vi
stringlengths 846
10.5k
| en
stringlengths 799
10.5k
|
---|---|
NG.PH. VĨNH QUYỀN
Ba người sau cánh gà
“Như ta đây đào lẳng Tiểu Phụng!”. Hát xằng một câu giáo đầu như thế rồi cười ngặt nghẽo một mình là người đàn bà trẻ nửa nằm nửa ngồi trong bồn tắm bốc hơi ấm. Mái tóc dài búi cao tựa vành khăn nhung đen và màu nâu chín sẫm của bồn tắm gỗ sồi như hợp sức tôn vẻ ngọc ngà cho làn da trắng sữa. Nàng dùng hai bàn tay nhỏ nhắn xoa nắn làm ấm thân mình, quên bẵng câu hát vui mới dứt, tâm tưởng chuồi dần vào góc ký ức mụ mị. Hơn mười năm trước, khi nàng mười sáu tuổi, bầu San đã làm ấm cho nàng như thế. Không phải trong bồn gỗ sồi mà trên cỗ xe ngựa lỉnh kỉnh các thứ đạo cụ đỗ bên bến sông, nơi ông vừa kéo giật nàng khỏi vòng tay thủy thần. Lúc đã hồi tỉnh, nàng vờ nhắm nghiền đôi mắt, lịm đi vì xấu hổ, vì phát hiện luồng xung động mới mẻ của bản thân, rồi vì sợ đôi tay cháy bỏng kia dừng lại khi biết nàng có thể tự chăm sóc. Đó cũng là lần đầu tiên có bàn tay đàn ông chạm vào cơ thể nàng. Tất nhiên hai người sống chung sau đó, cho tới bây giờ. Công chúa Tiên Dung lấy cớ Chử Đồng Tử lỡ trông thấy tấm thân lồ lộ của mình trong khi tắm mà buộc vua Hùng phải cho nên nghĩa tào khang. Nàng và bầu San thì không cần năn nỉ ai, cứ thế quấn riết lấy nhau, như sinh ra để làm như thế, như trầu với cau. Nhưng chỉ thế thôi, chỉ già nhân ngãi, dẫu trong con mắt của các thành viên gánh hát cũng như của người đời, nàng và bầu San khác gì vợ chồng. Nàng nghe đâu trong giây phút tử biệt sinh ly với người vợ yêu, bầu San lỡ hát mấy câu thề độc mãi ở vậy nuôi con. Nhưng nàng không máy động tới chuyện ấy bao giờ.Gần một năm rồi bầu San thưa nhạt hứng thú với Tiểu Phụng, cả khi nàng kín đáo gợi ý. Mỗi năm, khoảng cách giữa ông và chiếc giường của nàng càng rộng. Nếu không kính trọng bầu San, chắc nàng đã rời bỏ đoàn hát mà đi tìm hơi ấm cho quãng thanh xuân bất kham của mình. Hơi ấm đó dường như đang vây quyện nàng, phát ra từ ánh mắt dài dại của kép trẻ Long Điền...Tiếng trống chầu cáo thiên hạ đêm diễn sắp khai dội vào buồng tắm, kéo nàng ra khỏi sức hút của dòng miên tưởng buông thả.***Long Điền ngồi vào bàn hóa trang, nhìn gương mặt mình trong gương soi dần biến dạng sau những nét tô vẽ đỏ đen, như nhìn thấy cả một cuộc chuyển lưu thân phận của mình, từ quá khứ đến hiện tại.Một ngày năm năm trước, cỗ xe ngựa gánh hát rong dừng lại bên đình làng Hạ. Cuộc sống nhàn nhạt sau lũy tre xanh phút chốc rộn ràng với tiếng trống chầu. Người ta yêu ghét rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn sau mỗi tuồng tích. Riêng cậu chàng mồ côi mười lăm tuổi thì cái sân khấu nghèo nàn kia là một thế giới bao la, kỳ diệu, có sức cuốn hút chết người. Khi gánh hát nhổ rạp lên đường, chàng đã vượt qua nỗi sợ hãi, đến cầu xin ông bầu cho theo đoàn. Bầu San thương tình giao một chân coi sóc đạo cụ và khi rỗi dạy chàng hát múa. Chính ông đặt tên Long Điền cho chàng. Theo ông, cái tên quê kệch ở làng Hạ khó lòng là cái tên của một nghệ sĩ danh giá sau này. Rồi từng bước, chàng gian khổ thu dần khoảng cách để có thể vói chạm tới vị trí mơ ước dưới ánh đèn sân khấu. Từ làm quân chạy hiệu, đóng vai phụ đến thế vai chính khi bầu San ốm bất ngờ... Nhưng sự cố đánh dấu cái ngưỡng dấn thân vào tuổi trưởng thành của chàng chỉ là một cái rùng mình tệ hại.Chuyện xảy ra khi Tiểu Phụng vẫy chàng vào khoang cỗ xe ngựa, gọi là giúp nàng “bắt gió” sau trận mưa giông đầu hạ... Từ đó chàng như bị ma ám, ngày đêm tơ tưởng đến ánh nhìn say đắm của nàng, mùi thơm da thịt nàng... Trước mắt mọi người, nhất là bầu San, chàng kìm giấu cảm xúc mới mẻ của mình. Hạnh phúc nhất là khi được thay bầu San đóng cặp với đào thương Tiểu Phụng. Lời hát, động tác ra bộ đều từ trái tim khao khát của chàng mà nên. Nhưng gần đây bầu San cố tình không xếp chàng đóng cặp với Tiểu Phụng nữa. Chàng đã vẽ mặt xong. Mặt thằng hề. Trong gương, chàng bất giác trông thấy dòng nước mắt lăn dài trên má thằng hề. Đêm nay gánh hát bầu San được vinh dự diễn tại dinh phủ doãn, có đức hoàng thượng ngự lãm. Ngài cho biết muốn đích thân tuyển diễn viên bổ sung vào Thanh Bình thự, nhà hát cung đình. Với vai hề không hợp tính cách làm sao chàng lọt vào mắt xanh của hoàng thượng? Nhưng bầu San đã lạnh lùng phân vai như thế. Ông vẫn đóng cặp với đào thương Tiểu Phụng. ***Tiểu Phụng đã rời khỏi bồn tắm đi sang phòng hóa trang mà bầu San vẫn ngồi lặng sau tấm màn, nơi ông tình cờ đóng vai anh chồng nhìn trộm vợ khỏa thân, dẫu hai người không hẳn là vợ chồng. Đầu óc càng mê muội vẻ đẹp chín muồi của Tiểu Phụng, ông càng nhận ra khoảng trống rỗng lạnh băng không lấp nổi trong người. Tiếng trống chầu cáo thiên hạ đêm diễn tiếp tục dội vào kéo bầu San bật dậy.Vào phòng hóa trang, bầu San đến thẳng chỗ Long Điền. Từ phía sau, ông bảo: “Vẽ mặt lại đi, thay tôi đóng cặp với Tiểu Phụng đêm nay”. Gương mặt thằng hề trong gương đông cứng, chỉ có đôi môi mấp máy: “Thưa thầy...”. Tiểu Phụng đang tô chân mày cũng dừng lại, rúng động toàn thân, dẫu nàng không nhìn hai người đàn ông. Bầu San bỏ đi, cố giấu cảm xúc, làm ra vẻ bận rộn kiểm tra các thứ trước giờ khai diễn.Lát sau, bên cánh gà, Tiểu Phụng và Long Điền chuẩn bị xuất bộ tiến ra sân khấu, bầu San lại gần, thì thầm: “Các người không được đắm đuối với nhau như trong xe ngựa đấy. Phải diễn đúng phép tắc nghệ thuật. Tuồng chứ không phải đời. Mắt hoàng thượng tinh tường không kém ta đâu! Thôi, ra đi, trống giục rồi kìa!”. NG.PH. VĨNH QUYỀN
Mục lục
Ba người sau cánh gà
Ba người sau cánh gà
NG.PH. VĨNH QUYỀNChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 23 tháng 7 năm 2004
|
NG.PH. PERMANENT RIGHT
Three people behind the scenes
"Like me, I'm ignoring Tieu Phung!". Singing the first verse like that and then laughing so hard to herself, the young woman was half-lying, half-sitting in the steaming warm bathtub. Her long hair tied in a high bun like a black velvet scarf and the dark brown color of the oak bathtub seem to work together to enhance the ivory beauty of her milky white skin. She used her two small hands to massage and warm her body, forgetting about the happy song that had just ended, her thoughts gradually drifting into the corner of dull memories. More than ten years ago, when she was sixteen years old, baby San warmed her like that. Not in an oak tub, but on a horse-drawn carriage with various props parked by the riverbank, where he had just snatched her from the water god's arms. When she regained consciousness, she pretended to close her eyes, fainting because of shame, because of discovering her new impulses, and then because of fear that those burning hands would stop when she knew she could take care of herself. That was also the first time a man's hands touched her body. Of course the two lived together after that, until now. Princess Tien Dung used the excuse that Chu Dong Tu accidentally saw her exposed body while bathing to force King Hung to show mercy. She and Bau San didn't need to beg anyone, they just stuck together, as if they were born to do that, like betel and areca nut. But that's all, just old people, even though in the eyes of the troupe members as well as the people of the world, she and Bau San are no different from husband and wife. She heard that in the moment of separation from his beloved wife, pregnant San accidentally sang a few words vowing to stay alone and raise the child. But she never touched on that matter. For nearly a year, Bau San showed little interest in Tieu Phung, even when she discreetly suggested it. Every year, the distance between him and her bed widens. If she didn't respect Bau San, she would have left the troupe to find warmth for her unruly youth. That warmth seemed to be surrounding her, emanating from the wild eyes of the young actor Long Dien... The sound of the drum announcing the show's opening night echoed into the bathroom, pulling her away from the attraction of her thoughts. let loose. *** Long Dien sat at the makeup table, watching his face in the mirror gradually deform after the red and black paint strokes, as if seeing a whole transformation of his identity, from the past to the present. One day five years ago, a horse-drawn carriage carrying buskers stopped by the communal house of Ha village. The leisurely life behind the green bamboo fence was suddenly bustling with the sound of drums. People love and hate more clearly and more strongly after each story. As for the fifteen-year-old orphan, that poor stage is a vast, magical world with deadly attraction. When the troupe left the theater, he overcame his fear and begged the manager to let him join the group. Bau San lovingly assigned him a job to take care of the props and in his free time teach him how to sing and dance. It was he who named him Long Dien. According to him, the rustic name in Ha village is unlikely to be the name of a prestigious artist in the future. Then step by step, he painstakingly closed the distance so he could reach his dream position under the spotlight. From being a signal runner, playing a supporting role to taking on the main role when pregnant San unexpectedly fell ill... But the incident that marked his threshold into adulthood was just a terrible shake. It happened when Tieu Phung waved him into the carriage compartment, supposedly helping her "catch the wind" after the early summer thunderstorm... From then on, he seemed haunted, day and night thinking about her passionate gaze, the scent of her skin. her flesh... In front of everyone's eyes, especially San's, he hid his new feelings. The happiest moment was when I was paired with actress San and actress Tieu Phung. The lyrics and movements all came from his yearning heart. But recently, San decided not to pair him with Tieu Phung anymore. He finished painting his face. Clown face. In the mirror, he suddenly saw tears rolling down the clown's cheeks. Tonight the Bau San troupe had the honor of performing at the Doan Palace, with His Majesty the Emperor attending. He said he wanted to personally recruit additional actors for Thanh Binh mansion, the royal theater. With his role as a clown that doesn't fit his personality, how did he catch the emperor's eye? But Mr. San coldly assigned the roles like that. He is still paired with actress Tieu Phung. *** Tieu Phung left the bathtub and went to the dressing room, but San was still sitting quietly behind the curtain, where he happened to play the role of a husband peeping at his naked wife, even though the two were not really husband and wife. The more his mind was confused by Tieu Phung's ripe beauty, the more he realized the cold, unfillable emptiness within him. The sound of drums adoring the people during the night of the show continued to resonate, causing San to wake up. Entering the makeup room, San went straight to Long Dien. From behind, he said: "Draw your face again, I'll be paired with Tieu Phung tonight instead." The clown's face in the mirror froze, only his lips moved: "Teacher...". Tieu Phung, who was painting her eyebrows, also stopped, her whole body shaking, although she did not look at the two men. Bau San left, trying to hide his emotions, pretending to be busy checking things before the show started. Later, backstage, Tieu Phung and Long Dien were preparing to walk to the stage, Bau San approached, whispered: “You guys shouldn't be so passionate about each other like in the carriage. Must perform according to artistic principles. Drama, not life. Your Majesty's eyes are as sharp as mine! Well, let's go, the drums are ringing!”. NG.PH. PERMANENT RIGHT
Table of contents
Three people behind the scenes
Three people behind the scenes
NG.PH. VINH QuyenWelcome you to read the first book from the book project for mobile devices. Source: executive: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: mickey posted on: July 23, 2004
|
VanTienSinh
Ba người thầy và một từ tiếng Anh
Có người nói "Người Việt mình hay cố chấp, thường bụt nhà thì không thiêng" có phải vậy không?
Câu chuyện này xảy ra cũng khá lâu rồi. Đây là một câu chuyện có thật 100%, được cha của một người bạn kể lại. Trong câu chuyện này tất nhiên có thêm thắt một tý giống như thêm gia vị vào món ăn, nội dung của nó vẫn không thay đổi.Những năm Việt Nam bắt đầu mở cửa, phong trào học ngoại ngữ được phát triển rầm rộ. Trong các trường đại học thời đó, không chú trọng dạy tiếng Anh cho học sinh mà chủ yếu là dạy tiếng Nga. Đặc biệt là ngoài Bắc hầu như không đào tạo học sinh học tiếng Anh. Nhưng không vì thế mà không có những người tiếng Anh rất giỏi, nhất là trong Miền Nam khi có một thời tiếng Anh là phương tiện giao tiếp.Tại một trung tâm đào tạo ngoại ngữ học vào buổi tối, có một đội ngũ hùng hậu các giáo viên giỏi, dày dạn kinh nghiệm. Trong đó nổi bật là ba thầy giáo già, người lớn nhất ngoài lục tuần và người nhỏ nhất cũng hơn 50. Cả 3 thầy đều là niềm tự hào của trung tâm khi đào tạo ra những học sinh có chất lượng, đủ để đáp ứng cho công việc. Vì thế trung tâm có học sinh đến học rất là đông.Thầy X là người lớn tuổi nhất, tuy đã về hưu nhưng danh tiếng của thầy được nhiều người biết đến và thầy cũng cần một công việc để làm, khi thấy mình còn khoẻ. Thầy X vốn là dân di cư từ năm 45, dáng người thầy khắc khổ với đôi cặp kính cận dày cộp.Thầy Y nhỏ tuổi hơn hiện đang dạy tại một trường Đại học. Thầy cũng rất nổi tiếng và thầy nhận dạy ở Trung tâm để kiếm thêm thu nhập. Thầy Y là người miền Trung, sau khi học ra trường thầy đã chọn Thành phố làm quê hương thứ 2 của mình. Thầy dáng người mập mạp và mắc chứng bệnh hói sớm. Do đó bạn bè hay gọi là Y hói.Thầy Z là người nhỏ tuổi nhất, là người tự do nhưng có lẽ thầy là người kiếm được nhiều tiền nhất từ ngoại ngữ. Vốn nhanh nhạy nên thầy không gò bó vào một công việc hành chánh, mà sử dụng khả năng ngoại ngữ của mình ở bất kỳ chỗ nào người ta cần đến tiếng Anh. Từ thông dịch đến biên dịch và dạy học thầy nhận hết. Thầy Z vào Nam năm 75 và cũng coi Thành phố là quê hương thứ 2 của mình. Thầy Z có dáng người cao và gầy và đặc biệt là thầy thường xuyên ôm một cái cặp táp màu đen dù nó có tay cầm.Ba thầy cũng chơi với nhau rất thân. Nhưng trong thâm tâm thì người nào cũng nghĩ là sở học của mình hơn hai người kia nên ít khi bàn luận với nhau về ngoại ngữ. Nhiều khi họ gặp nhau nói đủ thứ trên trời dưới đất, nhưng lại chẳng hề đả động với nhau về chuyên môn. Một hôm ba thầy sau khi đã xong tiết, rủ nhau ra căn tin uống cà phê. Trên ti vi đang chiếu 1 đoạn phim Mỹ thuyết minh tiếng việt. Tới 1 đoạn nhân vật chính thốt lên kinh ngạc :- I can t believe it.Nhưng giọng nói của nhân vật bị lấp bởi tiếng thuyết minh, thầy X buộc miệng nói:- Ai ken bì li vịt.Thầy Y nghe vậy liền nói:- Không phải đâu anh ơi, nó phải đọc là "Ai kan bì li vịt" chứ, cho giống với ngữ cảnh.Thầy X nghe có người chỉnh mình liền quay lại nói:- Anh đọc vậy sao được, nó phải đọc là "Ai ken bì li vịt" mới đúng.Thầy Z thấy vậy liền ngứa miệng chen vào:- Không phải là "Ai ken" cũng không phải là "Ai kan" mà phải đọc là "Ai kàn bì li vịt".Hai thầy X và Y nhìn thầy Z trố mắt kinh ngạc như họ mới thấy người hành tinh khác vậy. Thầy X bật cười:- Vậy bấy lâu nay mấy thầy dạy học sinh ra sao?- Thì tui dạy nó là "Ai kan". - Thầy Y nói.- Còn tui dạy tụi nó là "Ai kàn". - Thầy Z tiếp.- Mấy thầy dạy sai rồi, phải dạy là "Ai ken" mới đúng. - Thầy X chỉnh đàn em.Thế là tự nhiên giữa ba thầy nẩy ra 1 cuộc tranh luận nẩy lửa về "Ken Kan Kàn" cho đến khi tiếng chuông báo hiệu vào lớp vẫn chưa ngã ngũ. Sau đó các thầy tiếp tục tranh luận, lôi kéo thêm nhiều giáo viên khác tham gia. Kết quả tự nhiên các giáo viên ngoại ngữ trong trường lại chia làm ba phe là phe "Ken" theo thầy X, phe "Kan" theo thầy Y và cuối cùng phe "Kàn" theo thầy Z.Thế rồi sự bực tức trong tranh luận đã dẫn đến việc nói xấu nhau. Ban đầu chỉ là lời bóng gió sau lưng và cuối cùng lại nói thẳng ra trước mặt cả học sinh:- Có người học cả đời, đi dạy bao nhiêu năm mà phát âm một từ đơn giản vẫn không chuẩn...- Có người cứ nghĩ rằng mình giỏi nên cứ bảo thủ không biết cầu tiến...- Có người sức học chẳng bao nhiêu mà cứ làm như mình giỏi lắm......Theo thời gian, cuộc tranh luận vẫn chưa xong mà hiềm khích thì lại càng tăng lên. Do đó, xảy ra một việc buồn cười là nếu học sinh nào đã học thầy Ken, qua khóa nâng cao lỡ chui vào lớp 2 thầy kia, thì 2 thầy kia dứt khoát không nhận và ngược lại. Dần dần người ta gọi thầy X là thầy Ken, thầy Y là thầy Kan và thầy Z là thầy Kàn. Vì vậy, khi học sinh đăng ký lớp thì người ta phải hỏi trước là em trước đây học thầy Ken, thây Kan hay thầy Kàn để còn biết đặng mà xếp lớp.Cuộc chiến giữa ba thầy có lẽ sẽ không dừng lại nếu không gặp được một người. Hôm đó có một đoàn khách người Mỹ đến thăm trường. Trong đoàn này có một người Mỹ nói tiếng Việt rất sõi. Cả ba thầy mời người Mỹ đó đi uống cà phê và đồng thời nêu thắc mắc của mình. Ông người Mỹ suýt phì cười vì tưởng mấy thầy đùa, nhưng trước vẻ mặt nghiêm trang của ba thầy ông không dám cười. Các bạn thử tưởng tượng mình đang muốn cười mà phải nín lại nó khổ sở biết chừng nào? Mặt ông ta ửng đỏ, bụng ông ta phình to, cố gắng hết sức nghĩ đến việc khác để nín cười. Mãi một lúc thật lâu sau ông mới trầm tĩnh trở lại và bằng một giọng nghiêm trang ông nói:- Ba thầy đã bỏ qua điều quan trọng nhất đó là vấn đề ở cái nội dung, chứ không phải là hình thức. Cả ba thầy phát âm dù là Ken, Kan hay Kàn thì tôi vẫn hiểu là các thầy muốn nói cái gì? Vì vậy, việc phát âm có thể không chuẩn nhưng cái chính là người đối diện hiểu được người nói. Do đó, các thầy không nên bận tâm lắm về chuyện phát âm, bởi vì nhiều lúc mỗi vùng miền giọng phát âm cũng khác nhau, cũng như tôi nhiều lúc phát âm không chuẩn nhưng các thầy vẫn hiểu được, phải không?Cả ba thầy im lặng...
Mục lục
Ba người thầy và một từ tiếng Anh
Ba người thầy và một từ tiếng Anh
VanTienSinhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Toctien1 Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 10 tháng 5 năm 2009
|
VanTienSinh
Three teachers and one English word
Some people say, "Vietnamese people are stubborn, often leaving the house is not sacred" Is that true?
This story happened quite a long time ago. This is a 100% true story, told by a friend's father. In this story, of course, there are a few additions like adding spices to a dish, its content remains unchanged. In the years when Vietnam began to open up, the foreign language learning movement developed rapidly. In universities at that time, there was no emphasis on teaching English to students, but mainly on teaching Russian. Especially in the North, there is hardly any training for students to learn English. But that doesn't mean there aren't people who are very good at English, especially in the South when there was a time when English was the means of communication. At a foreign language training center in the evening, there is a strong team. Good, experienced teachers. Among them, three old teachers stand out, the oldest is in their sixties and the youngest is over 50. All three teachers are the center's pride when it comes to training quality students, enough to meet the needs of students. for work. Therefore, the center has a lot of students coming to study. Mr. . Mr. He is also very famous and he teaches at the Center to earn extra income. Mr. Y is from the Central region. After graduating, he chose the City as his second hometown. He has a chubby figure and suffers from premature baldness. That's why friends often call him bald Y. Teacher Z is the youngest and a free person, but he is probably the one who earns the most money from foreign languages. Because he is quick-witted, he is not confined to an administrative job, but uses his foreign language skills wherever people need English. From interpreting to translating and teaching, he takes it all. Teacher Z came to the South in 1975 and also considered the City his second hometown. Mr. Z has a tall and thin figure and in particular, he often carries a black briefcase even though it has a handle. The three teachers also play together very closely. But deep down, everyone thinks that their learning is better than the other two, so they rarely discuss foreign languages with each other. Many times they met and talked about everything from heaven to earth, but never mentioned anything to each other about expertise. One day, three teachers finished class and invited each other to the cafeteria to drink coffee. On the TV is showing an American movie with Vietnamese subtitles. At one point, the main character exclaimed in surprise: - I can t believe it. But the character's voice was covered by a voice-over, Mr. :- No, sir, it should be read as "Ai kan bo li duck", to match the context. Teacher "Ai ken bi li duck" is correct. Teacher Z saw that and immediately interjected: - It is neither "Ai ken" nor "Ai kan" but should be read "Ai ken bi li duck". The two teachers X and Y looked at Mr. Z with wide eyes in surprise as if they had just seen someone from another planet. Mr. - Teacher Y said. - And I taught them "Ai khan". - Teacher Z continued. - You teachers are teaching wrong, you should teach "Ai ke" correctly. - Mr. After that, the teachers continued to debate, attracting more teachers to participate. As a result, the foreign language teachers in the school were divided into three factions: the "Ken" faction followed Teacher The discussion has led to bad-mouthing each other. At first it was just a hint behind their backs and in the end it was said directly in front of all the students: - Some people have studied all their lives, have been teaching for many years but still can't pronounce a simple word correctly... - Some people I keep thinking that I'm good so I'm conservative and don't know how to progress...- Some people don't have much learning ability but just act like they're very good.... Over time, the debate is not over yet and there is resentment. then it increases even more. Therefore, a funny thing happens: if a student who has studied with Mr. Ken and passed the advanced course accidentally enters the other 2 teacher's class, the other 2 teachers definitely will not accept him and vice versa. Gradually, people called teacher X teacher Ken, teacher Y teacher Kan and teacher Z teacher Kan. Therefore, when a student registers for a class, they must ask first if they have previously studied with Mr. Ken, Mr. Kan or Mr. Kan so they can know how to place them in the class. The war between the three teachers probably would not have stopped if they had not met. be one person. That day, an American delegation visited the school. In this group, there is an American who speaks Vietnamese very well. All three teachers invited the American to drink coffee and at the same time asked their questions. The American man almost burst out laughing because he thought the teachers were joking, but with the serious faces of the three teachers he didn't dare laugh. Can you imagine how painful it is when you want to laugh but have to hold it back? His face was red, his stomach was bloated, he tried his best to think of something else to hold back his laughter. It took a long time before he calmed down again and in a serious voice he said: - The three teachers overlooked the most important thing, which is the content, not the form. All three teachers' pronunciation, whether it's Ken, Kan or Kàn, I still understand what they want to say? Therefore, the pronunciation may not be correct, but the main thing is that the other person can understand the speaker. Therefore, teachers should not worry too much about pronunciation, because many times each region's accent is different, just like I sometimes don't pronounce correctly but the teachers can still understand, right? All three silent teacher...
Table of contents
Three teachers and one English word
Three teachers and one English word
VanTienSinhWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Last words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Toctien1 Source: Author/ VNthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: May 10, 2009
|
Trần Lê Thanh Hà dịch từ Internet Cổ tích Châu Phi
Ba Sợi Lông Sư Tử
Mẹ của Segab chết khi cậu mười một tuổi. Cha cậu cưới một người vợ khác tên Bizunesh. Segab không thích Bizunesh. Nhưng Bizunesh bắt đầu yêu thương cậu và cố gắng làm một người mẹ tốt của cậu. Bà nấu những bữa ăn sáng, chiều và tối ngon, nhưng cậu không ăn . Bà mua cho cậu nhiều quần áo đẹp, nhưng cậu không mặc. Bà mua giày mới cho cậu , cậu mang ra sông và ném xuống sông. Khi bà nói chuyện với cậu , cậu luôn luôn bỏ chạy.Một ngày kia người đàn bà đáng thương ấy nói với Segab : “Mẹ luôn luôn muốn có một đứa con trai và bây giờ mẹ có con, Segab ạ. Mẹ rất yêu con, con trai của mẹ!”.Nhưng Segab giận dữ nói : “Tôi không phải là con trai của bà, và bà không phải là mẹ tôi. Mẹ tôi chết rồi. Tôi không yêu bà. Tôi sẽ không bao giờ yêu thương bà”.Bizunesh rất đau khổ và khóc suốt đêm . Sáng hôm sau bà quyết định đi gặp một cụ già thông thái. Bà kể ông nghe chuyện Segab không thương bà.Ông già nói: “Ông có thể giúp cháu. Nhưng trước hết cháu phải mang cho ông ba sợi lông sư tử ”.“Nhưng làm sao cháu lấy được? Con sư tử sẽ giết cháu”.“Ông không trả lời được. Ông cần ba sợi lông sư tửû. Hãy cố lấy cho được”.Bizunesh đi ra ngoài nghĩ cách lấy được lông sư tử. Bà đi rất xa và đến một nơi có một con sư tử sống. Con sư tử rất lớn và đang gầm lên giận dữ vì đói. Bizunesh sợ nó, bà bỏ chạy ngay. Nhưng ngày hôm sau bà trở lại mang theo một ít thịt cho con sư tử. Bà đặt thịt không xa chỗ nó rồi bỏ chạy.Con sư tử thấy thịt và đến gần. Nó ăn hết thịt rất nhanh. Ngày hôm sau bà lại mang thịt cho con sư tử và đặt gần hơn một chút, con sư tử lại ăn hết. Mỗi ngày Bizunesh đều mang thịt cho con sư tử và không bao lâu sau nó hiểu người phụ nữ này là bạn nó. Nó tỏ ra vui vẻ khi thấy bà.Đến một ngày Bizunesh đến rất gần con sư tử và đưa thịt cho nó ăn. Cùng một lúc bà nhổ ba sợi lông trên lưng nó. Con sư tử không giận. Bizunesh chạy đến gặp cụ già thông thái và đưa ba sợi lông đó cho ông. “Cháu phải làm gì với những sợi lông này?” Bà hỏi.“Không làm gì hết” cụ già trả lời. “Nhưng cháu đã biết cách đến gần một con sư tử, dần dần, từng bước một. Hãy làm giống như vậy với Segab và ông chắc chắn nó sẽ yêu thương cháu”.Trần Lê Thanh Hà ( dịch từ Internet )
Mục lục
Ba Sợi Lông Sư Tử
Ba Sợi Lông Sư Tử
Trần Lê Thanh Hà dịch từ Internet Cổ tích Châu PhiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy :Trần Lê Thanh Hà Nguồn: Vnthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 10 năm 2005
|
Tran Le Thanh Ha translated from Internet African Fairy Tales
Three Lion Hairs
Segab's mother died when he was eleven years old. His father married another wife named Bizunesh. Segab does not like Bizunesh. But Bizunesh started loving him and tried to be a good mother to him. She cooked delicious breakfast, afternoon and evening meals, but he didn't eat them. She bought him many beautiful clothes, but he did not wear them. She bought him new shoes, he took them to the river and threw them into the river. When she talked to him, he always ran away. One day the poor woman said to Segab: “I always wanted a son and now I have you, Segab. I love you very much, my son!” But Segab said angrily: “I am not your son, and you are not my mother. My mother is dead. I don't love her. I will never love you.” Bizunesh was very miserable and cried all night. The next morning she decided to go see a wise old man. She told him how Segab did not love her. The old man said: "I can help you." But first you must bring me three lion hairs.” “But how can I get it? The lion will kill you.” “I can't answer. You need three lion's hairs. Try to get it.” Bizunesh went out to think of a way to get the lion's fur. She traveled far and came to a place where a lion lived. The lion was huge and was roaring angrily because of hunger. Bizunesh was afraid of it, she ran away immediately. But the next day she returned with some meat for the lion. She placed the meat not far from him and ran away. The lion saw the meat and came closer. It eats all the meat very quickly. The next day she brought meat to the lion again and placed it a little closer, and the lion ate it all again. Every day Bizunesh brought meat to the lion and soon he understood that this woman was his friend. It seemed happy to see her. One day Bizunesh came very close to the lion and gave it meat to eat. At the same time, she plucked three hairs from its back. The lion is not angry. Bizunesh ran to the wise old man and gave him those three hairs. “What should I do with these hairs?” She asked. “Do nothing,” the old man replied. “But I learned how to approach a lion, gradually, step by step. Do the same with Segab and I'm sure he will love you." Tran Le Thanh Ha (translated from the Internet)
Table of contents
Three Lion Hairs
Three Lion Hairs
Translated by Tran Le Thanh Ha from Internet African Fairy TalesWelcome to read the first book from the book project for mobile devicesSource: executive: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Tran Le Thanh Ha Source: Vnthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: October 4, 2005
|
Khuyết Danh
Ba thằng xích lô
-Cứ mỗi sáng, khi đi học bước ra cổng nhìn sang bên kia đường tôi lại thấy... ba chiếc xích lô với ba thằng: thằng cao, thằng mụn, thằng ria mép. Chúng say sưa nhậu nhẹt bên chiếc bàn ghỗ và vài ba cái ghế đẩu. Khi mọi người bắt đầu một ngày mới, với bao điều lo nghĩ, thì chúng xà vào bàn nhậu...Tranh luận và kể lễ những chuyến chở mối buổi sáng và những gì diễn ra trong mắt chúng. Có lẽ chưa có chuyện gì xảy ra trên đời mà chưa qua môi miệng của chúng, đôi khi cao hứng chúng lại văng ra những tiếng chửi thề và những nụ cười thỏa mãn.....Thằng mụn lại nói :-Sáng nay bà Bảy nghỉ chợ làm tao mất cả mối !Thằng cao tròn xoe mắt hỏi : Sao thế ? bả bệnh à ?-Bả đánh đề cụt mẹ vốn rồi! Bả chơi dữ lắm, nghe đâu thiếu tiền đứng cũng mấy triệu.Thằng ria mép xen vào: Bả ngu bỏ mẹ! toàn đi kiếm đám ma vào xin số. Như tao để tiền nhậu sướng hơn!Rồi cả bọn lại phá lên cười, một câu truyện lại trôi qua...Cái chum nhỏ lại truyền tay, những giọng cười lại phá lên.Bà Tư bán bún bò đi đánh ghen, thằng Phương con ông Tám hút xì ke bị công an bắt đi cai nghiện.....Có khi chúng còn bàn cả chuyện chính trị: về Nam Tư, về các nước Trung Đông. Những tình hình nóng bỏng mà báo chí nước ngoài đưa tin mà báo ta in lại!!!. Câu truyện lại càng hứng thú hơn, một việc mà cái xóm lao động của nó trở nên nhộn nhịp và sôi nổi. Bé Hai sau những đêm say khướt ở vũ trường, đã vớ được một anh chàng Đài Loan : Đám cưới tổ chức ở nhà hàng sang trọng!. Ngày hôm đó trông ba thằng thật ngộ ngĩnh, cũng quần, cũng áo, cũng giầy: giống như ba thằng lật đật trong chốn phồn hoa. Với ánh mắt nhạc nhiên, chúng nhìn ngắm tất cả....Những vật dụng, cách trang trí với những ánh đèn rực rỡ. Bà Chín bán hột vịt lộn trong bộ đầm lòi những xớ thịt với nước da đen xạm vì nắng, khuôn mặt trộn lẫn mồ hôi và son phấn mà bà mượn ở đâu đó. Và một cô dâu tả tơi được khoác lên bộ áo cưới tuyệt vời, bên cạnh một gã mập phệ mà nhìn thật kỹ chúng mới thấy đôi mắt của chàng rể..... Rồi chúng lại tiếp tục câu truyện..-Thằng mụn lên tiếng: bữa đó uống đã thật! tao quất 12 chai Tiger luôn...Rồi nó lại ực một chum rượu đế cay xè, bỏ vào mồm một miếng dưa chua được trộn lẫn với vài trái cóc xanh.-Đời tao không gặp thời!. Thằng cao vuốt tóc, chua xót : Mẹ ! mai mốt cho con út nhà tao lấy Đài Loan ..Cả đời sướng !!!Đột nhiên, chúng đang cao hứng thì vợ thằng ria mép từ trong hẻm vọt ra chửi:- Mẹ mày ! mày chỉ tối ngày lo nhậu, còn tiền học của con Thơm thì đ...lo ! Nó nhếch ria mép và trỏ tay về con vợ: chắc nó mới thua tứ sắc !!Thế là đôi vợ chồng nó gân cổ lên cãi nhau, vung tay múa chân. Có lẽ thằng ria mép xóc óc trước những câu nói của vợ. Nó lại chứng tỏ nó là thằng đàn ông bằng cách đánh con vợ túi bụi, con vợ nó chẳng kém vừa cấu xé vừa kêu gào. Mọi người can ngăn một lúc rồi chúng mới buông nhau ra.Con vợ có vẻ yếu thế và bị đau sau trận thư hùng nên lũi vào hẻm mất ! Còn nó lại cười hề hề bước vào bàn nhậu, lại bàn luận về các đức tính của người say rượu đang gián đoạn.- ực! Thằng cao nói : đức tính thứ nhất! Can đảm. Vì ta biết rượu độc, hại mà ta vẫn uống-Đức tính thứ hai: thật thà!. Trong lòng ta có gì ta nói h..ế..t ! Thằng mụn cao hứng.- Đức tính thứ ba: dũng cảm!. Gì ta cũng dám làm ..kể cả đánh vợ . Thằng ria mép lè nhè.-Thứ tư : giản dị !! Đâu cũng là gường ngủ...đâu cũng là n...h...à!!!!thằngcao khề khà !Rồi cả bọn phá lên cười!!!..... Âý thế mà dạo này tôi không gặp bọn nó! có lẽ chúng cũng say mê trái bóng lăn !!!?. Tôi nghĩ và thương cho ba thằng.Vì dòng đời vẫn cứ trôi........Cuộc đời như những bậc thang của kim tự tháp. Đứng dưới đất ta nhìn được xung quanh...Vài bậc thang, ta nhìn ra xa được một tí.....ở chóp mũi ta thấy rằng: vũ trụ này thật bao la!! ...Ai ơi !! biết vượt qua được số phận ??!!
Mục lục
Ba thằng xích lô
Ba thằng xích lô
Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Noname
Three cyclo guys
-Every morning, when I go to school and step out the gate to look across the street, I see... three cyclos with three guys: the tall guy, the guy with acne, the guy with a mustache. They drank passionately at a wooden table and a few stools. When everyone starts a new day, with many worries, they sit at the drinking table...Arguing and recounting their morning trips and what happened in their eyes. Perhaps nothing has happened in the world that hasn't passed through their lips. Sometimes when they're excited, they blurt out curses and satisfied smiles... The pimp said again: - This morning, Mrs. Seven stopped going to the market, causing me to lose all my contacts! The tall guy widened his eyes and asked: What's wrong? Is she sick? -She's already lost her capital! She plays so hard, it's said that she's running out of money for several million. The guy with the mustache interjects: She's so stupid! Always go to funerals and ask for numbers. Like me, it's better to spend money to drink! Then we all burst out laughing again, another story passed... The small jar was passed from hand to hand, the laughter broke out again. Mrs. Tu sold beef noodle soup to fight jealousy, and Phuong was jealous. Mr. Tam's son was a cigarette smoker and was forced by the police to undergo drug treatment... Sometimes they even discussed political issues: about Yugoslavia, about Middle Eastern countries. The hot situations reported by foreign media are reprinted by our newspapers!!!. The story became even more exciting, as the working-class neighborhood became bustling and vibrant. Baby Hai, after drunken nights at the nightclub, met a Taiwanese guy: The wedding was held at a luxury restaurant!. That day, the three guys looked so funny, with the same pants, shirts, and shoes: like three guys bustling about in a bustling place. With surprised eyes, they looked at everything... The objects and decorations with bright lights. Mrs. Chin sold balut in a dress with exposed flesh, her skin darkened by the sun, her face mixed with sweat and makeup that she borrowed from somewhere. And a tattered bride was dressed in a wonderful wedding dress, next to a fat guy. Looking closely, they saw the bridegroom's eyes..... Then they continued the story..-The pimply guy. spoke up: I really drank that meal! I whipped 12 bottles of Tiger... Then he gulped down a jar of spicy wine, put in his mouth a piece of pickle mixed with a few green toadstools. - I have no time in my life!. The tall boy stroked his hair, bitterly: Mom! Someday, my youngest child will marry Taiwan. I'll be happy for the rest of my life!!! Suddenly, while they were excited, the mustachioed guy's wife jumped out from the alley and cursed: - Your mother! You only worry about drinking every night, but you don't have to worry about Thom's school fees! He raised his mustache and pointed at his wife: he must have lost the four colors!! So the couple argued loudly, waving their arms and legs. Perhaps the mustached guy was shocked by his wife's words. He proved that he was a man by beating his wife's daughter, and his wife's daughter was equally torn and screaming. Everyone intervened for a while before they let each other go. The wife seemed weak and hurt after the epic battle, so she ran into the alley! And he laughed as he entered the drinking table, discussing the virtues of the interrupted drunkard.- gulp! The tall guy said: the first virtue! Brave. Because we know that alcohol is toxic and harmful, yet we still drink it - The second virtue: honesty!. I have something in my heart that I say h..e..t! The acne guy is excited. - The third virtue: courage!. I dare to do anything...even beat my wife. The guy with the mustache. - Wednesday: simple !! Everywhere is a bed...everywhere is a...h...ah!!!!tall guy!Then we all burst out laughing!!!..... Well, I haven't seen you lately. they! Maybe they are also passionate about rolling balls!!!?. I think and feel sorry for the three guys. Because the flow of life continues... Life is like the steps of a pyramid. Standing on the ground, we can see around... A few steps, we can look a little far away... at the tip of our nose we see: this universe is so vast!! ...Who !! know how to overcome fate??!!
Table of contents
Three cyclo guys
Three cyclo guys
AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Member VNthuquan posted on: December 27, 2003
|
Ấu Tím
BA ƠI ! EM YÊU BA
Ba có nhớ hôm nay không? tháng 3 nữa rồi đó; tháng vào Xuân, tháng hai đứa mình thành vợ, thành chồng, thành một thân thể, thành một gia đình. Để em nhớ nha, bao nhiêu tên em đặt ra để gọi Ba, nào là Tiger của em, nào là Tê Hát của em, nào là Mình của em mà bây giờ em cứ gọi Ba hoài Ba hủy hà. Em gọi Ba ngọt đến nỗi, bạn của Ba ghẹo "Con gái lớn nhỉ” khi đến nhà chơi. Mới đó mà quá chừng năm là năm Ba nhỉ. Em nghe người ta nói, người ta cần có cái nhẫn cột ở ngón tay để nhắc nhở nọ kia, phần Ba chả có gì cột trên tay hết mà Ba lúc nào cũng nhớ đến em đúng không? Ba có thể quên đủ thứ, nhưng chỉ mình em là Ba khỏi quên được đi há. Ba đi làm xa có ba tuần thôi, khi về Ba nói thà nghèo thì chịu, chứ đi làm xa em nữa Ba không thèm đi. Ở nhà không có Ba, em cũng không ngủ được, đi ra đi vào, nhà trống huơ trống hoắc. Em thấm thía cái câu “Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi" làm sao đâu á. Để cô Út chọc em “Má nhớ Ba hả?" Ừ em biết rồi, em gọi Ba theo các con rồi em quen miệng gọi luôn, mà gọi rồi thích làm sao áThuở bé em gọi Bố, Mẹ. Hai tiếng quen thuộc thân yêu ấy em không được dùng mãi, khi Bố Mẹ mất đi. Dạy các con gọi em bằng tiếng Má để lòng em không xót xa nhớ Mẹ. Mà gọi Má phải đi đôi với Ba anh nhỉ. Ba nhớ không Ba. Ngày hai đứa cột nhẫn vào tay nhau, khuôn mặt em rạng rỡ, nụ cười Ba dịu dàng. Nhưng sau đó ba tháo nhẫn ra ngay vì khó chịu quá, ba không bao giờ chịu được bất cứ thứ gì bám trên da, ngoài tóc của em. Để xem; Ba không có đồng hồ, Ba không có đeo nhẫn dù đó là chiếc nhẫn ngày Ba ra trường, Ba cũng không có dây chuyền luôn, Ba cũng không có nhẫn luôn, ngay cả chiếc nhẫn ngày ba ra trường, Ba nói Ba là người vô sản, nhưng hữu tình, tình em gom góp cho Ba từ thuở nao thuở nào. Em muốn rao truyền tình yêu có thật, lắng đọng thành khối trong tim em, em muốn la to cho cây cỏ lá hoa cùng biết Em Yêu Ba.
Mục lục
BA ƠI ! EM YÊU BA
BA ƠI ! EM YÊU BA
Ấu TímChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: đưa lên vào ngày: 12 tháng 7 năm 2005
|
Au Tim
DADDY ! I LOVE YOU, DAD
Dad, do you remember today? March is here again; In the month of Spring, the two of us become husband and wife, become one body, become one family. Let me remember, there are so many names I have come up with to call Dad, one is my Tiger, one is my Te Hat, one is my Tho but now I keep calling him Dad all the time. You called Dad so sweetly that Dad's friends teased you, "You're a big girl" when they came to the house to play. It was only about three years ago, right? I heard people say that they need a ring tied to their finger to Remember, Dad doesn't have anything tied to his hand, but he always remembers you, right? He can forget all sorts of things, but he's the only one who can't forget him, right? Just a week ago, when he came back, he said he'd rather be poor than work far away from me. He didn't want to go. At home without him, I couldn't sleep. When I went in and out, the house was empty. I felt so sad The sentence "If you get used to the pot, the husband and wife get used to it" is nothing. Let Miss Ut tease me, "Mom, do you miss Dad?" Yes, I know, I called Dad after the children and I got used to calling him, but now that I've called him, how do I like it? When I was a child, I called Dad and Mom. Two familiar and dear words. I won't be able to use it forever, when Mom and Dad pass away. Teach the children to call me Mom so they don't miss Mom, remember Dad The rings were on each other's hands, my face was radiant, my father's smile was gentle. But then he immediately took the ring off because it was so uncomfortable, he could never stand anything on my skin, other than my hair see; Dad doesn't have a watch, he doesn't wear a ring even though it's the ring he wore on his graduation day, he also doesn't have a necklace, he also doesn't have a ring, not even the ring he wore on his graduation day, he said. I'm a proletarian, but a sentient person, the love I've been gathering for Dad since childhood. I want to spread the love that is real, deposited in my heart, I want to shout loudly for the trees and flowers to know. Love Dad.
Table of contents
DADDY ! I LOVE YOU, DAD
DADDY ! I LOVE YOU, DAD
Au TimWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Uploaded by: friend: July 12, 2005
|
Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
Bang Chủ Tí Hon
Gã khoảng 6 hay 7 tuổi gì đó. Nước da đen bóng vì nắng mưa nhiệt đới. Gầy nhom, nhếch nhác trong chiếc áo sơ mi cũ kỹ màu cháo lòng dài đến đầu gối! Thiệt sự người ta không thể nào biết được gã có mặc quần đùi ở phía trong hay không. Mái tóc gã hung hung vì thiếu dinh dưỡng, vì dãi nắng tháng ngày không mũ nón. Song gã có gương mặt rất thiện cảm. Tam đình (trán, từ chân mày đến miệng và cằm) cân xứng. Ngũ quan (mắt, mũi, miệng, tai, lông mày) đoan chính sáng sủa. Đôi chân trần bé xíu của gã đã đạp khắp phố phường Sài Gòn thì phải? Tôi gặp gã lần đầu tiên tại đường Đề Thám quận Nhất. Khi đó tôi đang đứng nói chuyện với người bạn làm ngành du lịch nơi đây. Gã đến bên tôi, ngước mắt lên nhìn, không nói không rằng, rồi chắp đôi bàn tay nhỏ xíu vào nhau để trước tâm mi (chỗ giữa đôi chân mày, cũng còn gọi là ấn đường) như đang khấn vái gì đó! Tôi hỏi: - Em muốn chi? Không tiếng trả lời. Anh bạn tui cười: - Muốn tiền chứ gì? Cái thằng bé này là bang chủ cái bang ở Sài Gòn đó! Tôi móc túi, lấy tặng em 10 000 Đồng. Gã cầm lấy, đút vào túi ngực, rồi hai bàn tay lại chắp lại đưa lên miệng. Xong việc, gã lặng lẽ bỏ đi! Không nói nửa chữ! Lần thứ hai, tôi gặp gã ở khu chợ Bến Thành vào lúc 9 giờ tối. Tôi đang ngồi ăn tô hủ tiếu. Gã xuất hiện cũng nhẹ nhàng như lần trước. Chắp tay đưa lên trán. Tôi hỏi gã: - Em ăn hủ tiếu không? Gã gật đầu. Tôi kéo cái ghế bên cạnh cho gã ngồi. Trước khi gã ngồi xuống, gã đưa hai bàn tay chắp lại đặt trước miệng. Vì có việc phải đi, tôi kêu người chủ hàng múc cho gã một tô hủ tiếu như tôi vừa ăn. Trả tiền hai tô, rồi bảo gã: - Ăn ngon há! Gã không cười, chỉ đưa đôi mắt đen láy nhìn tôi. Tôi chẳng biết gã nghĩ gì! Lần thứ ba, tôi gặp gã ở chợ Trương Minh Giảng, khi tôi đang loay hoay mua lẳng trái cây và chục hoa hồng đến thăm người hàng xóm cũ. Gã lẳng lặng đứng bên. Bàn tay nhỏ chắp lại để trước trán. Tôi cúi xuống nhìn gã. Vừa ngạc nhiên vừa buồn cười. - Đi đâu đây bang chủ? Gã chợt nhe răng ra cười! Lần đầu tiên tôi thấy gã cười. Hai chiếc răng cửa đã không cánh mà bay! Khoảng trống ấy ngập ngừng muốn nói gì lại thôi. Tôi hỏi: - Đói hả! Gã gật gật cái đầu với mái tóc vàng hung. Tôi tiếp: - Muốn ăn gì? Gã lấy tay chỉ chỉ hàng đậu hũ chiên cách đó không xa! Tôi không hiểu, tưởng gã chỉ hàng phở nằm gần đó! Nên hỏi: - Phở hử? Gã lắc đầu, chỉ hàng đậu hũ lần nữa! Tôi vẫn không hiểu! - Hả? Cái gì đây bang chủ? Gã bật cười hic hic, có ý chê tôi chậm hiểu. Gã đưa hai bàn tay ra dấu vuông vuông. Tôi hiểu rùi. - Đậu hũ chiên hả bang chủ? Gã gật đầu hài lòng! - Sao lại muốn ăn đậu hũ chiên cha? Gã đưa ngón tay chỉ lên trời. Tôi lại không hiểu: - Ăn đậu hũ chiên bay được à? Gã lắc đầu lại toét miệng ra cười. Nụ cười ngây thơ và chế diễu. Gã đưa bàn tay ra dấu tròn tròn. Tôi chợt giật mình: - Ngày rằm, trăng tròn hả? Gã gật đầu hài lòng! Mô Phật, ra gã ăn chay vào ngày rằm! Tôi bật cười và thú vị! Hỏi gã: - Bang chủ cần mấy bìa đậu? Gã đưa 2 ngón tay ra trước mặt! Tôi hỏi thêm: - Mấy ngàn để mua được 2 bià đậu? Gã đưa 4 ngón tay ra. Tôi móc túi đưa cho gã 5 000 Đồng. Gã chắp tay đưa lên miệng trước khi nhận tiền. Cầm tiền gã chạy đến hàng đậu. Tôi đang đợi người ta trang trí giùm lẳng trái cây. Chợt thấy có người giật tay, tôi nhìn lại. Thì ra gã "bang chủ", gã dúi vào tay tôi tờ 1 000 Đồng. Tay kia gã đang cầm cái bịch có 2 bìa đậu. Tôi ngẩn ngơ: - Thui, giữ lại xài đi bang chủ! Gã lắc đầu! Lần thứ tư, tôi gặp gã khi đang ngồi trên xe ra phi trường, trên đường Nguyễn Văn Trỗi (Công Lý cũ). Gã đang đứng nhìn mọi người trang trí cửa hiệu sắp được khai trương. Chợt hắn nhìn về phía xe của tôi. Thấy tôi trong đó! Gã nhoẻn miệng cười và lần này gã không chắp tay vào nhau như ba lần trước mà đưa 1 bàn tay vẫy vẫy. Chắc gã biết rằng tôi đang trên đường về trú quán. Tôi cứ tự hỏi: - Gã là ai? Sao gã đặc biệt quá!? Phải chăng gã là vị Tiểu Bồ Tát đang hành trì trong cõi Ta Bà này!? Chào tạm biệt "bang chủ" tí hon!
Mục lục
Bang Chủ Tí Hon
Bang Chủ Tí Hon
Quảng Diệu Trần Bảo ToànChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Đắc trungĐược bạn: ct.ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 1 năm 2005
|
Quang Dieu Tran Bao Toan
Tiny Boss
He was about 6 or 7 years old. Her skin is shiny black because of the tropical sun and rain. Skinny and disheveled in an old, porridge-colored shirt that reached down to his knees! Honestly, people couldn't tell if he was wearing shorts inside or not. His hair was red because of lack of nutrition and from spending days in the sun without a hat. But he has a very friendly face. Tam Dinh (forehead, from eyebrows to mouth and chin) is symmetrical. The five senses (eyes, nose, mouth, ears, eyebrows) are neat and bright. Didn't his tiny bare feet step all over the streets of Saigon? I met him for the first time at De Tham Street, District One. At that time, I was standing and talking to a friend who works in the tourism industry here. He came to me, looked up, said nothing, then clasped his tiny hands together in front of his eyebrows (the place between the eyebrows, also called the seal) as if he was praying for something! I asked: - What do you want? No answer. My friend laughed: - Do you want money? This boy is the leader of that gang in Saigon! I picked up my pocket and gave her 10,000 VND. He took it, put it in his chest pocket, then clasped his hands and brought it to his mouth. When he finished, he quietly left! Don't say half a word! The second time, I met him at Ben Thanh market at 9 pm. I'm sitting and eating a bowl of noodles. He appeared as gently as before. Clasp your hands and bring them to your forehead. I asked him: - Do you want to eat noodles? The guy nodded. I pulled out the chair next to him for him to sit. Before he sat down, he put his hands together in front of his mouth. Because I had to go, I asked the shop owner to give him a bowl of noodle soup like I had just eaten. Pay for two bowls, then tell him: - Good food! He didn't smile, just looked at me with dark eyes. I don't know what he's thinking! The third time, I met him at Truong Minh Giang market, when I was struggling to buy fruit and a dozen roses to visit my old neighbor. He stood quietly by the side. Small hands clasped in front of forehead. I bent down to look at him. Both surprising and funny. - Where are you going, boss? He suddenly grinned and grinned! First time I saw him smile. The two front teeth were flying without wings! That empty space hesitated, wanting to say something else. I asked: - Are you hungry? He nodded his head with sandy blond hair. I continued: - What do you want to eat? He pointed with his finger to the fried tofu shop not far away! I didn't understand, I thought he was referring to a pho restaurant nearby! Should ask: - Pho? He shook his head and pointed to the tofu row again! I still do not understand! - Huh? What is this, boss? He laughed hic hic, intending to criticize me for being slow to understand. He raised his hands to make a square sign. I understand. - Fried tofu, boss? He nodded with satisfaction! - Why do you want to eat fried tofu? He pointed his finger to the sky. I don't understand: - Can you eat flying fried tofu? He shook his head and grinned. Innocent and sarcastic smile. He raised his hand and made a round sign. I was suddenly startled: - Full moon day, full moon? He nodded with satisfaction! Mo Buddha, so he is a vegetarian on the full moon day! I laughed and enjoyed it! Ask him: - How many bean bags does the gang leader need? He put two fingers in front of his face! I asked further: - How many thousands does it cost to buy 2 beans? He held out four fingers. I took out my pocket and gave him 5,000 VND. He clasped his hands and brought them to his mouth before receiving the money. Taking the money, he ran to the bean counter. I'm waiting for someone to decorate the fruit for me. Suddenly I saw someone tugging my hand, I looked back. It turned out to be the "gang leader", he thrust a 1,000 VND bill into my hand. In his other hand, he was holding a bag with two bean bags. I was stunned: - Okay, keep it and use it, boss! He shook his head! The fourth time, I met him while sitting in the car to the airport, on Nguyen Van Troi Street (Old Cong Ly). He was standing there watching people decorate the store that was about to be opened. Suddenly he looked towards my car. See me in there! He grinned and this time he did not clasp his hands together like the previous three times but waved one hand. He probably knew that I was on my way back to the residence. I kept asking myself: - Who is he? Why is he so special!? Is he the Little Bodhisattva practicing in this Saha world!? Say goodbye to the tiny "boss"!
Table of contents
Tiny Boss
Tiny Boss
Quang Dieu Tran Bao ToanWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Dac Trung Posted by: ct.ly on: January 6, 2005
|
Tường Vi
Bao giờ thì cưới?
Tom và nàng yêu nhau đã ba năm. Hai gia đình chỉ chờ 2 anh chị bàn chuyện đám cưới nhưng mãi chả thấy gì.Cả hai vẫn ngày đi làm rồi đến tối dẫn nhau đi chơi. Người sốt ruột hơn cả là bà mẹ cô gái. Bà hỏi con:- Các con định bao giờ cưới? Con gái có thời thôi nhé!- Con cũng muốn, nhưng ảnh chẳng nói năng gì cả.- Thế thì không được. Con phải nói thẳng, được thì lo cưới, còn không thì tìm đám khác...Nghe lời mẹ khuyên, cô gái nhất định sẽ hỏi Tom. Hoặc là cưới, hoặc là chia tay nhau. Chờ đợi thế là đủ rồi. Tối đến, họ lại đưa nhau đi chơi, nàng hỏi chàng:- Anh có biết ngày xưa ba mẹ anh lấy nhau lúc nào không?- Làm sao mà anh biết các cụ lấy nhau lúc nào được.“Ôi, anh ấy thật vô tâm - Nàng nghĩ và thở dài - Nhưng tốt nhất là ta cứ vào ngay vấn đề”. Nàng lại hỏi:- Đám bạn anh có ông nào chưa cưới vợ không?- Còn vài người. Chắc họ chưa thấy cần thiết phải lấy vợ - Chàng thản nhiên nói.Tim nàng bỗng nhói đau vì ý nghĩ “Như vậy là anh ấy cho là anh ấy chưa cần thiết phải lấy vợ”. Nàng nghiêm giọng:- Thế còn anh? Anh có định cưới vợ không?- Anh sẽ lấy chứ - Chàng khẳng định - Cũng như em chắc cũng lấy chồng. Chẳng lẽ chúng ta chết già à?- Tất nhiên rồi - Nàng chua chát - Em thì sẽ lấy chồng, em báo để anh biết: Nội trong năm nay em sẽ cưới...Lặng thinh một lát như để trấn tĩnh, rồi chàng ngồi dịch ra xa nàng:- Anh chẳng hiểu gì cả. Em định bỏ anh để lấy ai?- Ai à? - Nàng tủi thân khóc thút thít - Em sẽ lấy người nào yêu em. Và em yêu họ...- Thế sao em không lấy anh? Em biết thừa là anh yêu em mà?- Lấy anh? - Nàng òa lên khóc nức nở - Ai chả muốn lấy anh. Nhưng lấy thế nào được? Không lẽ tự nhiên em xách vali đến ở với anh à? Để thiên hạ người ta cười vào mũi em à?Thấy nàng khóc, chàng ngồi sát vào nàng, cầm lấy tay nàng áp vào ngực mình.- Em yêu. Nín đi. Thú thật là anh chẳng hiểu gì hết. Em bảo muốn lấy anh. Rồi lại bảo trong năm nay em sẽ cưới chồng. Thế là thế nào? Có kẻ nào áp bức em à?Rõ ràng là chàng nhất quyết không chịu hiểu, một khi nàng vẫn còn “vòng vo tam quốc”. Nàng đành tìm cách “hình tượng hóa” vấn đề cho chàng dễ hiểu.- Anh ạ. Chúng mình yêu nhau đã lâu, đúng không?- Đúng. Anh yêu em.- Được rồi. Anh tưởng tượng rằng chúng mình đã gieo hạt tình yêu vào một miếng đất, rồi thì tình yêu ấy nẩy mầm, thành cái cây... đúng không?- Đúng. Cây đã nở hoa - Chàng vui mừng phụ họa.- Rồi hoa sẽ thế nào? Rụng xuống à? - Nàng hồi hộp hỏi, chứa chan hy vọng.- Sẽ kết thành trái ngọt - Chàng mạnh dạn nói tiếp.- Ôi, anh thông minh lắm - Nàng reo lên, gần như ngất xỉu vì xúc động - Hoa rồi sẽ kết trái, tức là chúng mình sẽ có con. Nhưng anh biết đấy, ta không thể bỗng dưng mà có con được. Người ta sẽ gọi như thế là... là... con ngoài giá thú. Vậy ta phải làm gì nào?- Phải cưới - Chàng hân hoan nói.- Đúng rồi. Anh thật tuyệt vời. Tóm lại là chúng mình phải cưới. Và càng sớm càng tốt...- Em cưới đi. Anh sẽ cưới sau - Tom đáp như cái máy và lại vòng tay, siết chặt lấy nàng. Tường ViTheo Jokeinsigh
Mục lục
Bao giờ thì cưới?
Bao giờ thì cưới?
Tường ViChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tiền PhongĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2008
|
Tuong Vi
When will the wedding be?
Tom and she have been in love for three years. The two families were just waiting for the two of them to talk about the wedding, but nothing happened. They both still went to work during the day and then took each other out at night. The person who was most impatient was the girl's mother. She asked her children: - When do you plan to get married? Just a girl! - I also want to, but he doesn't say anything. - That's no good. I have to say it frankly, if it's okay then get married, if not then find another wedding... Listening to her mother's advice, the girl will definitely ask Tom. Either get married, or break up. That's enough waiting. At night, they went out again. She asked him: - Do you know when your parents got married? - How do you know when they got married? "Oh, he's so innocent." mind - She thought and sighed - But it's best if we just get to the point." She asked again: - Are there any unmarried men among your friends? - There are a few. Maybe they don't see the need to get married yet - He said calmly. Her heart suddenly ached because of the thought "So he thinks he doesn't need to get married yet". She said seriously: - What about you? Are you planning to get married? - I will get married - He affirmed - Just like you, I will probably get married too. Are we going to die of old age? - Of course - She was bitter - I will get married, I will let you know: Within this year I will get married... Silence for a moment as if to calm down, then he Sitting away from her: - I don't understand anything. Who are you going to leave me for? - Who? - She felt sorry for herself and sobbed - I will marry someone who loves me. And I love them...- So why don't you marry me? You know I love you, right? - Marry me? - She burst into tears - Everyone wants to marry you. But how to get it? Did you suddenly bring your suitcase to live with me? Do you want people to laugh at you? Seeing her crying, he sat close to her, held her hand and pressed it to his chest. - Darling. Shut up. Honestly, I don't understand anything. I said I want to marry you. Then he said he would get married this year. What does it mean? Is someone oppressing you? It's clear that he refuses to understand, as long as she is still "meandering around the three kingdoms". She had to find a way to "visualize" the problem so that he could understand it easily. - Brother. We've been in love for a long time, right? - Yes. I love you.- Okay. I imagine that we planted a seed of love in a piece of soil, then that love sprouted and became a tree... right? - Right. The tree has bloomed - He happily chimed in. - What will the flower look like? Falling down? - She asked nervously, filled with hope. - It will bear fruit - He continued boldly. - Oh, you are so smart - She exclaimed, almost fainting with emotion - The flower will bear fruit, That means we will have children. But you know, we can't suddenly have children. People would call that... illegitimate children. So what should we do? - We have to get married - He said happily. - That's right. You're amazing. In short, we have to get married. And as soon as possible...- Get married. I will get married later - Tom replied automatically and wrapped his arms again, squeezing her tightly. Vi Tuong Theo Jokeinsigh
Table of contents
When will the wedding be?
When will the wedding be?
Tuong ViWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Tien Phong Posted by friend: Thanh Van on: December 27, 2008
|
Đàm Hạnh
Bao giờ trời hết gió!...
Tôi lại ngồi ở trạm xe buýt ấy. Chờ đợi. Như mọi khi. Một mình. Lâu lắm, tôi cứ ngồi như vậy mãi, chờ cho đến khi có chuyến xe có thể đưa tôi đến nơi mà tôi có thể đến. Rồi chuyến xe ấy đi ngang qua tôi, như một cơn gió vô tình, tôi lỡ mất. Tôi lại để hồn mình đi đâu nữa rồi. Tôi nhớ lại chiều hôm ấy, cũng tại trạm xe buýt này,… *** Một chiều đông se lạnh, đủ lạnh để tôi choàng lên mình chiếc khăn mà tôi thích nhất, mặc chiếc áo ấm vàng mà mẹ đã mua cho nhân dịp sinh nhật con gái yêu của mẹ. Tôi thích trời đông lắm. Đơn giản, chỉ có khí trời lạnh mới tạo điền kiện thuận lợi cho tôi khoác lên mình những chiếc áo dày cộm để che đi cái dáng hình gầy nhom của tôi. Nói vậy thôi chứ tôi cũng không phải là ốm lắm đâu, cũng có da, có thịt hẳn hoi đấy!. Như mọi khi, tôi đi bộ từ nhà ra đầu ngõ đến trạm xe buýt. Không khí mỗi sáng luôn mang lại cho tôi những gì tươi tắn nhất của một ngày mới. Nó che chở, bảo bọc tôi một cách an toàn đúng nghĩa của một người cha. Đến trạm xe buýt, tôi suýt xoa ngồi lên trên chiếc ghế chờ còn vương chút hơi sương, lanh lắm. Lúc nào cũng vậy, tôi luôn là vị khách đầu tiên, vì tôi phải đi thật sớm để không phải trễ giờ vào học. Mặc dù trường học của tôi cũng chẳng xa lắm, nhưng chỉ tại bác tài xế lúc nào cũng phải chần chừ đón khách làm tôi bao lần khốn đốn vì lo trễ giờ. Tôi ngồi chờ xe buýt, lơ đãng hát vu vơ những câu hát mà tôi thích, câu này sọ câu kia, chẳng có chút trật tự nào cả. Rồi…xe buýt đi qua lúc nào tôi cũng chẳng hay nữa. Tôi chạy ùa theo sau, nhưng với cái vóc dáng nhỏ bé của tôi chẳng mấy bước tôi đã hụt hơi. Tôi ứa cả nước mắt, chỉ tại cái tính tôi hậu đậu…- Nhóc sao vậy?-một giọng nói là lạ cất lên trước mặt tôi.Tôi ngước mặt lên, hóa ra là ông anh hàng xóm mới chuyển tới gần nhà tôi.- Sao đi ké không bé con!Gì? “Tôi học 11 rồi đấy nhé!, sao lại “nhóc” rồi lại còn “bé con” nữa chứ?”, tôi nghĩ thầm thôi, bởi vì thật sự là tôi…phải đi ké người ta mà, nói ra rồi người ta để tôi ở lại thì sao. Tôi chả thèm trả lời, nhảy phóc lên yên xe sau của anh bạn “già”. Ah!, tôi quên mất chưa nói. Anh bạn ấy tên Phong ( gió to đấy!), học cùng trường với tôi và tất nhiên là phải hơn tôi một lớp mới vinh dự được tôi gọi là anh chứ!Và thế là từ ngày có được người bạn mới đó tôi không phải dậy sớm hơn mọi khi, không phải lo trễ học. Tôi chỉ có một việc duy nhất là đúng giờ ra trước cổng nhà chờ “XO” tới rước tôi đi ( XO là xe ôm đấy!). Cũng con đường quen thuộc mà sáng nào tôi chẳng đi bộ ngang qua để chờ chuyến xe buýt, cũng những cơn gió mà tôi đã quen cả mùi. Nhưng, hôm nay có cái gì khang khác ấy nhỉ, phải chăng chính là sự có mặt của Phong đã làm thay đổi những thói quen trong cuộc sống của tôi.- Nhóc đi ăn nhé! Anh đói quá, phải ăn mới có sức mà tí nữa vào học chứ!- Lại là nhóc nữa? Em đã học 11 rồi mà. Anh không thể gọi bằng từ gì hay ho hơn sao.-tôi cố gào thật to để lấn đi tiếng xe cộ qua lại ồn ào và nhất là để anh nghe cho thật rõ.Anh chỉ mỉm cười. Sao mà khó hiểu thế nhỉ?Anh dừng xe trước quán phở Hà Nội gần ngay trường. Anh cũng chu đáo lắm nhé, lấy đũa lấy thìa cho tôi và cũng không quên lau nó thật cẩn thận.- Nhóc cầm lấy này!-Lại nữa, chắc tôi phải bó tay với ông anh này quá. Đúng là tật xấu thì thật khó chữa.Ngày nào cũng như ngày nào, từ lúc chở đi cho đến lúc chở về anh phải nghe bao nhiêu câu chuyên rắc rối của lũ con gái chúng tôi. Thế là chẳng bao lâu, từ một người không biết một chút gì về tụi con gái, không dính dáng gì tới cái “mớ bồng bông” ấy, anh đã trở thành một con người khác hoàn toàn. Anh quan tâm nhiều hơn tới những chuyện đó để vô hình dung anh trở thành chuyên gia gỡ rối cho tôi khi tôi hoàn toàn bế tắc không thể tự tay giả quyết được một vụ việc nào đó.Anh đã rất thân với tôi rồi..!Rồi một ngày đó, cũng cái khí trời như mọi khi anh chở tôi. Anh không lắng nghe tôi nói như mọi khi nữa, hôm nay, anh nói nhiều lắm. Anh nhắc về một chị bé nào đấy, bạn của anh, anh mới quen. Vì đề tài cũng không nóng hổi cho lắm nên tôi cũng chẳng để ý. Rồi những ngày bình thường như mọi ngày lại trôi qua, dường như chị bé gì đó của anh đang lấn dần vào câu chuyện của chúng tôi nhiều hơn. Chắc anh cũng quý chị bé đó lắm nhỉ. Nghĩ đến đó tôi cũng cảm thấy vui vui cho anh.Rồi tôi trở thành chuyên gia bất đắc dĩ của anh. Tôi phải giúp anh bao nhiêu là việc, nào là chọn quà, nào là mua đủ thứ thứ nhưng phải là thứ gì mà con gái thích ấy nhé! Tôi phát mệt. Nhưng giúp được anh tôi vui lắm, vì anh đã cho tôi nhiều mà tôi cũng chưa có dịp trả ơn cho anh. Nhưng cũng chính lúc này tôi lờ mờ nhận ra đi chung với anh mãi như vậy liệu có ổn không nhỉ?...Hôm ấy, tôi gọi qua nhà anh, nhưng không phải là dặn dò anh chàng ham ngủ này phải đi đúng giờ như mọi khi đâu. Tôi nói vẫn cái giọng tỉnh khô như mọi khi:- Mai đừng đón em nhé, tự dưng em lại thích đi xe buýt.- Oh!, vậy sao?, vừa đẹp mai anh phải đi đón Lan rồi. Anh đang tính gọi cho nhóc đây.Lan là tên chị bé mà anh đã đem lòng thương nhớ từng đêm, từng ngày đấy. Anh cúp máy, tôi nghĩ anh cũng như bao người bạn khác của tôi thôi nhưng sao tôi nghe lòng nhói lên như có cái gì đó vừa đâm xuyên qua da thịt tôi vậy… Rồi tôi cũng quay về với cuộc sống trước đây. Một cuộc sống yên ổn của một con nhóc học lớp 11. Tôi cũng dậy sớm, cũng tận hưởng khí trời và cũng lại ra trạm xe buýt…của đời tôi. Tôi lại chờ xe buýt, lại vu vơ hát, lại trễ xe…Tôi đã không còn đi chung với anh, không còn được tâm sự với anh nhiều vì anh đã có ai đó ngồi bên cạnh, chắc cũng huyên thuyên như tôi, kể cho anh nghe bao nhiêu điều. Nhưng, được sống chung một xóm “ngụ cư” với anh, được hàng ngày thấy anh diện những bộ đồ đẹp đẽ đi hẹn hò với chị Lan là tôi vui lắm rồi. Vui là vui thế nhưng có thật là vui không nhỉ?...Rồi không hiểu chuyện gì xảy ra với anh, anh chuyển nhà, không nói với tôi một lời nào. Tôi cảm thấy hụt hẫng, cuộc sống vốn dĩ không chút màu mè của tôi như đựợc nhuộm sắc bởi bàn tay anh và cũng như chính anh xóa mờ tất cả. Anh ra đi, nhưng đâu biết sau lưng anh vẫn còn một con nhóc luôn dõi theo anh, vì đã từ rất lâu rồi tôi đã muốn anh từ XO trở thành một ai khác đó trong đời tôi… Tôi buồn lắm. Bao đêm tôi cứ nhắm mắt rồi lại chợt vùng dậy, nước mắt tôi sao cứ rơi mãi. Tôi khóc. Khóc để xóa đi mọi kí ức về anh, xóa đi mọi tình cảm của tôi dành cho anh và xóa đi tất cả, tẩt cả khi biết rằng anh chẳng bao giờ đoái hoài tới một con nhóc như tôi. Chỉ còn lại trong tôi là những giọt nước mắt vẫn cứ lăn dài….Mọi người nói đủ thứ nào là chắc nhà anh có chuyện, nào là anh phải chuyển nhà đi để tập trung ôn thi. Nhưng đâu ai biết, ngoài tôi, người hiểu anh rõ nhất. Anh chuyển đi chỉ vì anh đã chia tay với Lan thôi…Rồi lại một ngày trôi qua nữa, tôi đứng ở trạm xe buýt chờ chuyến xe đưa tôi đi đến trường. Chắc chắn rằng tôi đã thấy xe buýt, chắc chắn rằng tôi đã thấy nó dừng lại nhưng tôi có buồn bước lên đâu. Tôi chờ ai đó nhỉ, hay tôi đang đợi một cơn gió là anh thổi đến bên tôi. Liệu sẽ có ngày cơn gió ấy quay về với tôi, với cuộc sống của nó hay không?...Tôi biết rằng khó lắm vì: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”…Nhưng, chắc anh không biết đâu nhỉ, vì chỉ khi nào trời hết gió thì lúc đó tôi sẽ quên anh! ***- Nhóc con! Sao thế!Tôi giật mình hoàng hồn, ai thế nhỉ?. Anh đứng cạnh tôi, với nụ cười đó, với điệu bộ đó anh xoa đầu tôi và khẽ nói:- Anh xin lỗi nhóc nhé! Anh sẽ không bao giờ như vậy nữa đâu. Sẽ không bỏ đi mà không nói với nhóc lời nào, sẽ không bắt nhóc phải chờ xe buýt nữa…Anh tới, ra đi rồi lại quay về, tất cả đều quá đột ngột với tôi. Nhưng tôi biết rằng một quy luật trường cữu với thời gian: Không bao giờ bầu trời ngớt gió kể cả lúc mưa hay nắng, cũng như anh sẽ lại là trạm xe buýt, sẽ lại là cơn gió lạ của đời tôi…
Mục lục
Bao giờ trời hết gió!...
Bao giờ trời hết gió!...
Đàm HạnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 13 tháng 1 năm 2010
|
Đàm Hạnh
Bao giờ trời hết gió!...
Tôi lại ngồi ở trạm xe buýt ấy. Chờ đợi. Như mọi khi. Một mình. Lâu lắm, tôi cứ ngồi như vậy mãi, chờ cho đến khi có chuyến xe có thể đưa tôi đến nơi mà tôi có thể đến. Rồi chuyến xe ấy đi ngang qua tôi, như một cơn gió vô tình, tôi lỡ mất. Tôi lại để hồn mình đi đâu nữa rồi. Tôi nhớ lại chiều hôm ấy, cũng tại trạm xe buýt này,… *** Một chiều đông se lạnh, đủ lạnh để tôi choàng lên mình chiếc khăn mà tôi thích nhất, mặc chiếc áo ấm vàng mà mẹ đã mua cho nhân dịp sinh nhật con gái yêu của mẹ. Tôi thích trời đông lắm. Đơn giản, chỉ có khí trời lạnh mới tạo điền kiện thuận lợi cho tôi khoác lên mình những chiếc áo dày cộm để che đi cái dáng hình gầy nhom của tôi. Nói vậy thôi chứ tôi cũng không phải là ốm lắm đâu, cũng có da, có thịt hẳn hoi đấy!. Như mọi khi, tôi đi bộ từ nhà ra đầu ngõ đến trạm xe buýt. Không khí mỗi sáng luôn mang lại cho tôi những gì tươi tắn nhất của một ngày mới. Nó che chở, bảo bọc tôi một cách an toàn đúng nghĩa của một người cha. Đến trạm xe buýt, tôi suýt xoa ngồi lên trên chiếc ghế chờ còn vương chút hơi sương, lanh lắm. Lúc nào cũng vậy, tôi luôn là vị khách đầu tiên, vì tôi phải đi thật sớm để không phải trễ giờ vào học. Mặc dù trường học của tôi cũng chẳng xa lắm, nhưng chỉ tại bác tài xế lúc nào cũng phải chần chừ đón khách làm tôi bao lần khốn đốn vì lo trễ giờ. Tôi ngồi chờ xe buýt, lơ đãng hát vu vơ những câu hát mà tôi thích, câu này sọ câu kia, chẳng có chút trật tự nào cả. Rồi…xe buýt đi qua lúc nào tôi cũng chẳng hay nữa. Tôi chạy ùa theo sau, nhưng với cái vóc dáng nhỏ bé của tôi chẳng mấy bước tôi đã hụt hơi. Tôi ứa cả nước mắt, chỉ tại cái tính tôi hậu đậu…- Nhóc sao vậy?-một giọng nói là lạ cất lên trước mặt tôi.Tôi ngước mặt lên, hóa ra là ông anh hàng xóm mới chuyển tới gần nhà tôi.- Sao đi ké không bé con!Gì? “Tôi học 11 rồi đấy nhé!, sao lại “nhóc” rồi lại còn “bé con” nữa chứ?”, tôi nghĩ thầm thôi, bởi vì thật sự là tôi…phải đi ké người ta mà, nói ra rồi người ta để tôi ở lại thì sao. Tôi chả thèm trả lời, nhảy phóc lên yên xe sau của anh bạn “già”. Ah!, tôi quên mất chưa nói. Anh bạn ấy tên Phong ( gió to đấy!), học cùng trường với tôi và tất nhiên là phải hơn tôi một lớp mới vinh dự được tôi gọi là anh chứ!Và thế là từ ngày có được người bạn mới đó tôi không phải dậy sớm hơn mọi khi, không phải lo trễ học. Tôi chỉ có một việc duy nhất là đúng giờ ra trước cổng nhà chờ “XO” tới rước tôi đi ( XO là xe ôm đấy!). Cũng con đường quen thuộc mà sáng nào tôi chẳng đi bộ ngang qua để chờ chuyến xe buýt, cũng những cơn gió mà tôi đã quen cả mùi. Nhưng, hôm nay có cái gì khang khác ấy nhỉ, phải chăng chính là sự có mặt của Phong đã làm thay đổi những thói quen trong cuộc sống của tôi.- Nhóc đi ăn nhé! Anh đói quá, phải ăn mới có sức mà tí nữa vào học chứ!- Lại là nhóc nữa? Em đã học 11 rồi mà. Anh không thể gọi bằng từ gì hay ho hơn sao.-tôi cố gào thật to để lấn đi tiếng xe cộ qua lại ồn ào và nhất là để anh nghe cho thật rõ.Anh chỉ mỉm cười. Sao mà khó hiểu thế nhỉ?Anh dừng xe trước quán phở Hà Nội gần ngay trường. Anh cũng chu đáo lắm nhé, lấy đũa lấy thìa cho tôi và cũng không quên lau nó thật cẩn thận.- Nhóc cầm lấy này!-Lại nữa, chắc tôi phải bó tay với ông anh này quá. Đúng là tật xấu thì thật khó chữa.Ngày nào cũng như ngày nào, từ lúc chở đi cho đến lúc chở về anh phải nghe bao nhiêu câu chuyên rắc rối của lũ con gái chúng tôi. Thế là chẳng bao lâu, từ một người không biết một chút gì về tụi con gái, không dính dáng gì tới cái “mớ bồng bông” ấy, anh đã trở thành một con người khác hoàn toàn. Anh quan tâm nhiều hơn tới những chuyện đó để vô hình dung anh trở thành chuyên gia gỡ rối cho tôi khi tôi hoàn toàn bế tắc không thể tự tay giả quyết được một vụ việc nào đó.Anh đã rất thân với tôi rồi..!Rồi một ngày đó, cũng cái khí trời như mọi khi anh chở tôi. Anh không lắng nghe tôi nói như mọi khi nữa, hôm nay, anh nói nhiều lắm. Anh nhắc về một chị bé nào đấy, bạn của anh, anh mới quen. Vì đề tài cũng không nóng hổi cho lắm nên tôi cũng chẳng để ý. Rồi những ngày bình thường như mọi ngày lại trôi qua, dường như chị bé gì đó của anh đang lấn dần vào câu chuyện của chúng tôi nhiều hơn. Chắc anh cũng quý chị bé đó lắm nhỉ. Nghĩ đến đó tôi cũng cảm thấy vui vui cho anh.Rồi tôi trở thành chuyên gia bất đắc dĩ của anh. Tôi phải giúp anh bao nhiêu là việc, nào là chọn quà, nào là mua đủ thứ thứ nhưng phải là thứ gì mà con gái thích ấy nhé! Tôi phát mệt. Nhưng giúp được anh tôi vui lắm, vì anh đã cho tôi nhiều mà tôi cũng chưa có dịp trả ơn cho anh. Nhưng cũng chính lúc này tôi lờ mờ nhận ra đi chung với anh mãi như vậy liệu có ổn không nhỉ?...Hôm ấy, tôi gọi qua nhà anh, nhưng không phải là dặn dò anh chàng ham ngủ này phải đi đúng giờ như mọi khi đâu. Tôi nói vẫn cái giọng tỉnh khô như mọi khi:- Mai đừng đón em nhé, tự dưng em lại thích đi xe buýt.- Oh!, vậy sao?, vừa đẹp mai anh phải đi đón Lan rồi. Anh đang tính gọi cho nhóc đây.Lan là tên chị bé mà anh đã đem lòng thương nhớ từng đêm, từng ngày đấy. Anh cúp máy, tôi nghĩ anh cũng như bao người bạn khác của tôi thôi nhưng sao tôi nghe lòng nhói lên như có cái gì đó vừa đâm xuyên qua da thịt tôi vậy… Rồi tôi cũng quay về với cuộc sống trước đây. Một cuộc sống yên ổn của một con nhóc học lớp 11. Tôi cũng dậy sớm, cũng tận hưởng khí trời và cũng lại ra trạm xe buýt…của đời tôi. Tôi lại chờ xe buýt, lại vu vơ hát, lại trễ xe…Tôi đã không còn đi chung với anh, không còn được tâm sự với anh nhiều vì anh đã có ai đó ngồi bên cạnh, chắc cũng huyên thuyên như tôi, kể cho anh nghe bao nhiêu điều. Nhưng, được sống chung một xóm “ngụ cư” với anh, được hàng ngày thấy anh diện những bộ đồ đẹp đẽ đi hẹn hò với chị Lan là tôi vui lắm rồi. Vui là vui thế nhưng có thật là vui không nhỉ?...Rồi không hiểu chuyện gì xảy ra với anh, anh chuyển nhà, không nói với tôi một lời nào. Tôi cảm thấy hụt hẫng, cuộc sống vốn dĩ không chút màu mè của tôi như đựợc nhuộm sắc bởi bàn tay anh và cũng như chính anh xóa mờ tất cả. Anh ra đi, nhưng đâu biết sau lưng anh vẫn còn một con nhóc luôn dõi theo anh, vì đã từ rất lâu rồi tôi đã muốn anh từ XO trở thành một ai khác đó trong đời tôi… Tôi buồn lắm. Bao đêm tôi cứ nhắm mắt rồi lại chợt vùng dậy, nước mắt tôi sao cứ rơi mãi. Tôi khóc. Khóc để xóa đi mọi kí ức về anh, xóa đi mọi tình cảm của tôi dành cho anh và xóa đi tất cả, tẩt cả khi biết rằng anh chẳng bao giờ đoái hoài tới một con nhóc như tôi. Chỉ còn lại trong tôi là những giọt nước mắt vẫn cứ lăn dài….Mọi người nói đủ thứ nào là chắc nhà anh có chuyện, nào là anh phải chuyển nhà đi để tập trung ôn thi. Nhưng đâu ai biết, ngoài tôi, người hiểu anh rõ nhất. Anh chuyển đi chỉ vì anh đã chia tay với Lan thôi…Rồi lại một ngày trôi qua nữa, tôi đứng ở trạm xe buýt chờ chuyến xe đưa tôi đi đến trường. Chắc chắn rằng tôi đã thấy xe buýt, chắc chắn rằng tôi đã thấy nó dừng lại nhưng tôi có buồn bước lên đâu. Tôi chờ ai đó nhỉ, hay tôi đang đợi một cơn gió là anh thổi đến bên tôi. Liệu sẽ có ngày cơn gió ấy quay về với tôi, với cuộc sống của nó hay không?...Tôi biết rằng khó lắm vì: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”…Nhưng, chắc anh không biết đâu nhỉ, vì chỉ khi nào trời hết gió thì lúc đó tôi sẽ quên anh! ***- Nhóc con! Sao thế!Tôi giật mình hoàng hồn, ai thế nhỉ?. Anh đứng cạnh tôi, với nụ cười đó, với điệu bộ đó anh xoa đầu tôi và khẽ nói:- Anh xin lỗi nhóc nhé! Anh sẽ không bao giờ như vậy nữa đâu. Sẽ không bỏ đi mà không nói với nhóc lời nào, sẽ không bắt nhóc phải chờ xe buýt nữa…Anh tới, ra đi rồi lại quay về, tất cả đều quá đột ngột với tôi. Nhưng tôi biết rằng một quy luật trường cữu với thời gian: Không bao giờ bầu trời ngớt gió kể cả lúc mưa hay nắng, cũng như anh sẽ lại là trạm xe buýt, sẽ lại là cơn gió lạ của đời tôi…
Mục lục
Bao giờ trời hết gió!...
Bao giờ trời hết gió!...
Đàm HạnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 13 tháng 1 năm 2010
|
Lê Minh Hà
Bia rượu
TTCN - Đàn bà? Hay con gái? Tôi tự cười mình vì một chữ còn không dám dùng. Thời này, lấy đâu ra mấy nàng còn con gái khi mông ngực nảy tưng tưng ngay từ tuổi mười ba.
Ở cái tờ báo khỉ gió gì tôi vớ đọc cho qua giờ trên tàu lâu lắm rồi có cái thống kê xã hội học rằng thì là lứa tuổi trung bình trở thành đàn bà của con gái xứ này là 13 rưỡi. Cũng phải thôi và sướng nhỉ! Khi trẻ con đi mẫu giáo đã biết bà già rồi lẩm cẩm nếu bà kể rằng nó có trên đời này là nhờ một con cò đem từ đâu đó về đặt dưới gốc bắp cải. Khi ranh con nào cũng phải có phòng riêng và có quyền nhét condom tự do trong cặp sách.Và lại còn cả cái quyền hú hét rằng sướng/ không sướng khi hành cái sự ấy vào ngay mặt báo. Không phải là các loại báo học trò tuổi xanh mực tím vờn bọn chíp hôi nhà mình, mà là bravo, bravo sex, bravo trần văn truồng, bravo những lời khuyên tìm cảm giác.Nhưng cái sinh vật hằm hằm trước mặt tôi đây thì không biết là loại gì? Trẻ. Trinh nữ thì chắc không. Đôi mắt đặc biệt. Biếc như bầu trời mùa hè Hi Lạp. Nói chung xinh. Nhưng mà dị hợm. Khoen nhẫn khắp nơi. Lông mày. Mũi. Môi. Lưỡi. Rốn. Tóc tai quần áo mốt lướp tướp. Đằng sau quay: thắt lưng: hình chạm một bàn tay xòe ra xoa vuốt.- Hi! Mày thấy nước Đức thế nào? Đáng sống chứ?Tôi im lặng. Ngẩng. Cúi. Chữ bắt đầu nhảy múa. Chị ả này muốn gì? Tôi đang ngồi trước nhà thờ. Đâu có phải là vườn hoa Bahnhof (1) trụ sở hội họp đảng bia rượu nhà mày.- Sao mày không trả lời tao? Mày khinh người Đức hả? Vậy mày đến nước tao làm gì? Scheisse.... Tao chả còn một cent nào. Mày có thể mời tao một hộp bia không? Hả? Có? Danke! (2) Mày tử tế lắm. Không như mấy đứa con của điếm kia.Cô ta nhận 1 euro từ tay tôi, nhăn lớp da mặt đã khô quá sớm, lừng khừng đứng dậy hất đầu về phía mấy người đàn bà môi đỏ chót ăn mặc nhìn một cái đã biết là sang đang ngồi uống cà phê bên một cái bàn kê ngoài trời, rồi bước về phía cửa siêu thị gần đó. Đôi chân tuyệt diệu, dài, thẳng, mắt cá thon. Dáng uyển chuyển y như một con báo. Muôn năm đàn bà Việt không nên mặc váy ngắn như cô ả này. Mốt cào cào châu chấu áo đỏ áo xanh dải yếm buông lơi của các cụ ngàn năm trước ngẫm ra gợi tình gợi dục hơn chán vạn kiểu roc dài roc ngắn dạ hội văn phòng của đàn bà con gái bây giờ. Lộ hết cả bí mật ngực bẹp chân cong bụng phồng mông tóp.Con báo đã quay lại. Cô ta chìa cho tôi một hộp nước quả, thêm phong sôcôla, hơn euro mày xin của tao rồi, rồi ực hộp bia đã kịp mở nắp chắc ngay từ trong siêu thị.- Tao không mua bia cho mày. Tao nghĩ dân mày không kiêng. Nhưng cái dáng mày thì tao biết không uống như bọn tao.- Cảm ơn. Thật ra thì tao không biết uống. Chỉ một giọt bia cũng đủ làm tao say luôn tới tối rồi. Mà tao thì bao nhiêu việc phải làm.- Tao biết. (Giọng khàn rè) - Mọi hôm tao không ra đây đâu. Tao ngồi ở vườn hoa kia kìa. (Mái tóc đỏ lướp xướp hất về phía cửa Bahnhof). Tao biết mày chờ con mày. Tao cũng chờ con tao.Chờ con? Ả chờ con? Con tôi đang tập hát. Nó đang đứng bên đứa trẻ nào trong dàn đồng ca nhà thờ. Đứa trẻ nào là con ả nghiện này. Cô ta đặt hộp bia xuống viền cái bồn hoa bằng gỗ, moi một điếu thuốc lá từ đâu đó trong cái áo khoác kiểu cách như một cái chăn rách, bước về phía mấy người khách của hiệu cà phê sát đó, xin lửa, chửi rủa câu gì đó, rồi quay lại:- Đồ con của điếm. Nó không thèm châm lửa cho tao mà quăng luôn bao diêm này vào mặt tao.Đốm đỏ nở to trước mắt tôi. Người đàn bà rít điếu thuốc, gần như không quay người, ném bao diêm theo một đường vòng điệu nghệ về phía mấy người vừa thảy vật đó cho cô ta. Đàn ông. Đàn bà... Những bộ trang phục đẹp đẽ và nghiêm túc. Những bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng. Những vẻ mặt. Bối rối. Tức giận. Khinh bỉ. Và có chút gì sợ hãi.+ + +Tôi cười.Ả nghiện nhìn tôi và cũng cười:- Mày!... Nghe không? Con tao đấy. Nó giọng cao. Ngày xưa tao... Đấy... Thấy chưa?... Stille Nacht... Heilige Nacht... Alles schlt... Christ, der Retter ist da... Đêm thanh tĩnh... Đêm thiêng liêng... Vạn vật ngủ yên... Chúa - Người Cứu Đỡ đây rồi...Cái giọng khàn rè loang và loãng vào trong buổi chiều hiếm có. Nắng đã lạnh rồi. Gió đã vàng rồi. Thu đã. Những dáng người xuôi ngược trên khoảng đường đi bộ, vội vã và phấn chấn. Tôi lắng nghe. Làm gì có tiếng đồng ca. Phòng tập hát của bọn trẻ đóng cửa. Không âm thanh nào lọt ra ngoài. Chỉ có giai điệu này và cái giọng khàn thất thanh này. Trời đất trong vắt và đôi người đi bộ quay nhìn. Cái giọng rè rung rồi bất thần ngừng bặt. Cửa phòng tập hát trên gác hai nhà thờ bật mở. Lũ trẻ con lao nhao xô ra cầu thang lộ thiên nhìn thẳng xuống chỗ chúng tôi đứng.- Tao phải đi đây. Tạm biệt. Hẹn gặp lại mày tuần sau nhé.Người đàn bà đột ngột quay người, quên cả hộp bia uống dở nãy giờ vẫn để bên lề bồn hoa gỗ. Cái áo khoác kiểu da đỏ xấp xoải theo đôi chân dài hấp tấp, như một cánh bướm khổng lồ bị rách. Tôi không kịp chào. Mà có lẽ cũng chẳng cần sau một câu chuyện tầm phào. Bọn trẻ đã ùa xuống. Cô bé xinh xắn hệt một con búp bê bằng sứ thường vẫn đi cùng con tôi ngần ngừ ở mấy bậc thang cuối.- Lại đây Lisa! Cô chưa thấy mẹ cháu đón như mọi khi. Có lẽ mẹ cháu còn đang tìm chỗ đỗ xe. Mau nào. Cháu và Hạ A có thể kịp mua kem đấy.- Danke.Những bước đi con trẻ vẫn tiếp tục ngần ngừ. Đứa bé gái nhìn theo bóng ả nghiện vừa ngoặt về phía ga. Đôi mắt con trẻ nhìn tôi. Sao như van lơn. Sao như giận dữ. Và trời ơi: màu xanh Hi Lạp ngút ngắt kia.Cái xe Audi vòng sát đầu đường dành cho người đi bộ. Lisa bần thần bước về phía cửa xe. Người đàn bà quen biết ngồi bên tay lái quay cửa xe, ngó tôi cười ngần ngại. Da nâu bởi nắng từ những bờ biển hay từ một Sonnenstudio (3) nào. Tóc vàng nhuộm uốn kỹ lưỡng, son đỏ, lông mày kẻ sậm, mascara xanh. Lần đầu tiên tôi nhìn kỹ: đôi mắt kia và đôi mắt của con bé Lisa. Và...+ + +Lại một chiều thứ sáu. Tôi tha thẩn đi đi lại lại trước cánh cửa ngăn cầu thang dẫn lên phòng tập hát của bọn trẻ trên gác nhà thờ. Thu muộn rồi. Mùa vội vã và trời tối sớm. Thành phố đã dựng cây thông Noel. Cây thông năm nay cao hơn cây thông năm trước. Thợ điện đang thử cho đèn nhấp nháy. Lại sắp đến phiên chợ Weihnacht (4) và cả tháng trời không khí sẽ ướp sũng trong mùi rượu vang nóng ngọt ngào. Bọn trẻ lại háo hức đi chợ để mua về đủ thứ đem tặng nhau và người được tặng sẽ không biết dùng để làm gì.Những cột đèn ở vườn hoa Bahnhof bật sáng. Tiếng ồn ào từ nơi đó gần lại.Người đàn bà trẻ của tôi. Hôm nay lạnh hơn hôm trước rất nhiều. Vậy mà cô ta vẫn mặc đúng cái áo khoác lướp tướp cũ. Cô ta đang bị một người đàn ôm túm đánh. Gã to ngang. Tóc mào gà nhuộm túm đỏ túm xanh. Áo da chẽn phanh lộ một vòng cổ khiếp hãi. Người đàn bà chúi mặt vào hai cánh tay, tránh những cái tát của người đàn ông, hoàn toàn câm lặng. Ai đó hét. Trong tay gã đàn ông là một chai bia và gã vung lên.Tôi đâm bổ về phía họ. Hoere auf, bitte! Bitte! Dừng lại! Tôi gào. Đứa trẻ nào khóc. Ai đó rút Handy, bấm số. Bọn trẻ hết giờ học hát, ùa xuống phố. Con bé Lisa áo khoác chưa kịp cài cúc, vừa rên rỉ vừa túm chặt áo khoác của tôi. Lisa, đừng sợ. Bitte, đừng sợ. Ra với Hạ A đi. Hạ A đâu?+ + +Polizei! Hai kẻ gây lộn bị dẫn đi. Người đàn bà rụt rè nhìn con bé đầm đìa nước mắt:- Mein Schazt, bitte. Es tut mir leid...(5)Và quay bên má tím rịm, sưng vù về phía tôi, nụ cười méo mó, người đàn bà chìa cho tôi một phong sôcôla.Ban đêm, vào giường rồi con gái kể điều tôi chưa nghe đã biết: người đàn bà vẫn tới đón Lisa ở nhà thờ không phải là mẹ nó. Thế người vẫn đi Audi tới đón nó? Chắc là mẹ kế, con bé sống với bố mà. Cuối tuần thỉnh thoảng ông bà ngoại đón về. Mẹ nó chỉ hơn nó mười lăm tuổi. Không ai biết mẹ nó dạt lại về ga quê hương. Bà nó rất đáng ghét khi ai đó nói rằng nó giống mẹ và mẹ nó giống hệt bà.Tôi không ngủ được. Băn khoăn mãi. Phong sôcôla người đàn bà khốn khổ dành cho tôi hay muốn đưa cho con bé Lisa? Cái lúc nhận phong sôcôla từ tay cô ta, tôi đã nói gì? Tôi có biết danke và wiedersehen (6) hay không?Chúa ở trên trời. Trên trời, trăng cuối thu trong vắt, lạnh lẽo và to phát sợ. Ngày xưa tôi thích đi trên phố mất điện trăng suông mùa này.+ + +- Đồ lãng mạn nửa mùa.- Mày vẫn không thông minh mấy nhỉ.- Hà Nội bây giờ lấy đâu ra chỗ mà ngắm trăng. Về đi. Về đi. Về mà xem phố phường thủ đô yêu dấu.- Người chưa phát rồ thì không ai ngóng trăng. Bọn tao bình thường.(Trích email)(Limburg 8-11-2004)Chú thích:1. Nhà ga2. Cảm ơn3. Phòng tắm nắng4. Giáng sinh5. Kho báu của tôi. Xin lỗi6. Cảm ơn và chào tạm biệt
Mục lục
Bia rượu
Bia rượu
Lê Minh HàChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: /vietbao.vnĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 6 tháng 9 năm 2008
|
Lê Minh Hà
Bia rượu
TTCN - Đàn bà? Hay con gái? Tôi tự cười mình vì một chữ còn không dám dùng. Thời này, lấy đâu ra mấy nàng còn con gái khi mông ngực nảy tưng tưng ngay từ tuổi mười ba.
Ở cái tờ báo khỉ gió gì tôi vớ đọc cho qua giờ trên tàu lâu lắm rồi có cái thống kê xã hội học rằng thì là lứa tuổi trung bình trở thành đàn bà của con gái xứ này là 13 rưỡi. Cũng phải thôi và sướng nhỉ! Khi trẻ con đi mẫu giáo đã biết bà già rồi lẩm cẩm nếu bà kể rằng nó có trên đời này là nhờ một con cò đem từ đâu đó về đặt dưới gốc bắp cải. Khi ranh con nào cũng phải có phòng riêng và có quyền nhét condom tự do trong cặp sách.Và lại còn cả cái quyền hú hét rằng sướng/ không sướng khi hành cái sự ấy vào ngay mặt báo. Không phải là các loại báo học trò tuổi xanh mực tím vờn bọn chíp hôi nhà mình, mà là bravo, bravo sex, bravo trần văn truồng, bravo những lời khuyên tìm cảm giác.Nhưng cái sinh vật hằm hằm trước mặt tôi đây thì không biết là loại gì? Trẻ. Trinh nữ thì chắc không. Đôi mắt đặc biệt. Biếc như bầu trời mùa hè Hi Lạp. Nói chung xinh. Nhưng mà dị hợm. Khoen nhẫn khắp nơi. Lông mày. Mũi. Môi. Lưỡi. Rốn. Tóc tai quần áo mốt lướp tướp. Đằng sau quay: thắt lưng: hình chạm một bàn tay xòe ra xoa vuốt.- Hi! Mày thấy nước Đức thế nào? Đáng sống chứ?Tôi im lặng. Ngẩng. Cúi. Chữ bắt đầu nhảy múa. Chị ả này muốn gì? Tôi đang ngồi trước nhà thờ. Đâu có phải là vườn hoa Bahnhof (1) trụ sở hội họp đảng bia rượu nhà mày.- Sao mày không trả lời tao? Mày khinh người Đức hả? Vậy mày đến nước tao làm gì? Scheisse.... Tao chả còn một cent nào. Mày có thể mời tao một hộp bia không? Hả? Có? Danke! (2) Mày tử tế lắm. Không như mấy đứa con của điếm kia.Cô ta nhận 1 euro từ tay tôi, nhăn lớp da mặt đã khô quá sớm, lừng khừng đứng dậy hất đầu về phía mấy người đàn bà môi đỏ chót ăn mặc nhìn một cái đã biết là sang đang ngồi uống cà phê bên một cái bàn kê ngoài trời, rồi bước về phía cửa siêu thị gần đó. Đôi chân tuyệt diệu, dài, thẳng, mắt cá thon. Dáng uyển chuyển y như một con báo. Muôn năm đàn bà Việt không nên mặc váy ngắn như cô ả này. Mốt cào cào châu chấu áo đỏ áo xanh dải yếm buông lơi của các cụ ngàn năm trước ngẫm ra gợi tình gợi dục hơn chán vạn kiểu roc dài roc ngắn dạ hội văn phòng của đàn bà con gái bây giờ. Lộ hết cả bí mật ngực bẹp chân cong bụng phồng mông tóp.Con báo đã quay lại. Cô ta chìa cho tôi một hộp nước quả, thêm phong sôcôla, hơn euro mày xin của tao rồi, rồi ực hộp bia đã kịp mở nắp chắc ngay từ trong siêu thị.- Tao không mua bia cho mày. Tao nghĩ dân mày không kiêng. Nhưng cái dáng mày thì tao biết không uống như bọn tao.- Cảm ơn. Thật ra thì tao không biết uống. Chỉ một giọt bia cũng đủ làm tao say luôn tới tối rồi. Mà tao thì bao nhiêu việc phải làm.- Tao biết. (Giọng khàn rè) - Mọi hôm tao không ra đây đâu. Tao ngồi ở vườn hoa kia kìa. (Mái tóc đỏ lướp xướp hất về phía cửa Bahnhof). Tao biết mày chờ con mày. Tao cũng chờ con tao.Chờ con? Ả chờ con? Con tôi đang tập hát. Nó đang đứng bên đứa trẻ nào trong dàn đồng ca nhà thờ. Đứa trẻ nào là con ả nghiện này. Cô ta đặt hộp bia xuống viền cái bồn hoa bằng gỗ, moi một điếu thuốc lá từ đâu đó trong cái áo khoác kiểu cách như một cái chăn rách, bước về phía mấy người khách của hiệu cà phê sát đó, xin lửa, chửi rủa câu gì đó, rồi quay lại:- Đồ con của điếm. Nó không thèm châm lửa cho tao mà quăng luôn bao diêm này vào mặt tao.Đốm đỏ nở to trước mắt tôi. Người đàn bà rít điếu thuốc, gần như không quay người, ném bao diêm theo một đường vòng điệu nghệ về phía mấy người vừa thảy vật đó cho cô ta. Đàn ông. Đàn bà... Những bộ trang phục đẹp đẽ và nghiêm túc. Những bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng. Những vẻ mặt. Bối rối. Tức giận. Khinh bỉ. Và có chút gì sợ hãi.+ + +Tôi cười.Ả nghiện nhìn tôi và cũng cười:- Mày!... Nghe không? Con tao đấy. Nó giọng cao. Ngày xưa tao... Đấy... Thấy chưa?... Stille Nacht... Heilige Nacht... Alles schlt... Christ, der Retter ist da... Đêm thanh tĩnh... Đêm thiêng liêng... Vạn vật ngủ yên... Chúa - Người Cứu Đỡ đây rồi...Cái giọng khàn rè loang và loãng vào trong buổi chiều hiếm có. Nắng đã lạnh rồi. Gió đã vàng rồi. Thu đã. Những dáng người xuôi ngược trên khoảng đường đi bộ, vội vã và phấn chấn. Tôi lắng nghe. Làm gì có tiếng đồng ca. Phòng tập hát của bọn trẻ đóng cửa. Không âm thanh nào lọt ra ngoài. Chỉ có giai điệu này và cái giọng khàn thất thanh này. Trời đất trong vắt và đôi người đi bộ quay nhìn. Cái giọng rè rung rồi bất thần ngừng bặt. Cửa phòng tập hát trên gác hai nhà thờ bật mở. Lũ trẻ con lao nhao xô ra cầu thang lộ thiên nhìn thẳng xuống chỗ chúng tôi đứng.- Tao phải đi đây. Tạm biệt. Hẹn gặp lại mày tuần sau nhé.Người đàn bà đột ngột quay người, quên cả hộp bia uống dở nãy giờ vẫn để bên lề bồn hoa gỗ. Cái áo khoác kiểu da đỏ xấp xoải theo đôi chân dài hấp tấp, như một cánh bướm khổng lồ bị rách. Tôi không kịp chào. Mà có lẽ cũng chẳng cần sau một câu chuyện tầm phào. Bọn trẻ đã ùa xuống. Cô bé xinh xắn hệt một con búp bê bằng sứ thường vẫn đi cùng con tôi ngần ngừ ở mấy bậc thang cuối.- Lại đây Lisa! Cô chưa thấy mẹ cháu đón như mọi khi. Có lẽ mẹ cháu còn đang tìm chỗ đỗ xe. Mau nào. Cháu và Hạ A có thể kịp mua kem đấy.- Danke.Những bước đi con trẻ vẫn tiếp tục ngần ngừ. Đứa bé gái nhìn theo bóng ả nghiện vừa ngoặt về phía ga. Đôi mắt con trẻ nhìn tôi. Sao như van lơn. Sao như giận dữ. Và trời ơi: màu xanh Hi Lạp ngút ngắt kia.Cái xe Audi vòng sát đầu đường dành cho người đi bộ. Lisa bần thần bước về phía cửa xe. Người đàn bà quen biết ngồi bên tay lái quay cửa xe, ngó tôi cười ngần ngại. Da nâu bởi nắng từ những bờ biển hay từ một Sonnenstudio (3) nào. Tóc vàng nhuộm uốn kỹ lưỡng, son đỏ, lông mày kẻ sậm, mascara xanh. Lần đầu tiên tôi nhìn kỹ: đôi mắt kia và đôi mắt của con bé Lisa. Và...+ + +Lại một chiều thứ sáu. Tôi tha thẩn đi đi lại lại trước cánh cửa ngăn cầu thang dẫn lên phòng tập hát của bọn trẻ trên gác nhà thờ. Thu muộn rồi. Mùa vội vã và trời tối sớm. Thành phố đã dựng cây thông Noel. Cây thông năm nay cao hơn cây thông năm trước. Thợ điện đang thử cho đèn nhấp nháy. Lại sắp đến phiên chợ Weihnacht (4) và cả tháng trời không khí sẽ ướp sũng trong mùi rượu vang nóng ngọt ngào. Bọn trẻ lại háo hức đi chợ để mua về đủ thứ đem tặng nhau và người được tặng sẽ không biết dùng để làm gì.Những cột đèn ở vườn hoa Bahnhof bật sáng. Tiếng ồn ào từ nơi đó gần lại.Người đàn bà trẻ của tôi. Hôm nay lạnh hơn hôm trước rất nhiều. Vậy mà cô ta vẫn mặc đúng cái áo khoác lướp tướp cũ. Cô ta đang bị một người đàn ôm túm đánh. Gã to ngang. Tóc mào gà nhuộm túm đỏ túm xanh. Áo da chẽn phanh lộ một vòng cổ khiếp hãi. Người đàn bà chúi mặt vào hai cánh tay, tránh những cái tát của người đàn ông, hoàn toàn câm lặng. Ai đó hét. Trong tay gã đàn ông là một chai bia và gã vung lên.Tôi đâm bổ về phía họ. Hoere auf, bitte! Bitte! Dừng lại! Tôi gào. Đứa trẻ nào khóc. Ai đó rút Handy, bấm số. Bọn trẻ hết giờ học hát, ùa xuống phố. Con bé Lisa áo khoác chưa kịp cài cúc, vừa rên rỉ vừa túm chặt áo khoác của tôi. Lisa, đừng sợ. Bitte, đừng sợ. Ra với Hạ A đi. Hạ A đâu?+ + +Polizei! Hai kẻ gây lộn bị dẫn đi. Người đàn bà rụt rè nhìn con bé đầm đìa nước mắt:- Mein Schazt, bitte. Es tut mir leid...(5)Và quay bên má tím rịm, sưng vù về phía tôi, nụ cười méo mó, người đàn bà chìa cho tôi một phong sôcôla.Ban đêm, vào giường rồi con gái kể điều tôi chưa nghe đã biết: người đàn bà vẫn tới đón Lisa ở nhà thờ không phải là mẹ nó. Thế người vẫn đi Audi tới đón nó? Chắc là mẹ kế, con bé sống với bố mà. Cuối tuần thỉnh thoảng ông bà ngoại đón về. Mẹ nó chỉ hơn nó mười lăm tuổi. Không ai biết mẹ nó dạt lại về ga quê hương. Bà nó rất đáng ghét khi ai đó nói rằng nó giống mẹ và mẹ nó giống hệt bà.Tôi không ngủ được. Băn khoăn mãi. Phong sôcôla người đàn bà khốn khổ dành cho tôi hay muốn đưa cho con bé Lisa? Cái lúc nhận phong sôcôla từ tay cô ta, tôi đã nói gì? Tôi có biết danke và wiedersehen (6) hay không?Chúa ở trên trời. Trên trời, trăng cuối thu trong vắt, lạnh lẽo và to phát sợ. Ngày xưa tôi thích đi trên phố mất điện trăng suông mùa này.+ + +- Đồ lãng mạn nửa mùa.- Mày vẫn không thông minh mấy nhỉ.- Hà Nội bây giờ lấy đâu ra chỗ mà ngắm trăng. Về đi. Về đi. Về mà xem phố phường thủ đô yêu dấu.- Người chưa phát rồ thì không ai ngóng trăng. Bọn tao bình thường.(Trích email)(Limburg 8-11-2004)Chú thích:1. Nhà ga2. Cảm ơn3. Phòng tắm nắng4. Giáng sinh5. Kho báu của tôi. Xin lỗi6. Cảm ơn và chào tạm biệt
Mục lục
Bia rượu
Bia rượu
Lê Minh HàChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: /vietbao.vnĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 6 tháng 9 năm 2008
|
Thái San
BIẾN THÁI
Sau biến cố bảy lăm.Suy nghĩ nhiều ngày, hai vợ chồng đồng thuận làm một cái sạp báo để cứu đói. Việc đầu tiên mua gỗ. Khu doanh trại quân đội tổng hợp xưa. Ôi thì trăm ngàn thứ phế thải.Lúc này trong căn cứ Long bình gần đấy có nhiều đồ phế thải mang ra bán, thường là do các anh chàng bộ đội bán để có chút tiền mua đài, đổng, đạp. Thực tế chúng cũng chẳng mấy hợp pháp nhưng là đồ phế thải tuy nhiên theo cách sống miền bắc thì cái gì cũng là tiền cả lại khác, vì bước ra từ chốn khó khăn keo kiết bị xiết cổ nên bên ngoài có nhiều thứ thế này đã quá quý hóa, nói chung có được gì cũng quý vậy.Mà gom góp bao nhiêu cho cam cao lắm chỉ dăm mười đồng bạc việt nam là đã quý hóa rồi. Nhất là vào lúc này, năm vừa sau biến cố.Tự đóng lấy xong cái sạp báo thì có kẻ đến đúng là cán bộ cỡ lớn của huyện nhìn và nói:-Đại diện cho huyện luôn nhé.-Thế các anh cho cho lương lậu chi không?-Làm cho TTVH huyện còn đòi chi nữa. Còn phải đóng nguyệt liễm bằng sách để thiết lập tủ sách của xã nữa đó.-Vậy sao đủ sống.-Thì cứ làm đi đã, vội gì.-Nhưng đói mà phải chờ cho gạo ư.-Đúng là XHCN thì không đòi ăn ư.-Đòi là quyền của ông bà còn cho hay không là chuyện của đảng và chính quyền và chính sách.Vài tuần sau tôi buôn bán tập tọe cũng từ từ có vẻ dễ chịu ra, thì đứa con đầu tiên bước vào tổng hợp. Cán bộ khuyên chúng tôi nhưng suy nghĩ mãi tôi cho là không thiện ý:-Đó thấy chưa. Thấy bản mặt quá bất nhân tôi nói nhìn trừng vào mắt hắn:-Thấy cái gì, làm hộc máu tháo tiết ra chưa kể công thôi chứ mỵ dân quá lại còn sai khiến chứ, ai coi.Hai vợ chồng thấy trước mắt cho cuộc sống cũng hé mở do chính mình, vì chính nghề nghiệp chính chưa dám và chưa cho phép mở, là chính tôi là thầy sửa đài nhưng bóp nghẹp bằng năm nơi quản lý: TTVH nhạc, CA nghe đài, QLTT buôn bán, và thuế vụ, làm sao tôi sống trước đã.Bao nhiêu ngày suy nghĩ với cách đối phó với giá bán sách. Nghĩ nếu mua và bán cùng giá bìa làm sao sống. Tôi bèn đánh máy giá in vào giấy, tính bán nào có lời sẽ dán vào chỗ giá của cuốn và che lấp rồi bán. Tôi tự nhủ, sự việc này do chính nhà nước làm cho chúng tôi phải đối phó và gọi là biến thái, và những ngày sau chẳng thể nào kiểm soát được cả. Buôn bán để sống chứ lấy gì ăn và sống. Đêm về tôi nghĩ là bóc lột.Cái này sự sinh tồn, chẳng thể nào chống lại cái đói của nhân dân được.Bằng chứng sống là chị ba Thy đã cứu đói toàn quốn chẳng thể hỏi tội.Tuy nhiên cũng chẳng qua những tên nhọ mõm, chúng làm phiền gia đình tôi quá như thỉnh thoảng đến xin những tờ báo bán ế. Đúng ra những việc nhỏ nhoi này chúng tôi bán ký như gom rác vậy mà cũng bị chúng thu gom mất.Khoảng vào năm một ngàn chín trăm chín tư, tôi tự thoát lấy khỏi ban của huyện, từ đó gia đình dễ chịu hẳn.Một tên từ huyện xuống nói:-Vậy gia đình bỏ cái bảng xuống chứ, cái bảng trạm sách báo huyện Thống nhất, tôi cáu nói:-Vậy lúc mày đến nhờ vả làm cái bảng để trạm cho huyện thì chúng mày hỗ trợ gì mà ăn cháo đá bát quên ơn ngay vậy?-Nhưng nay đã qua năm hai nghìn rồi.-Nhưng muốn bỏ cũng nên nói với nhau một tiếng chứ thế TTVH là như thế ư?Hắn mặt sịu lơ bước đi nhanh.Vài tháng sau chúng tôi gặp lại ở tập đoàn công nghiệp của trên huyện cách đó khoảng gần chục cây số, đề nghị với tôi thành lập tổ sửa chữa. Học được bài học qua tôi nói:-Bây giờ lấy tên là gì đây?-“Mậu dịch quốc doanh” sửa chữa đài và thu hình trắng đen và màu.-Vậy ai là trưởng ban.-Tôi giao cho anh trưởng ban nhận và trả máy. Nhìn kỹ vào thẳng mặt hắn và tôi nói:-Nhưng thời này ở nước mình chưa cho bán và mua đồ sửa thay thế thì lấy cái gì thay thế cho người.Thời này phần đông sửa chữa là chính không có đồ đạc thay thế. Muốn thay đều lấy những đồ phế thải trong khu đào bới Long bình ra mà thay vào và ăn may. Liếc cho qua và nói:-Thế này vậy, thay đồ đạc gì thì đưa xác và lấy lại tiền. Tự hỏi lấy đâu ra, lại nữa là mầm mống cho lừa đảo cho những thợ sửa chữa đã mang bao nhiêu tai tiếng về thay đồ hoặc đổi đồ. Tôi bèn nói:-Ai coi, đã vất vả còn bị bóc lột ư. Tôi nói thế hắn đâm cáu nhưng chẳng làm được gì, vì tôi thường bị các xếp lớn kêu đến tận nhà sửa chữa, nên từ đó hắn ngại, phải nói là hắn sợ hãi mới đúng, tuy nhiên vì quá đói, những cái tính cách tem phiếu và câu nói làm theo năm suất hưởng theo nhu cầu đã ló những cái sai.Bên ngoài đường những trạm thu mua, nói là thu mua nhưng thực tế là lấy hết của dân chúng, bao ca thán, chửi bới chúng vẫn cứ nghe và làm theo của cấp trên. Dân chúng càng biến đổi tính nết và gần như chống lại.Thực ra bao cán bộ từ bắc vào miền nam thường đến nhà ai là đi từ trên nhà đi thẳng xuống bếp. Để làm gì, nhìn xem có cái gì dễ và có vẻ thừa thãi hay vừa ý mình thì xin. Câu chuyện này cũng thể hiện nỗi những ông lớn hiện nay bao gồm “tứ trụ” cột cái trong nhà khi có dịp bất kỳ xuất khẩu, chẳng khác là mấy, những cái đó đáng nể là vì nhiều:1- Can đảm.2- Vì chất sống mới của gia đình.3- Vai trò của mình với xã hội và con cái.4-Can đảm làm được dù mặt dầy hẳn lên, vì chính con cái cũng đang phản ứng cha mẹ.thái san
Mục lục
BIẾN THÁI
BIẾN THÁI
Thái SanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 7 tháng 11 năm 2009
|
Thai San
PERVERTED
After the seventy-five incident, thinking for many days, the couple agreed to build a newsstand to relieve hunger. The first thing to do is buy wood. The old general military barracks area. Oh, hundreds of thousands of pieces of waste. At this time, in the nearby Long Binh base, there were many pieces of waste for sale, usually sold by soldiers to have some money to buy radios, watches, and pedals. In fact, they are not very legal but are trash, but in the Northern way of life, everything is money, which is different. Because coming from a difficult and stingy place and being strangled, there are many things like this out there. It's too precious, in general, everything you get is precious. But no matter how much you collect, just a few or ten Vietnamese silver coins is already precious. Especially at this time, last year after the incident. After setting up my own newsstand, someone came and looked at me, a senior official of the district, and said: - Represent the district too. - Then you guys give me a salary. Is it illegal? - What else do you need to do as a district cultural representative? We still have to make book shrouds to set up the commune's bookshelf. - So how can we make enough to live? - Let's just do it, what's the hurry? - But when you're hungry, you have to wait for rice. - It's true that socialism doesn't demand anything. to eat. - Asking is the right of the grandparents, giving or not is a matter of the party and the government and the policy. A few weeks later, I started doing business and gradually felt more comfortable, then my first child entered the hospital. fit. The officer advised us, but after thinking about it, I thought it was not in good faith: - See? Seeing that his face was so inhumane, I said and glared into his eyes: -What do you see? It's not enough to count the effort to make you vomit blood, but it's too populist and you're still giving orders, who cares? The couple sees a life ahead of them. Life is also open because of myself, because my main profession has not dared and has not allowed me to open it, I am a radio repair teacher but it is constrained by five management places: Music Center, Radio CA, Sales Management, and Taxation. service, how can I live first? So many days of thinking about how to deal with the price of books. Think if you buy and sell at the same price, how will you survive? I then typed the price onto paper, thinking that if I could sell it for a profit, I would stick it in the price of the book, cover it up, and sell it. I told myself, this incident was caused by the government itself, we had to deal with it and called it perversion, and in the following days it was impossible to control it at all. Trade to live, not to eat and live. At night, I think it's exploitation. This is survival, it's impossible to fight the people's hunger. Living proof is that Third Sister Thy saved the entire country from famine. There's no question of guilt. However, it's not just about the criminals. Nope, they bother my family so much like sometimes coming to ask for unsold newspapers. It's true that we sold these small things like collecting trash, but they still collected them. Around the year one thousand nine hundred and ninety-four, I freed myself from the district board, and from then on my family felt much better. A guy from the district came down and said: - So will you put down the signboard, the Thong Nhat district book and newspaper station sign? I said angrily: - So when you came to ask for help making a sign for the district's station, what support did you give? But when you eat porridge, you forget your gratitude right away? - But now it's been two thousand years. - But if you want to quit, you should tell each other, isn't that what TTVH is like? He walked away quickly with a sullen face. A few months later We met again at the district's industrial corporation, about ten kilometers away, and proposed to me to establish a repair team. Having learned the lesson, I said: - What is the name now? - "State-owned trade" repairs radios and records in black and white and color. - So who is the head of the department? - I give it to the head of the department to accept. and return the device. Looking closely at his face, I said: - But at this time in our country, we don't allow selling and buying replacement furniture, so what can we use to replace it? Nowadays, most repairs are done without replacement furniture. If you want to replace it, take the scraps from the Long Binh dig area and replace them and you'll be lucky. Glanced at it and said: - This is it, change anything, give me the body and get my money back. Wondering where to get it, again it's a seed for fraud for repairmen who have so many reputations for changing or exchanging items. I then said: -Who cares, even though you work hard, you're still being exploited. When I said that, he got angry but couldn't do anything, because I was often called by the bosses to come to my house for repairs, so from then on he was shy, it should be said that he was afraid, but because he was too hungry, his bad temper The way stamps are made and the saying that they follow five rates to receive benefits according to needs have revealed mistakes. On the street, the purchasing stations say they are purchasing but in reality they are taking everything from the people. There are still many complaints and curses about them. Just listen and follow your superiors. The people's behavior changed even more and they almost resisted. In fact, many officials from the North to the South often went to someone's house and went straight to the kitchen. For what purpose, see if there is something easy and seems redundant or satisfactory to you, then ask for it. This story also shows that today's big men have "four pillars" of pillars in the house when there is any opportunity to export, which is not much different, those things are admirable because of many: 1- Courage.2 - Because of the new quality of life of the family. 3- Your role in society and your children. 4- Have the courage to do it even though you have a thick skin, because the children themselves are reacting to their parents. thai san
Table of contents
PERVERTED
PERVERTED
Thai SanWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author/ VNthuquan - Online Library Posted by: Ct.Ly on: November 7, 2009
|
Kim Lê
Biết rồi ! Khổ lắm
Cái xóm tôi ở gần chợ Mơ. Phần lớn là dân tứ chiếng. Tôi quê gốc Thường Tín. Hàng xóm sát vách là mấy nhà cùng đồng hương. Dân Thường Tín máu mê cờ bạc nổi tiếng. Hồi bố tôi còn sống, gia đình đã nghiêng ngửa vì ông. Ông có thể ngồi đánh bạc thâu đêm suốt sáng. Xóc đĩa, tài bàn, tổ tôm, chắn cạ, thôi thì đủ cả không thiếu món gì! Mẹ tôi kể. Có lần bố mày đã khoắng sạch cả buổi hàng đem tiền đi chơi bạc. Hồi đó tao buôn đường mật cũng phát tài, tối về đổ tiền ra đếm, ngủ gật, cứ mỗi lần gật là ông ấy gạt tiền vô tội vạ. Có lần ông ấy đi đánh bạc ở đâu không biết, khi về trần thùi lụi còn mỗi cái quần cộc. Đấy là chuyện ngày xưa, hồi tôi còn bé không biết. Khi lớn lên tôi đã chứng kiến cảnh bố tôi thua bạc, về nhà ôm đầu ngồi xổm, ông cứ ngồi ở tư thế đó hàng tiếng đồng hồ. Mẹ tôi bảo. Trông thật hãm tài! Tôi đã được chứng kiến cảnh, cả nhà có mỗi cái quạt Nhật (sau 1975 quạt Nhật là oách lắm), mùa hè nóng bức là thế, thua bạc, bố tôi mang cả cái quạt duy nhất đi để gán. Mẹ tôi là người cũng tốt nhịn. Có thế nào đi nữa cũng chỉ đóng cửa bảo nhau, chứ không lu loa như người khác. Bà nhẫn nhục. Nhẫn nhục chịu đựng để khỏi “xấu chàng hổ ai”. Mẹ tôi thường lựa lời khuyên răn. Ông bảo. Nó đã nhiễm vào máu của tôi rồi, không bỏ được! Đến nước như thế, mẹ tôi chỉ còn biết thở ngắn than dài, thắp hương khấn tổ tông (các cụ chắc không cờ bạc?) cứu bố tôi thoát khỏi con đường u mê lầm lạc. Mẹ tôi thường bảo. Kiếp trước tao vụng tu, nên kiếp này mới bị Giời đầy! Khi đã nhiễm vào máu rồi. Tức là đã nghiện! Bố tôi vẫn thì thụt cờ bạc như cũ. Có lần đã bị bắt, giải lên đồn công an ngồi 24 tiếng đồng hồ, cả đêm muỗi đốt. Mẹ tôi bảo. Cho thế mới đáng đời! Nhưng đến sáng, bà lại mua bánh giò, bảo tôi mang vào cho ông. Sợ ông bị đói. Cờ bạc đã thưa đi. Bố tôi lại dồn sang chơi xổ số. Nào có phải chơi như người ta một, hai tờ cho cam. Đằng này ông chơi cả bộ. Lâu lâu, lại đổ trong lục bình to tướng ra những tập số bị trượt, đầy lưng một thúng, cho lũ cháu ngoại chơi. Góp phần “kiến thiết thủ đô” máu như thế. Nhưng nào có trúng. Hoạ hoằn mới được cái giải bét. Chả bõ! Rồi cái nạn “đề đóm” nổi lên. Ông nhập cuộc ngay. Sổ to, sổ nhỏ ghi số “đề” chằng chịt. Rồi sách giải những giấc mộng mị (đúng là nằm mơ!). Sách giải những con thú, con vật, con chim, con cò, con lợn ,con chó... Ông có hẳn một bảng theo dõi kết quả to bằng nửa cái chiếu một, ông trải ra phản chổng mông lên để tính tính toán toán, cộng trừ nhân chia, luận ra những con số đẹp nhất, những con số “son” nhất. Hy vọng tràn trề được ăn những 70 lần số tiền bỏ ra. Và để đến chiều khi “đề về bao nhiêu?” lại xẹp lép như bánh đa dầm nước. Bạn bè ông “đồng hội, đồng thuyền”. Đến nhà chơi nói chuyện gì thì nói, cuối cùng vẫn chuyện “bác thằng bần” là xôm nhất! Tóm lại. Dưới con mắt của bố tôi. Xổ số, đề đóm cũng là một kiểu cờ bạc chuyển thể. Cũng có đỏ, có đen, có may có rủi. Tôi còn nhớ ông bảo với mẹ tôi “Tôi chơi bời như thế, rủi lại hoá may! Không có ở nhà quê thì thành địa chủ, ở thành phố thì thành tư sản. Họ quy thành phần. Chỉ có chết!!” Ông làm như nhà ông của chìm, của nổi, nứt đố đổ vách không bằng. Chỉ biết rằng, mẹ tôi vẫn một nắng hai sương, thức khuya dậy sớm lo lắng tần tảo nuôi cả nhà. Vì vậy. Từ bé cho đến khi trưởng thành. Hễ nói đến cờ bạc là tôi chúa ghét! Ghét cay, ghét đắng! Ghét như đào đất đổ đi! Đến khi lấy vợ, có con. Tôi dọn ra ở riêng. Lại rơi vào cái xóm “cờ bạc thành thần”. Gìa trẻ gái trai. Nam phụ lão ấu. Cờ bạc tuốt tuồn tuột! Gìa thì tổ tôm chắn cạ. Trẻ thì xóc đĩa ba cây. Rồi thì tá lả, đầu đít, bóng bánh, đề đóm. Có mấy thằng chip hôi ngồi hàng nước cũng cá cược nhau xe máy chạy vào ngõ biển chẵn hay lẻ. Nghĩa là nhìn vào đâu cũng thấy may rủi, nhìn vào đâu cũng thấy đỏ đen, nhìn vào đâu cũng thấy sát phạt ăn thua. Đến nỗi vợ tôi phải bảo : Chuyển nhà đi nơi khác thôi, không lũ trẻ nhà mình hư hết! Tôi bảo: Cờ bạc bây giờ như đại dịch H5N1! Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa thì sao? Nói như vậy thôi để trấn an vợ. Trong thâm tâm tôi mỗi khi chuyển nhà là rất ngại. Ở đâu nó quen đấy. Rồi trăm thứ thủ tục lằng nhằng. Nhà ở, đâu phải cái thuyền muốn đẩy đi đâu thì đẩy. Đối diện với nhà tôi là nhà tay thiếu uý công an bị thải hồi. Bây giờ cũng chuyên môn ghi đề thuê. Cứ chiều đến là ông ta nháo nhác chạy đông chạy tây. Ông ta đã lớn tiếng tuyên bố trong một đám cưới. Mèng nhất mỗi ngày ông ta cũng kiếm được hơn trăm tiền ghi đề (khi say người ta thường nói thật). Lũ trẻ cứ gọi là há hốc mồm ra để thèm. Người chân chất thì xì xào bảo nhau. Mình làm mửa mật ra ngày mới nổi dăm ba chục ngàn! Vì thế! Không muốn “mửa mật” mà lại có nhiều tiền. Chỉ có cách chơi lô đề! Một ăn bảy mươi, tám mươi buôn bán gì cho lại! Rồi thì nghèo lâu giàu nhanh! Thiên hạ đổ xô vào lô đề. Ăn theo tệ cờ bạc, đề đóm là những trò cho vay lãi cầm cố. Thị Lờ ở trong xóm sống bằng cái nghề ấy.Suốt ngày nhẩn nha mà lắm tiền. Không có tiền lô đề cờ bạc (chưa nói đến nghiện hút). Đến gặp thị xong ngay. Lãi tính 10 phân. Rồi thì tivi, xe máy, bàn là, nồi cơm điện... “đội nón” đến nhà thị. Nếu không có của nả gì đáng cầm thì bằng lái xe, sổ hộ khẩu, sổ đỏ nhà. Được tuốt! Thằng cu Tê ở cạnh nhà tôi. Mới 16- 17 tuổi đầu đã cờ bạc như điên. Học dở dang lớp 9 thì bỏ. Đi làm loong toong ở cửa hàng bán điện thoại. Rồi đi đổi bình gas thuê…Vất vả mà tiền ít. Bỏ không làm. Về nhà lêu lổng, sinh ra cờ bạc lô đề. Nó lừa cả nhà đi vắng. Vác cả ti vi, dàn điện tử đi cầm. Nhà cửa lục đục từ đấy. Anh chị khuyên can thế nào cũng không được. Rồi sửng cồ đánh nhau. Mâm cơm bay ra ngoài đường. Anh em vác xẻng đuổi nhau khắp xóm. Loạn cả lên. Anh Bê ở xóm ngoài. Đang làm ăn tử tế. Bập vào đề đóm, say mê đến nỗi bỏ cả làm. Rồi lô đề nợ đến vài trăm triệu. Bí quá, không biết xoay vào đâu. Cuối cùng phải bán cả nhà để trả nợ. Đang ở nhà cao cửa rộng, bây giờ cả nhà thút lút vào căn hộ bằng lỗ mũi tận cùng trông xóm. Anh chán cảnh, vật vờ suốt ngày như người mất hồn. Thằng Đờ, ở đầu ngõ. Cưới vợ vài ngày đã ngứa nghề dở chứng. Lấy cả tư trang vàng nhẫn của vợ đi bán để lô đề cờ bạc. Có lúc, nó được đến tiền tỷ. Thi thoảng đưa cho ông bố vài trăm để uống rượu. Ông bố nhe hàm răng cải mả ra cuời, bảo tôi: Cần gì phải làm cho mệt xác. Lô đề cũng là một cái nghề! Cái gì kiếm được tiền mà chẳng là nghề! Rồi thì tiền tỷ cũng hết. Của Thiên trả Địa! Bây giờ xe máy cũng không có mà đi. Vợ chồng cãi nhau ỏm tỏi. Con vợ bỏ về nhà bố mẹ đẻ. Thằng chồng lệu dệu suốt ngày ở quán nước. Ông bố ở nhà hết đứng lại ngồi, thở ngắn than dài. Cái cảnh như thế nhiều lắm! “Khổ quá! Biết rồi nói mãi!”. Tôi viết bài này,nhằm gửi đến một thông điệp cho những người chót sa chân vào con đường lô đề cờ bạc (và cả những người mới ngấp nghé). Từ ngàn xưa các cụ ta đã dạy: “Cờ bạc là bác thằng bần”. Nếu ai mắc vào cái vòng ấy sẽ không tránh khỏi nghèo khổ, tan cửa nát nhà . Vì vậy dân gian ta có câu khuyên răn thật chí tình : Tiền mồ hôi nước mắt để trong nhà! Tiền cờ bạc để ngoài sân ! Kim Lê
Mục lục
Biết rồi ! Khổ lắm
Biết rồi ! Khổ lắm
Kim LêChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 10 tháng 5 năm 2009
|
Kim Lê
Biết rồi ! Khổ lắm
Cái xóm tôi ở gần chợ Mơ. Phần lớn là dân tứ chiếng. Tôi quê gốc Thường Tín. Hàng xóm sát vách là mấy nhà cùng đồng hương. Dân Thường Tín máu mê cờ bạc nổi tiếng. Hồi bố tôi còn sống, gia đình đã nghiêng ngửa vì ông. Ông có thể ngồi đánh bạc thâu đêm suốt sáng. Xóc đĩa, tài bàn, tổ tôm, chắn cạ, thôi thì đủ cả không thiếu món gì! Mẹ tôi kể. Có lần bố mày đã khoắng sạch cả buổi hàng đem tiền đi chơi bạc. Hồi đó tao buôn đường mật cũng phát tài, tối về đổ tiền ra đếm, ngủ gật, cứ mỗi lần gật là ông ấy gạt tiền vô tội vạ. Có lần ông ấy đi đánh bạc ở đâu không biết, khi về trần thùi lụi còn mỗi cái quần cộc. Đấy là chuyện ngày xưa, hồi tôi còn bé không biết. Khi lớn lên tôi đã chứng kiến cảnh bố tôi thua bạc, về nhà ôm đầu ngồi xổm, ông cứ ngồi ở tư thế đó hàng tiếng đồng hồ. Mẹ tôi bảo. Trông thật hãm tài! Tôi đã được chứng kiến cảnh, cả nhà có mỗi cái quạt Nhật (sau 1975 quạt Nhật là oách lắm), mùa hè nóng bức là thế, thua bạc, bố tôi mang cả cái quạt duy nhất đi để gán. Mẹ tôi là người cũng tốt nhịn. Có thế nào đi nữa cũng chỉ đóng cửa bảo nhau, chứ không lu loa như người khác. Bà nhẫn nhục. Nhẫn nhục chịu đựng để khỏi “xấu chàng hổ ai”. Mẹ tôi thường lựa lời khuyên răn. Ông bảo. Nó đã nhiễm vào máu của tôi rồi, không bỏ được! Đến nước như thế, mẹ tôi chỉ còn biết thở ngắn than dài, thắp hương khấn tổ tông (các cụ chắc không cờ bạc?) cứu bố tôi thoát khỏi con đường u mê lầm lạc. Mẹ tôi thường bảo. Kiếp trước tao vụng tu, nên kiếp này mới bị Giời đầy! Khi đã nhiễm vào máu rồi. Tức là đã nghiện! Bố tôi vẫn thì thụt cờ bạc như cũ. Có lần đã bị bắt, giải lên đồn công an ngồi 24 tiếng đồng hồ, cả đêm muỗi đốt. Mẹ tôi bảo. Cho thế mới đáng đời! Nhưng đến sáng, bà lại mua bánh giò, bảo tôi mang vào cho ông. Sợ ông bị đói. Cờ bạc đã thưa đi. Bố tôi lại dồn sang chơi xổ số. Nào có phải chơi như người ta một, hai tờ cho cam. Đằng này ông chơi cả bộ. Lâu lâu, lại đổ trong lục bình to tướng ra những tập số bị trượt, đầy lưng một thúng, cho lũ cháu ngoại chơi. Góp phần “kiến thiết thủ đô” máu như thế. Nhưng nào có trúng. Hoạ hoằn mới được cái giải bét. Chả bõ! Rồi cái nạn “đề đóm” nổi lên. Ông nhập cuộc ngay. Sổ to, sổ nhỏ ghi số “đề” chằng chịt. Rồi sách giải những giấc mộng mị (đúng là nằm mơ!). Sách giải những con thú, con vật, con chim, con cò, con lợn ,con chó... Ông có hẳn một bảng theo dõi kết quả to bằng nửa cái chiếu một, ông trải ra phản chổng mông lên để tính tính toán toán, cộng trừ nhân chia, luận ra những con số đẹp nhất, những con số “son” nhất. Hy vọng tràn trề được ăn những 70 lần số tiền bỏ ra. Và để đến chiều khi “đề về bao nhiêu?” lại xẹp lép như bánh đa dầm nước. Bạn bè ông “đồng hội, đồng thuyền”. Đến nhà chơi nói chuyện gì thì nói, cuối cùng vẫn chuyện “bác thằng bần” là xôm nhất! Tóm lại. Dưới con mắt của bố tôi. Xổ số, đề đóm cũng là một kiểu cờ bạc chuyển thể. Cũng có đỏ, có đen, có may có rủi. Tôi còn nhớ ông bảo với mẹ tôi “Tôi chơi bời như thế, rủi lại hoá may! Không có ở nhà quê thì thành địa chủ, ở thành phố thì thành tư sản. Họ quy thành phần. Chỉ có chết!!” Ông làm như nhà ông của chìm, của nổi, nứt đố đổ vách không bằng. Chỉ biết rằng, mẹ tôi vẫn một nắng hai sương, thức khuya dậy sớm lo lắng tần tảo nuôi cả nhà. Vì vậy. Từ bé cho đến khi trưởng thành. Hễ nói đến cờ bạc là tôi chúa ghét! Ghét cay, ghét đắng! Ghét như đào đất đổ đi! Đến khi lấy vợ, có con. Tôi dọn ra ở riêng. Lại rơi vào cái xóm “cờ bạc thành thần”. Gìa trẻ gái trai. Nam phụ lão ấu. Cờ bạc tuốt tuồn tuột! Gìa thì tổ tôm chắn cạ. Trẻ thì xóc đĩa ba cây. Rồi thì tá lả, đầu đít, bóng bánh, đề đóm. Có mấy thằng chip hôi ngồi hàng nước cũng cá cược nhau xe máy chạy vào ngõ biển chẵn hay lẻ. Nghĩa là nhìn vào đâu cũng thấy may rủi, nhìn vào đâu cũng thấy đỏ đen, nhìn vào đâu cũng thấy sát phạt ăn thua. Đến nỗi vợ tôi phải bảo : Chuyển nhà đi nơi khác thôi, không lũ trẻ nhà mình hư hết! Tôi bảo: Cờ bạc bây giờ như đại dịch H5N1! Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa thì sao? Nói như vậy thôi để trấn an vợ. Trong thâm tâm tôi mỗi khi chuyển nhà là rất ngại. Ở đâu nó quen đấy. Rồi trăm thứ thủ tục lằng nhằng. Nhà ở, đâu phải cái thuyền muốn đẩy đi đâu thì đẩy. Đối diện với nhà tôi là nhà tay thiếu uý công an bị thải hồi. Bây giờ cũng chuyên môn ghi đề thuê. Cứ chiều đến là ông ta nháo nhác chạy đông chạy tây. Ông ta đã lớn tiếng tuyên bố trong một đám cưới. Mèng nhất mỗi ngày ông ta cũng kiếm được hơn trăm tiền ghi đề (khi say người ta thường nói thật). Lũ trẻ cứ gọi là há hốc mồm ra để thèm. Người chân chất thì xì xào bảo nhau. Mình làm mửa mật ra ngày mới nổi dăm ba chục ngàn! Vì thế! Không muốn “mửa mật” mà lại có nhiều tiền. Chỉ có cách chơi lô đề! Một ăn bảy mươi, tám mươi buôn bán gì cho lại! Rồi thì nghèo lâu giàu nhanh! Thiên hạ đổ xô vào lô đề. Ăn theo tệ cờ bạc, đề đóm là những trò cho vay lãi cầm cố. Thị Lờ ở trong xóm sống bằng cái nghề ấy.Suốt ngày nhẩn nha mà lắm tiền. Không có tiền lô đề cờ bạc (chưa nói đến nghiện hút). Đến gặp thị xong ngay. Lãi tính 10 phân. Rồi thì tivi, xe máy, bàn là, nồi cơm điện... “đội nón” đến nhà thị. Nếu không có của nả gì đáng cầm thì bằng lái xe, sổ hộ khẩu, sổ đỏ nhà. Được tuốt! Thằng cu Tê ở cạnh nhà tôi. Mới 16- 17 tuổi đầu đã cờ bạc như điên. Học dở dang lớp 9 thì bỏ. Đi làm loong toong ở cửa hàng bán điện thoại. Rồi đi đổi bình gas thuê…Vất vả mà tiền ít. Bỏ không làm. Về nhà lêu lổng, sinh ra cờ bạc lô đề. Nó lừa cả nhà đi vắng. Vác cả ti vi, dàn điện tử đi cầm. Nhà cửa lục đục từ đấy. Anh chị khuyên can thế nào cũng không được. Rồi sửng cồ đánh nhau. Mâm cơm bay ra ngoài đường. Anh em vác xẻng đuổi nhau khắp xóm. Loạn cả lên. Anh Bê ở xóm ngoài. Đang làm ăn tử tế. Bập vào đề đóm, say mê đến nỗi bỏ cả làm. Rồi lô đề nợ đến vài trăm triệu. Bí quá, không biết xoay vào đâu. Cuối cùng phải bán cả nhà để trả nợ. Đang ở nhà cao cửa rộng, bây giờ cả nhà thút lút vào căn hộ bằng lỗ mũi tận cùng trông xóm. Anh chán cảnh, vật vờ suốt ngày như người mất hồn. Thằng Đờ, ở đầu ngõ. Cưới vợ vài ngày đã ngứa nghề dở chứng. Lấy cả tư trang vàng nhẫn của vợ đi bán để lô đề cờ bạc. Có lúc, nó được đến tiền tỷ. Thi thoảng đưa cho ông bố vài trăm để uống rượu. Ông bố nhe hàm răng cải mả ra cuời, bảo tôi: Cần gì phải làm cho mệt xác. Lô đề cũng là một cái nghề! Cái gì kiếm được tiền mà chẳng là nghề! Rồi thì tiền tỷ cũng hết. Của Thiên trả Địa! Bây giờ xe máy cũng không có mà đi. Vợ chồng cãi nhau ỏm tỏi. Con vợ bỏ về nhà bố mẹ đẻ. Thằng chồng lệu dệu suốt ngày ở quán nước. Ông bố ở nhà hết đứng lại ngồi, thở ngắn than dài. Cái cảnh như thế nhiều lắm! “Khổ quá! Biết rồi nói mãi!”. Tôi viết bài này,nhằm gửi đến một thông điệp cho những người chót sa chân vào con đường lô đề cờ bạc (và cả những người mới ngấp nghé). Từ ngàn xưa các cụ ta đã dạy: “Cờ bạc là bác thằng bần”. Nếu ai mắc vào cái vòng ấy sẽ không tránh khỏi nghèo khổ, tan cửa nát nhà . Vì vậy dân gian ta có câu khuyên răn thật chí tình : Tiền mồ hôi nước mắt để trong nhà! Tiền cờ bạc để ngoài sân ! Kim Lê
Mục lục
Biết rồi ! Khổ lắm
Biết rồi ! Khổ lắm
Kim LêChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 10 tháng 5 năm 2009
|
Miêng
Biển
Người đàn bà theo cô y tá vào phòng. Trên giường, một người đàn ông nằm nhìn thẳng lên trần nhà, mắt mở to thao láo. Ánh đèn lạnh nhạt rọi xuống khuôn mặt bạc nhược vô hồn. Cô y tá lay nhẹ vai anh, nói bằng tiếng Pháp: - Ông Nguyễn, ông Nguyễn, đoán xem ai đây? ... Nhìn kỹ đi, vợ ông tới thăm ông nè. Người đàn bà đưa tay ra muốn nói gì đó thì vừa lúc người đàn ông hướng ánh mắt về phía chị. Anh kêu lên thều thào nhưng hớn hở: - Em! Trời ơi! Anh loạng quạng chìa bàn tay khẳng khiu ra, chị như ngần ngại một giây rồi nắm lấy, cầm nhẹ nhàng trong hai tay mình. Anh mỉm nụ cười héo hon: - Lạnh không ? Bám, chặt vào! Chị khẽ khàng đặt tay lên ngực anh. Rồi bỗng bạo dạn hơn, chị choàng qua, siết vòng tay lại. Nụ cười ngây ngô trên môi anh kéo dài như vô cùng: - Con đâu, em ? - Con đang ngủ. Anh cũng rán ngủ một chút đi cho khỏi. Giọng anh bỗng kêu thất thanh: - Sát lại. Bám chặt anh. Khéo tuột. Chị áp sát vào tấm thân gầy gò run rẩy, bận bịu. Anh gật gật đầu. Tóc lưa thưa cứ như muốn dựng ngược lên từng sợi. Chị dịu dàng vuốt những sợi tóc mùa thu của anh, âu yếm như một người mẹ. Mắt chị buồn thiu, xa vắng. - Em nè, vợ chồng, có, những lúc, cơm không, lành, canh không, ngọt, anh có, lỡ, giận la em, cái gì, em bỏ,qua, cho anh, nghe, đừng, giận, bỏ anh, tội,nghiệp, cái chính, là, biết anh thương em vô, cùng,nghe em, đời anh, chỉ, có em, và, con ... Chị khóc: - Anh đừng nghĩ quẩn quanh nữa. Em không giận anh đâu. Em cũng ... thương anh lắm! Chị kéo chăn cho anh ngay ngắn. Hai bàn tay hiền dịu vẫn ve vuốt anh. Ngoài đêm, trời hối hả rải tuyết ... Sáng sớm hai người y tá vào phòng. Ông y tá đen to lớn dềnh dàng phủ lên người anh tấm ra trắng muốt. Cô y tá đỡ chị đứng lên và lặng lẽ mở ngăn kéo lôi ra các thứ giấy tờ bọc trong bao ny lông: - Ông nhà đi như vậy đỡ khổ cho ông hơn,nhất là có bà bên cạnh. Bao nhiêu lần rồi bịnh viện cố tìm bà mà không ra. Chị hỏi, hơi tần ngần: - Lần cuối ông ấy vào đây là lúc nào ? - Thứ sáu tuần rồi. Bà coi, trời như vầy mà lại trần truồng đứng múa ở vườn Luxembourg - Lần này sao bịnh viện lại tìm ra tôi? Cô y tá cười: - Cái khó là cạy răng để ông cho biết địa chỉ của bà. Khi ông ta nói "biển" thì giản dị thôi, cứ bấm minitel ra lục lọi các vùng có biển là tìm ra bà ngay! Chị cũng cười: - Phải, giản dị thật! Hai người y tá đẩy băng ca đi. Ngang qua cửa sổ, tấm ra pha lẫn vào vùng tuyết ngoài kia. Căn phòng trống trơn. Chị ra hành lang, lặng lẽ mở bao ny lông ra và đọc. Những tia nắng đầu ngày đông u ám rọi lên các thứ giấy tờ và một số thư từ cũ nhàu. Chị vừa đọc vừa khóc. Xong chị xếp lại vào bao, thở dài. Chị quàng lại khăn, kéo cao cổ áo măng-tô lên. Trời rất lạnh. Bước vào ca-bin, chị để cạt vào máy điện thoại và bấm số. - Anh hả ? Em đây ... Trẻ nhỏ dậy hết chưa? ... Xà va ( ça va) anh à. Một người đồng bào ... (chị thở dài). Không, dĩ nhiên là không bà con gì với mình cả. Khi em tới thì tối rồi và coi bộ ông ta lẫn lộn hết cả, tưởng em là vơ....Ơ thì anh coi, cứ Nguyễn Thi. Ngọc gì gì có vần "ương" theo sau mà chả là em. Mình đã nhận bao nhiêu thứ rồi ... Có, cô y tá đưa hết giấy má thư từ của ông ấy cho em ... Em đọc rồi, vợ con đều chết biển khi vượt biên, chỉ còn ông ta sống sót với mấy người thôi... (chị khóc) ... Xong rồi anh ạ... Vâng, lúc năm giờ sáng, trong tay em ... Paris , 23 Sept. 1994
Mục lục
Biển
Biển
MiêngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Ct.ly đưa lên vào ngày: 26 tháng 10 năm 2004
|
Mouth
Sea
The woman followed the nurse into the room. On the bed, a man lay looking straight at the ceiling, his eyes wide open. The cold light shined down on his pale, lifeless face. The nurse gently shook his shoulder and said in French: - Mr. Nguyen, Mr. Nguyen, guess who is this? ... Look closely, your wife is coming to visit you. The woman reached out her hand to say something, but just as the man turned his eyes towards her. He cried softly but happily: - You! Oh my God! He groggily held out his spindly hand, she hesitated for a second then took it, holding it gently in her two hands. He smiled a wry smile: - Are you cold? Hold on, hold tight! She gently placed her hand on his chest. Then suddenly more bold, she reached over and clasped her arms. The innocent smile on his lips lasted forever: - Where are you, baby? - I'm sleeping. He also tried to get some sleep to recover. His voice suddenly cried out: - Closer. Hold on tight. Cleverly slipped. She pressed close to the thin, trembling, busy body. He nodded. My hair is thin as if every strand wants to stand up. She gently stroked his autumn hair, lovingly like a mother. Her eyes are sad and distant. - There you are, husband and wife, yes, at times, no rice, no good, no soup, no sweets, I have, missed, angry at you, what, you let go, let me go, let me, listen, don't be angry, leave me , sin, karma, the main thing, is, knowing that I love you very, very much, listen to me, my life, only, has you, and, child... She cried: - Don't think about it anymore. I'm not mad at you. I also... love you very much! She pulled the blanket neatly for him. Two gentle hands still caressing him. Outside at night, the sky was busy spreading snow... Early in the morning two nurses entered the room. The big black nurse easily covered him with a white sheet. The nurse helped her stand up and quietly opened the drawer and pulled out the papers wrapped in plastic bags: - It will be less painful for you to go like this, especially with your grandmother by your side. How many times did the hospital try to find her but she couldn't find her? She asked, a bit hesitantly: - When was the last time he came here? - Last Friday. Look, it's like this and you're dancing naked in the Luxembourg Gardens - Why did the hospital find me this time? The nurse smiled: - The difficult thing is to pry the tooth open so he can tell you her address. When he says "sea" it's simple, just press minitel to search the sea areas and find her right away! She also laughed: - Yes, really simple! Two nurses pushed the stretcher away. Passing by the window, the sheets blend into the snow outside. The room was empty. She went out to the hallway, quietly opened the plastic bag and read. The first rays of sunlight on a gloomy winter day shine on papers and some old, wrinkled letters. She read and cried. When she finished, she put it back in the bag and sighed. She put her scarf back on and pulled up the collar of her coat. It's very cold. Entering the cabin, she put the card in the phone and dialed the number. - You? It's me... Are the children awake yet? ... Xa va (ça va) bro. A compatriot... (she sighed). No, of course they are not related to me at all. When I arrived, it was already dark and it seemed like he was completely confused, thinking I was a random person... Oh, you see, just Nguyen Thi. No gem has the rhyme "nuong" after it but it's not you. How many things have I received... Yes, the nurse gave me all his papers and letters... I read it, his wife and children all died at sea when crossing the border, only he survived with a few just... (she cried) ... It's done... Yes, at five o'clock in the morning, in my arms... Paris, 23 Sept. 1994
Table of contents
Sea
Sea
MiengWelcome to read the titles from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: you: Ct.ly posted on: October 26, 2004
|
Quỳnh Minh
Biển chát
Hắn ném mạnh cái ly vào mặt bàn - chiếc ly vỡ tan- hầm hầm bước ra khỏi nhà. Vợ hắn đứng chết lặng nhìn theo. Đã mấy năm nay, kể từ cái ngày hắn mất việc, bạn bè rủ rê góp vốn đi buôn đường biển thì tình cảm của hắn đối với vợ dường như ngày càng xa cách. Rất nhiều lần, vợ hắn khuyên nhủ: "Mình về buôn bán ở chợ tỉnh hoặc kiếm việc gì đó làm, đói no có nhau, chứ mỗi lần mình đi xa, tôi thấy lo lo thế nào ấy. Hễ nhắm mắt, tôi lại mơ thấy tàu của mình đang bị hải quan khám xét...". Hắn cười khẩy: "Thế cô định biến tôi thành thằng bán nước mía đầu đường, hay làm thằng bảo vệ xí nghiệp của cô?". Nói rồi, hắn lẳng cho vợ một cục tiền: "Cô cũng nên ở nhà chăm lo cho gia đình chả sướng chán. ít nữa, tôi mua cái nhà mặt phố, thiên hạ cứ là trắng mắt ra". Hôm nay, sau chuyến đi gần một tháng áp tải hàng từ Trung Quốc trở về, hắn và đồng bọn suýt nữa thì rơi vào ổ phục kích của lực lượng chống buôn lậu hải quan. Cũng may, nhờ có sự đề phòng nên bọn hắn kịp tẩu tán hàng trước khi họ xuất hiện. Sau vố bị vồ hụt đó, hắn mò về nhà, vừa kịp rót ly rượu ngoại làm một tợp thì vợ hắn lù lù hiện ra: - Kiếm thế đủ sống rồi mình ạ, rút sớm kẻo đến lúc hối không kịp. Dạo này, em thấy quản lý thị trường, hải quan trên bờ, dưới biển vây ráp dữ lắm. Hôm kia, tàu lão Mộc cũng bị bắt, dễ mất đến cả mấy trăm triệu đấy. - Rõ cái đồ đàn bà. Cô có biết nghỉ một chuyến là mất toi bao nhiêu tiền? Hơn nữa, không có hàng thường xuyên giao cho các mối, chúng cắt cầu luôn. - Nhưng... - Thôi thôi, cô im đi cho tôi nhờ. Họ càng vây ráp dữ thì sau đó sẽ có lúc mất cảnh giác vì mệt mỏi, đó chính là kẽ hở. Cô yên tâm, số tôi còn hên lắm- Nói đến đây, hắn duỗi người trên ghế ngâm nga: "Em ơi nhớ lấy câu này, một năm buôn lậu bằng 5 năm làm"... Nhớ lại trước kia, vốn là trưởng phòng kinh doanh của một công ty buôn bán hàng nông sản thực phẩm, phụ trách việc thu gom hàng, hắn thường mua hàng tốt thì ít, hàng kém chất lượng lại nhiều. Đã thế, hắn còn ăn cánh với các đầu nậu bán, "tâng" giá khi ghi hóa đơn nhằm chia chác phần chênh lệch. Do làm ăn gian dối, không biết giữ chữ tín nên hắn bị các khách hàng tẩy chay, kết quả là hắn buộc phải thôi việc. Cay cú vì chuyện đó, thêm nữa, tiêu pha tiền rộng rãi quen rồi, nay ở nhà bám váy vợ, hắn ức lắm. Đúng lúc ấy, mấy người bạn rủ hắn gom tiền để hùn vốn đi buôn hàng điện tử cũ, hắn đồng ý ngay. Những ngày đầu, hắn không tránh khỏi tâm lý hoang mang, nhưng chỉ sau mấy vụ chót lọt, tiền lời chia chác kha khá, hắn đâm ham. Mặc cho vợ rên rỉ, báo chí đưa tin về những vụ buôn lậu bị bắt, hắn vẫn lao vào với quyết tâm đổi đời. Một bữa, hắn gọi cả ba tay: Thọ, Tán, Lộc tới bàn bạc: - Đã đến lúc chúng ta phải lập đường dây "nóng". Không nói thì các ông đều quá rõ, thành công hay thất bại bây giờ đều phụ thuộc vào việc "mua" tin chuẩn xác hay không? - Nhưng để lập được đường dây nóng, chúng ta "chủ chi" không phải ít, trong khi đó, vốn liếng chưa nhiều, lợi nhuận còn lại là bao nhiêu? Thấy Trần Lộc nói vậy, tay Thọ cắt ngang lời một cách nóng nảy: - Ông đoản nghĩ bỏ mẹ. "Ăn chơi thì phải nghiến răng" chứ. - Nghiến không khéo thì đứt cả lưỡi- Hoàng Tán từ nãy đến giờ ngồi yên nay lên tiếng- Chúng ta chỉ lo việc hàng có về cho trót lọt, tại sao không bàn đến việc làm thế nào để mua được nhiều hàng giá rẻ? làm thế nào để "nâng" mã hàng hóa trước khi đổ cho người mua? Hắn vỗ tay đánh bộp xuống bàn: - Đúng, chúng ta phải biết chộp lấy thời cơ. Bọn ngồi ở chợ chúng biết "mông" hàng của chúng ta rồi mới bán cho người mua. Vì vậy, chúng ta phải đồng tâm hiệp lực, thảo hẳn một kế hoạch làm ăn từ A đến Z, có như vậy, lo gì chuyện xây dựng cơ đồ, trang trải chi phí và "khấu hao" vào các nhà hàng phải không các chiến hữu? Tiếng cười, tiếng ly rượu chạm vào nhau lanh canh, mấy chiếc đầu chụm lại bàn bạc... Sau vài ba phi vụ làm ăn trót lọt, hắn tậu được ngôi nhà khá to nằm giữa thị xã. Ai vào nhà hắn cũng phải choáng ngợp trước những đồ nội thất đắt tiền. Có điều, hắn càng nổi tiếng bao nhiêu thì đôi mắt vợ hắn lại càng quầng thêm vì những chuỗi ngày thấp thỏm chờ chồng... Mất hai ngày ở đất Trung Quốc, hắn mới quyết định cho tàu rời bến .Yên chí là đã thoát khỏi tầm nhìn trong bờ, hắn tìm một vịnh nhỏ, thả neo chờ đến khi có tin nóng: hải quan vẫn "cắm" tại Quảng Ninh, chưa đi tuần trên biển. Hắn và đồng bọn bèn cho tàu phóng cật lực về vùng biển Việt Nam. Đúng lúc bọn hắn vừa buông neo để sang mạn hàng thì, ba chiếc tàu cao tốc của hải quan áp tới. Xen lẫn trong tiếng loa yêu cầu kiểm tra, hắn nghe thấy Trần Lộc rên rỉ: "Tán ơi, thế là tán gia bại sản rồi". Hắn nhảy ào xuống biển, nước biển mặn chát. Gương mặt tái nhợt của vợ hắn bỗng hiện ra: "Em mơ thấy anh bị đại dương nuốt chửng..." Khi tỉnh dậy, hắn thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Bên cạnh, gương mặt hốc hác của vợ: "Người ta bảo bọn anh đã tráo lõi "đểu" vào vỏ "xịn", dân ở chợ đang rất căm phẫn. Cũng may, anh đang được cơ quan pháp luật canh phòng nghiêm ngặt, nếu không, họ sẽ xé xác anh bất cứ lúc nào...".
Mục lục
Biển chát
Biển chát
Quỳnh MinhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Quynh Minh
Acrid sea
He threw the glass hard on the table - the glass shattered - and stomped out of the house. His wife stood dumbfounded and watched. For several years now, since the day he lost his job and his friends invited him to contribute capital to sea trade, his feelings towards his wife seemed to be increasingly distant. Many times, his wife advised him: "Let's go back to trade at the provincial market or find something to do, we'll have each other when we're hungry, but every time we go away, I feel somehow worried. Every time I close my eyes, I go back." Dreamed that my ship was being searched by customs...". He sneered: "So are you planning on making me the guy selling sugarcane juice on the street, or the guy protecting your factory?". Having said that, he tossed his wife a lump of money: "You should also stay at home and take care of your family. At least, if I buy a house on the street, everyone will be surprised." Today, after nearly a month of escorting goods back from China, he and his accomplices almost fell into an ambush by customs anti-smuggling forces. Fortunately, thanks to precautions, they were able to disperse the goods before they appeared. After being robbed, he groped his way home, just in time to pour a glass of foreign wine and take a sip when his wife loomed up: - I've earned enough to live, so withdraw early or you won't be able to repent in time. Lately, I've seen market management and customs on shore and at sea being severely rounded up. The other day, Mr. Moc's ship was also captured, easily losing hundreds of millions. - Obviously, you're a woman. Do you know how much money it costs to take a trip? Furthermore, without regular deliveries to the termites, they cut off demand. - But... - Okay, please shut up for me. The more they surround them, the later they will lose their guard due to fatigue, which is the loophole. Don't worry, I'm still very lucky - Saying this, he stretched out on the chair and hummed: "Honey, remember this saying, one year of smuggling is equal to 5 years of work"... Remembering before, he was a chief. The sales department of an agricultural and food product trading company is in charge of collecting goods. He usually buys a few good goods and a lot of poor quality goods. Moreover, he also cooperated with the dealers, "increasing" the price when writing invoices to split the difference. Due to dishonest business practices and not knowing how to keep trust, he was boycotted by customers, and as a result, he was forced to quit his job. Angry about that, plus, he's used to spending so much money, and now he's stuck at home clinging to his wife's skirts, he's very upset. At that moment, some of his friends invited him to gather money to invest in selling used electronics, and he immediately agreed. In the early days, he couldn't help but feel confused, but only after the last few cases, when the profits were divided quite a bit, he became greedy. Even though his wife moaned and the press reported on the smugglers being arrested, he still rushed in with the determination to change his life. One day, he called all three men: Tho, Tan, and Loc to discuss: - It's time for us to set up a "hot" line. Without saying it, you all know too well, success or failure now depends on "buying" accurate information or not? - But to set up a hotline, we "spend" a lot, while our capital is not much, how much profit is left? Seeing Tran Loc say that, Tho interrupted impatiently: - He briefly thought about leaving his mother. "If you have fun, you have to grit your teeth." - If you don't grind well, your tongue will break - Hoang Tan, who had been sitting still until now, spoke up - We only worry about the goods arriving smoothly, why don't we discuss how to buy a lot of cheap goods? How to "upgrade" the product code before sending it to the buyer? He clapped his hands on the table: - Yes, we must know how to seize the opportunity. The people sitting at the market know the "butt" of our goods before selling them to buyers. Therefore, we have to work together and draft a business plan from A to Z, so we don't have to worry about building a fortune, covering costs and "depreciating" the restaurants, right? comrades? Laughter, the sound of wine glasses clinking together, heads huddled together discussing... After a few successful business deals, he bought a fairly large house in the middle of town. Anyone who enters his house is overwhelmed by the expensive furniture. However, the more famous he became, the more puffy his wife's eyes became because of the days of anxiously waiting for her husband... It took two days in China for him to decide to let the ship leave. Out of sight on the shore, he found a small bay, anchored and waited until there was breaking news: the customs office was still "stationed" in Quang Ninh, not patrolling the sea. He and his accomplices then sent their ship to launch towards Vietnamese waters. Just as they had just dropped anchor to move to the side of the line, three customs speedboats approached. Mixed in with the sound of the loudspeaker requesting an inspection, he heard Tran Loc groaning: "Tan, the family is bankrupt." He jumped into the sea, the sea water was salty. His wife's pale face suddenly appeared: "I dreamed that you were swallowed by the ocean..." When he woke up, he found himself in the hospital. Next to him, his wife's haggard face: "People say we have swapped the "bad" core for a "genuine" shell, the people at the market are very angry. Fortunately, I am under strict guard by the law enforcement agency. , otherwise, they will tear you apart at any time...".
Table of contents
Acrid sea
Acrid sea
Quynh MinhWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hung Posted by friend: Member VNthuquan on: December 27, 2003
|
Quynh
Biển Có Màu Gì
Mùa hè ở biển Bắc. Mấy chú hải âu tơ tập hợp trên đỉnh núi một khối đá lớn. Một con chim già đã đậu sẵn ở đấy. Lũ chim tơ chờ chim già kể chuyện. Nó đứng thật thẳng, ngẩng đầu lên để suy nghĩ cho kỹ. Cuối cùng nó nói: -Hôm nay ta nói cho các "người" nghe về màu của biển. Một chị hải âu tơ nói : -Chuyện không có gì khó khăn cả. Ai cũng biết biển màu xanh! Chim già ra vẻ suy tư bảo : -Được. Nếu thế thì ta nói về loài " hải âu Fomka ăn cướp ". Fomka tìm thức ăn như thế nào? Lũ hải âu đứng yên đã chán lắm rồi, nên chúng ào ào bay đi và cười lớn. Mùa đông đến. Các loài cá lặn xuống đáy biển, việc đánh bắt trở nên khó khăn hơn. Một hôm cô hải âu tơ đi tìm thức ăn. Cô đánh bắt năm ngày ròng rã. Khi trở về khối đá lớn thì không còn ai ở đấy nữa. Chuyện gì đã xảy ra? Cô đợi thật lâu. Chỉ vài cô hải âu còn ở đấy và bay vòng tròn không xa tảng đá lắm. Một cô tiến lại gần, nhận ra chú hải âu già. Chú đã quên những chuyện mếch lòng hồi mùa hè. Chị hải âu hỏi : -Chú ơi, cho cháu hỏi. Các bạn hải âu đi đâu cả rồi? Quen lệ chú chim già suy nghĩ: -Về phương nam. Các chị của cháu đều đi cả đến đấy. -Làm sao cháu theo kịp họ? -Theo hướng mặt trời về trưa, và khi biển đổi màu được ba lần thì cháu gặp các chị cháu đấy. Trong nháy mắt cô hải âu vụt bay đi, nhanh như lớp bọt trắng đập vào tảng đá. Bay về nam, nhanh, nhanh! Một ngày qua, rồi một ngày khác qua, cô hải âu bay mãi. Biển khi trong khi sẫm, nhưng luôn luôn vẫn xanh. "Chẳng lẽ ông già lầm lẫn. Chẳng lẽ ta không bao giờ tìm được các chị ta?" Nhưng bỗng một dải màu vàng xuất hiện trước mặt. Chị tiến đến gần và chẳng mấy chốc nước đều toàn màu vàng. Không xa một con sông lớn chảy ra biển, đem đất sét, bùn cát ra cho biển. Biển đổi màu lần thứ nhất. Và tiếp đến là những đợt sóng xanh. Cô hải âu thấy một đàn cá mòi dưới nước. Cô bổ xuống...bắt được một con. Bỗng cô thấy phía trước có nhiều chiếc cánh trắng rất lớn kêu rít lên. Coi chừng Fomka, con chim ăn cướp. Cô thả rơi con cá mòi, Fomka đớp ngay và nuốt chửng. Và nó rượt theo hải âu. Cô bắt con cá vàng nào là nó nhào lại cướp ngay trên mỏ. Nhờ ban đêm cô hải âu vất vả lắm mới bỏ rơi được nó. Cô đến một vùng núi non trùng điệp. Trời nóng bức. Dưới kia một eo biển ngoằn ngoèo. Nước đỏ lòm. Cô bay thêm một chút. Trong nước nhung nhúc những con xâu nhỏ màu đỏ. Biển đã đổi màu lần thứ hai. Nhưng cô đã mệt lử. Trước mặt cô trải dài ra những hòn đảo xanh, bờ lồi lõm với cả một đàn chim. Cô nghĩ " Ta thích dừng lại đây quá". Cô bay mỗi lúc càng thấp hơn. Cô nhắm mắt một lúc, khi mở mắt thấy nước xanh màu bạc. Cô nuốt những cọng rong nhỏ, tròn nằm san sát nhau cả Biển xanh om màu rừng vào xuân. Bỗng cô trông thấy lũ chị em. Tất cả bay lại đón, ép sát vào hai bên cô. Sáu tháng trôi qua. Khi hè về, mấy cô hải âu lại bay về phương Bắc. Khối đá lớn lại trắng phau lên với lũ chim. Một hôm cô hải âu kia gặp một đàn chim trẻ hơn. Chúng hạ cánh nghỉ ngơi và nghe chuyện kể của các chú chim đi xa về. Đến lượt cô hải âu: -Nếu các bạn muốn, tôi sẽ nói cho biết biển màu gì. Một cô hải âu nhỏ nhất vội kêu lên: -Không hay lắm đâu. Ai cũng biết biển màu xanh......
Mục lục
Biển Có Màu Gì
Biển Có Màu Gì
QuynhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Quynh đánh máy Nguồn: QuynhĐược bạn: CT.LY đưa lên vào ngày: 14 tháng 6 năm 2005
|
Quynh
What Color Is The Sea?
Summer in the North Sea. Several young seagulls gathered on top of a large rock block. An old bird had already perched there. The young birds wait for the old bird to tell a story. He stood straight, raised his head to think carefully. Finally it said: -Today I will tell you about the color of the sea. A young seagull said: -It's not difficult at all. Everyone knows the sea is blue! The old bird looked thoughtful and said: -Okay. If so, then we talk about the "robbing Fomka seagull". How does Fomka find food? The seagulls were bored standing still, so they flew away laughing loudly. Winter comes. Fish species dive to the bottom of the sea, fishing becomes more difficult. One day the young seagull went looking for food. She fished for five straight days. When I returned to the large rock, there was no one there anymore. What happened? She waited for a long time. Only a few seagulls were still there and flew in circles not far from the rock. A girl approached and recognized the old seagull. I have forgotten the unpleasant things from the summer. The seagull asked: - Uncle, let me ask. Where have all the seagulls gone? The old bird thought to himself: -Go to the south. My sisters all went there. -How can I keep up with them? -Follow the direction of the sun at noon, and when the sea changes color three times, you will meet your sisters. In the blink of an eye, the seagull flew away, as fast as white foam hitting a rock. Fly south, quickly, quickly! One day passed, then another day passed, the seagull flew forever. The sea is sometimes dark, but always blue. "Could it be that the old man was mistaken? Could it be that we never found the sisters?" But suddenly a yellow strip appeared in front of me. She approached and soon the water was all yellow. Not far away, a large river flows into the sea, bringing clay, mud and sand to the sea. The sea changes color for the first time. And then there are the blue waves. The seagull saw a school of sardines underwater. She dove down...caught one. Suddenly she saw many large white wings hissing in front of her. Beware of Fomka, the robber bird. She dropped the sardine, and Fomka immediately bit it and swallowed it whole. And it chases seagulls. Whenever she catches a goldfish, it jumps back and steals it right from its beak. Thanks to the night, the seagull had a hard time abandoning it. She came to a mountainous area. It's hot. Below is a winding strait. The water is red. She flew a little more. The water is full of small red fish. The sea changed color for the second time. But she was exhausted. In front of her stretched out green islands, rough banks with a flock of birds. She thought, "I'd love to stop here." She flew lower and lower. She closed her eyes for a moment, and when she opened them, she saw silvery blue water. She swallowed small, round seaweed stalks that lay close together in the sea, the color of the forest in spring. Suddenly she saw her sisters. They all flew back to welcome her, pressing close to her sides. Six months passed. When summer comes, the seagulls fly back to the North. The large rock mass turned white with the birds. One day the seagull met a flock of younger birds. They landed to rest and listen to the stories of the birds returning from far away. It was the seagull's turn: -If you want, I'll tell you what color the sea is. One of the smallest seagulls quickly exclaimed: -Not very good. Everyone knows the sea is blue......
Table of contents
What Color Is The Sea?
What Color Is The Sea?
QuynhWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing by Quynh Source: Quynh Uploaded by friend: CT.LY on: June 14, 2005
|
Mầu Hoa Khế
Biển Hát
Tôi được sinh ra trong một thành phố nhỏ, con đường dẫn đưa tôi đi đến trường thường phải đi dọc theo bờ của con sông lặng lẽ hiền hoà như mái tóc người con gái thật dài nhẹ nhàng buông lơi .Thành phố cũng êm ả như con sông và con người sinh ra ở đó cũng thật bình dị mộc mạc . Và anh với đôi mắt hun hút màu trời xanh thẩm , với nụ cười để lộ hai cái đồng tiền lún sâu trên má . Tôi hồn nhiên những lúc anh cõng trên lưng cứ đưa ngón tay dí thật mạnh vào đó đòi xin cho bằng được . Còn anh thì cõng tôi chạy thật mau để cho tôi hoảng sợ ôm chặt lấy anh . Tôi lớn lên vẫn thơ ngây theo ngày tháng không biết mình đã khôn lớn ,thân thể đã có sự phát triển của tuổi dậy thì . Mỗi lần gia đình tổ chức đi biển lúc nào cũng có anh theo để chăm sóc đặc biệt riêng tôi .Cả nhà hay đưa mắt nhìn và thường giấu đi nụ cười bí ẩn , còn tôi thì quá tự nhiên lúc thay đồ tắm đi ra biển thường bắt anh đứng gần quay lưng để làm tấm bình phong . Tôi thấy gương mặt anh đỏ lên với cử chỉ bối rối mà tôi thì quá vô tư chẳng hiểu tại sao . Biển của quê hương tôi cát thật trắng mịn màng , tôi cứ chạy dài ven biển để nhặt những mảnh sò trãi đầy trên cát . Anh chậm rãi bước theo sau , đùa nghịch dẫm lên những dấu chân tôi để lại trên cát . Như một nhân duyên định sẳn ,vỏ sò trên cát thật nhiều nhưng chúng tôi mỗi người nhặt được một mảnh sò mà khi ráp lại thì khít khao luôn cả màu sắc của một con sò đã bị vỡ ra làm hai mảnh trước khi trôi dạt vào bờ . Tôi mang mảnh sò đó trôi dạt như cánh rong lênh đênh trên con sóng trầm luân của cuộc đời. Anh mang mảnh sò đó trong ba lô khi đất nước binh đao đang cần tới những người trai lìa bỏ áo thư sinh để lao vào chiến trận gìn giữ quê hương . Nói tới hai chữ định mệnh bắt buộc người ta phải liên tưởng tới những chuổi dài kết tụ nỗi buồn kéo theo sau ... ngày đó lúc hai mảnh sò được khép lại bên nhau , thì nụ hôn đầu tiên đã mang môi anh ngọt ngào trên môi tôi khi ánh mặt trời đang mỉm cười che mặt xuống đáy đại dương mênh mông huyền bí . Nụ hôn vội vàng ngờ nghệch của anh vụng về trên môi tôi ngượng ngùng mắc cở . Chiều nay nghe một bài hát về biển đã vực dậy thật mãnh liệt những ký ức tưởng đã nằm yên ngủ . Mảnh sò vẫn được nằm trang trọng trong một cái hộp nhỏ để chờ ngày hội ngộ bên nhau.Sự thăng trầm của đời sống đã trả tôi về một góc nhỏ bình yên . Những khi ngồi soi gương chải tóc , tôi vuốt ve từng sợi tóc bạc trắng rồi bất chợt lắng nghe trong hồn mình lao xao từng đợt sóng biển ào ạt chạy duỗi vào bờ cát trắng mịn . Tôi vuốt từng sợi tóc bạc trắng khi ngước mắt nhìn theo từng làn mây trắng đang bay về ở cuối chân trời tím biếc. Cuốn theo vận mệnh của đất nước , không biết mảnh sò đó đã theo anh trôi nổi về đâu ? Có khi nào anh trở về để nghe biển hát như chiều nay em đang lắng nghe ? Anh ơi ... biển đang hát trong hồn em đến chới với hụt hẫng cả một trùng khơi ... MầuHoaKhế ,Jan09/2010
Mục lục
Biển Hát
Biển Hát
Mầu Hoa KhếChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 13 tháng 1 năm 2010
|
Starflower color
The Singing Sea
I was born in a small city, the path that took me to school often had to go along the banks of a river, as quiet and gentle as a girl's long, gently flowing hair. The city was as quiet as The river and the people born there are also very simple and rustic. And he had attractive eyes the color of the deep blue sky, with a smile that revealed two coins sunk deeply into his cheeks. I was innocent when he carried me on my back and kept pressing my finger hard there, asking for it. And he carried me and ran quickly, making me panic and hug him tightly. Growing up, I was still naive and did not know that I had grown up and that my body had developed during puberty. Every time the family goes to the beach, he always comes along to take special care of me. The whole family often looks at me and often hides a mysterious smile, but I am so natural when I change into my bathing suit and go to the beach. often made him stand nearby with his back turned to act as a screen. I saw his face turn red with a confused gesture, but I was too carefree and didn't understand why. The sand in my hometown is so white and smooth, I keep running along the beach to pick up pieces of clams scattered on the sand. He slowly followed behind, playfully stepping on the footprints I left in the sand. As if by predestined fate, there were a lot of seashells on the sand, but each of us picked up a piece of shell that, when reassembled, matched the exact color of a shell that had been broken into two pieces before drifting into the ocean. shore . I carried that piece of clam drifting like a seaweed floating on the waves of life. He carried that piece of clam in his backpack when the country of soldiers and swords needed men to leave their academic uniforms to rush into battle to preserve their homeland. Speaking of the two words fate forces people to think of the long chains of sadness that followed... that day when the two shells were closed together, the first kiss was sweet on his lips. on my lips as the sun smiled down at the bottom of the vast, mysterious ocean. His hasty and foolish kiss on my lips was awkward and embarrassing. This afternoon, listening to a song about the sea strongly revived memories that I thought had been lying dormant. The piece of oyster is still solemnly placed in a small box, waiting for the day we will reunite together. The ups and downs of life have returned me to a small, peaceful corner. When I sit in the mirror and brush my hair, I caress each white strand of hair and suddenly listen in my soul to the rush of ocean waves rushing to the smooth white sand. I stroked each strand of white hair as I raised my eyes to follow the white clouds flying towards the end of the purple horizon. Swept away by the fate of the country, I wonder where that piece of clam followed him? Have you ever returned to listen to the sea sing like I'm listening to this afternoon? Honey... the sea is singing in my soul to the point of despair... MauHoaKe ,Jan09/2010
Table of contents
The Singing Sea
The Singing Sea
Mau Hoa KheWelcome you to read the first book from the book project for mobile devices. Source: executive: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author/ VNthuquan - Online Library Posted by: Ct.Ly on: January 13, 2010
|
Lý Lan
Biển Như Tôi Nhớ
Vào thời câu chuyện này ra đời, nó được xếp loại truyện khoa học giả tưởng hay viễn tưởng, với nghĩa là truyện tưởng tượng về một trăm năm, một ngàn năm, hay một triệu năm sau, dựa trên những yếu tố hoang đường mà tác giả cho là khoa học. Biển, như tôi nhớ thời đó, được miêu tả bằng những tính từ mênh mông, bao la, vô bờ bến. Biển, thời mà tôi còn nhớ đó, thuộc về hai người, một đàn ông một đàn bà. Người đàn ông khi ở trong biển chỉ cần một cái quần đùi, thực ra cũng chẳng cần bất cứ thể loại y phục gì; nhưng khi bước lên bờ y cần sơ-mi, quần tây, dây thắt lưng, giầy vớ, ca-vát, áo vét, sĩ diện. Cho nên y cần địa vị, tiền bạc, tiếng tăm. Y cũng cần những người đàn bà ngưỡng mộ các thứ phụ tùng trên người y như kính gọng vàng, đồng hồ vàng, dây chuyền vàng, nhẫn vàng. Vào thời đó, vàng còn có giá vì người ta chưa múc nước biển chiết ra vàng như sau này. Biển bây giờ không còn mấy tính từ để miêu tả. Không còn đàn ông, chỉ có những người đàn bà. Họ nằm dài trên bãi cát phơi nắng như đàn hải cẩu thời xa xưa, thuở còn tồn sinh một loài động vật tên gọi là hải cẩu. Vì sao hải cẩu tuyệt chủng không phải là điều đáng bận tâm, vả chăng nào phải đó là chủng loại duy nhất đã biến mất khỏi hành tinh xanh, đàn ông còn mất giống nữa là. Chỉ còn phụ nữ, vì từ đầu thiên niên kỷ thứ ba theo lịch Thiên chúa loài người đã có khả năng duy trì nòi giống bằng phương pháp sinh sản vô tính. Người đàn ông trở nên vô dụng. Và họ lần hồi biến mất trong vòng ba trăm năm đầu thiên niên kỷ ấy. Vào thời còn đàn ông, biển như tôi còn nhớ có khi màu xanh lam có khi màu xanh lục, tuỳ lúc người đàn bà đang yêu người đàn ông hay đang căm giận hắn. Biển bây giờ trong veo, cái thứ gì trong biển mà người ta lấy ra được thì đã được lấy ra hết rồi: vàng cùng những kim loại khác, cá và các hải sản khác, muối và những thứ mặn khác như nước mắt, nỗi buồn. Biển thời mà tôi nhớ thường bị ô nhiễm bởi những vết dầu loang, nhưng tất cả các mỏ dầu đã cạn vào năm 2051; cũng không còn rác vì không còn dầu để chế ra những sản phẩm cao cấp sẽ trở thành rác sau khi sử dụng hoặc không qua sử dụng. Như tôi nhớ thì biển thời đó thường nổi lên bão tố vì những con thuyền không bao giờ rõ ràng chuyện đi đâu về đâu. Bây giờ không ai có khái niệm về thuyền nữa. Ngày còn biển mà tôi nhớ xảy ra câu chuyện người ta gọi là tình yêu. Tất nhiên phải định nghĩa cho người bây giờ biết tình yêu là gì, như phải vẽ ra con hải cẩu để minh hoạ khi nhắc đến nó. Tình yêu là quan hệ giữa một người đàn ông và một người đàn bà, tất nhiên là chỉ xảy ra vào thuở còn đủ đàn bà và đàn ông. Quan niệm đó thông thường đặt trên cơ sở sự nhầm lẫn mà cả hai bên gọi là gặp được nửa cái tôi mình suốt đời tìm kiếm. Họ cố ráp hai cái nửa ấy lại với nỗ lực không tưởng nhằm tạo ra sự hoàn hảo gọi là hạnh phúc. Từ khi không còn đàn ông nữa, đàn bà chỉ đơn giản sao chép chính mình thành nhiều bản với những lý lịch khác nhau, và hạnh phúc là nằm dài trên bãi biển phơi nắng, ngắm những bản sao của mình đi lại, như loài hải cẩu của thời xa xưa. Câu chuyện tình này xảy ra vào thời xa xưa đó, bao lâu rồi nhỉ? Một ngàn năm, mười ngàn năm, hay một triệu năm? Đại khái vào thời biển còn như tôi nhớ, màu xanh lam và màu xanh lục. Mây cũng còn thì phải. Một đám mây bồng bềnh trôi qua chỗ một trái núi nhỏ ngồi thu lu nơi góc biển. Mây hỏi núi sao trông mày côi cút buồn hiu vậy? Núi thò chân xuống biển vọc sóng không nói gì. Ở đâu đó trên lưng núi có một người đàn ông và một người đàn bà nằm bên cạnh nhau. Nằm tuốt trên cao đó mà họ nói là họ cùng lắng nghe tiếng sóng vỗ. Nhưng khi yêu nhau người ta bắt đầu nói dối, một nhà thơ thời ấy đã phát hiện như vậy và được tin như vậy trong khoảng bảy tám chục năm. Bây giờ nói bảy tám chục năm nghe như một khoảng thời gian vô nghĩa, nhưng đó là tuổi thọ mong đợi của loài người thời biển như tôi còn nhớ. Thời ấy được kể là sống dai bất cứ người nào chết sau bảy tám chục năm. Còn nếu căn cứ vào những lời cầu chúc bải buôi được lưu lại trong viện bảo tàng chữ nghĩa thì thời gian sống lý tưởng của đàn ông lẫn đàn bà là trăm năm, chính xác là trăm năm hạnh phúc + tuổi kết hôn. À, lại phải bị chú về từ cổ kết hôn. Đó là một quyết định của con người, mà họ đổ thừa cho Chúa, Định Mệnh, Nguyệt Lão, hay Duyên Số, nhằm kết hợp một người đàn ông và một người đàn bà với nhau. Nếu sự kết hợp không thành, hoặc thành không như ý một hoặc cả hai người, thì văn chương sẽ nảy sinh. Ngày nay vẫn còn có thể tìm thấy trong viện bảo tàng chữ nghĩa một tỷ tỷ sách có chung đề tài đó, và những tác giả đã lao mình vào văn chương với niềm tin tình yêu là đề tài bất diệt của loài người, hiểu là có đủ đàn ông và đàn bà, hoá ra có lý. Họ thậm chí không ngờ rằng khi thế giới chỉ còn đàn bà, chữ nghĩa vẫn được bảo tồn chỉ vì trong đó có những lời tỏ tình. Để quay lại thời biển như tôi còn nhớ, thời đàn ông và đàn bà tưởng mình yêu nhau. Người đàn ông nằm trên núi nghe được tiếng sóng biển ấy nói với người đàn bà là giá mình được chết đi lúc này, bên nhau. Người đàn bà biết là lời nói dối nhưng lại coi đó như bằng chứng của tình yêu nên chỉ mở to đôi mắt nhìn mây bay trên cao và lắng nghe tiếng gió thổi qua núi. Mây bay ngàn năm, gió qua miền vĩnh cửu, mà không có ý thức gì về sinh thái và môi trường. Biển bây giờ trong veo như bầu trời bây giờ trong suốt, mây đã thôi bay từ lâu và gió không còn lồng lộng thổi. Biển như tôi còn nhớ cũng giống như đàn bà thời có đàn ông, chấp nhận bị lừa dối để thí nghiệm tình yêu. Từ xưa đến lúc ấy, những tuyên ngôn bảo vệ chân lý hay truy tìm sự thật đều là sáng tác của đàn ông. Người đàn bà trong truyện này khi lên núi chưa biết sáng tác lớn nhất của đàn ông là câu chuyện vu khống Eva để đổ vấy tất cả những chuyện đau khổ nhảm nhí của loài người, của đàn ông và đàn bà, lên đàn bà mà thôi. Nhưng bản chất đàn bà thời đó là nhân nhượng. Như biển thời đó, cứ nhận tất cả vào lòng mình, từ những dòng sông đen ngòm hoá chất đến cánh hoa đào trôi. Thực ra biển là biển mà đàn bà là đàn bà. Thời biển còn như tôi nhớ, đàn bà đi biển một mình. Bây giờ họ cũng một mình đi biển, nhưng với sự hỗ trợ của kỹ thuật cao cấp chuyện đó sau này quy lại chỉ là một thao tác đơn giản điều chỉnh AND sao cho có được sự đa dạng của một tiêu bản, sự phong phú của một hình hài. Từ cuối thiên niên kỷ thứ hai, ước muốn thâm căn hoàn thiện thể hình của đàn bà bắt đầu được khoa học kỹ thuật hỗ trợ. Ban đầu họ điều chỉnh ngoại hình, sửa chữa những đường nét họ cho là khuyết tật hay chỉ là khiếm khuyết thông thường vô hại. Rồi họ sửa sang tâm hồn, gạn lọc dần những gien mình không thích nữa, như gien buồn phiền, gien thất vọng, gien tức giận. Bởi vì đàn bà hay thay đổi, hoặc chính là thay đổi, nên đến một lúc họ không còn biết mình là ai và muốn cái gì. Đến thời đó họ nằm dài trên bãi cát, tơ lơ mơ, và biển nằm bên họ trong veo, chẳng giống chút nào biển như tôi còn nhớ.
Mục lục
Biển Như Tôi Nhớ
Biển Như Tôi Nhớ
Lý LanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 10 tháng 7 năm 2004
|
Lý Lan
Biển Như Tôi Nhớ
Vào thời câu chuyện này ra đời, nó được xếp loại truyện khoa học giả tưởng hay viễn tưởng, với nghĩa là truyện tưởng tượng về một trăm năm, một ngàn năm, hay một triệu năm sau, dựa trên những yếu tố hoang đường mà tác giả cho là khoa học. Biển, như tôi nhớ thời đó, được miêu tả bằng những tính từ mênh mông, bao la, vô bờ bến. Biển, thời mà tôi còn nhớ đó, thuộc về hai người, một đàn ông một đàn bà. Người đàn ông khi ở trong biển chỉ cần một cái quần đùi, thực ra cũng chẳng cần bất cứ thể loại y phục gì; nhưng khi bước lên bờ y cần sơ-mi, quần tây, dây thắt lưng, giầy vớ, ca-vát, áo vét, sĩ diện. Cho nên y cần địa vị, tiền bạc, tiếng tăm. Y cũng cần những người đàn bà ngưỡng mộ các thứ phụ tùng trên người y như kính gọng vàng, đồng hồ vàng, dây chuyền vàng, nhẫn vàng. Vào thời đó, vàng còn có giá vì người ta chưa múc nước biển chiết ra vàng như sau này. Biển bây giờ không còn mấy tính từ để miêu tả. Không còn đàn ông, chỉ có những người đàn bà. Họ nằm dài trên bãi cát phơi nắng như đàn hải cẩu thời xa xưa, thuở còn tồn sinh một loài động vật tên gọi là hải cẩu. Vì sao hải cẩu tuyệt chủng không phải là điều đáng bận tâm, vả chăng nào phải đó là chủng loại duy nhất đã biến mất khỏi hành tinh xanh, đàn ông còn mất giống nữa là. Chỉ còn phụ nữ, vì từ đầu thiên niên kỷ thứ ba theo lịch Thiên chúa loài người đã có khả năng duy trì nòi giống bằng phương pháp sinh sản vô tính. Người đàn ông trở nên vô dụng. Và họ lần hồi biến mất trong vòng ba trăm năm đầu thiên niên kỷ ấy. Vào thời còn đàn ông, biển như tôi còn nhớ có khi màu xanh lam có khi màu xanh lục, tuỳ lúc người đàn bà đang yêu người đàn ông hay đang căm giận hắn. Biển bây giờ trong veo, cái thứ gì trong biển mà người ta lấy ra được thì đã được lấy ra hết rồi: vàng cùng những kim loại khác, cá và các hải sản khác, muối và những thứ mặn khác như nước mắt, nỗi buồn. Biển thời mà tôi nhớ thường bị ô nhiễm bởi những vết dầu loang, nhưng tất cả các mỏ dầu đã cạn vào năm 2051; cũng không còn rác vì không còn dầu để chế ra những sản phẩm cao cấp sẽ trở thành rác sau khi sử dụng hoặc không qua sử dụng. Như tôi nhớ thì biển thời đó thường nổi lên bão tố vì những con thuyền không bao giờ rõ ràng chuyện đi đâu về đâu. Bây giờ không ai có khái niệm về thuyền nữa. Ngày còn biển mà tôi nhớ xảy ra câu chuyện người ta gọi là tình yêu. Tất nhiên phải định nghĩa cho người bây giờ biết tình yêu là gì, như phải vẽ ra con hải cẩu để minh hoạ khi nhắc đến nó. Tình yêu là quan hệ giữa một người đàn ông và một người đàn bà, tất nhiên là chỉ xảy ra vào thuở còn đủ đàn bà và đàn ông. Quan niệm đó thông thường đặt trên cơ sở sự nhầm lẫn mà cả hai bên gọi là gặp được nửa cái tôi mình suốt đời tìm kiếm. Họ cố ráp hai cái nửa ấy lại với nỗ lực không tưởng nhằm tạo ra sự hoàn hảo gọi là hạnh phúc. Từ khi không còn đàn ông nữa, đàn bà chỉ đơn giản sao chép chính mình thành nhiều bản với những lý lịch khác nhau, và hạnh phúc là nằm dài trên bãi biển phơi nắng, ngắm những bản sao của mình đi lại, như loài hải cẩu của thời xa xưa. Câu chuyện tình này xảy ra vào thời xa xưa đó, bao lâu rồi nhỉ? Một ngàn năm, mười ngàn năm, hay một triệu năm? Đại khái vào thời biển còn như tôi nhớ, màu xanh lam và màu xanh lục. Mây cũng còn thì phải. Một đám mây bồng bềnh trôi qua chỗ một trái núi nhỏ ngồi thu lu nơi góc biển. Mây hỏi núi sao trông mày côi cút buồn hiu vậy? Núi thò chân xuống biển vọc sóng không nói gì. Ở đâu đó trên lưng núi có một người đàn ông và một người đàn bà nằm bên cạnh nhau. Nằm tuốt trên cao đó mà họ nói là họ cùng lắng nghe tiếng sóng vỗ. Nhưng khi yêu nhau người ta bắt đầu nói dối, một nhà thơ thời ấy đã phát hiện như vậy và được tin như vậy trong khoảng bảy tám chục năm. Bây giờ nói bảy tám chục năm nghe như một khoảng thời gian vô nghĩa, nhưng đó là tuổi thọ mong đợi của loài người thời biển như tôi còn nhớ. Thời ấy được kể là sống dai bất cứ người nào chết sau bảy tám chục năm. Còn nếu căn cứ vào những lời cầu chúc bải buôi được lưu lại trong viện bảo tàng chữ nghĩa thì thời gian sống lý tưởng của đàn ông lẫn đàn bà là trăm năm, chính xác là trăm năm hạnh phúc + tuổi kết hôn. À, lại phải bị chú về từ cổ kết hôn. Đó là một quyết định của con người, mà họ đổ thừa cho Chúa, Định Mệnh, Nguyệt Lão, hay Duyên Số, nhằm kết hợp một người đàn ông và một người đàn bà với nhau. Nếu sự kết hợp không thành, hoặc thành không như ý một hoặc cả hai người, thì văn chương sẽ nảy sinh. Ngày nay vẫn còn có thể tìm thấy trong viện bảo tàng chữ nghĩa một tỷ tỷ sách có chung đề tài đó, và những tác giả đã lao mình vào văn chương với niềm tin tình yêu là đề tài bất diệt của loài người, hiểu là có đủ đàn ông và đàn bà, hoá ra có lý. Họ thậm chí không ngờ rằng khi thế giới chỉ còn đàn bà, chữ nghĩa vẫn được bảo tồn chỉ vì trong đó có những lời tỏ tình. Để quay lại thời biển như tôi còn nhớ, thời đàn ông và đàn bà tưởng mình yêu nhau. Người đàn ông nằm trên núi nghe được tiếng sóng biển ấy nói với người đàn bà là giá mình được chết đi lúc này, bên nhau. Người đàn bà biết là lời nói dối nhưng lại coi đó như bằng chứng của tình yêu nên chỉ mở to đôi mắt nhìn mây bay trên cao và lắng nghe tiếng gió thổi qua núi. Mây bay ngàn năm, gió qua miền vĩnh cửu, mà không có ý thức gì về sinh thái và môi trường. Biển bây giờ trong veo như bầu trời bây giờ trong suốt, mây đã thôi bay từ lâu và gió không còn lồng lộng thổi. Biển như tôi còn nhớ cũng giống như đàn bà thời có đàn ông, chấp nhận bị lừa dối để thí nghiệm tình yêu. Từ xưa đến lúc ấy, những tuyên ngôn bảo vệ chân lý hay truy tìm sự thật đều là sáng tác của đàn ông. Người đàn bà trong truyện này khi lên núi chưa biết sáng tác lớn nhất của đàn ông là câu chuyện vu khống Eva để đổ vấy tất cả những chuyện đau khổ nhảm nhí của loài người, của đàn ông và đàn bà, lên đàn bà mà thôi. Nhưng bản chất đàn bà thời đó là nhân nhượng. Như biển thời đó, cứ nhận tất cả vào lòng mình, từ những dòng sông đen ngòm hoá chất đến cánh hoa đào trôi. Thực ra biển là biển mà đàn bà là đàn bà. Thời biển còn như tôi nhớ, đàn bà đi biển một mình. Bây giờ họ cũng một mình đi biển, nhưng với sự hỗ trợ của kỹ thuật cao cấp chuyện đó sau này quy lại chỉ là một thao tác đơn giản điều chỉnh AND sao cho có được sự đa dạng của một tiêu bản, sự phong phú của một hình hài. Từ cuối thiên niên kỷ thứ hai, ước muốn thâm căn hoàn thiện thể hình của đàn bà bắt đầu được khoa học kỹ thuật hỗ trợ. Ban đầu họ điều chỉnh ngoại hình, sửa chữa những đường nét họ cho là khuyết tật hay chỉ là khiếm khuyết thông thường vô hại. Rồi họ sửa sang tâm hồn, gạn lọc dần những gien mình không thích nữa, như gien buồn phiền, gien thất vọng, gien tức giận. Bởi vì đàn bà hay thay đổi, hoặc chính là thay đổi, nên đến một lúc họ không còn biết mình là ai và muốn cái gì. Đến thời đó họ nằm dài trên bãi cát, tơ lơ mơ, và biển nằm bên họ trong veo, chẳng giống chút nào biển như tôi còn nhớ.
Mục lục
Biển Như Tôi Nhớ
Biển Như Tôi Nhớ
Lý LanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 10 tháng 7 năm 2004
|
Đoàn Thạch Biền
Biển Tigôn
Đánh máy: Phương Nhi
Tôi đã viết nhiều truyện về nước mắm, chẳng phải tôi là người dân xứ nước mắm mà chỉ vì hằng ngày tôi thường ăn nước mắm. Chúng ta dễ quên đi những điều thường ngày. Tôi nghĩ nếu có lần bạn thử không quên và hết sức chú ý đến chúng, điều thường ngày sẽ có khối chuyện hay xảy ra. * * *Hàng ngày thay mặt ông chủ, tôi thường liên hệ với các nhà lều sản xuất nước mắm ở Phan Thiết, nhưng đặt chân đến đó thì chưa bao giờ. Sáng nay, bận công việc đột xuất, ông chủ giao tôi theo xe tải từ Đà Lạt xuống Phan Thiết nhận hàng. Hàng của chúng tôi không phải là nước mắm mà là "xác mắm" - loại phân bón tối ưu cho các nhà vườn trồng légumes ở Đà Lạt. Bạn đã bao giờ thấy xác mắm chưa? Đó là xác những con cá nát bấy được vét từ đáy những thùng muối mắm. Thấy xác mắm, bạn sẽ quên nó ngay vì nó chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nếu đã ngửi nó một lần trong đời, chắc chắn bạn sẽ không thể nào quên nó được. Xe tải đến Phan Thiết lúc hai giờ chiều. Trời nắng gắt. Nhà lều chúng tôi đến lấy xác mắm nằm sát bên bờ sông Mương Mán nhưng không có ngọn gió nào từ mặt sông thổi lên. Tôi lấy khăn lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt rồi bước vào văn phòng làm việc. Một người đàn ông tóc đã có những sợi bạc, đeo kính lão, đang ngồi xem sổ sách. Chếch về phía bên phải bàn làm việc của ông, một cô thư ký tóc dài đang ngồi đánh máy chữ lóc cóc. Tôi mỉm cười thầm nghĩ, ông chủ này chịu chơi, tuyển nữ thư ký "nhí" ghê! - Chào ông, tôi đại diện cho ông Quang ở Đà Lạt xuống nhận hàng. Người đàn ông đứng dậy, vồn vã bắt tay tôi: - Mời cậu ngồi. Tôi đã nghe điện thoại ông Quang dặn giao hàng chiều nay. Nhưng tôi gom chưa đủ số lượng. Vậy cậu hãy chịu khó đợi đến sáu giờ chiều, chúng ta sẽ cân hàng và chất lên xe luôn. Rồi ông già quay qua cô thư ký "nhí", nói: - Con lấy cho ba hai chai nước ngọt. Cô thư ký rời bàn máy chữ đi vào nhà trong. Tôi ngạc nhiên hỏi ông chủ: - Cô ấy là con gái của ông? Ông chủ cười hề hề: - Nó là con gái út của tôi. Nó đang học lớp 12 trường Phan Bội Châu. Những lúc rảnh, nó thường phụ giúp tôi đánh máy mớ giấy tờ. Cậu mới xuống Phan Thiết lần đầu? - Dạ phải. - Vậy trong khi chờ đợi nhận hàng. Tôi sẽ nói con gái tôi dẫn cậu đi coi phố xá hay đi tắm biển. - Cám ơn ông. Tôi thích tắm biển hơn, vì ở Đà Lạt chỉ có hồ với thác, không bơi lội được. Cô bé bưng ra hai ly nước đá và hai chai nước ngọt để xuống bàn. Ông chủ nói: - Ba phải đi lo giấy tờ chuyên chở hàng kẻo chiều tối công sở họ nghỉ việc. Con thay ba dẫn ông khách đây đi tắm biển, ông ấy mới ở Đà Lạt xuống chưa biết biển Phan Thiết nằm ở đâu. Cô bé quay qua nhìn tôi. Tôi cố gắng nở nụ cười thật tươi để em không từ chối. Và may mắn thay, cô bé đã gật đầu. Uống một hớp nước ngọt, ông chủ nói: - Cậu đi tắm biển vui vẻ nghe. Sáu giờ chiều mời cậu về đây ăn bữa cơm gia đình rồi chúng ta cùng cân hàng. Ông cầm túi xách đứng dậy, dắt chiếc xe Honda đỏ ra khỏi nhà. Cô bé hỏi tôi: - Ông có biết bơi không? - Em hỏi làm chi? - Để em biết nên dẫn ông đến chỗ bãi biển cạn hay sâu. - Tôi sợ chết đuối lắm. Em dắt tôi đến chỗ nào nước sâu đến... trái tim là được. Cô bé mỉm cười đi vào nhà trong sửa soạn. Tôi đi ra chỗ xe tải đậu, nói tài xế đợi đến sáu giờ chiều mới nhận hàng. Tôi với lấy túi xách có đựng quần tắm và khăn lông, tôi đã dự trù mang theo từ Đà Lạt xuống đây đợi có dịp là đi tắm biển bơi lội cho thỏa thích. Một lát sau cô bé chạy chiếc xe cúp màu xanh rêu đến bên chiếc xe tải. Tôi vội nhảy lên ngồi ở yên sau. Cô bé tắt máy xe, bước xuống: - Ngồi vậy kỳ chết. Ông ngồi trước lái xe đi. - Nhưng tôi đâu có rành đường. Chạy lạc thì sao? - Ông khỏi lo, em ngồi sau chỉ đường cho ông. - Trời đất! Đâu có ai ngồi sau mà "chỉ đạo" được người ngồi trước. - Có chứ. Mấy ông "sếp" thường ngồi ghế sau xe hơi chỉ đạo cho tài xế ngồi ghế trước. Tôi nhăn mặt ngồi lên yên trước, đạp máy xe nổ. Cô bé ngồi xuống yên sau, vỗ nhẹ vào vai tôi: - Ông cho xe quay lại. Theo sự hướng dẫn của cô bé, tôi cho xe chạy lòng vòng qua một vài đường phố chính. Thành phố này chưa xây dựng nhiều nhà mới. Những ngôi nhà cũ kỹ được quét lớp vôi mới nhưng những mái ngói vẫn để nguyên màu nâu đen. Xe chạy qua một cây cầu mới xây ra ngoại ô. Hai bên đường, nhà cửa cũng còn mới được xây dựng nên mái ngói còn đỏ tươi. Qua một đoạn đường đầy ổ gà, xe bắt đầu leo dốc lên một đỉnh đồi. Vừa lên đến đỉnh đồi, cô bé vỗ vai tôi. - Dừng lại. Tôi thở phào hỏi: - Đến rồi hả? - Đến rồi. Tôi lái xe vào một chỗ trống, tắt máy, đứng nhìn quanh. Trời đất! Biển xanh thẳm ở tuốc phía xa dưới chân đồi. Trên sườn đồi cây cỏ dại mọc tùm lum không thể chạy xe được. Nếu muốn tắm biển phải đẩy xe xuống dưới đó rồi lại đẩy xe lên, chắc tôi sẽ bị "xụm bà chè".Trong khi tôi đang phân vân có nên tắm biển hay không thì cô bé lấy sợi thun cột mái tóc đang bị gió thổi bay tung lên. Em hỏi: - Ông có biết ông đang đứng ở đâu không? Tôi nhìn xuống chân mình, quan sát kỹ lưỡng rồi trả lời: - Tôi đang đứng trên vùng đất pha đá. Cô bé lắc đầu: - Ông đang đứng trên nền Lầu Ông Hoàng được người Pháp xây dựng từ năm 1920 và bị sụp đổ năm 1945. Địa danh này nổi tiếng với chuyện tình của thi sĩ Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm. Nóng mũi vì thấy kiến thức của mình thua cô học trò lớp 12, tôi nói gắt: - Tôi không cần biết Ông Hoàng là ai. Tôi cũng không cần biết thi sĩ Hàn Mặc Tử yêu ai. Tôi chỉ biết tôi đang yêu... - Ông yêu ai? - Yêu... xác mắm. Cô bé lững thững bỏ đi vào một vùng cây leo bò xanh rì mặt đất và nổi bật lên những chùm hoa đỏ hồng. Sợ cô bé bị rắn cắn hay bò cạp chích, tôi vội đi theo em để xem nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ về báo cáo với ba em thật chính xác: em bị rắn nào cắn hay bị loại bò cạp nào chích. Chứ nói vu vơ ba em sẽ coi thường tôi thiếu óc quan sát thực tế. Cô bé dừng lại bứt một bó hoa đỏ hồng rồi quay lại hỏi tôi: - Ông có biết hoa này tên gì không? Tôi lắc đầu: - Ở Đà Lạt tôi chỉ rành tên các loại rau củ, còn tên hoa thì chịu thua. - Đây là hoa Tigôn, được người Pháp đem qua trồng ở Lầu Ông Hoàng. Lâu đài đã sụp đổ nhưng loài hoa vẫn còn. Thi sĩ T.T.Kh đã tả "Hoa dáng như tim vỡ" ông thấy đúng không? - Không. Tôi thấy nó giống đầu con cá cơm bị vỡ khi làm mắm. Cô bé thở dài: - Đầu óc ông không biết mơ mộng. - Em thông cảm cho tôi. Một người buôn bán xác mắm mà mơ mộng thì xác mắm sẽ "thơm lựng", bán không được thì tôi sẽ bị chết đói. Cô bé trao bó hoa đỏ hồng cho tôi: - Em tặng ông. Tôi cầm lấy bó hoa thắc mắc hỏi: - Em nói "Hoa dáng như tim vỡ". Vậy em tặng tôi loài hoa này làm chi? Tim tôi đâu đã... vỡ. - Em tặng ông để cảnh giác ông đừng làm vỡ trái tim. - Bộ tôi khùng rồi sao mà tự làm vỡ tim mình? - Nhưng ông có thể làm vỡ tim người khác vì không biết mơ mộng. Nghe cô bé nói nhức đầu quá, tôi đề nghị: - Chúng ta hãy tìm chỗ gửi xe rồi đi bộ xuống dưới kia tắm biển. - Chúng ta đã tắm biển rồi thôi. Tôi trố mắt nhìn em: - Chúng ta tắm biển hồi nào đâu? Cô bé cười, vòng tay chỉ quanh mình: - Ông không thấy chúng ta đang tắm trong biển hoa Tigôn sao? Tắm ở đây ông không sợ chết đuối vì hoa Tigôn chỉ mọc cao đến tim ông. Thôi trời sắp tối rồi, chúng ta hãy về kẻo ba em đợi cơm. * * *Cơm nước xong, chúng tôi bắt đầu cân những bao lát chứa xác mắm chất lên xe tải. Mãi đến tám giờ tối công việc mới hoàn tất. Xe nổ máy, tôi bắt tay chào ông chủ rồi leo lên xe ngồi bên tài xế. Tôi vừa đóng mạnh cửa xe lại thì cô bé chạy đến, trao qua khung cửa xe bó hoa Tigôn. - Ông để quên cái này. - Cám ơn em. Mong có dịp chúng ta sẽ lại cùng nhau đi tắm biển Tigôn. Xe chạy. Tôi buồn buồn nhìn bó hoa đỏ hồng. Tôi tưởng em sẽ đổi ý tặng tôi một lít nước mắm nhĩ loại đặc biệt hay một ký khô mực loại xuất khẩu để làm quà kỷ niệm, nào ngờ vẫn chỉ là bó hoa Tigôn. Xe chở xác mắm sẽ chạy suốt đêm để tảng sáng có thể giao hàng cho các chủ vườn légumes ở Đà Lạt. Thật kỳ lạ, khi xe chạy qua chỗ nào, những người đứng hai bên đường đều bịt mũi. Vậy mà tôi ngồi ngay trong xe lại ngửi thấy một mùi hương rất dễ chịu. Phải chăng hương hoa Tigôn đã át mùi xác mắm? Hay tại tôi đã biết... mơ mộng?
Mục lục
Biển Tigôn
Biển Tigôn
Đoàn Thạch BiềnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời Áo TrắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Đoàn Thạch Biền
Biển Tigôn
Đánh máy: Phương Nhi
Tôi đã viết nhiều truyện về nước mắm, chẳng phải tôi là người dân xứ nước mắm mà chỉ vì hằng ngày tôi thường ăn nước mắm. Chúng ta dễ quên đi những điều thường ngày. Tôi nghĩ nếu có lần bạn thử không quên và hết sức chú ý đến chúng, điều thường ngày sẽ có khối chuyện hay xảy ra. * * *Hàng ngày thay mặt ông chủ, tôi thường liên hệ với các nhà lều sản xuất nước mắm ở Phan Thiết, nhưng đặt chân đến đó thì chưa bao giờ. Sáng nay, bận công việc đột xuất, ông chủ giao tôi theo xe tải từ Đà Lạt xuống Phan Thiết nhận hàng. Hàng của chúng tôi không phải là nước mắm mà là "xác mắm" - loại phân bón tối ưu cho các nhà vườn trồng légumes ở Đà Lạt. Bạn đã bao giờ thấy xác mắm chưa? Đó là xác những con cá nát bấy được vét từ đáy những thùng muối mắm. Thấy xác mắm, bạn sẽ quên nó ngay vì nó chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nếu đã ngửi nó một lần trong đời, chắc chắn bạn sẽ không thể nào quên nó được. Xe tải đến Phan Thiết lúc hai giờ chiều. Trời nắng gắt. Nhà lều chúng tôi đến lấy xác mắm nằm sát bên bờ sông Mương Mán nhưng không có ngọn gió nào từ mặt sông thổi lên. Tôi lấy khăn lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt rồi bước vào văn phòng làm việc. Một người đàn ông tóc đã có những sợi bạc, đeo kính lão, đang ngồi xem sổ sách. Chếch về phía bên phải bàn làm việc của ông, một cô thư ký tóc dài đang ngồi đánh máy chữ lóc cóc. Tôi mỉm cười thầm nghĩ, ông chủ này chịu chơi, tuyển nữ thư ký "nhí" ghê! - Chào ông, tôi đại diện cho ông Quang ở Đà Lạt xuống nhận hàng. Người đàn ông đứng dậy, vồn vã bắt tay tôi: - Mời cậu ngồi. Tôi đã nghe điện thoại ông Quang dặn giao hàng chiều nay. Nhưng tôi gom chưa đủ số lượng. Vậy cậu hãy chịu khó đợi đến sáu giờ chiều, chúng ta sẽ cân hàng và chất lên xe luôn. Rồi ông già quay qua cô thư ký "nhí", nói: - Con lấy cho ba hai chai nước ngọt. Cô thư ký rời bàn máy chữ đi vào nhà trong. Tôi ngạc nhiên hỏi ông chủ: - Cô ấy là con gái của ông? Ông chủ cười hề hề: - Nó là con gái út của tôi. Nó đang học lớp 12 trường Phan Bội Châu. Những lúc rảnh, nó thường phụ giúp tôi đánh máy mớ giấy tờ. Cậu mới xuống Phan Thiết lần đầu? - Dạ phải. - Vậy trong khi chờ đợi nhận hàng. Tôi sẽ nói con gái tôi dẫn cậu đi coi phố xá hay đi tắm biển. - Cám ơn ông. Tôi thích tắm biển hơn, vì ở Đà Lạt chỉ có hồ với thác, không bơi lội được. Cô bé bưng ra hai ly nước đá và hai chai nước ngọt để xuống bàn. Ông chủ nói: - Ba phải đi lo giấy tờ chuyên chở hàng kẻo chiều tối công sở họ nghỉ việc. Con thay ba dẫn ông khách đây đi tắm biển, ông ấy mới ở Đà Lạt xuống chưa biết biển Phan Thiết nằm ở đâu. Cô bé quay qua nhìn tôi. Tôi cố gắng nở nụ cười thật tươi để em không từ chối. Và may mắn thay, cô bé đã gật đầu. Uống một hớp nước ngọt, ông chủ nói: - Cậu đi tắm biển vui vẻ nghe. Sáu giờ chiều mời cậu về đây ăn bữa cơm gia đình rồi chúng ta cùng cân hàng. Ông cầm túi xách đứng dậy, dắt chiếc xe Honda đỏ ra khỏi nhà. Cô bé hỏi tôi: - Ông có biết bơi không? - Em hỏi làm chi? - Để em biết nên dẫn ông đến chỗ bãi biển cạn hay sâu. - Tôi sợ chết đuối lắm. Em dắt tôi đến chỗ nào nước sâu đến... trái tim là được. Cô bé mỉm cười đi vào nhà trong sửa soạn. Tôi đi ra chỗ xe tải đậu, nói tài xế đợi đến sáu giờ chiều mới nhận hàng. Tôi với lấy túi xách có đựng quần tắm và khăn lông, tôi đã dự trù mang theo từ Đà Lạt xuống đây đợi có dịp là đi tắm biển bơi lội cho thỏa thích. Một lát sau cô bé chạy chiếc xe cúp màu xanh rêu đến bên chiếc xe tải. Tôi vội nhảy lên ngồi ở yên sau. Cô bé tắt máy xe, bước xuống: - Ngồi vậy kỳ chết. Ông ngồi trước lái xe đi. - Nhưng tôi đâu có rành đường. Chạy lạc thì sao? - Ông khỏi lo, em ngồi sau chỉ đường cho ông. - Trời đất! Đâu có ai ngồi sau mà "chỉ đạo" được người ngồi trước. - Có chứ. Mấy ông "sếp" thường ngồi ghế sau xe hơi chỉ đạo cho tài xế ngồi ghế trước. Tôi nhăn mặt ngồi lên yên trước, đạp máy xe nổ. Cô bé ngồi xuống yên sau, vỗ nhẹ vào vai tôi: - Ông cho xe quay lại. Theo sự hướng dẫn của cô bé, tôi cho xe chạy lòng vòng qua một vài đường phố chính. Thành phố này chưa xây dựng nhiều nhà mới. Những ngôi nhà cũ kỹ được quét lớp vôi mới nhưng những mái ngói vẫn để nguyên màu nâu đen. Xe chạy qua một cây cầu mới xây ra ngoại ô. Hai bên đường, nhà cửa cũng còn mới được xây dựng nên mái ngói còn đỏ tươi. Qua một đoạn đường đầy ổ gà, xe bắt đầu leo dốc lên một đỉnh đồi. Vừa lên đến đỉnh đồi, cô bé vỗ vai tôi. - Dừng lại. Tôi thở phào hỏi: - Đến rồi hả? - Đến rồi. Tôi lái xe vào một chỗ trống, tắt máy, đứng nhìn quanh. Trời đất! Biển xanh thẳm ở tuốc phía xa dưới chân đồi. Trên sườn đồi cây cỏ dại mọc tùm lum không thể chạy xe được. Nếu muốn tắm biển phải đẩy xe xuống dưới đó rồi lại đẩy xe lên, chắc tôi sẽ bị "xụm bà chè".Trong khi tôi đang phân vân có nên tắm biển hay không thì cô bé lấy sợi thun cột mái tóc đang bị gió thổi bay tung lên. Em hỏi: - Ông có biết ông đang đứng ở đâu không? Tôi nhìn xuống chân mình, quan sát kỹ lưỡng rồi trả lời: - Tôi đang đứng trên vùng đất pha đá. Cô bé lắc đầu: - Ông đang đứng trên nền Lầu Ông Hoàng được người Pháp xây dựng từ năm 1920 và bị sụp đổ năm 1945. Địa danh này nổi tiếng với chuyện tình của thi sĩ Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm. Nóng mũi vì thấy kiến thức của mình thua cô học trò lớp 12, tôi nói gắt: - Tôi không cần biết Ông Hoàng là ai. Tôi cũng không cần biết thi sĩ Hàn Mặc Tử yêu ai. Tôi chỉ biết tôi đang yêu... - Ông yêu ai? - Yêu... xác mắm. Cô bé lững thững bỏ đi vào một vùng cây leo bò xanh rì mặt đất và nổi bật lên những chùm hoa đỏ hồng. Sợ cô bé bị rắn cắn hay bò cạp chích, tôi vội đi theo em để xem nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ về báo cáo với ba em thật chính xác: em bị rắn nào cắn hay bị loại bò cạp nào chích. Chứ nói vu vơ ba em sẽ coi thường tôi thiếu óc quan sát thực tế. Cô bé dừng lại bứt một bó hoa đỏ hồng rồi quay lại hỏi tôi: - Ông có biết hoa này tên gì không? Tôi lắc đầu: - Ở Đà Lạt tôi chỉ rành tên các loại rau củ, còn tên hoa thì chịu thua. - Đây là hoa Tigôn, được người Pháp đem qua trồng ở Lầu Ông Hoàng. Lâu đài đã sụp đổ nhưng loài hoa vẫn còn. Thi sĩ T.T.Kh đã tả "Hoa dáng như tim vỡ" ông thấy đúng không? - Không. Tôi thấy nó giống đầu con cá cơm bị vỡ khi làm mắm. Cô bé thở dài: - Đầu óc ông không biết mơ mộng. - Em thông cảm cho tôi. Một người buôn bán xác mắm mà mơ mộng thì xác mắm sẽ "thơm lựng", bán không được thì tôi sẽ bị chết đói. Cô bé trao bó hoa đỏ hồng cho tôi: - Em tặng ông. Tôi cầm lấy bó hoa thắc mắc hỏi: - Em nói "Hoa dáng như tim vỡ". Vậy em tặng tôi loài hoa này làm chi? Tim tôi đâu đã... vỡ. - Em tặng ông để cảnh giác ông đừng làm vỡ trái tim. - Bộ tôi khùng rồi sao mà tự làm vỡ tim mình? - Nhưng ông có thể làm vỡ tim người khác vì không biết mơ mộng. Nghe cô bé nói nhức đầu quá, tôi đề nghị: - Chúng ta hãy tìm chỗ gửi xe rồi đi bộ xuống dưới kia tắm biển. - Chúng ta đã tắm biển rồi thôi. Tôi trố mắt nhìn em: - Chúng ta tắm biển hồi nào đâu? Cô bé cười, vòng tay chỉ quanh mình: - Ông không thấy chúng ta đang tắm trong biển hoa Tigôn sao? Tắm ở đây ông không sợ chết đuối vì hoa Tigôn chỉ mọc cao đến tim ông. Thôi trời sắp tối rồi, chúng ta hãy về kẻo ba em đợi cơm. * * *Cơm nước xong, chúng tôi bắt đầu cân những bao lát chứa xác mắm chất lên xe tải. Mãi đến tám giờ tối công việc mới hoàn tất. Xe nổ máy, tôi bắt tay chào ông chủ rồi leo lên xe ngồi bên tài xế. Tôi vừa đóng mạnh cửa xe lại thì cô bé chạy đến, trao qua khung cửa xe bó hoa Tigôn. - Ông để quên cái này. - Cám ơn em. Mong có dịp chúng ta sẽ lại cùng nhau đi tắm biển Tigôn. Xe chạy. Tôi buồn buồn nhìn bó hoa đỏ hồng. Tôi tưởng em sẽ đổi ý tặng tôi một lít nước mắm nhĩ loại đặc biệt hay một ký khô mực loại xuất khẩu để làm quà kỷ niệm, nào ngờ vẫn chỉ là bó hoa Tigôn. Xe chở xác mắm sẽ chạy suốt đêm để tảng sáng có thể giao hàng cho các chủ vườn légumes ở Đà Lạt. Thật kỳ lạ, khi xe chạy qua chỗ nào, những người đứng hai bên đường đều bịt mũi. Vậy mà tôi ngồi ngay trong xe lại ngửi thấy một mùi hương rất dễ chịu. Phải chăng hương hoa Tigôn đã át mùi xác mắm? Hay tại tôi đã biết... mơ mộng?
Mục lục
Biển Tigôn
Biển Tigôn
Đoàn Thạch BiềnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời Áo TrắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Nguyễn Thị Châu Giang
Biển Trên Núi
Tôi sinh ra ở biển. Lớn lên ở biển. Và sau này rồi cũng sẽ ra đi từ biển. Suốt những năm thơ ấu, tôi đứng trên bờ. Chân trời rất có thể là tấm khăn lụa xám trong đêm mù. Cũng có thể là chiếc cầu tuổi nhỏ không bao giờ tôi qua hết được.Cha tôi ngồi còng lưng tỉa lá sâu trên bụi hoa chưa lúc nào ra hoa, trầm ngâm: "Cuộc đời có rất nhiều... Sau lưng và trước mặt bao giờ cũng có những chiếc cầu như vậy!" Tiếng sóng vội vào vách đá như tiếng mưa rào. Một lát lại buồn buồn như tiếng ai khóc hờ trong gió. Tôi hỏi cha câu hỏi cũ như tiếng băng cassette quay lại cũ mèm: "Thế cây này không ra hoa hả chả Thế cha đã qua được bao nhiêu chiếc cầu rồi hả chả". Cha không trả lời. Mẹ cũng không trả lời. Chỉ có tiếng một con chim lạ bay vụt qua mái nhà. Kêu những tiếng khàn, đục như tiếng đêm.Một đêm tôi nhìn ra cửa sổ. Trăng lấp liếm sau bóng mây, tỏa một thứ ánh sáng mờ xuống góc vườn. Mùi hương dại ở đâu ngào ngạt, thấm vào môi, vào lưỡi ngòn ngọt. Tựa như lần đầu mình được ăn chiếc kẹo bi màu xanh đỏ. Chao ôi là thơm và ngọt. Tôi giật mình kinh ngạc. Từ bụi hoa không bao giờ ra hoa, một quầng sáng lung linh xuất hiện. Đó là một bông hoa màu đỏ rực lên như lò than, nở bung trên cành khẳng khiu. Cổ họng tôi nghẹn lại. Nỗi vui sướng vỡ ra dần thành những giọt nước mắt trong suốt. Chuyện gì xảy ra như trong mơ, như trong chuyện cổ tích thần tiên của tuổi thợ Bởi vì sớm mai bụi hoa vẫn xanh ngắt một màu lá. Tôi ngẩn ngơ đi giữa những bụi cây. Mọi người nhìn tôi thương hại. Riêng mẹ bảo: "Con gái lớn rồi. Đi với me lên Đà Lạt. Ở với dì Ba năm bữa nửa tháng, thay đổi khí hậu!". Tôi ôm mẹ, cười mà lòng vẫn ngơ ngẫn "Thế nào cũng được. Nhưng rõ ràng đêm qua một bông hoa đã nở. Rõ ràng là mình đã thấy nó. Mình không quên là mình đã nhìn thấy nó!" Rồi tôi nghĩ, hẳn Đà Lạt cũng sẽ đẹp như quầng sáng lung linh trong đêm trăng non. Những tiếng lá thông hồn nhiên và những bờ sương mù tỏa khói. Những kỷ niệm khó quên. Nhưng quan trọng nhất, hẳn rằng Đà Lạt sẽ vui hơn vùng biển của tôi.Nhưng Đà Lạt thì khác hẳn! Cả thành phố như được ướp trong nước đá. Mỗi buổi chiều những tảng đá được hun nóng, nhỏ nhễu nhão vài giọt lên mái tôn. Khoảng bốn giờ chiều, đã thấy âm u và buồn. Nhất là buồn, thấy nhà dì Ba ai cũng nằm thở dài trên tràng kỷ. Con út bảo: "Hồi nào em xuống biển chắc vui hơn!" Tôi cười trừ trong bụng "Vui gì! Cũng thế thôi. Chỉ được cái tưởng tượng... " Tôi lấy xe đạp của con út, đạp vòng quanh thành phố. Đất gì bé bằng lòng bàn tay mà bao nhiêu là cây cối. Lá thông réo như tiếng nước sôi. Nhiều lúc giật mình tưởng mưa rào đang trút xuống. Đạp xe ngược dốc, gió thổi muốn bay cả xe mà nghe mồ hôi ra ướt đẫm áo. Tôi thò đầu qua một lỗ rào nhỏ. Cơ man nào là hoa mọc với dây tơ hồng. Những bông hoa to bằng cái bát. Sương buổi chiều bâu trên cành hoa như những giọt hương tiết ra từ nhụy. Tôi rụt người suýt nữa bị gai hàng rào cào toạc áo. Bỗng dưng thấy muốn khóc. thấy lòng nao nao. Thấy nhớ quay quắt bụi hoa không bao giờ ra hoa của cha, lúc nào cũng xanh ngắt một màu tội tội. Hẳn lúc này cha cũng đang còng lưng ngồi nhổ lá sâu vào bảo thầm: "Sau lưng và trước mặt bao giờ cũng có những chiếc cầu như vậy!" Mà cha thì chưa bao giờ thấy được bông hoa đỏ rực đã nở vào một đêm nào đó của tháng Năm. Chưa bao giờ cha được sống với một đêm kỳ ảo như thế của tháng Năm.Tôi nằm dài trên bãi cỏ. Không nghĩ gì, không buồn gì. Chỉ thấy lòng đương rất dễ chịu. Nắng đã làm tan hết giá, mặt đất ấm lên và tỏa mùi nhựa thông nồng nồng. "Mùi đất thật quen thuộc - Tôi thầm nghĩ - Nó gợi mình nhớ đến điều gì nhỉ? à, những miền đất thơ ấu. Mình đã từng nghĩ đến, càng lớn mình càng hay nghĩ về những miền thơ ấu ấy. Dù sao điều đó cũng không vô ích... ". Tiếng con út vang lên lảnh lót như những bóng nắng chạy trên lá: "Anh mang hoa gì ra chợ vậy?" "Bông mặt trời"."Xạo hoài, bông bất tử đấy!".Tiếng cười bật lên trầm và hóm. Tôi ngóc đầu dậy. Con út đã biến mất. Một thằng con trai với đôi mắt đen nháy nhìn tôi không chớp."Chị Ở đâu lên vậy?".Tôi cười: "Dưới biển"."Tốt rồi" - Nó cũng cười. Nụ cười ngộ nghĩnh. Nhưng đẹp. "Tôi cũng thích biển"."Thế lại khác - tôi nghĩ - Ở dưới biển với thích biển thì khác nhau xạ Khác rất xa... "."Biển đẹp lắm phải không chị?""Ừ, chắc là thế! Biển rất xanh và rộng, và có nhiều sóng tung bọt trắng xóa. Buổi trưa trên biển đầy vàng!"."Tôi biết rồi! Tôi đã thấy rồi!""Ở đâu?". Bổng dưng lòng tôi như có sóng trào lên. Tôi nhớ những dải cát ướt mịn. Nhớ và thương những buổi chiều ngồi đợi sóng hồn nhiên đưa mặt trời vào bờ. Và những chân cầu tuổi thợ "Đó, chị thấy chưa?" Nó đưa tay chỉ lên trời. "Biển rất xanh và có nhiều sóng. Những đám mây trắng là sóng. Sóng xô thuyền bồng bềnh". Tôi nheo nheo mắt. Đúng là biển, biển thật rồi! Chỉ có điều chiếc cầu tuổi thơ đã biến mất. Hay chính là tôi đã bước qua hết chiếc cầu tuổi nhỏ ấy? Hay chắc là chiếc cầu ấy đã ở sau lưng? "Chị ngồi chắc vào! Thuyền đang trở buồm. Và chúng mình sẽ trôi đi mãi!" Tôi cười sung sướng như đang được tung mình trong biển cả. "Chúng mình sẽ trôi đi mãi. Thấy chưa, biển rất xanh và nhiều sóng to trắng xóa". "Biển có nhiều mặt trời nữa!". "Thật à? Vậy mà tôi không biết!". Nó cười, nhìn thúng hoa bất tử. "Mỗi bông hoa là một mặt trời. Rất nhiều mặt trời". Tôi mơ màng: "Hai chúng mình cũng là hai mặt trời. Những mặt trời không sợ bão!".Nắng lên được một ngày nữa rồi mưa tầm tã suốt ba ngày. Tôi đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài. Cây cối làm mình làm mẩy trong mưa. Vật gì cũng bị bạc màu phân nửa nom ảm đạm và buồn bã. Dì Ba nhìn tôi tội nghiệp: "Năm nay trở trời mưa hoài!" Tôi cười xòa để dì vui lòng: "Cũng tốt dì ơi. Đỡ mỏi chân... ". Mà thật ra lòng bứt rứt khó chịu. Tôi thò cổ ra ngoài. Lạnh ngắt như kim châm. Biển đã chuyển sang màu xám chì và lạnh ngắt như kim châm."Dì với út về đi. Mai mốt con lại lên!" Bóng mẹ con dì khuất dài sau màn mưa trắng như bụi, càng lúc càng nặng hạt. Tôi đứng chần chừ dưới mưa, rụt người trong tấm áo phông màu nước biển. Tôi không hiểu mình đang chờ đợi gì ở những con người bước lầm lũi dưới mưa kia! Chỉ biết rằng tôi mong chờ lắm như vào những đêm tháng Năm xa xôi. Có ai đó níu vai tôi rất mạnh, hơi thở phả ấm gáy: "Tặng nè". Nó đưa cho tôi một bộc hoa gói kín, cặp mắt đen buồn buồn. "Hoa gì vậy?". "Bất tử". "Không phải - tôi cười - Hoa mặt trời. Bông mặt trời nhỏ".Tôi ngó lên trời. "Hôm nay không có biển"."Khỏi, Biển trên áo đây rồi. Cần gì... " Nó mím miệng bước đi.Tôi áp mặt vào cửa kính, thấy buồn, thấy thương nó liêu xiêu trên con đường xanh ngắt một màu cỏ và cây. Mới chợt hiểu ra mình chờ đợi điều gì từ bấy đến giờ. Mai này có thể quên - Tôi nhắm mắt thầm nghĩ - Nhưng những ngày này, những kỷ niệm này đã thật đẹp hơn điều mình nghĩ!Tôi lại ra đứng trước biển. Thấy chân trời là chiếc cầu bằng lụa xám chưa bao giờ tôi qua được. Tôi lại ngồi nhìn cha tỉa lá sâu trên bụi hoa không bao giờ ra hoa và đêm đêm ra đứng ở cửa sổ để chờ mong một điều kỳ diệu nào đó sẽ xảy ra. Lúc ấy gió bắt đầu lên và thổi lanh như gió Đà Lạt. Tiếng cha trở mình trên chõng và nói mê: "Cuộc đời có nhiều... ".Một buổi chiều dọn dẹp nhà cửa, bỗng nhiên một bông bất tử lăn ra từ góc tủ. Sắc vàng của nó ánh lên như một quầng lửa đỏ. Tôi nắm chặt mặt trời nhỏ trong tay, thẫn thờ. Vì tôi chợt nhớ rằng , hình như có một lần nào đó, tôi đa đi qua và để lại sau lưng mình chiếc cầu bằng lụa xám của tuổi thợ Và chắc chắn là đã có một lần như thế... Hết
Mục lục
Biển Trên Núi
Biển Trên Núi
Nguyễn Thị Châu GiangChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: QuangHo Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 5 tháng 6 năm 2004
|
Nguyễn Thị Châu Giang
Biển Trên Núi
Tôi sinh ra ở biển. Lớn lên ở biển. Và sau này rồi cũng sẽ ra đi từ biển. Suốt những năm thơ ấu, tôi đứng trên bờ. Chân trời rất có thể là tấm khăn lụa xám trong đêm mù. Cũng có thể là chiếc cầu tuổi nhỏ không bao giờ tôi qua hết được.Cha tôi ngồi còng lưng tỉa lá sâu trên bụi hoa chưa lúc nào ra hoa, trầm ngâm: "Cuộc đời có rất nhiều... Sau lưng và trước mặt bao giờ cũng có những chiếc cầu như vậy!" Tiếng sóng vội vào vách đá như tiếng mưa rào. Một lát lại buồn buồn như tiếng ai khóc hờ trong gió. Tôi hỏi cha câu hỏi cũ như tiếng băng cassette quay lại cũ mèm: "Thế cây này không ra hoa hả chả Thế cha đã qua được bao nhiêu chiếc cầu rồi hả chả". Cha không trả lời. Mẹ cũng không trả lời. Chỉ có tiếng một con chim lạ bay vụt qua mái nhà. Kêu những tiếng khàn, đục như tiếng đêm.Một đêm tôi nhìn ra cửa sổ. Trăng lấp liếm sau bóng mây, tỏa một thứ ánh sáng mờ xuống góc vườn. Mùi hương dại ở đâu ngào ngạt, thấm vào môi, vào lưỡi ngòn ngọt. Tựa như lần đầu mình được ăn chiếc kẹo bi màu xanh đỏ. Chao ôi là thơm và ngọt. Tôi giật mình kinh ngạc. Từ bụi hoa không bao giờ ra hoa, một quầng sáng lung linh xuất hiện. Đó là một bông hoa màu đỏ rực lên như lò than, nở bung trên cành khẳng khiu. Cổ họng tôi nghẹn lại. Nỗi vui sướng vỡ ra dần thành những giọt nước mắt trong suốt. Chuyện gì xảy ra như trong mơ, như trong chuyện cổ tích thần tiên của tuổi thợ Bởi vì sớm mai bụi hoa vẫn xanh ngắt một màu lá. Tôi ngẩn ngơ đi giữa những bụi cây. Mọi người nhìn tôi thương hại. Riêng mẹ bảo: "Con gái lớn rồi. Đi với me lên Đà Lạt. Ở với dì Ba năm bữa nửa tháng, thay đổi khí hậu!". Tôi ôm mẹ, cười mà lòng vẫn ngơ ngẫn "Thế nào cũng được. Nhưng rõ ràng đêm qua một bông hoa đã nở. Rõ ràng là mình đã thấy nó. Mình không quên là mình đã nhìn thấy nó!" Rồi tôi nghĩ, hẳn Đà Lạt cũng sẽ đẹp như quầng sáng lung linh trong đêm trăng non. Những tiếng lá thông hồn nhiên và những bờ sương mù tỏa khói. Những kỷ niệm khó quên. Nhưng quan trọng nhất, hẳn rằng Đà Lạt sẽ vui hơn vùng biển của tôi.Nhưng Đà Lạt thì khác hẳn! Cả thành phố như được ướp trong nước đá. Mỗi buổi chiều những tảng đá được hun nóng, nhỏ nhễu nhão vài giọt lên mái tôn. Khoảng bốn giờ chiều, đã thấy âm u và buồn. Nhất là buồn, thấy nhà dì Ba ai cũng nằm thở dài trên tràng kỷ. Con út bảo: "Hồi nào em xuống biển chắc vui hơn!" Tôi cười trừ trong bụng "Vui gì! Cũng thế thôi. Chỉ được cái tưởng tượng... " Tôi lấy xe đạp của con út, đạp vòng quanh thành phố. Đất gì bé bằng lòng bàn tay mà bao nhiêu là cây cối. Lá thông réo như tiếng nước sôi. Nhiều lúc giật mình tưởng mưa rào đang trút xuống. Đạp xe ngược dốc, gió thổi muốn bay cả xe mà nghe mồ hôi ra ướt đẫm áo. Tôi thò đầu qua một lỗ rào nhỏ. Cơ man nào là hoa mọc với dây tơ hồng. Những bông hoa to bằng cái bát. Sương buổi chiều bâu trên cành hoa như những giọt hương tiết ra từ nhụy. Tôi rụt người suýt nữa bị gai hàng rào cào toạc áo. Bỗng dưng thấy muốn khóc. thấy lòng nao nao. Thấy nhớ quay quắt bụi hoa không bao giờ ra hoa của cha, lúc nào cũng xanh ngắt một màu tội tội. Hẳn lúc này cha cũng đang còng lưng ngồi nhổ lá sâu vào bảo thầm: "Sau lưng và trước mặt bao giờ cũng có những chiếc cầu như vậy!" Mà cha thì chưa bao giờ thấy được bông hoa đỏ rực đã nở vào một đêm nào đó của tháng Năm. Chưa bao giờ cha được sống với một đêm kỳ ảo như thế của tháng Năm.Tôi nằm dài trên bãi cỏ. Không nghĩ gì, không buồn gì. Chỉ thấy lòng đương rất dễ chịu. Nắng đã làm tan hết giá, mặt đất ấm lên và tỏa mùi nhựa thông nồng nồng. "Mùi đất thật quen thuộc - Tôi thầm nghĩ - Nó gợi mình nhớ đến điều gì nhỉ? à, những miền đất thơ ấu. Mình đã từng nghĩ đến, càng lớn mình càng hay nghĩ về những miền thơ ấu ấy. Dù sao điều đó cũng không vô ích... ". Tiếng con út vang lên lảnh lót như những bóng nắng chạy trên lá: "Anh mang hoa gì ra chợ vậy?" "Bông mặt trời"."Xạo hoài, bông bất tử đấy!".Tiếng cười bật lên trầm và hóm. Tôi ngóc đầu dậy. Con út đã biến mất. Một thằng con trai với đôi mắt đen nháy nhìn tôi không chớp."Chị Ở đâu lên vậy?".Tôi cười: "Dưới biển"."Tốt rồi" - Nó cũng cười. Nụ cười ngộ nghĩnh. Nhưng đẹp. "Tôi cũng thích biển"."Thế lại khác - tôi nghĩ - Ở dưới biển với thích biển thì khác nhau xạ Khác rất xa... "."Biển đẹp lắm phải không chị?""Ừ, chắc là thế! Biển rất xanh và rộng, và có nhiều sóng tung bọt trắng xóa. Buổi trưa trên biển đầy vàng!"."Tôi biết rồi! Tôi đã thấy rồi!""Ở đâu?". Bổng dưng lòng tôi như có sóng trào lên. Tôi nhớ những dải cát ướt mịn. Nhớ và thương những buổi chiều ngồi đợi sóng hồn nhiên đưa mặt trời vào bờ. Và những chân cầu tuổi thợ "Đó, chị thấy chưa?" Nó đưa tay chỉ lên trời. "Biển rất xanh và có nhiều sóng. Những đám mây trắng là sóng. Sóng xô thuyền bồng bềnh". Tôi nheo nheo mắt. Đúng là biển, biển thật rồi! Chỉ có điều chiếc cầu tuổi thơ đã biến mất. Hay chính là tôi đã bước qua hết chiếc cầu tuổi nhỏ ấy? Hay chắc là chiếc cầu ấy đã ở sau lưng? "Chị ngồi chắc vào! Thuyền đang trở buồm. Và chúng mình sẽ trôi đi mãi!" Tôi cười sung sướng như đang được tung mình trong biển cả. "Chúng mình sẽ trôi đi mãi. Thấy chưa, biển rất xanh và nhiều sóng to trắng xóa". "Biển có nhiều mặt trời nữa!". "Thật à? Vậy mà tôi không biết!". Nó cười, nhìn thúng hoa bất tử. "Mỗi bông hoa là một mặt trời. Rất nhiều mặt trời". Tôi mơ màng: "Hai chúng mình cũng là hai mặt trời. Những mặt trời không sợ bão!".Nắng lên được một ngày nữa rồi mưa tầm tã suốt ba ngày. Tôi đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài. Cây cối làm mình làm mẩy trong mưa. Vật gì cũng bị bạc màu phân nửa nom ảm đạm và buồn bã. Dì Ba nhìn tôi tội nghiệp: "Năm nay trở trời mưa hoài!" Tôi cười xòa để dì vui lòng: "Cũng tốt dì ơi. Đỡ mỏi chân... ". Mà thật ra lòng bứt rứt khó chịu. Tôi thò cổ ra ngoài. Lạnh ngắt như kim châm. Biển đã chuyển sang màu xám chì và lạnh ngắt như kim châm."Dì với út về đi. Mai mốt con lại lên!" Bóng mẹ con dì khuất dài sau màn mưa trắng như bụi, càng lúc càng nặng hạt. Tôi đứng chần chừ dưới mưa, rụt người trong tấm áo phông màu nước biển. Tôi không hiểu mình đang chờ đợi gì ở những con người bước lầm lũi dưới mưa kia! Chỉ biết rằng tôi mong chờ lắm như vào những đêm tháng Năm xa xôi. Có ai đó níu vai tôi rất mạnh, hơi thở phả ấm gáy: "Tặng nè". Nó đưa cho tôi một bộc hoa gói kín, cặp mắt đen buồn buồn. "Hoa gì vậy?". "Bất tử". "Không phải - tôi cười - Hoa mặt trời. Bông mặt trời nhỏ".Tôi ngó lên trời. "Hôm nay không có biển"."Khỏi, Biển trên áo đây rồi. Cần gì... " Nó mím miệng bước đi.Tôi áp mặt vào cửa kính, thấy buồn, thấy thương nó liêu xiêu trên con đường xanh ngắt một màu cỏ và cây. Mới chợt hiểu ra mình chờ đợi điều gì từ bấy đến giờ. Mai này có thể quên - Tôi nhắm mắt thầm nghĩ - Nhưng những ngày này, những kỷ niệm này đã thật đẹp hơn điều mình nghĩ!Tôi lại ra đứng trước biển. Thấy chân trời là chiếc cầu bằng lụa xám chưa bao giờ tôi qua được. Tôi lại ngồi nhìn cha tỉa lá sâu trên bụi hoa không bao giờ ra hoa và đêm đêm ra đứng ở cửa sổ để chờ mong một điều kỳ diệu nào đó sẽ xảy ra. Lúc ấy gió bắt đầu lên và thổi lanh như gió Đà Lạt. Tiếng cha trở mình trên chõng và nói mê: "Cuộc đời có nhiều... ".Một buổi chiều dọn dẹp nhà cửa, bỗng nhiên một bông bất tử lăn ra từ góc tủ. Sắc vàng của nó ánh lên như một quầng lửa đỏ. Tôi nắm chặt mặt trời nhỏ trong tay, thẫn thờ. Vì tôi chợt nhớ rằng , hình như có một lần nào đó, tôi đa đi qua và để lại sau lưng mình chiếc cầu bằng lụa xám của tuổi thợ Và chắc chắn là đã có một lần như thế... Hết
Mục lục
Biển Trên Núi
Biển Trên Núi
Nguyễn Thị Châu GiangChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: QuangHo Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 5 tháng 6 năm 2004
|
Lưu Cẩm Vân
Biển, Dã Tràng Và Em
1. Ngôi nhà nằm khuất giữa rừng dương có lẽ đã lâu lắm rồi. Từ trên cao nhìn xuống, mái ngói nâu bị che khuất bởi những lớp lá dương khô vàng xếp chồng lên nhau như chưa từng được quét dọn. Rừng dương rậm rì che mất tầm nhìn nên chẳng thấy lối ra vào của ngôi nhà, trông nó càng lặng lẽ, âm u như không hề có người đang ở. Nhưng ngôi nhà không hề bị bỏ hoang vì ở sân sau có một chú dê con cứ đi vòng vòng quanh một cái cột nhỏ, thỉnh thoảng đứng lại để gặm những bụi cỏ mọc sát dưới đất. Con dê nhỏ màu đen bóng có hai chấm trắng ở đôi tai cụp xuống thỉnh thoảng lại ve vẩy. Con dê là trung tâm lôi kéo sự chú ý của tôi, đứng ở trên cao nhìn xuống giữa đất trời thênh thang, cái chấm đen bé nhỏ ấy trở nên sinh động lạ thường.2. Tôi theo người bạn về đây vào những ngày khu an dưỡng vắng khách, rồi hắn lại bỏ tôi ở đây để đi đến một nơi khác với người yêu. Tôi thấy mình như một ông già khi phải một mình ở nơi yên tĩnh như thế này. Ngày đầu tiên, tôi thức dậy, ý thức rõ ràng là mình không cần phải làm việc. Tôi nằm trên giường sung sướng kéo dài cảm giác được nghỉ ngơi mà thường ngày tôi không dám. Tôi mở tivi bằng cái điều khiển từ xa, tận hưởng sự thoải mái rồi tôi ra lan can tập thể dục, hít thở không khí trong lành của biển khơi. Nhà an dưỡng nằm trong khu du lịch cách xa thành phố, phía bên kia là biển. Từ trên cao, tôi chỉ nghe tiếng sóng vỗ rì rào, hình như chỉ có tôi dậy sớm. Còn phía sau những cánh cửa khác, người ta còn đang say giấc. Trong ánh sáng ban mai có sương mù lãng đãng, tôi thấy bóng một cô gái đang lúi húi ở bãi cỏ phía trước nhà an dưỡng. Tôi chăm chú theo dõi vì lạ hơn là vì tò mò. Cô gái đang cắm cúi nhặt những cánh hoa sứ trắng tinh rơi rải rác trên bãi cỏ xanh, bỏ vào cái túi trên vai. Khi không còn cánh hoa nào, em mới ngẩng lên, băng qua đường và biến mất sau cánh cổng của ngôi nhà bên kia.Bạn tôi gọi điện xin lỗi là chưa về cùng tôi. Hắn nói trong khi chờ đợi thì tôi hãy đi ra biển chơi vì biển ở đây có nhiều thứ lạ lắm. Tôi không có ý định đó vì quê tôi cũng có biển, không chừng còn đẹp hơn biển ở đây. Biển quê nhà hầu như lúc nào cũng xanh thăm thẳm. Mặt biển êm ả, những con sóng hiền từ làm cho người ta yên tâm khi đứng trước biển. Bạn tôi cười: "Cứ thử xem". Sau cùng, tôi cũng nghe lời bạn, ra biển vào lúc đã nhàm chán những con phố rực rỡ ánh đèn và tấp nập khách du lịch. Tôi ra biển vì nếu không thì chỉ còn cách ở trong phòng mà xem tivi hoặc ngủ. Xem ra, những ngày nghỉ của tôi đi đong một cách vô vị.Ngày hôm ấy, trời bất ngờ trở gió, biển động dữ dội, những con sóng đen sẫm đầy bọt ồ ạt đập vào bờ rồi lui ra ồn ào không kém. Gió từng đợt từng đợt cứ thổi tung bọt nước bắn lên cao bay tận vào bờ. Tôi đứng một lúc đến khi cảm thấy tóc mình ẩm ướt bèn quay trở vào, xém chút nữa tôi vấp phải một người đang lúi húi sau lưng. Đó là một cô gái dáng dấp còn rất trẻ, mái tóc dài buộc lơi sau lưng. Trời chạng vạng nên tôi không nhìn rõ mặt cô ta nhưng lại có cảm giác hình như tôi đã gặp ở đâu rồi. Tôi bỏ qua lời xin lỗi rất nhỏ của cô gái, tò mò nhìn lại cộ Cô ta vừa đi vừa nhìn dưới cát, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt mấy cái vỏ sò nhỏ trắng muốt. Có lúc cô ta quỳ hắn xuống, lấy những ngón tay đẩy những viên cát tròn như hạt tiêu lấp mấy cái lỗ nhỏ li ti trên bãi.- Cái gì vậy?- Cô ta giật mình làm tôi tức cười.Tôi xin lỗi. Em đang chơi trò gì vậy?Cô gái hất mái tóc ra sau lưng, tay còn để trên ngực:- Ông làm em hết hồn. Em cứ tưởng ma.Tôi trêu cô:- Sợ ma mà giờ này còn ở đây. Em chưa trả lời tôi, em chơi trò gì vậy?- À, em ghẹo mấy con dã tràng ấy mà. Ông xem, nó thật rỗi hơi, cứ xe cát mà chẳng biết để làm gì?Tôi nhìn theo tay em, lần đầu tiên biết con dã tràng. Con vật bé xíu, bé hơn cả một con còng con, nó vừa thoát ra cái lỗ nhỏ mà em vừa lấp lại rồi lăng xăng chạy theo viên cát nhỏ bằng hạt tiêu. Con dã tràng và viên cát bằng nhau, bé tí tị Bây giờ thì tôi hiểu, nhìn từ xa bãi cát cứ cộm lên chứ không bằng phẳng như biển ở quê mình.- Nó cực lắm mới xe được viên cát. Sao em lại nỡ lấp mất đi?- Em không lấp thì sóng cũng xóa mất thôi. Sau một đợt sóng, cát lại bằng phẳng, vậy mà bọn nó khờ lắm cứ cắm cúi mãi chẳng tiếc công.Cô bé bỏ đi không chào. Tôi mải nhìn theo những viên cát nhỏ nằm đợi sóng đánh vào để tan đi nên không biết cô đi theo hướng nào.3.. Em đi mất hai buổi sáng mới nhặt đủ số hoa sứ để kết thành một vòng hoa tặng người bạn thân. Trong buổi tiệc chia tay, vòng hoa sứ của em làm cho bạn tự nhiên trông xinh xắn hơn. Em thích lắm khi gặp ai nó cũng khoe vòng hoa và hỏi: "Đẹp lắm, phải không?". Nó làm em nhớ lại thuở còn bé hai đứa thường nhặt hoa sứ để kết vòng hoa chơi trò đám cưới. Bao giờ bạn em cũng tranh làm cô dâu để được cài vòng hoa trên đầu. Nó là đứa bạn thân nhất của em, hai đứa chơi với nhau từ khi học lớp một. Bây giờ, ba nó phải ra nước ngoài công tác dài hạn nên nó và mẹ phải đi theo. Hôm nó đi em không theo tiễn, ở nhà cứ xem giờ rồi cứ nhìn lên trời, thấy chiếc máy bay nào bay ngang cũng ngỡ là có bạn mình trên đó.Mấy ngày đầu bạn đi xa, em buồn quá cứ ra biển chơi với dã tràng. Mấy con dã tràng thật ngộ cứ xe mãi mà không giữ được viên cát nào. Chúng nó thật kiên nhẫn, có ai cứ làm mãi một công việc khi biết chắc rằng sẽ hoài công không nhỉ? Em thì khác, em nghĩ phải bắt đầu một công việc khác nếu đã thất bại vì một chuyện nào đó. Ra biển xong, em lại về nhà. Căn nhà rộng thênh thang, ba mẹ Ở thành phố lâu lâu mới về, bà ngoại đã già, quen với sự yên tĩnh nên không biết là em rất buồn. Không hiểu vì sao em rất khó có bạn, đi học rỗi về nhà, em chỉ có thêm một người bạn thân là con dê nhỏ bà ngoại cột ở ngoài sân. Bạn cùng lớp cũng có nhưng không đứa nào lại thích chơi với con dê nhỏ như em. Bọn nó thích rủ nhau đi shop hay đi uống cà phê hơn. Thành phố của em tương đối hiền hòa nhưng thật ra người ta cũng khác nhau nhiều lắm. Phần em, dù sao em cũng không thể rời nơi đây bởi vì có em căn nhà của ngoại đỡ hiu quạnh, có người xới cho ngoại chén cơm, rót cho ngoại li nước những lúc trái gió trở trời.Bởi vậy, em cũng chẳng buồn, lúc rỗi rảnh ở nhà nếu không phải học bài hoặc nấu cơm thì em ra vườn cho con dê ăn. Con dê nhỏ thật dễ thương, mỗi khi được vuốt ve nó lại giúi đầu vào tay em ra chiều âu yếm, đôi tai nhỏ cứ ve vẩy mềm mại như nhung. Nhỏ bạn vừa gởi thư về cho em trên mạng, nó gởi cho em tấm thiệp có hình con mèo nhỏ, con mèo lăng xăng chạy qua chạy lại rồi ngồi xuống hấp háy đôi mắt. Hồi ở nhà, nó thường bảo em bé như con mèo. Bạn em nói là nó chỉ mail lần đầu cho nhanh để em biết là nó nhớ em và nhớ nhà ghê lắm. Nó sẽ viết thư gởi cho em sau, chứ thư điện tử không có tình cảm chút nào. Nó dặn em phải học cho giỏi, đỗ tốt nghiệp rồi xin ba mẹ qua bên đó học với nó cho vui. Em đọc thư bạn và hết cả buồn, em trả lời thư và hứa sẽ gởi cho nó mấy cái vỏ sò em nhặt ngoài biển còn để dành trên bàn.Qua mấy ngày biển động, trời lại trong xanh, nỗi buồn cũng vậy, rồi sẽ phôi phạ Em nghiệm ra rằng, mọi chuyện ở đời cũng thế thôi, đều qua đi theo lẽ tuần hoàn.4. Thật là thú vị khi tôi nhận ra em là cô bé hàng xóm. Em cười: "Có gì lạ đâu, em thấy ông tập thể dục ngoài lan can mọi sáng sớm".Tôi cụt hứng: "Thế à! Em cũng dậy sớm nhỉ? Học bài à?".- Không, lúc ấy em nhặt hoa sứ dưới sân.Lại một điều thú vị. Tôi hỏi: "Em nhặt hoa sứ để làm gì? Tôi thắc mắc hoài".Em kể chuyện của em. Cô gái nhỏ thật không giống những người bạn cùng tuổi với mình. Em chững chạc như người lớn, có lẽ vì vậy mà em không có nhiều bạn. Tôi làm quen: "Mình kết bạn đi". Em cắc cớ: "Để làm gì?".- Để có thêm một người bạn, để có nơi tin cậy và gởi gắm tâm sự buồn vui của mình.- Còn lâu lắm mới được như thế. Vả lại, ngày mai ông cũng về nhà rồi.- Dễ ợt, cứ ngồi trước máy, gõ lạch cạch rồi "nhấp chuột" một cái là liên lạc được với nhau.- Ông nói giống nhỏ bạn của em.- Vậy là em đồng ý rồi nhé!Em không trả lời nhưng tôi vẫn thấy vui trong lòng. ít nhất chuyến đi nghỉ này tôi còn có một điều để nhớ lại.Tôi từ giã thành phố vào lúc sáng sớm. Trời sáng mờ mờ nhưng cũng đủ để nhìn thấy con dê nhỏ lúi húi trong sân, có lẽ em còn đang ngủ say như mọi người. Đường phố vắng lặng khi tôi đi qua, những ngọn đèn chưa kịp tắt lùi lại phía sau. Nghĩ về em, tôi chợt nhận ra rằng cuộc sống không hề nhàm chán nếu mỗi ngày ta đều có thêm một người quen hoặc một niềm vui nhỏ khi ta biết quan tâm đến mọi người, mọi thứ ở quanh mình.Hết
Mục lục
Biển, Dã Tràng Và Em
Biển, Dã Tràng Và Em
Lưu Cẩm VânChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: may4phuong.netĐược bạn: mickey đưa lên vào ngày: 5 tháng 6 năm 2004
|
Lưu Cẩm Vân
Biển, Dã Tràng Và Em
1. Ngôi nhà nằm khuất giữa rừng dương có lẽ đã lâu lắm rồi. Từ trên cao nhìn xuống, mái ngói nâu bị che khuất bởi những lớp lá dương khô vàng xếp chồng lên nhau như chưa từng được quét dọn. Rừng dương rậm rì che mất tầm nhìn nên chẳng thấy lối ra vào của ngôi nhà, trông nó càng lặng lẽ, âm u như không hề có người đang ở. Nhưng ngôi nhà không hề bị bỏ hoang vì ở sân sau có một chú dê con cứ đi vòng vòng quanh một cái cột nhỏ, thỉnh thoảng đứng lại để gặm những bụi cỏ mọc sát dưới đất. Con dê nhỏ màu đen bóng có hai chấm trắng ở đôi tai cụp xuống thỉnh thoảng lại ve vẩy. Con dê là trung tâm lôi kéo sự chú ý của tôi, đứng ở trên cao nhìn xuống giữa đất trời thênh thang, cái chấm đen bé nhỏ ấy trở nên sinh động lạ thường.2. Tôi theo người bạn về đây vào những ngày khu an dưỡng vắng khách, rồi hắn lại bỏ tôi ở đây để đi đến một nơi khác với người yêu. Tôi thấy mình như một ông già khi phải một mình ở nơi yên tĩnh như thế này. Ngày đầu tiên, tôi thức dậy, ý thức rõ ràng là mình không cần phải làm việc. Tôi nằm trên giường sung sướng kéo dài cảm giác được nghỉ ngơi mà thường ngày tôi không dám. Tôi mở tivi bằng cái điều khiển từ xa, tận hưởng sự thoải mái rồi tôi ra lan can tập thể dục, hít thở không khí trong lành của biển khơi. Nhà an dưỡng nằm trong khu du lịch cách xa thành phố, phía bên kia là biển. Từ trên cao, tôi chỉ nghe tiếng sóng vỗ rì rào, hình như chỉ có tôi dậy sớm. Còn phía sau những cánh cửa khác, người ta còn đang say giấc. Trong ánh sáng ban mai có sương mù lãng đãng, tôi thấy bóng một cô gái đang lúi húi ở bãi cỏ phía trước nhà an dưỡng. Tôi chăm chú theo dõi vì lạ hơn là vì tò mò. Cô gái đang cắm cúi nhặt những cánh hoa sứ trắng tinh rơi rải rác trên bãi cỏ xanh, bỏ vào cái túi trên vai. Khi không còn cánh hoa nào, em mới ngẩng lên, băng qua đường và biến mất sau cánh cổng của ngôi nhà bên kia.Bạn tôi gọi điện xin lỗi là chưa về cùng tôi. Hắn nói trong khi chờ đợi thì tôi hãy đi ra biển chơi vì biển ở đây có nhiều thứ lạ lắm. Tôi không có ý định đó vì quê tôi cũng có biển, không chừng còn đẹp hơn biển ở đây. Biển quê nhà hầu như lúc nào cũng xanh thăm thẳm. Mặt biển êm ả, những con sóng hiền từ làm cho người ta yên tâm khi đứng trước biển. Bạn tôi cười: "Cứ thử xem". Sau cùng, tôi cũng nghe lời bạn, ra biển vào lúc đã nhàm chán những con phố rực rỡ ánh đèn và tấp nập khách du lịch. Tôi ra biển vì nếu không thì chỉ còn cách ở trong phòng mà xem tivi hoặc ngủ. Xem ra, những ngày nghỉ của tôi đi đong một cách vô vị.Ngày hôm ấy, trời bất ngờ trở gió, biển động dữ dội, những con sóng đen sẫm đầy bọt ồ ạt đập vào bờ rồi lui ra ồn ào không kém. Gió từng đợt từng đợt cứ thổi tung bọt nước bắn lên cao bay tận vào bờ. Tôi đứng một lúc đến khi cảm thấy tóc mình ẩm ướt bèn quay trở vào, xém chút nữa tôi vấp phải một người đang lúi húi sau lưng. Đó là một cô gái dáng dấp còn rất trẻ, mái tóc dài buộc lơi sau lưng. Trời chạng vạng nên tôi không nhìn rõ mặt cô ta nhưng lại có cảm giác hình như tôi đã gặp ở đâu rồi. Tôi bỏ qua lời xin lỗi rất nhỏ của cô gái, tò mò nhìn lại cộ Cô ta vừa đi vừa nhìn dưới cát, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt mấy cái vỏ sò nhỏ trắng muốt. Có lúc cô ta quỳ hắn xuống, lấy những ngón tay đẩy những viên cát tròn như hạt tiêu lấp mấy cái lỗ nhỏ li ti trên bãi.- Cái gì vậy?- Cô ta giật mình làm tôi tức cười.Tôi xin lỗi. Em đang chơi trò gì vậy?Cô gái hất mái tóc ra sau lưng, tay còn để trên ngực:- Ông làm em hết hồn. Em cứ tưởng ma.Tôi trêu cô:- Sợ ma mà giờ này còn ở đây. Em chưa trả lời tôi, em chơi trò gì vậy?- À, em ghẹo mấy con dã tràng ấy mà. Ông xem, nó thật rỗi hơi, cứ xe cát mà chẳng biết để làm gì?Tôi nhìn theo tay em, lần đầu tiên biết con dã tràng. Con vật bé xíu, bé hơn cả một con còng con, nó vừa thoát ra cái lỗ nhỏ mà em vừa lấp lại rồi lăng xăng chạy theo viên cát nhỏ bằng hạt tiêu. Con dã tràng và viên cát bằng nhau, bé tí tị Bây giờ thì tôi hiểu, nhìn từ xa bãi cát cứ cộm lên chứ không bằng phẳng như biển ở quê mình.- Nó cực lắm mới xe được viên cát. Sao em lại nỡ lấp mất đi?- Em không lấp thì sóng cũng xóa mất thôi. Sau một đợt sóng, cát lại bằng phẳng, vậy mà bọn nó khờ lắm cứ cắm cúi mãi chẳng tiếc công.Cô bé bỏ đi không chào. Tôi mải nhìn theo những viên cát nhỏ nằm đợi sóng đánh vào để tan đi nên không biết cô đi theo hướng nào.3.. Em đi mất hai buổi sáng mới nhặt đủ số hoa sứ để kết thành một vòng hoa tặng người bạn thân. Trong buổi tiệc chia tay, vòng hoa sứ của em làm cho bạn tự nhiên trông xinh xắn hơn. Em thích lắm khi gặp ai nó cũng khoe vòng hoa và hỏi: "Đẹp lắm, phải không?". Nó làm em nhớ lại thuở còn bé hai đứa thường nhặt hoa sứ để kết vòng hoa chơi trò đám cưới. Bao giờ bạn em cũng tranh làm cô dâu để được cài vòng hoa trên đầu. Nó là đứa bạn thân nhất của em, hai đứa chơi với nhau từ khi học lớp một. Bây giờ, ba nó phải ra nước ngoài công tác dài hạn nên nó và mẹ phải đi theo. Hôm nó đi em không theo tiễn, ở nhà cứ xem giờ rồi cứ nhìn lên trời, thấy chiếc máy bay nào bay ngang cũng ngỡ là có bạn mình trên đó.Mấy ngày đầu bạn đi xa, em buồn quá cứ ra biển chơi với dã tràng. Mấy con dã tràng thật ngộ cứ xe mãi mà không giữ được viên cát nào. Chúng nó thật kiên nhẫn, có ai cứ làm mãi một công việc khi biết chắc rằng sẽ hoài công không nhỉ? Em thì khác, em nghĩ phải bắt đầu một công việc khác nếu đã thất bại vì một chuyện nào đó. Ra biển xong, em lại về nhà. Căn nhà rộng thênh thang, ba mẹ Ở thành phố lâu lâu mới về, bà ngoại đã già, quen với sự yên tĩnh nên không biết là em rất buồn. Không hiểu vì sao em rất khó có bạn, đi học rỗi về nhà, em chỉ có thêm một người bạn thân là con dê nhỏ bà ngoại cột ở ngoài sân. Bạn cùng lớp cũng có nhưng không đứa nào lại thích chơi với con dê nhỏ như em. Bọn nó thích rủ nhau đi shop hay đi uống cà phê hơn. Thành phố của em tương đối hiền hòa nhưng thật ra người ta cũng khác nhau nhiều lắm. Phần em, dù sao em cũng không thể rời nơi đây bởi vì có em căn nhà của ngoại đỡ hiu quạnh, có người xới cho ngoại chén cơm, rót cho ngoại li nước những lúc trái gió trở trời.Bởi vậy, em cũng chẳng buồn, lúc rỗi rảnh ở nhà nếu không phải học bài hoặc nấu cơm thì em ra vườn cho con dê ăn. Con dê nhỏ thật dễ thương, mỗi khi được vuốt ve nó lại giúi đầu vào tay em ra chiều âu yếm, đôi tai nhỏ cứ ve vẩy mềm mại như nhung. Nhỏ bạn vừa gởi thư về cho em trên mạng, nó gởi cho em tấm thiệp có hình con mèo nhỏ, con mèo lăng xăng chạy qua chạy lại rồi ngồi xuống hấp háy đôi mắt. Hồi ở nhà, nó thường bảo em bé như con mèo. Bạn em nói là nó chỉ mail lần đầu cho nhanh để em biết là nó nhớ em và nhớ nhà ghê lắm. Nó sẽ viết thư gởi cho em sau, chứ thư điện tử không có tình cảm chút nào. Nó dặn em phải học cho giỏi, đỗ tốt nghiệp rồi xin ba mẹ qua bên đó học với nó cho vui. Em đọc thư bạn và hết cả buồn, em trả lời thư và hứa sẽ gởi cho nó mấy cái vỏ sò em nhặt ngoài biển còn để dành trên bàn.Qua mấy ngày biển động, trời lại trong xanh, nỗi buồn cũng vậy, rồi sẽ phôi phạ Em nghiệm ra rằng, mọi chuyện ở đời cũng thế thôi, đều qua đi theo lẽ tuần hoàn.4. Thật là thú vị khi tôi nhận ra em là cô bé hàng xóm. Em cười: "Có gì lạ đâu, em thấy ông tập thể dục ngoài lan can mọi sáng sớm".Tôi cụt hứng: "Thế à! Em cũng dậy sớm nhỉ? Học bài à?".- Không, lúc ấy em nhặt hoa sứ dưới sân.Lại một điều thú vị. Tôi hỏi: "Em nhặt hoa sứ để làm gì? Tôi thắc mắc hoài".Em kể chuyện của em. Cô gái nhỏ thật không giống những người bạn cùng tuổi với mình. Em chững chạc như người lớn, có lẽ vì vậy mà em không có nhiều bạn. Tôi làm quen: "Mình kết bạn đi". Em cắc cớ: "Để làm gì?".- Để có thêm một người bạn, để có nơi tin cậy và gởi gắm tâm sự buồn vui của mình.- Còn lâu lắm mới được như thế. Vả lại, ngày mai ông cũng về nhà rồi.- Dễ ợt, cứ ngồi trước máy, gõ lạch cạch rồi "nhấp chuột" một cái là liên lạc được với nhau.- Ông nói giống nhỏ bạn của em.- Vậy là em đồng ý rồi nhé!Em không trả lời nhưng tôi vẫn thấy vui trong lòng. ít nhất chuyến đi nghỉ này tôi còn có một điều để nhớ lại.Tôi từ giã thành phố vào lúc sáng sớm. Trời sáng mờ mờ nhưng cũng đủ để nhìn thấy con dê nhỏ lúi húi trong sân, có lẽ em còn đang ngủ say như mọi người. Đường phố vắng lặng khi tôi đi qua, những ngọn đèn chưa kịp tắt lùi lại phía sau. Nghĩ về em, tôi chợt nhận ra rằng cuộc sống không hề nhàm chán nếu mỗi ngày ta đều có thêm một người quen hoặc một niềm vui nhỏ khi ta biết quan tâm đến mọi người, mọi thứ ở quanh mình.Hết
Mục lục
Biển, Dã Tràng Và Em
Biển, Dã Tràng Và Em
Lưu Cẩm VânChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: may4phuong.netĐược bạn: mickey đưa lên vào ngày: 5 tháng 6 năm 2004
|
Jack Canfield & Mark V. Hansen
Bobsy
Người mẹ trẻ 26 tuổi nhìn xuống đứa con đang bị bệnh bạch cầu đến giai đoạn chót. Mặc dù trái tim người mẹ tràn ngập đau khổ, cô vẫn có sự quả quyết mạnh mẽ. Như mọi cha mẹ khác, cô rất muốn con mình lớn lên và đạt được mọi ước mơ của mình. Bây giờ thì chuyện đó không thể có được nữa. Bệnh bạch cầu không cho phép con cô thực hiện ước mơ của mình. Nhưng cô vẫn muốn tạo ra cho con một điều kỳ diệu. Cô nắm lấy tay con và hỏi "Bobsy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ trở thành gì khi lớn lên không? Con có mơ ước về điều mà con sẽ làm trong cuộc đời mình?""Mẹ à, con vẫn ước mơ sẽ trở thành lính cứu hỏa khi con lớn lên."Người mẹ mỉm cười "Hãy chờ xem chúng ta có thể làm cho ước mơ đó trở thành sự thật hay không." Trong ngày hôm đó, cô đi đến đội cứu hoả khu vực cua Phoenix, Arizona. Ở đó cô gặp lính cứu hoả Bob, người có trái tim lớn hơn cả thành phố Phoenix. Cô giải thích ước mơ của con mình và xin cho con cô được đi một vòng trên xe cứu hỏa.Người lính cứu hỏa Bob nói "Xem này, chúng tôi có thể làm hơn thế nữa. Nếu cô có thể chuẩn bị cho con vào 7 giờ sáng thứ Tư, chúng tôi sẽ cho cậu bé trở thành lính cứu hỏa danh dự của cả ngày. Cậu bé có thể tới trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi, chạy cùng chúng tôi tới tất cả các vụ cứu hoả trong ngày. Và nếu cô cho chúng tôi kích cỡ của con cô, chúng tôi sẽ làm cho cậu bé một bộ đồng phục lính cứu hỏa dành riêng cho cậu, với một cái mũ cứu hỏa - không phải là đồ chơi - với phù hiệu lính cứu hoả Phoenix trên đó, một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và ủng cao su. Tất cả đều được làm tại Phoenix nên chúng ta sẽ có rất nhanh thôi." Ba ngày sau người lính cứu hỏa Bob đến đón Bobsy, mặc cho cậu bộ đồng phục của lính cứu hỏa và đưa cậu từ giường bệnh đến chiếc xe cứu hỏa đang chờ. Bobsy ngồi ở ghế sau và giúp lái chiếc xe về đến trạm. Cậu bé cảm thấy như đang ở trên thiên đường. Hôm đó có ba cú điện thoại gọi cứu hỏa và Bobsy tham dự cả ba cuộc xuất quân. Cậu đi trên một chiếc xe cứu hoả khác, một chiếc xe y tế, và cả trên chiếc xe của Chỉ huy lính cứu hỏa. Cậu còn được đài truyền hình địa phương quay phim.Với giấc mơ trở thành sự thật, với tất cả tình yêu và sự quan tâm săn sóc mà mọi người dành cho, Bobsy vô cùng xúc động và hạnh phúc đến mức mà cậu đã sống thêm được ba tháng – một thời gian dài hơn mức tất cả các bác sĩ tiên đoán.Một đêm nọ, tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống một cách đột ngột. Người y tá trưởng nhớ đến ngày mà Bobsy sống như một lính cứu hỏa, cô gọi cho chỉ huy lính cứu hỏa và hỏi có thể gửi một người lính cứu hỏa trong đồng phục đến với cậu trong lúc này hay không. Người chỉ huy trả lời, "Chúng tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng 5 phút nữa. Cô có thể giúp chúng tôi một việc được không? Khi cô nghe tiếng và ánh chớp phát ra từ xe cứu hỏa chạy đến thì xin cô hãy thông báo qua radio cho toàn bệnh viện nghe rằng đó không phải là có báo động cháy. Đó chỉ là đội cứu hỏa đến để chia tay với một trong trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Và xin cô hãy mở cửa sổ của phòng cậu bé. Xin cám ơn."Khoảng 5 phút sau, chiếc xe cứu hỏa với cả móc và thang chạy đến bệnh viện. dựng cái thang lên cho đến cửa sổ phòng Bobsy ở lầu 3, 14 lính cứu hỏa nam và 2 lính cứu hỏa nữ trèo qua thang vào phòng của Bobsy. Được mẹ cậu bé cho phép, họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu.Với hơi thở cuối cùng trong cuộc đời mình, Bobsy nhìn lên người chỉ huy và nói "Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự phải không?""Phải, cháu là lính cứu hỏa thật sự." người chỉ huy nói.Với những lời nói đó, Bobsy mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi.
Mục lục
Bobsy
Bobsy
Jack Canfield & Mark V. HansenChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: M&tôiĐược bạn: Latdat đưa lên vào ngày: 22 tháng 4 năm 2004
|
Jack Canfield & Mark V. Hansen
Bobby
The 26-year-old young mother looked down at her child who was suffering from terminal leukemia. Even though the mother's heart was filled with pain, she still had strong determination. Like every other parent, she really wants her child to grow up and achieve all her dreams. Now that is no longer possible. Leukemia did not allow her child to realize his dreams. But she still wants to create a miracle for her child. She took her child's hand and asked, "Bobsy, have you ever thought about what you'll be when you grow up? Do you dream about what you'll do with your life?" "Mom, I still dream." will become a firefighter when you grow up." The mother smiled "Let's see if we can make that dream come true." That day, she went to the Phoenix, Arizona area fire department. There she meets firefighter Bob, who has a heart bigger than the city of Phoenix. She explained her child's dream and asked if she could take him for a ride on the fire truck. Fireman Bob said, "Look, we can do more. If you can prepare your child to go in." Wednesday morning at 7 a.m., we will make him an honorary firefighter for the day. He can come to the fire station, eat with us, run with us to all the fires for the day And if you give us your child's size, we'll make him a fireman's uniform just for him, with a fireman's hat - not a toy - with a fireman's badge. Phoenix fire on it, a set of yellow plastic suits like ours and rubber boots. It's all made in Phoenix so we'll have it very soon." Three days later fireman Bob came to pick up Bopsy, dress him in a fireman's uniform and take him from his hospital bed to the waiting fire truck. Bopsy sat in the back seat and helped drive the car back to the station. The boy felt like he was in heaven. There were three fire calls that day and Bopsy attended all three deployments. He was in another fire truck, a medical vehicle, and also in the Fire Chief's vehicle. He was even filmed by a local television station. With his dream coming true, with all the love and care that everyone gave him, Bopsy was so moved and happy that he lived three more months – a longer time than all the doctors predicted. One night, all the boy's vital signs dropped suddenly. The head nurse remembered the day when Bobsy lived as a firefighter, she called the fire chief and asked if a firefighter in uniform could be sent to him during this time. The commander replied, "We'll be there in five minutes. Can you do us a favor? When you hear the sound and flash of the fire truck coming, please Announce over the radio to the entire hospital that it's not a fire alarm. It's just the fire department coming to say goodbye to one of our best members. And please open the window boy's room. Thank you." About 5 minutes later, the fire truck with both hook and ladder drove to the hospital. Raising the ladder up to Bopsy's room window on the 3rd floor, 14 male firefighters and 2 female firefighters climbed over the ladder into Bopsy's room. With the boy's mother's permission, they hugged him and told him how much they loved him. With his last breath, Bopsy looked up at the commander and said, "Commander, so I'm a firefighter." really?" "Yes, I'm a real firefighter." said the commander. With those words, Bopsy smiled and closed his eyes forever.
Table of contents
Bobby
Bobby
Jack Canfield & Mark V. HansenWelcome to read the first book from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: M&i Uploaded by friend: Latdat on: April 22, 2004
|
Lonely Wolf
Buồn
C
ả buổi tối không ngủ được, tỉnh giấc, nghĩ ngợi và buồn. Có nỗi lòng nào hiểu được lòng em đâu? Tự mình record một đĩa nhạc cho riêng anh, từ selection của các CDs khác nhau. Anh chọn hết những bài anh yêu thích, từ cái thời anh biết yêu em. Thật khó nói hết nỗi lòng của anh sau khi nói thẳng với em. Anh cay đắng nhưng không hận thù, chỉ có điều không biết làm sao để em hiều được mà thôi. Chỉ có 2 câu nói thôi mà anh đã hurt em thật nhiều, đúng vậy không em? Anh không meant it, nhưng anh cũng chẳng bào chữa. Chẳng để làm gì cả! Dù sao thì anh cũng là người bị hurt nhiều nhất, còn em – vẫn nhởn nhơ vui bạn vui bè I just can’t stop loving you làm anh tiếp tục đau khổ, tiếp tục gặm nhấm một nỗi niềm. Rồi No matter what làm anh nghĩ đến những gì anh đã bỏ qua, đã tha thứ, nhưng mà cuối cùng chẳng để làm gì cả. Và anh đau khổ, vật vã trong tuyệt vọng. How do i live without you đã làm anh khóc, trong những giấc mơ đớn đau nhất Even when i’m sleeping. Để rồi một cõi lòng cô độc, anh lại lang thang lại không biết làm gì When you’re gone... Anh cô đơn, lạc lõng và tự hỏi chính mình Where’s the love? Quả thật anh không làm sao tìm được tình yêu trong cõi đời này. Từ bạn bè, từ người thân, từ em! Bạn bè thì xa cách, selfish, người thân thì ở xa, còn em thì dửng dưng và giả dối... Chẳng bao giờ em sống chân tình, chẳng bao giờ em làm anh tin tưởng ở những tình cảm của em. Thế mà có lúc anh đã tưởng I’ve finally found someone cơ đấy! Và Goodbye là điều không thể tránh khỏi Và anh đã cảm nhận được thế nào là life - là cuộc sống. Life is a bitter sweet symphony quả thật chẳng khác chút nào! Anh cảm nhận được nỗi đau này, nhưng cố tìm một chút an ủi trong thơ ca “ Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua đi Lời an ủi cũng trở thành như thế Nên bạn đừng bao giờ như thế Đừng mủi lòng trước những khổ đau”. Mình sẽ sống để vượt qua những nỗi đau này, để tiếp tục sống và I have a dream..... Life is beautiful, isn’t it? Love is bitter sweet, isn’t it? People are cruel, aren’t they? My feeling is hurt, oh my mind! Love is just another world, besides the nomal day Love is nothing - love is worthless, Love and love....
Mục lục
Buồn
Buồn
Lonely WolfChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh Máy : Lonely Wolf Nguồn: bạn: TTL đưa lên vào ngày: 5 tháng 5 năm 2006
|
Lonely Wolf
Sad
C
She couldn't sleep at night, she woke up, thinking and sad. Is there anyone who can understand my feelings? Record your own music disc, from a selection of different CDs. I chose all my favorite songs, from the time I knew I loved you. It's hard to express my feelings after telling you frankly. I'm bitter but not hateful, I just don't know how to make you understand. With just two sentences, I hurt you so much, isn't that right? I didn't mean it, but I also don't make excuses. Nothing to do! Anyway, I'm the one who gets hurt the most, and you - still wandering and having fun with your friends. I just can't stop loving you makes me continue to suffer, continue to gnaw on a feeling of sadness. Then No matter what made him think about what he had overlooked and forgiven, but in the end it was for nothing. And he suffered, struggling in despair. How do i live without you made me cry, in my most painful dreams Even when I'm sleeping. Then with a lonely heart, he wandered again and didn't know what to do. When you're gone... He was lonely, lost and asked himself Where's the love? It's true that I can't find love in this world. From friends, from relatives, from you! Friends are distant and selfish, relatives are far away, and you are indifferent and fake... You never live sincerely, you never make me believe in your feelings. Yet there was a time when I thought I've finally found someone! And Goodbye is inevitable And I have felt what life is - is life. Life is a bitter sweet symphony is really no different! He felt this pain, but tried to find a little comfort in poetry: "All sadness will pass away. Comforting words will also become like that. So you should never be like that. Don't feel pity in the face of suffering." . I will live to overcome these pains, to continue living and I have a dream..... Life is beautiful, isn't it? Love is bitter sweet, isn't it? People are cruel, aren't they? My feeling is hurt, oh my mind! Love is just another world, besides the nominal day Love is nothing - love is worthless, Love and love....
Table of contents
Sad
Sad
Lonely WolfWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Last words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Typing: Lonely Wolf Source: you: TTL uploaded on: May 5, 2006
|
Murakami Haruki
Buồn ngủ
Dịch giả: Phạm Vũ Thịnh
Lời người dịch: Truyện ngắn sau đây, "Nemui", ra mắt người đọc trong tạp chí "Torefuru - Trefle" khoảng 1981 - 1983, là truyện thứ 3 trong tuyển tập "Ngày Đẹp Trời Để Xem Kangaroo - Kangaruu Biyori"..
Tôi vừa ăn món xúp vừa ngủ gà ngủ gật. Chiếc thìa rời khỏi tay, chạm vào vành đĩa đánh "cạch" một tiếng thật lớn. Vài người quay lại nhìn tôi. Ngồi bên cạnh, nàng đằng hắng nho nhỏ. Tôi mở căng bàn tay phải ra, lật bề lưng, bề gan bàn tay, giả bộ xem xét, gắng lấp liếm cho qua tình thế ấy. Dù gì đi nữa, cũng chẳng muốn người ta biết mình vừa ăn xúp vừa ngủ gật. 15 giây giả bộ kiểm điểm bàn tay phải xong, tôi nhè nhẹ thở thật sâu, rồi quay lại đĩa xúp. Phía sau đầu tê tê mơ hồ. Cảm giác đội ngược mũ-lưỡi-trai quá nhỏ trên đầu. Ngay trước đĩa xúp chừng 30 cm, một khối hơi màu trắng hình trứng nổi lên lơ lửng, hướng về tôi thì thầm : _"Chẳng sao, chẳng sao, đừng nhịn nữa, ngủ đi thôi". Cứ như thế suốt từ nãy đến giờ. Đường viền quanh khối hơi màu trắng hình trứng ấy thay đổi theo chu kỳ, rõ ra rồi mờ đi, rồi lại rõ ra rồi mờ đi. Tôi càng cố xác định biến chuyển li ti của đường viền ấy, mí mắt tôi lại càng nằng nặng dần dần. Dĩ nhiên, tôi đã lắm lần lắc mạnh đầu, nhắm mắt lại thật chặt, hay hướng mắt nhìn chỗ khác để gắng quét tan khối hơi trắng ấy. Nhưng cố gắng cách mấy vẫn không tan được. Khối hơi ấy vẫn nổi lơ lửng mãi trên bàn ăn. Buồn ngủ quá chừng. Để xua đuổi cơn buồn ngủ, vừa đưa thìa xúp lên miệng, tôi vừa thử đánh vần nhẩm trong trí mình. C, O, R, N, ., P, O, T, A, G, E, ., S, O, U, P Đơn giản quá, chẳng có hiệu quả gì cả. _"Em nói cho anh một chữ nào thật khó đánh vần xem nào". Tôi hướng về phía nàng, nói nhỏ. Nàng là giáo viên dạy tiếng Anh cấp trung học. _"Mississippi". Nàng nói thầm để đừng cho người chung quanh nghe. Tôi thử đánh vần nhẩm trong trí mình. M, I, S, S, I, S, S, I, P, P, I 4 chữ S, 4 chữ I, 2 chữ P. Chữ nầy kỳ quái thật. _"Có chữ khác không em?" _"Im lặng mà ăn đi chứ". Nàng bảo. _"Buồn ngủ quá chừng". Tôi nói. _"Em hiểu, nhưng van anh, đừng có ngủ nhé. Người ta nhìn kìa". Nàng nói. Đáng lẽ chẳng nên đến tiệc cưới làm gì. Bàn của bạn cô dâu mà đàn ông ngồi đã là chuyện quái kỳ rồi, mà tôi lại có phải là bạn gì của cô dâu đâu. Đáng lẽ đã phải thẳng thắn từ chối. Giá đã làm thế thì giờ nầy tôi đã được nằm trên giường nệm nhà mình mà đánh một giấc ngon lành rồi. _"Yorkshire Terrier". Nàng đột ngột thì thầm. Giây lâu sau, tôi mới hiểu là nàng cho tôi chữ để đánh vần. Y, O, R, K, S, H, I, R, E, ., T, E, R, R, I, E, R Lần nầy tôi nhẩm đánh vần ra tiếng nho nhỏ. Từ ngày xưa, đánh vần vẫn là sở trường của tôi. _"Cứ theo cái đà ấy là tốt, anh gắng thêm 1 giờ nữa, 1 giờ thôi, rồi em để cho tha hồ mà ngủ ngon". Tôi ăn xong đĩa xúp, ngáp liên tục 3 cái. Vài mươi người hầu bàn xúm lại dọn các đĩa xúp xuống xong, lại mang ra món xà lách và bánh mì. Đám bánh mì trông có vẻ đã lê lết suốt một đoạn đường dài đăng đẳng mới đến được đây. Có ai đấy đang dài dòng nhiều lời diễn văn chẳng hy vọng được có ai muốn nghe. Về cuộc đời, về thời tiết, gì gì đấy. Tôi lại lơ mơ buồn ngủ. Nàng thúc mũi giày mềm vào mắt cá chân tôi. _"Biết là bậy đấy chứ, nhưng buồn ngủ đến mức nầy là lần đầu tiên". _"Sao anh không chịu ngủ cho đẫy giấc trước khi đến?". _"Có ngủ được thẳng giấc đâu. Cứ suy nghĩ chuyện nầy chuyện kia". _"Vậy thì bây giờ cứ suy nghĩ cho nhiều vào. Thế nào đi nữa cũng đừng ngủ nhé. Đám cưới của bạn em đấy, anh nhớ cho". _"Có phải là bạn của anh đâu". Tôi nói. Nàng đặt mẩu bánh mì xuống đĩa, chẳng nói gì, chỉ trừng mắt nhìn tôi. Tôi chịu thua, bắt đầu ăn món sò chiên khoai tán. Sò có vị của sinh vật thời thượng cổ. Ăn món sò ấy, như phép lạ, tôi biến dần thành loài khủng long có cánh, trong chớp mắt, đã bay qua cánh rừng nguyên sinh, lạnh lùng nhìn xuống mặt đất hoang tàn thê lương. Trên mặt đất ấy, ông giáo trung niên dạy đàn piano, có vẻ hiền lành, đang kể chuyện cô dâu hồi còn học tiểu học. Cô đã là cô bé con có gì không hiểu thì hỏi cho đến khi hiểu rõ mới thôi, vì thế mà tiến chậm hơn các trẻ con khác. Nhưng cuối cùng lại đàn piano có hồn hơn ai hết. "Hừm". Tôi nghĩ thầm. _"Có thể anh nghĩ cô ấy là người nhàm chán …". Nàng nói. _"Nhưng thật ra, cô ấy đáng nể trọng lắm đấy". _"Hừm". Nàng ngừng tay, chiếc thìa còn lơ lửng trên không, nhìn tôi đăm đăm. _"Thật đấy chứ. Mặc dù có thể anh không tin". _"Tin chứ". Tôi nói. _"Anh mà ngủ được một giấc đã đời, lúc thức dậy lại càng tin hơn nữa". _"Đúng là có nhàm một tí thật. Nhưng nhàm chán có phải là tội nặng đâu. Phải thế không?" Tôi lắc đầu. _"Đâu phải là tội gì". _"So với người như anh cứ nhìn đời với con mắt khinh bạc như thế, thì vẫn còn hơn nhiều, phải không nào?" _"Anh có nhìn đời với con mắt khinh bạc gì đâu". Tôi cãi. _"Đúng lúc đang thiếu ngủ lại đùng đùng bị lôi theo cho đủ số vào tiệc cưới của cô nào chả quen biết. Chỉ lấy lý do duy nhất là bạn của em. Từ hồi nào đến giờ, anh đâu có thích đi ăn cưới. Hoàn toàn không thích tí nào cả. Gì mà cả trăm người xúm lại ăn thứ sò dở ẹc". Nàng im lìm chẳng nói một lời, lẳng lặng đặt chiếc thìa lên đĩa, lấy khăn ăn trắng trên đùi lên chậm vào khoé miệng. Có ai đấy bắt đầu hát, nhiều ánh chớp máy hình loáng lên. _"Anh chỉ buồn ngủ thôi mà". Tôi buông thõng. Cảm giác bị bỏ rơi trên một phố lạ mà lại không có hành lý. Trước mặt tôi đang khoanh tay lại, là đĩa thịt bò bíp-tếch, trên đó lại thấy có khối hơi trắng nổi lên lơ lửng. Khối hơi trắng ấy lại gạ gẫm tôi : _"Giả thử ngay đây có tấm chăn trải giường màu trắng. Vừa mới lấy từ tiệm giặt ủi về, còn thẳng cứng vì hồ. Hiểu chứ? Cứ chui tọt vào đấy là xong. Có chút cảm giác lành lạnh lúc đầu, nhưng ấm cả người lên ngay ấy. Và có cả mùi nắng nữa chứ". Nàng áp nhẹ bàn tay nhỏ nhắn lên lưng bàn tay tôi, thoang thoảng chút hương dầu thơm. Tóc sợi nhỏ, mềm, thẳng của nàng mơn trớn má tôi. Tôi giật mình, mở mắt dậy. _"Còn tí xíu nữa là xong, anh gắng nhịn. Em van anh". Nàng thầm thì vào tai tôi. Nàng khéo mặc chiếc áo đầm bằng lụa trắng, khuôn ngực nổi bật lên. Tôi cầm lấy dao và nĩa, cắt miếng thịt như người ta vạch đường bằng thước thợ. Các bàn tiệc đều náo nhiệt, mọi người nói chuyện ào ào, tiếng dao nĩa chen lẫn. Cảm giác đang đi lẩn vào đám đông trong ga tàu điện hầm vào giờ cao điểm. _"Nói thật chứ, lần nào đi ăn cưới, anh cũng buồn ngủ cả". Tôi thú tội. _"Trăm lần như một". _"Vừa thôi chứ". _"Thật đấy mà. Không láo đâu. Tự mình cũng không hiểu tại sao, nhưng từ trước đến nay, chưa lần nào đi ăn cưới mà chẳng buồn ngủ cả". Nàng tỏ vẻ chán ngán, uống một ngụm rượu vang và nhón lấy vài lát khoai chiên. _"Có phải là thứ mặc cảm gì đấy không?" _"Chẳng biết nữa". _"Hẳn là mặc cảm gì đấy chứ gì". _"Nói thế thì quả là anh hay nằm mộng thấy cùng với con gấu trắng đạp vỡ kính cửa sổ mà bước đi". Tôi tìm cách nói đùa. _"Nhưng thật ra là tại con chim cánh cụt cả. Chim cánh cụt đã ép anh và con gấu ăn đậu tằm[1]. Mà đậu ấy màu lục, to thật là to …" _"Thôi đi". Nàng gạt ngang. Tôi nín thinh. Rồi lại tiếp : _"Nhưng mà, cứ buồn ngủ khi đi ăn cưới là thật đấy. Một lần đã làm đổ chai bia, lần khác đánh rơi dao nĩa xuống sàn đến 3 lần …" _"Thật phiền quá". Nàng vừa thận trọng cắt bỏ khúc mỡ trên miếng thịt trong đĩa, vừa nói. _"Thật ra, chính anh muốn kết hôn đấy chứ gì?". _"Vì thế mà ngủ gật trong đám cưới người ta à?" _"Thì phục thù đấy". _"Hành vi phục thù bắt nguồn từ nguyện vọng tiềm tàng, đấy à?" _"Đúng thế". _"Thế thì, người ngủ gật trên tàu điện hầm thì sao? Do nguyện vọng làm phu mỏ than à?" Nàng bỏ cuộc. Tôi ăn miếng thịt nửa chừng, cũng ngán, bèn lấy điếu thuốc từ túi áo ra, châm lửa. _"Nghĩa là". Nàng nói, sau một lúc. _"Anh muốn làm trẻ con mãi đấy". Cả hai lại im lặng, ăn món nước đá nhận quả lí gai[2] đen và uống cà-phê espresso nóng. _"Anh còn buồn ngủ không?" _"Cũng còn một tí". Tôi đáp. _"Vậy uống cà-phê của em đi". _"Cảm ơn em". Tôi uống cốc cà-phê thứ 2, hút điếu thuốc thứ 2, ngáp cái ngáp thứ 36. Ngáp xong, ngẩng mặt lên thì trên bàn không còn thấy khối hơi trắng ấy đâu nữa. Lần nào cũng thế. Lúc khối hơi ấy biến mất cũng là lúc các hộp bánh được phân phối đến các bàn. Và cơn buồn ngủ của tôi đã bay đi đâu mất hút. Mặc cảm à? _"Em muốn đi bơi ở đâu đó không?". Tôi hỏi nàng. _"Bây giờ à?" _"Trời vẫn còn sáng mà". _"Cũng được, nhưng áo tắm thì tính sao?" _"Mua ở tiệm trong khách sạn nầy cũng được chứ gì". Tôi và nàng ôm hộp bánh tặng, đi vào tiệm buôn trong hành lang khách sạn. Chiều chủ nhật nên tiền-sảnh của khách sạn đông nghẹt khách dự tiệc cưới và người trong gia đình của họ. _"Nầy em, thế chữ Mississippi có đúng là có 4 chữ s không nào?" _"Chả biết". Nàng nói. Cổ nàng phảng phất mùi nước hoa thơm ngát. Chú thích[1] soramame, broad bean. [2] suguri, gooseberry, một loại trái cây nhỏ để ăn hoặc làm rượu.Phạm Vũ Thịnh dịch Sydney, 06-2004
Mục lục
Buồn ngủ
Buồn ngủ
Murakami HarukiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Chimviet. freeĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 14 tháng 3 năm 2006
|
Murakami Haruki
Buồn ngủ
Dịch giả: Phạm Vũ Thịnh
Lời người dịch: Truyện ngắn sau đây, "Nemui", ra mắt người đọc trong tạp chí "Torefuru - Trefle" khoảng 1981 - 1983, là truyện thứ 3 trong tuyển tập "Ngày Đẹp Trời Để Xem Kangaroo - Kangaruu Biyori"..
Tôi vừa ăn món xúp vừa ngủ gà ngủ gật. Chiếc thìa rời khỏi tay, chạm vào vành đĩa đánh "cạch" một tiếng thật lớn. Vài người quay lại nhìn tôi. Ngồi bên cạnh, nàng đằng hắng nho nhỏ. Tôi mở căng bàn tay phải ra, lật bề lưng, bề gan bàn tay, giả bộ xem xét, gắng lấp liếm cho qua tình thế ấy. Dù gì đi nữa, cũng chẳng muốn người ta biết mình vừa ăn xúp vừa ngủ gật. 15 giây giả bộ kiểm điểm bàn tay phải xong, tôi nhè nhẹ thở thật sâu, rồi quay lại đĩa xúp. Phía sau đầu tê tê mơ hồ. Cảm giác đội ngược mũ-lưỡi-trai quá nhỏ trên đầu. Ngay trước đĩa xúp chừng 30 cm, một khối hơi màu trắng hình trứng nổi lên lơ lửng, hướng về tôi thì thầm : _"Chẳng sao, chẳng sao, đừng nhịn nữa, ngủ đi thôi". Cứ như thế suốt từ nãy đến giờ. Đường viền quanh khối hơi màu trắng hình trứng ấy thay đổi theo chu kỳ, rõ ra rồi mờ đi, rồi lại rõ ra rồi mờ đi. Tôi càng cố xác định biến chuyển li ti của đường viền ấy, mí mắt tôi lại càng nằng nặng dần dần. Dĩ nhiên, tôi đã lắm lần lắc mạnh đầu, nhắm mắt lại thật chặt, hay hướng mắt nhìn chỗ khác để gắng quét tan khối hơi trắng ấy. Nhưng cố gắng cách mấy vẫn không tan được. Khối hơi ấy vẫn nổi lơ lửng mãi trên bàn ăn. Buồn ngủ quá chừng. Để xua đuổi cơn buồn ngủ, vừa đưa thìa xúp lên miệng, tôi vừa thử đánh vần nhẩm trong trí mình. C, O, R, N, ., P, O, T, A, G, E, ., S, O, U, P Đơn giản quá, chẳng có hiệu quả gì cả. _"Em nói cho anh một chữ nào thật khó đánh vần xem nào". Tôi hướng về phía nàng, nói nhỏ. Nàng là giáo viên dạy tiếng Anh cấp trung học. _"Mississippi". Nàng nói thầm để đừng cho người chung quanh nghe. Tôi thử đánh vần nhẩm trong trí mình. M, I, S, S, I, S, S, I, P, P, I 4 chữ S, 4 chữ I, 2 chữ P. Chữ nầy kỳ quái thật. _"Có chữ khác không em?" _"Im lặng mà ăn đi chứ". Nàng bảo. _"Buồn ngủ quá chừng". Tôi nói. _"Em hiểu, nhưng van anh, đừng có ngủ nhé. Người ta nhìn kìa". Nàng nói. Đáng lẽ chẳng nên đến tiệc cưới làm gì. Bàn của bạn cô dâu mà đàn ông ngồi đã là chuyện quái kỳ rồi, mà tôi lại có phải là bạn gì của cô dâu đâu. Đáng lẽ đã phải thẳng thắn từ chối. Giá đã làm thế thì giờ nầy tôi đã được nằm trên giường nệm nhà mình mà đánh một giấc ngon lành rồi. _"Yorkshire Terrier". Nàng đột ngột thì thầm. Giây lâu sau, tôi mới hiểu là nàng cho tôi chữ để đánh vần. Y, O, R, K, S, H, I, R, E, ., T, E, R, R, I, E, R Lần nầy tôi nhẩm đánh vần ra tiếng nho nhỏ. Từ ngày xưa, đánh vần vẫn là sở trường của tôi. _"Cứ theo cái đà ấy là tốt, anh gắng thêm 1 giờ nữa, 1 giờ thôi, rồi em để cho tha hồ mà ngủ ngon". Tôi ăn xong đĩa xúp, ngáp liên tục 3 cái. Vài mươi người hầu bàn xúm lại dọn các đĩa xúp xuống xong, lại mang ra món xà lách và bánh mì. Đám bánh mì trông có vẻ đã lê lết suốt một đoạn đường dài đăng đẳng mới đến được đây. Có ai đấy đang dài dòng nhiều lời diễn văn chẳng hy vọng được có ai muốn nghe. Về cuộc đời, về thời tiết, gì gì đấy. Tôi lại lơ mơ buồn ngủ. Nàng thúc mũi giày mềm vào mắt cá chân tôi. _"Biết là bậy đấy chứ, nhưng buồn ngủ đến mức nầy là lần đầu tiên". _"Sao anh không chịu ngủ cho đẫy giấc trước khi đến?". _"Có ngủ được thẳng giấc đâu. Cứ suy nghĩ chuyện nầy chuyện kia". _"Vậy thì bây giờ cứ suy nghĩ cho nhiều vào. Thế nào đi nữa cũng đừng ngủ nhé. Đám cưới của bạn em đấy, anh nhớ cho". _"Có phải là bạn của anh đâu". Tôi nói. Nàng đặt mẩu bánh mì xuống đĩa, chẳng nói gì, chỉ trừng mắt nhìn tôi. Tôi chịu thua, bắt đầu ăn món sò chiên khoai tán. Sò có vị của sinh vật thời thượng cổ. Ăn món sò ấy, như phép lạ, tôi biến dần thành loài khủng long có cánh, trong chớp mắt, đã bay qua cánh rừng nguyên sinh, lạnh lùng nhìn xuống mặt đất hoang tàn thê lương. Trên mặt đất ấy, ông giáo trung niên dạy đàn piano, có vẻ hiền lành, đang kể chuyện cô dâu hồi còn học tiểu học. Cô đã là cô bé con có gì không hiểu thì hỏi cho đến khi hiểu rõ mới thôi, vì thế mà tiến chậm hơn các trẻ con khác. Nhưng cuối cùng lại đàn piano có hồn hơn ai hết. "Hừm". Tôi nghĩ thầm. _"Có thể anh nghĩ cô ấy là người nhàm chán …". Nàng nói. _"Nhưng thật ra, cô ấy đáng nể trọng lắm đấy". _"Hừm". Nàng ngừng tay, chiếc thìa còn lơ lửng trên không, nhìn tôi đăm đăm. _"Thật đấy chứ. Mặc dù có thể anh không tin". _"Tin chứ". Tôi nói. _"Anh mà ngủ được một giấc đã đời, lúc thức dậy lại càng tin hơn nữa". _"Đúng là có nhàm một tí thật. Nhưng nhàm chán có phải là tội nặng đâu. Phải thế không?" Tôi lắc đầu. _"Đâu phải là tội gì". _"So với người như anh cứ nhìn đời với con mắt khinh bạc như thế, thì vẫn còn hơn nhiều, phải không nào?" _"Anh có nhìn đời với con mắt khinh bạc gì đâu". Tôi cãi. _"Đúng lúc đang thiếu ngủ lại đùng đùng bị lôi theo cho đủ số vào tiệc cưới của cô nào chả quen biết. Chỉ lấy lý do duy nhất là bạn của em. Từ hồi nào đến giờ, anh đâu có thích đi ăn cưới. Hoàn toàn không thích tí nào cả. Gì mà cả trăm người xúm lại ăn thứ sò dở ẹc". Nàng im lìm chẳng nói một lời, lẳng lặng đặt chiếc thìa lên đĩa, lấy khăn ăn trắng trên đùi lên chậm vào khoé miệng. Có ai đấy bắt đầu hát, nhiều ánh chớp máy hình loáng lên. _"Anh chỉ buồn ngủ thôi mà". Tôi buông thõng. Cảm giác bị bỏ rơi trên một phố lạ mà lại không có hành lý. Trước mặt tôi đang khoanh tay lại, là đĩa thịt bò bíp-tếch, trên đó lại thấy có khối hơi trắng nổi lên lơ lửng. Khối hơi trắng ấy lại gạ gẫm tôi : _"Giả thử ngay đây có tấm chăn trải giường màu trắng. Vừa mới lấy từ tiệm giặt ủi về, còn thẳng cứng vì hồ. Hiểu chứ? Cứ chui tọt vào đấy là xong. Có chút cảm giác lành lạnh lúc đầu, nhưng ấm cả người lên ngay ấy. Và có cả mùi nắng nữa chứ". Nàng áp nhẹ bàn tay nhỏ nhắn lên lưng bàn tay tôi, thoang thoảng chút hương dầu thơm. Tóc sợi nhỏ, mềm, thẳng của nàng mơn trớn má tôi. Tôi giật mình, mở mắt dậy. _"Còn tí xíu nữa là xong, anh gắng nhịn. Em van anh". Nàng thầm thì vào tai tôi. Nàng khéo mặc chiếc áo đầm bằng lụa trắng, khuôn ngực nổi bật lên. Tôi cầm lấy dao và nĩa, cắt miếng thịt như người ta vạch đường bằng thước thợ. Các bàn tiệc đều náo nhiệt, mọi người nói chuyện ào ào, tiếng dao nĩa chen lẫn. Cảm giác đang đi lẩn vào đám đông trong ga tàu điện hầm vào giờ cao điểm. _"Nói thật chứ, lần nào đi ăn cưới, anh cũng buồn ngủ cả". Tôi thú tội. _"Trăm lần như một". _"Vừa thôi chứ". _"Thật đấy mà. Không láo đâu. Tự mình cũng không hiểu tại sao, nhưng từ trước đến nay, chưa lần nào đi ăn cưới mà chẳng buồn ngủ cả". Nàng tỏ vẻ chán ngán, uống một ngụm rượu vang và nhón lấy vài lát khoai chiên. _"Có phải là thứ mặc cảm gì đấy không?" _"Chẳng biết nữa". _"Hẳn là mặc cảm gì đấy chứ gì". _"Nói thế thì quả là anh hay nằm mộng thấy cùng với con gấu trắng đạp vỡ kính cửa sổ mà bước đi". Tôi tìm cách nói đùa. _"Nhưng thật ra là tại con chim cánh cụt cả. Chim cánh cụt đã ép anh và con gấu ăn đậu tằm[1]. Mà đậu ấy màu lục, to thật là to …" _"Thôi đi". Nàng gạt ngang. Tôi nín thinh. Rồi lại tiếp : _"Nhưng mà, cứ buồn ngủ khi đi ăn cưới là thật đấy. Một lần đã làm đổ chai bia, lần khác đánh rơi dao nĩa xuống sàn đến 3 lần …" _"Thật phiền quá". Nàng vừa thận trọng cắt bỏ khúc mỡ trên miếng thịt trong đĩa, vừa nói. _"Thật ra, chính anh muốn kết hôn đấy chứ gì?". _"Vì thế mà ngủ gật trong đám cưới người ta à?" _"Thì phục thù đấy". _"Hành vi phục thù bắt nguồn từ nguyện vọng tiềm tàng, đấy à?" _"Đúng thế". _"Thế thì, người ngủ gật trên tàu điện hầm thì sao? Do nguyện vọng làm phu mỏ than à?" Nàng bỏ cuộc. Tôi ăn miếng thịt nửa chừng, cũng ngán, bèn lấy điếu thuốc từ túi áo ra, châm lửa. _"Nghĩa là". Nàng nói, sau một lúc. _"Anh muốn làm trẻ con mãi đấy". Cả hai lại im lặng, ăn món nước đá nhận quả lí gai[2] đen và uống cà-phê espresso nóng. _"Anh còn buồn ngủ không?" _"Cũng còn một tí". Tôi đáp. _"Vậy uống cà-phê của em đi". _"Cảm ơn em". Tôi uống cốc cà-phê thứ 2, hút điếu thuốc thứ 2, ngáp cái ngáp thứ 36. Ngáp xong, ngẩng mặt lên thì trên bàn không còn thấy khối hơi trắng ấy đâu nữa. Lần nào cũng thế. Lúc khối hơi ấy biến mất cũng là lúc các hộp bánh được phân phối đến các bàn. Và cơn buồn ngủ của tôi đã bay đi đâu mất hút. Mặc cảm à? _"Em muốn đi bơi ở đâu đó không?". Tôi hỏi nàng. _"Bây giờ à?" _"Trời vẫn còn sáng mà". _"Cũng được, nhưng áo tắm thì tính sao?" _"Mua ở tiệm trong khách sạn nầy cũng được chứ gì". Tôi và nàng ôm hộp bánh tặng, đi vào tiệm buôn trong hành lang khách sạn. Chiều chủ nhật nên tiền-sảnh của khách sạn đông nghẹt khách dự tiệc cưới và người trong gia đình của họ. _"Nầy em, thế chữ Mississippi có đúng là có 4 chữ s không nào?" _"Chả biết". Nàng nói. Cổ nàng phảng phất mùi nước hoa thơm ngát. Chú thích[1] soramame, broad bean. [2] suguri, gooseberry, một loại trái cây nhỏ để ăn hoặc làm rượu.Phạm Vũ Thịnh dịch Sydney, 06-2004
Mục lục
Buồn ngủ
Buồn ngủ
Murakami HarukiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Chimviet. freeĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 14 tháng 3 năm 2006
|
Đức Trí
Buồn vui nghề dạy học
Tôi làm nghề dạy học đến nay đã tròn mười lăm năm. Mới vào nghề, tôi dạy ở một trường vùng cao của một huyện miền núi. Lớp có 8 học trò thì một trò không được bình thường, nghĩa là thuộc diện trí tụê chậm phát triển. Bốn năm miền núi tôi được chuyển về quê, một miền trung du cũng nghèo và kém phát triển. Rồi tôi đến dạy ở một trường chất lượng cao THCS của huyện. Được tiếp xúc với nhiều học sinh giỏi, từ chỗ chỉ dạy kiến thức cơ bản trong sách giáo khoa đến chỗ dạy nâng cao cho học sinh năng khiếu. Từ một trường miền núi xa xôi đến một trường miền quê bình thường rồi lại đến một trường Chất lượng cao đầy đủ điều kiện cơ sở vật chất và đặc biệt học sinh thì rất thông minh. Một chặng đường như thế đã giúp tôi trải được nhiều cái vui, cái buồn của nghề dạy học. Lại thêm vợ tôi cũng làm nghề dạy học, cùng hành trình tương tự như tôi thành ra chúng tôi có nhiều dịp chia sẻ những nỗi niềm của nghề.Niềm vui đầu tiên của người mới vào nghề là háo hức thực hiện những gì vừa được học. Những ngày tháng say mê miệt mài mong cho học trò của mình hiểu bài, học giỏi. Tôi mang hết sức ra giảng dạy nhưng kết quả thì thật ít ỏi bởi các em giành thời gian cho việc học ít quá. Cũng có thể tại tôi chưa truyền được cho các em, những học sinh của vùng núi cao ngày ấy, một tình yêu với sự học hành. Nhiều khi mệt mỏi tôi tự trách mình sao lại làm nghề dạy học. Nhưng rồi lại say mê, lại có gắng. Một năm tôi không về tết mà ở lại ăn tết luôn tại trường. ở lại trường, tôi được rất nhiều học sinh đến thăm, các em đem cho chúng tôi những chiếc bánh trưng nhỏ nhắn, giá trị vật chất chẳng bao nhiêu nhưng chúng tôi thì vui lắm. Năm thứ tư, kể từ khi tôi đến dạy, cũng là năm đầu tiên ngôi trường ấy có một lớp học sinh thi tốt nghiệp lớp 9 (trước đấy học sinh chỉ học đến lớp 8 là các em nghỉ học, một vài em muốn đi học thì sang trường bên cạnh). Sau kỳ thi, thật bất ngờ, các em tự tổ chức liên hoan mặn, các em mời chúng tôi đến dự. Thầy trò hoan hỉ, vui say trong một cảm tình chan chứa, chân thành, thật vui mà cảm động. Còn rất nhiều những niềm vui nữa mà mỗi khi nhớ đến mình lại thấy tự hào. Ví như một buổi lên xe, giữa bao nhiêu chen lấn ồn ào bỗng có một người nhường ghế cho mình và bảo thầy cứ ngồi đi, em là học trò cũ của thầy đây mà. Hay một lần gặp một thanh niên chững chạc, làm chức cao hơn mình lại chào mình bằng thầy mà tự nhận là học trò cũ. Ôi, học trò cũ, cái bổn phận kính thầy đã bảo anh nói vậy chứ mình thì cũng chỉ góp vào đời anh ta một chút rất nhỏ thôi mà. Dẫu sao thì cũng rất vui. Rất vui nhưng tự răn mình phải sống thế nào, làm việc thế nào để còn mãi mãi giữ được trong lòng những người học trò cũ cái cảm tình tốt đẹp kia.Ấy, chuyện vui là thế nhưng chuyện buồn kể cũng khá nhiều, buồn nhất là không dạy được. Trong mười lăm năm công tác tôi đã dạy nhiều lớp học trò, trong đó có rất nhiều em là học sinh giỏi. Tôi đã bồi dưỡng nhiều em đi thi học sinh giỏi đỗ giải cao, những tấm bằng khen của Tỉnh còn kia như gợi cho tôi những kỷ niệm vui về thành tích đã đạt. Bên cạnh đó rất nhiều khi phải dạy những học trò chưa giỏi, thậm chí có nhiều em học kém. Những lúc đó dù cho mình hết sức cố công cũng khó lòng mà đạt kết quả. Tôi nhớ có một cậu, gia đình khá giả. Bố mẹ cậu ta rất quan tâm việc học của con, đem tới nhờ tôi dạy kèm. Một thầy, một trò còn gì lý tưởng hơn. ấy vậy mà mấy tháng trôi qua tôi vẫn không sao dạy được cho cậu ta những điều cơ bản nhất. Cuối cùng tôi đành chào thua.Một điều buồn nữa là học trò ngày nay họ rất là thực dụng. Đã học là phải thi đỗ. Thầy dạy sao thì dạy lúc thi phải có được bài giống như thầy đã dạy. Với yêu cầu như thế thì quả khó vậy thay. Về chuyện này, có lần vợ tôi đã kể. Số là vợ tôi chuyển về một trường mới, được phân công dạy bồi dưỡng cho những học sinh giỏi để đi thi. Là cô giáo mới nên học sinh chưa quen, nhưng nhà trường thì biết rằng cô giáo là giáo viên dạy giỏi, đã từng bồi dưỡng nhiều học sinh giỏi. Đã quen với lối học của cô giáo cũ - lối học thuộc lòng những bài văn mẫu. Bây giờ phải học theo cô giáo mà chúng chưa tin thế là chúng la lên “cô giáo trước không dạy thế”. Cô giáo trước, bây giờ đã chuyển đi rồi. Cô giáo trước đã có nhiều năm thành tích. Bây giờ mấy trò này cùng kêu lên “Cô dạy thế không đúng. Cô dạy thế thì đỗ làm sao được”. Buồn thay! Cũng may lứa ấy học sinh cũng thông minh để rồi sau đó có nhiều em đạt giải cao chứ nếu không thì biết nói thế nào với Ban Giám hiệu và Hội Phụ huynh.Lại nói phụ huynh, mỗi khi gặp thầy các vị cũng hay hỏi thăm “tình hình học tập của cháu”. Nếu mình có nhận xét về những điều chưa ngoan, chưa chăm, học chưa được tốt của con em họ thế nào cũng nhận được vẻ mặt không bằng lòng. Có khi còn nói “ấy, năm ngoái cháu học giỏi lắm” –cứ làm như năm nay nó dốt là tại mình vậy. Nếu mình khen là ngay lập tức họ tràng giang đại hải những chuyện giỏi giang của con em mình. Nào cháu thế này, nào cháu thế kia. Cứ như những chuyện hay chuyện giỏi đó vốn là thuộc tính của con em họ. Thế thì có gì mà phải nhờ thầy, nó giỏi là do nó giỏi ấy mà!!!Còn nhiều những cái buồn vơ vẩn, cái buồn xa xôi. Những cái buồn chẳng thuộc về mình mà ngẫm lại vẫn cứ buồn âm ỉ. Mấy năm về trước, tôi dạy ở một trường cấp hai ba. Việc thi vào cấp ba (bậc THPT) với nhiều em là rất khó. Khó cho nên mới phải cậy nhờ. Ai có mối nào thì nhờ mối đó. Người lạ thì đến làm quen, người đã quen thì gắng làm cho thật thân tình. Một buổi, một anh vốn là bạn thân với tôi đến gặp đặt vấn đề nhờ tôi giúp cho vài trường hợp để chúng được vào cấp ba. Giúp nghĩa là tôi phải tìm cách làm bài rồi đưa vào cho chúng chép để đảm bảo chúng thi đỗ. Tôi bảo điều đó thì tôi không làm được, hãy cứ để chúng thì bình thường, điểm thi của chúng các thầy đều chấm rất công bằng. Nhưng anh cứ nhất định nhờ tôi phải giúp. Anh còn chỉ cho tôi làm như thế, như thế… Tôi một mực chối từ. Anh ra về xem ra có vẻ không vui. ít lâu sau, khi việc tuyển sinh đã xong xuôi, gặp tôi anh bảo “Cái việc tôi nhờ chú dạo trước giờ đã xong rồi. Gớm chỗ anh em mà chú khó khăn quá. Với người ngoài mình lại nhờ được ngay.” Tôi cười ngơ ngẩn, buồn mà chẳng biết nói sao!Gần đây nghe đài, đọc báo thấy Giáo dục nhiều chuyện tiêu cực quá. Việc ở tận đâu mà mình vẫn thấy buồn.Mùa hè năm kia, có dịp trở lại huyện miền núi, nơi tôi đã công tác khi mới vào nghề. Gặp lại rất nhiều những người thân quen, những người đồng bào dân tộc mộc mạc mà thân tình. Gặp lại sau hơn mười năm xa cách có bao nhiêu chuyện hỏi thăm. Bao nhiêu chuyện vui, bao nhiêu kỷ niệm. Chuyện nào kể lại cũng thấy vui. Chỉ có một chuyện gợi cho tôi nỗi buồn. ấy là khi anh em hỏi tôi chuyện nghề. “Thầy giáo bây giờ làm Hiệu phó hay Hiệu trưởng rồi ấy nhỉ? Gớm người như thầy giáo là tiến bộ lắm đấy”. Tôi thật khó nghĩ. Biết nói thế nào, chả lẽ mình lại nhận bừa đi. Nếu bảo mình vẫn là giáo viên không biết các bà, các chị sẽ nghĩ sao? Tháng 9/2006 Đức Trí.
Mục lục
Buồn vui nghề dạy học
Buồn vui nghề dạy học
Đức TríChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 5 tháng 3 năm 2010
|
Đức Trí
Buồn vui nghề dạy học
Tôi làm nghề dạy học đến nay đã tròn mười lăm năm. Mới vào nghề, tôi dạy ở một trường vùng cao của một huyện miền núi. Lớp có 8 học trò thì một trò không được bình thường, nghĩa là thuộc diện trí tụê chậm phát triển. Bốn năm miền núi tôi được chuyển về quê, một miền trung du cũng nghèo và kém phát triển. Rồi tôi đến dạy ở một trường chất lượng cao THCS của huyện. Được tiếp xúc với nhiều học sinh giỏi, từ chỗ chỉ dạy kiến thức cơ bản trong sách giáo khoa đến chỗ dạy nâng cao cho học sinh năng khiếu. Từ một trường miền núi xa xôi đến một trường miền quê bình thường rồi lại đến một trường Chất lượng cao đầy đủ điều kiện cơ sở vật chất và đặc biệt học sinh thì rất thông minh. Một chặng đường như thế đã giúp tôi trải được nhiều cái vui, cái buồn của nghề dạy học. Lại thêm vợ tôi cũng làm nghề dạy học, cùng hành trình tương tự như tôi thành ra chúng tôi có nhiều dịp chia sẻ những nỗi niềm của nghề.Niềm vui đầu tiên của người mới vào nghề là háo hức thực hiện những gì vừa được học. Những ngày tháng say mê miệt mài mong cho học trò của mình hiểu bài, học giỏi. Tôi mang hết sức ra giảng dạy nhưng kết quả thì thật ít ỏi bởi các em giành thời gian cho việc học ít quá. Cũng có thể tại tôi chưa truyền được cho các em, những học sinh của vùng núi cao ngày ấy, một tình yêu với sự học hành. Nhiều khi mệt mỏi tôi tự trách mình sao lại làm nghề dạy học. Nhưng rồi lại say mê, lại có gắng. Một năm tôi không về tết mà ở lại ăn tết luôn tại trường. ở lại trường, tôi được rất nhiều học sinh đến thăm, các em đem cho chúng tôi những chiếc bánh trưng nhỏ nhắn, giá trị vật chất chẳng bao nhiêu nhưng chúng tôi thì vui lắm. Năm thứ tư, kể từ khi tôi đến dạy, cũng là năm đầu tiên ngôi trường ấy có một lớp học sinh thi tốt nghiệp lớp 9 (trước đấy học sinh chỉ học đến lớp 8 là các em nghỉ học, một vài em muốn đi học thì sang trường bên cạnh). Sau kỳ thi, thật bất ngờ, các em tự tổ chức liên hoan mặn, các em mời chúng tôi đến dự. Thầy trò hoan hỉ, vui say trong một cảm tình chan chứa, chân thành, thật vui mà cảm động. Còn rất nhiều những niềm vui nữa mà mỗi khi nhớ đến mình lại thấy tự hào. Ví như một buổi lên xe, giữa bao nhiêu chen lấn ồn ào bỗng có một người nhường ghế cho mình và bảo thầy cứ ngồi đi, em là học trò cũ của thầy đây mà. Hay một lần gặp một thanh niên chững chạc, làm chức cao hơn mình lại chào mình bằng thầy mà tự nhận là học trò cũ. Ôi, học trò cũ, cái bổn phận kính thầy đã bảo anh nói vậy chứ mình thì cũng chỉ góp vào đời anh ta một chút rất nhỏ thôi mà. Dẫu sao thì cũng rất vui. Rất vui nhưng tự răn mình phải sống thế nào, làm việc thế nào để còn mãi mãi giữ được trong lòng những người học trò cũ cái cảm tình tốt đẹp kia.Ấy, chuyện vui là thế nhưng chuyện buồn kể cũng khá nhiều, buồn nhất là không dạy được. Trong mười lăm năm công tác tôi đã dạy nhiều lớp học trò, trong đó có rất nhiều em là học sinh giỏi. Tôi đã bồi dưỡng nhiều em đi thi học sinh giỏi đỗ giải cao, những tấm bằng khen của Tỉnh còn kia như gợi cho tôi những kỷ niệm vui về thành tích đã đạt. Bên cạnh đó rất nhiều khi phải dạy những học trò chưa giỏi, thậm chí có nhiều em học kém. Những lúc đó dù cho mình hết sức cố công cũng khó lòng mà đạt kết quả. Tôi nhớ có một cậu, gia đình khá giả. Bố mẹ cậu ta rất quan tâm việc học của con, đem tới nhờ tôi dạy kèm. Một thầy, một trò còn gì lý tưởng hơn. ấy vậy mà mấy tháng trôi qua tôi vẫn không sao dạy được cho cậu ta những điều cơ bản nhất. Cuối cùng tôi đành chào thua.Một điều buồn nữa là học trò ngày nay họ rất là thực dụng. Đã học là phải thi đỗ. Thầy dạy sao thì dạy lúc thi phải có được bài giống như thầy đã dạy. Với yêu cầu như thế thì quả khó vậy thay. Về chuyện này, có lần vợ tôi đã kể. Số là vợ tôi chuyển về một trường mới, được phân công dạy bồi dưỡng cho những học sinh giỏi để đi thi. Là cô giáo mới nên học sinh chưa quen, nhưng nhà trường thì biết rằng cô giáo là giáo viên dạy giỏi, đã từng bồi dưỡng nhiều học sinh giỏi. Đã quen với lối học của cô giáo cũ - lối học thuộc lòng những bài văn mẫu. Bây giờ phải học theo cô giáo mà chúng chưa tin thế là chúng la lên “cô giáo trước không dạy thế”. Cô giáo trước, bây giờ đã chuyển đi rồi. Cô giáo trước đã có nhiều năm thành tích. Bây giờ mấy trò này cùng kêu lên “Cô dạy thế không đúng. Cô dạy thế thì đỗ làm sao được”. Buồn thay! Cũng may lứa ấy học sinh cũng thông minh để rồi sau đó có nhiều em đạt giải cao chứ nếu không thì biết nói thế nào với Ban Giám hiệu và Hội Phụ huynh.Lại nói phụ huynh, mỗi khi gặp thầy các vị cũng hay hỏi thăm “tình hình học tập của cháu”. Nếu mình có nhận xét về những điều chưa ngoan, chưa chăm, học chưa được tốt của con em họ thế nào cũng nhận được vẻ mặt không bằng lòng. Có khi còn nói “ấy, năm ngoái cháu học giỏi lắm” –cứ làm như năm nay nó dốt là tại mình vậy. Nếu mình khen là ngay lập tức họ tràng giang đại hải những chuyện giỏi giang của con em mình. Nào cháu thế này, nào cháu thế kia. Cứ như những chuyện hay chuyện giỏi đó vốn là thuộc tính của con em họ. Thế thì có gì mà phải nhờ thầy, nó giỏi là do nó giỏi ấy mà!!!Còn nhiều những cái buồn vơ vẩn, cái buồn xa xôi. Những cái buồn chẳng thuộc về mình mà ngẫm lại vẫn cứ buồn âm ỉ. Mấy năm về trước, tôi dạy ở một trường cấp hai ba. Việc thi vào cấp ba (bậc THPT) với nhiều em là rất khó. Khó cho nên mới phải cậy nhờ. Ai có mối nào thì nhờ mối đó. Người lạ thì đến làm quen, người đã quen thì gắng làm cho thật thân tình. Một buổi, một anh vốn là bạn thân với tôi đến gặp đặt vấn đề nhờ tôi giúp cho vài trường hợp để chúng được vào cấp ba. Giúp nghĩa là tôi phải tìm cách làm bài rồi đưa vào cho chúng chép để đảm bảo chúng thi đỗ. Tôi bảo điều đó thì tôi không làm được, hãy cứ để chúng thì bình thường, điểm thi của chúng các thầy đều chấm rất công bằng. Nhưng anh cứ nhất định nhờ tôi phải giúp. Anh còn chỉ cho tôi làm như thế, như thế… Tôi một mực chối từ. Anh ra về xem ra có vẻ không vui. ít lâu sau, khi việc tuyển sinh đã xong xuôi, gặp tôi anh bảo “Cái việc tôi nhờ chú dạo trước giờ đã xong rồi. Gớm chỗ anh em mà chú khó khăn quá. Với người ngoài mình lại nhờ được ngay.” Tôi cười ngơ ngẩn, buồn mà chẳng biết nói sao!Gần đây nghe đài, đọc báo thấy Giáo dục nhiều chuyện tiêu cực quá. Việc ở tận đâu mà mình vẫn thấy buồn.Mùa hè năm kia, có dịp trở lại huyện miền núi, nơi tôi đã công tác khi mới vào nghề. Gặp lại rất nhiều những người thân quen, những người đồng bào dân tộc mộc mạc mà thân tình. Gặp lại sau hơn mười năm xa cách có bao nhiêu chuyện hỏi thăm. Bao nhiêu chuyện vui, bao nhiêu kỷ niệm. Chuyện nào kể lại cũng thấy vui. Chỉ có một chuyện gợi cho tôi nỗi buồn. ấy là khi anh em hỏi tôi chuyện nghề. “Thầy giáo bây giờ làm Hiệu phó hay Hiệu trưởng rồi ấy nhỉ? Gớm người như thầy giáo là tiến bộ lắm đấy”. Tôi thật khó nghĩ. Biết nói thế nào, chả lẽ mình lại nhận bừa đi. Nếu bảo mình vẫn là giáo viên không biết các bà, các chị sẽ nghĩ sao? Tháng 9/2006 Đức Trí.
Mục lục
Buồn vui nghề dạy học
Buồn vui nghề dạy học
Đức TríChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 5 tháng 3 năm 2010
|
Thạch Lam
Buổi Sớm
Cả đêm Bính trằn trọc không ngủ được, tuy chàng đi chơi về khuya. Trên tấm gối đẫm mồ hôi, Bính áp má nằm nghiêng cổ nhắm mắt. Nhưng hể chập chờn một ít lâu, những mơ mộng kỳ dị, không liên lạc, lại đến ám ảnh chàng. Bính mở mắt, ngơ ngác nhìn lên đỉnh màn rồi lại nhìn nếp màn lặng rũ yên trong bóng sáng lờ mờ của ngọn đèn con vặn nhỏ. Chàng nghe chiếc đồng hồ treo trên tường buồn bã đánh hết giờ nọ sang giờ kia, và cái tiếng tích tắc đều đều kêu se sẽ cái sống ban đêm của giây cót thép. Bính thấy mệt mõi vô cùng hơn bao giờ hết, đè nặng trên đầu các tay chân và thấm vào thớ thịt rời ra: tất cả những cuộc chơi trác táng từ trước đến nay như cùng rồn cái mệt đến người bính trong lúc này. Một tiếng gà gáy đầu tiên êm từ xa đưa lại. Ðêm tàn, buổi sớm bắt đầu; ánh sáng mờ và yếu ớt len vào khe cửa và khe hở của lá gói lợp nhà mà cái nóng ban ngày đã làm hé tách ra. - Một thứ ánh sáng lạnh và biêng biếc như thiếc mới. Bính tung màn ngồi dậy. Không khí trong căn nhà tranh ẩm ướt qua một đêm đã trở nên u uất và nặng nề, đè nén trên mí mắt chàng. Bính toan nằm lại, như mọi khi; nhưng về sau, không hiểu tại sao, chàng bước xuống đứng dậy hẳn. Ðất lạnh dưới bàn chân cho chàng một cảm giác mát và dễ chịu; chàng để chân đi đến mở cửa buồng, và một lát sau, chàng đã ở ngoài sân. Bính ngồi trên thểm gạch, bên gốc cau. Thật là lạ lùng, ban sớm yên tĩnh mà mát quá, một cái yên tĩnh mát hay một cái mát yên tĩnh chàng cũng không biết nữa. Nước trong bễ nhỏ lắng trong và mát lạnh, sương ở trong bể nhỏ lắng trong và mát mát, đất sân cũng mát khô và sạch sẽ. (Nước giữ cái mát của đêm trên mặt, và cây hồng giữ cái mát của đêm trong kẽ lá) Bính bắt đầu thấy cái mệt mõi trong người tan dân, máu bắt đầu chảy mạnh như xô nhau đi đón khí trời trong. Ðã lâu lắm, chàng không dậy sớm. Chàng đã quên không biết buổi sáng thế nào. Bao nhiêu năm nay miệt mài trong những cuộc hành lạc của đêm, chàng trở về nhà trong đêm khuya khi người ta bắt đầu đi bán hàng. Nhiều lần nằm mệt mỏi trên chiếc xe, mắt díu vì buồn ngủ, chàng gặp những người đàn bà gánh hàng rau lên chợ bán; những gánh rau mới hái, tươi xanh và ướt nước, khác hẳn cái thân hình rời rã và khan ráo của chàng lúc ấy. ba, bốn giờ đêm! Giờ Hà Nội đang ngủ yên trong các căn nhà đóng kín, giờ mà ở ngoài, giẫy đàn điện chiếu sáng những con đường dài vắng, yên lặng và trống trải, chỉ có lá khô rơi. Lúc ấy chàngmới ở nhữngngõ hẻm tối tăm đi ra, mũ đội sụp,hai bay bỏ túi và bước chân nặng trên hè gạch. Cái chấm đỏ thắm như màu mệt, của một ngọn đèn lục lộ treo giữa lối, lặng chiếu từ đầu xa, tận đầu đàng phố kia. Chàng đã sống như thế, bao nhiêu lâu nay rồi? Bính cũng không nhớ nữa. Lâu lắm, trước ngày vì hết tiền, mất việc, chàng phải về ở căn nhà cũ này, cái dinh cơ nghèo nàn độc nhất còn lại của nhà chàng. Bính đưa mắt nhìn mảnh vườn nhỏ trước mắt, cái sân đất khô hãy còn vết chổi quét của mẹ chàng chiều hôm trước. Cảnh vật quen thuộc này đối với chàng thành lạ, vì đã lâu chàng không nhìn thấy trong buổi sớm bao giờ. Cái núi non bộ nhỏ mà thầy chàng, khi còn sống,v ẫn hay đứng lặng ngắm hàng giờ; cái bể con rêu phủ,hai thân cau mốc trắng, luống rau mà mẹ chàng vui sới, cây hồng nhung nãy hoa cùng buổi sớm, tất cả những vật đó bây giờ trở lại dần thân mật như ngày xưa. Cái mát và rộng thoáng của buổi mai khiến Bính nhớ lại ngày tuổi trẻ. Ðộ ấy, chàng dậy sớm cũng như mọi người, khoẻ mạnh và tỉnh táonhư mọi người. Chàng lấy thau múc nước trong bẻ ra rửa mặt, nước mưa lạnh thấm mát vào da. Buổi sớm bấy giờ chàng thích lắm. Chàng ưa nhìn trời cao và trong xanh, những lá cây ngoài vườn tươi và mướt với một vẻ riêng, hình như chúng cũng mới tỉnh dậy như người. Qua giậu thưa, thấp thoáng những người đi chợ sớm, tiếng cười nói vang lần với tiếng đòn gánh kĩu kịt vì những bì gạo nặng. Rồi vùa học ôn lại bài nhà trường bên chiếc án thư đầu nhà, chàng vừa lặng nghe những tiếng gù gù của bầy chim bồ câu trong chuồng bên xóm. Không bao giờ Bính nhớ lại những ngày tươi trẻ ấy. Chàng vẫn quên đi, và đêm tối sau mệt mỏi làm mất cái quá vãng đã xa xăm ấy. Giấc ngủ nặng nề không để chỗ cho những nhớ lại mong manh, còn lúc tỉnh chàng đắm đuối dẫn mình vào những cuộc vui chơi chán nản. Bính không muốn nghĩ đến cái cớ tại sao chàng truỵ lạc. Từ khi thầy chàng mất đi Bính đâm ra ăn chơi mà mệt. Ðêm quyến rũ chàng như ngọn lửa quyến rũ con thiêu thân. Ðêm và ánh sáng rực của đèn, ánh sáng làm đẹp mịn má hồng và làm thắm cặp môi của những gái đàng điếm lẳng lơ: rượu sánh trong cốc, với gói thuốc phiện thơm càng làm trí chàng say sưa. Bao nhiêu lần chàng đã giằng tay mẹ già níu giữ con trước cửa, bước vội ra để không nghe tiếng nức nở ở lại trong bóng tối. Chàng chơi mãi cho của cải hết, nhà cửa bán dần, và sức khoẻ của chàng ngày một mất đi. Một sự chua chát thấm vào tâm hồn chàng, một sự chán nản cho mình và cho người khác. Có lẽ mối thất vọng trước sự tan vỡ của những mộng tưởng cao quý và đẹp đẽ trong đời chàng đã đẩy Bính xuống vực sâu. Trong thâm tâm, chàng mơ hồ cảm thấy như một bóng lửa sáng chiếu ngoài đêm tối, đáng lẽ chàng theo mà chàng đã không theo. Nhưng hôm nay, cái mát của buổi mai làm tươi lại những cảm giác trong sạch, thanh cao ngày nhỏ. Tiếng gù gù của chim bồ câu bên hàng xóm không còn nữa, nhưng tiếng cười nói của những người đi chợ sớm vẫn vang lên bên giậu thưa. Nước mưa trong bể vẫn mát như ngày còn trẻ; trên cao, trời xanh thẵm không một gỡn mây, trời lát nữa sẽ rực rỡ những ánh hồng của nắng. Bính đứng dậy bước đến bên bụi hồng nhung cạnh bể. Chàng cúi xuống ngắt một bông hoa. Như ngày xưa, chàng ngắt để trên đĩa xứ sớm mai; bông hoa vừa hé nở, cánh nhỏ còn khép giữ một giọt sương long lanh trong như ngọc. Tự đoá hoa bốc lên một mùi hương quen mến, mùi hương mộc mạc và đầm ấm của hồng nhà; Bính tưởng mùi hương dịu dàng và cao quý cũng như tình yêu của mẹ chàng đối với chàng. Lòng thương mẹ rung động khẽ trong tâm Bính. Chàng muốn sớm nay, khi trở dậy, bà mẹ già đã nhiều lần khóc vì con lại thấy trene đĩa xứ mấy bông hoa hái trong sương sớm như ngày xưa. Ðây là thức dâng của buổi sớm mai, của cái mát thanh cao giữ trong khe lá và trên mặt nước mưa. Bính thấy tâm hồn cũng trở nên mát rợi và yên tĩnh. Chàng thấy mình, lại như ngày trẻ, đang cúi người nhìn sương đọng trên chùm lá tươi non. Và tiếng buổi sớm, tiếng gù của đôi chim bồ câu đôi bên hàng xóm từ những ngày đã qua trọng thời niên thiếu, lại hình như vang vang ở đây. Chàng đứng dậy; gió mát từ ngoài đồng rộng quanh nhà nhẹ nhàng đưa lại mùi cỏ ướt. Trời đã đổi mầu xanh ra mầu hồng phơi phới, trên cao. Bình minh của ngày rực rỡ bắt đầu tươi sáng ở phía xa. Trong nhà, bà mẹ đã trở dậy, vén màn, ngồi lần tràng hạt, cụ niệm trăm câu kinh phật. Tiếng mẹ chàng còn trong và nhẹ như xưa. Bính rón rén đi vào; không dám động mạnh. Chàng đến bên bàn thờ đặt hoa trên đĩa, thay nước mưa trong chiếc bát cổ. Và khi đặt tràng hạt xuống, mẹ chàng hỏi như ngày xưa, dịu dàng và âu yếm, như khi chàng còn nhỏ: - Sao dậy sớm thế, con?...
Mục lục
Buổi Sớm
Buổi Sớm
Thạch LamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 26 tháng 4 năm 2004
|
Thạch Lam
Buổi Sớm
Cả đêm Bính trằn trọc không ngủ được, tuy chàng đi chơi về khuya. Trên tấm gối đẫm mồ hôi, Bính áp má nằm nghiêng cổ nhắm mắt. Nhưng hể chập chờn một ít lâu, những mơ mộng kỳ dị, không liên lạc, lại đến ám ảnh chàng. Bính mở mắt, ngơ ngác nhìn lên đỉnh màn rồi lại nhìn nếp màn lặng rũ yên trong bóng sáng lờ mờ của ngọn đèn con vặn nhỏ. Chàng nghe chiếc đồng hồ treo trên tường buồn bã đánh hết giờ nọ sang giờ kia, và cái tiếng tích tắc đều đều kêu se sẽ cái sống ban đêm của giây cót thép. Bính thấy mệt mõi vô cùng hơn bao giờ hết, đè nặng trên đầu các tay chân và thấm vào thớ thịt rời ra: tất cả những cuộc chơi trác táng từ trước đến nay như cùng rồn cái mệt đến người bính trong lúc này. Một tiếng gà gáy đầu tiên êm từ xa đưa lại. Ðêm tàn, buổi sớm bắt đầu; ánh sáng mờ và yếu ớt len vào khe cửa và khe hở của lá gói lợp nhà mà cái nóng ban ngày đã làm hé tách ra. - Một thứ ánh sáng lạnh và biêng biếc như thiếc mới. Bính tung màn ngồi dậy. Không khí trong căn nhà tranh ẩm ướt qua một đêm đã trở nên u uất và nặng nề, đè nén trên mí mắt chàng. Bính toan nằm lại, như mọi khi; nhưng về sau, không hiểu tại sao, chàng bước xuống đứng dậy hẳn. Ðất lạnh dưới bàn chân cho chàng một cảm giác mát và dễ chịu; chàng để chân đi đến mở cửa buồng, và một lát sau, chàng đã ở ngoài sân. Bính ngồi trên thểm gạch, bên gốc cau. Thật là lạ lùng, ban sớm yên tĩnh mà mát quá, một cái yên tĩnh mát hay một cái mát yên tĩnh chàng cũng không biết nữa. Nước trong bễ nhỏ lắng trong và mát lạnh, sương ở trong bể nhỏ lắng trong và mát mát, đất sân cũng mát khô và sạch sẽ. (Nước giữ cái mát của đêm trên mặt, và cây hồng giữ cái mát của đêm trong kẽ lá) Bính bắt đầu thấy cái mệt mõi trong người tan dân, máu bắt đầu chảy mạnh như xô nhau đi đón khí trời trong. Ðã lâu lắm, chàng không dậy sớm. Chàng đã quên không biết buổi sáng thế nào. Bao nhiêu năm nay miệt mài trong những cuộc hành lạc của đêm, chàng trở về nhà trong đêm khuya khi người ta bắt đầu đi bán hàng. Nhiều lần nằm mệt mỏi trên chiếc xe, mắt díu vì buồn ngủ, chàng gặp những người đàn bà gánh hàng rau lên chợ bán; những gánh rau mới hái, tươi xanh và ướt nước, khác hẳn cái thân hình rời rã và khan ráo của chàng lúc ấy. ba, bốn giờ đêm! Giờ Hà Nội đang ngủ yên trong các căn nhà đóng kín, giờ mà ở ngoài, giẫy đàn điện chiếu sáng những con đường dài vắng, yên lặng và trống trải, chỉ có lá khô rơi. Lúc ấy chàngmới ở nhữngngõ hẻm tối tăm đi ra, mũ đội sụp,hai bay bỏ túi và bước chân nặng trên hè gạch. Cái chấm đỏ thắm như màu mệt, của một ngọn đèn lục lộ treo giữa lối, lặng chiếu từ đầu xa, tận đầu đàng phố kia. Chàng đã sống như thế, bao nhiêu lâu nay rồi? Bính cũng không nhớ nữa. Lâu lắm, trước ngày vì hết tiền, mất việc, chàng phải về ở căn nhà cũ này, cái dinh cơ nghèo nàn độc nhất còn lại của nhà chàng. Bính đưa mắt nhìn mảnh vườn nhỏ trước mắt, cái sân đất khô hãy còn vết chổi quét của mẹ chàng chiều hôm trước. Cảnh vật quen thuộc này đối với chàng thành lạ, vì đã lâu chàng không nhìn thấy trong buổi sớm bao giờ. Cái núi non bộ nhỏ mà thầy chàng, khi còn sống,v ẫn hay đứng lặng ngắm hàng giờ; cái bể con rêu phủ,hai thân cau mốc trắng, luống rau mà mẹ chàng vui sới, cây hồng nhung nãy hoa cùng buổi sớm, tất cả những vật đó bây giờ trở lại dần thân mật như ngày xưa. Cái mát và rộng thoáng của buổi mai khiến Bính nhớ lại ngày tuổi trẻ. Ðộ ấy, chàng dậy sớm cũng như mọi người, khoẻ mạnh và tỉnh táonhư mọi người. Chàng lấy thau múc nước trong bẻ ra rửa mặt, nước mưa lạnh thấm mát vào da. Buổi sớm bấy giờ chàng thích lắm. Chàng ưa nhìn trời cao và trong xanh, những lá cây ngoài vườn tươi và mướt với một vẻ riêng, hình như chúng cũng mới tỉnh dậy như người. Qua giậu thưa, thấp thoáng những người đi chợ sớm, tiếng cười nói vang lần với tiếng đòn gánh kĩu kịt vì những bì gạo nặng. Rồi vùa học ôn lại bài nhà trường bên chiếc án thư đầu nhà, chàng vừa lặng nghe những tiếng gù gù của bầy chim bồ câu trong chuồng bên xóm. Không bao giờ Bính nhớ lại những ngày tươi trẻ ấy. Chàng vẫn quên đi, và đêm tối sau mệt mỏi làm mất cái quá vãng đã xa xăm ấy. Giấc ngủ nặng nề không để chỗ cho những nhớ lại mong manh, còn lúc tỉnh chàng đắm đuối dẫn mình vào những cuộc vui chơi chán nản. Bính không muốn nghĩ đến cái cớ tại sao chàng truỵ lạc. Từ khi thầy chàng mất đi Bính đâm ra ăn chơi mà mệt. Ðêm quyến rũ chàng như ngọn lửa quyến rũ con thiêu thân. Ðêm và ánh sáng rực của đèn, ánh sáng làm đẹp mịn má hồng và làm thắm cặp môi của những gái đàng điếm lẳng lơ: rượu sánh trong cốc, với gói thuốc phiện thơm càng làm trí chàng say sưa. Bao nhiêu lần chàng đã giằng tay mẹ già níu giữ con trước cửa, bước vội ra để không nghe tiếng nức nở ở lại trong bóng tối. Chàng chơi mãi cho của cải hết, nhà cửa bán dần, và sức khoẻ của chàng ngày một mất đi. Một sự chua chát thấm vào tâm hồn chàng, một sự chán nản cho mình và cho người khác. Có lẽ mối thất vọng trước sự tan vỡ của những mộng tưởng cao quý và đẹp đẽ trong đời chàng đã đẩy Bính xuống vực sâu. Trong thâm tâm, chàng mơ hồ cảm thấy như một bóng lửa sáng chiếu ngoài đêm tối, đáng lẽ chàng theo mà chàng đã không theo. Nhưng hôm nay, cái mát của buổi mai làm tươi lại những cảm giác trong sạch, thanh cao ngày nhỏ. Tiếng gù gù của chim bồ câu bên hàng xóm không còn nữa, nhưng tiếng cười nói của những người đi chợ sớm vẫn vang lên bên giậu thưa. Nước mưa trong bể vẫn mát như ngày còn trẻ; trên cao, trời xanh thẵm không một gỡn mây, trời lát nữa sẽ rực rỡ những ánh hồng của nắng. Bính đứng dậy bước đến bên bụi hồng nhung cạnh bể. Chàng cúi xuống ngắt một bông hoa. Như ngày xưa, chàng ngắt để trên đĩa xứ sớm mai; bông hoa vừa hé nở, cánh nhỏ còn khép giữ một giọt sương long lanh trong như ngọc. Tự đoá hoa bốc lên một mùi hương quen mến, mùi hương mộc mạc và đầm ấm của hồng nhà; Bính tưởng mùi hương dịu dàng và cao quý cũng như tình yêu của mẹ chàng đối với chàng. Lòng thương mẹ rung động khẽ trong tâm Bính. Chàng muốn sớm nay, khi trở dậy, bà mẹ già đã nhiều lần khóc vì con lại thấy trene đĩa xứ mấy bông hoa hái trong sương sớm như ngày xưa. Ðây là thức dâng của buổi sớm mai, của cái mát thanh cao giữ trong khe lá và trên mặt nước mưa. Bính thấy tâm hồn cũng trở nên mát rợi và yên tĩnh. Chàng thấy mình, lại như ngày trẻ, đang cúi người nhìn sương đọng trên chùm lá tươi non. Và tiếng buổi sớm, tiếng gù của đôi chim bồ câu đôi bên hàng xóm từ những ngày đã qua trọng thời niên thiếu, lại hình như vang vang ở đây. Chàng đứng dậy; gió mát từ ngoài đồng rộng quanh nhà nhẹ nhàng đưa lại mùi cỏ ướt. Trời đã đổi mầu xanh ra mầu hồng phơi phới, trên cao. Bình minh của ngày rực rỡ bắt đầu tươi sáng ở phía xa. Trong nhà, bà mẹ đã trở dậy, vén màn, ngồi lần tràng hạt, cụ niệm trăm câu kinh phật. Tiếng mẹ chàng còn trong và nhẹ như xưa. Bính rón rén đi vào; không dám động mạnh. Chàng đến bên bàn thờ đặt hoa trên đĩa, thay nước mưa trong chiếc bát cổ. Và khi đặt tràng hạt xuống, mẹ chàng hỏi như ngày xưa, dịu dàng và âu yếm, như khi chàng còn nhỏ: - Sao dậy sớm thế, con?...
Mục lục
Buổi Sớm
Buổi Sớm
Thạch LamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 26 tháng 4 năm 2004
|
Hiền Vy
Bà Cháu
Con bé giương cặp mắt tròn xoe, hỏi: - Rồi sao nữa, Bà? - Thì bà đem bố mày với các bác mày sang đây, chứ còn sao nữa! - Rồi Bà có nhớ Ông không, hở Bà? - Rõ ngớ ngẩn, mày lôi thôi quá! - Bà ngượng, hả Bà? Bà nói đi, cháu không mách mẹ đâu. - Mày lôi thôi quá, cháu. Giống mẹ mày quá hà. Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy. Và mỗi lần bị mẹ nó trêu, bà thường mắng: "Cô này, sao lôi thôi quá! Lo đi nấu cơm đi, cậu ấy sắp về tới rồi, không có cơm, cậu ấy lại nhăn mặt lên bây giờ." Đã không giận vì bị bà mắng, nó còn nói hùa theo: - Con giống Mẹ quá ha Bà? Bởi vậy con là Con Cá mà mẹ là Mommy Cá. Bà nó lại mắng: - Mày hư quá cháu! Lúc nào cũng gọi mẹ mày là Mommy Cá. Đâu có con cái nhà ai như mày đâu? - Con biết mà Bà, đâu có con nít nhà nào được mẹ gọi là Con Cá đâu, Bà. - Mẹ con nhà mày thiệt là lạ lùng. Tối ngày cứ Con Cá, Mẹ Cá. Có ngày bà đem ra kho tộ, nấu canh chua cho bố mày ăn hết bây giờ. Con bé lắc đầu nguầy nguậy: - Ấy dza! đừng bà ơi! Bà với bố có muốn ăn cá kho tộ thì để con chạy ra tiệm mua cho, chứ đừng có đem con cá này và mommy cá của con ra kho tộ và nấu canh chua, tội lắm bà ơi. - Bà đùa với mày thôi, mẹ con mày lúc nào cũng như con nít. Nói chuyện với nhau riết rồi bà chẳng biết mẹ con mày ra sao nữa. Rồ quá! - Bà à, Mommy-Cá với Con Cá chỉ hơi "mát-mát" một chút thôi. Hoàng Uyên vừa làm cơm, vừa nghe hai bà cháu nói chuyện với nhau. Nàng mỉm cười khi nghe con gái cứ đùa dai với bà nội. Con bé vừa tròn mười bảy, hết năm nay là lên đại học mà tính tình vẫn còn như đứa con nít. Ngày còn nhỏ, Uyên Thi thích nghe nàng nói "Mẹ thương con quá." Nói hoài, nàng nói tắt thành "Thương con quá." Rồi từ từ giảm xuống còn "Thương quá." Vậy mà con bé không chịu, than phiền: - Mẹ nói "thương quá," con đâu biết mẹ thương ai ! Mẹ thương bà nội quá, hay mẹ thương bố quá, vậy? Uyên cười, chiều con: - Thương con quá, được chưa? Con bé cười tít mắt, gật gật cái đầu, ra chiều chiến thắng: - Được rồi, được rồi. Rồi không biết từ lúc nào, tên con bé trở thành Con Cá. Và từ lúc tên nó thành Con Cá thì tên của Uyên cũng biến thành Mommy Cá. Tiếng con bé hỏi tiếp: - Bà ơi, rồi ông nội bị té máy bay hở bà? - Con nhỏ này! Ông nội bị Việt Cộng bắn rớt máy bay chứ Ông nội té máy bay bao giờ. - Ủa, rớt máy bay khác với té máy bay, hở bà? - Bà đã nói hoài rồi, mà mày vẫn không chịu nhớ. Mày cứ ưa hỏi vớ vẩn quá! Con bé nhìn mẹ đang đứng trong bếp, nó nháy mắt với Mẹ. Hoàng Uyên mỉm cười, nàng biết con bé đang cố tình khơi chuyện cho Bà nói, chớ thật ra nó biết tỏng là ông nội nó đã bị chết trong một phi vụ ngày xưa. Mỗi lần Bà kể cho nó nghe về Ông, nó hay trêu bà như thế. Khi nó còn nhỏ, mỗi lần Bà kể chuyện cho mẹ nó nghe, lúc nào nó cũng thấy Mẹ lấy Kleenex lau mắt. Sau này lớn lên nó nghe Mẹ kể lại là ngày xưa, ông nội nó đẹp trai lắm, Ông làm phi công, hay lái máy bay đi đánh giặc và lần bay cuối cùng của Ông bi. Việt cộng bắn trúng và đã tử nạn. Từ đó Bà đã một mình lo cho các bác và bố nó. Qua đến Mỹ các bác ở riêng, còn Bà thì ở với bố mẹ nó. Thỉnh thoảng các bác đến thăm Bà, mà mỗi lần nghe Bà nói chuyện, các bác hay la là "Khổ quá! Mợ cứ nói hoài ba cái chuyện cũ rích." Bà nghe vậy thì không nói nữa. Lúc chỉ còn mẹ nó, bà bảo: "Chỉ có cô là còn chịu nghe tôi nói, chứ các anh, các chị ấy thì không muốn nghe nữa." Mỗi lần nghe Bà nói vậy, mẹ nó chỉ cười và vỗ nhẹ vào vai bà. Con bé lại liếng thoắng: - Con vớ vẩn quá, phải không bà? Mà bà ơi, có phải là Ông nội "bảnh giai" lắm, hả bà? - Mày còn phải hỏi, Ông nội mày là bảnh trai nhất. - Vì vậy mà Bà "mê" Ông, hở bà? - Bố mày, mày chỉ giỏi chọc phá thôi. Làm bài vở gì xong chưa cháu? - Hết homework rồi Bà ơi, Bà muốn đuổi con đi chỗ khác chơi, hả Bà? ***Đưa răng cắn nhẹ vào sợi chỉ xong, Uyên cầm cái áo đưa cho bà Tâm, dịu dàng nói: - Mẹ coi như vậy được chưa, nếu chưa thì con sửa lại. Bà Tâm cầm cái áo, ướm ướm lên người, đáp: - Thôi được rồi. Mà này cô, mấy hôm nữa thì đi dự lễ ra trường của con Bé nhỉ? - Dạ hai tuần nữa. - Sao cô không bảo nó ở đây mà học, đi xa làm gì cho mất công vậy không biết nữa? - Dạ cháu được học bổng mà không cho đi thì cũng tội. Bà Tâm ngập ngừng hỏi: - Cái thằng bé hôm qua đến nhà mình chơi đó, nó con cái nhà ai cô có biết không? - Dạ không, - Nó người gì cô nhỉ? - Dạ, người Tàu - Con Bé nhà mình thích người Tàu đấy à? - Bạn thôi mà mẹ. - Cô nhớ bảo với nó là Tàu đã đô hộ dân ta hơn ngàn năm rồi đấy nhé. - Vâng, con sẽ bảo cháu. - Thế cô đã mách với bác Trang chưa? - Dạ rồi - Bác Trang nói sao? - Dạ, chị nói là đâu có sao. Tàu nó đô hộ mình, bây giờ để con bé nó trị lại thằng bé Tàu, để trả thù dân tộc. Bà Tâm phì cười: - Cô Trang nhà này lúc nào cũng đùa được. Thế Bố nó nói sao? - Dạ, anh nói anh đồng ý với bác Trang. Bà Tâm lắc đầu như chịu thua: - Tôi cũng hết ý kiến với anh chị em nhà này rồi. *** Nhìn con bé mặc chiếc áo màu đỏ rộng thùng thình, với cái nón ngộ nghĩnh trên đầu, đứng cùng những người bạn trên sân khấu, Hoàng Uyên tìm tay chồng xiết nhẹ. Bên cạnh nàng, bà Tâm đưa khăn lên chấm những giọt nước mắt đang chảy. Mới ngày nào nó còn bé tí mà giờ đây đã học xong trung học và sắp vào đại học. Cháu bà bây giờ là "cô Tú" rồi, cũng áo mão rình ràng, có thua ai đâu. Ngày xưa, chỉ có các ông nghè mới được áo mũ màu đỏ, bây giờ cháu bà cũng được mặc áo đỏ, đội mũ màu đỏ, sang quá! Tuy nhiên có một điều khác là cháu bà, dù áo mão rình ràng mà vẫn như đứa con nít. "Con Bé Tân Thủ Khoa," bà mỉm cười với ý nghĩ ngộ nghĩnh của mình. Bà yêu nó lắm, không biết rồi những năm tới đây, khi nó đi học xa nhà làm sao bà chịu nổi. Bà quay qua nhìn con trai, gương mặt Huân giống y như chồng bà ngày xưa làm bà nhớ chồng quay quắt. Bà thấy con trai cũng đang cố dấu những giọt lệ hạnh phúc. Bà Tâm sung sướng ngắm cháu đứng đọc diễn văn trên sân khấu. Bà hãnh diện lắm. Con bé vừa xinh xắn, vừa ngoan, lại vừa học giỏi, thế mà lại đi thương một Thằng Bé Tàu. Thật là uổng! Bà nghĩ đến chuyện ngày xưa, công chúa Huyền Trân, vì việc nước mà phải lấy vua Chàm, Chế Bồng Nga (*). Bà tự nhủ tối nay khi về nhà bà sẽ kể chuyện lịch sử này cho cháu nghe. Bà chỉ mong cháu bà quen với một cậu Việt Nam thì tốt biết chừng nào. Bà có thể nói chuyện được với cậu ta như là nói chuyện với con bé, thế nhưng bà chưa bao giờ nói cho ai nghe niềm mơ ước của bà. Ngày xưa, bố mẹ bà đặt đâu, là bà ngồi đó. Nhưng bà may mắn gặp được người chồng bà yêu kính nên mọi sự êm đẹp. Khi Huân lớn, Huân đã tự chọn lựa, rồi về xin phép bà đi cưới. May là Hoàng Uyên hiền lành, dễ thương nên bà cũng đỡ buồn. Tiếng con bé làm bà giật mình: - Bà nội ơi, bà nội có mệt không? Bà ngước nhìn cháu, bên cạnh nó, Thằng Bé Tàu bà mới gặp hôm nào, đang đứng khoanh tay nhìn bà, bà mỉm cười với cháu mà lòng không mấy vui, thì thằng bé đã lễ phép thưa: - Thưa bà có khỏe không ạ? Bà ngạc nhiên nhìn cháu, hỏi: - Bạn con biết nói tiếng Việt à? - Con mới chỉ cho Alan vài câu thôi bà nội à, Alan muốn học tiếng Việt để nói chuyện với bà nội. Bà nhìn Alan với một chút cảm tình, hỏi: - Cám ơn cháu, cháu có khỏe không? - Dạ có, cám ơn bà. Bà Tâm bỗng thấy gần gũi với thằng bé hơn cả những đứa cháu khác của bà nữa. Thôi thì cũng mong nhờ ơn phước của tổ tiên, may ra Alan sẽ thương con bé và rồi mọi việc sẽ cũng đâu ra đó. Bà chợt nhớ lại những câu chuyện của các bà bạn kể cho bà nghe là thời nay, tụi nhỏ đặt đâu thì bố mẹ phải ngồi đó, chứ không còn như thời xưa ở Hà Nội nữa. Bà nhủ thầm: Cô Trang nói vậy mà cũng hay, ăn thua phước nhà mình cả. Bà bỗng nghĩ đến chuyện Chử Đồng Tử ngày xưa, từ tứ cố vô thân, nghèo xác xơ mà còn được My. Nương công chúa thương, lấy làm chồng (*). Thôi cũng là duyên nợ cả. Bà nhìn cô cháu cưng, đứng bên cạnh "Thằng Bé Tàu" rồi mỉm cười ./. HiềnVy (*) Tác giả cố tình viết sai những chi tiết về Sử trong truyện để thấy là mặc dù Bà Nội không am tường Sử Việt lắm mà vẫn có thành kiến với Tàu.
Mục lục
Bà Cháu
Bà Cháu
Hiền VyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Hiền VyĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 11 tháng 6 năm 2005
|
Hiền Vy
Bà Cháu
Con bé giương cặp mắt tròn xoe, hỏi: - Rồi sao nữa, Bà? - Thì bà đem bố mày với các bác mày sang đây, chứ còn sao nữa! - Rồi Bà có nhớ Ông không, hở Bà? - Rõ ngớ ngẩn, mày lôi thôi quá! - Bà ngượng, hả Bà? Bà nói đi, cháu không mách mẹ đâu. - Mày lôi thôi quá, cháu. Giống mẹ mày quá hà. Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy. Và mỗi lần bị mẹ nó trêu, bà thường mắng: "Cô này, sao lôi thôi quá! Lo đi nấu cơm đi, cậu ấy sắp về tới rồi, không có cơm, cậu ấy lại nhăn mặt lên bây giờ." Đã không giận vì bị bà mắng, nó còn nói hùa theo: - Con giống Mẹ quá ha Bà? Bởi vậy con là Con Cá mà mẹ là Mommy Cá. Bà nó lại mắng: - Mày hư quá cháu! Lúc nào cũng gọi mẹ mày là Mommy Cá. Đâu có con cái nhà ai như mày đâu? - Con biết mà Bà, đâu có con nít nhà nào được mẹ gọi là Con Cá đâu, Bà. - Mẹ con nhà mày thiệt là lạ lùng. Tối ngày cứ Con Cá, Mẹ Cá. Có ngày bà đem ra kho tộ, nấu canh chua cho bố mày ăn hết bây giờ. Con bé lắc đầu nguầy nguậy: - Ấy dza! đừng bà ơi! Bà với bố có muốn ăn cá kho tộ thì để con chạy ra tiệm mua cho, chứ đừng có đem con cá này và mommy cá của con ra kho tộ và nấu canh chua, tội lắm bà ơi. - Bà đùa với mày thôi, mẹ con mày lúc nào cũng như con nít. Nói chuyện với nhau riết rồi bà chẳng biết mẹ con mày ra sao nữa. Rồ quá! - Bà à, Mommy-Cá với Con Cá chỉ hơi "mát-mát" một chút thôi. Hoàng Uyên vừa làm cơm, vừa nghe hai bà cháu nói chuyện với nhau. Nàng mỉm cười khi nghe con gái cứ đùa dai với bà nội. Con bé vừa tròn mười bảy, hết năm nay là lên đại học mà tính tình vẫn còn như đứa con nít. Ngày còn nhỏ, Uyên Thi thích nghe nàng nói "Mẹ thương con quá." Nói hoài, nàng nói tắt thành "Thương con quá." Rồi từ từ giảm xuống còn "Thương quá." Vậy mà con bé không chịu, than phiền: - Mẹ nói "thương quá," con đâu biết mẹ thương ai ! Mẹ thương bà nội quá, hay mẹ thương bố quá, vậy? Uyên cười, chiều con: - Thương con quá, được chưa? Con bé cười tít mắt, gật gật cái đầu, ra chiều chiến thắng: - Được rồi, được rồi. Rồi không biết từ lúc nào, tên con bé trở thành Con Cá. Và từ lúc tên nó thành Con Cá thì tên của Uyên cũng biến thành Mommy Cá. Tiếng con bé hỏi tiếp: - Bà ơi, rồi ông nội bị té máy bay hở bà? - Con nhỏ này! Ông nội bị Việt Cộng bắn rớt máy bay chứ Ông nội té máy bay bao giờ. - Ủa, rớt máy bay khác với té máy bay, hở bà? - Bà đã nói hoài rồi, mà mày vẫn không chịu nhớ. Mày cứ ưa hỏi vớ vẩn quá! Con bé nhìn mẹ đang đứng trong bếp, nó nháy mắt với Mẹ. Hoàng Uyên mỉm cười, nàng biết con bé đang cố tình khơi chuyện cho Bà nói, chớ thật ra nó biết tỏng là ông nội nó đã bị chết trong một phi vụ ngày xưa. Mỗi lần Bà kể cho nó nghe về Ông, nó hay trêu bà như thế. Khi nó còn nhỏ, mỗi lần Bà kể chuyện cho mẹ nó nghe, lúc nào nó cũng thấy Mẹ lấy Kleenex lau mắt. Sau này lớn lên nó nghe Mẹ kể lại là ngày xưa, ông nội nó đẹp trai lắm, Ông làm phi công, hay lái máy bay đi đánh giặc và lần bay cuối cùng của Ông bi. Việt cộng bắn trúng và đã tử nạn. Từ đó Bà đã một mình lo cho các bác và bố nó. Qua đến Mỹ các bác ở riêng, còn Bà thì ở với bố mẹ nó. Thỉnh thoảng các bác đến thăm Bà, mà mỗi lần nghe Bà nói chuyện, các bác hay la là "Khổ quá! Mợ cứ nói hoài ba cái chuyện cũ rích." Bà nghe vậy thì không nói nữa. Lúc chỉ còn mẹ nó, bà bảo: "Chỉ có cô là còn chịu nghe tôi nói, chứ các anh, các chị ấy thì không muốn nghe nữa." Mỗi lần nghe Bà nói vậy, mẹ nó chỉ cười và vỗ nhẹ vào vai bà. Con bé lại liếng thoắng: - Con vớ vẩn quá, phải không bà? Mà bà ơi, có phải là Ông nội "bảnh giai" lắm, hả bà? - Mày còn phải hỏi, Ông nội mày là bảnh trai nhất. - Vì vậy mà Bà "mê" Ông, hở bà? - Bố mày, mày chỉ giỏi chọc phá thôi. Làm bài vở gì xong chưa cháu? - Hết homework rồi Bà ơi, Bà muốn đuổi con đi chỗ khác chơi, hả Bà? ***Đưa răng cắn nhẹ vào sợi chỉ xong, Uyên cầm cái áo đưa cho bà Tâm, dịu dàng nói: - Mẹ coi như vậy được chưa, nếu chưa thì con sửa lại. Bà Tâm cầm cái áo, ướm ướm lên người, đáp: - Thôi được rồi. Mà này cô, mấy hôm nữa thì đi dự lễ ra trường của con Bé nhỉ? - Dạ hai tuần nữa. - Sao cô không bảo nó ở đây mà học, đi xa làm gì cho mất công vậy không biết nữa? - Dạ cháu được học bổng mà không cho đi thì cũng tội. Bà Tâm ngập ngừng hỏi: - Cái thằng bé hôm qua đến nhà mình chơi đó, nó con cái nhà ai cô có biết không? - Dạ không, - Nó người gì cô nhỉ? - Dạ, người Tàu - Con Bé nhà mình thích người Tàu đấy à? - Bạn thôi mà mẹ. - Cô nhớ bảo với nó là Tàu đã đô hộ dân ta hơn ngàn năm rồi đấy nhé. - Vâng, con sẽ bảo cháu. - Thế cô đã mách với bác Trang chưa? - Dạ rồi - Bác Trang nói sao? - Dạ, chị nói là đâu có sao. Tàu nó đô hộ mình, bây giờ để con bé nó trị lại thằng bé Tàu, để trả thù dân tộc. Bà Tâm phì cười: - Cô Trang nhà này lúc nào cũng đùa được. Thế Bố nó nói sao? - Dạ, anh nói anh đồng ý với bác Trang. Bà Tâm lắc đầu như chịu thua: - Tôi cũng hết ý kiến với anh chị em nhà này rồi. *** Nhìn con bé mặc chiếc áo màu đỏ rộng thùng thình, với cái nón ngộ nghĩnh trên đầu, đứng cùng những người bạn trên sân khấu, Hoàng Uyên tìm tay chồng xiết nhẹ. Bên cạnh nàng, bà Tâm đưa khăn lên chấm những giọt nước mắt đang chảy. Mới ngày nào nó còn bé tí mà giờ đây đã học xong trung học và sắp vào đại học. Cháu bà bây giờ là "cô Tú" rồi, cũng áo mão rình ràng, có thua ai đâu. Ngày xưa, chỉ có các ông nghè mới được áo mũ màu đỏ, bây giờ cháu bà cũng được mặc áo đỏ, đội mũ màu đỏ, sang quá! Tuy nhiên có một điều khác là cháu bà, dù áo mão rình ràng mà vẫn như đứa con nít. "Con Bé Tân Thủ Khoa," bà mỉm cười với ý nghĩ ngộ nghĩnh của mình. Bà yêu nó lắm, không biết rồi những năm tới đây, khi nó đi học xa nhà làm sao bà chịu nổi. Bà quay qua nhìn con trai, gương mặt Huân giống y như chồng bà ngày xưa làm bà nhớ chồng quay quắt. Bà thấy con trai cũng đang cố dấu những giọt lệ hạnh phúc. Bà Tâm sung sướng ngắm cháu đứng đọc diễn văn trên sân khấu. Bà hãnh diện lắm. Con bé vừa xinh xắn, vừa ngoan, lại vừa học giỏi, thế mà lại đi thương một Thằng Bé Tàu. Thật là uổng! Bà nghĩ đến chuyện ngày xưa, công chúa Huyền Trân, vì việc nước mà phải lấy vua Chàm, Chế Bồng Nga (*). Bà tự nhủ tối nay khi về nhà bà sẽ kể chuyện lịch sử này cho cháu nghe. Bà chỉ mong cháu bà quen với một cậu Việt Nam thì tốt biết chừng nào. Bà có thể nói chuyện được với cậu ta như là nói chuyện với con bé, thế nhưng bà chưa bao giờ nói cho ai nghe niềm mơ ước của bà. Ngày xưa, bố mẹ bà đặt đâu, là bà ngồi đó. Nhưng bà may mắn gặp được người chồng bà yêu kính nên mọi sự êm đẹp. Khi Huân lớn, Huân đã tự chọn lựa, rồi về xin phép bà đi cưới. May là Hoàng Uyên hiền lành, dễ thương nên bà cũng đỡ buồn. Tiếng con bé làm bà giật mình: - Bà nội ơi, bà nội có mệt không? Bà ngước nhìn cháu, bên cạnh nó, Thằng Bé Tàu bà mới gặp hôm nào, đang đứng khoanh tay nhìn bà, bà mỉm cười với cháu mà lòng không mấy vui, thì thằng bé đã lễ phép thưa: - Thưa bà có khỏe không ạ? Bà ngạc nhiên nhìn cháu, hỏi: - Bạn con biết nói tiếng Việt à? - Con mới chỉ cho Alan vài câu thôi bà nội à, Alan muốn học tiếng Việt để nói chuyện với bà nội. Bà nhìn Alan với một chút cảm tình, hỏi: - Cám ơn cháu, cháu có khỏe không? - Dạ có, cám ơn bà. Bà Tâm bỗng thấy gần gũi với thằng bé hơn cả những đứa cháu khác của bà nữa. Thôi thì cũng mong nhờ ơn phước của tổ tiên, may ra Alan sẽ thương con bé và rồi mọi việc sẽ cũng đâu ra đó. Bà chợt nhớ lại những câu chuyện của các bà bạn kể cho bà nghe là thời nay, tụi nhỏ đặt đâu thì bố mẹ phải ngồi đó, chứ không còn như thời xưa ở Hà Nội nữa. Bà nhủ thầm: Cô Trang nói vậy mà cũng hay, ăn thua phước nhà mình cả. Bà bỗng nghĩ đến chuyện Chử Đồng Tử ngày xưa, từ tứ cố vô thân, nghèo xác xơ mà còn được My. Nương công chúa thương, lấy làm chồng (*). Thôi cũng là duyên nợ cả. Bà nhìn cô cháu cưng, đứng bên cạnh "Thằng Bé Tàu" rồi mỉm cười ./. HiềnVy (*) Tác giả cố tình viết sai những chi tiết về Sử trong truyện để thấy là mặc dù Bà Nội không am tường Sử Việt lắm mà vẫn có thành kiến với Tàu.
Mục lục
Bà Cháu
Bà Cháu
Hiền VyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Hiền VyĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 11 tháng 6 năm 2005
|
nhiều tác giả
Bà Huyện Thanh Quan
Tiểu sử
Bà Huyện Thanh Quan tên thật là Nguyễn Thị Hinh, người làng Nghi Tàm, huyện Hoàn long, tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà Nội). Bà là vợ ông Lưu Nghi, người làng Nguyệt Áng, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông. Lưu Nghi đỗ cử nhân năm 1821 (Minh Mệnh thứ 2), làm tri huyện Thanh Quan (nay là huyện Thái Ninh, tỉnh Thái Bình), vì vậy người ta thường gọi bà là "bà huyện Thanh Quan". Dưới triều Tự đức, bà được mời về kinh nhậm chức Cung trung giáo tập để dạy các công chúa, cung phi. Như vậy, bà sống vào khoảng giữa hai triều Minh Mệnh-Tự Ðức. Bà còn để lại 6 bài thơ Nôm Ðường luật, mô tả phong cảnh đất nước như Ðèo Ngang, thành Thăng Long, chùa Trấn Bắc... biểu thị lòng yêu mến phong cảnh thiên nhiên và tâm trạng ai hoài trước sự đổi thay của thế sự.
nhiều tác giả
Bà Huyện Thanh Quan
Làm "trâu"
Quan Huyện Thanh Quan đi vắng, bà Huyện thay chồng thăng đường . Có một ông đỗ Hương cống tới xin mổ trâu để giỗ bố. Lúc bấy giờ mùa màng thất bát, Triều đình ra lệnh hạn chế mổ trâu trong những dịp tế lễ khao vọng, để phát triển việc canh nông. Bà Huyện ngần ngừ, nhưng trước sự năn nỉ của ông Cống, và cũng cảm động trước hiếu hạnh của ông. Bà hóm hỉnh cầm bút phê vào đơn:Người ta thì chẳng được đâu"Ừ " thì ông Cống làm trâu thì làm.Biết Bà Huyện dùng chữ nghĩa để lỡm mình, nhưng đã được như sở nguyện, ông Cống vui vẻ ra về.
nhiều tác giả
Bà Huyện Thanh Quan
Kẻo mai nữa già
Cũng vào một dịp ông Huyện vắng nhà. Có cô Nguyễn Thị Đào đến công đường kiện cáo vì chồng có vợ bé, nên bỏ bê nhà cửa, để cô phải phòng không gối chiếc. Cô làm đơn xin ly dị để đi lấy chồng khác. Cảm thông với nỗi khổ tâm của người phụ nữ, bà Huyện phóng khoáng phê vào đơn:Phó cho con Nguyễn thị ĐàoNước trong leo lẻo cắm sào đợi aiChữ rằng "Xuân bất tái lai "Cho về kiếm chút kẻo mai nữa già.Sau người chồng của cô này kiện lên quan trên, nghe nói vì việc này mà ông Huyện Thanh Quan phải mất chức.
nhiều tác giả
Bà Huyện Thanh Quan
Sâm cầm
Sâm cầm là một loại chim quý. Vì chúng ăn toàn củ sen, củ ấu và tôm tép ở đầm lầy, ao hồ, nên người ta tin rằng thịt chúng rất bổ. Từ thời Vua Lê Chúa Trịnh, chúng đã len vào những bữa tiệc của vua chúa hay những nhà quyền quý ở kinh thành. Chúng lại quý ở chỗ rất hiếm, chỉ sống ở vùng ven Hồ Tây và rải rác ở thượng du.Đến đời các vua nhà Nguyễn, lệ vua quy định: "hằng năm, mỗi giáp phải nộp năm chim sâm cầm từ bảy lạng đến một cân, béo đẹp, đến cuối tháng một phải nộp cho đủ số. Nếu nhà nào không nộp thì phải phạt vào tội trốn lệ vua, thiếu một con chim phải phạt vạ: bạc 10 nén, gà sống thiến một đôi, dây dưa thì phải đánh 100 roi trên phủ.". Dân làng Nghi Tàm năm nào cũng khốn khổ vì tiệc "tiến" sâm cầm, vì cứ phải ẩu đả cãi cọ với dân các làng khác tới rình bắt sâm cầm trên địa hạt làng mình. Thậm chí ngay cả dân làng với nhau, cũng gành giật chửi rủa nhau vì từng mô đất, vũng hồ, bãi sen, bãi ấu. Nhất là các quan lại địa phương như Tri huyện Vĩnh Tường, Quan Phủ Phụng Thiên, lại lợi dụng lệ tiến cống này mà bắt dân làng phải nộp thêm chim cho mình, lại roi vọt, hạch sách đủ điều. Lý trưởng làng Nghi Tàm đã bị đánh trăm roi vì lệ này, ông cũng là người nghĩa khí, thương dân làng, nhân chuyện này đã lặn lội vào kinh, nhờ Bà Huyện Thanh Quan dâng đơn lên vua Tự Đức, thưa việc xách nhiễu của quan trên và xin Vua bỏ cho lệ tiến cống. Bà huyện cảm động trước sự can đảm làm việc nghĩa của thầy Lý, lại thương dân làng khốn khổ từ đời nọ sang đời kia vì điển lệ này, nên bà đã nhận đơn, và nhờ một bà Hoàng Phi đang được Vua sủng ái, nói hộ cho dân.Việc này đã thành công. vua ban chiếu chỉ tha "lệ" cống hằng năm cho dân làng. Và cả làng Nghi Tàm đã ăn mừng ba ngày liền, họp nhau cùng ghi tên Bà Huyện Thanh Quan vào Ngọc Phả ghi nhận công đức của những người có công với dân làng, cuốn Ngọc Phả mà ngay từ trang đầu đã có tên của Công chúa Từ Hoa.Cũng có một truyền thuyết khác cho rằng chính Bà Huyện đã giúp dân làng viết đơn xin miễn lệ "tiến" sâm cầm lên vua Tự Đức, vì lúc này bà đã nghỉ hưu và về ở trong làng. Quan trên ra lệnh điều tra tìm người viết đơn. Nhưng chắt ngoại của cụ Phạm Quý Thích làm tri huyện Hoàn Long đương thời, vì kính nể Bà Huyện và cũng nghĩ đến quan hệ thân tình giữa hai nhà, nên đã cõ ỉm chuyện này đi.
Mục lục
Tiểu sử
Làm "trâu"
Kẻo mai nữa già
Sâm cầm
Bà Huyện Thanh Quan
nhiều tác giảChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thái Nhi đưa lên vào ngày: 15 tháng 4 năm 2004
|
many authors
Ms. Thanh Quan District
Story
Ms. Huyen Thanh Quan's real name is Nguyen Thi Hinh, from Nghi Tam village, Hoan Long district, Ha Dong province (now part of Hanoi). She is the wife of Mr. Luu Nghi, from Nguyet Ang village, Thanh Tri district, Ha Dong province. Luu Nghi passed her bachelor's degree in 1821 (the second Minh Menh) and became governor of Thanh Quan district (now Thai Ninh district, Thai Binh province), so people often call her "Mrs. Thanh Quan district". During Tu Duc's reign, she was invited to return to the capital to take office as a Central Teacher to teach the princesses and concubines. Thus, she lived between the Minh Menh and Tu Duc dynasties. She also left behind 6 Nom Duong Luat poems, describing the country's landscapes such as Ngang Pass, Thang Long Citadel, Tran Bac Pagoda... expressing her love for natural landscapes and her nostalgia for the changes of the world. world affairs.
many authors
Ms. Thanh Quan District
Making "buffalo"
Quan Huyen Thanh Quan was away, Mrs. Huyen replaced her husband. A man from Huong Trieu came to ask to slaughter a buffalo to commemorate his father's death. At that time, the harvest was failing, so the Royal Court ordered that buffalo slaughter be limited to ceremonial occasions in order to develop agriculture. Mrs. Huyen hesitated, but before Mr. Cong's pleading, she was also touched by his filial piety. She humorously picked up a pen and wrote in the form: People can't do it. "Yes", Mr. Cong is a buffalo so he can do it. Knowing that Mrs. Huyen used words to deceive her, but it was as he wished, Mr. Cong left happily.
many authors
Ms. Thanh Quan District
Someday I'll be old again
There was also an occasion when Mr. Huyen was away from home. There was Ms. Nguyen Thi Dao who came to the court to sue because her husband had a concubine, so he neglected the house, leaving her without a bed. She filed for divorce to marry another husband. Sympathizing with the woman's suffering, Mrs. Huyen generously wrote the form: Leave it to your child Nguyen Thi Dao. The clear water climbs on a pole and waits for someone. The words "Spring will not come again" Let me go home and earn a little, lest I become old again tomorrow. After you This woman's husband sued the higher mandarin. It was said that because of this, Mr. Huyen Thanh Quan had to lose his position.
many authors
Ms. Thanh Quan District
Ginseng poultry
Ginseng is a precious bird. Because they eat only lotus roots, water chestnuts and shrimp from swamps and ponds, people believe that their meat is very nutritious. Since the time of King Le and Trinh, they have infiltrated the parties of kings or nobles in the capital. They are precious in that they are very rare, only living in the coastal areas of West Lake and scattered in the upper reaches. During the reign of the Nguyen kings, the king's regulations stipulated: "Every year, each border must pay five ginseng birds ranging from seven taels to One kilogram, fat and beautiful, must pay the full amount by the end of January. If any family does not pay, they will be punished for evading the king's rules. If they lack a bird, they will be fined: 10 pieces of silver, a pair of castrated live chickens, and entanglement. then I have to give him 100 lashes in the palace.". Nghi Tam villagers are miserable every year because of the ginseng "advance" party, because they have to fight and quarrel with people from other villages who come to capture ginseng in their village. Even the villagers were arguing and cursing each other over each mound, lake, lotus beach, and pond. Especially local mandarins such as Tri Vinh Tuong District and Quan Phu Phung Thien took advantage of this tribute payment to force villagers to pay them more birds, and were whipped and punished. Nghi Tam village chief was beaten a hundred times because of this practice. He was also a good-hearted person who loved the villagers. Taking advantage of this, he went to the capital and asked Mrs. Huyen Thanh Quan to present a petition to King Tu Duc to stop the harassment. of the superior mandarin and asked the King to waive the tribute fee. The district lady was moved by Mr. Ly's courage to do good deeds, and felt compassion for the villagers who were suffering from generation to generation because of this custom, so she accepted the application, and thanks to a lady named Hoang Phi who was favored by the King, speak for the people. This was successful. The king issued a decree forgiving the villagers' annual tribute. And the whole Nghi Tam village celebrated for three consecutive days, gathering together to write the name of Ba Huyen Thanh Quan in the Ngoc Pha to recognize the merits of those who have contributed to the villagers. The Ngoc Pha book, right from the first page, has the name of Cong. Lord Tu Hoa. There is also another legend that it was Ba Huyen who helped the villagers write an application for exemption from "admitting" ginseng to King Tu Duc, because at this time she had retired and returned to the village. The superior ordered an investigation to find the person who wrote the petition. But Mr. Pham Quy Thich's great-grandson, who was the governor of Hoan Long district at that time, out of respect for Mrs. Huyen and also thinking about the close relationship between the two families, kept this matter quiet.
Table of contents
Story
Making "buffalo"
Someday I'll be old again
Ginseng poultry
Ms. Thanh Quan District
many authorsWelcome to read books from the book project for mobile devicesSource: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Thai Nhi posted on: April 15, 2004
|
Đặng Quang Tình
Bà La xát
Thì vẫn cứ phải gọi là chợ chứ còn biết gọi là gì? Mà nó hơn hẳn chợ cóc nhá! Nhảy từ đại lộ, qua đường sắt vào đường phường rồi đến cái hẻm chẽ tư này lúc đầu nó có tên là chợ xổm. Nhưng rồi cũng chỉ đến tám rưỡi, chín giờ là hết xổm, chỉ còn lại bốn bàn nép vào bốn ngách. Bốn bàn hàng ngồi qua trưa, đến chiều tối, có hôm tối mịt mới chịu dọn, mặc dù những lúc này người bán đông hơn người mua. Bốn bàn hàng rỗi rãi ngồi gẫu chuyện với nhau đợi người đi làm về muộn hối hả mua mớ tép khô, bìa đậu phụ, củ hành..; đợi người có khách đột xuất ra đặt con gà, cắt lạng giò lạng chả; đợi nam nữ sinh viên đi học về rối rít nhặt mớ rau hay cân lạng bún để còn kịp một cua học thêm hay đi sinh nhật bạn. Bấm đốt ngón tay, thế mà nó đã được mười tuổi và chắc nó còn thọ dài dài, mặc dù suốt mười năm trường luôn luôn là sự đuổi, đuổi... Đầu tiên là những nhà lầu xung quanh. Ai mà chịu được tiếng chạnh choẹ dành chỗ, tiêng xô chậu va nhau ngay khi đất trời còn tối. Nhất là các nhà lầu này nặng về ăn hàng siêu thị. Thứ đến là cán bộ quy tắc với các lệnh mồm “ngày mai cấm!” rồi lại “ngày mai cấm!”... Nghe đâu còn có cả một hội nghị cấp cụm “ kiên quyết giải toả trước ngày ...” vân vân... Bàn rau là của một bà chạc bốn nhăm, năm mươi tuổi với đủ các loại hành, tỏi, xương xông, mùi tàu, lá lốt, bàu, bí, mướp ... và cả những bìa đậu phụ Mơ. Còn rau muống, rau cải, rau lang ... mùa nào thứ nấy có ra sớm, có dặn trước mới mua được vì chẳng có nhiều. Cái mảnh đất toen hoẻn ba thước ngũ hợp tác xã chia cho, không như người ta làm nhà cho cửu vạn, đồng nát thuê, bà chỉ trồng rau “để con bé rảnh chỗ học hành”. Khi vành đai rau xanh ngoại thành tưng bừng với những hoá chất kích thích, trừ sâu thì vườn rau chỉ là để tự túc. Thế rồi rộ lên chuyện rau nhiễm độc, người nội trợ né tránh các ngọn rau mơn mởn xanh bóng, tìm đến những cánh rau có vết răng sâu thì bàn rau của bà có giá. Người ta bảo nhau: rau mẹ con nhà họ vẫn ăn đấy. Rồi khi ồn lên rau sạch dổm thì các nhà lầu xung quanh, cả vợ con các chức sắc phường, quận cũng tìm đến bàn rau của bà. Cái sự hấm hứ đuổi nhạt dần. Mua bán với bà thật nhẹ nhõm, ấy thế mà bà lại có tên là La xát. Thường cứ khoảng tám rưỡi, chín giờ là máu la xát của bà lại nổi lên. Bà đi tua tất cả bốn ngách quát um lên: “Này này... dọn ngay cái đống này đi!”, “Ê cái nhà anh kia, quá cái chổi lên, vơ hết vào thồ đi”, “ A, cái chị này, ỉa ra thế này à?” v.v...Và có đám ồn là tiếng bà át đi ngay: “ Ra chỗ khác mà cãi nhau. Điếc tai, người ta - cằm bà hất về phía các nhà lầu- đuổi mẹ cả lũ bây giờ!”. Đang quát mắng mà thấy con ra là bà im ngay và quày quạy đuổi con về. “Nó mà nhiễm cái tính “chợ búa” thì khốn!”. Vốn là một cô gái thuỳ mỵ, phải nói là có phần nhút nhát, bà quen sự nhẫn nhịn, phục tùng. Hồi còn là thanh niên xung phong ở tuyến lửa KhuTư, bà đã nổi tiếng là chiến sỹ phá bom nổ chậm bởi nhận lệnh là bà chạy thẳng một mạch theo đúng lộ trình đã được vạch ra và thực hiện nghiêm chỉnh các thao tác kỹ thuật. Bà luôn luôn tin tưởng vào sự tính toán, chỉ đạo của ban chỉ huy. Hết chiến tranh, chuyển sang làm người trồng rừng ở một lâm trường, bà vui vẻ chịu sự lao đao của một đơn vị làm ăn không rõ ràng giữa bao cấp và hạch toán. “Đang quá độ mà!”. Nhưng đến khi phải “tự cứu” thì bà hoang mang. Hoang mang từ bữa cơm phải nấu lấy đến khoảnh rừng được giao mà lúc ấy người ta lấy củi - gọi là chặt tỉa- đi bán là chính. Bà dần dần vỡ vạc: không thể thụ động, ngồi chờ. Có thể làm được tất cả những điều xã hội chấp nhận, kể cả chuyện... Người lính của bà biệt tăm. Những người một thời nhòm ngó đã có gia đình hoặc xa bay... Mà cái tuổi băm thì đã gần hết. Mỗi lần nhớ lại bà vẫn không khỏi kinh ngạc cho cái lộ trình táo tợn của mình. Bà vào một làng xa, chọn một người đàn ông cao đẹp có cả một đàn con lăn lóc như hạt mít. Chẳng khó gì với cái người canh rẫy chất phác ấy. Đến khi đã chắc cả trăm phần, bà lên ban giám đốc xin nghỉ theo chế độ “một cục”. Về nhà, bà bảo với xóm giềng là chồng đã hy sinh trong một đợt tiễu phỉ. Hôm ra uỷ ban làm giấy khai sinh cho con, bà đã cáu với tay cán bộ tư pháp cứ vặn vẹo về cha đứa trẻ: - Chúng tôi ở rừng sâu chưa kịp ra xã làm giấy chứng hôn. Tôi nghĩ: khai sinh không chỉ là quyền lợi của đứa trẻ mà còn là trách nhiệm quản lý của nhà nước. Chủ tịch phường vốn cũng là một nữ thanh niên xung phong liền đi vào ký ngay vào giấy tờ trước cái mặt thuỗn của tay tư pháp. Người ta còn kháo nhau về một chuyện “bằng được” của bà. Khi con gái lên cấp Hai, bà mang một gói quà đến nhà hiệu trưởng vì con bé thừa điểm mà không được vào lớp chọn. Hai lần đến không vào được, lần thứ ba -biết chắc hiệu trưởng có nhà- bà liền đưa ngay chân vào khe cửa vừa hé mở khiến vợ hiệu trưởng không thể sập ngay cửa lại khi chưa hết câu: “Không có nhà!”. Rồi mặc cho bà ta lạnh lùng quay lưng lại với những lời buông: “Tôi bận không tiếp chuyện chị đươc!”, “Chị mang cái gói kia đi, không để đấy được đâu!”, lời bà vẫn dịu dàng nhưng khá to để người trên gác cũng nghe được: “Mẹ con em hết sức biết ơn tấm lòng của anh chị”. Gói quà vụt được bỏ vào giữa bàn trước khi cái chân bước nhanh ra cửa. Người ta hỏi bà: “Mấy vé?”. Sao chỉ nghĩ đến mặt đen tối? Có thể do sơ xuất, lầm lẫn lắm chứ? Mấy quả soài Thái chỉ là cái đưa đẩy. Cái bà trông mong là lời thư tha thiết và sự rõ ràng của những con số thống kê: điểm thi, điểm tổng kết của tất cả các năm cấp Một. Cũng có chút “đáo để” để người trên gác thấy được cái “bằng được” của bà. * * * Đối diện với bàn rau là bàn gà vịt. Những con thịt được làm nhanh, sạch vừa lòng khách bao nhiêu thì người bán lại đáo để đầu gấu bấy nhiêu với những bu gà vịt rong. Thị sấn sổ đuổi, có khi bẹp cả bu, có lần lấy cả gà của người ta rồi trắng trợn tuyên bố “bắt thuế”, vừa đấu khẩu vừa vung dao rất kinh. Thị sừng sộ, chỉ có bà hàng rau dám đến can, thậm chí còn bắt được thị trả lại gà. Thị hùng hổ nhưng rồi cũng nghe ra: cần phaỉ yên ổn làm ăn, chớ náo động tới công an. Một buổi vắng khách, các bàn gẫu chuyện với nhau. Chị hàng gà nói: -Hôm qua các bác có xem xiếc trên ti-vi không? Khiếp cái con bé thăng bằng trên dây. Mấy lần đã tưởng lộn cổ xuống đất. -Tất cả những cái ngọ ngoạy, kể cả “suýt ngã” của nó là để giữ cho trọng tâm không rơi ra khỏi tiếp điểm. Ông hàng nước bảo. Bà hàng rau tiếp luôn: -Cái chợ xó này cũng đang đi trên dây đấy. Chớ có làm điều gì rơi ra khỏi “tiếp điểm”. “Tiếp điểm” của ta là mang lại thuận tiện và tránh phiền hà đến -bà hất cằm đủ bốn phía các nhà lầu, đừng để động đến các ông quy tắc, nhất là công an. -Lại còn các ông bà tổ dân phố nữa. Chị hàng bún xen vào- Nghe đâu ở cuộc họp cụm hôm nọ người ta đã bàn cho hội phụ lão thu lệ phí chợ để gây quỹ đấy! Thật lắm chuyện. -A ha, hay đấy! Bà hàng rau cướp lời. Được như vậy là cái chợ xó này được hợp pháp đấy. Các vị không thấy các nhà xây dựng không phép mong được phạt hành chính để tồn tại đó sao? Chợt chị hàng bún đứng bật dậy, dúi túi tiền vào đống rau. Một gã lừ khừ đi tới, tay lăm lăm con dao bầu: -Mày có đưa ngay đây không? Năm ngàn thôi mà... -Ôí chồng ơi là chồng ơi! Từ sáng đến giờ được vài đồng chưa đủ đong gạo. Ngày nào cũng tróc nã thế này thì bằng ông giết cả nhà. -Thì ông giết ngay bây giờ đây... Keng! Con dao bầu rơi xuống nền xi măng. Cái tay gã thõng ngay xuống. Bà hàng rau vừa chạm vào khuỷu tay gã theo miếng võ học để bắt phi công Mỹ năm nào. Máu la xát của bà nổi lên: -Cậu thì lại phải tống vào trại cai thôi! Làm thằng đàn ông thì phải biết... Chợt bà ngậm ngay miệng lại như bị cấm khẩu. Con gái bà mang cơm cho mẹ đã lấp ló ở đầu quẹo./.
Mục lục
Bà La xát
Bà La xát
Đặng Quang TìnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: Trọng Huân Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct. Ly đưa lên vào ngày: 3 tháng 12 năm 2010
|
Đặng Quang Tình
Bà La xát
Thì vẫn cứ phải gọi là chợ chứ còn biết gọi là gì? Mà nó hơn hẳn chợ cóc nhá! Nhảy từ đại lộ, qua đường sắt vào đường phường rồi đến cái hẻm chẽ tư này lúc đầu nó có tên là chợ xổm. Nhưng rồi cũng chỉ đến tám rưỡi, chín giờ là hết xổm, chỉ còn lại bốn bàn nép vào bốn ngách. Bốn bàn hàng ngồi qua trưa, đến chiều tối, có hôm tối mịt mới chịu dọn, mặc dù những lúc này người bán đông hơn người mua. Bốn bàn hàng rỗi rãi ngồi gẫu chuyện với nhau đợi người đi làm về muộn hối hả mua mớ tép khô, bìa đậu phụ, củ hành..; đợi người có khách đột xuất ra đặt con gà, cắt lạng giò lạng chả; đợi nam nữ sinh viên đi học về rối rít nhặt mớ rau hay cân lạng bún để còn kịp một cua học thêm hay đi sinh nhật bạn. Bấm đốt ngón tay, thế mà nó đã được mười tuổi và chắc nó còn thọ dài dài, mặc dù suốt mười năm trường luôn luôn là sự đuổi, đuổi... Đầu tiên là những nhà lầu xung quanh. Ai mà chịu được tiếng chạnh choẹ dành chỗ, tiêng xô chậu va nhau ngay khi đất trời còn tối. Nhất là các nhà lầu này nặng về ăn hàng siêu thị. Thứ đến là cán bộ quy tắc với các lệnh mồm “ngày mai cấm!” rồi lại “ngày mai cấm!”... Nghe đâu còn có cả một hội nghị cấp cụm “ kiên quyết giải toả trước ngày ...” vân vân... Bàn rau là của một bà chạc bốn nhăm, năm mươi tuổi với đủ các loại hành, tỏi, xương xông, mùi tàu, lá lốt, bàu, bí, mướp ... và cả những bìa đậu phụ Mơ. Còn rau muống, rau cải, rau lang ... mùa nào thứ nấy có ra sớm, có dặn trước mới mua được vì chẳng có nhiều. Cái mảnh đất toen hoẻn ba thước ngũ hợp tác xã chia cho, không như người ta làm nhà cho cửu vạn, đồng nát thuê, bà chỉ trồng rau “để con bé rảnh chỗ học hành”. Khi vành đai rau xanh ngoại thành tưng bừng với những hoá chất kích thích, trừ sâu thì vườn rau chỉ là để tự túc. Thế rồi rộ lên chuyện rau nhiễm độc, người nội trợ né tránh các ngọn rau mơn mởn xanh bóng, tìm đến những cánh rau có vết răng sâu thì bàn rau của bà có giá. Người ta bảo nhau: rau mẹ con nhà họ vẫn ăn đấy. Rồi khi ồn lên rau sạch dổm thì các nhà lầu xung quanh, cả vợ con các chức sắc phường, quận cũng tìm đến bàn rau của bà. Cái sự hấm hứ đuổi nhạt dần. Mua bán với bà thật nhẹ nhõm, ấy thế mà bà lại có tên là La xát. Thường cứ khoảng tám rưỡi, chín giờ là máu la xát của bà lại nổi lên. Bà đi tua tất cả bốn ngách quát um lên: “Này này... dọn ngay cái đống này đi!”, “Ê cái nhà anh kia, quá cái chổi lên, vơ hết vào thồ đi”, “ A, cái chị này, ỉa ra thế này à?” v.v...Và có đám ồn là tiếng bà át đi ngay: “ Ra chỗ khác mà cãi nhau. Điếc tai, người ta - cằm bà hất về phía các nhà lầu- đuổi mẹ cả lũ bây giờ!”. Đang quát mắng mà thấy con ra là bà im ngay và quày quạy đuổi con về. “Nó mà nhiễm cái tính “chợ búa” thì khốn!”. Vốn là một cô gái thuỳ mỵ, phải nói là có phần nhút nhát, bà quen sự nhẫn nhịn, phục tùng. Hồi còn là thanh niên xung phong ở tuyến lửa KhuTư, bà đã nổi tiếng là chiến sỹ phá bom nổ chậm bởi nhận lệnh là bà chạy thẳng một mạch theo đúng lộ trình đã được vạch ra và thực hiện nghiêm chỉnh các thao tác kỹ thuật. Bà luôn luôn tin tưởng vào sự tính toán, chỉ đạo của ban chỉ huy. Hết chiến tranh, chuyển sang làm người trồng rừng ở một lâm trường, bà vui vẻ chịu sự lao đao của một đơn vị làm ăn không rõ ràng giữa bao cấp và hạch toán. “Đang quá độ mà!”. Nhưng đến khi phải “tự cứu” thì bà hoang mang. Hoang mang từ bữa cơm phải nấu lấy đến khoảnh rừng được giao mà lúc ấy người ta lấy củi - gọi là chặt tỉa- đi bán là chính. Bà dần dần vỡ vạc: không thể thụ động, ngồi chờ. Có thể làm được tất cả những điều xã hội chấp nhận, kể cả chuyện... Người lính của bà biệt tăm. Những người một thời nhòm ngó đã có gia đình hoặc xa bay... Mà cái tuổi băm thì đã gần hết. Mỗi lần nhớ lại bà vẫn không khỏi kinh ngạc cho cái lộ trình táo tợn của mình. Bà vào một làng xa, chọn một người đàn ông cao đẹp có cả một đàn con lăn lóc như hạt mít. Chẳng khó gì với cái người canh rẫy chất phác ấy. Đến khi đã chắc cả trăm phần, bà lên ban giám đốc xin nghỉ theo chế độ “một cục”. Về nhà, bà bảo với xóm giềng là chồng đã hy sinh trong một đợt tiễu phỉ. Hôm ra uỷ ban làm giấy khai sinh cho con, bà đã cáu với tay cán bộ tư pháp cứ vặn vẹo về cha đứa trẻ: - Chúng tôi ở rừng sâu chưa kịp ra xã làm giấy chứng hôn. Tôi nghĩ: khai sinh không chỉ là quyền lợi của đứa trẻ mà còn là trách nhiệm quản lý của nhà nước. Chủ tịch phường vốn cũng là một nữ thanh niên xung phong liền đi vào ký ngay vào giấy tờ trước cái mặt thuỗn của tay tư pháp. Người ta còn kháo nhau về một chuyện “bằng được” của bà. Khi con gái lên cấp Hai, bà mang một gói quà đến nhà hiệu trưởng vì con bé thừa điểm mà không được vào lớp chọn. Hai lần đến không vào được, lần thứ ba -biết chắc hiệu trưởng có nhà- bà liền đưa ngay chân vào khe cửa vừa hé mở khiến vợ hiệu trưởng không thể sập ngay cửa lại khi chưa hết câu: “Không có nhà!”. Rồi mặc cho bà ta lạnh lùng quay lưng lại với những lời buông: “Tôi bận không tiếp chuyện chị đươc!”, “Chị mang cái gói kia đi, không để đấy được đâu!”, lời bà vẫn dịu dàng nhưng khá to để người trên gác cũng nghe được: “Mẹ con em hết sức biết ơn tấm lòng của anh chị”. Gói quà vụt được bỏ vào giữa bàn trước khi cái chân bước nhanh ra cửa. Người ta hỏi bà: “Mấy vé?”. Sao chỉ nghĩ đến mặt đen tối? Có thể do sơ xuất, lầm lẫn lắm chứ? Mấy quả soài Thái chỉ là cái đưa đẩy. Cái bà trông mong là lời thư tha thiết và sự rõ ràng của những con số thống kê: điểm thi, điểm tổng kết của tất cả các năm cấp Một. Cũng có chút “đáo để” để người trên gác thấy được cái “bằng được” của bà. * * * Đối diện với bàn rau là bàn gà vịt. Những con thịt được làm nhanh, sạch vừa lòng khách bao nhiêu thì người bán lại đáo để đầu gấu bấy nhiêu với những bu gà vịt rong. Thị sấn sổ đuổi, có khi bẹp cả bu, có lần lấy cả gà của người ta rồi trắng trợn tuyên bố “bắt thuế”, vừa đấu khẩu vừa vung dao rất kinh. Thị sừng sộ, chỉ có bà hàng rau dám đến can, thậm chí còn bắt được thị trả lại gà. Thị hùng hổ nhưng rồi cũng nghe ra: cần phaỉ yên ổn làm ăn, chớ náo động tới công an. Một buổi vắng khách, các bàn gẫu chuyện với nhau. Chị hàng gà nói: -Hôm qua các bác có xem xiếc trên ti-vi không? Khiếp cái con bé thăng bằng trên dây. Mấy lần đã tưởng lộn cổ xuống đất. -Tất cả những cái ngọ ngoạy, kể cả “suýt ngã” của nó là để giữ cho trọng tâm không rơi ra khỏi tiếp điểm. Ông hàng nước bảo. Bà hàng rau tiếp luôn: -Cái chợ xó này cũng đang đi trên dây đấy. Chớ có làm điều gì rơi ra khỏi “tiếp điểm”. “Tiếp điểm” của ta là mang lại thuận tiện và tránh phiền hà đến -bà hất cằm đủ bốn phía các nhà lầu, đừng để động đến các ông quy tắc, nhất là công an. -Lại còn các ông bà tổ dân phố nữa. Chị hàng bún xen vào- Nghe đâu ở cuộc họp cụm hôm nọ người ta đã bàn cho hội phụ lão thu lệ phí chợ để gây quỹ đấy! Thật lắm chuyện. -A ha, hay đấy! Bà hàng rau cướp lời. Được như vậy là cái chợ xó này được hợp pháp đấy. Các vị không thấy các nhà xây dựng không phép mong được phạt hành chính để tồn tại đó sao? Chợt chị hàng bún đứng bật dậy, dúi túi tiền vào đống rau. Một gã lừ khừ đi tới, tay lăm lăm con dao bầu: -Mày có đưa ngay đây không? Năm ngàn thôi mà... -Ôí chồng ơi là chồng ơi! Từ sáng đến giờ được vài đồng chưa đủ đong gạo. Ngày nào cũng tróc nã thế này thì bằng ông giết cả nhà. -Thì ông giết ngay bây giờ đây... Keng! Con dao bầu rơi xuống nền xi măng. Cái tay gã thõng ngay xuống. Bà hàng rau vừa chạm vào khuỷu tay gã theo miếng võ học để bắt phi công Mỹ năm nào. Máu la xát của bà nổi lên: -Cậu thì lại phải tống vào trại cai thôi! Làm thằng đàn ông thì phải biết... Chợt bà ngậm ngay miệng lại như bị cấm khẩu. Con gái bà mang cơm cho mẹ đã lấp ló ở đầu quẹo./.
Mục lục
Bà La xát
Bà La xát
Đặng Quang TìnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: Trọng Huân Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct. Ly đưa lên vào ngày: 3 tháng 12 năm 2010
|
Vũ Thi
Bà lão ăn mày và em bé
Tặng con Vũ Quốc Bảo Bà lão chống gậy, một tay cầm mảnh gáo dừa đứng trước cửa mọi nhà xin của bố thí. Tiếng con chó nhà chủ rít lên nghe khác thường, quyết liệt hơn mọi khi. Một chú bé chừng năm tuổi đứng gần bà lão, trên tay cầm chiếc kẹo đứng xem bà chăm chú. Có lẽ vì nó không có bà hay cụ, nên bà lão đã khiến nó nhìn bà chăm chú đến thế. Cái tiếng chó sủa như té tát cũng chẳng làm bà lão sợ. Vẫn mảnh gáo dừa chìa ra phía trước. Cái mảnh gáo dừa vỡ tướp, như bóng lên dưới thời gian của đủ các loại ngọc thực - Chắc cầm nó khi đói cũng nặng. Ở trong sân một tiếng người trung tuổi vọng ra: - Khổ lắm! Nhà này chẳng có gì đâu! Lời nói ấy như một thông điệp quen thuộc. Tiếng chó thôi sủa, sự yên tĩnh trở lại nơi ngõ nhỏ. Bà lão lặng lẽ cầm mảnh gáo ra đi. Cái lưng còng như gánh trên thân bà bao mảnh áo quần rách tướp sói lở theo thời gian. Đôi tay gầy gò nhăn nheo, rạn nứt như chứa đựng bao buồn đau cuộc đời. Thằng bé cũng lặng lẽ ngơ ngác theo bà lão ra đầu ngõ. Chợt rất nhanh nó tiến tới gần bà. Như có lực hút. Nó đưa biếu bà lão chiếc kẹo đang cầm trên tay. Bà lão cũng ngơ ngác như như chính khi nó ào tới: - Ôi! Tôi xin cảm ơn cậu. Và trong mảnh gáo dừa run run kia có một cái kẹo. Thằng bé chạy ào đi như trốn sự nuối tiếc. Ngày hôm sau, vẫn trên lối ngõ nhỏ ấy, tiếng chó lại cồn lên huyên náo. Và bà lão lại ra đi với mảnh gáo dừa trống rỗng. Tới đầu ngõ, vẫn thằng bé hôm qua ngơ ngác theo bà. Nhưng lần này, nó mạnh dạn hơn, tiến tới bên bà lão, trên tay nhỏ còn lại nửa chiếc quẩy đang ăn dở. - Cháu cho bà - Nó nhẹ nhàng đặt vào lòng gáo. Tấm lưng còng như rung lên: - Ôi! Xin cảm ơn cậu. Nó nhẹ nhàng bay đi, trong mắt còn ánh lên một niềm vui nhỏ. Và cứ thế, ngày nọ qua ngày kia, hai cực của hai kiếp người nhỏ nhoi ấy như tiến gần lại nhau hơn. Tiếng chó vẫn sủa! Song một hôm, trước cái ngõ nhỏ ấy. Thằng bé tần ngần nhìn bà lão, họ đang tiến đến gần nhau, song trong ánh mắt thằng bé, một nỗi ân hận, thiếu vắng như chìm xuống. Trên tay nó trống không, bất lực, đôi mắt buồn bã hướng xuống con đường nhỏ. - Cảm ơn cậu! - Tiếng bà lão nói rất khẽ, như chỉ để cho họ nghe thấy. - Bà muốn biếu cháu một thứ! - Trên tay già nua hướng về phía thằng bé, một mảnh nhựa đỏ có in hình đức Phật. - Bà biếu cháu chút quà. Trong tay thằng bé vẫn cầm chặt mảnh nhựa, tần ngần nhìn theo bóng bà già khuất dần trên lối xóm. Và mãi những ngày về sau, trong xóm nhỏ, không còn ai nghe tiếng sủa của con chó thường cắn, có lẽ nó đã già và chết. Nhưng trước ngõ, thằng bé vẫn nô đùa cùng các bạn. Trên cổ nó, cái mảnh nhựa đỏ có in hình đức Phật, như bay theo những nô đùa của lũ trẻ trong không gian. Hà Nội ngày 30-11-2000
Mục lục
Bà lão ăn mày và em bé
Bà lão ăn mày và em bé
Vũ ThiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 3 năm 2009
|
Vu Thi
The old beggar woman and her baby
Gift to Vu Quoc Bao The old woman leaned on a cane and held a piece of coconut shell in one hand, standing in front of every house asking for alms. The sound of the owner's dog hissing sounded unusual, more fierce than usual. A boy about five years old stood near the old woman, holding a candy in his hand and watching her attentively. Maybe because he didn't have a grandmother or great-grandmother, the old woman made him look at her so intently. The sound of a dog barking didn't scare the old woman. Still a piece of coconut shell held out in front. The broken piece of coconut shell, like the shine of all kinds of gems over time - It must be heavy to hold it when hungry. In the yard, a middle-aged man's voice echoed: - How miserable! This house has nothing! Those words were like a familiar message. The dogs stopped barking and silence returned to the small alley. The old woman quietly took the dipper and left. Her hunched back seemed to carry many torn pieces of clothing on her body that had eroded over time. His thin, wrinkled, cracked hands seemed to contain a lot of life's sadness. The boy also silently and bewilderedly followed the old woman to the alley. Suddenly, very quickly it approached her. It's like there's a gravitational force. He gave the old woman the candy she was holding in her hand. The old woman was as bewildered as when it rushed forward: - Oh! I thank you. And in that trembling piece of coconut shell there was a candy. The boy ran away as if escaping from regret. The next day, still on that small alley, the sound of dogs was noisy again. And the old woman left again with an empty coconut shell. At the beginning of the alley, the same boy from yesterday bewilderedly followed her. But this time, he was bolder, approaching the old woman, with half a half-eaten quince left in his small hand. - I'll give it to you - He gently placed it in the ladle. The hunched back seemed to vibrate: - Oh! Thank you. It gently flew away, a small joy shining in its eyes. And so, day after day, the two extremes of those two small human lives seemed to get closer to each other. The dog is still barking! But one day, in front of that small alley. The boy hesitantly looked at the old woman, they were approaching each other, but in the boy's eyes, a feeling of regret and absence seemed to sink. Its hands were empty and helpless, its sad eyes looked down at the small road. - Thank you! - The old woman's voice spoke very softly, as if only for them to hear. - I want to give you something! - In the old hand facing the boy, there was a piece of red plastic with an image of Buddha printed on it. - She gave me a little gift. The boy still held the piece of plastic tightly in his hand, hesitantly watching the old woman's shadow disappear into the neighborhood. And in the following days, in the small village, no one heard the barking of the dog that often bit, perhaps it was old and died. But in front of the alley, the boy still played with his friends. On its neck, a piece of red plastic with an image of Buddha printed on it seemed to fly along with the children playing in space. Hanoi on November 30, 2000
Table of contents
The old beggar woman and her baby
The old beggar woman and her baby
Vu ThiWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: author/ VNthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: March 15, 2009
|
Hoàng Thy
Bà mai
Tuấn đang thiu thiu ngủ thì chàng bị đánh thức dậy vì có một bà vừa ngồi vào cái ghế bên cạnh chàng. Trong chuyến bay từ Hồng Kông về Việt Nam này, đây là lần đầu tiên chàng về thăm quê hương sau gần hai mươi năm xa cách.- Xin lỗi cậu, có phải cậu là người Việt không ?Câu hỏi của người đàn bà vừa ngồi xuống lúc nãy cắt đứt dòng tư tưởng của Tuấn. Chàng quay sang trả lời :- Dạ vâng, bác cũng về chơi ?. Bác từ đâu về đấy ạ ?- Tôi từ bên Tây về. Cậu về đâu vậy ?- Dạ, cháu về Sài gòn- Ồ, vậy tốt quá. Không biết cậu cho tôi nhờ chút việc có được không?Tuấn hơi lưỡng lự, nhưng rồi chàng cũng nói :- Dạ được, bác cần chuyện gì ạ ?- Cảm ơn cậu trước. Chả là thế này. Tôi có chút chuyện rất cần nên không về nhà ngay được. Tôi nhờ cậu đưa giùm lá thơ này đến nhà tôi và nhắn giùm là hai tuần sau tôi sẽ về. Không có tiền bạc gì ở trong đâu mà cậu lo. Chỗ tôi ở không dùng tiền, tôi đã ghi rõ ngoài phong bì rồi. Tội nghiệp, con gái tôi nó mong tin dữ lắm.- Dạ được, bác yên trí. Cháu sẽ đưa giùm thơ bác đến gia đình.- Cám ơn cậu nhiều, thôi tôi lại ngồụi với mấy người bạn ở đàng sau. Chúc cậu vui vẻ trong chuyến đi.- Dạ, cám ơn bác.Người đàn bà đứng dậy đi ra phía sau. Lúc này Tuấn mới ngờ ngợ. Chàng thấy hình như đã gặp bà này ở đâu rồi, nhưng lại nghĩ chắc là người giống người vì bà ta bảo bà ta ở bên Tây cơ mà ! Thôi thì giúp bà ta một chút cũng tốt. Tội nghiệp người con gái đang mong chờ Mẹ về. Tuấn gấp cái phong bì bỏ vào túi áo rồi chàng lại mơ màng. thiêm thiếp ngủ tiếp. Tuấn uể oải tháo dây nịt bụng an toàn. Chàng nhớm người ra phía cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật nơi phi trường. Sau những thủ tục khám xét rườm rà tại cửa khẩu Tân Sơn Nhất, chàng nhủ thầm cũng may chàng đã được nghe nói, nên kẹp tờ giấy hai mươi đô la vào Sổ Thông hành nên mọi chuyện qua đi mau lẹ, ít phiền phức.Ra khỏi cổng phi trường, chàng luôn miệng chối từ những lời mời của các bác tài xế taxi, xích lô, xe ôm. Chả là chàng cũng muốn dạo một vòng quanh phố xá cho giãn gân cốt sau hơn mười tám tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay và cũng đồng thời xem xét sinh hoạt của Sàigòn bây giờ. Nóng, cái mà chàng cảm nhận trước tiên là cái nóng. Nóng một cách gay gắt như là ở trong một cái lò ga vậy. Đưa tay tháo bớt nút áo gần cổ. Chàng rảo bước về hướng đường Trương Minh Ký, rồi cứ vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Phố xá cũng không khác xưa là bao, có thêm nhiều công trình xây cất hơn và dơ bẩn cũng nhiều. Vẫn tấp nập người qua kẻ lại, xe cộ ngược xuôi, kèn bóp inh ỏi.Một lúc, khi cảm thấy mỏi chân, chàng ngoắc một chiếc xích lô vừa trờ tới :- Bác làm ơn cứ chạy đi. Lúc nào cần xuống, tôi sẽ nói với bác.Sau khi yên vị, chàng gợi chuyện :- Nóng quá hả bác ?- Dạ, chắc cậu ở nước ngoài mới về ?- Dạ, cháu về thăm quê hương, đã gần hai mươi năm rồi đó bác.- Nhà cậu ở đâu ?- Cháu tính đi dạo một lúc rồi sẽ ghé lại nhà người bạn ở nhờ. Cháu không thích ở khách sạn.Khi xe đi ngang qua đường Nguyễn Thông, cảm thấy quen quen. Chàng bỗng nhớ tới người Thầy cũ hình như là ở gần đâu đây. Chàng nói với bác phu xe :- Ồ, bác đi chầm chậm lại giùm cháu. Cháu nhớ là có một người Thầy xưa ở đâu đây thì phải. Xem nào, bác quẹo phải ở đây đi...bác quẹo trái ở chỗ đầu đường ấy...bác quẹo phải chỗ này...- Đường xấu quá, thôi bác tốp giùm, để cháu đi bộ vào kiếm.Bước xuống xe, chàng hỏi bác phu :- Cám ơn bác. Bao nhiêu đây ạ ?Lấy chiếc khăn vắt ở càng xe, bác xích lô giở nón, đưa tay thấm những giọt mồ hôi trên mặt và nói :- Cậu cho 5000.Tuấn ngửng lên :- 5000 là bao nhiêu bác hả ?...Ồ, mà sao trông bác quen quen.Tuấn đưa tay lên bóp trán, cố moi óc xem chàng đã gặp bác xích lô này ở đâu. Bỗng chàng chợt reo lên :- Ồ, có phải bác là thầy Liêm không ? Con là Tuấn đây mà Thầy. Con học Thầy từ lớp 6 đến lớp 8 đó.Bác xích lô ấp úng :- Anh là...Tuấn đấy ư ?- Đúng là thầy Liêm rồi ! Thầy còn nhớ con không ?- Ồ, tôi nhớ ra anh rồi. Tôi khó nhận ra anh vì bây giờ anh đã trưởng thành, trông chững chạc quá. Thôi, ta vào nhà đã.Bác xích lô đưa Tuấn đi sâu thêm vào trong ngõ hẻm và dừng lại trước một ngôi nhà. Đằng trước nhà là cái quán bán chè, được kê mấy bộ bàn ghế thấp.Một cô bé chạy ra đon đả :- Ba, hôm nay Ba về sớm thế, chắc là Ba mệt phải không ?. Để con đi lấy khăn và nước Ba uống.- Khoan đã con. Lại đây Ba bảo. Đây là anh Tuấn, học trò cũ của Ba.Quay sang Tuấn, thầy Liêm giới thiệu :- Đây là Phượng, con gái tôi.Tuấn ngạc nhiên :- Phượng đây sao ?. Em lớn quá ! Mà cũng phải, mười mấy năm rồi còn gì ! Em còn nhớ anh không?. Tuấn đây Phượng bẽn lẻn, hai tay đan vào nhau :- Chào anh...Tuấn. Ba và anh vào nhà nghỉ đã.Tuấn theo thầy Liêm vào nhà. Thầy chỉ chiếc ghế :- Anh ngồi nghỉ đã, tôi đi rửa mặt rồi chuyện trò với anh.Phượng bưng hai ly nước ra :- Anh dùng nước. Anh Tuấn ở gần đây không ?- Anh ở hơi xaMột ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu, Tuấn tiếp :- Nhưng thế nào anh cũng đưa Phượng đến thăm chỗ anh ở.Phượng ngơ ngác :- Anh nói sao cơ ?Thầy Liêm cũng vừa bước lên :- Anh Tuấn ở Mỹ về chơi đấy con ạ.- Ồ, vậy ư ? Thôi con lên trông hàng, Ba và anh chuyện trò.Phượng quày quả đi lên nhà trên, hai má nàng tự nhiên ửng hồng như đánh phấn. Qua câu chuyện, Tuấn được biết thầy Liêm bị cho nghỉ dạy từ hồi “ giải phóng”. Cô đã từ trần cách đây bốn năm vì quá cơ cực, nên sinh bệnh lại không đủ thuốc men. Thầy Liêm đã làm đủ mọi việc để nuôi con gái. Phượng năm nay 24 tuổi, chỉ học hết lớp 12 rồi phải nghỉ học. Nàng mở quán bán chè cho bà con lối xóm, phụ bố để sinh nhai. Qua câu chuyện, chàng cũng được biết thêm. Thầy Vân cũng chạy xích lô. Thầy Danh đã qua đời được sáu năm. Thầy Bính đi vùng Kinh tế mới. Thầy Quang làm gác dan cho một cửa hàng bách hóa.Quả là có nhiều thay đổi với cuộc sống của các vị Thầy cũ của chàng.Lúc thầy Liêm đưa cho chàng coi cuốn Album gia đình, Tuấn chợt nhận ra người vợ của thầy Liêm sao giống người đàn bà mà chàng đã gặp trên chuyến bay quá. Chàng vội móc bao thư ra xem lại, thì địa chỉ trên phong bì lại đúng là địa chỉ nhà của Thầy. Tuấn kể lại chuyện gặp gỡ Cô cho Thầy nghe, và lúc thầy Liêm bóc phong bì ra thì bên trong không có một cái gì hết. Phong bì trống trơn.Tuấn cứ mãi suy nghĩ. Cô nói là Cô ở bên Tây, hay là Tây Vực...ở chỗ Cô không dùng tiền...,có điều là từ sau lúc gặp gỡ đó, hình như là Tuấn không thấy lại Cô bao giờ nữa, dù chàng đã để ý tìm.Thầy Liêm thì cho là Cô đã thi hành xong lời trối trăn lúc lâm chung mà Cô đã nói cùng Thầy :”Em sẽ ráng lo cho con Phượng gặp đượcngười đàng hoàng mà kết bạn “.Hai tuần sau, nhà ông Liêm xích lô có một đám cưới nho nhỏ. Nghe đâu chàng rể là một thanh niên từ nước ngoài về, và là học trò cũ của ông.Riêng Tuấn thì cứ thầm cảm ơn “ Bà Mai, mẹ vợ chàng”. Phượng rất xinh, ngoan và hiểu biết. Có một người vợ như thế, chàng còn muốn gì hơn ?
Mục lục
Bà mai
Bà mai
Hoàng ThyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: VietNetĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 24 tháng 6 năm 2005
|
Hoàng Thy
Bà mai
Tuấn đang thiu thiu ngủ thì chàng bị đánh thức dậy vì có một bà vừa ngồi vào cái ghế bên cạnh chàng. Trong chuyến bay từ Hồng Kông về Việt Nam này, đây là lần đầu tiên chàng về thăm quê hương sau gần hai mươi năm xa cách.- Xin lỗi cậu, có phải cậu là người Việt không ?Câu hỏi của người đàn bà vừa ngồi xuống lúc nãy cắt đứt dòng tư tưởng của Tuấn. Chàng quay sang trả lời :- Dạ vâng, bác cũng về chơi ?. Bác từ đâu về đấy ạ ?- Tôi từ bên Tây về. Cậu về đâu vậy ?- Dạ, cháu về Sài gòn- Ồ, vậy tốt quá. Không biết cậu cho tôi nhờ chút việc có được không?Tuấn hơi lưỡng lự, nhưng rồi chàng cũng nói :- Dạ được, bác cần chuyện gì ạ ?- Cảm ơn cậu trước. Chả là thế này. Tôi có chút chuyện rất cần nên không về nhà ngay được. Tôi nhờ cậu đưa giùm lá thơ này đến nhà tôi và nhắn giùm là hai tuần sau tôi sẽ về. Không có tiền bạc gì ở trong đâu mà cậu lo. Chỗ tôi ở không dùng tiền, tôi đã ghi rõ ngoài phong bì rồi. Tội nghiệp, con gái tôi nó mong tin dữ lắm.- Dạ được, bác yên trí. Cháu sẽ đưa giùm thơ bác đến gia đình.- Cám ơn cậu nhiều, thôi tôi lại ngồụi với mấy người bạn ở đàng sau. Chúc cậu vui vẻ trong chuyến đi.- Dạ, cám ơn bác.Người đàn bà đứng dậy đi ra phía sau. Lúc này Tuấn mới ngờ ngợ. Chàng thấy hình như đã gặp bà này ở đâu rồi, nhưng lại nghĩ chắc là người giống người vì bà ta bảo bà ta ở bên Tây cơ mà ! Thôi thì giúp bà ta một chút cũng tốt. Tội nghiệp người con gái đang mong chờ Mẹ về. Tuấn gấp cái phong bì bỏ vào túi áo rồi chàng lại mơ màng. thiêm thiếp ngủ tiếp. Tuấn uể oải tháo dây nịt bụng an toàn. Chàng nhớm người ra phía cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật nơi phi trường. Sau những thủ tục khám xét rườm rà tại cửa khẩu Tân Sơn Nhất, chàng nhủ thầm cũng may chàng đã được nghe nói, nên kẹp tờ giấy hai mươi đô la vào Sổ Thông hành nên mọi chuyện qua đi mau lẹ, ít phiền phức.Ra khỏi cổng phi trường, chàng luôn miệng chối từ những lời mời của các bác tài xế taxi, xích lô, xe ôm. Chả là chàng cũng muốn dạo một vòng quanh phố xá cho giãn gân cốt sau hơn mười tám tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay và cũng đồng thời xem xét sinh hoạt của Sàigòn bây giờ. Nóng, cái mà chàng cảm nhận trước tiên là cái nóng. Nóng một cách gay gắt như là ở trong một cái lò ga vậy. Đưa tay tháo bớt nút áo gần cổ. Chàng rảo bước về hướng đường Trương Minh Ký, rồi cứ vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Phố xá cũng không khác xưa là bao, có thêm nhiều công trình xây cất hơn và dơ bẩn cũng nhiều. Vẫn tấp nập người qua kẻ lại, xe cộ ngược xuôi, kèn bóp inh ỏi.Một lúc, khi cảm thấy mỏi chân, chàng ngoắc một chiếc xích lô vừa trờ tới :- Bác làm ơn cứ chạy đi. Lúc nào cần xuống, tôi sẽ nói với bác.Sau khi yên vị, chàng gợi chuyện :- Nóng quá hả bác ?- Dạ, chắc cậu ở nước ngoài mới về ?- Dạ, cháu về thăm quê hương, đã gần hai mươi năm rồi đó bác.- Nhà cậu ở đâu ?- Cháu tính đi dạo một lúc rồi sẽ ghé lại nhà người bạn ở nhờ. Cháu không thích ở khách sạn.Khi xe đi ngang qua đường Nguyễn Thông, cảm thấy quen quen. Chàng bỗng nhớ tới người Thầy cũ hình như là ở gần đâu đây. Chàng nói với bác phu xe :- Ồ, bác đi chầm chậm lại giùm cháu. Cháu nhớ là có một người Thầy xưa ở đâu đây thì phải. Xem nào, bác quẹo phải ở đây đi...bác quẹo trái ở chỗ đầu đường ấy...bác quẹo phải chỗ này...- Đường xấu quá, thôi bác tốp giùm, để cháu đi bộ vào kiếm.Bước xuống xe, chàng hỏi bác phu :- Cám ơn bác. Bao nhiêu đây ạ ?Lấy chiếc khăn vắt ở càng xe, bác xích lô giở nón, đưa tay thấm những giọt mồ hôi trên mặt và nói :- Cậu cho 5000.Tuấn ngửng lên :- 5000 là bao nhiêu bác hả ?...Ồ, mà sao trông bác quen quen.Tuấn đưa tay lên bóp trán, cố moi óc xem chàng đã gặp bác xích lô này ở đâu. Bỗng chàng chợt reo lên :- Ồ, có phải bác là thầy Liêm không ? Con là Tuấn đây mà Thầy. Con học Thầy từ lớp 6 đến lớp 8 đó.Bác xích lô ấp úng :- Anh là...Tuấn đấy ư ?- Đúng là thầy Liêm rồi ! Thầy còn nhớ con không ?- Ồ, tôi nhớ ra anh rồi. Tôi khó nhận ra anh vì bây giờ anh đã trưởng thành, trông chững chạc quá. Thôi, ta vào nhà đã.Bác xích lô đưa Tuấn đi sâu thêm vào trong ngõ hẻm và dừng lại trước một ngôi nhà. Đằng trước nhà là cái quán bán chè, được kê mấy bộ bàn ghế thấp.Một cô bé chạy ra đon đả :- Ba, hôm nay Ba về sớm thế, chắc là Ba mệt phải không ?. Để con đi lấy khăn và nước Ba uống.- Khoan đã con. Lại đây Ba bảo. Đây là anh Tuấn, học trò cũ của Ba.Quay sang Tuấn, thầy Liêm giới thiệu :- Đây là Phượng, con gái tôi.Tuấn ngạc nhiên :- Phượng đây sao ?. Em lớn quá ! Mà cũng phải, mười mấy năm rồi còn gì ! Em còn nhớ anh không?. Tuấn đây Phượng bẽn lẻn, hai tay đan vào nhau :- Chào anh...Tuấn. Ba và anh vào nhà nghỉ đã.Tuấn theo thầy Liêm vào nhà. Thầy chỉ chiếc ghế :- Anh ngồi nghỉ đã, tôi đi rửa mặt rồi chuyện trò với anh.Phượng bưng hai ly nước ra :- Anh dùng nước. Anh Tuấn ở gần đây không ?- Anh ở hơi xaMột ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu, Tuấn tiếp :- Nhưng thế nào anh cũng đưa Phượng đến thăm chỗ anh ở.Phượng ngơ ngác :- Anh nói sao cơ ?Thầy Liêm cũng vừa bước lên :- Anh Tuấn ở Mỹ về chơi đấy con ạ.- Ồ, vậy ư ? Thôi con lên trông hàng, Ba và anh chuyện trò.Phượng quày quả đi lên nhà trên, hai má nàng tự nhiên ửng hồng như đánh phấn. Qua câu chuyện, Tuấn được biết thầy Liêm bị cho nghỉ dạy từ hồi “ giải phóng”. Cô đã từ trần cách đây bốn năm vì quá cơ cực, nên sinh bệnh lại không đủ thuốc men. Thầy Liêm đã làm đủ mọi việc để nuôi con gái. Phượng năm nay 24 tuổi, chỉ học hết lớp 12 rồi phải nghỉ học. Nàng mở quán bán chè cho bà con lối xóm, phụ bố để sinh nhai. Qua câu chuyện, chàng cũng được biết thêm. Thầy Vân cũng chạy xích lô. Thầy Danh đã qua đời được sáu năm. Thầy Bính đi vùng Kinh tế mới. Thầy Quang làm gác dan cho một cửa hàng bách hóa.Quả là có nhiều thay đổi với cuộc sống của các vị Thầy cũ của chàng.Lúc thầy Liêm đưa cho chàng coi cuốn Album gia đình, Tuấn chợt nhận ra người vợ của thầy Liêm sao giống người đàn bà mà chàng đã gặp trên chuyến bay quá. Chàng vội móc bao thư ra xem lại, thì địa chỉ trên phong bì lại đúng là địa chỉ nhà của Thầy. Tuấn kể lại chuyện gặp gỡ Cô cho Thầy nghe, và lúc thầy Liêm bóc phong bì ra thì bên trong không có một cái gì hết. Phong bì trống trơn.Tuấn cứ mãi suy nghĩ. Cô nói là Cô ở bên Tây, hay là Tây Vực...ở chỗ Cô không dùng tiền...,có điều là từ sau lúc gặp gỡ đó, hình như là Tuấn không thấy lại Cô bao giờ nữa, dù chàng đã để ý tìm.Thầy Liêm thì cho là Cô đã thi hành xong lời trối trăn lúc lâm chung mà Cô đã nói cùng Thầy :”Em sẽ ráng lo cho con Phượng gặp đượcngười đàng hoàng mà kết bạn “.Hai tuần sau, nhà ông Liêm xích lô có một đám cưới nho nhỏ. Nghe đâu chàng rể là một thanh niên từ nước ngoài về, và là học trò cũ của ông.Riêng Tuấn thì cứ thầm cảm ơn “ Bà Mai, mẹ vợ chàng”. Phượng rất xinh, ngoan và hiểu biết. Có một người vợ như thế, chàng còn muốn gì hơn ?
Mục lục
Bà mai
Bà mai
Hoàng ThyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: VietNetĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 24 tháng 6 năm 2005
|
Nguyễn Thụy Long
Bà Mẹ Sương Sa
Mẹ đã già lắm, áng chừng cũng phải tám mươi tuổi.Tóc mẹ bạc trắng, còn lơ thơ ít cọng trên đầu, nhưng lúc nào cũng trùm cái khăn rằn ri cũ vắt ngược bỏ ra phía sau đầu gọn ghẽ, lối đội khăn của phụ nữ Nam bộ lao động, tiện lau mặt khi tươm mồ hôi hoặc lau miệng khi dính quết trầu.Mẹ móm mém, trầu cau phải nghiền nát bằng cái cối đồng nhỏ xíu, cái chày nghiền có răng, lúc nào cũng ở bên mình mẹ.Da mẹ nhăn nheo, lưng còng, mắt kém, nhưng được cái đôi tai còn thính, còn nghe rõ tiếng người gọi mua hàng. Ngần ấy tuổi với một thể lực tàn tạ, mẹ vẫn phải lao động kiếm sống, dù nhu cầu sống của mẹ chẳng là bao.Gánh sương sa hạt lựu nước dừa vừa lành vừa mát của mẹ mỗi ngày một nhẹ hơn, địa bàn gánh đi bán rong của mẹ cũng thu hẹp lại dần.Xưa kia mẹ gánh đi bán tận phía trên chợ Bà Chiểu, vòng ra Tân Định qua cầu Kiệu về Phú Nhuận, gần hết hàng mẹ mới trở về ấp Đông Ba, băng vào đường Thái Lập Thành (nay là đường Phan Xích Long) về khu Rạch Miễu. Nhà mẹ ở đó, trong một túp lều thảm hại. Mẹ sống cu ki một thân một mình. Được cái ai cũng thương mẹ, vì mẹ ở đây đã lâu năm, không mấy ai rõ từ hồi nào đến giờ, mẹ trung thành với gánh sương sa. Đã nhiều thế hệ ăn món quà giải khát vừa lành vừa mát của mẹ.Lối xóm không mấy ai rõ tên tuổi mẹ, họ đặt cho mẹ cái tên "bà mẹ sương sa", riết rồi thành quen. Cũng đúng với số kiếp hai sương một nắng của mẹ.Chắc chắn trong con người già nua ấy phải có một dĩ vãng . Bây giờ mẹ đi bán sương sa phải chống gậy , bởi vì một lần gánh sương sa qua cầu gỗ Trần Khánh Dư, mẹ bị té lọi giò.Ông thầy nắn xương La Văn Lường trong ấy Đông Ba nắn lại xương cốt miễn phí cho mẹ. Ông khuyên mẹ nghỉ ngơi, đừng lao động nữa, vì mẹ đã vượt quá tuổi lao động. Mẹ không nói gì mà chỉ gạt nước mắt. Thầy Lường hiểu hoàn cảnh của mẹ, thầy tặng mẹ Sương Sa một cây gậy trúc, một xị rượu thuốc bóp xương khi nhức mỏi.Từ ngày ấy mẹ rất đắt hàng, do khách hàng thương tình, mà cũng muốn kín đáo giúp đỡ mẹ. Gánh hàng sương sa hạt lựu vừa đủ sức, mẹ chống gậy gánh đi.Mẹ đi loanh quanh mà hàng đã hết, địa bàn bán hàng của mẹ không còn phải đi xa trong một vùng rộng nữa. Mẹ giữ cây gậy chống đến bây giờ. Cái chân thứ ba này tốt đáo để.Mẹ Sương Sa sống một mình trong căn lều nát, nhưng mẹ không cho mình là người cô đơn. Mẹ tất bật trong mua bán, trong việc săn sóc cái bàn thờ gỗ quý mà trên ấy thờ chồng con của mẹ. Cái bàn thờ dứt khoát phải sạch sẽ, nhang khói mỗi chiều tươm tất khi mẹ đi bán về. Ngày rằm mồng một, mẹ cúng cơm chay cho ba cha con nhà nó. Hàng năm ba buổi giỗ. Kẻ đi trước người theo sau.Còn mẹ chẳng biết sao đây, vì mẹ không có ai là thân quyến. Nhưng cũng chẳng đáng lo chi, mẹ đã quy y trên chùa, gửi linh hồn mẹ khi nằm xuống nương nhờ cửa Phật. Cả cái tủ thờ này cũng sẽ được sư phụ trụ trì cho đệ tử khiêng lên Chùa, thi hài mẹ được thiêu, nắm xương tàn của mẹ bỏ vào hũ, lại nằm trên bàn thờ này, đời đời nghe lời kinh, tiếng kệ. Sư phụ đã hứa với mẹ như thế. Nên khi rảnh rỗi, mẹ Sương Sa lại lên Chùa làm công quả.Buổi tối trước khi đi nằm, mẹ Sương Sa lau cái tủ thờ sạch bóng, bộ lư nhang sáng đẹp ánh vàng. Hai tấm hình hai đứa con trai của mẹ và tấm bài vị của ông chồng quá cố lúc nào cũng sạch bóng.Hai tấm hình bán thân của hai thằng con trái ngược nhau, cả hai đều bận quân phục, nhưng là quân phục của hai bên hai chế độ kình chống nhau.Mẹ biết chứ, nhưng xét nét làm chi. Chúng đều trở thành người thiên cổ như cha chúng. Nghĩa tử là nghĩa tận.Trước bàn thờ là bộ ván ngựa mẹ Sương Sa nằm ngủ. Khi mệt, mẹ ngả lưng. Thường thường mỗi đêm mẹ thiếp đi lại nằm mộng thấy chồng con mẹ vẫy gọi rủ mẹ dạo chơi miền tiên cảnh.Mẹ Sương Sa tỉnh giấc sau giấc mơ, nhìn lên mái tôn mục nát có những lỗ thủng lỗ chỗ, ánh sáng ban mai chan hoà trên mái lều như ngàn vạn những vì sao.***"Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm... Mái tranh nghèo ai người sửa sang... Khu vườn cũ hoa vàng trước ngõ..."Cứ nghĩ đến câu hát ấy, bà mẹ Sương Sa muốn khóc. Câu hát ấy chính thằng Bờ, con trai lớn của mẹ, và bạn nó đã hát lần về phép thăm mẹ cuối cùng. Sau đó nó ra đi và đi mãi. Mẹ đã khóc đến chảy cả máu mắt. Như lần đầu mẹ khóc chồng trên sông Cầu Bông chảy qua Thị Nghè rồi ra cửa biển.Khi đó, con sông cầu Bông chưa ai gọi là con kinh hay con rạch, nước đen hôi thối. Hai bên bờ sông vắng vẻ, thưa thớt nhà cửa, là những mảnh ruộng đất bỏ hoang. Đứng ở cù lao Rạch Miễu này nhìn ra tuốt Thị Nghè.Gia đình mẹ Sương Sa sống trên ghe trôi dạt từ sông nước miền Tây, đồng bằng sông Cửu Long lên. Nói là gia đình thì cũng hơi quá, vì chỉ có hai vợ chồng và một thằng nhỏ chập chững biết đi, thằng Bờ, vì khi sanh nó, anh chồng phải tắp ghe vô bờ, nhờ người ở xóm ven sông kêu mụ đỡ đẻ. Rồi cũng mẹ tròn con vuông, vợ chồng đặt tên nó là thằng Bờ.Cuộc đời mãi tưởng trôi dạt trên sông nước. Bến cuối cùng họ dừng lại ở cù lao Rạch Miễu. Anh chồng nói với chị vợ:- Mình đã qua biết bao nhiêu cái cầu xi măng có lính gác, cả Ta cả Tây, họ sắp đánh nhau rồi đó. Mình cũng hết sông rạch đi, phía trước kia là cửa biển. Ngoài đó có tàu chiến của giặc Pháp, đi không được, quay về cũng dở. Tao nghi ở trên cù lao này có nước ngọt, không phải nước phèn miệt Long An. Phía bên kia sông có lẽ là thành phố. Má nó lên kiểng Chùa kia xin nước đi.Nơi gia đình mẹ Sương Sa dừng bước lênh đênh là cù lao Rạch Miễu tỉnh Gia Định. Nhà cửa lúp xúp trong đám lá cây rập rạp kia là ấp Đông Ba. Bên kia sông là thành phố Sài Gòn, Tân Định Dakao, đất Hộ, nối qua bằng mấy cây cầu xi măng: cầu Kiệu, cầu Bông, cầu Thị Nghè.Tình thế sắp chiến tranh nên mấy cây cầu được canh gác cẩn mật, kỹ lưỡng, sự qua lại cũng khó khăn. Nhưng với dân bản xứ không khó khăn chi mấy. Con đường sông rạch có những chiếc ghe tam bản qua lại ở bất cứ khúc nào. Có những người chèo đò thuê, chuyên nghiệp hoặc tay ngang đều được hết.Anh chồng chị Sương Sa lợi dụng chiếc ghe của mình chở đò đưa khác qua lại khúc sông Cầu Bông. Anh cắm dùi làm nhà cho vợ con ở ngay cù lao ven sông. Chị vợ ra nghề bán sương sa, hạt lựu, đời sống tạm thời ổn định. Chị vợ lại có thai khi chiến tranh bắt đầu bùng nổ. Người Saigon chạy tản cư, cầu đường bị tắt nghẽn, người ta đổ xuống mé sông, những chiếc đò ngang đưa đồng bào sang bên kia bờ, nơi xa súng đạn. Địa đầu tỉnh Gia Định cũng được coi là miệt quệ chạy dài lên tận Bà Điểm, Hóc Môn hoặc Mười Tám Khu Vườn Trầu.Anh chồng chị Sương Sa bận túi bụi ngày đêm với những chuyến đò, không thuần chỉ có dân mà cả những toán du kích nhập thành phố tiếp viện cho mặt trận Saigon. Những chuyến đò trên sông nước cũng khá nguy hiểm, vì những chiếc ca nô tuần tiễu của giặc Pháp chạy dậy sóng, bắn thị uy vô tội vạ. Nhưng đôi khi cũng nhằm mục tiêu. Những con đò tan nát từng mảnh, người chết máu loang đỏ khúc sông trong tiếng cười say máu như say rượu của lũ lính Tây trên ca nô.Mẹ Sương Sa khi ấy còn trẻ lắm, bụng mang dạ chửa, gào khóc chạy như điên sau hồi súng nổ. Tiếng máy ca nô mất hút phía hạ nguồn dòng sông. Con đò quen thuộc tan nát, chỉ còn máu đào loang đỏ, nạn nhân tán mạng, không tìm thấy xác.Chị Sương Sa gào khóc chạy dọc theo dòng sông, thằng Bờ nhỏ bé lúp xúp chạy theo mẹ cũng nhễ nhại khóc.- Mình ơi, mình đâu rồi, còn sống với mẹ con em không, mình ơi!Chỉ có gió sông vì vèo trả lời, chị Sương Sa gục ngã dưới chân cầu Bông, những xác người đã mất tăm chỉ còn những mảnh ván vụn của chiếc đò quen thuộc bập bềnh trôi về hạ nguồn. Mẹ con đành bồng bế nhau về chiếc chòi lá. Chị Sương Sa bỗng dưng thành goá phụ. Buổi tối hôm ấy, mẹ con chị Sương Sa đốt bó nhang cắm bên bờ sông van vái linh hồn chồng, van vái Phật Trời. Chị không còn nhớ mình van vái gì nữa, vì thời gian lâu quá rồi.
Mục lục
Bà Mẹ Sương Sa
Bà Mẹ Sương Sa
Nguyễn Thụy LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Đất ViệtĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 27 tháng 9 năm 2005
|
Nguyễn Thụy Long
Bà Mẹ Sương Sa
Mẹ đã già lắm, áng chừng cũng phải tám mươi tuổi.Tóc mẹ bạc trắng, còn lơ thơ ít cọng trên đầu, nhưng lúc nào cũng trùm cái khăn rằn ri cũ vắt ngược bỏ ra phía sau đầu gọn ghẽ, lối đội khăn của phụ nữ Nam bộ lao động, tiện lau mặt khi tươm mồ hôi hoặc lau miệng khi dính quết trầu.Mẹ móm mém, trầu cau phải nghiền nát bằng cái cối đồng nhỏ xíu, cái chày nghiền có răng, lúc nào cũng ở bên mình mẹ.Da mẹ nhăn nheo, lưng còng, mắt kém, nhưng được cái đôi tai còn thính, còn nghe rõ tiếng người gọi mua hàng. Ngần ấy tuổi với một thể lực tàn tạ, mẹ vẫn phải lao động kiếm sống, dù nhu cầu sống của mẹ chẳng là bao.Gánh sương sa hạt lựu nước dừa vừa lành vừa mát của mẹ mỗi ngày một nhẹ hơn, địa bàn gánh đi bán rong của mẹ cũng thu hẹp lại dần.Xưa kia mẹ gánh đi bán tận phía trên chợ Bà Chiểu, vòng ra Tân Định qua cầu Kiệu về Phú Nhuận, gần hết hàng mẹ mới trở về ấp Đông Ba, băng vào đường Thái Lập Thành (nay là đường Phan Xích Long) về khu Rạch Miễu. Nhà mẹ ở đó, trong một túp lều thảm hại. Mẹ sống cu ki một thân một mình. Được cái ai cũng thương mẹ, vì mẹ ở đây đã lâu năm, không mấy ai rõ từ hồi nào đến giờ, mẹ trung thành với gánh sương sa. Đã nhiều thế hệ ăn món quà giải khát vừa lành vừa mát của mẹ.Lối xóm không mấy ai rõ tên tuổi mẹ, họ đặt cho mẹ cái tên "bà mẹ sương sa", riết rồi thành quen. Cũng đúng với số kiếp hai sương một nắng của mẹ.Chắc chắn trong con người già nua ấy phải có một dĩ vãng . Bây giờ mẹ đi bán sương sa phải chống gậy , bởi vì một lần gánh sương sa qua cầu gỗ Trần Khánh Dư, mẹ bị té lọi giò.Ông thầy nắn xương La Văn Lường trong ấy Đông Ba nắn lại xương cốt miễn phí cho mẹ. Ông khuyên mẹ nghỉ ngơi, đừng lao động nữa, vì mẹ đã vượt quá tuổi lao động. Mẹ không nói gì mà chỉ gạt nước mắt. Thầy Lường hiểu hoàn cảnh của mẹ, thầy tặng mẹ Sương Sa một cây gậy trúc, một xị rượu thuốc bóp xương khi nhức mỏi.Từ ngày ấy mẹ rất đắt hàng, do khách hàng thương tình, mà cũng muốn kín đáo giúp đỡ mẹ. Gánh hàng sương sa hạt lựu vừa đủ sức, mẹ chống gậy gánh đi.Mẹ đi loanh quanh mà hàng đã hết, địa bàn bán hàng của mẹ không còn phải đi xa trong một vùng rộng nữa. Mẹ giữ cây gậy chống đến bây giờ. Cái chân thứ ba này tốt đáo để.Mẹ Sương Sa sống một mình trong căn lều nát, nhưng mẹ không cho mình là người cô đơn. Mẹ tất bật trong mua bán, trong việc săn sóc cái bàn thờ gỗ quý mà trên ấy thờ chồng con của mẹ. Cái bàn thờ dứt khoát phải sạch sẽ, nhang khói mỗi chiều tươm tất khi mẹ đi bán về. Ngày rằm mồng một, mẹ cúng cơm chay cho ba cha con nhà nó. Hàng năm ba buổi giỗ. Kẻ đi trước người theo sau.Còn mẹ chẳng biết sao đây, vì mẹ không có ai là thân quyến. Nhưng cũng chẳng đáng lo chi, mẹ đã quy y trên chùa, gửi linh hồn mẹ khi nằm xuống nương nhờ cửa Phật. Cả cái tủ thờ này cũng sẽ được sư phụ trụ trì cho đệ tử khiêng lên Chùa, thi hài mẹ được thiêu, nắm xương tàn của mẹ bỏ vào hũ, lại nằm trên bàn thờ này, đời đời nghe lời kinh, tiếng kệ. Sư phụ đã hứa với mẹ như thế. Nên khi rảnh rỗi, mẹ Sương Sa lại lên Chùa làm công quả.Buổi tối trước khi đi nằm, mẹ Sương Sa lau cái tủ thờ sạch bóng, bộ lư nhang sáng đẹp ánh vàng. Hai tấm hình hai đứa con trai của mẹ và tấm bài vị của ông chồng quá cố lúc nào cũng sạch bóng.Hai tấm hình bán thân của hai thằng con trái ngược nhau, cả hai đều bận quân phục, nhưng là quân phục của hai bên hai chế độ kình chống nhau.Mẹ biết chứ, nhưng xét nét làm chi. Chúng đều trở thành người thiên cổ như cha chúng. Nghĩa tử là nghĩa tận.Trước bàn thờ là bộ ván ngựa mẹ Sương Sa nằm ngủ. Khi mệt, mẹ ngả lưng. Thường thường mỗi đêm mẹ thiếp đi lại nằm mộng thấy chồng con mẹ vẫy gọi rủ mẹ dạo chơi miền tiên cảnh.Mẹ Sương Sa tỉnh giấc sau giấc mơ, nhìn lên mái tôn mục nát có những lỗ thủng lỗ chỗ, ánh sáng ban mai chan hoà trên mái lều như ngàn vạn những vì sao.***"Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm... Mái tranh nghèo ai người sửa sang... Khu vườn cũ hoa vàng trước ngõ..."Cứ nghĩ đến câu hát ấy, bà mẹ Sương Sa muốn khóc. Câu hát ấy chính thằng Bờ, con trai lớn của mẹ, và bạn nó đã hát lần về phép thăm mẹ cuối cùng. Sau đó nó ra đi và đi mãi. Mẹ đã khóc đến chảy cả máu mắt. Như lần đầu mẹ khóc chồng trên sông Cầu Bông chảy qua Thị Nghè rồi ra cửa biển.Khi đó, con sông cầu Bông chưa ai gọi là con kinh hay con rạch, nước đen hôi thối. Hai bên bờ sông vắng vẻ, thưa thớt nhà cửa, là những mảnh ruộng đất bỏ hoang. Đứng ở cù lao Rạch Miễu này nhìn ra tuốt Thị Nghè.Gia đình mẹ Sương Sa sống trên ghe trôi dạt từ sông nước miền Tây, đồng bằng sông Cửu Long lên. Nói là gia đình thì cũng hơi quá, vì chỉ có hai vợ chồng và một thằng nhỏ chập chững biết đi, thằng Bờ, vì khi sanh nó, anh chồng phải tắp ghe vô bờ, nhờ người ở xóm ven sông kêu mụ đỡ đẻ. Rồi cũng mẹ tròn con vuông, vợ chồng đặt tên nó là thằng Bờ.Cuộc đời mãi tưởng trôi dạt trên sông nước. Bến cuối cùng họ dừng lại ở cù lao Rạch Miễu. Anh chồng nói với chị vợ:- Mình đã qua biết bao nhiêu cái cầu xi măng có lính gác, cả Ta cả Tây, họ sắp đánh nhau rồi đó. Mình cũng hết sông rạch đi, phía trước kia là cửa biển. Ngoài đó có tàu chiến của giặc Pháp, đi không được, quay về cũng dở. Tao nghi ở trên cù lao này có nước ngọt, không phải nước phèn miệt Long An. Phía bên kia sông có lẽ là thành phố. Má nó lên kiểng Chùa kia xin nước đi.Nơi gia đình mẹ Sương Sa dừng bước lênh đênh là cù lao Rạch Miễu tỉnh Gia Định. Nhà cửa lúp xúp trong đám lá cây rập rạp kia là ấp Đông Ba. Bên kia sông là thành phố Sài Gòn, Tân Định Dakao, đất Hộ, nối qua bằng mấy cây cầu xi măng: cầu Kiệu, cầu Bông, cầu Thị Nghè.Tình thế sắp chiến tranh nên mấy cây cầu được canh gác cẩn mật, kỹ lưỡng, sự qua lại cũng khó khăn. Nhưng với dân bản xứ không khó khăn chi mấy. Con đường sông rạch có những chiếc ghe tam bản qua lại ở bất cứ khúc nào. Có những người chèo đò thuê, chuyên nghiệp hoặc tay ngang đều được hết.Anh chồng chị Sương Sa lợi dụng chiếc ghe của mình chở đò đưa khác qua lại khúc sông Cầu Bông. Anh cắm dùi làm nhà cho vợ con ở ngay cù lao ven sông. Chị vợ ra nghề bán sương sa, hạt lựu, đời sống tạm thời ổn định. Chị vợ lại có thai khi chiến tranh bắt đầu bùng nổ. Người Saigon chạy tản cư, cầu đường bị tắt nghẽn, người ta đổ xuống mé sông, những chiếc đò ngang đưa đồng bào sang bên kia bờ, nơi xa súng đạn. Địa đầu tỉnh Gia Định cũng được coi là miệt quệ chạy dài lên tận Bà Điểm, Hóc Môn hoặc Mười Tám Khu Vườn Trầu.Anh chồng chị Sương Sa bận túi bụi ngày đêm với những chuyến đò, không thuần chỉ có dân mà cả những toán du kích nhập thành phố tiếp viện cho mặt trận Saigon. Những chuyến đò trên sông nước cũng khá nguy hiểm, vì những chiếc ca nô tuần tiễu của giặc Pháp chạy dậy sóng, bắn thị uy vô tội vạ. Nhưng đôi khi cũng nhằm mục tiêu. Những con đò tan nát từng mảnh, người chết máu loang đỏ khúc sông trong tiếng cười say máu như say rượu của lũ lính Tây trên ca nô.Mẹ Sương Sa khi ấy còn trẻ lắm, bụng mang dạ chửa, gào khóc chạy như điên sau hồi súng nổ. Tiếng máy ca nô mất hút phía hạ nguồn dòng sông. Con đò quen thuộc tan nát, chỉ còn máu đào loang đỏ, nạn nhân tán mạng, không tìm thấy xác.Chị Sương Sa gào khóc chạy dọc theo dòng sông, thằng Bờ nhỏ bé lúp xúp chạy theo mẹ cũng nhễ nhại khóc.- Mình ơi, mình đâu rồi, còn sống với mẹ con em không, mình ơi!Chỉ có gió sông vì vèo trả lời, chị Sương Sa gục ngã dưới chân cầu Bông, những xác người đã mất tăm chỉ còn những mảnh ván vụn của chiếc đò quen thuộc bập bềnh trôi về hạ nguồn. Mẹ con đành bồng bế nhau về chiếc chòi lá. Chị Sương Sa bỗng dưng thành goá phụ. Buổi tối hôm ấy, mẹ con chị Sương Sa đốt bó nhang cắm bên bờ sông van vái linh hồn chồng, van vái Phật Trời. Chị không còn nhớ mình van vái gì nữa, vì thời gian lâu quá rồi.
Mục lục
Bà Mẹ Sương Sa
Bà Mẹ Sương Sa
Nguyễn Thụy LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Đất ViệtĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 27 tháng 9 năm 2005
|
Lê Xuân Hoa
Bà Nội
Đánh máy: Trung Võ và Trung Lê
Cũng như bao đứa trẻ khác cùng làng, tôi lớn lên với hương lúa chín của làng quê nhỏ bé miền trung du. Tuổi thơ của tôi là bà nội, là những bông hoa gạo rực lửa đốt cháy cả dòng sông lạnh ngắt. Những đêm đông, tôi thiếp đi trong hương trầu thơm nồng, trong câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa bà kể. Những tối hè nằm trên chiếc chõng tre, tiếng ru của bà cùng tiếng gió từ chiếc quạt nan đưa tôi vào giấc ngủ. Tất cả cứ thế bình lặng và yên ả trôi theo tiếng thở của thời gian. Và cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi trong trí óc non nớt của tôi, bà là tất cả. Tôi không có mẹ - hay nói đúng hơn - mẹ đã ra khỏi cuộc đời tôi từ khi tôi mới là đứa bé hai tuổi. Còn cha – tôi chỉ nhớ đó là người đàn ông dong dỏng cao. Mỗi khi tết đến, người đàn ông đó lại về thăm bà và tôi, đi cùng một người đàn bà và hai đứa trẻ. Mọi người bảo đấy là cha và dì của tôi. Nhưng thường thì tôi chẳng quan tâm lắm đến họ, tôi chỉ thích chơi với hai đứa bé thôi. Đứa bé gái mặc chiếc váy trắng viền đăng ten - chiếc váy mà cả trong giấc mơ, tôi cũng chưa bao giờ mơ được mặc. Thằng con trai mặc áo trắng bỏ thùng. Lúc ấy trong đôi mắt của tôi, chúng là thiên thần, còn tôi chỉ là một con nhóc xấu xí. Hơn thế chúng lại có rất nhiều kẹo. Những chiếc kẹo xanh đỏ thật hấp dẫn khác hẳn với thanh chè lam bà thường cho tôi ăn. Thế nhưng tôi chỉ dám đứng nhìn mà thôi. Tôi không dám xin vì chúng như hoàng tử với công chúa, còn tôi chỉ là người hầu hạ mà người hầu thì chẳng bao giờ được ăn kẹo cùng hoàng tử, công chúa cả. Những lúc ấy, bà thường gọi tôi vào bếp, dúi cho một thứ gì đó như nắm xôi hay quả ổi rồi bà bảo: “Ăn kẹo vào là đau bụng đấy”. Chỉ cần bà nói thế là tôi đã chẳng còn thích những chiếc kẹo ấy nữa, nhưng tôi vẫn luôn có những câu thắc mắc “chẳng hiểu sao hai đứa kia ăn nhiều kẹo thế mà không đau bụng”. Và cuối cùng thì tôi cũng tìm được câu trả lời và cứ thế ngốc nghếch tin rằng mình đúng “chắc ông thần kẹo chẳng thích mình”. Theo thời gian trôi, tôi không còn là đứa bé chỉ biết quẩn quanh bên chân bà nữa. Tôi đã đến tuổi đi học. Ngày đầu tiên được cắp sách đến trường quả là một ngày vô cùng trọng đại đối với tôi. Sáng hôm ấy, bà gọi tôi dậy từ sớm. mặc cho tôi bộ quần áo đẹp nhất rồi bà đưa tôi đến trường. Có lẽ lúc ấy tôi đã nín thở để chặn sự hồi hộp đang òa vỡ trong lòng. Tôi se sẽ nắm lấy tay bà – bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong bàn tay với những đường gân xanh nổi lên làn da nhăn nheo - khẽ khàng từng bước đi theo bà. Đến trước cổng trường tôi ngơ ngác trước sự tưng bừng, náo nhiệt mà tôi chỉ thấy vào những ngày lễ hội. Bọn bạn tôi đứa nào cũng được bố mẹ dắt đến, chúng ăn mặc đẹp và vui cười hớn hở. Tự nhiên tôi cảm thấy mình buồn lạ lùng khi hôm nay bố không đi cùng tôi. Tôi lặng lẽ nấp sau lưng bà - chẳng hiểu sao tôi muốn bỏ về quá. Và hình như bà cũng nhận thấy sự thay đổi của tôi nên bà cúi xuống cài lại cúc áo cho tôi, rồi bà bảo: - Bà biết cháu buồn nhưng cháu không thích bà đi cùng hay sao? - Không, cháu thích đi với bà lắm nhưng nhìn thấy bố mẹ chúng nó thì cháu nhớ bố cháu thôi. Bà cười rồi bà đẩy tôi lên phía trước: - Hãy dũng cảm lên cháu của bà. - Tan học, tôi là người chạy ra khỏi lớp đầu tiên. Tôi muốn viết cho bà xem chữ “O” đi liền với câu nói quen thuộc của bà “O tròn như quả trứng gà” và thật ngạc nhiên khi tôi thấy bà đang ngồi dưới gốc cây đa, tay bà cầm chiếc nón phe phẩy quạt. Bà đến đón tôi. Tôi nhón chân nhẹ nhàng vòng ra sau lưng bà rồi ghé mặt thơm môi một cái rõ to. Bà giật mình nhìn tôi rồi bà cười: - Cha cô, định trêu bà hả? Nhanh thật là nhanh, thế là đã 9 năm trôi qua từ sau buổi học đầu tiên đáng ghi nhớ ấy. Bây giờ tôi đã là nữ sinh lớp 9 – tôi đã lớn – không còn buồn vì không có bố đưa đi học như ngày xưa. Thế nhưng với bà, tôi vẫn luôn là con bé chíp hôi như ngày nào. Còn với tôi, bà là tất cả những gì mà tôi có. Bà là bà tiên ban phép lành trong câu chuyện cổ tích. Cha mẹ và dì chỉ còn là những cái bóng rất mờ nhạt trong tiềm thức tôi. Cũng có đôi lần bà hỏi “Cháu có nhớ mẹ không?”. Lầo nào tôi cũng dựa vào lưng bà rồi khẽ lắc đầu "Cháu có bà rồi, cháu chẳng cần mẹ nữa, nhưng mẹ cháu là ai hả bà?". Bà ôm tôi vào lòng, bà cười nhưng giọng nói của bà lại nghẹo ngào. Dường như chúng vương cả vị mặn của nước mắt: “Cháu tôi tội quá!”, Và bà chỉ nói một câu duy nhất ấy thôi, chẳng bao giờ bà trả lời câu hỏi của tôi cả. Tôi cũng chẳng thắc mắc nhiều về mẹ. Đối với tôi, từ “mẹ” sao quá mơ hồ, như một điều không có thực trên đời, lại cao xa. Tôi luôn luôn được nghe người khác gọi mẹ, nhưng có lẽ cả cuộc đời không bao giờ tôi được thốt ra lời gọi mẹ ngọt ngào âu yếm ấy. Vì thế, tôi bằng lòng với tất cả những gì tôi hiện có. Tôi cần bà và tôi đã có bà, vậy là đủ. … Cầm sắc đỏ hoa gạo, tôi đặt lên mộ bà. Hôm nay tôi đến chào tạm biệt bà vì ngày mai tôi sẽ ra thành phố ở cùng bố và dì. Thế là bà xa tôi gần hai tháng rồi, nhưng tôi vẫn không thể nào quen được với sự thật. Tôi luôn nghĩ rằng bà đi đâu đấy rồi một lát nữa bà sẽ về. Những lần đi học chẳng ai nhắc tôi đội mũ, mang áo mưa và đi học cùng tôi, bởi thật đơn giản: bà đã mãi mãi đi xa chỉ vì một căn bệnh rất đỗi kỳ quặc - bệnh tuổi già. Ngày bà mất, tôi chẳng còn biểt mình đã nghĩ gì, làm những gì, nhưng duy nhất một điều mà tôi biết là tâm hồn tôi trống vắng, hoang vu. Mất bà cũng gần như tôi đã mất tất cả. Tôi lặng lẽ ngồi bên mộ bà mặc cho làn gió khẽ mơn trớn lam tung bay mái tóc rối. Mái tóc mà ngày trước mỗi lần gội xong, bà lại chải cho tôi “Tóc cháu bà đẹp lắm, nhưng phải chăm gội bồ kết đấy nhé”. Thế mà ngày mai tôi đã phải xa bà rồi, phải xa miền quê nhỏ bé mà tôi đã gắn bó, miền quê đã ban tặng cho tôi một người bà, tôi đã qua những tháng năm ngây thơ chạy nhảy chẳng biết phải chịu đựng những ánh mắt không mấy thiện cảm của dì và tiếng thở dài của cha, nhưng chắc chắn tôi sẽ vượt qua được tất cả vì bà luôn ở bên tôi. Bà sẽ giúp đỡ tôi, bà sẽ truyền cho tôi nghị lực để tôi vững bước bởi vì trong trái tim tôi – bà là tất cả. Mặt trời đang từ từ xuống sau dãy núi phía xa. Từng ánh nắng vàng đục vương len mộ bà cứ nhạt dần, nhạt dần rồi mất hẳn. Mùi nhang thoảng bay trong gió làm sống mũi tôi cay cay. Hoàng hôn bao trùm mọi cảnh vật, tất cả thật yên ắng, chỉ còn lại khúc đồng ca xào xạc của rừng lau. Một ngày đã trôi qua.
Mục lục
Bà Nội
Bà Nội
Lê Xuân HoaChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời Áo TrắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Lê Xuân Hoa
Bà Nội
Đánh máy: Trung Võ và Trung Lê
Cũng như bao đứa trẻ khác cùng làng, tôi lớn lên với hương lúa chín của làng quê nhỏ bé miền trung du. Tuổi thơ của tôi là bà nội, là những bông hoa gạo rực lửa đốt cháy cả dòng sông lạnh ngắt. Những đêm đông, tôi thiếp đi trong hương trầu thơm nồng, trong câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa bà kể. Những tối hè nằm trên chiếc chõng tre, tiếng ru của bà cùng tiếng gió từ chiếc quạt nan đưa tôi vào giấc ngủ. Tất cả cứ thế bình lặng và yên ả trôi theo tiếng thở của thời gian. Và cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi trong trí óc non nớt của tôi, bà là tất cả. Tôi không có mẹ - hay nói đúng hơn - mẹ đã ra khỏi cuộc đời tôi từ khi tôi mới là đứa bé hai tuổi. Còn cha – tôi chỉ nhớ đó là người đàn ông dong dỏng cao. Mỗi khi tết đến, người đàn ông đó lại về thăm bà và tôi, đi cùng một người đàn bà và hai đứa trẻ. Mọi người bảo đấy là cha và dì của tôi. Nhưng thường thì tôi chẳng quan tâm lắm đến họ, tôi chỉ thích chơi với hai đứa bé thôi. Đứa bé gái mặc chiếc váy trắng viền đăng ten - chiếc váy mà cả trong giấc mơ, tôi cũng chưa bao giờ mơ được mặc. Thằng con trai mặc áo trắng bỏ thùng. Lúc ấy trong đôi mắt của tôi, chúng là thiên thần, còn tôi chỉ là một con nhóc xấu xí. Hơn thế chúng lại có rất nhiều kẹo. Những chiếc kẹo xanh đỏ thật hấp dẫn khác hẳn với thanh chè lam bà thường cho tôi ăn. Thế nhưng tôi chỉ dám đứng nhìn mà thôi. Tôi không dám xin vì chúng như hoàng tử với công chúa, còn tôi chỉ là người hầu hạ mà người hầu thì chẳng bao giờ được ăn kẹo cùng hoàng tử, công chúa cả. Những lúc ấy, bà thường gọi tôi vào bếp, dúi cho một thứ gì đó như nắm xôi hay quả ổi rồi bà bảo: “Ăn kẹo vào là đau bụng đấy”. Chỉ cần bà nói thế là tôi đã chẳng còn thích những chiếc kẹo ấy nữa, nhưng tôi vẫn luôn có những câu thắc mắc “chẳng hiểu sao hai đứa kia ăn nhiều kẹo thế mà không đau bụng”. Và cuối cùng thì tôi cũng tìm được câu trả lời và cứ thế ngốc nghếch tin rằng mình đúng “chắc ông thần kẹo chẳng thích mình”. Theo thời gian trôi, tôi không còn là đứa bé chỉ biết quẩn quanh bên chân bà nữa. Tôi đã đến tuổi đi học. Ngày đầu tiên được cắp sách đến trường quả là một ngày vô cùng trọng đại đối với tôi. Sáng hôm ấy, bà gọi tôi dậy từ sớm. mặc cho tôi bộ quần áo đẹp nhất rồi bà đưa tôi đến trường. Có lẽ lúc ấy tôi đã nín thở để chặn sự hồi hộp đang òa vỡ trong lòng. Tôi se sẽ nắm lấy tay bà – bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong bàn tay với những đường gân xanh nổi lên làn da nhăn nheo - khẽ khàng từng bước đi theo bà. Đến trước cổng trường tôi ngơ ngác trước sự tưng bừng, náo nhiệt mà tôi chỉ thấy vào những ngày lễ hội. Bọn bạn tôi đứa nào cũng được bố mẹ dắt đến, chúng ăn mặc đẹp và vui cười hớn hở. Tự nhiên tôi cảm thấy mình buồn lạ lùng khi hôm nay bố không đi cùng tôi. Tôi lặng lẽ nấp sau lưng bà - chẳng hiểu sao tôi muốn bỏ về quá. Và hình như bà cũng nhận thấy sự thay đổi của tôi nên bà cúi xuống cài lại cúc áo cho tôi, rồi bà bảo: - Bà biết cháu buồn nhưng cháu không thích bà đi cùng hay sao? - Không, cháu thích đi với bà lắm nhưng nhìn thấy bố mẹ chúng nó thì cháu nhớ bố cháu thôi. Bà cười rồi bà đẩy tôi lên phía trước: - Hãy dũng cảm lên cháu của bà. - Tan học, tôi là người chạy ra khỏi lớp đầu tiên. Tôi muốn viết cho bà xem chữ “O” đi liền với câu nói quen thuộc của bà “O tròn như quả trứng gà” và thật ngạc nhiên khi tôi thấy bà đang ngồi dưới gốc cây đa, tay bà cầm chiếc nón phe phẩy quạt. Bà đến đón tôi. Tôi nhón chân nhẹ nhàng vòng ra sau lưng bà rồi ghé mặt thơm môi một cái rõ to. Bà giật mình nhìn tôi rồi bà cười: - Cha cô, định trêu bà hả? Nhanh thật là nhanh, thế là đã 9 năm trôi qua từ sau buổi học đầu tiên đáng ghi nhớ ấy. Bây giờ tôi đã là nữ sinh lớp 9 – tôi đã lớn – không còn buồn vì không có bố đưa đi học như ngày xưa. Thế nhưng với bà, tôi vẫn luôn là con bé chíp hôi như ngày nào. Còn với tôi, bà là tất cả những gì mà tôi có. Bà là bà tiên ban phép lành trong câu chuyện cổ tích. Cha mẹ và dì chỉ còn là những cái bóng rất mờ nhạt trong tiềm thức tôi. Cũng có đôi lần bà hỏi “Cháu có nhớ mẹ không?”. Lầo nào tôi cũng dựa vào lưng bà rồi khẽ lắc đầu "Cháu có bà rồi, cháu chẳng cần mẹ nữa, nhưng mẹ cháu là ai hả bà?". Bà ôm tôi vào lòng, bà cười nhưng giọng nói của bà lại nghẹo ngào. Dường như chúng vương cả vị mặn của nước mắt: “Cháu tôi tội quá!”, Và bà chỉ nói một câu duy nhất ấy thôi, chẳng bao giờ bà trả lời câu hỏi của tôi cả. Tôi cũng chẳng thắc mắc nhiều về mẹ. Đối với tôi, từ “mẹ” sao quá mơ hồ, như một điều không có thực trên đời, lại cao xa. Tôi luôn luôn được nghe người khác gọi mẹ, nhưng có lẽ cả cuộc đời không bao giờ tôi được thốt ra lời gọi mẹ ngọt ngào âu yếm ấy. Vì thế, tôi bằng lòng với tất cả những gì tôi hiện có. Tôi cần bà và tôi đã có bà, vậy là đủ. … Cầm sắc đỏ hoa gạo, tôi đặt lên mộ bà. Hôm nay tôi đến chào tạm biệt bà vì ngày mai tôi sẽ ra thành phố ở cùng bố và dì. Thế là bà xa tôi gần hai tháng rồi, nhưng tôi vẫn không thể nào quen được với sự thật. Tôi luôn nghĩ rằng bà đi đâu đấy rồi một lát nữa bà sẽ về. Những lần đi học chẳng ai nhắc tôi đội mũ, mang áo mưa và đi học cùng tôi, bởi thật đơn giản: bà đã mãi mãi đi xa chỉ vì một căn bệnh rất đỗi kỳ quặc - bệnh tuổi già. Ngày bà mất, tôi chẳng còn biểt mình đã nghĩ gì, làm những gì, nhưng duy nhất một điều mà tôi biết là tâm hồn tôi trống vắng, hoang vu. Mất bà cũng gần như tôi đã mất tất cả. Tôi lặng lẽ ngồi bên mộ bà mặc cho làn gió khẽ mơn trớn lam tung bay mái tóc rối. Mái tóc mà ngày trước mỗi lần gội xong, bà lại chải cho tôi “Tóc cháu bà đẹp lắm, nhưng phải chăm gội bồ kết đấy nhé”. Thế mà ngày mai tôi đã phải xa bà rồi, phải xa miền quê nhỏ bé mà tôi đã gắn bó, miền quê đã ban tặng cho tôi một người bà, tôi đã qua những tháng năm ngây thơ chạy nhảy chẳng biết phải chịu đựng những ánh mắt không mấy thiện cảm của dì và tiếng thở dài của cha, nhưng chắc chắn tôi sẽ vượt qua được tất cả vì bà luôn ở bên tôi. Bà sẽ giúp đỡ tôi, bà sẽ truyền cho tôi nghị lực để tôi vững bước bởi vì trong trái tim tôi – bà là tất cả. Mặt trời đang từ từ xuống sau dãy núi phía xa. Từng ánh nắng vàng đục vương len mộ bà cứ nhạt dần, nhạt dần rồi mất hẳn. Mùi nhang thoảng bay trong gió làm sống mũi tôi cay cay. Hoàng hôn bao trùm mọi cảnh vật, tất cả thật yên ắng, chỉ còn lại khúc đồng ca xào xạc của rừng lau. Một ngày đã trôi qua.
Mục lục
Bà Nội
Bà Nội
Lê Xuân HoaChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời Áo TrắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Jeaunice B- Conyers
Bà nội trợ hoàn hảo
Nó bắt đầu khi nào chị cũng không biết. Sự bắt đầu không còn quan trọng.Vấn đề là nó đang ở đây.Lúc đầu chị đã cố gắng xua đuổi nó bằng cách chơi với lũ trẻ và đọc truyện cho chúng nghe.Chị đã dùng hết các buổi chiều vào việc nấu nướng thịnh soạn,nhưng thậm chí việc trang trí cầu kì chiếc bánh cũng không làm nó biến mất. Sau một tháng, chị chấp nhận nó. Sau một tháng nữa, chị nắm chặt lấy nó.Và sau một tháng nữa, chị đã yêu nó. Nó đặc biệt hữu ích vào bữa trà. Các bà vợ đần độn đến mức không thể chịu đựng được.Vậy thì sao chị không để nó đến kia chứ? Từ từ thôi, dĩ nhiên, nên các bà sẽ không chú ý. ít nhất là chị cũng không nghĩ là họ chú ý. Họ chỉ vài lần hỏi sao chị cư xử xa lạ thế và có khi chị bị đau đầu không. Kate chỉ mỉm cười và nói rằng chị không sao cả. Ngày nào họ cũng uống trà vào lúc ba giờ. Hôm nay Kate đến vào lúc ba giờ năm phút. Nhưng mà những màu sắc ấy mới đẹp làm sao! Nó giống như được mang đến từ đôi cánh của con bướm nhiệt đới vậy. Khi những sắc màu ấy bay tới, chị có thể cảm thấy luồng gió lướt qua, bởi vậy dĩ nhiên là chị tới muộn. Có khi họ mong muốn chị lờ nó đi. Đó thật là một bí mật đẹp đẽ, đầy đam mê và niềm vui, giống như là một chuyện tình yêu vậy. ừ, một chuyện tình yêu. Miêu tả vậy là đúng nhất. Các bà nhìn nhau khi chị đến, vì xưa nay chẳng có ai tới bữa trà muộn cả. Kate nhủ thầm rằng trông họ giống hệt những con ó, những con ó với cặp mỏ đỏ và đôi mắt vẽ. Họ trông đợi chị sẽ nói gì với họ đây? Chị không thể nói với họ rằng chị đang yêu, nói vậy có vẻ không chính xác lắm. Với lại họ có thể nghĩ đến một loại tình yêu khác cái mà chị muốn nói. Và chị càng không thể nói với họ về những màu sắc. Chúng chỉ là của riêng chị mà thôi! Kate cười: “Bọn trẻ có cuộc cãi vặt ấy mà”. Các bà cùng cười và nói: “ồ, dĩ nhiên rồi, bọn trẻ!” Màu tía luôn đến đầu tiên, có thể vì nó là màu ưa thích của các cô gái. Các cô luôn có nhiều những cái áo len màu tía. ừ! Những vết thâm tím của mình cũng luôn màu tía! Ngoại trừ tuần trước Danny đánh mình vào vai, vết đó màu đen với những chấm xám. “ồ! Tôi tưởng chết đi được khi nhìn thấy mái tóc của cô ta! Không biết cô ta đang nghĩ gì nhỉ? “ một bà thì thầm. Họ luôn thì thầm, như thể đối tượng của chuyện ngồi lê đôi mách ấy đang đứng ngay sau cánh cửa. Tiếng thì thầm nghe như tiếng đập cánh của một bầy mối trong căn phòng nóng nực. Màu đỏ đến ngay sau đó. Mặt đỏ, mắt đỏ, rồi máu đỏ. Lần nay nó đâm sầm vào chị như một cú đánh và chị bật cười. Các bà nhìn chằm chằm. Chị mặc kệ , màu đỏ dễ chịu hơn nhiều so với những con ó đó. Màu đỏ là một cơn đau nóng bỏng, hoang dã quét qua chị như ngọn lửa tràn qua cánh rừng. “Tôi biết mà, Gracie! Thỉnh thỏang tôi cũng ước giá như Tom có công việc giống chồng Kate và hay đi công tác xa, cô hiểu chứ? Thỉnh thỏang chúng ta cũng cần được riêng tư, phải không các bà? Có thể là chỉ để làm tóc thôi”. “Hoặc chỉ để chữa đôi chân già” các bà thở dài và cho thêm đường vào tách. ồ ! Sao màu đỏ lại đi nhanh thế, nhưng màu vàng cũng thật là tuyệt. “ Này, Kate thân yêu, cô ổn chứ ?” Chị cười. Họ muốn biết mình có ổn không. ồ! Mình ổn lắm! Màu đỏ đã đi rồi và màu vàng thì đang tới! “Sao , tôi vẫn khoẻ mà!” Các bà nhúm môi, nhấp một ngụm chè, liếc nhau: “Chúng tôi chỉ muốn lưu ý là hình như cô đang để đầu óc đi đâu ấy”. “Greta, để Kate yên đi. Cô ấy nói là cô ấy ổn, và tôi cũng sẽ lơ đễnh như cô ấy,nếu tôi có bẩy đứa con!” Các bà cười,và Kate cũng thế. “Thật là những đứa trẻ dễ thưng, rất ngọt ngào và lịch sự! Kate, cô thật may mắn đấy!” Kate mỉm cười. Màu vàng đây rồi. Nó đến như một luồng rung động, giống như những con sóng bất ngờ. Một sự tê cóng chầm chậm tuyệt vời. Thật là tuyệt khi bị tê liệt như thế. ồ! Bọn trẻ. Đứa nhỏ nhất lên hai, có phải không nhỉ? Có nghĩa là đã mười sáu năm rồi. Thật là một thời gian dài. Nhưng miễn là các màu vẫn tồn tại. Kate cười ý nghĩ của cô về các màu-lại ở bên cạnh ý nghĩ của cô về các tháng năm đã qua. Rồi nó sẽ qua thôi. Những màu sắc sẽ khiến chúng tan biến, có thể là vậy. Các màu sẽ ở bên cô mỗi sáng tỉnh giấc, ngay cạnh cô trên chiếc giường, giữa cô và chồng cô. Anh sẽ không thể chạm vào cô bởi những màu sắc đang ở giữa họ. Lũ màu luôn tạo ra những vệt hoàn hỏa nhất, chúng luôn đem lại sự che chở. Màu vàng là cái gì nhỉ? À, nước rửa bát. “Cô sao thế, Kate?” Cô ngước lên đột ngột. Các bà đang nhìn cô chằm chằm. “Khi còn trẻ cô muốn trở thành người như thê nào? Tôi đã từng muốn thành một thợ làm đầu cơ đấy”, Mary nhắc lại. “Một hoạ sĩ,” Kate trả lời. Và vẽ những cánh đồng xinh đẹp đầy hoa! Tía, đỏ, vàng, xanh lá. A! Màu xanh lá cây. “Thật là tuyệt diệu! Cô còn vẽ không?” Kate mỉm cười.” Không thể đủ thời gian cho cả vẽ lẫn lũ trẻ và Danny” Các bà cười với vẻ thông cảm. “Quả vậy, ta phi từ bỏ những việc phù phiếm để thành một người nội trợ tốt! Và cô là một bà nội trợ hoàn hỏa đấy Kate ạ!” Xanh lá cây. Màu xanh lá là sắc mặt của Maria trước khi con bé quăng tất cả các thứ qua tấm thảm tuần trước. Phi chăng nó đã quá bẩn để có thể giặt sạch rồi? Vẫn thường thế. Nhưng bây giờ nó là cỏ rồi! Tấm thảm ấy đã thành bãi cỏ, những con đường cũng thành bãi cỏ, lề đường cũng hoá cỏ tất. Mình băn khoăn chúng đã đột ngột hoá thành cỏ từ bao giờ? Mình cá mình là người duy nhất nhận ra. Chị mỉm cười và ghì chặt lấy cái bí mật của mình. Mọi thứ đều thành cỏ xanh và chẳng ai biết điều đó! “Tôi biết mà! Cái gì có thể ám ảnh khiến một người đàn bà nghĩ thế nhỉ? Bỏ đi với một người đàn ông khác, thật là vô đạo đức!” “Thật là bi kịch!” “Thật là bẩn thỉu!” “Thật là đồi bại!” Các bà lại thì thầm, như thể người đàn bà vô đạo-bi kịch-bẩn thỉu-đồi bại đang đứng nghe ngay bên cửa sổ. Kate nhìn chằm chằm ra cửa sổ và cảm thấy màu cam. Màu cam giống như mặt trời đang lặn, như sự kết thúc, sự khép lại. Màu cam đi để lại một khỏang trống và màu tía cầm chậm trở lại. Nó sẽ ở đó cho đến khi chị có thể về nhà. Phải thế. Rồi! Mặt trời đã lặn, kết thúc là đây, ít nhất là của 16 năm. Hoặc có thể nó là sự bắt đầu. Mình đã bao nhiêu tuổi nhỉ? Bốn mươi sáu. Hơn nửa đời mình đã qua. ồ, cuộc đời là một vệt rực rõ nhiều màu, và mình hy vọng nó luôn như thế. Chỉ có những sắc màu của mình và mình thôi. Chị quả quyết và đứng dậy. “Cô về ư , Kate?” “Vâng, tôi phải lo bữa tối”. “Vậy à, chào nhé, bạn thân yêu. Và nhớ đấy, ngày mai lúc ba giờ!” các bà gọi với. Cánh cửa khép lại sau lưng chị. “Thật là một phụ nữ trẻ ngọt ngào.” “Đúng vậy, các bà có thấy nụ cười của cô ấy bất cứ khi nào chúng ta nói về gia đình của cô ấy không?” “Chắc cô ấy phi tự hào và yêu họ lắm!” “ồ, mọi bà nội trợ tốt đều thế cả.” “Cô ấy thật là hạnh phúc! Cô gái may mắn.” Tất cả các bà đều đồng ý như vậy.
Mục lục
Bà nội trợ hoàn hảo
Bà nội trợ hoàn hảo
Jeaunice B- ConyersChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm : Nour81 Nguồn: VnthuquanĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 31 tháng 10 năm 2005
|
Jeaunice B- Conyers
Bà nội trợ hoàn hảo
Nó bắt đầu khi nào chị cũng không biết. Sự bắt đầu không còn quan trọng.Vấn đề là nó đang ở đây.Lúc đầu chị đã cố gắng xua đuổi nó bằng cách chơi với lũ trẻ và đọc truyện cho chúng nghe.Chị đã dùng hết các buổi chiều vào việc nấu nướng thịnh soạn,nhưng thậm chí việc trang trí cầu kì chiếc bánh cũng không làm nó biến mất. Sau một tháng, chị chấp nhận nó. Sau một tháng nữa, chị nắm chặt lấy nó.Và sau một tháng nữa, chị đã yêu nó. Nó đặc biệt hữu ích vào bữa trà. Các bà vợ đần độn đến mức không thể chịu đựng được.Vậy thì sao chị không để nó đến kia chứ? Từ từ thôi, dĩ nhiên, nên các bà sẽ không chú ý. ít nhất là chị cũng không nghĩ là họ chú ý. Họ chỉ vài lần hỏi sao chị cư xử xa lạ thế và có khi chị bị đau đầu không. Kate chỉ mỉm cười và nói rằng chị không sao cả. Ngày nào họ cũng uống trà vào lúc ba giờ. Hôm nay Kate đến vào lúc ba giờ năm phút. Nhưng mà những màu sắc ấy mới đẹp làm sao! Nó giống như được mang đến từ đôi cánh của con bướm nhiệt đới vậy. Khi những sắc màu ấy bay tới, chị có thể cảm thấy luồng gió lướt qua, bởi vậy dĩ nhiên là chị tới muộn. Có khi họ mong muốn chị lờ nó đi. Đó thật là một bí mật đẹp đẽ, đầy đam mê và niềm vui, giống như là một chuyện tình yêu vậy. ừ, một chuyện tình yêu. Miêu tả vậy là đúng nhất. Các bà nhìn nhau khi chị đến, vì xưa nay chẳng có ai tới bữa trà muộn cả. Kate nhủ thầm rằng trông họ giống hệt những con ó, những con ó với cặp mỏ đỏ và đôi mắt vẽ. Họ trông đợi chị sẽ nói gì với họ đây? Chị không thể nói với họ rằng chị đang yêu, nói vậy có vẻ không chính xác lắm. Với lại họ có thể nghĩ đến một loại tình yêu khác cái mà chị muốn nói. Và chị càng không thể nói với họ về những màu sắc. Chúng chỉ là của riêng chị mà thôi! Kate cười: “Bọn trẻ có cuộc cãi vặt ấy mà”. Các bà cùng cười và nói: “ồ, dĩ nhiên rồi, bọn trẻ!” Màu tía luôn đến đầu tiên, có thể vì nó là màu ưa thích của các cô gái. Các cô luôn có nhiều những cái áo len màu tía. ừ! Những vết thâm tím của mình cũng luôn màu tía! Ngoại trừ tuần trước Danny đánh mình vào vai, vết đó màu đen với những chấm xám. “ồ! Tôi tưởng chết đi được khi nhìn thấy mái tóc của cô ta! Không biết cô ta đang nghĩ gì nhỉ? “ một bà thì thầm. Họ luôn thì thầm, như thể đối tượng của chuyện ngồi lê đôi mách ấy đang đứng ngay sau cánh cửa. Tiếng thì thầm nghe như tiếng đập cánh của một bầy mối trong căn phòng nóng nực. Màu đỏ đến ngay sau đó. Mặt đỏ, mắt đỏ, rồi máu đỏ. Lần nay nó đâm sầm vào chị như một cú đánh và chị bật cười. Các bà nhìn chằm chằm. Chị mặc kệ , màu đỏ dễ chịu hơn nhiều so với những con ó đó. Màu đỏ là một cơn đau nóng bỏng, hoang dã quét qua chị như ngọn lửa tràn qua cánh rừng. “Tôi biết mà, Gracie! Thỉnh thỏang tôi cũng ước giá như Tom có công việc giống chồng Kate và hay đi công tác xa, cô hiểu chứ? Thỉnh thỏang chúng ta cũng cần được riêng tư, phải không các bà? Có thể là chỉ để làm tóc thôi”. “Hoặc chỉ để chữa đôi chân già” các bà thở dài và cho thêm đường vào tách. ồ ! Sao màu đỏ lại đi nhanh thế, nhưng màu vàng cũng thật là tuyệt. “ Này, Kate thân yêu, cô ổn chứ ?” Chị cười. Họ muốn biết mình có ổn không. ồ! Mình ổn lắm! Màu đỏ đã đi rồi và màu vàng thì đang tới! “Sao , tôi vẫn khoẻ mà!” Các bà nhúm môi, nhấp một ngụm chè, liếc nhau: “Chúng tôi chỉ muốn lưu ý là hình như cô đang để đầu óc đi đâu ấy”. “Greta, để Kate yên đi. Cô ấy nói là cô ấy ổn, và tôi cũng sẽ lơ đễnh như cô ấy,nếu tôi có bẩy đứa con!” Các bà cười,và Kate cũng thế. “Thật là những đứa trẻ dễ thưng, rất ngọt ngào và lịch sự! Kate, cô thật may mắn đấy!” Kate mỉm cười. Màu vàng đây rồi. Nó đến như một luồng rung động, giống như những con sóng bất ngờ. Một sự tê cóng chầm chậm tuyệt vời. Thật là tuyệt khi bị tê liệt như thế. ồ! Bọn trẻ. Đứa nhỏ nhất lên hai, có phải không nhỉ? Có nghĩa là đã mười sáu năm rồi. Thật là một thời gian dài. Nhưng miễn là các màu vẫn tồn tại. Kate cười ý nghĩ của cô về các màu-lại ở bên cạnh ý nghĩ của cô về các tháng năm đã qua. Rồi nó sẽ qua thôi. Những màu sắc sẽ khiến chúng tan biến, có thể là vậy. Các màu sẽ ở bên cô mỗi sáng tỉnh giấc, ngay cạnh cô trên chiếc giường, giữa cô và chồng cô. Anh sẽ không thể chạm vào cô bởi những màu sắc đang ở giữa họ. Lũ màu luôn tạo ra những vệt hoàn hỏa nhất, chúng luôn đem lại sự che chở. Màu vàng là cái gì nhỉ? À, nước rửa bát. “Cô sao thế, Kate?” Cô ngước lên đột ngột. Các bà đang nhìn cô chằm chằm. “Khi còn trẻ cô muốn trở thành người như thê nào? Tôi đã từng muốn thành một thợ làm đầu cơ đấy”, Mary nhắc lại. “Một hoạ sĩ,” Kate trả lời. Và vẽ những cánh đồng xinh đẹp đầy hoa! Tía, đỏ, vàng, xanh lá. A! Màu xanh lá cây. “Thật là tuyệt diệu! Cô còn vẽ không?” Kate mỉm cười.” Không thể đủ thời gian cho cả vẽ lẫn lũ trẻ và Danny” Các bà cười với vẻ thông cảm. “Quả vậy, ta phi từ bỏ những việc phù phiếm để thành một người nội trợ tốt! Và cô là một bà nội trợ hoàn hỏa đấy Kate ạ!” Xanh lá cây. Màu xanh lá là sắc mặt của Maria trước khi con bé quăng tất cả các thứ qua tấm thảm tuần trước. Phi chăng nó đã quá bẩn để có thể giặt sạch rồi? Vẫn thường thế. Nhưng bây giờ nó là cỏ rồi! Tấm thảm ấy đã thành bãi cỏ, những con đường cũng thành bãi cỏ, lề đường cũng hoá cỏ tất. Mình băn khoăn chúng đã đột ngột hoá thành cỏ từ bao giờ? Mình cá mình là người duy nhất nhận ra. Chị mỉm cười và ghì chặt lấy cái bí mật của mình. Mọi thứ đều thành cỏ xanh và chẳng ai biết điều đó! “Tôi biết mà! Cái gì có thể ám ảnh khiến một người đàn bà nghĩ thế nhỉ? Bỏ đi với một người đàn ông khác, thật là vô đạo đức!” “Thật là bi kịch!” “Thật là bẩn thỉu!” “Thật là đồi bại!” Các bà lại thì thầm, như thể người đàn bà vô đạo-bi kịch-bẩn thỉu-đồi bại đang đứng nghe ngay bên cửa sổ. Kate nhìn chằm chằm ra cửa sổ và cảm thấy màu cam. Màu cam giống như mặt trời đang lặn, như sự kết thúc, sự khép lại. Màu cam đi để lại một khỏang trống và màu tía cầm chậm trở lại. Nó sẽ ở đó cho đến khi chị có thể về nhà. Phải thế. Rồi! Mặt trời đã lặn, kết thúc là đây, ít nhất là của 16 năm. Hoặc có thể nó là sự bắt đầu. Mình đã bao nhiêu tuổi nhỉ? Bốn mươi sáu. Hơn nửa đời mình đã qua. ồ, cuộc đời là một vệt rực rõ nhiều màu, và mình hy vọng nó luôn như thế. Chỉ có những sắc màu của mình và mình thôi. Chị quả quyết và đứng dậy. “Cô về ư , Kate?” “Vâng, tôi phải lo bữa tối”. “Vậy à, chào nhé, bạn thân yêu. Và nhớ đấy, ngày mai lúc ba giờ!” các bà gọi với. Cánh cửa khép lại sau lưng chị. “Thật là một phụ nữ trẻ ngọt ngào.” “Đúng vậy, các bà có thấy nụ cười của cô ấy bất cứ khi nào chúng ta nói về gia đình của cô ấy không?” “Chắc cô ấy phi tự hào và yêu họ lắm!” “ồ, mọi bà nội trợ tốt đều thế cả.” “Cô ấy thật là hạnh phúc! Cô gái may mắn.” Tất cả các bà đều đồng ý như vậy.
Mục lục
Bà nội trợ hoàn hảo
Bà nội trợ hoàn hảo
Jeaunice B- ConyersChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm : Nour81 Nguồn: VnthuquanĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 31 tháng 10 năm 2005
|
Phùng Thành Chủng
Bà tôi
Bà tôi được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Cháu tôi hỏi: “Bà gọi là bà?” “Ừ, bà gọi là bà, bà nội.” “Thế bố cháu?” “Bố cháu là chắt gọi là cụ, cụ ngoại.” “Còn cháu?” “Cháu là chút gọi là kỵ…” Ngừng một lát như để ghi nhớ những điều vừa hỏi, nó tiếp: “Bà ơi, thế kỵ làm gì mà được phong anh hùng?” “Vì kỵ có một người con trai độc nhất là liệt sĩ!” “A, vậy là cháu biết rồi.” – nó reo lên – “Vậy cháu là chắt gọi liệt sĩ là cụ ngoại. Bố cháu là cháu gọi liệt sĩ là ông ngoại; còn bà… bà là… con của liệt sĩ.” “Ừ bà là con…” “Thế mà chẳng bao giờ cháu thấy bà nói chuyện về cụ, về kỵ…” “Lâu quá rồi! Bà cũng quên mất…” Không nhận ra có điều gì đó không bình thường trong câu trả lời của tôi, cháu tôi hồn nhiên: “Thế cụ hy sinh năm nào hả bà?” “Năm 1950!” “Năm ấy cụ bao nhiêu tuổi?” “Hai ba tuổi!” “Còn kỵ? Kỵ mất năm nào?” “Sau đó bốn năm!” “Năm đó kỵ bao nhiêu tuổi?” “Bằng tuổi bà bây giờ…” “Bằng tuổi bà là bao nhiêu?” “Năm mốt (51)!” “Năm mốt” – nó nhẩm tính – “vậy nếu còn sống thì năm nay kỵ cũng chỉ mới ngoài chín mươi…” “Còn sống thì năm nay kỵ chín lăm (95); cũng gần trăm tuổi rồi…” “Giá như kỵ còn sống để biết mình được phong là anh hùng bà nhỉ?” “Ừ, giá như kỵ còn sống…!” – Tôi lặp lại những lời của đứa cháu mà thấy tim mình như bị ai bóp chặt và nước mắt cứ chực trào ra…” * Bà tôi bị quy là địa chủ và bị xử bắn trong cải cách ruộng đất! Không hiểu nghe ai xui khôn xui dại, mẹ tôi đã tố bà tôi: “Thủ đoạn bóc lột người làm của mụ rất tinh vi, xảo quyệt! Mụ luôn lấy tấm gương “thờ chồng nuôi con” của mình ra để ngăn cản không cho tôi tái giá, nhằm mục đích biến tôi thành một người làm việc kiêm đứa ở không công trong nhà!”. … Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, bây giờ ngồi hồi tưởng lại, những kỷ niệm đau buồn – vết thương lòng của một thời – nhờ thời gian đã kịp kéo lên một lớp da non, lại tấy lên nhức nhối như mới hôm nào! Nói thế chẳng để oán hận ai, bởi tôi cũng không còn muốn nhớ và nhắc lại những chuyện ấy nữa, mà nhớ và nhắc lại chỉ là sự bất đắc dĩ phải nhớ và nhắc lại, vậy thôi! Bố tôi hy sinh trong Chiến dịch Biên giới khi tôi mới ba tuổi! Thời gian còn chưa đủ để cho bà tôi có thể nguôi ngoai thì năm sau tiếp đến cái chết của ông tôi! Làm nghề thuốc, chuyên bốc thuốc trị bệnh cứu người, nhưng rốt cục ông tôi đã không thể cứu được mình thoát khỏi lưỡi hái của tử thần, bởi sự buồn phiền trước cái chết của bố tôi đã khiến căn bệnh nan y của ông tôi tái phát! Sau hai cái tang gần như cùng một lúc, bà tôi nằm liệt giường mất mấy tháng! Vừa vục dậy được, có người đến rỉ tai là có mấy nhà ở làng đang muốn bán ruộng với một cái giá rất phải chăng, bà tôi liền quyết định bán căn nhà ở phố phủ vốn là cửa hàng thuốc của ông tôi cộng với gánh hàng xén của mình và số vốn liếng dành dụm được trước đó để tậu ruộng! Bà tôi không ngờ rằng những người bán ruộng cho mình đều là những nhà có con em ở vào những cương vị cao trong hàng ngũ cách mạng, nên biết trước được tình thế, họ đã bán tống bán tháo số ruộng đang canh tác để... chạy làng… Như vậy, tính đến khi bị quy là địa chủ và bị xử bắn, bà tôi mới chỉ là địa chủ được trên dưới ba năm! Lý do mà họ đưa ra là nhà chỉ có một lao động (người ta không tính mẹ tôi, bởi mẹ tôi cũng coi mình là người bị bà tôi bóc lột) mà có hơn chục mẫu ruộng – là người nhiều ruộng nhất làng và do đó cũng là người có nhiều người làm thuê nhất làng! Trước đó, cũng không nghĩ là mình có thể bị bắn, nhưng lo tôi sẽ theo mẹ tôi “cắt đứt” với bà, nên một lần bà đã gọi tôi lại ướm thử: “Mẹ cháu bảo mấy hôm nữa sẽ về đón cháu đi đấy!”. Tôi đã bảo bà: “Không! Cháu sẽ không đi đâu cả, cháu ở với bà…”. Bà đã âu yếm kéo tôi vào lòng, xoa đầu khen tôi ngoan, hứa sẽ mua cho tôi một bộ quần áo mới để mặc tết, rồi cả hai bà cháu ngồi ôm nhau khóc! Tôi không ngờ (và bà tôi hẳn lại càng không ngờ) đó cũng là lần cuối cùng hai bà cháu còn được ngồi với nhau! Sau đó, bà tôi đã gửi tôi về bên ngoại, cách nhà tôi chừng hai cây số nhờ các ông cậu, bà mợ trông nom. Về sau tôi mới biết là trong thời gian đó bà tôi đã phải chịu đựng biết bao nhiêu là nhục nhã, ê chề! Không kể ruộng đất, toàn bộ của nả, từ thóc lúa, con trâu, cái cày cho đến cái chổi cùn, cái rế rách trong nhà tôi đều bị tịch thu. Năm gian nhà ngói và ba gian nhà ngang trên mảnh đất mười hai thước được chia cho ba hộ thuộc thành phần bần cố nông. Bà tôi bị giam lỏng một nơi, có dân quân canh gác; đi đái, đi ỉa phải xin phép và phải chào hỏi, vâng dạ, phải xưng con và phải kêu là ông, là bà với tất cả những người mình gặp kể từ đứa trẻ con còn ẵm ngửa trở đi… Ngày bà tôi bị bắn, như có linh tính mách bảo, tôi từ bên ngoại trốn về. Đến nhà, không thấy bà đâu lại thấy nhà cửa tan hoang như vừa bị mất cướp, tôi bất giác oà khóc bởi nỗi sợ hãi là tai hoạ đã giáng xuống đầu bà tôi; rằng đúng vào lúc bà tôi cần đến tôi thì tôi lại không có mặt và tôi đã vĩnh viễn mất bà! Đúng lúc đó thì một “ông” dân quân vai đeo súng dẫn hai người đàn ông đã đứng tuổi (sau này tôi mới biết một người cũng bị quy là địa chủ, còn một người làm nghề thầy cúng) đi vào. Theo lệnh của “ông” ta, hai cánh cửa sổ buồng nhà tôi được tháo xuống và mỗi người một cánh mang đi. Tôi vội chạy theo: “Sao các ông lại tháo cửa nhà tôi?” “Ông” dân quân quay lại: “Nhà nào của nhà mày! Đây là nhà của nông dân!” – Rồi ông ta nhìn tôi cười nhăn nhở – “Mà… tháo hai cánh cửa này… là… tháo cho… bà mày đấy!” “Bà tôi đâu?” “Ơ…! Thì ra mày vẫn chưa biết gì thật à! Có muốn chia tay bà mày thì ra đồng Trước…” Đồng Trước! Bà tôi ra đồng Trước làm gì? Và người ta đang làm gì bà tôi ở đồng Trước? Tôi vội hớt hải chạy theo… Cánh đồng Trước vừa gặt xong còn trơ gốc rạ, bây giờ là cả một biển người với cờ, loa, khẩu hiệu; với cả rừng những cánh tay giơ lên, hạ xuống và những tiếng hô: “Đả đảo! Đả đảo! Đả đảo!” trong niềm phấn khích của đám đông nghĩ là mình đã đổi đời! Tôi đến nơi đúng lúc người ta vừa thi hành án xong với bà tôi và Toà án Nhân dân cách mạng đã tuyên bố kết thúc phiên toà. Đến đây, tôi mới hiểu hai cánh cửa sổ được mang ra đây để làm gì! Một cánh thay cho tấm “địa”, một cánh làm tấm “thiên” rồi với hai vòng thừng hai đầu và một chiếc đòn tròn (một loại đòn được dùng để gánh rạ), ông địa chủ và ông thầy cúng mỗi người một đầu – theo lệnh của “ông” dân quân – hai người khiêng xác bà tôi ra bãi tha ma! Nghĩa tử là nghĩa tận, ngoài việc dành cho bà tôi hai cánh cửa để làm “cỗ áo”, người ta còn chứng tỏ lòng nhân đạo bằng việc đốt cho bà tôi cả một bó nhang! Với ai đó thì “chết là hết” nhưng số bà tôi còn khổ cả sau khi chết! Vốn người thấp, bé nhưng vì hai cánh cửa sổ quá ngắn, nên suốt dọc đường đi mái tóc và hai chân của bà tôi, đoạn từ đầu gối trở xuống cứ lê thê quết đất! Khi chỉ còn cách bãi tha ma một đoạn, bó nhang phía đầu “áo quan” bỗng nhiên bùng cháy và bén vào tóc bà tôi. “Ông” dân quân liền lệnh cho hai người hạ bà tôi xuống, và thật bất ngờ khi “ông” ta chỉ vào ông thầy cúng rồi chỉ vào đám tóc đang cháy của bà tôi ra lệnh: “Thằng này! Đái!…” Ông thầy cúng lắp bắp mãi mới thốt được nên lời: “Dạ… thưa ông… con… con không mót!” “Ông” ta liền quay sang ông địa chủ: “Thằng này!…” Cùng lúc, nhận ra đũng quần của ông địa chủ đã ướt sũng, “ông” ta liền xăm xăm tiến đến trước mặt bà tôi và vén quần lên… Tôi vội nhào đến và chỉ kêu được hai tiếng “Bà ơi!” rồi không biết gì nữa… * Do có một người tham gia cách mạng và lại là liệt sĩ, nên trong sửa sai, gia đình tôi được xếp thuộc diện “địa chủ kháng chiến”. Năm gian nhà ngói và ba gian nhà ngang trên mảnh đất mười hai thước được trả lại. Trả giá cho lỗi lầm của mình, mẹ tôi đã tìm đến cái chết, nhưng không dám chết ở làng mà ra Hà Nội, tìm đến tận hồ Hale tự tử… Bà tôi được truy tặng danh hiệu: “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Anh hùng? Không! Bà tôi không phải là anh hùng, cũng như trước đây bà tôi không phải là “cường hào ác bá”! Có gì mà “cường hào ác bá”! Bà tôi chỉ là một người phụ nữ Việt Nam như bao người phụ nữ Việt Nam bình thường khác! Vậy xin hãy để cho linh hồn bà tôi được yên nghỉ, bởi tôi muốn mãi mãi bà tôi vẫn chỉ là bà tôi.
Mục lục
Bà tôi
Bà tôi
Phùng Thành ChủngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: TalawasĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 20 tháng 2 năm 2008
|
Phùng Thành Chủng
Bà tôi
Bà tôi được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Cháu tôi hỏi: “Bà gọi là bà?” “Ừ, bà gọi là bà, bà nội.” “Thế bố cháu?” “Bố cháu là chắt gọi là cụ, cụ ngoại.” “Còn cháu?” “Cháu là chút gọi là kỵ…” Ngừng một lát như để ghi nhớ những điều vừa hỏi, nó tiếp: “Bà ơi, thế kỵ làm gì mà được phong anh hùng?” “Vì kỵ có một người con trai độc nhất là liệt sĩ!” “A, vậy là cháu biết rồi.” – nó reo lên – “Vậy cháu là chắt gọi liệt sĩ là cụ ngoại. Bố cháu là cháu gọi liệt sĩ là ông ngoại; còn bà… bà là… con của liệt sĩ.” “Ừ bà là con…” “Thế mà chẳng bao giờ cháu thấy bà nói chuyện về cụ, về kỵ…” “Lâu quá rồi! Bà cũng quên mất…” Không nhận ra có điều gì đó không bình thường trong câu trả lời của tôi, cháu tôi hồn nhiên: “Thế cụ hy sinh năm nào hả bà?” “Năm 1950!” “Năm ấy cụ bao nhiêu tuổi?” “Hai ba tuổi!” “Còn kỵ? Kỵ mất năm nào?” “Sau đó bốn năm!” “Năm đó kỵ bao nhiêu tuổi?” “Bằng tuổi bà bây giờ…” “Bằng tuổi bà là bao nhiêu?” “Năm mốt (51)!” “Năm mốt” – nó nhẩm tính – “vậy nếu còn sống thì năm nay kỵ cũng chỉ mới ngoài chín mươi…” “Còn sống thì năm nay kỵ chín lăm (95); cũng gần trăm tuổi rồi…” “Giá như kỵ còn sống để biết mình được phong là anh hùng bà nhỉ?” “Ừ, giá như kỵ còn sống…!” – Tôi lặp lại những lời của đứa cháu mà thấy tim mình như bị ai bóp chặt và nước mắt cứ chực trào ra…” * Bà tôi bị quy là địa chủ và bị xử bắn trong cải cách ruộng đất! Không hiểu nghe ai xui khôn xui dại, mẹ tôi đã tố bà tôi: “Thủ đoạn bóc lột người làm của mụ rất tinh vi, xảo quyệt! Mụ luôn lấy tấm gương “thờ chồng nuôi con” của mình ra để ngăn cản không cho tôi tái giá, nhằm mục đích biến tôi thành một người làm việc kiêm đứa ở không công trong nhà!”. … Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, bây giờ ngồi hồi tưởng lại, những kỷ niệm đau buồn – vết thương lòng của một thời – nhờ thời gian đã kịp kéo lên một lớp da non, lại tấy lên nhức nhối như mới hôm nào! Nói thế chẳng để oán hận ai, bởi tôi cũng không còn muốn nhớ và nhắc lại những chuyện ấy nữa, mà nhớ và nhắc lại chỉ là sự bất đắc dĩ phải nhớ và nhắc lại, vậy thôi! Bố tôi hy sinh trong Chiến dịch Biên giới khi tôi mới ba tuổi! Thời gian còn chưa đủ để cho bà tôi có thể nguôi ngoai thì năm sau tiếp đến cái chết của ông tôi! Làm nghề thuốc, chuyên bốc thuốc trị bệnh cứu người, nhưng rốt cục ông tôi đã không thể cứu được mình thoát khỏi lưỡi hái của tử thần, bởi sự buồn phiền trước cái chết của bố tôi đã khiến căn bệnh nan y của ông tôi tái phát! Sau hai cái tang gần như cùng một lúc, bà tôi nằm liệt giường mất mấy tháng! Vừa vục dậy được, có người đến rỉ tai là có mấy nhà ở làng đang muốn bán ruộng với một cái giá rất phải chăng, bà tôi liền quyết định bán căn nhà ở phố phủ vốn là cửa hàng thuốc của ông tôi cộng với gánh hàng xén của mình và số vốn liếng dành dụm được trước đó để tậu ruộng! Bà tôi không ngờ rằng những người bán ruộng cho mình đều là những nhà có con em ở vào những cương vị cao trong hàng ngũ cách mạng, nên biết trước được tình thế, họ đã bán tống bán tháo số ruộng đang canh tác để... chạy làng… Như vậy, tính đến khi bị quy là địa chủ và bị xử bắn, bà tôi mới chỉ là địa chủ được trên dưới ba năm! Lý do mà họ đưa ra là nhà chỉ có một lao động (người ta không tính mẹ tôi, bởi mẹ tôi cũng coi mình là người bị bà tôi bóc lột) mà có hơn chục mẫu ruộng – là người nhiều ruộng nhất làng và do đó cũng là người có nhiều người làm thuê nhất làng! Trước đó, cũng không nghĩ là mình có thể bị bắn, nhưng lo tôi sẽ theo mẹ tôi “cắt đứt” với bà, nên một lần bà đã gọi tôi lại ướm thử: “Mẹ cháu bảo mấy hôm nữa sẽ về đón cháu đi đấy!”. Tôi đã bảo bà: “Không! Cháu sẽ không đi đâu cả, cháu ở với bà…”. Bà đã âu yếm kéo tôi vào lòng, xoa đầu khen tôi ngoan, hứa sẽ mua cho tôi một bộ quần áo mới để mặc tết, rồi cả hai bà cháu ngồi ôm nhau khóc! Tôi không ngờ (và bà tôi hẳn lại càng không ngờ) đó cũng là lần cuối cùng hai bà cháu còn được ngồi với nhau! Sau đó, bà tôi đã gửi tôi về bên ngoại, cách nhà tôi chừng hai cây số nhờ các ông cậu, bà mợ trông nom. Về sau tôi mới biết là trong thời gian đó bà tôi đã phải chịu đựng biết bao nhiêu là nhục nhã, ê chề! Không kể ruộng đất, toàn bộ của nả, từ thóc lúa, con trâu, cái cày cho đến cái chổi cùn, cái rế rách trong nhà tôi đều bị tịch thu. Năm gian nhà ngói và ba gian nhà ngang trên mảnh đất mười hai thước được chia cho ba hộ thuộc thành phần bần cố nông. Bà tôi bị giam lỏng một nơi, có dân quân canh gác; đi đái, đi ỉa phải xin phép và phải chào hỏi, vâng dạ, phải xưng con và phải kêu là ông, là bà với tất cả những người mình gặp kể từ đứa trẻ con còn ẵm ngửa trở đi… Ngày bà tôi bị bắn, như có linh tính mách bảo, tôi từ bên ngoại trốn về. Đến nhà, không thấy bà đâu lại thấy nhà cửa tan hoang như vừa bị mất cướp, tôi bất giác oà khóc bởi nỗi sợ hãi là tai hoạ đã giáng xuống đầu bà tôi; rằng đúng vào lúc bà tôi cần đến tôi thì tôi lại không có mặt và tôi đã vĩnh viễn mất bà! Đúng lúc đó thì một “ông” dân quân vai đeo súng dẫn hai người đàn ông đã đứng tuổi (sau này tôi mới biết một người cũng bị quy là địa chủ, còn một người làm nghề thầy cúng) đi vào. Theo lệnh của “ông” ta, hai cánh cửa sổ buồng nhà tôi được tháo xuống và mỗi người một cánh mang đi. Tôi vội chạy theo: “Sao các ông lại tháo cửa nhà tôi?” “Ông” dân quân quay lại: “Nhà nào của nhà mày! Đây là nhà của nông dân!” – Rồi ông ta nhìn tôi cười nhăn nhở – “Mà… tháo hai cánh cửa này… là… tháo cho… bà mày đấy!” “Bà tôi đâu?” “Ơ…! Thì ra mày vẫn chưa biết gì thật à! Có muốn chia tay bà mày thì ra đồng Trước…” Đồng Trước! Bà tôi ra đồng Trước làm gì? Và người ta đang làm gì bà tôi ở đồng Trước? Tôi vội hớt hải chạy theo… Cánh đồng Trước vừa gặt xong còn trơ gốc rạ, bây giờ là cả một biển người với cờ, loa, khẩu hiệu; với cả rừng những cánh tay giơ lên, hạ xuống và những tiếng hô: “Đả đảo! Đả đảo! Đả đảo!” trong niềm phấn khích của đám đông nghĩ là mình đã đổi đời! Tôi đến nơi đúng lúc người ta vừa thi hành án xong với bà tôi và Toà án Nhân dân cách mạng đã tuyên bố kết thúc phiên toà. Đến đây, tôi mới hiểu hai cánh cửa sổ được mang ra đây để làm gì! Một cánh thay cho tấm “địa”, một cánh làm tấm “thiên” rồi với hai vòng thừng hai đầu và một chiếc đòn tròn (một loại đòn được dùng để gánh rạ), ông địa chủ và ông thầy cúng mỗi người một đầu – theo lệnh của “ông” dân quân – hai người khiêng xác bà tôi ra bãi tha ma! Nghĩa tử là nghĩa tận, ngoài việc dành cho bà tôi hai cánh cửa để làm “cỗ áo”, người ta còn chứng tỏ lòng nhân đạo bằng việc đốt cho bà tôi cả một bó nhang! Với ai đó thì “chết là hết” nhưng số bà tôi còn khổ cả sau khi chết! Vốn người thấp, bé nhưng vì hai cánh cửa sổ quá ngắn, nên suốt dọc đường đi mái tóc và hai chân của bà tôi, đoạn từ đầu gối trở xuống cứ lê thê quết đất! Khi chỉ còn cách bãi tha ma một đoạn, bó nhang phía đầu “áo quan” bỗng nhiên bùng cháy và bén vào tóc bà tôi. “Ông” dân quân liền lệnh cho hai người hạ bà tôi xuống, và thật bất ngờ khi “ông” ta chỉ vào ông thầy cúng rồi chỉ vào đám tóc đang cháy của bà tôi ra lệnh: “Thằng này! Đái!…” Ông thầy cúng lắp bắp mãi mới thốt được nên lời: “Dạ… thưa ông… con… con không mót!” “Ông” ta liền quay sang ông địa chủ: “Thằng này!…” Cùng lúc, nhận ra đũng quần của ông địa chủ đã ướt sũng, “ông” ta liền xăm xăm tiến đến trước mặt bà tôi và vén quần lên… Tôi vội nhào đến và chỉ kêu được hai tiếng “Bà ơi!” rồi không biết gì nữa… * Do có một người tham gia cách mạng và lại là liệt sĩ, nên trong sửa sai, gia đình tôi được xếp thuộc diện “địa chủ kháng chiến”. Năm gian nhà ngói và ba gian nhà ngang trên mảnh đất mười hai thước được trả lại. Trả giá cho lỗi lầm của mình, mẹ tôi đã tìm đến cái chết, nhưng không dám chết ở làng mà ra Hà Nội, tìm đến tận hồ Hale tự tử… Bà tôi được truy tặng danh hiệu: “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Anh hùng? Không! Bà tôi không phải là anh hùng, cũng như trước đây bà tôi không phải là “cường hào ác bá”! Có gì mà “cường hào ác bá”! Bà tôi chỉ là một người phụ nữ Việt Nam như bao người phụ nữ Việt Nam bình thường khác! Vậy xin hãy để cho linh hồn bà tôi được yên nghỉ, bởi tôi muốn mãi mãi bà tôi vẫn chỉ là bà tôi.
Mục lục
Bà tôi
Bà tôi
Phùng Thành ChủngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: TalawasĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 20 tháng 2 năm 2008
|
Khuyết Danh
Bà Đế
Ngày xưa, dưới triều Lê, vào thời Trịnh Nguyễn phân tranh nam bắc, giặc giã nổi lên tứ tung trong nước. Ở làng Đỗ Hải sát ven bờ biển miền Bắc thuyền bọn cướp bể Tàu ô thường hay ra vào đánh phá.Một hôm, một chiếc thuyền trận lớn từ phía tây nam dong buồm thẳng vào vịnh Hạ Long, ngang đầu làng Đỗ Hải thì rẽ lái vào bờ, tìm đến chỗ vắng vẻ mà thả neo. Trên thuyền lớn ròng xuống một chiếc ghe nhỏ cho một vị tướng trẻ tuổi cùng năm người lính hộ vệ lên bờ.Trên cánh đồng cỏ cạnh bãi bể, một cô gái đang cắt cỏ hát nghêu ngao. Vị tướng lắng nghe tiếng hát ngọt ngào hướng đi về phía ấy. Người con gái quê ngửng đầu lên, ngạc nhiên, sợ hãi thấy quan quân trước mắt vứt liềm toan bỏ chạy. Vị tướng gọi lại cho biết mình là một hoàng tử họ chúa Trịnh đi tuần ngoài biển ghé qua đây, muốn vào làng. Cô gái cắt cỏ nghe nói trở nên bạo dạn, dẫn đường đi trước. Qua đỉnh một ngọn đồi nhìn ra khắp vùng, hoàng tử dừng chân dưới gốc cổ thụ im mát, ra dấu cho đám tùy tùng lui. Còn lại một mình với cô gái quê da thịt dậy thì, hoàng tử kéo tay ôm choàng lấy vào lòng. Cô gái cố vùng vẫy gỡ ra song hai cánh tay khỏe mạnh càng siết chặt lại. Rồi chiếc áo gấm hoàng bào phủ lên lớp vải nâu sồng. Đến lúc cô gái quê mở mắt ra thì vị hoàng tử đã đâu mất, thấy bên cạnh mình một nén vàng óng ánh trên cỏ. Nàng đưa mắt nhìn ra phía biển, thấy chiếc thuyền buồm đã chạy xa phía Hạ Long, chỉ còn một chấm trắng trên nền trời. Tổn thương cả thể xác lẫn tâm hồn, nàng ứa nước mắt cầm nén vàng lên rồi mạnh tay quẳng vào bụi.Từ ngày đó, cô gái cắt cỏ mất cả giọng hát hồn nhiên. Ba tháng sau, một hôm đội cỏ về nhà, nàng bỗng thấy hoa mắt, trời đất như sụp đổ, ngã lịm trên đường làng. Bụng nàng cứ lớn dần, bà mẹ nghi ngờ tra hỏi, nàng tình thật kể lại việc đã qua.Bà mẹ không ngớt lời chửi mắng, nguyền rủa và đánh đập cô gái chửa hoang, rồi báo tin xấu hổ cho chồng hay. Để tránh tiếng nhục nhã với làng nước và khỏi phải phạt vạ, cả gia đình gồm ông bà nội, cha mẹ và cô chú, bà bác họp lại để xử ot^.i đứa con gái bất hạnh. Muốn ém nhẹm tiếng xấu cho giòng họ, mọi người đồng ý bắt nàng thả trôi sông.Nàng bị đưa xuống ghe, trói tay chân lại, buộc đá vào cổ, rồi chở ra ngoài khơi, ẩy xuống biển. Khi quẳng nàng xuống biển, lạ thay người con gái chửa hoang đeo nặng trĩu đá vẫn trồi lên mặt nước. Người ta phải lấy sào nhận xuống một hồi xác mới chịu chìm.Song từ đó, ghe thuyền qua lại vùng này thấy cô gái thường hiển hiện trên sóng nước làm nhiều việc linh ứng. Dân chúng miền duyên hải lấy làm sợ hãi, dựng miếu thờ ở ngọn đồi trông ra biển, gọi là đền Bà Đế ngày nay hãy còn dấu tích.
Mục lục
Bà Đế
Bà Đế
Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Hùng đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Noname
Mrs. De
In the past, under the Le Dynasty, during the Trinh Nguyen Dynasty, there was a conflict between the North and the South, and enemies arose everywhere in the country. In Do Hai village, close to the northern coast, Chinese pirate boats often come in and out to raid. One day, a large battleship sailed straight into Ha Long Bay from the southwest, right at the beginning of Do Hai village, then turned. Drive ashore, find a secluded spot and drop anchor. On the big boat, a small boat brought a young general and five guards ashore. In the grass field next to the beach, a girl was cutting grass and singing loudly. The general listened to the sweet song and headed in that direction. The country girl raised her head, surprised and scared to see the military officer in front of her throw away the sickle and try to run away. The general called back and said he was a prince of Lord Trinh's family who was patrolling the sea and came here, wanting to enter the village. The grass-cutting girl heard that she became bold and led the way. Over the top of a hill overlooking the whole area, the prince stopped under a cool ancient tree and signaled his entourage to retreat. Left alone with the pubescent country girl, the prince pulled her into his arms and hugged her. The girl tried to struggle free, but her strong arms tightened even more. Then the royal brocade robe was covered with a layer of bright brown fabric. By the time the country girl opened her eyes, the prince was gone and saw next to her a golden stick shining on the grass. She looked out to sea and saw that the sailboat had sailed far away towards Ha Long, leaving only a white dot in the sky. Hurt both physically and mentally, she tearfully picked up the gold bar and violently threw it into the dust. From that day on, the girl cutting the grass lost her innocent singing voice. Three months later, one day while returning home wearing grass, she suddenly felt dizzy, the world seemed to collapse, and she collapsed on the village road. Her belly kept growing, her mother questioned her with suspicion, she truthfully recounted what had happened. The mother kept cursing, cursing and beating the pregnant girl, then told her husband the embarrassing news. To avoid being humiliated by the village and being punished, the whole family, including grandparents, parents, aunts and uncles, gathered to deal with the unfortunate daughter. Wanting to cover up the family's bad reputation, everyone agreed to let her float down the river. She was taken to a boat, her hands and feet tied, a stone tied to her neck, then transported offshore and thrown into the sea. When he threw her into the sea, strangely enough, the pregnant girl, carrying a heavy load of stones, still rose to the surface. People had to use a pole to take down the body for a while before it sank. But since then, boats passing through this area saw the girl often appear on the water waves doing many miraculous things. The people of the coastal region were scared and built a temple on a hill overlooking the sea, called Ba De Temple, which still has traces of it today.
Table of contents
Mrs. De
Mrs. De
AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Posted by friend: Hung on: December 27, 2003
|
Chu Bá Nam
Bài học dành cho người lớn
Suy cho cùng vẫn là thói quen, cái “bản chất thứ hai”, hình thành lúc nào không hay, từ bỏ khó quá. Với cụ, “không trà, không rượu, không đàn bà”, có nên bỏ cái thú cuối cùng này, khi đã gần đất xa trời?
Cụ Sinh già nhất xóm, đó cũng là lý do để mọi người kính nể. Thoáng thấy bóng cụ ngoài ngõ, tay chống gậy, lưng còng, ngực lép, bọn trẻ liền ào ra: “Chào cụ ạ! Chào cụ ạ!”. Có đứa muốn cụ nhận ra mình: “Cháu chào cụ ạ!”. Lại có đứa chứng tỏ thân với cụ hơn: “Cháu chào cụ Sinh ạ!”. Và tiếng “ạ” bao giờ cũng được kéo thật dài. Cụ Sinh không nhớ tên từng đứa, trìu mến nở nụ cười:
“Chào các cháu! Các cháu ngoan quá!”. Dứt câu, tay trái cụ ôm ngực, ho một tràng dài, cây gậy trệu trạo, toàn thân rung lên rồi rũ xuống thảm hại.
Một hôm, thấy bà già ẵm một cháu nhỏ kháu khỉnh, cụ Sinh dừng lại, dựa cây gậy bên sườn, chìa hai tay ra đón. Thằng bé không ngả người theo, mà nhìn cụ chằm chặp:
- Lại muốn chết hả?
- Ô, thằng này láo! - Cụ đỏ mặt, ngớ người. Bà già vừa sợ vừa xấu hổ, toan tát cho nó một cái thì nó tiếp:
- Mười triệu người chết rồi đấy!
Nhìn điếu thuốc lá trên miệng cụ Sinh, bà vỡ lẽ. Tối qua, sau bữa cơm chiều, tivi nói: “Hàng năm trên thế giới có mười triệu người chết vì thuốc lá”. Lúc đó mẹ thằng bé nhìn bố đang hút thuốc, bảo: “Lại muốn chết hả?”. Rõ khổ, đứa trẻ lên ba đang bi bô tập nói.
* * *
Cụ Sinh là người có thâm niên hút thuốc lá: Basto, Bông Lau, Ba Vì, Sông Lô, Cẩm Thủy, Quả Cầu, Bông Lúa, Tam Đảo, Sông Cầu, Thăng Long, Điện Biên, ALào, Đ’rao, Tam Thanh, Du Lịch… đều đã trải. Nhắc đến Capstan, Vina, Con Mèo, Ngựa Đen, Ngựa Trắng… mới chỉ là “binh nhì”, chưa sạch nước cản. Cụ hút từ khi mười ba, mười bốn tuổi khi còn là liên lạc Vệ quốc Đoàn. Có lần ngồi phục kích địch dưới hố cá nhân, nhạt miệng quá, bất chấp kỷ luật chiến trường, làm một mồi thuốc lào rõ to, tay nắm thành tẩu, tru miệng hút. Chỉ huy ngửi mùi thuốc mà chịu không phát hiện ra vật chứng. Không điếu cày, không một mẩu giấy, không lá cuốn sâu kèn… Sinh nuốt sạch khói, ém từ từ cho ngấm hết vào phổi, không nghẹn, không một tiếng ho, dù chỉ là ho cóc. Cụ dùng điếu cày thì: “Khi hút vào như long cuốn thủy/ Thở khói ra như Gia Cát cầu phong”.
Thường người nghiện thuốc lào thì chê thuốc lá. Đằng này cụ Sinh “cân” tuốt, chơi cả hai kênh luôn. Nhìn cụ ngậm điếu thuốc mà thèm. Đầu ngón tay thành chai, ám khói vàng khè xoay điếu thuốc đi nửa vòng đã ngốn hết một phần ba. Tàn thuốc lóe sáng như hút thuốc trên xe máy ngược gió. Cụ ngậm miệng nuốt khói rồi mới từ từ nhả ra những sợi trắng li ti qua lỗ mũi. Điếu thuốc sắp cháy hết là lúc ngon nhất. Cụ rít đến cháy hai đầu ngón tay, đến bỏng môi, ngốn lấy ngốn để, cái yết hầu nâng lên hạ xuống, chép chép miệng, nuốt nước bọt đánh ực. Có dạo ở khu sơ tán, hút xong cụ dính những đuôi thuốc sâu kèn lên tường, thành muôn vàn kén sâu chen chúc, che kín cả mảng tường đầu hồi.
Thời bao cấp cũng để lại khá nhiều kỷ niệm. Hết pơluya thì hóa đơn cũ, giấy lịch, gấp lại, xé mảnh đặt trên hai ngón tay, rải sợi thuốc lá Lạng Sơn vàng ươm, dùng ngón cái cuốn lại như xiếc. Còn phải vấn hai tay thì xoàng. Kéo ngang điếu thuốc lên môi, liếm một nhát, xoắn lại như máy. Trăm điếu như một, sạch, chắc, nhẵn, đều chằn chặn. Cụ hút thuốc trừ cơm, hút đến mồ hôi chết muỗi, nước đái say giun. Hàng xóm mệnh danh cho cụ là “đếm thuốc”, hay chính xác hơn: “nối thuốc”. Cứ cho là mỗi điếu dài năm phân, mấy chục năm qua, cụ Sinh đã hút điếu thuốc dài hai mươi cây số! Nhìn thấy cụ là thấy khói, đi ngang qua đã sặc mùi. Những ảnh đen trắng chụp ngày xưa, cứ thấy cụ là y như không ngậm thuốc thì điếu thuốc cháy dở trên tay. Ai lại hút cả trong lúc tắm. Đang vò xà phòng giặt quần áo cũng ngậm điếu thuốc, tàn rơi cả vào áo sơ mi trắng. Có khi hai tay đầy xà phòng, quệt vội vào ống quần, rút điếu khác bậm lên môi. Nửa đêm ngủ nhà bạn lục sục tìm thuốc, mót hết túi trong túi ngoài, nhặt trong gạt tàn, cúi xuống gầm ghế tìm những mẩu hút dở. Thật chẳng còn ra thể thống gì nữa.
Mũi cụ đặc biệt thính với khói thuốc. Có đêm hết thuốc, một xu dính túi chẳng còn, trằn trọc không ngủ được, lần ra phố. Phố xá vắng tanh. Cửa hàng cửa hiệu đóng im ỉm, cụ đánh hơi thấy mùi thuốc từ xa, cùng với ánh lửa lập lòe. Đến gần hóa ra con điếm. Sau khi kể lể sự tình, nó thương hại quẳng cho một điếu, ngao ngán thở dài: “Cứ tưởng ông anh đi dù. Mừng hụt!”.
Một dạo cụ cai thuốc. Cái thời mà điệu nghệ kẹp điếu thuốc lá đưa lên môi, cong ngón tay búng tàn thuốc được coi là mạnh mẽ tính đàn ông đã qua rồi. Khoa học đã phát hiện ra hàng trăm chất độc trong khói thuốc, thì cái “mạnh mẽ tính đàn ông “trở thành thiếu văn hóa, người ta nhăn mặt, khó chịu. Cụ tuyên bố: “Hễ ai thấy tôi hút thuốc cứ vả vào miệng!”. Ai dám, nhưng mỗi khi nuốt nước bọt, đưa hai ngón tay buộc chỉ để cai nghiện vuốt lên miệng, lại thấy hình như sắp bị tát thật. Thèm thuốc quá đôi khi hút lén trong hố xí.
Có mà trời cũng chẳng giải thích nổi, tại sao cái khói thuốc lại hấp dẫn đến thế. “Nhớ ai như nhớ thuốc lào/ Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên”. Nghe nói nó bắt đầu từ việc người Âu sang châu Mỹ đi rừng gặp dân da đỏ hút một thứ lá rồi bắt chước. Cái thói quen lan truyền khắp thế giới, biết chết vẫn không chừa. Sao con người khôn ngoan là thế mà cứ chuốc toàn cái hại vào mình? Hại mà tốn kém nữa. Bảo cấm hút vẫn cho sản xuất. Trên bao thuốc còn đề: “Hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ!”. Thật chẳng ra làm sao.
Nghiện là gì? Cụ Sinh bắt đầu tìm hiểu.
Theo khoa học, thì khi ta nghiện một chất, nghĩa là chất đó vốn xa lạ với cơ thể, nhưng sau một thời gian sử dụng, nó tham gia vào chuyển hóa bình thường của cơ thể, rồi trở nên một thành phần không thể thiếu giống như cơm gạo vậy. Người cai thuốc lá thiếu nicotin chăng? Dán nicopas (một loại băng dán chứa nicotin) lên da để nicotin hấp thụ trực tiếp vào máu thì thấy vẫn thèm thuốc. Nhớ khói thuốc chăng? Có lẽ nhớ không khí, cung cách, động tác hút cũng nên. Chẳng thế mà nhà có cà phê người ta vẫn cứ phải ra quán. Thậm chí, đúng cái quán ấy, ngồi vào đúng chỗ ấy, với ly cà phê ấy. Thế hệ trẻ ít hút thuốc lá, thuốc lào, nhưng lại hít. Thì ra con người không chịu được sự trống trải, cứ phải bấu víu vào cái gì đó, thể xác cũng vậy, tâm linh cũng vậy.
Suy cho cùng vẫn là thói quen, cái “bản chất thứ hai”, hình thành lúc nào không hay, từ bỏ khó quá. Với cụ, “không trà, không rượu, không đàn bà”, có nên bỏ cái thú cuối cùng này, khi đã gần đất xa trời?
Cụ phì phèo điếu thuốc mà khuyên các cháu đừng biết thì nghe ra không ổn. Hình như muốn tăng trọng lượng cho lời nói của mình, cụ giảm xuống chỉ còn hai điếu mỗi ngày.
* * *
Lại nhắc đến thằng nhỏ đã hỏi cụ Sinh: “Lại muốn chết hả?”. Giờ nó đã lên năm, tên là Khánh. Khánh thường ngang qua nhà cụ Sinh ra quán mua kẹo. Có lần cụ vẫy vào nhờ mua hai điếu Vina. Cụ dặn: “Còn thừa năm trăm cho cháu mua kẹo!”. Thằng Khánh thích lắm, thỉnh thoảng lại đứng ngoài gọi với vào: “Cụ Sinh ơi, cụ có mua thuốc không?”. Cụ Sinh giờ mắt đã lòa, chân đã chậm, lại được dịp nhờ: “Đây nhá: năm trăm thì để cháu mua kẹo! Còn lại mua cho ông hai điếu”. Thằng bé mừng quýnh, nhảy cẫng chân sáo. Nó chạy vội, mấy phút sau quay lại chìa ra hai điếu thuốc, miệng chóp chép nhai kẹo.
Hôm nay thằng Khánh tỉnh bơ đi ngang qua nhà cụ Sinh. Cụ gọi nó lại và chìa ra hai nghìn:
- Năm trăm thì để cháu mua kẹo…
- Cháu không ăn kẹo! - Thằng bé cướp lời.
- Sao lại không? - Cụ Sinh bất ngờ, nghệt mặt.
- Đường thành axít, sún răng!
- Axít? Ai bảo mày?
- Không được “mày tao”! Cô bảo thế
Mục lục
Bài học dành cho người lớn
Bài học dành cho người lớn
Chu Bá NamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: ABCD Nguồn: VNCAĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 5 tháng 8 năm 2006
|
Chu Bá Nam
Bài học dành cho người lớn
Suy cho cùng vẫn là thói quen, cái “bản chất thứ hai”, hình thành lúc nào không hay, từ bỏ khó quá. Với cụ, “không trà, không rượu, không đàn bà”, có nên bỏ cái thú cuối cùng này, khi đã gần đất xa trời?
Cụ Sinh già nhất xóm, đó cũng là lý do để mọi người kính nể. Thoáng thấy bóng cụ ngoài ngõ, tay chống gậy, lưng còng, ngực lép, bọn trẻ liền ào ra: “Chào cụ ạ! Chào cụ ạ!”. Có đứa muốn cụ nhận ra mình: “Cháu chào cụ ạ!”. Lại có đứa chứng tỏ thân với cụ hơn: “Cháu chào cụ Sinh ạ!”. Và tiếng “ạ” bao giờ cũng được kéo thật dài. Cụ Sinh không nhớ tên từng đứa, trìu mến nở nụ cười:
“Chào các cháu! Các cháu ngoan quá!”. Dứt câu, tay trái cụ ôm ngực, ho một tràng dài, cây gậy trệu trạo, toàn thân rung lên rồi rũ xuống thảm hại.
Một hôm, thấy bà già ẵm một cháu nhỏ kháu khỉnh, cụ Sinh dừng lại, dựa cây gậy bên sườn, chìa hai tay ra đón. Thằng bé không ngả người theo, mà nhìn cụ chằm chặp:
- Lại muốn chết hả?
- Ô, thằng này láo! - Cụ đỏ mặt, ngớ người. Bà già vừa sợ vừa xấu hổ, toan tát cho nó một cái thì nó tiếp:
- Mười triệu người chết rồi đấy!
Nhìn điếu thuốc lá trên miệng cụ Sinh, bà vỡ lẽ. Tối qua, sau bữa cơm chiều, tivi nói: “Hàng năm trên thế giới có mười triệu người chết vì thuốc lá”. Lúc đó mẹ thằng bé nhìn bố đang hút thuốc, bảo: “Lại muốn chết hả?”. Rõ khổ, đứa trẻ lên ba đang bi bô tập nói.
* * *
Cụ Sinh là người có thâm niên hút thuốc lá: Basto, Bông Lau, Ba Vì, Sông Lô, Cẩm Thủy, Quả Cầu, Bông Lúa, Tam Đảo, Sông Cầu, Thăng Long, Điện Biên, ALào, Đ’rao, Tam Thanh, Du Lịch… đều đã trải. Nhắc đến Capstan, Vina, Con Mèo, Ngựa Đen, Ngựa Trắng… mới chỉ là “binh nhì”, chưa sạch nước cản. Cụ hút từ khi mười ba, mười bốn tuổi khi còn là liên lạc Vệ quốc Đoàn. Có lần ngồi phục kích địch dưới hố cá nhân, nhạt miệng quá, bất chấp kỷ luật chiến trường, làm một mồi thuốc lào rõ to, tay nắm thành tẩu, tru miệng hút. Chỉ huy ngửi mùi thuốc mà chịu không phát hiện ra vật chứng. Không điếu cày, không một mẩu giấy, không lá cuốn sâu kèn… Sinh nuốt sạch khói, ém từ từ cho ngấm hết vào phổi, không nghẹn, không một tiếng ho, dù chỉ là ho cóc. Cụ dùng điếu cày thì: “Khi hút vào như long cuốn thủy/ Thở khói ra như Gia Cát cầu phong”.
Thường người nghiện thuốc lào thì chê thuốc lá. Đằng này cụ Sinh “cân” tuốt, chơi cả hai kênh luôn. Nhìn cụ ngậm điếu thuốc mà thèm. Đầu ngón tay thành chai, ám khói vàng khè xoay điếu thuốc đi nửa vòng đã ngốn hết một phần ba. Tàn thuốc lóe sáng như hút thuốc trên xe máy ngược gió. Cụ ngậm miệng nuốt khói rồi mới từ từ nhả ra những sợi trắng li ti qua lỗ mũi. Điếu thuốc sắp cháy hết là lúc ngon nhất. Cụ rít đến cháy hai đầu ngón tay, đến bỏng môi, ngốn lấy ngốn để, cái yết hầu nâng lên hạ xuống, chép chép miệng, nuốt nước bọt đánh ực. Có dạo ở khu sơ tán, hút xong cụ dính những đuôi thuốc sâu kèn lên tường, thành muôn vàn kén sâu chen chúc, che kín cả mảng tường đầu hồi.
Thời bao cấp cũng để lại khá nhiều kỷ niệm. Hết pơluya thì hóa đơn cũ, giấy lịch, gấp lại, xé mảnh đặt trên hai ngón tay, rải sợi thuốc lá Lạng Sơn vàng ươm, dùng ngón cái cuốn lại như xiếc. Còn phải vấn hai tay thì xoàng. Kéo ngang điếu thuốc lên môi, liếm một nhát, xoắn lại như máy. Trăm điếu như một, sạch, chắc, nhẵn, đều chằn chặn. Cụ hút thuốc trừ cơm, hút đến mồ hôi chết muỗi, nước đái say giun. Hàng xóm mệnh danh cho cụ là “đếm thuốc”, hay chính xác hơn: “nối thuốc”. Cứ cho là mỗi điếu dài năm phân, mấy chục năm qua, cụ Sinh đã hút điếu thuốc dài hai mươi cây số! Nhìn thấy cụ là thấy khói, đi ngang qua đã sặc mùi. Những ảnh đen trắng chụp ngày xưa, cứ thấy cụ là y như không ngậm thuốc thì điếu thuốc cháy dở trên tay. Ai lại hút cả trong lúc tắm. Đang vò xà phòng giặt quần áo cũng ngậm điếu thuốc, tàn rơi cả vào áo sơ mi trắng. Có khi hai tay đầy xà phòng, quệt vội vào ống quần, rút điếu khác bậm lên môi. Nửa đêm ngủ nhà bạn lục sục tìm thuốc, mót hết túi trong túi ngoài, nhặt trong gạt tàn, cúi xuống gầm ghế tìm những mẩu hút dở. Thật chẳng còn ra thể thống gì nữa.
Mũi cụ đặc biệt thính với khói thuốc. Có đêm hết thuốc, một xu dính túi chẳng còn, trằn trọc không ngủ được, lần ra phố. Phố xá vắng tanh. Cửa hàng cửa hiệu đóng im ỉm, cụ đánh hơi thấy mùi thuốc từ xa, cùng với ánh lửa lập lòe. Đến gần hóa ra con điếm. Sau khi kể lể sự tình, nó thương hại quẳng cho một điếu, ngao ngán thở dài: “Cứ tưởng ông anh đi dù. Mừng hụt!”.
Một dạo cụ cai thuốc. Cái thời mà điệu nghệ kẹp điếu thuốc lá đưa lên môi, cong ngón tay búng tàn thuốc được coi là mạnh mẽ tính đàn ông đã qua rồi. Khoa học đã phát hiện ra hàng trăm chất độc trong khói thuốc, thì cái “mạnh mẽ tính đàn ông “trở thành thiếu văn hóa, người ta nhăn mặt, khó chịu. Cụ tuyên bố: “Hễ ai thấy tôi hút thuốc cứ vả vào miệng!”. Ai dám, nhưng mỗi khi nuốt nước bọt, đưa hai ngón tay buộc chỉ để cai nghiện vuốt lên miệng, lại thấy hình như sắp bị tát thật. Thèm thuốc quá đôi khi hút lén trong hố xí.
Có mà trời cũng chẳng giải thích nổi, tại sao cái khói thuốc lại hấp dẫn đến thế. “Nhớ ai như nhớ thuốc lào/ Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên”. Nghe nói nó bắt đầu từ việc người Âu sang châu Mỹ đi rừng gặp dân da đỏ hút một thứ lá rồi bắt chước. Cái thói quen lan truyền khắp thế giới, biết chết vẫn không chừa. Sao con người khôn ngoan là thế mà cứ chuốc toàn cái hại vào mình? Hại mà tốn kém nữa. Bảo cấm hút vẫn cho sản xuất. Trên bao thuốc còn đề: “Hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ!”. Thật chẳng ra làm sao.
Nghiện là gì? Cụ Sinh bắt đầu tìm hiểu.
Theo khoa học, thì khi ta nghiện một chất, nghĩa là chất đó vốn xa lạ với cơ thể, nhưng sau một thời gian sử dụng, nó tham gia vào chuyển hóa bình thường của cơ thể, rồi trở nên một thành phần không thể thiếu giống như cơm gạo vậy. Người cai thuốc lá thiếu nicotin chăng? Dán nicopas (một loại băng dán chứa nicotin) lên da để nicotin hấp thụ trực tiếp vào máu thì thấy vẫn thèm thuốc. Nhớ khói thuốc chăng? Có lẽ nhớ không khí, cung cách, động tác hút cũng nên. Chẳng thế mà nhà có cà phê người ta vẫn cứ phải ra quán. Thậm chí, đúng cái quán ấy, ngồi vào đúng chỗ ấy, với ly cà phê ấy. Thế hệ trẻ ít hút thuốc lá, thuốc lào, nhưng lại hít. Thì ra con người không chịu được sự trống trải, cứ phải bấu víu vào cái gì đó, thể xác cũng vậy, tâm linh cũng vậy.
Suy cho cùng vẫn là thói quen, cái “bản chất thứ hai”, hình thành lúc nào không hay, từ bỏ khó quá. Với cụ, “không trà, không rượu, không đàn bà”, có nên bỏ cái thú cuối cùng này, khi đã gần đất xa trời?
Cụ phì phèo điếu thuốc mà khuyên các cháu đừng biết thì nghe ra không ổn. Hình như muốn tăng trọng lượng cho lời nói của mình, cụ giảm xuống chỉ còn hai điếu mỗi ngày.
* * *
Lại nhắc đến thằng nhỏ đã hỏi cụ Sinh: “Lại muốn chết hả?”. Giờ nó đã lên năm, tên là Khánh. Khánh thường ngang qua nhà cụ Sinh ra quán mua kẹo. Có lần cụ vẫy vào nhờ mua hai điếu Vina. Cụ dặn: “Còn thừa năm trăm cho cháu mua kẹo!”. Thằng Khánh thích lắm, thỉnh thoảng lại đứng ngoài gọi với vào: “Cụ Sinh ơi, cụ có mua thuốc không?”. Cụ Sinh giờ mắt đã lòa, chân đã chậm, lại được dịp nhờ: “Đây nhá: năm trăm thì để cháu mua kẹo! Còn lại mua cho ông hai điếu”. Thằng bé mừng quýnh, nhảy cẫng chân sáo. Nó chạy vội, mấy phút sau quay lại chìa ra hai điếu thuốc, miệng chóp chép nhai kẹo.
Hôm nay thằng Khánh tỉnh bơ đi ngang qua nhà cụ Sinh. Cụ gọi nó lại và chìa ra hai nghìn:
- Năm trăm thì để cháu mua kẹo…
- Cháu không ăn kẹo! - Thằng bé cướp lời.
- Sao lại không? - Cụ Sinh bất ngờ, nghệt mặt.
- Đường thành axít, sún răng!
- Axít? Ai bảo mày?
- Không được “mày tao”! Cô bảo thế
Mục lục
Bài học dành cho người lớn
Bài học dành cho người lớn
Chu Bá NamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: ABCD Nguồn: VNCAĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 5 tháng 8 năm 2006
|
Nguyễn Quang Sáng
Bài học tuổi thơ
Thằng con tôi 11 tuổi, học lớp sáu. Qua mùa thi chuyển cấp, nhân một buổi chiều cho con đi chơi mát, nó kể... Đang hỏi nó về chuyện thi cử, nó chợt hỏi lại tôi: - Ba! Có bao giờ thấy có một bài luận văn nào điểm không không ba? Con số không cô cho bự bằng quả trứng gà. Không phải cho bên lề, mà một vòng tròn giữa trang giấy. Thiệt đó ba. Chuyện ngay trong lớp của con, chứ không phải con nghe kể đâu. Tôi chưa kịp hỏi, nó tiếp: - Còn thua ba nữa đó, ba. Iít nhứt ba cũng được nửa điểm. Còn thằng bạn của con, con số không bự như quả trứng. Thằng con tôi ngửa mặt cười, có lẽ nó thấy thú vị vì thời học trò của ba nó ít nhứt cũng hơn được một đứa. Số là cách đây vài năm, có một nhà xuất bản gởi đến các nhà văn nhà thơ quen biết trong cả nước một câu hỏi, tôi còn nhớ đại ý, nhà văn nhà thơ thời thơ ấu học văn như thế nào, nhà xuất bản in thành sách "Nhà văn học văn". Đọc qua, nghe các nhà văn nhà thơ kể, tất nhiên là mỗi người có mỗi cuộc đời, mỗi người mỗi giọng văn, nhìn chung thì người nào, lúc còn đi học, cũng có khiếu văn, giỏi văn. Nếu không thì lấy gì làm cơ sở để sau này trở thành nhà văn? Rất lô-gích và rất là tự nhiên vậy. Duy chỉ có bài của tôi hơi khác, có gì như ngược lại. Tôi kể, hồi tôi học ở trường trung học Nguyễn Văn Tố (1948 - 1950), tôi là một học sinh trung bình, về môn văn không đến nỗi liệt vào loại kém, nhưng không có gì tỏ ra là người có khiếu văn chương. Và có một lần, bài luận văn của tôi chỉ được có một điểm trên hai mươi (1/20). Đó là kỷ niệm không quên trong đời học sinh của tôi, môn văn. Khi con tôi đọc bài văn đó, con tôi hỏi: - Sao bây giờ ba là nhà văn? Và bạn bè cũng hỏi như vậy. Tôi cũng đã tự lý giải về mình, và lời giải cũng đã in vào sách rồi, xin không nhắc lại. Tôi hỏi con tôi: - Luận văn cô cho khó lắm hay sao mà bạn con bị không điểm. - Luận văn cô cho "Trò hãy tả buổi làm việc ban đêm của bố". - Con được mấy điểm? - Con được sáu điểm. - Con tả ba như thế nào? - Thì ba làm việc làm sao thì con tả vậy. - Mấy đứa khác, bạn của con? Thằng con tôi như chợt nhớ, nó liến thoắng: - A! Có một thằng ba nó không hề làm việc ban đêm mà nó cũng được sáu điểm đó ba. - Đêm ba nó làm gì? - Nó nói, đêm ba nó toàn đi nhậu. - Nó tả ba nó đi nhậu à? - Dạ không phải. Ba nó làm việc ban ngày nhưng khi nó tả thì nó tả ba nó làm việc ban đêm, ba hiểu chưa? - Còn thằng bạn bị không điểm, nó tả như thế nào? - Nó không tả không viết gì hết, nó nộp giấy trắng cho cô. - Sao vậy? Hôm trả lại bài cho lớp, cô gọi nó lên, cô giận lắm, ba. Cô hét: "Sao trò không làm bài". Nó cúi đầu làm thinh. Cô lại hét to hơn: "Hả?". Nó cũng làm thinh. Tụi con ngồi dưới, đứa nào cũng run. - Nó là học trò loại " cá biệt" à? - Không phải đâu ba, học trò tiên tiến đó ba. - Sao nữa? Nó trả lời cô giáo như thế nào? Nó cứ làm thinh. Tức quá, cô mới quất cây thước xuống bàn cái chát: "Sao trò không làm bài?" Tới lúc đó nó mới nói: "Thưa cô, con không có ba". Nghe nó nói, hai con mắt của cô con mở tròn như hai cái tô. Cô đứng sững như trời trồng vậy ba! Tôi bỗng nhập vai là cô giáo. Tôi thấy mình ngã qụy xuống trước đứa học trò không có ba. Sau đó cô và cả lớp mới được biết, em mồ côi cha khi vừa mới lọt lòng mẹ. Ba em hy sinh trên chiến trường biên giới. Từ ấy, má em ở vậy, tần tảo nuôi con... Có người hỏi em: "Sao mày không tả ba của đứa khác". Em không đáp, cúi đầu, hai giọt nước mắt chảy dài xuống đôi má. Chuyện của đứa học trò bị bài văn không điểm đã để lại trong tôi một nỗi đau. Em bị không điểm, nhưng với tôi, người viết văn là một bài học, bài học trung thực. Sáng tạo không đồng nghĩa với bịa đặt. Giữa những dòng chữ bịa đặt và trang giấy trắng, tôi xin để trang giấy trắng trung thực trên bàn viết. Mùa thu, 1990
Mục lục
Bài học tuổi thơ
Bài học tuổi thơ
Nguyễn Quang SángChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Nguyen Quang Sang
Childhood lessons
My son is 11 years old, in sixth grade. During the exam season, while taking the children out for a cool afternoon, he told me... While asking him about the exam, he suddenly asked me again: - Dad! Have you ever seen an essay with a score of zero or three? The zero she gave was as big as a chicken egg. Not for the margins, but a circle in the middle of the page. That's bad, dad. It happened right in my class, not that I heard about it. Before I could ask, he continued: - Still losing to you, Dad. At least three will get half a point. As for my friend, his number is not as big as an egg. My son looked up and smiled, perhaps he found it interesting because his father's student days were at least one better than him. A few years ago, a publisher sent a question to known writers and poets across the country. I still remember the general idea, how did writers and poets study literature in their childhood? The publisher printed into the book "Literary Writers". Reading through and listening to writers and poets, of course each person has their own life, each person has their own literary voice. In general, everyone, when they were in school, had literary talent and was good at writing. If not, what will be the basis to become a writer in the future? Very logical and very natural. Only my song is a bit different, nothing like the opposite. I said, when I studied at Nguyen Van To High School (1948 - 1950), I was an average student, not bad in literature, but nothing showed that I had literary talent. . And one time, my thesis only got one point out of twenty (1/20). That is an unforgettable memory in my student life, literature. When my child read that essay, he asked: - Why are you a writer now? And my friends asked the same thing. I have also explained myself, and the solution has already been printed in the book, so please do not repeat it. I asked my child: - Was the thesis you gave me so difficult that my friend got zero points? - My thesis for you is "Describe your father's night work session". - How many points did you get? - I got six points. - How do you describe your father? - I'll tell you how you do your work, Dad. - The other kids, your friends? My son suddenly remembered, he quickly said: - Ah! There's a guy who doesn't work at night, but he still gets six points. - What did his father do at night? - He said, his father always goes out drinking every night. - Did he describe his father going out drinking? - No, it's not. His father works during the day but when he describes it, he describes his father as working at night, do you understand? - And the friend who got zero points, how would he describe it? - He didn't describe or write anything, he handed me a blank paper. - What's up? The day I returned the lesson to the class, I called him up and was very angry, Dad. She shouted: "Why don't you do your homework?" It bowed its head and remained silent. She shouted even louder: "Huh?". It also remained silent. We sat down, everyone was shaking. - Is he a "special" student? - No, dad, that's an advanced student. - What else? How does he answer the teacher? It just kept quiet. So angry, she slammed the ruler on the table: "Why don't you do your homework?" Only then did he say: "Miss, I don't have a father." Listening to what he said, her eyes opened as round as two bowls. She stood there as stunned as ever! I suddenly took on the role of a teacher. I found myself falling down in front of the student without a father. Only then did she and the whole class learn that she lost her father when she was just born. Three children died on the border battlefield. From then on, my mother stayed alone, working hard to raise her children... Someone asked me: "Why don't you describe another child's father?" I didn't answer, I bowed my head, two tears flowed down my cheeks. The story of the student whose essay received no marks left me with a pain. I got zero points, but for me, being a writer is a lesson, an honest lesson. Creativity is not synonymous with fabrication. Between the fabricated words and the blank page, I would like to leave the honest blank page on the writing desk. Autumn, 1990
Table of contents
Childhood lessons
Childhood lessons
Nguyen Quang SangWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: editor: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hung Posted by friend: Member VNthuquan on: December 27, 2003
|
Trần Lệ Thường
Bài học vở lòng
Hai mí mắt đã sụp xuống dù tôi đã cố mở to, cổ tôi không giữ được cái đầu trống rỗng, cứ lắc la lắc lư, gật gà gật gù. Cuối cùng cơn buồn ngủ ập đến…Vai tôi bị lắc mạnh khiến tôi giựt mình mở choàng mắt ra. Cô đang đứng trước mặt nhìn tôi nghiêm khắc. “Buổi tối, em không có ngủ sao?” Tôi đứng lên, hai tay khoanh trước ngực và vẫn như mọi khi cô gọi, tôi nhìn xuống vì không dám nhìn cô. “Ba má bạn gây gỗ hoài nên bạn không ngủ được.” Một bạn ở gần nhà tôi buột miệng trả lời hướt. Tôi òa lên khóc nức nở. Mới hôm qua cô gọi lên trả bài tôi đã không thuộc. Tôi sợ hãi nhìn cây viết mực đỏ trên tay cô đang đặt trên trang vở. Tôi đã hứa với cô sẽ cố gắng chăm chỉ học. Năm đó tôi học lớp một. Những gì xảy ra không thể nhớ hết nhưng những gì nhớ được thì lại là nỗi kinh hoàng đột nhập vào giấy mơ tạo thành những cơn ác mộng. Cô Trúc đến với tôi khi tôi bắt đầu đi học. Bài học vỡ lòng cô dạy tôi vô cùng quý giá. Cô có một người con gái lớn hơn tôi vài tuổi. Lúc ấy tôi không hề thắc mắc: Ba chị đâu? Chúng tôi chơi với nhau chị chở che cho tôi như một người chị ruột. Trên bàn học của chị có chiếc đồng hồ reo hình chú gấu Misa tôi rất thích. Lúc ở nhà cô, tôi cảm thấy thật yên lành ấp áp như đang sống trong gia đình của mình. Một buổi tối, má đi làm về thấy ba nằm lăn lốc trên nền nhà, người đầy mùi rượu liền ném các thứ vừa mua được để nấu cơm tối ra ngoài sân và vào góc khóc. “Tôi đi làm cả ngày muốn đứt hơi mà anh còn ở nhà ăn nhậu. Chịu nỗi không nè trời!”. Má làm mướn ở một quán ăn, ba làm hồ, khi có việc khi không. “ Không có việc làm thì nhậu chứ sao!” Ba nhướng mắt lè nhè nói trong lúc má dùng chân đá vào người ba. Người ta bắt đầu xúm lại nhìn ngó xì xào, mặt dù chuyện như vậy vẫn thường xảy ra. Như vậy có nghĩa là tôi sẽ không được ăn gì cho đến khi lắng dịu đi, có thể hơn nữa đêm. Sau khi đã bình tâm lại và ngồi khóc tỉ tê, hả hê rồi má mới sực nhớ đến tôi thì tôi đang nằm còng queo ngủ trước hàng ba nhà hàng xóm. Có bàn tay ai đó kéo tôi ra khỏi đám đông. “Về nhà cô!” cô chở tôi bằng xe đạp qua hai con đường dài có nhiều nhà trồng hoa giấy đỏ và một cây cầu trắng trong mắt tôi lúc ấy cũng thật dài. Một ngôi nhà nhỏ có khuôn sân hẹp, rào sắt thưa, mái ngói đã cũ. Đêm đó, tôi ngủ với chị Ngọc, nghe cô kể chuyện cổ tích. Tôi ngủ say sưa trong mớ chăn nệm ấp áp, trong không gian êm ả tĩnh lặng đầy tình người. Tôi tỉnh giấc khi tiếng reo của tiếng đồng hồ vang lên. Cô đưa tôi về nhà để chuẩn bị đến trường. Ba ngồi gật gù ậm ừ như chưa tỉnh hẳn rượu còn má có vẻ bực bội khó chịu. Trận cải vả hôm qua vẫn còn lắng động trong nhà. Tôi lấm la lấm lét không dám nhìn ba má vì có thể bất ngờ tôi sẽ bị đánh mà không biết vì sao. Những bộ đồ đứt chỉ, sứt nút tôi vẫn mặt đi học, tôi không biết má có thấy hay không nữa. Có rất nhiều điều tôi không hiểu và không biết cho đến khi lớn lên trưởng thành. Tôi vẫn nhớ má dù má hay đánh tôi vẫn nhớ ba dù ba thường biểu tôi đi mua rượu khi bên ngoài trời tối đen. Có vài lần ba đến nhà cô đón tôi với vẻ hung dữ gây sự. “Mày ở luôn đằng đó thì tốt”. Trên đường về ba luôn miệng chì chiết. Lần nào tôi cũng im thin thít cho đến nhà. “Mày câm rồi hả?” Ba xô ngã chiếc xe đạp khi vừa về đến nhà, quát lên. Tôi đứng cúi đầu, nhìn xuống đất. Tôi được sinh ra trong một căn nhà trọ chật hẹp từ một phụ nữ chưa đầy hai mươi tuổi. Ba má tôi bỏ quê ra phố chợ để tìm một cuộc sống khá hơn, sung túc hơn. Nhưng sau này tôi hiểu, chốn thị thành nhiều cám dỗ, má tôi chán cuộc sống làm thuê làm mướn vất vả, chán người chồng không biết làm ăn, chữ không có và tiền cũng không có. Má chán luôn cả tôi, đứa con ngoài ý muốn của một lúc buông thả. Năm học đầu trôi qua, mùa hè đến rồi lại đi để năm học mới bắt đầu. Tôi lên lớp hai và không còn học cô Trúc nữa. Nhưng không vì vậy mà cô bỏ quên tôi dù thời gian rãnh rỗi của cô rất ít. Chưa hết học kỳ I thì má bắt buộc tôi nghỉ học. Má nói ba không làm gì chỉ lo nhậu nhẹt nên tôi phải đi bán vé số để có thêm tiền trả tiền thuê nhà, mua thức ăn. Cô vội vã đến gặp ba má tôi, năm lần bảy lượt thuyết phục cho tôi đi học. Cô sẽ lo tất cả chi phí học tập cho tôi dù đồng lương ít ỏi. Má cứ dùng dằn mãi, cuối cùng không biết có phải vì không muốn cô quấy nhiểu nữa nên má cho tôi tiếp tục đi học.Một buổi đi học về tôi thấy một vài người hàng xóm đang đứng tụm năm, tụm ba bàn tán. Ba đã đưa má đi bệnh viện vì lỡ tay đánh má bị thương. Vẫn còn đeo cặp trên lưng tôi quàng trở ra đâm đầu chạy. Chạy mãi, chạy mãi, qua hai con đường đầy hoa giấy đỏ và một cây cầu trắng. Cô thường chở tôi qua cây cầu này, mỗi khi lên dốc cầu cô lại xuống xe, gò lưng dắt lên dốc. Ngồi đằng sau, hai tay tôi nắm chặt yên trước nhìn cô mồ hôi nhuể nhoại trên gương mặt đỏ lửng vì bắt nắng. Xe cộ dập dìu, tôi không biết bằng cách nào và mất bao lâu tôi đã đến được nhà cô. Vừa mếu mào khóc tôi vừa kể kể. Cô vỗ về an ủi, khuyên tôi yên tâm má sẽ bình yên trở về. Tôi ở lại nhà cô trong suốt thời gian má nằm bệnh viện. Nhưng sau một tuần nằm bệnh viện , má về thu xếp đồ đạt đi luôn, không gặp lại tôi dù để từ biệt. Hơn một tháng sau ngày má bõ đi ba quyết định dắt tôi về nội. Ở đó rộng rãi, cũng có trường học, có nhiều bạn bè và cô giáo khác. Ba dỗ dành tôi sau khi dọa nạt quát mắng. Tôi khóc. Ngần ấy tuổi tôi biết phải làm gì hơn là khóc. Cô buồn bã sửa soạn cho tôi một ít quà, tập vở. Chị Ngọc ngậm ngùi tặng tôi chiếc đồng hồ reo hình chú gấu Misa mà tôi rất thích. Tôi được chuyển trường về quê tiếp tục học. Trong những năm tháng ngồi ghế nhà trường tôi có nhiều thầy cô nhưng cô Trúc cùng tấn bi kịch của gia đình tôi ngày ấy như một vết cắt trong lòng tôi không lành. Còn nhớ, lúc ở nhà cô khi tỉnh giấc trong đêm tôi thấy cô ngồi bên bàn dáng gầy gầy, lưng cong cong, nhẫn nại và kiên trì. Và như bao đứa con nít khác, lúc ấy tôi mơ được trở thành cô giáo. Ước nguyện ấy sau cùng tôi đạt được. Tôi dạy văn ở một trường trung học tại huyện nhà. Thời gian trôi qua không hề nán lại giây phút nào. Trời hết mưa rồi nắng. Nắng cháy thịt da người đi làm đồng và mưa thật to cho hoa màu tươi tốt. Còn dòng sông trước nhà vẫn chảy quanh năm. Trên chiếc cầu mới xây hàng ngày học sinh đi về lũ lượt. “Những tà áo trắng bay trong gió. Có áo em mình trong đó không?” Tôi bắt đầu biết rung động trước những câu thơ và tập tành viết văn. Trong cái tất bật của cuộc sống hằng ngày những gì tôi học được không thể so sánh với bài học vỡ lòng cô đã dạy tôi. Cho nên bây giờ, khi cầm cây viết mực đỏ đặt trên quyển vở học trò tôi đều cân nhắc kỹ lưỡng. Vết cắt trong tôi lại trở mình. Một lần, có người trong xóm nói với tôi là nhìn thấy một người đàn bà đội nón sùm sụp đi qua đi lại trước nhà nhiều lần. Tôi để ý tìm một thời gian dài nhưng không thấy ai lãng vãng trước nhà nữa. Tôi linh cảm đó là má tôi. Có lẽ má sợ bà nội nên không dám vào hay vì ngượng ngùng cũng không biết.Lần lựa, đắn đo mãi sau cùng tôi và ba cũng có dịp đi thị xã. Nhiều lần tôi định mang chiếc đồng hồ reo hình chú gấu Misa theo để chị Ngọc biết tôi vẫn còn giữ kỷ vật của chị dù chiếc đồng hồ không còn sử dụng được. Nhưng rồi lại thôi vì thấy không cần thiết. Ba có vẻ không chắc lắm là còn nhớ được nhà cô không nữa. Nhiều năm qua rồi có biết bao là thay đổi. Phố chợ, đường xá đều mở rộng đổi mới. Tuy vậy ba cũng tìm được cây cầu trắng rồi lần dò hỏi thăm nhà cô. Tôi không tìm thấy hai con đường có nhiều hoa giấy đỏ nhưng thật bất ngờ, trước nhà cô có một giàn hoa giấy đỏ thật to. Nhánh xum xuê, hoa đầy cành, như thể đánh dấu để một ngày trở về thị xã tôi sẽ tìm được cô. Ngần ấy năm cây lớn lên là tôi đã hiện diện trong cô theo những tháng ngày. Vẫn là một ngôi nhà trệt có khuôn sân hẹp, giản dị đơn sơ dù có sửa sang đôi chút.Thoạt đầu tôi không nhận ra cô ngay nhưng nhìn vào mắt cô tôi biết tôi đã không lầm. Anh mắt đã từng nhìn tôi đau đến xé lòng. Cô cười, hai giọt nước lăng ra từ đôi mắt ấy. Thời gian đã biến tôi trở nên một thiếu nữ xinh đẹp thì thời gian đã để lại trên mái tóc cô những sợi bạc, trên gương mặt cô những nếp nhăn. Cô sắp sửa nghỉ hưu rồi, chị Ngọc đang dạy ở trường cao đẳng. Và cho đến lúc này tôi mới biết chị Ngọc không phải là con ruột của cô. Trong lúc trò chuyện có một đứa trẻ thập thò nơi cửa buồng nhìn ra.” Ai vậy cô?” Cô cười đằm thắm. “Như con ngày đó”.
Mục lục
Bài học vở lòng
Bài học vở lòng
Trần Lệ ThườngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm:ldlvinhquang Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 19 tháng 3 năm 2008
|
Trần Lệ Thường
Bài học vở lòng
Hai mí mắt đã sụp xuống dù tôi đã cố mở to, cổ tôi không giữ được cái đầu trống rỗng, cứ lắc la lắc lư, gật gà gật gù. Cuối cùng cơn buồn ngủ ập đến…Vai tôi bị lắc mạnh khiến tôi giựt mình mở choàng mắt ra. Cô đang đứng trước mặt nhìn tôi nghiêm khắc. “Buổi tối, em không có ngủ sao?” Tôi đứng lên, hai tay khoanh trước ngực và vẫn như mọi khi cô gọi, tôi nhìn xuống vì không dám nhìn cô. “Ba má bạn gây gỗ hoài nên bạn không ngủ được.” Một bạn ở gần nhà tôi buột miệng trả lời hướt. Tôi òa lên khóc nức nở. Mới hôm qua cô gọi lên trả bài tôi đã không thuộc. Tôi sợ hãi nhìn cây viết mực đỏ trên tay cô đang đặt trên trang vở. Tôi đã hứa với cô sẽ cố gắng chăm chỉ học. Năm đó tôi học lớp một. Những gì xảy ra không thể nhớ hết nhưng những gì nhớ được thì lại là nỗi kinh hoàng đột nhập vào giấy mơ tạo thành những cơn ác mộng. Cô Trúc đến với tôi khi tôi bắt đầu đi học. Bài học vỡ lòng cô dạy tôi vô cùng quý giá. Cô có một người con gái lớn hơn tôi vài tuổi. Lúc ấy tôi không hề thắc mắc: Ba chị đâu? Chúng tôi chơi với nhau chị chở che cho tôi như một người chị ruột. Trên bàn học của chị có chiếc đồng hồ reo hình chú gấu Misa tôi rất thích. Lúc ở nhà cô, tôi cảm thấy thật yên lành ấp áp như đang sống trong gia đình của mình. Một buổi tối, má đi làm về thấy ba nằm lăn lốc trên nền nhà, người đầy mùi rượu liền ném các thứ vừa mua được để nấu cơm tối ra ngoài sân và vào góc khóc. “Tôi đi làm cả ngày muốn đứt hơi mà anh còn ở nhà ăn nhậu. Chịu nỗi không nè trời!”. Má làm mướn ở một quán ăn, ba làm hồ, khi có việc khi không. “ Không có việc làm thì nhậu chứ sao!” Ba nhướng mắt lè nhè nói trong lúc má dùng chân đá vào người ba. Người ta bắt đầu xúm lại nhìn ngó xì xào, mặt dù chuyện như vậy vẫn thường xảy ra. Như vậy có nghĩa là tôi sẽ không được ăn gì cho đến khi lắng dịu đi, có thể hơn nữa đêm. Sau khi đã bình tâm lại và ngồi khóc tỉ tê, hả hê rồi má mới sực nhớ đến tôi thì tôi đang nằm còng queo ngủ trước hàng ba nhà hàng xóm. Có bàn tay ai đó kéo tôi ra khỏi đám đông. “Về nhà cô!” cô chở tôi bằng xe đạp qua hai con đường dài có nhiều nhà trồng hoa giấy đỏ và một cây cầu trắng trong mắt tôi lúc ấy cũng thật dài. Một ngôi nhà nhỏ có khuôn sân hẹp, rào sắt thưa, mái ngói đã cũ. Đêm đó, tôi ngủ với chị Ngọc, nghe cô kể chuyện cổ tích. Tôi ngủ say sưa trong mớ chăn nệm ấp áp, trong không gian êm ả tĩnh lặng đầy tình người. Tôi tỉnh giấc khi tiếng reo của tiếng đồng hồ vang lên. Cô đưa tôi về nhà để chuẩn bị đến trường. Ba ngồi gật gù ậm ừ như chưa tỉnh hẳn rượu còn má có vẻ bực bội khó chịu. Trận cải vả hôm qua vẫn còn lắng động trong nhà. Tôi lấm la lấm lét không dám nhìn ba má vì có thể bất ngờ tôi sẽ bị đánh mà không biết vì sao. Những bộ đồ đứt chỉ, sứt nút tôi vẫn mặt đi học, tôi không biết má có thấy hay không nữa. Có rất nhiều điều tôi không hiểu và không biết cho đến khi lớn lên trưởng thành. Tôi vẫn nhớ má dù má hay đánh tôi vẫn nhớ ba dù ba thường biểu tôi đi mua rượu khi bên ngoài trời tối đen. Có vài lần ba đến nhà cô đón tôi với vẻ hung dữ gây sự. “Mày ở luôn đằng đó thì tốt”. Trên đường về ba luôn miệng chì chiết. Lần nào tôi cũng im thin thít cho đến nhà. “Mày câm rồi hả?” Ba xô ngã chiếc xe đạp khi vừa về đến nhà, quát lên. Tôi đứng cúi đầu, nhìn xuống đất. Tôi được sinh ra trong một căn nhà trọ chật hẹp từ một phụ nữ chưa đầy hai mươi tuổi. Ba má tôi bỏ quê ra phố chợ để tìm một cuộc sống khá hơn, sung túc hơn. Nhưng sau này tôi hiểu, chốn thị thành nhiều cám dỗ, má tôi chán cuộc sống làm thuê làm mướn vất vả, chán người chồng không biết làm ăn, chữ không có và tiền cũng không có. Má chán luôn cả tôi, đứa con ngoài ý muốn của một lúc buông thả. Năm học đầu trôi qua, mùa hè đến rồi lại đi để năm học mới bắt đầu. Tôi lên lớp hai và không còn học cô Trúc nữa. Nhưng không vì vậy mà cô bỏ quên tôi dù thời gian rãnh rỗi của cô rất ít. Chưa hết học kỳ I thì má bắt buộc tôi nghỉ học. Má nói ba không làm gì chỉ lo nhậu nhẹt nên tôi phải đi bán vé số để có thêm tiền trả tiền thuê nhà, mua thức ăn. Cô vội vã đến gặp ba má tôi, năm lần bảy lượt thuyết phục cho tôi đi học. Cô sẽ lo tất cả chi phí học tập cho tôi dù đồng lương ít ỏi. Má cứ dùng dằn mãi, cuối cùng không biết có phải vì không muốn cô quấy nhiểu nữa nên má cho tôi tiếp tục đi học.Một buổi đi học về tôi thấy một vài người hàng xóm đang đứng tụm năm, tụm ba bàn tán. Ba đã đưa má đi bệnh viện vì lỡ tay đánh má bị thương. Vẫn còn đeo cặp trên lưng tôi quàng trở ra đâm đầu chạy. Chạy mãi, chạy mãi, qua hai con đường đầy hoa giấy đỏ và một cây cầu trắng. Cô thường chở tôi qua cây cầu này, mỗi khi lên dốc cầu cô lại xuống xe, gò lưng dắt lên dốc. Ngồi đằng sau, hai tay tôi nắm chặt yên trước nhìn cô mồ hôi nhuể nhoại trên gương mặt đỏ lửng vì bắt nắng. Xe cộ dập dìu, tôi không biết bằng cách nào và mất bao lâu tôi đã đến được nhà cô. Vừa mếu mào khóc tôi vừa kể kể. Cô vỗ về an ủi, khuyên tôi yên tâm má sẽ bình yên trở về. Tôi ở lại nhà cô trong suốt thời gian má nằm bệnh viện. Nhưng sau một tuần nằm bệnh viện , má về thu xếp đồ đạt đi luôn, không gặp lại tôi dù để từ biệt. Hơn một tháng sau ngày má bõ đi ba quyết định dắt tôi về nội. Ở đó rộng rãi, cũng có trường học, có nhiều bạn bè và cô giáo khác. Ba dỗ dành tôi sau khi dọa nạt quát mắng. Tôi khóc. Ngần ấy tuổi tôi biết phải làm gì hơn là khóc. Cô buồn bã sửa soạn cho tôi một ít quà, tập vở. Chị Ngọc ngậm ngùi tặng tôi chiếc đồng hồ reo hình chú gấu Misa mà tôi rất thích. Tôi được chuyển trường về quê tiếp tục học. Trong những năm tháng ngồi ghế nhà trường tôi có nhiều thầy cô nhưng cô Trúc cùng tấn bi kịch của gia đình tôi ngày ấy như một vết cắt trong lòng tôi không lành. Còn nhớ, lúc ở nhà cô khi tỉnh giấc trong đêm tôi thấy cô ngồi bên bàn dáng gầy gầy, lưng cong cong, nhẫn nại và kiên trì. Và như bao đứa con nít khác, lúc ấy tôi mơ được trở thành cô giáo. Ước nguyện ấy sau cùng tôi đạt được. Tôi dạy văn ở một trường trung học tại huyện nhà. Thời gian trôi qua không hề nán lại giây phút nào. Trời hết mưa rồi nắng. Nắng cháy thịt da người đi làm đồng và mưa thật to cho hoa màu tươi tốt. Còn dòng sông trước nhà vẫn chảy quanh năm. Trên chiếc cầu mới xây hàng ngày học sinh đi về lũ lượt. “Những tà áo trắng bay trong gió. Có áo em mình trong đó không?” Tôi bắt đầu biết rung động trước những câu thơ và tập tành viết văn. Trong cái tất bật của cuộc sống hằng ngày những gì tôi học được không thể so sánh với bài học vỡ lòng cô đã dạy tôi. Cho nên bây giờ, khi cầm cây viết mực đỏ đặt trên quyển vở học trò tôi đều cân nhắc kỹ lưỡng. Vết cắt trong tôi lại trở mình. Một lần, có người trong xóm nói với tôi là nhìn thấy một người đàn bà đội nón sùm sụp đi qua đi lại trước nhà nhiều lần. Tôi để ý tìm một thời gian dài nhưng không thấy ai lãng vãng trước nhà nữa. Tôi linh cảm đó là má tôi. Có lẽ má sợ bà nội nên không dám vào hay vì ngượng ngùng cũng không biết.Lần lựa, đắn đo mãi sau cùng tôi và ba cũng có dịp đi thị xã. Nhiều lần tôi định mang chiếc đồng hồ reo hình chú gấu Misa theo để chị Ngọc biết tôi vẫn còn giữ kỷ vật của chị dù chiếc đồng hồ không còn sử dụng được. Nhưng rồi lại thôi vì thấy không cần thiết. Ba có vẻ không chắc lắm là còn nhớ được nhà cô không nữa. Nhiều năm qua rồi có biết bao là thay đổi. Phố chợ, đường xá đều mở rộng đổi mới. Tuy vậy ba cũng tìm được cây cầu trắng rồi lần dò hỏi thăm nhà cô. Tôi không tìm thấy hai con đường có nhiều hoa giấy đỏ nhưng thật bất ngờ, trước nhà cô có một giàn hoa giấy đỏ thật to. Nhánh xum xuê, hoa đầy cành, như thể đánh dấu để một ngày trở về thị xã tôi sẽ tìm được cô. Ngần ấy năm cây lớn lên là tôi đã hiện diện trong cô theo những tháng ngày. Vẫn là một ngôi nhà trệt có khuôn sân hẹp, giản dị đơn sơ dù có sửa sang đôi chút.Thoạt đầu tôi không nhận ra cô ngay nhưng nhìn vào mắt cô tôi biết tôi đã không lầm. Anh mắt đã từng nhìn tôi đau đến xé lòng. Cô cười, hai giọt nước lăng ra từ đôi mắt ấy. Thời gian đã biến tôi trở nên một thiếu nữ xinh đẹp thì thời gian đã để lại trên mái tóc cô những sợi bạc, trên gương mặt cô những nếp nhăn. Cô sắp sửa nghỉ hưu rồi, chị Ngọc đang dạy ở trường cao đẳng. Và cho đến lúc này tôi mới biết chị Ngọc không phải là con ruột của cô. Trong lúc trò chuyện có một đứa trẻ thập thò nơi cửa buồng nhìn ra.” Ai vậy cô?” Cô cười đằm thắm. “Như con ngày đó”.
Mục lục
Bài học vở lòng
Bài học vở lòng
Trần Lệ ThườngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm:ldlvinhquang Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 19 tháng 3 năm 2008
|
Mark Victor Hansen
Bài nói chuyện
Sau một đêm bay từ Washington D.C., tôi rất mệt mỏi và tôi tới nhà thờ Mile High ở Denver để chỉ đạo 3 dịch vụ và một phân xưởng sao cho phát triển tốt. Khi tôi bước vào, tiến sĩ Fred Vogt hỏi tôi, "Anh có biết về Tổ chức từ thiện Hãy-Có-Một-Ước-Mơ?(Make a Wish tôi trả lời."Tốt, Amy Graham được chẩn đoán là bị bệnh bạch cầu giai đoạn cuối. Họ cho cô bé 3 ngày. Cô ấy khát khao được tham dự một buổi nói chuyện của anh."Tôi choáng váng. Một cảm giác tự hào nhưng cả sự sợ hãi và nghi ngờ cùng có trong tôi. Tôi không thể tin nổi. Tôi nghĩ rằng những đứa trẻ sắp chết muốn đi chơi Disneyland, hoặc gặp các nhân vật nổi tiếng, những siêu sao. Chắc chắn rằng mấy đứa trẻ đó không muốn dành mấy ngày cuối cùng của cuộc đời để nghe Mark Victor Hansen. Tại sao một đứa trẻ chỉ còn sống vài ngày cuối cùng lại muốn tới nghe một nhà diễn thuyết về động lực tinh thần. Đột ngột, những suy nghĩ của tôi bị cắt đứt..."Đây là Amy," Vogt nói và đặt vào tay tôi bàn tay yếu đuối của cô bé. Trước mắt tôi là một cô bé 17 tuổi choàng một cái khăn màu đỏ và cam trên đầu, che đi toàn bộ mái đầu đã không còn tóc sau những cuộc trị liệu. Thân thể xanh xao của cô bé trông vô cùng yếu đuối. Cô bé nói, "Cháu có hai mục tiêu là tốt nghiệp phổ thông và tham dự buổi thuyết trình của bác. Các bác sĩ đã không tin rằng cháu có thể thực hiện được. Họ không nghĩ rằng cháu còn có đủ sức. Cháu đã được trả về cho gia đình... Đây là bố và mẹ của cháu."Nước mắt trào lên; tôi dường như nghẹt thở. Tôi cảm thấy chao đảo, xúc động. Để lấy lại giọng nói của mình, tôi đằng hắng, mỉm cười và nói "Cháu và bố mẹ sẽ là khách mời của chúng tôi. Xin cảm ơn vì cháu đã tới tham dự." Chúng tôi ôm lấy nhau, lau nước mắt và chia tay.Tôi đã tham gia rất nhiều hội thảo về chữa bệnh tại Hoa Kỳ, Canada, Malaysia, New Zealand và Australia. Tôi đã coi những nhà chữa bệnh giỏi nhất làm việc và tôi đã học, nghiên cứu, nghe, cân nhắc và hỏi điều gì đã hoạt động, tại sao và như thế nào. Vào buổi chiều Chủ nhật đó, tôi điều khiển một hội thảo mà Amy và bố mẹ em tham dự. Cả ngàn khán giả tràn ngập phòng họp, háo hức muốn học, phát triển những khả năng mà trước nay họ không biết đến.Tôi nhẹ nhàng hỏi khán giả xem họ có muốn học một quy trình chữa bệnh mà có thể giúp họ trong cả cuộc đời không. Từ trên bục diễn thuyết tôi có thể thấy mọi người đều giơ cao tay lên trời. Tất cả đều đồng lòng muốn học. Tôi chỉ cho mọi người cách xoa mạnh hai bàn tay vào nhau rồi tách nó ra khoảng 5 cm và cảm nhận được nguồn năng lượng chữa bệnh phát ra từ nó. Tôi bắt cặp từng người lại với nhau để họ có thể cảm nhận được nguồn năng lượng từ người này đến người kia. Tôi nói "Nếu các bạn muốn chữa bệnh, hãy làm tại đây và ngay bây giờ."Khán giả liên kết lại với nhau và đó là một cảm giác ngây ngất tuyệt vời. Tôi giải thích rằng mỗi người đều có một năng lượng chữa bệnh và khả năng chữa bệnh. Năm phần trăm trong số chúng ta có được nó rõ ràng và mạnh mẽ đến mức có thể hành nghề. Tôi nói, "Sáng hôm nay, tôi vừa được giới thiệu với Amy Graham, một cô gái 17 tuổi, người có ước muốn cuối cùng trong đời là tham dự buổi thuyết trình này. Tôi muốn đưa cô lên trên đây và các bạn hãy gửi những năng lượng chữa bệnh tự nhiên của các bạn lên cho cô. Có lẽ chúng ta giúp được cho cô bé. Cô không yêu cầu điều đó. Tôi chỉ làm điều này một cách tự động vì cảm thấy nó đúng."Khán giả hô "Phải! Phải! Phải! Phải!"Bố của Amy dắt cô lên trên bục. Cô nhìn thật yếu ớt sau tất cả những cuộc hóa trị liệu pháp, những ngày dài trên giường bệnh và sự thiếu vận động. (Các bác sĩ còn không cho cô đi lại hai tuần trước khi tới tham gia với chúng tôi.) Tôi kêu mọi người làm nóng hai bàn tay, và gửi đến cho cô năng lượng chữa bệnh của họ. Sau đó mọi người đứng dậy vỗ tay hoan hô cô mà ai nấy đều nước mắt lưng tròng.Hai tuần sau đó, cô gọi điện và báo rằng các bác sĩ sau khi kiểm tra sức khỏe cô đã cho cô về và chính cô cũng cảm thấy có sự thuyên giảm đáng kể. Hai năm sau đó cô gọi điện báo tôi biết rằng cô lập gia đình.Tôi rút ra được rằng, không nên coi thường sức mạnh mà tất cả chúng ta đều có. Nó luôn luôn sẵn sàng để dùng cho mục đích cao đẹp nhất. Chúng ta phải nhớ đến việc sử dụng nó.
Mục lục
Bài nói chuyện
Bài nói chuyện
Mark Victor HansenChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Latdat đưa lên vào ngày: 25 tháng 4 năm 2004
|
Mark Victor Hansen
Speech
After a night of flying from Washington D.C., I was very tired and I went to Mile High Church in Denver to direct three services and a workshop to develop well. As I walked in, Dr. Fred Vogt asked me, "Do you know about Make a Wish?" I replied. terminal leukemia. They gave her 3 days. She longed to attend one of his talks. "I was stunned. A feeling of pride but also fear and doubt filled me. I couldn't believe it. I thought dying kids wanted to go to Disneyland, or meet famous people, superstars. Surely those kids didn't want to spend their last few days listening Mark Victor Hansen Why would a child with only a few days left to live want to go listen to a motivational speaker? Suddenly, my thoughts were interrupted..."This is Amy," Vogt said and put her weak hand in my hand. Before my eyes was a 17 year old girl wearing a red and orange scarf on her head, covering her entire head that was hairless after the treatments. Her pale body looked extremely weak. She said, "I had two goals: to graduate high school and attend your lecture. The doctors didn't believe I could do it. They didn't think I had enough strength. I did." returned to the family... These are my father and mother." Tears welled up in my eyes; I felt like I was suffocating. I felt shaken and emotional. To regain my voice, I cleared my throat, smiled and said, "You and your parents will be our guests. Thank you for coming." We hugged each other, wiped our tears and said goodbye. I have attended many healing workshops in the United States, Canada, Malaysia, New Zealand and Australia. I have watched the best healers at work and I have studied, researched, listened, pondered and asked what worked, why and how. On that Sunday afternoon, I conducted a workshop that Amy and her parents attended. Thousands of people in the audience filled the meeting room, eager to learn and develop abilities they had never known before. I gently asked the audience if they wanted to learn a healing process that could help them throughout their lives. life is not. From the podium I could see everyone raising their hands high in the air. Everyone agreed to want to learn. I show people how to vigorously rub their hands together and then separate them about 5 cm and feel the healing energy emanating from it. I paired each person together so they could feel the energy flowing from one to the other. I said, "If you want to heal, do it here and now." The audience bonded together and it was a wonderful ecstatic feeling. I explain that each person has a healing energy and healing ability. Five percent of us have it so clear and strong that we can practice. I said, "This morning, I was just introduced to Amy Graham, a 17-year-old girl whose last wish in life was to attend this presentation. I want to bring her up here and let you Send your natural healing energies to her. Maybe we can help her. I just did this automatically because it felt right." Audience shouted "Yes! Yes! Yes! Yes!" Amy's father led her up to the podium. She looked so weak after all the chemotherapy, long days in bed and lack of exercise. (The doctors didn't even let her walk for two weeks before coming to join us.) I asked everyone to warm up their hands, and send her their healing energy. After that, everyone stood up and applauded her, but everyone had tears in their eyes. Two weeks later, she called and reported that the doctors, after examining her health, had let her go home and that she felt the same way. found a significant improvement. Two years later, she called to tell me that she was getting married. I learned that we should not underestimate the strength that we all have. It is always ready to be used for the most noble purposes. We must remember to use it.
Table of contents
Speech
Speech
Mark Victor HansenWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Posted by friend: Latdat on: April 25, 2004
|
Nguyễn Thành Tài
Bài Toán Khó
Gần một năm trời, tôi mới biết mình thật vô tích sự, khi thất bại chỉ với mỗi việc cỏn con: theo đuổi thần tượng. Nói thì nghe dễ nhưng khi làm, tôi đã nếm đủ các vị: chua , cay, mặn , đắng - toàn là những việc đáng ghét!Thật ra thần tượng của tôi không trơ trơ hoài như tượng đá. Nhưng sau nhiều lần ngậm bồ hòn làm ngọt, tôi phải công nhận với thằng Hải "ba đía" là "nàng" có trái tim... đá. Thằng Hải còn góp thêm: "Lá gan nó là lá gan cọp, bởi vậy nó to gan cùng mình".Thấy tôi không động tĩnh gì, nó tiếp tục đâm thọc: "Đầu nó chắc bằng xi măng, bởi vậy nó cứng đầu cứng cổ".Tôi mới hăng tiết vịt: "Cứng như cái đầu mày á! Con Thiên của mày, có bằng cái gì mà sao y như... chuột lột vậy?"Sau màn xỏ xiên qua lại, thằng Hải có vẻ chán nản, nó xuống nước:- Thôi! Tao nghĩ tụi mình nên hợp tác là hơn.- Ừ, tao cũng nghĩ vậy.Tôi đâu muốn gây lộn với thằng ba đía đó làm gì, nhưng thấy nó cứ phá bĩnh hoài, tôi chịu không nổi, mới đâm ra nóng. Ông bà mình bảo: "No mất ngon, dại mất khôn" quả không sai. Thực tiễn đã chứng minh điều đó: Tôi và thằng Hải cự nhau rầm trời mà có được gì đâu, chỉ tổ hao hơi tổn tiếng.Tôi về tới nhà vừa kịp lúc trời sắp mưa, dường như đó là điềm báo trước, chưa kịp bước vô nhà tôi giật phắt mình vì tiếng réo rầm trời của nhỏ Trâm em tôi:- Anh Hai đi đâu lâu vậy, chị Thu đợi anh nãy giờ kìa!- Đâu?Tôi liếc qua cửa sổ, nó đang ngồi trong nhà, thay mân mê cuốn tập gì đó, đang nhe răng nhìn tôi, cười:- Anh Xuân, chỉ giúp em cái này với.- Cái gì? Tôi hơi cáu. Thu chìa cuốn tập ra, chi chít những phép tính, tôi biết ngay là môn đại số.Nhỏ Thu nói giọng tin tưởng:- Anh chỉ giùm em bài này nè! Em biết anh giỏi lắm mà.Tôi vốn chúa ghét môn này, chẳng qua là vì tôi học dở, nhưng tại cái giọng a dua của nhỏ Trâm, nó khen mà hóa ra hại tôi, vì nó tin tưởng tôi, nên tôi phải chứng tỏ bản lĩnh của mình, tôi lên giọng tự tin:- Đâu, bài nào?Nó đưa tôi xem, tôi ngồi thừ ra suy nghĩ, mồ hôi chảy xuống hai thái dương nhột nhột, mới nhìn thì thấy dễ nhưng mày mò một hồi tôi đành chịu. Nhỏ Thu thấy vậy nghi ngờ trình độ của tôi:-Bộ anh không giải được à?Tôi tức khí, nó muốn chọc tôi hay ao, chả lẽ nó không nhận ra nét đần độn của tôi hay sao mà còn hỏi, hay là nó khờ thật. Tôi thử liều mạng một mẻ:- À...ờ... được chớ. Nhưng anh không chắc lắm, anh phải "tra lại sách cho chắc ăn"Tôi tưởng khi nói thế, có sẽ nhận ra "mánh" của tôi, nó sẽ chẳng cần nhờ làm gì nhưng nhỏ Thu khờ thật, có không mảy may nghi ngờ khi tôi lật sách giải.Tình hình càng lúc càn tồi tệ, tôi và thằng Hải vẫn không tìm được cách làm quen với nàng , ngay cả tiếp cận đói tượng cũng không. Nhỏ Thu vẫn còn tin tưởng tôi, nó thường xuyên tha mấy bài toán trời thần sang nhà tôi và dĩ nhiên tôi cũng như nó, chỉ có sách giải làm bùa hộ mệnh cho tôi. Nó vẫn khờ và tôi vẫn dốt đặc cán chổi, mấy bài toán kia dễ ợt mà không giải nổi huống chi bài toán tình cảm hóc búa gấp trăm lần.Đêm ba mươi trên nền trời âm u bỗng loé lên một tia sáng mọ^t ngôi sao muộn còn sót lại đây. Ánh sáng của nó yếu ớt nhưng đủ xuyên qua màn đêm, tỏa xuống tràn gian phải chăng ấy là vị cứu tinh?...Thằng Hải khám phá một điều quan trọng: nhỏ Thu là em của nàng, tôi như Từ Hải chết đứng khi nghe tin ấy, thế là bài toán có thể giải một cách gọn gàng khỏi cần chờ sách giải :Qua sông phải bắc cầu kiềuMuốn ... em giỏi toán phải yêu lấy thầyTôi sửa ca dao một cách tỉnh bơ tôi tin chắc thế nào cũng thành công! Thế là tôi tích cực làm... thầy nhỏ Thu. Nó đâu biết ý đồ "đen tối" của tôi , nên cứ thắc mắc vì sự tốt bụng đột xuất của tôi.- Sao dạo này anh tốt quá vậy?- Tốt sao?- Thì dạy em không cần yêu cầu . Lúc trước , nhờ anh khó lắm mà.Thấy nó bôi bác quá khứ của tôi, tôi tức cành hông, nhưng không biết đối đáp ra sao, đành cười trừ , Thấy tôi cười , có càng nghĩ tợn:- Chắc là tốt... Có điều kiện phải không?Giọng nó nửa đùa nửa thật, nhưng sao trúng phóc, Sợ nó hiểu lầm ý tốt của tôi thì nguy to, tôi chuyển sang thăm dò :- Chị em là Mai phải không?- Sao anh biết - Nó hơi bất ngờ, nhưng rồi chẳng chờ tôi trả lời, nó hiểu ngay:- À, thì ra là vậy! Anh muốn làm quen cới chị Mai chứ gì?Không nhờ nhỏ Thu hôm nay thông minh quá chừng, nó đâu còn khờ nữa, nó hiểu thấu bụng dạ tôi hết trọi. Vì vậy tôi không còn lý do gì để giấu nó nữa. Tôi kể hết cho nó nghe, chuyện tôi bám theo Mai ra sao. Nghe xong , nó có vẻ xúc động: "Được rồi, em sẽ giúp anh."Nói xong , nó quay người bỏ chạy. Tôi bàng hoàng như trong mộng, không nhờ nhỏ này được việc như vậy, chắc nó thấy tôi dạy tội nghiệp ghê, nên nó mới đền ơn bằng cách "bắc cầu Kiều" cho tôi cới chị nó. Thiệt có làm tôi mát dạ qua chừng!Chẳng biết có phải vì bị nhỏ em khích tướng hay không , mà thần tượng của tôi bắt đầu động thủ, có lẽ trái tim nó hết cứng như đá, khuôn mặt bớt lạnh hơn ít ra là với tôi. Tình hình trở nên sáng sủa, khi tôi phát hiện ra nàng cũng y hệt nhỏ Thu, nghĩa là khờ giống nhau và... nàng cũng đem những bài tập toán sang "nhờ vả tôi, những bài toán tưởng chừng như dễ mà khó, và nó càng khó hơn khi tôi không thể dùng sách giải, bởi vì ít ra nàng cũng nhận ra được "mánh khoé" gian lận của tôi và nàng sẽ cóc thèm nhờ tôi nữa. Vì vậy tôi phải âm thầm"thọ giáo "thằng Hải nhờ nó giải dùm, xong xuôi tôi mới dám gặp nàng. Nhưng nàng bắt đầu sinh nghi :- Sao mỗi lần tôi đến , Xuân lại đi đâu?- Tôi đi công chuyện.- Nhờ Hải giải giùm phải không?Tôi cứng lưỡi, nhưng cũng cố bình tĩnh, thanh minh:- Tôi đi công chuyện mà!Những ngày sau đó, Mai không đến, tôi cảm thấy buồn vô hạn, nàmg gửi cho tôi một bức thư với những lời lẽ chân thành mà chua cay:"Những bài toán dễ như vậy, Xuân còn phải nhờ sách giải, nhỡ gặp những bài hóc búa khó hơn ngàn lần, liệu Xuân có nhờ sách giải được không?"Không phải là lời trách móc , Mai chỉ khuyên nhủ và nhắc nhở tôi. Tôi đã hiểu ra ý nghĩa thâm thuý "bài toán khó" của Mai là gì và tôi phải biết phải tự mình giải nó chứ không thể nhờ ai khác được.
Mục lục
Bài Toán Khó
Bài Toán Khó
Nguyễn Thành TàiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Khánh Quỳnh & Phong Vân Nguồn: VNthuquan.netĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 5 tháng 5 năm 2008
|
Nguyen Thanh Tai
Hard problem
After nearly a year, I realized how useless I was, having failed at just one small thing: pursuing my idol. It sounds easy to say, but when I did it, I tasted all the flavors: sour, spicy, salty, bitter - all hateful things! Actually, my idol is not as inert as a stone statue. But after sucking on soapberry many times as sweetener, I had to admit to Hai "ba daa" that "she" had a heart... of stone. Hai also added: "His liver is a tiger's liver, so he's brave with me." Seeing that I didn't move, he continued to poke: "His head is made of cement, that's why he's stubborn." "Stiff neck". I was furious: "Stiff as your head! What does your Thien have, why are you like... a rat?" After the back and forth, Hai seemed like Frustrated, he went into the water: - Stop! I think we should cooperate better. - Yeah, I think so too. I don't want to fight with that guy, but seeing him constantly causing trouble, I can't stand it, and I get angry. My grandparents said: "If you're full, you'll lose your appetite, if you're foolish, you'll lose your wisdom" and that's not wrong. Reality has proven that: Hai and I argued loudly but achieved nothing, only lost our reputation. I arrived home just in time for it to rain, as if it was a premonition, not yet in time. Entering the house, I was startled by the loud screams of my younger brother Tram: - Where have you been gone for so long? - Thu has been waiting for you! - Where? I glanced through the window, she was sitting in the house, waiting for me. caressing some notebook, looking at me with his teeth bared, smiling: - Mr. Xuan, just help me with this. - What? I'm a bit angry. Thu held out her notebook, filled with calculations. I immediately knew it was algebra. Little Thu spoke confidently: - Let me show you this lesson! I know you're very good. I originally hated this subject, it's just because I'm bad at studying, but because of Tram's quiet voice, she complimented me but turned out to be harmful to me, because she trusted me, so I had to prove it. Showing my bravery, I raised my voice confidently: - Where, what song? He showed it to me, I sat there thinking, sweat trickled down my temples, it felt easy at first glance but after a while I tinkered with it. I couldn't bear it. Little Thu saw that and doubted my level: - Can't you solve it? I was angry, he wanted to tease me, didn't he realize my stupidity and asked, or did he ask? really stupid. I tried my best to risk a batch: - Ah... er... okay. But he wasn't sure, he had to "check the book again to be sure". I thought when I said that, he would realize my "trick", he wouldn't need to ask for anything, but little Thu is really stupid, he didn't have the slightest doubt. I was surprised when I turned to the book to explain. The situation got worse and worse, Hai and I still couldn't find a way to get to know her, not even to approach her target. Little Thu still believes in me, she often brings magical math problems to my house and of course I am the same as her, only having the solution book as a talisman for me. He's still stupid and I'm still ignorant of broomsticks. Those math problems are easy and impossible to solve, let alone the love problem that's a hundred times more difficult. In the thirtieth night, against the gloomy sky, suddenly a ray of light flashed. The remaining late star is here. Its light is weak but enough to penetrate the night, radiating down into the world. Could it be that he is the savior?... Hai discovered something important: little Thu is her younger sister, I am like Tu Hai standing still. When I heard that news, the math problem could be solved neatly without having to wait for the book to explain: To cross the river, you must build a bridge. If you want to be good at math, you must love your teacher. I calmly correct the folk song, how sure am I? also successful! So I actively worked as... little teacher Thu. He didn't know my "dark" intentions, so he kept wondering about my sudden kindness. - Why have you been so nice lately? - Good? - Then teach me without asking. In the past, it was very difficult to ask you. Seeing him smear my past, I was angry, but didn't know how to respond, so I just laughed it off. Seeing me laugh, I thought even more cruelly: - It must be good.. . Is there a condition? His voice was half joking, half serious, but why was it so obvious? Afraid he might misunderstand my good intentions, I turned to probe: - Are you Mai? - How do you know - He was a bit surprised, but without waiting for me to answer, he immediately understood: - Ah, so that's it! You want to get to know Mai, don't you? It's not because Thu is so smart today, she's no longer stupid, she understands my heart completely. So I have no reason to hide it anymore. I told him everything about how I followed Mai. After listening, he seemed moved: "Okay, I will help you." After saying that, he turned and ran away. I was as shocked as in a dream. It was not thanks to this girl that she could do such a thing. She must have felt that I was pitiful in teaching her, so she returned the favor by "building the Kieu bridge" for me and her sister. It really made me feel so cool! I don't know if it was because the younger sister provoked me or not, but my idol started to attack, maybe his heart stopped being as hard as stone, his face became less cold at least. with me. The situation became clearer when I discovered that she was just like Thu, meaning equally stupid and... she also brought her math exercises over "thanks to me, the seemingly easy math problems were difficult." , and it's even more difficult when I can't use the book to explain, because at least she will realize my cheating "trick" and she won't bother asking me anymore. So I have to silently "learn". Hai asked him to help solve it, and after that, I dared to meet her. But she started to have doubts: - Why does Xuan go every time I come? - I'm on a business trip. - Ask Hai to solve it for me, right? I'm stubborn. tongue, but also tried to calm down and explain: - I'm on business! The following days, Mai didn't come, I felt extremely sad, she sent me a letter with sincere but bitter words. "For such easy problems, Xuan still has to rely on books to solve them. If she encounters difficult problems that are a thousand times more difficult, will Xuan still be able to rely on books to solve them?" This is not a reproach, Mai just advises and reminds. reminded me. I understood the profound meaning of Mai's "difficult problem" and I had to know how to solve it myself and not ask anyone else.
Table of contents
Hard problem
Hard problem
Nguyen Thanh TaiWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: editor: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Khanh Quynh & Phong Van Source: VNthuquan.net Posted by friend: Ct.Ly on: May 5, 2008
|
Việt Hải
Bài Tình Ca Mùa Xuân
Tôi gặp nàng trong thư viện O Neill khi cả hai chúng tôi cùng tìm sách trong dãy sách chiến tranh Việt Nam. Nàng đang đứng xem quyển sách như trong say mê, trong nét đoan trang của người Á Châu. Tôi chẳng hiểu sao sau hai năm theo hoc tại ngôi trường này, tôi chưa bao giờ bị tiếng sét ái tình đến mê mẫn người như ngày hôm đó. Tôi bạo dạng làm quen nàng. - Are you from Taiwan? Nàng không nói chỉ lắc đầu. Tôi hỏi tiếp: - from Hong Kong? Nàng không nói tiếp tục lắc đầu tôi, tôi kiên nhẩn thêm: -or from Singapore? Nàng cười rồi trả lời tôi: - I give you another try. Tôi bổng vui hẳn khi nhìn gương mặt thật xinh xắn của nàng, tóc đen huyền là điều không nhiều tại Jesuit Ivy campus này. - I guess you are from VietNam. Nàng gật đầu, tôi vô cùng vui sướng, xoay sang hỏi nàng bằng Việt ngữ: - Xin lỗi cô tên chi? Nàng đáp: - Thủy Tiên Tôi trả lời trong chút gì hơi "nịnh dầm". - Tên đẹp lắm. Thủy Tiên học ở đây lâu chưa? - Chỉ mới khóa này thôi và còn bỡ ngỡ tại thư viện này. Nàng nói trong giọng Việt ngữ chuẩn khiến tôi chút gì thích thú, nếu không là nhiều thiện cảm với nàng. Thủy Tiên cho biết gia đình nàng sang và định cư tại Indianapolis. Nàng đổi trường từ đại học Nortre Dame sang Jesuit Ivy. Jesuit Ivy là tên lóng của Boston College. Nàng thích thành phố Boston và trường Harvard, nhưng không vào được Harvard, nàng vào học tại đây. Tôi hỏi: - Thủy Tiên học ngành gì? - Ba muốn Thủy Tiên học luật giống ba. Mẹ muốn Thủy Tiên business major như mẹ, nhưng Thủy Tiên thích ngành báo chí đi săn tin đó đây, bay đi nơi này nơi kia, nên sẽ chọn một là báo chí hay hai là chính trị học. - Wow, con gái mà học politics à? Tôi nói xong thì nàng phải ra check out một số sách. Đó là bước đầu chúng tôi quen nhau. Những năm tháng sau đó chúng tôi quen nhau, từ bạn thông thường biến thành tình yêu. Tôi không còn nhớ là chúng tôi gặp nhau bao nhiêu lần tại O Neill library hay bao nhiêu lần sánh bên nhau trong campus trường, khi đi xem hòa nhạc, xem hát tại Robsham Theatre của Jesuit Ivy campus, hay những buổi hẹn nhau ăn uống trên đại lộ Commonwealth khu vực trường tọa lạc, hay ghé các nơi như Brighton Center trên đường Washington hay khu thương mại Newton trên đường Beacon. Mùa hè năm 1987 nàng đưa tôi về thăm ba mẹ nàng tại Indianapolis. Hai ông bà rất vui vẽ và tử tế. Ngược lại, tôi cũng mời nàng về California thăm mẹ tôi. Mẹ tôi khen nàng nhiều lắm và nói thẳng ra bà thích con cái gặp người Việt, thay vì người nước khác. Người lớn tuổi thường quan tâm vấn đề chia sẻ văn hóa gốc, tôi hiểu và thông cảm với bà lắm. Điều tôi thích về nàng vì Thủy Tiên theo học Couvent des Oiseaux tại Đà Lạt theo chương trình Pháp, nhưng tâm hồn của nàng rất Á đông. Thế nên sự gần gủi trong cái văn hóa gốc mà mẹ tôi lo giúp chúng tôi khắng khít nhau hơn. Tình yêu đến tự nhiên bởi tuổi trẻ cô đơn khi xa nhà rất cần người thông cảm với mình, tình yêu của thời đi học vốn đẹp đẽ và đáng nhớ khi chúng tôi tình tự to nhỏ trong thư viện O Neill, như nụ hôn đầu trao nhau khi chúng tôi cùng gia nhập vào ca đoàn trình diễn nhạc giáng sinh tại hí viện Robshamcủa trường. Nàng thích ca hát, tức mang máu văn nghệ như sự chia sẻ của tôi. Ngày tháng trôi qua chúng tôi bên nhau đó đây từ bờ biển Hingham hoặc đảo Gallups trong vịnh Boston vào những ngày hè nắng ấm ngày xưa. Để bao nhiêu mùa thu Boston khi trao nhau kỷ niệm nhìn lá vàng thu rơi, những nụ hôn giữa bầu trời thu yêu thương có bài nhạc của Lê Uyên Phương mà cả hai chúng tôi vô cùng yêu thích: "Chờ trăng lên nghe sao thì thầm Thời gian qua đâu ngờ cuộc đời bao la Rồi như mây thoáng qua rồi như trăng xế tà Anh ơi nhớ ngày xa vời dâng hoa. Này em ơi suối reo sườn đồi Này chim ơi reo mừng cuộc đời ghi tên Rồi như khi lớn lên rồi như khi úa tàn Hoa thơm vẫn chờ nắng vàng dâng hương. Tình yêu đời đời làm sao như hoa vàng rừng xanh Một khi đăng hoa tình yêu thiết tha cuộc đời đã mất hết mê say. Rồi mai đây đi trên đường đời Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn Ngày hôm nay có nhau ngày mai chung cảnh đời Luôn ghi kỷ niệm ban đầu yêu thương"(Bài Ca Hạnh Ngộ) Đúng như người nhạc sĩ đã tạo lời nhạc định mệnh oái oăm vì "Tình yêu đời đời làm sao như hoa vàng rừng xanh. Một khi đăng hoa tình yêu thiết tha cuộc đời đã mất hết mê say. Rồi mai đây đi trên đường đời. Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn...". Chúng tôi ra trường tôi về California, Thủy Tiên nhận việc làm cho một tờ báo tại Indianapolis. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc thân thiết với nhau. Thủy Tiên muốn giúp hai cô em nàng học xong đại học, nên tôi đồng ý sau đó sẽ gặp lại nhau, nàng hứa sẽ về California với tôi. Năm 1990, nàng nhận công tác theo nhóm phóng viên sang Vùng Vịnh vì cuộc chiến Iraq lần đầu khi quân đội Iraq xâm lăng nuốt xứ Kuwait. Tôi vô cùng lo lắng, Thủy Tiên trấn an tôi, nàng nói chỉ ở văn phòng tin tức Riyadh. Rồi khi chiến sự dồn dập có lúc nàng gọi về từ Dubai khi quân Đồng minh Anh Mỹ tấn công ào ạt, nàng bay theo nhóm tin tức lấy tin cập nhật khi thì từ Dubai, rồi khi thì Qatar, rồi thì Bahrain. Nơi này là định mệnh khi máy bay trực thăng trong nhóm săn tin bị rơi vì hư máy khi vừa cất cánh, cả đoàn thi đua nhau mạnh ai nấy nhảy thoát thân. Thủy Tiên may mắn sống sót, nhưng nàng mang thương tích gãy chân trái. Tin khẩn đến tôi vội vã bay ngay sang Ả Rập Saudi vì nàng được đưa về điều trị tạm tại bệnh viện Riyadh, trước khi về Hoa Kỳ. Thế giới xung quanh chúng ta hầu như không ổn định để người Việt Nam chịu nhiều thiệt thòi, nhiều tử vong hay mang nhiều thương tích trong cuộc chiến. Rồi trên vùng đất xa xôi Trung Đông qua hai cuộc chiến Iraq, quân nhân gốc Việt đã vĩnh viễn ra đi vì công tác, cũng như mang thương tích như Thủy Tiên của tôi. Mỗi sự chọn lựa cho cho ý muốn đều có số mạng được Trời đất an bài. Sự chọn lựa vì yêu nghề, vì can đảm là những yếu tố tôi yêu thích. Nói ra như vậy vì tôi đã quyết định đưa Thủy Tiên về California để cho nàng hiểu rằng lời nói năm xưa khi chúng tôi hứa hôn bên bờ biển đảo Gallups của biển Boston, là chúng tôi vẫn yêu nhau như mùa xuân của ngày cũ, để rồi tôi muốn hát lại bài "Bài Ca Hạnh Ngộ" tại bệnh viện Riyadhcho nàng nghe, bởi vì chúng tôi tỗi vẫn yêu nhau khi mùa xuân mới đến, và hình như là Thủy Tiên đang khóc trên vai tôi. "... Rồi mai đây đi trên đường đời Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn Ngày hôm nay có nhau ngày mai chung cảnh đời Luôn ghi kỷ niệm ban đầu yêu thương...."Việt Hải, 07/12/2006.
(Cám ơn nhạc của Lê Uyên Phương cho tôi nguồn cảm tác cho bài viết này và xin tặng những cuộc tình thủy chung)
Mục lục
Bài Tình Ca Mùa Xuân
Bài Tình Ca Mùa Xuân
Việt HảiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: Việt Dương Nhân Nguồn: Được bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 9 tháng 7 năm 2007
|
Viet Hai
Spring Love Song
I met her in O Neill library when we were both looking for books in the Vietnam War section. She was standing there looking at the book as if in fascination, with Asian dignity. I don't understand why, after two years of studying at this school, I have never been so captivated by love at first sight like that day. I boldly got to know her. - Are you from Taiwan? She didn't speak, just shook her head. I continued asking: - from Hong Kong? She didn't say anything and continued to shake my head. I patiently added: -or from Singapore? She smiled and answered me: - I give you another try. I suddenly felt happy when I looked at her beautiful face. Jet black hair is not a common thing at this Jesuit Ivy campus. - I guess you are from Vietnam. She nodded, I was extremely happy, turned to ask her in Vietnamese: - Excuse me, what's your name? She replied: - Thuy Tien I answered with a bit of "flattery". - The name is very beautiful. Has Thuy Tien studied here long? - I've only just taken this course and I'm still confused at this library. She spoke in a perfect Vietnamese accent, which made me a little interested, if not a lot sympathetic towards her. Thuy Tien said her family came and settled in Indianapolis. She changed schools from Notre Dame University to Jesuit Ivy. Jesuit Ivy is the slang name for Boston College. She liked the city of Boston and Harvard, but couldn't get into Harvard, so she studied here. I asked: - What major does Thuy Tien study? - Dad wants Thuy Tien to study law like dad. Mom wants Thuy Tien to have a major business like her mother, but Thuy Tien likes journalism, hunting news here and there, flying here and there, so she will choose either journalism or politics. - Wow, girls study politics? After I finished speaking, she had to go check out some books. That was the first step we got to know each other. Over the years that followed, we got to know each other, and from simple friends turned into love. I no longer remember how many times we met at the O Neill library or how many times we were together on campus, when we went to concerts or theater at the Robsham Theater of Jesuit Ivy campus, or when we met to eat and drink. on Commonwealth Avenue where the school is located, or visit places like Brighton Center on Washington Street or Newton Shopping Center on Beacon Street. In the summer of 1987 she took me to visit her parents in Indianapolis. They were both very cheerful and kind. On the contrary, I also invited her to California to visit my mother. My mother complimented her a lot and frankly said that she liked her children meeting Vietnamese people, instead of people from other countries. Elderly people often care about sharing their original culture, I understand and sympathize with her very much. What I like about her is because Thuy Tien studied at Couvent des Oiseaux in Da Lat according to the French program, but her soul is very Asian. So the closeness in my mother's original culture helps us become closer. Love comes naturally because young people are lonely when they are far from home and need someone to sympathize with them. The love of school days was beautiful and memorable when we loved each other loudly in the O Neill library, like our first kiss. exchanged when we joined the choir to perform Christmas music at the school's Robsham Theater. She likes to sing, which means she has artistic blood as I share. As the days passed we were together here and there from the shores of Hingham or Gallups Island in Boston Bay on those warm summer days of yore. For many Boston autumns, when exchanging memories of looking at the falling yellow leaves and kissing in the loving autumn sky, there is a song by Le Uyen Phuong that we both love so much: "Waiting for the moon to rise, what will you hear?" whisper Time has passed, but I didn't expect life to be so vast. Then like a fleeting cloud, then like the sunset of the moon. Oh, I remember the distant day when I offered flowers. Hey, the stream rang on the hillside. Hey, the birds cheered for the life to write down. Then it was like when I grew up Then, when it withers, the fragrant flower still waits for the golden sunlight to give its fragrance. Eternal love is like the yellow flower of the green forest. Once the passionate love blooms, life has lost its charm. Then tomorrow, go on the road of life. Don't let go Hands silently search for loneliness Today together tomorrow the same life Always remember the first memories of love" (Song of Hanh Ngo) Just like the musician who created the fateful lyrics because "Love of life Life is like a yellow flower in a green forest. Once you bloom with passionate love, life will lose its charm. Then tomorrow, don't let go of your hands and silently find yourself alone..." After we graduated, I returned to California and Thuy Tien got a job working for a newspaper in Indianapolis. We still keep in close contact with each other. Thuy Tien wanted to help her two sisters finish college, so I agreed to meet again later, and she promised to return to California with me. In 1990, she accepted a job with a group of reporters to the Gulf for the first Iraq war when the Iraqi army invaded Kuwait. I was extremely worried, Thuy Tien reassured me, she said she was only at the Riyadh news office. Then when the war raged, sometimes she called back from Dubai when the British and American Allies attacked, she flew with the news team to get updates sometimes from Dubai, then Qatar, then Bahrain. This place was fateful when the helicopter in the news hunting group crashed due to engine failure upon takeoff, and the whole group competed with each other to escape. Thuy Tien was lucky to survive, but she suffered a broken left leg. When the urgent news arrived, I quickly flew to Saudi Arabia because she was taken for temporary treatment at the Riyadh hospital, before returning to the United States. The world around us is hardly stable enough for Vietnamese people to suffer many disadvantages, deaths or injuries during the war. Then in the distant land of the Middle East through the two Iraq wars, Vietnamese soldiers left forever because of their work, and suffered injuries like my Thuy Tien. Every choice for your will has a destiny arranged by Heaven and Earth. The choice because of love for the job and because of courage are the factors I love. I say this because I decided to take Thuy Tien back to California to let her understand that what we said when we got engaged on the shore of Gallups Island in Boston, was that we still love each other like the spring of the past. Then I wanted to sing "Song of Enlightenment" again at Riyadh hospital for her, because we were still in love when spring had just arrived, and it seemed that Thuy Tien was crying on my shoulder. "... Then tomorrow we will walk the path of life. Don't let go of our hands and silently find loneliness. Today we have each other, tomorrow we will share the same life. Always remember the first memories of love...." Viet Hai, December 7/ 2006.
(Thank you to Le Uyen Phuong's music for giving me inspiration for this article and for faithful love)
Table of contents
Spring Love Song
Spring Love Song
Viet HaiWelcome you to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for following the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Collected by: Viet Duong Nhan Source: Uploaded by friend: Ct.Ly on: July 9, 2007
|
HỒ DUYÊN
Bài văn tả mẹ
Giờ tập làm văn, tôi luôn được cô giáo khen bài viết của mình và thường lên đứng giữa lớp để đọc bài tập làm văn của mình cho cả lớp nghe. Bài viết của tôi bao giờ cũng đạt điểm 7, 8 - điểm cao nhất dành cho môn tập làm văn. Tôi luôn hãnh diện vì điều đó và dường như chưa một bạn nào trong lớp phá được “kỷ lục” của tôi. Như mọi khi, tôi lại được cô giáo gọi lên đọc bài văn “Em hãy tả về người mẹ của mình”. Tôi ngước cao mặt, đĩnh đạc bước lên giữa lớp trong sự nể phục của các bạn và cất cao giọng đọc: “Mẹ em là người tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích. Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn. Mẹ bảo ”Lớn lên con gái đừng gội đầu bằng dầu gội mà nấu trái bồ kết gội cho tóc đẹp như của mẹ”. Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm. Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm! Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình, tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại tấm chăn cho em... Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em...”. Đó là những lời văn mà tôi đã được chị gái dạy để tả về người mẹ của mình. Những bài văn của tôi luôn được điểm cao vì trước khi viết tôi luôn “tham khảo” ý kiến của chị rồi tưởng tượng thêm để diễn đạt cho hay. Có lẽ với trí tưởng tượng phong phú nên tôi sớm nổi tiếng là học sinh giỏi văn của trường. Đọc xong bài văn tả mẹ của mình, tôi sướng lâng lâng trong người và đi về chỗ trong tiếng vỗ tay của các bạn. Đợi giây lát, cô tôi bảo: “Bài văn tả mẹ của bạn Duyên rất hay. Câu cú gãy gọn, diễn đạt trôi chảy. Các em nên học cách diễn đạt của bạn để viết văn cho hay và phải đọc thêm nhiều sách. Hôm nay, cô muốn các em nghe thêm một bài văn nữa. Cô mời bạn Hùng". Tôi thoáng ngạc nhiên vì Hùng mồ côi mẹ từ năm 6 tuổi, nhà Hùng rất nghèo và Hùng chỉ học giỏi môn toán. Tôi thầm cười khi nghĩ “Chắc Hùng viết nhăng viết cuội nên bị cô phê bình đây”. Hùng cúi đầu cầm tập bước lên bảng và đọc: “ Em không còn mẹ. Mẹ mất đã lâu lắm rồi nên em không nhớ rõ khuôn mặt của mẹ. Mỗi lần nhớ mẹ, em chỉ nhìn lên tấm ảnh trên bàn thờ mẹ, nhớ mẹ, thương mẹ rồi chỉ biết khóc mà thôi! Mẹ mất khi em bé của em mới một tuổi. Lúc đó ba cực lắm vì phải vừa đi làm vừa nuôi em và em gái. Em gái cứ bệnh rồi khóc hoài. Sáng, ba dậy thật sớm để nấu cháo để lấy nước pha sữa cho em. Mùa mưa, nhà dột ướt không đủ chỗ ngủ, ba ru em và em gái ngủ xong rồi nằm xuống sàn nhà. Sáng thức dậy em đã thấy ba nấu sẵn nồi cháo và kèm theo tờ giấy dặn:”Con nhớ ăn sáng rồi mới đi học”. Ba em là công nhân vệ sinh nên sáng phải dậy thật sớm làm sạch đường phố trước khi mọi người thức giấc. Em chuẩn bị đi học ba mới trở về lo cho em gái. Buổi chiều, em đi học về trông em cho ba đi làm tiếp. Ba em cực lắm nhưng lúc nào ba cũng dịu dàng như mẹ. Em ước ao mẹ mình còn sống để đỡ đần công việc cho ba. Em thèm được như các bạn có mẹ, được mẹ ôm vào lòng, được mẹ khâu áo khi bị rách, được nghe mẹ hát ru em bé ngủ như cô Tư ở sát nhà. Mỗi lần nghe cô Tư hát ru con, em lại nhớ mẹ và nước mắt trào ra. Ba bảo: “Mẹ bây giờ đã thành cô tiên ở tận trên trời cao, mẹ cũng nhớ và thương con lắm nên con phải học thật giỏi mẹ mới vui”. Em cũng thầm hứa với ba, sẽ học giỏi, học giỏi rồi mẹ sẽ sống lại với cha con mình, phải không ba? Em càng lớn mái tóc ba càng bạc nhiều hơn. Nhìn ba tảo tần lo cho em và em gái ăn học, em thương ba lắm chỉ mong mình nhanh lớn để đi làm giúp ba, nuôi em gái. Em không còn mẹ nhưng ba chính là người mẹ vĩ đại trong cuộc đời em. Em yêu ba vô cùng...”. Những dòng cuối cùng, Hùng đã đọc trong nước mắt, cả lớp đều khóc, cả cô giáo cũng khóc và không biết tự lúc nào, nước mắt của tôi cũng lăn dài trên khuôn mặt của mình...Chiều nay, con gái tôi về nói với mẹ: “Mẹ dạy con bài văn tả về mẹ nha mẹ”. Tôi ôm con gái vào lòng và kể lại câu chuyện bài tập làm văn tả mẹ của Hùng cách đây hơn 20 năm...
Mục lục
Bài văn tả mẹ
Bài văn tả mẹ
HỒ DUYÊNChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: NguoiVienXuĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 6 năm 2005
|
HO DUYEN
Essay describing mother
When practicing writing, I always get compliments from my teacher on my writing and often stand up in the middle of the class to read my writing exercises to the whole class. My writing always scores 7 or 8 - the highest score for writing practice. I'm always proud of that and it seems like no one in my class has broken my "record". As always, my teacher called me up to read the essay "Describe your mother". I held my head high, walked confidently to the middle of the class in the admiration of my classmates and raised my voice to read: "My mother is the most wonderful person. Beautiful mother like a fairy in fairy tales. Her mother's long, shiny hair hangs down her back. Mom washes her hair with locust fruit so her hair is smooth and smooth. Mom said, "When you grow up, don't wash your hair with shampoo, but cook locust fruit to wash your hair as beautiful as my mother's." My mother has a beautiful face like a full moon. Every time mom smiles, her white teeth look so beautiful! Mother is both gentle and responsible. Coming home from work, my mother goes to the kitchen to cook for the whole family. At night, she teaches me to study, cleans the house before going to bed. On cold winter nights, my mother wakes up in the middle of the night to cover me with the blanket... In my heart, my mother is everything, she is the most wonderful fairy in my life...". Those are the words that my sister taught me to describe my mother. My essays always get high scores because before writing, I always "consult" her opinions and then imagine more to express them well. Perhaps because of my rich imagination, I soon became famous as a good literature student at school. After reading the essay describing my mother, I felt elated and walked back to my seat amid the applause of my friends. Waiting a moment, my aunt said: "Duyen's essay describing her mother is very good. Sentences are concise and expressed fluently. You should learn your expression to write well and read more books. Today, I want you to listen to another poem. She invited Hung's friend." I was briefly surprised because Hung lost his mother when he was 6 years old, Hung's family was very poor and Hung was only good at math. I secretly laughed thinking, "Hung must have written poorly, so she criticized me." "Hung bowed his head, took the notebook, walked up to the board and read: "I don't have my mother anymore. She passed away a long time ago, so I don't remember her face clearly. Every time I miss her, I just look at the photo on her altar , I miss my mother, I love her, and I just cry! My mother died when my baby was only one year old. At that time, my father had to work and raise my sister and I kept crying , Dad woke up very early to cook porridge to get water to make milk for me. During the rainy season, the house was leaky and there was not enough room to sleep, so after putting me and my sister to sleep, I woke up and saw him cooking pot of porridge and attached a note: "Remember to eat breakfast before going to school." My father is a sanitation worker so he has to get up early in the morning to clean the streets before everyone wakes up to go to school I just came back to take care of my younger sister. In the afternoon, I come home from school and look after my younger sister while my dad goes to work. My father is very difficult, but he is always gentle like my mother. I wish my mother was still alive to help my father with his work. I want to be like my friends who have a mother, to be hugged by my mother, to have my mother sew my shirt when it is torn, to hear my mother sing a lullaby to the baby to sleep like Miss Tu who lives next door. Every time I hear Ms. Tu sing a lullaby to my child, I miss my mother and tears well up in my eyes. Dad said: "Mom is now a fairy up in the sky. She also misses and loves you very much, so you must study well to make her happy." I also secretly promised my dad that I would study well, study well and then mom would live with us again, right, dad? The older I get, the more gray my father's hair becomes. Seeing my father diligently take care of me and my younger sister's education, I love him very much and just hope I grow up quickly so I can go to work to help him and raise my younger sister. I don't have a mother anymore, but my father is a great mother in my life. I love you so much...". The last lines, Hung read in tears, the whole class cried, even the teacher cried and without knowing when, my tears also rolled down my face...This afternoon, my daughter Go home and tell your mother: "Mom, teach me a descriptive essay about your mother." I hugged my daughter and told the story of Hung's essay describing his mother more than 20 years ago...
Table of contents
Essay describing mother
Essay describing mother
HO DUYENWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: NguoiVienXu Uploaded by friend: Ct.Ly on: June 6, 2005
|
Đức Trí Quế Anh
Bàn Vuông Luận
Trong khoảng không bất định, họ, bốn vĩ nhân của mọi thời đại, an tọa tại bàn vuông và cùng luận …
Bốn Mặt Cuộc Sống Mùa xuân đang nảy lộc trên bề mặt địa cầu. Darwin thoải mái ngồi tại bàn vuông, ngắm nhìn đàn khỉ nô đùa và rửa các trái cây nhặt được trên bờ sông. Một người đàn ông với bộ râu rậm rạp và ánh mắt siêu nhân tiến về phía Darwin. Darwin đang cao hứng nên cất tiếng gọi: Darwin: Này, Nietzsche. Anh có bao giờ nghĩ con khỉ kia có thể là họ hàng của anh không? Nietzsche: Ông Tiến Hóa ơi, ông vẫn còn tin là con người xuất phát từ loài khỉ đột? Darwin: Sao không? Anh không thấy nhiều khoa học gia vẫn còn tin vào thuyết của tôi? Nietzsche: Tuy là họ tin nhưng loài khỉ có được đối xử như con người đâu. Darwin: Đó là vì con người vẫn mang nặng đầu óc tự tôn của anh nên luôn cho là họ vượt hẳn các loài vật khác và siêu nhân như anh. Nietzsche: Tại sao không? Con người vẫn đang thống trị thế giới với đầu óc siêu phàm. Mỗi con người đều phải phấn đấu để thông hiểu tất cả, ông à. Vả lại, con người nên tự tạo ra triết lý sống cho mình hơn là theo khuôn mẫu xã hội. Darwin: Chính Phật và Chúa mới thông hiểu tất cả. Nietzsche: Ông mà tin vào Thượng Đế, đấng tạo hóa vô hình sao? Hậu duệ ông nhiều người đã không tin như thế. Darwin: Tôi có bao giờ chống Thượng Đế đâu, chỉ có anh thôi. Hẳn anh nghĩ Thượng Đế đã chết, đúng không? Nietzsche: Đúng. Ông nên nghe tôi giải thích đây. Có bao nhiêu người thật sự trông thấy Thượng Đế khi họ còn sống? Chẳng bao nhiêu người. Chỉ có tâm linh của họ nhìn thấy Thượng Đế, nghĩa là họ đã bị chính tâm thức lừa dối. Tôi muốn họ phải tin vào chính mình như thể Thượng Đế đã chết. Darwin: Ồ, Thượng Đế chưa chết đâu. Thượng Đế ơi! Ngài đâu rồi? Giúp chúng tôi với. Siêu Nhân của tôi muốn ngài chết. Phật và Chúa Kitô hiện ra cùng lúc với nụ cười thanh thoát. Phật vẫn chấp hai tay như thường lệ, trong lúc Chúa dang rộng tay: Chúa: Chúa ở cùng anh em. Darwin (cười): Thấy chưa, quả là có Chúa! Những vĩ nhân của tôi! Cám ơn các ngài đã xuất hiện, Nietzsche cần sự giúp đỡ, anh ta không tin vào thuyết của tôi, thượng đế hoặc bất cứ cái gì. Nietzsche, theo anh, ai tạo ra sự sống và loài người? Nietzsche: Tôi không muốn tranh cãi về nguồn gốc sự sống. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh là làm sao con người có thể đạt được tự do trong suy nghĩ. Như thuyết Chọn Lọc Tự Nhiên của Darwin, chỉ có con vật mạnh mới sinh tồn được. Thuyết của tôi cũng vậy. Tự làm chủ là chìa khóa trong cuộc đời mỗi người. Điều này sẽ giúp cho con người trong xã hội hiện đại thoát khỏi hỗn loạn tư tưởng. Chúa: Nếu con người không thể tự làm chủ thì sao? Nietzsche: Thì kẻ đó không thể sinh tồn. Cuộc sống chỉ dành cho kẻ mạnh với khả năng sinh tồn. Con người là động vật biết suy nghĩ và vốn không có bình đẳng giữa con người. Ngay cả Darwin cũng đã nói vậy trong thuyết của ông. Bất cứ trong hoàn cảnh nào, con người vẫn phải biết anh ta làm gì và ở đâu hơn là trông cậy vào Thượng Đế. Chúa: Thế con người có thể sáng tạo ra Thượng Đế sao? Nietzsche: Chắc chắn, cả ngài cũng được sinh ra bởi con người và mang hình hài con người. Chúa: Tuy nhiên, con người không thoát khỏi tội lỗi và sự chết. Họ vẫn cần tình yêu và mầu nhiệm trong cuộc sống, và ta mang sự mầu nhiệm đến cứu rỗi con người. Cuộc sống quả thật là mầu nhiệm. Tự chủ cuộc sống không có nghĩa là anh tự tôn giá trị của anh mà quên đi sự hiện hữu của Thượng Đế. Nếu ai tin vào Thượng Đế thì sẽ được an bình, và người ấy có thể mang hạnh phúc đến cho mọi người. Nietzsche: Nói như vậy, ngài cũng muốn là siêu nhân? Chúa: Dù ta có xuất hiện như một siêu nhân cũng không phải ý ta. Sứ mạng của ta là cứu rỗi loài người, không phải để trở thành "thượng đẳng". Ta không ngại phải vác thánh giá lần nữa. Rồi anh sẽ thấy ta trở lại địa cầu trong nay mai thôi. (quay sang Phật) Theo Thích Ca thì cuộc sống con người là gì? Phật: Cuộc sống con người là sự khổ. Để thoát khỏi khổ nghiệp, trước tiên phải trí tịnh thân bình. Sau đó phải hiểu cái ngã của mình. Muốn hiểu ngã thì phải diệt ngã. Diệt ngã thì sẽ giác ngộ. Giác ngộ là giải thoát khỏi thân và trí. Darwin: Nếu Phật cho rằng đời sống con người là sự luân hồi, thì con người có thể được đầu thai từ khỉ, và vân vân… À, giờ tôi đã thấy mối liên hệ giữa thuyết của tôi và Phật học. Nietzsche: Nếu Phật nghĩ rằng con người có thể tự chủ bản ngã, suy nghĩ và hành động, thì thuyết siêu nhân của tôi cũng đúng. Con người có thể là Thượng Đế của chính mình. Phật: Cả hai anh đều không sai. Nhưng Chúa muốn nhấn mạnh là con người vẫn cần tình thương. Khi tham sân si là nguồn gốc của tội lỗi, tình yêu của Chúa rất cần để cứu vãn thế giới. Nếu anh không có duyên để tham tường triết học nhà Phật, anh có thể theo tiếng gọi của Thiên Chúa. Người nào không tin vào Thiên Chúa có thể thỏa mãn với triết thuyết của anh, Nietzsche à. Cũng như những người yêu thích khoa học sẽ đồng ý với Darwin. Tuy nhiên, không phải ai cũng có tư tưởng của siêu nhân. Những người tinh thần yếu đuối sẽ cần giúp đỡ. Hãy nhớ rằng, thế giới này không chỉ cho những người "thượng đẳng", mà cho tất cả. Mọi người đều bình đẳng và có quyền tịnh để đạt tới cảnh giới của sự giác ngộ trong nhiều ngả đường cuộc sống. Nietzsche: Sao ngài không trở thành con chiên của Chúa? Phật: Ta đã giác ngộ trước khi Kitô sinh xuống trần. Tự đả thông tư tưởng có thể dẫn anh đến hạnh phúc và giúp anh thoát khỏi vòng luân hồi. Chúa cũng nghĩ như vậy. Chúa có thể giúp anh tự thiền tịnh. Người đời đã hiểu lầm Chúa khá nhiều. Chúa không muốn anh trở thành cuồng tín mà chỉ muốn anh khỏi vướng tội để trở thành người tốt. Nhưng con người không phải ai cũng giống ai. Có người cần Chúa giúp và có người không, nhưng Chúa lúc nào cũng sẵn sàng để giúp mọi người. Chúa và Ta đã chia sẻ nhiều suy tưởng tương đồng về sự sống. Đối với Chúa, cánh cửa Thượng Đế luôn mở rộng nếu anh không thể tự đạt đến cảnh giới giác ngộ. Darwin: Ngài Siêu Nhân ơi, ngài chịu thua chưa? Phật và Chúa nói rất có lý. Cả hai thật sự là vĩ nhân mà tôi đã từng gặp. Triết lý của họ đều giống nhau, Nietzsche ạ, người đời nghĩ rằng họ khác nhau, nhưng cả hai đều đưa con người đến hạnh phúc. Anh muốn nhìn thế giới với con mắt siêu nhân là tùy anh. Nietzsche: Xin đừng hiểu lầm tôi. Tôi vẫn kính trọng Chúa và các môn đồ của ông. Tuy nhiên, triết học nhà Phật đối với tôi có lý hơn trong việc "giác ngộ." Darwin: Không chống Chúa, nhưng anh kính trọng một cách miễn cưỡng. Tôi nghĩ anh vẫn có thể theo ông ta và không cần phải biết đến Kinh Thánh và các môn đồ của ông. Chúa: Ta chưa hề viết Kinh Thánh hay dựng nên nhà thờ. Thiên Đàng hay Địa Ngục ở ngay trong tư tưởng của các anh em. Anh em có quyền lựa chọn. Người đời có thể hiểu lầm ta, nhưng vẫn phải cần sự giúp đỡ của ta. Phật: Nietzsche và Darwin, đã đến lúc hai anh nên cùng nhau tìm giải pháp sống an bình và hạnh phúc cho con người. Mọi sự là một và một là mọi sự, phải không người anh em Kitô của ta? Chúa: Đúng vậy, người anh triết gia. Chúng ta hãy cùng đi cứu nhân loại. Darwin: Nietzsche, anh đã hài lòng với các câu trả lời của hai vị chưa? Này, giúp tôi tìm hiểu xem các con khỉ kia có liên hệ gì với đám kiến này không? Nietzsche: (hơi nhăn mặt) Được thôi. Và rồi cả hai cùng ngồi nhìn đàn khỉ nô đùa trên bờ sông trong khi được gió xuân vuốt ve. Đức Trí Quế Anh
Mục lục
Bàn Vuông Luận
Bàn Vuông Luận
Đức Trí Quế AnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: đưa lên vào ngày: 10 tháng 2 năm 2009
|
Đức Trí Quế Anh
Bàn Vuông Luận
Trong khoảng không bất định, họ, bốn vĩ nhân của mọi thời đại, an tọa tại bàn vuông và cùng luận …
Bốn Mặt Cuộc Sống Mùa xuân đang nảy lộc trên bề mặt địa cầu. Darwin thoải mái ngồi tại bàn vuông, ngắm nhìn đàn khỉ nô đùa và rửa các trái cây nhặt được trên bờ sông. Một người đàn ông với bộ râu rậm rạp và ánh mắt siêu nhân tiến về phía Darwin. Darwin đang cao hứng nên cất tiếng gọi: Darwin: Này, Nietzsche. Anh có bao giờ nghĩ con khỉ kia có thể là họ hàng của anh không? Nietzsche: Ông Tiến Hóa ơi, ông vẫn còn tin là con người xuất phát từ loài khỉ đột? Darwin: Sao không? Anh không thấy nhiều khoa học gia vẫn còn tin vào thuyết của tôi? Nietzsche: Tuy là họ tin nhưng loài khỉ có được đối xử như con người đâu. Darwin: Đó là vì con người vẫn mang nặng đầu óc tự tôn của anh nên luôn cho là họ vượt hẳn các loài vật khác và siêu nhân như anh. Nietzsche: Tại sao không? Con người vẫn đang thống trị thế giới với đầu óc siêu phàm. Mỗi con người đều phải phấn đấu để thông hiểu tất cả, ông à. Vả lại, con người nên tự tạo ra triết lý sống cho mình hơn là theo khuôn mẫu xã hội. Darwin: Chính Phật và Chúa mới thông hiểu tất cả. Nietzsche: Ông mà tin vào Thượng Đế, đấng tạo hóa vô hình sao? Hậu duệ ông nhiều người đã không tin như thế. Darwin: Tôi có bao giờ chống Thượng Đế đâu, chỉ có anh thôi. Hẳn anh nghĩ Thượng Đế đã chết, đúng không? Nietzsche: Đúng. Ông nên nghe tôi giải thích đây. Có bao nhiêu người thật sự trông thấy Thượng Đế khi họ còn sống? Chẳng bao nhiêu người. Chỉ có tâm linh của họ nhìn thấy Thượng Đế, nghĩa là họ đã bị chính tâm thức lừa dối. Tôi muốn họ phải tin vào chính mình như thể Thượng Đế đã chết. Darwin: Ồ, Thượng Đế chưa chết đâu. Thượng Đế ơi! Ngài đâu rồi? Giúp chúng tôi với. Siêu Nhân của tôi muốn ngài chết. Phật và Chúa Kitô hiện ra cùng lúc với nụ cười thanh thoát. Phật vẫn chấp hai tay như thường lệ, trong lúc Chúa dang rộng tay: Chúa: Chúa ở cùng anh em. Darwin (cười): Thấy chưa, quả là có Chúa! Những vĩ nhân của tôi! Cám ơn các ngài đã xuất hiện, Nietzsche cần sự giúp đỡ, anh ta không tin vào thuyết của tôi, thượng đế hoặc bất cứ cái gì. Nietzsche, theo anh, ai tạo ra sự sống và loài người? Nietzsche: Tôi không muốn tranh cãi về nguồn gốc sự sống. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh là làm sao con người có thể đạt được tự do trong suy nghĩ. Như thuyết Chọn Lọc Tự Nhiên của Darwin, chỉ có con vật mạnh mới sinh tồn được. Thuyết của tôi cũng vậy. Tự làm chủ là chìa khóa trong cuộc đời mỗi người. Điều này sẽ giúp cho con người trong xã hội hiện đại thoát khỏi hỗn loạn tư tưởng. Chúa: Nếu con người không thể tự làm chủ thì sao? Nietzsche: Thì kẻ đó không thể sinh tồn. Cuộc sống chỉ dành cho kẻ mạnh với khả năng sinh tồn. Con người là động vật biết suy nghĩ và vốn không có bình đẳng giữa con người. Ngay cả Darwin cũng đã nói vậy trong thuyết của ông. Bất cứ trong hoàn cảnh nào, con người vẫn phải biết anh ta làm gì và ở đâu hơn là trông cậy vào Thượng Đế. Chúa: Thế con người có thể sáng tạo ra Thượng Đế sao? Nietzsche: Chắc chắn, cả ngài cũng được sinh ra bởi con người và mang hình hài con người. Chúa: Tuy nhiên, con người không thoát khỏi tội lỗi và sự chết. Họ vẫn cần tình yêu và mầu nhiệm trong cuộc sống, và ta mang sự mầu nhiệm đến cứu rỗi con người. Cuộc sống quả thật là mầu nhiệm. Tự chủ cuộc sống không có nghĩa là anh tự tôn giá trị của anh mà quên đi sự hiện hữu của Thượng Đế. Nếu ai tin vào Thượng Đế thì sẽ được an bình, và người ấy có thể mang hạnh phúc đến cho mọi người. Nietzsche: Nói như vậy, ngài cũng muốn là siêu nhân? Chúa: Dù ta có xuất hiện như một siêu nhân cũng không phải ý ta. Sứ mạng của ta là cứu rỗi loài người, không phải để trở thành "thượng đẳng". Ta không ngại phải vác thánh giá lần nữa. Rồi anh sẽ thấy ta trở lại địa cầu trong nay mai thôi. (quay sang Phật) Theo Thích Ca thì cuộc sống con người là gì? Phật: Cuộc sống con người là sự khổ. Để thoát khỏi khổ nghiệp, trước tiên phải trí tịnh thân bình. Sau đó phải hiểu cái ngã của mình. Muốn hiểu ngã thì phải diệt ngã. Diệt ngã thì sẽ giác ngộ. Giác ngộ là giải thoát khỏi thân và trí. Darwin: Nếu Phật cho rằng đời sống con người là sự luân hồi, thì con người có thể được đầu thai từ khỉ, và vân vân… À, giờ tôi đã thấy mối liên hệ giữa thuyết của tôi và Phật học. Nietzsche: Nếu Phật nghĩ rằng con người có thể tự chủ bản ngã, suy nghĩ và hành động, thì thuyết siêu nhân của tôi cũng đúng. Con người có thể là Thượng Đế của chính mình. Phật: Cả hai anh đều không sai. Nhưng Chúa muốn nhấn mạnh là con người vẫn cần tình thương. Khi tham sân si là nguồn gốc của tội lỗi, tình yêu của Chúa rất cần để cứu vãn thế giới. Nếu anh không có duyên để tham tường triết học nhà Phật, anh có thể theo tiếng gọi của Thiên Chúa. Người nào không tin vào Thiên Chúa có thể thỏa mãn với triết thuyết của anh, Nietzsche à. Cũng như những người yêu thích khoa học sẽ đồng ý với Darwin. Tuy nhiên, không phải ai cũng có tư tưởng của siêu nhân. Những người tinh thần yếu đuối sẽ cần giúp đỡ. Hãy nhớ rằng, thế giới này không chỉ cho những người "thượng đẳng", mà cho tất cả. Mọi người đều bình đẳng và có quyền tịnh để đạt tới cảnh giới của sự giác ngộ trong nhiều ngả đường cuộc sống. Nietzsche: Sao ngài không trở thành con chiên của Chúa? Phật: Ta đã giác ngộ trước khi Kitô sinh xuống trần. Tự đả thông tư tưởng có thể dẫn anh đến hạnh phúc và giúp anh thoát khỏi vòng luân hồi. Chúa cũng nghĩ như vậy. Chúa có thể giúp anh tự thiền tịnh. Người đời đã hiểu lầm Chúa khá nhiều. Chúa không muốn anh trở thành cuồng tín mà chỉ muốn anh khỏi vướng tội để trở thành người tốt. Nhưng con người không phải ai cũng giống ai. Có người cần Chúa giúp và có người không, nhưng Chúa lúc nào cũng sẵn sàng để giúp mọi người. Chúa và Ta đã chia sẻ nhiều suy tưởng tương đồng về sự sống. Đối với Chúa, cánh cửa Thượng Đế luôn mở rộng nếu anh không thể tự đạt đến cảnh giới giác ngộ. Darwin: Ngài Siêu Nhân ơi, ngài chịu thua chưa? Phật và Chúa nói rất có lý. Cả hai thật sự là vĩ nhân mà tôi đã từng gặp. Triết lý của họ đều giống nhau, Nietzsche ạ, người đời nghĩ rằng họ khác nhau, nhưng cả hai đều đưa con người đến hạnh phúc. Anh muốn nhìn thế giới với con mắt siêu nhân là tùy anh. Nietzsche: Xin đừng hiểu lầm tôi. Tôi vẫn kính trọng Chúa và các môn đồ của ông. Tuy nhiên, triết học nhà Phật đối với tôi có lý hơn trong việc "giác ngộ." Darwin: Không chống Chúa, nhưng anh kính trọng một cách miễn cưỡng. Tôi nghĩ anh vẫn có thể theo ông ta và không cần phải biết đến Kinh Thánh và các môn đồ của ông. Chúa: Ta chưa hề viết Kinh Thánh hay dựng nên nhà thờ. Thiên Đàng hay Địa Ngục ở ngay trong tư tưởng của các anh em. Anh em có quyền lựa chọn. Người đời có thể hiểu lầm ta, nhưng vẫn phải cần sự giúp đỡ của ta. Phật: Nietzsche và Darwin, đã đến lúc hai anh nên cùng nhau tìm giải pháp sống an bình và hạnh phúc cho con người. Mọi sự là một và một là mọi sự, phải không người anh em Kitô của ta? Chúa: Đúng vậy, người anh triết gia. Chúng ta hãy cùng đi cứu nhân loại. Darwin: Nietzsche, anh đã hài lòng với các câu trả lời của hai vị chưa? Này, giúp tôi tìm hiểu xem các con khỉ kia có liên hệ gì với đám kiến này không? Nietzsche: (hơi nhăn mặt) Được thôi. Và rồi cả hai cùng ngồi nhìn đàn khỉ nô đùa trên bờ sông trong khi được gió xuân vuốt ve. Đức Trí Quế Anh
Mục lục
Bàn Vuông Luận
Bàn Vuông Luận
Đức Trí Quế AnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: đưa lên vào ngày: 10 tháng 2 năm 2009
|
Nguyên Đỗ
Bàng Bá Lân: Múc ánh trăng vàng
Tôi vẫn thường nghe thầy cô tôi dạy văn chương truyền khẩu, ca dao là những câu thơ, lời nói mộc mạc hay văn hoa của người dân thường hay các văn nhân thi sĩ phản ảnh đúng hay tạo cảm xúc cho người nghe được truyền đi truyền lại và trở thành vốn liếng chung của mọi người. Các thầy cô trưng dẫn hai câu thơ của thi sĩ Bàng Bá Lân làm ví dụ:
Hỡi cô tát nước bên đàng Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi.
Quả thực không có gì vinh dự cho người nào bằng những lời nói, câu văn, câu thơ được chấp nhận như một tài sản quý báu của dân tộc như bài Nam Quốc Sơn Hà của Lý Thường Kiệt hay bài Hịch Tướng Sĩ của Trần Quốc Tuấn, Bình Ngô Đại Cáo của Lê Lợi hay hai câu thơ trên của Bàng Bá Lân.
Nhà thơ Bàng Bá Lân nguyên họ Nguyễn Xuân, mới đổi sang họ Bàng được ba đời nay
, sinh năm 1912, tại phố Tân Ninh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc giang, chánh quán làng Đôn Thư, phủ Bình Lục, tỉnh Hà Nam.
Sau 1945 di cư vào Sài Gòn, dạy học ở các trường tư thục, tiếp tục sáng tác văn thơ; có thời gian làm chủ bút kiêm chủ nhiệm nguyệt san Bông Lúa (Sài Gòn 1956).
Tác phẩm đã xuất bản gồm các tập thơ "Tiếng thông reo (1934)", Xưa (chung với Anh Thơ năm 1941), Tiếng võng đưa (1957), Vào thu (1969). Ông cũng là nhà biên khảo và dịch thuật, đã xuất bản: Việt văn bình giảng (1962), Vài kỷ niệm về các thi văn sĩ hiện đại (2 tập, 1962 –1963), Người vợ câm (1969), Vực xoáy (1969), Phương pháp giáo dục mới (1971), Thầy giáo làng (1971), bốn cuốn sau là văn dịch.
Báo chí và đài phát thanh cũng từng là khung cảnh cho hoạt động văn nghệ của ông. Chưa nói đến một nghề có lẽ đã nuôi sống ông nhiều hơn: nghề nhà giáo. Từ trường Dũng Lạc (Hà Nội) đến các trường Văn Lang, Cộng Hoà, Hoàng Việt, Lê Bảo Tịnh ở Sài Gòn, nhiều thế hệ học sinh đã thích thú nghe ông giảng văn bình thơ và còn giữ mãi kỷ niệm về ông.
Ông còn là nhà nhiếp ảnh nghệ thuật, từng triển lãm và được nhiều giải thưởng trong nước và ở nước ngoài.
Thơ ông gắn liền với làng quê sông núi gây nhiều ấn tượng và cảm xúc lâu dài cho người đọc.
Bàng Bá Lân mất năm 1988.
Trở lại vấn đề hai câu thơ của Bàng Bá Lân đã đi vào ca dao, tôi nghe đã lâu nhưng lúc đó cũng không tò mò thắc mắc hỏi xem nguồn gốc từ bài thơ nào, nên bây giờ muốn tìm hiểu cũng không có dữ liệu cụ thể ngoài một bài viết của một người đồng hương ở Bắc Giang với Bàng Bá Lân. Tôi xin trích nguyên văn ở đây để mọi người cùng tham khảo, biết đâu chừng các anh chị có thể tìm ra được nguyên bản của Bàng Bá Lân.
Hãy trả thơ về cho Bàng Bá Lân! Hai câu thơ của nhà thơ Bắc Giang: Bàng Bá Lân; và nguyên văn của nó chắc chắn là: "Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi" chứ không phải "Múc ánh trăng vàng đổ đi". Năm 1972, một anh bạn rủ tôi đến thăm nhà thơ Bàng Bá Lân ở một cái hẻm lớn trên đường Công Lý, Sài Gòn. Hôm ấy là Chủ nhật, ông không phải lên lớp (ông dạy ở Đại học Văn khoa Sài Gòn). Thực ra, trước khi gặp ông, tôi cũng đã biết đến ông, một nhà thơ tiền chiến quê Bắc Giang, ông nói với tôi là đồng hương. Tôi còn biết ông phụ trách một tiết mục trên đài truyền hình Sài Gòn hồi đó. Tiết mục mà ông phụ trách là trưng ra nhiều bức hình tư liệu về đời sống, sinh hoạt của mọi tầng lớp dân chúng ở miền Bắc trước năm 1955 như: xe thồ, đi dân công, chống lụt ở vùng chiêm trũng… Ông có vóc người trung bình, nhanh nhẹn, trang phục bình dân, giản dị. Ông nói chuyện với chúng tôi về thời sự, kinh tế, rồi văn học, văn chương truyền miệng, thơ…
Ông thuộc rất nhiều, giọng đọc thơ rất hay. Ông đọc từ thơ tiền chiến đến thơ Đường, thơ Pháp. Nghe ông đọc, như bị thôi miên. Chờ khi ông ngừng nghỉ một lát, tôi mới nói chen vào, rằng trong ca dao Việt Nam tôi rất thích hai câu: "Hỡi cô tát nước bên đàng Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi". Tức thì nhà thơ ngắt lời tôi. Ông bảo hai câu thơ đó là trích trong một bài thơ lục bát gồm 12 câu của ông. Rồi ông đọc liền một mạch cả bài thơ đó. Nhưng ông sửa lại câu 8 mà tôi vừa dẫn trên là: "Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi" Và ông giải thích: Người ta không thể "múc ánh trăng vàng" mà là "múc trăng vàng" ở dưới nước. Khi cái gầu của cô gái trong câu ca dao, dìm xuống nước thì mặt trăng tan vỡ ra trong nước, hòa với nước, sóng sánh cùng với nước. Thế là cô gái múc nước tát lên ruộng cao cũng đồng thời múc luôn cả vầng trăng tan vỡ trong đó. Trường hợp này cũng tương tự trong bài thơ "Nhớ rừng" của Thế Lữ. Bài thơ có câu: "Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan". Ở đây con hổ không hề đứng ngửa mặt lên trời để uống ánh trăng trong không khí mà là uống trăng tan trong dòng suối sau khi đã "say mồi". Nghe nhà thơ giảng nghĩa như vậy, chúng tôi từ chỗ ngỡ ngàng đến khâm phục. Hai câu thơ trên là của nhà thơ Bắc Giang: Bàng Bá Lân; và nguyên văn của nó chắc chắn là: "Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi" chứ không phải "Múc ánh trăng vàng đổ đi". Mãi về sau này cũng có một vài người lên tiếng công nhận hai câu ca dao trên là của Bàng Bá Lân, trong đó có Giáo sư Huyền Viêm có bài đăng trên "Kiến thức ngày nay". Tuy nhiên, chưa có ai chỉ rõ sự khác nhau giữa: "Múc ánh trăng vàng" và "Lại múc trăng vàng" như vừa nêu trên. Theo thiển nghĩ của chúng tôi, sở dĩ có sự lầm lẫn trên là do tam sao thất bản. Rằng, quyển "Ca dao tục ngữ Việt Nam" của tác giả Vũ Ngọc Phan có in hai câu ca dao trên được xuất bản sau năm 1955 ở miền Bắc, còn tác giả của nó tức là nhà thơ Bàng Bá Lân lại di cư vào Nam từ năm 1954. Vì thế nhà thơ không được đọc quyển sách biên khảo của Vũ Ngọc Phan, không thấy sự nhầm lẫn đáng tiếc kể trên để lên tiếng cải chính. Từ đó đến khi ông mất (1988), tôi chưa hề được gặp lại nhà thơ Bàng Bá Lân. Thỉnh thoảng gặp vài người bạn cố tri có lòng yêu mến văn chương, tôi lại đem tâm sự trên kể cho họ nghe. Suốt thời gian dài ấy, tôi cứ lòng dặn lòng bất cứ khi nào có dịp tôi sẽ đưa niềm tâm sự đó lên mặt báo. Rằng, nếu chưa làm được điều này thì tôi còn day dứt chưa yên. Rằng, món nợ tinh thần với nhà thơ đồng hương vẫn chưa trả được.
Bắc Giang, tháng 6/2007 Hoàng Chí Quang 06 Lê Lợi, T.T Chũ Lục Ngạn, Bắc Giang
Bài viết của ông Hoàng Chí Quang về lời giải thích của nhà thơ Bàng Bá Lân rất có lý. Người ta không thể "múc ánh trăng vàng" mà là "múc trăng vàng" ở dưới nước. Khi cái gầu của cô gái trong câu ca dao, dìm xuống nước thì mặt trăng tan vỡ ra trong nước, hòa với nước, sóng sánh cùng với nước, tạo một hình ảnh rất nên thơ và thực tế. Múc ánh trăng vàng đã hay, nhưng múc trăng vàng hay hơn và càng sinh động hơn. Sự chuyển hóa có lẽ là tam sao thất bản hay truyền miệng nhau nên mất đi phần nào tính nguyên thủy của hai câu thơ. Thiết tưởng đã đến lúc chúng ta cần phục hồi hai câu thơ tuyệt vời kia, trả về nguyên chủ là Bàng Bá Lân đã viết hai câu thơ thật hay đó.
Hỡi cô tát nước bên đàng Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi Bàng Bá Lân
Bài này vừa đăng lên, anh Tuấn Tú cũng là người yêu chuộng thơ và thích làm thơ đã bổ sung thêm với bài Trăng Quê, được 6 câu không biết tại sao mất hai câu đầu và bốn câu cuối theo như bài viết của Hoàng Chí Quang đã viết ở trên.
TRĂNG QUÊ
Trời cao, mây bạc, trăng tròn,
Dế than hiu-quạnh, tre buồn nỉ-non
Diều ai gọi gió véo-von,
Cành xoan đùa ánh trăng suông dịu-dàng…
- Hỡi cô tát nước bên đàng!
Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi?
Trích trong tập Thơ Tình Bàng Bá Lân Anh chị em nào có thể truy tìm được trọn bài thơ Trăng Quê xin hãy viết lên đây cho đầy đủ bộ nhé! Cũng là duyên nợ văn chương với nhà thơ Bàng Bá Lân đã sáng tác được những câu thật hữu cảnh hữu tình, êm ái dịu dàng đi vào lòng dân tộc một cách tuyệt vời. Nguyên Đỗ
Tài liệu tham khảo, đọc
Mục lục
Bàng Bá Lân: Múc ánh trăng vàng
Bàng Bá Lân: Múc ánh trăng vàng
Nguyên ĐỗChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Nguyễn Đỗ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Thành viên VNTQ đưa lên vào ngày: 6 tháng 12 năm 2007
|
Nguyên Đỗ
Bàng Bá Lân: Múc ánh trăng vàng
Tôi vẫn thường nghe thầy cô tôi dạy văn chương truyền khẩu, ca dao là những câu thơ, lời nói mộc mạc hay văn hoa của người dân thường hay các văn nhân thi sĩ phản ảnh đúng hay tạo cảm xúc cho người nghe được truyền đi truyền lại và trở thành vốn liếng chung của mọi người. Các thầy cô trưng dẫn hai câu thơ của thi sĩ Bàng Bá Lân làm ví dụ:
Hỡi cô tát nước bên đàng Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi.
Quả thực không có gì vinh dự cho người nào bằng những lời nói, câu văn, câu thơ được chấp nhận như một tài sản quý báu của dân tộc như bài Nam Quốc Sơn Hà của Lý Thường Kiệt hay bài Hịch Tướng Sĩ của Trần Quốc Tuấn, Bình Ngô Đại Cáo của Lê Lợi hay hai câu thơ trên của Bàng Bá Lân.
Nhà thơ Bàng Bá Lân nguyên họ Nguyễn Xuân, mới đổi sang họ Bàng được ba đời nay
, sinh năm 1912, tại phố Tân Ninh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc giang, chánh quán làng Đôn Thư, phủ Bình Lục, tỉnh Hà Nam.
Sau 1945 di cư vào Sài Gòn, dạy học ở các trường tư thục, tiếp tục sáng tác văn thơ; có thời gian làm chủ bút kiêm chủ nhiệm nguyệt san Bông Lúa (Sài Gòn 1956).
Tác phẩm đã xuất bản gồm các tập thơ "Tiếng thông reo (1934)", Xưa (chung với Anh Thơ năm 1941), Tiếng võng đưa (1957), Vào thu (1969). Ông cũng là nhà biên khảo và dịch thuật, đã xuất bản: Việt văn bình giảng (1962), Vài kỷ niệm về các thi văn sĩ hiện đại (2 tập, 1962 –1963), Người vợ câm (1969), Vực xoáy (1969), Phương pháp giáo dục mới (1971), Thầy giáo làng (1971), bốn cuốn sau là văn dịch.
Báo chí và đài phát thanh cũng từng là khung cảnh cho hoạt động văn nghệ của ông. Chưa nói đến một nghề có lẽ đã nuôi sống ông nhiều hơn: nghề nhà giáo. Từ trường Dũng Lạc (Hà Nội) đến các trường Văn Lang, Cộng Hoà, Hoàng Việt, Lê Bảo Tịnh ở Sài Gòn, nhiều thế hệ học sinh đã thích thú nghe ông giảng văn bình thơ và còn giữ mãi kỷ niệm về ông.
Ông còn là nhà nhiếp ảnh nghệ thuật, từng triển lãm và được nhiều giải thưởng trong nước và ở nước ngoài.
Thơ ông gắn liền với làng quê sông núi gây nhiều ấn tượng và cảm xúc lâu dài cho người đọc.
Bàng Bá Lân mất năm 1988.
Trở lại vấn đề hai câu thơ của Bàng Bá Lân đã đi vào ca dao, tôi nghe đã lâu nhưng lúc đó cũng không tò mò thắc mắc hỏi xem nguồn gốc từ bài thơ nào, nên bây giờ muốn tìm hiểu cũng không có dữ liệu cụ thể ngoài một bài viết của một người đồng hương ở Bắc Giang với Bàng Bá Lân. Tôi xin trích nguyên văn ở đây để mọi người cùng tham khảo, biết đâu chừng các anh chị có thể tìm ra được nguyên bản của Bàng Bá Lân.
Hãy trả thơ về cho Bàng Bá Lân! Hai câu thơ của nhà thơ Bắc Giang: Bàng Bá Lân; và nguyên văn của nó chắc chắn là: "Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi" chứ không phải "Múc ánh trăng vàng đổ đi". Năm 1972, một anh bạn rủ tôi đến thăm nhà thơ Bàng Bá Lân ở một cái hẻm lớn trên đường Công Lý, Sài Gòn. Hôm ấy là Chủ nhật, ông không phải lên lớp (ông dạy ở Đại học Văn khoa Sài Gòn). Thực ra, trước khi gặp ông, tôi cũng đã biết đến ông, một nhà thơ tiền chiến quê Bắc Giang, ông nói với tôi là đồng hương. Tôi còn biết ông phụ trách một tiết mục trên đài truyền hình Sài Gòn hồi đó. Tiết mục mà ông phụ trách là trưng ra nhiều bức hình tư liệu về đời sống, sinh hoạt của mọi tầng lớp dân chúng ở miền Bắc trước năm 1955 như: xe thồ, đi dân công, chống lụt ở vùng chiêm trũng… Ông có vóc người trung bình, nhanh nhẹn, trang phục bình dân, giản dị. Ông nói chuyện với chúng tôi về thời sự, kinh tế, rồi văn học, văn chương truyền miệng, thơ…
Ông thuộc rất nhiều, giọng đọc thơ rất hay. Ông đọc từ thơ tiền chiến đến thơ Đường, thơ Pháp. Nghe ông đọc, như bị thôi miên. Chờ khi ông ngừng nghỉ một lát, tôi mới nói chen vào, rằng trong ca dao Việt Nam tôi rất thích hai câu: "Hỡi cô tát nước bên đàng Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi". Tức thì nhà thơ ngắt lời tôi. Ông bảo hai câu thơ đó là trích trong một bài thơ lục bát gồm 12 câu của ông. Rồi ông đọc liền một mạch cả bài thơ đó. Nhưng ông sửa lại câu 8 mà tôi vừa dẫn trên là: "Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi" Và ông giải thích: Người ta không thể "múc ánh trăng vàng" mà là "múc trăng vàng" ở dưới nước. Khi cái gầu của cô gái trong câu ca dao, dìm xuống nước thì mặt trăng tan vỡ ra trong nước, hòa với nước, sóng sánh cùng với nước. Thế là cô gái múc nước tát lên ruộng cao cũng đồng thời múc luôn cả vầng trăng tan vỡ trong đó. Trường hợp này cũng tương tự trong bài thơ "Nhớ rừng" của Thế Lữ. Bài thơ có câu: "Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan". Ở đây con hổ không hề đứng ngửa mặt lên trời để uống ánh trăng trong không khí mà là uống trăng tan trong dòng suối sau khi đã "say mồi". Nghe nhà thơ giảng nghĩa như vậy, chúng tôi từ chỗ ngỡ ngàng đến khâm phục. Hai câu thơ trên là của nhà thơ Bắc Giang: Bàng Bá Lân; và nguyên văn của nó chắc chắn là: "Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi" chứ không phải "Múc ánh trăng vàng đổ đi". Mãi về sau này cũng có một vài người lên tiếng công nhận hai câu ca dao trên là của Bàng Bá Lân, trong đó có Giáo sư Huyền Viêm có bài đăng trên "Kiến thức ngày nay". Tuy nhiên, chưa có ai chỉ rõ sự khác nhau giữa: "Múc ánh trăng vàng" và "Lại múc trăng vàng" như vừa nêu trên. Theo thiển nghĩ của chúng tôi, sở dĩ có sự lầm lẫn trên là do tam sao thất bản. Rằng, quyển "Ca dao tục ngữ Việt Nam" của tác giả Vũ Ngọc Phan có in hai câu ca dao trên được xuất bản sau năm 1955 ở miền Bắc, còn tác giả của nó tức là nhà thơ Bàng Bá Lân lại di cư vào Nam từ năm 1954. Vì thế nhà thơ không được đọc quyển sách biên khảo của Vũ Ngọc Phan, không thấy sự nhầm lẫn đáng tiếc kể trên để lên tiếng cải chính. Từ đó đến khi ông mất (1988), tôi chưa hề được gặp lại nhà thơ Bàng Bá Lân. Thỉnh thoảng gặp vài người bạn cố tri có lòng yêu mến văn chương, tôi lại đem tâm sự trên kể cho họ nghe. Suốt thời gian dài ấy, tôi cứ lòng dặn lòng bất cứ khi nào có dịp tôi sẽ đưa niềm tâm sự đó lên mặt báo. Rằng, nếu chưa làm được điều này thì tôi còn day dứt chưa yên. Rằng, món nợ tinh thần với nhà thơ đồng hương vẫn chưa trả được.
Bắc Giang, tháng 6/2007 Hoàng Chí Quang 06 Lê Lợi, T.T Chũ Lục Ngạn, Bắc Giang
Bài viết của ông Hoàng Chí Quang về lời giải thích của nhà thơ Bàng Bá Lân rất có lý. Người ta không thể "múc ánh trăng vàng" mà là "múc trăng vàng" ở dưới nước. Khi cái gầu của cô gái trong câu ca dao, dìm xuống nước thì mặt trăng tan vỡ ra trong nước, hòa với nước, sóng sánh cùng với nước, tạo một hình ảnh rất nên thơ và thực tế. Múc ánh trăng vàng đã hay, nhưng múc trăng vàng hay hơn và càng sinh động hơn. Sự chuyển hóa có lẽ là tam sao thất bản hay truyền miệng nhau nên mất đi phần nào tính nguyên thủy của hai câu thơ. Thiết tưởng đã đến lúc chúng ta cần phục hồi hai câu thơ tuyệt vời kia, trả về nguyên chủ là Bàng Bá Lân đã viết hai câu thơ thật hay đó.
Hỡi cô tát nước bên đàng Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi Bàng Bá Lân
Bài này vừa đăng lên, anh Tuấn Tú cũng là người yêu chuộng thơ và thích làm thơ đã bổ sung thêm với bài Trăng Quê, được 6 câu không biết tại sao mất hai câu đầu và bốn câu cuối theo như bài viết của Hoàng Chí Quang đã viết ở trên.
TRĂNG QUÊ
Trời cao, mây bạc, trăng tròn,
Dế than hiu-quạnh, tre buồn nỉ-non
Diều ai gọi gió véo-von,
Cành xoan đùa ánh trăng suông dịu-dàng…
- Hỡi cô tát nước bên đàng!
Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi?
Trích trong tập Thơ Tình Bàng Bá Lân Anh chị em nào có thể truy tìm được trọn bài thơ Trăng Quê xin hãy viết lên đây cho đầy đủ bộ nhé! Cũng là duyên nợ văn chương với nhà thơ Bàng Bá Lân đã sáng tác được những câu thật hữu cảnh hữu tình, êm ái dịu dàng đi vào lòng dân tộc một cách tuyệt vời. Nguyên Đỗ
Tài liệu tham khảo, đọc
Mục lục
Bàng Bá Lân: Múc ánh trăng vàng
Bàng Bá Lân: Múc ánh trăng vàng
Nguyên ĐỗChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Nguyễn Đỗ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Thành viên VNTQ đưa lên vào ngày: 6 tháng 12 năm 2007
|
Phí Minh Tâm
Bá Nha - Tử Kỳ
Tử Kỳ di hận thân tiên khứ Bá Nha suất cầm tạ tri âm
Bá Nha và Tử Kỳ là hai người bạn tri âm thời Xuân Thu Chiến Quốc. Bá Nha, họ Du tên Thụy, là người nước Sở, nhưng làm quan Thượng Ðại Phu nước Tấn. Bá Nha nổi tiếng là một khách phong lưu văn mặc, lại có ngón đàn tuyệt diệu nhất đời và không bao giờ rời cây Dao cầm yêu quý của mình. Tử Kỳ, họ Chung tên Huy, là một danh sĩ ẩn dật làm nghề đốn củi để báo hiếu cha mẹ tuổi già nua, nhà tại Tập Hiền Thôn, gần núi Mã Yên, ở cửa sông Hán Dương. Phần INăm đó, Bá Nha phụng chỉ vua Tấn đi sứ qua nước Sở. Trên đường về, khi thuyền đến cửa sông Hán Dương, nhằm đêm Trung Thu sáng trăng, phong cảnh hữu tình, Bá Nha cho lịnh cắm thuyền dưới chân núi Mã Yên để thưởng ngoạn. Cảm thấy hứng thú, muốn dạo chơi một vài khúc đàn, Bá Nha sai quân hầu lấy chiếc lư ra, đốt hương trầm, xông cây dao cầm đặt trên án. Bá Nha trịnh trọng nâng đàn, so dây vặn trục. Sau đó đặt hết tâm hồn đàn lên một khúc réo rắt âm thanh, quyện vào khói trầm. Chưa dứt bài, đàn bỗng đứt dây. Bá Nha giựt mình tự nghĩ, dây đàn bỗng đứt thế nầy ắt có người nghe lén tiếng đàn, bèn sai quân hầu lên bờ tìm xem có ai là người nghe đàn mà không lộ mặt. Quân hầu lãnh lịnh lên bờ thì bỗng có người từ trên bờ lên tiếng: - Xin đại nhân thứ lỗi cho, tiểu dân này đi kiếm củi về muộn, đi ngang qua đây, nghe tiếng đàn tuyệt diệu quá, nên cất bước đi không đành! Bá Nha cười lớn bảo: - Người tiều phu nào đó dám nói hai tiếng nghe đàn với ta? Tiếng nói từ trên núi lại đáp lại: - Đại nhân nói vậy, kẻ hèn này trộm nghĩ là không đúng. Há đại nhân không nhớ câu nói của người xưa: "Thập nhất chi ấp tất hữu trung tín" (Trong một ấp có mười nhà ắt có người trung tín). Hễ trong nhà có quân tử thì ngoài cửa ắt có người quân tử đến... Nếu đại nhân khinh chỗ quê mùa không người biết nghe đàn, thì cũng không nên khảy lên khúc đàn tuyệt diệu làm gì. Bá Nha có vẻ ngượng khi nghe câu nói của người tiều phu. Biết mình lỡ lời, liền tiến sát đến mũi thuyền dịu giọng nói: - Người quân tử ở trên bờ, nếu thực biết nghe đàn, biết vừa rồi ta khảy khúc gì không? - Khúc đàn đại nhân vừa tấu đó là: Ðức Khổng Tử khóc thầy Nhan Hồi, phổ vào tiếng đàn, lời rằng: Khả liên Nhan Hồi mệnh tảo vong Giáo nhân tư tưởng mấn như sương Chỉ nhân lậu hạng đan biều lạcHồi nãy, đại nhân đang đàn thì đứt dây, nên còn thiếu mất câu bốn là: Lưu đắc hiền danh vạn cổ dương. Tạm dịch thơ: Nhan Hồi mất sớm thật đau thương, Tư tưởng dạy người tóc bạc sương. Ngõ hẹp nước bầu cơm giỏ hẩm (1) Danh hiền lưu mãi cỏi trần dương. Phí Minh Tâm (1) Nhan Hồi vui trong cảnh khốn khổ, sống trong ngõ hẹp chỉ với giỏ cơm và bầu nước. ---------------Phần IITử Kỳ tinh thông nhạc lý, tinh tường Dao cầm, thấu rõ lòng Bá Nha qua tiếng đàn, lúc cao vòi vọi chí tự non cao, lúc thì trời nước bao la, ý tại lưu thủy. Bá Nha vô cùng bái phục và xin kết nghĩa anh em. Trước khi chia tay, hai người hẹn gặp lại năm sau cũng tại chốn nầy. Mùa thu năm sau, khi Bá Nha trở lại Mã Yên thì Tử Kỳ, vì bệnh, mới chết mộ còn chưa xanh cỏ. Chung lão, thân phụ của Tử Kỳ đưa Bá Nha đến mộ. Bên phần mộ Tử Kỳ, Bá Nha lạy và khóc nức nở rằng: Hiền đệ ơi, lúc sống anh tuấn tuyệt vời, nay chết, khí thiêng còn phảng phất, xin chứng giám cho ngu huynh một lạy ngàn thu vĩnh biệt. Lạy xong, Bá Nha gọi đem Dao cầm tới, đặt lên phiến đá trước mộ, ngồi xếp bằng trên mặt đất một cách nghiêm trang, so dây tấu khúc "Thiên thu trương hận", tiễn người tri âm tài hoa yểu mạng. Tiếng đàn đang réo rắt bỗng trầm hẳn xuống. Gió rừng thổi mạnh, mây đen kéo lại, u ám bầu trời, hồi lâu mới tan. Bá Nha ngưng đàn. Gió ngừng rít, trời trong sáng trở lại, chim ai oán lặng tiếng. Bá Nha nhìn Chung lão thưa: - Tử Kỳ đã về đây chứng giám cho lòng thành của tiểu sinh. Cháu vừa đàn khúc đoản ca để viếng người tri âm tài hoa mệnh yểu, và xin đọc thành thơ đoản ca này: Ức tích khứ niên thu Giang biên tằng hội quân Kim nhật trùng lai phỏng Bất kiến tri âm nhân Đãn kiến nhất bôi thổ Thảm nhiên thương ngã tâm Thương tâm thương tâm phục Bất nhẫn lệ phân phân Lai hoan khứ hà khổ Giang bạn khởi sầu vân Tử kỳ tử kỳ hề Nhĩ ngã thiên kim nghĩa Lịch tận thiên nhai vô túc ngữ Thử khúc chung hề bất phúc đàn Tam xích dao cầm vị quân tử. Tạm dịch nghĩa: Nhớ đến mùa thu năm trước Từng gặp bạn bên bờ sông Hôm nay trở lại tìm Không thấy người tri âm Chỉ thấy một nấm mộ đất Thảm thiết đau thương lòng ta Ôi thương tâm! Lại thương tâm! Không cầm được nước mắt ròng ròng Vui đến rồi đi, còn lại đau khổ Mâysầu trổi lên bên ven sông Tử Kỳ hởi! Tử Kỳ ơi! Em và anh có nghĩa ngàn vàng Dù có đến tận vô bến bờ cũng không nói hết lời Vậy khúc nhạc nầy cũng dứt không đàn nữa Dao cầm ba thước chết luôn theo em. Tạm dịch thơ: Từ nhớ đến mùa thu năm trước Bến trường giang gặp bạn cố nhân Năm nay lại đến Giang Tân Giòng sông lạnh ngắt cố nhân đâu rồi Buồn chỉ thấy nấm mồ bên núi Cõi ngàn năm chia cắt đau lòng Ôi thương tâm, ôi thương tâm Sụt sùi lai láng bao hàng lệ rơi Mây sầu thấp thoáng chân trời Đêm vui đổi lấy một đời khổ đau Tử Kỳ ơi, Tử Kỳ ơi Ngàn vàng khôn chuộc được bầu tâm can Thôi từ nay, thôi phím đàn Ngàn thu thôi hết mơ mòng cố nhân... Khuyết Danh ---------------Phần IIILời thơ vừa dứt, Bá Nha vái cây Dao cầm một vái, tay nâng Dao cầm lên cao, đập mạnh xuống tảng đá. Dao cầm vỡ tan nát tung từng mãnh, trụ ngọc, phím vàng rơi lả tả. Chung lão không kịp ngăn, hoảng kinh hỏi rằng: - Sao đại nhân lại đập vỡ đàn quí giá nầy? Bá Nha đáp lời bằng bài thơ tứ tuyệt: Suất toái dao cầm phượng vĩ hàn Tử Kỳ bất tại đối thùy đàm Đại thiên thế giới giai bằng hữu Dục mịch tri âm nan thượng nan! Tạm dịch thơ: Đập nát Dao cầm đau xót phượng (1) Tử Kỳ không có đàn cho ai Bốn phương trờI đất bao bè bạn Tìm được tri âm khó lắm thay! Phí Minh Tâm (1) Dao cầm được làm từ phần gổ tốt nhất của cây ngô đồng. Khi xưa vua Phục Hy thấy 5 vì sao rơi vào cây ngô đồng, rồi có chim phượng hoàng đến đậu. Biết là gỗ quí, hấp thụ tinh hoa Trời Ðất, nên vua bảo thợ khéo lấy gổ chế làm nhạc khí gọi là Dao cầm, bắt chước nhạc khí ở Cung Dao Trì.
Mục lục
Bá Nha - Tử Kỳ
Bá Nha - Tử Kỳ
Phí Minh TâmChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: Chuột lắc Nguồn: bạn: conbo2 đưa lên vào ngày: 23 tháng 3 năm 2006
|
Phi Minh Tam
Ba Nha - Tu Ky
Tu Ky's mother hated her past ancestors, Ba Nha, and held out gratitude and condolences
Ba Nha and Tu Ky were close friends during the Spring and Autumn and Warring States period. Ba Nha, surnamed Du, name Thuy, was from the So country, but was an official in the Tan country. Ba Nha is famous for being a wealthy writer, having the most wonderful piano fingers in his life and never leaving his beloved Dao Vip. Tu Ky, surnamed Chung, last name is Huy, is a reclusive famous scholar who works as a woodcutter to honor his parents in their old age, living in Tap Hien Thon, near Ma Yen mountain, at the mouth of the Han Duong River. Part I That year, Ba Nha phoenix instructed King Tan to go as an ambassador to the country of So. On the way back, when the boat arrived at the mouth of Han Duong River, on the moonlit Mid-Autumn night, with charming scenery, Ba Nha ordered the boat to be parked at the foot of Ma Yen mountain to enjoy. Feeling interested and wanting to play a few pieces of the instrument, Ba Nha ordered his servant to take out a burner, burn incense, and use a knife to place it on the altar. Ba Nha solemnly lifted the instrument, compared the strings and turned the shaft. Then put all the soul of the instrument on a melodious sound, mixed with incense smoke. Before finishing the song, the string suddenly broke. Ba Nha was startled and thought to himself, if the string suddenly broke like this, there must be someone eavesdropping on the sound of the instrument, so he sent his servants to go ashore to find out who was listening to the instrument without showing their face. The military servant received the order to go ashore, when suddenly someone from the shore spoke up: - Please forgive me, this small villager came back late from collecting firewood. Passing by here, I heard the wonderful sound of the piano, should I take a step away? no way! Ba Nha laughed loudly and said: - Some woodcutter dares to say two words to listen to the piano with me? The voice from the mountain responded again: - Sir, what this coward says is not true. Sir, don't you remember the old saying: "In the 11 hamlets, there must be faithful people" (In a hamlet with ten houses, there must be faithful people). Whenever there is a gentleman in the house, there will certainly be a gentleman outside the door... If you despise a rural place where no one knows how to listen to the instrument, then you should not play the wonderful piece of the instrument. Ba Nha seemed embarrassed when he heard the woodcutter's words. Realizing he had said something wrong, he approached the bow of the boat and said in a soft voice: - Gentleman on the shore, if you really know how to listen to the piano, do you know what song I played just now? - The song that the great man just played was: Confucius wept for teacher Nhan Hoi, put into the sound of the instrument, the words: Kha Lien Nhan Hoi is destined to perish. The teacher's thoughts are as misty as dew. While playing the string, the string broke, so the fourth verse is missing: Save the good and be famous for thousands of years. Rough translation of the poem: Nhan Hoi's early death is so painful, Thoughts teach people with gray hair. Narrow alley, water gourd, rice, basket (1) The name of a wise man will forever remain in the world. Phi Minh Tam (1) Nhan Hoi is happy in a miserable situation, living in a narrow alley with only a basket of rice and a gourd of water. ---------------Part II Tu Ky is proficient in music theory, understands the instrument, clearly understands Ba Nha's heart through the sound of the instrument, sometimes it's high and mighty, sometimes it's heaven and water. immense, the mind is in the flow of water. Ba Nha was extremely impressed and asked for brotherhood. Before parting, the two promised to meet again next year at the same place. The following fall, when Ba Nha returned to Ma Yen, Tu Ky, due to illness, had just died and the grave was not yet green. Elder Chung, Tu Ky's father, took Ba Nha to the grave. At Tu Ky's grave, Ba Nha bowed and sobbed: "My dear brother, when you lived, you were so wonderful and handsome. Now that you are dead, your sacred spirit still lingers. Please bear witness for me to say goodbye to you once again." After bowing, Ba Nha called for Dao to be brought, placed on the stone slab in front of the tomb, sat cross-legged on the ground solemnly, played the song "Thien Thu Truong Hate" on a string, and said goodbye to the person who paid tribute to his talented and premature life. The melodious sound of the piano suddenly quieted down. The forest wind blew strongly, dark clouds gathered, darkening the sky, which took a long time to clear. Ba Nha stopped playing. The wind stopped whistling, the sky became clear again, and the birds were silent. Ba Nha looked at old Chung and said: - Tu Ky has come here to testify to the young student's sincerity. I just played a short song to pay my respects to a loved one whose talent and fate were short-lived, and I would like to read this short poem as a poem: Memories of past years and autumns, rivers and borders, meeting the army, gold, sun, and the future, never seeing the sound of people, seeing all the land. Suddenly pitiful and pitiful, pitiful and heartless Unforgiven, divided, Happy past, miserable Giang, you start melancholy, Tu Ky Tu Ky Tu Nhi, Fall, Thien Kim Nghia, The calendar is endless, chewing without words, Trying to sing the final song, the unlucky one, Tam Dan. The chain knife holds the gentleman's position. Roughly translated: Remembering last fall I met you on the riverbank. Today I came back to look for you. I couldn't find my confidant. I only saw a dirt grave. It was so sad and painful for my heart. Oh my sadness! Sad again! I can't hold back my tears. Happiness comes and goes, what's left is suffering. Clouds of sadness rise on the banks of the Tu Ky River happily! Oh Tu Ky! You and I have a golden meaning. Even if we go to the limitless shore, we won't be able to finish the words. So this song will end and no longer be played. Dao holding three meters will die with me. Temporary translation of the poem: From remembering the fall of last year Truong Giang riverbank to meet an old friend This year again to Giang Tan Where is the cold river of the old friend? Sadness only sees the grave beside the mountain The world of a thousand years of separation is heartbreaking Oh my heart, oh my heart is so sad, sobbing, countless tears are falling, clouds of sadness are looming on the horizon, a night of joy is exchanged for a life of suffering, Tu Ky, oh Tu Ky, a thousand gold cannot redeem my heart and soul. From now on, stop playing the piano, a thousand autumns. No longer dreaming of the old man... Anonymous --------------- Part III As soon as the poem ended, Ba Nha bowed to the Dao tree, lifted the Dao high in his hand, and slammed it down. rock. The knife broke into pieces, jade pillars, and golden keys fell to pieces. Elder Chung couldn't stop him and asked in panic: - Why did you break this precious instrument? Ba Nha replied with a quatrain poem: The broken knife holding the phoenix tail and cold Tu Ky is not talking to Loi Thien world class friend Duc Mich knows how difficult it is! Temporary translation of the poem: Smashing the knife and harp, the pain of the phoenix (1) Tu Ky has no instrument for anyone. The four corners of heaven and earth are full of friends. Finding friends is very difficult! Phi Minh Tam (1) The knife is made from the best wood of the sycamore tree. Once upon a time, King Fu Xi saw 5 stars falling into the sycamore tree, then a phoenix came and landed. Knowing that wood was precious, it absorbed the essence of Heaven and Earth, so the king told skillful workers to use wood to make musical instruments called Dao Cam, imitating the musical instruments at Cung Dao Tri.
Table of contents
Ba Nha - Tu Ky
Ba Nha - Tu Ky
Phi Minh Tam Welcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Collected: Shaking mouse Source: friend: conbo2 posted on: March 23, 2006
|
Vũ Miền Nam
Bác nghiện
Mỗ sinh là con quan đốc học, người thông minh linh lợi, đỗ tú tài, nhà giàu. Khi còn cụ Đốc, học trò cụ đông lắm mà cũng lắm người làm nên: tự án sát cho đến thông kinh, bát, cửu1 có cả, cho nên Mỗ sinh chúng bạn nhiều, giao du lắm. Đến khi Mỗ sinh lên học hậu bổ thì chúng bạn lại nhiều thêm. Nhưng bạn dở thì nhiều, bạn hay thì ít, cho nên Mỗ sinh bị lũ vô lại nó rủ rê: nào cờ bạc, nào rượu chè, nào thuốc phiện, nào cô đầu, không gì là không biết mà không mê. Những bọn vô lại ấy khéo tán tỉnh lắm. Anh này tán rằng: "Người ta ở đời như cánh hoa, sớm nở chiều tàn, có được mấy! Không ăn chơi cũng thiệt mà cũng tục. Đã sinh ra kiếp làm người; chẳng ăn cũng thiệt chẳng chơi cũng già". Anh khác lại đan thêm rằng: "Tuy thế nhưng ăn chơi không đủ mùi cũng không gọi là thiệp được. ăn chơi cho đủ mọi mùi; khi buồn thuốc phiện khi vui cô đầu!" vân vân... ấy đại khái chúng cứ tán hươu tán vượn như thế mà rủ rê Mỗ sinh, tuy cũng có người khuyên can nhưng nước đổ lá khoai không ăn thua gì. 1. Các phẩm tước do triều đình ban tặng; thông kinh là thông kinh sử, bát cửu là bát phẩm, cửu phẩm. Một hôm Mỗ sinh đi hát với bọn vô lại ấy, khi hát xướng, chè rượu xong, chúng gọi bàn đèn, tập nghề thổi sáo với nhau, cố ép Mỗ sinh phải hút. Mỗ sinh đã thóai thác mãi không chịu hút. Một anh nói rằng: - Chết! Dễ thường quan anh sợ nghiện chắc. Có hút luôn mới sợ chớ cánh ta thỉnh thoảng hút chơi một vài điếu, bao giờ cho nghiện được. Anh khác lại nói rằng: - Phải! Làm trai không biết mùi thuốc phiện cũng hèn. Lại anh khác nói rằng: - Tuy ở đời cách chơi cũng nhiều, nhưng nghĩ cho kỹ không gì thú bằng chơi thuốc phiện: này năm ba anh em mình xúm quanh cái bàn đèn nói chuyện, một vài hoa ngồi bên thỉnh thoảng liếc nhìn. .. thì còn gì thú hơn. Vả lại thuốc phiện thực hay: thức đêm, hoặc chơi... hoặc mệt nhọc mà hút một vài điếu thì thấy khỏe ngay, tỉnh ngay. Mỗ sinh nghe bùi bùi tai hút một điếu; chúng lại ép hút điếu nữa mà nói rằng: - Thuốc phiện mà hút một điếu là quê, nếu đi chơi với người Hà Nội mà thế thì người ta cười. Từ đấy mà đi, lần nào đi chơi với bọn ấy cũng có hút, khi một khi hai, nghe chừng Mỗ sinh đã thấy ngon và thích. Lắm khi lại rủ nhau dăm ba anh chui rúc vào những chỗ có "bàn đèn gạo" mà bỏ ra vài bốn hào mua hút với nhau: nào đi "tua" đi "cập" trông thự, buồn cười. Dần dà Mỗ sinh thành ra bắt nghiện, hôm nào không hút thì nghe trong mình khó chịu: nhức đầu, sổ mũi, thành ra ngày nào cũng hút nhưng còn giấu giếm vợ con, chưa dám nghênh bàn tĩnh1 về nhà. 1. Bàn đèn thuốc phiện. Những chúng bạn tử tế nghe thấy anh ta mắc nghiện, nhiều bác khuyên can, thậm chí có bác nói tệ rằng: - Tôi nghe nói Nhà nước sắp có nghị định phát cho những người nghiện mỗi người một cái thẻ đeo vào cổ mà đi mua lấy thuốc phiện mà hút, không ai được mua hộ ai. Thế thì như anh mặt mũi khôi ngô thế này mà có đeo cái thẻ, tay cầm cái hến, coi cũng đẹp đấy nhỉ. * * * Đến khi đỗ hậu bổ được bổ tỉnh... thì Mỗ sinh lên mặt quan dạng nghênh ngay bàn tĩnh về nhà. Vợ trông thấy ngạc nhiên mà hỏi rằng: - Chết! Ông nghiện đấy à? - Không tôi hút chơi đấy thôi. - Hút chơi thì ông rước bàn đèn về làm gì? Thiếu gì cách chơi mà ông phải chơi nghề khốn nạn ấy ông không biết đấy à? Những người nghiện ngập bao nhiêu tiền của, ruộng nương chui vào lọ cả, vợ con mất nhờ, thế mà ông còn học làm gì, thôi tôi can ông. Sau dần dà vợ biết rằng chồng mắc nghiện đã lâu, lấy làm chán mà buồn, thường thường vẫn tỉ mỉ khuyên can chồng: - Ông ơi, tôi nghe nói Nhà nước mới có nghị định: những quan lại hút thuốc thải hồi không dụng, thế mà bây giờ ông nghiện ngập thế này ngộ nhỡ đến tai quan trên thì sao? Thôi tôi khuyên ông nên tìm thuốc mà chừa đi, thì làm việc mới lâu bền được. - Quan trên biết thế nào được, thôi bà biết gì mà bà cứ nói lôi thôi! * * * Hậu bổ được một năm quả như lời vợ nói, quan trên biết là nghiện phải thải hồi. Khi về nhà phần thì bực mình về công danh trắc trở, phần thì rầu lòng với vợ con rỉa rói, cho nên càng ngày càng hút đẫy, bao nhiêu tiền của ruộng vườn của ông cha để lại không đầy ba năm chui vào lọ cả mà vai so, mặt khói, má lõm, môi thâm, quần áo rách rưới, vợ con rau cháo, hồi tưởng đến lúc năm ba anh em xúm quanh bàn đèn, một vài hoa ngồi bên, thỉnh thoảng liếc nhìn. .. mà buồn mà chán, mà ngán mà đau! Nhưng mà thôi, tay chàm trót dại biết nói mần răng. * * * Sau cùng kiệt quá Mỗ sinh mới giở sổ đồng môn1 của cụ đốc, định thi hành chước đi kinh lịch2, bao nhiêu người có làm việc lần lượt đi cho hết. Một hôm đến ông huyện, Mỗ ăn mặc rách rưới, trong mặc một cái áo tây vàng, hai túi cực to là nơi chứa xe, lọ, tiêm móc, ngoài mặc cái áo the rách như tổ đỉa. Mới đến cửa huyện đã ngả ra hàng nước, cầm hơi một vài khói rồi lại thu xếp vào bị mà vào huyện. Mới trông thấy ông huyện vội vàng chắp hai tay vái thì tự nhiên trong mình kêu loảng xoảng như tiếng nhạc, lính tráng, người nhà phì cười lên. Đến khi Mỗ sinh ra nhà khách, ông huyện quở mắng bọn lính và người nhà vô phép, bọn ấy mới thuật lại chuyện Mỗ sinh vừa hút thuốc ngoài hàng rồi xe, lọ bỏ vào túi, khi cúi chào nó chạm nhau kêu loảng xoảng... Ông huyện cũng phải nực cười. 1. Học trò. 2. Đến gặp lần lượt hết người này người khác để xin. Ông huyện này là người cương trực, khi thư việc quan mới gọi Mỗ sinh lên dẽ dàng mà mắng rằng: - Cậu hư lắm, khi cậu còn 18, 20 tuổi cậu không chịu lo nghĩ, chỉ ăn chơi hoài, đến bây giờ khổ sở thế. Tôi tưởng như cậu thực là sướng: con quan, đỗ trẻ, nhà giầu, ngấp nghé cũng sắp quan, thế mà cậu đổ đốn ra chơi bời dông dài, nghiện ngập bê tha thành ra bây giờ nay đây, mai đó, đem cái thân cậu đi bêu xấu cho ông cha, nào vào đâu cũng phải khai con ông nọ ông kia thì cậu nghĩ có nhục không? Thế mới biết rằng con nhà phú quý càng dễ hư. Thôi cậu có phải là người thì cậu liệu tìm thuốc mà chừa đi thì giúp đỡ cho mà làm ăn, chớ cậu còn nghiện ngập nữa thì từ đây cậu đừng đến cửa tôi nữa. Mỗ sinh nghe nói, hổ thẹn trăm chiều, rơm rớm nước mắt mà quyết chí lần này về là chừa thuốc phiện. Về được hai tháng, nhân hút sách vô độ, ăn uống thất thường mắc bệnh chết. Thế là xong một đời, thế là tan một nhà. Thương thay! Tạp chí Nam Phong, số 25, tháng 7 - 1919
Mục lục
Bác nghiện
Bác nghiện
Vũ Miền NamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Southern Vu
Uncle is addicted
I was born as the son of a school governor, intelligent and agile, passed the baccalaureate, and came from a rich family. When Mr. Doc was still there, his students were many and there were many people who did things: from the murders to the scriptures, the bowls, the nines, and so on, so Mo made a lot of friends and socialized a lot. When Mo was born and went to graduate school, he had more friends. But there are many bad friends, few good friends, so Mo Sinh is attracted by the scoundrels: gambling, alcohol, opium, aunties, there is nothing that he does not know but is not addicted to. Those scoundrels are very clever at flirting. This guy agreed: "People in life are like flower petals, blooming in the morning and fading away in the afternoon. How much do they get? Not having fun and having fun is also bad but also profane. Having been born as a human being; not eating is also bad and not having fun is also old." Another guy added: "However, if having fun doesn't have all the flavors, it can't be called a card. Having fun has all the flavors; when you're sad, you take opium, when you're happy, you go first!" etc... they basically kept flirting with deer and gibbons like that to invite Mo Sinh. Although there were people who dissuaded me, it didn't help anything. 1. Titles bestowed by the royal court; Understanding scriptures is understanding scriptures, eight nine levels are eight levels, nine levels. One day, Mo Sinh went to sing with those scoundrels. After singing and drinking, they called a lamp table and practiced playing the flute together, trying to force Mo Sinh to smoke. Every student has given up forever and refuses to be absorbed. One guy said: - Die! It's easy to be afraid of addiction. If you smoke all the time, you'll be scared, but if you smoke a few cigarettes from time to time, you'll never get addicted. Another guy said: - Yes! Being a man who doesn't know the smell of opium is cowardly. Another guy said: - Although there are many ways to play in life, if you think about it carefully, there is nothing more fun than playing opium: this year, three of us gathered around the light table and talked, a few flowers sitting next to us occasionally glanced at us. . .. what could be more interesting? Besides, opium is really good: stay up all night, or play... or smoke a few cigarettes when you're tired and you'll feel better and wake up immediately. Every student feels like smoking a cigarette; They forced him to smoke again, saying: - If you smoke opium, you're a country person. If you go out with Hanoi people like that, people will laugh. From then on, every time I went out with them, I smoked. Once or twice, I heard that Mo Sinh found it delicious and liked it. Many times, we invite a few guys together to hide in places with "rice lamps" and spend a few dimes to buy drugs with each other: each "rewind" or "update" looks real and funny. Gradually, Mo became addicted. Every day he didn't smoke, he felt uncomfortable: headaches, runny nose, so he smoked every day but kept it a secret from his wife and children, not daring to welcome him home. 1. Opium lamp table. The kind friends heard that he was addicted, many of them advised him, some even said bad things: - I heard that the State is about to issue a decree to give each addict a card to wear around their neck. buy opium to smoke, no one can buy it for anyone else. So if you have a handsome face like this, if you wear a badge and hold a mussel in your hand, it would look pretty, right? * * * By the time Do Hau Duong was restored to consciousness..., Mo Sinh appeared as an official to immediately welcome Ban Tinh home. His wife looked surprised and asked: - Dead! Are you addicted? - No, I'm just smoking for fun. - If you smoke for fun, why do you take the lamp table home? Don't you know that there's no way to play that makes you have to play that wretched job? People addicted to drugs have so much money, their fields go into jars, their wives and children are lost, but why are you still studying? I can't help you. Later, the wife gradually learned that her husband had been addicted for a long time, felt bored and sad, and often carefully advised her husband: - Sir, I heard that the State has just issued a decree: officials who smoke smoke after not using it. , but now that he is addicted like this, what if it reaches the ears of the higher officials? Well, I advise you to find medicine and save it, so you can work longer. - The higher officials don't know anything, you just keep talking nonsense! * * * After taking the drug for a year, the results were as his wife said. The superiors knew that the addiction had to be cured. When he returned home, part of him was upset about his difficult career, part of him was sad with his wife and children, so he became more and more full, all the money from the fields and gardens that his father left behind in less than three years went into a jar. but with hunched shoulders, smoky face, sunken cheeks, dark lips, tattered clothes, wife and children with porridge, recalling the time when five or three brothers gathered around the lamp table, a few flowers sat next to them, occasionally glancing at them. .. but sad but bored, bored but painful! But that's all, the indigo guy knows how to talk like crazy. * * * Finally, he was so exhausted that he opened the governor's student book1, intending to go on a business trip2, so as many people had work as possible to go one by one. One day, when he went to the district, Mo was dressed in rags. Inside, he was wearing a yellow western shirt, two very large bags to hold the cart, bottles, and injection hooks. Outside, he was wearing a shirt that was as tattered as a leech nest. As soon as we arrived at the district gate, we leaned out into the water, held a few breaths of smoke, then packed our bags and entered the district. As soon as I saw the district man hastily clasping his hands together and bowing, I suddenly heard a clanging sound like music, the soldiers and family burst into laughter. When Mo was born at the guest house, the district man scolded the soldiers and family members for being impolite. They told the story of how Mo had just smoked outside the restaurant and car, put the bottle in his pocket, and when he bowed, it made a clanking noise. ... The district man must also be ridiculous. 1. Students. 2. Go to one person after another to ask. This district man is an upright person. When the new librarian called Mo Sinh up, he easily scolded him and said: - You are very naughty, when you were 18 or 20 years old you didn't care about anything, you only played around all the time, and now you're miserable. position. I thought you were really happy: the son of a mandarin, young, rich, close to becoming a mandarin, yet you indulged in debauchery, addicted to indulgences, so now here, tomorrow, tomorrow, you'll take the Do you think it's humiliating for you to bring shame on your father? Everywhere you go, you have to declare your son or daughter. So we know that children from rich families are more likely to be spoiled. Well, if you are human, you should find medicine and save it, then help me do business. If you are still addicted, then from now on, don't come to my door anymore. When a certain student heard this, he felt ashamed, with tears in his eyes, but decided to leave without opium this time. Two months after returning home, due to excessive smoking and irregular eating, he became ill and died. That's the end of a life, that's the end of a family. What a pity! Nam Phong Magazine, Không. 25, July 1919
Table of contents
Uncle is addicted
Uncle is addicted
Vu Mien NamWelcome you to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hung Posted by friend: Member VNthuquan on: December 27, 2003
|
Cổ Tích Việt Nam
Bánh Dày Bánh Chưng
Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con. Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp các hoàng tử lại, bảo rằng: "Con nào tìm được thức ăn ngon lành, để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, thì ta sẽ truyền ngôi vua cho". Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng mình lấy được ngai vàng. Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Tiết Liêu (còn gọi là Lang Lèo) có tính tình hiền hậu, lối sống đạo đức, hiếu thảo với cha mẹ. Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ, nên ông lo lắng không biết làm thế nàọ Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: "Này con, vật trong Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con ngườị Con hãy nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng hình Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng hình Cha Mẹ sinh thành" Tiết Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng hình Đất, bỏ vào chõ chưng chín gọi là Bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng hình Trời, gọi là Bánh Dầỵ Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng hình cha mẹ yêu thương đùm bọc con cáị Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Ôi thôi, đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Tiết Liêu thì chỉ có Bánh Dầy và Bánh Chưng. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, thì Tiết Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ý nghĩa của Bánh Dầy Bánh Chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi Vua lại cho Tiết Liêu con trai thứ 18. Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, thì dân chúng làm bánh Chưng và bánh Dầy để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất.
Mục lục
Bánh Dày Bánh Chưng
Bánh Dày Bánh Chưng
Cổ Tích Việt NamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 26 tháng 1 năm 2005
|
Vietnamese fairy tales
Day Cake and Chung Cake
In the past, during the reign of King Hung Vuong 6, after defeating the An invaders, the king intended to pass the throne to his son. On the occasion of the beginning of Spring, the king gathered the princes together and said: "Whoever can find delicious food to present the most meaningful feast, I will pass the throne to." The princes raced to find delicious things to offer to their father, hoping to get the throne. Meanwhile, Hung Vuong's 18th son, Tiet Lieu (also known as Lang Leo), has a gentle personality, an ethical lifestyle, and is filial to his parents. Because his mother passed away early and there was no one to help him draw, he was worried and didn't know what to do. One day, Tiet Lieu dreamed that a God came and said: "Son, there is nothing more precious in Heaven and Earth than rice, because rice "You should use sticky rice to make round and square cakes, to symbolize Heaven and Earth. Wrap them in leaves and put the filling in the middle of the cake, to symbolize the birth of Tiet Lieu." woke up, extremely happy. He followed God's instructions, chose good sticky rice to make square cakes to symbolize the Earth, put them in a pot to cook, called Banh Chung. And he pounded sticky rice to make a round cake, to symbolize Heaven, called Banh Day. The green leaves wrapped on the outside and the filling in the inside of the cake were images of loving parents taking care of their children. On the appointed day, the princes all brought food. Eat it and put it on the tray. Oh come on, there's all kinds of seafood, lots of delicious dishes. Prince Tiet Lieu only had Banh Day and Banh Chung. King Hung Vuong was surprised and asked, then Tiet Lieu told the story of God's dream and explained the meaning of Banh Day and Banh Chung. The king's father tasted the cake, found it delicious, and praised it meaningfully, so he passed the throne to his 18th son, Tiet Lieu. Since then, every time the Lunar New Year comes, people make Chung cake and Day cake to offer. Ancestors and Heaven and Earth.
Table of contents
Day Cake and Chung Cake
Day Cake and Chung Cake
Vietnamese Fairy TalesWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Ct.Ly posted on: January 26, 2005
|
Nguyễn Công Hoan
báo hiếu: trả nghĩa mẹ
Đây có phải nhà ông chủ ôtô "con cọp" hay không?- phải, ông hỏi gì?- thưa cụ, ông chủ có nhà không ạ?- Ông ấy đi vắng chưa về.- thưa cụ, tôi hỏi thế này khí không phải, cụ có phải là cụ sinh ra ông chủ tôi không ạ?- không phải, con vú già đây!người khách đương luống cuống, sượng sùng, vì sự mình lầm con vú già với mẹ ông chủ, thì trông thấy một người đàn bà béo tốt và trẻ ở nhà trong đi ra đến sân. muốn cho khỏi lầm lần thứ hai, người khách vội hỏi ngay người vú:- kia có phải là bà chủ không?- không phải, đấy là mẹ đấy!câu trả lời dấm dẳn, đáng lẽ làm cho người khách phải luống cuống sượng sùng lần thứ hai, thì trái lại, người khách nhận thấy vẻ mặt uất ức những sự giận dữ của bà cụ tự xưng là vú già và người được giới thiệu là mẹ, nên nhanh trí, hiểu ngay rằng không những mình không lầm lần thứ hai, mà lần thứ nhất mình cũng hỏi đúng. tất là trong gia đình này, đương có sự xung đột mẹ chồng nàng dâu chi đây.++ +- tôi lấy cậu, là vì ái tình của tôi đối với cậu, thì tôi chỉ biết có cậu, ngoài ra, tôi chẳng biết thằng nào con nào ở nhà này cả! cậu ngu lắm, cậu không biết bảo bà ấy!- thôi, người già vẫn hay trái tính, mợ nên biết nhịn. mợ ở với tôi cả đời, chứ bất quá bà ấy sống được mấy nữa!- bà ấy ở đây ngày nào, tôi ê chệ ngày ấy. Đấy cậu xem, hôm qua đấy, một suýt nữa mà bà ấy vào cửa trước, thì có họa mặt mình là mặt mo! cậu chỉ nói dối tôi. cậu đuổi bà ấy, sao bà ấy còn đấy?- tôi không đuổi thì tôi chết! mợ cứ chửi đứa nào nói dối mợ! chẳng tin mợ hỏi lại thằng bếp mà xem. nhưng chắc bà ấy phải đi bộ mà về nên lạc đường, mới trở lại. tôi đã bắt bà ấy mai phải về rồi.- Đồ mặt dày! thế mà không biết nhục! sao nó không chết đi cho người ta nhẹ nợ!- thôi, mợ nói vừa chứ.- tôi không nói vừa, cậu bênh mẹ cậu à! ối giời ơi! Đây, cậu giết tôi trước đi! ối hàng phố ơi! con gái già nó hại tôi!- tôi xin mợ! tôi van mợ! tôi lạy mợ!- cậu buông tôi ra. tôi không để con mẹ ấy yên đêm nay được!++ +sáng hôm sau, ở cửa nhà ông chủ xe cao su kiêm chủ hãng ô tô "con cọp", người ta trông thấy căng cái màn đen diềm trắng. mà đi trên hè, ai cũng ngửi thấy mùi khói hương, khói trầm, thơm phức.trong nhà có đám tang?phải, bà cụ sinh ra ông chủ mới tạ thế hồi đêm. trong nhà trong, thằng bếp thì thào hỏi con vú:- cụ tức bà, rồi cụ uất lên mà chết, phải không chị?con vú nháy mắt, trỏ tay vào cổ, nói:- thắt!thằng quít nghe thấy, bĩu môi, trỏ vào mồm mình:- chỗ này đen những máu, trông ghê quá, đích là thuốc độc.uất lên mà chết? thắt cổ? uống phải thuốc độc?chẳng đúng! chúng nó nói láo toét hết! quân bạc thế đấy! Đem cắt lưỡi chúng nó đi!ai muốn rõ nguyên nhân vì sao bà cụ tạ thế, thì hãy đọc tờ cáo phó sau này, sẽ biết:chúng tôi lấy làm đau đớn, cáo phó để các cụ, các quan, các Ông, các bà biết cho rằng thân mẫu chúng tôi là:cụ trần thị yhưởng thọ 67 tuổi,chẳng may thụ bệnh, đã tạ thế ngày 15 tháng giêng, năm quí dậu, tức là ngày 9 février 1933, tại nhà riêng chúng tôi, phố p, số 15.chúng tôi định đến ngày chủ nhật 12 février 1933 hồi 8 giờ sáng, sẽ làm lễ an táng tại nghĩa địa hàng tỉnh.cô ai tử: nguyễn văn d.hôn tử: nguyễn thị n.Đồng gia đẳng khấp bái.lời cáo phó ấy đăng lên mười tờ báo hàng ngày, lại in riêng thêm một nghìn tờ nữa. thành ra ngót bốn vạn tờ ở nhà bưu điện bay ra như bươm bướm khắp các nơi, khiến các cụ, các quan, các ông, các bà, ai thấy cái tin đau đớn bà cụ thụ bệnh mà tạ thế, cũng phải giật mình mà vội vã đến thăm viếng, và chia buồn cùng người gặp lúc vận hạn.++ +rồi đến đúng 8 giờ ngày 12 février, đám tang cử hành.Đầu tiên, năm lá cờ ngũ hành phấp phới theo chiều gió. rồi đến ông thiên lôi, bà la sát, cao lênh khênh đi hai bên. một đoàn trống cà rùng, rinh tùng rinh, đi xung quanh chiếc trống cái, mà những phu đều áo nỉ đỏ, nón dấu sơn. kế đến một cái kiệu long đình sơn son thếp vàng, thong thả tiến từng bước, trông rất uy vệ chững chạc. theo sau long đình, là bốn chiếc xe nhà bóng nhoáng, trên có bốn vị sư, mỗi vị đi hai lọng. rồi ước trăm bà vãi đội cầu dài dằng dặc, mỗi bà tay cầm phướn, miệng tụng kinh ầm ầm. một cái minh tinh cao ngất ngểu đi trước một bức trướng vóc như căng ngang đường, có bốn chữ quen quen là dĩ sơn vân ám to tướng. Đoạn đến hàng hai trăm câu đối, cái vàng, cái trắng, cái đen, cái tím, cái xanh, cái bằng xa tanh, cái bằng vóc, cái bằng lượt, cái bằng dạ, xếp hàng đôi, mà trẻ con cầm đứa nào cũng mặc áo dài trắng. những câu đối ấy toàn chữ nho khó đọc cả. duy chỗ lạc khoản thì dễ nhận hơn. có chữ giống như thẻ bài ngà của cụ thượng. có chữ trên thì rậm rì khó đọc, nhưng dưới thì là chữ lâm muốn chừng là hàn lâm. có câu thì người ta bảo là của cụ lớn bố chánh. có câu thì trông rõ ba chữ bắc kỳ nhân, rồi có ba chữ cuối mới đến tên. nói tóm lại, nhiều quá, không ai nhớ hết. vì còn những câu của ông phủ, ông huyện, ông tham, ông phán chi chít những chữ nho là chữ nho.sau đoàn câu đối thì là bốn năm cái bàn độc, rước đồ tam sinh với các phẩm vật. cứ đồ mặn lại xen đồ chay, mà cuối cùng, là con bò thui to kếch. bàn nào bàn nấy chằng chịt những dây vải trắng tinh.Đương mỏi mắt về nhìn các nghi vệ, thì khách qua đường lại đinh tai về nghe đội kèn tây thuê tự hà nội về. họ ăn mặc như lính tây thổi những bài rất hùng hồn, như muốn giục người hăng hái ra trận. cái linh xa tám người khênh, thong thả đi nối ngay sau phường kèn. trong linh xa, khói hương trầm bay nghi ngút, giữa có bức truyền thần vẽ sơn, mới xong tối hôm trước, để kịp rước. bà cụ thì mặc áo gấm và đi giày vân hài. nào hoa tai, nào hột vàng, nào tráp đồi mồi, nào ống nhổ sứ, ai trông cũng đoán được nhà giàu. Đi sau linh xa, phường bát âm đưa những bài lâm khốc, như than, như khóc, như oán, như hờn, nỉ non, rên rỉ, nghe buồn chảy nước mắt được! một người khăn trắng, thắt lưng xanh ra ngoài, giơ cái phèng lên mà đánh, để ra hiệu cho bọn khênh cữu. thỉnh thoảng, để trả lời tiếng phèng rè, một hồi phách nổi lên, lách cách như tiếng nhái kêu. cái nhà táng thửa mấy hôm trời, thợ cả phố làm suốt ngày thâu đêm mới kịp và mới vừa lòng ông chủ. vì nghe đâu đắt đến trăm hai! bốn mươi hai người khênh đòn cữu, khi tiến khi quành, đều đều tăm tắp. trong nhà táng là quan tài, sơn son thiếp vàng, rất đẹp. người ta bảo sắm mất hơn sáu chục. trong cái phương du đi sau nhà táng, thì họ hàng thân thích, chen lách mà bước từng bước một. tiếng khóc than kêu gào thảm thiết, ai nghe thấy cũng phải não lòng. người ta bảo là bọn khóc mướn, nhưng lấy gì làm chứng? rồi đến hàng nghìn người, các cụ, các quan, các ông, các bà, rặt những chỗ thân thuộc, đi theo sau. cuối cùng thì ba bốn chiếc ô tô, sình sịch tiến dần. và hai ba chục chiếc xe nhà, như nêm khúc đường chật hẹp.Được xem cái đám ma linh đình uy vệ là thế, thì ta nên khen người hiếu chủ đã khéo trả nghĩa mẹ. mà nhất là nếu trông thấy người ấy, ta lại càng tâm phục cái bụng hiếu thảo, không bến không bờ.người ấy mặc đồ sô gai. chứ còn bụng dạ nào mà nghĩ đến áo quần cho chải chuốt! Đi trước cữu thì giật lùi từng bước. lúc nào cũng bưng miệng mà khóc, còng lưng xuống mà khóc, đến nỗi phải chống gậy! vậy mà có đủ vững được đâu? mấy hôm nay, vì thương mẹ quá thành ra ốm yếu, họ hàng sợ người ấy ngã lăn ra, cho nên phải cử người đi kèm, vừa che ô, vừa ôm chặt lấy ngang lưng cho đỡ khuỵu. người ta lại sợ hiếu chủ thương mẹ quá đập đầu vào quan tài, lỡ chết thì hoài, vì lúc trong bụng bối rối vẫn hay sinh liều, nên phải bện cái nùn rơm để chít quanh đầu. thì dù có đập mạnh đến đâu, cũng không đến nỗi vỡ sọ.người con dâu mới lại đáng ái ngại nữa chứ! khốn nạn, mấy hôm nay, người này kêu khản cả tiếng, khóc hết cả hơi. mà ông trời độc địa, cứ khăng khăng bắt bà cụ, hơn một ngày không ở, kém một ngày không đi, để bây giờ dâu con không có mẹ mà hầu hạ. lắm lúc lại như thù giận lũ phi nhân đạo, họ cứ nhẫn tâm khênh cữu đi, thì nàng dâu lại nằm lăn ra đường mà chắn lối, rồi lại kêu gào rầm rầm. lúc hạ huyệt mới càng thương tâm. áo quan chưa ngắm đúng hướng, người ấy đã nhảy đánh tụp xuống mà nằm thẳng cẳng ra, ôm chặt lấy mà hờ, mà khóc. rồi quá lắm, đến nỗi ngất đi. nếu bốn năm người không lôi dậy và không tốt khuyên, thì có lẽ người ấy còn muốn sống làm gì! thà đi theo mẹ còn hơn chịu bơ vơ như chim mất tổ!não lòng thay! bà cụ ở dưới suối vàng, có thiêng chăng tá? giá bà cụ biết rằng mình được con nó báo hiếu, làm đám ma long trọng dường này, thì hẳn cũng ngậm cười. mà nhất là giá bà cụ lại trông thấy trước rằng con trai và con dâu mình nó thương mình quá thế thì chắc lúc "thụ bệnh", cũng chẳng đành tâm mà nhắm mắt!kép tư bền tiểu thuyết thứ bảy xuất bản - 1935
Mục lục
báo hiếu: trả nghĩa mẹ
báo hiếu: trả nghĩa mẹ
Nguyễn Công HoanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Nguyễn Công Hoan
báo hiếu: trả nghĩa mẹ
Đây có phải nhà ông chủ ôtô "con cọp" hay không?- phải, ông hỏi gì?- thưa cụ, ông chủ có nhà không ạ?- Ông ấy đi vắng chưa về.- thưa cụ, tôi hỏi thế này khí không phải, cụ có phải là cụ sinh ra ông chủ tôi không ạ?- không phải, con vú già đây!người khách đương luống cuống, sượng sùng, vì sự mình lầm con vú già với mẹ ông chủ, thì trông thấy một người đàn bà béo tốt và trẻ ở nhà trong đi ra đến sân. muốn cho khỏi lầm lần thứ hai, người khách vội hỏi ngay người vú:- kia có phải là bà chủ không?- không phải, đấy là mẹ đấy!câu trả lời dấm dẳn, đáng lẽ làm cho người khách phải luống cuống sượng sùng lần thứ hai, thì trái lại, người khách nhận thấy vẻ mặt uất ức những sự giận dữ của bà cụ tự xưng là vú già và người được giới thiệu là mẹ, nên nhanh trí, hiểu ngay rằng không những mình không lầm lần thứ hai, mà lần thứ nhất mình cũng hỏi đúng. tất là trong gia đình này, đương có sự xung đột mẹ chồng nàng dâu chi đây.++ +- tôi lấy cậu, là vì ái tình của tôi đối với cậu, thì tôi chỉ biết có cậu, ngoài ra, tôi chẳng biết thằng nào con nào ở nhà này cả! cậu ngu lắm, cậu không biết bảo bà ấy!- thôi, người già vẫn hay trái tính, mợ nên biết nhịn. mợ ở với tôi cả đời, chứ bất quá bà ấy sống được mấy nữa!- bà ấy ở đây ngày nào, tôi ê chệ ngày ấy. Đấy cậu xem, hôm qua đấy, một suýt nữa mà bà ấy vào cửa trước, thì có họa mặt mình là mặt mo! cậu chỉ nói dối tôi. cậu đuổi bà ấy, sao bà ấy còn đấy?- tôi không đuổi thì tôi chết! mợ cứ chửi đứa nào nói dối mợ! chẳng tin mợ hỏi lại thằng bếp mà xem. nhưng chắc bà ấy phải đi bộ mà về nên lạc đường, mới trở lại. tôi đã bắt bà ấy mai phải về rồi.- Đồ mặt dày! thế mà không biết nhục! sao nó không chết đi cho người ta nhẹ nợ!- thôi, mợ nói vừa chứ.- tôi không nói vừa, cậu bênh mẹ cậu à! ối giời ơi! Đây, cậu giết tôi trước đi! ối hàng phố ơi! con gái già nó hại tôi!- tôi xin mợ! tôi van mợ! tôi lạy mợ!- cậu buông tôi ra. tôi không để con mẹ ấy yên đêm nay được!++ +sáng hôm sau, ở cửa nhà ông chủ xe cao su kiêm chủ hãng ô tô "con cọp", người ta trông thấy căng cái màn đen diềm trắng. mà đi trên hè, ai cũng ngửi thấy mùi khói hương, khói trầm, thơm phức.trong nhà có đám tang?phải, bà cụ sinh ra ông chủ mới tạ thế hồi đêm. trong nhà trong, thằng bếp thì thào hỏi con vú:- cụ tức bà, rồi cụ uất lên mà chết, phải không chị?con vú nháy mắt, trỏ tay vào cổ, nói:- thắt!thằng quít nghe thấy, bĩu môi, trỏ vào mồm mình:- chỗ này đen những máu, trông ghê quá, đích là thuốc độc.uất lên mà chết? thắt cổ? uống phải thuốc độc?chẳng đúng! chúng nó nói láo toét hết! quân bạc thế đấy! Đem cắt lưỡi chúng nó đi!ai muốn rõ nguyên nhân vì sao bà cụ tạ thế, thì hãy đọc tờ cáo phó sau này, sẽ biết:chúng tôi lấy làm đau đớn, cáo phó để các cụ, các quan, các Ông, các bà biết cho rằng thân mẫu chúng tôi là:cụ trần thị yhưởng thọ 67 tuổi,chẳng may thụ bệnh, đã tạ thế ngày 15 tháng giêng, năm quí dậu, tức là ngày 9 février 1933, tại nhà riêng chúng tôi, phố p, số 15.chúng tôi định đến ngày chủ nhật 12 février 1933 hồi 8 giờ sáng, sẽ làm lễ an táng tại nghĩa địa hàng tỉnh.cô ai tử: nguyễn văn d.hôn tử: nguyễn thị n.Đồng gia đẳng khấp bái.lời cáo phó ấy đăng lên mười tờ báo hàng ngày, lại in riêng thêm một nghìn tờ nữa. thành ra ngót bốn vạn tờ ở nhà bưu điện bay ra như bươm bướm khắp các nơi, khiến các cụ, các quan, các ông, các bà, ai thấy cái tin đau đớn bà cụ thụ bệnh mà tạ thế, cũng phải giật mình mà vội vã đến thăm viếng, và chia buồn cùng người gặp lúc vận hạn.++ +rồi đến đúng 8 giờ ngày 12 février, đám tang cử hành.Đầu tiên, năm lá cờ ngũ hành phấp phới theo chiều gió. rồi đến ông thiên lôi, bà la sát, cao lênh khênh đi hai bên. một đoàn trống cà rùng, rinh tùng rinh, đi xung quanh chiếc trống cái, mà những phu đều áo nỉ đỏ, nón dấu sơn. kế đến một cái kiệu long đình sơn son thếp vàng, thong thả tiến từng bước, trông rất uy vệ chững chạc. theo sau long đình, là bốn chiếc xe nhà bóng nhoáng, trên có bốn vị sư, mỗi vị đi hai lọng. rồi ước trăm bà vãi đội cầu dài dằng dặc, mỗi bà tay cầm phướn, miệng tụng kinh ầm ầm. một cái minh tinh cao ngất ngểu đi trước một bức trướng vóc như căng ngang đường, có bốn chữ quen quen là dĩ sơn vân ám to tướng. Đoạn đến hàng hai trăm câu đối, cái vàng, cái trắng, cái đen, cái tím, cái xanh, cái bằng xa tanh, cái bằng vóc, cái bằng lượt, cái bằng dạ, xếp hàng đôi, mà trẻ con cầm đứa nào cũng mặc áo dài trắng. những câu đối ấy toàn chữ nho khó đọc cả. duy chỗ lạc khoản thì dễ nhận hơn. có chữ giống như thẻ bài ngà của cụ thượng. có chữ trên thì rậm rì khó đọc, nhưng dưới thì là chữ lâm muốn chừng là hàn lâm. có câu thì người ta bảo là của cụ lớn bố chánh. có câu thì trông rõ ba chữ bắc kỳ nhân, rồi có ba chữ cuối mới đến tên. nói tóm lại, nhiều quá, không ai nhớ hết. vì còn những câu của ông phủ, ông huyện, ông tham, ông phán chi chít những chữ nho là chữ nho.sau đoàn câu đối thì là bốn năm cái bàn độc, rước đồ tam sinh với các phẩm vật. cứ đồ mặn lại xen đồ chay, mà cuối cùng, là con bò thui to kếch. bàn nào bàn nấy chằng chịt những dây vải trắng tinh.Đương mỏi mắt về nhìn các nghi vệ, thì khách qua đường lại đinh tai về nghe đội kèn tây thuê tự hà nội về. họ ăn mặc như lính tây thổi những bài rất hùng hồn, như muốn giục người hăng hái ra trận. cái linh xa tám người khênh, thong thả đi nối ngay sau phường kèn. trong linh xa, khói hương trầm bay nghi ngút, giữa có bức truyền thần vẽ sơn, mới xong tối hôm trước, để kịp rước. bà cụ thì mặc áo gấm và đi giày vân hài. nào hoa tai, nào hột vàng, nào tráp đồi mồi, nào ống nhổ sứ, ai trông cũng đoán được nhà giàu. Đi sau linh xa, phường bát âm đưa những bài lâm khốc, như than, như khóc, như oán, như hờn, nỉ non, rên rỉ, nghe buồn chảy nước mắt được! một người khăn trắng, thắt lưng xanh ra ngoài, giơ cái phèng lên mà đánh, để ra hiệu cho bọn khênh cữu. thỉnh thoảng, để trả lời tiếng phèng rè, một hồi phách nổi lên, lách cách như tiếng nhái kêu. cái nhà táng thửa mấy hôm trời, thợ cả phố làm suốt ngày thâu đêm mới kịp và mới vừa lòng ông chủ. vì nghe đâu đắt đến trăm hai! bốn mươi hai người khênh đòn cữu, khi tiến khi quành, đều đều tăm tắp. trong nhà táng là quan tài, sơn son thiếp vàng, rất đẹp. người ta bảo sắm mất hơn sáu chục. trong cái phương du đi sau nhà táng, thì họ hàng thân thích, chen lách mà bước từng bước một. tiếng khóc than kêu gào thảm thiết, ai nghe thấy cũng phải não lòng. người ta bảo là bọn khóc mướn, nhưng lấy gì làm chứng? rồi đến hàng nghìn người, các cụ, các quan, các ông, các bà, rặt những chỗ thân thuộc, đi theo sau. cuối cùng thì ba bốn chiếc ô tô, sình sịch tiến dần. và hai ba chục chiếc xe nhà, như nêm khúc đường chật hẹp.Được xem cái đám ma linh đình uy vệ là thế, thì ta nên khen người hiếu chủ đã khéo trả nghĩa mẹ. mà nhất là nếu trông thấy người ấy, ta lại càng tâm phục cái bụng hiếu thảo, không bến không bờ.người ấy mặc đồ sô gai. chứ còn bụng dạ nào mà nghĩ đến áo quần cho chải chuốt! Đi trước cữu thì giật lùi từng bước. lúc nào cũng bưng miệng mà khóc, còng lưng xuống mà khóc, đến nỗi phải chống gậy! vậy mà có đủ vững được đâu? mấy hôm nay, vì thương mẹ quá thành ra ốm yếu, họ hàng sợ người ấy ngã lăn ra, cho nên phải cử người đi kèm, vừa che ô, vừa ôm chặt lấy ngang lưng cho đỡ khuỵu. người ta lại sợ hiếu chủ thương mẹ quá đập đầu vào quan tài, lỡ chết thì hoài, vì lúc trong bụng bối rối vẫn hay sinh liều, nên phải bện cái nùn rơm để chít quanh đầu. thì dù có đập mạnh đến đâu, cũng không đến nỗi vỡ sọ.người con dâu mới lại đáng ái ngại nữa chứ! khốn nạn, mấy hôm nay, người này kêu khản cả tiếng, khóc hết cả hơi. mà ông trời độc địa, cứ khăng khăng bắt bà cụ, hơn một ngày không ở, kém một ngày không đi, để bây giờ dâu con không có mẹ mà hầu hạ. lắm lúc lại như thù giận lũ phi nhân đạo, họ cứ nhẫn tâm khênh cữu đi, thì nàng dâu lại nằm lăn ra đường mà chắn lối, rồi lại kêu gào rầm rầm. lúc hạ huyệt mới càng thương tâm. áo quan chưa ngắm đúng hướng, người ấy đã nhảy đánh tụp xuống mà nằm thẳng cẳng ra, ôm chặt lấy mà hờ, mà khóc. rồi quá lắm, đến nỗi ngất đi. nếu bốn năm người không lôi dậy và không tốt khuyên, thì có lẽ người ấy còn muốn sống làm gì! thà đi theo mẹ còn hơn chịu bơ vơ như chim mất tổ!não lòng thay! bà cụ ở dưới suối vàng, có thiêng chăng tá? giá bà cụ biết rằng mình được con nó báo hiếu, làm đám ma long trọng dường này, thì hẳn cũng ngậm cười. mà nhất là giá bà cụ lại trông thấy trước rằng con trai và con dâu mình nó thương mình quá thế thì chắc lúc "thụ bệnh", cũng chẳng đành tâm mà nhắm mắt!kép tư bền tiểu thuyết thứ bảy xuất bản - 1935
Mục lục
báo hiếu: trả nghĩa mẹ
báo hiếu: trả nghĩa mẹ
Nguyễn Công HoanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Song Hà
Bát cơm mùa gặt
Ai cũng có một tuổi thơ để nhớ thương, hoài niệm. Với tôi đó là những tháng năm đẹp như một giấc mơ, là những bát cơm đặc biệt không phải ai cũng được ăn. Tôi lớn lên ở ngoại ô Hà Nội. Khu tập thể ngày ấy nhỏ bé nằm lọt thỏm trong một xã chuyên trồng lúa và rau thuộc huyện Từ Liêm. Cứ đến mùa gặt của người nông dân trong xã, sau buổi học những đứa trẻ trong khu tập thể sàn sàn tuổi lên bảy, lên mười lại rủ nhau ra cánh đồng mót lúa. Đó là lúc lúa đã bắt đầu được gặt vãn. Như đàn chim sẻ nhỏ, chúng tôi sà từ thửa ruộng này sang thửa ruộng khác. Đứa nào cũng đeo bên vai một chiếc túi vải nhỏ. Chiếc túi của tôi được mẹ khâu lại từ những mảnh vải lành lặn cắt ra từ chiếc quần áo rách. Chiếc túi vải nhiều màu có quai đeo rất xinh xắn. Tôi nhớ ngày ấy người ta thường cắt sát gốc lúa, sắp thành từng dãy thẳng hàng cho hết mảnh ruộng rồi bắt đầu quay lại dùng liềm xén ngang thân cây, gánh phần ngọn về trước. Phần thân dưới cây lúa gọi là rạ, để lại ruộng cho khô rồi mới gánh cho nhẹ bớt. Chúng tôi đi từng dãy rạ, lật ra để nhặt những bông lúa còn sót lại cho vào túi. Bốn năm đứa trẻ đi với nhau, chia mỗi đứa một khoảnh ruộng rồi chăm chú nhặt lúa sót. Rõ ràng đã lật hết đám rạ rồi nhưng đến khi quay vòng lại, lật dảnh rạ lên vẫn cứ nhặt được những bông lúa vàng hươm nằm ẩn mình sau thân rạ khô giòn. Đó đây bật lên tiếng reo nho nhỏ thích thú. Có những ruộng lúa được cắt ngang giữa chừng thân lúa, chỉ lấy phần bông phía trên, phần rạ phía dưới dựng tua tủa như những ngọn giáo. Khi đến mảnh ruộng như vậy, những đứa có kinh nghiệm thường đi vòng quanh bờ. Nơi đó có những bông lúa nặng trĩu ẩn mình trong đám cỏ cao lút mặt mà những người gặt vô tình bỏ sót lại. Dùng chiếc kéo bé tí xíu vẫn thường được dùng cắt thủ công trên lớp học, cắt bông lúa, chợt thấy túi mình nặng hơn một chút. Trên thửa ruộng gặt sớm, những bông lúa trổ muộn tiếp tục ra bông và chín. Dường như chúng cố không phụ công những tháng ngày chăm sóc, bón phân, nhổ cỏ của những người trồng lúa. Chúng tôi hái những bông lúa thường chỉ có dăm bảy hạt thóc ấy mà lòng vẫn cứ hân hoan, vui sướng. Năng nhặt chặt bị, nếu kiên nhẫn thì vẫn có thể hái được cả túi thóc đầy. Sau những trận mưa to, những đám ruộng trước đây khô bây giờ đã ngập nước đến ngang bụng chân. Nước dưới ruộng ấm áp chứ không lạnh như nhiều người vẫn tưởng. Nước trong văn vắt. Những bông lúa sót lại nằm dưới đáy ruộng căng mọng vì nước. Có hạt thóc đã chớm nứt mầm trắng vẫn được vớt mang về. Bàn chân trần giẫm vào gốc lúa ráp mềm. Đàn cá mương mương đuổi nhau vèo vèo trên mặt nước như đùa nghịch cùng mỗi bước chân thơ trẻ. Những con ốc mít, ốc rạ béo múp míp nặng nhọc bò dưới chân ruộng. Đôi ba chú cua đá lồi mắt, giơ càng ra doạ dẫm. Chúng tôi nhặt tất cả cho vào túi. Mỗi ngày vài đứa góp lại cho một đứa thì cũng được một bữa canh cua nấu riêu hoặc nồi ốc luộc ngon lành. Cứ lần lượt quay vòng rồi cũng đến lượt nhà mình ăn canh cua, ốc. Gắn bó với nhau, nhường nhịn nhau như vậy mà thành kỷ niệm ngọt ngào đến tận lúc trưởng thành. Mùa đông, cánh đồng rộng mênh mông cuối vụ gặt càng thêm vắng. Chúng tôi vừa mót lúa vừa nô đùa thoả thích. Từng đợt gió mùa đông bắc khô hanh khiến cho má những đứa trẻ khô nẻ cứ đỏ hồng lên như táo chín. Cuối ngày trở về nhà, mẹ tôi lại cần mẫn vò lúa, sàng sảy sạch sẽ rồi đem phơi cho vào thùng. Những bông lúa nếp được mẹ lựa riêng. Bông tươi xanh mẹ cho vào bếp than củi nướng cháy rơm, để lại những hạt thóc nếp thơm phưng phức. Ngồi nép vào lòng mẹ, dùng tay để bóc hạt gạo nướng xanh non như cốm, đưa vào miệng nhai dẻo ngọt. Bông lúa nếp già, mẹ tuốt ra phơi khô rồi đem rang thành bỏng. Đêm mùa đông giá lạnh, ngồi học bài trên nhà nghe tiếng bỏng nổ lép bép trong bếp thật vui tai. Một tay mẹ lựa trấu, vun bỏng. Khi được những hạt bỏng nếp sạch sẽ, mẹ pha nước đường trắng, đun nóng vẩy vào rồi nắm lại thành từng nắm xinh xắn. Mẹ vẫn thường dùng chúng làm phần thưởng mỗi khi chúng tôi được điểm 9, điểm 10. Cứ mỗi một vụ mùa, tôi nhặt được khoảng ba chục cân thóc khô. Giữ đến gần Tết, mẹ đem xát lấy gạo. Số gạo đó mẹ để nấu riêng. Thứ cơm được nấu từ những bông lúa, hạt thóc mót trên cánh đồng lại có hương vị thật lạ. Bưng bát cơm đầy, mẹ cười rạng rỡ khen tôi hiếu thảo, còn nhỏ tuổi đã biết đỡ đần mẹ. Bát cơm đó không giống như cơm gạo tấm dính, tấm nở, gạo mậu dịch hồi ấy hay những bát cơm gạo tám xoan, gạo dự, gạo bắc hương thời bây giờ. Nhiều năm trôi qua. Những đứa trẻ ngày xưa đã trưởng thành. Tôi đi qua tuổi thơ khó khăn nhưng cũng đầy ắp kỷ niệm và sự hồn nhiên thơ trẻ. Có lẽ nhờ sự tảo tần thu vén của mẹ đã giúp tôi được học hành đầy đủ hơn một số bạn bè cùng trang lứa. Giờ đây, cứ sau một bữa liên hoan chiêu đãi hoặc dự một đám cưới, nhìn những bát cơm gạo tám trắng muốt đựng trong âu sứ, âu men hoặc bằng inox nằm khiêm nhường trên bàn tiệc bị bỏ thừa lại mà chạnh lòng. Nhớ đến quay quắt bát cơm từ những hạt lúa mót được trên cánh đồng làng năm nào. Song Hà
Mục lục
Bát cơm mùa gặt
Bát cơm mùa gặt
Song HàChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: vnthuquan.netĐược bạn: conbo đưa lên vào ngày: 8 tháng 9 năm 2006
|
Song Ha
Harvest rice bowl
Everyone has a childhood to remember and reminisce about. For me, those were beautiful years like a dream, special bowls of rice that not everyone gets to eat. I grew up in the suburbs of Hanoi. At that time, the small dormitory was located in a commune specializing in growing rice and vegetables in Tu Liem district. Every time it's harvest time for farmers in the commune, after school, the children in the dormitory area, aged seven and ten, invite each other to go to the fields to glean rice. That was when the rice had begun to be harvested. Like a flock of little sparrows, we swooped from one field to another. Everyone carries a small cloth bag on their shoulder. My mother sewed my bag from healthy pieces of fabric cut from torn clothes. The multicolored canvas bag has a very cute strap. I remember in those days people used to cut close to the rice roots, arrange them in straight rows to cover the entire field, then turn around and use a sickle to cut across the stem, carrying the top first. The lower part of the rice plant is called straw. Leave it in the field to dry and then lighten the burden. We walked through rows of rice straw, turning it over to pick up the remaining rice flowers and putting them in bags. Four or five children went together, each divided a plot of field and diligently picked up the remaining rice. It was clear that he had turned over all the straw, but when he turned around and turned over the straw, he could still pick up the golden rice flowers hidden behind the dry, brittle straw stalks. Here and there came a small cry of excitement. There are rice fields that are cut halfway through the rice stalk, only the upper cotton is taken, the lower stubble is bristling like spears. When coming to such a field, experienced children often go around the bank. There are heavy rice ears hidden in the tall grass that the harvesters accidentally left behind. Using the tiny scissors that are often used to cut rice flowers by hand in the classroom, I suddenly felt that my bag was a little heavier. In the early-harvested fields, the late-flowering rice flowers continue to bloom and ripen. It seems they try not to spare the rice growers' days of caring, fertilizing, and weeding. We picked those rice flowers that usually only had a few grains of rice but our hearts were still filled with joy and happiness. If you are patient, you can still pick a whole bag full of rice. After heavy rains, fields that were previously dry are now flooded up to waist height. The water in the fields is warm, not cold as many people think. The water is crystal clear. The remaining rice flowers lie at the bottom of the field, plump with water. Some rice grains that have just begun to crack and have white sprouts can still be picked up and brought home. Bare feet step on soft, rough rice roots. The ditch fish chase each other across the water surface as if playing with each child's step. Fat jackfruit snails and rice straw snails crawl heavily at the foot of the field. A couple of stone crabs bulged their eyes and raised their claws threateningly. We picked it all up and put it in our bags. Every day, if a few children contribute, one child can get a delicious meal of crab soup or a pot of boiled snails. Every time we turn around, it's our turn to eat crab and snail soup. Sticking together and giving in to each other like that will become sweet memories that will last until adulthood. In winter, the vast fields become even more deserted at the end of the harvest. We gleaned rice and played freely. Each dry northeast monsoon makes the children's parched cheeks turn red like ripe apples. At the end of the day, returning home, my mother diligently crushed the rice, winnowed it clean, and then dried it in a barrel. The sticky rice flowers were personally selected by the mother. The mother put the fresh green flowers in the charcoal stove and burned the straw, leaving behind fragrant sticky rice grains. Sit close to your mother's lap, use your hands to peel the young green toasted rice grains like green rice, and put it in your mouth to chew the sweet texture. Mother plucked old sticky rice flowers, dried them, then roasted them. On a cold winter night, sitting at home studying and listening to the sound of popcorn popping in the kitchen is so fun. Mother single-handedly selects rice husks and burns them. When the sticky rice grains were clean, my mother mixed it with white sugar, heated it, sprinkled it in, and then gathered it into pretty handfuls. Mom still used them as rewards every time we got 9 or 10 points. For each harvest, I picked up about thirty pounds of dry rice. Until Tet comes around, my mother grinds it to get rice. Mom put that rice aside to cook separately. The rice cooked from rice flowers and grains gleaned from the fields has a very strange flavor. Holding a bowl full of rice, my mother smiled brightly and praised me for being filial and knowing how to help her at such a young age. That bowl of rice is not like the sticky broken rice, blooming broken rice, and trade rice at that time or the bowls of eight oval rice, plum rice, and northern rice of today. Many years passed. The children of the past have grown up. I went through a difficult childhood but also full of memories and youthful innocence. Perhaps thanks to my mother's diligent efforts, I was able to study more fully than some of my peers. Nowadays, after a party or a wedding, I look at the white bowls of rice served in porcelain, enamel or stainless steel bowls lying humbly on the banquet table left behind and feel sad. I remember making a bowl of rice from the rice grains gleaned in the village fields that year. Song Ha
Table of contents
Harvest rice bowl
Harvest rice bowl
Song HaWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: vnthuquan.net Posted by friend: conbo on: September 8, 2006
|
Khuyết Danh
Bãi đậu xe ngày Tết
Lần đầu tiên trong bao nhiêu cái Tết, tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm vì năm nay đã chuẩn bị mọi thứ xong trước đến 3 tuần. Đỡ phải đâm bổ vào các cửa hàng đông đúc để tranh nhau những món đồ giảm giá. Vui hơn cả là ở cửa hàng chỗ tôi làm thêm ngoài giờ học, họ còn phát cho 50 đôla tiền thưởng. Tôi quyết định sẽ mua một thứ gì đó cho riêng mình. Thế là tôi đến siêu thị. Trời rét. Tuyết rơi rất dày. Bãi đậu xe đông nghẹt từ đầu đến cuối nên tôi phải đi đến hai vòng mới tìm được một chỗ. Đỗ xe xong, tôi chợt nhận thấy một người đàn ông chống nạng đang cố ra khỏi xe ôtô. Ông ta đậu xe ở khu dành cho người tàn tật. Tôi cũng thấy một cảnh sát giao thông đang tiến gần đến ông ta. Viên cảnh sát nói với người đàn ông chống nạng rằng ông ta không thể đậu xe trong khu vực này vì xe ông ta không gắn thẻ đặc biệt dành cho những người tàn tật. Người đàn ông thì cố gắng giải thích rằng mình mới đậu xe trong khu này lần đầu tiên và ông ta không thể chống nạng đi trên tuyết trơn... Viên cảnh sát có vẻ bực: - Cũng được thôi, ông đậu xe ở đây được thì ông có thể đi nộp phạt được! 75 đôla!Nói rồi, anh ta rút tập giấp phạt trong túi ra. Người đàn ông chống nạng vội khẩn khoản: - Tôi sẽ lái xe ra chỗ khác... - Không, tôi đã cho ông cơ hội, còn bây giờ thì không – Viên cảnh sát nghiêm khắc. Người đàn ông tiếp tục năn nỉ rằng ông ta không đủ tiền nộp phạt. Trong túi ông chỉ có đúng 50 đôla để mua một món quà năm mới cho con trai mình. Viên cảnh sát nhún vai, đưa chiếc thẻ phạt cho người đàn ông: - Thế à? Kiếm thêm 25 đôla nữa là đủ trả tiền phạt! Chúc mừng năm mới!Nói xong, anh ta bỏ đi, để người đàn ông đứng cạnh chiếc xe, tay cầm tờ biên lai phạt 75 đôla, trông rất khổ sở. Tôi nghĩ đến tờ 50 đôla trong túi áo và biết ngay mình nên làm gì. Tôi đập vào vai ông: - Tôi xin lỗi đã nghe hết mọi chuyện. Anh cảnh sát kia thật là...Và tôi đưa cho người đàn ông 50 đôla của mình. Người đàn ông lắc đầu quầy quậy: - Không không, tôi làm sao nhận được! Thật là không phải chút nào!- Anh cứ nhận đi – Tôi dúi tờ tiền vào tay anh ta – Có lần tôi đã đậu xe trong khu vực dành riêng cho người tàn tật chỉ vì ngại vào bãi đậu xe bình thường quá đông đúc. Lần đó không ai để ý mà phạt tôi mặc dù tôi đáng bị như thế. Anh cứ cầm lấn tiền và mua một món quà cho cậu bé ở nhà!Một khoảnh khắc im lặng. Người đàn ông nhìn tờ 50 đôla rồi nhìn tôi. Mắt đỏ hoe, người đàn ông bắt tay tôi và thế là tôi đã nhận được lời chúc năm mới chân thành nhất.
Mục lục
Bãi đậu xe ngày Tết
Bãi đậu xe ngày Tết
Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Latdat đưa lên vào ngày: 26 tháng 4 năm 2004
|
Noname
Parking lot on Tet holiday
For the first time in many Tet holidays, I feel very relieved because this year I finished preparing everything 3 weeks in advance. Avoid having to rush into crowded stores to compete for discounted items. What's even more fun is that at the store where I work part-time outside of school, they even give out a $50 bonus. I decided to buy something for myself. So I went to the supermarket. It's cold. The snow fell very heavily. The parking lot was so packed from end to end that I had to go around twice to find a spot. After parking the car, I suddenly noticed a man on crutches trying to get out of the car. He parked in the disabled area. I also saw a traffic policeman approaching him. The police officer told the man on crutches that he could not park in the area because his car did not have a special tag for disabled people. The man tried to explain that he had just parked in this area for the first time and he couldn't use crutches to walk on slippery snow... The policeman seemed upset: - That's fine, park here. If so, you can go pay the fine! 75 dollars! Having said that, he pulled out the fine book from his pocket. The man on crutches quickly pleaded: - I will drive somewhere else... - No, I gave you the chance, but not now - The police officer was strict. The man continued to plead that he did not have enough money to pay the fine. In his pocket, he only had $50 to buy a New Year's gift for his son. The police officer shrugged, gave the ticket to the man: - Is that so? Earning another $25 is enough to pay the fine! Happy New Year! Having finished speaking, he left, leaving the man standing next to the car, holding a $75 fine receipt, looking very miserable. I thought about the $50 bill in my pocket and immediately knew what I should do. I patted his shoulder: - I'm sorry for hearing everything. That policeman was so...And I gave the man my $50. The man shook his head vigorously: - No no, how can I receive it! That's not true at all! - Just accept it - I put the money in his hand - I once parked in the area reserved for disabled people just because I was afraid to enter the normal parking lot that was too crowded. That time no one paid attention and punished me even though I deserved it. He kept taking the money and buying a gift for the boy at home! A moment of silence. The man looked at the $50 bill and then at me. With red eyes, the man shook my hand and thus I received the most sincere New Year's wishes.
Table of contents
Parking lot on Tet holiday
Parking lot on Tet holiday
AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Posted by friend: Latdat on: April 26, 2004
|
Trầm Hương
Bên Bờ Biển Vắng
Mặt trời bắt đầu lặn bên kia đồi, cảnh vật dần tối, màu sẫm tối của bóng đêm lan nhẹ êm đềm trên thảm cỏ xám nhạt của ngọn đồi, Phương Nghi lặng lẽ đứng dậy bước xuống dốc đồi rời bãi biển trở về trại. Xa xa những dảy Barrăc nằm liên tiếp, xám ngắt dưới chiều tối, chập choạng dưới bóng sương mù dày đặc, không khí của đảo Galăng, gợi lên một nỗi niềm khó tả, cuộc sống thật kinh hoàng, cách đây chưa đầy một năm thôi, Phương Nghi vẫn còn vui vẻ cùng các bạn đến trường, rồi tất cả đau khổ bất hạnh như cùng dồn lên mái đầu thơ ngây, Cha đi học tập, Mẹ bệnh nặng, sau khi rời bệnh viện, Mẹ vĩnh viễn không còn đứng dậy được nữa, bao nhiêu trách nhiệm và bổn phận dồn tất cả lên hai đôi vai bé nhỏ thơ ngây của Phương Nghi. Mới mười bảy tuổi đầu, Phương Nghi chỉ biết mở to đôi mắt bồ câu thơ ngây nhìn đời, Hai bàn tay chỉ biết cầm viết ghi vào sách vở, trái tim chưa bao giờ được tôi luyện thành sắt thép để chống chỏi lại đau thương, chưa bao giờ hiểu cuộc đời đầy gian trá, những người tàn ác sẽ không bao giờ buông tha trái tim trong trắng thơ ngây. Sau những lần thay Mẹ đi thăm nuôi Cha ngoài Bắc, vô tình Phương Nghi lọt vào mắt cú vọ của một tên trong Ban Quản Giáo Trại, Hắn dỗ Phương Nghi nếu ưng làm vợ hắn, không chính thức, Hắn sẽ vận động cho Cha Phương Nghi được thả ra, Phương Nghi khóc bàn với Mẹ, muốn hy sinh, Mẹ không dám quyết định, Phương Nghi cố gắng thuyết phục Cha, nhưng vô ích, Cha thà chết chứ không để cho con gái mình hy sinh, lần đó thăm Cha, Cha dịu dàng ôm con gái mình vào lòng, vuốt mái tóc mai mềm mại của Nghi, những giọt nước mắt nóng ấm của Cha làm ướt cả mái tóc Phương Nghi, Cha dịu dàng nói nhỏ, tìm cách dẫn các em đi vượt biên, đừng lo cho Cha Mẹ. Sau đó Phương Nghi đi thăm Cha, được trại cho biết Cha Nghi bệnh chết đã 4 tháng, Phương Nghi trở về bán hết cả đồ đạc trong nhà, cộng thêm tiền bạn bè giúp đở người một chút, chỉ vừa đủ 2 lượng vàng đóng cho người ta để đi vượt biên, đó là ông Chủ tàu nhân từ bớt cho Phương Nghi một lượng, chứ nếu ông đòi 3 lượng Nghi cũng không biết làm sao cho đủ. Bây giờ mỗi đêm đang ngủ, mọi người trong Barrăc vẫn giựt mình thức giấc nghe tiếng thét kinh hoàng của Nghi, và nàng vẫn lặng lẽ ngồi im lặng cho tới sáng, cứ thế càng ngày Nghi càng ốm, nàng lặng lẽ ít nói, xa lánh tất cả mọi người, ngày nào cũng ra bãi biển nhìn về hướng Bắc trông ngóng về Quê hương mến yêu, nơi có bà mẹ già tàn tật, và đàn em nhỏ lao nhao, đứa nhỏ nhất 6 tuổi và đứa lớn nhất 15 tuổi, cả 5 đứa hôm Nghi đi đều khóc và ôm chặc nàng, Bé Hiếu nhỏ nhất khóc nức nở. - Hông em không muốn chị Nghi đi, chị Nghi ẵm Hiếu đi nha, - Hiếu ơi! ngoan nha, em đừng khóc người ta biết người ta sẽ bắt chị Nghi như Cha đó nha. Quỳnh Vy vừa khóc vừa ôm chặc bé Hiếu vào lòng, vừa dỗ thằng bé cứ đòi chị Nghi của nó, lờ mờ trong bóng đêm chị Nghi của Quỳnh Vy dúi vào tay đứa em kế của mình một nhúm tiền cuối cùng, Nghi nghẹn ngào hôn lên tóc Vy, con bé gầy guộc mới 15 tuỗi đầu, từ đây sẽ thay nàng săn sóc bầy em, và bà mẹ tật nguyền, bất giác cả hai chị em nấc lên, rồi cả đàn đều khóc. -Đừng khóc các con, chị Nghi đi làm mà, chị Nghi sẽ gởi tiền về cho các con, rồi tất cả các con sẽ được đi học lại hết. Các con cứ khóc mãi làm sao Phương nghi đi được huh các con? không khéo sẽ nhỡ tàu. Phương Nghi nhìn Mẹ lờ mờ trong bóng đêm, bóng Mẹ gầy còm, Nghi hiểu lắm đó là lời trăn trối cuối cùng không biết ngày trở về còn gặp lại được Mẹ không, bất giác Nghi nức lên. - Mẹ ơi! Trong đêm tối nhiều khi Nghi thức giấc, Nghi không biết là mình đang ở đâu, mình như thế nào, gắng tập trung trí nhớ, Nghi thấy mình còn sống, Nghi không tin điều đó là sự thật, Nghi tưởng mình đang trong mơ, bâng khuâng nhìn những cái mùng giăng dài theo Barrăc, mọi người nằm ngủ yên ổn quá sức mong mỏi của Nghi, Nghi không muốn nhắm mắt nữa, chỉ muốn nhìn mãi cái hạnh phúc là mình được sống, sống như một con người thật sự, sau khi thoát chết ở biển đông dù là mỗi sáng được Ủy ban cao ủy Liên Hiệp Quốc phát cho 2 gói mì, dúm cá khô, vài đồ hộp và một ít gạo, với mỗi ngày một ít nước vừa đủ nấu ăn, dè xẻn lắm mới đủ lau mình cho đở ngứa, nếu tắm nước suối. Sau đó nhờ chị Liễu làm việc trên Cao ủy quen với một người bạn người Indonesia, Bác đó cho thêm nước và một số đồ hộp, thời gian nầy thật sung sướng, Nghi nghĩ nếu có thể gởi một ít thịt hộp cho bé Hiếu chắc bé Hiếu sung sướng lắm, Nghi lại được đi học thêm tiếng Anh, và học thêm kiến thức về đời sống bên Mỹ, để cho dễ hội nhập vào đời sống bên Châu Mỹ, mọi người háo hức chờ đi đến thế giới mà mọi người mơ ước, riêng Phương Nghi, nàng vẫn khóc mỗi đêm, và mỗi ngày nàng vẫn ra bờ biển vắng trông về cố hương. ( Viết theo lời kể của cô giáo Anh Văn của Trầm )
Mục lục
Bên Bờ Biển Vắng
Bên Bờ Biển Vắng
Trầm HươngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Trầm Hương Nguồn: Trầm HươngĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 14 tháng 12 năm 2005
|
Tram Huong
On the Empty Beach
The sun began to set on the other side of the hill, the scene gradually darkened, the dark color of the night spread gently on the light gray grass of the hill. Phuong Nghi quietly stood up and walked down the hill slope, leaving the beach and returning to camp. In the distance, the Barrak ranges lie in a row, gray in the evening, twilight under the shadow of dense fog, the atmosphere of Galang Island, evoking an indescribable feeling, life was so horrifying, less than a year ago. Oh well, Phuong Nghi was still happily going to school with her friends, then all the pain and misfortune seemed to accumulate on her innocent head, Father went to study, Mother was seriously ill, after leaving the hospital, Mother was gone forever. When I could stand up again, so many responsibilities and duties fell on Phuong Nghi's two innocent little shoulders. Only seventeen years old, Phuong Nghi only knew how to open her innocent dove eyes to look at life. Her two hands only knew how to hold a pen and write in books, her heart had never been tempered into iron and steel to resist pain. , never understood that life is full of deceit, cruel people will never let go of their pure and innocent hearts. After taking her mother's place to visit her father in the North, Phuong Nghi accidentally caught the eye of a guy in the Camp Board of Directors. He coaxed Phuong Nghi into being his wife, unofficially, and would advocate for her father. Phuong Nghi was released, Phuong Nghi cried and discussed with Mother, wanting to sacrifice, Mother did not dare to decide, Phuong Nghi tried to convince Father, but in vain, Father would rather die than let his daughter sacrifice, that time. Visiting Father, Father gently held his daughter in his arms, stroked Nghi's soft sideburns, Father's warm tears wet Phuong Nghi's hair, Father gently whispered, trying to lead them away. If you cross the border, don't worry about Mom and Dad. After that, Phuong Nghi went to visit Father, and was told by the camp that Father Nghi had been sick and died for 4 months. Phuong Nghi returned and sold all the furniture in the house, plus money from friends to help a little, only enough for 2 taels of gold to contribute. for people to cross the border, that means the ship owner benevolently gave Phuong Nghi a tael, but if he asked for 3 taels of Nghi, he wouldn't know how it would be enough. Now every night while sleeping, everyone in Barrak still wakes up to hear Nghi's horrifying scream, and she still sits quietly until morning, every day Nghi gets sicker and sicker, she quietly says little, away from everyone, every day I go to the beach and look north, looking forward to my beloved homeland, where my old mother is disabled, and my younger siblings are busy, the youngest is 6 years old and the oldest is 15. years old, all five of them cried and hugged her the day Nghi left, the youngest Baby Hieu sobbed. - I don't want Ms. Nghi to leave, Ms. Nghi takes Hieu away, - Hieu! Be good, don't cry, they know they will arrest Ms. Nghi like Father. Quynh Vy cried while hugging baby Hieu tightly in her arms, coaxing him to keep asking for his sister Nghi. Dimly in the darkness, Quynh Vy's sister Nghi put the last handful of money into her stepbrother's hand, Nghi choked up. Kissing Vy's hair, the skinny girl was only 15 years old. From now on, she would take care of her younger siblings and disabled mother. Suddenly, both sisters hiccuped and the entire group cried. -Don't cry, children, Ms. Nghi is working, Ms. Nghi will send money back to you, and then all of you will be able to go back to school. You guys keep crying, how can Phuong Nghi walk, huh kids? If not, you will miss the train. Phuong Nghi looked at her mother dimly in the dark, her skinny figure. Nghi understood that this was her last words, not knowing if she would be able to see her again when she returned, suddenly she sobbed. - Mommy! Many times in the dark night when I wake up, I don't know where I am or what I am like. I try to concentrate my memory. I see I'm still alive. I don't believe it's true. I think I'm in a dream. , wistfully looking at the mosquito nets spread out behind Barrak, everyone sleeping peacefully beyond Nghi's expectations. Nghi doesn't want to close his eyes anymore, he just wants to forever look at the happiness of being alive, living like a real person. In fact, after escaping death in the East Sea despite being given 2 packs of noodles, a bunch of dried fish, some canned food and a little rice every morning by the United Nations High Commission, with a little water each day just enough for cooking, It is very economical to have enough to wipe the body to relieve itching, if bathing in spring water. Afterwards, thanks to Ms. Lieu, who worked at the High Commission, she met an Indonesian friend. That doctor gave her some water and some canned food. This time was very happy. Nghi thought that if she could send some canned meat to little Hieu, maybe Little Hieu was very happy, Nghi was able to learn more English, and learn more knowledge about life in America, to make it easier to integrate into life in America, everyone was eagerly waiting to go to the world where everyone dreaming, as for Phuong Nghi, she still cries every night, and every day she still goes to the deserted beach to look back to her homeland. (Written according to Tram's English teacher)
Table of contents
On the Empty Beach
On the Empty Beach
Tram HuongWelcome you to read the titles from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Last words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Typing: Tram Huong Source: Tram Huong Uploaded by friend: Ct.Ly on: December 14, 2005
|
Lama Surya Das
Bên cạnh người già, sắp chết
Dịch giả: Mỹ Thanh
Làm thế nào để cho việc thực tập của chúng ta có lợi ích đối với người đang bệnh nặng ? Có thể hiểu rằng sự thực tập tự nó đã hiện hữu, chỉ cần chỉ bày – không phải để trục lợi trong việc nầy, mà chỉ cần có mặt ở đó với người ấy. Theo tâm linh, chúng ta có mặt ở đây, giống như đây là điểm cuối cùng. Chỉ cần chú tâm, hoàn toàn ở nơi nầy, hoàn toàn tỉnh thức – bao gồm mọi thứ. Giống như đức Phật đã nói, « Khi ta giác ngộ, tất cả chúng sinh đều giác ngộ. » Vì vậy, đây là phận sự của chúng ta, chúng ta cần phải tỉnh thức và giác ngộ trong khả năng tốt nhất của mình. Tất cả đều có liên quan đến nhau, tỷ dụ như chúng ta là một kẻ nói láo trắng trợn hoặc là tên say rượu hoặc sát nhân, tất cả đều có liên quan đến mọi thứ xung quanh chúng ta. Cũng như vậy, là một vị thánh nhân hoặc chỉ là một người đạo đức, từ bi, rộng lượng cũng có ảnh hưởng đến tất cả mọi thứ khác. Và trong những giây phút nghiêm trọng – mỗi giây đều là quan trọng, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự có mặt của chúng ta ở nơi đó, đối với người đang hấp hối hoặc đang tái sanh, có đúng thế không ? – Thật là thích đáng khi chúng ta có mặt ngay vào lúc ấy, bởi vì họ cảm giác được điều đó hơn mọi thứ khác đang xảy ra xung quanh. Nơi đó, họ có thể đang rất chú tâm. Đời sống sắp sửa chấm dứt ngay phút ấy. Đây là giây phút quan trọng nhất. Khi bà nội tôi vào khoảng tám mươi mấy tuổi, bà đã ở trong viện dưỡng lão. Bà đã không còn tỉnh táo. Bà không còn nhớ chút gì về quá khứ. Nhưng ở với bà trong phút giây đó thật là tuyệt vời. Tôi để ý những người trong gia đình rất phiền lòng vì bà không nhớ tôi từng sống ở đâu, và làm gì. Họ cứ cố gắng nhắc nhở bà, « Đây là Jeffrey. Bà nhớ Jeffrey chứ. Anh ấy sống ở Pháp và đã đến đây thăm bà. » Bà nội tôi không cần biết đến nước Pháp, và không cần nhớ đến cuộc sống riêng tư của tôi. Nhưng ngay lúc ấy, tôi và bà nội đã cùng nhau ở một nơi. Chúng tôi cùng nhau có những giờ phút thú vị. Bà biết tôi là đứa cháu bà thương, và chỉ như vậy. Tôi nghĩ, nếu anh tước bỏ hết mọi biếm hoạ, niềm tin cũng như những tưởng tượng kỳ quặc, chỉ cần như vậy cũng đủ tóm tắt lại cuộc sống của hai bà cháu chúng tôi. Chúng tôi đang ở cạnh nhau, ngay lúc nầy. Ngay tại đây. Hoàn toàn tỉnh thức. Đối diện với cái chết (hoặc sanh, hay bất cứ gì – sự tái sinh cũng chỉ là một dạng thay đổi thôi), sự hiện diện hoàn toàn của anh nơi đó có thể giúp cho họ nhiều hơn. Anh không cần phải mang nguyên quyển nhật ký công tác của anh theo. Việc nầy rất giản dị và sâu sắc hơn nhiều. Nếu như anh không biết họ, thì anh không thể có mặt một cách hoàn hảo đối với họ. Bởi vì đấy là tình thương. Dĩ nhiên nếu anh yêu một người, tình thương đó là cách sâu xa nhất để mà có mặt cùng bên nhau. Thật ra chỉ đơn giản là : Nơi đây, chúng ta đang ở cùng vũ trụ ; thời gian, không gian vô tận đã đưa chúng ta đến bên nhau, ngay lúc nầy, ngay tại nơi đây. Tất cả đều ở ngay tại nơi nầy. Chúng ta đang ở nơi nầy. Không cần chương trình gì sau khi đám trẻ vào đại học. Không cần thêm những câu chuyện về quá khứ hay tương lai. Chỉ là ngay tại đây, lúc nầy. Chỉ có vậy. Thật là không thể tin nổi. Tôi nghĩ rằng, điều quan trọng là sự hiện diện đơn giản, thành thật từ nơi sâu thẳm của tâm hồn, trạng thái. Không phải đến từ những chương trình, thiết kế tâm linh, sách kinh đặc biệt. Đừng chứng minh gì về chính anh hết. Hãy có mặt ngay lúc ấy một cách sâu xa nhất. Đấy là sự thay đổi. Sau đó là thời gian hồi phục ; tôi gọi là hồi phục. Họ dĩ nhiên sẽ chết, nhưng mà anh đang chữa trị tâm hồn họ, và cả tâm hồn của chính anh. Có thể sẽ có sự khuây khoả và hồng ân sâu xa từ việc nầy. Hãy giúp họ ra đi dễ dàng để họ có thể đến nơi họ cần đến. Hãy làm một nhân chứng thực cho họ, bằng cách tôn trọng và tin tưởng họ như anh đã từng tin tưởng. Nghĩa là chúng ta phải chấp nhận bất cứ gì đang xảy ra ; không được đánh trả hay chống lại. Tôi cho rằng làm việc với người già, sắp chết là một trong những thực tập tốt nhất cho việc phát triển tâm linh – nếu nói một cách ích kỷ. Đây cũng là một cơ hội và là một đặc ân. Nó giống như darshan: Một cái nhìn về thực tại, của đời sống và cái chết, một sự gặp gỡ tối hậu. Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn cho việc nầy.
Mục lục
Bên cạnh người già, sắp chết
Bên cạnh người già, sắp chết
Lama Surya DasChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: CNN Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 30 tháng 8 năm 2007
|
Lama Surya Das
Next to the old and dying people
Translator: My Thanh
How can our practice benefit someone who is seriously ill? It can be understood that the practice itself already exists, it just needs to be shown - not to take advantage of this, but just to be there with the person. Spiritually, we are here, like this is the end point. Just pay attention, be completely here, be completely awake – that includes everything. Like Buddha said, “When I am enlightened, all sentient beings are enlightened. » So, this is our duty, we need to be awake and enlightened to the best of our ability. Everything is related to each other, for example we are a blatant liar or a drunkard or a murderer, it is all related to everything around us. Likewise, being a saint or just being a virtuous, compassionate, generous person affects everything else. And in serious moments – every second is important, but the most important is our presence there, for the person who is dying or being reborn, isn't that right? – It was appropriate that we were present right at that moment, because they felt it more than anything else going on around them. There, they may be paying close attention. Life was about to end at that very moment. This is the most important moment. When my grandmother was in her eighties, she was in a nursing home. She was no longer conscious. She no longer remembers anything about the past. But being with her in that moment was wonderful. I noticed that family members were very upset because she couldn't remember where I lived and what I did. They kept trying to remind her, "This is Jeffrey." Do you remember Jeffrey? He lives in France and came here to visit her. » My grandmother doesn't need to know about France, and doesn't need to remember my private life. But at that moment, my grandmother and I were together in one place. We had interesting moments together. She knew I was her favorite grandchild, and that was it. I think, if you stripped away all the caricatures, beliefs, and strange fantasies, that would be enough to summarize our lives. We are together, right now. Right here. Completely awake. Faced with death (or birth, or whatever – rebirth is just a form of change), his complete presence there can help them more. You don't need to bring your entire work diary with you. This is very simple and much more profound. If you don't know them, you cannot be perfectly present for them. Because that is love. Of course if you love someone, that love is the deepest way to be together. Actually, it's simply: Here, we are together with the universe; Endless time and space have brought us together, right now, right here. It's all right here. We are in this place. There's no need for any programs after the kids go to college. No need for more stories about the past or the future. Just right here, right now. Only that. It's unbelievable. I think the important thing is a simple, honest presence from the depths of the soul, the state. It doesn't come from special programs, spiritual designs, or prayer books. Don't prove anything about yourself. Be present at that moment in the deepest way. That's the change. Then there is recovery time; I call it recovery. Of course they will die, but he is healing their souls, and his own soul. There may be profound relief and grace from this. Make it easy for them to leave so they can get where they need to go. Be a true witness to them, by respecting and trusting them as you did. That means we have to accept whatever is happening; Do not fight back or resist. I think working with the elderly and dying is one of the best practices for spiritual growth – if selfishly speaking. This is also an opportunity and a privilege. It is like darshan: A view of reality, of life and death, an ultimate meeting. We need to be prepared for this.
Table of contents
Next to the old and dying people
Next to the old and dying people
Lama Surya DasWelcome to read the first book from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for following the entire story. Source: executive: Nguyen Kim Vy. Collected: CNN Source: friend: Ct.Ly posted on: August 30, 2007
|
Tạ Đức An
Bên giậu cúc tần
Thuở nhỏ hai đứa vẫn thường vác rá chạy khắp làng vay gạo rồi lại vác rá về không, có những buổi chiều chạy qua mấy cánh đồng hái loài rau dại ăn thay cơm. Hai đứa vẫn cười. Ấy là mùa đói kém kéo dài từ đầu những năm chín mươi. Ông trời thì khắc nghiệt, hết lụt lội lại hạn hán, trong giấc mơ những đứa trẻ như nó và Quỳnh không mong bà tiên mang đến ba viên ngọc ước, chỉ mong bà cầm đến cho nắm xôi, bát cơm, quả chuối. Đó toàn là những thứ quá xa xỉ, chúng chỉ được ăn trong giấc mơ của chính mình. Lớn lên một chút, hai đứa lại mang cái tải rách đi nhặt nhựa bên doanh trại bộ đội trước nhà. Thi thoảng cũng đánh nhau vì mấy cái hộp nhựa xà phòng, hay cái xoong nhôm bục đít. Hai đứa đi thả bò choành chọe là chuyện bình thường. Ngộ nhất là cứ đang đánh nhau thì một trong hai đứa lại giơ tay “xì tốp”:- Tao xin lỗi mày nhưng mày thế này là không được...Đứa kia lại:- Tao xin lỗi mày nhưng mà... Choành chọe nhau là thế mà lớn lên vẫn chơi thân với nhau. Tuy hơn kém nhau một tuổi lại học khác lớp nhưng nhà hai đứa chung nhau một cái bờ rào. Trưa nào cũng hẹn nhau ra đó, đứa ở bên này, đứa ở bên kia cười rinh rích như bầy chim non cả buổi trưa đầy nắng. Chao ôi! Cái thời vụng dại mà êm đẹp... Còn nhớ, khi ấy nó và Quỳnh bắt đầu vào lớp 5 thì giữa hai gia đình xảy ra tranh chấp đất đai. Cả hai đứa đều không hiểu gì nhiều chuyện của người lớn, chúng chỉ thấy bố mẹ hai bên cấm chúng chơi với nhau. Điều ấy khiến hai đứa đều buồn. Nhưng ngày nào chúng nó cũng trốn cha mẹ để ra bờ rào chơi với nhau, vẫn bày bán đồ hàng, vẫn nhỏ to tâm sự, thi thoảng vẫn đánh nhau nhưng tiếng nói cười không còn vang vang khắp khu vườn nữa. Chỗ hàng rào cúc tần hai đứa hẹn nhau đã thành một lỗ hổng rất to, nhiều lần bố mẹ chúng rào kín lại. Thi thoảng một đứa lại đứng bên bờ rào khóc đứa bạn đang bị đánh bên nhà vì tội trốn đi chơi với “kẻ thù”. Nó nhớ có lần Quỳnh bảo:- Người lớn thật là lắm chuyện.Nó bảo:- Và còn ác nữa chứ!Rồi hai đứa lại rơm rớm khóc. Có thật nhiều buổi trưa đã đi qua cuộc đời như thế... Sau này khi không khí giữa hai gia đình bớt căng thẳng hơn thì hai đứa đã học khác trường, khác buổi nên có khi cả tuần chẳng nhìn thấy mặt nhau. Nhưng nó và Quỳnh vẫn có một thói quen là cứ có cái gì ăn hay tâm sự gì thì lại viết thư để vào chỗ bờ rào hổng, thể nào đứa kia cũng nhìn thấy mà ra lấy. Có lần nó ốm không đi ra bờ rào được, lúc khỏe lại ra nhìn thì thấy bức thư đã ướt nhòe nước mưa không còn nhìn rõ chữ. Ấy là bức thư Quỳnh chào từ biệt nó rồi bỏ học dở chừng xuống Hà Nội kiếm việc làm thêm.Trong thư Quỳnh hẹn: “Tối nay ra hàng rào gặp Quỳnh nhé!”. Nhưng khi cầm bức thư trên tay thì Quỳnh đã đi được mấy ngày rồi. Nó nhìn vào khoảng trống chơ vơ ở hàng rào mà rưng rức buốt. Quỳnh đi làm được hai năm thì nó thi đỗ đại học, khăn gói xuống thủ đô. Quỳnh đón nó ở bến xe với niềm vui hồ hởi, hai đứa bảo nhau “xuống đây thì khỏi bị ai cấm đoán, chỉ sợ không có thời gian ở bên nhau thôi”. Ấy thế mà cuộc sống bộn bề cứ cuốn nó đi. Lúc đầu một tuần hai đứa còn gặp nhau đôi lần, dần dà có khi cả tháng chẳng gặp nhau. Cứ mỗi lần Quỳnh hẹn gặp, nó lại kêu bận việc này việc kia. Nên có gì phần bạn Quỳnh lại đến gửi rồi về, chẳng khác gì lúc nhỏ. Nó không mấy bận tâm về điều đó. Cuộc sống mà, cuộc sống thì có quá nhiều điều phải lo nghĩ. Nó cũng chẳng sung sướng gì, cũng bị người này đấu đá, người kia ghen ghét, cũng phải cúc cung tận tụy lo cho một người nào đó. Chỉ thi thoảng trong giấc mơ gặp lại miền tuổi thơ, lúc tỉnh dậy nó nhớ đến Quỳnh. Người chưa bao giờ làm nó phải đau. Đấy là bạn. Nó nghĩ vậy, để rồi suy nghĩ ấy cũng bị cuốn theo cái guồng quay cuộc sống. Khi nhận được cuộc gọi từ người lạ mặt báo rằng Quỳnh bị tai nạn đang nằm cấp cứu trong bệnh viện, nó đã rất hoảng sợ. Khi ấy nó đang ở trong Sài Gòn để nhận giải thưởng một cuộc thi thiết kế thời trang. Nhưng nó đã không đặt vé khứ hồi sớm nhất trong ngày. Nó phải ở lại trong buổi lễ long trọng ấy vì nó không thể vắng mặt. Ban tổ chức đã đài thọ mọi chi phí đi lại cho người được giải cao nhất, lẽ nào nó lại bỏ về. Khi nó đến bệnh viện thì thi thể Quỳnh đã được chuyển về nhà. Mẹ nó gọi lên bảo nhanh nhanh về còn kịp đưa tiễn Quỳnh lần cuối. Nó tưởng tim mình vỡ ra... Chuyến tàu đêm hôm ấy là chuyến tàu dài nhất trong cuộc đời nó. Nhìn qua ô cửa sổ toa tàu thấy đêm tối sao mà hoang mang thế... Quỳnh nằm đó, nhỏ bé và lặng im. Sự lặng im của số phận. Đôi bàn tay không còn hơi ấm, không thể siết chặt tay nó như mỗi khi gặp mặt. Trời mưa rất to, tiếng người thợ kèn nỉ non nhạt nhòa trong màn nước. Quỳnh nằm lại giữa cánh rừng hoang vu, chỉ có mưa, có gió và bạt ngàn cây cối. Khi nó ngoảnh lại thì ngôi mộ Quỳnh chỉ còn bé như một chấm vàng nhỏ nhoi giữa mênh mông trời đất. Đêm sẽ lạnh và hoang hoải lắm... ***Trong cơn hấp hối Quỳnh vẫn thấy hình ảnh hai đứa nó đang ngồi bán đồ hàng bên giậu cúc tần, cười thơm thơm mùi nắng. Quỳnh đã cố chờ đợi hơi ấm từ một bàn tay thân thương, chờ đợi người bạn nhỏ của mình đến để níu giữ mình ở lại với cuộc sống này. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, Quỳnh thầm gọi lên khe khẽ một cái tên, rồi rơi xuống một thung lũng ngập tràn màu sắc..
Mục lục
Bên giậu cúc tần
Bên giậu cúc tần
Tạ Đức AnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: TuoitreOnlineĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 24 tháng 11 năm 2009
|
Ta Duc An
Next to the chrysanthemum hedge
When we were children, we often carried baskets around the village to borrow rice and then returned empty. There were afternoons when we ran through the fields to pick wild vegetables to eat instead of rice. The two of them were still laughing. It was the famine season that lasted since the early nineties. The sky is harsh, with floods and droughts. In their dreams, children like him and Quynh do not expect the fairy to bring the three wishing pearls, but only hope that she will bring a handful of sticky rice, a bowl of rice, and a banana. Those are all things so luxurious, they can only be eaten in their own dreams. When they grew up a little, the two of them carried a tattered bag to pick up plastic at the army barracks in front of their house. Sometimes we get into fights over plastic soap boxes or aluminum pots. It's normal for two kids to let the cows roam around. The funniest thing is that while they're fighting, one of them raises their hand and says: - I'm sorry, but you can't be like this... The other child says: - I'm sorry, but... Wow Even though they tease each other, they grow up and still play close to each other. Although they are one year apart and in different classes, their homes share a fence. Every afternoon we meet up there, one on this side, the other on the other side laughing like a flock of baby birds all afternoon. Alas! Those awkward but beautiful times... Remember, when he and Quynh started 5th grade, there was a land dispute between their families. Both of them don't understand much about adult things, they only see that their parents forbid them from playing with each other. That made both of them sad. But every day they hide from their parents to go to the fence to play with each other, still sell their wares, still talk loudly, sometimes still fight, but the sounds of laughter no longer echo throughout the garden. The place where the two of them met in the chrysanthemum fence had become a very large hole, and many times their parents had fenced it shut. Occasionally one child would stand by the fence and cry for his friend who was being beaten next door for running away to play with the "enemy". She remembered that Quynh once said: - Adults are really talkative. She said: - And even cruel! Then the two of them burst into tears again. There were so many afternoons that passed through life like that... Later, when the atmosphere between the two families was less tense, the two children went to different schools and different classes, so sometimes they didn't see each other for a whole week. But he and Quynh still have a habit of writing a letter whenever they have something to eat or confide in the fence, so the other person will see it and go get it. One time he was too sick to go to the fence. When he got better and looked again, he saw that the letter was so wet from the rain that the words could no longer be seen clearly. That was the letter where Quynh said goodbye to him and then dropped out of school and went to Hanoi to find a part-time job. In the letter, Quynh promised: "Let's meet Quynh at the fence tonight!". But when she held the letter in her hand, Quynh had already been gone for several days. It looked at the lonely gap in the fence and felt a sharp pain. After two years of working, Quynh passed the university entrance exam and packed her bags and moved to the capital. Quynh picked him up at the bus station with great joy. The two of them told each other, "If we come down here, no one will ban us, we're just afraid we won't have time to spend together." Yet the chaos of life keeps taking it away. At first we saw each other a few times a week, but gradually we didn't see each other for a whole month. Every time Quynh makes an appointment, she says she's busy with this or that. So why did Quynh's friend come to send it and then go home, just like when she was a child. It doesn't care much about that. It's life, there are so many things to worry about. It's not happy at all, it's fought by this person, it's hated by that person, and it also has to be devoted to taking care of someone. Only occasionally in dreams does he see his childhood again, when he wakes up he remembers Quynh. The person who never made it hurt. That's you. He thought so, then that thought was swept away by the cycle of life. When she received a call from a stranger reporting that Quynh had an accident and was in the emergency room at the hospital, she was very frightened. At that time, she was in Saigon to receive an award at a fashion design competition. But it did not book a return ticket as early as the day. It must stay at that solemn ceremony because it cannot be absent. The organizing committee has covered all travel expenses for the top prize winner, so why would he leave? When he arrived at the hospital, Quynh's body had already been transported home. Her mother called and told her to come home quickly so she could say goodbye to Quynh one last time. He thought his heart would burst... That train ride that night was the longest train ride of his life. Looking through the train window, I saw how dark and confused the night was... Quynh lay there, small and silent. The silence of fate. His hands were no longer warm, he couldn't hold his hand tightly like every time they met. It was raining heavily, and the sound of the piper was faintly heard in the water. Quynh lay in the middle of a desolate forest, with only rain, wind and countless trees. When he looked back, Quynh's grave was just as small as a tiny golden dot in the vastness of heaven and earth. The night will be very cold and desolate... ***In her dying state, Quynh still saw the image of the two of them sitting next to the chrysanthemum hedge, smiling and fragrant with the scent of sunlight. Quynh tried to wait for the warmth of a loving hand, waiting for her little friend to come and hold her back in this life. In the last moments of her life, Quynh silently called out a name, then fell into a valley filled with color.
Table of contents
Next to the chrysanthemum hedge
Next to the chrysanthemum hedge
Ta Duc AnWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: TuoitreOnline Posted by friend: Thanh Van on: November 24, 2009
|
Trần Hoàng Long
Bên Mẹ.
Ký họa Thanh Trí
Chung quanh tôi, có ngàn vạn con người. Nhưng trong tôi, chỉ có một người thôi. Người ấy đã trao cho tôi cuộc sống này, và hơn thế, đã cho tôi hiểu vẻ đẹp của cuộc sống, ý nghĩa của cuộc sống.Tôi gọi Người là Mẹ. Mẹ tôi là một cô gái trồng hoa nết na thuỳ mị, được hàng xóm láng giềng yêu mến, và tất nhiên, được rất nhiều chàng trai theo đuổi. Cuối cùng mẹ đã chọn bố tôi - một viên chức quèn thấu hiểu tâm hồn mẹ. Bố không thể cho mẹ nhiều thứ, tuần trăng mật: không, váy cưới: không, nhẫn cưới: cũng không. Nhưng theo lời mẹ thì bố tôi đã tặng cho mẹ hai món quà tuyệt vời nhất: một vườn hoa xinh xắn ở sau nhà, và tôi, tài sản lớn nhất của mẹ.Mùa xuân, tôi chập chững theo mẹ ra vườn thăm những bông hoa vừa hé nụ. Mẹ bảo rằng nàng tiên mùa Xuân đã đánh thức cả vườn hoa, và mỗi bông hoa tươi là một nụ cười của cuộc sống. Bàn tay mẹ chăm sóc nâng niu cho muôn nụ cười nở rộ, đưa hương thơm náo nức khắp vườn. Mẹ còn dạy tôi ghi nhớ từng mùi hương riêng biệt trong vườn, vì hương thơm chính là linh hồn của cỏ hoa. Tôi chẳng thể nào phân biệt giỏi như mẹ và mọi loài hoa trong mắt tôi, tôi đều gọi chung là "hoa mẹ".Có lần, hai mẹ con ra vườn chơi từ lúc mặt trời còn chưa dậy. Mẹ ôm tôi vào lòng, hát những lời ru ngọt ngào như sữa, thủ thỉ các cậu chuyện cổ tích về cô công chúa Hoa, chàng hoàng tử Lá... và nói với tôi đôi lời vu vơ: - Con có thấy hạt sương đang run rẩy trên cánh hồng kia không? - mẹ hỏi - Nó đang khóc đấy. Vì chỉ chút nữa thôi khi mặt trời lên, nó sẽ tan biến khỏi cõi đời này, sẽ không được ở bên hoa nữa. Hạnh phúc nhiều khi đơn giản lắm, con hiểu không? Tôi không hiểu lắm những điều mẹ nói. Được sống bên cha mẹ như thế này, tôi cũng thấy hạnh phúc lắm rồi. Và hạnh phúc lớn nhất của tôi là hàng đêm được ngủ vùi trong mái tóc dài mượt mà thơm ngát của mẹ. Mái tóc mẹ có một hương thơm kỳ lạ: vừa nồng nàn đắm say, vừa nhẹ nhàng thanh khiết, có khi quấn quít không rời, lúc lại dịu dàng lan toả... Tưởng như tất cả các hương hoa trong vườn đã lưu lại trên tóc mẹ vậy.Mùa hạ ùa đến với những tia nắng rát bỏng xen lẫn những cơn mưa dữ dội. Cảnh vật khô héo đi dưới sức nóng của mặt trời. Tôi ghét mùa hạ! Mùa hạ làm hoa lá ủ rũ và làm mẹ tôi mệt mỏi. Mẹ thường xuyên bị chóng mặt và ho dữ dội, có lần mẹ còn bị ngất khi đang cùng tôi tưới hoa. Tôi chỉ biết ngồi khóc cho đến khi mẹ tỉnh dậy. Vậy mà mẹ lại dặn tôi rằng không được kể cho bố, rằng mẹ chỉ thiếp đi một chút thôi, và mẹ sẽ tự dậy được ngay.Nhưng đến lần thứ hai, mẹ đã không tự dậy được.Mẹ được chuyển ngay vào Khoa cấp cứu của bệnh viện. Tôi chỉ được bố giải thích là mẹ bị ốm nhẹ, mẹ phải xa tôi một thời gian. Nhưng tôi chẳng tin đâu vì nếu bị ốm nhẹ thì mẹ tôi đâu phải nằm Bệnh viện, và bố tôi đâu phải lo lắng đến rộc cả người thế kia.Ngày nào tôi cũng được bố đèo vào Bệnh viện thăm mẹ. Dù mệt mỏi nhưng mẹ vẫn tự tay vắt cam, pha sữa cho tôi uống. Mẹ cười rất tươi khi biết tôi vẫn chăm sóc cẩn thận cho những bông hoa ở nhà. Mẹ còn xin phép ông bác sĩ già được tặng vài giống hoa đẹp cho khu vườn của Bệnh viện. Thấy mẹ như vậy, tôi cũng an tâm phần nào. Tôi sà vào lòng mẹ và hỏi: - Mẹ ơi, mẹ có mệt lắm không? Mẹ phải nhanh khỏi ốm đấy nhé! Mẹ âu yếm thơm tôi và trả lời: - Ừ, được rồi, mẹ sẽ nhanh khỏi ốm để đưa con trai mẹ ra vườn chơi. Thế nhưng lúc về, tôi thấy hình như mắt mẹ đẫm lệ.Thấm thoát thu qua đông tới, thời gian trôi ngày một nhanh hơn và mẹ tôi ngày một yếu hơn. Vào thăm mẹ, tôi giật mình khi thấy mẹ xanh quá và tóc mẹ rụng từng mảng. Tôi cứ mếu máo ăn vạ mãi nên mọi người đành phải cho tôi ở hẳn Bệnh viện với mẹ. Một lần, trong giấc ngủ mơ màng, tôi loáng thoáng nghe tiếng mẹ thổn thức: - Anh ơi, em sắp phải đi rồi... Em chẳng tiếc gì đâu, em chỉ tiếc con em thôi... Giá mà em được nhìn thấy con lớn lên, được đưa con đến trường, rồi con mình lấy vợ... Ước gì em sống thêm được vài năm, không, chỉ vài tháng, hay mấy tuần nữa thôi cũng được. Sắp đến Tết rồi, anh nhỉ? Em sẽ dắt con ra chợ mua lá dong về gói bánh chưng, sẽ mua cho con bộ quần áo mới... Bệnh của mẹ tôi đã vào giai đoạn cuối. Tuy mẹ cố kìm những tiếng rên rỉ nhưng nhìn vẻ mặt mẹ, tôi biết mẹ đang đau đớn đến cùng cực. Tôi nghe trộm được ông bác sĩ già nói với bố: - Tôi không hiểu vì sao cô ấy có thể trụ vững lâu đến như vậy. Thứ giữ cô ấy sống đến bây giờ không phải là thuốc men nữa rồi. Mà có lẽ... có lẽ là tình yêu thương... Vì mẹ tôi yếu quá rồi nên mọi người không cho tôi được ở với mẹ nữa. Tôi một mình lầm lũi trở về khu vườn thân quen. Những cơn gió lạnh buốt sục sạo khắp nơi như muốn tiêu diệt nốt các mầm sống còn sót lại. Những bông "hoa mẹ" úa tàn đổ gục xuống, những cánh hoa héo hắt và giập nát phủ dày trên mặt đất, chốc chốc lại bị gió thổi tung lên, bay lả tả. Nhưng kìa, ở giữa khu vườn vẫn còn trơ trụi một bông hoa xinh đẹp, dẫu cành lá đã xiêu vẹo hẳn đi nhưng vẫn bất chấp giá lạnh mà kiên cường sống. Tôi chạy vội tới, dùng cả hai lòng bàn tay che chở cho nụ cười cuối cùng của cuộc đời. Một cơn gió sắc như dao lướt tới, bông hoa xinh khẽ run rẩy rồi gục xuống, trong bàn tay tôi chỉ còn những cánh hoa rời rụng. Tôi oà lên khóc. Mẹ ơi! Mẹ về đi! Con nhớ mẹ quá... Con chẳng thích bánh chưng đâu. Con chẳng thích quần áo mới đâu. Con chỉ cần mẹ thôi...Một buổi tối, bỗng nhiên mẹ yêu cầu bác sĩ cho tôi được ngủ cùng mẹ. Buổi tối ấy, suốt đời tôi không quên được. Mẹ tôi lại xinh đẹp như ngày xưa, da mẹ hồng hào, mắt mẹ sáng long lanh. Trên khuôn mặt mẹ không còn những nét đau đớn nữa. Mẹ không nói gì cả, mẹ chỉ cười tươi như hoa và ôm tôi vào lòng, thật chặt. Tôi sung sướng áp đầu vào mái tóc thơm ngát của mẹ và ngủ thiếp đi.Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gào thét và tiếng chân người chạy cuống cuồng. Tôi mở choàng mắt ra. Mẹ tôi vẫn nằm yên trên giường, miệng thoáng một nụ cười mãn nguyện. Bố tôi quì phục bên mẹ, thân hình cứng đờ như tượng đá. Tôi gào lên gọi mẹ, rồi gọi bố. Nhưng không ai trả lời... Cô y tá vội bế thốc tôi ra khỏi phòng nhưng trước đó, tôi vẫn kịp nhìn thấy vị bác sĩ già lôi từ hàm răng xô lệch của mẹ một chiếc khăn tay rỉ máu: - Tội nghiệp! Cô ấy muốn thằng bé ngủ yên... ***Nàng tiên mùa Xuân lại quay về đánh thức cả khu vườn. Những cánh bướm rập rờn nô đùa quanh hàng trăm bông hoa mơn mởn sắc hương. Chăm sóc cho cả vườn hoa ấy bây giờ chỉ còn bố và tôi, còn mẹ tôi lặng lẽ ngụ ở một góc vườn ngắm nhìn hai bố con. Tôi đứng trước những que hương vừa thắp trên mộ mẹ mà lòng chợt thấy bâng khuâng. Được sống mãi trong khu vườn này bên những người thân yêu, đó là tâm nguyện của mẹ. Bố khẽ thở dài và vỗ nhẹ lên vai tôi: - Đừng buồn nữa con... Mẹ đã bay lên trời rồi nhưng mẹ vẫn yêu thương chúng ta như chúng ta yêu thương mẹ. Vì bố, mẹ và con mãi mãi là một gia đình, phải không? Tôi im lặng. Một luồng hương ấm áp và thân quen bất chợt toả ra, ôm ấp lấy hai bố con. Mùi hương nhang khói ư, hay hương thơm của cỏ hoa? Hình như không phải... Đây là một hương thơm kỳ lạ: vừa nồng nàn đắm say, vừa nhẹ nhàng thanh khiết, có khi quấn quít không rời, lúc lại dịu dàng lan toả... Trần Hoàng Long
Mục lục
Bên Mẹ.
Bên Mẹ.
Trần Hoàng LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: dactrung.netĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 15 tháng 5 năm 2009
|
Trần Hoàng Long
Bên Mẹ.
Ký họa Thanh Trí
Chung quanh tôi, có ngàn vạn con người. Nhưng trong tôi, chỉ có một người thôi. Người ấy đã trao cho tôi cuộc sống này, và hơn thế, đã cho tôi hiểu vẻ đẹp của cuộc sống, ý nghĩa của cuộc sống.Tôi gọi Người là Mẹ. Mẹ tôi là một cô gái trồng hoa nết na thuỳ mị, được hàng xóm láng giềng yêu mến, và tất nhiên, được rất nhiều chàng trai theo đuổi. Cuối cùng mẹ đã chọn bố tôi - một viên chức quèn thấu hiểu tâm hồn mẹ. Bố không thể cho mẹ nhiều thứ, tuần trăng mật: không, váy cưới: không, nhẫn cưới: cũng không. Nhưng theo lời mẹ thì bố tôi đã tặng cho mẹ hai món quà tuyệt vời nhất: một vườn hoa xinh xắn ở sau nhà, và tôi, tài sản lớn nhất của mẹ.Mùa xuân, tôi chập chững theo mẹ ra vườn thăm những bông hoa vừa hé nụ. Mẹ bảo rằng nàng tiên mùa Xuân đã đánh thức cả vườn hoa, và mỗi bông hoa tươi là một nụ cười của cuộc sống. Bàn tay mẹ chăm sóc nâng niu cho muôn nụ cười nở rộ, đưa hương thơm náo nức khắp vườn. Mẹ còn dạy tôi ghi nhớ từng mùi hương riêng biệt trong vườn, vì hương thơm chính là linh hồn của cỏ hoa. Tôi chẳng thể nào phân biệt giỏi như mẹ và mọi loài hoa trong mắt tôi, tôi đều gọi chung là "hoa mẹ".Có lần, hai mẹ con ra vườn chơi từ lúc mặt trời còn chưa dậy. Mẹ ôm tôi vào lòng, hát những lời ru ngọt ngào như sữa, thủ thỉ các cậu chuyện cổ tích về cô công chúa Hoa, chàng hoàng tử Lá... và nói với tôi đôi lời vu vơ: - Con có thấy hạt sương đang run rẩy trên cánh hồng kia không? - mẹ hỏi - Nó đang khóc đấy. Vì chỉ chút nữa thôi khi mặt trời lên, nó sẽ tan biến khỏi cõi đời này, sẽ không được ở bên hoa nữa. Hạnh phúc nhiều khi đơn giản lắm, con hiểu không? Tôi không hiểu lắm những điều mẹ nói. Được sống bên cha mẹ như thế này, tôi cũng thấy hạnh phúc lắm rồi. Và hạnh phúc lớn nhất của tôi là hàng đêm được ngủ vùi trong mái tóc dài mượt mà thơm ngát của mẹ. Mái tóc mẹ có một hương thơm kỳ lạ: vừa nồng nàn đắm say, vừa nhẹ nhàng thanh khiết, có khi quấn quít không rời, lúc lại dịu dàng lan toả... Tưởng như tất cả các hương hoa trong vườn đã lưu lại trên tóc mẹ vậy.Mùa hạ ùa đến với những tia nắng rát bỏng xen lẫn những cơn mưa dữ dội. Cảnh vật khô héo đi dưới sức nóng của mặt trời. Tôi ghét mùa hạ! Mùa hạ làm hoa lá ủ rũ và làm mẹ tôi mệt mỏi. Mẹ thường xuyên bị chóng mặt và ho dữ dội, có lần mẹ còn bị ngất khi đang cùng tôi tưới hoa. Tôi chỉ biết ngồi khóc cho đến khi mẹ tỉnh dậy. Vậy mà mẹ lại dặn tôi rằng không được kể cho bố, rằng mẹ chỉ thiếp đi một chút thôi, và mẹ sẽ tự dậy được ngay.Nhưng đến lần thứ hai, mẹ đã không tự dậy được.Mẹ được chuyển ngay vào Khoa cấp cứu của bệnh viện. Tôi chỉ được bố giải thích là mẹ bị ốm nhẹ, mẹ phải xa tôi một thời gian. Nhưng tôi chẳng tin đâu vì nếu bị ốm nhẹ thì mẹ tôi đâu phải nằm Bệnh viện, và bố tôi đâu phải lo lắng đến rộc cả người thế kia.Ngày nào tôi cũng được bố đèo vào Bệnh viện thăm mẹ. Dù mệt mỏi nhưng mẹ vẫn tự tay vắt cam, pha sữa cho tôi uống. Mẹ cười rất tươi khi biết tôi vẫn chăm sóc cẩn thận cho những bông hoa ở nhà. Mẹ còn xin phép ông bác sĩ già được tặng vài giống hoa đẹp cho khu vườn của Bệnh viện. Thấy mẹ như vậy, tôi cũng an tâm phần nào. Tôi sà vào lòng mẹ và hỏi: - Mẹ ơi, mẹ có mệt lắm không? Mẹ phải nhanh khỏi ốm đấy nhé! Mẹ âu yếm thơm tôi và trả lời: - Ừ, được rồi, mẹ sẽ nhanh khỏi ốm để đưa con trai mẹ ra vườn chơi. Thế nhưng lúc về, tôi thấy hình như mắt mẹ đẫm lệ.Thấm thoát thu qua đông tới, thời gian trôi ngày một nhanh hơn và mẹ tôi ngày một yếu hơn. Vào thăm mẹ, tôi giật mình khi thấy mẹ xanh quá và tóc mẹ rụng từng mảng. Tôi cứ mếu máo ăn vạ mãi nên mọi người đành phải cho tôi ở hẳn Bệnh viện với mẹ. Một lần, trong giấc ngủ mơ màng, tôi loáng thoáng nghe tiếng mẹ thổn thức: - Anh ơi, em sắp phải đi rồi... Em chẳng tiếc gì đâu, em chỉ tiếc con em thôi... Giá mà em được nhìn thấy con lớn lên, được đưa con đến trường, rồi con mình lấy vợ... Ước gì em sống thêm được vài năm, không, chỉ vài tháng, hay mấy tuần nữa thôi cũng được. Sắp đến Tết rồi, anh nhỉ? Em sẽ dắt con ra chợ mua lá dong về gói bánh chưng, sẽ mua cho con bộ quần áo mới... Bệnh của mẹ tôi đã vào giai đoạn cuối. Tuy mẹ cố kìm những tiếng rên rỉ nhưng nhìn vẻ mặt mẹ, tôi biết mẹ đang đau đớn đến cùng cực. Tôi nghe trộm được ông bác sĩ già nói với bố: - Tôi không hiểu vì sao cô ấy có thể trụ vững lâu đến như vậy. Thứ giữ cô ấy sống đến bây giờ không phải là thuốc men nữa rồi. Mà có lẽ... có lẽ là tình yêu thương... Vì mẹ tôi yếu quá rồi nên mọi người không cho tôi được ở với mẹ nữa. Tôi một mình lầm lũi trở về khu vườn thân quen. Những cơn gió lạnh buốt sục sạo khắp nơi như muốn tiêu diệt nốt các mầm sống còn sót lại. Những bông "hoa mẹ" úa tàn đổ gục xuống, những cánh hoa héo hắt và giập nát phủ dày trên mặt đất, chốc chốc lại bị gió thổi tung lên, bay lả tả. Nhưng kìa, ở giữa khu vườn vẫn còn trơ trụi một bông hoa xinh đẹp, dẫu cành lá đã xiêu vẹo hẳn đi nhưng vẫn bất chấp giá lạnh mà kiên cường sống. Tôi chạy vội tới, dùng cả hai lòng bàn tay che chở cho nụ cười cuối cùng của cuộc đời. Một cơn gió sắc như dao lướt tới, bông hoa xinh khẽ run rẩy rồi gục xuống, trong bàn tay tôi chỉ còn những cánh hoa rời rụng. Tôi oà lên khóc. Mẹ ơi! Mẹ về đi! Con nhớ mẹ quá... Con chẳng thích bánh chưng đâu. Con chẳng thích quần áo mới đâu. Con chỉ cần mẹ thôi...Một buổi tối, bỗng nhiên mẹ yêu cầu bác sĩ cho tôi được ngủ cùng mẹ. Buổi tối ấy, suốt đời tôi không quên được. Mẹ tôi lại xinh đẹp như ngày xưa, da mẹ hồng hào, mắt mẹ sáng long lanh. Trên khuôn mặt mẹ không còn những nét đau đớn nữa. Mẹ không nói gì cả, mẹ chỉ cười tươi như hoa và ôm tôi vào lòng, thật chặt. Tôi sung sướng áp đầu vào mái tóc thơm ngát của mẹ và ngủ thiếp đi.Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gào thét và tiếng chân người chạy cuống cuồng. Tôi mở choàng mắt ra. Mẹ tôi vẫn nằm yên trên giường, miệng thoáng một nụ cười mãn nguyện. Bố tôi quì phục bên mẹ, thân hình cứng đờ như tượng đá. Tôi gào lên gọi mẹ, rồi gọi bố. Nhưng không ai trả lời... Cô y tá vội bế thốc tôi ra khỏi phòng nhưng trước đó, tôi vẫn kịp nhìn thấy vị bác sĩ già lôi từ hàm răng xô lệch của mẹ một chiếc khăn tay rỉ máu: - Tội nghiệp! Cô ấy muốn thằng bé ngủ yên... ***Nàng tiên mùa Xuân lại quay về đánh thức cả khu vườn. Những cánh bướm rập rờn nô đùa quanh hàng trăm bông hoa mơn mởn sắc hương. Chăm sóc cho cả vườn hoa ấy bây giờ chỉ còn bố và tôi, còn mẹ tôi lặng lẽ ngụ ở một góc vườn ngắm nhìn hai bố con. Tôi đứng trước những que hương vừa thắp trên mộ mẹ mà lòng chợt thấy bâng khuâng. Được sống mãi trong khu vườn này bên những người thân yêu, đó là tâm nguyện của mẹ. Bố khẽ thở dài và vỗ nhẹ lên vai tôi: - Đừng buồn nữa con... Mẹ đã bay lên trời rồi nhưng mẹ vẫn yêu thương chúng ta như chúng ta yêu thương mẹ. Vì bố, mẹ và con mãi mãi là một gia đình, phải không? Tôi im lặng. Một luồng hương ấm áp và thân quen bất chợt toả ra, ôm ấp lấy hai bố con. Mùi hương nhang khói ư, hay hương thơm của cỏ hoa? Hình như không phải... Đây là một hương thơm kỳ lạ: vừa nồng nàn đắm say, vừa nhẹ nhàng thanh khiết, có khi quấn quít không rời, lúc lại dịu dàng lan toả... Trần Hoàng Long
Mục lục
Bên Mẹ.
Bên Mẹ.
Trần Hoàng LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: dactrung.netĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 15 tháng 5 năm 2009
|
Đặng Đình Tuân
Bình Minh Với Hoàng Hôn
T
rong một bữa tiệc ở ngoài trời, lúc mọi người đang vừa ăn vừa trầm trồ nhìn ngắm cảnh mặt trời lặn, chợt có người hỏi tôi giữa bình minh và hoàng hôn tôi chọn cái nào. Không đắn đo, tôi trả lời:
- Làm sao lựa chọn được. Bình minh và hoàng hôn là hai hiện tượng thiên nhiên, trái ngược nhau, lại bổ-túc cho nhau. Không có bình minh thì không có hoàng hôn… Xin lỗi, tôi không thể tách ra chọn riêng được. Nhưng nếu ông muốn biết tôi thích cái nào thì không đắn đo màtrả lời ngay là tôi thích bình minh hơn.
- Buổi sáng chắc anh thức dậy sớm lắm nhỉ?
- Rất họa hoằn. Đúng ra thì rất hiếm. Khi tôi ra khỏi nhà trời đã sáng trưng và buổi sáng đã đi được nửa đường rồi. Tại sao ông đoán chắc vậy?
- Tôi nghĩ người thích bình minh thì phải thích sự yên tĩnh, thích không khí trong lành, thích cái tịch mịch, thích cảm giác cô-độc của buổi sáng, thích hướng vào nội tâm và thích thơ thẩn. Muốn được thế thì phải dậy sớm...
- Những điều đó với tôi không có và không còn nữa.
- Ủa, nghe sao mâu-thuẫn. Nếu có thì mới còn chứ.
- Tôi yêu không khí trong lành. Nhưng không chịu được cảm giác cô độc. Tôi thích đi thơ thẩn nhưng sợ cái tịch mịch. Thỉnh thoảng nội tâm có hứng khởinhưng không bao giờ ghi xuống thành thơ được. Hơn nữa, tôi luôn luôn tìm đủ mọi lý do để buổi sáng được ngủ nướng thêm.
- Phức tạp, khó hiểu.
- Tôi không làm cho ông lầm lẫn đâu. Tôi nói đúng sự thật, đúng ý nghĩ chân thành của tôi đó thôi. Nhưng mà này, ông đã làm tôi nhớ lại được nhiều chuyện. Nếu ông cho phép, mình ra góc kia ít người, tôi sẽ giải thích rõ ràng hơn. Không làm nhàm tai ông đâu.
Hai người mang ly rượu đến góc vườn, xa hẳn mọi người. Chỗ này có sẵn bàn và ghế nhựa, đặt núp trong bóng mấy cây tùng. Nhìn ra trước mặt, những ngọn đồi và thung lũng trùng trùng chạy dài xuống, thấp dần về phía chân trời.
Thành phố nhộn nhịp ồn ào nằm gọn trong thung lũng dưới kia. Những mái nhà chọc trời, với ánh đèn lấp lánh, nhấp nhô chen lẫn với những đỉnh đồi. Mặt trời bây giờ đã trốn gần kín sau đỉnh đồi thấp dưới kia. Ánh sáng dịu hẳn đi. Trên không những gợn mây mỏng giăng vướng rải rác khắp nơi đã đổi mầu sang vừa vàng cam vừa đỏ huyết dụ lóng lánh rực rỡ trong vòm trời xanh. Vài cái sao hôm đã đến, lấp lánh xa thăm thẳm. Hơi ấm ban ngày đã nhường chỗ cho những làn gió chiều gây gây mát. Sương sớm buổi tối đang kéo đến ôm ấp, che chở những cành cây những ngọn cỏ là đà rồi tỏa rộng ra hơn như một tấm chăn ấp ủ, phủ kín, để đưa những thung lũng kia vào giấc ngủ.
Căn nhà nằm trên một đỉnh đồi cao, nên ai cũng nhìn thấy cảnh hoàng hôn đến, không xót một chi tiết nhỏ. Chủ nhà nói khi nào sương mù lên tới đây thì trời mới tối hẳn và cũng hãnh diện cho biết họ đã được cả những cụm mây sáng đến vuốt ve mơn trớn.
- Như mình đang chiêm ngưỡng một bức tranh vẽ.
- Ðẹp quá nhỉ!
Người bạn nâng ly rượu đỏ lên xin được chạm ly, rồi vừa trầm trồ ngắm cảnh vừa nhấp môi uống vừa có vẻ kiên nhẫn chờ đợi.
- Nhiều năm trước đây đời sống của tôi đã phải gắn bó với bình minh. Không tự ý, không lựa chọn. Khi bị đặt trên một con tàu, bị đuổi ra giữa đại dương hoang vắng, đi tới đi lui rồi chờ ngày về bến...
- À, thì ra anh làm nghề biển.
Tôi không giữ được bật lên cười nhưng khi thấy mặt người bạn có vẻ ngơ ngác tôi phải ngừng ngay.
-Gần như thế, nhưng chưa tự tay bắt cá bao giờ, mà chỉ đi xin hoặc mua thôi. Tôi đã là lính hải quân. Và hải quân đã cho tôi cơ hội đặt chân lên nhiều chỗ mới lạ mà có lẽ không bao giờ tự ý tôi muốn đến. Từ đại dương thăm thẳm đến sông ngòi sình lầy hoang vu...
-Tôi hiểu rồi ! Ði biển thì được nhìn bình minh hoài.
- Ðúng, nhưng còn nhiều thứ khác nữa. Ông biết không, sau những buổi tối cô độc vô tận ở giữa trời và nước mênh mông, bình minh báo hiệu ngày sum họp với người thân sắp đến. Sau những đêm tăm tối dài dằng dặc không ngủ đi phục kích và bắn giết ở Năm Căn, Ðồng Tháp Mười, Cửa Cạn, nơi mà chỉ có bẫy rập, sình lầy với muỗi mòng, bình minh là hy vọng mình còn sống sót. Sau những đêm nằm rạp mình tránh đạn pháo kích liên tục nổ dồn trên đầu, bên tai, kinh hoàng và khiếp đảm ở Mộc Hóa, ở Tuyên Nhơn, thấy bình minh đến mới biết mình còn có cơ hội phục hồi. Mắt tôi đã được nhìn, tay tôi đã vuốt ve, miệng tôi đã phải cầu nguyện cho nhiều người. Họ đã cố níu kéo, cố chờ đợi mãi mà vẫn không bao giờ thấy bình minh trở lại thêm một lần nữa.
Tôi nhớ nhất là những lần ở vùng biển ngoài Cửa Cạn Phú Quốc, Vũng Tàu, Phan Thiết, ở vùng đảo nhỏ cạnh Qui Nhơn, Ðà Nẵng và cả Thuận An. Lênh đênh trên chiếc tàu nhỏ thả nhấp nhô theo những lượn sóng. Vừa ngồi chờ sáng. Vừa lẳng lặng làm việc vừachăm chú quan sát. Bên ngoài con tàu, tất cả chìm đắm trong bóng tối xâu thẳm… Vũ trụ bao la mà mình thì quá nhỏ nhoi yếu đuối... Rồi đột nhiên thấy những thuyền đánh cá từ ngoài khơi tăm tối lũ lượt xuất hiện, kéo nhau trở về bến. Ðèn đuốc của làng nhỏ ở ven biển trơ trọi nghèo nàn chợt bừng sáng lên chào đón. Tối tăm tự nhiên tan biến. Tiếng người cười nói vỡ ra oang oang mừng rỡ. Tiếng trẻ thơ trong trẻo hân hoan cười đùa, gọi nhau vang vọng ra. Và khói lam nấu bếp bắt đầu tỏa lên từ khắp mọi mái nhà. Tôi đã được chứng kiến sự phục sinh. Sự biến đổi từ địa ngục ra thiên đàng. Sự thua chạy của ma quỷ. Sự khác biệt giữa đêm và ngày. Tôi đã thấy mặt trời mang những ngày mới tinh khôi đi đến. Cùng với hào quang rực rỡ, với lễ lạc, với tiếng ca hát xưng tụng tưng bừng. Người, cảnh và áng sáng hòa hợp như trong buổi đại lễ tín ngưỡng quan trọng. Ðêm thì lẫn lộn, nhập nhằng, tàn ác. Nhưng ngày lại minh bạch, linh động và hiền hòa. Không thể diễn tả được hết cái sống động của những hình ảnh đó. Tôi đã hiểu ra được đây mới thực là sự sống. Ðây mới đúng là phép nhiệm mầu, là sự ra đời của đứa trẻ thơ, là bình minh mà tôi chờ đợi, tìm tòi và yêu thương. Con người nhỏ bé đơn sơ ở đây đã hăm hở đón nhận và vinh danh ánh sáng cùng với sự sống. Bình minh này mang đến ý nghĩ ham muốn và tranh đấu. Bình minh này mang cứu rỗi đến cho linh hồn và máu tươi hâm nóng cho cơ thể. Ngay khi đó hình như nguồn sống mới đã tràn đến, thấm vào, rồi làm cơ thể tôi đổi mới. Tự nhiên tôi không còn có cảm giác lạc lõng, chán chường, thiếu ngủ nữa. Tinh thần và xác thịt biến đổi hoàn toàn sang trạng thái háo hức chờ đợi và sẵn sàng đón tiếp bất cứ biến cố gì sắp xẩy đến. Không biết tôi có muốn trở lại sống trong những bình minh đó nữa hay không. Nhưng chỉ cần nhớ đến những hình ảnh đó không thôi thì máu nóng lại bừng bừng chẩy. Từ ngày rời bỏ quê hương lưu lạc đến đây, tôi đã trải qua nhiều bình minh khác. Buổi sáng trời vẫn còn tối đã phải leo lên xe buýt. Bình minh đến lúc xe đang chở tôi đến chỗ làm và còn ngái ngủ. Những bình minh này trái ngược hẳn, chỉ mang đến chua xót, bon chen và nuối tiếc. Chưa có cảnh bình minh nào đẹp, kích thích và cảm động như bình minh ở quê hương nghèo khổ của mình… Tôi quá chủ quan phảikhông? Tuy nhiên mỗi ngày trôi qua, tuổi chất đống thì ngày mới tinh ở đâu đó đối với tôi cũng là bình minh quý hóa. Thêm một ngày mới, thêm những cảm giác và kinh nghiệm lạ cho cuộc đời. Thêm một lần được kiểm chứng và áp dụng lại những kinh nghiệm cũ. Tôi hãnh diện vì còn sống sót cho nên sẽ phải làm thế nào cho những ngày sống mới đầy đủ trọn vẹn hơn. Tôi không ngồi yên chờ đợi nữa mà hân hoan tích cực đón nhận. Vừa để hưởng thụ vừa để làm cho những bình minh chót của cuộc đời phong phú hơn... Mải mê kể lể tôi không biết người bạn đã bỏ đi từ lúc nào. Rời đi không lời thông báo. Ly rượu cạn không còn một giọt. Ông ấy có thể đã nghĩ tôi nếu không say thì điên. Thế nào chăng nữa điều đó không làm tôi bận tâm. Say giữa hoàng hôn mà vẫn tỉnh táo nói chuyện về bình minh. Tôi đang tận hưởng hoàng hôn hiện tại nhưng tinh thần đã háo hức sẵn sàng chờ đón bình minh mới của cuộc đời. Tôi phải cám ơn người bạn đó đã gợi cho tôi cơ hội để nói riêng cho mình tôi nghe, để biết mình muốn gì… Trích trong một tạp chí Canada.
Mục lục
Bình Minh Với Hoàng Hôn
Bình Minh Với Hoàng Hôn
Đặng Đình TuânChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: internetĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 22 tháng 4 năm 2010
|
Đặng Đình Tuân
Bình Minh Với Hoàng Hôn
T
rong một bữa tiệc ở ngoài trời, lúc mọi người đang vừa ăn vừa trầm trồ nhìn ngắm cảnh mặt trời lặn, chợt có người hỏi tôi giữa bình minh và hoàng hôn tôi chọn cái nào. Không đắn đo, tôi trả lời:
- Làm sao lựa chọn được. Bình minh và hoàng hôn là hai hiện tượng thiên nhiên, trái ngược nhau, lại bổ-túc cho nhau. Không có bình minh thì không có hoàng hôn… Xin lỗi, tôi không thể tách ra chọn riêng được. Nhưng nếu ông muốn biết tôi thích cái nào thì không đắn đo màtrả lời ngay là tôi thích bình minh hơn.
- Buổi sáng chắc anh thức dậy sớm lắm nhỉ?
- Rất họa hoằn. Đúng ra thì rất hiếm. Khi tôi ra khỏi nhà trời đã sáng trưng và buổi sáng đã đi được nửa đường rồi. Tại sao ông đoán chắc vậy?
- Tôi nghĩ người thích bình minh thì phải thích sự yên tĩnh, thích không khí trong lành, thích cái tịch mịch, thích cảm giác cô-độc của buổi sáng, thích hướng vào nội tâm và thích thơ thẩn. Muốn được thế thì phải dậy sớm...
- Những điều đó với tôi không có và không còn nữa.
- Ủa, nghe sao mâu-thuẫn. Nếu có thì mới còn chứ.
- Tôi yêu không khí trong lành. Nhưng không chịu được cảm giác cô độc. Tôi thích đi thơ thẩn nhưng sợ cái tịch mịch. Thỉnh thoảng nội tâm có hứng khởinhưng không bao giờ ghi xuống thành thơ được. Hơn nữa, tôi luôn luôn tìm đủ mọi lý do để buổi sáng được ngủ nướng thêm.
- Phức tạp, khó hiểu.
- Tôi không làm cho ông lầm lẫn đâu. Tôi nói đúng sự thật, đúng ý nghĩ chân thành của tôi đó thôi. Nhưng mà này, ông đã làm tôi nhớ lại được nhiều chuyện. Nếu ông cho phép, mình ra góc kia ít người, tôi sẽ giải thích rõ ràng hơn. Không làm nhàm tai ông đâu.
Hai người mang ly rượu đến góc vườn, xa hẳn mọi người. Chỗ này có sẵn bàn và ghế nhựa, đặt núp trong bóng mấy cây tùng. Nhìn ra trước mặt, những ngọn đồi và thung lũng trùng trùng chạy dài xuống, thấp dần về phía chân trời.
Thành phố nhộn nhịp ồn ào nằm gọn trong thung lũng dưới kia. Những mái nhà chọc trời, với ánh đèn lấp lánh, nhấp nhô chen lẫn với những đỉnh đồi. Mặt trời bây giờ đã trốn gần kín sau đỉnh đồi thấp dưới kia. Ánh sáng dịu hẳn đi. Trên không những gợn mây mỏng giăng vướng rải rác khắp nơi đã đổi mầu sang vừa vàng cam vừa đỏ huyết dụ lóng lánh rực rỡ trong vòm trời xanh. Vài cái sao hôm đã đến, lấp lánh xa thăm thẳm. Hơi ấm ban ngày đã nhường chỗ cho những làn gió chiều gây gây mát. Sương sớm buổi tối đang kéo đến ôm ấp, che chở những cành cây những ngọn cỏ là đà rồi tỏa rộng ra hơn như một tấm chăn ấp ủ, phủ kín, để đưa những thung lũng kia vào giấc ngủ.
Căn nhà nằm trên một đỉnh đồi cao, nên ai cũng nhìn thấy cảnh hoàng hôn đến, không xót một chi tiết nhỏ. Chủ nhà nói khi nào sương mù lên tới đây thì trời mới tối hẳn và cũng hãnh diện cho biết họ đã được cả những cụm mây sáng đến vuốt ve mơn trớn.
- Như mình đang chiêm ngưỡng một bức tranh vẽ.
- Ðẹp quá nhỉ!
Người bạn nâng ly rượu đỏ lên xin được chạm ly, rồi vừa trầm trồ ngắm cảnh vừa nhấp môi uống vừa có vẻ kiên nhẫn chờ đợi.
- Nhiều năm trước đây đời sống của tôi đã phải gắn bó với bình minh. Không tự ý, không lựa chọn. Khi bị đặt trên một con tàu, bị đuổi ra giữa đại dương hoang vắng, đi tới đi lui rồi chờ ngày về bến...
- À, thì ra anh làm nghề biển.
Tôi không giữ được bật lên cười nhưng khi thấy mặt người bạn có vẻ ngơ ngác tôi phải ngừng ngay.
-Gần như thế, nhưng chưa tự tay bắt cá bao giờ, mà chỉ đi xin hoặc mua thôi. Tôi đã là lính hải quân. Và hải quân đã cho tôi cơ hội đặt chân lên nhiều chỗ mới lạ mà có lẽ không bao giờ tự ý tôi muốn đến. Từ đại dương thăm thẳm đến sông ngòi sình lầy hoang vu...
-Tôi hiểu rồi ! Ði biển thì được nhìn bình minh hoài.
- Ðúng, nhưng còn nhiều thứ khác nữa. Ông biết không, sau những buổi tối cô độc vô tận ở giữa trời và nước mênh mông, bình minh báo hiệu ngày sum họp với người thân sắp đến. Sau những đêm tăm tối dài dằng dặc không ngủ đi phục kích và bắn giết ở Năm Căn, Ðồng Tháp Mười, Cửa Cạn, nơi mà chỉ có bẫy rập, sình lầy với muỗi mòng, bình minh là hy vọng mình còn sống sót. Sau những đêm nằm rạp mình tránh đạn pháo kích liên tục nổ dồn trên đầu, bên tai, kinh hoàng và khiếp đảm ở Mộc Hóa, ở Tuyên Nhơn, thấy bình minh đến mới biết mình còn có cơ hội phục hồi. Mắt tôi đã được nhìn, tay tôi đã vuốt ve, miệng tôi đã phải cầu nguyện cho nhiều người. Họ đã cố níu kéo, cố chờ đợi mãi mà vẫn không bao giờ thấy bình minh trở lại thêm một lần nữa.
Tôi nhớ nhất là những lần ở vùng biển ngoài Cửa Cạn Phú Quốc, Vũng Tàu, Phan Thiết, ở vùng đảo nhỏ cạnh Qui Nhơn, Ðà Nẵng và cả Thuận An. Lênh đênh trên chiếc tàu nhỏ thả nhấp nhô theo những lượn sóng. Vừa ngồi chờ sáng. Vừa lẳng lặng làm việc vừachăm chú quan sát. Bên ngoài con tàu, tất cả chìm đắm trong bóng tối xâu thẳm… Vũ trụ bao la mà mình thì quá nhỏ nhoi yếu đuối... Rồi đột nhiên thấy những thuyền đánh cá từ ngoài khơi tăm tối lũ lượt xuất hiện, kéo nhau trở về bến. Ðèn đuốc của làng nhỏ ở ven biển trơ trọi nghèo nàn chợt bừng sáng lên chào đón. Tối tăm tự nhiên tan biến. Tiếng người cười nói vỡ ra oang oang mừng rỡ. Tiếng trẻ thơ trong trẻo hân hoan cười đùa, gọi nhau vang vọng ra. Và khói lam nấu bếp bắt đầu tỏa lên từ khắp mọi mái nhà. Tôi đã được chứng kiến sự phục sinh. Sự biến đổi từ địa ngục ra thiên đàng. Sự thua chạy của ma quỷ. Sự khác biệt giữa đêm và ngày. Tôi đã thấy mặt trời mang những ngày mới tinh khôi đi đến. Cùng với hào quang rực rỡ, với lễ lạc, với tiếng ca hát xưng tụng tưng bừng. Người, cảnh và áng sáng hòa hợp như trong buổi đại lễ tín ngưỡng quan trọng. Ðêm thì lẫn lộn, nhập nhằng, tàn ác. Nhưng ngày lại minh bạch, linh động và hiền hòa. Không thể diễn tả được hết cái sống động của những hình ảnh đó. Tôi đã hiểu ra được đây mới thực là sự sống. Ðây mới đúng là phép nhiệm mầu, là sự ra đời của đứa trẻ thơ, là bình minh mà tôi chờ đợi, tìm tòi và yêu thương. Con người nhỏ bé đơn sơ ở đây đã hăm hở đón nhận và vinh danh ánh sáng cùng với sự sống. Bình minh này mang đến ý nghĩ ham muốn và tranh đấu. Bình minh này mang cứu rỗi đến cho linh hồn và máu tươi hâm nóng cho cơ thể. Ngay khi đó hình như nguồn sống mới đã tràn đến, thấm vào, rồi làm cơ thể tôi đổi mới. Tự nhiên tôi không còn có cảm giác lạc lõng, chán chường, thiếu ngủ nữa. Tinh thần và xác thịt biến đổi hoàn toàn sang trạng thái háo hức chờ đợi và sẵn sàng đón tiếp bất cứ biến cố gì sắp xẩy đến. Không biết tôi có muốn trở lại sống trong những bình minh đó nữa hay không. Nhưng chỉ cần nhớ đến những hình ảnh đó không thôi thì máu nóng lại bừng bừng chẩy. Từ ngày rời bỏ quê hương lưu lạc đến đây, tôi đã trải qua nhiều bình minh khác. Buổi sáng trời vẫn còn tối đã phải leo lên xe buýt. Bình minh đến lúc xe đang chở tôi đến chỗ làm và còn ngái ngủ. Những bình minh này trái ngược hẳn, chỉ mang đến chua xót, bon chen và nuối tiếc. Chưa có cảnh bình minh nào đẹp, kích thích và cảm động như bình minh ở quê hương nghèo khổ của mình… Tôi quá chủ quan phảikhông? Tuy nhiên mỗi ngày trôi qua, tuổi chất đống thì ngày mới tinh ở đâu đó đối với tôi cũng là bình minh quý hóa. Thêm một ngày mới, thêm những cảm giác và kinh nghiệm lạ cho cuộc đời. Thêm một lần được kiểm chứng và áp dụng lại những kinh nghiệm cũ. Tôi hãnh diện vì còn sống sót cho nên sẽ phải làm thế nào cho những ngày sống mới đầy đủ trọn vẹn hơn. Tôi không ngồi yên chờ đợi nữa mà hân hoan tích cực đón nhận. Vừa để hưởng thụ vừa để làm cho những bình minh chót của cuộc đời phong phú hơn... Mải mê kể lể tôi không biết người bạn đã bỏ đi từ lúc nào. Rời đi không lời thông báo. Ly rượu cạn không còn một giọt. Ông ấy có thể đã nghĩ tôi nếu không say thì điên. Thế nào chăng nữa điều đó không làm tôi bận tâm. Say giữa hoàng hôn mà vẫn tỉnh táo nói chuyện về bình minh. Tôi đang tận hưởng hoàng hôn hiện tại nhưng tinh thần đã háo hức sẵn sàng chờ đón bình minh mới của cuộc đời. Tôi phải cám ơn người bạn đó đã gợi cho tôi cơ hội để nói riêng cho mình tôi nghe, để biết mình muốn gì… Trích trong một tạp chí Canada.
Mục lục
Bình Minh Với Hoàng Hôn
Bình Minh Với Hoàng Hôn
Đặng Đình TuânChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: internetĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 22 tháng 4 năm 2010
|
Liên Hoa
Bình Yên
Từ giã những con đường đầy bụi và ồn ào của Sài Gòn, cô đi về phía biển. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm mái tóc của cô gái che đi một nửa mặt người. Thụy Đan khẽ lấy tay vén lại mái tóc, nhìn xa xăm về phía biển cả. Biển chiều vẫn thế, đậm buồn nhưng đẹp và thân thiết, quen thuộc biết bao. Vẫn là những con sóng vỗ bờ trong vô tận, vẫn là những ánh dương vụt tắt, nhường chỗ cho cái màu xám xịt đang che kín cả bầu trời. Xa xa, những chiếc thuyền con cũng đã bắt đầu thắp đèn đi đánh cá. Không gian yên tĩnh đến lạ thường. Cái mùi mằn mặn của nước, của gió như hòa quyện vào không khí, lan tỏa lên từng làn da, thớ thịt,ngấm sâu vào tận xương tủy của cái người đang đứng đó, trước cái bao la của biển cả mênh mông.
Không biết từ bao giờ, Thụy Đan lại yêu biển đến như vậy.Yêu, như yêu từng hơi thở của sự sống, như sự vĩnh hằng của lòng tin về con người và Chánh Pháp vô biên. Biển bao la thế, còn con người thì nhỏ bé biết bao. Biển đôi khi ồn ào mãnh liệt, lại có lúc dịu dàng đến không ngờ. Biển vô tư, nghịch ngợm; cũng có lúc yêu thương và vỗ về sóng, gió. Biển như một cô gái bao dung,một cô nàng đa tính cách; và – một con người toàn mỹ. Thụy Đan chợt giật mình..Uhm.. đã có người bảo cô là một con người cầu toàn, lúc nào cũng đi tìm kiếm sự hoàn mỹ giữa cái thế giới chẳng có gì là hoàn mỹ này. Cô cười, chợt nghĩ, chẳng phải tâm hồn của người ta là toàn mỹ còn gì. Cái toàn mỹ nằm trong chính bản thân của mỗi người, nhưng sao, chẳng có ai nhìn thấy nó cả.. Thụy Đan thích lắm, cái cảm giác đứng trước biển, nhìn biển và cảm nhận về cuộc sống, về con người và những điều trong nó. Chẳng có ai hiểu cô, nhưng cô muốn hiểu tất cả mọi người; và cô biết, biển hiểu rõ nhân tình thế thái, hiểu rõ lòng dạ con người: sự hận thù, những ích kỷ, nhỏ nhen, ghen ghét,những buồn tủi, giận hờn, khổ đau, cả niềm hạnh phúc, và trên hết: đó là lòng thương yêu. Cô biết, bởi nhìn biển, cô thấy cả thế gian; thấy con người, thấy vạn vật và những thứ bên trong nó, thấy được bản chất của sự sống, thấy sự sinhsôi, sự hủy diệt; thấy những thứ còn, và mất. Đúng! Cô thấy được sự - thật! Chuông điện thoại chợt réo vang cắt ngang dòng suy nghĩ. - Đang ở đâu đó nhỏ? , giọng Tuyết Nhi oang oang,vẫn thế. - Biển. - Má ơi, Sài Gòn làm gì có biển? Mày đang ở đâu hả? Thụy Đan mỉm cười. - Uhm.. đôi khi thấy mệt mỏi với cái xô bồ của đất Sài Gòn thôi, đi đâu đó cũng tốt mà, phải không mày? - Đi một mình nữa hả? - Uhm.. - Mày lại muốn đạt cái tiêu chuẩn “3L” xưa giờ nữa chứ gì? Con nhỏ nguýt rõ dài làm Thụy Đan phá lên cười. - Uhm, tiêu chuẩn đó của tụi mình xưa giờ ngấm vào xương tao rồi, không bỏ được. Mà nè, hôm nay có trăng đẹp lắm, tụi mày vào đây chơi với tao đi. - Khìn hả mày, tha cho tao. Tao chưa đến nỗi vô trại như mày đâu. Cười. - Cười gì mày. Gần Tết rồi đó, về lẹ tao nhờ. - Uhm, về chứ.. Một tháng nữa tao về. - Về lẹ mày, gần đám nói con Hân rồi, mày không định về với nó hả? - … - Nhóm mình còn mỗi mày thôi đó. Ế rồi về quê đi mày. Thụy Đan không nhịn được cười trước giọng điệu của con bạn thân ngày nào. Nhóm bốn đứa, hai đứa thì đã có chồng con, một đứa cũng sắp lên xe hoa, vậy mà vẫn có thể đùa giỡn với nhau như thời còn đi học. Đôi khi, Thụy Đan thấy thật may mắn có được những người bạn như thế. Chân thành và quan tâm cô hết mực. Sống giữa đời, còn cái gì quan trọng hơn tình yêu thương nữa, phải không những cô bạn ngốc nghếch đáng yêu ngày nào.. - Đâu rồi mày? Im re vậy? - Hihi, đang nhớ tụi bây. - Xạo quá bà, tha cho tui. Về lẹ còn họp mặt cả nhóm đi quậy một bữa. Lâu quá rồi chẳng khi nào đủ bốn đứa hết. - Uhm, tao biết rồi.. Sóng rì rào vỗ từng đợt mạnh mẽ hơn. Lòng cô gái cũng đang gợn sóng. Kỷ niệm những ngày còn thơ bên nhóm bạn ùa về cũng là lúc cái ký ức dữ dội của tuổi thơ hiện lên rõ nét. Có một cái gì đó nhói ở trong lòng, nhưng lại qua rất mau. Những gì mà mỗi con người trải qua, dù là buồn hay vui, dù là hạnh phúc hay đau khổ, nước mắt hay nụ cười, cũng đều là những kinh nghiệm quý báu trong cuộc sống. Vấp ngã càng nhiều thì lại càng gặt hái được cho bản thân càng nhiều những kinh nghiệm sống. Và đó chẳng phải là thành công còn gì. Những cái gì gọi là uất ức, những thứ gì gọi là đau thương, những điều gì gọi là sự tráo trở, gian dối của con người, cô cũng đã từng nếm trải. Sự cô đơn, cô độc, xót xa, buồntủi, lẫn oán hận đều đã ngang qua tâm hồn của Thụy Đan, thế nhưng, cái đọng là sau cùng vẫn là tình yêu; bởi lẽ, con người sống điều cần nhất vốn là sự thương yêu.. Bước dần về phía trước để chân mình có thể chạm vào nước. Cái lạnh lạnh của nước biển, cái lạnh lạnh của gió như thấm dần vào người cô. Đưa tay sờ lên trán, cô cảm nhận cái nóng bất thường. Sự yếu ớt của cơ thể khiến cho cô suy tư về sự sống và cái chết một cách rõ ràng hơn. Chẳng có cái gì trên thế gian là thường trụ bất biến, “có sinh ắt có diệt, có thành ắt có hoại”. Cô biết, và dường như khái niệm về cái chết đã lâu rồi không còn làm cô sợ hãi. Điềutừng làm cô sợ hãi, chỉ vài ngày trước đây thôi, lại chính là lòng người. Nở một nụ cười thật nhẹ, cô gái lại tiến thêm một bước nữa. Cô chợt nhớ tới những người bạn cô đã xem là thân thiết,nghĩ đến người mà cô đã yêu bằng cái thứ tình yêu mang tính chất vị kỷ. Cô đã từng nghĩ, rằng bước chân vào nơi ấy là đúng hay sai? Gặp gỡ những con người ấy là tốt hay xấu? Những thứ mà cô nhận được vốn không hề như cô mong muốn. Tình cảm mà cô nhận được vốn chỉ là những thứ tình cảm xã giao bình thường mà cô đã tưởng rằng đó là những tứ tình cảm chân thật và đáng gìn giữ biết bao. Càng trân trọng càng thấy hụt hẫng. Trong phút chốc, cô thấy mình đường như thật sai lầm khi bước vào nơi đó. Một thế giới không thật, như cái thế giới ngày xưa mà cô từng sống; nhưng cô vẫn mong sẽ là những thứ tình cảm không ảo, bởi lẽ những người đang sống kia, vốn dĩ là - những – con - người - thật. Uhm, thật như cái gia đình ngày xưa với bao niềm vui, hạnh phúc lẫn đau khổ, xót xa ấy. Ngày hôm đó, Thụy Đan đã khóc, khóc rất nhiều. Khóc cho niềm tin bị vỡ tan, và khóc cho sự cô độc đang bao trùm lấy một con người bé nhỏ. Đứng giữa bao nhiêu con người, cô vẫn cảm nhận sự cô độc ngày càng xâm chiếm bản thân mình – sự cô độc đã bắt đầu từ những ngày thơ bé. Nhưng rồi, cô chợt giật mình. Cô đang làm gì vậy? Cho đi một thứ gì đó để chờ đợi sự đền trả hay sao? Vốn dĩ, yêu thương cho đi là yêu thương không bao giờ lấy lại, càng không bao giờ chờ đợi sự đền đáp, đó mới thực sự là tình yêu thương. Bất cứ một thứ gì được cho đi, dù là vật chất hay tinh thần, trước giờ cô chưa từng mong chờ sự đáp trả,cũng chưa từng nghĩ đến, vậy thì tại sao hôm nay lại đi chệch hướng và lạc đường? Hãy trả về đúng nghĩa của yêu thương, tình yêu thương nhân loại, chúng sanh, bỏ qua những gì gọi là ích kỷ, nhỏ nhen; bỏ qua cả cái thứ tình yêu vị kỷ để hướng nó về một thứ tình yêu khác: bao dung hơn, vị tha hơn, thuần khiết hơn. Trong phút chốc cô thấy lòng mình thanh thản lạ thường. Mỉm cười thật nhẹ, cô thấy tim mình lại tràn ngập tình thương yêu. Không còn những bức bối, không còn sự ngột ngạt, khó thở của đau thương; cũng không còn thứ vị kỷ thường ngày. Tất cả đã được chuyển hóa, sự chuyển hóa đầy diệu kỳ. Cô đã ngộ được thêm một chân lý. Thụy Đan chắp tay lại, niệm Phật. Cô biết, mình đã vượt qua thêm được một thử thách nữa. Con đường dường như đã lại gần thêm, chút nữa. Hình ảnh nồi bánh chưng còn nghi ngút khói bỗng hiện lên trong đầu cô gái. Sắp Tết rồi. Cô lại sắp được về quê, về với gia đình, về với những người thân yêu nhất. Sẽ cùng má gói bánh cho cả gia đình, cùng đón một đêm Giao Thừa thật ấm áp. Xem Táo Quân, ăn bánh, uống trà và đón chờ pháo hoa trong tiếng cười rộn rã. Một năm mới sắp đến rồi. Nắng ấm lại trở về sau mùa Đông lạnh lẽo. Nắng ấm của hy vọng báo hiệu sẽ lại là một mùa ấm no cho cả thế gian. Tiếng cười sẽ về thay cho nước mắt. Tất cả đều sẽ tươi đẹp - ở ngày mai. Thụy Đan rảo bước, nhẹ nhàng và bình yên đến lạ. Tà áo trắng nhẹ đưa theo làn gió như muốn khẳng định một điều không bao giờ thay đổi: dù có khó khăn, dù bao trắc trở, cô nguyện vẫn sẽ luôn giữ cho bản thân thuần khiết như một bông sen trắng, hướng về Chánh Pháp với tất cả niềm tin và ý chí vữngvàng. Tình yêu thương sẽ đưa đường cho cô trở về với Chân – Thiện – Mỹ. - "Thưa Đức Thế Tôn! Con gái của người đã lại sẵn sàng cho những thử thách mới như lời con đã nguyện!"
Mục lục
Bình Yên
Bình Yên
Liên HoaChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 7 tháng 1 năm 2010
|
Liên Hoa
Bình Yên
Từ giã những con đường đầy bụi và ồn ào của Sài Gòn, cô đi về phía biển. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm mái tóc của cô gái che đi một nửa mặt người. Thụy Đan khẽ lấy tay vén lại mái tóc, nhìn xa xăm về phía biển cả. Biển chiều vẫn thế, đậm buồn nhưng đẹp và thân thiết, quen thuộc biết bao. Vẫn là những con sóng vỗ bờ trong vô tận, vẫn là những ánh dương vụt tắt, nhường chỗ cho cái màu xám xịt đang che kín cả bầu trời. Xa xa, những chiếc thuyền con cũng đã bắt đầu thắp đèn đi đánh cá. Không gian yên tĩnh đến lạ thường. Cái mùi mằn mặn của nước, của gió như hòa quyện vào không khí, lan tỏa lên từng làn da, thớ thịt,ngấm sâu vào tận xương tủy của cái người đang đứng đó, trước cái bao la của biển cả mênh mông.
Không biết từ bao giờ, Thụy Đan lại yêu biển đến như vậy.Yêu, như yêu từng hơi thở của sự sống, như sự vĩnh hằng của lòng tin về con người và Chánh Pháp vô biên. Biển bao la thế, còn con người thì nhỏ bé biết bao. Biển đôi khi ồn ào mãnh liệt, lại có lúc dịu dàng đến không ngờ. Biển vô tư, nghịch ngợm; cũng có lúc yêu thương và vỗ về sóng, gió. Biển như một cô gái bao dung,một cô nàng đa tính cách; và – một con người toàn mỹ. Thụy Đan chợt giật mình..Uhm.. đã có người bảo cô là một con người cầu toàn, lúc nào cũng đi tìm kiếm sự hoàn mỹ giữa cái thế giới chẳng có gì là hoàn mỹ này. Cô cười, chợt nghĩ, chẳng phải tâm hồn của người ta là toàn mỹ còn gì. Cái toàn mỹ nằm trong chính bản thân của mỗi người, nhưng sao, chẳng có ai nhìn thấy nó cả.. Thụy Đan thích lắm, cái cảm giác đứng trước biển, nhìn biển và cảm nhận về cuộc sống, về con người và những điều trong nó. Chẳng có ai hiểu cô, nhưng cô muốn hiểu tất cả mọi người; và cô biết, biển hiểu rõ nhân tình thế thái, hiểu rõ lòng dạ con người: sự hận thù, những ích kỷ, nhỏ nhen, ghen ghét,những buồn tủi, giận hờn, khổ đau, cả niềm hạnh phúc, và trên hết: đó là lòng thương yêu. Cô biết, bởi nhìn biển, cô thấy cả thế gian; thấy con người, thấy vạn vật và những thứ bên trong nó, thấy được bản chất của sự sống, thấy sự sinhsôi, sự hủy diệt; thấy những thứ còn, và mất. Đúng! Cô thấy được sự - thật! Chuông điện thoại chợt réo vang cắt ngang dòng suy nghĩ. - Đang ở đâu đó nhỏ? , giọng Tuyết Nhi oang oang,vẫn thế. - Biển. - Má ơi, Sài Gòn làm gì có biển? Mày đang ở đâu hả? Thụy Đan mỉm cười. - Uhm.. đôi khi thấy mệt mỏi với cái xô bồ của đất Sài Gòn thôi, đi đâu đó cũng tốt mà, phải không mày? - Đi một mình nữa hả? - Uhm.. - Mày lại muốn đạt cái tiêu chuẩn “3L” xưa giờ nữa chứ gì? Con nhỏ nguýt rõ dài làm Thụy Đan phá lên cười. - Uhm, tiêu chuẩn đó của tụi mình xưa giờ ngấm vào xương tao rồi, không bỏ được. Mà nè, hôm nay có trăng đẹp lắm, tụi mày vào đây chơi với tao đi. - Khìn hả mày, tha cho tao. Tao chưa đến nỗi vô trại như mày đâu. Cười. - Cười gì mày. Gần Tết rồi đó, về lẹ tao nhờ. - Uhm, về chứ.. Một tháng nữa tao về. - Về lẹ mày, gần đám nói con Hân rồi, mày không định về với nó hả? - … - Nhóm mình còn mỗi mày thôi đó. Ế rồi về quê đi mày. Thụy Đan không nhịn được cười trước giọng điệu của con bạn thân ngày nào. Nhóm bốn đứa, hai đứa thì đã có chồng con, một đứa cũng sắp lên xe hoa, vậy mà vẫn có thể đùa giỡn với nhau như thời còn đi học. Đôi khi, Thụy Đan thấy thật may mắn có được những người bạn như thế. Chân thành và quan tâm cô hết mực. Sống giữa đời, còn cái gì quan trọng hơn tình yêu thương nữa, phải không những cô bạn ngốc nghếch đáng yêu ngày nào.. - Đâu rồi mày? Im re vậy? - Hihi, đang nhớ tụi bây. - Xạo quá bà, tha cho tui. Về lẹ còn họp mặt cả nhóm đi quậy một bữa. Lâu quá rồi chẳng khi nào đủ bốn đứa hết. - Uhm, tao biết rồi.. Sóng rì rào vỗ từng đợt mạnh mẽ hơn. Lòng cô gái cũng đang gợn sóng. Kỷ niệm những ngày còn thơ bên nhóm bạn ùa về cũng là lúc cái ký ức dữ dội của tuổi thơ hiện lên rõ nét. Có một cái gì đó nhói ở trong lòng, nhưng lại qua rất mau. Những gì mà mỗi con người trải qua, dù là buồn hay vui, dù là hạnh phúc hay đau khổ, nước mắt hay nụ cười, cũng đều là những kinh nghiệm quý báu trong cuộc sống. Vấp ngã càng nhiều thì lại càng gặt hái được cho bản thân càng nhiều những kinh nghiệm sống. Và đó chẳng phải là thành công còn gì. Những cái gì gọi là uất ức, những thứ gì gọi là đau thương, những điều gì gọi là sự tráo trở, gian dối của con người, cô cũng đã từng nếm trải. Sự cô đơn, cô độc, xót xa, buồntủi, lẫn oán hận đều đã ngang qua tâm hồn của Thụy Đan, thế nhưng, cái đọng là sau cùng vẫn là tình yêu; bởi lẽ, con người sống điều cần nhất vốn là sự thương yêu.. Bước dần về phía trước để chân mình có thể chạm vào nước. Cái lạnh lạnh của nước biển, cái lạnh lạnh của gió như thấm dần vào người cô. Đưa tay sờ lên trán, cô cảm nhận cái nóng bất thường. Sự yếu ớt của cơ thể khiến cho cô suy tư về sự sống và cái chết một cách rõ ràng hơn. Chẳng có cái gì trên thế gian là thường trụ bất biến, “có sinh ắt có diệt, có thành ắt có hoại”. Cô biết, và dường như khái niệm về cái chết đã lâu rồi không còn làm cô sợ hãi. Điềutừng làm cô sợ hãi, chỉ vài ngày trước đây thôi, lại chính là lòng người. Nở một nụ cười thật nhẹ, cô gái lại tiến thêm một bước nữa. Cô chợt nhớ tới những người bạn cô đã xem là thân thiết,nghĩ đến người mà cô đã yêu bằng cái thứ tình yêu mang tính chất vị kỷ. Cô đã từng nghĩ, rằng bước chân vào nơi ấy là đúng hay sai? Gặp gỡ những con người ấy là tốt hay xấu? Những thứ mà cô nhận được vốn không hề như cô mong muốn. Tình cảm mà cô nhận được vốn chỉ là những thứ tình cảm xã giao bình thường mà cô đã tưởng rằng đó là những tứ tình cảm chân thật và đáng gìn giữ biết bao. Càng trân trọng càng thấy hụt hẫng. Trong phút chốc, cô thấy mình đường như thật sai lầm khi bước vào nơi đó. Một thế giới không thật, như cái thế giới ngày xưa mà cô từng sống; nhưng cô vẫn mong sẽ là những thứ tình cảm không ảo, bởi lẽ những người đang sống kia, vốn dĩ là - những – con - người - thật. Uhm, thật như cái gia đình ngày xưa với bao niềm vui, hạnh phúc lẫn đau khổ, xót xa ấy. Ngày hôm đó, Thụy Đan đã khóc, khóc rất nhiều. Khóc cho niềm tin bị vỡ tan, và khóc cho sự cô độc đang bao trùm lấy một con người bé nhỏ. Đứng giữa bao nhiêu con người, cô vẫn cảm nhận sự cô độc ngày càng xâm chiếm bản thân mình – sự cô độc đã bắt đầu từ những ngày thơ bé. Nhưng rồi, cô chợt giật mình. Cô đang làm gì vậy? Cho đi một thứ gì đó để chờ đợi sự đền trả hay sao? Vốn dĩ, yêu thương cho đi là yêu thương không bao giờ lấy lại, càng không bao giờ chờ đợi sự đền đáp, đó mới thực sự là tình yêu thương. Bất cứ một thứ gì được cho đi, dù là vật chất hay tinh thần, trước giờ cô chưa từng mong chờ sự đáp trả,cũng chưa từng nghĩ đến, vậy thì tại sao hôm nay lại đi chệch hướng và lạc đường? Hãy trả về đúng nghĩa của yêu thương, tình yêu thương nhân loại, chúng sanh, bỏ qua những gì gọi là ích kỷ, nhỏ nhen; bỏ qua cả cái thứ tình yêu vị kỷ để hướng nó về một thứ tình yêu khác: bao dung hơn, vị tha hơn, thuần khiết hơn. Trong phút chốc cô thấy lòng mình thanh thản lạ thường. Mỉm cười thật nhẹ, cô thấy tim mình lại tràn ngập tình thương yêu. Không còn những bức bối, không còn sự ngột ngạt, khó thở của đau thương; cũng không còn thứ vị kỷ thường ngày. Tất cả đã được chuyển hóa, sự chuyển hóa đầy diệu kỳ. Cô đã ngộ được thêm một chân lý. Thụy Đan chắp tay lại, niệm Phật. Cô biết, mình đã vượt qua thêm được một thử thách nữa. Con đường dường như đã lại gần thêm, chút nữa. Hình ảnh nồi bánh chưng còn nghi ngút khói bỗng hiện lên trong đầu cô gái. Sắp Tết rồi. Cô lại sắp được về quê, về với gia đình, về với những người thân yêu nhất. Sẽ cùng má gói bánh cho cả gia đình, cùng đón một đêm Giao Thừa thật ấm áp. Xem Táo Quân, ăn bánh, uống trà và đón chờ pháo hoa trong tiếng cười rộn rã. Một năm mới sắp đến rồi. Nắng ấm lại trở về sau mùa Đông lạnh lẽo. Nắng ấm của hy vọng báo hiệu sẽ lại là một mùa ấm no cho cả thế gian. Tiếng cười sẽ về thay cho nước mắt. Tất cả đều sẽ tươi đẹp - ở ngày mai. Thụy Đan rảo bước, nhẹ nhàng và bình yên đến lạ. Tà áo trắng nhẹ đưa theo làn gió như muốn khẳng định một điều không bao giờ thay đổi: dù có khó khăn, dù bao trắc trở, cô nguyện vẫn sẽ luôn giữ cho bản thân thuần khiết như một bông sen trắng, hướng về Chánh Pháp với tất cả niềm tin và ý chí vữngvàng. Tình yêu thương sẽ đưa đường cho cô trở về với Chân – Thiện – Mỹ. - "Thưa Đức Thế Tôn! Con gái của người đã lại sẵn sàng cho những thử thách mới như lời con đã nguyện!"
Mục lục
Bình Yên
Bình Yên
Liên HoaChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 7 tháng 1 năm 2010
|
Anh Minh
Bí mật câu chuyện tình
Ngày nàng, là em họ của giám đốc, mới đặt chân vào công ty, trông nàng ngơ ngác như một con nai. Lúc đấy, tôi mới chợt hiểu rằng thế nào là con nai vàng đạp trên lá vàng khô.Vâng, vì quả tim của tôi vốn đang là quả táo tàu khô nay bỗng rên rỉ dưới gót giày cao tít của nàng.Thế là trong giờ làm việc hằng ngày, tôi cứ lượn lờ quanh nàng. Khi thì chỉ nàng cái này, lúc thì bày cho nàng cái kia. Có những công việc vốn là của nàng tôi cũng làm thay miễn sao được nghe giọng nàng thánh thót bên tai. Đêm nằm cứ mong trời mau sáng để được đi làm để được rên rỉ dưới gót guốc cao cao.Một ngày kia, nàng đi đến bên tôi và nói:- Em rất cám ơn lòng tốt anh dành cho em bấy lâu nay.- Không có gì, đồng nghiệp giúp nhau là chuyện thường mà.Thế là công sức bao lâu nay cũng được nàng biết tới, tôi thầm nghĩ.- Vì những gì anh dành cho em nên em thấy mình cần phải đi học thêm.- Tốt lắm đấy em. Vậy em định học thêm cái gì, vào giờ nào và ở đâu?- Em học thêm vi tính ở trung tâm X giờ học bắt đầu từ 15 giờ và kết thúc lúc 16 giờ, tuần ba buổi. Nhưng em chỉ ngại công việc của em sẽ …- Công việc của em thì anh sẽ làm giùm cho, không sao đâu.- Vậy anh đưa đón em đi học nhen?Tôi ừ không kịp suy nghĩ, tôi được nàng ban cho một diễm phuớc, tôi sung sướng không thể tả được. Vậy là nàng đã chọn tôi.Thế là từ đó, cứ đến giờ thì đưa nàng đến trường rồi tranh thủ chạy về làm tất cả những công việc của nàng chưa làm xong, rồi lại ba chân bốn cẳng canh đến giờ đi đón nàng.Câu chuyện của chúng tôi cũng có nhiều nhân viên trong công ty biết. Nhiều lời bàn ra tán vào, nhưng câu nói bóng gió không hay lắm như: “Kẻ đổ vỏ tới rồi!” mỗi khi tôi đến văn phòng, “Công anh xúc tép nuôi cò, đủ lông đủ cánh cò ị đầu anh”…Đại loại thế nhưng tôi đều bỏ ngoài tai, chắc mọi người ghen tức với tôi! Mọi người không thể có khoảng thời gian được cảm nhận nàng sau lưng thật là tuyệt diệu.Ngày nọ, tôi cố tình làm sớm mọi việc. Tôi định chiều đón nàng tan học, sẽ mời nàng đến một quán cà phê có khung cảnh thật hữu tình và ấm cúng. Tôi sẽ thổ lộ tình yêu với nàng.Tôi đến cổng trường trước 30 phút. Trong đầu tôi vẽ lên cảnh tượng khi nàng nghe tôi thốt lời yêu nàng, rồi cảnh đám cưới… Nàng là em của giám đốc, tôi là em rể… họ của giám đốc, thế nào cơ hội thăng tiến của tôi sẽ cao hơn và xa hơn.Bỗng nhiên một chiếc xe hơi đỗ xịch ngay trước cửa khách sạn mini kế bên trường học. Trên xe nhảy xuống ba bà cùng với hai thanh niên mặt mày dữ tợn.Tôi nép người vào góc cây để tránh mặt khi thấy người phụ nữ hùng hổ nhất là giám đốc phu nhân của tôi. Họ chạy vào khách sạn và không đầy năm phút sau, giám đốc phu nhân vừa túm tóc vừa tát một ai đó, giám đốc thì lóng ngóng đàng sau.Vừa đánh, bà vừa quát tháo: “Dám cướp chồng bà à? Mày tưởng dùng thằng trưởng phòng làm bình phong đưa đón mày đi học có thể che đậy chuyện xấu xa của chúng mày à!...”.
Mục lục
Bí mật câu chuyện tình
Bí mật câu chuyện tình
Anh MinhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 25 tháng 10 năm 2008
|
Mr. Minh
Secret love story
The day she, the director's cousin, first set foot in the company, she looked as bewildered as a deer. At that moment, I suddenly understood what it was like to be a golden deer stepping on dry yellow leaves. Yes, because my heart, which was originally a dried jujube, suddenly groaned under her high heels. So for an hour. Working every day, I kept hovering around her. Sometimes I show her this, sometimes I show her that. There are tasks that were originally hers that I would do for her as long as I could hear her sweet voice in my ear. At night, I kept waiting for the morning to come soon so I could go to work and moan under my high heels. One day, she came up to me and said: - I'm very grateful for the kindness you've shown me for so long. - Không. It's nothing, it's normal for colleagues to help each other. So her efforts over so long are known to her, I thought to myself. - Because of what you have given me, I feel like I need to study more. - Very good. there you are. So what do you plan to learn, at what time and where? - I'm taking computer lessons at the center. But I'm just afraid that my work will... - I'll do your work for you, it's okay. - So will you take me to school? I said yes without thinking, I was given a miracle by her. Blessed, I'm indescribably happy. So she chose me. So from then on, every time it was time to take her to school and then rush back to do all her unfinished work, then keep on waiting until it was time to pick her up. Our story is also known to many employees in the company. Many words were discussed, but the insinuations were not very good such as: "The scammer is here!" Every time I go to the office, "You scoop shrimps to feed the storks, all the feathers and wings of the storks poop on your head"...Something like that but I ignore it, everyone is probably jealous of me! Everyone can't have the wonderful time of feeling her behind their back. One day, I purposely did everything early. I planned to pick her up from school in the afternoon and invite her to a cafe with a charming and cozy setting. I will confess my love to her. I arrived at the school gate 30 minutes early. In my head I painted the scene when she heard me say I love her, then the wedding scene... She is the director's sister, I am the brother-in-law... the director's last name, how will my chances of promotion be higher? further. Suddenly a car parked right in front of the mini hotel next to the school. On the car, three women jumped down along with two young men with fierce faces. I ducked into the corner of a tree to avoid seeing the most aggressive woman, my wife's director. They ran into the hotel and less than five minutes later, the director's wife grabbed someone's hair and slapped someone, while the director clumsily followed. While hitting, she shouted: "Dare to rob your husband?" Do you think that using the department head as a cover to pick you up and take you to school can cover up your bad things!...".
Table of contents
Secret love story
Secret love story
Anh MinhWelcome to read the titles from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Ct.Ly posted on: October 25, 2008
|
Khuyết Danh
Bí quyết !
Cái tin cô Méo đi dự cuộc thi hoa hậu quốc tế tổ chức tại miền Trung làm cả phường chấn động. Tất cả bà con đều lặng đi 15 phút trước khi bình phẩm:- Trời ơi, có lần nó vào tiệm của tôi, nửa cái mặt đã ra rồi, phải nửa ngày sau nửa kia mới ra tiếp vì hai phần quá cách biệt nhau.- Mặt ăn thua gì, mũi mới khiếp. Nghe đâu có lần nàng định đi làm mũi giả, bác sĩ từ chối vì phải tốn đến 2 kg silicon.- Răng nữa, răng nữa bà ạ. Một bữa trời mưa, cả xóm ngập mà tôi không ướt chút xíu nào, chẳng phải do áo mưa mà do không may đứng ngay dưới hàm răng của cô ấy như đứng dưới mái hiên.- Còn mắt không tính sao ? Có lần cổ qua tiệm sửa kính, ông chủ lấy tay định gỡ giúp xuống mới biết mình nhầm, vì mắt chẳng đeo gì vẫn như đang đeo kính mát, gọng đồi mồi.Tóm lại là lời xì xào bay ra khắp trong nhà ngoài phố ! Công bằng mà nói, những lời đó không phải thật khách quan vì phần lớn đều là lời của các bà. Tuy nhiên, quả thật là cô Méo không đẹp. Đã đành ngoại hình không phải là quan trọng nhất trong cuộc sống, nhưng đã mang nó ra thi đấu thì cũng phải xem xét chút đỉnh. Ông tổ trưởng dân phố bèn gọi cô Méo đến khuyên bảo:- Cháu ơi, lo ăn lo làm được rồi, lo chi mấy cái vụ thi hoa thi nụ đó.Cô bình tĩnh trả lời ông tổ trưởng:- Cháu biết khuôn mặt mình không có gì đặc sắc, nhưng mỗi người đi thi đều có một bí quyết riêng, cháu tin là sẽ đoạt vương miện !Bà vợ ông tổ trưởng nãy giờ nấp sau cánh cửa bếp nghe lén câu chuyện, tới đây không thể kiềm lòng được nữa bèn xông ra hỏi:- Bí quyết gì ? Bí quyết gì ? Em đưa phong bì cho giám khảo hay bỏ thuốc mê vào nước uống của họ ?Cô Méo lắc đầu nhè nhẹ làm mấy tờ lịch trên tường tung bay như cánh bướm:- Phong bì rất nguy hiểm, vì người này nghĩ là mình nhận ít hơn người kia, hại nhiều hơn lợi. Còn nước ban giám khảo uống là loại nước tinh khiết đóng chai, bỏ thuốc gì vô nổi.Nói xong cô cáo từ ra về vì còn phải chuẩn bị. Cô nghèo, không quần áo, phấn son, trang sức gì nhiều. Và không đủ tiền vé máy bay ra miền Trung, mặc dù đã nhịn ăn xôi cả mấy tháng nay. Cô đi mượn không ai dám đưa ra một đồng, mặc dù giải thưởng cho hoa hậu đã được tuyên bố công khai là hai trăm triệu. Họ bảo nhau:- Nó không bị phạt là may, lĩnh thưởng cái nỗi gì !Cuối cùng, cô Méo phải đi vay nặng lãi với lãi suất 100%. Sát ngày, cô Méo cất cánh bay đi trong niềm lo lắng của bà con.Chương trình thi hoa hậu được truyền hình trực tiếp. Khỏi phải nói, cả xóm tôi ngóng chờ coi còn hơn giải bóng đá thế giới. Say mê tới mức mấy tên trộm vào lấy xe máy, ghé mắt vào cũng bị thu hút, đến nỗi chính xe của chúng cũng bị mất toi.Phút chung kết đây rồi. Tên các hoa hậu quốc tế được đọc lên. Toàn những người nổi tiếng như sóng cồn, chỉ một cái nốt ruồi của họ cũng đủ cho báo chí phương Tây bàn cãi vài trăm trang, và có mấy cô suýt lấy chồng đã gây nên hàng chục cuộc biểu tình ở vài thành phố lớn. Âm nhạc nổi. Các hoa hậu bước ra. Ô kìa, sao lại thế kia: các người đẹp quốc tế ai cũng béo tròn béo trục, phì nộn như voi, thậm chí có cô còn phải hai ba người đàn ông khiêng ra sân khấu. Quần áo dạ hội của họ phải ráp cả một tấm màn sân khấu mới vừa, còn áo tắm gì mà to như cánh buồm tàu thủy ? Không thể hiểu nổi. Rồi cô Méo bước ra. Thân hình tuyệt mỹ, cặp chân thon thả, vòng eo 0,6, cô làm cho ban giám khảo đờ đẫn và cả phường cũng đờ đẫn theo. Vương miện vào tay cô, cô là hoa hậu và ban tổ chức tuyên bố không có á hậu vì chẳng ai xứng đáng.Cả phường náo loạn. Các ông múa may như cổ động viên Pháp, còn các bà ỉu xìu như cổ động viên Braxin. Kìa, cô Méo đang trả lời phỏng vấn trực tiếp.- Thưa cô, bí quyết gì khiến cô đoạt vương miện đêm nay ?- Trong khi các hoa hậu quốc tế thích ngắm cảnh nên đi xe hơi ra miền Trung. Mỗi khi xe vào các quán cơm là bị rào kín mít, nếu không ăn thật no không thể ra được. Kết quả là sau một chặng đường dài ai cũng mập ú. Tôi nhanh trí đi máy bay. Tôi có thân hình thon thả nhất là dĩ nhiên thôi !
Mục lục
Bí quyết !
Bí quyết !
Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tuổi Trẻ CườiĐược bạn: Hùng đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Noname
Secret!
The news that Ms. Meo was going to participate in the international beauty pageant held in the Central region shocked the whole ward. All the people were silent for 15 minutes before commenting: - Oh my god, one time it came into my shop, half of its face was already out, it took half a day for the other half to come out again because the two parts were too far apart. - What's wrong with the face? The nose is terrible. I heard that there was a time when she wanted to get a fake nose, but the doctor refused because it would take 2 kg of silicon. - More teeth, more teeth, ma'am. One day it rained, the whole neighborhood was flooded but I wasn't wet at all, not because of the raincoat but because I was unlucky enough to stand right under her teeth like standing under an awning. - And eyes don't count? One time, she went to a glasses repair shop, and the owner tried to help her take them down, only to realize he was wrong, because her eyes were still wearing nothing but sunglasses, tortoiseshell frames. In short, the whispers spread throughout the house and on the street. ! To be fair, those words are not really objective because most of them are the words of women. However, it is true that Miss Meo is not beautiful. It's true that appearance isn't the most important thing in life, but when it comes to competing, you still have to consider it a bit. The neighborhood leader then called Miss Meo to advise him: - My child, take care of your food and work, don't worry about those flower contests. She calmly answered the leader: - You know your face. Nothing special, but each contestant has their own secret, I believe they will win the crown! The team leader's wife had been hiding behind the kitchen door eavesdropping on the story. At this point, she couldn't hold back. Then he rushed out and asked: - What's the secret? What's the secret? Did you give the envelope to the judges or put an anesthetic in their drink? Ms. Meo shook her head gently, causing the calendars on the wall to fly like butterfly wings: - Envelopes are very dangerous, because this person thinks they receive little. than the other person, doing more harm than good. The water the judges drink is pure bottled water, no drugs can be added to it. After saying that, she excused herself and left because she still had to prepare. She was poor, had no clothes, makeup, or much jewelry. And I don't have enough money for a plane ticket to the Central region, even though I've been fasting from sticky rice for several months. No one dared to give her a dime, even though the prize for the beauty queen was publicly announced as two hundred million. They said to each other: - It's lucky he wasn't punished, what's the point of getting a reward! In the end, Ms. Meo had to borrow heavily with 100% interest. On the same day, Ms. Meo took off and flew away amid the worries of her people. The beauty pageant program was broadcast live. Needless to say, my whole neighborhood was waiting for it more than the World Cup. So enthralled that the thieves came in and took the motorbike, and when they looked in, they were so attracted that even their own motorbikes were lost. The final moment is here. The names of international beauty queens are read out. They are all famous people, just one mole of them is enough for the Western press to discuss several hundred pages, and there are a few girls who almost got married, causing dozens of protests in several big cities. Floating music. The beauty queens came out. Oh look, why is it like that: all the international beauties are plump and plump, as bloated as elephants, some of them even have to be carried by two or three men to the stage. Their evening gowns have to have a stage curtain assembled to fit them, and what swimsuit is as big as a ship's sail? Can not understand. Then Ms. Meo walked out. Gorgeous body, slim legs, 0.6 waist, she made the judges stunned and the whole ward stunned too. The crown was in her hands, she was the beauty queen and the organizers announced there would be no runner-up because no one was worthy. The whole ward was in an uproar. The men dance like French fans, and the women sulk like Brazilian fans. Look, Ms. Meo is giving a live interview. - Miss, what is the secret that made you win the crown tonight? - While international beauty queens like to see the sights, they go by car to the Central region. Every time the car enters a restaurant, it is completely fenced off. If you don't eat a full meal, you can't get out. The result is that after a long journey, everyone is fat. I quickly took the plane. Of course I have the slimmest body!
Table of contents
Secret!
Secret!
AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Tuoi Tre Laughter Uploaded by friend: Hung on: December 27, 2003
|
Dave Barry
Bí quyết viết thư
Quý vị thử chặn bất kì một quan chức thành đạt, sang trọng, rồi hỏi, "Ông có thể cho tôi biết bí quyết gì đã giúp ông thành đạt trong sự nghiệp?" Nếu tôi đoán không lầm, người đó sẽ nhìn quý vị chăm chú bằng một cặp mắt dò hỏi, đầy nghi ngờ và bỏ đi. Vậy để quý vị khỏi mất thời giờ tìm hiểu, tôi xin nói luôn: Ðó là "Bí Quyết Viết Thư".Tôi vô tình trở thành một chuyên gia trong lĩnh vực thư tín kinh doanh vì tôi đã từng dạy môn này cho nhân viên các hãng lớn ở mọi miền đất nước trong tám năm ròng. Xin nói qua về các hãng lớn: Hãng luôn luôn thể hiện ra bên ngoài là một tổ chức rất mạnh, nhưng nếu quý vị thật sự biết được bên trong họ đang hoạt động như thế nào, quý vị sẽ vô cùng ngạc nhiên là tại sao sản phẩm của họ không tự tan thành mây khói ngay vài giây sau khi xuất xưởng.Khi đặt chân vào nơi làm việc một hãng lớn, quý vị sẽ thấy mọi người đều đang chăm chú vào màn hình máy tính. "Chậc chậc! Tổ chức nghiêm túc quá nhỉ!" - quý vị tự nhủ như vậy. Nhưng quý vị đâu biết rằng, họ đang dán mắt vào màn hình chỉ vì máy tính vừa thông báo rằng hãng vừa gửi 60000 động cơ mẫu tối tân nhất cho một tu viện ở tận vùng quê nào đó của Bra-zin. Mọi người đang hối hả gõ phím chỉ cốt trốn tránh trách nhiệm. Làm như vậy, biết đâu họ lại vô tình tạo một sai sót mới, ví dụ: Cho phép tất cả những nhân viên có tên tận cùng bằng nguyên âm được hưởng một cua nghỉ đẻ.Mỗi vụ như vậy lại có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn công văn thư từ được soạn. Mỗi nhân viên đều phải viết tối thiểu một công văn, ít nhất cũng để bảo vệ mình. Còn quan chức phải viết nhiều hơn. Những thư tín điện tử đó chuyển đi chuyển lại một thời gian, sau đó được sao lưu ra vi-phim hay băng từ. Cuối cùng chúng cũng được thanh lý trong lò lửa. Thực ra chẳng có ai đọc lấy được một mẩu nào trong ấy, và cũng chẳng có ai nắm được mọi việc đang thực sự đi về đâu.Ðây là bí quyết quan trọng nhất. Hầu hết công văn được viết nhằm tránh né trách nhiệm do những sai lầm thường xuyên xảy ra ở các hãng lớn, nơi các nhân viên tụ hội uống cà-phê và phải mặc các loại quần áo bất tiện suốt ngày. Luôn có những quả bóng trách nhiệm lơ lửng trên đầu mọi người, và quý vị phải biết cách thảo các thư từ, công văn để đẩy quả bóng rực lửa kia sang chỗ khác. Quý vị phải khéo léo và nhẹ nhàng. Một công văn gay gắt hay quá thẳng thắn sẽ làm quả bóng vỡ tung và quý vị chắc chắn sẽ phải hứng lấy vài phần tàn lửa.Ðể giúp quý vị hiểu rõ hơn, tôi xin dẫn một công văn sau đây:"Bên xưởng đã đưa giá sai, bởi vì công cụ đã hết. Chúng ta thực sự phải chi thêm 400% so với dự toán ban đầu."Ðấy không phải công văn tôi viết. Tôi sưu tầm được từ người quen ở một hãng đa quốc gia tại Thuỵ Ðiển. Cô này chắc cũng sắp phải thôi việc.Công văn này gay gắy quá. Thứ nhất, nó mở đầu quá đột ngột, thiếu vắng một lời dẫn nhập tối thiểu. Thứ hai, công văn chỉ ngay sang bên xưởng chế tạo. Xưởng kia chắc chắn sẽ không vừa ý và họ sẽ thảo một công văn chỉ ngược lại. Cuối cùng, câu kết đưa ra con số mang tính phủ định quá cao. Thực ra, tôi không rành lắm về chuyện gì với những công cụ nào xảy ra ở công ty nọ, nhưng tôi thấy rằng, ít nhất cũng có thể viết lại thế này:"Theo những vấn đề đã trình bày ở trên, chúng tôi xin lưu ý các ngài rằng những công cụ trong kho đã hết. Nếu các ngài có quan tâm hay thắc mắc gì về vấn đề này cũng như cách giải quyết nó ra sao, xin vui lòng liên lạc với người ký tên dưới đây vào thời gian sớm nhất."Tất nhiên, không phải tất cả thư từ công văn đều thuộc loại "chơi bóng" như vậy. Thỉnh thoảng, cũng có người yêu cầu quý vị viết thư giới thiệu việc làm. Quý vị phải hiểu là người nhận không bao giờ thật sự tin tưởng vào lời lẽ trong thư, vì người viết bao giờ chả viết điều hay, điều tốt, dẫu trong bụng có nghĩ khác đi nữa.Ví dụ: "Tuy ông ấy không đồng tình với một số xu hướng quân sự bên Liên Minh, nhưng Adolf Hitler là một người ăn mặc rất tề chỉnh...."Tôi muốn nói là người nhận đã thừa biết những điều trong thư là bịa, do vậy quý vị cần phải thổi phồng lên đôi chút mới hy vọng thành công được. Ví dụ, bức thư sau đây còn yếu quá:"Bob Tucker là người đốc công tốt nhất mà chúng tôi đã từng có. Anh chưa nghỉ việc buổi nào. Anh luôn gần gũi và thoải mái với cấp dưới. Sự có mặt của anh đã làm phân xưởng tăng năng suất ba lần."Với một bức thư thổi ít như vậy, người nhận thư sẽ nghĩ rằng Bob chắc cũng chỉ là một kẻ vô tích sự thôi. Thế này tốt hơn:"Ðã ít nhất ba lần, Bob đã quên mình cứu nguy mạng sống những đứa trẻ không nơi nương tựa."Cuối cùng là loại thư gửi khách hàng hoặc khách hàng tương lai. Quý vị phải luôn nhớ một điều: Khách hàng luôn muốn được thấy quý vị đang quỳ mọp xuống như một con giun đất ra sao. Ví dụ:"Bob thân,Chúng tớ rất vui mừng đã đến thăm văn phòng của cậu ở Butte tuần trước. Mặc dù bọn tớ chưa được có được sự diễm phúc lớn lao là gặp cậu để bàn về một số sản phẩm mới, chúng tớ cũng lấy làm hân hạnh được ngồi chờ nơi bậc thềm nhà cậu. Chúng tớ thành thật xin lỗi về những điều phiền phức liên quan đến mấy vết máu vì chú chó Bart răng nhọn của cậu đã đớp một miếng ở chân trái của tớ."Ðó chính là những bí quyết thư tín kinh doanh. Tôi hy vọng sẽ được phục vụ và giúp đỡ quý vị mhiều hơn nữa.Người tôi tớ hèn mọn và trung thành của quý vị,Dave Barry.Theo "Effective Writing, Sort Of" của Dave Barry. Trần Ngọc Trí sưu tầm và dịch.
Mục lục
Bí quyết viết thư
Bí quyết viết thư
Dave BarryChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: KhoeoĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Dave Barry
Tips for writing letters
You try stopping any successful, classy official and asking, "Can you tell me what secret has helped you succeed in your career?" If I guess correctly, that person will look at you intently with questioning, suspicious eyes and leave. So so you don't have to waste time learning, I'll say it right away: That's "The Secret to Writing Letters". I accidentally became an expert in the field of business correspondence because I used to teach this subject to employees. major companies in all parts of the country for eight straight years. Let's talk briefly about big companies: The company always appears on the outside as a very strong organization, but if you really know how they operate on the inside, you will be extremely surprised why. Why don't their products go up in smoke a few seconds after leaving the factory? When you enter the workplace of a large company, you will see everyone staring at the computer screen. "Tsk tsk! This organization is so serious!" - you say to yourself. But you don't know that they are glued to the screen because the computer has just announced that the company has just sent 60,000 of the most advanced model engines to a monastery in the countryside somewhere in Brazil. Everyone is rushing to type just to avoid responsibility. By doing so, who knows, they might accidentally create a new mistake, for example: Allowing all employees whose names end in a vowel to enjoy one maternity leave. In each such case, there are hundreds, even Even thousands of official letters were compiled. Every employee must write at least one official letter, at least to protect themselves. And officials have to write more. Those electronic messages travel back and forth for a while, then are backed up onto microfilm or magnetic tape. They were finally liquidated in the furnace. In fact, no one has read a single bit of it, and no one knows where things are really going. This is the most important secret. Most of the dispatches were written to avoid responsibility for mistakes that frequently occur at large companies, where employees gather to drink coffee and have to wear inconvenient clothes all day. There are always balls of responsibility hovering over everyone's heads, and you must know how to draft letters and official dispatches to push that fiery ball to another place. You must be skillful and gentle. A harsh or too straightforward dispatch will burst the balloon and you will certainly have to catch some of the ashes. To help you understand better, I would like to quote the following dispatch: "The factory has gave the wrong price, because the tools were out of stock. We actually had to spend 400% more than the original estimate." That's not the dispatch I wrote. I collected it from an acquaintance at a multinational company in Sweden. This girl is probably about to quit her job. This dispatch is too harsh. First, it begins too abruptly, lacking even a minimal introduction. Second, the dispatch pointed right to the manufacturing workshop. The other factory will definitely not be satisfied and they will draft an official letter pointing to the opposite. Finally, the conclusion gives a highly negative number. Actually, I'm not very familiar with what happens with which tools at that company, but I think that we can at least rewrite it like this: "According to the issues presented above, we Please note that the tools in stock are out of stock. If you have any concerns or questions regarding this issue and how to resolve it, please contact the undersigned at any time. of course, not all official correspondence is of such a "playing ball" type. Occasionally, someone asks you to write a job recommendation letter. You must understand that the recipient never really believes in the words in the letter, because the writer never writes good things, even if he thinks otherwise. For example: "Even though he doesn't agrees with some military trends in the Alliance, but Adolf Hitler was a very neat dresser... "I want to say that the recipient already knows that the things in the letter are lies, so you need to You have to hype it up a bit to have any hope of success. For example, the following letter is very weak: "Bob Tucker is the best foreman we have ever had. He has never missed a day of work. He is always close and comfortable with his subordinates. His presence is appreciated." increased the factory's productivity three times." With such a low-key letter, the recipient will think that Bob is probably just a useless person. This is better: "At least three times, Bob selflessly saved the lives of helpless children." Finally, a letter to a customer or prospective customer. You must always remember one thing: Customers always want to see you kneeling down like an earthworm. For example: "Dear Bob, We were delighted to visit your office in Butte last week. Although we did not have the great pleasure of meeting with you to discuss some new products, we I also have the pleasure of waiting on your doorstep. We sincerely apologize for the inconvenience caused by the blood stains caused by your sharp-toothed dog Bart taking a bite out of my left leg. "Those are the secrets of business correspondence. I hope to serve and help you more. Your humble and faithful servant, Dave Barry. According to "Effective Writing, Sort Of" by Dave Barry. Tran Ngoc Tri collected and translated.
Table of contents
Tips for writing letters
Tips for writing letters
Dave BarryWelcome to read the titles from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Khoeo Uploaded by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
|
NGỌC THUÝ LOAN
BÍ QUYẾT ỨNG XỬ TRONG TÌNH YÊU
Chương 1
Bạn Gái và Sự Chinh Phục
Nghệ thuật chinh phục đối tượng tượng không chỉ là một lĩnh vực của riêng các đấng mày râu, mà ngay cả với phái yếu cũng rất quan trọng. Để có thể hấp dẫn, lôi cuốn một người đàn ông, một bạn trai lý tưởng mà bạn thích, vấn đề khả năng và sở trường của một người con gái là cần thiết. Trong cuộc sống ngày nay, làm thế nào để cho một người đàn ông yêu tha thiết và muốn đi đến hôn nhân thực sự với bạn, thì quả là một điều không đơn giản. Có lẻ do cuộc sống xã hội ngày càng bực bách và đầy dẫy những khó khăn, trong khi người đàn ông luôn coi trọng sự thành đạt, nên họ rất ngần ngại khi quyết định lập gia đình. Quen và yêu nhau, với họ là một điều dễ dàng, thậm chí họ luôn sẳn sàng. Thế nhưng khi đề cập tới chuyện hôn nhân, hầu như nhiều đàn ông đều lẩn tránh bằng những câu bóng gió vu vơ rồi tìm cách lơ đi. Do vậy trong tình yêu, khả năng chinh phục của người con gái rất quan trọng. Để có thể giúp bạn có được người bạn đời lý tưởng: - Đừng bao giờ đòi hỏi quá cao về mẫu người bạn tình. Hãy đưa ra một tiêu chuẩn khiêm tốn, hợp với thực tế thân phận của mình. Ngày nay, đa số đàn ông đều có một kiến thức nhất định cũng như khả năng nhìn nhận thế giới xung quanh. Việc xỏ mũi họ không phải dễ. - Hãy nhận thức đuợc mục tiêu và đối tuợng mà bạn muốn chọn, nên bình quân tiêu chuẩn của đối tượng. Chẳng hạn một cô hàng nước thì đối tượng thấp nhất là anh chàng đồng gánh như mình và cao nhất là ông chủ cửa hàng tạp hoá. Như vậy, tiêu chuấn giữa hai đối tuợng trên là... anh chàng quản lý tạp hoá. Bạn đừng mơ làm vợ một giám đốc hay chàng tài tử điện ảnh nào đó, vì những ước mơ đó khó trở thành hiện thực. - Một khi đã lùng săn ra đối tượng mà bạn cho là như ý, hãy mạnh dạn tiếp cận và ra hiệu cho chàng tiến tới. Từ đó, bạn sẽ dễ dàng có cơ hội để tìm hiểu về những sở thích, tính tình, công việc... các yếu tố cần thiết cho hạnh phúc gia đình sau này. - Theo thời gian, khi mối quan hệ giữa bạn và đối tượng đã trở nên khắng khít, bạn nên tìm cơ hội bộc lộ những thói quen không mấy tốt đẹp hay các khuyết điểm thường gặp để dò tìm thái độ phản ứng từ phía chàng. Và tất nhiên những thử thách có chủ tâm phải được đạo diễn một cách kín đáo, tránh gây hiểu lầm nơi đối tượng để thử thách, bởi nó dễ dàng làm cho tiến trình phát triển tình cảm của bạn bị chùng lại. - Và khi tình cảm đang lên ngôi, hãy tạo những cơ hội giả để đặt vấn đề sâu xa hơn bằng những hình thức đề cập từ xa. Dù rằng bạn cũng có thể nói thẳng về vấn đề hôn nhân, song tốt nhất là hãy để chàng tự nguyện từ những gợi ý với tư cách nhắc khéo của bạn. Không nên mơ tưởng đến những gì xa vời, mà hãy hành động theo chính tiếng gọi của con tim bạn với mức độ cho phép. Những sự vồ vập quá đỗi cũng có thể làm cho đối tượng có suy nghĩ không hay về bạn. CHƯƠNG HAI: BẠN GÁI CÓ NÊN TỎ TÌNH TRƯỚC HAY KHÔNG? Trong nội dung thứ nhất của câu hỏi, theo tôi các bạn gái hoàn toàn có thể chủ động tỏ tình trước trong tình yêu. Song xin nói nhỏ với các bạn: kiểu tỏ tình đó phải mang nữ tính rõ rệt mới có giá . Bởi vì về mặt tâm lý giới tính mà nói, các bạn trai luôn thích mình là người đi chinh phục, mình là người có đủ khả năng mở khoá trái tim các cô gái hơn là thích mình bị các cô gái chinh phục, bị mở khoá trái tim. Nếu bạn gái không biết cách mà tỏ tình lộ liễu, tỏ tình sỗ sàng, thiếu tế nhị, hoặc tỏ ra quá săn đón, quá mết người bạn trai mình yêu thì ít khi họ được đáp lại. Bí quyết đầu tiên của việc tỏ tình là hãy làm sao để người bạn trai đó phải tập trung sự chú ý vào bạn bằng cách làm tăng vẻ đẹp và sự duyên dáng bên ngoài của mình. Về bên trong tâm hồn, điều dể gây mối thiện cảm ở bạn trai là sự chăm chỉ trong công việc, sự khéo léo về nữ công nội trợ, tính chân thật dịu dàng, sự tế nhị, lịch thiệp khi giao tiếp, biết giữ đúng lời hứa và sống nhân hậu, vị tha (biết quan tâm, hy sinh vì người khác...) Trước mặt bạn trai, các bạn gái đừng tỏ ra cố chấp, nhỏ nhặt hay ganh tỵ, hay xét nét người khác, bạn gái cần quan tâm đến công việc làm ăn, đến sinh hoạt, hoàn cảnh gia đình, những sở thích, những tâm tư của người bạn trai ấy. Phải biết cảm thông, biết động viên an ủi khi người bạn trai ấy gặp khó khăn, thất vọng. Tất nhiên là sự quan tâm phải hết sức tế nhị, thì mới gây được mối xúc động lớn ở người bạn trai. Bạn đừng bộc lộ sự chăm sóc của mình trước nơi đông người mà chỉ nên thể hiện khi có hai người với nhau. Khi đã phát ra những biểu lộ tình cảm trên đây, qua giao tiếp bạn gái sẽ nhận biết người bạn trai ấy có hướng tình cảm về phía mình không. Rồi bạn có thể chủ động viết thư tó tình trước hoặc bằng cách gián tiếp nào đó thổ lộ tình cảm của mình nếu rụt rè chưa dám tin vào sự đánh giá mức độ tình cảm của đối phương mà người bạn trai đó chưa dám nói lời tỏ tình. Song bạn phải cần dùng lý trí dứt khoát gạt bỏ khỏi suy nghĩ của mình hình ảnh người bạn trai đó nếu đã phát tín hiệu biểu lộ tình cảm như trên mà bạn vẫn chưa đọc thấy sự biểu lộ tình cảm đáp lại trong đáy mắt người bạn trai. Vì như vậy có nghĩa là anh ta hoàn toàn không yêu bạn. Trong những trường hợp như vậy, sự tỏ tình sẽ mang lại thất bại khiến bạn thêm đau khổ và hoang mang, dễ có mặc cảm tự ti khi đến với một tình yêu khác sau này. CHƯƠNG BA: PHẢI NÓI GÌ MỖI KHI GẶP CHÀNG? Nhiều bạn trai đã chú ý đánh giá những phẩm chất của sự thú vị mà họ tìm đuợc trong những cuộc gặp gỡ đi chơi với bạn. Những giây phút đầu tiên này được tạo nên do những tác động qua lại giữa hai người với nhau. Làm thế nào để những giây phút bên nhau giữa bạn và chàng có đuợc nhiều ấn tượng và là những kỷ niệm đẹp? làm sao để tránh khỏi những tình huống trong đó bạn tự mình gỡ thoát khỏi những hoàn cảnh khó xử? Để giúp bạn tránh những sự cố không biết đối phó hoặc bó tay , sau đây là một số yếu tố then chốt bạn cần lưu ý: - NÊN nói gì đó về y phục mà chàng đang mặc hay tán thưởng về một dự kiến đắc ý nào đó mà cả hai cùng có đuợc. - KHÔNG NÊN tự tiết lộ quá nhiều về bạn. Hãy cho chàng dần dần trở nên thân mật, gần gũi với bạn nhiều hơn. Thay vì bạn nóng lòng muốn đốt giai đoạn bằng cách cho chàng lên ngôi thần tượng quá sớm trong tim mình. Bạn mới chỉ gặp chàng không lâu, tuy bạn thích chàng đấy, nhưng lúc này đối diện với bạn, chàng mới chỉ là những đường nét sơ lược, một bản phát thảo trong bức tranh toàn cảnh mà bạn đang vẽ lên trong trí thức của mình. - KHÔNG NÊN thiếu tự chủ. Nếu ở bên bạn mà chàng hơi hơi thân mật quá sức cho phép thì bạn hãy sửa tướng ngồi lại cho ngay ngắn và quả quyết bằng một giọng nói chậm rãi, mạch lạc hãy giải thích phải trái cho chàng hiểu rằng bạn buột lòng phải bật đèn đỏ. Nếu chàng tỏ ra cáu kỉnh, thiếu bình tĩnh vì bất như ý, tiếng nói của bạn phải càng tỏ ra mềm mỏng, khôn khéo hơn... Nhưng dù có thế nào chăng nữa thì bạn cũng phải tỏ ra cương quyết cao độ trong khi đang thuyết trình bài nam nữ thọ thọ bất thân . - KHÔNG NÊN đòi hỏi chàng phải có quá nhiều trách nhiệm và bổn phận đối với mình mỗi lần đi chơi chung với chàng. Bạn hãy để mặc chàng tự ý thức về những vấn đề này. Hãy tỏ ra có độ lượng và tạo những cảm giác thoải mái cho chàng. - NÊN tạo nhiều mối tiếp xúc qua ánh măt nhìn. Hãy gởi tới chàng một thông điệp qua tín hiệu không lời này rằng bạn đang cảm thấy hạnh phúc khi ở bên chàng. Đây là một biện pháp tạo khích lệ cho chàng rất hiệu quả.
Mục lục
BÍ QUYẾT ỨNG XỬ TRONG TÌNH YÊU
BÍ QUYẾT ỨNG XỬ TRONG TÌNH YÊU
NGỌC THUÝ LOANChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Tieuboingoan: sưu tầm Nguồn: VNthuquan - thư viện onlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 8 năm 2005
|
NGỌC THUÝ LOAN
BÍ QUYẾT ỨNG XỬ TRONG TÌNH YÊU
Chương 1
Bạn Gái và Sự Chinh Phục
Nghệ thuật chinh phục đối tượng tượng không chỉ là một lĩnh vực của riêng các đấng mày râu, mà ngay cả với phái yếu cũng rất quan trọng. Để có thể hấp dẫn, lôi cuốn một người đàn ông, một bạn trai lý tưởng mà bạn thích, vấn đề khả năng và sở trường của một người con gái là cần thiết. Trong cuộc sống ngày nay, làm thế nào để cho một người đàn ông yêu tha thiết và muốn đi đến hôn nhân thực sự với bạn, thì quả là một điều không đơn giản. Có lẻ do cuộc sống xã hội ngày càng bực bách và đầy dẫy những khó khăn, trong khi người đàn ông luôn coi trọng sự thành đạt, nên họ rất ngần ngại khi quyết định lập gia đình. Quen và yêu nhau, với họ là một điều dễ dàng, thậm chí họ luôn sẳn sàng. Thế nhưng khi đề cập tới chuyện hôn nhân, hầu như nhiều đàn ông đều lẩn tránh bằng những câu bóng gió vu vơ rồi tìm cách lơ đi. Do vậy trong tình yêu, khả năng chinh phục của người con gái rất quan trọng. Để có thể giúp bạn có được người bạn đời lý tưởng: - Đừng bao giờ đòi hỏi quá cao về mẫu người bạn tình. Hãy đưa ra một tiêu chuẩn khiêm tốn, hợp với thực tế thân phận của mình. Ngày nay, đa số đàn ông đều có một kiến thức nhất định cũng như khả năng nhìn nhận thế giới xung quanh. Việc xỏ mũi họ không phải dễ. - Hãy nhận thức đuợc mục tiêu và đối tuợng mà bạn muốn chọn, nên bình quân tiêu chuẩn của đối tượng. Chẳng hạn một cô hàng nước thì đối tượng thấp nhất là anh chàng đồng gánh như mình và cao nhất là ông chủ cửa hàng tạp hoá. Như vậy, tiêu chuấn giữa hai đối tuợng trên là... anh chàng quản lý tạp hoá. Bạn đừng mơ làm vợ một giám đốc hay chàng tài tử điện ảnh nào đó, vì những ước mơ đó khó trở thành hiện thực. - Một khi đã lùng săn ra đối tượng mà bạn cho là như ý, hãy mạnh dạn tiếp cận và ra hiệu cho chàng tiến tới. Từ đó, bạn sẽ dễ dàng có cơ hội để tìm hiểu về những sở thích, tính tình, công việc... các yếu tố cần thiết cho hạnh phúc gia đình sau này. - Theo thời gian, khi mối quan hệ giữa bạn và đối tượng đã trở nên khắng khít, bạn nên tìm cơ hội bộc lộ những thói quen không mấy tốt đẹp hay các khuyết điểm thường gặp để dò tìm thái độ phản ứng từ phía chàng. Và tất nhiên những thử thách có chủ tâm phải được đạo diễn một cách kín đáo, tránh gây hiểu lầm nơi đối tượng để thử thách, bởi nó dễ dàng làm cho tiến trình phát triển tình cảm của bạn bị chùng lại. - Và khi tình cảm đang lên ngôi, hãy tạo những cơ hội giả để đặt vấn đề sâu xa hơn bằng những hình thức đề cập từ xa. Dù rằng bạn cũng có thể nói thẳng về vấn đề hôn nhân, song tốt nhất là hãy để chàng tự nguyện từ những gợi ý với tư cách nhắc khéo của bạn. Không nên mơ tưởng đến những gì xa vời, mà hãy hành động theo chính tiếng gọi của con tim bạn với mức độ cho phép. Những sự vồ vập quá đỗi cũng có thể làm cho đối tượng có suy nghĩ không hay về bạn. CHƯƠNG HAI: BẠN GÁI CÓ NÊN TỎ TÌNH TRƯỚC HAY KHÔNG? Trong nội dung thứ nhất của câu hỏi, theo tôi các bạn gái hoàn toàn có thể chủ động tỏ tình trước trong tình yêu. Song xin nói nhỏ với các bạn: kiểu tỏ tình đó phải mang nữ tính rõ rệt mới có giá . Bởi vì về mặt tâm lý giới tính mà nói, các bạn trai luôn thích mình là người đi chinh phục, mình là người có đủ khả năng mở khoá trái tim các cô gái hơn là thích mình bị các cô gái chinh phục, bị mở khoá trái tim. Nếu bạn gái không biết cách mà tỏ tình lộ liễu, tỏ tình sỗ sàng, thiếu tế nhị, hoặc tỏ ra quá săn đón, quá mết người bạn trai mình yêu thì ít khi họ được đáp lại. Bí quyết đầu tiên của việc tỏ tình là hãy làm sao để người bạn trai đó phải tập trung sự chú ý vào bạn bằng cách làm tăng vẻ đẹp và sự duyên dáng bên ngoài của mình. Về bên trong tâm hồn, điều dể gây mối thiện cảm ở bạn trai là sự chăm chỉ trong công việc, sự khéo léo về nữ công nội trợ, tính chân thật dịu dàng, sự tế nhị, lịch thiệp khi giao tiếp, biết giữ đúng lời hứa và sống nhân hậu, vị tha (biết quan tâm, hy sinh vì người khác...) Trước mặt bạn trai, các bạn gái đừng tỏ ra cố chấp, nhỏ nhặt hay ganh tỵ, hay xét nét người khác, bạn gái cần quan tâm đến công việc làm ăn, đến sinh hoạt, hoàn cảnh gia đình, những sở thích, những tâm tư của người bạn trai ấy. Phải biết cảm thông, biết động viên an ủi khi người bạn trai ấy gặp khó khăn, thất vọng. Tất nhiên là sự quan tâm phải hết sức tế nhị, thì mới gây được mối xúc động lớn ở người bạn trai. Bạn đừng bộc lộ sự chăm sóc của mình trước nơi đông người mà chỉ nên thể hiện khi có hai người với nhau. Khi đã phát ra những biểu lộ tình cảm trên đây, qua giao tiếp bạn gái sẽ nhận biết người bạn trai ấy có hướng tình cảm về phía mình không. Rồi bạn có thể chủ động viết thư tó tình trước hoặc bằng cách gián tiếp nào đó thổ lộ tình cảm của mình nếu rụt rè chưa dám tin vào sự đánh giá mức độ tình cảm của đối phương mà người bạn trai đó chưa dám nói lời tỏ tình. Song bạn phải cần dùng lý trí dứt khoát gạt bỏ khỏi suy nghĩ của mình hình ảnh người bạn trai đó nếu đã phát tín hiệu biểu lộ tình cảm như trên mà bạn vẫn chưa đọc thấy sự biểu lộ tình cảm đáp lại trong đáy mắt người bạn trai. Vì như vậy có nghĩa là anh ta hoàn toàn không yêu bạn. Trong những trường hợp như vậy, sự tỏ tình sẽ mang lại thất bại khiến bạn thêm đau khổ và hoang mang, dễ có mặc cảm tự ti khi đến với một tình yêu khác sau này. CHƯƠNG BA: PHẢI NÓI GÌ MỖI KHI GẶP CHÀNG? Nhiều bạn trai đã chú ý đánh giá những phẩm chất của sự thú vị mà họ tìm đuợc trong những cuộc gặp gỡ đi chơi với bạn. Những giây phút đầu tiên này được tạo nên do những tác động qua lại giữa hai người với nhau. Làm thế nào để những giây phút bên nhau giữa bạn và chàng có đuợc nhiều ấn tượng và là những kỷ niệm đẹp? làm sao để tránh khỏi những tình huống trong đó bạn tự mình gỡ thoát khỏi những hoàn cảnh khó xử? Để giúp bạn tránh những sự cố không biết đối phó hoặc bó tay , sau đây là một số yếu tố then chốt bạn cần lưu ý: - NÊN nói gì đó về y phục mà chàng đang mặc hay tán thưởng về một dự kiến đắc ý nào đó mà cả hai cùng có đuợc. - KHÔNG NÊN tự tiết lộ quá nhiều về bạn. Hãy cho chàng dần dần trở nên thân mật, gần gũi với bạn nhiều hơn. Thay vì bạn nóng lòng muốn đốt giai đoạn bằng cách cho chàng lên ngôi thần tượng quá sớm trong tim mình. Bạn mới chỉ gặp chàng không lâu, tuy bạn thích chàng đấy, nhưng lúc này đối diện với bạn, chàng mới chỉ là những đường nét sơ lược, một bản phát thảo trong bức tranh toàn cảnh mà bạn đang vẽ lên trong trí thức của mình. - KHÔNG NÊN thiếu tự chủ. Nếu ở bên bạn mà chàng hơi hơi thân mật quá sức cho phép thì bạn hãy sửa tướng ngồi lại cho ngay ngắn và quả quyết bằng một giọng nói chậm rãi, mạch lạc hãy giải thích phải trái cho chàng hiểu rằng bạn buột lòng phải bật đèn đỏ. Nếu chàng tỏ ra cáu kỉnh, thiếu bình tĩnh vì bất như ý, tiếng nói của bạn phải càng tỏ ra mềm mỏng, khôn khéo hơn... Nhưng dù có thế nào chăng nữa thì bạn cũng phải tỏ ra cương quyết cao độ trong khi đang thuyết trình bài nam nữ thọ thọ bất thân . - KHÔNG NÊN đòi hỏi chàng phải có quá nhiều trách nhiệm và bổn phận đối với mình mỗi lần đi chơi chung với chàng. Bạn hãy để mặc chàng tự ý thức về những vấn đề này. Hãy tỏ ra có độ lượng và tạo những cảm giác thoải mái cho chàng. - NÊN tạo nhiều mối tiếp xúc qua ánh măt nhìn. Hãy gởi tới chàng một thông điệp qua tín hiệu không lời này rằng bạn đang cảm thấy hạnh phúc khi ở bên chàng. Đây là một biện pháp tạo khích lệ cho chàng rất hiệu quả.
Mục lục
BÍ QUYẾT ỨNG XỬ TRONG TÌNH YÊU
BÍ QUYẾT ỨNG XỬ TRONG TÌNH YÊU
NGỌC THUÝ LOANChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Tieuboingoan: sưu tầm Nguồn: VNthuquan - thư viện onlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 8 năm 2005
|
Nguyễn nhật Ánh
Bí Ẩn Của Mốt
Đánh máy: Nguyễn Ngọc Thanh Nghi
Tôi là một ca sĩ nổi tiếng. Ai cũng biết điều đó. Nếu người nào không biết thì đó là lỗi tại họ. Tất nhiên là vậy rồi. Vì là một ca sĩ nên giọng hát của tôi đích thị là số một. Và vì là nổi tiếng, nên thời trang ăn mặc của tôi cũng không thể là hạng nhì. Nhưng nếu tôi có thể quả quyết với các bạn về điều thứ nhất thì ngược lại, tôi không dám đoan chắc lắm về điều thứ hai. Bởi, về cái mà người ta gọi là “à la mode”, tôi có một địch thủ đáng sợ: vợ tôi. Tôi xinh thành thực mà thú nhận rằng vợ tôi không đẹp lắm. Chính vì vậy mà vợ tôi rất coi trọng chuyện ăn mặc. Nếu có những người trời sinh ra đã đẹp sẵn vẫn muốn trang điểm cho đẹp hơn (như tôi chẳng hạn) thì tất nhiên những người nhan sắc trung bình cũng muốn bằng mọi cách nâng mình lên ngang tầm cái đẹp. Vốn là người giỏi tâm lý như vậy nên tôi không hề phản đối việc sắm sửa ăn vận của vợ tôi. Phải để cho cô ta tự nâng mình lên ngang tầm với chồng cô ta chứ! Các cô gái thường hay nói: “Nhất mốt, nhì da, thứ ba là dáng”. Vợ tôi hình như tiêm nhiễm cái câu này khá nặng nên nhìn cô ta, tôi không thấy da và dáng đâu mà chỉ thấy toàn những dụng cụ lỉnh kỉnh treo quanh người. Một bữa, vợ tôi xuất hiện trong nhà với cặp mắt kiếng to tổ bố trên mặt. Mặt cô ta thì nhỏ, ốm mà cái cặp kiếng khốn kiếp kia cứ như đôi găng quyền Anh nằm choán đến hai phần ba khuôn mặt và đè cái mũi muốn bẹp dí luôn. Tất nhiên, chồng cô ta (tức là tôi) lên tiếng liền tại chỗ: - Cặp kiếng lớn quá, không hợp với khuôn mặt em. Vợ tôi “xì” một tiếng: - Anh không biết gì hết! Kiếng này là kiểu mới nhất đó! Người ta đeo đầy đường, ra mà coi! Tôi liền ra mà coi và thấy thiên hạ đều mang kiếng giống hệt vợ tôi, nam cũng như nữ. Hừ, một ca sĩ nổi tiếng như tôi chẳng lẽ lại lạc hậu so với mọi người sao! Một tuần sau, tôi tha về nhà một cặp kiếng y hệt như vậy, thậm chí đôi găng quyền Anh của tôi có phần còn lớn hơn đôi của vợ tôi nữa. Chồng mà, phải to ra hơn vợ chứ! Tôi đeo kiếng vào và đứng săm soi trước gương, vừa sửa tướng vừa chiêm ngưỡng dung nhan mình. Ðúng lúc đó thì vợ tôi vào. Tôi hí hửng tính khoe cặp kiếng mới của mình thì đột nhiên tôi lạnh cả xương sống khi phát hiện ra vợ tôi không còn mang đôi găng quyền Anh nữa mà thay vào đó là một đôi kiếng nhỏ gọng sắt, mặt kiếng tròn như hai đồng xu. Tôi chưa kịp lên tiếng thì vợ tôi đã nheo mắt, hừ giọng: - Thiệt tôi chưa thấy ai quê như anh! Bây giờ người ta đã đổi mốt rồi mà anh lại đi mua cặp mắt kiếng đó về đeo! Tôi bàng hoàng, ú ớ: - Chẳng lẽ bây giờ thiên hạ lại mang kiếng kiểu Sêkhốp của cái thời cố hỷ lai hy... Vợ tôi nhún vai khi dể: - Bộ anh không biết câu “Cái mới chính là cái cũ tốt đẹp bị lãng quên” sao? Không tin thì ra đường mà coi! Tôi lại ra đường mà coi và lại tha về nhà một cặp kiếng Sêkhốp, mặc dù khi đeo lên trông tôi cũng chẳng ra vẻ nhà văn một chút nào mà trái lại, trông nó kỳ kỳ làm sao ấy. Nhưng mặc, thiên hạ đeo thiếu gì. Tôi xuất hiện thường xuyên trên sân khấu mà không có nổi một cái món thời trang như thế thì trông chả ra làm sao. Thế là tôi cứ lấy vợ tôi mà làm chuẩn mực để điều chỉnh các thứ đeo móc trên người. Vợ tôi thì lấy thiên hạ làm thước đo còn thiên hạ dựa theo sách vở nào thì quả thực tôi không tài nào đoán ra. Nhưng mặc thiên hạ, tôi chỉ cần vợ tôi là được rồi. Cô ta là cái “thời trang biểu” đáng tin cậy vào loại bậc nhất. Hết kiếng tới áo. Hết áo tới quần. Rồi giày dép, mũ nón, túi xách, cà vạt.... Theo tín hiệu phát ra từ vợ tôi, tôi nhắm mắt nhắm mũi thay đổi xoành xoạch cách phục sức của mình. Còn những tờ giấy bạc khi đếm trả cho các chủ hiệu thì nó không kêu “xoành xoạch” mà kêu “soàn soạt”, nghe bắt nhói tim! Mới đây, tôi vừa cãi nhau với vợ tôi một trận. Số là cô ta đem những cáo áo đẹp nhất của mình tới hiệu may kêu khoét một đường dài ngay sống lưng rồi vá vào đó một miếng vải trắng. Cái áo nào cũng vậy, tự nhiên có một vệt trắng dài chạy dọc giữa lưng, ngó bắt ngứa con mắt. Trước tình trạng đó, tôi không thể nào hùa theo được: - Em có điên không? Em làm cái trò gì kỳ cục vậy? Em có biết bao nhiêu tiền một cái áo không mà em đem ra phá tanh banh hết như vậy? Trời ơi là trời! - Trời ơi là trời! - Vợ tôi kêu lên, cô ta la trời còn lớn hơn tôi - Anh có điên không? Vậy mà cũng là ca sĩ! Anh ra đường coi, bây giờ ai cũng mặc áo kiểu này hết mà anh thì ở đó la lối như một tên nhà quê! Tôi giận tím mặt. Không phải giận vợ mà giận cái lạc hậu của mình. Thằng này mà là nhà quê! Tôi lầm bầm trong miệng và sau khi đi nghiên cứu sống lưng thiên hạ, tôi vội vã khoét tất cả những cái áo đẹp nhất của mình, và đắp vào đó mảnh vải lạc lõng nhưng vinh quang của mốt. Ðời sống của vợ chồng tôi có lẽ sẽ xoay quanh hoài hai chữ “xoành xoạch” và “soàn soạt” như vậy nếu không có một hôm bạn tôi tới chơi. Anh ta là phóng viên của một tuần báo phụ nữ. Hiện nay anh đang viết một thiên phóng sự điều tra xã hội về thời trang, do đó, anh ta đến gặp tôi như là gặp một đại biểu trẻ tuổi trong giới nghệ sĩ để trao đổi về đề tài này. Tất nhiên trước nhà báo tôi phát biểu rất đúng mực và dè dặt, đồng thời giấu biến mọi chuyện trong nhà. Do đó, chúng tôi dễ dàng đi đến thống nhất với nhau là phải lành mạnh trong ăn mặc, mốt không có nghĩa là thái quá, là kệch cỡm lố lăng mà phải phù hợp với điều kiện xã hội, kinh tế và phải phù hợp với vóc dáng của mỗi người. Tôi vừa nói chuyện vừa hy vọng là vợ tôi chiều nay về muộn. May quá, bạn tôi đã đứng lên. Anh ta đang nói những lời cuối cùng: - Pi-e Các-đanh, nhà tạo mốt số một của thế giới, từng nói: “Mốt không phải bỗng nhiên xuất hiện mà nó dựa vào những nhu cầu của xã hội. Những người tạo mốt chỉ là những người thể hiện những nhu cầu ấy và biến chúng thành các kiểu mẫu của mình”. Tôi gật gù: - Trời, câu nói chí lý! - Vậy mà, anh có biết không, có những người chạy theo mốt một cách mù quáng. Họ chuộng những cái lạ mà không cần biết nó xuất xứ từ đâu và chả nhằm đáp ứng một nhu cầu nào cả. Mới đây, có cái mốt xẻ áo đằng sau lưng, anh có biết không? - Biết chứ. - Anh có biết tại sao có cái mốt đó không? Sau khi điều tra kỹ thì tôi mới biết là nguồn gốc là như thế này. Có một tay ca sĩ không biết vì sao mà để rách áo trước khi ra diễn ngoài sân khấu. Áo rách phía sau lưng, không ai phát hiện, kể cả tay ca sĩ kia. Khi anh ta diễn, khán giả thấy mảnh áo may ô trắng lòi ra chỗ rách của áo xanh bên ngoài. Vì anh ca sĩ kia rất nổi tiếng, một số thanh niên trông gà hoá cuốc, tưởng anh ca sĩ này lăng-xê mốt mới. Thế là, tự nhiên có một kiểu mốt kỳ quặc xuất hiện, lan ra. Và cũng không thiếu gì người nhắm mắt chạy theo. Anh nghĩ có tức cười không? - Ðúng là điên hết cả lũ! - Tôi hùng hổ - Anh là nhà báo, anh phải làm thế nào đả phá những cái vụ ngu ngốc này đi! Thấy tôi phẫn nộ và lo lắng cho nếp sống mới một cách nhiệt tình, anh bạn sung sướng bắt tay tôi thật chặt trước khi ra về. Còn tôi thì hú vía, vì hôm nay tôi mặc một cái áo cũ trong khi những áo mới, cái nào cũng bị xẻ lưng. Nhưng may nhất là anh bạn nhà báo không biết tôi chính là tay ca sĩ bị rách áo bất ngờ do kẽm gai nơi cổng vào của một tụ điểm ca nhạc móc phải và rồi cũng chính tôi là người, cùng với vợ, khoét một cách điên rồ những cái lưng áo của mình để được tiếng văn minh. Nhưng cũng có thể anh ta đã rõ cả mọi chuyện mà giả vờ giả vịt. Biết đâu đó chẳng là mốt của mấy cha nhà báo! -1983- Nguyễn Nhật Ánh
Mục lục
Bí Ẩn Của Mốt
Bí Ẩn Của Mốt
Nguyễn nhật ÁnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời Áo TrắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Nguyễn nhật Ánh
Bí Ẩn Của Mốt
Đánh máy: Nguyễn Ngọc Thanh Nghi
Tôi là một ca sĩ nổi tiếng. Ai cũng biết điều đó. Nếu người nào không biết thì đó là lỗi tại họ. Tất nhiên là vậy rồi. Vì là một ca sĩ nên giọng hát của tôi đích thị là số một. Và vì là nổi tiếng, nên thời trang ăn mặc của tôi cũng không thể là hạng nhì. Nhưng nếu tôi có thể quả quyết với các bạn về điều thứ nhất thì ngược lại, tôi không dám đoan chắc lắm về điều thứ hai. Bởi, về cái mà người ta gọi là “à la mode”, tôi có một địch thủ đáng sợ: vợ tôi. Tôi xinh thành thực mà thú nhận rằng vợ tôi không đẹp lắm. Chính vì vậy mà vợ tôi rất coi trọng chuyện ăn mặc. Nếu có những người trời sinh ra đã đẹp sẵn vẫn muốn trang điểm cho đẹp hơn (như tôi chẳng hạn) thì tất nhiên những người nhan sắc trung bình cũng muốn bằng mọi cách nâng mình lên ngang tầm cái đẹp. Vốn là người giỏi tâm lý như vậy nên tôi không hề phản đối việc sắm sửa ăn vận của vợ tôi. Phải để cho cô ta tự nâng mình lên ngang tầm với chồng cô ta chứ! Các cô gái thường hay nói: “Nhất mốt, nhì da, thứ ba là dáng”. Vợ tôi hình như tiêm nhiễm cái câu này khá nặng nên nhìn cô ta, tôi không thấy da và dáng đâu mà chỉ thấy toàn những dụng cụ lỉnh kỉnh treo quanh người. Một bữa, vợ tôi xuất hiện trong nhà với cặp mắt kiếng to tổ bố trên mặt. Mặt cô ta thì nhỏ, ốm mà cái cặp kiếng khốn kiếp kia cứ như đôi găng quyền Anh nằm choán đến hai phần ba khuôn mặt và đè cái mũi muốn bẹp dí luôn. Tất nhiên, chồng cô ta (tức là tôi) lên tiếng liền tại chỗ: - Cặp kiếng lớn quá, không hợp với khuôn mặt em. Vợ tôi “xì” một tiếng: - Anh không biết gì hết! Kiếng này là kiểu mới nhất đó! Người ta đeo đầy đường, ra mà coi! Tôi liền ra mà coi và thấy thiên hạ đều mang kiếng giống hệt vợ tôi, nam cũng như nữ. Hừ, một ca sĩ nổi tiếng như tôi chẳng lẽ lại lạc hậu so với mọi người sao! Một tuần sau, tôi tha về nhà một cặp kiếng y hệt như vậy, thậm chí đôi găng quyền Anh của tôi có phần còn lớn hơn đôi của vợ tôi nữa. Chồng mà, phải to ra hơn vợ chứ! Tôi đeo kiếng vào và đứng săm soi trước gương, vừa sửa tướng vừa chiêm ngưỡng dung nhan mình. Ðúng lúc đó thì vợ tôi vào. Tôi hí hửng tính khoe cặp kiếng mới của mình thì đột nhiên tôi lạnh cả xương sống khi phát hiện ra vợ tôi không còn mang đôi găng quyền Anh nữa mà thay vào đó là một đôi kiếng nhỏ gọng sắt, mặt kiếng tròn như hai đồng xu. Tôi chưa kịp lên tiếng thì vợ tôi đã nheo mắt, hừ giọng: - Thiệt tôi chưa thấy ai quê như anh! Bây giờ người ta đã đổi mốt rồi mà anh lại đi mua cặp mắt kiếng đó về đeo! Tôi bàng hoàng, ú ớ: - Chẳng lẽ bây giờ thiên hạ lại mang kiếng kiểu Sêkhốp của cái thời cố hỷ lai hy... Vợ tôi nhún vai khi dể: - Bộ anh không biết câu “Cái mới chính là cái cũ tốt đẹp bị lãng quên” sao? Không tin thì ra đường mà coi! Tôi lại ra đường mà coi và lại tha về nhà một cặp kiếng Sêkhốp, mặc dù khi đeo lên trông tôi cũng chẳng ra vẻ nhà văn một chút nào mà trái lại, trông nó kỳ kỳ làm sao ấy. Nhưng mặc, thiên hạ đeo thiếu gì. Tôi xuất hiện thường xuyên trên sân khấu mà không có nổi một cái món thời trang như thế thì trông chả ra làm sao. Thế là tôi cứ lấy vợ tôi mà làm chuẩn mực để điều chỉnh các thứ đeo móc trên người. Vợ tôi thì lấy thiên hạ làm thước đo còn thiên hạ dựa theo sách vở nào thì quả thực tôi không tài nào đoán ra. Nhưng mặc thiên hạ, tôi chỉ cần vợ tôi là được rồi. Cô ta là cái “thời trang biểu” đáng tin cậy vào loại bậc nhất. Hết kiếng tới áo. Hết áo tới quần. Rồi giày dép, mũ nón, túi xách, cà vạt.... Theo tín hiệu phát ra từ vợ tôi, tôi nhắm mắt nhắm mũi thay đổi xoành xoạch cách phục sức của mình. Còn những tờ giấy bạc khi đếm trả cho các chủ hiệu thì nó không kêu “xoành xoạch” mà kêu “soàn soạt”, nghe bắt nhói tim! Mới đây, tôi vừa cãi nhau với vợ tôi một trận. Số là cô ta đem những cáo áo đẹp nhất của mình tới hiệu may kêu khoét một đường dài ngay sống lưng rồi vá vào đó một miếng vải trắng. Cái áo nào cũng vậy, tự nhiên có một vệt trắng dài chạy dọc giữa lưng, ngó bắt ngứa con mắt. Trước tình trạng đó, tôi không thể nào hùa theo được: - Em có điên không? Em làm cái trò gì kỳ cục vậy? Em có biết bao nhiêu tiền một cái áo không mà em đem ra phá tanh banh hết như vậy? Trời ơi là trời! - Trời ơi là trời! - Vợ tôi kêu lên, cô ta la trời còn lớn hơn tôi - Anh có điên không? Vậy mà cũng là ca sĩ! Anh ra đường coi, bây giờ ai cũng mặc áo kiểu này hết mà anh thì ở đó la lối như một tên nhà quê! Tôi giận tím mặt. Không phải giận vợ mà giận cái lạc hậu của mình. Thằng này mà là nhà quê! Tôi lầm bầm trong miệng và sau khi đi nghiên cứu sống lưng thiên hạ, tôi vội vã khoét tất cả những cái áo đẹp nhất của mình, và đắp vào đó mảnh vải lạc lõng nhưng vinh quang của mốt. Ðời sống của vợ chồng tôi có lẽ sẽ xoay quanh hoài hai chữ “xoành xoạch” và “soàn soạt” như vậy nếu không có một hôm bạn tôi tới chơi. Anh ta là phóng viên của một tuần báo phụ nữ. Hiện nay anh đang viết một thiên phóng sự điều tra xã hội về thời trang, do đó, anh ta đến gặp tôi như là gặp một đại biểu trẻ tuổi trong giới nghệ sĩ để trao đổi về đề tài này. Tất nhiên trước nhà báo tôi phát biểu rất đúng mực và dè dặt, đồng thời giấu biến mọi chuyện trong nhà. Do đó, chúng tôi dễ dàng đi đến thống nhất với nhau là phải lành mạnh trong ăn mặc, mốt không có nghĩa là thái quá, là kệch cỡm lố lăng mà phải phù hợp với điều kiện xã hội, kinh tế và phải phù hợp với vóc dáng của mỗi người. Tôi vừa nói chuyện vừa hy vọng là vợ tôi chiều nay về muộn. May quá, bạn tôi đã đứng lên. Anh ta đang nói những lời cuối cùng: - Pi-e Các-đanh, nhà tạo mốt số một của thế giới, từng nói: “Mốt không phải bỗng nhiên xuất hiện mà nó dựa vào những nhu cầu của xã hội. Những người tạo mốt chỉ là những người thể hiện những nhu cầu ấy và biến chúng thành các kiểu mẫu của mình”. Tôi gật gù: - Trời, câu nói chí lý! - Vậy mà, anh có biết không, có những người chạy theo mốt một cách mù quáng. Họ chuộng những cái lạ mà không cần biết nó xuất xứ từ đâu và chả nhằm đáp ứng một nhu cầu nào cả. Mới đây, có cái mốt xẻ áo đằng sau lưng, anh có biết không? - Biết chứ. - Anh có biết tại sao có cái mốt đó không? Sau khi điều tra kỹ thì tôi mới biết là nguồn gốc là như thế này. Có một tay ca sĩ không biết vì sao mà để rách áo trước khi ra diễn ngoài sân khấu. Áo rách phía sau lưng, không ai phát hiện, kể cả tay ca sĩ kia. Khi anh ta diễn, khán giả thấy mảnh áo may ô trắng lòi ra chỗ rách của áo xanh bên ngoài. Vì anh ca sĩ kia rất nổi tiếng, một số thanh niên trông gà hoá cuốc, tưởng anh ca sĩ này lăng-xê mốt mới. Thế là, tự nhiên có một kiểu mốt kỳ quặc xuất hiện, lan ra. Và cũng không thiếu gì người nhắm mắt chạy theo. Anh nghĩ có tức cười không? - Ðúng là điên hết cả lũ! - Tôi hùng hổ - Anh là nhà báo, anh phải làm thế nào đả phá những cái vụ ngu ngốc này đi! Thấy tôi phẫn nộ và lo lắng cho nếp sống mới một cách nhiệt tình, anh bạn sung sướng bắt tay tôi thật chặt trước khi ra về. Còn tôi thì hú vía, vì hôm nay tôi mặc một cái áo cũ trong khi những áo mới, cái nào cũng bị xẻ lưng. Nhưng may nhất là anh bạn nhà báo không biết tôi chính là tay ca sĩ bị rách áo bất ngờ do kẽm gai nơi cổng vào của một tụ điểm ca nhạc móc phải và rồi cũng chính tôi là người, cùng với vợ, khoét một cách điên rồ những cái lưng áo của mình để được tiếng văn minh. Nhưng cũng có thể anh ta đã rõ cả mọi chuyện mà giả vờ giả vịt. Biết đâu đó chẳng là mốt của mấy cha nhà báo! -1983- Nguyễn Nhật Ánh
Mục lục
Bí Ẩn Của Mốt
Bí Ẩn Của Mốt
Nguyễn nhật ÁnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời Áo TrắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
nhiều tác giả
Bích Khê
Ô ! Hay buồn vương cây ngô đồngVàng rơi ! Vàng rơi ! Thu mênh mông...
Đôi dòng tiểu sử Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương, sinh ngày 24 tháng 3 năm 1916 tại quê ngoại là làng Phước Lộc, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Ông xuất thân trong một gia đình nho học, có học trung học ở Huế, Hà Nội, nhưng rồi bỏ dở. Bích Khê sau dạy học tư ở Phan Thiết, Huế. Ông mất đêm 17 tháng 1 năm 1946 vì bệnh lao phổi. Các phẩm tiêu biểu: tập thơ Tinh Huyết (1939, tác phẩm duy nhất được xuất bản trong sinh thời của tác giả); tác phẩm chưa in bao gồm các tập thơ Mấy Dòng Thơ Cũ (thơ viết 1931-1936), Tinh Hoa (thơ viết 1938-1944), Đẹp (viết 1939). Dòng thơ Bích Khê bao gồm ba mạch chính: thơ tượng trưng, thơ huyền diệu, và thơ trụy lạc. Ông đến với thơ mới với nhiều sáng tạo và cách tân độc đáo; nhiều tìm tòi trong nghệ thuật tạo hình, cấu trúc, ngôn từ; và nhiều cảm xúc lạ, đẹp. Một số bài có ý thơ phóng túng và lời thơ táo bạo. Nhận xét của Chế Lan Viên: "Nếu Nguyễn Bính là một miền đồng bằng thân thuộc thì Bích Khê là một đỉnh núi lạ. Có những nhà thơ làm thơ. Có những nhà thơ vừa làm thơ vừa đẩy lịch sử thơ ca duy tân thêm một bước. Có những nhà thơ đem đến một mùa lương thực. Lại có những nhà thơ cầm một dúm hạt giống mới trên tay. Khê thuộc vào hạng thứ hai." Tác phẩm chọn lọc Mộng Cầm CaTỳ bàNhạcHiện HìnhHoàng HoaNghê ThườngTranh Lõa ThểMộngSọ NgườiĐồ Mi HoaDuy TânHồ Xuân HươngNgũ Hành SơnTài liệu tham khảo Tinh Huyết, Bích Khê, NXB Hội Nhà Văn tái bản, 1995. Tổng Tập Văn Học Việt Nam, tập 27, NXB Khoa Học Xã Hội, Hà Nội, 1990. Thi Nhân Việt Nam, Hoài Thanh & Hoài Chân. Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến, Nguyễn Tấn Long & Nguyễn Hữu Trọng. Thi Ca Việt Nam Hiện Đại, Trần Tuấn Kiệt. Đời Bích Khê, Quách Tấn. Tuyển Tập Thơ Tiền Chiến, Hoài Việt biên soạn. Thơ Mới - Những Bước Thăng Trầm, Lê Đình Kỵ. Tạp chí Tác Phẩm Văn Học số 8.
Mục lục
Bích Khê
Bích Khê
nhiều tác giảChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thái Nhi đưa lên vào ngày: 6 tháng 11 năm 2004
|
many authors
Bich Khe
UMBRELLA ! Or the sadness of the sycamore tree. Falling gold! Falling gold! Immense autumn...
Biography Bich Khe's real name is Le Quang Luong, born on March 24, 1916 in her maternal hometown, Phuoc Loc village, Son Tinh district, Quang Ngai province. He came from a family of Confucian scholars, attended high school in Hue, Hanoi, but then dropped out. Bich Khe later taught privately in Phan Thiet, Hue. He died on the night of January 17, 1946 from tuberculosis. Typical works: the poem collection Tinh Huyet (1939, the only work published during the author's lifetime); Unprinted works include the poetry collections A Few Lines of Old Poems (poems written 1931-1936), Tinh Hoa (poems written 1938-1944), Dep (poems written 1939). The Bich Khe poetry line includes three main strands: symbolic poetry, magical poetry, and perverse poetry. He came to new poetry with many unique creations and innovations; much research in visual arts, structure, and language; and many strange and beautiful emotions. Some songs have liberal poetic ideas and bold lyrics. Che Lan Vien's comment: "If Nguyen Binh is a familiar plain, then Bich Khe is a strange mountain peak. There are poets who write poetry. There are poets who both write poetry and push the history of poetry to innovate further." one step. There are poets who bring a crop of food. There are poets who hold a handful of new seeds in their hands. Selected works Mong Cam Song PipaMusic Appearance Hoang Hoa Nghe Thuong Naked PaintingsDreamHuman Skull Do Mi HoaDuy TanHo Xuan HuongMarble MountainsReferences Tinh Huyet, Bich Khe, reprinted by the Writers' Association Publishing House, 1995. Collection of Vietnamese Literature, volume 27, Publishing House Social Sciences, Hanoi, 1990. Vietnamese Poet, Hoai Thanh & Hoai Chan. Vietnam Pre-War Poet, Nguyen Tan Long & Nguyen Huu Trong. Modern Vietnamese Poetry, Tran Tuan Kiet. Bich Khe and Quach Tan Dynasty. Anthology of Pre-War Poetry, compiled by Hoai Viet. New Poetry - Ups and Downs, Le Dinh Ky. Literary Works Magazine Không. 8.
Table of contents
Bich Khe
Bich Khe
many authorsWelcome to read books from the book project for mobile devicesSource: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Thai Nhi posted on: November 6, 2004
|
Nguyễn Tiểu Long
Bò sữa tự truyện
TTC - Thưa các bác đang làm phận người, em hiện đang là một con bò sữa. Kiếp trước, em cũng được vinh dự làm phận người như các bác. Chẳng biết vì tội lỗi gì mà kiếp này em phải làm thân con bò.
Có kẻ bảo em rằng thế là còn may đấy, bò sữa chỉ việc ăn cho khoẻ, khi nào "ti" nó căng lên thì có người đến nắn bóp. Tuy hơi xót ruột một tí còn hơn làm kiếp con bò cày, suốt ngày bị kéo cày ở ngoài đồng. Tối tối, khi chờ xuống sữa, đôi khi hình ảnh của kiếp trước lại hiện ra, nghĩ mà chảy nước mắt, các bác ạ. Hồi còn làm phận người, em là chủ một doanh nghiệp có máu mặt trong vùng.
Doanh nghiệp của em chuyên về chế tạo đồ dùng học tập cho các cháu mẫu giáo, một ngành nghề được xã hội ưu tiên. Sau khi đánh vật với rất nhiều thủ tục giấy tờ, em có giấy phép kinh doanh. Nhưng cho đến giờ, khi đã sang kiếp khác rồi, cứ nhắc đến cái từ “cán bộ thuế” là em chỉ muốn lồng lên, bỏ chạy thật nhanh, thoát khỏi nỗi ám ảnh khủng khiếp trong cái tâm trí "ngu như bò" của em.
Chẳng cần kể cụ thể thì các bác có lẽ cũng đã biết nỗi khổ của các doanh nghiệp trong việc thuế má như thế nào. Thôi thì cứ như phận em giờ đây, có sữa thì mới bị vắt, còn hồi em làm doanh nghiệp, chưa có "sữa" cũng bị vắt. Vừa mới chân ướt chân ráo đầu tư vào nhà máy sản xuất, phải 1 năm sau mới ra sản phẩm, nhưng chúng em đã phải nộp "thuế thu nhập tạm nộp"; chưa có sản phẩm bán, em đã phải nộp thuế giá trị gia tăng...
Họ an ủi em, bảo rằng cứ nộp đi, nay mai sẽ được khấu trừ. Giời ạ, các bác phòng thuế cứ làm như ai bỏ tiền ra đầu tư cũng sẽ bán được hàng, cũng sẽ có thu nhập doanh nghiệp... Thế thì làm gì có Luật Phá sản. Em mạo phạm liên tưởng số phận của một doanh nghiệp với một con bò sữa.
Bò cho sữa tốt phụ thuộc vào giống (tầm quan trọng của nó tựa như ý tưởng kinh doanh của doanh nghiệp vậy) 40%; tiếp đó, yếu tố thức ăn (có thể liên tưởng đến yếu tố tài chính của doanh nghiệp) quyết định 30%; còn lại là yếu tố chăm sóc (tựa như tài năng của bộ máy điều hành, chính sách hỗ trợ của Nhà nước, trong đó có chính sách về thuế mà em ví như việc vắt sữa của tụi em vậy...) 30%.
Thôi thì đã làm phận bò sữa thì đương nhiên phải lấy việc cung cấp sữa làm vinh quang cho sự tồn tại của chính mình trong cuộc đời này. Cũng như vậy, nộp thuế cũng là một trong những vinh quang của các nhà doanh nghiệp. Thế nhưng cách thức tìm đến vinh quang của lũ bò tụi em sang trọng hơn nhiều. Tuy làm phận bò, nhưng chúng em được người vắt sữa chăm sóc rất chu đáo.
Ngoài khẩu phần ăn bình thường, chúng em còn được bồi dưỡng thêm cỏ tươi, mật mía, chất đạm... Khi vắt sữa phải theo những qui định rất nghiêm ngặt. Thí dụ như vắt đúng giờ, giữ yên lặng nơi vắt sữa, không hút thuốc, không gây cảm giác khó chịu đối với bò. Người vắt sữa phải rửa tay sạch sẽ, móng tay cắt ngắn, đeo khẩu trang và không mắc bệnh truyền nhiễm... Hỡi các bác làm doanh nghiệp của loài người!
Các bác thử nghĩ lại xem, con đường tiến tới vinh quang của các bác có được êm đẹp như phận bò của chúng em không? Các bác phải tự lao tâm khổ tứ để đi tìm ý tưởng kinh doanh, tựa như việc chọn giống của tụi em. Các bác lại phải mang nhà mang cửa ra ngân hàng thế chấp để có vốn làm ăn, tựa như tụi em phải tự đi tìm thức ăn. Các bác phải đi xin mua hóa đơn nộp thuế, tựa như tụi em phải tự đi mua công cụ như xô, chậu để vắt sữa.
Rồi các bác lại phải đem tiền nộp thuế đến kho bạc nộp, tựa như tụi em phải mang sữa đến tận bàn ăn của mỗi gia đình, nếu không sẽ bị phạt... Thôi thôi, em chẳng dám kể nữa đâu, vì thấy đau lòng quá! Đôi lúc, em cứ tự hỏi mình: Tại sao con người lại cư xử với mình tốt hơn với đồng loại của họ?
Cũng là những kẻ đem lại lợi ích cho con người, mà lợi ích của tụi em có thấm tháp vào đâu so với sự đóng góp vào sự phồn thịnh của đất nước như các doanh nghiệp, vậy sao họ lại bị đối xử tồi tệ như vậy? Hay là tại tụi em ngu dốt nên được người ta thương? Rồi cuối cùng em cũng hiểu ra. Nguyên nhân cốt lõi của vấn đề là việc sở hữu tài sản mà thôi!
Các bác doanh nghiệp làm ra tiền bạc, nộp một phần, còn lại là của các bác. Còn lũ bò sữa tụi em, khi còn thừa ứ sữa, em có tự "bú ti" của em được đâu?
Nhưng rồi em lại nghĩ lại. Cho dù của cải làm ra nằm trong Nhà nước hay nằm trong tay các bác doanh nghiệp thì vẫn là tài sản của quốc gia này. Dân giàu thì nước mạnh, có sao đâu?
Vì thế, em hằng ngày cầu nguyện cho sự bình đẳng ứng xử trong mọi công việc mang tính "vắt sữa" trên thế gian này.
NGUYỄN TIỂU LONG
Mục lục
Bò sữa tự truyện
Bò sữa tự truyện
Nguyễn Tiểu LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy : Mohanoi - Nguyễn Học. Nguồn: MohanoiĐược bạn: NHDT đưa lên vào ngày: 27 tháng 3 năm 2007
|
Nguyen Tieu Long
Dairy Cow's autobiography
TTC - Dear fellow human beings, I am currently a cash cow. In my previous life, I also had the honor of being a human being like you guys. I don't know why I have to be a cow in this life.
Someone told me that I'm lucky, the dairy cow just needs to eat to stay healthy, and when its "ti" gets tight, someone will come and massage it. Although it's a bit heartbreaking, it's better than being a plow ox, being pulled all day long in the fields. At night, when waiting for milk to let down, sometimes images of past lives appear, thinking about them brings tears to my eyes, guys. When I was a human being, I was the owner of a prominent business in the area.
My business specializes in manufacturing school supplies for kindergarten children, a profession that society prioritizes. After struggling with a lot of paperwork, I got a business license. But until now, when I have moved on to another life, every time I mention the word "tax officer" I just want to jump up and run away as fast as I can, to escape the terrible obsession in my "dumb as a cow" mind. mine.
There's no need to go into specifics, you probably already know how businesses suffer in taxes. Well, it's just like my situation now, when I have milk I get squeezed, but when I worked as a business, if I didn't have "milk" I was squeezed. Just getting started investing in a factory, it will take a year for the product to be released, but we already have to pay "temporary income tax"; I don't have any products to sell yet, I have to pay value added tax...
They comforted me, telling me to just pay it and tomorrow it would be deducted. Gosh, the tax departments keep acting like anyone who invests money will be able to sell goods and have business income... Then there is no Bankruptcy Law. I take the liberty of associating the fate of a business with a cash cow.
Cows that give good milk depend on the breed (its importance is like the business idea of a business) 40%; Next, the food factor (can be related to the financial factor of the business) decides 30%; The remaining is the care factor (like the talent of the executive apparatus, the State's support policies, including tax policies that I compare to our milking...) 30% .
Well, since you are a dairy cow, you naturally have to consider providing milk as the glory for your existence in this life. Likewise, paying taxes is also one of the glories of entrepreneurs. But our cows' way of finding glory is much more luxurious. Even though we work as cows, we are very well taken care of by the milkmaid.
In addition to normal diets, we are also given fresh grass, molasses, protein... When milking, we must follow very strict regulations. For example, milking on time, keeping the milking place quiet, not smoking, and not causing discomfort to the cow. Milkmen must wash their hands cleanly, keep their nails short, wear a mask, and not have infectious diseases... Hey fellow human entrepreneurs!
Think again, is your path to glory as smooth as our fate as cows? You have to work hard to find business ideas, just like we do with breeding. You have to mortgage your house and door to the bank to get capital to do business, just like we have to find food ourselves. You have to go buy tax invoices, just like we have to buy tools like buckets and basins for milking.
Then you have to bring tax money to the treasury to pay, just like we have to bring milk to each family's dinner table, otherwise we will be fined... Okay, I don't dare tell anymore, because I see so heartbreaking! Sometimes, I keep asking myself: Why do people treat us better than their fellow humans?
They are also those who bring benefits to people, but our benefits are nothing compared to the contribution to the prosperity of the country like businesses, so why are they treated so poorly? So? Or is it because we are stupid that people love us? Then I finally understood. The root cause of the problem is property ownership!
Businessmen make money, pay a part, the rest is yours. As for us dairy cows, when we have excess milk left over, can we "suck" our own teats?
But then I thought again. Whether the wealth created is in the State or in the hands of businesses, it is still the property of this country. If the people are rich, the country is strong, so what's the matter?
Therefore, I pray every day for equality in behavior in all "milking" jobs in this world.
NGUYEN TIEU LONG
Table of contents
Dairy Cow's autobiography
Dairy Cow's autobiography
Nguyen Tieu LongWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Mohanoi - Nguyen Hoc. Source: Mohanoi Uploaded by friend: NHDT on: March 27, 2007
|
Hồ Tĩnh Tâm
Bóng dáng chim câu
Bay đi! Bay đi!Ơi con câu xanh!Người ấy đợi chờ tôi mòn mỏi
Hồi đó tôi hai mươi tuổi. Cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới. Lại thêm đường học vấn, chữ tác đánh thành chữ tộ. Vô công rồi nghề tới mức, suốt ngày chỉ chơi cà nhổng với đám bạn trong làng. Tới mùa lúa, má tôi nói: "Mầy coi được thì theo anh em bạn vô đồng gặt mướn, kiếm mấy giạ lúa".Cơm ghe bè bạn, tôi vô đồng. Tính hết mùa lúa thì về. Ai dè, gặt hái xong tôi không về được. Có bao nhiêu lúa, tôi nhờ người làng đem về giùm; còn tôi, tôi ở lại với đồng. Đúng hơn, tôi ở lại trong nhà cô Bảy. Đúng hơn nữa, tôi ở lại vì cô Bảy.Biết nói sao về cô Bảy. Cao gần mét sáu. Tóc dày và đen. Nước da gần với màu bánh cam, coi mức con mắt. Nụ cười thì đến thiên lôi cũng phải chết vì đôi lúm đồng tiền và hai hàm răng trắng muôn muốt. Cô Bảy bằng tuổi tôi, nhưng ăn nói coi bộ cứng hơn tôi chút đỉnh. Ngay buổi đầu tới trọ ở nhà cô, tôi đã choáng cả người, chết trân chết ngắc. Trời đất thiên địa ơi, giá cô Bảy ở kế nhà với tôi!.. Tôi thề với ngọn đèn dầu hôi, tôi chưa từng thấy ai đẹp như cổ. Biểu tả cụ thể thì tôi thua. Tôi chỉ biết là cổ đẹp. Đơn giản là đẹp.Cổ thì gặt, còn tôi thì vác lúa từ ruộng tới máy suốt. Ruộng ở vùng sâu thì ai cũng biết. Nước linh binh lỉnh bỉnh. Bùn đặc quánh. Chỉ lội bộ cũng đứt hơi, đừng nói vác cả bó lúa chình ình trên vai. Mệt muốn ná thở mà tôi ráng sức làm bộ tỉnh queo. Bao giờ cũng vậy, cứ mặt trời đứng bóng, cô Bảy lại nói: "Nghỉ uống nước, ăn cơm, anh Ba!". Tôi chỉ chờ có bi nhiêu đó. Là bởi tôi ăn cơm chung với cổ. Về khoản ăn thì tôi khỏe như trâu. Cô Bảy nói: "Coi anh Ba ăn, mắc thèm!".Cô Bảy có thằng em kế tên Cọt. Thằng này chí cốt với tôi hết biết trời đất. Nó nói: "Ông ngỏ một tiếng rồi cưới phứt bả cho rồi. Nhắm chừng bả chịu cái rụp à nghen!".Cái thằng ngộ hết biết. Cao lớn dềnh dàng mà tánh khí y hệt con nít. Khi không biểu ca là ca. Ca sáu câu mùi như Út Trà Ôn. Nghe nó ca cổ bản, muốn đứt ruột. Nó với tôi thường đi dậm cù bắt chuột. Con chó phèn chạy theo lòng vòng, sủa dắng dõi. Lũ chuột đồng bị dồn vào quây lưới lúc nhúc, chúng tôi bắt được không biết cơ man nào mà kể. Thịt chuột đồng béo và ngon hết ý. Tôi với thằng Cọt nhậu mỗi trận cả ký mà không biết ngán. Hai chúng tôi còn đi tìm lỗ mà đào lươn và xôm rắn hổ. Lươn nằm mà mùa khô, con nào con nấy nặng cả ký, láng nhẩy, vàng hườm. Đem hấp với lá bầu non xắt nhỏ, chừng nhậu,nội lá bầu với đế cũng đủ quắt cần câu. Còn rắn hổ thì khỏi nói. Cứ để nguyên con, chặt khúc hầm với sả. Ăn đã đời. Nói thiệt tình, nhờ chuột, lươn với rắn, tôi với thằng Cọt hốt bộn tiền.Một hôm, tôi đang nằm nghỉ trưa, thằng Cọt ở đâu ngoài đồng chạy về, vừa thở hào hển vừa nói: "Dậy lẹ cha! Chuyến này tôi với ông vô lút! Mới thấy tức thì dấu trăn bò vô hố bom cạn. Rạp cả đám lục bình. Cầm chắc trên chục ký!".Tôi chụp cái áo vàng chạch nước phèn, bước ra tới mí gò thì gặp cô Bảy đang ngồi chồm hổm, cầm nắm bông gòn chặm máu cho con chim bồ câu bị gãy cánh. Cô nói: "Ai ác qúa! Bắn gãy cánh con chim! ". Nảy giờ tôi quên kể: cô Bảy là người chịu nuôi bồ câu nhứt xứ. Ba chuồng chim trên nóc nhà, chim đặc ngừ đặc nghịt. Bắt chim đem tới đâu, dù xa cách mấy, thả ra, chúng cũng tìm về được tớ chuồng của mình. Nghe cô Bảy phàn nàn, tôi đùa: "Bảy đem nấu cháo hột sen đãi tụi tui, mươi tụi tui thưởng". Cô Bảy không nói gì, nguýt tôi cái cóc. Mặc kệ cổ, chiều bắt được con trăn rồi biết.Tôi với thằng Cọt hè hụi tát nước bằng thùng. A ïch đụi từ trưa tới chiều, muốn cúp xương sống. Chừng nước cạn, cá lóc, cá sặc rằn chạy ngời ngời, tôm càng xanh búng tanh tách. Thằng Cọt huýt con phèn đánh hơi tìm trăn. Chớp chá đã nghe con phèn sủa inh ỏi nơi dề lục bình trổ đầy bông tím. Chưa vẹt hết đám lục bình, đã thấy con trăn ô dề, uốn mình nằm thườn thượt. Tôi hối thằng Cọt lên bờ chuẩn bị gộc cây và dây luộc. Thằng Cọt dạng chân đứng chạng hảng trên bờ, tay lăm lăm gộc trâm bầu dài hơn ba mét. Tôi lội sình tới lừa thế nắm đuôi con trăn, ráng sức giựt mạnh cho nó dãn xương. Con trăn trườn ngay lên bờ. Con phèn phóng lên chặn đầu, vừa nhảy vừa sủa uy hiếp cho nó trườn tới chỗ thằng Cọt. Tôi rượt theo túm đuôi giựt mạnh cái nữa. Thằng Cọt xán gộc cây vô con trăn. Con trăn tức thì cuộn xiết lấy gộc cây. Coi như nó tới số. Hai chúng tôi chỉ còn ung dung dùng dây luộc mà cột chặt nó vào gộc cây ấy.Bắt qua loa mớ tôm, mớ cá, hai anh em tôi cười nói hể hả, vác con trăn chạy bươn bươn về nhà. Ngó thấy con trăn phun phì phì, cô Bảy kêu "úy trời" một tiếng, rồi ngồi thụp xuống ngắm ngó. "Bự trảng hén anh Ba! ". "Hơn con bồ câu là cái chắc! ". Bảy lại nguýt tôi cái cóc, phẩy tay, quày quả bước te te vào nhà. Thằng Cọt phát cười ha hả. Cười đã đời, nó ngoáy ngón tay lỗ mũi, nói tỉnh khô: "Kỳ này anh Ba có tiên cưới vợ rồi nghe! Bảy coi chừng Bảy đó nha! Tui hổng nói đùa à nghen!" Hai hồm sau, tôi cùng cô Bảy ra chợ huyện bán con trăn. Ba bốn người xúm tới tranh mua, kêu giá ào ào chóng mặt. Trăn hoang dã, cỡ trên bốn chục ký, dễ gì kiếm được mà mua. Cứ để cho họ đấu giá với nhau.Bán xong con trăn và mấy chục ký tôm,cá, cô Bảy lo đi mua sắm các thức lặt vặt; tôi ở không, thả vô quán nhậu, gọi dĩa bò tái mướp lai rai. Bàn bên có hai ông xồn xồn, thấy tôi nhậu một mình, cất tiếng gọi: "Trà tam rượu tứ. Chú em tháp tùng qua đây cho vui! ".Dân nhậu miệt vườn là vậy. Không nhậu thời thôi, đã nhậu phải nhậu cho tới chỉ. Nhắm chừng đợi lâu sốt ruột, cô Bảy phải xin lỗi uống chung với cả bàn một ly, để họ tha cho tôi được về.Bữa đó ngặt đời. Đi tới chỗ đồng trống thì trời chuyển mưa mù mịt. Tôi với cô Bảy phải bơi riết tới cái chòi vịt để núp. Mưa đồng dai như đỉa đói. Tưởng như ngiêng trời mà trút nước. Mưa ào ào. Mưa sùi bong bóng. Mưa hắt xối xả vô cái chòi túm húm, làm hai chúng tôi ướt chèm nhẹp. Có rượu, lại thấm nước lâu, tôi bắt lạnh tới đánh đờn răng lập cập. Chừng tạnh mưa, cô Bảy nói với tôi: "Anh Ba cởi áo vắt cho khô. Để ngấm nước, bịnh à nghen!".Hai chúng tôi về tới nơi thì cả nhà đều đi vắng ráo trọi. Hôm sau tôi mới biết là thằng Cọt với tía má nó vô xóm giúp cậu Năm lo đám giỗ, nhậu xỉn qúa, ngủ lại luôn bên đó.Phần tôi, vừa say rượu, vừa mắc mưa, tôi bị trúng gió, lên cơn sốt hầm hập. Nhà cất thoi loi ngoài gò, chẳng có ai giúp, cô Bảy đành phải cạo gió cho tôi. Tôi cởi trần, nằm trên bộ ngựa. Cô Bảy hết cạo gió trên lưng, tới cạo gió trên ngực. Cạo dọc theo cả cần cổ, dọc theo cả hai bờ vai. Đã vậy, cô lại còn dần lưng, bópcả chân, cả tay cho tôi. Thú thiệt! Tôi vừa thích, vừa hồi hộp tới run cả người, tới không dám thở. Nắp ve chai cạo rát bỏng da thịt như lửa đốt, tôi cũng ráng chịu, không hề dám kêu đau. Có điều, mỗi khi rát qúa, tôi lại rướn người lên, gồng cả cơ bắp mà chịu trận. Cô Bảy nói với tôi: "Để em thoa cho anh".Đất địa ông trời ơi! lần đầu tiên Bảy xưng em! Trước tới nay Bảy toàn xưng tui. Lại còn đôi bàn tay trần xoa xoa trên da thịt. Còn gì nữa há trời! Phải chi tôi không bệnh mà được thoa như vầy?Bảy ơi! bảy ơi!
Mục lục
Bóng dáng chim câu
Bóng dáng chim câu
Hồ Tĩnh TâmChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Vietky. comĐược bạn: Ct.ly đưa lên vào ngày: 27 tháng 10 năm 2004
|
Hồ Tĩnh Tâm
Bóng dáng chim câu
Bay đi! Bay đi!Ơi con câu xanh!Người ấy đợi chờ tôi mòn mỏi
Hồi đó tôi hai mươi tuổi. Cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới. Lại thêm đường học vấn, chữ tác đánh thành chữ tộ. Vô công rồi nghề tới mức, suốt ngày chỉ chơi cà nhổng với đám bạn trong làng. Tới mùa lúa, má tôi nói: "Mầy coi được thì theo anh em bạn vô đồng gặt mướn, kiếm mấy giạ lúa".Cơm ghe bè bạn, tôi vô đồng. Tính hết mùa lúa thì về. Ai dè, gặt hái xong tôi không về được. Có bao nhiêu lúa, tôi nhờ người làng đem về giùm; còn tôi, tôi ở lại với đồng. Đúng hơn, tôi ở lại trong nhà cô Bảy. Đúng hơn nữa, tôi ở lại vì cô Bảy.Biết nói sao về cô Bảy. Cao gần mét sáu. Tóc dày và đen. Nước da gần với màu bánh cam, coi mức con mắt. Nụ cười thì đến thiên lôi cũng phải chết vì đôi lúm đồng tiền và hai hàm răng trắng muôn muốt. Cô Bảy bằng tuổi tôi, nhưng ăn nói coi bộ cứng hơn tôi chút đỉnh. Ngay buổi đầu tới trọ ở nhà cô, tôi đã choáng cả người, chết trân chết ngắc. Trời đất thiên địa ơi, giá cô Bảy ở kế nhà với tôi!.. Tôi thề với ngọn đèn dầu hôi, tôi chưa từng thấy ai đẹp như cổ. Biểu tả cụ thể thì tôi thua. Tôi chỉ biết là cổ đẹp. Đơn giản là đẹp.Cổ thì gặt, còn tôi thì vác lúa từ ruộng tới máy suốt. Ruộng ở vùng sâu thì ai cũng biết. Nước linh binh lỉnh bỉnh. Bùn đặc quánh. Chỉ lội bộ cũng đứt hơi, đừng nói vác cả bó lúa chình ình trên vai. Mệt muốn ná thở mà tôi ráng sức làm bộ tỉnh queo. Bao giờ cũng vậy, cứ mặt trời đứng bóng, cô Bảy lại nói: "Nghỉ uống nước, ăn cơm, anh Ba!". Tôi chỉ chờ có bi nhiêu đó. Là bởi tôi ăn cơm chung với cổ. Về khoản ăn thì tôi khỏe như trâu. Cô Bảy nói: "Coi anh Ba ăn, mắc thèm!".Cô Bảy có thằng em kế tên Cọt. Thằng này chí cốt với tôi hết biết trời đất. Nó nói: "Ông ngỏ một tiếng rồi cưới phứt bả cho rồi. Nhắm chừng bả chịu cái rụp à nghen!".Cái thằng ngộ hết biết. Cao lớn dềnh dàng mà tánh khí y hệt con nít. Khi không biểu ca là ca. Ca sáu câu mùi như Út Trà Ôn. Nghe nó ca cổ bản, muốn đứt ruột. Nó với tôi thường đi dậm cù bắt chuột. Con chó phèn chạy theo lòng vòng, sủa dắng dõi. Lũ chuột đồng bị dồn vào quây lưới lúc nhúc, chúng tôi bắt được không biết cơ man nào mà kể. Thịt chuột đồng béo và ngon hết ý. Tôi với thằng Cọt nhậu mỗi trận cả ký mà không biết ngán. Hai chúng tôi còn đi tìm lỗ mà đào lươn và xôm rắn hổ. Lươn nằm mà mùa khô, con nào con nấy nặng cả ký, láng nhẩy, vàng hườm. Đem hấp với lá bầu non xắt nhỏ, chừng nhậu,nội lá bầu với đế cũng đủ quắt cần câu. Còn rắn hổ thì khỏi nói. Cứ để nguyên con, chặt khúc hầm với sả. Ăn đã đời. Nói thiệt tình, nhờ chuột, lươn với rắn, tôi với thằng Cọt hốt bộn tiền.Một hôm, tôi đang nằm nghỉ trưa, thằng Cọt ở đâu ngoài đồng chạy về, vừa thở hào hển vừa nói: "Dậy lẹ cha! Chuyến này tôi với ông vô lút! Mới thấy tức thì dấu trăn bò vô hố bom cạn. Rạp cả đám lục bình. Cầm chắc trên chục ký!".Tôi chụp cái áo vàng chạch nước phèn, bước ra tới mí gò thì gặp cô Bảy đang ngồi chồm hổm, cầm nắm bông gòn chặm máu cho con chim bồ câu bị gãy cánh. Cô nói: "Ai ác qúa! Bắn gãy cánh con chim! ". Nảy giờ tôi quên kể: cô Bảy là người chịu nuôi bồ câu nhứt xứ. Ba chuồng chim trên nóc nhà, chim đặc ngừ đặc nghịt. Bắt chim đem tới đâu, dù xa cách mấy, thả ra, chúng cũng tìm về được tớ chuồng của mình. Nghe cô Bảy phàn nàn, tôi đùa: "Bảy đem nấu cháo hột sen đãi tụi tui, mươi tụi tui thưởng". Cô Bảy không nói gì, nguýt tôi cái cóc. Mặc kệ cổ, chiều bắt được con trăn rồi biết.Tôi với thằng Cọt hè hụi tát nước bằng thùng. A ïch đụi từ trưa tới chiều, muốn cúp xương sống. Chừng nước cạn, cá lóc, cá sặc rằn chạy ngời ngời, tôm càng xanh búng tanh tách. Thằng Cọt huýt con phèn đánh hơi tìm trăn. Chớp chá đã nghe con phèn sủa inh ỏi nơi dề lục bình trổ đầy bông tím. Chưa vẹt hết đám lục bình, đã thấy con trăn ô dề, uốn mình nằm thườn thượt. Tôi hối thằng Cọt lên bờ chuẩn bị gộc cây và dây luộc. Thằng Cọt dạng chân đứng chạng hảng trên bờ, tay lăm lăm gộc trâm bầu dài hơn ba mét. Tôi lội sình tới lừa thế nắm đuôi con trăn, ráng sức giựt mạnh cho nó dãn xương. Con trăn trườn ngay lên bờ. Con phèn phóng lên chặn đầu, vừa nhảy vừa sủa uy hiếp cho nó trườn tới chỗ thằng Cọt. Tôi rượt theo túm đuôi giựt mạnh cái nữa. Thằng Cọt xán gộc cây vô con trăn. Con trăn tức thì cuộn xiết lấy gộc cây. Coi như nó tới số. Hai chúng tôi chỉ còn ung dung dùng dây luộc mà cột chặt nó vào gộc cây ấy.Bắt qua loa mớ tôm, mớ cá, hai anh em tôi cười nói hể hả, vác con trăn chạy bươn bươn về nhà. Ngó thấy con trăn phun phì phì, cô Bảy kêu "úy trời" một tiếng, rồi ngồi thụp xuống ngắm ngó. "Bự trảng hén anh Ba! ". "Hơn con bồ câu là cái chắc! ". Bảy lại nguýt tôi cái cóc, phẩy tay, quày quả bước te te vào nhà. Thằng Cọt phát cười ha hả. Cười đã đời, nó ngoáy ngón tay lỗ mũi, nói tỉnh khô: "Kỳ này anh Ba có tiên cưới vợ rồi nghe! Bảy coi chừng Bảy đó nha! Tui hổng nói đùa à nghen!" Hai hồm sau, tôi cùng cô Bảy ra chợ huyện bán con trăn. Ba bốn người xúm tới tranh mua, kêu giá ào ào chóng mặt. Trăn hoang dã, cỡ trên bốn chục ký, dễ gì kiếm được mà mua. Cứ để cho họ đấu giá với nhau.Bán xong con trăn và mấy chục ký tôm,cá, cô Bảy lo đi mua sắm các thức lặt vặt; tôi ở không, thả vô quán nhậu, gọi dĩa bò tái mướp lai rai. Bàn bên có hai ông xồn xồn, thấy tôi nhậu một mình, cất tiếng gọi: "Trà tam rượu tứ. Chú em tháp tùng qua đây cho vui! ".Dân nhậu miệt vườn là vậy. Không nhậu thời thôi, đã nhậu phải nhậu cho tới chỉ. Nhắm chừng đợi lâu sốt ruột, cô Bảy phải xin lỗi uống chung với cả bàn một ly, để họ tha cho tôi được về.Bữa đó ngặt đời. Đi tới chỗ đồng trống thì trời chuyển mưa mù mịt. Tôi với cô Bảy phải bơi riết tới cái chòi vịt để núp. Mưa đồng dai như đỉa đói. Tưởng như ngiêng trời mà trút nước. Mưa ào ào. Mưa sùi bong bóng. Mưa hắt xối xả vô cái chòi túm húm, làm hai chúng tôi ướt chèm nhẹp. Có rượu, lại thấm nước lâu, tôi bắt lạnh tới đánh đờn răng lập cập. Chừng tạnh mưa, cô Bảy nói với tôi: "Anh Ba cởi áo vắt cho khô. Để ngấm nước, bịnh à nghen!".Hai chúng tôi về tới nơi thì cả nhà đều đi vắng ráo trọi. Hôm sau tôi mới biết là thằng Cọt với tía má nó vô xóm giúp cậu Năm lo đám giỗ, nhậu xỉn qúa, ngủ lại luôn bên đó.Phần tôi, vừa say rượu, vừa mắc mưa, tôi bị trúng gió, lên cơn sốt hầm hập. Nhà cất thoi loi ngoài gò, chẳng có ai giúp, cô Bảy đành phải cạo gió cho tôi. Tôi cởi trần, nằm trên bộ ngựa. Cô Bảy hết cạo gió trên lưng, tới cạo gió trên ngực. Cạo dọc theo cả cần cổ, dọc theo cả hai bờ vai. Đã vậy, cô lại còn dần lưng, bópcả chân, cả tay cho tôi. Thú thiệt! Tôi vừa thích, vừa hồi hộp tới run cả người, tới không dám thở. Nắp ve chai cạo rát bỏng da thịt như lửa đốt, tôi cũng ráng chịu, không hề dám kêu đau. Có điều, mỗi khi rát qúa, tôi lại rướn người lên, gồng cả cơ bắp mà chịu trận. Cô Bảy nói với tôi: "Để em thoa cho anh".Đất địa ông trời ơi! lần đầu tiên Bảy xưng em! Trước tới nay Bảy toàn xưng tui. Lại còn đôi bàn tay trần xoa xoa trên da thịt. Còn gì nữa há trời! Phải chi tôi không bệnh mà được thoa như vầy?Bảy ơi! bảy ơi!
Mục lục
Bóng dáng chim câu
Bóng dáng chim câu
Hồ Tĩnh TâmChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Vietky. comĐược bạn: Ct.ly đưa lên vào ngày: 27 tháng 10 năm 2004
|
Lâm Bích Thủy
Bóng giai nhân của nhà thơ Yến Lan trên đất Bỉ
Có không ít sự hiện diện tình cờ của một nhân vật mà người ta cho rằng, đó là người đàn bà lai đã đóng vai “Bóng giai nhân” trong vở kịch thơ cùng tên của ba tôi (nhà thơ Yến Lan). Ồ! Đây là điều làm tôi tò mò dữ lắm, tôi phải tìm cho ra sự thật mới được. Mà lạ lắm nhé, cứ mỗi lần tôi chú ý đến chuyện gì có dính dáng đến ba tôi thì việc đó trở nên thuận lợi hẳn.
Vở kịch thơ có hai tráng sĩ , một do nhà thơ Nguyễn Bính, một do nhà thơ Hoàng Cầm và bóng giai nhân do cô gái lai thủ vai trong đêm ra mắt đầu tiên tại Huế, được vua Bảo Đại và Nam Phương hoàng hậu đến dự - là một ví dụ. Lại một tình cờ ngẫu nhiên sau đó; một sáng nọ, tôi nhận được cú điện thoại của người lạ, giọng Bình Định. Anh tự giới thiệu tên La Nhiên, con trai thứ Bảy cố nhạc sĩ đàn Tranh–Bảy Thiều (người đã làm cho ba tôi và nhà thơ Thu Hoài trăn trở một thời vì muốn tôn vinh danh nhân văn hóa đất An Nhơn - Bình Định. Hình như ông bị người đời lãng quên hơn nửa thế kỷ trước, trên quê ông – đất Bình Định.) Tôi hỏi: “Sao anh biết số điện thoại của em?” Anh cười hà hà, rằng “nhân đọc bài báo có địa chỉ và số điện thoại của tôi - con gái nhà thơ mà anh rất ngưỡng mộ.” Thế là từ đó, hai anh em giao lưu trên điện thoại, thư từ. Anh gửi tặng tôi nào ảnh, bài viết rất quí về cha anh và ba tôi mà trước nay tôi chưa hề thấy. Cũng nhờ đó mà tôi viết được bài về Nhà danh cầm tài hoa của “Địa linh nhân kiệt”. Thật không sai lời thiên hạ ngợi ca cho một quê hương có nhiều nhân tài là “Nơi đất võ mà ẩn chứa trong mình những bí ẩn về lịch sử văn hóa nhân loại...” Có phải chăng đây là nàng thơ cuối cùng của ba? Tôi chép miệng thầm bái phục “Chà! Ông già mình cũng ghê thật!!!”. Đúng là thím “Giai nhân” mà tôi muốn tìm đây rồi! Câu chuyện sau đây do anh La Nhiên cung cấp, theo anh chính người này là “Bóng giai nhân” của ba tôi ? Là nàng thơ cuối cùng trong đời làm thơ của ông. Ôi mái tóc-Nhớ màu mây Núi Ngự Xõa vai gầy, soi bóng nước sông Hương Trôi trôi..luyến Hành Vân, Lưu Thủy”.. Tím dệt hồn Cung Oán với cung thương”.. “Đọc được mấy câu thơ nêu trên tại nhà bà Francine Tôn Nam ở số 95520, Nông trai Milan O.Brenovich-Osny ll, Bruxelles, nước Bỉ (trong chuyến đi chữa bệnh từ Việt Nam đến Pháp-tiện thể tìm đến Bruxelles viếng mộ người thân). Hỏi thăm tỉ mỉ mới biết 4 câu thơ này trích trong bài thơ có tựa đề là Tóc nguyên của Xuân Khai (tức Yến Lan) gửi đến đây tặng Francine Tôn Nam, hồi tháng 12 năm 1988. Đây là bốn câu thơ gắn liền với kỷ niệm ngày qua đời của cụ Tôn Thất Doãn (1887-1988) thân sinh của bà chủ nhà nên nó được lồng vào khung kính viền vàng, trang trọng đặt cạnh bức chân dung người quá cố. Nét tình cảm đặt biệt mà gia đình Việt kiều này đã dành cho tác giả những vần thơ đó chắc chắn phải là dạng tình cảm vượt quá mức bình thường. Những người yêu thơ Yến Lan cũng nghĩ như vậy nên họ đã đàm luận với nhau và được biết… Đã có lần vào khoảng đầu năm 1939, Yến Lan cùng với vài ba người bạn làng thơ Hà Nội, tình cờ được mời biên soạn nội dung cho một hội diễn văn nghệ tại Huế. Trước khi “nhómYến Lan” xuất hiện, dự kiến của ban tổ chức chủ yếu hội diễn chỉ dành cho các giọng ca nhạc Tây lời Việt và diễn ngâm một số bài thơ trong phong trào Thơ Mới mà thôi. Giờ đây nhìn vào “bề thế” của nhóm nhà thơ, nhà biên kịch Hà Nội mới vào, trong đó có Nguyễn Bính…nên ban tổ chức muốn có ít nhất là một vở kịch nào đó cho xứng với tầm vóc một đêm văn nghệ sẽ có Nam Phương hoàng hậu dự khán. Đây chính là nguyên nhân đầu tiên ra đời của vở kịch thơ “Bóng Giai Nhân” nổi tiếng của Yến Lan biên soạn. Lúc bấy giờ vở kịch thơ này tuy chưa hoàn toàn làm hài lòng người khai sinh ra nó, song nó cũng được hòa vào niềm vui chung với mọi người trong cuộc, kể cả Vũ Trọng Can, Hà Xuân Tế là những nhà hoạt động văn học nghệ thuật hữu danh cả nước thời đó. Nhân vật gọi là “giai nhân”trong vở kịch thơ “Bóng Giai Nhân” là một cô gái “lai Pháp” “cha Việt Nam” cô thủ diễn khá thành công…để rồi từ đó “giai nhân” cũng là cô học trò của thầy giáo họ Lâm ở trường tư thục Hương Bình, Tam Quang Bình Định trước đó ba năm) càng tỏ ra gắn bó, sâu đậm hơn với tác giả Yến Lan. Sau ngày Miền Nam hoàn toàn giải phóng, chính xác hơn là vào giữa tháng 8/1988 “cô gái giai nhân” lại có dịp liên lạc thư tín thường xuyên với tác giả Bóng giai nhân – người mà cô thầm yêu, trộm nhớ trong suốt khoảng thời gian 47 năm dài ly cách bởi chiến tranh chia cắt 2 miền. Trở lại với khung cảnh thân tình giữa chủ và khách đến thăm từ Việt Nam như đã nêu từ phần đầu. Thấy khách cứ chăm chú nhìn lên bàn thờ, nơi có mấy vần thơ, bà chủ hỏi: “Nếu anh cũng thích nội dung bài thơ, tôi sẽ sao chép đầy đủ 32 câu và gửi tặng anh qua đường bưu điện sau ngày anh đã về đến Việt Nam?”. Khách chưa biết phải trả lời sao cho tiện, bà Francine nói tiếp: “Hay cần chép ngay bây giờ cũng được thôi. Nhưng với điều kiện phải hứa với tôi, không phổ biến rộng rãi dưới mọi hình thức khi tác giả của nó còn tại thế” Em tha thướt như đóaQuỳnh đang nở Mái tóc đen ươm nhụy quí hoa lành Luôn ngào ngạt phô hương thuần xứ sở Dưới mái gia đình nghệ sĩ Đàn Tranh. (1) Ôi mái tóc-Nhớ màu mây Núi Ngự Xõa vai gầy, soi bóng nước sông Hương Trôi trôi..luyến Hành Vân, Lưu Thủy”.. Tím dệt hồn Cung Oán với Cung Thương”.. Mái tóc Việt Nam tình nhà thao thức Quyện âm ba lữ nhạc mộng song hồ Luôn ao ước buông rèm che hạnh phúc Vốn có từ dòng ý nén Văn-Thơ Từ buổi măng non xa rời đất nước Tuyết trời Tây lớp lớp phủ mái đầu Nhưng vẫn ấm ánh hào quang Tổ Quốc Sưởi tâm hồn, xóa cả bóng đêm thâu …… Tóc – Suối – Nhạc Tóc-Trăng –Xanh tếch võng Niềm tự hào, trong mỗi hội hoa đăng Em phơi phới như cánh buồm gió lộng Giữa vô vàng ánh mắt ngưỡng mộ tên Chừ em hởi! mái tóc quí đâu rồi Hút theo bóng hoa Quỳnh tay nhạc rủ Để thẩn thờ thêm một cõi trăng soi Mặc hoa lệ đời vui chờ trước cửa Em cắt bỏ mái tóc bồng bềnh ảoNhịp cầu huyền nối bằng cánh phù duĐể theo lệnh trái tim càng hiền thảoTừ Việt Nam truyền đến tận Tinh cầu Ơn suối dưỡng đủ đâu phần báo đápKhấn đất trời cứu trọng bệnh phụ thân (2)Sùng hiếu, nghĩa.. Em ba lần xuống tóc(3) Mái tóc- lời nguyền nặngmãi trong anh Quí mến tặng Francine Tôn Nam VN-tháng 12-1988 Yến Lan Bài thơ không dài mà khách chép lại qua ký ức của bà chủ nhà ..cũng phải mất gần 4 tiếng đồng hồ mới xong! Tốn nhiều thời giờ vì ngoài việc dừng lại nhiều lần mỗi khi những từ lạ cần giải thích…còn phải kể đến sự chậm chạp của những người đang đối diện nhau đều đã bước qua ngưỡng tuổi 70 từ khá lâu rồi! Nhất là lúc này cả hai đều không thể không có cảm xúc riêng thông qua dòng thơ lai láng của một người thơ mà bấy lâu nay đã đi sâu vào lòng kính trọng của họ.” Chú thích: của tác giả 1/ Gia đình nghệ sĩ lão thành Tôn Thất Doãn nổi tiếng tại Pháp với cộng đồng người Việt từ trước CMT8 2/ Francine mồ côi mẹtừ tấm bé 3/ Xuống tóc lần đầu khi nghe tin người yêu đi lập gia đình 017 Lô 4 Cư xá Thanh ĐaP/27 Q/BT TP/HCM
Mục lục
Bóng giai nhân của nhà thơ Yến Lan trên đất Bỉ
Bóng giai nhân của nhà thơ Yến Lan trên đất Bỉ
Lâm Bích ThủyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 9 năm 2010
|
Lâm Bích Thủy
Bóng giai nhân của nhà thơ Yến Lan trên đất Bỉ
Có không ít sự hiện diện tình cờ của một nhân vật mà người ta cho rằng, đó là người đàn bà lai đã đóng vai “Bóng giai nhân” trong vở kịch thơ cùng tên của ba tôi (nhà thơ Yến Lan). Ồ! Đây là điều làm tôi tò mò dữ lắm, tôi phải tìm cho ra sự thật mới được. Mà lạ lắm nhé, cứ mỗi lần tôi chú ý đến chuyện gì có dính dáng đến ba tôi thì việc đó trở nên thuận lợi hẳn.
Vở kịch thơ có hai tráng sĩ , một do nhà thơ Nguyễn Bính, một do nhà thơ Hoàng Cầm và bóng giai nhân do cô gái lai thủ vai trong đêm ra mắt đầu tiên tại Huế, được vua Bảo Đại và Nam Phương hoàng hậu đến dự - là một ví dụ. Lại một tình cờ ngẫu nhiên sau đó; một sáng nọ, tôi nhận được cú điện thoại của người lạ, giọng Bình Định. Anh tự giới thiệu tên La Nhiên, con trai thứ Bảy cố nhạc sĩ đàn Tranh–Bảy Thiều (người đã làm cho ba tôi và nhà thơ Thu Hoài trăn trở một thời vì muốn tôn vinh danh nhân văn hóa đất An Nhơn - Bình Định. Hình như ông bị người đời lãng quên hơn nửa thế kỷ trước, trên quê ông – đất Bình Định.) Tôi hỏi: “Sao anh biết số điện thoại của em?” Anh cười hà hà, rằng “nhân đọc bài báo có địa chỉ và số điện thoại của tôi - con gái nhà thơ mà anh rất ngưỡng mộ.” Thế là từ đó, hai anh em giao lưu trên điện thoại, thư từ. Anh gửi tặng tôi nào ảnh, bài viết rất quí về cha anh và ba tôi mà trước nay tôi chưa hề thấy. Cũng nhờ đó mà tôi viết được bài về Nhà danh cầm tài hoa của “Địa linh nhân kiệt”. Thật không sai lời thiên hạ ngợi ca cho một quê hương có nhiều nhân tài là “Nơi đất võ mà ẩn chứa trong mình những bí ẩn về lịch sử văn hóa nhân loại...” Có phải chăng đây là nàng thơ cuối cùng của ba? Tôi chép miệng thầm bái phục “Chà! Ông già mình cũng ghê thật!!!”. Đúng là thím “Giai nhân” mà tôi muốn tìm đây rồi! Câu chuyện sau đây do anh La Nhiên cung cấp, theo anh chính người này là “Bóng giai nhân” của ba tôi ? Là nàng thơ cuối cùng trong đời làm thơ của ông. Ôi mái tóc-Nhớ màu mây Núi Ngự Xõa vai gầy, soi bóng nước sông Hương Trôi trôi..luyến Hành Vân, Lưu Thủy”.. Tím dệt hồn Cung Oán với cung thương”.. “Đọc được mấy câu thơ nêu trên tại nhà bà Francine Tôn Nam ở số 95520, Nông trai Milan O.Brenovich-Osny ll, Bruxelles, nước Bỉ (trong chuyến đi chữa bệnh từ Việt Nam đến Pháp-tiện thể tìm đến Bruxelles viếng mộ người thân). Hỏi thăm tỉ mỉ mới biết 4 câu thơ này trích trong bài thơ có tựa đề là Tóc nguyên của Xuân Khai (tức Yến Lan) gửi đến đây tặng Francine Tôn Nam, hồi tháng 12 năm 1988. Đây là bốn câu thơ gắn liền với kỷ niệm ngày qua đời của cụ Tôn Thất Doãn (1887-1988) thân sinh của bà chủ nhà nên nó được lồng vào khung kính viền vàng, trang trọng đặt cạnh bức chân dung người quá cố. Nét tình cảm đặt biệt mà gia đình Việt kiều này đã dành cho tác giả những vần thơ đó chắc chắn phải là dạng tình cảm vượt quá mức bình thường. Những người yêu thơ Yến Lan cũng nghĩ như vậy nên họ đã đàm luận với nhau và được biết… Đã có lần vào khoảng đầu năm 1939, Yến Lan cùng với vài ba người bạn làng thơ Hà Nội, tình cờ được mời biên soạn nội dung cho một hội diễn văn nghệ tại Huế. Trước khi “nhómYến Lan” xuất hiện, dự kiến của ban tổ chức chủ yếu hội diễn chỉ dành cho các giọng ca nhạc Tây lời Việt và diễn ngâm một số bài thơ trong phong trào Thơ Mới mà thôi. Giờ đây nhìn vào “bề thế” của nhóm nhà thơ, nhà biên kịch Hà Nội mới vào, trong đó có Nguyễn Bính…nên ban tổ chức muốn có ít nhất là một vở kịch nào đó cho xứng với tầm vóc một đêm văn nghệ sẽ có Nam Phương hoàng hậu dự khán. Đây chính là nguyên nhân đầu tiên ra đời của vở kịch thơ “Bóng Giai Nhân” nổi tiếng của Yến Lan biên soạn. Lúc bấy giờ vở kịch thơ này tuy chưa hoàn toàn làm hài lòng người khai sinh ra nó, song nó cũng được hòa vào niềm vui chung với mọi người trong cuộc, kể cả Vũ Trọng Can, Hà Xuân Tế là những nhà hoạt động văn học nghệ thuật hữu danh cả nước thời đó. Nhân vật gọi là “giai nhân”trong vở kịch thơ “Bóng Giai Nhân” là một cô gái “lai Pháp” “cha Việt Nam” cô thủ diễn khá thành công…để rồi từ đó “giai nhân” cũng là cô học trò của thầy giáo họ Lâm ở trường tư thục Hương Bình, Tam Quang Bình Định trước đó ba năm) càng tỏ ra gắn bó, sâu đậm hơn với tác giả Yến Lan. Sau ngày Miền Nam hoàn toàn giải phóng, chính xác hơn là vào giữa tháng 8/1988 “cô gái giai nhân” lại có dịp liên lạc thư tín thường xuyên với tác giả Bóng giai nhân – người mà cô thầm yêu, trộm nhớ trong suốt khoảng thời gian 47 năm dài ly cách bởi chiến tranh chia cắt 2 miền. Trở lại với khung cảnh thân tình giữa chủ và khách đến thăm từ Việt Nam như đã nêu từ phần đầu. Thấy khách cứ chăm chú nhìn lên bàn thờ, nơi có mấy vần thơ, bà chủ hỏi: “Nếu anh cũng thích nội dung bài thơ, tôi sẽ sao chép đầy đủ 32 câu và gửi tặng anh qua đường bưu điện sau ngày anh đã về đến Việt Nam?”. Khách chưa biết phải trả lời sao cho tiện, bà Francine nói tiếp: “Hay cần chép ngay bây giờ cũng được thôi. Nhưng với điều kiện phải hứa với tôi, không phổ biến rộng rãi dưới mọi hình thức khi tác giả của nó còn tại thế” Em tha thướt như đóaQuỳnh đang nở Mái tóc đen ươm nhụy quí hoa lành Luôn ngào ngạt phô hương thuần xứ sở Dưới mái gia đình nghệ sĩ Đàn Tranh. (1) Ôi mái tóc-Nhớ màu mây Núi Ngự Xõa vai gầy, soi bóng nước sông Hương Trôi trôi..luyến Hành Vân, Lưu Thủy”.. Tím dệt hồn Cung Oán với Cung Thương”.. Mái tóc Việt Nam tình nhà thao thức Quyện âm ba lữ nhạc mộng song hồ Luôn ao ước buông rèm che hạnh phúc Vốn có từ dòng ý nén Văn-Thơ Từ buổi măng non xa rời đất nước Tuyết trời Tây lớp lớp phủ mái đầu Nhưng vẫn ấm ánh hào quang Tổ Quốc Sưởi tâm hồn, xóa cả bóng đêm thâu …… Tóc – Suối – Nhạc Tóc-Trăng –Xanh tếch võng Niềm tự hào, trong mỗi hội hoa đăng Em phơi phới như cánh buồm gió lộng Giữa vô vàng ánh mắt ngưỡng mộ tên Chừ em hởi! mái tóc quí đâu rồi Hút theo bóng hoa Quỳnh tay nhạc rủ Để thẩn thờ thêm một cõi trăng soi Mặc hoa lệ đời vui chờ trước cửa Em cắt bỏ mái tóc bồng bềnh ảoNhịp cầu huyền nối bằng cánh phù duĐể theo lệnh trái tim càng hiền thảoTừ Việt Nam truyền đến tận Tinh cầu Ơn suối dưỡng đủ đâu phần báo đápKhấn đất trời cứu trọng bệnh phụ thân (2)Sùng hiếu, nghĩa.. Em ba lần xuống tóc(3) Mái tóc- lời nguyền nặngmãi trong anh Quí mến tặng Francine Tôn Nam VN-tháng 12-1988 Yến Lan Bài thơ không dài mà khách chép lại qua ký ức của bà chủ nhà ..cũng phải mất gần 4 tiếng đồng hồ mới xong! Tốn nhiều thời giờ vì ngoài việc dừng lại nhiều lần mỗi khi những từ lạ cần giải thích…còn phải kể đến sự chậm chạp của những người đang đối diện nhau đều đã bước qua ngưỡng tuổi 70 từ khá lâu rồi! Nhất là lúc này cả hai đều không thể không có cảm xúc riêng thông qua dòng thơ lai láng của một người thơ mà bấy lâu nay đã đi sâu vào lòng kính trọng của họ.” Chú thích: của tác giả 1/ Gia đình nghệ sĩ lão thành Tôn Thất Doãn nổi tiếng tại Pháp với cộng đồng người Việt từ trước CMT8 2/ Francine mồ côi mẹtừ tấm bé 3/ Xuống tóc lần đầu khi nghe tin người yêu đi lập gia đình 017 Lô 4 Cư xá Thanh ĐaP/27 Q/BT TP/HCM
Mục lục
Bóng giai nhân của nhà thơ Yến Lan trên đất Bỉ
Bóng giai nhân của nhà thơ Yến Lan trên đất Bỉ
Lâm Bích ThủyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 9 năm 2010
|
Hải Triều
Bóng hình của Mẹ trong thơ Xuân Quỳnh
Ở cõi đời này, lòng tin, sự biết ơn và trân trọng vẫn là một điều luôn luôn bất diệt. Chính trong sự bất diệt ấy, nhiều lúc đã nẩy ra nhiều cung bậc và hình thái khác nhau, nhiều khi, sự khác lạ lại làm cho chúng ta trăn trở, nồng nàn và đượm nỗi thảng thốt. Nữ sĩ Xuân Quỳnh đã làm nên điều khác lạ đó qua bài thơ "Mẹ của anh". Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong.Những dòng thơ mở đầu là không còn là gợi, là tả nữa, ở đây là một sự khẳng định chắc chắn, dường như là sở hữu. Cái lạ chính là điểm này, chẳng biết rằng sau khi nghe được những lời như vậy, người chồng sẽ phản ứng ra sao. Nhưng có lẽ, anh ấy sẽ không ngạc nhiên như chúng ta, bởi để nói lên được điều này, hẳn người vợ phải là một người hết mực hiểu chồng. "Mẹ tuy không đẻ không nuôi; Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong”. Không phải ơn sinh thành, cũng đâu phải ơn dưỡng dục, vậy mà sao phải "ơn mẹ suốt đời chưa xong”. Phải chăng đó chính là những phút giây hạnh phúc nhất của người phụ nữ khi trong mình đang giữ trọn niềm tin. Ngày xưa má mẹ cùng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Để cho mái tóc trên đầu anh đen Đâu con dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao.Em đang độc thoại nhưng cũng là em đang nói cùng anh, giãi bày cùng anh, một thế giới nội tâm không hề phẳng lặng, nỗi đan xen, niềm giằng xé cứ trào dâng như sóng xô bờ. Một thế giới câu chữ huyền diệu của những sự đối nghịch giữa quá khứ và hiện tại đã đưa anh, đưa em vào khoảnh khắc diệu kỳ của sự sống. Đây không phải là một sự đánh đổi mà là một điều tất yếu phải có trên cõi đời này. Nó cho chúng ta một linh cảm về sự khắc nghiệt của thời gian. Lời ru mẹ hát thuở nào Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh: Nào là hoa bưởi hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa.Tấm lòng thơm thảo và đằm thắm của Xuân Quỳnh hiển hiện thật dung dị, chất chứa biết bao hoài niệm, những vần thơ khi đọc lên mới thấy thật tha thiết, lồng lộng tính nhân văn, giàu tình hữu ái của con người với con người. Tình yêu được nâng cánh, thăng hoa, hoà điệu trong từng cung bậc khát khao của những sẻ chia và nhân ái. Anh thật hạnh phúc, tôi và mọi người phải ghen tỵ với anh bởi những lời mượt mà, ý nhị và tình cảm cuốn hút lay động lòng người. Nỗi niềm cứ rưng rưng tự đáy lòng suy tưởng đến ý tứ của lời thơ. Xin đừng bắt chước câu ca Đi về dối mẹ để mà yêu nhau Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà Em xin hát tiếp lời ca Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh không cùng .Thật sự hài lòng, đồng cảm với kiểu cách Xuân Quỳnh trong ý tứ ứng xử, đặc biệt là trong quan niệm về mẹ chồng – nàng dâu làm chúng ta nhận ra đúng nghĩa cuộc sống và hạnh phúc. Đúng là thế đấy! Phải có mẹ chồng rồi mới có chồng mình chứ! Thiết nghĩ, người vợ nào cũng biết hành xử như lời thơ của Xuân Quỳnh thì những bậc "nam tử" thật khó mà trả được hết nghĩa nặng tình sâu của những người vợ – người phụ nữ Việt Nam. Nếu trên đời này, thế giới đàn ông – thế giới người chồng đều có được những người vợ biết yêu thương chồng con và mẹ chồng hết mực như thế thì còn gì sung sướng hơn. Tình cảm ấy sao mà sâu đậm, cái nghĩa tao khang sao mà hạnh phúc. Nếu suy tưởng bằng ngôn ngữ điện ảnh qua lời thơ, chúng ta có thể hình dung ra từ nãy giờ Xuân Quỳnh như đang bên chồng vỗ về, thủ thỉ. Xuân Quỳnh có được tình yêu thương đằm thắm, thiết tha như vậy với chồng, với cả mẹ chồng mà không có một sự cách ngăn nào ắt hẳn Xuân Quỳnh - người vợ hiền, tôn thờ chồng với một đức tin về tình yêu nồng thắm và mãnh liệt, nếu không muốn nói là cực độ. Trong trái tim tha thiết và nhạy cảm ấy, tình yêu chưa bao giờ là đầy đủ. Cái khát tuyệt đối là cái khát về một tình yêu tuyệt đối, yêu bằng tất cả linh hồn. Và Xuân Quỳnh vẫn cứ đi tìm, cứ da diết về một tình yêu vĩnh cửu. Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ Chắt chiu từ những ngày xưa Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.Mọi nhãn quan thơ ca thường có xu hướng phân lập cái thế giới sống động thành các đối cực. Và thế giới nghệ thuật được sáng tạo trong thơ, xét đến cùng, là sự tương sinh, tương khắc của các đối cực ấy. Thế giới thơ ca Xuân Quỳnh là sự tương tranh không ngừng giữa khắc nghiệt và yên lành với những biểu hiện sống động và biến hoá khôn cùng của chúng. Và rồi, người phụ nữ ấy coi hạnh phúc là yên lành suốt đời kiếm tìm, vun trồng và gìn giữ. "Giữa ngàn hoa cỏ núi sông", chị trở thành thi sĩ của tình yêu, đặt kỳ vọng vào tình yêu, điều ấy dường như là tất yếu. Bởi nếu không thì: "Biển chỉ còn sóng gió;… Em chỉ còn bão tố" mà thôi. (Thuyền và biển). Chắt chiu từ những ngày xưa Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.Tính tương sinh, tương khắc trong thơ Xuân Quỳnh, thiêng liêng hơn cả là tình yêu, là niềm khát khao được gắn bó với con người và cõi sống này đã hoà quyện để có được Xuân Quỳnh, một trái tim yêu da diết trong những đối cực khắc nghiệt ấy. Dĩ nhiên, yêu mẹ, biết ơn mẹ vì nhiều lẽ, nhưng chắc rằng chỉ có Xuân Quỳnh mới có được một suy tưởng độc đáo để thể hiện tình yêu: "Mẹ sinh anh để bây giờ cho em". Đó thuộc về linh hồn của Xuân Quỳnh. Bởi vì, ai chẳng có tổ ấm, nhưng đã mấy ai phát hiện ra nguồn thơ từ tổ ấm như vậy.
Mục lục
Bóng hình của Mẹ trong thơ Xuân Quỳnh
Bóng hình của Mẹ trong thơ Xuân Quỳnh
Hải TriềuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 6 năm 2006
|
Hai Trieu
Mother's figure in Xuan Quynh's poetry
In this world, trust, gratitude and appreciation are always eternal. It is in that immortality that many different levels and forms arise. Many times, the strangeness makes us anxious, passionate and filled with wonder. Female artist Xuan Quynh made that difference through the poem "Your Mother". Isn't that your mother? She is our mother. Although she did not give birth or raise her, I am still grateful to her for the rest of my life. The opening lines of the poem are no longer evocative or descriptive, but here are an affirmation. firmly determined, seemingly possessive. The strange thing is this, I don't know how the husband will react after hearing such words. But perhaps he won't be as surprised as we are, because to say this, the wife must be someone who understands her husband very well. "Even though my mother didn't give birth or raise me, I'm still grateful to her for the rest of my life." It's not the gift of birth, nor the gift of upbringing, so why should I "be grateful to my mother for the rest of my life?" Perhaps those are the happiest moments of a woman when she keeps her faith. In the past, my mother's cheeks were pink. By my side, my mother stayed awake and worried about every pain. Now her hair is white. Let the hair on my head be black. Where is the slope, the sun, the familiar road? The market is far away. My mother's burden has increased many times. I love you, love every step. Like the table. I'm talking to you, confiding to you, an inner world that is not at all calm, the intertwining, the tension keeps rising like waves crashing on the shore. A world of magical words of contrasts between past and present has brought me and you into the magical moment of life. This is not a trade-off but a necessity in this world. It gives us a premonition of the harshness of time. The lullabies my mother used to sing. The old stories my mother told me mixed into his poems: These are grapefruit flowers, lemon flowers, These are the verses of mandarins and banyan tree roofs. Xuan Quynh's fragrant and loving heart appears so simple and full. With nostalgia, when read, the poems feel so earnest, filled with humanity, rich in the love between people and people. Love is lifted up, sublimated, and harmonized in each level of desire of sharing and kindness. He is so happy, I and everyone else are jealous of him because of his smooth, thoughtful words and attractive emotions that move people's hearts. Feelings welled up from the bottom of my heart as I thought about the meaning of the poem. Please don't imitate the song Go home and lie to your mother to love each other. Mom doesn't hate you. Love you, you are already the daughter-in-law of the house. I would like to continue singing the song Lullaby to you after all the worries and hardships. Sing our love, small. amidst an endless blue sky. Truly satisfied and sympathetic with Xuan Quynh's style of behavior, especially in the concept of mother-in-law - daughter-in-law, makes us realize the true meaning of life and happiness. That's right! You must have a mother-in-law before you can have a husband! I think that if every wife knows how to behave like Xuan Quynh's poem, it will be difficult for "men" to fully repay the deep love of Vietnamese wives and women. If in this world, the world of men - the world of husbands - had wives who loved their husbands, children and mothers-in-law with all their heart, what could be happier? That love is so deep, the meaning of being healthy is so happy. If we think in cinematic language through poetry, we can imagine that from now on, Xuan Quynh was comforting and cooing next to her husband. Xuan Quynh must have such a loving and passionate love for her husband and mother-in-law without any separation. Surely Xuan Quynh - a gentle wife, worships her husband with a belief in passionate love. and intense, if not extreme. In that passionate and sensitive heart, love is never complete. Absolute thirst is the thirst for absolute love, love with all one's soul. And Xuan Quynh is still searching and searching for eternal love. Amidst thousands of flowers, grass, mountains and rivers, Amidst the boundless love of my mother, Careful from the old days, Mother gave birth to me to give me now. All poetic perspectives often tend to isolate the living world into polar opposites. And the world of art created in poetry is, in the end, the interaction and interaction of those polar opposites. The world of Xuan Quynh's poetry is a constant competition between harshness and peace with their vivid expressions and endless changes. And then, that woman considered happiness to be peaceful and spent her whole life searching, cultivating and preserving it. "Amid thousands of flowers, grass, mountains and rivers", she became a poet of love, placing hope on love, which seemed inevitable. Because otherwise: "The sea only has waves and waves;... I only have storms". (Boat and sea). Saved from the old days, Mother gave birth to me so that I can give it to you now. The nature of mutual coexistence and conflict in Xuan Quynh's poetry is the most sacred of love, the desire to be attached to people and this world of life has become harmonious. intertwined to have Xuan Quynh, a heart that loves deeply in those harsh opposites. Of course, I love my mother and am grateful to my mother for many reasons, but surely only Xuan Quynh can have a unique thought to express her love: "Mom gave birth to me so I can give it to you now". That belongs to Xuan Quynh's soul. Because, everyone doesn't have a home, but few people have discovered the source of poetry from such a home.
Table of contents
Mother's figure in Xuan Quynh's poetry
Mother's figure in Xuan Quynh's poetry
Hai TrieuWelcome you to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: VNthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: June 6, 2006
|
Hoàng Dung
Bóng hình trong
"Những buổi chiều mưa, chúng tôi lại rủ nhau đi mò cua, bắt ốc, bắt cua..." Thuở bé, gần như các anh em họ chúng tôi trạc mươi mười lăm tuổi đều được “tống” về nhà ngoại vào những ngày cuối tuần hay dịp hè. Chúng tôi tha hồ tắm sông, lội hào, trèo me, hái dừa….Nhưng thú vị nhất là rủ nhau đi…hái trộm trái cây của nhà hàng xóm mặc dù vườn nhà không thiếu!Những buổi chiều mưa, chúng tôi lại rủ nhau đi mò cua, bắt ốc, bắt cua, đêm đến lại theo người lớn đi soi ếch. Những đứa con nít thành phố lâu ngày được lội sình, thức đêm, mò mẫm trong đêm đối với tôi là chuyến phiêu lưu kỳ thú như trong truỵên hình sự. Và dĩ nhiên chưa bắt được con nào thì cả lũ đã chụp cả đống ếch… to cộ sực nức mùi sình bùn. Mỗi lần nghe bài "Lá diêu bông” tôi lại thấy bóng hình của dì Năm đó bà ngoại đã ngấp nghé tuổi “thất thập cổ lai hy” mà vẫn phải khản giọng vì lũ cháu tinh nghịch. Cách duy nhất của ngoại có hiệu quả nhất đối với lũ chúng tôi là: méc dì Út. Nghe đến, cả đám chúng tôi đều lè lưỡi, rụt đầu ngán ngẩm. Mà không lo, mấy tuần dì mới về ngoại một lần vì dì đang công tác ở tỉnh bên, chỉ xúi quẩy cho ai mắc tội ngay ngày dì ở nhà thôi. Dì Út không đánh đòn cũng không bắt phạt đứa nào hết, nhưng mỗi lần nghe dì kêu lại đứng hay ngồi thẳng người để hỏi rõ ràng đầu đuôi xong dì giảng cho một bài dài lê thê… còn ớn hơn bị một roi vào mông. Vẫn chưa hết, những “tội đồ” ấy sẽ biến thành tấm gương cho bất kỳ tên quấy phá nào soi vào mỗi lần dì luận tội… Bao giờ trước khi trả đứa nào về nhà đứa nấy, dì đều lôi cả bọn ra “tẩy trần” đám phèn đất bám đầy trên đầu cổ, mình mẩy của từng đứa để về “ba má nhận hổng ra à”. Lần đó cả đám lăn ra bệnh một trận. Người lớn bảo do dì gột rửa sạch sẽ quá đâm ra bọn nhỏ thiếu “vi trùng” hộ thân chống lại bệnh tật, và chúng tôi hoàn toàn tin như vậy. Dì bảo: “Con ngoan trò giỏi gì mà ở dơ thấy sợ!”. Danh hiệu cao quý của học sinh ngày đó mà bị dì giễu cợt như vậy thì xấu hổ quá chừng, nên bao phen tôi hoảng sợ thật sự khi đít quần đen thui do lúc chơi vui quá ngồi bệt luôn ra đất, còn tay áo thì lằn đen sọc dọc vì chùi mồ hôi và quẹt mũi…Nhưng vẫn chưa hãi bằng lần dì mắng tôi: “Con gái lớn rồi, ra đường phải mang theo giỏ xách đựng khăn, lược, kim chỉ…”. Dì bảo: “Phải tập thói quen như vậy để sau có đến nhà ai cũng không tùy tiện sử dụng đồ dùng cá nhân của người ta, con gái về đến nhà phải nhanh chóng thay đồ, rửa chân tay mặt mũi, kẹp cao tóc (lúc đó tóc tôi rất dài) xong cầm ngay chổi quét cái nhà trước nhất rồi muốn làm gì thì làm…”"Dì lôi cả bọn ra “tẩy trần” đám phèn đất bám đầy trên đầu cổ, mình mẩy của từng đứa" Dì Út là thế. Dì luôn tạo ra vẻ đạo mạo, trịch thượng khi răn đe, nhưng thật ra dì thương chúng tôi lắm. Phần thưởng của dì cho những ai siêng năng, học giỏi là lốc tập trắng phau phau vào đầu năm học mới – mà ngày ấy, dễ mấy ai có được nhiều vở trắng trong cặp táp. Và cả những chiếc áo sơ mi trắng có được từ vải tiêu chuẩn may áo blouse của dì ở bệnh viện cũng biến thành quà tặng chúng tôi, trong khi chiếc blouse trắng dì đang mặc đã sờn nhưng trông vẫn rất mới và tinh tươm… Không ai trong chúng tôi trưởng thành mà không một lần được thưởng và vô số lần bị biến thành “gương”, nhưng tất cả không chỉ là kỷ niệm tuổi thơ mà giờ đây chúng tôi vẫn thường đạo mạo, trịch thượng nói chuyện với con của mình y như dì Út ngày xưa. Bây giờ tôi đã vào tuổi “biết lo” nhưng mỗi lần về quê vẫn được nghe dì lên lớp. Dì vẫn ở vậy để lo cho ngoại và lũ cháu chúng tôi. Mỗi lần nghe bài ”Lá diêu bông” của nhạc sĩ Trần Tiến, tôi lại thấy bóng hình của dì, dì Út vẫn mãi là dì Út ngày xưa…
Mục lục
Bóng hình trong
Bóng hình trong
Hoàng DungChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: nguoivienxuĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 18 tháng 8 năm 2005
|
Hoang Dung
Shadow inside
"On rainy afternoons, we would invite each other to hunt for crabs, snails, and crabs..." When we were children, almost all of us cousins around the age of ten or fifteen were "sent" to our grandmother's house on holidays. weekends or summer holidays. We freely bathed in the river, waded in ditches, climbed tamarind trees, picked coconuts... But the most interesting thing was to invite each other to go... to steal fruit from the neighbor's house even though there was no shortage of garden! On rainy afternoons, we invited each other to go... Each other went out to hunt for crabs, snails, and crabs. At night, they followed the adults to look for frogs. For children in the city, having to wade through the mud for a long time, stay up all night, and grope in the night, for me is an exciting adventure like in a crime drama. And of course, before we caught any, we all took pictures of a bunch of frogs... huge and smelling of mud. Every time I listen to the song "La Dieu Bong" I see the image of my aunt. That year, my grandmother was approaching the age of "seventy years old" but still had a hoarse voice because of her mischievous grandchildren. Her only method was effective. especially for us: telling Aunt Ut. Hearing this, all of us stuck out our tongues and pulled our heads back in boredom. Don't worry, she only comes back to her grandmother once every few weeks because she's working in a neighboring province Auntie Ut didn't spank or punish anyone, but every time she heard her calling, she stood or sat up straight to ask clearly what was going on. Then she gave a lesson. It's so long... it's worse than getting a whip on the butt. It's not over yet, those "criminals" will become a mirror for any troublemaker to look at every time I impeach... How long before paying anyone? When each child returned home, the aunt pulled them all out to "cleanse" the alum stuck on their heads, necks, and bodies so that when they could go home, "didn't their parents realize it?" That time, they all fell ill. The adults said that because the aunt washed it so cleanly, the children lacked the "germs" that protect against disease, and we completely believed that. Auntie said: "If you're a good child, why are you so scared when you're dirty?" It was so embarrassing to have the noble title of a student that day being mocked by my aunt, so many times I was really scared when the bottom of my pants turned black because I had so much fun playing and sat on the ground, and my sleeves were vertical black lines from wiping sweat and wiping your nose... But it's still not as scary as the time my aunt scolded me: "You're a big girl, you have to carry a bag containing towels, combs, and needles when going out...". Auntie said: "We have to get into this habit so that when we come to someone's house, we don't arbitrarily use other people's personal belongings. When we get home, girls have to quickly change clothes, wash their hands, feet, and face, and pin their hair up. (At that time my hair was very long) then I immediately took the broom and swept the house first and then did whatever I wanted..." "Auntie took all of us out to "cleanse" the alum soil that was all over the heads, necks, and bodies of each child." Aunt Ut is like that. She always seemed arrogant and condescending when warning us, but in fact she loved us very much. My aunt's reward for those who were diligent and studied well was a bunch of blank notebooks at the beginning of the new school year - but in those days, it was easy for anyone to have a lot of blank notebooks in their school bag. And even the white shirts made from the standard fabric used to make aunt's blouses at the hospital were also turned into gifts for us, while the white blouse she was wearing was worn but still looked very new and pristine... Không. Who among us has grown up without once being rewarded and countless times being turned into a "mirror", but these are not just childhood memories, but now we often talk arrogantly and condescendingly with our children. I'm just like Aunt Ut in the past. Now I'm at the age where I can "know how to worry" but every time I go back to my hometown I still hear my aunt lecture. She still lives there to take care of her grandmother and us grandchildren. Every time I listen to the song "La Dieu Bong" by musician Tran Tien, I see the image of my aunt, Aunt Ut is still the old Aunt Ut...
Table of contents
Shadow inside
Shadow inside
Hoang DungWelcome you to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: nguoivienxu Posted by friend: Ct.Ly on: August 18, 2005
|
Mỹ Dung
Bóng ma
Nơi đó hình như là một khu vườn địa đàng, có rất nhiều cây và cũng rất nhiều hoa. Những tán cây thật rộng có thân cao và to. Hoa thì đủ sắc màu và đủ hình hài lạ mắt. Hôm đó trời rất trong và nắng nhẹ. Anh dắt tay tôi đi, Anh cẩn thận vén từng nhánh cây, từng ngọn cỏ dưới chân tôi. Những chỗ cao lồi lõm, Anh nhấc bổng tôi lên vì sợ tôi ngã. Thỉnh thỏang Anh lại hỏi "bé đã mệt chưa?". Khi tôi mỏi chân Anh cõng tôi như hồi nhỏ Ba tôi thường cõng. Áp ngực vào lưng Anh tôi cảm nhận được hơi ấm của Anh, tôi nghe rõ tiếng trái tim nhỏ đập rộn ràng. Lấy tay quệt giọt mồ hôi nhỏ xuống má từ tóc mai Anh ... tôi cảm thấy thương Anh đến ngẹn ngào muốn khóc.Anh đặt tôi ngồi xuống bên một con suối, nước trong vắt đến có thể thấy rõ khuôn mặt Anh và tôi in xuống nước tràn đầy hạnh phúc. Anh cẩn thận rửa chân cho tôi, Anh xúyt xoa chỗ bị trầy do hoa mắc cỡ cào nơi gần gót chân và hỏi "đau lắm không cưng?". Tôi không trả lời mà bất ngờ hôn thật nhanh lên má Anh đang lấm chấm mồ hôi và nói khẽ vào tai Anh " Em yêu Jone nhiều lắm lắm...". Anh chòang tay ôm và hôn lên tóc tôi và nói " Anh yêu em nhiều hơn".Anh lấy nước cho tôi uống và đặt tôi nằm xuống dưới bóng cây, Anh cũng nằm xuống cho tôi gối đầu lên cánh tay rắn chắc của Anh. Tôi nhìn lên cây có hai chú chim có lẽ một trống, một mái đang âu yếm nhau và nói " đôi chim hạnh phúc quá phải không Anh?". Anh hôn nhẹ môi tôi và nói "Anh hạnh phúc hơn đôi chim". Tôi nhìn lên bầu trời trong xanh, nơi có những đám mây kết thành nhiều hình thù kỳ lạ. Nơi xa nhất có một đám mây giống hình một người đàn ông và hai người phụ nữ ... từ nhỏ trí tưởng tượng của tôi đã rất phong phú. Anh cũng đang nhìn lên trời, không biết anh đang nghĩ gì. Tôi chỉ Anh đám mây nơi xa xa và hỏi anh thấy giống một người đàn ông và hai người phụ nữ không? Anh nói Anh nhìn hòai không ra. Tự nhiên tôi cảm thấy sóng mũi cay cay. Một lúc rất lâu sau, có lẽ không thấy tôi nói gì Anh cúi sát xuống hôn nhẹ môi tôi hỏi "buồn ngủ rồi hả cô bé?", tôi khẽ lắc đầu, nơi khóe mắt một giọt lệ ấm nóng chực trào ra. Không thấy tôi trả lời Anh lại cúi sát vào mặt tôi hơn "giận Anh rồi phải không?", lại lắc đầu, tôi thấy tim tôi như thắt lại. Tôi quay sang ôm Anh lén chùi nước mắt vào áo Anh rồi khẽ nói ngắt quảng ... đám mây đó giống Em - Anh - và cô N. lần này nước mắt tôi chảy thành dòng ướt cả áo Anh. Anh hốt hỏang dỗ dành, vừa lau nước mắt, vừa hôn lên mắt, lên môi tôi và nói "Đừng suy nghĩ lung tung nữa mà cô bé. Anh yêu em và chỉ yêu duy nhất mình em thôi...".Bỗng nhiên mây đen kéo đến, gió thật mạnh ... đôi chim sợ hãi bay nhanh về tổ, trời tối đen... Anh đỡ tôi dậy và bảo tôi phải chạy thật nhanh về ngôi nhà hoang lúc nãy gặp trên đường... nếu không sẽ không kịp, Anh bảo sợ mắc mưa tôi sẽ cảm lạnh. Anh đòi cõng nhưng tôi không chịu, cố chạy thật nhanh theo Anh ... đôi chân có lẽ bị gai mắc cỡ quẹt ứa máu, tôi nắm tay Anh chạy thật nhanh.Anh đẩy mạnh cửa, ngôi nhà chắc lâu rồi không có người ở nên có mùi ẩm mốc, nhưng đồ đặc vẫn rất gọn gàng. Tôi tìm một chiếc khăn để lau chùi bụi bặm, mưa đã đổ xuống, gió thật mạnh, trời tối đen. Tôi ôm chặt Anh mỗi khi thấy tia chớm lóe sáng và kéo theo sau đó là tiếng nổ vang trời. Biết tôi sợ, anh càng ôm chặt tôi hơn. Anh bảo "chắc không thể quay về mình phải ở đây đêm nay, em sợ không?" ... tôi cố lắc đầu thật mạnh tỏ vẻ không sợ và nói "có Anh, em không sợ" Anh lại cúi xuống hôn tôi. "Anh lấy bánh mì cho em ăn nha, em đói bụng không" Anh hỏi tôi.Chúng tôi ngủ qua đêm trong căn nhà hoang đó. Trời mưa ngày càng nặng hạt, gió hú và thét gào từng cơn... chốc chốc bên ngoài, những vệt chớp lóe sáng ... tôi nhìn rõ từng tán cây bị gió thốc muốn bật gốc ...tôi ôm chặt Anh hơn. Anh khẽ hôn tôi thì thầm "Có Anh đây, em đừng sợ".Tôi thiếp đi trong vòng tay Anh lúc nào không biết, rồi chớp lại lóe sáng, gió lại hú tiếng ai óan... cánh cửa sổ bằng tre bật tung một vật trắng xóa xà xuống sát giường tôi và Anh đang nằm, tôi mở trừng mắt và nhìn thật rõ khuôn mặt người phụ nữ trắng bệch, mái tóc dài rối tung che nửa khuôn mặt đẹp, đanh ác. Đôi mắt cô ta đỏ ngầu rực lửa đầy thù hận. Chiếc miệng đỏ chót và tiếng cười man dại để lộ hàm răng trắng đến rợn người. Cô ta xà xuống gần chỗ tôi nằm hơn và nói trong tiếng rít, cao vút như lòai côn trùng :"Trả Jone cho tao..". Tôi cứng đờ tòan thân không thể nhúch nhích. Anh vẫn nằm cạnh bất động bên tôi, không biết gì. Tiếng người đàn bà lại rít lên... tôi không nghe rõ cô ta nói gì. Mắt tôi mở trừng trừng không chớp. Bất thình lình cô ta nắm tay Anh kéo ra khỏi giường. Tôi nắm chặt tay còn lại của Anh, cố hết sức giữ tay Anh khỏi vuột mất khỏi tay tôi. Người đàn bà cười sặc sụa, tiếng cười man rợ đầy chết chóc, tiếng nghiến răng ken két cùng tiếng rít của lòai rắn độc. Tôi vẫn cố hết sức nắm chặt tay Anh ... khi tay Anh sắp tuột khỏi tay tôi, tôi chỉ kịp nhìn thấy mắt Anh nhìn tôi buồn và tuyệt vọng ... tim tôi như nhỏ máu phút cuối cùng nhìn ánh mắt trăn trối ấy của Anh ... tôi thét lên giữa đêm đen giông bão ngay khi tay Anh vuột mất khỏi tay tôi "Jone ơi, đừng bỏ em..."Tôi giật mình tỉnh giấc, đầu óc u mê, nặng trĩu, toàn thân rịn ướt mồ hôi. Tay phải vẫn nắm chặt như cố giữ lấy Anh, tôi áp tay lên má ... vẫn còn hơi ấm của Anh, vẫn còn thoang thoảng mùi hương của Anh. Bên ngoài trời giông bão, gió vẫn hú từng cơn đến rợn người. Chớp lóe sáng như xé tan màn đêm. Tôi nhìn qua khung của sổ, phía có ánh sáng của tia chớp, một bóng trắng lao vút qua ngọn cây. Tôi rùng mình, toàn thân run rẩy, mắt vẫn dõi nơi phía ngọn cây ... tối đen bí ẩn. Tôi quờ quạng tìm kiếm trong bóng đêm Jone đâu? Anh ở đâu? Và òa khóc.Tôi cố nhắm mắt và trấn tĩnh trong vài giây, dùng cả hai tay dụi mắt và cố mở mắt thật to. Chớp lại lóe sáng bên ngoài trời giông bão, tôi mở thật to mắt cố nhìn thật xa phía ngọn cây... gió thốc khiến ngọn cây cong oằn ... trơ trọi giữa trời đêm. Tia chớp lại lóe sáng, chiếu qua khung cửa sổ đến chỗ tôi đang nằm. Tôi nhìn quanh, kia là chiếc bàn trang điểm, bên trái là chiếc bàn làm việc với chiếc máy vi tính, bên phải là chiếc đàn piano ... tất cả đều quen thuộc. Đây chính là căn phòng quen thuộc của tôi ... vẫn chưa hoàn hồn, tôi khẽ nằm xuống và tìm kiếm gối ôm, tôi ôm chặt chiếc gối thoang thoảng mùi hương quen thuộc và đẫm ướt nước mắt trong cơn ác mộng. Tôi quơ tay tìm kiếm ... chiếc giưỡng bỗng rộng thênh thang chỉ mình tôi ... với tôi. Đêm bỗng trầm mặc, tĩnh lặng ... giông tố đã qua, không còn gào thét nữa ... tôi nghe rõ từng tiếng mưa rơi. Tôi nhìn đồng hồ 4:00am Jone giờ này có lẽ đang làm việc. Lại ôm chặt gối, tiếng tít tít phát ra từ chiếc điện thoại báo có tin nhắn, tôi vồ lấy và mở ra xem " Đêm nay em ngủ có ngon không? Anh nhớ em yêu nhiều lắm có biết không? Anh yêu em thật nhiều vô cùng và thèm mong được làm chồng của em yêu". Tôi mỉm cười và thầm thì "Em cũng yêu Jone, yêu đến có thể chết đi được"... Lại ôm chặt gối ... tưởng tượng như phản phất hơi ấm của Anh, mùi cơ thể của Anh...tôi khép hờ mi ... và trôi vào giấc ngủ bình yên ... nụ cười còn vương vất mãi trên môi ... Mỹ Dung
Mục lục
Bóng ma
Bóng ma
Mỹ DungChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 20 tháng 5 năm 2009
|
Mỹ Dung
Bóng ma
Nơi đó hình như là một khu vườn địa đàng, có rất nhiều cây và cũng rất nhiều hoa. Những tán cây thật rộng có thân cao và to. Hoa thì đủ sắc màu và đủ hình hài lạ mắt. Hôm đó trời rất trong và nắng nhẹ. Anh dắt tay tôi đi, Anh cẩn thận vén từng nhánh cây, từng ngọn cỏ dưới chân tôi. Những chỗ cao lồi lõm, Anh nhấc bổng tôi lên vì sợ tôi ngã. Thỉnh thỏang Anh lại hỏi "bé đã mệt chưa?". Khi tôi mỏi chân Anh cõng tôi như hồi nhỏ Ba tôi thường cõng. Áp ngực vào lưng Anh tôi cảm nhận được hơi ấm của Anh, tôi nghe rõ tiếng trái tim nhỏ đập rộn ràng. Lấy tay quệt giọt mồ hôi nhỏ xuống má từ tóc mai Anh ... tôi cảm thấy thương Anh đến ngẹn ngào muốn khóc.Anh đặt tôi ngồi xuống bên một con suối, nước trong vắt đến có thể thấy rõ khuôn mặt Anh và tôi in xuống nước tràn đầy hạnh phúc. Anh cẩn thận rửa chân cho tôi, Anh xúyt xoa chỗ bị trầy do hoa mắc cỡ cào nơi gần gót chân và hỏi "đau lắm không cưng?". Tôi không trả lời mà bất ngờ hôn thật nhanh lên má Anh đang lấm chấm mồ hôi và nói khẽ vào tai Anh " Em yêu Jone nhiều lắm lắm...". Anh chòang tay ôm và hôn lên tóc tôi và nói " Anh yêu em nhiều hơn".Anh lấy nước cho tôi uống và đặt tôi nằm xuống dưới bóng cây, Anh cũng nằm xuống cho tôi gối đầu lên cánh tay rắn chắc của Anh. Tôi nhìn lên cây có hai chú chim có lẽ một trống, một mái đang âu yếm nhau và nói " đôi chim hạnh phúc quá phải không Anh?". Anh hôn nhẹ môi tôi và nói "Anh hạnh phúc hơn đôi chim". Tôi nhìn lên bầu trời trong xanh, nơi có những đám mây kết thành nhiều hình thù kỳ lạ. Nơi xa nhất có một đám mây giống hình một người đàn ông và hai người phụ nữ ... từ nhỏ trí tưởng tượng của tôi đã rất phong phú. Anh cũng đang nhìn lên trời, không biết anh đang nghĩ gì. Tôi chỉ Anh đám mây nơi xa xa và hỏi anh thấy giống một người đàn ông và hai người phụ nữ không? Anh nói Anh nhìn hòai không ra. Tự nhiên tôi cảm thấy sóng mũi cay cay. Một lúc rất lâu sau, có lẽ không thấy tôi nói gì Anh cúi sát xuống hôn nhẹ môi tôi hỏi "buồn ngủ rồi hả cô bé?", tôi khẽ lắc đầu, nơi khóe mắt một giọt lệ ấm nóng chực trào ra. Không thấy tôi trả lời Anh lại cúi sát vào mặt tôi hơn "giận Anh rồi phải không?", lại lắc đầu, tôi thấy tim tôi như thắt lại. Tôi quay sang ôm Anh lén chùi nước mắt vào áo Anh rồi khẽ nói ngắt quảng ... đám mây đó giống Em - Anh - và cô N. lần này nước mắt tôi chảy thành dòng ướt cả áo Anh. Anh hốt hỏang dỗ dành, vừa lau nước mắt, vừa hôn lên mắt, lên môi tôi và nói "Đừng suy nghĩ lung tung nữa mà cô bé. Anh yêu em và chỉ yêu duy nhất mình em thôi...".Bỗng nhiên mây đen kéo đến, gió thật mạnh ... đôi chim sợ hãi bay nhanh về tổ, trời tối đen... Anh đỡ tôi dậy và bảo tôi phải chạy thật nhanh về ngôi nhà hoang lúc nãy gặp trên đường... nếu không sẽ không kịp, Anh bảo sợ mắc mưa tôi sẽ cảm lạnh. Anh đòi cõng nhưng tôi không chịu, cố chạy thật nhanh theo Anh ... đôi chân có lẽ bị gai mắc cỡ quẹt ứa máu, tôi nắm tay Anh chạy thật nhanh.Anh đẩy mạnh cửa, ngôi nhà chắc lâu rồi không có người ở nên có mùi ẩm mốc, nhưng đồ đặc vẫn rất gọn gàng. Tôi tìm một chiếc khăn để lau chùi bụi bặm, mưa đã đổ xuống, gió thật mạnh, trời tối đen. Tôi ôm chặt Anh mỗi khi thấy tia chớm lóe sáng và kéo theo sau đó là tiếng nổ vang trời. Biết tôi sợ, anh càng ôm chặt tôi hơn. Anh bảo "chắc không thể quay về mình phải ở đây đêm nay, em sợ không?" ... tôi cố lắc đầu thật mạnh tỏ vẻ không sợ và nói "có Anh, em không sợ" Anh lại cúi xuống hôn tôi. "Anh lấy bánh mì cho em ăn nha, em đói bụng không" Anh hỏi tôi.Chúng tôi ngủ qua đêm trong căn nhà hoang đó. Trời mưa ngày càng nặng hạt, gió hú và thét gào từng cơn... chốc chốc bên ngoài, những vệt chớp lóe sáng ... tôi nhìn rõ từng tán cây bị gió thốc muốn bật gốc ...tôi ôm chặt Anh hơn. Anh khẽ hôn tôi thì thầm "Có Anh đây, em đừng sợ".Tôi thiếp đi trong vòng tay Anh lúc nào không biết, rồi chớp lại lóe sáng, gió lại hú tiếng ai óan... cánh cửa sổ bằng tre bật tung một vật trắng xóa xà xuống sát giường tôi và Anh đang nằm, tôi mở trừng mắt và nhìn thật rõ khuôn mặt người phụ nữ trắng bệch, mái tóc dài rối tung che nửa khuôn mặt đẹp, đanh ác. Đôi mắt cô ta đỏ ngầu rực lửa đầy thù hận. Chiếc miệng đỏ chót và tiếng cười man dại để lộ hàm răng trắng đến rợn người. Cô ta xà xuống gần chỗ tôi nằm hơn và nói trong tiếng rít, cao vút như lòai côn trùng :"Trả Jone cho tao..". Tôi cứng đờ tòan thân không thể nhúch nhích. Anh vẫn nằm cạnh bất động bên tôi, không biết gì. Tiếng người đàn bà lại rít lên... tôi không nghe rõ cô ta nói gì. Mắt tôi mở trừng trừng không chớp. Bất thình lình cô ta nắm tay Anh kéo ra khỏi giường. Tôi nắm chặt tay còn lại của Anh, cố hết sức giữ tay Anh khỏi vuột mất khỏi tay tôi. Người đàn bà cười sặc sụa, tiếng cười man rợ đầy chết chóc, tiếng nghiến răng ken két cùng tiếng rít của lòai rắn độc. Tôi vẫn cố hết sức nắm chặt tay Anh ... khi tay Anh sắp tuột khỏi tay tôi, tôi chỉ kịp nhìn thấy mắt Anh nhìn tôi buồn và tuyệt vọng ... tim tôi như nhỏ máu phút cuối cùng nhìn ánh mắt trăn trối ấy của Anh ... tôi thét lên giữa đêm đen giông bão ngay khi tay Anh vuột mất khỏi tay tôi "Jone ơi, đừng bỏ em..."Tôi giật mình tỉnh giấc, đầu óc u mê, nặng trĩu, toàn thân rịn ướt mồ hôi. Tay phải vẫn nắm chặt như cố giữ lấy Anh, tôi áp tay lên má ... vẫn còn hơi ấm của Anh, vẫn còn thoang thoảng mùi hương của Anh. Bên ngoài trời giông bão, gió vẫn hú từng cơn đến rợn người. Chớp lóe sáng như xé tan màn đêm. Tôi nhìn qua khung của sổ, phía có ánh sáng của tia chớp, một bóng trắng lao vút qua ngọn cây. Tôi rùng mình, toàn thân run rẩy, mắt vẫn dõi nơi phía ngọn cây ... tối đen bí ẩn. Tôi quờ quạng tìm kiếm trong bóng đêm Jone đâu? Anh ở đâu? Và òa khóc.Tôi cố nhắm mắt và trấn tĩnh trong vài giây, dùng cả hai tay dụi mắt và cố mở mắt thật to. Chớp lại lóe sáng bên ngoài trời giông bão, tôi mở thật to mắt cố nhìn thật xa phía ngọn cây... gió thốc khiến ngọn cây cong oằn ... trơ trọi giữa trời đêm. Tia chớp lại lóe sáng, chiếu qua khung cửa sổ đến chỗ tôi đang nằm. Tôi nhìn quanh, kia là chiếc bàn trang điểm, bên trái là chiếc bàn làm việc với chiếc máy vi tính, bên phải là chiếc đàn piano ... tất cả đều quen thuộc. Đây chính là căn phòng quen thuộc của tôi ... vẫn chưa hoàn hồn, tôi khẽ nằm xuống và tìm kiếm gối ôm, tôi ôm chặt chiếc gối thoang thoảng mùi hương quen thuộc và đẫm ướt nước mắt trong cơn ác mộng. Tôi quơ tay tìm kiếm ... chiếc giưỡng bỗng rộng thênh thang chỉ mình tôi ... với tôi. Đêm bỗng trầm mặc, tĩnh lặng ... giông tố đã qua, không còn gào thét nữa ... tôi nghe rõ từng tiếng mưa rơi. Tôi nhìn đồng hồ 4:00am Jone giờ này có lẽ đang làm việc. Lại ôm chặt gối, tiếng tít tít phát ra từ chiếc điện thoại báo có tin nhắn, tôi vồ lấy và mở ra xem " Đêm nay em ngủ có ngon không? Anh nhớ em yêu nhiều lắm có biết không? Anh yêu em thật nhiều vô cùng và thèm mong được làm chồng của em yêu". Tôi mỉm cười và thầm thì "Em cũng yêu Jone, yêu đến có thể chết đi được"... Lại ôm chặt gối ... tưởng tượng như phản phất hơi ấm của Anh, mùi cơ thể của Anh...tôi khép hờ mi ... và trôi vào giấc ngủ bình yên ... nụ cười còn vương vất mãi trên môi ... Mỹ Dung
Mục lục
Bóng ma
Bóng ma
Mỹ DungChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 20 tháng 5 năm 2009
|
Nhất Linh
Bóng người trong sương mù
Ở ngoài, đêm tối như mực. Trong toa hạng nhì, riêng tôi ngồi đối diện với Trạch- một người bạn cũ, tình cờ gặp vì đi cùng trong một chuyến xe. Mười năm trước, bạn tôi còn là một người cầm lái xe lửa, cũng hàn vi như tôi; bây giờ gặp lại nhau trong toa hạng nhì, hai người cùng ngạc nhiên và cùng mừng cho nhau.Lúc nói chuyện, tôi thấy bên bạn có cái hộp khảm rất đẹp liền cầm lấy xem, rồi tình cờ mở hộp ra; bạn tôi có ý không bằng lòng nhưng vì nể tôi nên không nói gì. Tôi nhìn vào hộp thấy lạ: hộp bịt kín, ở trong có một con bướm rất to, hai cánh đã xơ xác. Tôi hỏi bạn:- Con bướm này vùng tôi thường thấy luôn, quý gì mà anh giữ cẩn thận thế này?- Vâng, bướm thường, nói cho đúng thì là một con ngài, nhưng đối với tôi... Vừa nói đến đấy, xe rầm rập đi qua một cái cầu sắt. Bạn tôi lắng tai nghe rồi nói:- Xe đi qua cầu N.G. Tôi bắt con bướm chính ở giữa cái cầu này đã mười năm nay...Thấy bạn có vẻ khác, tôi đoán có chuyện gì, liền hỏi:- Con bướm này chắc cũng có sự tích gì đây?- Vâng, những sự tích buồn... Chuyện đã ngoài mười năm trước độ anh đi Sài Gòn thì tôi còn là anh cầm lái tàu hoả. Chính độ ấy tôi chạy con đường này, tình cảm tôi độ ấy anh đã rõ.- Cũng như tình cảnh tôi...- Nhưng có một việc tôi không nói cho anh hay là độ ấy tôi có lấy một người vợ, nhưng giấu nhà, giấu mọi người, giấu anh. Chúng tôi sống trong cảnh nghèo khổ mà thật lấy làm sung sướng. Nhưng vì cảnh nghèo, vì nhà tôi không quen chịu được kham khổ nên người mỗi ngày một yếu dần.Về sau, nhà tôi bị bệnh nặng mà tôi thì vẫn phải đi làm, không ai trông nom ở nhà. Một đêm nhà tôi yếu quá ngất người mấy lần, mà chính đêm ấy là đêm tôi được ông Chánh cử đi cầm lái chuyến xe riêng chở quan an toàn quyền. Thật là một dịp rất hay cho tôi. Nhưng tôi biết không thể nào đi được, liền thưa với ông Chánh, nói là vợ ốm. Ông Chánh đập bàn, đập ghế, gắt:- Tôi không biết! Một là mười giờ đêm nay anh phải có mặt ở ga, hai là từ giờ này trở đi anh đừng bước chân tới đây nữa. Thôi anh ra.Lời ông Chánh nói quả quyết, tôi phân vân không biết nghĩ sao: lúc về nhà, ngồi ở đầu giường, nhìn đến vợ mới biết rằng không đi được, dẫu mất việc làm cũng không cần.Nhà tôi thấy tôi có vẻ lo nghĩ, hỏi duyên cớ vì sao, tôi liền đem việc ấy ra kể cho nhà tôi nghe. Nhà tôi nghe xong, vẻ mặt tươi hẳn lên, bảo tôi rằng:- Thế cậu đi chứ! Việc gì phải ngần ngừ! Tôi không việc gì đâu, đã thấy đơc nhiều. Chiều mai về nhớ mua cái gì làm quà cho tôi đấy.Tôi thấy nhà tôi cười vui vẻ, tôi vững tâm, thay quần áo ra ga. Ðến ga đúng mười giờ. Nhưng khi cho xe chạy rồi tôi mới thấy lo, tôi mới biết là tôi liều. Lúc đó tôi có cảm giác lạ lắm: hình như tôi đi thế này, lúc về chắc không nhìn thấy mặt vợ nữa. Tôi cố định trí để cầm lái nhưng chỉ được một lúc thôi.Bỗng cả chuyến xe lửa nghiêng về một bên, rồi lắc lư như muốn đổ. Người "ét" của tôi vội bỏ cái xẻng xúc than, níu lấy tôi, nói:- Ô hay! Hôm nay ông làm sao sao thé? Chỗ ấy đường cong nguy hiểm thế mà ông không hãm máy. Ông ngủ à?Tôi không ngủ nhưng người tuy ở đây mà trí còn nghĩ tới người vợ nằm đợi chết một thân, một mình trong gian nhà nhỏ kia. Mắt tôi hoa lên, mồ hôi ướt đẫm cả người.Xe đi vào khe núi, hết lên cao lại xuống thấo như có vẻ nhọc nhằn. Tôi thò đầu ra cửa nhìn thẳng trước mặt, nhưng đêm ấy, sương mù đầy trời, không nhìn rõ gì cả, chỉ một màu trắng xoá dưới ánh hai cái đèn ở đầu toa. Bỗng tôi thấy ... rõ ràng, tôi thấy in trên sương mù một cái hình người đàn bà mặc áo rộng đứng dang tay. Tôi dụi mắt tưởng mình trông hoảng, nhưng không, hình người đàn bà vẫn đấy. Tôi gọi người "ét" lại cửa toa, bảo ông ta nhìn rồi hỏi:- Bác có thấy gì không?Vừa nói xong, hình người vụt biến mất. Bác "ét" thò đầu ra và bảo tôi:- Chỉ thấy sương mù! Ông lại mê ngủ rồi- Không, rõ ràng tôi thấy có hình người đàn bà in trên sa mù nhưng vừa biến mất.Người "ét" cười ra vẻ không tin, lấy xẻng xúc thanh cho vào lò, còn tôi vẫn đứng nguyên chỗ cũ đăm đăm nhìn thẳng trước mặt. Ðược một lát, hình người đàn bà hiện ra, lần này rõ ràng hơn, hai tay vẫn dang thẳng như muốn ngăn đường, không cho xe chạy lên nữa.Tôi gọi người "ét" nhưng bác ta làm bộ không nghe thấy, cứ cắm đầu xúc than cho vào lò. Tôi biết tôi không mê, tôi biết là cái hình người ấy có thật. mà ai nhìn cũng phải thấy. Tôi đến cầm tay bác "ét" kéo bác ra xem rồi bảo, quả quyết:- Nhìn xem.!Bác ta há hốc mồm giương to đôi mắt hốt hoảng nói:- Lạ thật!... Ma ông ạ!Xe tiến đến đâu, cái hình bóng người lui đến đấy, có lúc mờ, có lúc rõ, lơ lửng giữa lưng chừng trời.Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự nguy hiểm.Tôi bảo bác "ét":- Bác này, lại có sự gì lại sắp xảy ra.- Vâng, sao cái hình lại như lấy tay làm hiệu bảo ta đứng lại.Cái hình người trước còn vẫy tay thong thả, sau vẫy thật nhanh như người tỏ ra ý thất vọng vì bảo chúng tôi không nghe.-Hay ta dừng xe lại xem sao, chắc là ma!- Không được, tự nhiên vô cớ.Còn tôi lúc bấy giờ tai ù như người mất trí khôn, tôi văng vẳng như có tiếng người ở thật xa đưa lại, tiếng một người đàn bà bảo tôi:- Ðỗ lại! Ðỗ lại!Tôi lắng tai, tay nắm chặt lấy cái phanh như định hãm lại rồi lại không dám hãm.Một lát sau, tôi lại nghe thấy tiếng người đàn bà, rõ hơn lần trước, giục tôi:-Hãm lại! Hãm ngay lại!Lúc bấy giờ tôi không biết nữa, nhắm mắt hãm phanh thật mạnh. Các toa rùng một cái, bánh xe kêu rít lên trong đêm thanh vắng, xe chạy từ từ một quãng rồi đỗ hẳn. Tôi chưa kịp bước xuống, đã thấy người "xếp tanh" cầm đèn chạy lên hỏi:- Việc gì thế?Tôi luống cuống không biết trả lời làm sao, vì nói thật ai tin mình. Tôi trả lời một cách mập mờ:- Chắc có sự gì lạ. Ðể tôi cầm đèn đi xem trước đã.Lúc bấy giờ mấy ông hầu quan Toàn quyền cũng vừa đến, rồi thấy lạ, đi theo chúng tôi. Vừa đi được một quãng thì nghe có tiếng nước chảy ầm ầm. Tôi định tâm mới nhớ ra rằng đó là cầu N.GMấy đêm ấy mưa lũ, nước chắc chảy xiết, nên mới réo to như vậy. Ðến bờ sông, giơ đèn lên soi, mấy người đều kinh hoảng: cái cầu N.G bị nước nguồn chảy về xoáy gãy làm đôi.Một tý nữa, nếu không hãm kịp thì cả một chuyến xe riêng chở Toàn quyền đâm nhào xuông sông sâu, chắc không sống sót một ai: tưởng không có cái tai nạn nào ghê gớm hơn, thế mà chính nhờ tôi, nên mới không có cái tai nạn ấy. Tôi đứng ngẩn người không hiểu ra sao cả.Người "xếp tanh" mừng cuống quít hỏi tôi:- Sao ông biết mà hãm?- Tôi cũng không hiểu.Mấy người quan hầu có vẻ mừng lộ ra mặt, xúm xít quanh tôi hỏi dồn, tôi không biết trả lời ra sao, một lát mọi người đứng dãn ra. Quan Toàn quyền đến: ngài không nề tôi là người lao động, trong lúc mừng quá, ngài giơ tay bắt tay tôi, cái bắt tay đầu bụi than rồi ngài tỏ lời khen.Tôi chắc rồi sau thế nào cũng được trọng thưởng, nhưng trọng thưởng lúc đó đối với toi cũng như không, tôi chỉ nghĩ đến nhà tôi ở nhà, không biết ra sao. Tôi đi trở lại và thoáng thấy con gì bám ở cái đèn để ở đầu toa, nhìn kỹ thì ra một con bướm thật to, vướng vào đèn đương đập cánh để tìm đường thoát. Chính là con bướm trong cái hộp này đây.Trông thấy con bướm, tôi thốt nghĩ ra ngay. Chính phải rồi, chính cái hình người đàn bà lúc này là cái bóng con bướm này in lên trên sương mù, đầu con bướm là đầu hình người mà hai cánh con bướm đập là hai cánh tay người vẫy.Tôi bắt con bướm rồi định thả nó bay đi; sau nghĩ con bướm đã giúp mình được việc, nên giữ lại làm kỷ niẹm. Tôi nhìn vào đồng hồ trong toa, thấy kim chỉ đúng hai giờ đêm...Hôm sau tôi vừa về đến cổng nhà thì thằng nhỉ chạy ra báo tin nhà tôi mất, mất vào khoảng một giờ đêm qua.Tôi không tin nhảm, tôi chắc đó là một sự tình cờ, một sự ngẫu nhiên, nhưng tôi vẫn yên trí là linh hồn nhà tôi đã nhập vào con bướm này để phù hộ cho tôi tránh được tai nạn đêm hôm ấy. Nhưng tránh được tai nạn mà làm gì, tôi thoát được thân tôi mà làm gì, giàu sang phú quý bây giờ đối với tôi cũng như không, tôi cũng chỉ như con bướm này, xác đấy mà hồn tận đâu đâu.Bạn tôi kể xong chuyện, đậy cái hộp khảm lại rồi thẫn thờ nói:- Bây giờ chỉ còn lại cái xác bướm không hồn.
Mục lục
Bóng người trong sương mù
Bóng người trong sương mù
Nhất LinhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Nhất Linh
Bóng người trong sương mù
Ở ngoài, đêm tối như mực. Trong toa hạng nhì, riêng tôi ngồi đối diện với Trạch- một người bạn cũ, tình cờ gặp vì đi cùng trong một chuyến xe. Mười năm trước, bạn tôi còn là một người cầm lái xe lửa, cũng hàn vi như tôi; bây giờ gặp lại nhau trong toa hạng nhì, hai người cùng ngạc nhiên và cùng mừng cho nhau.Lúc nói chuyện, tôi thấy bên bạn có cái hộp khảm rất đẹp liền cầm lấy xem, rồi tình cờ mở hộp ra; bạn tôi có ý không bằng lòng nhưng vì nể tôi nên không nói gì. Tôi nhìn vào hộp thấy lạ: hộp bịt kín, ở trong có một con bướm rất to, hai cánh đã xơ xác. Tôi hỏi bạn:- Con bướm này vùng tôi thường thấy luôn, quý gì mà anh giữ cẩn thận thế này?- Vâng, bướm thường, nói cho đúng thì là một con ngài, nhưng đối với tôi... Vừa nói đến đấy, xe rầm rập đi qua một cái cầu sắt. Bạn tôi lắng tai nghe rồi nói:- Xe đi qua cầu N.G. Tôi bắt con bướm chính ở giữa cái cầu này đã mười năm nay...Thấy bạn có vẻ khác, tôi đoán có chuyện gì, liền hỏi:- Con bướm này chắc cũng có sự tích gì đây?- Vâng, những sự tích buồn... Chuyện đã ngoài mười năm trước độ anh đi Sài Gòn thì tôi còn là anh cầm lái tàu hoả. Chính độ ấy tôi chạy con đường này, tình cảm tôi độ ấy anh đã rõ.- Cũng như tình cảnh tôi...- Nhưng có một việc tôi không nói cho anh hay là độ ấy tôi có lấy một người vợ, nhưng giấu nhà, giấu mọi người, giấu anh. Chúng tôi sống trong cảnh nghèo khổ mà thật lấy làm sung sướng. Nhưng vì cảnh nghèo, vì nhà tôi không quen chịu được kham khổ nên người mỗi ngày một yếu dần.Về sau, nhà tôi bị bệnh nặng mà tôi thì vẫn phải đi làm, không ai trông nom ở nhà. Một đêm nhà tôi yếu quá ngất người mấy lần, mà chính đêm ấy là đêm tôi được ông Chánh cử đi cầm lái chuyến xe riêng chở quan an toàn quyền. Thật là một dịp rất hay cho tôi. Nhưng tôi biết không thể nào đi được, liền thưa với ông Chánh, nói là vợ ốm. Ông Chánh đập bàn, đập ghế, gắt:- Tôi không biết! Một là mười giờ đêm nay anh phải có mặt ở ga, hai là từ giờ này trở đi anh đừng bước chân tới đây nữa. Thôi anh ra.Lời ông Chánh nói quả quyết, tôi phân vân không biết nghĩ sao: lúc về nhà, ngồi ở đầu giường, nhìn đến vợ mới biết rằng không đi được, dẫu mất việc làm cũng không cần.Nhà tôi thấy tôi có vẻ lo nghĩ, hỏi duyên cớ vì sao, tôi liền đem việc ấy ra kể cho nhà tôi nghe. Nhà tôi nghe xong, vẻ mặt tươi hẳn lên, bảo tôi rằng:- Thế cậu đi chứ! Việc gì phải ngần ngừ! Tôi không việc gì đâu, đã thấy đơc nhiều. Chiều mai về nhớ mua cái gì làm quà cho tôi đấy.Tôi thấy nhà tôi cười vui vẻ, tôi vững tâm, thay quần áo ra ga. Ðến ga đúng mười giờ. Nhưng khi cho xe chạy rồi tôi mới thấy lo, tôi mới biết là tôi liều. Lúc đó tôi có cảm giác lạ lắm: hình như tôi đi thế này, lúc về chắc không nhìn thấy mặt vợ nữa. Tôi cố định trí để cầm lái nhưng chỉ được một lúc thôi.Bỗng cả chuyến xe lửa nghiêng về một bên, rồi lắc lư như muốn đổ. Người "ét" của tôi vội bỏ cái xẻng xúc than, níu lấy tôi, nói:- Ô hay! Hôm nay ông làm sao sao thé? Chỗ ấy đường cong nguy hiểm thế mà ông không hãm máy. Ông ngủ à?Tôi không ngủ nhưng người tuy ở đây mà trí còn nghĩ tới người vợ nằm đợi chết một thân, một mình trong gian nhà nhỏ kia. Mắt tôi hoa lên, mồ hôi ướt đẫm cả người.Xe đi vào khe núi, hết lên cao lại xuống thấo như có vẻ nhọc nhằn. Tôi thò đầu ra cửa nhìn thẳng trước mặt, nhưng đêm ấy, sương mù đầy trời, không nhìn rõ gì cả, chỉ một màu trắng xoá dưới ánh hai cái đèn ở đầu toa. Bỗng tôi thấy ... rõ ràng, tôi thấy in trên sương mù một cái hình người đàn bà mặc áo rộng đứng dang tay. Tôi dụi mắt tưởng mình trông hoảng, nhưng không, hình người đàn bà vẫn đấy. Tôi gọi người "ét" lại cửa toa, bảo ông ta nhìn rồi hỏi:- Bác có thấy gì không?Vừa nói xong, hình người vụt biến mất. Bác "ét" thò đầu ra và bảo tôi:- Chỉ thấy sương mù! Ông lại mê ngủ rồi- Không, rõ ràng tôi thấy có hình người đàn bà in trên sa mù nhưng vừa biến mất.Người "ét" cười ra vẻ không tin, lấy xẻng xúc thanh cho vào lò, còn tôi vẫn đứng nguyên chỗ cũ đăm đăm nhìn thẳng trước mặt. Ðược một lát, hình người đàn bà hiện ra, lần này rõ ràng hơn, hai tay vẫn dang thẳng như muốn ngăn đường, không cho xe chạy lên nữa.Tôi gọi người "ét" nhưng bác ta làm bộ không nghe thấy, cứ cắm đầu xúc than cho vào lò. Tôi biết tôi không mê, tôi biết là cái hình người ấy có thật. mà ai nhìn cũng phải thấy. Tôi đến cầm tay bác "ét" kéo bác ra xem rồi bảo, quả quyết:- Nhìn xem.!Bác ta há hốc mồm giương to đôi mắt hốt hoảng nói:- Lạ thật!... Ma ông ạ!Xe tiến đến đâu, cái hình bóng người lui đến đấy, có lúc mờ, có lúc rõ, lơ lửng giữa lưng chừng trời.Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự nguy hiểm.Tôi bảo bác "ét":- Bác này, lại có sự gì lại sắp xảy ra.- Vâng, sao cái hình lại như lấy tay làm hiệu bảo ta đứng lại.Cái hình người trước còn vẫy tay thong thả, sau vẫy thật nhanh như người tỏ ra ý thất vọng vì bảo chúng tôi không nghe.-Hay ta dừng xe lại xem sao, chắc là ma!- Không được, tự nhiên vô cớ.Còn tôi lúc bấy giờ tai ù như người mất trí khôn, tôi văng vẳng như có tiếng người ở thật xa đưa lại, tiếng một người đàn bà bảo tôi:- Ðỗ lại! Ðỗ lại!Tôi lắng tai, tay nắm chặt lấy cái phanh như định hãm lại rồi lại không dám hãm.Một lát sau, tôi lại nghe thấy tiếng người đàn bà, rõ hơn lần trước, giục tôi:-Hãm lại! Hãm ngay lại!Lúc bấy giờ tôi không biết nữa, nhắm mắt hãm phanh thật mạnh. Các toa rùng một cái, bánh xe kêu rít lên trong đêm thanh vắng, xe chạy từ từ một quãng rồi đỗ hẳn. Tôi chưa kịp bước xuống, đã thấy người "xếp tanh" cầm đèn chạy lên hỏi:- Việc gì thế?Tôi luống cuống không biết trả lời làm sao, vì nói thật ai tin mình. Tôi trả lời một cách mập mờ:- Chắc có sự gì lạ. Ðể tôi cầm đèn đi xem trước đã.Lúc bấy giờ mấy ông hầu quan Toàn quyền cũng vừa đến, rồi thấy lạ, đi theo chúng tôi. Vừa đi được một quãng thì nghe có tiếng nước chảy ầm ầm. Tôi định tâm mới nhớ ra rằng đó là cầu N.GMấy đêm ấy mưa lũ, nước chắc chảy xiết, nên mới réo to như vậy. Ðến bờ sông, giơ đèn lên soi, mấy người đều kinh hoảng: cái cầu N.G bị nước nguồn chảy về xoáy gãy làm đôi.Một tý nữa, nếu không hãm kịp thì cả một chuyến xe riêng chở Toàn quyền đâm nhào xuông sông sâu, chắc không sống sót một ai: tưởng không có cái tai nạn nào ghê gớm hơn, thế mà chính nhờ tôi, nên mới không có cái tai nạn ấy. Tôi đứng ngẩn người không hiểu ra sao cả.Người "xếp tanh" mừng cuống quít hỏi tôi:- Sao ông biết mà hãm?- Tôi cũng không hiểu.Mấy người quan hầu có vẻ mừng lộ ra mặt, xúm xít quanh tôi hỏi dồn, tôi không biết trả lời ra sao, một lát mọi người đứng dãn ra. Quan Toàn quyền đến: ngài không nề tôi là người lao động, trong lúc mừng quá, ngài giơ tay bắt tay tôi, cái bắt tay đầu bụi than rồi ngài tỏ lời khen.Tôi chắc rồi sau thế nào cũng được trọng thưởng, nhưng trọng thưởng lúc đó đối với toi cũng như không, tôi chỉ nghĩ đến nhà tôi ở nhà, không biết ra sao. Tôi đi trở lại và thoáng thấy con gì bám ở cái đèn để ở đầu toa, nhìn kỹ thì ra một con bướm thật to, vướng vào đèn đương đập cánh để tìm đường thoát. Chính là con bướm trong cái hộp này đây.Trông thấy con bướm, tôi thốt nghĩ ra ngay. Chính phải rồi, chính cái hình người đàn bà lúc này là cái bóng con bướm này in lên trên sương mù, đầu con bướm là đầu hình người mà hai cánh con bướm đập là hai cánh tay người vẫy.Tôi bắt con bướm rồi định thả nó bay đi; sau nghĩ con bướm đã giúp mình được việc, nên giữ lại làm kỷ niẹm. Tôi nhìn vào đồng hồ trong toa, thấy kim chỉ đúng hai giờ đêm...Hôm sau tôi vừa về đến cổng nhà thì thằng nhỉ chạy ra báo tin nhà tôi mất, mất vào khoảng một giờ đêm qua.Tôi không tin nhảm, tôi chắc đó là một sự tình cờ, một sự ngẫu nhiên, nhưng tôi vẫn yên trí là linh hồn nhà tôi đã nhập vào con bướm này để phù hộ cho tôi tránh được tai nạn đêm hôm ấy. Nhưng tránh được tai nạn mà làm gì, tôi thoát được thân tôi mà làm gì, giàu sang phú quý bây giờ đối với tôi cũng như không, tôi cũng chỉ như con bướm này, xác đấy mà hồn tận đâu đâu.Bạn tôi kể xong chuyện, đậy cái hộp khảm lại rồi thẫn thờ nói:- Bây giờ chỉ còn lại cái xác bướm không hồn.
Mục lục
Bóng người trong sương mù
Bóng người trong sương mù
Nhất LinhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Thạch Lam
Bóng Người Xưa
Trong lò xưởi, trên một đám than hồng; ngọn lửa nhẩy múa reo cái vui lách tách của củi khô, mặc bên ngoài gió lạnh và mưa bụi của mùa đông. Một hơi nóng toả ra, thấm dần vào mọi vật trong căn phòng nhỏ. ấm cúng quá! Không còn gì thú hơn được ngồi bên lò sưởi mà nghĩ những chuyện vẩn vơ. Vân vừa xoa tay tren ngọn lửa vừa hưởng thong thả như thấm thía cái thú ssơn sơ ấy. Chàng để người lọt sâu vào chiếc ghế bành; ngoảnh đầu ra nhìn Mai ngồi trên phản gần đấy, bên ngọn đèn, đang thái mấy thứ rau trên thớt. Nàng làm việc chăm chú và cẩn thận, như xưa nay nàng vẫn làm. Ngày mai là ngày sinh nhật đứa bé con đầy tuổi; hai vợ chồng Vân đã bàn định làm một bữa tiệc nhỏ để mừng, nên tối nay vợ chàng sửa soạn sẵn các thức ăn. Thấy lò sưởi ấm cứng, Vân cất tiếng bảo vợ: - Ra đây mà ngồi cho đỡ lạnh. Vợ Vân không ngừng tay đáp: - Ðể em thái nốt chổ này đã. - Thì mang lại đây mà làm có hơn không, ngồi đấy rét chết. Chiều ý chồng, nàng đứng lên lấy một cái chiếu giải trước lò sưởi, rồi mang chiếc đèn đến. Vân rụt chân lại để nhường chổ. Mai thu xếp đồ làm, bỏ giầy bước vào chiếu rồi vén áo cúi quỳ xuống bên chồng, vừa nhìn chàng hỏi: - Em ngồi đây nhé? Vân gật đầu, rồi chàng vội bảo vì thấy nàng sắp sửa đổi dáng ngồi để quay về phía đèn: - Không, không cứ ngồi yên như thế... Nàng nhìn Vân ngạc nhiên hỏi: - Làm sao? Vâm mỉm cười, trả lời thong thả: - Không làm sao cả, anh bải em cứ ngồi như thế. Mai ngồi trước ngọn đèn chiếu qua mái tóc, làm nổi một vùng ánh sáng chung quanh khuôn mặt đều đặn của nàng. Dưới ánh lửa yếu của than hồng trong lò sưởi, trong bóng tối mờ, Mai trông khác hẳng; Vân không thấy trước mắt mình nét mặt hàng ngày của vợ nữa, chàng chỉ thấy một người vợ trẻ hơn, đẹp hơn. Những vết răn của người đàn bà luống tuổi đã mất đi trong bóng tối; khuôn mặt trở nên đều đặn, cái miệng hơi trề trên hàm răng nhỏ muốt, đôi mắt loan thấy long lanh sáng. Hình ảnh đó làm Vân nhớ lại Mai lúc trước, Mai ngày mới gặp chàng, ngày là một thiếu nữ mà vẻ xinh đẹp đã làm chàng cảm động. Vân lặng yên cả người, nhìn vợ vẩn thản nhiên như thường, chăm chú vào công việc trong trí chàng, cả một dĩ vãng nổi lên với rõ rệt một hình ảnh xinh tươi của Mai còn trẻ; ấy là tất cả cái lịch sử tình yêu của chàng. trời, chàng đã yêu mến biết bao nhiêu người thiếu nữ ấy? Dáng điệu và vẻ đẹp của Mai lúc bấy giờ đã khiến cho lòng chàng bao lần rung động; chàng đã yêu đắm đuối thiết tha, mà Mai cũng yêu chàng như thế. Nhưng vì sự nghiêm khắc của gia đình, mai không lấy được chàng mà về tay người khác. Vân bỏ ra đi, và sự đau đớn của chàng sâu xa đến nổi bây giờ nghĩ lại Vân còn thấy nỗi đau giẫy giụa trong lòng. Năm năm sau chàng trở về thì Mai đã goá chồng. Hôm gặp nhau, hai người cùng khóc; nhưng Mai bây giờ không còn đâu vẻ xinh tươi nữa, năm năm héo hon bên người chồng ác nghiệt đã đổi thay nàng. Những sự đau khổ đã in vết răn trên trán, hai mắt nàng mất vẻ sáng tươi, và đôi môi chỉ còn nở một nụ cười an phận và buồn rầu, hình bóng của nét cười duyên thắm mà chàng đã yêu mến ngày xưa. Lòng thương Mai đến khiến Vân lại lấy nàng. Hai vợ chồng bây giờ được một đứa con. Nhưng trước kia, một vài tháng sau khi lấy nhau, Vân thành ra hối hận đã lấy Mai. Một sự chua chát thấm vào tâm hồn chàng. Vân trở nên lãnh đạm, rồi ghen ghét. Chàng thành ra tàn ác đối với vợ; nhiều khi, trong lúc giận dữ, chàng đã thốt ra những lời cay đắng mỉa mai, chàng hưởng cái thú lạ lùng làm đau xót người công còn gì chống đở được cho mình. Có lần chàng đã bảo: - Mày tưởng mày còn quý hoá lắm đấy. Tao lấy mày nghĩ mà dại, lấy cái của thừa! Mai chỉ khóc Vân nhìn mà không thương; chàng để cho cái giận chiếm lấy lòng, cho rằng lấy Mai là đã làm ơn huệ cho nàng lắm rồi. Mai chịu hết những tủi nhục như thế; nàng không hề oán trách chàng. Dần dần Mai nhẫn nại sống bên cạnh chồng, sợ hãi và trung thành như một đứa ở, sẵn sàng cúi đầu trước những lời chửi mắng. Ðứa con ra đời làm Vân trở nên dịu dàng và tử tế hơn đối với nàng, nhưng lòng chàng thì vẫn hờ hững dửng dưng. *** Nhớ lại những việc đã qua, lần này Vân thấy xúc động trong lòng. Chàng cúi xuống nhìn Mai, nhìn nét mặt hiền từ và hơi buồn bã trước ánh lửa. Chàng bỗng thấy như vẻ buồn ấy là một sự trách móc cái tàn ác của chàng bấy lâu nay. Một tấm tình thương rung động và nẩy nở trong thâm tâm chàng. Vân dịu dàng đặt tay lên vai vợ, nói khẽ. Tiếng chàng run, và lạ hẳn đi đối với tai chàng: - Khuya rồi đấy, thôi em đi nghỉ đi, để mai làm. Lần thứ hai, Mai trả lời: - Ðể em thái nốt chỗ nầy đã cho xong một thể. - Không, em cứ cất đi. Lúc nào làm chả được vội gì. Mai ngừng tay, thu dọn. Nàng thôi vì quen nghe lời chồng xưa nay, và không dám trái ý. Nhưng đến khi ngửng lên nhìn Vân, nàng thấy trong mắt chàng một vẻ âu yếm khác thường. Một nụ cười nở trên môi, nàng vui vẻ nói: - Ừ nhỉ, thôi em cất đi nhé. Vân cho thêm củi vào lò sưởi, khỏi cho ngọn lửa sáng lên. Chàng bảo: - Xong em vào ngồi đây cho ấm. Mai ngồi xích lại bên chân chồng, tựa vào thành ghế. Hai người yên lặng ngồi nhìn ngọn lửa reo; ánh hồng trong lò toả ra làm xinh đẹp khuôn mặt của nàng. - Em bé bây giờ chắc đương ngũ kỹ đây. - Mai nó dậy thấy ngựa anh mua chắc nó sung sướng lắm anh nhỉ? Vân gật đầu, yên lặng – Dĩ vãng lại xâm chiếm ý nghĩ của chàng. Vân nhớ đến Mai ngày còn xinh và trẻ tuổi, đến cái tình yêu mến của lòng chàng. Nếu không có sự ngáo trở sẩy ra chàng đã lấy cô thiếu nữ thơ ngây và trong sáng là Mai, trước khi nàng biết nững sự đau khổ vì chồng. Chàng sẽ âu yếm giắt nàng cùng đi trong cuộc đời... Lòng nhớ tiếc những ngày sung sướng có thể có ấy rồn đến chàng như một lớp sống vào bờ. Nhửng kỷ niệm cứ hiện lên trong trí nhớ của chàng rõ rệ. Vân ngập ngừng cuí xuống Mai: - Em còn nhớ trước ngày em về hà chồng không? Cũng rét như hôm nay, chả khác gì. Có phải hôm ấy em bận chiếc áo nhung đen không? Mai khẽ lắc đầu: - Lâu nay em cũng không còn nhớ nữa. Nàng ngạc nhiên: từ khi lấy nhau, nàng không thấy chồng nhắc đến những chuyện cũ về trước bao giờ. - Thấm thoát thế mà đã bẩy, tám năm rồi, chóng quá em nhỉ. Ðộ ấy, chúng ta khỏ biết bao nhiêu; anh trông em khóc anh buồn quá. Có phải thế không, em Mai. Mai yên lặng nhìn ngọn lửa chập chờn, nàng thấy hiện dần ra trong ấy những hình ảnh nàng tưởng đã mờ. Tiếng nói âu yếm của Vân xúc động đến những mối đau khổ của nàng... dần dần, những ngày qua sống lại, đè nén trên tâm can. Nàng thấy bàn tay Vân lần xuống nắm chặt lấy tay nàng; âu yếm, Mai ngả người dựa hẳn vào chân chồng. Vân tưởng như sống lại bao nhiêu năm về trước, chàng tưởng ngồi dưới chân chàng chính là Mai khi xưa, lòng chàng lại thiết tha yêu mến. Cái kỷ niệm êm đềm ấy đến lần với những buổi đau khổ của Mai, những lúc chàng hành hạ, tàn ác với chàng. Vân thấy mủi lòng, nước mắt bỗng nhiên ứa lên cổ khiến chàng nghẹn ngào thương xót. Chàng kéo Mai vào lòng thổn thức: - Em tha lỗi cho anh nhé. Mai lặng lẽ ngước mắt nhìn chồng. Khoé mắt nàng đẫm lệ; bao nhiêu nỗi buồn trong lòng nàng tan đi, chìm đắm trong tình yêu mến. Nàng giờ tay quàng lên vai Vân, gục đầu vào ngực chồng, Vân sẽ hôn trên vừng trán đã răn của nàng, nhưng chàng tưởng ôm Mai khi xưa. Hai người đều yên lặng không nói, cùng nhìn ngọn lửa reo hồng trong bóng tối, Vân thấy sung sướng như vừa mới yêu, và từ dĩ vãng xa xăm bóng người xưa lại trở lại bên chàng, tươi tắn và xinh đẹp như buổi gặp gỡ ban đầu. Chàng bỗng thấy một ý muốn khêu gợi tro tàn, cái quá vãng của Mai từ khi đi lấy chồng, chưa bao giờ Vân hỏi đến. Hai người cùng lặng lẽ và đồng ý mà không nhắc đến chuyện cũ. Nhưng tối nay Vân muốn biết. Chàng bắt Mai kể lại cuộc đời của nàng bên người chồng trước, những nỗi đau khổ, lo nghĩ nàng đã trải qua, Mai vâng lời, thuật lại với một giọng nói trầm buồn bã, một giọng nói khẽ, như nàng sợ làm trở dậy trong thâm tâm những vang động đã lặng yên. Vân thấy một cảm giác lạ. Chàng tưởng như có mũi lạnh trích vào tim mỗi khi Mai kể đến một hành vi tử tế hay âu yếm của người chồng cũ; không xót thượng, chàng đợi nghe những cái tỉ mỉ, rõ rệt vẽ lại trong trí dáng điệu thân ái của hai người. Lòng chàng đau đớn như chảy máu; chàng nắm chặt lấy Mai ghì nàng sát vào người. Mai kể những nổi tủi nhục, những lúc bị đánh đập, Vân thấy khổ sở như chính chàng bị hành hạ; Vân lại nghĩ đến những lúc, chính chàng đã hành hạ, tàn ác với Mai. Chàng rùng mình cho sự tàn ác ấy, tự giận mình đã ích kỷ và tự ái nhiều. Khi Mai đứng nói, Vân ôm đầu nàng quay lại trước mắt mình, chàng nhìn vợ qua nước mắt, hôn vào má nàng: - Anh thương em quá. Rồi muốn ghi nhớ một sự thay đổi từ đây, Vân âu yếm nhắc: - Ngày mai em bé được đúng một tuổi rồi. Mai không đáp, tin cẩn nép vào người chồng. Ngọn lửa trong lò bừng sáng và rởn múa trên thân hồng, củi khô lách tách nổ như vui cùng với cái vui của vợ chồng.
Mục lục
Bóng Người Xưa
Bóng Người Xưa
Thạch LamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 26 tháng 4 năm 2004
|
Thạch Lam
Bóng Người Xưa
Trong lò xưởi, trên một đám than hồng; ngọn lửa nhẩy múa reo cái vui lách tách của củi khô, mặc bên ngoài gió lạnh và mưa bụi của mùa đông. Một hơi nóng toả ra, thấm dần vào mọi vật trong căn phòng nhỏ. ấm cúng quá! Không còn gì thú hơn được ngồi bên lò sưởi mà nghĩ những chuyện vẩn vơ. Vân vừa xoa tay tren ngọn lửa vừa hưởng thong thả như thấm thía cái thú ssơn sơ ấy. Chàng để người lọt sâu vào chiếc ghế bành; ngoảnh đầu ra nhìn Mai ngồi trên phản gần đấy, bên ngọn đèn, đang thái mấy thứ rau trên thớt. Nàng làm việc chăm chú và cẩn thận, như xưa nay nàng vẫn làm. Ngày mai là ngày sinh nhật đứa bé con đầy tuổi; hai vợ chồng Vân đã bàn định làm một bữa tiệc nhỏ để mừng, nên tối nay vợ chàng sửa soạn sẵn các thức ăn. Thấy lò sưởi ấm cứng, Vân cất tiếng bảo vợ: - Ra đây mà ngồi cho đỡ lạnh. Vợ Vân không ngừng tay đáp: - Ðể em thái nốt chổ này đã. - Thì mang lại đây mà làm có hơn không, ngồi đấy rét chết. Chiều ý chồng, nàng đứng lên lấy một cái chiếu giải trước lò sưởi, rồi mang chiếc đèn đến. Vân rụt chân lại để nhường chổ. Mai thu xếp đồ làm, bỏ giầy bước vào chiếu rồi vén áo cúi quỳ xuống bên chồng, vừa nhìn chàng hỏi: - Em ngồi đây nhé? Vân gật đầu, rồi chàng vội bảo vì thấy nàng sắp sửa đổi dáng ngồi để quay về phía đèn: - Không, không cứ ngồi yên như thế... Nàng nhìn Vân ngạc nhiên hỏi: - Làm sao? Vâm mỉm cười, trả lời thong thả: - Không làm sao cả, anh bải em cứ ngồi như thế. Mai ngồi trước ngọn đèn chiếu qua mái tóc, làm nổi một vùng ánh sáng chung quanh khuôn mặt đều đặn của nàng. Dưới ánh lửa yếu của than hồng trong lò sưởi, trong bóng tối mờ, Mai trông khác hẳng; Vân không thấy trước mắt mình nét mặt hàng ngày của vợ nữa, chàng chỉ thấy một người vợ trẻ hơn, đẹp hơn. Những vết răn của người đàn bà luống tuổi đã mất đi trong bóng tối; khuôn mặt trở nên đều đặn, cái miệng hơi trề trên hàm răng nhỏ muốt, đôi mắt loan thấy long lanh sáng. Hình ảnh đó làm Vân nhớ lại Mai lúc trước, Mai ngày mới gặp chàng, ngày là một thiếu nữ mà vẻ xinh đẹp đã làm chàng cảm động. Vân lặng yên cả người, nhìn vợ vẩn thản nhiên như thường, chăm chú vào công việc trong trí chàng, cả một dĩ vãng nổi lên với rõ rệt một hình ảnh xinh tươi của Mai còn trẻ; ấy là tất cả cái lịch sử tình yêu của chàng. trời, chàng đã yêu mến biết bao nhiêu người thiếu nữ ấy? Dáng điệu và vẻ đẹp của Mai lúc bấy giờ đã khiến cho lòng chàng bao lần rung động; chàng đã yêu đắm đuối thiết tha, mà Mai cũng yêu chàng như thế. Nhưng vì sự nghiêm khắc của gia đình, mai không lấy được chàng mà về tay người khác. Vân bỏ ra đi, và sự đau đớn của chàng sâu xa đến nổi bây giờ nghĩ lại Vân còn thấy nỗi đau giẫy giụa trong lòng. Năm năm sau chàng trở về thì Mai đã goá chồng. Hôm gặp nhau, hai người cùng khóc; nhưng Mai bây giờ không còn đâu vẻ xinh tươi nữa, năm năm héo hon bên người chồng ác nghiệt đã đổi thay nàng. Những sự đau khổ đã in vết răn trên trán, hai mắt nàng mất vẻ sáng tươi, và đôi môi chỉ còn nở một nụ cười an phận và buồn rầu, hình bóng của nét cười duyên thắm mà chàng đã yêu mến ngày xưa. Lòng thương Mai đến khiến Vân lại lấy nàng. Hai vợ chồng bây giờ được một đứa con. Nhưng trước kia, một vài tháng sau khi lấy nhau, Vân thành ra hối hận đã lấy Mai. Một sự chua chát thấm vào tâm hồn chàng. Vân trở nên lãnh đạm, rồi ghen ghét. Chàng thành ra tàn ác đối với vợ; nhiều khi, trong lúc giận dữ, chàng đã thốt ra những lời cay đắng mỉa mai, chàng hưởng cái thú lạ lùng làm đau xót người công còn gì chống đở được cho mình. Có lần chàng đã bảo: - Mày tưởng mày còn quý hoá lắm đấy. Tao lấy mày nghĩ mà dại, lấy cái của thừa! Mai chỉ khóc Vân nhìn mà không thương; chàng để cho cái giận chiếm lấy lòng, cho rằng lấy Mai là đã làm ơn huệ cho nàng lắm rồi. Mai chịu hết những tủi nhục như thế; nàng không hề oán trách chàng. Dần dần Mai nhẫn nại sống bên cạnh chồng, sợ hãi và trung thành như một đứa ở, sẵn sàng cúi đầu trước những lời chửi mắng. Ðứa con ra đời làm Vân trở nên dịu dàng và tử tế hơn đối với nàng, nhưng lòng chàng thì vẫn hờ hững dửng dưng. *** Nhớ lại những việc đã qua, lần này Vân thấy xúc động trong lòng. Chàng cúi xuống nhìn Mai, nhìn nét mặt hiền từ và hơi buồn bã trước ánh lửa. Chàng bỗng thấy như vẻ buồn ấy là một sự trách móc cái tàn ác của chàng bấy lâu nay. Một tấm tình thương rung động và nẩy nở trong thâm tâm chàng. Vân dịu dàng đặt tay lên vai vợ, nói khẽ. Tiếng chàng run, và lạ hẳn đi đối với tai chàng: - Khuya rồi đấy, thôi em đi nghỉ đi, để mai làm. Lần thứ hai, Mai trả lời: - Ðể em thái nốt chỗ nầy đã cho xong một thể. - Không, em cứ cất đi. Lúc nào làm chả được vội gì. Mai ngừng tay, thu dọn. Nàng thôi vì quen nghe lời chồng xưa nay, và không dám trái ý. Nhưng đến khi ngửng lên nhìn Vân, nàng thấy trong mắt chàng một vẻ âu yếm khác thường. Một nụ cười nở trên môi, nàng vui vẻ nói: - Ừ nhỉ, thôi em cất đi nhé. Vân cho thêm củi vào lò sưởi, khỏi cho ngọn lửa sáng lên. Chàng bảo: - Xong em vào ngồi đây cho ấm. Mai ngồi xích lại bên chân chồng, tựa vào thành ghế. Hai người yên lặng ngồi nhìn ngọn lửa reo; ánh hồng trong lò toả ra làm xinh đẹp khuôn mặt của nàng. - Em bé bây giờ chắc đương ngũ kỹ đây. - Mai nó dậy thấy ngựa anh mua chắc nó sung sướng lắm anh nhỉ? Vân gật đầu, yên lặng – Dĩ vãng lại xâm chiếm ý nghĩ của chàng. Vân nhớ đến Mai ngày còn xinh và trẻ tuổi, đến cái tình yêu mến của lòng chàng. Nếu không có sự ngáo trở sẩy ra chàng đã lấy cô thiếu nữ thơ ngây và trong sáng là Mai, trước khi nàng biết nững sự đau khổ vì chồng. Chàng sẽ âu yếm giắt nàng cùng đi trong cuộc đời... Lòng nhớ tiếc những ngày sung sướng có thể có ấy rồn đến chàng như một lớp sống vào bờ. Nhửng kỷ niệm cứ hiện lên trong trí nhớ của chàng rõ rệ. Vân ngập ngừng cuí xuống Mai: - Em còn nhớ trước ngày em về hà chồng không? Cũng rét như hôm nay, chả khác gì. Có phải hôm ấy em bận chiếc áo nhung đen không? Mai khẽ lắc đầu: - Lâu nay em cũng không còn nhớ nữa. Nàng ngạc nhiên: từ khi lấy nhau, nàng không thấy chồng nhắc đến những chuyện cũ về trước bao giờ. - Thấm thoát thế mà đã bẩy, tám năm rồi, chóng quá em nhỉ. Ðộ ấy, chúng ta khỏ biết bao nhiêu; anh trông em khóc anh buồn quá. Có phải thế không, em Mai. Mai yên lặng nhìn ngọn lửa chập chờn, nàng thấy hiện dần ra trong ấy những hình ảnh nàng tưởng đã mờ. Tiếng nói âu yếm của Vân xúc động đến những mối đau khổ của nàng... dần dần, những ngày qua sống lại, đè nén trên tâm can. Nàng thấy bàn tay Vân lần xuống nắm chặt lấy tay nàng; âu yếm, Mai ngả người dựa hẳn vào chân chồng. Vân tưởng như sống lại bao nhiêu năm về trước, chàng tưởng ngồi dưới chân chàng chính là Mai khi xưa, lòng chàng lại thiết tha yêu mến. Cái kỷ niệm êm đềm ấy đến lần với những buổi đau khổ của Mai, những lúc chàng hành hạ, tàn ác với chàng. Vân thấy mủi lòng, nước mắt bỗng nhiên ứa lên cổ khiến chàng nghẹn ngào thương xót. Chàng kéo Mai vào lòng thổn thức: - Em tha lỗi cho anh nhé. Mai lặng lẽ ngước mắt nhìn chồng. Khoé mắt nàng đẫm lệ; bao nhiêu nỗi buồn trong lòng nàng tan đi, chìm đắm trong tình yêu mến. Nàng giờ tay quàng lên vai Vân, gục đầu vào ngực chồng, Vân sẽ hôn trên vừng trán đã răn của nàng, nhưng chàng tưởng ôm Mai khi xưa. Hai người đều yên lặng không nói, cùng nhìn ngọn lửa reo hồng trong bóng tối, Vân thấy sung sướng như vừa mới yêu, và từ dĩ vãng xa xăm bóng người xưa lại trở lại bên chàng, tươi tắn và xinh đẹp như buổi gặp gỡ ban đầu. Chàng bỗng thấy một ý muốn khêu gợi tro tàn, cái quá vãng của Mai từ khi đi lấy chồng, chưa bao giờ Vân hỏi đến. Hai người cùng lặng lẽ và đồng ý mà không nhắc đến chuyện cũ. Nhưng tối nay Vân muốn biết. Chàng bắt Mai kể lại cuộc đời của nàng bên người chồng trước, những nỗi đau khổ, lo nghĩ nàng đã trải qua, Mai vâng lời, thuật lại với một giọng nói trầm buồn bã, một giọng nói khẽ, như nàng sợ làm trở dậy trong thâm tâm những vang động đã lặng yên. Vân thấy một cảm giác lạ. Chàng tưởng như có mũi lạnh trích vào tim mỗi khi Mai kể đến một hành vi tử tế hay âu yếm của người chồng cũ; không xót thượng, chàng đợi nghe những cái tỉ mỉ, rõ rệt vẽ lại trong trí dáng điệu thân ái của hai người. Lòng chàng đau đớn như chảy máu; chàng nắm chặt lấy Mai ghì nàng sát vào người. Mai kể những nổi tủi nhục, những lúc bị đánh đập, Vân thấy khổ sở như chính chàng bị hành hạ; Vân lại nghĩ đến những lúc, chính chàng đã hành hạ, tàn ác với Mai. Chàng rùng mình cho sự tàn ác ấy, tự giận mình đã ích kỷ và tự ái nhiều. Khi Mai đứng nói, Vân ôm đầu nàng quay lại trước mắt mình, chàng nhìn vợ qua nước mắt, hôn vào má nàng: - Anh thương em quá. Rồi muốn ghi nhớ một sự thay đổi từ đây, Vân âu yếm nhắc: - Ngày mai em bé được đúng một tuổi rồi. Mai không đáp, tin cẩn nép vào người chồng. Ngọn lửa trong lò bừng sáng và rởn múa trên thân hồng, củi khô lách tách nổ như vui cùng với cái vui của vợ chồng.
Mục lục
Bóng Người Xưa
Bóng Người Xưa
Thạch LamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 26 tháng 4 năm 2004
|
Sương Sương
BÔNG HỒNG CÀI ÁO
BÔNG HỒNG CÀI ÁO
(Cảm xúc cho ngày 8/3)
Nhón tay bật đĩa nhạc, cái đĩa với những dấu lằn dọc ngang theo thời gian. Đã lâu lắm rồi hôm nay tôi mới tìm đến nó kể từ 3 năm nay. Giọng hát cô ca sĩ cất lên ngọt ngào như dòng suối mượt mà chảy qua vùng đồng khô hạn của trái tim. "Một bông Hồng cho em. Một bông Hồng cho anh Và một bông Hồng cho những ai, cho những ai đang còn Mẹ, đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn, rủi mai này Mẹ hiền có mất đi. Như đóa hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười ngỡ đời mình không lớn khôn thêm, như bầu trời thiếu ánh sao đêm"Thật ấm áp và dịu dàng tôi khẽ khàng đặt bàn tay lên ngực trái thì thầm "Nếu ai đó tặng tôi hoa hồng cài lên ngực, tôi sẽ đón lấy đoá hoa màu đỏ thắm...". Lời nhạc sâu lắng khiến trái tim rung lên từng nhịp thật dịu dàng. Vâng , tháng ba rồi, xin một phút nghiêng lòng xẻ chia với những ai cài trên ngực áo bông hồng trắng. Và riêng trao bông hồng đỏ thắm dành cho những ai đang còn mẹ cài lên áo để hưởng trọn niềm yêu thương, để lòng vẫn rộn ràng vui sướng. Lời bài hát đến đây bỗng nghẹn ngào hút sâu vào tâm tưởng một nỗi sợ mơ hồ mà mỗi người con trên thế gian đều chẳng bao giờ muốn điều ấy xảy ra "Rủi mai này mẹ hiền có mất đi, như đoá hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười ngỡ đời mình không khôn lớn thêm, như bầu trời thiếu ánh sao đêm.."Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương dìu dắt của mẹ để hiểu rằng có mẹ là ta có tất cả, có tất cả những điều thiêng liêng đẹp nhất và có cả những điều bình dị nhất như đoá hoa lung linh dưới tia nắng mặt trời, như bầu trời vằng vặc ánh sao đêm "Mẹ, Mẹ là dòng suối dịu hiền. Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên. Là bóng mát trên cao, là mắt sáng trăng sao, là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào. Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau. Là tiếng dế đêm thâu, là nắng ấm nương dâu, là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời..." Hình ảnh của người mẹ trong ca từ như bay vút lên da diết với những gì quen thuộc trong cuộc sống, mẹ như dòng suối ngọt lành, mẹ như bài hát thần tiên ru tuổi thơ ta êm ả trôi đi trong yên bình. Mẹ là bóng mát, cái bóng mát cao cả che chắn suốt đời. Ai đã từng ăn một lóng mía ngọt ngào, một trái chuối ngọt thơm...sẽ hiểu được tình mẹ dành cho con còn ngọt ngào trân quý gấp vạn lần. Tuổi thơ trôi đi từ những mảnh vườn quen thuộc, là những bãi mía vườn dâu, là những đêm hè ve kêu ra rả...rất bình dị mà đượm nồng yêu thương..Những hình ảnh ấy được lời ca tiếng nhạc nâng lên thành những cung bậc diệu kỳ, càng lúc càng thấm sâu vào từng ngóc ngách của cái tâm hồn mẫn cảm trong tôi, để rồi ngỡ ngàng khi nhận ra cái tình cảm mẫu tử tha thiết chân thành hiện hữu thật nồng nàn trong lời ca mộc mạc đơn sơ: "...Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu Rồi nói, nói với Mẹ rằng "Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không ?" -Biết gì ? "Biết là, biết là con thương Mẹ không "..."Vâng, bất chợt ngắm mẹ trong một ngày nắng chiều rũ xuống mái hiên để nghẹn ngào nhận ra tóc mẹ nay đã vương bao sợi bạc, cái dáng thoăn thoắt năm xưa đã chậm lại, tấm lưng năm xưa đã hơi thấp xuống theo thời gian, vết chân chim in hằn trên khoé mắt những vết nhăn hiện dần trên vầng trán đầy yêu thương khiến lòng tôi se thắt. Bàn tay mẹ hằn những dấu gân xanh ôm lấy đứa con gái bỗng run run và tôi chợt hiểu....bóng thời gian đã in vào dáng mẹ . "..Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em Thì xin anh, thì xin em Hãy cùng tôi vui sướng đi. …"Ca từ kết nhẹ nhàng như lời nhắn nhủ cho riêng mỗi người, cho riêng tôi, cho riêng những ai vẫn còn cài bông hồng đỏ trên ngực áo, hãy đón nhận những tháng ngày rực rỡ vui sướng khi ta còn có mẹ. Cảm ơn nhạc sĩ, cảm ơn nhà thơ và cả cô ca sĩ có giọng hát truyền cảm ấy đã cho tôi những giây phút lắng đọng với thời gian để dành những yêu thương cho đấng sinh thành. "Mẹ, Mẹ là dòng suối dịu hiền. Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên. Là bóng mát trên cao, là mắt sáng trăng sao, là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào. Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau. Là tiếng dế đêm thâu, là nắng ấm nương dâu, là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời..." Mar.06 SS
Mục lục
BÔNG HỒNG CÀI ÁO
BÔNG HỒNG CÀI ÁO
Sương SươngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Sương Sương Nguồn: bạn: TTL đưa lên vào ngày: 23 tháng 3 năm 2006
|
Mist Mist
ROSE BOX
ROSE BOX
(Emotions for March 8)
Fingers turn on the record, the record with vertical and horizontal lines over time. It's been a long time since I found it today, 3 years ago. The singer's voice sounded as sweet as a smooth stream flowing through the dry plains of her heart. "A Rose for you. A Rose for me And a Rose for those, for those who still have their Mother, while they still have their Mother, let their hearts be happier, if unfortunately the gentle Mother will be lost. Like a flower without a face. sky, like a child without a smile thinking his life won't grow any bigger, like a sky without starlight at night "It's so warm and gentle I gently put my hand on my left chest and whisper "If someone gave me a rose to wear on my chest, I will receive the crimson flower...". The profound lyrics make the heart vibrate with each gentle beat. Yes, it's March, please take a moment to share with those who wear white roses on their chests. And especially give red roses to those who still have their mothers to wear on their clothes to enjoy all the love, so that their hearts are still filled with joy. The lyrics here suddenly choke up, drawing deep into my mind a vague fear that every child in the world never wants that to happen: "Someday, my dear mother will die, like a flower without the sun. , like a child without a smile, thinking that his life will not grow any further, like a sky without starlight at night. "I grew up in the loving and guiding arms of my mother to understand that with my mother, I have everything, everything both the most beautiful spiritual things and even the most simple things like flowers shimmering under the sun's rays, like a sky filled with starlight at night "Mother, you are a gentle stream. Mother, you are a song The fairy is the shade above, the bright eyes of the moon and stars, the torchlight in the night when lost, Mother is the sweet sugar cane, Mother is the bunch of bananas in the night, the warm sunshine mother-in-law, is the capital of love for life..." The image of the mother in the lyrics seems to soar with the familiar things in life, mother is like a sweet stream, mother is like a divine song. The fairy lulls our childhood away in peace. Mother is a shade, a noble shade that protects for a lifetime. Anyone who has ever eaten a sweet sugarcane stalk, a sweet and fragrant banana... will understand that a mother's love for her child is ten thousand times sweeter and more precious. Childhood drifted away from familiar gardens, sugar cane fields and strawberry gardens, summer nights with cicadas chirping... very simple but full of love... Those images were enhanced by the lyrics and music. into magical levels, penetrating deeper and deeper into every corner of my sensitive soul, and then surprised to realize that the earnest and sincere maternal feelings exist so passionately in the rustic lyrics. simple: "...Then one afternoon I came back and looked at my beloved Mother, looked at her for a long time. Then said, told her, "Mom, Mom, do you know?" - Know what? "Know is , do you know that I love you "..." Yes, suddenly looking at my mother on a day when the afternoon sun was falling on the eaves, I choked up and realized that my mother's hair was now full of silver strands, her graceful appearance of the past had slowed down. , my old back has slightly lowered over time, crow's feet are imprinted on the corners of my eyes, wrinkles gradually appear on my loving forehead, making my heart ache. The mother's hand with blue veins hugging her daughter suddenly trembled and I suddenly understood... the shadow of time was imprinted on her figure. "..The pink flower I just put on my shirt. The pink flower I just put on my shirt. Please, please, please join me in being happy...."The lyrics end gently like a personal message. Everyone, for me, for those who still wear red roses on their chests, let's welcome the bright and happy days when we still have our mothers. Thank you to the musician, the poet and the singer with that inspiring voice for giving me quiet moments and the time to give love to my parents. "Mother, you are a gentle stream. Mother, you are a fairy song. You are the shade above, the bright eyes of the moon and stars, the torchlight in the night when you are lost. Mother, you are the sweet sugar cane. Mother, Mother is a bunch of bananas and areca palms. She is the sound of crickets at night, she is the warm sunshine of mulberry fields, she is the capital of love for life..." Mar.06 SS
Table of contents
ROSE BOX
ROSE BOX
Suong SuongWelcome you to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Suong Suong Source: friend: TTL uploaded on: March 23, 2006
|
Nguyễn Tấn Phong
Bông Hồng Không Cánh
Nắng. Nắng gay gắt. Ký túc xa buổi trưa rộn lên tiếng cười nói, tiếng soong, nồi va chạm. Người hâm hấp mồ hôi. Mặc kệ! Tôi vẫn nằm yên trên giường sắt và trùm chăn kín mít. Đầu óc quay cuồng. Bao hình ảnh chập chờn hiện lên, tôi nhớ... nhớ... Đêm mênh mông. Chúng tôi ngồi bên nhau trên thành hồ trước Hội trường Rùa. Ngọn gió từ xa đến se se lạnh, dường như Thủy nép sát vào tôi hơn. Tôi ngoái đầu nhìn về phía sau. Mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Những đám rêu xanh lơ lửng trong nước. Thỉnh thoảng một vài chú cua con lại nổi lên chuyền từ lá súng này sang lá súng khác. Chúng quơ quơ đôi càng bé xíu và thở ra những bong bóng li ti. Tôi quay lại nói với Thủy trong tiếc nuối: - Anh định tối nay sẽ hái tặng em một bông súng thật đẹp, không ngờ trong hồ chẳng có bông nào. Thủy bật cười khúch khích: - Anh còn nhớ hồi trong tết không? Lúc tụi mình học bài thi đó. Anh đã hái cho em tất cả những bông súng trong hồ để rồi... Thủy ngập ngừng rồi cười. Tôi tiếp lời em: - Để rồi bị bà Tư bảo vệ bắt gặp chứ gì? - Ờ, bữa đó em run hết biết. Nhìn thấy anh năn nỉ bác Tư mà tội nghiệp ghê! - Công nhận bác Tư già rồi tâm lý dễ sợ. Em biết bữa đó bác Tư nói với anh sao không? - Hổng biết! - Bác Tư nói: “Tôi thông cảm cho cậu vì nghĩ rằng cậu không có tiền mua bông hồng nên mới hái bông súng tặng bạn gái...” Thủy lắc đầu quầy quậy: - Em không tin, em không tin! - Thiệt đó. Thủy không thèm tranh cãi với tôi nữa. Em cúi người di di ngón tay trỏ trên nền gạch rồi đột ngột hỏi tôi: - Anh biết ăn cọng súng không? - Biết chứ. Hồi nhỏ chính vì mê ăn bông súng mà trong một lần đi bứt anh đã hụt chân uống nước muốn chết. May ba ra kịp, chứ không thì hết gặp em rồi. Thủy đấm lưng tôi thùm thụp: - Anh xạo. Ghét anh ghê! Em im lặng nhìn vào khoảng không rồi chớp đôi mắt buồn buồn: - Hồi em chưa lên đây học, ngoại thường bứt cọng súng làm gỏi cho em ăn. Gỏi súng ăn với mắm kho ngon dễ sợ. Em đi rồi chỉ còn một mình ngoại đơn độc ở nhà. Ngoại buồn bã và nhớ em lắm. Kỳ rồi em về ngoại không nói được lời nào, chỉ ôm chầm lấy em nước mắt giàn giụa, rồi ngoại mếu máo: “Mày đi rồi ngoại nhớ mày quá ‘chời’, nhưng ngoại không biết chữ làm sao biên thơ cho mày được...” Mấy ngày ở quê, ngoại làm đủ thứ bánh cho em ăn. Ngày em đi ngoại run run nắm lấy tay em: “Đi ‘gáng’ học cho hay nghe con”. Nhiều lúc em muốn nghỉ học về với ngoại luôn. - Bộ tính nghỉ làm cô giáo hả? - Hổng thèm làm luôn. Tôi không nhìn Thủy, giả vờ nhăn mặt suy nghĩ như cố nhớ lại một chuyện gì đó rồi nói: - Vậy mà trước kia đã có một cô nhóc đã nói với anh: “Em thích làm cô giáo lắm. Em sẽ lên bục giảng và giảng thật hay cho những đứa học trò của em mở tròn mắt ra mà nghe”. - Anh chọc quê em đó hả? Người ta buồn người ta nói vậy chớ bộ. Nghỉ chơi với anh luôn. Thủy phụng phịu quay mặt đi nơi khác. Tôi mỉm cười vu vơ rồi ngước mắt... đếm sao đêm. Một, hai, ba... Chà, em giận thiệt rồi. Không có gì dai hơn con gái giận. Phải tìm cách thôi. Tôi nhè nhẹ khều em: - Nè, giận xong chưa? - Còn! - Thủy đáp gọn lỏn. Tôi tiếp tục dụ khị: - Bây giờ anh đố em cái này nhé. Nếu em trả lời không được thì tụi mình... huề? Tôi nín thở chờ đợi sự đồng tình của em. Đợi gần hết hơi em mới đủng đỉnh nói: - Còn nếu em trả lời được thì sao? Tôi nhanh nhảu: - Thì anh sẽ thua em hai hủ da ua ở quán cô Nại. Chung liền, chịu hôn? - Chịu! - Vậy đố em tìm được bông không cánh? Em im lặng một lúc rồi nói: - Bông gì lại không có cánh lạ quá. Chắc không có. Anh xí gạt em rồi. Tôi mỉm cười trong chiến thắng: - Có. - Ở đâu? - Nhưng em chịu thua đi? - Rồi, người ta chịu thua đó! - Vậy là hết giận? Thủy gật đầu. Tôi giơ tay chỉ: - Đó thấy hông? - Hổng thấy. - Đó. - Bông còng mà? - Ừa, nhưng đó là bông không cánh. Thủy không tin lời tôi nói. Đêm đó tôi đã dẫn em quanh quẩn với hàng còng để chứng minh cho phát hiện của mình. Những bông còng trong gió nhẹ rơi rơi – loài bông không cánh chỉ có những cọng nhụy mong manh như sợi chỉ, phớt hồng... ... Lớp học buổi sáng! Đầu giờ chơi, Thuận bước lên trước lớp: - Tôi xin thông báo với các bạn: Phòng Đào tạo vừa gởi công văn yêu cầu các bạn còn nợ tiền học phí phải thanh toán gấp. Nếu không sẽ bị đình chỉ học tập và không được thi giai đoạn. Lớp học nhao nhao: - Tiền đâu đóng? - Đói thấy mồ! - Thư thả một thời gian nữa được không lớp trưởng? Thuận lắc đầu: - Tôi không rõ! Đây là yêu cầu của Phòng Đào tạo. Trường hợp các bạn gặp khó khăn hãy lên gặp trực tiếp Phòng Đào tạo để giải quyết. ... Buổi chiều em gặp tôi, nét mặt thật buồn: - Chắc em phải nghỉ học quá! Tôi sửng sốt: - Sao vậy? - Em còn nợ học phí năm thứ nhất nhưng em không biết kiếm đâu ra tiền để đóng. - Vậy mình lên Phòng Đào tạo xin hoãn một thời gian nữa. Thủy lắc đầu: - Không được, em đã lên gặp rồi. Họ không tin em... - Hay là em gởi thư về xin tiền ngoại? - Ngoại già rồi lại bệnh hoạn hoài. Thế mà ngày nào cũng gồng gánh, báng bưng dành dụm tiền gởi lên nuôi em học. Ngoại đã cực khổ nhiều, em không muốn ngoại vất vả mãi. Thủy nói mà mắt rưng rưng. Tôi im lặng thất vọng. - Chiều mai em về quê. Anh đưa em ra bến xe nhé! Tiếng Thủy kề bên mà tôi nghĩ dường như xa, xa lắm. Như một cái máy tôi chỉ biết lẳng lặng gật đầu. Vậy là Thủy sắp xa tôi ư? Sẽ không còn những ngày hai đứa học bài chung trước Hội trường Rùa, cùng nhau trao đổi những mơ ước... - Bộ em thích làm cô giáo lắm hả? - Em thích làm cô giáo lắm. Em sẽ lên bục và giảng thật hay cho những đứa học trò của em tròn mắt ra mà nghe. Bây giờ ước mơ của cô giáo tương lai đó sắp lụi tàn chỉ vì một lẽ đơn giản nhưng khắc nghiệt: không có tiền để đóng học phí. Không! Tôi không muốn Thủy phải về quê, tôi không muốn em phải nghỉ học. Tôi không muốn... Tôi vùng dậy dắt xe đạp ra khỏi phòng. Thằng Sơn rửa chân ngoài bồn nước vừa tới gặp tôi nó sửng người: - Trưa không ăn cơm, không ngủ, đi đâu thằng điên? - Thủy có qua bảo Thủy đợi tao một chút. Tôi không trả lời câu hỏi của nó mà chỉ ngoái cổ dặn một câu rồi nhảy lên xe đạp. Chiếc xe đạp lướt đi trên con đường ký túc xa buổi trưa đầy nắng. Bây giờ đã vào đầu hạ. Trời Cần Thơ mưa nắng bất thường. Ve kêu râm ran và phượng đã nở đầy trên những lối đi. Thủy về quê gần một tháng rồi. Buổi chiều hôm đó tôi trở về phòng người mệt nhoài. Thằng Sơn đứng ở cửa lạnh lùng chia cho tôi lá thư em để lại: “Thủy chờ mày không được đã về quê rồi!”. Tôi run run đọc thư em ròi gieo phịch xuống giường, úp mặt vào gối tôi nằm như chết. Cọc tiền trong túi cộm lên. Thủy ơi, tại sao em lại biết hết những điều anh định làm vậy? Nhưng anh đã trễ, trễ rồi phải không Thủy? Bây giờ đã vào mùa mưa. Những cơn mưa chợt đến chợt đi cũng như em không hẹn ngày trở lại. Mùa thi đã gần kề. Đêm đêm tôi ngồi học bài đơn độc trên thành hồ trước Hội trường Rùa. Từng cơn gió se lạnh. Những bông súng trong hồ vươn mình khỏi mặt nước rung rinh, và xa xa loài bông không cánh lặng lẽ rơi. “... Anh Phong ơi, em biết anh thương và lo cho em nhiều lắm. Em biết chiều nay anh đang làm những gì... nhưng em không thể ở lại. Hãy thông cảm cho em, đừng giận em. Anh hãy lấy tiền chuộc lại chiếc xe đạp và chiếc nhẫn nghe anh! Chiếc nhẫn là vật ký niệm của mẹ anh mà.. Còn em dường như số phận đã sắp đặt như thế rồi. Em cũng giống như bông còng trên đường ta đi học vậy, loài bông mà anh gọi là không cánh chẳng thể nào gượng dậy nổi giữa phong ba...” Biết bao lần tôi ngồi đọc lại lá thư em để nhớ, để thương, để ngậm ngùi nuối tiếc... Vâng, em là loài bông không cánh; anh là loài bông không cánh, chúng ta là loài bông không cánh – loài bông không cánh lẻ loi, trơ trọi giữa cuộc đời nhưng chúng ta không thể yếu đuối như loài bông còng kia - cứ cam chịu buông trôi mình cho gió mưa vùi dập. Thủy ơi, giữa cuộc sống khắc nghiệt đầy phong ba, bảo tố, hãy chắp thêm cho mình những đôi cánh để vươn lên. Anh tin rằng em cũng như loài bông súng nọ, không để mình chìm sâu dưới nước, phải không Thủy. Hãy trở lại trường đi Thủy, anh đang chờ em!
Mục lục
Bông Hồng Không Cánh
Bông Hồng Không Cánh
Nguyễn Tấn PhongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Ct.Ly Nguồn: Đất bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 8 tháng 10 năm 2004
|
Nguyễn Tấn Phong
Bông Hồng Không Cánh
Nắng. Nắng gay gắt. Ký túc xa buổi trưa rộn lên tiếng cười nói, tiếng soong, nồi va chạm. Người hâm hấp mồ hôi. Mặc kệ! Tôi vẫn nằm yên trên giường sắt và trùm chăn kín mít. Đầu óc quay cuồng. Bao hình ảnh chập chờn hiện lên, tôi nhớ... nhớ... Đêm mênh mông. Chúng tôi ngồi bên nhau trên thành hồ trước Hội trường Rùa. Ngọn gió từ xa đến se se lạnh, dường như Thủy nép sát vào tôi hơn. Tôi ngoái đầu nhìn về phía sau. Mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Những đám rêu xanh lơ lửng trong nước. Thỉnh thoảng một vài chú cua con lại nổi lên chuyền từ lá súng này sang lá súng khác. Chúng quơ quơ đôi càng bé xíu và thở ra những bong bóng li ti. Tôi quay lại nói với Thủy trong tiếc nuối: - Anh định tối nay sẽ hái tặng em một bông súng thật đẹp, không ngờ trong hồ chẳng có bông nào. Thủy bật cười khúch khích: - Anh còn nhớ hồi trong tết không? Lúc tụi mình học bài thi đó. Anh đã hái cho em tất cả những bông súng trong hồ để rồi... Thủy ngập ngừng rồi cười. Tôi tiếp lời em: - Để rồi bị bà Tư bảo vệ bắt gặp chứ gì? - Ờ, bữa đó em run hết biết. Nhìn thấy anh năn nỉ bác Tư mà tội nghiệp ghê! - Công nhận bác Tư già rồi tâm lý dễ sợ. Em biết bữa đó bác Tư nói với anh sao không? - Hổng biết! - Bác Tư nói: “Tôi thông cảm cho cậu vì nghĩ rằng cậu không có tiền mua bông hồng nên mới hái bông súng tặng bạn gái...” Thủy lắc đầu quầy quậy: - Em không tin, em không tin! - Thiệt đó. Thủy không thèm tranh cãi với tôi nữa. Em cúi người di di ngón tay trỏ trên nền gạch rồi đột ngột hỏi tôi: - Anh biết ăn cọng súng không? - Biết chứ. Hồi nhỏ chính vì mê ăn bông súng mà trong một lần đi bứt anh đã hụt chân uống nước muốn chết. May ba ra kịp, chứ không thì hết gặp em rồi. Thủy đấm lưng tôi thùm thụp: - Anh xạo. Ghét anh ghê! Em im lặng nhìn vào khoảng không rồi chớp đôi mắt buồn buồn: - Hồi em chưa lên đây học, ngoại thường bứt cọng súng làm gỏi cho em ăn. Gỏi súng ăn với mắm kho ngon dễ sợ. Em đi rồi chỉ còn một mình ngoại đơn độc ở nhà. Ngoại buồn bã và nhớ em lắm. Kỳ rồi em về ngoại không nói được lời nào, chỉ ôm chầm lấy em nước mắt giàn giụa, rồi ngoại mếu máo: “Mày đi rồi ngoại nhớ mày quá ‘chời’, nhưng ngoại không biết chữ làm sao biên thơ cho mày được...” Mấy ngày ở quê, ngoại làm đủ thứ bánh cho em ăn. Ngày em đi ngoại run run nắm lấy tay em: “Đi ‘gáng’ học cho hay nghe con”. Nhiều lúc em muốn nghỉ học về với ngoại luôn. - Bộ tính nghỉ làm cô giáo hả? - Hổng thèm làm luôn. Tôi không nhìn Thủy, giả vờ nhăn mặt suy nghĩ như cố nhớ lại một chuyện gì đó rồi nói: - Vậy mà trước kia đã có một cô nhóc đã nói với anh: “Em thích làm cô giáo lắm. Em sẽ lên bục giảng và giảng thật hay cho những đứa học trò của em mở tròn mắt ra mà nghe”. - Anh chọc quê em đó hả? Người ta buồn người ta nói vậy chớ bộ. Nghỉ chơi với anh luôn. Thủy phụng phịu quay mặt đi nơi khác. Tôi mỉm cười vu vơ rồi ngước mắt... đếm sao đêm. Một, hai, ba... Chà, em giận thiệt rồi. Không có gì dai hơn con gái giận. Phải tìm cách thôi. Tôi nhè nhẹ khều em: - Nè, giận xong chưa? - Còn! - Thủy đáp gọn lỏn. Tôi tiếp tục dụ khị: - Bây giờ anh đố em cái này nhé. Nếu em trả lời không được thì tụi mình... huề? Tôi nín thở chờ đợi sự đồng tình của em. Đợi gần hết hơi em mới đủng đỉnh nói: - Còn nếu em trả lời được thì sao? Tôi nhanh nhảu: - Thì anh sẽ thua em hai hủ da ua ở quán cô Nại. Chung liền, chịu hôn? - Chịu! - Vậy đố em tìm được bông không cánh? Em im lặng một lúc rồi nói: - Bông gì lại không có cánh lạ quá. Chắc không có. Anh xí gạt em rồi. Tôi mỉm cười trong chiến thắng: - Có. - Ở đâu? - Nhưng em chịu thua đi? - Rồi, người ta chịu thua đó! - Vậy là hết giận? Thủy gật đầu. Tôi giơ tay chỉ: - Đó thấy hông? - Hổng thấy. - Đó. - Bông còng mà? - Ừa, nhưng đó là bông không cánh. Thủy không tin lời tôi nói. Đêm đó tôi đã dẫn em quanh quẩn với hàng còng để chứng minh cho phát hiện của mình. Những bông còng trong gió nhẹ rơi rơi – loài bông không cánh chỉ có những cọng nhụy mong manh như sợi chỉ, phớt hồng... ... Lớp học buổi sáng! Đầu giờ chơi, Thuận bước lên trước lớp: - Tôi xin thông báo với các bạn: Phòng Đào tạo vừa gởi công văn yêu cầu các bạn còn nợ tiền học phí phải thanh toán gấp. Nếu không sẽ bị đình chỉ học tập và không được thi giai đoạn. Lớp học nhao nhao: - Tiền đâu đóng? - Đói thấy mồ! - Thư thả một thời gian nữa được không lớp trưởng? Thuận lắc đầu: - Tôi không rõ! Đây là yêu cầu của Phòng Đào tạo. Trường hợp các bạn gặp khó khăn hãy lên gặp trực tiếp Phòng Đào tạo để giải quyết. ... Buổi chiều em gặp tôi, nét mặt thật buồn: - Chắc em phải nghỉ học quá! Tôi sửng sốt: - Sao vậy? - Em còn nợ học phí năm thứ nhất nhưng em không biết kiếm đâu ra tiền để đóng. - Vậy mình lên Phòng Đào tạo xin hoãn một thời gian nữa. Thủy lắc đầu: - Không được, em đã lên gặp rồi. Họ không tin em... - Hay là em gởi thư về xin tiền ngoại? - Ngoại già rồi lại bệnh hoạn hoài. Thế mà ngày nào cũng gồng gánh, báng bưng dành dụm tiền gởi lên nuôi em học. Ngoại đã cực khổ nhiều, em không muốn ngoại vất vả mãi. Thủy nói mà mắt rưng rưng. Tôi im lặng thất vọng. - Chiều mai em về quê. Anh đưa em ra bến xe nhé! Tiếng Thủy kề bên mà tôi nghĩ dường như xa, xa lắm. Như một cái máy tôi chỉ biết lẳng lặng gật đầu. Vậy là Thủy sắp xa tôi ư? Sẽ không còn những ngày hai đứa học bài chung trước Hội trường Rùa, cùng nhau trao đổi những mơ ước... - Bộ em thích làm cô giáo lắm hả? - Em thích làm cô giáo lắm. Em sẽ lên bục và giảng thật hay cho những đứa học trò của em tròn mắt ra mà nghe. Bây giờ ước mơ của cô giáo tương lai đó sắp lụi tàn chỉ vì một lẽ đơn giản nhưng khắc nghiệt: không có tiền để đóng học phí. Không! Tôi không muốn Thủy phải về quê, tôi không muốn em phải nghỉ học. Tôi không muốn... Tôi vùng dậy dắt xe đạp ra khỏi phòng. Thằng Sơn rửa chân ngoài bồn nước vừa tới gặp tôi nó sửng người: - Trưa không ăn cơm, không ngủ, đi đâu thằng điên? - Thủy có qua bảo Thủy đợi tao một chút. Tôi không trả lời câu hỏi của nó mà chỉ ngoái cổ dặn một câu rồi nhảy lên xe đạp. Chiếc xe đạp lướt đi trên con đường ký túc xa buổi trưa đầy nắng. Bây giờ đã vào đầu hạ. Trời Cần Thơ mưa nắng bất thường. Ve kêu râm ran và phượng đã nở đầy trên những lối đi. Thủy về quê gần một tháng rồi. Buổi chiều hôm đó tôi trở về phòng người mệt nhoài. Thằng Sơn đứng ở cửa lạnh lùng chia cho tôi lá thư em để lại: “Thủy chờ mày không được đã về quê rồi!”. Tôi run run đọc thư em ròi gieo phịch xuống giường, úp mặt vào gối tôi nằm như chết. Cọc tiền trong túi cộm lên. Thủy ơi, tại sao em lại biết hết những điều anh định làm vậy? Nhưng anh đã trễ, trễ rồi phải không Thủy? Bây giờ đã vào mùa mưa. Những cơn mưa chợt đến chợt đi cũng như em không hẹn ngày trở lại. Mùa thi đã gần kề. Đêm đêm tôi ngồi học bài đơn độc trên thành hồ trước Hội trường Rùa. Từng cơn gió se lạnh. Những bông súng trong hồ vươn mình khỏi mặt nước rung rinh, và xa xa loài bông không cánh lặng lẽ rơi. “... Anh Phong ơi, em biết anh thương và lo cho em nhiều lắm. Em biết chiều nay anh đang làm những gì... nhưng em không thể ở lại. Hãy thông cảm cho em, đừng giận em. Anh hãy lấy tiền chuộc lại chiếc xe đạp và chiếc nhẫn nghe anh! Chiếc nhẫn là vật ký niệm của mẹ anh mà.. Còn em dường như số phận đã sắp đặt như thế rồi. Em cũng giống như bông còng trên đường ta đi học vậy, loài bông mà anh gọi là không cánh chẳng thể nào gượng dậy nổi giữa phong ba...” Biết bao lần tôi ngồi đọc lại lá thư em để nhớ, để thương, để ngậm ngùi nuối tiếc... Vâng, em là loài bông không cánh; anh là loài bông không cánh, chúng ta là loài bông không cánh – loài bông không cánh lẻ loi, trơ trọi giữa cuộc đời nhưng chúng ta không thể yếu đuối như loài bông còng kia - cứ cam chịu buông trôi mình cho gió mưa vùi dập. Thủy ơi, giữa cuộc sống khắc nghiệt đầy phong ba, bảo tố, hãy chắp thêm cho mình những đôi cánh để vươn lên. Anh tin rằng em cũng như loài bông súng nọ, không để mình chìm sâu dưới nước, phải không Thủy. Hãy trở lại trường đi Thủy, anh đang chờ em!
Mục lục
Bông Hồng Không Cánh
Bông Hồng Không Cánh
Nguyễn Tấn PhongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Ct.Ly Nguồn: Đất bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 8 tháng 10 năm 2004
|
Điền Ngọc Phách
BÔNG HỒNG THỨ BẢY
Đêm về khuya, rét ngọt, thỉnh thoảng chân trời hé lên vài vệt sáng. Một chiếc bóng nhỏ vượt qua dãy tường thấp, len qua mấy luống rau rồi dừng lại trước khóm hồng bạch giữa vườn. Bông hoa trắng duy nhất tròn xoe trên cành cao nhất. Hương thơm nhẹ toả lan, chùm cánh mọng lung linh. Bóng nhỏ là một bé gái chừng 10 tuổi. Nó nhướng cao, nín thở, từ nơi ấy vọng ra một tiếng nói thanh mảnh mà trang nghiêm: - Lạy Bạch Hồng... xin người... Nó trịnh trọng nâng kéo trước đài hoa... Bỗng... - Đứng im! Tiếng quát vang trong đêm, giữa khu vườn vắng, tuy nhỏ cũng đủ choáng người. "Phụp", chiếc kéo rời khỏi bàn tay bé nhỏ, nó run rẩy sụm xuống, kêu ú ớ: - Mẹ ơi! Ma... Ma!... Lát sau bé từ từ đứng lên, dụi mắt. Trước mặt sừng sững một bé trai chừng 13 tuổi, tay lăm lăm cây gậy. - Tại sao ăn trộm hoa? Câu hỏi nhấn giọng, khá quyền uy. - Mẹ em... mẹ... Bé gái ngập ngừng. - Bình tĩnh, trả lời cho đúng, ai đã đánh... Bé gái vẫn run rẩy trước cậu bé trai chỉ nhỉn hơn nó một cái đầu. Có lẽ cả sợ, cả rét. Vì trên người nó chỉ mặc một chiếc áo mỏng. - Đã ăn... à đã lấy mấy lần rồi? - Sáu lần ạ! - Làm gì mà nhiều thế? - Về... về làm... làm thuốc cho mẹ! - Làm thuốc mà những sáu lần! Nó day qua bé gái thấp giọng: - "Đấy" kể đi, "đây" chẳng làm gì đâu mà sợ! Cô bé nhỏ nhẹ: - "Mẹ em vừa sốt vừa ho, ho rạc cả người, có lúc bật cả máu tươi. Tiêm mãi, uống mãi không khỏi. Mà còn kiếm đâu ra tiền! Đã lâu mẹ phải nghỉ chờ việc" - Bé nấc nghẹn, rưng rưng nước mắt. "Em thương mẹ hom hem, da bọc xương nằm chờ ở nhà. Em chỉ biết nhìn mẹ mà khóc. Rồi có người bảo: Đi lấy 7 hoa hồng bạch về có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ. Thế là em liều...". Thế bố "đấy" đâu? Bé gái lặng ngắt quay đi, lúc sau bé lí nhí: - Bố bỏ đi từ năm em vào lớp một. Mẹ bảo bố đi rất xa, tuy rất thương em, nhưng đã lỡ ăn cháo lú nên quên mất đường về. - Còn thế nữa! - Nó lắc đầu ái ngại - Sao "đấy" không hỏi xin đàng hoàng, lỡ "đây" tưởng trộm vụt cho một gậy có khổ không? - Em ngại... Em sợ... Cậu bé cúi nhặt chiếc kéo, bằng một động tác nhanh nhẹn, tiếng cắt ngọt, bông hồng nằm gọn trong bàn tay. Không kém phần trịnh trọng, nó trao lại cho cô bé. - Đây là bông hồng... chúc mẹ bạn mau lành bệnh. Định đưa tay đỡ, bỗng hai tay cô bé xuội xuống, cúi mặt thút thít: - Không được đâu. Các cô các bác và mẹ em đã dặn là muốn đuổi được cái ho đi, hoa hồng làm thuốc phải là hoa đi ăn trộm cơ. Bây giờ còn mỗi một bông hoa thế này, vậy là mẹ em không khỏi được bệnh rồi. Hu, hu, hu... Cô bé thổn thức đứng dậy bỏ về. Cậu bé ngơ ngác, nó xoay tròn bông hoa trong tay rồi thả rơi xuống đất. Bỗng nhớ ra điều gì. - Này, gì ơi. Cậu ta giả bộ bước nhanh về nhà nhưng kín đáo ra hiệu về phía góc vườn. Cô bé nhìn theo, lấp ló một chấm trắng. Một bông hồng bạch đã kịp nở. "Chà, ngủ tiếp thôi!". Nó vừa ngáp vừa lẩn vào sau cửa. Không chậm trễ, cô bé bước tới góc vườn, thoáng chốc lại bươn bả quay ra, trong tay cầm một bông hoa trắng. - A! Trộm! Cậu bé hô nhỏ, chầm chậm đuổi theo, tay cầm que nứa vụt veo véo vào không khí. Mấy lần đầu roi lỡ quết qua chiếc lưng mảnh mai kia, tay cậu giật lại, run lên. Cô bé trèo vội qua tường, một tiếng "huỵch" vang lên phía ngoài, cậu bé xáp lại nghển cổ nhìn sang. Bên kia, cô bé cố nhổm dậy, vừa cà nhắc, vừa rên. Cậu bé nhìn với theo, mắt mờ đi, nó giơ cao chiếc roi bẻ thành nhiều đoạn, quăng mạnh ra xa. Nó thập thững đi vào, một chốc lại tuôn cửa chạy ra, tay xách gói đường nhỏ. Nhìn hút theo cái bóng vừa khuất, nó bần thần đứng vậy! - Không hỏi tên, hỏi nhà, tính sao! - Nó lẩm bẩm, gói đường rơi bịch xuống. Sương nhoà trước mặt... Vẫn rét ngọt.
Mục lục
BÔNG HỒNG THỨ BẢY
BÔNG HỒNG THỨ BẢY
Điền Ngọc PháchChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: TieuboingoanĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 26 tháng 5 năm 2005
|
Dien Ngoc Phach
SEVENTH ROSE
The night is late, cold and sweet, occasionally the horizon opens with a few streaks of light. A small shadow crossed the low wall, crept through the vegetable beds and stopped in front of the white rose bush in the middle of the garden. A single round white flower on the highest branch. The light fragrance spreads, the berry petals shimmer. The little shadow is a girl about 10 years old. It raised its head high, held its breath, and from there came a delicate and solemn voice: - Dear Bach Hong... please... It solemnly raised the scissors in front of the calyx... Suddenly... - Standing. shut up! The scream echoed in the night, in the middle of the deserted garden, even though it was small, it was enough to shock people. "Phup", the scissors left the little hand, he trembled and fell down, crying: - Mom! Ma... Ma!... After a while, the baby slowly stood up and rubbed his eyes. In front of him stood a boy about 13 years old, holding a stick in his hand. - Why steal flowers? The question has an accent, quite authoritative. - My mother... mother... The little girl hesitated. - Calm down, answer correctly, who hit... The little girl was still trembling in front of the boy who was only a head older than her. Maybe even fear, even cold. Because he was only wearing a thin shirt. - How many times have you eaten... well? - Six times! - Why so much? - Go... go... make medicine for mom! - Make medicine six times! He whispered to the little girl: - "There" tell me, "here" won't do anything but be afraid! The little girl softly said: - "My mother has a fever and a cough, coughing all over her body, sometimes even bleeding. After taking injections and taking medicine, she can't get better. And where can she make money? She's been out of work for a long time" - The baby sobbed and burst into tears. "I loved my mother so much, she was waiting at home, covered in bones. I could only look at her and cry. Then someone said: Go get 7 white roses and you can cure her illness. So I took the risk... ". So where is "there" dad? The little girl silently turned away, then mumbled: - Dad left when I was in first grade. Mom said dad went very far, but although he loved me very much, he accidentally ate porridge and forgot the way home. - More like that! - He shook his head in embarrassment - Why didn't "there" ask properly, if "here" thought it would be painful to steal a stick? - I'm shy... I'm scared... The boy bent down to pick up the scissors, with a quick movement, sweet cutting sound, the rose fit neatly in his hand. No less solemnly, he handed it back to the girl. - This is a rose... hope your mother heals quickly. About to reach out to help, suddenly her hands fell down, she lowered her face and whimpered: - It's not possible. My aunts, uncles, and mother told me that if you want to get rid of a cough, medicinal roses must be stolen flowers. Now there's only one flower like this left, so my mother can't recover from her illness. Hu, hu, hu... The sobbing girl stood up and left. The boy was bewildered, he spun the flower in his hand and dropped it to the ground. Suddenly remembered something. - Hey, what? He pretended to walk quickly home but discreetly gestured towards the corner of the garden. The girl looked up, a white dot appeared. A white rose had just bloomed. "Well, let's go back to sleep!". He yawned and hid behind the door. Without delay, the girl walked to the corner of the garden, then quickly turned around, holding a white flower in her hand. - Ah! Thief! The boy shouted softly, slowly chasing after him, holding a bamboo stick in his hand and swishing it into the air. A few times the tip of the whip accidentally brushed against that slender back, his hand jerked back and trembled. The girl quickly climbed over the wall, a "thud" sounded outside, the little boy craned his neck to look over. On the other side, the girl tried to get up, limping and moaning. The boy looked after him, his eyes blurred, he raised the whip, broke it into many pieces, and threw it strongly away. It slowly walked in, then ran out the door after a while, carrying a small sugar packet in its hand. Looking at the shadow that had just disappeared, it stood there dumbfounded! - Don't ask for the name, ask for the house, what do you think? - He muttered, the sugar packet falling with a thud. Fog in front... Still cold and sweet.
Table of contents
SEVENTH ROSE
SEVENTH ROSE
Dien Ngoc PhachWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Tieuboingoan Uploaded by friend: Ct.Ly on: May 26, 2005
|
Ngự Linh Hương
Bông Hồng Trắng
Năm đứa con gái chơi một nhóm đều được nhận trách nhiệm nặng nề làm cán bộ lớp: Nhỏ Kiều lớp trưởng, Tuyết bí thư, nhỏ Lâm lớp phó học tập, Hoài tổ trưởng tổ 1, Thanh tổ trưởng tổ 3 kiêm lớp phó văn thể mỹ. Thủ quỹ và hai tổ trưởng còn lại cũng là con gái nốt. Trời thương sao còn có anh Thuyên lớp phó lao động, nếu không đội ngũ "lãnh đạo" của lớp 12A6 này sẽ toàn phái yếu. Nhóm chơi với nhau từ trước, hiểu tính nhau, làm việc ăn khớp và cũng đều là đoàn viên ưu tú cả nên công tác lớp không gặp khó khăn nào đáng kể. Nhưng hình như "bố già" vẫn không yên tâm. Bố là người nghiêm khắc, hiếm khi thấy được nụ cười trên môi. Sáu tiết Toán, thêm tiết sinh hoạt lớp nữa là bảy, 40 cái đầu lúc nhúc trong lớp ngồi im thin thít, không dám ngo ngoe, động đậy . Tiết cuối cùng trong tuần luôn là tiết nặng nề nhất, tha hồ được nghe bố giảng về đạo đức, triết lý, lẽ sống, chuyện ngày xưa ... vân vân. Và không bao giờ bố quên "Tụi bay lo học hành mà thi cử, cuối cấp rồi đó. Tui mà bắt gặp anh chị nào bồ bịch gì là coi chừng tui". Phần lớn đứa nào cũng nghe Toán vô tai nọ ra tai kia, có chăng lời dọa của bố may ra mới có chút gờ-ram đọng lại trong đầu lũ đầu trâu mặt ngựa vô ... số tội này. Nhưng sợ không có nghĩa là không có những ánh mắt vẫn mê mẩn nhìn theo một mái tóc dài, những bước chân vội ngập ngừng hay những bài thơ con cóc vẫn được ra đi ngay trong những giờ học nặng nề và nhạt nhẽo. Cũng chỉ có vậy, chỉ có cảm xúc thôi, bạn bè mà. Và cũng vì vậy nên mới nảy sinh những câu chuyện đáng nhớ trong giới được xếp hàng thứ ba sau quỷ và ma. Ngày 8 tháng 3. Tụi con trai đến sớm, dẫn đầu là "cán bộ Thuyên". Lớp học sạch sẽ. Bàn ghế ngay ngắn đâu ra đó. Trên bàn giáo viên, khăn bàn, bình hoa rực rỡ. Con gái được một phen bất ngờ. Hai năm trước tụi nó có thế này đâu. Lớp 12 rồi. Ra vậy đấy. Sáng hôm sau, năm đứa tụm lại trong góc lớp. Nhỏ Kiều khoe một tấm thiệp và một bông hồng sấy khô. Tuyết gật gù "Càng tốt. Như thế giữ được lâu". Lâm tò mò "Ai đấy ?", "À, Mạnh". Rồi Tuyết, Lâm, Hoài, đứa nào cũng thành thực khai cho cả nhóm. Kiều thắc mắc: "Thế còn mày, Thanh?". Thanh ấp úng: "À, à, một bông hồng trắng và tấm thiệp in hình ... đôi bạn dạo chơi trên thảm cỏ". Cả bọn nhao nhao "Lãng mạn quá ta!", "Một nam một nữ chứ hả?", "Cho xem đi", Thanh ngập ngừng: "Bông hồng thì chiều nay ghé nhà tao xem, còn ... tấm thiệp thì không được. Hắn nhát lắm. Hắn muốn tao giữ bí mật giùm", "Ghê quá nha. Thôi, thế hắn họ gì, hắn bảo mày đừng nói tên chứ chắc không cấm mày nói họ đâu" - Kiều ranh mãnh, đúng là nó sinh ra để làm nữ tướng. - À, hắn họ ... Nguyễn. - Hắn học lớp mình ? - À, ừ. - Làm gì mà mày cứ ậm à ậm ừ như ngậm phải hột thị vậy ? Thôi, tụi tao biết thế cũng đủ rồi. Cứ tạm gọi hắn là Nguyễn. Cho mày lui, muốn đi đâu thì đi, tụi tao không tò mò nữa đâu. Thanh đi rồi, bốn cái đầu tụm lại. Kiều bày mưu khám phá vụ án "tìm tông tích tên Nguyễn". Thế này ... thế này ... rõ chưa ? - Vâng, thưa xếp. Chiều hôm đó, sau khi chiêm ngưỡng xong bông hồng ... cực kỳ trắng của Thanh, khen ngợi qua loa vài câu, bốn đứa đồng thanh kêu mệt, xin phép về sớm. Thực ra tụi nó kéo nhau tới nhà Kiều. - Đây, tao giữ danh sách lớp đây. Xem nào. Lớp mình có cả thảy năm thằng họ Nguyễn. Bắt đầu từ thằng Bảo, không được rồi. Thằng này mết nhỏ Linh Đan dữ lắm. Kế đó là thằng Đức, anh chàng này hay lẳng lặng một mình, đến lớp là ngồi một chỗ, lầm lầm lì lì chả biết tới ai, chắc là không ... - Khoan, có thể là nó chứ, mày không nhớ hắn nhát, hắn nhờ con Thanh giấu tên đó sao ? - Được đó, thằng Đức bị ghi vào sổ ... tay tao, là một kẻ tình nghi. Tới thằng Minh thì sao ? - Không phải Minh đâu - Hoài ngồi im nãy giờ chợt lên tiếng. - Sao mày chắc vậy ? - Bởi vì ... vì ... - Vì Minh đang là cái đuôi bám riết nó - Lâm giải thích. - À, ra thế. Sao mày giấu kỹ vậy ? Nàng tin chàng dữ ha. Oái, oái, Tuyết nhảy chồm lên vì cú nhéo của Hoài. - Trật tự, trật tự - lại cái giọng cấp trên của nhỏ Kiều - còn lại Thái và Vĩnh nữa, làm sao đây ? Tụi bay có ý kiến gì không ? - Chịu rồi. Có thể là một trong hai đứa này, cũng có thể là không. Tao thua thôi. - Hay là đi hỏi từng đứa. Hỏi khéo thôi. - Không được, khéo mấy cũng không. Để nó được thể nó lên mặt "nổ" tùm lum thì khó bảo lắm. Kiều trầm ngâm ra vẻ bà cụ non: - Coi bộ phá án bằng cách loại nghiệm thế này không ổn rồi. Tụi bay nhớ lại coi, trong ba đứa nó, có thấy đứa nào có biểu hiện gì khác lạ đối với con Thanh không ? - Tao chẳng thấy gì cả. - Con Lâm, Tuyết ngồi tít đằng sau, có thấy hiện tượng gì không ? - Không. Dù cho đứa đó là ai thì bông hồng trắng và tấm thiệp vừa rồi là biểu hiện đầu tiên đấy. - Gay nhỉ. - Làm sao đây xếp ? Kiều đắn đo một lúc: - Vì sự an toàn của con Thanh, lỡ đâu nó bị kẻ xấu hớp mất hồn. Sau đó là để thỏa mãn tính tò mò, tụi mình phải dùng hạ sách thôi. - Làm thế nào, mày nói lẹ nghe coi. *** Giờ ra chơi, Hoài tới chỗ Thanh: - Mày xuống căn-tin với tao đi. - Mày với tao thôi à ? Kêu tụi nó đi luôn. - Tao muốn kể cho mày nghe một chuyện ... Hoài dòm quanh - về tên Minh. Sáng nay mày đi trễ, tụi nó biết cả rồi. Chỉ đợi Hoài và Thanh khuất dạng sau cánh cửa, ba đứa còn lại chạy ùa tới, lôi cặp Thanh ra. Lục hết ngăn này qua ngăn khác vẫn không thấy tấm thiệp "in hình đôi bạn dạo chơi trên thảm cỏ" đâu cả. - Hay nó để ở nhà rồi ? - Không đâu. Nhà con Thanh nghèo lắm. Nó không có chỗ cất đồ riêng đâu. Thường cái gì quý nó đều bỏ trong cặp mà. Đâu rồi nhỉ ? - Ê, xem này, tụi bay. Kiều giật lấy cuốn sổ bìa xanh đã cũ trên tay Tuyết, nó mở ra, đầu mỗi trang đều ghi ngày, tháng, năm. - Nhật ký à ? Sao trước đây mình không biết nó ghi nhật ký nhỉ ? Ba đứa nhìn nhau. Rồi nhất trí phá án bằng cách bất đắc dĩ này. Lướt qua những trang đầu, Kiều dừng lại ở ngày 8 tháng 3. Cả trang giấy chỉ vẻn vẹn một chữ "Buồn" "Ngày 9 tháng 3 Tụi nó vui vẻ đem chuyện kể cho cả nhóm nghe. Tới lượt mình, con quỷ Kiều hỏi, mình luống cuống bịa đại góp chung cho vui. Ai dè tụi nó tin thiệt. Buổi trưa mình phải ra phố, dạo khắp chợ Đà Lạt mới mua được bông hồng trắng "làm chứng" cho tụi nó. Dù sao cũng chỉ là một trò đùa nhưng trò đùa này đau quá. Nó không đem lại niềm vui mà chỉ làm cho nỗi buồn chồng chất thêm thôi ..." Kiều gấp cuốn sổ lại. Ba đứa lại lặng lẽ nhìn nhau. /. Ngự Linh Hương
Mục lục
Bông Hồng Trắng
Bông Hồng Trắng
Ngự Linh HươngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.SBC: Sưu tầm Nguồn: vnthuquan. netĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 5 tháng 7 năm 2005
|
Ngu Linh Huong
White Rose
The five girls playing in a group all received heavy responsibilities as class officers: Nho Kieu, class monitor, Tuyet, secretary, Lam, academic deputy, Hoai, group 1 leader, Thanh, group 3 leader and literature class deputy. American body. The treasurer and the remaining two team leaders are also girls. Oh my god, why is there still Mr. Thuyen, class vice president of labor, otherwise the "leadership" team of class 12A6 would be made up entirely of weaker men. The group had played together before, understood each other's personalities, worked well together, and were all excellent union members, so class work did not encounter any significant difficulties. But it seems that the "godfather" is still not reassured. Dad is a strict person, rarely seeing a smile on his face. Six Math periods, plus seven more class activities periods, 40 heads crowded in the classroom sat silently, not daring to move or move. The last class of the week is always the heaviest class. I can listen to my father lecture about morality, philosophy, life, old stories...etc. And dad never forgets, "You guys are worried about studying and taking exams, it's your final year of high school. If you see any of your siblings cheating on you, watch out for me." Most of the kids listen to Math in one ear and out the other. Maybe Dad's threat might have left a little bit of graham in the heads of these bull-headed, horse-faced criminals. But being afraid doesn't mean there aren't eyes still fascinated looking at a long hair, hesitant footsteps or toad poems that are still written during the heavy and boring class hours. That's all, just feelings, friends. And that's why memorable stories arise in the world that are ranked third after demons and ghosts. March 8. The boys arrived early, led by "officer Thuyen". The classroom is clean. Tables and chairs are neat and tidy. On the teacher's desk, tablecloths and vases of bright flowers. The girl got a surprise. Two years ago they weren't like this. Grade 12 already. That's it. The next morning, five children huddled in the corner of the classroom. Nho Kieu shows off a card and a dried rose. Tuyet nodded, "That's better. That way it can last a long time." Lam was curious, "Who is that?", "Ah, Manh". Then Tuyet, Lam, Hoai, each of them honestly told the group. Kieu wondered: "What about you, Thanh?". Thanh hesitated: "Ah, ah, a white rose and a card with a picture of... a couple walking on the grass." They all exclaimed, "It's so romantic!", "A man and a woman, right?", "Let's see it", Thanh hesitated: "Come to my house to see the rose this afternoon, and... the card... No way. He's very shy. He wants me to keep it a secret", "That's so disgusting. What's his last name? He told you not to say his name, but he probably didn't forbid you to say his last name" - Kieu is sly, that's true. she was born to be a female general. - Well, his last name is... Nguyen. - He's in my class? - Ah, yes. - Why do you keep humming like you've got a pussy in your mouth? Well, we know that's enough. Let's just call him Nguyen. Let you go, go wherever you want, we won't be curious anymore. Thanh left, four heads huddled together. Kieu plotted to uncover the case "to find the whereabouts of the name Nguyen". Is this... is this... clear? - Yes sir. That afternoon, after admiring Thanh's... extremely white rose, and giving her a few quick compliments, the four children in unison complained of being tired and asked permission to leave early. In fact, they all went to Kieu's house. - Here, I keep the class list. Let see. My class has a total of five guys named Nguyen. Starting with Bao, that's no good. This guy loves Linh Dan very much. Next is Duc, this guy is often quiet and alone, sitting in one place in class, being taciturn and not knowing anyone, probably not... - Wait, maybe it's him, you don't remember him shy, did he ask Thanh to hide his name? - Okay, Duc is recorded in my book as a suspect. What about Minh? - It's not Minh - Hoai, who had been sitting quietly all this time, suddenly spoke up. - Why are you so sure? - Because... because... - Because Minh is its tail - Lam explained. - Ah so. Why do you hide it so well? She believes him fiercely. Ouch, ouch, Tuyet jumped up because of Hoai's pinch. - Order, order - Kieu's superior voice again - Thai and Vinh are left, what should we do? Do you guys have any opinions? - Got it. It could be one of these two, it could be neither. I just lose. - Or go ask each of them. Just ask nicely. - No, no matter how clever it is. It's very difficult to let it "explode" all over your face. Kieu mused like an old woman: - It seems that solving the case by eliminating the test like this is not good. Think back, among the three of them, did you see any of them showing any strange behavior towards Thanh? - I don't see anything. - Lam and Tuyet are sitting far behind, have you seen any phenomena? - Are not. Whoever that person is, the white rose and the card just now are the first signs. - Gay, right? - How to arrange this? Kieu pondered for a moment: - For Thanh's safety, in case he gets captured by a bad guy. After that, to satisfy our curiosity, we had to resort to the following methods. - How, please speak quickly. *** At recess, Hoai went to Thanh: - Come down to the cafeteria with me. - Just you and me? Tell them to leave. - I want to tell you a story... Hoai looked around - about the name Minh. You were late this morning, they all knew. Just waiting for Hoai and Thanh to disappear behind the door, the remaining three kids ran over and pulled Thanh's bag out. I searched from drawer to drawer but still couldn't find the card "printed with a picture of a couple walking on the grass" anywhere. - Or did he leave it at home? - Không. Thanh's family is very poor. It doesn't have its own storage space. Usually, I put anything precious in my bag. Where are you? - Hey, look at this, guys. Kieu grabbed the old blue notebook from Tuyet's hand, opened it, and at the top of each page was written the day, month, and year. - Diary? Why didn't I know it kept a diary before? The three of them looked at each other. Then they agreed to solve the case in this reluctant way. Skipping through the first pages, Kieu stopped at March 8. The entire page had only one word "Sad" "March 9. They happily told the story to the group. It was her turn, the demon Kieu When I asked, I frantically made up a joke to share it. Who knew they really believed it? At noon, I had to go to the Da Lat market to buy a white rose to "testify" them It's a joke, but this joke hurts too much. It doesn't bring joy but only makes the sadness pile up..." Kieu closed the notebook. The three of them looked at each other silently. /. Ngu Linh Huong
Table of contents
White Rose
White Rose
Ngu Linh HuongWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. SBC: Collected Source: vnthuquan. netUploaded by friend: Ct.Ly on: July 5, 2005
|
Lưu Xuân Diễm
Bông hồng xanh
Dịch giả: Phạm Tú Châu
Truyện Trung Quốc
Lưu Xuân Diễm, nữ, sinh năm 1989, hiện ở Quảng Châu. Nhiều truyện ngắn của chị đã được đăng trên Nam Phương nhật báo. Tác phẩm chính có "Khói mưa Giang Nam", "Hoa đuôi chim trên tường". Mặt tường một màu xanh biếc thuần khiết, thuần khiết đến mức có cả mùi nắng chiếu vào. Trong quán chỉ có một bộ bàn ghế bằng gỗ nguyên sắc, bày dựa vào tường. Bộ chén trà men đen màu mực đặt tự nhiên trên bàn gỗ. Mọi thứ trong quán có cá tính rõ rệt như cô chủ quán Lạc Khê.Lạc Khê là cô gái có cá tính ít có, trong nét suy tàn lại lộ ra vẻ đẹp rực rỡ khiến ai nấy loá mắt.Trà chỉ có một loại, không có chỗ nào cho khách lựa chọn. Khách vào quán, Lạc Khê pha một ấm trà bưng lên, rót trà mời khách với vẻ mặt trầm tĩnh. Trong chén trà men đen màu mực cuộn nổi lên mấy nụ hồng xanh, vị trà ngòn ngọt lại đăng đắng, nhấm nháp vài ngụm thì nụ hồng xanh trong chén lặng lẽ nở ra...Khi nào nhàn rỗi, Lạc Khê ngồi bên bàn giở sách cắm cúi đọc, đầu không hề ngẩng. Nước sôi lăn tăn bốc hơi, ngọn lửa trên bếp đèn cồn nhảy múa trên mặt cô chủ quán.Khi lần đầu tiên An Uyên Dương đến quán trà, anh không nói ra được cảm xúc cụ thể là gì. Chén trà có đến trăm vị xen nhau, làm nảy sinh lòng hâm mộ không biết từ đâu. Từ đó, anh thường đến quán, lặng yên ngồi vào góc quán để đợi cô chủ lặng lẽ bưng trà lên rồi thong thả nhấm nháp. Lạc Khê chú ý ngay đến ánh mắt phức tạp của người đàn ông xa lạ này. Cô không biết ánh mắt ấy ẩn giấu những gì, song cô dám khẳng định anh ta có vẻ rất tò mò nuốn biết về cô.Nhìn cô gái dường như lãnh đạm lại dường như nhiệt tình vô hạn ngay trước mắt, An Uyên Dương chẳng biết phải làm gì. Anh không biết cư xử thế nào thì tốt hơn cả. Một cô gái như thế lại lặng lẽ cô đơn đến thế thì Phật cũng phải hỏi cô có tội tình gì?Hôm nay, cũng như mọi ngày, anh lẳng lặng vào ngồi ở góc quán. Lạc Khê pha một ấm trà mang đến. Cô sắp quay lưng đi thì anh đột nhiên lên tiếng:- Mở một quán trà như thế này là nguyện vọng của cô sao?Lạc Khê khẽ lắc đầu, mân mê chiếc chén cầm trong tay:- Nói chính xác thì vì một người - Vẻ lạnh nhạt ở cô phút chốc biến thành vẻ ảm đạm. Ngập ngừng giây lát rồi cô thổ lộ - Chúng tôi yêu nhau say đắm. Những ngày ở bên nhau, tôi thường pha trà hoa hồng xanh cho anh ấy. Anh ấy rất thích thứ trà tôi pha và tôi nói tôi bằng lòng pha trà này cả đời cho anh ấy. Nhưng một hôm, chỉ vì một chuyện hiểu lầm rất nhỏ thôi mà chúng tôi cãi nhau rồi chẳng ai chịu ai, chúng tôi chia tay. Anh đau lòng lắm nhưng nhất quyết rời thành phố này. Tôi đã tìm đủ mọi cách nhưng không làm sao tìm thấy anh ấy. Tôi mở quán trà này để đợi anh ấy...Im lặng giây lát rồi cô nói tiếp:- Đúng vậy, anh ấy thích dùng chén trà men màu mực đen như thế này - Cô bưng chiếc chén giống hệt chiếc chén trong tay An Uyên Dương lên rồi nói thêm - Vì mở quán trà này nên tôi hầu như mua hết loại chén men màu mực đen có bán trong thành phố...Vẻ mặt Lạc Khê nhoà đi như làn hơi nhẹ toả ra từ vòi ấm.- Anh ấy thật hạnh phúc vì đã được một người như chị yêu! - An Uyên Dương nhấp một ngụm trà tỏ vẻ thán phục.Lạc Khê cười nhẹ:- Tôi vẫn muốn tìm một lời giải đáp.- Thường thì kết quả mà người ta hao phí bao nhiêu tâm tư mới tìm ra lại làm người ta đau lòng - An Uyên Dương nói - Câu chuyện không biết kết quả cũng là một thứ hạnh phúc.Lạc Khê đột nhiên ngẩn người ra, mơ màng nhìn đoá hồng xanh trong tay mình.***Rất đúng giờ, hàng ngày cứ đến lúc trời xẩm tối là An Uyên Dương đến quán trà Hoa Hồng Xanh. Đó đúng là lúc Lạc Khê cảm thấy hiu quạnh nhất trong ngày...Hai người lặng lẽ uống trà, nói với nhau những chuyện vu vơ.Không biết đã trôi qua bao nhiêu những ngày như thế, Lạc Khê cảm thấy mình không sao đè nén nổi tình cảm mến mộ người đàn ông này, nhưng từ đầu chí cuối, anh ấy không hề thổ lộ điều gì. Hôm ấy, khi An uyên Dương sắp sửa rời quán. Lạc Khê không nén được gọi anh lại:- Anh An Uyên Dương, rốt cuộc anh vì cái gì mà đến quán này?- Tôi cũng vì một người - An Uyên Dương đáp.- Người ấy là ai thế hả anh? Tại sao anh đợi mãi mà không thấy người ấy xuất hiện?- Người ấy xuất hiện rồi đấy chứ! Chỉ có điều người tôi đợi không phát hiện ra tôi đang đợi cô ấy mà thôi - An Uyên Dương nói.- An Uyên Dương, anh đừng đánh đố với tôi. Trái tim tôi đã chết, tôi không thuộc về một người khác được nữa - Lạc Khê nói mà như muốn thét lên.An Uyên Dương không hề kinh ngạc. Thực ra anh đã biết câu chuyện về Lạc Khê từ lâu rồi... Chính vì thế nên anh thường tới đây. Lạc Khê và bạn trai chia tay nhau đã bảy năm. Đối với con gái mà nói, bảy năm trời đâu có ngắn! Anh thật sự không muốn cô gái có tấm lòng tốt đẹp đó ưu phiền mãi.- Xin rót thêm cho tôi chén nữa! - An Uyên Dương nói.Lạc Khê bước tới, cầm chén lên:- Trà nhạt rồi, nên thay ấm khác. - Nói xong, cô bước vào gian trong, đổ bã trà đi.Chén trà mới bốc hơi nghi ngút được đặt lên bàn.An Uyên Dương nói :- Trà thế nào cũng có lúc phải đổ bã đi. Nếu chúng ta cứ nhớ mãi về ấm trà phải đổ đi và giữ lấy chén nước sôi thì như thế chẳng ngốc lắm sao?Nước mắt Lạc Khê nhỏ xuống bông hồng xanh cầm trên tay.Bên cạnh cô, An Uyên Dương cười khích lê:- Có lúc chúng ta vẫn nên pha một ấm trà mới cho cuộc sống!Truyện ngắn của Lưu Xuân Diễm (Trung Quốc)Phạm Tú Châu dịch (Truyện cực ngắn tuyển chọn, tháng 10.2008)
Mục lục
Bông hồng xanh
Bông hồng xanh
Lưu Xuân DiễmChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 25 tháng 5 năm 2009
|
Luu Xuan Diem
Blue Rose
Translator: Pham Tu Chau
Chinese stories
Luu Xuan Diem, female, born in 1989, currently in Guangzhou. Many of her short stories have been published in Nam Phuong daily newspaper. The main works include "Jiangnan Rain Smoke", "Bird's Tail Flower on the Wall". The wall surface is a pure blue color, so pure that there is even the smell of sunlight shining in. In the shop there is only one set of solid wooden tables and chairs, placed against the wall. A set of ink-colored black enamel tea cups placed naturally on a wooden table. Everything in the shop has a distinct personality like the shop owner Lac Khe. Lac Khe is a girl with a rare personality. In her decay, a brilliant beauty is revealed that makes everyone dazzled. There is only one type of tea, There is no place for guests to choose from. When guests entered the restaurant, Lac Khe made a pot of tea and served it to the guests with a calm expression. In the ink-colored black enamel tea cup, a few green rose buds emerged, the taste of the tea was sweet yet bitter. After a few sips, the green rose buds in the cup quietly bloomed... Whenever she was free, Lac Khe sat at the table. He opened the book and read with his head down, never lifting his head. The boiling water evaporated, the flame on the alcohol lamp stove danced on the shop owner's face. When An Uyen Duong first came to the tea shop, he couldn't say what his specific feelings were. The cup of tea has hundreds of different flavors, causing admiration from nowhere. From then on, he often went to the shop, quietly sat in the corner of the shop to wait for the owner to quietly bring up the tea and then leisurely sip it. Lac Khe immediately noticed the complicated eyes of this strange man. She didn't know what those eyes were hiding, but she dared to affirm that he seemed very curious to know about her. Looking at the seemingly indifferent yet seemingly infinitely enthusiastic girl right before her eyes, An Uyen Duong did not know what to do. I don't know how to behave better. For a girl like that to be so quiet and lonely, even Buddha had to ask her what her crime was? Today, like every day, he quietly sat in the corner of the shop. Lac Khe made a pot of tea and brought it over. She was about to turn away when he suddenly spoke: - Is opening a tea shop like this your wish? Lac Khe gently shook his head, caressing the cup in his hand: - To be exact, for one person - Her cold expression suddenly turned into a gloomy look. After a moment's hesitation, she confessed - We love each other passionately. During the days we were together, I often made green rose tea for him. He really liked the tea I made and I said I was willing to make this tea for him for the rest of his life. But one day, because of a very small misunderstanding, we quarreled and no one agreed, so we broke up. He was heartbroken but determined to leave this city. I tried everything but couldn't find him. I opened this tea shop to wait for him... Silence for a moment then she continued: - Yes, he likes to use black ink enameled tea cups like this - She held a cup identical to the one in An's hand. Uyen Duong stepped up and added - Because I opened this tea shop, I bought almost all the black ink colored enamel cups available in the city... Lac Khe's expression blurred like the light steam emanating from the kettle faucet. - Brother. She's so happy to be loved by someone like you! - An Uyen Duong took a sip of tea and expressed admiration. Lac Khe smiled lightly: - I still want to find an answer. - Often the results that people spend so much thought to find are painful. - An Uyen Duong said - The story of not knowing the outcome is also a kind of happiness. Lac Khe suddenly froze, dreamily looking at the blue rose in her hand.*** Very punctual, every day the time comes It was dark when An Uyen Duong came to the Green Rose tea shop. That was exactly when Lac Khe felt the most lonely of the day... The two of them quietly drank tea, talking to each other about idle things. Not knowing how many days like that had passed, Lac Khe felt like he was okay. I couldn't suppress my feelings of admiration for this man, but from beginning to end, he never confessed anything. That day, when An Uyen Duong was about to leave the shop. Lac Khe couldn't help but call him back: - Mr. An Uyen Duong, why did you come to this restaurant? - I also because of someone - An Uyen Duong replied. - Who is that person? Why have you waited so long without seeing that person appear? - He has appeared! It's just that the person I'm waiting for doesn't find out I'm waiting for her - An Uyen Duong said. - An Uyen Duong, don't tease me. My heart is dead, I can't belong to someone else anymore - Lac Khe said as if wanting to scream. An Uyen Duong was not surprised. Actually, I've known the story about Lac Khe for a long time... That's why I often come here. Lac Khe and her boyfriend broke up for seven years. For girls, seven years is not short! I really don't want that kind-hearted girl to be sad forever. - Please pour me another cup! - An Uyen Duong said. Lac Khe walked over and picked up the cup: - The tea is weak, so change the pot. - Having finished speaking, she walked into the inner room and poured away the tea grounds. The steaming cup of tea was placed on the table. An Uyen Duong said: - No matter what kind of tea, there comes a time when you have to throw away the grounds. If we keep remembering the teapot that must be thrown away and keeping the cup of boiling water, wouldn't that be stupid? Lac Khe's tears dripped onto the blue rose she held in her hand. Next to her, An Uyen Duong chuckled: - Sometimes we should still brew a new pot of tea for life!Short story by Luu Xuan Diem (China) Translated by Pham Tu Chau (Selected very short stories, October 2008)
Table of contents
Blue Rose
Blue Rose
Luu Xuan DiemWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: executive: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Thanh Van posted on: May 25, 2009
|
Bùi Thụy Đào Nguyên
Bông Súng Trắng
Thật đáng buồn vì một số người sớm ngã qụy trước những cám dỗ . Ở đấy, tôi thật sự cảm phục trước bao tấm lòng sống đẹp như một loài hoa… *** Chiếc xe đò cũ kỹ , chật kín người , thở hồng hộc đưa chúng tôi đến chợ Tri Tôn , trời đã xế chiều . Cuộc chiến vừa lụi tàn nên đó đây hãy còn nguyên dấu tích đạn bom . Từ phía trái cạnh chiếc cầu sắt gỉ , chúng tôi phải sang xe ngồi thêm mươi cây số nữa , mới đến được nơi cần đến… Thuở ấy lối về Hòn Me , Hòn Đất (Kiên Giang ) là một con lộ trải dất đỏ lem lấm, nhỏ hẹp . Nó gập ghềnh men theo những triền đá lởm chởm, có đoạn nó uốn lượn bên một dòng kênh nhuốm phèn đỏ quạch mà ven bờ là những bụi dừa nước , ô rô, bình bát…chen chúc de ra như muốn chắn đường . Bấy giờ nhà việc ban ấp Hòn chỉ là một túp lều bằng tre lá , nép bên ngôi chùa Khơme cổ . Ở đấy có những hàng cây thốt nốt nâu xù xì mang chòm lá vươn cao, trông giống như tóc người ốm lâu xõa xượi . Ra đón chúng tôi là một người đàn ông tròn trèm 50 tuổi , dáng dong dỏng cao, mặc bộ bà đen sờn bạc.Trên gương mặt xạm khô vì nắng gió của ông hằn vài vết sẹo đã chai và cánh tay trái bị cụt gần đến khủyu . Chính dáng dấp ấy khiến lòng tôi phấp phỏng , bởi e ngại tánh ý giống như hình dạng bên ngoài . Đợi chiếc xe lam tuôn hết mớ đồ đạt lỉnh kỉnh , ông mới chậm rãi cho bọn tôi biết ông tên Sáu , trưởng tổ Đảng tạm kiêm nhiệm Trưởng ban ấp Hòn . Đang lúc mệt mỏi , tôi ngồi bệt xuống ghế tre rồi đảo mắt nhìn hết Hòn Đất lại Hòn Me . Vài chòm nhà dựng bằng cây tràm , lợp lá dừa nước… trống huơ, rệu rã ; dăm ba thửa ruộng đầy lau cỏ khô cằn . Đêm đó một mình tôi trên vạt tràm vênh nghe tiếng ếch nhái kêu, lá khua mà lo lắng, thao thức . Phần vì lần đầu xa nhà nên tôi nhớ mẹ , nhớ em ; phần khác bởi cha tôi làm việc cho chế độ cũ , còn đang ở nơi học tập . Có lẽ chú Sáu đọc được ý nghĩ của tôi qua ánh mắt và bản khai lý lịch , nên chú thường đến trường , trò chuyện động viên : “Bà con , trẻ nhỏ ấp Hòn đói chữ lắm , trông thấy các thầy cô đến ai nấy đều mừng vui. Chú nói thật lòng , những người trẻ lại có học như cháu rất cần cho xã hội , cho cách mạng …Chú tin một khi đã mến người , mến cảnh , cháu sẽ không còn muốn rời bỏ chốn này đâu …” Vâng , tôi đã không rời bỏ chốn ấy ngót mười năm .Và tất cả những gì tôi có được từ chốn ấy, dù trải qua hơn hai mươi năm , mỗi lần nhớ lại vẫn không nguôi xúc cảm. Trong số đó, tôi nhớ thật nhiều cái không khí náo nức của ấ p Hòn vào những ngày đầu độc lập . Với cánh tay còn lại , chú Sáu cùng bà con , đồng đội tất bật bất kể ngày đêm . Nào là cất trường học , lập trạm xá, đón dân hồi cư,tìm thóc giống , tháo gỡ bom min vv…mà xét kĩ việc nào cũng gấp, cũng cần có chú. Có lần chúng tôi nhắc chú giữ gìn sức khoẻ, chú hề hà nói :” Nước nhà được giải phóng , vui lắm ! Mà lòng vui thì thân không thể bệnh . Ví có bệnh , nếu chưa theo ông bà ngay thì cũng cố làm một chút gì , kẻo phụ tình dân đã trông đợi nơi mình …”. Nghe chú Sáu nói vui mà sâu , chúng tôi chỉ còn biết ngó nhau cười theo , mà lòng cộm lên nỗi xốn xang.Bỗng dưng từng gốc cây , mỏm đá , con suối… xứ Hòn sao mà thân thương qúa đổi, chừng như bóng dáng các anh hùng, liệt sĩ vẫn còn lẩn khuất đó đây . Lặng ngắm những triền đồi trơ trụi bởi bom B52 cày xới , những cánh đồng quạnh quẽ chi chít hố bom; ngẫm lời chú nói càng thấm thía. Tôi tin đó không còn là lời nói mà chính là ngọn lửa ấm áp từ trái tim người Cộng sản đích thực, khi đứng trước những mất mát qúa lớn của quê hương , của đồng chí, đồng bào… Sau này , dù được chú xem như con cháu, nhưng quãng đời xa của chú không ai biết được tỏ tường . Chắp nối lại lời kể của người này , người khác , chúng tôi đoán chừng cha mẹ chú ngày xưa nghèo lắm . Mới mười hai tuổi , chú phải rời nhà đi chăn bò, chăn vịt cho hội đồng Thu . Vừa lớn khôn chú đến với Cách mạng ,rồi được trên phân công đi chăn ngỗng , làm vệ sinh …trên Tòa Bố tỉnh . Việc lớn lộ , chú bị khảo tra đến chết đi, sống lại ; nhận lãnh án tù nơi Côn Đảo ngót 8 năm . Mãn hạn , chú lại tiếp tục cầm súng cùng bà con chống càn giữ đất . Trong một lần bị giặc vây bủa , để giải nguy cho đồng đội , chú bị miễng bom cắt mất một cánh tay … …Sau ngày giải phóng , chú cùng vợ con lam lũ, giản dị như bao người dân ở ấp Hòn . Một mái lá đơn sơ nằm chon von bên ghềnh đá , vài công ruộng trũng tỉa cấy lúa , cà…Nhớ cơn lụt lớn năm 78 , như nhiều nơi khác , khắp xứ Hòn cũng trắng nước. Ruộng vườn , ao cá, vuông tôm…mất sạch ! Ai nấy đều đói lay lắt . Trong cảnh thừa nước, thừa mưa gió ấy , chú Sáu xăn quần chống xuồng băng đồng hơn mười cây số đến huyện vay lúa cứu dân . Biết vợ tôi có mang , ngoài phần bo bo chú còn chia thêm hơn nửa thúng giê gạo trắng ( sau tôi mới biết đó là phần ưu tiên của chú ) . Nghĩ đến nghĩa tình này , lần nào mắt tôi cũng cay !… Mùa hè năm ngoái tôi có về thăm lại ấp Hòn . Xóm nhỏ khô cằn buổi nào giờ là một xã trù phú của huyện . Dọc theo con lộ trải nhựa phẳng phiu là những đồng lúa vàng mơ, những vườn xoài xanh trĩu trái . Tôi đã dành nhiều thời giờ đi thăm bà con xưa , học trò cũ; đến thắp hương trước bia mộ của các liệt sĩ. Và tôi đã đứng rất lâu bên mộ phần của chú Sáu – chú mất vì vết thương cũ tái phát- thầm hứa sẽ thận trọng nghĩ suy để không phải nuối tiếc những khi phải đối mặt với chông gai, với cám dỗ của cuộc đời. Bất giác tôi nhớ lại ngày chú dẫn chúng tôi căn cứ địa hang Hòn . Bên dưới hàng chữ đỏ còn in dấu trên vách đá ‘‘Vì lí tưởng Cộng sản, vì hạnh phúc của nhân dân …Tất cả hãy quên mình !’’, tôi ngờ rằng trong mắt chú có ánh trăng , khi chú say sưa nói về một miền xanh mênh mông rợp màu bông súng trắng … · Lời chú của người ghi chuyện : Bài viết về một địa danh có thật , con người cùng sự việc có thật . Bỡi ngay sau ngày giải phóng tôi đã đến đấy dạy học . Trong ngót mười năm ở đó, tôi đã nhận được không ít tình cảm lẫn vật chất của bao tấm lòng , ngay cả khi bà con còn phải chạy ăn từng bữa … Tôi chỉ tiếc rằng nơi quê hương của những anh hùng , do khả năng viết hạn chế nên tôi chỉ miêu tả được một phần rất nhỏ những gì tốt đẹp nhất của TÌNH NGƯỜI Bùi Thụy Đào Nguyên
Mục lục
Bông Súng Trắng
Bông Súng Trắng
Bùi Thụy Đào NguyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Nguồn: rongxanhag VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 12 tháng 5 năm 2007
|
Bui Thuy Dao Nguyen
White Water Lily
It's sad that some people soon succumb to temptations. There, I was truly impressed by the hearts that lived as beautifully as a flower... *** The old bus, packed with people, breathing heavily, took us to Tri Ton market, it was late afternoon. The war had just ended, so there were still traces of bombs and bullets here and there. From the left side next to the rusty iron bridge, we had to change to the car and sit another ten kilometers to reach our destination... At that time, the way to Hon Me, Hon Dat (Kien Giang) was a road paved with red soil. , small . It bumps along jagged rocky slopes, and at one point it curves next to a canal tinged with red alum, along the banks of which are bushes of nipa palms, acanthus, alms bowls... jostling as if to block the road. At that time, Hon hamlet's communal house was just a bamboo hut, nestled next to an ancient Khmer pagoda. There are rows of shaggy brown palm trees with high-hanging leaves that look like the hair of a person who has been sick for a long time. Coming to greet us was a plump 50 year old man, tall and slim, dressed in a faded black suit. On his sun-dried face were several calloused scars and his left arm was nearly amputated. elbow . It was that appearance that made my heart flutter, because I was afraid that my character would be the same as my appearance. Waiting for the auto-rickshaw to empty all the miscellaneous items, he slowly told us that his name was Sau, the temporary head of the Party group and head of the Hon hamlet committee. When I was tired, I sat down on a bamboo chair and rolled my eyes, looking from Hon Dat to Hon Me. A few clusters of houses built of cajuput trees, roofed with nipa palm leaves... are empty and worn out; Several fields full of reeds and dry grass. That night, I was alone in the melaleuca patch, listening to the sounds of frogs and leaves waving, feeling worried and restless. Partly because it was my first time away from home, I missed my mother and sister; The other part is because my father worked for the old regime and was still studying. Perhaps Uncle Sau read my thoughts through my eyes and my resume, so he often came to school and talked with encouragement: "The people and children in Hon hamlet are very hungry for words. When they see the teachers come, they all come." are all happy. To be honest, educated young people like you are very necessary for society, for the revolution... I believe that once you love the people and the scenery, you will no longer want to leave this place..." Yes, I did. I didn't leave that place for nearly ten years. And everything I got from that place, even after more than twenty years, every time I remember it, I still can't calm down my emotions. Among them, I remember a lot the bustling atmosphere of Hon hamlet in the early days of independence. With his remaining arm, Uncle Sau, his relatives and teammates are busy day and night. Building schools, setting up clinics, welcoming resettled people, finding rice seeds, dismantling bombs, etc. But if you look closely, every job is urgent and requires you. One time we reminded him to take care of his health, and the clown said: "Our country is liberated, so happy!" If the heart is happy, the body cannot get sick. If you are sick, if you don't follow your grandparents right away, try to do something, lest you disappoint the people who have been waiting for you..." Listening to Uncle Sau's funny and profound words, we could only look at each other and laugh along, but our hearts were filled with excitement. Suddenly, every tree, rock, stream... the beloved Hon Sao land changed, as if it were a shadow. The figures of heroes and martyrs are still lurking here and there. Quietly admiring the bare hillsides plowed by B52 bombs, the lonely fields filled with bomb craters; Thinking about what he said is even more profound. I believe that these are no longer words but a warm fire from the heart of a true Communist, when faced with the great losses of the homeland, comrades, and compatriots... Later, even though they were seen by uncles, like children and grandchildren, but no one knows clearly about his long life. Piecing together the stories of one person and another, we guessed that his parents used to be very poor. At just twelve years old, he had to leave home to herd cows and ducks for the Thu council. As soon as he grew up, he came to the Revolution, then was assigned by his superiors to herd geese, do cleaning... in Toa Bo province. In big matters, he was interrogated until he died and then came back to life; received a prison sentence in Con Dao for nearly 8 years. After his term expired, he continued to hold a gun and fight with his people to protect the land. Once surrounded by the enemy, in order to save his comrades, his arm was cut off by a bomb... ...After liberation, he and his wife and children struggled, simply like many people in Hon hamlet. A simple thatched roof is located next to the rocks, a few low-lying fields are planted with rice, coffee... Remembering the great flood of 78, like many other places, the entire Hon island was also flooded with water. Garden fields, fish ponds, shrimp ponds... all gone! Everyone was starving. In that situation of too much water and too much wind and rain, Uncle Sau rolled up his pants and put his canoe across the field for more than ten kilometers to the district to borrow rice to save the people. Knowing that my wife was pregnant, in addition to the allowance, he also shared more than half a basket of white rice (later I realized that was his priority). Thinking about this gratitude makes my eyes tear up every time!... Last summer I visited Hon hamlet again. The once arid small hamlet is now a prosperous commune of the district. Along the smooth paved road are golden rice fields and green mango gardens laden with fruit. I spent a lot of time visiting old relatives and former students; come and burn incense in front of the tombstones of martyrs. And I stood for a long time at Uncle Sau's grave - he died because an old wound recurred - silently promising to think carefully so as not to have regrets when faced with the thorns and temptations of life. Suddenly I remembered the day he took us to Hon cave base. Beneath the red words still imprinted on the cliff "For the Communist ideal, for the happiness of the people...Forget yourselves all!", I suspected there was moonlight in his eyes, as he passionately spoke. about a vast green region filled with white water lilies... · Narrator's note: The article is about a real place, real people and real events. Because right after liberation I went there to teach. During the nearly ten years I was there, I received a lot of love and material from many hearts, even when people still had to run for food every day... I only regret that in the hometown of heroes, due to their ability, Because of my limited writing, I can only describe a very small part of the best things about HUMAN Bui Thuy Dao Nguyen
Table of contents
White Water Lily
White Water Lily
Bui Thuy Dao NguyenWelcome to read the first book from the book project for mobile devicesSource: executive: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Typing: Source: rongxanhag VNthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: May 12, 2007
|
Thanh Sơn
BÔNG SÚNG ÐỎ
Bình minh... Vài tia sáng hồng nhạt xuyên qua khe hở vách lá, chập chờn trên đôi mắt khép kín, đánh thức buổi sáng hành thiền. Tôi ngồi trong mùng trên bộ ván nhỏ, nhìn ra ngoài qua cánh cửa sổ mở rộng, vầng dương màu đỏ ối ở đằng Ðông từ từ vượt lên rặng cây. Ánh sáng chan hòa phủ khắp vạn vật còn đắm mình trong làn sương sớm, phản chiếu ánh ngọc đủ màu lấp lánh trên cành cây kẻ lá. Dưới cái mương rộng chạy dài song song với hai liếp vườn, những bông súng đỏ cũng từ từ thức giấc, đón nhận ánh sáng ban mai như truyền một nguồn sinh lực dồi dào cho vạn vật. Những cánh hoa súng đỏ mịn màng xòe nở, sau một đêm tắm gội những giọt sương tinh khiết, bây giờ đang đón nhận những tia sáng ấm áp của mặt trời như gột rửa những trần cấu não phiền trong tâm thức sau buổi thiền tọa...
Hoa súng đỏ gội nhuần sương sáng, Tâm lặng soi thiền quán nơi lòng. Sương tan hoa đượm sắc hồng, Mê tan vọng hết tâm trong an lành...
Một ngày mới bắt đầu khơi nguồn cho cuộc sống mới tiếp diễn, hội nhập theo dòng chuyển của thời gian vô tận...
Sau những ngày tháng tạm ổn định cuộc sống hồi cư tại ngôi nhà của ba mẹ ở thị xã Sadec, vào một sáng mùa đông cuối năm 1975, tôi theo mẹ đáp chuyến xe lôi về một vùng quê hẻo lánh tại xã Tân Xuân, để thăm một nơi tôi sẽ làm chốn an cư kiến lập cuộc đời mới. Từ con lộ lớn qua một cây cầu ván bắc ngang con kênh nhỏ, chúng tôi đi trên con đường đất gồ ghề, khúc khuỷu lượn quanh xóm nghèo. Chúng tôi phải qua mười ba cây cầu khỉ, bắc qua mười ba cái mương ranh của mười ba hộ gia đình. Nhìn mẹ gọn gàng, nhẹ nhàng, tự tại đi trên các cây cầu khỉ không chút e ngại mệt nhọc, tôi chợt mỉm cười thích thú, nhớ lại những tháng ngày thơ ấu nơi quê ngoại:
"Yêu con đường xưa, đưa lối qua chợ làng quê, Và yêu mấy nhịp cầu tre, là đây con chờ mẹ về...".
Tôi nhanh nhẹn vượt qua tất cả những cây cầu không chút ngại ngùng. Ði hơn hai cây số đường làng, tới một miếng đất nằm trơ trọi giữa đồng không mông quạnh, mẹ dừng lại nói: "Ðây là nơi con sẽ làm lại cuộc đời từ con số không". Vâng! Tất cả là con số không. Bỏ lại những vướng mắc đàng sau, nhìn về phía trước um tùm, rậm rạp đầy gai góc, cỏ tranh, lác, đế, sậy cao lút đầu như khu rừng chứa đầy những bất trắc của phiền não lo âu...
Mười công đất chạy dài từ đầu con kênh này đến cuối đầu đất tiếp nối một con kênh khác, ở giữa là đồng trống mênh mông không một bóng người. Trước chiến tranh, đây là vùng oanh kích tự do, nên cảnh vườn không nhà trống hầu như thường xuyên, chỉ thấy bóng người vào những dịp cấy xạ, gặt lúa... Khu vực tôi đang đứng nằm trong vòng đai bảo vệ của ấp gồm hai công vườn, còn tám công ruộng nằm ngoài tầm kiểm soát. Chỉ vào khoảng trống trước mặt trong đám cỏ cao lút đầu, mẹ nói: "Trong đó là cái nền nhà cũ, cậu Ba đã cắm cọc đâu đó xong xuôi, ngày mai sẽ trở lại làm cỏ, đào đất đắp một cái nền nhà, sau nửa tháng khi dọn xong cây cỏ xung quanh, sẽ cất lên một cái chòi nhỏ để tạm che mưa đỡ nắng. Bây giờ Mẹ sẽ dẫn con lại nhà cậu Ba gần đây để giới thiệu với gia đình cậu".
Chúng tôi đi ngược lại con đường cũ, qua hai cái mương ranh, tới một ngôi nhà lá ba gian hai chái vừa mới cất lại còn thơm mùi lá mới. Từ trong nhà, một người đàn ông tuổi khoảng 70 còn tráng kiện với hàm râu ba chòm trắng cước, mặc quần lá nem, áo sống lưng màu nâu bước ra đón chào Mẹ. Tưởng ai xa lạ, té ra đây là cậu Ba vẫn thường đến nhà ba mẹ đàm đạo, thỉnh thoảng gia đình cậu đến tạm trú một thời gian vì lệnh di tản.
Sáng hôm sau, hai anh em cùng mẹ đáp chuyến xe sớm, mang theo phần cơm trưa, trở lại địa điểm cũ. Mẹ thầm dặn, trong đó còn nhiều chướng ngại, gặp việc nhớ bình tỉnh niệm Phật, hai anh em nhìn nhau mỉm cười. Sau khi ghé nhà cậu Ba để lấy dao, cuốc, len, xuổng đã gởi từ trước, chúng tôi bắt tay vào việc khai quang khu vườn, trước tiên là khu vực quanh cái nền nhà. Những nhát dao tự tại chặt tới đâu, cỏ cây rạp tới đó, nhường chỗ cho cảnh phong quang sáng sủa hiện bày, như những trầu cấu trong tâm được quét sạch. Mọi người chăm chú vào công việc duy nhất mặc cho thời gian lần lượt trôi qua. Ðến trưa những cỏ tranh, đế, sậy quanh nền nhà đã dọn sạch, được Mẹ trải mỏng vào một góc vườn, phơi nắng cho khô để dùng vào việc nấu nướng sau này. Sau khi dùng cơm trưa và nghỉ ngơi dưỡng sức, hai anh em bắt đầu đào đất đắp nền nhà theo phương hướng đã định sẵn bởi bốn cây cọc nhỏ ở bốn góc. Công việc lần lượt trôi qua theo sức lao động cần cù, những giọt mồ hôi thắm ướt lưng áo, cái nóng rát bỏng trên gò má hồng hào vì say nắng. Ðến chiều, cái nền nhà đã cao dần, những nhát len cũng lơi dần vì mệt nhọc, rã rời, vì hăng say lao động. Mẹ mỉm cười như khuyến khích hãy cố gắng chịu đựng, vì thử thách còn dài, những chông gai còn đang đợi trước mắt.
Ðúng theo chương trình đã hoạch định, sau nửa tháng đi về với sự hoạt động hăng say quyết tâm tạo lập một cuộc đời mới, một cái chòi lá nhỏ được dựng lên với những tiện nghi thô sơ, góp nhặt từ những vật dụng có sẵn trong vườn. Gần cuối năm, gia đình tôi gồm bốn người: hai vợ chồng với đứa con trai đầu lòng ba tuổi và một đứa còn nằm trong bụng mẹ, dọn vào nhà mới để chuẩn bị đón mừng một năm mới, một khung cảnh mới, một cuộc đời mới với một hy vọng mới hướng về tương lai.
Nắng sớm mưa chiều đã biến đổi tôi từ một chàng trai bạch diện thư sinh, thành một chú nông dân bất đắc dĩ, cần cù, chăm chỉ với hai bàn tay chai cứng, thân hình chắc nịch sạm nắng, đôi chân cứng cáp vì băng đồng, lướt bụi. Tất cả những thay đổi đó tiếp sức cho nguồn tâm ngày càng kiên cố, an bình trước những biến đổi, phiền lụy của cuộc đời, mộc mạc bình dị như những màu hồng nhạt thanh cao của hoa súng nở trong bùn.
Năm năm sau, vì không chịu được cảnh ồn ào náo nhiệt nơi phố thị, ba mẹ dọn về ở chung với gia đình để cùng hưởng bầu không khí an lành với cuộc đời tự tại, không muộn phiền lo lắng. Ông cháu vui đùa hồn nhiên với cây kiểng hoa lá, mẹ và vợ chăm bón vườn rau để tăng thêm mức thu hoạch. Tôi sớm chiều với ruông lúa, vồng khoai. Cuộc đời bình dị hòa nhịp trong nếp sinh hoạt bình thường. Cả nhà đều thức dậy trước lúc rạng động, trong khi bếp hồng reo vui ánh lửa bập bùng, cha ngồi trầm ngâm bên tách trà thơm bốc khói, tôi từng bước nhịp nhàng theo hơi thở, mẹ gọn gàng linh hoạt trong các động tác:
Với gậy dưỡng sinh, Rèn luyện thân thể. Một bước mẹ đi, Ðất rung sáu cách. Một gậy mẹ múa, Càn khôn xoay chuyển. Tiến trước lùi sau, Phải trái theo nhau. Dưới trên tự tại, Nhịp thở đều hòa. Lành mạnh thân xác, Tâm bình an lạc...
Thời gian trôi dần theo nhịp sống an cư lạc nghiệp với: cơ ngơi mở rộng cho nhà thắm đượm tình người, cải tiến đất mầu truyền nhựa sống trên bông lúa. Tăng mức thu hoạch cho người sắm thêm phương tiện, bếp hồng reo vui truyền lửa sưởi ấm đêm đông. Cơm canh đậm đà hương vị hoa đồng cỏ nội, gia đình thuận thảo ấm êm rộn rả tiếng cười. Tâm an bình kiên cố giữa cuộc đời điên đảo, hoa đạo tươi sắc mầu bông súng tắm sương mai. Giữa khung trời tự tại vọng tiếng chuông thu không, hòa theo khói lam chiều trên mái nhà thương yêu...
Ðó là tất cả những hình ảnh sinh hoạt bình thường, giản dị, mộc mạc như hoa súng cũng phối hợp nhịp nhàng trong dòng sinh diệt của một kiếp người.
Bông súng đỏ, nằm một mình trơ trọi trong một cái mương cạn ở cuối vườn, chỉ có vài bông với ít cọng lá thô sơ. Từ bụi súng này tôi nhân ra thành những bụi súng khác đều đặn ngay thẳng trên cái mương dài được nạo vét lại, dùng để chứa nước tưới những liếp đậu, luống rau. Dưới sự chăm bón, vun phân tưới nước, liếp đậu, luống rau ngày càng xanh tốt thì các bụi súng cũng dần dần phát triển từng bụi to với những bông nở xoè những cánh sắc hồng nhạt, bao bọc một đài gương nhỏ với những nhụy phấn vàng rung rinh theo làn gió. Hoa súng có đài gương, nhưng không bao giờ có hạt, đó là một điểm khác biệt với hoa sen, tuy cả hai vẫn mọc trong bùn. Bông súng cũng là một thức ăn không thể thiếu trong những bữa cơm đạm bạc, với vài cộng súng ta có được một dĩa gỏi bông súng hay một nồi canh chua với những vật liệu cây nhà lá vườn, giải nhiệt trong những ngày nắng hè oi ả.
Bông súng đỏ, trong những đêm trăng tỏ, những búp súng con lần lượt nở xoè những cánh hoa mịn màng, lá súng màu xám nhạt bóng láng phản chiếu ánh trăng như những tấm gương con đồng phản xạ tia sáng tạo nên một hình sắc mờ ảo, kỳ bí... Những lúc đó, tâm tôi như hòa nhập vào một cảnh giới sắc không diệu huyền, một nguồn an lạc tự tại tràn ngập trong tâm theo nhịp thở điều hòa xen lẫn với tiếng thầm niệm Phật...
Bông súng đỏ, giờ đây đã xa rồi, tất cả đều thay đổi, kể cả cuộc đời tôi cũng thay đổi và bắt đầu lại từ con số không như lời mẹ nói. Có còn chăng là những dư hương vang vọng, âm ỉ trong tâm hồn của những con người mang một hoài cảm chung, mỗi khi ngồi nhớ lại không khỏi bùi ngùi cảm động. Ðó chính là:
Tình quê hương đây, muôn năm không hề phai, muôn năm vương lòng ai, dù sống xa vời, Tình quê hương đây, mỗi lúc sương chiều rơi, quyến luyến dâng đầy vơi tâm hồn tôi...
Mùa xuân đầu tiên trên đất Mỹ. 14 tháng 4 năm 1997. (Trích nhật ký: BÔNG SÚNG ÐỎ, Thanh Sơn.)VA. 2002.
Mục lục
BÔNG SÚNG ÐỎ
BÔNG SÚNG ÐỎ
Thanh SơnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: BuddhismtodayĐược bạn: NHDT đưa lên vào ngày: 1 tháng 2 năm 2007
|
Thanh Sơn
BÔNG SÚNG ÐỎ
Bình minh... Vài tia sáng hồng nhạt xuyên qua khe hở vách lá, chập chờn trên đôi mắt khép kín, đánh thức buổi sáng hành thiền. Tôi ngồi trong mùng trên bộ ván nhỏ, nhìn ra ngoài qua cánh cửa sổ mở rộng, vầng dương màu đỏ ối ở đằng Ðông từ từ vượt lên rặng cây. Ánh sáng chan hòa phủ khắp vạn vật còn đắm mình trong làn sương sớm, phản chiếu ánh ngọc đủ màu lấp lánh trên cành cây kẻ lá. Dưới cái mương rộng chạy dài song song với hai liếp vườn, những bông súng đỏ cũng từ từ thức giấc, đón nhận ánh sáng ban mai như truyền một nguồn sinh lực dồi dào cho vạn vật. Những cánh hoa súng đỏ mịn màng xòe nở, sau một đêm tắm gội những giọt sương tinh khiết, bây giờ đang đón nhận những tia sáng ấm áp của mặt trời như gột rửa những trần cấu não phiền trong tâm thức sau buổi thiền tọa...
Hoa súng đỏ gội nhuần sương sáng, Tâm lặng soi thiền quán nơi lòng. Sương tan hoa đượm sắc hồng, Mê tan vọng hết tâm trong an lành...
Một ngày mới bắt đầu khơi nguồn cho cuộc sống mới tiếp diễn, hội nhập theo dòng chuyển của thời gian vô tận...
Sau những ngày tháng tạm ổn định cuộc sống hồi cư tại ngôi nhà của ba mẹ ở thị xã Sadec, vào một sáng mùa đông cuối năm 1975, tôi theo mẹ đáp chuyến xe lôi về một vùng quê hẻo lánh tại xã Tân Xuân, để thăm một nơi tôi sẽ làm chốn an cư kiến lập cuộc đời mới. Từ con lộ lớn qua một cây cầu ván bắc ngang con kênh nhỏ, chúng tôi đi trên con đường đất gồ ghề, khúc khuỷu lượn quanh xóm nghèo. Chúng tôi phải qua mười ba cây cầu khỉ, bắc qua mười ba cái mương ranh của mười ba hộ gia đình. Nhìn mẹ gọn gàng, nhẹ nhàng, tự tại đi trên các cây cầu khỉ không chút e ngại mệt nhọc, tôi chợt mỉm cười thích thú, nhớ lại những tháng ngày thơ ấu nơi quê ngoại:
"Yêu con đường xưa, đưa lối qua chợ làng quê, Và yêu mấy nhịp cầu tre, là đây con chờ mẹ về...".
Tôi nhanh nhẹn vượt qua tất cả những cây cầu không chút ngại ngùng. Ði hơn hai cây số đường làng, tới một miếng đất nằm trơ trọi giữa đồng không mông quạnh, mẹ dừng lại nói: "Ðây là nơi con sẽ làm lại cuộc đời từ con số không". Vâng! Tất cả là con số không. Bỏ lại những vướng mắc đàng sau, nhìn về phía trước um tùm, rậm rạp đầy gai góc, cỏ tranh, lác, đế, sậy cao lút đầu như khu rừng chứa đầy những bất trắc của phiền não lo âu...
Mười công đất chạy dài từ đầu con kênh này đến cuối đầu đất tiếp nối một con kênh khác, ở giữa là đồng trống mênh mông không một bóng người. Trước chiến tranh, đây là vùng oanh kích tự do, nên cảnh vườn không nhà trống hầu như thường xuyên, chỉ thấy bóng người vào những dịp cấy xạ, gặt lúa... Khu vực tôi đang đứng nằm trong vòng đai bảo vệ của ấp gồm hai công vườn, còn tám công ruộng nằm ngoài tầm kiểm soát. Chỉ vào khoảng trống trước mặt trong đám cỏ cao lút đầu, mẹ nói: "Trong đó là cái nền nhà cũ, cậu Ba đã cắm cọc đâu đó xong xuôi, ngày mai sẽ trở lại làm cỏ, đào đất đắp một cái nền nhà, sau nửa tháng khi dọn xong cây cỏ xung quanh, sẽ cất lên một cái chòi nhỏ để tạm che mưa đỡ nắng. Bây giờ Mẹ sẽ dẫn con lại nhà cậu Ba gần đây để giới thiệu với gia đình cậu".
Chúng tôi đi ngược lại con đường cũ, qua hai cái mương ranh, tới một ngôi nhà lá ba gian hai chái vừa mới cất lại còn thơm mùi lá mới. Từ trong nhà, một người đàn ông tuổi khoảng 70 còn tráng kiện với hàm râu ba chòm trắng cước, mặc quần lá nem, áo sống lưng màu nâu bước ra đón chào Mẹ. Tưởng ai xa lạ, té ra đây là cậu Ba vẫn thường đến nhà ba mẹ đàm đạo, thỉnh thoảng gia đình cậu đến tạm trú một thời gian vì lệnh di tản.
Sáng hôm sau, hai anh em cùng mẹ đáp chuyến xe sớm, mang theo phần cơm trưa, trở lại địa điểm cũ. Mẹ thầm dặn, trong đó còn nhiều chướng ngại, gặp việc nhớ bình tỉnh niệm Phật, hai anh em nhìn nhau mỉm cười. Sau khi ghé nhà cậu Ba để lấy dao, cuốc, len, xuổng đã gởi từ trước, chúng tôi bắt tay vào việc khai quang khu vườn, trước tiên là khu vực quanh cái nền nhà. Những nhát dao tự tại chặt tới đâu, cỏ cây rạp tới đó, nhường chỗ cho cảnh phong quang sáng sủa hiện bày, như những trầu cấu trong tâm được quét sạch. Mọi người chăm chú vào công việc duy nhất mặc cho thời gian lần lượt trôi qua. Ðến trưa những cỏ tranh, đế, sậy quanh nền nhà đã dọn sạch, được Mẹ trải mỏng vào một góc vườn, phơi nắng cho khô để dùng vào việc nấu nướng sau này. Sau khi dùng cơm trưa và nghỉ ngơi dưỡng sức, hai anh em bắt đầu đào đất đắp nền nhà theo phương hướng đã định sẵn bởi bốn cây cọc nhỏ ở bốn góc. Công việc lần lượt trôi qua theo sức lao động cần cù, những giọt mồ hôi thắm ướt lưng áo, cái nóng rát bỏng trên gò má hồng hào vì say nắng. Ðến chiều, cái nền nhà đã cao dần, những nhát len cũng lơi dần vì mệt nhọc, rã rời, vì hăng say lao động. Mẹ mỉm cười như khuyến khích hãy cố gắng chịu đựng, vì thử thách còn dài, những chông gai còn đang đợi trước mắt.
Ðúng theo chương trình đã hoạch định, sau nửa tháng đi về với sự hoạt động hăng say quyết tâm tạo lập một cuộc đời mới, một cái chòi lá nhỏ được dựng lên với những tiện nghi thô sơ, góp nhặt từ những vật dụng có sẵn trong vườn. Gần cuối năm, gia đình tôi gồm bốn người: hai vợ chồng với đứa con trai đầu lòng ba tuổi và một đứa còn nằm trong bụng mẹ, dọn vào nhà mới để chuẩn bị đón mừng một năm mới, một khung cảnh mới, một cuộc đời mới với một hy vọng mới hướng về tương lai.
Nắng sớm mưa chiều đã biến đổi tôi từ một chàng trai bạch diện thư sinh, thành một chú nông dân bất đắc dĩ, cần cù, chăm chỉ với hai bàn tay chai cứng, thân hình chắc nịch sạm nắng, đôi chân cứng cáp vì băng đồng, lướt bụi. Tất cả những thay đổi đó tiếp sức cho nguồn tâm ngày càng kiên cố, an bình trước những biến đổi, phiền lụy của cuộc đời, mộc mạc bình dị như những màu hồng nhạt thanh cao của hoa súng nở trong bùn.
Năm năm sau, vì không chịu được cảnh ồn ào náo nhiệt nơi phố thị, ba mẹ dọn về ở chung với gia đình để cùng hưởng bầu không khí an lành với cuộc đời tự tại, không muộn phiền lo lắng. Ông cháu vui đùa hồn nhiên với cây kiểng hoa lá, mẹ và vợ chăm bón vườn rau để tăng thêm mức thu hoạch. Tôi sớm chiều với ruông lúa, vồng khoai. Cuộc đời bình dị hòa nhịp trong nếp sinh hoạt bình thường. Cả nhà đều thức dậy trước lúc rạng động, trong khi bếp hồng reo vui ánh lửa bập bùng, cha ngồi trầm ngâm bên tách trà thơm bốc khói, tôi từng bước nhịp nhàng theo hơi thở, mẹ gọn gàng linh hoạt trong các động tác:
Với gậy dưỡng sinh, Rèn luyện thân thể. Một bước mẹ đi, Ðất rung sáu cách. Một gậy mẹ múa, Càn khôn xoay chuyển. Tiến trước lùi sau, Phải trái theo nhau. Dưới trên tự tại, Nhịp thở đều hòa. Lành mạnh thân xác, Tâm bình an lạc...
Thời gian trôi dần theo nhịp sống an cư lạc nghiệp với: cơ ngơi mở rộng cho nhà thắm đượm tình người, cải tiến đất mầu truyền nhựa sống trên bông lúa. Tăng mức thu hoạch cho người sắm thêm phương tiện, bếp hồng reo vui truyền lửa sưởi ấm đêm đông. Cơm canh đậm đà hương vị hoa đồng cỏ nội, gia đình thuận thảo ấm êm rộn rả tiếng cười. Tâm an bình kiên cố giữa cuộc đời điên đảo, hoa đạo tươi sắc mầu bông súng tắm sương mai. Giữa khung trời tự tại vọng tiếng chuông thu không, hòa theo khói lam chiều trên mái nhà thương yêu...
Ðó là tất cả những hình ảnh sinh hoạt bình thường, giản dị, mộc mạc như hoa súng cũng phối hợp nhịp nhàng trong dòng sinh diệt của một kiếp người.
Bông súng đỏ, nằm một mình trơ trọi trong một cái mương cạn ở cuối vườn, chỉ có vài bông với ít cọng lá thô sơ. Từ bụi súng này tôi nhân ra thành những bụi súng khác đều đặn ngay thẳng trên cái mương dài được nạo vét lại, dùng để chứa nước tưới những liếp đậu, luống rau. Dưới sự chăm bón, vun phân tưới nước, liếp đậu, luống rau ngày càng xanh tốt thì các bụi súng cũng dần dần phát triển từng bụi to với những bông nở xoè những cánh sắc hồng nhạt, bao bọc một đài gương nhỏ với những nhụy phấn vàng rung rinh theo làn gió. Hoa súng có đài gương, nhưng không bao giờ có hạt, đó là một điểm khác biệt với hoa sen, tuy cả hai vẫn mọc trong bùn. Bông súng cũng là một thức ăn không thể thiếu trong những bữa cơm đạm bạc, với vài cộng súng ta có được một dĩa gỏi bông súng hay một nồi canh chua với những vật liệu cây nhà lá vườn, giải nhiệt trong những ngày nắng hè oi ả.
Bông súng đỏ, trong những đêm trăng tỏ, những búp súng con lần lượt nở xoè những cánh hoa mịn màng, lá súng màu xám nhạt bóng láng phản chiếu ánh trăng như những tấm gương con đồng phản xạ tia sáng tạo nên một hình sắc mờ ảo, kỳ bí... Những lúc đó, tâm tôi như hòa nhập vào một cảnh giới sắc không diệu huyền, một nguồn an lạc tự tại tràn ngập trong tâm theo nhịp thở điều hòa xen lẫn với tiếng thầm niệm Phật...
Bông súng đỏ, giờ đây đã xa rồi, tất cả đều thay đổi, kể cả cuộc đời tôi cũng thay đổi và bắt đầu lại từ con số không như lời mẹ nói. Có còn chăng là những dư hương vang vọng, âm ỉ trong tâm hồn của những con người mang một hoài cảm chung, mỗi khi ngồi nhớ lại không khỏi bùi ngùi cảm động. Ðó chính là:
Tình quê hương đây, muôn năm không hề phai, muôn năm vương lòng ai, dù sống xa vời, Tình quê hương đây, mỗi lúc sương chiều rơi, quyến luyến dâng đầy vơi tâm hồn tôi...
Mùa xuân đầu tiên trên đất Mỹ. 14 tháng 4 năm 1997. (Trích nhật ký: BÔNG SÚNG ÐỎ, Thanh Sơn.)VA. 2002.
Mục lục
BÔNG SÚNG ÐỎ
BÔNG SÚNG ÐỎ
Thanh SơnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: BuddhismtodayĐược bạn: NHDT đưa lên vào ngày: 1 tháng 2 năm 2007
|
Hà Thủy Nguyên
Bông và mùa thu
Mùa thu lăn dài theo những giọt mưa. Những giọt mưa bứt lá rụng tơi bời. Lá xanh, lá vàng lốm đốm trên khoảnh sân nhỏ hẹp. Khoảnh sân lọt thỏm giữa một khu ngồn ngột nhà cao tầng. Im lặng tới đáng sợ! Sự đáng sợ không bắt nguồn từ sự hoang vắng! Đáng sợ là vì trong những căn nhà bề thế ấy có người cũng như không. Cơn mưa, mùa thu hay chiếc lá đều chưa từng nhìn thấy chủ nhân của khu nhà. Chúng chỉ thấy một con chó bông nằm say ngủ trên hiên nhà, luôn miệng “ăng ẳng” trong những cơn mơ. Bông bừng mắt tỉnh dậy. “Gấu!” Ngạc nhiên chưa… Bộ lông trắng muốt được tẩy rửa bằng dầu gội đầu đâu mất rồi. Bông mang máng nhớ tới cái quảng cáo gì đó có hai con thiên nga trắng lội nước, một con khi vục đầu xuống thì màu trắng được thay dần bằng màu đen. Chẳng lẽ mưa mùa thu đã cướp mất màu trắng trên bộ lông của nó. Nó thành một con chó đen mất rồi… “Gú… ú…” Bông tru lên vươn vai đứng dậy… Qúai! Ngồn ngộn nào là núi… là núi… Chẳng thấy những ngôi nhà cao tầng đâu, chẳng thấy cái hiên lát gạch bóng loáng đâu… chỉ thấy đá chồng chất thành một cái hốc. Bông nghe thấy tiêng gió rít, tiếng ầm ầm của ngàn con voi giày xéo cánh rừng đang trào qua các núi đá đen sì. Bông lao người ra khỏi hốc đá. Nó chạy thục mạng, chạy như chưa bao giờ được chạy, chạy vì tranh được cục xương của một con chó dữ nhà hàng xóm, chạy muốn bay trên những thân cây đổ, dẫm nát cả đám muỗi vắt trốn trong đám địa lan , cỏ sắc dưới nền đất. Nó thích thú biết rằng có một con lũ rất to đang đuổi đằng sau nhưng nó cũng sợ con lũ ấy sẽ đòi lại màu đen trên lông nó. “Gú…ú…” Nó lại tiếp tục tru lên! Nước lũ thấm vào chân nó lạnh buốt. Lũ càng dâng cao, màu đen trên lông nó càng bị tẩy đi. Bông lại trở về làm Bông. Nó thất vọng khịt khịt cái mũi… Ôi chào… Lại một giấc mơ. Gío tạt mưa vào hiên nhà khiến nó tỉnh, thoát khỏi cơn lũ đang nhấn chìm dần màu đen trên lông nó. Bông gục đầu lên hai chân trước ngán ngẩm nhìn mưa thu rào rào kéo tuột nắng xuống mặt lá vàng. Cái cảnh buồn tẻ của mùa thu thành phố! Buồn tẻ tới muốn thè cả lưỡi ra cho đỡ thèm, đỡ nhớ lúc đuổi nhau với thác lũ giữa bốn bề xám xịt của đá, của núi, của rừng, của mây đen… Nhìn kìa, mây trên trời đen chẳng ra đen, trắng chẳng ra trắng! Làm sao loài người có thể yêu mùa thu ở thành phố được nhỉ. Một chút nắng, một chút gió, một chút lá, một chút mưa… cái gì cũng một chút… đến là ức chế! Bông phì một hơi nhìn đàn kiến đang bu vào miếng thịt của nó ăn còn thừa vứt trong chiếc bát sắt ở xó nhà rồi uể oải đứng dậy. Mưa tạnh! Bông bước xuống sân dạo một vòng ở mấy nhà quanh quanh. Một cô nàng bốn chân phe phẩy đuôi đuổi đàn kiến xếp hàng tránh lụt. Bông sững người giây lát, nó nghe thấy tiếng thác lũ đuổi đằng sau. Lại quái lạ nữa rồi! Xung quanh làm gì có núi mà vẫn có lũ rừng! Bông ba chân bốn cẳng chạy vội tới cô nàng. Cô nàng giật mình “ẳng” lên một tiếng “ứ hự”. Bông chẳng để cho ả kịp hiểu điều gì, nó dùng đuôi mình ngoắc chặt vào đuôi đối phương, đè hai chân sau lên tám móng. Cô ả “ư ử” rồi tru lên như chó sói. Tiếng nước bên tai Bông lúc một rõ và nó nghe thấy cả tiếng màu đen đang lan dần, lan dần trên từng sợi lông trắng muốt. Mưa thu trong phố vẫn đẹp một cách sáo rỗng, mưa thu ru ngủ loài người trong âm điệu đều đều, buồn buồn, mưa thu làm ta quên những cơn lũ rừng. Nếu một ngày đẹp trời nào đó, ta chợt thấy cảnh trời mưa trong lá vàng rơi trở nên tẻ nhạt, ta chợt nghe thấy tiếng ào ào của nước xối từ trên cao tít gần trời đổ xuống thì phải chăng… ta cũng chẳng khác gì con Bông nhà ta. Hà Nội, ngày 5 tháng 10 năm 2005
Mục lục
Bông và mùa thu
Bông và mùa thu
Hà Thủy NguyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Hà Thủy Nguyên Nguồn: Hà Thủy Nguyên VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 19 tháng 7 năm 2006
|
Ha Thuy Nguyen
Cotton and autumn
Autumn rolls along with raindrops. The raindrops tear off the fallen leaves. Green and yellow leaves are speckled on the small, narrow yard. The yard is nestled in the middle of a crowded area of high-rise buildings. Scary silence! Scariness does not come from desolation! It's scary because in those grand houses, there are as many people as there are no people. The rain, autumn or leaves have never seen the owner of the house. They only saw a stuffed dog sleeping on the porch, always yelping in his dreams. Bong woke up with his eyes wide open. "Bear!" Surprising... The white fur that was washed with shampoo is gone. Bong vaguely remembered an advertisement with two white swans wading in the water. When one of them lowered its head, the white color gradually changed to black. Perhaps the autumn rain took away the white color from its fur. It's become a black dog... "Guh... ugh..." Bong howled, stretched and stood up... Damn! There are mountains... mountains... No high-rise buildings, no shiny tiled porches... just rocks piled up to form a cavity. Bong heard the howling sound of the wind, the roar of thousands of elephants trampling the forest and rushing through the black rocky mountains. Bong rushed out of the rock hole. He ran with all his might, ran like he had never run before, ran because he was fighting for a bone from a neighbor's ferocious dog, ran like he wanted to fly over fallen tree trunks, trampled over clouds of mosquitoes hiding in the orchids and grass. underground. It was excited to know that there was a very big monster chasing behind, but it was also afraid that the monster would reclaim the black color on its fur. “Guh…how…” It continued to howl! The flood water seeped into his feet and was cold. The higher the flood, the more the black color on its fur is erased. Bong returned to being Bong. He sniffed his nose in frustration... Oh hello... Another dream. The rain splashed on the porch, causing it to wake up and escape the flood that was gradually engulfing the black color on its fur. Bong put his head down on his front legs and looked bored as the autumn rain dragged the sunlight down onto the yellow leaves. The dreary scene of autumn in the city! It's so boring that I want to stick out my tongue to relieve cravings, to remember the time when chasing each other with waterfalls between the four gray surfaces of rocks, mountains, forests, dark clouds... Look, the clouds in the black sky are not black or white. not white! How can humans love autumn in the city? A little bit of sunshine, a little bit of wind, a little bit of leaves, a little bit of rain... a little bit of everything... it's frustrating! Bong took a breath and looked at the ants that were gathering on his piece of meat, eating the leftovers thrown in an iron bowl in the corner of the house, then lazily stood up. Rain to stop! Bong walked down to the yard and walked around the surrounding houses. A four-legged girl waved her tail to chase away a group of ants lining up to avoid a flood. Bong was stunned for a moment, he heard the sound of a waterfall chasing behind him. Weird again! There are mountains around but there are still forests! The three-legged and four-legged cotton rushed to her. She was startled and let out a "uh huh" sound. Bong didn't give her time to understand anything, he used his tail to clasp the opponent's tail tightly, pressing his hind legs on eight hooves. She "ugh" then howled like a wolf. The sound of water in Bong's ears became clearer and clearer and he heard the black sound spreading gradually over each white hair. The autumn rain in the city is still beautiful in a cliché way, the autumn rain lulls humanity to sleep in a steady, sad melody, the autumn rain makes us forget the forest floods. If one fine day, we suddenly find the scene of rain in falling yellow leaves becoming boring, and we suddenly hear the rushing sound of water pouring down from high above near the sky, then... we are no different. Our Bong. Hanoi, October 5, 2005
Table of contents
Cotton and autumn
Cotton and autumn
Ha Thuy NguyenWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Ha Thuy Nguyen Source: Ha Thuy Nguyen VNthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: July 19 year 2006
|
Chiêu Hoàng
Bùa yêu
Hắn vốn không phải là người có tính tin dị đoan. Nhưng từ khi quen biết Nhỏ, hắn thường hay (vô tình, hoặc cố ý) kể cho Nhỏ nghe những chuyện trên trời, dưới đất, đại khái những mẩu truyền thuyết, như thực, như hư để có thể chọc Nhỏ cười, nhưng đôi khi, (bị ép phê ngược) cũng làm cho Nhỏ sợ. Sáng nay gặp Nhỏ hắn hớn hở nói: − Nhỏ oi, đêm qua anh mới nằm mơ thấy Nhỏ... − Thiệt sao ??? − Phải... − Giấc mơ ra sao ???? Nào hắn có biết giấc mơ ra sao ??? Vì chuyện đó là hắn bịa ra để lấy câu chuyện làm quà đấy thôi. Nhưng, nghẹo đầu (giả vờ) ngẫm nghĩ: − Hummm... Anh quên mất giấc mơ ra sao rồi Nhỏ ạ. Nhưng người ta bảo, ngay sau giấc mơ mình thức dậy phải lập tức nằm xoay ngược đầu lại, rồi nhổ nước miếng vào đôi dép xoa xoa vào nhau, rồi để 2 chiếc nằm ngay ngắn, xếp dưới gối ... Nhỏ ngạc nhiên: − Làm như vậy để làm gì thế??? − Để cái người mình vừa nằm mơ sẽ nằm mơ thấy mình ... (nhỏ giọng, làm ra vẻ đầy bí mật). Người ta gọi đó là "bùa yêu" đấy!!! − Ha ...ha ...ha... Bùa yêu của anh dỏm quá... Đêm qua Nhỏ không hề nằm mơ thấy anh... !!! Hắn cãi: − Nhưng đó chỉ là mới lần đầu. Nếu anh làm đủ 100 lần thì Nhỏ sẽ nằm mơ thấy anh ... Thấy hắn nói cứng. Cô Nhỏ bắt đầu chột dạ: − Ê.... Chơi như vậy không công bằng à nha. Nhỏ "cấm" anh không được thư, ếm Nhỏ. Anh còn làm nữa, nếu Nhỏ gặp anh trong mơ sẽ lấy gậy đánh anh chạy trối chết!!! − Anh không sợ, càng đánh anh càng... nhổ nước bọt tiếp ... Nghe hắn nói vậy, cô nhỏ sợ thiệt tình. Vùng vằng la lớn: − Anh chơi ăn gian. Nhỏ không chịu!!!!!!!!!!!! Nhỏ tuyên bố "NGHỈ CHƠIIII ... ......."
Mục lục
Bùa yêu
Bùa yêu
Chiêu HoàngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 21 tháng 5 năm 2004
|
Chieu Hoang
Love Charms
He was not a superstitious person. But since he knew Little, he often (accidentally or intentionally) told Little about stories in the sky and on the earth, roughly legends, both real and fictional, to make her laugh, but Sometimes, (being forced to do it backwards) also makes Little scared. This morning, when he met Nho, he happily said: - Nho, I just dreamed about Nho last night... - Really??? − Yes... − What was the dream like???? Does he know what the dream is like??? Because he made it up to get the story as a gift. But, tilting his head (pretended) to think: − Hummm... I forgot what the dream was like, Little. But people say, right after waking up from the dream, you must immediately lie down with your head turned upside down, then spit on your slippers and rub them together, then leave them lying neatly, folded under your pillow... She was surprised. : − What is the purpose of doing that??? − So that the person I just dreamed about will dream about me... (lower voice, pretending to be full of secrets). People call it a "love spell"!!! − Ha...ha...ha... Your love spell is so fake... Last night, Little did not dream of you... !!! He argued: - But that was only the first time. If you do it 100 times, she will dream of you... Seeing him speak harshly. Ms. Nho started to feel guilty: − Hey.... It's not fair to play like that. Small "forbids" him from sending letters and curses Small. If you do it again, if she sees you in her dream, she will use a stick to beat you and run away!!! − I'm not afraid, the more I hit him, the more I... spit... Hearing him say that, the little girl was really scared. Struggling and shouting: - You cheated. She refused!!!!!!!!!!!! She declared "STOP PLAYIII ... ......"
Table of contents
Love Charms
Love Charms
Chieu HoangWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: mickey posted on: May 21, 2004
|
Bùi Giáng
Bùi Giáng - Tiểu sử tự ghi
1926 - được bà mẹ đẻ ra đời 1928 - bị té bể trán, vết sẹo còn nguyên kỷ niệm,hai năm trời chết đi sống lại 1933 - bắt đầu đi học a, b, c... trường làng tại Thanh Châu với Thầy Cù Đình Qúy 1936 - học trường Bảo An với thầy Lê Trí Viễn 1939 - ra Huế học tư thục với những thầy Cao Xuân Huy, Trần Đình Đàn, Hoài Thanh Nguyễn đức Nguyên, Đào duy Anh, vân vân 1940 - về Quảng Nam chăn bò 1942 - trở ra Huế, vì nhớ nhung gái Huế 1949 - nhập ngũ , bộ đội công binh. Hai năm sau giải ngũ 1952 - vào Sài gòn, 1955 (57) khởi sự viết về Nguyễn Du và một vài nhận xét về Truyện Kiều và một vài nhận xét về Bà Huyền Thanh Quang, một vài nhận xét về Chinh Phụ Ngâm ...(TÂN VIỆT xuất bản) 1957 - TÂN VIỆT xuất bản :giảng luận về Tản Đà Nguyên Khắc Hiếu, giảng luận về Chú Mạnh Trinh, giảng luận về Tôn Tho Trường và Phan Văn Trì 1962 Tập thơ Mưa Nguồn Tư Tưởng Hiện Đại 1963 Lá Hoa Cồn (thơ) Ngân Thu Rớt Hột (thơ) Màu Hoa Trên Ngàn (thơ) Martin Heidegger và Tư Tưởng Hiện Đại (hai tập) (do đứa em ..) 1965 - nhà cháy mất trụi bản thảo In vội vàng Sa Mạc Phát Tiết (An Tiêm) Dialogue (viết Avantpropos (viết giúp cho Nhất Hạnh, Lá Bối) và Letre à René char) (Lá Bối in) Sa Mạc Trường Ca (An Tiêm in bản) 1968 - 68 Dịch Martin Heidegger Erlauteninger gu Heidergger dich. Giảng giải về thơ. (Lời, Cố Quận (An Tiêm) Lễ Hội Tháng Ba) (Quế sơn Võ Tánh) Con Đường Ngã Ba (An Tiêm) Bài Ca Quần Đạo (Nguyễn Đình Vương) 1969 - Bắt đầu điên rực rỡ 1970 1. Lang Thang Du hành Lục Tỉnh (Khách sạn Long xuyên Bà Chủ cho ở đầy đủ tiện nghi không lấy tiền) 2. Gái Châu Đốc Thương yêu và Gái Long Xuyên Yêu dấu 3. Gái Chợ Lớn Khiến bị bịnh lậu (bịnh hoa liễu) 1971 - 75 - 93 Điên rồ lừng lẫy chết đi sống lại vẻ vang Rong chơi như hài nhi (con nít) Được gia đình ông Phó Chủ Tịch (482) Lê Quang Định, Hội Đồng Thành Phố đối xử thơ mộng thênh. Kính dâng Kim Thúy, Kim Hồng, Kim Hoa, đôi lời rốt cuộc..... Bình sinh mộng tưởng vấp phải niềm thương yêu của Kim Cương Nương Tử, Hà Thanh Cố Nương và Mẫu Thân Phùng Khánh (tức Trí Hải Ni Cô) Do đâu mà ra được như thế ? Đáp: Có lẽ đầu tiên kỳ tuyệt là do ân nghĩa bốn bề thiên hạ đi về tập họp tại Già Lam, Vạn Hạnh và Long Huê và Tịnh Xá Trung Tâm và Pháp Vân và xiết bao Chùa Chiền Miền Nam nước Việt, không biết nói sao cho hết. 22-8-93
Mục lục
Bùi Giáng - Tiểu sử tự ghi
Bùi Giáng - Tiểu sử tự ghi
Bùi GiángChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Đặc TrưngĐược bạn: đưa lên vào ngày: 5 tháng 10 năm 2004
|
Bui Giang
Bui Giang - Self-written biography
1926 - was born to his mother in 1928 - fell and broke his forehead, the scar still has memories, two years of dying and coming back to life 1933 - started going to a, b, c... village school in Thanh Chau with Teacher Cu Dinh Quy 1936 - studied at Bao An school with teacher Le Tri Vien 1939 - went to Hue to study privately with teachers Cao Xuan Huy, Tran Dinh Dan, Hoai Thanh Nguyen Duc Nguyen, Dao Duy Anh, etc. 1940 - returned to Quang Nam to study cow 1942 - returned to Hue, because he missed Hue girls 1949 - joined the army, engineer army. Two years after discharge from the army in 1952 - moved to Saigon, 1955 (57) started writing about Nguyen Du and a few comments on The Tale of Kieu and a few comments on Mrs. Huyen Thanh Quang, a few comments on Chinh Phu Ngam.. .(TAN VIET published) 1957 - TAN VIET published: lecture on Tan Da Nguyen Khac Hieu, lecture on Uncle Manh Trinh, lecture on Ton Tho Truong and Phan Van Tri 1962 Collection of poems Rain Source of Modern Thought 1963 Leaves and Flowers Con (poem) Falling Seeds (poem) Colors of Flowers on Thousands (poems) Martin Heidegger and Modern Thought (two volumes) (written by younger brother..) 1965 - house burned down and manuscript was destroyed Printed in a hurry Sa Mac Phat Tiet (An Tiem) Dialogue (written Avantpropos (written for Nhat Hanh, La Boi) and Letre à René char) (La Boi in print) Truong Ca Desert (printed by An Tiem) 1968 - 68 Translated by Martin Heidegger Erlauteninger gu Heidergger translated. Lectures on poetry. (Lyrics, Ancient District (An Tiem) March Festival) (Que Son Vo Tanh) The Crossroads (An Tiem) Song of Quan Dao (Nguyen Dinh Vuong) 1969 - Brilliantly crazy beginning 1970 1. Wandering Travel Luc Tinh Province (Long Xuyen Hotel, Mrs. Landlord provided fully furnished accommodation for free) 2. Beloved Chau Doc Girl and Beloved Long Xuyen Girl 3. Cho Lon Girl Caused Gonorrhea (venereal disease) 1971 - 75 - 93 Famously crazy, died and came back to life gloriously Playing around like a child (child) Treated poetically by the family of Vice Chairman (482) Le Quang Dinh, City Council. Respectfully dedicated to Kim Thuy, Kim Hong, Kim Hoa, a few final words..... The dreaming average encountered the love of Vajra Nuong Tu, Ha Thanh Co Nuong and Mother Phung Khanh (ie Tri Hai Nun). ) How did it come about like that? Answer: Perhaps the first amazing thing was due to the kindness of people from all over to gather at Gia Lam, Van Hanh and Long Hue and the Central Vihara and Phap Van and countless pagodas in the South of Vietnam, I don't know how to say. until it's all over. August 22, 2093
Table of contents
Bui Giang - Self-written biography
Bui Giang - Self-written biography
Bui GiangWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Featured Posted by: October 5, 2004
|
nhiều tác giả
Bùi Huy Bích
Tiểu sử
Bùi Huy Bích (1744 - 1818)Nhà nghiên cứu, nhà thơ Việt Nam. Tự là Hy Chương, Ảm Chương; hiệu Tồn Am, Tồn Am Bệnh Tẩu. Sinh năm 1744, người làng Ðịnh Công, huyện Thanh Trì, sau di cư sang làng Thịnh Liệt, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông. Ông xuất thân trong một gia đình dòng dõi. Nội tổ là Bùi Xương Tự, thân phụ là Bùi Trọng Tân đều là nhân vật có tiếng trong lịch sử và văn học nước nhà. Là học trò của Bảng nhãn Lê Quý Ðôn. Năm 1762, đỗ Hương cống. Năm 1769, đỗ Tiến sĩ. Từng giữ các chức: Hiệu lý Viện Hàn Lâm, rồi thăng làm Thị chế, kế được thụ chức Thiên sai tri hộ phiên, kiêm chức Ðông các hiệu thư. Năm 1777, ông làm Ðốc đồng Nghệ An. Năm 1778, lên làm Hiệp trấn. Về sau, kiêm chức Tả thị lang Bộ lại, Hành tham tụng, tước Kế Liệt Hầu. ít lâu sau, ông cáo bệnh, về ở ẩn. Sau này Gia Long có vời ông ra làm quan, nhưng ông từ chối. Ông mất ngày 25/05/1818.Tác phẩm chính: "Lữ trung tạp thuyết" (2 quyển) "Bích Câu thi tập" "Nghệ An thi tập" "Thóai Hiên thi tập" "Hòang Việt thi tuyển" (6 quyển) "Hòang Việt văn tuyển" (8 quyển)......
Mục lục
Bùi Huy Bích
Bùi Huy Bích
nhiều tác giảChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thái Nhi đưa lên vào ngày: 15 tháng 4 năm 2004
|
many authors
Bui Huy Bich
Story
Bui Huy Bich (1744 - 1818) Vietnamese researcher and poet. Tu is Hy Chuong, Am Chuong; The name Ton Am, Ton Am Bich Tau. Born in 1744, from Dinh Cong village, Thanh Tri district, later migrated to Thinh Liet village, Thanh Tri district, Ha Dong province. He came from a noble family. His paternal ancestor Bui Xuong Tu and his father Bui Trong Tan are both famous figures in the country's history and literature. A student of Le Quy Don. In 1762, he passed Huong tribute. In 1769, he passed his PhD. He held the following positions: Principal of the Academy, then promoted to Mayor, then received the position of Guardian Guardian Angel, concurrently holding the position of East Librarian. In 1777, he became Governor of Nghe An. In 1778, became Hiep town. Later, he concurrently held the position of Ta Lang Bo, Hanh Tham Lich, and the title Ke Liet Hau. Not long after, he said he was sick and went into hiding. Later, Gia Long invited him to become an official, but he refused. He died on May 25, 1818. Main works: "Lu Trung Tap Thuyet" (2 volumes) "Bich Cau poetry collection" "Nghe An poetry collection" "Thoi Hien poetry collection" "Hoang Viet poetry collection" (6 volumes ) "Hoang Viet Literature Collection" (8 volumes)......
Table of contents
Bui Huy Bich
Bui Huy Bich
many authorsWelcome to read books from the book project for mobile devicesSource: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Thai Nhi posted on: April 15, 2004
|
nhiều tác giả
Bùi Thị Xuân
Nữ tướng Bùi Thị Xuân
Bùi Thị Xuân (? – 1802) không rõ năm sinh, quê xã Bình Phú, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định, nữ tướng thời Tây Sơn, vợ của danh tướng Trần Quang Diệu. Thuở nhỏ, học võ với Đô thống Ngô Mạnh. Khi khởi nghĩa Tây Sơn nổ ra (1771), Bùi Thị Xuân cùng Trần Quang Diệu gia nhập nghĩa quân Tây Sơn. Năm 1789, tham gia đánh quân xâm lược nhà Thanh ở trận Ngọc Hồi (Thăng Long).Triều Tây Sơn sụp đổ, Phú Xuân rơi vào tay Nguyễn Ánh, bà theo vua Cảnh Thịnh chạy ra Nghệ An, chỉ huy 5.000 quân chặn đánh kịch liệt quân Nguyễn ở lũy Trấn Ninh (Quảng Bình). Tháng 2-1802, quân Nguyễn vượt qua Nhật Lệ (Quảng Bình), đánh bại đội quân phòng ngự của Tây Sơn ở đây.Trần Quang Diệu và Võ Văn Dũng bỏ Quy Nhơn, theo ngõ thượng đạo ra miền Tây Nghệ An, gặp bà. Hai vợ chồng xuống đến huyện Thanh Chương thì bị quân Nguyễn Ánh bắt đem về Phú Xuân hành hình.Theo tư liệu của một giáo sĩ phương Tây De La Bissachère – người có dịp chứng kiến cuộc hành hình – đã miêu tả cái chết lẫm liệt của bà như sau: “Bùi Thị Xuân không hề biến đổi sắc mặt, tiến trước đầu voi một cách bình tĩnh. Mấy tên lính thét la om sòm, bảo bà quỳ xuống, nhưng bà vẫn thản nhiên tiến bước. Voi lùi lại, bọn lính phải lấy giáo nhọn thọc vào đùi voi, con vật mới lấy vòi quặp bà tung lên trời…”.
nhiều tác giả
Bùi Thị Xuân
Nghìn xưa văn hiến
Vua Quang Trung có một bề tôi thân tín, đó là Trần Quang Diệu. Quang Diệu có vợ tên là Bùi Thị Xuân, người phủ Quy Nhơn, thuộc dinh Quảng Nam. Quê Xuân vốn nổi tiếng là đất võ. Không những chỉ đàn ông trai tráng có tài về nghề binh mà đàn bà con gái Bình Ðịnh cũng lắm người hào kiệt. Bởi vậy, mới có câu truyền rằng : “Ai về Bình Ðịnh mà coi Ðàn bà cũng biết cầm roi đi quyền” . Bùi Thị Xuân cũng là bậc hào kiệt như thế. Tướng Diệu mến tiếng mới tìm đến làm quen. Sau lấy làm vợ. Vợ chồng kính trọng nhau như khách, đương thời đến nức nở khen là chuyện đẹp. Trần Quang Diệu theo vua Quang Trung đánh đông dẹp bắc, đi đâu cũng đem bà cùng đi. Từ việc quân cơ mưu lược đến việc cầm quyền cai trị, bà đều trổ sức tận tình, giúp chồng lập được nhiều công lớn. Trần Quang Diệu càng đặc biệt yêu dấu mà nhà vua cũng hết lòng tin cậy. Mùa thu năm Nhâm Tý (1972) vua Quang Trung bị bệnh băng hà. Triều Tây Sơn từ đó ngày một suy yếu. Nguyễn Ánh được bọn tây dương giúp, nhân thế đem đại quân vượt biển ra đánh úp, chiếm mất Quy Nhơn. Lại sai Võ Tánh và Ngô Tòng Chu cùng thống suất mấy vạn binh đắp thành lập đồn cố giữ bằng được. Quy Nhơn là đất căn bản của Tây Sơn cho nên Vua Cảnh Thịnh Quang Toản ( con Quang Trung) vội sai hai danh tướng bậc nhất là Thiếu phó Trần Quang Diệu và Tư đồ Vũ Văn Dũng lập tức gấp đường đem quân thủy bộ vào giành lại. Quang Diệu mới bảo vợ : - Nay quân hùng tướng mạnh đã kéo cả vào Quy Nhơn, nếu quân Gia Ðịnh vượt biển ra xâm phạm, tất Phú Xuân không tránh khỏi nguy biến. Nàng hãy ở lại kinh thành hộ giá, ngộ khi việc nước quan hệ, còn có người đỡ đần chúa thượng. Bùi Thị Xuân khóc mà vâng lời. Trần Quang Diệu liền từ biệt vợ, dẫn quân bộ lên đường hợp với quân thủy của Vũ Văn Dũng tiến vào Quy Nhơn. Quân của Diệu, Dũng vây hãm ráo riết, song bọn Tánh, Chu liều mạng thúc quân cố thủ nên đánh liền mấy tháng vẫn không ngã ngũ. Nguyễn Ánh biết đại quân Tây Sơn ở cả Quy Nhơn bèn dốc hết quân thủy và hơn 1.000 chiến thuyền bất ngờ ra đánh lén Phú Xuân. Bùi Thị Xuân cùng với Vua Quang Toản và phò mã Trị ra sức chống cự, nhưng tình thế mỗi lúc một bức bách. Xuân mới tâu vua : - Thế giặc quá mạnh. Xin Chúa thượng hãy tạm lui quân ra Bắc Hà. Trước hãy hạ dụ vỗ về quân dân các trấn chỉnh đốn đội ngũ, sau sẽ gọi đại binh ở Quy Nhơn ra, hai mặt cùng đánh tất lấy lại được thành. Nhà vua nghe theo. Bây giờ là vào tháng ba năm Tân Dậu (1801). Năm sau, Trần Quang Diệu hạ được thành Quy Nhơn liền kéo quân ra Phú Xuân. Bùi Thị Xuân cũng hộ giá vua Quang Toản thống suất quân thủy bộ và tượng binh bốn trấn ở Bắc Hà và Thanh Nghệ tiến vào cùng đánh. Chẳng ngờ, quân Trần Quang Diệu bị chẹn lại, không qua được đèo Hải Vân. Nguyên từ năm trước quân Gia Ðịnh đã lo xa nên đặt đồn cắm trại rất kiên cố để phòng bị, nay lại liều chết chống giữ. Trần Quang Diệu đành phải đem quân voi dọn núi mở đường đi sang biên giới Ai Lao, vòng ra Nghệ An hợp với quân vua. Bấy giờ, ba vạn quân nhà vua cũng đang bị quân Gia Ðịnh đóng tại hai lũy thành Trấn Ninh và Ðầu Mậu ở Sông Gianh (Quảng Bình Cũ) cản lại. Biết đây là chỗ hiểm yếu, lâu nay Nguyễn Ánh đã thúc quân đắp thành cao, đào hào sâu. Lại đặt nhiều đại bác tối tân của người Tây Dương giúp và sắp sẵn gỗ đá trên mặt thành để cự chiến. Bùi Thị Xuân bèn xin lĩnh năm nghìn quân tiến lên công thành, để quân Thủy vòng phía sau đánh tạt lại. Từ trên thành cao, quân Gia Ðịnh bắn súng đại bác xuống ầm ầm. Quân Bùi Thị Xuân lấy gỗ ván bện rơm dấp nước làm khiên che, lăn xả vào chân thành bắc thang leo lên. Quân Gia Ðịnh vội đổ dầu sôi, tung chất cháy và lăn gỗ đá xuống như mưa khiến quân Bùi Thị Xuân thiệt hại to. Mấy lần bám lên được mặt thành, sau đều bị đánh lui, người ngựa chết nhiều. Vua Quang Toản lo lắm, có ý định lui. Bùi Thị Xuân nhất định không rời trận địa, cho người chạy đến can ngăn. - Nước nhà còn mất là ở trận này. Bệ hạ chớ vì thấy bất lợi mà ngã lòng. Dẫu chết cũng xin quyết tử chiến ! Bà cưỡi voi đi đầu, thúc quân sĩ tràn lên đánh thành; từ sáng đến trưa vẫn trổ sức chiến đấu, không hề mệt mỏi. Quân sĩ được chủ tướng cổ suý đều dốc hăng hái. Người trước ngã người sau vẫn điềm nhiên xông tới, không một ai lui cả. Ðến chiều tối, quân trong thành Trần Ninh, Ðầu Mâu đã núng. Bất ngờ tin cánh thủy binh đã bị quân Gia Ðịnh đánh tan bay đến, khiến quân Tây Sơn hoang mang tan vỡ. Bùi thị Xuân ra sức chỉnh đốn, song không lại. Vua Quang Toản vội rút chạy ra Thăng Long, để Bùi Thị Xuân ở lại Nghệ An, cản giặc và đợi hợp binh với chồng. Chẳng dè, quân Gia Ðịnh thừa thắng đánh tràn. Quân ít thế nguy, bà đành chịu sa vào tay giặc cùng với hai con. Trần Quang Diệu không kịp hồi quân, sau cũng bị bắt nốt. Nguyễn Ánh điệu cả hai vợ chồng và hai con bà về thành Phú Xuân hành hình để trả thù. Ánh cho giải hai vợ chồng đến trước mặt kể tội “phản nghịch” rồi bắt lạy. Hai vợ chồng không lạy. Ánh sai lính lấy hèo đánh vào khuỷu chân, níu tóc giập đầu xuống đất bắt lạy. Hai vợ chồng nhất định không chịu. Ánh uất quá cho voi dữ ra giày xéo quật chết cả hai con bà cho trông thấy, để ra uy. Lại lôi Trần Quang Diệu ra xẻo từng miếng thịt. Tình cảnh cực kỳ thảm thương, tàn bạo hết mức. Cho đến khi bị Ánh giết, trước sau bà vẫn ung dung, mặt không hề biến sắc. Bà mất đi, xa gần nghe chuyện trong lòng đều thương xót, ai cũng hết lời ngợi khen. Nguồn: Nghìn xưa văn hiến
Mục lục
Nữ tướng Bùi Thị Xuân
Nghìn xưa văn hiến
Bùi Thị Xuân
nhiều tác giảChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Thái Nhi đưa lên vào ngày: 1 tháng 11 năm 2004
|
nhiều tác giả
Bùi Thị Xuân
Nữ tướng Bùi Thị Xuân
Bùi Thị Xuân (? – 1802) không rõ năm sinh, quê xã Bình Phú, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định, nữ tướng thời Tây Sơn, vợ của danh tướng Trần Quang Diệu. Thuở nhỏ, học võ với Đô thống Ngô Mạnh. Khi khởi nghĩa Tây Sơn nổ ra (1771), Bùi Thị Xuân cùng Trần Quang Diệu gia nhập nghĩa quân Tây Sơn. Năm 1789, tham gia đánh quân xâm lược nhà Thanh ở trận Ngọc Hồi (Thăng Long).Triều Tây Sơn sụp đổ, Phú Xuân rơi vào tay Nguyễn Ánh, bà theo vua Cảnh Thịnh chạy ra Nghệ An, chỉ huy 5.000 quân chặn đánh kịch liệt quân Nguyễn ở lũy Trấn Ninh (Quảng Bình). Tháng 2-1802, quân Nguyễn vượt qua Nhật Lệ (Quảng Bình), đánh bại đội quân phòng ngự của Tây Sơn ở đây.Trần Quang Diệu và Võ Văn Dũng bỏ Quy Nhơn, theo ngõ thượng đạo ra miền Tây Nghệ An, gặp bà. Hai vợ chồng xuống đến huyện Thanh Chương thì bị quân Nguyễn Ánh bắt đem về Phú Xuân hành hình.Theo tư liệu của một giáo sĩ phương Tây De La Bissachère – người có dịp chứng kiến cuộc hành hình – đã miêu tả cái chết lẫm liệt của bà như sau: “Bùi Thị Xuân không hề biến đổi sắc mặt, tiến trước đầu voi một cách bình tĩnh. Mấy tên lính thét la om sòm, bảo bà quỳ xuống, nhưng bà vẫn thản nhiên tiến bước. Voi lùi lại, bọn lính phải lấy giáo nhọn thọc vào đùi voi, con vật mới lấy vòi quặp bà tung lên trời…”.
nhiều tác giả
Bùi Thị Xuân
Nghìn xưa văn hiến
Vua Quang Trung có một bề tôi thân tín, đó là Trần Quang Diệu. Quang Diệu có vợ tên là Bùi Thị Xuân, người phủ Quy Nhơn, thuộc dinh Quảng Nam. Quê Xuân vốn nổi tiếng là đất võ. Không những chỉ đàn ông trai tráng có tài về nghề binh mà đàn bà con gái Bình Ðịnh cũng lắm người hào kiệt. Bởi vậy, mới có câu truyền rằng : “Ai về Bình Ðịnh mà coi Ðàn bà cũng biết cầm roi đi quyền” . Bùi Thị Xuân cũng là bậc hào kiệt như thế. Tướng Diệu mến tiếng mới tìm đến làm quen. Sau lấy làm vợ. Vợ chồng kính trọng nhau như khách, đương thời đến nức nở khen là chuyện đẹp. Trần Quang Diệu theo vua Quang Trung đánh đông dẹp bắc, đi đâu cũng đem bà cùng đi. Từ việc quân cơ mưu lược đến việc cầm quyền cai trị, bà đều trổ sức tận tình, giúp chồng lập được nhiều công lớn. Trần Quang Diệu càng đặc biệt yêu dấu mà nhà vua cũng hết lòng tin cậy. Mùa thu năm Nhâm Tý (1972) vua Quang Trung bị bệnh băng hà. Triều Tây Sơn từ đó ngày một suy yếu. Nguyễn Ánh được bọn tây dương giúp, nhân thế đem đại quân vượt biển ra đánh úp, chiếm mất Quy Nhơn. Lại sai Võ Tánh và Ngô Tòng Chu cùng thống suất mấy vạn binh đắp thành lập đồn cố giữ bằng được. Quy Nhơn là đất căn bản của Tây Sơn cho nên Vua Cảnh Thịnh Quang Toản ( con Quang Trung) vội sai hai danh tướng bậc nhất là Thiếu phó Trần Quang Diệu và Tư đồ Vũ Văn Dũng lập tức gấp đường đem quân thủy bộ vào giành lại. Quang Diệu mới bảo vợ : - Nay quân hùng tướng mạnh đã kéo cả vào Quy Nhơn, nếu quân Gia Ðịnh vượt biển ra xâm phạm, tất Phú Xuân không tránh khỏi nguy biến. Nàng hãy ở lại kinh thành hộ giá, ngộ khi việc nước quan hệ, còn có người đỡ đần chúa thượng. Bùi Thị Xuân khóc mà vâng lời. Trần Quang Diệu liền từ biệt vợ, dẫn quân bộ lên đường hợp với quân thủy của Vũ Văn Dũng tiến vào Quy Nhơn. Quân của Diệu, Dũng vây hãm ráo riết, song bọn Tánh, Chu liều mạng thúc quân cố thủ nên đánh liền mấy tháng vẫn không ngã ngũ. Nguyễn Ánh biết đại quân Tây Sơn ở cả Quy Nhơn bèn dốc hết quân thủy và hơn 1.000 chiến thuyền bất ngờ ra đánh lén Phú Xuân. Bùi Thị Xuân cùng với Vua Quang Toản và phò mã Trị ra sức chống cự, nhưng tình thế mỗi lúc một bức bách. Xuân mới tâu vua : - Thế giặc quá mạnh. Xin Chúa thượng hãy tạm lui quân ra Bắc Hà. Trước hãy hạ dụ vỗ về quân dân các trấn chỉnh đốn đội ngũ, sau sẽ gọi đại binh ở Quy Nhơn ra, hai mặt cùng đánh tất lấy lại được thành. Nhà vua nghe theo. Bây giờ là vào tháng ba năm Tân Dậu (1801). Năm sau, Trần Quang Diệu hạ được thành Quy Nhơn liền kéo quân ra Phú Xuân. Bùi Thị Xuân cũng hộ giá vua Quang Toản thống suất quân thủy bộ và tượng binh bốn trấn ở Bắc Hà và Thanh Nghệ tiến vào cùng đánh. Chẳng ngờ, quân Trần Quang Diệu bị chẹn lại, không qua được đèo Hải Vân. Nguyên từ năm trước quân Gia Ðịnh đã lo xa nên đặt đồn cắm trại rất kiên cố để phòng bị, nay lại liều chết chống giữ. Trần Quang Diệu đành phải đem quân voi dọn núi mở đường đi sang biên giới Ai Lao, vòng ra Nghệ An hợp với quân vua. Bấy giờ, ba vạn quân nhà vua cũng đang bị quân Gia Ðịnh đóng tại hai lũy thành Trấn Ninh và Ðầu Mậu ở Sông Gianh (Quảng Bình Cũ) cản lại. Biết đây là chỗ hiểm yếu, lâu nay Nguyễn Ánh đã thúc quân đắp thành cao, đào hào sâu. Lại đặt nhiều đại bác tối tân của người Tây Dương giúp và sắp sẵn gỗ đá trên mặt thành để cự chiến. Bùi Thị Xuân bèn xin lĩnh năm nghìn quân tiến lên công thành, để quân Thủy vòng phía sau đánh tạt lại. Từ trên thành cao, quân Gia Ðịnh bắn súng đại bác xuống ầm ầm. Quân Bùi Thị Xuân lấy gỗ ván bện rơm dấp nước làm khiên che, lăn xả vào chân thành bắc thang leo lên. Quân Gia Ðịnh vội đổ dầu sôi, tung chất cháy và lăn gỗ đá xuống như mưa khiến quân Bùi Thị Xuân thiệt hại to. Mấy lần bám lên được mặt thành, sau đều bị đánh lui, người ngựa chết nhiều. Vua Quang Toản lo lắm, có ý định lui. Bùi Thị Xuân nhất định không rời trận địa, cho người chạy đến can ngăn. - Nước nhà còn mất là ở trận này. Bệ hạ chớ vì thấy bất lợi mà ngã lòng. Dẫu chết cũng xin quyết tử chiến ! Bà cưỡi voi đi đầu, thúc quân sĩ tràn lên đánh thành; từ sáng đến trưa vẫn trổ sức chiến đấu, không hề mệt mỏi. Quân sĩ được chủ tướng cổ suý đều dốc hăng hái. Người trước ngã người sau vẫn điềm nhiên xông tới, không một ai lui cả. Ðến chiều tối, quân trong thành Trần Ninh, Ðầu Mâu đã núng. Bất ngờ tin cánh thủy binh đã bị quân Gia Ðịnh đánh tan bay đến, khiến quân Tây Sơn hoang mang tan vỡ. Bùi thị Xuân ra sức chỉnh đốn, song không lại. Vua Quang Toản vội rút chạy ra Thăng Long, để Bùi Thị Xuân ở lại Nghệ An, cản giặc và đợi hợp binh với chồng. Chẳng dè, quân Gia Ðịnh thừa thắng đánh tràn. Quân ít thế nguy, bà đành chịu sa vào tay giặc cùng với hai con. Trần Quang Diệu không kịp hồi quân, sau cũng bị bắt nốt. Nguyễn Ánh điệu cả hai vợ chồng và hai con bà về thành Phú Xuân hành hình để trả thù. Ánh cho giải hai vợ chồng đến trước mặt kể tội “phản nghịch” rồi bắt lạy. Hai vợ chồng không lạy. Ánh sai lính lấy hèo đánh vào khuỷu chân, níu tóc giập đầu xuống đất bắt lạy. Hai vợ chồng nhất định không chịu. Ánh uất quá cho voi dữ ra giày xéo quật chết cả hai con bà cho trông thấy, để ra uy. Lại lôi Trần Quang Diệu ra xẻo từng miếng thịt. Tình cảnh cực kỳ thảm thương, tàn bạo hết mức. Cho đến khi bị Ánh giết, trước sau bà vẫn ung dung, mặt không hề biến sắc. Bà mất đi, xa gần nghe chuyện trong lòng đều thương xót, ai cũng hết lời ngợi khen. Nguồn: Nghìn xưa văn hiến
Mục lục
Nữ tướng Bùi Thị Xuân
Nghìn xưa văn hiến
Bùi Thị Xuân
nhiều tác giảChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Thái Nhi đưa lên vào ngày: 1 tháng 11 năm 2004
|
Jake Allsop
Bùn đen
Nguyễn Nam dịch
Ở Tel Aviv vào dịp lễ Sabbath chẳng có gì vui thú cả. Bởi thế, tôi cũng theo gương đa số những du khách khác đến đại lý du lịch đặt chỗ cho một tour bằng xe buýt vào ngày thứ bảy. Tôi tự hỏi mình nên đi đâu đây? Jerusalem? Không, tôi không thích thăm thú những thành phố. Tôi chỉ thích những nơi có không khí trong lành và yên ả.“Anh lấy tour đi Ein Gedi nhé?” Cô nhân viên du lịch dò ý tôi.Tấm ảnh mặt trước cuốn catalog giới thiệu địa điểm này cho thấy một cảnh biển. Tôi không thích đi biển, bởi da tôi rất trắng nên dễ dàng bị cháy nắng.“Không, cám ơn, tôi không thích đi tắm nắng.”“À, mọi người không đến Ein Gedi để tắm nắng. Họ đến đó vì nó thuộc vùng Biển Chết. Anh nên đi thăm Biển Chết. Ai cũng đến đó cả mà.”“Tại sao mọi người phải đến Biển Chết?” – Tôi hỏi lại.“Để được nổi trên mặt biển.”“Cô định nói họ đến để bơi lội chứ gì?”“Không, bơi lội nguy hiểm lắm, anh chỉ đến và nằm ngửa để nổi trên mặt nước.”Tôi bất giác nhớ lại đôi điều từ ngày còn đi học.“À vâng, thầy giáo địa lý đã có lần kể cho tôi nghe về vùng Biển Chết. Vì nước biển ở đó quá mặn nên không ai bị chìm cả. Ta chỉ có thể nổi trên mặt biển, đúng thế không?”“Đúng vậy, thậm chí anh còn có thể nằm ngửa trên mặt biển và đọc báo đấy”“Được rồi, ít ra cũng có điều gì khác biệt, được, tôi chọn tour đấy.”Sáng sớm hôm sau, tôi leo lên xe ngồi và nhìn ra bên ngoài cửa. Đoạn đường giữa Tel Aviv và Jerusalem phong cảnh rất đẹp, nhưng thỉnh thoảng vẫn còn thấy những xác xe tăngsét cũ nằm lại bên vệ đường. Tại sao chúng vẫn còn nằm lại đó sau nhiều năm chiến tranh rồi nhỉ?Xe băng qua khu vực Jerusalem rồi bắt đầu tiến vào vùng sa mạc hoang vắng. Tôi cũng bắt đầu tự vấn về chuyến đi của mình. Những xác xe tăng rỉ sét, quang cảnh hoang vắng và một vùng biển chết: đây không hề là một chuyến du lịch. Nhưng quang cảnh cũng không thực sự hoang vắng như tôi tưởng. Đây đó, tôi nhìn thấy những cậu bé chăn dê. Những cậu bé gầy gò, quần áo rách rưới. Xe chúng tôi lao nhanh qua, những cậu bé vẫn không hề ngước lên nhìn.Đến Ein Gedi, mọi người vào một toàn nhà lớn. Trong toàn nhà ấy, có các phòng để thay đồ tắm biển. Tôi cảm thấy hối hận và tự nhủ giá mình đừng đến đây. Tôi buồn cho những cậu bé trên sa mạc. Bây giờ tôi lại thấy xấu hổ vì màu da trắng của mình. Đợi cho mọi người đi hết, tôi mới từ từ bước về phía biển.Bãi biển đông nghỉn nghịt. Đa số du khách là những cặp tình nhân hoặc những gia đình với bọn trẻ ồn ào. Tất cả đều đang làm một điều rất lạ: họ lấy bùn từ những chiếc bồn lớn và xoa khắp lên thân người nhau! Khi tất cả đã được phủ bùn, họ ào xuống nước. Tôi không tin nổi mắt mình. Tại sao họ làm như thế? Cứ như tất cả đang bị khùng. Điều này làm tôi chợt thấy vui lên. Tôi cũng quyết định trét bùn lên người mình. Bùn tạo cảm giác là lạ mà dễ chịu. Nó giống như hắc ín. Mát rượi trên làn da. Tôi cố xoa lên lưng nhưng không thể với tay tới được. Thật đáng thương cho những người du lịch một mình.“Cậu làm gì thế?”Tôi nhìn lên và trông thấy một thanh niên cao lớn mặc đồ bơi. Anh ta đen thui, tôi muốn nói anh ta đen thật sự. Anh ta nói giọng Mỹ. Một lúc sau, tôi biết rằng anh ta là lính mới giải ngũ.“Tôi làm theo những gì mà mọi người đang làm đấy thôi” – tôi đáp lại – “Trét bùn lên người, anh thấy đấy!”Cách nói của tôi nghe có vẻ ngốc nghếch.“Tôi thấy rồi. Nhưng tại sao cậu lại làm thế?”“Tôi không biết”- Tôi trả lời, cảm thấy câu trả lời này còn có vẻ ngốc hơn. – “Có lẽ bùn tốt cho da.”“Nếu tốt cho da cậu thì chắc cũng sẽ tốt cho da tớ nhỉ!” – Nói rồi anh ta cho tay vào bồn và bắt đầu xoa bùn lên khắp người.“Cậu còn sót mấy chỗ trên lưng đấy?” – Anh ta chỉ tay.Tôi gật đầu và nhìn sang phía lưng anh ta.“Anh cũng thế” – Tôi chỉ - “Lưng anh cũng sót mấy chỗ.”Chúng tôi giúp xoa bùn lên lưng nhau và cùng đi ra mép nước.“Đừng có bơi đấy nhé” – tôi nhắc – “Úp mặt vào nước nguy hiểm lắm, chỉ nằm ngửa thôi.”Thầy giáo Địa lý của tôi nói đúng, chúng tôi nằm ngửa và nổi trên mặt biển. Thật thích thú. Hai cơ thể đen tuyền đang nổi cạnh nhau dưới mặt trời Trung Đông nóng bỏng. Chung quanh chúng tôi, mọi người cũng đang tận hưởng thú vui. Một số người đứng trong nước. Một số khác nổi bồng bềnh. Vài người khoát nước rửa bùn đi. Tôi không muốn làm như thế. Tôi cảm thấy an toàn dưới lớp vỏ bùn và hạnh phúc với cơ thể màu đen này. Thế giới trở thành một chốn bình yên. Người bạn nhìn tôi, mỉm cười:“Bùn hợp với cậu” – Anh ta nói – “Màu đen hợp với cậu đấy.”Rồi anh ta bập cười lớn:“Có lẽ nó sẽ không bong ra. Và cậu sẽ gặp rắc rối, đúng không?”Nhắm mắt lại, tôi gần như thiếp đi. Bình yên thật?“Tất cả những điều tốt đẹp rồi cũng đến hồi kết thúc!” – Anh ta cất lời.Tôi mở mắt ra, ánh nắng gay gắt làm nhức cả mắt …Tôi nhìn người bạn mới, anh ta đang rửa sạch lớp bùn khỏi cơ thể. Tôi cũng làm theo, chúng tôi cùng bước vào bờ tiến về phía phòng thay đồ. Tôi đã trắng trở lại, còn anh ta thì vẫn cứ đen.
Mục lục
Bùn đen
Bùn đen
Jake AllsopChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: thelightwind Nguồn: bạn: MS đưa lên vào ngày: 15 tháng 1 năm 2004
|
Jake Allsop
Black mud
Translated by Nguyen Nam
There is nothing fun in Tel Aviv on Sabbath. Therefore, I followed the example of most other tourists and went to a travel agency to book a bus tour on Saturday. I wonder where should I go? Jerusalem? No, I don't like visiting cities. I only like places with fresh and quiet air. "Can you take a tour to Ein Gedi?" The travel agent asked me what I wanted. The photo on the front of the catalog introducing this place showed a seascape. I don't like going to the beach, because my skin is very white so I get sunburned easily. “No, thank you, I don't like to sunbathe.” “Well, people don't go to Ein Gedi to sunbathe. They went there because it was in the Dead Sea region. You should visit the Dead Sea. Everyone goes there.” “Why does everyone have to go to the Dead Sea?” – I asked again. “To float on the sea surface.” “Are you saying they came to swim?” “No, swimming is very dangerous, I just came and lied on my back to float on the water.” I suddenly remembered a few things from my school days. "Ah yes, my geography teacher once told me about the Dead Sea region. Because the sea water there is too salty, no one sinks. We can only float on the ocean surface, right?” “Yes, you can even lie on your back on the ocean surface and read the newspaper.” “Okay, at least there's something different, okay, I choose the tour.” Early the next morning, I climbed into the car, sat and looked out the door. The road between Tel Aviv and Jerusalem is very beautiful, but sometimes you can still see the remains of old lightning tanks lying on the side of the road. Why are they still there after so many years of war? The car passed through the Jerusalem area and then began to enter the desolate desert. I also began to question my trip. Rusted tank carcasses, desolate landscapes and a dead sea: this is no trip at all. But the landscape is not really as desolate as I thought. Here and there I saw boys herding goats. The boys were skinny and had ragged clothes. Our car drove quickly past, the boys still didn't look up. Arriving at Ein Gedi, everyone entered a large building. In that whole house, there are rooms to change into swimming clothes. I felt regretful and told myself I should not have come here. I'm sad for the boys in the desert. Now I feel ashamed of my white skin. Waiting for everyone to leave, I slowly walked towards the beach. The beach was crowded. Most visitors are couples or families with noisy children. They were all doing something very strange: they were taking mud from large tubs and rubbing it all over each other's bodies! When they were all covered with mud, they rushed into the water. I couldn't believe my eyes. Why do they do that? It's like everyone is crazy. This suddenly made me feel happy. I also decided to cover myself with mud. Mud creates a strange but pleasant feeling. It's like tar. Cool on the skin. I tried to rub my back but couldn't reach it. It's pitiful for those who travel alone. "What are you doing?" I looked up and saw a tall young man wearing a swimsuit. He was black, I mean he was really black. He speaks with an American accent. A moment later, I learned that he was a newly discharged soldier. “I just did what everyone else was doing” – I replied – “Put mud on me, you see!” My way of saying it sounded good. Seems stupid. “I see. But why did you do that?” “I don't know” - I answered, feeling that this answer seemed even more stupid. – “Maybe mud is good for your skin.” “If it's good for your skin, it's probably good for mine too!” – Saying that, he put his hand in the tub and started rubbing mud all over his body. “How many spots are left on your back?” – He pointed. I nodded and looked at his back. “Me too” – I pointed – “Your back is also missing a few spots.” We helped rub mud on each other's backs and walked to the water's edge. "Don't swim" - I reminded - "Putting your face in the water is very dangerous, just lie on your back." My Geography teacher was right, we lied on our backs and floated on the sea surface. It's so enjoyable. Two jet black bodies were floating side by side under the hot Middle Eastern sun. Around us, people were also enjoying themselves. Some people stood in the water. Others float. Some people threw water to wash away the mud. I don't want to do that. I feel safe under the mud shell and happy with this black body. The world becomes a peaceful place. My friend looked at me, smiled: "Mud suits you" - He said - "Black suits you." Then he laughed loudly: "Maybe it won't come off. And you'll be in trouble, right?” Closing my eyes, I almost fell asleep. What peace? “All good things come to an end!” – He spoke. I opened my eyes, the harsh sunlight hurt my eyes... I looked at my new friend, he was washing the mud off his body. I did the same, we walked to the shore and headed towards the changing room. I was white again, but he was still black.
Table of contents
Black mud
Black mud
Jake AllsopWelcome to read the first book from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Typing: thelightwind Source: you: MS uploaded on: January 15, 2004
|
Max Lucado
Búp Bê Gỗ
Dịch giả: Trần Việt Phương
Ở một ngôi làng nọ, có một bác thợ mộc tên là Eli. Ngoài công việc bình thường của một người thợ mộc, bác Eli còn đẽo những con búp bê gỗ. Tất cả chúng đều được đẽo từ một loại gỗ đặc biệt mà sau khi hoàn thành, chúng sẽ trở thành những con búp bê biết cử động, biết suy nghĩ.Những con búp bê gỗ này không con nào giống con nào. Mỗi con có một đặc điểm riêng, thậm chí chúng còn suy nghĩ khác nhau. Công việc duy nhất của chúng là dán đề can lên mình nhau. Những búp bê nào làm việc tốt, có lớp sơn được tô vẽ cẩn thận, không bị xước thì được các búp bê khác dán đề can hình ngôi sao lên mình. Còn những búp bê hậu đậu, làm việc xấu hoặc có nước sơn nhem nhuốc, bẩn thỉu thì bị các búp bê khác xúm lại dán lên mình những chấm tròn màu đen. Có những búp bê mình được dán đầy sao và cũng có những búp bê thì mình toàn là chấm đen.Punchinello là một trong những búp bê gỗ bị dán toàn chấm đen. Cậu ta luôn cố gắng nhảy thật cao sao cho bằng những búp bê khác nhưng cậu ta luôn bị ngã. Và khi cậu ngã, những búp bê khác lại xúm lại dán chấm đen lên người cậu. Nhiều lúc bị ngã, lớp sơn trên người cậu lại bị tróc ra và trầy xước. Thế là những chấm đen cứ thế được dán lên người cậu. Ðã nhiều lần Puchinello cố giải thích vì sao cậu lại bị ngã nhưng điều đó thật vô ích, những búp bê khác lại xúm vào và dán lên người cậu nhiều chấm đen hơn.Người Puchinello ngày càng nhiều chấm đen đến nỗi cậu ta chẳng dám bước chân ra khỏi cửa. Puchinello sợ rằng cậu ta có thể sơ ý làm một điều gì đó ngớ ngẩn đại loại như bỏ quên mũ, bước vào vũng bùn... và thế là cậu lại bị dán thêm nhiều chấm đen hơn. Những búp bê khác thường chế nhạo Puchinello: "Trông kìa, hắn ta thật xứng đáng với những chấm đen đó.""Ðúng vậy, hắn không phải là người tốt đâu."Puchinello cảm thấy tự ti và xấu hổ vô cùng. Cậu ta luôn nghĩ rằng cậu ta không phải là một con búp bê tốt. Cậu chỉ dám đi cùng những búp bê bị dán chấm đen. Ði cùng chúng, Puchinello chẳng có hứng thú gì nhưng như thế còn hơn là đi với những búp bê toàn sao là sao và nghe chúng chế nhạo.Thế rồi một hôm, Puchinello gặp một búp bê đặc biệt. Cô nàng búp bê này không có sao cũng chẳng có chấm đen. Người cô ta trống trơn. Tên cô ta là Lulia. Puchinello vô cùng ngạc nhiên. Không phải là không ai dán đề can lên người cô ấy mà là vì không một miếng đề can nào có thể dính trên người Lulia. Những chấm tròn xấu xí hay những ngôi sao xinh đẹp, tất cả đều rơi ra khi được dán lên người Lulia.Puchinello nhìn Lulia và ngẫm nghĩ: "Mình muốn giống như Lulia, mình không muốn bị ai đánh giá cả." Puchinello quyết định hỏi Lulia xem vì sao cô ấy làm được như vậy."Dễ lắm!", Lulia trả lời, "Ngày nào tôi cũng đến thăm bác Eli.""Tại sao bạn lại đến thăm bác ấy?""Bạn không muốn tìm thấy chính mình sao? Hãy đến chỗ bác Eli đi, bác ấy đang ngồi trên đồi ấy!"Lulia không nói gì thêm và bỏ đi. Puchinello gào lên: "Nhưng bác ấy sẽ chẳng thèm nói chuyện với tôi đâu!" Lulia không quay lại. Puchinello bèn quay về nhà. Cậu ta ngồi bên cửa sổ và nhìn những búp bê khác dán đề can lên mình nhau."Không, không thể như thế được!" Puchinello thì thầm. Cậu ta quyết định đi gặp bác Eli.Lên đến đỉnh đồi, Puchinello bỗng nghe thấy có ai đó gọi dừng lại."Puchinello, ta thật vui khi cháu đến đây. Lại đây nào! Lại đây để ta ngắm cháu xem nào."Puchinello quay đầu lại: "Bác biết tên cháu sao?""Tất nhiên rồi, ta làm ra cháu mà."Bác Eli nhìn những chấm đen trên người Puchinello và nói: "Hình như cháu phạm hơi nhiều lỗi phải không?""Không, không phải như vậy! Cháu không cố ý. Cháu đã cố gắng rất nhiều nhưng...""Cháu không cần phải thanh minh với ta. Ta không bao giờ để ý xem bọn búp bê gỗ nghĩ gì cả.""Thật thế ư?""Ðúng, và cháu cũng chẳng cần để ý làm gì. Chúng dán sao và chấm đen lên ai nào? Chính là những con búp bê gỗ như cháu. Những điều chúng nghĩ không quan trọng Puchinello ạ. Ðiều quan trọng là ta nghĩ gì và ta nghĩ rằng cháu là một con búp bê đăc biệt."Puchinello cười: "Cháu đặc biệt sao? Cháu không thể chạy nhanh, không thể nhảy cao. Lớp sơn của cháu thì trầy xước. Tại sao bác lại cho cháu là đặc biệt?"Bác Eli đặt tay lên đôi vai gỗ bé nhỏ của Puchinello và chậm rãi nói: "Bởi vì cháu là của ta, do ta làm ra."Puchinello không thể nói gì. Chưa ai nhìn cậu thân thiện như bác Eli."Hàng ngày ta vẫn mong cháu đến.""Cháu đến đây vì cháu đã gặp một búp bê không có chấm cũng chẳng có sao.""Bác biết. Lulia đã kể cho bác về cháu.""Nhưng tại sao trên người cô ta lại chẳng có miếng đề can nào?""Bởi vì Lulia quyết định như vậy. Cô ấy cho rằng những điều cô ấy nghĩ quan trọng hơn những điều mà những búp bê gỗ khác nghĩ. Những miếng đề can chỉ dính lên người cháu khi cháu quan tâm đến sự đánh giá của những búp bê khác. Một khi cháu không để ý đến những sự đánh giá đó, những miếng đề can sẽ tự động rơi ra."Puchinello quay đi. Bác Eli nói với theo: "Hãy nhớ rằng cháu rất đặc biệt đối với ta bởi vì ta đã tạo ra cháu. Và khi làm ra cháu, ta không tạo ra một lỗi lầm nào trên người cháu cả."Puchinello không dừng lại. Cậu tiếp tục đi và tiếp tục suy nghĩ về những câu nói của bác Eli."Bác ấy có lý. Tại sao mình cứ phải làm khổ chính mình vì những lời nhận xét đánh giá ấy nhỉ? Tốt hơn hết là quên chúng đi. Ðiều quan trọng là mình phải cố gắng, cố gắng hết sức mình trong cuộc sống."Bỗng nhiên, những chấm đen từ từ rơi khỏi người Puchinello. Thân mình cậu bây giờ trống trơn, chỉ còn lớp sơn trầy xước của chính cậu.
Mục lục
Búp Bê Gỗ
Búp Bê Gỗ
Max LucadoChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 30 tháng 5 năm 2005
|
Max Lucado
Wood doll
Translator: Tran Viet Phuong
In a certain village, there was a carpenter named Eli. In addition to the normal work of a carpenter, Uncle Eli also carves wooden dolls. All of them are carved from a special type of wood and after completion, they will become dolls that can move and think. These wooden dolls are not the same as each other. Each animal has its own characteristics, they even think differently. Their only job is to put decals on each other. Dolls that work well, have carefully painted paint, and are not scratched will have star-shaped decals applied to them by other dolls. As for dolls that are clumsy, do bad things, or have smudged or dirty paint, other dolls gather around and stick black dots on their bodies. There are dolls that are covered in stars and there are dolls that are covered in black dots. Punchinello is one of the wooden dolls that is covered in black dots. He always tries to jump as high as the other dolls but he always falls. And when he fell, the other dolls gathered and stuck black dots on his body. Many times when he fell, the paint on his body peeled off and was scratched. So black dots were stuck on his body. Many times Puchinello tried to explain why he fell but it was useless, the other dolls gathered around and stuck more black dots on his body. Puchinello's body had more and more black dots that he didn't dare. step out the door. Puchinello was afraid that he might accidentally do something stupid like forgetting his hat, stepping into a mud puddle... and then he would get stuck with more black dots. The other dolls often mocked Puchinello: "Look, he really deserves those black dots." "That's right, he's not a good person." Puchinello felt extremely self-conscious and embarrassed. He always thinks that he is not a good doll. He only dared to go with dolls with black dots on them. Going with them, Puchinello had no interest, but it was better than going with all-star dolls and hearing their ridicule. Then one day, Puchinello met a special doll. This doll has no stars or black spots. Her body was empty. Her name is Lulia. Puchinello was extremely surprised. It's not that no one put decals on her, it's because no decals could stick on Lulia. Ugly dots or beautiful stars all fell off when applied to Lulia. Puchinello looked at Lulia and thought: "I want to be like Lulia, I don't want to be judged by anyone." Puchinello decided to ask Lulia how she did it. "It's easy!", Lulia replied, "I visit Uncle Eli every day." "Why do you visit him?" "You don't." Want to find yourself? Go to Uncle Eli, he's sitting on the hill!" Lulia said nothing more and left. Puchinello shouted: "But he won't even talk to me!" Lulia did not come back. Puchinello then returned home. He sat by the window and watched the other dolls put decals on each other. "No, that can't be like that!" Puchinello whispered. He decided to go see Uncle Eli. Reaching the top of the hill, Puchinello suddenly heard someone calling to stop. "Puchinello, I'm so happy to have you here. Come here! Come here so I can see you." Puchinello turned around: "Do you know my name?" "Of course, I made you." Uncle Eli looked at the black dots on Puchinello's body and said: "It seems like you made a lot of mistakes, right?" No, it's not like that! I didn't mean it. I tried very hard but..." "You don't have to explain to me." Is that true?" "Yes, and you don't care. Who do they put the stars and black dots on? It's the wooden dolls like you that don't matter, Puchinello What matters is what I think and I think you're a special doll." Puchinello laughed: "You're special? You can't run fast, you can't jump high. Your paint is scratched considered you special?" Uncle Eli put his hand on Puchinello's small wooden shoulders and slowly said: "Because you are mine, made by me." Puchinello could not say anything. No one has ever looked at you as friendly as Uncle Eli. "I still look forward to your coming every day." "I came here because I met a doll that doesn't have dots." "I know. Lulia told me about it." "But why doesn't she have any decals on her body?" "Because Lulia decided that. She thinks what she thinks is more important than what other wooden dolls think . The decals only stick to your body when you pay attention to other dolls' evaluations. Once you don't pay attention to those evaluations, the decals will automatically fall off."Puchinello turned Go. Uncle Eli said to him: "Remember that you are very special to me because I created you. And when I created you, I did not make a single mistake on you." Puchinello did not stop. He continued walking and continued to think about Uncle Eli's words. "He's right. Why should I keep tormenting myself because of those judgmental comments? It's better to forget them. The important thing is that I have to try and do my best in life." Suddenly, black dots slowly fell off Puchinello's body. His body is now empty, only his own scratched paint remains.
Table of contents
Wood doll
Wood doll
Max LucadoWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Ct.Ly posted on: May 30, 2005
|
Khuyết Danh
Búp bê khoai tây
Năm đó, chúng tôi sống trong một ngôi nhà cũ kỹ và sơ sài. Tôi có hai anh trai, hai em gái và một em trai. Trước Tết, cả ba chị em gái chúng tôi đã quấy mẹ hàng tuần, xin được mua quà là búp bê. Sáng mùng một Tết, ba chị em gái chạy vào phòng mẹ rất sớm: - Chúc mừng năm mới! - Mẹ nói nhẹ nhàng để tránh đứa em bé đang ngủ phải tỉnh dậy. - Chúc mừng năm mới! - Chúng tôi trèo lên giường mẹ. Mẹ bảo: - Mẹ biết các con thích búp bê, và mẹ không có loại búp bê các con thích, nhưng mẹ làm cho các con mấy con búp bê đây. Chúng tôi nín thở ngồi nhìn mẹ xuống giường, đi ra phía tủ và lấy một cái hộp. Mẹ lôi mấy thứ gì đó từ trong hộp ra. Lúc đầu, tôi không thể nhận ra nó là cái gì, trừ việc nó mặc một cái váy kẻ đỏ và trắng, lại đội mũ nữa. Mặt nó màu nâu, mắt là hai cái khuy và cái miệng cười được vẽ bằng mực viết. Hai đứa em tôi im lặng khi tôi kéo váy của con búp bê lên và phát hiện ra nó toàn là khoai tây. Tất nhiên, nó khá xấu, nhưng tôi biết mẹ đã phải cố gắng đến đâu để làm nó. Tôi không thật sự yêu búp bê đó lắm, nhưng tôi thấy rất yêu mẹ. Hai đứa em tôi vẫn còn nhỏ, chỉ 3 và 5 tuổi, thì cứ ngạc nhiên. Một đứa chạm tay vào mắt con búp bê, thế là cái mắt đã rơi ra. Chúng thi nhau hỏi: - Nó là cái gì thế mẹ? - Làm sao mẹ đính khuy thành mắt nó được? - …… - Mẹ xin lỗi - Mẹ bắt đầu khóc và cố đính cái khuy lại chỗ cũ. - Ơ mẹ không thích nó à?- Em gái bé của tôi hỏi. Mẹ lau nước mắt và nói: - Giá như chúng là búp bê thật… Chúng tôi ôm mấy con búp bê ấy về phòng và đặt chúng lên giường. Nhưng không may, chưa kịp hết Tết thì bọn búp bê khoai tây ấy đã có vấn đề. - Mẹ ơi! Có cái gì đó mọc lên ở mặt con búp bê của con. . - Mẹ ơi! Con búp bê của con kinh khủng lắm… Các em tôi thi nhau kêu vào cùng một buổi sáng. Mẹ bảo búp bê chết rồi và chúng tôi cần phải chôn búp bê ở ngoài vườn. Chúng tôi chôn những con búp bê xấu xí ấy, mặc dù tay chúng tôi cứng đờ vì lạnh khi chúng tôi đào đất bằng cái thìa. Tôi đào bới qua loa và vùi mấy củ khoai tây xuống, trong khi hai đứa em tôi thì lại: - Tại sao chị không hát và cầu nguyện? - Không chúng chỉ là mấy củ khoai tây thôi - tôi đáp giận dữ và co ro trong cái áo lạnh mỏng dính - Mà chị thì lạnh cóng cả rồi. - Bọn em sẽ mách mẹ - Chúng gào lên. Tôi không biết chúng có mách mẹ không, nhưng nếu chúng có mách thì tôi cũng không thấy mẹ nói điều đó với tôi bao giờ. Vài tháng sau, mẹ tôi mất vì bệnh. Tôi và các em bị gửi đến trại trẻ mồ côi. Tại đó, hai năm sau, tôi nhận được món quà Tết là một con búp bê tóc vàng, môi hồng với bộ váy đẹp nhất mà tôi từng thấy một con búp bê mặc. Tôi cố hết sức để yêu nó nhưng tôi không thể. Tôi biết đó là loại búp bê mẹ sẽ mua cho chúng tôi nếu ngày đó mẹ có tiền. Nhưng tôi cảm ơn Chúa vì ngày đó mẹ đã không có. Bởi vì, nếu mẹ không làm những con búp bê khoai tây, có lẽ chúng tôi sẽ không bao giờ biết mẹ yêu chúng tôi đến mức nào…
Mục lục
Búp bê khoai tây
Búp bê khoai tây
Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Latdat đưa lên vào ngày: 26 tháng 4 năm 2004
|
Noname
Potato doll
That year, we lived in an old and sketchy house. I have two older brothers, two younger sisters and one younger brother. Before Tet, all three of us sisters pestered our mother for weeks, asking to buy dolls as gifts. On the morning of the first day of Tet, three sisters ran into their mother's room very early: - Happy New Year! - Mom said softly to avoid waking the sleeping baby. - Happy New Year! - We climbed into mother's bed. Mom said: - I know you guys like dolls, and I don't have the type of dolls you like, but I made some dolls for you. We held our breath as we watched mom get out of bed, go to the closet and get a box. Mom pulled something out of the box. At first, I couldn't recognize what it was, except that it was wearing a red and white striped dress and a hat. Its face is brown, its eyes are two buttons and its smiling mouth is drawn with ink. My two younger siblings were silent when I lifted up the doll's dress and discovered it was full of potatoes. Of course, it's pretty ugly, but I know how hard Mom tried to make it. I don't really love that doll very much, but I love my mother very much. My two younger siblings were still young, only 3 and 5 years old, so they were surprised. One child touched the doll's eye, and the eye fell out. They asked each other: - What is it, Mom? - How can you attach buttons to its eyes? - …… - I'm sorry - Mom started crying and tried to put the button back in place. - Mom, don't you like it? - My little sister asked. Mother wiped her tears and said: - If only they were real dolls... We carried the dolls back to our room and put them on the bed. But unfortunately, before Tet was over, the potato dolls had problems. - Mommy! Something is growing on my doll's face. . - Mommy! Your doll is so terrible... My siblings compete with each other to cry on the same morning. Mom said the doll was dead and we needed to bury it in the garden. We buried those ugly dolls, even though our hands were stiff with cold as we dug with the spoon. I dug around and buried the potatoes, while my two younger siblings said: - Why don't you sing and pray? - No, they're just potatoes - I replied angrily and huddled in my thin jacket - And you're freezing. - We will tell mom - They shouted. I don't know if they told their mother, but if they did, I never saw her say that to me. A few months later, my mother died of illness. My children and I were sent to an orphanage. There, two years later, I received as a Tet gift a blonde-haired, pink-lipped doll with the most beautiful dress I had ever seen a doll wear. I try my best to love it but I can't. I knew it was the kind of doll my mother would buy for us if she had the money back then. But I thank God that my mother was not there that day. Because, if Mom hadn't made potato dolls, maybe we would never have known how much she loved us...
Table of contents
Potato doll
Potato doll
AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Posted by friend: Latdat on: April 26, 2004
|
Chiêu Hoàng
Bút Chì
Thiếu nữ ngập ngừng đứng trước một tiệm bán bút trong một khu thương mai. Để chắc ăn, cô nhìn lại địa chỉ trong miếng giấy nhỏ cầm tay rồi mới bước vào cửa tiệm. Đó là một tiệm chuyên bán bút và những đồ linh tinh sách vở học trò... Tuy tiệm tương đối nhỏ, nhưng lối trang trí khá mỹ thuật, với những tủ kính bày biện cơ man những loại bút khác nhau. Bên cạnh điểm tô thêm mấy hình tượng làm bằng crystal, soi dưới ánh đèn, trông càng lung linh, đẹp mắt... Thiếu nữ lang thang nhìn một cách lơ đãng những cây bút nằm ngăn nắp. Có nhiều loại mang những nhãn hiệu nàng không hề biết tên, nhưng bên cạnh là một giá tiền cắt cổ. Bỗng dưng, nàng chú ý đến một cặp bút được đặt ngăn nắp bên nhau, bên cạnh điểm tô bằng một cái tháp 7 từng bằng thuỷ tinh trong suốt. Vốn là người giầu tưởng tượng, hay nhân cách hoá, nàng mỉm cười khúc khích nghĩ rằng: Chà, trông " cặp vợ chồng" này đẹp đôi nhỉ? Lại còn được gần tháp thờ Sá Lợi Phật nữa, tha hồ mà thích nhé...!!!!! Còn đang lăng quăng với những ý tưởng... tào lạo Một gã bán hàng, mặt mũi bảnh bao, diện một bộ complet mầu đen. Trên cổ treo lủng lẳng một chiếc cà vạt màu vàng chói. (Hình như bộ quần áo mới cắt chỉ mặc lần đầu hay sao mà thấy hắn có vẻ hơi cứng trong mỗi bước đi, cộng thêm tiếng sột soạt của vải mới làm cho hắn trông nửa... quê mùa, nửa... thời thượng. Nếu nhìn kỹ hơn một chút, cộng thêm sự tưởng tượng phong phú - một cách ranh mãnh - có lẽ, trông hắn hơi giống... cây bút mực mầu đen, viền vàng..) Mon men, đến gần, hắn hỏi han: - Này cô, cô cần giúp gì không?? Thiếu nữ giật mình quay lại, nhưng không chú ý lắm đến hắn, mà lại nhìn suốt vào bên trong như có ý tìm kiếm. Ngập ngừng, thiếu nữ cất giọng: - Xin lối, có... Bút Chì ở đây không ạ?? Gã nhìn thiếu nữ một thoáng rồi nhanh nhẩu trả lời: - Ồ..., tưởng gì... Bút chì ở đây thiếu giống. Cô muốn mua bao nhiêu cũng có... (chỉ tay về cuối phòng, trên một cái kệ gần sát đất, ngổn ngang nhiều phong bút chì được để trong một basket bằng nhựa). Thiếu nữ hơi đỏ mặt lúng túng: - Không...., không....!!! Tôi muốn hỏi.... anh Bút Chì cơ...!!! - À... Bút Chì chưa tới.. Nhưng có tôi (vỗ ngực), Bút Mực. Thằng kia, (chỉ một tên đang ngồi ủ rũ góc phòng) Bút Lông. Chúng tôi có thể giúp cô được điều gì chăng??? Một thoáng thất vọng trên đôi mắt thiếu nữ: - Không..., không...!!! Ca m ơn ông... Nói rồi, nàng dợm bước quay lưng... Bút Mực tỏ vẻ hơi khó chịu, cho rằng mình - dân " bút mực" - ngon thế này mà cả đến một cô gái rất... tầm thường cũng chỉ nhìn mình bằng một cái nhìn thoáng qua... Hắn gọi giật: - Này cô...!!! - Hử??... Hơi cao giọng, hắn hỏi: - Thẳng Bút Chì có cái gì mà cô phải thích?? Nó chỉ là loại bút... hạng bét trong tất cả các loại bút. Chỉ cần bỏ ra một đồng cũng có thể đem về cả chục cây. Còn tôi đây nè... (vỗ ngực), Bút Mực, đã ngon rồi, lại còn có cái mác " mont Blanc" ... Thiếu nữ đỏ bừng mặt vì câu nói thô lỗ của gã bán hàng. Nàng cau mày, tỏ vẻ bất mãn, ngắt ngang: - Ông này ăn nói hồ đồ quá đi thôi..!!! Tạo sao ông lại... " dám" gọi người ta bằng " thằng" ?? Bút Mực cáu tiết: - Không gọi nó bằng thằng thì chẳng lẽ lại phải gọi nó bằng " Ông - Cố - Nội" chắc?? Nó là bạn... hạng bét của tôi thì tôi muốn gọi bằng gì mà chả được?? !!! Thiếu nữ nhìn Bút Mực bằng đôi mắt đầy thất vọng, khuôn mặt khẽ chao đi, nàng thấp giọng: - Phải rồi, mỗi người đều có sự tôn trọng riêng với đối tượng của họ. Tôi cũng thật vô lý khi đã nói lên những điều đó.. (đổi giọng tâm sự, khuôn mặt nàng hơi hồng lên vì thẹn). Tôi thích.... Bút Chì (nàng kiểm duyệt bớt chữ " anh" ) vì dễ vẽ..., dễ bôi... Nhất là người ưa viết như tôi thì lại càng phải thích lắm...!! (đôi mắt trở nên mơ màng...) Tựa như tâm thức hay khởi lên những ý niệm, cái nào đẹp thì giữ, cái nào xấu thì bôi đi... Đâu có như bút mực, viết xong, muốn bôi đi phải để lại trên tờ giấy của tâm thức một dấu mực đen xì... Xấu xí lắm cơ....!! Lại nữa, những loại bút có " mác " như ông thì lại càng... xa tránh, vì ngã mạn to hơn núi Tu Di, chỉ tổ làm cồng kềnh thêm tâm thức mà thôi... !!! Bút Mực mù mịt, giọng bối rối: - Cô đây mới thực ăn nói hồ đồ... Cô nói cái gì tôi chẳng hiểu?!? Cái gì là Ngã mạn?? Gì là núi Tu Di?? Đang nói chuyện nọ, cô xỏ chuyện kia... Thiệt tình....!!! Cô làm tôi muốn weng beng luôn cái đầu...!!! Thiếu nữ cười khúc khích: - Thì tôi đang nói... ông đó... Mù mịt, hồ đồ !!! Chỉ có cái " mác " bên ngoài, còn tâm thức thì.... rỗng tuếch...!!! Nói rồi, nàng quay lưng bỏ đi... Bút Mực: - Này cô...!!! - Gì nữa đây??? Tằng hắng, Bút Mực nói: - Nếu tí nữa thằng Bút Chì... (vội bịt miệng, len lén nhìn thiếu nữ, sợ nàng lại cau mày... nổi đoá như lúc nãy...) À quên..., (tằng hắng) Nếu tí nữa... Bút Chì có đến, cô muốn nhắn gì không?? (hắn cũng cẩn thận, bắt chước nàng " kiểm duyệt" chữ " thằng" ) Thiếu nữ tư lự... Khuôn mặt nghiêng nghiêng, hàm răng cắn nhẹ lấy môi dưới: - Thật ra, tôi cũng chẳng có điều gì quan trọng để nhắn cả. Chỉ vì tình cờ đi ngang qua đây muốn ghé thăm thôi. Nhưng nếu được, xin ông nhắn lại lời này: " Có Con-Múa-Rối ghé qua..." ....... " Ta là Con-Múa-Rối, Quậy cho đời thêm vui, Múa theo đời biến hoá... Trùng trùng duyên nghiệp thôi....."
Mục lục
Bút Chì
Bút Chì
Chiêu HoàngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 24 tháng 3 năm 2004
|
Chieu Hoang
Pencil
The young girl hesitantly stood in front of a pen store in a commercial area. To be sure, she looked at the address on the small piece of paper in her hand before entering the store. It's a shop that specializes in selling pens and other miscellaneous items like school books... Although the shop is relatively small, the decoration is quite artistic, with glass cabinets displaying many different types of pens. Next to it, add some images made of crystal, under the light, they look even more sparkling and beautiful... The wandering girl absentmindedly looked at the neatly arranged pens. There were many brands that she didn't know the names of, but next to them were exorbitant prices. Suddenly, she noticed a pair of pens placed neatly next to each other, next to which was adorned with a 7-piece tower made of transparent glass. Being a person rich in imagination and personification, she smiled and giggled thinking: Wow, this "couple" looks like a nice couple, doesn't it? You can also get close to the tower worshiping Sari Buddha, you can enjoy it as much as you like...!!!!! Still tossing around with... nonsense ideas. A salesman, with a dashing face, wearing a black suit. A bright yellow tie hangs from his neck. (It seemed like the newly cut clothes were only being worn for the first time or something, but he seemed a bit stiff with every step, combined with the rustling sound of the new fabric making him look half... homely, half... old-fashioned. If you look a little closer, with a rich imagination - in a sly way - perhaps, he looks a bit like... a black ink pen, with a yellow border..) Move closer, come closer, he Ask: - Hey lady, do you need any help? The young girl turned around in surprise, but did not pay much attention to him, but instead looked inside as if searching. Hesitantly, the young girl spoke: - Excuse me, is there... a Pencil here?? He looked at the girl for a moment and then quickly replied: - Oh..., what do you think... The pencil here is lacking the same. She can buy as many as she wants... (pointing to the end of the room, on a shelf close to the ground, many pencils are scattered in a plastic basket). The young girl blushed slightly, embarrassed: - Không...., no....!!! I want to ask.... Mr. Pencil...!!! - Ah... Pencil hasn't arrived yet... But I'm here (pats chest), Pen and Ink. That guy, (pointing to a guy sitting sullenly in the corner of the room) Brush Pen. Is there anything we can help you with??? A moment of disappointment appeared in the girl's eyes: - Không..., no...!!! Thank you sir... Having said that, she started to walk away... Buk Muc looked a bit uncomfortable, thinking that she - a "pen" person - was this good and even a very... mediocre girl. usually just looked at me with a fleeting glance... He called out: - Hey girl...!!! - Huh??... Slightly raising his voice, he asked: - What is it about Straight Pencil that you like?? It's just a pen... the lowest of all pens. Just spend a penny and you can bring home dozens of trees. And here I am... (pats chest), Ink Pen, it's delicious, and has the label "mont Blanc"... The young girl's face turned red because of the salesman's rude words. She frowned, looked dissatisfied, and interrupted: - This guy speaks too nonsense...!!! Why do you... "dare" to call someone "guy"?? Pen Muc was angry: - If you don't call him by his name, then do you have to call him by "Grandpa - Great - Grandpa"?? He's my... lowest class friend, I can call him whatever I want?? !!! The young girl looked at But Muc with eyes full of disappointment, her face wavered slightly, she lowered her voice: - That's right, each person has their own respect for their object. It was also unreasonable for me to say those things.. (changed her voice to confide, her face turned slightly pink with embarrassment). I like.... Pencil (she censored the word "he") because it's easy to draw..., easy to apply... Especially for someone who likes to write like me, I like it even more...!! (eyes become dreamy...) It's like the mind often has ideas, what's beautiful is kept, what's ugly is erased... It's not like a pen and ink, after writing, you have to erase it. leaving a black ink mark on the paper of my mind... So ugly....!! Furthermore, writers with "labels" like yours should be avoided even more, because their arrogance is bigger than Mount Meru, and it only adds to the confusion of the mind... !!! Pen Muc was confused, his voice confused: - You're the one who's really talking nonsense... I don't understand what you're saying?!? What is Arrogance?? What is Mount Tu Di?? While talking about one thing, you talk about another... Seriously...!!! You make me want to bang my head...!!! The young girl giggled: - I'm talking about... that guy... Blind, confused!!! There is only a "label" on the outside, but the mind is.... empty...!!! Having said that, she turned around and left... Pen Muc: - Hey lady...!!! - What's more here??? Clearing his throat, But Muc said: - If Pencil was a little closer... (quickly covering his mouth, secretly looking at the girl, afraid she would frown again... angry like before...) Oh, I forgot... , (clears throat) If it's a little later... Pencil is here, do you want to say something?? (He was also careful, imitating her and "censoring" the word "dude") The young girl pondered... Her face tilted, her teeth biting her lower lip lightly: - Actually, I don't have anything important. to send a message. Just happened to pass by here and wanted to visit. But if possible, please leave this message: "A Puppeteer came by..." ....... "I am a Puppet, Making life more fun, Dancing as life changes transformation... It's just a coincidence of karma...."
Table of contents
Pencil
Pencil
Chieu HoangWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: mickey posted on: March 24, 2004
|
Lý Lạc Long
Băng Tửu : Rượu Ngon Xứ Tuyết
Có một loại rượu, kết quả của một sự tình cờ, từ Châu Âu, vùng Francoinia thuộc nước Đức. Người Đức gọi loại rượu này là "Eiswein", người Anh gọi là "Ice Wine", người Pháp gọi "Vin de Glaciere". Dịch sang tiếng Việt, sát theo chữ có lẽ là "Rượu Nước Đá", nhưng tôi thì thích gọi loại rượu ngon đặc sản của xứ lạnh này là "Rượu Tuyết" hoặc nếu xài tiếng Hán - Việt thì "Băng Tửu" nghe cũng "xứng". Cái tên diễn tả được nguồn gốc, phẩm chất và như phảng phất đâu đó hương vị của loại rượu tương đối hiếm và đặc biệt này. Về nguồn gốc của băng tửu, theo tương truyền, vào năm 1794, có một chủ vườn nho (vineyard) ở Đức vì bận công chuyện phải đi xa, đã không sắp xếp được việc hái nho đúng lúc như thông lệ hàng năm. Khi ông trở về thì nho đã chín mùi và thời tiết lạnh của mùa đông đã làm nho đông đặc lại . Nhưng có lẽ vì "tiếc của", ông vẫn quyết định hái những trái nho đã đông đặc và ép lấy nước nho làm rượu . Kết quả, ông đã vô tình sản xuất được một loại rượu đặc biệt mà người ta lúc đó gọi là "rượu mùa đông" (winter wine). Loại "rượu mùa đông" này là một "bí mật" của nước Đức mãi cho tới khoảng thế kỷ 18 thế giới mới biết đến, từ các nhà sản xuất rượu ở vùng Rheingau (Đức). Khoảng năm 1962 thì "rượu tuyết" đã sản xuất thành sản phẩm thương mại phổ biến ở Châu Âu. Và bắt đầu từ đó những tên như Eiswein, Ice wine, Vin de Glaciere ... trở thành quen thuộc trong giới sành rượu. Ở Bắc Mỹ, theo bước chân của di dân Âu Châu, phương cách và nghệ thuật làm rượu tuyết được truyền bá đến những vùng khí hậu lạnh và có đủ điều kiện thiên nhiên thuận lợi cho việc sản xuất rượu tuyết như các tỉnh (provinces) của Canada như British Columbia, Ontario ..., và một số tiểu bang (states) của Mỹ như New York, Michigan, Ohio... Theo tài liệu ghi lại thì Walter Hainle, ở Canada, đã sản xuất được một số lượng nhỏ rượu tuyết vào năm 1973. Nhưng đến năm 1978 thì rượu tuyết do Hainle Vineyards sản xuất mới chính thức trở thành sản phẩm thương mại. Trên thế giới thì ngoài Đức và Bắc Mỹ (Canada, Mỹ) còn có Áo (Autria), Úc (Australia), Tiệp Khắc (Czech Repulic), Tân Tây Lan ( New Zealand) ... cũng sản xuất băng tửu. Nhưng các quốc gia này chỉ sản xuất một số lượng nhỏ của băng tửu, có mặt trên thị trường tiêu thụ. Hiện nay, Gia Nã Đại là một nước sản xuất rượu tuyết dẫn đầu thế giới, vì có điều kiện thiên nhiên thuận lợi nhất để sản xuất loại rượu quý và hiếm này. Ở Canada, giá của một chai rượu tuyết ( 350 ml) trung bình khoảng 45 đô (Can) và cao nhất có thể lên đến 300 đô (Can). Điều ngạc nhiên, theo thống kê, thị trường tiêu thụ tăng trưởng mạnh nhất cho loại rượu này lại là Châu Á, nhất là ở Viễn Đông, tiêu biểu là Nhật Bản và giá rượu tuyết ở Nhật có thể mắc hơn gấp đôi so với giá rượu tuyết ở Canada. Cái đặc biệt nhất của băng tửu là nho dùng để làm rượu phải để "chín mùi" và đông đặc ngoài trời với thời tiết thiên nhiên của mùa đông. Nho chín được hái bằng tay và thường thì ngay sau trận lạnh đầu tiên (the first frost) của thời tiết hàng năm, vào những giờ rất sớm của buổi sáng (trước 10 giờ sáng) và nhiệt độ lý tưởng để hái nho phải ở trong khoảng trừ (minus) 10 đến trừ 13 độ Celcius. Nho phải được ép lấy nước ngay trước khi tan. Nói cách khác, là người ta không thể đông đặc nho trong tủ lạnh và sau đó ép lấy nước nho để làm rượu và gọi đó là băng tửu được. Đức và Canada là hai quốc gia có qui định rõ ràng nhất và kiểm soát rất chặt chẻ việc sản xuất băng tửu. Ở Đức, băng tửu phải hội đủ các điều kiện qui định bởi QmP (Qualitätswein mit Prädikat - German wine classification), một cơ quan có trách nhiệm phân loại và theo dõi việc sản xuất các loại rượu có phẩm chất cao. Ở Canada, thì các hãng rượu sản xuất băng tửu phải theo đúng qui định của VQA (Vintners Quality Alliance). Nếu qui trình sản xuất, nguyên liệu và thành phẩm không đạt đủ tiêu chuẩn qui định , hoặc cố ý "gian lận" trong quá trình sản xuất băng tửu như dùng các phương tiện khác hơn để "đông đặc" nho với mục đích rút ngắn thời gian sản xuất...v. v thì sẽ không được dùng nhãn hiệu "băng tửu" cho rượu đã sản xuất hoặc sẽ bị rút giấy phép làm rượu băng tửu. Theo qui định của QmP và VQA thì điều kiện cơ bản và bắt buộc để rượu được dán nhãn hiệu "băng tửu", là nho dùng làm rượu phải được đông đặc một cách tự nhiên bởi thời tiết và nho phải được hái ở một độ lạnh tối thiểu, QmP qui định độ lạnh tối thiểu là trừ 7 độ C, còn VQA thì trừ 8 độ C. Ngoài ra, VQA còn qui định rất chi tiết về nguyên liệu, qui trình sản xuất, và phẩm chất của băng tửu mà các hãng sản xuất rượu tuyết ở Canada bắt buộc phải theo đúng như : - Nước nho lúc vừa ép xong phải có "Brix" tối thiểu là 32%, và thành phẩm băng tửu phải có "Brix" tối thiểu là 35%. Brix là cách đo "độ ngọt" của băng tửu (Brix is the measure of ice wine sweetness in degree of concentration). Độ ngọt (brix) của băng tửu sản xuất trên thế giới thường ở trong khoảng 29% (ít ngọt) đến 56% ( ngọt giống như mật ong) và brix được ghi ở chai rượu rõ ràng để cho người tiêu thụ có thể chọn theo ý thích . - Nồng độ đường đọng lại (residual sugar) tối thiểu 125g/ lít và rượu (alcohol) phải hình thành từ chất đường thiên nhiên của nho. - Không được "hái nho" trước ngày 15, tháng 11 mỗi năm. Và trước khi hái phải ghi chép lại đầy đủ các chi tiết trên "giấy tờ" như VQA qui định. - Tất cả các nhà trồng nho và hãng làm rượu tuyết phải ghi danh với VQA. - Các nhà sản xuất rượu phải dự cuộc họp thường niên về tiêu chuẩn của băng tửu (Icewine Standards Seminar) do VGA tổ chức mỗi năm.... Vì có những qui định rõ ràng và kiểm soát nghiêm túc như vậy nên băng tửu của Canada và Đức có phẩm chất cao và được ưa chuộng nhất trên thị trường tiêu thụ. Việc sản xuất băng tửu đòi hỏi sự nhẫn nại, như phải chờ đợi đúng thời điểm để hái nho, giống như chờ đợi một bông hoa nở trọn vẹn. Nho hái sớm quá hay muộn quá sẽ làm giảm phẩm chất của rượu. Trong thực tế thì khó mà biết trước lúc nào là thời điểm "tốt" nhất để hái, việc này tùy thuộc rất lớn thời tiết và may mắn của nhà sản xuất rượu. Ngoài ra chủ vườn nho còn phải coi chừng chim chóc phá hoại. Nên từ khoảng cuối tháng Mười cho đến đầu tháng Ba, vườn nho được chăm sóc rất cẩn thận . Cả hai loại nho trắng (white grapes) và đỏ (red grapes) đều có thể dùng để làm băng tửu. Qua kinh nghiệm thu thập của những nhà sản xuất băng tửu thì hai loại nho: Riesling và Gewurztraminer là thích hợp nhất để làm rượu tuyết . Riesling, thuộc giống nho trắng, có lớp vỏ dày, nên trái nho bám vững chắc vào cây nho hơn và giữ được toàn vẹn nồng độ đường của nho trong thời tiết khắc nghiệt của mùa đông. Gewurztraminer là giống nho đỏ, mặc dù có tên Đức nhưng nguồn gốc giống nho này lại xuất phát từ Ý (Tyrollean Alps, vùng Alto Adige, Italy), rượu làm từ giống nho này có mùi thơm rất nồng, rất đặc biệt và dù chưa có kinh nghiệm thưởng thức rượu, một người vẫn có thể nhận ra hương vị của nó. Vì phương cách làm băng tửu tùy thuộc rất lớn vào thời tiết thiên nhiên, lại phải dùng lao động tay chân khá nhiều nên rượu tuyết là loại rượu tương đối khó sản xuất, hiếm và giá cả khá cao so với nhiều loại rượu khác. Có lẽ vì vậy mà rượu tuyết thường được bán dưới dạng "nửa chai" (half bottle, 375 ml) thay vì "một chai" (one bottle,750ml ) như thường thấy ở các loại rượu khác. Theo một số lớn các chuyên gia ẩm thực thì nên thưởng thức băng tửu ướp lạnh khoảng 10-12 độ C. Băng tửu tự nó đã được mệnh danh là "món tráng miệng trong cái ly" (dessert in a glass). Vì vậy không cần thiết phải có đồ nhấm đi theo, nhưng nếu thích thì có thể dùng trái cây tươi hoặc phó mát (cheese) đi kèm. Lúc đầu người ta thường dùng loại ly thanh nhã và nhỏ để uống rượu tuyết, nhưng những nghiên cứu về băng tửu gần đây thì loại ly lớn (9oz) sẽ làm khuếch đại và làm tăng thêm hương vị của băng tửu với người thưởng thức. Riedel Crystal, một hãng sản xuất ly dùng để uống rượu, đã thiết kế một loại ly để dùng uống băng tửu, loại ly tên là "The Vinum Extreme Ice Wine". Băng tửu, không những đã thỏa mản những đòi hỏi của người sành điệu và thưởng thức rượu ngon. Nhiều đầu bếp nổi tiếng cũng đã khám phá ra là chỉ với vài giọt băng tửu, họ có thể nâng cấp một món ăn bình thường như món gà nấu rượu đến nổi thực khách sành ăn phải tò mò "hỏi" vì chợt nhận ra những mùi vị thơm ngon khác biệt với mùi vị của "gà nấu rượu" bình thường . Băng tửu có màu vàng như mật ong, vị ngọt tương tự như vị ngọt hòa trộn giữa các loại cam, quít và tùy theo loại, băng tửu có mùi thơm giống như trái đào (peach), vải (lychee), xoài (mango)... Nhắp một hớp băng tửu, cái cảm giác mát lạnh, êm dịu, mềm mại, ngọt ngào ... của rượu thấm vào từng tế bào lưỡi có thể diễn tả tương tự như "Nắng Sài gòn ... chợt mát ... vì em mặc áo lụa Hà đông". Băng tửu "hấp dẫn" như "em và áo lụa Hà đông" vậy. Một đêm yên bình nào đó, bên cạnh người bạn đời, một chút nhạc nhè nhẹ, hương vị của băng tửu sẽ làm buổi tối thêm đậm đà. Nếu có dịp, hãy thử thưởng thức, tôi tin là bạn sẽ thích loại rượu ngon, đặc sản của xứ tuyết này. Lý Lạc Long (TTL/TCT/MAI/ 18/01/06)
Mục lục
Băng Tửu : Rượu Ngon Xứ Tuyết
Băng Tửu : Rượu Ngon Xứ Tuyết
Lý Lạc LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 13 tháng 2 năm 2006
|
Lý Lạc Long
Băng Tửu : Rượu Ngon Xứ Tuyết
Có một loại rượu, kết quả của một sự tình cờ, từ Châu Âu, vùng Francoinia thuộc nước Đức. Người Đức gọi loại rượu này là "Eiswein", người Anh gọi là "Ice Wine", người Pháp gọi "Vin de Glaciere". Dịch sang tiếng Việt, sát theo chữ có lẽ là "Rượu Nước Đá", nhưng tôi thì thích gọi loại rượu ngon đặc sản của xứ lạnh này là "Rượu Tuyết" hoặc nếu xài tiếng Hán - Việt thì "Băng Tửu" nghe cũng "xứng". Cái tên diễn tả được nguồn gốc, phẩm chất và như phảng phất đâu đó hương vị của loại rượu tương đối hiếm và đặc biệt này. Về nguồn gốc của băng tửu, theo tương truyền, vào năm 1794, có một chủ vườn nho (vineyard) ở Đức vì bận công chuyện phải đi xa, đã không sắp xếp được việc hái nho đúng lúc như thông lệ hàng năm. Khi ông trở về thì nho đã chín mùi và thời tiết lạnh của mùa đông đã làm nho đông đặc lại . Nhưng có lẽ vì "tiếc của", ông vẫn quyết định hái những trái nho đã đông đặc và ép lấy nước nho làm rượu . Kết quả, ông đã vô tình sản xuất được một loại rượu đặc biệt mà người ta lúc đó gọi là "rượu mùa đông" (winter wine). Loại "rượu mùa đông" này là một "bí mật" của nước Đức mãi cho tới khoảng thế kỷ 18 thế giới mới biết đến, từ các nhà sản xuất rượu ở vùng Rheingau (Đức). Khoảng năm 1962 thì "rượu tuyết" đã sản xuất thành sản phẩm thương mại phổ biến ở Châu Âu. Và bắt đầu từ đó những tên như Eiswein, Ice wine, Vin de Glaciere ... trở thành quen thuộc trong giới sành rượu. Ở Bắc Mỹ, theo bước chân của di dân Âu Châu, phương cách và nghệ thuật làm rượu tuyết được truyền bá đến những vùng khí hậu lạnh và có đủ điều kiện thiên nhiên thuận lợi cho việc sản xuất rượu tuyết như các tỉnh (provinces) của Canada như British Columbia, Ontario ..., và một số tiểu bang (states) của Mỹ như New York, Michigan, Ohio... Theo tài liệu ghi lại thì Walter Hainle, ở Canada, đã sản xuất được một số lượng nhỏ rượu tuyết vào năm 1973. Nhưng đến năm 1978 thì rượu tuyết do Hainle Vineyards sản xuất mới chính thức trở thành sản phẩm thương mại. Trên thế giới thì ngoài Đức và Bắc Mỹ (Canada, Mỹ) còn có Áo (Autria), Úc (Australia), Tiệp Khắc (Czech Repulic), Tân Tây Lan ( New Zealand) ... cũng sản xuất băng tửu. Nhưng các quốc gia này chỉ sản xuất một số lượng nhỏ của băng tửu, có mặt trên thị trường tiêu thụ. Hiện nay, Gia Nã Đại là một nước sản xuất rượu tuyết dẫn đầu thế giới, vì có điều kiện thiên nhiên thuận lợi nhất để sản xuất loại rượu quý và hiếm này. Ở Canada, giá của một chai rượu tuyết ( 350 ml) trung bình khoảng 45 đô (Can) và cao nhất có thể lên đến 300 đô (Can). Điều ngạc nhiên, theo thống kê, thị trường tiêu thụ tăng trưởng mạnh nhất cho loại rượu này lại là Châu Á, nhất là ở Viễn Đông, tiêu biểu là Nhật Bản và giá rượu tuyết ở Nhật có thể mắc hơn gấp đôi so với giá rượu tuyết ở Canada. Cái đặc biệt nhất của băng tửu là nho dùng để làm rượu phải để "chín mùi" và đông đặc ngoài trời với thời tiết thiên nhiên của mùa đông. Nho chín được hái bằng tay và thường thì ngay sau trận lạnh đầu tiên (the first frost) của thời tiết hàng năm, vào những giờ rất sớm của buổi sáng (trước 10 giờ sáng) và nhiệt độ lý tưởng để hái nho phải ở trong khoảng trừ (minus) 10 đến trừ 13 độ Celcius. Nho phải được ép lấy nước ngay trước khi tan. Nói cách khác, là người ta không thể đông đặc nho trong tủ lạnh và sau đó ép lấy nước nho để làm rượu và gọi đó là băng tửu được. Đức và Canada là hai quốc gia có qui định rõ ràng nhất và kiểm soát rất chặt chẻ việc sản xuất băng tửu. Ở Đức, băng tửu phải hội đủ các điều kiện qui định bởi QmP (Qualitätswein mit Prädikat - German wine classification), một cơ quan có trách nhiệm phân loại và theo dõi việc sản xuất các loại rượu có phẩm chất cao. Ở Canada, thì các hãng rượu sản xuất băng tửu phải theo đúng qui định của VQA (Vintners Quality Alliance). Nếu qui trình sản xuất, nguyên liệu và thành phẩm không đạt đủ tiêu chuẩn qui định , hoặc cố ý "gian lận" trong quá trình sản xuất băng tửu như dùng các phương tiện khác hơn để "đông đặc" nho với mục đích rút ngắn thời gian sản xuất...v. v thì sẽ không được dùng nhãn hiệu "băng tửu" cho rượu đã sản xuất hoặc sẽ bị rút giấy phép làm rượu băng tửu. Theo qui định của QmP và VQA thì điều kiện cơ bản và bắt buộc để rượu được dán nhãn hiệu "băng tửu", là nho dùng làm rượu phải được đông đặc một cách tự nhiên bởi thời tiết và nho phải được hái ở một độ lạnh tối thiểu, QmP qui định độ lạnh tối thiểu là trừ 7 độ C, còn VQA thì trừ 8 độ C. Ngoài ra, VQA còn qui định rất chi tiết về nguyên liệu, qui trình sản xuất, và phẩm chất của băng tửu mà các hãng sản xuất rượu tuyết ở Canada bắt buộc phải theo đúng như : - Nước nho lúc vừa ép xong phải có "Brix" tối thiểu là 32%, và thành phẩm băng tửu phải có "Brix" tối thiểu là 35%. Brix là cách đo "độ ngọt" của băng tửu (Brix is the measure of ice wine sweetness in degree of concentration). Độ ngọt (brix) của băng tửu sản xuất trên thế giới thường ở trong khoảng 29% (ít ngọt) đến 56% ( ngọt giống như mật ong) và brix được ghi ở chai rượu rõ ràng để cho người tiêu thụ có thể chọn theo ý thích . - Nồng độ đường đọng lại (residual sugar) tối thiểu 125g/ lít và rượu (alcohol) phải hình thành từ chất đường thiên nhiên của nho. - Không được "hái nho" trước ngày 15, tháng 11 mỗi năm. Và trước khi hái phải ghi chép lại đầy đủ các chi tiết trên "giấy tờ" như VQA qui định. - Tất cả các nhà trồng nho và hãng làm rượu tuyết phải ghi danh với VQA. - Các nhà sản xuất rượu phải dự cuộc họp thường niên về tiêu chuẩn của băng tửu (Icewine Standards Seminar) do VGA tổ chức mỗi năm.... Vì có những qui định rõ ràng và kiểm soát nghiêm túc như vậy nên băng tửu của Canada và Đức có phẩm chất cao và được ưa chuộng nhất trên thị trường tiêu thụ. Việc sản xuất băng tửu đòi hỏi sự nhẫn nại, như phải chờ đợi đúng thời điểm để hái nho, giống như chờ đợi một bông hoa nở trọn vẹn. Nho hái sớm quá hay muộn quá sẽ làm giảm phẩm chất của rượu. Trong thực tế thì khó mà biết trước lúc nào là thời điểm "tốt" nhất để hái, việc này tùy thuộc rất lớn thời tiết và may mắn của nhà sản xuất rượu. Ngoài ra chủ vườn nho còn phải coi chừng chim chóc phá hoại. Nên từ khoảng cuối tháng Mười cho đến đầu tháng Ba, vườn nho được chăm sóc rất cẩn thận . Cả hai loại nho trắng (white grapes) và đỏ (red grapes) đều có thể dùng để làm băng tửu. Qua kinh nghiệm thu thập của những nhà sản xuất băng tửu thì hai loại nho: Riesling và Gewurztraminer là thích hợp nhất để làm rượu tuyết . Riesling, thuộc giống nho trắng, có lớp vỏ dày, nên trái nho bám vững chắc vào cây nho hơn và giữ được toàn vẹn nồng độ đường của nho trong thời tiết khắc nghiệt của mùa đông. Gewurztraminer là giống nho đỏ, mặc dù có tên Đức nhưng nguồn gốc giống nho này lại xuất phát từ Ý (Tyrollean Alps, vùng Alto Adige, Italy), rượu làm từ giống nho này có mùi thơm rất nồng, rất đặc biệt và dù chưa có kinh nghiệm thưởng thức rượu, một người vẫn có thể nhận ra hương vị của nó. Vì phương cách làm băng tửu tùy thuộc rất lớn vào thời tiết thiên nhiên, lại phải dùng lao động tay chân khá nhiều nên rượu tuyết là loại rượu tương đối khó sản xuất, hiếm và giá cả khá cao so với nhiều loại rượu khác. Có lẽ vì vậy mà rượu tuyết thường được bán dưới dạng "nửa chai" (half bottle, 375 ml) thay vì "một chai" (one bottle,750ml ) như thường thấy ở các loại rượu khác. Theo một số lớn các chuyên gia ẩm thực thì nên thưởng thức băng tửu ướp lạnh khoảng 10-12 độ C. Băng tửu tự nó đã được mệnh danh là "món tráng miệng trong cái ly" (dessert in a glass). Vì vậy không cần thiết phải có đồ nhấm đi theo, nhưng nếu thích thì có thể dùng trái cây tươi hoặc phó mát (cheese) đi kèm. Lúc đầu người ta thường dùng loại ly thanh nhã và nhỏ để uống rượu tuyết, nhưng những nghiên cứu về băng tửu gần đây thì loại ly lớn (9oz) sẽ làm khuếch đại và làm tăng thêm hương vị của băng tửu với người thưởng thức. Riedel Crystal, một hãng sản xuất ly dùng để uống rượu, đã thiết kế một loại ly để dùng uống băng tửu, loại ly tên là "The Vinum Extreme Ice Wine". Băng tửu, không những đã thỏa mản những đòi hỏi của người sành điệu và thưởng thức rượu ngon. Nhiều đầu bếp nổi tiếng cũng đã khám phá ra là chỉ với vài giọt băng tửu, họ có thể nâng cấp một món ăn bình thường như món gà nấu rượu đến nổi thực khách sành ăn phải tò mò "hỏi" vì chợt nhận ra những mùi vị thơm ngon khác biệt với mùi vị của "gà nấu rượu" bình thường . Băng tửu có màu vàng như mật ong, vị ngọt tương tự như vị ngọt hòa trộn giữa các loại cam, quít và tùy theo loại, băng tửu có mùi thơm giống như trái đào (peach), vải (lychee), xoài (mango)... Nhắp một hớp băng tửu, cái cảm giác mát lạnh, êm dịu, mềm mại, ngọt ngào ... của rượu thấm vào từng tế bào lưỡi có thể diễn tả tương tự như "Nắng Sài gòn ... chợt mát ... vì em mặc áo lụa Hà đông". Băng tửu "hấp dẫn" như "em và áo lụa Hà đông" vậy. Một đêm yên bình nào đó, bên cạnh người bạn đời, một chút nhạc nhè nhẹ, hương vị của băng tửu sẽ làm buổi tối thêm đậm đà. Nếu có dịp, hãy thử thưởng thức, tôi tin là bạn sẽ thích loại rượu ngon, đặc sản của xứ tuyết này. Lý Lạc Long (TTL/TCT/MAI/ 18/01/06)
Mục lục
Băng Tửu : Rượu Ngon Xứ Tuyết
Băng Tửu : Rượu Ngon Xứ Tuyết
Lý Lạc LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 13 tháng 2 năm 2006
|
S. N. Goenka
Bơ và Viên Đá Cuội
Dịch giả Tâm Diệu
(#1)Một ngày nọ có chàng trẻ tuổi vừa buồn vừa khóc, tìm đến Đức Phật. Đức Phật hỏi, "Cái gì sai trái đã làm nhà ngươi khóc?"
"Thưa Ngài, cha con chết ngày hôm qua.""Thì nhà ngươi làm gì được? Ông ấy đã chết rồi, buồn khóc chẳng thể làm ông ấy sống lại.""Vâng, thưa Ngài, con hiểu điều đó; buồn khóc chẳng thể làm cho cha con trở về với con. Nhưng con đến đây cầu xin Ngài một điều: xin Ngài hoan hỷ làm một điều gì đó cho người cha quá vãng của con!""Vậy ta có thể làm gì giúp cho cha con?""Thưa ngài, xin ngài làm một cái gì đó. Ngài là đấng toàn năng, chắc chắn ngài có thể làm được. Ngài hãy xem, các vị tu sĩ cúng tế, các thầy phát giấy xá tội, đã cử hành những nghi thức cúng lễ cầu siêu giúp người quá cố. Và nghi thức cúng tế cầu siêu nếu được tổ chức sớm ở đây, thì cánh cửa trên thiên giới sẽ được mở ra sớm và người quá cố sẽ được siêu thăng về nơi đó. Họ sẽ nhận được giấy nhập cảnh. Thưa Ngài, Ngài là đấng toàn năng, Ngài có đầy đủ quyền lực! Nếu Ngài chủ tế nghi thức cầu siêu cho cha con, cha con không những nhận được giấy nhập cảnh nơi thiên quốc mà ông ấy sẽ được ở thường trú luôn. Thưa Ngài, xin Ngài hoan hỷ giúp cha con!"Biết rằng chàng trai trẻ tràn ngập nỗi đau khổ chắc khó có thể hiểu được những lý lẽ phải trái trong lúc này, nên Đức Phật đã phải dùng một phương tiện khác giúp cho chàng ta hiểu. Vì thế Phật nói: "Nhà ngươi hãy đi mua hai cái chậu đất nung." Chàng trẻ tuổi lấy làm sung sướng, nghĩ rằng Đức Phật đã nhận lời làm lễ cầu siêu cho cha hắn và đã tức tốc đi chợ mua hai cái chậu bằng đất nung. "Được rồi," Phật nói, "đổ vào chậu thứ nhất đầy đá cuội, chậu thứ hai đầy bợ" Chàng trẻ tuổi làm y như lời Phật dạy. "Bây giờ bịt miệng cả hai chậu lại, xong bỏ xuống hồ nước". Chàng trai trẻ làm xong, hai chậu chìm xuống dưới đáy hồ. "Bây giờ" Phật nói, "đem cái gậy ra đây, chọc bể cả hai chậu." Chàng trẻ tuổi rất lấy làm sung sướng, nghĩ rằng đức Phật đã cử hành nghi lễ cầu siêu cho cha hắn.Theo tập quán cổ truyền cổ Ấn Độ, khi người cha chết, người con làm lễ hỏa táng. Vào khoảng giữa thời gian thiêu, người con dùng cây gậy thọc và làm vỡ sọ đầu. Cũng theo niềm tin cổ truyền của họ, cho đến khi sọ đầu được mở ra nơi trần gian này thì cánh cửa thiên giới cũng được mở ra. Vì thế chàng trẻ tuổi tự nghĩ là, "Cha ta đã được thiêu đốt ngày hôm quạ Như là một biểu tượng, đức Phật muốn mình làm vỡ các chậu ngày hôm nay!" Chàng cảm thấy sung sướng nhiều với nghi thức này của Đức Phật.Chàng trẻ tuổi đã dùng cây gậy làm bể hai chậu. Lập tức, chậu đựng bơ bị vỡ, bơ nổi lênh láng trên mặt hồ nước. Chậu kia đựng những hòn đá cuội vẫn nằm yên dưới đáy hồ. Rồi Đức Phật nói, "Chàng trẻ tuổi, đó là những gì ta đã làm. Bây giờ hãy mời các thầy cúng tế và nói với họ hãy tụng kinh và cầu nguyện: "Hỡi các viên đá cuội, hãy nổi lên, hãy nổi lên! Hỡi bơ ơi, hãy chìm xuống, chìm xuống! Hãy cho chúng ta xem sự kiện xảy ra. ""Ồ, thưa Ngài, Ngài nói đùa với con! Không thể nào như thế được, những viên đá cuội nặng hơn nước, chúng chìm xuống đáy. Chúng chẳng thể bao giờ nổi lên được. Đây là định luật tự nhiên! Và thưa Ngài, bơ nhẹ hơn nước, chúng nổi lên mặt nước, chẳng bao giờ có thể chìm xuống được. Đây là định luật tự nhiên.""Chàng trẻ tuổi, nhà ngươi biết nhiều về định luật tự nhiên, nhưng nhà ngươi đã không hiểu về định luật tự nhiên này. Nếu trong suốt cuộc đời của cha nhà ngươi mà ông ấy đã làm những điều nặng như những viên đá cuội, (#3) cha nhà ngươi sẽ bị đọa, ai có thể giúp cha nhà ngươi siêu thoát lên trên được? Và nếu tất cả việc làm của cha ngươi nhẹ như bơ, (#4) ông ấy sẽ được siêu thoát; ai có thể đè ông ta xuống được?"Nếu chúng ta hiểu định luật tự nhiên (#5) và sống theo luật tự nhiên này, chúng ta sẽ vượt thoát khỏi những khổ đau và bất hạnh của cuộc đời.Tâm Diệu dịch ViệtTháng 8-2000Chú thích:(1-) Bản viết này được trích dịch từ quyển "The Art Of Living, Vipassana Meditation, As Taught By S.N. Goenka" của William Hart do nhà xuất bản Harper San Francisco phát hành năm 1987 trang 55-56. Cuối bản viết tác giả có ghi chú là "Based on S. XLIỊ viiị 6, Asibandhakaputta Sutta.(2-) Asibandhakaputta Sutta là một bài kinh trong Tương Ưng Bộ Kinh, Tập IV, hệ Pali (Samyutta Nikaya, IV). Chúng tôi không có bản Việt dịch của HT Minh Châu, nhưng có tham chiếu bản dịch Anh ngữ của Bhikkhu Bodhi do Dr. Bình Anson (U飠Châu) gửi tặng.(3-) Những điều nặng như viên đá, được hiểu là trong cuộc đời đã tạo những nghiệp xấu, nghiệp ác. Theo bản dịch tiếng Anh của Bhikkhu Bodhi là, "a person here who destroys life, takes what is not given, engages in sexual misconduct, speaks falsely, speaks divisively, speaks harshly, chatters idly, one who is covetous, full of ill will, and holds wrong view".(4-) Những điều nhẹ như bơ, được hiểu là trong cuộc đời đã tạo những nghiệp tốt lành. Theo bản dịch Anh ngữ của Bhikkhu Bodhi là, "there is a person here who abstains from the destruction of life, from taking what is not given, from sexual misconduct, from false speech, from divisive speech, from harsh speech, from idle chatter, one who is not covetous, without ill will, who holds right view."(5-) Định luật tự nhiên (the law of nature). Luật nhân quả (kamma) là một trong năm định luật tự nhiên của vũ trụ vạn vật. Bốn định luật kia là: utu, bija, dhamma và cittạ "Định luật nhân quả cho rằng nhơn gieo thì quả trổ. Nhơn lành đem lại quả tốt. Nhơn ác đem lại quả xấu. Đó là định luật tự nhiên, phải trổ sanh như vậy chớ không phải là một hình thức thưởng hay phạt... " (Đức Phật và Phật Pháp, trang 313, HT. Narada Thera, Phạm Kim Khánh dịch Việt )Hết
Mục lục
Bơ và Viên Đá Cuội
Bơ và Viên Đá Cuội
S. N. GoenkaChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: MaybonphuongĐược bạn: TSAH đưa lên vào ngày: 23 tháng 7 năm 2004
|
S. N. Goenka
Butter and Pebbles
Translator Tam Dieu
(#1)One day a young man who was sad and crying came to the Buddha. Buddha asked, "What is wrong that makes you cry?"
"Sir, my father died yesterday." "So what can you do? He is already dead, crying cannot bring him back to life." "Yes, sir, I understand that; crying sadly I cannot make my father return to me. But I have come here to ask You for one thing: please do something for my late father!" "So what can I do to help my father?" ?" "Sir, please do something. You are omnipotent, surely you can do it. See, the monks offered sacrifices, the monks gave absolution, and performed the acts The requiem ritual helps the deceased. And if the requiem ritual is held here early, the door to heaven will be opened soon and the deceased will ascend to that place will receive an entry permit. Sir, you are almighty, you have full power! If you preside over the rite of requiem for my father, not only will my father receive an entry permit to heaven, but he will also receive an entry permit will be able to live permanently. Dear Sir, please be happy to help my father!" Knowing that the young man was filled with suffering and could hardly understand the right and wrong reasons at this time, so the Buddha had to use it. another means to help him understand. So Buddha said: "Go buy two terracotta pots." The young man was happy, thinking that the Buddha had agreed to perform a prayer for his father's death and immediately went to the market to buy two terracotta pots. "Okay," Buddha said, "fill the first pot with pebbles, the second pot with dirt." The young man did just as Buddha said. "Now cover the mouths of both pots, then put them in the lake." When the young man finished, the two pots sank to the bottom of the lake. "Now," said Buddha, "bring your stick here and break both pots." The young man was very happy, thinking that Buddha had performed a prayer ceremony for his father. According to traditional Indian custom, when the father dies, the son performs the cremation ceremony. In the middle of the burning, the son used a stick to poke and break his skull. According to their traditional belief, until the skull is opened on this earth, the door to heaven will also be opened. So the young man thought to himself, "My father was burned that day. As a symbol, Buddha wants me to break the pots today!" He felt very happy with this ritual of the Buddha. The young man used a stick to break two pots. Immediately, the butter basin broke, and the butter floated on the surface of the lake. The other pot contains pebbles still lying at the bottom of the lake. Then the Buddha said, "Young man, that is what I have done. Now invite the priests and tell them to chant and pray: "O pebbles, arise, arise go up! O butter, sink, sink! Let us see what happened. ""Oh, Sir, you're joking with me! It can't be like that, pebbles are heavier than water, they sink to the bottom. They can never emerge. This is the law of nature! And sir, butter is lighter than water, it floats to the surface, it can never sink. This is the law of nature." "Young man, you know a lot about the law of nature, but you have not understood this law of nature. If during your father's life he did things as heavy as pebbles, (#3) your father would fall, who could help him escape to the top? And if all your father's deeds were as light as butter, (#4) he would be saved; Who can hold him down?"If we understand the law of nature (#5) and live according to this law of nature, we will escape the suffering and misfortune of life. Tam Dieu translated VietMonth August 2000 Notes: (1-) This manuscript is translated from the book "The Art Of Living, Vipassana Meditation, As Taught By S.N. Goenka" by William Hart published by Harper San Francisco publishing house in 1987, pages 55-56. At the end of the article, the author notes "Based on S. XLI viii 6, Asibandhakaputta Sutta. (2-) Asibandhakaputta Sutta is a Suttas in the Samyutta Nikaya, Volume IV, Pali system (Samyutta Nikaya, IV). We do not have the Vietnamese translation by Venerable Minh Chau, but we have reference to the English translation of Bhikkhu Bodhi by Dr. Presented by Binh Anson (U飠Chau).(3-) Things as heavy as a stone are understood to mean creating bad karma and evil karma in life. According to Bhikkhu Bodhi's English translation, "a person here who destroys life, takes what is not given, engages in sexual misconduct, speaks falsely, speaks divisively, speaks harshly, chatters idly, one who is covetous, full of ill will , and holds wrong view".(4-) Things as light as butter are understood to have created good karma in life. According to Bhikkhu Bodhi's English translation, "there is a person here who abstains from the destruction of life, from taking what is not given, from sexual misconduct, from false speech, from divisive speech, from harsh speech, from idle chatter , one who is not covetous, without ill will, who holds right view."(5-) The law of nature. The law of cause and effect (kamma) is one of the five natural laws of the universe. The other four laws are: utu, bija, dhamma and citta "The law of cause and effect says that what is sown causes the fruit to grow. Good causes bring good results. Evil causes bring bad results. That is the law of nature, it must bear fruit. like that is not a form of reward or punishment..." (Buddha and Buddha Dharma, page 313, Venerable Narada Thera, Vietnamese translation by Pham Kim Khanh) End
Table of contents
Butter and Pebbles
Butter and Pebbles
S. N. GoenkaWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Maybonphuong Uploaded by friend: TSAH on: July 23, 2004
|
Nguyễn Thống Nhất
Bước Chân Trên Nẻo Nhớ
Sáng em đi và chiều ấy em về. Tôi biết vậy nhưng không muốn nhớ thật rõ ràng, chính xác là lúc nào. Hình như đó là quy luật! Quy luật của những hạt sương xoay vần trên lá, sáng đi tối lại về, quá bình thường và đơn giản đến nỗi người ta chẳng cần để ý đến. Và cũng đơn giản đến nỗi tôi và em chẳng còn có nhau. Em nhìn tôi trách móc: “Tại sao...? Tại sao...?”. Tôi lặng im với đôi mắt hoài nghi “Em có hiểu mình không?”. Câu hỏi cứ chập chùng như sóng biển vỗ bờ đá, cứng ngắc và vụn vỡ. Khi nguời ta đã có thể làm được một điều gì thì những lần sau, nó không còn thú vị như trước mà trở nên dễ dãi và tầm thường. Biết thế nên với những chuyến đi của em, mãi mãi tôi vẫn muốn đó là lần đầu tiên. Vậy thôi! Nhưng từ mắt em, tôi đã nhận ra chuyến ra đi của chính mình hàng trăm ngàn lần. Hai từ “Vì sao?” trong mắt em nhìn tôi thách thức, nóng bỏng. Thế là ta tiễn nhau... Chiều lang thang qua phố. Nắng nhẹ nhàng như thưở còn nhau. Có ai đó phía sau chợt gọi tên tôi, bằng cái tên mà tôi không còn muốn nhớ bởi cùng với nó một lô lốc những kỷ niệm đang xếp hàng đợi gọi, lê thê, miên man như chuyện cổ, trầm buồn như phế tích ở góc thành rêu phong. Một nụ cười lướt qua, cái vẫy tay đùa gọi đến đau lòng “Hạnh phúc lang thang hả?” – “Ừ!”, thì ừ chớ biết làm sao. Một thốt gọi vô cảm và gọn gàng như quả bàng rơi trên thảm cỏ, của trái tim đang tìm kiếm bình yên. Tôi cứ đi trên phố, nhặt góp những nụ cười vì biết đâu đó sẽ là điều kỳ diệu cho bàn chân rong ruổi... “Tại sao nói gì anh cũng cười vậy?”. Ðôi mắt em ẩm ướt nhìn tôi. “Nụ cười đáng tội thế sao?”... Ồ, nhưng đó là chuyện của ngày xưa, ngày ấy... “Nhã Ca! Nhã Ca!”. Tôi thầm nhẩm cái danh từ quen thuộc mà nghe xa lạ đến dường nào. Nó cứ là lạ trên môi tôi. Giá như ngày ấy tôi cứ học thuộc lòng đi thi thì chắc có lẽ bây giờ chẳng để quên nhau. Một cơn gió đi qua, triệu triệu chiếc lá phượng bé tí rơi vung vãi. Vậy là mua thu, có nghĩa rằng một người lại sắp ra đi. Tôi nhìn trời huyền hoặc: “Nhanh vậy ư?”. “Hình như tất cả là một câu chuyện buồn”. Nghĩ vậy nhưng tôi lại không thể chấp nhận được đoạn kết. “Hết” cái từ nghe khô khốc và đơn điệu vô cùng. Tại sao luôn phải là cái chấm hết cho một cái gì đó? Cho đến một lần, tôi hỏi em: “Vì sao em buồn?”. Em lại nhìn cái nhìn ẩm ướt. Và đó là đoạn kết. Em viết: “Anh không còn như xưa nữa. Ngày ấy anh thông minh là vậy, anh có thể đoán được mình thích gì, nghĩ gì, còn bây giờ anh luôn muốn hỏi vì sao...”. Tôi cắc cớ: “Thời gian nghiệt ngã đến vậy sao?” Rồi lại cười với mình, buồn chẳng biết để đâu. Thế là ta tiễn nhau... Rong rêu trôi qua cầu. Chiều nay Huế nứt làm hai. Một bên có cổ thành suy tư, bên kia có núi Ngự xanh thẳm ngạo nghễ. Tôi không muốn chọn lựa nữa vì chọn lựa bao giờ cũng làm mình tính toán. Tôi muốn làm dòng sông để nối lại hai bờ cảm giác ấy và cũng để xóa đi dấu chân cô độc đáng ngờ, không bình yên mà cũng chưa bao giờ ầm ỉ. Có một điều gì vừa bị đánh rơi chơi vơi xuống dòng sông, thật khẽ... Em có nghe thấy gì không, hở Nhã Ca?... Áo trắng đã xa rồi không kịp giữ Mà Huế cứ vào thu cứ tựu trường Gió vẫn thổi bạt ngàn qua phố Như đón bài thơ qua đò sông Hương... Nguyễn Thống Nhất
Mục lục
Bước Chân Trên Nẻo Nhớ
Bước Chân Trên Nẻo Nhớ
Nguyễn Thống NhấtChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời Áo TrắngĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 20 tháng 10 năm 2005
|
Nguyen Thong Nhat
Stepping on the Path of Memory
I go in the morning and come back that afternoon. I know that but I don't want to remember clearly, exactly when. Looks like that's the rule! The law of dew drops spinning on leaves, light and dark, returning, is so normal and simple that people do not need to pay attention. And it's so simple that you and I no longer have each other. She looked at me reproachfully: "Why...? Why...?". I remained silent with skeptical eyes, "Do you understand me?". The question kept wavering like ocean waves hitting a rocky shore, stiff and broken. Once people are able to do something, the next time it is no longer as interesting as before but becomes easy and trivial. Knowing that, with your trips, I still want it to be the first time forever. Just that! But through your eyes, I recognized my own departure hundreds of thousands of times. The two words “Why?” In her eyes she looked at me challengingly and hotly. So we said goodbye... Afternoon wandering through the streets. The sunshine is gentle like when we were together. Someone behind me suddenly called my name, with a name that I no longer wanted to remember because along with it a bunch of memories were waiting to be called, lingering, endless like an ancient story, sad like ruins in the countryside. The corner is mossy. A fleeting smile, a playful wave that called out painfully, "Happy wandering?" – “Yes!”, then yes, I don't know what to do. A call as emotionless and neat as an almond falling on the grass, from a heart searching for peace. I keep walking on the street, collecting smiles because maybe it will be a miracle for my wandering feet... "Why do you laugh no matter what you say?". Her wet eyes looked at me. “Is that smile so sinful?”... Oh, but that was the story of the old days, that day... “Nha Ca! Nha Ca!”. I silently recited the familiar word but it sounded so strange. It just feels strange on my lips. If only I had memorized it for the exam that day, I probably wouldn't have forgotten it now. A wind passed by, millions of tiny phoenix leaves scattered. So it's Thu Thu, which means that someone is about to leave. I looked at the sky in wonder: "That fast?". “It seems like it's all a sad story.” Thinking so, I couldn't accept the ending. “End” sounds extremely dry and monotonous. Why does it always have to be the end of something? Until one time, I asked her: "Why are you sad?". I looked at the wet look again. And that's the ending. She wrote: “You are no longer the same. At that time, I was so smart, I could guess what I liked and what I thought, but now I always want to ask why..." I made excuses: "Are times that cruel?" Then he smiled at himself again, feeling sad and not knowing where to put it. So we said goodbye... Moss drifted across the bridge. This afternoon, Hue split into two. On one side there is the ancient citadel of contemplation, on the other side there is the deep blue Ngu mountain with pride. I don't want to choose anymore because choosing always makes me calculate. I want to make a river to reconnect those two banks of feeling and also to erase the footprints of suspicious loneliness, not peaceful but never noisy. Something has just been dropped into the river, so softly... Do you hear anything, Nha Ca?... The white shirt is already far away and there's no time to keep it But Hue keeps going back to school in autumn The wind Still blowing through the streets Like catching a poem on the Perfume River boat... Nguyen Thong Nhat
Table of contents
Stepping on the Path of Memory
Stepping on the Path of Memory
Nguyen Thong NhatWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: editor: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: White Shirt Times Uploaded by friend: Ct.Ly on: October 20, 2005
|
nhiều tác giả
Bạch Cư Dị
Tiểu sử
Bạch Cư Dị (772-846): Tên chữ là Lạc Thiên, hiệu là Hương Sơn cư sĩ, người Hạ Thành (nay là Thiểm Tây). Ông là một trong những nhà thơ hàng đầu của lịch sử thi ca Trung Quốc. Người ta chỉ xếp ông sau Lý Bạch và Đỗ Phủ. Mười lăm tuổi ông đã bắt đầu làm thơ, thuở nhỏ nhà nghèo, ở thôn quê, đã am tường nỗi vất vả của người lao động. Năm Trinh Nguyên, ông thi đậu tiến sĩ được bổ làm quan trong triều, giữ chức Tả thập di. Bởi mâu thuẫn với tể tướng Lý Lâm Phủ, ông chuyển sang làm Hộ Tào Tham Quân ở Kinh Triệu rồi lại được triệu về kinh lo răn dạy Thái Tử. Năm Nguyên Hòa thứ 10 (Đường Hiến Tông ), do hạch tội việc tể tướng Vũ Nguyên Hành bị hành thích và ngự sử Bùi Độ bị hành hung, đám quyền thần cho là ông vượt qua quyền hạn, đày làm Tư Mã Giang Châu. Ông chủ trương đổi mới thơ ca. Cùng với Nguyên Chẩn, Trương Tịch, Vương Kiến, ông chủ trương thơ phải gắn bó với đời sống, phản ánh được hiện thực xã hội, chống lại thứ văn chương hình thức. Ông nói: "Làm văn phải vì thời thế mà làm... Làm thơ phải vì thực tại mà viết", mục đích của văn chương là phải xem xét chính trị mà bổ khuyết, diễn đạt cho được tình cảm của nhân dân.Thơ ông mang đậm tính hiện thực, lại hàm ý châm biếm nhẹ nhàng kín đáo. Trường hận ca để nói mối tình đẹp của Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi, nhưng đọc kỹ thì những ý châm biếm, mỉa mai kín đáo đều có. Ông cùng Nguyên Chẩn đề xướng phong trào Tân Nhạc Phủ, nên trong thơ, ông luôn công kích đời sống xa hoa dâm dật của bọn quý tộc, bóc trần sự bóc lột của bọn quan lại, thông cảm với nỗi thống khổ của dân chúng (Tần Trung Ngâm, Tân Nhạc Phủ). Thơ ông thấm nhuần tư tưởng nhân đạo, nhân văn. Ông hòa đồng cùng dân chúng, không coi việc làm quan của mình là gì, mà thấy mình cũng bị cuộc đời làm cho bảy nổi ba chìm chẳng khác gì người đời (Tỳ bà hành). Ông thông cảm với những thân gái chịu bao tập tục hủ bại và cảnh nghèo túng mặc dù sắc đẹp thì chẳng thua ai (Nghị hôn). Bạch Lạc Thiên chủ trương thơ ca phải giản dị để dân chúng đều hiểu được. Không những thế, tình cảm, tư tưởng phải giàu tính nhân dân, nói được nỗi lòng của mọi người trước thế sự.Thơ ông giàu tính trữ tình. Khi ông bị đi đày từ Tràng An đến Tây Giang, ba bốn ngàn dặm, dọc đường thấy trường học, chùa chiền, quán trọ.... đều có đề thơ của mình, nên càng tự tin ở chủ trương của mình hơn.Riêng hai bài Tỳ Bà Hành và Trường Hận Ca đã đủ tỏ tài thơ của Bạch Cư Dị. Bằng lối kể chuyện miêu tả, với chủ đề khác nhau, hai bài thơ dài của ông, bài thì bay bướm, hình ảnh đẹp, lời bình trầm lắng, ý ngoài lời, ca tụng, mỉa mai đều kín đáo; bài thì hoà đồng vào cảnh ngộ cùng nhân vật, viết lên những tâm trạng gửi gắm của cả hai, người gẩy -người nghe, vào tiếng đàn trên bến Tầm Dương, bài thơ da diết, buồn thấm thía mà nỗi đời thì vời vợi mênh mang. Ngoài ra ông còn làm một số bài thơ về thiên nhiên, nhàn tản. Lối nói u hoài, vương một nỗi buồn riêng kín đáo. Ông thích đàm đạo về thiền, về Lão Trang, cũng như là biểu hiện trốn đời, sau khi đã quá ngán về nhân tình thế thái. Ông để lại hàng ngàn bài thơ.
Mục lục
Bạch Cư Dị
Bạch Cư Dị
nhiều tác giảChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Mai Hoa TrangĐược bạn: đưa lên vào ngày: 5 tháng 10 năm 2004
|
many authors
Bach Cu Di
Story
Bach Cu Di (772-846): Full name is Lac Thien, nickname is Huong Son layman, from Ha Thanh (now Shaanxi). He is one of the leading poets in the history of Chinese poetry. People ranked him only after Ly Bach and Du Phu. At the age of fifteen, he began writing poetry. As a child, he lived in a poor family in the countryside and understood the hardships of working people. In the year of Trinh Nguyen, he passed the doctorate exam and was appointed as a mandarin in the court, holding the position of Ta Thap Di. Because of the conflict with Prime Minister Ly Lam Phu, he transferred to the position of Protector Cao Cao in Kinh Trieu and was then summoned back to the capital to teach the Crown Prince. In the 10th year of Nguyen Hoa (Dang Hien Tong), due to the crime of prime minister Vu Nguyen Hanh being executed and royal historian Bui Do being assaulted, the authorities thought he had exceeded his authority and was exiled as Sima Giang Chau. He advocated innovation in poetry. Along with Nguyen Chan, Truong Tich, and Vuong Kien, he advocated that poetry must be attached to life, reflect social reality, and oppose formal literature. He said: "Writing must be written for the times... Writing poetry must be written for reality." The purpose of literature is to consider politics to supplement and express the people's feelings. His poetry is full of realism and contains gentle, discreet satire. Truong hates the song to talk about the beautiful love between Duong Minh Hoang and Duong Quy Phi, but if you read carefully, there are hidden sarcasm and sarcasms. He and Nguyen Chan initiated the New Nhac Phu movement, so in his poetry, he always attacked the luxurious and lustful life of the aristocrats, exposed the exploitation of the mandarins, and sympathized with the suffering of the people. (Tan Trung Ngam, Tan Nhac Phu). His poetry is imbued with humanitarian and humanistic thoughts. He mingled with the people, did not consider his job as an official, but saw that he was also subject to life's ups and downs, just like other people (Pipa Hanh). He sympathized with his daughters who suffered from corrupt customs and poverty even though their beauty was second to none (Marriage Proposal). Bach Lac Thien advocates that poetry must be simple so that everyone can understand it. Not only that, emotions and thoughts must be rich in people's character, expressing everyone's feelings before the world. His poetry is rich in lyricism. When he was exiled from Trang An to Tay Giang, three or four thousand miles away, along the way he saw schools, pagodas, inns... all had his poems, so he became more confident in his policy. The two songs alone, Pi Ba Hanh and Truong Han Ca, are enough to show Bach Cu Di's poetic talent. In a descriptive narrative style, with different themes, his two long poems, one of which is fluttering, have beautiful images, quiet comments, meaning beyond words, praise, and sarcasm are all discreet; The song blends into the situation with the character, writing about the feelings of both, the one playing - the listener, in the sound of the guitar on Tam Duong wharf, the poem is poignant, sad and profound but the life is wonderful. immense. In addition, he also wrote a number of poems about nature and leisure. The way he speaks is gloomy, filled with a secret sadness. He likes to talk about Zen, about Lao Trang, as well as an expression of escaping from life, after being too fed up with the world. He left behind thousands of poems.
Table of contents
Bach Cu Di
Bach Cu Di
many authorsWelcome to read books from the book project for mobile devicesSource: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Mai Hoa Trang Uploaded by friend: October 5, 2004
|
Khuyết Danh
Bạch Diện Thư Sinh
Đời nhà Tống, ở vùng Vũ Khang thuộc Ngô Quận, có 1 người tên là Trầm Khánh Chi, từ nhỏ đã ôm chí lớn, lại có sức mạnh và giỏi về bài binh bố trận. Niên hiệu Nguyên gia thứ 27, Tống Văn đế muốn mở mang bờ cõi về phương Bắc, sai nhóm Vương Huyền Mô đem quân Bắc phạt. Trầm Khánh Chi hết lời can ngăn, lại đưa ra trường hợp của nhiều vị vua trước, đã nhiều lần Bắc phạt nhưng đều thất bạị Tống Văn đế liền cử 2 vị quan văn ra tranh luận với Trầm Khánh Chi. Trầm Khánh Chi nói : - Giữ việc nước, cũng như lo việc nhà vậỵ Muốn bàn luận về việc cày ruộng thì phải bàn luận với 1 nông phu nhiều kinh nghiệm. Muốn bàn luận về việc canh cửi thì phải bàn luận với người đàn bà dệt vải. Nay Bệ hạ muốn mở chiến tranh với nước khác, mà lại để những người bạch diện thư sinh không một chút kinh nghiệm về quân sự đứng ra bàn luận, thì làm sao mà thành công được. Tống Văn đế không nghe lời Trầm Khánh Chi, cứ cho đem quân đánh phương Bắc, và quả nhiên bại trận nặng nề. Từ câu nói của Trầm Khánh Chi mà người đời sau rút ra thành ngữ "Bạch diện thư sinh" để chỉ người trẻ tuổi, chỉ có cái học sách vở, không có kinh nghiệm gì và không biết đối phó với thực tế ngoài đời
Mục lục
Bạch Diện Thư Sinh
Bạch Diện Thư Sinh
Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Timvui. comĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 3 tháng 12 năm 2005
|
Noname
White-faced Scholar
During the Song Dynasty, in the Vu Khang area of Ngo District, there was a man named Tram Khanh Chi. Since childhood, he had great ambition, was strong and good at planning battles. In the 27th year of the Yuan Dynasty, Emperor Wen wanted to expand his territory to the North, and ordered Vuong Huyen Mo's group to lead the Northern army to attack. Tram Khanh Chi tried his best to dissuade him, bringing up the case of many previous kings who had invaded the North many times but failed. Song Emperor Wen immediately sent two mandarins to argue with Tram Khanh Chi. Tram Khanh Chi said: - Taking care of the country's affairs is like taking care of the housework. If you want to discuss plowing the fields, you must discuss it with an experienced farmer. If you want to discuss farming, you have to discuss it with the woman who weaves cloth. Now His Majesty wants to open a war with another country, but let white-faced scholars without any military experience discuss it, how can it succeed? Emperor Wen of Song did not listen to Tram Khanh Chi's words, so he sent troops to attack the North, and was indeed seriously defeated. From Tram Khanh Chi's saying, later generations derived the idiom "White-faced scholar" to refer to young people who only study books, have no experience and do not know how to deal with real life.
Table of contents
White-faced Scholar
White-faced Scholar
AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Timvui. comUploaded by: Ct.Ly on: December 3, 2005
|
Nguyễn Trí Thông
Bạn
1. Tôi nhận được tin Tùng đi giật dây chuyền bằng xe phân khối lớn và đã bị bắt vào buổi sáng mà đến chiều vẫn chưa hết bàng hoàng. Người tôi như lâng lâng, như hẫng đi, cứ cồn lên bồi hồi khó tả. Tôi mở tủ, lần giở cuốn album. Vẫn còn đây tấm hình đen trắng cũ kỹ, bốn thằng tôi Tùng– Huy– Thông- Quốc trèo trên một khẩu pháo đại bác trước Viện bảo tàng Sở Thú, đứa nào cũng toét miệng cười quá đỗi hồn nhiên. Đó là năm học lớp ba. Chín năm, mọi sự thay đổi đến lạ kỳ. Quốc chuyển trường từ những năm cấp hai, lặn biệt tăm và bây giờ nghe đâu học rất dữ dội bên Lê Hồng Phong. Tôi và Huy vẫn học chung với nhau đến tận lớp mười hai, trải qua mọi yên bình và êm ả của đời học sinh. Duy chỉ có Tùng, nó không đi thẳng mà rẽ ngoặt, bước ngoặt đó lớn quá. Tôi nhớ, mới năm ngoái tôi còn thấy nó đi học bên Phan Đăng Lưu hay chạy ngang nhà tôi, gặp mẹ tôi còn chào rất lễ phép, vậy mà… Suốt cả buổi chiều hôm đó lòng tôi cứ băn khoăn, day dứt mãi. 2. Tôi thuộc loại người sống phải có bạn bè như thể phải có khí trời để thở vậy. Những ngày nghỉ học ôn thi hoặc nghỉ lễ, người tôi cứ bải hoải, thèm được đến lớp để nhìn những gương mặt thân quen, chọc phá hoặc bông đùa một câu gì đấy. Bạn thì tôi có rất nhiều, trong lớp ngoài lớp đủ cả. Giờ tan học, từ trên lớp ở lầu một xuống bãi giữ xe tôi cứ phải nhe răng cười chào liên tục những người bạn gặp dọc đường. Bản thân tôi tự giác hình thành một nỗi sợ: sợ vô ý gặp bạn thân trên đường mà quên cười chào. Nỗi sợ bạn phật lòng ấy nhiều khi tôi thấy nó thật chính đáng, nhiều khi lại thấy trẻ con và buồn cười đến lạ! 3. Đôi lúc, tôi tự kinh ngạc với chính mình, tại sao lại có thể cùng lúc kết giao được với những người bạn khác nhau đến vậy? Tôi yêu thích, đôi khi thậm chí tôn sùng những người bạn văn chương. Chơi với họ, sống với họ, tôi tự nhìn thấy mình được nâng lên nhiều lắm. Vậy mà khi chơi với những đứa bạn suy nghĩ thật nông cạn, không tâm hồn, không cảm xúc, lại thấy vẫn dễ dàng như thường. Tôi hoang mang quá, không biết bản chất thực của mình là đâu. Rồi lại hay tự an ủi bằng tư tưởng A.Q: “Như vậy dù sao cũng tốt hơn. Thích nghi tốt mà!”. 4. Có lần tôi chợt điếng người khi nhận ra rằng: “Bạn thì tôi có vô số kể, nhưng bạn thân thì chưa được trọn vẹn một đứa!”. Tôi nhớ hoài năm học lớp mười một, khi tôi còn là Phó Bí thư Đoàn trường, trong một lần cắm trại ở Củ Chi, đêm đến khi mọi người đốt lửa trại, quây quần bên nhau thành từng toán, hoặc ca hát, hoặc kể chuyện tiếu lâm, hoặc ngồi canh nồi chè sôi liu riu, tôi lại chui vào lều nằm một mình, tự nhiên thấy cô độc khủng khiếp. Mấy trăm người bạn bỗng chốc xa hút, tiếng đàn ghita bập bung, tiếng hát, tiếng cười nói lao xao cũng xa hút, tất cả chợt nhạt nhẽo quá, lạc lõng quá! Tôi đưa tay bíu lấy mép lều đã lạnh cóng đẫm sương đêm, trông lên bầu trời lạnh lùng cứ thẫm một màu khinh bạc, và giữa trời chấp chới một vì sao đơn côi lạnh giá. Một nỗi buồn chợt ập đến làm đông cứng cả người tôi. Nỗi buồn ấy bắt đầu từ chân, nọ chạy dọc theo sống lưng, len vào từng chân tóc, vào tận đầu lưỡi. Nó chạy đến đâu, người tôi tê cứng đến đó. Có lẽ sau này, mãi mãi không bao giờ tôi quên được cái nỗi buồn lạnh buốt gây ra bởi sự cô độc đó, cô độc giữa hàng trăm người bạn… 5. Huy học chung với tôi mười hai năm. Với khoảng thời gian dài đó, những đứa không chơi cũng phải chơi với nhau thôi, huống hồ tôi với Huy đã chơi chung từ năm lớp hai cho nên thân là phải. Hai thằng có thể ngồi kể cho nhau nghe những suy nghĩ, những dự tính một cách thoải mái, chân tình, dẫu những suy nghĩ đó đôi khi cao đẹp đôi khi xấu xa. Chỉ tiếc một nỗi Huy không thích và mù tịt về văn chương. Đó là một sự hụt hẫng lớn trong tình bạn của chúng tôi. Cho nên tôi luôn coi Huy là ba phần tư người bạn thân của mình mà thôi. Quỳnh lại khác. Là con gái, nhưng nó rất hiểu tôi, đặc biệt trong những lúc nói chuyện về văn chương. Nó từng tuyên bố với đám bạn học: “Thằng T. là bạn tâm giao của Quỳnh”. Câu nói đó của nó làm tôi cảm động và sung sướng. Nhưng đôi khi nghĩ kỹ lại, tôi chợt nhận ra điều đó chưa hoàn toàn. Tôi con trai, Quỳnh con gái, chỉ mỗi một sự tâm đắc về văn chương thôi làm sao đủ xây nên một chiếc cầu nối kết hai tâm hồn vốn khác biệt nhau về tâm sinh lý. Rốt cuộc, Quỳnh cũng chỉ là ba phần tư người bạn thân của tôi. Tôi không tìm được bạn thân vì tôi khó khăn quá chăng? Có nhiều người khi nói chuyện cảm thấy rất tâm đầu ý hợp, nhưng càng đi sâu, sự bất tương đồng bắt đầu manh nha và càng tăng. Điều đó thường gây cho tôi một nỗi thất vọng. Từ thất vọng, tôi đâm ra e dè và sợ sệt, vì biết đâu chính mình cũng có thể gây ra nỗi thất vọng cho người khác bằng cách đó. Thế là tôi không còn dám bộc lộ hết mình như trước, nói năng cũng giữ kẽ, thậm chí đôi khi còn cố tình làm người khác hiểu sai mình đi. Và tôi biết, với cách sống như thế, mãi mãi sẽ không bao giờ tôi có thể tìm được một người bạn tâm giao… 6. Tôi lại đứng trên bục, huơ tay huơ chân, gân cổ lên mà hét về kế hoạch cho một chuyến cắm trại hoặc buổi liên hoan cuối năm, với một hy vọng mong manh sẽ nối kết bạn bè lại ở lần họp mặt cuối cùng của cái tập thể không mấy đoàn kết này. Và tôi biết, ba mươi mấy người bạn của tôi ở dưới kia, sẽ có người thông cảm với ước mong của tôi, nhưng cũng sẽ có người coi gã bí thư này suốt năm chuyên lăng xăng làm những trò trẻ con. Quả thực là như thế! Ngày học cuối cùng, của lớp mười hai, của cả một đời học trò sắp khép lại, tôi chợt lơ vơ nhớ tới người bạn đầu tiên trong đời đi học của tôi hồi lớp một. Ngày ấy, tôi là một học sinh chậm tiến, cuối giờ luôn phải ở lại để cô giáo kèm thêm cách tập đọc, tập viết vì không theo kịp bạn bè, lại nhút nhát nên không dám và không chơi với bất kỳ ai. Suốt cả năm lớp một tôi chỉ biết mặt và biết tên người bạn gái ngồi kế bên – chính bạn ấy là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều, và trong thâm tâm tôi luoon xem bạn là người chị gái của mình. Ngày học cuối cùng, của lớp mười hai, của cả một đời học trò sắp khép lại, tôi chợt bồi hồi nghĩ đến những người bạn đã lần lượt bước qua đời mình… Tụi bạn tôi giờ đang chí choé ký tên áo của nhau, cả đám con gái, ngày thường vốn rất trang nghiêm và điềm đạm, ý tứ là thế, giờ cũng đưa áo dài lên cho ký, nào là “mến thương”, nào là “kỷ niệm”, rồi cả “forever” nữa… Tôi thì chỉ mong, tha thiết một điều rằng, năm sau nếu có tình cờ gặp nhau trên đường, xin đừng làm ngơ và chỉ cần cười chào một cái, vậy là đủ rồi! Sài Gòn, 9 tháng 6 năm 1997
Mục lục
Bạn
Bạn
Nguyễn Trí ThôngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: quelechi Nguồn: Mực TímĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 1 năm 2006
|
Nguyễn Trí Thông
Bạn
1. Tôi nhận được tin Tùng đi giật dây chuyền bằng xe phân khối lớn và đã bị bắt vào buổi sáng mà đến chiều vẫn chưa hết bàng hoàng. Người tôi như lâng lâng, như hẫng đi, cứ cồn lên bồi hồi khó tả. Tôi mở tủ, lần giở cuốn album. Vẫn còn đây tấm hình đen trắng cũ kỹ, bốn thằng tôi Tùng– Huy– Thông- Quốc trèo trên một khẩu pháo đại bác trước Viện bảo tàng Sở Thú, đứa nào cũng toét miệng cười quá đỗi hồn nhiên. Đó là năm học lớp ba. Chín năm, mọi sự thay đổi đến lạ kỳ. Quốc chuyển trường từ những năm cấp hai, lặn biệt tăm và bây giờ nghe đâu học rất dữ dội bên Lê Hồng Phong. Tôi và Huy vẫn học chung với nhau đến tận lớp mười hai, trải qua mọi yên bình và êm ả của đời học sinh. Duy chỉ có Tùng, nó không đi thẳng mà rẽ ngoặt, bước ngoặt đó lớn quá. Tôi nhớ, mới năm ngoái tôi còn thấy nó đi học bên Phan Đăng Lưu hay chạy ngang nhà tôi, gặp mẹ tôi còn chào rất lễ phép, vậy mà… Suốt cả buổi chiều hôm đó lòng tôi cứ băn khoăn, day dứt mãi. 2. Tôi thuộc loại người sống phải có bạn bè như thể phải có khí trời để thở vậy. Những ngày nghỉ học ôn thi hoặc nghỉ lễ, người tôi cứ bải hoải, thèm được đến lớp để nhìn những gương mặt thân quen, chọc phá hoặc bông đùa một câu gì đấy. Bạn thì tôi có rất nhiều, trong lớp ngoài lớp đủ cả. Giờ tan học, từ trên lớp ở lầu một xuống bãi giữ xe tôi cứ phải nhe răng cười chào liên tục những người bạn gặp dọc đường. Bản thân tôi tự giác hình thành một nỗi sợ: sợ vô ý gặp bạn thân trên đường mà quên cười chào. Nỗi sợ bạn phật lòng ấy nhiều khi tôi thấy nó thật chính đáng, nhiều khi lại thấy trẻ con và buồn cười đến lạ! 3. Đôi lúc, tôi tự kinh ngạc với chính mình, tại sao lại có thể cùng lúc kết giao được với những người bạn khác nhau đến vậy? Tôi yêu thích, đôi khi thậm chí tôn sùng những người bạn văn chương. Chơi với họ, sống với họ, tôi tự nhìn thấy mình được nâng lên nhiều lắm. Vậy mà khi chơi với những đứa bạn suy nghĩ thật nông cạn, không tâm hồn, không cảm xúc, lại thấy vẫn dễ dàng như thường. Tôi hoang mang quá, không biết bản chất thực của mình là đâu. Rồi lại hay tự an ủi bằng tư tưởng A.Q: “Như vậy dù sao cũng tốt hơn. Thích nghi tốt mà!”. 4. Có lần tôi chợt điếng người khi nhận ra rằng: “Bạn thì tôi có vô số kể, nhưng bạn thân thì chưa được trọn vẹn một đứa!”. Tôi nhớ hoài năm học lớp mười một, khi tôi còn là Phó Bí thư Đoàn trường, trong một lần cắm trại ở Củ Chi, đêm đến khi mọi người đốt lửa trại, quây quần bên nhau thành từng toán, hoặc ca hát, hoặc kể chuyện tiếu lâm, hoặc ngồi canh nồi chè sôi liu riu, tôi lại chui vào lều nằm một mình, tự nhiên thấy cô độc khủng khiếp. Mấy trăm người bạn bỗng chốc xa hút, tiếng đàn ghita bập bung, tiếng hát, tiếng cười nói lao xao cũng xa hút, tất cả chợt nhạt nhẽo quá, lạc lõng quá! Tôi đưa tay bíu lấy mép lều đã lạnh cóng đẫm sương đêm, trông lên bầu trời lạnh lùng cứ thẫm một màu khinh bạc, và giữa trời chấp chới một vì sao đơn côi lạnh giá. Một nỗi buồn chợt ập đến làm đông cứng cả người tôi. Nỗi buồn ấy bắt đầu từ chân, nọ chạy dọc theo sống lưng, len vào từng chân tóc, vào tận đầu lưỡi. Nó chạy đến đâu, người tôi tê cứng đến đó. Có lẽ sau này, mãi mãi không bao giờ tôi quên được cái nỗi buồn lạnh buốt gây ra bởi sự cô độc đó, cô độc giữa hàng trăm người bạn… 5. Huy học chung với tôi mười hai năm. Với khoảng thời gian dài đó, những đứa không chơi cũng phải chơi với nhau thôi, huống hồ tôi với Huy đã chơi chung từ năm lớp hai cho nên thân là phải. Hai thằng có thể ngồi kể cho nhau nghe những suy nghĩ, những dự tính một cách thoải mái, chân tình, dẫu những suy nghĩ đó đôi khi cao đẹp đôi khi xấu xa. Chỉ tiếc một nỗi Huy không thích và mù tịt về văn chương. Đó là một sự hụt hẫng lớn trong tình bạn của chúng tôi. Cho nên tôi luôn coi Huy là ba phần tư người bạn thân của mình mà thôi. Quỳnh lại khác. Là con gái, nhưng nó rất hiểu tôi, đặc biệt trong những lúc nói chuyện về văn chương. Nó từng tuyên bố với đám bạn học: “Thằng T. là bạn tâm giao của Quỳnh”. Câu nói đó của nó làm tôi cảm động và sung sướng. Nhưng đôi khi nghĩ kỹ lại, tôi chợt nhận ra điều đó chưa hoàn toàn. Tôi con trai, Quỳnh con gái, chỉ mỗi một sự tâm đắc về văn chương thôi làm sao đủ xây nên một chiếc cầu nối kết hai tâm hồn vốn khác biệt nhau về tâm sinh lý. Rốt cuộc, Quỳnh cũng chỉ là ba phần tư người bạn thân của tôi. Tôi không tìm được bạn thân vì tôi khó khăn quá chăng? Có nhiều người khi nói chuyện cảm thấy rất tâm đầu ý hợp, nhưng càng đi sâu, sự bất tương đồng bắt đầu manh nha và càng tăng. Điều đó thường gây cho tôi một nỗi thất vọng. Từ thất vọng, tôi đâm ra e dè và sợ sệt, vì biết đâu chính mình cũng có thể gây ra nỗi thất vọng cho người khác bằng cách đó. Thế là tôi không còn dám bộc lộ hết mình như trước, nói năng cũng giữ kẽ, thậm chí đôi khi còn cố tình làm người khác hiểu sai mình đi. Và tôi biết, với cách sống như thế, mãi mãi sẽ không bao giờ tôi có thể tìm được một người bạn tâm giao… 6. Tôi lại đứng trên bục, huơ tay huơ chân, gân cổ lên mà hét về kế hoạch cho một chuyến cắm trại hoặc buổi liên hoan cuối năm, với một hy vọng mong manh sẽ nối kết bạn bè lại ở lần họp mặt cuối cùng của cái tập thể không mấy đoàn kết này. Và tôi biết, ba mươi mấy người bạn của tôi ở dưới kia, sẽ có người thông cảm với ước mong của tôi, nhưng cũng sẽ có người coi gã bí thư này suốt năm chuyên lăng xăng làm những trò trẻ con. Quả thực là như thế! Ngày học cuối cùng, của lớp mười hai, của cả một đời học trò sắp khép lại, tôi chợt lơ vơ nhớ tới người bạn đầu tiên trong đời đi học của tôi hồi lớp một. Ngày ấy, tôi là một học sinh chậm tiến, cuối giờ luôn phải ở lại để cô giáo kèm thêm cách tập đọc, tập viết vì không theo kịp bạn bè, lại nhút nhát nên không dám và không chơi với bất kỳ ai. Suốt cả năm lớp một tôi chỉ biết mặt và biết tên người bạn gái ngồi kế bên – chính bạn ấy là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều, và trong thâm tâm tôi luoon xem bạn là người chị gái của mình. Ngày học cuối cùng, của lớp mười hai, của cả một đời học trò sắp khép lại, tôi chợt bồi hồi nghĩ đến những người bạn đã lần lượt bước qua đời mình… Tụi bạn tôi giờ đang chí choé ký tên áo của nhau, cả đám con gái, ngày thường vốn rất trang nghiêm và điềm đạm, ý tứ là thế, giờ cũng đưa áo dài lên cho ký, nào là “mến thương”, nào là “kỷ niệm”, rồi cả “forever” nữa… Tôi thì chỉ mong, tha thiết một điều rằng, năm sau nếu có tình cờ gặp nhau trên đường, xin đừng làm ngơ và chỉ cần cười chào một cái, vậy là đủ rồi! Sài Gòn, 9 tháng 6 năm 1997
Mục lục
Bạn
Bạn
Nguyễn Trí ThôngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: quelechi Nguồn: Mực TímĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 1 năm 2006
|
Nguyễn Ngọc Tư
Bạn nhậu cũ
Hắn chịu thiệt là mình mê chơi, ham vui, và vì thích chơi vui nên khoái nhậu. Còn gì buồn bằng việc phải về nhà sớm vào những buổi chiều cuối tuần dìu dịu nắng, gió nhẹ hiu hiu, phải ngồi một mình trong những buổi trưa trời mưa rả rích. Có gì vui bằng
đượ
c ngồi trong một cái quán nào
đó
, hơi ồn ả, phức tạp một chút. Ở
đó
, mỗi người mang tới một màu sắc mùi vị, một tính cách khác nhau,
đ
a dạng như cuộc
đờ
i tươi
đẹ
p này. Họ có thể không có lý do gì rõ ràng hết, cũng có thể vì gặp người bạn cũ lưu lạc lâu rồi, một hợp
đồ
ng kinh tế mới ký, buồn do thất tình, vui vì mới cưới vợ xong... và niềm tự hào duy nhất của hắn khi ngoái nhìn lại nửa
đờ
i bia bọt là có lúc hắn
đ
i quán chỉ vì nhớ cha, nhớ quá trời.
Ngày xưa, cứ n
ă
m ba bữa hắn lại chở cha
đ
i nhậu.
Đó
là những bữa hắn bỏ rơi
đá
m bạn bè mà không
đứ
a nào dám giận, có
đứ
a còn ngồi tấm tắc, ước gì tao còn ông già,
đứ
a khác nghe lòng thẹn thùa, lâu rồi mình không về th
ă
m,
ă
n một bữa cơm với ba, chỉ
đ
oàn tụ
đuợ
c mấy bữa giỗ nhưng hôm
đó
, ông già khề khà chung mâm của ông già, con ngồi cụng ly với
đá
m bạn cùng cơ quan, nhậu nhẹt vốn là chuyện ít câu nệ nhất, xuề xòa, hòa
đồ
ng nhất mà hai ba con còn không thể sánh vai ngồi, nói chi... Nên hắn
đượ
c bạn thương lắm, nể nhiều, tụi nó tò mò theo hỏi: "Nhậu với ông già, vui hôn mậy?"
Hắn nói vui, vui lắm, ít ai kiếm
đượ
c một ông bạn nhậu quý như vậy. Khi
đ
i hắn chở cha, lúc về, cha sợ hắn say, nên cha giành chở. Ngồi lâu nhưng uống không nhiều. Cha hắn thường bảo, uống ít còn nhiều, còn bạn bè, còn tự chủ, còn nhân cách, còn là mình, uống nhiều mất hết. Rượu bia là thứ
để
thưởng thức chứ không phải nốc vô tội vạ
để
khoe tài. Cái thức uống này là
để
rạng rỡ lòng chứ không phải tiêu sầu. Nên hắn vô chừng hai ly là có thể nói chuyện cởi mở với cha như một người bạn
đồ
ng niên. Có bữa, hắn ngà ngà say nên nổi hứng
đọ
c bài thơ con cóc, cha cười, "vậy là cha biết làm sao con thích la cà quán nhậu rồi,
để
hứa hẹn như
đ
inh
đó
ng cột với mọi người cái chuyện mình không bao giờ làm
đượ
c, gõ cái chén ca bằng cái giọng tệ... không chịu
đượ
c, nói cho hả hê những ấm ức trong lòng... tất cả những chuyện
đó
, lúc tỉnh, con không bao giờ làm". Hắn cũng cười, "Nhậu cũng khổ lắm cha ơi,
đầ
u tháng có tiền, nhậu toàn món sang. Cuối tháng, còn chừng mười ngàn trong túi
đà
nh ngồi nhậu với
đậ
u phộng luộc, cá khoai khô. Lúc nầy kể ra thì xấu hổ
đâ
y,
đ
i ngang quán quen chạy thiệt chậm coi có thằng bạn nào ngoắc lại không, ngoắc nhẹ mình tự ái chạy luôn, ngoắc mạnh mình ghé lại, tình bạn nhiệt thành vậy, con phụ sao
đà
nh". Cha cười ha ha, cái thằng...
Hắn giống cha, giống nhất là nhiều râu. Râu cha xồm xoàm, cứng tua tủa, ngả màu bạc, râu con cạo sạch nhưng vẫn xanh rì dưới làn da. Hắn càng uống càng
đỏ
mặt, cha càng uống càng xanh. Hắn nói với cha về những khó kh
ă
n trong công việc, về con bạn hắn thương sắp lấy chồng (
đặ
c biệt chuyện này lúc tỉnh dễ gì hắn mở miệng), cha ờ ờ, hồi trẻ, cha cũng bị thất tình hoài. Hắn ngạc nhiên, "cha nói chơi, "cứng" như cha, từng vào sinh ra tử với quân thù, cung biết cảm giác nẫu ruột khi mất người yêu như
đá
m thanh niên bây giờ sao?" Tự nhiên hắn thấy giữa mình và cha hình như không còn khoảng cách nào hết, vì có thể nói và nghe nhau. Có lần, hắn còn kêu cha lấy vợ
đ
i, lấy cô giáo già thương cha hoài, chờ cha hoài
đó
. Cha cười, "cha già rồi". Hắn gạt ngang, "Già
đâ
u mà già, cha còn "ngon" lắm, lần nào cha con mình nhậu con cũng say trước...". Cha hắn bật cười, cái thằng uống rượu như xe bồn mà dám giả
đò
say. Nhưng có
đ
iều chắc cha chưa biết, hắn làm vậy
để
đượ
c cha che chở, dìu dắt như ngày còn bé.
Đà
n ông lớn xác vậy nhưng
đô
i lúc vẫn thèm,
đờ
i ngoài kia trần trụi và khốc liệt quá mà...
Rồi một ngày, hắn
đế
n quán một mình, ngồi chỗ cũ, gần song cửa
đó
ng bằng thẻ tre bù xè
đã
ă
n thủng lỗ chỗ, phấn rắc lấm tấm mặt bàn. Hắn
đò
i hai cái ly, một dĩa
đậ
u phộng rang, run rẩy rót rượu tràn ra bàn rồi
đ
au
đá
u nhìn về chiếc ghế trống trước mặt. Cha hắn
đ
i rồi,
đ
i xa lắm, cô phục vụ xinh
đẹ
p rụt rè ngồi xuống chỗ cha thường ngồi, cô bảo: - Hôm rồi xe tang
đ
i qua, em thấy giống bác, em
đã
ngờ ngợ... Hỏng ngờ... Hắn không nói gì hết, sợ mở miệng ra sẽ bật khóc.
Đà
n ông
đàn
ang ai khóc trước mặt con gái, kỳ. Sau này gặp lại, cô phục vụ cười: - Chừng nào em lấy chồng, em sẽ chọn một người y hệt anh, một người có thể chở cha mình
đ
i nhậu. Bây giờ, ít người làm vậy lắm - Rồi cô nghẹn ngào - Sao thấy anh em nhớ bác quá, anh à. Người tri kỷ xưa vừa
đ
i, người tri kỷ khác lại
đế
n.
Cha mất hai n
ă
m, cô phục vụ nọ thành vợ hắn, người vợ duy nhất không cằn nhằn khi chồng
đ
i nhậu, vì cô biết, có lúc chồng mình cũng bỏ mặc
đá
m bạn bè
để
một mình
đế
n quán cũ, ngồi nhớ thương người bạn nhậu cũ. Nói cho cùng, la cà ở quán nhậu cũng hỏng phải là chuyện xấu lắm...
Mục lục
Bạn nhậu cũ
Bạn nhậu cũ
Nguyễn Ngọc TưChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: thuvu Nguồn: Nhà xuất bản Văn Nghệ TPHCM - thuvuĐược bạn: Thành viên VNTQ đưa lên vào ngày: 28 tháng 11 năm 2007
|
Nguyen Ngoc Tu
Old drinking buddy
He suffers from the fact that he loves to play, loves to have fun, and because he likes to have fun, he likes to drink. There's nothing sadder than having to go home early on weekend afternoons when the sun is gentle, the breeze is gentle, and having to sit alone on rainy afternoons. What's more fun?
okay
c sit in a restaurant
there
, a bit noisy, a bit complicated. LIVE
there
, each person brings a different color, taste, and personality,
D
a kind of bet
dull
i fresh
nice
p this. They may not have any clear reason at all, it could also be because they met an old friend who had been lost for a long time, and they hit it off
thing
Newly signed business man, sad because of lost love, happy because he just got married... and his only pride when looking back
dull
i beer foam is sometimes him
D
I only shop because I miss my father, I miss him so much.
In the old days, just n
ah
Every three days he drives his father
D
I drink.
There
are the days he abandoned
stone
m friends without
right
Who dares to be angry, yes
right
I'm still sitting there, I wish I still had an old man,
right
Another person felt embarrassed, I haven't been back for a long time
ah
m,
ah
n a meal with dad and mom
D
reunion
duh
c several death anniversaries today
there
, the old man happily shared the old man's tray, I sat and clinked glasses with him
stone
As friends at work, drinking is usually the least formal, casual, and peaceful thing to do
thing
The worst thing is that two or three children can't even sit shoulder to shoulder, let alone... So he
okay
Friends love and respect a lot, they curiously followed and asked: "Drinking with the old man, are you happy?"
He said it's fun, very fun, few people find it
okay
Such a precious drinking buddy. When
D
When he came home, he was afraid he was drunk, so he took the ride. Sit for a long time but don't drink much. His father often told him that if he drank too much, he would lose more. If he drank too much, he would lose everything. Alcohol is a thing
to
Enjoy it, don't gulp it down
to
show off your talent. This drink is
to
brighten your heart, not be sad. So he can talk openly with his father like a friend after about two drinks
thing
years old. One day, he was so drunk that he got excited
match
c Toad poem, father laughed, "so I know how you like to hang out in pubs,
to
promises like
D
inh
there
Stop telling everyone what you would never do
okay
c, knocks on the cup with a bad voice... refuses
okay
c, to gloat about the warm memories in my heart... all the things
there
, when I'm awake, I never do it." He also laughed, "Drinking is also very painful, Dad.
head
If you have money every month, you can drink luxury food. At the end of the month, there were about ten thousand left in my pocket
momentum
I sit and drink with you
da
boiled peanuts, dried fish and potatoes. It's embarrassing to say this now
here
y,
D
I pass by a shop where I'm used to running very slowly to see if any of my friends turn back, give me a light turn and I'm proud to run, give a strong turn and stop by, such a passionate friendship, what's wrong with you?
momentum
nh". Dad laughed out loud, that guy...
He resembles his father, especially with a lot of beard. The father's beard is shaggy, hard and bristling, turning silver, while the son's beard is clean shaven but still green under the skin. The more he drank, the more he drank
red
His face became bluer the more he drank. He told his father about the difficulties
ah
n at work, about the child he loves and is about to get married (
special
especially when he's awake, it's hard for him to speak), Dad, oh yeah, when I was young, I was always heartbroken. He was surprised, "I'm joking, "tough" like you, having lived life and death with the enemy, you also know the gut-wrenching feeling of losing your lover.
stone
"Young man today?" Suddenly he felt like there was no longer any distance between him and his father, because they could talk and listen to each other. One time, he even asked his father to get married.
D
i, married an old teacher who loved her father forever and waited for him forever
there
. Dad laughed, "I'm old." He interrupted, "Old
here
Even though you're old, you're still "good". Every time we drink, you get drunk first..." His father laughed, the guy who drank like a tanker truck and dared to pretend.
ferry
drunk. But there is
D
What I probably don't know is that he did that
to
okay
My father protected and guided me like when I was a child.
Da
But he's so big
dollar
I still crave it,
dull
It's so bare and fierce out there...
Then one day, he
sole
n the restaurant alone, sitting in the same place, near the door
there
ng with a bamboo card
Satisfied
ah
There were holes in the table, chalk was scattered all over the table. Him
ferry
i two glasses, one plate
da
roasted peanuts, trembling and pouring wine all over the table
D
au
stone
u looked at the empty chair in front of him. His father
D
i'm there,
D
I'm far away, the waitress is pretty
nice
P timidly sat down where her father usually sat. She said: - Yesterday was a hearse
D
When I passed by, I thought I looked like you
Satisfied
I doubted... I doubted... He didn't say anything, afraid that if he opened his mouth, he would burst into tears.
Da
n he
piano
Who cries in front of his daughter, period. Later when we met again, the waitress smiled: - When I get married, I will choose someone exactly like you, someone who can carry my father.
D
I drink. Nowadays, very few people do that - Then she choked up - Why do I miss you so much, brother? Old soulmate just
D
i, my soulmate is different
sole
n.
Father passed away two years ago
ah
m, the waitress became his wife, the only wife who did not nag her husband
D
I drink, because she knows, sometimes her husband leaves her alone
stone
m friends
to
alone
sole
n old bar, sitting and missing my old drinking buddy. After all, hanging out at a bar is a bad thing...
Table of contents
Old drinking buddy
Old drinking buddy
Nguyen Ngoc TuWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: editor: Nguyen Kim Vy.
Last words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: thuvu Source: Ho Chi Minh City Literature Publishing House - thuvu Uploaded by friend: VNTQ member on: November 28, 2007
|
Trương Thái Du
Bạn tôi
1. Hắn học cùng lớp với tôi ở bậc đại học. Mới ra trường, chúng tôi đa phần lơ ngơ như gà lạc mẹ, chưa biết bắt đầu xin việc ở cửa nào thì hắn đã đến chia tay.- Thôi chào nhé cu! Tao đi đây, cũng phải làm một vòng cho biết thiên hạ sống ra sao chứ - Hắn nói với một nụ cười có vẻ ranh ma.Thật lạ lùng, hắn không thuộc diện con ông cháu cha, nhà lại nghèo mà được nhận ngay về một công ty tàu biển sừng sỏ. Hơn nữa, cũng không phải xếp hàng như thông lệ mà nghiễm nhiên chen ngang nhận một suất “đánh thuê” nhiều “màu”.- Chắc mày phải có bí kíp tuyệt chiêu? Tôi gạ.- Hiển nhiên! Hắn nhún vai - Nhưng chả vinh quang gì - Mặt hắn sụ xuống rồi lại tươi ngay, chỉ có đôi mắt là khó giấu đôi điều uẩn khúc - Tạm biệt nhé!Và hắn mất tăm. Tôi bỏ nghề đi biển vừa học, xin vào một công ty liên doanh với chân tiếp thị. Cuộc sống ngày càng dễ thở hơn.Đùng một cái hắn xuất hiện cạnh tôi trong một hàng phở điểm tâm. Hắn khá lên nhiều. Mập mạp, trắng trẻo ra cứng cáp hẳn.- Về hồi nào vậy mày?- Hơn tháng - Hắn nheo mắt, móc tiền trả cho cả hai rồi lôi tôi sang quán cà phê bên đuờng. Tôi ái ngại giơ tay xem đồng hồ. Hắn gạt đi:- Còn sớm chán, chưa tám giờ đâu ông “tư chức” thời mở cửa ạ!Thì ra hắn đã bỏ biển lên bờ và cũng sắp lãnh tháng lương đầu tiên tại một văn phòng nước ngoài. Chúng tôi đổi danh thiếp cho nhau và hẹn sẽ lên lịch qua lại để tiếp thị. Chỉ hiểu sơ sơ như vậy và húp vài ngụm cà phê, tôi kiếu ngay. Hắn lên xe, nổ máy trước rồi chợt chăm chú nhìn tôi và phá lên cười:- Tao chúa ghét cái bọn nửa mạc nửa mỡ như mày, thích chen tiếng anh vào lời nói, định trong sáng hóa ý tưởng chắc!? Vứt mẹ nó đi! Cả cái “à há” nữa. Hơn một năm xa quê tao thèm được nghe và nói tiếng Việt lắm.Tôi chưa biết phản ứng ra sao thì hắn đã hoà vào dòng người đông đúc.Nửa tháng sau tôi gọi điện thoại cho hắn theo số ghi trên danh thiếp thì mới hay hắn mới nghỉ làm.Một tối thứ bảy mờ mờ trong công viên Bách Diệp, tôi khó chịu quay lại tìm tác giả cái huýt sáo tẩy chay, bỗng chạm mặt hắn.- Sến quá! Hắn phân trần sau khi cùng tôi kê hai cái bàn lại gần nhau. Hắn đi với một cô gái trông rất hay tuy có vẻ nhút nhát.- Thoát đời tiếp thị rồi. Bây giờ là kỹ sư phụ trách thương mại - Hắn thẳng thắn trả lời khi tôi hỏi thăm về công việc.Tôi trầm trồ thán phục. Hắn bật mí: Làm tiếp thị cho một anh Đức luôn nghi ngờ nhân viên bỏ đi chơi. Nản, hắn cãi nhau một trận rồi dông luôn. Qua một văn phòng đại diện của Singapore hắn khai phứa khi phỏng vấn là có hơn một năm kinh nghiệm trong thương trường. Cộng với tiếng anh khá tốt, hắn được nhận ngay.- Yên phận chưa? Tôi hỏi.- Chán phèo!2. Bẵng đi khá lâu tôi lại gặp hắn trong Ice Blue Bar trên đường Đồng Khởi. Vẫn là cái nháy mắt quen thuộc nhưng danh thiếp thì mới: Trưởng phòng kinh doanh. Hắn vỗ vai tôi nói nhỏ “Công ty thứ bảy” và lắc đầu.Cũng chẳng có thời gian thăm hỏi nhiều, hắn bận bịu với một đám đông nói tiếng Anh với đủ thứ giọng đặc trưng.- Nếu được chọn nơi sinh ra các bạn sẽ chọn nơi nào? Một chàng mắt xanh mũi lõ mở đầu chủ đề thảo luận.Kẻ thì cho rằng Singapore là lý tưởng vì sạch sẽ, văn minh. Người thích Nhật Bản giàu có năng động. Nói chung Á Âu Phi Mỹ đủ cả. Các ý kiến rất rôm rả. Riêng hắn cứ chống cằm nhai bắp rang. Đợi có người giục hắn mới từ tốn:- Tôi chọn Việt Nam một lần nữa.Có một khoảng lặng rồi tất cả nhao lên: Tại sao?- Đơn giản vì tôi yêu quê hương tôi. Tôi trân trọng tất cả những điều tốt đẹp hiện diện trên khắp thế giới. Tôi thích sống vì nó nhưng không muốn tìm chỗ để hưởng thụ.3. Hôm nay thì không phải tình cờ mà gặp. Hắn đến nhà tôi chơi.- Tao sắp đi xa.- Công tác hả?- Không, thuyền phó ba. Làm thuê cho một công ty Nhật.- Lương cao?- Chưa bằng một nửa thu nhập hiện nay của tao. Có thể do máu tang bồng. Thế giới này rộng lớn vô cùng. Lần trước tao mới đi gần hết châu Á và châu Úc. Dù sao đi nữa biển cũng bạc bẽo lắm. Nhưng đầy thử thách và gợi mở…Giọng hắn nhỏ dần. Tôi quay lại thì hắn đã lim dim ngủ trên chiếc giường đơn của tôi. Thằng này vẫn dễ ngủ như xưa. Thôi, chân thành chúc mày may mắn và thành công. Tôi tự nhủ, dù biết hắn cực ghét những lời sáo mòn.Bình Thạnh,Sài Gòn 8.1995
Mục lục
Bạn tôi
Bạn tôi
Trương Thái DuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 13 tháng 3 năm 2008
|
Truong Thai Du
My friend
1. He was in the same class as me in college. Having just graduated from school, most of us were as absent-minded as chickens that had lost their mother, not knowing where to start applying for a job before he came and broke up with us. - Goodbye, dear! I'm going here, I have to take a tour to see how people live - He said with a mischievous smile. It's strange, he was not a descendant, his family was poor, but he was accepted right away. a formidable shipping company. Moreover, we don't have to line up as usual, but we suddenly jump in to receive a "mercenary" position with many "colors". - You must have a secret trick? I asked. - Obviously! He shrugged his shoulders - But there was no glory - His face fell then brightened again, only his eyes were difficult to hide a few dark things - Goodbye! And he disappeared. I quit my job as a seafarer while studying and applied to join a joint venture company with a marketing background. Life is getting easier and easier. Suddenly he appeared next to me in a pho breakfast restaurant. He's gotten a lot better. Chubby, white and sturdy. - When did you come back? - More than a month - He squinted his eyes, took out money to pay for both of us, then dragged me to the cafe on the side of the road. I hesitantly raised my hand to check my watch. He brushed it off: - It's still too early, it's not yet eight o'clock, Mr. "private office" when he opened the door! It turned out that he had left the sea and was about to receive his first month's salary at a foreign office. We exchanged business cards and agreed to schedule a marketing visit. With just a brief understanding like that and a few sips of coffee, I immediately passed out. He got in the car, started the engine first, then suddenly looked at me intently and burst out laughing: - I hate half-blind people like you, who like to insert English into their words, intending to purify their ideas!? Throw it away! Even the “ah ha” thing. After more than a year away from home, I really wanted to hear and speak Vietnamese. I didn't know how to react when he blended into the crowded crowd. Half a month later, I called him at the number listed on his business card. He had just quit work. One dim Saturday night in Bach Diep park, I turned around to look for the author to whistle and boycott, suddenly bumping into him. - So cheesy! He explained after he and I put two tables close together. He was with a girl who looked very nice but seemed shy. - He has escaped the marketing life. Now he is a commercial engineer - He answered frankly when I asked about his work. I was amazed. He revealed: Working as a marketer for a German guy who always suspected his employees of going out. Frustrated, he argued for a while and then stormed off. Through a Singapore representative office, he declared during the interview that he had more than a year of experience in the market. Combined with his good English, he was accepted immediately. - Are you at peace yet? I asked.- Boring!2. After walking for a long time, I met him again at Ice Blue Bar on Dong Khoi Street. It's still the familiar wink, but the business card is new: Sales Manager. He patted my shoulder and whispered, "Seventh Company" and shook his head. He didn't have much time to visit, he was busy with a crowd of people speaking English with all kinds of accents. - If he could choose the place where you were born, Which place will you choose? A guy with blue eyes and a nose opened the discussion topic. Others thought that Singapore was ideal because it was clean and civilized. People like Japan to be rich and active. In general, Asia, Europe, Africa, and America have it all. The opinions are very mixed. As for him, he just held his chin and chewed popcorn. Waiting for someone to urge him, he slowly said: - I choose Vietnam again. There was a moment of silence and then everyone shouted: Why? - Simply because I love my homeland. I appreciate all the good things present around the world. I like to live for it but don't want to find a place to enjoy it.3. Today it was not by chance that we met. He came to my house to visit. - I'm going away. - Business? - No, third mate. Working for a Japanese company. - High salary? - Less than half of my current income. Maybe due to mourning blood. This world is extremely vast. Last time I went to most of Asia and Australia. Anyway, the sea is very ungrateful. But full of challenges and suggestions... His voice grew smaller. When I turned around, he was already half asleep on my single bed. This guy still sleeps easily like before. Well, sincerely wish you luck and success. I told myself, even though I knew he really hated clichés. Binh Thanh, Saigon August 1995
Table of contents
My friend
My friend
Truong Thai DuWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author / VNthuquan - Online Library Posted by: Ct.Ly on: March 13, 2008
|
Nguyễn Phương Hải
Bạn và tôi
Tôi nhớ như in ngày tôi mới vào lớp, tôi cảm thấy thật bỡ ngỡ và lẻ loi giữa một tập thể lớp hoàn toàn xa lạ. Giữa những người bạn thành phố xinh xắn, giỏi giang, còn tôi chỉ là một con bé nhà quê chân ướt chân ráo lên đây học. Chính lúc ấy, bạn xuất hiện, ánh mắt bạn nhìn tôi và nụ cười của bạn thật ấm áp. Không hiểu sao ngay từ lúc ấy tôi đã có cảm giác rằng bạn sẽ là người bạn tốt của tôi và cái cảm giác lạc lõng trong lớp mới đã hoàn toàn biến mất.Bạn đã mang lại sự tự tin cho tôi. Bạn giúp tôi vượt qua những khó khăn ban đầu để học tập tốt, có bạn ở bên tôi, tôi chẳng còn cảm thấy lẻ loi, cô đơn. Bạn đã cùng tôi sẻ chia mọi nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ trong những ngày đầu năm học, tôi đã ôm bạn khóc nức nở giữa nơi xa lạ này. Cũng chính bạn đã động viên tôi nhiều. Bạn đã nói với tôi rằng chính mình phải tự tin ở nơi mình, rằng tôi phải tự khẳng định mình, phải chứng tỏ cho mọi người biết tôi không hề kém cỏi, để xứng đáng với những giọt mồ hôi của bố mẹ tôi nơi quê nhà. Bạn thân ơi, bạn có biết rằng chính bạn đã giúp tôi xoá bỏ mặc cảm, đã cho tôi sự tự tin và quyết tâm. Rồi tôi cũng làm được như bạn nói, mỗi lần nhận được những điểm tốt, tôi lại nhớ tới bạn và biết ơn bạn nhiều.Bạn thân ơi, bạn có nhớ những lần tôi và bạn cùng đi trên con đường nhỏ cạnh trường mình, nơi đã in dấu bao kỷ niệm những lần giận hờn vu vơ của tụi mình bạn nhỉ? Tôi thích nhất là đi trên đường vào mùa thu, tôi và bạn sánh vai nhau để mặc cho gió thu lùa vào mái tóc xõa, để cho lá me vàng rơi trên đầu, tôi yêu cái cảm giác ấy, lúc đó tôi thấy cuộc sống thật là tuyệt vời biết bao. Hay những lần trời mưa tầm tã, tôi cùng bạn nắm tay nhau đi trong một chiếc ô bé nhỏ “mái nhà di động” của tụi mình. Những lúc ấy tôi thấy bạn thật là gần gũi, bạn thực sự là một phần trong tâm hồn của tôi, một phần trong cuộc sống của tôi đấy!Có lần bạn đã nói với tôi rằng tôi là một cô bé biết lắng nghe và chia sẻ, thấu hiểu người khác, tôi thấy bạn cũng vậy. Tôi với bạn có thể ngồi với nhau hàng giờ liền để kể chuyện. Tôi kể cho bạn nghe về tôi, miền quê nghèo nơi có những ruộng đất khô cằn, có những người nông dân lam lũ quanh năm. Nơi có những đứa trẻ nhỏ tuổi hơn bạn và tôi đã phải bỏ học, bươn trải để kiếm sống, da cháy xém và mái tóc đỏ quạch vì nắng gió, mồ hôi. Tôi là một trong những người rất may mắn được học hành. Tôi thấy mắt bạn rơm rớm nuớc rồi bạn khóc, những giọt nước mắt ấm áp, sẻ chia. Bạn thân ơi, tôi yêu quý bạn biết bao. Thông qua những câu chuyện bạn kể cho tôi, tôi cũng đã biết thêm về gia đình bạn, tôi biết bố mẹ bạn đã có những xích mích và dường như họ thiếu quan tâm tới bạn. Người duy nhất bạn cảm thấy tin tưởng bây giờ là tôi, bạn gục đầu vào vai tôi, oà khóc. Bạn thân ơi, cứ khóc đi nếu nước mắt có thể làm vơi những nỗi buồn trong lòng bạn.Thế rồi ngày không ai mong đợi đã tới, bố mẹ bạn ra tòa án ly dị. Bạn khóc nhiều, nhiều lắm, nhưng nước mắt không làm thay đổi được quyết định của bố mẹ bạn, bạn nghỉ học, tôi lo lắng đến nhà bạn tìm mà không thấy và tôi đã lao ngay ra triền đê. Tôi đã tìm thấy bạn ngồi khóc. Tôi biết tôi không thể cảm nhận hết nỗi đa của bạn nhưng bạn hãy tin rằng tôi luôn ở bên bạn...Hết năm học, bạn chuyển đi nơi khác với bố, thật không dễ dàng gì nhưng đó là sự thật. Ngày chia tay, bạn bảo tôi đừng ra tiễn, vì có tôi, bạn sẽ không đi nổi mất. Bố bạn là kỹ sư cầu đường nên không có một địa chỉ nhất định mà nay đây mai đó, tôi cũng đã gửi thư cho bạn nhưng đều bị trả lại.Một năm học nữa lại tới, tôi bước đi trên con đường nhỏ, bao kỷ niệm thân thương lại dồn dập hiện về trong tâm trí của tôi, tôi nhớ bạn da diết. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều có hình bóng của bạn, nụ cười của bạn. Bạn thân ơi!Hôm nay là sinh nhật của bạn, tôi một mình đi trên con đường nhỏ, một mình đi trên triền đê bạn vẫn đến và một mình thắp mười lăm ngọn nến nhỏ lung linh, tôi hát bài “happy birthday” quen thuộc để chúc mừng bạn, để mong bạn của tôi luôn được hạnh phúc. Trong ánh mắt nhạt nhòa tôi nhìn thấy bạn thật gần, thật gần.Bạn thân ơi, giờ này bạn đang ở đâu?Nguyễn Phương Hải34B, phố Cầu CònTP. Hải Dương
Mục lục
Bạn và tôi
Bạn và tôi
Nguyễn Phương HảiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Mít ĐặcĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Nguyen Phuong Hai
You and me
I remember vividly the day I first entered class, I felt so confused and alone in a completely unfamiliar class. Among my beautiful, talented city friends, I'm just a country girl just starting out here to study. At that moment, you appeared, your eyes looked at me and your smile was so warm. Somehow, from that moment on, I had the feeling that you would be my good friend and the feeling of being out of place in the new class completely disappeared. You brought me confidence. You helped me overcome the initial difficulties to study well. With you by my side, I no longer feel alone or lonely. You shared with me all the feelings of homesickness and missing your mother during the first days of school. I hugged you and sobbed in this strange place. You also encouraged me a lot. You told me that I must be confident in myself, that I must assert myself, must prove to everyone that I am not inferior, to be worthy of the sweat of my parents in the countryside. home. Dear friend, did you know that it was you who helped me eliminate my inferiority complex and gave me confidence and determination? Then I did as you said, every time I received good grades, I remembered you and was very grateful to you. Dear friend, do you remember the times when you and I walked on the small road next to our school, The place that has imprinted so many memories of our idle anger, right? My favorite thing is walking on the road in the fall, my friend and I stand shoulder to shoulder, letting the autumn wind blow through our loose hair, letting the yellow tamarind leaves fall on our heads, I love that feeling, at that moment I see life. How wonderful it is. Or when it's pouring rain, my friends and I hold hands and walk in our little "mobile roof" umbrella. At those times, I found you so close, you were truly a part of my soul, a part of my life! You once told me that I was a girl who knew how to listen and share. share and understand others, I see you do the same. My friends and I can sit together for hours and tell stories. Let me tell you about me, a poor countryside where there are dry fields and farmers who work hard all year round. Where there are children younger than you and I who had to drop out of school and struggle to make a living, with scorched skin and red hair from the sun, wind, and sweat. I am one of the very lucky people to be educated. I saw your eyes filled with tears and then you cried, warm, sharing tears. Dear friend, how much I love you. Through the stories you told me, I also learned more about your family. I know your parents had conflicts and they seemed to lack interest in you. The only person you feel confident in now is me. You put your head on my shoulder and burst into tears. Dear friend, just cry if tears can relieve the sadness in your heart. Then the day no one expected came, your parents went to court for divorce. You cried a lot, a lot, but tears couldn't change your parents' decision, you stopped going to school, I was worried and went to your house to look for you but couldn't find you and I rushed to the dike. I found you sitting crying. I know I can't feel all your pain but please believe that I am always with you... At the end of the school year, you moved to another place with your father, it wasn't easy but it was the truth. On the day we broke up, you told me not to say goodbye, because without me, you wouldn't be able to leave. Your father is a road and bridge engineer, so he doesn't have a certain address, but from here and there, I have sent letters to you but they have been returned. Another school year has come, I walk on the small road, many times. Dear memories come rushing back to my mind, I miss you so much. Every street corner, every row of trees has your silhouette, your smile. Dear friend! Today is your birthday, I walk alone on the small road, alone on the dike, you still come and alone light fifteen small, sparkling candles, I sing the familiar song "happy birthday". to congratulate you, to wish my friend always happiness. In my faint eyes I see you so close, so close. Dear friend, where are you now? Nguyen Phuong Hai 34B, Cau Con Street, City. Hai Duong
Table of contents
You and me
You and me
Nguyen Phuong HaiWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: editor: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Jackfruit Posted by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
|
Thích Nữ Diệu Huệ
Bản Giao Hưởng Tuyệt Vời
Thuở xưa, trong một khu rừng nọ, có một con vượn mẹ bồng một con vượn con, chuyền trên các cành cây để hái trái ăn. Bỗng đâu, một thợ săn xuất hiện, giương cung bắn trúng vượn mẹ và bắt được cả hai mẹ con nhà vượn. Vượn mẹ bị thương, tự biết không thể sống được, liền vắt hết sữa trong mình cho con bú. Về đến nhà, người thợ săn làm thịt vượn mẹ, thấy ruột nó đứt ra từng khúc. Vượn con nhớ mẹ, buồn bã bỏ ăn mấy ngày rồi chết. Tình mẫu tử nơi loài thú mà còn thiết tha như thế khiến khu rừng kia cũng phải buồn lây, trút lá ngập rừng và người đời về sau hay dùng cụm từ "buồn đứt ruột" để diễn tả nỗi buồn lớn lao không chịu nỗi…
Trong nhân gian, những mẫu chuyện về tình mẫu tử cũng được tích lũy nhiều hơn, đã làm cạn biết bao nguồn mực mà không thể nào làm cạn được tình cảm thiêng liêng ấy.
Thuở xưa, có hai mẹ con đang sống cuộc sống êm đềm, người con trai hàng ngày làm lụng đủ tiền nuôi hai mẹ con. Trong nhà có trồng một luống hẹ. Mỗi lần nấu canh, người mẹ cứ lấy thước đo từng nấc một. Về sau, người con bị hàm oan, phải sống cảnh ngục tù. Bà mẹ nhớ con, một hôm lặn lội đi thăm, đem cho con vài món thức ăn, trong đó có bát canh hẹ.
Khi được chủ ngục trao giỏ thức ăn, người con giở ra thấy bát canh hẹ, cứ khóc mà không ăn. Chủ ngục hỏi lý do, người con nói: "Lúc ở nhà, mỗi khi nấu canh hẹ, mẹ tôi cứ lấy thước đo từng tấc một. Nay trông thấy bát canh, tôi nghĩ mẹ già rồi mà còn phải vì con lặn lội đi thăm nên tôi không tài nào nuốt được thức ăn của mẹ nấu". Người chủ ngục đem tình cảm ấy bẩm lên quan trên. Quan nghĩ: Một người con có hiếu như vậy thì không có thể là người gây án, liền điều tra lại, quả thấy người kia mắc tội oan, liền tha cho về sum họp với mẹ...
...Xưa kia, phương tiện giao thông khó khăn, cách trở. Muốn sang bên kia sông thường không có cầu mà phải quá giang những chuyến đò ngang. Vào một đêm mưa gió, có một cậu bé con tuổi độ 12, đang đêm gọi đò đưa sang sông tìm thầy hốt thuốc cho mẹ bị ốm nặng. Cậu bé ra đi với lòng bồn chồn lo lắng, sợ không đem thuốc kịp về…
Dù cậu bé có về kịp và có cứu sống được mẹ không, điều đó không quan trọng nhưng hình ảnh đứa con thân yêu, bé bỏng, vì mình phải lặn lội trong đêm mưa gió, sang sông cách trở, vẫn tạo được một sự xúc cảm, một sự ấm lòng cho người mẹ đang ốm đau. Nếu bà mẹ không qua khỏi cơn bệnh thì thần thức lúc lâm chung cũng được thanh thản, mãn nguyện……
……Vào một đêm trước lễ Giáng sinh, có một thiếu phụ đang mang thai lần trước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ đang đi, bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên. Thiếu phụ biết mình không thể đi xa hơn được nữa, liền men xuống phía khuất dưới cầu.
Đơn độc giữa những chân cầu, thiếu phụ đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, thiếu phụ lần lượt trút bỏ áo quần ra, quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng lại giống như cái kén. Rồi tìm thấy được một miếng bao tải nơi chân cầu, thiếu phụ trùm vào người và kiệt sức bên cạnh đứa con.
Sáng hôm sau, một phụ nữ lái xe ngang qua đó. Khi đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe băng qua cầu định tìm người sửa xe giúp, bà bỗng nghe tiếng khóc trẻ thơ yếu ớt bên dưới. Bà men xuống gầm cầu, tìm thấy đứa bé sơ sinh, khóc lả bên người mẹ đã chết cóng.
Bà đem đứa bé về nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, nhằm sinh nhật thứ 12 của cậu , cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến viếng mộ người mẹ tội nghiệp của mình. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa xa, trong lúc cậu khấn mẹ. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc mãi hồi lâu. Thế rồi…, cậu bỗng cởi cả áo quần và đặt lên mộ mẹ.
Bà mẹ nuôi vội đến bên cạnh, thấy cậu đang rét run giữa trời Đông, bảo cậu mặc quần áo vào lại. Lúc ấy, cậu bé như không biết có người khác bên cạnh, tha thiết, nghẹn ngào nói với người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết mặt: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?…" và cậu bé òa lên khóc nức nở (Trích "Nghệ thuật sống" của Chơn Hiền Ngọc)...
...Có một cô gái bị tật nơi chân, đi đứng khó khăn, chậm chạp, sống với mẹ già nơi một vùng hẻo lánh, cách Phổ Đà Sơn mấy dặm đường. Lúc mẹ bị bệnh nặng, cô gái được mách ở Phổ Đà Sơn có Đức Quán Thế Âm rất linh ứng. Người có tâm chí thành, đến đấy cầu nguyện thường được như ý. Cô gái muốn đưa mẹ đến đó cầu Đức Quán Thế Âm nhưng mẹ đang bệnh nặng, còn nàng thì đôi chân tật nguyền… Lòng thương mẹ và ý chí tha thiết cầu hồng ân Bồ-tát. Khiến nàng nghĩ ra một cách: Hằng ngày, ngoài những giờ hầu mẹ, còn lại bao nhiêu khoảng thời gian, nàng ra trước nhà, hướng về Phổ Đà Sơn, cứ bước lên lạy một lạy rồi lui về một bước. Lòng nàng nghĩ: một bước bước lên lạy Đức Quan Thế Âm là để cầu cho mẹ hết bịnh, một bước lùi lại là để dòm ngó, chăm sóc mẹ già. Lòng hiếu của cô gái đã tạo được sự cảm ứng; chỉ trong ba ngày, mẹ nàng lành bệnh mà nàng cũng khỏi tật đôi chân. Cô gái càng tin thêm vào oai lực Phật pháp, ngày ngày vẫn hướng về Phổ Đà Sơn lạy Đức Bồ-tát Quan Thế Âm...
"Buổi chiều mẹ lên rẩy,
Thấy bóng cây Kơ-nia
Bóng tròn che lưng mẹ
Về nhớ anh mẹ khóc".
Qua bốn câu trên của bài thơ "Bóng cây Kơ-nia", ta thấy bà mẹ này chính là một trong trăm nghìn bà mẹ Việt Nam có con ra chiến trường. Vì nước vì non, mẹ già đành phải dằn lòng, cho con đi chinh chiến. Nếu người con trai được tin người nhắn gởi, chỉ vỏn vẹn một câu thôi: "Mẹ nhớ anh, mẹ khóc" là đủ nâng ý chí kiên quyết chống giặc cho đất nước chóng thanh bình để được về gặp mẹ.
Hình ảnh này, và còn biết bao hình ảnh của biết bao bà mẹ có con đi chinh chiến, hằng ngày tựa cửa, dõi mắt về phương trời xa, theo từng bước chân con ngoài trận tuyến và từ xưa nay, những hình ảnh đó vẫn mạnh hơn tiếng trống trận thúc giục, khiến những người con trai hăng hái xông pha vào lằn tên mũi đạn, dẹp giặc để chóng có ngày hát khúc khải hoàn, sung sướng ngả vào vòng tay chờ đợi của mẹ hiền.
Từ xưa nay, tình mẫu tử vẫn quý nhất. Qua những mẫu chuyện trên, hoặc có thật, hoặc do người đời suy nghĩ, sáng tác, vẫn nói lên được sự khế hợp hài hòa giữa lòng mẹ và tình con. Có những người mẹ như thế thì có những người con như thế… Có những bà mẹ, đứa con như thế, cuộc đời được tô điểm thêm lên biết bao!
Nếu nhạc sĩ trứ danh Beethoven đã tận dụng sự phong phú, đa dạng về hòa thanh, âm sắc, độ vang, của nhiều nhạc khí để tạo nên những giao hưởng để đời thì những bà mẹ, những đứa con ấy cũng đã đem hết những nghĩ thương lo lắng cho nhau, tận tụy vì nhau, làm được cho nhau những điều vui sướng, hành phúc và cảm động… cũng chính là những Beethoven đã tạo nên giao hưởng cho tình mẫu tử.
Có thể nói:
"Hiếu cảm đến trời thì mưa thuận gió hòa
Hiếu cảm đến đất thì vạn vật xinh tươi"
Và "Hiếu cảm đến người thì tạo nên những giao huởng tuyệt vời".
TNDH.
Mục lục
Bản Giao Hưởng Tuyệt Vời
Bản Giao Hưởng Tuyệt Vời
Thích Nữ Diệu HuệChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: BuddhismtodayĐược bạn: TSAH đưa lên vào ngày: 2 tháng 9 năm 2004
|
Thích Nữ Diệu Huệ
Bản Giao Hưởng Tuyệt Vời
Thuở xưa, trong một khu rừng nọ, có một con vượn mẹ bồng một con vượn con, chuyền trên các cành cây để hái trái ăn. Bỗng đâu, một thợ săn xuất hiện, giương cung bắn trúng vượn mẹ và bắt được cả hai mẹ con nhà vượn. Vượn mẹ bị thương, tự biết không thể sống được, liền vắt hết sữa trong mình cho con bú. Về đến nhà, người thợ săn làm thịt vượn mẹ, thấy ruột nó đứt ra từng khúc. Vượn con nhớ mẹ, buồn bã bỏ ăn mấy ngày rồi chết. Tình mẫu tử nơi loài thú mà còn thiết tha như thế khiến khu rừng kia cũng phải buồn lây, trút lá ngập rừng và người đời về sau hay dùng cụm từ "buồn đứt ruột" để diễn tả nỗi buồn lớn lao không chịu nỗi…
Trong nhân gian, những mẫu chuyện về tình mẫu tử cũng được tích lũy nhiều hơn, đã làm cạn biết bao nguồn mực mà không thể nào làm cạn được tình cảm thiêng liêng ấy.
Thuở xưa, có hai mẹ con đang sống cuộc sống êm đềm, người con trai hàng ngày làm lụng đủ tiền nuôi hai mẹ con. Trong nhà có trồng một luống hẹ. Mỗi lần nấu canh, người mẹ cứ lấy thước đo từng nấc một. Về sau, người con bị hàm oan, phải sống cảnh ngục tù. Bà mẹ nhớ con, một hôm lặn lội đi thăm, đem cho con vài món thức ăn, trong đó có bát canh hẹ.
Khi được chủ ngục trao giỏ thức ăn, người con giở ra thấy bát canh hẹ, cứ khóc mà không ăn. Chủ ngục hỏi lý do, người con nói: "Lúc ở nhà, mỗi khi nấu canh hẹ, mẹ tôi cứ lấy thước đo từng tấc một. Nay trông thấy bát canh, tôi nghĩ mẹ già rồi mà còn phải vì con lặn lội đi thăm nên tôi không tài nào nuốt được thức ăn của mẹ nấu". Người chủ ngục đem tình cảm ấy bẩm lên quan trên. Quan nghĩ: Một người con có hiếu như vậy thì không có thể là người gây án, liền điều tra lại, quả thấy người kia mắc tội oan, liền tha cho về sum họp với mẹ...
...Xưa kia, phương tiện giao thông khó khăn, cách trở. Muốn sang bên kia sông thường không có cầu mà phải quá giang những chuyến đò ngang. Vào một đêm mưa gió, có một cậu bé con tuổi độ 12, đang đêm gọi đò đưa sang sông tìm thầy hốt thuốc cho mẹ bị ốm nặng. Cậu bé ra đi với lòng bồn chồn lo lắng, sợ không đem thuốc kịp về…
Dù cậu bé có về kịp và có cứu sống được mẹ không, điều đó không quan trọng nhưng hình ảnh đứa con thân yêu, bé bỏng, vì mình phải lặn lội trong đêm mưa gió, sang sông cách trở, vẫn tạo được một sự xúc cảm, một sự ấm lòng cho người mẹ đang ốm đau. Nếu bà mẹ không qua khỏi cơn bệnh thì thần thức lúc lâm chung cũng được thanh thản, mãn nguyện……
……Vào một đêm trước lễ Giáng sinh, có một thiếu phụ đang mang thai lần trước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ đang đi, bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên. Thiếu phụ biết mình không thể đi xa hơn được nữa, liền men xuống phía khuất dưới cầu.
Đơn độc giữa những chân cầu, thiếu phụ đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, thiếu phụ lần lượt trút bỏ áo quần ra, quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng lại giống như cái kén. Rồi tìm thấy được một miếng bao tải nơi chân cầu, thiếu phụ trùm vào người và kiệt sức bên cạnh đứa con.
Sáng hôm sau, một phụ nữ lái xe ngang qua đó. Khi đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe băng qua cầu định tìm người sửa xe giúp, bà bỗng nghe tiếng khóc trẻ thơ yếu ớt bên dưới. Bà men xuống gầm cầu, tìm thấy đứa bé sơ sinh, khóc lả bên người mẹ đã chết cóng.
Bà đem đứa bé về nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, nhằm sinh nhật thứ 12 của cậu , cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến viếng mộ người mẹ tội nghiệp của mình. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa xa, trong lúc cậu khấn mẹ. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc mãi hồi lâu. Thế rồi…, cậu bỗng cởi cả áo quần và đặt lên mộ mẹ.
Bà mẹ nuôi vội đến bên cạnh, thấy cậu đang rét run giữa trời Đông, bảo cậu mặc quần áo vào lại. Lúc ấy, cậu bé như không biết có người khác bên cạnh, tha thiết, nghẹn ngào nói với người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết mặt: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?…" và cậu bé òa lên khóc nức nở (Trích "Nghệ thuật sống" của Chơn Hiền Ngọc)...
...Có một cô gái bị tật nơi chân, đi đứng khó khăn, chậm chạp, sống với mẹ già nơi một vùng hẻo lánh, cách Phổ Đà Sơn mấy dặm đường. Lúc mẹ bị bệnh nặng, cô gái được mách ở Phổ Đà Sơn có Đức Quán Thế Âm rất linh ứng. Người có tâm chí thành, đến đấy cầu nguyện thường được như ý. Cô gái muốn đưa mẹ đến đó cầu Đức Quán Thế Âm nhưng mẹ đang bệnh nặng, còn nàng thì đôi chân tật nguyền… Lòng thương mẹ và ý chí tha thiết cầu hồng ân Bồ-tát. Khiến nàng nghĩ ra một cách: Hằng ngày, ngoài những giờ hầu mẹ, còn lại bao nhiêu khoảng thời gian, nàng ra trước nhà, hướng về Phổ Đà Sơn, cứ bước lên lạy một lạy rồi lui về một bước. Lòng nàng nghĩ: một bước bước lên lạy Đức Quan Thế Âm là để cầu cho mẹ hết bịnh, một bước lùi lại là để dòm ngó, chăm sóc mẹ già. Lòng hiếu của cô gái đã tạo được sự cảm ứng; chỉ trong ba ngày, mẹ nàng lành bệnh mà nàng cũng khỏi tật đôi chân. Cô gái càng tin thêm vào oai lực Phật pháp, ngày ngày vẫn hướng về Phổ Đà Sơn lạy Đức Bồ-tát Quan Thế Âm...
"Buổi chiều mẹ lên rẩy,
Thấy bóng cây Kơ-nia
Bóng tròn che lưng mẹ
Về nhớ anh mẹ khóc".
Qua bốn câu trên của bài thơ "Bóng cây Kơ-nia", ta thấy bà mẹ này chính là một trong trăm nghìn bà mẹ Việt Nam có con ra chiến trường. Vì nước vì non, mẹ già đành phải dằn lòng, cho con đi chinh chiến. Nếu người con trai được tin người nhắn gởi, chỉ vỏn vẹn một câu thôi: "Mẹ nhớ anh, mẹ khóc" là đủ nâng ý chí kiên quyết chống giặc cho đất nước chóng thanh bình để được về gặp mẹ.
Hình ảnh này, và còn biết bao hình ảnh của biết bao bà mẹ có con đi chinh chiến, hằng ngày tựa cửa, dõi mắt về phương trời xa, theo từng bước chân con ngoài trận tuyến và từ xưa nay, những hình ảnh đó vẫn mạnh hơn tiếng trống trận thúc giục, khiến những người con trai hăng hái xông pha vào lằn tên mũi đạn, dẹp giặc để chóng có ngày hát khúc khải hoàn, sung sướng ngả vào vòng tay chờ đợi của mẹ hiền.
Từ xưa nay, tình mẫu tử vẫn quý nhất. Qua những mẫu chuyện trên, hoặc có thật, hoặc do người đời suy nghĩ, sáng tác, vẫn nói lên được sự khế hợp hài hòa giữa lòng mẹ và tình con. Có những người mẹ như thế thì có những người con như thế… Có những bà mẹ, đứa con như thế, cuộc đời được tô điểm thêm lên biết bao!
Nếu nhạc sĩ trứ danh Beethoven đã tận dụng sự phong phú, đa dạng về hòa thanh, âm sắc, độ vang, của nhiều nhạc khí để tạo nên những giao hưởng để đời thì những bà mẹ, những đứa con ấy cũng đã đem hết những nghĩ thương lo lắng cho nhau, tận tụy vì nhau, làm được cho nhau những điều vui sướng, hành phúc và cảm động… cũng chính là những Beethoven đã tạo nên giao hưởng cho tình mẫu tử.
Có thể nói:
"Hiếu cảm đến trời thì mưa thuận gió hòa
Hiếu cảm đến đất thì vạn vật xinh tươi"
Và "Hiếu cảm đến người thì tạo nên những giao huởng tuyệt vời".
TNDH.
Mục lục
Bản Giao Hưởng Tuyệt Vời
Bản Giao Hưởng Tuyệt Vời
Thích Nữ Diệu HuệChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: BuddhismtodayĐược bạn: TSAH đưa lên vào ngày: 2 tháng 9 năm 2004
|
Không rõ
Bảo mật Windows Registry: Ngăn chặn khả năng tấn công từ xa
Mặc dù được coi là "trái tim" của hệ điều hành, nhưng theo mặc định Registry trong tất cả các hệ thống Windows vẫn được "mở cửa" tự do và có thể tiếp cận thông qua mạng Internet hoặc mạng nội bộ. Một hacker kỹ thuật có khả năng sử dụng điểm yếu này để tấn công vào hệ thống máy tính của bạn, hoặc cơ quan bạn. Chính vì vậy, để đảm bảo an toàn, bạn cần phải vô hiệu hoá con đường tiếp cận này.Chú ý: Do có thể phát sinh rủi ro nên trước khi chỉnh sửa Registry, bạn cần phải tiến hành backup thành phần này. Sửa đổi Registry Đối với Windows 2000, Windows XP, và Windows Server 2003: Start --> Run. Gõ Regedt32.exe, và click OK. Tìm Nếu khoá winreg đã có sẵn, bạn sẽ chuyển tới thực hiện bước 8; còn nếu không có, bạn cần tạo mới giá trị này bằng cách chọn Edit --> Add Key. Đặt tên khoá mới là winreg, lớp REG_SZ. Chọn khoá mới, rồi chọn Edit --> Add Value. Nhập các thông số sau: Name: DescriptionType: REG_SZValue: Registry Server Chọn khoá winreg, và chọn Security --> Permissions. Bạn có thể thêm, bớt hoặc bỏ quyền của các tài khoản được liệt kê. Đóng cửa sổ Registry Editor, và khởi động lại máy tính. Chú ý: + Nếu bạn có một nhóm tài khoản hoạt động trên máy chủ và máy trạm mà không thuộc nhóm quản trị, bạn cần cấp quyền thích hợp cho các tài khoản này. + Nếu hệ thống bạn đang tiến hành thay đổi là máy chủ hoặc hệ thống cho phép thực hiện kết nối từ xa đối với người dùng hợp pháp, bạn phải cấp quyền truy cập cho các tài khoản dịch vụ liên quan tới khoá winreg. Sửa đổi mạngNgoài cách can thiệp trực tiếp và Registry, bạn cần thực hiện một số công việc khác liên quan tới đường mạng để bảo đảm an toàn cho hệ thống. Đó là khoá các cổng: TCP/UDP 135, 137, 138, 139, và 445 ngay tại router hoặc ứng dụng tường lửa. Phong toả các cổng này sẽ không chỉ vô hiệu hoá khả năng truy cập từ xa tới registry mà còn ngăn không cho tin tặc thực hiện các cuộc tấn công hệ thống Windows từ xa. Tắt các cổng trên cũng sẽ giúp bạn tăng tốc khả năng hoạt động của hệ thống. Tuy nhiên, trước khi thực hiện bạn cần phải chắc rằng sẽ không còn cần các dịch vụ liên quan tới các cổng trên
Mục lục
Bảo mật Windows Registry: Ngăn chặn khả năng tấn công từ xa
Bảo mật Windows Registry: Ngăn chặn khả năng tấn công từ xa
Không rõChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Theo VDCĐược bạn: mickey đưa lên vào ngày: 5 tháng 12 năm 2004
|
Unclear
Windows Registry Security: Prevent remote attacks
Although considered the "heart" of the operating system, by default the Registry in all Windows systems is still "open" freely and accessible via the Internet or intranet. A technical hacker has the ability to use this weakness to attack your computer system, or your organization. Therefore, to ensure safety, you need to disable this access method. Note: Because risks may arise, before editing the Registry, you need to backup this component. Modifying the Registry For Windows 2000, Windows XP, and Windows Server 2003: Start --> Run. Type Regedt32.exe, and click OK. Find If the winreg key already exists, you will skip to step 8; If not, you need to create a new value by selecting Edit --> Add Key. Name the new key winreg, class REG_SZ. Select the new key, then select Edit --> Add Value. Enter the following parameters: Name: DescriptionType: REG_SZValue: Registry Server Select the winreg key, and select Security --> Permissions. You can add, remove, or remove permissions from the listed accounts. Close the Registry Editor window, and restart the computer. Note: + If you have a group of accounts operating on servers and workstations that are not part of the administrative group, you need to grant appropriate permissions to these accounts. + If the system you are making changes to is a server or a system that allows remote connections to legitimate users, you must grant access to the service accounts associated with the winreg key. Modifying the network In addition to direct intervention and the Registry, you need to perform some other tasks related to the network to ensure the safety of the system. That is blocking ports: TCP/UDP 135, 137, 138, 139, and 445 right at the router or firewall application. Blocking these ports will not only disable remote access to the registry, but will also prevent hackers from performing remote attacks on Windows systems. Disabling the above ports will also help you speed up system performance. However, before doing so, you need to make sure that you will no longer need services related to the above ports
Table of contents
Windows Registry Security: Prevent remote attacks
Windows Registry Security: Prevent remote attacks
UnknownWelcome to read the titles from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: According to VDC Uploaded by friend: mickey on: December 5, 2004
|
Khuê Việt Trường
Bảy cánh hoa vàng
C hiếc tủ của những phép màu trên tiên giới bấy lâu nay vẫn còn khóa kín. Bao nhiêu mây trắng đã trôi qua, rồi biết bao nhiêu mây xanh, mây hồng, mây cam, mây tím..., nói chung là đủ loại mây cũng đã trôi qua. Vậy mà chiếc tủ của những phép màu vẫn khóa kín.Chiếc tủ thật ra chẳng cần khóa lại thì cũng không ai lấy trộm làm gì, vì trên tiên giới thì làm gì có kẻ trộm, và những kẻ trộm cũng chẳng bao giờ được sống chung với những nàng tiên. Cho nên, chiếc khóa của chiếc tủ đựng phép màu là một bông cúc vàng xinh đẹp. Nghe nói, bông cúc vàng này được lấy từ vườn hoa của bà tiên Mùa Xuân. Hoa thiên đình trồng trăm năm mới nở, kết tụ bao nhiêu hương thơm đất trời nên rất khó tàn phai. Bông cúc vàng nhìn rất mỏng manh gắn hờ trên mép cánh cửa, tưởng chừng như không có một tác dụng nào, nhưng thực ra đây là một bông hoa rất kỳ diệu. Bất cứ ai đến gần, những bông hoa tiên sẽ rực lên những ánh sáng ngũ sắc, làm chóa mắt người có ý định mở tủ ăn cắp những phép màu. Đó là nói đến sự công hiệu của bông cúc vàng kỳ diệu, chứ thực ra các vị tiên cần gì phép thuật. Họ sống với nhau thật thà, hồn nhiên và không hề nghĩ rằng mình sẽ dùng phép thuật để tạo ra lợi lộc cho bản thân.Thế rồi một ngày chiếc tủ đựng phép màu được mở ra. Đó là một ngày cuối năm, vị Chúa Tiên bỗng sực nhớ là bao ngàn năm nay những phép tiên kia không hề được dùng tới. Chúa Tiên bỗng lo ngại là với khoảng thời gian dài dằng dặc như thế kia, phép màu có còn công hiệu nữa không?- Thôi thì cứ mở ra xem sao. Chúa Tiên nghĩ bụng thế, rồi đưa tay rút nhẹ bông hoa vàng thay cho ổ khóa. Cánh cửa của chiếc tủ đựng phép tiên bật mở, hòa quang từ bên trong lóe sáng ra.Trong tủ có nhiều nhất là những chiếc đũa quyền lực, những chiếc đũa quyền lực đã được nhiều người biết đến qua phim ảnh hoặc những trang báo có ảnh minh họa. Họ thường vẽ những nàng tiên cầm những chiếc đũa thần.Nhưng một điều bất ngờ đã xảy ra. Khi Chúa Tiên đưa tay chạm vào những chiếc đũa thần đang nằm xếp ngay thẳng trong tủ thì chúng bỗng mềm hẳn ra, rồi biến thành một đám bụi. Thì ra thời gian cũng làm những chiếc đũa tiên trở thành tro bụi.Đôi mắt tò mò của nàng tiên nhỏ tên Hy Vọng đang sống trong chốn thần tiên xịu xuống. Hy Vọng mơ ước được một lần cầm chiếc đũa tiên để hóa phép cho biết thế nào là phép tiên. Nhưng những chiếc đũa tiên bây giờ chỉ còn là... bột tiên, ắt hẳn sẽ không thể nào biến hóa ra được những thứ mà nàng tiên Hy Vọng muốn làm!Nhìn đôi mắt thất vọng của nàng tiên Hy Vọng. Chúa Tiên nói :-Không sao đâu, những chiếc đũa tiên đã bị hư hỏng hết, nhưng còn đóa hoa cúc vàng. Con cầm lấy đóa hoa cúc vàng này coi như ta tặng con trong dịp năm mới.-Dạ, con cám ơn ChúaTiên-Nàng tiên Hy Vọng đưa tay nhận bông cúc vàng.Nàng tiên Hy Vọng chực bay đi thì Chúa Tiên đưa tay chặn lại:-Trong bông cúc vàng này chỉ có 7 cánh. Con nên nhớ mỗi cánh hoa sẽ có một ước mơ. Tuy nhiên, con đừng bao giờ cho luôn ước mơ thứ 7, vì như thế thì con sẽ chẵng bao giờ còn một nàng tiên nữa.-Dạ, con xin nghe lời Chúa Tiên.Bông cúc hoa vàng được trao cho cô tiên Hy Vọng. Những cánh hoa cứ long lanh màu sắc, chúng thì thầm với cô tiên Hy Vọng: "Chị Hy Vọng ơi, cho chúng em thành ước mơ của chị nhe!ự"
* * *
7 cánh hoa cúc vàng là 7 ước mơ của nàng tiên Hy Vọng trong dịp xuân này. Thực ra, đã là tiên thì cần gì đến ước mơ ? Hy Vọng để đoá hoa cúc vàng 7 cánh vào chiếc lọ thủy tinh ngay nơi giường ngủ của mình. Những cánh hoa vẫn cứ lao xao, lao xao. Rồi mặt trời bắt đầu tỏa sáng cho một ngày xuân bắt đầu. Nàng tiên Hy Vọng cầm đóa hoa cúc vàng nương theo đám mây trắng xốp dạo chơi phố tết." Ta sẽ thực hiện những ước mơ thật đẹp. Những ước mơ ấy mãi mãi sẽ làm cho ta thỏa mãn những gì mà bấy lâu nay ta chưa thực hiện được " Nàng tiên Hy Vọng suy nghĩ . Và gió đưa đám mây có nàng tiên Hy Vọng đi từ nơi này đến nơi khác.Cánh hoa cúc vàng đầu tiên được rút ra cho một bộ quần áo đẹp. Ngày tết, ai cũng đều mặc áo mới phải chăng ? Nhưng nàng tiên Hy Vọng chợt bắt gặp một cô bé đang đứng khóc bên đường, giữa trời xuân vui vẻ cô bé không có chiếc áo mới như những cô bé khác vì mẹ cô quá nghèo. Cánh hoa vàng đầu tiên đã trở thành bộ quần áo mới cho cô bé đó.Vừa lúc ấy, một chim két mỏ đỏ bay tới, đậu trên vai nàng tiên Hy Vọng : " Chị Hy Vọng ơi, chị có thể cho em xin một cánh hoa vàng xinh đẹp của chị không ? " Hy Vọng nói: "Mỗi cánh hoa là một ước mơ đó, chim két xin làm gì ? " Chim két vẫy vẫy đôi cánh :" Tối hôm qua, ngọn gió đêm giao thừa đã làm chiếc tổ của nhà em bị rơi xuống gốc cây. Em muốn có một chiếc tổ kịp cho cả nhà đón tết ..." . Cánh hoa vàng thứ 2 được bứt lìa.Trong phố kia nàng Hy Vọng thấy một đôi giầy màu đỏ nằm trong tủ kính . Oi đôi giày đẹp làm sao. Nó giống như được làm nên bởi những tia nắng mặt trời. Nàng tiên Hy Vọng chuẩn bị bứt cánh hoa vàng thứ 3 cho điều ước của mình. Nhưng kìa, một con chim ưng sửa soạn sà xuống vồ con gà bé nhỏ tội nghiệp đang mổ thóc. Nàng tiên Hy Vọng đã cứu chú gà bé nhỏ bằng cánh hoa thứ ba. " Có sao đâu! Mình có 4 cánh hoa. Bốn cánh hoa là 4 ước mơ ". Hy Vọng cùng đám mây trời dạo quanh mọi nơi. Tất cả đều chan hòa một màu xanh xinh đẹp, trời xuân đẹp, từng cỏ non tơ.Thế rồi cánh hoa thứ 4 bứt ra, một đám cháy được dập tắt. Cánh hoa thứ 5 giúp cho một chú cá chép được cứu sống. Cánh hoa thứ 6 là mâm cỗ đầy cho đám trẻ lang thang trên hè phố ...Ngày xuân trôi qua dịu dàng như thế. Bông hoa cúc vàng chỉ còn một cánh, sáu cánh kia đã thực hiện 6 ước mơ cho người khác. Đôi giày đỏ ước mơ của nàng tiên Hy Vọng vẫn chưa được thực hiện được. Nhưng trên tay nàng tiên Hy Vọng chỉ còn 1 cánh hoa cuối cùng. Đó là cánh hoa để Hy Vọng trở về lại xứ sở của những chuyện thần tiên.Nàng tiên Hy Vọng nương theo mây bay về. Chúa Tiên đã ở đó tự bao giờ, nói: "Con ngoan lắm, giờ đây con có quyền thực hiện ước mơ của mình bằng cánh hoa cuối cùng".Nàng tiên Hy Vọng bứt cánh hoa vàng thứ 7 thả lên trời. Đôi giày màu đỏ bọc lấy đôi chân xinh đẹp.Và đó là đôi giày xinh đẹp nhất của những nàng tiên trong mùa xuân này.
Mục lục
Bảy cánh hoa vàng
Bảy cánh hoa vàng
Khuê Việt TrườngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: sad-riverĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
|
Khue Viet Truong
Seven golden petals
The cabinet of miracles in the fairy world has long remained locked. How many white clouds have passed, then how many blue clouds, pink clouds, orange clouds, purple clouds..., in general, all kinds of clouds have passed. Yet the cabinet of miracles is still locked. The cabinet actually doesn't need to be locked, so no one can steal it, because there are no thieves in the fairy world, and thieves can never live. together with the fairies. Therefore, the lock of the magic cabinet is a beautiful yellow chrysanthemum. It is said that this yellow chrysanthemum was taken from the flower garden of the Spring Fairy. Heavenly flowers are grown for hundreds of years to bloom, gathering so many scents of heaven and earth that they are very difficult to fade. The yellow chrysanthemum looks very fragile, loosely attached to the edge of the door, seemingly having no effect, but in fact this is a very magical flower. Whoever comes close, the fairy flowers will glow with five-colored light, dazzling the eyes of those who intend to open the cupboard to steal the miracles. That's talking about the effectiveness of the magical yellow chrysanthemum, but actually, the fairies don't need magic. They lived together honestly, innocently and never thought that they would use magic to create profit for themselves. Then one day the magic cabinet was opened. It was the last day of the year, and the Fairy God suddenly remembered that these magic spells had not been used for thousands of years. Lord Fairy suddenly worried that with such a long period of time, would the miracle still be effective? - Well, just open it and see. The Fairy God thought so, then gently pulled out the golden flower instead of a lock. The door of the fairy magic cabinet opened, and light flashed from inside. In the cabinet there were the most powerful wands, powerful wands that were known to many people through movies or newspapers. There are illustrations. They often draw fairies holding magic wands. But something unexpected happened. When the Fairy God reached out to touch the magic wands that were lying upright in the cabinet, they suddenly softened and turned into a cloud of dust. It turns out that time also turns fairy wands into ash. The curious eyes of a little fairy named Hope living in a fairyland drooped. Hope dreams of one day holding a fairy wand to perform magic and show him what fairy magic is. But the fairy wands are now just... fairy powder, surely they will not be able to transform into the things that Fairy Hope wants to do! Look at the disappointed eyes of Fairy Hope. The Fairy Lord said: - It's okay, the fairy wands were all damaged, but the yellow chrysanthemum remained. Take this yellow chrysanthemum as a gift from me for the New Year. - Yes, thank you Lord Fairy - The Fairy of Hope reached out her hand to receive the yellow chrysanthemum. The Fairy of Hope was about to fly away when the Fairy raised his hand to stop her. again:-In this yellow chrysanthemum there are only 7 petals. You should remember that each petal will have a dream. However, you should never give away your 7th dream, because then you will never have a fairy again. - Yes, I listen to the Fairy God. The yellow chrysanthemum was given to the fairy of Hope. . The flower petals kept sparkling in color, whispering to Fairy Hope: "Miss Hope, let us become your dream!"
* * *
7 yellow chrysanthemum petals are the 7 dreams of the Fairy of Hope this spring. In fact, if you're a fairy, why do you need a dream? Hope put the 7-petal yellow chrysanthemum in a glass vase right next to her bed. The flower petals still flutter and flutter. Then the sun began to shine for a spring day to begin. The Fairy of Hope holds a yellow chrysanthemum on a white cloud and walks around Tet city. "I will fulfill beautiful dreams. Those dreams will forever satisfy what I have been wanting for so long. It hasn't been done yet" the Fairy of Hope thought. And the wind carries the cloud containing the fairy Hope from one place to another. The first yellow chrysanthemum petal is drawn for a beautiful outfit. On Tet holiday, everyone wears new clothes, right? But the Fairy of Hope suddenly encountered a little girl crying on the side of the road. In the middle of the happy spring sky, she did not have a new shirt like other girls because her mother was too poor. The first yellow petal became a new set of clothes for that little girl. Just then, a red-billed blackbird flew over and landed on the shoulder of the Fairy Hope: "Miss Hope, can you give me something?" My beautiful yellow petals?" Hope said: "Each petal is a dream, what do you want the blackbird to do?" The blackbird waved its wings: "Last night, the wind of New Year's Eve did it My family's nest fell into the tree. I want to have a nest in time for the whole family to celebrate Tet..." . The second yellow petal was torn off. In the other street, Miss Hope saw a pair of red shoes lying in a glass cabinet. Oh what beautiful shoes. It looks like it was made by the rays of the sun. The Fairy of Hope prepares to pluck the third golden petal for her wish. But behold, an eagle was about to swoop down and pounce on the poor little chicken that was pecking at the grain. The Fairy of Hope saved the little chicken with the third petal. "It's okay! I have 4 flower petals. Four petals are 4 dreams." Hope and clouds roam everywhere. Everything is filled with a beautiful green color, beautiful spring sky, young grass. Then the fourth petal breaks out, a fire is extinguished. The 5th petal helps a carp to be saved. The 6th petal is a full tray of food for the children wandering on the sidewalk... The spring day passed gently like that. The yellow chrysanthemum only has one petal left, the other six petals have fulfilled 6 dreams for others. The dream of the Fairy of Hope's red shoes has not yet been fulfilled. But in the hand of the Fairy of Hope, there was only one last petal left. That is the flower petal for Hope to return to the land of fairy tales. The Fairy of Hope flies back with the clouds. The Fairy God has been there ever since, saying: "You're a good child, now you have the right to realize your dream with the last petal." The Fairy of Hope plucked the 7th golden petal and released it into the sky. Red shoes wrap around beautiful feet. And those are the most beautiful shoes of fairies this spring.
Table of contents
Seven golden petals
Seven golden petals
Khue Viet TruongWelcome you to read the first books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: sad-river Posted by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
|
Nguyễn Khải
Bảy đô một đêm
Đêm đầu tiênAnh rút từ trong túi du lịch ra cái màn và hai cái chăn len, một để trải thay chiếu, một để đắp. Thoảng một mùi nắng thoáng trong trụ sở đóng kín.Vừa loay hoay tìm cách mắc màn anh vừa cố nhớ xem lần cuối cùng anh phải tự chuẩn bị chỗ ngủ cho mình là hôm nào.Nhưng anh không nhớ.Còn từ đêm nay, anh sẽ phải tự lo chỗ ngủ, lo cho những giấc ngủ không bình thường của mình. Không bình thường vì...Anh nhớ mãi hôm ấy, khi người ta đề nghị với anh: ngủ trực tối tại trụ sở với giá bảy đô một đêm.Trước cái giá ấy mẹ anh bảo: “Mẹ có thể ngủ ở đó cả đời”. Bà đã từng gần trọn đời tần tảo kiếm từng hào nuôi các con.Còn bố anh thì định nói gì nhưng lại thôi, chừng như không muốn phật lòng mẹ.Thằng em buông lơ lửng: “Ngủ ở đâu chẳng là ngủ. Một đô em cũng cân”.Vợ anh là dâu nên chọn sự im lặng. Đêm, anh gặng hỏi mãi, cô mới thì thào: “Em thấy ngài ngại thế nào ấy”.Đêm tiếp theoĐêm thì đen mà sao cái nhà riêng tương lai của anh lại hiện ra rõ thế. Nó vừa to vừa đẹp... vừa đầy đủ tiện nghi loại “xịn”.Anh nhẩm tính xem bao giờ thì cái biệt thự ấy đậu xuống được đến đất.Năm nay anh hai bẩy, cộng...Đêm thứ mAnh những tưởng sẽ chỉ được lặp đi lặp lại một câu chuyện của hai vợ chồng qua điện thoại từ lâu đã trở thành nhàm chán:“Anh vẫn thế”. Em vẫn lau chùi nhà cửa, đồ đạc cả ngày và đưa đón con đi học”.Nhưng hôm nay câu chuyện qua điện thoại của vợ chồng anh bỗng thay đổi hẳn đề tài: “Em thấy mình như con chó trông nhà. Anh về”. “Gắng thêm một thời gian nữa em ạ. Nghỉ là mất suất ngay. Anh cũng thèm ở nhà lắm chứ. Nhưng ta phải tận dụng cơ hội”. “Lỡ cơ hội ấy kéo dài cả đời thì sao? Em nghĩ nhà mình thế là đủ lắm rồi. Em sẽ đi làm”.Đủ.Biết thế nào là đủ? Vớ vẩn.Tối thứ n“Cô thật vô ơn, sướng không biết đường sướng”. “Hai mẹ con em sẽ về bà ngoại. Em bàn giao luôn đồ đạc cho anh”. “Cô đừng doạ tôi. Cô có biết tôi phải mua cái buổi tối cãi nhau này giá bao nhiêu không? Tôi phải thuê thằng bạn mười lăm đô đấy”, “Em không quan tâm đến bảng giá của anh”, “Còn cô, cô tưởng cô cao giá lắm sao? Không phải đi làm, quần áo muốn gì có nấy, chưa biết thế nào là hết tiền, cô còn muốn gì nữa?”, “Em muốn, em muốn...”, người phụ nữ bật khóc. “Đàn bà đúng là khó hiểu và không biết điều!”.Đêm đầu tiên ở lại nhàỞ nhà mình mà anh thấy lạ nhà, khó ngủ quá.Đệm mút, màn căng chu đáo mà giấc ngủ vẫn không chịu đến. Anh nhỏm dậy, bật đèn tất cả các phòng lên. Rồi anh đi hết phòng này sang phòng khác, hy vọng sau khi tham quan xong sẽ ngủ được.Kia là chiếc tivi màu đời mới Stereo giá gần sau mươi đêm, cạnh nó là cái đầu video đa hệ ngót nghét bốn mươi đêm, và bao nhiêu thứ nữa... Một con số đêm khổng lồ.Gần sáng anh thiếp đi trên chiếc đi-văng, theo tư thế nửa nằm nửa ngồi quen thuộc. Anh thấy mình lang thang trong toà lâu đài sang trọng nhưng hoang vắng. Một lâu đài chết như trong cổ tích... giá lúc này có vợ anh ở đây thì tuyệt biết mấy. Đàn bà thật khó hiểu.Ao ước mãi ra ở riêng, đến lúc có nhà lại đùng đùng bế con về nhà ngoại.Đêm x+1Anh đã sắm được một tặng phẩm hết ý. Anh cũng đã chuẩn bị những lời còn hơn hợp tình hợp lý để tạ lỗi cô ấy...Anh đã huy động hết can đảm... Chắc vợ anh còn giận lắm... mặt cô siêu lầm lì. Anh khẩn khoản, khổ sở đến thất vọng.Rồi cô ấy bỗng phì cười...Họ nằm bên nhau ấm áp, an toàn. Mắt vợ anh bỗng ánh lên tinh nghịch: “Chúng mình tiêu một đêm theo cách này thì sang quá phải không anh?” Anh buột miệng: “Anh không quan tâm đến bảng giá của em.”
Mục lục
Bảy đô một đêm
Bảy đô một đêm
Nguyễn KhảiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Nguyễn Học Nguồn: Nguyễn Học VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 29 tháng 6 năm 2006
|
Nguyen Khai
Seven bucks a night
The first night, he pulled out a mosquito net and two wool blankets from his travel bag, one to replace the mat, one to cover. There was a faint smell of sunlight in the closed office. While trying to figure out how to hang the mosquito net, he tried to remember the last time he had to prepare a place to sleep for himself. But he couldn't remember. As for tonight, he You will have to take care of your own place to sleep and take care of your irregular sleep patterns. It's not normal because... I always remember that day, when people offered me: sleeping on duty at the headquarters for seven dollars a night. Faced with that price, my mother said: "I can sleep there too." life". She spent nearly all her life working hard to earn a living to support her children. His father was about to say something but stopped, as if he didn't want to offend his mother. The younger brother let his guard down: "Wherever I sleep, I don't sleep." I'll pay even a dollar." Your wife is a daughter-in-law, so she chooses silence. At night, he kept asking, and she whispered: "I see how shy you are." The next night, the night was dark but why did his future private house appear so clearly. It's both big and beautiful... and full of "genuine" amenities. He mentally calculated when the villa would be able to land. This year I'm twenty-seven, plus... Thursday night I thought will only be repeating a story between the couple over the phone that has long become boring: "I'm still the same". I still clean the house and furniture all day and take the children to school." But today the conversation on the phone between him and his wife suddenly changed the subject: "I feel like a watchdog. I'm back." “Try a little longer, honey. If you take a break, you will immediately lose your job. I also really want to stay at home. But we have to take advantage of the opportunity." “What if that opportunity lasts a lifetime? I think my house is enough. I will go to work.”Enough. How do you know what is enough? Nonsense.Nth night"You are so ungrateful, you don't know how to be happy". “My mother and I will go to our grandmother's house. I will hand over my belongings to you." “Don't threaten me. Do you know how much it cost me to buy this evening of arguments? I have to hire my friend for fifteen dollars", "I don't care about your price list", "And you, do you think you're very expensive? You don't have to go to work, you have whatever clothes you want, you don't know how to run out of money, what else do you want?", "I want, I want...", the woman burst into tears. “Women are really difficult to understand and don't know how to handle things!”. The first night he stayed at home, he felt strange and had a hard time sleeping. Even though he had a foam mattress and a carefully stretched mosquito net, sleep still wouldn't come. He got up and turned on the lights in all the rooms. Then he went from room to room, hoping that after the tour, he would be able to sleep. There was a new color Stereo TV that cost nearly ten nights, next to it was a multi-system video player that was packed with forty nights, and How many more things... A huge number of nights. Near morning he fell asleep on the couch, in his familiar half-lying, half-sitting position. He found himself wandering in a luxurious but deserted castle. A dead castle like in a fairy tale... it would be great if your wife were here right now. Women are so difficult to understand. They always want to live on their own, but when they have a house, they suddenly bring their children to their grandmother's house. Night x+1 I bought a perfect gift. He also prepared more than reasonable words to apologize to her... He mustered up all his courage... His wife must still be very angry... her face was super sullen. He pleaded, miserable and frustrated. Then she suddenly burst out laughing... They lay warm and safe together. His wife's eyes suddenly sparkled mischievously: "If we spend the night this way, it's very luxurious, isn't it?" He blurted out: "I don't care about your price list."
Table of contents
Seven bucks a night
Seven bucks a night
Nguyen KhaiWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: editor: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Nguyen Hoc Source: Nguyen Hoc VNthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: June 29, 2006
|
Vành Khuyên
Bất Đồng
Nó bị bạn bè gọi là con nhỏ bất đồng . Bất đồng cái gì ? Cái sai mà tỏ ra bất đồng là đúng chớ gọi bất đồng là ý gì . Vậy mà nó bị gọi bao nhiêu lâu nay rồi đó . Cái gì nó cũng thành thật và thẳng thắn . Bạn nó mặc một cái áo mới . Cũng không đẹp gì ! Khoe hết đứa này tới đứa nọ , đứa nào cũng nói đẹp , đến phiên nó , nó bảo không đẹp thì bạn nó chau mày , hỏi tại sao ? Nó nhìn thẳng vào mắt bạn , tỉnh bơ , " tại tôi thấy không đẹp thôi " Một lần khác , cả đám con trai xúm lại chọc con bé mới đổi vào lớp nó , đám bạn nó xem chừng ganh , chọc con đó cho đáng đi , ai biểu cứ làm thinh , không thèm chơi với ai . Nó thì không , lại trước mặt đám con trai , giơ cao cái dép cao su sắp đứt quai ra la lớn " tụi bay chọc nó tiếp nữa , tao cho ăn dép ráng chịu " . Vậy là đám con trai lãng ra . Thế mà gọi là bất đồng .. Dần dần nó hiểu ra bạn nó cho nó bất đồng chỉ tại nó không giống chút nào với bạn của nó . Có sao đâu , nhưng cái tệ hơn là tụi bạn nó không biết tôn trọng sự khác biệt của nó . Nó là ai , là con người chứ có phải trâu bò gì mà bảo sao làm vậy , bảo sai cũng làm theo chớ . Chỉ chọc không thì đâu có gì để nói , còn đàng này , bạn nó dần xa lánh nó , cô lập nó , hễ nó nói gì không thích hợp là đi xa chỗ có nó ngay .. Nó được thế , bất đồng nhiều hơn vì thấy bọn bạn mình ngày càng dị hợm . Cứ cho nó là bất đồng đi . Một ngày nào đó, khối đứa trong bọn bạn nó , thèm được " bất đồng " như nó mà không biết còn đủ đầu óc để nhận ra thế nào là bất đồng , thế nào không . Tội nghiệp thật . Một ngày thật muốn xé trời , đạp đất . Vành Khuyên
Mục lục
Bất Đồng
Bất Đồng
Vành KhuyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Vành KhuyênĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 24 tháng 4 năm 2005
|
Rings
Divergent
She is called a dissident child by her friends. Disagreement about what? The wrong thing that shows disagreement is right, don't call it disagreement. Yet it has been called for so long. Everything is honest and straightforward. His friend is wearing a new shirt. It's not pretty either! Showing off to one person after another, everyone said they were beautiful. When it was their turn, they said they weren't beautiful and their friends frowned and asked why? He looked straight into his friend's eyes, calmly, "I just don't think it's pretty." Another time, all the boys gathered around to tease the girl who had just transferred to her class. His friends seemed jealous, so they teased her for what she deserved. , whoever says just keep quiet and don't want to play with anyone. He didn't, but in front of the boys, he held up the rubber sandal that was about to break and shouted, "You guys keep teasing him, I'll give him the sandal and try to endure it". So the boys drifted away. That's called disagreement... Gradually, he realized that his friend gave him disagreement only because he was not at all similar to his friend. It's okay, but what's worse is that his friends don't know how to respect his differences. Who is he? He is a human being, not an animal. He is told to do so. If he is told to do something wrong, he will do it. Just teasing, there's nothing to say, but on the other hand, his friends gradually shun him, isolate him, whenever he says something inappropriate, he immediately goes away from where he is.. That's the way he is, there are more disagreements because I see my friends becoming more and more weird. Just call it a disagreement. One day, many of his friends will crave "disagreement" like him but don't know if they still have enough brains to recognize what is disagreement and what isn't. What a pity. One day I really want to tear the sky and trample the ground. Rings
Table of contents
Divergent
Divergent
Vanh KhuyenWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy.
Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Vanh Khuyen Posted by friend: Ct.Ly on: April 24, 2005
|
Li Rui
Bầu kẻ cắp
- Bầu rồi!Trưởng đội sản xuất nện cục đá xuống trục xay như nện búa, rồi nhấc bổng chân giậm xuống cối xay trong dáng vẻ đường bệ nhất.Trời ngột ngạt, nóng đủ quẫn cả trí. Khuôn mặt dân làng dưới tán cây đàn hương già trở nên đờ đẫn hết người này tới kẻ khác. Họ đứng dính chặt tại chỗ, im lặng như cây cột. Viên đội trưởng nổi sùng:- Tổ cha tụi mày! Tụi mày nghĩ tới bây giờ tao còn ăn hiếp tụi mày hả? Tao cho tụi mày tự quyết định mà tụi mày vẫn không làm gì, vậy thì sao đây? Tụi mày muốn tao làm dân chủ cho tụi mày luôn hả? Trời đất quỉ thần thiên lôi ở thành phố cũng không làm lớn chuyện như vậy. Bầu đi! Nếu tụi mày không bầu thằng ăn cắp lúa ngay ngày hôm nay thì sẽ không có đập lúa, nghĩa là khỏi gặt lúa mì năm nay. Sang năm tụi mày ăn bánh bột bắp thô! Nào, lẹ lên, mỗi đứa lựa thằng mình muốn, nhưng cấm nói chuyện!Vẫn không ai nói hay tỏ ý gì. Đúng là không dễ chút nào.Hôm qua đội trưởng có nhiệm vụ gác đêm. Sáng nay, điều đầu tiên hắn phát hiện sau khi thức dậy là mất một bao lúa trong số thu hoạch lúa mì. Hắn gọi kế toán của đội và người chịu trách nhiệm nhà kho: nè, mất một bao đó nghe. Gã đội trưởng bắt đầu đào ông bới cha thiên hạ. Hắn thề sẽ tóm cổ thủ phạm và đưa ra công lý. Họ điều tra lên điều tra xuống, nhưng chỉ có một manh mối - mất một bao lúa mì. Mọi người châu đầu vào bàn bạc. Trước tiên, kẻ cắp không thể là phụ nữ, vì không mụ nào có thể vác hơn 50 ký lô. Thứ hai, không thể là một trong sáu đứa học trò Bắc Kinh ẻo lả, vì tụi nó đều sống chung trong nhà tập thể mới xây. Chúng không có chỗ giấu. Thứ ba, không thể là đội trưởng, vì ông ta gác suốt đêm. Phải có một thằng ăn cắp. Nhưng thằng ăn cắp tự một mình nó biết; nó không có can đảm thú tội, đồ khốn khiếp. Chẳng thể làm gì với cái thứ không những ti tiện mà còn vụng trộm. Nhưng người ta càng triết lý, gã đội trưởng càng đào ông bới cha họ. Hắn xem đó như một sỉ nhục nghiêm trọng. Tên ăn cắp lúa cố tình lựa tối hôm đó, không phải vì lúa mì, mà vì hắn, đội trưởng đội sản xuất. Hắn giận tới mức mờ mắt. Hắn thấy chữ kẻ cắp viết trên trán từng dân làng. Trong cơn tam bành lục tặc, hắn triệu tập hết mọi người. Hắn vận động quần chúng bình bầu và giải quyết sự vụ. Phụ nữ không có quyền bầu, vì thế họ ôm chặt con cái trong cánh tay, xúm xít vào một góc để xem chuyện hào hứng. Tụi học trò cũng không bầu. Sau khi chuẩn bị giấy bút, chúng nó chỉ việc đợi người ta nghĩ ngợi xong xuôi rồi bước ra nghiêng người nói khẽ cái tên vào tai chúng. Rồi chúng nó sẽ làm lá phiếu - chỉ cần viết tên của người bị bầu.Nhưng trời nóng quá, nóng quẫn cả trí, nóng tới nỗi bọn đàn ông đợi dưới bóng râm không thể tập trung nổi. Biết mình không thể chửi bới để họ hành động, gã đội trưởng lơi bộ mặt căng thẳng của mình:- Đừng sợ, đây là bầu bán dân chủ, mình có thể lựa bất cứ người nào mình muốn. Bầu bất cứ kẻ nào giống thằng ăn cắp lúa mì. Rồi hắn vỗ ngực:- Lựa tao nè! Kẻ được bầu chưa hẳn phải là đứa ăn cắp. Mình đang tìm manh mối thôi. Nào, bỏ phiếu, mày bắt đầu.Đội trưởng trỏ ngón tay vào người đàn ông ở gần bánh cối xay nhất. Hắn cứ chỉ tới khi ông ta phải phản ứng. Thế là có kẽ hở thứ nhất trong đám đàn ông dính chặt với nhau, rồi thứ hai, rồi thứ ba. Con chim ác là đậu xuống cây đàn hương bắt đầu hót líu lo, như thể nó cũng muốn bay xuống bỏ phiếu.Các cử tri rất trịnh trọng. Từng người một lên nói thầm vào tai lũ học trò, rồi trở về chỗ cũ, mặt mũi vẫn rất nghiêm trọng. Cuộc bầu cử tiến hành rất suôn sẻ. Mười bốn phiếu bầu; không ai bỏ quyền bầu phiếu của mình. Bọn học trò cười toe toét giao phiếu bầu cho đội trưởng. Hắn bỗng dưng nhăn mặt.- Được rồi, đồ chó đẻ. Tụi mày nghĩ tao tệ vậy hả? Tao làm việc không công cho tụi mày hàng bao năm nay hả? Tụi mày bầu tao hết. Nếu thiệt tình cần lúa mì thì tao ăn cắp ở sân đập hả? Đồ chó đẻ, tao ở với tụi mày hàng bao năm nay mà không thiệt hiểu tụi mày. Tao… Tao tổ cha tụi mày! Tuốt tuột! Tao bỏ. Đứa nào muốn cái chức khốn nạn này thì lấy đi. Tới cuối năm, thằng nào nghĩ nó có khả năng thì tới hợp tác xã xin vay khẩn cấp và lúa cứu trợ. Tụi mày nghĩ tụi mày có thể địt ra hả? Để tao coi tụi mày có lấy được xu nào không? Đồ chó đẻ, tao muốn thấy bụng tụi mày đầy gió bấc coi sao!Phủi tay khỏi vấn đề, gã đội trưởng rút khỏi cuộc đầu phiếu và huỳnh huỵch bước đi.Cử tri đoàn sững sờ vẫn cứ tụ lại với nhau.- Tiên sư nó, ai mà nghĩ mình nhất trí như vậy, kỳ thiệt!Một kẻ nào đó chịu không nổi căng thẳng cười khẩy. Bỗng nhiên mặt đất dưới cây đàn hương già rung lên vì tiếng cười. Bọn đàn ông đàn bà cười tới khi chảy nước mắt, tới khi quặn bao tử không đứng thẳng nổi. Bạn có thể nghĩ cánh đồng lúa mì bị trúng cơn lốc.Sau khi cười đã đời, vài kẻ bắt đầu lo lắng:- Nếu quả thật hắn bỏ thì từ giờ sẽ không có ai gọi mình đi làm và giao việc cho mình. Nếu mình làm tầm bậy, vụ thu hoạch lúa mì sẽ bị trì trệ.- Con người không thể đi mà không có lãnh tụ, con chim không thể bay mà không có con đầu đàn. Một cái làng không có ông thủ làng, không có người điều khiển có được không?Bọn học trò nông nổi nói:- Nếu ông ấy bỏ đi thật, mình chọn người khác chỉ huy!- Chọn ai? Mày hả? Cuối năm mày có mượn nợ và đem lúa cứu trợ cho tụi tao được không?Dân làng dưới cây đàn hương già tỉnh lại sau lần đùa giỡn vừa rồi. Làm sao có thể giỡn với lúa mì trước mặt, với trợ cấp cuối năm, với thức ăn, áo quần và mạng sống của chính họ? Vừa mới rồi họ đã vui một cách vô trách nhiệm. Bộ mặt tươi cười của họ lại đờ đẫn, giờ đây thêm vài nếp lo âu. Từ trong góc, các bà liến thoắng than phiền:- Mấy ông làm hư chuyện hết. Mấy ông làm ổng nổi khùng, bây giờ mấy ông tính sao?- Ai gây ra cớ sự phải lo giải quyết. Vậy sao mấy ông không làm đội trưởng?- Có một bao lúa mì – nếu mất hay ăn hết rồi thì thôi – có đáng để xúc phạm ổng không?Trời ngột ngạt, nóng đủ quẫn cả trí. Biết mình gây ra tai họa, bọn đàn ông ngượng ngùng nhe hàm răng trắng nhởn ra cười, nhưng vẫn không giấu được nỗi lo sợ ngày một tăng. Không ai nghĩ ra cách dàn xếp chuyện này hôm nay. Đội trưởng không còn đó, bỗng dưng dưới gốc cây đàn hương già có một chỗ không thể lấp đầy. Dưới ánh mặt trời nghiệt ngã, nỗi lo sợ của dân làng bắt đầu trở thành uất ức.- Đồ ăn cắp, đồ khốn nạn, nếu muốn ăn cắp cũng được, nhưng có cần phải đợi tới tối đội trưởng trực gác không chứ?- Thằng chó đẻ cố tình làm hại chúng mình - bắt được thì đừng có nương tay!- Ước gì lúa mì thúi ruột nó ra, tiêu thành từng khúc.- Bắt thằng khốn nạn hai đời rùa đẻ giã nó thành cám đi!- Xét lúa! Đi từng nhà coi có thấy lúa mì đó không!Nhưng dù họ khích động, dù đầy lòng căm phẫn chính đáng, gã đội trưởng đã bỏ bầy đàn không trở lại. Không có hắn, họ chỉ có thể lo lắng dưới bóng cây đàn hương.Một kẻ nào đó đề nghị:- Hãy chọn một người tới nhà ổng.Nhưng ai sẽ đi?Lòng căm phẫn của họ đã nguội xuống, quần chúng lại sợ khiếp vía - mỗi người đều có phần trách nhiệm gây ra mối tai ương này, vì thế bây giờ ai xứng đáng mang gánh nặng này một mình? Và đứa đó coi chừng? Nó nên chuẩn bị mười tám đời tổ tiên nhà nó là ít nhất.- Chuyện này liên can tới tất cả chúng mình, vậy mọi người cùng đi.Quần chúng bắt đầu nhúc nhích. Tới lúc này có kẻ quyết định:- Đàn bà phía trước – mấy bả khéo nói – chuyện tào lao và cách làm lành của mấy bả sẽ không làm ai mất mặt.- Đúng, đàn bà đi trước.Những khuôn mặt đen bóng của dân làng lại tương phản với cái mỉm cười nhe răng trắng nhởn của họ. Cuối cùng đám đông lổn nhổn khởi hành. Sau đám bụi phủi mông, cả làng, đàn bà đi trước và đàn ông hộ tống, tản ra dưới cây đàn hương vào ánh mặt trời nóng như thiêu đốt. Trong chớp mắt, chẳng còn gì ngoài một mảng bóng râm trống trơn và mấy đứa học trò ngơ ngác.Một con gà trống trơ tráo tự tin nhảy lên cối xay mổ mấy hạt gạo cũ và bột mì dưới kẽ. Rồi dựng cái mồng hào nhoáng và ngẩng cao đầu, nó bắt đầu gáy, như thể một mình một cõi. Qua cử chỉ và tác phong, mỗi ly mỗi tấc của nó đúng là lãnh tụ.
Mục lục
Bầu kẻ cắp
Bầu kẻ cắp
Li RuiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Phạm Văn dịch Nguồn: VnexpressĐược bạn: ms đưa lên vào ngày: 18 tháng 10 năm 2004
|
Li Rui
Bầu kẻ cắp
- Bầu rồi!Trưởng đội sản xuất nện cục đá xuống trục xay như nện búa, rồi nhấc bổng chân giậm xuống cối xay trong dáng vẻ đường bệ nhất.Trời ngột ngạt, nóng đủ quẫn cả trí. Khuôn mặt dân làng dưới tán cây đàn hương già trở nên đờ đẫn hết người này tới kẻ khác. Họ đứng dính chặt tại chỗ, im lặng như cây cột. Viên đội trưởng nổi sùng:- Tổ cha tụi mày! Tụi mày nghĩ tới bây giờ tao còn ăn hiếp tụi mày hả? Tao cho tụi mày tự quyết định mà tụi mày vẫn không làm gì, vậy thì sao đây? Tụi mày muốn tao làm dân chủ cho tụi mày luôn hả? Trời đất quỉ thần thiên lôi ở thành phố cũng không làm lớn chuyện như vậy. Bầu đi! Nếu tụi mày không bầu thằng ăn cắp lúa ngay ngày hôm nay thì sẽ không có đập lúa, nghĩa là khỏi gặt lúa mì năm nay. Sang năm tụi mày ăn bánh bột bắp thô! Nào, lẹ lên, mỗi đứa lựa thằng mình muốn, nhưng cấm nói chuyện!Vẫn không ai nói hay tỏ ý gì. Đúng là không dễ chút nào.Hôm qua đội trưởng có nhiệm vụ gác đêm. Sáng nay, điều đầu tiên hắn phát hiện sau khi thức dậy là mất một bao lúa trong số thu hoạch lúa mì. Hắn gọi kế toán của đội và người chịu trách nhiệm nhà kho: nè, mất một bao đó nghe. Gã đội trưởng bắt đầu đào ông bới cha thiên hạ. Hắn thề sẽ tóm cổ thủ phạm và đưa ra công lý. Họ điều tra lên điều tra xuống, nhưng chỉ có một manh mối - mất một bao lúa mì. Mọi người châu đầu vào bàn bạc. Trước tiên, kẻ cắp không thể là phụ nữ, vì không mụ nào có thể vác hơn 50 ký lô. Thứ hai, không thể là một trong sáu đứa học trò Bắc Kinh ẻo lả, vì tụi nó đều sống chung trong nhà tập thể mới xây. Chúng không có chỗ giấu. Thứ ba, không thể là đội trưởng, vì ông ta gác suốt đêm. Phải có một thằng ăn cắp. Nhưng thằng ăn cắp tự một mình nó biết; nó không có can đảm thú tội, đồ khốn khiếp. Chẳng thể làm gì với cái thứ không những ti tiện mà còn vụng trộm. Nhưng người ta càng triết lý, gã đội trưởng càng đào ông bới cha họ. Hắn xem đó như một sỉ nhục nghiêm trọng. Tên ăn cắp lúa cố tình lựa tối hôm đó, không phải vì lúa mì, mà vì hắn, đội trưởng đội sản xuất. Hắn giận tới mức mờ mắt. Hắn thấy chữ kẻ cắp viết trên trán từng dân làng. Trong cơn tam bành lục tặc, hắn triệu tập hết mọi người. Hắn vận động quần chúng bình bầu và giải quyết sự vụ. Phụ nữ không có quyền bầu, vì thế họ ôm chặt con cái trong cánh tay, xúm xít vào một góc để xem chuyện hào hứng. Tụi học trò cũng không bầu. Sau khi chuẩn bị giấy bút, chúng nó chỉ việc đợi người ta nghĩ ngợi xong xuôi rồi bước ra nghiêng người nói khẽ cái tên vào tai chúng. Rồi chúng nó sẽ làm lá phiếu - chỉ cần viết tên của người bị bầu.Nhưng trời nóng quá, nóng quẫn cả trí, nóng tới nỗi bọn đàn ông đợi dưới bóng râm không thể tập trung nổi. Biết mình không thể chửi bới để họ hành động, gã đội trưởng lơi bộ mặt căng thẳng của mình:- Đừng sợ, đây là bầu bán dân chủ, mình có thể lựa bất cứ người nào mình muốn. Bầu bất cứ kẻ nào giống thằng ăn cắp lúa mì. Rồi hắn vỗ ngực:- Lựa tao nè! Kẻ được bầu chưa hẳn phải là đứa ăn cắp. Mình đang tìm manh mối thôi. Nào, bỏ phiếu, mày bắt đầu.Đội trưởng trỏ ngón tay vào người đàn ông ở gần bánh cối xay nhất. Hắn cứ chỉ tới khi ông ta phải phản ứng. Thế là có kẽ hở thứ nhất trong đám đàn ông dính chặt với nhau, rồi thứ hai, rồi thứ ba. Con chim ác là đậu xuống cây đàn hương bắt đầu hót líu lo, như thể nó cũng muốn bay xuống bỏ phiếu.Các cử tri rất trịnh trọng. Từng người một lên nói thầm vào tai lũ học trò, rồi trở về chỗ cũ, mặt mũi vẫn rất nghiêm trọng. Cuộc bầu cử tiến hành rất suôn sẻ. Mười bốn phiếu bầu; không ai bỏ quyền bầu phiếu của mình. Bọn học trò cười toe toét giao phiếu bầu cho đội trưởng. Hắn bỗng dưng nhăn mặt.- Được rồi, đồ chó đẻ. Tụi mày nghĩ tao tệ vậy hả? Tao làm việc không công cho tụi mày hàng bao năm nay hả? Tụi mày bầu tao hết. Nếu thiệt tình cần lúa mì thì tao ăn cắp ở sân đập hả? Đồ chó đẻ, tao ở với tụi mày hàng bao năm nay mà không thiệt hiểu tụi mày. Tao… Tao tổ cha tụi mày! Tuốt tuột! Tao bỏ. Đứa nào muốn cái chức khốn nạn này thì lấy đi. Tới cuối năm, thằng nào nghĩ nó có khả năng thì tới hợp tác xã xin vay khẩn cấp và lúa cứu trợ. Tụi mày nghĩ tụi mày có thể địt ra hả? Để tao coi tụi mày có lấy được xu nào không? Đồ chó đẻ, tao muốn thấy bụng tụi mày đầy gió bấc coi sao!Phủi tay khỏi vấn đề, gã đội trưởng rút khỏi cuộc đầu phiếu và huỳnh huỵch bước đi.Cử tri đoàn sững sờ vẫn cứ tụ lại với nhau.- Tiên sư nó, ai mà nghĩ mình nhất trí như vậy, kỳ thiệt!Một kẻ nào đó chịu không nổi căng thẳng cười khẩy. Bỗng nhiên mặt đất dưới cây đàn hương già rung lên vì tiếng cười. Bọn đàn ông đàn bà cười tới khi chảy nước mắt, tới khi quặn bao tử không đứng thẳng nổi. Bạn có thể nghĩ cánh đồng lúa mì bị trúng cơn lốc.Sau khi cười đã đời, vài kẻ bắt đầu lo lắng:- Nếu quả thật hắn bỏ thì từ giờ sẽ không có ai gọi mình đi làm và giao việc cho mình. Nếu mình làm tầm bậy, vụ thu hoạch lúa mì sẽ bị trì trệ.- Con người không thể đi mà không có lãnh tụ, con chim không thể bay mà không có con đầu đàn. Một cái làng không có ông thủ làng, không có người điều khiển có được không?Bọn học trò nông nổi nói:- Nếu ông ấy bỏ đi thật, mình chọn người khác chỉ huy!- Chọn ai? Mày hả? Cuối năm mày có mượn nợ và đem lúa cứu trợ cho tụi tao được không?Dân làng dưới cây đàn hương già tỉnh lại sau lần đùa giỡn vừa rồi. Làm sao có thể giỡn với lúa mì trước mặt, với trợ cấp cuối năm, với thức ăn, áo quần và mạng sống của chính họ? Vừa mới rồi họ đã vui một cách vô trách nhiệm. Bộ mặt tươi cười của họ lại đờ đẫn, giờ đây thêm vài nếp lo âu. Từ trong góc, các bà liến thoắng than phiền:- Mấy ông làm hư chuyện hết. Mấy ông làm ổng nổi khùng, bây giờ mấy ông tính sao?- Ai gây ra cớ sự phải lo giải quyết. Vậy sao mấy ông không làm đội trưởng?- Có một bao lúa mì – nếu mất hay ăn hết rồi thì thôi – có đáng để xúc phạm ổng không?Trời ngột ngạt, nóng đủ quẫn cả trí. Biết mình gây ra tai họa, bọn đàn ông ngượng ngùng nhe hàm răng trắng nhởn ra cười, nhưng vẫn không giấu được nỗi lo sợ ngày một tăng. Không ai nghĩ ra cách dàn xếp chuyện này hôm nay. Đội trưởng không còn đó, bỗng dưng dưới gốc cây đàn hương già có một chỗ không thể lấp đầy. Dưới ánh mặt trời nghiệt ngã, nỗi lo sợ của dân làng bắt đầu trở thành uất ức.- Đồ ăn cắp, đồ khốn nạn, nếu muốn ăn cắp cũng được, nhưng có cần phải đợi tới tối đội trưởng trực gác không chứ?- Thằng chó đẻ cố tình làm hại chúng mình - bắt được thì đừng có nương tay!- Ước gì lúa mì thúi ruột nó ra, tiêu thành từng khúc.- Bắt thằng khốn nạn hai đời rùa đẻ giã nó thành cám đi!- Xét lúa! Đi từng nhà coi có thấy lúa mì đó không!Nhưng dù họ khích động, dù đầy lòng căm phẫn chính đáng, gã đội trưởng đã bỏ bầy đàn không trở lại. Không có hắn, họ chỉ có thể lo lắng dưới bóng cây đàn hương.Một kẻ nào đó đề nghị:- Hãy chọn một người tới nhà ổng.Nhưng ai sẽ đi?Lòng căm phẫn của họ đã nguội xuống, quần chúng lại sợ khiếp vía - mỗi người đều có phần trách nhiệm gây ra mối tai ương này, vì thế bây giờ ai xứng đáng mang gánh nặng này một mình? Và đứa đó coi chừng? Nó nên chuẩn bị mười tám đời tổ tiên nhà nó là ít nhất.- Chuyện này liên can tới tất cả chúng mình, vậy mọi người cùng đi.Quần chúng bắt đầu nhúc nhích. Tới lúc này có kẻ quyết định:- Đàn bà phía trước – mấy bả khéo nói – chuyện tào lao và cách làm lành của mấy bả sẽ không làm ai mất mặt.- Đúng, đàn bà đi trước.Những khuôn mặt đen bóng của dân làng lại tương phản với cái mỉm cười nhe răng trắng nhởn của họ. Cuối cùng đám đông lổn nhổn khởi hành. Sau đám bụi phủi mông, cả làng, đàn bà đi trước và đàn ông hộ tống, tản ra dưới cây đàn hương vào ánh mặt trời nóng như thiêu đốt. Trong chớp mắt, chẳng còn gì ngoài một mảng bóng râm trống trơn và mấy đứa học trò ngơ ngác.Một con gà trống trơ tráo tự tin nhảy lên cối xay mổ mấy hạt gạo cũ và bột mì dưới kẽ. Rồi dựng cái mồng hào nhoáng và ngẩng cao đầu, nó bắt đầu gáy, như thể một mình một cõi. Qua cử chỉ và tác phong, mỗi ly mỗi tấc của nó đúng là lãnh tụ.
Mục lục
Bầu kẻ cắp
Bầu kẻ cắp
Li RuiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Phạm Văn dịch Nguồn: VnexpressĐược bạn: ms đưa lên vào ngày: 18 tháng 10 năm 2004
|
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.