head of an independent state, whether in peace or war, he still actively studied, learned in practice, learned for life. Talking to party members, Uncle Ho criticized party members who were only 40 years old but thought they were old so they were less willing to study and clearly stated that they were 76 years old but still tried to learn more and called for "we must learn and operate in a different way." lifelong network. As long as you're alive, you still have to learn." The person told the officers who had finished a training course that "you will still have to study and study forever when you go to work". He also reminded agency officials to "study at least one hour every day" and considered it "a very big shortcoming" for party members to neglect their studies because they are busy with administrative or military work. . He also told us to "be eager to learn". It is clear that from the level of enlightenment about the obligation - knowing why we need to learn - to the level of "love to learn" is to reach a high level of enlightenment, which is a qualitative change because when we are eager to learn, the learning itself is brings satisfaction and enjoyment to people, we will seek to learn voluntarily and eagerly, and then learning will certainly be highly effective. He reminded us that "learning is something that must continue throughout the life." life", the things learned and researched at school can only be likened to a "tiny nucleus" that the learner "will continue to care for, cultivate, make grow into a tree and gradually bloom, fruit". He affirmed that in the way of learning, "self-study is the key". It can be seen that Ho Chi Minh attached great importance to the responsibility of learners to self-study, to self-study more to master knowledge, to turn the seeds of basic understanding initially sown in their minds to blossom into trees of knowledge. steady consciousness. He also believed that expanding education was not only a stance for adults and children, establishing children's schools, but also "establishing cinemas, plays, clubs, and libraries to improve the quality of education." educational level of the people". With his foresight, Ho Chi Minh clearly saw the indispensable role of cultural institutions in the cause of expanding the people's minds.
Uncle Ho's saying was born a long time ago but is still valid today. Every Vietnamese person must learn from his teachings to continuously progress. Although Uncle Ho has passed away, he will always be a shining example of a lifelong learner.
Uncle has set out, following his ancestors
Marx - Lenin, the world of good people
The red halo adds to the mountains and rivers
Lead us forward together!
|
Đề bài: Nghị luận xã hội "Tình thương là hạnh phúc con người"
Bài làm
Có bao giờ bạn tự hỏi: “Chúng ta đã đối xử thế nào với mọi người xung quanh?” hoặc “Bạn cảm thấy thế nào nếu đối xử tốt với ai đó?”. Có thể bạn sẽ thấy vui vì “Tình thương là hạnh phúc của con người”.
Nếu có một gia vị làm tăng thêm hơi ấm và ý nghĩa trong cuộc sống… đó chính là tình yêu thương. Nếu có một tình cảm thiêng liêng giúp chúng ta vượt qua bao khó khăn,thử thách đó chính là tình yêu thương”.
Tình thương là hạnh phúc con người
Sự ân cần, ấm áp cảu tình thương thật đẹp! Với tình thương đó,chúng ta có thể chia sẽ những cảm xúc và thấu hiểu lẫn nhau. Tình yêu thương giúp chúng ta trong lúc khó khăn bởi vì nó giúp ta kết nối ngôn ngữ trái tim. Có tình thương chúng ta cùng sát cánh bên nhau khắp mọi nẻo đường đời. Có tình thương, chúng ta cùng ươm mầm cho trái tim hoài bão và khát vọng.
Qua đó, chúng ta có thể thấy rõ:” Tình thương là hạnh phúc của con người”.
Trên thế gian này, có rất nhiều cách để định nghĩa tình thương nhưng nhìn chung tình thương yêu là một cảm giác đến từ sự chân thành cảu trái tim, nó vô cùng đơn giản, mộc mạc, không mang những mưu toan, tính toán và tình thương hiện diện khắp mọi nơi. Hạnh phúc là cảm giác vui vẻ, sung sướng hay đơn giản chỉ là sự thanh tịnh trong tâm hồn. Chính vì mà tình thương yêu và hạnh phúc luôn tồn tại trong nhau.
Xã hội ngày nay luôn bận rộn trong guồng máy công việc, con ngừoi luôn phải chạy đua với thời gian, nhưng không vì thế mà tình thương yêu giữa người và người bị mất đi. Ở đâu đó vẫn còn rất nhiều những tấm lòng chan chứa yêu thương luôn rộng mở. Có rất nhiều bạn học sinh, sinh viên tham gia các chiến dịch “Mùa hè xanh”, “Hoa phượng đỏ” để giúp đỡ những người kém may mắn.Các bạn không quản khó khăn để mang con chữ đến cho các bạn vùng sâu vùng xa.
Hay như bản thân chúng ta, khi trung thu đến ta vẫn thường quyên góp lồng đèn giúp các em nhỏ vui tết Trung thu. Tất cả những điều đó đã phần nào chứng minh cho tình yêu luôn hiện hữu ở tất cả mọi nơi. mặt khác tình thương còn là tấm lòng người mẹ, ngừoi cha, người ông, người bà, … đối với con cháu. Họ cả đời lo lắng, chăm sóc, dành những gì tốt nhất cho người thân yêu. Thế đấy, sự thương yêu muôn màu muôn vẻ với muôn nghìn sự thể hiện. Nó tồn tại ở khắp mọi nơi và trong nhiều mối quan hệ từ bạn bè, gia đình đến xã hội.
Thế nhưng tấm huy chưong nào cũng có mặt trái của nó, tình yêu cũng vậy. Nếu chúng ta không đặt đúng chỗ, không mang đến cho những người cần thì nó sẽ trở thành một tác nhân xấu cho gia đình và xã hội. Ví như một người mẹ thì lúc nào cũng yêu thương con nhưng nếu người mẹ đó lầm tưởng rằng yêu thương là cưng chiều thì sớm muộn đứa con ấy sẽ trở nên hư hỏng vì chúng cho rằng chúng là nhất.
Không những thế, cuộc đời muôn hình vạn trạng, có người tốt cũng có kẻ xấu. Tuy xã hội có rất nhiều người tình yêu thương vô bờ đối với mọi người xung quanh nhưng cũng tồn tại những kẻ ích kỷ.Những người đó chỉ biết cuộc sống của mình, họ không quan tâm đến bất cứ ai. Họ không hề biết rằng cuộc đời là tập hợp của rất nhiều số phận may mắn, bất hạnh. Vì vậy những số phận may mắn cần dang rộng vòng tay yêu thương để giúp đỡ những số phận bất hạnh, giúp họ vượt qua khó khăn của cuộc đời.
Trên thế gian này, không có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, không có ngọn lửa nào đẹp hơn ngọn lửa yêu thương. Chúng ta hãy mở rộng cánh của trái tim, mở rộng tấm lòng yêu thương, mang tình yêu đến với mọi ngừoi. Vì như ta không những hạnh phúc đến cho mọi ngừơi, cho chính mình mà còn giúp những người bất hạnh hiểu rằng thế giới này vẫn vô cùng ấm áp tình người.
|
Topic: Social discussion "Love is human happiness"
Assignment
Have you ever wondered: "How do we treat the people around us?" or “How would you feel if you were kind to someone?”. Maybe you will feel happy because "Love is human happiness".
If there is a spice that adds warmth and meaning to life... it is love. If there is a sacred feeling that helps us overcome many difficulties and challenges, it is love."
Love is human happiness
The kindness and warmth of love are so beautiful! With that love, we can share our feelings and understand each other. Love helps us in difficult times because it helps us connect the language of the heart. With love, we stand together in all walks of life. With love, we can nurture ambitions and aspirations in our hearts.
Through that, we can clearly see: "Love is human happiness".
In this world, there are many ways to define love, but in general, love is a feeling that comes from the sincerity of the heart, it is extremely simple, rustic, without any plans or calculations. and love is present everywhere. Happiness is a feeling of joy, happiness or simply peace of mind. That's why love and happiness always exist in each other.
Today's society is always busy in the work cycle, people are always racing against time, but that does not mean that love between people is lost. Somewhere there are still many hearts filled with love that are always open. There are many students participating in the campaigns "Green Summer", "Red Royal Poinciana" to help the less fortunate. They are not afraid of difficulties to bring literacy to people in remote areas. remote area.
Or like ourselves, when Mid-Autumn Festival comes, we often donate lanterns to help children enjoy the Mid-Autumn Festival. All of these things partly prove that love always exists everywhere. On the other hand, love is also the heart of a mother, father, grandfather, grandmother, etc. towards their children and grandchildren. They spend their whole lives worrying, caring, and giving the best to their loved ones. That's it, love has many colors and thousands of expressions. It exists everywhere and in many relationships from friends, family to society.
But every medal has its downside, so does love. If we do not put it in the right place and do not bring it to those in need, it will become a bad factor for the family and society. For example, a mother always loves her children, but if that mother mistakenly believes that love is pampering, sooner or later that child will become spoiled because they think they are the best.
Not only that, life comes in all shapes and sizes, there are good people and bad people. Although society has many people who have boundless love for everyone around them, there are also selfish people. Those people only know their own lives, they don't care about anyone. They do not know that life is a collection of many lucky and unfortunate fates. Therefore, the lucky fates need to extend their arms of love to help the unfortunate fates, helping them overcome life's difficulties.
In this world, there is no god more beautiful than the sun god, no fire more beautiful than the fire of love. Let's open the wings of our hearts, open our hearts of love, and bring love to everyone. Because we not only bring happiness to everyone and ourselves, but also help unfortunate people understand that this world is still extremely warm and humane.
|
Đề bài: Nghị luận xã hội "Đi một ngày đàng, học một sàng khôn"
Bài làm
Ông cha ta xưa kia đã nhận thức rất đúng đắn về sự cần thiết của việc mở rộng tầm nhìn,tầm hiểu biết đối với mỗi người nên đã khuyên nhủ,động viên con cháu: “Đi một ngày đàng,học một sàng khôn”.
Xã hội Việt Nam trước đây là xã hội phong kiến còn nhiều bảo thủ,lạc hậu.Người dân quanh năm suốt tháng chỉ quanh quẩn trong lũy tre xanh,ranh giới của cộng đồng làng xã.Có người suốt đời chẳng bước ra khỏi cổng làng.Số người được đi xa để ăn học hoặc làm việc rất hiếm hoi.Vì vậy mà trình độ hiểu biết của mọi người nói chung rất thấp và khó mà mở rộng hoặc nâng cao lên được.
Tuy vậy,trong sự ràng buộc của tư tưởng bảo thủ,lạc hậu,vẫn lóe lên những tia sáng nhận thức về sự cần thiết phải học hỏi để nâng cao hiểu biết.”Đi một ngày đàng,học một sàng khôn”.Chỉ cần “đi một ngày đàng” (ý nói thời gian ít ỏi và quãng đường không xa là bao so với nơi ta sinh sống) thì ta đã học được “một sàng khôn”.Đây là hình ảnh cụ thể,gần gũi được dùng để thể hiện một khái niệm trừu tượng là sự hiểu biết của con người.Nếu chịu khó đi xa thì ta sẽ học được nhiều bài học bổ ích trong cuộc đời,bởi trên khắp các nẻo đường đất nước,nơi nào cũng có vô vàn những điều hay,điều lạ.
Để động viên tinh thần học hỏi của con cháu,ông cha xưa đã có những câu ca dao nội dung tương tự như câu tục ngữ trên: “Làm trai cho đáng nên trai-Phú Xuân cũng trải,Đồng Nai cũng từng”;”Làm trai đi đó đi đây-Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn”.Điều đó chứng tỏ ông cha ta đã nhận thức được việc đi xa để học hỏi là điều quan trọng,cần thiết và đáng khuyến khích.
Trình độ hiểu biết tạo điều kiện cho ta làm việc tốt hơn,đạt hiệu quả cao hơn,giúp ích cho gia đình,xã hội được nhiều hơn.Hiểu biết càng nhiều,con người càng có cách xử thế đúng đắn trong quan hệ gia đình và xã hội.
Trong giai đoạn đổi mới hiện nay,việc học tập để mở mang nhận thức và hiểu biết của mỗi người càng trở nên cấp bách.Muốn xóa bỏ tình trạng lạc hậu,muốn rút ngắn sự cách biệt giữa nước ta và các nước phát triển trên thế giới,chúng ta chỉ có một con đường là học: “Học,học nữa,học mãi” như lời Lenin đã dạy.Vấn đề đặt ra là phải học những điều hay,lẽ phải,những điều thiết thực,bổ ích cho sự nghiệp xây dựng đất nước.Không nên học theo điều dở,điều xấu,có hại đến bản thân,gia đình và xã hội.
Hiện nay,việc đi đó đi đây không còn là chuyện hiếm có như ngày xưa.Ai cũng có quyền tự do đi lạ,học hành,kể cả ra nước ngoài.Học hỏi bằng con đường tham quan,du lịch;học hỏi bằng con đường du học…Nhưng mục đích cuối cùng vẫn là để tiếp thu những kinh nghiệm,những kiến thức khoa học mới mẻ,tiên tiến của nhân loại,nhằm phục vụ công cuộc xây dựng và phát triển Việt Nam thành một đất nước giàu mạnh mà vẫn giữ được bản sắc và truyền thống dân tộc.
Học hỏi không phải là chuyện ngày một,ngày hai mà là chuyện của cả đời người.”Học ở trường,học trong sách vở,học lẫn nhau và học ở cuộc sống”.Việc nâng cao hiểu biết là rất quan trọng và cần thiết đối với mỗi người.Vì vậy chúng ta phải có mục đích và phương pháp học tập đúng đắn để đạt được hiệu quả cao.Có tri thức,chúng ta mới làm chủ được bản thân,mới đóng góp hữu ích cho gia đình,xã hội.”Học vấn làm đẹp con người”-đó cũng là điều ông cha muốn nhắn gửi đến chúng ta.Câu tục ngữ: “Đi một ngày đàng,học một sàng khôn” là lời khuyên quý báu của người xưa;đến nay nó vẫn là bài học quý báu đối với tuổi trẻ trên con đường tạo dựng sự nghiệp.
|
Topic: Social discussion "Travel a day, learn a sieve"
Assignment
Our ancestors in the past were very correctly aware of the necessity of expanding vision and understanding for each person, so they advised and encouraged their children and grandchildren: "Travel a day's journey, learn a sieve of wisdom." .
Vietnamese society used to be a feudal society that was still conservative and backward. People year-round only hung around the green bamboo fence, the boundary of the village community. Some people never stepped out of the gate all their lives. The number of people who can travel far to study or work is very rare. Therefore, people's level of knowledge in general is very low and difficult to expand or improve.
However, within the constraints of conservative and backward thinking, there still flashes of awareness about the need to learn to improve understanding. "Travel a day, learn a sieve of wisdom". If we need to "travel a day" (meaning that the time is little and the distance is not far compared to where we live), we will have learned "a sieve of wisdom". This is a specific, close image used. to express an abstract concept that is human understanding. If we are willing to travel far, we will learn many useful lessons in life, because all over the country, everywhere there are countless Good things, strange things.
To encourage the learning spirit of their children and grandchildren, ancient ancestors had folk songs with content similar to the above proverb: "Being a son is worthy of being a son - Phu Xuan also experienced it, Dong Nai also experienced it";" Be a boy, go there and go here - Stay home with your mother and you'll know when the day is wise." This proves that our ancestors were aware that going far away to learn is important, necessary and encouraging.
The level of knowledge creates conditions for us to work better, achieve greater efficiency, and help our family and society more. The more we understand, the more people will have the right way to behave in family relationships. family and society.
In the current period of innovation, learning to expand each person's awareness and understanding becomes more and more urgent. We want to eliminate backwardness, want to shorten the gap between our country and developed countries. In the world, we have only one path: "Study, learn more, learn forever" as Lenin taught. The problem is to learn good things, common sense, practical and useful things. for the cause of building the country. You should not learn bad things, bad things, which are harmful to yourself, your family and society.
Nowadays, traveling here and there is no longer a rare thing like in the past. Everyone has the freedom to travel, study, even abroad. Learn by sightseeing, traveling; learn by the path of studying abroad... But the ultimate goal is still to absorb new and advanced experiences and scientific knowledge of humanity, to serve the cause of building and developing Vietnam into a rich country. strong while still retaining national identity and traditions.
Learning is not a matter of one or two days, but a matter of a lifetime. "Learning at school, learning from books, learning from each other and learning in life." Improving knowledge is very important and necessary. necessary for each person. Therefore, we must have the right learning goals and methods to achieve high efficiency. Only with knowledge can we master ourselves and make useful contributions to our families. society. "Education beautifies a person" - that is also what our ancestors want to send to us. The proverb: "Travel a day, learn a sieve of wisdom" is precious advice of the ancients; come Nowadays, it is still a valuable lesson for young people on the path to building a career.
|
Nghị luận xã hội: Người chỉ biết sống vì mình thì sẽ trở thành người thừa với những người còn lại
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội: Người chỉ biết sống vì mình thì sẽ trở thành người thừa với những người còn lại
Chắc hẳn mỗi người trong chúng ta ai cũng đã từng nghe tới địa danh Biển Đen. Đó là một hồ nước chứa rất nhiều muối mặn chát cả nước trong hồ. Không có bất kì một sinh vật sống nào có thể tồn tại được ở trong lòng của biển Đen. Nguyên nhân chính là do nước ở biển Đen không hề chảy ra tới bất kì một nơi nào. Thậm chí, nó cũng không hề nhận thêm nước ở bất kì nơi đâu. Chính điều đó đã làm cho nước hồ càng ngày càng mặn, và theo thời gian, nước hồ nay đã mặn tới mức mà không có bất kì một sinh vật nào có thể tồn tại được ở nơi đây. Cũng giống như con người vậy. Nếu như con người chỉ toàn sống vì chính bản thân mình thì người đó sẽ trở thành người thừa đối với những người còn lại.
Chúng ta ai cũng có cuộc sống của chính bản thân mình và có quyền được lựa chọn cách mà mình sẽ sống như thế nào cho đúng. Có những người sống một cách ích kỉ, nhú nhatt. Lúc nào họ cũng chỉ biết nghĩ tới bản thân mình sẽ được những gì mà không hề nghĩ tới những người ở bên cạnh, thậm chí là người thân của chính họ. Thế nhưng, lại cũng có những người họ luôn sống bằng một thái độ tích cực, luôn giúp đỡ những người ở xung quanh mình và cố gắng hoàn thành những ước mơ của chính bản thân mình. Và chúng ta đều thấy được một điều rằng, chỉ có những người luôn quan tâm tới người khác mới có thể nhận được tình cảm đáp lại của mọi người, khẳng định được mình đang sống một cách thực sự. Bằng cách như vậy, chúng ta thấy được chúng ta cũng đang được sống, được là chính mình, là một phần của thế giới và được mọi người coi như là một phần của cuộc sống họ. Đó chính là một thành công của con người ấy. Tình cảm con người là một điều gì đó vô cùng thiêng liêng. Nếu như chúng ta chịu hi sinh vì người khác thì tin rằng, sẽ có một ngày, cũng có những người hi sinh lại vì bạn như vậy. Đó chính là quy luật nhân quả. Ai cũng có thể nhận thấy rõ ràng một điều rằng, những khi mà chúng ta sống cùng những người ích kỉ và chỉ biết sống vì chính bản thân mình thì họ luôn mong muốn nhận hết những điều tốt đẹp về họ và không chịu chia sẻ cho cho bất kì một ai. Chính bởi vậy mà những người bên cạnh họ lại phải nhận những khó khăn và vất vả thay phần của họ. Hình ảnh đó không hề thiếu trong cuộc sống ở xung quanh chúng ta khắp mọi nơi như trong lớp học, trên xe bus hay ở công viên… Và có một điều đáng buồn rằng những người như vậy lại càng ngày càng nhiều hơn. Ví như một ví dụ ngay trên xe bus. Có rất nhiều những thanh niên còn trẻ, còn khỏe vậy mà khi đi trên xe bus, họ được ngồi mà vẫn dửng dưng, không muốn nhường ghế cho những ông, bà già trên xe. Đó quả là một hành động vô cùng đáng buồn. Nếu như họ chỉ cần hi sinh, chia sẻ một chút, côi những ông bà già kia như chính ông bà của mình thì chắc hẳn đã không xảy ra tình trang như vậy.
Có những khi chúng ta tự hỏi rằng bản thân họ có khi nào tự nhìn lại chính bản thân mình và ân hận vì những hành vi của mình hay không? Có lẽ là không. Bởi những người như vậy ngày càng xuất hiện nhiều trong cuộc sống của chúng ta. Họ không còn quan tâm tới những người xung quanh nữa. Lí do của sự thay đổi trong xã hội này là ở chỗ, chính những điều này không được người lớn dạy cho con cái của mình khi chúng còn nhỏ, và cũng bởi chính sức mạnh của đồng tiền. Trước những cám dỗ của đồng tiền thì những việc làm sai trái khiến cho con người không nhận thấy sự hối lỗi, họ cũng không còn nhận biết thế nào là tự trọng và liêm sỉ. Để trở thành những “ người này người kia” mà thậm chí họ không còn cố gắng tự đi lên bằng chính khả năng của mình mà chỉ trông chờ vào việc lấy thành tích và công sức của người khác.
Sống không chỉ là chỉ biết tới bản thân mình mà còn phải chia sẻ với những người xung quanh. Có như thế, chúng ta mới nhận ra được ý nghĩa thực sự của cuộc sống này và thấy được cuộc đời tươi đẹp như thế nào
|
Social commentary: People who only know how to live for themselves will become redundant to the rest
Instruct
Social commentary: People who only know how to live for themselves will become redundant to the rest
Surely each of us has heard of the place Black Sea. It is a lake that contains a lot of salt and acrid the water in the lake. No living creature can exist in the heart of the Black Sea. The main reason is because the water in the Black Sea does not flow anywhere. It doesn't even receive any additional water anywhere. That has made the lake water increasingly salty, and over time, the lake water has become so salty that no living thing can survive here. Just like humans. If people only live for themselves, they will become redundant to the rest.
We all have our own lives and have the right to choose how we will live them properly. There are people who live selfishly and timidly. They always only think about what they will get without thinking about the people around them, even their own relatives. However, there are also people who always live with a positive attitude, always help those around them and try to fulfill their own dreams. And we all see one thing: only people who always care about others can receive love in return from everyone, affirming that they are truly living. In this way, we see that we are also alive, able to be ourselves, part of the world and considered by everyone as part of their lives. That was a success for that person. Human emotions are something extremely sacred. If we are willing to sacrifice for others, we believe that one day, there will be people who will sacrifice for you like that. That is the law of cause and effect. Everyone can clearly see one thing: when we live with selfish people and only know how to live for themselves, they always want to receive all the good things about themselves and refuse to share. give to anyone. That's why the people next to them have to accept the difficulties and hardships for them. That image is not lacking in life around us everywhere like in the classroom, on the bus or in the park... And the sad thing is that there are more and more people like that. Take an example right on the bus. There are many young people who are still young and healthy, but when they are sitting on the bus, they are still indifferent, not wanting to give up their seats to the old men and women on the bus. That was an extremely sad act. If they had just sacrificed, shared a little, and orphaned those old grandparents like their own grandparents, such a situation probably wouldn't have happened.
There are times when we wonder if they ever look back at themselves and regret their actions? Probably not. Because such people appear more and more in our lives. They no longer care about the people around them. The reason for this change in society is that these things are not taught to their children by adults when they are young, and also because of the power of money. Faced with the temptation of money, wrong doings make people not feel remorse, nor do they know what self-respect and integrity are. To become "this person or that person" they no longer even try to advance by their own abilities but only rely on taking the achievements and efforts of others.
Living is not only about knowing yourself, but also about sharing with those around you. Only then can we realize the true meaning of this life and see how beautiful life is.
|
Nghị luận xã hội: Nếu đời người là một đại dương bao la thì con người chỉ là một hạt nước nhỏ trong đại dương bao la đó
Hướng dẫn
Nghị luận xã hội: Nếu đời người là một đại dương bao la thì con người chỉ là một hạt nước nhỏ trong đại dương bao la đó
Trong cuộc sống của chúng ta có biết bao nhiêu câu nói hay mang ý nghĩa về con người và cả những cái xung quanh ta. Có câu nói:”Nếu đời người là một đại dương bao la thì con người chỉ là một hạt nước nhỏ trong đại dương bao la đó”. Câu nói này nhằm muối nói tới vị trị con người trong cuộc sống. Vậy hiểu một cách sâu sắc thì nó nhấn mạnh điều gì?
Đời người được ví như đại dương bao la thì ngược lại con người chỉ là một hạt nước nhỏ trong đại dương ấy. Câu nói mang tới cho chúng ta những cặp đối lập nhau để nói lên một ý nghĩa chân thực nhất. Đó là lấy sự nhiều để chỉ cái ít, lấy cái mênh mông vô tận để chỉ cái nhỏ bé hữu hạn. Có thể nói ý nghĩa của câu nói đó là sự giao thoa giữa cuộc đời của mỗi con người và một con người. Đời người chính là cái để chỉ sự nhỏ bé của con người. Trong mỗi chúng ta đều có một cuộc đời nhưng nó không hề kéo dài vô hạn mà hữu hạn giống như hạt nước nhỏ mà thôi. Trong chúng ta không ai có thể tránh được cái chết, vì thế mà thay vì trốn chạy thì hãy sống sao cho có ý nghĩa, sống làm sao cho có ích.
Nếu như bạn là một đại dương hay nói cách khác, bạn sống được một đời người thì cuộc đời bạn sẽ ra sao. Nếu như thế thì bạn có đủ cả một khoảng thời gian để cống hiến, để tận hưởng. Khi ấy bạn chính là trung tâm của vũ trụ liệu rằng bạn có thể bỏ mặc tất cả để trốn tránh trách nhiệm của mình được hay không? Không thể đúng không nào. Một khi bạn cho mình quyền cai trị trên thế giới này thì đồng nghĩa với việc bạn không có quyền từ bỏ chúng, nếu như bạn buông xuôi thì bạn chính là một người hẹp hòi, hèn nhát, và yếu đuối mà thôi.
Nếu như bạn sống được ít thời gian nhưng nếu như bạn làm được nhiều cái có ích thì việc đó cũng sẽ làm cho mọi người nhắc tới bạn. Tuy bạn sống ít nhưng khi bạn mất đi thì mọi người luôn nhớ tới. Như vậy,dù chỉ là một hạt nước thôi nhưng nó cũng có tầm quan trọng không kém.
Tóm lại, trong cuộc sống thì không mấy ai sống được hết một cuộc đời trọn vẹn tới trăm nă cả, chỉ biết rằng trong mỗi con người chỉ có thể sống một phần ít trong số tuổi đời tối đa ấy. Kể cả cho dù có sống ít nhưng bạn làm người có ích thì bạn vẫn sống mãi muôn đời. Cái sống đó chính là sống tâm tương tinh thần chứ không phải là sống thể xác. Mất đi rồi nhưng mọi người luôn biết tới bạn.
Nguồn: Bài văn hay
|
Social commentary: If human life is a vast ocean, then humans are just a small drop of water in that vast ocean
Instruct
Social commentary: If human life is a vast ocean, then humans are just a small drop of water in that vast ocean
In our lives, there are so many good sayings that have meaning about people and the things around us. There is a saying: "If human life is a vast ocean, then humans are just a small drop of water in that vast ocean." This saying is intended to refer to the human position in life. So, understood deeply, what does it emphasize?
Human life is likened to a vast ocean, whereas humans are just a small drop of water in that ocean. The saying gives us pairs of opposites to express the truest meaning. That is taking the many to refer to the few, taking the vast and endless to refer to the small and finite. It can be said that the meaning of that saying is the intersection between the life of each person and a person. Human life is what shows the smallness of humans. Each of us has a life, but it does not last indefinitely but is finite like a small drop of water. None of us can avoid death, so instead of running away, let's live meaningfully and usefully.
If you were an ocean or in other words, you could live one human life, what would your life be like? If so, then you have enough time to dedicate and enjoy. At that time, you are the center of the universe, can you leave everything behind to avoid your responsibilities? That can't be right. Once you give yourself the right to rule in this world, it means you have no right to give them up. If you give up, you are a narrow-minded, cowardly, and weak person.
If you live for a short time but if you do a lot of useful things, that will make people talk about you. Even though you live a short life, when you die, people will always remember you. Thus, even though it is just a drop of water, it is equally important.
In short, in life, not many people can live a full life of up to a hundred years. We only know that each person can only live a small part of that maximum lifespan. Even if you live a short life, if you are a useful person, you will still live forever. That life is a spiritual life, not a physical life. You're gone but people will always know you.
Source: Good article
|
Nghị luận đức tính khiêm nhường
Hướng dẫn
Bàn về đức tính khiêm nhường
Mở bài:
Quan hệ tốt trong cuộc sống tùy thuộc vào nhân cách tốt của mỗi người. Nhân cách được hình thành từ giáo dục và môi trường xung quanh. Một trong những yếu tố cần để tạo nên sự hội nhập của mọi người là đức tính khiêm nhường.
Thân bài:
Thế nào là khiêm nhường?
Khiêm nhường là từ ghép của khiêm tốn và nhường nhịn. Đó là thái độ không tự đề cao mình, luôn học hỏi ở người khác, biết kính trên nhường dưới. Nghĩa của khiêm nhường còn được hiểu như một bản chất tốt phải có trong cách đối nhân xử thế giữa người và người.
Tại sao cần phải có đức tính khiêm nhường?
Khiêm nhường gây được thiện cảm với người xung quanh, tạo nên mối quan hệ gần gũi, thân thiện (dẫn chứng)
Một học sinh khiêm nhường sẽ tập hợp được sức mạnh trí tuệ quanh bạn giúp việc học tập tốt hơn, đẩy mạnh các phong trào trong lớp.
Người biết khiêm nhường sẽ học tập được nhiều điều hay của người khác. Nghe nhiều hơn nói là hành động khéo léo của người khôn ngoan.
Người không khiêm nhường, tự cao tự ái, khiêu ngạo sẽ khó thành công trong công việc, không chịu học hỏi bất cứ ai. Từ đó kiến thức sẽ bị thu hẹp nẩy sinh thành kiến, đố kị và dẫn đến thất bại.
Khiêm nhương là một những phẩm chất cao quý trong xã hội ngày nay mà Bác Hồ đã dạy thiếu niên Việt Nam: khiêm tốn, thật thà, dũng cảm. Đó là hướng phấn đấu của thế hệ chúng ta trong quá trình thế giới tiếp thu tri thức tiên tiến, nâng cao trình độ để xây dựng đất nước thành công, khiêm nhường không có nghĩa là tự ti, mặc cảm coi mình bé nhỏ tầm thường.
Rèn luyện đức khiêm nhường ta phải làm gì?
Luôn phải biết lắng nghe và học hỏi những điều hay và làm giỏi hơn nói.
Sống chan hòa, cởi mở với mọi người, trân trọng việc làm của người khác dù đó không phải là những điều đáng học tập, dù là nhỏ bé. Luôn thấy mình chưa xứng đáng với sự cống hiến cho cả đời, cho công việc mà cần phải học tập và làm việc nhiều hơn nữa.
Có thể liên hệ sơ lược về tính khiêm tốn của anh thanh niên trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” của Nguyễn Thành Long không nhận mình là người xứng đáng được vẽ tranh.
Liên hệ đoạn thơ cống hiến của tác giả Thanh Hải “Một nốt trầm trong bản giao hưởng mùa xuân của dân tộc”
Kết bài:
Khiêm nhường là phẩm chất đáng quý của con người mà chúng ta phải rèn luyện thường xuyên để dễ thành công trên đường đời. Kính trên nhường dưới, luôn học hỏi ở mọi người là biểu hiện cụ thể của đức tính khiêm nhường.
|
Essay on humility
Instruct
Discuss the virtue of humility
Opening:
Good relationships in life depend on each person's good personality. Personality is formed from education and surroundings. One of the necessary factors to create integration of everyone is the virtue of humility.
Body of the article:
What is humility?
Humility is a compound word of modesty and yielding. That is the attitude of not promoting oneself, always learning from others, knowing how to respect superiors and subordinates. The meaning of humility is also understood as a good nature that must be present in the way of dealing with people.
Why is it necessary to have humility?
Humility creates sympathy for those around you, creating close, friendly relationships (evidence)
A humble student will gather intellectual strength around you to help improve learning and promote movements in the classroom.
People who are humble will learn many good things from others. Listening more than speaking is the skillful action of a wise person.
People who are not humble, arrogant, and arrogant will have difficulty succeeding at work and will not learn from anyone. From there, knowledge will be narrowed, giving rise to prejudice, jealousy and leading to failure.
Humility is one of the noble qualities in today's society that Uncle Ho taught Vietnamese youth: humility, honesty, courage. That is the direction of our generation's striving in the process of the world absorbing advanced knowledge and improving qualifications to build a successful country. Humility does not mean inferiority or feeling inferior. often.
What should we do to practice humility?
Always listen and learn good things and do better than you say.
Live in harmony, be open to everyone, appreciate the work of others even though they are not things worth learning, no matter how small. Always feel that I am not worthy of my lifelong dedication to my work, but need to study and work more.
We can briefly relate the humility of the young man in Nguyen Thanh Long's short story "Quiet Sa Pa" who did not recognize himself as a person worthy of being painted.
Contact the dedication poem by author Thanh Hai "A low note in the nation's spring symphony"
End:
Humility is a valuable human quality that we must practice regularly to easily succeed in life. Respecting superiors and yielding to subordinates, always learning from everyone is a concrete manifestation of humility.
|
Nghị luận – Suy nghĩ về hiện trạng nhiều học sinh không thích học môn lịch sử – Ngữ Văn 12
Hướng dẫn
Nghị luận về hiện trạng không thích học sử
Đề bài:
Anh (chị) hãy viết một bài văn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của mình về hiện trạng: nhiều học sinh không thích học môn Lịch sử và ít hiểu biết về truyền thống dựng nước, giữ nước vẻ vang của dân tộc.
Hướng dẫn làm bài
Với câu hỏi này, học sinh phải nắm được một thực tế đã và đang diễn ra trong nhà trường phổ thông; có thái độ, có nhận thức riêng để trình bày chủ kiến của mình. Các ý kiến bình luận phải xuất phát từ góc nhìn của người trong cuộc (bản thân người học nói về việc học của chính mình).
Bài viết có thể triển khai các ý chính sau:
– Hiện nay, việc học sinh phổ thông không thích học môn Lịch sử và hiểu biết hết sức sơ sài về truyền thống dựng nước, giữ nước vẻ vang của dân tộc là điều có thật và là một thực tế đáng buồn. Hiện trạng này đang diễn ra trong nhà trường vói những biểu hiện khác nhau, khiến những người có trách nhiệm không thể không bận tâm, không thể không suy nghĩ. Hằng năm, kết quả điểm thi môn Lịch sử (kể cả thi tốt nghiệp và thi tuyển sinh đại học) thấp một cách bất thường. Có những điểm chấm thi, hàng trăm bài thi môn này chỉ đạt điểm 0. Đây là một thực tế đáng báo động.
Không chỉ trong nhà trường, ngay cả ở những cuộc thi thuộc mảng giáo dục trên truyền hình, nơi nhiều người được xem là học tốt, học giỏi tham dự, thật đáng buồn khi phải nghe những câu trả lời hết sức ngô nghê về kiến thức lịch sử. Hiện tượng nhầm lẫn các thời kì, các sự kiện và các nhân vật lịch sử đã trở nên phổ biến. Nhiều ngưòi lúng túng khi được hỏi về các nhân vật và sự kiện lịch sử nổi bật được lấy tên đặt cho các đường, các phố trong đô thi.
– Việc học sinh xa ròi môn Lịch sử rõ ràng có tác hại rất nghiêm trọng. Nó không chỉ tạo ra những lỗ hổng về tri thức, mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến nhân cách của học sinh. Một khi không có ý niệm gì về lịch sử dựng nước và giữ nước vẻ vang của dân tộc thì sự mơ hồ, nhạt phai lí tưởng yêu nước, sự thiếu trách nhiệm với cộng đồng, vói quốc gia là điều dễ xảy ra.
– Trước hiện trạng nêu trên, mỗi học sinh cần nhận thức đầy đủ hơn về ý nghĩa của kiến thức lịch sử, biết tích luỹ kiến thức lịch sử một cách nghiêm túc, tìm thấy hứng thú ở những câu chuyện nói về truyền thống hào hùng của cha ông, qua đó, bồi đắp lòng tự hào dân tộc.
|
Discussion - Thinking about the current situation of many students not liking studying history - Literature 12
Instruct
Discussing the current state of not liking studying history
Topic:
Please write an essay (about 600 words) presenting your thoughts on the current situation: many students do not like to study History and have little understanding of the nation's glorious tradition of building and defending the country. .
Instructions for homework
With this question, students must grasp a reality that has been happening in high school; Have your own attitude and awareness to present your opinion. Comments must come from an insider's perspective (learners themselves talk about their own learning).
The article can develop the following main ideas:
– Currently, the fact that high school students do not like to study History and have a very poor understanding of the nation's glorious tradition of building and defending the country is real and a sad reality. This situation is happening in schools with different manifestations, making those responsible cannot help but be concerned and cannot help but think. Every year, the results of History exams (including graduation exams and university entrance exams) are unusually low. There are exam scores, hundreds of exams for this subject only score 0. This is an alarming reality.
Not only in school, even in educational competitions on television, where many people who are considered good students participate, it's sad to hear extremely naive answers about knowledge. historical knowledge. The phenomenon of confusing periods, events and historical figures has become common. Many people are confused when asked about prominent historical figures and events after which streets and streets in the city are named.
– Students drifting away from History clearly has very serious harmful effects. It not only creates gaps in knowledge, but also negatively affects students' personalities. Once there is no idea about the nation's glorious history of building and defending the country, ambiguity, fading of patriotic ideals, and lack of responsibility to the community and the nation are easy to happen.
– Faced with the above situation, each student needs to be more fully aware of the meaning of historical knowledge, know how to seriously accumulate historical knowledge, and find interest in stories about proud traditions. heroes of our ancestors, thereby fostering national pride.
|
Nghị luận – Vấn đề vươn lên trên hoàn cảnh – Ngữ Văn 12
Hướng dẫn
Nghị luận về vấn đề vươn lên trong hoàn cảnh
Đáp án
Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng vì hoàn cảnh.
Anh (chị) có tán thành quan điểm trên không? Vì sao? Viết bài văn (khoảng 600 chữ) bày tỏ quan điểm của mình.
Hướng dẫn làm bài
Đề bài yêu cầu thí sinh phân biệt rõ hoàn cảnh tuyệt vọng và con người tuyệt vọng vì hoàn cảnh; phát biểu suy nghĩ về sự can đảm, khả năng của con người trong việc tự chiến thắng bản thân mình trước những hoàn cảnh thất bại, đổ vỡ, mất mát… Cần trả lỗi được các câu hỏi cơ bản: Thế nào là hoàn cảnh tuyệt vọng? Thế nào là con người tuyệt vọng vì hoàn cảnh? Trong thực tế, trước những hoàn cảnh thất bại, đổ vỡ, mất mát, côn người ta thường ứng xử ra sao? Con người có thể vượt qua nghịch cảnh hay không? Làm thế nào để vượt qua nghịch cảnh?
Bài viết có thể triển khai các ý chính sau:
– Khi mất mát, thất bại, khổ đau cùng cực mà không có phương hướng, lối thoát, con người thường rơi vào trạng thái tuyệt vọng. Người ta đau đớn, tự hành hạ mình, thậm chí tự kết thúc cuộc đời mình để trốn chạy hoàn cảnh. Trong khi đó, cuộc sống vẫn diễn ra. Chim vẫn hót, sông vẫn chảy, những vì sao vẫn lấp lánh trên bầu trời. Vậy tại sao ta phải tuyệt vọng, tự huỷ hoại bản thân mình trong khi cuộc sống vẫn tiếp diễn? Ai làm ta tuyệt vọng? Hoàn cảnh ư? Nhung hoàn cảnh là do con người tạo ra, con người có thể làm chủ được hoàn cảnh. Câu nói: “Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng vĩ hoàn cảnh”, vì vậy, là một triết lí đúng đắn.
– Người tuyệt vọng thường là những người từng trải qua những mất mát, thất bại, đổ vỡ, hụt hẫng dẫn đến những cơn khủng hoảng tinh thần trầm trọng. Họ không còn tin tưởng, hi vọng vào bất cứ điều gì trong cuộc đời. Họ không có đủ,can đảm và nghị lực để đứng cao hơn hoàn cảnh. Họ cảm thấy chán chường, bi quan, chới với, lạc lõng giữa dòng đời vô tận. Cuộc sống trước mắt họ không còn giá trị, ý nghĩa gì nữa. Họ muốn nhắm mắt, buông xuôi, mặc cho số phận đưa đẩy. Họ có thể bị trầm cảm, bị suy sụp tinh thần ghê gớm, thậm chí tự kết liễu đời mình một cách oan uổng. Sự tuyệt vọng của họ không chỉ làm hại chính họ mà còn gây đau khổ, phiền muộn cho những người thân.
– Hoàn cảnh, suy đến cùng, là do con người tạo ra, vậy thì không có lí do gì khiến con người chịu thua hoàn cảnh. Con người có tư duy và trí tuệ, những công cụ vạn năng giúp chúng ta có thể vượt qua mọi thách thức, chông gai trong cuộc sống. Hơn nữa, con người không đơn độc, con người là tổng hoà của các mối quan hệ xã hội. Ở đâu đó vẫn có những người thân, những người tốt, những người quan tâm đến mình, vấn đề quan trọng là, con người có dám chấp nhận nghịch cảnh, đương đầu với nó và đấu tranh để vượt qua nó hay không.
– Để thoát khỏi cảm giác tuyệt vọng, đừng nên chịu đựng một mình. Hãy chia sẻ với những người thân thiết, hãy chơi thể thao, đi dạo phố, ngắm cảnh đẹp… để lắng nghe hơi thở của cuộc sống. Hãy làm những điều bạn yêu thích mà trước đây mình chưa thể theo đuổi hoặc hãy hoàn thành nốt công việc mà trước đây bạn đã từng dành nhiềụ tâm huyết.
– Con người luôn phải đứng cao hơn hoàn cảnh. Bởi dù hoàn cảnh có trớ trêu đến đâu nhưng cuộc sống luôn tiếp diễn và ở đâu đó vẫn có những người tốt sân sàng giúp đỡ ta, Còn sự sống là còn hi vọng. Đã làm người và sống trên cuộc đời này, bạn chắc chắn ít nhiều sẽ phải nếm trải đau khổ, đắng cay. Nhưng, nói như Platon, chiến thắng bản thân là chiến thắng hiển hách nhất. Thay vì bi quan, chán nản, tuyệt vọng, chúng ta hãy dũng cảm chấp nhận hoàn cảnh, đấu tranh khắc phục nó. Đó là lựa chọn của những con người có nghị lực và ý chí.
|
Discussion – The problem of rising above circumstances – Literature 12
Instruct
Discussion on the issue of rising above circumstances
Answer
There are no desperate situations, only people are desperate because of the situation.
Do you agree with the above viewpoint? Why? Write an essay (about 600 words) expressing your opinion.
Instructions for homework
The test requires candidates to clearly distinguish between desperate situations and people who are desperate because of circumstances; expressing thoughts about the courage and ability of people to overcome themselves in situations of failure, breakdown, loss... Need to answer basic questions: What is a situation? hopeless? What is a person who is desperate because of circumstances? In reality, how do people usually react to situations of failure, breakdown, loss, or loss? Can people overcome adversity? How to overcome adversity?
The article can develop the following main ideas:
– When there is loss, failure, or extreme suffering with no direction or way out, people often fall into a state of despair. People suffer, torture themselves, and even end their lives to escape the situation. Meanwhile, life goes on. Birds still sing, rivers still flow, stars still sparkle in the sky. So why do we have to despair and destroy ourselves while life continues? Who makes us desperate? Circumstances? But circumstances are created by humans, humans can control the situation. The saying: "There are no desperate situations, only desperate people and situations", therefore, is a correct philosophy.
– Desperate people are often people who have experienced loss, failure, breakdown, and disappointment leading to serious mental crises. They no longer believe or hope in anything in life. They do not have enough courage and strength to stand higher than their circumstances. They feel bored, pessimistic, lost, and lost in the endless stream of life. The life before their eyes no longer has any value or meaning. They want to close their eyes, surrender, and let fate take them. They can suffer from depression, severe mental breakdown, and even unjustly take their own lives. Their despair not only harms themselves but also causes pain and sorrow to their loved ones.
– Circumstances, in the end, are created by humans, so there is no reason for humans to give in to the circumstances. Humans have thinking and intelligence, universal tools that help us overcome all challenges and hardships in life. Furthermore, people are not alone, they are the sum of social relationships. Somewhere there are still relatives, good people, people who care about them. The important issue is whether people dare to accept adversity, confront it and fight to overcome it or not.
– To escape the feeling of despair, do not suffer alone. Share with close people, play sports, go for a walk, admire beautiful scenery... to listen to the breath of life. Do the things you love that you haven't been able to pursue before or complete the work that you used to put a lot of effort into.
– People must always stand higher than their circumstances. Because no matter how ironic the situation is, life always goes on and somewhere there are still good people ready to help us. As long as there is life, there is hope. As a human being and living in this life, you will certainly have to experience more or less suffering and bitterness. But, as Plato said, victory over oneself is the most glorious victory. Instead of being pessimistic, depressed, or hopeless, let's courageously accept the situation and fight to overcome it. That is the choice of people with strength and will.
|
Đề bài: Nghị luận "Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình"
Bài làm
Ngày nay, chúng ta đang sống trong thời đại mà khoa học kĩ thuật công nghệ thông tin ngày một nâng cao. Trong xã hội đó ấy, làm việc gì cũng cần phải có hiểu biết, có trí thức. vì vậy việc học là rất cần thiết và có vai trò ý nghĩ vô cùng quan trọng đối với mỗi người chúng ta.tuy nhiên việc học là một quá trình tích luỹ kiến thức lâu dài mà tri thức nhân loại lại là vô bờ bến.
Thế nên chúng ta cần có một sự tập trung ý chí và xác định thật đúng đắn mục đích học tập của mình. mục đích học tập do tổ chức Unesco đề xướng là: “Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình”. chúng ta hãy cùng nhau đi tìm hiểu thật rõ nhé!
Từ xưa đến nay con người không ngừng học hỏi tiếp thu tri thức của nhân loại. vậy nên chúng ta đã biết và làm dược những điều to lớn làm thay đổi cả thế giới.
Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình
1. Học để biết: học là một công việc mà mỗi chúng ta phải làm hằng ngày và có thể là cả cuộc đời. học là một quá trình tìm hiểu, thu nhận, tích luỹ kiến thức cho bản thân mình từ thầy cô giáo bạn bè trên tư liệu sách vở và học ở ngoài cuộc sống. kiến thức nhân loại vô cùng phong phú khoa học kĩ thuật không ngừng phát triển cố nhiều vấn đề nảy sinh trong cuộc sống cần được chúng ta giải quyết và tiếp thu. Tuy nhiên những điều ta biết chỉ là một giọt nước nhỏ trong khi đó điều ta chưa biết lại là biển cả rộng lớn bao la. Vì vậy còn có nhiều miền tri thức cần được chúng ta khám phá học hỏi. thé nên việc học trước hết là hướng đến mục đích học để biết nhiều miền kiến thức ấy để thế giới xung quanh mở ra một cách sáng tỏ trước mắt bạn lật mở mọi vấn đề mọi khía cạnh của cuộc sống muôn màu. có vậy chúng ta mới có thể không lạc hậu với thời đại và yêu cầu ngày càng cao của xã hội.
2. Học để làm: “học phải đi đôi với hành” lời dạy thật có ý nghĩa rất quan trọng đối với iệc học của chúng ta ngày nay.tiếp thu kiến thức hôm nay mà không quên những điều đã học ngày hôm qua thì đó mới gọi là việc học đúng cách.muốn vậy thì tất cả chúng ta phải học tập kiến thúc lí thuyết sau đó vận dụng làm nó ngoài thực tế để thêm hiểu phần kiến thức ấy và ghi nhớ sâu hơn. ở đây theo unesco muốn nhắn bảo chúng ta phải kết hợp song song việc học và làm với nhau có như vậy việc học mới thực sự có ích. Học và làm việc dựa trên những kiến thức đã học vừa là mục đích vừa còn là phương phát học tập. một khi đã nắm vững kiến thức, đã tiếp thu kiến thức mà không vận dụng vào thực tiễn thì việc học thật khô khốc không linh động. trong khi vừa học ta lại áp dụng giải quyết những công việc của cuộc sống thì đó là cơ hội để giúp đỡ bản thân gia đình và xã hội đó còn là dịp để bạn phát triển tư duy sáng tạo của mình.
3. Học để chung sống: “ngọc không mài không thành đồ vậy người không học không biết rõ đạo” làm người ở đời phải có có học, cần am tường hiểu biết mọi vấn đề xã hội, đó là điều cần thiết cho mỗi chúng ta.nhưng việc học còn mang lại cho con người ta sự hiểu biết về đạo lí làm người đạo lí đối nhân xử thế cách ứng xử với mọi người trong cuộc sống hằng ngày.trong quá trình học tập chúng ta sẽ có nhiều bài học về đạo đức nhiều câu chuyện hay về lòng nhân hậu … từ đó hình thành ý thức rèn luyện nên nhân cách con người ý thức cái hay cái đẹp làm việc tốt giúp đỡ mọi người xung quanh có những đức tính tốt và cần thiết trong cuộc sống của mỗi người: siêng năng chăm chỉ hiếu thảo nhân hậu …tất cả đã làm hoàn thiện bản thân bạn.hơn thế nưa là con người có văn hoá có đạo đức biết cách ứng xử đúng đắn với mọi người bạn sẽ thực sự hoà nhập và thích ứng nhanh với môi trường khác nhau của xã hội. đó là chúng ta đã học được cách chung sống. thế giới này chỉ tồn tại nhưng con người biết chung sống hoà thuận gân gũi gắn bó với nhau để tạo thành một cộng đồng một xã hội bền vững từ đó biết giữu gìn nó và giữ gìn cải tạo thiên nhiên đang ngày càng xấu đi do hiện tượng nóng lên toàn cầu. khi con người biết chung sống thì người người nắm tay nhau trong tình thân ái đất nước hoà bình thịnh trị. giữa đát nước trên thế giới sẽ không có mâu thuẫn, chiến tranh tất cả đều hướng tới sự phát triển của nhân loại làm chủ thế giới làm chủ vũ trụ và những miền tri thức mới.có vậy mới có thể hướng tới một xã hội tốt đẹp một thế giới phát triển trong hoà bình.
4. Một người vừa có tri thức vừa có trình độ văn hoá hay giúp đỡ người khác thành công trong công việc và cuộc sống thì sẽ được mọi người kính nể cảm phục. mọi người khác sẽ lấy đó làm tấm gương học hỏi theo và bạn luôn được tôn trọng và nhận những tình cảm yêu mến.mình có tài có đức ai lại không trọng dụng. đó là học để tự khẳng định mình.mỗi người đều có một tính cách riêng và luôn muốn khẳng định mình được xã hội công nhận. nếu không ngừng nỗ lực học tập rèn luyện cả chí tài đức trở thành người có ích cho xã hội thì bạn sẽ có một “thương hiệu” riêng cho bản thân mình
5. Mục đích học tập của unesco đề xướng thật đúng đắn và có ý nghĩa to lớn trong việc học tập ngày nay của mỗi chúng ta trước những thay đổi từng ngày từng giờ của thế giới. Hiểu rõ và thực hiện theo đúng như thế tương lai tươi sáng đang chờ đón bạn hãy biết nắm lấy cơ hội!
|
Topic: Essay "Learning to know, learning to do, learning to live together, learning to assert oneself"
Assignment
Today, we are living in an era where science, technology and information technology are increasingly advanced. In that society, doing anything requires knowledge and intelligence. Therefore, learning is very necessary and plays an extremely important role for each of us. However, learning is a long-term process of accumulating knowledge and human knowledge is boundless.
Therefore, we need to have a focused will and correctly determine our learning purpose. The learning purpose proposed by Unesco is: "Learning to know, learning to do, learning to live together, learning to assert oneself". Let's find out more clearly together!
Since ancient times, people have continuously learned and absorbed human knowledge. So we know and do great things that change the world.
Learn to know, learn to do, learn to live together, learn to assert yourself
1. Learning to know: learning is a job that each of us must do every day and maybe our whole life. Learning is a process of learning, acquiring, and accumulating knowledge for oneself from teachers, friends, books, and learning in real life. Human knowledge is extremely rich, science and technology are constantly developing, so many problems arise in life that need to be solved and absorbed by us. However, what we know is just a small drop of water, while what we don't know is a vast ocean. Therefore, there are many areas of knowledge that need to be explored and learned. Therefore, learning is first of all aimed at learning to know many areas of knowledge so that the world around opens clearly before your eyes, revealing all issues and all aspects of colorful life. Only then can we not become outdated with the times and the increasing demands of society.
2. Learning to do: "learning must go hand in hand with practice" true teachings have very important meanings for our learning today. Absorbing knowledge today without forgetting what we learned yesterday will That's called learning properly. To do that, we all have to learn theoretical knowledge and then apply it in practice to understand that knowledge more and remember it more deeply. Here, according to UNESCO, we want to tell us that we must combine learning and doing together, only then will learning be truly useful. Learning and working based on the knowledge learned is both the goal and the method of learning. Once you have mastered the knowledge and absorbed it without applying it into practice, learning is dry and inflexible. While learning, we apply it to solve life's tasks, it is an opportunity to help yourself, your family and society, and it is also an opportunity for you to develop your creative thinking.
3. Learn to live together: "If jade is not polished, it cannot be carved, so those who do not study do not know the way." To be a person in life, one must be educated and knowledgeable about all social issues, which is necessary for every person. us. But learning also gives people an understanding of human ethics, human behavior, how to deal with people in everyday life. During the learning process, we will have many lessons. Learn about morality, many good stories about kindness... from there, form a sense of training human personality, be aware of beauty, do good deeds, help people around you have good and necessary qualities in life. each person's life: diligence, diligence, filial piety, kindness...all have perfected yourself. Moreover, as a cultured and ethical person who knows how to behave properly with everyone, you will truly integrate and adapt quickly to different social environments. that we have learned to live together. This world only exists as long as people know how to live in harmony and closely stick together to form a community, a sustainable society, thereby preserving it and preserving nature, which is increasingly deteriorating due to Global warming. When people know how to live together, they hold hands in friendship and the country is peaceful and prosperous. There will be no conflicts between countries in the world, wars are all aimed at the development of humanity, mastery of the world, mastery of the universe and new areas of knowledge. Only then can we move towards a society. a beautiful world that develops in peace.
4. A person who has both knowledge and cultural qualifications or helps others succeed in work and life will be respected and admired by everyone. Everyone else will take it as an example to learn from and you will always be respected and receive love. If you have talent and virtue, who wouldn't use it? That is learning to assert oneself. Each person has their own personality and always wants to assert themselves to be recognized by society. If you constantly strive to study and practice your talents and virtues to become a useful person for society, you will have your own "brand"
5. The learning purpose proposed by UNESCO is correct and has great significance in today's learning for each of us in the face of day-by-day, hour-by-hour changes in the world. Understand and follow it correctly, a bright future is waiting for you, so know how to seize the opportunity!
|
Nghị luận: biết giữ chữ tín
Hướng dẫn
Biết giữ chữ tín trong cuộc sống
Mở bài:
Sự giả dối luôn mang lại những tổn hại to lớn đối với cuộc sống. Một khi niềm tin vơi cạn thì mọi lời nói hay, mọi hành động tốt đẹp cũng trở thành vô nghĩa.người xưa rất coi trọng chữ tín trong đời sống của mình. Nó được xem là một trong năm đức tình (nhân – lễ – nghĩa – trí – tín) cần có ở mỗi con người.
Thân bài:
Khổng Tử, một người thầy vĩ đại đã từng nói: “Vô tín nhi bất lập” (người không có chữ tín không thể có chỗ đứng ở trên đời). Quả thực, biết giữ chữ tín là việc vô cùng quan trọng đối với sự thành công của mỗi con người. Có người xem chữ tín là phẩm chất hàng đầu, cần phải có trước tiên, nó cũng quan trọng như sinh mệnh của mỗi con người.
Tín có nghĩa là gì?
Tín có nghĩa là chữ tín, là sự tin tưởng, lòng tin tưởng vững chắc vào một cái gì đó. Tín có nghĩa là sự tin cậy lẫn nhau, không thất hứa, luôn thực hiện đúng những gì mình đã hứa.
Người biết giữ chữ tín luôn biết trọng lễ nghĩa, thực hiện nghiêm khắc những gì mình đã hứa, dám chịu trách nhiệm về những việc mình đã làm và luôn khiến người khác hài lòng, tin tưởng.
Tại sao sống phải biết giữ chữ tín?
Sống biết giữ chữ tín là sống đúng với đạo lí truyền thống của dân tộc ta. Đó là một phẩm chát tốt đẹp được gìn giữ và trân trọng qua biết bao thế hệ và ngày càn được tỏa sáng hơn.
Cuộc sống rất cần có chữ tín. Ai cũng biết trọng danh dự, luôn giữ chữ tín trong công việc và trong lời nói thì xã hội sẽ ổn định, cái xấu, cái ác bị loại bỏ, niềm tin tưởng tăng lên. Chữ tín gắn kết con người lại với nhau cùng hướng đến những lợi ích tốt đẹp nhất.
Sống biết giữ chữ tín thể hiện một nhân cách cao cả, một lối sống trọng tình trọng nghĩa. Đó cũng là cách sống mà biết bao con người đã lựa chọn để có thể thành công trong cuộc sống này.
Lòng tin bắt nguồn từ một xã hội hướng đến cái thiện mà ở đó chữ tín phải trở thành kim chỉ nam trong các quan hệ ứng xử ở mọi lĩnh vực. Có lòng tin là có tất cả, mất lòng tin thì có khi trắng tay vì chẳng mấy ai còn muốn đến với ta.
Người không biết trọng chữ tín, luôn ích kỉ, vụ lợi cá nhân sẽ không được người khác tin tưởng, yêu thương và giúp đỡ. Họ thường bị mọi người chê trách và xa lánh dẫn đến thất bại trong cuộc sống. Những người như thế thật đáng chê trách.
Muốn giữ gìn và phát huy chữ tín trong cuộc sống ta cần phải làm gì?
Muốn giữ gìn và phát huy chữ tín trong công việc và trong đời sống, trước hết là phải sống chân thực, ngay thẳng. Bởi khi sống trung thực và ngay thẳng ta mới biết coi trọng lòng tin của mọi người đối với mình. Cuộc sống muốn nhận về lòng tin thì phải cho đi lòng tin. Ta tin tưởng ở mọi người tất sẽ được mọi người tin tưởng. Lòng tin tưởng không thể đánh đổi bằng tiền bạc. Nó chỉ có được khi ta tin vào chính nó mà thôi.
Khổng Tử từng dạy: “Ở nhà phải hiếu thuận với cha mẹ, ra ngoài tôn kính người hơn tuổi, cẩn thận giữ điều tín, gần gũi thân cận với người nhân đức, được như vậy mà còn dư sức thì học tập tri thức nữa”. Điều tín là phẩm chất mà người hết sức giữ gìn. Sống không có chữ tín thì sự tồn tại cũng trở nên vô nghĩa, dẫu có cố gắng cũng chẳng làm được điều gì lớn lao.
Muốn giữ được lòng tin của mọi người đối với mình cần phải làm tốt chức trách, nhiệm vụ của mình, biết giữ đúng lời hứa và luôn đúng hẹn. Thực hiện đúng trách nhiệm, nghĩa vụ của mình là đã biết giữ chữ tín đối với mọi người. Nếu làm được nhiều điều tốt đẹp hơn trách nhiệm của mình thì chữ tín ấy càng được khẳng định.
trong cuộc sống, có nhiều người không coi trọng chữ tín. Họ thường nói nhiều, hứa hẹn nhiều nhưng không thực hiện. Họ sống bằng cuộc đời lừa dối, lợi dụng lòng tin của mọi người để mưu lợi cho bản thân, không xem trọng tình nghĩa. Họ chà đạp lên nhân cách, nhân phẩm và lòng tự trọng của người khác. Bởi thế, họ thường mọi người khinh ghét, xa lánh. Những người như thế thật đáng chê trách.
Bài học nhận thức:
Trên đời này có gì cao quý bằng chữ tín. Nó là sợi chỉ kết nối con người lại với nhau, tin tưởng lẫn nhau cùng hướng đến những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Tín nghĩa là một nhân cách đáng quý của con người mà chúng ta có dùng tiền cũng không mua được. Đường đường chính chính làm người thì nên làm việc một cách rõ ràng rành mạch. Đừng bao giờ để người khác mất lòng tin vào ta hay hoài nghi ở ta điều gì. Bởi khi người khác tin ta, đó chính là giá trị của ta trong lòng người đó.
Kết bài:
Người xưa nói: “Thất tín là thất bại lớn nhất của đời người”. Bởi khi không còn chữ tín thì niềm tin cũng mất, tình cảm cũng tiêu tan, không còn có điều gì tốt đẹp còn tồn tại nữa trong mối quan hệ giữ người và người. Lúc đó chỉ còn là sự hoài nghi, thù ghét lẫn nhau mà thôi.
|
Discussion: know how to keep trust
Instruct
Know how to keep trust in life
Opening:
Lies always bring great harm to life. Once faith is exhausted, all good words and good actions become meaningless. Ancient people highly valued trust in their lives. It is considered one of the five virtues (humanity - courtesy - righteousness - wisdom - trust) needed in every human being.
Body of the article:
Confucius, a great teacher, once said: "Without faith, there is no independence" (people without faith cannot have a place in the world). Indeed, knowing how to keep trust is extremely important to the success of every person. Some people consider credibility to be the top quality that must be possessed first. It is as important as the life of every human being.
What does credit mean?
Faith means faith, trust, firm belief in something. Trust means trusting each other, not breaking promises, and always doing exactly what you promise.
People who know how to keep trust always know how to be polite, strictly carry out what they promise, dare to take responsibility for what they have done and always make others satisfied and confident.
Why must we keep our faith in life?
Living by keeping one's faith means living in accordance with the traditional ethics of our people. It is a beautiful quality that has been preserved and cherished for many generations and is becoming more and more radiant day by day.
Life requires trust. Everyone knows how to respect honor and always maintain trust in work and speech, then society will be stable, bad things and evil will be eliminated, and trust will increase. Credibility binds people together towards the best benefits.
Living by keeping one's faith shows a noble personality and a lifestyle of love and gratitude. That is also the way of life that many people have chosen to be successful in this life.
Trust originates from a society oriented towards goodness in which trust must become a guideline in behavioral relationships in all fields. If you have trust, you have everything. If you lose trust, you may be left empty-handed because not many people want to come to you.
People who do not know how to value trust, are always selfish, and seek personal gain will not be trusted, loved, and helped by others. They are often criticized and shunned by people, leading to failure in life. Such people are truly reprehensible.
What do we need to do to preserve and promote credibility in life?
If you want to preserve and promote credibility in work and in life, first of all you must live honestly and uprightly. Because when we live honestly and uprightly, we learn to value people's trust in us. In life, if you want to receive trust, you must give trust. If we believe in everyone, everyone will trust us. Trust cannot be exchanged for money. It is only possible when we believe in it.
Confucius once taught: “At home, you must be filial to your parents, when you go out, you must respect those who are older than you, carefully keep your creeds, and be close to virtuous people. If you can do that, if you still have enough strength, then study knowledge.” again". Credibility is a quality that people try to preserve. Living without trust means existence becomes meaningless. Even if you try, you won't be able to do anything great.
If you want to keep people's trust in you, you need to do your responsibilities and tasks well, know how to keep your promises and always be on time. Carrying out your responsibilities and obligations correctly means knowing how to keep trust with everyone. If you do more good things than your responsibility, that credibility will be even more affirmed.
In life, there are many people who do not value trust. They often talk a lot, promise a lot but don't deliver. They live a life of deception, taking advantage of people's trust for their own gain, not taking relationships seriously. They trample on the personality, dignity and self-esteem of others. Therefore, people often despise and avoid them. Such people are truly reprehensible.
Lessons learned:
There is nothing more noble in this world than trust. It is the thread that connects people together, trusting each other and aiming for good things in life. Faithfulness is a precious human trait that we cannot buy with money. To be a righteous person, you should do things clearly and clearly. Never let others lose faith in you or doubt you about anything. Because when others believe in us, that is our value in that person's heart.
End:
The ancients said: "Loss of faith is the biggest failure in life." Because when there is no longer trust, trust is also lost, emotions are also destroyed, nothing good anymore exists in the relationship between people. At that time, there was only suspicion and hatred for each other.
|
Nghị luận: Bàn về văn hóa đọc của người Việt Nam
Hướng dẫn
Người Việt Nam ngày nay ít đọc sách hơn ngày trước
Mở bài:
Nhà văn Mark Twain đa từng nói: “Một người không đọc sách chẳng hơn gì một kẻ không biết đọc”. Rõ ràng, đọc sách để tiếp thi tri thức và làm giàu cho đầu óc của mình là một việc làm rất cần thiết. Tuy nhiên, ngày nay, với sự phát triểm mạnh mẽ của nền công nghệ điện tử, việc đọc sách cũng có nhiều thay đổi sâu sắc.
Thân bài:
Văn hóa đọc sách là gì?
Văn hóa đọc sách là đọc sách một cách có văn hóa. Nói cách khác là ý thức đọc sách đúng đắn của con người. Văn hóa đọc đề cao tính nghệ thuật, nhu cầu thưởng thức văn hóa đích thực trong việc đọc sách. Bởi thế, nó vượt lên trên khái niệm đọc đơn thuần.
Hiện trạng đọc sách của giới trẻ ngày nay
Trước đây, khi công nghệ nghe nhìn chưa bùng phát, sách là công cụ chủ yếu để con người tiếp cận thông tin,văn hóa và tri thức. Khi các phương tiện nghe nhìn hiện đại phát triển bùng nổ như truyền hình, điện ảnh, internet thì văn hóa đọc của con người có nhiều thay đổi mạnh mẽ. Từ việc đọc sách trang in, con người thích nghe nhìn hơn trước. Việt Nam là một trong những nước chịu sự ảnh hưởng sâu sắc của xu thế này.
Chưa bao giờ việc đọc sách và văn hóa đọc sách được người ta lo lắng và bàn luận nhiều như ngày nay. Thậm chí, đã có những cuộc hội thảo cấp quốc tế đưa ra nhiều con số và có những dự báo đáng lo ngại.
Việt Nam là một dân tộc yêu sách, yêu tri thức và luôn cầu tiến trên con đường tri thức. Thế nhưng ngày nay, văn hóa đọc của người Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ sa sút nghiêm trọng. Ngày càng có ít bạn trẻ thích đọc sách và càng có ít người viết sách. Họ thích giải trí trên các phương tiện nghe, nhìn hơn là cầm sách lên đọc.
Với sự phát triển như vũ bão của nền công nghiệp hiện đại, đặc biệt là ngành công nghệ thông tin, truyền thông, giải trí, các phương tiện nghe, nhìn (điện thoại, máy tính bản, laptop,…) tỏ ra vượt trội và tính năng tiện dụng, hấp dẫn, có sức lôi cuốn mạnh mẽ hơn so với trang sách in. Việc chuyển từ đọc sách in sang đọc online là một xu thế tất yếu. Sách điện tử sẽ là hình thức của sách trong tương lai. Từ sự thay đổi về phương tiên, con người cũng thay đổi về sở thích và thói quen đọc sách. Họ thích sự giản đơn, nhanh chóng và tiện lợi.
Công nghệ in ấn phát triển mạnh mẽ. Kéo theo đó một số lượng đầu sách lớn ra đời. Nội dung sách cứ lặp đi, lặp lại theo hướng mô phỏng, thiếu hẳn sự sáng tạo vượt trội. Điều đó gây nên sự nhàm chán cho người đọc. Trong những năm gần đây, số lượng đầu sách mới xuất bản ở nước ta còn rất hạn chế. Mặc dù, chính phủ và nhiều tổ chức đoàn thể không ngừng khuyến khích viết sách qua các cuộc thi có giải thưởng song vẫn chưa thể khuấy động niềm đam mê sáng tác, nghiên cứu nghệ thuật của các cây bút.
Một số bạn trẻ sống hời hợt, tôn vinh những giá trị kém cỏi, khiến cho các văn hóa phẩm lệch lạc có xu hướng trỗi dậy. Chẳng hạn, nhiều người thích đọc truyện ngôn tình hơn là một tiểu thuyết đích thực. Không ít người chỉ thích đọc truyện phiêu lưu, trinh thám, kinh dị, sex,… khiến cho những kẻ in sách trái phép có cơ hội ăn nên làm ra. Văn hóa đọc vì thế mà bị suy thoái trầm trọng.
Nhận thức:
Đọc sách và xây dựng văn hóa đọc sách lành mạnh, hiệu quả và tiến bộ vẫn là một nhu cầu thiết yếu trong xã hội ngày nay. Chúng ta không chỉ đọc để thưởng thức vẻ đẹp của nghệ thuật mà còn làm giàu tri thức, đánh thức niềm rung cảm chân thiện ở mỗi con người.
Bài học nhận thức:
Dù có thay đổi nhiều về hình thức và phương thức đọc thì sách vẫn là sản phẩm tinh thần kì diệu của con người. Đọc sách có văn hóa là một cách tích lũy tri thức hữu ích nhất.
Đọc sách gì và đọc như thế nào:
Trước hết là việc lựa chọn sách để đọc. Chúng ta nên đọc nhiều loại sách thược các lĩnh vực khoa học, triết học, văn chương nghệ thuật, tủ sách học làm người,… Cũng cần tránh đọc những quyển sách có nội dung dễ dãi, tầm thường, nhảm nhí vừa mất thời gian lại vừa rất có hại cho tâm hồn.
Đọc sách nhất thiết phải đọc chậm rãi và nghiền ngẫm sâu sắc, tiếp nhận đầy đủ tinh hoa có trong sách. Từ tri thức tiếp nhận biến nó thành hành động hữu ích, góp phần phát triển bản thân, xã hội và thế giới. Đó mới là người viết đọc sách.
Phê phán:
Trong cuộc sống vẫn còn rất nhiều người không muốn đọc sách. Họ không nhận thấy vai trò và lợi ích của sách đối với tinh thần. Thậm chí, họ còn tỏ ra xem thường sách vở và tri thức. Những hành động hủy diệt sách trong lịch sử khiến người ta đau lòng.
Mặt khác, có nhiều người lại đọc sách không đúng cách. Họ đọc một cách vội vã. Họ muốn tỏ ra là người đọc nhiều. Tuy đọc trăm nghìn quyển sách nhưng còn đọng lại chẳng có bao nhiêu.
Kết bài:
Đọc sách là cách tốt nhất để di dưỡng tinh thần. Một xã hội tiến bộ phải là một xã hội biết quý trọng sách. Cần phải xây dựng một nền văn hóa đọc vững mạnh và khuyến khích toàn xã hội đọc sách. Một khi con người say mê đọc sách chắc chắn rằng tri thức sẽ phát triển, nhân tài sẽ xuất hiện, đất nước sẽ cường thịnh, phồn vinh.
|
Discussion: Discussing the reading culture of Vietnamese people
Instruct
Vietnamese people today read less books than before
Opening:
Writer Mark Twain once said: "A person who doesn't read books is no better than a person who doesn't know how to read." Obviously, reading books to gain knowledge and enrich your mind is a very necessary job. However, today, with the strong development of electronic technology, reading has also undergone many profound changes.
Body of the article:
What is reading culture?
Reading culture is reading books culturally. In other words, people's sense of proper reading. Reading culture promotes artistry and the need to enjoy authentic culture in reading books. Therefore, it goes beyond the simple concept of reading.
Current status of reading among young people today
In the past, when audiovisual technology had not yet exploded, books were the main tool for people to access information, culture and knowledge. When modern audio-visual media develop explosively such as television, cinema, and the internet, people's reading culture has many drastic changes. From reading printed books, people like audiovisual more than before. Vietnam is one of the countries deeply affected by this trend.
Never before have people worried about and discussed reading culture as much as it does today. There have even been international conferences that have given many numbers and worrying predictions.
Vietnam is a nation that loves books, loves knowledge and is always progressing on the path of knowledge. But today, the reading culture of Vietnamese people, especially young people, has seriously declined. Fewer and fewer young people like to read books and fewer and fewer write books. They prefer entertainment through audio and visual media rather than picking up books to read.
With the rapid development of modern industry, especially the information technology, communications, and entertainment industries, audio and visual devices (phones, tablets, laptops, etc.) are proving to be superior. outstanding and convenient, attractive features, with a stronger appeal than printed book pages. The transition from reading printed books to reading online is an inevitable trend. E-books will be the form of books in the future. From the change in media, people also change in their interests and reading habits. They like simplicity, speed and convenience.
Printing technology is developing rapidly. As a result, a large number of books were born. The book's content is repetitive and repetitive, completely lacking in outstanding creativity. That causes boredom for readers. In recent years, the number of new books published in our country is still very limited. Although the government and many organizations constantly encourage book writing through contests with prizes, they still cannot stir the writers' passion for writing and researching art.
Some young people live superficially, glorifying poor values, causing deviant cultural products to rise. For example, many people prefer reading romance stories rather than a true novel. Many people just like to read adventure, detective, horror, sex stories, etc., giving those who illegally print books a chance to make a fortune. Reading culture is therefore seriously degraded.
Awareness:
Reading and building a healthy, effective and progressive reading culture is still an essential need in today's society. We not only read to enjoy the beauty of art but also enrich knowledge and awaken the sense of goodness in every person.
Lessons learned:
Even though there are many changes in form and reading method, books are still a magical product of human spirit. Reading cultured books is the most useful way to accumulate knowledge.
What books to read and how to read them:
First of all is choosing books to read. We should read a variety of books in the fields of science, philosophy, literature and art, books to learn to be human, etc. We also need to avoid reading books with easy, trivial, nonsense content that is time-consuming. Time is very harmful to the soul.
Reading books must be read slowly and deeply contemplated, fully absorbing the essence contained in the book. From received knowledge, turn it into useful action, contributing to the development of yourself, society and the world. That's who writes and reads books.
Criticism:
In life, there are still many people who do not want to read books. They do not realize the role and benefits of books for the spirit. They even show contempt for books and knowledge. The acts of destroying books in history make people heartbroken.
On the other hand, there are many people who do not read books properly. They read in a hurry. They want to appear to be well-read. Even though I read hundreds of thousands of books, not much remains.
End:
Reading is the best way to nourish the spirit. A progressive society must be a society that values books. It is necessary to build a strong reading culture and encourage the whole society to read books. Once people are passionate about reading, it is certain that knowledge will develop, talented people will appear, and the country will be strong and prosperous.
|
Nghị luận: bảo vệ môi trường thiên nhiên để cứu lấy sự sống trên trái đất
Hướng dẫn
Bảo vệ môi trường thiên nhiên
Mở bài:
Môi trường sống quyết định đến sự tồn tại của các loài sinh vạt trên trái đất. Nhưng giờ đây, môi trường sống đang bị ô nhiễm nặng nề. Các quốc gia đều đang và đã xử lí nhưng do ý thức của con người không tốt, mỗi ngày tình trạng môi trường ngày càng tăng. Bảo vệ môi trường thiên nhiên, bảo vệ sự sống trên trái đất là nhiệm vụ cấp bách của toàn nhân loại.
Thân bài:
Môi trường là tất cả những điệu kiện tự nhiên bao quanh và có ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn tại của con người và các loài sinh vật khác. Môi trường được phân làm hai loại: Môi trường tự nhiên là môi trường có sẵn trong thiên nhiên như rừng núi,sông biển,… Môi trường nhân tạo là môi trường do con người tạo ra để phục vụ cuộc sống như nhà cửa,trường học,bệnh viện,…
Môi trường tự nhiên vốn tồn tại và phát triển bền vũng theo các quy luật cuat tự nhiên. Con người cũng là một phần của tự nhiên. Con người khai thác tự nhiên để cung cấp cho đời sống của minh và sống gắn kết chặt chẽ với các quy luật của nó. Thế nhưng, từ khi nền sản xuất của con người phát triển mạnh, môi trường tự nhiên bị khai thác quá mức, làm đảo lộn hoàn toàn các quy luật tự nhiên, tạo ra các thảm họa khủng khiếp.
Rừng- nơi sinh sống của các loài thú hoang dã cũng đang bị khai thácđến cạn kiệt. Hàng trăm ngàn héc-ta rừng bị khai thác mỗi năm để lấy gỗ cho xây dựng, khiến cho động vật trong rừng phải di cư sang nơi khác hoặc chết dần chết mòn vì không có nơi ở và thức ăn để sống.
Biển cả, sông hồ cũng đang bị ô nhiễm đến mức báo động. Nước thải từ các nhà nhựa,các loại thuốc trong nông nghiệp,.. không kiểm soát chặt chẽ, không kiểm định rõ thải ngay ra sông khiến các dòng sông đen ngòm, bóc mùi hôi nặng. Rác thải dường như đã thống trị nhiều dòng sông tren thế giới. Đất trồng cũng không tránh khỏi ô nhiễm bởi rác, hiện tượng xói mòn, bạc màu và thuốc bảo vệ thực vật. Bầu khí quyển cũng đang phải gánh lấy một lượng khí thải độc hại vô cùng lớn được thải ra hằng ngày bởi các nhà máy sản xuất công nghiệp. Một vài nơi của tầng ô zôn đã bị chọc thủng, bức xạ mặt trời tăng cao, trái đất nóng dần lên đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại của các loài sinh vật trên trái đất.
Đó không phải là lời cảnh báo mà là hiện thực đang diễn ra. Một hiện thực tàn khốc đến khủng khiếp. Rất nhiều loài đã bị tuyệt chủng mãi mãi. Rất nhiều loài khác đang phải chống chọi từng ngày với nguy cơ bị xóa sổ. Sự sống trên trái đất đang trở nên bức bách vô cùng, muốn tồn tại, các loài phải dối mặt với những khó khăn đáng sợ.
Muốn bảo vệ môi trường sống, bảo vệ lấy sự sống của loài người trên trái đất, hãy dừng ngay những hành động hủy hoại môi trường. Trước hết là tìm cách phục hồi lại những cánh rừng xanh trên trái đất. Bởi rừng xnah chính là lá phổi thanh lọc mọi chất bẩn và chất đọc trong không khí, nó làm trái đất trở nen mát mẻ hơn. Hãy quý trọng những mầm xanh, dù là mầm xanh nhỏ nhất. Bởi mỗi một mầm xanh nhỏ bé ấy góp phần làm nên màu xanh bất tận trên trái đất này.
Hãy mạnh mẽ chống lại những kẻ tham lam, vì tiền mà hủy hoại môi trường, hủy hoại sự sống. Dừng ngay việc khai thác tài nguyên khoáng sản và tìm cách thay thế chúng. Dừng ngay việc chặt phá rừng xanh và trồng lại, trồng thêm, trồng nhiều hơn nữa. phủ xanh các cánh rừng là may thêm bộ áo mới, che chắn cuộc sống này và làm dịu lại cơn thịnh nộ của mẹ tự nhiên quyết trừng phạt những hành động xúc phạm của con người.
Hạn chế sử dụng những đò vật có thể làm ô nhiễm môi trường. Tìm cách thay thế các vật liệu quý hiếm lấy từ tự nhiên. Tận dụng tối đa giá trị sửu dụng của vật chất. Chỉ dùng những thứ cần thiết, tránh làm lãng phí, thất thoát, tổn hại vật chất trong cuộc sống. Thực hành lối sống tiết kiệm, gắn bó với thiên nhiên.
Nâng cao ý thức tôn trọng tự nhiên, tôn trọng quy luật, gắn mình với thiên nhiên để tìm kiếm một cuộc sống hạnh phúc, an toàn.
Kết bài:
Bảo vệ môi trường thiên nhiên là trách nhiệm của mọi người. Có làm được như vậy, con người mới từng bước khắc phục được những sai lầm của quá khứ, khắc phục được hậu quả đang xảy ra và tiến tới sự hòa hợp mình với thiên nhiên. Sự sống của bạn kéo dài được bao lâu chính là do những hành động tích của của bạn trong ngày hôm nay. Hãy làm điều đó ngay lập tức, đừng chờ đợi gì thêm nữa.
|
Discussion: protect the natural environment to save life on earth
Instruct
Protect the natural environment
Opening:
The living environment determines the existence of living species on earth. But now, the living environment is heavily polluted. All countries are and have been dealing with it, but due to poor human awareness, the environmental situation is increasing every day. Protecting the natural environment and protecting life on earth is an urgent task for all humanity.
Body of the article:
Environment is all the natural conditions that surround and directly affect the existence of humans and other living beings. Environment is divided into two types: Natural environment is the environment available in nature such as forests, mountains, rivers, seas, etc. Artificial environment is the environment created by humans to serve life such as houses, schools. school, hospital,...
The natural environment exists and develops sustainably according to natural laws. Humans are also part of nature. Humans exploit nature to provide for their lives and live in close association with its laws. However, since human production has thrived, the natural environment has been over-exploited, completely overturning the laws of nature, creating terrible disasters.
Forests - the habitat of wild animals - are also being exploited to the point of exhaustion. Hundreds of thousands of hectares of forest are exploited each year to get wood for construction, causing animals in the forest to migrate to other places or gradually die because they have no place to live and food to live.
The sea, rivers and lakes are also being polluted to alarming levels. Wastewater from plastic houses, agricultural drugs, etc., without strict control or inspection, is immediately discharged into the rivers, causing the rivers to turn black and have a strong odor. Garbage seems to have dominated many rivers around the world. Cultivation land cannot avoid being polluted by trash, erosion, discoloration, and pesticides. The atmosphere is also burdened with an extremely large amount of toxic emissions released daily by industrial factories. Some parts of the ozone layer have been punctured, solar radiation has increased, and the earth is warming, directly threatening the existence of creatures on earth.
That is not a warning but an ongoing reality. A horrifyingly cruel reality. Many species have become extinct forever. Many other species are struggling every day with the risk of being wiped out. Life on earth is becoming extremely urgent. To survive, species must face terrifying difficulties.
If you want to protect the living environment and protect human life on earth, stop immediately actions that destroy the environment. First of all, find a way to restore green forests on earth. Because the forest is the lung that purifies all impurities and toxins in the air, it makes the earth cooler. Appreciate green sprouts, even the smallest green sprouts. Because each of those tiny green sprouts contributes to creating endless green on this earth.
Be strong against those who are greedy, because of money they destroy the environment and destroy life. Immediately stop exploiting mineral resources and find ways to replace them. Stop cutting down green forests and replant, plant more, plant more. Greening the forests means sewing a new set of clothes, shielding this life and calming the wrath of mother nature, determined to punish people's offensive actions.
Limit the use of substances that can pollute the environment. Find ways to replace rare materials taken from nature. Make the most of the use value of materials. Use only what is necessary, avoid waste, loss, and material damage in life. Practice a frugal lifestyle and stick with nature.
Raise awareness of respect for nature, respect for laws, connect yourself with nature to find a happy and safe life.
End:
Protecting the natural environment is everyone's responsibility. By doing so, people can gradually overcome the mistakes of the past, overcome the ongoing consequences and move towards harmony with nature. How long your life lasts depends on your cumulative actions today. Do it immediately, don't wait any longer.
|
Nghị luận: Chuẩn bị hành trang tri thức để hội nhập kinh tế thế giới
Hướng dẫn
Tuổi trẻ cần chuẩn bị hành trang tri thức để sẵn sàng hội nhập kinh tế thế giới
Mở bài:
Xu hướng quốc tế hóa, toàn cầu hóa đang diễn ra mạnh mẽ, đặt ra yêu cầu bức thiết buộc các nước đang phát triển trong đó có Việt Nam không ngừng thay đổi để thích ứng với tình hình mới. Để bước vào sân chơi toàn cầu với những cơ hội và thách thức lớn đòi hỏi giới trẻ phải nỗ lực chuẩn bị hành trang tri thức vững mạnh, sẵn sàng thích nghi và hội nhập kinh tế thế giới.
Thân bài:
Hội nhập kinh tế thế giới là gì?
Là quá trình các nước trong khu vực hay trên thế giới gắn kết nền kinh tế lại với nhau trên lĩnh vực thị trường và thể chế nhằm tạo ra những lợi ích do việc giao thương giữa các nước mang lại, có vai trò thúc đẩy nền kinh tế phát triển.
Hành trang tri thức là gì?
Là vốn kiến thức, kinh nghiệm và kĩ năng đã tiếp thu và rèn luyện ở trường học và từ trong cuộc sống thực tiễn cuộc sống. Hành trang tri thức có thể hiểu là toàn bộ năng lực của con người bao gồm: kiến thức, kĩ năng làm việc, kinh nghiệm thực tiễn, năng lực sáng tạo, năng lực ngoại ngữ và giao tiếp bằng ngoại ngữ, vốn sống, nền văn hóa,…
– Trước xu thế phát triển của nền kinh tế thị trường và sức mạnh của cuộc cách mạng khoa học kĩ thuật lần thứ 4 diễn ra trên toàn thế giới khiến cho các nước không thể tồn tại độc lập mà phải hợp tác tương trợ lẫn nhau vừa để tận dụng các lợi thế vừa để chống lại những rủi ro và hậu quả do xu hướng hôi nhập kinh tế gây ra.
– Hội nhập quốc tế là một quá trình tất yếu do bản chất của lao động xã hội và quan hệ của con người. Các cá nhân hay đất nước muốn tồn tại phải có mối quan hệ và liên kết với nhau tạo thành cộng đồng. Nhiều cộng đồng liên kết với nhau tạo thành xã hội và các quốc gia dân tộc.
– Các quốc gia lại liên kết với nhau tạo thành thực thể quốc tế lớn và hình thành hệ thống thế giới. Xu hướng vừa hợp tác vừa cạnh tranh có ý nghĩa sống còn đối với từng quốc gia nếu không biết tận dụng cơ hội. Học tập và làm việc trong môi trường quốc tế là xu hướng tất yếu sắp sửa sẽ diễn ra.
– Về mặt xã hội, hội nhập kinh tế quốc tế tạo ra những thay đổi lớn về thói quen lao động và lối sống của con người ở tất cả các quốc gia. Con người buộc phải thay đổi và thích ứng với môi trường lao động chuyên nghiệp và nền văn hóa đa bản sắc. Một vấn đề khó khăn nhất đối với tuổi trẻ Việt Nam khi đất nước tiến hành đội nhập đó là sự cạnh tranh việc làm với lực lượng lao động chất lượng từ các nước.
– Toàn cầu hóa không những tác động về mặt kinh tế xã hội mà còn mang một ý nghĩa văn hóa, tinh thần sâu sắc. Mọi giá trị nguyên bản đều có thể bị lung lay trước cơn bão tố của thời đại. Con người buộc phải tự chấp nhận mình trong một thế giới đa chiều, tự giải quyết các mâu thuẫn để tồn tại và phát triển.
– Trước làn sóng xâm nhập dữ dội của các nền văn hóa thế giới, giới trẻ Việt Nam cần phải tỉnh táo, nâng cao bản lĩnh tiếp cận tiếp nhận nó một cách vững vàng và biến đổi nó phù hợp với bản sắc văn hóa, phát triển trong mối quan hệ hài hòa tương ứng để giữ gìn bản sắc dân tộc.
Chuẩn bị hành trang tri thức để hội nhập là chuẩn bị những gì?
– Trước hết là nâng cao năng lực học tập và sáng tạo. Mỗi học sinh, sinh viên hãy là một con người năng động, sáng tạo, ra sức nỗ lực học tập, tự nâng cao năng lực và kiện toàn các kĩ năng, sẵn sàng đảm nhận và hoàn thành tốt công việc được giao.
– Tiếp nhận và học hỏi nền tri thức từ các nước. Tăng cường và hiểu biết quốc tế, tạo nền tảng vững chắc, sẵn sàng cho cuộc hội nhập.
– Hình thành lối sống cởi mở, thân thiện và rộng mở.
Kết bài:
Có làm được như vậy chúng ta mới tin tưởng rằng tuổi trẻ Việt Nam đủ sức và sẵn sàng hội nhập kinh tế thế giới, đón đầu các cơ hội, mạnh mẽ vượt qua thử thách, làm việc thành công và mang lại nguồn lợi lớn lao cho tổ quốc, góp phần phát triển nền kinh tế nước nhà.
Có thể bạn đang tìm kiếm:
Những việc cần làm của tuổi trẻ Việt Nam khi bước vào hội nhập kinh tế quốc tế.
|
Discussion: Preparing knowledge to integrate into the world economy
Instruct
Youth need to prepare knowledge to be ready to integrate into the world economy
Opening:
The trend of internationalization and globalization is taking place strongly, creating urgent requirements for developing countries, including Vietnam, to constantly change to adapt to the new situation. To enter the global playground with great opportunities and challenges requires young people to make efforts to prepare a strong knowledge base, be ready to adapt and integrate into the world economy.
Body of the article:
What is world economic integration?
Is the process by which countries in the region or the world link their economies together in the field of markets and institutions to create benefits brought about by trade between countries, which plays a role in promoting the economy. economic development.
What is knowledge baggage?
It is the knowledge, experience and skills acquired and practiced at school and in real life. Intellectual baggage can be understood as all human capabilities including: knowledge, working skills, practical experience, creative ability, foreign language ability and communication in foreign languages, living capital, culture,…
– Facing the development trend of the market economy and the power of the 4th scientific and technical revolution taking place worldwide, countries cannot exist independently but must cooperate and support each other. both to take advantage of the advantages and to combat the risks and consequences caused by the trend of economic integration.
– International integration is an inevitable process due to the nature of social labor and human relations. If individuals or countries want to survive, they must have relationships and links with each other to form a community. Many communities join together to form societies and nation-states.
– Countries join together to form a large international entity and form a world system. The tendency to both cooperate and compete is vital for each country if it does not know how to take advantage of opportunities. Studying and working in an international environment is an inevitable trend that is about to happen.
– Socially, international economic integration creates major changes in the working habits and lifestyle of people in all countries. People are forced to change and adapt to a professional working environment and multi-identity culture. One of the most difficult problems for Vietnamese youth when the country integrates is the competition for jobs with quality labor forces from other countries.
Globalization not only has socio-economic impacts but also has profound cultural and spiritual significance. All original values can be shaken by the storms of the times. Humans are forced to accept themselves in a multidimensional world and resolve conflicts to survive and develop.
– Faced with the fierce invasion of world cultures, Vietnamese youth need to be alert, improve their ability to approach and accept it firmly and transform it to suit their cultural identity. develop in a corresponding harmonious relationship to preserve national identity.
What does it mean to prepare knowledge for integration?
– First of all, improve learning capacity and creativity. Every student should be a dynamic, creative person, making every effort to study, improve their capacity and perfect their skills, and be ready to undertake and complete assigned tasks well.
– Receive and learn knowledge from other countries. Strengthen international understanding, create a solid foundation, ready for integration.
– Form an open, friendly and open lifestyle.
End:
Only by doing so will we believe that Vietnamese youth are strong and ready to integrate into the world economy, welcome opportunities, overcome challenges, work successfully and bring great profits. work for the country, contributing to the development of the country's economy.
You may be looking for:
Things to do for Vietnamese youth when entering international economic integration.
|
Nghị luận: Cuộc đời bạn sẽ trôi qua một cách vô nghĩa nếu mãi đắm chìm trong lỗi lầm của quá khứ, hay quá lo lắng cho tương lai
Hướng dẫn
Cuộc đời bạn sẽ trôi qua một cách vô nghĩa nếu mãi đắm chìm trong lỗi lầm của quá khứ, hay quá lo lắng cho tương lai
Mở bài:
Người Eskimo đã từng nói ràng quá khứ là tro tàn, tương lai là cây gỗ, chỉ ngày hôm nay là lửa sáng chói lòa. Chúng ta chỉ sống có một lần nên phải sống sao cho thật ý nghĩa. Bởi thế, cuộc đời bạn sẽ trôi qua một cách vô nghĩa nếu mãi đắm chìm trong lỗi lầm của quá khứ, hay quá lo lắng cho tương lai.
Thân bài:
Quá khứ là gì?
Quá khứ là một khái niệm chỉ thời gian đã qua bắt nguồn từ việc con người nhận thức tính tuyến tính của thời gian, thông qua trí nhớ và hồi tưởng tất cả các sự kiện xảy ra trước một mốc thời gian cho trước. Đối lập với với quá khứ là hiện tại và tương lai. Quá khứ còn được khẳng định qua ký ức mạnh mẽ vẫn còn đọng lại trong trí nhớ của chúng ta. Nghĩa là quá khứ là khoảng thời gian và tất cả các sự kiện đã xảy ra, trở thành kí ức của con người.
Đắm chìm trong lỗi lầm của quá khứ là cảm giác hối lỗi, không thể thoát khỏi những sai phạn, lỗi lầm, những khuyết điểm lớn trong thời gian đã qua.
Tương lai là gì?
Tương lai là một khái niệm chỉ thời gian chưa xảy đến bắt nguồn từ việc con người nhận thức tính tuyến tính của thời gian, thông qua trí tưởng tượng của con người dự đoán về tất cả các sự kiện sẽ xảy ra trong một mốc thời gian sau này. Đối lập với với tương lai là quá khứ. Tương lai còn được khẳng định qua ước mơ, hoài bão và khát vọng sẽ đạt được một giá trị nào đó trong khoảng thời gian sắp tới. Nghĩa là tương lai là khoảng thời gian và tất cả các sự kiện sẽ xảy ra trong dự đoán của con người.
Quá lo lắng cho tương lai là những suy tư, lo nghĩ, không yên lòng và để tâm hết mức về những tháng ngày sắp tới và những sự kiện chưa xảy ra.
Đức Phật từng dạy rằng được sống trong kiếp người (hiện tại) chỉ có một lần, mất đi kiếp người muôn kiếp khó có lại được. Có thể nói, chỉ có thời gian trong hiện tại là hiện hữu, tương tác và quyết đinh trực tiếp lên giá trị cuộc sống con người. Mọi sự kiện trong quá khứ đã hoàn tất sứ mệnh của nó, không thể hoặc ít có cơ hội để sữa chữa hoặc làm thay đổi. Mọi sự kiện dự định sẽ xảy ra ở tương lai chỉ là một sự đoán định chưa chắc chắn, rất có thể sự việc xảy đến không giống như ta đã suy tưởng. Bởi vậy, hãy sống hết mình trong hiện tại là một lời khuyên vô cùng đúng đắn và hữu ích.
Khi ta không nghĩ đến hiện tại mà chỉ đắm chìm trong quá khứ con người sẽ đau khổ, dằn vặt về những lỗi lầm, những điều chưa làm được hay cơ hội đã đi qua khiến ta càng thêm mệt mỏi, thất vọng, hao kiệt sức lực.
Đừng đếm những gì bạn đã mất bởi nó sẽ làm bạn đau khổ. Hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Càng đắm chìm trong quá khứ ta càng lún sâu hơn vào trạng thí mơ hồ, ảo tưởng; sống với kỉ niệm và niềm khổ đau dai dẳng. Quá khứ luôn ẩn chứa những nỗi buồn phiền và thất vọng, càng đắm chìm trong quá khứ ta càng mất niềm tin vào bản thân và hiện thực cuộc sống, mất niềm tin vào thực tại, hoài nghi cuộc sống và khả năng chiến thắng của con người
Khi ta không nghĩ đến hiện tại mà quá lo lắng cho tương lai sẽ khiến con người mơ hồ viễn vong, xa rời thực tế. Tương lai là một cái gì đó chưa chắc chắn sẽ đến hoặc sẽ sảy ra. Tương lai luôn là một ẩn số đối với cuộc đời con người, nó nằm ngoài dự đoán, kế hoạch và khả năng kiểm soát của chúng ta. Bởi thế, không ai dám chắc chắn rằng một điều gì đó nhất định sẽ xảy ra ở tương lai theo ý ta mong muốn.
Tương lai luôn là một thế giới mà ở đó ta gửi gắm khát vọng, ước mơ và hoài bão, mong muốn sẽ xảy đến hoặc sẽ thực hiện được trong thời gian sắp tới. Người bận tâm quá nhiều đến những điều ở tương lai sẽ luôn phải sống trong trạng thái tinh thần bất an, căng thẳng, bỏ qua nhiều niềm vui, sống thực dụng, tham vọng và làm nô lệ cho tiền bạc, danh vọng và thời gian.
Sự tồn tại của đời người luôn là hữu hạn, bởi thế hãy luôn vui sống và sống hữu ích ngay chính tại khoảnh khắc này. Hãy nhớ rằng, hạnh phúc không phụ thuộc vào việc bạn là ai hay bạn có gì; nó phụ thuộc hoàn toàn vào việc bạn nghĩ gì. Vì vậy hãy bắt đầu mỗi ngày nghĩ về tất cả những gì bạn cần phải thấy biết ơn. Tương lai của bạn phụ thuộc rất lớn vào suy nghĩ của bạn ngày hôm nay. Vì vậy hãy nghĩ về hy vọng, lòng tự tin, tình yêu thương và thành công.
Hãy tập trung sống hết mình ở hiện tại bởi cuộc sống rất mong mạnh, sinh tử trùng trùng biến diễn. tuổi trẻ, sức lực sẽ mau chóng cạn kiệt và không bao giờ trở lại. Cuộc sống đúng nghĩa là biết tạo dựng các giá trị và tìm kiếm niềm an lạc ngay trong chính bản thân mình ở ngay trong khoảnh khắc bạn đang sống. Quá khứ là những tháng ngày đã qua, tương lai là hứa hẹn sẽ đến. Một cái đã không thể trở lại, một cái còn xa vời ở ngày mai, nằm ngoài năng lực con người. Bởi thế, nắm chắc và làm chủ cuộc sống hiện tại mới là điều cần thiết nhất đối với con người.
Khi ta tin tưởng ở hiện tại, dẹp bỏ những ẩn khuất trong quá khứ; lạc quan, tin tưởng ở ngày mai, chúng ta sẽ thoát khỏi những lo âu, phiền muộn, tìm thấy được cảm giác thanh bình, niềm vui ý nghĩa, hạnh phúc tràn đầy. Chỉ khi sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của hiện tại, chúng ta mới cảm nhận hết nguồn sống ngọt ngào và sự tồn tại ý nghĩa của bản thân trong cuộc đời này. Biết sống trong hiện tịa, biết tạo những giá trị sống đích thực sẽ là điều kiện vững vàng để ta hướng đến tương lai.
Biết cách sống dung hòa giữa quá khứ, hiện tại và tương lai là lối sống lành mạnh, tích cực và ý nghĩa. Tuy nhiên, nói như vậy là chúng ta sẽ thờ ơ với quá khứ, bỏ mặc tương lai mà chỉ dành cho nó một mức độ quan tâm nhất định, vừa đủ, tích cực và sáng suốt.
Quá khứ là khoảng thời gian để chúng ta chiêm nghiệm, rút ra bài học, là nơi để chúng ta nương náu mỗi khi ta thất vọng hay đau buồn. Quá khứ cũng là niềm tự hào, là kỉ niệm, là nguồn sống thôi thúc chúng ta vươn lên phía trước. Chúng ta sẽ không ảo vọng ở tương lai nhưng loài người phải nên có mơ ước, hoài bão và khát vọng lớn lao ở tương lai. Chính những điều đó là nguồn sức mạnh cỗ vũ, động viên ta sống hết mình trong hiện tại để thành công trong tương lai.
Sống cho hiện tại là phải biết tôn trọng bản thân, biết tận hưởng vẻ đẹp và niềm vui của trần thế, biết trân trọng tất cả những gì có ở xung quanh mình. Sống cho hiện tại là nỗ lực hết mình họ tập, làm việc và tạo ra các giá trị hữu ích cho cuộc đời, góp phần xây dựng một xã hội công binh, phông thịnh và tràn đầy tình thương yêu.
Khi cuộc sống quá mệt mỏi, đừng cố chịu đựng mà hãy cho phép bản thân nghỉ ngơi, tạm gác toàn bộ công việc để phục hồi sức khỏe và tinh thần chuẩn bị sẵn sàng hoàn thành công việc tốt hơn. Mỗi sự gắng gượng đôi khi lạ đem đến một kết quả tồi tệ, thậm chí là rủi ro lớn, dẫn đến những thiệt hại không đáng có.
Kết bài:
Trong cuộc sống có nhiều người sống không có mục đích, không có ý niệm về thời gian. Họ sống vô tâm, ích kỉ. Đó không phải là sống hay là tồn tại mà họ đang trôi theo thời gian, đánh mất đi ý nghĩa đích thực của cuộc sống con người. Những người như thế thật đáng chê trách.
|
Nghị luận: Cuộc đời bạn sẽ trôi qua một cách vô nghĩa nếu mãi đắm chìm trong lỗi lầm của quá khứ, hay quá lo lắng cho tương lai
Hướng dẫn
Cuộc đời bạn sẽ trôi qua một cách vô nghĩa nếu mãi đắm chìm trong lỗi lầm của quá khứ, hay quá lo lắng cho tương lai
Mở bài:
Người Eskimo đã từng nói ràng quá khứ là tro tàn, tương lai là cây gỗ, chỉ ngày hôm nay là lửa sáng chói lòa. Chúng ta chỉ sống có một lần nên phải sống sao cho thật ý nghĩa. Bởi thế, cuộc đời bạn sẽ trôi qua một cách vô nghĩa nếu mãi đắm chìm trong lỗi lầm của quá khứ, hay quá lo lắng cho tương lai.
Thân bài:
Quá khứ là gì?
Quá khứ là một khái niệm chỉ thời gian đã qua bắt nguồn từ việc con người nhận thức tính tuyến tính của thời gian, thông qua trí nhớ và hồi tưởng tất cả các sự kiện xảy ra trước một mốc thời gian cho trước. Đối lập với với quá khứ là hiện tại và tương lai. Quá khứ còn được khẳng định qua ký ức mạnh mẽ vẫn còn đọng lại trong trí nhớ của chúng ta. Nghĩa là quá khứ là khoảng thời gian và tất cả các sự kiện đã xảy ra, trở thành kí ức của con người.
Đắm chìm trong lỗi lầm của quá khứ là cảm giác hối lỗi, không thể thoát khỏi những sai phạn, lỗi lầm, những khuyết điểm lớn trong thời gian đã qua.
Tương lai là gì?
Tương lai là một khái niệm chỉ thời gian chưa xảy đến bắt nguồn từ việc con người nhận thức tính tuyến tính của thời gian, thông qua trí tưởng tượng của con người dự đoán về tất cả các sự kiện sẽ xảy ra trong một mốc thời gian sau này. Đối lập với với tương lai là quá khứ. Tương lai còn được khẳng định qua ước mơ, hoài bão và khát vọng sẽ đạt được một giá trị nào đó trong khoảng thời gian sắp tới. Nghĩa là tương lai là khoảng thời gian và tất cả các sự kiện sẽ xảy ra trong dự đoán của con người.
Quá lo lắng cho tương lai là những suy tư, lo nghĩ, không yên lòng và để tâm hết mức về những tháng ngày sắp tới và những sự kiện chưa xảy ra.
Đức Phật từng dạy rằng được sống trong kiếp người (hiện tại) chỉ có một lần, mất đi kiếp người muôn kiếp khó có lại được. Có thể nói, chỉ có thời gian trong hiện tại là hiện hữu, tương tác và quyết đinh trực tiếp lên giá trị cuộc sống con người. Mọi sự kiện trong quá khứ đã hoàn tất sứ mệnh của nó, không thể hoặc ít có cơ hội để sữa chữa hoặc làm thay đổi. Mọi sự kiện dự định sẽ xảy ra ở tương lai chỉ là một sự đoán định chưa chắc chắn, rất có thể sự việc xảy đến không giống như ta đã suy tưởng. Bởi vậy, hãy sống hết mình trong hiện tại là một lời khuyên vô cùng đúng đắn và hữu ích.
Khi ta không nghĩ đến hiện tại mà chỉ đắm chìm trong quá khứ con người sẽ đau khổ, dằn vặt về những lỗi lầm, những điều chưa làm được hay cơ hội đã đi qua khiến ta càng thêm mệt mỏi, thất vọng, hao kiệt sức lực.
Đừng đếm những gì bạn đã mất bởi nó sẽ làm bạn đau khổ. Hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Càng đắm chìm trong quá khứ ta càng lún sâu hơn vào trạng thí mơ hồ, ảo tưởng; sống với kỉ niệm và niềm khổ đau dai dẳng. Quá khứ luôn ẩn chứa những nỗi buồn phiền và thất vọng, càng đắm chìm trong quá khứ ta càng mất niềm tin vào bản thân và hiện thực cuộc sống, mất niềm tin vào thực tại, hoài nghi cuộc sống và khả năng chiến thắng của con người
Khi ta không nghĩ đến hiện tại mà quá lo lắng cho tương lai sẽ khiến con người mơ hồ viễn vong, xa rời thực tế. Tương lai là một cái gì đó chưa chắc chắn sẽ đến hoặc sẽ sảy ra. Tương lai luôn là một ẩn số đối với cuộc đời con người, nó nằm ngoài dự đoán, kế hoạch và khả năng kiểm soát của chúng ta. Bởi thế, không ai dám chắc chắn rằng một điều gì đó nhất định sẽ xảy ra ở tương lai theo ý ta mong muốn.
Tương lai luôn là một thế giới mà ở đó ta gửi gắm khát vọng, ước mơ và hoài bão, mong muốn sẽ xảy đến hoặc sẽ thực hiện được trong thời gian sắp tới. Người bận tâm quá nhiều đến những điều ở tương lai sẽ luôn phải sống trong trạng thái tinh thần bất an, căng thẳng, bỏ qua nhiều niềm vui, sống thực dụng, tham vọng và làm nô lệ cho tiền bạc, danh vọng và thời gian.
Sự tồn tại của đời người luôn là hữu hạn, bởi thế hãy luôn vui sống và sống hữu ích ngay chính tại khoảnh khắc này. Hãy nhớ rằng, hạnh phúc không phụ thuộc vào việc bạn là ai hay bạn có gì; nó phụ thuộc hoàn toàn vào việc bạn nghĩ gì. Vì vậy hãy bắt đầu mỗi ngày nghĩ về tất cả những gì bạn cần phải thấy biết ơn. Tương lai của bạn phụ thuộc rất lớn vào suy nghĩ của bạn ngày hôm nay. Vì vậy hãy nghĩ về hy vọng, lòng tự tin, tình yêu thương và thành công.
Hãy tập trung sống hết mình ở hiện tại bởi cuộc sống rất mong mạnh, sinh tử trùng trùng biến diễn. tuổi trẻ, sức lực sẽ mau chóng cạn kiệt và không bao giờ trở lại. Cuộc sống đúng nghĩa là biết tạo dựng các giá trị và tìm kiếm niềm an lạc ngay trong chính bản thân mình ở ngay trong khoảnh khắc bạn đang sống. Quá khứ là những tháng ngày đã qua, tương lai là hứa hẹn sẽ đến. Một cái đã không thể trở lại, một cái còn xa vời ở ngày mai, nằm ngoài năng lực con người. Bởi thế, nắm chắc và làm chủ cuộc sống hiện tại mới là điều cần thiết nhất đối với con người.
Khi ta tin tưởng ở hiện tại, dẹp bỏ những ẩn khuất trong quá khứ; lạc quan, tin tưởng ở ngày mai, chúng ta sẽ thoát khỏi những lo âu, phiền muộn, tìm thấy được cảm giác thanh bình, niềm vui ý nghĩa, hạnh phúc tràn đầy. Chỉ khi sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của hiện tại, chúng ta mới cảm nhận hết nguồn sống ngọt ngào và sự tồn tại ý nghĩa của bản thân trong cuộc đời này. Biết sống trong hiện tịa, biết tạo những giá trị sống đích thực sẽ là điều kiện vững vàng để ta hướng đến tương lai.
Biết cách sống dung hòa giữa quá khứ, hiện tại và tương lai là lối sống lành mạnh, tích cực và ý nghĩa. Tuy nhiên, nói như vậy là chúng ta sẽ thờ ơ với quá khứ, bỏ mặc tương lai mà chỉ dành cho nó một mức độ quan tâm nhất định, vừa đủ, tích cực và sáng suốt.
Quá khứ là khoảng thời gian để chúng ta chiêm nghiệm, rút ra bài học, là nơi để chúng ta nương náu mỗi khi ta thất vọng hay đau buồn. Quá khứ cũng là niềm tự hào, là kỉ niệm, là nguồn sống thôi thúc chúng ta vươn lên phía trước. Chúng ta sẽ không ảo vọng ở tương lai nhưng loài người phải nên có mơ ước, hoài bão và khát vọng lớn lao ở tương lai. Chính những điều đó là nguồn sức mạnh cỗ vũ, động viên ta sống hết mình trong hiện tại để thành công trong tương lai.
Sống cho hiện tại là phải biết tôn trọng bản thân, biết tận hưởng vẻ đẹp và niềm vui của trần thế, biết trân trọng tất cả những gì có ở xung quanh mình. Sống cho hiện tại là nỗ lực hết mình họ tập, làm việc và tạo ra các giá trị hữu ích cho cuộc đời, góp phần xây dựng một xã hội công binh, phông thịnh và tràn đầy tình thương yêu.
Khi cuộc sống quá mệt mỏi, đừng cố chịu đựng mà hãy cho phép bản thân nghỉ ngơi, tạm gác toàn bộ công việc để phục hồi sức khỏe và tinh thần chuẩn bị sẵn sàng hoàn thành công việc tốt hơn. Mỗi sự gắng gượng đôi khi lạ đem đến một kết quả tồi tệ, thậm chí là rủi ro lớn, dẫn đến những thiệt hại không đáng có.
Kết bài:
Trong cuộc sống có nhiều người sống không có mục đích, không có ý niệm về thời gian. Họ sống vô tâm, ích kỉ. Đó không phải là sống hay là tồn tại mà họ đang trôi theo thời gian, đánh mất đi ý nghĩa đích thực của cuộc sống con người. Những người như thế thật đáng chê trách.
|
Nghị luận: Cá không rời được nước sông, trái tim không thể không mơ ước
Hướng dẫn
Không có ước mơ sẽ không có thành công
Mở bài:
Sống biết mơ ước là một trong những đặc trung nổi bậc của xã hội loài người. Dù là bất kì ai, ở lứa tuổi nào, con người đều có những ước mơ cho riêng mình. Đó chính là nguồn động lực vững mạnh giúp con người vượt qua biết bao gian khổ đường đời. Bởi thế, có người so sánh rằng cá không rời được nước sông, trái tim không thể không có ước mơ.
Thân bài:
Mơ ước là gì?
Mơ ước là mong muốn điều tốt đẹp ở tương lai là điều là điều khát khao để từ đó sống đẹp hơn. Lỗ Tấn định nghĩa: “Ước mơ không phải là cái gì sẵn có. Ước mơ giống như một con đường chưa có, nhưng con người sẽ khái phá và vượt qua”.
Ý kiến của M, Bendin khẳng định rằng mơ ước là điều tất nhiên vốn có của con người bình thường. Tuy trừu tượng nhưng ước mơ lại cần thiết như cá không thể rời được nước, cũng như con người không thể thiếu cơm ăn, nước uống không khí để hít thở.
Bàn luận:
Mỗi người đều có ước mơ. Mơ ước Phụ thuộc nhiều vào từng độ tuổi, hoàn cảnh sống, trí tưởng tượng…, mỗi người có những ước mơ khác nhau:
Ước mơ bình dị, giản đơn, gần gũi với hiện thực: Bữa cơm gia đình giản dị mà nơi ấy có đầy đủ cha mẹ và đầy ắp tiếng cười; mơ sẽ có một chiếc xê đạp; ước mơ đi học được điểm 10…
Ước mơ cao xa, viển vông, khó hoặc không thể thực hiện được: ước mơ được sống trong thế giới cổ tích, trẻ mãi không già, muốn được đặt chân vào vũ trụ và cắm cờ Việt Nam, trở thành tổng thống hay vĩ nhân…
Ước mơ về vật chất: giàu có; nhà cao cửa rộng, đời mới,…
Ước mơ về nghề nghiệp: ước mơ được làm cô giáo, làm bác sĩ; làm một chính trị gia hàng đầu; một chuyên gia tư vấn chính khoán; một doanh nhân nổi tiếng; làm người dẫn chương trình truyền hình…
Ước mơ cao cả, thiêng liêng cho xã hội, cho tổ quốc, cho nhân loại: ước mơ đất nước được độc lập tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành (Bác Hồ), …
Ước mơ thánh thiện: trở thành một tình nguyện viên giúp đỡ người già, là cộng tác viên bảo vệ quyền lợi trẻ em, ước mơ cho nhân loại không còn nỗi đau chiến tranh.
Ước mơ con người rất đa dạng, phong phú. Có những điều rất bình thường với người này lại là ước mơ rất khó đạt được của người khác, do đó phải quý trọng những gì chúng ta đang có, phải biết trân trọng ước mơ của người khác cũng như trân trọng ước mơ mình.
Vai trò của ước mơ trong cuộc sống:
Ước mơ làm trí tưởng tượng con người phong phú. Chính ước mơ nuôi dưỡng tâm hồn khỏi những cằn cỗi và chai đá, chắp cách co con người bay vào vũ trụ, khám phá những tận cùng bí ẩn của thiên nhiên, tiếp cận sâu sắc nhất, ứng dụng có hiệu quả những thành tựu văn minh của nhân loại.
Ước mơ mang lại niềm vui niềm và hạnh phúc. Nếu chỉ đối mặt với chỉ có mặt với hiện thực con người sẽ ngã gục trước khi nhìn thấy thành công. Nếu không có mơ ước thì thật buồn tẻ và thiếu đi những khát khao, mục đích sống trong cuộc đời. Có ước mơ thì có hi vọng, có hi vọng thì có khơi mầm sáng tạo.
Ước mơ là định hướng, dẫn dắt mang lại những hoạt động của con người. Ước mơ giồng như ngọt hải đăng thắp sáng; giúp con thuyền đến được bến bờ mà không bị mất phương hướng. Người ta có thể không thực hiện được điều mình mơ ước, nhưng bất cứ một điều gì người ta thực hiện được thì trước đó họ đã phải xây dựng trên ước mơ. Ước mơ đúng cũng có thể hành động sai, nhưng ước mơ sai thì không bao giờ có hành động đúng.
Ước mơ làm thay đổi số phận cuộc sống: Những người đạt được thành công lớn luôn có ước mơ lớn, hoài bão lớn( Ví dụ: Walt Disney, Bill Gate…). Ai chưa có ước mơ thì hãy nuôi dưỡng cho mình một ước mơ nhỏ thì hãy ước mơ lớn.
Làm gì để thực hiện ước mơ:
Có ước mơ chưa đủ, vấn đề là cần phải gắn với hành động thiết thực gắn liền với thực tế cuộc sống để ước mơ đó được thực hiện.
Để làm được những điều to lớn, chúng ta không những phải hành động, mà còn phải mơ mộng, không những phải có kế hoach mà còn phải có niềm tin
Lập kế hoạch rõ ràng, dài hạn, có mục tiêu cho từng dai đoạn và không ngừng sống và chiến đấu hết mình để thực hiện ước mơ đó.
Tương lai thuộc về ai tin tưởng vào cái đẹp của ước mơ. Muốn theo đuổi ước mơ phải biết vượt lên chính mình, vượt lên những giới hạn về trí tuệ, về năng lực bản thân, chiến thắng những ham muốn cá nhân, những tận xấu.
Mọi mơ ước đều có thể đạt được bằng sự kiên nhẫn. Nuôi dưỡng ước mơ không chỉ bằng tình thương, bằng những lời động viện của người khác mà chính niềm tin của mình. Cần tâm niệm rằng những gì mình đang có hôm nay là những gì trước đây mình đã mơ ước, nhờ đó sẽ vững tin đạt được những ước mơ to lớn hơn trong cuộc sống.
Do nhiều lí do khác nhau (hoàn cảnh gia đình, xa hội, khả năng…)con người có thể không đạt được ước mơ, từ đó chở nên hụt hẫng, chán nản.
Trong mơ ước có mặt tốt hơn thực tại; trong thực tại có mặt tốt hơn ước mơ. Hạnh phúc đầy đủ là sự kết hợp được cả mơ ước lẫn thực tại. Hãy đứng dậy nhìn lại thất bại để rút kinh nghiệm cho sự thành công mai sau.
Tìm ra một ước mơ khác phù hợp hơn, bởi cuộc đời không có điểm dừng. ước mơ cũng vậy nó luôn vương cao hơn hay thay đổi từ hướng này sang hướng khác.
Phải biết làm chủ động những ước mơ của mình. Cần có ước mơ nhưng không chìm đắm trong ước mơ quá cao siêu để không lãng phí thời gian cho mơ mộng và luôn tưởng tượng ra những điều không thể có.
Dũng cảm kiên trì theo đuổi ước mơ của mình. Nếu có ước mơ cao đẹp nhưng quá tầm với của mình hãy chia sẻ với mọi người để ước mơ đó được chắp cánh.
Không bao giờ cười nhạo, chỉ trích hay lên án trước ước mơ của người khác.
Kết bài:
Chúng ta trở nên lớn lao bởi những ước mơ. Tất cả các vĩ nhân đều là những người hay mơ mộng. Họ nhìn thấy sự việc trong làn sương mờ của một ngày mùa xuân hoặc trong ánh lửa hồng của một đêm dài mùa đông. Một số người trong chúng ta để những ước mơ tuyệt vời này chết đi, nhưng những người khác lại nuôi dưỡng và bảo vệ chúng; chăm sóc chúng qua những ngày xấu trời cho đến khi chúng mang lại cho họ ánh thái dương và ánh sáng, đó là điều luôn đến với những người hy vọng chân thành rằng những ước mơ của họ sẽ trở thành hiện thực.
|
Essay: Fish can't leave the river water, the heart can't help but dream
Instruct
Without dreams there will be no success
Opening:
Living and dreaming is one of the outstanding characteristics of human society. Whoever you are, whatever age you are, everyone has their own dreams. That is a strong source of motivation that helps people overcome many hardships in life. Therefore, some people compare that fish cannot leave the river water, the heart cannot be without dreams.
Body of the article:
What is a dream?
Dreaming is wishing for good things in the future, which is a desire to live a more beautiful life. Lu Xun defines: “Dreams are not something available. Dreams are like a path that doesn't yet exist, but people will discover it and overcome it."
In M's opinion, Bendin affirms that dreams are naturally inherent to normal people. Although abstract, dreams are as necessary as fish cannot leave water, just as people cannot lack food, water, and air to breathe.
Discuss:
Everyone has dreams. Dreams Depend a lot on age, living situation, imagination..., each person has different dreams:
A simple, simple dream, close to reality: A simple family meal where there are full parents and full of laughter; dream of having a bicycle; dream of going to school and getting 10 points...
Dreams that are far-fetched, unrealistic, difficult or impossible to achieve: the dream of living in a fairy tale world, staying young forever, wanting to set foot in space and plant the Vietnamese flag, becoming president or great. core…
Material dreams: rich; Tall house, wide door, new life,...
Career dreams: dream of being a teacher, a doctor; be a top politician; a government consultant; a famous businessman; be a TV presenter…
Noble and sacred dream for society, for the fatherland, for humanity: the dream of the country being independent and free, everyone having food and clothing, everyone being educated (Uncle Ho), ...
Holy dream: becoming a volunteer to help the elderly, a collaborator in protecting children's rights, a dream for humanity to no longer have the pain of war.
Human dreams are very diverse and rich. There are things that are very normal for one person but are very difficult dreams for another person, so we must cherish what we have, we must know how to appreciate other people's dreams as well as our own dreams.
The role of dreams in life:
Dreams enrich human imagination. It is the dream that nourishes the soul from the barren and hardened, creating ways for humans to fly into space, explore the mysterious ends of nature, reach the deepest, and effectively apply achievements. civilization of mankind.
Dreams bring joy and happiness. If people only face reality, they will fall before seeing success. If you don't have a dream, it's boring and lacks desires and purpose in life. If there is a dream, there is hope, if there is hope, there is creativity.
Dreams are the direction and guidance for human activities. Dreams are like a lighted lighthouse; Helps the boat reach the shore without losing direction. People may not be able to achieve what they dream of, but whatever they do, they must have built on their dreams before. Right dreams can also lead to wrong actions, but wrong dreams can never lead to right actions.
Dreams change the fate of life: People who achieve great success always have big dreams and big ambitions (For example: Walt Disney, Bill Gate...). Those who don't have a dream should nurture a small dream and then dream big.
What to do to make your dream come true:
Having a dream is not enough, the problem is that it needs to be associated with practical actions associated with real life for that dream to be realized.
To accomplish great things, we not only have to act, but also dream, not only have to plan but also have faith.
Make clear, long-term plans, have goals for each stage and constantly live and fight hard to realize that dream.
The future belongs to those who believe in the beauty of dreams. If you want to pursue your dream, you must know how to overcome yourself, overcome the limits of your intelligence and ability, and overcome personal desires and evils.
Every dream can be achieved with patience. Nurture your dreams not only with love and encouragement from others but also with your own faith. You need to keep in mind that what you have today is what you dreamed of before, so you will confidently achieve bigger dreams in life.
Due to many different reasons (family situation, social distance, ability...) people may not achieve their dreams, thereby causing disappointment and depression.
In dreams there is a better side than reality; Being present in reality is better than dreaming. Full happiness is the combination of both dreams and reality. Stand up and look back at your failures to learn from them for future success.
Find another more suitable dream, because life has no end. Dreams are the same, they always rise higher or change from one direction to another.
You must know how to proactively pursue your dreams. You need to have a dream but don't indulge in dreams that are too lofty so you don't waste time daydreaming and always imagining the impossible.
Courage to persevere in pursuing your dreams. If you have a beautiful dream but it's beyond your reach, share it with everyone so that dream can take wing.
Never laugh at, criticize or condemn other people's dreams.
End:
We become great by our dreams. All great men are dreamers. They see things in the mist of a spring day or in the embers of a long winter night. Some of us let these wonderful dreams die, but others nurture and protect them; take care of them through bad days until they bring them sunshine and light, which is what always comes to those who sincerely hope that their dreams will come true.
|
Nghị luận: Căn bệnh nói dối, giả dối trong xã hội ngày nay
Hướng dẫn
Nói dối, giả dối thể hiện sự yếu đuối của con người trước sự thật
Mở bài:
Nói dối, giả dối là một hiện tượng khá phổ biến trong xã hội từ xưa đến nay. Tuy nhiên, trong thời đại ngày nay, hiện tượng này ngày càng trở nên trầm trọng. Nói dối, làm giả gây ra nhiều biến đổi mạnh mẽ trong đời sống xã hội ở nước ta. Căn bệnh nói dối, làm giả đang trở thành mọt vấn nạn của xã hội.
Thân bài:
Nói dối, giả dối là gì?
Có nhiều định nghĩa khác nhau về nói dối, giả dối. Về cơ bản, nói dối là chủ tâm nói không thật, không đúng với sự thật nhằm che giấu sự thật hoặc mưu cầu một lợi ích nào đó. Cùng nghĩa với nói dối có các từ ngữ khác cũng được sử dụng phổ biến như: nói điêu, nói xạo, nói khoát, nói láo,…
Đôi khi, nói dối chỉ là một hành động tế nhị, nói tránh sự thật để không gây đau lòng, tránh xúc phạm, để cứu người khác. Lúc này, nói dối trở thành một hành động cần thiết. Tuy nhiên, đó chỉ nên xem là ứng xử bất đắc dĩ trong tình thế mà thôi.
Biểu hiện của căn bệnh nói dối, giả dối:
Xét dưới góc độ thời gian có ba hình thức nói dối. Thứ nhất là kể không đúng sự thật đã diễn ra. Thứ hai là tường thuật không đúng sự thật. Thứ ba là dự báo không đúng sự thật. Xét dưới góc độ nội dung sự việc có 4 hình thức nói dối: vọng ngữ, nói nước đôi, nói lời hung ác, thêu dệt sự thật.
Ngày nay, hiện tượng nói dối, lừa gặt, làm giả sản phẩm nhằm thu lợi về bản thần ngày càng trở nên phổ biến. Trong buôn bán, hàng giả hàng nhái vốn tràn lan trong đời sống. Vì lợi ích mà người sản xuất bất chấp thủ đoạn, sằn sàng lừa dối người khác. Lòng trung thực bị xem thường. Thái độ tôn trọng và niềm tin trong buôn bán cũng dần mai một.
Trong trường học, ngày càng có nhiều học sinh nói dối, gian lận trong học tập. Khi sảy ra sai lầm, học sinh tìm mọi cách tránh né, bịa ra lí do nhằm tránh bị nhắc nhỏ, kỉ luật.
Nguyên nhân làm nảy sinh hiện tượng nói dối, làm giả trong xã hội:
Trước hết, nói dối xuất phát từ đời sống văn hóa thuần nông cử nước ta. Lúc ban đầu nói dối để làm vui, trêu đùa nhau. Đọc truyện Trạng Quỳnh chúng ta thấy rõ bản chất này. Việc nói dối để giải quyết tình huống được đề cao như một trí tuệ dân gian. Từ đó ảnh hưởng sâu rộng vào đời sống con người. Nói dối được xem như một sự khôn khéo trong ứng xử.
Do lối ứng xử cả nể, một vừa hai phải, tránh va chậm nhau của người Việt nhằm xây dựng một cộng đồng hài hòa, bền chặt. Lối ứng xử này chỉ phù hợp với một tổ chức làng xã nhỏ trước đây. Ngày nay, trước xu thế mở rộng hợp tác, lối ứng xử này gây nên không ít khó khăn trong đời sống xã hội.
Việc nói dối bị lạm dụng bởi nhiều kẻ cơ hội, mưu cầu danh lợi cho bản thân. Không ít người sẵn sàng làm chứng gian cho nhau, hoặc ngậm miệng cho qua mọi chuyện để cầu toàn, hưởng lợi… Vì thế giả dối luôn song hành với tâm lý xấu che, tốt khoe và sợ sự thật. Trong các quan hệ ứng xử, một khi người ta thiếu lòng tự trọng và sợ sự thật, thì đó là lúc sự giả dối phát tác và bắt đầu gây hại.
Giáo dục cũng không chú trọng vào việc rèn luyện tư cách cho con người. Những bài học lí thuyết trở nên nhàm chán. Việc thực hành đạo đức ở trường học không được tiến hành mạnh mẽ. Thầy cô giáo thiếu gương mẫu hoặc suy thoái đạo đức trầm trọng. Từ đó tạo ra tấm gương xấu khiến học sinh không còn kính trọng.
Hậu quả nghiêm trọng của việc nói dối, làm giả:
Nói dối, làm giả làm suy giảm lòng tin giữa con người với con người.
Nói dối, làm giả gây nên những mâu thuẫn trong xã hội. Thậm chí là những xung đột kịch liệt, để lại hậu quả đáng tiếc.
Hiện tượng nói dối, làm giả gây mất trật tự anh ninh, là một trong những nguyên nhân gây ra tệ nạn xã hội. Việc làm hàng giả gây rối loạn thị trường, ảnh hưởng nghiêm trọng nền kinh tế đất nước.
Người nói dối, giả dối không được người khác tôn trọng và bị pháp luật trừng trị khi xâm phạm đến lợi ích của người khác.
Nói dối, làm giả nêu gương xấu đối với người khác, nhất là đối với giới trẻ.
Giải pháp khắc phục hiện tượng nói dối, làm giả:
Trên đời này, có những lời nói dối là cần thiết, thế nhưng đa phần là sự nực cười, là lỗi lầm và sai trái. Con người ta không ai muốn bị lừa dối. Và không ai muốn tha thứ dễ dàng cho kẻ lừa dối mình. Vì thế hãy chân thật với người khác cũng như với chính bản thân mình để không đổi lại sự hối hận về sau.
Tăng cường giáo dục đạo đức, nhân cách, nhân phẩm cho học sinh trong trường học. Tăng cường rèn luyện con người có phẩm chất tốt đẹp, tri thức vững vàng và tự tin trong cuộc sống. Chỉ có giáo dục mới có thể giúp con người nhận thức được bản chất của cuộc sống là phải sống tốt đẹp.
Xây dựng lối sống trong sạch, lành mạnh trong cộng đồng. Tuyên dương cái tốt đẹp, phê phán và bài trừ cái xấu, cái ác. Pháp luật nghiêm minh. Việc xử phạt phải công bằng, triệt để, thể hiện sức mạnh của công lí và chính nghĩa.
Trước sự thay đổi lớn của thời đại, chúng ta cũng cần xây dựng những chuẩn mực mới phù hợp và tiến bộ. Cần đưa ra những bộ quy chuẩn cho từng lĩnh vực trong đời sống. Căn cứ vào đó mà điều chỉnh hành vi con người.
Cần thực hiện công bằng xã hội để tăng cường niềm tin trong nhân dân. Chỉ có lòng tin tương mới giú con người không lừa dối, không gian lận.
Nâng cao cuộc sống, khuyến khích và đề cao lòng tốt, tình thương trong xã hội. Đồng thời nghiêm trị những trường hợp vi phạm để làm gương cho người khác.
Kết bài:
Giả dối trong đời sống là một căn bệnh nguy hại. không những gây ra mâu thuẫn, xung đột xã hội mà còn gây thiệt hại nghiêm trọng cho người khác. Một xã hội văn minh, tiến bộ là một xã hội không có sự giả dối, không ai muốn giả dối. Dối trá luôn mang lại kết quả tai hại. Dối trá là hành động của kẻ ngu xuẩn không đủ can đảm trước sự thật.
|
Discussion: The disease of lying and deception in today's society
Instruct
Lying and lying show human weakness before the truth
Opening:
Lying and deception are quite common phenomena in society from ancient times to present. However, in today's era, this phenomenon is becoming increasingly serious. Lying and counterfeiting cause many drastic changes in social life in our country. The disease of lying and counterfeiting is becoming a social problem.
Body of the article:
What is lying and deception?
There are many different definitions of lying and deception. Basically, lying is intentionally telling something untrue or inconsistent with the truth in order to hide the truth or seek some benefit. With the same meaning as lie, there are other words that are also commonly used such as: lying, telling lies, telling lies, telling lies,...
Sometimes, lying is just a delicate act, avoiding the truth to avoid causing pain, to avoid offending, to save others. At this point, lying becomes a necessary action. However, that should only be considered a reluctant response in the situation.
Symptoms of the disease of lying and deception:
From a time perspective, there are three forms of lying. Firstly, it is not telling the truth about what happened. Second, the report is not true. Third, the forecast is not true. From the perspective of the content of the incident, there are four forms of lying: lying, double speaking, cruel words, and embellishing the truth.
Nowadays, the phenomenon of lying, cheating, and counterfeiting products for personal gain is becoming more and more common. In trade, counterfeit goods are widespread in life. For the sake of profit, producers are willing to deceive others regardless of tricks. Honesty is despised. Respectful attitudes and trust in business are also gradually disappearing.
In school, more and more students lie and cheat in their studies. When mistakes happen, students find ways to avoid them and make up reasons to avoid being reminded or disciplined.
Causes of lying and counterfeiting in society:
First of all, lying comes from our country's purely agricultural cultural life. At first, we lied to make fun and tease each other. Reading the story of Trang Quynh, we clearly see this nature. Lying to resolve situations is promoted as folk wisdom. From there, it has a profound impact on human life. Lying is considered a tact in behavior.
Due to the Vietnamese people's respectful, fair, and reasonable behavior, avoiding conflict with each other in order to build a harmonious and strong community. This behavior was only suitable for a small village organization in the past. Today, with the trend of expanding cooperation, this behavior causes many difficulties in social life.
Lying is abused by many opportunists, seeking fame and profit for themselves. Many people are willing to bear false witness to each other, or keep their mouths shut and let everything go for perfection and profit... Therefore, lies always go hand in hand with the psychology of covering up, showing off, and fear of the truth. In behavioral relationships, once people lack self-esteem and are afraid of the truth, that is when lies manifest and begin to cause harm.
Education also does not focus on training people's character. Theoretical lessons become boring. The practice of ethics in schools is not carried out strongly. Teachers lack role models or have serious moral degradation. This creates a bad example that makes students lose respect.
Serious consequences of lying and forgery:
Lying and forgery reduce trust between people.
Lying and forgery cause conflicts in society. Even fierce conflicts, leaving unfortunate consequences.
The phenomenon of lying and forgery, causing disorder and security, is one of the causes of social evils. Counterfeit goods cause market chaos and seriously affect the country's economy.
People who lie or lie are not respected by others and are punished by law when they violate the interests of others.
Lying and forgery set a bad example for others, especially young people.
Solutions to overcome the phenomenon of lying and counterfeiting:
In this world, there are lies that are necessary, but most of them are ridiculous, mistakes and wrong. People do not want to be deceived. And no one wants to forgive easily the person who cheated on them. So be honest with others as well as yourself to avoid regret later.
Strengthen moral education, personality and dignity for students in schools. Strengthen the training of people with good qualities, solid knowledge and confidence in life. Only education can help people realize the nature of life, which is to live well.
Building a clean, healthy lifestyle in the community. Praise the good, criticize and eliminate the bad and evil. The law is strict. Punishment must be fair and thorough, demonstrating the power of justice and righteousness.
Facing the great change of the times, we also need to build new standards that are appropriate and progressive. It is necessary to introduce sets of standards for each area of life. Based on that, adjust human behavior.
It is necessary to implement social justice to increase trust among the people. Only mutual trust can keep people from lying or cheating.
Enhancing lives, encouraging and promoting kindness and love in society. At the same time, strictly punish violators to set an example for others.
End:
Lying in life is a dangerous disease. not only causes conflicts and social conflicts but also causes serious damage to others. A civilized, progressive society is a society without lies, no one wants to lie. Lying always brings disastrous results. Lying is the action of a fool who does not have the courage to face the truth.
|
Nghị luận: Giữ gìn an ninh trật tự đường phố, chống lấn chiếm vỉa hè, lòng lề đường của lực lượng công an TPHCM
Hướng dẫn
Xây dựng thành phố văn minh bắt đầu từ việc thiết lập an ninh lòng lề đường
Mở bài:
Để đảm bảo trật tự văn minh đô thị, trật tự an toàn giao thông trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh, phòng quản lí đô thị, công an, lực lượng chuyên trách giữ gìn trật tự đô thị nhiều quận đã ra quân kiểm tra, nhắc nhở và xử phạt các trường hợp lấn chiếm vỉa hè, lòng và lề đường, bước đầu thu được những kết quả đáng khích lệ, tạo nên niềm tin tưởng, phấn khởi ở người dân.
Thân bài:
Hiện trạng lấn chiếm lòng lề đường tại thành phố hiện nay:
Lấn chiếm lòng lề đường làm nơi buôn bán, để xe, đặt quảng cáo và các đồ vật cồng kềnh vốn là một hiện tượng thường thấy ở hầu khắp các con đường lớn nhỏ tại địa bàn thành phố Hồ Chí Minh.
Thật không lạ gì những quán cà phê vỉa hè, xe đẩy hàng rông, bãi giữ xe tự phát, hoặc những công trình xây dựng trái phép… ngang nhiêm chiếm dụng vỉa hè, thậm chí còn xuống cả lề và lòng đường gây mất an toàn cho người đi bộ và cả người đi đường. Vỉa hè, lòng lề đường bị chiếm khiến cho người đi bộ không có lối đi, phải đi xuống lòng đường hết sức nguy hiểm. Nhiều vụ tai nạn đã xảy ra giữa người đi bộ và các phương tiện giao thông để lại những hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Hành vi lấn chiếm vỉa hè, lề và lòng đường làm nơi buôn bán trái phép là hành vi vi phạm pháp luật, có thể bị xử phạt hoặc truy tố trước pháp luật nếu gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Hành động lập lại trật tự vỉa hề, lòng lề đướng của cơ quan chức năng:
Nhằm lấy lại vỉa hè, lề và lòng đường cho người đi bộ, giữ gìn trật tự an ninh đường phố và mỹ quan đô thị, các cơ quan chức năng đã đồng loạt ra quân, quyết liệt xử lí các trường hợp vi phạm. Nhiều đối tượng dù rất cố chấp, cứ lặp đi lặp lại, nhưng trước sự kiên quyết của lực lượng anh ninh, họ cũng buộc phải tuân thủ. Hàng loạt hàng rào được dở bỏ, hàng loạt các bậc thềm, nền gạch bị đào lên, hàng loạt các vật dụng bị tịch thu và xử phạt,…
Với quyết tâm của chính quyền thành phố và sự ủng hộ của đông đảo quần chúng nhân dân, chỉ trong một thời gian ngắn, hàng loạt các đường phố đã sạch sẽ, thông thoáng, sáng đẹp hơn trước khiến người dân rất phấn khởi. Tiên phong trong phong trào này là lực lượng công an, lực lượng chuyên trách Quận 1, Quận Phú Nhuận, Quận Bình Thạnh, Quận 10,… Tiếp theo sau là các quận còn lại cũng đang tiến hành rất ráo riết, sớm lập lại trật tự an ninh đường phố và an toàn giao thông trên địa bàn.
Kết bài:
|
Discussion: Maintaining street security and order, preventing encroachment on sidewalks and sidewalks by Ho Chi Minh City police force
Instruct
Building a civilized city starts with establishing roadside security
Opening:
To ensure urban civilized order and traffic safety in Ho Chi Minh City, the urban management department, police, and specialized forces to maintain urban order in many districts have launched inspections. Investigate, remind and punish cases of encroachment on sidewalks, roadways and sidewalks, initially achieving encouraging results, creating trust and excitement among people.
Body of the article:
Current situation of encroachment on sidewalks in the city:
Encroaching the sidewalks as places to shop, park cars, place advertisements and bulky objects is a common phenomenon on almost all large and small roads in Ho Chi Minh City.
It is not uncommon for sidewalk cafes, street carts, spontaneous parking lots, or illegal construction projects to blatantly occupy sidewalks, even down to the sidewalks and roadways, causing insecurity. Safe for pedestrians and passersby. Sidewalks and sidewalks are occupied, leaving pedestrians without a path and having to walk down the street, which is extremely dangerous. Many accidents have occurred between pedestrians and vehicles, leaving extremely serious consequences.
The act of encroaching on sidewalks, curbs and roads as illegal trading places is a violation of the law and can be fined or prosecuted by law if it causes serious consequences.
Action to restore order on sidewalks and sidewalks by authorities:
In order to regain sidewalks, sidewalks and roadways for pedestrians, and maintain street order, security and urban beauty, the authorities have simultaneously deployed forces to drastically handle violations. Although many subjects were very stubborn and kept repeating things, they were forced to comply with the determination of the security forces. A series of fences were removed, a series of steps and brick floors were dug up, a series of items were confiscated and fined,...
With the determination of the city government and the support of the masses, in just a short time, a series of streets were cleaner, airier, brighter than before, making people very excited. The pioneers in this movement are the police force, the specialized force of District 1, Phu Nhuan District, Binh Thanh District, District 10,... Followed by the remaining districts are also proceeding very aggressively, soon repeating Street order and security and traffic safety in the area.
End:
|
Nghị luận: Hãy yêu sách. Sách là nguồn kiến thức, chỉ có kiến thức mới là con đường sống (M.Gorki)
Hướng dẫn
Đọc một quyển sách là được trò chuyện với những bộ óc vĩ đại của quá khứ nhân loại
Bài làm 1
Mở bài:
Từ xưa đến nay, sách luôn đóng vai trò quan trọng trong việc lưu giữ và phổ biến tri thức trong xã hội loài người. Bàn về vai trò và tầm quan trọng của sách, M. Gorki đã nói: “Hãy yêu sách. Sách là nguồn kiến thức, chỉ có kiến thức mới là con đường sống”.
Thân bài:
Sách là gì?
Sách là tổng hợp những nguồn kiến thức được chọn lọc từ một góc nhìn của người viết, những vấn đề thực tế hằng ngày trong xã hội và nó được biên xoạn, sắp xếp lại và phát hành rộng rải trên toàn quốc hoặc toàn thế giới bằng nhiều loại ngôn ngữ khác nhau.
Để giúp người đọc cảm thấy dễ hiểu và tiếp thu một cách nhanh chóng thì đòi hỏi người viết hoặc tổ chức, nhà xuất bản phải có trình độ chuyên môn cao, biết được xu hướng người đọc. Từ đó tìm cách tiếp cận, thu hút và giúp mọi người có cái nhìn sâu sắc hơn khi đọc những nguồn thông tin trong sách mà họ cung cấp.
Tại sao người ta có thể nói sách mở ra những chân trời mới và kiến thức là con đường sống của nhân loại?
Kiến thức là kĩ năng, là những hiểu biết của con người trong cuộc sống. Khi chúng ta muốn làm tốt một bài văn thì chúng ta cần có một kĩ năng giải bài văn và cách viết bài văn ấy. Nếu biết cách làm mà không có tầm nhìn, tầm hiểu biết sâu rộng thì bài văn sẽ không đạt được nguồn dữ liệu sâu sắc nhất, không thể đạt đến tầm cao của văn học.
Kiến thức là những vấn đề về tự nhiên mà con người tìm hiểu được và dựa vào những phát minh của khoa học thế giới. Những điều ấy được tổng hợp và chia thành nhiều lĩnh vực để phù hợp với sở thích, nguyện vọng và khả năng tiếp thu của mỗi người. Nó được chia theo cấp bật từ nhỏ đến lớn. Nếu không có căn bản thì những cấp cao hơn sẽ không thể tiếp thu được.
Kiến thức bao gồm những kiến thức tự nhiên hoặc do con người tìm ra phù hợp với lẽ sống và đạo lý thông thường. Nói tóm gọn, con người không thể biết hết được mọi thứ. Người ta thường có câu: Học, học nữa, học mãi, học để quên – những gì còn sót lại thì gọi là kiến thức.
Kiến thức là vô tận. Không ai dám tự đảm bảo rằng họ biết hết tất cả mọi thứ. Mỗi người chỉ có một chuyên ngành riêng và khi đọc những cuốn sách hay thì nó sẽ giúp con người khám phá được nhiều thứ xung quanh mà tưởng chừng như trong cuộc sống cận kề chúng ta ít khi để tâm đến nó và những nguồn kiến thức ấy sẽ giúp ta biết được những nguyên nhân, kết quả của từng vấn đề được nêu hoặc chỉ ra những mặt lợi hại của một lĩnh vực hay thứ gì còn khuất mắt trong đời sống hằng ngày.
Ngoài ra trong sách đó còn chỉ ra những thất bại của những người đã thành công trong sự nghiệp để cảnh tĩnh người đọc. Sách giúp ta hiểu thêm về bản thân và cuộc sống.
Sách là nguồn kiến thức của con người, là nguồn sức mạnh vô giá mà không thể mua bán được. Vậy nên sách và kiến thức có mối liên hệ chặt chẻ với nhau, sách là tổng hợp của những tác phẩm văn học tuyệt vời, là bằng chứng của những sự phát minh vĩ đại trong lịch sử của con người giúp các thế hệ sau đọc và hiểu những cái tinh yếu mà người xưa truyền lại.
Ngoài ra sách còn là cầu nối của lịch sử với hiện tại giúp ta biết được những sự phát minh, phát triển của loài người và giúp chúng ta hiểu thêm về lịch sử đất nước, công lao của những vị anh hung đứng lên cứu nước chống ngoại xâm.
Ngày nay ngoài internet, sách cũng là một phần rất quan trọng của đời sống con người, nó giúp chúng ta thư giản sau một ngày mệt mỏi, nó đưa vào đầu chúng ta những hoàn cảnh sống của xã hội và cao nhất là sách dẫn ta tới đỉnh vinh quan của sự hiểu biết và mở ra trong mắt ta một thế giới rộng lớn với vô vàn những câu chuyện lý thú mà ta chưa bao giờ biết hoặc biết mà chưa được nghe và tận mắt thấy.
Từ đó làm con người ta say mê vì lúc nào trong não bộ con người cũng có một sự kích thích tìm hiểu, mày mò và nếu biết tận dụng năng lực cá nhân thì chúng ta có thể đạt đến đỉnh cao. Ngoài ra sách còn là những mẫu truyện cười thú vị, giúp tăng trí tưởng tượng và tạo ra trong mỗi người một hệ thống ngôn ngữ phong phú, đa dạng về hình thức và giúp ta ăn nói lưu loát hơn khi gặp những trường hợp nhất định. Nó cũng là một phần giúp chúng ta cảm thấy thoải mái, dây thần kinh bớt căng và những dòng suy nghĩ sẽ trở nên mạch lạc hơn nhiều lần.
Sách có thể đọc ở mọi lúc mọi nơi, khi chúng ta cảm thấy đọc sách là một phần không thể thiếu của cuộc sống, là một phần tâm hồn thì đó là lúc sách phát huy hết tác dụng và việc học sẽ trở nên dễ dàng hơn vì ý muốn học hỏi, tìm tòi đã trở thành một phần xương máu của chúng ta và tâm hồn ta luôn được trải nghiệm qua từng câu truyện, thanh thản và luôn rộng mở để tiếp thu những cái mới hoặc những thứ người khác có mà bản thân mình hoặc không có hoặc có phần tệ hơn.
Vì vậy, sách là một phần không thể thiếu trong cuộc sống nhân loại, là dẫn chứng của lịch sử, là những phát minh hàng đầu của con người và chúng ta hãy yêu sách. Không nên phá hủy hay đem bán mà việc cần kiếp là tặng lại cho những người kém may mắn hơn chúng ta hoặc đem đi làm từ thiện ở những tổ chức cộng đồng. Phải để sách khô ráo, sắp xếp gọn gàng và sạch sẽ.
Đến thời đại ngày nay khi đã có internet nhưng người ta vẫn còn sử dụng sách vì nó không bao giờ mất nếu không có sự tác động của con người, dễ sử dụng, tiện lợi và dễ lưu truyền rộng rãi. Những vấn để về sách thì không thể nói hết, xã hội thì thay đổi từng ngày, chỉ hi vọng mọi người biết bảo quản và sự dụng sách hợp lý, đừng để sau này con em chúng ta phải rơi vào hoàn cảnh khó khăn tương tự.
Kết bài:
Thiết nghĩ nên có những việc làm phù hợp và những biện pháp hợp lý giúp nâng cao đời sống, sự hiểu biết trong mỗi người và hãy để sách trở thành một người bạn của mỗi người chúng ta giúp cải thiện đời sống, phát triển văn hóa đẹp của xã hội.
Bài làm 2
Hiện nay, ai ai cũng đều hướng tới việc học tập để phát triển bản thân và xã hội. Vì vậy sách là một phương tiện rất quan trong đối với đời sống con người. Sách càng ngày càng quan trọng đối với chúng ta và cần được giữ gìn kĩ hơn.
Sách là một phương tiện giúp cho ta ghi chép, lưu trữ, lưu truyền kiến thức cho các thế hệ sau. Sách không chỉ được phân loại theo thể loại, lĩnh vực mà còn theo độ tuổi, sở thích của đối tượng mua. Mọi thứ ngôn ngữ đều có thể được ghi vào sách, không hạn chế số trang, đủ kiểu màu sắc.
Ngoài việc ghi chép, lưu trữ, lưu truyền, thì những quyển sách về khoa học giúp ta tìm hiểu về thế giới khoa học, giúp ta hứng thú khám phá những sáng tạo vĩ đại của con người. Ví dụ như sách của Euclid giúp ta hiểu hơn về hình học. Đọc sách Archimedes ta hiểu hơn về các quy luật đang xảy ra trong tự nhiên vốn rất quen thuộc. Ta cũng càng trân trọng hơn những phát minh của con người từ thuở đầu của nền văn minh.
Chỉ qua sách, ta có thể biết được bên ngoài vũ trụ như thế nào, xa mạc khô cằn nóng đến đâu, những cái giá lạnh của vùng Nam Cực, những khu rừng rậm nhiệt đới, hay có thể là những nơi mà ta chưa từng được thấy.
Sách đưa ta bay vào vũ trụ để nhìn ngắm những ngôi sao chỉ có thể thấy được qua kính viễn vọng. Sách còn là một cỗ máy thời gian đưa ta về thời kì chiến tranh xây dựng đất nước, thời kì xa xưa cổ đại, đưa ta đến những lịch sử mà ta chừa hề hay biết. Mở một trang sách như là đang mở ra một thế giới hoàn toàn mới.
Sách còn là chìa khóa vạn năng mở cửa lâu đài trí tuệ và tâm hồn của mỗi con người, là một người thầy thắp sáng con đường đi đến nguồn tri thức vô tận, dạy chúng ta cách sống biết yêu thương, biết sẻ chia với mọi người xung quanh, từu đó tạo nên vẻ đẹp tâm hồn ở mỗi người. Hãy đọc sách, báo, tạp chí hằng ngày để nâng cao tri thức và hoàn thiện nhân cách.
Qua từng trang sách hay, con người sẽ tìm thấy một tiếng nói chung để xây dựng nền hòa bình và phồn vinh. Sách làm cho ta yêu quý, thương tiếc, tôn trọng lẫn nhau qua từng số phận con người. Có người thành tài, có người bất tài. Người đọc Việt Nam sẽ có thể rưng rưng nước mắt qua câu chuyện “Cô bé bán diêm” của nhà văn Andexen người Đan Mạch và cảm thấy sự gần gũi trong tác phẩm “Lão Hạc”, “Chị Dậu”,…
Qua sách, mỗi con người trên từng thế giới sẽ tự tìm hiểu lẫn nhau, hòa bình và yêu thương nhau, thấu hiểu và cùng bước tới một thế giới mới yên bình, hạnh phúc, không có chiến tranh, không có những số phận bất hạnh, đáng thương nào phải gánh chịu nỗi đâu, mất mát.
Sau những giờ làm mệt mỏi, những giờ học căng thẳng, ta có thể giải trí bằng cách tìm và đọc sách, cách này xẽ mang lại nhiều giây phút thư giản, thoải mái, mang lại những tiến cười hữu ích và sảng khoái. Đọc sách để làm tươi trẻ tâm hồn. Những bộ truyện tranh thú vị như Doraemon, Black Butler,… hoặc những tiểu thuyết thành công như Chào mừng đến với N.H.K, Cuốn sách của sự kết thúc, No.6, … Theo Astrid Lindgren, “Tuổi thơ mà không có sách – sẽ là không có tuổi thơ. Điều đó giống như bị đuổi khỏi cái nơi thần kì mà bạn có thể tới và tìm được niềm vui quý hiếm nhất”.
Vì vậy, cuộc sống không thể không có sách được. Những quyển sách hay giúp ta sống cùng nhân loại, suy nghĩ cùng nhân loại, hít thở bầu không khí hiện đại và mạnh mẽ trên đường đi đến tương lai. Hãy đọc sách để khai phóng tu duy; đọc sách để tiến bộ; đọc sách để cùng chung sống.
|
Nghị luận: Hãy yêu sách. Sách là nguồn kiến thức, chỉ có kiến thức mới là con đường sống (M.Gorki)
Hướng dẫn
Đọc một quyển sách là được trò chuyện với những bộ óc vĩ đại của quá khứ nhân loại
Bài làm 1
Mở bài:
Từ xưa đến nay, sách luôn đóng vai trò quan trọng trong việc lưu giữ và phổ biến tri thức trong xã hội loài người. Bàn về vai trò và tầm quan trọng của sách, M. Gorki đã nói: “Hãy yêu sách. Sách là nguồn kiến thức, chỉ có kiến thức mới là con đường sống”.
Thân bài:
Sách là gì?
Sách là tổng hợp những nguồn kiến thức được chọn lọc từ một góc nhìn của người viết, những vấn đề thực tế hằng ngày trong xã hội và nó được biên xoạn, sắp xếp lại và phát hành rộng rải trên toàn quốc hoặc toàn thế giới bằng nhiều loại ngôn ngữ khác nhau.
Để giúp người đọc cảm thấy dễ hiểu và tiếp thu một cách nhanh chóng thì đòi hỏi người viết hoặc tổ chức, nhà xuất bản phải có trình độ chuyên môn cao, biết được xu hướng người đọc. Từ đó tìm cách tiếp cận, thu hút và giúp mọi người có cái nhìn sâu sắc hơn khi đọc những nguồn thông tin trong sách mà họ cung cấp.
Tại sao người ta có thể nói sách mở ra những chân trời mới và kiến thức là con đường sống của nhân loại?
Kiến thức là kĩ năng, là những hiểu biết của con người trong cuộc sống. Khi chúng ta muốn làm tốt một bài văn thì chúng ta cần có một kĩ năng giải bài văn và cách viết bài văn ấy. Nếu biết cách làm mà không có tầm nhìn, tầm hiểu biết sâu rộng thì bài văn sẽ không đạt được nguồn dữ liệu sâu sắc nhất, không thể đạt đến tầm cao của văn học.
Kiến thức là những vấn đề về tự nhiên mà con người tìm hiểu được và dựa vào những phát minh của khoa học thế giới. Những điều ấy được tổng hợp và chia thành nhiều lĩnh vực để phù hợp với sở thích, nguyện vọng và khả năng tiếp thu của mỗi người. Nó được chia theo cấp bật từ nhỏ đến lớn. Nếu không có căn bản thì những cấp cao hơn sẽ không thể tiếp thu được.
Kiến thức bao gồm những kiến thức tự nhiên hoặc do con người tìm ra phù hợp với lẽ sống và đạo lý thông thường. Nói tóm gọn, con người không thể biết hết được mọi thứ. Người ta thường có câu: Học, học nữa, học mãi, học để quên – những gì còn sót lại thì gọi là kiến thức.
Kiến thức là vô tận. Không ai dám tự đảm bảo rằng họ biết hết tất cả mọi thứ. Mỗi người chỉ có một chuyên ngành riêng và khi đọc những cuốn sách hay thì nó sẽ giúp con người khám phá được nhiều thứ xung quanh mà tưởng chừng như trong cuộc sống cận kề chúng ta ít khi để tâm đến nó và những nguồn kiến thức ấy sẽ giúp ta biết được những nguyên nhân, kết quả của từng vấn đề được nêu hoặc chỉ ra những mặt lợi hại của một lĩnh vực hay thứ gì còn khuất mắt trong đời sống hằng ngày.
Ngoài ra trong sách đó còn chỉ ra những thất bại của những người đã thành công trong sự nghiệp để cảnh tĩnh người đọc. Sách giúp ta hiểu thêm về bản thân và cuộc sống.
Sách là nguồn kiến thức của con người, là nguồn sức mạnh vô giá mà không thể mua bán được. Vậy nên sách và kiến thức có mối liên hệ chặt chẻ với nhau, sách là tổng hợp của những tác phẩm văn học tuyệt vời, là bằng chứng của những sự phát minh vĩ đại trong lịch sử của con người giúp các thế hệ sau đọc và hiểu những cái tinh yếu mà người xưa truyền lại.
Ngoài ra sách còn là cầu nối của lịch sử với hiện tại giúp ta biết được những sự phát minh, phát triển của loài người và giúp chúng ta hiểu thêm về lịch sử đất nước, công lao của những vị anh hung đứng lên cứu nước chống ngoại xâm.
Ngày nay ngoài internet, sách cũng là một phần rất quan trọng của đời sống con người, nó giúp chúng ta thư giản sau một ngày mệt mỏi, nó đưa vào đầu chúng ta những hoàn cảnh sống của xã hội và cao nhất là sách dẫn ta tới đỉnh vinh quan của sự hiểu biết và mở ra trong mắt ta một thế giới rộng lớn với vô vàn những câu chuyện lý thú mà ta chưa bao giờ biết hoặc biết mà chưa được nghe và tận mắt thấy.
Từ đó làm con người ta say mê vì lúc nào trong não bộ con người cũng có một sự kích thích tìm hiểu, mày mò và nếu biết tận dụng năng lực cá nhân thì chúng ta có thể đạt đến đỉnh cao. Ngoài ra sách còn là những mẫu truyện cười thú vị, giúp tăng trí tưởng tượng và tạo ra trong mỗi người một hệ thống ngôn ngữ phong phú, đa dạng về hình thức và giúp ta ăn nói lưu loát hơn khi gặp những trường hợp nhất định. Nó cũng là một phần giúp chúng ta cảm thấy thoải mái, dây thần kinh bớt căng và những dòng suy nghĩ sẽ trở nên mạch lạc hơn nhiều lần.
Sách có thể đọc ở mọi lúc mọi nơi, khi chúng ta cảm thấy đọc sách là một phần không thể thiếu của cuộc sống, là một phần tâm hồn thì đó là lúc sách phát huy hết tác dụng và việc học sẽ trở nên dễ dàng hơn vì ý muốn học hỏi, tìm tòi đã trở thành một phần xương máu của chúng ta và tâm hồn ta luôn được trải nghiệm qua từng câu truyện, thanh thản và luôn rộng mở để tiếp thu những cái mới hoặc những thứ người khác có mà bản thân mình hoặc không có hoặc có phần tệ hơn.
Vì vậy, sách là một phần không thể thiếu trong cuộc sống nhân loại, là dẫn chứng của lịch sử, là những phát minh hàng đầu của con người và chúng ta hãy yêu sách. Không nên phá hủy hay đem bán mà việc cần kiếp là tặng lại cho những người kém may mắn hơn chúng ta hoặc đem đi làm từ thiện ở những tổ chức cộng đồng. Phải để sách khô ráo, sắp xếp gọn gàng và sạch sẽ.
Đến thời đại ngày nay khi đã có internet nhưng người ta vẫn còn sử dụng sách vì nó không bao giờ mất nếu không có sự tác động của con người, dễ sử dụng, tiện lợi và dễ lưu truyền rộng rãi. Những vấn để về sách thì không thể nói hết, xã hội thì thay đổi từng ngày, chỉ hi vọng mọi người biết bảo quản và sự dụng sách hợp lý, đừng để sau này con em chúng ta phải rơi vào hoàn cảnh khó khăn tương tự.
Kết bài:
Thiết nghĩ nên có những việc làm phù hợp và những biện pháp hợp lý giúp nâng cao đời sống, sự hiểu biết trong mỗi người và hãy để sách trở thành một người bạn của mỗi người chúng ta giúp cải thiện đời sống, phát triển văn hóa đẹp của xã hội.
Bài làm 2
Hiện nay, ai ai cũng đều hướng tới việc học tập để phát triển bản thân và xã hội. Vì vậy sách là một phương tiện rất quan trong đối với đời sống con người. Sách càng ngày càng quan trọng đối với chúng ta và cần được giữ gìn kĩ hơn.
Sách là một phương tiện giúp cho ta ghi chép, lưu trữ, lưu truyền kiến thức cho các thế hệ sau. Sách không chỉ được phân loại theo thể loại, lĩnh vực mà còn theo độ tuổi, sở thích của đối tượng mua. Mọi thứ ngôn ngữ đều có thể được ghi vào sách, không hạn chế số trang, đủ kiểu màu sắc.
Ngoài việc ghi chép, lưu trữ, lưu truyền, thì những quyển sách về khoa học giúp ta tìm hiểu về thế giới khoa học, giúp ta hứng thú khám phá những sáng tạo vĩ đại của con người. Ví dụ như sách của Euclid giúp ta hiểu hơn về hình học. Đọc sách Archimedes ta hiểu hơn về các quy luật đang xảy ra trong tự nhiên vốn rất quen thuộc. Ta cũng càng trân trọng hơn những phát minh của con người từ thuở đầu của nền văn minh.
Chỉ qua sách, ta có thể biết được bên ngoài vũ trụ như thế nào, xa mạc khô cằn nóng đến đâu, những cái giá lạnh của vùng Nam Cực, những khu rừng rậm nhiệt đới, hay có thể là những nơi mà ta chưa từng được thấy.
Sách đưa ta bay vào vũ trụ để nhìn ngắm những ngôi sao chỉ có thể thấy được qua kính viễn vọng. Sách còn là một cỗ máy thời gian đưa ta về thời kì chiến tranh xây dựng đất nước, thời kì xa xưa cổ đại, đưa ta đến những lịch sử mà ta chừa hề hay biết. Mở một trang sách như là đang mở ra một thế giới hoàn toàn mới.
Sách còn là chìa khóa vạn năng mở cửa lâu đài trí tuệ và tâm hồn của mỗi con người, là một người thầy thắp sáng con đường đi đến nguồn tri thức vô tận, dạy chúng ta cách sống biết yêu thương, biết sẻ chia với mọi người xung quanh, từu đó tạo nên vẻ đẹp tâm hồn ở mỗi người. Hãy đọc sách, báo, tạp chí hằng ngày để nâng cao tri thức và hoàn thiện nhân cách.
Qua từng trang sách hay, con người sẽ tìm thấy một tiếng nói chung để xây dựng nền hòa bình và phồn vinh. Sách làm cho ta yêu quý, thương tiếc, tôn trọng lẫn nhau qua từng số phận con người. Có người thành tài, có người bất tài. Người đọc Việt Nam sẽ có thể rưng rưng nước mắt qua câu chuyện “Cô bé bán diêm” của nhà văn Andexen người Đan Mạch và cảm thấy sự gần gũi trong tác phẩm “Lão Hạc”, “Chị Dậu”,…
Qua sách, mỗi con người trên từng thế giới sẽ tự tìm hiểu lẫn nhau, hòa bình và yêu thương nhau, thấu hiểu và cùng bước tới một thế giới mới yên bình, hạnh phúc, không có chiến tranh, không có những số phận bất hạnh, đáng thương nào phải gánh chịu nỗi đâu, mất mát.
Sau những giờ làm mệt mỏi, những giờ học căng thẳng, ta có thể giải trí bằng cách tìm và đọc sách, cách này xẽ mang lại nhiều giây phút thư giản, thoải mái, mang lại những tiến cười hữu ích và sảng khoái. Đọc sách để làm tươi trẻ tâm hồn. Những bộ truyện tranh thú vị như Doraemon, Black Butler,… hoặc những tiểu thuyết thành công như Chào mừng đến với N.H.K, Cuốn sách của sự kết thúc, Không.6, … Theo Astrid Lindgren, “Tuổi thơ mà không có sách – sẽ là không có tuổi thơ. Điều đó giống như bị đuổi khỏi cái nơi thần kì mà bạn có thể tới và tìm được niềm vui quý hiếm nhất”.
Vì vậy, cuộc sống không thể không có sách được. Những quyển sách hay giúp ta sống cùng nhân loại, suy nghĩ cùng nhân loại, hít thở bầu không khí hiện đại và mạnh mẽ trên đường đi đến tương lai. Hãy đọc sách để khai phóng tu duy; đọc sách để tiến bộ; đọc sách để cùng chung sống.
|
Nghị luận: Lối đi ngay dưới chân mình
Hướng dẫn
Con đường bạn đi do chính bạn lựa chọn
Mở bài:
Hành động chưa hẳn có thể mang lại hạnh phúc nhưng không có hạnh phúc nào mà thiếu hành động. Nếu bạn không dám hành động thì sẽ không có giá trị nào được tạo ra, không có thành quả nào tìm đến. Bởi thế, có người cho rằng lối đi ở ngay dưới chân mình là muốn khẳng định tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám hành động để thành công.
Thân bài:
Lối đi là gì?
Lối đi theo nghĩa đen có nghĩa là con đường nối liền địa điểm này và địa điểm khác. Con đường nằm ngay dưới chân mỗi chúng ta. Theo nghĩa khác, lối đi có nghĩa là hướng đi, là cơ hội, là yếu tố dẫn ta đến với thành công. Trên đường đời đã có bao nhiêu dấu chân, có bao nhiêu hướng đi đã mở ra. Tất cả đã là lối mòn. Muốn thành công trong cuộc sống, ta phải mạnh dạn bước tới tìm lấy con đường đi cho riêng mình.
Cuộc sống luôn có nhiều lựa chọn lối đi riêng mình:
Lựa chọn mọt con đường để bước vào cuộc sống lớn quả là một thách thức đối với con người. Không phải con đường nào cũng rộng mở và cũng không phải đã bước tới là sẽ thành công. Có rất nhiều cách thức để ta bước vào tự lập trong cuộc sống này
Có người lựa chọn con đường học hành, khoa cử, phấn đấu học tập, lấy tri thức làm hành trang bước vào đời. Đây chính là con đường xưa nay được nhiều người lựa chọn vì nó thênh thang rộng mở đến tương lai. Không có thành công nào vinh dự bằng con đường tri thức. Chính tri thức là người thầy dẫn đường, là bạn đồng hành, là vũ khí giúp ta nhìn thấy cơ hội, vượt qua khó khăn thử thách và đi đến thành công. Bước qua cánh cổng đại học là bước đến một thế giới mới, thế giới của niềm tin và khát vọng lao động, sáng tạo.
Thực tế đã chứng minh rất rõ ràng không có thành công nào mà không do tri thức tạo thành. Những người không qua trường lớp nhưng gặt hái được nhiều thành công lớn không có nghĩa là họ không học hành gì mà họ học từ thực tế cuộc sống. Sự trải nghiệm giúp họ trưởng thành nhanh chóng và sớm nắm bắt lấy cơ hội. Từ đôi bàn tay trắng, họ gây dựng nên được một sự nghiệp to lớn mà ngay cả những người học tập và nghiên cứu chưa hẳn đã làm được. Tuy nhiên, những trường hợp như thế phần nhiều là do may mắn.
Còn có nhiều con đường khác nữa, nhưng nói chung cuộc sống có rất nhiều con đường đi đến tương lai và chỉ có chính mình mới lựa chọn được con đường đúng đắn cho mình.
Lối đi ngay dưới chân mình – một lời khuyên đúng đắn và thực tế
Đối với những ai đang băn khoăn, trăn trở chọn lối đi vào đời thì đây là lời khuyên thiết thực, bởi mỗi người có một lối đi riêng, và lối đi ngay dưới chân của mình.
Lối đi ngay dưới chân mình là lời khuyên nên chọn con đường vào đời phù hợp với khả năng, sức lực, tính cách, sở thích và điều kiện của bản thân mình, không nên mơ mộng viễn vong chạy theo các giá trị phù phiếm mà nên chọn cái mình nhìn thấy. (Chọn nghề phù hợp với khả năng, thực lực của học sinh).
Lối đi ngay dưới chân mình là một lối đi vừa tầm, nhẹ nhàng, ít chông gai, ít áp lực, ít rủi ro, ít thất bại, dễ thành công. Tuy thành công giản dị, hạnh phúc đơn sơ nhưng cuộc đời vui hơn, có ý nghĩa hơn. Chỉ có như vậy mới có thể tận hưởng những gì từ đường đi ta lựa chọn.
Lối đi ngay dưới chân mình – một lời khuyên tích cực cho những ai đang thất bại
Đường đến với tương lai không có con đường nào mà không có chông gai, thử thách, do đó vấp gã là điều khó tránh khỏi. Nếu vấp ngã mà cứ nằm lì sau khi ngã về dẫn đến thất bại.
Đối với những ai thất bại đang cảm thấy bế tắc, bi quan, tưởng rằng cuộc đời không còn lối thoát, thì lối đi ngay dưới chân mình là lời khuyên tích cực giúp con người lấy lại cân bằng, lấy lại niềm tin đối với cuộc sống bởi cuộc đời chấp nhận thử thách và quyết tâm vượt qua thử thách thì sẽ thành công. Khi không có được cái mình yêu, hãy yêu cái mình có. (Rớt đại học thì học cao đẳng rồi liên thông lên đại học, hoặc theo học nghề…).
Lối đi ngay dưới chân mình – một lời khuyên không phù hợp với những người có hoài bão, khát vọng lớn lao
Với những có hoài bão lớn thì lối đi đẹp nhất chính là lối sống dấn thân vào những khát vọng và đam mê của mình. Họ dám nghĩ dám làm và luôn biết rằng “thất bại là mẹ thành công”, do đó không đi theo lối mòn mà khai phá, tìm cách mở lối vào đời.
Những người có ý thức cá nhân mạnh mẽ chọn lối đi để khẳng định riêng mình, không thích đi lối nhàm chán ngay dưới chân mình. Họ bay lên bằng đôi cánh của ước mơ, đi theo ánh lửa từ trái tim mình, đi theo cách của mình cảm thấy thay vì nhìn thấy.
Chúng ta càng bước tiến trên đường đời, mọi việc lại càng khó khăn hơn, nhưng chính trong khi chống lại gian khổ mà sức mạnh nội tâm của con tim được hình thành.
* Bài học:
Phải cân nhắc thật kĩ trước khi chọn lựa để chắc chắn rằng con đường mình chọn là đúng. Nên đi con đường dưới chân mình nhưng được soi sáng bằng ánh lửa của lí tưởng cao quí và niềm tin yêu cuộc sống.
Khi đã chọn phải quyết tâm đi hết con đường mà mình đã chọn, đừng đứng núi này trong núi nọ, phải nhẫn nại, quyết tâm đạp bằng mọi khó khăn thử thách trên đường đi.
Nếu không may mắn trượt ngã trên đường đi thì cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, buồn chán, tuyệt vọng, hãy đứng dậy giữ vững niềm tin và ý chí bước tiếp.
Kết bài:
Cuộc sống luôn chứa đựng nhiều khó khăn, thử thách. Có những nỗi đau vẫn là nỗi đau nếu con người không tự thoát ra khỏi chúng để từ đó mà trưởng thành hơn. Thất bại hay thành công chỉ là biểu hiện của hiện tượng mà thôi, điều quan trọng là ta sẽ làm gì tiếp theo sau đó. Có biết bao con người bất hạnh đã vượt lên trên số phận khắc nghiệt của họ để tiếp tục sống và thành công. Những thiệt thòi, biến cố trong cuộc sống không những không thể dánh bại được họ mà còn khiến họ mạnh mẽ hơn và chiến thắng bằng chính sự nỗ lực của bản thân. Lối đi luôn ở dưới chân mình. Bởi thế, bạn hãy tự tin mà mạnh mẽ bước tới.
|
Discussion: The path is right under my feet
Instruct
The path you take is your own choice
Opening:
Action may not necessarily bring happiness, but there is no happiness without action. If you don't dare to act, no value will be created and no results will come. Therefore, some people think that the path is right under their feet to affirm the spirit of daring to think, daring to do, daring to act to succeed.
Body of the article:
What is a path?
Path literally means a path connecting one place and another. The path lies right under each of us. In another sense, path means direction, opportunity, and factor that leads us to success. On the path of life there have been so many footprints, so many directions have opened up. Everything is a rut. To be successful in life, we must boldly step forward and find our own path.
Life always has many different paths to choose from:
Choosing a path to enter a big life is truly a challenge for people. Not every path is open and not every step will lead to success. There are many ways for us to become independent in this life
Some people choose the path of education, examinations, striving to learn, taking knowledge as their luggage to enter life. This is the path chosen by many people because it is wide and open to the future. There is no more honorable success than the path of knowledge. It is knowledge that guides us, is our companion, and is the weapon that helps us see opportunities, overcome difficulties and challenges, and achieve success. Stepping through the university gate is entering a new world, a world of belief and desire for work and creativity.
Reality has clearly proven that there is no success that is not created by knowledge. People who do not go to school but achieve great success does not mean they do not study anything, but they learn from real life. Experience helps them grow quickly and seize opportunities early. From nothing, they built a great career that even those who study and research cannot do. However, such cases are mostly due to luck.
There are many other paths, but in general, life has many paths to the future and only you can choose the right path for yourself.
The path is right under your feet - a true and practical advice
For those who are wondering and worrying about choosing their path in life, this is practical advice, because each person has their own path, and the path is right under their feet.
The path right under your feet is advice to choose a path in life that suits your abilities, strength, personality, interests and conditions, and not to daydream and pursue frivolous values. but you should choose what you see. (Choose a career that suits the student's abilities and strengths).
The path right under your feet is a moderate, gentle path, with few thorns, less pressure, less risk, less failure, and easy success. Although success is simple and happiness is simple, life is happier and more meaningful. Only then can we enjoy the path we choose.
The path is right under your feet - positive advice for those who are failing
There is no road to the future without thorns and challenges, so stumbling is inevitable. If you fall and stay still after falling, it will lead to failure.
For those who fail and feel stuck, pessimistic, and think that life has no way out, the path right under their feet is positive advice to help people regain balance and regain confidence in themselves. life because if you accept challenges and are determined to overcome them, you will succeed. When you don't have what you love, love what you have. (If you fail college, go to college and then transfer to university, or pursue vocational training...).
The path is right under your feet - an advice that is not suitable for people with great ambitions and aspirations
For those with great ambitions, the most beautiful path is a lifestyle that engages in one's aspirations and passions. They dare to think and do things and always know that "failure is the mother of success", so they do not follow the beaten path but explore and find ways to open a path in life.
People with a strong sense of individuality choose their own path to assert themselves, and do not like to walk on the boring path right under their feet. They fly on the wings of their dreams, follow the fire from their hearts, follow the way they feel instead of seeing.
The further we progress in life, the more difficult things become, but it is in resisting hardship that the inner strength of the heart is formed.
* Lesson:
You must consider carefully before choosing to make sure the path you choose is the right one. You should walk the path under your feet but be illuminated by the fire of noble ideals and faith in love for life.
Once you have chosen, you must be determined to complete the path you have chosen, do not stand on this mountain within that mountain, be patient and determined to overcome all difficulties and challenges along the way.
If you're unlucky enough to stumble and fall on the way, there's nothing to be ashamed of, bored, or hopeless, just stand up and keep your faith and will to move on.
End:
Life always contains many difficulties and challenges. Some pain is still pain if people do not escape them and grow from there. Failure or success are just manifestations of the phenomenon, what's important is what we do next. There are so many unfortunate people who have overcome their harsh fate to continue living and succeeding. Disadvantages and events in life not only cannot defeat them but also make them stronger and win with their own efforts. The path is always under my feet. Therefore, you should confidently and strongly step forward.
|
Nghị luận: Nguyên nhân của hiện tượng vô cảm trong xã hội ngày nay
Hướng dẫn
Nguyên nhân dẫn đến sự vô cảm của con người trong xã hội ngày nay
Mở bài:
Ngày nay, vô cảm ở con người đã trở thành một hiện tượng phổ biến, gây ra những hậu quả nghiêm trọng đối với đời sống xã hội. (Nguyên nhân dẫn đến vô cảm)
Thân bài:
Nguyên nhân nảy sinh hiện tượng vô cảm ở con người trước hết là do sự phát triển của nền kinh tế, văn hóa và công nghệ thông tin trên thế giới.
Một lớp người nhanh chóng trở nên giàu có hoặc nghèo đi thường chọn lấy lối sống vô cảm, tự xây dựng cho mình một thế giới riêng. Sự giao thoa các nền văn hóa qua các mạng truyền thông khiến các giá trị văn hóa đặc thù dân tộc bị xói mòn và xâm hại. Công nghệ truyền thông phát triển vượt bậc khiến việc kiểm soát vấn đề bạo lực, văn hóa phẩm đồi trụy, tuyên truyền phản động,.. khó khăn hơn bao giờ hết. Tội ác có cơ hội xâm nhập sâu vào trong đời sống con người.
Lối sống lệch lạc của con người khiến cho hiện tượng vô cảm tăng cao.
Lối sống đua đòi, bắt chước của một số bạn trẻ đã tạo ra một thế hệ lệch lạc. Họ ra sức cổ súy cho những trào lưu văn hóa sai lầm khiến cho sự vô cảm ở giới trẻ trở nên phổ biến. Các bạn chỉ quan tâm đến chính mình, thờ ở, vô cảm với thế giới xung quanh. Nhiều bạn sống ích kỉ, không muốn chia sẻ với ai điều gì.
Kẻ xấu chưa được nghiêm trị thích đáng. Tội ác vẫn còn lộng hành khiến cho nhiều người bất mãn. Từ đó làm nảy sinh những hành vi chống đối, không tuân thủ pháp luật và trở nên hung bạo, thiếu tình người.
Gia đình và xã hội ít chú trọng giáo dục lối sống và đạo đức cho tuổi trẻ.
Điều này cũng dễ hiểu khi nền kinh tế phát triển, con người cũng bận rộn hơn. Họ không đủ thời gian để giáo dục con cái mà ủy thác cho người khác. Họ đã không lường hết được những hậu quả của sự vô trách nhiệm ấy gây ra. Bởi thế, xã hội đã xuất hiện một thế hệ trẻ lạc lõng, cô đơn. Đó là một thế hệ “gấu bông” tự tìm lấy niềm vui trong “thế giới ảo” của riêng mình.
Nhà trường, gia đình và xã hội mất kiểm soát trong việc giáo dục đạo đức, nhân cách, nhân phẩm và tình yêu thương của con người
Các bài học đạo đức, nhân cách, nhân phẩm và hành vi đạo đức được nhà trường chú trọng giáo dục. Xong vẫn chưa đạt được hiệu quả cần thiết. Các bài học chưa bám sát thực tế, chưa bắt kịp với thực tiễn đang diễn ra. Các thầy cô chỉ nói về những gì đang diễn ra mà thiếu giải pháp khắc phục hữu hiệu. Việc giáo dục đạo đức mới, tiến bộ và tiến tới hòa nhập cho học sinh vẫn còn nằm trên khẩu hiệu hoặc trên sách vở.
Nền kinh tế thị trường với những quy luật cạnh tranh khắc nghiệt của nó đang gây ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lí và hành vi ứng xử của con người.
Con người ngày càng đề cao gúa trị tiền bạc, lấy mục tiêu lợi ích kinh tế đặt lên hàng đầu. Việc làm ăn không còn tuân thủ nguyên tắc đạo đức và pháp luật. Họ cứ thấy lợi là làm. Ta vẫn thấy các dòng sông đã “chết” dần từng ngày vì chất thải. Những kênh rạch hôi hám, đầy chất bẩn trôi quẩn quanh trong thành phố. Chúng ta cũng nhận thấy con người đã “bức tử” những cánh rừng, những miền đất, những đại dương. Tất cả chỉ vì tiền.
Dân số tăng nhanh, áp lực việc làm và đời sống khiến con người không còn biết nhường nhịn hay yêu thương nhau nữa. Càng bận rộn, họ không còn biết quan tâm hay giúp đỡ lẫn nhau. Lâu dần trở thành thới quen, thành lối sống, thành cách ứng xử. Một xã hội vô tình, vô cảm cũng dần hình thành.
Tuổi trẻ ngày nay còn thiếu những sân chơi lành mạnh, mang tính tập thể cao để bồi dưỡng và rèn luyện những phẩm chất tốt đẹp.
Họ tự tìm lấy thú vui cho riêng mình. Và dĩ nhiên đó chỉ là tổ chức của một vài cá nhân, mang tính lợi ích nhóm cao. Họ tự bảo vệ cho nhóm của mình, không thích bị can thiệp, bị chia rẽ, bị phân tán. Từ đó việc tranh giành, đấu đá lẫn nhau sảy ra một cách hiển nhiên. Sự cảm thông hay chia sẻ không bao giờ được ủng hộ hay đề cao.
Không có một sự chuyển động nhanh nào mà không có rủi ro. Tuy vậy, phong trào khởi nghiệp làm giàu được khuyến khích trong toàn xã hội khiến tuổi trẻ phấn khích. Họ tự gây áp lực làm giàu cho mình mà bất chấp rủi ro. Họ chỉ có công việc, ngày đêm đối diện với các vấn đề trong công việc. Họ đã không còn đủ thời gian để sống, để vui chơi, để yêu thương hoặc cảm thông trước những bất hạnh trong xã hội. Và hiện tượng vô cảm cũng nảy sinh, từng bước làm xói mòn đạo đức và tình yêu thương của con người.
Kết bài:
Ai cũng muốn được sống yên bình trong tình yêu thương. Và để đạt được điều đó, không còn cách nào khác là nên tự xây dựng ở mỗi con người một lối sống tích cực, lành mạnh, hướng đến cộng đồng, hướng đến dân tộc và đất nước.
Toàn xã hội đang quyết tâm tìm kiếm giải pháp để khắc phục hiện tượng vô cảm ở con người. Nhiều chương trình nghiên cứu đã được tiến hành. Nhiều giải pháp cũng đã được thực thi. Tất cả chỉ vì một thế giới ai cũng sống bằng tình thương.
|
Discussion: Causes of the phenomenon of insensitivity in today's society
Instruct
Causes of human insensitivity in today's society
Opening:
Nowadays, insensitivity in humans has become a common phenomenon, causing serious consequences for social life. (Cause of insensitivity)
Body of the article:
The cause of the phenomenon of insensitivity in humans is first of all due to the development of the economy, culture and information technology in the world.
A class of people who quickly become rich or poor often choose an emotionless lifestyle, building their own world. The interference of cultures through communication networks causes specific national cultural values to be eroded and harmed. The rapid development of communication technology makes controlling violence, depraved cultural products, reactionary propaganda, etc. more difficult than ever. Crime has the opportunity to penetrate deeply into human life.
People's deviant lifestyle causes the phenomenon of insensitivity to increase.
The demanding and imitative lifestyle of some young people has created a deviant generation. They try their best to promote wrong cultural trends that make insensitivity among young people become widespread. You only care about yourself, ignore yourself, and are insensitive to the world around you. Many of you live selfishly, not wanting to share anything with anyone.
Bad guys have not been properly punished. Crime is still rampant, making many people dissatisfied. This gives rise to acts of opposition, non-compliance with the law, and becoming violent and lacking in humanity.
Family and society pay little attention to lifestyle and moral education for youth.
This is understandable as the economy develops and people become busier. They do not have enough time to educate their children and entrust it to others. They did not fully anticipate the consequences of that irresponsibility. Therefore, society has appeared a lost and lonely generation of young people. It is a generation of "teddy bears" who find joy in their own "virtual world".
Schools, families and society lose control in educating people about morality, personality, dignity and love.
The school focuses on educating moral lessons, personality, dignity and ethical behavior. It still hasn't achieved the necessary effect. The lessons are not close to reality and have not caught up with ongoing practice. Teachers only talk about what is going on without effective solutions. New, progressive and inclusive moral education for students is still based on slogans or books.
The market economy with its harsh competition rules is negatively affecting human psychology and behavior.
People increasingly value money management, putting economic benefits first. Business no longer complies with ethical and legal principles. They just do it when they see it's beneficial. We still see rivers "dying" day by day because of waste. The canals are smelly and full of dirt floating around the city. We also see that humans have "killed" forests, lands, and oceans. It's all about money.
Rapid population growth and pressure from work and life make people no longer know how to tolerate or love each other. The busier they get, the less they know how to care or help each other. Over time, it becomes a habit, a way of life, a way of behaving. A heartless, emotionless society is also gradually forming.
Today's youth still lack healthy, highly collective playgrounds to foster and practice good qualities.
They find their own pleasure. And of course it is only an organization of a few individuals, with high group interests. They protect their own group, do not like to be interfered with, divided, or scattered. From then on, competition and fighting with each other naturally occurred. Sympathy or sharing is never supported or appreciated.
No rapid movement is without risk. However, the movement to start a business to get rich is encouraged throughout society, making young people excited. They put pressure on themselves to get rich despite the risks. They only have work, day and night facing problems at work. They no longer have enough time to live, to have fun, to love or to sympathize with the misfortunes in society. And the phenomenon of insensitivity also arises, gradually eroding human morality and love.
End:
Everyone wants to live peacefully in love. And to achieve that, there is no other way than to build in each person a positive, healthy lifestyle, oriented towards the community, towards the nation and the country.
The entire society is determined to find solutions to overcome the phenomenon of insensitivity in people. Many research programs have been conducted. Many solutions have also been implemented. All for a world where everyone lives with love.
|
Nghị luận: Phải chăng gần mực thì đen, gần đèn thì sáng?
Hướng dẫn
Gần mực mà không đen, gần đèn mà không sáng
Mở bài:
Con người là tác nhân rất lớn tác động và làm thay đổi môi trường sống xung quanh. Và ngược lại, môi trường sống cũng có những tác động đáng kể lên bản thân và đời sống con người. Chính môi trường sống là yếu tố hình thành và phát triển lối sống, cách ứng xử và các hoạt động của con người. Người xưa từng cho rằng: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Thế nhưng, phải chăng gần mực thì sẽ đen, gần đèn sẽ được sáng?
Thân bài:
Giải thích:
Mực đen là gì?
Mực là chất liệu lỏng có màu đen, thường dùng để viết chữ. Trước đây, mực đen là chất liệu viết chữ chủ yếu của con người. Đến ngày nay, mực đen vẫn được còn được dùng phổ biến nhưng chủ yếu trong hoạt động in ấn. Các loại mực màu xanh, mực bi đặc đã dần thay thế cho mực đen loãng trong viết chữ của con người.
Trong câu tục ngữ này, mực hay chính là môi trường sống xấu, có tác động tiêu cực đến nhân cách và đời sống con người.
Đèn là gì?
Đèn ở đây là đèn dầu được sử dụng chủ yếu trong đời sống trước đây. Đèn dầu là một đồ vật chiếu sáng được thắp bằng dầu hỏa. Khi bấc đèn (hay còn gọi là ngọn đèn) được đốt cháy, ánh sáng sẽ soi rọi khắp mọi vật nằm trong phạm vi chiếu sáng của nó. Càng gần ngọn đèn càng nhận được nhiều ánh sáng hơn.
Đèn trong cau tục ngữ tren chính là môi trường sống tốt đẹp, có tác động tích cực lên nhân cách và đời sống con người.
Ý nghĩa câu tục ngữ:
Nghĩa đen: Nếu ở gần mực, rất dễ bị màu đen của mực bám bẩn. Nếu ở cạnh đèn, sẽ được ánh sáng của nó chiếu rọi.
Nghĩa bóng: Nếu sống trong môi trường có nhiều điều xấu xa, tệ nạn nhiều thì con người sớm muộn gì cũng hư hỏng, nhân cách thấp kém và làm điều gây tổn hại đến xã hội. Nếu sống trong một môi trường tốt đẹp, giàu lòng nhân ái, thì con người cũng sẽ trở nên tốt đẹp, nhân cách cao thượng vàlàm được nhiều điều hữu ích cho xã hội.
Bàn luận:
“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” là một nhận định đúng đắn:
Môi trường ở đây cần phải hiểu là môi trường tự nhiên và cả môi trường xã hội. Con người luôn làm chủ môi trường xung quanh và bắt môi trường phục vụ có lợi cho cuộc sống của mình. Chính con người đã cải tạo môi trường tự nhiên phù hợp với nhu câu đời sống và xay dựng môi trường xã hội theo những mục đích nhất định. Có thể nói môi trường sống là sản phẩm do chính con người tọa ra và làm chủ nó.
Nếu sống trong một môi trường tiêu cực, có nhiều tệ nạn, danh dự và tình thương không được đề cao, bạo lực tràn lan thì con người thường trở nên hoài nghi, vô cảm và tàn nhẫn. Bởi vì, những điều dối trá hoặc tàn ác, tham lam hoặc vụ lợi, âm mưu hoặc hận thù, ích kỉ hoặc hoài nghi thường xảy ra trước mắt họ trong một thời gian dài. Những điều xấu xa cứ lặp đi lặp lại sẽ tác động sâu sắc vào suy nghĩ của họ và trở thành lối ứng xử quen thuộc hằng ngày. Cái xấu có điều kiện phát triển, cái tốt dần bị mờ phai. Cuối cùng định hình một nhân cách thấp kém ở họ.
Tại những đất nước còn nghèo khó, sự quản lí của chính phủ còn lỏng lẻo, tội phạm lộng hành, cái xấu dienx ra phổ biến trong đời sống xã hội thì đạo đức và nhân cách của phần lớn con người bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Trẻ em trộm cắp, người lớn lừa dối nhau. Đạo đức không được đề cao, con người thất nghiệp, lêu lỏng nhiều; kẻ xấu không được giáo dục hoặc trừng trị đích đáng. Từ dó, xã hội rối loạn, nhân cách con người cũng trở nên biến chất.
Nếu được sống trong một môi trường tốt đẹp, tình thương được đề cao, con người được giáo dục tốt thì cugnx trở nen tốt đẹp và cao thượng hơn. Hằng ngày, con người được nhìn thấy, nghe thấy và làm những việc tốt đẹp và hữu ích. Cái tốt cứ lặp đi lặp lại và định hình ở trong họ một nhân cách, một lối sống, lối ứng xử trọng tình nghĩa, hướng đến lợi ích chung của cộng đồng. Cái xáu bị chỉ trích, lên án hoặc trừng trị sẽ gây được niềm tin tưởng lớn. hành vi cao thượng từ đó cũng xuất hiện nhiều. Con người tránh làm những điều có thể gây tổn hại đến người khác, sống tuân thủ các nguyên tắc chung và cống hiến nhiều hơn cho xã hội. Xã hội càng tốt đẹp, con người càng trở nên cao thương hơn.
Người ta từng vô cùng kinh ngạc khi tìm hiểu về đất nước Nhật Bản. Người Nhật với tính tự giác của mình đã xây dựng một xã hội lý tưởng. Ở đó, ai cũng biết tuân thủ kỉ luật và xem sự không tuân thủ là một hành động thấp kém, đánh bị chê trách. Người Nhật rất giàu lòng tự trọng. Họ cũng rất khiêm tốn. Họ đề cao tri thức và lối sóng đạo đức, văn hóa và cao thượng. Đối với người Nhật danh dự là trên hết. Họ luôn muốn hòa hợp với xã hội bằng lối sống tốt đẹp. Một khi bị cộng đồng loại bỏ thì đó là một điều vô cùng tồi tệ. Chính môi trường sống tốt đẹp ấy đã hình thành ở người Nhật những phẩm chất và cách sống tốt đẹp. Dù họ sống ở bất cứ nơi đâu cũng đều được đánh gái cao.
Nhưng có khi gần mực mà không đen:
Con người luôn làm chủ bản thân và thế giới xung quanh. Không có gì có thể phủ nhận điều đó. Chính con người mới là yếu tố quyết định mình là ai; mình cần sống như thế nào; mình cần làm những gì và vị trí nào trong xã hội?
Dù sống trong môi trường không tốt đẹp, cái xấu cáu ác tràn lan nhưng neus con người đề biết nhận thức cái đúng và cái sai; cái xấu và cái ác; luong tâm và trách nhiệm; từ đó rèn luyện và điều chỉnh hành động của mình theo chieuf hướng tốt đẹp, hướng đến ánh sáng chân lí thì không những không bị cái xấu, cái ác xâm nhập mà môi trường ấy còn trở thành điều kiện rèn luyện lí tưởng để kiện toàn bản thân, đạt đến chân, thiện, mĩ ở đời.
Cần gì tìm kiếm đâu xa, những trường hợp ấy có ngay ở trong đời sống của mỗi chúng ta.
Kim Woo Choong, một trong bốn huyền thoại Hàn Quốc là một minh chứng hết sức rõ ràng. Ông sinh ra nghèo khó, sớm trở thành trụ cột gia đình. Hằng ngày, ông phải bán hết 100 tờ báo để có đủ tiền trang trải cuộc sống. Nơi ông thường đến là những khu chợ dông đúc. Ở đó, sự lừa dối, trộm cắp diễn ra phổ biến. Ngay từ đó Kim Woo Choong đã học cách nuôi dưỡng lòng can đảm, để vượt lên sự sợ hãi, vất vả và thử thách. Hoàn cảnh khó khăn không thể khuất phục ông, Bằng cách làm mọi việc đẻ sống và học, ông đã tốt nghiệp đại học và sau này trở thành người đầu tien giàu có và đưa hình ảnh hàn Quốc ra khắp thế giới bằng thương hiệu Daewoo (Vũ trụ lớn) cùng với 5 người bạn với số vốn ít ỏi 10.000 đô và với một khoản vay 5.000 đô, trong một căn phòng thuê bé nhỏ, bẩn thỉu ở một góc toà nhà.
Một câu chuyện khác về người mẹ của Mạnh Tử, một người tiếp nối kiệt xuất tư tưởng của đức Không Tử. Chồng mất sớm, Mạnh Mẫu một mình nuôi Mạnh Tử. Cuộc sống khó khăn, khiến bà phải màn con đi hết nơi này đến nơi khác nhưng không lức nào quên giáo dục con mình. Lúc nơi ở gần bãi tha ma, bà thường thấy con mình cùng đám trẻ con chơi trò bắt ma la hét inh ỏi bà rất lo lắng và cho rằng nơi này không tốt để ơ. Liền sau đó, bà chuyển nhà đén nơi gần khu chợ sầm uất. Thế nhưng, đến đây, Mạnh Tử hằng ngày nhìn thấy người ta cân, đo, đong, đếm, lừa dối nhau, bà thốt len rằng sớm muộn gì Mạnh Tử cũng hư hỏng thôi. Bà lại tiếp tục chuyển nơi ở một lần nữa đén gần một trường học. Ở đây ít náo nhiệt hơn. Hằng ngày, Mạnh Tử thường đến trường chơi và đọc theo các học trò trong lớp. Về nhà lại cặm cụi viết lại chữ thầy đã viết lên bảng hoặc lẩm nhẩm đọc lại bài học và hằng ngày rèn mình theo lễ nghi. Lúc bấy giờ Mạnh Mẫu mới thở phào: “Đây mới là chỗ ở của con ta”. Sau này, Mạnh Tử học rộng biết nhiều, trở thành một hiền nhân đức độ và tài trí bậc nhất thiên hạ.
Thế nhưng, không phải ai cũng có nhận thức dúng đán và có đủ bản lĩnh để vượt lên trên hoàn cảnh. Có những người đã sớm bị hoàn cảnh khuất phục, từ một người tốt đẹp trở nên hư hỏng, suy thoái nhân cách. Có những người tuy sống trong môi trường tốt đẹp nhưng không biết trân trọng cái tốt, ham mê cái xấu, tập mình hư hỏng. Họ thường bị xã hội chê trách, xa lánh. Những người như thế nhất định sẽ thất bại trong cuộc sống.
Khẳng định:
Môi trường sống có tác động mạnh mẽ đến việc hình thành và phát triển nhân cách, lối sống của con người nhưng chính bản lĩnh con người mới là nhân tố quyết định điều đó. Gần mực mà không đen, gần đèn thì phải sáng. Người sống như thế mới mong đạt được thành công và có cuộc đời đầy ý nghĩa trong cuộc sống này.
Kết bài;
Hãy quay mặt về hướng mặt trời, bóng tối sẽ ở sau lưng bạn. Bạn làm chủ hoàn cảnh hay hoàn cảnh làm chủ bạn, tất cả phụ thuộc vào cách bạn sống và hành động. Hãy luôn làm chủ bản thân, hướng đến những điều tốt đẹp và không ngừng khao khát đến tương lai tươi sáng bạn sẽ vượt lên những điều xấu xa, hình thành ở mình nhân cách cao quý. Chính nó sẽ đưa bạn đến với thành công và cuộc sống đầy ý nghĩa. Đừng bao giờ chờ đợi mà hãy làm điều đó ngay từ bây giờ.
|
Nghị luận: Phải chăng gần mực thì đen, gần đèn thì sáng?
Hướng dẫn
Gần mực mà không đen, gần đèn mà không sáng
Mở bài:
Con người là tác nhân rất lớn tác động và làm thay đổi môi trường sống xung quanh. Và ngược lại, môi trường sống cũng có những tác động đáng kể lên bản thân và đời sống con người. Chính môi trường sống là yếu tố hình thành và phát triển lối sống, cách ứng xử và các hoạt động của con người. Người xưa từng cho rằng: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Thế nhưng, phải chăng gần mực thì sẽ đen, gần đèn sẽ được sáng?
Thân bài:
Giải thích:
Mực đen là gì?
Mực là chất liệu lỏng có màu đen, thường dùng để viết chữ. Trước đây, mực đen là chất liệu viết chữ chủ yếu của con người. Đến ngày nay, mực đen vẫn được còn được dùng phổ biến nhưng chủ yếu trong hoạt động in ấn. Các loại mực màu xanh, mực bi đặc đã dần thay thế cho mực đen loãng trong viết chữ của con người.
Trong câu tục ngữ này, mực hay chính là môi trường sống xấu, có tác động tiêu cực đến nhân cách và đời sống con người.
Đèn là gì?
Đèn ở đây là đèn dầu được sử dụng chủ yếu trong đời sống trước đây. Đèn dầu là một đồ vật chiếu sáng được thắp bằng dầu hỏa. Khi bấc đèn (hay còn gọi là ngọn đèn) được đốt cháy, ánh sáng sẽ soi rọi khắp mọi vật nằm trong phạm vi chiếu sáng của nó. Càng gần ngọn đèn càng nhận được nhiều ánh sáng hơn.
Đèn trong cau tục ngữ tren chính là môi trường sống tốt đẹp, có tác động tích cực lên nhân cách và đời sống con người.
Ý nghĩa câu tục ngữ:
Nghĩa đen: Nếu ở gần mực, rất dễ bị màu đen của mực bám bẩn. Nếu ở cạnh đèn, sẽ được ánh sáng của nó chiếu rọi.
Nghĩa bóng: Nếu sống trong môi trường có nhiều điều xấu xa, tệ nạn nhiều thì con người sớm muộn gì cũng hư hỏng, nhân cách thấp kém và làm điều gây tổn hại đến xã hội. Nếu sống trong một môi trường tốt đẹp, giàu lòng nhân ái, thì con người cũng sẽ trở nên tốt đẹp, nhân cách cao thượng vàlàm được nhiều điều hữu ích cho xã hội.
Bàn luận:
“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” là một nhận định đúng đắn:
Môi trường ở đây cần phải hiểu là môi trường tự nhiên và cả môi trường xã hội. Con người luôn làm chủ môi trường xung quanh và bắt môi trường phục vụ có lợi cho cuộc sống của mình. Chính con người đã cải tạo môi trường tự nhiên phù hợp với nhu câu đời sống và xay dựng môi trường xã hội theo những mục đích nhất định. Có thể nói môi trường sống là sản phẩm do chính con người tọa ra và làm chủ nó.
Nếu sống trong một môi trường tiêu cực, có nhiều tệ nạn, danh dự và tình thương không được đề cao, bạo lực tràn lan thì con người thường trở nên hoài nghi, vô cảm và tàn nhẫn. Bởi vì, những điều dối trá hoặc tàn ác, tham lam hoặc vụ lợi, âm mưu hoặc hận thù, ích kỉ hoặc hoài nghi thường xảy ra trước mắt họ trong một thời gian dài. Những điều xấu xa cứ lặp đi lặp lại sẽ tác động sâu sắc vào suy nghĩ của họ và trở thành lối ứng xử quen thuộc hằng ngày. Cái xấu có điều kiện phát triển, cái tốt dần bị mờ phai. Cuối cùng định hình một nhân cách thấp kém ở họ.
Tại những đất nước còn nghèo khó, sự quản lí của chính phủ còn lỏng lẻo, tội phạm lộng hành, cái xấu dienx ra phổ biến trong đời sống xã hội thì đạo đức và nhân cách của phần lớn con người bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Trẻ em trộm cắp, người lớn lừa dối nhau. Đạo đức không được đề cao, con người thất nghiệp, lêu lỏng nhiều; kẻ xấu không được giáo dục hoặc trừng trị đích đáng. Từ dó, xã hội rối loạn, nhân cách con người cũng trở nên biến chất.
Nếu được sống trong một môi trường tốt đẹp, tình thương được đề cao, con người được giáo dục tốt thì cugnx trở nen tốt đẹp và cao thượng hơn. Hằng ngày, con người được nhìn thấy, nghe thấy và làm những việc tốt đẹp và hữu ích. Cái tốt cứ lặp đi lặp lại và định hình ở trong họ một nhân cách, một lối sống, lối ứng xử trọng tình nghĩa, hướng đến lợi ích chung của cộng đồng. Cái xáu bị chỉ trích, lên án hoặc trừng trị sẽ gây được niềm tin tưởng lớn. hành vi cao thượng từ đó cũng xuất hiện nhiều. Con người tránh làm những điều có thể gây tổn hại đến người khác, sống tuân thủ các nguyên tắc chung và cống hiến nhiều hơn cho xã hội. Xã hội càng tốt đẹp, con người càng trở nên cao thương hơn.
Người ta từng vô cùng kinh ngạc khi tìm hiểu về đất nước Nhật Bản. Người Nhật với tính tự giác của mình đã xây dựng một xã hội lý tưởng. Ở đó, ai cũng biết tuân thủ kỉ luật và xem sự không tuân thủ là một hành động thấp kém, đánh bị chê trách. Người Nhật rất giàu lòng tự trọng. Họ cũng rất khiêm tốn. Họ đề cao tri thức và lối sóng đạo đức, văn hóa và cao thượng. Đối với người Nhật danh dự là trên hết. Họ luôn muốn hòa hợp với xã hội bằng lối sống tốt đẹp. Một khi bị cộng đồng loại bỏ thì đó là một điều vô cùng tồi tệ. Chính môi trường sống tốt đẹp ấy đã hình thành ở người Nhật những phẩm chất và cách sống tốt đẹp. Dù họ sống ở bất cứ nơi đâu cũng đều được đánh gái cao.
Nhưng có khi gần mực mà không đen:
Con người luôn làm chủ bản thân và thế giới xung quanh. Không có gì có thể phủ nhận điều đó. Chính con người mới là yếu tố quyết định mình là ai; mình cần sống như thế nào; mình cần làm những gì và vị trí nào trong xã hội?
Dù sống trong môi trường không tốt đẹp, cái xấu cáu ác tràn lan nhưng neus con người đề biết nhận thức cái đúng và cái sai; cái xấu và cái ác; luong tâm và trách nhiệm; từ đó rèn luyện và điều chỉnh hành động của mình theo chieuf hướng tốt đẹp, hướng đến ánh sáng chân lí thì không những không bị cái xấu, cái ác xâm nhập mà môi trường ấy còn trở thành điều kiện rèn luyện lí tưởng để kiện toàn bản thân, đạt đến chân, thiện, mĩ ở đời.
Cần gì tìm kiếm đâu xa, những trường hợp ấy có ngay ở trong đời sống của mỗi chúng ta.
Kim Woo Choong, một trong bốn huyền thoại Hàn Quốc là một minh chứng hết sức rõ ràng. Ông sinh ra nghèo khó, sớm trở thành trụ cột gia đình. Hằng ngày, ông phải bán hết 100 tờ báo để có đủ tiền trang trải cuộc sống. Nơi ông thường đến là những khu chợ dông đúc. Ở đó, sự lừa dối, trộm cắp diễn ra phổ biến. Ngay từ đó Kim Woo Choong đã học cách nuôi dưỡng lòng can đảm, để vượt lên sự sợ hãi, vất vả và thử thách. Hoàn cảnh khó khăn không thể khuất phục ông, Bằng cách làm mọi việc đẻ sống và học, ông đã tốt nghiệp đại học và sau này trở thành người đầu tien giàu có và đưa hình ảnh hàn Quốc ra khắp thế giới bằng thương hiệu Daewoo (Vũ trụ lớn) cùng với 5 người bạn với số vốn ít ỏi 10.000 đô và với một khoản vay 5.000 đô, trong một căn phòng thuê bé nhỏ, bẩn thỉu ở một góc toà nhà.
Một câu chuyện khác về người mẹ của Mạnh Tử, một người tiếp nối kiệt xuất tư tưởng của đức Không Tử. Chồng mất sớm, Mạnh Mẫu một mình nuôi Mạnh Tử. Cuộc sống khó khăn, khiến bà phải màn con đi hết nơi này đến nơi khác nhưng không lức nào quên giáo dục con mình. Lúc nơi ở gần bãi tha ma, bà thường thấy con mình cùng đám trẻ con chơi trò bắt ma la hét inh ỏi bà rất lo lắng và cho rằng nơi này không tốt để ơ. Liền sau đó, bà chuyển nhà đén nơi gần khu chợ sầm uất. Thế nhưng, đến đây, Mạnh Tử hằng ngày nhìn thấy người ta cân, đo, đong, đếm, lừa dối nhau, bà thốt len rằng sớm muộn gì Mạnh Tử cũng hư hỏng thôi. Bà lại tiếp tục chuyển nơi ở một lần nữa đén gần một trường học. Ở đây ít náo nhiệt hơn. Hằng ngày, Mạnh Tử thường đến trường chơi và đọc theo các học trò trong lớp. Về nhà lại cặm cụi viết lại chữ thầy đã viết lên bảng hoặc lẩm nhẩm đọc lại bài học và hằng ngày rèn mình theo lễ nghi. Lúc bấy giờ Mạnh Mẫu mới thở phào: “Đây mới là chỗ ở của con ta”. Sau này, Mạnh Tử học rộng biết nhiều, trở thành một hiền nhân đức độ và tài trí bậc nhất thiên hạ.
Thế nhưng, không phải ai cũng có nhận thức dúng đán và có đủ bản lĩnh để vượt lên trên hoàn cảnh. Có những người đã sớm bị hoàn cảnh khuất phục, từ một người tốt đẹp trở nên hư hỏng, suy thoái nhân cách. Có những người tuy sống trong môi trường tốt đẹp nhưng không biết trân trọng cái tốt, ham mê cái xấu, tập mình hư hỏng. Họ thường bị xã hội chê trách, xa lánh. Những người như thế nhất định sẽ thất bại trong cuộc sống.
Khẳng định:
Môi trường sống có tác động mạnh mẽ đến việc hình thành và phát triển nhân cách, lối sống của con người nhưng chính bản lĩnh con người mới là nhân tố quyết định điều đó. Gần mực mà không đen, gần đèn thì phải sáng. Người sống như thế mới mong đạt được thành công và có cuộc đời đầy ý nghĩa trong cuộc sống này.
Kết bài;
Hãy quay mặt về hướng mặt trời, bóng tối sẽ ở sau lưng bạn. Bạn làm chủ hoàn cảnh hay hoàn cảnh làm chủ bạn, tất cả phụ thuộc vào cách bạn sống và hành động. Hãy luôn làm chủ bản thân, hướng đến những điều tốt đẹp và không ngừng khao khát đến tương lai tươi sáng bạn sẽ vượt lên những điều xấu xa, hình thành ở mình nhân cách cao quý. Chính nó sẽ đưa bạn đến với thành công và cuộc sống đầy ý nghĩa. Đừng bao giờ chờ đợi mà hãy làm điều đó ngay từ bây giờ.
|
Nghị luận: Thói quen tốt từ những việc nhỏ: Giữ gìn vệ sinh trường lớp-việc làm nhỏ, ý nghĩa lớn.
Hướng dẫn
Có những việc làm nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn
Mở bài:
Con người khác với loài vật ở đặc điểm là biết giữ gìn vệ sinh không gian sống để bảo vệ sức khỏe, tránh được bệnh tật, tạo nên môi trường sống trong sạch, lành mạnh. Một trong những thói quen cần có ở mỗi học sinh là phải biết giữ gìn vệ sinh trường lớp. Một hành động nhỏ nhưng có ý nghĩa to lớn đối với tập thể và cộng đồng.
Thân bài:
Giữ gìn vệ sinh trường lớp là gì?
Giữ gìn vệ sinh trường lớp là hành động giữ gìn và bảo vệ không gian trườnghọc, lớp học, không để bị nhiễm bẩn, mất vệ sinh hay ô nhiễm bởi rác thải, chất thải, vi khuẩn độc hại,…
Vì sao phải biết giữ gìn vệ sinh trường lớp?
– Trường học, lớp học là nơi học sinh học tập và vui chơi. Đây là không gian chung, tập trung nhiều học sinh nên dễ bị mất vệ sinh bởi rác thải, chất thải do thức ăn và đồ đựng thức ăn của học sinh. Nếu trường học, lớp học mất vệ sinh dễ gây ra bệnh cho số đông học sinh, làm ảnh hưởng đến sức khỏe và học tập.
– Vì đây là không gian chung nên cần phải có ý thức giữ gìn vệ sinh thật tốt. Mỗi hành vi xả rác, bỏ rác không đúng nơi quy định đều đáng bị phê bình, khiển trách.
– Giữ gìn vệ sinh trường học, lớp học là trách nhiệm của mỗi học sinh. Mỗi học sinh phải thể hiện trách nhiệm trước tập thể. Đầu tiên là biết tôn trọng và giữ gìn vệ sinh trường lớp. Hành động này phải xuất phát từ ý thức tự giác, trách nhiệm xây dựng tập thể của học sinh.
– Biết giữ gìn vệ sinh trường lớp sạch sẽ thể hiện lối sống lành mạnh, văn minh và tiến bộ.
Giữ gìn vệ sinh trường lớp như thế nào?
– Không bôi bẩn, làm bẩn hay tô vẽ lên vách tường, bàn ghế và các vật dụng khác ở trường học, lớp học. Cũng không mang thức ăn lên lớp, không làm đổ nước ra sàn.
– Không vứt rác, xả rác bừa bãi. Phải tập thói quen bỏ rác đúng nơi quy định. Không làm rơi vãi hay vứt thức ăn xuống đất.
– Dọn vệ sinh trường học, lớp học sạch sẽ vào đầu giờ và cuối giờ học. Khi bước vào giờ học không mang theo bịch, túi hay các loại nước uống có màu, có đường bởi nó dễ làm bẩn lớp học. Hết giờ học phải dọn vệ sinh học bàn. Không được bỏ rác xuống sàn lớp, học bàn hay các góc phòng học. Bàn ghế phải được sắp xếp ngay ngắn.
– Tổ chức làm vệ sinh tập thể để cùng nhau bảo vệ, giữ gìn vệ sinh trường học, lớp học. Tuyên truyền, cổ động, phổ biến ý thức giữ gìn vệ sinh, tạo thói quen vệ sinh sạch sẽ trong tập thể và trong cả cộng đồng. Tuyên dương, ca ngợi và khen thưởng những học sinh gương mẫu; nhắc nhở, phê bình, khiển trách những học sinh có ý thức vệ sinh kém.
Bài học:
– Phải có ý thức giữ gìn vệ sinh trường học, lớp học.
– Giữ gìn vệ sinh trường học, lớp học góp phần bảo vệ môi trường sống của chúng ta.
Kết bài:
Giữ gìn về sinh trường học, lớp học, xây dựng môi trường học tập sạch sẽ, thân thiện và an toàn là trách nhiệm của mỗi học sinh. Một việc làm nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn trong cộng đồng.
Bài viết liên quan:
Suy nghĩ về rèn luyện kĩ năng sống của học sinh hiện nay
|
Discussion: Good habits from small things: Maintaining school hygiene - small jobs, big meaning.
Instruct
There are small things that have great meaning
Opening:
Humans are different from animals in that they know how to keep their living space clean to protect their health, avoid diseases, and create a clean and healthy living environment. One of the habits every student needs is to know how to keep the school clean. A small action but of great significance to the group and community.
Body of the article:
What is school hygiene?
Maintaining school hygiene is the act of preserving and protecting school and classroom space from being contaminated, unhygienic or polluted by garbage, waste, toxic bacteria, etc.
Why must we know how to keep schools clean?
– Schools and classrooms are where students learn and have fun. This is a common space with many students, so it is easily unsanitary due to garbage, food waste and food containers of students. If schools and classrooms are unsanitary, it can easily cause illness in a large number of students, affecting their health and learning.
– Because this is a common space, it is necessary to be conscious of good hygiene. Every act of littering or disposing of trash in the wrong place deserves criticism and reprimand.
– Keeping schools and classrooms clean is the responsibility of each student. Each student must show responsibility to the group. The first is to respect and keep the school clean. This action must come from students' self-awareness and responsibility for building a collective.
– Knowing how to keep schools clean demonstrates a healthy, civilized and progressive lifestyle.
How to keep the school clean?
– Do not smear, dirty or paint on walls, tables, chairs and other objects in schools and classrooms. Also don't bring food to class, don't spill water on the floor.
– Do not throw trash or litter indiscriminately. You must get into the habit of putting trash in the right place. Do not drop or throw food on the ground.
– Clean the school and classroom at the beginning and end of class. When entering class, do not bring bags, bags or colored or sugary drinks because they can easily stain the classroom. At the end of class, the desk must be cleaned. Do not leave trash on the classroom floor, desks or corners of the classroom. Tables and chairs must be arranged neatly.
– Organize collective cleaning to together protect and keep schools and classrooms clean. Propagate, promote and disseminate awareness of hygiene, create clean hygiene habits in the collective and in the whole community. Commend, praise and reward exemplary students; Remind, criticize, and reprimand students with poor hygiene awareness.
Lesson:
– Must be conscious of keeping schools and classrooms clean.
– Keeping schools and classrooms clean contributes to protecting our living environment.
End:
Maintaining school and classroom biology and building a clean, friendly and safe learning environment is the responsibility of every student. A small but meaningful job in the community.
Related articles:
Thinking about practicing life skills of today's students
|
Nghị luận: Thời gian làm nên giá trị
Hướng dẫn
Giá trị của thời gian đối với đời người
Mở bài:
Thời gian chính là sự thử thách lớn nhất đối với mọi sự tồn tại. Những gì vượt qua được thử thách khắc nghiệt của thừi gian đều khẳng định giá trị vững bền của mình. Thế nên, có người cho rằng: “Những thứ có giá trị đều phải được thử thách bằng một lượng thời gian đáng kể”. Chính mỗi chúng ta sẽ khẳng định mạnh mẽ giá trị của thời gian trong cuộc sống của chính mình.
Thân bài:
Thời gian là gì?
Thời gian là khái niệm chỉ trình tự sảy ra của các sự kiện, biến cố và khoảng kéo dài của chúng. Thời gian thường được tính bằng giây, phút, giờ, ngày, tháng,năm, thế kỉ,…
Những thứ có giá trị là những gì có thể tạo ra những lợi ích trong đời sống con người.
Thử thách là những khó khăn, trở ngại, gian khổ trong cuộc sống mà con người cần có nghị lực mới vượt qua được.
Những gì có giá trị đều được thử thách bằng một lượng thời gian đáng kể
Sự tồn tại hay hủy diệt của vạn vật đều phụ thuộc vào vòng luân chuyển của thời gian. Thời gian quyết định sự sinh tồn hay chấm dứt sự sinh tồn của chúng ta và của mọi vật trên thế gian này. Bởi thế, những gì vượt qua được những khó khăn, trở ngại và sự tàn phá của thời gian đều là những thứ có giá trị vững bền.
Bởi thế, vì phải trải qua một giai đoạn lâu dài hơn nên giá trị của gỗ trắc lớn hơn gỗ thông rất nhiều. Một cây thông chỉ sống được khoảng vài chục năm, gỗ của nó sẽ sớm mục nát. Còn cây trắc có thể sống đến vài trăm năm và gỗ của nó cũng tồn tại đến nghìn năm sau. Chính vì đã vượt qua thử thách của thời gian để sinh trưởng và tồn tại, cây trắc đã khẳng định giá trị vượt trội của mình.
Không có một thành công nào mà không phải trải qua gian khổ:
Con người dù có trí tuệ cao thì cũng chịu sự thử thách của dòng thời gian thăm thẳm. Bằng trí tuệ, con người đã từng bước làm chủ bản thân làm chủ sự sống và khát vọng vượt lên sự tàn phá của thời gian nhưng chưa thể vượt qua được quy luật của nó. Chính vì biết đấu tranh, khát vọng vươn cao vươn xa trong cuộc sống và khám phá vũ trụ, con người đã khẳng định được giá trị và vị trí tối cao của mình.
Kết bài:
Thời gian vừa là yếu tố thúc đẩy sự trưởng thành và khẳng định giá trị của mọi vật và cũng là yếu tố hủy diệt mọi vật. Biết được điều đó, mỗi chúng ta phải không ngừng nỗ lực hoàn thiện mình, sẵng sàng vượt qua khó khăn, thử thách để tồn tại cùng nó. Chính giá trị vượt trội làm cho con người tồn tại đến vĩnh hằng.
|
Discussion: Time creates value
Instruct
The value of time in human life
Opening:
Time is the greatest test of all existence. Anything that can overcome the harsh challenges of time affirms its lasting value. Therefore, some people say: "Things that are valuable must be tested by a significant amount of time." Each of us will strongly affirm the value of time in our own lives.
Body of the article:
What is time?
Time is a concept that refers to the sequence of occurrence of events and events and their duration. Time is usually calculated in seconds, minutes, hours, days, months, years, centuries, etc.
Valuable things are things that can create benefits in human life.
Challenges are difficulties, obstacles, and hardships in life that people need strength to overcome.
Anything of value is tested by a significant amount of time
The existence or destruction of all things depends on the cycle of time. Time determines the existence or end of our existence and that of everything in this world. Therefore, anything that can overcome difficulties, obstacles and the ravages of time is something that has lasting value.
Therefore, because it has to go through a longer period, the value of rosewood is much greater than that of pine. A pine tree only lives for a few decades, its wood will soon rot. The rosewood tree can live for several hundred years and its wood can also last for thousands of years. Because it has overcome the test of time to grow and survive, the rosewood tree has affirmed its outstanding value.
There is no success without going through hardships:
Even if humans have high intelligence, they will still be tested by the abyss of time. With wisdom, people have gradually mastered themselves, mastered life and aspired to overcome the ravages of time but could not overcome its laws. Because of the ability to fight, the desire to reach higher in life and explore the universe, humans have affirmed their value and supreme position.
End:
Time is both a factor that promotes growth and affirms the value of all things, and also a factor that destroys all things. Knowing that, each of us must constantly strive to improve ourselves, be ready to overcome difficulties and challenges to survive with it. It is the outstanding value that makes people exist for eternity.
|
Nghị luận: Trong thế giới này chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt” (Martin Luther King)
Hướng dẫn
Sự im lặng đáng sợ của những người tốt trước nghịch cảnh của người khác
Mở bài:
Kẻ xấu thì luôn xấu cả trong hành động và lời nói. Thế nhưng, người tốt cùng có thể xấu nếu như họ thờ ơ và im lặng trước những sự việc cần nói, cần hành động. Sự im lặng của họ có thể xuất phát bởi một lí do nào đó, ta ít khi hiểu được. Sự im lặng của họ có thể khiến ta bực bội hay oán giận. Bàn về điều đó, nhà thần học người Đức Martin Luther King đã từng nói: “Trong thế giới này chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt”.
Thân bài:
Sự im lặng là gì?
Sự im lặng là không có hành động gì trước một sự việc đáng lẽ phải có thái độ, phải có phản ứng. Sự im lặng còn được hiểu với nhiều biểu hiện và nguyên nhân khác nhau. Im lặng là không tham gia tranh luận, không can thiệp vào sự việc nào đó. Im lặng còn có thể được hiểu là thái độ thờ ơ, vô cảm, lạnh lùng với những gì đang xảy ra xung quanh.
Nguyên nhân của sự im lặng cũng được lí giải phức tạp. Có thể nó xuất phát từ sự vô cảm của con người. Cũng có thể nảy sinh từ quan điểm sống “im lặng là vàng” của một số người.
Trong câu nói của Martin Luther King, sự im lặng của người tốt chính là thái độ bàng quan, hững hờ của họ đối với sự việc đáng ra họ phải có hành động hoặc thái độ can thiệp, xử lí để hỗ trợ, bênh vực kẻ yếu đuối, bảo vệ công lí, công bình. Cách biểu hiện của họ không có gì xấu nhưng nó vô tình tiếp tay cho cái xấu, cái ác, khiến cho con người hiền lương mất dần niềm tin tưởng ở nơi họ. Im lặng không phải là xấu. Nhưng nó cũng chẳng khác gì hơn hành động lỗ mãn và lời nói cay nghiệt của kẻ xấu. Nó khiến ta xót xa, hối tiếc khi đã đặt niềm tin và lòng kính trọng ở họ.
Tại sao khi người tốt tỏ thái độ im lặng trước sự việc cần can thiệp lại làm ta xót xa?
Người tốt không chỉ là người không gây hại cho người khác. Người được coi là người tốt là người hội tụ đủ những phẩm chất tốt đẹp ở đời và có đóng góp hữu ích đối với cuộc sống của mọi người xung quanh họ. Họ luôn biết làm những điều nên làm và không làm những điều không nên làm. Họ biết tôn trọng các nguyên tắc chung, bênh vực và bảo vệ công lí. Họ luôn sống vì người khác và sẵn sàng hỗ trợ, giúp đỡ hay bênh vực kẻ yếu thế hơn mình trong khó khăn hoạn nạn. Bởi thế, người tốt luôn được người khác kính trọng, yêu thương và tin tưởng.
Sự im lặng của người tốt trước một sự việc đáng lẽ ra họ phải có thái độ khiến ta hụt hẫng. Trong hoàn cảnh này, người tốt ấy đã không có những hành động thường thấy ở họ. Sự im lặng của họ như ủng hộ, đồng tình với cái xấu, kẻ xấu. Không những người yếu thế bị tổn hại mà kẻ xấu còn được nước lấn tới.
Sự im lặng đáng sợ của người tốt như biểu hiện một phần giả dối và tối tăm của họ mà bấy lâu họ giấu kín. Có vẻ như họ sống là kẻ hai mặt, lòng dạ phản trắc. Và khi thời cơ đến, cái bản chất đáng khinh ấy lại biểu lộ ra ngoài xấu xa và tàn nhẫn. Điều đó khiến ta thấy xót xa bởi niềm tin của chúng ta đã bị lợi dụng. Sự tôn quý bấy lâu ở họ là không có thật. Cái đáng sợ nhất đó là ta lại tin tưởng và đặt cả cuộc sống của mình ở con người ấy.
Thế nhưng sự im lặng của người tốt chưa thể khẳng định họ là người xấu xa
Ai cũng có một cuộc sống riêng trong một tập thể thống nhất. Ai cũng cần phải lo cho bản thân và người thân của mình. Sự nhìn nhận của chúng ta trước sự im lặng của người tốt đôi khi hơi quá đáng và vô cảm bởi lòng ích kỉ. Có thể họ vì một lí do nào đó mà tỏ ra im lặng. Hãy thấu hiểu hơn nữa và cảm thông với họ.
Đôi khi cũng phải nhìn lại, sự việc xảy ra có cần phải can thiệp hay không. Người tốt luôn có cái nhìn đúng đắn của họ. Họ luôn bình tĩnh, trí tuệ và tự tin. Họ có lí do để im lặng. Và khi sự việc qua đi, sự im lặng của họ sẽ có ý nghĩa.
Đến cả đức Phật vĩ đại cũng phải im lặng trước những đau khổ của trần gian. Không phải người không muốn cứu vớt tất cả. Không phải người nhẫn tâm đứng nhìn chúng sinh lầm than. Cuộc sống luôn có những quy luật của nó. Làm việc tốt cũng cần đạt được sự tự nhiên luôn là cách làm của các bậc vĩ nhân. Làm việc tốt cũng cần phải kham nhẫn. Đừng bao giờ ta có cái nhìn kì thị đối với bất kì ai có hành động không hợp ý mình. Vì có thể, ở họ, có một lí do nào đó, rất khó nói ra.
Không thể phủ nhận sự im lặng của người người tốt trước những việc cần phải can thiệp là một phản ứng tiêu cực, cần phải lên án. Trước những việc cần làm, ta nên làm một cách mạnh mẽ. Bởi ta đã xuất hiện ở đó và cần có trách nhiệm đối với những gì đang xảy ra. Người yếu thế rất cần ta giúp đỡ để vượt qua khó khăn. Không ai khác trong lúc này, ta chính là người được họ kì vọng nhất.
Hãy luôn đứng về phía chân lý, lấy tình thương con người làm động lực cho bản thân, không ngại ngần gian khó, không tính toán hơn thua. Hãy sống vì người khác thì người khác cũng vì mình mà không ngại sẻ chia giúp đỡ.
Làm việc tốt, hy vọng người khác cảm ơn thì ân đức mất đi một nửa. Làm việc tốt mà dương dương tự đắc, khoe khoang đắc chí thì ân đức chẳng thể tạo thành. Mọi sự việc muốn làm đều phải để tự nhiên. Tự nhiên mới là cảnh giới cao nhất khi làm một người tốt. Sự tự nhiên ấy phải đạt được cái lí cái tình ở đời thì mới có ý nghĩa.
Kết bài:
Cuộc sống không nên im lặng theo kiểu của nhà tu hành. Hãy luôn hồ hởi trước cuộc sống và sống mãnh liệt. Đừng sợ! Đừng tính toán hơn thua. Cũng đừng kiêu ngạo, tự đắc. Hành động tốt đẹp thể hiện và khẳng định những phẩm chất tốt đẹp vốn có bên trong. Không nên vì một lí do nào đó mà bỏ mặc người khác trong khó khăn hoạn nạn.
|
Essay: In this world we are not only saddened by the actions and words of bad people but also by the terrifying silence of good people" (Martin Luther King)
Instruct
The terrifying silence of good people in the face of other people's adversity
Opening:
Bad people are always bad in both actions and words. However, good people can also be bad if they are indifferent and silent about things that need to be said and acted upon. Their silence may come from a reason we rarely understand. Their silence can make us frustrated or resentful. Discussing that, German theologian Martin Luther King once said: "In this world we are not only saddened by the actions and words of bad people but also by the terrifying silence of good people." ”.
Body of the article:
What is silence?
Silence is not taking any action in the face of an event that should require an attitude, a reaction. Silence is also understood with many different expressions and causes. Silence means not participating in debate, not interfering in certain matters. Silence can also be understood as an indifferent, insensitive, cold attitude towards what is happening around.
The cause of silence is also complicatedly explained. Maybe it comes from human insensitivity. It may also arise from the view of life "silence is golden" of some people.
In the words of Martin Luther King, the silence of good people is their indifferent, indifferent attitude towards things that they should have taken action or the attitude to intervene and handle to support and defend. the weak, protecting justice and fairness. Their way of expression is not bad, but it unintentionally supports evil and evil, causing good people to gradually lose trust in them. Silence is not bad. But it is no different than the rude actions and harsh words of bad people. It makes us feel sad and regret having placed our trust and respect in them.
Why does it make us feel sad when good people remain silent in the face of things that need intervention?
A good person is not just someone who does not harm others. A person who is considered a good person is someone who has all the good qualities in life and makes useful contributions to the lives of people around them. They always know how to do what they should do and not do what they shouldn't do. They know how to respect general principles, defend and protect justice. They always live for others and are ready to support, help or defend those weaker than themselves in times of trouble. Therefore, good people are always respected, loved and trusted by others.
The silence of good people in the face of an incident where they should have an attitude makes us disappointed. In this situation, that good person did not take the usual actions of them. Their silence seems to support and agree with bad things and bad people. Not only are weak people harmed, but bad people are also encroached upon.
The terrifying silence of good people seems to express a false and dark part of themselves that they have kept hidden for a long time. It seems like they live as two-faced people with treacherous hearts. And when the time comes, that despicable nature manifests itself as evil and cruel. That makes us feel sad because our trust has been taken advantage of. Their long-standing nobility is unreal. The scariest thing is that we trust and put our whole life in that person.
But the silence of good people cannot confirm that they are bad people
Everyone has their own life within a unified group. Everyone needs to take care of themselves and their loved ones. Our recognition of the silence of good people is sometimes a bit excessive and insensitive due to selfishness. Maybe they were silent for some reason. Please understand more and sympathize with them.
Sometimes we have to look back to see if what happened needed intervention or not. Good people always have their correct view. They are always calm, intellectual and confident. They have reason to be silent. And when the incident is over, their silence will be meaningful.
Even the great Buddha had to remain silent before the suffering of the world. It's not that people don't want to save everyone. Not someone who has the heart to stand by and watch sentient beings suffer. Life always has its rules. Doing good work also requires naturalness, which is always the way of great men. Doing good work also requires patience. We should never have a discriminatory view towards anyone whose actions do not suit our wishes. Because maybe, in them, there is some reason, it is difficult to say.
It cannot be denied that the silence of good people in the face of things that require intervention is a negative reaction and must be condemned. Before we do what needs to be done, we should do it strongly. Because we appeared there and need to be responsible for what is happening. Weak people need our help to overcome difficulties. There is no one else at this moment, I am the one they expect the most.
Always stand on the side of truth, use love for people as your motivation, don't be afraid of hardships, and don't calculate wins and losses. Live for others and others will also live for you without being afraid to share and help.
If you do good deeds and hope others will thank you, half of your kindness will be lost. If you do good deeds and become self-satisfied, boasting and being proud, virtue cannot be created. Everything you want to do must be done naturally. Nature is the highest realm when being a good person. That naturalness must achieve the meaning of life in order to have meaning.
End:
Life should not be silent like a monk. Always be excited about life and live intensely. Do not be afraid! Don't calculate wins and losses. Don't be arrogant or complacent. Good actions express and affirm the good qualities inherent within. You should not, for any reason, leave others in trouble.
|
Nghị luận: Tuyên bố thế giới về sự sống còn, quyền được bảo vệ và phát triển của trẻ em
Hướng dẫn
Tuyên bố thế giới về sự sống còn, quyền được bảo vệ và phát triển của trẻ em
Nội dung:
Trích tuyên bố của Hội Nghị cấp cao thế giới về trẻ em họp tại Liên Hợp Quốc ngày 30/9/1990.
Bố cục: 3 phần
– Sự thách thức: thực trạng cuộc sống và hiểm hoạ.
– Cơ hội: Khẳng định những điều kiện thuận lợi để chăm sóc và bảo vệ trẻ em.
– Nhiệm vụ: Nêu lên các nhiệm vụ cụ thể.
Thực trạng của nhiều trẻ em trên thế giới:
– Trẻ em bị phó mặc cho những hiểm hoạ
– Trẻ em là nạn nhân của chiến tranh và bạo lực
– Trẻ em gánh chịu đựng những thảm hoạ của đói nghèo và khủng hoảng kinh tế.
– Mỗi ngày có 40.000 trẻ em chết do suy dinh dưỡng và bệnh tật.
Cơ hội:
– Các nước hợp tác với nhau để đủ phương tiện và kiến thức nhằm hạn chế bớt những đau khổ mà trẻ em phải chịu đựng… từ đó thực hiện công ước về quyền trẻ em.
– Các nước đoàn kết quốc tế để ngăn chặn các loại dịch bệnh gây tử vong, hạn chế ô nhiễm môi trường, tăng cường phát triển kinh tế, giải từ quân bị… để việc thực hiện quyền trẻ em được tốt hơn.
Nhiệm vụ:
– Tăng cường sức khoẻ và chế độ dinh dưỡng trẻ em.
– Chăm sóc trẻ em tàn tật và có hoàn cảnh khó khăn.
– Các em gái phải được đối xữ bình đẳng.
– Bảo đảm cho trẻ em được học hết bậc giáo dục cơ sở.
– Chăm sóc các bà mẹ mang thai, thực hiện kế hoạch hoá gia đình.
– Giúp trẻ em nhận thức được giá trị bản thân, có khả năng hoà nhập vào xã hội.
– Khôi phục lại sự tăng trưởng và phát triển kinh tế đều đặn ở tất cả các nước.
– Đòi hỏi tất cả các nước phải nổ lực và phối hợp với nhau vì sự sống còn và phát triển của trẻ em vì tương lai của toàn nhân loại.
Bài làm
Trong các quyền về trẻ em trên thế giới, không thể thiếu được một quyền quan trọng đối với trẻ em là quyền bảo vệ trẻ em, tạo những cơ hội cho trẻ em học tập, phát triển và bảo vệ trẻ em trước những nguy cơ trong cuộc sống.
Trước những thách thức to lớn khiến trẻ em bị kiềm hãm, khó phát triển và cũng là nạn nhân của các cuộc khủng hoảng kinh tế, đói nghèo, bệnh tật hay thậm chí là tệ nạn xã hội… Đối với những thách thức đó, thế giới đã tạo ra những thay đổi tạo cơ hội cho trẻ em phát triển. Bằng cách là các nước trên thế giới đã liên kết với nhau đặt ra các quyền lợi dành cho trẻ em hay nói cách khác là tạo nên những phúc lợi cho quyền trẻ em. Hay tạo ra những điều kiện để trẻ em tránh khỏi những cuộc chiến tranh hay các cuộc xuy đột chính trị, hạn chế sự bóc lột, hành hạ, bạo lực hay rơi vào đường của tệ nạn xã hội.
Trẻ em sẽ là những con người trong tương lai giúp đất nước phát triển và sánh vai với các nước hiện đại khác. Nên về vấn đề tạo cơ hội để bảo vệ, chăm sóc để trẻ em phát triển đã được cộng đồng quốc tế nói chung và nước Việt Nam nói riêng, ý thức đầy đủ cụ, cụ thể, thiết thực. Để xứng đáng với việc bảo vệ, quan tâm, chăm sóc ấy, chúng ta cần phải không ngừng nỗ lực trong học tập, rèn luyện để có thể gánh vác trọng trách tương lai đất nước sau này.
Bài làm 2:
“Bảo vệ và phát triển trẻ em” là một trong những nhiệm vụ quan trọng hàng đầu ở mỗi đất nước. Bởi ;” Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai ”. Đây là câu nói mang đầy đủ ý nghĩ về trẻ em.Mọi đứa trẻ đều ngây thơ như một tờ giấy trắng, lại rất dễ bị tổn thương nên cần được nâng niu, yêu thương, cần được khuyến khích cho chúng can đảm hơn trong cuộc sống, được thoải mái vui chơi, học tập, không âu lo, buồn tủi.
Hiện nay ở các nơi trên thế giới, sự phát triển của trẻ em không được đảm bảo hoàn toàn. Nhất là ở những nước nghèo, trẻ em không được đáp ứng đủ các nhu cầu về vật chất: đó nghèo, không có nhà ở; và thiếu thốn về cả tinh thần: không có cha mẹ, không được đến trường. Và có khi là bị tước đi những quyền lợi ích của chính mình
Chăm sóc, giáo dục hay quan trọng hơn là việc bảo vệ trẻ em chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng. Đây không phải là việc riêng của một cá nhân nào mà chính là trách nhiệm của toàn xã hội. Tuy nhiên, bảo vệ trẻ em hiện nay vẫn đang là sự việc không được mọi người thực sự xem trọng nên vẫn còn nhiều thách thức. Số trẻ em bị tai nạn thương tích ngày càng giảm, tuy nhiên nổi lên những năm gần đây là số lượng trẻ em bị bạo hành, xâm hại ngày càng cao. Có tình trạng trẻ em gái bị rủ rê, lừa gạt, ép buộc đi khỏi địa phương, đi nơi khác làm việc hoặc bị bán ra nước ngoài nhưng các cơ quan chức năng, kể cả gia đình chưa chủ động nắm bắt, vẫn còn lơ là trong việc bảo vệ trẻ nhỏ. Thậm chí vấn đề bất bình đẳng giữa trẻ em giàu- nghèo, người dân tộc thiểu số hay nông thôn- thành thị vẫn còn khá rõ rệt. Tuyên truyền các điều luật về bảo vệ trẻ em còn kém, nhất là ở nông thôn, miền núi và vùng sâu vùng xa.
Để chăm sóc, giáo dục và bảo vệ trẻ em một cách tốt nhất, hướng các em đến một môi trường lành mạnh, cơ bản, để phát triển toàn diện, sẽ cần rất nhiều thời gian. Điều này không đơn thuần chỉ là trách nhiệm, mà chúng ta, mỗi gia đình, cả cộng đồng xã hội đều phải vào cuộc bằng cả cái nhìn tích cực và trái tim yêu thương dành cho trẻ. Hơn thế, còn phải biết lắng nghe trái tim trẻ em nói bằng sự tôn trọng của người lớn, chỉ như thế, chúng ta mới dễ dàng vượt qua được những thách thức.
Ngày nay, nước ta vẫn còn rất nhiều trẻ em không được đến trường để phát triển về tri thức. Mỗi trẻ em có khả năng tiếp thu kiến thức tốt hơn rất nhiều so với người lớn. Việc trẻ em không được đi học sẽ khiến cho đất nước mất đi rất nhiều nhân tài và nguồn nhân lực lớn cho phát triển nước ta. Ngoài ra, có nhiều trẻ em đã không đc đi học còn bị bóc lột sức lao động bằng những công việc nặng nhọc. Bên cạnh đó nước ta cũng đã quản lí chặc chẽ hơn về quyền bảo vệ trẻ em. Trẻ em ngày càng được học tập trong môi trường cải thiện hơn trước và được bảo vệ hết sức nghiêm ngặc. Là một người học sinh, cảm nhận của chúng em về việc bảo vệ và phát triển trẻ em nước ta đang có những đổi mới tốt hơn giúp cho cuộc sống trẻ em phần nào lành mạnh hơn.
Vấn đề bảo vệ trẻ em đã được thế giới nói chung và Việt nói riêng ý thức đầy đủ và xây dựng kế hoạch nhằm đảm bảo tất cả các trẻ em được an toàn và phát triển một cách toàn diện
Để xứng đáng với sựu quan tâm, chăm sóc của mọi người,mỗi người học sinh chúng ta phải có ý thức vươn lên, cố găng trong học tập và rèn luyện sánh đất nước có thể sánh cùng năm châu như Bác Hồ đã nói.
|
Discussion: World declaration on the survival, protection and development of children
Instruct
World declaration on the survival, protection and development of children
Content:
Excerpt from the declaration of the World Summit on Children held at the United Nations on September 30, 1990.
Layout: 3 parts
– Challenge: life situation and dangers.
– Opportunity: Affirming favorable conditions to care for and protect children.
– Mission: State specific tasks.
The current situation of many children in the world:
– Children are left at the mercy of dangers
– Children are victims of war and violence
– Children suffer the disasters of poverty and economic crisis.
– Every day, 40,000 children die due to malnutrition and disease.
Opportunity:
– Countries cooperate with each other to have enough means and knowledge to limit the suffering that children have to endure... thereby implementing the convention on children's rights.
– Countries unite internationally to prevent fatal epidemics, limit environmental pollution, enhance economic development, disarm... to better implement children's rights.
Mission:
– Improve children's health and nutrition.
– Caring for disabled children and disadvantaged children.
– Girls must be treated equally.
– Ensure that children complete basic education.
– Taking care of pregnant mothers and implementing family planning.
– Help children realize their own value and be able to integrate into society.
– Restore steady economic growth and development in all countries.
– Requires all countries to make efforts and coordinate with each other for the survival and development of children for the future of all humanity.
Assignment
Among children's rights in the world, an important right for children is indispensable: the right to protect children, create opportunities for children to learn, develop and protect children from risks. in life.
Faced with great challenges that make children constrained, difficult to develop and also victims of economic crises, poverty, disease or even social evils... Regarding those challenges, The world has made changes that create opportunities for children to develop. By way of countries around the world have joined together to set rights for children or in other words create benefits for children's rights. Or create conditions for children to avoid wars or political conflicts, limit exploitation, abuse, violence or fall into the path of social evils.
Children will be the people in the future who will help the country develop and stand shoulder to shoulder with other modern countries. Therefore, the issue of creating opportunities to protect and care for children to develop has been fully, specifically and practically aware of the international community in general and Vietnam in particular. To be worthy of that protection, care, and care, we need to constantly make efforts in studying and training so that we can shoulder the responsibility of the country's future.
Exercise 2:
"Protecting and developing children" is one of the most important tasks in every country. By ;" Children today, tomorrow the world ". This is a saying that carries the full meaning of children. Every child is as innocent as a blank sheet of paper, and very vulnerable, so they need to be cherished, loved, and encouraged to be more courageous in life. life, freely play, study, without worries or sadness.
Currently in many parts of the world, children's development is not completely guaranteed. Especially in poor countries, children do not have their material needs met: they are poor and do not have a home; and mentally deprived: not having parents, not being able to go to school. And sometimes they are deprived of their own rights and benefits
Caring for, educating or more importantly protecting children has never been easy. This is not the sole responsibility of any individual but the responsibility of the entire society. However, child protection is still an issue that is not really taken seriously by everyone, so there are still many challenges. The number of children injured in accidents is decreasing, but in recent years, the number of children being abused and abused has been increasing. There is a situation where girls are enticed, deceived, forced to leave the locality, go to work elsewhere or are sold abroad, but the authorities, including families, have not proactively caught it. neglect in protecting children. Even the problem of inequality between rich and poor children, ethnic minorities or rural and urban children is still quite obvious. Propaganda of laws on child protection is poor, especially in rural, mountainous and remote areas.
To best care for, educate and protect children, to direct them to a healthy, basic environment for comprehensive development, it will take a lot of time. This is not simply a responsibility, but we, each family, and the entire social community must participate with a positive outlook and a loving heart for children. Moreover, we must also know how to listen to children's hearts with the respect of adults. Only then can we easily overcome challenges.
Today, in our country there are still many children who do not go to school to develop knowledge. Every child has the ability to absorb knowledge much better than adults. Children not being able to go to school will cause the country to lose a lot of talent and great human resources for our country's development. In addition, many children who do not go to school are still exploited for hard work. Besides, our country has also more strictly managed the rights to protect children. Children are increasingly learning in an improved environment than before and are protected very strictly. As a student, our feelings about protecting and developing children in our country are having better innovations that help make children's lives somewhat healthier.
The issue of child protection has been fully recognized by the world in general and Vietnam in particular and plans have been developed to ensure all children are safe and develop comprehensively.
To be worthy of everyone's attention and care, each of us students must be conscious of rising and trying hard in studying and training so that the country can compare with the five continents as Uncle Ho said.
|
Nghị luận: Vấn đề đọc sách của học sinh hiện nay
Hướng dẫn
Học sinh hãy không ngừng đọc sách để không ngừng tiến bộ
Mở bài:
Sách là một phương tiện dùng để ghi chép, lưu giữ và lưu truyền tri thức trong xã hội loài người. Sách đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển tri thức. Mỗi quyển sách là một động lực phát triển văn minh xã hội. Ngày nay, do nền công nghệ thông tin phát triển mạnh, sách đã bị xem thường. Xu hướng toàn cầu hóa diễn ra ồ ạt, khiến cho học sinh ngày nay không chịu đọc sách. Một thực tế cần phải xác nhận là học sinh ngày nay không còn yêu mến sách nữa. Việc đọc sách của học sinh vì thế cũng rất hạn chế.
Thân bài:
Trước sự phát triển của cuộc sống, con người nguyên thủy nhận thức rõ tầm quan trọng của tri thức. Họ tìm cách lưu giữ những thông tin mình đã nhận thức được để lại cho các thế hệ sau. Và sách đã ra đời. Có thể nói từ khi có sách thì nền văn minh của loài người mới được xác thực.
Sách điện tử – hình thức mới của sách ở tương lai.
Hình thức ban đầu của sách là những hình khắc và kí tự lên vách đá, mai rùa, xương thú. Rồi đến thời kì viết chữ lên thẻ tre, thẻ trúc, lên tấm vải. Cuối cùng là viết hoặc in lên trang giấy và đóng thành tập. Trải qua thời gian, hình thức của sách không ngừng thay đổi. Càng thay đổi, sách ngày càng tiện lợi, dễ sử dụng và bảo quản hơn.
Trước đây, sách là phương tiện chính để học tập, giáo dục và phổ biến tri thức trong xã hội. Ngày nay, nhờ các thành tựu của nền khoa học kĩ thuật, các phương tiện truyền thông và thiết bị điện tử gần như đã thay thế vai trò của sách. Con người đã tiến hành ghi chép và lưu trữ tri thức vào các bộ nhớ điện tử. Đồng thời phổ biến nó bằng các định dạng thông qua các ứng dụng điện tử.
Người đọc có thể tiếp cận nguồn tri thức mà không cần phải giở từng trang sách. Công cụ tìm kiếm của Google là một minh chứng rõ ràng cho hình thức này. Bộ lưu trữ điện tử sẽ là hình thức của sách ở tương lai.
Có hai hình thức sách cùng tồn tại song song ở nước ta là sách giấy và sách điện tử. Ngoài ra, còn có các ứng dụng cung cấp tri thức một cách phong phú, khá đầy đủ. Sách điên tử luôn tạo được sự tiện lợi và hứng thú cho người đọc.
Theo khảo sát của các tổ chức thế giới, tỉ lệ người đọc sách tại nước ta còn khá cao. Tuy nhiên, ở lứa tuổi học sinh, tỉ lệ này lại khá thấp. Đó cũng là thực trạng chung của cá nước trên thế giới.
Học sinh Việt Nam ngày nay không có hứng thú đọc sách. Ngoài những quyển sách bắt buộc phải đọc học sinh ít quan tâm đến sách khác. Học sinh thường hay đọc các loại truyện tranh có nội dung nhảm nhí, vô bổ mà ít tìm đến các loại sách khoa học. Những quyển sách văn học tuổi teen với nội dung dễ dãi thường được học sinh lựa chọn đọc. Còn sách lịch sử, sách địa lí, sách khoa học gần như không nằm trong danh mục lựa chọn.
Việc học sinh không muốn đọc những quyển sách có nội dung nghiên cứu khoa học, học thuật, nghệ thuật,… xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Bởi đó là lĩnh vực khó, đòi hỏi nhiều công sức. Kéo theo đó là những hậu quả lớn gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của con người và xã hội.
Nguyên nhân khiến học sinh không còn hứng thú đọc sách:
Trước hết, là phải nói đến sự phát triển của công nghệ thông tin. Công nghệ điện tử số làm cho hình thức và phương thức đọc sách có nhiều thay đổi. Việc đọc sách ngày nay không nhất thiết là đọc trang sách in hay ngồi trong phòng. Học sinh có thể đọc trang sách điện tử bất cứ lúc nào và bất cứ đâu. Sự phát triển rầm rộ của các ngành công nghệ giải trí với những chương trình mới lạ, đặc sắc thu hút học sinh theo dõi. Từ đó học sinh lơ là việc đọc sách.
Thật không thể nào kể hết được các kênh truyền hình giải trí đang được phát sóng hiện nay. Ngoài những kênh phim truyện còn có những chương trình trực tiếp. Các chương trình này tương tác thực tế, sống động vô cùng. Sự phát triển của các phương tiện truyền thông tạo điều kiện cho học sinh dễ dàng tiếp cận với văn bản điện tử hơn. Học sinh hoặc chơi game, hoặc giải trí tầm thường. Từ đó không còn hứng thú với sách. Việc đọc sách trở nên nhàm chán, không còn hấp dẫn nữa.
Gia đình, nhà trường và xã hội thiếu quan tâm đến việc phát triển tâm hồn và năng lực trí tuệ cho học sinh. Phụ huynh vì bận rội với công việc mà không quan tâm khuyến khích con cái đọc sách. Nhà trường không có kế hoạch đọc sách, hay không gian đọc sách cho học sinh. Xã hội không có chương trình khuyến khích, cổ động việc đọc sách trong toàn dân để nâng cao dân trí. Và dường như, khôi phục thói quen đọc sách trong toàn dân chỉ nằm trên khẩu hiệu.
Các nhà xuất bản chạy theo lợi nhuận, không chịu đầu tư vào chất lượng và số đầu sách mới. Trên kệ sách hầu như chỉ thấy các tác phẩm quen thuộc được chỉnh sửa bìa sách cho khác đi mà ít thấy những tác phẩm mới có giá trị, thực sự mang lại lợi ích cho người đọc.Việc kiểm soát của các cơ quan chức năng chưa thật sự chặt chẽ và nghiêm khắc khiến cho sách giả, sách kém chất lượng tràn lan trên thị trường làm mất niềm tin ở người đọc.
Hậu quả của việc lười biếng đọc sách:
Tình trạng học sinh ngày nay ít đọc sách đã gây ra những hậu quả lớn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của con người và ổn định trật tự xã hội.
Không đọc sách làm cho tâm hồn học sinh khôn héo, thiếu cảm xúc và những rung động chân thành. Học sinh ngày càng trở nên cộc cằn, ăn nói tục tĩu, ứng xử thiếu lịch sự, thường vô lễ với thầy cô và người lớn. Việc ít đọc sách khiến học sinh không biết cảm thông, chia sẻ hay yêu thương; không biết tự kiềm chế bản thân làm nảy sinh ngày càng nhiều các vụ bạo lực sảy ra trong học đường.
Phê phán:
Không những ít đọc hoặc không đọc sách, thiếu sự tôn trọng đối với sách, nhiều học sinh còn tỏ ra xem thường sách, có hành vi hủy hoại sách. Những người như thế thật đáng chê trách.
Giải pháp và hành động:
Đối với học sinh:
– Hãy đọc sách mỗi ngày để phát triển trí tuệ và tâm hồn.
– Hãy quý trọng sách, giữ gìn và bảo vệ sách.
– Khuyến khích bạn bè, người thân cùng đọc sách. Tổ chức thảo luận, bàn luận về những quyển sách hay, ý nghĩa, có giá trị lớn lao.
– Vừa đọc sách vừa rèn luyện mình.
Đối với gia đình, nhà trường, xã hội:
– Quan tâm bồi dưỡng tâm hồn và trí tuệ các em bằng những quyển sách hay, có nội dung trong, lành mạnh.
– Khuyến khích và tổ chức đọc sách trong trường học và ngoài xã hội, tạo được phong trào đọc sách trong toàn dân.
– Các cơ quan chức năng kiểm soát chặc chẽ việc xuất bản và lưu hành các ấn phẩm sách, đảm bảo chất lượng, phục vụ tốt cho nhu cầu của người đọc hiện nay.
Kết bài:
Đọc sách là thể hiện lòng biết ơn đối với người xưa và trách nhiệm đối với bản thân, gia đình và đất nước. hãy lựa chọn cho mình những quyển sách hay và đọc nó hằng ngày. Đó chính là con đường đúng đắn dẫn bước ta đến cánh cửa của tương lai.
|
Nghị luận: Vấn đề đọc sách của học sinh hiện nay
Hướng dẫn
Học sinh hãy không ngừng đọc sách để không ngừng tiến bộ
Mở bài:
Sách là một phương tiện dùng để ghi chép, lưu giữ và lưu truyền tri thức trong xã hội loài người. Sách đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển tri thức. Mỗi quyển sách là một động lực phát triển văn minh xã hội. Ngày nay, do nền công nghệ thông tin phát triển mạnh, sách đã bị xem thường. Xu hướng toàn cầu hóa diễn ra ồ ạt, khiến cho học sinh ngày nay không chịu đọc sách. Một thực tế cần phải xác nhận là học sinh ngày nay không còn yêu mến sách nữa. Việc đọc sách của học sinh vì thế cũng rất hạn chế.
Thân bài:
Trước sự phát triển của cuộc sống, con người nguyên thủy nhận thức rõ tầm quan trọng của tri thức. Họ tìm cách lưu giữ những thông tin mình đã nhận thức được để lại cho các thế hệ sau. Và sách đã ra đời. Có thể nói từ khi có sách thì nền văn minh của loài người mới được xác thực.
Sách điện tử – hình thức mới của sách ở tương lai.
Hình thức ban đầu của sách là những hình khắc và kí tự lên vách đá, mai rùa, xương thú. Rồi đến thời kì viết chữ lên thẻ tre, thẻ trúc, lên tấm vải. Cuối cùng là viết hoặc in lên trang giấy và đóng thành tập. Trải qua thời gian, hình thức của sách không ngừng thay đổi. Càng thay đổi, sách ngày càng tiện lợi, dễ sử dụng và bảo quản hơn.
Trước đây, sách là phương tiện chính để học tập, giáo dục và phổ biến tri thức trong xã hội. Ngày nay, nhờ các thành tựu của nền khoa học kĩ thuật, các phương tiện truyền thông và thiết bị điện tử gần như đã thay thế vai trò của sách. Con người đã tiến hành ghi chép và lưu trữ tri thức vào các bộ nhớ điện tử. Đồng thời phổ biến nó bằng các định dạng thông qua các ứng dụng điện tử.
Người đọc có thể tiếp cận nguồn tri thức mà không cần phải giở từng trang sách. Công cụ tìm kiếm của Google là một minh chứng rõ ràng cho hình thức này. Bộ lưu trữ điện tử sẽ là hình thức của sách ở tương lai.
Có hai hình thức sách cùng tồn tại song song ở nước ta là sách giấy và sách điện tử. Ngoài ra, còn có các ứng dụng cung cấp tri thức một cách phong phú, khá đầy đủ. Sách điên tử luôn tạo được sự tiện lợi và hứng thú cho người đọc.
Theo khảo sát của các tổ chức thế giới, tỉ lệ người đọc sách tại nước ta còn khá cao. Tuy nhiên, ở lứa tuổi học sinh, tỉ lệ này lại khá thấp. Đó cũng là thực trạng chung của cá nước trên thế giới.
Học sinh Việt Nam ngày nay không có hứng thú đọc sách. Ngoài những quyển sách bắt buộc phải đọc học sinh ít quan tâm đến sách khác. Học sinh thường hay đọc các loại truyện tranh có nội dung nhảm nhí, vô bổ mà ít tìm đến các loại sách khoa học. Những quyển sách văn học tuổi teen với nội dung dễ dãi thường được học sinh lựa chọn đọc. Còn sách lịch sử, sách địa lí, sách khoa học gần như không nằm trong danh mục lựa chọn.
Việc học sinh không muốn đọc những quyển sách có nội dung nghiên cứu khoa học, học thuật, nghệ thuật,… xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Bởi đó là lĩnh vực khó, đòi hỏi nhiều công sức. Kéo theo đó là những hậu quả lớn gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của con người và xã hội.
Nguyên nhân khiến học sinh không còn hứng thú đọc sách:
Trước hết, là phải nói đến sự phát triển của công nghệ thông tin. Công nghệ điện tử số làm cho hình thức và phương thức đọc sách có nhiều thay đổi. Việc đọc sách ngày nay không nhất thiết là đọc trang sách in hay ngồi trong phòng. Học sinh có thể đọc trang sách điện tử bất cứ lúc nào và bất cứ đâu. Sự phát triển rầm rộ của các ngành công nghệ giải trí với những chương trình mới lạ, đặc sắc thu hút học sinh theo dõi. Từ đó học sinh lơ là việc đọc sách.
Thật không thể nào kể hết được các kênh truyền hình giải trí đang được phát sóng hiện nay. Ngoài những kênh phim truyện còn có những chương trình trực tiếp. Các chương trình này tương tác thực tế, sống động vô cùng. Sự phát triển của các phương tiện truyền thông tạo điều kiện cho học sinh dễ dàng tiếp cận với văn bản điện tử hơn. Học sinh hoặc chơi game, hoặc giải trí tầm thường. Từ đó không còn hứng thú với sách. Việc đọc sách trở nên nhàm chán, không còn hấp dẫn nữa.
Gia đình, nhà trường và xã hội thiếu quan tâm đến việc phát triển tâm hồn và năng lực trí tuệ cho học sinh. Phụ huynh vì bận rội với công việc mà không quan tâm khuyến khích con cái đọc sách. Nhà trường không có kế hoạch đọc sách, hay không gian đọc sách cho học sinh. Xã hội không có chương trình khuyến khích, cổ động việc đọc sách trong toàn dân để nâng cao dân trí. Và dường như, khôi phục thói quen đọc sách trong toàn dân chỉ nằm trên khẩu hiệu.
Các nhà xuất bản chạy theo lợi nhuận, không chịu đầu tư vào chất lượng và số đầu sách mới. Trên kệ sách hầu như chỉ thấy các tác phẩm quen thuộc được chỉnh sửa bìa sách cho khác đi mà ít thấy những tác phẩm mới có giá trị, thực sự mang lại lợi ích cho người đọc.Việc kiểm soát của các cơ quan chức năng chưa thật sự chặt chẽ và nghiêm khắc khiến cho sách giả, sách kém chất lượng tràn lan trên thị trường làm mất niềm tin ở người đọc.
Hậu quả của việc lười biếng đọc sách:
Tình trạng học sinh ngày nay ít đọc sách đã gây ra những hậu quả lớn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của con người và ổn định trật tự xã hội.
Không đọc sách làm cho tâm hồn học sinh khôn héo, thiếu cảm xúc và những rung động chân thành. Học sinh ngày càng trở nên cộc cằn, ăn nói tục tĩu, ứng xử thiếu lịch sự, thường vô lễ với thầy cô và người lớn. Việc ít đọc sách khiến học sinh không biết cảm thông, chia sẻ hay yêu thương; không biết tự kiềm chế bản thân làm nảy sinh ngày càng nhiều các vụ bạo lực sảy ra trong học đường.
Phê phán:
Không những ít đọc hoặc không đọc sách, thiếu sự tôn trọng đối với sách, nhiều học sinh còn tỏ ra xem thường sách, có hành vi hủy hoại sách. Những người như thế thật đáng chê trách.
Giải pháp và hành động:
Đối với học sinh:
– Hãy đọc sách mỗi ngày để phát triển trí tuệ và tâm hồn.
– Hãy quý trọng sách, giữ gìn và bảo vệ sách.
– Khuyến khích bạn bè, người thân cùng đọc sách. Tổ chức thảo luận, bàn luận về những quyển sách hay, ý nghĩa, có giá trị lớn lao.
– Vừa đọc sách vừa rèn luyện mình.
Đối với gia đình, nhà trường, xã hội:
– Quan tâm bồi dưỡng tâm hồn và trí tuệ các em bằng những quyển sách hay, có nội dung trong, lành mạnh.
– Khuyến khích và tổ chức đọc sách trong trường học và ngoài xã hội, tạo được phong trào đọc sách trong toàn dân.
– Các cơ quan chức năng kiểm soát chặc chẽ việc xuất bản và lưu hành các ấn phẩm sách, đảm bảo chất lượng, phục vụ tốt cho nhu cầu của người đọc hiện nay.
Kết bài:
Đọc sách là thể hiện lòng biết ơn đối với người xưa và trách nhiệm đối với bản thân, gia đình và đất nước. hãy lựa chọn cho mình những quyển sách hay và đọc nó hằng ngày. Đó chính là con đường đúng đắn dẫn bước ta đến cánh cửa của tương lai.
|
Nghị luận: Ý nghĩa của thời gian
Hướng dẫn
Không có gì có thể mua được thời gian của cuộc đời
Mở bài:
Mọi vật đều tồn tại trong không gian và thời gian. Từ khi có nhận thức, con người đã biết quan tâm đến thời gian. Thời gian bao quanh con người. Nhưng thật ít khi ta nhận biết rõ ràng sự trôi chảy và sức mạnh tàn phá của nó. Muốn sống thành công, con người cần nhận rõ ý nghĩa của thời gian đối với sự sống của chính mình.
Thân bài:
Con người thường ý niệm về thời gian dựa trên sự chuyển động tuần hoàn của các vật thể như mặt trăng, mặt trời. Chính thời gian xác định sự tồn tại hữu hạn của đời người. Bởi thế đối với con người, thời gian có một ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Thời gian là gì?
Thời gian là một khái niệm để diễn tả trình tự xảy ra của các sự kiện, biến cố và khoảng kéo dài của chúng. Thời gian được xác định bằng số lượng các chuyển động của các đối tượng có tính lặp lại và thường có một thời điểm mốc gắn với một sự kiện nào đó.
Ngoài thời gian của thực tại khách quan, con người còn có thời gian chủ quan do sự cảm nhận khác biệt của tâm lí.
Với thời gian khách quan, có thể đo bước đi của thời gian bằng những dụng cụ cụ thể như: bóng mặt trời, đồng hồ treo tường, đồng hồ cát… Đơn vị đo lường là giờ, ngày, tuần, tháng, mùa, năm, thế kỉ, thiên kỉ, niên đại,… Nhưng đó chỉ là dấu hiệu bên ngoài thời gian, chứ không phải chính thời gian.
Với thời gian chủ quan được nhận thức thời gian dài hay ngắn, nhanh hay chậm tùy thuộc vào sự cảm nhận của mọi người ở từng hoàn cảnh cụ thể khác nhau. Thời gian trôi qua nhanh chóng khi ta ngoái nhìn lại quá khứ. Thời gian lặng lẽ trôi đi khi ta mải mê với công việc. Thời gian thật quý giá khi ta cần thời gian để thực hiện công việc. Hoặc khi con người ở trong trạng thái vui vẻ thỏa mái, khi sống trong hạnh phúc thời gian thật ngắn ngủi.
“Sầu đong càng lắc càng đầy,
Ba thu dồn lại một ngày dài ghê”
Nhưng khi ta vui, thời gian lại ngắn ngủi vô cùng:
“Ngày vui ngắn chẳng đầy gang
Trông ra ác đã ngậm gương non đoài”
Ý nghĩa của thời gian
Thời gian vô cùng quý giá vì không gì có thể so sánh và đánh đổi được. Thời gian không chờ ai cả và khi đã đi qua là mãi mãi không bao giờ trở lại. Mỗi khoảnh khắc trôi qua là duy nhất của vũ trụ không bao giời lặp lại. Thời gian chính là liều thuốc làm quên đau khổ, dập tắt oán thù, xoa dịu nóng giận, ghen ghét. Thời gian cũng có thể chữa được những vết thương lòng do ái tình gây ra. Tâm hồn, phẩm chất, giá trị con người được thanh lọc và khẳng định qua thời gian.
Trên hết tất cả, thời gian quyết định sự hiện hữu và giá trị con người trên mặt đất này. Tiền bạc có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không thể mua được thời gian. Suy cho cùng thời gian là thứ quý giá nhất mà con người có thể cảm nhận được. Vươn lên làm chủ thời gian là khát vọng mãnh liệt nhất của loài người.
Thời gian là nguồn lực không thể làm mới lại được. Nó là tên trộm tinh quái đánh cắp nét trẻ trung trên khuôn mặt chúng ta. Thời gian lặng lẽ tước đoạt sức khỏe và những gì cuối cùng còn xót lại của một đời người. Thời gian có thể làm thay đổi tất cả, thay đổi cả tính tình con người. Nó làm xoa nhòa tất cả, làm tất cả rơi vào lãng quên. Kể cả tình yêu cũng không tồn tại mãi mãi với thời gian.
Phải làm gì để làm chủ được thời gian?
Trong cuộc đời mỗi người đều có một thời lượng nhất định, do đó phải làm chủ thời gian của mình, phải sử dụng thật đích đáng và hữu hiệu. Chúng ta chỉ có thể tận dụng thời giờ để gặt hái một kết quả nào đó, chứ không thể “làm sống” lại thời gian đã trôi qua.
Để quản lí tốt thời gian, cần có kế hoạch cụ thể: mục đích cho cả đời; mục tiêu cho từng giai đoạn cụ thể; lập thời gian biểu mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm với các khoản như: thời gian để học tập, làm việc, đọc sách báo, vui chơi giải trí du lịch, làm việc nhà, chăm lo cho người thân, thăm viếng bạn bè, mua sắm, tập thể dục, ngủ để tái tạo sức khỏe…
Kiên quyết thực hiện tốt thời gian biểu của mình, việc làm hôm nay chớ để ngày mai. (Mọi sự trì hoãn đều là kẻ đánh cắp thời gian – Charles Dicknes).
Phê phán những phung phí thời gian:
Trong cuộc sống có nhiều người không biết quý trọng thời gian. Họ vùi đầu vào những chốn ăn chơi, ngày đêm game online, phá hoại tuổi trẻ, sức khỏe, làm băng hoại phẩm chất của mình. Không đồng tình với những người chỉ biết vùi đầu vào học hoặc làm việc, không biết gì đến mọi thứ xung quanh. Những con người ấy đáng nể nhưng cũng đáng thương.
Kết bài:
Thời gian không thấy được, không nắm bắt được nhưng lại có tác động mãnh liệt lên cuộc sống con người. Hãy biết quý trọng thời gian và tân dụng nó vào những công việc hữu ích để tìm kiếm hạnh phúc trong cuộc đời này. Mất đi thời gian, bạn không thể mua lại được nó. Đừng sống một cuộc đời uổng phí trong thời gian mà không tạo ra một giá trị nào đáng kể.
|
Discussion: The meaning of time
Instruct
Nothing can buy time in life
Opening:
Everything exists in space and time. Since awareness, people have known to care about time. Time surrounds people. But rarely do we clearly realize its fluidity and destructive power. To live successfully, people need to clearly realize the meaning of time for their own lives.
Body of the article:
People often have an idea of time based on the periodic movement of objects such as the moon and sun. It is time that determines the finite existence of human life. Therefore, for humans, time has an extremely important meaning.
What is time?
Time is a concept to describe the sequence of occurrence of events, events and their duration. Time is determined by the number of repetitive movements of objects and often has a landmark time associated with a certain event.
In addition to the time of objective reality, people also have subjective time due to different psychological perceptions.
With objective time, the passage of time can be measured with specific tools such as: sun shadow, wall clock, hourglass... Units of measurement are hours, days, weeks, months, seasons, year, century, millennium, chronology,... But those are only signs outside of time, not time itself.
With subjective time, the perception of time as long or short, fast or slow depends on how people feel in each specific situation. Time passes quickly when we look back at the past. Time passes quietly when we are engrossed in work. Time is precious when we need time to do work. Or when people are in a happy and comfortable state, when living in happiness, time is very short.
“The more I shake the sorrow, the fuller it becomes,
Dad gathered together for a long day."
But when we are happy, time is extremely short:
“Happy days are short and not full of iron
It seems that evil has swallowed its youth."
Meaning of time
Time is extremely precious because nothing can be compared or exchanged. Time waits for no one and once it has passed it will never come back. Every passing moment is unique to the universe and will never be repeated. Time is the medicine that forgets suffering, extinguishes resentment, soothes anger and jealousy. Time can also heal the wounds caused by love. The soul, qualities, and human values are purified and affirmed over time.
Above all, time determines human existence and value on this earth. Money can buy a watch but cannot buy time. After all, time is the most precious thing that humans can perceive. Rising to master time is humanity's strongest desire.
Time is a resource that cannot be renewed. It is a mischievous thief that steals the youthfulness from our faces. Time quietly takes away health and the last remnants of a person's life. Time can change everything, even people's personalities. It erases everything, makes everything fall into oblivion. Even love does not last forever.
What to do to control time?
In life, everyone has a certain amount of time, so we must control our time and use it properly and effectively. We can only take advantage of time to reap a certain result, but cannot "relive" the time that has passed.
To manage time well, you need to have a specific plan: a goal for your whole life; goals for each specific stage; Set up a schedule every day, every week, every month, every year with items such as: time to study, work, read books and newspapers, travel, entertain, do housework, take care of relatives, Visit friends, shop, exercise, sleep to regenerate...
Resolutely follow your schedule well, don't put off what you do today for tomorrow. (All procrastination is a thief of time - Charles Dicknes).
Criticize waste of time:
In life, there are many people who do not know how to value time. They bury their heads in entertainment places, play online games day and night, destroying their youth, their health, and their qualities. Disagree with people who only bury their heads in studying or working, not knowing anything about everything around them. These people are admirable but also pitiful.
End:
Time is invisible and cannot be grasped, but it has a strong impact on human life. Know how to value time and utilize it in useful tasks to find happiness in this life. If you lose time, you cannot buy it back. Don't live a wasted life without creating any significant value.
|
Nghị luận: Ý thức giữ gìn vệ sinh của học sinh
Hướng dẫn
Học sinh cần rèn luyện ý thức giữ gìn vệ sinh thật tốt
Mở bài:
Giữ gìn vệ sinh cá nhân và môi trường sống là trách nhiệm của mỗi cá nhân và cả cộng đồng. Để xây dựng một lối sống lành mạnh, một môi trường sống sạch sẽ, văn minh mỗi cá nhân phải phải có ý thức vệ sinh đúng đắn và tiến bộ. Đặc biệt là đối với lứa tuổi học sinh.
Thân bài:
Giữ gìn vệ sinh của học sinh là gì?
Giữ gìn vệ sinh là những quy tắc giữ gìn sự sạch sẽ của bản thân và môi trường xung quanh nhằm phòng bệnh, giữ gìn và tăng cường sức khỏe. Giữ gìn vệ sinh bao gồm hệ thống các hoạt động diễn ra liên tục và xuyên suốt cuộc đời con người.
Tại sao học sinh phải biết giữ gìn vệ sinh sạch sẽ?
Đối với bản thân học sinh:
– Việc giữ gìn vệ sinh thân thể tốt giúp học sinh giảm bệnh tật, tăng cường sức khỏe, tạo nên niềm vui tích cực trong học tập và trong đời sống.
– Người biết giữ gìn vệ sinh thân thể tốt sẽ tạo nên nếp sống lành mạnh, được tôn trọng, yêu thương và tin tưởng, dễ thành công trong cuộc sống.
– Biết giữ gìn vệ sinh thân thể giúp học sinh phát triển nhân cách tốt đẹp, hoàn thiện bản thân, hướng đến chân thiện mỹ, rời xa cái xấu, cái ác.
– Một thân thể chỉ khỏe mạnh chỉ khi được chăm sóc và giữ gìn sạch sẽ. Lối sống lành mạnh, vệ sinh sạch sẽ thể hiện con người văn minh trong một xã hội tiến bộ.
Đối với môi trường xung quanh:
– Việc giữ gìn vệ sinh trường lớp sẽ khiến cho quang cảnh sạch đẹp, tiêu trừ mầm bệnh, không mùi hôi thúi, tạo không gian trong sạch, lành mạnh góp phần bảo vệ sức khỏe học sinh và tăng cường hiệu quả, chất lượng học tập.
– Nếu môi trường sống được làm vệ sinh sạch sẽ, không còn rác thải, chất bẩn, chất độc hại sẽ giúp cuộc sống tốt đẹp hơn, sức khỏe con người được bảo vệ. Có ý thức giữ gìn môi trường sống sạch sẽ sẽ tạo nên lối ứng xử tích cực, văn hóa lành mạnh, xã hội văn minh, tiến bộ.
– Giữ gìn vệ sinh môi trường sống sạch sẽ là góp phần xây dựng quê hương đất nước.
Học sinh cần phải giữ gìn vệ sinh như thế nào?
Đối với bản thân học sinh:
– Thường xuyên tắm rửa sạch sẽ, vệ sinh răng miệng, chân tay; tuân thủ nghiêm khắc các quy định vệ sinh chân, tay, miệng của y khoa.
– Giữ gìn áo quần sạch đẹp, không bôi bản hoặc làm lấm bẩn quần áo. Thay quần áo thường xuyên để đảm bảo sức khỏe. Ăn mặc phải gọn gàng, sạch đẹp, không nên cầu kì, kiểu cách.
– Các dụng cụ học tập phải được chùi rửa, sử dụng và bảo quản cẩn thận để tránh bị nhiễm khuẩn.
– Không nên ăn các thức ăn không có nguồn gốc hoặc không đảm bảo vệ sinh được bày bán trên đường phố. Hãy tập thói quen ăn uống lành mạnh.
Đối với môi trường xung quanh:
– Luôn có ý thức bảo vệ môi trường lớp học, trường học, nhà ở và môi trường xung quanh.
– Không nên xả rác bừa bãi, bôi bẩn bàn ghế hay vứt những phế phẩm hôi thối hay đọc hại ra môi trường.
– Mỗi học sinh có trách nhiệm nhắc nhở hoặc khiển trách những hành vi xâm hại đến môi trường sống của cộng đồng. Đặc biệt là trong lớp học. Không vuets rác xuống sàn, trong học bàn hoặc trong góc lớp.
– Tuyên truyền, cổ động về ý thức giữ gìn vệ sinh trong trường học và địa bàn nơi sinh sống, tạo nên nếp sống sạch sẽ, văn minh và tiến bộ.
Kết bài:
Giữ gìn vệ sinh là trách nhiệm của mọi người để giữ gìn và xây dựng môi trường sống tốt đẹp. Hãy cùng nhau góp một phần sức lực nhỏ bé của mình để xây dựng cuộc sống an toàn chung của cả cộng đồng.
|
Discussion: Students' awareness of maintaining hygiene
Instruct
Students need to practice good hygiene awareness
Opening:
Maintaining personal hygiene and the living environment is the responsibility of each individual and the whole community. To build a healthy lifestyle, a clean and civilized living environment, each individual must have a proper and progressive sense of hygiene. Especially for student age.
Body of the article:
What is student hygiene?
Hygiene is the rules of maintaining cleanliness of oneself and the surrounding environment to prevent disease, preserve and improve health. Maintaining hygiene includes a system of activities that take place continuously and throughout a person's life.
Why must students know how to keep clean?
For the students themselves:
– Maintaining good physical hygiene helps students reduce illness, improve health, and create positive joy in learning and in life.
– People who know how to maintain good physical hygiene will create a healthy lifestyle, be respected, loved and trusted, and easily succeed in life.
– Knowing how to maintain physical hygiene helps students develop good personalities, perfect themselves, move towards truth, goodness and beauty, and stay away from bad and evil.
– A body is only healthy when it is cared for and kept clean. A healthy lifestyle and clean hygiene represent civilized people in a progressive society.
For surroundings:
– Maintaining school hygiene will make the landscape clean and beautiful, eliminate pathogens, not have bad odors, create a clean and healthy space, contributing to protecting student health and increasing efficiency and quality. study.
– If the living environment is cleaned, free of waste, dirt, and toxic substances, life will be better and human health will be protected. Being conscious of keeping a clean living environment will create positive behavior, a healthy culture, and a civilized and progressive society.
– Maintaining a clean living environment contributes to building the homeland and country.
How should students maintain hygiene?
For the students themselves:
– Regularly bathe and clean your teeth and hands; Strictly comply with medical regulations on foot, hand and mouth hygiene.
– Keep your clothes clean and beautiful, do not smear or stain your clothes. Change clothes regularly to ensure health. Dress must be neat, clean, and not fussy or stylish.
– Learning tools must be cleaned, used and stored carefully to avoid infection.
– Do not eat food of unknown origin or unhygienic food sold on the street. Practice healthy eating habits.
For surroundings:
– Always be conscious of protecting the classroom, school, home and surrounding environment.
– Do not litter indiscriminately, dirty tables and chairs or throw stinky or harmful waste products into the environment.
– Each student is responsible for reminding or reprimanding acts that harm the community's living environment. Especially in the classroom. Do not dump trash on the floor, in desks or in corners of the classroom.
– Propagate and promote awareness of hygiene in schools and living areas, creating a clean, civilized and progressive lifestyle.
End:
Maintaining hygiene is everyone's responsibility to preserve and build a good living environment. Let's contribute our small part of our strength to build a safe life for the whole community.
|
Nghị luận: Đọc sách vẫn là con đường quan trọng của học vấn (Chu Quang Tiềm)
Hướng dẫn
Học vấn không chỉ là việc đọc sách, nhưng đọc sách vẫn là con đường quan trọng của học vấn (Chu Quang Tiềm)
Mở bài:
Con người thành công là nhờ có học vấn. Học vấn của con người được bồi đắp từ những trang sách và kinh nghiệm sống. Tuy “học vấn không chỉ là việc đọc sách nhưng đọc sách vẫn là con đường quan trọng của học vấn”(Chu Quang Tiềm)
Thân bài:
Học vấn không chỉ là việc đọc sách. Bởi học vấn và những kiến thức mà con người có được không chỉ được hình thành từ trong quá trình đọc sách mà còn dựa trên sự học hỏi, tiếp thu những tri thức kinh nghiệm của người khác hoặc tự mình rút ra những bài học bổ ích từ thực tế của cuộc sống.
Tuy nhiên “đọc sách vẫn là con đường quan trọng của học vấn” vì chính thông qua việc đọc sách kiến thức con người không ngừng mở rộng. Đọc sách là con đường nhanh nhất, ngắn nhất giúp cho con người ngày càng hoàn thiện tri thức của chính mình.
Sách là kho tàng kiến thức, là nơi đúc kết tinh hoa trí tuệ, kinh nghiệm, vốn sống, và những thành tựu, những phát minh vĩ đại mà con người đã tích lũy từ mấy ngàn năm qua. Sách là tấm gương soi phàn ánh hiện thực cuộc sống muôn hình vạn trạng không chỉ hôm nay mà còn cả trong quá khứ xa xưa. Sách là một kho tàng quý báu cất giữ di sản tinh thần của nhân loại. Nghĩa là sách rất quý giá.
Đọc sách đó là con đường quan trọng của học vấn, là con đường ngắn nhất, nhanh nhất giúp con người tích lũy, nâng cao tri thức để chuẩn bị cho một “cuộc trường chinh vạn dặm trên con đường học vấn, nhằm phát triển thế giới mới”. Không thể thu được các thành tựu mới nếu không biết kế thừa thành tựu của các thời kì đã qua.
Sách là nơi lưu giữu nền văn mình. Không có sách lịch sử trầm lặng, văn chương buồn chán. Mỗi cuốn sách là một bức tranh kì diệu về cuộc sống. Nhưng nếu bạn chỉ đọc những cuốn sách mà tất cả mọi người đều đọc thì bạn chỉ nghĩ được những gì mà mọi người có thể nghĩ. Bạn càng đọc nhiều bạn càng biết nhiều. Bạn càng học nhiều, bạn càng đi nhiều.
Có không ngừng đọc sách, kế thừa những thành tựu của thời kì đã qua, con người mới có những nền tảng kiến thức cơ bản để sáng tạo ra những cái mới, không ngừng nâng cao hiểu biết. Sách luôn là người bạn cần thiết cho mỗi người dù khoa học kĩ thuật có phát triển.
Sách còn giúp ta biết sống bao dung, tha thứ, giàu lòng vị tha để tâm hồn mình luôn được thanh thản. Sách thúc đẩy ta sống phải có ý chí niềm tin, nghị lực vươn lên; sống lạc quan yêu đời, không chấp nhận cuộc sống tầm thường vị kỉ mà phải luôn noi theo gương sáng người xưa ra sức trau dồi tài đức để góp phần dựng xây đất nước. Chính vì thế, đọc sách là con đường quan trọng, là phương pháp học tập hiệu quả giúp ta hoàn thiện chính mình.
Sách là cây đèn thần soi sáng cho con người trên những nẻo đường xa xôi nhất và tăm tối nhất của cuộc đời. ĐỌc sách là cách học tốt nhất. Một cuốn sách tốt mở ra thì gợi niềm hy vọng, khép lại thì đem lại điều hữu ích. Mỗi ngày đọc vài trang sách, khi về già bạn đã có trong mình một thư viện khổng lồ.
Hãy chọn cho tinh, đọc cho kĩ. Chọn sách phải phù hợp với mục đích, sở thích, lứa tuổi và năng lực. Đọc sách không cần đọc nhanh hay đọc nhiều mà đọc cho kĩ lưỡng, nghiền ngẫm tri thức không thôi.
Đọc sách rồi cũng cần phải biết vận dụng những điều học được từ trong sách vào cuộc sống. Chính hành động mới biến sức mạnh của tri thức thành hiện thực.
Phê phán những người chưa nhận thức được tầm quan trọng của việc đọc sách để làm giàu vốn tri thức của chính mình hoặc đọc những loại sách không có ích.
Kết bài:
Ngày nay, trước sự phát triển như vũ bão của sản phẩm công nghệ, sách lui về một vị trí khiêm nhường hơn trước đây. Thế nhưng, đọc sách giấy vẫn là cách học thân thiện hiệu quả nhất.
|
Discussion: Reading is still an important path to education (Chu Quang Tiem)
Instruct
Education is not just reading books, but reading is still an important path to education (Chu Quang Tiem)
Opening:
People are successful thanks to education. Human education is built up from books and life experiences. Although "education is not just reading books, reading is still an important path to education" (Chu Quang Tiem)
Body of the article:
Education is not just reading books. Because the education and knowledge that people acquire is not only formed through the process of reading books but also based on learning, absorbing the experiential knowledge of others or drawing additional lessons themselves. benefit from the realities of life.
However, "reading is still an important path to education" because it is through reading that human knowledge is constantly expanding. Reading is the fastest and shortest way to help people increasingly improve their knowledge.
Books are a treasure trove of knowledge, a place where the quintessence of wisdom, experience, living capital, and achievements and great inventions that humans have accumulated over the past few thousand years are summarized. Books are mirrors that reflect the diverse reality of life not only today but also in the ancient past. Books are a precious treasure that stores the spiritual heritage of humanity. That means books are very valuable.
Reading is an important path to education, the shortest and fastest way to help people accumulate and improve knowledge to prepare for a "long march of thousands of miles on the path of education, to develop". new world". It is impossible to obtain new achievements without knowing how to inherit the achievements of past periods.
Books are the place where civilization is preserved. There are no quiet history books or boring literature. Each book is a magical picture of life. But if you only read the books that everyone else reads, you'll only think what everyone else can think. The more you read, the more you know. The more you learn, the more you travel.
By constantly reading books and inheriting the achievements of past periods, people will have the basic knowledge base to create new things and continuously improve their knowledge. Books are always a necessary friend for everyone, no matter how science and technology develop.
Books also help us learn to be tolerant, forgiving, and altruistic so that our souls can always be at peace. Books motivate us to live with the will to believe and the will to strive; Live optimistically and love life, do not accept a mediocre and selfish life, but always follow the good example of the ancients and strive to cultivate your talents and virtues to contribute to building the country. Therefore, reading is an important way and an effective learning method to help us improve ourselves.
Books are magic lamps that illuminate people on the most remote and darkest paths of life. Reading books is the best way to learn. A good book opens with hope, closes with something useful. Read a few pages of books every day, and when you get old, you will have a huge library inside of you.
Please choose wisely and read carefully. Choosing books must be suitable for purposes, interests, ages and abilities. Reading books does not require reading quickly or reading a lot, but reading carefully and pondering knowledge.
After reading books, you also need to know how to apply what you learn from the books to life. It is action that turns the power of knowledge into reality.
Criticize people who are not aware of the importance of reading books to enrich their own knowledge or read books that are not useful.
End:
Nowadays, with the rapid development of technological products, books have retreated to a more humble position than before. However, reading paper books is still the most effective and friendly way to learn.
|
Nghị luận: Đời chúng ta nằm trong vòng chữ Tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu…
Hướng dẫn
Đề bài: Nhận xét về Thơ Mới, Hoài Thanh viết: “Đời chúng ta nằm trong vòng chữ Tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh. Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu. Nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ. Ta ngẩn ngơ buồn trở về hồn ta cùng Huy cận. Cả trời thực, trời mộng vẫn neo neo theo hồn ta.” (trích “Một thời đại trong thi ca”)
Phân tích và bình luận ý kiến trên. Minh hoạ bằng những bài thơ đã học và đã đọc thêm.
Mở bài:
Cho đến nay, sự phát triển và những thành tựu rực rỡ của phong trào Thơ mới vẫn còn làm say mê biết bao ngòi bút chưa thôi mong muốn được hiểu hết và tìm thấy nguồn sức mạnh đích thực làm nên “cuộc cách tân vĩ đại” trong thơ này. Và mỗi khi nhắc đến nền thơ rực rỡ ấy, ta không thể không nhắc đến Hoài Thanh và tuyển tập Thi nhân Việt Nam. Với khí thế của người đương đại, Hoài Thanh đã chuyển hết những tinh hoa vào một tập phê bình đầy giá trị, được xem là một “công trình của thế kỉ”.
Nhận xét về sức sống của gia đoạn này, trong “Một thời đại trong thi ca” ( trích Thi nhân Việt Nam), Hoài Thanh có viết: “Đời chúng ta nằm trong vòng chữ Tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh. Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu. Nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ. Ta ngẩn ngơ buồn trở về hồn ta cùng Huy cận. Cả trời thực, trời mộng vẫn neo neo theo hồn ta.”
Thân bài:
Trong các nhà phê bình, có lẽ Hoài Thanh là người bám sâu sát nhất phong trào Thơ mới từ lúc nó mới manh nha những dấu hiệu đầu tiên cho đến khi nó kết thúc. Bởi thế, ông nhìn rõ từng khía cạnh của nó, soi chiếu nó từng tí một để phát hiện những tinh anh mà người ta chưa hẳn đã nhìn thấy. Với tập phê bình Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh đã dũng cảm đứng ra, đại diện cho nền thơ và công chúng lên tiến nhận xét, đánh giá, bình phẩm. Ông không dám nhận là mình đã thấy hết, đã nghĩ hết và đã nói hết. Nhưng quả thật quyển sách đã phô bày trước mắt người đọc một bữa tiệc thi ca thịnh soạn chưa từng có.
Trước hết, Hoài thanh khẳng định: “Đời chúng ta nằm trong vòng chữ Tôi”. Bây giờ ta nghĩ về điều đó không có gì xa lạ gì. Nhưng ở thời đại ấy là quá lạ. Bởi đầu thế kỉ 20, nền Nho học Khổng giáo vẫn còn thống trị trong tư tưởng. Dù các trào lưu phương Tây đã ồ ạt tràn đến, xu hướng cách tân trên mặt trận tư tưởng không ngừng tấn công vào thành trì ấy đã làm cho nó lung lay nhưng vẫn chưa thể làm cho nó lụi tàn ngay được. Con người vẫn ôm một chữ “ta” vĩ đại. Và để phá vỡ được nó là cả một kì công của rất nhiều người, trong đó hầu hết là những nhà thơ mới.
Dù là thế giới nào đi nữa thì lúc nào nó cũng riêng biệt và không bao giờ lập lại. Thuở ban đầu nó sôi nổi đến thế, mạnh mẽ đến thế nên không thể tránh khỏi sự ngây thơ bồng bột.
Có lẽ chỉ có Hoài Thanh mới nhìn thấy điều đó. Bởi thế ông nói: “Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh”. Phải mất đến gần mười năm, đọc hàng vạn bài thơ của hàng trăm tập thơ, và kể cả những bài thơ chép tay của các thi hữu, Hoài Thanh mới cho ra được một tuyển tập ưng ý. Ông đã gạn lọc một cách kĩ lưỡng thi liệu bằng tầm nhìn của một nhà phê bình nghiêm khắc và bằng cả trái tim đầy rung động để có được nhưng tinh hoa hoa đích thực.
Cũng bởi mới hình thành và phát triển chưa được bao lâu nên chưa thể có một nguồn thi liệu lớn, những tác phẩm lớn, những tư tưởng lớn như các nền văn học khác. Bởi thế, so với lịch sử phát triển của các phong trào thi ca trên thế giới thì phong trào Thơ mới của ta được coi là thần kì, chưa từng có bao giờ. “Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu”, là đi vào cái sâu thẳm trong từng bài thơ, trong từng phong cách thơ đã được khẳng định.
Thế nhưng, càng đi sâu ông càng thấy lạnh. Bởi ông bị chìm ngập trong thế giới của hình vạn trạng, của mọi cung bậc ngâm nga mà các nhà thơ mới đã dũng cảm phô bày. Rồi bất ngờ ông sung sướng hòa mình trong đó: “Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu”.
Mỗi nhà thơ đã đem đến cho cuộc đời một thanh sắc riêng, không thể hòa lẫn. Hoài Thanh vui mừng không phải vì thơ hay, thơ dở mà vì lướt trên nền thơ mà ông đã đi qua bao nhiêu thế giới đa hình đa sắc, tuyệt vời như một phép màu nào đó đã dựng lên trước mắt ông dấu ấn thời gian chuyển luân không ngừng nghỉ.
Có lúc, ông lạc vào thế giới thần tiên cùng Thế Lữ, tìm đến “Động thiên thai” và lắng nghe “Tiếng trúc tuyệt vời”, “Tiếng sáo thiên thai”, được gãy trên “”Cây đàn muôn điệu”, rồi trở về với “Giây phút chạnh lòng”bàn bạc nỗi nhớ thương, quyến luyến. Ông từng nói về thế giới thơ của Thế Lữ: “Ở xứ ta từ khi có người nói chuyện tiên, nghĩa là từ khi có thi sĩ, chưa bao giờ ta thấy thế giới tiên có nhiều vẻ đẹp đến thế“. Hãy lắng nghe Thế Lữ tâm tình:
“Tiếng địch thổi đâu đây,
Cớ sao mà réo rắt?
Lơ lửng cao đưa tận lưng trời xanh ngắt,
Mây bay… gió quyến mây bay…
Tiếng vi vút như khuyên van, như dìu dặt
Như hắt hiu cùng hơi gió heo may”
(Tiếng trúc tuyệt vời)
Ngỡ như gần, ngỡ như xa; có mà lại không có, ngỡ như đã nắm bắt được bất ngờ vụt biến đi, thần tình như một cảnh tiên trên mê cung ảo ảnh. Thế Lữ là thế, dường như ông không thích đời thực, chỉ thích mơ mộng, đôi khi tự thét gào một mình trong đó. Ông không lánh đời nhưng cũng không vồ vập lấy nó. Ông dửng dưng trước mọi cám dỗ và tìm lấy phần thanh cao trong thế giới của riêng mình.
Khác với Thế Lữ, Lưu Trọng Lưu lại chọn cách phiêu lưu trong trường tình. “Nếu… thi sĩ là một kẻ ngơ ngơ ngác ngác, chân bước chập chững trên đường đời, thì có lẽ Lư thi sĩ hơn ai hết” (Hoài Thanh).
Tuy là một nhà diễn thuyết xuất sắc trong thời kì đầu nhưng không vì thế mà thơ Lưu Trọng Lư mất đi vẻ mơ mộng. Thơ ông tự nhiên gióng như một hơi thở, là cái gì đó toát lên từ tạo vật chứ không phải là cố công tạo tác, gọt giũa. Thơ Lưu Trọng Lưu mang đậm chất chấm phá theo kiểu thiền, truyền đạt được nguồn sinh cảm để vật tự tỏa sáng. Bài “Tiếng thu” đã gợi được một cách thần tình cái “thiêng” ấy:
Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
Em có nghe hay là không có nghe,ai biết? Ý thơ mơ hồ đẩy nhẹ người đọc vào thế giới huyền diệu, và bắt đầu đi tìm lời giải đáp. Lưu Trọng Lư lúc này giống như một vị đạo sĩ có tài thôi miên, điều khiển người đọc bước đi trong khu rừng huyền bí. Một khu rừng nhỏ nhưng không thể nào thoát ra được. Để đến khi nghe “Tiếng lá khô xào xạc”, nhìn thấy “Con nai vàng ngơ ngác. Đạp lên lá vàng khô” mới hay chưa từng bước đi mà cảnh vật đang cuôn xoay trước mắt giống như một cuốn phim ngắn mê hoặc đến sững sờ.
Chưa hết, Hoài Thanh còn muốn “điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên” trong thế giới ma mị, kinh hồn. Ông tìm thấy trong thơ Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên một sức “điên cuồng” tuyệt đỉnh, lập tức muốn hào nhập cùng khóc than, kêu gào. Người đọc không bao giờ quên cái thế giới ma hời trong Điêu tàn của Chế Lan Viên. Hoài Thanh từng nhận xét Chế Lan Viên “đột ngột xuất hiện giữa làng thơ Việt Nam như một niềm kinh dị” nhưng vô cùng mới mẻ và cuốn hút. Thế giới thơ Hàn Mặc Tử lại là một niềm kinh dị khác. Đó là “một nguồn thơ rạt rào và lạ lùng”, “càng đi xa càng thấy lạnh”.
Cuối cùng, ông dừng lại để “đắm say cùng Xuân Diệu” trong suối nguồn tươi mát, bay bổng của tình yêu bất tận. Có thể nói Xuân Diệu tôn thờ tình yêu như một thứ tôn giáo và nàng thơ chính là vị giáo chủ. Thơ Xuân Diệu thể hiện một triết lý bi quan, tuyệt vọng về tình ái nhưng lại có một mạch ngầm thúc giục, nhiều khi hừng hực sức sống. Ở đó, Hoài Thanh đã tinh tế nhận thấy “cái dáng dấp yêu kiều, cái cốt cách phong nhã của điệu thơ, một cái gì rất Việt Nam, đã quyến rũ ta”.
Kết bài:
“Đời chúng ta nằm trong một chữ tôi. Mất bề rộng,ta đi tìm bề sâu…”. Hoài Thanh đã khái quát khá toàn diện đặc điểm thơ ca và xu hướng sáng tác của các nhà thơ giai đoạn chuyển thời đầu thế kỉ 20. Chưa bao giờ, trong nền thi ca Việt Nam lại ồ ạt xuất hiện những tác giả lớn, những tác phẩm hay như thời địa này. Bởi thế mà, mỗi bài thơ như một đóa hoa giữ vườn xuân, nó cứ bung sắc tỏa hương không ngừng làm say mê lòng người. Cho đến ngày nay, chất men say ấy vẫn còn tha thiết lắm.
|
Nghị luận: Đời chúng ta nằm trong vòng chữ Tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu…
Hướng dẫn
Đề bài: Nhận xét về Thơ Mới, Hoài Thanh viết: “Đời chúng ta nằm trong vòng chữ Tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh. Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu. Nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ. Ta ngẩn ngơ buồn trở về hồn ta cùng Huy cận. Cả trời thực, trời mộng vẫn neo neo theo hồn ta.” (trích “Một thời đại trong thi ca”)
Phân tích và bình luận ý kiến trên. Minh hoạ bằng những bài thơ đã học và đã đọc thêm.
Mở bài:
Cho đến nay, sự phát triển và những thành tựu rực rỡ của phong trào Thơ mới vẫn còn làm say mê biết bao ngòi bút chưa thôi mong muốn được hiểu hết và tìm thấy nguồn sức mạnh đích thực làm nên “cuộc cách tân vĩ đại” trong thơ này. Và mỗi khi nhắc đến nền thơ rực rỡ ấy, ta không thể không nhắc đến Hoài Thanh và tuyển tập Thi nhân Việt Nam. Với khí thế của người đương đại, Hoài Thanh đã chuyển hết những tinh hoa vào một tập phê bình đầy giá trị, được xem là một “công trình của thế kỉ”.
Nhận xét về sức sống của gia đoạn này, trong “Một thời đại trong thi ca” ( trích Thi nhân Việt Nam), Hoài Thanh có viết: “Đời chúng ta nằm trong vòng chữ Tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh. Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu. Nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ. Ta ngẩn ngơ buồn trở về hồn ta cùng Huy cận. Cả trời thực, trời mộng vẫn neo neo theo hồn ta.”
Thân bài:
Trong các nhà phê bình, có lẽ Hoài Thanh là người bám sâu sát nhất phong trào Thơ mới từ lúc nó mới manh nha những dấu hiệu đầu tiên cho đến khi nó kết thúc. Bởi thế, ông nhìn rõ từng khía cạnh của nó, soi chiếu nó từng tí một để phát hiện những tinh anh mà người ta chưa hẳn đã nhìn thấy. Với tập phê bình Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh đã dũng cảm đứng ra, đại diện cho nền thơ và công chúng lên tiến nhận xét, đánh giá, bình phẩm. Ông không dám nhận là mình đã thấy hết, đã nghĩ hết và đã nói hết. Nhưng quả thật quyển sách đã phô bày trước mắt người đọc một bữa tiệc thi ca thịnh soạn chưa từng có.
Trước hết, Hoài thanh khẳng định: “Đời chúng ta nằm trong vòng chữ Tôi”. Bây giờ ta nghĩ về điều đó không có gì xa lạ gì. Nhưng ở thời đại ấy là quá lạ. Bởi đầu thế kỉ 20, nền Nho học Khổng giáo vẫn còn thống trị trong tư tưởng. Dù các trào lưu phương Tây đã ồ ạt tràn đến, xu hướng cách tân trên mặt trận tư tưởng không ngừng tấn công vào thành trì ấy đã làm cho nó lung lay nhưng vẫn chưa thể làm cho nó lụi tàn ngay được. Con người vẫn ôm một chữ “ta” vĩ đại. Và để phá vỡ được nó là cả một kì công của rất nhiều người, trong đó hầu hết là những nhà thơ mới.
Dù là thế giới nào đi nữa thì lúc nào nó cũng riêng biệt và không bao giờ lập lại. Thuở ban đầu nó sôi nổi đến thế, mạnh mẽ đến thế nên không thể tránh khỏi sự ngây thơ bồng bột.
Có lẽ chỉ có Hoài Thanh mới nhìn thấy điều đó. Bởi thế ông nói: “Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh”. Phải mất đến gần mười năm, đọc hàng vạn bài thơ của hàng trăm tập thơ, và kể cả những bài thơ chép tay của các thi hữu, Hoài Thanh mới cho ra được một tuyển tập ưng ý. Ông đã gạn lọc một cách kĩ lưỡng thi liệu bằng tầm nhìn của một nhà phê bình nghiêm khắc và bằng cả trái tim đầy rung động để có được nhưng tinh hoa hoa đích thực.
Cũng bởi mới hình thành và phát triển chưa được bao lâu nên chưa thể có một nguồn thi liệu lớn, những tác phẩm lớn, những tư tưởng lớn như các nền văn học khác. Bởi thế, so với lịch sử phát triển của các phong trào thi ca trên thế giới thì phong trào Thơ mới của ta được coi là thần kì, chưa từng có bao giờ. “Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu”, là đi vào cái sâu thẳm trong từng bài thơ, trong từng phong cách thơ đã được khẳng định.
Thế nhưng, càng đi sâu ông càng thấy lạnh. Bởi ông bị chìm ngập trong thế giới của hình vạn trạng, của mọi cung bậc ngâm nga mà các nhà thơ mới đã dũng cảm phô bày. Rồi bất ngờ ông sung sướng hòa mình trong đó: “Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu”.
Mỗi nhà thơ đã đem đến cho cuộc đời một thanh sắc riêng, không thể hòa lẫn. Hoài Thanh vui mừng không phải vì thơ hay, thơ dở mà vì lướt trên nền thơ mà ông đã đi qua bao nhiêu thế giới đa hình đa sắc, tuyệt vời như một phép màu nào đó đã dựng lên trước mắt ông dấu ấn thời gian chuyển luân không ngừng nghỉ.
Có lúc, ông lạc vào thế giới thần tiên cùng Thế Lữ, tìm đến “Động thiên thai” và lắng nghe “Tiếng trúc tuyệt vời”, “Tiếng sáo thiên thai”, được gãy trên “”Cây đàn muôn điệu”, rồi trở về với “Giây phút chạnh lòng”bàn bạc nỗi nhớ thương, quyến luyến. Ông từng nói về thế giới thơ của Thế Lữ: “Ở xứ ta từ khi có người nói chuyện tiên, nghĩa là từ khi có thi sĩ, chưa bao giờ ta thấy thế giới tiên có nhiều vẻ đẹp đến thế“. Hãy lắng nghe Thế Lữ tâm tình:
“Tiếng địch thổi đâu đây,
Cớ sao mà réo rắt?
Lơ lửng cao đưa tận lưng trời xanh ngắt,
Mây bay… gió quyến mây bay…
Tiếng vi vút như khuyên van, như dìu dặt
Như hắt hiu cùng hơi gió heo may”
(Tiếng trúc tuyệt vời)
Ngỡ như gần, ngỡ như xa; có mà lại không có, ngỡ như đã nắm bắt được bất ngờ vụt biến đi, thần tình như một cảnh tiên trên mê cung ảo ảnh. Thế Lữ là thế, dường như ông không thích đời thực, chỉ thích mơ mộng, đôi khi tự thét gào một mình trong đó. Ông không lánh đời nhưng cũng không vồ vập lấy nó. Ông dửng dưng trước mọi cám dỗ và tìm lấy phần thanh cao trong thế giới của riêng mình.
Khác với Thế Lữ, Lưu Trọng Lưu lại chọn cách phiêu lưu trong trường tình. “Nếu… thi sĩ là một kẻ ngơ ngơ ngác ngác, chân bước chập chững trên đường đời, thì có lẽ Lư thi sĩ hơn ai hết” (Hoài Thanh).
Tuy là một nhà diễn thuyết xuất sắc trong thời kì đầu nhưng không vì thế mà thơ Lưu Trọng Lư mất đi vẻ mơ mộng. Thơ ông tự nhiên gióng như một hơi thở, là cái gì đó toát lên từ tạo vật chứ không phải là cố công tạo tác, gọt giũa. Thơ Lưu Trọng Lưu mang đậm chất chấm phá theo kiểu thiền, truyền đạt được nguồn sinh cảm để vật tự tỏa sáng. Bài “Tiếng thu” đã gợi được một cách thần tình cái “thiêng” ấy:
Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
Em có nghe hay là không có nghe,ai biết? Ý thơ mơ hồ đẩy nhẹ người đọc vào thế giới huyền diệu, và bắt đầu đi tìm lời giải đáp. Lưu Trọng Lư lúc này giống như một vị đạo sĩ có tài thôi miên, điều khiển người đọc bước đi trong khu rừng huyền bí. Một khu rừng nhỏ nhưng không thể nào thoát ra được. Để đến khi nghe “Tiếng lá khô xào xạc”, nhìn thấy “Con nai vàng ngơ ngác. Đạp lên lá vàng khô” mới hay chưa từng bước đi mà cảnh vật đang cuôn xoay trước mắt giống như một cuốn phim ngắn mê hoặc đến sững sờ.
Chưa hết, Hoài Thanh còn muốn “điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên” trong thế giới ma mị, kinh hồn. Ông tìm thấy trong thơ Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên một sức “điên cuồng” tuyệt đỉnh, lập tức muốn hào nhập cùng khóc than, kêu gào. Người đọc không bao giờ quên cái thế giới ma hời trong Điêu tàn của Chế Lan Viên. Hoài Thanh từng nhận xét Chế Lan Viên “đột ngột xuất hiện giữa làng thơ Việt Nam như một niềm kinh dị” nhưng vô cùng mới mẻ và cuốn hút. Thế giới thơ Hàn Mặc Tử lại là một niềm kinh dị khác. Đó là “một nguồn thơ rạt rào và lạ lùng”, “càng đi xa càng thấy lạnh”.
Cuối cùng, ông dừng lại để “đắm say cùng Xuân Diệu” trong suối nguồn tươi mát, bay bổng của tình yêu bất tận. Có thể nói Xuân Diệu tôn thờ tình yêu như một thứ tôn giáo và nàng thơ chính là vị giáo chủ. Thơ Xuân Diệu thể hiện một triết lý bi quan, tuyệt vọng về tình ái nhưng lại có một mạch ngầm thúc giục, nhiều khi hừng hực sức sống. Ở đó, Hoài Thanh đã tinh tế nhận thấy “cái dáng dấp yêu kiều, cái cốt cách phong nhã của điệu thơ, một cái gì rất Việt Nam, đã quyến rũ ta”.
Kết bài:
“Đời chúng ta nằm trong một chữ tôi. Mất bề rộng,ta đi tìm bề sâu…”. Hoài Thanh đã khái quát khá toàn diện đặc điểm thơ ca và xu hướng sáng tác của các nhà thơ giai đoạn chuyển thời đầu thế kỉ 20. Chưa bao giờ, trong nền thi ca Việt Nam lại ồ ạt xuất hiện những tác giả lớn, những tác phẩm hay như thời địa này. Bởi thế mà, mỗi bài thơ như một đóa hoa giữ vườn xuân, nó cứ bung sắc tỏa hương không ngừng làm say mê lòng người. Cho đến ngày nay, chất men say ấy vẫn còn tha thiết lắm.
|
Nghị luận: Ở trên đời, mọi chuyện đều không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn
Hướng dẫn
Sống có ước mơ có thể làm nên mọi chuyện
Mở bài:
Người xưa từng nói: “Lửa thử vàng, gian nan thủ sức”. Cuộc đời luôn sẵn bày những nghịch cảnh để thử thách con người. Không có con đường bằng phẳng nào dẫn ta thẳng đến thành công. Sự nỗ lực của bản thân chính là yếu tố quyết định thành bại trong cuộc đời. “Chăm chỉ thành tài, miệt mài tất giỏi”(Dương Lê). Bởi thế, mọi chuyện ở trên đời sẽ không có gì khó khăn nếu bạn luôn có ước mơ đủ lớn.
Thân bài:
Ước mơ là gì?
Ước mơ là khao khát có được một điều gì đó vượt quá khả năng, vượt ngoài tầm với của bản thân mình. Nó là khát vọng, là những điều tốt đẹp mà con người muốn đạt được. Ước mơ sẽ làm cho con người sống có mục địch, nghị lực.
Người sống có ước mơ luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp và lớn lao sẽ đạt được ở phía trước. Họ hăng say học tập, làm việc và truyền cảm hứng đến người khác. Họ sống mạnh mẽ, lạc quan, yêu đời, luôn suy nghĩ tích cực. Họ cũng là người kiến quyết trong hành động và tìm kiếm những hướng đi mới mẻ, vươn đến thành công.
Tại sao mọi chuyện sẽ không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn?
Cuộc sống sẽ trở nên tươi đẹp hơn khi ta biết nuôi dưỡng ước mơ. Ước mơ được gieo mầm, ấp ủ trong bản thân mình. Để rồi một ngày nào đó, nó bỗng trở thành hiện thực. Thật vậy, cuộc sống không thể thiếu ước mơ. Nó chắp cánh cho chúng ta để bay cao, bay xa, vươn tới những dự dịnh hoài bão của mình. Nó đưa ta đến với thế giới mà ở đó ta được tự do thể hiện và khẳng định mình. Nó tạo ra những cơ hội để ta chiến thắng.
Khi ta sống có ước mơ thì mỗi ngày trôi qua thật buồn chán. Không đơn giản là ta hoàn thành công việc của ngày hôm đó, mà còn góp phần tích cực thực hiện ước mơ ấy. Cuộc sống sẽ kém vui nếu ta không nghĩ đến những điều tươi đẹp đang chờ ta ở phía trước. Ta cũng không có niềm tin nào có ý nghĩa khi trong lòng ta không có một ước mơ gì. Mỗi ngày trôi qua chỉ là sự tồn tại vô nghĩa mà thôi.
Mọi chuyện sẽ không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn. Bởi khi ta có một ước mơ đủ lớn, nó trở thành động lực để chúng ta vươn lên, vượt qua khó khăn thử thách, quyết liệt trong hành động, hướng đến thành công. Một ước mơ đủ lớn sẽ là nguồn sức vô biên mạnh giúp ta chiến thắng nghịch cảnh.
Sống có ước mơ ta sẽ luôn tin tưởng vào bản thân, tin tưởng vào cuộc sống. Dù có lúc ta không đạt được mục đích cuối cùng như mong muốn nhưng ta luôn lại nhận được những bài học hữu ích, giúp ta mạnh mẽ hơn.
Nếu có một ước mơ đủ lớn, ta sẽ cảm thấy cuộc sống thật đáng sống, cuộc sống thật tươi đẹp. Cuộc sống luôn có những điều khiến ta phải cố gắng. Chúng ta sẽ nhìn nhận thực tế một cách khách quan và công bằng hơn. Rằng không có thành công nào dễ dàng đạt được và mỗi thành quả lao động là kết tinh của biết bao sức lực, trí tuệ và niềm tin của con người. Ta càng thêm yêu cuộc sống, càng thêm quý trọng thành quả lao động của bản thân và của người khác.
Sống có ước mơ ta luôn sẵn sàng đối diện với khó khăn thử thách. Không khi nào ta lảng tránh hoặc đầu hàng trước nghịch cảnh. Trước khó khăn, ta luôn biết tìm cách để chiến thắng và không ngừng khao khát thành công. Mỗi thành công lại tiếp thêm cho ta sức mạnh để tiếp tục mạnh bước trên đường đời. Không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn. Không có trở ngại nào không thể vượt qua nếu niềm tin của mình đủ mạnh, ý chí của mình đủ vững vàng.
Nếu có ước mơ, có niềm tin đủ lớn, khó khăn lớn sẽ thành khó khăn nhỏ, khó khăn nhỏ trở thành trở ngại bình thường. Cuộc sống đã chứng minh rằng, không phải bạn thất bại hay thành công mà trước khó khăn, thử thách bạn có dám dấn thân vào hành động hay là không? Nếu dũng cảm hành động, bạn có thể sẽ thành công. Nếu sớm bỏ cuộc bạn luôn là người thất bại. Một ước mơ đủ lớn khiến bạn trở nên dũng cảm hành động trên con đường đi đến thành công.
Bạn hãy tưởng tượng xem nếu ta sống mà không có ước mơ thì cuộc sống sẽ nhàm chán và đơn điệu đến chừng nào. Đời sống nhân loại sẽ không phát triển và con người sẽ không còn biết yêu mến và trân trọng cái đẹp nữa. Nhưng ước mơ ấy phải gắn với hiện thực và năng lực của bạn thân. Nếu ước mơ quá lớn, vượt quá khả năng thì đó lại là ảo tưởng rất có hại.
Dẫn chứng:
Nếu không có ước mơ vĩ đại tạo ra bóng đèn điện chiếu sáng cho nhân loại, nhà bác học Edison đã sớm bỏ cuộc, chấp nhận thất bại sau bao nhiêu thí nghiệm không thành công. Nếu không có ước mơ đủ lớn thì nhà phát kiến địa lí Cristoforo Colombo, đâu dám bất chấp hiểm nguy sống chết lênh đênh trên đại dương để tìm ra châu Mỹ. Dân tộc ta sẽ tiếp tục cuộc sống nô lệ lầm than thêm vài thập kỉ nữa nếu Bác Hồ không có ước mơ tìm kiếm con đường giải phóng dân tộc. Và nếu con người không có ước mơ thì mọi điều kì diệu đã không xảy đến trong khoa học.
* Làm thế nào để có được một ước mơ đủ lớn?
Sống có ước mơ thì ai cũng có. Nhưng có một ước mơ đủ lớn, đủ sức để tạo ra điều lớn lao thì không phải ai cũng có. Bởi thế, để xây dựng một ước mơ đủ lớn là cả một kì công cố gắng.
Trước hết, phải hăng say học tập, hăng say lao động và không ngừng yêu thương con người, quý trọng cuộc sống. Bởi lẽ, nếu không có tri thức, con người sẽ không thể ước mơ một cái gì lớn lao. Nếu không biết yêu thương, con người cũng không thể vì ai mà có ước mơ cao đẹp. Lối sống ích kỉ, cá nhân là nguyên nhân giết chết những ước mơ của con người. Hãy vì người khác mà không ngừng mơ ước làm được những điều lớn lao. Hãy vì người khác mà khao khát làm được những việc vĩ đại. Chính cộng đồng làm cho ta vĩ đại chứ không phải cái gì khác.
Dẫn chứng:
Bạn hăng say học tập và không ngừng mơ ước đạt được thành tích cao thì nhất định sớm muộn gì cũng đạt được mục đích đó. Ước mơ sẽ trở thành động lực và không ngừng thôi thúc, nhắc nhở, cổ vũ bạn vượt qua khó khăn, gian khổ. Ước mơ sẽ là nguồn an ủi, động viên bạn mỗi khi bạn đau buồn hay chán nản. Sống có ước mơ chắc chắn rằng bạn không phải là người dễ dàng chấp nhận bị thua cuộc. Không bao giờ chịu thua cuộc nghĩa là bạn đã thành công rồi đó.
Trong cuộc sống, bạn ước mơ muốn biến ước mơ thành hiện thực phải có lòng quyết tâm cao độ. Bạn hãy tập trung làm những phần việc mà mình yêu thích để thực hiện ước mơ. Bạn hãy lập ra kế hoạch cho cuộc đời mình và ngày ngày hiện thực hoá nó. Ý chí, lòng kiên nhẫn và sự dũng cảm của bạn càng được tôi luyện qua những thử thách và khó khăn mà bạn từng nếm trải trong cuộc đời thì tinh thần bạn sẽ trở nên mạnh mẽ, sáng sủa hơn.
Thế nhưng, trong cuộc sống vẫn còn có nhiều người sống không biết ước mơ. Vẫn còn nhiều người có những ước mơ không đủ lớn. Họ dễ dàng chấp nhận một cuộc sống bình thường, đơn điệu và nhàm chán. Họ luôn viện cớ khó khăn, hạn chế của hoàn cảnh để lảng tránh việc khó, trốn tránh trách nhiệm. Những người như thế thật đáng chê trách.
Khi ta sống mà không có ước mơ là ta đã đánh mất mục tiêu sống của mình. Khi cái thế giới màu hồng đó bị đánh mất là phải đối diện với thực tế lạnh lùng, khô khan và tàn nhẫn. Bạn sẽ phải sống theo sự sắp đặt, sống theo rập khuôn vốn có của nó.
* Thế giới sẽ bỏ rơi chúng ta nếu chúng ta không có ước mơ đủ lớn
Bạn cũng sẽ không được thoả sức đam mê, sáng tạo hay sống tự tin và cảm thấy hạnh phúc. Cuộc sống luôn bị bó gọn trong vỏ ốc của sự tự ti và thói nhút nhát. Điều đó làm cho bạn sớm thay đổi theo chiều hướng tiêu cực. Bạn sẽ luôn sống trong nỗi lo âu và sợ hãi. Cuộc đời đối với bạn quá khó khăn. Bạn sẽ thấy mình bị bở rơi và cả thế giới như đang chống lại bạn. Để một ngày, bạn chợt nhận ra bạn không còn là chính mình nữa. Bạn phải luôn làm việc phụ thuộc vào người khác, ít khi bạn có cơ hội thể hiện hay khẳng định mình.
Những người không có ước mơ là những người chưa hề suy nghĩ về mục đích sống của bản thân. Họ chán nản và không tâm huyết về công việc mình đang làm. Những người cố gắng đạt được mục đích sống trên con đường đời dù gặp nhiều gian nan, trắc trở nhưng ước mơ luôn là động lực giúp họ đứng lên sau mỗi khó khăn. Còn những người không có ước mơ thì ngược lại. Họ không có động lực để vượt qua khó khăn và luôn bằng lòng với những gì họ đang có.
Kết bài:
Người ta nói rằng, hạnh phúc nhất là khi chúng ta sống có niềm ước mơ, thực hiện được những gì mình mong muốn và sống mỗi ngày trọn vẹn với những niềm vui, nỗi buồn. Có quá nhiều người chưa xác định được ước mơ của mình. Thật đáng tiếc khi họ sống như những cái bóng bên lề xã hội, mờ nhạt và vô danh. Hãy luôn sống là chính mình, sống bằng sức mạnh của lí trí và tình cảm. Một ước mơ đủ lớn sẽ dẫn đường bạn ra với đại dương rộng lớn. Tuy nhiều gian khó nhưng những thành công luôn rộng mở trước mắt bạn.
theo
|
Nghị luận: Ở trên đời, mọi chuyện đều không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn
Hướng dẫn
Sống có ước mơ có thể làm nên mọi chuyện
Mở bài:
Người xưa từng nói: “Lửa thử vàng, gian nan thủ sức”. Cuộc đời luôn sẵn bày những nghịch cảnh để thử thách con người. Không có con đường bằng phẳng nào dẫn ta thẳng đến thành công. Sự nỗ lực của bản thân chính là yếu tố quyết định thành bại trong cuộc đời. “Chăm chỉ thành tài, miệt mài tất giỏi”(Dương Lê). Bởi thế, mọi chuyện ở trên đời sẽ không có gì khó khăn nếu bạn luôn có ước mơ đủ lớn.
Thân bài:
Ước mơ là gì?
Ước mơ là khao khát có được một điều gì đó vượt quá khả năng, vượt ngoài tầm với của bản thân mình. Nó là khát vọng, là những điều tốt đẹp mà con người muốn đạt được. Ước mơ sẽ làm cho con người sống có mục địch, nghị lực.
Người sống có ước mơ luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp và lớn lao sẽ đạt được ở phía trước. Họ hăng say học tập, làm việc và truyền cảm hứng đến người khác. Họ sống mạnh mẽ, lạc quan, yêu đời, luôn suy nghĩ tích cực. Họ cũng là người kiến quyết trong hành động và tìm kiếm những hướng đi mới mẻ, vươn đến thành công.
Tại sao mọi chuyện sẽ không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn?
Cuộc sống sẽ trở nên tươi đẹp hơn khi ta biết nuôi dưỡng ước mơ. Ước mơ được gieo mầm, ấp ủ trong bản thân mình. Để rồi một ngày nào đó, nó bỗng trở thành hiện thực. Thật vậy, cuộc sống không thể thiếu ước mơ. Nó chắp cánh cho chúng ta để bay cao, bay xa, vươn tới những dự dịnh hoài bão của mình. Nó đưa ta đến với thế giới mà ở đó ta được tự do thể hiện và khẳng định mình. Nó tạo ra những cơ hội để ta chiến thắng.
Khi ta sống có ước mơ thì mỗi ngày trôi qua thật buồn chán. Không đơn giản là ta hoàn thành công việc của ngày hôm đó, mà còn góp phần tích cực thực hiện ước mơ ấy. Cuộc sống sẽ kém vui nếu ta không nghĩ đến những điều tươi đẹp đang chờ ta ở phía trước. Ta cũng không có niềm tin nào có ý nghĩa khi trong lòng ta không có một ước mơ gì. Mỗi ngày trôi qua chỉ là sự tồn tại vô nghĩa mà thôi.
Mọi chuyện sẽ không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn. Bởi khi ta có một ước mơ đủ lớn, nó trở thành động lực để chúng ta vươn lên, vượt qua khó khăn thử thách, quyết liệt trong hành động, hướng đến thành công. Một ước mơ đủ lớn sẽ là nguồn sức vô biên mạnh giúp ta chiến thắng nghịch cảnh.
Sống có ước mơ ta sẽ luôn tin tưởng vào bản thân, tin tưởng vào cuộc sống. Dù có lúc ta không đạt được mục đích cuối cùng như mong muốn nhưng ta luôn lại nhận được những bài học hữu ích, giúp ta mạnh mẽ hơn.
Nếu có một ước mơ đủ lớn, ta sẽ cảm thấy cuộc sống thật đáng sống, cuộc sống thật tươi đẹp. Cuộc sống luôn có những điều khiến ta phải cố gắng. Chúng ta sẽ nhìn nhận thực tế một cách khách quan và công bằng hơn. Rằng không có thành công nào dễ dàng đạt được và mỗi thành quả lao động là kết tinh của biết bao sức lực, trí tuệ và niềm tin của con người. Ta càng thêm yêu cuộc sống, càng thêm quý trọng thành quả lao động của bản thân và của người khác.
Sống có ước mơ ta luôn sẵn sàng đối diện với khó khăn thử thách. Không khi nào ta lảng tránh hoặc đầu hàng trước nghịch cảnh. Trước khó khăn, ta luôn biết tìm cách để chiến thắng và không ngừng khao khát thành công. Mỗi thành công lại tiếp thêm cho ta sức mạnh để tiếp tục mạnh bước trên đường đời. Không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn. Không có trở ngại nào không thể vượt qua nếu niềm tin của mình đủ mạnh, ý chí của mình đủ vững vàng.
Nếu có ước mơ, có niềm tin đủ lớn, khó khăn lớn sẽ thành khó khăn nhỏ, khó khăn nhỏ trở thành trở ngại bình thường. Cuộc sống đã chứng minh rằng, không phải bạn thất bại hay thành công mà trước khó khăn, thử thách bạn có dám dấn thân vào hành động hay là không? Nếu dũng cảm hành động, bạn có thể sẽ thành công. Nếu sớm bỏ cuộc bạn luôn là người thất bại. Một ước mơ đủ lớn khiến bạn trở nên dũng cảm hành động trên con đường đi đến thành công.
Bạn hãy tưởng tượng xem nếu ta sống mà không có ước mơ thì cuộc sống sẽ nhàm chán và đơn điệu đến chừng nào. Đời sống nhân loại sẽ không phát triển và con người sẽ không còn biết yêu mến và trân trọng cái đẹp nữa. Nhưng ước mơ ấy phải gắn với hiện thực và năng lực của bạn thân. Nếu ước mơ quá lớn, vượt quá khả năng thì đó lại là ảo tưởng rất có hại.
Dẫn chứng:
Nếu không có ước mơ vĩ đại tạo ra bóng đèn điện chiếu sáng cho nhân loại, nhà bác học Edison đã sớm bỏ cuộc, chấp nhận thất bại sau bao nhiêu thí nghiệm không thành công. Nếu không có ước mơ đủ lớn thì nhà phát kiến địa lí Cristoforo Colombo, đâu dám bất chấp hiểm nguy sống chết lênh đênh trên đại dương để tìm ra châu Mỹ. Dân tộc ta sẽ tiếp tục cuộc sống nô lệ lầm than thêm vài thập kỉ nữa nếu Bác Hồ không có ước mơ tìm kiếm con đường giải phóng dân tộc. Và nếu con người không có ước mơ thì mọi điều kì diệu đã không xảy đến trong khoa học.
* Làm thế nào để có được một ước mơ đủ lớn?
Sống có ước mơ thì ai cũng có. Nhưng có một ước mơ đủ lớn, đủ sức để tạo ra điều lớn lao thì không phải ai cũng có. Bởi thế, để xây dựng một ước mơ đủ lớn là cả một kì công cố gắng.
Trước hết, phải hăng say học tập, hăng say lao động và không ngừng yêu thương con người, quý trọng cuộc sống. Bởi lẽ, nếu không có tri thức, con người sẽ không thể ước mơ một cái gì lớn lao. Nếu không biết yêu thương, con người cũng không thể vì ai mà có ước mơ cao đẹp. Lối sống ích kỉ, cá nhân là nguyên nhân giết chết những ước mơ của con người. Hãy vì người khác mà không ngừng mơ ước làm được những điều lớn lao. Hãy vì người khác mà khao khát làm được những việc vĩ đại. Chính cộng đồng làm cho ta vĩ đại chứ không phải cái gì khác.
Dẫn chứng:
Bạn hăng say học tập và không ngừng mơ ước đạt được thành tích cao thì nhất định sớm muộn gì cũng đạt được mục đích đó. Ước mơ sẽ trở thành động lực và không ngừng thôi thúc, nhắc nhở, cổ vũ bạn vượt qua khó khăn, gian khổ. Ước mơ sẽ là nguồn an ủi, động viên bạn mỗi khi bạn đau buồn hay chán nản. Sống có ước mơ chắc chắn rằng bạn không phải là người dễ dàng chấp nhận bị thua cuộc. Không bao giờ chịu thua cuộc nghĩa là bạn đã thành công rồi đó.
Trong cuộc sống, bạn ước mơ muốn biến ước mơ thành hiện thực phải có lòng quyết tâm cao độ. Bạn hãy tập trung làm những phần việc mà mình yêu thích để thực hiện ước mơ. Bạn hãy lập ra kế hoạch cho cuộc đời mình và ngày ngày hiện thực hoá nó. Ý chí, lòng kiên nhẫn và sự dũng cảm của bạn càng được tôi luyện qua những thử thách và khó khăn mà bạn từng nếm trải trong cuộc đời thì tinh thần bạn sẽ trở nên mạnh mẽ, sáng sủa hơn.
Thế nhưng, trong cuộc sống vẫn còn có nhiều người sống không biết ước mơ. Vẫn còn nhiều người có những ước mơ không đủ lớn. Họ dễ dàng chấp nhận một cuộc sống bình thường, đơn điệu và nhàm chán. Họ luôn viện cớ khó khăn, hạn chế của hoàn cảnh để lảng tránh việc khó, trốn tránh trách nhiệm. Những người như thế thật đáng chê trách.
Khi ta sống mà không có ước mơ là ta đã đánh mất mục tiêu sống của mình. Khi cái thế giới màu hồng đó bị đánh mất là phải đối diện với thực tế lạnh lùng, khô khan và tàn nhẫn. Bạn sẽ phải sống theo sự sắp đặt, sống theo rập khuôn vốn có của nó.
* Thế giới sẽ bỏ rơi chúng ta nếu chúng ta không có ước mơ đủ lớn
Bạn cũng sẽ không được thoả sức đam mê, sáng tạo hay sống tự tin và cảm thấy hạnh phúc. Cuộc sống luôn bị bó gọn trong vỏ ốc của sự tự ti và thói nhút nhát. Điều đó làm cho bạn sớm thay đổi theo chiều hướng tiêu cực. Bạn sẽ luôn sống trong nỗi lo âu và sợ hãi. Cuộc đời đối với bạn quá khó khăn. Bạn sẽ thấy mình bị bở rơi và cả thế giới như đang chống lại bạn. Để một ngày, bạn chợt nhận ra bạn không còn là chính mình nữa. Bạn phải luôn làm việc phụ thuộc vào người khác, ít khi bạn có cơ hội thể hiện hay khẳng định mình.
Những người không có ước mơ là những người chưa hề suy nghĩ về mục đích sống của bản thân. Họ chán nản và không tâm huyết về công việc mình đang làm. Những người cố gắng đạt được mục đích sống trên con đường đời dù gặp nhiều gian nan, trắc trở nhưng ước mơ luôn là động lực giúp họ đứng lên sau mỗi khó khăn. Còn những người không có ước mơ thì ngược lại. Họ không có động lực để vượt qua khó khăn và luôn bằng lòng với những gì họ đang có.
Kết bài:
Người ta nói rằng, hạnh phúc nhất là khi chúng ta sống có niềm ước mơ, thực hiện được những gì mình mong muốn và sống mỗi ngày trọn vẹn với những niềm vui, nỗi buồn. Có quá nhiều người chưa xác định được ước mơ của mình. Thật đáng tiếc khi họ sống như những cái bóng bên lề xã hội, mờ nhạt và vô danh. Hãy luôn sống là chính mình, sống bằng sức mạnh của lí trí và tình cảm. Một ước mơ đủ lớn sẽ dẫn đường bạn ra với đại dương rộng lớn. Tuy nhiều gian khó nhưng những thành công luôn rộng mở trước mắt bạn.
theo
|
Nghị luận:Giải pháp khắc phục hiện trạng nói dối, làm giả trong xã hội ngày nay
Hướng dẫn
Làm thế nào để khắc phục hiện trạng nói dối, làm giả?
Nói dối làm giả không những là biểu hiện đơn lẻ mà đã trở thành bệnh chứng xã hội. Để xã hội trở nên công bằng và bình yên hơn, cần có những giải pháp thiết thực khắc phục bệnh nói dối, làm giả ngay từ bây giờ.
Cùng là nền văn hóa gốc nông nghiệp nhưng so với Việt Nam thuần túy nông nghiệp lúa nước, văn hóa Triều Tiên, Nhật Bản, Trung Quốc lại phát triển có hướng khác biệt. Nền văn hóa Việt Nam phát triển sáng tạo ngay trong quá trình tiếp thu, không bao giờ bắt chước rập khuôn máy móc mà luôn biến ảo, làm cho cái được tiếp nhận thích nghi ngay với điều kiện thực tế. Chính điêu đó tạo nên nét bền vững, ổn định của nền văn hóa Việt Nam nghìn năm văn hiến.
Tuy nhiên, do tác động của quy luật cạnh tranh nền kinh tế thị trường, trong nhiều năm qua, các giá trị về đạo đức, lối sống truyền thống bị phá vỡ nhanh chóng, trong khi phong cách của văn hóa đô thị và công nghiệp chưa kịp hình thành rộng rãi.
Trong khi, các thủ tục hành chính hết sức phiền hà mà tính kỉ luật của pháp luật chưa đủ sức răn đe, khiến người dân trong cuộc mưu sinh sẵn sàng làm sai, làm giả, lừu dối lẫn nhau, vi phạm nghiêm trọng đạo đức và luật pháp. Đó là nguyên nhân sâu xa dẫn đến những rối loạn trong xã hội và tình trạng tội phạm ngày càng gia tăng về tính chất nghiêm trọng cũng như quy mô và số lượng. Có thể nói hiện tượng nói dối, làm giả trở thành một hiện tượng phổ biến, làm mất niềm tin của con người trong xã hội hiện nay.
Tiếp đó, chấn chỉnh nền giáo dục, tăng cường giáo dục đạo đức, nhân cách, nhân phẩm, lối sống và hành vi ứng xử cho con người. Giáo dục trong thời đại nào cũng đóng vai trò quyết định đến văn hóa và nền đạo đức của dân tộc. Con người được giáo dục tốt thì nhận thức mới tốt, mới hưởng đến lối sống cao đẹp, biết tôn trọng, trân trọng người khác, tôn trọng luật pháp và không còn làm điều sai trái.
Đặc biệt là giáo dục thế hệ trẻ, những chủ nhân tương lai của đất nước. Tăng cường khuyến khích, cổ động, tuyên truyền và phát triển lối sống lành mạnh, tích cực dựa trên những chuẩn mực đạo đức cao cả. Giáo dục ý thức tự giác tuân thủ pháp luật của con người, tạo dựng ý thức mới tiến bộ, phù hợp với đất nước trong thời kì hội nhập thế giới.
Tăng cường phát hiện và tuyên dương những tấm gương trung thực điển hình và trừng phạt nghiêm khắc những kẻ gian lận, giả dối gây tổn hại trong cộng đồng để làm gương. Láy cái tốt đẹp để lấn át cái xấu cái ác trong xã hội. Người lớn phải làm gương đi trước. Nhà trường phải có phương pháp giáo dục đúng đắn, sáng tạo, hiệu quả, từng bước khắc phục tình hình tiến tới đẩy lùi căn bệnh nói dối, là giả ra khỏi cộng đồng.
|
Discussion: Solution to overcome the current situation of lying and counterfeiting in today's society
Instruct
How to overcome the current situation of lying and counterfeiting?
Lying and forgery are not only an isolated manifestation but have become a social disease. In order for society to become more equitable and peaceful, there needs to be practical solutions to overcome lying and counterfeiting right now.
They are both agricultural cultures, but compared to Vietnam with purely wet rice agriculture, Korean, Japanese, and Chinese cultures have developed in different directions. Vietnamese culture develops creativity right in the process of absorption, never imitating mechanical stereotypes but always changing virtually, making what is received immediately adapt to real conditions. That is what creates the sustainability and stability of Vietnam's thousand-year-old culture.
However, due to the impact of the rules of competition in the market economy, over the years, moral values and traditional lifestyles have been rapidly broken, while the style of urban and industrial culture has changed. The industry has not yet been widely established.
Meanwhile, administrative procedures are extremely troublesome but the discipline of the law is not enough to deter, making people ready to do wrong, fake, deceive each other, and seriously violate ethics in their lives. ethics and law. That is the root cause leading to social disorders and crime increasing in severity as well as scale and quantity. It can be said that the phenomenon of lying and counterfeiting has become a common phenomenon, losing people's trust in today's society.
Next, reform the education system, strengthen moral education, personality, dignity, lifestyle and behavior for people. Education in any era plays a decisive role in the culture and morality of the nation. People who are well educated will have good awareness, will enjoy a noble lifestyle, will know how to respect and cherish others, respect the law and no longer do wrong things.
Especially educating the young generation, the future owners of the country. Strengthen encouragement, promotion, propaganda and development of healthy and positive lifestyles based on noble ethical standards. Educating people's sense of self-awareness and compliance with the law, creating a new sense of progress, suitable for the country in the period of world integration.
Strengthen the detection and praise of typical examples of honesty and severely punish those who cheat and lie and cause harm in the community to set an example. Use the good to overwhelm the bad and evil in society. Adults must set an example first. Schools must have correct, creative, and effective educational methods to gradually overcome the situation and push the disease of lying and fakery out of the community.
|
Nghịch cảnh không những là một phép thử của tình cảm mà còn là thước đo của trí tuệ và bản lĩnh con người
Hướng dẫn
Cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng, công việc không phải lúc nào cũng suông sẻ. Những khó khăn, trở ngại ta gặp trong cuocj sống, có thể mang lại cho ta những tổn thương gọi là nghịch cảnh. Nghịch cảnh không những là một phép thử của tình cảm mà còn là thước đo của trí tuệ và bản lĩnh con người. Chiến thắng nghịch cảnh, đứng trên nghịch cảnh con người sẽ mạnh mẽ hơn.
Nghịch cảnh chính là những khó khăn, tình huống xảy ra ngược theo hướng tiêu cực với những gì mà chúng ta nghĩ. Nó làm chúng ta gặp nhiều khó khăn và trục trặc. Chúng ta không ai muốn gặp phải tình huống khó khăn, nhưng chính những điều này đã cho chúng ta thêm kinh nghiệm và động lực để đi tiếp.
Nói đến nghịch cảnh, ai cũng nghĩ nó ảnh hưởng xấu tới cuộc sống nhưng thật ra, nghịch cảnh có rất nhiều giá trị riêng. Câu danh ngôn đã chỉ ra rằng nghịch cảnh không chỉ là “phép thử của tình cảm” mà còn là thước đó của trí tuệ và bản lĩnh của con người.
Khi chúng ta gặp phải nghịch cảnh, tức là khi chúng ta đang ở trong một tình huống mà cần tới sự giúp đỡ của người khắc, lúc chúng ta đang trong giai đoạn khó khăn thì “phép thử của tình cảm’’ chính là ám chỉ những ai đã ở lại bên cạnh giúp chúng ta cũng như những ai đã rời bỏ ta mà đi.
Nghịch cảnh cho ta cơ hội để nhìn nhận lại bản thân. Xem chúng ta có đủ thông minh và bản lĩnh để vuọt qua khó khăn này thành công, dám nghĩ thì phải dám làm.
Nghịch cảnh sẽ mang lại điều tiêu cực hay tích cực thì cũng đều phụ thuộc vào con người đó. Nếu học có trí thông minh,có những người đối với mình thật lòng và có bản lĩnh thì họ sẽ vượt qua được những khó khăn để vươn xa hơn. Ngược lại, đối với những người luôn cảm thấy tiếc nuối về những người đã rời bỏ mình, không dám làm điều gì vị sợ lại lún sâu thêm nữa thì họ sẽ mắc kẹt trong nghịch cảnh mãi mãi.
Thực tế đã cho thấy câu nói: “nghịch cảnh không những là phép thử của tình cảm mà còn là thước đo của trí thông minh và bản lĩnh con người.” là đúng. Thiện Nhân, một câu bé bị bỏ rơi trong rừng, tàn tật vì bị thú hoang tấn công. tưởng rằng cậu bé sẽ buông xuôi só phận, sống trong buồn bả. Nhưng, bằng tất cả ngihj lực của mình, cậu bé đã vượt lên, sông một cuộc đời lạc quan, yêu đời và vô cùng bản lĩnh.
Nghịch cảnh là thử thách mà con người phải vượt qua để tiến tới tương lai, giúp ta có được những con người thật lòng đối với mình và có bản lĩnh hơn. Cũng như câu nói của Fanco Molinary: “Nghịch cảnh không phải là một tảng đá cản bước chân của bạn. Hãy xem nó đó như là một thềm đá nâng bạn bước cao hơn”.
Không còn cách nào khác, muốn tồn tại chúng ta phải vượt lên trên nghịch cảnh. Nếu không thể vượt qua nghịch cảnh, con người sexbij bị hủy diệt. Đó là quy luật của cuộc sống. Cuộc sống luôn luôn có hi vọng. khi cuộc sống có trăm nghìn lí do bắt bạn phải khóc, bạn hãy cho cuộc sống thấy bạn luôn có trăm nghìn lí do để mỉm cười. hãy xem mọi khó khăn, trở ngại là cơ hội để rèn luyện bản thân, để chiến thắng và thành công.
|
Adversity is not only a test of emotions but also a measure of human intelligence and bravery
Instruct
Life is not always easy, work is not always smooth. The difficulties and obstacles we encounter in life can bring us injuries called adversities. Adversity is not only a test of emotions but also a measure of human intelligence and bravery. Overcoming adversity, standing above adversity, people will be stronger.
Adversities are difficulties and situations that happen in a negative direction from what we think. It causes us many difficulties and problems. None of us want to encounter difficult situations, but these things have given us more experience and motivation to move forward.
When it comes to adversity, everyone thinks it negatively affects life, but in fact, adversity has many values of its own. The quote points out that adversity is not only a "test of emotions" but also a measure of human intelligence and bravery.
When we encounter adversity, that is, when we are in a situation where we need the help of others, when we are in a difficult period, the "test of emotions" is the obsession. Only those who have stayed by our side help us as well as those who have left us.
Adversity gives us the opportunity to reflect on ourselves. See if we are smart and brave enough to successfully overcome this difficulty. If we dare to think, we must dare to do.
Whether adversity will bring negative or positive things depends on that person. If they are intelligent and have people who are sincere and courageous towards them, they will be able to overcome difficulties and reach further. On the contrary, for those who always feel regretful about those who have left them, and do not dare to do anything because they are afraid of falling deeper, they will be stuck in adversity forever.
Reality has shown the saying: "adversity is not only a test of emotions but also a measure of human intelligence and bravery." that right. Thien Nhan, a boy, was abandoned in the forest, crippled by a wild animal attack. I thought that the boy would surrender to his fate and live in sadness. But, with all his strength, the boy overcame and lived a life of optimism, love of life, and extreme bravery.
Adversity is a challenge that people must overcome to move forward into the future, helping us to have people who are more sincere towards us and more courageous. Just like Fanco Molinary said: “Adversity is not a rock that blocks your steps. Think of it as a stepping stone that lifts you higher."
There is no other way, to survive we must overcome adversity. If one cannot overcome adversity, human sexbij is destroyed. That is the rule of life. Life always has hope. When life has a hundred thousand reasons to cry, show life that you always have a hundred thousand reasons to smile. See every difficulty and obstacle as an opportunity to train yourself, to win and succeed.
|
Nguyên nhân của căn bệnh nói dối, làm giả trong xã hội ngày nay
Hướng dẫn
Nguyên nhân khiến con người nói dối
Nguyên nhân khiến con người nói dối trước hết là do lối văn hóa ứng xử mềm dẻo, xem trọng sự khéo léo trong ứng xử hơn là sự thật của dân tộc làm nảy sinh hiện tượng nói dối, làm giả, thiếu trung thực. Người Việt Nam có thói quen giao tiếp một vừa hai phải, cả nể lẫn nhau. Từ đó làm nảy sinh sự lợi dụng của người khác.
Mặt khác, Sự nhận thức non yếu và thiếu hiểu biết của người nghe cũng là nguyên nhân khiến cho kẻ khác tìm cách lợi dụng. Sự lầm lẫn giữa sự mềm dẻo và non yếu, thiếu hiểu biết đã khiến cho con người cố tình nói điều không đúng. Trước hết là để thực hiện một cuộc giao tiếp. Sau đó là giành lấy phần lợi ích về mình dựa trên sự cả tin của người khác.
Người phương Đông với lối sống cộng đồng, tư duy tổng hợp, không cần thiết phân biệt quá rõ ràng, mạch lạc các mối quan hệ xã hôi. Thế nên mặc nhiên chấp nhận sự dối trá ở mức độ có thể chấp nhận được nhằm duy trì sự ổn định của cộng đồng.
Đối với người Việt Nam, chuẩn mực ứng xử là phải khéo léo, linh hoạt, hài hòa, tránh xung đột. Bởi thế, những lời nói thẳng, nói thật đôi khi không được chấp nhận. Điều đó khiến người ta thường phải dối lòng trong các quan hệ phức tạp, cần phải tế nhị. Ta vẫn thường nghe các kiểu nói: “chỗ anh em mới nói…”, “nói thật lòng là…”, “nói thẳng ra là…,
Sự dối trá luôn ẩn chứa những mục đích xấu và mang lại những điều tai hại. Không ai lại nói dối thật lòng cả. Thế nhưng, trong đời thường ta vẫn thường gặp những trường hợp nói dối, nói tránh, nói giảm vì phép lịch sự.
Những trường hợp đó gọi là nói dối vô hại. Nhưng cũng phải thấy, dù sao nó cũng đã tác động vào tâm lí con người, mặc nhiên cho rằng nói dối là một điều hiển nhiên, không có gì tai hại.
Tất cả những điều đó chỉ là hiện tượng, là bề nổi tác động khiến con người hay nói dối. Nguyên nhân sâu xã chính là bản chất của nền văn hóa. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập, nền văn hóa nông nghiệp nông thôn đang có những xung đột với yêu cầu của nền công nghiệp thời đại mới. Chính những xung đột này làm biến đổi các giá trị truyền thống theo hướng bị phủ nhận. Trong khi đó, con người chưa kịp thích ứng với nền văn hóa mới. Họ tỏ ra hoang mang, lúng túng và buộc phải ứng phó theo kiểu thức thời. Bởi thế, sự lừa dối nảy sinh mạnh mẽ.
Trong ngôn ngữ, với thói quên sử dụng nhiều các biện pháp tu từ nói tránh, nói giảm, cường điệu, phóng đại khiến cho hoạt động giao tiếp thiếu trung thực. Tính hư cấu trong văn học cũng được sử dụng rộng rãi trong văn học và đời sống. Điều đó đã gây ra nhiều nhầm lẫn cho người đọc có năng lực nhận thức kém. Cách nói sai sự thật được chấp nhận như một sự thật hiển nhiên. Chính điều đó khiến cho việc nói dối trở thành một lối ứng xử không có gì là sai trái.
Sự tác động của mặt trái nền kinh tế thị trường cũng gây ra hiện tượng nói dối. Các nhà tiếp thị sản phẩm trên các phương tiện truyền thông cũng thức đẩy hiện tượng này. Họ đã lợi dụng tính “ảo” của nền công nghệ, quảng cáo sai sự thật vốn có. Họ khiến cho tâm lí người tiêu dùng “sống với sự gải dối quanh mình” ngày càng trở nên phổ biến. Từ việc thiếu niềm tin vào các quảng cáo đến việc hoài nghi, giả dối lẫn nhau là một hiện tượng đang diễn ra từng ngày ở nước ta.
Xã hội còn thiếu những tấm gương trung thực, đấu tranh vì một cuộc sống trong sạch, vững mạnh. Cái xấu nhất định phải bị lên án, đấu tranh xóa bỏ. Cái tốt nhất định phải được tuyên dương, đề cao, khen thưởng, làm gương sáng cho người khác học tập. Sự khen thưởng hay trừng phạt phải hết sức công bằng và nghiêm minh để tạo niềm tin tưởng trong nhân dân.
Có thể bạn đang tìm kiếm:
Hậu quả khôn lường của hành vi nói dối, làm giả trong xã hội
|
The cause of the disease of lying and counterfeiting in today's society
Instruct
Reasons why people lie
The reason why people lie is first of all due to the nation's culture of flexible behavior, which values tact in behavior more than the truth, giving rise to the phenomenon of lying, forgery, and lack of honesty. Vietnamese people have a habit of communicating one-on-one and respecting each other. From there arises the exploitation of others.
On the other hand, the listener's weak awareness and lack of understanding is also the reason why others seek to take advantage. The confusion between flexibility and weakness and lack of understanding has caused people to deliberately say the wrong thing. First of all, to make a communication. Next is to gain benefits for yourself based on the gullibility of others.
Eastern people, with their communal lifestyle and integrated thinking, do not need to distinguish too clearly and coherently among social relationships. Therefore, we implicitly accept lies at an acceptable level to maintain the stability of the community.
For Vietnamese people, the standard of behavior is to be tactful, flexible, harmonious, and avoid conflict. Therefore, direct and truthful statements are sometimes not accepted. That causes people to often lie in complex relationships that require tact. We often hear the following sayings: "you just said...", "honestly speaking...", "to be frank...,
Lies always contain bad intentions and bring harmful things. No one tells an honest lie. However, in everyday life we often encounter cases of lying, avoiding, and understating things out of politeness.
These cases are called white lies. But we also have to see that it has affected human psychology, naturally thinking that lying is an obvious thing, nothing harmful.
All of these are just phenomena, the surface effects that make people lie. The deep social cause is the nature of culture. In the context of globalization and integration, rural agricultural culture is in conflict with the demands of new-age industry. It is these conflicts that transform traditional values in a direction that is denied. Meanwhile, people have not had time to adapt to the new culture. They appeared confused, confused and forced to respond in a timely manner. Therefore, deception arose strongly.
In language, the habit of forgetting to use a lot of rhetorical devices such as evasion, understatement, exaggeration, and exaggeration makes communication activities less honest. Fiction in literature is also widely used in literature and life. That has caused a lot of confusion for readers with poor cognitive abilities. Untruths are accepted as self-evident truths. That is what makes lying a behavior that is not wrong.
The impact of the negative side of the market economy also causes the phenomenon of lying. Product marketers in the media are also aware of this phenomenon. They took advantage of the "virtual" nature of technology and advertised inherently false information. They make the consumer mentality of "living with lies around them" become more and more popular. From lack of trust in advertisements to being skeptical and lying to each other is a phenomenon that is happening every day in our country.
Society still lacks honest examples, fighting for a clean, strong life. Evil must be condemned and fought to be eliminated. The good must definitely be praised, promoted, rewarded, and set a good example for others to learn. Reward or punishment must be extremely fair and strict to create trust among the people.
You may be looking for:
The unpredictable consequences of lying and counterfeiting in society
|
Nguyên nhân suy thoái đạo đức, tác phong của học sinh hiện nay
Hướng dẫn
Sự suy thoái đọa đức ở học sinh xuất phát từ nhiều nguyên nhân nhưng chủ yêu là do bản thân mỗi học sinh
Có nhiều nguyên nhân làm suy thoái đạo đức học sinh hiện nay. Trước hết, sự phát triển của nền kinh tế, kéo theo nó là sự thay đổi các giá trị đạo đức trong xa hội. Con người cạnh tranh khốc liệt tìm kiếm cơ hội việc làm, sự phân hóa giàu nghèo, sự giao thoa các nền văn hóa thế giới khiến cho nền tảng đạo đức bị lung lay.
Các giá trị truyền thống không còn được tôn trọng nữa, trong khi đó, các giá trị chuẩn mực trong thời đại mới chưa kịp hình thành và khẳng định khiến con người mất định hướng, chạy theo lối sống vật chất thực dụng, thiếu tình cảm và sự gắn kết cộng đồng. Con người bị suy thoái đạo đức trầm trọng, thiếu tôn trọng lẫn nhau và khinh thường, bất chấp luật pháp.
Nhiều phụ huynh và học sinh đua đòi lối sống thời thượng, tôn sùng vật chất, chỉ chú trọng vào môn học chính, học để thi, để lấy bằng cấp mà không xem trọng việc rèn luyện đạo đức, tác phong, hoàn thiện nhân cách khiến học sinh xem thường trường lớp, thiếu tôn trọng bạn bè, thầy cô. Gia đình buông lỏng giáo dục, phó mặc cho nhà trường. Quy chế trường học không còn đủ sức răn đe, giáo dục.
Sự xâm nhập mãnh liệt của các nền văn hóa ngoại lai mang tính nổi loạn, lai căng phá hỏng nét đẹp thẩm mỹ truyền thống, một biểu hiện của mặt trái cơ chế thị trường. Điều này lại phù hợp với những học sinh có sở thích làm nổi bậc mình một cách kịch cỡm, lố lăng bằng những kiểu trang phục phản cảm, những hành vi vô văn hóa, những kiểu nói tối nghĩa, tục tĩu,…gây nhiều bức xúc trong xã hội. Tệ nạn xã hội xâm nhập sâu vào nhà trường và diễn biến ngày càng phức tạp.
Nhà trường chưa có những giải pháp thiết thực để giáo dục đạo đức học sinh, tiến tới chấm dứt hiện tượng học sinh nói tục chửi thề, trốn học, bỏ học, lười học, đi học trễ, trang phục không đúng quy định,… Nhiều biện pháp mạnh mẽ đã được thực hiện song vẫn chưa sâu sát và kiên trì đến cùng.
Xã hội thiếu quan tâm đến vấn đề đạo đức và tác phong của học sinh. Một hiện tượng thường thấy là nhiều người thờ ơ, không để ý, không thèm nhắc nhở bởi không muốn phiền phức.
Dù có nhiều tác nhân gây nên tình trạng suy thoái đạo đức, nhân cách, nhân phẩm của một bộ phận học sinh nhưng nguyên nhân chủ yếu xuất phát từ bản thân của mỗi học sinh. Cái xấu luôn tồn tại trong đời sống xã hội. Nếu mỗi học sinh biết rèn luyện bản lĩnh vững vàng, chăm lo học tập, làm theo điều tốt, tránh xa cái xấu, sống có lý tưởng cao đẹp, có mục đích học tập rõ ràng, có hoài bão, ước mơ, hướng đến tương lai thì nhất định đạo đức cũng sẽ trở nên trong sáng, cao đẹp, đạt thành tích cao trong học tập và yêu cuộc đời này hơn.
Hậu quả nghiêm trọng của hiện tương suy thoái đạo đức, nhân cách học sinh
|
Causes of the moral and behavioral decline of students today
Instruct
The deterioration of moral character in students comes from many reasons, but the main reason is each student themselves
There are many reasons for the deterioration of student morale today. First of all, the development of the economy, followed by a change in moral values in society. People compete fiercely in search of job opportunities, the gap between rich and poor, and the interference of world cultures causes the moral foundation to be shaken.
Traditional values are no longer respected, meanwhile, standard values in the new era have not yet had time to be formed and affirmed, causing people to lose orientation and follow a materialistic, pragmatic lifestyle lacking love. sense and community cohesion. People suffer from severe moral degradation, lack of respect for each other, and contempt for, and disregard for, the law.
Many parents and students strive for a trendy lifestyle, worship material things, only focus on core subjects, study for exams, and get degrees without attaching importance to moral training, behavior, and character improvement. How to make students look down on school and disrespect their friends and teachers. Families let go of education and leave it up to the school. School regulations are no longer enough to deter and educate.
The intense intrusion of rebellious, hybrid foreign cultures destroys traditional aesthetic beauty, a manifestation of the dark side of the market mechanism. This is suitable for students who have a hobby of making themselves stand out in a dramatic and ridiculous way with offensive costumes, uncultured behavior, obscure and obscene speech,... causing a lot of trouble. frustration in society. Social evils penetrate deeply into schools and become increasingly complicated.
The school does not have practical solutions to educate students' ethics, to end the phenomenon of students swearing, truanting, dropping out of school, being lazy, coming to school late, and wearing inappropriate clothing. … Many strong measures have been taken but they are still not thorough and persistent to the end.
Society lacks attention to students' ethics and behavior. A common phenomenon is that many people are indifferent, do not pay attention, do not bother to remind because they do not want trouble.
Although there are many factors causing the deterioration of morality, personality, and dignity of a portion of students, the main cause comes from each student themselves. Evil always exists in social life. If every student knows how to practice strong character, take care of their studies, follow good things, stay away from bad things, live with noble ideals, have clear learning goals, have ambitions, dreams, and directions. In the future, morality will definitely become pure and beautiful, achieve high results in learning and love this life more.
Serious consequences of the current deterioration of students' moral and character
|
Nguyên tiêu (Rằm tháng tháng giêng) là một bài thơ xuân tuyệt tác của Hồ Chí Minh. Em hãy phân tích bài thơ này.
Hướng dẫn
“Nguyên tiêu” là bài thơ chữ Hán của Hồ Chí Minh được viết trong thời gian kháng chiến chống Pháp tại chiến khu Việt Bắc. Sau chiến thắng Việt Bắc, Thu Đông 1947 sang Xuân Hè 1948 quân ta lại thắng lớn trong đường số 4. Niềm vui thắng lợi tràn ngập tiền tuyến, hậu phương. Trong không khí sôi động và phấn chấn ấy, bài thơ “Nguyên tiêu” của Bác Hồ xuất hiện trên báo Cứu quốc như một doá hoa xuân ngọt ngào rực rỡ sắc hương.
Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
Xuân giang xuân thủy tiếp xuân thiên
Yên ba thâm xứ đàm quân sự
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
Mở đầu bài thơ là cảnh tuyệt vời trong đêm Nguyên tiêu. Trên bầu trời vầng trăng tròn vành vạnh:
Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
(Rằm xuân lồng lộng trăng soi)
Trăng rằm tháng giêng mang vẻ đẹp tươi xinh khác thường vì có hơi thở của mùa xuân. Đêm rằm, trăng sáng ánh trăng lồng lộng dát vàng trên nền trời, phủ khắp chốn trần gian, ánh trăng tràn mọi nẻo… Ánh trăng làm cho cảnh vật mang vẻ đẹp hữu tình lung linh sinh sắc. Đất nước, quê hương bao la một màu xanh bát ngát, màu xanh lấp lánh của xuân giang, dòng sông như được tiếp thêm sức sống mới dưới khí trời mát dịu. Dòng sông trở nên đẹp hơn, hữu tình hơn, dòng sông xanh xuân thủy và tiếp nối với màu xanh của xuân thiên.
Mùa xuân là mùa của chồi non, sự sống. Xuân phơi phới có ở khắp mọi nơi, xuân của dòng sông, dòng nước, không gian cao rộng của bầu trời. Khí xuân tràn ngập sự sống, ba từ xuân làm nồi bật cái thần của cảnh vật, sông nước và bầu trời:
Xuân giang, xuân thủy tiếp xuân thiên
(Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân)
Xuân trong câu thơ chữ Hán của Bác là mùa xuân, là tuổi trẻ và vẻ đẹp xinh tươi. Nó còn gợi tả màu xanh của sông nước, đất trời vào xuân. Khi vào xuân, con người tạo vật như bừng tỉnh, rạo rực trong cuộc sống mới. Nhà thơ Thanh Hải đã từng cảm nhận mùa xuân của thiên nhiên và đất trời qua những tín hiệu:
Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc ơi!
Con chim chiền chiện
Hót chi mà vang trời
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng…
(Mùa xuân nho nhỏ)
Xuân đến, tiếng chim hót vang lừng, giọt mùa xuân long lanh do đất trời ban tặng làm cho sự sống rạo rực hơn và bất tận.
Trong câu thơ của Bác xuân còn gợi tả màu xanh của sông nước, trời đất vào xuân, sức sống mãnh liệt, trẻ trung căng tràn nhựa sống. Niềmvui sướng tự hào phơi phới của Bác đang ngây ngất say sưa giữa một đêm xuân đẹp, một đêm xuân lịch sử – đất nước đang anh dũng kháng chiến:
Với Bác, yêu trăng, yêu xuân chính là yêu cuộc đời. Trái tim mênh mông của người chan hòa với thiên nhiên, sông núi, hoa lá cỏ cây thật hữu tình. “Có trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa, trăng vào cửa số đậu – phê văn hoa núi ghé nghiêng soi”. Thiên nhiên trong thơ Bác thật phong, phú và chan chứa chất thơ.
Đến hai câu thơ cuối, ta thấy cảm nhận về dòng sông, về khói sóng, và con thuyền được nâng lên một mức:
Yên ba thâm xứ đàm quân sự
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền
Nhớ ánh trăng ngày nào khi Bác còn bị giam dưới ngục lạnh nơi đất khách quê người (1942 – 1943) thì đêm nay – đêm rằm tháng giêng (1948) lại bắt gặp ánh trăng nơi chiến khu Việt Bắc. Con thuyền xuôi mái giữa dòng sông trăng, tựa mạn thuyền người chiến sĩ cộng sản Hồ Chí Minh “đang đàm quân sự”. Ánh trăng đêm này là ánh trăng ước hẹn, báo trước những mùa trăng trong năm được nhân dân đón đợi với bao tình cảm nồng hậu. Trăng đêm nay không phải là ánh trăng bình thường trước sân nhà, đầu ngõ. Bác thưởng trăng trên khói sóng, người đang thưởng trăng nguyên tiêu không chỉ mang cốt cách như các bậc tao nhân mặc khách ngày xưa mà còn là con người hành động, người chiến sĩ cộng sản đánh giặc. Vị lãnh tụ đang “bàn bạc việc quân trên” con thuyền nhẹ lướt giữa sông nước trời xuân, đây là trường hợp thưởng trăng rất đặc biệt, yên ba là khói sóng, thi liệu cổ của Đường thi. Vậy là câu thơ có nát cổ điển và có nét hiện đại, chất hiện đại đó chính chất thép, chất chiến đấu của người chiến sĩ cộng sản: “Nay ở trong thơ nên có thép – Nhà thơ cũng phải biết xung phong”.
Sau quãng thời gian bàn bạc việc quân, đêm đã về khuya, nửa đêm (dạ bán). Con thuyền kháng chiến trở thành con thuyền trăng trên vời sông nước mênh mông:
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền
(Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền)
Hình ảnh nguyệt mãn thuyền gợi cho chúng ta nhớ đên những vần thơ cổ thi hoa lệ:
Thuyền mấy lá đông, tây lặng ngắt
Một vầng trăng trong vắt lòng sông…
(Bạch Cư Dị)
Nước biếc non xanh thuyền gối bãi
Đêm thanh nguyệt bạc, khách lên lầu
(Nguyễn Trãi)
Trở lại bài thơ “Nguyên tiêu” ta thấy con thuyền đang trôi nhẹ ẩn hiện sau màn sương khói. Trên chiếc thuyền hình ảnh thi sĩ – chiến sĩ hiện lên thật đẹp đẽ với “bàn bạc việc quân” trong đêm trăng, tình yêu thiên nhiên, yêu đất nước, quyết chiến đấu giành lại độc lập tự do cho dân tộc.
“Nguyên tiêu” là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt, mang phong vị Đường thi. Bài thơ có nét thơ cổ thể: con thuyền, trăng, sóng, xuân, nước xuân, trời xuân, khói sóng… điệu thơ thanh nhẹ. Trong khung cảnh ấy chất chiến sĩ là trung tâm. Bài thơ như một đóa hoa xuân, tinh hoa kết tụ tâm hồn trí tuệ, đạo đức Hồ Chí Minh.
Văn là người, thơ là tấm lòng. Bài thơ này thể hiện tình yêu thiên nhiên đất nước, đồng thời bộc lộ tình yêu nước sâu sắc. Cốt cách thi sĩ hòa quyện chất chiến sĩ chất chứa đầy ắp trên chiếc thuyền kháng chiến đang tiến nhanh về bến bờ độc lập tự do.
Nguồn:
|
Nguyen Tieu (Full Moon of the First Month) is a masterpiece spring poem by Ho Chi Minh. Let's analyze this poem.
Instruct
“Nguyen Tieu” is a Chinese poem by Ho Chi Minh written during the resistance war against the French in the Viet Bac war zone. After the victory over Viet Bac, from Fall-Winter 1947 to Spring-Summer 1948, our army again won big in Route 4. The joy of victory filled the front and rear. In that vibrant and exciting atmosphere, Uncle Ho's poem "Nguyen Tieu" appeared in Cuu Quoc newspaper like a sweet spring flower with brilliant scent.
Kim Da Nguyen Tieu Nguyet Chinh Vien
Spring flows, spring waters follow spring heaven
Yen ba deep land of military talks
Da semi-returning to the lunar boat.
The poem begins with a wonderful scene on Nguyen Tieu night. In the sky there is a full moon:
Kim Da Nguyen Tieu Nguyet Chinh Vien
(Spring full moon shines brightly)
The full moon in January has an unusually beautiful beauty because of the breath of spring. On a full moon night, the bright moonlight is gilded in gold on the sky, covering the whole world, the moonlight fills every corner... The moonlight makes the scene have a charming, shimmering beauty. The country, the homeland is vast and vast, the sparkling green of spring, the river seems to be given new life under the cool air. The river becomes more beautiful, more charming, the river is spring green and continues with the green of spring.
Spring is the season of buds and life. Spring is everywhere, the spring of rivers, streams of water, the high and wide spaces of the sky. Spring air is filled with life, the three words spring bring out the spirit of the landscape, rivers and sky:
Spring flows, spring water follows spring sky
(Spring river, water and sky color add spring)
Spring in Uncle Ho's Chinese poems is spring, youth and beauty. It also describes the green color of rivers, earth and sky in spring. When spring comes, people and creatures seem to awaken, glowing with new life. Poet Thanh Hai once felt the spring of nature and heaven through these signals:
Growing in the middle of the green river
Oh, what a purple flower!
The lark
Why sing to the sky?
Every drop of glitter falls
I put my hand inspiration…
(Little spring)
Spring comes, the birds sing loudly, the sparkling drops of spring given by heaven and earth make life more vibrant and endless.
In Uncle Spring's poem, it also describes the green color of rivers, heaven and earth in spring, intense vitality, youthfulness full of life. Uncle Ho's joy and pride were ecstatic and intoxicated in the midst of a beautiful spring night, a historic spring night - the country was heroically resisting:
For Uncle Ho, loving the moon and spring is loving life. The immense heart of people in harmony with nature, rivers, mountains, flowers and trees is truly charming. "There is the moon in the cage of an ancient tree, the shadow of a flower cage, the moon in the window perches - the mountain flowers and patterns lean in to look at it." Nature in Uncle Ho's poetry is rich, rich and full of poetry.
In the last two verses, we feel the feeling of the river, the smoke and waves, and the boat is raised to a level:
Yen ba deep land of military talks
Da semi-returning to the lunar boat
Remembering the moonlight of those days when Uncle Ho was imprisoned in a cold prison in a foreign land (1942 - 1943), tonight - the full moon night of January (1948) again saw the moonlight in the Viet Bac war zone. The boat floats down the middle of the moonlit river, leaning against the side of the boat of communist soldier Ho Chi Minh "in military talks". This night's moonlight is the moonlight of promise, heralding the moon seasons of the year that are welcomed by the people with so much warm affection. The moonlight tonight is not the normal moonlight in front of the yard or at the beginning of the alley. Uncle Ho rewarded the moon above the smoke of the waves. The person who was rewarding the moon was not only like the ancestors of the past, but also a man of action, a communist soldier fighting the enemy. The leader is "discussing military affairs on" the light boat gliding between the river and the spring sky. This is a very special case of rewarding the moon, the saddle is the smoke of the waves, ancient poetry of Duong Thi. So the poem has both classical and modern features, that modern quality is the steel, the fighting quality of the communist soldier: "Now in poetry there should be steel - The poet must also know how to volunteer."
After a period of discussing military affairs, the night came late, midnight (yes half). The resistance boat becomes a moon boat on the vast river:
Da semi-returning to the lunar boat
(Late at dawn moon filled the boat)
The image of the moon boat reminds us of the magnificent ancient poems:
The east and west boats were silent
A clear moon in the river bed...
(Bach Cu Di)
The water is blue and green, boats rest on the beach
On a silver moon night, the guests went upstairs
(Nguyen Trai)
Returning to the poem "Nguyen Tieu", we see the boat floating gently hidden behind the fog. On the boat, the image of the poet - soldier appears beautifully with "discussing military matters" on the moonlit night, love for nature, love for the country, determination to fight to regain independence and freedom for the nation.
“Nguyen Tieu” is a four-word poem with a Tang poetry style. The poem has classic poetic features: boat, moon, waves, spring, spring water, spring sky, wave smoke... light poetic rhythm. In that scene, the soldier is the center. The poem is like a spring flower, the quintessence of Ho Chi Minh's intellectual and moral soul.
Literature is people, poetry is the heart. This poem shows love for the country's nature and at the same time reveals a deep love for the country. The poet's personality blends with the soldier's qualities, filling the resistance boat that is moving quickly towards the shore of independence and freedom.
Source:
|
Nguyễn Công Trứ lấy mo cau đeo vào đuôi bò nói che miệng thế gian
Hướng dẫn
Nguyễn Công Trứ lấy mo cau đeo vào đuôi bò nói che miệng thế gian
Nguyễn Công Trứ (1778-1859) là một người văn võ song toàn dưới triều nhà Nguyễn.Nhắc tới ông,người ta nhớ đến công lao khai khẩn đất hoang,lấn biển,lập nên hai xã Kim Sơn (Ninh Bình) và Tiền Hải (Thái Bình).Người ta cũng không quên một nhà thơ với những câu thơ đầy khẩu khí của một bậc chính nhân quân tử về chí nam nhi phụng sự đất nước,về cái tôi ngất ngưởng trong ” Bài ca ngất ngưởng “.Bài thơ thuộc thể hát nói,được sáng tác sau năm 1848 khi ông cáo quan về hưu và sống cuộc đời tự do.Bài thơ nói chung và hành động “lấy mi cau đeo vào đít bò và nói đó là che miệng thế gian” nói riêng đã thể hiện rất rõ thái độ sống của Nguyễn Công Trứ ở giai đoạn cuối đời,sau những trải nghiệm đắng cay của cuộc sống quan trường.Qua hành động này,người đọc chúng ta có thể hình dung rất rõ chân dung một Nguyễn Công Trứ tự họa.
Nếu như nền văn học trước ông,người đọc thường thấy các tác giả nói về cái “ta”,”chúng ta”,tức là nói về những cái chung chung.Nhưng khi đến với “Bài ca ngất ngưởng” của Nguyễn Công Trứ,người đọc bắt gặp một cái tôi rất “ngông”,rất ngất ngưởng với chính bản thân,với đời.Để hiểu rõ hành động trên của ông,ta cần hiểu được nghĩa của từ “ngất ngưởng”. Theo từ điển Tiếng Việt thì ngất ngưởng là từ chỉ chỗ cheo leo,dễ đổ,dễ rơi,bất ổn định.Nhưng đặt vào văn cảnh của bài thơ,”ngất ngưởng” lại được hiểu là một con người khác đời,một cách sống khác đời và bất chấp mọi người.Bao trùm lên hành động “lấy mo cau đeo vào đít bò và nói đó là che miệng thế gian” là hình tượng của một con người ngất ngưởng.Nhưng đó không phải là cái ngất ngưởng của một con người gàn dở,tự hợm mình và hợm đời,mà là cái ngất ngưởng của một con người đầy tự tin và bản lĩnh.Con người ấy ý thức rất rõ về tài năng và phẩm giá của chính mình.Cái ngất ngưởng ấy là một lối sống độc đáo,một vẻ đẹp ngang tàng,phóng túng của một tâm hồn lớn,một nhân cách lớn.
“Đô môn giải tổ chi niên
Đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng”
Đây là một kiểu về quê lạ lùng chưa từng có xưa nay.Hành động ấy là một sự thách thức đối với hệ thống quan lại bất tài,thối nát vì tham nhũng của triều Nguyễn lúc bấy giờ.Hồi xưa Mã Viện đi chinh chiến phương Nam,khi về chở đầy xe ý dĩ,bị người ta truyền tai nhau là xe vàng ngọc.Nguyễn Công Công Trứ không muốn bị thế gian đàm tiếu,không muốn bị bọn nịnh thần nhân dịp này xúc xiểm rằng ông mang nhiều vàng bạc về quê sau ba chục năm làm quan.Hành động ấy cũng đã khẳng định rằng Nguyễn Công Trứ không còn luyến tiếc gì hư vinh mà triều đình đem lại.Nay về hưu,ông cưỡi bò-con vật quen thuộc của thôn quê,như một lão nông chính hiệu.Ông cho mọi người biết rằng ông đã hết làm quan,đã được tự do.Hành động này đã làm nổi bật cái ngông trong con người ông.Ngồi trên lưng bò còn đem theo mo cau buộc chỗ đuôi bò và nói để che miệng thế gian,đúng là khác đời,khác người,mà chỉ có Nguyễn Công Trứ mới dám làm như vậy.Trong bối cảnh thực tế lúc bấy giờ,quan niệm sống của ông là một thách thức cũng như có ánh mắt nhìn lại của người đời.Tuy nhiên,nếu ta đi vào tìm hiểu sâu sẽ thấy được khát vọng mãnh liệt muốn khẳng định cái tôi của chính mình.Dường như ông muốn phản kháng lại cái xã hội bóp nghẹt sự sống của con người.Hành động này vừa khẳng định vừa thể hiện sự tự hào,lời tự bạch của ông,hay đó là một lời chế giễu đầy ẩn ý? Phải chăng khi đã thoát ra khỏi chốn quan trường,khi đã “tháo cũi sổ lồng”,không còn chịu một sự ràng buộc nào nên ông càng trở nên ngất ngưởng. Người đời bảo ông khác người,có kẻ cho là ông đặt mình lên trên dư luận.Xét ra có thể còn xa hơn thế,có thể là một cách chơi ngông.Hơn nữa,hành động ấy xảy ra ngay sau khi ông từ quan.Vừa nêu rõ năm tháng thôi ấn vua ban thì lại cho ngay bò mình cưỡi đeo đạc ngựa,lại còn dùng mo cau che đít bò để cho nó cùng “ngất ngưởng” như mình.Ai suy diễn ra điều này chắc không khỏi cho hành vi của ông là xấc xược.Trong xã hội phong kiến đầy những khuôn mẫu,lễ nghi và những luật lệ hết sức chặt chẽ,hà khắc,quan niệm và hành động của Nguyễn Công Trứ như trên quả là thách thức,một sự chòng ghẹo cuộc đời.Thực ra hành động ấy của ông được bắt nguồn từ một bản lĩnh và ý thức muốn khẳng định cái tôi cá nhân độc đáo của mình.Dường như ông muốn chống lại sự vùi dập và bóp nghẹt cái tôi cá nhân của xã hội phong kiến thời bấy giờ.
“Xuống ngựa,lên xe,nọ tưởng phàm
Lợm mùi giáng chức với thăng quan
Điền viên dạo chiếc xe bò cái
Sẵn tấm mo che miệng thế gian”
Điều ấy khiến cho kẻ hiền cũng nực cười.Vậy vì sao Nguyễn Công Trứ sống giữa chốn bon chen danh lợi như thế mà vẫn bình thản,thoát khỏi lẽ thường ở đời,nhất là đối với một quan lại triều đình trong chốn hoan lộ vốn bất công bằng? Có lẽ vì một lẽ đơn giản ngay trong tiềm thức,ý thức sâu xa của mình,ông đã không quan tâm đến miệng lưỡi thiên hạ khen hay chê mà luôn bình thản như ngọn gió xuân.Một lối chơi ngông thách thức xung quanh trên cơ sở nhận thức rõ tài năng và nhân cách cá nhân.
Ngày nay,lối sống của Nguyễn Công Trứ cần được tiếp thu một cách cân nhắc.Tuy nhiên hành động của ông nói riêng và “bài ca ngất ngưởng” nói chung vẫn có ý nghĩa,trước hết trong việc khích lệ người đọc hãy sống mạnh mẽ,sống có ích để cuộc đời mình có ý nghĩa,không chấp nhận cuộc sống tẻ nhạt,vô vị.Hành động ấy một lần nữa luôn khẳng định một nhân cách cao cả và lối sống thoát tục của một Nguyễn Công Trứ không màng danh lợi.
|
Nguyen Cong Tru took an areca nut and put it on the cow's tail to cover the world's mouth
Instruct
Nguyen Cong Tru took an areca nut and put it on the cow's tail to cover the world's mouth
Nguyen Cong Tru (1778-1859) was a talented man of literature and martial arts during the Nguyen Dynasty. When talking about him, people remember his efforts in reclaiming wasteland, reclaiming the sea, and establishing two communes: Kim Son (Ninh Binh) and Tien Hai (Thai Binh). People also do not forget a poet whose verses are full of the spirit of a gentleman about the manly spirit of serving the country, about the towering ego in "Sweet Song". The poem is a spoken word poem, composed after 1848 when the mandarin retired and lived a free life. The poem in general and the action of "putting an eyelash on a cow's ass and saying it is to cover the mouth of the world." in particular, clearly shows Nguyen Cong Tru's attitude towards life at the end of his life, after the bitter experiences of official life. Through this action, we readers can clearly imagine the portrait of a mandarin. Nguyen Cong Tru's self-portrait.
In the literature before him, readers often saw authors talking about "I", "us", that is, talking about general things. But when it comes to "Sweet Song" by Nguyen Cong Tru , the reader encounters a very "wild" ego, very overwhelmed with himself and with life. To understand his actions above, we need to understand the meaning of the word "ecstatic". According to the Vietnamese dictionary, "swoon" is a word that refers to a precarious place, prone to falling, prone to falling, unstable. But placed in the context of the poem, "swoon" is understood as a different person, in a different way. living differently and regardless of everyone. Covering the action of "putting a betel nut on a cow's ass and saying it is to cover the mouth of the world" is the image of an ecstatic person. But that is not the ecstasy of a crazy person, self-centered and snobbish, but the ecstasy of a person full of confidence and bravery. That person is very aware of his own talent and dignity. That ecstasy is a unique lifestyle, a bold, unruly beauty of a big soul, a big personality.
“The year of the Domen Prize
The golden horse and cow accessories are stunningly worn."
This is a strange and unprecedented way to return home. That action was a challenge to the incompetent and corrupt bureaucratic system of the Nguyen Dynasty at that time. In the past, Ma Vien went to war. When he returned to the South, he was carrying a car full of ideas, people told each other that it was a car of gold and jade. Nguyen Cong Cong Tru did not want to be gossiped about by the world, did not want to be insulted by the flatterers who took this opportunity to say that he was carrying a lot of gold. Returning money to his hometown after thirty years as a mandarin. That action also confirmed that Nguyen Cong Tru no longer regrets the vain honor brought by the court. Now retired, he rides a cow - a familiar animal in the countryside. like a genuine old farmer. He let everyone know that he was no longer a mandarin and was free. This action brought out the goose in him. Sitting on the back of a cow, he also carried a betel nut tied to the tail. crawling and talking to cover the world's mouth, is truly different from life, different from other people, but only Nguyen Cong Tru dares to do so. In the real context at that time, his concept of life was a challenge as well as a possibility. The eyes of people looking back. However, if we dig deeper, we will see a strong desire to assert our own ego. It seems that he wants to protest against the society that suffocates children's lives. This action both affirms and shows his pride, his self-confession, or is it a hidden mockery? Is it true that when he escaped from the officialdom, when he was "unleashed" and no longer bound by any constraints, he became even more ecstatic. People say he is different from others, some say he puts himself above public opinion. In fact, it could be even further than that, it could be a way of playing extravagantly. Furthermore, that action happened right after he resigned from public office. As soon as he clearly stated the year and month of the seal, the king immediately let the cow he was riding wear a horse's harness, and even used a moca to cover the cow's butt so that it could be as "ecstatic" as him. Whoever deduces this must not be surprised. His behavior is insolent. In a feudal society full of stereotypes, rituals and extremely strict and harsh rules, Nguyen Cong Tru's concepts and actions as above are truly a challenge, a challenge. teasing life. Actually, his action stemmed from a bravery and a sense of wanting to assert his unique personal ego. It seemed he wanted to resist the crushing and suffocation of his personal ego. of the feudal society of that time.
“Get off the horse, get on the carriage, and think about it
Smell of demotion and promotion
The farmer walked the cow cart
Prepare a mask to cover the world's mouth"
That makes even good people laugh. So why did Nguyen Cong Tru live in such a hustle and bustle of fame and fortune and still be calm and free from common sense in life, especially for a court official in a place of pleasure? inherently unfair? Perhaps for a simple reason right in his subconscious and deep consciousness, he did not care about people's praise or criticism but was always as calm as the spring breeze. An extravagant way of playing to challenge the surroundings above. basis for clearly recognizing individual talents and personalities.
Today, Nguyen Cong Tru's lifestyle needs to be considered with consideration. However, his actions in particular and his "overwhelming song" in general still have meaning, first of all in encouraging readers to live Be strong, live usefully to make your life meaningful, do not accept a boring, tasteless life. That action once again always affirms the noble personality and escapist lifestyle of a Nguyen Cong Truong. fame and fortune.
|
Nguyễn Tuân nói rằng Ngô Tất Tố đã xui “Người nông dân nổi loạn” Qua đoạn trích Tức nước vỡ bờ, hãy trình bày nhận định trên – Đề và văn mẫu 8
Hướng dẫn
Bài làm
Tiếng trống và tiếng tù và thúc liên hồi đã làm bật ra kẻ nghèo, người giàu ở nông thôn nước ta trước Cách mạng tháng Tám. Mọi gia đình nông dân đều bị cuốn hút vào cơn sốt ác tính định kì trong vụ sưu thuế! Sáng nay, tiếng trống vẫn đổ hồi, đường làng vắng vẻ, nếu có ai đi thì cũng hối hả, vội vàng!
Gia đình chị Dậu đã phải bán đi một đứa con, và đàn chó mới tạm có một ngày sum họp vui vẻ, có không khí đầm ấm. Mới đêm hôm qua thôi, anh Dậu còn bị trói rũ rượi như cái xác chết ở ngoài đình, giờ này anh đã tỉnh lại với vợ và mấy đứa con sau mấy ngày kinh hoàng, tan hoang. Cả nhà đang quây quần xưng quanh nồi cháo sắp chín… Nỗi nguy hôm qua đã qua rồi, còn nỗi nguy mới sắp đến thì chưa đến… Mọi sự đối với chị Dậu lúc này là chăm sóc cho chồng ăn một bát cháo. Đó là tất cả cô” gắng của chị trong mấy ngày qua để cho anh hồi sức lại.
Nào ngờ, giữa lúc đó, tai họa lại ập đến. Giây phút tạm yên ổn của gia đình chị Dậu đã chấm dứt một cách phũ phàng, tội nghiệp! Anh Dậu vừa cố ngồi dậy run rẩy đỡ bát cháo từ tay vợ vừa mới để lên miệng, chưa kịp húp, còn chị Dậu đang nhìn xem anh ăn cháo có ngon không… thì hai thằng “tay sai sầm sập” bước vào. Trong tay chúng đầy những khí cụ tra tấn, hành hạ như “roi song, tay thước và dây thừng”… Sao chúng giông bọn “sai nha” mà Nguyễn Du đã tả trong Truyện Kiều.
Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi”
hoặc có khác gì lũ ác nhân Khuyển Ưng:
“Ầm ầm khốc quỉ kinh thần mọc ra”.
Tên thứ nhất là “anh người nhà lí trưởng”, hắn cũng chỉ là đầy tớ được tách khỏi hàng ngũ người nghèo khổ trở thành tay sai cho bọn cường hào.
Tên thứ hai là cai Lệ, một tên tay sai chính tông, chuyên nghiệp, hắn được phái về làng trong lúc “sưu thuế giới kì” để giúp bọn cường hào đốc thuế.
Bước vào nhà, hắn đã gõ đầu roi xuống đất thét mấy lời làm anh Dậu để vội vàng bát cháo xuống phản rồi lăn đùng ra. Bằng giọng của thằng nghiện nhưng nó vẫn khàn khàn quát tháo:
– Thằng kia, ông tưởng mày chết hôm qua, còn sông đây à! Nộp tiền sưu mau.
Chị Dậu sợ hãi, run run, mong dùng lời ngọt ngào để sẽ tìm cách chạy sau: – Nhà cháu đã túng lại phải đóng cả suất sưu của chú nó… Hai ông làm phúc nói với ông lí hãy cho cháu khất.
Lời trình bày van xin của chị Dậu có lí có tình, thiết tha và cảm động biết bao nhiêu, chỉ cần có một chút xíu lương tâm cũng phải nghĩ lại! Nhưng một “chút xíu” ấy cũng không có ở chúng, chúng chỉ có hung hăng, hầm hè như chó dữ, tán tận lương tâm khi đánh trói người. Tên cai Lệ chạy đến định trói anh Dậu. Mặt chị Dậu xám ngắt, đặt con xuống van xin nó một lần nữa.
Nhưng tên cai Lệ dữ tợn như chó sói, hắn không thèm nghe mà còn quay lại tát “bốp” vào mặt chị. Đến nước ấy thì quá lắm, không chịu được nữa, một sức mạnh ghê gớm nổi dậy. Nỗi giận dữ bị dồn nén bấy lâu nổ bùng như sấm sét. Chị “nghiến hai hàm răng” với lời thách thức đanh đá, dữ dội: “Mày trói chồng bà, bà cho mày xem”. Không thèm van xin nữa, chị ra tay đấu lực với bọn ác ôn.
Với sự phẫn nộ ngùn ngụt, chị Dậu đã vụt đứng dậy với sức mạnh vô địch như người khổng lồ trong truyện cổ tích. Chỉ một động tác, chị quật ngã tên cai Lệ hung tợn. Túm cổ hắn, đẩy ra cửa làm cho ngã chỏng quèo, đến cuộc đọ sức với tên người nhà lí trưởng thì có dằng dai hơn. Hai người đu đẩy, giằng co cái gậy, nhưng số phận của gã phản bội người nghèo này cũng bị chị “túm tóc lẳng cho một cái ngã nhào ra thềm”.
Thật là hài hước khi nhìn hình ảnh hai thằng ác ôn, hung dữ, trong tay đầy khí cụ lại bị những cú đòn “trời giáng” phải “ngã chỏng quèo” trên mặt đất mà miệng vẫn lảm nhảm thét lên đòi trói vợ chồng kẻ thiếu sưu.
Trong mấy dòng mô tả rất sống động như một đoạn phim ngắn, ngòi bút Ngô Tất Tố đã pha chút hài hước, thậm chí có chút ít phóng đại vẽ lên hai hình ảnh xấu xí, dị dạng của hai tên người nhà ông lí và cai lệ!
Bằng bút pháp tả thực, Ngô Tất Tố đã không xui nông dân nổi loạn, chống quan Tây, chống vua ta (mà chỉ phản ánh một thảm trạng thực tế, vạch rõ nguyên nhân khổ cực của dân quê là “nạn sưu cao thuế nặng” và nạn “cho vay cắt cổ” của lũ chúa đất). Nhưng khách quan của tác phẩm đã làm được cái việc như nhà văn Nguyễn Tuân đã nói.
Chị Dậu đâu có sống ngoài vòng pháp luật, chị sống hiền hậu, là người đàn bà dân quê thương chồng thương con, tần tảo, chịu đựng. Không có gì đụng chạm đến phép nước lệ làng nhưng xã hội ấy đã đẩy chị đến bước phải chống lại nó, điều mà chị chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng khi đã nghĩ tới, chị đã nói một câu làm cho ai đó có số phận như chị không thể không làm: “Thà ngồi tù. Để cho chúng nó làm tình làm tội mãi thế, tôi không chịu được”. Câu nói đó chứa đựng một lẽ sống, một ưu thế của một người lương thiện nhưng không chịu cúi đầu.
Tags:Văn 8
|
Nguyen Tuan said that Ngo Tat To incited "The farmers to rebel." Through the excerpt "The water broke the banks", present the above statement - Topics and sample essays 8
Instruct
Assignment
The constant sound of drums and horns brought out the poor and the rich in our country's countryside before the August Revolution. Every peasant family was caught up in the periodic malignant fever of tax collection! This morning, the drums are still ringing, the village roads are deserted, if anyone goes, they are in a hurry!
Ms. Dau's family had to sell one of their children, and the dogs temporarily had a happy reunion with a warm atmosphere. Just last night, Mr. Dau was still tied up like a dead body outside the communal house. Now he has woken up with his wife and children after several days of horror and devastation. The whole family is gathering around the pot of porridge that is about to be cooked... Yesterday's danger has passed, but the new danger that is about to come has not yet arrived... Everything for Ms. Dau right now is taking care of her husband and feeding him a bowl of porridge. That was all her effort in the past few days to get him back to health.
Unexpectedly, in the midst of that, disaster struck again. The temporary moment of peace for Ms. Dau's family has ended in a cruel and pitiful way! Mr. Dau just tried to sit up and tremblingly took the bowl of porridge from his wife's hand, which he had just put in his mouth, before he could slurp it, and Ms. Dau was looking to see if he ate the porridge well... when two "crash lackeys" walked in. Their hands are full of instruments of torture and torture such as "whips, rulers and ropes"... Why are they like the "wrong people" that Nguyen Du described in The Tale of Kieu?
The buffalo's head and the horse's face rush like boiling."
or is it any different from the evil Canine Condors:
"With a terrible rumble, the devil's nerves appeared."
The first name is "the brother of the leader's family", he is just a servant separated from the ranks of the poor to become a lackey for the powerful.
The second name is Cai Le, a genuine, professional henchman. He was sent to the village while "collecting tax flags" to help the tyrants collect taxes.
Entering the house, he tapped the tip of the whip on the ground and shouted a few words, causing Mr. Dau to quickly put down the bowl of porridge and roll over. In the voice of an addict, he still shouted hoarsely:
– Boy, I thought you died yesterday, but you're still here! Pay your collection quickly.
Ms. Dau was scared, trembling, hoping to use sweet words to find a way to run away later: - My family is already in poverty and has to pay his uncle's collection... The two benefactors told the manager to let me beg.
Ms. Dau's pleading presentation is so reasonable, heartfelt, and touching that even if she has a little conscience, she has to think again! But even that "little bit" is not there in them, they are only aggressive, stewing like ferocious dogs, spreading their conscience when beating and tying people up. Guard Le ran to try to tie Mr. Dau. Ms. Dau's face turned pale, she put her child down and begged him again.
But manager Le was as fierce as a wolf. He didn't listen and instead turned around and slapped her in the face. At that point, it was too much, I couldn't stand it anymore, a terrible force arose. The anger that had been pent up for so long exploded like thunder. She "gnashed her teeth" with a sharp, fierce challenge: "You tie up her husband, she will show you." Without begging anymore, she fought with force against the villains.
With overwhelming anger, Ms. Dau suddenly stood up with invincible strength like a giant in a fairy tale. With just one move, she knocked down the ferocious leader Le. Grabbing him by the neck, pushing him out the door, causing him to fall, the duel with the chief's family member was more difficult. The two of them swung and struggled with the stick, but the fate of this traitor to the poor was also that she "pulled his hair and threw him down onto the steps".
It's so funny to see the image of two evil, ferocious guys, with their hands full of tools, being hit by "heavenly" blows and having to "fall" on the ground while still babbling and screaming to tie up the couple. a collector.
In a few descriptive lines that are as vivid as a short film, Ngo Tat To's pen has mixed a bit of humor, even a bit of exaggeration, drawing two ugly, deformed images of two members of Mr. Ly and Mr. rule!
Using his realistic writing style, Ngo Tat To did not incite the peasants to rebel, against the Western mandarins, or against our king (but only reflected a real tragedy, clearly pointing out the cause of the hardship of the countryside as "the problem of high taxes". heavy" and "exorbitant lending" by land lords). But the objectivity of the work has done what writer Nguyen Tuan said.
Ms. Dau does not live outside the law, she lives a gentle life, is a country woman who loves her husband and children, is diligent and patient. Nothing touches the village's moral law, but that society pushed her to the point of having to fight against it, something she had never thought of. But when she thought about it, she said something that made someone with her fate unable to help but do it: "I'd rather go to jail. I can't bear to let them make love and commit crimes forever." That saying contains a reason for life, an advantage of an honest person who refuses to bow his head.
Tags: Literature 8
|
Nguyễn Đình Chiểu có viết: Trai thời trung hiếu làm đầu Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình. Hãy giải thích câu thơ ấy.
Hướng dẫn
Theo quan niệm của xã hội xưa, nam nhi thì phải lấy chữ trung làm đầu, nữ nhi thì phải quyết giữ tiết hạnh. Đó như một truyền thống quý báu của dân tộc mà ngàn đời cha ông đã truyền lại cho con cháu. Mở đầu tác phẩm nổi tiếng Lục Vân Tiên, Nguyễn Đình Chiểu đã viết hai câu thơ, nó như một tựa đề để người đọc có thể hình dung được ý nghĩa mà nhà thơ muốn gửi gắm qua tác phẩm:
“ Trai thời trung hiếu làm đầu
Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình”
Sinh ra và lớn lên tại một gia đình quan lại nhỏ ở đất Gia Định, Nguyễn Đình Chiểu trưởng thành vào giữa thế kỉ XIX, lúc triều đình phong kiến nhà Nguyễn đang suy vong và thực dân Pháp bước đầu xâm lược Việt Nam. Năm 1845, Nguyễn Đình Chiểu đỗ tú tài. Năm 1848, cụ ra thi ở kinh đô Huế thì được tin mẹ mất, trở về quê chịu tang và bị mù lòa. Đời gặp nhiều bất hạnh, cụ vừa làm việc thiện vừa dồn ước mơ cao đẹp của mình vào thơvăn. Lục Vân Tiên xuất hiện trong thời kì này đã thể hiện rõ quan niệm làm người của cụ qua hình ảnh Lục Vân Tiên và Kiều Nguyệt Nga.
Nhà thơ đã có màn giới thiệu ấn tượng về hình ảnh chàng trai họ Lục khiến người đọc có cảm tình với nhân vật ngay chỉ qua vài câu thơ ngắn:
“Có người ở quận Đông Thành
Tu nhân tích đức sớm sinh con hiền
Đặt tên là Lục Vân Tiên
Tuổi vừa hai tám nghề chuyên học hành
Theo thầy nấu sử sôi kinh
Tháng ngày bao quản sân Trình lao đao
Văn đà khởi phụng đằng giao
Võ thêm ba lược sáu thao ai bì.”
Như lời giới thiệu của nhà thơ, cả cha mẹ lẫn Lục Vân Tiên đều tốt. Cha mẹ thì tu nhân tích đức còn Lục Vân Tiên thì hiền theo thầy nấu sử sôi kinh – văn võ khó ai bì kịp. Ắt hẳn trong thời gian theo thầy nấu sử sôi kinh tháng ngày bao quản sân Tình lao đao ấy, chàng trai học Lục đã học được Trình Hiệu, Trình Di (hai đại nho đời Tống) những bài học làm trai của đức Khổng Tử! Làm trai phải văn võ song toàn để xứng đáng với phong vị đại nhân quân tử. Văn trong con người Lục Vân Tiên không chỉ là chữ nghĩa tinh thông mà còn là đạo làm người. Lục Vân Tiên trong những tháng năm ở cửa Khổng, sân Trình chắc đã tinh tường nghĩa lí của Tam cương, Ngũ thường: đạo vua tôi, thầy trò, cha con, cùng với nhân, nghĩa, lế, trí, tín để trở thành chàng trai gương mẫu. Thế thì tại sao chỉ có trung hiếu, chỉ có vua cha mẹ trong câu thơ đầu? Và phải hiểu như thế nào cho đúng với quan niệm của Nguyễn Đình Chiểu khi đặt bút viết hai từ ấy?
“Trạng Nguyên tấu trước bệ rồng
Xin dâng một tướng anh hùng đề binh.”
Hớn Minh trước đây cùng đi thi với Vân Tiên, cũng là người trung nghĩa, người trên đường đi thi đã bẻ đi một giò của Đặng Sinh, con trai của quan huyện đã ỷ quyền cậy thế cưỡng gian con gái nhà lành, chịu tội án đày nên vượt ngục trốn về chùa tu. Hành động của Hớn Minh cũng là hành động của tôi trung không để người xấu làm ô danh chúa. Sau khi được Lục Vân Tiên dâng sớ xin vua tha, Hớn Minh đã cùng Lục Vân Tiên cầm quân diệt giặc Phiên.
Đối với vua với nước Vân Tiên đã tận trung tận hiếu, còn lòng hiếu thảo với cha mẹ, Lục Vân Tiên cũng đã làm tròn, trên đường từ nhà thầy đi thi, dù đã gặp và biết Hớn Minh thi cùng khoa nhưng Lục Vân Tiên vẫn để Hớn Minh đi trước vì chàng còn phải về thăm cha mẹ rồi sẽ theo sau. Đến kinh đô nghe tin mẹ mất ngay lúc nhập trường, chàng đành bỏ thi về chịu tang mẹ:
“Nhớ câu dưỡng dục, lo ơn sinh thành.”
Cuộc đời của chàng trai vô cùng sóng gió, tai họa cứ liên tiếp ập xuống đầu chàng trai trẻ. Chàng trai còn bị cướp đi đôi mắt, sau này khi được thuốc tiên chữa lành đôi mắt, Lục Vân Tiên cũng đã sớm tạm biệt Hớn Minh trở về cùng cha già, đi viếng mộ mẹ trước khi nghĩ đến chuyện thi cử lập công danh.
Có thể thấy Nguyễn Đình Chiểu đã xây dựng lên hai nhân vật tiêu biểu với nhân cách phi thường. Hai nhân vật được coi là hiện thân của Nguyễn Đình Chiểu, mượn nhân vật của mình để thể hiện nhân cách cao đẹp trong con người tác giả. Tiêu chuẩn làm trai của Nguyễn Đình Chiểu chính là trung, hiếu, Lục Vân Tiên và Hớn Minh và những nhân vật trong truyện đã làm rõ quan niệm này qua hành vi của họ.
Với nữ giới, Nguyễn Đình Chiểu cho rằng tiết hạnh là hai nội dung, hai giá trị quan trọng hàng đầu đối với phụ nữ so với các đức tính khác. Vậy tiết hạnh la gì? Nói một cách suôn sẻ hơn thì tiết hạnh là giá trị của con gái, chính là sự nết na, mực thước, ngay thẳng và trong sạch trong cuộc sống. Đây làquan niệm đạo đức mang ảnh hưởng của đạo lí Nho gia, tam tòng tứ đức.
Chữ tiết trong Lục Vân Tiên vẫn nằm trong tam tòng. Nàng đã tại gia tòng phụ (làm con đâu dám cãi cha) nên qua Hà Khê, nơi làm việc của thân phụ nàng để liệu bề nghi gia. Nhưng khi gặp Lục Vân Tiên tài hoa, đứng đắn thì nàng đã tự định đạt nghi gia lấy chồng của nàng. Nàng đã vượt quyền hạn cha mẹ hay sao? Không, nàng đã ngay thẳng, trong sáng trình bày sự việc, nỗi lòng của mình cho cha hay, và Kiều Công đã hứa với nàng là:
“Cha nguyền trả đặng ơn này thì thôi.”
Điều ấy có nghĩa là Kiều Công đã ngầm đồng ý. Chính vì vậy mà Kiều Nguyệt Nga đã đặt bàn hương án chúc nguyền thần linh. Chúng ta có thể xem đây là một lễ cưới không có chàng rể, một lễ cưới lạ lùng nhất trong văn học. Kể từ giây phút ấy, Kiều Nguyệt Nga xem như mình đã xuất giá, nàng đã một lòng chờ đợi chàng trai họ Lục, và khi bị đi tiến cử cống Phiên thì nàng đã âm thầm ra đi rồi quyết trầm mình để thủ tiết thờ người chồng chưa thể làm lễ cưới xin.
Còn hạnh thì quá rõ ràng, nàng đã nết na với cha, giữ mực thước với Lục Vân Tiên, với tất cả mọi người. Tứ đức của Nho gia là công, dung, ngôn, hạnh. Hạnh đứng vào hàng thứ tư. Cụ đồ Chiểu đã xếp lên hạng nhất, trong đời sống người con gái cần công, dung, ngôn lắm nhưng có những thứ ấy mà:
“Không có tiết hạnh thì cũng bằng thừa!”
Cụ Nguyễn Đình Chiểu viết Lục Vân Tiên vào lúc đất nước đang lâm nguy. Triều đình nhà Nguyễn suy vong. Pháp đang lăm le xâm lược đất nước, có lẽ cụ đã nhìn thấy trước điều ấy nên đã nhắc lại đạo lí làm người cho thanh niên nam nữ đương thời. Quan niệm ấy của cụ có còn phù hợp với xã hội ngày nay không?
Từ khi Truyện Lục Vân Tiên ra đời, cũng là thời điểm Nguyễn Đình Chiểu đưa ra khung chuẩn đạo đức cho nam nữ thanh niên qua hai nhân vật chính Lục Vân Tiên và Kiều Nguyệt Nga, người ta cứ ngỡ là cổ xưa lỗi thời nhưng kì thực vẫn còn giá trị. Trung hiếu, tiết hạnh vẫn là bản chất truyền thống của dân tộc Việt Nam ở bất cứ nơi đâu và vào thời đại nào đối với những ai tự hào mình là hậu duệ của Lạc Long Quân và Âu Cơ vậy.
Lòng trung hiếu và tiết hạnh của con người dù ở thời điểm nào cũng quan trọng và cần thiết. Tuy ở mỗi thời kỳ của xã hội quan niệm này có thay đổi đôi chút, nhưng giá trị của nó còn nguyên vẹn. Nếu trong xã hội ngày nay, cả nam và nữ đều đi theo quan điểm của Nguyễn Đình Chiểu thì xã hội tốt đẹp biết nhường nào.
|
Nguyễn Đình Chiểu có viết: Trai thời trung hiếu làm đầu Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình. Hãy giải thích câu thơ ấy.
Hướng dẫn
Theo quan niệm của xã hội xưa, nam nhi thì phải lấy chữ trung làm đầu, nữ nhi thì phải quyết giữ tiết hạnh. Đó như một truyền thống quý báu của dân tộc mà ngàn đời cha ông đã truyền lại cho con cháu. Mở đầu tác phẩm nổi tiếng Lục Vân Tiên, Nguyễn Đình Chiểu đã viết hai câu thơ, nó như một tựa đề để người đọc có thể hình dung được ý nghĩa mà nhà thơ muốn gửi gắm qua tác phẩm:
“ Trai thời trung hiếu làm đầu
Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình”
Sinh ra và lớn lên tại một gia đình quan lại nhỏ ở đất Gia Định, Nguyễn Đình Chiểu trưởng thành vào giữa thế kỉ XIX, lúc triều đình phong kiến nhà Nguyễn đang suy vong và thực dân Pháp bước đầu xâm lược Việt Nam. Năm 1845, Nguyễn Đình Chiểu đỗ tú tài. Năm 1848, cụ ra thi ở kinh đô Huế thì được tin mẹ mất, trở về quê chịu tang và bị mù lòa. Đời gặp nhiều bất hạnh, cụ vừa làm việc thiện vừa dồn ước mơ cao đẹp của mình vào thơvăn. Lục Vân Tiên xuất hiện trong thời kì này đã thể hiện rõ quan niệm làm người của cụ qua hình ảnh Lục Vân Tiên và Kiều Nguyệt Nga.
Nhà thơ đã có màn giới thiệu ấn tượng về hình ảnh chàng trai họ Lục khiến người đọc có cảm tình với nhân vật ngay chỉ qua vài câu thơ ngắn:
“Có người ở quận Đông Thành
Tu nhân tích đức sớm sinh con hiền
Đặt tên là Lục Vân Tiên
Tuổi vừa hai tám nghề chuyên học hành
Theo thầy nấu sử sôi kinh
Tháng ngày bao quản sân Trình lao đao
Văn đà khởi phụng đằng giao
Võ thêm ba lược sáu thao ai bì.”
Như lời giới thiệu của nhà thơ, cả cha mẹ lẫn Lục Vân Tiên đều tốt. Cha mẹ thì tu nhân tích đức còn Lục Vân Tiên thì hiền theo thầy nấu sử sôi kinh – văn võ khó ai bì kịp. Ắt hẳn trong thời gian theo thầy nấu sử sôi kinh tháng ngày bao quản sân Tình lao đao ấy, chàng trai học Lục đã học được Trình Hiệu, Trình Di (hai đại nho đời Tống) những bài học làm trai của đức Khổng Tử! Làm trai phải văn võ song toàn để xứng đáng với phong vị đại nhân quân tử. Văn trong con người Lục Vân Tiên không chỉ là chữ nghĩa tinh thông mà còn là đạo làm người. Lục Vân Tiên trong những tháng năm ở cửa Khổng, sân Trình chắc đã tinh tường nghĩa lí của Tam cương, Ngũ thường: đạo vua tôi, thầy trò, cha con, cùng với nhân, nghĩa, lế, trí, tín để trở thành chàng trai gương mẫu. Thế thì tại sao chỉ có trung hiếu, chỉ có vua cha mẹ trong câu thơ đầu? Và phải hiểu như thế nào cho đúng với quan niệm của Nguyễn Đình Chiểu khi đặt bút viết hai từ ấy?
“Trạng Nguyên tấu trước bệ rồng
Xin dâng một tướng anh hùng đề binh.”
Hớn Minh trước đây cùng đi thi với Vân Tiên, cũng là người trung nghĩa, người trên đường đi thi đã bẻ đi một giò của Đặng Sinh, con trai của quan huyện đã ỷ quyền cậy thế cưỡng gian con gái nhà lành, chịu tội án đày nên vượt ngục trốn về chùa tu. Hành động của Hớn Minh cũng là hành động của tôi trung không để người xấu làm ô danh chúa. Sau khi được Lục Vân Tiên dâng sớ xin vua tha, Hớn Minh đã cùng Lục Vân Tiên cầm quân diệt giặc Phiên.
Đối với vua với nước Vân Tiên đã tận trung tận hiếu, còn lòng hiếu thảo với cha mẹ, Lục Vân Tiên cũng đã làm tròn, trên đường từ nhà thầy đi thi, dù đã gặp và biết Hớn Minh thi cùng khoa nhưng Lục Vân Tiên vẫn để Hớn Minh đi trước vì chàng còn phải về thăm cha mẹ rồi sẽ theo sau. Đến kinh đô nghe tin mẹ mất ngay lúc nhập trường, chàng đành bỏ thi về chịu tang mẹ:
“Nhớ câu dưỡng dục, lo ơn sinh thành.”
Cuộc đời của chàng trai vô cùng sóng gió, tai họa cứ liên tiếp ập xuống đầu chàng trai trẻ. Chàng trai còn bị cướp đi đôi mắt, sau này khi được thuốc tiên chữa lành đôi mắt, Lục Vân Tiên cũng đã sớm tạm biệt Hớn Minh trở về cùng cha già, đi viếng mộ mẹ trước khi nghĩ đến chuyện thi cử lập công danh.
Có thể thấy Nguyễn Đình Chiểu đã xây dựng lên hai nhân vật tiêu biểu với nhân cách phi thường. Hai nhân vật được coi là hiện thân của Nguyễn Đình Chiểu, mượn nhân vật của mình để thể hiện nhân cách cao đẹp trong con người tác giả. Tiêu chuẩn làm trai của Nguyễn Đình Chiểu chính là trung, hiếu, Lục Vân Tiên và Hớn Minh và những nhân vật trong truyện đã làm rõ quan niệm này qua hành vi của họ.
Với nữ giới, Nguyễn Đình Chiểu cho rằng tiết hạnh là hai nội dung, hai giá trị quan trọng hàng đầu đối với phụ nữ so với các đức tính khác. Vậy tiết hạnh la gì? Nói một cách suôn sẻ hơn thì tiết hạnh là giá trị của con gái, chính là sự nết na, mực thước, ngay thẳng và trong sạch trong cuộc sống. Đây làquan niệm đạo đức mang ảnh hưởng của đạo lí Nho gia, tam tòng tứ đức.
Chữ tiết trong Lục Vân Tiên vẫn nằm trong tam tòng. Nàng đã tại gia tòng phụ (làm con đâu dám cãi cha) nên qua Hà Khê, nơi làm việc của thân phụ nàng để liệu bề nghi gia. Nhưng khi gặp Lục Vân Tiên tài hoa, đứng đắn thì nàng đã tự định đạt nghi gia lấy chồng của nàng. Nàng đã vượt quyền hạn cha mẹ hay sao? Không, nàng đã ngay thẳng, trong sáng trình bày sự việc, nỗi lòng của mình cho cha hay, và Kiều Công đã hứa với nàng là:
“Cha nguyền trả đặng ơn này thì thôi.”
Điều ấy có nghĩa là Kiều Công đã ngầm đồng ý. Chính vì vậy mà Kiều Nguyệt Nga đã đặt bàn hương án chúc nguyền thần linh. Chúng ta có thể xem đây là một lễ cưới không có chàng rể, một lễ cưới lạ lùng nhất trong văn học. Kể từ giây phút ấy, Kiều Nguyệt Nga xem như mình đã xuất giá, nàng đã một lòng chờ đợi chàng trai họ Lục, và khi bị đi tiến cử cống Phiên thì nàng đã âm thầm ra đi rồi quyết trầm mình để thủ tiết thờ người chồng chưa thể làm lễ cưới xin.
Còn hạnh thì quá rõ ràng, nàng đã nết na với cha, giữ mực thước với Lục Vân Tiên, với tất cả mọi người. Tứ đức của Nho gia là công, dung, ngôn, hạnh. Hạnh đứng vào hàng thứ tư. Cụ đồ Chiểu đã xếp lên hạng nhất, trong đời sống người con gái cần công, dung, ngôn lắm nhưng có những thứ ấy mà:
“Không có tiết hạnh thì cũng bằng thừa!”
Cụ Nguyễn Đình Chiểu viết Lục Vân Tiên vào lúc đất nước đang lâm nguy. Triều đình nhà Nguyễn suy vong. Pháp đang lăm le xâm lược đất nước, có lẽ cụ đã nhìn thấy trước điều ấy nên đã nhắc lại đạo lí làm người cho thanh niên nam nữ đương thời. Quan niệm ấy của cụ có còn phù hợp với xã hội ngày nay không?
Từ khi Truyện Lục Vân Tiên ra đời, cũng là thời điểm Nguyễn Đình Chiểu đưa ra khung chuẩn đạo đức cho nam nữ thanh niên qua hai nhân vật chính Lục Vân Tiên và Kiều Nguyệt Nga, người ta cứ ngỡ là cổ xưa lỗi thời nhưng kì thực vẫn còn giá trị. Trung hiếu, tiết hạnh vẫn là bản chất truyền thống của dân tộc Việt Nam ở bất cứ nơi đâu và vào thời đại nào đối với những ai tự hào mình là hậu duệ của Lạc Long Quân và Âu Cơ vậy.
Lòng trung hiếu và tiết hạnh của con người dù ở thời điểm nào cũng quan trọng và cần thiết. Tuy ở mỗi thời kỳ của xã hội quan niệm này có thay đổi đôi chút, nhưng giá trị của nó còn nguyên vẹn. Nếu trong xã hội ngày nay, cả nam và nữ đều đi theo quan điểm của Nguyễn Đình Chiểu thì xã hội tốt đẹp biết nhường nào.
|
Nguồn gốc, nhiệm vụ, công dụng của văn chương – Bình giảng văn 7
Hướng dẫn
Ngay từ nhỏ, chúng, ta đã được nghe ông bà kể chuyện cổ tích, nghe mẹ hát ru những bài ca dao – dân ca. Lớn lên, chúng ta được đọc, được học những bài thơ, những truyện ngắn và một vài cuốn tiểu thuyết,… cổ tích, ca dao, những bài thơ, các tác phẩm truyện ấy chính là những áng văn chương. Chúng ta đến với văn chương một cách hồn nhiên, theo sự rung động của tình cảm. Mấy ai đã suy ngẫm về ý nghĩa của văn chương đối với bản thân ta cũng như với mọi người. Vậy văn chương có ý nghĩa gì? Đọc văn thơ, học văn thơ, chúng ta thu lượm được những gì? Muốn giải đáp nhũng câu hỏi mang tính lí luận sâu rộng rất thú vị ấy, chúng ta hãy đọc bài Ý nghĩa văn chương của Hoài Thanh – một nhà phê bình văn học có uy tín lớn. Văn bản được viết năm 1936 (in trong sách Văn chương và hành động). Đây là tác phẩm thuộc thể nghị luận văn chương, bàn về những vấn đề thuộc văn chương, khác bài Tinh thần yêu nước của nhân dân ta là văn chính luận bàn về vấn đề chính trị xã hội… Vì là đoạn trích trong một bài nghị luận dài nên văn bản chúng ta được học không gồm ba phần hoàn chỉnh: đặt, giải quyết và kết thúc vấn đề. Nổi bật trong văn bản là ba nội dung quan trọng mà tác giả Hoài Thanh gọi chung là Ý nghĩa văn chương: nguồn gốc, nhiệm vụ của văn chương nói chung, của các tác phẩm thơ, văn, kịch nói riêng.
1.Nguồn gốc của văn chương.
Đi vào văn bản, chúng ta bắt gặp ngay ở phần đầu một câu chuyện đời xưa thú vị. Từ câu chuyện ấy, tác giả giải thích nguồn gốc của văn chương. Theo Hoài Thanh, “Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người và rộng ra thương cả muôn vật, muôn loài”. Quan niệm ấy đúng không? Rất đúng, nhưng không phải là duy nhất. Có nhiều nhà lí luận giải thích: Văn chương bắt nguồn từ lao động, hoặc văn chương bắt nguồn từ những nỗi đau, những khát vọng cao cả của con người… Tuy ý kiến của Hoài Thanh khác với các quan niệm trên, nhưng không đối lập, không loại trừ nhau. Ngược lại, ý kiến của ông đã bổ sung, làm giàu thêm cho một vấn đề quan trọng trong lí luận về nguồn gốc của văn chương. Do đó, tác giả dùng từ cốt yếu sau từ nguồn gốc để chỉ rõ nguồn gốc chính, nguồn gốc quan trọng của văn chương là lòng thương.,. Đây là một cách nói mềm dẻo, khéo léo, không áp đặt, cũng không khẳng định quan niệm của mình là bao quát mọi quan niệm khác. Từ ý kiến của Hoài Thanh, tiếp tục suy nghĩ và học tập, lên các lớp trên, chắc chúng ta sẽ được biết sâu thêm về vấn đề này.
2.Nhiệm vụ của văn chương.
Từ một câu văn ngắn gọn giải thích nguồn gốc văn chương, nhà văn giải thích tiếp: “Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng. Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống”. Hai câu văn cô đọng nêu ra nhiệm vụ, chức năng cơ bản của văn chương, tập trung trong hai cụm từ “hình dung của sự sống”, “sáng tạo ra sự sống”. Điều đó nghĩa là gì? Phải chăng tác giả muốn nói: Văn chương có nhiệm vụ phản ánh cuộc sống? ở đây, hình dung là danh từ, nó có nghĩa như hình ảnh, kết quả của sự phản ánh, sự miêu tả trong văn chương. Hai câu thơ của Bác Hồ “Tiếng suối trong như tiếng hát xa – Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa” (Cảnh khuya) đã hình dung, phản ánh, tái hiện bức tranh phong cảnh đêm rừng Việt Bắc tuyệt đẹp. Hay qua bài Sài Gòn tôi yêu, tác giả Minh Hương cũng đã hình dung cảnh và người, sự sống rất đáng yếu của mảnh đất Sài Gòn ngọc ngà xưa và nay. Cách hình dung, cách tái hiện, phản ánh cuộc sống của văn chương vô cùng phong phú, muôn hình vạn trạng đúng như Hoài Thanh nói. Mỗi nhà văn, nhà thơ có cách phản ánh, cách hình dung lại sự sống riêng tuỳ thuộc vốn sống, tài năng và tâm hồn của mình. Tâm hồn của con người thì bao la, vô tận. Do đó, Hoài Thanh viết: “Vũ trụ này tầm thường, chật hẹp, không đủ thoả mãn mối tình cảm dồi dào của nhà văn. Nhà văn sẽ sáng tạo ra những thế giới khác”. Đó cũng là nhiệm vụ của văn chương: nhiệm vụ sáng tạo. Điều ấy nghĩa là gì? Nghĩa là: qua các áng văn chương, bằng trí tưởng tượng bay bổng, bằng khát vọng tốt lành, nhà văn dựng nên bức tranh thiên nhiên, bức tranh đời sống vượt trên thực tế, đẹp hơn cuộc đời thực tại. Nguyễn Trãi chẳng hạn. Sau khi đất nước thanh bình, đời ông gặp nhiều ẩn ức. ông đã cáo quan, về Côn Sơn. Rừng núi nơi đây vẫn như xưa, có suối chảy, có đá rêu phong, có thông, có trúc… lặng im, vô cảm. Vậy mà, trong Bài ca Côn Sơn, tất cả đã sống dậy, có đàn cầm tấu nhạc, có chiếu êm, giường phẳng, mái nhà râm mát và… ngân nga tiếng thơ nhàn tản, thảnh thơi của con người. Nguyễn Trãi đã sáng tạo ra sự sống khác hẳn cuộc sống mà ông vừa đối mặt. Không chỉ sáng tạo ra sự sống cho riêng mình để giải toả những ẩn ức, bế tắc, nhà văn còn gửi gắm những thông điệp, những mong muốn, khát vọng tới bạn đọc để nhắc nhở chúng ta hãy yêu, ghét đúng đắn, hãy chia sẻ, cộng hưởng niềm vui, nỗi buồn, những ước mơ, khát vọng với nhà văn để quyết tâm làm những điều thiện, điều có ích, để cuộc sống mà nhà văn hình dung được ngày càng tốt đẹp hơn, mới mẻ hơn, thậm chí khác hẳn sự sống trong áng văn chương. Miêu tả cảnh đêm rừng Việt Bắc trong bài Cảnh khuya, nhà thơ Hồ Chí Minh mong muốn cuộc kháng chiến lúc bấy giờ sớm thành công để núi rừng Việt Bắc, Tổ quốc Việt Nam sẽ đẹp hơn, cuộc sống của nhân dân sẽ hạnh phúc hơn. Ca ngợi mảnh đất và con người Sài Gòn trong bài Sài Gòn tôi yêu, nhà văn Minh Hương mong muốn “mọi người đều yêu Sài Gòn như tôi”. Tình yêu sẽ thúc đẩy con người làm được nhiều điều tốt đẹp. Yêu Sài Gòn, “mọi người” – trong đó có nhà văn – và bạn đọc sẽ góp phần tích cực tạo ra một Sài Gòn đẹp hơn, đáng yêu hơn. Sau những áng văn chương, sự sống bao giờ cũng được nối dài, được phát triển trong tâm hồn, ý chí, khát vọng và hành động của bạn đọc… Phải chăng đấy chính là nhiệm vụ “sáng tạo sự sống” của văn chương như Hoài Thanh quan niệm.
3.Công dụng của văn chương.
Nói tới nhiệm vụ hình dung lại, sáng tạo ra sự sống, cũng là đề cập tới một ý nghĩa quan trọng nữa của văn chương. “Và vì thế – Hoài Thanh viết – Công dụng của văn chương cũng là giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha”. Phần hai của văn bản Ý nghĩa văn chương tập trung giảng giải, bình luận về công dụng của văn chương. Chúng ta hiểu nghĩa từ công dụng là: tác dụng, là hiệu quả, là sự bồi đắp trí tuệ, sự truyền cảm… của văn chương đối với bạn đọc nói riêng, con người nói chung. Vậy, qua ý kiến của Hoài Thanh, chúng ta hiểu công dụng của văn chương như thế nào? Hoài Thanh viết: “Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình… khi xem truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu,…”. Nghĩa là văn chương có khả năng lay động tâm hồn, giúp ta biết chia sẻ buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc… với mọi người, dắt chúng ta sống gần với nhau hơn trong tình nhân ái, tình thương yêu, đoàn kết giữa con người với con người… “Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có”. Rõ ràng, văn chương đã bồi đắp tình cảm tốt đẹp cho người đọc, làm giàu thêm thế giới tâm hồn của chúng ta. Không những thế, văn chương còn góp phần tô điểm biết bao sắc màu, âm thanh làm cho thế giới, con người, cuộc sống được tốt đẹp hơn, đáng yêu hơn. […] Từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cổ, núi non, hoa cỏ trông mới đẹp; từ khi có người lấy tiếng chim kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay…Hoài Thanh Viết như thế, đã nhấn mạnh thêm công dụng của văn chương. Hiểu và suy ngẫm những ý kiến ấy, rồi liên tưởng tới các áng văn chương đã được đọc, được học, ta thấy quả đúng như vậy. Đọc những bài ca dao tình nghĩa con người, ta càng thêm yêu ông bà, cha mẹ ta hơn.
Tóm lại, với một lối văn nghị luận vừa có lí lẽ, vừa có cảm xúc và hình ảnh, Hoài Thanh đã cho rằng: nguồn gốc cốt yếu của văn chương là tình câm, là lòng vi tha. Văn chương là hình dung của sự sống và sáng tạo ra sự sống, góp phần bồi dưỡng tâm hồn, tình cảm cho chúng ta. Nếu lịch sử nhân loại xoá bỏ văn chương thì sự sống sẽ nghèo nàn vô cùng. Quan niệm như thế cố thể là chưa đầy đủ, nhưng đã có những điều cơ bản và đúng đắn, giúp cho chúng ta hiểu rõ: nguồn gốc, nhiệm vụ và công dụng của văn chương. Nhờ đó, chúng ta đọc văn, học văn, hiểu và suy ngẫm về văn chương được sáng tỏ và sâu sắc hơn.
Xem lại bài bình giảng Một phương diện để nhớ và noi gương Bác Hồ vĩ đại
|
Nguồn gốc, nhiệm vụ, công dụng của văn chương – Bình giảng văn 7
Hướng dẫn
Ngay từ nhỏ, chúng, ta đã được nghe ông bà kể chuyện cổ tích, nghe mẹ hát ru những bài ca dao – dân ca. Lớn lên, chúng ta được đọc, được học những bài thơ, những truyện ngắn và một vài cuốn tiểu thuyết,… cổ tích, ca dao, những bài thơ, các tác phẩm truyện ấy chính là những áng văn chương. Chúng ta đến với văn chương một cách hồn nhiên, theo sự rung động của tình cảm. Mấy ai đã suy ngẫm về ý nghĩa của văn chương đối với bản thân ta cũng như với mọi người. Vậy văn chương có ý nghĩa gì? Đọc văn thơ, học văn thơ, chúng ta thu lượm được những gì? Muốn giải đáp nhũng câu hỏi mang tính lí luận sâu rộng rất thú vị ấy, chúng ta hãy đọc bài Ý nghĩa văn chương của Hoài Thanh – một nhà phê bình văn học có uy tín lớn. Văn bản được viết năm 1936 (in trong sách Văn chương và hành động). Đây là tác phẩm thuộc thể nghị luận văn chương, bàn về những vấn đề thuộc văn chương, khác bài Tinh thần yêu nước của nhân dân ta là văn chính luận bàn về vấn đề chính trị xã hội… Vì là đoạn trích trong một bài nghị luận dài nên văn bản chúng ta được học không gồm ba phần hoàn chỉnh: đặt, giải quyết và kết thúc vấn đề. Nổi bật trong văn bản là ba nội dung quan trọng mà tác giả Hoài Thanh gọi chung là Ý nghĩa văn chương: nguồn gốc, nhiệm vụ của văn chương nói chung, của các tác phẩm thơ, văn, kịch nói riêng.
1.Nguồn gốc của văn chương.
Đi vào văn bản, chúng ta bắt gặp ngay ở phần đầu một câu chuyện đời xưa thú vị. Từ câu chuyện ấy, tác giả giải thích nguồn gốc của văn chương. Theo Hoài Thanh, “Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người và rộng ra thương cả muôn vật, muôn loài”. Quan niệm ấy đúng không? Rất đúng, nhưng không phải là duy nhất. Có nhiều nhà lí luận giải thích: Văn chương bắt nguồn từ lao động, hoặc văn chương bắt nguồn từ những nỗi đau, những khát vọng cao cả của con người… Tuy ý kiến của Hoài Thanh khác với các quan niệm trên, nhưng không đối lập, không loại trừ nhau. Ngược lại, ý kiến của ông đã bổ sung, làm giàu thêm cho một vấn đề quan trọng trong lí luận về nguồn gốc của văn chương. Do đó, tác giả dùng từ cốt yếu sau từ nguồn gốc để chỉ rõ nguồn gốc chính, nguồn gốc quan trọng của văn chương là lòng thương.,. Đây là một cách nói mềm dẻo, khéo léo, không áp đặt, cũng không khẳng định quan niệm của mình là bao quát mọi quan niệm khác. Từ ý kiến của Hoài Thanh, tiếp tục suy nghĩ và học tập, lên các lớp trên, chắc chúng ta sẽ được biết sâu thêm về vấn đề này.
2.Nhiệm vụ của văn chương.
Từ một câu văn ngắn gọn giải thích nguồn gốc văn chương, nhà văn giải thích tiếp: “Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng. Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống”. Hai câu văn cô đọng nêu ra nhiệm vụ, chức năng cơ bản của văn chương, tập trung trong hai cụm từ “hình dung của sự sống”, “sáng tạo ra sự sống”. Điều đó nghĩa là gì? Phải chăng tác giả muốn nói: Văn chương có nhiệm vụ phản ánh cuộc sống? ở đây, hình dung là danh từ, nó có nghĩa như hình ảnh, kết quả của sự phản ánh, sự miêu tả trong văn chương. Hai câu thơ của Bác Hồ “Tiếng suối trong như tiếng hát xa – Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa” (Cảnh khuya) đã hình dung, phản ánh, tái hiện bức tranh phong cảnh đêm rừng Việt Bắc tuyệt đẹp. Hay qua bài Sài Gòn tôi yêu, tác giả Minh Hương cũng đã hình dung cảnh và người, sự sống rất đáng yếu của mảnh đất Sài Gòn ngọc ngà xưa và nay. Cách hình dung, cách tái hiện, phản ánh cuộc sống của văn chương vô cùng phong phú, muôn hình vạn trạng đúng như Hoài Thanh nói. Mỗi nhà văn, nhà thơ có cách phản ánh, cách hình dung lại sự sống riêng tuỳ thuộc vốn sống, tài năng và tâm hồn của mình. Tâm hồn của con người thì bao la, vô tận. Do đó, Hoài Thanh viết: “Vũ trụ này tầm thường, chật hẹp, không đủ thoả mãn mối tình cảm dồi dào của nhà văn. Nhà văn sẽ sáng tạo ra những thế giới khác”. Đó cũng là nhiệm vụ của văn chương: nhiệm vụ sáng tạo. Điều ấy nghĩa là gì? Nghĩa là: qua các áng văn chương, bằng trí tưởng tượng bay bổng, bằng khát vọng tốt lành, nhà văn dựng nên bức tranh thiên nhiên, bức tranh đời sống vượt trên thực tế, đẹp hơn cuộc đời thực tại. Nguyễn Trãi chẳng hạn. Sau khi đất nước thanh bình, đời ông gặp nhiều ẩn ức. ông đã cáo quan, về Côn Sơn. Rừng núi nơi đây vẫn như xưa, có suối chảy, có đá rêu phong, có thông, có trúc… lặng im, vô cảm. Vậy mà, trong Bài ca Côn Sơn, tất cả đã sống dậy, có đàn cầm tấu nhạc, có chiếu êm, giường phẳng, mái nhà râm mát và… ngân nga tiếng thơ nhàn tản, thảnh thơi của con người. Nguyễn Trãi đã sáng tạo ra sự sống khác hẳn cuộc sống mà ông vừa đối mặt. Không chỉ sáng tạo ra sự sống cho riêng mình để giải toả những ẩn ức, bế tắc, nhà văn còn gửi gắm những thông điệp, những mong muốn, khát vọng tới bạn đọc để nhắc nhở chúng ta hãy yêu, ghét đúng đắn, hãy chia sẻ, cộng hưởng niềm vui, nỗi buồn, những ước mơ, khát vọng với nhà văn để quyết tâm làm những điều thiện, điều có ích, để cuộc sống mà nhà văn hình dung được ngày càng tốt đẹp hơn, mới mẻ hơn, thậm chí khác hẳn sự sống trong áng văn chương. Miêu tả cảnh đêm rừng Việt Bắc trong bài Cảnh khuya, nhà thơ Hồ Chí Minh mong muốn cuộc kháng chiến lúc bấy giờ sớm thành công để núi rừng Việt Bắc, Tổ quốc Việt Nam sẽ đẹp hơn, cuộc sống của nhân dân sẽ hạnh phúc hơn. Ca ngợi mảnh đất và con người Sài Gòn trong bài Sài Gòn tôi yêu, nhà văn Minh Hương mong muốn “mọi người đều yêu Sài Gòn như tôi”. Tình yêu sẽ thúc đẩy con người làm được nhiều điều tốt đẹp. Yêu Sài Gòn, “mọi người” – trong đó có nhà văn – và bạn đọc sẽ góp phần tích cực tạo ra một Sài Gòn đẹp hơn, đáng yêu hơn. Sau những áng văn chương, sự sống bao giờ cũng được nối dài, được phát triển trong tâm hồn, ý chí, khát vọng và hành động của bạn đọc… Phải chăng đấy chính là nhiệm vụ “sáng tạo sự sống” của văn chương như Hoài Thanh quan niệm.
3.Công dụng của văn chương.
Nói tới nhiệm vụ hình dung lại, sáng tạo ra sự sống, cũng là đề cập tới một ý nghĩa quan trọng nữa của văn chương. “Và vì thế – Hoài Thanh viết – Công dụng của văn chương cũng là giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha”. Phần hai của văn bản Ý nghĩa văn chương tập trung giảng giải, bình luận về công dụng của văn chương. Chúng ta hiểu nghĩa từ công dụng là: tác dụng, là hiệu quả, là sự bồi đắp trí tuệ, sự truyền cảm… của văn chương đối với bạn đọc nói riêng, con người nói chung. Vậy, qua ý kiến của Hoài Thanh, chúng ta hiểu công dụng của văn chương như thế nào? Hoài Thanh viết: “Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình… khi xem truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu,…”. Nghĩa là văn chương có khả năng lay động tâm hồn, giúp ta biết chia sẻ buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc… với mọi người, dắt chúng ta sống gần với nhau hơn trong tình nhân ái, tình thương yêu, đoàn kết giữa con người với con người… “Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có”. Rõ ràng, văn chương đã bồi đắp tình cảm tốt đẹp cho người đọc, làm giàu thêm thế giới tâm hồn của chúng ta. Không những thế, văn chương còn góp phần tô điểm biết bao sắc màu, âm thanh làm cho thế giới, con người, cuộc sống được tốt đẹp hơn, đáng yêu hơn. […] Từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cổ, núi non, hoa cỏ trông mới đẹp; từ khi có người lấy tiếng chim kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay…Hoài Thanh Viết như thế, đã nhấn mạnh thêm công dụng của văn chương. Hiểu và suy ngẫm những ý kiến ấy, rồi liên tưởng tới các áng văn chương đã được đọc, được học, ta thấy quả đúng như vậy. Đọc những bài ca dao tình nghĩa con người, ta càng thêm yêu ông bà, cha mẹ ta hơn.
Tóm lại, với một lối văn nghị luận vừa có lí lẽ, vừa có cảm xúc và hình ảnh, Hoài Thanh đã cho rằng: nguồn gốc cốt yếu của văn chương là tình câm, là lòng vi tha. Văn chương là hình dung của sự sống và sáng tạo ra sự sống, góp phần bồi dưỡng tâm hồn, tình cảm cho chúng ta. Nếu lịch sử nhân loại xoá bỏ văn chương thì sự sống sẽ nghèo nàn vô cùng. Quan niệm như thế cố thể là chưa đầy đủ, nhưng đã có những điều cơ bản và đúng đắn, giúp cho chúng ta hiểu rõ: nguồn gốc, nhiệm vụ và công dụng của văn chương. Nhờ đó, chúng ta đọc văn, học văn, hiểu và suy ngẫm về văn chương được sáng tỏ và sâu sắc hơn.
Xem lại bài bình giảng Một phương diện để nhớ và noi gương Bác Hồ vĩ đại
|
Ngày 20 tháng 11 trường em tổ chức lễ kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam rất trang trọng. Em hãy miêu tả lại khung cảnh trường em hôm ấy.
Hướng dẫn làm bài
– Đề bài yêu cầu tả lại khung cảnh trang trọng trường em nhân dịp tổ chức lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11.
– Miêu tả qua sự quan sát từ thực tế cuộc sống.
– Bài văn cần đủ các ý chính sau:
Mở bài: .
+ Giới thiệu khái quát quang cảnh nhà trường trong ngày lễ 20 – 11.
Thân bài:
+ Công tác chuẩn bị cho ngày lễ.
+ Khung cảnh trường trong ngày lễ kỉ niệm:
+ Hoạt động trong ngày lễ.
Kết bài:
+ Khẳng định ý nghĩa buổi lễ.
Bài văn mẫu
Nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, trường tôi tổ chức một buổi lễ kỉ niệm rất long trọng. Khung cảnh trường hôm đó thật tưng bừng và nhộn nhịp.
Từ mấy hôm trước, công tác chuẩn bị cho buổi lễ kỉ niệm đã được nhà trường tiến hành rất chu đáo. Mỗi lớp đều có nhiệm vụ để đóng góp cho buổi kỉ niệm. Tất cả mọi nơi trong trường đều được chú ý trang trí. Vì nhận thấy dây là một ngày lễ rất ý nghĩa nên học trò chúng tôi ai cũng có ý thức xây dựng. Từng ngày trôi qua, ngày lễ kỉ niệm cũng đã đến..Còn rất nhiều điều bất ngờ, thú vị chờ đón nên chúng tôi rất hồi hộp….
Buổi sáng hôm đó, tôi cùng mấy người bạn thân đến từ sớm. Đi từ xa, tôi nhận ra những lá cờ bảy màu trên cổng trường bay phấp phới trong gió sớm. Đến gần, khung cảnh trường mới rực rỡ làm sao. Hai cánh cổng sắt mở rộng như giang tay chào đón các vị khách quí. Dòng chữ lớn “Tôn vinh ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11” nằm ngang trên cổng gây ấn tượng mạnh với mọi người. Trong sân, chỗ nào cũng sạch sẽ. Các bác lao công hẳn đã rất vất vả. Xung quanh đều được giăng cờ hoa như khu vườn cổ tích. Các khóm hoa trong, vườn trường cũng đua nhâu khoe sắc thắm. Hôm nay chúng ngủ dậy sớm hơn mọi khi, đang tỏa mùi hương ngào ngạt. Chúng tôi đi lên tầng hai, đưa mắt nhìn xuống sân trường. Từng dãy ghế nhựa nằm ngay ngắn như những đội quân tí hon. Hàng bàn ghế đại biểu phủ khăn đẹp đẽ, bên trên là những lọ hoa nhỏ xinh. Và có lẽ đẹp nhất trong buổi lễ hôm nay là sân khấu. Sân khấu được trang trí rất lộng lẫy với nhiều hoạ, bóng bay, ánh sáng và màu sắc, nhất là phông nền chuẩn bị vô cùng công phu. Với sự đầu tư này chắc chắn trường tôi sẽ có buổi lễ thành công và ý nghĩa.
Sắp đến giờ tổ chức, sân trường chật cứng người. Những chị học sinh lớp 9 hôm nay dịu dàng hơn với những tà áo dài thướt tha tung bay khiến các chị lớp 7, lớp 8 và cả các bạn lớp 6 chúng em nữa nhìn theo đầy ngưỡng mộ. Các bạn nam chững chạc trong bộ quần áo sơ mi đen trắng. Các thầy, các cô cũng xinh đẹp lạ. Nhìn thầy cô ai nấy đều vui và hạnh phúc. Các vị khách đã. đến, có cả những thế hệ thầy cô về hưu của nhà truờng. Thế là trong chốc lát, sân trường sôi nổi, nhộn nhịp như trong lễ hội sắc màu. Tiếng cười, tiếng nói râm ran hòa lẫn tiếng nhạc. Bỗng tiếng thầy Hiệu trưởng vang lên. Buổi lễ đã bắt đầu. Mọi người hướng lên sân khấu chính, ở đó diễn ra nhiều hoạt động, nhất là phần trao thưởng cho tập thể lớp, cá nhân học sinh xuẫt sắc trong đợt thi đua. Đây là những món quà lớn nhất chúng tôi muốn gửi đến thầy cô thay cho lời cảm ơn chân thành. Có một mục làm tôi vô cùng xúc động. Các thầy cô giáo cũ, những cựu học sinh về thăm, nói chuyện với học sinh của trường. Những câu chuyện đã qua nhưng sông động, ý nghĩa giúp chúng tôi thấy yêu truờng, yêu lớp, yêu thầy cô bạn bè mình hơn.
|
On November 20, my school held a very solemn celebration of Vietnamese Teachers' Day. Please describe the scene at your school that day.
Instructions for homework
– The question asks to describe the solemn scene of your school on the occasion of celebrating Vietnamese Teachers' Day November 20.
– Described through observations from real life.
– The essay should have the following main ideas:
Opening: .
+ Briefly introduce the school scene during the November 20th holiday.
Body of the article:
+ Preparations for holidays.
+ School scene on anniversary day:
+ Activities during holidays.
End:
+ Affirm the meaning of the ceremony.
Sample essay
On the occasion of Vietnamese Teachers' Day November 20, my school held a very solemn celebration. The school scene that day was so jubilant and bustling.
Since a few days ago, preparations for the anniversary ceremony have been carried out very carefully by the school. Each class has a task to contribute to the celebration. Everywhere in the school is decorated with attention. Because we realize that Christmas is a very meaningful holiday, all of our students are constructive. Every day passes, the anniversary has come... There are still many surprises and interesting things waiting for us so we are very nervous...
That morning, my close friends and I arrived early. From afar, I noticed the seven-colored flags on the school gate fluttering in the morning breeze. Up close, the school scene is so brilliant. The two iron gates opened wide as if opening their arms to welcome distinguished guests. The large words "Honoring Vietnamese Teachers' Day November 20" horizontally on the gate make a strong impression on everyone. Everywhere in the yard is clean. The janitors must have worked very hard. All around are flags and flowers like a fairy garden. The flower clusters in the school garden are also blooming in full bloom. Today they woke up earlier than usual, exuding a sweet scent. We went up to the second floor and looked down at the schoolyard. Rows of plastic chairs lie neatly like tiny armies. Rows of delegates' tables and chairs were covered with beautiful towels, and on top were beautiful small vases of flowers. And perhaps the most beautiful thing in today's ceremony is the stage. The stage was decorated very splendidly with many paintings, balloons, lights and colors, especially the extremely elaborately prepared backdrop. With this investment, my school will certainly have a successful and meaningful ceremony.
It's almost time for the event, and the schoolyard is packed with people. Today's 9th grade students are more gentle with flowing flowing ao dai, making the 7th grade, 8th grade and even 6th graders look on admiringly. Mature men in black and white shirts. The teachers and teachers are also strangely beautiful. Looking at the teachers, everyone is happy and cheerful. The guests were. coming, there are generations of retired teachers from the school. So in a moment, the school yard was vibrant and bustling like a festival of colors. Laughter, buzzing voices mixed with music. Suddenly the Principal's voice rang out. The ceremony has begun. Everyone headed to the main stage, where many activities took place, especially the awarding of class groups and individual students who excelled in the competition. These are the biggest gifts we want to send to teachers as a sincere thank you. There was one item that touched me deeply. Former teachers and former students came to visit and talk to the school's students. Stories that have passed but are vivid and meaningful help us love school, love class, love our teachers and friends more.
|
Đề bài: Một bạn cho rằng có rất nhiều ngày khai trường, nhưng ngày khai trường vào lớp Một để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Em có tán thành với ý kiến trên không? Vì sao?
Bài làm
Trong cuộc đời của mỗi thế hệ học sinh, chắc hẳn ai cũng từng được tham gia những buổi khai trường thật nhiều ý nghĩ. Tuy vậy, đối với em ngày khai trường vào lớp Một vẫn để lại trong kí ức em ấn tượng sâu đậm nhất. Mỗi khi nhắc tới, những hình ảnh đẹp đẽ dường như lại hiện lên trong tâm thức em.
Bước chân vào lớp một là bước vào một cánh cửa mới, ngập trần tri thức diệu kì. Em còn nhớ là suốt mấy ngày hôm ấy, em luôn có tâm trạng nôn nao và háo hức. Dường như, trong ngôi nhà xinh đẹp của em cũng háo hức như vậy. Ông bà, cha mẹ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết cho em để em bước vào ngôi trường mới. Nào là chiếc cặp xinh xắn có hai quai để đeo lên vai; bộ sách giáo khoa, những trang vở Hồng Hà thơm phức mùi giấy mới. Rồi hộp màu vẽ, chiếc bảng nhỏ, phấn viết, đồ lau, bút mực, bút chì…. Em thích thú giở từng thứ, nhìn ngắm không biết chán.
Sáng hôm sau, mẹ dắt em tới trường.Ngoài cổng trường,em thấy có khá nhiều những người bạn nhỏ trạc tuổi em, họ ngập ngừng không dám bước tiếp: đó cũng là những bạn học sinh lớp 1. Có lẽ các bạn ấy cũng có cảm xúc giống như tôi lúc này: sợ hãi, rụt rè mà bỡ ngờ, một cảm giác lạ lẫm ngơ ngác khi đứng trước cánh cổng trường. Cổng trường mở rộng dang hai cánh tay lực lưỡng, hướng về chúng tôi gọi chào. Sự thân thiện ấy như muốn xua tan đi những nỗi lo âu của những đứa trẻ lần đầu tiên đến lớp. Tôi lưỡng lự, tạm biệt mẹ rồi nhanh chân xếp hàng đi diễu hành với các bạn.
Buổi khai giảng lần đầu tiên trong đời mới long trọng và trang nghiêm làm sao! Tiếng trống trường giòn giã, thôi thúc, náo nức lòng người.Lễ khai giảng của trường tôi năm ấy cũng được chuẩn bị vô cùng chu đáo từ các băng – rôn, khẩu hiệu đến các tiết mục văn nghệ,… Sân trường được trang hoàng bằng những lá cờ đỏ thắm, các khẩu hiệu in lớn trông vô cùng rực rỡ. Sự háo hức, bồi hồi hiện rõ lên khuôn mặt của từng học sinh và các thầy cô giáo. Trang phục của chúng em được thống nhất là áo trắng, quần xanh. Mặc bộ đồng phụ trên người, em thấy mình như lớn hẳn.Các cô giáo thướt tha trong tà áo dài trắng giản dị mà vô cùng thanh lịch. Những thầy giáo thì trông thật lịch sự với bộ com – lê màu đen rất đẹp.Đúng bảy giờ, thầy tổng phụ trách tuyên bố buổi lễ khai trường long trọng bắt đầu.
Mở đầu buổi lễ, chúng em đứng nghiêm trang chào cờ. Tiếp đó cô Hiệu trưởng đọc lời khai giảng và dặn dò, khuyên nhủ chúng em nhiều điều. Cô chúc chúng em học tập ngày càng tiến bộ. Những tràng vỗ tay vang lên không ngớt.
Buổi khai giảng kết thúc, chúng em xếp hàng vào lớp. Lớp chúng em rộng rãi, ngăn nắp lắm, nổi bật giữa những bàn ghế, tranh ảnh là chiếc bảng đen to và đẹp. Cô giáo hiền dịu bước vào lớp, nhẹ nhàng hỏi chuyện những học sinh ngồi đầu bàn. Em run rẩy khi đôi tay mềm mại của cô khẽ chạm lên bờ vai mình ân cần hỏi han. Khoảnh khắc xúc động ấy là kỉ niệm em nhớ mãi không quên. Em cũng phát hiện ra rằng các bạn trong lớp mới cũng nghịch ngợm, đáng yêu và dễ gần như đám bạn của em vậy. Em và bạn cùng bàn ban đầu còn nhoẻn miệng cười gượng chào nhau. Nhưng chỉ một lát sau là ào ào kể cho nhau nghe về những trò chơi ở nhà mà em và đám bạn hay chơi. Em nhìn sang xung quanh: cả lớp tôi cũng đang bắt đầu “kết bạn” với nhau một cách ầm ĩ như vậy!
|
Topic: One friend said that there are many first days of school, but the first day of first grade leaves the deepest mark on the soul. Do you agree with the above opinion? Why?
Assignment
In the lives of each generation of students, surely everyone has participated in school opening ceremonies filled with many thoughts. However, for me, the first day of first grade still leaves the deepest impression in my memory. Every time I mention it, beautiful images seem to appear in my mind.
Entering first grade is entering a new door, filled with magical knowledge. I still remember that during those few days, I was always in a nervous and excited mood. It seems that in my beautiful house, I am just as excited. My grandparents and parents have prepared all the necessary things for me to enter my new school. This is a lovely briefcase with two straps to hang on the shoulder; Hong Ha's textbooks and notebooks have the fragrant smell of new paper. Then the paint box, small whiteboard, chalk, cleaning supplies, pens, pencils... I enjoy opening each thing and never getting tired of looking at it.
The next morning, my mother took me to school. Outside the school gate, I saw quite a few young friends about my age, they hesitated and did not dare to continue: those were also first grade students. Maybe they were first graders. I also have the same feelings as I do right now: fear, timidity and surprise, a strange feeling of bewilderment when standing in front of the school gate. The school gate was wide open with two strong arms outstretched towards us, calling out to us. That friendliness seemed to dispel the worries of children coming to class for the first time. I hesitated, said goodbye to my mother, then quickly lined up to march with my friends.
How solemn and solemn was the opening ceremony for the first time in my life! The sound of the school drum was crisp, motivating, and excited people's hearts. My school's opening ceremony that year was also extremely carefully prepared from banners, slogans to musical performances, etc. The school yard was decorated decorated with crimson flags and large printed slogans that look extremely brilliant. Eagerness and excitement were clearly visible on the faces of each student and teacher. Our uniform is white shirt and blue pants. Wearing the school uniform, I felt like I had grown up. The teachers were graceful in their simple yet extremely elegant white ao dai. The teachers looked so polite with their beautiful black suits. At exactly seven o'clock, the general in charge announced that the solemn opening ceremony had begun.
At the beginning of the ceremony, we stood solemnly to salute the flag. Next, the Principal read the opening speech and gave us many instructions and advice. She wishes us to improve in our studies. The applause rang out endlessly.
The opening ceremony ended, we lined up to go to class. Our classroom is spacious and very tidy. Standing out among the tables, chairs and pictures is a large and beautiful blackboard. The teacher gently entered the classroom and gently asked questions about the students sitting at the head of the table. I trembled when her soft hands gently touched my shoulder, kindly asking. That touching moment is a memory I will never forget. I also discovered that the people in my new class are as naughty, lovely and approachable as my friends. At first, my table mate and I still smiled wryly and greeted each other. But just a moment later, we were rushing to tell each other about the games at home that my friends and I often played. She looked around: my whole class was also starting to "make friends" with each other noisily!
|
Người bán quạt may mắn
Hướng dẫn
Người bán quạt may mắn
Vương Hi Chi nổi tiếng là người viết chữ đẹp ở Trung Quốc thời xưa. Một lần, ông đang ngồi nghỉ mát ở dưới gốc cây thì một bà già bán quạt cũng đến nghỉ. Bà lão phàn nàn là quạt bán ế, chiều nay cả nhà bà sẽ phải nhịn cơm. Rồi bà ngồi tựa vào gốc cây thiu thiu ngủ. Trong lúc bà lão thiếp đi, ông Vương lẳng lặng lấy bút mực ra, viết chữ, đề thơ vào từng chiếc quạt. Bà lão tỉnh dậy, thấy cả gánh quạt trắng tinh của mình đã bị ông già kia bôi đen lem luốc. Bà tức giận, bắt đền ông. Ông già chỉ cười, không nói, rồi thu xếp bút mực ra đi. Nào ngờ, lúc quạt trắng thì không ai mua, giờ quạt bị bôi đen ai cầm xem là mua ngay. Chỉ một loáng, gánh quạt đã bán hết. Rồi người mua mách nhau đến hỏi rất đông. Nhiều người còn hỏi mua với giá ngàn vàng. Bà lão nghe mà tiếc ngẩn tiếc ngơ. Trên đường về, bà nghĩ bụng: có lẽ vị tiên ông nào đã cảm thương cảnh ngộ nên đã giúp bà bán quạt chạy đến thế. Theo Lê Văn Yên
I. HƯỚNG DẪN LÀM BÀI
Để kể lại được câu chuyện, em cần trả lời những câu hỏi sau: 1. Bà lão bán quạt đến nghỉ ở gốc cây gặp ai và bà phàn nàn những gì? Theo Lê Văn Yên 2. Khi thấy bà lão đã thiu thiu ngủ, ông Vương Hi Chi đã làm gì trên những cái quạt của bà lão? 3. Sau khi ông Vương đi rồi, chuyện gì đã xảy ra với gánh quạt của bà lão?
Thời xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hi Chi là người nổi tiếng viết chữ đẹp. Có một lần, ông đang ngồi nghỉ dưới gốc cây thì bà lão nghèo đi bán quạt cũng đến nghỉ dưới gốc cây ấy. Bà phàn nàn với ông là quạt bán ế quá. Tối nay chắc cả nhà phải nhịn đói. Buồn quá, bà tựa vào gốc cây ngủ. Thấy bà lão đã ngủ, ông Vương bèn lấy bút mực ra đề vào mỗi cái quạt một bài thơ. Tỉnh dậy, thấy gánh quạt trắng tinh của mình bị bôi mực lên đấy, bà lão la lối om sòm, bắt ông Vương phải đền. Ông Vương lẳng lặng bỏ đi không nói một câu. Ông Vương vừa mới đi khỏi, thì một lát sau, khách đi đường đi ngang qua, cầm quạt lên xem rồi mua ngay. Người này mách người kia, cứ thế… người ta đua nhau đến mua quạt. Gánh quạt của bà chả mấy chốc đã hết sạch. Nhiều người còn hỏi mua giá cao nữa chứ. Nghe thế, bà lão càng tiếc ngẩn tiếc ngơ. Rồi bà nghĩ bụng, trời thương mình nên mới cho một vị tiên ông đến giúp, quạt mới bán hết nhanh đến vậy.
Bài làm 2
Có một người viết chữ đẹp nổi tiếng ở Trung Quốc thời xưa, đó là ông Vương Hi Chi. Một hôm, ông đang ngồi nghỉ ở dưới gốc cây ven đường thì gặp bà lão bán quạt cũng đi tới nghỉ ở gốc cây. Bà buồn rầu nói về chuyện bán quạt ế quá cho ông Vương nghe. Chờ cho bà thiu thiu ngủ, ông mới lấy bút mực ra viết chữ, đề thơ vào tất cả gánh quạt của bà. Tỉnh dậy, thấy gánh quạt bị mực bôi đến loang lổ, bà lão la ầm lên rồi bắt ông Vương Hi Chi phải bồi thường. Ông không nói năng gì chỉ lẳng lặng bỏ đi. Nào ngờ, chỉ một lúc sau, quạt bán hết. Nhiều người còn chạy đến hỏi mua giá lên tới ngàn vàng. Bà lão tiếc ngẩn tiếc ngơ vì không còn cái nào nữa mà bán. Trên đường về, bà thầm nghĩ ông lão chính là vị tiên ông mà Ngọc Hoàng phái xuống giúp cho những kẻ nghèo hèn như bà.
Chuyện kể rằng: Thuở xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hi Chi viết chữ đẹp nổi tiếng. Một hôm, ông ngồi nghỉ dưới một gốc cây ven đường thì tình cờ bà lão đi bán quạt cũng gánh hàng đến nghỉ ở dưới gốc cây. Bà tâm sự với ông rằng quạt bán ế quá, chiều nay cả nhà bà chắc phải nhịn đói. Vì mệt quá, bà ngủ thiếp đi dưới gốc cây. Trong lúc bà ngủ, ông Vương Hi Chi đã lấy bút mực viết chữ và đề thơ lên tất cả những cái quạt của bà. Khi tỉnh dậy thấy gánh quạt trắng tinh của mình bị ông Vương bôi đen lên cả, bà tức giận và bắt ông Vương phải bồi thường. Ông Vương lẳng lặng bỏ đi. Nào ngờ, gánh quạt của bà sau đó đều được bán hết. Một đồn mười, mười đồn trăm, người ta đua nhau đến mua quạt. Có người còn hỏi mua giá đến ngàn vàng. Bà lão tiết đứt ruột. Trên đường về, bà thầm nghĩ chắc là ông tiên vừa rồi giúp mình nên quạt mới bán chạy như thế.
|
Lucky fan seller
Instruct
Lucky fan seller
Wang Xizhi was famous for his beautiful handwriting in ancient China. One time, he was resting under a tree when an old woman selling fans also came to rest. The old woman complained that the fans weren't selling well, and her whole family would have to skip meals this afternoon. Then she sat against the tree and fell asleep. While the old woman fell asleep, Mr. Vuong quietly took out a pen and ink, wrote words and poems on each fan. The old woman woke up and saw that her entire load of pure white fans had been smeared black by the old man. She was angry and forced to pay him back. The old man just smiled, did not speak, then packed his pen and ink and left. Who would have thought that when the fan was white, no one bought it, but now that the fan is blacked, anyone who takes a look at it will buy it immediately. In just a blink of an eye, the fan basket was sold out. Then there were a lot of buyers telling each other to ask questions. Many people even asked to buy it for thousands of gold. The old woman listened sadly and felt bewildered. On the way home, she thought to herself: perhaps some fairy had compassion on the plight and helped her sell fans like that. According to Le Van Yen
I. ASSIGNMENT INSTRUCTIONS
To tell the story, you need to answer the following questions: 1. Who did the old fan seller who came to rest under the tree meet and what did she complain about? According to Le Van Yen 2. When he saw the old woman was asleep, what did Mr. Vuong Hi Chi do on the old woman's fans? 3. After Mr. Vuong left, what happened to the old woman's fan burden?
In ancient times in China, there was a man named Wang Xizhi who was famous for his beautiful handwriting. One time, he was resting under a tree when a poor old woman selling fans also came to rest under that tree. She complained to him that fans were selling poorly. The whole family will probably have to fast tonight. So sad, she leaned against a tree to sleep. Seeing that the old woman was sleeping, Mr. Vuong took out a pen and ink to write a poem on each fan. Waking up, seeing her pure white fan burden smeared with ink, the old woman screamed loudly, forcing Mr. Vuong to pay. Mr. Vuong quietly left without saying a word. As soon as Mr. Vuong left, a moment later, a passerby passed by, picked up the fan, looked at it, and immediately bought it. One person told another, and so on... people raced to buy fans. Her fan burden soon ran out. Many people still ask to buy at a high price. Hearing that, the old woman felt even more regretful and bewildered. Then she thought to herself, God loves her so she sent a fairy to help, and the fans sold out so quickly.
Exercise 2
There was a famous person with beautiful handwriting in ancient China, Mr. Wang Xizhi. One day, he was resting under a tree along the road when he met an old woman selling fans who also came to rest under the tree. She sadly talked about the lack of fan sales to Mr. Vuong. Waiting for her to fall asleep, he took out a pen and ink to write words and poems on all of her fans. Waking up, seeing that the fan burden was smeared with ink, the old woman screamed loudly and forced Mr. Vuong Hi Chi to compensate. He didn't say anything and just quietly left. Unexpectedly, just a moment later, the fans were sold out. Many people even came to ask to buy it at prices up to thousands of gold. The old woman felt sad because she had nothing left to sell. On the way home, she secretly thought that the old man was the fairy sent by the Jade Emperor to help poor people like her.
The story goes: Once upon a time in China, there was a man named Vuong Hi Chi who was famous for his beautiful handwriting. One day, he sat down to rest under a tree along the road, when coincidentally the old woman selling fans also came to rest under the tree. She confided to him that the fan sales were so bad, her whole family would probably have to go hungry this afternoon. Because she was so tired, she fell asleep under a tree. While she slept, Mr. Vuong Hi Chi used a pen and ink to write words and poems on all of her fans. When she woke up and saw that her pure white fan had been blackened by Mr. Vuong, she was angry and forced Mr. Vuong to compensate. Mr. Vuong quietly left. Unexpectedly, her fan burden was then sold out. One station is ten, ten stations are hundreds, people race to buy fans. Some people even asked to buy it for thousands of gold. The old woman's intestines were broken. On the way home, she thought to herself that the fairy had just helped her so the fans were selling so well.
|
Đề bài: Người bạn tốt nhất là người ở lại với ta khi mọi người bỏ ta mà đi. Hãy phát biểu vể vẻ đẹp của tình bạn.
Dàn ý
– Bạn là mối quan hệ kết giao không thế thiếu trong cuộc đời của mỗi con người.
– Bạn có nghĩa là người gần ta, chia sẻ những vui buồn cùng ta.
– Bạn phải là người tốt cùng ta vượt qua những vui buồn, thử thách của cuộc đời.
– Nên chọn bạn mà chơi.
– Bạn tốt sẽ là người bạn không bao giờ bỏ rơi ta lúc thành công cũng như thất bại.
– Học hỏi lẫn nhau những điều tốt ở bạn.
– Sông có nhiều bạn tốt, cuộc đời càng ý nghĩa, thú vị.
Người bạn tốt nhất là người ở lại với ta khi mọi người bỏ ta mà đi
Bài làm
Trong suốt dặm dài cuộc đời, người ta cần biết bao nhiêu thứ và trong những khoảng lặng của cuộc sống người ta nghĩ đến biết bao điều. Trong bao nhiêu nghĩ suy ấy, chắc chắn có lần ta không khỏi tự vấn “Bạn thật sự của ta là ai?”. Vâng, ta đang nói đến bạn: là người sẵn lòng cùng ta ngắm một đoá hồng trong bình minh rạng rỡ; là người lặng lẽ nắm bàn tay lạnh ngắt của ta, khi ta chìm trong thất bại; là người không ruồng bỏ ta khi ta mất phương hướng. Câu nói “Bạn là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi" – một quan niệm thật đẹp khi nói về tình bạn đúng nghĩa: người có khả năng nâng đỡ tâm hồn ta trong cuộc đời.
Có câu chuyện rằng: Hai người bạn nhỏ vào rừng gặp phải con gấu hung tợn tẩn công. Một người nhanh chăn trèo tót lèn ngọn cây lánh nạn. Người bạn còn lại bế tắc quá bèn nhanh trí “giả chết” để đánh lừa con gấu. Con gấu ngửi ngửi một lát rồi bỏ đi. Người bạn trên cây ngạc nhiên, tụt xuống tiến nhanh về phía người bạn kia và hỏi: Con gấu nói với bạn điều gì vậy'? Người bạn “giả chết” trả lời: "Con gấu bảo với tớ rằng, không nên bỏ bạn mình trong lúc nguy khốn!” Thật bất hạnh và thật mỉa mai nếu trong đời ta gặp những người bạn như Lí Thông. Câu chuyện nhỏ trên kia, lại có một triết lí nhân sinh sâu sắc – một bài học về tình bạn, mà từ bé thơ ta đã được thầy, cô thường kể trong những giờ Giáo dục công dân.
Bạn, để diễn tả theo một cách thông thường thì đó là người mà ta đã biết. Nhưng nếu để nói chính xác về nghĩa từ “bạn” thì không những người đó là người ta biết mà còn là người gần gũi, họ thật sự ở trong ta, làm chỗ dựa tinh thần và họ không bao giờ bỏ rơi ta. Đó là người' “đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”.
Tình bạn vốn là điều kì diệu của cuộc sống con người. Cuộc sống bạn cho ta một ai đó để sẻ chia, để nương tựa, để cùng khóc khi buồn, để cùng cười khi hạnh phúc. Lúc ta gần như sụp đổ trong đau khổ thất bại, ta sẽ giống như một người không biết bơi, đang vùng vẫy giữa biển khơi bao la, tất cả những con thuyền đi qua đều từ chối giúp dỡ, rồi… ta tuyệt vọng, nhưng không, hoá ra cuộc sống lại không nhẫn tâm đến vậy. Rồi ta chợt nhận ra, có một con thuyền đang đến giúp đỡ ta, dù nó chỉ là một con thuyền nhỏ bé không to lớn hào nhoáng: ta gọi đó là “bạn”. Giá trị đích thực của một người bạn là rất to lớn, là cả một hanh phúc. Một người bạn đúng nghĩa luôn mang đến cho ta nụ cười. Khi ta thất bại sẽ không nói rằng "Tở đă bảo rồi mà không nghe”. Ớ bên cạnh người bạn tốt ta thấy an toàn, ta thây ấm áp cả khi được lắng, nghe và ngược lại. Frorello La Guardia nói “Sự giàu có tạo ra tình bạn nhưng chính nghịch cảnh, bất hạnh thử thách nó”. Cuộc sống là vậy, có không ít những người đến với ta khi ta đang ở đỉnh vinh quang: họ không chần chừ cùng ta bước lên chiếc xe đẹp, thử một chiếc áo đắt tiền, ăn một món ăn tuyệt hảo hay đặt chân đến những nơi sang trọng. Nhưng rồi khi ta không còn gì, họ sẽ chần chù khi cùng ta đi bộ; e ngại phải thử một chiếc áo bình thường; xấu hổ với một món ăn bình dân và từ chối cùng ta đến những nơi không hào nhoáng. Sau bao thăng trầm và trải nghiệm ấy, ta sẽ biết ai là bạn thật sự!
“Hại giống tâm hồn” có câu chuyện nói về hai người bạn, họ là Court và Wesley. Vào năm lên bốn tuổi, Court gặp Wesley tại lớp dự bị của một trường giáo dục đặc biệt, cả hai cậu bé đều có khối u ở não. Đây chính là nguyên nhân ngăn cản sự phát triển của họ. Khối u dường như là sợi dây liên kết hai người họ với nhau. Họ tìm thấy ở nhau sự đồng cảm, rồi cả hai nhanh chóng kết bạn và trở nên thân thiết với nhau. Năm lên mười một tuổi, cậu bé Wesley đã phải trải qua hai cuộc phẫu thuật khá nguy hiểm có thể ảnh hưởng đến sự sống của cậu. Tuy nhiên, bên cạnh cậu luôn có người bạn thân thiết tên Court, nhưng rồi thần chết đã mang Wesley đi. Một năm sau thì bệnh tình của Court cũng bắt đầu nguy hiểm. Khi nằm ở phòng cấp cứu, Court chợt nói rằng “Wesley đang ở đây và bạn ấy nói rằng “Đừng lo, mọi việc rồi sẽ ổn thôi mà”, Court dù đã không qua khỏi nhưng ai cũng nhìn thấy nụ cười còn lại trên môi cậu bé, vì đến tận giây phút cuối cùng, cậu biết mình không bao giờ phải cô đơn, vì Wesley luôn ở cạnh cậu như ngày xưa, mãi mãi là như thế! Câu chuyện thật sự rất cảm động, ta đọc nó để rồi ta nghiệm ra được tình bạn chính là một điều kì diệu.
Ai mà không muốn có dược một người bạn thật sự – một người bạn “đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”. Nếu bạn chỉ ngồi đó và chờ đợi thì nên nghe qua câu nói của Eurupide “Cách duy nhất dể có bạn tốt là chính bản thân mình phải là một người bạn chân thành” hay như quan niệm của Tô' Hữu: “Lẽ nào vay mà không trả? Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.
Hãy để bản thân mình là một người bạn tốt trước đã. Hãy yêu thương bằng tất cả tấm lòng; hãy học cách cho đi không chờ nhận lại; học cách tha thứ cho những lỗi lầm. Đôi khi chính những điều giản đơn lại là nguyên liệu cho một công thức kì diệu. Ta sẽ nhận được nhiều hơn nếu ta có một trái tim chân thành. Vì tình bạn thật sự nó đôi khi giản đơn và bị quên lãng trong những vong xoay của cuộc sống. Có khi nó chỉ là một bờ vai khi ta chợt bật khóc; một nụ cười khi ta cần sự cảm thông; một cái siết tay cổ vũ khi ta tham gia một buổi biểu diễn văn nghệ ở lớp và có khi chỉ là sự im lặng để nghe, để chia sẻ với nhau,…Tình bạn vốn dĩ là không có khuôn mẫu, chỉ có chính cách ứng xử của ta mới là thước đo lòng chân thành.
Giả định “Nếu phía trước ta là một con đường”, thì chắc chắn cuộc sống không phải luôn là một con đường trải đầy hoa hồng, mà nó sẽ là một con đường dài đầy chông gai. Có thể ta sẽ ngã, có thể sẽ ngã nhiều. Nhưng qua những cái đau ấy, ta nhận ra được ai mới là người bạn thật sự của mình. Ngay bây giờ, nếu bạn đã tìm (lược cho mình người bạn, hãy trân trọng và thương yêu họ. Còn nếu bạn biết là mình cần tìm kiếm người bạn đúng nghĩa, thì trước tiên bạn phải là người đến chia sẻ khi mọi người đã bỏ bạn mình mà đi. Người bạn tốt là người cùng ta chia sẻ, tận hưởng một bầu trời thu man mác có nắng hanh vàng và không rời tay nhau giữa những ngày đông âm u bão tố của cuộc đời! Và mỗi chúng ta vẫn thường ước ao sao trong đời, ta tìm được những người bạn tốt. Để rồi ta cùng họ cầm tay nhau đi trên những dặm dài thênh thang và nhiều bất trắc của cuộc đời.
|
Đề bài: Người bạn tốt nhất là người ở lại với ta khi mọi người bỏ ta mà đi. Hãy phát biểu vể vẻ đẹp của tình bạn.
Dàn ý
– Bạn là mối quan hệ kết giao không thế thiếu trong cuộc đời của mỗi con người.
– Bạn có nghĩa là người gần ta, chia sẻ những vui buồn cùng ta.
– Bạn phải là người tốt cùng ta vượt qua những vui buồn, thử thách của cuộc đời.
– Nên chọn bạn mà chơi.
– Bạn tốt sẽ là người bạn không bao giờ bỏ rơi ta lúc thành công cũng như thất bại.
– Học hỏi lẫn nhau những điều tốt ở bạn.
– Sông có nhiều bạn tốt, cuộc đời càng ý nghĩa, thú vị.
Người bạn tốt nhất là người ở lại với ta khi mọi người bỏ ta mà đi
Bài làm
Trong suốt dặm dài cuộc đời, người ta cần biết bao nhiêu thứ và trong những khoảng lặng của cuộc sống người ta nghĩ đến biết bao điều. Trong bao nhiêu nghĩ suy ấy, chắc chắn có lần ta không khỏi tự vấn “Bạn thật sự của ta là ai?”. Vâng, ta đang nói đến bạn: là người sẵn lòng cùng ta ngắm một đoá hồng trong bình minh rạng rỡ; là người lặng lẽ nắm bàn tay lạnh ngắt của ta, khi ta chìm trong thất bại; là người không ruồng bỏ ta khi ta mất phương hướng. Câu nói “Bạn là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi" – một quan niệm thật đẹp khi nói về tình bạn đúng nghĩa: người có khả năng nâng đỡ tâm hồn ta trong cuộc đời.
Có câu chuyện rằng: Hai người bạn nhỏ vào rừng gặp phải con gấu hung tợn tẩn công. Một người nhanh chăn trèo tót lèn ngọn cây lánh nạn. Người bạn còn lại bế tắc quá bèn nhanh trí “giả chết” để đánh lừa con gấu. Con gấu ngửi ngửi một lát rồi bỏ đi. Người bạn trên cây ngạc nhiên, tụt xuống tiến nhanh về phía người bạn kia và hỏi: Con gấu nói với bạn điều gì vậy'? Người bạn “giả chết” trả lời: "Con gấu bảo với tớ rằng, không nên bỏ bạn mình trong lúc nguy khốn!” Thật bất hạnh và thật mỉa mai nếu trong đời ta gặp những người bạn như Lí Thông. Câu chuyện nhỏ trên kia, lại có một triết lí nhân sinh sâu sắc – một bài học về tình bạn, mà từ bé thơ ta đã được thầy, cô thường kể trong những giờ Giáo dục công dân.
Bạn, để diễn tả theo một cách thông thường thì đó là người mà ta đã biết. Nhưng nếu để nói chính xác về nghĩa từ “bạn” thì không những người đó là người ta biết mà còn là người gần gũi, họ thật sự ở trong ta, làm chỗ dựa tinh thần và họ không bao giờ bỏ rơi ta. Đó là người' “đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”.
Tình bạn vốn là điều kì diệu của cuộc sống con người. Cuộc sống bạn cho ta một ai đó để sẻ chia, để nương tựa, để cùng khóc khi buồn, để cùng cười khi hạnh phúc. Lúc ta gần như sụp đổ trong đau khổ thất bại, ta sẽ giống như một người không biết bơi, đang vùng vẫy giữa biển khơi bao la, tất cả những con thuyền đi qua đều từ chối giúp dỡ, rồi… ta tuyệt vọng, nhưng không, hoá ra cuộc sống lại không nhẫn tâm đến vậy. Rồi ta chợt nhận ra, có một con thuyền đang đến giúp đỡ ta, dù nó chỉ là một con thuyền nhỏ bé không to lớn hào nhoáng: ta gọi đó là “bạn”. Giá trị đích thực của một người bạn là rất to lớn, là cả một hanh phúc. Một người bạn đúng nghĩa luôn mang đến cho ta nụ cười. Khi ta thất bại sẽ không nói rằng "Tở đă bảo rồi mà không nghe”. Ớ bên cạnh người bạn tốt ta thấy an toàn, ta thây ấm áp cả khi được lắng, nghe và ngược lại. Frorello La Guardia nói “Sự giàu có tạo ra tình bạn nhưng chính nghịch cảnh, bất hạnh thử thách nó”. Cuộc sống là vậy, có không ít những người đến với ta khi ta đang ở đỉnh vinh quang: họ không chần chừ cùng ta bước lên chiếc xe đẹp, thử một chiếc áo đắt tiền, ăn một món ăn tuyệt hảo hay đặt chân đến những nơi sang trọng. Nhưng rồi khi ta không còn gì, họ sẽ chần chù khi cùng ta đi bộ; e ngại phải thử một chiếc áo bình thường; xấu hổ với một món ăn bình dân và từ chối cùng ta đến những nơi không hào nhoáng. Sau bao thăng trầm và trải nghiệm ấy, ta sẽ biết ai là bạn thật sự!
“Hại giống tâm hồn” có câu chuyện nói về hai người bạn, họ là Court và Wesley. Vào năm lên bốn tuổi, Court gặp Wesley tại lớp dự bị của một trường giáo dục đặc biệt, cả hai cậu bé đều có khối u ở não. Đây chính là nguyên nhân ngăn cản sự phát triển của họ. Khối u dường như là sợi dây liên kết hai người họ với nhau. Họ tìm thấy ở nhau sự đồng cảm, rồi cả hai nhanh chóng kết bạn và trở nên thân thiết với nhau. Năm lên mười một tuổi, cậu bé Wesley đã phải trải qua hai cuộc phẫu thuật khá nguy hiểm có thể ảnh hưởng đến sự sống của cậu. Tuy nhiên, bên cạnh cậu luôn có người bạn thân thiết tên Court, nhưng rồi thần chết đã mang Wesley đi. Một năm sau thì bệnh tình của Court cũng bắt đầu nguy hiểm. Khi nằm ở phòng cấp cứu, Court chợt nói rằng “Wesley đang ở đây và bạn ấy nói rằng “Đừng lo, mọi việc rồi sẽ ổn thôi mà”, Court dù đã không qua khỏi nhưng ai cũng nhìn thấy nụ cười còn lại trên môi cậu bé, vì đến tận giây phút cuối cùng, cậu biết mình không bao giờ phải cô đơn, vì Wesley luôn ở cạnh cậu như ngày xưa, mãi mãi là như thế! Câu chuyện thật sự rất cảm động, ta đọc nó để rồi ta nghiệm ra được tình bạn chính là một điều kì diệu.
Ai mà không muốn có dược một người bạn thật sự – một người bạn “đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”. Nếu bạn chỉ ngồi đó và chờ đợi thì nên nghe qua câu nói của Eurupide “Cách duy nhất dể có bạn tốt là chính bản thân mình phải là một người bạn chân thành” hay như quan niệm của Tô' Hữu: “Lẽ nào vay mà không trả? Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.
Hãy để bản thân mình là một người bạn tốt trước đã. Hãy yêu thương bằng tất cả tấm lòng; hãy học cách cho đi không chờ nhận lại; học cách tha thứ cho những lỗi lầm. Đôi khi chính những điều giản đơn lại là nguyên liệu cho một công thức kì diệu. Ta sẽ nhận được nhiều hơn nếu ta có một trái tim chân thành. Vì tình bạn thật sự nó đôi khi giản đơn và bị quên lãng trong những vong xoay của cuộc sống. Có khi nó chỉ là một bờ vai khi ta chợt bật khóc; một nụ cười khi ta cần sự cảm thông; một cái siết tay cổ vũ khi ta tham gia một buổi biểu diễn văn nghệ ở lớp và có khi chỉ là sự im lặng để nghe, để chia sẻ với nhau,…Tình bạn vốn dĩ là không có khuôn mẫu, chỉ có chính cách ứng xử của ta mới là thước đo lòng chân thành.
Giả định “Nếu phía trước ta là một con đường”, thì chắc chắn cuộc sống không phải luôn là một con đường trải đầy hoa hồng, mà nó sẽ là một con đường dài đầy chông gai. Có thể ta sẽ ngã, có thể sẽ ngã nhiều. Nhưng qua những cái đau ấy, ta nhận ra được ai mới là người bạn thật sự của mình. Ngay bây giờ, nếu bạn đã tìm (lược cho mình người bạn, hãy trân trọng và thương yêu họ. Còn nếu bạn biết là mình cần tìm kiếm người bạn đúng nghĩa, thì trước tiên bạn phải là người đến chia sẻ khi mọi người đã bỏ bạn mình mà đi. Người bạn tốt là người cùng ta chia sẻ, tận hưởng một bầu trời thu man mác có nắng hanh vàng và không rời tay nhau giữa những ngày đông âm u bão tố của cuộc đời! Và mỗi chúng ta vẫn thường ước ao sao trong đời, ta tìm được những người bạn tốt. Để rồi ta cùng họ cầm tay nhau đi trên những dặm dài thênh thang và nhiều bất trắc của cuộc đời.
|
Người nghệ sĩ trong truyện Chiếc lá cuối cùng – Đề và văn mẫu 8
Hướng dẫn
Bài làm
Trong nhịp sống tất bật, hối hả quay cuồng, nếu không có một khoảng lặng, một phút dừng lại ngắm nhìn cuộc đời, hẳn con người sẽ không bao giờ tìm được chút bình yên, thanh thản cho tâm hồn mình. Những lo toan thường nhật, cuộc mưu sinh bận rộn với bao toan tính, đắn đo đã cuốn con người vào vòng quay bất tận. Nhưng không, ở đâu đó, hơi ấm tình người vẫn lặng lẽ tỏa sáng. Ngay trong một khu phố nhỏ tồi tàn, vẫn cất lên bản nhạc dịu dàng giữa một xã hội phồn vinh, rộng lớn. Nơi ấy, nhà văn Mĩ O. Henri, bằng tấm chân tình của mình, đã giúp người đọc phát hiện bao vẻ đẹp của tình thương yêu giữa những người lao động nghèo khổ. Đoạn trích trong “Chiếc lá cuối cùng” diễn tả đầy đủ vẻ đẹp những trái tim nhân hậu cao cả.
“Chiếc lá cuối cùng” là truyện ngắn kể về những người nghệ sĩ nghèo. Xiu và Giôn-xi là hai nữ họa sĩ trẻ sống trong một căn hộ thuê rẻ tiền ở khu quảng trường Gri-niz, gần công viên Oa-sinh-tơn. Bệnh viêm phổi và sự nghèo túng đã khiến Giôn- xi ngã gục trên con đường tìm về với sự sống. Cô nằm bất động trên giường bệnh, dõi theo những chiếc lá thường xuân qua ô cửa sổ và tin rằng mình sẽ ra đi khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống, vẻ chán nản làm bệnh tình của cô ngày một trầm trọng. Xiu vô cùng lo lắng và bộc lộ nỗi niềm với cụ Bơ- men – người họa sĩ nghèo luôn ấp ủ ước mơ vẽ một kiệt tác nhưng chưa bao giờ thực hiện được, đành sống qua ngày bằng tiền vẽ tranh quảng cáo và ngồi làm mẫu cho các họa sĩ trẻ cùng xóm… Một buổi sáng, Giôn-xi lại thều thào ra lệnh cho Xiu kéo chiếc màn cửa sổ để cô nhìn ra ngoài. Sau trận mưa vùi dập và những cơn gió phũ phàng đêm trước, một chiếc lá vẫn bướng bỉnh bám trên cành thường xuân. Đó là chiếc lá cuối cùng của cây. Cả ngày hôm ấy, Giôn-xi chờ cho chiếc lá rụng xuống và cô sẽ chết. Nhưng sáng hôm sau, chiếc lá vẫn còn nguyên trên cây, tiếp thêm cho Giôn-xi sức sống và niềm hi vọng một ngày nào đó sẽ được vẽ vịnh Na-plơ. Khi Giôn-xi gần như chiến thắng được bệnh tật thì cụ Bơ-men qua đời, vì bệnh lao phổi. Chiếc lá thường xuân giúp Giôn-xi vượt qua cơn nguy hiểm là kiệt tác cụ Bơ-men đã vẽ trên tường trong đêm mưa gió dữ dội, tàn bạo, cái đêm mà chiếc lá cuối cùng không chịu nổi sức gió đã lìa cành… Đoạn trích thấm đượm tình người đã rung lên những sợi dây cảm xúc trong tâm hồn độc giả.
Câu chuyện khép lại bằng lời kể của Xiu mà không để Giôn-xi có phản ứng gì thêm. Biết đâu mỗi lần ngắm chiếc lá là một lần Xiu và Giôn-xi được tiếp thêm sức lực và bản lĩnh để vượt qua những khó khăn, gian khổ trong cuộc sống? Truyện đã dừng lại, nhưng dư âm vẫn còn vang vọng trong lòng người đọc với bao suy nghĩ, dự đoán…
Ngoài nghệ thuật miêu tả diễn biến tâm lí và khắc họa tính cách ba nhân vật, nhà văn O. Hen-ri đã thành công trong việc xây dựng hai tình huống bất ngờ, thú vị. Ngay từ đầu, Giôn-xi đã đem đến bao lo lắng, thương cảm khi từng giờ phút chiến đấu và dần buông xuôi trước tử thần, nhưng theo thời gian, tình huống bỗng đảo ngược, Giôn-xi trở nên yêu đời, ham sống, tạo nên tiếng thở phào nhẹ nhõm. Ngược lại, cụ Bơ-men khỏe mạnh bỗng chết vì bệnh viêm phổi, một cái chết để lại những giọt nước mắt cảm động. Cả hai lần đảo ngược tình huống đều xoay quanh một trục: Bệnh viêm phổi, chiếc lá cuối cùng, có khác chăng là hành trình đi từ sự sống đến cái chết của một họa sĩ già để kéo cô gái trẻ từ cõi chết ngược về sự sống. Nghệ thuật đặc sắc ấy đã góp phần làm nên sức hấp dẫn của truyện.
Tags:Văn 8
|
The artist in the story The Last Leaf - Topics and sample essays 8
Instruct
Assignment
In the hustle and bustle of life, if there is not a moment of silence, a minute to stop and look at life, people will never find some peace and serenity for their souls. Daily worries and a busy life filled with calculations and hesitations have drawn people into an endless cycle. But no, somewhere, the warmth of human love still quietly shines. Even in a small shabby neighborhood, gentle music still plays in the midst of a large, prosperous society. There, American writer O. Henri, with his sincerity, helped readers discover the beauty of love between poor workers. The excerpt from "The Last Leaf" fully describes the beauty of noble, kind hearts.
“The Last Leaf” is a short story about poor artists. Xiu and Jonah are two young female artists living in a cheap rented apartment in Gri-niz Square, near Washington Park. Pneumonia and poverty caused Jonah to collapse on his way back to life. She lay motionless on the hospital bed, watching the ivy leaves through the window and believing that she would die when the last leaf fell. Her despondency made her illness worse and worse. Xiu was extremely worried and expressed his feelings to Mr. Be-men - a poor artist who always cherished the dream of painting a masterpiece but was never able to do it, so he had to live day by day on money from advertising paintings and working. model for young artists in the neighborhood... One morning, Gonxi whispered and ordered Xiu to pull the window curtain so she could look out. After the pounding rain and harsh winds the night before, a leaf still stubbornly clung to an ivy branch. It is the last leaf of the tree. All day, Jonah waited for the leaf to fall and she would die. But the next morning, the leaf was still on the tree, giving Jonah more vitality and hope that one day he would be able to paint the Bay of Naples. When Jonah had almost conquered his illness, Mr. Bemen died of tuberculosis. The ivy leaf that helped Jonah overcome the danger is the masterpiece that Mr. Bemen painted on the wall on a brutal, rainy and windy night, the night when the last leaf could not stand the wind and left the branch... The excerpt imbued with human love has vibrated emotional strings in the readers' souls.
The story ends with Xiu's story without allowing Joni to react any further. Who knows, every time they look at a leaf, Xiu and Jonah gain strength and courage to overcome difficulties and hardships in life? The story has stopped, but the echo still resonates in the reader's heart with many thoughts and predictions...
In addition to the art of describing psychological developments and portraying the three characters' personalities, writer O. Henri has succeeded in creating two unexpected and interesting situations. From the beginning, Jonah brought a lot of worry and sympathy as he fought every moment and gradually surrendered to death, but over time, the situation suddenly reversed, and Jonah became loving life and passionate about life. alive, creating a sigh of relief. On the contrary, Mr. Be-men, who was healthy, suddenly died of pneumonia, a death that left touching tears. Both reversals of situations revolve around the same axis: Pneumonia, the last leaf, is it different from the journey from life to death of an old painter to pull a young girl back from death? life. That unique art contributed to the appeal of the story.
Tags: Literature 8
|
Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người (Raxun Gamzatov)
Hướng dẫn
Vai trò của quê hương đối với con người
Mở bài:
Là con người, ai cũng có quê hương. Hướng về quê hương, nguồn cội không chỉ có ở con người mà cả loài vật cũng có bản năng ấy. Có một loài lươn sinh ra ở Bắc âu, khi lớn lên chúng tìm đến những vùng nước ấm áp ở khu vực Đông Nam Á để sinh sản. Những con lươn con khi chúng lại tìm về vùng Bắc Âu giá rét, nơi mà cha mẹ chúng đã đến. Bởi thế, nói về quê hương, Raxun Gamzatov đã cho rằng: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người”.
Thân bài:
Quê hương là gì?
Quê hương là nơi tổ tiên, ông bà, cha mẹ và ta đã được sinh thành, có một thời gian dài sinh sống và gắn bó qua nhiều thế hệ. Hiểu theo nghĩa rộng hơn, quê hương là nói về một đất nước mà trong đó có quê (làng, cái nhà) mà mình đã được sinh ra, được dưỡng nuôi và thụ hưởng một nền văn hóa của làng quê, đất nước đó. Bởi thế giữa quê hương và con người có một mối liên hệ bền chặt, không thể tách rời.
Tại sao không thể tách quê hương ra khỏi con người?
Câu nói của Raxun Gamzatov đã khẳng định mạnh mẽ sợi dây liên kết giữa quê hương và con người. Con người có thể rời xa quê hương vì nhiều lí do. Có thể là để học tập vì quê nhà không có trường, không có ngành nghề mình yêu thích, hoặc chọn nơi có hiệu quả giáo dục cao hơn. Có thể là do hoàn cảnh kinh tế, chính trị, đoàn tụ gia đình phải sinh cơ lập nghiệp nơi khác. Cũng có thể là do điều kiện công tác hoặc do những lí do cao đẹp hơn: tìm đường cứu nước, khai khẩn đất hoang…
Quê hương hiện diện trong tình cảm mỗi người. Đây là tình cảm thiêng liêng cũng như mọi thứ tình yêu khác, không thể lí giải nổi nhưng ăn sâu trong tâm khảm mỗi người. Tình yêu quê hương gắn liền với những hình ảnh thân thuộc khác.
“Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học vì đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi”
(Quê hương – Giam Nam)
Quê hương là những giá trị văn hóa, là bản sắc, truyền thống, phong tục tập quán được hiện diện trong lối sống hằng ngày. Đó là sở thích, lối ăn mặc, những thói quen, văn hóa ứng xử, ngôn ngữ, giọng điệu, trong câu hát, lời ru…
Không ai có thể từ bỏ hoàn toàn quê hương. Bởi những giá trị vô hình của quê hương đã ẩn sâu trong tâm hồn họ không thể nào họ có thể phủ nhận được. Cho đến khi họ không còn được nhìn thấy mặt trời thì những giá trị ấy lại tiếp tục nảy nở, tồn sinh trong các thế hệ sau.
Con người không nghĩ gì về quê hương thì tâm hồn sẽ khô cạn, cuộc sống sẽ tẻ nhạt, luôn cảm thấy cô đơn, trống vắng, không thể tìm được hạnh phúc đích thực trong cuộc đời. Bất hạnh lớn nhất của đời người là không biết mình đã đến từ đâu và khi rời khỏi cõi đời này linh hồn sẽ về đâu trong bao la vũ trụ.
Phê phán những người không có tình yêu quê hương
Ngày nay, có nhiều người đã phủ nhận quê hương, phủ nhận nguồn cội, coi thường hoặc sỉ nhục các giá trị tốt đẹp của quê hương mà bản thân họ cũng có một phần ở trong đó. Họ chấp nhận sống lai căng, mất gốc, vui vẻ với một thứ văn hóa pha tạp, khiến họ trở nên lố lăng, kịch cỡm. Đó là sự khiếm khuyết về nhân cách. Những người như thế thật đáng chê trách.
Bài học:
Ý kiến của Raxun Gamzatov là một sự đúc kết sâu sắc mỗi quan hệ giữa con người và quê hương; là lời nhắc nhở, là bài học quý giá cho mỗi người trong thời buổi toàn cầu hóa, khi mà con người phải thường xuyên rời xa quê hương mình.
Kết bài:
Từ lâu, tình yêu quê hương đất nước vốn là một truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam ta. Trong mấy nghìn năm qua, mỗi khi đất nước có giặc ngoại xâm, tình yêu quê hương, đất nước và niềm tự hào dân tộc sâu sắc lại kết tinh thành sức mạnh vô biên quét sạch quân thù ra khỏi bờ cõi, làm nên biết bao trang sử vẻ vang. Người Việt Nam dù đi đâu về đâu đều hướng về nguồn cội. Câu nói của Raxun Gamzatov càng khẳng định sâu sắc sự đúng đắn của tinh thần thiêng liêng ấy.
|
One can only separate people from their homeland, but not their homeland from people (Raxun Gamzatov)
Instruct
The role of homeland for people
Opening:
As humans, everyone has a homeland. Looking towards one's homeland and roots not only exists in humans, but also in animals. There is a species of eel born in Northern Europe. When it grows up, it goes to the warm waters of Southeast Asia to reproduce. The baby eels return to the cold Northern Europe, where their parents came from. Therefore, speaking about the homeland, Raxun Gamzatov said: "One can only separate the people from the homeland, but not the homeland from the people."
Body of the article:
What is homeland?
Homeland is the place where our ancestors, grandparents, parents and we were born, have lived for a long time and have been attached to for many generations. In a broader sense, homeland is about a country that includes the hometown (village, house) where one was born, raised and enjoys the culture of that village or country. Therefore, there is a strong and inseparable relationship between the homeland and the people.
Why can't we separate the homeland from the people?
Raxun Gamzatov's words strongly affirmed the bond between homeland and people. People can leave their homeland for many reasons. It could be to study because your hometown doesn't have a school, doesn't have a career you like, or choose a place with higher educational efficiency. It may be due to economic or political circumstances, or family reunions that require them to make a living elsewhere. It could also be due to working conditions or more noble reasons: finding a way to save the country, clearing wasteland...
Homeland is present in every person's feelings. This is a sacred feeling like all other love, inexplicable but deeply rooted in each person's heart. Love for the homeland is associated with other familiar images.
“In the past, I loved my homeland because there were birds and butterflies
There were days when I skipped school because of the beatings
Now I love my homeland because of every handful of land
There is a part of my brother's flesh and bones."
(Homeland – Giam Nam)
Homeland is cultural values, identity, traditions, and customs that are present in daily life. These are hobbies, dressing style, habits, behavioral culture, language, tone, in songs, lullabies...
No one can completely abandon their homeland. Because the invisible values of their homeland are hidden deep in their souls and cannot be denied. Until they can no longer see the sun, those values will continue to flourish and survive in future generations.
People who do not think about their homeland will have a dry soul, their life will be boring, they will always feel lonely and empty, and they will not be able to find true happiness in life. The greatest misfortune of human life is not knowing where one came from and when one leaves this world, where one's soul will go in the vast universe.
Criticize people who have no love for their homeland
Today, there are many people who deny their homeland, deny their roots, despise or insult the good values of their homeland, in which they themselves have a part. They accept a mixed life, lose their roots, and are happy with a mixed culture, making them ridiculous and ridiculous. It is a personality defect. Such people are truly reprehensible.
Lesson:
Raxun Gamzatov's opinion is a profound summary of the relationship between people and their homeland; is a reminder and a valuable lesson for everyone in the era of globalization, when people have to often leave their homeland.
End:
For a long time, love for the homeland has been a precious tradition of our Vietnamese people. In the past few thousand years, every time the country had foreign invaders, love for the homeland, country and deep national pride crystallized into boundless power to wipe out the enemies from the land, making it known. many pages of glorious history. Vietnamese people, no matter where they go, always return to their roots. Raxun Gamzatov's words further affirm the correctness of that sacred spirit.
|
Đề bài: Người ấy sống mãi trong lòng tôi
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi con người, hẳn ai ai cũng sẽ nhận lại được những sự giúp đỡ của nhiều người, hay ngưỡng mộ tài năng của một ai đó,…họ là người sẽ sống mãi trong lòng của bạn để bạn có thêm những lý tưởng, thêm động lực để có thể vươn lên trong cuộc sống. Đối với tôi thì người sống mãi trong lòng tôi không ai khác đó chính là người mẹ tảo tần cũng đã nuôi tôi lớn khôn.
Mẹ chính là người đã mang nặng đẻ đau đến 9 tháng 10 ngày để cho ta có một hình hài. Mẹ chịu bao nhiêu khó nhọc của cuộc đời và luôn luôn mang đến những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống của chúng ta. Mỗi người chúng ta cũng phải biết kính trọng và quý mến cha mẹ của mình. Tôi cũng vậy. Tôi rất yêu thương cha mẹ tôi nhưng người mà tôi ghi nhớ trong lòng chính là người mẹ thân yêu.
Phải nói rằng mẹ của tôi rất tuyệt vời, mẹ tôi có một mái tóc dài mượt và đen óng ả tôi rất thích vuốt mái tóc của mẹ. Theo thời gian tôi như thấy buồn hơn khi mái tóc của mẹ dường như cứ ngày càng có nhiều sợi bạc hơn. Thế rồi trên mái tóc ấy khoác lên đó là một khuôn mặt của mẹ hình trái xoan. Thế rồi thêm vào đó nó lại có được một đôi mắt long lanh thỉnh thoảng như ánh lên trông giống như ánh mặt trời xuyên chiếu qua hạt sương vậy. Nhìn khuôn mặt của mẹ em mới cảm nhận được biết bao nhiêu ân tình và em càng thêm quý, thêm yêu mẹ em hơn.
Người ấy sống mãi trong lòng tôi
Ấn tượng nhất của em chính là đôi bàn tay của mẹ. Mẹ em có đôi bàn tay khéo léo, và cũng thật dịu dàng. Đôi bàn tay xương xương, chính nhờ đôi bàn tay này mà mẹ em luôn luôn chăm lo cho cả nhà em lúc nào cũng có được một bữa ăn ngon và đủ chất dinh dưỡng nữa. Mẹ của em là một người phụ nữ dường như không chỉ đẹp về ngoại hình mà mẹ em lại có nét đẹp về tính cách nữa. Nhìn mẹ với vẻ ngoại hình thật hiền lành và dễ gần nữa. Mẹ là một người phụ nữ tảo tần luôn luôn yêu thương chồng con và sống hòa hợp với mọi người quanh xóm làng. Mẹ cũng luôn luôn chăm sóc cho em cũng vô cùng tận tình và gần gũi sẻ chia những buồn vui trong em. Đối với em mẹ có lúc là một người bạn, có lúc là một người chị để cùng em chia sẻ tất cả mọi thứ trong cuộc sống.
Mỗi khi em học bài trong những bài kiểm tra chỉ vì tính ẩu của mình mà em nhận điểm kém. Em vô cùng buồn, về nhà không muốn nói chuyện với ai và giấu bài kiếm tra của mình đi. Đến lúc để mẹ phát hiện ra em cũng vô cùng lo lắng, nhưng mẹ không hề mắng em, mẹ ân cần và nói “Mẹ xem bài kiểm tra của con rồi, con có hướng giải rất đúng, biết rút gọn phân số tối giản đi để tính toán nhanh hơn. Các bước làm của con là rất đúng, nhưng do con cẩu thả mà đã tính nhầm kéo theo kết quả sai. Con thấy không? Một hướng làm tốt, sự thông minh cũng sẽ không có kết quả đúng nếu như con làm ẩu nó. Ở bài kiểm tra sau con hãy cố gắng khắc phục điểm yếu của mình để cố gắng nhé!”. Nói rồi mẹ xoa đầu tôi và tin tưởng tôi cũng sẽ làm được. Những cách dạy làm người của mẹ cho em em cũng nhận được thật gần gũi và chứa đựng câu nói như thấm đẫm tình cảm yêu thương. Em luôn luôn cố gắng để hoàn thiện bản thân em hàng ngày để mẹ luôn luôn tự hào về em.
Em sẽ cố gắng học thật tốt để có thể trưởng thành, báo đáp công ơn trời biển của mẹ em. Cả một đời đã hi sinh vì chồng vì con mà không bao giờ nghĩ đến mình cả. Em luôn luôn yêu thương mẹ em nhiều lắm! Mẹ sẽ là người sống mãi trong lòng em.
Minh Nguyệt
Từ khóa từ Google:
người ấy sống mãi trong lòng tôi
|
Topic: That person lives forever in my heart
Assignment
In every person's life, everyone will certainly receive help from many people, or admire someone's talent,... they are the people who will live forever in your heart to give you more reasons. ideas, more motivation to be able to rise in life. For me, the person who lives forever in my heart is none other than my devoted mother who also raised me.
Mother is the one who bore and suffered for 9 months and 10 days to give us a form. Mother endures so many hardships in life and always brings the best things in our lives. Each of us must also respect and love our parents. Me too. I love my parents very much, but the person I remember in my heart is my dear mother.
I must say that my mother is very wonderful. My mother has long, smooth and shiny black hair. I love stroking her hair. Over time, I felt more and more sad when my mother's hair seemed to have more and more gray strands. Then on top of that hair was an oval mother's face. Then, in addition, it has a pair of sparkling eyes that sometimes shine like sunlight shining through dewdrops. Looking at my mother's face, I can feel so much love and I appreciate and love my mother even more.
That person lives forever in my heart
What impressed me most were my mother's hands. My mother has skillful hands, and is also very gentle. Her bony hands, thanks to these hands, my mother always takes care of making sure my whole family always has a delicious and nutritious meal. My mother is a woman who seems to not only be beautiful in appearance, but she also has a beautiful personality. Look at my mother with a very gentle and approachable appearance. Mother is a diligent woman who always loves her husband and children and lives in harmony with everyone around the village. Mom also always takes care of me and is extremely dedicated and close, sharing my joys and sorrows. For me, my mother is sometimes a friend, sometimes a sister to share everything in life with me.
Every time I study for tests, it's just because of my carelessness that I get bad grades. I was extremely sad, went home and didn't want to talk to anyone and hid my test paper. When my mother found out, I was also extremely worried, but she didn't scold me at all. She was kind and said, "I saw your test, you have a very correct solution, know how to simplify fractions." Go for faster calculations. Your steps were very correct, but because you were careless, you miscalculated, leading to the wrong result. Do you see? A good, intelligent direction will not have the right results if you do it carelessly. In the next test, please try to overcome your weaknesses! Having said that, my mother patted my head and believed that I could do it too. The ways my mother taught me how to be a human being I also received were very close and contained words that seemed to be imbued with love. I always try to improve myself every day so that my mother will always be proud of me.
I will try my best to study well so that I can grow up and repay my mother's kindness. She sacrificed her whole life for her husband and children without ever thinking about herself. I always love my mother very much! Mom will be the one who lives forever in my heart.
the bright moon
Keywords from Google:
That person lives forever in my heart
|
Người ấy sống mãi trong lòng tôi – Bà tôi
Bài làm
Sài Gòn tháng sáu có những cơn mưa rả rích, chợt đến, chợt đi thật nhẹ nhàng nhưng luôn để lại trong lòng người những cảm xúc khó tả. Mưa luôn khiến tôi nhớ đến bà cố – một người hết mực yêu thương tôi. Và, trong một ngày mưa bà đã ra đi… Nhưng tất cả những gì về bà tôi luôn nhớ mãi…!
Dù bà đã đi thật xa nhưng tất cả những gì về bà vẫn luôn còn mãi trong tâm trí tôi. Từ khuôn mặt trái xoan phúc hậu đến mái tóc bạc trắng của bà tất cả đều toát lên vẻ hiền dịu đến lạ kì. Sau cặp kính trong veo luôn là đôi mắt hiền từ, chứa những tia nhìn yêu thương của bà dành cho mọi người dù rằng đôi mắt ấy ngày càng mờ đi vì bệnh của bà. Bà có một nụ cười mà không ai có được, một nụ cười đôn hậu lại vô cùng ấm áp, ẩn chứa biết bao tình yêu thương. Ngày còn nhỏ, không biết đã bao lần tôi thiếp đi trong giọng ru nhè nhe của bà. Giọng của bà rất nhỏ, hơi trầm, luôn rất từ tôn và khi nghe qua khiến người ta cảm thấy rung động và dễ chịu. Có lẽ tôi sẽ chẳng khi nào quên được cái dáng đi của bà! Cái dáng đi khom khom, từ từ, luôn phát ra tiếng động đều đều từ cây gậy bà hay chống. Không hiểu sao tôi thấy tiếng chống gậy của bà chạm xuống mặt đất nghe thật êm tai! Khắc sâu nhất vào tâm trí tôi là bóng lưng của bà. Cứ trưa nào tôi tới nhà thăm bà, hiện ra trước mắt toi đầu tiên luôn là cái bóng lưng gầy gầy đang ngồi khom khom làm việc gì đó bên cửa sổ đầy nắng. Mãi mãi hình ảnh của bà sẽ khắc sâu trong tâm trí tôi!
Người ta nói người càng già thì càng khó tính nhưng bà cố của tôi lại hiền hậu và dễ chịu vô cùng! Mỗi khi tôi và các anh chị qua nhà thăm bà thì bà luôn tìm mọi thứ để chúng tôi chơi dù rằng lúc ấy chúng tôi chẳng còn chôi những trò đó nữa. Giờ đây bà đi rồi có còn ai tìm đồ chơi cho chúng tôi nữa đâu! Có lẽ vì là đứa cháu nhỏ nhất nên bà luôn dành cho tôi những thứ tốt đẹp nhiều hơn các anh chị. Từ hộp sữa bà được biếu cho đến ly nước ấm bà tự pha, tất cả bà đều dành phần cho tôi. Bà luôn hỏi thăm sức khoẻ của tôi và chưa bao giờ bà hỏi về tình hình học tập cả! Không phải vì bà không quan tâm đến việc học của tôi mà bà nói rằng bà tin tưởng tôi sẽ làm tốt. Cũng chính nhờ lòng tin ấy mà tôi đã phấn đấu hết mình để không làm bà mất niềm tin vào tôi. Không chỉ đối với tôi và các anh chị mà bà đều yêu thương, quan tâm đến tất cả mọi người trong gia đình. Dù bà là người hay bệnh nhất nhưng bà luôn nhắc nhở căn bệnh đau đầu của bác tôi và cả bệnh cao huyết áp của ông nội tôi nữa! Không chỉ với người trong gia đình mà với tất cả mọi người bà đều đối xử tốt. Dù chân hay đau nhưng bà luôn sẵn sàng chống gậy đến nhà hàng xóm khi hàng xóm có chuyện vui hay buồn để chia sẽ và giúp đỡ. Chính vì thế mà ai cũng quý bà cả! Bà cố tôi thật sự là một bà tiên phúc hậu nhất! Dù không thường xuyên qua nhà chơi với bà nhưng tôi luôn hiểu rõ thói quen và sở thích của bà. Bà luôn biết tiết kiệm điện và luôn nhắc nhở mọi người trong nhà phải tắt đèn quạt khi không dùng. Bà luôn dậy từ rất sớm và có thói quen nấu nước chè vào buổi sáng. Chiều chiều, niềm vui của bà là ngồi nhâm nhi vài miếng trầu, nói chuyện với ông bà nội tôi và ngắm nhìn tôi và các anh chị chơi đùa. Sở thích của bà đơn giản vô cùng! Bà chỉ thích ngồi rãi ít thóc ra sân rồi ngắm nhìn những con chim bay đến mổ từng hạt. Bà nói với tôi đó là lúc bà cảm thấy bình yên nhất. Không biết nơi chân trời xa ấy bà có còn ngồi ngắm những chú chim nữa hay không!
Dù bà đã đi xa nhưng tất cả, tất cả về bà sẽ còn mãi trong lòng tôi. Nếu có một điều ước, tôi ước mình quay lại được thời gian, để viết cho bà lời yêu thương đó và để lời yêu thương của tôi không trở nên quá muộn! Bà ơi!!!
|
That person lives forever in my heart - my grandmother
Assignment
Saigon in June has torrential rains that suddenly come and go gently but always leave people with indescribable emotions. Rain always reminds me of my great-grandmother - someone who loved me very much. And, on a rainy day she passed away... But I will always remember everything about her...!
Even though she has gone far away, everything about her is still forever in my mind. From her kind oval face to her white hair, everything exuded a strange gentleness. Behind her clear glasses are always her gentle eyes, containing her loving gaze for everyone even though those eyes are increasingly blurry due to her illness. She has a smile that no one else has, a kind and extremely warm smile, containing so much love. When I was a child, I don't know how many times I fell asleep to her soft lullaby voice. Her voice is very small, slightly deep, always very respectful and when heard makes people feel moved and comfortable. Perhaps I will never forget her gait! Her stooped, slow gait always made a steady sound from the cane she used to use. For some reason, I found the sound of her cane hitting the ground so soothing to my ears! The most deeply engraved in my mind is her back. Every afternoon when I go to her house to visit her, the first thing that appears before my eyes is always a thin back sitting hunched over doing something by the sunny window. Her image will forever be engraved in my mind!
They say the older a person is, the more difficult they become, but my great-grandmother was extremely gentle and pleasant! Whenever my siblings and I went over to visit her, she always found things for us to play even though at that time we no longer played those games. Now that she's gone, there's no one left to find toys for us! Perhaps because she is the youngest grandchild, she always gives me better things than her brothers and sisters. From the box of milk she was given to the glass of warm water she made herself, she gave everything to me. She always asked about my health and she never asked about my studies! It wasn't because she didn't care about my studies, but she said she believed I would do well. It was also thanks to that belief that I tried my best not to make her lose faith in me. Not only for me and my siblings, she loves and cares for everyone in the family. Even though she is the sickest person, she always reminds me of my uncle's headaches and my grandfather's high blood pressure! Not only with family members, but with everyone, she treats everyone well. Even though her feet often hurt, she was always ready to use her cane to go to the neighbor's house when the neighbor had a happy or sad story to share and help. That's why everyone loves you! My great-grandmother is truly the most kind fairy! Even though I don't often visit her house, I always understand her habits and interests. She always knows how to save electricity and always reminds everyone in the house to turn off lights and fans when not in use. She always gets up very early and has the habit of making tea in the morning. In the afternoon, her joy is to sit and sip a few pieces of betel, talk to my grandparents and watch me and my siblings play. Her hobbies are extremely simple! She just likes to sit and spread some rice in the yard and watch the birds fly to peck at each grain. She told me that was when she felt most at peace. I wonder if she will still sit and watch the birds on that far horizon or not!
Even though she is gone, everything about her will forever be in my heart. If I had one wish, I wish I could go back in time, to write her those words of love and so that my words of love wouldn't be too late! Grandma!!!
|
Ngược nước Thu Bồn – Đoạn Vượt thác trích Quê nội Ngữ Văn 6
Hướng dẫn
Về đoạn Vượt thác trích Quê nội của Võ Quảng
Vượt thác trích Quê nội Ngữ Văn 6
Trích đoạn ngắn viết về con thuyền vượt thác, trên đó có bốn người: dượng Hương, cha con chú Hai và tôi – nhân vật phát ngôn cho cả nhóm. Những chuyên đi như thế có lẽ là câu chuyện thường nhật trong cuộc mưu sinh vất vả nhọc nhằn, nhưng với người kể là một em nhỏ (do tác giả hoá thân) thì lại như là một phát hiện. Những tinh khôi, đậm đà trong cảm nhận vì vậy mới có sức hút trước hết là với người kể, và qua lời kể mà đến với người nghe về một vùng sông nước miền Trung. Đoạn văn có ba cảnh – một chặng hành trình, nếu tách ra, có ý nghĩa riêng, còn đem nhập lại, ta có một bức tranh liên hoàn cùng trên một dòng chảy của con sông nghe tên thì hiền hoà nhưng lại không ít những “quanh quanh” ghềnh thác.
1. Con thuyền từ bến ra đi đầy khí thế. Nhưng bến ấy là bến nào, xuất phát từ đâu, con thuyền không để ý. Hình như nó chỉ biết đợi chờ và cái giờ phút đợi chờ kia đã đến: “Gió nồm vừa thổi, dượng Hương nhổ sào”. Câu văn gấp gáp, khẩn trương, kiệm lời, không thừa một tiếng. Nó im lặng đến lầm lì vì chất chứa trong lòng bao nhiêu hớn hở, dù chỉ là một “cánh buồm nhỏ” (vì là thuyền nhỏ) vẫn “căng phồng” náo nức, say mê. Đoạn văn nôn nao như là ra đi từ nỗi nhớ “Thuyền rẽ sóng lướt bon bon như đang nhớ núi rừng phải lướt cho nhanh để về cho kịp”. Đó là con thuyền tâm trạng, con thuyền tương tư. Những chi tiết đời thường qua quan sát và liên tưởng đã đi vào nghệ thuật. Quá trình tái tạo và sáng tạo ấy là bản chất của văn chương. Bởi thế nên cảnh vật hai bên bờ được ống kính quay phim lia lướt rất nhanh. Nó chỉ thực sự dừng lại, chầm chậm, từ từ khi con thuyền đến ngã ba sông. Ở đây có đến ba chi tiết được đưa vào cận cảnh: những bãi dâu bạt ngàn ước lượng cái rộng lớn của không gian, những con đường chất đầy hương vị núi rừng đang xuôi dòng như chẳng có gì vội vã, và giữa um tùm vườn tược, những chòm cổ thụ hiện ra cùng những ngọn núi cao chắn ngang trước mặt. Những chi tiết ấy vừa có hoạ (bức tranh cảnh vật ven bờ), vừa có nhạc (cái náo nức của những câu văn lúc trào dâng, khi lắng đọng), tâm hồn người nhìn cảnh vật như thư giãn, khoan thai trước vẻ đẹp của thiên nhiên kì thú ấy. Cái phút thư thái, lãng du, mơ mộng chỉ chấm dứt để trở về cái thực hằng ngày với câu văn tín hiệu giống như một biển báo giao thông: “Đã đến Phường Rạnh”. Trước mắt chỉ còn là một công việc, công việc đầy khó khăn không dễ chểnh mảng, vô tâm “Thuyền chuẩn bị vượt nhiều thác nước”.
– Trong trận chiến ác liệt ấy, nổi bật lên nhân vật dượng Hương, vừa là đại diện cho cả ba người vừa là sự kết tinh riêng cho những phẩm chất phi thường của con người luôn phải đối mặt với thác cao, sóng cả. Trước hết, khi xung trận, dượng như là một con người khác. Có một cái gì thần bí, trang nghiêm hơn, đáng sùng kính hơn, người viết đã không thể gọi con người quen thuộc ấy bằng cái tên thường gọi. Phải là “Dượng Hương Thư” (một cách gọi đầy đủ) mới nói được tất cả sự ngạc nhiên cùng với lòng ngưỡng mộ. Người chiến thắng một kẻ thù như thế! Phải gọi tên như thế! Thứ hai, dượng có một vẻ đẹp bất ngờ. Câu văn sau đây là một bức phù điêu: “Dượng Hương Thư như một pho tượng đồng đúc, các bắp thịt cuồn cuộn, hai hàm răng cắn chặt, quai hàm bạnh ra, cặp mắt nảy lửa ghì trên ngọn sào giống như một hiệp sĩ của Trường Sơn oai linh hùng vĩ”. Trong bức tượng đài hoàn chỉnh đến mẫu mực trên đây, người đọc nhận ra một thứ chân dung đặc tả, cả khuôn hình cơ thể, nhất là gương mặt nguyên khối và thống nhất hài hoà. Đằng sau đó là cả một ý chí, một sức mạnh toàn năng. Cái đẹp có thực ấy vì thế được đẩy lên một tầm cao cần đến một liên tưởng kì vĩ “một hiệp sĩ của Trường Sơn”. Liên tưởng này được bắt rễ từ những trường ca Đam San, Xinh Nhã trước đây và còn được chứng thực bằng những tấm gương của những anh hùng Núp, Bi-năng-tắc sau này. Thứ ba, cái đẹp ở dượng Hương là sự thống nhất giữa hai tính cách: vừa quyết đoán, dũng cảm, đầy uy lực vừa “nhỏ bé”, “nhu mì” ai gọi gì cũng “vâng vâng dạ dạ”. Phát hiện bất ngờ này ở một đứa trẻ (người kể chuyện) giống như một cánh cửa nhận thức và tâm hồn cùng một lúc mở ra: cái đẹp thuộc về con người, thuộc về cuộc sống.
4. Về nghệ thuật, đây là đoạn văn tả cảnh, tả người. Cảnh được nhìn từ đôi mắt biết quan sát và đắm say của một con người trên thuyền, của người trong cuộc. Bởi thế, cảnh trí ven sông, cảnh con thuyền vượt thác rất tự nhiên, sinh động và chân thực. Còn con người ở đây được miêu tả theo lối đậm nhạt, miêu tả bằng cách chấm phá, lấy ngoại hình để khắc hoạ nội tâm (như nhân vật dượng Hương). Đó là cách miêu tả có chọn lọc, có dụng ý nghệ thuật chứ khộng phải là tuỳ tiện gặp gì ghi nấy. Chẳng hạn như hệ thống hình ảnh những cây cổ thụ ven sông. Trước hết, chúng là những chứng nhân cho cuộc vượt thác (có mặt ở hai chặng đầu và cuối của cuộc hành trình) để dõi theo và ghi nhận. Những cây cổ thụ giống như những bậc hiền triết phương Đông với tuổi tác và sự trải nghiệm đang chứng kiến những sự tích của con người (ở đây là người vượt thác) và nạp dữ liệu vào cuốn sử triền miên của thời gian vô tận. Cũng có thể hình dung đó là những ông già tốt bụng giữa con cháu của mình (những bụi cây lúp xúp xung quanh), đang đứng phía sau lớp con cháu đã trưởng thành có thể thay thế được cha anh để lập nên những trang đời đẹp. Những chòm cây cổ thụ ấy có những tâm trạng không giống nhau gắn với hai giai đoạn của quá trình vượt thác. Lần thứ nhất đó là dáng điệu trầm tư, lặng lẽ như tự hỏi mình: con thuyền mảnh mai, nhỏ bé nhường kia liệu có vượt qua được thác dữ hay không? Hoặc ít nhất không nói được, bằng sự trầm tư, lặng lẽ ấy, nó mách bảo con người phải nghiêm cẩn, thận trọng, đề phòng. Còn ở lần thứ hai, thay thế cho dáng điệu trên đây là sự phấn khích, hào hứng và tin tưởng: con đường gian nan đã mở, cứ vững bước mà đi! Chòm cây cổ thụ ở đây không phải là nhân vật, chúng chỉ là những đường nét có thật của thiên nhiên. Nhưng qua cách quan sát và miêu tả của người viết, nó đã trở nên những biểu tượng có giá trị nghệ thuật và tư tưởng. Nét sáng tạo thành công này đã làm cho trang viết trở nên thi vị, hấp dẫn được bạn đọc chúng ta.
|
Against the Water of Thu Bon – Passing the Waterfall excerpt from Homeland Literature 6
Instruct
About the Passing the Waterfall passage, excerpt from Vo Quang's Father's Homeland
Overcoming the waterfall excerpt from Homeland Literature 6
A short excerpt about a boat going over a waterfall, there were four people on it: Uncle Huong, Uncle Hai's father and son, and me - the spokesperson for the group. Such trips are probably everyday stories in the hard work of making a living, but for the narrator, a child (incarnated by the author), they are like a discovery. The purity and richness of feeling are therefore attractive, first of all, to the narrator, and through the narration, to the listener about a river region in the Central region. The passage has three scenes - a journey, if separated, it has its own meaning, but when combined, we have a continuous picture on the flow of a river that sounds gentle but has many troubles. "around" the rapids.
1. The boat left the dock full of spirit. But the boat didn't care which port it was and where it came from. It seemed like he could only wait and the waiting moment had come: "The wind just blew, Uncle Huong pulled up the pole." The sentences are urgent, tense, economical, not an extra word. It was silent to the point of being taciturn because it contained so much joy in its heart. Even though it was just a "small sail" (because it was a small boat), it was still "inflated" with excitement and passion. The restless passage seems to come from nostalgia: "The boat turns the waves and surfs like it's missing the mountains and forests, so you have to surf quickly to get back in time." It is a mood boat, a love boat. Everyday life details through observation and association have entered art. That process of regeneration and creation is the nature of literature. Therefore, the scenery on both banks was panned very quickly by the camera lens. It only really stopped, slowly, slowly when the boat reached the river junction. Here, there are three details brought into close-up: the vast mulberry fields that estimate the vastness of space, the roads filled with the scent of mountains and forests flowing downstream as if there was no rush, and the luxuriant gardens, clusters of ancient trees appear with high mountains blocking the front. These details have both painting (a picture of a coastal scene) and music (the excitement of the sentences sometimes surging, sometimes subsiding), the soul of the person looking at the scene seems to relax and be at peace with its beauty. The beauty of that amazing nature. The moment of relaxation, wandering, and dreaming only ends to return to everyday reality with a signal sentence like a traffic sign: "Arrived at Ranh Ward". There is only one job ahead, a difficult job that is not easy to be negligent or careless. "The boat is preparing to cross many waterfalls."
– In that fierce battle, the character of Uncle Huong stood out, both as a representative of all three people and as a personal crystallization of the extraordinary qualities of people who always have to face high waterfalls and waves. First of all, when he goes into battle, he is like a different person. There is something more mysterious, more solemn, more respectable, the writer could not call that familiar person by his usual name. It must be "Uncle Huong Thu" (a full name) to express all the surprise and admiration. One who conquers such an enemy! Must be named like that! Second, my uncle has an unexpected beauty. The following sentence is a relief: "Uncle Huong Thu is like a cast bronze statue, his muscles are strong, his teeth are clenched tightly, his jaw is strong, his fiery eyes are pinned on the pole like a knight. soldiers of Truong Son majestic and majestic. In the exemplary complete monument above, the reader recognizes a kind of descriptive portrait, including the body shape, especially the monolithic and harmonious face. Behind that is a will, an almighty power. That real beauty is therefore pushed to a level that requires a majestic association "a knight of Truong Son". This association is rooted in the previous epics Dam San and Xinh Nha and is also corroborated by the examples of later heroes Nup and Bi-nang-tac. Third, the beauty of Uncle Huong is the unity between two personalities: both assertive, brave, and powerful, but also "small", "meek" and "yes yes yes yes" whatever you call him. This unexpected discovery in a child (narrator) is like a door of perception and soul opening at the same time: beauty belongs to humans, belongs to life.
4. Regarding art, this is a paragraph describing scenes and people. The scene is seen from the observant and passionate eyes of a person on the boat, of an insider. Therefore, the riverside scenery and the boat going over the waterfall are very natural, vivid and realistic. The people here are described in a dark and light way, depicted with dots, using their appearance to portray their inner feelings (like the character Uncle Huong). That is a selective way of describing, with artistic intent, not arbitrarily writing whatever comes across. For example, the image system of ancient trees along the river. First of all, they are witnesses to the waterfall crossing (present at the first and last stages of the journey) to watch and record. The ancient trees are like oriental sages with age and experience, witnessing the achievements of humans (here, people crossing the waterfall) and inputting data into the endless history book of endless time. . It can also be imagined that they are kind old men among their descendants (the surrounding bushes), standing behind the class of adult descendants who can replace their fathers to create pages of life. Pretty. Those ancient tree clusters have different moods associated with the two stages of the waterfall crossing process. The first time, it was a thoughtful, quiet posture as if asking himself: Can such a slender, small boat be able to overcome the fierce waterfall? Or at least unable to speak, with that contemplation and silence, it tells people to be serious, cautious, and cautious. In the second time, the above posture is replaced by excitement, excitement and trust: the arduous path has been opened, just keep walking steadily! The ancient tree constellations here are not characters, they are just real lines of nature. But through the writer's observation and description, they have become symbols with artistic and ideological value. This successful creativity has made the page become poetic and attractive to our readers.
|
Ngạn ngữ Hi Lạp có câu: Học vấn có chùm rễ đắng ngắt nhưng hoa quả lại rất ngọt ngào. Anh (chị) hiểu ý kiến trên như thế nào?
Hướng dẫn
Văn học thế giới đã ca ngợi rất nhiều tấm gương vượt qua gian khố để rèn luyện, học tập. Từ thế kỉ XVI, Tây du kí — một trong những tác phẩm kinh điển nhất của văn học Trung Quốc ra đời với sự xuất hiện của Tôn Ngộ Không – con khỉ đá ngỗ nghịch nhưng dám quỳ suốt nhiều năm trong mưa tuyết để “tầm sư học đạo”. Phải chăng qua hình tượng Tôn Hành Giả, Ngô Thừa Ân đã nhắc nhơ con người sự cần thiết và tầm quan trọng của học vấn? Còn ở nước Anh xa xôi có anh chàng Rô-bin-xơn Cru-xô trong tiểu thuyết cùng tên của Đi-phô nhờ có tri thức về các môn khoa học, về trồng trọt, chăn nuôi,….mà đã sống được trên đảo hoang suốt hai mươi tám năm trời để rồi trở về trong sự ngạc nhiên, khâm phục của mọi người… Rô-bin-sơn nhờ có học vấn mà sống sót được và trở thành một trong những hình tượng bất hủ về tầm vóc, sức mạnh và trí tuệ của con người, ở Hi Lạp, từ xa xưa người ta đã đúc kết nên một câu ngạn ngữ chính xác về bản chất của học vấn: “Học vấn có chùm rễ đắng ngắt nhưng hoa quả lại rất ngọt ngào”.
Câu ngạn ngữ cho ta thấy ý nghĩa của tri thức và quá trình tích lũy tri thức của con người. Từ “đắng ngắt” cho đến “ngọt ngào” là cả một quá trình dài với nhiều gian truân, vất vả. “Chùm rễ” kia là cái gốc, là bước khởi đầu cho cả một con đường gian nan, vất vả đi tìm học vấn, đi tìm tri thức của nhân loại. “Muốn biết phải hỏi, muôn giỏi phải học”, trên trái đất này hàng nghìn năm qua, từ nền văn minh cổ đại cho đến nay, không một vĩ nhân nào thành danh mà lại không có học vấn. Một nhà bác học được người ta kính phục vì đầu óc ông ta chứa đựng nhiều kiến thức hơn người bình thường, những kiến thức đó có khả năng cải tạo thế giới, tạo dựng cuộc sống ngày càng tốt đẹp, văn minh. Chính học vấn và tri thức đã trở thành sức mạnh giúp con người tiến xa hơn trong nấc thang tiến hoá và giúp cuộc sống của chúng ta ngày càng được cải thiện hơn. Như vậy, có thế nói học vấn có vai trò hết sức quan trọng đối với con người, đặc biệt là trong một xã hội văn minh, hiện đại.
Nhưng học tập là một con đường rất dài và vô vàn khó khăn, kẻ nào không có đủ ý chí và nghị lực để vượt qua sẽ gục ngã và bị tụt lại phía sau. Tri thức thì vô cùng mà sức lực và trí tuệ của con người thì có hạn. Thu nhận tri thức là một quá trình lâu dài và vất vả. Trên con đường học vân, lòng quyết tâm cũng như khả năng chiến thắng nhưng ham muốn cá nhân, sự nản lòng,… là rất quan trọng. Liệu những con số tính toán, những con chữ, những thách đ của khoa học,… có đủ sức giừ được chân ta trước nhừng thú vui hấp dẫn đang gọi mời? Điều đó tuỳ thuộc ý chí, nghị lực và bản lĩnh cũng như niềm say mê học tập của bạn. Chĩ cần một chút nản lòng trên con đường học vấn, bạn sẽ bị bỏ lại phía sau.
Bể học vô cùng, ta không thế một sớm, một chiều là thu nhận được tất cả. Tích lũy tri thức là một quá trình lâu dài, đòi hỏi con người phải cần mẫn góp nhặt, thu lượm từng chút một. Mỗi ngày học một ít, dần dần tích luỹ lại, cứ thế vốn tri thức của con người sẽ được nâng cao dần lên. Việc học không phải chỉ diễn ra trong mấy ngày, mấy năm mà kéo đài suốt cả cuộc đời một con người. Khi nào bạn không còn muôn và không chịu học nữa, bạn sẽ bị đào thải. Cũng cần khẳng định rằng việc học không chỉ diễn ra ở trường lớp với sự hướng dẫn của thầy cô giáo mà bạn phải học ở mọi lúc, mọi nơi; học ở bạn bè, người thân, học ở những người xung quanh, học từ cuộc sống và do đó việc tự học có vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Rất nhiều vĩ nhân đã thành danh nhờ tự học và chĩ có nhờ tự học con người mới có thê thực hiện được phương châm học ở mọi lúc mọi nơi; học suốt đời.
Ngày nay chất ra-đi-um và tia X có nhiều ứng dụng quan trọng trong đời sống và khoa học kỹ thuật. Chính những phát minh đó đã đưa Ma-ri Quy-ri trở thành nhà nừ bác học đoạt giải Nô-ben đầu tiên thế giới. Đế đạt được thành tựu ấy, người phụ nữ Ba Lan này đã phải vượt qua bao sóng gió đế tới nước Anh xa xôi — nơi bà có thêm điều kiện nghiên cứu và tự học. Bà đả hi sinh cả tuổi thanh xuân của mình vì khoa học. Còn ở đất nước Việt Nam chúng ta, hẳn không ai quên “bông sen trong giếng ngọc” Mạc Đĩnh Chi – chú bé nghèo bắt đom đóm làm đèn học, vượt qua bao nỗi mặc cảm, miệt mài dùi mài kinh sử đế có ngày đỗ bảng vàng vinh quy bái tổ, trở thành “Lường quốc trạng nguyên”… Ngày nay, khắp nơi trên đất nước Việt Nam ta còn có biết bao nhiêu tấm gương người nghèo hiếu học và cuối cùng họ đâ chạm được tay vào đĩnh vinh quang.
Quả thật học vấn là một “chùm rễ đắng ngắt” bởi đế đạt được nó con người phải nếm trải biết bao nhọc nhằn, cay đắng và đôi khi phải trả giá cho cả những sai lầm, ngộ nhận. Dù chùm rễ của học vấn có đắng tới đâu thì con người vẫn phải nếm trải nếu muốn có hoa quả ngọt ngào. Chùm rễ ấy chính là cái gốc, là điều kiện đầu tiên để ta có thể thành công và vững bước trên đường đời. Sau bao nhiêu năm học tập miệt mài vất vả, những kiến thức mà ta thu nhận được dù chỉ như một hạt cát trong sa mạc, một giọt nước trong đại dương học thức nhưng điều quan trọng là với vốn kiến thức ấy, chúng ta có khả năng đảm bảo cho cuộc sống của chính mình, có khả năng xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, có quyền tự hào về những gì mình đã đạt được. Xã hội đang phát triển từng ngày, con người hiện đại càng phải luôn luôn có ý thức nâng cao học vấn để theo kịp tốc độ phát triển của thè giới. Học tập vì tương lai của mình và vì công cuộc xây dựng đất nước không chỉ là một khấu hiệu. Nó thực sự là điều kiện tiên quyết, tất yếu đóng vai trò quyết định tương lai của mỗi người.
Đã qua 10 năm em ngồi trên ghế nhà trường, trải qua thực tế, em cũng đã thấu hiểu phần nào vị đắng của chùm rễ học vấn. Nhưng không chỉ em mà hàng triệu học sinh khác vần luôn tự nhủ phải cố gắng học tập vì có học vấn mới có tương lai.
Trong thế giới hiện đại ngày nay, khi các khoa học chuyên ngành có mối quan hệ chặt chẽ, quan niệm về học vấn được mở rộng hơn. Học vấn không phải chỉ là văn thơ, là kinh sử, là tri thức khoa học mà còn bao gồm nhiều vấn đề văn hoá, xã hội… Học vấn là vô cùng nhưng để đạt được thành công trong một lĩnh vực chuyên sâu nào đó, con người cũng cần am hiểu kiến thức về các lĩnh vực liên quan – cái mà ngày nay người ta gọi là phông văn hoá. Chẳng hạn một hoạ sĩ vẽ chân dung nổi tiếng ngoài tài năng vốn có và tri thức về hội hoạ thì cần có hiếu biết về nhân chủng học, nhân trắc học,… mà điều ấy hầu như chĩ có thế đạt được bằng con đường học tập.
“Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” (Lỗ Tấn) và vì thế “Học vấn có chùm rễ đắng ngắt nhưng hoa quả lại rất ngọt ngào”. Nhờ có học vấn mà con người tồn tại và ngày càng phát triển, làm chủ thế giới. Nhờ có học vấn mà một người vô danh có thể trở thành một vĩ nhân. Chùm rễ đắng của học vấn giúp con người có được những hoa trái ngọt ngào. Câu ngạn ngữ của người Hi Lạp đã đúc kết một quan niệm đúng đắn về học vấn, nó giúp em có thêm nghị lực, quyết tâm đế’ đi tiếp con đường học tập đầy vất vả chông gai đế rồi có thể trong tương lai, em sẽ nhận được những hoa trái ngọt ngào của chiến thắng và thành công.
|
Ngạn ngữ Hi Lạp có câu: Học vấn có chùm rễ đắng ngắt nhưng hoa quả lại rất ngọt ngào. Anh (chị) hiểu ý kiến trên như thế nào?
Hướng dẫn
Văn học thế giới đã ca ngợi rất nhiều tấm gương vượt qua gian khố để rèn luyện, học tập. Từ thế kỉ XVI, Tây du kí — một trong những tác phẩm kinh điển nhất của văn học Trung Quốc ra đời với sự xuất hiện của Tôn Ngộ Không – con khỉ đá ngỗ nghịch nhưng dám quỳ suốt nhiều năm trong mưa tuyết để “tầm sư học đạo”. Phải chăng qua hình tượng Tôn Hành Giả, Ngô Thừa Ân đã nhắc nhơ con người sự cần thiết và tầm quan trọng của học vấn? Còn ở nước Anh xa xôi có anh chàng Rô-bin-xơn Cru-xô trong tiểu thuyết cùng tên của Đi-phô nhờ có tri thức về các môn khoa học, về trồng trọt, chăn nuôi,….mà đã sống được trên đảo hoang suốt hai mươi tám năm trời để rồi trở về trong sự ngạc nhiên, khâm phục của mọi người… Rô-bin-sơn nhờ có học vấn mà sống sót được và trở thành một trong những hình tượng bất hủ về tầm vóc, sức mạnh và trí tuệ của con người, ở Hi Lạp, từ xa xưa người ta đã đúc kết nên một câu ngạn ngữ chính xác về bản chất của học vấn: “Học vấn có chùm rễ đắng ngắt nhưng hoa quả lại rất ngọt ngào”.
Câu ngạn ngữ cho ta thấy ý nghĩa của tri thức và quá trình tích lũy tri thức của con người. Từ “đắng ngắt” cho đến “ngọt ngào” là cả một quá trình dài với nhiều gian truân, vất vả. “Chùm rễ” kia là cái gốc, là bước khởi đầu cho cả một con đường gian nan, vất vả đi tìm học vấn, đi tìm tri thức của nhân loại. “Muốn biết phải hỏi, muôn giỏi phải học”, trên trái đất này hàng nghìn năm qua, từ nền văn minh cổ đại cho đến nay, không một vĩ nhân nào thành danh mà lại không có học vấn. Một nhà bác học được người ta kính phục vì đầu óc ông ta chứa đựng nhiều kiến thức hơn người bình thường, những kiến thức đó có khả năng cải tạo thế giới, tạo dựng cuộc sống ngày càng tốt đẹp, văn minh. Chính học vấn và tri thức đã trở thành sức mạnh giúp con người tiến xa hơn trong nấc thang tiến hoá và giúp cuộc sống của chúng ta ngày càng được cải thiện hơn. Như vậy, có thế nói học vấn có vai trò hết sức quan trọng đối với con người, đặc biệt là trong một xã hội văn minh, hiện đại.
Nhưng học tập là một con đường rất dài và vô vàn khó khăn, kẻ nào không có đủ ý chí và nghị lực để vượt qua sẽ gục ngã và bị tụt lại phía sau. Tri thức thì vô cùng mà sức lực và trí tuệ của con người thì có hạn. Thu nhận tri thức là một quá trình lâu dài và vất vả. Trên con đường học vân, lòng quyết tâm cũng như khả năng chiến thắng nhưng ham muốn cá nhân, sự nản lòng,… là rất quan trọng. Liệu những con số tính toán, những con chữ, những thách đ của khoa học,… có đủ sức giừ được chân ta trước nhừng thú vui hấp dẫn đang gọi mời? Điều đó tuỳ thuộc ý chí, nghị lực và bản lĩnh cũng như niềm say mê học tập của bạn. Chĩ cần một chút nản lòng trên con đường học vấn, bạn sẽ bị bỏ lại phía sau.
Bể học vô cùng, ta không thế một sớm, một chiều là thu nhận được tất cả. Tích lũy tri thức là một quá trình lâu dài, đòi hỏi con người phải cần mẫn góp nhặt, thu lượm từng chút một. Mỗi ngày học một ít, dần dần tích luỹ lại, cứ thế vốn tri thức của con người sẽ được nâng cao dần lên. Việc học không phải chỉ diễn ra trong mấy ngày, mấy năm mà kéo đài suốt cả cuộc đời một con người. Khi nào bạn không còn muôn và không chịu học nữa, bạn sẽ bị đào thải. Cũng cần khẳng định rằng việc học không chỉ diễn ra ở trường lớp với sự hướng dẫn của thầy cô giáo mà bạn phải học ở mọi lúc, mọi nơi; học ở bạn bè, người thân, học ở những người xung quanh, học từ cuộc sống và do đó việc tự học có vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Rất nhiều vĩ nhân đã thành danh nhờ tự học và chĩ có nhờ tự học con người mới có thê thực hiện được phương châm học ở mọi lúc mọi nơi; học suốt đời.
Ngày nay chất ra-đi-um và tia X có nhiều ứng dụng quan trọng trong đời sống và khoa học kỹ thuật. Chính những phát minh đó đã đưa Ma-ri Quy-ri trở thành nhà nừ bác học đoạt giải Nô-ben đầu tiên thế giới. Đế đạt được thành tựu ấy, người phụ nữ Ba Lan này đã phải vượt qua bao sóng gió đế tới nước Anh xa xôi — nơi bà có thêm điều kiện nghiên cứu và tự học. Bà đả hi sinh cả tuổi thanh xuân của mình vì khoa học. Còn ở đất nước Việt Nam chúng ta, hẳn không ai quên “bông sen trong giếng ngọc” Mạc Đĩnh Chi – chú bé nghèo bắt đom đóm làm đèn học, vượt qua bao nỗi mặc cảm, miệt mài dùi mài kinh sử đế có ngày đỗ bảng vàng vinh quy bái tổ, trở thành “Lường quốc trạng nguyên”… Ngày nay, khắp nơi trên đất nước Việt Nam ta còn có biết bao nhiêu tấm gương người nghèo hiếu học và cuối cùng họ đâ chạm được tay vào đĩnh vinh quang.
Quả thật học vấn là một “chùm rễ đắng ngắt” bởi đế đạt được nó con người phải nếm trải biết bao nhọc nhằn, cay đắng và đôi khi phải trả giá cho cả những sai lầm, ngộ nhận. Dù chùm rễ của học vấn có đắng tới đâu thì con người vẫn phải nếm trải nếu muốn có hoa quả ngọt ngào. Chùm rễ ấy chính là cái gốc, là điều kiện đầu tiên để ta có thể thành công và vững bước trên đường đời. Sau bao nhiêu năm học tập miệt mài vất vả, những kiến thức mà ta thu nhận được dù chỉ như một hạt cát trong sa mạc, một giọt nước trong đại dương học thức nhưng điều quan trọng là với vốn kiến thức ấy, chúng ta có khả năng đảm bảo cho cuộc sống của chính mình, có khả năng xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, có quyền tự hào về những gì mình đã đạt được. Xã hội đang phát triển từng ngày, con người hiện đại càng phải luôn luôn có ý thức nâng cao học vấn để theo kịp tốc độ phát triển của thè giới. Học tập vì tương lai của mình và vì công cuộc xây dựng đất nước không chỉ là một khấu hiệu. Nó thực sự là điều kiện tiên quyết, tất yếu đóng vai trò quyết định tương lai của mỗi người.
Đã qua 10 năm em ngồi trên ghế nhà trường, trải qua thực tế, em cũng đã thấu hiểu phần nào vị đắng của chùm rễ học vấn. Nhưng không chỉ em mà hàng triệu học sinh khác vần luôn tự nhủ phải cố gắng học tập vì có học vấn mới có tương lai.
Trong thế giới hiện đại ngày nay, khi các khoa học chuyên ngành có mối quan hệ chặt chẽ, quan niệm về học vấn được mở rộng hơn. Học vấn không phải chỉ là văn thơ, là kinh sử, là tri thức khoa học mà còn bao gồm nhiều vấn đề văn hoá, xã hội… Học vấn là vô cùng nhưng để đạt được thành công trong một lĩnh vực chuyên sâu nào đó, con người cũng cần am hiểu kiến thức về các lĩnh vực liên quan – cái mà ngày nay người ta gọi là phông văn hoá. Chẳng hạn một hoạ sĩ vẽ chân dung nổi tiếng ngoài tài năng vốn có và tri thức về hội hoạ thì cần có hiếu biết về nhân chủng học, nhân trắc học,… mà điều ấy hầu như chĩ có thế đạt được bằng con đường học tập.
“Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” (Lỗ Tấn) và vì thế “Học vấn có chùm rễ đắng ngắt nhưng hoa quả lại rất ngọt ngào”. Nhờ có học vấn mà con người tồn tại và ngày càng phát triển, làm chủ thế giới. Nhờ có học vấn mà một người vô danh có thể trở thành một vĩ nhân. Chùm rễ đắng của học vấn giúp con người có được những hoa trái ngọt ngào. Câu ngạn ngữ của người Hi Lạp đã đúc kết một quan niệm đúng đắn về học vấn, nó giúp em có thêm nghị lực, quyết tâm đế’ đi tiếp con đường học tập đầy vất vả chông gai đế rồi có thể trong tương lai, em sẽ nhận được những hoa trái ngọt ngào của chiến thắng và thành công.
|
Ngọc vô cùng quý giá nhưng ngọc tâm hồn còn quý giá hơn nhiều
Hướng dẫn
Ngọc vô cùng quý giá nhưng ngọc tâm hồn còn quý giá hơn nhiều
Ngày nay chúng ta thường hay chú tâm vào trí tuệ hơn là để bồi dưỡng tâm hồn của mình. Như chúng ta đã biết một cây hoa muốn phát triển thì cần có đủ cả hương lẫn sắc và một con người muốn hoàn chỉnh thì cũng không thể nào thiếu được trí tuệ và tâm hồn. Hai thứ cây đó luôn gắn bó chặt chẽ với nhau, phải phát triển và tồn tại song song cùng nhau. Trí thức cần thiết thì tâm hồn càng cần thiết hơn. Bởi lẽ như vậy mới có câu nói “ “Ngọc vô cùng quý giá nhưng ngọc tâm hồn còn quý giá hơn nhiều”.
Vậy, chúng ta hiểu câu nói trên như thế nào? Ngọc là một vật vô cùng quý giá, chính vì thế mà có không biết bao nhiêu người lại đi tranh giành vì nó, ngọc không những mang lại tính thẩm mỹ cho chúng ta mà còn mang tới những giá trị lớn về mặt tiền tệ, vật chất. Thế nhưng trong chúng ta lại không thể hiểu được rằng ngọc quý giá nhưng tâm hồn chúng ta còn quý giá hơn nhiều. Vậy thì, tâm hồn có nghĩa là gì? Đó là những mặt về tư tưởng tình cảm bên trong của con người. Tâm hồn đó còn cao quý hơn cả viên ngọc. Viên ngọc cho dù có giá hàng triệu đô thì nó cũng chỉ là một viên ngọc, vẫn chỉ dừng lại ở một mức giá nào đó nhưng còn tâm hồn của chúng ta thì lại vô giá không thể mua,không thể đánh đổi được bằng tiền cho nên chúng không thể so sánh được với nhau.
Trước hết, như chúng ta thấy thì tâm hồn là một yếu tố để đánh giá và nhận xét về một con người. Mỗi con người chúng ta đều có một tâm hồn và điều đáng nói hơn ở đây đó chính là tâm hồn đó vô cùng quý giá. Một tâm hồn đẹp thì bất cứ hoàn cảnh nào họ cũng tỏa sáng. Từ một em bé cho tới cụ già đều có thể mang những nét đẹp về tâm hồn đáng quý ấy.
Đối với một cậu bé khi đang ngồi trên ghế nhà trường thì tâm hồn giống như một tờ giấy trắng, nhưng tờ ấy có đẹp hay không còn phụ thuộc vào sự dạy dỗ của gia đình, của nhà trường. Tuy nhiên thì hầu hết đa số những em bé mới bắt đầu đi học đều có tâm hồn trong sáng bởi vì lúc đấy bé chưa nhận thức được cuộc sống có hai mặt như thế nào. Cô giáo dạy phải nghe lời ông bà cha mẹ, hay là phải giúp đỡ những người khác khi họ gặp khó khăn trong cuộc sống… thì cậu bé chỉ biết làm theo và tâm hồn ấy được nuôi dưỡng theo từng ngày từng tháng.
Hay chúng ta hãy nhìn lại tâm hồn đẹp còn được thể hiện ngay cả ở trong tác phẩm chúng ta được học tới. Đó là chuyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao ngày đêm ngóng trông đứa con trai của mình, rồi thà chết còn hơn phải sống nhờ vào người khác, đó là lòng tự trọng của lão Hạc. Đó là cái đẹp ở trong tâm hồn của mỗi người chúng ta.
Như vậy, chúng ta có thể thấy được rằng tâm hồn của con người là vô cùng quý giá, nhưng nó lại không tồn tại một cách tuyệt đối, có thể chúng ta bị chi phối bởi nhiều vấn đề ở trong cuộc sống. Vì vậy chon nên chúng ta nên biết cách bồi dưỡng cho tâm hồn của mình bằng những tác phẩm văn học, những bộ phim hay những câu chuyện hay. Mỗi chúng ta hãy luôn biết trân trọng và yêu thương tâm hồn của mình.
|
Gems are extremely valuable, but soul gems are even more valuable
Instruct
Gems are extremely valuable, but soul gems are even more valuable
Nowadays we often focus more on our intellect than on nurturing our souls. As we know, if a flower plant wants to grow, it needs both fragrance and color, and if a person wants to be complete, he cannot lack intelligence and soul. Those two types of trees are always closely related to each other and must grow and exist side by side. If knowledge is necessary, the soul is even more necessary. That's why there is a saying: "Jade is extremely valuable, but the pearl of the soul is much more precious".
So, how do we understand the above statement? Jade is an extremely valuable object, that's why so many people fight for it. Jade not only brings aesthetics to us but also brings great monetary value. material. But we cannot understand that while pearls are precious, our souls are even more precious. So, what does soul mean? These are aspects of human thoughts and emotions. That soul is more noble than a pearl. Even if a pearl costs millions of dollars, it is still just a pearl, still only at a certain price, but our soul is priceless and cannot be bought, cannot be exchanged for money. so they cannot be compared with each other.
First of all, as we see, the soul is a factor to evaluate and comment on a person. Each of us has a soul and what is more worth mentioning here is that that soul is extremely precious. A beautiful soul will shine in any situation. From a baby to an old man, everyone can possess the beauty of that precious soul.
For a boy sitting in school, the soul is like a blank sheet of paper, but whether that sheet is beautiful or not depends on the education of the family and the school. However, most children who have just started going to school have a pure soul because at that time they are not aware of how life has two sides. The teacher taught him to listen to his parents and grandparents, or to help others when they encountered difficulties in life... the boy only knew how to follow and that soul was nurtured day by day and month by month.
Or let's look back at the beautiful soul that is expressed even in the works we have learned about. That's the short story of Nam Cao's Old Hac who looks forward to his son day and night, then would rather die than have to live thanks to others, that is old Hac's pride. That is the beauty in the soul of each of us.
Thus, we can see that the human soul is extremely valuable, but it does not exist absolutely, we may be influenced by many problems in life. Therefore, we should know how to nourish our souls with literary works, movies or good stories. Each of us should always know how to appreciate and love our soul.
|
Ngọn cây và tầm nhìn (Về đoạn trích Hai cây phong – trích truyện Người thầy đầu tiên của Ai-ma-tốp) – Bình giảng Ngữ Văn 8
Hướng dẫn
Ngọn cây và tầm nhìn
Chúng ta được biết truyện vừa Người thầy đầu tiên là một trong những tác phẩm nổi tiếng của nhà văn nước Cộng hoà Cư-rơ-gư-xtan Ai-ma-tốp. Tác phẩm viết về tình thầy trò cao đẹp, từ đó ca ngợi sức sống dẻo dai, sự vươn lên mạnh mẽ của một lớp người tuổi trẻ trên đất nước Cư-rơ-gư-xtan những năm hai mươi của thế kỉ trước. Tiêu biểu cho lớp người ấy là thầy giáo Đuy-sen và cô học trò An-tư-nai. Trong truyện có chi tiết đặc sắc: Một hôm thầy Đuy-sen mang về trường hai cây phong và nói với An-tư-nai: “Hai cây phong này, thầy mang về cho em đây. Chúng ta sẽ cùng trồng. Và trong khi chúng lớn lên, ngày một thêm sức sống, em sẽ trưởng thành, em sẽ là một người tốt…”. Qua thời gian học tập, rèn luyện và đấu tranh, cô bé An-tư-nai nghèo khổ đã trở thành một Viện sĩ khoa học tài giỏi. Cũng qua thời gian và mưa nắng, hai cây phong cũng lớn dần lên thành hai cây cổ thụ đứng sừng sững ở đầu làng, đem lại cho dân làng, nhất là cho các em nhỏ, thế hệ sau của thầy trò Đuy-sen biết bao niềm vui trong sáng. Đoạn trích Hai cây phong thuộc phần đầu tiên của thiên truyện Người thầy đầu tiên đưa người đọc vào thời gian hiện tại sau rất nhiều năm thầy Đuy-sen dạy và cô bé An-tư-nai học tập. Tuy không được biết những nội dung, ý nghĩa cụ thể của tác phẩm, nhưng đọc đoạn trích mà sách Ngữ văn 8 giới thiệu, chúng ta vẫn cảm nhận được một phần tài năng sáng tạo của nhà vãn, vẻ đẹp đặc sắc của hình ảnh hai cây phong, nhất là vẻ đẹp tâm hồn của lớp trẻ, sự gắn bó giữa cây và người thuộc thế hệ nối tiếp bước đi của Người thầy đầu tiên. “Ngọn cây và tầm nhìn”, phải chăng đấy là ý nghĩa bao trùm mà người đọc có thể cảm nhận được từ đoạn trích này.
Đoạn văn được viết bằng ngòi bút miêu tả xen lẫn tự sự, thời gian hiện tại xen lẫn hồi tưởng quá khứ, nhân vật “chúng tôi” song song, đồng hiện với nhân vật “tôi” cùng tâm sự, chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc với người đọc. Do đó, ngôn từ, hình ảnh cứ chấp chới bay lượn, lúc ẩn, lúc hiện, lúc thực, lúc mơ rất thú vị. Hình ảnh hai cây phong hiện lên, những trò vui tuổi trẻ được kể lại, những cảm xúc dạt dào, những suy nghĩ lắng sâu,… từng dòng, từng dòng ngân lên.
1. Những vẻ đẹp của hai cây phong
Từ mở đầu đến “… mọi làn gió nhẹ thoảng qua”. Hoá thân vào nhân vật “tôi”, người hoạ sĩ, nhà văn vẽ lại hình ảnh hai cây phong bằng từ ngữ, câu văn đầy chất tạo hình và giàu chất nhạc. Mở đầu là hình ảnh hai cây phong lớn, hiên ngang đứng giữa ngọn đồi đầu làng, từ xa nhìn lại ngỡ như thấy “những ngọn hải đăng đặt trên núi”. Ngọn hải đăng đứng bên bờ biển toả ánh sáng soi đường, dẫn dắt những con tàu cập bến. Còn hai cây phong kia cũng đã từng làm nhiệm vụ chỉ lối dẫn đường cho biết bao nhiêu người con của làng Kur-ku-rêu hướng về, tìm về quê hương. Nghệ thuật so sánh của nhà văn thật có ý nghĩa. Vì thế cứ mỗi lần về quê, tôi – người hoạ sĩ, người kể chuyện – xác định “bổn phận đầu tiên là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc”. Và cứ mỗi lần như thế, tôi lại mong sao chóng về tới làng, chóng được lên đồi đến với cây, “đứng dưới gốc cây để nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”. Vậy là, bên cạnh hình ảnh hai cây phong đứng sừng sững, hiên ngang trên đồi cao như một biểu tượng của hồn vía quê hương là hình ảnh một con người yêu quê hương da diết. Nhờ tình yêu ấy mà tôi, nhân vật kể chuyện nghe được “tiếng nói riêng”, “những lời ca êm dịu” của hai cây phong, hai sinh thể sống động như con người. Tác giả đã hoá thân vào nhân vật để kể chuyện, để miêu tả với hàng loạt những liên tưởng, so sánh, nhân hoá âm thanh, tiếng nói của cây phong. Dù ban ngày hay ban đêm, “chúng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào…”, có lúc “như một làn sóng thuỷ triều dâng lên vỗ vào bãi cát…, có lúc “thì thầm… nồng thắm như một đốm lửa vô hình”, có lúc “khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào…”. Và khi mây đen kéo đến thì hai cây phong “nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực”. Phải mang một tâm hồn nghệ sĩ hài hoà hai tố chất – tố chất hội hoạ và tố chất âm nhạc, nhân vật tôi mới có thể vẽ lại được những đường nét, sắc màu, nghe lại được những âm thanh trầm bổng, thấm đượm hơi lửa nồng ấm, đắm say của những vẻ đẹp mà hai cây phong đã phô ra, đã truyền tới. Rõ ràng, qua cảm nhận của người nghệ sĩ, hai cây phong đã hiện lên với hình hài cao lớn, hiên ngang, với đường nét lá cành uyển chuyển, nhất là với tiếng reo đa thanh… đẹp kì diệu. Đó là hình ảnh của quệ hương, cũng là biểu tượng cho sức sống mạnh mẽ mà dẻo dai, kiêu hùng bất khuất mà dịu dàng thân thương của những con người nơi đây. Khi người hoạ sĩ đứng dưới gốc cây “nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”, tình yêu quê hương trong tâm’ hồn anh – nhà văn Ai-ma-tốp, ngất ngây hoà quyện cùng đất trời, cây lá, con người quê hương. Đoạn văn xuôi có nhiều hình ảnh, từ ngữ tượng hình, tượng thanh sinh động, truyền cảm hấp dẫn như một bài thơ, một khúc hát vậy.
2. Vẻ đẹp tâm hồn tuổi trẻ
Chuyển xuống đoạn sau (từ câu “Những việc khám phá…” đến hết bài), ngôn ngữ lời văn cũng chuyển đổi, từ hiện tại tới cách cảm nhận của một người đã trưởng thành trở lại với những kỉ niệm tuổi thơ đầy mơ mộng. Ngỡ như chính Ai-ma-tốp đang bé lại để sống lại một kỉ niệm tuyệt vời. Vào một ngày nào đó của năm học cuối cùng trước khi nghỉ hè, “tôi” – người kể chuyện – lên cao, cao nữa, cao mãi, có lẽ cao tới gần ngọn cây. “Và chúng tôi, lũ nhóc con đi chân đất… trèo lên cao làm chấn động vương quốc loài chim”. Một lời kể, một nhận xét thật ngây thơ mà thú vị! Các cậu bé giống những chú chim non đã chiếm lĩnh vương quốc này, vòm cây xanh, bầu trời rộng. Nhờ đó, từ độ cao “ngang tầm cánh chim bay”, các cậu bé đã nhìn thấy cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng. Đến những dòng này, nhân vật “tôi” mờ đi, để “chúng tôi” hiện lên choán lấy tất cả. Tại sao như thế? Phải chăng nhà văn muốn thay đổi điểm nhìn, hoá thân thực sự vào thế giới tuổi thơ để cảm nhận những vẻ đẹp thơ mộng của quê hương mình. Làng Ku-ku-rêu trên đất nước Cư-rơ-gư-xtan đã hiện lên dưới những đôi mắt trẻ thơ như thế nào? Này đây, “đất rộng bao la làm chúng tôi sửng sốt”. Này đây, “chuồng ngựa của nông trang mà chúng tôi vẫn coi là toà nhà rộng lớn nhất trên thế gian… chỉ như căn nhà xép bình thường”. Phía xa là dải thảo nguyên hoang vu mất hút trong làn sương mờ đục. Và xa hơn nữa là những con sông, “những dòng sông lấp lánh tận chân trời như những sợi chỉ bạc mỏng manh…”. Thú vị biết bao, nhờ vị trí trên cao của hai cây phong, các chú bé đã “thu vào tầm mắt muôn trùng nước non” đúng như ý thơ của Hồ Chí Minh trong một bài thơ nhiều người biết đến[1]. Và cũng từ vị trí ngọn cây như thế, các cậu bé được sống trong những phút giây ngây ngất, hạnh phúc. “Chúng tôi nép mình ngồi trên các cành cây suy nghĩ… Chúng tôi ngồi nép trên các cành cây, lắng nghe…”. Quả thật, trong những phút giây ấy, ở những đỉnh cao ấy, tầm nhìn của tuổi thơ được mở rộng, chiều suy nghĩ được khơi sâu, cả tâm hổn và trí tuệ như đang cùng cất cánh để cảm nhận biết bao vẻ đẹp rộng dài, lắng nghe biết bao âm thanh huyền ảo, suy nghĩ và mộng mơ, khát vọng biết bao điều thiêng liêng, kì thú. Nói khác đi, nhờ hai cây phong lớn cao, vững vàng nâng đỡ, dìu dắt lên tận đỉnh ngọn, những chú bé làng Ku-ku-rêu ấy mới được mở rộng tầm nhìn, vươn tới bao nhiêu điều bổ ích. Trong đó, có lẽ điều bổ ích nhất là giàu có thêm tâm hồn và trí tuệ. Chỉ bằng một kỉ niệm tuổi thơ cụ thể của một nhân vật cụ thể, nhà văn đã đánh thức trong người đọc chúng ta biết bao kỉ niệm êm đềm, thân thương về quê hương, về đất nước, khi còn ấu thơ cũng như lúc đã về già. Đến phần cuối đoạn văn, nhân vật kể chuyện lại thêm một lần chuyển giọng. Từ “chúng tôi”, nhân vật xưng “tôi”. “Tôi lắng nghe tiếng hai cây phong rì rào, tim đập rộn ràng vì thảng thốt… hình dung ra những miền đất xa lạ kia… Chỉ có một điều tôi chưa hề nghĩ đến: ai là người đã trồng hai cây phong trên đồi này… Quả đồi có hai cây phong ấy, không biết vì sao ở làng tôi họ gọi là Trường Đuy-sen…”. Đây chính là những dòng văn dẫn vào câu chuyện kể về những con người kì diệu của quê hương mình. Đặt ở vị trí kết thúc văn bản Hai cây phong này, đây lại là những tâm niệm của người hoạ sĩ khi được gặp lại hai cây phong, được sống lại tuổi thơ mộng mơ, lãng mạn để rồi luôn nhớ tới và biết ơn lớp người đi trước, mở đường và gieo trồng những hạt giống, vun xới cho cây cối, giáo dục, thức tỉnh con người lớn lên. Đó là điều tâm niệm của một tấm lòng nhân hậu, biết “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, đáng yêu quý, trân trọng. Vậy là, từ sự cảm nhận những vẻ đẹp của hai cây phong, người hoạ sĩ đã kể về một kỉ niệm tuổi thơ không kém phần tươi đẹp mà giàu ý nghĩa: ngọn cây và tẩm nhìn. Cây càng vươn cạo bao nhiêu, càng đón được nhiều gió bấy nhiêu. Con người càng vươn cao, trưởng thành bao nhiêu, tầm mắt càng mở rộng bấy nhiêu, nhưng đừng bao giờ quên cội nguồn, gốc rễ…
[1] Bài Đi đường trong Nhật kí trong tù (1942 – 1943).
|
Ngọn cây và tầm nhìn (Về đoạn trích Hai cây phong – trích truyện Người thầy đầu tiên của Ai-ma-tốp) – Bình giảng Ngữ Văn 8
Hướng dẫn
Ngọn cây và tầm nhìn
Chúng ta được biết truyện vừa Người thầy đầu tiên là một trong những tác phẩm nổi tiếng của nhà văn nước Cộng hoà Cư-rơ-gư-xtan Ai-ma-tốp. Tác phẩm viết về tình thầy trò cao đẹp, từ đó ca ngợi sức sống dẻo dai, sự vươn lên mạnh mẽ của một lớp người tuổi trẻ trên đất nước Cư-rơ-gư-xtan những năm hai mươi của thế kỉ trước. Tiêu biểu cho lớp người ấy là thầy giáo Đuy-sen và cô học trò An-tư-nai. Trong truyện có chi tiết đặc sắc: Một hôm thầy Đuy-sen mang về trường hai cây phong và nói với An-tư-nai: “Hai cây phong này, thầy mang về cho em đây. Chúng ta sẽ cùng trồng. Và trong khi chúng lớn lên, ngày một thêm sức sống, em sẽ trưởng thành, em sẽ là một người tốt…”. Qua thời gian học tập, rèn luyện và đấu tranh, cô bé An-tư-nai nghèo khổ đã trở thành một Viện sĩ khoa học tài giỏi. Cũng qua thời gian và mưa nắng, hai cây phong cũng lớn dần lên thành hai cây cổ thụ đứng sừng sững ở đầu làng, đem lại cho dân làng, nhất là cho các em nhỏ, thế hệ sau của thầy trò Đuy-sen biết bao niềm vui trong sáng. Đoạn trích Hai cây phong thuộc phần đầu tiên của thiên truyện Người thầy đầu tiên đưa người đọc vào thời gian hiện tại sau rất nhiều năm thầy Đuy-sen dạy và cô bé An-tư-nai học tập. Tuy không được biết những nội dung, ý nghĩa cụ thể của tác phẩm, nhưng đọc đoạn trích mà sách Ngữ văn 8 giới thiệu, chúng ta vẫn cảm nhận được một phần tài năng sáng tạo của nhà vãn, vẻ đẹp đặc sắc của hình ảnh hai cây phong, nhất là vẻ đẹp tâm hồn của lớp trẻ, sự gắn bó giữa cây và người thuộc thế hệ nối tiếp bước đi của Người thầy đầu tiên. “Ngọn cây và tầm nhìn”, phải chăng đấy là ý nghĩa bao trùm mà người đọc có thể cảm nhận được từ đoạn trích này.
Đoạn văn được viết bằng ngòi bút miêu tả xen lẫn tự sự, thời gian hiện tại xen lẫn hồi tưởng quá khứ, nhân vật “chúng tôi” song song, đồng hiện với nhân vật “tôi” cùng tâm sự, chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc với người đọc. Do đó, ngôn từ, hình ảnh cứ chấp chới bay lượn, lúc ẩn, lúc hiện, lúc thực, lúc mơ rất thú vị. Hình ảnh hai cây phong hiện lên, những trò vui tuổi trẻ được kể lại, những cảm xúc dạt dào, những suy nghĩ lắng sâu,… từng dòng, từng dòng ngân lên.
1. Những vẻ đẹp của hai cây phong
Từ mở đầu đến “… mọi làn gió nhẹ thoảng qua”. Hoá thân vào nhân vật “tôi”, người hoạ sĩ, nhà văn vẽ lại hình ảnh hai cây phong bằng từ ngữ, câu văn đầy chất tạo hình và giàu chất nhạc. Mở đầu là hình ảnh hai cây phong lớn, hiên ngang đứng giữa ngọn đồi đầu làng, từ xa nhìn lại ngỡ như thấy “những ngọn hải đăng đặt trên núi”. Ngọn hải đăng đứng bên bờ biển toả ánh sáng soi đường, dẫn dắt những con tàu cập bến. Còn hai cây phong kia cũng đã từng làm nhiệm vụ chỉ lối dẫn đường cho biết bao nhiêu người con của làng Kur-ku-rêu hướng về, tìm về quê hương. Nghệ thuật so sánh của nhà văn thật có ý nghĩa. Vì thế cứ mỗi lần về quê, tôi – người hoạ sĩ, người kể chuyện – xác định “bổn phận đầu tiên là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc”. Và cứ mỗi lần như thế, tôi lại mong sao chóng về tới làng, chóng được lên đồi đến với cây, “đứng dưới gốc cây để nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”. Vậy là, bên cạnh hình ảnh hai cây phong đứng sừng sững, hiên ngang trên đồi cao như một biểu tượng của hồn vía quê hương là hình ảnh một con người yêu quê hương da diết. Nhờ tình yêu ấy mà tôi, nhân vật kể chuyện nghe được “tiếng nói riêng”, “những lời ca êm dịu” của hai cây phong, hai sinh thể sống động như con người. Tác giả đã hoá thân vào nhân vật để kể chuyện, để miêu tả với hàng loạt những liên tưởng, so sánh, nhân hoá âm thanh, tiếng nói của cây phong. Dù ban ngày hay ban đêm, “chúng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào…”, có lúc “như một làn sóng thuỷ triều dâng lên vỗ vào bãi cát…, có lúc “thì thầm… nồng thắm như một đốm lửa vô hình”, có lúc “khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào…”. Và khi mây đen kéo đến thì hai cây phong “nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực”. Phải mang một tâm hồn nghệ sĩ hài hoà hai tố chất – tố chất hội hoạ và tố chất âm nhạc, nhân vật tôi mới có thể vẽ lại được những đường nét, sắc màu, nghe lại được những âm thanh trầm bổng, thấm đượm hơi lửa nồng ấm, đắm say của những vẻ đẹp mà hai cây phong đã phô ra, đã truyền tới. Rõ ràng, qua cảm nhận của người nghệ sĩ, hai cây phong đã hiện lên với hình hài cao lớn, hiên ngang, với đường nét lá cành uyển chuyển, nhất là với tiếng reo đa thanh… đẹp kì diệu. Đó là hình ảnh của quệ hương, cũng là biểu tượng cho sức sống mạnh mẽ mà dẻo dai, kiêu hùng bất khuất mà dịu dàng thân thương của những con người nơi đây. Khi người hoạ sĩ đứng dưới gốc cây “nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”, tình yêu quê hương trong tâm’ hồn anh – nhà văn Ai-ma-tốp, ngất ngây hoà quyện cùng đất trời, cây lá, con người quê hương. Đoạn văn xuôi có nhiều hình ảnh, từ ngữ tượng hình, tượng thanh sinh động, truyền cảm hấp dẫn như một bài thơ, một khúc hát vậy.
2. Vẻ đẹp tâm hồn tuổi trẻ
Chuyển xuống đoạn sau (từ câu “Những việc khám phá…” đến hết bài), ngôn ngữ lời văn cũng chuyển đổi, từ hiện tại tới cách cảm nhận của một người đã trưởng thành trở lại với những kỉ niệm tuổi thơ đầy mơ mộng. Ngỡ như chính Ai-ma-tốp đang bé lại để sống lại một kỉ niệm tuyệt vời. Vào một ngày nào đó của năm học cuối cùng trước khi nghỉ hè, “tôi” – người kể chuyện – lên cao, cao nữa, cao mãi, có lẽ cao tới gần ngọn cây. “Và chúng tôi, lũ nhóc con đi chân đất… trèo lên cao làm chấn động vương quốc loài chim”. Một lời kể, một nhận xét thật ngây thơ mà thú vị! Các cậu bé giống những chú chim non đã chiếm lĩnh vương quốc này, vòm cây xanh, bầu trời rộng. Nhờ đó, từ độ cao “ngang tầm cánh chim bay”, các cậu bé đã nhìn thấy cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng. Đến những dòng này, nhân vật “tôi” mờ đi, để “chúng tôi” hiện lên choán lấy tất cả. Tại sao như thế? Phải chăng nhà văn muốn thay đổi điểm nhìn, hoá thân thực sự vào thế giới tuổi thơ để cảm nhận những vẻ đẹp thơ mộng của quê hương mình. Làng Ku-ku-rêu trên đất nước Cư-rơ-gư-xtan đã hiện lên dưới những đôi mắt trẻ thơ như thế nào? Này đây, “đất rộng bao la làm chúng tôi sửng sốt”. Này đây, “chuồng ngựa của nông trang mà chúng tôi vẫn coi là toà nhà rộng lớn nhất trên thế gian… chỉ như căn nhà xép bình thường”. Phía xa là dải thảo nguyên hoang vu mất hút trong làn sương mờ đục. Và xa hơn nữa là những con sông, “những dòng sông lấp lánh tận chân trời như những sợi chỉ bạc mỏng manh…”. Thú vị biết bao, nhờ vị trí trên cao của hai cây phong, các chú bé đã “thu vào tầm mắt muôn trùng nước non” đúng như ý thơ của Hồ Chí Minh trong một bài thơ nhiều người biết đến[1]. Và cũng từ vị trí ngọn cây như thế, các cậu bé được sống trong những phút giây ngây ngất, hạnh phúc. “Chúng tôi nép mình ngồi trên các cành cây suy nghĩ… Chúng tôi ngồi nép trên các cành cây, lắng nghe…”. Quả thật, trong những phút giây ấy, ở những đỉnh cao ấy, tầm nhìn của tuổi thơ được mở rộng, chiều suy nghĩ được khơi sâu, cả tâm hổn và trí tuệ như đang cùng cất cánh để cảm nhận biết bao vẻ đẹp rộng dài, lắng nghe biết bao âm thanh huyền ảo, suy nghĩ và mộng mơ, khát vọng biết bao điều thiêng liêng, kì thú. Nói khác đi, nhờ hai cây phong lớn cao, vững vàng nâng đỡ, dìu dắt lên tận đỉnh ngọn, những chú bé làng Ku-ku-rêu ấy mới được mở rộng tầm nhìn, vươn tới bao nhiêu điều bổ ích. Trong đó, có lẽ điều bổ ích nhất là giàu có thêm tâm hồn và trí tuệ. Chỉ bằng một kỉ niệm tuổi thơ cụ thể của một nhân vật cụ thể, nhà văn đã đánh thức trong người đọc chúng ta biết bao kỉ niệm êm đềm, thân thương về quê hương, về đất nước, khi còn ấu thơ cũng như lúc đã về già. Đến phần cuối đoạn văn, nhân vật kể chuyện lại thêm một lần chuyển giọng. Từ “chúng tôi”, nhân vật xưng “tôi”. “Tôi lắng nghe tiếng hai cây phong rì rào, tim đập rộn ràng vì thảng thốt… hình dung ra những miền đất xa lạ kia… Chỉ có một điều tôi chưa hề nghĩ đến: ai là người đã trồng hai cây phong trên đồi này… Quả đồi có hai cây phong ấy, không biết vì sao ở làng tôi họ gọi là Trường Đuy-sen…”. Đây chính là những dòng văn dẫn vào câu chuyện kể về những con người kì diệu của quê hương mình. Đặt ở vị trí kết thúc văn bản Hai cây phong này, đây lại là những tâm niệm của người hoạ sĩ khi được gặp lại hai cây phong, được sống lại tuổi thơ mộng mơ, lãng mạn để rồi luôn nhớ tới và biết ơn lớp người đi trước, mở đường và gieo trồng những hạt giống, vun xới cho cây cối, giáo dục, thức tỉnh con người lớn lên. Đó là điều tâm niệm của một tấm lòng nhân hậu, biết “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, đáng yêu quý, trân trọng. Vậy là, từ sự cảm nhận những vẻ đẹp của hai cây phong, người hoạ sĩ đã kể về một kỉ niệm tuổi thơ không kém phần tươi đẹp mà giàu ý nghĩa: ngọn cây và tẩm nhìn. Cây càng vươn cạo bao nhiêu, càng đón được nhiều gió bấy nhiêu. Con người càng vươn cao, trưởng thành bao nhiêu, tầm mắt càng mở rộng bấy nhiêu, nhưng đừng bao giờ quên cội nguồn, gốc rễ…
[1] Bài Đi đường trong Nhật kí trong tù (1942 – 1943).
|
Ngữ văn lớp 6: Kể lại một việc tốt em đã làm để góp phần bảo vệ môi trường
Hướng dẫn
Kể lại một việc tốt em đã làm để góp phần bảo vệ môi trường
Ngữ văn lớp 6: Kể lại một việc tốt em đã làm để góp phần bảo vệ môi trường được VnDoc sưu tầm và giới thiệu với các bạn để học tập tốt môn Ngữ Văn lớp 6 chuẩn bị cho bài giảng sắp tới đây của mình. Mời các bạn tham khảo
Kể lại một việc tốt em đã làm để góp phần bảo vệ môi trường
Bài tham khảo 1
Hôm ấy là ngày lao động làm vệ sinh trường lớp. Tổ em được phân công nhổ cỏ ở bồn hoa dưới chân cột cờ. Mọi người lao động rất tích cực. Nắng mỗi lúc một lên cao, mồ hôi đổ ra nườm nượp, ai cũng đã thấm mệt. Các tổ bạn cũng đã sắp hoàn thành công việc nhổ cỏ xung quanh lớp học và quét dọn sân trường. Em với Hòa cùng khiêng thùng rác, ra tận hố cuối vườn trường để đổ. Khi đi ngang hồ sen thấy rác cỏ không biết tổ nào đã đổ xuống đây. Em nói với Hòa: “Hồ sen nước trong và đẹp thế, bạn nào lại khiêng cỏ tấp xuống đây nhỉ. Mình xuống vớt lên đi. Nếu không vài ngày nữa, nước sẽ đổi mầu đấy. Tuy rất mệt nhưng cả hai đứa cũng đã vớt hết sạch sẽ cỏ rác kia. Việc làm của hai đứa em, có thể không ai biết cả, nhựng trên đường về em và Hòa đều rất vui. Vì nghĩ mình cũng đã làm một việc góp phần làm xanh, sạch đẹp môi trường.
Tối hôm qua, trời mưa to, gió lớn, cơn bão số 7 tràn về làng. Em nằm ngủ trong nhà, nghe tiếng gió rít ngoài trời mà vô cùng sợ hãi. Sáng ra, mưa tạnh hẳn. Em vội bật dậy chạy ra sau vườn. Một cảnh tượng đổ nát, bi thương đập ngay vào mắt em. Khóm hoa hồng xanh tươi, nõn ngọc em yêu thích nhất hôm nào giờ đã tan tác gãy. Bụi chuối nằm rạp người, vẻ ốm yếu, mệt mỏi. Hàng nghìn lá xoài bị gió giật đêm qua rơi lả tả khắp sân vườn… Những cảnh tượng bi thương đó làm tim em nhói đau. Bỗng trong đầu em lúc này loé lên một tia sáng. Em vội chạy vào nhà lấy vài cành cây: Chống bụi chuối lên, cắm những cọc sâu, đỡ khóm hồng dậy như thường ngày. Mẹ em thấy thế liền bảo:
– Con làm gì thế? Đỡ những khóm hồng dậy như vậy thì chưa chắc hẳn nó sẽ sống được đâu! Nghe mẹ nói thế, bà nội em vội nói chữa:
– Con cứ để cho cháu nó làm, biết đâu được đấy!
Quả thật, một ngày mệt mỏi cũng rồi qua, sáng hôm sau, mọi vật trước mắt em dường như có sự thay đổi hẳn. Em vô cùng mừng rỡ. Khóm hoa hồng héo rũ hôm qua giờ đã bắt đầu xanh tươi trở lại. Cây chuối không khoẻ hẳn nhưng vẫn phát triển bình thường. Kết quả em đã làm dù rất nhỏ nhưng đã để lại trong lòng em tràn ngập niềm vui. Em tự thấy hãnh diện với lòng mình khi đã làm một việc tốt. Biết giúp đỡ mẹ cha, bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường: “Xanh – sạch –đẹp”.
Bài tham khảo 3
Sáng thứ bảy hôm ấy, em cùng với Loan, Hồng, Phượng rủ nhau ra công viên chơi vì ở đây vừa sạch, vừa đẹp, lại có hoa, có cây bóng mát và để ngắm bức tượng anh Trần Văn ơn vừa mới được khánh thành một tháng nay. Tình cờ, nhóm em cũng gặp ba bạn Hoa, Thủy, Ngọc đang ngồi tâm sự và ăn quà bánh ở hàng ghê đá đối diện. Ăn xong, các bạn vứt giấy kẹo giấy bánh bừa bãi ở dưới gầm ghế rồi thản nhiên đi dạo. Thấy vậy, em gọi ba bạn: “Hoa, Thủy, Ngọc ơi! Dừng lại một tí, mình nói cái này nè!” Khi cả ba dừng lại, em đến bên nhẹ nhàng nói: “Các bạn ăn xong, phải gói lại bỏ vào thùng rác chứ ai lại vứt như thế!”. Hoa sầm mặt lại: “Cậu có ý thức nhỉ? Đây là nhà cậu phải không? Chúng tớ có đụng đến cậu đâu mà cậu nhiều chuyện thế?”. Nghe Hoa nói vậy, Thủy, Ngọc ngăn lại: “Bạn Thu nói đúng đấy, Hoa ạ! Tụi mình làm ngay đây. Cảm ơn sự góp ý của Thu”.
Bài tham khảo 4
Sáng ấy, mọi người trong khu phố không hiểu sao tụi nhỏ lại ra đường sớm thế. Trên tay đứa nào đứa nấy đều cầm một cái chổi và que gắp tập trung ở đầu ngõ. Bác Hải, trưởng khu phố đi ngang qua hỏi: “Các cháu làm gì mà đứng ở đây?” Em nhanh nhẹn trả lời bác: “Tối qua, chúng cháu hẹn nhau sáng nay ở đây để làm vệ sinh khu phố bác ạ!”. “Ồ, các cháu giỏi quá! Bác có lời khen. Nhớ cẩn thận đừng để xảy ra tai nạn nhé!” Trên con đường vào khu phố của chúng em dài chừng l00m, đứa dùng que nhặt các bịch mủ, đứa cầm chổi quét vun rác lại từng đống một, bỏ vào các thùng rác, vừa làm vừa nói chuyện thật rôm rả. Chỉ hơn một tiếng đồng hồ sau, con đường đã sạch bóng. Các cô các chú đi ngang qua, ai cũng buông một lời khen: “Tụi nhỏ ngoan thật!” Đứa nào, đứa nấy nhìn nhau mỉm cười sung sướng.
Hôm nay, nhân ngày chủ nhật, xóm em phát động phong trào “Làm sạch đường làng ngõ xóm”. Mới sáng sớm nhà nào nhà ấy đã ra trước cổng nhà mình để làm vệ sinh. Em và mẹ được bác trưởng thôn phân công vệ sinh một đoạn đường, em quét rất cẩn thận, moi từng cọng rác ở hai bên đường. Quét đến đâu em thu gom rác lại rồi lấy mo hót rác đổ vào sọt. Chả mấy chốc con đường đã trở nên sạch sẽ. Bác trưởng thôn đi kiểm tra lại một lần, bác dừng trước cửa nhà em và khen em ngoan, chăm chỉ lao động. Em rất vui vì đã làm được việc tốt.
Đề kiểm tra học kì II môn Ngữ văn lớp 6 phòng Giáo dục Bảo Lộc – Lâm Đồng
Bộ đề thi giữa học kì 2 môn Ngữ văn lớp 6
Tả hình ảnh mẹ hoặc cha khi em làm được một việc tốt
|
Grade 6 Literature: Tell about a good deed you have done to help protect the environment
Instruct
Tell me about a good deed you have done to help protect the environment
Grade 6 Literature: Telling about a good deed you have done to contribute to protecting the environment is collected by VnDoc and introduced to you to study well in Grade 6 Literature to prepare for your upcoming lectures. Please refer
Tell me about a good deed you have done to help protect the environment
Reference article 1
That day was labor day to clean the school. My team was assigned to weed the flower bed at the foot of the flagpole. Everyone works very actively. The sun was getting higher and higher, sweat was pouring out profusely, everyone was tired. The groups have also nearly completed the work of weeding around the classroom and cleaning the school yard. Hoa and I together carried the trash can to the hole at the end of the school garden to dump it. When passing by the lotus pond, I saw grass and garbage and didn't know which nest had fallen here. She told Hoa: "The lotus pond's water is so clear and beautiful, who would carry grass down here?" Let's go down and pick it up. If not, in a few days, the water will change color. Even though they were very tired, the two of them still picked up all the grass and trash. No one may know what the two younger siblings did, but on the way home, Hoa and I were both very happy. Because I think I also did something that contributed to making the environment green and clean.
Last night, it rained heavily, had strong winds, and storm number 7 hit the village. I was sleeping in the house, listening to the wind whistling outside and extremely scared. In the morning, the rain stopped completely. I quickly jumped up and ran to the back garden. A scene of ruin and tragedy immediately met my eyes. The cluster of bright green, pearly roses that I loved the most is now shattered. The banana bush lay crouched down, looking sick and tired. Thousands of mango leaves were scattered all over the garden by the wind last night... Those tragic scenes made my heart ache. Suddenly a light flashed in my head. I quickly ran into the house to get a few tree branches: Prop up the banana bushes, place deep stakes, and support the rose bushes as usual. My mother saw that and immediately said:
– What are you doing? Supporting the rose bushes like that, it is not certain that they will survive! Hearing my mother say that, my grandmother quickly corrected me:
– Just let him do it, who knows!
Indeed, a tiring day is over, the next morning, everything before my eyes seems to have completely changed. I'm extremely happy. Yesterday's wilted rose bush has now begun to turn green again. The banana tree is not completely healthy but still grows normally. The results I did, even though they were very small, left me filled with joy. I feel proud of myself when I have done a good deed. Know how to help parents, protect trees, protect the environment: "Green - clean - beautiful".
Reference article 3
That Saturday morning, I, along with Loan, Hong, and Phuong, invited each other to the park to play because it was clean, beautiful, with flowers, shade trees, and to see the statue of Tran Van Ong that had just been inaugurated. became a month ago. By chance, our group also met three friends, Hoa, Thuy, and Ngoc, who were sitting and talking and eating gifts of cake at the opposite bench. After eating, you throw candy and cake paper haphazardly under the chair and then calmly walk around. Seeing that, I called my three friends: "Hoa, Thuy, Ngoc! Stop a moment, let me say this!” When the three stopped, I came over and gently said: "After you finish eating, you have to wrap it up and put it in the trash, who would throw it away like that!". Hoa's face darkened: "Are you conscious? This is your house, right? We didn't touch you, why are you talking so much?" Hearing Hoa say that, Thuy and Ngoc stopped her: "Thu is right, Hoa! We'll do it right here. Thank you for Thu's comments."
Reference article 4
That morning, everyone in the neighborhood didn't understand why the children were out on the street so early. Everyone held a broom and picket in their hands and gathered at the beginning of the alley. Uncle Hai, the neighborhood leader, passed by and asked: "What are you guys doing standing here?" I quickly answered him: "Last night, we agreed to meet here this morning to clean up the neighborhood!". “Oh, you guys are so good! Uncle has compliments. Remember to be careful not to let an accident happen! On the road into our neighborhood, about 100 meters long, one used a stick to pick up bags of latex, the other held a broom to sweep up the trash pile by pile, put it in the trash cans, and talked loudly while doing so. Just over an hour later, the road was clean. The aunts and uncles passed by and everyone gave a compliment: "The kids are so good!" Everyone looked at each other and smiled happily.
Today, on Sunday, my neighborhood launched the movement "Clean the village roads and alleys". Just early in the morning, each family went to their front gate to clean. My mother and I were assigned by the village chief to clean a section of the road. I swept very carefully, picking up every piece of trash on both sides of the road. Wherever I sweep, I collect the trash and then use a dustpan to dump it into the basket. Soon the road became clean. The village chief went to check again, he stopped in front of my house and praised me for being good and hard working. I'm very happy because I did a good job.
Second semester test of Literature subject for grade 6, Bao Loc Education Department - Lam Dong
Mid-semester exam questions for grade 6 Literature subject 2
Describe the image of your mother or father when you do a good deed
|
Ngữ văn lớp 6: Tả con mèo nhà em
Hướng dẫn
Tả con mèo nhà em lớp 6
Ngữ văn lớp 6: Tả con mèo nhà em được VnDoc sưu tầm và giới thiệu với các bạn để học tập tốt môn Ngữ Văn lớp 6 chuẩn bị cho bài giảng sắp tới đây của mình. Mời các bạn tham khảo
Tả con mèo nhà em lớp 6
I. Mở bài
Từ xưa, động vật nuôi trong gia đình đã trở nên phổ biến, nhiều nhà có cho mình những con vật dễ thương và coi chúng như một thành viên trong gia đình. Trong đó mèo là loài vật gắn bó thân thiết với con người chúng ta. Nhà em có nuôi một chú mèo, nó rất xinh và nghe lời.
II. Thân bài
Chú mèo tam thể dễ thương, trên thân mình là ba màu trắng vàng đen đẹp mắt
Mặt chú rất hiền với cái mũi hồng ươn ướt, đôi mắt màu xanh lam, ria mép,…
Bốn chân với những móng vuốt sắc nhọn để bắt chuột, cái nệm thịt màu hồng giúp chú tiếp đất mà không bị ngã
Bắt chuột rất cừ
Thích nằm vào lòng em ngủ nướng….
III. Kết bài
Chú mèo đã trở thành người bạn hàng ngày cùng em chơi đùa, thiếu chú, không gian ngôi nhà trở nên tẻ nhạt vô cùng. Em rất yêu quý chú mèo nhà em
Bài tham khảo 1
Từ xưa, động vật nuôi trong gia đình đã trở nên phổ biến, nhiều nhà có cho mình những con vật dễ thương và coi chúng như một thành viên trong gia đình. Trong đó mèo là loài vật gắn bó thân thiết với con người chúng ta. Nhà em có nuôi một chú mèo, nó rất xinh và nghe lời.
Chú mèo nhà em khoác trên mình với bộ lông ba màu trắng vàng đen. Đôi tai hình tam giác, mỏng, thính nhạy của chú mèo bình thường thì dựng lên nghe những âm thanh bên ngoài những khi em sờ vào thì lại cụp xuống. Chú có đôi mắt màu xanh lam, tròn như hai hòn bi ve. Cái mũi đỏ hồng lúc nào cũng ươn ướt khịt khịt. Khi mới về nhà em, chú nhỏ xíu kêu meo meo suốt cả một ngày như khóc vì nhớ mẹ vậy. Bốn chân với những móng vuốt sắc để rình con mồi, dưới chân là những nệm thịt màu hồng êm ái để mỗi lần chú leo chèo hay nhảy xuống đất một cách nhẹ nhàng. Chú càng ngày càng lớn, bây giờ đã rất thân quen với gia đình em và em. Em thích nhất bộ lông mềm mượt không bị xù hay bết, mỗi lần được vuốt chúng bàn tay em như được sờ vào tấm nhung vậy. Đuôi chú lúc nào cũng vẩy lên vẩy xuống, cùng dáng đi thư thái quanh chiếc ghê sofa trông thật ra dáng ông hoàng. Mùa đông đến cũng là lúc chú thích cuộn tròn thân hình mũm mĩm, đôi mắt lim dim nằm trong lòng em để ngủ nướng, chiếc ria mép động đậy như những chiếc ăng ten bé xíu vậy. Có lần, đang ăn trong phòng bếp, bỗng có một tiếng động “cạch”, bỗng chú mèo lao mình xuống khỏi đùi em cái phốc, đôi mắt tròn sáng quắc lạ thường, lông dựng lên, những móng vuốt chìa ra vồ mạnh về phía tủ lạnh. Thế là con chuột đã nằm gọn trong móng vuốt của chú cựa quậy cái đuôi nhỏ không sao thoát ra được. Ôi chú thật cừ khi mỗi lần bắt những con chuột chui vào trong phòng bếp. Sau đó chú mèo chén ngon lành và dụi cái đầu nhỏ vào chân em như khoe chiến công hiển hách của mình vậy. Ngày ngày cùng nhau vui đùa chơi với những quả bóng đã gắn kết em và chú lại với nhau, mỗi khi đi học về em đều nghe thấy tiếng “meo” gọi em đến để vuốt ve chú.
Chú mèo đã trở thành người bạn hàng ngày cùng em chơi đùa, thiếu chú, không gian ngôi nhà trở nên tẻ nhạt vô cùng. Em rất yêu quý chú mèo nhà em- một dũng sĩ diệt chuột tài ba.
Bài tham khảo 2
Nhà em nuôi rất nhiều con vật thân thuộc: Chó, gà…. nhưng có lẽ mèo là con vật em yêu quý nhất. Chú mèo có tên là Mi Mi, rất đáng yêu.
Mi Mi là tên em đặt ngay từ ngày đầu tiên mà chú được đưa về nhà. Chú mèo là món quà tặng sinh nhật lần thứ 10 của em của bố. Còn nhớ phút giây phút em vui mừng khi đón Mi Mi từ tay của bố em vào ngày sinh nhật của mình.
Chú mèo thuộc loại tam thể cái nên bộ lông có ba màu: Trắng, đen vàng với màu trắng là màu chủ đạo. Mang trên mình bộ lông ba màu nên Mi Mi trông rất nổi bật và “xinh gái” đặc biệt hơn. Hai con mắt của cô mèo trong như hai hòn bi ve, rất tinh nhanh và nhạy bén mà cùng long lanh như vì sao lấp lánh trên bầu trời. Hai bên ria mép thì dài và con vút. Cái đuôi cong vút lúc nào cũng nghoe nguẩy trông rất tinh nghịch. Dưới mỗi chân là một lớp thịt đệm rất mềm, ẩn dưới lớp thịt hồng hào ấy là bộ móng nanh vuốt rất sắc bén của cô mèo, được coi là thứ vũ khí lợi hại đặc trưng cho loài mèo.
Mi Mi còn có sở thích là sưởi nắng, vào những ngày mặt trời chiếu rọi thì cửa sổ phòng khách luôn là địa điểm lí tưởng để cô mèo có thể thỏa thích tắm nắng và “làm dáng” cho mình. Hơn nữa còn rất thích leo trèo, cây cau sau vườn nhà em là khu vui chơi lí thú thể thỏa mãn sở thích ấy.
Mi Mi dường như giờ đây trở thành một thành viên không thể thiếu trong gia đình em. Em hứa sẽ chăm sóc chu đáo và cẩn thận cho người bạn mèo đáng yêu này của mình.
Đề cương ôn tập học kì 2 lớp 6 môn Toán trường THCS Đoàn Thị Điểm năm học 2017 – 2018
Đề kiểm tra 45 phút học kì 2 lớp 6 môn Công nghệ trường THCS Gia Hòa
|
Literature grade 6: Describe your cat
Instruct
Describe your cat in 6th grade
Grade 6 Literature: Describing my cat is collected and introduced to you by VnDoc to help you study well in Grade 6 Literature to prepare for your upcoming lectures. Please refer
Describe your cat in 6th grade
I. Introduction
Since ancient times, family animals have become popular, many homes have cute animals and consider them as family members. Cats are animals that are closely attached to us humans. My family has a cat, it's very pretty and obedient.
II. Body of the article
Cute calico cat, with three beautiful white, yellow, and black colors on its body
His face is very gentle with a wet pink nose, blue eyes, mustache,...
Four legs with sharp claws to catch mice, a pink flesh cushion helps him land without falling
Very good at catching mice
I like to sleep in your lap...
III. End
The cat has become my friend who plays with me every day. Without him, the house space becomes extremely boring. I love my cat very much
Reference article 1
Since ancient times, family animals have become popular, many homes have cute animals and consider them as family members. Cats are animals that are closely attached to us humans. My family has a cat, it's very pretty and obedient.
My cat wears white, yellow, and black tricolor fur. The triangular, thin, sensitive ears of a normal cat are erect to listen to outside sounds, but when you touch them, they fold back down. He has blue eyes, round like two marbles. Her red nose is always wet and sniffling. When I first came home, the little guy meowed all day long like he was crying because he missed his mother. Four legs with sharp claws to stalk prey, underneath the feet are soft pink flesh cushions so that each time he climbs, paddles or jumps to the ground gently. He is getting older and older, now he is very familiar with my family and me. I like the soft, smooth fur that is not ruffled or matted. Every time I stroke it, my hand feels like touching velvet. His tail always wags up and down, and his leisurely gait around the sofa looks like a prince. Winter comes and it's time for him to curl up with his chubby body and half-closed eyes in my lap to sleep, his mustache moving like tiny antennas. One time, while eating in the kitchen, suddenly there was a "click" sound, suddenly the cat jumped down from my lap with a bang, his round eyes were strangely bright, his fur stood up, his claws stuck out and grabbed him hard. refrigerator side. So the mouse was firmly in his claws, wriggling its small tail and unable to escape. Oh, he's so good at catching mice every time he gets into the kitchen. Then the cat ate it deliciously and rubbed its small head against my leg as if showing off its glorious victory. Playing with balls every day has brought me and him together. Every time I come home from school, I hear a "meow" calling me to come caress him.
The cat has become my friend who plays with me every day. Without him, the house space becomes extremely boring. I love my cat very much - a talented rat killer.
Reference article 2
My family raises many familiar animals: Dogs, chickens... But perhaps cats are the animals I love the most. The cat's name is Mi Mi, very adorable.
Mi Mi is the name I gave him from the first day he was brought home. The cat was a gift from my father for my brother's 10th birthday. I still remember the moment when I was happy when I picked Mi Mi up from my father's hands on my birthday.
The cat is a female calico cat, so its fur has three colors: white, black and yellow, with white being the main color. Wearing three-colored fur, Mi Mi looks very outstanding and especially "pretty". The cat's two eyes were as clear as two marbles, very sharp and sensitive and sparkling like the sparkling stars in the sky. The two sides of the mustache are long and sharp. The curvy tail is always wagging and looks very mischievous. Under each foot is a layer of very soft flesh, hidden under that layer of pink flesh is the cat's very sharp claws and claws, considered a powerful weapon typical of cats.
Mi Mi also has a hobby of sunbathing. On days when the sun shines, the living room window is always the ideal place for the cat to enjoy sunbathing and "posing" for herself. Moreover, I really like climbing, the areca tree behind my garden is an interesting play area to satisfy that hobby.
Mi Mi seems to have now become an indispensable member of her family. I promise to take thoughtful and careful care of this lovely cat friend of mine.
Review outline for semester 2, grade 6, Math at Doan Thi Diem Secondary School, school year 2017 - 2018
45-minute test for semester 2, grade 6, Technology subject at Gia Hoa Secondary School
|
Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng
Bài tham khảo
Năm 40, thời quân Đông Hán bên Tàu ỷ mạnh, đem quân xâm lăng cai trị nước ta. Thái thú Tô Định còn bắt giết Thi Sách, chồng của Trưng Trắc. Vì thù nhà nợ nước, Trưng Trắc và Trưng Nhị khởi nghĩa đánh quân Đông Hán. Từ đó có câu ca dao:
“Nhiễu điều phủ lấy giá gương”
Vậy chúng ta hãy tìm hiểu xem tổ tiên đời trước đã muốn nhắn nhủ điều gì?
Nhiễu điều là một tấm vải quý màu đỏ thẫm, người xưa dùng nó vào những việc trang trọng. Giá gương chỉ một đồ vật được nhân dân rất trân trọng, vì nó là khung của một tấm gương viết tên của ông bà, tổ tiên đặt giữa bàn thờ.
Nhiễu điều, giá gương còn có nghĩa xa xôi hơn, chúng là hai sự vật gần gũi bên nhau được yêu quý như nhau. Nghĩa đen câu này muôn miêu tả tấm nhiễu đỏ phủ lên bài vị tổ tiên trên bàn thờ để che chở cho tấm gương. Từ hình ảnh đó, nhân dân ta còn muốn miêu tả hành động bảo vệ, che chở của tấm nhiễu điều sang quý cho tấm gương mong manh và dễ vỡ, tức nhằm ví hai con người gần gũi bên nhau, che chở cho nhau. Bên cạnh đó cả câu ca dao còn chứa đựng một lời khuyên thắm đượm tình nghĩa của người xưa: Đồng bào cùng một tổ tiên, một giống nòi hãy thương yêu, đùm bọc đoàn kết bên nhau như tấm nhiễu điều phủ lên giá gương trong sáng.
Ông cha ta nói như thế vì so với thế giới, đất nước ta còn nghèo, dân tộc ta còn ít, nếu không đùm bọc nhau thì rất dễ bị ngoại xâm chia rẽ và xâm chiếm. Chính truyền thông Âu Cơ đã phát sinh ra hai tiếng đồng bào. Vì thế, tình thương yêu đoàn kết giữa mọi người trong một đất nước, trong một dân tộc là truyền thống lâu đời của tổ tiên ta. Nhờ đoàn kết mà nước ta đánh đuổi được quân xâm lược. Có rất nhiều sự kiện đã chứng minh cho truyền thông ấy như phá Tông, đuổi Nguyên Mông, bình Ngô. Đến thế kỉ XVIII, Quang Trung và đoàn quân Tây Sơn chống quân Thanh, rồi đến giữa thế kỉ XX nhân dân cả hai miền Nam Bắc đoàn kết chống Pháp và Mĩ thành công.
Sở dĩ cha ông ta có câu này vì trong xã hội vẫn có một số ít người mang thói xấu là chia rẽ, ganh tị, có đầu óc kì thị địa phương, không biết đoàn kết yêu thương nhau. Cũng như vậy, trên thế giới vẫn còn những người phân biệt màu da, chủng tộc. Do đó bài học trên rất cần thiết, vì sức mạnh đoàn kết sẽ giúp cho dân tộc ta vượt qua dịch hoạ, thiên tai. Bằng chứng là khi đồng bằng sông Cửu Long bị lũ lụt, nhân dân cả nước đã quyên góp thực phẩm, quần áo, tiền bạc, để giúp họ thoát khỏi cảnh màn trời chiếu đất. Đồng bào vùng lũ lụt đã vượt qua thiên tai nhờ tinh thần lá lành đùm lá rách của nhân dân cả nước. Khi biên cương bị xâm lược, sự đoàn kết chống giặc sẽ là sức mạnh đuổi địch ra khỏi đất nước. Ngoài ra sự đoàn kết, thương, yêu nhau của nhân dân trong nước còn tạo thành sức mạnh tinh thần vô cùng quý báu, giúp toàn dân sống trong hoà bình, vui tươi.
Thấy ai đói rách thì thương
Đói thường cho mặc, đói thường cho ăn.
(Gia Huấn ca)
Có cái tình “thương người như thể thương thân” ấy thì cuộc sống xã hội mới tránh được những mối xung đột giai cấp nguy hại.
Tín đồ các tôn giáo thì người ở tôn giáo này không này không nên chỉ trích người ở tôn giáo khác, không nên gây tinh thần “đạo này ghét đạo kia” mà phải thực hiện sự đoàn kết tôn giáo để cho nước nhà thêm hùng cường thịnh vượng.
Câu này không những thích hợp với người xưa mà ngày nay hãy còn thích hợp. Trong mọi trường hợp, cần phải có sự đoàn kết giữa các tầng lớp nhân dân thì nước nhà mới có thể văn minh tiến bộ. Ngược lại, sẽ có sự xung đột giai cấp, đảng phái, chống đối lẫn nhau làm cho dân tộc bị chia rẽ, suy yếu. Bởi thế cụ Phan Bội Châu đã nói:
Nước nhà thịnh suy, bởi hai điều ấy.
(Hợp quần)
Xét chung, chúng ta thấy câu ca dao lịch sử trên đây thật đúng, cụ Phan Bội Châu cũng đã nhắc nhở mọi người:
Xưa nay nhà lớn chầu nhiều gạch
Đoàn kết xin từ thuở móng non
(Hòn gạch)
Nghĩa là muốn xây được ngôi nhà lớn thì phải lo xây nền đắp móng. Muốn thực hiện sự đoàn kết quốc gia thì trước hết phải thực hiện sự đoàn kết trong gia đình và học đường. Trong gia đình, anh em phải thương yêu đoàn kết lẫn nhau, trong xã hội thực hiện sự đoàn kết toàn dân để bảo vệ quốc gia sau này.
|
Noise covers the mirror. People in a country must love each other
Reference article
In the year 40, the Eastern Han army in China relied strongly and invaded our country. Governor To Dinh also arrested and killed Thi Sach, Trung Trac's husband. Out of hatred for the country's debt, Trung Trac and Trung Nhi rose up to fight the Eastern Han army. From there comes the folk song:
"Government interference that takes the mirror"
So let's find out what our previous ancestors wanted to say?
Nhieu Giay is a precious dark red cloth, the ancients used it for solemn events. The mirror price refers to an object that is highly appreciated by the people, because it is the frame of a mirror with the names of grandparents and ancestors written on it placed in the middle of the altar.
The noise and the mirror also have a more distant meaning, they are two things that are close together and loved equally. Literally, this sentence describes the red veil covering the ancestral tablets on the altar to protect the mirror. From that image, our people also want to describe the protective and protective action of the precious mirror for the fragile and fragile mirror, that is, to compare two people being close to each other and protecting each other. Besides, the folk song also contains a piece of advice filled with the gratitude of the ancients: People of the same ancestor, one race, should love, protect, and unite together like a red blanket covering a mirror. bright.
Our ancestors said that because compared to the world, our country is still poor, our people are small, and if we do not support each other, we will easily be divided and invaded by foreign invaders. It was Au Co media that gave birth to two compatriots. Therefore, love and solidarity between people in a country and a people is a long-standing tradition of our ancestors. Thanks to solidarity, our country was able to expel the invaders. There are many events that have proven that tradition such as destroying the Tong Dynasty, expelling the Mongols, and appeasing the Ngo. In the 18th century, Quang Trung and the Tay Son army fought against the Qing army, and then in the mid-twentieth century, the people of both North and South united successfully against the French and Americans.
The reason our ancestors had this saying is because in society there are still a few people with bad habits of division, jealousy, local discrimination, and not knowing how to unite and love each other. Likewise, in the world there are still people who discriminate against skin color and race. Therefore, the above lesson is very necessary, because the strength of solidarity will help our nation overcome epidemics and natural disasters. The proof is that when the Mekong Delta was flooded, people across the country donated food, clothes, and money to help them escape from the darkness. People in flooded areas have overcome natural disasters thanks to the spirit of healthy leaves protecting torn leaves of the people of the whole country. When the border is invaded, solidarity against the enemy will be the strength to drive the enemy out of the country. In addition, the solidarity, love, and love of the people in the country also create extremely valuable spiritual strength, helping all people live in peace and joy.
If you see someone hungry, feel sorry for them
When you are hungry, you are often given clothes, when you are hungry, you are often given food.
(Gia Huan ca)
Only by having that love of "loving others as if loving yourself" can social life avoid dangerous class conflicts.
Believers of all religions should not criticize people of other religions, should not create the spirit of "this religion hates that religion", but must practice religious solidarity to make the country more powerful. strong and prosperous.
This saying is not only appropriate for ancient people but is still appropriate today. In all cases, there must be solidarity among people of all classes so that the country can be civilized and progressive. On the contrary, there will be conflicts between classes, parties, and mutual opposition, causing the nation to be divided and weakened. That's why Mr. Phan Boi Chau said:
The country prospers and declines because of these two things.
(Ensemble)
Overall, we see that the above historical folk song is true, Mr. Phan Boi Chau also reminded everyone:
In the past, large houses were flanked by many bricks
Solidarity asked from childhood
(Brick)
This means that if you want to build a big house, you have to worry about building a foundation. If you want to achieve national unity, you must first achieve solidarity in family and school. In the family, brothers must love and unite each other. In society, we must unite all people to protect the nation in the future.
|
Nhiễu điều phủ lấy giá gương. Người trong một nước phải thương nhau cùng. Suy nghĩ về tinh thần đoàn kết, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau của dân tộc ta.
Hướng dẫn
Suy nghĩ về tinh thần đoàn kết, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau của dân tộc ta qua ý nghĩa bài ca dao “Nhiễu điều phủ lấy giá gương”
Mở bài:
Lịch sử dân tộc ta là lịch sử dựng nước và giữ nước. Từ khi lập nước đến nay, nhân dân ta đã liên tục trải qua những cuộc kháng chiến chống ngoại xâm để bảo vệ đất nước. Lịch sử dân tộc ta được dệt nên từ xương máu của biết bao con người. Trong suốt chiều dài lịch sử ấy, con người Việt nam luôn biết đoàn kết, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, nhắc nhở nhau phải giữ lấy quê hương đất nước. Tinh thần cao quý ấy được gửi gắm qua câu ca dao:
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.
Thân bài:
Ý nghĩa của “nhiễu điều”, “giá gương”
Từ xưa, muốn nhắn nhử hay đúc kết một bài học nào đó, cha ông ta thường mượn những hình ảnh giàu sức biểu cảm để chuyển tải điều muốn nói. Đó là một lối ứng xử tinh tế, lịch sự, hết sức đẹp đẽ. Bởi thế mà, các bài học, lời nhắn nhủ vừa mềm mại, dễ hiểu vừa dễ đi vào lòng người như nước thấm vào mặt đất.
Theo nghĩa đen, “nhiễu điều” là tấm vải đỏ, “giá gương” là linh vị tổ tiên. Tấm vải đỏ phủ lên linh vị tổ tiên biểu thị ý nghĩa thành kính, thiêng liêng nhắc nhở con người sống phải nhớ về nguồn cội, tri ân công đức tổ tiên của mình.
Tại sao sống phải biết yêu thương, đùm bọc và đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau?
Bởi mọi người dân Việt Nam đều có chung một nguồn gốc là con Lạc cháu Hồng. Người dân Việt Nam cùng chung tiếng nói, có chung lịch sử và truyền thống văn hóa, chung một vận mệnh. Chính những điều chung ấy là sợi chỉ đỏ kết nối muôn vạn trái tim trong một tình yeu thương chung nhất. Đó là yêu giống nòi, yêu quê hương, đất nước và nguyện suốt đời gìn giữ lấy.
Từ xa xưa, trước sức mạnh của thiên nhiên, con người phải biết đoàn kết lại, chung sức chung lòng đấu tranh và khuất phục thiên nhiên khắc nghiệt, xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Con người cũng biết yêu thương, gắn bó, giúp đỡ lẫn nhau để cùng vượt qua khó khăn, hoạn nạn. Lịch sử đã chứng mnih, một khi con người không đoàn kết, không đồng tâm nhất trí, việc ai nấy làm, thân ai nấy lo dễ bị cuộc sống phủ nhận, thiên nhiên gây họa, kẻ thù tiêu diệt.
Yêu thương, đùm bọc lẫn nhau là cơ sở của tình yêu dân tộc, tình yêu đất nước, là tiền đề tạo nên sức mạnh dân tộc, sẵn sàng chống lại mọi âm mưu xâm lược của kẻ thù. Đất nước chúng ta có thể đứng vững trong mấy nghìn năm qua trước tham vọng của kẻ thù là bởi nhân dân ta biết đoàn kết lại, biết yêu thương lẫn nhau, biết kiên trì đấu tranh, bền bỉ kháng chiến, không tiếc máu xương để bảo vệ mảnh đất thân yêu. Tinh thần ấy đã trở thành truyền thống, ý chí của dân tộc mãi mãi không bao giờ mờ phai.
Chúng ta cần yêu thương, đùm bọc, tương thân tương ái như thế nào?
Trước hết, là ra sức học tập và lao động làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh và tiến bộ. Khi dân đã giàu, nước đã mạnh thì kẻ thù không còn dám xâm phạm, cuộc sóng mới yên ổn, nền hòa bình đất nước mới vững bền.
Tiếp đó là xây dựng lối sống tình nghĩa, giàu lòng yêu thương con người, tôn trọng con người, sống gắn bó, thiết tha. Người giàu giúp đỡ người nghèo, kẻ mạnh tương trợ kẻ yếu. trước khó khăn hoạn nạn nên mở lòng giúp đỡ. trong sung sướng nên đề cao tình nghĩa và đạo đức. Khi kẻ thù có âm mưu xâm lược phải một lòng kiên quyết chống lại, không ngại hi sinh, mất mát.
Kết bài:
Nhiễu điều phủ lấy giá gương là lời động viên, cổ vũ và khẳng định mạnh mẽ sức mạnh tự cường dân tộc và trách nhiệm của mỗi cá nhân trong nhiệm vụ xây dựng tình đoàn kết trong toàn dân. Lời răn dạy ấy lại càng có ý nghĩa hơn khi nước ta đứng trong muôn vàn khó khăn khi hội nhập với nền kinh tế thế giới và các hành động lấn chiếm, khiêu khích của nước ngoài. Càng ngẫm nghĩ, chúng ta càng trân trọng nỗi lòng và trí tuệ của người xưa, dẫu có là cát bụi cũng vẫn một lòng lo cho vận mệnh của đất nước.
|
Government interference that takes the mirror. People in a country to trade together. Thinking about the spirit of solidarity, love, and mutual support of our nation.
Instruct
Thinking about the spirit of solidarity, love, and mutual support of our nation through the meaning of the folk song "Noise covers the mirror"
Opening:
Our nation's history is the history of building and defending the country. Since the founding of the country until now, our people have continuously gone through resistance wars against foreign invaders to protect the country. Our nation's history is woven from the blood and bones of countless people. Throughout that long history, Vietnamese people have always known how to unite, love, protect each other, and remind each other to protect their homeland. That noble spirit is conveyed through the folk song:
Government interference that takes the mirror
People in a country to trade together.
Body of the article:
Meaning of "noise", "mirror price"
Since ancient times, when wanting to send a message or summarize a certain lesson, our ancestors often borrowed expressive images to convey what they wanted to say. It is a delicate, polite, and extremely beautiful way of behaving. Therefore, the lessons and messages are soft, easy to understand, and easy to penetrate people's hearts like water seeping into the ground.
Literally, "noise" is a red cloth, "mirror shelf" is an ancestral spirit. The red cloth covering the ancestral spirit represents a respectful and sacred meaning, reminding living people to remember their roots and be grateful for their ancestors' merits.
Why do we have to love, care, unite, and help each other to live?
Because all Vietnamese people have the same origin: Lac children and Hong children. The Vietnamese people have the same voice, the same history and cultural traditions, and the same destiny. These common things are the red thread connecting thousands of hearts in the most common love. That is loving the race, loving the homeland, the country and vowing to preserve it all your life.
Since ancient times, faced with the power of nature, people have had to unite, join forces to fight and subdue harsh nature, and build a prosperous and happy life. People also know how to love, stick together, and help each other to overcome difficulties and tribulations. History has proven that when people are not united and of the same mind, each person's work and personal care can easily be denied by life, nature causes disaster, and enemies destroy it.
Loving and supporting each other is the basis of national love, love of country, and is the premise for creating national strength, ready to resist all enemy invasion plots. Our country has been able to stand firm for thousands of years in the face of the enemy's ambitions because our people know how to unite, love each other, persevere in the struggle, persevere in the resistance, without sparing blood and bones. to protect our beloved land. That spirit has become a tradition, the will of the nation will never fade away.
How do we need to love, support, and support each other?
First of all, try your best to study and work to make the people rich, the country strong, and the society fair, democratic, civilized and progressive. When the people are rich and the country is strong, the enemy no longer dares to invade, the new wave will be peaceful, and the country's peace will be sustainable.
Next is to build a lifestyle of gratitude, rich in love for people, respect for people, living closely and passionately. The rich help the poor, the strong support the weak. In the face of difficulties, we should open our hearts to help. In happiness, we should promote gratitude and morality. When the enemy plots to invade, we must resolutely resist, not afraid of sacrifice or loss.
End:
The noise covering the mirror shelf is a word of encouragement, encouragement and strong affirmation of the strength of national self-reliance and the responsibility of each individual in the task of building solidarity among the entire people. That teaching is even more meaningful when our country faces countless difficulties when integrating with the world economy and foreign encroachments and provocations. The more we reflect, the more we appreciate the hearts and wisdom of the ancients, who, even in dust, still cared for the fate of the country.
|
Nhà thơ Tế Hanh đã gửi gắm nỗi niềm của mình hết sức sâu đậm vào bài thơ Quê hương. Qua bài thơ, em hãy chứng minh
Hướng dẫn
Tưởng nhớ quê hương trong xa cách trở thành dòng cảm xúc dạt dào, lấp lánh suốt đời cho Tế Hanh. Cái làng chài nghèo ở một cù lao trên sống Trà Bồng nước bao vây cách biển một ngày sông đã nuôi dưỡng tâm hồn thơ Tế Hanh, đã trở thành một điểm hướng về để ông viết nên những vần thơ thiết tha, lai láng. Trong dòng cảm xúc ấy, quê hương là thành công khởi đầu rực rỡ.
Có lẽ nhà thơ đã viết Quê hương bằng cả tấm lòng mến yêu thiên nhiên thơ mộng và hùng tráng, mến yêu con người lao động tràn trề sức lực, bằng những kỉ niệm nồng nàn nhất của mình. Khi trời trong gió nhẹ, sớm mai hồng; dân trai tráng trong làng bơi thuyền đi đánh cá, hình ảnh mái chèo phăng phăng cánh buồm no gió:
Chiếc thuyền nhẹ băng như con tuấn mã.
Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang.
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng.
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió.
Giữa trời nước bao la nổi bật hình ảnh con thuyền hiên ngang hăng hái, đầy sinh lực dưới bàn tay điều khiển thành thạo của dân trai tráng đang nhẹ lướt trên sóng qua hình ảnh so sánh như con tuấn mã. Bằng các từ ngữ sinh động, nhà thơ đã khắc họa tư thế kiêu hãnh chinh phục sông dài, biển rộng của người làng chài. Lời thơ như băng băng về phía trước, như rướn lên cao bao la cùng với con thuyền, với cánh buồm! Tế Hanh đã cảm nhận cuộc sống lao độngcủa làng quê bằng cả tâm hồn thiết tha gắn bó nên mới liên tưởng: Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng. Bao nhiêu trìu mến thiêng liêng, bao nhiêu hi vọng mưu sinh của người lao động được gửi gắm ở đấy. Cả cái cảnh ồn ào đáng yêu khi chào đón thành quả lao động cũng được miêu tả thật tươi vui:
Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ.
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.
Nhờ ơn trời biển lặng, cá đầy ghe.
Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.
Ớ đoạn trước, khi tả cảnh ra đi mạnh mẽ vượt trường giang của đoàn thuyền, lời thơ băng băng, phơi phới. Đến đoạn này, âm điệu thơ thư thái và dần lắng lại theo niềm vui của dân làng, theo những chiếc thuyền trở về nằm im trên bến. Chính từ đây, xuất hiện những câu thơ hay nhất, tinh tế nhất của quê hương:
Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng.
Cả thân hình nồng thở vị xa xăm.
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm.
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
Chỉ ai là người con của vạn chài mới viết được những câu thơ như thế. Tế Hanh như khắc tạo bức tượng đài người dân chài giữa đất trời lồng lộng gió với hình khối, màu sắc và cả hương vị không thể lẫn. Bức tượng đài nồng thở vị xa xăm – vị muôi mặn mà của biển khơi, của những chân trời tít tắp mà họ thường chinh, phục. Chất muối mặn mòi ấy ngấm vào thân hình người dân chài quê hương, thấm dần trong thớ vỏ chiếc thuyền hay đã ngấm sâu vào làn da thớ thịt, vào tâm hồn Tế Hanh để thành niềm cảm xúc bâng khuâng, kì diệu. Một tâm hồn như thế khi nhớ nhung tất chẳng thể nhàn nhạt, bình thường. Những hình ảnh của quê hương đã thành kỉ niệm ám ảnh, vẫy gọi: Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá – câu thơ cuối cùng cho ta rõ thêm tâm hồn thiết tha, thành thực của Tế Hanh.
Quê hương của Tế Hanh đã cất lên một tiếng ca trong trẻo, nồng nàn về cái làng vạn chài từng ôm ấp, ru vỗ tuổi thơ mình. Bài thơ đã góp phần bồi đắp cho mỗi người đọc chúng ta tình yêu quê hương thắm thiết.
Luyện Tập
Đề 1. Em hãy nhận xét về tình cảm của Tế Hanh trong bài thơ Quê hương.
Đề 2. Phân tích bài thơ Quê hương của Tế Hanh.
Đề 3. Tình yêu quê hương, đất nước của Tế Hanh được thể hiện như thế nào trong bài thơ Quê hương?
Đề 4: Tìm hiểu tâm hồn Tế Hanh qua bài thơ Quê hương của ông.
Đề 5: Nêu cảm nghĩ về bài thơ Quê hương của nhà thơ Tế Hanh.
Nguồn:
|
Poet Te Hanh expressed his deepest feelings in the poem "Homeland". Through the poem, let me prove it
Instruct
Remembering his homeland while far away became a lifelong, sparkling stream of emotions for Te Hanh. The poor fishing village on an island on the Tra Bong River, surrounded by water a day from the sea, nurtured Te Hanh's poetic soul and became a turning point for him to write passionate, poetic poems. In that flow of emotions, the homeland is a brilliant initial success.
Perhaps the poet wrote Homeland with all his love for the poetic and majestic nature, with his love for the energetic working people, with his most passionate memories. When the weather is clear and the wind is light, the morning is rosy; The young men in the village row boats to go fishing, the image of oars flapping sails full of wind:
The boat was as light as a handsome horse.
Phang oars, strong beyond the stretch.
The sail is wide and big like a piece of the village's soul.
Stretching its vast white body to gather the wind.
In the midst of the vast sky and water, the image of a boat standing tall and energetic, full of energy under the skilled hands of the young men, gliding lightly on the waves, is compared to a handsome horse. With vivid words, the poet portrayed the proud posture of conquering long rivers and wide seas of the fishing village people. The words of the poem seem to be moving forward, as if rising to immense heights along with the boat, with the sail! Te Hanh felt the working life of the village with a passionately attached soul, so he thought: The sail is wide and big like a piece of the village's soul. So much sacred affection, so much hope for the workers' livelihood is entrusted there. Even the lovely noisy scene when welcoming the fruits of labor is described cheerfully:
The next day there was noise on the landing.
All over the village, people were busy welcoming the boat back.
Thanks to heaven, the sea is calm and the boat is full of fish.
The fish are fresh and delicious with silvery white bodies.
In the previous paragraph, when describing the scene of the fleet's strong departure across the river, the poem's words are icy and fluttering. At this point, the poetic tone relaxes and gradually calms down along with the joy of the villagers, following the boats returning to lie still on the wharf. It is from here that the best and most delicate verses of the homeland appear:
The fishermen have tanned skin.
The whole body smelled of the distance.
The boat fell silent and returned to rest.
Listen to salts penetrating the skin.
Only someone who is a son of a fisherman can write verses like that. Te Hanh is like carving a statue of fishermen in the midst of windy heaven and earth with unmistakable shapes, colors and flavors. The monument smells of the distance - the salty taste of the sea, of the distant horizons that they often conquered. That salty salt seeped into the body of the hometown fishermen, gradually seeped into the boat's hull, or penetrated deep into Te Hanh's skin and soul to become a wistful, magical feeling. A soul like that, when missing, cannot be leisurely or normal. The images of the homeland have become haunting, beckoning memories: I miss the salty smell so much - the last verse shows us Te Hanh's passionate, sincere soul.
Te Hanh's hometown sang a clear, passionate song about the fishing village that once embraced and lulled his childhood. The poem has contributed to fostering in each of us readers a deep love for our homeland.
Practice
Topic 1. Please comment on Te Hanh's feelings in the poem Homeland.
Topic 2. Analyze the poem Homeland by Te Hanh.
Topic 3. How is Te Hanh's love for his homeland and country expressed in the poem Homeland?
Topic 4: Understanding Te Hanh's soul through his poem "Homeland".
Topic 5: Express your thoughts about the poem Homeland by poet Te Hanh.
Source:
|
Nhà văn Nguyễn Bá Học có nói: Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông. Em hãy giải thích và chứng minh câu nói trên
Hướng dẫn
Nhà văn Nguyễn Bá Học có nói: Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông. Em hãy giải thích và chứng minh câu nói trên
Bài làm
Để mỗi cá nhân tự hoàn thiện mình hơn, rèn luyện được tính tự lập, và ý chí thép để đối mặt với mọi khó khăn. Còn những ai chưa bao giờ đối mặt với khó khăn thì phải tự mình rèn luyện cho mình có một ý thức vươn lên và vượt qua thử thách. mỗi người phải có nghị lực sống để vượt qua tất cả, “nghị lực sống sẽ mở ra cho chúng ta những con đường đi đến thành công!”. Được sinh ra trên đời là một diễm phúc đối với mỗi con người. Thế nhưng để tồn tại và sống cho đúng nghĩa, con người luôn phấn đấu để thật sự “thành người” là cả một quá trình đấu tranh. Đế nói về một quan niệm sống cần phải có nghị lực, ý chí, Nguyễn Bá Học có một đúc kết thật hay: “Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông”.
Cuộc sống ngày một phát triển với nhiều điều mới mẻ, thôi thúc ta tìm kiếm và vươn tới tầm cao của sự hiểu biết,nhưng điều đó không phải dễ dàng vì để đạt được những ước mơ và khát vọng đó, con người phải vượt qua nhiều thử thách, gian nan. Lời khuyên nêu lên hai hình ảnh trở ngại trên một con đường, đó là “núi sông” và “lòng người ngại núi e sông”. Trước hết, con đường là hình tượng cụ thể hóa mục đích của con người. Để đạt được mục đích ấy, nhiều khi ta phải vượt qua núi cao, sông sâu. Nếu quyết tâm, ta vẫn phải ta vẫn phải tới đích an toàn. Suy rộng ra, đường đi là hình ảnh ẩn dụ với mọi ước mơ mà con người muốn đạt đến. sông núi ở đây,chỉ những trở ngại to lớn hoàn cảnh khách quan, lòng người ở đay chỉ ý chí của con người. Như vậy, ý trọng tâm của câu nói là: sức mạnh của ý chí con người có thể vượt qua mọi khó khăn thử thách dù khó khăn đó to lớn đến chừng nào.
Câu nói đã mở ra cho ta suy nghĩ về nghị lực sống. Nếu ta xem cuộc đời này là một con đường dài thì những khó khăn thử thách sẽ là những ngọn núi cao, những con sông dài bắt buộc chúng ta phải vượt qua. Nhưng dù cho sông có dài núi có cao thì khi con người có ý chí, nghị lực sống thì chắc chắn sẽ vượt qua được. Ta có thể hiểu nghị lực sống là những cố gắng quyết tâm vượt qua những thử thách trước mắt. Trái lại, khi chúng ta làm một công việc tuy là không khó khăn nhưng với bản chất lo sợ thất bại thì công việc đó sẽ không đi đến thành công.
Là người dân Việt Nam, ai cũng biết đất nước mình trải dài mấy ngàn cây số, lại nhiều núi lắm sông nên việc đi lại không dễ dàng. Núi cao, sông sâu luôn luôn là những trở ngại ngăn bước con người. Chẳng thế mà cha ông ta đã từng ao ước sông rộng một gang, đã từng than núi cao chi lắm núi ơi… Núi, sông là hình ảnh tượng trưng cho những thách thức, khó khăn trong cuộc đời. Vì thế, câu nói của Nguyễn Bá Học có nhiều ý nghĩa. Ông đã dặn dò lớp trẻ rằng trên con đường ta đi nhiều khi phải vượt qua núi cao, sông sâu, nghĩa là sẽ gặp nhiều khó khăn, gian khổ, nhưng nếu quyết tâm thì vẫn tới đích
Ý chí không chỉ giúp ta chiến thắng thiên nhiên mà còn giúp dân tộc ta chiến thắng kẻ thù xâm lược. Vì thế, sức mạnh của ý chí là sức mạnh giúp ta vượt qua mọi cam go thử thách để đi đến thành công. Ước mơ ngày càng cao đẹp, thì khó khăn càng nhiều mà khó khăn càng nhiều thì đòi hỏi ý chí càng cao. Có vượt qua hết gian lao thử thách thì ta mới thấy được gái trị của sự thành công.
|
Writer Nguyen Ba Hoc said: The road is difficult, not difficult because it separates the river from the mountains, but difficult because people are afraid of the mountains and afraid of the river. Please explain and prove the above statement
Instruct
Writer Nguyen Ba Hoc said: The road is difficult, not difficult because it separates the river from the mountains, but difficult because people are afraid of the mountains and afraid of the river. Please explain and prove the above statement
Assignment
For each individual to improve themselves, practice independence, and steel will to face all difficulties. Those who have never faced difficulties must train themselves to have a sense of rising and overcoming challenges. Each person must have the will to live to overcome everything, "the will to live will open up paths to success for us!". Being born into this world is a blessing for every human being. However, to survive and live properly, people always strive to truly "become human" which is a process of struggle. Speaking about a concept of life that requires strength and will, Nguyen Ba Hoc has a good conclusion: "The path is not difficult because it separates the river from the mountains, but it is difficult because people are afraid of the mountains and afraid of the river."
Life is increasingly developing with many new things, urging us to seek and reach heights of understanding, but that is not easy because to achieve those dreams and aspirations, people must overcome through many challenges and hardships. The advice raises two images of obstacles on a path, which are "mountains and rivers" and "people's hearts are afraid of mountains and rivers". First of all, the road is an image that concretizes human purpose. To achieve that goal, we often have to overcome high mountains and deep rivers. If we are determined, we still have to reach our destination safely. Broadly speaking, the road is a metaphor for every dream that people want to achieve. The mountains and rivers here refer to great obstacles and objective circumstances. The human heart here refers to the will of the person. Thus, the central idea of the saying is: the power of human will can overcome all difficulties and challenges, no matter how great those difficulties are.
The saying opens up our thoughts about the will to live. If we view this life as a long road, then the difficulties and challenges will be high mountains and long rivers that we must overcome. But no matter how long the river is or how high the mountain is, when people have the will and the will to live, they will definitely be able to overcome it. We can understand the will to live as determined efforts to overcome immediate challenges. On the contrary, when we do a job that is not difficult but with a natural fear of failure, that job will not lead to success.
As Vietnamese people, everyone knows that our country stretches thousands of kilometers, has many mountains and rivers, so traveling is not easy. High mountains and deep rivers are always obstacles that stop people. That's why our ancestors once wished for rivers to be one gang wide, and complained about how high the mountains are... Mountains and rivers are symbolic images of challenges and difficulties in life. Therefore, Nguyen Ba Hoc's statement has many meanings. He advised the young people that on the road we often have to cross high mountains and deep rivers, which means we will encounter many difficulties and hardships, but if we are determined, we will still reach our destination.
The will not only helps us overcome nature but also helps our people defeat invading enemies. Therefore, the power of will is the power that helps us overcome all hardships and challenges to achieve success. The more beautiful the dream, the greater the difficulties, and the greater the difficulties, the higher the will required. Only by overcoming all hardships and challenges can we see the value of success.
|
Nhà văn Vũ Trọng Phụng và tiểu thuyết Số đỏ
Hướng dẫn
Cuộc đời của Vũ Trọng Phụng
Vũ Trọng Phụng ( 1912 – 1939) tại Hà Nội, trong một gia đình nghèo. Ông quê ở làng Hào, huyện Mĩ Hào, tỉnh Hưng Yên. Vũ Trọng Phụng mồ côi cha rất sớm, người bố mất khi Vũ Trọng Phụng mới 7 tháng tuổi; người mẹ làm nghề khâu vá thuê, tần tảo nuôi con ăn học, 15 tuổi, Vũ Trọng Phụng đỗ bằng Tiểu học: nhưng vì nghèo túng nên phải thôi học để đi làm kiếm sống. Ông đã từng làm thư kí bán hàng rồi đánh máy chữ ở nhà in. Nhưng ở cả hai nơi, ông đều sớm bị sa thải. Từ đó, Vũ Trọng Phụng chuyển hẳn sang nghề viết văn, làm báo và sống bấp bênh, vật chất bằng nghề bạc bẽo đó.
Ngày 13/10/1939, Vũ Trọng Phụng qua đời vì bệnh lao trong cảnh nghèo túng, để lại người vợ trẻ và đứa con nhỏ chưa đầy 1 tuổi.
Vũ Trọng Phụng tiếp xúc với hai loại người chủ yếu:
+ Giàu có nhưng độc ác, bất nhân, vô đạo đức
+ Dân nghèo, nhưng là tầng lớp dưới đáy xã hội: lưu manh, ma cô, gái điếm,…
Vũ Trọng Phụng viết sớm, viết nhiều và nhanh chóng nổi tiếng. Ông viết đủ các thể loại: bao gầm cả truyện ngắn, phóng sự, tiểu thuyết, kịch nói, phê bình văn học, bình luận thời sự chính trị, dịch thuyết,… Nhưng ông đặc biệt thành công hơn ở hai thể loại: phóng sự và tiểu thuyết. Ông được báo chí đương thời gọi là ông vua phóng sự Bắc Kì.
Tư tưởng sáng tác của Vũ Trọng Phụng nhiều mâu thuẫn phức tạp. Khi ông còn sống, cũng như sau này, có không ít ý kiến đánh giá khác nhau về ông. Song có thể nói, điểm nổi bật nhất trong sáng tác của Vũ Trọng Phụng là tiếng nói căm hờn mảnh liệt cái xã hội thực dân phong kiến tư sản hết sức bất công, tàn bạo, thối nát. Cái xã hội mà ông gọi là “khốn nạn”, “chó đểu” và ông khát khao thay đổi nó từng ngày, từng giờ. Vũ Trọng Phụng cũng viết về cuộc sống của những người dân nghèo ở thành thị.
Tuy nhiên, do hoàn cảnh sống và điều kiện tiếp xúc, Vũ Trọng Phụng chưa hiểu biết nhiều về cuộc sống người lao động. Vì vậy, ông thường hoài nghi, bi quan về con người và có nhiều sáng tác chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa tự nhiên.
Thủ pháp nghê thuật trào phúng được sử dụng chủ yếu để phê phán, lật mặt trái xấu xa của chế độ xã hội thực dân phong kiến và sự ác độc, bất nhân, vô đạo đức của tầng lớp người giàu có của những kẻ trưởng giả cơ hội, học đòi.
Sự nghiệp văn học:
Vũ Trọng Phụng mất mới 27 tuổi. Trong đời văn ngắn ngủi, chưa đầy 10 năm cầm bút, ông đã để lại khoảng 20 tác phẩm với đủ mọi thể loại. Những tác phẩm chính của ông.
* Tiểu thuyết: Dứt tình (1934)
Số đỏ ( 1936)
Làm đĩ ( 1936)
Vỡ đê ( 1936)
Giông tố (1936)
Lấy nhau vì tình (1937)
Trúng số độc đắc (1938)
* Kịch nói: Không một tiếng vang (1931)
|
Writer Vu Trong Phung and his novel Red Number
Instruct
The life of Vu Trong Phung
Vu Trong Phung (1912 - 1939) in Hanoi, in a poor family. He is from Hao village, My Hao district, Hung Yen province. Vu Trong Phung lost his father very early, his father died when Vu Trong Phung was only 7 months old; The mother worked as a seamstress and worked hard to raise her children. At the age of 15, Vu Trong Phung passed his primary school diploma, but because of poverty, he had to drop out of school to work to make a living. He worked as a sales clerk and then as a typewriter at a printing house. But in both places, he was soon fired. From then on, Vu Trong Phung completely switched to writing and journalism and lived precariously and materially with that thankless profession.
On October 13, 1939, Vu Trong Phung died of tuberculosis in poverty, leaving behind a young wife and a child less than 1 year old.
Vu Trong Phung comes into contact with two main types of people:
+ Rich but cruel, inhumane, immoral
+ Poor people, but the bottom class of society: hooligans, pimps, prostitutes,...
Vu Trong Phung wrote early, wrote a lot and quickly became famous. He writes in all genres: including short stories, reports, novels, plays, literary criticism, political commentary, translation, etc. But he is especially successful in two genres: reportage and novels. He was called by the contemporary press the king of Northern reportage.
Vu Trong Phung's creative ideology has many complex contradictions. When he was alive, as well as later, there were many different opinions about him. However, it can be said that the most prominent point in Vu Trong Phung's work is his voice of fierce hatred for the extremely unjust, brutal, and corrupt feudal-colonial society. The society he called "wretched" and "bastard" and he aspired to change it every day, every hour. Vu Trong Phung also wrote about the lives of poor people in urban areas.
However, due to his living situation and exposure conditions, Vu Trong Phung does not understand much about the lives of workers. Therefore, he is often skeptical and pessimistic about humans and has many works influenced by naturalism.
Satire art techniques are used mainly to criticize and expose the evil side of the feudal colonial social regime and the cruelty, inhumanity, and immorality of the wealthy class of the leaders. fake an opportunity, learn by asking.
Literary career:
Vu Trong Phung died at the age of 27. In his short literary life, less than 10 years as a writer, he left behind about 20 works of all genres. His main works.
* Novel: End of love (1934)
Red Number (1936)
Whore (1936)
Dike breach (1936)
The Storm (1936)
Married for Love (1937)
Win the lottery (1938)
* Drama: Without an Echo (1931)
|
Nhân dân ta có câu tục ngữ: Có công mài sắt có ngày nên kim. Em hãy chứng minh câu tục ngữ trên.
Hướng dẫn
Trong lao động, người ta cần nhắc tới đầu tiên chính là nhà bác học Lương Định Của. Mặc dù là nhà bác học, nhưng để lai tạo thành cônggiống lúa mới có năng suất cao, có khả năng chống được sâu rầy, ông làm việc vất vả cực nhọc không khác gì người nông dân đầu tắt mặt tối.
Trong đời sống hằng ngày của chúng ta, việc lao động, học tập và nghiên cứu thường gặp nhiều trở ngại, khó khăn. Trong đó trở ngại khó khăn lớn nhất, theo ý kiến của nhiều người ấy là sự thiếu kiên trì, nhẫn nại trong công việc.
Để động viên tất cả mọi người vượt khó, vươn lên đạt thành tựu, nhân dân ta từ xưa đã khích lệ nhau bằng lời tục ngữ quen thuộc: “Có công mài sắc có ngày nên kim”.
Điều này trong thực tế, với nhiều tấm gương lao động, học tập và nghiên cứu đã thành đạt cho phép chúng ta khẳng định câu tục ngữ trên là hoàn toàn đúng.
Để dễ thuộc, dễ nhớ, dễ lưu truyền, cha ông chúng ta thường đúc kết kinh nghiệm của mình lại thành những câu văn cô đọng, hàm súc. Ở đâycũng thế, tác giả dân gian đưa ra hình ảnh cụ thể là một thỏi sắt đen sì, thô cứng. Nếu có công mài lâu ngày thì nhất định sẽ trở thành một cây kim nhỏ sáng bóng, hữu dụng. Câu này nhằm nhắn nhủ chúng ta phải hết sức kiên trì, nhẫn nại như một người cứ ngồi ngày này qua ngày khác mài mãi một thỏi sắt cho thành cây kim thì nhất định sẽ đạt đến thành công lớn lao, mĩ mãn trong công việc của mình.
Chân lí ấy, Bác Hồ kính yêu sau này cũng đã khẳng định thành một bài học cho thanh thiếu niên ta:
Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên
Ngay trong thực tế đời sống đã có biết bao gương sáng trên nhiều lĩnh vực là những bằng chứng sinh động, hùng hồn làm sáng tỏthêm bài học ấy.
Trong lĩnh vực học tập, là học sinh hẳn chúng ta đều biết đến tấm gương sáng của anh Nguyễn Ngọc Kí. Tuy bị liệt cả haitay từ nhỏ, không thể nào cầm bút được, nhưng anh vẫn đến trường, kiên trì luyện tập viết bằng chân.
Những năm tháng âm thầm bền bỉ khổ luyện đã giúp anh viết đẹp, vẽ đẹp, học lên đến đại học, tốt nghiệp trường sư phạm. Sau nhiều năm phấn đấu, anh đã trở thành thầy giáo dạy học giỏi và viết văn hay.
Trong lĩnh vực hoa học kĩ thuật, có biết bao nhiêu nhà bác học cặm cụi hết ngày này sang ngày khác trong phòng thí nghiệm, tổn hao nhiều công sức lẫn thời gian, làm đi làm lại hàng trăm nghìn lần trên một thí nghiệm để đi đến những sáng chế phát minh giúp ích cho mọi người. Chúng ta dễ gì quên tên tuổi những Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của, Tôn Thất Tùng…
Bài học về sự kiên trì nhẫn nại cũng đã được chứng minh với trường hợp nghệ sĩ dương cầm Đặng Thái Sơn. Để có được thành công rạng rỡ là giải nhất cuộc thi âm nhạc quốc tế Sô-panh, anh cũng đã trải qua biết bao công phu khổ luyện miệt mài từ những ngày khó khăn trong chiến tranh phải đi sơ tán, tránh bom đạn Mĩ cho đến khi được đưa đi học ở nước bạn.
Một nhà văn phương Tây cho rằng thiên tài chỉ có một phần trăm là năng khiếu bẩm sinh, còn chín mươi chín phần trăm là sự kiên nhẫn lâu dài. Ởnước ta, ngày xưa, từ Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Nguyễn Đình Chiểu đến Nguyễn Khuyến, Tản Đà, ngày nay, từ Nguyễn Tuân đến Xuân Diệu… Cây bút nào cũng như nhau, dùi mài cần mẫn, đêm đêm thao thức bên đèn, trước trang giấy trắng, chú tâm kiếm tìm từng chữ, từng câu,dập dập, xóa xóa bao lần viết đi viết lại mới có được nhưng hình tương văn học đặc sắc làm rung động lòng người.
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, cũng chính nhờ lòng kiên trì nhẫn nại, chịu dựng gian khổ, hiểm nguy, thiếu thốn trước cuộc kháng chiến trường kì chín năm ròng rã mà nhàn dân ta đã làm nên một chiến thắng Điện Biên lững lấy: “Chín năm làm một Điện Biên, Nên vành hoa đó nên thiên sứ vàng” (Tố Hữu). Sau đó nhân dân cả nước lại phải kiên trì bền bí gánh chịu vô vàn hi sinh, mất mát trong bom đạn chiến tranh, cuối cùng đã đánh được “Mĩ cút ngụy nhào” “toàn thắng đã về ta” thống nhất đất nước vào mùa xuân 1975 với chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Làm sao kể hết những dẫn chứng có thểtìm thấy dễ dàng trong thực tế cuộc sống và lịch sử của dân tộc ta. Cũng do tính phổ biến trong mọi lĩnh vực đời sống mà bài học quý đó được văn học thể hiện dưới nhiều hình thức sinh động khác nhau. Có khi dưới dạng là các câu tục ngừ, ca dao diễn đạt cụ thể, có đúc và gợi cảm: “Nước chảy đá mòn”, “Kiến tha lâu cùng đầy tổ” hay “Cóng lênh chẳng quản bao lâu. Ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng”.
Trong áng thiên cổ hùng văn Bình Ngô đại cáo, Nguyễn Trãi cũng từng nhắc đến bài học quý giá này, nêu bặt tấm gương bền lòng trì chí của người anh hùng dấy nghĩa đất Lam Sơn:
Đau lòng nhức óc chốc đà mười mấy năm trời
Nếm một nằm gai há phải một hai sớm tối.
(Bình Ngô đại cáo – Nguyễn Trãi)
Năm 1942, bị chính quyền Tương Giới Thạch giam cầm một cách bất ngờ và vô lí, Bác Hồ trải qua kinh nghiệm của mình cũng đã đúc kết:
Kiên trì và nhẫn nại
Không chịu lùi một phân
Vật chất tuy gian khổ
(Nhật kí trong tù – HồChi Minh)
Gạo đem vào giã hao đau đớn
Gạo giã xong rồi tráng tựa bông
Sống ởtrên đời người cũng vậy
Gian nan rèn luyện mới thành công.
(Nhật kí trong tù – HồChí Minh)
Như thế, có thểnói bài học về kiên trì nhẫn nại nhất định dễ dẫn đến thành công là bài học không riêng của ai và của một thời nào. Ngay đối với bản thân em cũng thế, bài học lớn này nhắc nhở mình phải luôn luôn rèn luyện ý chí trong cuộc sống hằng ngày, không nôn nóng, chán nán khi gặp khó khăn, trở ngại trong học tập hay làm bất cứ một công việcgì. Cũng chính nhờ những tấm gương sáng vừa phân tích bên trên mà em hiểu được phải có quyết tâm cao mới đem lại kết quả mong muốn trong việc làm của mình, phải biết cố gắng từ sớm thì mới có thể đạt được những thành công rực rỡ sau này.
Hãy chứng minh tính đúng đắn của câu tục ngữ: Có công mài sắt có ngày nên kim.
BÀI LÀM
Ông cha ta ngày trước thật tài tình khi đúc kết những kinh nghiệm vốn sống quý báu trong những câu tục ngữ vô cùng ngắn gọn, hàm súc. Một bài học đầy ý lưu giữ và truyền dạy qua câu tục ngữ:
“Có công mài sắt có ngày nên kim”
Chân lí ngàn đời cô đọng ở những hình ảnh tượng trưng quen thuộc gần gũi. Ta hãy tưởng tượng: một thanh sắt rắn chắc, cứng cáp, thô sơ được mài giũa trở thành cây kim nhỏ bé hữu ích. Đó là cả một sự cốgắng nỗ lực và kiên trì phi thường. Cây kim tuy nhỏ bé nhưng lại có ích hơn là thanh sắt xù xì, thô ráp kia. Song, để có được thành quả đáng trân trọng này, người thợ đã phải đổ biết bao mồ hôi công sức. Vậy cái gì làm nên sức mạnh giúp người đó hoàn thành công việc khó khăn tưởng như không thể làm nổi? Chính nhờ lòng kiên trì, nhẫn nại, sự bền bỉ cố gắng không mệt mỏi mà cây kim ấy ra đời. Câu tục ngữ mang lời răn dạy, lời khuyên nhủ chân thành mà người đời trước muôn để lại cho người đời sau. Chỉ cần bền chí, giàu nghị lực thì dù việc có khó khăn tới đâu cũng có thểvượt qua và hoàn thành xuất sắc.
Những tấm gương sáng trong thực tế cuộc sống đã chứng minh tính đúng đắn của câu tục ngữ. Những người như chúng ta, đầy đủ chân tay thì việc viết chỉ bằng tay không thuận còn là cả vấn đề. Vậy mà thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí vì ham học, đã quyết tâm tập viết chữ bằng chân khi hai tay bị liệt. Con người cần hàng triệu năm để tiến hóa từ vượn thành người và họ cũng mất từng đấy thời gian cho việc sử dụng thành thạo đôi tay trong học tập, lao động. Nhưng Nguyễn Ngọc Kí đã lập nên kì tích, đã tạo ra điều kì diệu ngay giữa cuộc sống đời thường. Những nét chữ đầu tiên thực sự khó khăn. Song với ý chí và nỗ lực phi thường, thầy tiếp tục con đường mình đã chọn. Giờ đây, Nguyễn Ngọc Kí trở thành nhà giáo ưu tú dạy dỗ nhiều thế hệ học trò, là tấm gương quen thuộc với học sinh chúng ta. Đôi bàn chân này làm nhiệm vụ của đôi chân, và của cả đôi bàn tay khéo léo.
Đó là những tấm gương về lòng kiên trì bền bỉ ở nước ta. Còn biết bao tấm gương trong chiến đấu, trong thểdục thể thao, trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật… ta chưa có dịp nhắc tới. Bên cạnh đó, nhìn ra thế giới, ta thấy vô vàn những tấm gương đáng học tập. Ai cũng biết tới vợ chồng hai nhà khoa học người Pháp Pierre Curie và Marie Curie. Suốt4 năm ròng rã, họ đã kì công lọc đi lọc lại vô số lần trong 8 tấm quặng để tìm 1/10 gram chất phóng xạ radium. Qua việc phát hiện ra một nguyên tốhóa học, chúng ta mới phần nào hình dung ra sự kiên trì bền bỉ vô cùng mãnh liệt khi nghiên cứu phát minh một thành tựu phục vụ xã hội loài người. Oan – Đi-xnây được cả thế giới biết đến, đặc biệt là các em nhỏ vì sáng tạo ra nhân vật hoạt hình nổi tiếng, sáng lập ra công viên giải trí khổng lồ Đi-xnây-len. Nhà làm phim hoạt hình, nhà kinh doanh tài ba ấy từng bị tòa báo sa thải vì thiếu ý tưởng, từng nếm mùi phá sản bao lần trước khi thành công. Chỉ có lòng kiên nhẫn, bền bỉ mới khiến con người liên tiếp thất bại trở thành những người thành danh khắp thế giới.
Lời khuyên của cha ông là bài học vào đời quý giá. Trước khi bắt tay vào công việc, trước khi từ bỏ ước mơ hoài bão của mình, ta hãy nghĩ tới thanh “sắt” và cây “kim”. Chúng ta phải biết tự rèn luyện ý chí và nghị lực, rèn luyện đức tính kiên trì mới mong đạt tới thành công.
|
Nhân dân ta có câu tục ngữ: Có công mài sắt có ngày nên kim. Em hãy chứng minh câu tục ngữ trên.
Hướng dẫn
Trong lao động, người ta cần nhắc tới đầu tiên chính là nhà bác học Lương Định Của. Mặc dù là nhà bác học, nhưng để lai tạo thành cônggiống lúa mới có năng suất cao, có khả năng chống được sâu rầy, ông làm việc vất vả cực nhọc không khác gì người nông dân đầu tắt mặt tối.
Trong đời sống hằng ngày của chúng ta, việc lao động, học tập và nghiên cứu thường gặp nhiều trở ngại, khó khăn. Trong đó trở ngại khó khăn lớn nhất, theo ý kiến của nhiều người ấy là sự thiếu kiên trì, nhẫn nại trong công việc.
Để động viên tất cả mọi người vượt khó, vươn lên đạt thành tựu, nhân dân ta từ xưa đã khích lệ nhau bằng lời tục ngữ quen thuộc: “Có công mài sắc có ngày nên kim”.
Điều này trong thực tế, với nhiều tấm gương lao động, học tập và nghiên cứu đã thành đạt cho phép chúng ta khẳng định câu tục ngữ trên là hoàn toàn đúng.
Để dễ thuộc, dễ nhớ, dễ lưu truyền, cha ông chúng ta thường đúc kết kinh nghiệm của mình lại thành những câu văn cô đọng, hàm súc. Ở đâycũng thế, tác giả dân gian đưa ra hình ảnh cụ thể là một thỏi sắt đen sì, thô cứng. Nếu có công mài lâu ngày thì nhất định sẽ trở thành một cây kim nhỏ sáng bóng, hữu dụng. Câu này nhằm nhắn nhủ chúng ta phải hết sức kiên trì, nhẫn nại như một người cứ ngồi ngày này qua ngày khác mài mãi một thỏi sắt cho thành cây kim thì nhất định sẽ đạt đến thành công lớn lao, mĩ mãn trong công việc của mình.
Chân lí ấy, Bác Hồ kính yêu sau này cũng đã khẳng định thành một bài học cho thanh thiếu niên ta:
Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên
Ngay trong thực tế đời sống đã có biết bao gương sáng trên nhiều lĩnh vực là những bằng chứng sinh động, hùng hồn làm sáng tỏthêm bài học ấy.
Trong lĩnh vực học tập, là học sinh hẳn chúng ta đều biết đến tấm gương sáng của anh Nguyễn Ngọc Kí. Tuy bị liệt cả haitay từ nhỏ, không thể nào cầm bút được, nhưng anh vẫn đến trường, kiên trì luyện tập viết bằng chân.
Những năm tháng âm thầm bền bỉ khổ luyện đã giúp anh viết đẹp, vẽ đẹp, học lên đến đại học, tốt nghiệp trường sư phạm. Sau nhiều năm phấn đấu, anh đã trở thành thầy giáo dạy học giỏi và viết văn hay.
Trong lĩnh vực hoa học kĩ thuật, có biết bao nhiêu nhà bác học cặm cụi hết ngày này sang ngày khác trong phòng thí nghiệm, tổn hao nhiều công sức lẫn thời gian, làm đi làm lại hàng trăm nghìn lần trên một thí nghiệm để đi đến những sáng chế phát minh giúp ích cho mọi người. Chúng ta dễ gì quên tên tuổi những Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của, Tôn Thất Tùng…
Bài học về sự kiên trì nhẫn nại cũng đã được chứng minh với trường hợp nghệ sĩ dương cầm Đặng Thái Sơn. Để có được thành công rạng rỡ là giải nhất cuộc thi âm nhạc quốc tế Sô-panh, anh cũng đã trải qua biết bao công phu khổ luyện miệt mài từ những ngày khó khăn trong chiến tranh phải đi sơ tán, tránh bom đạn Mĩ cho đến khi được đưa đi học ở nước bạn.
Một nhà văn phương Tây cho rằng thiên tài chỉ có một phần trăm là năng khiếu bẩm sinh, còn chín mươi chín phần trăm là sự kiên nhẫn lâu dài. Ởnước ta, ngày xưa, từ Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Nguyễn Đình Chiểu đến Nguyễn Khuyến, Tản Đà, ngày nay, từ Nguyễn Tuân đến Xuân Diệu… Cây bút nào cũng như nhau, dùi mài cần mẫn, đêm đêm thao thức bên đèn, trước trang giấy trắng, chú tâm kiếm tìm từng chữ, từng câu,dập dập, xóa xóa bao lần viết đi viết lại mới có được nhưng hình tương văn học đặc sắc làm rung động lòng người.
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, cũng chính nhờ lòng kiên trì nhẫn nại, chịu dựng gian khổ, hiểm nguy, thiếu thốn trước cuộc kháng chiến trường kì chín năm ròng rã mà nhàn dân ta đã làm nên một chiến thắng Điện Biên lững lấy: “Chín năm làm một Điện Biên, Nên vành hoa đó nên thiên sứ vàng” (Tố Hữu). Sau đó nhân dân cả nước lại phải kiên trì bền bí gánh chịu vô vàn hi sinh, mất mát trong bom đạn chiến tranh, cuối cùng đã đánh được “Mĩ cút ngụy nhào” “toàn thắng đã về ta” thống nhất đất nước vào mùa xuân 1975 với chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Làm sao kể hết những dẫn chứng có thểtìm thấy dễ dàng trong thực tế cuộc sống và lịch sử của dân tộc ta. Cũng do tính phổ biến trong mọi lĩnh vực đời sống mà bài học quý đó được văn học thể hiện dưới nhiều hình thức sinh động khác nhau. Có khi dưới dạng là các câu tục ngừ, ca dao diễn đạt cụ thể, có đúc và gợi cảm: “Nước chảy đá mòn”, “Kiến tha lâu cùng đầy tổ” hay “Cóng lênh chẳng quản bao lâu. Ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng”.
Trong áng thiên cổ hùng văn Bình Ngô đại cáo, Nguyễn Trãi cũng từng nhắc đến bài học quý giá này, nêu bặt tấm gương bền lòng trì chí của người anh hùng dấy nghĩa đất Lam Sơn:
Đau lòng nhức óc chốc đà mười mấy năm trời
Nếm một nằm gai há phải một hai sớm tối.
(Bình Ngô đại cáo – Nguyễn Trãi)
Năm 1942, bị chính quyền Tương Giới Thạch giam cầm một cách bất ngờ và vô lí, Bác Hồ trải qua kinh nghiệm của mình cũng đã đúc kết:
Kiên trì và nhẫn nại
Không chịu lùi một phân
Vật chất tuy gian khổ
(Nhật kí trong tù – HồChi Minh)
Gạo đem vào giã hao đau đớn
Gạo giã xong rồi tráng tựa bông
Sống ởtrên đời người cũng vậy
Gian nan rèn luyện mới thành công.
(Nhật kí trong tù – HồChí Minh)
Như thế, có thểnói bài học về kiên trì nhẫn nại nhất định dễ dẫn đến thành công là bài học không riêng của ai và của một thời nào. Ngay đối với bản thân em cũng thế, bài học lớn này nhắc nhở mình phải luôn luôn rèn luyện ý chí trong cuộc sống hằng ngày, không nôn nóng, chán nán khi gặp khó khăn, trở ngại trong học tập hay làm bất cứ một công việcgì. Cũng chính nhờ những tấm gương sáng vừa phân tích bên trên mà em hiểu được phải có quyết tâm cao mới đem lại kết quả mong muốn trong việc làm của mình, phải biết cố gắng từ sớm thì mới có thể đạt được những thành công rực rỡ sau này.
Hãy chứng minh tính đúng đắn của câu tục ngữ: Có công mài sắt có ngày nên kim.
BÀI LÀM
Ông cha ta ngày trước thật tài tình khi đúc kết những kinh nghiệm vốn sống quý báu trong những câu tục ngữ vô cùng ngắn gọn, hàm súc. Một bài học đầy ý lưu giữ và truyền dạy qua câu tục ngữ:
“Có công mài sắt có ngày nên kim”
Chân lí ngàn đời cô đọng ở những hình ảnh tượng trưng quen thuộc gần gũi. Ta hãy tưởng tượng: một thanh sắt rắn chắc, cứng cáp, thô sơ được mài giũa trở thành cây kim nhỏ bé hữu ích. Đó là cả một sự cốgắng nỗ lực và kiên trì phi thường. Cây kim tuy nhỏ bé nhưng lại có ích hơn là thanh sắt xù xì, thô ráp kia. Song, để có được thành quả đáng trân trọng này, người thợ đã phải đổ biết bao mồ hôi công sức. Vậy cái gì làm nên sức mạnh giúp người đó hoàn thành công việc khó khăn tưởng như không thể làm nổi? Chính nhờ lòng kiên trì, nhẫn nại, sự bền bỉ cố gắng không mệt mỏi mà cây kim ấy ra đời. Câu tục ngữ mang lời răn dạy, lời khuyên nhủ chân thành mà người đời trước muôn để lại cho người đời sau. Chỉ cần bền chí, giàu nghị lực thì dù việc có khó khăn tới đâu cũng có thểvượt qua và hoàn thành xuất sắc.
Những tấm gương sáng trong thực tế cuộc sống đã chứng minh tính đúng đắn của câu tục ngữ. Những người như chúng ta, đầy đủ chân tay thì việc viết chỉ bằng tay không thuận còn là cả vấn đề. Vậy mà thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí vì ham học, đã quyết tâm tập viết chữ bằng chân khi hai tay bị liệt. Con người cần hàng triệu năm để tiến hóa từ vượn thành người và họ cũng mất từng đấy thời gian cho việc sử dụng thành thạo đôi tay trong học tập, lao động. Nhưng Nguyễn Ngọc Kí đã lập nên kì tích, đã tạo ra điều kì diệu ngay giữa cuộc sống đời thường. Những nét chữ đầu tiên thực sự khó khăn. Song với ý chí và nỗ lực phi thường, thầy tiếp tục con đường mình đã chọn. Giờ đây, Nguyễn Ngọc Kí trở thành nhà giáo ưu tú dạy dỗ nhiều thế hệ học trò, là tấm gương quen thuộc với học sinh chúng ta. Đôi bàn chân này làm nhiệm vụ của đôi chân, và của cả đôi bàn tay khéo léo.
Đó là những tấm gương về lòng kiên trì bền bỉ ở nước ta. Còn biết bao tấm gương trong chiến đấu, trong thểdục thể thao, trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật… ta chưa có dịp nhắc tới. Bên cạnh đó, nhìn ra thế giới, ta thấy vô vàn những tấm gương đáng học tập. Ai cũng biết tới vợ chồng hai nhà khoa học người Pháp Pierre Curie và Marie Curie. Suốt4 năm ròng rã, họ đã kì công lọc đi lọc lại vô số lần trong 8 tấm quặng để tìm 1/10 gram chất phóng xạ radium. Qua việc phát hiện ra một nguyên tốhóa học, chúng ta mới phần nào hình dung ra sự kiên trì bền bỉ vô cùng mãnh liệt khi nghiên cứu phát minh một thành tựu phục vụ xã hội loài người. Oan – Đi-xnây được cả thế giới biết đến, đặc biệt là các em nhỏ vì sáng tạo ra nhân vật hoạt hình nổi tiếng, sáng lập ra công viên giải trí khổng lồ Đi-xnây-len. Nhà làm phim hoạt hình, nhà kinh doanh tài ba ấy từng bị tòa báo sa thải vì thiếu ý tưởng, từng nếm mùi phá sản bao lần trước khi thành công. Chỉ có lòng kiên nhẫn, bền bỉ mới khiến con người liên tiếp thất bại trở thành những người thành danh khắp thế giới.
Lời khuyên của cha ông là bài học vào đời quý giá. Trước khi bắt tay vào công việc, trước khi từ bỏ ước mơ hoài bão của mình, ta hãy nghĩ tới thanh “sắt” và cây “kim”. Chúng ta phải biết tự rèn luyện ý chí và nghị lực, rèn luyện đức tính kiên trì mới mong đạt tới thành công.
|
Nhân dịp cùng bố mẹ đi thăm quan (hoặc du lịch), em đã được làm quen với một người bạn mới. Dù cuộc gặp gỡ thật ngắn ngủi nhưng tình bạn ấy vẫn là một kỷ niệm khó phai
Gợi ý
Tôi đã đi nhiều nơi: Đồn Hùng, cửa Lò, Tam Cốc, Phong Nha… Có lẽ cuộc du lịch Đồ Sơn tuy cảnh quan thiên nhiên không đẹp lắm so với các danh lam thắng cảnh tôi từng qua, nhưng nó đã để lại trong tôi một kỷ niệm khó phai.
Nhân dịp chúc mừng tôi đạt giải ba học sinh giỏi cấp tỉnh, bố tôi đã quyết định tổ chức cho cả nhà tôi đi tham quan. Bố nói:
– Mọi năm, nhà ta đã đi rất nhiều thắng cảnh rồi. Năm nay, bố sẽ cho nhà ta đi Đồ Sơn, cả nhà thấy thế nào?
Cả nhà tôi đều đồng ý.
Cái Trang, em gái tôi thắc mắc:
– Thế Đồ Sơn có cái gì hay không, hả bố?
Bố tôi trả lời:
– Tất nhiên là phải có cái hay rồi, con cứ đi rồi sẽ biết, con gái yêu của bố ạ! Còn bây giờ, cả nhà sẽ đi ngủ để mai còn xuất hành sớm.
– Vâng ạ! – Hai chị em tôi cùng đáp.
Tối hôm đó, tôi cứ nghĩ mãi về câu hỏi của cái Trang rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Bỗng tôi nằm mơ thấy một ông Tiên đến nói với tôi rằng: “Con sẽ có một người bạn mới, con sẽ…” nhiều lần như vậy.
– Con ơi, dậy đi thôi, sắp đến giờ khởi hành rồi.
Tôi vùng dậy và cứ nghĩ mãi về câu nói của ông Tiên.
Đúng năm giờ sáng, xe ô tô bắt đầu khởi hành đưa gia đình tôi đến Đồ Sơn. Mải nghĩ về câu nói của ông Tiên tôi chẳng để ý gì đến quang cảnh thiên nhiên bên ngoài cho đến khi mẹ gọi tôi xuống xe khi đã tới Đồ Sơn. Một cái biển to tướng đề mấy chữ: “Hoan nghênh quý khách tới Đồ Sơn”. Nhìn những bạn nhỏ cùng bố mẹ đang vui đùa giữa dòng nước biển nhấp nhô, tôi phát thèm liền nói với bố:
– Bố ơi, đi tắm thôi.
Thế là cả nhà tôi cùng đi thay đồ, thuê phao rồi nhảy xuống biển. Đang tắm giữa dòng nước mát lạnh, tôi bỗng nhìn thấy một bạn gái xinh xắn chừng bằng tuổi tôi, bạn không tắm mà đi gom những con ốc, con sò dưới biển cạnh bờ cát. Nhớ tới lời ông Tiên, tôi liền xin phép bố mẹ ra chỗ bạn và mong rằng lời ông Tiên là sự thật. Tôi từ từ tiến đến chỗ bạn gái đó, tuy hơi sợ nhưng tôi lại háo hức khi nghĩ rằng mình sẽ có một người bạn mới ở thắng cảnh này; đó là chuyện mà các chuyến du lịch khác không có. Tôi lại gần bạn và hỏi:
– Xin chào bạn, mình tên là Yến, còn bạn tên gì?
Bạn gái không khỏi ngỡ ngàng, nhưng vẫn trả lời tôi:
– Dạ thưa chị, em tên là Mai.
– Thế bạn bao nhiêu tuổi?
Mai đáp lại bằng giọng nhỏ nhẹ:
– Dạ thưa chị, em mười hai tuổi ạ!
Tôi liền nói:
– Thế thì chúng ta bằng tuổi nhau đó, bạn đừng xưng chị chị em em với mình.
– Vâng,… vâng ạ! – Mai thản nhiên đáp như vậy.
– Chúng ta kết bạn nha, có được không Mai?
– Được, được ạ – Mai đáp với giọng vui vẻ.
Thế rồi tôi và Mai nắm tay nhau đi tìm và thu gom các con sò và con ốc. Sau đó, chúng tôi xâu thành một chiếc vòng thật đẹp. Tôi bảo:
– Bạn hãy giữ lấy để làm kỷ niệm, rồi sẽ có ngày chúng ta sẽ gặp nhau tại đây. Thôi mình phải ra chỗ bố mẹ rồi còn về ăn trưa.
Mai kéo áo tôi lại và bảo:
– Thôi chị cứ cầm lấy mà làm kỷ niệm, đằng nào thì chị cũng nhặt được nhiều hơn em.
– Không, không, bạn cứ cầm lấy.
– Không, không, chị cứ cầm lấy.
Hai chúng tôi giằng co nhau mãi, cuối cùng tôi đành phải nhận.
Tôi chào Mai rồi ra chỗ bố mẹ. Lúc gia đình tôi sắp ra về, tôi nhìn thấy Mai, trên tay cầm hai chiếc kem và chạy về phía xe, đưa cho hai chị em tôi. Rồi xe bắt đầu chạy, Mai vẫn đứng đó, vẫy tay chào tạm biệt tôi.
|
On the occasion of visiting (or traveling) with my parents, I made a new friend. Even though the meeting was short, that friendship is still an unforgettable memory
Suggest
I have gone to many places: Fort Hung, Cua Lo, Tam Coc, Phong Nha... Perhaps the trip to Do Son, although the natural landscape is not very beautiful compared to the scenic spots I have been to, but it left a lasting impression on me. I have an unforgettable memory.
On the occasion of congratulating me on winning the third prize for excellent students at the provincial level, my father decided to organize a tour for my whole family. Dad said:
– Every year, our family has gone to many beautiful sights. This year, dad will let our family go to Do Son, what do you think?
My whole family agrees.
Cai Trang, my younger sister, wondered:
– So does Do Son have anything good, dad?
My father replied:
– Of course there must be something good, just go and you will know, my dear daughter! For now, the whole family will go to sleep so they can leave early tomorrow.
- Yes! – My two sisters answered together.
That night, I kept thinking about Trang's question and fell asleep without realizing it. Suddenly I dreamed that a Fairy came to me and said: "You will have a new friend, you will..." many times like that.
– Son, wake up, it's almost time to depart.
I got up and kept thinking about Mr. Tien's words.
At exactly five o'clock in the morning, the car started to take my family to Do Son. I was so busy thinking about Mr. Tien's words that I didn't pay attention to the natural scenery outside until my mother called me to get out of the car when we arrived at Do Son. A large sign has a few words: "Welcome to Do Son". Looking at the children and their parents playing in the undulating ocean water, I felt hungry and immediately said to my father:
– Dad, let's go take a shower.
So my whole family went together to change clothes, rent a buoy and jump into the sea. While bathing in the cool water, I suddenly saw a pretty girl about the same age as me. She did not bathe but collected snails and clams in the sea next to the sandy shore. Remembering Mr. Tien's words, I immediately asked my parents for permission to go to my friend's place and hoped that Mr. Tien's words were true. I slowly approached that girl. Although I was a bit scared, I was excited to think that I would have a new friend at this scenic spot; That's something that other tours don't have. I approached you and asked:
– Hello, my name is Yen, what is your name?
My girlfriend was surprised, but still answered me:
– Yes ma'am, my name is Mai.
- How old are you?
Mai replied in a soft voice:
– Yes ma'am, I'm twelve years old!
I immediately said:
– Then we are the same age, don't call me sister or sister.
– Yes,… yes! – Mai replied calmly.
– Let's be friends, is that okay, Mai?
– Okay, okay – Mai replied with a cheerful voice.
Then Mai and I held hands to find and collect clams and snails. Then we strung it into a beautiful bracelet. I told:
– Please keep it as a souvenir, one day we will meet here. Well, I have to go to my parents' place and then come back for lunch.
Mai pulled my shirt back and said:
– Well, just take it as a souvenir, anyway, you'll pick up more than me.
– No, no, just take it.
– No, no, just take it.
The two of us struggled forever, and in the end I had to accept.
I said goodbye to Mai and then went to my parents. When my family was about to leave, I saw Mai, holding two ice creams in her hand and running towards the car, giving them to my two sisters. Then the car started running, Mai was still standing there, waving goodbye to me.
|
Đề bài: Nhân ngày 20-11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ
Bài làm
Trong những kí ức của tuổi thơ của mỗi người thì dường như ai ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về một thời cắp sách đến trường. Đó chính là kỉ niệm về thầy cô bạn bè, và trong em cũng vậy, kỉ niệm về thầy cô sẽ không bao giờ nhạt phai theo năm tháng và nó chỉ ngày thêm tươi đẹp hơn mà thôi. Trong ngày 20 – 11 em cũng sẽ kể cho các bạn cùng nghe kỉ niệm đáng nhớ nhất của em trong những năm tháng học sinh thơ mộng.
Em vẫn còn nhớ như nguyên đó chính là khi em còn học lớp một thì đã có được những kỉ niệm đẹp về cô giáo chủ nhiệm của em là cô Dịu lúc đó. Nói việc lên lớp một chính là một quãng rẽ trong cuộc đời của của em, rời xa mái trường mầm non thân yêu, rời xa những con búp bê, những chú gấu thân yêu để bắt đầu học chữ. Và đây thực sự là một thử thách đối với một cô bé mới 6, 7 tuổi như em lúc đó.
Em không quên được trong chính ngày trọng đại ấy, đó cũng chính là những ngày tôi không bao giờ quên được trong suốt cuộc đời. Ngay sau buổi lễ khai giảng năm đó thì tất cả các học sinh chúng em cũng nhận được chỉ thị và đều bước vào lớp học của mình. Buổi học đầu tiên chính là để gặp gỡ, làm quen với những người bạn mới và với cô chủ nhiệm đó chính là cô Dịu. Cảm xúc vô cùng hồi hộp đó chính là lúc mà cô giáo chủ nhiệm của em bước vào. Cô có một dáng người thầy trông thật nhanh nhẹn và có vẻ hơi gầy gầy, cô cũng nhẹ nhàng và chào lớp chúng em. Nhìn cô trẻ lắm, lại còn hiền nữa. Cô giới thiệu cho chúng em cô tên là Dịu. Cô có mái tóc dài và khuôn mặt thầy gầy nhưng trông lại tươi trẻ lắm. Cô đứng trước bục giảng và bắt đầu cầm viên phấn viết “Buổi học đầu tiên”. Chao ôi! Nhìn bàn tay cô viết nét chữ mới đẹp làm sao. Để khuấy động phong trào cô đã ra hiệu cho cả lớp hát một bài. Lớp em nhanh chóng hòa vào nhịp điệu của bài hát và cũng quên đi vẻ lo lắng như trước. Cô còn cho chúng em làm quen với nhau thật tự nhiên, cô cho các bạn tự đứng lên giới thiệu.
Nhân ngày 20-11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ
Lúc đó em còn khá là nhút nhát, đứng lên còn gãi đầu gãi tai nữa, các bạn cười khiến em càng ngại hơn. Trong đôi mắt em buồn và hoảng hốt, nhanh chóng, cô Dịu đến bên em và nói rằng “Bạn run quá vì các con không cho bạn ý một tràn pháo tay động viên đó! Trước cô cũng run như bạn, không tự tin nên cứ đứng mãi như bạn, nhưng chỉ cần mọi người động viên bạn là bạn sẽ tự tin hơn nhiều”. Các bạn như hiểu ra được nhiều điều và cũng đã cho em một tràng pháo tay rầm rộ, có cô Dịu đứng bên cạnh em cảm nhận thấy tự tin hơn. Cô vỗ đôi vai nhỏ và nói với em tự tin lên! Từ đó em như thêm yêu quý cô giáo chủ nhiệm hơn. Ngày này em đến lớp em cũng không còn lo sợ nữa vì chính tình cảm thương yêu của cô cũng đã giúp cho em có thêm được sức mạnh. Em học tốt hơn, không tự ti nữa, rất nhiều các bạn trong lớp em cũng được cô truyền lửa cho, chúng em biết tự tin hơn, học tập tốt hơn. Cái vỗ vai động viên của cô giúp em bình tĩnh trong ngày đầu tiên đi học đó cũng chính là một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất.
Minh Nguyệt
|
Topic: On November 20, tell you about a memorable memory between me and my old teacher.
Assignment
In everyone's childhood memories, it seems that everyone has memorable memories of the time they went to school. Those are the memories of teachers and friends, and in me too, memories of teachers will never fade over the years and only become more beautiful day by day. On November 20, I will also tell you about my most memorable memories during my poetic student years.
I still remember clearly that when I was in first grade, I had beautiful memories of my homeroom teacher, Ms. Diu at that time. Going to first grade is a turning point in my life, leaving my beloved kindergarten, leaving my beloved dolls and bears to start learning to read. And this was really a challenge for a 6 or 7 year old girl like me at that time.
I can't forget that important day, those are also the days I will never forget in my whole life. Right after the opening ceremony that year, all of us students received instructions and entered our classrooms. The first class is to meet and get to know new friends, and for the homeroom teacher, that is Ms. Diu. Feeling extremely nervous was when my homeroom teacher walked in. She has a very agile and somewhat skinny figure. She also gently greets our class. She looks so young and gentle. She introduced us her name was Diu. She has long hair and a thin face but looks very youthful. She stood in front of the podium and began holding the chalk to write "First lesson". Alas! Look at how beautiful her handwriting is. To stir up the movement, she signaled the whole class to sing a song. My class quickly got into the rhythm of the song and forgot their worries like before. She also let us get to know each other naturally, she let us stand up and introduce ourselves.
On November 20, I will tell you about a memorable memory between me and my old teacher
At that time I was still quite shy, standing up and scratching my head and ears, my friends laughed which made me even more shy. With sadness and panic in her eyes, Ms. Diu quickly came to her side and said, "You're so scared because you guys didn't give him a round of applause and encouragement!" Before, she was shaking like you, not confident so she kept standing like you, but as long as everyone encourages you, you will be much more confident." My friends seemed to understand many things and also gave me a round of applause. Having Ms. Diu standing next to me made me feel more confident. She patted my little shoulders and told me to be confident! From then on, I loved my homeroom teacher even more. Today, when I go to class, I am no longer afraid because it is your love and affection that helps me gain strength. I study better, no longer have low self-esteem, many of my classmates have also been inspired by her, we are more confident and study better. Her encouraging pat on the shoulder that helped me calm down on the first day of school is also one of the most memorable memories.
the bright moon
|
Đề bài: Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, hãy kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và thầy (cô) giáo cũ.
Yêu cầu của đề:
Đề bài yêu cầu kể lại một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và thầy (cô) giáo cũ, vì thế, phải tùy theo hoàn cảnh cá nhân để lựa chọn một kỉ niệm giữa mình và thầy (cô) giáo cũ. Có thể là một kỉ niệm vui hoặc buồn nhưng đó phải là một kỉ niệm đáng nhớ, gây ấn tượng sâu sắc, khó quên, để qua đó có thể rút ra bài học bổ ích trong cuộc sống cho bản thân mình. Trong quá trình kể, cần kết hợp yếu tố tự sự với miêu tả và biểu cảm để bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc của mình về thầy (cô) giáo đó.
Cách triển khai bài viết có thể là trực tiếp giới thiệu câu chuyện định kể hoặc có thể tạo các tình huống để giới thiệu về thầy (cô) giáo.
Kể câu chuyện trong quá khứ: thời gian, không gian, các sự việc, các nhân vật trong câu chuyện,… Đó là chuyện gì? Xảy ra với ai? Đã gây ra ảnh hưởng hoặc hậu quả như thế nào? (Kết hợp miêu tả chân dung, miêu tả nội tâm của nhân vật chính và bày tỏ suy nghĩ của bản thân mình đối với câu chuyện đã xảy ra đó).
Vận dụng sáng tạo những kiến thức đã học về ngôi kể, thứ tự kể phù hợp với nội dung câu chuyện.
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi con người, nhất là với những ai đã và đang ngồi trên ghế nhà trường, hẳn phải có kỉ niệm sâu sắc với thầy (cô) giáo. Với tôi, một kỉ niệm làm tôi nhớ mãi và nó giúp tôi trưởng thành lên rất nhiều, đó là kỉ niệm về cô giáo chủ nhiệm lớp Năm của tôi.
Hãy kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và thầy (cô) giáo cũ
Hồi ấy, tôi là một học sinh ưu tú của lớp. Trong mắt chúng bạn, tôi luôn là một tấm gương học tập và kỉ luật. Các thầy, cô giáo cũng rất yêu quý tôi. Được bạn bè và thầy cô yêu mến, bản tính của tôi luôn pha chút kiêu ngạo cũng là điều dễ hiểu. Càng ngày, tôi càng thêm tự hào về mình.
Phải cái tội nhà tôi quá nghèo. Bố tôi là bộ đội, ông đã nghỉ mất sức từ năm năm nay. Còn mẹ tôi chỉ là công nhân trong một xí nghiệp nhỏ. Dưới tôi còn có hai đứa em. Cũng có thể nói, bữa cơm gia đình tôi chỉ trông vào đồng lương ít ỏi của mẹ mà thôi. Đã có lúc, tôi định bỏ học, ở nhà kiếm việc làm thêm để đỡ đần cho gia đình nhưng bố tôi không cho, người ngăn cản tôi quyết liệt nhất là mẹ. Mẹ nói tôi phải cố gắng học thật giỏi, mai này đi làm, còn phải nuôi hai em ăn học đến nơi đến chốn. Tôi càng thương mẹ bao nhiêu, lại càng tự nhủ với minh, phải cố gắng học để không phụ lòng cha mẹ.
Lần ấy là phiên tôi trực nhật. Cái bát bún riêu cứ lởn vởn trong tâm trí, khiến tôi bần thần cả người. Đang miên man, tôi chợt nhận thấy mình giẫm lên một thứ gì đó. Nhấc chân lên, hóa ra là cái khuyên tai bạc của bạn Lan đánh rơi. Tôi định mang đi trả nhưng mùi thơm và vị ngọt của bát bún riêu làm tôi lặng đi mấy giây. Nhà Lan giàu sụ, một chiếc khuyên tai này chắc chẳng đáng gì! Tôi tự an ủi mình bằng ý nghĩ ngây thơ ấy. Nhân lúc không có ai trong lớp, tôi nhẹ nhàng bỏ cái khuyên tai ấy vào túi quần, lặng lẽ tiếp tục công việc của mình.
Giờ học bắt đầu. Đột nhiên, Lan hét toáng lên. Tôi biết thừa nguyên do nhưng cố tỏ vẻ hiếu kì và ngạc nhiên. Nó vừa thút thít vừa kể đầu đuôi sự việc. Biết tin, tổ trực nhật trong đó có tôi, đứng lên, đề nghị cô giáo và cả lớp cho kiểm tra cặp sách của từng bạn. Chẳng có lí do nào để từ chối, cô giáo tôi đồng ý. Và đương nhiên chiếc khuyên tai vẫn không được tìm ra, bởi nó đang nằm trong túi quần tôi.
Bất chợt một đứa con gái lớp tôi bỗng nảy ra ý tưởng khám người. Ban đầu, cô tôi không đồng tình bởi cô nghĩ làm như vậy sẽ chẳng hay tí nào, nhất là đối với những bạn trong sạch. Đây là đôi khuyên tai do mẹ Lan tặng nó khi bác ấy còn sống nên ý kiến này được cả lớp tôi đồng tình và hưởng ứng. Ai ai trong lớp tôi cũng muốn làm mọi cách vừa để tìm lại chiếc khuyên tai cho Lan, vừa để chứng minh sự trong sạch của mình. Chỉ có tôi là chết điếng cả người. Vã mồ hôi hột, tôi lặng im không nói. Trong đầu tôi đang rối bời. Hay là tìm lí do ra ngoài như đau đầu phải lên y tế, vào toa lét,… để tránh không bị kiểm tra? Nhưng có lẽ tôi làm như vậy thì lại càng khiến mọi người nghi ngờ.
Đến lượt tôi, cô vỗ mạnh vào vai tôi và nói: “Giơ tay lên con!”. Tôi cảm tưởng như tay tôi dang nâng khối đá nặng đến chục ki-lô-gam vậy, việc giơ tay lên thôi mà đối với tôi sao mà nặng nề đến thế. Cô khám tóc, áo, quần, giày,… Bất chợt, cô dừng tay lại ở túi quần tôi khoảng vài giây. Quãng thời gian đó với tôi tưởng chừng là một thế kỉ vậy. Tôi thấy lạnh cả sống lưng, mặt tôi trắng bệch, không còn giọt máu. Ánh mắt cô nhìn tôi đầy nỗi thất vọng, cái nhìn ấy chứa đựng một nỗi buồn da diết, khôn nguôi. Bỗng cô nở một nụ cười phúc hậu với tôi và nói thật to như để cả lớp nghe thấy: “Được rồi! Con có thể về chỗ của mình.
Các bạn tiếp theo. Nhanh lên con!”. Bước qua ải, tim tôi đập loạn xạ. về chỗ ngồi mà tôi “tim đập chân run”, không dám nhìn cô. Cả tiết học hôm ấy, tôi chẳng chú tâm vào bài vở được. Tôi thấy lạ rằng sao lúc ấy cô không lật tẩy tôi mà lại bỏ qua cho tôi như thế. Rồi bao câu hỏi xoay quanh chiếc khuyên tai của Lan và bát bún riêu cứ chạy vòng quanh trong tâm trí tôi. Cuối giờ, cô bảo tôi ở lại:
Giờ đây, sân trường im lặng, để sự tĩnh mịch ấy cho cuộc trò chuyện của hai cô trò tôi. Cô hỏi: “Sao em lại làm thế? Cô rất thất vọng về em!”. Không nói được gì, tôi bật khóc. Đây là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt cô và cũng là lần đầu tiên tôi nói được ra những suy nghĩ ấm ức của mình bởi sự quyến rũ chết người mà bát bún riêu đưa lại, để tôi mắc một khuyết điểm động trời này. Giá như có khe hở nào dưới đất, tôi thề sẽ chui xuống đó ngay lập tức cho đỡ xấu hổ. Nói hết những gì trong lòng mình ấp ủ lâu nay, tôi như trút một gánh nặng. Rồi tôi xin lỗi cô, đưa cho cô chiếc khuyên tai kia và nói mong cô sẽ đưa trả tận tay cho Lan. Cô rút trong túi ra một tờ giấy bạc đưa cho tôi. Cô nói tôi hãy ăn một bát bún riêu thật ngon, cô bắt tôi hứa từ nay sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Cầm tờ bạc cô đưa, tôi ăn năn vô cùng và tự hỏi sao cô tốt bụng đến thế.
Hôm sau, cả lớp tôi đều vui mừng thay cho Lan vì đã tìm được chiếc khuyên tai, hỏi ra mới hay bác bảo vệ đã nhặt được và đưa cho cô tối hôm qua. Cô nói đã thay mặt Lan cảm ơn bác bảo vệ và cô mong muốn cả lớp sẽ đoàn kết, nỗ lực hết sức chuẩn bị cho buổi kết nạp đội viên mới vào buổi sinh hoạt cuối tuần.
Vậy là mọi chuyện đã kết thúc một cách êm đẹp qua sự khéo léo của cô giáo tôi. Buổi sinh hoạt diễn ra hết sức náo nhiệt trong không khí vui vẻ của cả lớp. Riêng tôi, qua sự việc vừa rồi, tôi đã nghiệm ra được một điều: sự no ấm không bao giờ xây dựng trên của cải của người khác mà phải do bàn tay mình tạo dựng. Như vậy, nó mới bền chặt và lâu dài.
Tuy mọi thứ đã qua nhưng kỉ niệm về cô giáo chủ nhiệm lớp Năm vẫn im đậm trong trí tôi, nó đã đem lại cho tôi một cái nhìn đúng đắn về lẽ sống. Và cả cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.
|
Đề bài: Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, hãy kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và thầy (cô) giáo cũ.
Yêu cầu của đề:
Đề bài yêu cầu kể lại một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và thầy (cô) giáo cũ, vì thế, phải tùy theo hoàn cảnh cá nhân để lựa chọn một kỉ niệm giữa mình và thầy (cô) giáo cũ. Có thể là một kỉ niệm vui hoặc buồn nhưng đó phải là một kỉ niệm đáng nhớ, gây ấn tượng sâu sắc, khó quên, để qua đó có thể rút ra bài học bổ ích trong cuộc sống cho bản thân mình. Trong quá trình kể, cần kết hợp yếu tố tự sự với miêu tả và biểu cảm để bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc của mình về thầy (cô) giáo đó.
Cách triển khai bài viết có thể là trực tiếp giới thiệu câu chuyện định kể hoặc có thể tạo các tình huống để giới thiệu về thầy (cô) giáo.
Kể câu chuyện trong quá khứ: thời gian, không gian, các sự việc, các nhân vật trong câu chuyện,… Đó là chuyện gì? Xảy ra với ai? Đã gây ra ảnh hưởng hoặc hậu quả như thế nào? (Kết hợp miêu tả chân dung, miêu tả nội tâm của nhân vật chính và bày tỏ suy nghĩ của bản thân mình đối với câu chuyện đã xảy ra đó).
Vận dụng sáng tạo những kiến thức đã học về ngôi kể, thứ tự kể phù hợp với nội dung câu chuyện.
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi con người, nhất là với những ai đã và đang ngồi trên ghế nhà trường, hẳn phải có kỉ niệm sâu sắc với thầy (cô) giáo. Với tôi, một kỉ niệm làm tôi nhớ mãi và nó giúp tôi trưởng thành lên rất nhiều, đó là kỉ niệm về cô giáo chủ nhiệm lớp Năm của tôi.
Hãy kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và thầy (cô) giáo cũ
Hồi ấy, tôi là một học sinh ưu tú của lớp. Trong mắt chúng bạn, tôi luôn là một tấm gương học tập và kỉ luật. Các thầy, cô giáo cũng rất yêu quý tôi. Được bạn bè và thầy cô yêu mến, bản tính của tôi luôn pha chút kiêu ngạo cũng là điều dễ hiểu. Càng ngày, tôi càng thêm tự hào về mình.
Phải cái tội nhà tôi quá nghèo. Bố tôi là bộ đội, ông đã nghỉ mất sức từ năm năm nay. Còn mẹ tôi chỉ là công nhân trong một xí nghiệp nhỏ. Dưới tôi còn có hai đứa em. Cũng có thể nói, bữa cơm gia đình tôi chỉ trông vào đồng lương ít ỏi của mẹ mà thôi. Đã có lúc, tôi định bỏ học, ở nhà kiếm việc làm thêm để đỡ đần cho gia đình nhưng bố tôi không cho, người ngăn cản tôi quyết liệt nhất là mẹ. Mẹ nói tôi phải cố gắng học thật giỏi, mai này đi làm, còn phải nuôi hai em ăn học đến nơi đến chốn. Tôi càng thương mẹ bao nhiêu, lại càng tự nhủ với minh, phải cố gắng học để không phụ lòng cha mẹ.
Lần ấy là phiên tôi trực nhật. Cái bát bún riêu cứ lởn vởn trong tâm trí, khiến tôi bần thần cả người. Đang miên man, tôi chợt nhận thấy mình giẫm lên một thứ gì đó. Nhấc chân lên, hóa ra là cái khuyên tai bạc của bạn Lan đánh rơi. Tôi định mang đi trả nhưng mùi thơm và vị ngọt của bát bún riêu làm tôi lặng đi mấy giây. Nhà Lan giàu sụ, một chiếc khuyên tai này chắc chẳng đáng gì! Tôi tự an ủi mình bằng ý nghĩ ngây thơ ấy. Nhân lúc không có ai trong lớp, tôi nhẹ nhàng bỏ cái khuyên tai ấy vào túi quần, lặng lẽ tiếp tục công việc của mình.
Giờ học bắt đầu. Đột nhiên, Lan hét toáng lên. Tôi biết thừa nguyên do nhưng cố tỏ vẻ hiếu kì và ngạc nhiên. Nó vừa thút thít vừa kể đầu đuôi sự việc. Biết tin, tổ trực nhật trong đó có tôi, đứng lên, đề nghị cô giáo và cả lớp cho kiểm tra cặp sách của từng bạn. Chẳng có lí do nào để từ chối, cô giáo tôi đồng ý. Và đương nhiên chiếc khuyên tai vẫn không được tìm ra, bởi nó đang nằm trong túi quần tôi.
Bất chợt một đứa con gái lớp tôi bỗng nảy ra ý tưởng khám người. Ban đầu, cô tôi không đồng tình bởi cô nghĩ làm như vậy sẽ chẳng hay tí nào, nhất là đối với những bạn trong sạch. Đây là đôi khuyên tai do mẹ Lan tặng nó khi bác ấy còn sống nên ý kiến này được cả lớp tôi đồng tình và hưởng ứng. Ai ai trong lớp tôi cũng muốn làm mọi cách vừa để tìm lại chiếc khuyên tai cho Lan, vừa để chứng minh sự trong sạch của mình. Chỉ có tôi là chết điếng cả người. Vã mồ hôi hột, tôi lặng im không nói. Trong đầu tôi đang rối bời. Hay là tìm lí do ra ngoài như đau đầu phải lên y tế, vào toa lét,… để tránh không bị kiểm tra? Nhưng có lẽ tôi làm như vậy thì lại càng khiến mọi người nghi ngờ.
Đến lượt tôi, cô vỗ mạnh vào vai tôi và nói: “Giơ tay lên con!”. Tôi cảm tưởng như tay tôi dang nâng khối đá nặng đến chục ki-lô-gam vậy, việc giơ tay lên thôi mà đối với tôi sao mà nặng nề đến thế. Cô khám tóc, áo, quần, giày,… Bất chợt, cô dừng tay lại ở túi quần tôi khoảng vài giây. Quãng thời gian đó với tôi tưởng chừng là một thế kỉ vậy. Tôi thấy lạnh cả sống lưng, mặt tôi trắng bệch, không còn giọt máu. Ánh mắt cô nhìn tôi đầy nỗi thất vọng, cái nhìn ấy chứa đựng một nỗi buồn da diết, khôn nguôi. Bỗng cô nở một nụ cười phúc hậu với tôi và nói thật to như để cả lớp nghe thấy: “Được rồi! Con có thể về chỗ của mình.
Các bạn tiếp theo. Nhanh lên con!”. Bước qua ải, tim tôi đập loạn xạ. về chỗ ngồi mà tôi “tim đập chân run”, không dám nhìn cô. Cả tiết học hôm ấy, tôi chẳng chú tâm vào bài vở được. Tôi thấy lạ rằng sao lúc ấy cô không lật tẩy tôi mà lại bỏ qua cho tôi như thế. Rồi bao câu hỏi xoay quanh chiếc khuyên tai của Lan và bát bún riêu cứ chạy vòng quanh trong tâm trí tôi. Cuối giờ, cô bảo tôi ở lại:
Giờ đây, sân trường im lặng, để sự tĩnh mịch ấy cho cuộc trò chuyện của hai cô trò tôi. Cô hỏi: “Sao em lại làm thế? Cô rất thất vọng về em!”. Không nói được gì, tôi bật khóc. Đây là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt cô và cũng là lần đầu tiên tôi nói được ra những suy nghĩ ấm ức của mình bởi sự quyến rũ chết người mà bát bún riêu đưa lại, để tôi mắc một khuyết điểm động trời này. Giá như có khe hở nào dưới đất, tôi thề sẽ chui xuống đó ngay lập tức cho đỡ xấu hổ. Nói hết những gì trong lòng mình ấp ủ lâu nay, tôi như trút một gánh nặng. Rồi tôi xin lỗi cô, đưa cho cô chiếc khuyên tai kia và nói mong cô sẽ đưa trả tận tay cho Lan. Cô rút trong túi ra một tờ giấy bạc đưa cho tôi. Cô nói tôi hãy ăn một bát bún riêu thật ngon, cô bắt tôi hứa từ nay sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Cầm tờ bạc cô đưa, tôi ăn năn vô cùng và tự hỏi sao cô tốt bụng đến thế.
Hôm sau, cả lớp tôi đều vui mừng thay cho Lan vì đã tìm được chiếc khuyên tai, hỏi ra mới hay bác bảo vệ đã nhặt được và đưa cho cô tối hôm qua. Cô nói đã thay mặt Lan cảm ơn bác bảo vệ và cô mong muốn cả lớp sẽ đoàn kết, nỗ lực hết sức chuẩn bị cho buổi kết nạp đội viên mới vào buổi sinh hoạt cuối tuần.
Vậy là mọi chuyện đã kết thúc một cách êm đẹp qua sự khéo léo của cô giáo tôi. Buổi sinh hoạt diễn ra hết sức náo nhiệt trong không khí vui vẻ của cả lớp. Riêng tôi, qua sự việc vừa rồi, tôi đã nghiệm ra được một điều: sự no ấm không bao giờ xây dựng trên của cải của người khác mà phải do bàn tay mình tạo dựng. Như vậy, nó mới bền chặt và lâu dài.
Tuy mọi thứ đã qua nhưng kỉ niệm về cô giáo chủ nhiệm lớp Năm vẫn im đậm trong trí tôi, nó đã đem lại cho tôi một cái nhìn đúng đắn về lẽ sống. Và cả cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.
|
Nhận xét nghệ thuật tả người tả cảnh của Nguyễn Du trong Truyện Kiều
Hướng dẫn
Nhận xét nghệ thuật tả người tả cảnh của Nguyễn Du trong Truyện Kiều
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Sè sè nấm đất bên đường,
Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
Nhưng cũng tại nơi có nhịp cầu và nước chảy ấy, Thúy Kiều đã gặp gỡ Kim Trọng gặp nhau và lúc Khách đà lên ngựa, người còn ghé theo” tác giả viết:
Dưới cầu nước chảy trong veo
Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha
Em cỏ nhận thấy dưới ngòi bút của thi nhân bức vẽ về một cảnh vật đã hiện lên không hoàn toàn giống nhau. Qua đó, hãy nhận xét nghệ thuật miêu tả của tác giả.
Thiên nhiên luôn là đề tài gợi nhiều cảm xúc đối với các thi nhân. Đã có biết bao người lấy thiên nhiên để bộc lộ tâm trạng của con người. Với Nguyễn Du cũng vậy, ông dùng thiên nhiên để miêu tả tâm trạng của nhân vật. Nhưng dưới ngòi bút của ông, bức vẽ về cùng một cảnh vật hiện lên không hoàn toàn giống nhau. Trong Truyện Kiều, khi miêu tả quang cảnh nơi mộ Đạm Tiên mà ba chị em Thúy Kiều đã gặp trong tiết Thanh mình. Nguyễn Du viết:
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Sè sè nấm đất bên đường,
Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
Dưới cầu hước chảy trong veo
Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha
Nguyễn Du đều tả một khung cảnh nơi có nhịp cầu và dòng nước chảy nhưng bức vẽ thiên nhiên hiện lên lại hoàn toàn khác nhau.
Lần thứ nhất là hình ảnh cảnh vật trên đường ba chị em Thúy Kiều du xuân trở về. Cảnh vật ấy mang dáng dấp nhỏ nhoi, bó hẹp và phảng phất nỗi buồn của sự lụi tàn:
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Cái nao nao” của dòng nước, cái “nho nhỏ” của nhịp cầu đã gợi tả được những đường nét của cảnh vật. Dòng nước, nhịp cầu mang một tâm trạng chênh vênh. Dòng nước tâm tình chia sẻ ấy, nhịp cầu nên thơ như giấc mộng hiện lên ấy ru vỗ lòng người, làm dịu đi cái xôn xao từ ngày hội bước ra. Nhưng cái “nao nao” đó cũng là cảm giác bâng khuâng, xao xuyến của Thúy Kiều cảm nhận được một điều gì không hay sắp xảy ra với nàng. Và điều gì đến cũng phải đến: nấm mộ Đạm Tiên xuất hiện:
Sè sè nấm đất bên đường
Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh
Nguyễn Du rất tài tình khi sử dụng các từ láy “sè sè”, “rầu rầu” để miêu tả nấm mồ Đạm Tiên. Vì thế mà người đọc không thể không hình dung ra được nấm mồ vô chủ chí cao hơn mặt đất một chút ở bên đường và ở trên là những ngọn cỏ úa vàng xen lẫn với màu xanh còn sót lại. Nhưng những hình ảnh đó không chi miêu tả nấm mồ Đạm Tiên mà còn miêu tả tâm trạng nàng Kiều, trước số phận một con người tài hoa bạc mệnh, một cô gái có nhan sắc nhưng phải sống cảnh đời bất hạnh chốn lầu xanh. Phải chăng tất cả cũng báo trước một số phận không lấy gì làm sáng sủa của Kiều.
Dưới cầu nước chảy trong veo
Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha
Cũng trong buổi chiều du xuân trở về, Kiều đã gặp Kim Trọng – một chàng trai phong nhã, hào hoa. Cảnh vật giờ đây đã mang một tâm trạng khác: vui tươi, đầy lưu luyến không muốn rời xa. “Thướt tha” là từ láy, diễn tả sự uyển chuyển, nhịp nhàng. Chiếc cầu và dòng nước trong veo, cảnh tơ liễu ngả bóng chiều thướt tha như những chứng nhân cho một thiên diễm tình giữa giai nhân và tài tử. Dường như cảnh vật đã trở thành cái nền thơ mộng, nói hộ cho nỗi vương vấn của cặp tình nhân trong mối tình e ấp, kín đáo “tình trong như đã mặt ngoài còn e”.. Hai trái tim đa tình, đa cảm đã có nhịp nối chung cho đến lúc chia xa “khách đà lên ngụa người còn nghé theo”. ”Kẻ thiên tài” đã mang theo hình bóng “người quốc sắc đã về nhà. Hai câu thơ là một khúc nhạc của tình yêu bắt đầu hé nở.
Dưới ngòi bút tả cảnh của Nguyễn Du cảnh vật trong Truyện Kiều luôn luôn thấm đượm hồn người, cảnh vật được nhìn qua tâm trạng; nhuốm màu tâm trạng, “Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu – Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Cảnh vật thiên nhiên trong Truyện Kiều luôn nói hộ tâm trạng của nhân vật. Chỉ bằng hình ảnh vầng trăng nhưng ở những hoàn cảnh khác nhau nó lại diễn biến tâm trạng khác nhau. Trăng sáng quá mức như dư thừa, như bề bộn sau buổi chiều đi chơi xuân, Kiều cùng một lúc đối điện với số phận và duyên phận.
Vàng gieo bóng nước cây lồng bóng râm.
Còn trong đêm Kim, Kiều thề nguyền trăng cũng sáng hết mình nhưng ánh sáng lại không lan tỏa mà như tụ lại:
Vầng trăng vầng vặc giữa trời
Đinh ninh hai miệng một lời song song
Trong đêm Kiều trốn cùng Sở Khanh thì trăng lại phạt nhẽo, lạnh lẽo, nhợt nhạt, mong manh, tàn tạ:
Đêm thâu khắc dấu canh tàn
Gió cây trút lá trăng ngàn ngậm gương
|
Comment on Nguyen Du's art of depicting people and scenes in The Tale of Kieu
Instruct
Comment on Nguyen Du's art of depicting people and scenes in The Tale of Kieu
The water flows around me,
A small bridge at the end of the rapids across.
There are mushrooms on the ground on the side of the road,
Withered weeds, half yellow and half green.
But also at that place with the bridge and flowing water, Thuy Kieu met Kim Trong and when Guest got on his horse, he also stopped by" the author writes:
Under the bridge, the water flows clear
Next to the willow bridge, the afternoon shadow is gentle
I noticed that under the poet's pen, the drawing of a scene that appeared was not completely the same. Thereby, comment on the author's descriptive art.
Nature is always an emotional topic for poets. Many people have used nature to express human emotions. The same goes for Nguyen Du, he uses nature to describe the character's mood. But under his pen, drawings of the same scene appear that are not entirely the same. In The Tale of Kieu, when describing the scene at Dam Tien's tomb that the three sisters Thuy Kieu met during their Qing period. Nguyen Du wrote:
The water flows around me,
A small bridge at the end of the rapids across.
There are mushrooms on the ground on the side of the road,
Withered weeds, half yellow and half green.
Under the bridge flows clear water
Next to the willow bridge, the afternoon shadow is gentle
Nguyen Du both describe a scene with a bridge and flowing water, but the picture of nature that appears is completely different.
The first time was the image of the scenery on the way three sisters, Thuy Kieu, returned from their spring trip. That scene has a small, confined appearance and is filled with the sadness of destruction:
The water flows around me,
A small bridge at the end of the rapids across.
The "difficult" of the water, the "little" of the bridge describe the contours of the landscape. The flow of water and the span of the bridge carry an unsteady mood. That flow of shared feelings, that poetic bridge that appears like a dream lulls people's hearts, calming the excitement from the festival day. But that "nervousness" is also Thuy Kieu's feeling of uncertainty and anxiety, sensing that something bad is about to happen to her. And whatever comes must come: Dam Tien's grave appears:
There are mushrooms on the ground on the side of the road
withered weeds, half yellow and half green
Nguyen Du is very clever when using the words "sad" and "sad" to describe Dam Tien's grave. Therefore, the reader cannot help but imagine the derelict grave a little higher than the ground on the side of the road and above it are yellow blades of grass mixed with the remaining green. But those images not only describe Dam Tien's grave but also describe Kieu's state of mind, faced with the fate of a talented and unfortunate person, a beautiful girl who had to live an unhappy life in a brothel. Could it be that all of this also foretells a not so bright fate for Kieu?
Under the bridge, the water flows clear
Next to the willow bridge, the afternoon shadow is gentle
Also on the afternoon of returning from her spring trip, Kieu met Kim Trong - an elegant and gallant young man. The scene now has a different mood: joyful, full of nostalgia and not wanting to leave. “Smooth” is a word that describes flexibility and rhythm. The bridge and the clear water, the scene of willow silk falling in the gentle afternoon shadow are like witnesses to a beautiful love story between a beautiful woman and an amateur. It seems that the scene has become a poetic background, speaking for the lingering concerns of the couple in their shy, secret love, "the love inside is as if it were on the outside".. Two sentimental, sentimental hearts. There was a common rhythm until the time of separation: "guests came up and others followed". "The genius" brought with him the image of "the national hero has returned home." The two verses are a song of love beginning to bloom.
Under Nguyen Du's descriptive pen, the scenery in The Tale of Kieu is always imbued with human soul, the scene is seen through mood; tinged with mood, "No scene is filled with sadness - People who are sad are never happy. The natural scenery in The Tale of Kieu always speaks for the character's mood. Just using the image of the moon, but in different situations it creates different moods. The moon was so bright that it seemed redundant, like chaos after an afternoon of spring outings, Kieu was at the same time confronting fate and destiny.
Yellow sow water shade tree cage shade.
On Kim's night, Kieu swore that the moon would shine brightly, but the light did not spread but seemed to gather:
The moon shines in the sky
Dinh Ninh said two words in parallel
On the night Kieu hid with So Khanh, the moon was bland, cold, pale, fragile, withered:
The night marks the end of the night
The wind from the trees sheds leaves and the moon holds a mirror
|
Nhận xét về giọng điệu bài Tức cảnh Pắc Pó -Đề và văn mẫu 8
Hướng dẫn
Bài làm
– Câu thơ đầu có giọng điệu thoải mái, cho thấy Bác Hồ sống thật ung dung, đồng điệu với nhịp sống của núi rừng Pắc Bó:
Sáng ra bờ suối tối vào hang.
Câu thơ ngắt nhịp 4/3 tạo thành hai vế sóng đôi, gợi cảm giác về sự nhịp nhàng, nề nếp: sáng – tối, ra – vào.
-Câu thơ thứ hai vẫn tiếp tục mạch cảm xúc đó nhưng có thêm nét tươi vui, thícli thú. Đó là sự sẵn sàng của các loại thức ăn thường nhật:
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng.
– Hai câu thơ đầu nói về sinh hoạt thường ngày của Bác trong ăn ở. Câu thơ thứ ba cũng diễn tả sinh hoạt đó nhưng ở một khía cạnh khác: làm việc.
Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng.
Câu thơ trên thể hiện hơn nữa sự thích thú của Bác với điều kiện sinh hoạt tại Pắc Bó, đồng thời cũng làm nổi bật hình ảnh người chiến sĩ cách mạng trên chiến khu. Giọng điệu thơ khỏe khoắn và nhiều ấn tượng.
Từ láy duy nhất trong bài thơ: chông chênh tạo nên một khung cảnh vừa mạo hiểm vừa gợi cảm, tạo cho người đọc chút tò mò. Ba chữ dịch sử Đảng toàn vần trắc làm cho lời thơ thêm mạnh mẽ. Trung tâm của bức tranh Pắc Bó là hình tượng người chiến sĩ cách mạng vừa chân thực, sinh động vừa mang một sứ mệnh lớn lao, một tư thế uy nghi giống như một tượng đài về tinh thần cách mạng. Dịch sử Đảng ở đây là sử Đảng Liên Xô, đó chính là khởi nguồn cho thắng lợi của Đảng Cộng sản Việt Nam sau này.
Cuộc đời cách mạng thật là sang.
Sang ở đây hoàn toàn không phải là sang trọng theo cách hiểu hiện đại mà chính là sự sang trọng trong chính lối sống, sinh hoạt, làm việc và sự cống hiến của người chiến sĩ cách mạng. Câu thơ trên không thuyết minh cho toàn bài thơ nhưng đã làm cho bài thơ có một sức hấp dẫn kì lạ. Sức hấp dẫn ấy đến từ giọng điệu của câu thơ và toàn bài thơ.
Tags:Văn 8
|
Comment on the tone of the poem Pac Po - De and sample essay 8
Instruct
Assignment
– The first verse has a relaxed tone, showing that Uncle Ho lived leisurely, in harmony with the rhythm of life in the mountains and forests of Pac Bo:
In the morning, go to the stream bank and in the evening, enter the cave.
The poem's rhythm is 4/3, creating two double sentences, evoking a sense of rhythm and order: morning - evening, going out - coming in.
-The second verse continues that emotional flow but has an additional cheerful, entertaining touch. That is the readiness of daily foods:
Cement sheath vegetable porridge is ready.
– The first two verses talk about Uncle Ho's daily activities in living and dining. The third verse also describes that activity but from a different aspect: working.
The unsteady stone table translates the Party's history.
The above verse further demonstrates Uncle Ho's enjoyment of the living conditions in Pac Bo, while also highlighting the image of a revolutionary soldier in the war zone. The poetic tone is strong and impressive.
The only misleading word in the poem: unsteady creates a scene that is both risky and sexy, making the reader a little curious. The three words translated from the Party's history are all in rhyme, making the poem more powerful. The center of the Pac Bo painting is the image of a revolutionary soldier that is both realistic and vivid, carrying a great mission and a majestic posture like a monument to the revolutionary spirit. Translating Party history here is the history of the Soviet Party, which was the origin of the victory of the Communist Party of Vietnam later.
Life truly is revolutionary to.
Luxury here is not luxury in the modern sense, but luxury in the lifestyle, living, working and dedication of revolutionary soldiers. The above verse does not explain the entire poem, but it does give the poem a strange appeal. That appeal comes from the tone of the verse and the entire poem.
Tags: Literature 8
|
Nhận xét về kết cấu truyện trong truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao
Hướng dẫn
Nêu nhận xét về kết cấu truyện ngắn Chí Phèo: Cách kết thúc truyện của Nam Cao, theo anh/chị thành công hay hạn chế?
Kết cấu mở: kết thúc tác phẩm, Thị Nở sinh ra một đứa con trong cái lò gạch cũ. Hoàn cảnh ra đời của đứ bé giống như Chí Phèo thuở trước. Thị nhìn về xa xa, nghĩ về một “Chí Phèo” con sẽ xuất hiện.
Kết cấu vòng tròn: sự việc Chí Phèo ra đời, lớn lên, trưởng thành, đau khổ cho đến kết thúc là con Chí Phèo ra đời lại sẽ tiếp tục cái vòng luẩn quẩn ấy.
Kết cấu đầu – cuối tương ứng: mở đầu là sự ra đời của Chí Phèo trong cái lò gạch cũ bỏ hoang. Kết thúc tác phẩm là sự ra đời của con Chí Phèo cũng trong cái lò gạch cũ.
* Giá trị: Về nhận thức có phần bị hạn chế nhưng lại rất thành công về mặt nghệ thuật. Qua hình tượng nhân vật Chí Phèo, tác giả Nam Cao không những phản ánh được cuộc sống đen tối bế tắc của người dân dưới chế độ thực dân phong kiến mà còn được thể hiện một cách sâu sắc. Cái bi kịch bị cự tuyệt quyền làm người của họ. Tác phẩm không chỉ có giá trị nghệ thuật sâu sắc mà còn có giá trị nhân đạo cao. Chính vì thế mà hơn nửa thế kỉ đã trôi qua, tác phẩm Chí Phèo ngày càng được khẳng định, được khám phá từ những góc độ mới mẻ và chắc chắn sẽ tồn tại vĩnh viễn trong lịch sử văn học Việt Nam như một viên ngọc sáng ngời.
Phân tích làm rõ nổi giá tị nhân đạo trong truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao?
Trong truyện ngắn Chí Phèo, Nam Cao đã viết về cuộc sống khốn khổ của những người nông dân, viết về cuộc đời đen tối bế tắc của họ, với môt niềm đồng cảm thương sót.
Nhà văn đã phát hiện, miêu tả được những phẩm chất của Chí Phèo ngay cả khi nhân vật đã bị tha hóa biến chất. Nhà văn đã thấy được niề khát khao mong muốn trở về con đường lương thiện của Chí Phèo; thấy được “phần người” phần tốt đẹp của con quỷ làng Vũ Đại.
Phần kết thúc truyện, Nam Cao đã làm nổi bật bi kịch bị cự tuyệt quyền làm người của Chí Phèo. Chí Phèo đã chết trên ngưỡng cửa sắp về làm người. Nói một cách khác, truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao là một bức thông điệp của nhà văn tố cáo chế độ thực dân phong kiến, đẩy con người đến bước đường cùng đen tối, trở nên biến chất tha hóa. Đồng thời đòi quyền sống cho con người, giá trị nhân đạo sâu sắc của tác phẩm cũng chính ở chỗ đó.
Nhà văn đã gợi mở cho ta thấy được bản chất tốt đẹp, khả năng lương thiện của Chí Phèo để ta trân trọng khát vọng sống, khát vọng được làm người của Chí Phèo, lên tiếng đòi quyền sống, quyền làm người cho người nông dân.
|
Comment on the story structure in the short story Chi Pheo by Nam Cao
Instruct
Comment on the structure of Chi Pheo's short story: Nam Cao's way of ending the story, do you think it was a success or a limitation?
Open structure: at the end of the work, Thi No gives birth to a child in the old brick kiln. The baby's birth circumstances were similar to those of Chi Pheo in the past. She looked into the distance, thinking about a baby "Chi Pheo" that would appear.
Circular structure: Chi Pheo's birth, growing up, maturity, suffering until the end when Chi Pheo's child is born will continue that vicious cycle.
The beginning and end structure corresponds: the beginning is the birth of Chi Pheo in an old abandoned brick kiln. The end of the work is the birth of Chi Pheo in the old brick kiln.
* Value: Cognitively somewhat limited but artistically very successful. Through the image of the character Chi Pheo, author Nam Cao not only reflects the dark and deadlocked life of the people under the feudal colonial regime but also shows it in a profound way. The tragedy of being denied their human rights. The work not only has profound artistic value but also high humanitarian value. That's why more than half a century has passed, Chi Pheo's work is increasingly affirmed, explored from new angles and will certainly exist forever in the history of Vietnamese literature like a pearl. bright.
Analyze and clarify the value of humanity in Nam Cao's short story Chi Pheo?
In the short story Chi Pheo, Nam Cao wrote about the miserable life of farmers, writing about their dark and deadlocked lives, with a sense of sympathy and pity.
The writer discovered and described Chi Pheo's qualities even when the character was corrupted. The writer saw Chi Pheo's desire to return to the path of honesty; see the "human side" and the good part of the demon of Vu Dai village.
At the end of the story, Nam Cao highlighted Chi Pheo's tragedy of being denied his human rights. Chi Pheo died on the threshold of returning to human life. In other words, Nam Cao's short story Chi Pheo is a message from the writer denouncing the feudal colonial regime, pushing people to a dark end, becoming degenerate and corrupt. At the same time demanding the right to life for people, the profound humanitarian value of the work is also there.
The writer has suggested to us Chi Pheo's good nature and ability to be honest so that we can appreciate Chi Pheo's desire to live, his desire to be a human being, to speak up for the right to live and the right to be human for farmers. people.
|
Nhận xét về nhân vật Người lái đò trong đoạn trích Người lái đò sông Đà
Hướng dẫn
Đề bài: Nhận xét về nhân vật Người lái đò sông Đà trong đoạn trích cùng tên của Nguyễn Tuân, có ý kiến cho rằng: Đặc điểm nổi bật của nhân vật này chính là vẻ đẹp tài hoa trí dũng. Ý kiến khác thì nhấn mạnh: Nhân vật này gây ấn tượng bởi sự ung dung, bình dị. Bằng cảm nhận về hình tượng này, anh (chị) hãy bình luận các ý kiến trên.
BÀI LÀM
Nguyễn Tuân (1910 – 1987) là nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp. Ông cũng là một nghệ sĩ tài hoa, uyên bác, có cá tính độc đáo. Nguyễn Tuân sáng tác nhiều thể loại nhưng đặc biệt thành công ở tùy bút. Tác phẩm này được in trong tập tùy bút Sông Đà, xuất bản lần đầu năm 1960, tất cả gồm mười lăm bài tùy bút. Thực tiễn xây dựng cuộc sống mới ở vùng cao đã đem lại cho tác giả nguồn cảm hứng sáng tạo để viết nên thiên tùy bút đặc sắc này nhằm ca ngợi những người lao động mới đang cống hiến cho công cuộc tái thiết, dựng xây đất nước. Tuỳ bút Người lái đò sông Đà dược in trong tập tuỳ bút “Sông Đà”, gồm 15 bài tuỳ bút và một bài thơ ở dạng phác thảo. Tác phẩm được viết trong thời kì xây dựng CNXH ở miền Bắc. Đó là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà văn đến Tây Bắc trong kháng chiến chống Pháp, đặc biệt là chuyến đi thực tế năm 1958. Nguyễn Tuân đến với nhiều vùng đất khác nhau, sống với bộ đội, công nhân và đồng bào các dân tộc. Thực tiễn xây dựng cuộc sống mới ở vùng cao đã đem đến cho nhà văn nguồn cảm hứng sáng tạo. Ngoài phong cảnh Tây Bắc uy nghiêm, hùng vỹ và tuyệt vời thơ mộng, Nguyễn Tuân còn phát hiện những điểm quý báu trong tâm hồn con người mà ông gọi là “thứ vàng mười đã được thử lửa, là chất vàng mười của tâm hồn Tây Bắc.”
Ý kiến thứ nhất đã nhấn mạnh vào đặc điểm nổi bật của hình tượng này. Trước hết, Người lái đò sông Đà là một hình tượng về người lao động mới trong giai đoạn kiến thiết và dựng xây đất nước. Trong cuộc chiến với thiên nhiên khốc liệt, ông lái đò đã bộc lộ tất cả khả năng tuyệt vời của mình, nhất là sự tài trí và lòng dũng cảm. Ý kiến thứ hai lại chú ý đến sự gần gữi, thân quen, dễ đi vào lòng người của ông lái đò. Ông lái đò được miêu tả như một người lao động kiên cường lại vừa như một nghệ sĩ tài hoa của sống nước, rất mực điệu nghệ trong công việc của mình. Thế nhưng sau cuộc đấu tranh chinh phục thiên nhiên dữ dội, họ trở về với cuộc đời thường “giản dị và bình tâm”, hòa lẫn vô danh vào triệu triệu con người đang “đi tới” với đôi tay như “đôi cánh bay lên” và bàn chân mạnh mẽ “đạp bùn không sợ cá loài sên”. Người lái đò trong tác phẩm là một người lao động vô danh, làm lụng âm thầm, giản dị, nhờ lao động mà chinh phục được dòng sông dữ, trở nên lớn lao, kì vĩ, trở thành đại diện của CON NGƯỜI. Người lao động nhờ ý chí kiên cường, bền bỉ, quyết tâm mà chiến thắng sức mạnh thần thánh của thiên nhiên. Đó chính là yếu tố làm nên chất vàng mười của nhân dân Tây Bắc.Người lái đồ có một trí nhớ tuyệt vời về những luồng nước và những con thác hiểm trở. Ông lái đò “đã nắm chắc binh pháp của thần sông, thần đá. Ông đã thuộc qui luật phục kích của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này”, “nắm được cái quy luật tất yếu của dòng nước sông Đà” nên trước thác ghềnh hung bạo, ông vẫn bình tĩnh điều khiển thuyền an toàn. Sở dĩ ông lái đò có sự hiểu biết sâu sắc cùng với những kinh nghiệm quý báu là do ông đã xuôi ngược nhiều lần trên sông Đà. Ống lái đò là người thích phiêu lưu mạo hiểm. Vì vậy tác giả đã chú ý miêu tả cuộc chiến đấu của người lái đò với sóng nước sông Đà. Trong cuộc chiến đấu vượt qua bao vòng vây của thác ghềnh hung bạo, người đọc đã thấy được sự dũng cảm, mưu trí và điêu luyện, thuần thục trong việc điều khiển con thuyền của người lái đò.Vòng vây này được tác giả miêu tả dài nhất. Người lái đò phải đối mặt cùng “sóng bọt đã trắng xóa cả một chân trời đá” với những hòn đá hung hãn, ngỗ ngược đang mai phục từ ngàn năm nay chực chờ “nhổm cả dậy để vồ lấy thuyền”. Đá dàn bày thạch trận “ba hàng chặn ngang trên sông đòi ăn chết cái thuyền” với hàng tiền vệ “giữ vai trò dụ cái thuyền đối phương đi vào sâu nữa” cho tuyến hai “đánh khuýp quật vu hối lại”, nếu thoát qua thì đã có tuyến ba gồm bao nhiêu “boong-ke chìm và pháo đài nổi” quyết tâm “phải tiêu diệt tất cả thuyền trưởng thủy thủ ngay ở chân thác”. Có những hòn đá được nhà văn miêu tả hệt như những tên tướng giặc kiêu căng hợm hĩnh phối hợp cùng “nước thác reo hò” như một đội quân liều mạng đầy sát khí sẵn sàng ùa vào mà “bẻ gãy cán chèo” của người lái đò, mà “thúc gối vào bụng và hông thuyền”, “đội cả thuyền lên”, nhằm vào chỗ hiểm tấn công liên tiếp với lối “đánh hồi lùng, đánh đòn tỉa, đánh đòn âm”. Cảnh tượng lúc bấy giờ cũng thật tráng lệ khi trong khoảng khắc mặt sông “lòa sáng lên như một cửa bể đom đóm rừng ùa xuống mà châm lửa vào đầu sóng”. Đối diện với hiểm nguy, người lái đò vẫn hết sức bình tĩnh, hiên ngang như một tướng soái phóng thẳng thuyền vào kẻ thù. Trước những đòn thủ tàn độc của đối phương ông đã “cố nén vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt lấy cuống lái”, “giữ mái chèo khỏi bị hất lên” và trên chiếc thuyền sáu bơi chèo, người ta vẫn nghe thấy “tiếng chỉ huy ngắn gọn tỉnh táo của người cầm lái” đang sẵn sàng đối mặt, chiến đấu và chiến thắng lũ giặc đá đông đảo, đầy chủ động, hiểm ác, ranh ma.Nếu như ở vòng vây thứ nhất sông nước nham hiểm đã mở ra bốn cửa tử, một cửa sinh, cửa sinh lại nằm “lập lờ ở phía tả ngạn con sông” thì ở vòng vây thứ hai này, sông Đà đã mở thêm nhiều cửa tử để đánh lừa con thuyền và cửa sinh lại “bố trí lệch qua phía bờ hữu ngạn”. Ghê gớm hơn, đang chờ đón ông chính là “dòng hùm beo đang hồng hộc tế mạnh trên sông đá” với “bốn năm bọn thủy quân cửa ải nước bên bờ trái liền xô ra định níu thuyền lôi vào tập đoàn cửa tử”. Người lái đò tỏ ra không hề sợ hãi bởi vì ông vốn giàu kinh nghiệm và nắm chắc qui luật hoạt động của nước thác cũng như địa hình nơi đây. Thật táo bạo, với đôi bàn tay linh hoạt, tài hoa của mình ông đã khéo léo điều khiển con thuyền “bám chắc lấy luồng nước đúng mà phóng nhanh vào cửa sinh, mà lái miết một đường chéo về phía cửa đá ấy”. Ông lái đò lúc “cưỡi lên thác”, lúc “nắm chặt được cái bờm sóng”, lúc thì “ghì cương lái”, lúc thì ống tránh mà “rảo bơi chèo lên”, lúc thì “đè sấn lên mà chặt đôi ra để mở đường tiến”. Cuối cùng, ông đã chiến thắng cái lũ đá lúc này đang “tiêu nghỉu cái mặt xanh lè” vì thất vọng. Vòng vây thứ ba nguy hiểm hơn cả bởi vì “bên phải bên trái đều là luồng chết cả”, cái luồng sống ở vòng vây này lại “nằm ngay giữa bọn hậu vệ của con thác”. Nhưng ống lai đò cứ anh dũng phóng thẳng thuyền, chọc thủng vào cửa giữa đó. Người lái đò rất linh hoạt điều khiển “thuyền vút qua cổng đá cánh mở cánh khép”, qua bao nhiêu cửa “thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước”.Trước thác ghềnh hung bạo, ông lái đò dũng cảm, táo bạo, liều lĩnh, thế nhưng khi vượt qua thì tất cả đều trở thành bình thường “sóng thác xèo xèo tan trong trí nhớ”. Tác giả đã miêu tả phong thái ung dung của những người lái đò khi họ “đót lửa trong hang đá, nướng ống cơm lam và toàn bàn tán về cá anh vũ, cá đầm xanh…cũng chả thấy ai bàn thêm một lời nào về cuộc chiến thắng vừa qua”. Cuộc sống của họ thường nhật phải đối diện với thiên nhiên khốc liệt, “ngày nào cũng chiến đấu với sông Đà dữ dội, ngày nào cũng giành lấy cái sống từ tay những cái thác” cho nên với họ tất cả đều “không có gì là hồi hộp đáng nhớ”. Họ đã chiến thắng trong cuộc chiến không cân sức với thiên nhiên nhờ kinh nghiêm, sự ngoan cường, ý chí quyết tâm. Tất cả những điều đó đã đưa họ đến thắng lợi huy hoàng, tô đậm cho khúc tráng ca về sự nghiệp lao động vinh quang của con người mới.
Hai ý kiến đúng, đã bổ sung cho nhau để hợp thành sự nhìn nhận toàn diện và thống nhất về ý nghĩa của hình tượng này; giúp người đọc nhận thức sâu sắc hơn về giá trị nội dung tư tưởng của tác phẩm, cũng như thấm thía hơn ý tưởng nghệ thuật của nhà văn. Nhà văn đã tô đậm vẻ đẹp của nhân vật với những so sánh, ví von, liên tưởng độc đáo, bất ngờ và rất thú bị; tư tưởng phong phú, sống động, giàu hình ảnh và có sức gợi cảm cao; câu văn đa dạng, nhiều tầng, giàu nhịp điệu, lúc thì hối hả gân guốc, khi thì chậm rãi trữ tình. Khi khắc họa hình tượng này, Nguyễn Tuân có ý thức tạo nên tình huống đầy thử thách để nhân vật bộc lộ rõ phẩm chất của mình. Nhà văn tiếp cận con người trên phương diện tài hoa nghệ sĩ nên mỗi nhân vật trong tác phẩm của ông đều là những nghệ sĩ trong nghề nghiệp của mình.
Với sự quan sát tinh tường; trí tưởng tượng phong phú; những liên tưởng, so sánh bất ngờ, độc đáo kết hợp cùng vốn kiến thức uyên bác, ngòi bút tài hoa và những cảm xúc dạt dào, say đắm thiết tha danh cho đất nước; Nguyễn Tuân đã tạo nên một áng văn trác tuyệt tác ngợi ca vẻ đẹp của con người và thiên nhiên Tây Bắc trong ngày mới dựng xây. Đó đều là chất vàng mà tác giả tìm kiếm và khai phá; lấp lánh, sáng ngời quí giá như chính gương mặt của tác giả trong lịch sử văn học nước nhà.
|
Nhận xét về nhân vật Người lái đò trong đoạn trích Người lái đò sông Đà
Hướng dẫn
Đề bài: Nhận xét về nhân vật Người lái đò sông Đà trong đoạn trích cùng tên của Nguyễn Tuân, có ý kiến cho rằng: Đặc điểm nổi bật của nhân vật này chính là vẻ đẹp tài hoa trí dũng. Ý kiến khác thì nhấn mạnh: Nhân vật này gây ấn tượng bởi sự ung dung, bình dị. Bằng cảm nhận về hình tượng này, anh (chị) hãy bình luận các ý kiến trên.
BÀI LÀM
Nguyễn Tuân (1910 – 1987) là nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp. Ông cũng là một nghệ sĩ tài hoa, uyên bác, có cá tính độc đáo. Nguyễn Tuân sáng tác nhiều thể loại nhưng đặc biệt thành công ở tùy bút. Tác phẩm này được in trong tập tùy bút Sông Đà, xuất bản lần đầu năm 1960, tất cả gồm mười lăm bài tùy bút. Thực tiễn xây dựng cuộc sống mới ở vùng cao đã đem lại cho tác giả nguồn cảm hứng sáng tạo để viết nên thiên tùy bút đặc sắc này nhằm ca ngợi những người lao động mới đang cống hiến cho công cuộc tái thiết, dựng xây đất nước. Tuỳ bút Người lái đò sông Đà dược in trong tập tuỳ bút “Sông Đà”, gồm 15 bài tuỳ bút và một bài thơ ở dạng phác thảo. Tác phẩm được viết trong thời kì xây dựng CNXH ở miền Bắc. Đó là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà văn đến Tây Bắc trong kháng chiến chống Pháp, đặc biệt là chuyến đi thực tế năm 1958. Nguyễn Tuân đến với nhiều vùng đất khác nhau, sống với bộ đội, công nhân và đồng bào các dân tộc. Thực tiễn xây dựng cuộc sống mới ở vùng cao đã đem đến cho nhà văn nguồn cảm hứng sáng tạo. Ngoài phong cảnh Tây Bắc uy nghiêm, hùng vỹ và tuyệt vời thơ mộng, Nguyễn Tuân còn phát hiện những điểm quý báu trong tâm hồn con người mà ông gọi là “thứ vàng mười đã được thử lửa, là chất vàng mười của tâm hồn Tây Bắc.”
Ý kiến thứ nhất đã nhấn mạnh vào đặc điểm nổi bật của hình tượng này. Trước hết, Người lái đò sông Đà là một hình tượng về người lao động mới trong giai đoạn kiến thiết và dựng xây đất nước. Trong cuộc chiến với thiên nhiên khốc liệt, ông lái đò đã bộc lộ tất cả khả năng tuyệt vời của mình, nhất là sự tài trí và lòng dũng cảm. Ý kiến thứ hai lại chú ý đến sự gần gữi, thân quen, dễ đi vào lòng người của ông lái đò. Ông lái đò được miêu tả như một người lao động kiên cường lại vừa như một nghệ sĩ tài hoa của sống nước, rất mực điệu nghệ trong công việc của mình. Thế nhưng sau cuộc đấu tranh chinh phục thiên nhiên dữ dội, họ trở về với cuộc đời thường “giản dị và bình tâm”, hòa lẫn vô danh vào triệu triệu con người đang “đi tới” với đôi tay như “đôi cánh bay lên” và bàn chân mạnh mẽ “đạp bùn không sợ cá loài sên”. Người lái đò trong tác phẩm là một người lao động vô danh, làm lụng âm thầm, giản dị, nhờ lao động mà chinh phục được dòng sông dữ, trở nên lớn lao, kì vĩ, trở thành đại diện của CON NGƯỜI. Người lao động nhờ ý chí kiên cường, bền bỉ, quyết tâm mà chiến thắng sức mạnh thần thánh của thiên nhiên. Đó chính là yếu tố làm nên chất vàng mười của nhân dân Tây Bắc.Người lái đồ có một trí nhớ tuyệt vời về những luồng nước và những con thác hiểm trở. Ông lái đò “đã nắm chắc binh pháp của thần sông, thần đá. Ông đã thuộc qui luật phục kích của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này”, “nắm được cái quy luật tất yếu của dòng nước sông Đà” nên trước thác ghềnh hung bạo, ông vẫn bình tĩnh điều khiển thuyền an toàn. Sở dĩ ông lái đò có sự hiểu biết sâu sắc cùng với những kinh nghiệm quý báu là do ông đã xuôi ngược nhiều lần trên sông Đà. Ống lái đò là người thích phiêu lưu mạo hiểm. Vì vậy tác giả đã chú ý miêu tả cuộc chiến đấu của người lái đò với sóng nước sông Đà. Trong cuộc chiến đấu vượt qua bao vòng vây của thác ghềnh hung bạo, người đọc đã thấy được sự dũng cảm, mưu trí và điêu luyện, thuần thục trong việc điều khiển con thuyền của người lái đò.Vòng vây này được tác giả miêu tả dài nhất. Người lái đò phải đối mặt cùng “sóng bọt đã trắng xóa cả một chân trời đá” với những hòn đá hung hãn, ngỗ ngược đang mai phục từ ngàn năm nay chực chờ “nhổm cả dậy để vồ lấy thuyền”. Đá dàn bày thạch trận “ba hàng chặn ngang trên sông đòi ăn chết cái thuyền” với hàng tiền vệ “giữ vai trò dụ cái thuyền đối phương đi vào sâu nữa” cho tuyến hai “đánh khuýp quật vu hối lại”, nếu thoát qua thì đã có tuyến ba gồm bao nhiêu “boong-ke chìm và pháo đài nổi” quyết tâm “phải tiêu diệt tất cả thuyền trưởng thủy thủ ngay ở chân thác”. Có những hòn đá được nhà văn miêu tả hệt như những tên tướng giặc kiêu căng hợm hĩnh phối hợp cùng “nước thác reo hò” như một đội quân liều mạng đầy sát khí sẵn sàng ùa vào mà “bẻ gãy cán chèo” của người lái đò, mà “thúc gối vào bụng và hông thuyền”, “đội cả thuyền lên”, nhằm vào chỗ hiểm tấn công liên tiếp với lối “đánh hồi lùng, đánh đòn tỉa, đánh đòn âm”. Cảnh tượng lúc bấy giờ cũng thật tráng lệ khi trong khoảng khắc mặt sông “lòa sáng lên như một cửa bể đom đóm rừng ùa xuống mà châm lửa vào đầu sóng”. Đối diện với hiểm nguy, người lái đò vẫn hết sức bình tĩnh, hiên ngang như một tướng soái phóng thẳng thuyền vào kẻ thù. Trước những đòn thủ tàn độc của đối phương ông đã “cố nén vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt lấy cuống lái”, “giữ mái chèo khỏi bị hất lên” và trên chiếc thuyền sáu bơi chèo, người ta vẫn nghe thấy “tiếng chỉ huy ngắn gọn tỉnh táo của người cầm lái” đang sẵn sàng đối mặt, chiến đấu và chiến thắng lũ giặc đá đông đảo, đầy chủ động, hiểm ác, ranh ma.Nếu như ở vòng vây thứ nhất sông nước nham hiểm đã mở ra bốn cửa tử, một cửa sinh, cửa sinh lại nằm “lập lờ ở phía tả ngạn con sông” thì ở vòng vây thứ hai này, sông Đà đã mở thêm nhiều cửa tử để đánh lừa con thuyền và cửa sinh lại “bố trí lệch qua phía bờ hữu ngạn”. Ghê gớm hơn, đang chờ đón ông chính là “dòng hùm beo đang hồng hộc tế mạnh trên sông đá” với “bốn năm bọn thủy quân cửa ải nước bên bờ trái liền xô ra định níu thuyền lôi vào tập đoàn cửa tử”. Người lái đò tỏ ra không hề sợ hãi bởi vì ông vốn giàu kinh nghiệm và nắm chắc qui luật hoạt động của nước thác cũng như địa hình nơi đây. Thật táo bạo, với đôi bàn tay linh hoạt, tài hoa của mình ông đã khéo léo điều khiển con thuyền “bám chắc lấy luồng nước đúng mà phóng nhanh vào cửa sinh, mà lái miết một đường chéo về phía cửa đá ấy”. Ông lái đò lúc “cưỡi lên thác”, lúc “nắm chặt được cái bờm sóng”, lúc thì “ghì cương lái”, lúc thì ống tránh mà “rảo bơi chèo lên”, lúc thì “đè sấn lên mà chặt đôi ra để mở đường tiến”. Cuối cùng, ông đã chiến thắng cái lũ đá lúc này đang “tiêu nghỉu cái mặt xanh lè” vì thất vọng. Vòng vây thứ ba nguy hiểm hơn cả bởi vì “bên phải bên trái đều là luồng chết cả”, cái luồng sống ở vòng vây này lại “nằm ngay giữa bọn hậu vệ của con thác”. Nhưng ống lai đò cứ anh dũng phóng thẳng thuyền, chọc thủng vào cửa giữa đó. Người lái đò rất linh hoạt điều khiển “thuyền vút qua cổng đá cánh mở cánh khép”, qua bao nhiêu cửa “thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước”.Trước thác ghềnh hung bạo, ông lái đò dũng cảm, táo bạo, liều lĩnh, thế nhưng khi vượt qua thì tất cả đều trở thành bình thường “sóng thác xèo xèo tan trong trí nhớ”. Tác giả đã miêu tả phong thái ung dung của những người lái đò khi họ “đót lửa trong hang đá, nướng ống cơm lam và toàn bàn tán về cá anh vũ, cá đầm xanh…cũng chả thấy ai bàn thêm một lời nào về cuộc chiến thắng vừa qua”. Cuộc sống của họ thường nhật phải đối diện với thiên nhiên khốc liệt, “ngày nào cũng chiến đấu với sông Đà dữ dội, ngày nào cũng giành lấy cái sống từ tay những cái thác” cho nên với họ tất cả đều “không có gì là hồi hộp đáng nhớ”. Họ đã chiến thắng trong cuộc chiến không cân sức với thiên nhiên nhờ kinh nghiêm, sự ngoan cường, ý chí quyết tâm. Tất cả những điều đó đã đưa họ đến thắng lợi huy hoàng, tô đậm cho khúc tráng ca về sự nghiệp lao động vinh quang của con người mới.
Hai ý kiến đúng, đã bổ sung cho nhau để hợp thành sự nhìn nhận toàn diện và thống nhất về ý nghĩa của hình tượng này; giúp người đọc nhận thức sâu sắc hơn về giá trị nội dung tư tưởng của tác phẩm, cũng như thấm thía hơn ý tưởng nghệ thuật của nhà văn. Nhà văn đã tô đậm vẻ đẹp của nhân vật với những so sánh, ví von, liên tưởng độc đáo, bất ngờ và rất thú bị; tư tưởng phong phú, sống động, giàu hình ảnh và có sức gợi cảm cao; câu văn đa dạng, nhiều tầng, giàu nhịp điệu, lúc thì hối hả gân guốc, khi thì chậm rãi trữ tình. Khi khắc họa hình tượng này, Nguyễn Tuân có ý thức tạo nên tình huống đầy thử thách để nhân vật bộc lộ rõ phẩm chất của mình. Nhà văn tiếp cận con người trên phương diện tài hoa nghệ sĩ nên mỗi nhân vật trong tác phẩm của ông đều là những nghệ sĩ trong nghề nghiệp của mình.
Với sự quan sát tinh tường; trí tưởng tượng phong phú; những liên tưởng, so sánh bất ngờ, độc đáo kết hợp cùng vốn kiến thức uyên bác, ngòi bút tài hoa và những cảm xúc dạt dào, say đắm thiết tha danh cho đất nước; Nguyễn Tuân đã tạo nên một áng văn trác tuyệt tác ngợi ca vẻ đẹp của con người và thiên nhiên Tây Bắc trong ngày mới dựng xây. Đó đều là chất vàng mà tác giả tìm kiếm và khai phá; lấp lánh, sáng ngời quí giá như chính gương mặt của tác giả trong lịch sử văn học nước nhà.
|
Đề bài: Có ý kiến cho rằng Chí Phèo tỉnh – Chí Phèo không say. Hãy nhận định ý kiến trên
Bài làm
Chí Phèo là một gương mặt mới, một gương mặt lạ và lừng lững đi vào văn học với tất cả dáng vẻ riêng, diện mạo riêng, giọng điệu riêng của nó như Phong Lê đã nhận định. Bi kịch Chí Phèo trở nên sâu sắc, thâm thía nhờ vào khía cạnh tỉnh táo này.
Hãy quan sát cấu trúc ngôn ngữ của Nam Cao trong buổi chiều Chí Phèo say, vừa đi vưa chửi; ta ngạc nhiên vì trật tự sắp xếp không gian, ngôn ngữ giao tiếp. Trước hết là không gian Trời (bắt đầu hắn chửi Trời). Tiếp đó Chí thu hep lại thành không gian Đời (rồi hắn chửi đời). Và lần lượt cứ thu hẹp dần mãi. Chúng ta tiếp tục có không gian làng Vũ Đại (tức mình, hắn chửi ngay tất cả làng Vũ Đại), rồi đến không gian những người không chửi nhau với Chí (đã thế, hắn phải chửi cha đứa nào không chửi nhau với hắn), cuối cùng là không gian của Người đẻ ra Chí (phải đấy… hắn cứ chửi đứa mẹ nào đẻ ra thân hắn, đẻ ra cái thằng Chí Phèo!). Trật tự trên có thể biểu diễn thành sơ đồ sau đây:
Bình tâm một chút, ta nhận thấy một logic tâm lí: Ai xúc phạm đến cha mẹ ta thì cũng tức là xúc phạm đến ta. Trường hợp của Chí càng phải là như vậy. Vì không ai biết cha mẹ Chí là ai. Chí cũng không biết. Điều đó đem lại cách suy luận đưa đến hiệu quả: Chửi người đẻ ra mình thì chính là chửi ngay bản thân mình. Hay nói cách khác đi, Chí đang làm công việc tự phân tích, tự mổ xẻ để tìm cho bằng được nguyên do những nổi khổ mà Chí từng gánh chịu.
Nhưng càng tìm càng bế tắc. Trước mặt ta là một Chí Phèo dở khóc dở cười hắn chửi như những người say rượu hát. Phải tỉnh táo lắm mới đem ra phân tích, mổ xẻ để rồi Chí thấy mình là con người không có thời gian (Hắn nhớ mang máng rằng có lần hắn hai mươi, rồi hắn đi ở tù, rồi hình như hắn hăm nhăm không biết có đúng không? Bởi vì từ đấy đối với hắn không có ngày tháng nữa), là con người không có thời gian, (không biết cha mẹ mình là ai). Và vào cái buổi chiều cuối đời mình, Chí tỉnh táo hẳn. Chí tức giận không có ai chịu chửi nhau với Chí, vì như thế không phải chửi nhau, không thành văn vẻ gì (và hắn lấy thế làm ức lắm: bởi vì người ta không thể chửi nhau một mình; chửi nhau một mình thì còn văn vẻ gì!). Một ý nghĩa hiện lên trong Chí: báo thù, một hành động của người tỉnh táo. Nam Cao cố ý cho ta thấy điều đó khi ông tạo ra cảnh say của Chí với Tự Lãng. Để khẳng định, ông đưa ra một chi tiết ngôn ngữ. Đó là khi Tự Lãng hỏi Chí Phèo người ta đứng lên bằng gì (đến lúc hết cả hai chai, Tự Lãng bò ra sân. Lão bò như cua và hỏi Chí Phèo rằng: người ta đứng lên bằng cái gì?). Tự Lãng thì say, say mềm còn riêng Chí Phèo thì tỉnh. Tỉnh tới mức còn biết vần ngửa Tự Lãng, còn vuốt râu Tự Lãng mấy cái rồi mới về.
Thêm một chi tiết ngôn ngữ nữa cần chú ý là trước khi Chí Phèo bước và0 cõi bất tử, Nam Cao đã làm cho Chí tỉnh hẳn bằng cấu trúc đoạn văn Chí gặp Thị Nở. Ta có được một Chí Phèo khác xưa: say sưa nhìn và run run / rón rén lại gần Thị Nở / lẳng lặng ngồi xuống bên sườn thị… say sưa / run run / rón rén / lẳng lặng… Những từ láy âm ấy không dùng cho người say được. Cuộc mổ xẻ bắt đầu thấy kết quả. Chí nhận ra mình già mà vẫn cô độc, ám cảnh một nổi buồn (buồn thay cho đời!) và ứa lệ vì sự săn sóc của Thị Nở. Cuộc mổ xẻ vẫn tiếp tục trong con người tỉnh táo ấy. Và những từ láy âm, những cách lặp từ giúp ta nhận dạng: ta có được một Chí Phèo đang bâng khuâng (hắn nhìn bá cháo bốc khói mà bâng khuâng), một Chí Phèo vừa vui vừa buồn, một Chí Phèo bắt đầu ăn năn (và một cái gì nữa, giống như là ăn năn), một Chí Phèo tỉnh táo. Tiếp đó là sự hồi tưởng rành rẽ chứ không phải là nhớ mang máng nữa về tuổi hai mươi của mình bị vợ ba Bá Kiến sỉ vả. Một nỗi nhục được nhận ra từ một tâm hồn trong trẻo, và cái tất yếu dậy lên trong lòng Chí – tuy không nói ra – là sự nuối tiếc một thời trong trẻo ấy. Sự nuối tiếc đó thúc giục Chí báo thù, Chí Phèo chết vào xế trưa ngày hôm sau với sự tỉnh táo còn nguyên vẹn của chiều hôm trước mà các chi tiết của Nam Cao vẫn rời rợi: Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với Thị như với mẹ. Và lúc hắn ngẫm mình mà lo. Trời ơi! Hắn thèm lương thiện. Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Hắn băn khoăn nhìn Thị Nở thăm dò. Chí đã tỉnh hẳn và ao ước cho hắn. Hắn băn khoăn nhìn Thị Nở thăm dò. Chí đã tỉnh hẳn và ao ước cuộc sống của người tỉnh táo (hắn bảo Thị: Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?”… hay là mình sang đây ở với tớ một nhà cho vui)…
Chí Phèo chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc thời gian của chiều hôm trước đến trưa hôm sau. Đan xen vào đó là những hồi tưởng mà bút pháp tài tình của Nam Cao khiến cho quá khứ và hiện tại không thể nào phân ra tách bạch được Một bút pháp của điện ảnh. Và nhờ thế mà Chí Phèo là một gương mặt mới, một gương mặt lạ và lừng lững đi vào văn học với tất cả dáng vẻ riêng, diện mạo riêng, giọng điệu riêng của nó như Phong Lê đã nhận định. Bi kịch Chí Phèo trở nên sâu sắc, thâm thía nhờ vào khía cạnh tỉnh táo này.
|
Topic: There is an opinion that Chi Pheo is sober - Chi Pheo is not drunk. Please comment on the above comments
Assignment
Chi Pheo is a new face, a strange face that slowly entered literature with all its own appearance, its own appearance, its own voice as Phong Le commented. Chi Pheo's tragedy becomes profound and profound thanks to this alert aspect.
Observe the structure of Nam Cao's language in the afternoon when Chi Pheo was drunk and cursed while walking; We are surprised by the spatial arrangement and communication language. First is the space of Heaven (he started cursing Heaven). Next, Chi shrinks back into the space of Life (then he curses life). And in turn it keeps shrinking. We continue to have the space of Vu Dai village (when angry at me, he immediately cursed all of Vu Dai village), then the space of those who did not curse each other with Chi (in that case, he had to curse the father of anyone who did not curse each other with him). ), finally the space of the person who gave birth to Chi (that's right... he kept cursing the mother who gave birth to him, giving birth to Chi Pheo!). The above order can be represented as the following diagram:
Calming down a bit, we realize a psychological logic: Whoever offends our parents also offends us. Chi's case is even more so. Because no one knows who Chi's parents are. Even I don't know. That brings an effective way of reasoning: Cursing the person who gave birth to you is cursing yourself. Or to put it another way, Chi is doing the work of self-analysis and self-dissection to find the cause of the suffering that Chi has endured.
But the more I searched, the more I got stuck. In front of me was a Chi Pheo who was not laughing or crying, cursing like a drunk person sings. It took a lot of alertness to analyze and dissect so that Chi could see that he was a person who didn't have time (He vaguely remembered that there was a time when he was twenty, then he went to prison, and then it seemed like he was trying not to know). Is that right? Because from then on, for him there are no more days), he is a person without time, (does not know who his parents are). And on the last afternoon of his life, Chi was completely awake. Chi was angry that no one would curse each other with Chi, because that was not cursing at each other, it was not written in any way (and he felt very angry about that: because people cannot curse each other alone; cursing each other alone is bad. What about literature!). A meaning appears in Chi: revenge, an action of a sane person. Nam Cao intentionally showed us that when he created the drunken scene of Chi and Tu Lang. To confirm, he gives a linguistic detail. That's when Tu Lang asked Chi Pheo what people use to stand up (when both bottles were gone, Tu Lang crawled out into the yard. He crawled like a crab and asked Chi Pheo: what do people use to stand up?). Tu Lang was drunk, but Chi Pheo was sober. I was so awake that I could still spell Tu Lang's head, and even stroked Tu Lang's beard a few times before returning home.
Another linguistic detail worth noting is that before Chi Pheo entered the immortal world, Nam Cao made Chi completely awake with the structure of the paragraph Chi met Thi Không. We have a different Chi Pheo: passionately looking and trembling / tiptoeing closer to Thi No / quietly sitting down on her side... drunk / trembling / tiptoe / quietly... Those mixed-sounding words are not used. for drunk people. The surgery is starting to show results. Chi realized that she was old but still lonely, haunted by sadness (how sad for life!) and shed tears because of Thi No's care. The dissection continues in that conscious person. And the alliteration and repetition of words help us identify: we have a Chi Pheo who is feeling wistful (he looks at the steaming bowl of porridge and feels absent-minded), a Chi Pheo who is both happy and sad, a Chi Pheo who begins to eat. repentance (and something more like repentance), a sober Chi Pheo. What followed was a clear recollection, not a vague memory, of his twenties when he was insulted by Ba Kien's third wife. A shame is recognized from a pure soul, and the inevitable thing that arises in Chi's heart - although she does not say it out loud - is the regret of that once pure time. That regret urged Chi to take revenge. Chi Pheo died at noon the next day with his sanity intact from the previous afternoon, but Nam Cao's details were still scattered: He felt childish sincerity. He wants to be as spoiled with Thi as he was with his mother. And when he thought about himself and worried. Oh my God! He craves honesty. Thi No will pave the way for him. He wondered and looked at Thi No tentatively. Chi was fully awake and wished for him. He wondered and looked at Thi No tentatively. Chi has fully woken up and longs for the life of a sober person (he told Thi: Wouldn't it be better if it stayed like this forever?"... how about I come here and stay with me in a fun house)...
Chi Pheo only appeared for a moment from the previous afternoon to the next noon. Interwoven in there are memories where Nam Cao's ingenious writing style makes it impossible to separate the past and present. A style of cinema. And thanks to that, Chi Pheo is a new face, a strange face that has entered literature with all its own appearance, its own appearance, its own voice as Phong Le commented. Chi Pheo's tragedy becomes profound and profound thanks to this alert aspect.
|
Nhận định chị Dậu là người yêu thương chồng con và có đức hi sinh – Đề và văn mẫu 8
Hướng dẫn
Bài làm
“Tắt đèn” là một tác phẩm xuất sắc của nhà văn Ngô Tất Tố về tình hình xã hội Việt Nam, về nông thôn Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Ở “Tắt đèn” ta thấy nổi lên một hình ảnh đẹp về người phụ nữ nông dân, về người phụ nữ Việt Nam. Đó là nhân vật chị Dậu với nhiều phẩm chất đáng quý. Nhưng “nét nổi bật ở chị Dậu là tấm lòng yêu chồng thương con tha thiết, là tính vị tha và đức hi sinh”.
Đó chính là những tình cảm cao quý thiêng liêng mà chị luôn dành cho anh Dậu – chồng chị và những đứa con thơ. Chị là vợ của một anh nông dân nghèo kiết xác đến nỗi phải bán đứa con để lấy tiền nộp SƯU, là mẹ của ba đứa con nhỏ dại trong cái gia đình đã lên đến bậc nhất trong hạng cùng đinh”. Đó là hình ảnh gia đình chị Dậu nói riêng, gia đình những người dân Việt Nam dưới chế độ thực dân nửa phong kiến. Cuộc sống của cả gia đình chị Dậu đã vất vả chạy từng bữa ăn lại càng khó khăn hơn khi trong cái xã hội thôi nát đó vẫn còn nhan nhản, đầy rẫy những kẻ như Nghị Quế vợ, Nghị Quế chồng, quan phủ Tư Ân, bọn cai lệ, người nhà lí trưởng…
Đọc hai đoạn trích “Con có thương thầy thương u…” và “Tức nước vỡ bờ” trong tác phẩm “Tắt đèn”, chúng ta thấy chị Dậu chính là hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam với những phẩm chất tiêu biểu thương chồng, yêu con. Dù trong mọi hoàn cảnh, em thấy chị Dậu vẫn luôn dành trọn tình cảm đối với chồng, con mà không hề nghĩ đến bản thân mình, đến những khó khăn vất vả mà mình chịu đựng. Tình cảm chị dành cho chồng mà chị coi đó là trụ cột của gia đình còn hơn cả tình cảm của chị dành cho những đứa con, đặc biệt là cái Tí. Vì anh Dậu, chị sẵn sàng chịu đòn roi, nén nỗi đau tình mẫu tử để cứu chồng.
Vì tình cảm sâu nặng chị dành cho chồng mình đã được Ngô Tất Tố khắc họa sâu sắc và rõ nét qua đoạn trích “Tức nước vỡ bờ”. Sau khi nấu được nồi cháo, chưa nghĩ đến con cái chị múc ngay cháo ra một bát lớn, quạt cho chóng nguội rồi ân cần mời chồng: “Thầy em hãy cố ngồi dậy húp ít cháo cho đỡ xót ruột”.
Nhưng bên cạnh đó, hình ảnh chị Dậu còn là hình ảnh một người mẹ rất mực yêu thương các con. Phải bán cái Tí, chị như đứt từng khúc ruột. Khi về nhà chị vẫn chưa nói cái tin sét đánh đó cho cái Tí nghe mà âm thầm chịu đựng. Nhưng sự hiếu thảo ngoan ngoãn của cái Tí vô tình lộ ra đã như lưỡi dao găm vào lòng chị, khiến chị càng nước mắt ngắn nước mắt dài. Người mẹ nào sau những ngày tháng “mang nặng để đau” mà chẳng thương yêu con. Bây giờ, phải đem con đi bán, người mẹ đó vẫn không đủ cam đảm nói ra cái điều đau đớn đó để trút bớt nỗi đau đang đè nặng trong lòng, Nỗi đau đó cứ nhân lên, nhân mãi lên như những mũi dao cứa vào lòng chị khi chị thấy cái Tí ngoan quá, hiếu thảo quá vậy mà phải đi làm tôi tớ ở nhà mụ Nghị Quế nổi tiếng độc ác, nhẫn tâm. Phải có tình yêu sâu nặng lắm, thiết tha lắm đối với cái Tí, chị Dậu mới nén được nỗi đau mà chỉ lộ ra “rầu rĩ nét mặt, những giọt nước mắt rơi xuống càng mau”. Tình thương yêu con vô bờ như vậy đã khiến chị Dậu – một người mẹ lại phải van xin con của mình, van xin con chấp nhận hoàn cảnh. Bằng những lời nói thấm thía, chị khuyên cái Tí: “U van con, u lạy con, con có thương thầy, thương u thì con cứ đi với u đừng khóc lóc nữa, đau ruột u lắm… Bây giờ phải đem con đi bán, u đã chết từng khúc ruột đấy con ạ”. Thái độ van xin của chị đối với cái Tí thể hiện việc chị cảm thấy mình có lỗi với nó. Người đau đớn, khó xử nhất chính là chị Dậu. Muốn cứu chồng thì chị phải bán con. Không còn con đường lựa chọn nào khác. Nhưng qua thái độ tình cảm của chị dối với cái Tí ta thấy đây vẫn là người mẹ yêu thương con hết mực. Và tình thương đó, chị còn dành cả cho cái Tỉu, thằng Dần. Khi cái Tí cứ khóc mãi, chẳng chịu đi, lại thêm thằng Dần cứ kêu gào ầm ĩ nhất định không cho cái Tí đi nếu là một người nhẫn tâm thì sẽ nổi cáu dọa ông lí sẽ bắt nó nếu không để chị đi. Khi thằng Dần đồng ý để cho chị đi thì chị Dậu hối vì mình đã nói dối trẻ con, tức thì chị nói chữa: “ừ, hễ cụ Nghị bằng lòng để cho chị con về nhà vài hôm thì u đem nó về với con”. Việc không dám nói dối trẻ con, rồi dù rất đói nhưng chị vẫn cho cái Tỉu bú trước đã thể hiện sự quan tâm, chăm sóc của chị đối với con cái. Chị quan tâm tới chúng mọi lúc, mọi khi có thể, dù có lúc chị bỏ lơ. Nhưng đó vẫn là tình cảm thương yêu sâu nặng, đằm thắm chị dành cho các con. Và nét nổi bật nhất ở chị Dậu là sự hi sinh – sự hi sinh vốn có của những người phụ nữ Việt Nam. Khi phải bán con, chị giả điếc trước những lời lẽ van xin được ở lại nhà của cái Tí dù chỉ ăn khoai thôi. Chị phải hi sinh tình mẫu tử của mình – điều thiêng liêng và cao quý nhất của người mẹ là vì cái gì? Đó là vì “tiền sưu không có, thầy con đau ốm là thế, vẫn bị người ta đánh trói, sưng cả hai tay lên kìa (…). Để cho thầy con khổ đến nước nào nữa Rồi chị phải cầu khẩn cái Tí như với người ban ơn dù chính chị cũng đang còn đau đớn gấp trăm ngàn lần nó. Bởi vì chị đang đứng giữa hai con đường: một là chị phải bán con để cứu chồng, để gia đình khỏi mất đi trụ cột. Và rồi một lần nữa, chị Dậu phải liều mạng để cứu chồng. Việc chị nhẫn nhục chịu đựng, xưng hô “ông – cháu” rồi đến việc chị đấu lí cãi lại chúng khiến chị bị tên cai lệ đánh cho bôm bốp và rồi cuối cùng chị đánh nhau với bọn chúng thể hiện tình cảm sâu nặng thắm thiết của chị đối với anh Dậu. Ngoài ra còn là sự nhẫn nhục hi sinh. Chị hi sinh bản thân mình, hi sinh tình mẫu tử cao đẹp cũng chỉ vì chị lo lắng tới gia đình mình quan tâm đến người chồng khốn khổ. Hình ảnh chị đã rất cao đẹp với tình cảm sâu nặng chị dành cho chồng cho con, giờ càng tỏa sáng và đáng quý hơn bởi sự hi sinh thầm lặng nhưng giàu ý nghĩa biết bao.
Tags:Văn 8
|
Identify Ms. Dau as someone who loves her husband and children and has the virtue of sacrifice - Topic and sample essay 8
Instruct
Assignment
“Turn off the lights” is an excellent work by writer Ngo Tat To about the social situation in Vietnam, about rural Vietnam before the August Revolution. In "Turn off the lights" we see a beautiful image of a farmer woman, of a Vietnamese woman. That is the character Ms. Dau with many precious qualities. But "the outstanding features of Ms. Dau are her love for her husband and children, her altruism and her virtue of sacrifice."
Those are the noble and sacred feelings that she always has for Mr. Dau - her husband and her young children. She is the wife of a farmer who is so poor that he had to sell his child to get money to pay his debt, and is the mother of three small children in a family that has reached the top of the bottom class. That is the image of Ms. Dau's family in particular, the family of Vietnamese people under the semi-feudal colonial regime. The life of Ms. Dau's entire family, which has struggled to make every meal, is even more difficult when in that crumbling society there are still many people like Nghi Que's wife, Nghi Que's husband, and Tu An government officials. , the rulers, the chief's family...
Reading the two excerpts "Do I love you, teacher..." and "It means the water has broken its banks" in the work "Turn off the lights", we see that Ms. Dau is the image of a Vietnamese woman with typical qualities. husband, love children. Even in all circumstances, I see that Ms. Dau always devotes all her love to her husband and children without even thinking about herself or the hardships she endures. The love she has for her husband, whom she considers the breadwinner of the family, is even greater than her love for her children, especially Ti. For Mr. Dau, she was willing to endure the beating and endure the pain of motherly love to save her husband.
Because of the deep feelings she has for her husband, Ngo Tat To portrayed deeply and clearly through the excerpt "The water broke its banks". After cooking the pot of porridge, without thinking about her children, she immediately scooped the porridge into a large bowl, fanned it to cool quickly, and then kindly invited her husband: "Teacher, please try to sit up and sip some porridge to ease your stomachache."
But besides that, the image of Ms. Dau is also the image of a mother who loves her children very much. Having to sell Ti, she felt like her intestines were torn apart. When she got home, she still didn't tell Ti the shocking news but silently endured it. But the filial piety that Ti accidentally revealed was like a dagger in her heart, making her cry even shorter and longer. What mother, after the days of "carrying so much pain" doesn't love her child? Now, having to sell her child, that mother still does not have the courage to say that painful thing to relieve the pain weighing heavily in her heart. That pain keeps multiplying and multiplying like knives cutting. into her heart when she saw that Ti was so good and filial that he had to work as a servant at the house of the famous cruel and heartless Mrs. Nghi Que. It took a very deep, very passionate love for Ti for Ms. Dau to be able to suppress her pain and only show "a sad expression on her face, the tears falling faster". Such boundless love for her child caused Ms. Dau - a mother - to beg her child, begging him to accept the situation. With profound words, she advised Ti: "I beg you, I beg you, if you love me or love me, then just go with me, don't cry anymore, my heart hurts so much... Now I have to take you away." If you sell it, you will die piece by piece, my child." Her begging attitude toward Ti shows that she feels sorry for him. The most painful and awkward person is Ms. Dau. If she wants to save her husband, she must sell her child. There is no other choice. But through her emotional attitude towards Ti, we see that this is still a mother who loves her child very much. And that love, she also has for Tiu and Dan. When Ti kept crying and refused to go, Dan kept screaming loudly and insisted that he wouldn't let Ti go. If he was a heartless person, he would get angry and threaten the manager that he would arrest him if he didn't let her go. When Dan agreed to let her go, Ms. Dau regretted that she had lied to the child. She immediately corrected him: "Yes, if Mr. Nghi is willing to let your sister go home for a few days, please bring her back with you." ”. Not daring to lie to the children, and even though she was very hungry, she still breastfed Tiu first, showing her care and concern for her children. She cares about them all the time, whenever possible, even though sometimes she ignores them. But that is still the deep, loving love she has for her children. And the most outstanding feature of Ms. Dau is her sacrifice - the inherent sacrifice of Vietnamese women. When she had to sell her child, she pretended to be deaf to Ti's pleas to stay in the house even though she only ate potatoes. For what do you have to sacrifice your motherly love - the most sacred and noble thing of a mother? That's because "there's no money to collect, my teacher is so sick, he's still being beaten and tied up, both his hands are swollen (...). How can I let my teacher and son suffer? Then she had to pray to Tin as if she were a benefactor even though she herself was still in a hundred thousand times more pain than him. Because she is standing between two paths: one is that she must sell her child to save her husband, so that the family does not lose its breadwinner. And then once again, Ms. Dau had to risk her life to save her husband. The fact that she endured it patiently, calling her "grandfather - nephew" and then arguing with them caused her to be beaten up by the ruler and then finally she fought with them, showing her deep feelings. her affection for Mr. Dau. There is also patience and sacrifice. She sacrificed herself, sacrificed her noble motherly love just because she worried about her family and her miserable husband. Her image was very beautiful with her deep love for her husband and children, now even more shining and precious because of her silent but meaningful sacrifice.
Tags: Literature 8
|
Nhập vai chú voi trong câu chuyện Thầy bói xem voi để kể lại câu chuyện ấy
Gợi ý
Tôi là một chú voi già trong đoàn xiếc ở kinh thành. Ngày nọ, ông chủ đưa chúng tôi về một làng quê để biểu diễn. Ở đây, có lẽ người ta chưa từng thấy anh em họ hàng của tôi bao giờ nên nhắc đến voi ai cũng háo hức. Vé bán một buổi sáng mà đã hết veo!
Buổi chiều hôm ấy, cậu bé giúp việc đưa tôi ra đồng ăn cỏ, lúc trở về, cậu lại dắt tôi ra chợ để mua đồ. Đang đi, chợt bên đường có năm ông thầy bói già cứ đùn đẩy nhau điều gì không rõ. Bác bán rau nói với cậu bé đi cùng tôi: “Này cháu! Năm ông thày bói muốn cháu dừng con voi lại để họ xem nó thế nào có được không?”. Cậu bé nhìn tôi như muốn hỏi ý kiến, thấy tôi huơ vòi cậu bèn vui vẻ nhận lời. Thú thực, tôi thấy xúc động vì tấm lòng của người dân nơi đây dành cho mình. Bởi vậy, ai nỡ từ chối đề nghị như thế của những người già, họ lại bị mù nữa cơ chứ. Thật tội nghiệp quá!
Tôi dừng lại, năm ông thầy bói theo lời hướng dẫn của cậu bé đi cùng, dò gậy lại gần tời. Năm người bọn họ, người ôm chân tôi, người xoa vòi tôi, người sờ tai tôi, người lại vuốt ngà tôi, người thứ năm thì cứ vỗ tay bồm bộp vào bụng tôi! Tôi thấy nhọt lắm nhưng gắng nín nhịn chiều họ. Đột nhiên, ông sờ vòi nói to:
Ông sờ ngà tiếp lời:
– Ông nhầm rồi! Nó chần chẫn như cái đòn càn.
Ông thầy sờ tai không chịu nhường:
– Ai bảo thế! Nó bè bè như cái quạt thóc.
– Nhầm! Nhầm hết! Nó như cái cột đình – Thầy sờ chân quát to!
Thầy sờ đuôi giơ gậy lên như sẵn sàng đánh nhau với ai:
– Bốn ông sao ngốc nghếch thế! Nó tun tủn như cái chổi sể cùn!
“Như con đỉa!”, “Như cột đình!”, “Như đòn càn”,… Năm ông ỏm tỏi với nhau, mặt ai cũng đỏ gay gắt. Cậu bé đi cùng hốt hoảng đẩy mấy ông thầy kì lạ ra. Còn tôi lúng túng tìm cách thoát ra khỏi đám đông đang xúm xít lại xem.
Tối hôm ấy, dân làng đến xem chúng tôi rất đông. Nhìn thấy tôi, tất cả ồ lên vỗ tay. Họ còn bàn tán ríu ran về chuyện mấy ông thầy bói. Thì ra, tôi đi khỏi rồi, năm ông còn đánh nhau đến chảy máu đầu!
Tôi vừa buồn cười, vừa tức giận. Sai lầm của các thầy bói là ở chỗ mỗi thầy chỉ sờ một bộ phận của tôi và bảo rằng đó là cả con voi tôi. Vòi, chân, tai, ngà, đuôi đúng là của con voi tôi thật, nhưng mới chỉ là những bộ phận riêng lẻ, chưa phải là cả con voi. Giá các thầy ấy chịu khó lắng nghe ý kiến của nhau, hỏi cậu bé đi cùng tôi… thì đã biết tôi là như thế nào và đâu đến nỗi đánh nhau đến thế!
|
Play the role of the elephant in the story The fortune teller saw the elephant to tell the story
Suggest
I am an old elephant in a circus troupe in the capital. One day, the boss took us to a village to perform. Here, perhaps people have never seen my cousins before, so everyone is excited when mentioning elephants. Tickets were sold one morning and were sold out!
That afternoon, the servant boy took me to the fields to eat grass. When he returned, he took me to the market to buy things. While walking, suddenly there were five old fortune tellers on the side of the road who kept pushing each other about something they didn't understand. The vegetable seller said to the boy accompanying me: “Hey kid! The five fortune tellers want me to stop the elephant so they can see what it's like, okay?" The boy looked at me as if he wanted to ask for my opinion. Seeing me waving his hand, he happily accepted. Honestly, I feel touched by the love the people here have for me. Therefore, who could refuse such an offer from the elderly, who are also blind? What a pity!
I stopped, and the five fortune tellers, following the instructions of the boy accompanying them, moved their sticks closer to the winch. Five of them, one hugged my legs, one rubbed my trunk, one touched my ears, one stroked my tusks, the fifth kept clapping his hands on my belly! I felt very upset but tried to hold back and please them. Suddenly, he touched the faucet and said loudly:
He touched the ivory and continued:
– You are wrong! It's like a balance beam foot.
The teacher touched his ear and refused to yield:
- Who's say that! It stumpy like paddy fan.
- Wrong! Totally wrong! It's like a pillar - The teacher touched his foot and shouted loudly!
The teacher touched his tail and raised his stick as if ready to fight with someone:
– You four are so stupid! It's as dull as a dull broom!
"Like a leech!", "Like a pillar!", "Like a blow",... The five men shouted at each other, their faces all red. The boy accompanying him panicked and pushed the strange teachers away. And I awkwardly tried to find a way to get out of the crowd that was gathering to watch.
That evening, a large number of villagers came to see us. Seeing me, everyone burst into applause. They also chatted about the fortune tellers. It turns out, after I left, the five of you were still fighting until your heads bled!
I was both amused and angry. The mistake of the fortune tellers was that each fortune teller only touched one part of me and said that it was my whole elephant. The trunk, legs, ears, tusks, and tail are indeed my elephant's, but they are only individual parts, not the whole elephant. If only those teachers would listen to each other's opinions and ask the boy who was with me... then they would know what kind of person I am and why I wouldn't fight so much!
|
Nhập vai cá bống kể chuyện Tấm Cám
Hướng dẫn
Nhập vai cá bống kể chuyện Tấm Cám
Từ ngày được ông Bụt cưu mang cứu sống, chẳng mấy chốc đứa trẻ mồ côi lang thang trong rừng sâu hoang vắng ngày nào, giờ đây đã trở thành một cô thiếu nữ.
Tôi đã trở thành cô con gái nuôi yêu quý của Bụt. Chẳng còn gì nguy hiểm trong khu rừng sâu ấy nữa, khu rừng ngày xưa suýt nữa đã cướp đi của tôi mạng sống giờ lại cho tôi một người cha, gia đình, bè bạn,… Tôi làm bạn với cỏ cây, muông thú núi rừng, hàng ngày đi hái thuốc chữa bệnh cho người dân dưới núi. Một hôm, Bụt gọi tôi đến và nhẹ nhàng nói:
– Lan Hoa con, bệnh tật không phải nỗi khổ nhất của con người trần thế. Rất nhiều người sống dưới chân núi kia cũng phải chịu bao nỗi bất hạnh như con ngày xưa. Có một cô gái tên là Tấm đang rất cần sự giúp đỡ của hai cha con ta. Con hãy thay cha mang đến hạnh phúc cho cô gái đó, và cũng để con được tận mắt chứng kiến cuộc sống bên ngoài khu rừng này.
– Cô Tấm ấy khổ lắm phải không cha?
– Tấm có một em gái tên là Cám, hai chị em cùng cha nhưng khác mẹ. Hai chị em suýt soát tuổi nhau. Tấm là con vợ cả, Cám là con vợ lẽ. Mẹ Tấm đã chết từ hồi Tấm còn bé. Sau đó mấy năm thì cha con cũng chết. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ của Cám. Dì ghẻ là người rất cay nghiệt. Hằng ngày, Tấm phải làm việc vất vả, hết chăn trâu, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo; đêm lại còn xay lúa giã gạo mà không hết việc. Trong khi đó thì Cám được mẹ nuông chiều, được ăn trắng mặc trơn, suốt ngày quanh quẩn ở nhà, không phải làm việc nặng.
Thế nhưng chưa hết đâu con, ta biết rằng Tấm sẽ còn gặp nhiều khó khăn trở ngại lắm.
Nghe xong câu chuyện, nhớ về thời thơ bé của mình, tôi càng thương Tấm nhiều hơn. Ngay sau hôm đó, tôi đã được biến thành một con Bống, sống trong một thửa ruộng gần làng nọ và chờ đợi chị em Tấm xuất hiện. Trong hình dạng bé nhỏ, tôi len lỏi khắp các thửa ruộng, mọi vật xung quanh lạ lẫm quá! Không có cây rừng mà chỉ có những nhành cỏ yếu ớt, không có hổ, không có chim chóc, không có những chú sâu đáng yêu,… những con vật xung quanh tôi gọi nhau bằng những cái tên thật lạ: Ốc Vặn, Ốc Nhồi, Cua Càng, Cá Cờ, Rô Phi,…Tôi nhanh chóng làm quen với những người bạn ấy, nghe họ kể những câu chuyện về thời tiết, mùa nước cạn, mùa nước lên, mùa nào con người hay ra đồng bắt tép, và họ còn bàn cả với nhau làm thế nào để không phải chui vào chiếc giỏ của chị Tấm…Ô! Nghe đến đây tôi giật mình! Họ vừa nhắc đến Tấm kìa! Chắc cô gái này hay ra đồng, hay đi mò cua bắt tép lắm đây! Thảo nào mà những người bạn mới quen lại sợ Tấm, sợ chiếc giỏ của Tấm đến thế!
– Chị Tấm ơi, chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về dì mắng.
( Tôi tự nhủ: “Giọng này chỉ có thể là của Cám!”)
Trong một khắc, Cám đã trút hết tép của Tấm vào giỏ của mình rồi ba chân bốn cẳng ra về. Chỉ còn mình tôi trong chiếc giỏ của cô Tấm đáng thương. Nhưng Tấm đâu thấy tôi, lúc Tấm bước lên chỉ còn giỏ không, bèn ngồi xuống bưng mặt khóc huhu. Đúng lúc đó, cha Bụt của tôi liền hiện lên hỏi Tấm:
– Con làm sao lại khóc?
Tấm kể lể sự tình cho Bụt nghe. Bụt bảo:
– Thôi con hãy nín đi! Con thử nhìn vào giỏ xem còn có gì nữa không?
Tấm nhìn vào giỏ và nói:
– Chỉ còn một con cá bống.
– Con đem con cá bống ấy về thả xuống giếng mà nuôi. Mỗi bữa, đáng ăn ba bát thì con ăn hai, còn một đem thả xuống cho bống. Mỗi lần cho ăn, con nhớ gọi thế này:
Bống bống, bang bang,
Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta
Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.
Không gọi đúng như thế thì nó không lên, con nhớ lấy!
Cha Bụt nói xong rồi biến mất. Và cũng từ hôm đó mà tôi được sống giữa nguồn nước ngọt mát, được thỏa thuê tung tăng bơi lội, được ăn những hạt cơm trắng ngần. Tấm thân quen với tôi từ lúc nào mà không hay. Tôi chờ Tấm đâu phải chỉ vì bát cơm mà Tấm mang đến, đó còn là vì tôi cảm nhận được có một tình cảm rất chân thành đang dần nảy sinh giữa chúng tôi. Phải chăng có một sợi dây liên kết vô hình nào đó đã gắn kết tôi và Tấm lại với nhau, giữa hai con người cùng chung một số phận.
Mẹ con Cám cũng thật ác, đã lấy thân Bống làm thịt lại còn vùi xương Bống vào đống tro. Tấm làm sao tìm thấy tôi được đây? Tôi đã nghe thấy tiếng khóc của Tấm ở đâu đó, tiếng khóc vỡ òa vừa như hối hận vừa như trách móc kẻ đã cướp mất Bống. Nhưng thật may, cha Bụt đã xuất hiện:
– Con Bống của con người ta đã ăn thịt mất rồi. Thôi con hãy nín đi! Rồi về nhặt lấy xương nó, kiếm bốn cái lọ bỏ vào, đem chôn xuống bốn chân giường con nằm.
Nhờ có con gà giúp đỡ mà Tấm mới tìm được xương của tôi. Cô bèn nâng niu nhặt cẩn thận từng chiếc xương bỏ vào lọ và đem chôn dưới chân giường như lời Bụt dặn. Từ đây, tôi sẽ lại âm thầm nuôi ước mơ cho cô Tấm tốt bụng nhưng cuộc đời lại bất hạnh, gặp nhiều trắc trở, khó khăn.
Ít lâu sau, tôi thấy mọi người trong nhà nói chuyện với nhau rằng nhà vua mở hội trong mấy ngày đêm. Già trẻ trai gái các làng đều nô nức đi xem. Trên các nẻo đường, quần áo mớ ba mớ bảy dập dìu tuôn về kinh như nước chảy. Hai mẹ con Cám cũng sắm sửa quần áo đẹo để đi trẩy hội. Tấm cũng muốn đi lắm nhưng mụ dì ghẻ nguýt dài, sau đó lấy một đấu gạo trộn lẫn với một đấu thóc và bắt Tấm nhặt cho xong. Nhưng đến bao giờ mới nhặt xong được chứ? Tấm bèn khóc một mình. Giữa lúc ấy Bụt lại hiện lên và sai đàn chim sẻ xuống nhặt giúp. Đàn chim lăng xăng ríu rít, chỉ trong một lát đã làm xong không suy suyển một hạt. Nhưng khi chim sẻ đã bay đi rồi, Tấm lại nức nở khóc, Bụt lại hỏi:
– Con làm sao còn khóc nữa?
– Con rách rưới quá, sợ người ta không cho con vào xem hội.
Tôi liền nhanh chóng làm theo lời Bụt dặn từ trước. Lọ thứ nhất tôi biến thành một bộ áo mớ ba, một cái xống lụa, một cái yếm lụa điều và một cái khăn nhiễu. Lọ thứ hai lại là một đôi giày thêu, đi vừa như in. Lọ thứ ba, tôi hóa thành một con ngựa đưa Tấm đi trẩy hội. Và lọ thứ tư là một bộ yên cương xinh xắn. Tấm mừng quá vội tắm rửa rồi thắng bộ vào, đoạn cưỡi lên ngựa mà đi. Ngựa phóng một chốc đã đến kinh đô. Nhưng khi phóng qua chỗ lội, Tấm đánh rơi một chiếc giày xuống nước, không kịp nhặt. Khi ngựa dừng lại ở đám hội, Tấm lấy khăn gói chiếc giày còn lại rồi chen vào biển người.
Ở lại cùng chiếc giày mà Tấm đã làm rơi xuống nước, tôi chờ vua đi qua. Nhà vua đã nhặt được chiếc giày thêu và rao mời tất cả đám đàn bà con gái đi xem hội đi xem hội đến ướm thử, hễ ai đi vừa chiếc giày thì vua sẽ lấy làm vợ. Cô nào cũng đến thử nhưng nào có ai vừa, kể cả mẹ con nhà Cám. Tấm cũng đi thử giày, vừa đặt chân vào thấy vừa như in. Cô mở khăn lấy luôn chiếc thứ hai đi vào. Hai chiếc giày giống nhau như đúc. Bọn lính hầu hò reo vui mừng. Lập tức vua sai đoàn thị nữ rước nàng vào cung. Tấm từ đây sống hạnh phúc bên cạnh một người chồng luôn thương yêu cô hết mực.
Thấy Tấm được sống sung sướng, hạnh phúc trong cảnh hoàng cung tôi cũng vui lắm. Nhưng tôi không thể đi theo cô Tấm được nữa. Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, còn bao người dân dưới chân núi đang chờ những thang thuốc lá rừng của tôi. Tôi trở về với cuộc sống của một cô thiếu nữ giữa chốn núi rừng, không còn trong hình dạng một con Bống nữa. Thế nhưng hàng ngày tôi vẫn luôn hỏi thăm Bụt về cuộc đời của Tấm và biết được rằng Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại. Nhưng với sự giúp đỡ của Bụt qua những lần giúp Tấm hóa thân (chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi, quả thị), Tấm đã khẳng định sức trỗi dậy mãnh liệt của con người trước sự vùi dập của kẻ ác. Đây là sức mạnh của cái thiện luôn chiến thắng cái ác. Cô Tấm từ trong quả thị bước ra càng xinh đẹp hơn xưa, lại được vua thương yêu, trân trọng. Còn mẹ con Cám đã phải chết bởi chính sự độc ác, ngu dốt, và lòng đố kị của mình…
|
Nhập vai cá bống kể chuyện Tấm Cám
Hướng dẫn
Nhập vai cá bống kể chuyện Tấm Cám
Từ ngày được ông Bụt cưu mang cứu sống, chẳng mấy chốc đứa trẻ mồ côi lang thang trong rừng sâu hoang vắng ngày nào, giờ đây đã trở thành một cô thiếu nữ.
Tôi đã trở thành cô con gái nuôi yêu quý của Bụt. Chẳng còn gì nguy hiểm trong khu rừng sâu ấy nữa, khu rừng ngày xưa suýt nữa đã cướp đi của tôi mạng sống giờ lại cho tôi một người cha, gia đình, bè bạn,… Tôi làm bạn với cỏ cây, muông thú núi rừng, hàng ngày đi hái thuốc chữa bệnh cho người dân dưới núi. Một hôm, Bụt gọi tôi đến và nhẹ nhàng nói:
– Lan Hoa con, bệnh tật không phải nỗi khổ nhất của con người trần thế. Rất nhiều người sống dưới chân núi kia cũng phải chịu bao nỗi bất hạnh như con ngày xưa. Có một cô gái tên là Tấm đang rất cần sự giúp đỡ của hai cha con ta. Con hãy thay cha mang đến hạnh phúc cho cô gái đó, và cũng để con được tận mắt chứng kiến cuộc sống bên ngoài khu rừng này.
– Cô Tấm ấy khổ lắm phải không cha?
– Tấm có một em gái tên là Cám, hai chị em cùng cha nhưng khác mẹ. Hai chị em suýt soát tuổi nhau. Tấm là con vợ cả, Cám là con vợ lẽ. Mẹ Tấm đã chết từ hồi Tấm còn bé. Sau đó mấy năm thì cha con cũng chết. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ của Cám. Dì ghẻ là người rất cay nghiệt. Hằng ngày, Tấm phải làm việc vất vả, hết chăn trâu, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo; đêm lại còn xay lúa giã gạo mà không hết việc. Trong khi đó thì Cám được mẹ nuông chiều, được ăn trắng mặc trơn, suốt ngày quanh quẩn ở nhà, không phải làm việc nặng.
Thế nhưng chưa hết đâu con, ta biết rằng Tấm sẽ còn gặp nhiều khó khăn trở ngại lắm.
Nghe xong câu chuyện, nhớ về thời thơ bé của mình, tôi càng thương Tấm nhiều hơn. Ngay sau hôm đó, tôi đã được biến thành một con Bống, sống trong một thửa ruộng gần làng nọ và chờ đợi chị em Tấm xuất hiện. Trong hình dạng bé nhỏ, tôi len lỏi khắp các thửa ruộng, mọi vật xung quanh lạ lẫm quá! Không có cây rừng mà chỉ có những nhành cỏ yếu ớt, không có hổ, không có chim chóc, không có những chú sâu đáng yêu,… những con vật xung quanh tôi gọi nhau bằng những cái tên thật lạ: Ốc Vặn, Ốc Nhồi, Cua Càng, Cá Cờ, Rô Phi,…Tôi nhanh chóng làm quen với những người bạn ấy, nghe họ kể những câu chuyện về thời tiết, mùa nước cạn, mùa nước lên, mùa nào con người hay ra đồng bắt tép, và họ còn bàn cả với nhau làm thế nào để không phải chui vào chiếc giỏ của chị Tấm…Ô! Nghe đến đây tôi giật mình! Họ vừa nhắc đến Tấm kìa! Chắc cô gái này hay ra đồng, hay đi mò cua bắt tép lắm đây! Thảo nào mà những người bạn mới quen lại sợ Tấm, sợ chiếc giỏ của Tấm đến thế!
– Chị Tấm ơi, chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về dì mắng.
( Tôi tự nhủ: “Giọng này chỉ có thể là của Cám!”)
Trong một khắc, Cám đã trút hết tép của Tấm vào giỏ của mình rồi ba chân bốn cẳng ra về. Chỉ còn mình tôi trong chiếc giỏ của cô Tấm đáng thương. Nhưng Tấm đâu thấy tôi, lúc Tấm bước lên chỉ còn giỏ không, bèn ngồi xuống bưng mặt khóc huhu. Đúng lúc đó, cha Bụt của tôi liền hiện lên hỏi Tấm:
– Con làm sao lại khóc?
Tấm kể lể sự tình cho Bụt nghe. Bụt bảo:
– Thôi con hãy nín đi! Con thử nhìn vào giỏ xem còn có gì nữa không?
Tấm nhìn vào giỏ và nói:
– Chỉ còn một con cá bống.
– Con đem con cá bống ấy về thả xuống giếng mà nuôi. Mỗi bữa, đáng ăn ba bát thì con ăn hai, còn một đem thả xuống cho bống. Mỗi lần cho ăn, con nhớ gọi thế này:
Bống bống, bang bang,
Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta
Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.
Không gọi đúng như thế thì nó không lên, con nhớ lấy!
Cha Bụt nói xong rồi biến mất. Và cũng từ hôm đó mà tôi được sống giữa nguồn nước ngọt mát, được thỏa thuê tung tăng bơi lội, được ăn những hạt cơm trắng ngần. Tấm thân quen với tôi từ lúc nào mà không hay. Tôi chờ Tấm đâu phải chỉ vì bát cơm mà Tấm mang đến, đó còn là vì tôi cảm nhận được có một tình cảm rất chân thành đang dần nảy sinh giữa chúng tôi. Phải chăng có một sợi dây liên kết vô hình nào đó đã gắn kết tôi và Tấm lại với nhau, giữa hai con người cùng chung một số phận.
Mẹ con Cám cũng thật ác, đã lấy thân Bống làm thịt lại còn vùi xương Bống vào đống tro. Tấm làm sao tìm thấy tôi được đây? Tôi đã nghe thấy tiếng khóc của Tấm ở đâu đó, tiếng khóc vỡ òa vừa như hối hận vừa như trách móc kẻ đã cướp mất Bống. Nhưng thật may, cha Bụt đã xuất hiện:
– Con Bống của con người ta đã ăn thịt mất rồi. Thôi con hãy nín đi! Rồi về nhặt lấy xương nó, kiếm bốn cái lọ bỏ vào, đem chôn xuống bốn chân giường con nằm.
Nhờ có con gà giúp đỡ mà Tấm mới tìm được xương của tôi. Cô bèn nâng niu nhặt cẩn thận từng chiếc xương bỏ vào lọ và đem chôn dưới chân giường như lời Bụt dặn. Từ đây, tôi sẽ lại âm thầm nuôi ước mơ cho cô Tấm tốt bụng nhưng cuộc đời lại bất hạnh, gặp nhiều trắc trở, khó khăn.
Ít lâu sau, tôi thấy mọi người trong nhà nói chuyện với nhau rằng nhà vua mở hội trong mấy ngày đêm. Già trẻ trai gái các làng đều nô nức đi xem. Trên các nẻo đường, quần áo mớ ba mớ bảy dập dìu tuôn về kinh như nước chảy. Hai mẹ con Cám cũng sắm sửa quần áo đẹo để đi trẩy hội. Tấm cũng muốn đi lắm nhưng mụ dì ghẻ nguýt dài, sau đó lấy một đấu gạo trộn lẫn với một đấu thóc và bắt Tấm nhặt cho xong. Nhưng đến bao giờ mới nhặt xong được chứ? Tấm bèn khóc một mình. Giữa lúc ấy Bụt lại hiện lên và sai đàn chim sẻ xuống nhặt giúp. Đàn chim lăng xăng ríu rít, chỉ trong một lát đã làm xong không suy suyển một hạt. Nhưng khi chim sẻ đã bay đi rồi, Tấm lại nức nở khóc, Bụt lại hỏi:
– Con làm sao còn khóc nữa?
– Con rách rưới quá, sợ người ta không cho con vào xem hội.
Tôi liền nhanh chóng làm theo lời Bụt dặn từ trước. Lọ thứ nhất tôi biến thành một bộ áo mớ ba, một cái xống lụa, một cái yếm lụa điều và một cái khăn nhiễu. Lọ thứ hai lại là một đôi giày thêu, đi vừa như in. Lọ thứ ba, tôi hóa thành một con ngựa đưa Tấm đi trẩy hội. Và lọ thứ tư là một bộ yên cương xinh xắn. Tấm mừng quá vội tắm rửa rồi thắng bộ vào, đoạn cưỡi lên ngựa mà đi. Ngựa phóng một chốc đã đến kinh đô. Nhưng khi phóng qua chỗ lội, Tấm đánh rơi một chiếc giày xuống nước, không kịp nhặt. Khi ngựa dừng lại ở đám hội, Tấm lấy khăn gói chiếc giày còn lại rồi chen vào biển người.
Ở lại cùng chiếc giày mà Tấm đã làm rơi xuống nước, tôi chờ vua đi qua. Nhà vua đã nhặt được chiếc giày thêu và rao mời tất cả đám đàn bà con gái đi xem hội đi xem hội đến ướm thử, hễ ai đi vừa chiếc giày thì vua sẽ lấy làm vợ. Cô nào cũng đến thử nhưng nào có ai vừa, kể cả mẹ con nhà Cám. Tấm cũng đi thử giày, vừa đặt chân vào thấy vừa như in. Cô mở khăn lấy luôn chiếc thứ hai đi vào. Hai chiếc giày giống nhau như đúc. Bọn lính hầu hò reo vui mừng. Lập tức vua sai đoàn thị nữ rước nàng vào cung. Tấm từ đây sống hạnh phúc bên cạnh một người chồng luôn thương yêu cô hết mực.
Thấy Tấm được sống sung sướng, hạnh phúc trong cảnh hoàng cung tôi cũng vui lắm. Nhưng tôi không thể đi theo cô Tấm được nữa. Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, còn bao người dân dưới chân núi đang chờ những thang thuốc lá rừng của tôi. Tôi trở về với cuộc sống của một cô thiếu nữ giữa chốn núi rừng, không còn trong hình dạng một con Bống nữa. Thế nhưng hàng ngày tôi vẫn luôn hỏi thăm Bụt về cuộc đời của Tấm và biết được rằng Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại. Nhưng với sự giúp đỡ của Bụt qua những lần giúp Tấm hóa thân (chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi, quả thị), Tấm đã khẳng định sức trỗi dậy mãnh liệt của con người trước sự vùi dập của kẻ ác. Đây là sức mạnh của cái thiện luôn chiến thắng cái ác. Cô Tấm từ trong quả thị bước ra càng xinh đẹp hơn xưa, lại được vua thương yêu, trân trọng. Còn mẹ con Cám đã phải chết bởi chính sự độc ác, ngu dốt, và lòng đố kị của mình…
|
Nhập vai cô Tấm kể chuyện đời mình
Hướng dẫn
Nhập vai cô Tấm kể chuyện đời mình
Bài Làm
Thời gian trôi nhanh thật. Hôm nay lại đến ngày giỗ của cha, về thắp nén hương cho cha mà lòng tôi lại nao nao nhớ về những tháng ngày giông tố đã đi qua.
Tôi tên là Tấm, sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở một vùng quê yên bình. Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ. Cha cưới thêm dì và tôi có thêm người em tên Cám. Chẳng bao lâu cha lại qua đời. Trước khi mất cha có mong dì ghẻ quan tâm chăm lo cho tôi. Nhưng cuộc đời không chiều lòng người. Từ khi cha mất, cuộc đời tôi gặp nhiều ngang trái.
Dì ghẻ vốn yêu chiều em Cám hơn nên thường bắt tôi làm quần quật suốt ngày, đối xử với tôi rất cay nghiệt. Nhiều đêm tôi khóc vì nhớ mẹ nhớ cha nhưng vẫn luôn cố gắng để cha mẹ dưới suối vàng được yên lòng. Tôi vẫn ngoan ngoãn nghe lời, không bao giờ dám làm trái ý dì. Một hôm, dì ghẻ sai tôi và em Cám đi mò cua bắt tép và hứa nếu ai bắt được nhiều sẽ được thưởng một chiếc yếm đỏ. Tôi vui mừng, háo hức lắm vì đã lâu lắm rồi mình không có một chiếc áo mới. Hai chị em hào hứng nghe theo. Ra đến đồng, tôi lội xuống mương chăm chỉ mò cua bắt tép, trong đầu luôn nghĩ sẽ có phần thưởng là chiếc yếm đào thật đẹp nên đã rất cố gắng. Trong khi đó thì Cám chỉ mải rong chơi, đuổi bướm bắt chim, hái hoa trên bờ. Khi trời đã quá trưa, nắng bắt đầu gắt thì cũng là lúc giỏ tép của tôi đã đầy. Cám đứng trên bờ nhắc tôi mang giỏ tép lên em trông cho, rồi nói:
“Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị lấm chị hụp cho sâu, kẻo về dì mắng đấy”.
Vốn tính hay tin người, lại luôn sợ dì ghẻ mắng, nên tôi vội vã mang giỏ tép lên bờ rồi ra chỗ nước sâu để gội đầu. Nào ngờ đâu ở trên bờ, Cảm xúc hết giỏ tép của tôi rồi về nhà trước. Nhìn vào giỏ của mình trống trơn tôi vô cũng buồn bã, thất vọng. Trời thì nắng nóng khiến tôi mệt mỏi vô cùng. Tôi đang khóc thì bỗng ông Bụt xuất hiện và hỏi “Làm sao con khóc?”. Tôi kể hết sự tình rồi Bụt bảo “Con nhìn lại trong giỏ xem còn gì không”. Tôi nhìn kỹ lại thì trong giỏ còn lại một con cá bống. Bụt dặn rặng mang bống về nhà nuôi, mỗi bữa mang cho bống bát cơm và gọi:
“Bống bống bang bang,
Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta,
Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người”.
Tôi cảm ơn Bụt và trờ về nhà làm theo đúng lời Bụt dặn. Hàng ngày sau mỗi bữa tôi thường mang bát cơm ra giếng gọi cá Bống lên ăn. Cá lớn nhanh rồi trở thành người bạn của tôi từ lúc nào. Trước đây tôi thường lủi thủi một mình, làm việc suốt ngày và không được ra ngoài chơi cùng các bạn. Giờ tôi có cá Bống, lúc buồn hay vui tôi đều ra giếng ngồi tâm sự với Bống. Rồi một ngày nọ dì ghẻ nói:
Tôi nghe lời mang trâu đi chăn thật xa. Rồi đến chiều về như mọi ngày tôi mang cơm ra gọi thì không thấy Bống đâu cả, chỉ thấy cục máu đỏ nổi lên. Tôi sợ hãi và buồn lắm vì người bạn của mình đã bị mẹ con Cám ăn thịt mất rồi. Tôi lại khóc. Bụt hiện lên hỏi tôi lại kể hết mọi chuyện. Bụt dặn vào bếp tìm lại xương cá rồi cho vào bốn cái lọ mang chôm dưới bốn chân giường. Bụt biến mất. Tôi vào bếp tìm từng chiếc xương cá làm theo lời Bụt.
Một ngày kia, dân làng mở hội mừng nhà vua đi ngang qua. Ai cũng vui mừng đi trẩy hội. Những nam thanh nữa tú tuổi tôi ai ai cũng sắm sửa quần áo đẹp, tươm tất để đón ngày vui hội làng. Tôi cũng háo hức lắm vì lâu rồi mới lại có dịp để được ra ngoài đi chơi. Nhưng buồn thay mẹ con Cám bày ra kế để bắt tôi ở nhà. Dì ghẻ trộn đấu thóc với đấu gạo và bắt tôi nhặt cho xong mới được đi. Mẹ con Cám sửa soạn tươm tất rồi dắt nhau đi hội, bỏ lại sự buồn bã, thất vọng trong tôi. Tôi lặng lẽ ngồi nhặt nhưng biết rằng có nhặt đến sáng mai cũng không thể nào xong được.
Ngoài kia tiếng trống hội hò reo lại vang lên không ngớt. Xót thương cho thân phận của mình, tôi bưng mặt khóc nức nở. Bụt lại hiện lên và gọi đàn chim xuống nhặt giúp. Trong giây lát đàn chim đã nhặt xong thóc ra thóc, gạo ra gạo. Tôi vui mừng vội vã định đi hội nhưng nhìn lại mình quần áo đã cũ, chắp vá nhiều chỗ lại buồn tủi. Bụt nở nụ cười hiền hậu và nói tôi đào xương cá chôn dưới chân giường lên sẽ có những thứ tôi cần. Rồi Bụt và đàn chim bay đi. Tôi háo hức làm theo. Thật bất ngờ khi đào lên thì trước mắt tôi là quần áo đẹp, là đôi hài xinh xắn và cả một chú ngựa sẽ đưa tôi đến hội làng. Tôi mừng rỡ vô cùng. Khoác bộ quần áo mới và đi đôi hài óng ánh, tôi thấy mình trở nên xinh đẹp khác hẳn ngày thường. Tôi cưỡi ngựa đến hội nhưng đi qua cầu chẳng may rơi mất một chiếc hài. Kiệu của nhà vua đi qua chỗ lội ngựa không chịu bước, vua sai quân lính xuống xem thì mò được chiếc hài. Vua chăm chú ngắm nhìn và sai quân thông báo rằng hễ ai đàn bà con gái trong làng đi vừa chiếc hài vua sẽ cưới về làm vợ. Rồi con gái trong làng ai ai cũng thử hài để mong có cơ hội làm vợ vua. Ngay cả mẹ con Cám cũng thử nhưng không vừa. Tôi vui chơi trong đám hội và cũng không nghĩ răng mình sẽ có cơ hội làm vợ vua. Nhưng khi gần hết con gái trong làng thử vẫn chưa tìm được người đi vừa chiếc hài, tôi bèn đến thử thì vừa như in và thấy đúng chiếc hài mình đánh rơi ở cầu. Tôi lấy chiếc còn lại ra đi. Vua mừng rỡ đón lấy tôi và tôi được rước về cung làm vợ nhà vua khôi ngô tuấn tú.
Tôi chết oan uống, được các vị thần tiên thương tình nên đã cho tôi hóa kiếp thành con chim vàng anh. Tôi nhớ nhà vua nên đã bay vào cung. Hàng ngày mỗi lần nhà vua ra vườn, tôi quấn quýt bay theo hót líu lo. Nhà vua vui vẻ nói:
“Vàng ảnh vàng anh,
Có phải vợ anh,
Chui vào tay áo”.
Tôi liền bay vào tay áo nhà vua. Vua mừng rỡ đặt tôi vào chiếc lồng dát vàng lộng lẫy. Hàng ngày sau mỗi buổi chầu vua thường đến bên lồng chim và không màng đến Cám. Mẹ con Cám thấy vậy ghen tức bèn giết thịt tôi và vứt lông chim ra vườn. Vua về nhà không thấy chim đâu buồn bã vô cùng.
Tôi hóa thân thành hai cây xoan đào thật đẹp nơi mẹ con Cám vứt lông chim ngoài vườn. Vua thấy hai cây đẹp quá bèn sai lính mắc võng để vua nằm nghỉ ngơi. Cám thấy vậy liền mách với mẹ. Dì ghẻ bày mưa chặt hai cây xoan đào làm khung cửi. Tôi đã hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào mà mẹ con Cám vẫn không chịu tha cho tôi. Hàng ngày lúc Cám dệt vải, tôi tức giận cất tiếng:
Lấy tranh chồng chị
Chị khoét mắt ra.”
Cám thấy vậy hốt hoảng lắm liền nói với mẹ. Rồi mẹ Cám xúi đốt khung cửi và vứt tro đi một nơi thật xa.
Ở rất xa cung thành, nơi mẹ con Cám vứt tro mọc lên cây thị rất to. Tôi lại hóa thân thành quả thị trên cây. Trên cây chỉ có một quả nhưng tỏa hương thơm khắp nơi. Đó là một vùng quê thật yên bình. Rồi một ngày nọ có một bà cụ gương mặt phúc hậu đi qua và nói:
“Thị ơi thị rơi bị bà.
Bà để bà ngửi chứ bà không ăn.”
Nhìn bà cụ hiền lành quá nên tôi đã rơi xuống bị theo bà về nhà. Hàng ngày bà nâng niu quả thị và nói chuyện. Tôi thấy bà thật đôn hậu và dễ mến. Thương bà cụ sống một mình, hàng ngày mỗi khi bà đi chợ, tôi lại bước ra khỏi quả thị và giúp bà nấu cơm, quét nhà sạch sẽ rồi lại chui vào quả thị mỗi khi bà về. Một vài ngày sau cũng như thường lệ bà lại đi chợ, tôi bước ra làm công việc nhà đỡ bà. Bà từ ngoài cửa chạy vào xé tan vỏ thị và ôm chầm lấy tôi mà nói “ Con ngoan, giờ con ở với bà nhé. Con đừng vào quả thị nữa. Bà sẽ thương con và coi con như con gái của bà”. Tôi thấy bà cụ chất phác, giản dị nên thương. Từ đó hai mẹ con chung sống trong ngôi nhà tranh, hàng ngày bán nước dưới gốc cây thị xòa bóng mát.
Rồi một ngày nọ nhà vua đi vi hành có ghé qua quán nước của bà. Bà mời vua miếng trầu do chính tay tôi têm. Vua ngạc nhiên vì miếng trầu têm cánh phượng quá đẹp, y như miếng trầu vợ têm. Vua bèn hỏi thì bà lão nói rằng trầu do con gái bà têm. Vua ngỏ ý muốn gặp con gái bà. Lúc đó tôi đang trong nhà nấu cơm thì bà gọi ra. Tôi bước ra thì thật sững sờ, không ngờ lại có thể gặp lại nhà vua. Hai vợ chồng mừng rỡ ôm lấy nhau. Tôi kể lại sự tình rồi vua đưa tôi trở về cung và đuổi hai mẹ con nhà Cám đi.
Vậy là sau bao thăng trầm với nhiều lần hóa kiếp thì tôi lại được đoàn tụ với chồng, sống trong hạnh phúc. Nhiều lần nghĩ lại tôi tưởng như chỉ là giấc mơ vừa mới hôm qua. Sau tất cả, tôi luôn tâm niệm và thấy các cụ ngày xưa dạy thật đúng, ở hiền rồi sẽ gặp lạnh.
|
Nhập vai cô Tấm kể chuyện đời mình
Hướng dẫn
Nhập vai cô Tấm kể chuyện đời mình
Bài Làm
Thời gian trôi nhanh thật. Hôm nay lại đến ngày giỗ của cha, về thắp nén hương cho cha mà lòng tôi lại nao nao nhớ về những tháng ngày giông tố đã đi qua.
Tôi tên là Tấm, sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở một vùng quê yên bình. Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ. Cha cưới thêm dì và tôi có thêm người em tên Cám. Chẳng bao lâu cha lại qua đời. Trước khi mất cha có mong dì ghẻ quan tâm chăm lo cho tôi. Nhưng cuộc đời không chiều lòng người. Từ khi cha mất, cuộc đời tôi gặp nhiều ngang trái.
Dì ghẻ vốn yêu chiều em Cám hơn nên thường bắt tôi làm quần quật suốt ngày, đối xử với tôi rất cay nghiệt. Nhiều đêm tôi khóc vì nhớ mẹ nhớ cha nhưng vẫn luôn cố gắng để cha mẹ dưới suối vàng được yên lòng. Tôi vẫn ngoan ngoãn nghe lời, không bao giờ dám làm trái ý dì. Một hôm, dì ghẻ sai tôi và em Cám đi mò cua bắt tép và hứa nếu ai bắt được nhiều sẽ được thưởng một chiếc yếm đỏ. Tôi vui mừng, háo hức lắm vì đã lâu lắm rồi mình không có một chiếc áo mới. Hai chị em hào hứng nghe theo. Ra đến đồng, tôi lội xuống mương chăm chỉ mò cua bắt tép, trong đầu luôn nghĩ sẽ có phần thưởng là chiếc yếm đào thật đẹp nên đã rất cố gắng. Trong khi đó thì Cám chỉ mải rong chơi, đuổi bướm bắt chim, hái hoa trên bờ. Khi trời đã quá trưa, nắng bắt đầu gắt thì cũng là lúc giỏ tép của tôi đã đầy. Cám đứng trên bờ nhắc tôi mang giỏ tép lên em trông cho, rồi nói:
“Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị lấm chị hụp cho sâu, kẻo về dì mắng đấy”.
Vốn tính hay tin người, lại luôn sợ dì ghẻ mắng, nên tôi vội vã mang giỏ tép lên bờ rồi ra chỗ nước sâu để gội đầu. Nào ngờ đâu ở trên bờ, Cảm xúc hết giỏ tép của tôi rồi về nhà trước. Nhìn vào giỏ của mình trống trơn tôi vô cũng buồn bã, thất vọng. Trời thì nắng nóng khiến tôi mệt mỏi vô cùng. Tôi đang khóc thì bỗng ông Bụt xuất hiện và hỏi “Làm sao con khóc?”. Tôi kể hết sự tình rồi Bụt bảo “Con nhìn lại trong giỏ xem còn gì không”. Tôi nhìn kỹ lại thì trong giỏ còn lại một con cá bống. Bụt dặn rặng mang bống về nhà nuôi, mỗi bữa mang cho bống bát cơm và gọi:
“Bống bống bang bang,
Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta,
Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người”.
Tôi cảm ơn Bụt và trờ về nhà làm theo đúng lời Bụt dặn. Hàng ngày sau mỗi bữa tôi thường mang bát cơm ra giếng gọi cá Bống lên ăn. Cá lớn nhanh rồi trở thành người bạn của tôi từ lúc nào. Trước đây tôi thường lủi thủi một mình, làm việc suốt ngày và không được ra ngoài chơi cùng các bạn. Giờ tôi có cá Bống, lúc buồn hay vui tôi đều ra giếng ngồi tâm sự với Bống. Rồi một ngày nọ dì ghẻ nói:
Tôi nghe lời mang trâu đi chăn thật xa. Rồi đến chiều về như mọi ngày tôi mang cơm ra gọi thì không thấy Bống đâu cả, chỉ thấy cục máu đỏ nổi lên. Tôi sợ hãi và buồn lắm vì người bạn của mình đã bị mẹ con Cám ăn thịt mất rồi. Tôi lại khóc. Bụt hiện lên hỏi tôi lại kể hết mọi chuyện. Bụt dặn vào bếp tìm lại xương cá rồi cho vào bốn cái lọ mang chôm dưới bốn chân giường. Bụt biến mất. Tôi vào bếp tìm từng chiếc xương cá làm theo lời Bụt.
Một ngày kia, dân làng mở hội mừng nhà vua đi ngang qua. Ai cũng vui mừng đi trẩy hội. Những nam thanh nữa tú tuổi tôi ai ai cũng sắm sửa quần áo đẹp, tươm tất để đón ngày vui hội làng. Tôi cũng háo hức lắm vì lâu rồi mới lại có dịp để được ra ngoài đi chơi. Nhưng buồn thay mẹ con Cám bày ra kế để bắt tôi ở nhà. Dì ghẻ trộn đấu thóc với đấu gạo và bắt tôi nhặt cho xong mới được đi. Mẹ con Cám sửa soạn tươm tất rồi dắt nhau đi hội, bỏ lại sự buồn bã, thất vọng trong tôi. Tôi lặng lẽ ngồi nhặt nhưng biết rằng có nhặt đến sáng mai cũng không thể nào xong được.
Ngoài kia tiếng trống hội hò reo lại vang lên không ngớt. Xót thương cho thân phận của mình, tôi bưng mặt khóc nức nở. Bụt lại hiện lên và gọi đàn chim xuống nhặt giúp. Trong giây lát đàn chim đã nhặt xong thóc ra thóc, gạo ra gạo. Tôi vui mừng vội vã định đi hội nhưng nhìn lại mình quần áo đã cũ, chắp vá nhiều chỗ lại buồn tủi. Bụt nở nụ cười hiền hậu và nói tôi đào xương cá chôn dưới chân giường lên sẽ có những thứ tôi cần. Rồi Bụt và đàn chim bay đi. Tôi háo hức làm theo. Thật bất ngờ khi đào lên thì trước mắt tôi là quần áo đẹp, là đôi hài xinh xắn và cả một chú ngựa sẽ đưa tôi đến hội làng. Tôi mừng rỡ vô cùng. Khoác bộ quần áo mới và đi đôi hài óng ánh, tôi thấy mình trở nên xinh đẹp khác hẳn ngày thường. Tôi cưỡi ngựa đến hội nhưng đi qua cầu chẳng may rơi mất một chiếc hài. Kiệu của nhà vua đi qua chỗ lội ngựa không chịu bước, vua sai quân lính xuống xem thì mò được chiếc hài. Vua chăm chú ngắm nhìn và sai quân thông báo rằng hễ ai đàn bà con gái trong làng đi vừa chiếc hài vua sẽ cưới về làm vợ. Rồi con gái trong làng ai ai cũng thử hài để mong có cơ hội làm vợ vua. Ngay cả mẹ con Cám cũng thử nhưng không vừa. Tôi vui chơi trong đám hội và cũng không nghĩ răng mình sẽ có cơ hội làm vợ vua. Nhưng khi gần hết con gái trong làng thử vẫn chưa tìm được người đi vừa chiếc hài, tôi bèn đến thử thì vừa như in và thấy đúng chiếc hài mình đánh rơi ở cầu. Tôi lấy chiếc còn lại ra đi. Vua mừng rỡ đón lấy tôi và tôi được rước về cung làm vợ nhà vua khôi ngô tuấn tú.
Tôi chết oan uống, được các vị thần tiên thương tình nên đã cho tôi hóa kiếp thành con chim vàng anh. Tôi nhớ nhà vua nên đã bay vào cung. Hàng ngày mỗi lần nhà vua ra vườn, tôi quấn quýt bay theo hót líu lo. Nhà vua vui vẻ nói:
“Vàng ảnh vàng anh,
Có phải vợ anh,
Chui vào tay áo”.
Tôi liền bay vào tay áo nhà vua. Vua mừng rỡ đặt tôi vào chiếc lồng dát vàng lộng lẫy. Hàng ngày sau mỗi buổi chầu vua thường đến bên lồng chim và không màng đến Cám. Mẹ con Cám thấy vậy ghen tức bèn giết thịt tôi và vứt lông chim ra vườn. Vua về nhà không thấy chim đâu buồn bã vô cùng.
Tôi hóa thân thành hai cây xoan đào thật đẹp nơi mẹ con Cám vứt lông chim ngoài vườn. Vua thấy hai cây đẹp quá bèn sai lính mắc võng để vua nằm nghỉ ngơi. Cám thấy vậy liền mách với mẹ. Dì ghẻ bày mưa chặt hai cây xoan đào làm khung cửi. Tôi đã hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào mà mẹ con Cám vẫn không chịu tha cho tôi. Hàng ngày lúc Cám dệt vải, tôi tức giận cất tiếng:
Lấy tranh chồng chị
Chị khoét mắt ra.”
Cám thấy vậy hốt hoảng lắm liền nói với mẹ. Rồi mẹ Cám xúi đốt khung cửi và vứt tro đi một nơi thật xa.
Ở rất xa cung thành, nơi mẹ con Cám vứt tro mọc lên cây thị rất to. Tôi lại hóa thân thành quả thị trên cây. Trên cây chỉ có một quả nhưng tỏa hương thơm khắp nơi. Đó là một vùng quê thật yên bình. Rồi một ngày nọ có một bà cụ gương mặt phúc hậu đi qua và nói:
“Thị ơi thị rơi bị bà.
Bà để bà ngửi chứ bà không ăn.”
Nhìn bà cụ hiền lành quá nên tôi đã rơi xuống bị theo bà về nhà. Hàng ngày bà nâng niu quả thị và nói chuyện. Tôi thấy bà thật đôn hậu và dễ mến. Thương bà cụ sống một mình, hàng ngày mỗi khi bà đi chợ, tôi lại bước ra khỏi quả thị và giúp bà nấu cơm, quét nhà sạch sẽ rồi lại chui vào quả thị mỗi khi bà về. Một vài ngày sau cũng như thường lệ bà lại đi chợ, tôi bước ra làm công việc nhà đỡ bà. Bà từ ngoài cửa chạy vào xé tan vỏ thị và ôm chầm lấy tôi mà nói “ Con ngoan, giờ con ở với bà nhé. Con đừng vào quả thị nữa. Bà sẽ thương con và coi con như con gái của bà”. Tôi thấy bà cụ chất phác, giản dị nên thương. Từ đó hai mẹ con chung sống trong ngôi nhà tranh, hàng ngày bán nước dưới gốc cây thị xòa bóng mát.
Rồi một ngày nọ nhà vua đi vi hành có ghé qua quán nước của bà. Bà mời vua miếng trầu do chính tay tôi têm. Vua ngạc nhiên vì miếng trầu têm cánh phượng quá đẹp, y như miếng trầu vợ têm. Vua bèn hỏi thì bà lão nói rằng trầu do con gái bà têm. Vua ngỏ ý muốn gặp con gái bà. Lúc đó tôi đang trong nhà nấu cơm thì bà gọi ra. Tôi bước ra thì thật sững sờ, không ngờ lại có thể gặp lại nhà vua. Hai vợ chồng mừng rỡ ôm lấy nhau. Tôi kể lại sự tình rồi vua đưa tôi trở về cung và đuổi hai mẹ con nhà Cám đi.
Vậy là sau bao thăng trầm với nhiều lần hóa kiếp thì tôi lại được đoàn tụ với chồng, sống trong hạnh phúc. Nhiều lần nghĩ lại tôi tưởng như chỉ là giấc mơ vừa mới hôm qua. Sau tất cả, tôi luôn tâm niệm và thấy các cụ ngày xưa dạy thật đúng, ở hiền rồi sẽ gặp lạnh.
|
Đề bài: Nhớ rừng của Thế Lữ mượn lời con hổ bị nhốt trong vườn bách thú để diễn tả sự sâu sắc nỗi chán ghét thực tại tầm thường, giả dối và niềm khao khát tự do một cách mãnh liệt”. Ý kiến của em?
Hướng dẫn làm bài
Nhớ rừng mượn lời con hổ bị giam cầm trong vườn thú để bộc lộ tâm sự của chính tác giả Thế Lữ. Toàn bài thơ xoay quanh tâm sự của con hổ.
Nhớ rừng của Thế Lữ mượn lời con hổ bị nhốt trong vườn bách thú để diễn tả sự sâu sắc nỗi chán ghét thực tại tầm thường, giả dối và niềm khao khát tự do một cách mãnh liệt
Sự chán ghét thực tại tầm thường, giả dốì được thể hiện thông qua hình ảnh vườn bách thú nơi con hổ bị nhốt. Đó là cảnh tù túng (cũi sắt), nhàm tẻ (những cảnh không đời nào thay đổi), cảnh nhân tạo do bàn tay con người sửa sang (hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng) tầm thường, giả dối, học đòi bắt chước vẻ hoang vu của chốn núi rừng (dải nước đen giả suối, mô gò thấp kém, vừng lá hiền lành, không bí hiểm,..).
Niềm khao khát tự do một cách mãnh liệt được thể hiện thông qua sự hồi tưởng của con hổ về núi rừng oai nghiêm (đối lập với cảnh rừng bách thú tầm thường. Núi rừng chứa đựng nhiều bí ẩn: hang tối, thảo hoa không tên không tuổi, rừng sâu bí mật,… những âm thanh dữ dội, man dại: gió gào ngàn, nguồn thét núi,… cảnh vật rực rỡ: những đêm vàng bên bờ suối, những ngày mưa chuyển bôn phương ngàn, những bình minh cây xanh nắng gội, những chiều lênh láng máu sau rừng với tiếng chim ca giấc ngủ…
Hình ảnh chúa sơn lâm hiện lên rất uy nghi, lẫm liệt ngự trị tối cao trong vương quốc của chính mình. Đại từ xưng hô T’a đầy quyền uy, kiêu hảnh tôn thêm tư thê vị chúa sơn lâm. Tác giả sử dụng nhiều động từ, tính từ mạnh để khắc họa sự hùng tráng của núi rừng và tư thế uy nghi của con hổ: tung hoành, hống hách, gào, hét, dữ dội, dõng dạc, cuộn, quắc,…
Tâm trạng con hố thế hiện bất hòa với thực tại tầm thường, bó buộc, giam hãm (gặm một khối căm hờn trong củi sắt, bị nhục nhàn tù hãm), khao khát vươn lên cái cao cả, tự do, phi thường không chấp nhận thực tại vô nghĩa (tiếc nhớ khôn nguôi thời oanh liệt).
Tâm trạng của con hổ cũng chính là tâm sự của tác giả, là một cách khẳng định cái Tôi cá nhân của con người. Cảnh vườn bách thú tầm thường, giả dốĩ và tù túng dưới con mắt hổ chính là thực tại xã hội dưới con mắt của những tâm hồn lãng mạn. Thái độ căm ghét của con hổ đối với vườn bách thú chính là thái độ của con người đối với xã hội đương thời. Bài thơ đã chạm đến những gì nhạy bén nhất của một xã hội đang sông trong cảnh nô lệ, tù túng nhưng không nguôi nhớ về quá khứ vàng son với những chiến công hiển hách của cha ông.
Như vậy bài thơ chính là tâm sự yêu nước thám kín được gửi gắm qua hình tượng con hổ.
|
Theme: "Remembering the Forest" by The Lu borrowed the words of a tiger trapped in a zoo to express his deep disgust for trivial, false reality and his strong desire for freedom. My opinion?
Instructions for homework
Remembering the Forest borrowed the words of a tiger imprisoned in a zoo to express author The Lu's feelings. The entire poem revolves around the tiger's feelings.
The Lu's "Remember the Forest" borrows the words of a tiger trapped in a zoo to express his deep disgust for trivial, false reality and his strong desire for freedom.
The disgust for trivial, false reality is expressed through the image of the zoo where the tiger is imprisoned. These are cramped scenes (iron cages), boring scenes (scenes that will never change), artificial scenes modified by human hands (flowers, clipped grass, flat paths, plants), trivial and false. , learning to imitate the wilderness of the mountains and forests (black water strip pretending to be a stream, low-lying mounds, gentle sesame leaves, not mysterious, etc.).
The tiger's intense desire for freedom is expressed through the tiger's recollection of the majestic mountains and forests (in contrast to the ordinary jungle and animals. The mountains and forests contain many mysteries: dark caves, wild flowers and wild animals. ageless names, deep secret forests,... fierce, wild sounds: howling winds, roaring mountains,... brilliant landscapes: golden nights by the stream, rainy days moving in all directions, vases Bright green trees and sunshine, bloody afternoons behind the forest with the sound of birds singing in their sleep...
The image of the king of the forest appears very majestic and majestic, reigning supreme in his own kingdom. The pronoun T'a is full of authority and pride, adding to the status of king of the forest. The author uses many strong verbs and adjectives to portray the majesty of the mountains and forests and the majestic posture of the tiger: rampaging, overbearing, roaring, screaming, fierce, loud, rolling, quacking,...
The pitiful state of mind shows discord with the ordinary, constrained, confined reality (gnawing a mass of anger in ironwood, imprisoned by humiliation and leisure), yearning to rise to the sublime, free, and extraordinary. accept the meaningless reality (unforgettably remembering the glorious times).
The tiger's mood is also the author's confidence, a way to affirm a person's personal ego. The trivial, false and cramped zoo scene under the tiger's eye is the social reality under the eyes of romantic souls. The tiger's hateful attitude towards zoos is the attitude of humans towards contemporary society. The poem touches the most sensitive things of a society that is living in slavery and bondage but does not forget the golden past with the glorious victories of its ancestors.
Thus, the poem is a secret patriotic sentiment conveyed through the image of a tiger.
|
Những biểu hiện của tình đồng chí trong bài thơ Đồng chí của chính Hữu
Hướng dẫn
Đồng chí là một trong số những bài thơ hay nhất, tiêu biểu nhất của Chính Hữu và cũng là của nền thơ kháng chiến. tác phẩm được sáng tác vào đầu năm 1948 – sau chiến dịch Việt Bắc ( thu đông 1947 ).Trong chiến dịch này, Chính Hữu là chính trị viên đại đội. Kết thúc chiến dịch, Chính Hữu ốm nặng, phải ở lại. Cảm dộng truowcs tình cảm chăm sóc của người đồng đội, Chính Hữu đã viết nen bài thơ này.
Sau khi trình bày cơ sở hình thành nên tình đồng chí cao dẹp, tác giả để cho người chiến sĩ này nói đến gia cảnh của đồng đội với một tâm trạng bâng khuâng thương nhớ:
Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính.
Vì nghĩa lớn, các anh sẵn sàng từ giã những gì gắn bó thân thương nhất: “ruộng nương”,”gian nhà”,”giếng nước”,”gốc đa”… Họ ra đi để lại sau lưng những băn khoăn, trăn trở, những bộn bề, lo toan của cuộc sống đời thường. Hai chữ “mặc kệ” đã thể hiện rõ thái độ lên đường thật dứt khoát mạnh mẽ. Vì nghĩa lớn, họ sẵn sàng ra đi khi lí tưởng đã rõ ràng, mục đích đã chọn lựa.Song dù có dứt khoát thì vẫn nặng lòng với quê hương. Gác tình tiêng ra đi vì nghĩa lớn, vẻ đẹp ấy thật đáng trân trọng và tự hào Tình thần ấy gợi nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ vệ quốc đoàn trong bài thơ Đất nước của Nguyễn Đình Thi:
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.
Tình cảm của hậu phương đối với những chàng trai chiến trận cũng sâu sắc, mặn nồng: “Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính”. Quê hương nhớ người ra lính hay cũng chính là tấm lòng người chiến sĩ vẫn không nguôi quên nhớ thương quê hương và đã tạo cho “giếng nước gốc đa” một tâm hồn?
Nghệ thuật nhân hóa và cách dùng hình ảnh tượng trưng đã diễn ra tinh tế nỗi nhớ nhung lưu luyến của người lính. “giếng nước gốc đa” là hình ảnh thân thương của làng quê được nói nhiều trong ca dao xưa, nay đã được chính hữu vận dụng vào thơ rất đậm đà. Nói ít gợi nhiều, thấm thía. “gian nhà “, “giếng nước“, gốc đa” đang đêm ngà dõi theo bóng hình cày ra trận hay “người ra lính” vẫn đêm ngày ôm ấp hình bóng quê hương? Có cả hai nỗi nhớ ở cả hai phía chân trời. tình yêu quê hương đẫ góp phần tạo nên tình đồng chí, làm nên sức mạnh tinh thần để người lính vượt qua mọi thử thách gian lao, ác liệt thời máu lửa.
Vượt qua nỗi nhớ, người lính đối diện với điều kiện chiến đấu thiếu thốn và thiên nhiên khắc nghiệt của nơi rừng thiêng nước độc, với những cơn sốt rét rừng khủng khiếp.Tình đồng chí còn là sự đồng cam cộng khổ, sẻ chia những khó khăn, thiếu thốn, cùng nhau vượt qua hoàn cảnh để tiếp tục chiến đấu:
Rét run người vầng tráng ướt mồ hôi
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá.
Bằng những hình ảnh tả thực, hình ảnh sóng đôi, tác giả đã tái hiện chân thực những khó khăn thiếu thốn và điều kiện chiến đấu khắc nghiệt trong buổi đầu kháng chiến. Không những thiếu lương thực, quân trang mà đến cả thuốc men cũng hết sức khan hiếm. Trong khi đó, những con sốt rét rừng tung hoành, khiến người lính đã khổ cực lại càng thêm khốn đốn.
Thế nhưng, vượt lên trên tất cả, người lính đã chiến thắng bằng một tinh thần kiên định vững vàng:
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.
Những cái nắm tay nghĩa tình làm sáng lên tinh thần lạc quan của người chiến sĩ trong gian khổ thì cái nắm tay lại thể hiện tình đồng chí, đồng đội thật sâu sắc! Cách biểu lộ chân thực, không ồn ào mà thấm thía. Những cái bắt tay truyền cho nhau hơi ấm, niềm tin và sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn, gian khổ. Cái nắm tay nhau ấy còn là lời hứa hẹn lập công.
Khép lại bài thơ, hình ảnh người lính đứng bên nhau trong nhiệm vụ canh gác kì vĩ như một bức tượng đài khắc tạc lên thời gian. Cái làm nên sự vĩ đại ấy không phải là những chiến công mà là tinh thần sắt đá vượt qua hoàn cảnh khắc nghiệt, bám sát nhiện vụ, bất khuất trước kẻ thù.
|
Expressions of comradeship in Huu's poem Comrades
Instruct
Comrade is one of the best and most typical poems of Chinh Huu and also of resistance poetry. The work was composed in early 1948 - after the Viet Bac campaign (autumn-winter 1947). During this campaign, Chinh Huu was a company political officer. At the end of the campaign, Chinh Huu became seriously ill and had to stay. Touched by his comrades' caring feelings, Chinh Huu wrote this poem.
After presenting the basis for forming a strong comradeship, the author lets this soldier talk about the family situation of his comrades with a wistful and nostalgic mood:
He sent his best friend to plow the fields
The house does not let the wind shake
Most original water well miss out soldiers.
For a great cause, they are willing to say goodbye to what is most dear to them: "fields", "houses", "wells", "banyan trees"... They leave behind worries and concerns. obstacles, chaos, and worries of everyday life. The two words "don't let it" clearly show the strong and decisive attitude of setting out. Because of the great cause, they are ready to leave when the ideal is clear and the purpose has been chosen. But even if they are decisive, they still have a heavy heart for their homeland. Putting aside love for a great cause, that beauty is worthy of respect and pride. That spirit is reminiscent of the image of a national guard soldier in the poem Country by Nguyen Dinh Thi:
Falling leaves behind shelves full of sunshine.
The feelings of the rear for the war boys are also deep and passionate: "The banyan well remembers the soldiers." Does the homeland miss the soldiers, or is it also the heart of the soldier who still never forgets to love his homeland and has created a soul for the "banana well"?
The art of personification and the use of symbolic images delicately expressed the soldier's nostalgia. "The banyan well" is a beloved image of the village that is talked about a lot in ancient folk songs, but has now been very strongly applied to poetry by the government. Say less, evoke more, and be more profound. "The house", "the well", the banyan tree" are night watching the shadow of plowing into battle or "the soldier" still embracing the image of their homeland day and night? There is nostalgia on both sides of the horizon. Love for the homeland has contributed to creating comradeship, creating spiritual strength for soldiers to overcome all hardships and fierce challenges in times of blood and fire.
Overcoming nostalgia, soldiers face poor fighting conditions and the harsh nature of the sacred forest and poisonous water, with terrible bouts of forest malaria. Comradeship is also a commitment to suffering and sharing. difficulties and deprivation, overcome the situation together to continue fighting:
I was shivering with cold and my forehead was wet with sweat
His shirt is torn at the shoulder
My pants have a few patches.
With realistic and parallel images, the author has realistically recreated the hardships, deprivation and harsh fighting conditions in the early days of the resistance war. Not only is there a shortage of food and military equipment, but even medicine is extremely scarce. Meanwhile, wild malaria was rampant, making the already miserable soldiers even more miserable.
However, above all, the soldier won with a steadfast and steadfast spirit:
Several injured hand grip.
Holding hands with gratitude brightens the optimistic spirit of soldiers in hardship, while holding hands shows a deep sense of comradeship and comradeship! The expression is honest, not noisy but profound. Handshakes transmit warmth, trust and strength to overcome all difficulties and hardships. That holding hands is also a promise to achieve success.
Closing the poem, the image of soldiers standing together on a magnificent guard duty is like a monument carved in time. What makes that greatness is not the victories but the iron spirit that overcomes harsh circumstances, sticks to the task, and is indomitable before the enemy.
|
Những bài ca quê hương, đất nước, con người tươi đẹp đáng yêu và tự hào- Bình giảng văn 7
Hướng dẫn
Nếu ca dao – dân ca về tình cảm gia đình thường là những bài hát ru, thì ca dao – dân ca về tình yêu quê hương, đất nước, con người thường là những bài hát đối đáp, những khúc ca ngẫu húng tự nhiên cất lên trong sinh hoạt cộng đồng, trong lễ hội, khi ngoạn cảnh, lúc đứng ngắm đồng ruộng quê hương,… Chùm ca dao Những câu hát về tình yêu quê hương, đất nước, con người (Ngữ văn 7, tập một) có lẽ là những bài ca tiêu biểu. Điều thú vị là chỉ bốn bài ca ngắn gọn mà chúng ta nghe được nhiều giọng điệu khác nhau, nhìn ngắm, thưởng thức được nhiều địa danh, nhiều phong cảnh kì thú khác nhau.
Ở bài ca dao thứ nhất, chàng trai, cô gái hỏi – đáp về những địa danh mang nhũng đặc điểm nổi bật. Thành Hà Nội năm cửa, sông Lục Đầu sáu khúc chảy êm đềm, nước sông Thương bên đục bên trong, núi Tản Viên, đền Sòng, thành tiên ở Lạng Sơn… Chàng trai hỏi, cô gái đáp, hỏi đáp rất hài hoà, ăn ý. Đây là một hình thức ca hát dân gian thường xuất hiện trong những lễ hội, hội mùa xuân, hội mùa thu ở nhiều vùng quê Việt Nam: hội hát xoan Phú Thọ, hội Lim Bắc Ninh, hát phường vải Nghệ – Tĩnh, hát ví ghẹo, giao duyên ở đồng bằng Bắc Bộ, ở miền Trung và nhiều tỉnh Nam Bộ,… Qua hát đối đáp, đôi bên nam, nữ (có thể là chàng trai cô gái, cũng có thể là cụ ông, cụ bà,…) thử tài nhau về kiến thức lịch sử, địa lí, văn hoá, cũng là để chia sẻ với nhau tình yêu nam nữ, tình bạn, tình yêu quê hương, đất nước. Lắng nghe lời hỏi, đáp của hai nhân vật trữ tình trong bài ca Ở đâu năm cửa nàng ơi…, chúng ta thấy hiện lên nhiều địa danh từ thủ đô Hà Nội đến Hải Dương, Bắc Giang, vào Thanh Hoá, rồi ngược Lạng Sơn. Mỗi vùng có một nét đẹp riêng, hợp thành một bức tranh non nước Việt Nam thơ mộng, giàu truyền thống văn hoá. Không trực tiếp nói ra, nhưng cả người hỏi lẫn người đáp đều biểu hiện tình yêu, niềm tự hào về quê hương, Tổ quốc mình. Bài ca còn kéo dài hơn nữa. Chẳng hạn, chàng trai hỏi tiếp:
Ở đâu có chín từng mây
Ở đâu lắm nước, ở đâu nhiều vàng?
Chùa nào mà lại ở hang
Ở đâu lắm gỗ thì nàng biết không?…
Cô gái đáp:
Trên trời có chín từng mây
Dưới sông lắm nước, núi nay nhiều vàng
Trên rừng lắm gỗ, hỡi chàng biết không…
Như vậy, chàng trai, cô gái trong cuộc hát giao duyên này nói riêng, nhân dân lao động Việt Nam ta nói chung không chỉ say đắm, mến yêu, tự hào về giang sơn Việt Nam cẩm tú mà còn tỏ ra là những người lịch lãm, hào hoa, tế nhị và giàu hiểu biết, thật đáng noi theo.
Tiếp sau những cuộc hát đối đáp là những chuyên du lịch. Một nhóm người, hoặc cả đoàn người đông vui chung niềm khao khát được thưởng thức cảnh đẹp ở đất kinh kì, ở xứ Huế cố đô “rủ nhau”, gọi nhau,… Cảnh ở kinh kì thật phong phú, có hồ (Kiếm Hồ), có cầu (Thê Húc), có đền (Ngọc Sơn), có đài, có tháp, cảnh thiên tạo hài hoà với cảnh nhân tạo, nét đẹp tự nhiên hài hoà với nét đẹp lịch sử, văn hoá. Còn ở Huế, cảnh mới thơ mộng làm sao, đường quanh quanh uốn lượn hài hoà với “non xanh”, “nước biếc”, sơn thuỷ hữu tình. Với cảnh ở Hà Nội, tác giả dân gian không tả mà chỉ kể, theo kiểu liệt kê, các chi tiết cảnh nối nhau thật phong phú, đa dạng. Còn với Huế, cảnh được miêu tả theo kiểu chấm phá lướt qua: đường, núi, nước. Mỗi đối tượng được nhấn mạnh bằng một tính từ gợi hình. Đường thì “quanh quanh”, núi thì “xanh”, nước (sông Hương) thì “biếc”. Thêm nữa, từ láy hoàn toàn “quanh quanh” và phép so sánh “như tranh hoạ đồ” khiến cho xứ Huế càng… mộng và… thơ. Thăm Hà Nội kinh kì, rồi vô xứ Huế cố đô, chúng ta được ngắm cảnh, được thăm viếng những di tích lịch sử, văn hoá, lòng càng thêm yêu Tổ quốc tươi đẹp, trí càng thêm rộng mở và lắng sâu, ghi nhớ công ơn người xưa đã tôn tạo và giữ gìn “bức tranh hoạ đồ” quý giá.
Bài ca dao thứ tư, thú vị thay, giọng ca, lời ca phóng khoáng linh hoạt, cảnh thiên nhiên và nhân vật trữ tình hoà hợp, đậm chất đồng quê, khác hẳn hai bài trước:
Đứng bên ni đồng, ngó hên tê đồng, mênh mông bát ngát,
Đừng bên tê đồng, ngố bên ni đồng, bút ngát mênh mông.
Thân em như chẽn lúa đòng đòng,
Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai.
Về bố cục, bài ca dao này gồm hai phần vừa độc lập vừa gắn bó với nhau. Hai câu đầu tả cảnh đồng lúa trong buổi bình minh. Hai câu sau miêu tả dáng hình cô thôn nữ đẹp đẽ, thơ mộng như đồng lúa, như những chẽn lúa… về giọng điệu, đây là loại bài ca tự do, ngôn ngữ được nới rộng theo đối tượng miêu tả và tâm trạng nhân vật trữ tình. Hai câu đầu, mỗi câu kéo dài mười hai tiếng. Câu thứ ba không phải sáu tiếng mà là bảy tiếng. Chỉ câu bốn mới trở lại tám tiếng bắt vần với câu ba giống thể thơ lục bát. Đây là bài ca dao lục bát biến thể, một thể thơ khá phổ biến trong kho tàng ca dao Việt Nam.
Nếu hiểu theo cách thứ nhất – lời chàng trai – thì bài ca này thuộc nhóm ca dao tỏ tình, ví ghẹo. Ví dụ:
Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi.
Hoặc:
Ai đi đâu đấy hỡi ai
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm.
Mở đầu các bài ca này thường là tiếng gọi, rồi tiếp sau là một câu hỏi ỡm ờ, đưa duyên. Hoặc nếu không thì cũng là những lời ca ngợi khéo léo để làm đẹp lòng người mình đang hướng tới. Ví dụ:
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh, em đứng một mình cũng xinh.
Nếu hiểu theo cách hai – lời cô gái – thì bài ca này thuộc nhóm ca dao mượn cảnh ngụ tình, trước thiên nhiên và cuộc sống, con người giãi bày tâm sự. Ví dụ:
Một ngày hai buổi cơm đèn
Còn gì má phấn, răng đen, hỡi chàng.
Hoặc:
-Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai.
-Thân em như hạt mưa sa…
Suy ngẫm trên cơ sở văn bản, cả nội dung, cảm hứng lẫn giọng điệu, ngôn từ, có lẽ hiểu bài ca dao “Đứng bên ni đồng…” theo cách hai là sát hợp hơn. Đây là lời cô thôn nữ trước đồng ruộng quê hương, vừa ca ngợi cảnh đẹp cánh đồng vừa tự ngắm rồi dự cảm về thân phận mình. Nếu là lời chàng trai, e rằng không sát, vì không ai tỏ tình lại nói với đối tượng bằng từ “thân em” nghe không duyên dáng, thiếu tế nhị.
Dù hiểu thế nào thì chúng ta cũng đều cảm nhận rằng bài ca dao này là tiếng hát chứa chan tình cảm đối với đồng ruộng, quê hương và con người quê hương. Hai câu đầu, hai dòng thơ kéo dài, kết hợp điệp từ, đảo từ và đối xứng (đứng bên tê đồng – đứng bên ni đồng ; mênh mông bát ngát – bát ngát mênh mông) đặc tả vẻ đẹp của đồng lúa. Nhìn từ đâu, nhìn ở phía nào cũng thấy đồng ruộng mênh mông, rộng lớn, đẹp đẽ, trù phú và mang sức sống trẻ trung, phơi phới. Trước một cánh đồng như thế, ai chẳng xúc động, chẳng mến yêu quê hương mình, nhất là các cô thôn nữ. Bởi vì, tất cả nét đẹp và trù phú kia không phải trời cho mà chính từ đôi bàn tay, từ công sức của con người, trong đó có mình. Từ cảnh mà sinh tình, ngắm cánh đồng, cô gái tự ngắm mình, vui thú, tự hào về vóc dáng nhỏ xinh, mềm mại của mình “Thân em như chẽn lúa đòng đòng…”. Mình xinh đẹp, tràn trề sức sống, nhưng tương lai ra sao thì… khó đoán được. Nghệ thuật so sánh (như chẽn lúa) kết hợp các từ “thân em”, “phất phơ” vừa tả vẻ đẹp vừa biểu hiện tâm trạng cô gái. Cô gái tự hào vì mình đang tuổi thanh xuân, tươi tắn hoà hợp trong vẻ đẹp và sức sống của đồng ruộng quê hương. Nhưng cô không khỏi bâng khuâng, lo lắng về số phận
Những bài ca dao trên có giọng điệu khác nhau nhưng mang vẻ đẹp nghệ thuật và nội dung, ý nghĩa thật phong phú. Điều chúng ta ghi nhớ nhất là: Những câu hát về quê hương, đất nước, con người thường gợi nhiều hơn tủ, nhắc đến tên núi, tên sông, tên vùng đất với những nét đặc sắc về hình thể, cảnh trí, lịch sử, văn hoá của từng địa danh. Đằng sau những câu hỏi, lời đáp, lời mời, lời nhắn gửi và các bức tranh phong cảnh luôn là tình yêu chắn chất, tinh tế và niềm tự hào đối với quê hương, đất nước, con người,…
Xem lại bài bình giảng Những bài ca tình nghĩa gia đình
|
Những bài ca quê hương, đất nước, con người tươi đẹp đáng yêu và tự hào- Bình giảng văn 7
Hướng dẫn
Nếu ca dao – dân ca về tình cảm gia đình thường là những bài hát ru, thì ca dao – dân ca về tình yêu quê hương, đất nước, con người thường là những bài hát đối đáp, những khúc ca ngẫu húng tự nhiên cất lên trong sinh hoạt cộng đồng, trong lễ hội, khi ngoạn cảnh, lúc đứng ngắm đồng ruộng quê hương,… Chùm ca dao Những câu hát về tình yêu quê hương, đất nước, con người (Ngữ văn 7, tập một) có lẽ là những bài ca tiêu biểu. Điều thú vị là chỉ bốn bài ca ngắn gọn mà chúng ta nghe được nhiều giọng điệu khác nhau, nhìn ngắm, thưởng thức được nhiều địa danh, nhiều phong cảnh kì thú khác nhau.
Ở bài ca dao thứ nhất, chàng trai, cô gái hỏi – đáp về những địa danh mang nhũng đặc điểm nổi bật. Thành Hà Nội năm cửa, sông Lục Đầu sáu khúc chảy êm đềm, nước sông Thương bên đục bên trong, núi Tản Viên, đền Sòng, thành tiên ở Lạng Sơn… Chàng trai hỏi, cô gái đáp, hỏi đáp rất hài hoà, ăn ý. Đây là một hình thức ca hát dân gian thường xuất hiện trong những lễ hội, hội mùa xuân, hội mùa thu ở nhiều vùng quê Việt Nam: hội hát xoan Phú Thọ, hội Lim Bắc Ninh, hát phường vải Nghệ – Tĩnh, hát ví ghẹo, giao duyên ở đồng bằng Bắc Bộ, ở miền Trung và nhiều tỉnh Nam Bộ,… Qua hát đối đáp, đôi bên nam, nữ (có thể là chàng trai cô gái, cũng có thể là cụ ông, cụ bà,…) thử tài nhau về kiến thức lịch sử, địa lí, văn hoá, cũng là để chia sẻ với nhau tình yêu nam nữ, tình bạn, tình yêu quê hương, đất nước. Lắng nghe lời hỏi, đáp của hai nhân vật trữ tình trong bài ca Ở đâu năm cửa nàng ơi…, chúng ta thấy hiện lên nhiều địa danh từ thủ đô Hà Nội đến Hải Dương, Bắc Giang, vào Thanh Hoá, rồi ngược Lạng Sơn. Mỗi vùng có một nét đẹp riêng, hợp thành một bức tranh non nước Việt Nam thơ mộng, giàu truyền thống văn hoá. Không trực tiếp nói ra, nhưng cả người hỏi lẫn người đáp đều biểu hiện tình yêu, niềm tự hào về quê hương, Tổ quốc mình. Bài ca còn kéo dài hơn nữa. Chẳng hạn, chàng trai hỏi tiếp:
Ở đâu có chín từng mây
Ở đâu lắm nước, ở đâu nhiều vàng?
Chùa nào mà lại ở hang
Ở đâu lắm gỗ thì nàng biết không?…
Cô gái đáp:
Trên trời có chín từng mây
Dưới sông lắm nước, núi nay nhiều vàng
Trên rừng lắm gỗ, hỡi chàng biết không…
Như vậy, chàng trai, cô gái trong cuộc hát giao duyên này nói riêng, nhân dân lao động Việt Nam ta nói chung không chỉ say đắm, mến yêu, tự hào về giang sơn Việt Nam cẩm tú mà còn tỏ ra là những người lịch lãm, hào hoa, tế nhị và giàu hiểu biết, thật đáng noi theo.
Tiếp sau những cuộc hát đối đáp là những chuyên du lịch. Một nhóm người, hoặc cả đoàn người đông vui chung niềm khao khát được thưởng thức cảnh đẹp ở đất kinh kì, ở xứ Huế cố đô “rủ nhau”, gọi nhau,… Cảnh ở kinh kì thật phong phú, có hồ (Kiếm Hồ), có cầu (Thê Húc), có đền (Ngọc Sơn), có đài, có tháp, cảnh thiên tạo hài hoà với cảnh nhân tạo, nét đẹp tự nhiên hài hoà với nét đẹp lịch sử, văn hoá. Còn ở Huế, cảnh mới thơ mộng làm sao, đường quanh quanh uốn lượn hài hoà với “non xanh”, “nước biếc”, sơn thuỷ hữu tình. Với cảnh ở Hà Nội, tác giả dân gian không tả mà chỉ kể, theo kiểu liệt kê, các chi tiết cảnh nối nhau thật phong phú, đa dạng. Còn với Huế, cảnh được miêu tả theo kiểu chấm phá lướt qua: đường, núi, nước. Mỗi đối tượng được nhấn mạnh bằng một tính từ gợi hình. Đường thì “quanh quanh”, núi thì “xanh”, nước (sông Hương) thì “biếc”. Thêm nữa, từ láy hoàn toàn “quanh quanh” và phép so sánh “như tranh hoạ đồ” khiến cho xứ Huế càng… mộng và… thơ. Thăm Hà Nội kinh kì, rồi vô xứ Huế cố đô, chúng ta được ngắm cảnh, được thăm viếng những di tích lịch sử, văn hoá, lòng càng thêm yêu Tổ quốc tươi đẹp, trí càng thêm rộng mở và lắng sâu, ghi nhớ công ơn người xưa đã tôn tạo và giữ gìn “bức tranh hoạ đồ” quý giá.
Bài ca dao thứ tư, thú vị thay, giọng ca, lời ca phóng khoáng linh hoạt, cảnh thiên nhiên và nhân vật trữ tình hoà hợp, đậm chất đồng quê, khác hẳn hai bài trước:
Đứng bên ni đồng, ngó hên tê đồng, mênh mông bát ngát,
Đừng bên tê đồng, ngố bên ni đồng, bút ngát mênh mông.
Thân em như chẽn lúa đòng đòng,
Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai.
Về bố cục, bài ca dao này gồm hai phần vừa độc lập vừa gắn bó với nhau. Hai câu đầu tả cảnh đồng lúa trong buổi bình minh. Hai câu sau miêu tả dáng hình cô thôn nữ đẹp đẽ, thơ mộng như đồng lúa, như những chẽn lúa… về giọng điệu, đây là loại bài ca tự do, ngôn ngữ được nới rộng theo đối tượng miêu tả và tâm trạng nhân vật trữ tình. Hai câu đầu, mỗi câu kéo dài mười hai tiếng. Câu thứ ba không phải sáu tiếng mà là bảy tiếng. Chỉ câu bốn mới trở lại tám tiếng bắt vần với câu ba giống thể thơ lục bát. Đây là bài ca dao lục bát biến thể, một thể thơ khá phổ biến trong kho tàng ca dao Việt Nam.
Nếu hiểu theo cách thứ nhất – lời chàng trai – thì bài ca này thuộc nhóm ca dao tỏ tình, ví ghẹo. Ví dụ:
Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi.
Hoặc:
Ai đi đâu đấy hỡi ai
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm.
Mở đầu các bài ca này thường là tiếng gọi, rồi tiếp sau là một câu hỏi ỡm ờ, đưa duyên. Hoặc nếu không thì cũng là những lời ca ngợi khéo léo để làm đẹp lòng người mình đang hướng tới. Ví dụ:
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh, em đứng một mình cũng xinh.
Nếu hiểu theo cách hai – lời cô gái – thì bài ca này thuộc nhóm ca dao mượn cảnh ngụ tình, trước thiên nhiên và cuộc sống, con người giãi bày tâm sự. Ví dụ:
Một ngày hai buổi cơm đèn
Còn gì má phấn, răng đen, hỡi chàng.
Hoặc:
-Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai.
-Thân em như hạt mưa sa…
Suy ngẫm trên cơ sở văn bản, cả nội dung, cảm hứng lẫn giọng điệu, ngôn từ, có lẽ hiểu bài ca dao “Đứng bên ni đồng…” theo cách hai là sát hợp hơn. Đây là lời cô thôn nữ trước đồng ruộng quê hương, vừa ca ngợi cảnh đẹp cánh đồng vừa tự ngắm rồi dự cảm về thân phận mình. Nếu là lời chàng trai, e rằng không sát, vì không ai tỏ tình lại nói với đối tượng bằng từ “thân em” nghe không duyên dáng, thiếu tế nhị.
Dù hiểu thế nào thì chúng ta cũng đều cảm nhận rằng bài ca dao này là tiếng hát chứa chan tình cảm đối với đồng ruộng, quê hương và con người quê hương. Hai câu đầu, hai dòng thơ kéo dài, kết hợp điệp từ, đảo từ và đối xứng (đứng bên tê đồng – đứng bên ni đồng ; mênh mông bát ngát – bát ngát mênh mông) đặc tả vẻ đẹp của đồng lúa. Nhìn từ đâu, nhìn ở phía nào cũng thấy đồng ruộng mênh mông, rộng lớn, đẹp đẽ, trù phú và mang sức sống trẻ trung, phơi phới. Trước một cánh đồng như thế, ai chẳng xúc động, chẳng mến yêu quê hương mình, nhất là các cô thôn nữ. Bởi vì, tất cả nét đẹp và trù phú kia không phải trời cho mà chính từ đôi bàn tay, từ công sức của con người, trong đó có mình. Từ cảnh mà sinh tình, ngắm cánh đồng, cô gái tự ngắm mình, vui thú, tự hào về vóc dáng nhỏ xinh, mềm mại của mình “Thân em như chẽn lúa đòng đòng…”. Mình xinh đẹp, tràn trề sức sống, nhưng tương lai ra sao thì… khó đoán được. Nghệ thuật so sánh (như chẽn lúa) kết hợp các từ “thân em”, “phất phơ” vừa tả vẻ đẹp vừa biểu hiện tâm trạng cô gái. Cô gái tự hào vì mình đang tuổi thanh xuân, tươi tắn hoà hợp trong vẻ đẹp và sức sống của đồng ruộng quê hương. Nhưng cô không khỏi bâng khuâng, lo lắng về số phận
Những bài ca dao trên có giọng điệu khác nhau nhưng mang vẻ đẹp nghệ thuật và nội dung, ý nghĩa thật phong phú. Điều chúng ta ghi nhớ nhất là: Những câu hát về quê hương, đất nước, con người thường gợi nhiều hơn tủ, nhắc đến tên núi, tên sông, tên vùng đất với những nét đặc sắc về hình thể, cảnh trí, lịch sử, văn hoá của từng địa danh. Đằng sau những câu hỏi, lời đáp, lời mời, lời nhắn gửi và các bức tranh phong cảnh luôn là tình yêu chắn chất, tinh tế và niềm tự hào đối với quê hương, đất nước, con người,…
Xem lại bài bình giảng Những bài ca tình nghĩa gia đình
|
Những bài ca tình nghĩa gia đình – Bình giảng văn lớp 7
Hướng dẫn
Ca dao – dân ca là “tiếng hát đi từ trái tim lên miệng”, là thơ ca trữ tình dân gian. Ca dao – dân ca Việt Nam là cây đàn muôn điệu của tâm hồn nhân dân, nhất là những người lao động Việt Nam. Rất tự nhiên, tâm hồn, tình cảm con người bao giờ cũng bắt đầu từ tình cảm, ân nghĩa đối với những người ruột thịt trong gia đình. Truyền thống văn hoá Việt Nam rất đề cao gia đình và tình nghĩa gia đình. Bài ca tình nghĩa gia đình trong kho tàng ca dao – dân ca Việt Nam vô cùng phong phú. Trong đó, bốn bài ca của văn bản Những câu hát vê tình cảm gia đình là tiêu biểu, vừa sâu sắc về nội dung, vừa sinh động, tinh tế về ngôn ngữ nghệ thuật:
– Công cha như núi ngất trời…
– Chiều chiều ra đứng ngõ sau…
– Ngó lên nuộc lạt mái nhà…
– Anh em nào phải người xa…
Lời của những bài ca. dao trên là lời của ai, nói với ai thế? Qua âm điệu, ý nghĩa các từ ngữ và hình ảnh những nhân vật trữ tình của chùm ca dao, chúng ta hiểu rằng: đây là lời ru con của mẹ, nói với con ; là lời người con gái lấy chồng xa quê hướng về quê mẹ, nói với mẹ ; là lời của cháu nói với ông và cuối cùng, ở bài thứ tư thì lời nói nghĩa tình ngân lên một khúc hát nhiều bè, có thể là lời của ông bà, hoặc cô bác nói với cháu, của cha mẹ răn bảo con, hoặc của anh em ruột thịt tâm sự, bảo ban nhau. Những câu hát về tình cảm gia đình trong ca dao – dấn ca Việt Nam chúng ta đẹp như một bản hợp ca vừa chân thành, thân mật, ấm cúng, vừa thiêng liêng, trang trọng, xuyên thấm từ đời này sang đời khác.
Trong bốn bài ca dao trên, có lẽ lay động sâu sắc tâm hồn, trí tuệ chúng ta nhất là bài 1 và bài 4.
Công cha như núi ngất trời,
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông.
Núi cao biển rộng mênh mông,
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
Sáu tiếng mở đầu ngân theo ba nhịp như khúc dạo nhạc nhẹ nhàng, thủ thỉ của một bài hát ru. Đây là lời ru của mẹ, ru cho đứa con thơ bé ngủ ngon, đồng thời nhắc nhở công lao trời biển của cha mẹ đối với con và bổn phận, trách nhiệm của con cái đối với cha me. Mẹ sinh ra con, dành tất cả những dòng sữa thơm ngọt nuôi phần xác của con và hằng đêm cất tiếng ru êm dịu rót thêm những dòng sữa âm thanh nuôi lớn phần hồn của con. Là những người con, mỗi chúng ta ai mà chẳng đã từng được nghe lời ru của mẹ để rồi cùng với sữa mẹ, những bài hát ru ấy đã nuôi lớn chúng ta, hoàn thiện cho ta những bước trưởng thành cả tâm hồn và thể xác. Ớ bài hát ru này, người mẹ đã ví công lao sinh thành, nuôi dạy của cha mẹ đối với con cái cao như “núi ngất trời”, rộng như “nước biển Đông”. Đây là cách nói ví quen thuộc của ca dao Việt Nam để ca ngợi công ơn cha mẹ đối với con cái. “Công cha”, “nghĩa mẹ” là những ý niệm trừu tượng được so sánh bởi hình ảnh tạo vật cụ thể “núi cao”, “biển rộng”, biểu tượng cho sự vĩnh hằng bất diệt của thiên nhiên. Những hình ảnh ấy được miêu tả bổ sung bằng những định ngữ chỉ mức độ (núi ngất trời: núi rất cao, ngọn núi lẫn trong mây trời ; biển rộng mênh mông: biển rộng không sao đo được). Một hình ảnh vẽ chiều đúng, hài hoà với hình ảnh vẽ chiều ngang dựng một không gian bát ngát, mênh mang, rất gợi cảm. Thêm nữa, hai từ “núi” và “biển” được nhắc lại hai lần (điệp từ) bổ sung thêm nét điệp trùng, nối tiếp của núi, của biển khiến cho chiều cao của núi càng thêm cao, chiều rộng của biển càng thêm rộng… Chỉ những hình ảnh to lớn, cao rộng không cùng và vĩnh hằng ấy mới diễn tả nổi công ơn sinh thành, nuôi dạy con cái của cha mẹ. “Núi ngất trời”, “biển rộng mênh mông” không thể nào đo được, cũng như công ơn cha mẹ đối với con cái không thể nào tính được. Qua nghệ thuật so sánh, dùng từ đặc tả, từ láy và điệp từ, kết hợp giọng thơ lục bát ngọt ngào của điệu hát ru, ba câu đầu của bài ca dao đã khẳng định và ngợi ca công ơn to lớn của cha mẹ đối với con cái. Đây không phải là lời giáo huấn khô khan về chữ hiếu mà là những tiếng nói tâm tình truyền cảm, lay động trái tim chúng ta.
Do đó, đến câu cuối “Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!”, tuy lời ru chỉ rõ công ơn cha mẹ bằng một thành ngữ “chín chữ cù lao” hơi khó hiểu, nhưng chúng vẫn thấm thìa những tình nghĩa cha mẹ đối với con cái. Có thể nói, công ơn cha mẹ đối với con cái không chỉ gói lại ở con số chín (sinh: đẻ, cúc: nâng đỡ, phủ: vuốt ve, súc: cho bú, trưởng: nuôi lớn, dục: dạy dỗ, cố: trông nom, phục: theo dõi, phúc: che chở) mà mở rộng đến vô cùng. Câu thơ tám tiếng chia đều hai nhịp: bốn tiếng đầu “cù lao chín chữ” nhấn mạnh công ơn cha mẹ, bốn tiếng sau “ghi lòng con ơi” nhắc nhở thái độ và hành động của con cái đền đáp công ơn ấy.
Về mặt bố cục và mạch lạc văn bản, bài hát ru này khá chặt chẽ. Nhiều bài ca dao khác của dân tộc ta cũng thường bố cục tương tự: miêu tả sự vật, kể sự việc, rồi nhắc nhở, răn dạy ; nội dung hiện thực, hài hoà mang tính giáo huấn ; lay động người nghe bằng tình cảm, sau đó mới nhắc nhở bằng lí trí, ý thức.
Ngoài bài ca dao mà sách giáo khoa giới thiệu, nhiều người Việt Nam còn nhớ một số bài khác có nội dung tương tự như:
Ơn cha nặng lắm ai ơi,
Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang.
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…
Cùng với bài hát ru về công cha, nghĩa mẹ, cha ông ta cũng thường hát ru con cháu về tình cảm anh em thân thương ruột thịt. Bài ca dao thứ tư là lời răn dạy về tình cảm ấy và cũng có bố cục gần giống bài thứ nhất.
Phần thứ nhất: Người ru, người hát vừa kể vừa tả quan hệ anh em trong một nhà:
Anh em nào phải người xa,
Cùng chung bác mẹ, một nhà cùng thân.
Quan hệ anh em khác biệt rõ ràng với quan hệ láng giềng, xã hội. Lời ca dùng phép đối chiếu, dùng hai tiếng “người xa” mở đầu mang âm điệu bình thản như vô cảm, rồi đối lại bằng một dòng tám tiếng liền mạch “Cùng chung bác mẹ, một nhà cùng thân” nghe vừa như thân mật, tha thiết vừa thiêng liêng, trang trọng. Những hình ảnh “bác” (cha), “mẹ”, “một nhà” kết hợp các từ “cùng” đã nhấn mạnh quan hệ anh em, thân thương, ruột thịt. Lời ca nhẹ nhàng, tự nhiên, ý nghĩa, nội dung sâu sắc mà khơi gợi biết bao tình cảm mặn nồng, tha thiết.
Phần tiếp sau là lời răn bảo cụ thể:
Yêu nhau như thể tay chân,
Anh em hoà thuận, hai thân vui vầy.
Lời răn bảo dùng cách so sánh khéo léo. Tình anh em, yêu thương, hoà thuận, trên kính dưới nhường như tay gắn bó với chân, sự gắn bó bằng đường gân, mạch máu. Đây cũng là cách dùng một ý niệm trừu tượng “tình thương yêu” đối chiếu, so sánh với hình ảnh cụ thể “tay, chân”, mở ra trong suy nghĩ của người nghe nhiều liên tưởng, tưởng tượng rộng và sâu. Nói khác đi, ông bà, cha mẹ luôn mong muốn con cái trong một nhà thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau, gắn bó với nhau như tay với chân trong một cơ thể. Cái cơ thể ấy chính là gia đình. Người tiêu biểu cho gia đình chính là cha mẹ. Tình cảm anh em nằm trong tình thương yêu của cha mẹ. Vì thế, anh em hoà thuận sẽ đem lại niềm vui, hạnh phúc cho cha mẹ “Anh em hoà thuận, hai thân vui vầy”. Lời ca kết lại, nhưng cảm xúc và ước vọng vẫn tiếp tục mở ra. Những từ ghép “yêu nhau”, “hoà thuận”, “vui vầy” thuộc nhóm từ biểu cảm cứ ngàn lên, lan toả mãi trong lòng người…
Xem lại bài bình giảng Tuổi thơ không muốn chia ly
|
Những bài ca tình nghĩa gia đình – Bình giảng văn lớp 7
Hướng dẫn
Ca dao – dân ca là “tiếng hát đi từ trái tim lên miệng”, là thơ ca trữ tình dân gian. Ca dao – dân ca Việt Nam là cây đàn muôn điệu của tâm hồn nhân dân, nhất là những người lao động Việt Nam. Rất tự nhiên, tâm hồn, tình cảm con người bao giờ cũng bắt đầu từ tình cảm, ân nghĩa đối với những người ruột thịt trong gia đình. Truyền thống văn hoá Việt Nam rất đề cao gia đình và tình nghĩa gia đình. Bài ca tình nghĩa gia đình trong kho tàng ca dao – dân ca Việt Nam vô cùng phong phú. Trong đó, bốn bài ca của văn bản Những câu hát vê tình cảm gia đình là tiêu biểu, vừa sâu sắc về nội dung, vừa sinh động, tinh tế về ngôn ngữ nghệ thuật:
– Công cha như núi ngất trời…
– Chiều chiều ra đứng ngõ sau…
– Ngó lên nuộc lạt mái nhà…
– Anh em nào phải người xa…
Lời của những bài ca. dao trên là lời của ai, nói với ai thế? Qua âm điệu, ý nghĩa các từ ngữ và hình ảnh những nhân vật trữ tình của chùm ca dao, chúng ta hiểu rằng: đây là lời ru con của mẹ, nói với con ; là lời người con gái lấy chồng xa quê hướng về quê mẹ, nói với mẹ ; là lời của cháu nói với ông và cuối cùng, ở bài thứ tư thì lời nói nghĩa tình ngân lên một khúc hát nhiều bè, có thể là lời của ông bà, hoặc cô bác nói với cháu, của cha mẹ răn bảo con, hoặc của anh em ruột thịt tâm sự, bảo ban nhau. Những câu hát về tình cảm gia đình trong ca dao – dấn ca Việt Nam chúng ta đẹp như một bản hợp ca vừa chân thành, thân mật, ấm cúng, vừa thiêng liêng, trang trọng, xuyên thấm từ đời này sang đời khác.
Trong bốn bài ca dao trên, có lẽ lay động sâu sắc tâm hồn, trí tuệ chúng ta nhất là bài 1 và bài 4.
Công cha như núi ngất trời,
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông.
Núi cao biển rộng mênh mông,
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
Sáu tiếng mở đầu ngân theo ba nhịp như khúc dạo nhạc nhẹ nhàng, thủ thỉ của một bài hát ru. Đây là lời ru của mẹ, ru cho đứa con thơ bé ngủ ngon, đồng thời nhắc nhở công lao trời biển của cha mẹ đối với con và bổn phận, trách nhiệm của con cái đối với cha me. Mẹ sinh ra con, dành tất cả những dòng sữa thơm ngọt nuôi phần xác của con và hằng đêm cất tiếng ru êm dịu rót thêm những dòng sữa âm thanh nuôi lớn phần hồn của con. Là những người con, mỗi chúng ta ai mà chẳng đã từng được nghe lời ru của mẹ để rồi cùng với sữa mẹ, những bài hát ru ấy đã nuôi lớn chúng ta, hoàn thiện cho ta những bước trưởng thành cả tâm hồn và thể xác. Ớ bài hát ru này, người mẹ đã ví công lao sinh thành, nuôi dạy của cha mẹ đối với con cái cao như “núi ngất trời”, rộng như “nước biển Đông”. Đây là cách nói ví quen thuộc của ca dao Việt Nam để ca ngợi công ơn cha mẹ đối với con cái. “Công cha”, “nghĩa mẹ” là những ý niệm trừu tượng được so sánh bởi hình ảnh tạo vật cụ thể “núi cao”, “biển rộng”, biểu tượng cho sự vĩnh hằng bất diệt của thiên nhiên. Những hình ảnh ấy được miêu tả bổ sung bằng những định ngữ chỉ mức độ (núi ngất trời: núi rất cao, ngọn núi lẫn trong mây trời ; biển rộng mênh mông: biển rộng không sao đo được). Một hình ảnh vẽ chiều đúng, hài hoà với hình ảnh vẽ chiều ngang dựng một không gian bát ngát, mênh mang, rất gợi cảm. Thêm nữa, hai từ “núi” và “biển” được nhắc lại hai lần (điệp từ) bổ sung thêm nét điệp trùng, nối tiếp của núi, của biển khiến cho chiều cao của núi càng thêm cao, chiều rộng của biển càng thêm rộng… Chỉ những hình ảnh to lớn, cao rộng không cùng và vĩnh hằng ấy mới diễn tả nổi công ơn sinh thành, nuôi dạy con cái của cha mẹ. “Núi ngất trời”, “biển rộng mênh mông” không thể nào đo được, cũng như công ơn cha mẹ đối với con cái không thể nào tính được. Qua nghệ thuật so sánh, dùng từ đặc tả, từ láy và điệp từ, kết hợp giọng thơ lục bát ngọt ngào của điệu hát ru, ba câu đầu của bài ca dao đã khẳng định và ngợi ca công ơn to lớn của cha mẹ đối với con cái. Đây không phải là lời giáo huấn khô khan về chữ hiếu mà là những tiếng nói tâm tình truyền cảm, lay động trái tim chúng ta.
Do đó, đến câu cuối “Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!”, tuy lời ru chỉ rõ công ơn cha mẹ bằng một thành ngữ “chín chữ cù lao” hơi khó hiểu, nhưng chúng vẫn thấm thìa những tình nghĩa cha mẹ đối với con cái. Có thể nói, công ơn cha mẹ đối với con cái không chỉ gói lại ở con số chín (sinh: đẻ, cúc: nâng đỡ, phủ: vuốt ve, súc: cho bú, trưởng: nuôi lớn, dục: dạy dỗ, cố: trông nom, phục: theo dõi, phúc: che chở) mà mở rộng đến vô cùng. Câu thơ tám tiếng chia đều hai nhịp: bốn tiếng đầu “cù lao chín chữ” nhấn mạnh công ơn cha mẹ, bốn tiếng sau “ghi lòng con ơi” nhắc nhở thái độ và hành động của con cái đền đáp công ơn ấy.
Về mặt bố cục và mạch lạc văn bản, bài hát ru này khá chặt chẽ. Nhiều bài ca dao khác của dân tộc ta cũng thường bố cục tương tự: miêu tả sự vật, kể sự việc, rồi nhắc nhở, răn dạy ; nội dung hiện thực, hài hoà mang tính giáo huấn ; lay động người nghe bằng tình cảm, sau đó mới nhắc nhở bằng lí trí, ý thức.
Ngoài bài ca dao mà sách giáo khoa giới thiệu, nhiều người Việt Nam còn nhớ một số bài khác có nội dung tương tự như:
Ơn cha nặng lắm ai ơi,
Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang.
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…
Cùng với bài hát ru về công cha, nghĩa mẹ, cha ông ta cũng thường hát ru con cháu về tình cảm anh em thân thương ruột thịt. Bài ca dao thứ tư là lời răn dạy về tình cảm ấy và cũng có bố cục gần giống bài thứ nhất.
Phần thứ nhất: Người ru, người hát vừa kể vừa tả quan hệ anh em trong một nhà:
Anh em nào phải người xa,
Cùng chung bác mẹ, một nhà cùng thân.
Quan hệ anh em khác biệt rõ ràng với quan hệ láng giềng, xã hội. Lời ca dùng phép đối chiếu, dùng hai tiếng “người xa” mở đầu mang âm điệu bình thản như vô cảm, rồi đối lại bằng một dòng tám tiếng liền mạch “Cùng chung bác mẹ, một nhà cùng thân” nghe vừa như thân mật, tha thiết vừa thiêng liêng, trang trọng. Những hình ảnh “bác” (cha), “mẹ”, “một nhà” kết hợp các từ “cùng” đã nhấn mạnh quan hệ anh em, thân thương, ruột thịt. Lời ca nhẹ nhàng, tự nhiên, ý nghĩa, nội dung sâu sắc mà khơi gợi biết bao tình cảm mặn nồng, tha thiết.
Phần tiếp sau là lời răn bảo cụ thể:
Yêu nhau như thể tay chân,
Anh em hoà thuận, hai thân vui vầy.
Lời răn bảo dùng cách so sánh khéo léo. Tình anh em, yêu thương, hoà thuận, trên kính dưới nhường như tay gắn bó với chân, sự gắn bó bằng đường gân, mạch máu. Đây cũng là cách dùng một ý niệm trừu tượng “tình thương yêu” đối chiếu, so sánh với hình ảnh cụ thể “tay, chân”, mở ra trong suy nghĩ của người nghe nhiều liên tưởng, tưởng tượng rộng và sâu. Nói khác đi, ông bà, cha mẹ luôn mong muốn con cái trong một nhà thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau, gắn bó với nhau như tay với chân trong một cơ thể. Cái cơ thể ấy chính là gia đình. Người tiêu biểu cho gia đình chính là cha mẹ. Tình cảm anh em nằm trong tình thương yêu của cha mẹ. Vì thế, anh em hoà thuận sẽ đem lại niềm vui, hạnh phúc cho cha mẹ “Anh em hoà thuận, hai thân vui vầy”. Lời ca kết lại, nhưng cảm xúc và ước vọng vẫn tiếp tục mở ra. Những từ ghép “yêu nhau”, “hoà thuận”, “vui vầy” thuộc nhóm từ biểu cảm cứ ngàn lên, lan toả mãi trong lòng người…
Xem lại bài bình giảng Tuổi thơ không muốn chia ly
|
Những bài hát than thân – Bình giảng văn lớp 7
Hướng dẫn
Một trong những đặc điểm nghệ thuật nổi bật của ca dao – dân ca Việt Nam là dùng phép so sánh, ẩn dụ. Trong những câu ca dao ẩn dụ, các tác giả dân gian thường dùng hình ảnh những con vật bé nhỏ gần gũi với cuộc sống hằng ngày của mình để ngầm ví với cuộc đời, thân phận cơ cực vất vả của con người. Tiêu biểu cho những con vật xuất hiện nhiều trong ca dao là con cò, con cá bống, con kiến, con tằm, con ong, con ốc, con hạc,… Chùm ca dao Những câu hát than thân, trừ bài số ba sử dụng hình ảnh con người – cô gái – còn hai bài trên, mười hai dòng thơ đều nói tới những con vật gần gũi chốn đồng quê.
Ớ bài thứ nhất, cuộc đời lận đận, vất vả của con người được diễn tả thật cụ thể, đầy tính ẩn dụ:
Nước non lận đận một mình,
Thân cò lên thác xuống ghềnh bấy nay.
Ai làm cho bể kia đầy,
Cho ao kia cạn, cho gầy cò con?
Tác giả bài ca đã sử dụng những biện pháp nghệ thuật vô cùng phong phú. Đó là những hình ảnh đối lập (nước non rộng lớn đối với một mình đơn côi, lên thác đối với xuống ghềnh, bể đầy đối với ao cạn). Nghệ thuật đối lập này thể hiện một nghịch lí của cuộc đời con cò, cũng chính là cuộc đời của người lao động ngày xưa: Một mình phải đối mặt với biết bao sự vật thiên nhiên to lớn, dữ dội (nước non, thác, ghềnh), với biết bao biến động ở đời (bể thì đầy, ao lại cạn). Cố gắng, tần tảo, lận đận đến như thế, bươn chải khắp nơi như thế mà kết quả thì lại quá nhỏ nhoi, ít ỏi, không đủ nuôi con nên cò con vẫn … “gầy”. Kết hợp với phép đối lập là các từ ghép nước non, từ láy lận đận, từ gợi tả thân cò, cò con, nhất là câu hỏi tu từ ở cuối bài “Ai làm cho…?” bộc lộ một tâm trạng buồn thương, ngao ngán và trách cứ, dỗi hờn. Mỗi dòng thơ là một tiếng than, tiếng thở dài chua xót. Do đó, ngoài nội dung than thân vì phải sống vất vả, bài ca dao còn có nội dung phản kháng, tố cáo xã hội phong kiến trước đây. Sống trong xã hội áp bức bất công ấy, người dân lao động phải lên thác, xuống ghềnh để mưu sinh mà hạnh phúc, ấm no chẳng có. Ai gây nên điều này, nếu không phải là bọn thống trị lúc bấy giờ. Câu cuối bài ca là câu hỏi tu từ, bỏ lửng. Nhưng mạch thơ và dòng cảm xúc của thơ đã khơi gợi cho người nghe, người đọc lời đáp đó…
Khác với bài ca thứ nhất lời người hát tự than về mình, ở bài ca thứ hai người hát đứng bên cạnh đối tượng để chia sẻ, cảm thông với đối tượng. Và khác hơn nữa là ở bài ca thứ nhất chỉ có một “thân cò”, còn trong bài ca này xuất hiện bốn con vật. Mỗi cặp câu mở đầu bằng hai tiếng “thương thay”, đi liền theo là thân phận khổ đau, vất vả của “con tằm”, “lũ kiến”, “chim hạc” và “con cuốc”. Nhìn bao quát, chúng ta thấy hiện lên một bức tranh loài vật thật đa dạng, phong phú. Mỗi con một dáng vẻ, một số phận riêng. Tằm thì ăn ít, phải nhả tơ nhiều. Kiến nhỏ li ti vẫn “phải đi kiếm mồi” (về nuôi kiến chúa). Chim hạc bay mỏi cánh không nghỉ. Còn chim cuốc thì “kêu ra máu”, giọng kêu khắc khoải, tha thiết, quặn đau đến ứa máu mà người đời chẳng ai nghe, chẳng ai đoái hoài… Người hát bài ca này mang một trái tim lớn, nhân hậu bao la, cảm thương, chia sẻ với từng con vật bé nhỏ. Cao cả, rộng lớn, sâu sắc hơn là lòng thương con người, sự đồng cảm với những cuộc đời người dân lao động bé nhỏ, vất vả, đói nghèo. Bức tranh loài vật khổ đau, chính là bức tranh của kiếp người ngày xưa. Điệp ngữ “thương thay” cứ nối nhau kéo dài suốt cả tám dòng thơ diễn tả tình cảm xúc động không ngừng, truyền sóng dư ba trong lòng người đọc.
– Thân em như hạt mưa sa
Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày.
– Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai.
– Thân em như giếng giữa làng
Người thanh rửa mặt, người phàm rửa chân…
Đây là chùm ca dao diễn tả một cách xúc động những đắng cay của cuộc đời người phụ nữ ngày xưa. Trọng xã hội phong kiến, người phụ nữ không được tự quyết định cuộc đời mình mà hoàn toàn phụ thuộc vào người khác. Họ dù xinh đẹp, tài hoa đến mấy thì số phận họ vẫn chỉ như những vật dụng hằng ngày, hoặc như “tấm lụa”, như “hạt mưa”, hoặc như “trái bần”,… trôi nổi, vật vờ, rủi may, hạnh phúc, bất hạnh không sao lường trước được. Số phận người phụ nữ như thế đã được nữ sĩ Hồ Xuân Hương mô tả qua bài thơ đặc sắc Bánh trôi nước, cũng mở đầu bằng hai tiếng Thân em:
Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nổi,ba chìm với nước non…
Những bài ca dao cũng như bài thơ của Hồ Xuân Hương mãi mãi âm vang trong lòng chúng ta.
Xem lại bài bình giảng Những bài ca quê hương, đất nước, con người tươi đẹp đáng yêu và tự hào
|
Songs of self-pity - Literature commentary for grade 7
Instruct
One of the outstanding artistic features of Vietnamese folk songs is the use of comparisons and metaphors. In metaphorical folk songs, folk authors often use images of small animals close to their daily lives to implicitly compare the life and hardship of humans. Typical animals that appear a lot in folk songs are the stork, the goby, the ant, the silkworm, the bee, the snail, the crane... Using the image of a person - a girl - in the two poems above, the twelve lines of poetry all talk about animals close to the countryside.
In the first article, the difficult and difficult life of people is described specifically and metaphorically:
The country struggles alone,
The stork's body has been going up waterfalls and rapids all this time.
Who filled that tank,
Let that pond dry up, let the little stork be skinny?
The author of the song used extremely rich artistic methods. These are contrasting images (vast young water versus being alone, going up a waterfall versus going down rapids, a full tank versus a shallow pond). This contrasting art represents a paradox of the stork's life, which is also the life of ancient workers: Having to face so many huge, fierce natural things (mountain water, waterfalls) alone. , rapids), with so many changes in life (the tank is full, the pond is dry). Trying, working so hard, struggling so much, struggling everywhere like that, but the results are so small, meager, not enough to feed the baby so the baby stork is still... "skinny". Combined with the contrast are the compound words young water, the word tricky, words that describe the body of a stork, a baby stork, especially the rhetorical question at the end of the article "Who made...?" Expressing a sad, frustrated, blaming, and sulky mood. Each line of poetry is a lament, a bitter sigh. Therefore, in addition to the content of self-pity for having to live a hard life, the folk song also has content of protest and denunciation of the previous feudal society. Living in that oppressive and unjust society, working people have to go up waterfalls and rapids to make a living, but happiness and prosperity are not there. Who caused this, if not the rulers at that time? The last sentence of the song is a rhetorical question, left unfinished. But the poetic flow and emotional flow of the poem evoke a response from the listener and reader...
Unlike the first song where the singer laments about himself, in the second song the singer stands next to the subject to share and sympathize with the subject. And what's more different is that in the first song there is only one "stork body", while in this song four animals appear. Each pair of sentences begins with the words "how pitiful" and is followed by the suffering and hardships of the "silkworm", "ants", "crane" and "hoe". Looking broadly, we see a picture of diverse and rich animals. Each child has its own appearance and destiny. Silkworms eat little and have to spin a lot of silk. Tiny ants still "have to go looking for food" (return to feed the queen). The crane flies with tired wings without rest. As for the coot, it "screams for blood", its voice is anxious, earnest, painful to the point of bleeding, but no one in the world listens, no one cares... The person who sings this song has a big heart, immense kindness. , feel compassion and share with each little animal. Greater, broader, and deeper is compassion for people, sympathy for the lives of small, hard-working, and poor people. The picture of suffering animals is the picture of ancient human life. The alliteration "how pitiful" continues one after another throughout all eight lines of the poem, expressing endless emotional feelings, sending waves in the reader's heart.
– My body is like falling raindrops
Seeds go into the cisterns, seeds go to the plowed fields.
– Your body is like peach silk
Floating in the middle of the market, who knows whose hands it belongs to?
– Your body is like a well in the middle of the village
Pure people wash their faces, mortals wash their feet...
This is a series of folk songs that emotionally describes the bitterness of women's lives in the past. In feudal society, women were not allowed to decide their own lives but were completely dependent on others. No matter how beautiful and talented they are, their fate is still just like everyday objects, or like "silk", like "raindrops", or like "cork fruit",... floating, pretending, and misfortune. luck, happiness, misfortune are unpredictable. The fate of such a woman was described by the female artist Ho Xuan Huong in the unique poem Banh troi nuoc, which also begins with the two words My dear:
Her body is both white and round
Seven floating sunken with water…
Ho Xuan Huong's folk songs and poems forever resonate in our hearts.
Review the commentary on the songs of the homeland, the country, the beautiful, lovely and proud people
|
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.