vi
stringlengths
846
10.5k
en
stringlengths
799
10.5k
Thủy Lâm Synh Chiều Xuống Trường Lane Tech năm ấy học sinh Việt Nam tốt nghiệp khá đông. Bọn con trai chúng tôi kiếm bạn gái để đi prom đang gặp khó khăn. Bí quá, chín giờ đêm thứ bảy hôm đó tôi lao ra xe chạy đi vũ trường Chiều Tím với hy vọng “mượn” được em nào cho đỡ quê với bạn bè. Tôi lấy Foster đi east về khu Uptown, vừa đến đường St Louis gặp đèn đỏ tôi ngừng, nhìn vào trạm đợi xe buýt chợt thấy một em Á Đông đang đứng chờ xe một mình. Như thỏi nam châm cực mạnh hút vội mảnh kim khí, tôi cho xe tấp vào, quay kiếng xe xuống hỏi bằng Anh ngữ vì sợ lầm không phải người Việt: "Cô là người Việt?" "Dạ, em là người Việt." Cô gái trả lời bằng giọng Huế rất nhẹ và ngọt. Gặp người Việt đã mừng, còn là người cùng quê nữa thì nỗi mừng càng tăng hơn, tôi trở nên ấp úng: "Cô... Cô đi đâu giờ nầy? Tôi đưa cô đi hỉ, tôi cũng đi về hướng nớ." Vừa nói tôi đưa tay chỉ về hướng hồ Michigan. Cô gái dạ rất khẽ rồi tự nhiên mở cửa chui vào xe tôi không chút ái ngại. Lúng túng với người đẹp ngồi bên cạnh, tôi không biết phải mở đầu từ chuyện gì. Nhưng may mắn, nàng hỏi tôi trước: "Anh đi dạ vũ à?" "Dạ, tôi đi xuống Vũ Trường Chiều Tím nghe nhạc, hôm nay có ca sĩ Ngọc Anh về." Trong bóng tối, tôi chỉ có thể thấy mặt nàng khi nào có ánh đèn xe chạy ngược chiều mà thôi. Tuy vậy, tôi vẫn nhận ra nàng hơi lớn tuổi hơn tôi một tí, nhưng chẳng sao, tôi có đi hỏi vợ đâu mà so sánh. Chưa biết nói gì thêm, ngày ra trường sắp tới nơi mà chưa tìm được cô nào kẹt quá, tôi định lung khởi cho câu chuyện đi prom vào đầu tháng sáu nầy. Bỗng cô gái lên tiếng: "Em cũng đi dạ vũ ở Chiều Tím, nhưng đợi mãi không thấy xe buýt tới, có duyên lại gặp anh." Hai chữ có duyên làm tất cả rụt rè trong tôi như tan biến, tôi mạnh dạn nói: "Chính tôi mới là người có duyên mới được đón và đưa chị về." Cô gái liếc nhìn tôi gật đầu rất nhẹ như có vẻ đồng ý tiếng chị hơn là cô làm tôi thoáng ngượng. Rồi từ đó trên đường đi, chúng tôi trò chuyện thật vui, nói và trả lời rất Huế. Khi ca sĩ Ngọc Anh mở đầu bằng một vũ điệu ba-sô, cô gái lôi tôi ra sàn nhảy, không cần tôi đồng ý. Chúng tôi quyện lấy nhau như một cặp vũ công đang biểu diễn. Không hiểu sao hôm đó bước của tôi điêu luyện lạ lùng. Bình thường tôi chỉ nhảy những bản dễ, hôm nay điệu nào tôi cũng khá cả. Nỗi sung sướng đang tràn khắp cơ thể tôi vì những cọ xát thường xuyên nơi các vùng núi đồi trên cơ thể của nàng. Có điều lạ là tay và hơi thở nàng rất lạnh. Dù chúng tôi nhảy với nhau thật lâu, thật nhiều bản mà bàn tay nàng cứ lạnh. Những bản nhạc chậm, nàng đã không ngại nép sát vào tôi. Trong ánh đèn mờ ảo của vũ trường, tôi vẫn nhận thấy ở khóe mắt nàng toát ra nét u buồn như người mang nhiều tâm sự. Cái vui bao giờ cũng trôi qua rất nhanh, chỉ để lại không gian bao nhiêu luyến tiếc. Tôi thì muốn kéo dài thời gian gần gũi, nên tan dạ vũ tôi đề nghị với nàng xuống phố Tàu ăn mì. Trong thâm tâm tôi cũng muốn lợi dụng cơ hội nầy để hỏi nàng về vụ đi prom, điều mà tôi đoán chắc là nàng sẽ đồng ý. Nhưng không, nàng từ chối yêu cầu của tôi, viện lẽ tuần lễ đó phải đi xa cùng gia đình làm tôi chới với. Tô mì tôi đã sạch, nhưng đường như nàng không đói nên tô nàng vẫn còn nguyên. Ăn xong, nàng bảo tôi đưa về cho mau vì sợ trời sáng mất. Khi ra tới quày tính tiền, nàng đưa mũi ngửi đoá hoa hồng đang cắm trong lọ. Tôi biết nàng thích hoa nên đã đặt năm đồng ngay chiếc lọ và rút nhánh hoa tặng nàng trước sự lặng lẽ đồng ý của cô gái thu tiền. Vềà gần đến trạm xe buýt, ngã tư Foster - St Louis, chỗ tôi đón nàng tối qua, tôi cho xe ngừng và hỏi nhà đâu để đưa tận nơi thì nàng chỉ tay bảo: "Cho em xuống chỗ ni được rồi, nhà em đằng nớ thôi." Nàng tự mở cửa xe bước ra, bên ngoài sương khá dày. Tôi cũng bước ra khỏi xe, đi vòng qua phía nàng để cám ơn. Nàng chìa tay cho tôi nắm nhưng bàn tay nàng lạnh khiến tôi tưởng như mình đang nắm lấy thỏi kim loại. Thấy chiếc áo mỏng, cổ rộng nàng đang mặc tôi e sợ nàng bị cảm lạnh nên tôi phải cởi chiếc áo lạnh của tôi khoác lên vai nàng. Chúng tôi chia tay, nàng bước đi khoan thai, dáng sang trọng. Tôi đợi một giây rồi chui vào xe phóng đi. Đi được một đoạn, tôi tự vỗ trán phải quay lại vì quên xin số điện thoại, nhưng khi trở lại chỗ cũ thì chung quanh không có nhà nào còn đèn. Chiều hôm sau khi tan học, tôi phóng xe đến gần chỗ nhà nàng. Tôi hỏi thăm người Mỹ da trắng đang đứng tỉa mấy cành khô của khóm hoa trước sân để biết nhà nào là nhà Việt Nam. Người ấy trả lời chung quanh đây không có nhà nào Á Đông. Tôi đi xa hơn chút nữa, gặp người đàn bà đang chạy jogging tôi hỏi thì được biết cách đó nửa dặm có một nhà người Việt. Tôi cũng đi nhưng không nghĩ là đúng vì từ chỗ bỏ nàng xuống hồi khuya rất xa làm sao nàng dám đi về. Tôi hỏi thăm hai ba lần nữa mới tìm được. Đến nơi, một bà lão đang ngồi cầm cái quạt giấy phe phẩy. Tôi vào chào rồi hỏi thăm cô gái có những đặc điểm như đã gặp. Bà ta nhìn tôi từ đầu tới chân rồi nói giọng Huế: "Theo cậu tả thì đó là con gái tôi." Tôi như không tin lỗ tai của mình. Cô ta phải là cháu chứ sao lại là con, bà cụ đã già làm gì có con nhỏ như vậy. "Mệï nói răng? Con của mệï còn trẻ rứa à." "Trẻ gì, nếu còn sống nó cũng ba mươi mấy tuổi rồi." Tôi biết đã lầm nhà, nhưng vẫn níu kéo: "Cháu có việc quan trọng, cần chị ấy giúp, mêï có tấm hình chị đó không?" Bà cụ khó chịu. "Việc gì mà cậu khó khăn rứa! Nó làm gì mà giúp ai được." Nói thế nhưng bà cũng vào nhà lấy tấm hình trên vách đưa cho tôi xem. Một luồng điện chạy từ đầu xuống chân làm tôi lạnh xương sống. Quả hình cô ta đây, cũng mặc chiếc váy tím cổ rộng, cũng “đôi mắt nầy đêm qua lạc vào hồn tôi”. Nhưng không hiểu sao bà cụ bảo chết. Tôi nghi bà cụ sợ tôi dụ dỗ cháu bà, hoặc bà đã đãng trí nên không biết mình nói gì. Tôi nói để bà yên tâm: "Chúng cháu là bạn học thường thôi mệï ạ, không có ý gì khác xin mệï chớ nói chơi." Bà cụ hơi giận vì câu nói ngây ngô của tôi, nhưng cũng trả lời: "Bạn học cách mô được, tuổi con tôi có thể bằng mạ cậu, tôi có nói chơi mô, chị ấy bị xe đụng chết cách đây hơn mười năm rồi. Không tin cậu đi ra mộ với tôi." Đáng lẽ tới đây tôi có thể từ giã bà cụ được rồi, nhưng không hiểu sao tôi lại muốn cùng bà cụ đi ra nghĩa trang. Một phần tôi muốn tìm ra sự thật, một phần tôi chưa hoàn toàn tin lời bà cụ. Ngồi trên xe tôi nhìn sang, quả nhiên trên gương mặt bà cụ có vài nét giống người con gái đêm qua. Đường trong nghĩa trang ngoằn nghoèo, bà cụ phải hướng dẫn tôi mới khỏi bị lạc. Xe chưa kịp đậu hẵn, bà cụ nhìn vào thốt: "Ai đem chiếc áo bành tô phủ lên tấm bia con gái tôi rứa?" Nhìn theo hướng mắt bà cụ, tôi rùng mình bước ra khỏi xe đến mộ bia cầm chiếc áo vác lên vai. Nhánh bông hồng tôi tặng nàng đêm qua nằm trơ vơ dưới chân tấm bia đá có hàng chữ Hoàng Thị Tường Vi 1957-1990. Tôi rùng mình lần nữa. Buổi chiều xuống chậm bao trùm lấy nghĩa trang buồn. Mục lục Chiều Xuống Chiều Xuống Thủy Lâm SynhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: QuevietĐược bạn: ct.ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 1 năm 2005
Thủy Lâm Synh Chiều Xuống Trường Lane Tech năm ấy học sinh Việt Nam tốt nghiệp khá đông. Bọn con trai chúng tôi kiếm bạn gái để đi prom đang gặp khó khăn. Bí quá, chín giờ đêm thứ bảy hôm đó tôi lao ra xe chạy đi vũ trường Chiều Tím với hy vọng “mượn” được em nào cho đỡ quê với bạn bè. Tôi lấy Foster đi east về khu Uptown, vừa đến đường St Louis gặp đèn đỏ tôi ngừng, nhìn vào trạm đợi xe buýt chợt thấy một em Á Đông đang đứng chờ xe một mình. Như thỏi nam châm cực mạnh hút vội mảnh kim khí, tôi cho xe tấp vào, quay kiếng xe xuống hỏi bằng Anh ngữ vì sợ lầm không phải người Việt: "Cô là người Việt?" "Dạ, em là người Việt." Cô gái trả lời bằng giọng Huế rất nhẹ và ngọt. Gặp người Việt đã mừng, còn là người cùng quê nữa thì nỗi mừng càng tăng hơn, tôi trở nên ấp úng: "Cô... Cô đi đâu giờ nầy? Tôi đưa cô đi hỉ, tôi cũng đi về hướng nớ." Vừa nói tôi đưa tay chỉ về hướng hồ Michigan. Cô gái dạ rất khẽ rồi tự nhiên mở cửa chui vào xe tôi không chút ái ngại. Lúng túng với người đẹp ngồi bên cạnh, tôi không biết phải mở đầu từ chuyện gì. Nhưng may mắn, nàng hỏi tôi trước: "Anh đi dạ vũ à?" "Dạ, tôi đi xuống Vũ Trường Chiều Tím nghe nhạc, hôm nay có ca sĩ Ngọc Anh về." Trong bóng tối, tôi chỉ có thể thấy mặt nàng khi nào có ánh đèn xe chạy ngược chiều mà thôi. Tuy vậy, tôi vẫn nhận ra nàng hơi lớn tuổi hơn tôi một tí, nhưng chẳng sao, tôi có đi hỏi vợ đâu mà so sánh. Chưa biết nói gì thêm, ngày ra trường sắp tới nơi mà chưa tìm được cô nào kẹt quá, tôi định lung khởi cho câu chuyện đi prom vào đầu tháng sáu nầy. Bỗng cô gái lên tiếng: "Em cũng đi dạ vũ ở Chiều Tím, nhưng đợi mãi không thấy xe buýt tới, có duyên lại gặp anh." Hai chữ có duyên làm tất cả rụt rè trong tôi như tan biến, tôi mạnh dạn nói: "Chính tôi mới là người có duyên mới được đón và đưa chị về." Cô gái liếc nhìn tôi gật đầu rất nhẹ như có vẻ đồng ý tiếng chị hơn là cô làm tôi thoáng ngượng. Rồi từ đó trên đường đi, chúng tôi trò chuyện thật vui, nói và trả lời rất Huế. Khi ca sĩ Ngọc Anh mở đầu bằng một vũ điệu ba-sô, cô gái lôi tôi ra sàn nhảy, không cần tôi đồng ý. Chúng tôi quyện lấy nhau như một cặp vũ công đang biểu diễn. Không hiểu sao hôm đó bước của tôi điêu luyện lạ lùng. Bình thường tôi chỉ nhảy những bản dễ, hôm nay điệu nào tôi cũng khá cả. Nỗi sung sướng đang tràn khắp cơ thể tôi vì những cọ xát thường xuyên nơi các vùng núi đồi trên cơ thể của nàng. Có điều lạ là tay và hơi thở nàng rất lạnh. Dù chúng tôi nhảy với nhau thật lâu, thật nhiều bản mà bàn tay nàng cứ lạnh. Những bản nhạc chậm, nàng đã không ngại nép sát vào tôi. Trong ánh đèn mờ ảo của vũ trường, tôi vẫn nhận thấy ở khóe mắt nàng toát ra nét u buồn như người mang nhiều tâm sự. Cái vui bao giờ cũng trôi qua rất nhanh, chỉ để lại không gian bao nhiêu luyến tiếc. Tôi thì muốn kéo dài thời gian gần gũi, nên tan dạ vũ tôi đề nghị với nàng xuống phố Tàu ăn mì. Trong thâm tâm tôi cũng muốn lợi dụng cơ hội nầy để hỏi nàng về vụ đi prom, điều mà tôi đoán chắc là nàng sẽ đồng ý. Nhưng không, nàng từ chối yêu cầu của tôi, viện lẽ tuần lễ đó phải đi xa cùng gia đình làm tôi chới với. Tô mì tôi đã sạch, nhưng đường như nàng không đói nên tô nàng vẫn còn nguyên. Ăn xong, nàng bảo tôi đưa về cho mau vì sợ trời sáng mất. Khi ra tới quày tính tiền, nàng đưa mũi ngửi đoá hoa hồng đang cắm trong lọ. Tôi biết nàng thích hoa nên đã đặt năm đồng ngay chiếc lọ và rút nhánh hoa tặng nàng trước sự lặng lẽ đồng ý của cô gái thu tiền. Vềà gần đến trạm xe buýt, ngã tư Foster - St Louis, chỗ tôi đón nàng tối qua, tôi cho xe ngừng và hỏi nhà đâu để đưa tận nơi thì nàng chỉ tay bảo: "Cho em xuống chỗ ni được rồi, nhà em đằng nớ thôi." Nàng tự mở cửa xe bước ra, bên ngoài sương khá dày. Tôi cũng bước ra khỏi xe, đi vòng qua phía nàng để cám ơn. Nàng chìa tay cho tôi nắm nhưng bàn tay nàng lạnh khiến tôi tưởng như mình đang nắm lấy thỏi kim loại. Thấy chiếc áo mỏng, cổ rộng nàng đang mặc tôi e sợ nàng bị cảm lạnh nên tôi phải cởi chiếc áo lạnh của tôi khoác lên vai nàng. Chúng tôi chia tay, nàng bước đi khoan thai, dáng sang trọng. Tôi đợi một giây rồi chui vào xe phóng đi. Đi được một đoạn, tôi tự vỗ trán phải quay lại vì quên xin số điện thoại, nhưng khi trở lại chỗ cũ thì chung quanh không có nhà nào còn đèn. Chiều hôm sau khi tan học, tôi phóng xe đến gần chỗ nhà nàng. Tôi hỏi thăm người Mỹ da trắng đang đứng tỉa mấy cành khô của khóm hoa trước sân để biết nhà nào là nhà Việt Nam. Người ấy trả lời chung quanh đây không có nhà nào Á Đông. Tôi đi xa hơn chút nữa, gặp người đàn bà đang chạy jogging tôi hỏi thì được biết cách đó nửa dặm có một nhà người Việt. Tôi cũng đi nhưng không nghĩ là đúng vì từ chỗ bỏ nàng xuống hồi khuya rất xa làm sao nàng dám đi về. Tôi hỏi thăm hai ba lần nữa mới tìm được. Đến nơi, một bà lão đang ngồi cầm cái quạt giấy phe phẩy. Tôi vào chào rồi hỏi thăm cô gái có những đặc điểm như đã gặp. Bà ta nhìn tôi từ đầu tới chân rồi nói giọng Huế: "Theo cậu tả thì đó là con gái tôi." Tôi như không tin lỗ tai của mình. Cô ta phải là cháu chứ sao lại là con, bà cụ đã già làm gì có con nhỏ như vậy. "Mệï nói răng? Con của mệï còn trẻ rứa à." "Trẻ gì, nếu còn sống nó cũng ba mươi mấy tuổi rồi." Tôi biết đã lầm nhà, nhưng vẫn níu kéo: "Cháu có việc quan trọng, cần chị ấy giúp, mêï có tấm hình chị đó không?" Bà cụ khó chịu. "Việc gì mà cậu khó khăn rứa! Nó làm gì mà giúp ai được." Nói thế nhưng bà cũng vào nhà lấy tấm hình trên vách đưa cho tôi xem. Một luồng điện chạy từ đầu xuống chân làm tôi lạnh xương sống. Quả hình cô ta đây, cũng mặc chiếc váy tím cổ rộng, cũng “đôi mắt nầy đêm qua lạc vào hồn tôi”. Nhưng không hiểu sao bà cụ bảo chết. Tôi nghi bà cụ sợ tôi dụ dỗ cháu bà, hoặc bà đã đãng trí nên không biết mình nói gì. Tôi nói để bà yên tâm: "Chúng cháu là bạn học thường thôi mệï ạ, không có ý gì khác xin mệï chớ nói chơi." Bà cụ hơi giận vì câu nói ngây ngô của tôi, nhưng cũng trả lời: "Bạn học cách mô được, tuổi con tôi có thể bằng mạ cậu, tôi có nói chơi mô, chị ấy bị xe đụng chết cách đây hơn mười năm rồi. Không tin cậu đi ra mộ với tôi." Đáng lẽ tới đây tôi có thể từ giã bà cụ được rồi, nhưng không hiểu sao tôi lại muốn cùng bà cụ đi ra nghĩa trang. Một phần tôi muốn tìm ra sự thật, một phần tôi chưa hoàn toàn tin lời bà cụ. Ngồi trên xe tôi nhìn sang, quả nhiên trên gương mặt bà cụ có vài nét giống người con gái đêm qua. Đường trong nghĩa trang ngoằn nghoèo, bà cụ phải hướng dẫn tôi mới khỏi bị lạc. Xe chưa kịp đậu hẵn, bà cụ nhìn vào thốt: "Ai đem chiếc áo bành tô phủ lên tấm bia con gái tôi rứa?" Nhìn theo hướng mắt bà cụ, tôi rùng mình bước ra khỏi xe đến mộ bia cầm chiếc áo vác lên vai. Nhánh bông hồng tôi tặng nàng đêm qua nằm trơ vơ dưới chân tấm bia đá có hàng chữ Hoàng Thị Tường Vi 1957-1990. Tôi rùng mình lần nữa. Buổi chiều xuống chậm bao trùm lấy nghĩa trang buồn. Mục lục Chiều Xuống Chiều Xuống Thủy Lâm SynhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: QuevietĐược bạn: ct.ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 1 năm 2005
Cánh Đồng Gió Cho mình xin lỗi Reng… Reng… Reng…! _ Alô, Thủy Tiên đây ạ! _ Là cậu đó hả Tiên? _ Tớ nè, có gì hông? _ Cậu đó, đừng có gửi thư nữa. Ngày nào cũng gửi một lá làm sao tớ chịu nổi? _ Hì hì, bình tĩnh nào, làm gì hét lên như thế? Tớ viết thư vì tớ… nhớ cậu mà. _ Nhớ thì gọi điện thoại hoặc đến nhà mà nói, chứ mắc gì viết thư? _ Thì làm vậy nó mới… lãng mạn. Với lại tớ cũng chẳng có gì làm nên viết cho đỡ chán. _ Tớ không rảnh mà ngồi đọc đâu. Cậu không học bài hay sao mà rảnh quá vậy? Mà thôi, cúp máy đây! Hừ! Hôm sau… _ Hi! Lâu quá không gặp! _ Trời ơi, lại gì nữa đây? Đến đây làm gì? _ Thì… đứng đợi cậu chứ gì nữa. Hì hì! Hôm sau nữa, hôm sau sau nữa… _ Nè, rốt cuộc là cậu muốn gì đây hả? _ Thì… mình nhớ cậu nên… mới… _ Nên mới đến đây chứ gì? Biết mà! Hết viết thư đến chuyện này. Thiệt là… Bộ cậu không đi học hay sao mà đến đây? _ Thì… cũng có. Thôi chúng ta về đi. Điệu bộ của nó khiến nhỏ baạn cảm thấy có chuyện gì đó với nó. Trong ánh dương tà, nhỏ chợt thấy một nỗi buồn hiện lên trong mắt nó. Nhỏ định hỏi nhưng… _ Tới nhà cậu rồi đó! Tớ về nhé! Tối đó, nhỏ nghĩ và… quyết định: _ Được rồi, mình sẽ làm. Sáng hôm sau… _ Chào bạn, trường bạn có ai tên Lâm Thủy Tiên không? _ Thủy Tiên à? Bạn ấy nghỉ học cả tháng nay rồi. “Thế là rõ, nó đang giấu mình”, nhỏ nghĩ. Chiều hôm đó… _ Hế lô Thiên Kim! Ủa có chuyện gì vậy? _ Cậu… đang giấu tớ cái gì? _ Ừm, có gì đâu? _ Cậu… đã nghỉ học cả mấy tháng nay đúng không? _ … _ Cậu là đồ tồi! Cậu đã quên rằng mình đã hứa là sẽ cùng học với nhau đến đại học mà? Đúng không? _ Tớ… xin… xin lỗi. _ Hừ, tớ không cần biết chuyện gì đã xảy ra với cậu. Nhưng chính cậu đã lập ra lời hứa đó và cũng chính cậu là người xóa bỏ nó. Cậu là đồ tồi! Tớ với cậu chấm dứt ở đây. _ Khoan đã, cho tớ… _ Không có xin lỗi gì nữa! Tớ với cậu chấm hết rồi. Nhỏ giận dữ đóng sần cửa trong lúc nó vừa chạy vừa khóc trong cơn đau kinh khủng: nó bị ung thư. Chợt… Rầm! _ Trời ơi! Tiên! Con sao vậy? Ò… e… ò… e… ò… e… _ Xin lỗi anh chị, chúng tôi đã cố gắng hết sức. _ Trời ơi! Tiên! Con tôi! Còn nhỏ, đột nhiên nhỏ cảm thấy có điều gì đó khó chịu và nghĩ rằng mình phải đến gặp nó thôi. _ Không, không được. Mình đang giận nó. Hôm sau… _ Lạ thật, nhỏ không đến. Chắc nó đang giận mình. Thôi kệ, thế cũng khỏe – Nó nhủ thầm. Và cũng từ đó, ngày nào nó cũng nhận được một lá thư không rõ người gửi. Nhưng chỉ cần đọc nội dung là nó cũng đủ biết ai gửi rồi. Những lá thư đều kể về những kỉ niệm lúc hai đứa gặp nhau, những chuyện lặt vặt mà hai đứa từng trải qua. Nói cách khác, chúng như một cuốn nhật kí ghi lại những giây phút khi hai người còn là bạn. Và từ lúc nà, nhỏ cảm thấy hạnh phúc khi đọc những lá thư ấy. Lá thư cuối cùng là lá thư thật ngắn gọn, không phải để kể kỉ niệm mà là để xin lỗi. Chắc cậu đã biết ai gửi những lá thư này đúng không? Xin lỗi nếu chúng làm phiền cậu. Xin lỗi về những chuyện làm cậu bực bội. Xin lỗi về những chuyện mình đã giấu. Chúng mình sẽ là bạn thân mãi mãi nhé. Thủy TiênMột cảm xúc lạ lùng dâng trào, thôi thúc nhỏ phải đến gặp nó ngay. Nhưng… _ Xin lỗi nhưng… Thủy Tiên… đã… mất cách đây hai tháng rồi. _ Sao cơ ạ? Bác đừng đùa ạ! Bạn ấy vẫn liên tục gửi thư cho cháu suốt hai tháng mà! _ À, đó là nó nhờ bác gửi. Hôm đó, không biết nó đi đâu về mà khóc nức nở và ngất xỉu trước thềm nhà. Gia đình đưa cấp cứu nhưng không qua khỏi đêm đó. Trước khi mất, nó nhờ bác gửi số thư mà nó đã viết khi biết mình bị ung thư… _ Cái gì ạ? Bạn ấy bị… ung thư? _ Phải, cả mấy năm nay rồi. Cách đây ba tháng, nó phải nghỉ học vì bệnh trở nặng. Nó nói là nó thật may mắn vì có con là bạn. Còn bé nhút nhát, không biết cách bộc lộ tình cảm nên chỉ biết thể hiện như thế với người bạn thân nhất của nó vậy thôi. Thật sự nó coi cháu là một người đặc biệt nhất trong số những người bạn mà nó chơi. Nhỏ ra về, đầu óc trống rỗng. Nó đi mà như lết. Nó cố gắng cười nhưng lại như đang khóc. Ánh mặt trời soi bóng nho cô đơn bước đi. Nhỏ cảm thấy một cảm xúc lạ lùng khẽ dâng trong lòng. Văng vẳng đâu đây tiếng hát… Bạn thân chúng ta… sớt chia buồn vui cùng có nhau… Ngày nào thơ bé cùng vui cùng những lúc giận hờn… vui biết bao… Bạn thân ơi, dù cuộc đời mai sau có đổi thay, xin nhớ rằng, ở mọi nơi bạn luôn có tôi cùng sớt chia…Cánh Đồng Gió Mục lục Cho mình xin lỗi Cho mình xin lỗi Cánh Đồng GióChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: VNTQĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 13 tháng 9 năm 2008
Wind Field I'm sorry Ring… Ring… Ring…! _ Hello, Thuy Tien here! _ Is that you, Tien? _ It's me, is there anything? _ You, stop sending letters. How can I stand sending a letter every day? _ Hehe, calm down, why are you shouting like that? I'm writing because I... miss you. _ If you remember, call or come to your house to tell them, why write a letter? _ That would be... romantic. Besides, I have nothing to do so I write to relieve boredom. _ I don't have time to sit and read. Don't you study or why do you have so much free time? Anyway, hang up now! Huh! The next day... _ Hi! Long time no see! _ Oh my god, what else is going on? What are you doing here? _ So... waiting for you, nothing else. Hehe! The next day, the day after that... _ Hey, what exactly do you want? _ Well... I missed you so... I just... _ That's why I came here, right? I know! From writing letters to this. Seriously... Didn't you come to school or what? _ Well... yes. Well let's go home. Its gestures make you feel like there's something wrong with it. In the setting sunlight, she suddenly saw a sadness appear in her eyes. She was about to ask but... _ I'm at your house! I'll come back! That night, she thought and... decided: _ Okay, I'll do it. The next morning... _ Hello, is there anyone named Lam Thuy Tien at your school? _ Thuy Tien? She's been out of school for a whole month now. “So it's clear, it's hiding from me,” she thought. That afternoon... _ Hello Thien Kim! Uh, what's going on? _ What are you... hiding from me? _ Um, what's wrong? _ You... have been absent from school for several months, right? _ … _ You are a bad person! Did you forget that we promised to go to college together? Right? _ I... am... sorry. _ Well, I don't need to know what happened to you. But it was you who made that promise and it was you who broke it. You are bad! You and I end here. _ Wait, give me… _ No more apologies! You and I are done. She angrily closed the door as she ran and cried in terrible pain: she had cancer. Suddenly… Bang! _ Oh my God! Fairy! How are you? Ò… e… ò… e… ò… e… _ Sorry guys, we tried our best. _ Oh my God! Fairy! My child! As a child, she suddenly felt something uncomfortable and thought she had to go see him. _ No, no. I'm angry at it. The next day... _ It's strange, she didn't come. Maybe he's angry at me. Never mind, that's fine - He thought to himself. And since then, every day he receives a letter from an unknown sender. But just reading the content is enough to know who sent it. The letters all told about memories when the two of them met, and the trivial things that the two of them had experienced. In other words, they are like a diary recording the moments when two people were still friends. And from that moment on, she felt happy when she read those letters. The last letter is a very brief letter, not to tell memories but to apologize. Surely you know who sent these letters, right? Sorry if they bother you. Sorry about what upset you. Sorry about the things I hid. We will be best friends forever. Thuy Tien A strange feeling welled up, urging her to go see it immediately. But… _ Sorry but… Thuy Tien… passed away two months ago. _ What? Don't joke! She kept sending me letters for two months! _ Ah, that's what you asked me to send. That day, not knowing where he went, he sobbed and fainted on the doorstep. The family took him to the emergency room but he did not survive that night. Before he passed away, he asked me to send him the letters he wrote when he found out he had cancer... _ What? She has... cancer? _ Yes, for several years now. Three months ago, he had to drop out of school because his illness got worse. He said he was lucky to have you as his friend. As for the shy child, he doesn't know how to express his feelings, so he only knows how to show it to his best friend. In fact, he considers me the most special person among the friends he plays with. She left, her mind empty. It walks like it's dragging. He tried to laugh but it seemed like he was crying. The sunlight shines on the lonely walking silhouette of grapes. She felt a strange feeling rising in her heart. The sound of singing is echoing somewhere... Our best friends... shared our sorrows and joys together... Every day as a child we were happy and angry at the same time... how happy... Dear friend, even if our lives will change in the future, please Remember, everywhere you go, you always have me to share with... Field of Wind Table of contents I'm sorry I'm sorry Field of WindWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: VNTQ Posted by friend: Thanh Van on: September 13, 2008
Hoàng Lan Anh Cho Một Ngày Mùa Thu Tôi nhắm mắt lại và lạy chúa: Đừng tiếp tục nữa . Tôi không hiểu mình sẽ phải chịu đựng cảnh này đến bao giờ. Những trận cãi nhau như những cơn lốc bất hạnh cuốn vào lòng tôi, làm cho tôi cảm thấy mình đang mất đi khả năng sống và chịu đựng. Tôi thấy mình mỏi mệt và già nua . Không hiểu tại sao khi người ta mới hai mươi mốt tuổi đã có cảm giác như thế. Cũng có thể bởi tôi quá lo xa và cả nghĩ cho cuộc đời của mình, chắc vậy . Tôi thích ngồi một mình trong bóng tối, để nhớ lại những ngày đã qua . Nhớ lại mình, và kỷ niệm. Những mùa hoa sữa rơi đầy trên phố luôn làm tôi nhớ L. với những gì tốt đẹp và hạnh phúc nhất. Về những con đường chúng tôi đã đi qua, về vụ ngã xe không biết vô tình hay cố ý mà hai đứa đã có từ khi mới gặp nhau, thơ mộng biết nhường nào . Hương mùa thu chậm đều đi trên phố. Lắc rắc những cánh me vàng thả mình trong chút nắng cuối ngày, mênh mang. Từng cánh me nhỏ trên tóc nhắc tôi nhớ về một ngày tháng chín, khi tôi gặp L. trong một buổi tình cờ. L. không để lại ấn tượng gì sâu sắc trong trái tim tôi những thổn thức chưa bao giờ có. Cho đến 1 ngày, tôi bỗng nhận ra mình đã yêu anh, với trái tim nguyên vẹn của mối tình đầu . Tôi và L. đi theo con đường số phận đã định sẵn. Cho đến một ngày vấp ngã, bỗng nhận ra là nó không hề trơn tru như đã tưởng. Dù yêu L., nhưng tôi không thể bỏ được những tính cách vốn có của mình, bướng bỉnh, tự tin pha một chút hiếu kỳ. L. thường nói, chẳng có quy luật nào của mọi người có thể áp dụng được cho tôi, và L. muốn tôi thay đổi . Còn tôi lại không thích sự đơn điệu và tẻ nhạt, tôi luôn mong mình sẽ giữ nguyên được là mình. Những trận cãi nhau bắt đầu xảy ra, không thể cưỡng lại được khi tôi và L. bắt đầu hiểu nhau hơn. Lúc đầu là âm ỉ, sau trở nên dữ dội . Tình yêu không phải là một cuộc chơi, càng không phải là thứ tình cảm tẻ nhạt hay những gì tương tự như thế. Giữa tôi và L. có quá nhiều mâu thuẫn, quá nhiều bất đồng và tranh cãi . Có những lúc cả tôi và anh đều tưởng không thể tiếp tục được nữa, nhưng rồi cũng qua đi . Vả lại khi người ta gắn bó với nhau nhường ấy, chia tay cũng là sự khó khăn. Hiện giờ L. đã tốt nhiệp, và đi làm. Tôi còn hai năm đại học, cùng một kỳ giai đoạn sắp qua . Tôi vẫn buồn, chúng tôi chỉ có sáu giờ gặp nhau một tuần, quá ít! L. luôn bận rộn trong công việc, trong những mối quan hệ mới, tình bạn mới . Còn tôi, vẫn nguyên xi như trước, chả có gì mới lạ cả. Thời gian mang lại những sự đổi khác, tôi biết. Như tôi bây giờ đã tập quen với những cú điện thoại thất thường để xin lỗi vì bận của anh. L. không thể hiểu tôi đã buồn như thế nào sau cái vỏ đanh đá mỗi khi anh kể cho tôi nghe những tối đi chơi với bạn bè. Tôi cần anh, để được an ủi và che chở. Còn anh, có vẻ như cần tôi ở một khía cạnh khác. Điều đó làm cho tôi luôn xót xa . Tôi đứng trước kỳ thi giai đoạn, và trước anh, với những trận cãi nhau không đáng có. Tôi cần tập trung vào học, cũng như cần có anh. Khi đứng trước hai cái gì lớn lao, người ta bắt buộc phải suy nghĩ để lựa chọn một. Nhưng tôi không thích sự lựa chọn nào cả. Tôi cần thi đỗ, và cần anh. Song song như phải vượt qua hai kỳ thi, tôi cần chiến thắng! Cơn bão ập đến. Và mưa . Thành phố tối om vì mất điện. Tôi có hai ngọn nến trên bàn học để đốt thành lửa . Một ngọn đã sắp tàn, chỉ còn le lói trong đống sáp nến đã tan ra như nước. Ngọn còn lại nhỏ và gầy, đã cháy hết quá nửa . Những đốm lửa hắt ra lung linh, đủ sáng một vầng nhỏ cho tôi cầm bút viết trên trang giấy những điều cần nóị Tôi bỗng nhớ đến cặp phạm trù chung - riêng trong kỳ thi triết học. Những cái chung, cái riêng, cái đơn nhất buộc người ta phải trả lời những câu hỏi . Vậy tình yêu là gì ? Là cái riêng ? Cái đơn nhất ? Cái không thể chia xẻ cho ai, cái mà không ai giống ai cả. Vậy thì có bao giờ L. hiểu, để gìn giữ, để nó nguyên vẹn là của mình, suốt đời ? Mùa thu này, tôi quen L. được ba năm. Có thể là dài, cũng có thể là quá ngắn đối với quan niệm và sự mong đợi của mỗi người . Nhưng dù sao, tôi vẫn hy vọng tình cảm của tôi và L. sẽ không bao giờ như những ngọn nến tôi đã có. Với mùa thu Hà Nội, tôi có một lời nguyện cầu cất lên từ đáy lòng mình, mong sao tình yêu của tôi và L. không bao giờ lụi tắt, ít nhất nó cũng như ngọn lửa sưởi ấm lòng người . Có tham quá không, hỡi mùa thu tháng chín ? Hoàng Lan Anh Mục lục Cho Một Ngày Mùa Thu Cho Một Ngày Mùa Thu Hoàng Lan AnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời áo trắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Hoang Lan Anh For An Autumn Day I closed my eyes and prayed to God: Don't continue. I don't understand how long I will have to endure this. Arguments are like whirlwinds of unhappiness swirling in my heart, making me feel like I'm losing the ability to live and endure. I feel tired and old. I don't understand why people feel like that when they are only twenty-one years old. Maybe it's because I worry too much and even think about my life, probably. I like to sit alone in the dark, to remember the past days. Remember yourself, and memories. The seasons when milk flowers fall on the streets always make me remember L. with the best and happiest things. About the roads we have passed, about the accident that we both had, whether accidentally or intentionally, since we first met, how poetic it is. The scent of autumn slowly walks on the street. Shake and sprinkle the golden tamarind petals to let them soak in the last bit of sunlight, immense. Each little tamarind petal in my hair reminds me of a September day, when I met L. by chance. L. did not leave any deep impression in my heart like never before. Until one day, I suddenly realized I loved him, with the intact heart of my first love. L. and I followed the predetermined path of fate. Until one day, I tripped and suddenly realized that it was not as smooth as I thought. Even though I love L., I can't get rid of my inherent characteristics: stubborn, confident and a little curious. L. often said, no one else's rules could apply to me, and L. wanted me to change. As for me, I don't like monotony and boredom, I always hope I can stay the same. Arguments began to happen, irresistible as L. and I began to understand each other better. At first it was dull, then it became intense. Love is not a game, nor is it a boring sentiment or anything like that. Between me and L. there are too many conflicts, too many disagreements and arguments. There were times when both he and I thought we couldn't go on anymore, but then it passed. Besides, when people are so attached to each other, breaking up is also difficult. Now L. has graduated and is working. I have two years left in college, and the semester is about to end. I'm still sad, we only have six hours together a week, so little! L. is always busy at work, in new relationships, and in new friendships. As for me, it's still the same as before, nothing new at all. Time brings changes, I know. Like me, I have now gotten used to his erratic phone calls to apologize for being busy. L. couldn't understand how sad I was behind his harsh exterior every time he told me about his nights out with friends. I need you, for comfort and protection. As for you, it seems like you need me in another aspect. That always makes me sad. I stood before the stage exam, and before him, with unnecessary quarrels. I need to focus on studying, as well as needing you. When faced with two great things, people are forced to think about choosing one. But I don't like either choice. I need to pass the exam, and I need you. Like having to pass two exams at the same time, I need to win! The storm came. And rain. The city was dark because of a power outage. I have two candles on my desk to make a fire. One flame was about to die, only glimmering in a pile of candle wax that had melted like water. The remaining top is small and thin, more than half of which has been burned. Sparks of fire flickered out, bright enough to create a small halo for me to hold a pen and write on the page what needed to be said. I suddenly remembered the pair of general - private categories in the philosophy exam. The general, the particular, the unique force people to answer questions. So what is love ? Is it private? The single thing? Something that cannot be shared with anyone, something that no one is the same as. So has L. ever understood, to preserve it, to keep it intact and be his, for the rest of his life? This fall, I have known L. for three years. It may be long, or it may be too short for each person's conception and expectations. But anyway, I still hope that my relationship with L. will never be like the candles I had. With Hanoi's autumn, I have a prayer from the bottom of my heart, hoping that the love between L. and I will never die, at least it will be like a fire that warms people's hearts. Are you too greedy, oh September autumn? Hoang Lan Anh Table of contents For An Autumn Day For An Autumn Day Hoang Lan AnhWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: White shirt period Posted by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Huyền Nguyên Cho Một Ngày Sắp Qua... Tháng Chín. Những kỉ niệm run rấy ùa lên trong cái nắng ngại ngùng e thẹn giữa thênh thang Sài Gòn. Nhớ về Đà Nẵng như một lẽ không thể dừng. Từ tuổi biết để ý đến mình, năm năm trời, em chưa hề được mừng tuổi xứ ấy. Ngày Sài Gòn hanh hao nắng chạy dọc theo những dòng ào ạt, dòng người, dòng xe, dòng hối hả, dòng… thời gian. Hai mươi mốt năm. Vẫn còn điều gì ngây dại sơ nguyên trong mớ trí nhớ bé bỏng. Nhận mặt cuộc đời, nhận mặt người yêu. Hai mươi hai tháng Chín năm nào ta mở lòng lâng lâng đón lấy một duyên lành và mười chín cánh hồng đỏ thắm đẫm sương. Mất đi những tháng ngày… nghĩa là một phần nào đó trong mình đã hư hao? Hai mươi mốt năm. Em vẫn còn nguyên thói nắng mưa muôn mùa và những dỗi hờn không cần thiết. Hôm nay ta biết sống vì người khác nhiều hơn. Cố ghìm những tiếng say sưa thảng thốt để người yêu được chút hiếm hoi thanh thản. Vậy mà em vẫn cứ mang tiếng là kẻ hẹp hòi lẻ loi. Anh vẫn chỉ là anh… Hai mươi mốt năm. Có bao giờ em nhắm mắt chịu lấy những đắng cay mà người-không-ruột-thịt mang đến? Có bao giờ em yêu thương mê say hỗn mang, bất ngại xôn xao đời sống? Có bao giờ em hướng tới một nối kết chân thành yêu thương? Vậy mà em vẫn là một đứa trẻ con và luôn mang tội lỗi. Hỡi ơi! Em và nhân gian này chẳng bao giờ chung đụng. Lang thang trên âu lo và rập rềnh sóng cỏ. Gía phải trả cho một tình yêu hồn nhiên mãnh liệt là ngày hôm nay? Vậy thì đớn đau. Vậy thì sầu vương. Vậy thì chua xót… nói sao cho vừa? Một buổi chiều êm êm đang nhẹ nhàng trôi, trôi xa khỏi tâm thức và tơ tưởng của em về một buồi chiều. Em đang chơ đợi điều gì? Hoàng hôn tới? Bước chân phiêu về giục lửa yêu? Tiếng thầm thì man dại của lá hoa? Tiếng rộn ràng của những ngã trầm luân say khướt? Hay đang đợi chờ… từng bước chậm của thời gian? Vậy là anh đã đi xa. Không còn kịp về dự ngày sinh nhật của em. Cuộc sống đã cuốn anh trôi xa mất rồi yêu thương ơi! … em mong anh đi trên những nẻo an lành mộng triệu tươi êm. Thắp lên hai mươi mốt ngọn nến lung linh để xa vời mơ ước, tự chúc mình phải mạnh mẽ hơn, chấp nhận thưong đau và đìu hiu trống vắng. Chia ly này sao nhức nhối như ai lấy gai đâm thủng những mạch máu mỏng manh nhất? Em ở đâu? Anh ở đâu? Đi mà sao chẳng nói với em một lời Thiên ơi! Anh đang lênh đênh trên bờ bến nào? Hãy giúp em bước ra khỏi những hoang mang khôn cùng và băn khoăn hoang tưởng. Làm thế nào đây khi ebn6 em không còn sự hiện diện chân thực của anh? Em ngỡ mình có thể rạch nát trái tim lấy máu hồng trinh tưới chan lên nỗi niềm thương đau chẳng dừng chất ngất. Có thể nào tất cả vội ra đi khi chưa kịp nhận diện rõ một hình hài tròn vẹn? Em cuối cùng là ai? Có còn la em không khi luôn mang trong mình những vết hằn của ngày thang phôi phai, của yêu thương diễm tuyệt lên ngôi chói loà rạng rỡ rồi vội chết lịm hun hút? Em có còn là em không chính em ơi? Em yêu anh muôn đời hỡi Thiên cuồng điên ngông ngạo! Em chở cuộc tình đi qua những đường đông Gối chưa chồn mà chân thì đã mỏi Lưng chưa oằn mà vai đã muốn xuôi…chở qua mưa nắng Theo dấu chim bay ngời rạng Qua phố ngỡ ngàng Hờ hững vội tan! *.*.*.*. Em đi rồi mây khói cũng thế thôi Biết làm sao trong đầu trời cuối biển Nhận mặt cuộc đời, nhận mặt người yêu… Vậy là mình xa nhau rồi phải không Thiên? Anh đang dừng chân ở một chốn nào? Có nghe tiếng thét gọi từ thâm sâu của bàng hoàng thảm liệt những thanh âm lạc giọng gọi nhau? Cuộc tình đi những bước rất vội. Ngỡ ngàng nhận lấy một sự thật như đã được sắp đặt. Điều gì tới sẽ phải tới. Không còn Nguyên như những ngày xưa nữa… em đâu hay? Và anh cũng vậy. Dẫu biết đắng cay là khôn cùng, nhưng thà thế, thà là giọt mưa phiêu linh rơi vỡ trong vạn ngàn, thà làm cánh hoa tung trong chiều nổi gió, thà làm lệ ngàn hàng phủ kín những lối đi, thà như cánh chim non dạt mãi vào vô biên… Em đã không biết giữ gìn và nâng niu những hạnh phúc, không biết bớt đi những mong chờ, bớt chút yêu thương, để nhận lãnh cho riêng mình muôn vạn vết dao lỗi hẹn. Thiên ơi! Em ngàn lần có tôi với anh, với tình yêu ấm nồng cao cả. Đã không thể mang lại hạnh phúc cho người mình thật sự yêu thương, thì người đàn bà trong em còn biết phải nói gì cho mai sau…? Có những cánh chim phải được soãi cánh chao nghiêng trong lồng lộng thênh thang. Anh đã vậy, em không đành níu giữ … Tạ tội cùng anh. Xin gửi vạn ngàn yêu thương về cho nắng sớm nói hộ tình em… Đêm nay em ngồi trong khoảng tối mịt mùng lặng lẽ, để ngẫm nghĩ về những hạnh phúc đã qua. Hạnh phúc có là gì to lớn đâu? Đơn thuần là những gì ta thực sự biết nâng niu, quý trọng. Em đã quá dại để vòng tay ôm trọn vẹn toàn. Cuộc đời đâu đơn giản như em nghĩ. Cuộc sống là cuộc sống thôi. Hôm qua em đã gặp những người bạn cũ. Nói đôi lời về anh. Và bất chợt, nhận ra… em đã được rất nhiều… biết làm sao khi em cũng không thể thoát được những đa đoan khốn cùng tai hại? Bi kịch là khi con người ta biết mình lầm lạc mà vẫn không muốn giải quyết. Đêm đang cuốn cỏ cây vào bản giao hưởng tuyệt vời vĩ đại của thiên nhiên. Giờ đây Thiên của em đang một mình với những container khô rốc, với mưu mẹo trá hình, và những cạm bẫy vốn chẳng thể gọi thành tên. Em đành khoanh tay, lại mang cho anh thêm những âu lo bất tận… …………………….. Em ngồi đây chờ đêm trôi qua như buổi giao thừa. Vụt mất trong tay những ước mộng đẹp trong và tình yêu lung linh thánh thiện. Em đã sai khi chọn lấy cuộc kết nối đầy tang thương hồ hải này? Sai lầm? ...! …!? Đôi mắt biếc giờ đây ráo hoảnh. Thôi ồ anh, anh, anh ạ… mộng tan rồi phù du muôn nỗi cũng là phù du! Vậy mà em phải ân cần níu giữ. Mắt đã tàn phai những giọt lệ ưu phiền. Lòng cũng cạn khô. Bình minh huyết lệ là ươm mầm trên huỷ diệt? Giá em có thể chuếnh choáng say giữa những miền ba lãng réo rinh, giữa âm thầm cách biệt và vọng tưởng ngỡ ngàng. Em vẫn chưa chết. Tim vẫn đang lay lắt những nhịp bất thường. Và anh này, anh, anh nhỉ, đã không còn có thể nữa rồi, anh ồ, anh, anh ạ!... Đi giữa chốn thâm u để âm thầm kêu lên những tiếng đau thương như loài mang đi lạc rừng. Quay đi hay ngoảnh lại cũng là thôi đành… tiễn biệt nhau trong sầu vương viễn xứ liêu thương dã loạn. Em nhận hết lỗi lầm về mình. Cho anh bước những bước chân mây và không phải đau thương giả tạo nữa anh nhỉ? ……………………… Rốt cùng, cơn đau tột độ cũng không đến. Không thể đến? Không đáng đến? Hay không còn đến nữa? Em không biết. Vơi cạn tất cả rồi thì mọi thứ so sánh còn đớn hèn khủng khiếp sao đang? Đã bao nhiêu giờ khắc mình không được ở bên nhau? Đêm nay. Lại thêm một đêm nữa giữa lẻ loi bộn bề. Đếm đến mụ người cũng không thể nhớ nổi mình đã gọi lạc tên anh biết bao lần? Em quá mềm lòng chăng Thiên ơi? Giá như em đủ lí trí để vùng thoát khỏi cuộc trở trăn réo gọi này… biết là điều ấy vượt khỏi khả năng mình, nên em thôi không cố gắng thêm nữa. Chiều nay gặp anh giữa đám đông. Bối rối. Cuống quít. Như vừa chớm yêu. Đâu là em và những tình cảm chân thật của mình? Em đã yêu anh bằng một tình yêu như lửa cháy trong gió loạn, Thiên-xa-khuất-ngàn ơi! Mục lục Cho Một Ngày Sắp Qua... Cho Một Ngày Sắp Qua... Huyền NguyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Huyền Nguyên Nguồn: bạn: TTL đưa lên vào ngày: 24 tháng 4 năm 2006
Huyền Nguyên Cho Một Ngày Sắp Qua... Tháng Chín. Những kỉ niệm run rấy ùa lên trong cái nắng ngại ngùng e thẹn giữa thênh thang Sài Gòn. Nhớ về Đà Nẵng như một lẽ không thể dừng. Từ tuổi biết để ý đến mình, năm năm trời, em chưa hề được mừng tuổi xứ ấy. Ngày Sài Gòn hanh hao nắng chạy dọc theo những dòng ào ạt, dòng người, dòng xe, dòng hối hả, dòng… thời gian. Hai mươi mốt năm. Vẫn còn điều gì ngây dại sơ nguyên trong mớ trí nhớ bé bỏng. Nhận mặt cuộc đời, nhận mặt người yêu. Hai mươi hai tháng Chín năm nào ta mở lòng lâng lâng đón lấy một duyên lành và mười chín cánh hồng đỏ thắm đẫm sương. Mất đi những tháng ngày… nghĩa là một phần nào đó trong mình đã hư hao? Hai mươi mốt năm. Em vẫn còn nguyên thói nắng mưa muôn mùa và những dỗi hờn không cần thiết. Hôm nay ta biết sống vì người khác nhiều hơn. Cố ghìm những tiếng say sưa thảng thốt để người yêu được chút hiếm hoi thanh thản. Vậy mà em vẫn cứ mang tiếng là kẻ hẹp hòi lẻ loi. Anh vẫn chỉ là anh… Hai mươi mốt năm. Có bao giờ em nhắm mắt chịu lấy những đắng cay mà người-không-ruột-thịt mang đến? Có bao giờ em yêu thương mê say hỗn mang, bất ngại xôn xao đời sống? Có bao giờ em hướng tới một nối kết chân thành yêu thương? Vậy mà em vẫn là một đứa trẻ con và luôn mang tội lỗi. Hỡi ơi! Em và nhân gian này chẳng bao giờ chung đụng. Lang thang trên âu lo và rập rềnh sóng cỏ. Gía phải trả cho một tình yêu hồn nhiên mãnh liệt là ngày hôm nay? Vậy thì đớn đau. Vậy thì sầu vương. Vậy thì chua xót… nói sao cho vừa? Một buổi chiều êm êm đang nhẹ nhàng trôi, trôi xa khỏi tâm thức và tơ tưởng của em về một buồi chiều. Em đang chơ đợi điều gì? Hoàng hôn tới? Bước chân phiêu về giục lửa yêu? Tiếng thầm thì man dại của lá hoa? Tiếng rộn ràng của những ngã trầm luân say khướt? Hay đang đợi chờ… từng bước chậm của thời gian? Vậy là anh đã đi xa. Không còn kịp về dự ngày sinh nhật của em. Cuộc sống đã cuốn anh trôi xa mất rồi yêu thương ơi! … em mong anh đi trên những nẻo an lành mộng triệu tươi êm. Thắp lên hai mươi mốt ngọn nến lung linh để xa vời mơ ước, tự chúc mình phải mạnh mẽ hơn, chấp nhận thưong đau và đìu hiu trống vắng. Chia ly này sao nhức nhối như ai lấy gai đâm thủng những mạch máu mỏng manh nhất? Em ở đâu? Anh ở đâu? Đi mà sao chẳng nói với em một lời Thiên ơi! Anh đang lênh đênh trên bờ bến nào? Hãy giúp em bước ra khỏi những hoang mang khôn cùng và băn khoăn hoang tưởng. Làm thế nào đây khi ebn6 em không còn sự hiện diện chân thực của anh? Em ngỡ mình có thể rạch nát trái tim lấy máu hồng trinh tưới chan lên nỗi niềm thương đau chẳng dừng chất ngất. Có thể nào tất cả vội ra đi khi chưa kịp nhận diện rõ một hình hài tròn vẹn? Em cuối cùng là ai? Có còn la em không khi luôn mang trong mình những vết hằn của ngày thang phôi phai, của yêu thương diễm tuyệt lên ngôi chói loà rạng rỡ rồi vội chết lịm hun hút? Em có còn là em không chính em ơi? Em yêu anh muôn đời hỡi Thiên cuồng điên ngông ngạo! Em chở cuộc tình đi qua những đường đông Gối chưa chồn mà chân thì đã mỏi Lưng chưa oằn mà vai đã muốn xuôi…chở qua mưa nắng Theo dấu chim bay ngời rạng Qua phố ngỡ ngàng Hờ hững vội tan! *.*.*.*. Em đi rồi mây khói cũng thế thôi Biết làm sao trong đầu trời cuối biển Nhận mặt cuộc đời, nhận mặt người yêu… Vậy là mình xa nhau rồi phải không Thiên? Anh đang dừng chân ở một chốn nào? Có nghe tiếng thét gọi từ thâm sâu của bàng hoàng thảm liệt những thanh âm lạc giọng gọi nhau? Cuộc tình đi những bước rất vội. Ngỡ ngàng nhận lấy một sự thật như đã được sắp đặt. Điều gì tới sẽ phải tới. Không còn Nguyên như những ngày xưa nữa… em đâu hay? Và anh cũng vậy. Dẫu biết đắng cay là khôn cùng, nhưng thà thế, thà là giọt mưa phiêu linh rơi vỡ trong vạn ngàn, thà làm cánh hoa tung trong chiều nổi gió, thà làm lệ ngàn hàng phủ kín những lối đi, thà như cánh chim non dạt mãi vào vô biên… Em đã không biết giữ gìn và nâng niu những hạnh phúc, không biết bớt đi những mong chờ, bớt chút yêu thương, để nhận lãnh cho riêng mình muôn vạn vết dao lỗi hẹn. Thiên ơi! Em ngàn lần có tôi với anh, với tình yêu ấm nồng cao cả. Đã không thể mang lại hạnh phúc cho người mình thật sự yêu thương, thì người đàn bà trong em còn biết phải nói gì cho mai sau…? Có những cánh chim phải được soãi cánh chao nghiêng trong lồng lộng thênh thang. Anh đã vậy, em không đành níu giữ … Tạ tội cùng anh. Xin gửi vạn ngàn yêu thương về cho nắng sớm nói hộ tình em… Đêm nay em ngồi trong khoảng tối mịt mùng lặng lẽ, để ngẫm nghĩ về những hạnh phúc đã qua. Hạnh phúc có là gì to lớn đâu? Đơn thuần là những gì ta thực sự biết nâng niu, quý trọng. Em đã quá dại để vòng tay ôm trọn vẹn toàn. Cuộc đời đâu đơn giản như em nghĩ. Cuộc sống là cuộc sống thôi. Hôm qua em đã gặp những người bạn cũ. Nói đôi lời về anh. Và bất chợt, nhận ra… em đã được rất nhiều… biết làm sao khi em cũng không thể thoát được những đa đoan khốn cùng tai hại? Bi kịch là khi con người ta biết mình lầm lạc mà vẫn không muốn giải quyết. Đêm đang cuốn cỏ cây vào bản giao hưởng tuyệt vời vĩ đại của thiên nhiên. Giờ đây Thiên của em đang một mình với những container khô rốc, với mưu mẹo trá hình, và những cạm bẫy vốn chẳng thể gọi thành tên. Em đành khoanh tay, lại mang cho anh thêm những âu lo bất tận… …………………….. Em ngồi đây chờ đêm trôi qua như buổi giao thừa. Vụt mất trong tay những ước mộng đẹp trong và tình yêu lung linh thánh thiện. Em đã sai khi chọn lấy cuộc kết nối đầy tang thương hồ hải này? Sai lầm? ...! …!? Đôi mắt biếc giờ đây ráo hoảnh. Thôi ồ anh, anh, anh ạ… mộng tan rồi phù du muôn nỗi cũng là phù du! Vậy mà em phải ân cần níu giữ. Mắt đã tàn phai những giọt lệ ưu phiền. Lòng cũng cạn khô. Bình minh huyết lệ là ươm mầm trên huỷ diệt? Giá em có thể chuếnh choáng say giữa những miền ba lãng réo rinh, giữa âm thầm cách biệt và vọng tưởng ngỡ ngàng. Em vẫn chưa chết. Tim vẫn đang lay lắt những nhịp bất thường. Và anh này, anh, anh nhỉ, đã không còn có thể nữa rồi, anh ồ, anh, anh ạ!... Đi giữa chốn thâm u để âm thầm kêu lên những tiếng đau thương như loài mang đi lạc rừng. Quay đi hay ngoảnh lại cũng là thôi đành… tiễn biệt nhau trong sầu vương viễn xứ liêu thương dã loạn. Em nhận hết lỗi lầm về mình. Cho anh bước những bước chân mây và không phải đau thương giả tạo nữa anh nhỉ? ……………………… Rốt cùng, cơn đau tột độ cũng không đến. Không thể đến? Không đáng đến? Hay không còn đến nữa? Em không biết. Vơi cạn tất cả rồi thì mọi thứ so sánh còn đớn hèn khủng khiếp sao đang? Đã bao nhiêu giờ khắc mình không được ở bên nhau? Đêm nay. Lại thêm một đêm nữa giữa lẻ loi bộn bề. Đếm đến mụ người cũng không thể nhớ nổi mình đã gọi lạc tên anh biết bao lần? Em quá mềm lòng chăng Thiên ơi? Giá như em đủ lí trí để vùng thoát khỏi cuộc trở trăn réo gọi này… biết là điều ấy vượt khỏi khả năng mình, nên em thôi không cố gắng thêm nữa. Chiều nay gặp anh giữa đám đông. Bối rối. Cuống quít. Như vừa chớm yêu. Đâu là em và những tình cảm chân thật của mình? Em đã yêu anh bằng một tình yêu như lửa cháy trong gió loạn, Thiên-xa-khuất-ngàn ơi! Mục lục Cho Một Ngày Sắp Qua... Cho Một Ngày Sắp Qua... Huyền NguyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Huyền Nguyên Nguồn: bạn: TTL đưa lên vào ngày: 24 tháng 4 năm 2006
Thu Phan Cho Một Người Mãi Xa Em biết rằng sẽ chẳng bao giờ ta gặp lại nhau, dù cả hai đều rất mong "có một ngày..." . Tại sao vậy anh ?? Phải chăng là "định mệnh" như một chiều mưa anh đã nói. "Định mệnh" hai tiếng ấy vang lên cứ day dứt mãi trong em. Em đã từng yêu, từng nâng niu, từng khắc tô hai tiếng "ĐỊNH MỆNH" vào nhật ký của anh. "Định mệnh" đã đưa anh đến bên em và đã mang anh ra xa em vô tận. Em tự trách mình, không đủ sức, thiếu tự tin đã không níu anh lại được hay sức mạnh tình yêu không thắng nổi sức mạnh của đồng tiền? Tất cả đều như nhau - anh đã mãi xa em... Anh sẽ quên nhưng em thì mãi nhớ mối tình đầu lãng mạn, ngây thơ và trong sáng - như bầu trời mùa hè sau những cơn giông. Ta hẹn nhau nơi cuối phố đầu đường. Em vẫn nhớ anh lấm tấm những giọt mồ hôi trên vầng trán thân thương, hơi thở dồn từng lời đứt quãng: Xin lỗi anh đến muộn. Em yêu lắm những lần anh như thế nhưng vẫn nũng nịu hờn dỗi xa xăm. Em bắt đền anh bài thơ xin lỗi, que kem lạnh tan vội nơi đầu lưỡi, quả me chua anh vẫn dấu dỗ dành... Em trẻ con nhưng chẳng trẻ con, đã biết yêu, biết ghét, biết giận hờn, đã trộm nghe tim mình lạc nhịp, bàn tay vụng về khi được anh khen. Anh nói đến "ngày mai" em chỉ cười và bảo: xa lắm - và đúng như vậy - Xa lắm phải không anh? Một thời ngây thơ và vụng dại đã xa khỏi tầm tay. Còn đâu nữa những chiều tan học - anh vẫn thầm đứng đợi ở cuối sân? Em giả vờ làm "cô bé vô tư" để anh là "cây si biết nói" - còn nhớ không anh những chiều mưa bất chợt - anh chỉ sợ hương tóc em phai... Em biết ôn lại tất cả chỉ thêm buồn, thêm nhớ - nhưng em lại là con gái nên không thể nào quên và chẳng thể nào quên. Tất cả giờ đây đã trở thành "kỷ niệm". Những "kỷ niệm" đẹp được dệt bằng những giấc mơ hồng của cổ tích tình ta, được tô điểm bằng nụ cười rạng rỡ của một thời quá vãng... của những con người với niềm đồng cảm, sự thấu hiểu của chính trái tim . Thời gian nghiệt ngã đã cuốn trôi kỷ niệm thành vết trắng mờ mùa lũ xiết... Đẩy lùi "kỷ niệm" vào sâu thẳm ngăn kéo tâm hồn. Nhưng với em, dường như chỉ mới hôm qua - chưa bắt đầu đã vội vàng kết thúc. Dẫu sao, em cũng cảm ơn anh. Cảm ơn một ngươi đã đem đến cho em một tình đầu vụt sáng như ánh sao băng... Em viết cho em, viết cho hoài niệm về tình đầu dang dở, thoảng qua... cơn gió ấy cuốn đi về một thẳm sâu, xa lắc đến không cùng. Để rồi chiều nay, một nỗi buồn vô cớ lại ùa về choáng ngợp niềm đau. Không biết em đang vui hay đang buồn, chỉ thấy lòng mình da diết nhớ xa xăm. Những chiều mưa - một mình - em lại nhớ đến anh - người đã bên em những chiều mưa trước... Thu Phan Mục lục Cho Một Người Mãi Xa Cho Một Người Mãi Xa Thu PhanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời áo trắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Thu Phan For Someone Far Away I know that we will never meet again, even though we both really hope "one day...". Why is that?? Is it "fate" as you said one rainy afternoon? "Fate" those two words rang out and kept tormenting me. I have loved, cherished, and engraved the words "FATE" in your diary. "Fate" has brought me to you and has taken me endlessly away from you. Do you blame yourself for not being strong enough or lacking confidence for not being able to hold him back or for the power of love not being able to overcome the power of money? It's all the same - I'm far away from you... I will forget but you will always remember my romantic, innocent and pure first love - like the summer sky after the storm. We'll meet at the end of the street and the beginning of the street. I still remember you with drops of sweat on your beloved forehead, your breath catching with each broken word: Sorry I'm late. I love you so much when you're like that but you're still pouting and sulking far away. I forced you to pay me an apology poem, a cold ice cream that quickly melted on the tip of your tongue, a sour tamarind that you still hid to comfort me... I'm a child but not a child, I know how to love, know how to hate, know how to be angry, and have stolen. I heard my heart skip a beat and my hands felt clumsy when he complimented me. When you talk about "tomorrow", I just laugh and say: it's very far - and it's true - Very far, isn't it? A time of innocence and clumsiness is out of reach. Where else are you still waiting at the end of the yard on the afternoons after school? I pretended to be a "carefree girl" so that you could be a "talking tree" - do you still remember those sudden rainy afternoons - I was just afraid that the scent of your hair would fade... I know that looking back on everything will only make me sad, remember more - but I'm a girl so I can't forget and can't forget. All have now become "memories". Beautiful "memories" are woven with the rosy dreams of our love fairy tales, adorned with the radiant smiles of a past time... of people with sympathy and understanding from the heart. heart . Cruel times have washed away memories into blurry white stains in the flood season... Pushing "memories" back into the depths of the soul's drawer. But to me, it seems like just yesterday - before it even started, it ended in a hurry. Anyway, I thank you. Thank you for giving me a first love that shines like a shooting star... I write to you, write to remember the unfinished, passing first love... that wind swept away to a deep place. , far away to no end. Then this afternoon, an unreasonable sadness rushed back to overwhelm the pain. I don't know if I'm happy or sad, I just feel like I miss you so much. On rainy afternoons - alone - I remember you - the person who was with me on previous rainy afternoons... Thu Phan Table of contents For Someone Far Away For Someone Far Away Thu PhanWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: White shirt period Posted by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Hoàng Yến Cho Nhau Cuộc Đời Tôi gặp lại Vân Khanh sau gần mười lăm năm xa cách. Hồi ấy, tôi đi Mỹ diện HO13 cùng vợ và đứa con gái 17 tuổi. Sau mười năm ở trong nhà tù Cộng Sản, tôi già đi đã đành mà phải nói là tôi trở nên nhu nhược. Vợ tôi vẫn trẻ trung, vẫn đẹp. Qua Mỹ rồi nàng đẹp hơn. Nhưng nét ngoan hiền thì mất đi hồi nào tôi không biết. Tôi có việc làm sau ba tháng định cư. Phương tiện di chuyển của tôi là xe bus và đi bộ. Mà làm ca đêm thì có sung sướng gì. Trời mùa Ðông rét buốt. Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn vẻ đẹp của những bông tuyết bay baỵ Ra khỏi hãng là tôi cứ cắm đầu lầm lũi bước. Vào nhà, hơi ấm toả ra, tôi vội thay đồ và đi ngủ. Tôi cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình. Tôi thèm một ánh mắt , tôi thèm một nụ cườị Tôi thèm một lời hỏi thăm. Không! Không có gì cả. Lúc đầu một tuần cãi nhau bảy ngàỵ Về sau là chiến tranh lạnh. Tôi lạnh lùng trước mâm cơm. Tôi lạnh lùng trong giấc ngủ. Và suốt bảy năm dài tôi đã làm chồng như thế. Ðôi khi tôi quên mất mình là chồng.Tôi quên mất tôi là đàn ông có vợ... Thế rồi việc không đợi chờ vẫn xảy ra. Tôi đơn phương ly dị. Vợ tôi há hốc mồm nhìn tôi :-Em vẫn còn yêu anh.Tôi cười buồn:- Cám ơn.Hơn ba năm sau cơn gia biến ấy tôi như người mất hồn. Ðau Tôi đau lắm! Tôi chỉ muốn chết mà thội Nghe ai nói đến chữ vợ là tôi sợ. Tôi sợ đàn bà. Tôi sợ đàn bà trên đất Mỹ.Trước đây người ta nói mà tôi không tin : Ðàn bà ở Mỹ có giá lắm. Còn đàn ông được xếp sau súc vật. Bây giờ tôi kinh nghiệm. Kinh nghiệm đau thương. Người ta gièm chê, người ta xúc xiểm :"Tại anh tại ả. Tại cả đôi đàng " Nhưng tôi có lỗi lầm gì cơ chứ? Làm sao tôi không uất hận?* * * *Máy bay đáp xuống phi trường San Jose lúc 7h 10. Làm thủ tục check out mất 15 phút. Tôi đang chờ lấy hành lý thì nghe tiếng ai gọi như reo:- Anh Hoàng. Anh Vân Hoàng phải không?Tôi quay lại. Một phụ nữ nhìn rất quen.-Làm gì nhìn em dữ vậy? Vân Khanh đây mà.Tôi còn đang lúng túng chưa biết hỏi câu gì. Nàng nói mau:- Anh Hoàng đi một mình hả? Chị và cháu đâu ?Tôi buồn:-Ở nhà.- Anh đi hay về San José?- Tôi ở Washington. Còn Vân Khanh ?- Em ở đây với gia đình người em gái.- Cô nào?- Hồng Khanh đó anh.Tôi vỗ trán:-À nhớ rồi. Cô ốm ốm có chồng bên Chiến Tranh Chính Trị Ðà lạt đó chứ gì?- Dạ phải.Tôi nhìn Vân Khanh .Nàng có nét già đi nhiều . Tôi hỏi chuyện chồng con. Vân Khanh kể cho tôi nghe hết : Nàng lập gia đình trước tôi một năm. Có một con trai, lớn hơn con gái tôi một tuổi. Chồng nàng đi tù hơn sáu năm,từ năm 75. Rồi chia ly sau lần vượt biên thứ hai năm 82. Vân Khanh ở vậy ngoài 22 năm. Con trai nàng đã trưởng thành. Nàng sang Mỹ thăm con , thăm cháu.Không biết Vân Khanh còn có hấp lực gì mà sau buổi tối gặp lại ở phi trường tôi không tài nào ngủ được.Nhiều đêm sau đó cũng vậy. Tôi xin được đến nhà thăm. Nàng đồng ý. Kỳ nghỉ 10 ngày của tôi còn lại sáu thôị Vẫn đủ cho chúng tôi đi một vòng. Buổi chiều lộng gió đầu tháng 12, tôi đưa nàng đến PIER 39 ở San Francisco. Ði thăm Golden Gate BridgẹNgày sau, xuôi về Nam California, đến San Diegọ Trở về Santa Ana , Los Angeles. Thời gian bên nhau ngắn ngủi nhưng chúng tôi thật sự cảm thông . Nàng là người phụ nữ đẹp nhưng quá nhiều bất hạnh. Cảnh đời như nàng không phải là ít trên đất Mỹ. Biết bao nhiêu người chồng rời Việt Nam như lời bài hát:"Sàigòn ơi một lần đi là một lần vĩnh biệt. Một lần đi là mất lối quay về." Nhưng phần đông những người vợ trong hoàn cảnh đó đều bước đi bước nữa từ khi còn trẻ, lúc mới xa chồng năm ba năm. Riêng Vân Khanh chung thuỷ một cách đáng thương suốt thời tuổi trẻ. Tôi hỏi:-Em còn ở Mỹ bao lâu?-Ba tháng nữa thôi anh.- Sao em không lấy chồng nữa đi?Vân Khanh lắc đầu:- Thôi anh!"Chồng ruột" còn không ra gì nói chi "chồng ghẻ" anh. Em sợ.-Em sợ gì?Vân Khanh chau mày:- Em sợ sau cơn mưa trời lại bão.Tôi thấy thương nàng. Chỉ vì sợ như con chim phải tên sợ cành cây cong, mà cả thời xuân sắc như vuột khỏi tay, qua nhanh.Chợt Vân Khanh hỏi:- Còn anh?-Thì anh cũng sợ. Anh sợ vừa thoát đống tro tàn lại rơi vào lò lửa hực. Anh thấy một số quí bà quí cô qua Mỹ rồi đổi tính, đổi tướng hết.- Chẳng hạn?- Chẳng hạn qua đây rồi quên mau: Quên quãng đời cộng hưởng vinh quang, quên hết ngày tháng lặn lội nuôi chồng trong trại tù và nuôi đàn con nheo nhóc. Tới Mỹ rồi lo chăm chút nhan sắc. Lo se sua áo quần. Lo hột xoàn to, hột xoàn tấm. Ngày nào cũng trổ cửa qua nhà hàng xóm mà nhìn.Chồng người ta giỏi. Chồng người ta biết lo cho gia đình. Chồng người ta biết yêu quí vợ...Khổ lắm em à. Vân Khanh ngồi yên suy nghĩ .Tôi rất hiểu nàng.Vân Khanh muốn chứng tỏ rằng tôi là tất cả. Chúng tôi tôn trọng nhau.Tôi cứ tiếc người như nàng sao lại không được hưởng hạnh phúc. Nàng cũng tiếc về tôi như vậỵ* * *Người ta bảo không ở đâu bằng nước Mỹ. Thiên nhiên xinh đẹp hữu tình. Con người văn minh và nhân ái. Police thật sự là bạn dân. Còn 911 là bạn của người cô đơn,cô thế. Mà có vậỵ Vân Khanh kể: em gái nàng có chồng và bốn con. Sáng ra, chồng đi làm. Ba đứa con lớn cũng đi làm. Ðứa út đi học. Một mình ở nhà, cô lên cơn đau tim. Chỉ kịp nhấc phone gọi cho đứa con làm gần nhà nhất. Chưa ai về tới thì ambulance và 911 đã có mặt trước sân nhà. Một lần khác con gái nàng lái xe ngoặt qua lối rẽ, trời mưa nhẹ, đường trơn. Cô gái chạy luôn xuống hố.Thế là mấy người Mỹ vây quanh giúp đỡ rất tận tình. Vậy mà có những người chung sống trong gia đình lại hất hủi nhau. Người nầy là nạn nhân của người kia. Tôi ở trong số ấỵ Chuyện trò , trao đổi qua điện thoại không lâu. Một ngày kia Vân khanh gởi tôi bài thơ diễn tả tâm trạng nàng. Lòng tôi rung động trong tôị .Nàng viết như vầy , làm sao tôi không cảm thương cho được.:ÐỂ ÐỜI KHÔNG HỆ LUỴ.Anh hỏi em: Nghĩ sao mà ở lại?Ðường tu ?.Không biết Vân Khanh tương lai mờ mịt chẳng lối ra,Không nhớ sao ? Ðây là " quê người ta"Ðâu phải quê mình, "tình làng nghĩa xóm"* * *Sống làm sao khi mai nầy đau ốm?Không Medicare, Medi- Cal, không SSI?Tỉnh thức đi em , đừng lơ lửng trời mây,Thực tế một chút để không gây hệ lụy.* * *Không tránh được đâu em, cảnh đời dâu bể,Làm đau lòng người ta và đau cả lòng mình.Nhưng anh ơi. Trời đất quá mênh mông,Sao tìm kiếm chốn nương thân không có?* * *Xuân vẫn nở hoa, nắng Hạ vàng, mùa thu lá đổ,Lạnh mùa Ðông chầm chậm kéo nhau về," Gần sáu bó rồi.Sao em vẫn ngô nghê?Thực tế chút đi em, để đời không hệ luỵ.* **Hơn hai tháng sau .Tôi quyết định cưới Vân Khanh. Những ông bạn già của tôi hay chuyện bèn khuyên:-Gần 60 .Thôi sống một mình cho rồi. Rước thêm đàn bà về chi cho cực thân. Người ta nói tin đàn bà như tin thuốc độc. Mai mốt rồi vừa khóc vừa hát bài:" Tôi đã lầm ...cưới em hổm nay". Không ai cứu đâu à nghen. Tôi cười:- Vân Khanh của tôi hiền lắm. Ai mà dư tiền thuê nàng đóng vai "ác phụ" chắc nàng cũng đóng không đạt đâu. Hơn thế nữa nàng rất yêu tôi. Tôi tin mà. Mất mát đau thương quá nhiều. Chắc chắn chúng tôi biết cách nâng niu hạnh phúc. Tiệc cưới chúng tôi tổ chức thật đơn giản.Em gái là Hồng Khanh tặng bánh cưới ba tầng. Dì Út tặng hai bình hoa rất lớn. Thực khách tính luôn anh em con cháu chưa đến 30 ngườị Vui! Có cả nước mắt. Bởi lúc con trai Vân Khanh nói lời chúc mừng qua hàng nước mắt:-Con cám ơn cô bác chú dì có mặt trong tiệc cưới Ba Hoàng mẹ Khanh hôm nay. Con muốn thưa Ba Mẹ: Khoảng đời đã qua của Ba Mẹ nhiều buồn hơn vui. Nhiều cay đắng hơn ngọt ngào.Nếu hôm nay con nói Ba hãy bù đắp cho Mẹ thì thật là không công bằng chút nào.Con đã lớn .Ðã có gia đình và cuộc sống riêng. Ba Mẹ không phải lo cho con. Con chỉ mong Ba Mẹ nắm tay nhau đi cho trọn đường trần. Cậu con trai nàng chạy đến ôm chầm lấy tôi. Ôm lấy Vân Khanh. Tôi nghèn nghẹn, nói cũng trong nước mắt:-Tôi chân thành cám ơn bà con , bạn bè , em cháu đã đến chung vui với chúng tôi. Cám ơn Dì Dượng Hồng Khanh và các cháu.Cám ơn con trai đã có lời chúc cho Ba Mẹ.Như thế, kể từ nay, tôi sẽ phải sống thật tốt , thật xứng đáng để không chỉ có Vân Khanh. vợ tôi vui. Mà mọi người đều vui. Những tiếng pháo dây nổ và tung cao nhiều sợi dây đủ màu, trùm xuống cả hai chúng tôi. Những sợi dây buộc ràng, cam kết. Tôi quay sang nắm tay Vân Khanh giơ cao. Tất nhiên, buổi tiệc nầy giới thiệu một mái ấm gia đình mới: Chúng tôi quyết định cho nhau cuộc đời. Mục lục Cho Nhau Cuộc Đời Cho Nhau Cuộc Đời Hoàng YếnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Giao mùaĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 3 năm 2005
Hoàng Yến Cho Nhau Cuộc Đời Tôi gặp lại Vân Khanh sau gần mười lăm năm xa cách. Hồi ấy, tôi đi Mỹ diện HO13 cùng vợ và đứa con gái 17 tuổi. Sau mười năm ở trong nhà tù Cộng Sản, tôi già đi đã đành mà phải nói là tôi trở nên nhu nhược. Vợ tôi vẫn trẻ trung, vẫn đẹp. Qua Mỹ rồi nàng đẹp hơn. Nhưng nét ngoan hiền thì mất đi hồi nào tôi không biết. Tôi có việc làm sau ba tháng định cư. Phương tiện di chuyển của tôi là xe bus và đi bộ. Mà làm ca đêm thì có sung sướng gì. Trời mùa Ðông rét buốt. Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn vẻ đẹp của những bông tuyết bay baỵ Ra khỏi hãng là tôi cứ cắm đầu lầm lũi bước. Vào nhà, hơi ấm toả ra, tôi vội thay đồ và đi ngủ. Tôi cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình. Tôi thèm một ánh mắt , tôi thèm một nụ cườị Tôi thèm một lời hỏi thăm. Không! Không có gì cả. Lúc đầu một tuần cãi nhau bảy ngàỵ Về sau là chiến tranh lạnh. Tôi lạnh lùng trước mâm cơm. Tôi lạnh lùng trong giấc ngủ. Và suốt bảy năm dài tôi đã làm chồng như thế. Ðôi khi tôi quên mất mình là chồng.Tôi quên mất tôi là đàn ông có vợ... Thế rồi việc không đợi chờ vẫn xảy ra. Tôi đơn phương ly dị. Vợ tôi há hốc mồm nhìn tôi :-Em vẫn còn yêu anh.Tôi cười buồn:- Cám ơn.Hơn ba năm sau cơn gia biến ấy tôi như người mất hồn. Ðau Tôi đau lắm! Tôi chỉ muốn chết mà thội Nghe ai nói đến chữ vợ là tôi sợ. Tôi sợ đàn bà. Tôi sợ đàn bà trên đất Mỹ.Trước đây người ta nói mà tôi không tin : Ðàn bà ở Mỹ có giá lắm. Còn đàn ông được xếp sau súc vật. Bây giờ tôi kinh nghiệm. Kinh nghiệm đau thương. Người ta gièm chê, người ta xúc xiểm :"Tại anh tại ả. Tại cả đôi đàng " Nhưng tôi có lỗi lầm gì cơ chứ? Làm sao tôi không uất hận?* * * *Máy bay đáp xuống phi trường San Jose lúc 7h 10. Làm thủ tục check out mất 15 phút. Tôi đang chờ lấy hành lý thì nghe tiếng ai gọi như reo:- Anh Hoàng. Anh Vân Hoàng phải không?Tôi quay lại. Một phụ nữ nhìn rất quen.-Làm gì nhìn em dữ vậy? Vân Khanh đây mà.Tôi còn đang lúng túng chưa biết hỏi câu gì. Nàng nói mau:- Anh Hoàng đi một mình hả? Chị và cháu đâu ?Tôi buồn:-Ở nhà.- Anh đi hay về San José?- Tôi ở Washington. Còn Vân Khanh ?- Em ở đây với gia đình người em gái.- Cô nào?- Hồng Khanh đó anh.Tôi vỗ trán:-À nhớ rồi. Cô ốm ốm có chồng bên Chiến Tranh Chính Trị Ðà lạt đó chứ gì?- Dạ phải.Tôi nhìn Vân Khanh .Nàng có nét già đi nhiều . Tôi hỏi chuyện chồng con. Vân Khanh kể cho tôi nghe hết : Nàng lập gia đình trước tôi một năm. Có một con trai, lớn hơn con gái tôi một tuổi. Chồng nàng đi tù hơn sáu năm,từ năm 75. Rồi chia ly sau lần vượt biên thứ hai năm 82. Vân Khanh ở vậy ngoài 22 năm. Con trai nàng đã trưởng thành. Nàng sang Mỹ thăm con , thăm cháu.Không biết Vân Khanh còn có hấp lực gì mà sau buổi tối gặp lại ở phi trường tôi không tài nào ngủ được.Nhiều đêm sau đó cũng vậy. Tôi xin được đến nhà thăm. Nàng đồng ý. Kỳ nghỉ 10 ngày của tôi còn lại sáu thôị Vẫn đủ cho chúng tôi đi một vòng. Buổi chiều lộng gió đầu tháng 12, tôi đưa nàng đến PIER 39 ở San Francisco. Ði thăm Golden Gate BridgẹNgày sau, xuôi về Nam California, đến San Diegọ Trở về Santa Ana , Los Angeles. Thời gian bên nhau ngắn ngủi nhưng chúng tôi thật sự cảm thông . Nàng là người phụ nữ đẹp nhưng quá nhiều bất hạnh. Cảnh đời như nàng không phải là ít trên đất Mỹ. Biết bao nhiêu người chồng rời Việt Nam như lời bài hát:"Sàigòn ơi một lần đi là một lần vĩnh biệt. Một lần đi là mất lối quay về." Nhưng phần đông những người vợ trong hoàn cảnh đó đều bước đi bước nữa từ khi còn trẻ, lúc mới xa chồng năm ba năm. Riêng Vân Khanh chung thuỷ một cách đáng thương suốt thời tuổi trẻ. Tôi hỏi:-Em còn ở Mỹ bao lâu?-Ba tháng nữa thôi anh.- Sao em không lấy chồng nữa đi?Vân Khanh lắc đầu:- Thôi anh!"Chồng ruột" còn không ra gì nói chi "chồng ghẻ" anh. Em sợ.-Em sợ gì?Vân Khanh chau mày:- Em sợ sau cơn mưa trời lại bão.Tôi thấy thương nàng. Chỉ vì sợ như con chim phải tên sợ cành cây cong, mà cả thời xuân sắc như vuột khỏi tay, qua nhanh.Chợt Vân Khanh hỏi:- Còn anh?-Thì anh cũng sợ. Anh sợ vừa thoát đống tro tàn lại rơi vào lò lửa hực. Anh thấy một số quí bà quí cô qua Mỹ rồi đổi tính, đổi tướng hết.- Chẳng hạn?- Chẳng hạn qua đây rồi quên mau: Quên quãng đời cộng hưởng vinh quang, quên hết ngày tháng lặn lội nuôi chồng trong trại tù và nuôi đàn con nheo nhóc. Tới Mỹ rồi lo chăm chút nhan sắc. Lo se sua áo quần. Lo hột xoàn to, hột xoàn tấm. Ngày nào cũng trổ cửa qua nhà hàng xóm mà nhìn.Chồng người ta giỏi. Chồng người ta biết lo cho gia đình. Chồng người ta biết yêu quí vợ...Khổ lắm em à. Vân Khanh ngồi yên suy nghĩ .Tôi rất hiểu nàng.Vân Khanh muốn chứng tỏ rằng tôi là tất cả. Chúng tôi tôn trọng nhau.Tôi cứ tiếc người như nàng sao lại không được hưởng hạnh phúc. Nàng cũng tiếc về tôi như vậỵ* * *Người ta bảo không ở đâu bằng nước Mỹ. Thiên nhiên xinh đẹp hữu tình. Con người văn minh và nhân ái. Police thật sự là bạn dân. Còn 911 là bạn của người cô đơn,cô thế. Mà có vậỵ Vân Khanh kể: em gái nàng có chồng và bốn con. Sáng ra, chồng đi làm. Ba đứa con lớn cũng đi làm. Ðứa út đi học. Một mình ở nhà, cô lên cơn đau tim. Chỉ kịp nhấc phone gọi cho đứa con làm gần nhà nhất. Chưa ai về tới thì ambulance và 911 đã có mặt trước sân nhà. Một lần khác con gái nàng lái xe ngoặt qua lối rẽ, trời mưa nhẹ, đường trơn. Cô gái chạy luôn xuống hố.Thế là mấy người Mỹ vây quanh giúp đỡ rất tận tình. Vậy mà có những người chung sống trong gia đình lại hất hủi nhau. Người nầy là nạn nhân của người kia. Tôi ở trong số ấỵ Chuyện trò , trao đổi qua điện thoại không lâu. Một ngày kia Vân khanh gởi tôi bài thơ diễn tả tâm trạng nàng. Lòng tôi rung động trong tôị .Nàng viết như vầy , làm sao tôi không cảm thương cho được.:ÐỂ ÐỜI KHÔNG HỆ LUỴ.Anh hỏi em: Nghĩ sao mà ở lại?Ðường tu ?.Không biết Vân Khanh tương lai mờ mịt chẳng lối ra,Không nhớ sao ? Ðây là " quê người ta"Ðâu phải quê mình, "tình làng nghĩa xóm"* * *Sống làm sao khi mai nầy đau ốm?Không Medicare, Medi- Cal, không SSI?Tỉnh thức đi em , đừng lơ lửng trời mây,Thực tế một chút để không gây hệ lụy.* * *Không tránh được đâu em, cảnh đời dâu bể,Làm đau lòng người ta và đau cả lòng mình.Nhưng anh ơi. Trời đất quá mênh mông,Sao tìm kiếm chốn nương thân không có?* * *Xuân vẫn nở hoa, nắng Hạ vàng, mùa thu lá đổ,Lạnh mùa Ðông chầm chậm kéo nhau về," Gần sáu bó rồi.Sao em vẫn ngô nghê?Thực tế chút đi em, để đời không hệ luỵ.* **Hơn hai tháng sau .Tôi quyết định cưới Vân Khanh. Những ông bạn già của tôi hay chuyện bèn khuyên:-Gần 60 .Thôi sống một mình cho rồi. Rước thêm đàn bà về chi cho cực thân. Người ta nói tin đàn bà như tin thuốc độc. Mai mốt rồi vừa khóc vừa hát bài:" Tôi đã lầm ...cưới em hổm nay". Không ai cứu đâu à nghen. Tôi cười:- Vân Khanh của tôi hiền lắm. Ai mà dư tiền thuê nàng đóng vai "ác phụ" chắc nàng cũng đóng không đạt đâu. Hơn thế nữa nàng rất yêu tôi. Tôi tin mà. Mất mát đau thương quá nhiều. Chắc chắn chúng tôi biết cách nâng niu hạnh phúc. Tiệc cưới chúng tôi tổ chức thật đơn giản.Em gái là Hồng Khanh tặng bánh cưới ba tầng. Dì Út tặng hai bình hoa rất lớn. Thực khách tính luôn anh em con cháu chưa đến 30 ngườị Vui! Có cả nước mắt. Bởi lúc con trai Vân Khanh nói lời chúc mừng qua hàng nước mắt:-Con cám ơn cô bác chú dì có mặt trong tiệc cưới Ba Hoàng mẹ Khanh hôm nay. Con muốn thưa Ba Mẹ: Khoảng đời đã qua của Ba Mẹ nhiều buồn hơn vui. Nhiều cay đắng hơn ngọt ngào.Nếu hôm nay con nói Ba hãy bù đắp cho Mẹ thì thật là không công bằng chút nào.Con đã lớn .Ðã có gia đình và cuộc sống riêng. Ba Mẹ không phải lo cho con. Con chỉ mong Ba Mẹ nắm tay nhau đi cho trọn đường trần. Cậu con trai nàng chạy đến ôm chầm lấy tôi. Ôm lấy Vân Khanh. Tôi nghèn nghẹn, nói cũng trong nước mắt:-Tôi chân thành cám ơn bà con , bạn bè , em cháu đã đến chung vui với chúng tôi. Cám ơn Dì Dượng Hồng Khanh và các cháu.Cám ơn con trai đã có lời chúc cho Ba Mẹ.Như thế, kể từ nay, tôi sẽ phải sống thật tốt , thật xứng đáng để không chỉ có Vân Khanh. vợ tôi vui. Mà mọi người đều vui. Những tiếng pháo dây nổ và tung cao nhiều sợi dây đủ màu, trùm xuống cả hai chúng tôi. Những sợi dây buộc ràng, cam kết. Tôi quay sang nắm tay Vân Khanh giơ cao. Tất nhiên, buổi tiệc nầy giới thiệu một mái ấm gia đình mới: Chúng tôi quyết định cho nhau cuộc đời. Mục lục Cho Nhau Cuộc Đời Cho Nhau Cuộc Đời Hoàng YếnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Giao mùaĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 3 năm 2005
Quỳnh Trang Cho Những Dấu Yêu Xưa Anh có bao giờ tìm về với quá khứ và có lúc nào anh nhớ là đã một lần mình định nghĩa về tương lai? Còn em – tương lai bây chừ có thể đã trở nên vô nghĩa nhưng em nhớ, nhớ đến từng câu, từng chữ: “Em có biết, anh ra đi lần này là vì ai không? và em cứ nghĩ, khó khăn hôm nay anh cố chịu bởi anh hy vọng một tương lai sáng lạng cho hai đứa sau này”. Em hạnh phúc và tin tưởng ở nghị lực và niềm tin của anh bởi em yêu anh, yêu nhiều lắm lắm! Một tháng xa quê hương, em biết tin anh qua đôi dòng thư viết vội bởi anh chưa ổn định nơi ăn chốn ở – anh chỉ hồi âm để em đỡ lo và vơi bớt phần nào nỗi nhớ anh. Anh không quên nhắc nhở em học tập và em thì lại cố thực hiện lời anh dặn: “Không được đi lang thang, anh không còn có bên em nữa rồi, đừng tưởng tượng vẩn vơ nữa ngốc ạ!”. Ngày tháng dần trôi, mình gặp lại nhau trong một kì nghỉ phép của anh. Anh nói với em trong thư rằng ngày 23 là ngày anh có mặt tại Huế, em chờ – cáng cố chờ, em càng thấy thất vọng và đôi lúc, em bỗng òa khóc khi bất chợt giữa phố đông có người quá giống anh. Anh về với em trong một chiều mưa sũng nước, con hẽm thân thuộc ngày nào nay bỗng thấy xa lạ như lời anh nói. Em thì không khác, chỉ có anh – đen và gầy hơn trước nhiều! Anh nói đó là vì anh bị hao mòn trên con đường tìm kiếm tương lai. Em giấu vội nước mắt sau cái nhìn khó hiểu của anh, anh đâu biết rằng em đang nghĩ đến sự chia xa – điều tối kị nhất đối với anh. Anh đi làm, em đi học. Sáng sáng hai đứa gặp nhau, em nhìn anh và ngầm nói rằng: tương lai tụi mình mãi mãi thế này nghe anh. Mỗi chiều, em đến đón anh, hai đứa lang thang qua từng con đường ngắn ngủi, em thì tiếc còn anh chỉ nói rằng: “Bé ngốc – thì anh sẽ nối lại, nhiều con đường như vậy sẽ thành một con đường dài nhất hiểu không? Chỉ sợ ta không cùng nhau đi hết mà thôi?!”. Nhưng em không thích như vậy bởi nó sẽ không bằng phẳng, nghe như có một cái gì đó trắc trở lắm anh à! Ngốc ơi – ở đời, anh không biết tìm đâu cho bé sự bằng phẳng, toàn vẹn, chỉ biết là anh cũng yêu em lắm, bé yêu! Bây chừ không có anh – em một mình lang thang mới thấy được sự quá dài của con đường mà em hiểu thật sự ở đời không có cái gì gọi là toàn vẹn, như Shakespeare đã nói: “Tình yêu chân thật không bao giờ được đi trên một con đường bằng phẳng”. Có phải ông ta cũng tìm được sự thật đó qua một lần vấp ngã như em?! Em mất anh rồi! Kỷ niệm đang muốn hóa thành dĩ vãng; em cố chôn vùi kỷ niệm thì nỗi nhớ anh trong em lại cuộn tròn, quay mãi làm lí trí em nhói đau, tâm can em xé nát… Ngày hai lần em gặp anh bởi con đường ta qua đều không đủ cho em trốn chạy – và ta đã không còn trao nhau nụ cười hạnh phúc như ngày nào mà bây chừ anh cũng đâu còn muốn biết em là ai; em thầm gọi cho mình hai tiếng “anh yêu” rồi quay mặt đi, em sợ nước mắt sẽ làm em yếu mềm hơn và sẽ không còn là em nữa! Bốn năm em yêu anh – đủ để cho tình yêu thuở học trò lớn ngang bằng với những cuộc tình khác trong đời thường, cũng có một tương lai rực rỡ, cũng có một ước vọng cao vời và em quá lo cho cái mẫu số chung mà chưa bao giờ tụi mình chia hết. Dù sao với em như vậy đã là hạnh phúc quá rồi; em chưa hề nghĩ rằng sẽ đến một ngày, tình mình chia hết cho nhau có nghĩa là mỗi lần nghĩ đến anh, em đều phải chấp nhận hình bóng của một người con gái khác, và anh đã phản bội – một sự phản bội quá thánh thiện! Anh nhân đạo quá rồi còn gì khi anh biết nhận ra sớm “anh không còn xứng đáng cho tình yêu của em nữa và hy vọng em sẽ quên anh như quên một giấc mơ trong đời, cuộc sống còn có nhiều người con trai tốt hơn anh nhiều”. Bốn năm trong đời của một người con gái, với em tuy không còn dài nữa nhưng cũng khôg phải là quá ngắn. Em yêu anh bằng tình yêu chân thành đáng có nhất, có cả chờ đợi – hy vọng, có cả hạnh phúc nhưng cũng chẳng thể thiếu đắng cay. Vậy mà nay, sự mệt mỏi và già nua đã quá sớm xuất hiện khi em đang góp nhặt hành trang để bước vào một cuộc sống mới. Hạnh phúc mà ngày ấy anh kiếm tìm cho em, cho anh nay anh để ở đâu cả rồi? Có phải vì hao mòn hay vì cuộc sống quá chật vật, quá xô bồ đã khiến anh phải kiếm tìm cho mình một niềm hạnh phúc mới, một chỗ dựa lớn hơn. Anh đưa em đi trên tương lai rực rỡ, tại sao anh lại nhẫn tâm bỏ em bơ vơ một mình? Thử hỏi, em biết phải đi đâu, về đâu bây giờ khi sự dìu dắt và tình yêu của anh đã không còn. Chia tay. Ừ thì chia tay bởi em cũng không muốn van xin, níu kéo khi người ta đã không muốn có em trong đời. Với tình yêu, cái đáng có nhất đã không còn thì lấy gì để hy vọng? Thế là em chia tay, em nghĩ là mình chịu đựng được vì em mơ hồ nghĩ rằng anh sẽ còn nhớ đến em, vì tình yêu, vì lòng “nhân đạo” có ở người con trai. Em thứ tha tất cả, mặc lòng em xé nát khi bỗng nhiên em nghĩ đến sự hạnh phúc của anh bên một người con gái khác, thứ hạnh phúc mà ngày nay thiên hạ đã có quá nhiều, chẳng lẽ anh của em lại kiếm tìm và dễ dàng chấp nhận hạnh phúc, tương lai đó? Bao đêm suy tư, dằn vặt – em cố tìm cho mình một lối thoát và cố tìm điểm khác nhau giữa em và người con gái đó, nhưng có khác gì đâu, chỉ khác là sự tiếp nhận của anh ngày hôm nay khác xa với những năm về trước. Người ta bây chừ yêu vội vã hơn, cuồng nhiệt hơn chứ không thật thà như em vậy đâu! Em còn nhớ lời anh nói chứ và anh biết không, em hận anh lắm!…… Anh có biết? Em cố tìm gặp anh chỉ mong được một lần gặp mặt cho vơi bớt nỗi nhớ và niềm đau nhưng bản tính kiêu kỳ, bướng bỉnh buộc em mãi im lặng khi đối diện với kỷ niệm, với người xưa. Bạn bè bảo em rằng: “Anh đã không còn xứng đáng với tình yêu của em và với chính anh của những năm về trước”. Em không trách họ, không oán anh mà em chỉ buồn cho tương lai, cho số phận và em trách hoàn cảnh, trách cuộc sống sôi động hôm nay đã tạo ra một con người khác xa anh nhiều quá, để bây chừ em đâu còn có hạnh phúc cùng anh tìm lại những giây phút yêu xưa. Kỷ niệm chiều nay ùa về khiến em quay quắt nhớ, nhớ nụ hôn đầu trao nhau vội vã và thẹn thùng, nhớ ngày chia tay – em không tiếc nuối, xót xa và khóc than, em nhớ mãi sự cúi đầu, im lặng đến khó hiểu của anh. Em biết, rồi em sẽ tìm được cho mình một niềm hạnh phúc mới – có thể là hơn hẳn những tháng năm về trước nhưng sẽ chẳng bao giờ em tìm lại được vị đắng của mối tình đầu khờ dại, ngàn đời khó phai. Dư vị của buổi ban đầu biết đến bao giờ mới lịm chết trong em…! Tìm đâu trong cuộc sống dối gian và đầy bấn loạn này hình bóng của một tình yêu chân thật hỡi anh! Quỳnh Trang Mục lục Cho Những Dấu Yêu Xưa Cho Những Dấu Yêu Xưa Quỳnh TrangChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời áo trắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Quynh Trang For Old Beloveds Do you ever look back to the past and do you remember that you once defined the future? As for me - the future may now be meaningless, but I remember, remember every sentence, every word: "Do you know who I left this time for? And I kept thinking, today's difficulties are endured because I hope for a bright future for the two of us in the future." I am happy and believe in your strength and faith because I love you, very much! A month away from home, I heard about you through a few hastily written letters because you hadn't settled in yet - you only replied so I wouldn't worry and miss you somewhat. He didn't forget to remind me to study and I tried to do what he told me: "Don't wander off, I'm no longer with you, stop imagining nonsense!". As the days passed, we met again during one of his vacations. You told me in the letter that the 23rd was the day you arrived in Hue. I waited - trying to wait, I felt even more disappointed and sometimes, I suddenly burst into tears when suddenly in the middle of a crowded street there was someone so similar to you. I came back to you on a drenching rainy afternoon, the once familiar alley suddenly felt strange as he said. You are no different, just me - much darker and thinner than before! He said it was because he was worn out on the road to finding the future. I quickly hid my tears behind your incomprehensible look, little did you know that I was thinking about separation - the most taboo thing for you. I go to work, you go to school. Every morning we met, I looked at him and secretly said: our future will always be like this. Every afternoon, you came to pick me up, the two of us wandered through each short road, I was sorry and you just said: "Silly boy - then I will connect, so many roads will become the longest road." do you understand? I'm just afraid we won't all go together?!". But I don't like that because it won't be flat, it sounds like something very difficult! Stupid - in life, I don't know where to find equality and integrity for you, just know that I love you too, baby! Now that I don't have you - I'm wandering alone, only then can I see the length of the road and understand that there is truly no such thing as perfection in life, as Shakespeare said: "True love is never lost." walk on a flat road". Did he also find that truth through a stumble like me?! I lost you! Memories are trying to become the past; I tried to bury the memories, but the longing for you inside me curled up, spinning forever, making my mind ache, tearing my heart apart... I met you twice a day because the roads we passed were not enough for me to run away - and we no longer exchange happy smiles like before, but now I no longer want to know who you are; I silently called myself "darling" and then turned away, I was afraid that tears would make me weaker and I would no longer be me! Four years I've loved you - enough for my love from school days to be as big as other love affairs in everyday life, I also have a brilliant future, I also have a lofty ambition and I'm too worried about the common denominator. but we never divided it all. Anyway, for me, this is already too happy; I never thought that one day, our love would be completely divided, meaning that every time I thought of you, I would have to accept the image of another girl, and you betrayed me - such a betrayal. nice! You're so humane, what if you know early enough to realize "I'm no longer worthy of your love and hope you'll forget me like forgetting a dream in life, life has many better guys" you a lot". Four years in a girl's life, to me, is no longer long, but it's also not too short. I love you with the most sincere love you can have, including waiting - hoping, including happiness but also bitterness. Yet now, fatigue and aging have appeared too soon while I am gathering my belongings to enter a new life. Where has the happiness that I sought for you and for myself that day gone? Was it because of wear and tear or because life was too difficult and too busy that he had to look for a new happiness, a greater support. You took me to a brilliant future, why did you cruelly leave me alone? I wonder where to go and where to go now that your guidance and love are gone. Farewell. Well, we broke up because I didn't want to beg or hold on when people didn't want me in their lives. With love, the most valuable thing is gone, so what is there to hope for? So I broke up, I thought I could endure it because I vaguely thought that you would still remember me, because of the love, because of the "humanity" found in a boy. I forgive everything, but my heart is torn apart when I suddenly think of your happiness with another girl, the happiness that people have so much of these days, is it possible that my brother is looking for it? and easily accept that happiness and future? Many nights of thinking and tormenting - I tried to find a way out and tried to find the difference between me and that girl, but there is no difference, the only difference is that your reception today is very different from years ago. People love more quickly and passionately these days, not as honestly as you do! Do you still remember what I said and do you know, I hate you so much!…… Do you know? I tried to find you just hoping to meet once to ease the nostalgia and pain, but my arrogant and stubborn nature forced me to stay silent when facing memories and people of the past. My friends told me: "I am no longer worthy of your love and of myself from those years ago." I don't blame them, I don't resent you, I'm just sad for the future, for fate and I blame the circumstances, blame today's exciting life for creating a person who is so different from you, so now I'm not there anymore. Have happiness with him and rediscover the moments of old love. Memories of this afternoon came rushing back to me, I remembered the first kiss that was hastily and shyly shared, I remember the day we broke up - I don't regret, mourn and cry, I always remember the bowing of the head and the silence that came. your incomprehensibility. I know, eventually I will find myself a new happiness - maybe better than the years before, but I will never find back the bitter taste of that foolish, unforgettable first love. I don't know when the aftertaste of the first time will die in me...! Where to find in this deceitful and chaotic life the shadow of true love, my dear! Quynh Trang Table of contents For Old Beloveds For Old Beloveds Quynh TrangWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: White shirt period Posted by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Hoàng Vi Kha Cho Vừa Lòng Nhau Tôi ôm mớ bút cọ và giấy màu bước vào gian đại sảnh thì Kiệt đã reo lên - Anh Tuấn, Hải vừa design xong mẩu cho "flyer" anh coi thử xem sao ?Kiệt đưa cho tôi tờ giấy mẫu quảng cáo buổi dạ vũ của trường chúng tôi ! Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì Thành đứng cạnh bên đã bỉu môi - Man, làm gì như một đống rừng vậy ! Lung tung quá, không có đẹp mắt tí nào Hải đang ngồi đó nghe vậy liền ngước lên cười đáp:- Hổm rày có exam man. That s all I can do ! Thành thì vẫn bo bo cái miệng - Mẹ kiếp, giao cho ai design hông giao, giao cho cái thằng không có biết thế nào là thẩm mỹ. Xoay sang Hải, Thành hất hàm:nè, về học thêm một khóa design đi cha ! Kiệt nhíu mày, cảm thấy khó chịu trước lời nói của Thành nên xen vào - Thành chỉ có tài nói không à ! Xưa giờ, có khi nào Thành tham gia làm cái gì chưa hả ? Thành có biết là Hải đã phải thức gần như mấy đêm liền để làm cái design đó không ? You không có làm thì đừng có nói - Eh, eh ! Thành lớn giọng cắt ngang lời Khoa:Tui nói sự thực man. Nhìn coi, có cái design nào dởm bà như cái flyer này không ? Sự thực là sự thực man. Tui không thích thì tui nói à - Thành nói vậy mà nghe được sao ? Cô thư ký Uyên Thi nãy giờ ngồi im lặng cũng không chịu nổi phải lên tiếng.Nhưng Thành vẫn hăng máu - Trời trời, làm gì dữ dị mấy ông, mấy bà ! Tui nói tí mà đã bị hết ông chủ tịt đến bà thư ký la ó rồi - Hay là nhờ Thành về design giùm được không ? Hải vẫn bình tỉnh xen ngang cuộc tranh chấp. Thành nghe thế đã khua tay, lắc đầu quây quẩy - Tui không có rảnh man. Ai làm gì thì làm đừng có đụng đến tui - Nói vậy mà nói được ! Uyên Thi lại bực mình lên tiếng. Thành bật cười ha hả - Tui có quyền phê bình mà. Còn nghe không lọt lổ tai thì ráng chịu. Giận thì cho giận líp. I don t care ! Gương mặt của Kiệt đã tái xanh.- You don t care thì ở đây không có welcome you ! Ở đây chỉ welcome những người do care thôi - OK man ! Thành ôm cặp đứng dậy rủ rê thêm Đạt:Eh, đi chơi Bowling hông man. Ở đây mình không được người ta welcomẹ Tôi xen vào câu nói của Thành - Mọi người ở đây ai cũng welcome Thành cả. Đó là lý do tại sao cuộc họp nào tụi này cũng rủ Thành tới. Nhưng thái độ của Thành mới chính là nguyên do làm cho Thành xa cách mọi người thôi - Rồi, tới ông nữa hả ông Tuấn ? Thành vỗ vai tôi, nụ cười cợt nhã. Thôi đủ rồi mà. Tui có nói gì đâu, chỉ là nói ra những gì tui nghĩ mà. Đúng là "lời thật thì mất lòng nhau" - "Liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau" Uyển Thi cắt ngang:Thi ngạc nhiên là Thành đọc nhiều sách, lại học giỏi mà đi quên mất một câu ca dao Việt Nam rất gần gủi như vậy ! - Mắc mớ gì tui phải lựa lời chứ ! Có sao tui nói uỵch tẹt ra thôi ! Thành vẫn ba gai đến độ lì lợm. Tôi cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu với thái độ của Thành.- Yoúre crazy ! Thi nhăn nhó lắc đầu ! - Eh, sao nói tui crazy ?- Thì Thi làm theo lời Thành đó "mắc mớ gì tui phải lựa lời chứ" - Man, peoplére sick ! Thành ôm túi đứng dậy bỏ đi một mạch. Tôi lắc đầu chịu thua. Đành rằng cái tính bộc trực, cương liệt của Thành là điều tôi hằng mến lâu nay. Nhưng thái độ của Thành khiến cho tôi thất vọng.- Thôi, bỏ mặc nó đi ! Tụi mình họp tiếp nha ! Tôi lên tiếng đề nghi.. Hải phì cười - Man ! Em sợ thằng đó luôn. Biết nó quá rồi nên im lặng là hơn.- Cái flyer của Hải làm anh nghĩ sao ? Kiệt hỏi tôi.Tôi gật gù - Cần phải sửa lại cho gọn gàng hơn chút.- Sửa ra sao ?- OK, vậy tụi mình cùng làm thử nha ! Tôi bày bút cọ lên bàn rồi đưa ra từng ý kiến để họa lại tờ quảng cáo đó cho mọi người đóng góp. Buổi họp tan, tôi và Thi cùng tản bộ về ký túc xá của mình. Suốt con đường, Thi im lặng không nói gì cả - Thi còn buồn Thành hở ? Tôi gợi chuyện. Thi im lặng một lúc rồi đáp.- Buồn làm chi anh. Ổng lúc nào cũng nghĩ mình là đúng và có bao giờ chịu nghe em nói gì đâu ! - Tính của Thành là vậy ! Nó bộc trực đến độ không ngại mích lòng ai cả.- Nhưng cũng vừa thôi chứ ! Xã hội này, cuộc sống này đâu phải chỉ có mình ổng. Ổng sống trong thế giới này với cả tỷ người khác, ổng không care nhưng ít ra cũng care cho một vài ai đó chứ Giọng nói của Thi dường như run rẩy vì nghẹn ngào.Tôi ôn tồn bảo cùng Thi - Nó có cơn Thi à ! Lựa khi nó vui vẻ, bình tỉnh mà nói với nó - Anh không thấy vậy bất công sao ? Tại sao em phải lựa lúc, lựa lời để nói cho không làm thương tổn tự ái của ổng. Còn ổng thì cứ bô bô nói. Nói không cần nghĩ gì đến tự ái của em. Hễ đụng tí thì cứ la lên "tính tui dzị đó, có sao nói dzị" - Nhưng Thi nghĩ xem. Con người Thành cũng tốt lắm. Nó thường tâm sự với anh về Thi. Nó cũng quan tâm cho Thi, nhưng cái miệ.ng nó lại luôn làm mọi người không vui. Mình từ từ nói với nó, anh nghĩ nó sẽ nghe mà - Thôi, em chịu thua ổng rồi. Nhiều lần em khóc mà ổng đâu có biết. Em tự hứa rằng từ nay em sẽ không nói gì tới ổng cả.- Nghĩa là em "don t care" ?- Yeah, ổng muốn vậy mà ! Tôi thở dài. Thi tiếp - Hiện giờ ổng chỉ còn chơi với Đạt mà thôi. Em nhìn rõ là ổng muốn mang Đạt ra mà tỏ ý rằng "eh, hông có mấy người chơi, thì tui cũng còn thằng bạn này mà" Nhưng anh cũng biết rồi đó, tính của Đạt xưa nay ít kỷ, và cũng hay châm chọc mọi người, nên có ai chơi với Đạt đâu ! Ổng làm vậy thiệt là con nít quá.- Còn Thi ?- Em à ! Thôi cho em xin đi. Ổng càng lúc càng làm em chán. Sự xa cách này là do ổng tạo ra mà thôi - Hum.....chắc Thi còn chưa hiểu hoàn toàn về Thành ?Hãy tìm hiểu về nó thêm Thi à Thi cười buồn:- Vậy ổng có hiểu em không ? Ổng có chịu nhẫn nại, ôn hòa tìm hiểu cảm xúc của em không ?- Anh chỉ hy vọng Thi là người duy nhất có thể giúp cho Thành sửa đổi. Anh mong lúc này giận thì Thi nói thế, nhưng sau đó Thi sẽ nghĩ lại - Anh không cần thiết phải bênh vực cho Thành. Nếu ổng cảm thấy lời khuyên của em làm phiền ổng thì ok, fine, Break up thôi - Thi.....Tôi định nói vài lời thì Thi đã chào từ giả:- Thôi tới dorm của em rồi ! Chào anh. Thi quệt nhanh dòng nước mắt vừa chảy ra, rồi chạy biến vào căn ký túc xá. Tôi thở dài nhìn đồng hồ. Còn 15 phút nữa Bowling mới đóng cửa. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu giục tôi bước nhanh về sân chơi Bowling, nơi mà tôi tin chắc sẽ tìm ra Thành.Cách đây vài tuần...... Tôi ngồi vào máy computer, log on, để đọc email.- Oh god ! Tôi lướt mắt qua những lá email đầy vung trong mail box của mình mà ôm lấy đầu khổ sở, Not again ! Hết Mục lục Cho Vừa Lòng Nhau Cho Vừa Lòng Nhau Hoàng Vi KhaChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: may4phuong.netĐược bạn: mickey đưa lên vào ngày: 6 tháng 6 năm 2004
Hoang Vi Kha To Please Each Other I held a bunch of brushes and colored paper and walked into the hall when Kiet shouted - Mr. Tuan and Hai just finished designing a flyer for the flyer, can you take a look? Kiet gave me a sample paper advertising his prom. our school! Before I could speak, Thanh, standing next to me, pouted - Man, what are you doing like a pile of forest! It's so messy, it's not pretty at all. Hai, who was sitting there, heard that and immediately looked up and smiled and replied: - It's a shame there's an exam man. That's all I can do! Thanh still has his mouth covered - Damn it, don't give it to someone to design, give it to a guy who doesn't know what aesthetics is. Turning to Hai, Thanh nodded: Hey, go take another design course, Dad! Kiet frowned, feeling uncomfortable with Thanh's words, so he interjected - Thanh only has the talent to say no! In the past, has Thanh ever participated in anything? Does Thanh know that Hai had to stay up almost several nights in a row to make that design? If you don't do it then don't say it - Eh, eh! Thanh loudly interrupted Khoa's words: I'm telling the truth. Look, is there any design as bad as this flyer? The truth is the brutal truth. If I don't like it, I'll say it - Can you hear what Thanh said? Secretary Uyen Thi, who had been sitting silently for a while, couldn't bear to speak up. But Thanh was still angry - Oh my god, what are you doing so strangely! I said a little but was booed by everyone from the boss to the secretary - Or could I ask Thanh to design it for me? Hai still calmly interrupted the dispute. Hearing that, Thanh waved his hands and shook his head - I don't have any free time. Whatever you do, don't touch me - That's all I can say! Uyen Thi spoke up angrily again. Thanh burst out laughing - I have the right to criticize. If you can't hear it, try to bear it. If you're angry, let it be angry. I don't care! Kiet's face turned pale. - If you don't care, there is no welcome here! Here we only welcome people who do care - OK man! Thanh hugged his bag and stood up to invite Dat: Eh, let's go bowling. Here, I can't be welcomed by anyone. I interrupted Thanh's sentence - Everyone here welcomes Thanh. That's why we invite Thanh to every meeting. But Thanh's attitude is the reason why Thanh is distant from everyone - Then, is it you too, Mr. Tuan? Thanh patted my shoulder, smiling politely. That's enough. I didn't say anything, I just said what I thought. It's true that "truthful words will offend each other" - "If words are said to please each other" Uyen Thi interrupted: Thi was surprised that Thanh read so many books and studied well that he forgot a very close Vietnamese folk song. Send it like that! - Why do I have to choose my words! Is it okay for me to just blurt it out! Thanh still has three thorns to the point of stubbornness. I also started to feel uncomfortable with Thanh's attitude.- You're crazy! Thi grimaced and shook his head! - Eh, why do you say I'm crazy? - Thi followed Thanh's words, "why should I choose my words?" - Man, peoplére sick! Thanh grabbed his bag, stood up and left. I shook my head in defeat. It is true that Thanh's straightforward and fierce personality is something I have loved for a long time. But Thanh's attitude disappointed me. - Well, leave it alone! Let's meet again! I raised my voice in doubt... Hai burst out laughing - Man! I'm afraid of that guy. You already know it so it's better to stay silent. - What does Hai's flyer make you think? Kiet asked me. I nodded - Need to fix it to make it a little neater. - How to fix it? - OK, let's try it together! I laid out brushes on the table and gave each opinion to redraw the advertisement for everyone to contribute. The meeting ended, Thi and I walked back to our dormitory. The whole way, Thi was silent and didn't say anything - I'm still sad, Thanh? I bring up the conversation. Thi was silent for a moment then replied: - Why are you sad? He always thinks he's right and never listens to anything I say! - That's Thanh's personality! He's so straightforward that he's not afraid to offend anyone. - But that's just fine! This society, this life is not just about him. He lives in this world with billions of other people. He doesn't care, but at least he cares for a few people. Thi's voice seemed to tremble with choking. I calmly told Thi - Is she having a fit Thi? ! Choose when he's happy and calm and tell him - Don't you think that's unfair? Why do I have to choose the time and words to say so as not to hurt his pride? And he just keeps talking. Say it without thinking about your pride. Every time you touch her, she just screams "My personality is weird, why say it's weird" - But think about it. Thanh's people are also very good. She often confides in him about Thi. He also cares for Thi, but his mouth always makes everyone unhappy. I told him slowly, I thought he would listen - Okay, I've given up on him. Many times I cried but he didn't know. I promise myself that from now on I won't say anything about him. - Does that mean I "don't care"? - Yeah, that's what he wants! I sighed. Continuation - Right now he only plays with Dat. I can clearly see that he wanted to bring Dat out and say "eh, if there aren't many players, I still have this friend" But you already know that, Dat's personality has never been self-disciplined, and he's often sarcastic. tease everyone, so no one plays with Dat! He was so childish when he did that. - What about Thi? - Me! Please let me go. He makes me more and more bored. This distance is only created by him - Hum.....maybe Thi still doesn't understand Thanh completely? Let's learn more about it Thi. Thi smiled sadly: - So does he understand you? Is he patient and gentle in understanding your feelings? - I just hope that Thi is the only person who can help Thanh change. I hope Thi will say that when she's angry, but then Thi will think again - I don't need to defend Thanh. If he feels like my advice bothers him, then ok, fine, let's break up - Thi.....I was about to say a few words when Thi said goodbye: - Come to my dorm! Hello. Thi quickly wiped away the tears that had just flowed, then ran away into the dormitory. I sighed and looked at the clock. There are 15 minutes until Bowling closes. A thought flashed through my mind urging me to quickly walk to the bowling alley, where I was sure I would find Thanh. A few weeks ago...... I sat down at the computer, logged in, to read my email.- Oh god ! I glanced through the numerous emails in my mail box and held my head in misery, Not again! Run out of Table of contents To Please Each Other To Please Each Other Hoang Vi KhaWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: may4phuong.net Uploaded by friend: mickey on: June 6, 2004
Thái San Cho Đi Không Nhận Lại Bỗng dưng sau cơn bệnh, thoát hiểm. Tôi đâm sợ sệt và tự hứa sẽ chuẩn bị cứu giúp một người bất kỳ.Ngay chiều sau tôi gặp hắn. Chính hắn cũng chẳng dám nói năng gì với tôi, nhưng tôi tự cảm nhận nơi hắn có điều gì bất thường xẩy ra. Nhìn vào những cái thẹo ngay cổ:-Mày bị gì mà cũng vẫn còn phải trả nợ đời?-Con làm con nuôi ông H nhưng sau bị nổ trái lượm về lấy sắt, nay ông bả bỏ và đuổi hẳn ra khỏi nhà, trước tiên phải coi vườn tức là đất mà bà mua lại của người với giá rẻ mạt, nên con đành sống quanh quất cho qua cuộc sống đó mà, cũng chẳng dành cho con một miếng cắm dùi.-Thế mày tham cái gì mà đục đạn. Diện con lai sướng mà không biết sướng thì thành khổ.-Thằng bạn làm còn rủ thêm con không biết nó nguy hiểm quá như vậy. Nói đúng ra là con lai diện không còn nhận hồ sơ đi Mỹ nữa thành người phế thải ngay tức thì.Tôi nghĩ chắc chính bản thân hắn cũng chẳng hay ho gì cho cam, nhưng đã đẵn thì vác, nghĩ vậy tôi bèn hỏi hắn:-Vậy cuộc sống bây giờ ra sao?-Con bỏ bán vé số đi mua ve chai, nhưng hôm kia qua đường rầy chỗ khu nghĩa địa Phú Sơn bị thằng sìke trấn áp lấy của con ba trăm ngàn.Thôi cho bây đi bán vé số tiếp, vừa nói vừa đưa cho hắn tám trăm ngàn việt nam.-Hắn đóng kịch bán đâu được nửa tháng và nói:-Bây giờ bán vé số thất bại lắm bố ơi.-Vậy tính toán cho kỹ mua chiếc máy bơm xe về đặt đâu đó làm ăn chuyên chính khỏi đi lại nữa cho đỡ cực.-Đồng ý gom góp cho và chuẩn bị đi. Và chỉ nhớ tao cho cái cần câu chứ không cho cá đâu.-Con sẽ để ngay nhà thằng bạn bên cạnh anh tư hàn xì đó bố biết không.Tôi gật gật cái đầu như lời nói có vẻ… và nói:-Cớ khởi đầu và làm chỉ yểm trợ chứ không bao giàn cả được.Nhưng khá lâu không thành công và cũng chẳng làm thêm điều gì nữa, tôiThời gian sau cảm thấy chính bản thân nó màu mè chẳng lo được việc gì ra việc gì tôi buồn. Vào lúc vừa chuẩn bị đi ngủ thì có điện thoại đến báo là sẽ đi viện vì khó thở, mà cũng có một y tá làng tốt bụng đã cho vào một chai nước biển vào thiếu, hỏi mượn tôi hai trăm ngàn.Cảm thấy có một sự gì đó không minh bạch, tôi cũng phân vân, chưa biết làm sao vì chỉ có thể giúp đỡ trong lúc bản thân mình cũng phải tự phấn đấu với bệnh hoạn, còn gia đình chính là bà xã cũng đang khó khăn trong sự ăn uống, và mọi phiền toái thân thể.Có lẽ tôi sẽ để hắn ra đi và ra khỏi đời tôi từ nay.Không lẽ cho đi còn tính toán quá đáng, tuy nhiên cũng có câu:“Nên cho cây cần câu, không nên cho con cá”Đây cũng có tính toán kỹ, nghĩa là cho với điều kiện.Một Nghĩ lại ba vấn đề là sẽ cho một cái máy bơm sẽ có phương tiện làm ăn nhưng hắn không xúc tiến.Hai là đã cho H toàn bộ số tiền đóng tiền điện hết năm hai ngàn lẻ chín, với theo lời nói mỗi tháng sáu chục.Ba là xin cho miếng đất tại Phú sơn Tường đồng ý, nhưng ờ à.Có cú điện thoại xin tiền đi bệnh viện. Làm sao đáp ứng cho nên có lẽ từ đây ta xa nhau và chẳng nuối tiếc chi nữa.Khỏi suy nghĩ sáng sau nữa gặp lại nó vẫn đi mua ve chai tuy nhiên không còn ngồi chung bàn uống bia hằng sáng nữa. Nói cho cùng đó là cái thèm khát mọi sự tuy nhiên phải tùy theo hoàn cảnh. Thí dụ như ngay tức thời chỗ mấy tỉnh bị bão lụt họ chẳng còn cơm cháo để ăn huống hồ ngồi đây bia với bọt.Tôi cảm thấy nhiều người không đồng cảm nghĩ với tôi và ngay chính gia đình cũng vậy.Tuy nhiên nếu không cho đi thì thôi, đã cho thì không tính toán theo kiểu cho tuy nhiên như đã nói trên nghĩa chính là giúp đỡ chứ chẳng thể đa mang thêm trong lúc ốm đau.Những hành động trên tôi chẳng hề băn khoăn chút nào, tuy nhiên cũng đắn đo, nghĩa là chính nó đã sống sướng hơn người.Thế dù gì chính tôi cũng đã thấy mãn nguyện.Bất chợt một hôm tôi nghe được tin mẹ của hắn là một me tầu và chính hắn cũng có một đứa con gái lớn đã đi học hết lớp chín, từ đó tôi chẳng thể tiếp tục giúp đỡ nữa. Có khi lại gửi tiền về cho con gái, khi mẹ nó lại đi lấy người khác rồi.Có lẽ tôi phiến diện, tuy nhiên đó là cái phúc của đời mình. Ngẫm nghĩ thiệt lâu gần tuần lễ.Tốt và thiện.Kính cha,Đáng lẽ chuyện này không phải của con nhưng ngày đêm mỗi lần gặp lại thằng bé con cũng không mấy an lành, con cứ băn khoăn.Câu chuyện xảy ra khởi đầu từ chánh Hương con ông Cẩn nên dù sao cũng là bên BHG bùi chu.Chính bây giờ con cũng chưa biết tên chính xác của nó là gì và tên gì chỉ thấy mọi người gọi nó là thằng Hải thẹo.Sự việc là Hưởng nuôi nó để chuẩn bị đi xuất ngoại diện con lai nhưng vô tình nó bị trái nổ chút nữa chết, nêu chết là có lẽ hạnh phúc cho nó nhưng nó vẫn còn sống lang thang như đứa vô gia cư, hộ khẩu nhà cửa. (nếu cần cha có thể hỏi qua trùm Lam hoặc Quỳnh Nam hòa). Hiện đang có người ngoại đạo miệt trong đang cho ta túc là ông bà ba Hòe, ngày ngày bán vé số cũng được đi nhưng không bán nổi nữa vì tiền mua gạo lo ăn chưa đủ cứ thâm vào, nên nay đi mua ve chai. Con có giúp đỡ cho nó xe đạp và tiền điện và chút ít vốn đi bán số nhưng con thiếu vật chất cho mình còn chưa đủ mua thuốc, sau vài ngày cũng đâu vào đó. Thấy như vậy con xúc động bèn nghĩ cách phải làm một cái gì cho nó.Con xin đề nghị với cha vài việc cho Hải như sau xin cha giúp đỡ:1-Buộc trùm Hương phải hoàn thành giấy và hộ khẩu cho hắn và chỗ ở thích hợp.2-Phải lo đói no cho Hải vì dù sao Hải cũng còn là tân tòng của Bùi chu.Nếu được sự giúp đỡ của cha hay HĐGX thì tùy thuộc xếp sắp công việc dậy giáo lý chẳng hạn sau khi hợp pháp hóa giấy tờ bản thân xong chi đủ bữa cơm hàng ngày hoặc làm việc gì cũng được, không kẽ buông vất nó như kẻ vô trách nhiệm.3-Và có thể cho gọi con gái nó ở miệt ngoài trung về ở chung với bố vì mẹ nó đã chết.Dù sao đây cũng là tai họa của chiến tranh để lại. Mẹ Hải là một người Tàu lấy Mỹ thời chiến nay thằng bé cũng đã 42 bốn mươi hai tuổi rồi chứ bé gì. Con nghĩ việc này từ xứ Bùi chu nên có ý kiến vậy thôi tùy. Xin cha suy nghĩ và hành động cứu cho Hải.Số điện thoại của con mua cho Hải là: 0902 686321 của con TS 01222640378Mong cha hiểu con./.Kính chathanhlorenCúi xin thượng đế ban ơn lành cho chúng con và những người thân. Tôi bèn mail cho một lm chánh xứ biết rõ về ngọn nguồn thằng này do đâu mà và ngay bây giờ chẳng giấy tờ, hộ khẩu nhà ở cơm ăn mới phát hiện nó là đứa con lai mỹ với mẹ nó là người Tàu thì nhận được mail trả lời sẽ điều tra tình trạng nó vì nó là con nuôi của trùm chánh H ở giáo xứ thuộc khu vực miền đông nam bộ, sợ tiếng vả lại đừng sống bất nhân trong lúc gia đình trùm chánh quá giầu nhất nhì vùng này, được sự giúp sức cứu chữa như vậy tôi mừng, tạm thời quên đi chờ đợi. Câu chính thức trả lời như Thai San than men, toi vua doc mail ong ke ve cau chuyen Hai theo ma co lien quan den Ong Chanh Huong, cam on Ong de toi tim hieu cau chuyen xem sao, vi chua bao gio nghe the. Cam on nhieu.Lm. Maria. duonghoainam hung - thaihoa. Trong sự nhận thức tốt cha hành sự tốt thằng bé được cứu nhưng qua năm sau mới làm một số thủ tục nhưng trùm chánh mặt nhăn như chó.Trong cách hành xử của chánh H không thể nào tha thứ dù đã làm đến chức vụ chánh trương tức trưởng ban BHG của xứ không thể làm vậy lại nữa H cũng là đứa mới theo đạo gọi là tân tòng làm mất thể diện giáo xứ.Đây có thể là cái ung, nhọt của xứ mình, nên buộc phải hành xử theo lý, tình làm cho ông chánh trương sáng mắt ra, và thực hành những lý lẽ của đạo giáo.Thực ra chính tôi cũng chẳng muốn đem vụ việc này ra chi chỉ nêu nên chút ít việc của người chức quyền trong giáo xứ không nêu gương tốt cho người để thực hành cách sống đạo. Viết đến đây và về việc H tôi cũng chỉ muốn theo câu “hãy cho đi không nhận lại” làm đề thực hành câu trong câu sách đạo “hãy yêu thương như thầy yêu các con” của Jêsu dạy.Ở đây không muốn lên lớp ai tuy nhiên cũng vì cái tâm trong lẽ đạo mà hết mình làm việc dù chẳng được hưởng gì và cũng chẳng có ý hại ai nên khi quý vị đọc những chữ này thực tế xin thông cảm như những chuyện giúp đỡ này của bao nhiêu trong đời thế tục này.Thành thật mong ước mọi sự tốt đẹp như lòng thật mình muốn. thái san Mục lục Cho Đi Không Nhận Lại Cho Đi Không Nhận Lại Thái SanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 18 tháng 2 năm 2010
Thái San Cho Đi Không Nhận Lại Bỗng dưng sau cơn bệnh, thoát hiểm. Tôi đâm sợ sệt và tự hứa sẽ chuẩn bị cứu giúp một người bất kỳ.Ngay chiều sau tôi gặp hắn. Chính hắn cũng chẳng dám nói năng gì với tôi, nhưng tôi tự cảm nhận nơi hắn có điều gì bất thường xẩy ra. Nhìn vào những cái thẹo ngay cổ:-Mày bị gì mà cũng vẫn còn phải trả nợ đời?-Con làm con nuôi ông H nhưng sau bị nổ trái lượm về lấy sắt, nay ông bả bỏ và đuổi hẳn ra khỏi nhà, trước tiên phải coi vườn tức là đất mà bà mua lại của người với giá rẻ mạt, nên con đành sống quanh quất cho qua cuộc sống đó mà, cũng chẳng dành cho con một miếng cắm dùi.-Thế mày tham cái gì mà đục đạn. Diện con lai sướng mà không biết sướng thì thành khổ.-Thằng bạn làm còn rủ thêm con không biết nó nguy hiểm quá như vậy. Nói đúng ra là con lai diện không còn nhận hồ sơ đi Mỹ nữa thành người phế thải ngay tức thì.Tôi nghĩ chắc chính bản thân hắn cũng chẳng hay ho gì cho cam, nhưng đã đẵn thì vác, nghĩ vậy tôi bèn hỏi hắn:-Vậy cuộc sống bây giờ ra sao?-Con bỏ bán vé số đi mua ve chai, nhưng hôm kia qua đường rầy chỗ khu nghĩa địa Phú Sơn bị thằng sìke trấn áp lấy của con ba trăm ngàn.Thôi cho bây đi bán vé số tiếp, vừa nói vừa đưa cho hắn tám trăm ngàn việt nam.-Hắn đóng kịch bán đâu được nửa tháng và nói:-Bây giờ bán vé số thất bại lắm bố ơi.-Vậy tính toán cho kỹ mua chiếc máy bơm xe về đặt đâu đó làm ăn chuyên chính khỏi đi lại nữa cho đỡ cực.-Đồng ý gom góp cho và chuẩn bị đi. Và chỉ nhớ tao cho cái cần câu chứ không cho cá đâu.-Con sẽ để ngay nhà thằng bạn bên cạnh anh tư hàn xì đó bố biết không.Tôi gật gật cái đầu như lời nói có vẻ… và nói:-Cớ khởi đầu và làm chỉ yểm trợ chứ không bao giàn cả được.Nhưng khá lâu không thành công và cũng chẳng làm thêm điều gì nữa, tôiThời gian sau cảm thấy chính bản thân nó màu mè chẳng lo được việc gì ra việc gì tôi buồn. Vào lúc vừa chuẩn bị đi ngủ thì có điện thoại đến báo là sẽ đi viện vì khó thở, mà cũng có một y tá làng tốt bụng đã cho vào một chai nước biển vào thiếu, hỏi mượn tôi hai trăm ngàn.Cảm thấy có một sự gì đó không minh bạch, tôi cũng phân vân, chưa biết làm sao vì chỉ có thể giúp đỡ trong lúc bản thân mình cũng phải tự phấn đấu với bệnh hoạn, còn gia đình chính là bà xã cũng đang khó khăn trong sự ăn uống, và mọi phiền toái thân thể.Có lẽ tôi sẽ để hắn ra đi và ra khỏi đời tôi từ nay.Không lẽ cho đi còn tính toán quá đáng, tuy nhiên cũng có câu:“Nên cho cây cần câu, không nên cho con cá”Đây cũng có tính toán kỹ, nghĩa là cho với điều kiện.Một Nghĩ lại ba vấn đề là sẽ cho một cái máy bơm sẽ có phương tiện làm ăn nhưng hắn không xúc tiến.Hai là đã cho H toàn bộ số tiền đóng tiền điện hết năm hai ngàn lẻ chín, với theo lời nói mỗi tháng sáu chục.Ba là xin cho miếng đất tại Phú sơn Tường đồng ý, nhưng ờ à.Có cú điện thoại xin tiền đi bệnh viện. Làm sao đáp ứng cho nên có lẽ từ đây ta xa nhau và chẳng nuối tiếc chi nữa.Khỏi suy nghĩ sáng sau nữa gặp lại nó vẫn đi mua ve chai tuy nhiên không còn ngồi chung bàn uống bia hằng sáng nữa. Nói cho cùng đó là cái thèm khát mọi sự tuy nhiên phải tùy theo hoàn cảnh. Thí dụ như ngay tức thời chỗ mấy tỉnh bị bão lụt họ chẳng còn cơm cháo để ăn huống hồ ngồi đây bia với bọt.Tôi cảm thấy nhiều người không đồng cảm nghĩ với tôi và ngay chính gia đình cũng vậy.Tuy nhiên nếu không cho đi thì thôi, đã cho thì không tính toán theo kiểu cho tuy nhiên như đã nói trên nghĩa chính là giúp đỡ chứ chẳng thể đa mang thêm trong lúc ốm đau.Những hành động trên tôi chẳng hề băn khoăn chút nào, tuy nhiên cũng đắn đo, nghĩa là chính nó đã sống sướng hơn người.Thế dù gì chính tôi cũng đã thấy mãn nguyện.Bất chợt một hôm tôi nghe được tin mẹ của hắn là một me tầu và chính hắn cũng có một đứa con gái lớn đã đi học hết lớp chín, từ đó tôi chẳng thể tiếp tục giúp đỡ nữa. Có khi lại gửi tiền về cho con gái, khi mẹ nó lại đi lấy người khác rồi.Có lẽ tôi phiến diện, tuy nhiên đó là cái phúc của đời mình. Ngẫm nghĩ thiệt lâu gần tuần lễ.Tốt và thiện.Kính cha,Đáng lẽ chuyện này không phải của con nhưng ngày đêm mỗi lần gặp lại thằng bé con cũng không mấy an lành, con cứ băn khoăn.Câu chuyện xảy ra khởi đầu từ chánh Hương con ông Cẩn nên dù sao cũng là bên BHG bùi chu.Chính bây giờ con cũng chưa biết tên chính xác của nó là gì và tên gì chỉ thấy mọi người gọi nó là thằng Hải thẹo.Sự việc là Hưởng nuôi nó để chuẩn bị đi xuất ngoại diện con lai nhưng vô tình nó bị trái nổ chút nữa chết, nêu chết là có lẽ hạnh phúc cho nó nhưng nó vẫn còn sống lang thang như đứa vô gia cư, hộ khẩu nhà cửa. (nếu cần cha có thể hỏi qua trùm Lam hoặc Quỳnh Nam hòa). Hiện đang có người ngoại đạo miệt trong đang cho ta túc là ông bà ba Hòe, ngày ngày bán vé số cũng được đi nhưng không bán nổi nữa vì tiền mua gạo lo ăn chưa đủ cứ thâm vào, nên nay đi mua ve chai. Con có giúp đỡ cho nó xe đạp và tiền điện và chút ít vốn đi bán số nhưng con thiếu vật chất cho mình còn chưa đủ mua thuốc, sau vài ngày cũng đâu vào đó. Thấy như vậy con xúc động bèn nghĩ cách phải làm một cái gì cho nó.Con xin đề nghị với cha vài việc cho Hải như sau xin cha giúp đỡ:1-Buộc trùm Hương phải hoàn thành giấy và hộ khẩu cho hắn và chỗ ở thích hợp.2-Phải lo đói no cho Hải vì dù sao Hải cũng còn là tân tòng của Bùi chu.Nếu được sự giúp đỡ của cha hay HĐGX thì tùy thuộc xếp sắp công việc dậy giáo lý chẳng hạn sau khi hợp pháp hóa giấy tờ bản thân xong chi đủ bữa cơm hàng ngày hoặc làm việc gì cũng được, không kẽ buông vất nó như kẻ vô trách nhiệm.3-Và có thể cho gọi con gái nó ở miệt ngoài trung về ở chung với bố vì mẹ nó đã chết.Dù sao đây cũng là tai họa của chiến tranh để lại. Mẹ Hải là một người Tàu lấy Mỹ thời chiến nay thằng bé cũng đã 42 bốn mươi hai tuổi rồi chứ bé gì. Con nghĩ việc này từ xứ Bùi chu nên có ý kiến vậy thôi tùy. Xin cha suy nghĩ và hành động cứu cho Hải.Số điện thoại của con mua cho Hải là: 0902 686321 của con TS 01222640378Mong cha hiểu con./.Kính chathanhlorenCúi xin thượng đế ban ơn lành cho chúng con và những người thân. Tôi bèn mail cho một lm chánh xứ biết rõ về ngọn nguồn thằng này do đâu mà và ngay bây giờ chẳng giấy tờ, hộ khẩu nhà ở cơm ăn mới phát hiện nó là đứa con lai mỹ với mẹ nó là người Tàu thì nhận được mail trả lời sẽ điều tra tình trạng nó vì nó là con nuôi của trùm chánh H ở giáo xứ thuộc khu vực miền đông nam bộ, sợ tiếng vả lại đừng sống bất nhân trong lúc gia đình trùm chánh quá giầu nhất nhì vùng này, được sự giúp sức cứu chữa như vậy tôi mừng, tạm thời quên đi chờ đợi. Câu chính thức trả lời như Thai San than men, toi vua doc mail ong ke ve cau chuyen Hai theo ma co lien quan den Ong Chanh Huong, cam on Ong de toi tim hieu cau chuyen xem sao, vi chua bao gio nghe the. Cam on nhieu.Lm. Maria. duonghoainam hung - thaihoa. Trong sự nhận thức tốt cha hành sự tốt thằng bé được cứu nhưng qua năm sau mới làm một số thủ tục nhưng trùm chánh mặt nhăn như chó.Trong cách hành xử của chánh H không thể nào tha thứ dù đã làm đến chức vụ chánh trương tức trưởng ban BHG của xứ không thể làm vậy lại nữa H cũng là đứa mới theo đạo gọi là tân tòng làm mất thể diện giáo xứ.Đây có thể là cái ung, nhọt của xứ mình, nên buộc phải hành xử theo lý, tình làm cho ông chánh trương sáng mắt ra, và thực hành những lý lẽ của đạo giáo.Thực ra chính tôi cũng chẳng muốn đem vụ việc này ra chi chỉ nêu nên chút ít việc của người chức quyền trong giáo xứ không nêu gương tốt cho người để thực hành cách sống đạo. Viết đến đây và về việc H tôi cũng chỉ muốn theo câu “hãy cho đi không nhận lại” làm đề thực hành câu trong câu sách đạo “hãy yêu thương như thầy yêu các con” của Jêsu dạy.Ở đây không muốn lên lớp ai tuy nhiên cũng vì cái tâm trong lẽ đạo mà hết mình làm việc dù chẳng được hưởng gì và cũng chẳng có ý hại ai nên khi quý vị đọc những chữ này thực tế xin thông cảm như những chuyện giúp đỡ này của bao nhiêu trong đời thế tục này.Thành thật mong ước mọi sự tốt đẹp như lòng thật mình muốn. thái san Mục lục Cho Đi Không Nhận Lại Cho Đi Không Nhận Lại Thái SanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 18 tháng 2 năm 2010
Đặng Kim Ngọc Chu Văn An - người thầy mẫu mực Tượng thờ Chu Văn An tại Văn Miếu, Quốc Tử Giám Chu Văn An (1292 - 1370) người làng Văn Thôn, huyện Thanh Đàm (nay là huyện Thanh Trì-Hà Nội) đương thời đã nổi tiếng là một nhà giáo tài đức, có nhiều học trò thành đạt. Đời vua Trần Minh Tông, ông được mời làm Tư nghiệp Quốc tử giám để dạy Thái tử học. Đến đời Trần Dụ Tông, triều chính suy vị, bị bọn gian thần lũng đoạn, ông dâng sớ Thất trảm (xin chém 7 kẻ nịnh thần). Vua không nghe, ông bỏ quan về ở ẩn. Với tài năng, đức độ và tính cương trực, ông được coi là tấm gương tiêu biểu cho nhà giáo Việt Nam. Trần vãn thử hà thời, dục vịnh đại phi hiền giả lạc Phượng sơn tồn ẩn xứ, trĩ lưu trường ngưỡng triết nhân phong. (Cuối Trần đó là thời nào, ngâm vịnh rong chơi đâu phải thú vui hiền giả. Non phượng còn dấu nơi ẩn, núi sông mãi mãi ngắm nhìn phong cách triết nhân). Đó là đôi câu đối mà người đời mãi mãi còn truyền tụng để tỏ lòng mến phục đối với Chu Văn An - nhà Nho, nhà hiền triết, nhà sư phạm mẫu mực cuối thời Trần. Chu Văn An tên hiệu là Tiều ẩn, tên chữ là Linh Triệt, người làng Văn Thôn, xã Quang Liệt, huyện Thanh Đàm (nay là huyện Thanh Trì - Hà Nội). Theo thần tích đình làng Thanh Liệt, nơi thờ ông làm thành hoàng, thì ông sinh năm Nhâm Thìn (1292) và mất năm Canh Tuất (1370). Chu Văn An ngay từ hồi còn trẻ đã nổi tiếng là một người cương trực, sửa mình trong sạch, giữ tiết tháo, không cầu danh lợi, chỉ ở nhà đọc sách. Khi thi đỗ Thái học sinh, ông không ra làm quan, mà trở về mở trường dạy học ở quê nhà. Học trò nhiều nơi tìm đến theo học rất đông. Trong số môn đệ ông có nhiều người thành đạt, thi đỗ ra làm quan to trong triều như Phạm Sư Mạnh, Lê Quát khi về thăm thầy vẫn giữ lễ, được thầy nói chuyện ít lời thì rất lấy làm mừng. Có những học trò cũ không tốt, ông thẳng thắn quở trách, thậm chí quát mắng không cho gặp. Tính nghiêm nghị, tư cách thanh cao và học vấn sâu rộng làm cho tiếng tăm ông ngày càng lan xa. Đức độ và uy tín của ông như vậy, khiến cho học trò đến theo học càng nhiều và có đủ các loại. Một huyền thoại vẫn được lưu truyền nói về ngôi trường và nhân cách, đạo đức của ông như sau: "Tương truyền khi Chu Văn An mở trường dạy học ở quê nhà, có nhiều học trò tìm đến theo học. Trong số này có một người sáng nào cũng đến thật sớm nghe giảng. Thầy dạy khen là chăm chỉ nhưng không rõ tông tích ở đâu. Ông bèn cho người dò xem thì cứ đến khu đầm Đại (khu đầm lớn hình vành khuyên, nằm giữa các làng Đại Từ, Tứ Kỳ, Huỳnh Cung) thì biến mất. Ông biết là thần nước. Gặp lúc đại hạn kéo dài, giảng bài xong ông tụ tập các trò lại hỏi xem ai có tài thì làm mưa giúp dân, giúp thầy. Người học trò kỳ lạ trước có vẻ ngần ngại, sau đứng ra xin nhận và nói với thầy: "Con vâng lời thầy là trái lệnh Thiên đình, nhưng con cứ làm để giúp dân. Mai kia nếu có chuyện gì không hay, mong thầy chu toàn cho". Sau đó người này ra giữa sân lấy nghiên mài mực, ngửa mặt lên trời khấn và lấy bút thấm mực vẩy ra khắp nơi. Vẩy gần hết mực, lại tung cả nghiên lẫn bút lên trời. Lập tức mây đen kéo đến, trời đổ mưa một trận rất lớn. Đêm hôm ấy có tiếng sét và đến sáng thấy có thây thuồng luồng nổi lên ở đầm. Chu Văn An được tin khóc thương luyến tiếc rồi sai học trò làm lễ an táng, nhân dân các làng lân cận cũng đến giúp sức và sau nhớ công ơn bèn lập đền thờ. Nay vẫn còn dấu vết mộ thần. Theo truyền thuyết, chỗ nghiên mực bị ném rơi xuống đã biến thành đầm nước lúc nào cũng đen, nên thành tên là Đầm Mực. Quản bút rơi xuống làng Tả Thanh Oai biến làng này thành một làng văn học, quê hương của Ngô Thì Sĩ, Ngô Thì Nhậm, v.v... Trong đền thờ thần còn đôi câu đối khá tiêu biểu ghi lại sự tích này. Mặc nghiễn khởi tường vân, nhất bút lực hồi thiên tự thuận. Chu đình lưu hóa vũ, thiên trù vọng thiếp địa phồn khô. (Mây lành từ nghiên mực bay lên, một ngọn bút ra công trời thuận theo lẽ phải. Mưa tốt giữa sân son đổ xuống, nghìn cánh đồng đội nước, đất nẻ trổ mùa hoa). (Chu đình có hai nghĩa: sân son và sân họ Chu, chỉ Chu Văn An). Câu chuyện trên đây chỉ là một giai thoại về Chu Văn An để nói rằng tài đức của họ Chu có sức mạnh cảm hóa được cả quỷ thần. Tuy nhiên, qua đó cũng thấy được đức độ của Chu Văn An lúc đương thời là rất lớn. Ngôi trường phổ thông mang tên Chu Văn An ở Hà Nội (xưa là trường Bưởi)Đến đời vua Trần Minh Tông, ông được mời vào làm Tư nghiệp ở Quốc Tử Giám để dạy Thái tử học. Ông đã cùng với Mạc Đĩnh Chi, Phạm Sư Mạnh, Nguyễn Trung Ngạn tham gia vào công việc củng cố triều đình lúc đó đang đi dần vào con đường khủng hoảng, suy thoái. Đến đời Dụ Tông, chính sự càng thối nát, bọn gian thần nổi lên khắp nơi. Chu Văn An nhiều lần can ngăn Dụ Tông không được, bèn dâng sớ xin chém bảy kẻ nịnh thần, đều là người quyền thế được vua yêu. Đó là Thất trảm sớ nổi tiếng trong lịch sử. Nhà vua không nghe, ông bèn "treo mũ ở cửa Huyền Vũ" rồi bỏ quan về ở ẩn tại núi Phương Sơn thuộc làng Kiệt Đắc, huyện Chí Linh (Hải Hưng) lấy hiệu là Tiều ẩn (người đi ẩn hái củi). Sau ông mất tại đó. Theo thư tịch cũ thì Chu Văn An viết nhiều sách, ông đã để lại cho đời sau những tác phẩm: hai tập thơ Quốc ngữ thi tập bằng chữ Nôm và Tiều ẩn thi tập bằng chữ Hán. Ông còn viết một cuốn sách biện luận giản ước về Tứ thư nhan đề Tứ thư thuyết ước. Theo một tài liệu nghiên cứu gần đây thì Chu Văn An còn là một nhà đông y đã biên soạn quyển Y học yếu giải tập chu di biên gồm những lý luận cơ bản về chữa trị bệnh bằng Đông y. Khi ông mất, vua Trần đã dành cho ông một vinh dự lớn bậc nhất đối với một trí thức là được thờ ở Văn Miếu. Vua còn ban tặng tên thụy cho ông là Văn Trinh. Ngô Thế Vinh, nhà văn học nổi tiếng thế kỷ 19 trong bài văn bia ở đền Phương Sơn đã giải thích nghĩa hai chữ "Văn Trinh" như sau: (Văn, đức chi biểu dã; Trinh, đức chỉ chính cổ dã. Văn là sự bên ngoài (thuần nhất )của đức; Trinh là tính chính trực, kiên địch của đức). Tên thụy như vậy nhằm biểu dương một người đã kết hợp được hai mặt của đạo đức: bên ngoài thuần nhã, hiền hòa với bên trong chính trực, kiên định. Trong lịch sử giáo dục nước nhà, ông cũng đã giành được địa vị cao quí bậc nhất, xứng đáng đứng đầu các nhà giáo từ xưa tới nay. Ông đã vượt qua ngưỡng cửa: làm thầy giáo giỏi của một đời để đạt tới làm thầy giáo giỏi của muôn đời như Phan Huy Chú đã ngợi ca ông: "học nghiệp thuần túy, tiết tháo cao thượng, làng Nho nước Việt trước sau chỉ có mình ông, các ông khác không thể so sánh được". Ngày nay, để tưởng nhớ tới đạo đức và sự nghiệp của ông, nhân dân Thủ đô Hà Nội đã lấy tên ông để đặt tên cho một đường phố và một trường trung học lớn của Hà Nội. Đó là phố Chu Văn An và Trường phổ thông Trung học Chu Văn An. Phố Chu Văn An, nguyên là đại lộ Van Vôlenhôven thời Pháp thuộc, đi từ đường Điện Biên Phủ đến phố Nguyễn Thái Học. Còn Trường trung học Chu Văn An nằm trên đường Thụy Khuê ngay ven Hồ Tây, nơi lưu truyền những giai thoại và truyền thuyết cổ xưa. Trường này nguyên trước là Trường cao đẳng tiểu học Bảo hộ (collège du protectorat) do thực dân Pháp lập từ năm 1907 để chống lại phong trào Đông kinh Nghĩa thục, nhưng nhân dân ta thường vẫn quen gọi là Trường Bưởi. Năm 1945, Cách mạng thành công, các nhà giáo và nhân dân Hà Nội đã nhất trí chọn tên nhà giáo dục mẫu mực Chu Văn An đặt tên cho trường. Mục lục Chu Văn An - người thầy mẫu mực Chu Văn An - người thầy mẫu mực Đặng Kim NgọcChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: danangpt.vnn.vnĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 7 năm 2006
Đặng Kim Ngọc Chu Văn An - người thầy mẫu mực Tượng thờ Chu Văn An tại Văn Miếu, Quốc Tử Giám Chu Văn An (1292 - 1370) người làng Văn Thôn, huyện Thanh Đàm (nay là huyện Thanh Trì-Hà Nội) đương thời đã nổi tiếng là một nhà giáo tài đức, có nhiều học trò thành đạt. Đời vua Trần Minh Tông, ông được mời làm Tư nghiệp Quốc tử giám để dạy Thái tử học. Đến đời Trần Dụ Tông, triều chính suy vị, bị bọn gian thần lũng đoạn, ông dâng sớ Thất trảm (xin chém 7 kẻ nịnh thần). Vua không nghe, ông bỏ quan về ở ẩn. Với tài năng, đức độ và tính cương trực, ông được coi là tấm gương tiêu biểu cho nhà giáo Việt Nam. Trần vãn thử hà thời, dục vịnh đại phi hiền giả lạc Phượng sơn tồn ẩn xứ, trĩ lưu trường ngưỡng triết nhân phong. (Cuối Trần đó là thời nào, ngâm vịnh rong chơi đâu phải thú vui hiền giả. Non phượng còn dấu nơi ẩn, núi sông mãi mãi ngắm nhìn phong cách triết nhân). Đó là đôi câu đối mà người đời mãi mãi còn truyền tụng để tỏ lòng mến phục đối với Chu Văn An - nhà Nho, nhà hiền triết, nhà sư phạm mẫu mực cuối thời Trần. Chu Văn An tên hiệu là Tiều ẩn, tên chữ là Linh Triệt, người làng Văn Thôn, xã Quang Liệt, huyện Thanh Đàm (nay là huyện Thanh Trì - Hà Nội). Theo thần tích đình làng Thanh Liệt, nơi thờ ông làm thành hoàng, thì ông sinh năm Nhâm Thìn (1292) và mất năm Canh Tuất (1370). Chu Văn An ngay từ hồi còn trẻ đã nổi tiếng là một người cương trực, sửa mình trong sạch, giữ tiết tháo, không cầu danh lợi, chỉ ở nhà đọc sách. Khi thi đỗ Thái học sinh, ông không ra làm quan, mà trở về mở trường dạy học ở quê nhà. Học trò nhiều nơi tìm đến theo học rất đông. Trong số môn đệ ông có nhiều người thành đạt, thi đỗ ra làm quan to trong triều như Phạm Sư Mạnh, Lê Quát khi về thăm thầy vẫn giữ lễ, được thầy nói chuyện ít lời thì rất lấy làm mừng. Có những học trò cũ không tốt, ông thẳng thắn quở trách, thậm chí quát mắng không cho gặp. Tính nghiêm nghị, tư cách thanh cao và học vấn sâu rộng làm cho tiếng tăm ông ngày càng lan xa. Đức độ và uy tín của ông như vậy, khiến cho học trò đến theo học càng nhiều và có đủ các loại. Một huyền thoại vẫn được lưu truyền nói về ngôi trường và nhân cách, đạo đức của ông như sau: "Tương truyền khi Chu Văn An mở trường dạy học ở quê nhà, có nhiều học trò tìm đến theo học. Trong số này có một người sáng nào cũng đến thật sớm nghe giảng. Thầy dạy khen là chăm chỉ nhưng không rõ tông tích ở đâu. Ông bèn cho người dò xem thì cứ đến khu đầm Đại (khu đầm lớn hình vành khuyên, nằm giữa các làng Đại Từ, Tứ Kỳ, Huỳnh Cung) thì biến mất. Ông biết là thần nước. Gặp lúc đại hạn kéo dài, giảng bài xong ông tụ tập các trò lại hỏi xem ai có tài thì làm mưa giúp dân, giúp thầy. Người học trò kỳ lạ trước có vẻ ngần ngại, sau đứng ra xin nhận và nói với thầy: "Con vâng lời thầy là trái lệnh Thiên đình, nhưng con cứ làm để giúp dân. Mai kia nếu có chuyện gì không hay, mong thầy chu toàn cho". Sau đó người này ra giữa sân lấy nghiên mài mực, ngửa mặt lên trời khấn và lấy bút thấm mực vẩy ra khắp nơi. Vẩy gần hết mực, lại tung cả nghiên lẫn bút lên trời. Lập tức mây đen kéo đến, trời đổ mưa một trận rất lớn. Đêm hôm ấy có tiếng sét và đến sáng thấy có thây thuồng luồng nổi lên ở đầm. Chu Văn An được tin khóc thương luyến tiếc rồi sai học trò làm lễ an táng, nhân dân các làng lân cận cũng đến giúp sức và sau nhớ công ơn bèn lập đền thờ. Nay vẫn còn dấu vết mộ thần. Theo truyền thuyết, chỗ nghiên mực bị ném rơi xuống đã biến thành đầm nước lúc nào cũng đen, nên thành tên là Đầm Mực. Quản bút rơi xuống làng Tả Thanh Oai biến làng này thành một làng văn học, quê hương của Ngô Thì Sĩ, Ngô Thì Nhậm, v.v... Trong đền thờ thần còn đôi câu đối khá tiêu biểu ghi lại sự tích này. Mặc nghiễn khởi tường vân, nhất bút lực hồi thiên tự thuận. Chu đình lưu hóa vũ, thiên trù vọng thiếp địa phồn khô. (Mây lành từ nghiên mực bay lên, một ngọn bút ra công trời thuận theo lẽ phải. Mưa tốt giữa sân son đổ xuống, nghìn cánh đồng đội nước, đất nẻ trổ mùa hoa). (Chu đình có hai nghĩa: sân son và sân họ Chu, chỉ Chu Văn An). Câu chuyện trên đây chỉ là một giai thoại về Chu Văn An để nói rằng tài đức của họ Chu có sức mạnh cảm hóa được cả quỷ thần. Tuy nhiên, qua đó cũng thấy được đức độ của Chu Văn An lúc đương thời là rất lớn. Ngôi trường phổ thông mang tên Chu Văn An ở Hà Nội (xưa là trường Bưởi)Đến đời vua Trần Minh Tông, ông được mời vào làm Tư nghiệp ở Quốc Tử Giám để dạy Thái tử học. Ông đã cùng với Mạc Đĩnh Chi, Phạm Sư Mạnh, Nguyễn Trung Ngạn tham gia vào công việc củng cố triều đình lúc đó đang đi dần vào con đường khủng hoảng, suy thoái. Đến đời Dụ Tông, chính sự càng thối nát, bọn gian thần nổi lên khắp nơi. Chu Văn An nhiều lần can ngăn Dụ Tông không được, bèn dâng sớ xin chém bảy kẻ nịnh thần, đều là người quyền thế được vua yêu. Đó là Thất trảm sớ nổi tiếng trong lịch sử. Nhà vua không nghe, ông bèn "treo mũ ở cửa Huyền Vũ" rồi bỏ quan về ở ẩn tại núi Phương Sơn thuộc làng Kiệt Đắc, huyện Chí Linh (Hải Hưng) lấy hiệu là Tiều ẩn (người đi ẩn hái củi). Sau ông mất tại đó. Theo thư tịch cũ thì Chu Văn An viết nhiều sách, ông đã để lại cho đời sau những tác phẩm: hai tập thơ Quốc ngữ thi tập bằng chữ Nôm và Tiều ẩn thi tập bằng chữ Hán. Ông còn viết một cuốn sách biện luận giản ước về Tứ thư nhan đề Tứ thư thuyết ước. Theo một tài liệu nghiên cứu gần đây thì Chu Văn An còn là một nhà đông y đã biên soạn quyển Y học yếu giải tập chu di biên gồm những lý luận cơ bản về chữa trị bệnh bằng Đông y. Khi ông mất, vua Trần đã dành cho ông một vinh dự lớn bậc nhất đối với một trí thức là được thờ ở Văn Miếu. Vua còn ban tặng tên thụy cho ông là Văn Trinh. Ngô Thế Vinh, nhà văn học nổi tiếng thế kỷ 19 trong bài văn bia ở đền Phương Sơn đã giải thích nghĩa hai chữ "Văn Trinh" như sau: (Văn, đức chi biểu dã; Trinh, đức chỉ chính cổ dã. Văn là sự bên ngoài (thuần nhất )của đức; Trinh là tính chính trực, kiên địch của đức). Tên thụy như vậy nhằm biểu dương một người đã kết hợp được hai mặt của đạo đức: bên ngoài thuần nhã, hiền hòa với bên trong chính trực, kiên định. Trong lịch sử giáo dục nước nhà, ông cũng đã giành được địa vị cao quí bậc nhất, xứng đáng đứng đầu các nhà giáo từ xưa tới nay. Ông đã vượt qua ngưỡng cửa: làm thầy giáo giỏi của một đời để đạt tới làm thầy giáo giỏi của muôn đời như Phan Huy Chú đã ngợi ca ông: "học nghiệp thuần túy, tiết tháo cao thượng, làng Nho nước Việt trước sau chỉ có mình ông, các ông khác không thể so sánh được". Ngày nay, để tưởng nhớ tới đạo đức và sự nghiệp của ông, nhân dân Thủ đô Hà Nội đã lấy tên ông để đặt tên cho một đường phố và một trường trung học lớn của Hà Nội. Đó là phố Chu Văn An và Trường phổ thông Trung học Chu Văn An. Phố Chu Văn An, nguyên là đại lộ Van Vôlenhôven thời Pháp thuộc, đi từ đường Điện Biên Phủ đến phố Nguyễn Thái Học. Còn Trường trung học Chu Văn An nằm trên đường Thụy Khuê ngay ven Hồ Tây, nơi lưu truyền những giai thoại và truyền thuyết cổ xưa. Trường này nguyên trước là Trường cao đẳng tiểu học Bảo hộ (collège du protectorat) do thực dân Pháp lập từ năm 1907 để chống lại phong trào Đông kinh Nghĩa thục, nhưng nhân dân ta thường vẫn quen gọi là Trường Bưởi. Năm 1945, Cách mạng thành công, các nhà giáo và nhân dân Hà Nội đã nhất trí chọn tên nhà giáo dục mẫu mực Chu Văn An đặt tên cho trường. Mục lục Chu Văn An - người thầy mẫu mực Chu Văn An - người thầy mẫu mực Đặng Kim NgọcChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: danangpt.vnn.vnĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 7 năm 2006
nhiều tác giả Chu Văn An Tiểu sử CHU VĂN AN (?- 1370) Nhà giáo dục và nhà văn Việt Nam đời Trần. Còn gọi là Chu An; tự là Linh Triệt. Năm sinh chưa rõ. Quê ở thôn Văn, làng Quang Liệt, huyện Thanh Đàm, nay thuộc ngoại thành Hà Nội. Ðậu Tiến sĩ nhưng không ra làm quan. Ông mở trường dạy học ở quê nhà. Ông có nhiều học trò nổi tiếng như: Lê Qúat, Phạm Sư Mạnh... Ðời Trần Minh Tông, ông được mời đến Thăng long giữ chức Tư nghiệp Trường Quốc tử giám. Ðến đời Trần Dụ Tông, chính trị đổ nát, ông viết Thất trảm sớ dâng Vua xin chém 7 gian thần. Không được chấp thuận, ông từ chức, về ở ẩn ở núi Phượng Hòang, làng Kiệt Ðặc, huyện Chí Linh (nay thuộc tỉnh Hải Dương), lấy biệt hiệu Tiều ẩn, làm thơ viết văn. Khi Trần Nghệ Tông lên ngôi, ông có ra kinh đô bệ kiến vua mới, nhưng không nhận chức tước gì, rồi trở về núi cũ. Ông mất năm 1370. Ðược thờ ở Văn miếu, được truy tặng tước Văn trinh công và ban tên thụy là Khang Tiết. Nhìn chung, với tư cách một nhà nho, ở Chu Văn An nổi bật phong cách cứng cỏi, thẳng thắn, tiết tháo của một người sống vào buổi thóai triều; và với tư cách một thi sĩ, ở ông vừa có cái buồn man mác của một con người hoài cổ và bất lực, cũng vừa có cái nhẹ nhàng thanh thản của một người sớm tìm đường ở ẩn. Thơ ông "rất trong sáng u nhàn" (Phan Huy Chú), dùng nhiều hình ảnh sáng tạo, nhất là trong thơ tả cảnh. Tác phẩm chính: "Tiều ẩn thi tập" (chữ Hán) "Tiều ẩn quốc ngữ thi tập" (chữ Nôm) Hầu hết tác phẩm của ông không còn nữa. Một số bài thơ chữ Hán còn lại được tập hợp trong "Toàn Việt thi lục" và "Phượng Sơn từ chí lược" Mục lục Chu Văn An Chu Văn An nhiều tác giảChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: đưa lên vào ngày: 12 tháng 4 năm 2004
many authors Chu Van An Story CHU VAN AN (?- 1370) Vietnamese educator and writer of the Tran dynasty. Also known as Chu An; Her name is Linh Triet. Year of birth unknown. His hometown is Van village, Quang Liet village, Thanh Dam district, now a suburb of Hanoi. He passed his PhD but did not become an official. He opened a school in his hometown. He had many famous students such as: Le Quat, Pham Su Manh... During the reign of Tran Minh Tong, he was invited to Thang Long to hold the position of Tutor of the National Tu Giam School. During the reign of Tran Du Tong, when politics was in ruins, he wrote That beheading petition to the King asking to behead 7 traitors. Not being approved, he resigned, went into hiding in Phuong Hoang mountain, Kiet Dac village, Chi Linh district (now in Hai Duong province), took the nickname Tieu hide, and wrote poetry. When Tran Nghe Tong ascended the throne, he went to the capital to meet the new king, but did not accept any title, then returned to his old mountain. He died in 1370. He was worshiped at the Temple of Literature, posthumously awarded the title Van Trinh Cong and given the posthumous name Khang Tiet. In general, as a Confucian scholar, Chu Van An stands out in the tough, straightforward, and frugal style of a person living in the twilight period; And as a poet, he has both the sadness of a nostalgic and helpless person, as well as the gentleness and serenity of someone who soon found a way to hide. His poetry is "very clear and leisurely" (Phan Huy Chu), using many creative images, especially in poems describing scenes. Main works: "Tieu hide thi tap" (Chinese characters) "Tieu hide national language poetry tap" (Nom script) Most of his works no longer exist. Some remaining Chinese poems are collected in "Toan Viet poetry" and "Phuong Son tu chi comb" Table of contents Chu Van An Chu Van An many authorsWelcome to read books from the book project for mobile devicesSource: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: you: posted on: April 12, 2004
Nguyễn Minh Châu Chuyến bay Trong đời một con người, dù là cả một đời bằng phẳng, tẻ nhạt thì cũng có lúc được chứng kiến những điều tưởng không thể nào giải thích nổi. Từ bảy nhăm (1975), tôi chỉ có dịp may được ra vào thành phố Hồ Chí Minh khoảng vài ba lần. Lần cuối cùng cách đây cũng đã nhiều năm. Hình như có việc hội họp gì đấy. Tôi chẳng bao giờ là một người quan trọng. Tính tôi lại lười, kể cả lười họp lẫn lười đi chơi. Vả lại trong túi không có sẵn tiền. Tôi sống ở thành phố Hồ Chí Minh một tuần lễ hoặc dăm hôm gì đó, khuôn mình trong khách sạn bù khú với mấy người bạn và thỉnh thoảng đáo qua phòng họp rồi leo lên máy bay về Hà Nội. Máy bay cất cánh ở sân bay Tân Sơn Nhất lúc 9 giờ sáng. Hôm ấy là một ngày nắng đẹp.Chuyến bay của chiếc IL19.Tôi ngồi cạnh anh bạn ở hàng ghế bên trái. Các hàng ghế bên phải và bên trái chung quanh chúng tôi đã có khách lên ngồi kín hết mới thấy một cô bé mặc bộ đồ vàng khoác chiếc túi trắng ngơ ngác, sợ sệt đi giữa hai hàng ghế, từ phía đuôi máy bay đi lên. Cô gái trạc 16, 17 tuổi là cùng. Nom kiểu người thành phố nhưng thiếu bạo dạn, lại có vẻ yểu tướng. Thấy bên cạnh tôi còn một chiếc ghế chưa có ai ngồi, cô rụt rè đi đến.- Cháu ngồi đây được không thưa chú?- Được, được, cô ngồi đi. Tôi nói và dập tắt điếu thuốc.- Chú cứ hút…Chúng tôi làm quen với nhau khá nhanh. Thấy tôi cũng là người thật thà, cô bé tỏ ra cởi mở. Chuyến bay cất cánh chậm 30 phút. Trước khi bay, tôi đã kịp nghĩ rằng cô bé thật là một con chim non đang bay vào đời, bay lẻ chiếc một mình mà chưa hề biết cuộc đời thực lắm nanh vuốt và trắc trở. Tôi được biết cô bé sinh ở Lạng Sơn, sống với bố mẹ ở đấy đến bảy nhăm (1975) thì cả nhà dọn về nửa quê hương ở trong này. Cô thực ra cũng chả còn là một cô bé như tôi nghĩ. Cô đã học xong lớp 12 từ năm kia, đã trượt đại học hai năm và bây giờ ra Hà Nội để chuẩn bị đi xuất khẩu lao động ở Tiệp Khắc.- Sắp tới đây ra Hà Nội cháu ở đâu?- Người ta mách nên trọ ở khách sạn Đường Thành.- Cháu đã sống ở Hà Nội bao giờ chưa?- Thưa chú, chưa, cháu mới có dịp đi qua hồi cháu còn nhỏ, lâu rồi, ngày ở Lạng Sơn dời nhà vào… Tôi đâm lo cho cô bé. Tôi nhìn thấy trước, cô bé sẽ bị lừa đảo, mất trộm hoặc bị cướp giật ngay giữa thủ đô Hà Nội. Tôi đang nghĩ ra một cách gì giúp cô bé… Trong lúc ấy tôi bỗng nhìn thấy ở dãy ghế bên phải có một khuôn mặt quen. Đấy là một người đàn ông. Tôi vốn kém sáng dạ, ý nghĩ chậm chạp. Hiện ra đầu tiên là thấy anh ta không mặc quân phục như ngày trước. Khuôn mặt già đi ít nhiều nhưng vẫn còn đẹp, và bây giờ tôi nhìn thấy có cái gì ác ác mà trước kia thời gian chưa kịp chạm trổ rõ hết đường nét. Có lẽ nó nằm ở đôi mắt. Đôi mắt như vẽ, có một cái nhìn chằm chặp lúc nào cũng hướng thẳng về phía trước. Hai tay người đàn ông đặt trước bụng, không hề động đậy, hơi cứng nhắc. Toàn thân cũng thẳng đơ, như một bức tượng người sống được đặt và chèn kỹ trong chiếc ghế máy bay. Cái tư thế ngồi ấy, hai con mắt ấy và toàn bộ con người ấy toát ra một vẻ kiêu hãnh, khiến tôi hết sức khó chịu, đầy ác cảm. Tôi đâm sợ cái người quen thuộc này trong một lúc vô tình tự phá vỡ cách sống của mình, một cách sống định hình từ cách đây rất nhiều năm. Giống như một tảng ximăng chết, ngồi bất động bất di bất dịch, tôi sợ người đàn ông đưa mắt nhìn ngang nhìn ngửa ra hai bên, ra xung quanh, và bất ngờ nhận ra tôi. Anh ta sẽ làm gì nhỉ? Biết đâu đấy cái bức tượng đã được chèn kỹ trong chiếc ghế máy bay ấy sẽ nhổm dậy, đưa một bàn tay ra sau giữ cho cái mặt ghế khỏi sập mạnh xuống có thể gây chấn động đến những người ngồi hai bên, rồi đi đến sau lưng tôi, không, không đâu, nghĩ như thế là tôi đã nhầm đấy, từ lúc nãy tới giờ, anh ta có quay ngang quay ngửa hay động đậy cái cổ hoặc liếc mắt nhìn ai đâu. Một con người như anh ta, tôi vẫn còn nhớ, chỉ nhìn thấy một cái ở trước mặt, luôn luôn ở trước mặt là mục đích đi tới và quyết tâm thực hiện mọi giá… Tôi bỗng nhớ lại một buổi trưa Sài Gòn đến điếc tai vì tiếng xe gắn máy. Một ngày đầu tháng 5 bảy nhăm, một cậu liên lạc của phòng chính trị đưa xuống nhà khách sư đoàn chỗ chúng tôi đang ở, một vị sư nữ già, có lẽ trạc đã gần 60 tuổi, mặc chiếc áo dài màu nâu, may bằng thứ vải thô mà những vị tu hành ở ngoài miền Bắc cũng không còn mấy ai mặc, có chăng chỉ những vị sư trụ trì ở chùa. Máy bay cất cánh được một lúc, cô bé đã gục đầu xuống một cuốn sách, nhìn qua vai cô tôi mới nhận thấy một người đàn bà ngay từ đầu đã ngồi cạnh người đàn ông. Chẳng cần tinh đời lắm cũng đoán được người đàn bà trước đây vốn là loại người sang, quý phái là khác, nhưng trải qua một trận xáo trộn đời sống đã làm cho con người dầu dãi, nhầu nát đi. Dưới chân người đàn bà xếp hai chiếc túi, phô trương sự giàu có. Một chiếc bị cói và một chiếc túi vải màu đỏ chói chang. Cả hai đều chứa đồ đạc đến căng ra. Trên miệng chiếc túi cói vắt một chiếc áo khoác ngắn màu cỏ úa loại thật sang của đàn ông. Người đàn bà đã khiến tôi trở nên tò mò! Chốc chốc bà ta lại cúi xuống lôi từ chiếc túi ngực của chiếc áo khoác ra một bao thuốc lá ba con năm, rút một điếu đem cắm lên miệng người đàn ông rồi bật chiếc bật lửa ga màu xanh cho xòe lửa, châm vào đầu điếu thuốc. Con mắt đẹp nhìn chằm chằm ra phía trước và toàn thân người đàn ông ở bên cạnh vẫn bất động, chỉ thấy ở khóe miệng thỉnh thoảng nhả ra một bụm khói thuốc lá thơm. Sau đó, người đàn bà trườn mình qua trước bụng người đàn ông, bằng hai tay cầm bao ba con năm với một điệu bộ hơi khúm núm dâng lên trước một người thanh niên ngồi sát khuôn cửa sổ tròn của máy bay. Anh thanh niên nói khẽ: “Cảm ơn”, đồng thời giơ một bàn tay xua xua trước cử chỉ mời mọc. Người thanh niên mặc quần áo vàng, đội mũ cát vàng đính phù hiệu công an. Trên thắt lưng to bản đeo bao súng ngắn, lại thêm một khẩu tiểu liên cầm lăm lăm trong tay. Thế là tôi hiểu ra tất cả. Khi chợt nhìn thấy một chiếc còng số 8 trên hai cổ tay chắp trước bụng người đàn ông. Thảo nào! Tôi cũng đóng vai trò đồng hành với ba con người ở dãy ghế kia trong suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ, thời gian đủ để cho tôi nhớ lại được tất cả về cái người đàn ông điển trai ngồi bất động như một bức tượng, thậm chí tôi còn nhớ được cả tên, cả giọng nói của hắn.Riêng tôi không khỏi cảm thấy một cái gì sững sờ, thật cay đắng, thật đau xót... ********* Hết ******************* Mục lục Chuyến bay Chuyến bay Nguyễn Minh ChâuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Chân Trời Tím Nguồn: TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN MỚIĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 17 tháng 3 năm 2008
Nguyễn Minh Châu Chuyến bay Trong đời một con người, dù là cả một đời bằng phẳng, tẻ nhạt thì cũng có lúc được chứng kiến những điều tưởng không thể nào giải thích nổi. Từ bảy nhăm (1975), tôi chỉ có dịp may được ra vào thành phố Hồ Chí Minh khoảng vài ba lần. Lần cuối cùng cách đây cũng đã nhiều năm. Hình như có việc hội họp gì đấy. Tôi chẳng bao giờ là một người quan trọng. Tính tôi lại lười, kể cả lười họp lẫn lười đi chơi. Vả lại trong túi không có sẵn tiền. Tôi sống ở thành phố Hồ Chí Minh một tuần lễ hoặc dăm hôm gì đó, khuôn mình trong khách sạn bù khú với mấy người bạn và thỉnh thoảng đáo qua phòng họp rồi leo lên máy bay về Hà Nội. Máy bay cất cánh ở sân bay Tân Sơn Nhất lúc 9 giờ sáng. Hôm ấy là một ngày nắng đẹp.Chuyến bay của chiếc IL19.Tôi ngồi cạnh anh bạn ở hàng ghế bên trái. Các hàng ghế bên phải và bên trái chung quanh chúng tôi đã có khách lên ngồi kín hết mới thấy một cô bé mặc bộ đồ vàng khoác chiếc túi trắng ngơ ngác, sợ sệt đi giữa hai hàng ghế, từ phía đuôi máy bay đi lên. Cô gái trạc 16, 17 tuổi là cùng. Nom kiểu người thành phố nhưng thiếu bạo dạn, lại có vẻ yểu tướng. Thấy bên cạnh tôi còn một chiếc ghế chưa có ai ngồi, cô rụt rè đi đến.- Cháu ngồi đây được không thưa chú?- Được, được, cô ngồi đi. Tôi nói và dập tắt điếu thuốc.- Chú cứ hút…Chúng tôi làm quen với nhau khá nhanh. Thấy tôi cũng là người thật thà, cô bé tỏ ra cởi mở. Chuyến bay cất cánh chậm 30 phút. Trước khi bay, tôi đã kịp nghĩ rằng cô bé thật là một con chim non đang bay vào đời, bay lẻ chiếc một mình mà chưa hề biết cuộc đời thực lắm nanh vuốt và trắc trở. Tôi được biết cô bé sinh ở Lạng Sơn, sống với bố mẹ ở đấy đến bảy nhăm (1975) thì cả nhà dọn về nửa quê hương ở trong này. Cô thực ra cũng chả còn là một cô bé như tôi nghĩ. Cô đã học xong lớp 12 từ năm kia, đã trượt đại học hai năm và bây giờ ra Hà Nội để chuẩn bị đi xuất khẩu lao động ở Tiệp Khắc.- Sắp tới đây ra Hà Nội cháu ở đâu?- Người ta mách nên trọ ở khách sạn Đường Thành.- Cháu đã sống ở Hà Nội bao giờ chưa?- Thưa chú, chưa, cháu mới có dịp đi qua hồi cháu còn nhỏ, lâu rồi, ngày ở Lạng Sơn dời nhà vào… Tôi đâm lo cho cô bé. Tôi nhìn thấy trước, cô bé sẽ bị lừa đảo, mất trộm hoặc bị cướp giật ngay giữa thủ đô Hà Nội. Tôi đang nghĩ ra một cách gì giúp cô bé… Trong lúc ấy tôi bỗng nhìn thấy ở dãy ghế bên phải có một khuôn mặt quen. Đấy là một người đàn ông. Tôi vốn kém sáng dạ, ý nghĩ chậm chạp. Hiện ra đầu tiên là thấy anh ta không mặc quân phục như ngày trước. Khuôn mặt già đi ít nhiều nhưng vẫn còn đẹp, và bây giờ tôi nhìn thấy có cái gì ác ác mà trước kia thời gian chưa kịp chạm trổ rõ hết đường nét. Có lẽ nó nằm ở đôi mắt. Đôi mắt như vẽ, có một cái nhìn chằm chặp lúc nào cũng hướng thẳng về phía trước. Hai tay người đàn ông đặt trước bụng, không hề động đậy, hơi cứng nhắc. Toàn thân cũng thẳng đơ, như một bức tượng người sống được đặt và chèn kỹ trong chiếc ghế máy bay. Cái tư thế ngồi ấy, hai con mắt ấy và toàn bộ con người ấy toát ra một vẻ kiêu hãnh, khiến tôi hết sức khó chịu, đầy ác cảm. Tôi đâm sợ cái người quen thuộc này trong một lúc vô tình tự phá vỡ cách sống của mình, một cách sống định hình từ cách đây rất nhiều năm. Giống như một tảng ximăng chết, ngồi bất động bất di bất dịch, tôi sợ người đàn ông đưa mắt nhìn ngang nhìn ngửa ra hai bên, ra xung quanh, và bất ngờ nhận ra tôi. Anh ta sẽ làm gì nhỉ? Biết đâu đấy cái bức tượng đã được chèn kỹ trong chiếc ghế máy bay ấy sẽ nhổm dậy, đưa một bàn tay ra sau giữ cho cái mặt ghế khỏi sập mạnh xuống có thể gây chấn động đến những người ngồi hai bên, rồi đi đến sau lưng tôi, không, không đâu, nghĩ như thế là tôi đã nhầm đấy, từ lúc nãy tới giờ, anh ta có quay ngang quay ngửa hay động đậy cái cổ hoặc liếc mắt nhìn ai đâu. Một con người như anh ta, tôi vẫn còn nhớ, chỉ nhìn thấy một cái ở trước mặt, luôn luôn ở trước mặt là mục đích đi tới và quyết tâm thực hiện mọi giá… Tôi bỗng nhớ lại một buổi trưa Sài Gòn đến điếc tai vì tiếng xe gắn máy. Một ngày đầu tháng 5 bảy nhăm, một cậu liên lạc của phòng chính trị đưa xuống nhà khách sư đoàn chỗ chúng tôi đang ở, một vị sư nữ già, có lẽ trạc đã gần 60 tuổi, mặc chiếc áo dài màu nâu, may bằng thứ vải thô mà những vị tu hành ở ngoài miền Bắc cũng không còn mấy ai mặc, có chăng chỉ những vị sư trụ trì ở chùa. Máy bay cất cánh được một lúc, cô bé đã gục đầu xuống một cuốn sách, nhìn qua vai cô tôi mới nhận thấy một người đàn bà ngay từ đầu đã ngồi cạnh người đàn ông. Chẳng cần tinh đời lắm cũng đoán được người đàn bà trước đây vốn là loại người sang, quý phái là khác, nhưng trải qua một trận xáo trộn đời sống đã làm cho con người dầu dãi, nhầu nát đi. Dưới chân người đàn bà xếp hai chiếc túi, phô trương sự giàu có. Một chiếc bị cói và một chiếc túi vải màu đỏ chói chang. Cả hai đều chứa đồ đạc đến căng ra. Trên miệng chiếc túi cói vắt một chiếc áo khoác ngắn màu cỏ úa loại thật sang của đàn ông. Người đàn bà đã khiến tôi trở nên tò mò! Chốc chốc bà ta lại cúi xuống lôi từ chiếc túi ngực của chiếc áo khoác ra một bao thuốc lá ba con năm, rút một điếu đem cắm lên miệng người đàn ông rồi bật chiếc bật lửa ga màu xanh cho xòe lửa, châm vào đầu điếu thuốc. Con mắt đẹp nhìn chằm chằm ra phía trước và toàn thân người đàn ông ở bên cạnh vẫn bất động, chỉ thấy ở khóe miệng thỉnh thoảng nhả ra một bụm khói thuốc lá thơm. Sau đó, người đàn bà trườn mình qua trước bụng người đàn ông, bằng hai tay cầm bao ba con năm với một điệu bộ hơi khúm núm dâng lên trước một người thanh niên ngồi sát khuôn cửa sổ tròn của máy bay. Anh thanh niên nói khẽ: “Cảm ơn”, đồng thời giơ một bàn tay xua xua trước cử chỉ mời mọc. Người thanh niên mặc quần áo vàng, đội mũ cát vàng đính phù hiệu công an. Trên thắt lưng to bản đeo bao súng ngắn, lại thêm một khẩu tiểu liên cầm lăm lăm trong tay. Thế là tôi hiểu ra tất cả. Khi chợt nhìn thấy một chiếc còng số 8 trên hai cổ tay chắp trước bụng người đàn ông. Thảo nào! Tôi cũng đóng vai trò đồng hành với ba con người ở dãy ghế kia trong suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ, thời gian đủ để cho tôi nhớ lại được tất cả về cái người đàn ông điển trai ngồi bất động như một bức tượng, thậm chí tôi còn nhớ được cả tên, cả giọng nói của hắn.Riêng tôi không khỏi cảm thấy một cái gì sững sờ, thật cay đắng, thật đau xót... ********* Hết ******************* Mục lục Chuyến bay Chuyến bay Nguyễn Minh ChâuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Chân Trời Tím Nguồn: TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN MỚIĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 17 tháng 3 năm 2008
THANH HẢI Chuyến bay muộn ngày cuối năm Quảng nửa năm nay, sau những buổi học, cô sinh viên người Việt đang theo học ở một trường ĐH Anh Quốc khép mình sau cánh cửa thư viện để trốn gặp mặt người quen, đặc biệt là đồng hương của cô. Và cuối năm nay cô quyết định ở lại không về quê ăn Tết, thay vào đó cô muốn trốn đi một nơi thật xa để không còn ai biết đến mình. Sở dĩ cô trốn Tết là bởi vì ngày Tết bây giờ ở nhà cô không còn là dịp để mọi người chúc mừng nhau hạnh phúc, tặng cho nhau những món quà, cùng uống với nhau chung rượu mừng mà là sự mất mát, một sự mất mát không ai chia sẻ cho ai được. Trong lúc cô chuẩn bị đồ đạc để thực hiện chuyến đi bụi dưới trời Tây thì nhận được điện thoại, mẹ cô bảo: “Nhà còn mẹ, ông bà. Mâm cổ gia tiên mẹ đã sắm cả. Tết mà bố đi vắng, con thì không về, nhà ta không ăn Tết nổi đâu!”. Vâng lời mẹ, cô quệt nước mắt trở về.Trong chuyến bay muộn ngày cuối năm chật ních kiều bào về quê ăn Tết, cô chọn cho mình hàng ghế cuối và thu mình trong chiếc áo khoác lông cừu rồi khóc suốt cả chuyến đi dài vượt đại dương. Mặc dù chuyện cha cô – Tổng Giám đốc của một công ty lớn - là đồng tác giả trong một phi vụ “ăn bớt” hàng trăm tỷ đồng từ ngân khố quốc gia đã được báo chí đăng tải ầm ỉ nhưng cô vẫn không tin đó là sự thật. Cô thần tượng cha mình, bởi ông là người đàn ông bản lĩnh, trọng danh dự và có học vấn cao. Nhưng tại sao “thần tượng ” của cô lại làm một cái việc mà theo cô là “điên rồ” thì cô không hiểu nỗi. Tốt nghiệp ra trường, lúc đầu bố làm nhân viên phòng kỹ thuật, nhờ tích cực làm việc khoa học, bố được các bác ở trên “cất nhắc” đưa bố lên làm Tổng Giám. Đường công danh của bố phất nhanh như diều gặp gió nhưng nghe nói bố cũng không “xuôi chèo” cho lắm, vì để yên vị bố đã phải “lại quả” cho các bác ở trên, trả công cho những người giúp mình.v.v.Cô miên man nghĩ đến mẹ, ông bà, rồi lại tấm tức khóc, từ ngày bố ra đi chắc mẹ tiều tuỵ lắm, còn ông bà nội tuổi cao sức yếu… càng nghĩ càng thương những tấm thân già. Mẹ có thể vì yêu bố mà vượt qua cơn sốc của đại họa, nhưng còn ông nội - một người theo nho học và luôn tự hào về sự thành đạt của con trai – sẽ phải giấu mặt vào đâu khi gặp những người thân quen? Mặc dù cô học chuyên ngành về Ngân hàng nhưng gần bốn năm Tây học vẫn không sao giúp cô thấu hiểu được sự phù du, sức mạnh, tính tàn khốc của đồng tiền đối với con người nơi trần thế. Cô lại càng không hiểu tiền giá trị hơn hay con người giá trị hơn khi một người như cha cô từng Tây học, giỏi toán, thậm chí hiểu sâu sắc cả về văn chương phương Tây lại tính sai bét một bài toán số đơn thuần?Sân ga chiều cuối năm tấp nập người về, hàng nghìn cánh tay đưa lên vẫy chào, hoa, tiếng cười và những giọt nước mắt biệt ly của người thân hàng chục năm xa cách gặp lại vỡ oà. Cô gái lầm lũi rời phi trường. Không có người yêu, bạn bè, những người giúp việc trung thành của bố đưa xe hơi ra đón như những lần trước, chỉ có một người phụ nữ nép mình bên lối đi ào tới ôm xốc lấy người hành khách cuối cùng của chuyến hành trình và nức nở: “Cún con của mẹ. Dào ơi nó đã về!”. Vâng! Sự trở về của cô dù muộn màng cũng đã làm căn nhà quạnh hiu thêm phần ấm cúng. Mục lục Chuyến bay muộn ngày cuối năm Chuyến bay muộn ngày cuối năm THANH HẢIChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: GiaomuaĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 10 tháng 7 năm 2007
THANH HAI Late flight on the last day of the year For half a year now, after classes, the Vietnamese student studying at a British university closed herself behind the library door to avoid meeting her acquaintances, especially her compatriots. And at the end of this year, she decided to stay and not go back to her hometown to celebrate Tet, instead she wanted to run away to a far away place where no one would know her. The reason she avoids Tet is because Tet at her house is no longer an occasion for people to congratulate each other on happiness, give each other gifts, and drink together to celebrate, but is a loss, a loss. No one can share the loss with anyone. While she was preparing her things to go on a backpacking trip under the Western sky, she received a phone call and her mother said: "Mom and grandparents are still at home. My mother's ancestral tray bought it all. If dad is away during Tet and the children won't come home, our family won't be able to celebrate Tet! Obedient to her mother, she wiped her tears and returned home. On the late flight on the last day of the year filled with expatriates returning home to celebrate Tet, she chose the last row of seats and curled up in a fleece jacket and cried throughout the long trip. across the ocean. Although the story of her father - General Director of a large company - being a co-author in a deal to "steal" hundreds of billions of dong from the national treasury was widely reported in the press, she still did not believe it. is the truth. She idolizes her father because he is a brave, honorable and highly educated man. But why did her "idol" do something that she considered "crazy", she couldn't understand. After graduating from school, at first my father worked as a technical staff member. Thanks to his active scientific work, he was "promoted" by the doctors above and promoted him to the position of General Director. Dad's career path was flying as fast as a kite in the wind, but I heard that he was not "smooth" because in order to stay in position, he had to "pay kickbacks" to the people above, pay people who helped him, etc. She kept thinking about her mother and grandparents, then burst into tears. Since the day her father left, her mother must have been very emaciated, and her grandparents were old and weak... the more she thought about it, the more she felt sorry for her old bodies. Mother can overcome the shock of the disaster because she loves her father, but what about grandfather - a scholar of Confucianism and always proud of his son's success - where will he hide his face when meeting familiar people? Even though she majored in Banking, nearly four years of Western study still did not help her understand the ephemerality, power, and cruelty of money to people on earth. She doesn't understand what money is more valuable or people are more valuable when a person like her father who studied in the West, is good at math, and even has a deep understanding of Western literature, can calculate a simple numerical problem incorrectly? The station platform at the end of the year was crowded with people, thousands of hands raised to wave goodbye, flowers, laughter and farewell tears of relatives who had been separated for decades were reunited. The girl slowly left the airport. There was no lover, friend, or father's loyal helpers to pick up the car like before, there was only a woman nestled on the side of the aisle rushing to hug the last passenger of the trip. presented and sobbed: “My puppy. Oh my God, it's back!”. Yes! Her return, even though it was late, made the lonely house feel more cozy. Table of contents Late flight on the last day of the year Late flight on the last day of the year THANH HAI Welcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Giaomua Uploaded by friend: Ct.Ly on: July 10, 2007
O. Henry Chuyến phà nhỡ nhàng Dịch giả: Diệp Minh Tâm The ferry of unfulfillment Chàng từ Nome1 đứng ở góc phố, vững như cẩm thạch, giữa cơn sóng triều nhân loại trong giờ tan tầm. Gió và mặt trời miền Bắc cực đã nhuộm anh đỏ-hồng. Mắt anh vẫn còn giữ ánh xanh biếc của những băng sơn. Anh lanh lẹn như một con chồn, rắn chắc như miếng thịt nai rừng, to rộng như là ánh quang Bắc cực. Anh đứng đấy, tắm đẫm trong dòng thác của những âm thanh đổ ập vào anh – tiếng then thét của tàu vượt, xe cộ kêu lanh canh, tiếng lộp cộp của những bánh xe không có cao su, mọi loại phản âm thanh của mấy anh đánh xe ngựa và tài xế xe tải đang liến thoắng. Và như thế, với bụi vàng anh đãi đổi ra được con số vui nhộn một trăm nghìn, với những chiếc bánh và nước rượu cất trong một tuần ở Gotham khiến lưỡi anh trở nên đắng chat, Chàng từ Nome thở dài để đặt chân lần nữa đến Chilkoot, lối thoát khỏi vùng đất của những con đường ồn ào và bánh táo nướng Biển Chết. Trên Đại lộ Số Sáu, cùng với dòng người nhập nhoạng, vội vã, nói cười, mắt sáng, tiến đến Nàng từ Sieber-Mason’s. Chàng từ Nome nhìn và thấy, đầu tiên, là cô đẹp một cách tối cao theo quan niệm của anh về cái đẹp, và kế tiếp, là cô di chuyển đúng y như một chiếc xe trượt do chó kéo lướt đều trên mặt tuyết bằng phẳng. Cảm giác thứ bà của anh là một khẳng định bất chợt rằng anh thật khát khao muốn cô là của riêng anh. Những anh chàng đến từ Nome đều có quyết định chóng vánh như thế. Hơn nữa, anh đang trên đường đi trở lên miền Bắc, nên quyết định nhanh không phải là kém cần thiết. Có cả nghìn cô gái từ trung tâm bách hóa vĩ đại của Sieber-Mason trôi dọc trên hè đường, khiến cho việc lèo lái của đàn ông trở nên nguy hiểm. Nhưng Chàng từ Nome, chung thủy với cô, với quả tim nhức nhối đã được cô hồi sinh, lao vào dòng người phái đẹp, đi theo cô. Xuống đến Đường Số Hai Mươi Ba, cô lướt nhanh nhẹn, không nhìn qua bên nào. Mái tóc nâu mềm của cô được buộc chỉnh tề, cái eo lịch sự và cái juýp đen thẳng thớm nói lên hùng hồn đôi đức tính – khiếu thẩm mĩ và tính chi li. Chàng từ Nome, bị tiếng sét ái tình, đi theo sau cô vài chục bước. Cô Claribel Colby, Nàng từ Sieber-Mason’s, thuộc về nhóm hải hành buồn, được biết đến như là những người đi đi về về Jersey. Cô bước vào phòng đợi của bến phà, lên các bậc thang, và với ít bước chạy nhanh nhẩu, bắt kịp chuyến phà vừa bắt đầu rời bến. Chàng từ Nome bắt kịp cô trong ba bước nhảy, và cũng kịp sát theo sau cô xuống chiếc phà. Cô Colby tìm một băng ghế khá cô đơn phía ngoài buồng hành khách tầng trên. Đêm không lạnh, và cô muốn tránh xa khỏi những cặp mắt tò mò cùng những ngôn từ dai dẳng của các hành khách. Hơn nữa, cô rất mệt mỏi, sật sừ vì thiếu ngủ. Đêm trước, cô đã tham dự buổi dạ hội hàng năm của Câu lạc bộ Số 2 của Bạn hàng Cá bán sỉ Khu Đông, vì thế cô chỉ ngủ có ba giờ đồng hồ. Công việc ngày hôm nay đã quá chộn rộn. Các khách hàng đã quá khó tính, một ông khách còn rầy rà cô đến nơi đến chốn vì cô không còn hàng để bán, cô bạn thân nhất, Mamie Tuthill, làm lơ cô vì đã đi ăn trưa với cô Dockery ấy. Nàng từ Sieber-Mason’s có thái độ thanh thản, dịu dàng, đặc tính thường thấy ở một cô tự lập đi làm ăn lương. Đấy là đặc tính rất hợp với người con trai định tán tỉnh cô. Rồi cô có những nỗi khát khao được ổn định trong một mái ấm và một con tim nào đấy, để được an ủi, và để nép vào cánh tay khỏe mạnh nào đấy, rồi nghỉ ngơi, nghỉ ngơi. Nhưng cô Claribel Colby cũng đang buồn ngủ hết mức. Đi đến là một anh chàng khỏe mạnh, da nâu, ăn mặc cẩu thả với bộ quần áo tốt nhất anh có thể mua được, và chiếc mũ trong tay. Chàng từ Nome nói, giọng kính trọng: -Cô ạ, xin lỗi tôi đã bắt chuyện với cô, nhưng tôi…tôi…nhìn thấy cô trên đường, và…và… Nàng từ Sieber-Mason’s ngước lên nhìn với vẻ lạnh lùng nhất: -À, ra thế! Không hiểu có cách nào xua đuổi những kẻ quấy rầy như anh không? Tôi đã thử đủ mọi cách, từ việc ăn hành sống và dùng kim cài tóc. Đi chỗ khác chơi đi anh Hai! Chàng từ Nome phân trần: -Cô ạ, tôi không phải hạng người như thế - thật đấy, tôi không phải. Như tôi đã nói, tôi đã thấy cô trên đường, và tôi vì quá mong mỏi được quen biết cô đã không đặng đừng đi theo cô. Tôi sợ tôi sẽ không bao giờ thấy cô nữa trong cái thành phố lớn này trừ khi tôi được tiếp chuyện với cô, vì thế tôi đã làm như vậy. Cô Colby nhìn anh một thoáng trong ngọn đèn mờ của chiếc phà. Không, anh ta không có cái cười gian giảo hoặc vẻ khoe khoang trơ trẽn của một tên chuyên hại đời con gái. Có thể cũng hay hay để nghe chút ít anh chàng muốn nói năng gì. Cô nói, đưa một bàn tay che cái miệng ngáp với vẻ lịch sự phô trương: -Anh có thể ngồi xuống và - coi chừng – đừng lộn xộn, nếu không tôi sẽ kêu tiếp viên. Chàng từ Nome ngồi xuống bên cô. Anh ngưỡng mộ cô hết mức. Hơn cả ngưỡng mộ. Cô có đúng những cử chỉ anh đã tìm kiếm vô vọng ở một phụ nữ. Liệu rồi cô sẽ mến anh không? À, để xem việc này. Anh phải cố làm mọi cách trong khả năng của anh để đạt được mục đich, bằng cách nào đấy. Anh nói: -Tên tôi là Blayden – Henry Blayden. Cô gái hỏi, nghiêng qua anh, với vẻ trêu chọc nhẹ nhàng: -Có chắc anh không phải là Smith2 đấy chứ? Anh tiếp, với giọng nghiêm trang lo lắng: -Tôi xuống từ miền Nome. Tôi thu vón được rất nhiều bụi trên ấy, và mang xuống đây. Cô khúc khích, theo đuổi cách diễu cợt hờ hững: -À, ra thế! Anh hẳn là thành viên trong đoàn diễn vở nhạc kịch White Wings. Tôi nghĩ là tôi đã trông thấy anh ở đâu đấy. -Cô đã không thấy tôi khi tôi nhìn thấy cô. -Tôi chưa từng nhìn đàn ông con trai trên đường phố. -Tôi nhìn cô, và trước đây tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái gì khác đẹp dù chỉ bằng phân nửa. -Tôi có thể giữ tiền thối được không? -Vâng, tôi nghĩ được. Tôi nghĩ cô có thể giữ tất cả những gì tôi có. Tôi nghĩ tôi là loại đàn ông cô cho là thô kệch, nhưng tôi có thể rất tốt với bất kỳ ai tôi mến. Tôi đã trải qua một thời lùm bụi khổ sở, nhưng tôi đã vượt qua. Tôi đã quét được mấy nghìn lượng bụi khi tôi ở trên ấy. Cô Colby thốt lên, ngụ ý thương cảm: -Trời đất! Đấy hẳn phải là nơi bẩn thỉu lắm. Và rồi hai mắt cô nhắm lại. Tiếng nói của Chàng từ Nome đều đều trầm trầm trong sự nghiêm chỉnh cao độ. Hơn nữa, có chuyện nào đáng chán hơn là về mấy câu chổi và việc quét bụi? Cô ngả đầu tựa lên bức tường. Chàng từ Nome nói tiếp, càng thêm nghiêm trang, đều đều: -Cô ạ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai mà tôi mến như cô. Tôi biết cô chưa thể nghĩ về tôi như thế ngay lúc này, nhưng cô có thể cho tôi một cơ hội được không? Xin cô cho tôi quen biết cô được không, để liệu xem tôi có thể làm cho cô mến tôi không? Mái đầu Nàng từ Sieber-Mason’s trượt nhẹ nhàng, rồi tựa trên vai anh. Giấc ngủ ngọt ngào đã trùm lấy cô, và cô đang chộn rộn mơ đến buổi dạ hội Trợ lý Bạn hàng Cá bán sỉ. Anh chàng lịch sự từ Nome vẫn giữ hai tay trên người anh. Anh tin là cô đã ngủ, tuy thế anh đã quá khôn ngoan nên không cho động tác này là sự đầu hàng. Anh cảm thấy hứng khởi và sướng thỏa, nhưng anh xem mái đầu tựa lên vai anh như là tiên khởi khuyến khích, như là dấu hiệu khởi đầu cho thành công của anh, không nên bị lợi dụng. Một mảnh hợp kim lẫn lộn vào khiến niềm thỏa mãn vàng của anh bị giảm sút giá trị. Liệu anh đã nói quá nhiều về tài sản của mình không? Anh muốn cô mến anh chỉ vì anh mà thôi. -Cô ạ, tôi muốn nói là cô có thể tin tôi. Cả một vùng Klondite từ Juneau đến Thành phố Circle và xuống dọc chiều dài sông Yukon, người ta đều biết tôi. Có nhiều đêm nằm trong tuyết nơi tôi đã làm việc như một nô lệ trong ba năm, tôi tự hỏi bao giờ có thể có người mến tôi. Tôi không muốn dành riêng cho tôi tất cả bụi này. Tôi đã nghĩ một lúc nào đấy tôi sẽ gặp một người mà tôi mến, và tôi đã gặp hôm nay. Có tiền thì thật là hay đấy, nhưng có được tình yêu của một người mình mến nhất thì càng tốt nữa. Cô ạ, nếu cô kết hôn với một người, cô muốn anh ấy có gì? -Tiền mặt! Tiếng nói sắc và vang phát ra từ đôi môi cô Colby, chứng tỏ là trong giấc mơ, cô đang đứng sau cái quầy trong trung tâm bách hóa vĩ đại của Sieber-Mason’s. Mái đầu của cô thình lình gục ngang xuống. Cô tỉnh dậy, ngồi thẳng lên, dụi hai mắt. Anh chàng đến từ Nome đã bỏ đi. Cô Colby nói: -Ra thế! Mình nghĩ rằng mình đã ngủ gục. Không rõ cái anh White Wings này giờ ra sao! Chú thích1.Thành phố của Bang Alaska, nhìn ra eo Biển Berring (bên kia bờ là Nga), thời ấy có rất nhiều vàng dưới dạng “bụi” trong các thung lũng và đáy song, hiện đã được khai thác hết.2. Smith là tên rất thông thường của người Anh, Mỹ. Ý cô gái nói anh không phải bịa ra tên thông thường để dấu tên thực. Mục lục Chuyến phà nhỡ nhàng Chuyến phà nhỡ nhàng O. HenryChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: banhsukem Nguồn: banhsukemĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 3 tháng 2 năm 2009
O. Henry Chuyến phà nhỡ nhàng Dịch giả: Diệp Minh Tâm The ferry of unfulfillment Chàng từ Nome1 đứng ở góc phố, vững như cẩm thạch, giữa cơn sóng triều nhân loại trong giờ tan tầm. Gió và mặt trời miền Bắc cực đã nhuộm anh đỏ-hồng. Mắt anh vẫn còn giữ ánh xanh biếc của những băng sơn. Anh lanh lẹn như một con chồn, rắn chắc như miếng thịt nai rừng, to rộng như là ánh quang Bắc cực. Anh đứng đấy, tắm đẫm trong dòng thác của những âm thanh đổ ập vào anh – tiếng then thét của tàu vượt, xe cộ kêu lanh canh, tiếng lộp cộp của những bánh xe không có cao su, mọi loại phản âm thanh của mấy anh đánh xe ngựa và tài xế xe tải đang liến thoắng. Và như thế, với bụi vàng anh đãi đổi ra được con số vui nhộn một trăm nghìn, với những chiếc bánh và nước rượu cất trong một tuần ở Gotham khiến lưỡi anh trở nên đắng chat, Chàng từ Nome thở dài để đặt chân lần nữa đến Chilkoot, lối thoát khỏi vùng đất của những con đường ồn ào và bánh táo nướng Biển Chết. Trên Đại lộ Số Sáu, cùng với dòng người nhập nhoạng, vội vã, nói cười, mắt sáng, tiến đến Nàng từ Sieber-Mason’s. Chàng từ Nome nhìn và thấy, đầu tiên, là cô đẹp một cách tối cao theo quan niệm của anh về cái đẹp, và kế tiếp, là cô di chuyển đúng y như một chiếc xe trượt do chó kéo lướt đều trên mặt tuyết bằng phẳng. Cảm giác thứ bà của anh là một khẳng định bất chợt rằng anh thật khát khao muốn cô là của riêng anh. Những anh chàng đến từ Nome đều có quyết định chóng vánh như thế. Hơn nữa, anh đang trên đường đi trở lên miền Bắc, nên quyết định nhanh không phải là kém cần thiết. Có cả nghìn cô gái từ trung tâm bách hóa vĩ đại của Sieber-Mason trôi dọc trên hè đường, khiến cho việc lèo lái của đàn ông trở nên nguy hiểm. Nhưng Chàng từ Nome, chung thủy với cô, với quả tim nhức nhối đã được cô hồi sinh, lao vào dòng người phái đẹp, đi theo cô. Xuống đến Đường Số Hai Mươi Ba, cô lướt nhanh nhẹn, không nhìn qua bên nào. Mái tóc nâu mềm của cô được buộc chỉnh tề, cái eo lịch sự và cái juýp đen thẳng thớm nói lên hùng hồn đôi đức tính – khiếu thẩm mĩ và tính chi li. Chàng từ Nome, bị tiếng sét ái tình, đi theo sau cô vài chục bước. Cô Claribel Colby, Nàng từ Sieber-Mason’s, thuộc về nhóm hải hành buồn, được biết đến như là những người đi đi về về Jersey. Cô bước vào phòng đợi của bến phà, lên các bậc thang, và với ít bước chạy nhanh nhẩu, bắt kịp chuyến phà vừa bắt đầu rời bến. Chàng từ Nome bắt kịp cô trong ba bước nhảy, và cũng kịp sát theo sau cô xuống chiếc phà. Cô Colby tìm một băng ghế khá cô đơn phía ngoài buồng hành khách tầng trên. Đêm không lạnh, và cô muốn tránh xa khỏi những cặp mắt tò mò cùng những ngôn từ dai dẳng của các hành khách. Hơn nữa, cô rất mệt mỏi, sật sừ vì thiếu ngủ. Đêm trước, cô đã tham dự buổi dạ hội hàng năm của Câu lạc bộ Số 2 của Bạn hàng Cá bán sỉ Khu Đông, vì thế cô chỉ ngủ có ba giờ đồng hồ. Công việc ngày hôm nay đã quá chộn rộn. Các khách hàng đã quá khó tính, một ông khách còn rầy rà cô đến nơi đến chốn vì cô không còn hàng để bán, cô bạn thân nhất, Mamie Tuthill, làm lơ cô vì đã đi ăn trưa với cô Dockery ấy. Nàng từ Sieber-Mason’s có thái độ thanh thản, dịu dàng, đặc tính thường thấy ở một cô tự lập đi làm ăn lương. Đấy là đặc tính rất hợp với người con trai định tán tỉnh cô. Rồi cô có những nỗi khát khao được ổn định trong một mái ấm và một con tim nào đấy, để được an ủi, và để nép vào cánh tay khỏe mạnh nào đấy, rồi nghỉ ngơi, nghỉ ngơi. Nhưng cô Claribel Colby cũng đang buồn ngủ hết mức. Đi đến là một anh chàng khỏe mạnh, da nâu, ăn mặc cẩu thả với bộ quần áo tốt nhất anh có thể mua được, và chiếc mũ trong tay. Chàng từ Nome nói, giọng kính trọng: -Cô ạ, xin lỗi tôi đã bắt chuyện với cô, nhưng tôi…tôi…nhìn thấy cô trên đường, và…và… Nàng từ Sieber-Mason’s ngước lên nhìn với vẻ lạnh lùng nhất: -À, ra thế! Không hiểu có cách nào xua đuổi những kẻ quấy rầy như anh không? Tôi đã thử đủ mọi cách, từ việc ăn hành sống và dùng kim cài tóc. Đi chỗ khác chơi đi anh Hai! Chàng từ Nome phân trần: -Cô ạ, tôi không phải hạng người như thế - thật đấy, tôi không phải. Như tôi đã nói, tôi đã thấy cô trên đường, và tôi vì quá mong mỏi được quen biết cô đã không đặng đừng đi theo cô. Tôi sợ tôi sẽ không bao giờ thấy cô nữa trong cái thành phố lớn này trừ khi tôi được tiếp chuyện với cô, vì thế tôi đã làm như vậy. Cô Colby nhìn anh một thoáng trong ngọn đèn mờ của chiếc phà. Không, anh ta không có cái cười gian giảo hoặc vẻ khoe khoang trơ trẽn của một tên chuyên hại đời con gái. Có thể cũng hay hay để nghe chút ít anh chàng muốn nói năng gì. Cô nói, đưa một bàn tay che cái miệng ngáp với vẻ lịch sự phô trương: -Anh có thể ngồi xuống và - coi chừng – đừng lộn xộn, nếu không tôi sẽ kêu tiếp viên. Chàng từ Nome ngồi xuống bên cô. Anh ngưỡng mộ cô hết mức. Hơn cả ngưỡng mộ. Cô có đúng những cử chỉ anh đã tìm kiếm vô vọng ở một phụ nữ. Liệu rồi cô sẽ mến anh không? À, để xem việc này. Anh phải cố làm mọi cách trong khả năng của anh để đạt được mục đich, bằng cách nào đấy. Anh nói: -Tên tôi là Blayden – Henry Blayden. Cô gái hỏi, nghiêng qua anh, với vẻ trêu chọc nhẹ nhàng: -Có chắc anh không phải là Smith2 đấy chứ? Anh tiếp, với giọng nghiêm trang lo lắng: -Tôi xuống từ miền Nome. Tôi thu vón được rất nhiều bụi trên ấy, và mang xuống đây. Cô khúc khích, theo đuổi cách diễu cợt hờ hững: -À, ra thế! Anh hẳn là thành viên trong đoàn diễn vở nhạc kịch White Wings. Tôi nghĩ là tôi đã trông thấy anh ở đâu đấy. -Cô đã không thấy tôi khi tôi nhìn thấy cô. -Tôi chưa từng nhìn đàn ông con trai trên đường phố. -Tôi nhìn cô, và trước đây tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái gì khác đẹp dù chỉ bằng phân nửa. -Tôi có thể giữ tiền thối được không? -Vâng, tôi nghĩ được. Tôi nghĩ cô có thể giữ tất cả những gì tôi có. Tôi nghĩ tôi là loại đàn ông cô cho là thô kệch, nhưng tôi có thể rất tốt với bất kỳ ai tôi mến. Tôi đã trải qua một thời lùm bụi khổ sở, nhưng tôi đã vượt qua. Tôi đã quét được mấy nghìn lượng bụi khi tôi ở trên ấy. Cô Colby thốt lên, ngụ ý thương cảm: -Trời đất! Đấy hẳn phải là nơi bẩn thỉu lắm. Và rồi hai mắt cô nhắm lại. Tiếng nói của Chàng từ Nome đều đều trầm trầm trong sự nghiêm chỉnh cao độ. Hơn nữa, có chuyện nào đáng chán hơn là về mấy câu chổi và việc quét bụi? Cô ngả đầu tựa lên bức tường. Chàng từ Nome nói tiếp, càng thêm nghiêm trang, đều đều: -Cô ạ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai mà tôi mến như cô. Tôi biết cô chưa thể nghĩ về tôi như thế ngay lúc này, nhưng cô có thể cho tôi một cơ hội được không? Xin cô cho tôi quen biết cô được không, để liệu xem tôi có thể làm cho cô mến tôi không? Mái đầu Nàng từ Sieber-Mason’s trượt nhẹ nhàng, rồi tựa trên vai anh. Giấc ngủ ngọt ngào đã trùm lấy cô, và cô đang chộn rộn mơ đến buổi dạ hội Trợ lý Bạn hàng Cá bán sỉ. Anh chàng lịch sự từ Nome vẫn giữ hai tay trên người anh. Anh tin là cô đã ngủ, tuy thế anh đã quá khôn ngoan nên không cho động tác này là sự đầu hàng. Anh cảm thấy hứng khởi và sướng thỏa, nhưng anh xem mái đầu tựa lên vai anh như là tiên khởi khuyến khích, như là dấu hiệu khởi đầu cho thành công của anh, không nên bị lợi dụng. Một mảnh hợp kim lẫn lộn vào khiến niềm thỏa mãn vàng của anh bị giảm sút giá trị. Liệu anh đã nói quá nhiều về tài sản của mình không? Anh muốn cô mến anh chỉ vì anh mà thôi. -Cô ạ, tôi muốn nói là cô có thể tin tôi. Cả một vùng Klondite từ Juneau đến Thành phố Circle và xuống dọc chiều dài sông Yukon, người ta đều biết tôi. Có nhiều đêm nằm trong tuyết nơi tôi đã làm việc như một nô lệ trong ba năm, tôi tự hỏi bao giờ có thể có người mến tôi. Tôi không muốn dành riêng cho tôi tất cả bụi này. Tôi đã nghĩ một lúc nào đấy tôi sẽ gặp một người mà tôi mến, và tôi đã gặp hôm nay. Có tiền thì thật là hay đấy, nhưng có được tình yêu của một người mình mến nhất thì càng tốt nữa. Cô ạ, nếu cô kết hôn với một người, cô muốn anh ấy có gì? -Tiền mặt! Tiếng nói sắc và vang phát ra từ đôi môi cô Colby, chứng tỏ là trong giấc mơ, cô đang đứng sau cái quầy trong trung tâm bách hóa vĩ đại của Sieber-Mason’s. Mái đầu của cô thình lình gục ngang xuống. Cô tỉnh dậy, ngồi thẳng lên, dụi hai mắt. Anh chàng đến từ Nome đã bỏ đi. Cô Colby nói: -Ra thế! Mình nghĩ rằng mình đã ngủ gục. Không rõ cái anh White Wings này giờ ra sao! Chú thích1.Thành phố của Bang Alaska, nhìn ra eo Biển Berring (bên kia bờ là Nga), thời ấy có rất nhiều vàng dưới dạng “bụi” trong các thung lũng và đáy song, hiện đã được khai thác hết.2. Smith là tên rất thông thường của người Anh, Mỹ. Ý cô gái nói anh không phải bịa ra tên thông thường để dấu tên thực. Mục lục Chuyến phà nhỡ nhàng Chuyến phà nhỡ nhàng O. HenryChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: banhsukem Nguồn: banhsukemĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 3 tháng 2 năm 2009
Lê Minh Nhựt Chuyến tàu hoang đường - Sóng như vầy là còn ít, năm ngoái cũng vào mùa này đi không được đành nằm bến. Đói nhăn răng! Khách ngồi trong tàu im lặng. Qua lớp kính màu, muôn vàn lớp sóng thi nhau nhảy múa. Nhìn ra phía trước có cảm giác một đội quân sóng trùng điệp đang hùng hổ kéo đến, rõ ràng là chúng đang “đói” lắm. Bình thản cầm vôlăng, anh chàng tài công khẽ lách trái lách phải, hết giảm rồi lại tăng ga nhảy sóng nhẹ nhàng. Thoáng chốc tàu đã qua khỏi vàm, nét mặt mọi người giãn ra, nghe đâu đó có tiếng thở nhẹ nhõm. Cô gái ngồi bên cạnh tôi khẽ kéo cổ áo ấm lên phủ kín sau gáy. “Mấy giờ rồi anh?”. “Gần sáu giờ rưỡi”. Vừa nhìn đồng hồ trả lời tôi vừa đưa mắt lén nhìn cô gái đồng hành với mình từ lúc rời bến đến giờ. Vóc người nhỏ nhắn, lọt thỏm trong chiếc ghế lót nệm, hình như từ khi xuống tàu đến giờ cô chưa hề thay đổi tư thế ngồi. “Như vầy tới dưới chắc là tối mất” - cô gái lẩm nhẩm như vừa đủ để tôi nghe. Đúng lúc qua đoạn cua gắt, chiếc tàu nghiêng hẳn một bên. Cô gái bất ngờ tựa hẳn vào vai tôi. “Xin lỗi” - mặt cô thoáng ửng hồng vì sự va chạm tình cờ. “Không hề chi” - tôi mỉm cười như thể bảo cô hãy tựa thêm chút nữa cũng chẳng sao, giá như tàu cứ nghiêng mãi như thế này thì hay biết mấy. Không hiểu sao khi cô gái tựa vào, tôi bỗng có một cảm giác lành lạnh truyền qua mình, chắc là cửa trước tàu đóng không kín nên gió lùa vào. Tôi bỗng hối hận khi không nghe lời khuyên của cô bạn là nên đem theo áo khoác khi đi tàu cao tốc vào mùa mưa. Tàu đi vào kênh, khoảng cách hai bên bờ đủ rộng cho chiếc cao tốc phăng phăng lướt nước. Tuy vậy, sóng ở hai bên thân tàu vẫn bắn lên bờ rào rào. Có lẽ sắp mưa nên trời đột nhiên sẫm lại hẳn, thêm lớp kính của tàu nên nhìn ra ngoài chỉ thấy một màu xám xịt của hai hàng đước cặp mé bờ giống như một hàng người chen chúc nhau đứng dạng chân kiên trì nhìn soi mói theo vật thể đang trốn chạy là chiếc tàu cao tốc. Phía trước loang loáng nước, chỗ đậm chỗ nhợt nhạt vừa đủ để anh tài công không bật đèn pha lên. Tôi trộm nghĩ: giá có bịt mắt anh ta lại thì chắc anh ta vẫn lái tàu đúng giữa lòng kênh bởi đoạn sông này anh ta còn thuộc hơn lòng bàn tay mình, vì thế đèn đuốc chi cho mất công. Hoặc giả anh chàng này là người ưa mạo hiểm chăng? Trong tàu tối hẳn. Không có một bóng đèn nào được bật lên nhưng chẳng ai kêu ca phàn nàn, chắc là để dễ ngủ (?). Lác đác trong khoang chừng năm bảy người, trừ tôi và cô gái bên cạnh thì tất cả đều ngồi một mình; đủ tất cả các kiểu ngồi: tựa vào kính tàu, gục đầu ra trước, ngửa sau ghế... Có tiếng ngáy của một ông khách xấu tính ở đằng sau tôi cứ rồm rột cất đều. Đột nhiên hai mắt tôi ríu lại, cảm giác thèm ngủ khó tả ập đến không cưỡng lại được. “Anh cứ tự nhiên tựa vào em mà ngủ”. Chẳng hiểu tại sao cô gái lại biết tôi buồn ngủ? Nực cười, người buồn ngủ nào mà khéo che đậy được khi đôi mi cứ dần dần sụp xuống và nặng trĩu như có ai cột dây mà kéo. Cầu trời cho mình đừng ngoác miệng ra ngáy như cái ông ở đằng sau... Tôi chỉ đủ thần trí nghĩ đến thế, cơn buồn ngủ ập đến quá nhanh. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn nghe tiếng cô gái cứ vang lên đều đều và bàn tay lạnh tanh của cô ta khoác chiếc áo ấm lên người tôi rõ ràng. Một mùi nước biển rin rít xộc vào mũi... - Ngủ đi anh, gần đến nơi rồi. Đang bão ở miền Trung đấy anh ạ. Lạ thật? Anh có nghe không? Biển ở đây cũng đang chuyển mình. Tiếng răng rắc của rừng. Tiếng ùng ục của nước. Tiếng gió xé mình qua miệng đáy. Chắc giờ này tàu đã vào bến cả rồi. Sóng ngoài khơi lớn, mấy ai can đảm ở lại để thưởng thức màn opera của biển cả. Anh biết không, em sợ sóng lắm, nhất là vào những lúc như thế này đây. À, anh tựa vào em chút nữa cho đỡ lạnh. Vâng, cứ như thế. Đừng nói gì cả, hãy để em thì thầm một mình. Tôi muốn cởi trả chiếc áo mà cô gái vừa khoác cho mình nhưng thật quái quỉ, chân tay tôi không hề động đậy. Nó như chiếc chân vịt tàu bị cuốn chặt vào đống lưới đánh cá bùi nhùi xoắn lại nhiều vòng. Giọng cô gái cứ rờn rợn: - Hòn Khoai kìa! Ở đường chân trời ấy nhưng thời tiết xấu thế này đương nhiên không nhìn thấy được. Mưa rồi đó. Giống như có một người đang chơi dương cầm trên nóc tàu, nước mưa lăn dài xuống theo kính tàu. À không, chính là nước mắt của người ấy - một pianist đa cảm! Thời tiết tốt như mọi ngày, biển đẹp lắm. Em thích ngắm biển, thích ngồi trên mui tàu để đi ra biển. Sợ sóng thì sợ nhưng vẫn thích, say sóng rồi cũng quen. Mẹ em nói: con gái mà thích đi đây đi đó là không hay, bay nhảy chỉ dành cho cánh đàn ông thôi. Nhưng em nghĩ khác: có gì là không tốt, du lịch đâu chỉ dành riêng cho cánh đàn ông! Nhất là được tắm dưới ánh nắng vừa đủ ấm trên biển rồi bập bềnh nhấp nhô theo từng lượn sóng, có cả phập phồng lo sợ nữa. Nhưng đi biển một mình thì buồn lắm, anh có muốn đi cùng em không, ngay lúc này đây... Nói rồi vẫn bàn tay lạnh tanh ấy nắm lấy tay tôi và kéo cửa kính. Không còn sức lực để cưỡng lại, tôi ậm ừ và thấy mình bị nhấc bổng lên trôi tuột qua cửa. Đúng lúc ấy chợt tôi bị va mạnh vào thành tàu một cái đau điếng, nhờ cú va mạnh ấy mà tôi tỉnh hẳn. Anh chàng tài công bẻ mạnh vôlăng về bên trái. “Bộ đui hay sao mà không tránh cao tốc?”- đẩy cửa kính, anh ta nhoài đầu ra ngoài thét theo chiếc vỏ lãi bằng composite vừa lướt qua, vẳng lại là tiếng chửi thề đáp trả của người trên vỏ. “Mấy thằng không có bằng lái chạy ẩu vậy đó bà con!”. Đóng cửa lại, anh ta như phân trần rằng mình không hề có lỗi trong chuyện này, rồi đèn bật sáng. Khách trong tàu đều choàng dậy. Người đàn ông sau lưng tôi ngáp một cái rõ to. Ghế bên cạnh tôi trống trơn, cửa kính vẫn mở. Cô gái đã biến đi đâu mất. Người phụ lái uể oải đứng dậy đi thu tiền - công việc đáng lẽ đã làm sớm hơn nhưng chắc anh ta lười vì thưa khách nên lúc này mới làm. “Cô gái bên cạnh tôi lên bờ hồi nào?”. “Cô gái nào?” - người phụ lái ngạc nhiên hỏi lại tôi. “Chẳng có cô gái nào ư?”. “Vâng, thưa ông!” - anh ta nhún vai trả lời, một kiểu trả lời quá ư lịch sự chỉ có trong phim ảnh. “Thế thì lạ thật, rõ ràng là mới đây...” - tôi lẩm bẩm. Một chị đứng tuổi ngoái lại nhìn tôi bụm miệng cười bảo: “Chú em chắc ban ngày làm việc chung với rất nhiều cô gái nhưng có lẽ mần ăn chẳng được chút gì nên đi tàu cũng mơ?”. Rồi chị ta lắc đầu ra vẻ ngán ngẩm: “Chạy như rùa bao giờ mới đến nơi hả bác tài?”. “Trời đất! Cao tốc mà còn bị chê là chậm như rùa. Chắc phải nói với mấy ông nhà nước đem máy bay đi rước bà quá” - ông khách đằng sau lưng tôi nãy giờ mới lên tiếng, tiếp theo đó là màn đấu khẩu loạn xạ diễn ra trên tàu. Sực nhớ chiếc áo ấm mà cô gái đã khoác cho, tôi vội sờ lên người: cũng chẳng có cái áo nào ở đây cả! Duy chỉ có một sợi tóc dài vắt trên cổ áo đang phất phơ chạm vào má tôi nhồn nhột. Đương nhiên nó không phải là tóc của tôi. Đích thị là tóc của cô gái ban nãy rồi, nhưng cô ta đâu? Cả tàu đều khẳng định không hề có cô gái nào ngồi cạnh tôi, nhưng còn sợi tóc lấy gì để giải thích? “Thôi kệ, tóc của ai cũng được”- nghĩ thế, tôi bèn nhặt lấy sợi tóc và cho vào ví như một thú sưu tập kỳ cục. “Tới bến rồi bà con ơi!”. Giọng anh chàng tài công vực tôi ra khỏi mớ bòng bong đang rịt chặt trong đầu. Rút điếu thuốc lá châm lửa rồi rít một hơi dài, anh ta ngửa đầu ra sau ghế như thỏa mãn khi cặp bến an toàn vào đúng thời tiết như thế này đây. Quay sang tôi, anh ta bỗng nghiêm mặt hỏi: “Hồi nãy anh thấy có một cô gái ngồi bên cạnh thật à?”. Tôi gật đầu không dứt khoát vì sợ bị cười là nằm mơ nói chuyện nhảm nhí. “Trước đây, khúc sông này cũng có vài thây ma chết trôi từ biển vướng vào hàng đáy. Nghe đâu trong số đó có một cô gái còn rất trẻ!”. Nói xong, anh ta nhếch mép cười một cách bí hiểm. Tôi thoáng rùng mình, có cảm giác bàn tay lạnh tanh của cô ta bắt đầu vuốt dọc sống lưng tôi và mùi nước biển rin rít lại xộc vào mũi. Mấy ngày sau tôi cứ nghĩ mãi về cô gái kỳ quặc hôm ấy, chợt nhớ đến sợi tóc mà mình đã nhặt được tôi bèn mở ví ra tìm. Quái lạ, chẳng thấy tóc tai nào hết mà chỉ là một sợi rong biển còn mới nguyên nằm trong đó. Mục lục Chuyến tàu hoang đường Chuyến tàu hoang đường Lê Minh NhựtChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: sao bang Nguồn: tuoitreonlineĐược bạn: Tố Tâm đưa lên vào ngày: 26 tháng 6 năm 2006
Lê Minh Nhựt Chuyến tàu hoang đường - Sóng như vầy là còn ít, năm ngoái cũng vào mùa này đi không được đành nằm bến. Đói nhăn răng! Khách ngồi trong tàu im lặng. Qua lớp kính màu, muôn vàn lớp sóng thi nhau nhảy múa. Nhìn ra phía trước có cảm giác một đội quân sóng trùng điệp đang hùng hổ kéo đến, rõ ràng là chúng đang “đói” lắm. Bình thản cầm vôlăng, anh chàng tài công khẽ lách trái lách phải, hết giảm rồi lại tăng ga nhảy sóng nhẹ nhàng. Thoáng chốc tàu đã qua khỏi vàm, nét mặt mọi người giãn ra, nghe đâu đó có tiếng thở nhẹ nhõm. Cô gái ngồi bên cạnh tôi khẽ kéo cổ áo ấm lên phủ kín sau gáy. “Mấy giờ rồi anh?”. “Gần sáu giờ rưỡi”. Vừa nhìn đồng hồ trả lời tôi vừa đưa mắt lén nhìn cô gái đồng hành với mình từ lúc rời bến đến giờ. Vóc người nhỏ nhắn, lọt thỏm trong chiếc ghế lót nệm, hình như từ khi xuống tàu đến giờ cô chưa hề thay đổi tư thế ngồi. “Như vầy tới dưới chắc là tối mất” - cô gái lẩm nhẩm như vừa đủ để tôi nghe. Đúng lúc qua đoạn cua gắt, chiếc tàu nghiêng hẳn một bên. Cô gái bất ngờ tựa hẳn vào vai tôi. “Xin lỗi” - mặt cô thoáng ửng hồng vì sự va chạm tình cờ. “Không hề chi” - tôi mỉm cười như thể bảo cô hãy tựa thêm chút nữa cũng chẳng sao, giá như tàu cứ nghiêng mãi như thế này thì hay biết mấy. Không hiểu sao khi cô gái tựa vào, tôi bỗng có một cảm giác lành lạnh truyền qua mình, chắc là cửa trước tàu đóng không kín nên gió lùa vào. Tôi bỗng hối hận khi không nghe lời khuyên của cô bạn là nên đem theo áo khoác khi đi tàu cao tốc vào mùa mưa. Tàu đi vào kênh, khoảng cách hai bên bờ đủ rộng cho chiếc cao tốc phăng phăng lướt nước. Tuy vậy, sóng ở hai bên thân tàu vẫn bắn lên bờ rào rào. Có lẽ sắp mưa nên trời đột nhiên sẫm lại hẳn, thêm lớp kính của tàu nên nhìn ra ngoài chỉ thấy một màu xám xịt của hai hàng đước cặp mé bờ giống như một hàng người chen chúc nhau đứng dạng chân kiên trì nhìn soi mói theo vật thể đang trốn chạy là chiếc tàu cao tốc. Phía trước loang loáng nước, chỗ đậm chỗ nhợt nhạt vừa đủ để anh tài công không bật đèn pha lên. Tôi trộm nghĩ: giá có bịt mắt anh ta lại thì chắc anh ta vẫn lái tàu đúng giữa lòng kênh bởi đoạn sông này anh ta còn thuộc hơn lòng bàn tay mình, vì thế đèn đuốc chi cho mất công. Hoặc giả anh chàng này là người ưa mạo hiểm chăng? Trong tàu tối hẳn. Không có một bóng đèn nào được bật lên nhưng chẳng ai kêu ca phàn nàn, chắc là để dễ ngủ (?). Lác đác trong khoang chừng năm bảy người, trừ tôi và cô gái bên cạnh thì tất cả đều ngồi một mình; đủ tất cả các kiểu ngồi: tựa vào kính tàu, gục đầu ra trước, ngửa sau ghế... Có tiếng ngáy của một ông khách xấu tính ở đằng sau tôi cứ rồm rột cất đều. Đột nhiên hai mắt tôi ríu lại, cảm giác thèm ngủ khó tả ập đến không cưỡng lại được. “Anh cứ tự nhiên tựa vào em mà ngủ”. Chẳng hiểu tại sao cô gái lại biết tôi buồn ngủ? Nực cười, người buồn ngủ nào mà khéo che đậy được khi đôi mi cứ dần dần sụp xuống và nặng trĩu như có ai cột dây mà kéo. Cầu trời cho mình đừng ngoác miệng ra ngáy như cái ông ở đằng sau... Tôi chỉ đủ thần trí nghĩ đến thế, cơn buồn ngủ ập đến quá nhanh. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn nghe tiếng cô gái cứ vang lên đều đều và bàn tay lạnh tanh của cô ta khoác chiếc áo ấm lên người tôi rõ ràng. Một mùi nước biển rin rít xộc vào mũi... - Ngủ đi anh, gần đến nơi rồi. Đang bão ở miền Trung đấy anh ạ. Lạ thật? Anh có nghe không? Biển ở đây cũng đang chuyển mình. Tiếng răng rắc của rừng. Tiếng ùng ục của nước. Tiếng gió xé mình qua miệng đáy. Chắc giờ này tàu đã vào bến cả rồi. Sóng ngoài khơi lớn, mấy ai can đảm ở lại để thưởng thức màn opera của biển cả. Anh biết không, em sợ sóng lắm, nhất là vào những lúc như thế này đây. À, anh tựa vào em chút nữa cho đỡ lạnh. Vâng, cứ như thế. Đừng nói gì cả, hãy để em thì thầm một mình. Tôi muốn cởi trả chiếc áo mà cô gái vừa khoác cho mình nhưng thật quái quỉ, chân tay tôi không hề động đậy. Nó như chiếc chân vịt tàu bị cuốn chặt vào đống lưới đánh cá bùi nhùi xoắn lại nhiều vòng. Giọng cô gái cứ rờn rợn: - Hòn Khoai kìa! Ở đường chân trời ấy nhưng thời tiết xấu thế này đương nhiên không nhìn thấy được. Mưa rồi đó. Giống như có một người đang chơi dương cầm trên nóc tàu, nước mưa lăn dài xuống theo kính tàu. À không, chính là nước mắt của người ấy - một pianist đa cảm! Thời tiết tốt như mọi ngày, biển đẹp lắm. Em thích ngắm biển, thích ngồi trên mui tàu để đi ra biển. Sợ sóng thì sợ nhưng vẫn thích, say sóng rồi cũng quen. Mẹ em nói: con gái mà thích đi đây đi đó là không hay, bay nhảy chỉ dành cho cánh đàn ông thôi. Nhưng em nghĩ khác: có gì là không tốt, du lịch đâu chỉ dành riêng cho cánh đàn ông! Nhất là được tắm dưới ánh nắng vừa đủ ấm trên biển rồi bập bềnh nhấp nhô theo từng lượn sóng, có cả phập phồng lo sợ nữa. Nhưng đi biển một mình thì buồn lắm, anh có muốn đi cùng em không, ngay lúc này đây... Nói rồi vẫn bàn tay lạnh tanh ấy nắm lấy tay tôi và kéo cửa kính. Không còn sức lực để cưỡng lại, tôi ậm ừ và thấy mình bị nhấc bổng lên trôi tuột qua cửa. Đúng lúc ấy chợt tôi bị va mạnh vào thành tàu một cái đau điếng, nhờ cú va mạnh ấy mà tôi tỉnh hẳn. Anh chàng tài công bẻ mạnh vôlăng về bên trái. “Bộ đui hay sao mà không tránh cao tốc?”- đẩy cửa kính, anh ta nhoài đầu ra ngoài thét theo chiếc vỏ lãi bằng composite vừa lướt qua, vẳng lại là tiếng chửi thề đáp trả của người trên vỏ. “Mấy thằng không có bằng lái chạy ẩu vậy đó bà con!”. Đóng cửa lại, anh ta như phân trần rằng mình không hề có lỗi trong chuyện này, rồi đèn bật sáng. Khách trong tàu đều choàng dậy. Người đàn ông sau lưng tôi ngáp một cái rõ to. Ghế bên cạnh tôi trống trơn, cửa kính vẫn mở. Cô gái đã biến đi đâu mất. Người phụ lái uể oải đứng dậy đi thu tiền - công việc đáng lẽ đã làm sớm hơn nhưng chắc anh ta lười vì thưa khách nên lúc này mới làm. “Cô gái bên cạnh tôi lên bờ hồi nào?”. “Cô gái nào?” - người phụ lái ngạc nhiên hỏi lại tôi. “Chẳng có cô gái nào ư?”. “Vâng, thưa ông!” - anh ta nhún vai trả lời, một kiểu trả lời quá ư lịch sự chỉ có trong phim ảnh. “Thế thì lạ thật, rõ ràng là mới đây...” - tôi lẩm bẩm. Một chị đứng tuổi ngoái lại nhìn tôi bụm miệng cười bảo: “Chú em chắc ban ngày làm việc chung với rất nhiều cô gái nhưng có lẽ mần ăn chẳng được chút gì nên đi tàu cũng mơ?”. Rồi chị ta lắc đầu ra vẻ ngán ngẩm: “Chạy như rùa bao giờ mới đến nơi hả bác tài?”. “Trời đất! Cao tốc mà còn bị chê là chậm như rùa. Chắc phải nói với mấy ông nhà nước đem máy bay đi rước bà quá” - ông khách đằng sau lưng tôi nãy giờ mới lên tiếng, tiếp theo đó là màn đấu khẩu loạn xạ diễn ra trên tàu. Sực nhớ chiếc áo ấm mà cô gái đã khoác cho, tôi vội sờ lên người: cũng chẳng có cái áo nào ở đây cả! Duy chỉ có một sợi tóc dài vắt trên cổ áo đang phất phơ chạm vào má tôi nhồn nhột. Đương nhiên nó không phải là tóc của tôi. Đích thị là tóc của cô gái ban nãy rồi, nhưng cô ta đâu? Cả tàu đều khẳng định không hề có cô gái nào ngồi cạnh tôi, nhưng còn sợi tóc lấy gì để giải thích? “Thôi kệ, tóc của ai cũng được”- nghĩ thế, tôi bèn nhặt lấy sợi tóc và cho vào ví như một thú sưu tập kỳ cục. “Tới bến rồi bà con ơi!”. Giọng anh chàng tài công vực tôi ra khỏi mớ bòng bong đang rịt chặt trong đầu. Rút điếu thuốc lá châm lửa rồi rít một hơi dài, anh ta ngửa đầu ra sau ghế như thỏa mãn khi cặp bến an toàn vào đúng thời tiết như thế này đây. Quay sang tôi, anh ta bỗng nghiêm mặt hỏi: “Hồi nãy anh thấy có một cô gái ngồi bên cạnh thật à?”. Tôi gật đầu không dứt khoát vì sợ bị cười là nằm mơ nói chuyện nhảm nhí. “Trước đây, khúc sông này cũng có vài thây ma chết trôi từ biển vướng vào hàng đáy. Nghe đâu trong số đó có một cô gái còn rất trẻ!”. Nói xong, anh ta nhếch mép cười một cách bí hiểm. Tôi thoáng rùng mình, có cảm giác bàn tay lạnh tanh của cô ta bắt đầu vuốt dọc sống lưng tôi và mùi nước biển rin rít lại xộc vào mũi. Mấy ngày sau tôi cứ nghĩ mãi về cô gái kỳ quặc hôm ấy, chợt nhớ đến sợi tóc mà mình đã nhặt được tôi bèn mở ví ra tìm. Quái lạ, chẳng thấy tóc tai nào hết mà chỉ là một sợi rong biển còn mới nguyên nằm trong đó. Mục lục Chuyến tàu hoang đường Chuyến tàu hoang đường Lê Minh NhựtChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: sao bang Nguồn: tuoitreonlineĐược bạn: Tố Tâm đưa lên vào ngày: 26 tháng 6 năm 2006
Pierre Bellemare Chuyến Tàu Ma Dịch giả: Đào Duy Hòa Thứ sáu, ngày 3 tháng 3 năm 1944. Đồng hồ trên tường chỉ gần 12 giờ khuya. Angelo Caponegro bồn chồn đứng ngồi không yên. Từ ba tháng nay, anh được bổ nhiệm làm trưởng ga tàu hỏa Balvano nằm giữa Naples và Rome. Vài tuần qua, anh bù đầu với công việc... Nước Ý đang trải qua thời kỳ hết sức đen tối. Từ mặt trận phía Nam, quân đồng minh đang tiến dần lên phía Bắc với những trận đánh nảy lửa. Được sự hỗ trợ của quân phát xít Đức, miền Bắc nước Ý vẫn nằm trong tay nhà độc tài Mussolini. Những tháng đầu năm 1944, nước Ý bị chia cắt manh mún, oằn oại trong cuộc chiến tàn khốc. Như các trưởng ga ở những vùng có chiến tranh, Angelo Caponegro làm việc dưới áp lực và tinh thần trách nhiệm cao. Bằng mọi cách phải bảo đảm an toàn cho các chuyến tàu chở dân tị nạn ra khỏi vùng giao chiến mà không bị phi cơ Đức oanh tạc. Qua khung cửa kính, Angelo thấy khoảng trên chục hành khách đang chờ đi chuyến tàu số hiệu 8017 sẽ đến ga Balvano lúc 0 giờ 10 phút. Angelo đang trông chờ tàu đến. Đây là chuyến tàu cuối cùng trong ngày. Tiếng còi hú một hồi dài trong đêm vắng. Angelo bước ra sân ga. Chuyến tàu mang số hiệu 8017 mà trạm cuối là Rome đang chạy vào ga, nhả ra phía sau một vệt khói dài, đen kịt. Tàu giảm dần tốc độ rồi dừng hẳn giữa sân ga. Khách chờ bước vội lên tàu. Hầu như mọi hành khách trên tàu đều mệt mỏi ngủ gà ngủ gật. Tất cả đều đi đến ga cuối: Rome. Angelo đi lên phía đầu tàu để trao đổi với lái tàu. Do nguồn dân tị nạn tăng đột biến nên phải nối thêm 5 toa tàu và tăng cường thêm một đầu kéo... Angelo hỏi lái tàu: - Mọi việc êm xuôi chứ? Người nhễ nhại mồ hôi, lái tàu nghiêng mình ra ngoài cửa sổ đáp: - Đến đây thì mọi thứ đều suôn sẻ. Nhưng sắp tới sẽ khó khăn đấy. Qua ga Balvano tàu phải leo dốc đèo. Phải dự trữ đủ lượng than cho đầu kéo. Angelo trấn an lái tàu: - Tôi sẽ cung cấp đủ than cho hai đầu kéo. Than được chuyển ngay lên tàu. Trong lúc đó nguyên đoàn tàu dài nằm im: Tất cả hành khách đều ngủ vì mệt sau những ngày dài phải đối phó với hiểm họa chiến tranh... Việc tiếp tế nhiên liệu cho tàu mất hết 40 phút. Lúc 0 giờ 50 con tàu sẵn sàng chuyển bánh. Sau hồi còi dài, con tàu rùng mình chuyển động. Angelo đứng nhìn theo cho đến khi hai bóng đèn đỏ nơi đuôi tàu mất hút trong màn đêm. Anh quay vào phòng làm việc sắp xếp lại sổ sách và ngồi chờ cú điện thoại của Luigi, trưởng ga kế tiếp, thông báo chuyến tàu 8017 đến ga an toàn, trước khi lên giường ngủ. Đoạn đường từ Balvano đến ga Bella Muro dài khoảng trên 20 km. Thông thường tàu chỉ mất 15 phút hoặc tối đa là 20 phút nếu có tăng cường thêm toa. Dưới ánh sáng mờ tỏa ra từ bóng đèn trong phòng, Angelo bật lửa châm một điếu thuốc, mắt lim dim mơ tưởng sắp được ngả lưng đánh một giấc sau ngày làm việc căng thẳng. Anh mơ về ngày chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại trên đất nước... 1 giờ 5 phút. Giờ này chuyến tàu 8017 phải đến ga Bella Muro. Angelo nhìn vào chiếc điện thoại móc trên tường, bồn chồn chờ tiếng chuông reo và giọng nói quen thuộc của Luigi thông báo tàu đến nơi... Nhưng chiếc điện thoại vẫn im thin thít. Anh châm điếu thuốc thứ hai. Đồng hồ chỉ 1 giờ 25. Ba mươi lăm phút đã trôi qua từ khi tàu xuất ga. Bỗng chuông điện thoại reo vang. Angelo nhấc máy và nhận ra ngay giọng nói của Luigi, trưởng ga Bella Muro. Nhưng sao hôm nay giọng nói của Luigi không bình thường mà pha lẫn bực dọc: - Chuyện gì xảy ra với tàu 8017 thế? Chán chết đi được khi phải dài cả cổ ngồi chờ, tớ buồn ngủ quá đi thôi! Đến lượt Angelo giật mình: - Cậu nói sao? Nó đã rời khỏi Balvano được hơn 40 phút rồi còn gì! Bất chợt Angelo tỉnh táo hẳn, sự mệt mỏi tan biến nhường chỗ cho cảm giác lo lắng pha lẫn tò mò. Phải chăng đấy là linh tính báo trước điều gì không may xảy đến với tàu 8017? Angelo cảm thấy có điều gì đó không bình thường đang diễn ra. Hẳn là tàu 8017 không bị dội bom bởi anh không nghe tiếng phi cơ hay tiếng bom nổ. Không lý gì tàu 8017 lại không leo nổi dốc vì nó được tăng cường thêm một đầu kéo. Có thể tàu leo dốc hơi chậm nhưng lẽ ra nó phải tới Bella Muro từ lâu rồi chứ... Để quên bớt âu lo. Angelo xem lịch tàu đến và rời ga của ngày hôm sau. Nhưng càng đọc nỗi lo âu càng lớn dần. Những con số chỉ giờ tàu đến và đi không còn đúng theo lịch như trước đây nữa. Từ nhiều tuần qua, lịch tàu chạy chỉ mang tính tượng trưng. Chiến tranh là như thế. Tàu đến rồi đi bất cứ lúc nào có thể để tránh phi cơ Đức. Lắm khi các trưởng ga chỉ được thông báo giờ tàu đến và đi vào phút cuối... Hai giờ khuya. Chắc chắn là có chuyện trầm trọng xảy ra với tàu 8017. Angelo gọi cho Luigi nhiều lần nhưng lần nào cũng chỉ nhận được câu trả lời “Nó vẫn bặt vô âm tín”. Giờ thì Angelo không thể ngồi chờ được nữa. Anh quyết định gọi báo cho trạm sửa chữa đầu máy nắm tình hình và yêu cầu gởi ngay đến Balvano một toa đầu máy để cùng phối hợp đi khảo sát tuyến Balvano - Bella Muro. Đầu máy đến Balvano lúc 2 giờ 40 phút. Từ ga Bella Muro, Luigi cho biết vẫn chưa thấy bóng dáng tàu 8017! Đầu máy đi khảo sát di chuyển với tốc độ khá chậm để đề phòng bất trắc... Tàu 8017 có thể đã trật đường ray... Trong tình huống tranh tối tranh sáng như thế này, cẩn thận là trên hết. Ở những cây số đầu tiên, không việc gì lạ ở hai bên vệ đường. Hai thanh ray của tuyến đường sắt chạy song song, thẳng tắp. Toa đầu máy đến đường hầm đầu tiên. Angelo bỗng hét to: - Dừng ngay! Tàu 8017 đang nằm bất động ở phía trước. Con tàu đã vào trong đường hầm, chỉ toa cuối cùng là còn nằm bên ngoài. Angelo và lái tàu nhảy vội xuống đất. Họ chạy đến tàu 8017. Đèn trong các toa tàu vẫn chiếu sáng nhưng tuyệt đối không nghe thấy một âm thanh hay tiếng động nào. Cả hai đầu máy kéo đều bặt tiếng. Sự im lặng đến rợn người ngự trị cả không gian tĩnh mịch của đêm tối. Tay cầm đèn, Angelo bước tới toa cuối của đoàn tàu. Trong ánh sáng mờ mờ, anh nhận ra vài bóng người trên đường ray. Anh rọi đèn vào... và khựng lại. Trước mắt anh là một phụ nữ gương mặt thất thần, bên cạnh là một cậu bé. Xa hơn một tí là hai ngươi đàn ông vẻ lừ đừ, mệt mỏi... Điều làm cho Angelo kinh ngạc là tóc người phụ nữ có màu xám trong khi gương mặt cô ta hãy còn trẻ, chỉ độ trên 20 tuổi. Cậu bé khoảng 6 - 7 tuổi nhưng mái tóc cũng phủ một màu xám! Angelo cất giọng hỏi: - Chuyện gì đã xảy ra thế này? Câu trả lời là tiếng khóc nức nở của người phụ nữ và cậu bé. Hai người đàn ông cũng tức tưởi khóc. Đi về phía họ, Angelo phát hiện mái tóc của cả hai cũng bao phủ một màu xám! Anh muốn hỏi thăm nhưng đành thôi vì họ đang ở trong tình trạng căng thẳng khó trả lời. Angelo cắn răng cầm lòng trước cảnh thương tâm. Anh bước tiếp về phía miệng đường hầm. Mỗi bước đi thể hiện sự gan dạ phi thường đồng thời cũng thể hiện trách nhiệm của một trưởng ga. Phải tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với tàu 8017. Anh vừa qua khỏi toa tàu cuối của đoàn tàu. Hiện anh đang đứng dưới vòm của miệng đường hầm. Khung cảnh hoàn toàn bao trùm bởi sự im lặng rờn rợn. Anh bước lên toa tàu kế tiếp, mở cửa và bước vào buồng đầu tiên. Có 8 hành khách ngồi trên hai dãy băng dài gồm phụ nữ, đàn ông và trẻ con. Trên sàn tàu là đống hành lý hỗn độn gồm đủ loại vật dụng mà người tị nạn thường mang theo. Mọi người có vẻ như đang say ngủ. Angelo đưa tay vỗ nhẹ vai người gần nhất. Ông ta lật ngang và lăn đùng xuống sàn tàu kéo theo tấm thân gầy còm của người phụ nữ ngồi kế bên. Năm phút sau, Angelo bước ra khỏi đường hầm, gương mặt thất sắc, tái xanh như tàu lá. Anh nói với lái tàu: - Tất cả đều hồn lìa khỏi xác. Trên 500 sinh mạng con người! Angelo làm bản báo cáo lên chính quyền các cấp. Tuy nhiên, do tình hình chiến tranh nên sự việc được giữ bí mật. Mãi về sau, ủy ban điều tra mới công bố nội bộ nguyên nhân của vụ "tai nạn" được xem là sự kiện hy hữu nhất trong lịch sử đường sắt mà cho đến bây giờ ít người biết đến. Kết luận của ủy ban điều tra vụ tai nạn khá là hợp lý: Trong đường hầm có một đoạn dốc cao, có thể nói là cao nhất trên cả tuyến. Hai đầu máy không đủ sức kéo nên cả đoàn tàu đứng khựng lại. Than được đốt tối đa và lái tàu nhấn hết ga hòng vượt qua đoạn dốc. Chất lượng than lúc bấy giờ rất xấu. Khi đốt, nó thải ra lượng lớn ôxýt cacbon. Loại khí rất độc hại này nhanh chóng lan tỏa trong đường hầm. Hành khách và nhân viên đoàn tàu hít phải khí độc và tử vong. Trong đêm 3 rạng sáng 4-3-1944, có tất cả 521 nạn nhân chết trong vụ tai nạn. Chỉ 4 người còn sống sót nhờ ngồi ở toa cuối cùng nằm bên ngoài đường hầm lúc xảy ra sự việc. Tuy nhiên, họ cũng bị nhiễm độc khá trầm trọng. Tóc họ chuyển sang màu xám. Khí ôxýt cacbon đã làm tổn thương não bộ không thể nào hồi phục. Riêng đối với Angelo Caponegro, là một đêm kinh hoàng mà anh không bao giờ quên trong đời. Mục lục Chuyến Tàu Ma Chuyến Tàu Ma Pierre BellemareChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Báo Người Lao ĐộngĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 9 năm 2005
Pierre Bellemare Chuyến Tàu Ma Dịch giả: Đào Duy Hòa Thứ sáu, ngày 3 tháng 3 năm 1944. Đồng hồ trên tường chỉ gần 12 giờ khuya. Angelo Caponegro bồn chồn đứng ngồi không yên. Từ ba tháng nay, anh được bổ nhiệm làm trưởng ga tàu hỏa Balvano nằm giữa Naples và Rome. Vài tuần qua, anh bù đầu với công việc... Nước Ý đang trải qua thời kỳ hết sức đen tối. Từ mặt trận phía Nam, quân đồng minh đang tiến dần lên phía Bắc với những trận đánh nảy lửa. Được sự hỗ trợ của quân phát xít Đức, miền Bắc nước Ý vẫn nằm trong tay nhà độc tài Mussolini. Những tháng đầu năm 1944, nước Ý bị chia cắt manh mún, oằn oại trong cuộc chiến tàn khốc. Như các trưởng ga ở những vùng có chiến tranh, Angelo Caponegro làm việc dưới áp lực và tinh thần trách nhiệm cao. Bằng mọi cách phải bảo đảm an toàn cho các chuyến tàu chở dân tị nạn ra khỏi vùng giao chiến mà không bị phi cơ Đức oanh tạc. Qua khung cửa kính, Angelo thấy khoảng trên chục hành khách đang chờ đi chuyến tàu số hiệu 8017 sẽ đến ga Balvano lúc 0 giờ 10 phút. Angelo đang trông chờ tàu đến. Đây là chuyến tàu cuối cùng trong ngày. Tiếng còi hú một hồi dài trong đêm vắng. Angelo bước ra sân ga. Chuyến tàu mang số hiệu 8017 mà trạm cuối là Rome đang chạy vào ga, nhả ra phía sau một vệt khói dài, đen kịt. Tàu giảm dần tốc độ rồi dừng hẳn giữa sân ga. Khách chờ bước vội lên tàu. Hầu như mọi hành khách trên tàu đều mệt mỏi ngủ gà ngủ gật. Tất cả đều đi đến ga cuối: Rome. Angelo đi lên phía đầu tàu để trao đổi với lái tàu. Do nguồn dân tị nạn tăng đột biến nên phải nối thêm 5 toa tàu và tăng cường thêm một đầu kéo... Angelo hỏi lái tàu: - Mọi việc êm xuôi chứ? Người nhễ nhại mồ hôi, lái tàu nghiêng mình ra ngoài cửa sổ đáp: - Đến đây thì mọi thứ đều suôn sẻ. Nhưng sắp tới sẽ khó khăn đấy. Qua ga Balvano tàu phải leo dốc đèo. Phải dự trữ đủ lượng than cho đầu kéo. Angelo trấn an lái tàu: - Tôi sẽ cung cấp đủ than cho hai đầu kéo. Than được chuyển ngay lên tàu. Trong lúc đó nguyên đoàn tàu dài nằm im: Tất cả hành khách đều ngủ vì mệt sau những ngày dài phải đối phó với hiểm họa chiến tranh... Việc tiếp tế nhiên liệu cho tàu mất hết 40 phút. Lúc 0 giờ 50 con tàu sẵn sàng chuyển bánh. Sau hồi còi dài, con tàu rùng mình chuyển động. Angelo đứng nhìn theo cho đến khi hai bóng đèn đỏ nơi đuôi tàu mất hút trong màn đêm. Anh quay vào phòng làm việc sắp xếp lại sổ sách và ngồi chờ cú điện thoại của Luigi, trưởng ga kế tiếp, thông báo chuyến tàu 8017 đến ga an toàn, trước khi lên giường ngủ. Đoạn đường từ Balvano đến ga Bella Muro dài khoảng trên 20 km. Thông thường tàu chỉ mất 15 phút hoặc tối đa là 20 phút nếu có tăng cường thêm toa. Dưới ánh sáng mờ tỏa ra từ bóng đèn trong phòng, Angelo bật lửa châm một điếu thuốc, mắt lim dim mơ tưởng sắp được ngả lưng đánh một giấc sau ngày làm việc căng thẳng. Anh mơ về ngày chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại trên đất nước... 1 giờ 5 phút. Giờ này chuyến tàu 8017 phải đến ga Bella Muro. Angelo nhìn vào chiếc điện thoại móc trên tường, bồn chồn chờ tiếng chuông reo và giọng nói quen thuộc của Luigi thông báo tàu đến nơi... Nhưng chiếc điện thoại vẫn im thin thít. Anh châm điếu thuốc thứ hai. Đồng hồ chỉ 1 giờ 25. Ba mươi lăm phút đã trôi qua từ khi tàu xuất ga. Bỗng chuông điện thoại reo vang. Angelo nhấc máy và nhận ra ngay giọng nói của Luigi, trưởng ga Bella Muro. Nhưng sao hôm nay giọng nói của Luigi không bình thường mà pha lẫn bực dọc: - Chuyện gì xảy ra với tàu 8017 thế? Chán chết đi được khi phải dài cả cổ ngồi chờ, tớ buồn ngủ quá đi thôi! Đến lượt Angelo giật mình: - Cậu nói sao? Nó đã rời khỏi Balvano được hơn 40 phút rồi còn gì! Bất chợt Angelo tỉnh táo hẳn, sự mệt mỏi tan biến nhường chỗ cho cảm giác lo lắng pha lẫn tò mò. Phải chăng đấy là linh tính báo trước điều gì không may xảy đến với tàu 8017? Angelo cảm thấy có điều gì đó không bình thường đang diễn ra. Hẳn là tàu 8017 không bị dội bom bởi anh không nghe tiếng phi cơ hay tiếng bom nổ. Không lý gì tàu 8017 lại không leo nổi dốc vì nó được tăng cường thêm một đầu kéo. Có thể tàu leo dốc hơi chậm nhưng lẽ ra nó phải tới Bella Muro từ lâu rồi chứ... Để quên bớt âu lo. Angelo xem lịch tàu đến và rời ga của ngày hôm sau. Nhưng càng đọc nỗi lo âu càng lớn dần. Những con số chỉ giờ tàu đến và đi không còn đúng theo lịch như trước đây nữa. Từ nhiều tuần qua, lịch tàu chạy chỉ mang tính tượng trưng. Chiến tranh là như thế. Tàu đến rồi đi bất cứ lúc nào có thể để tránh phi cơ Đức. Lắm khi các trưởng ga chỉ được thông báo giờ tàu đến và đi vào phút cuối... Hai giờ khuya. Chắc chắn là có chuyện trầm trọng xảy ra với tàu 8017. Angelo gọi cho Luigi nhiều lần nhưng lần nào cũng chỉ nhận được câu trả lời “Nó vẫn bặt vô âm tín”. Giờ thì Angelo không thể ngồi chờ được nữa. Anh quyết định gọi báo cho trạm sửa chữa đầu máy nắm tình hình và yêu cầu gởi ngay đến Balvano một toa đầu máy để cùng phối hợp đi khảo sát tuyến Balvano - Bella Muro. Đầu máy đến Balvano lúc 2 giờ 40 phút. Từ ga Bella Muro, Luigi cho biết vẫn chưa thấy bóng dáng tàu 8017! Đầu máy đi khảo sát di chuyển với tốc độ khá chậm để đề phòng bất trắc... Tàu 8017 có thể đã trật đường ray... Trong tình huống tranh tối tranh sáng như thế này, cẩn thận là trên hết. Ở những cây số đầu tiên, không việc gì lạ ở hai bên vệ đường. Hai thanh ray của tuyến đường sắt chạy song song, thẳng tắp. Toa đầu máy đến đường hầm đầu tiên. Angelo bỗng hét to: - Dừng ngay! Tàu 8017 đang nằm bất động ở phía trước. Con tàu đã vào trong đường hầm, chỉ toa cuối cùng là còn nằm bên ngoài. Angelo và lái tàu nhảy vội xuống đất. Họ chạy đến tàu 8017. Đèn trong các toa tàu vẫn chiếu sáng nhưng tuyệt đối không nghe thấy một âm thanh hay tiếng động nào. Cả hai đầu máy kéo đều bặt tiếng. Sự im lặng đến rợn người ngự trị cả không gian tĩnh mịch của đêm tối. Tay cầm đèn, Angelo bước tới toa cuối của đoàn tàu. Trong ánh sáng mờ mờ, anh nhận ra vài bóng người trên đường ray. Anh rọi đèn vào... và khựng lại. Trước mắt anh là một phụ nữ gương mặt thất thần, bên cạnh là một cậu bé. Xa hơn một tí là hai ngươi đàn ông vẻ lừ đừ, mệt mỏi... Điều làm cho Angelo kinh ngạc là tóc người phụ nữ có màu xám trong khi gương mặt cô ta hãy còn trẻ, chỉ độ trên 20 tuổi. Cậu bé khoảng 6 - 7 tuổi nhưng mái tóc cũng phủ một màu xám! Angelo cất giọng hỏi: - Chuyện gì đã xảy ra thế này? Câu trả lời là tiếng khóc nức nở của người phụ nữ và cậu bé. Hai người đàn ông cũng tức tưởi khóc. Đi về phía họ, Angelo phát hiện mái tóc của cả hai cũng bao phủ một màu xám! Anh muốn hỏi thăm nhưng đành thôi vì họ đang ở trong tình trạng căng thẳng khó trả lời. Angelo cắn răng cầm lòng trước cảnh thương tâm. Anh bước tiếp về phía miệng đường hầm. Mỗi bước đi thể hiện sự gan dạ phi thường đồng thời cũng thể hiện trách nhiệm của một trưởng ga. Phải tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với tàu 8017. Anh vừa qua khỏi toa tàu cuối của đoàn tàu. Hiện anh đang đứng dưới vòm của miệng đường hầm. Khung cảnh hoàn toàn bao trùm bởi sự im lặng rờn rợn. Anh bước lên toa tàu kế tiếp, mở cửa và bước vào buồng đầu tiên. Có 8 hành khách ngồi trên hai dãy băng dài gồm phụ nữ, đàn ông và trẻ con. Trên sàn tàu là đống hành lý hỗn độn gồm đủ loại vật dụng mà người tị nạn thường mang theo. Mọi người có vẻ như đang say ngủ. Angelo đưa tay vỗ nhẹ vai người gần nhất. Ông ta lật ngang và lăn đùng xuống sàn tàu kéo theo tấm thân gầy còm của người phụ nữ ngồi kế bên. Năm phút sau, Angelo bước ra khỏi đường hầm, gương mặt thất sắc, tái xanh như tàu lá. Anh nói với lái tàu: - Tất cả đều hồn lìa khỏi xác. Trên 500 sinh mạng con người! Angelo làm bản báo cáo lên chính quyền các cấp. Tuy nhiên, do tình hình chiến tranh nên sự việc được giữ bí mật. Mãi về sau, ủy ban điều tra mới công bố nội bộ nguyên nhân của vụ "tai nạn" được xem là sự kiện hy hữu nhất trong lịch sử đường sắt mà cho đến bây giờ ít người biết đến. Kết luận của ủy ban điều tra vụ tai nạn khá là hợp lý: Trong đường hầm có một đoạn dốc cao, có thể nói là cao nhất trên cả tuyến. Hai đầu máy không đủ sức kéo nên cả đoàn tàu đứng khựng lại. Than được đốt tối đa và lái tàu nhấn hết ga hòng vượt qua đoạn dốc. Chất lượng than lúc bấy giờ rất xấu. Khi đốt, nó thải ra lượng lớn ôxýt cacbon. Loại khí rất độc hại này nhanh chóng lan tỏa trong đường hầm. Hành khách và nhân viên đoàn tàu hít phải khí độc và tử vong. Trong đêm 3 rạng sáng 4-3-1944, có tất cả 521 nạn nhân chết trong vụ tai nạn. Chỉ 4 người còn sống sót nhờ ngồi ở toa cuối cùng nằm bên ngoài đường hầm lúc xảy ra sự việc. Tuy nhiên, họ cũng bị nhiễm độc khá trầm trọng. Tóc họ chuyển sang màu xám. Khí ôxýt cacbon đã làm tổn thương não bộ không thể nào hồi phục. Riêng đối với Angelo Caponegro, là một đêm kinh hoàng mà anh không bao giờ quên trong đời. Mục lục Chuyến Tàu Ma Chuyến Tàu Ma Pierre BellemareChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Báo Người Lao ĐộngĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 9 năm 2005
Alcantara Machado Chuyến tàu nổi loạn tiếng la ó trong bóng tối. "Ô là la ! Ma quỉ bắt mày !". Gã kiểm soát viên chẳng đếm xỉa gì và gã tiếp tục đi lần sang toa khác.Đoàn tàu vẫn chạy đều, thỉnh thoảng có tiếng bánh rít trên đường sắt, các toa va vào nhau lịch kịch, đôi lúc gia tăng tốc độ như muốn kéo nhanh tới. Hành khách không lợi dụng bóng tối để ngồi im hoặc ngủ, trái lại họ nói chuyện ồn ào, múa tay đúng phong cách người Braxin. Có người còn cất tiếng hát vang, có người huýt còi miệng. Những người đàn bà cố thu mình trong góc toa xe đề phòng đám đông đàn Chuyến tàu nhỏ đón công nhân ở lò thịt Ma-ga-ri đang hì hà hì hục chạy về Bơ-lem. Đêm đã xuống. Trên tàu phảng phất mùi tanh của máu. Người ta không thể thấy rõ những vết dơ trên áo của hành khách bởi vì chuyến tàu lầm lũi chạy trong bóng tối, không có một chút ánh sáng. Thỉnh thoảng một vài tia sáng lóe lên ở ống khói đầu tàu. Các toa chở khách cũng tối như bưng, không một ánh đèn nhỏ.Thật kì cục. Từ bên ngoài đến bên trong đoàn tàu đều tối đen. Mặc dù vậy, người kiểm soát viên vẫn đi lần qua các toa xe, hỏi vé và bấm vé bằng ánh sáng của điếu thuốc nơi miệng gã. Gã đưa tấm vé lên gần điếu thuốc, rít một hơi cho lửa lóe lên rồi đưa kìm bấm. Nếu có tấm vé đáng nghi ngờ gì đó, gã đút ngay vào cái túi xách mang trên vai. Nhiều ông thiếu lễ độ.Đúng là một đêm không trăng không sao. Một vài que diêm bật lên, soi sáng một vài khuôn mặt rồi bóng tối lại bao trùm. Không ai tỏ vẻ ngạc nhiên, thắc mắc gì về chuyến tàu này. Hằng ngày, hằng đêm nó vẫn chạy đều như vậy. Những công nhân làm việc ở lò thịt Ma-ga-ri vẫn cư trú quanh đó. Chuyến tàu Ma-ga-ri đi Bơ-lem cũng là một chuyến tàu chở hàng.ở toa thứ hai, băng ghế gần sau cùng, có một người mù, mang cặp kính xanh đen. Người mù này ở Ba-hi-a trên bờ sông Bai-xo. Gã là một nhạc công thổi sáo chuyên nghiệp và gã đang trên đường đến Bờ-ra-gang-xa để dự một buổi hòa nhạc. Một thanh niên tóc đỏ dẫn đường cho gã, ngồi bên cạnh cứ ngáp vặt và khạc nhổ từng chặp.Gã mù Ba-hi-a có vẻ vui tươi. Gã hích cùi chỏ vào hông thanh niên dẫn đường và bắt đầu tán chuyện. Những câu đàm thoại trống rỗng, lạnh lùng vì gã chẳng thấy một tí gì ở bên ngoài. Rồi gã lại huýt sáo, một điệu "valse", càng lúc càng lên cao và trầm xuống... rồi một khúc "polka", một đoạn trong bản "trovatore". Lát sau, gã im lặng.Bỗng nhiên gã hỏi thanh niên dẫn đường:- Báo chí không nói gì về chính quyền mới thay thế à ?- Tôi chẳng biết gì cả. Chúng tôi đang ngồi trong bóng tối mà !- Trong bóng tối ?- Vâng.Gã mù im lặng và suy nghĩ. Gã không thây ánh sáng cho nên gã không hiểu những gì đang diễn ra. Gã lại hỏi:- Không có một tí ánh sáng nào cả ư ?Lại có tiếng ngáp. "Không, không có !". Lại tiếng khạc nhổ. Gã mù suy nghĩ rồi lại hỏi:- Toa tàu chạy trong bóng tối ?- Đúng vậy.Một nỗi phẫn uất dâng lên trong người gã mù, gã nện mạnh chiếc gậy xuống sàn xe và la lớn:- Thật không thể tha thứ được. Công ty hỏa xa của chính quyền xem chúng ta như những tên vô lại. Tại sao họ cho chúng ta đi trong bóng tối ? Con người không thể sống không có ánh sáng ! ánh sáng rất cần thiết ! ánh sáng là tặng phẩm cao nhất của thiên nhiên cho con người. Phải có ánh sáng ! ánh sáng ! ánh sáng !Sau những tiếng gào của gã mù, chuyến tàu vẫn ì ạch chạy đều trong bóng tối. Vẫn không có ánh sáng. Gã mù vẫn tiếp tục gào lên:- ánh sáng ! ánh sáng !Nhưng chỉ có bóng tối trả lời gã. Gã thanh niên dẫn đường cho gã biết là vẫn chưa có ánh sáng làm cho gã điên tiết lên. Gã lại gào lần nữa. Có người lên tiếng:- Chuyện gì thế ?Gã mù nói oang oang:- Không có ánh sáng !Nhiều người phụ họa:- Đúng vậy, không có ánh sáng !Thật là một sự nhục mạ đối với hành khách, đối với con người. Con người không phải là thú vật. Sống trong bóng tối tức là phỉ nhổ lên sự tiến bộ của nhân loại. Hơn nữa, ánh sáng trên xe là một tiện nghi tối thiểu phải có và phải được duy trì luôn luôn tốt để phục vụ dân chúng. ánh sáng được tính tiền trong tấm vé xe. Chính quyền đã không có biện pháp gì trong trong việc này ư ? Quần chúng sẽ đòi hỏi những quyền lợi của họ. Người dân Braxin mong muốn hòa bình, yên ổn và được thỏa mãn nguyện vọng nhưng không vì thế mà cứ xem họ như là những con rối. Một ngày nào đó, họ sẽ vùng dậy !Và mọi người trên những toa tàu bắt đầu la ó, tranh luận sôi nổi. Một người lai da trắng đề nghị giết chết gã kiểm soát viên nhưng một người khác xưng tên là Viết-gu-li-nô phát biểu:- Không nên làm như thế ! Gã kiểm soát viên cũng nghèo như chúng ta, gã cũng không có quyền hành gì.Một vài người khác đề nghị tổ chức một cuộc xuống đường biểu dương lực lượng thật lớn ở thành phố Bơ-lem, có đọc diễn văn, có phát biểu, có dàn nhạc thật rầm rộ.- Một cuộc đốt lửa ban đêm nữa !- Đúng thế, nên có đốt lửa !- Nên lắm, tuyệt diệu !Nhưng ông Viết-gu-li-nô phân tích:- Không được, làm như thế tốn kém lắm. Chúng ta lấy đâu ra tiền !- Bây giờ phải làm gì ?Không ai trả lời. Nhưng ông Viết-gu-li-nô đã suy nghĩ và có cách. Ông ta là trưởng ban mổ xẻ ở lò thịt Ma-ga-ri. Ông rút con dao ở thắt lưng và bắt đầu rạch đứt những ghế ngồi có nhồi rơm. Ông ta múa con dao và chặt đứt mọi thứ trong toa tàu với tất cả nghệ thuật.Ông rạch đứt khúc đệm rơm liệng qua khung cửa sổ tao xe rồi hô lớn:- Đây, hai ki-lô rưỡi thịt ngực !- Đây, hai ki-lô thịt phi lê !Mọi người cười ồ lên thích thú và tất cả công nhân trong toa tàu bắt chước ông "sếp" của họ. Bản năng thích mổ xẻ thịt súc vật bừng dậy. Họ reo hò và bắt đầu chặt, chém, rạch nát mọi thứ có thể chặt đứt được rồi họ quẳng các mảnh vụn ra cửa. Hành dộng phá hoại của họ có tổ chức, có người hướng dẫn trong không khí vừa phẫn nổ, vừa vui nhộn.- Này Băng-tô, mày hạ đến con thứ mấy rồi ?- Bốn mạng rồi mày !Khi gã mù thổi sáo Ba-hi-a biết rõ sự việc xảy ra, gã như muốn nhảy cỡn lên vì sung sướng. Gã kiểm soát viên trên toa tàu chạy tới chạy lui, lo sợ gần như muốn khóc.- Chuyện gì thế ?- Chết rồi, mọi người nổi điên lên rồi !- Nguyên nhân là không có ánh sáng !- Ai mà chịu nổi ! Tối đen như địa ngục ! - Gã mù buột miệng như thế. Ông Viết-gu-li-nô chạy qua các toa khác đốc thúc cuộc đập phá. Mọi hành khách khác cũng hưởng ứng rần rần. Gã kiểm soát viên rút vào trong cái phòng nhỏ của gã và bắt đầu cầu nguyện. Thành phố Bơ-lem còn quá xa. Những dãy ghế nệm rơm trong các toa xe không còn gì cả, chỉ trơ lại những sười sắt bên trong. Hành khách đã ngưng đập phá, họ đứng yên và bắt đầu tán chuyện với nhau.Gã mù ở Ba-hi-a dạo một khúc nhạc hùng tráng của Pháp "Aux armes, mes citoyens !" (Công dân của tôi ơi, hãy đứng lên đấu tranh !) Thanh niên tóc đỏ hoe dẫn đường gã mù lấy tờ báo rách gói gọn một con dao nhọn mà gã lượm được trong cảnh hỗn độn vừa qua.Lát sau, đoàn tàu hú một hồi còi và dừng lại ở ga Bơ-lem. Phút chốc hành khách tản mác khắp nẻo đường và đoàn tàu trống rỗng. Gã kiểm soát viên bước xuống sau cùng, mặt xanh như tàu lá.Khi tin tức nổi loạn trên tàu Ma-ga-ri được truyền đi, thành phố Bơ-lem xôn xao hẳn lên. Những tờ báo hàng ngày chạy tít lớn: "Hành khách nổi loạn trên tàu Ma-ga-ri ! Họ đập phá và vứt tất cả mọi thứ trong toa xe xuống đường sắt !" Nhưng sau đó báo chí bị tịch thu, chính quyền sợ gây xúc động trong dân chúng.Cảnh sát mở ngay một cuộc điều tra khẩn cấp để tìm ra kẻ chịu trách nhiệm. Đại diện chính quyền, trước mặt một số đông luật sư, đại diện báo chí, các nhân vật quan trọng trong thành phố đều có mặt để thẩm vấn và nhận diện các hành khách đi trong chuyến tàu đó.Không ai chịu tiết lộ một điều gì rõ ràng cả. Không ai muốn tố giác kẻ chủ động trong vụ nổi loạn trên tàu Ma-ga-ri.Bỗng một hành khách tự xưng là tín đồ Cơ đốc Tân giáo cầm quyển Thánh kinh trên tay, được gọi đến. Vị đại diện chính quyền hỏi:- Chắc ông không giấu giếm vụ việc này chứ ? Ông cho biết nguyên nhân chính của việc nổi loạn trên tàu ?- Nguyên nhân chính là vì đoàn tàu không có đèn, không có tí ánh sáng nào cả trên các toa xe !Vị đại diện chính quyền nhìn thẳng vào đôi mắt người Cơ đốc Tân giáo hỏi tiếp:- Ai là người phát động cuộc nổi loạn ?Tất cả mọi người có mặt đều lo sợ, hồi hộp nhìn nhau, chờ đợi câu trả lời của vị tín đồ Cơ đốc. Ông ta trang trọng đặt tay lên quyển Thánh kinh và chậm rãi tiết lộ:- Người phát động và lãnh đạo cuộc nổi loạn là một gã mù !Mặc dù trước khi nói, người Cơ đốc Tân giáo đã để tay thề trên cuốn Thánh kinh nhưng người ta cũng đưa gã vô tù không thời hạn bởi lẽ gã không thể "đùa giỡn với Pháp luật" như vậy được. Mục lục Chuyến tàu nổi loạn Chuyến tàu nổi loạn Alcantara MachadoChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Alcantara Machado Chuyến tàu nổi loạn tiếng la ó trong bóng tối. "Ô là la ! Ma quỉ bắt mày !". Gã kiểm soát viên chẳng đếm xỉa gì và gã tiếp tục đi lần sang toa khác.Đoàn tàu vẫn chạy đều, thỉnh thoảng có tiếng bánh rít trên đường sắt, các toa va vào nhau lịch kịch, đôi lúc gia tăng tốc độ như muốn kéo nhanh tới. Hành khách không lợi dụng bóng tối để ngồi im hoặc ngủ, trái lại họ nói chuyện ồn ào, múa tay đúng phong cách người Braxin. Có người còn cất tiếng hát vang, có người huýt còi miệng. Những người đàn bà cố thu mình trong góc toa xe đề phòng đám đông đàn Chuyến tàu nhỏ đón công nhân ở lò thịt Ma-ga-ri đang hì hà hì hục chạy về Bơ-lem. Đêm đã xuống. Trên tàu phảng phất mùi tanh của máu. Người ta không thể thấy rõ những vết dơ trên áo của hành khách bởi vì chuyến tàu lầm lũi chạy trong bóng tối, không có một chút ánh sáng. Thỉnh thoảng một vài tia sáng lóe lên ở ống khói đầu tàu. Các toa chở khách cũng tối như bưng, không một ánh đèn nhỏ.Thật kì cục. Từ bên ngoài đến bên trong đoàn tàu đều tối đen. Mặc dù vậy, người kiểm soát viên vẫn đi lần qua các toa xe, hỏi vé và bấm vé bằng ánh sáng của điếu thuốc nơi miệng gã. Gã đưa tấm vé lên gần điếu thuốc, rít một hơi cho lửa lóe lên rồi đưa kìm bấm. Nếu có tấm vé đáng nghi ngờ gì đó, gã đút ngay vào cái túi xách mang trên vai. Nhiều ông thiếu lễ độ.Đúng là một đêm không trăng không sao. Một vài que diêm bật lên, soi sáng một vài khuôn mặt rồi bóng tối lại bao trùm. Không ai tỏ vẻ ngạc nhiên, thắc mắc gì về chuyến tàu này. Hằng ngày, hằng đêm nó vẫn chạy đều như vậy. Những công nhân làm việc ở lò thịt Ma-ga-ri vẫn cư trú quanh đó. Chuyến tàu Ma-ga-ri đi Bơ-lem cũng là một chuyến tàu chở hàng.ở toa thứ hai, băng ghế gần sau cùng, có một người mù, mang cặp kính xanh đen. Người mù này ở Ba-hi-a trên bờ sông Bai-xo. Gã là một nhạc công thổi sáo chuyên nghiệp và gã đang trên đường đến Bờ-ra-gang-xa để dự một buổi hòa nhạc. Một thanh niên tóc đỏ dẫn đường cho gã, ngồi bên cạnh cứ ngáp vặt và khạc nhổ từng chặp.Gã mù Ba-hi-a có vẻ vui tươi. Gã hích cùi chỏ vào hông thanh niên dẫn đường và bắt đầu tán chuyện. Những câu đàm thoại trống rỗng, lạnh lùng vì gã chẳng thấy một tí gì ở bên ngoài. Rồi gã lại huýt sáo, một điệu "valse", càng lúc càng lên cao và trầm xuống... rồi một khúc "polka", một đoạn trong bản "trovatore". Lát sau, gã im lặng.Bỗng nhiên gã hỏi thanh niên dẫn đường:- Báo chí không nói gì về chính quyền mới thay thế à ?- Tôi chẳng biết gì cả. Chúng tôi đang ngồi trong bóng tối mà !- Trong bóng tối ?- Vâng.Gã mù im lặng và suy nghĩ. Gã không thây ánh sáng cho nên gã không hiểu những gì đang diễn ra. Gã lại hỏi:- Không có một tí ánh sáng nào cả ư ?Lại có tiếng ngáp. "Không, không có !". Lại tiếng khạc nhổ. Gã mù suy nghĩ rồi lại hỏi:- Toa tàu chạy trong bóng tối ?- Đúng vậy.Một nỗi phẫn uất dâng lên trong người gã mù, gã nện mạnh chiếc gậy xuống sàn xe và la lớn:- Thật không thể tha thứ được. Công ty hỏa xa của chính quyền xem chúng ta như những tên vô lại. Tại sao họ cho chúng ta đi trong bóng tối ? Con người không thể sống không có ánh sáng ! ánh sáng rất cần thiết ! ánh sáng là tặng phẩm cao nhất của thiên nhiên cho con người. Phải có ánh sáng ! ánh sáng ! ánh sáng !Sau những tiếng gào của gã mù, chuyến tàu vẫn ì ạch chạy đều trong bóng tối. Vẫn không có ánh sáng. Gã mù vẫn tiếp tục gào lên:- ánh sáng ! ánh sáng !Nhưng chỉ có bóng tối trả lời gã. Gã thanh niên dẫn đường cho gã biết là vẫn chưa có ánh sáng làm cho gã điên tiết lên. Gã lại gào lần nữa. Có người lên tiếng:- Chuyện gì thế ?Gã mù nói oang oang:- Không có ánh sáng !Nhiều người phụ họa:- Đúng vậy, không có ánh sáng !Thật là một sự nhục mạ đối với hành khách, đối với con người. Con người không phải là thú vật. Sống trong bóng tối tức là phỉ nhổ lên sự tiến bộ của nhân loại. Hơn nữa, ánh sáng trên xe là một tiện nghi tối thiểu phải có và phải được duy trì luôn luôn tốt để phục vụ dân chúng. ánh sáng được tính tiền trong tấm vé xe. Chính quyền đã không có biện pháp gì trong trong việc này ư ? Quần chúng sẽ đòi hỏi những quyền lợi của họ. Người dân Braxin mong muốn hòa bình, yên ổn và được thỏa mãn nguyện vọng nhưng không vì thế mà cứ xem họ như là những con rối. Một ngày nào đó, họ sẽ vùng dậy !Và mọi người trên những toa tàu bắt đầu la ó, tranh luận sôi nổi. Một người lai da trắng đề nghị giết chết gã kiểm soát viên nhưng một người khác xưng tên là Viết-gu-li-nô phát biểu:- Không nên làm như thế ! Gã kiểm soát viên cũng nghèo như chúng ta, gã cũng không có quyền hành gì.Một vài người khác đề nghị tổ chức một cuộc xuống đường biểu dương lực lượng thật lớn ở thành phố Bơ-lem, có đọc diễn văn, có phát biểu, có dàn nhạc thật rầm rộ.- Một cuộc đốt lửa ban đêm nữa !- Đúng thế, nên có đốt lửa !- Nên lắm, tuyệt diệu !Nhưng ông Viết-gu-li-nô phân tích:- Không được, làm như thế tốn kém lắm. Chúng ta lấy đâu ra tiền !- Bây giờ phải làm gì ?Không ai trả lời. Nhưng ông Viết-gu-li-nô đã suy nghĩ và có cách. Ông ta là trưởng ban mổ xẻ ở lò thịt Ma-ga-ri. Ông rút con dao ở thắt lưng và bắt đầu rạch đứt những ghế ngồi có nhồi rơm. Ông ta múa con dao và chặt đứt mọi thứ trong toa tàu với tất cả nghệ thuật.Ông rạch đứt khúc đệm rơm liệng qua khung cửa sổ tao xe rồi hô lớn:- Đây, hai ki-lô rưỡi thịt ngực !- Đây, hai ki-lô thịt phi lê !Mọi người cười ồ lên thích thú và tất cả công nhân trong toa tàu bắt chước ông "sếp" của họ. Bản năng thích mổ xẻ thịt súc vật bừng dậy. Họ reo hò và bắt đầu chặt, chém, rạch nát mọi thứ có thể chặt đứt được rồi họ quẳng các mảnh vụn ra cửa. Hành dộng phá hoại của họ có tổ chức, có người hướng dẫn trong không khí vừa phẫn nổ, vừa vui nhộn.- Này Băng-tô, mày hạ đến con thứ mấy rồi ?- Bốn mạng rồi mày !Khi gã mù thổi sáo Ba-hi-a biết rõ sự việc xảy ra, gã như muốn nhảy cỡn lên vì sung sướng. Gã kiểm soát viên trên toa tàu chạy tới chạy lui, lo sợ gần như muốn khóc.- Chuyện gì thế ?- Chết rồi, mọi người nổi điên lên rồi !- Nguyên nhân là không có ánh sáng !- Ai mà chịu nổi ! Tối đen như địa ngục ! - Gã mù buột miệng như thế. Ông Viết-gu-li-nô chạy qua các toa khác đốc thúc cuộc đập phá. Mọi hành khách khác cũng hưởng ứng rần rần. Gã kiểm soát viên rút vào trong cái phòng nhỏ của gã và bắt đầu cầu nguyện. Thành phố Bơ-lem còn quá xa. Những dãy ghế nệm rơm trong các toa xe không còn gì cả, chỉ trơ lại những sười sắt bên trong. Hành khách đã ngưng đập phá, họ đứng yên và bắt đầu tán chuyện với nhau.Gã mù ở Ba-hi-a dạo một khúc nhạc hùng tráng của Pháp "Aux armes, mes citoyens !" (Công dân của tôi ơi, hãy đứng lên đấu tranh !) Thanh niên tóc đỏ hoe dẫn đường gã mù lấy tờ báo rách gói gọn một con dao nhọn mà gã lượm được trong cảnh hỗn độn vừa qua.Lát sau, đoàn tàu hú một hồi còi và dừng lại ở ga Bơ-lem. Phút chốc hành khách tản mác khắp nẻo đường và đoàn tàu trống rỗng. Gã kiểm soát viên bước xuống sau cùng, mặt xanh như tàu lá.Khi tin tức nổi loạn trên tàu Ma-ga-ri được truyền đi, thành phố Bơ-lem xôn xao hẳn lên. Những tờ báo hàng ngày chạy tít lớn: "Hành khách nổi loạn trên tàu Ma-ga-ri ! Họ đập phá và vứt tất cả mọi thứ trong toa xe xuống đường sắt !" Nhưng sau đó báo chí bị tịch thu, chính quyền sợ gây xúc động trong dân chúng.Cảnh sát mở ngay một cuộc điều tra khẩn cấp để tìm ra kẻ chịu trách nhiệm. Đại diện chính quyền, trước mặt một số đông luật sư, đại diện báo chí, các nhân vật quan trọng trong thành phố đều có mặt để thẩm vấn và nhận diện các hành khách đi trong chuyến tàu đó.Không ai chịu tiết lộ một điều gì rõ ràng cả. Không ai muốn tố giác kẻ chủ động trong vụ nổi loạn trên tàu Ma-ga-ri.Bỗng một hành khách tự xưng là tín đồ Cơ đốc Tân giáo cầm quyển Thánh kinh trên tay, được gọi đến. Vị đại diện chính quyền hỏi:- Chắc ông không giấu giếm vụ việc này chứ ? Ông cho biết nguyên nhân chính của việc nổi loạn trên tàu ?- Nguyên nhân chính là vì đoàn tàu không có đèn, không có tí ánh sáng nào cả trên các toa xe !Vị đại diện chính quyền nhìn thẳng vào đôi mắt người Cơ đốc Tân giáo hỏi tiếp:- Ai là người phát động cuộc nổi loạn ?Tất cả mọi người có mặt đều lo sợ, hồi hộp nhìn nhau, chờ đợi câu trả lời của vị tín đồ Cơ đốc. Ông ta trang trọng đặt tay lên quyển Thánh kinh và chậm rãi tiết lộ:- Người phát động và lãnh đạo cuộc nổi loạn là một gã mù !Mặc dù trước khi nói, người Cơ đốc Tân giáo đã để tay thề trên cuốn Thánh kinh nhưng người ta cũng đưa gã vô tù không thời hạn bởi lẽ gã không thể "đùa giỡn với Pháp luật" như vậy được. Mục lục Chuyến tàu nổi loạn Chuyến tàu nổi loạn Alcantara MachadoChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Slawomir Mrozek Chuyến tàu đêm Dịch giả: Lê Bá Thự N ăm phút trước khi tàu chạy, tôi tìm được khoang của mình trên toa nằm. May cho tôi, chỉ một giường có người, không kể giường của tôi, cho nên tôi mới bụng bảo dạ, đêm nay mình sẽ được ngủ ngon đây. Một gã hành khách đang nằm trên chiếc giường thứ hai, gã đắp chăn tới sát cằm, cái mũi nhọn hoắt và nhợt nhạt của gã trồi hẳn lên. Một lát sau, tôi chẳng thèm để mắt tới gã nữa, bởi khi tôi nói: "Xin chào" thì chả thấy gã trả lời chi cả. Càng hay, thế có nghĩa là gã đã ngủ rồi, tôi khỏi phải làm nghĩa vụ của một bạn đồng hành. Tôi ngồi xuống chiếc giường dưới, đoạn thay quần áo. - Anh có hút thuốc không đấy? - tôi nghe giọng nói từ giường trên. - Cám ơn, không. - Tôi không chịu được khói thuốc đâu. - Ông có thể yên tâm, tôi không hút thuốc. - Anh mà hút thì tôi không tài nào chịu nổi đâu. Phổi tôi nhạy cảm lắm. - Tôi thông cảm, nhưng ông khỏi lo. - Hay là anh vẫn hút, anh chỉ cai lúc này thôi. Nửa đêm phát thèm thì anh không nhịn được nữa. - Không thể có chuyện đó, vì chưa bao giờ tôi hút thuốc. Gã im bặt. Tôi cởi tất - Hay là anh bắt đầu. - Cái gì cơ? - Hút thuốc. Có ối người mãi tận về già mới bắt đầu hút thuốc cơ đấy. - Tôi không có ý định như vậy. - Nói một đường, nhưng sau đó có khi lại làm một nẻo cũng nên. Tôi là tôi không có chịu được như thế đâu nhá. - Vả lại tôi làm gì có thuốc lá trong người hả ông. - Thì anh đi xin của nhân viên kiểm tra vé tàu. - Tôi làm sao mà biết được, ông ta có hút thuốc hay không. - Thế ông ấy mà hút thì sao nào? - Thì lúc đó tôi sẽ ra ngoài hành lang. Không được hút thuốc trong khoang tàu cơ mà. - Lúc đó cửa ra hành lang mà bị kẹt thì sao? - Chẳng sao cả, vì tôi đang không hút thuốc, chưa bao giờ hút thuốc và không có ý định bắt đầu hút thuốc. Chúc ông ngủ ngon. Tôi nói "chúc ông ngủ ngon" khí sớm, vì còn chiếc áo sơ mi và quần đông xuân tôi chưa thay. Có điều tôi muốn cắt phăng câu chuyện. Tôi đạt được ý đồ của mình, nhưng chẳng được bao lâu. Tôi vừa mới kịp cởi xong chiếc áo sơ mi thì gã kia lại lên tiếng: - Anh không tắt đèn hả? - Tôi khắc tắt, nhưng phải thay xong quần áo cái đã. - Có một số người thích đọc sách trước lúc đi ngủ, còn tôi đèn sáng là không ngủ được. Tôi nhạy cảm với ánh sáng ghê lắm. - Tôi mù chữ, thưa ông. - Thì anh có thể xem tranh. - Làm gì có họa báo mà xem. - Vậy còn ảnh thì sao? Làm gì anh chẳng có ảnh vợ trong người, anh không ngắm ảnh vợ mình trước khi đi ngủ đấy chắc? - Tôi ly hôn rồi. - Thì còn các con. - Tôi không có con. - Ai mà chả có bà con ruột rà. - Không, tôi không hề có một tấm ảnh nào cả. Ông có muốn kiểm tra người tôi không nào? - Một khi không có ảnh thì nhất định anh sẽ đi soi gương để xem mụn mọc trên mặt mình, hoặc là... Còn tôi không chịu nổi... Gã không kịp nói hết câu, vì tôi tắt đèn. Gã thở dài, khoang tàu im lặng, nhưng tôi vừa vào giấc chiêm bao thì một câu hỏi đập vào tai tôi: - Anh không ngáy hay sao? - Không. - Vì sao? - Vốn dĩ là vậy. - Lạ thật, nhìn chung con người ta ai mà chẳng ngáy, mà ngáy là làm phiền tôi. Tai tôi cực kỳ nhạy cảm. - Rất tiếc, tôi chẳng thể chiều tai ông. - Anh có dám chắc là anh không ngáy hay không nào? - Chắc hơn cả đinh đóng cột là đằng khác. Có điều bây giờ thì xin ông hãy cho phép tôi chợp mắt, tôi mệt rũ người rồi. Gã thuận ý. Thình lình ánh đèn chói mắt và tay người giật giật vai tôi làm tôi tỉnh giấc. - Anh bạn ơi, anh bạn ơi! Tôi nhìn thấy cái mũi nhọn hoắt của gã gí sát mặt tôi. Từ giường trên, gã nhoài người xuống phía dưới, gã kéo cánh tay áo ngủ của tôi. - Anh bạn ơi, anh mà không hút thuốc, không ngáy và không để đèn sáng thì đích thực anh làm cái gì nào? - Ông muốn biết hả? - Vâng! Đường nào thì anh cũng phải làm cái gì đó chứ, chỉ tội tôi chưa biết đó là cái gì thôi. Điều này khiến tôi trằn trọc, không ngủ được. - Tôi bóp cổ! - Cái gì cơ? - Tôi bóp cổ. Bằng tay không, hoặc dùng dây. Ông không nghe người ta nói về "tên bóp cổ người trên tàu tốc hành đêm" khét tiếng hay sao? Hắn thường hoạt động trên tuyến đường này. Hắn mua vé toa nằm như mọi hành khách vô tội, đến nửa đêm thì hắn đi bóp cổ người. Đương nhiên, hắn thích bóp cổ vào lúc trong khoang tàu, ngoài hắn và nạn nhân ra không có một ai. Đó là tên hung đồ, và tên hung đồ này chính là tôi. Tôi được yên thân cho tới sáng. Lúc rạng đông, tôi ra ngoài đi vệ sinh. Tôi bắt gặp gã ngoài hành lang, mặc áo khoác, mang theo va-li. Suốt đêm qua, gã ngồi lì trên chiếc va-li của mình. Nom thấy tôi, gã đứng dậy, lôi chiếc va-li theo sau, lảng sang đầu bên kia hành lang toa tàu. Tôi thấy mủi lòng. Cuộc sống của những kẻ nhạy cảm thật chẳng dễ dàng gì! Mục lục Chuyến tàu đêm Chuyến tàu đêm Slawomir MrozekChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Huytran Nguồn: HuyTran VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 11 tháng 11 năm 2006
Slawomir Mrozek Night train Translator: Le Ba Thu N Five minutes before the train left, I found my compartment in the sleeping car. Luckily for me, only one bed was occupied, not including my own, so I said yes, I will sleep well tonight. A passenger was lying on the second bed, covered with a blanket up to his chin, his pale, pointed nose protruding. After a while, I didn't pay attention to him anymore, because when I said, "Hello," he didn't respond at all. Even better, it means he's already asleep, so I don't have to do my duty as a companion. I sat down on the bottom bed and changed my clothes. - Do you smoke? - I heard a voice from the upper bed. - Thank you, no. - I can't stand cigarette smoke. - You can rest assured, I don't smoke. - If you smoke, I won't be able to stand it. My lungs are very sensitive. - I sympathize, but don't worry. - Or maybe you're still smoking, you're just quitting for now. In the middle of the night, he was so hungry that he couldn't hold it in anymore. - That can't be possible, because I have never smoked. He fell silent. I take off my socks - Or you start. - What? - Smoke. There are countless people who don't start smoking until they're old. - I have no such intention. - Say one thing, but then sometimes do another. I can't stand it like that. - Besides, I don't have cigarettes in me, sir. - Then I'll go ask the train ticket checker. - How can I know if he smokes or not? - So what if he smokes? - Then I'll go out into the hallway. Smoking is not allowed in the train cabin. - What if the door to the hallway gets stuck at that time? - It's okay, because I don't smoke, have never smoked and have no intention of starting to smoke. Wish you a good night. I said "good night" early, because I still hadn't changed my shirt and winter-spring pants. But I want to cut the story short. I achieved my goal, but not for long. I had just finished taking off my shirt when the other guy spoke again: - Didn't you turn off the light? - I'll turn it off, but I have to change my clothes first. - Some people like to read books before going to bed, but for me, the lights are on and I can't sleep. I'm very sensitive to light. - I'm illiterate, sir. - Then you can look at the pictures. - There are no pictorials to see. - So what about photos? Why don't you have a picture of your wife on you? Don't you look at your wife's picture before going to bed? - I'm divorced. - Then there are the children. - I do not have children. - Everyone has relatives. - No, I don't have any photos at all. Do you want to check on me? - Once there are no photos, you will definitely go look in the mirror to see the pimples growing on your face, or... As for me, I can't stand it... He didn't have time to finish his sentence, because I turned off the light. He sighed, the train compartment was silent, but as soon as I entered the dream, a question hit my ear: - Don't you snore? - Are not. - Why? - That's just the way it is. - It's strange, in general people don't snore, and snoring bothers me. My ears are extremely sensitive. - Sorry, I can't please your ears. - Are you sure you don't snore? - Probably better than nails in a pillar. But now, please allow me to take a nap, I'm exhausted. He agreed. Suddenly, a bright light and someone's hand tugging on my shoulder woke me up. - Hey buddy, dude! I saw the man's sharp nose close to my face. From the top bed, he leaned down and pulled the arm of my nightgown. - My friend, if you don't smoke, don't snore and don't leave the lights on, what are you really doing? - You want to know? - Yes! Either way, you have to do something, it's just that I don't know what it is yet. This makes me restless and unable to sleep. - I strangled! - What? - I strangled. With your bare hands, or use a rope. Haven't you heard people talk about the infamous "night express train strangler"? He often operates on this route. He bought a ticket for the sleeper car like any innocent passenger, and at midnight he strangled people. Of course, he liked to strangle him while in the train compartment, when there was no one else besides him and the victim. That's the villain, and this villain is me. I was left alone until morning. At dawn, I went out to go to the bathroom. I saw him in the hallway, wearing a coat and carrying a suitcase. All night long, he sat on his suitcase. Seeing me, he stood up, dragged his suitcase after him, and wandered to the other end of the train corridor. I felt relieved. The life of sensitive people is not easy! Table of contents Night train Night train Slawomir MrozekWelcome to read the first books from the book project for mobile devicesSource: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Huytran Source: HuyTran VNthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: November 11, 2006
Thanh Tịnh Chuyến xe cuối năm Chuyến xe lửa đêm ra Bắc hôm nay có vẻ hấp tấp vội vàng như người đi trốn nợ. Thỉnh thoảng đầu xe lại thét vội giữa quãng đồng không, xa xa. Nghe như hơi thở của đêm vắng.Gió ngoài trời thổi vi vút tỏa hơi lạnh khắp mấy toa vắng vẻ. Tâm ngồi dựa mình vào lưng chiếc ghế dài, gác chân lên rương, hai mắt lim dim muốn ngủ. Rải rác trong toa có thêm năm hành khách khác nữa, nhưng họ đã ngủ từ lâu. Tâm thấy giấc ngủ của họ dễ dàng quá mà thèm. Nhưng Tâm cũng không biết làm thế nào để ngủ được.Tâm đã lấy kính đen ra đeo để ánh sáng trong toa đỡ chói, nhưng càng không thấy được cảnh vật chung quanh, Tâm càng nghĩ vơ vẩn. Tâm buồn vì giữa lúc thiên hạ đang nô nức trong gia đình để đón xuân sang, Tâm lại ngồi trong một toa xe lạnh lẽo với chung quanh những gương mặt lạnh lùng.Buồn và tủi, Tâm muốn khóc để bao nhiêu nỗi khổ được tuôn ra. Nhưng Tâm vẫn không thể khóc được.Sau bao nhiêu năm lăn lộn trong cảnh làm ăn chật vật, Tâm đã cảm thấy lòng mình rắn rỏi và nước mắt không chảy được dễ dàng như xưa. Hôm nay nghe hơi lạnh chạy lồng trong áo và ngoài trời tiếng gió vi vu, Tâm miên man nhớ lại những mảnh đời xa cũ.Chuyến xe vẫn chạy xiết trên con đường sắt và in những tấm vuông sáng mập mờ trên quãng đồng hoang vắng. Cỏ hai bên đường cúi rạp mình như khiếp sợ trước một sức mạnh oai nghiêm.Mấy người vùng quê mới vẳng nghe tiếng còi đã chạy ra giữa sân nhà đứng ngóng. Lúc thấy xa xa cặp mắt đèn đang khoét bóng đêm dày đặc, họ liền lẩm bẩm:- Tàu hỏa đã đến. Thế là mười hai giờ; thế là đã qua năm khác.Khắp trong thôn mấy tràng pháo chuột lách tách nổ lên một hồi. Hơi pháo đi gần, đi xa và quyến luyến đuổi theo con tàu đêm tết.Hành khách trong toa đều dụi mắt ngồi dậy. Sự thực họ không ngủ như Tâm đã tưởng. Ho thức và lòng họ vũng thao thức như Tâm. Hành khách trong chuyến tàu này toàn là những người đã xa lạc gia đình. Suốt năm họ ăn cơm quán, ngủ nhà thuê rồi gần Tết họ lại tìm về quê hương của họ. Họ đến ở tạm ít hôm trong nhà người quen để lại đi và tự hứa thầm sang năm về nữa. Tâm cũng ở trong cảnh ngộ ấy.Một cụ già tay vẫn giấu trong hai túi áo, nhìn ra cửa sổ xe một lát rồi nói:- Tiếng pháo giao thừa đã nổ ran rồi đấy.Tiếng cụ già như gieo rơi vào cõi không người. Không ai lên tiếng hưởng ứng. Nhưng lời cụ đã lạc vào tâm hồn những người ngồi chung quanh và bắt họ buồn rầu nghĩ ngợi. Gương mặt người nào cũng thoáng hiện một nét buồn ngao ngán lạnh lùng.Tâm đưa tay kéo vành mũ xuống. Lúc đặt tay lại chổ cũ Tâm thấy lạnh. Tâm loay hoay tìm lại dáng ngồi ấm áp trước, nhưng không thể được.Con tàu vẫn thản nhiên chạy giữa cánh đồng hoang.Năm giờ hôm sau, ánh sáng như đến chùi nhạt tất cả vẻ buồn đã sống lại trong lòng Tâm giữa đêm tối. Nắng gieo ngoài nội cỏ, nắng lướt trên dòng sông. Nhìn nắng, Tâm thấy lòng vui tươi hơn trước.Cụ già ngồi bên cạnh Tâm lấy áo điều ra mặc. Mấy hành khách kia cũng tìm nước rửa mặt và choàng thêm áo mới đủ màu. Tăm thấy họ thay đồ mới cũng bắt chước làm theo. Tâm mở rương lấy chiếc "cravate" màu vàng đeo vào cổ và thay cái áo dạ đen đã bạc màu. Tâm vừa thay áo xong thì người soát vé mở cửa vào. Lúc thấy ai nấy đều thò tay vào túi tìm vé thì người ấy tươi cười vội nói:- Xin các ông cứ ngồi yên. Đầu năm tôi đến xin chúc các ông được vạn sự như ý.Tâm và mấy người trong toa đứng dậy chúc lại.Nhưng mỗi người nói mỗi câu nên lộn xộn không nghe được câu nào. Người soát vé cúi chào mọi người rồi đi sang toa khác. Tâm đưa mắt nhìn theo và cảm thấy tâm hồn tự dưng nao nức.Cụ già hết chúc người này đến người khác. Họ chúc lẫn nhau và đem mứt bánh trong rương mời nhau ăn một cách vui vẻ. Tâm cũng dự vào bữa tiệc cỏn con ấy và Tâm so sánh sự vui trong lòng mình với ánh nắng mùa xuân lạc trên đồng cỏ mới.Từ toa cuối một thiếu phụ trẻ dắt đứa con trai lững thững đi lên. Mọi người quay lại nhìn thiếu phụ yên lặng. Thiếu phụ cúi chào rồi mỉm cười:- Chết! Có lẽ cháu là người đầu tiên đến xông rồi.Cụ già lên tiếng:- Đồng tử đến xông nhà là quý lắm đấy!Cụ già vuốt râu nói tiếp:- Như nếu cô đến xông trước cũng không hại gì. Vì cô có dẫn theo đứa con trai. Theo tục lệ xưa chúng tôi tin nhà ai được hai mẹ con đến xông thì hay lắm.Thiếu phụ tươi cười:- Nghĩa là như cháu đến xông nhà các bác hiện giờ. Nhưng "hay" thế nào cụ?- Là nhà người ấy được đoàn tụ và nhà có người đến xông được vợ chồng hòa hợp.Thiếu phụ cúi đầu xuống như để giấu một chút lệ buồn thoáng nở trong mi. Vô tình cụ đã tự mỉa mai mình và mỉa mai người khác. Trên trán cụ nét nhăn khổ bấm mạnh lên trên nét nhăn già.Một lát sau thiếu phụ tươi tỉnh:- Các bác cho cháu đến ăn Tết ở đây cho vui. Ở toa cuối không có ai hết.Cụ già vui vẻ:- Vâng, cứ tự nhiên, nhà chúng tôi cũng như nhà cô.Cụ già nói đến chữ "nhà" với giọng thành thật đến như quên mình đang ở trong toa.Qua ga Mỹ Lý, chuyến xe lửa ra Bắc lại từ ánh sáng mờ mịt của buổi chiều tàn dấn mình trong bóng tối mênh mông của cánh đồng bát ngát.Một gia đình gồm có những người không gia đình đang vui vẻ ăn Tết và đang quay bánh lăn dài trên con đường sắt.Trời lại sáng, Tâm giật mình tỉnh dậy. Tâm lấy làm lạ là cụ già, thiếu phụ, và mấy hành khách kia không còn trong toa nữa. Tâm ngồi nhớ lại cảnh êm ấm của một gia đình tạm chiều hôm qua. Bên lòng Tâm như còn vương lại ít nhiều hương vị của ngày Tết. Tâm say sưa và lòng Tâm bát ngát. Nhưng Tâm còn muốn níu lại trong lòng thì hương vị ấy lại dần dần tan mất. Tâm thất vọng. Lòng Tâm lại lạnh như gió ngoài trời đã lạnh.Tâm bàng hoàng đứng dậy... Cảnh gia đình êm ấm chiều hôm qua đối với Tâm đã như một cảnh đoàn viên trong mộng. Tâm không tin có thật. Cũng như Tâm đã sợ không dám tin có gia đình.Tâm xuống ga Vinh. Mục lục Chuyến xe cuối năm Chuyến xe cuối năm Thanh TịnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: violet2007 Nguồn: Thư viện toàn cầuĐược bạn: Thành viên VNTQ.net đưa lên vào ngày: 19 tháng 2 năm 2008
Peaceful Year-end trip The night train to the North today seemed hasty and hasty, like someone running away from debt. Occasionally the front of the car screams loudly in the middle of the empty field, far away. It sounded like the breath of a deserted night. The wind outside blew softly, spreading cold air throughout the deserted cars. Tam sat leaning against the back of the couch, resting her feet on the chest, her eyes half-closed, wanting to sleep. There were five other passengers scattered throughout the carriage, but they had long since fallen asleep. Tam finds their sleep so easy and craves it. But Tam also didn't know how to sleep. Tam took out dark glasses and put them on to reduce the glare in the light in the carriage, but the more he couldn't see the surrounding scenery, the more Tam's thoughts wandered. Tam is sad because while everyone is busy with their families to welcome spring, Tam is sitting in a cold carriage with cold faces all around. Sad and pitiful, Tam wants to cry so that so much suffering can be released. go out. But Tam still couldn't cry. After many years of struggling in business, Tam felt his heart was strong and tears could not flow as easily as before. Today, I heard the cold air running through my shirt and the sound of the wind outside, my mind was filled with memories of old lives. The car was still running fast on the railway and printed vaguely bright squares on the deserted fields. . The grass on both sides of the road bowed as if frightened by a majestic force. A few people from the countryside who had just heard the siren ran to the middle of their yard and stood waiting. When they saw in the distance the pair of lights piercing the dense darkness, they muttered: - The train has arrived. So it was twelve o'clock; So another year has passed. Throughout the village, rattles of firecrackers exploded for a while. The firecrackers went near, far, and passionately chased the train on Tet night. The passengers in the carriage all rubbed their eyes and sat up. In fact, they did not sleep as Tam thought. They are awake and their hearts are restless like Tam. The passengers on this train are all people who have lost their families. Throughout the year they eat at restaurants, sleep in rented houses, and then near Tet they return to their hometown. They came to stay for a few days at an acquaintance's house, then left and silently promised themselves to come back next year. Tam was also in the same situation. An old man, still hiding his hands in his two pockets, looked out the car window for a moment and said: - The sound of New Year's Eve fireworks has already exploded. The old man's voice seemed to fall into the empty space. . No one spoke up in response. But his words got lost in the souls of those sitting around and made them think sadly. Everyone's face flashed a cold, sad expression. Tam reached out and pulled down the brim of his hat. When I put my hand back in the same place, Tam felt cold. Tam struggled to find a warm sitting position before, but could not. The train was still running calmly in the middle of the deserted field. Five o'clock the next day, the light seemed to wash away all the sadness that had revived in Tam's heart in the middle of the night. dark. The sun sowed on the grass, the sun glided on the river. Looking at the sunshine, Tam felt happier than before. The old man sitting next to Tam took out a cashew shirt to wear. The other passengers also looked for water to wash their faces and put on new colorful shirts. Seeing them changing into new clothes, Tam also imitated them. Tam opened the chest, took out the yellow tie, hung it around his neck, and changed into a faded black shirt. Tam had just finished changing his clothes when the ticket checker opened the door. When he saw everyone reaching into their pockets to find tickets, he smiled and quickly said: - Please sit still. At the beginning of the year, I came to wish you all the best. Tam and a few people in the carriage stood up to return the wishes. But each person said a different sentence, so it was confusing and could not be heard. The conductor bowed to everyone and went to another carriage. Tam followed with his eyes and felt his soul suddenly excited. The old man wished one person after another. They wished each other and brought jam and cakes in the chest to invite each other to eat happily. Tam also participated in that small party and Tam compared the joy in her heart to the spring sunshine on a new pasture. From the last car, a young woman led her son slowly up. Everyone turned to look at the silent young woman. The young woman bowed and smiled: - Death! Maybe you're the first one to come and rush in. The old man spoke up: - The boy who comes to rush into the house is very precious! The old man stroked his beard and continued: - If you come and rush in first, it won't do any harm. Because she brought her son with her. According to ancient customs, we believe that whoever comes to the house of the mother and child will be very happy. The young woman smiled: - That means like you come to your house now. But how "good" is it? - That person's family is reunited and that someone comes to the house and the husband and wife are in harmony. The young woman lowered her head as if to hide a little bit of sad tears blooming in her eyes. Unintentionally, he was sarcastic about himself and others. On the old man's forehead, the wrinkled line pressed firmly against the old wrinkle. A moment later, the young woman brightened: - You guys let me come here to celebrate Tet here for fun. There was no one in the last car. The old man happily said: - Yes, of course, our house is the same as yours. The old man said the word "home" with such sincerity in his voice that he seemed to forget he was in the car. Quaa At My Ly station, the train to the North emerged from the dim light of the late afternoon into the vast darkness of the vast fields. A family of homeless people were happily celebrating Tet and filming. The wheels rolled along the railway. The sky was bright again, Tam woke up startled. Tam was surprised that the old man, the young woman, and the other passengers were no longer in the carriage. Tam sat and remembered the peaceful scene of a temporary family yesterday afternoon. In Tam's heart, the flavor of Tet holiday still lingers. The mind is intoxicated and the heart is immense. But as long as Tam wants to hold on to her heart, that flavor gradually disappears. Heart disappointed. Tam's heart felt as cold as the cold wind outside. Tam stood up in shock... Yesterday afternoon's peaceful family scene was like a scene of reunion in a dream to Tam. Tam doesn't believe it's real. Just like Tam was afraid to believe that he had a family. Tam got off at Vinh station. Table of contents Year-end trip Year-end trip Thanh TinhWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Typing: violet2007 Source: Global Library Uploaded by friend: VNTQ.net member on: February 19, 2008
Đồng Sa Băng Chuyến Xe Ra Tết đã qua hơn hai tuần rồi, bến xe Miền Đông không còn rộn rã nữa. Vậy mà người vẫn đông! Tôi đi với anh lên bến xe đi về Quảng Ngãi. Anh nói phải tranh thủ đi sớm để khỏi kẹt xe và đở mệt, nên, năm giờ sáng tôi đã thức dậy, lấy xe ôm chạy từ Gò Vấp về Tân Thuận gặp anh, rồi đi chung. Tôi nghĩ năm giờ sáng chắc ngoài đường vắng như ma. Nhưng không, Sài Gòn năm giờ sáng những người lao động chân tay như hốt rác, quyét đường, và những người giao hàng đã chạy đầy đường. Nhưng dù sao cái không khí ban mai vẫn còn được chút trong lành. Và có một điều tôi lấy làm thắc mắc, là, còn sớm như vậy mà thỉnh thoảng tại một vài ngã tư đường tôi lại thấy một số những người trẻ, trẻ lắm, cở chừng 16, 17 tuổi, đã tụ tập bên những ly cà phê rồi! Và dường như họ đã đến đó từ lâu. Đôi khi tôi cũng bắc gặp một vài người phụ nữ với quang gánh nặng trĩu trên vai đi giữa thành phố vắng tanh! Tôi và anh đến bến xe Miền Đông còn sớm lắm, sáu gờ rưỡi sáng. Sớm, là vì có một vài quày bán vé vẫn chưa mở cửa. Hay có lẽ qua Tết rồi ai đi đâu mà vội vàng! Anh nói muốn đi xe “chất lượng cao” cho khỏe. Nhưng muốn đi xe chất lượng cao phải đợi đến hai giờ chiều xe mới khởi hành. Tôi nói đợi đến hai giờ chiều thì phí thời giờ nhiều quá, gần tám tiếng đồng hồ đợi, bằng chi lấy xe nào đó đi đại có lẽ cũng đến Quảng Ngãi sớm hơn hoặc bằng giờ. Anh chìu ý nên đến hãng xe đò Phi Long mua vé đi liền. Anh nói để cho thoải mái anh mua ba ghế liên tục cho hai người, và trả luôn tiền ba ga cho chiếc xe Honda bằng tiền vé một người. Xong, anh dẫn tôi ra xe. Quày bán vé nói đi liền nhưng lên xe rồi cũng phải chờ vài giờ xe mới rời bến. Trước giờ xe khởi hành lơ xe bắt đầu xét vé. Anh đưa ba vé cho lơ xem và nói: - “Chúng tôi mua ba vé cho ba ghế liên tục.” Nhưng lơ xe nhét hai chúng tôi vào dãy chỉ có hai ghế liên tục. Anh nói: - “Như vậy tao mua ba ghế liên tục chi đây.” Anh bỏ chỗ ngồi hai ghế qua bên dãy ba ghế ngồi, và tôi cũng đi theo. Lơ xe đòi anh trả tiền ba ga xe và ra giá gấp đôi giá của phòng vé. Anh nói: - “Phòng vé nói 150.000 đồng mà sao mầy đòi 300.000 đồng là sao. Tao đã mua ba vé cho hai người trong xe trống rỗng là quá lắm rồi.” - “Ông không trả thì xuống xe đi.” - “Mầy nói thiệt hông? trả tiền lại đây tao xuống ngay bây giờ. Tụi bây lật lọng vừa thôi, bộ không còn xe nào đi ra sao!” Anh đùng đùng đòi trả tiền lại và lấy lại xe Honda để đi xe khác. Thấy ăn không được, tài xế và lơ làm thinh nhận 150.000 đồng tiền ba ga. Tôi nói anh: - “Bấy giờ anh vào phòng bán vé chưa chắn họ trả lại tiền cho anh đâu, thôi mình đã lở rồi, ráng chịu một trận đi.” Xe rời bến nhưng trong xe thì trống trơn! Số hành khách chưa được nửa xe. Vậy là anh và tôi đã hố khi mua ba vé cho hai người để ngồi cho thoải mái. Thì ra sau Tết có ai về quê nữa đâu mà xe đông! Từ đó xe chạy cà rịch cà tang và mỗi lần thấy có người đứng bên lề đường với vài cái vali hay mắt lức liên có vẽ đón xe thì lơ xe thò đầu ra đường la hét: - “Đi Quảng Ngãi, đi Quảng Ngãi, đi Đà Nẵng không? Xe đi Đà Nẵng đây.” Vậy mà cũng không mấy người chịu lên xe đò Phi Long. Ngày xưa khách ra vô miền Trung thường bị đưa vào cảnh “quán cơm rào.” Bây giờ quán cơm không còn rào nữa, nhưng mỗi lần tài xế ngừng lại cho khách ăn cơm thì chỉ có một quán bên đường duy nhất, và thức ăn thì thường không nói lên cái tên gọi món ăn. Tôi thèm phở lắm, nên thấy trong quán ăn có món phở, bèn gọi “phở tái”. Nhung khi mang ra thì chỉ là tô nước sôi với mì ăn liền và một miếng thịt heo cắt lết chiên gọi là “tái”. Không ngò gai, không giá sống (đừng nói chi giá trụng), không rau quế. Nghĩa là “phở” mà không có “đồ phụ tùng” bên cạnh nên nó lạc lẽo như “nước đái thợ xe!” Nhưng đói cũng phải ăn. Gần đến Phan Thiết xe đang chạy tự dưng ngừng lại một căn nhà bên mặt đường, rồi tài xế bỏ xe, bỏ hành khách trong xe đi vào căn nhà nọ đến hơn nữa tiếng mới trở lại tiếp tục đi. Tôi thấy làm tài xế ở xứ mình, ít nhất là tài xế hãng Phi Long, thật sướng. Ai nói “khách hàng là thượng đế” đâu, giữa buổi chiều nóng nực, tài xế bỏ mặt “khách” đi vào nhà “vợ nhỏ” bên đường giải lao cho khỏe, hay ai biết làm gì trong đó?, vậy mới biết ai là “thượng đế” ở xứ nầy. Rồi xe cũng phải chạy. Trong cái nóng nực ít ra tài xế cũng mở nhạc cho khách ngồi nghe. Và giữa đường xe ngừng lại bốc một người hành khách nữ cở chừng 40 mươi. Người hành khách đi thẳng vào cuối xe ngồi. Chiếc xe vẫn chạy im lìm và những người trong xe đang thả hồn theo những khúc nhạc du dương, cho đến khi lơ xe đến lấy tiền người hành khách mới. Tự dưng tiếng la ó nổi lên phía sau xe, và người hành khách mới lên liền đứng dậy chạy về phía trước xe: “Tổ cha mi, mi ngừng xe cho tao xuống đi.” Giọng nói của người Quảng Trị. Người khách nhìn thẳng vào lơ xe và nói xăng xẳng. “Sao lúc nãy trước khi lên xe mi nói chỉ có 80 nghìn mà sao bây giờ đòi 120 là sao? Mi thả tao xuống đi, chỗ nào cũng được, cái đồ ăn nói ngang ngược.” “Ai cũng trả như nhau thôi.” Nguời tài xế xe nói. “Tao không cần biết, chỉ biết mì chịu 80 nghìn tao mới lên xe, giờ đòi 120 lấy tiền đâu tao trả. Bây giờ mi thả tao xuống đi. Đồ chết dịch, tụi bây tưởng bắt nạt dân lành sao cũng được sao? Làm ăn cần chút lương thiện để đức cho con mi với chứ.” “Thôi bà ơi, bà xuống kia ngồi đi, 80 chục thì 80 chục.” Người tài xế nói. Người phụ nữ bực mình, đi một mạch xuống phía sau xe. Tiếng nhạc trong xe cũng im phăn phắc. Và những người hành khách trong xe chỉ biết thở dài. Từ đó tôi cố nhắm mắt như người đang ngủ mãi cho đến khi xe đến Quảng Ngãi. Đến ngã ba Quán Lát anh bảo xe ngừng lại. Tôi bước về phía trước xe để đi xuống. Tay vịn thanh sắt tôi nhìn thấy bức tượng Phật Bà được đặt trước phòng lái. Hình Phật Bà rất trang nghiêm và hiền lành, bên cạnh là những hoa quả và cây nhan đang cháy tỏa mùi hương thơm ngát. Tôi bước chân xuống xe mà lòng tự nhủ “Không biết họ có niềm tin gì ở tượng Phật Bà trước mặt chăng. Hay là, chỉ một bình phong để lòe mắt người đi đường!” Đồng Sa Băng. 20/11/08. Mục lục Chuyến Xe Ra Chuyến Xe Ra Đồng Sa BăngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 29 tháng 11 năm 2008
Dong Sa Bang The Ride Out Tet has been over for more than two weeks, Mien Dong bus station is no longer busy. Yet there are still many people! I went with him to the bus station to go to Quang Ngai. He said he had to leave early to avoid traffic jams and reduce fatigue, so at five o'clock in the morning I got up, took a motorbike taxi from Go Vap to Tan Thuan to meet him, and then went together. I think at five o'clock in the morning, the streets must be as deserted as ghosts. But no, at five o'clock in the morning in Saigon, manual laborers such as trash collectors, street sweepers, and delivery people are already running all over the streets. But anyway, the morning air is still a bit fresh. And one thing that makes me wonder is that, at such an early hour, sometimes at some intersections I see a number of young people, very young, about 16 or 17 years old, gathered around drinks. It's coffee! And it seemed like they had been there for a long time. Sometimes I also meet a few women with heavy burdens on their shoulders walking in the middle of an empty city! He and I arrived at Mien Dong bus station very early, six thirty in the morning. It's early, because some ticket booths aren't open yet. Or maybe after Tet, who's going anywhere in a hurry? He said he wanted to ride a "high quality" car to stay healthy. But if you want to ride a high-quality bus, you have to wait until two o'clock in the afternoon for the bus to depart. I said waiting until two o'clock in the afternoon would be too much of a waste of time, nearly eight hours of waiting, it would be better if I took another car to go to Quang Ngai and perhaps arrive at Quang Ngai earlier or at the same time. He felt satisfied so he went to Phi Long bus company to buy a ticket immediately. He said that for comfort, he bought three consecutive seats for two people, and also paid for three seats for the Honda with the cost of a one-person ticket. When he finished, he led me to the car. The ticket counter said to go immediately, but after getting on the bus, I had to wait a few hours for the bus to leave the station. Before the bus departs, the bus will start checking tickets. He gave three tickets for me to look at and said: - "We bought three tickets for three consecutive seats." But the bus put the two of us in a row with only two consecutive seats. He said: "So I'll buy three chairs in a row." He left his two-seat seat to the three-seat row, and I followed. The driver asked him to pay for three stations and offered double the price from the ticket office. He said: - “The box office said 150,000 VND but why do you ask for 300,000 VND? I bought three tickets for two people in an empty car, which is too much.” - "If you don't pay, get out of the car." - “Are you telling the truth? Pay me back and I'll come down right now. You guys just turned over, there are no more cars left!” He suddenly demanded to return the money and get his Honda back so he could use another car. Seeing that he couldn't eat, the driver remained silent and accepted 150,000 dong for three stations. I told him: - "At that time, if you go to the ticket office, you won't be sure they will give you your money back. I've already failed, just try to endure it." The car left the station but the car was empty! The number of passengers is less than half the vehicle. So he and I made a mistake buying three tickets for two people to sit comfortably. It turns out no one goes back to their hometown after Tet because there are so many cars! From then on, the car drove slowly and every time I saw someone standing on the side of the road with a few suitcases or with red eyes looking to pick up the car, the driver stuck his head out into the street and shouted: - "Go to Quang Ngai, go to Quang Ngai, going to Da Nang? Here's the car to Da Nang." Yet not many people are willing to get on the Phi Long bus. In the past, visitors to and from the Central region were often taken to a "fenced rice restaurant." Now the restaurant is no longer fenced, but every time the driver stops to feed customers, there is only one restaurant on the side of the road, and the food often does not say the name of the dish. I really crave pho, so when I saw pho in the restaurant, I ordered "rare pho". But when brought out, it was just a bowl of boiling water with instant noodles and a piece of fried pork cutlet called "rare". No coriander, no raw bean sprouts (not to mention boiled bean sprouts), no basil. It means "pho" without "accessories" next to it, so it's as lost as "car mechanic's urine!" But when you're hungry, you have to eat. Nearing Phan Thiet, the car suddenly stopped at a house on the side of the road, then the driver abandoned the car, leaving the passengers in the car and went into that house for more than half an hour before returning to continue driving. I find it very happy to be a driver in my country, at least a driver for Phi Long company. Who said "the customer is king", in the middle of a hot afternoon, the driver left the "customer" and went to the "little wife's" house on the side of the road to rest, or who knows what to do in there?, that's how we know. Who is the "god" in this land? Then the car must also run. In the hot weather, at least the driver plays music for passengers to listen to. And in the middle of the road the car stopped and picked up a female passenger about 400 years old. The passenger went straight to the back of the car and sat. The car was still running silently and the people in the car were relaxing to the melodious music, until the driver came to take money from the new passenger. Suddenly, booing arose from the back of the car, and the newly boarded passenger stood up and ran towards the front of the car: "My father, stop the car and let me get out." Voice of Quang Tri people. The passenger looked straight at the car's windshield and spoke rudely. “Why did you say before getting in the car that it was only 80 thousand but now you ask for 120? You put me down, anywhere, you arrogant talker." “Everyone pays the same.” The car driver said. “I don't need to know, I just know that I'll have to pay 80 thousand to get in the car, now I'm asking for 120 and I won't pay. Now you let me down. You bastards, do you think it's okay to bully innocent people? Doing business needs some honesty to protect your children." “Come on, ma'am, go sit down there, 80 tens is 80 tens.” The driver said. The woman was upset and walked all the way to the back of the car. The music in the car was also silent. And the passengers in the car could only sigh. From then on, I tried to close my eyes like I was sleeping until the car arrived in Quang Ngai. At Quan Lat intersection, he told the car to stop. I walked towards the front of the car to get down. On the iron bar, I saw the Buddha statue placed in front of the cockpit. The Buddha image is very dignified and gentle, next to it are burning fruits and incense sticks emitting a fragrant scent. I stepped out of the car and thought to myself, "I wonder if they have any faith in the Buddha statue in front of them. Or, just a screen to dazzle passersby!” Dong Sa Bang. 11/20/08. Table of contents The Ride Out The Ride Out Dong Sa BangWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author / VNthuquan - Online Library Posted by: Ct.Ly on: November 29, 2008
Áo Vàng Chuyện ba người Cô và Mai học chung với nhau từ mẫu giáo. Thời đó, bạn bè xúm xít cả bọn, cô không có ai là bạn thân cả, nhưng hai bác bên Mai rất thân tình với ba mẹ của cô nên mỗi lần cô được mẹ sai đem quà cho nhà Mai thì thường cô lợi dụng ở lại chơi với bạn cả buổi chiều. Mai có đôi mắt to và đẹp như Audrey Hepburn, nên khuôn mặt trông như đầm. Đó là con bạn đẹp nhất mà cũng hiền nhất, để lại cho cô những ấn tượng đẹp cho đến nay, mặc dầu Mai đã rời trường từ năm đầu trung học vì gia đình dọn về Saigon. Vào năm đó, lớp cô có một nàng mới từ trong Nam ra....thành phố cô ở cũng lớn nhưng làm sao so sánh được với Saigon. Bởi vậy người ta phải tân tiến, văn minh hơn lũ học trò tỉnh lẻ là cái chắc... Cô nàng đem lại sự sống động cho lớp học, không phải vì là người đẹp mà thôi, mà vì cô nàng học xuất sắc...Hoàng, người cao dong dỏng, thân liễu yếu gầy, nhưng giờ thể dục cũng không thua một thể tháo gia nào đâu nhé, nàng chạy thi 200metre, ăn đứt tụi con gái trong lớp, nhảy cao, leo dây rất cừ, chỉ thua cô cái màn chơi ...u. ...Những năm trung học, nàng có không biết bao nhiêu là cây si, nhưng chẳng anh nào lọt được vào mắt xanh cô nàng, mặc dầu cho đến bây giờ, mỗi lần họp mặt trường cũ, bạn bè vẫn còn hâm mộ nhắc đến những mẫu chuyện si tình của các chàng với Hoàng ... Cô may mắn ngồi gần Hoàng trong suốt những năm trung học nên hai đứa chơi với nhau khá thân. Nhưng việc học vấn của cô chẳng nhờ vậy mà khá hơn, vì cô miên man với nhiều sinh hoạt ngoài việc học nên cái gì cũng phiên phiến, học bạ được xếp ngang ngang giữa lớp là cô hài lòng rồi...cô lúc nào cũng vậy... Ngày thi tú tài, nàng đỗ thủ khoa, cô cũng lóp ngóp vớt được cái bằng toàn phần, vui rồi... Hai đứa đều thích đi Thụy Sĩ du học, rủ rê nhau nộp đơn, vậy mà nàng đi thuận buồm xuôi mái, cô thì lang thang hết đại học này, qua phân khoa khác cả mấy năm trời... Tháng 8, 75....cô chân ướt chân ráo từ trại tị nạn sang đến đây, biết ra mình có hai người bạn cũ đang ở thành phố này...cô mừng quá, bắt lại liên lạc... Vậy mà mất đến mấy mươi năm sau, cô mới được ngồi lại cùng bàn với hai người bạn. Mái tóc của Mai đã pha muối tiêu hết nữa đầu, tóc cô đang nhuộm màu nâu nâu đỏ đỏ nhưng vẫn không che nổi vẻ lưa thưa, Hoàng thì xinh xắn với những lọn tóc mềm mảnh mai, rất mới, sau kỳ trị liệu chimio... Thức ăn gọi đầy một bàn, đồ chay đồ mặn lung tùng xèn, và cứ thế mà vừa nhâm nhi vừa nhắc chuyện xưa... Tuần đầu tiên, ba đứa trút nổi niềm, giận hờn nhau chi mấy chục năm mà không thèm gặp, cũng chẳng ới nhau một tiếng ??? Ơ...vì cơm áo... vì nuôi con...vì bệnh hoạn...vì... Xạo! Trong một thành phố, nhỏ như cái lổ mũi, huống chi, thương nhau thì mấy núi cũng trèo chứ...tụi bây không chịu nói, để ta khai trước... Cô kể lể... con Hoàng, ta gọi phone cho mi được vài lần lúc mới qua, mi không đi gặp ta thì thôi, ta mặc cảm tị nạn, làm sao kiếm mi hoài được. Rồi lúc ta mời mi đi ăn đám cưới, mi không thèm trả lời... Ta lặn luôn. Mai thì lúc đó ta có hỏi mấy người quen, họ nói mi ở đây không chơi với ai cả...vậy là ta bỏ cuộc. Nhưng con Mai thì còn tha thứ được vì tụi mình không liên lạc từ hồi 12 tuổi, chứ Hoàng, đến Noel 74 ta còn nhận được thiệp giáng sinh...thế là thế nào??? Cô hung hăng la lối nhưng biết là đứa nào cũng trùng trùng tâm sự...gặp nhau một ngày, vui một bữa...ba đứa bạn hẹn hò mỗi trưa thứ tư, đón nhau đi ăn ...Cô vẫn làm tài xế như muôn thuở... Hoàng của cô là một người xuất sắc nên đi đâu cũng thành công, nàng làm chức rất cao trong hội đồng thành phố. Lúc còn chưa gặp lại nhau, mỗi lần nhận tờ thuế nhà, thấy chữ ký của bạn trên tấm hóa đơn, cô thường nghĩ vẩn vơ về những ngày xưa, lúc hai đứa hay cặp kè. Hoàng nhìn ra đúng là tiểu thư khuê các, ngoài giờ đến trường, đi đâu cũng có xe nhà đưa đón, còn cô chạy rong ngoài đường với chiếc Yamaha suốt ngày... bởi thế có những buổi chiều nghỉ học, cô ghé nhà nàng, hai đứa bào bắp, xào với bơ cho chút đường muối mặn mặn ngọt ngọt...ăn hoài không ngán...và hắn ngồi nghe cô kể chuyện ta bà....mà ham... Mai và Hoàng làm việc trong chính phủ, quen biết nhau từ lâu. Phần cô, mặc dầu không liên lạc với bạn, nhưng cô vẫn biết tin tức qua những người quen...Mai, sau trận đau cột xương sống, đã ăn chay trường, hiện đang sửa soạn về hưu. Năm nào vừa nghe tin Hoàng bị ung thư ngực, cô hốt hoảng muốn thăm thì người quen lại cản, nói Hoàng không muốn gặp ai...nhưng rồi cô không cầm lòng được, năm sau cô gọi cho Hoàng. Thời gian đó Hoàng rất vui vì đã khỏe lại, sắp trở về làm việc. Tiệm Nam Sơn có bán món ăn chay, cô chọn nhà hàng này để Ni cô Mai được ăn uống thoải mái. Từ ngày nghe hắn ăn chay, cô cho hắn lên ngay chức ni cô. Mà thiệt, hắn không mấy khi ở nhà, một năm đi thiền ở Cali và Texas không biết mấy lần..chắc trước sau gì cũng sẽ thành ni cô !!! Hoàng và cô thì vẫn còn khoái khẩu nên gọi thêm món mặn. Tụi nó ham nói... Cô vừa nói vừa ăn, lần nào thức ăn trên bàn cũng sạch ráo... Nhớ một hôm cô có chuyện buồn trong lòng, đến gặp bạn bè mà mắt còn ướt. Cô đã quen che dấu tâm tình mình sau những nụ cười tươi... Cô vẫn nghĩ, trong công việc làm thường ngày của cô, những người đến với cô, họ cần sự an tâm, chửa trị...cô phải tươi cười, tạo sự tự tin và thoải mái chung quanh...Vì vậy, ngồi xuống bàn, cô bắt đầu huyên thuyên kể chuyện tuần vừa qua cho hai bạn nghe...đến phiên Hoàng nói, nàng kể lại những ngày bệnh hoạn, những lúc hụt hẩng. Là lần đầu tiên bạn nói cho cô nghe về căn bệnh mà bạn đã chiến đấu trong hai năm qua...Cô lại thấy mắt mình đang ướt...Hoàng nắm tay cô...mi khóc đi...nước mắt là của mình mà...có vay mượn ai đâu mà sợ phải nợ nần...Và nước mắt cô tuôn... Bạn bè cô vậy đó...hai mươi mấy năm không gặp, hay mới gặp nhau ngày hôm qua...có khác gì đâu ? Sáng nay cô vừa ra khỏi cơn mộng, cô thấy Hoàng cười rất tươi, vẩy vẩy tay như từ giã, cô muốn gọi lại nhắn nhe điều gì đó...nhưng vụt thức giấc...nhìn đồng hồ, mới năm giờ, trời bắt đầu sáng... Ngồi vào bàn, đọc lại những dòng chữ xưa viết cho nhau... Hai nguoi dep,Lau qua khong viet tho tham. Cac ban khoe chu?d. van lu bu cong viec. Suc khoe cung duoc duoc.He sap toi roi. (mua Xuan ngan qua, khong ke nua) hai ban co dinh di dau choi khong?Thay ben Paris sua soan reunion cho 2005, tung bung qua . .D chac chan khong di dau xa duoc, va lai lam viec ca nam, cung met moi, chi thich nam phoi bung tren bai bien thoi.Hom nay thay troi nang dep qua, nho toi hai NANG, viet thu tham vai chu day.Bonne journee.dx Hoàng qua đời vậy mà đã bốn năm rồi, ni cô vẫn đang tu, cô hay nói với ni cô, tu nhiều nhiều xí nhe, còn cứu vớt dùm bạn bè... Tuần vừa qua, lại nhóm họp trường cũ ở San Jose...cô thì không siêng tham gia...cuộc đời cô chỉ loanh quanh với gia đình... Viết cho chị Ngân Hà & July đọc, để thấy mình trong đó nha...vài mươi năm sau....Áo Vàng 2009, mùa thu (Trong truyển tập ‘Giữa Những Tờ Thư’ ) Mục lục Chuyện ba người Chuyện ba người Áo VàngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 28 tháng 12 năm 2009
Áo Vàng Chuyện ba người Cô và Mai học chung với nhau từ mẫu giáo. Thời đó, bạn bè xúm xít cả bọn, cô không có ai là bạn thân cả, nhưng hai bác bên Mai rất thân tình với ba mẹ của cô nên mỗi lần cô được mẹ sai đem quà cho nhà Mai thì thường cô lợi dụng ở lại chơi với bạn cả buổi chiều. Mai có đôi mắt to và đẹp như Audrey Hepburn, nên khuôn mặt trông như đầm. Đó là con bạn đẹp nhất mà cũng hiền nhất, để lại cho cô những ấn tượng đẹp cho đến nay, mặc dầu Mai đã rời trường từ năm đầu trung học vì gia đình dọn về Saigon. Vào năm đó, lớp cô có một nàng mới từ trong Nam ra....thành phố cô ở cũng lớn nhưng làm sao so sánh được với Saigon. Bởi vậy người ta phải tân tiến, văn minh hơn lũ học trò tỉnh lẻ là cái chắc... Cô nàng đem lại sự sống động cho lớp học, không phải vì là người đẹp mà thôi, mà vì cô nàng học xuất sắc...Hoàng, người cao dong dỏng, thân liễu yếu gầy, nhưng giờ thể dục cũng không thua một thể tháo gia nào đâu nhé, nàng chạy thi 200metre, ăn đứt tụi con gái trong lớp, nhảy cao, leo dây rất cừ, chỉ thua cô cái màn chơi ...u. ...Những năm trung học, nàng có không biết bao nhiêu là cây si, nhưng chẳng anh nào lọt được vào mắt xanh cô nàng, mặc dầu cho đến bây giờ, mỗi lần họp mặt trường cũ, bạn bè vẫn còn hâm mộ nhắc đến những mẫu chuyện si tình của các chàng với Hoàng ... Cô may mắn ngồi gần Hoàng trong suốt những năm trung học nên hai đứa chơi với nhau khá thân. Nhưng việc học vấn của cô chẳng nhờ vậy mà khá hơn, vì cô miên man với nhiều sinh hoạt ngoài việc học nên cái gì cũng phiên phiến, học bạ được xếp ngang ngang giữa lớp là cô hài lòng rồi...cô lúc nào cũng vậy... Ngày thi tú tài, nàng đỗ thủ khoa, cô cũng lóp ngóp vớt được cái bằng toàn phần, vui rồi... Hai đứa đều thích đi Thụy Sĩ du học, rủ rê nhau nộp đơn, vậy mà nàng đi thuận buồm xuôi mái, cô thì lang thang hết đại học này, qua phân khoa khác cả mấy năm trời... Tháng 8, 75....cô chân ướt chân ráo từ trại tị nạn sang đến đây, biết ra mình có hai người bạn cũ đang ở thành phố này...cô mừng quá, bắt lại liên lạc... Vậy mà mất đến mấy mươi năm sau, cô mới được ngồi lại cùng bàn với hai người bạn. Mái tóc của Mai đã pha muối tiêu hết nữa đầu, tóc cô đang nhuộm màu nâu nâu đỏ đỏ nhưng vẫn không che nổi vẻ lưa thưa, Hoàng thì xinh xắn với những lọn tóc mềm mảnh mai, rất mới, sau kỳ trị liệu chimio... Thức ăn gọi đầy một bàn, đồ chay đồ mặn lung tùng xèn, và cứ thế mà vừa nhâm nhi vừa nhắc chuyện xưa... Tuần đầu tiên, ba đứa trút nổi niềm, giận hờn nhau chi mấy chục năm mà không thèm gặp, cũng chẳng ới nhau một tiếng ??? Ơ...vì cơm áo... vì nuôi con...vì bệnh hoạn...vì... Xạo! Trong một thành phố, nhỏ như cái lổ mũi, huống chi, thương nhau thì mấy núi cũng trèo chứ...tụi bây không chịu nói, để ta khai trước... Cô kể lể... con Hoàng, ta gọi phone cho mi được vài lần lúc mới qua, mi không đi gặp ta thì thôi, ta mặc cảm tị nạn, làm sao kiếm mi hoài được. Rồi lúc ta mời mi đi ăn đám cưới, mi không thèm trả lời... Ta lặn luôn. Mai thì lúc đó ta có hỏi mấy người quen, họ nói mi ở đây không chơi với ai cả...vậy là ta bỏ cuộc. Nhưng con Mai thì còn tha thứ được vì tụi mình không liên lạc từ hồi 12 tuổi, chứ Hoàng, đến Noel 74 ta còn nhận được thiệp giáng sinh...thế là thế nào??? Cô hung hăng la lối nhưng biết là đứa nào cũng trùng trùng tâm sự...gặp nhau một ngày, vui một bữa...ba đứa bạn hẹn hò mỗi trưa thứ tư, đón nhau đi ăn ...Cô vẫn làm tài xế như muôn thuở... Hoàng của cô là một người xuất sắc nên đi đâu cũng thành công, nàng làm chức rất cao trong hội đồng thành phố. Lúc còn chưa gặp lại nhau, mỗi lần nhận tờ thuế nhà, thấy chữ ký của bạn trên tấm hóa đơn, cô thường nghĩ vẩn vơ về những ngày xưa, lúc hai đứa hay cặp kè. Hoàng nhìn ra đúng là tiểu thư khuê các, ngoài giờ đến trường, đi đâu cũng có xe nhà đưa đón, còn cô chạy rong ngoài đường với chiếc Yamaha suốt ngày... bởi thế có những buổi chiều nghỉ học, cô ghé nhà nàng, hai đứa bào bắp, xào với bơ cho chút đường muối mặn mặn ngọt ngọt...ăn hoài không ngán...và hắn ngồi nghe cô kể chuyện ta bà....mà ham... Mai và Hoàng làm việc trong chính phủ, quen biết nhau từ lâu. Phần cô, mặc dầu không liên lạc với bạn, nhưng cô vẫn biết tin tức qua những người quen...Mai, sau trận đau cột xương sống, đã ăn chay trường, hiện đang sửa soạn về hưu. Năm nào vừa nghe tin Hoàng bị ung thư ngực, cô hốt hoảng muốn thăm thì người quen lại cản, nói Hoàng không muốn gặp ai...nhưng rồi cô không cầm lòng được, năm sau cô gọi cho Hoàng. Thời gian đó Hoàng rất vui vì đã khỏe lại, sắp trở về làm việc. Tiệm Nam Sơn có bán món ăn chay, cô chọn nhà hàng này để Ni cô Mai được ăn uống thoải mái. Từ ngày nghe hắn ăn chay, cô cho hắn lên ngay chức ni cô. Mà thiệt, hắn không mấy khi ở nhà, một năm đi thiền ở Cali và Texas không biết mấy lần..chắc trước sau gì cũng sẽ thành ni cô !!! Hoàng và cô thì vẫn còn khoái khẩu nên gọi thêm món mặn. Tụi nó ham nói... Cô vừa nói vừa ăn, lần nào thức ăn trên bàn cũng sạch ráo... Nhớ một hôm cô có chuyện buồn trong lòng, đến gặp bạn bè mà mắt còn ướt. Cô đã quen che dấu tâm tình mình sau những nụ cười tươi... Cô vẫn nghĩ, trong công việc làm thường ngày của cô, những người đến với cô, họ cần sự an tâm, chửa trị...cô phải tươi cười, tạo sự tự tin và thoải mái chung quanh...Vì vậy, ngồi xuống bàn, cô bắt đầu huyên thuyên kể chuyện tuần vừa qua cho hai bạn nghe...đến phiên Hoàng nói, nàng kể lại những ngày bệnh hoạn, những lúc hụt hẩng. Là lần đầu tiên bạn nói cho cô nghe về căn bệnh mà bạn đã chiến đấu trong hai năm qua...Cô lại thấy mắt mình đang ướt...Hoàng nắm tay cô...mi khóc đi...nước mắt là của mình mà...có vay mượn ai đâu mà sợ phải nợ nần...Và nước mắt cô tuôn... Bạn bè cô vậy đó...hai mươi mấy năm không gặp, hay mới gặp nhau ngày hôm qua...có khác gì đâu ? Sáng nay cô vừa ra khỏi cơn mộng, cô thấy Hoàng cười rất tươi, vẩy vẩy tay như từ giã, cô muốn gọi lại nhắn nhe điều gì đó...nhưng vụt thức giấc...nhìn đồng hồ, mới năm giờ, trời bắt đầu sáng... Ngồi vào bàn, đọc lại những dòng chữ xưa viết cho nhau... Hai nguoi dep,Lau qua khong viet tho tham. Cac ban khoe chu?d. van lu bu cong viec. Suc khoe cung duoc duoc.He sap toi roi. (mua Xuan ngan qua, khong ke nua) hai ban co dinh di dau choi khong?Thay ben Paris sua soan reunion cho 2005, tung bung qua . .D chac chan khong di dau xa duoc, va lai lam viec ca nam, cung met moi, chi thich nam phoi bung tren bai bien thoi.Hom nay thay troi nang dep qua, nho toi hai NANG, viet thu tham vai chu day.Bonne journee.dx Hoàng qua đời vậy mà đã bốn năm rồi, ni cô vẫn đang tu, cô hay nói với ni cô, tu nhiều nhiều xí nhe, còn cứu vớt dùm bạn bè... Tuần vừa qua, lại nhóm họp trường cũ ở San Jose...cô thì không siêng tham gia...cuộc đời cô chỉ loanh quanh với gia đình... Viết cho chị Ngân Hà & July đọc, để thấy mình trong đó nha...vài mươi năm sau....Áo Vàng 2009, mùa thu (Trong truyển tập ‘Giữa Những Tờ Thư’ ) Mục lục Chuyện ba người Chuyện ba người Áo VàngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 28 tháng 12 năm 2009
Bob Proctor Chuyện Ba Số 3 Tôi vẫn thường điều khiển các buổi hội thảo vào cuối tuần tại Deerhurst Lodge, bắc Toronto. Vào một đêm, cơn bão đã quét ngang một thị trấn nhỏ ở phía bắc chúng tôi, Barrie, giết hại nhiều người và thiệt hại lên đến hàng triệu đô la. Vào đêm Chủ nhật, trên đường về nhà, tôi dừng xe khi chạy ngang qua Barrie. Tôi dừng lại bên đường cao tốc và nhìn quanh. Ngổn ngang. Khắp mọi nơi đều là những căn nhà đổ nát và những chiếc xe bị lật ngược. Cũng vào đêm đó, Bob Templeton cũng chạy trên con đường cao tốc đó. Cũng như tôi, anh ấy cũng dừng lại để xem sự thiệt hại do thiên tai tạo ra, nhưng suy nghĩ của anh ấy hơn tôi nhiều. Bob là phó chủ tịch của Telemedia Communications, công ty sở hữu một loạt các đài phát thanh ở Ontario và Quebec. Anh ấy nghĩ rằng có thể giúp được những con người khốn khổ này với các đài phát thanh mà công ty anh có. Đêm kế tiếp, tôi lại điều khiển một hội thảo khác ở Toronto. Bob Templeton và Bob Johnson, một phó chủ tịch khác của Telemedia, cùng đến và họp với nhau. Họ chia xẻ với nhau suy nghĩ rằng chắc chắn có điều gì đó mà họ có thể làm cho người dân Barrie. Sau hội thảo chúng tôi cùng đến văn phòng của Bob. Anh ấy được tất cả mọi người ủy nhiệm trong việc tìm ra phương pháp giúp đỡ mọi người bị thiệt hại sau cơn bão. Vào tối thứ Sáu, anh ta gọi toàn bộ cấp lãnh đạo của Telemedia vào phòng của anh. Ở phía trên cùng tấm bảng anh viết ba số 3. Anh nói với các vị lãnh đạo \"Bằng cách nào các anh có thể kêu gọi được 3 triệu đô trong 3 giờ và chuẩn bị việc này chỉ trong vòng 3 ngày là chuyển số tiền đó cho người dân Barrie vừa gặp thiên tai?\" Cả phòng im phăng phắc. Cuối cùng một người lên tiếng \"Templeton, anh điên rồi. Không có cách nào để làm được điều đó.\" Bob nói \"Chờ chút xíu, Tôi không hỏi các anh là chúng ta có thể hay chúng ta nên. Tôi chỉ hỏi là các anh có muốn không.\" Tất cả đều nói \"Chắc chắn là chúng tôi muốn mà.\" Anh ấy liền gạch dọc chia đôi tấm bảng ra làm 2 phần. Một bên anh viết \"Tại sao chúng ta không thể\". Bên kia anh viết \"Bằng cách nào chúng ta có thể\". \"Tôi sẽ xóa phần Tại sao chúng ta không thể. Chúng ta không phí thời gian cho việc suy nghĩ tại sao chúng ta không thể. Nó vô giá trị. Phía bên kia chúng ta sẽ ghi ra toàn bộ những ý kiến chúng ta nghĩ ra bằng cách nào chúng ta có thể làm được. Chúng ta sẽ không ra khỏi phòng cho đến khi chúng ta chưa tìm ra cách.\" Cả phòng lại chìm vào im lặng. Cuối cùng một người nói \"Chúng ta có thể làm một buổi phát thanh trên khắp Canada.\" Bob nói \"Đó là ý kiến rất tuyệt,\" và ghi nó lên bảng. Trước khi anh viết xong đã có người nói \"Anh không thể làm buổi phát thanh trên toàn Canada được. Chúng ta không có các đài radio trên toàn Canada.\" Đó thật sự là một lời phản đối hợp lý. Họ chỉ có đài tại Ontario và Quebec. Templeton nói \"Đó là cái ta có thể làm. Ý kiến đó vẫn ở lại.\" Nhưng thật sự lời phản đối đó rất mạnh vì các đài radio cạnh tranh nhau dữ dội. Họ không chịu hợp tác với nhau và gần như là không thể làm được điều đó nếu chỉ theo cách suy nghĩ thông thường. Bất ngờ một người đề nghị \"Anh có thể mời Harvey Kirk và Lloyd Robertson, những tên tuổi lớn nhất trong ngành truyền thông ở Canada hướng dẫn chương trình.\" Từ thời điểm đo,ù biết bao nhiêu ý kiến sáng tạo đã được nghĩ ra nhanh chóng và mạnh mẽ đến kỳ diệu. Đó là vào thứ Sáu. Vào thứ Ba họ có một chương trình phát thanh khổng lồ. Có 50 đài phát radio trên toàn quốc đồng ý phát tiếp sóng chương trình. Chẳng ai chú ý đến việc ai có lợi trong chuyện này ngoài chuyện làm sao người dân ở Barrie có được tiền. Harvey Kirk và Lloyd Robertson hướng dẫn chương trình và họ thành công trong việc kêu gọi được 3 triệu đô la cho những người dân gặp thiên tai trong 3 giờ và trong vòng 3 ngày. Bạn thấy đó, bạn có thể làm được mọi điều nếu bạn tập trung vào việc bằng cách nào đạt được điều đó hơn là vào những điều tại sao bạn không làm được nó. Mục lục Chuyện Ba Số 3 Chuyện Ba Số 3 Bob ProctorChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: hanoicornerĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Bob Proctor Story Three Không. 3 I often conduct weekend workshops at Deerhurst Lodge, north of Toronto. One night, a storm swept through a small town north of us, Barrie, killing many people and causing millions of dollars in damage. On Sunday night, on the way home, I stopped the car as I passed Barrie. I stopped on the side of the highway and looked around. Clutter. Everywhere there were ruined houses and overturned cars. That same night, Bob Templeton was also driving on the same highway. Like me, he also stopped to look at the damage caused by the natural disaster, but his thinking was much better than mine. Bob is vice president of Telemedia Communications, which owns a series of radio stations in Ontario and Quebec. He thought he could help these miserable people with the radio stations his company had. The next night, I conducted another workshop in Toronto. Bob Templeton and Bob Johnson, another vice president of Telemedia, came together and had a meeting. They shared the thought that there was definitely something they could do for the people of Barrie. After the conference we went to Bob's office. He was entrusted by everyone to find a way to help people who were damaged after the storm. On Friday night, he called the entire Telemedia leadership into his room. At the top of the board he wrote three numbers 3. He told the leaders, "How can you raise 3 million dollars in 3 hours and prepare this in just 3 days to change the number?" That money for the people of Barrie who just suffered a natural disaster?\" The whole room was silent. Finally someone spoke up. \"Templeton, you're crazy. There's no way to do that.\" Bob said \"Wait a minute, I'm not asking you guys if we can or if we should. I Just asking if you want it.\" They all said \"Sure we want it.\" He immediately drew a vertical line dividing the board into 2 parts. On one side he wrote \"Why can't we\". On the other side he wrote \"How can we\". \"I'll delete the Why can't we. We don't waste time thinking about why can't we. It's worthless. On the other side we'll write down all our opinions figure out how we can do it. We won't leave the room until we figure out how.\" The room fell silent again. Finally someone said \"We could do a radio broadcast across Canada.\" Bob said \"That's a great idea,\" and wrote it on the board. Before he finished writing, someone said, \"You can't do a Canadian-wide radio broadcast. We don't have radio stations all over Canada.\" That was actually a reasonable objection. They only have stations in Ontario and Quebec. Templeton said, \"That's what we can do. That idea still stands.\" But the objection was actually very strong because radio stations were fiercely competitive. They refuse to cooperate with each other and it is almost impossible to do so just by following the usual way of thinking. Suddenly someone suggested \"You can invite Harvey Kirk and Lloyd Robertson, the biggest names in the media industry in Canada to host the program.\" From that moment on, countless creative ideas have come up. was conceived quickly and miraculously powerfully. It was on Friday. On Tuesdays they have a huge radio show. There are 50 radio stations nationwide that have agreed to continue broadcasting the program. No one is paying attention to who benefits in this other than how the people in Barrie get the money. Harvey Kirk and Lloyd Robertson led the program and they succeeded in raising $3 million for people affected by natural disasters in 3 hours and within 3 days. You see, you can do anything if you focus on how you can get there rather than on why you can't do it. Table of contents Story Three Không. 3 Story Three Không. 3 Bob ProctorWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: hanoicorner Posted by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Hài Âu Chuyện Bụt..... Ngày xửa, ngày xưa... có một chú bé mồ côi cha mẹ. Ban ngày chú phải vào rừng đốn củi mang ra chợ đổi gạo. Đêm xuống thì cặm cụi bên chiếc máy tính second-hand, dùi mài kinh sử, chờ đến khoa thi. Chiếc máy tính này dù hư lên, hư xuống nhưng là di sản cha mẹ để lại nên chú quý lắm. Ngặt nỗi chú không có máy in. Mỗi khi cần in tài liệu, chú phải chép file vào đĩa mềm rồi mang ra kinh thành thuê dịch vụ in giùm, vừa tốn kém, vừa mất thì giờ, chưa kể phải bỏ dở chuyện kiếm củi đổi gạo. Một hôm, dù đang cần in gấp tài liệu để học thi, nhưng vì nhà hết gạo, chú đành vác búa vào rừng đốn củi. Vừa đốn, vừa nghĩ tới hoàn cảnh của mình, tủi thân, chú bật khóc... Thế rồi một ông lão hiền lành hiện ra, ân cần thăm hỏi: - Vì sao con khóc? - Con buồn vì nghèo túng, thiếu thốn đủ thứ. Chỉ một chiếc máy in mà dành dụm mãi cũng không sắm được. Người ta đã đại hạ giá, nhưng vẫn còn gần một trăm đô một cái, con mua không nổi... - Đừng buồn, ta sẽ giúp. Con sẽ có máy in, thậm chí là máy in màu. Hãy nhắm mắt lại... Được rồi, bây giờ hãy mở mắt ra! ... Và chú bé thấy bên cạnh mình là một chiếc máy in phun màu. Ngẫm nghĩ một lúc, chú hỏi ông lão nhân hậu: - Ông tốt quá. Ông có phải là bụt không? - Tất nhiên! Hãy mang máy in về mà dùng nhưng đây không phải quà tặng. Ta chỉ bán máy in với giá rẻ, 50 đô. Con cũng không cần phải trả tiền liền. Mỗi ngày con chỉ cần góp cho ta một ít củi để trừ tiền mua máy. Con thấy sao? - Dạ, con đồng ý. Cám ơn bụt. … Từ đó, chú bé tiều phu có một chiếc máy in để dùng, chú vui lắm dù phải làm lụng vất vả hơn để có thêm củi giao cho bụt. Vì giá máy in chẳng đáng là bao nên chỉ sau một thời gian ngắn, chú đã trả xong nợ. Thế rồi vừa lúc ấy, máy in hết mực! Giữa lúc chú bé tiều phu rầu rĩ thì bụt lại hiện ra. Ông hỏi: - Sao con lại buồn? - Thưa bụt, máy con hết mực. - Đừng lo, mực đây... Bụt đưa ra một hộp mực màu. Nhận mực, chú bé rụt rè hỏi thăm: - Thưa bụt, hộp mực bao nhiêu tiền ạ? - Chỉ có... 30 đô. Con không cần trả liền mà góp củi trả dần cũng được. Lần này, chú bé không vui nữa vì giá hộp mực tới 30 đô, trong khi giá máy in chỉ 50 đô. Tuy giá mực quá mắc nhưng chú không thể không mua vì muốn in không thể không có mực. Chú tự nhủ: Dù sao thì cũng đỡ, vì không phải trả tiền liền... Được ít lâu, máy in lại hết mực, bụt lại hiện ra và chú bé lại góp củi trừ nợ. Sau này do in giấy thường, văn bản không đẹp nên chú phải mua trả góp cả giấy in. Mãi rồi cũng tới lúc chú bé tiều phu công thành, danh toại. Ngày chú vinh quy, bái tổ, bụt hiện ra chúc mừng. Chú lễ phép tâm sự: - Cám ơn sự giúp đỡ của bụt, nhưng thưa thiệt với bụt là con vẫn ấm ức vì đã tốn quá nhiều tiền cho mực, giấy… Bụt mỉm cười trả lời: - Nếu không như thế thì làm sao con có máy in? Ngoài nghề làm... bụt, ta còn là một đại lý cho nhà sản xuất máy in và mực in. Nhờ con mà ta có thêm một khách hàng… Các bạn thân mến, câu chuyện cổ tích đến đây là hết... Bài học mà chúng ta rút ra từ câu chuyện này là: - Nhìn chung bụt là tốt, nhưng ngoài việc tốt với chúng ta, bụt còn phải tốt với chính bụt nữa. - Khi quyết định đầu tư, có nhiều phương án để lựa chọn. Có phương án ít tiền, nhưng chỉ tốn một lần. Có phương án tốn ít tiền, nhưng phải chi nhiều lần. Do vậy cần phải tính thật kỹ về giá thành tổng thể (TCO: Total Cost Ownership) để chọn phương án thích hợp nhất với mình. Mục lục Chuyện Bụt..... Chuyện Bụt..... Hài ÂuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm Tochanphong Nguồn: echipĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 25 tháng 3 năm 2006
European comedy Buddha's Story..... Once upon a time, long ago... there was a boy who was an orphan. During the day, he had to go into the forest to cut firewood and bring it to the market to exchange for rice. At night, I work hard on my second-hand computer, grinding my textbooks, waiting for the exam. Although this computer breaks down and breaks down, it is a legacy left by my parents, so I value it very much. Unfortunately, I don't have a printer. Every time I needed to print a document, I had to copy the file onto a floppy disk and then take it to the capital to hire a printing service, which was both expensive and time-consuming, not to mention having to abandon the task of collecting firewood to exchange for rice. One day, even though he urgently needed to print documents to study for an exam, because the house ran out of rice, he had to carry a hammer into the forest to cut firewood. While chopping down, thinking about his situation, feeling sorry for himself, he burst into tears... Then a gentle old man appeared, kindly asking: - Why are you crying? - I'm sad because I'm poor and lacking everything. Even if you save up for just one printer, you can't afford it. They have greatly reduced the price, but it's still nearly a hundred dollars a piece, I can't buy it... - Don't be sad, I'll help. You will have a printer, even a color printer. Close your eyes... Okay, now open your eyes! ... And the boy saw next to him a color inkjet printer. Thinking for a moment, he asked the kind old man: - You are so good. Are you a Buddha? - Of course! Please bring the printer home to use, but this is not a gift. We only sell printers at a cheap price, 50 dollars. You also don't need to pay immediately. Every day you just need to contribute a little firewood to me to deduct the money to buy the machine. What do you think? - Yes, I agree. Thank you Buddha. … From then on, the little woodcutter had a printer to use. He was very happy even though he had to work harder to have more firewood to deliver to the Buddha. Because the printer's price was not worth much, after only a short time, he paid off his debt. Then at that moment, the printer ran out of ink! While the little woodcutter was sad, the Buddha appeared again. He asked: - Why are you sad? - Dear sir, my phone is out of ink. - Don't worry, here's the ink... Buddha gave me a box of colored ink. Receiving the ink, the little boy timidly asked: - Dear Buddha, how much is the ink cartridge? - It's only... 30 dollars. You don't need to pay immediately, you can also contribute firewood in installments. This time, the boy was not happy anymore because the price of the ink cartridge was 30 dollars, while the price of the printer was only 50 dollars. Even though the price of ink is too expensive, I can't help but buy it because I can't print without ink. He thought to himself: Anyway, it's better, because I don't have to pay right away... After a while, the printer ran out of ink again, the Buddha appeared again and the boy contributed firewood to pay off the debt. Later, due to printing on plain paper, the text was not beautiful, so he had to buy printing paper in installments. Finally, the time came for the little woodcutter to succeed and become famous. On the day he honored and worshiped his ancestors, the Buddha appeared to congratulate him. He politely confided: - Thank you for your help, but to be honest with you, I'm still angry because I spent so much money on ink and paper... The Buddha smiled and replied: - What if it wasn't like that? Do you have a printer? In addition to being a buddha, I am also an agent for printer and ink manufacturers. Thanks to you, we have another customer... Dear friends, this is the end of the fairy tale... The lesson we learn from this story is: - In general, mallow is good, but in addition to being good For us, the Buddha must also be good to the Buddha himself. - When deciding to invest, there are many options to choose from. There is a low-cost option, but it only costs one time. There are plans that cost less money, but have to be spent many times. Therefore, you need to carefully calculate the overall cost (TCO: Total Cost Ownership) to choose the most suitable option for you. Table of contents Buddha's Story..... Buddha's Story..... Comedy AuWelcome to read the titles from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Last words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Collected by Tochanphong Source: echip Uploaded by friend: Ct.Ly on: March 25, 2006
Phan Hà Anh Chuyện chợ giời Con Mươi vừa chửi vừa khóc, nước mắt nhễ nhại chảy tràn vào khoé môi, nó đưa bàn tay nhuốm nhựa chanh quệt ngang mũi tạo thành một vết nhọ dài quanh môi trên. Nó nghỉ một lúc để sụt sịt rồi tiếp:- Chúng mày cũng có chồng có con, sao chúng mày độc ác thế, tại sao cứ phải nói sau lưng bà rằng bà là con điên, con dở hơi, bà có ngu cũng bằng mười chúng mày,…Người qua người lại ai có hỏi han gì nó càng chửi to, nó chửi cả những người an ủi nó, bởi nó bây giờ chẳng tin vào những lời hỏi han ấy tẹo nào, biết đâu là thật, biết đâu là giả. Người này người kia bàn bàn tán tán để biết nguyên do vì sao mà con Mươi lại tung hê cả cái chợ này lên mà chửi như vậy. Có cái gì to tát lắm đâu, cũng chỉ xung quanh việc con Mươi lấy vợ cho chồng nó.Cách đây gần 5 năm cái chợ giời này chỉ có một vài người lèo tèo tụ tập ngồi buôn thúng bán mẹt với nhau, trong đó có vợ chồng con Mươi. Chúng nó mới cưới nên có chút vốn liếng, bàn nhau đến vùng xa mua chanh về bán. Con Mươi xấu xí, người nó lùn xủn, béo tròn như cái hạt mít, hai con mắt trố ra phía trước, mái tóc cụt lủn ôm lấy khuôn mặt tròn xoe đầy sẹo - di chứng của đậu mùa để lại. Còn chồng nó thanh niên quê, gà trống mới ra ràng nên trông không đến nỗi tệ lắm. Tuy mới cưới nhưng suốt ngày hai vợ chồng cãi nhau chí choé, thậm chí chửi nhau, gọi mày xưng tao nhưng thằng chồng không bao giờ đánh nó như một vài ông chồng của các bà chủ hụi khác. Vì mua tận gốc bán tận ngọn nên hai vợ chồng nó bán giá rẻ, các bà các chị cứ đâm đầu đổ đuôi vào hàng vợ chồng nó. Con gà tức nhau tiếng gáy, mấy chủ thương rau quả còn lại ngồi trơ mắt nhìn vợ chồng con Mươi làm nên ăn ra nên phải tức, phải ghét, hay nói nó là con ẩm ương, con dở người. Của đáng tội, từ ngữ của con Mươi hay dùng nó cũng không được hoa lá cho lắm, nó cứ nghĩ sao nói vậy, chẳng kiêng nể ai, có động chạm đến ai người ta lại bảo: "Ối dời, con điên, không thèm chấp". Ví như một lần bán chanh quá đắt hàng, bao nhiêu khách khứa đang mua, nó hét chồng: "Anh có về trông hàng hộ tôi không, chúng nó ăn cắp hết bây giờ, nhất là con mẹ Hoa ấy". Mọi người sững lại mấy giây quay về phía "con mẹ Hoa" rồi tiếp tục cúi xuống bốc bới trong đám hổ lốn rau quả ấy. Con mẹ Hoa là một vị giảng viên đáng kính nhưng mua hàng của nó cứ thêm thêm bớt bớt vặt vãnh làm nó ghét cay ghét đắng, lúc nào cũng phải mắt liếc mắt trông. Đôi khi nó nghĩ thầm, mấy quả chanh của nó còn ăn cắp, chẳng biết mụ còn ăn cắp những cái gì nữa thì không biết. Một năm, hai năm, ba năm, bây giờ tới năm năm rồi mãi mà con Mươi không có chửa, nó thèm một đứa con vô cùng, không chỉ vì bản thân nó mà còn vì chồng nó nữa, rồi họ hàng nội ngoại ai ai cũng hỏi han, đôi lần nó đã nghe lỏm con em dâu to nhỏ với bà chị chồng rằng nó "không biết đẻ". Nó điên lắm, định chửi cho một trận nhưng nghĩ sao lại thôi, nó chưa bao giờ cảm thấy buồn như lúc này. Con Mươi vốn ít được học hành, nó không biết định nghĩa thế nào là hạnh phúc và thế nào là bất hạnh, nó chẳng mong chồng nó tặng nó hoa hồng làm gì, thứ ấy quá xa xỉ, đối với nó hoa hồng hay bắp cải chẳng khác gì nhau, nó chỉ cần chồng nó mua cho bữa ăn trưa hay cốc nước đá giữa trưa hè nóng bức hay dọn dẹp hộ nó sau buổi bán hàng thì bao nhiêu mệt nhọc tan biến hết. Đấy, hạnh phúc đâu phải thứ gì cao xa và khó tìm, hạnh phúc nằm trong những điều giản đơn như thế. Ở cái chợ giời này ngoài buôn bán hàng họ, rau quả ra, người ta còn buôn bán thêm chuyện thiên hạ. Tận cùng xã hội có nhà bà Nga vỡ nợ, mẹ bỏ trốn, bố nghiện rượu, con giết người cướp của đi tù. Cao hơn một chút bà chủ tịch phường cặp bồ với ông phó chủ tịch, ông chồng biết chuyện nhồi máu cơ tim mà chết. Cao hơn nữa là thằng con ông chủ tịch thành phố đốt nhà ăn cắp xe hơi của bố đi đánh bạc… Một cái xã hội thu nhỏ, được đẩy từ mồm người này qua mồm người kia khiến nó càng li kỳ rùng rợn hơn. Và cái chuyện tại sao con Mươi lại lấy vợ cho chồng được coi là chủ đề nóng hổi nhất và điên nhất của tuần này. Người thì bảo con này ngu, rước voi về dày mồ, rồi có ngày ra dìa, thời buổi bây giờ có ai dở hơi lại đi làm cái chuyện "một ông hai bà" một cách tự nguyện như nó, người thương nó thì nghĩ thầm, chắc nó cực chẳng đã mới phải làm như vậy hoặc tại thằng chồng nó… Con Mươi chỉ im lặng, chẳng phản ứng gì, nói gì bây giờ, có nói sao đi nữa thì trong mắt người đời nó vẫn là một con ngớ ngẩn, đem hạnh phúc của mình đặt vào lòng bàn tay người khác. Ngày cưới của chồng nó, nó ăn mặc thật đẹp, có cái áo cất trong tủ dành dụm mấy năm rồi hôm nay mới lôi ra mặc, chồng nó quần Tây sơ mi trắng gọn gàng, cũng lễ lạt, cũng trầu cau đàng hoàng, nó hứa với gia đình cô dâu, vợ mới của chồng nó, rằng nó sẽ đối xử với cô như chị em một nhà, không phân biệt vợ lớn vợ bé, rồi lăng xăng đi mời trầu mời thuốc bà con làng xóm. Còn chồng nó ngồi thừ một góc, chẳng buồn nhúc nhích, khói thuốc bay vòng vòng quẩn quanh. Đêm động phòng, con Mươi nhẹ nhàng ý tứ về bên ngoại để lại chồng nó và cô vợ mới cưới, đêm ấy con Mươi không ngủ mà ra ruộng chanh ngồi khóc, nó thấy cái gì đang vụn vỡ trong tim. Con Mươi cứ nhịn nhục mãi nhưng đến lúc hết chịu nổi cái nhìn thương hại kèm những lời nói tựa dao cắt vào lòng của người đời nên nó mới hoá điên, đứng giữa chợ vừa chửi vừa khóc, nó chửi người ta nhưng lại khóc cho mình. ***Cái chợ giời hôm nay rộ lên tin vợ hai chồng con Mươi đẻ con trai, thằng bé kháu khỉnh ra phết, con Mươi khuyến mãi cả làng không lấy tiền chanh vì tin vui này. Bà giảng viên Hoa không cần ăn cắp cũng được đầy một túi chanh khệ nệ xách ra về. Ba tháng sau người ta nhìn thấy cả nhà nó bốn người quân quần ăn trưa trong đám chanh đang bán dở.Viết từ những mảnh đời có thật 23/5/2008 Mục lục Chuyện chợ giời Chuyện chợ giời Phan Hà AnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: eVanĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 11 tháng 9 năm 2008
Phan Ha Anh Market story Con Muoi cursed and cried, tears flowing down the corners of her lips. She used her hand stained with lemon sap to wipe across her nose, creating a long stain around her upper lip. He paused for a moment to sniffle and then continued: - You guys also have husbands and children, why are you so cruel, why do you have to say behind her back that she's crazy, crazy, even if she's stupid, it's ten to one. you guys,...No matter who passes by, no matter who asks, he curses even louder, he curses even those who comfort him, because now he doesn't believe in those inquiries at all, who knows what's true, who knows what's not. fake. This person and that person were talking to each other to find out the reason why Muoi threw this whole market up and cursed like that. There is nothing too big, it's just about Muoi getting a wife for her husband. Nearly 5 years ago, this market had only a few people gathered to sit and sell baskets to each other, including Muoi and his wife. They had just gotten married so they had some capital and discussed going to a remote area to buy lemons to sell. The Muoi is ugly, its body is short, fat and round like a jackfruit seed, its eyes bulge forward, its short hair covers its round face full of scars - the legacy of smallpox. As for her husband, he's a young man from the countryside and the rooster has just come out, so he doesn't look too bad. Even though they were newlyweds, the couple argued all day long, even cursed at each other, called you and me, but the husband never hit her like some other husbands of other hut owners. Because they buy from the bottom and sell from the bottom, the couple sells at a cheap price, and the ladies keep running into their business. The chickens were angry at each other's crows, the remaining fruit and vegetable merchants sat and watched Muoi and her husband make a good meal, so they got angry, hated it, or said it was a wet, bad person. What a sin, the words Muoi often uses are not very nice, she always says whatever she thinks, without respect for anyone, if she touches anyone, people will say: "Oh, you're crazy, no want to accept". For example, one time a lemon sale was so hot, so many customers were buying, she yelled at her husband: "Will you come back and look after the goods for me? They're all stealing now, especially that mother Hoa." Everyone froze for a few seconds and turned towards "mother Hoa" and then continued to bend down to pick up the mess of vegetables and fruits. Hoa's mother is a respected lecturer, but her purchases keep adding and subtracting trivial things that make her hate it, always having to keep an eye on her. Sometimes he thought to himself, he still stole some lemons, I don't know what else she stole. One year, two years, three years, now it's been five years and Muoi is still not pregnant. She wants a child so much, not only for herself but also for her husband, and any other relatives. Everyone asked questions, a few times she overheard her sister-in-law telling her sister-in-law that she "didn't know how to give birth". He was so crazy, he was about to curse but he thought better of it, he had never felt as sad as right now. Muoi has little education, she doesn't know the definition of happiness and unhappiness, she doesn't expect her husband to give her roses, that thing is too expensive, for her roses or corn. They are no different, they just need their husband to buy them lunch or a glass of ice water in the hot summer afternoon or clean up for them after a sale, all the tiredness will disappear. See, happiness is not something far away and difficult to find, happiness lies in simple things like that. In this open market, in addition to selling goods, vegetables and fruits, people also sell other people's stories. At the bottom of society, Mrs. Nga's family went bankrupt, her mother ran away, her father became an alcoholic, and her son committed murder and robbery and went to prison. A little taller, the ward chairwoman had an affair with the vice chairperson. The husband knew about myocardial infarction and died. Even higher is the son of the city chairman who burned down the house and stole his father's car to gamble... A miniature society, pushed from one person's mouth to another's mouth, makes it even more thrilling and scary. And the story of why Muoi married her husband is considered the hottest and craziest topic of this week. People say that this child is stupid, taking an elephant to the grave, and then one day he will die. In this day and age, no one would be crazy enough to do the "one man, two woman" thing voluntarily like him, people who love him think. silently, it must have been really bad for her to do that or it was her husband's fault... Con Muoi just remained silent, didn't react, said anything now, no matter what she said, in the eyes of people she would still be an idiot. stupid, putting your happiness in the palm of someone else's hands. On her husband's wedding day, she dressed beautifully. There was a shirt that she had been saving in the closet for several years and only brought it out to wear today. Her husband wore neat white shirt and trousers, also polite and well-mannered. He promised the family of the bride, his husband's new wife, that he would treat her like a sister, without distinction between the older and younger wives, and then went around offering betel and medicine to the neighbors. Her husband sat in a corner, not bothering to move, cigarette smoke flying around. On the night of their wedding, Muoi gently and thoughtfully returned to her grandmother's side, leaving behind her husband and his newlywed wife. That night, Muoi did not sleep but went to the lemon field to sit and cry. She saw something broken in her heart. Con Muoi continued to be patient, but when she could no longer stand the pitiful looks and words that cut people's hearts like knives, she went crazy, standing in the middle of the market cursing and crying. She cursed people but cried for them. me. ***Today's market is full of news that Muoi and his wife gave birth to a son. The boy is very handsome. Muoi encouraged the whole village not to take any money because of this good news. Lecturer Hoa didn't need to steal to get a full bag of lemons to carry and leave. Three months later, people saw his family of four sitting in groups eating lunch among half-sold lemons. Written from real life stories May 23, 2008 Table of contents Market story Market story Phan Ha AnhWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: eVan Uploaded by friend: Thanh Van on: September 11, 2008
Cổ Tích Việt Nam Chuyện Con Công Và Con Quạ Xưa con công với con quạ làm bạn với nhau thân lắm, vì hai con cùng xấu cả. Một hôm công và quạ ngồi nói chuyện với nhau, Quạ bảo côngrằng:- Thử xem, các giống chim trên rừng, trên núi, giống nào cũng đẹp. Này như: con phượng hoàng, cái mình nó quý giá biết bao, đến nỗi người ta thường khen: "Một cái lông con phượng hoàng bằng cả một làng chim chích". Còn như con hạc, cái hình, cái dạng, cái chân, cái tóc nó thanh tao biết bao, để cho người ta phải nói:" Hạc đứng chầu Vua "Nghìn năm tóc bạc, tuổi rùa càng xinh". Con` như anh em ta đây! than ôi! thân hình thật không còn giống nào xấu bằng nữa.Công nói:- Phận xấu đành vậy, chớ biết làm sao bây giờ?Quạ nghĩ một lúc rồi bàn rằng- Xấu mà làm ra đẹp, cũng được chớ gì! Bây giờ hai đứa ta thử tô điểm vẽ vời lẫn cho nhau xem có đẹp hay không?Công bằng lòng.Quạ bèn tô điểm, vẽ vời cho công trước. Quả nhiên cái mình, cái đuôi công lóng lánh, có bao nhiêu màu sắc đẹp, đẹp hơn những giống chim khác nhiều.Đến lượt công ngồi tô điểm, vẽ vời cho quạ, thì chợt nghe tiếng ríu rít, biết bao nhiêu chim con ở phía đông bay lạiQuạ liền hỏi :- Các bạn đi đâu mà kéo đàn, kéo lũ như thế?Đàn chim nói:- Chúng tôi nghe đồn ở dưới phương Nam có thật nhiều gạo, nhiều gà, và rất nhiều đồ ăn ngon khác.... Chúng tôi rủ nhau đi kiếm ăn đây. Anh làm gì đấy?... Hay ta cùng đi một thểQuạ nghe nói, trong lòng háo hức muốn đi theo đàn chim kia ngay lập tức. Quạ mới nói với công rằng:- Bây giờ mà tôi ngồi đợi để cho anh tô điểm vẽ vời, thì chưa biết đến bao giờ mới xong. Thôi, hay sẵn cả đĩa mực đây, anh cứ cầm thế mà đổ lên mình tôi để tôi đi theo bọn kia, kẻo lỡ mất một dịp may kiếm ăn tốt. Công thấy quạ bảo thế, chiều ý làm theo, cầm cả đĩa mực dốc vào mình quạ . Thành bao nhiêu lông cánh của quạ toàn một màu đen như mực.Quạ bay đi kiếm ăn không còn nghĩ gì đến xấu với đẹp nữa. Nhưng đến lúc ăn no trở về, quạ thấy con cò trắng muốt bay qua trông thấy nó mà cười. Quạ tức lắm...bèn ngắm lại mình thì ôi thôi...Quạ thấy mình đen thui thủi, thiệt xấu xí, thẹn quá bèn bay đi trốn..Từ đó, không ai còn thấy quạ đâu nữạ..trừ nơi hoang dã vắng vẻ Mục lục Chuyện Con Công Và Con Quạ Chuyện Con Công Và Con Quạ Cổ Tích Việt NamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Vietmedia. comĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 26 tháng 1 năm 2005
Vietnamese fairy tales The Story of the Peacock and the Crow In the past, the peacock and the crow were very close friends, because they were both ugly. One day the peacock and the crow were sitting and talking to each other. The crow told the peacock: - Look, all the birds in the forest and mountains are beautiful. This is like: the phoenix, its body is so precious, that people often praise: "A phoenix feather is equal to a whole village of warblers". As for the crane, its shape, shape, legs, and hair are so elegant, making people say: "The crane stands before the King." A thousand years of gray hair, the turtle is even more beautiful when it's old." Children like you. Here I am! Alas, my body is not as ugly anymore. Cong said: - My fate is so bad, I don't know what to do? The crow thought for a while and said - Even if you are ugly, you can make it beautiful. Now let's try to decorate and paint each other to see if it's beautiful or not? The crow is satisfied. The crow then decorates and paints the peacock first. Sure enough, the peacock's tail is sparkling Many beautiful colors, much more beautiful than other birds. It was the peacock's turn to sit and decorate and paint the crows, when suddenly they heard a chirping sound, so many baby birds were flying in the east. The crows immediately asked: - Where are you going? to gather flocks and flocks like that? The flock of birds said: - We heard rumors that in the South there is a lot of rice, a lot of chickens, and a lot of other delicious food.... We invited each other to go looking for food. What are you doing?... Or let's go together. Hearing that, the crows were eager to follow that group of birds right away. The crow then said to the peacock: - Now if I sit and wait for you to paint and decorate, I don't know when it will be finished. Well, how about I have a plate of ink here, just hold it and pour it on me so I can follow the others, lest I miss a good opportunity to make a living. Seeing that the crow said so, he complied and did so, taking the plate of ink and plunging it into the crow's body. All the feathers on a crow's wings are completely black as ink. The crow flies away to find food and no longer thinks about beauty or ugliness. But when it was time to return from eating his fill, the crow saw a white stork flying over and smiled. The crow was very angry...so he looked at himself and was sorry...The crow saw that he was black and ugly, so embarrassed that he flew away and hid..From then on, no one saw the crow again...except in the wilderness. deserted Table of contents The Story of the Peacock and the Crow The Story of the Peacock and the Crow Vietnamese Fairy TalesWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Vietmedia. comUploaded by: Ct.Ly on: January 26, 2005
Hans Christian Andersen Chuyện con nít Dịch giả: Đỗ Văn Phúc Tại nhà ông lái buôn giàu có nhất trong tỉnh tụ tập một đám rẻ, con cái các gia đình giàu có và quyền quý. Ông lái buôn là người có học, cũng đã thi cử và đỗ đạt. Đó là nguyện vọng của ông cụ thân sinh đáng kính, xuất thân là lái buôn súc vật. Hai bố con đều linh họat, lương thiện, và đã làm ăn phát đạt. Ông lái buôn là người vừa thông minh, khéo léo và tốt bụng. Nhưng người ta nói nhiều đến của cải của ông hơn là nói đến cái tốt của ông. Lui tới nhà ông có những người sang trọng, những người trí thức. Có người trí thức là con ông cháu cha và cả những người tầm thường không có học thức. Tối hôm ấy, trẻ con tụ họp tại nhà ông lái buôn. Những đứa nhỏ ấy chuyện trò nhiều, quá nhiều, và nói tuột ra những ý nghĩ của chúng. Trong số chúng nó, có một đứa con gái cực kỳ xinh đẹp. Nhưng sao mà con bé kiêu ngạo đến thế! Đó là lỗi của những người ở đã phỉnh và chiều nó quá. Trái lại, bố mẹ nó là những người tốt và cũng chỉ tự hào đúng mức với địa vị quý phái của họ. Bố nó là quan nội thần. Hẳn đó là một địa vị cao. Con bé biết thế và bảo các bạn: - Tao là con cận thần! Nó cũng có thể là con nhà thường dân, nhưng điều đó đâu phải là tự nó muốn thế nào được vậy?! Nó luôn luôn nhắc cho các bạn biết rằng nó là con ông cháu cha. Nó nói thêm: - Nếu sinh ra không phải là con ông cháu cha thì thật là vận rủi không thay đổi được. Người ta sẽ không làm nên cái gì cả. Dù cho biết đọc biết viết, học thuộc bài đi nữa, cũng phí công vô ích. Không thể làm nên trò trống gì! Lại còn những đứa mà cuối tên có vần "xen" nữa (1). Ôi thôi! Bọn ấy thì chẳng bao giờ nên người cả. Khi đứng gần chúng nó thì phải chống tay lên cạnh sườn để rẽ chúng nó ra. Và nó chống hai nắm tay nhỏ xinh lên cạnh sườn, giơ những khuỷu tay rõ nhọn lên để làm điệu bộ ngăn cách bọn thường dân như thế nào. Tay nó nhỏ xíu và trông nó có vẻ xinh xắn tệ! Con gái ông lái buôn nghe câu ấy không khỏi tức giận. Bố nó tên là Potecxen, nó không muốn người ta coi thường những người có vần "xen" ở cuối cùng tên. Nó cố hết sức lấy giọng kiêu kỳ mà bảo rằng: - Mày có biết là bố tao lại có thể cho bố mày và bố tất cả những đứa khác lên báo của bố tao cơ! Tất cả mọi người đều sợ bố tao và tờ báo của bố tao. Mẹ tao bảo bố tao là một thế lực đấy. Thế rồi cái đám lau nhau ấy đưa nhau ưỡn ngực, lấy điệu bộ hách dịch, ngắm nghía nhau khinh bỉ và làm dáng điệu như con vua cháu chúa. Ngoài phòng khách, một em bé trai nghèo khó nhìn qua cánh cửa hé mở những vật tuyệt đẹp trong phòng dạ hội. Em chẳng đáng là cái gì trên đời cả nên không được phép vào. Em đã giúp chị bếp quay tiêm nướng chả và, để thưởng cho em, người ta cho em lên ngó cuộc hội họp gồm toàn những trẻ con xinh đẹp, ăn mặc rất sang trọng ấy. Như thế cũng đã là một diễm phúc cho em rồi. Em nghĩ thầm: "Ước gì mình là một trong chúng nó nhỉ?" Em đã nghe thấy những đứa con gái nói và em thấy buồn trĩu trong lòng. Bố mẹ em nghèo nàn, chẳng có chức vị, chẳng có tiền của, chẳng có báo chí, chẳng có gì cả. Và buồn hơn nữa, tên bố em và em cũng lại có vần "xen". Như vậy em không còn hy vọng gì và chẳng bao giờ làm gì nên thân trên đời này cả. Dù sao em cũng thấy rằng cái việc mình không "sinh ra" là một điều phi lý, vì người ta đã nói cho em biết ngày sinh của em. Nhiều năm trôi qua. Những đứa trẻ ấy đã khôn lớn. Trong thành phố, người ta dựng lên một căn nhà huy hoàng, hay đúng hơn, một cái lâu đài chứa đầy những mỹ nghệ phẩm kỳ diệu và những vật báu thật quý giá. Tất cả mọi người đều muốn vào thăm nơi ấy và cho đấy là một danh dự. Một đám đông các vị tai to mặt lớn thường đến để chiêm ngưỡng những vật phẩm đẹp đẽ ấy. Lâu đài này là chỗ ở của một trong những đứa bé mà ta vừa mới nói đến. Đứa nào nhỉ? Chính là đứa con trai nghèo khó năm xưa đã đứng nghe sau cánh cửa. Đứa bé ấy đã trở thành một nhân vật nổi tiếng, mặc dầu tên nó có vần "xen". Đó là Thooc - Van-đơ-xen (2), nhà điêu khắc lừng danh. Và còn ba đứa kia, những đứa con gái mà là dòng dõi gốc, tiền của, quyền thế của bố mẹ đã cho chúng trở nên kiêu căng, hiện nay thế nào? Tôi không biết gì thêm. Có lẽ chúng ở trong đám đông, những người vô danh. Chắc chúng cũng chẳng đến nỗi hư hỏng vì trời đã phú cho chúng nhiều tư chất tốt. Nhưng chúng cũng có thể thấy rõ ràng câu chuyện chúng nó tối hôm xưa chỉ là "những chuyện con nít". Chú thích(1) Theo tiếng Đan Mạch, "xen" có nghĩa là con trai. Đây là một trong những vần cuối thường thấy ở các tên con nhà thường dân. (2) Thorvaldsen (Berte) sinh năm 1770 ở Côpenhago là một nhà điêu khắc Đan Mạch nổi tiếng trên thế giới. Ông đã làm sống lại nghệ thuật điêu khác thời cổ đại. Ông chết năm 1844 và được làm lễ quốc táng. Mục lục Chuyện con nít Chuyện con nít Hans Christian AndersenChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: chaulovekitty Nguồn: chaulovekitty VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 16 tháng 10 năm 2006
Hans Christian Andersen Children's story Translator: Do Van Phuc At the house of the richest merchant in the province, a group of people gathered, children of rich and noble families. The merchant was an educated man, he also took the exam and passed. That was the wish of his respected grandfather, who was originally an animal trader. Both father and son are flexible, honest, and have prospered in business. The merchant is intelligent, skillful and kind. But people talked more about his wealth than about his goodness. There were elegant people and intellectuals who frequented his house. There are intellectual people who are the children of ancestors and even ordinary people who are not educated. That evening, the children gathered at the merchant's house. Those children talked a lot, too much, and blurted out their thoughts. Among them, there was an extremely beautiful daughter. But why is she so arrogant! It's the fault of the residents who tricked and spoiled it too much. On the contrary, his parents were good people and just rightly proud of their noble status. His father is an internal minister. It must have been a high position. She knew that and told her friends: - I am the courtier's daughter! He may also be the child of a commoner, but that's not what he wants?! It always reminds you that it is the child of the ancestors. It added: - If you are not born as a descendant of your ancestors, then it is really bad luck that cannot be changed. People will not make anything. Even if you know how to read, write, and memorize lessons, it's still a waste of effort. Can't do anything! There are also children whose names spell "xen" at the end (1). Oh come on! They will never become human beings. When standing near them, you have to put your hands on the side to turn them away. And he propped up his two small fists on his side, raising his pointed elbows to show how to separate the civilians. Her hands are tiny and she looks so pretty! Hearing that sentence, the merchant's daughter couldn't help but get angry. His father's name is Potecxen, he doesn't want people to look down on people with "xen" at the end of their name. He tried his best to use a haughty voice and said: - Did you know that my father could put your father and all the others in my father's newspaper! Everyone is afraid of my father and his newspaper. My mother said my father was a force. Then that group of people pushed each other out, puffed out their chests, adopted a bossy gesture, looked at each other with contempt and acted like children of kings and lords. Outside the living room, a poor boy looked through a partially opened door at the beautiful objects in the ballroom. I'm not worth anything in this world so I'm not allowed in. I helped the chef roast the rolls and, as a reward, they let me up to look at the gathering of beautiful, elegantly dressed children. That is already a blessing for me. I thought to myself: "I wish I was one of them?" I heard the girls talking and I felt sad inside. My parents are poor, have no position, no money, no newspapers, nothing. And even sadder, my father's and my name also rhyme "xen". So I have no hope left and will never do anything to improve myself in this world. Anyway, I also see that the fact that I wasn't "born" is an absurd thing, because people have told me my date of birth. Many years passed. Those children have grown up. In the city, people built a splendid house, or more accurately, a castle filled with wonderful cosmetics and precious treasures. Everyone wants to visit that place and considers it an honor. A crowd of famous people often come to admire these beautiful items. This castle is the residence of one of the children I was talking about just now. Which one? It was the poor boy who had stood behind the door listening. That baby became a famous person, even though his name rhymed with "xen". That is Thooc - Vandsen (2), a famous sculptor. And what about the other three, the daughters whose parents' lineage, money, and power have made them arrogant, how are they doing now? I don't know anything else. Perhaps they are in the crowd, anonymous people. They are probably not that bad because God has endowed them with many good qualities. But they could also clearly see that their story the night before was just "children's stories". Note(1) In Danish, "xen" means son. This is one of the common ending rhymes in commoner children's names. (2) Thorvaldsen (Berte) born in 1770 in Copenhagen is a world-famous Danish sculptor. He revived the ancient art of sculpture. He died in 1844 and was given a state funeral. Table of contents Children's story Children's story Hans Christian AndersenWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Last words: Thank you for reading the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Typing: chaulovekitty Source: chaulovekitty VNthuquan - Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: October 16, 2006
PHAN ĐỨC THUẬN Chuyện Con Sâu Giờ thể dục. Cả đám học trò lớp 12A lục tục kéo xuống sân. Thầy Huân, đảm nhiệm bộ môn thể dục, còn rất trẻ. Có lẽ thầy còn sót lại nhiều tính cách học trò nên giờ thể dục của thầy rất thoải mái . Thầy nói rằng thể dục thể thao giúp con người khỏe mạnh, yêu đời do đó học thể dục phải vui vẻ, không gượng ép. Giờ thể dục của thầy chủ yếu là vui chơi, hoạt động hứng thú. Thầy rất gần gũi học trò nên đám học trò rất mến thầy và xem thầy như anh trai . Sáng nay, thầy đứng ở góc sân, trao cho lớp trưởng cái còi và dặn : "Em cho các bạn khởi động, thầy lên văn phòng có chút chuyện". Lớp trưởng Khoa cầm còi thổi hoét hoét rồi dõng dạc : - Bốn hàng dọc tập hợp. Có tiếng the thé ở góc phải : - Nhìn trước... thẳng. Nhìn sau ... méo . Ở giữa lộn xộn. Có tiếng khúc khích, có tiếng phàn nàn. Đủ mọi hỉ, nộ, ái, ố. Thằng Khoa phải ra quyền lớp trưởng : - Các bạn im lặng. Bạn Nga không được ăn... đậu phộng. Vừa mất trật tự vừa xả rác... mất vệ sinh. Hải, bạn làm gì đó ? Thôi cái trò dán đuôi nghe chưa ! Nghe tới chuyện dán đuôi, đứa nào cũng ái ngại đưa tay sờ lưng áo . Nhỏ Vân dường như chưa yên tâm bèn quay lại hỏi Huy cận : - Ê, coi dùm áo tui có cái gì không ? - Áo không có nhưng trên đầu thì có. - Lấy xuống dùm đi ! - Lấy gì được. - Cái gì vậy ? - Tóc. - Vô duyên ! - Ngoài ra còn có một thứ nữa . - Gì ? - Cái nơ màu hồng. - Ừa, tui mới mua ở chợ Kim Biên đó, năm ngàn rưởi lận, đẹp hôn ? - Đẹp, nhưng mà ý tôi không nói cái nơ . Nhỏ Vân bắt đầu bực mình : - Đủ rồi nghen, ông làm gì cứ vòng vo hoài vậy ? - Tui muốn nói . Một tiếng "Á" lanh lảnh vang lên. Nhỏ Vân hoảng hốt nhảy tưng tưng. Lúc này Huy cận mới ra tay nghĩa hiệp bốc con sâu ra . Ngay lập tức, hình ảnh con sâu được chuyền đi cho mỗi người chiêm ngưỡng một tí. Con sâu đi đến đâu, lũ con gái dạt ra đến đó. Lớp trưởng lại hét lên : - Yêu cầu các bạn bỏ con sâu xuống. giờ thể dục chứ không phải giờ bắt sâu . Thằng Phúc đưa tay : - Tôi có ý kiến. Đề nghị đưa con sâu trở về vị trí ban đầu . - Đồng ý ! Đồng ý ! Nhỏ Vân hốt hoảng la oái oái . Hai tay nó ôm chặt cái nơ trên đầu . Trong lúc con sâu đang trên hành trình trở về vị trí cũ thì thầy Huân trở lại : - Các em khởi động xong chưa ? Lớp trưởng gãi đầu : - Dạ ... chưa ! - Sao vậy ? - Dạ thưa thầy, tại ... con sâu ... - Em nói con sâu nào ? - Thầy ngạc nhiên. - Dạ, chuyện dài lắm. Mới đầu là vầy, con sâu đu trên cây không biết tại sao lại rớt trúng đầu bạn Vân. Bạn Huy mới lấy ra đưa cho bạn Trường coi, bạn Trường ngắm nghía rồi thử... đặt lên áo bạn Nga . Bạn Nga không hề hay biết đến khi con sâu bò lên cổ, thấy nhột bạn giật nó ra rồi hoảng hốt quăng lên đầu bạn Châu . Bạn Châu ... Thầy sốt ruột ngắt : - Thôi được rồi, tôi chỉ muốn biết lỗi tại ai ? - Dạ, tại ... con sâu ạ ! Cô Bí (bí thư) đưa tay phát biểu : - Thưa thầy, theo em, lỗi này do bạn Vân, ai biểu bạn đứng đó cho con sâu rớt vô đầu (!) Vân la lên : - Ê, nói kỳ vậy ? Làm sao tôi biết có con sâu nào treo trên cây mà phòng hờ. Đột nhiên nhỏ Vân quay qua Huy cận, đưa ngón tay xỉ vào trán hắn, sém rớt mắt kiếng : - Tại ông nè, ai biểu ông bốc nó xuống làm chi, để nó... cắn tui chết cho rồi ! Cô nàng bắt đầu thút thít : Huy cận quay sang thằng Trường : - Tao đưa mày con sâu để coi chơi, ai biểu mày để lên áo con Nga cho có chuyện ? Trường phân bua : - Không phải tại tao . Tao chỉ để con sâu đen lên áo trắng để... nghiên cứu sự tương phản màu sắc thôi . Tại con Nga bốc quăng qua con Châu ... Cứ cái kiểu "không phải tại anh cũng không phải tại em" này mà sự việc bắt đầu trở nên rắc rối . Đột nhiên lớp trưởng Khoa lên tiếng : - Dạ thưa thầy, tất cả là lỗi tại em, tại em quản lý không tốt. Thầy Huân lắc đầu : - Không, lỗi tại thầy . Thầy đã bỏ lớp đi trong mấy phút đầu tiên, những phút mà rất cần sự ổn định... Nhỏ Vân đã bớt thút thít, có lẽ cô bé đã suy nghĩ lại . - Dạ, lỗi tại em, lẽ ra em phải nhìn xung quanh trước khi đứng. Thằng Huy vội vã nhận tội : - Không, bạn Vân không có lỗi, lỗi do em, nếu em không đưa con sâu cho bạn Trường thì chắc không đến nỗi nào . Thằng Trường cũng không chịu thua : - Lỗi tại em, theo lẽ em không nên nghiên cứu sự tương phản màu sắc không đúng lúc như vậy . Nga xúc động nói : - Còn em, đáng lẽ em phải bình tĩnh bốc con sâu để xuống đất chứ không phải quăng mất trật tự như vậy . ... Tình hình càng trở nên quyết liệt hơn vì ai cũng đòi nhận lỗi phần mình. Thầy Huân, như một vị quan tòa đầy công minh, thầy phán : - Tôi nghĩ ra rồi, tội phạm chính là con sâu, đích thị là con sâu . Nó là đầu mối của mọi sự rắc rối . Cả lớp nhao nhao : - Phải treo cổ nó lên. - Xử chém trước. - Không được, chém rồi làm sao treo cổ. - Treo cổ nó chết ngắt rồi chém làm gì ? Vũ - cán sự Hóa lên tiếng : - Cho nó một tí axít clohydric. Thông - cán sự Lý bác bỏ : - Ta nên dùng một hòn đá chọi nó. Lực của bàn tay hợp với trọng lực sẽ tạo thành một lực khá mạnh và làm thân thể nó "biến dạng dẻo". Cán sự Sinh xin có ý kiến : - Để tôi nghiên cứu nó rồi giết cũng chẳng muộn. Trúc Quỳnh - cán sự Văn nói : - Để "giải quyết vấn đề" rắc rối và phức tạp này, ta không thể cứ nhìn một chiều được. Ta cần nhận thức được nguyên nhân và hậu quả của vụ việc, ta cần phải có tinh thần nhân đạo ... Vì vậy, tóm lại, ta nên đề ra mức án nhẹ nhàng thôi nhưng phải thật thấm thía ... Trong lúc mọi người đang tìm hình phạt xứng đáng cho con sâu thì thủ phạm chính ấy đã lẻn đi ngõ nào mất tiêu . Chuông reo hết giờ ra chơi . Cả đám học trò kéo nhau qua căn-tin. Và chuyện con sâu cũng trôi vào quên lãng bởi vì họ đang bận xử lý những trái ổi, những gói ô mai hấp dẫn hơn nhiều . PHAN ĐỨC THUẬN (Bút nhóm Vòm Me Xanh) Mục lục Chuyện Con Sâu Chuyện Con Sâu PHAN ĐỨC THUẬNChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: ThoiaotrangĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
PHAN DUC THUAN Worm Story Hour Fitness. The entire group of class 12A students rushed down to the field. Teacher Huan, in charge of the physical education department, is still very young. Perhaps he still has a lot of student personality left, so his gym class is very comfortable. He said that sports help people stay healthy and love life, so learning physical education must be fun, not forced. The teacher's physical education hours are mainly fun and exciting activities. The teacher is very close to the students, so the students love him very much and see him as a brother. This morning, the teacher stood in the corner of the yard, gave the class president the whistle and said: "I'll let you warm up, I'll go to the office to talk about something." Class President Khoa picked up the whistle and blew loudly, then loudly said: - Four vertical lines assemble. There is a high-pitched sound in the right corner: - Look ahead... straight. Looking back... distorted. In the middle of chaos. There were giggles and complaints. Full of joy, anger, love, and sorrow. Khoa had to act as class president: - Everyone, be quiet. Russian friends are not allowed to eat... peanuts. Both disorderly and littered... unsanitary. Hai, what are you doing? Stop with the tail stickers! Hearing about the story of gluing tails, everyone shyly reached out to touch the back of their shirts. Little Van didn't seem to feel reassured so she turned around and asked Huy Nhan: - Hey, do you have anything on my shirt? - The shirt isn't there, but the top is there. - Take it down, please! - What can I get? - What is this ? - Hair. - Graceless ! - There is also one more thing. - What ? - Pink bow. - Oh, I just bought it at Kim Bien market, five and a half thousand dollars, beautiful? - Beautiful, but I don't mean the bow. Little Van started to get annoyed: - That's enough, why are you beating around the bush? - I want to say. A sharp "Ah" sounded. Little Van jumped up and down in panic. At this time, Huy Can took action to pick up the worm. Immediately, the image of the worm was passed around for everyone to admire. Wherever the worm went, the girls drifted away. The class president shouted again: - Please put down the worm. Gym time, not worm catching time. Phuc raised his hand: - I have an opinion. Suggest returning the worm to its original position. - Agree ! Agree ! Little Van screamed in panic. His hands clutched the bow on his head. While the worm was on its way back to its original position, teacher Huan returned: - Have you finished warming up yet? The class monitor scratched his head: - Yes... not yet! - What's up ? - Yes, teacher, it's... the worm... - Which worm did you say? - The teacher was surprised. - Yes, it's a long story. At first it was like this, the worm swinging on the tree didn't know why but it fell on Van's head. Huy just took it out and showed it to Truong. Truong looked at it and then tried... put it on Nga's shirt. Nga didn't know until the worm crawled up her neck. Feeling tickled, she pulled it out and then panicked and threw it on Chau's head. Chau... The teacher impatiently interrupted: - Okay, I just want to know whose fault it is? - Yes, because... the worm! Ms. Bi (secretary) raised her hand and said: - Teacher, in my opinion, this is Van's fault, who told you to stand there and let the worm fall on your head (!) Van shouted: - Hey, what a strange thing to say? How do I know if there are any worms hanging on the tree just in case? Suddenly little Van turned to Huy close, put her finger on his forehead, almost falling off her glasses: - It's your fault, who told you to take it down? Let it... bite me to death! The girl started to whimper: Huy close turned to Truong: - I gave you the worm to play with, who told you to put it on Nga's shirt to make things happen? Truong explained: - It's not my fault. I just put the black worm on the white shirt to... study the color contrast. It's because of the Russian who threw it at Chau... With this "it's not your fault, it's not your fault" style, things started to get complicated. Suddenly, class president Khoa spoke up: - Yes, teacher, it's all my fault, because I didn't manage well. Teacher Huan shook his head: - No, it's my fault. The teacher left the class in the first few minutes, the minutes that needed stability... Little Van's sobbing stopped, perhaps she was thinking again. - Yes, it's my fault, I should have looked around before standing. Huy quickly admitted his guilt: - No, Van was not at fault, it was my fault. If I hadn't given the worm to Truong, it wouldn't have been so bad. Truong also refused to give up: - It's my fault, I shouldn't have studied the color contrast at the wrong time like that. Nga said emotionally: - As for you, you should have calmly picked up the worm and put it on the ground, not thrown it out of order like that. ... The situation becomes even more drastic because everyone wants to admit their fault. Teacher Huan, like a fair judge, said: - I've figured it out, the criminal is a worm, definitely a worm. It is the source of all troubles. The whole class shouted: - We have to hang him. - Beheading first. - No, how can I hang him if I cut him? - What's the point of hanging him to death and then cutting him? Vu - the Hoa officer spoke up: - Give him a little hydrochloric acid. Thong - officer Ly denied: - We should use a stone to hit it. The force of the hand combined with gravity will create a quite strong force and cause its body to "plastically deform". Officer Sinh would like to comment: - Let me research it and then kill it. Truc Quynh - Officer Van said: - To "solve this complicated and complicated problem", we cannot just look at it one way. We need to be aware of the causes and consequences of the incident, we need to have a humane spirit... Therefore, in short, we should set a light sentence but it must be very penetrating... While Everyone was looking for a worthy punishment for the worm, but the main culprit had slipped away somewhere. The bell rang at the end of recess. The whole group of students flocked to the cafeteria. And the worm story was forgotten because they were busy processing guavas and much more attractive apricot packages. PHAN DUC THUAN (Pen of Blue Dome group) Table of contents Worm Story Worm Story PHAN DUC THUANWelcome to read the first book from the book project for mobile devices. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Thoiaotrang Posted by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Thích Nhất Hạnh Chuyện Của Dòng Sông Có một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ xanh tươi. Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăng từ trên núi xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm lại, mặt nước trong xanh êm mát. Lúc ấy dòng sông còn trẻ lắm, và dòng sông muốn chảy mau ra biển cả. Dòng sông càng lớn càng đẹp ra, lượn khúc yêu kiều ven đồi và bờ lúa.Một ngày kia dòng sông chú ý đến sự có mặt của những đám mây trong nước. Mây đủ mầu sắc, hình thể, đẹp quá chừng, nên suốt ngày dòng sông cứ miệt mài chạy đuổi theo những đám mây, mong bắt được một đám mây cho riêng mình. Nhưng mây cứ lơ lững tầng cao khó mà bắt được, nhất là mây cứ thay hình đổi dạng không ngừng. Vì mây vô thường như vậy nên dòng sông rất đau khổ. Chạy duổi bắt theo mây thì vui nhưng sau đó dòng sông đầy thất vọng, u sầu và tức giận.Một ngày kia một cơn gió lớn đi qua, quét sạch mây trên trời. Bầu trời trở nên quang đãng không còn một bóng mây, dòng sông não nề tuyệt vọng, không còn muốn sống nữa. Không còn mây để chạy theo ta sống để làm gì ?" Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, dòng sông quay trở về tiếp xúc với chính mình. Lâu nay dòng sông chỉ đuổi theo những cái bên ngoài mà không bao giờ thấy được cái chính mình. Tối hôm đó, lần đầu tiên dòng sông được nghe tiếng mình khóc, âm thanh sóng vỗ vào bờ. Dòng sông lắng nghe tiếng của mình và khám phá ra một điều rất quan trọng. Dòng sông nhận ra rằng cái mà lâu nay mình theo đuổi đã nằm sẵn trong lòng mình. Tưởng mây là gì, đâu ngờ mây chỉ là nước. Mây sinh ra từ nước và bây giờ mây trở thành nước. Và dòng sông tự bao giờ cũng vẫn là nước như một đám mây.Sáng hôm sau khi mặt trời lên cao, dòng sông khám phá ra thêm một điều thật đẹp - đây là lần đầu tiên dòng sông thấy được bầu trời xanh thẳm. Lâu nay dòng sông chỉ chú ý đến mây, không chú ý đến bầu trời. Bây giờ sông mới biết rằng bầu trời là quê hương của các đám mây. Mây luôn luôn thay đổi, nhưng bầu trời không bao giờ thay đổi. Và bầu trời cao đã có mặt trong dòng sông tự thủa nào. Cái thấy này đem lại cho dòng sông một nguồn an lạc lớn. Dòng sông hiểu rằng bao giờ bầu trời xanh còn có mặt, niềm an lạc của dòng sông sẽ mãi mãi vững bền. Trưa hôm đó, các đám mây lại lục tục trở về nhưng dòng sông không còn tha thiết muốn đuổi bắt nữa. Đám mây nào đi qua, dòng sông cũng thấy đẹp và cũng vẫy tay chào. Dòng sông không còn thấy buồn tủi hay lưu luyến. Bởi đám mây nào cũng là một dòng sông, chẳng còn phải chọn lựa. Một niềm an vui hài hòa đã kết hợp mây và sông. Tối hôm đó một điều thật tuyệt diệu đã xảy ra. Dòng sông mở rộng lòng đón mặt trăng rằm - mặt nguyệt tròn vành vạnh và sáng rực rỡ như một viên bảo châu trong dòng nước trong vắt. Có một bài kệ miêu tả hình ảnh đẹp đó : "Bồ tát Thanh Lương nguyệt, Thường du ư tất cảnh không, Chúng sanh tâm cấu tịnh, Bồ đề ảnh hiện trung ." (Bụt là vầng trăng mát đi ngang trời thái không, hồ tâm chúng sanh lặng, trăng hiện bóng trong ngần.) Dòng sông trong vắt đã làm hiện rõ bóng trăng và trăng đã cùng mây nước dắt tay nhau đi thiền hành về biển cả. Chẳng có gì phải chạy đuổi theo. Chỉ cần trở về với mình, trở về với hơi thở và nụ cười, trở về nơi mình ở, nơi có thông reo, chim hót và nắng ban mai, còn nơi nào đẹp hơn nữa? Mục lục Chuyện Của Dòng Sông Chuyện Của Dòng Sông Thích Nhất HạnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: PhapvanĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 7 tháng 4 năm 2007
Thich Nhat Hanh Story Of The River There is a beautiful river flowing through mountains and green meadows. The singing river dances from the mountains to the plains. Going down to the plain, the river flows slowly, the water surface is clear and cool. At that time, the river was still very young, and the river wanted to flow quickly to the sea. The larger the river became, the more beautiful it became, meandering gracefully along the hills and rice banks. One day the river noticed the presence of clouds in the water. The clouds come in all colors and shapes and are so beautiful that all day long the river keeps chasing the clouds, hoping to catch one for itself. But clouds that hang high are difficult to catch, especially clouds that constantly change shape. Because the clouds are so impermanent, the river is very painful. Running to catch the clouds is fun, but afterward the river is filled with disappointment, sadness and anger. One day a big wind passed by, sweeping away the clouds in the sky. The sky became clear without a single cloud, the river was filled with despair, no longer wanting to live. There are no more clouds to follow, so what's the point of living?" That night, for the first time in my life, the river returned to contact with itself. For a long time, the river only chased after what was outside but never saw it. That night, for the first time, the river heard its own cry, the sound of waves hitting the shore. The river listened to its own voice and discovered something very important The thing I've been pursuing for a long time has been in my heart. I thought what clouds were, but I didn't know that clouds are just water, and now clouds have become water. And the river is always the same water The next morning when the sun rose, the river discovered something beautiful - this was the first time the river had seen the deep blue sky. For a long time, the river had only paid attention to the clouds Now the river knows that the sky is the homeland of clouds. Clouds always change, but the sky never changes. And the sky has always been in the river. This view brings to the river a great source of peace. The river understands that as long as the blue sky is still present, the river's peace will forever last. That afternoon, the clouds continued to return, but the river no longer wanted to chase them. Every cloud that passes by, the river also sees beauty and waves goodbye. The river no longer feels sad or nostalgic. Because every cloud is a river, there is no need to choose. A harmonious joy combines clouds and rivers. That night something truly wonderful happened. The river opened its heart to welcome the full moon - the moon was round and bright like a jewel in the clear water. There is a verse describing that beautiful image: "Bodhisattva Thanh Luong Nguyet, Always traveling in all empty scenes, The minds of sentient beings are pure, Bodhi's image appears in the center." (Buddha is the cool moon passing through the empty sky, the lake of sentient beings' minds is quiet, the moon shows a clear shadow.) The clear river clearly shows the shadow of the moon and the moon and the clouds and water walk hand in hand to meditate towards the sea. . There's nothing to run after. Just return to yourself, return to your breath and smile, return to the place where you live, where the pine trees are ringing, the birds are singing and the morning sun is shining, is there any place more beautiful? Table of contents Story Of The River Story Of The River Thich Nhat HanhWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Phapvan Uploaded by friend: Ct.Ly on: April 7, 2007
Mầu Hoa Khế Chuyện của Gòn Thuở chúng tôi còn đang đi học chỉ mới học tới lớp đệ tứ , thì Gòn tuyên bố với đám Lục Yêu đi lấy chồng .Chúng tôi gồm sáu đứa kết bè thành một khối , nên có danh xưng như thế .Trong chúng tôi chỉ có Gòn là con nhà nghèo , quê ở Vĩnh Long , mẹ buôn sạp hàng nhỏ ở chợ TMG , ba thì đánh xe ngựa đi chở mối cho bạn hàng , nhà đông em nên Gòn mỗi sáng sớm ra chợ phụ giúp thêm chi tiêu trong gia đình với một mẹt chanh ớt , hành ngò ngồi ở một góc nhỏ trong chợ . Bán xong thì mới chạy nhà về thay áo dài đi học , có hôm bán bị trể vô lớp tay chân chưa kịp rữa còn dính bùn đất từ mấy mớ hành ngò . Trong lớp không ai thích ngồi gần vì người của Gòn lúc nào cũng ngửi ra cái mùi tanh tanh bám vào tóc lúc Gòn ra chợ cá Cầu Muối mua hành ngò , chanh ớt tận góc bán sĩ, để về chợ nhỏ bán lại kiếm chút tiền lời . Chỉ có tôi là hiểu và thương Gòn , nhà tôi ở đầu ngỏ , thì nhà Gòn ở cuối hẻm , thỉnh thoảng tôi hay lén đi với Gòn ra chợ Cầu Muối nhìn thiên hạ tấp nập buôn bán .Cứ năm giờ sáng, ba Gòn đánh xe ngựa lọc cọc từ cuối hẻm , tôi đứng sẳn trước cửa chờ đợi xe ra là leo lên đi với Gòn. Con ngựa rất quen với công việc mỗi ngày nên ba Gòn không cần dùng roi để nhắc nhỡ nó thêm nữa. Đường thành phố không gập ghềnh , thế là hai đứa nằm sấp trên xe ngựa đưa mắt ngó nhìn những con đường lùi dần về phía sau trong không gian nhẹ nhàng , lành lạnh của buổi sớm mai , thỉnh thoảng cũng thấy mấy chiếc xe ngựa khác chở đầy hàng hoá hay cả một xe đầy hoa vạn thọ cho biết ngày mai đã đến ngày rằm cúng Phật . Gòn người miền Nam , thật thà ,nhưng rất sâu sắc . Có chuyện không ai biết ngoài tôi là Gòn biết làm thơ ,trên xe cũng xuất khẩu thành thơ " bán buôn bửa lỗ bửa lời , ra đi cho biết mặt trời mặt trăng " . Tánh Gòn kín đáo và cũng có chút mặc cảm hoàn cảnh mình nghèo ,nên trong lớp hầu như không có bạn . Tôi trong đám Lục quỉ , cũng có chút trọng lượng .Ai nói tôi khờ cũng được , những chuyện đi ăn hàng , đi coi phim , tôi đứng ra bao hết . Nhà tôi lúc bấy giờ rất khá giả với lại tôi là con gái cưng , muốn chi cũng được , cho nên tôi đã thuyết phục đám bạn để cho Gòn vô chung một đám .Gòn nhập bọn chừng một năm , thấy Gòn vui và cười nhiều hơn , thì Gòn lại "từ giả thơ ngây em đi lấy chồng ". Chuyện một hôm , Gòn đến nhà tôi rất khuya , hai đứa leo lên sân thượng nhỏ to tâm sự. Gòn khóc nói với tôi " mày biết tau yêu chú Khánh , nên tau đã lỡ với chú rồi " .Tôi nghe như trời sập hốt hoảng , bởi tôi biết chú Khánh ở trọ nhà kế bên nhà Gòn , chú là Trung uý thuỷ quân lục chiến được giải ngủ vì thương tích ở một chân khá trầm trọng , chú đi đứng hơi chậm hơn bước chân bình thường , ngoài ra chú hơn Gòn tới mười mấy tuổi , chú có cái dáng rất phong trần , lầm lì nhưng rất lịch sự , mỗi lúc chạm mặt khi tôi tới nhà Gòn thì chú cũng ra dấu chào hỏi . Bây giờ tôi mới biết họ yêu nhau qua những bài thơ ,những lá thư tình . Thuở đó hình như con gái theo phong trào yêu "chú" giống như tiểu tuyết của một nhà văn đang nỗi tiếng lúc bấy giờ. Tôi nhìn Gòn , qua sự hốt hoảng bởi bất ngờ , rồi thì lại tò mò , tôi lúc đó chưa biết yêu , nụ hôn tình yêu ra sao còn chưa biết , nói chi chuyện đã lỡ lầm với người yêu , thiệt là chuyện kinh thiên động địa , hôm sau vô lớp tôi báo tin ngay cho cả bọn ,làm cả đám ngẩn ngơ xầm xì suốt buổi học . Rồi thì ngày cưới cũng đến ,cả bọn cùng tới dự đám cưới nghèo của Gòn , buổi lễ tổ chức trong vòng bà con họ hàng . Bên chú Khánh chỉ có hai người bạn cùng đơn vị tới tham dự. Chú xin mặc lại bộ đồ lính trận rằn ri trông ngầu rất oai phong . Còn Gòn thì mặc áo dài trắng trên tóc gắn hoa màu tím .Trong họ thật lãng mạn , nhìn cứ như chuyện tình mầu tím hoa sim , có thêm chúng tôi diện áo đầm mầu sắc , trẻ trung vui tươi , nên đã làm cho không khí vui nhộn , chứ gia đình họ hàng của Gòn cũng không mấy vừa lòng với cuộc hôn nhân này . Viết tới đây tôi thầm khâm phục Gòn ,bởi tôi biết tiếng sét ái tình chỉ xẩy ra trong tiểu thuyết hay trong phim ảnh.Giữa Gòn và chú Khánh thì không thể có cái thứ tình yêu đó . Tình yêu sẽ bắt đầu từ một phía , và phía kia biết đâu chỉ là một sự đáp trả lại tình yêu bởi sự cảm động ,thói quen hay tội nghiệp . Tôi cầu mong thời gian ,chú Khánh sẽ yêu Gòn chứ không phải là một sự đáp trả . Tình yêu là một điều khó ai có thể phân tích , luôn luôn là một ẩn số .Có lẽ chỉ khi người ta mất nhau rồi thì mới biết ai là người sống hết mình , trọn vẹn cho tình yêu ... mưaphốnúi,Sep,11/09 Mục lục Chuyện của Gòn Chuyện của Gòn Mầu Hoa KhếChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 30 tháng 10 năm 2009
Starflower color Gon's story When we were still in school, we had only reached the fourth grade, when Gon announced to Luc Yeu's group to get married. There were six of us, forming a group, so we had that name. There was only one of us. Gon comes from a poor family, comes from Vinh Long, his mother runs a small stall at TMG market, his father drives a horse-drawn carriage to transport customers to customers, there are many siblings so Gon goes to the market early every morning to help with family expenses. with a pinch of lime, chili, and cilantro sitting in a small corner of the market. After selling, I ran home to change into my ao dai to go to school. One day, I was late to class when my hands and feet had not yet been washed, and they were still covered in mud from a bunch of cilantro. No one in class likes to sit close because Gon's people always smell the fishy smell clinging to his hair when Gon goes to the Cau Muoi fish market to buy cilantro, lemon and chili at the corner to sell wholesale, then go back to the small market to resell to make some money. words . Only I understand and love Gon, my house is at the beginning of the alley, Gon's house is at the end of the alley, sometimes I secretly go with Gon to Cau Muoi market to watch people bustling with business. Every morning at five o'clock, Gon's father comes to the market. The horse-drawn carriage pulled up from the end of the alley, I stood in front of the door waiting for the carriage to come out so I climbed in and went with Gon. The horse is very familiar with its daily work, so Dad doesn't need to use the whip to remind it anymore. The city's roads were not bumpy, so the two of them lay face down on the carriage and looked at the roads receding behind in the gentle, cool space of the early morning, occasionally seeing other carriages. carrying a full load of goods or a whole cart full of marigold flowers indicates that tomorrow is the full moon day to worship Buddha. Southerner, honest, but very profound. One thing that no one knows except me is that Gon knows how to write poetry, and on the bus he also exported it as poetry, "selling wholesale, making a profit, going out to tell the sun and moon". Gon has a reserved personality and also feels a bit guilty about being poor, so he has almost no friends in class. I'm among the Six Demons, and I have a bit of weight. Anyone can say I'm stupid. When it comes to going to restaurants and going to the movies, I'm responsible for everything. My family at that time was very well-off and I was the favorite daughter, so I could get whatever I wanted, so I convinced my friends to let Gon join the group. Gon joined the group for about a year, seeing that Gon was happy and laughed a lot. Instead, Gon "gave up her innocence and got married". One day, Gon came to my house very late, the two of us climbed up to the small terrace to talk. Gon cried and told me, "You know I love Uncle Khanh, so I missed you." I felt like the sky was falling in panic, because I knew Uncle Khanh lived in the house next to Gon's house, he was a Marine Lieutenant. Chien was put to sleep because his injury in one leg was quite serious. He walked and stood a little slower than normal. In addition, he was more than ten years older than Gon. He had a very rugged appearance, taciturn but very polite. Every time we met when I came to Gon's house, he would sign to say hello. Now I know they love each other through poems and love letters. At that time, it seemed like girls followed the trend of loving their "uncle" like the little snow of a famous writer at that time. I looked at Gon, through panic due to surprise, then curiosity, I didn't know how to love at that time, I didn't even know what a love kiss was like, let alone the mistake of making a mistake with my lover, it was truly terrifying. There was an earthquake. The next day, when I went to class, I immediately told everyone the news, causing everyone to be confused and whisper throughout the class. Then the wedding day came, and we all went to Gon's poor wedding, a ceremony held among relatives. On Uncle Khanh's side, only two friends from the same unit attended. I would like to wear my camouflage military uniform again, looking very cool and majestic. As for Gon, he wore a white ao dai with purple flowers in his hair. They were so romantic, it looked like a purple love story with myrtle flowers, plus we wore colorful dresses, youthful and cheerful, so we did it for free. The atmosphere was funny, but Gon's relatives were not very satisfied with this marriage. Writing here, I secretly admire Gon, because I know that love at first sight only happens in novels or movies. Between Gon and Uncle Khanh, there cannot be that kind of love. Love will start from one side, and the other side may just be a response to love due to emotion, habit or pity. I pray that in time, Uncle Khanh will love Gon and not in return. Love is something that is difficult for anyone to analyze, it is always a mystery. Perhaps only when people have lost each other do we know who is the one who lives their life to the fullest, completely for love... rainy day, Sep, September 11 Table of contents Gon's story Gon's story Mau Hoa KheWelcome you to read the first book from the book project for mobile devices. Source: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author/ VNthuquan - Online Library Posted by: Ct.Ly on: October 30, 2009
Lê Du Miên Chuyện Của Một Chú Kiến Kiến muội ơi ... Kể từ ngày cơn bão số 7 tràn qua bờ biển Đông , gây bao tang thương, tổn thất cho quê ta, kể từ ngày dàn hoa ...tigôn bị xập đổ, cái tổ nhà ta xả bầy ly tán ...huynh đã xa muội ngàn trùng, ngày ngày cứ thơ thẩn vào ra cái cửa ổ cũ năm xưa mà thương mà nhớ, mà vơ mà vẩn , lúc nào cũng mơ màng thấy bóng dáng muội đâu đây, mình thon, tóc dài tha thướt ....Trái tương tư đã chín đỏ quá rồi ...mặc dù mùa này chẳng phải là mùa ân tình nồng thắm . Vẫn biết cõi đời này ,chuyện hợp tan là lẽ vô thường nhưng sao huynh vẫn đau ...cái đau tan bầy xẻ nghé ...buồn thì thôi . Kiến muội này, muội có buồn như huynh không dị ? Muội có cứ mỗi chiều vào ra ngơ ngẩn, ruột sót như xoa muối , như trong lòng có ngọn lửa thiêu đốt tim gan ...?Không biết nơi muội phiêu bạt tang bồng có gì lạ , chứ ở chốn cũ này, sau cơn bão nổi mọi cảnh vật dường như thay đổi, đời sống thâm trầm hơn, mỗi chú kiến, cô kiến ...đều có vẻ như cẩn trọng hơn từng bước đi, lời nói, điệu bô ...Các cụ kiến già thì ra vẻ lầm lì, câm nín hay chỉ thở dài thườn thượt ...nhìn cái ổ bị nước cuốn trôi phăng, bóng mát dàn hoa màu tím bị phủ ngập bởi màu đất bùn, mùi ngai ngái của tàn phai phảng phất .Các em bé kiến con thì vẫn cười đùa vô tư như chả có chuyện gì xẩy ra cả . Này ấy thế mà cô bò hàng xóm vẫn cứ thản nhiên nhai cỏ, thỉnh thoảng lại kêu lên vài tiếng bô bô, vẫy đuôi như chừng mặc kệ, đường ta, ta cứ đi, cầy ta, ta cứ kéo, mặc ai buồn ai vui, ai năn ai nỉ ...đúng là .... Kiến muội Huynh thiệt là nhớ muội .Những ngày xưa thân ái ...đã khăn gói lên đường , phiêu bạt giang hồ không hẹn ngày trở lại .Những ngày xưa thân ái ...đã mù khơi, ngút ngàn mây khói . Huynh đã mất rồi , mất nửa tâm hồn cho cõi hư không .Muội có nắm giữ phần hồn nào của huynh không ?Huynh nhớ hoài những lời ngọt như đường cát, mát như đường phèn mà muội thường nói với huynh : "Nếu biến thành con kiến Em hoá thành kiến lửa (dữ hông) Xin một góc vườn xưa Em chờ anh ngay cửa ... "Khi vui em xây tổ Khi buồn nằm đếm mồi Chờ anh vừa qua lối Nhắm chân chích ...đau thì thôi . (Kien muoi YC) HÍ hí hí ...thì em đích thị là kiến rồi còn gì nữa ... này cô em kiến lửa chân anh mãi đưa ra ... cả tim đen anh nữa chích đau hơn một tí để nhớ hoài ...đã thì thôi ...Kiến muội này , có nghe tiếng thở dài của anh không .? Anh vừa kéo một ngao thuốc lào, tiếng kêu lọc xọc của cái điếu làm anh liên tưởng tới tiếng em cười, khói thuốc mù bay làm anh hoa mắt .Thuốc lào buổi sáng phê thiệt ...anh say điên đảo ...Trong cơn say anh thấy em về bên dàn hoa ...tigon màu tím . Màu tím của hoa và màu đỏ bộ gió của em hoà nhập ...thành màu tình yêu nồng thắm . Nắng cũng bừng lên, trời trong xanh thật đẹp . Ông mặt trời bốc lửa ...hình như anh đang bi thiêu đốt bởi tình em ... Kiến muội ơi, kiến muội ơi , ơi ơi ơi .... ** Ơi...cái ngao thuốc lào buổi sáng thiệt là quái ác, nó làm huynh say bí tỉ , huynh chìm vào giấc ngủ. Buổi sáng nay quên đi làm luôn. Lúc thức dậy mặt trời đã đứng bóng , thấy mấy chú kiến thợ kẻ khuân người vác đi lại lăng xăng. Huynh uể oải bước ra , chận một chú lại hỏi : - Này , hôm nay có gì mà na o nhiệt thế ? - Có gì mà mày không biết , trời... -Biết gì đâu ? Gì vậy ? -Thì có mấy cô kiến công chúa mới về...nên cả nhà mừng vui chào đón. Kiến tổ bảo phải làm ngay mấy cung phòng khang trang để có chỗ...cho các nàng gởi gấm tấm thân...hehehehhheeee - Mày cười nghe...dê quá đi. À , thì ra thế, tìm được một con chiên đi lạc thì quí lắm...phải giết bò ăn mừng mới phải lẽ...trong kinh thánh cũng nói vậy mà... Huynh vươn vai , ngó ra ngoài đồng không mông quạnh , nhìn mãi xa xa , chả thấy gì , chỉ toàn là biển nước trắng xóa , và vài con thuyền coi thiệt nhỏ bé nhấp nhô. Đang miên man bao ý nghĩ bâng quơ thì chợt có gịọng nói oanh vàng thỏ thẻ phía sau : -Kiến huynh, phẻ hông? Huynh giật mình quay lại : - Ờ...chào. Phẻ..à không phẻ lắm. - Thế là sao? phẻ...rùi không phẻ... - À...à...hơi bịnh một chút, chắc cũng sắp..về chầu Ngọc Hoàng rồi. Này về hồi nào vậy? - Mới về thôi ... - Thấy thế nào ? - Thì...cũng dậy thui.... - Ừ...chắc cũng...dậy mà...Lúc trước bỏ đi đâu zi.? Bộ giận tui rùi đi hả ? -Ừa...giận lắm đa. Ai bảo đội mũ hóa trang mà ghẹo người ta chi. - Đâu có. Ai ghẹo ai đâu hề . - Thôi đi cha. Có người lột cái mũ của người ta ra chỉ cho tui thấy nà... -Ủa...có chuyện đó nữa sao.... Huynh thiệt là lúng túng chả biết thanh minh thanh nga ra làm sao. Thiệt tình...lại có tên kiến nào chích ngay tử huyệt của mình như vậy. Chán thì thôi. - Thế còn giận tui không ? - Còn, giận đến muôn đời... Trời ơi, một đời thôi cũng đủ thối ruột thối gan rồi huống gì muôn đời . Đang nói chuyện với người mới đi xa về thì thấy các mợ kiến gồng gánh từ trên thuyền bước lên bờ... - Này các mợ hôm nay sao mà mua sắm nhiều thế. - Hôm nay nhà mình mở hội mừng...người đứng cạnh huynh đó... Thật tình , không muốn ghen cũng phải...nổi ghen....Trong kinh thánh cũng có mà...khi người anh tức tối nói mí cha mình :" Thằng em con phá gia , bỏ nhà đi...khi nó trở về Cha đã giết bê non mở tiệc ăn mừng...còn con ở lại nhà lo chống đỡ những cơn bão cấp 13, 14...đễ giữ nhà cho vững...thì cha chưa hề giết...một con vịt đẹt đễ đãi con..." Kiến muội à...Huynh nói vậy thôi...chứ con vịt ngon ngoài chợ bán có 9 đồng , muốn ăn thì tậu vài ba con về ăn có khó gì...nếu ngày nào em về huynh nhất định sẽ mua một gánh vịt đãi em...nhưng huynh biết ngày đó chẳng bao giờ tới. Kiến thể hôm nay như bất an , huynh thấy mệt mỏi quá. Hepa virus C đang hành hạ huynh ...một ngày nào đó cái lá gan huynh sẽ chai cứng lại như cuộc đời huynh...huynh sẽ từ giã những vô thường hôm nay. Lê Du Miên Mục lục Chuyện Của Một Chú Kiến Chuyện Của Một Chú Kiến Lê Du MiênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: DactrungĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 20 tháng 4 năm 2005
Le Du Mien Story Of An Ant Dear Ant... Since the day Storm Không. 7 swept across the East Coast, causing so much sadness and loss to our hometown, since the day the flower arrangement...tigong collapsed, our nest has been torn apart. I'm so far away from you. Every day, I wander in and out of the old door, longing for you, missing you, and always dreaming about seeing your figure somewhere, slim, long hair. Long and graceful...The fruit of love is ripe and red...although this season is not the season of passionate love. I still know that in this world, things that come together and fall apart are impermanent, but why are you still in pain...the pain of breaking up and splitting apart...it's okay to be sad. Dear sister, are you as sad as me? Do you come and go every afternoon in a daze, your intestines feel like rubbing salt, like there's a fire burning your heart and liver...? I don't know what's strange about the place where you're wandering around, but in this old place, after the attack. When the storm comes, every scene seems to change, life becomes deeper, every ant, lady ant...seems to be more careful with every step, word, and gesture...Old ants turn out to be more careful. looking taciturn, speechless or just sighing deeply...looking at the nest being swept away by the water, the shade of the purple flower arrangement being covered by the color of mud, the faint smell of fading ashes lingering in the air. The children The ants were still laughing and joking as if nothing had happened. Yet, the neighboring cow still calmly chews grass, occasionally makes a few gurgling noises, wags her tail as if she doesn't care, it's my way, I just keep going, I plow, I just keep pulling, no matter who's sad or who. Happy, no one begged, no one begged... it's true... Kien Sister Huynh really misses you. Those dear old days... packed up and went on a journey, wandering around without a date to return. Those old days cordiality... has disappeared, surrounded by thousands of clouds and smoke. You're gone, you've lost half your soul to the void. Do you still hold any part of your soul? I always remember the words as sweet as granulated sugar and as cool as rock sugar that I often told you: "If you become An ant I turned into a fire ant (fierce) I beg for a corner of the old garden. I waited for you right at the door... "When I'm happy, I build a nest. When I'm sad, I lie down and count the prey. Waiting for you as soon as I cross the path. Aim your feet to sting... the pain is over." (Kien Muoi YC) HEY HEY... then you're definitely an ant, what else... hey girl, the fire ant my legs keep showing... even my black heart, it hurts a little more to remember forever ...that's it then...Ant, can you hear my sigh? I had just pulled a pipe tobacco, the crackling sound of the pipe reminded me of your laugh, the smoke from the cigarette made me dizzy. Morning pipe tobacco was so intoxicating...I was crazy drunk...In When I was drunk, I saw you coming to the purple tigon flower arrangement. The purple color of the flower and the red color of your wind blend...to become the color of passionate love. The sun is shining, the blue sky is beautiful. The fiery sun...it seems like I'm being burned by your love...My dear ant, my dear ant, oh my dear.... ** Oh...this morning pipe tobacco clam is really It's terrible, it makes me so drunk, I fall asleep. This morning I forgot to go to work. When I woke up, the sun was already shining, and I saw a few worker ants moving around carrying people around. Huynh lazily walked out, stopped a guy and asked: - Hey, what's so exciting today? - Is there anything you don't know, god... - What do you know? What's up ? -Some new princesses have just arrived...so the whole family is happy to welcome them. The ants told me to immediately build some spacious palaces to have room...for the ladies to send their bodies...hehehehhheeee - You laugh so...so stupid. Oh, that's it, finding a lost sheep is very precious...it's only right to kill a cow to celebrate...the Bible also says that... You stretch your arms and look out at the empty field. lonely, looking far away, seeing nothing, just white sea water, and a few boats that looked really small and bobbing. While I was lost in so many random thoughts, suddenly there was a loud voice chirping behind me: -I'm sorry, sir? Huynh turned around in surprise: - Uh...hi. Fragment..well, not so frugal. - What does it mean? phe...roi no phe... - Ah...ah...a little sick, I'm probably about to...go to the Jade Emperor. When did this come back? - Just got back... - How do you feel? - Well...wake up.... - Yes...well...wake up...Where did you leave before? Are you angry with me? -Yeah...so angry. Who told you to wear a costume hat to tease people? - Không. No one teases anyone. - Stop it, dad. Someone took off someone's hat to show me... -Uh...is that something else.... You're really at a loss and don't know how to explain yourself. Seriously... what kind of ant would sting my vital point like that? It's okay to be bored. - Are you still angry with me? - Also, being angry forever... Oh my god, just one lifetime is enough to rot your gut and liver, not to mention forever. While talking to someone who had just returned from a long trip, I saw the ants carrying their burdens from the boat to the shore... - Hey ladies, why are you shopping so much today? - Today our family is celebrating... that person standing next to you... Honestly, if you don't want to be jealous, you have to... get jealous... It's also in the Bible... when the older brother is angry. told his father: "My younger brother broke up the family and left home...when he returned, I killed the calf and held a party to celebrate...and you stayed at home to fend off the level 13 and 14 storms. ..to keep the house stable...I never killed...a flat duck to treat you..." Sister ant...That's all I said...but there are delicious ducks sold in the market 9 dong, if you want to eat, it's not difficult to buy a few to eat...if you come back someday I will definitely buy a load of ducks to treat you...but I know that day will never come. Feeling uneasy today, I feel so tired. Hepa virus C is tormenting you...one day your liver will harden like your life...you will say goodbye to impermanence today. Le Du Mien Table of contents Story Of An Ant Story Of An Ant Le Du MienWelcome to read the titles from the book project for mobile devices. Source: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Dactrung Uploaded by friend: Ct.Ly on: April 20, 2005
Chiêu Hoàng Chuyện Của Tí Tí sinh ra đời là kết tinh nguồn yêu thương "Cho và Nhận" vô bờ của Bố Mẹ (Mẹ bảo Tí như thế). Có nhiều lúc Tí thắc mắc hỏi mẹ : - Mẹ ơi, "Cho" cái gì và "Nhận" cái gì hở Mẹ? Mẹ chỉ nhìn Tí bằng một cái nhìn yêu thương rồi ôm Tí vào lòng bảo khẽ: - Ồ.... Lớn lên Tí sẽ biết mà... Vì bây giờ Mẹ có nói, Tí cũng không hiểu "Tình Yêu" là gì đâu, Tí phải "cảm nhận" mới hiểu được cái nghĩa sâu xa của nó... Mẹ thì luôn luôn nói những điều mơ hồ, khó hiểU... Nhưng Tí không hỏi thêm, vì Tí tin Mẹ, đợi lớn, Tí sẽ hiểu ra mà.... Ngày Tí sinh ra đời là một buổi sáng mùa Xuân. Trời nắng ấm. Cái tổ Chim Bồ Câu trên nóc cây dừa đằng sau nhà kêu gù gù.... Bố tức tốc đưa Mẹ vào nhà thương và ở lại với Mẹ, chia sẻ với Mẹ tất cả những cơn đau đớn trước khi sinh Tí. Bố gần như suốt buổi ngồi bên cạnh giường, nắm tay Mẹ, cảm nhận những cơn đau từng lúc... từng lúc.... Những lúc Mẹ gần như chịu không nổi, trán lấm tấm mồ hôi, Bố lại cúi xuống ôm Mẹ, lau cho Mẹ những giọt mồ hôi ấy, rồi để tay lên bụng, lên người Tí lúc đó đang đạp liên tục đòi rạ.. Trong cơn đau banh da, xẻ thịt. Tí ra đời... bé xíụ.., chỉ có 2.5kg (vì Mẹ bé mà..)Nên Bố đặt cho cái nick là Tí. Khuôn mặt Tí tròn và sáng, Tí có cái trán cao thông minh và đôi mắt trực tính giống Bố, nhưng lại có đôi môi hiền từ giống Mẹ... Đôi môi cong cong như cánh của con Hạc đang soải baỵ.. Tí lớn lên với tình thương của Mẹ Bố thì đi đi về về.. (Vì việc của Bố chưa xong). Mẹ cũng buồn lắm, nhưng không nói rạ Vắng Bố, mọi tình thương Mẹ đều dồn vào Tí... Những lúc Bố về Mẹ và Tí vui không thể tưởng tượng. Bố dành cho Tí rất nhiều thời gian và dạy Tí nhiều điều mà Mẹ không bao giờ biết... Tí phục Bố nhất đời, vì cái gì Bố cũng biết cả, hỏi gì Bố cũng trả lời được và nhất là Bố có thể làm được nhiều đồ chơi cho Tí. Một lần, Bố bỏ ra mấy tiếng đồng hồ để đóng cho Tí cái bàn học và một cái bảng. Bố bảo, Tí phải học cho chóng giỏi, giỏi hơn Bố để lớn lên nuôi Mẹ... Còn Mẹ thường đưa Tí đi chùa (Tí được Mẹ đưa đi chùa từ hổi còn trong bụng Mẹ cơ !!!). Mẹ kể, lúc Tí mới chào đời, Mẹ đem Tí lên chùa để được thày ban phép lành, Mẹ còn bảo, đợi đến khi có dịp thuận tiện Bố Mẹ sẽ cho Tí thọ lễ quy y nữa, Mẹ ước sao lớn lên Tí trở thành một nhà sư để chuộc lại lỗi lầm cho Bố Mẹ... Tí ngây thơ hỏi: - Mẹ ơi... Lỗi lầm gì thế Mẹ??? - Ồ... (vuốt tóc Tí...) Sao Tí cứ hay thắc mắc, hỏi han...(thấp giọng) Lỗi Mẹ.....yêu Bố và có Tí đấy mà...!!! Tí vòng đôi tay nhỏ bé bá lấy cổ Mẹ, hôn Mẹ chùn chụt và hỏi bằng một giọng rất ngây thơ: - Mẹ ơị... Bố và Tí thương Mẹ quá mà.... Sao lại gọi là "một lỗi lầm"?? Mẹ cười hắc hắc với những nụ hôn của Tí đặt trên má: - Phải... phảị... Bố cũng bảo thế... Bố bảo Tí không cần phải "chuộc" lỗi lầm gì cho ai, vì chẳng ai có lỗi gì phải chuộc. Lại nữa, Bố bảo Tí tinh khôi lắm, vô nhiễm như một đoá sen trắng (đổi giọng) Thế Tí có thích làm một đoá sen trắng tinh khôi không??? Tí cười tít mắt: - Mẹ thích thì Tí thích chứ... Tí thương Mẹ mà !!! Nói rồi Tí lại ôm chầm lấy cổ Mẹ hôn chùn chụt... Một buổi chiềụ.. Mẹ ngồi sau nhà đọc sách.. Tí quanh quẩn bên cạnh ngồi trên cái xe ba bánh đạp bằng chân. Xe này, một lần Bố về thăm đã dẫn Tí đi mua... Tí đạp xe vòng vòng quanh Mẹ, thỉnh thoảng gọi lớn: - Mẹ ơiiiị....... Nhưng Mẹ vẫn mải mê đọc sách, gọi mấy lần không thấy Mẹ trả lời, Tí bỏ xe chạy xà vào lòng Mẹ kêu lớn: - Mẹ ơiị....!!!!!! Mẹ buông sách, âu yếm nhìn Tí hỏi: - Tí cần gì thế? Thật ra, Tí chẳng cần gì, nhưng thấy Mẹ mải mê đọc sách, không (thèm) để ý gì nên Tí kiếm chuyện nhõng nhẽọ Nghe Mẹ hỏi, Tí ngập ngừng rồi nũng nịu nói: - Mẹ ơi... Tí nhớ Bố... Bao giờ Bố lại về hở Mẹ?? Nghe Tí nhắc đến Bố, đôi mắt Mẹ như vướng víu những sợi tơ trờị Giọng Mẹ buồn buồn, trầm hẳn xuống: - Mẹ cũng nhớ Bố, chẳng biết bao giờ Bố lại về... Thấy Mẹ buồn, tự nhiên Tí cũng buồn lâỵ... Cảm thấy hối hận đã nhắc đến Bố để Mẹ phải buồn.. Không gian như hụt hẫn trong sự yên lặng vô bờ.. Đôi mắt Mẹ nhìn xa xăm, Tí nghe tiếng Mẹ khe khẽ thở dài... Thương Mẹ quá, lòng tràn ngập sự hối hận...Tí ôm lấy Mẹ, úp mặt vào vùng ngực ấm hỏi trong một nỗi lo lắng: - Mẹ ơi... Tí làm Mẹ buồn phải không?? - Không, Tí ngoan lắm (vuốt tóc) Chẳng bao giờ Mẹ buồn vì Tí... Chỉ có Bố.... Đôi khi... có lẽ trong Mẹ hơị... trách Bố thôị.. - Sao Mẹ lại trách Bố?? - Vì Bố... đa đoan... đa tình... làm cho Mẹ khổ... (mỉm cười, tặc lưỡị.)Hay Mẹ con mình.... đi tu quách, Tí nhỉ?? - Đi tu là gì hở Mẹ? (ngây thơ, Tí hỏị.) - Ờ... ờ... là làm lễ quy y tam bảo, thọ giới Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni... là... dứt bỏ mọi nhân duyên, vào chùa sống... Tí ngạc nhiên trợn tròn mắt hỏi lớn: - Vậy thì mình sẽ bỏ Bố cho aỉ? Đôi mắt Mẹ hơi chao đị Có một chút hờn dỗi trong lời nói: - Bố hở??? Bố... hư lắm...!!! Mẹ sẽ bỏ Bố một mình. Lại nữa, Tí khỏi cần lo cho Bố vì đã có bà nội lo cho Bố rồị..!!! Tí dụi mắt khóc lóc: - Hụ..hụ.hu... Mẹ ơi, Bố không hư... Bố ngoan... Tí không chịu bỏ Bố một mình đâụ Bố sẽ buồn lắm đó..!!! - Nếu vậy, Mẹ đóng thùng gửi Tí qua ở với Bố nhé?? Tí ôm chặt lấy Mẹ, nghe mùi hương Mẹ thơm ngát trong từng phân da thịt: - Tí không chịu đâu... Tí muốn ở với Mẹ cơ !!! - Tí tham quá... Cái gì cũng muốn trọn vẹn (giọng nhỏ dần..) mà trên đời thì chẳng có gì trọn vẹn cả... Nói rồị Đôi mắt Mẹ ngơ ngác nhìn trờị Nắng đã tắt. Vạt nắng cuối cùng đang trốn sau những đám mây bắt đầu đổi màu vàng cam rồi trở thành màu chì, thẫm dần... thẫm dần... Mẹ ôm lấy Tí trong lòng. Mẹ bảo Tí có mùi của Bố.. Những lúc như thế, Tí thấy lòng thật ấm áp vì cảm nhận được nguồn yêu thương lan từ thân thể Mẹ. Giọng Mẹ mơ hồ, xa vắng, nửa như nói một mình, nửa như những lời tâm sự: - Mẹ gặp Bố qua trang kinh... Kỳ diệu thay... Mẹ yêu Bố ngay từ giây phút ấy... Măc dù chưa một lần gặp mặt... Đôi khi Mẹ tự hỏi lòng, đó có phải là một Tình Yêu mù quáng hay không? Một Tình-yêu-vô-điều-kiện. Rồi 2 người quen nhau, thư qua, từ lại, phải đến 3 năm sau Mẹ mới gặp Bố lần đầụ.. Ơị... Dòng đời vội vã.. Gặp nhau qua trang Kinh, Đời chia muôn lối ngả.. Còn lại đây, cuộc tình... Tờ Kinh xưa anh dịch.. Thành hoa đốm hư không, Em về đan kết lại, Vọng tình trong mắt trong... Trăm năm, đời một kiếp, Như gió thoảng mây trôi, Lạc nhau từ mấy kiếp? Tình sầu vẫn đơn côị.. Trời bắt đầu lạnh. Đêm len lén trở về từ lúc nàọ Mùi hương Dạ Lan trong vườn nhà ai thoang thoảng đâu đây... Tiếng ve sầu như đồng nhịp cất lên một điệu buồn muôn thuở.. Tí đã ngủ gục trong lòng Mẹ từ lúc nàọ.... ..... Đêm hình như đã sâu lắm... Nhưng người thiếu phụ vẫn còn ngẩn ngơ trước bàn làm việc với máy computer mở sáng. Trên màn hình chỉ thấy một dòng chữ ngắn, dở dang: "Anh yêu dấụ..." Hình như nàng muốn viết thật nhiều, nhưng vẫn loay hoay ngổn ngang nhiều ý niệm mà chẳng biết phải viết điều gì trước... Hai tay bưng lấy mặt, một sự mệt mỏi chợt ùa về.. Mệt mỏi của thân xác, cộng thêm sự cô đơn dai dẳng cùng với nỗi nhớ vô bờ..... Nàng nhớ rằng, nàng cần phải để nhiều thời gian trưởng dưỡng tâm thức trong sáng hơn là cứ để tâm hồn mình uỷ mị thế nàỵ.. Có tiếng động khẽ ở cửa phòng...Ngẩng lên, Tí đang đứng giữa ngưỡng cửạ Tay phải nắm lấy chéo áo con gấu bông nghiêng lết xuống sàn nhà. Đôi mắt rưng rưng, ngấn lệ: - Mẹ ơị.. Người thiếu phụ vội chạy ra ôm lấy con: - Chuyện gì thế Tí? Sao lại khóc thế nàỷ? Bàn tay bé xíu dụi lên mắt, Tí nói: - Tì vừa mới nằm mơ, sợ quá...!! - Tí mơ thấy gì, kể mẹ nghẻ? - Tí mơ thấy mẹ bỏ bố và Tí. Mẹ đòi đi tu... Hụ..hụ.hu... Tí buồn lắm... Mẹ đừng bỏ Tí nhé?? - Không!!! (ôm chặt Tí vào lòng) Chẳng bao giờ có chuyện đó đâu... Tí đừng sợ... Chỉ là giấc mơ thôi mà!!! Tí coi, Mẹ đây nè.. Mẹ đang ôm Tí vào lòng... Mẹ thương Tí... hôn Tí nè.. Chụt... chụt... chụt... - Mẹ cũng không bỏ Bố nhé? - Sao Tí lại hỏi vậỷ - Vì chiều nay mẹ nói mẹ muốn đi tu, rồi còn rủ Tí đi theo, mẹ nói, bỏ bố một mình quách !! Hụ.hụ.hu... Tí thương bố, Tí không muốn mẹ bỏ bố một mình... Dỗ dành: - Mẹ nói đùa thôi mà!!! Mẹ không bỏ bố đâu, mẹ còn muốn làm Biểu Nữ và một Dakini kiều diễm của Bố nữa đó... Tí úp mặt vào vai mẹ, nghe hơi ấm từ mái tóc mẹ thơm nồng: - Làm Biểu gì hở mẹ? - Biểu Nữ... - Rồi gì nữả? - Dakinị.. - Mẹ hứa nhé?? - Mẹ hứa !! Tiếng mẹ thì thầm.. gần như rất nhẹ, nhẹ như một làn gió thoảng.. Tí ôm chặt lấy mẹ, cũng thì thầm bên tai mẹ: - Mẹ ơi... Tí thương mẹ và thương cả Bố nữạ.. Đêm như vang lên một khúc ca rộn rã... Có lẽ, đó là khúc nhạc từ trong tâm phát ra, một khúc hoan ca, nói lên một tình yêu tuyệt vời, vô điều kiện... Mục lục Chuyện Của Tí Chuyện Của Tí Chiêu HoàngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 21 tháng 5 năm 2004
Chiêu Hoàng Chuyện Của Tí Tí sinh ra đời là kết tinh nguồn yêu thương "Cho và Nhận" vô bờ của Bố Mẹ (Mẹ bảo Tí như thế). Có nhiều lúc Tí thắc mắc hỏi mẹ : - Mẹ ơi, "Cho" cái gì và "Nhận" cái gì hở Mẹ? Mẹ chỉ nhìn Tí bằng một cái nhìn yêu thương rồi ôm Tí vào lòng bảo khẽ: - Ồ.... Lớn lên Tí sẽ biết mà... Vì bây giờ Mẹ có nói, Tí cũng không hiểu "Tình Yêu" là gì đâu, Tí phải "cảm nhận" mới hiểu được cái nghĩa sâu xa của nó... Mẹ thì luôn luôn nói những điều mơ hồ, khó hiểU... Nhưng Tí không hỏi thêm, vì Tí tin Mẹ, đợi lớn, Tí sẽ hiểu ra mà.... Ngày Tí sinh ra đời là một buổi sáng mùa Xuân. Trời nắng ấm. Cái tổ Chim Bồ Câu trên nóc cây dừa đằng sau nhà kêu gù gù.... Bố tức tốc đưa Mẹ vào nhà thương và ở lại với Mẹ, chia sẻ với Mẹ tất cả những cơn đau đớn trước khi sinh Tí. Bố gần như suốt buổi ngồi bên cạnh giường, nắm tay Mẹ, cảm nhận những cơn đau từng lúc... từng lúc.... Những lúc Mẹ gần như chịu không nổi, trán lấm tấm mồ hôi, Bố lại cúi xuống ôm Mẹ, lau cho Mẹ những giọt mồ hôi ấy, rồi để tay lên bụng, lên người Tí lúc đó đang đạp liên tục đòi rạ.. Trong cơn đau banh da, xẻ thịt. Tí ra đời... bé xíụ.., chỉ có 2.5kg (vì Mẹ bé mà..)Nên Bố đặt cho cái nick là Tí. Khuôn mặt Tí tròn và sáng, Tí có cái trán cao thông minh và đôi mắt trực tính giống Bố, nhưng lại có đôi môi hiền từ giống Mẹ... Đôi môi cong cong như cánh của con Hạc đang soải baỵ.. Tí lớn lên với tình thương của Mẹ Bố thì đi đi về về.. (Vì việc của Bố chưa xong). Mẹ cũng buồn lắm, nhưng không nói rạ Vắng Bố, mọi tình thương Mẹ đều dồn vào Tí... Những lúc Bố về Mẹ và Tí vui không thể tưởng tượng. Bố dành cho Tí rất nhiều thời gian và dạy Tí nhiều điều mà Mẹ không bao giờ biết... Tí phục Bố nhất đời, vì cái gì Bố cũng biết cả, hỏi gì Bố cũng trả lời được và nhất là Bố có thể làm được nhiều đồ chơi cho Tí. Một lần, Bố bỏ ra mấy tiếng đồng hồ để đóng cho Tí cái bàn học và một cái bảng. Bố bảo, Tí phải học cho chóng giỏi, giỏi hơn Bố để lớn lên nuôi Mẹ... Còn Mẹ thường đưa Tí đi chùa (Tí được Mẹ đưa đi chùa từ hổi còn trong bụng Mẹ cơ !!!). Mẹ kể, lúc Tí mới chào đời, Mẹ đem Tí lên chùa để được thày ban phép lành, Mẹ còn bảo, đợi đến khi có dịp thuận tiện Bố Mẹ sẽ cho Tí thọ lễ quy y nữa, Mẹ ước sao lớn lên Tí trở thành một nhà sư để chuộc lại lỗi lầm cho Bố Mẹ... Tí ngây thơ hỏi: - Mẹ ơi... Lỗi lầm gì thế Mẹ??? - Ồ... (vuốt tóc Tí...) Sao Tí cứ hay thắc mắc, hỏi han...(thấp giọng) Lỗi Mẹ.....yêu Bố và có Tí đấy mà...!!! Tí vòng đôi tay nhỏ bé bá lấy cổ Mẹ, hôn Mẹ chùn chụt và hỏi bằng một giọng rất ngây thơ: - Mẹ ơị... Bố và Tí thương Mẹ quá mà.... Sao lại gọi là "một lỗi lầm"?? Mẹ cười hắc hắc với những nụ hôn của Tí đặt trên má: - Phải... phảị... Bố cũng bảo thế... Bố bảo Tí không cần phải "chuộc" lỗi lầm gì cho ai, vì chẳng ai có lỗi gì phải chuộc. Lại nữa, Bố bảo Tí tinh khôi lắm, vô nhiễm như một đoá sen trắng (đổi giọng) Thế Tí có thích làm một đoá sen trắng tinh khôi không??? Tí cười tít mắt: - Mẹ thích thì Tí thích chứ... Tí thương Mẹ mà !!! Nói rồi Tí lại ôm chầm lấy cổ Mẹ hôn chùn chụt... Một buổi chiềụ.. Mẹ ngồi sau nhà đọc sách.. Tí quanh quẩn bên cạnh ngồi trên cái xe ba bánh đạp bằng chân. Xe này, một lần Bố về thăm đã dẫn Tí đi mua... Tí đạp xe vòng vòng quanh Mẹ, thỉnh thoảng gọi lớn: - Mẹ ơiiiị....... Nhưng Mẹ vẫn mải mê đọc sách, gọi mấy lần không thấy Mẹ trả lời, Tí bỏ xe chạy xà vào lòng Mẹ kêu lớn: - Mẹ ơiị....!!!!!! Mẹ buông sách, âu yếm nhìn Tí hỏi: - Tí cần gì thế? Thật ra, Tí chẳng cần gì, nhưng thấy Mẹ mải mê đọc sách, không (thèm) để ý gì nên Tí kiếm chuyện nhõng nhẽọ Nghe Mẹ hỏi, Tí ngập ngừng rồi nũng nịu nói: - Mẹ ơi... Tí nhớ Bố... Bao giờ Bố lại về hở Mẹ?? Nghe Tí nhắc đến Bố, đôi mắt Mẹ như vướng víu những sợi tơ trờị Giọng Mẹ buồn buồn, trầm hẳn xuống: - Mẹ cũng nhớ Bố, chẳng biết bao giờ Bố lại về... Thấy Mẹ buồn, tự nhiên Tí cũng buồn lâỵ... Cảm thấy hối hận đã nhắc đến Bố để Mẹ phải buồn.. Không gian như hụt hẫn trong sự yên lặng vô bờ.. Đôi mắt Mẹ nhìn xa xăm, Tí nghe tiếng Mẹ khe khẽ thở dài... Thương Mẹ quá, lòng tràn ngập sự hối hận...Tí ôm lấy Mẹ, úp mặt vào vùng ngực ấm hỏi trong một nỗi lo lắng: - Mẹ ơi... Tí làm Mẹ buồn phải không?? - Không, Tí ngoan lắm (vuốt tóc) Chẳng bao giờ Mẹ buồn vì Tí... Chỉ có Bố.... Đôi khi... có lẽ trong Mẹ hơị... trách Bố thôị.. - Sao Mẹ lại trách Bố?? - Vì Bố... đa đoan... đa tình... làm cho Mẹ khổ... (mỉm cười, tặc lưỡị.)Hay Mẹ con mình.... đi tu quách, Tí nhỉ?? - Đi tu là gì hở Mẹ? (ngây thơ, Tí hỏị.) - Ờ... ờ... là làm lễ quy y tam bảo, thọ giới Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni... là... dứt bỏ mọi nhân duyên, vào chùa sống... Tí ngạc nhiên trợn tròn mắt hỏi lớn: - Vậy thì mình sẽ bỏ Bố cho aỉ? Đôi mắt Mẹ hơi chao đị Có một chút hờn dỗi trong lời nói: - Bố hở??? Bố... hư lắm...!!! Mẹ sẽ bỏ Bố một mình. Lại nữa, Tí khỏi cần lo cho Bố vì đã có bà nội lo cho Bố rồị..!!! Tí dụi mắt khóc lóc: - Hụ..hụ.hu... Mẹ ơi, Bố không hư... Bố ngoan... Tí không chịu bỏ Bố một mình đâụ Bố sẽ buồn lắm đó..!!! - Nếu vậy, Mẹ đóng thùng gửi Tí qua ở với Bố nhé?? Tí ôm chặt lấy Mẹ, nghe mùi hương Mẹ thơm ngát trong từng phân da thịt: - Tí không chịu đâu... Tí muốn ở với Mẹ cơ !!! - Tí tham quá... Cái gì cũng muốn trọn vẹn (giọng nhỏ dần..) mà trên đời thì chẳng có gì trọn vẹn cả... Nói rồị Đôi mắt Mẹ ngơ ngác nhìn trờị Nắng đã tắt. Vạt nắng cuối cùng đang trốn sau những đám mây bắt đầu đổi màu vàng cam rồi trở thành màu chì, thẫm dần... thẫm dần... Mẹ ôm lấy Tí trong lòng. Mẹ bảo Tí có mùi của Bố.. Những lúc như thế, Tí thấy lòng thật ấm áp vì cảm nhận được nguồn yêu thương lan từ thân thể Mẹ. Giọng Mẹ mơ hồ, xa vắng, nửa như nói một mình, nửa như những lời tâm sự: - Mẹ gặp Bố qua trang kinh... Kỳ diệu thay... Mẹ yêu Bố ngay từ giây phút ấy... Măc dù chưa một lần gặp mặt... Đôi khi Mẹ tự hỏi lòng, đó có phải là một Tình Yêu mù quáng hay không? Một Tình-yêu-vô-điều-kiện. Rồi 2 người quen nhau, thư qua, từ lại, phải đến 3 năm sau Mẹ mới gặp Bố lần đầụ.. Ơị... Dòng đời vội vã.. Gặp nhau qua trang Kinh, Đời chia muôn lối ngả.. Còn lại đây, cuộc tình... Tờ Kinh xưa anh dịch.. Thành hoa đốm hư không, Em về đan kết lại, Vọng tình trong mắt trong... Trăm năm, đời một kiếp, Như gió thoảng mây trôi, Lạc nhau từ mấy kiếp? Tình sầu vẫn đơn côị.. Trời bắt đầu lạnh. Đêm len lén trở về từ lúc nàọ Mùi hương Dạ Lan trong vườn nhà ai thoang thoảng đâu đây... Tiếng ve sầu như đồng nhịp cất lên một điệu buồn muôn thuở.. Tí đã ngủ gục trong lòng Mẹ từ lúc nàọ.... ..... Đêm hình như đã sâu lắm... Nhưng người thiếu phụ vẫn còn ngẩn ngơ trước bàn làm việc với máy computer mở sáng. Trên màn hình chỉ thấy một dòng chữ ngắn, dở dang: "Anh yêu dấụ..." Hình như nàng muốn viết thật nhiều, nhưng vẫn loay hoay ngổn ngang nhiều ý niệm mà chẳng biết phải viết điều gì trước... Hai tay bưng lấy mặt, một sự mệt mỏi chợt ùa về.. Mệt mỏi của thân xác, cộng thêm sự cô đơn dai dẳng cùng với nỗi nhớ vô bờ..... Nàng nhớ rằng, nàng cần phải để nhiều thời gian trưởng dưỡng tâm thức trong sáng hơn là cứ để tâm hồn mình uỷ mị thế nàỵ.. Có tiếng động khẽ ở cửa phòng...Ngẩng lên, Tí đang đứng giữa ngưỡng cửạ Tay phải nắm lấy chéo áo con gấu bông nghiêng lết xuống sàn nhà. Đôi mắt rưng rưng, ngấn lệ: - Mẹ ơị.. Người thiếu phụ vội chạy ra ôm lấy con: - Chuyện gì thế Tí? Sao lại khóc thế nàỷ? Bàn tay bé xíu dụi lên mắt, Tí nói: - Tì vừa mới nằm mơ, sợ quá...!! - Tí mơ thấy gì, kể mẹ nghẻ? - Tí mơ thấy mẹ bỏ bố và Tí. Mẹ đòi đi tu... Hụ..hụ.hu... Tí buồn lắm... Mẹ đừng bỏ Tí nhé?? - Không!!! (ôm chặt Tí vào lòng) Chẳng bao giờ có chuyện đó đâu... Tí đừng sợ... Chỉ là giấc mơ thôi mà!!! Tí coi, Mẹ đây nè.. Mẹ đang ôm Tí vào lòng... Mẹ thương Tí... hôn Tí nè.. Chụt... chụt... chụt... - Mẹ cũng không bỏ Bố nhé? - Sao Tí lại hỏi vậỷ - Vì chiều nay mẹ nói mẹ muốn đi tu, rồi còn rủ Tí đi theo, mẹ nói, bỏ bố một mình quách !! Hụ.hụ.hu... Tí thương bố, Tí không muốn mẹ bỏ bố một mình... Dỗ dành: - Mẹ nói đùa thôi mà!!! Mẹ không bỏ bố đâu, mẹ còn muốn làm Biểu Nữ và một Dakini kiều diễm của Bố nữa đó... Tí úp mặt vào vai mẹ, nghe hơi ấm từ mái tóc mẹ thơm nồng: - Làm Biểu gì hở mẹ? - Biểu Nữ... - Rồi gì nữả? - Dakinị.. - Mẹ hứa nhé?? - Mẹ hứa !! Tiếng mẹ thì thầm.. gần như rất nhẹ, nhẹ như một làn gió thoảng.. Tí ôm chặt lấy mẹ, cũng thì thầm bên tai mẹ: - Mẹ ơi... Tí thương mẹ và thương cả Bố nữạ.. Đêm như vang lên một khúc ca rộn rã... Có lẽ, đó là khúc nhạc từ trong tâm phát ra, một khúc hoan ca, nói lên một tình yêu tuyệt vời, vô điều kiện... Mục lục Chuyện Của Tí Chuyện Của Tí Chiêu HoàngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 21 tháng 5 năm 2004
Phạm Nghi Dung Chuyện Của Vi và Tôi Lớp 5A của tôi hồi ấy thật lý tưởng. Trước cửa lớp, một gốc phượng to, tán lá xoè như cái lộng, mát rười rượi. Hai ô cửa sổ là khoảng trời xanh thẳm, có hôm bồng bềnh mây trắng. Giờ từ ngữ. Cô tôi kiểm tra bài cũ. Bên ngoài lớp, nắng vàng chanh diu dịu, ông mặt trời sắp ngã bóng chếch chếch về tây. Gió hiu hiu lùa qua cửa sổ, làm thằng Vì ngồi kế tôi nghẻo một giấc. Thấy nó híp mắt nãy giờ, tôi thấy tội nên không kêu. Nó ngủ thật ngon lành, tôi lấy cái đuôi của bím tóc ngoáy vô mũi nó... vậy mà nó vẫn ngủ. Hèn nào mà nó chẳng phúng phính. Tôi nghe người lớn nói “ngủ gục là một liều thuốc bổ vô giá. Ta hãy cứ ngủ gà ngủ gật cho dù chỉ một phút thôi”. Thằng Vi chuyên môn ngủ gục, nhất là những giờ học nào có liên quan đến môn tiếng Việt. Cứ nghe cô tôi mở đầu giới thiệu bài học mới thì nó limdim mắt “ngỗng” rồi. - Thái Vi! Chết thằng Vi, tôi thì thuộc bài làu làu mà nghe cô gọi nó, tự dưng tôi cũng giật thót mình mẩy. Tôi “phết” vô hông nó một cái. Thằng Vi nhương nhướng hai con mắt, lè nhè: - Thằng nào quýnh tao vậy? Tôi nổi sùng nhéo nó thêm một nhát: - Cô gọi mày trả bài kìa! Nó tỉnh ngủ hẳn, đứng phắt dậy, tay dụi mắt, tay sửa sửa cái bâu áo, rồi cầm tập từ ngữ thủng thỉnh đi lên bàn cô. Nó vừa tới nới, cô tôi hỏi: - Em thuộc bài không? - Nó nhanh miệng: - Dạ thuộc. Cô xem tập nó, xoay qua bảo: - Em đọc cho cô nghe một câu tục ngữ nói về thời tiết đi. Thằng Vi ngước mắt nhìn lên trần nhà, làm như câu tục ngữ nằm trên đó không bằng. Nó mấp máy đôi môi rồi đọc một hơi thiệt lẹ: - “Chuồn chuồn bay thấp thì cao. Bay cao thì nắng bay vừa thì mưa”. Cả lớp cười nghe cái ì. Tôi nhìn mặt anh chàng đang tỉnh bơ mà rủa thầm: “Thằng xạo gì đâu, hông thuộc bài thì nói thiệt với cô đi còn bày đặt”. Cô tôi mím chặt môi để tiếng cười không bật ra, cô bảo nó: - Cô cho em một câu khác. Thằng Vi gãi cái đầu sắp chôm bôm lên, hai con mắt trợn lên, trợn xuống. Cô tôi nhắc: - Cái gì... táp, cái gì... sa? Em điền thêm hai từ đi. Thằng Vi không ngần ngại vọt miệng: - Thưa cô, chó táp đường xa! Thánh thần ngó xuống mà coi cái ông Vi lười biếng. Cả lớp tôi được dịp cười nôn hết ruột gan. Cô tôi lúc này không cười nữa, cô nổi giận thật sự: - Cả lớp trật tự! Thái Vi, em về chép phạt cho cô hai mươi lần hai câu tục ngữ vừa rồi thật chính xác. Sai một chữ , cô phạt gấp ba! Thằng Vi tiu nghỉu về chỗ ngồi, mặt nó lúc này như quả gấc. Tới chỗ ngồi, nó lầm bầm với tôi: - Sao mày hổng nhắc tao gì hết trơn! - Câu dễ ợt vậy mà nhắc nổi gì. Hổng cần học cũng nhớ nữa là... Mày đúng là con ngỗng, Vi ạ, đáng đời mày. Cứ hổng thuộc bài, ngủ gục hoài đi thi đừng hòng chơi với tao nữa – Tôi hăm he nó. Thằng Vi xuống nước nhỏ: - Thôi, để tao ráng, mày đừng la tao nữa! Tôi lườm nó, lên giọng: - La cái gì. Thôi, nghe giảng bài kìa. oOoQua bao mùa me thay lá. Con đường tuyệt vời nhất của lũ học sinh chúng tôi ngày hai bận đi về xôn xao trắng ngợp. Mấy mùa phượng, hoa tàn rồi lại nở. Chúng tôi rời bỏ tuổi thơ đầy ấp bao kỷ niệm dấu yêu. Và trong một đỗi quá tình cờ, tôi gặp lại Thái Vi ngay ở chính lớp 12B này. Một sự trùng hợp, lớp 5A, lớp cuối cấp I, lớp 12B cũng là lớp sau cùng. Một Thái Vi phúng phính ngày xưa bởi được tẩm bổ bằng những cơn ngủ gà ngủ gật và luôn bị điểm ngỗng môn Tiếng Việt. Lớp đặt cho cái tên “Vi ngỗng” chết danh, tôi mãi vẫn nhớ hoài, làm sao quên được cơ chứ. Thái Vi bây giờ trông đĩnh đạc, ra vẻ húi cua, mày râu nhẵn nhụi đường hoàng lắm rồi. Duy có đôi mắt, coi bộ của ấy nhường cho tôi thì hợp hơn, con trai gì mà mắt ươn ướt, lông mi cong vút, lúng liếng. Mấy con mắt như vậy ớn lạnh sống lưng lắm chứ. Dương Thái Vi, nhan sắc hắn, đám tóc dài lớp tôi đang liệt hắn vào hạn có tầm cỡ nhất người mẫu, thua “siêu” một bậc. Cháu trai mấy chục đời của... Dương Quý Phi. Chao ơi, hắn bây giờ được nâng bi như vậy đó, mà học bài hết “ngỗng”, khá hơn hồi đó nhiều lắm. Hôm đầu năm học, gặp lại tôi ở trước lớp, mắt hắn trợn tròn, miệng ú ớ không ra lời: - Ê... nhỏ, sao mất tiêu vậy? Mà giờ lại ở đây? Nghe hắn hỏi, tự ái, tôi không thèm trả lời. Hắn lại lí nhí: - Bộ... Thuyền hổng nhớ Vi sao? Tôi chẳng buồn ngó tới hắn: - Cái mặt của Vi ai mà quên. Tôi tưởng kêu xe lôi xe kéo chứ. - Thôi cho Vi xin lỗi vậy! Tôi nguýt hắn: - Rõ, ngỗng bây giờ lịch sự chán. Ừ, thôi tạm miễn lễ cho đó! Hắn xịu xuống: - Gì thì gì chớ hết ngỗng rồi bạn ơi. Ðừng kêu vậy quê độ lắm à nghen. Nhỏ lạc hậu tình hình rồi. Hì... hì. Tôi cứ tỉnh bơ: - Hổng “ngỗng” vẫn cứ “ngỗng”. Hắn không vừa: - Thôi được... không “ngỗng” của ai hết, mà là “ngỗng” của riêng nhỏ Thuyền đủ rồi! Tôi đưa tay định nhéo hắn một phát cho biết thân, nhưng chợt khựng lại, tôi nghe hai má mình nong nóng: - Nói bá láp mà nghe được. Không thèm dòm mặt Vi nữa đâu! Hắn thôi cười: - Tật cũ vẫn không chừa, tối ngày cứ đòi nghĩ chơi chung. “Thôi để tao ráng, mày đừng la tao nữa...” Hắn léo nhéo giọng con gái. Không kềm được nữa, tôi nhìn Vi, hai đứa cùng bật cười. Mấy đứa bạn đứng gần nghe chuyện, tụi nó cũng tủm tỉm cười theo. Rồi từng buổi học say mê, lý thú với bao gương mặt bạn bè thật dễ thương đi qua. Tôi đâm sợ thời gian trôi nhanh, nó sẽ xóa đi những gì tôi đang ấp ủ chắt chiu. Tôi cố sức kéo cho nó chậm lại, nhưng bóng câu vẫn vùn vụt qua ô cửa. Kỷ niệm êm đềm cứ lùi dần theo tờ lịch mong manh. Tôi ngốn ngấu ghi lại từng dòng, từng dòng trong nhật ký những điều tôi nhớ về thuở xa xưa. Trưa nay đi học, vừa trờ tới cổng trường, Vi dúi nhanh vào cặp tôi một gói nhỏ bằng nắm tay. Tôi không dám mở ra xem coi cái gì trong gói. Vẫn để y nó trong cặp, tôi bước nhanh vào lớp khi trống trường vang vang một hồi dài giục giã. Giờ chơi, mấy nhỏ ngồi gần bên tôi cùng cả lớp kéo nhau ra hành lang râm ran. Ði ngang chỗ tôi, Vi nói vừa đủ để tôi nghe: - Ăn đi, táo Tàu ngon lắm. Nhớ ăn một mình thôi! Tôi ngạc nhiên, hổng biết cái trò gì đây. Chưa kịp hỏi tại sao, hắn đã đi một lèo mất tăm. Tôi len lén kéo nhẹ cặp, lấy cái gói mở ra. Trong gói, mấy quả táo uớp thuốc bắc nâu đen, da nhăn nhúm cộng với một tờ giấy nhỏ xíu gấp làm tư. Có vấn đề gì đây, tên Vi này bắt đầu nhiều chuyện vẽ vời thấy sợ. Tôi vừa bốc một quả táo bỏ vào miệng, liếc mắt vào tờ giấy: “Thuyền! Chiều này tan học, về chậm chậm, đợi Vi hỏi bài một chút”. Lại xạo sự. Lúc này, hắn học hơn hẳn tôi, đáng gờm lắm mà hỏi cái nỗi gì cà? Chiều. Tan học, tôi đi thật chậm có ý chờ xem coi Vi hỏi cái gì. Mải lơ mơ ngó mông lung lên mấy tán lá me xanh mượt, Vi đi bên tôi hồi nào chẳng rõ. Vi hỏi nhỏ: - Thuyền có nhớ trường cũ của mình hồi bé hôn? - Nhớ chứ! Trường lớn của thị xã mình mà. - Biết rồi... Nhưng còn nhớ gì nữa hôn? - Nhớ, nhớ lớp 5A, có thằng Vi phúng phính hay ngủ gục, hổng thuộc bài, bị điểm “ngỗng” liên tu. Nhớ... - Thôi, đừng nhớ nữa. Nhiêu đó đủ quê rồi! Tôi xoay qua lườm Vi: - Vậy chớ hỏi làm chi? Ghét! Tiếng Vi trầm ấm: - Nhà Thuyền dời đi hồi nào, ở đâu, Vi kiếm không gặp vậy? Thêm một điều hai đứa lại học khác buổi nhau. Ờ, mà sao hồi đó mình khờ quá, hổng xin học cùng buổi há? Nhưng sao Thuyền hổng lại nhà Vi chơi? Nghe Vi hỏi thiếu điều tôi muốn hụt hơi: - Con gái ai lại đi tìm con trai. Bộ muốn tui chăn “ngỗng” hoài sao. Hơn nữa, nhà của Vi một bầy chó, sợ nó cắn muốn chết! - Con Ky, con Na già, ngủm hết rồi nhỏ ơi! - Như chằn, chết là phải! - Trời đất! - Thôi, Thuyền sắp tới nhà rồi. Vi vòng lại về đi! - Ở đâu? Tôi trỏ tay chỉ ngôi nhà cổ, rêu bám đầy mái, nằm cạnh giáo đường: - Ðó, nhà đó đó. Nhà của ông cậu cho nên ba Thuyền bán nhà kia rồi. Vi dừng lại, nghiêng nghiêng cái đầu: - Ôi chao, rào sắt uy nghi quá! Một lâu đài của công chúa. Có chó dữ hôn? Tôi vừa trả lời vừa đưa tay nhéo Vi một cái thật mạnh: - Hổng có chó dữ mà có người chằn lắm, được hông? - Ui da! Thuyền hả? A... vậy thì hổng sợ. Chủ nhật này tới học nhóm nghen, nghéo tay đi! Tôi không thèm đưa tay cho Vi, chạy nhanh vào sân, khép kín cổng rào lại: - Về đi... “ngỗng” ơi! Chủ Nhật! Vi đứng lặng nhìn tôi. Mái tóc bồng bềnh, đôi mắt ươn ướt, long lanh, rồi quay gót... Phạm Nghi Dung Mục lục Chuyện Của Vi và Tôi Chuyện Của Vi và Tôi Phạm Nghi DungChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời áo trắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Phạm Nghi Dung Chuyện Của Vi và Tôi Lớp 5A của tôi hồi ấy thật lý tưởng. Trước cửa lớp, một gốc phượng to, tán lá xoè như cái lộng, mát rười rượi. Hai ô cửa sổ là khoảng trời xanh thẳm, có hôm bồng bềnh mây trắng. Giờ từ ngữ. Cô tôi kiểm tra bài cũ. Bên ngoài lớp, nắng vàng chanh diu dịu, ông mặt trời sắp ngã bóng chếch chếch về tây. Gió hiu hiu lùa qua cửa sổ, làm thằng Vì ngồi kế tôi nghẻo một giấc. Thấy nó híp mắt nãy giờ, tôi thấy tội nên không kêu. Nó ngủ thật ngon lành, tôi lấy cái đuôi của bím tóc ngoáy vô mũi nó... vậy mà nó vẫn ngủ. Hèn nào mà nó chẳng phúng phính. Tôi nghe người lớn nói “ngủ gục là một liều thuốc bổ vô giá. Ta hãy cứ ngủ gà ngủ gật cho dù chỉ một phút thôi”. Thằng Vi chuyên môn ngủ gục, nhất là những giờ học nào có liên quan đến môn tiếng Việt. Cứ nghe cô tôi mở đầu giới thiệu bài học mới thì nó limdim mắt “ngỗng” rồi. - Thái Vi! Chết thằng Vi, tôi thì thuộc bài làu làu mà nghe cô gọi nó, tự dưng tôi cũng giật thót mình mẩy. Tôi “phết” vô hông nó một cái. Thằng Vi nhương nhướng hai con mắt, lè nhè: - Thằng nào quýnh tao vậy? Tôi nổi sùng nhéo nó thêm một nhát: - Cô gọi mày trả bài kìa! Nó tỉnh ngủ hẳn, đứng phắt dậy, tay dụi mắt, tay sửa sửa cái bâu áo, rồi cầm tập từ ngữ thủng thỉnh đi lên bàn cô. Nó vừa tới nới, cô tôi hỏi: - Em thuộc bài không? - Nó nhanh miệng: - Dạ thuộc. Cô xem tập nó, xoay qua bảo: - Em đọc cho cô nghe một câu tục ngữ nói về thời tiết đi. Thằng Vi ngước mắt nhìn lên trần nhà, làm như câu tục ngữ nằm trên đó không bằng. Nó mấp máy đôi môi rồi đọc một hơi thiệt lẹ: - “Chuồn chuồn bay thấp thì cao. Bay cao thì nắng bay vừa thì mưa”. Cả lớp cười nghe cái ì. Tôi nhìn mặt anh chàng đang tỉnh bơ mà rủa thầm: “Thằng xạo gì đâu, hông thuộc bài thì nói thiệt với cô đi còn bày đặt”. Cô tôi mím chặt môi để tiếng cười không bật ra, cô bảo nó: - Cô cho em một câu khác. Thằng Vi gãi cái đầu sắp chôm bôm lên, hai con mắt trợn lên, trợn xuống. Cô tôi nhắc: - Cái gì... táp, cái gì... sa? Em điền thêm hai từ đi. Thằng Vi không ngần ngại vọt miệng: - Thưa cô, chó táp đường xa! Thánh thần ngó xuống mà coi cái ông Vi lười biếng. Cả lớp tôi được dịp cười nôn hết ruột gan. Cô tôi lúc này không cười nữa, cô nổi giận thật sự: - Cả lớp trật tự! Thái Vi, em về chép phạt cho cô hai mươi lần hai câu tục ngữ vừa rồi thật chính xác. Sai một chữ , cô phạt gấp ba! Thằng Vi tiu nghỉu về chỗ ngồi, mặt nó lúc này như quả gấc. Tới chỗ ngồi, nó lầm bầm với tôi: - Sao mày hổng nhắc tao gì hết trơn! - Câu dễ ợt vậy mà nhắc nổi gì. Hổng cần học cũng nhớ nữa là... Mày đúng là con ngỗng, Vi ạ, đáng đời mày. Cứ hổng thuộc bài, ngủ gục hoài đi thi đừng hòng chơi với tao nữa – Tôi hăm he nó. Thằng Vi xuống nước nhỏ: - Thôi, để tao ráng, mày đừng la tao nữa! Tôi lườm nó, lên giọng: - La cái gì. Thôi, nghe giảng bài kìa. oOoQua bao mùa me thay lá. Con đường tuyệt vời nhất của lũ học sinh chúng tôi ngày hai bận đi về xôn xao trắng ngợp. Mấy mùa phượng, hoa tàn rồi lại nở. Chúng tôi rời bỏ tuổi thơ đầy ấp bao kỷ niệm dấu yêu. Và trong một đỗi quá tình cờ, tôi gặp lại Thái Vi ngay ở chính lớp 12B này. Một sự trùng hợp, lớp 5A, lớp cuối cấp I, lớp 12B cũng là lớp sau cùng. Một Thái Vi phúng phính ngày xưa bởi được tẩm bổ bằng những cơn ngủ gà ngủ gật và luôn bị điểm ngỗng môn Tiếng Việt. Lớp đặt cho cái tên “Vi ngỗng” chết danh, tôi mãi vẫn nhớ hoài, làm sao quên được cơ chứ. Thái Vi bây giờ trông đĩnh đạc, ra vẻ húi cua, mày râu nhẵn nhụi đường hoàng lắm rồi. Duy có đôi mắt, coi bộ của ấy nhường cho tôi thì hợp hơn, con trai gì mà mắt ươn ướt, lông mi cong vút, lúng liếng. Mấy con mắt như vậy ớn lạnh sống lưng lắm chứ. Dương Thái Vi, nhan sắc hắn, đám tóc dài lớp tôi đang liệt hắn vào hạn có tầm cỡ nhất người mẫu, thua “siêu” một bậc. Cháu trai mấy chục đời của... Dương Quý Phi. Chao ơi, hắn bây giờ được nâng bi như vậy đó, mà học bài hết “ngỗng”, khá hơn hồi đó nhiều lắm. Hôm đầu năm học, gặp lại tôi ở trước lớp, mắt hắn trợn tròn, miệng ú ớ không ra lời: - Ê... nhỏ, sao mất tiêu vậy? Mà giờ lại ở đây? Nghe hắn hỏi, tự ái, tôi không thèm trả lời. Hắn lại lí nhí: - Bộ... Thuyền hổng nhớ Vi sao? Tôi chẳng buồn ngó tới hắn: - Cái mặt của Vi ai mà quên. Tôi tưởng kêu xe lôi xe kéo chứ. - Thôi cho Vi xin lỗi vậy! Tôi nguýt hắn: - Rõ, ngỗng bây giờ lịch sự chán. Ừ, thôi tạm miễn lễ cho đó! Hắn xịu xuống: - Gì thì gì chớ hết ngỗng rồi bạn ơi. Ðừng kêu vậy quê độ lắm à nghen. Nhỏ lạc hậu tình hình rồi. Hì... hì. Tôi cứ tỉnh bơ: - Hổng “ngỗng” vẫn cứ “ngỗng”. Hắn không vừa: - Thôi được... không “ngỗng” của ai hết, mà là “ngỗng” của riêng nhỏ Thuyền đủ rồi! Tôi đưa tay định nhéo hắn một phát cho biết thân, nhưng chợt khựng lại, tôi nghe hai má mình nong nóng: - Nói bá láp mà nghe được. Không thèm dòm mặt Vi nữa đâu! Hắn thôi cười: - Tật cũ vẫn không chừa, tối ngày cứ đòi nghĩ chơi chung. “Thôi để tao ráng, mày đừng la tao nữa...” Hắn léo nhéo giọng con gái. Không kềm được nữa, tôi nhìn Vi, hai đứa cùng bật cười. Mấy đứa bạn đứng gần nghe chuyện, tụi nó cũng tủm tỉm cười theo. Rồi từng buổi học say mê, lý thú với bao gương mặt bạn bè thật dễ thương đi qua. Tôi đâm sợ thời gian trôi nhanh, nó sẽ xóa đi những gì tôi đang ấp ủ chắt chiu. Tôi cố sức kéo cho nó chậm lại, nhưng bóng câu vẫn vùn vụt qua ô cửa. Kỷ niệm êm đềm cứ lùi dần theo tờ lịch mong manh. Tôi ngốn ngấu ghi lại từng dòng, từng dòng trong nhật ký những điều tôi nhớ về thuở xa xưa. Trưa nay đi học, vừa trờ tới cổng trường, Vi dúi nhanh vào cặp tôi một gói nhỏ bằng nắm tay. Tôi không dám mở ra xem coi cái gì trong gói. Vẫn để y nó trong cặp, tôi bước nhanh vào lớp khi trống trường vang vang một hồi dài giục giã. Giờ chơi, mấy nhỏ ngồi gần bên tôi cùng cả lớp kéo nhau ra hành lang râm ran. Ði ngang chỗ tôi, Vi nói vừa đủ để tôi nghe: - Ăn đi, táo Tàu ngon lắm. Nhớ ăn một mình thôi! Tôi ngạc nhiên, hổng biết cái trò gì đây. Chưa kịp hỏi tại sao, hắn đã đi một lèo mất tăm. Tôi len lén kéo nhẹ cặp, lấy cái gói mở ra. Trong gói, mấy quả táo uớp thuốc bắc nâu đen, da nhăn nhúm cộng với một tờ giấy nhỏ xíu gấp làm tư. Có vấn đề gì đây, tên Vi này bắt đầu nhiều chuyện vẽ vời thấy sợ. Tôi vừa bốc một quả táo bỏ vào miệng, liếc mắt vào tờ giấy: “Thuyền! Chiều này tan học, về chậm chậm, đợi Vi hỏi bài một chút”. Lại xạo sự. Lúc này, hắn học hơn hẳn tôi, đáng gờm lắm mà hỏi cái nỗi gì cà? Chiều. Tan học, tôi đi thật chậm có ý chờ xem coi Vi hỏi cái gì. Mải lơ mơ ngó mông lung lên mấy tán lá me xanh mượt, Vi đi bên tôi hồi nào chẳng rõ. Vi hỏi nhỏ: - Thuyền có nhớ trường cũ của mình hồi bé hôn? - Nhớ chứ! Trường lớn của thị xã mình mà. - Biết rồi... Nhưng còn nhớ gì nữa hôn? - Nhớ, nhớ lớp 5A, có thằng Vi phúng phính hay ngủ gục, hổng thuộc bài, bị điểm “ngỗng” liên tu. Nhớ... - Thôi, đừng nhớ nữa. Nhiêu đó đủ quê rồi! Tôi xoay qua lườm Vi: - Vậy chớ hỏi làm chi? Ghét! Tiếng Vi trầm ấm: - Nhà Thuyền dời đi hồi nào, ở đâu, Vi kiếm không gặp vậy? Thêm một điều hai đứa lại học khác buổi nhau. Ờ, mà sao hồi đó mình khờ quá, hổng xin học cùng buổi há? Nhưng sao Thuyền hổng lại nhà Vi chơi? Nghe Vi hỏi thiếu điều tôi muốn hụt hơi: - Con gái ai lại đi tìm con trai. Bộ muốn tui chăn “ngỗng” hoài sao. Hơn nữa, nhà của Vi một bầy chó, sợ nó cắn muốn chết! - Con Ky, con Na già, ngủm hết rồi nhỏ ơi! - Như chằn, chết là phải! - Trời đất! - Thôi, Thuyền sắp tới nhà rồi. Vi vòng lại về đi! - Ở đâu? Tôi trỏ tay chỉ ngôi nhà cổ, rêu bám đầy mái, nằm cạnh giáo đường: - Ðó, nhà đó đó. Nhà của ông cậu cho nên ba Thuyền bán nhà kia rồi. Vi dừng lại, nghiêng nghiêng cái đầu: - Ôi chao, rào sắt uy nghi quá! Một lâu đài của công chúa. Có chó dữ hôn? Tôi vừa trả lời vừa đưa tay nhéo Vi một cái thật mạnh: - Hổng có chó dữ mà có người chằn lắm, được hông? - Ui da! Thuyền hả? A... vậy thì hổng sợ. Chủ nhật này tới học nhóm nghen, nghéo tay đi! Tôi không thèm đưa tay cho Vi, chạy nhanh vào sân, khép kín cổng rào lại: - Về đi... “ngỗng” ơi! Chủ Nhật! Vi đứng lặng nhìn tôi. Mái tóc bồng bềnh, đôi mắt ươn ướt, long lanh, rồi quay gót... Phạm Nghi Dung Mục lục Chuyện Của Vi và Tôi Chuyện Của Vi và Tôi Phạm Nghi DungChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời áo trắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Phạm văn Khôi Chuyện của đàn ông Trích trong tập truyện ngắn :Trong Vùng xoáy luân hồi) Khi biết tôi là tác giả của một bài thơ tình vừa được đăng trên một tạp chí văn nghệ thì cô ta bỗng nhìn tôi với một ánh mắt thân thiện,tình cảm. Với tôi,điều này không còn là cảm giác nữa,mà là bản năng. Tôi hiểu rằng,ánh mắt cô ta đang lóe lên một thèm muốn phiêu diêu tràn ra từ một thân thể khỏe mạnh. hừng hực từ trường gợi cảm ma quái. May thay,ánh mắt ấy vẫn còn le lói một chút trí tuệ. Cô ta ngâm khe khẽ bài thơ của tôi. Nửa như muốn giỡn chơi,nửa như muốn chấp nhận . Dù muốn hay không thì sợi dây đàn tình trong tôi cũng bắt đầu rung động. “… anh ập đến bất ngờ như cơn gió em mỏng manh như cọng lá khô đuổi theo em không biết đến bao giờ Đừng trách giận em…khô… Đời lá rụng…” Tôi nhủ thầm,cô ta yêu thơ…yêu luôn cả tôi ?! Tôi được biết,Cô ta là Diệu Li. Một ca sĩ sắp nổi danh. Cô đã ở tuổi ba mươi. Do vậy,gọi là “cô gái” thì có vẻ hơi muộn. Mà gọi là “Đàn bà” thì e hơi sớm. Dù sao…ở Diệu Li vẫn tiềm tàng những mầm mống nổi loạn tình dục. Một sự nổi loạn hết sức thân ái. Diệu Li có thân hình cân đối và chắc nịch,nhưng có vẻ đang mấp mé đến sự phì lộn. Bộ ngực căng tròn được tạo hóa khéo léo đặt trên nền da “bánh mật” thuần khiết. Đây là một biểu hiện cô rất bền bỉ tập luyện hình thể. Dũng cảm cản phá sự tàn phai tất yếu của sắc đẹp. Kẻ thù của họ là thời gian. Diệu Li có đôi mắt lá răm buông thả ,được tiếp nối bằng đường cong mỹ miều của sống mũi. Nó tự nhiên,hài hòa như hoa với lá. Có lẽ,bởi điều này mà trong tôi dâng lên khoái cảm ? Bởi tính tôi vốn đam mê những vẻ đẹp hoang dã,kiểu như gái Digan hoặc những cô gái da đen da đỏ. Không lẽ Diệu Linh có sự pha trộn giữa đen và đỏ ? Thú thật,tôi đã có vợ. Nhưng lạy chúa ! Thử hỏi trên thế gian này…một “Đàn ông” nào nhìn thấy gái lạ,gái đẹp mà không có cảm giác như nhìn thấy “Cá tươi” đang dãy đành đạch trên chảo mỡ không chứ ? Buổi hẹn đầu với Diệu Li đã gây cho tôi một ấn tượng khó quên. Chúng tôi tranh luận với nhau một đề tài tưởng chừng đơn giản nhưng thật ra đầy hiểm hóc. Quan hệ với nhau theo kiểu gì đây ?…Bạn ?…Anh em nuôi ? Tình nhân ?- (Kiểu ăn vụng nhưng chùi mũi cho sạch ). Và rồi sẽ đi tới đâu,về đâu ? Diệu Li cũng đã từng yêu,từng có chồng,nhưng đã ly hôn. Còn tôi cũng đang có một gia đình,cho dù không lấy làm khả dĩ cho lắm. Thường thì vẫn phải chép miệng làm vui. Nhiều khi tôi cứ tự hỏi : “ Tại sao mình lại dại dột lấy vợ nhỉ ?” Bây giờ,tôi đang tiếp nhận một mối tình mới mẻ. Tuy không còn cháy bỏng như tình đầu nhưng cũng có cái thú riêng của nó. Ví như ngày trước tôi ăn món gà mái tơ rán,còn bây giờ tôi đang tìm cách ăn vụng món gà mái hầm ! Tự tin vào những xét đoán của mình,tôi nói với món gà hầm của tôi : - Chúng ta phải thề với nhau rằng…chỉ nói thật với nhau mà thôi. Diệu Li trả lời,giọng ngân nga luyến láy như ca trù : - Ở tuổi bọn mình thì…chẳng còn gì để nói dối nữa. - Nói dối là hèn nhát ! - Tôi nhấn mạnh. - Chỉ có hèn nhát mới nói dối ! – Nàng phụ họa. …Im lặng một lát, Nàng bỗng nhìn tôi với ánh mắt đắm đuối say nồng…nàng vươn cổ lên…Tôi hiểu rằng nàng muốn chủ động cùng tôi trao đổi một cái gì đó ?…Ôi ! Đôi môi mọng ướt đỏ ựng đang run rẩy tỏa hương. Thằng “đực” trong tôi bắt đầu cựa quậy. Nó vụt bay ra khỏi cái hàng rào vô hình của mặc cảm và khuôn thước cổ lỗ để nổ bùng giữa thực tại. Chúng tôi hối hả hôn nhau. Hôn với đầy đủ ý thức và kinh nghiệm của một cặp tình nhân có số tuổi mà tổng của nó bằng “cổ lai hy”. Chính tôi là người ngắt nụ hôn trước bởi tôi chưa bao giờ trải qua một “nụ” nào dài hơi đến thế ! Phải thừa nhận rằng,đàn bà thời nay “hơi” khỏe thật ! Nàng luyến tiếc nhìn tôi với vẻ khát vọng vô bờ,khiến mắt nàng trông dại hẳn đi. Tôi hơi bị hoảng rồi cố trấn tĩnh,dịu dàng nói với nàng giống như một trí thức đức hạnh thổ lộ tâm trạng với một người đàn bà chính chuyên : - Chúng ta phải thỏa thuận với nhau xem…nên quan hệ với nhau theo kiểu gì cho tiện ? - Yêu ! Trời đất ơi ! Tại sao cứ phải yêu nhỉ ? Đi “ngầm” có tốt hơn không…Tôi thầm nghĩ như vậy rồi bình thản mồi một một điếu thuốc lá và nói : - Yêu nhau ? - Vâng ! Yêu nhau như thời mới lớn. Đó là thiên đường duy nhất của dục vọng ! Tôi giật mình bởi câu trả lời của nàng và chợt nhận ra rằng mình đang đú đởn giữa thiên đường. - Em nói chuyện như một nữ sĩ ! - Anh cũng nịnh “đầm” khéo lắm ! - Em đừng hiểu lầm…tội nghiệp anh ! Nàng lại sà vào lòng tôi và thể hiện những cảm súc của mình một cách tự nhiên đến nỗi một thằng đàn ông có thâm niên yêu đương như tôi cũng phải e ấp. Thấy tôi chỉ ngồi im rít hết điếu thuốc này sang điếu khác,nàng bảo tôi : - Anh nghiện thuốc lá phải không ? - Ừ ! - Bỏ đi,vừa hại sức khỏe vừa tốn kém ! Và bắt đầu nàng tuôn ra nhũng điệp khúc rên rỉ muôn thủa về chủ đề gia đình chẳng khác gì bà xã ở nhà. Tôi tự rút ra một kết luận : Họ giống nhau như đúc ! Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu mặc cho nàng rên rỉ,tai tôi như chiếc ống bơ thủng cả hai đầu. Kinh nghiệm của những năm tháng “Đẹp duyên” đã dạy tôi cách tự vệ như vậy. Chả lẽ mới chỉ hôn nhau một cái mà đã có quyền “săn sóc” nhau đến nơi đến chốn đến như vậy sao ? Tôi đành phải ngắt lời nàng : - Chiều nay anh mắc họp ban,chúng ta tạm biệt ! - Biết ngay mà,các ông là chỉ có hội với họp tối ngày không biết chán ! Mười ông như một ! Tuy vậy,vừa dứt lời,nàng lại bềnh cặp môi lên như thể nàng muốn mớm cho tôi quả chín trong mắt nàng lim rim chờ đợi. Cảm giác trong tôi chợt thay đổi đột ngột. Tôi thấy đôi môi mọng ướt kia bỗng biến thành một vòng xích đen sì. Đôi mắt lá răm buông thả kia cứ chập chờn như hai viên đạn súng lục…và bộ ngực căng tròn gợi cảm kia bỗng nhú ra hai lưỡi dao nhọn hoắt. ...Tất cả ! Tất cả những khêu gợi giới tính ấy vụt hòa vào nhau và hiện diện như hình hài một đao phủ của mọi thời đại. Tôi vùng đứng dậy và lễ phép nói : - Thôi,tạm biệt em ! - Ngày mai cũng giờ này nhé anh ? - Ngày mai,cả ngày họp chuyên môn ! - Lại họp !cũng thứ hai vậy,em đợi anh tại đây... nhớ nhé...thiên đường của em ! Tôi nhảy vội lên xe,gò cổ đạp thật nhanh. Bỏ lại sau lưng một “Thiên đường tình ái”. Bất giác,tôi chợt nhớ đến một câu nói cửa miệng của ông hàng xóm già có đến ba vợ và mười tám người con. Cứ mỗi khi có ai hỏi về gia cảnh,ông ta chỉ lắc đầu và nói : - Ôi ! Thiên đường bãi rác… Tháng 8/1991 Mục lục Chuyện của đàn ông Chuyện của đàn ông Phạm văn KhôiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 28 tháng 2 năm 2008
Phạm văn Khôi Chuyện của đàn ông Trích trong tập truyện ngắn :Trong Vùng xoáy luân hồi) Khi biết tôi là tác giả của một bài thơ tình vừa được đăng trên một tạp chí văn nghệ thì cô ta bỗng nhìn tôi với một ánh mắt thân thiện,tình cảm. Với tôi,điều này không còn là cảm giác nữa,mà là bản năng. Tôi hiểu rằng,ánh mắt cô ta đang lóe lên một thèm muốn phiêu diêu tràn ra từ một thân thể khỏe mạnh. hừng hực từ trường gợi cảm ma quái. May thay,ánh mắt ấy vẫn còn le lói một chút trí tuệ. Cô ta ngâm khe khẽ bài thơ của tôi. Nửa như muốn giỡn chơi,nửa như muốn chấp nhận . Dù muốn hay không thì sợi dây đàn tình trong tôi cũng bắt đầu rung động. “… anh ập đến bất ngờ như cơn gió em mỏng manh như cọng lá khô đuổi theo em không biết đến bao giờ Đừng trách giận em…khô… Đời lá rụng…” Tôi nhủ thầm,cô ta yêu thơ…yêu luôn cả tôi ?! Tôi được biết,Cô ta là Diệu Li. Một ca sĩ sắp nổi danh. Cô đã ở tuổi ba mươi. Do vậy,gọi là “cô gái” thì có vẻ hơi muộn. Mà gọi là “Đàn bà” thì e hơi sớm. Dù sao…ở Diệu Li vẫn tiềm tàng những mầm mống nổi loạn tình dục. Một sự nổi loạn hết sức thân ái. Diệu Li có thân hình cân đối và chắc nịch,nhưng có vẻ đang mấp mé đến sự phì lộn. Bộ ngực căng tròn được tạo hóa khéo léo đặt trên nền da “bánh mật” thuần khiết. Đây là một biểu hiện cô rất bền bỉ tập luyện hình thể. Dũng cảm cản phá sự tàn phai tất yếu của sắc đẹp. Kẻ thù của họ là thời gian. Diệu Li có đôi mắt lá răm buông thả ,được tiếp nối bằng đường cong mỹ miều của sống mũi. Nó tự nhiên,hài hòa như hoa với lá. Có lẽ,bởi điều này mà trong tôi dâng lên khoái cảm ? Bởi tính tôi vốn đam mê những vẻ đẹp hoang dã,kiểu như gái Digan hoặc những cô gái da đen da đỏ. Không lẽ Diệu Linh có sự pha trộn giữa đen và đỏ ? Thú thật,tôi đã có vợ. Nhưng lạy chúa ! Thử hỏi trên thế gian này…một “Đàn ông” nào nhìn thấy gái lạ,gái đẹp mà không có cảm giác như nhìn thấy “Cá tươi” đang dãy đành đạch trên chảo mỡ không chứ ? Buổi hẹn đầu với Diệu Li đã gây cho tôi một ấn tượng khó quên. Chúng tôi tranh luận với nhau một đề tài tưởng chừng đơn giản nhưng thật ra đầy hiểm hóc. Quan hệ với nhau theo kiểu gì đây ?…Bạn ?…Anh em nuôi ? Tình nhân ?- (Kiểu ăn vụng nhưng chùi mũi cho sạch ). Và rồi sẽ đi tới đâu,về đâu ? Diệu Li cũng đã từng yêu,từng có chồng,nhưng đã ly hôn. Còn tôi cũng đang có một gia đình,cho dù không lấy làm khả dĩ cho lắm. Thường thì vẫn phải chép miệng làm vui. Nhiều khi tôi cứ tự hỏi : “ Tại sao mình lại dại dột lấy vợ nhỉ ?” Bây giờ,tôi đang tiếp nhận một mối tình mới mẻ. Tuy không còn cháy bỏng như tình đầu nhưng cũng có cái thú riêng của nó. Ví như ngày trước tôi ăn món gà mái tơ rán,còn bây giờ tôi đang tìm cách ăn vụng món gà mái hầm ! Tự tin vào những xét đoán của mình,tôi nói với món gà hầm của tôi : - Chúng ta phải thề với nhau rằng…chỉ nói thật với nhau mà thôi. Diệu Li trả lời,giọng ngân nga luyến láy như ca trù : - Ở tuổi bọn mình thì…chẳng còn gì để nói dối nữa. - Nói dối là hèn nhát ! - Tôi nhấn mạnh. - Chỉ có hèn nhát mới nói dối ! – Nàng phụ họa. …Im lặng một lát, Nàng bỗng nhìn tôi với ánh mắt đắm đuối say nồng…nàng vươn cổ lên…Tôi hiểu rằng nàng muốn chủ động cùng tôi trao đổi một cái gì đó ?…Ôi ! Đôi môi mọng ướt đỏ ựng đang run rẩy tỏa hương. Thằng “đực” trong tôi bắt đầu cựa quậy. Nó vụt bay ra khỏi cái hàng rào vô hình của mặc cảm và khuôn thước cổ lỗ để nổ bùng giữa thực tại. Chúng tôi hối hả hôn nhau. Hôn với đầy đủ ý thức và kinh nghiệm của một cặp tình nhân có số tuổi mà tổng của nó bằng “cổ lai hy”. Chính tôi là người ngắt nụ hôn trước bởi tôi chưa bao giờ trải qua một “nụ” nào dài hơi đến thế ! Phải thừa nhận rằng,đàn bà thời nay “hơi” khỏe thật ! Nàng luyến tiếc nhìn tôi với vẻ khát vọng vô bờ,khiến mắt nàng trông dại hẳn đi. Tôi hơi bị hoảng rồi cố trấn tĩnh,dịu dàng nói với nàng giống như một trí thức đức hạnh thổ lộ tâm trạng với một người đàn bà chính chuyên : - Chúng ta phải thỏa thuận với nhau xem…nên quan hệ với nhau theo kiểu gì cho tiện ? - Yêu ! Trời đất ơi ! Tại sao cứ phải yêu nhỉ ? Đi “ngầm” có tốt hơn không…Tôi thầm nghĩ như vậy rồi bình thản mồi một một điếu thuốc lá và nói : - Yêu nhau ? - Vâng ! Yêu nhau như thời mới lớn. Đó là thiên đường duy nhất của dục vọng ! Tôi giật mình bởi câu trả lời của nàng và chợt nhận ra rằng mình đang đú đởn giữa thiên đường. - Em nói chuyện như một nữ sĩ ! - Anh cũng nịnh “đầm” khéo lắm ! - Em đừng hiểu lầm…tội nghiệp anh ! Nàng lại sà vào lòng tôi và thể hiện những cảm súc của mình một cách tự nhiên đến nỗi một thằng đàn ông có thâm niên yêu đương như tôi cũng phải e ấp. Thấy tôi chỉ ngồi im rít hết điếu thuốc này sang điếu khác,nàng bảo tôi : - Anh nghiện thuốc lá phải không ? - Ừ ! - Bỏ đi,vừa hại sức khỏe vừa tốn kém ! Và bắt đầu nàng tuôn ra nhũng điệp khúc rên rỉ muôn thủa về chủ đề gia đình chẳng khác gì bà xã ở nhà. Tôi tự rút ra một kết luận : Họ giống nhau như đúc ! Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu mặc cho nàng rên rỉ,tai tôi như chiếc ống bơ thủng cả hai đầu. Kinh nghiệm của những năm tháng “Đẹp duyên” đã dạy tôi cách tự vệ như vậy. Chả lẽ mới chỉ hôn nhau một cái mà đã có quyền “săn sóc” nhau đến nơi đến chốn đến như vậy sao ? Tôi đành phải ngắt lời nàng : - Chiều nay anh mắc họp ban,chúng ta tạm biệt ! - Biết ngay mà,các ông là chỉ có hội với họp tối ngày không biết chán ! Mười ông như một ! Tuy vậy,vừa dứt lời,nàng lại bềnh cặp môi lên như thể nàng muốn mớm cho tôi quả chín trong mắt nàng lim rim chờ đợi. Cảm giác trong tôi chợt thay đổi đột ngột. Tôi thấy đôi môi mọng ướt kia bỗng biến thành một vòng xích đen sì. Đôi mắt lá răm buông thả kia cứ chập chờn như hai viên đạn súng lục…và bộ ngực căng tròn gợi cảm kia bỗng nhú ra hai lưỡi dao nhọn hoắt. ...Tất cả ! Tất cả những khêu gợi giới tính ấy vụt hòa vào nhau và hiện diện như hình hài một đao phủ của mọi thời đại. Tôi vùng đứng dậy và lễ phép nói : - Thôi,tạm biệt em ! - Ngày mai cũng giờ này nhé anh ? - Ngày mai,cả ngày họp chuyên môn ! - Lại họp !cũng thứ hai vậy,em đợi anh tại đây... nhớ nhé...thiên đường của em ! Tôi nhảy vội lên xe,gò cổ đạp thật nhanh. Bỏ lại sau lưng một “Thiên đường tình ái”. Bất giác,tôi chợt nhớ đến một câu nói cửa miệng của ông hàng xóm già có đến ba vợ và mười tám người con. Cứ mỗi khi có ai hỏi về gia cảnh,ông ta chỉ lắc đầu và nói : - Ôi ! Thiên đường bãi rác… Tháng 8/1991 Mục lục Chuyện của đàn ông Chuyện của đàn ông Phạm văn KhôiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 28 tháng 2 năm 2008
Đồng Chuông Tử Chuyện hắn Sarađôn 1. Mọc lên từ xứ sở của nắng. Xứ sở của những bông hoa nở trong khô hạn quanh năm. Những bông hoa xum xuê huyền thoại. Gai góc và nhói trong kí ức của thời tiết. Hắn đep như một bài ariya buồn.Trôi, một định phận của thế giới. Hắn trôi trong định phận của chính mình. Cũ và mới. Trôi trừu tượng và hiện thực. Hắn bỗng thành sông Lu. Mát lạnh và phiêu lãng những đồi vực.Trôi đi là để trở lại. Rực rỡ và thơm mùi ánh sáng chín.2. Rija Nưgar hắn như chim Bay về Chakleng mừng vui đậu hót Líu lo sướng trời Tôi thấy hắn giống cá thì đúng hơn Hắn thích bơi lội và búng mình ngắm ngía Bầu trời mây, gió và mưa trần gian lòa xòa Thỉnh thoảng hắn tràn mùa thu phương phước Đắm đuối rụng lá và rần rần bay ướt Trần truồng những lời lũ lụt trong xanh.3. Hắn có nhiều bí mật trồi gas như chai bia Sài Gòn đỏ. Tôi đã khui bên dòng kênh Nhiêu Lộc đen sì.Có thể hắn là đàn ông Chăm đầu tiên massage nhiều nhất Việt Nam.Có thể hắn là đàn ông Chăm mê hát cải lương nhất nhì Nam bộ.Nhiều lúc tôi tự nghĩ, sẽ hay hơn nếu hắn trở thành nghệ sĩ cải lương. Đẹp trai, phong độ, hào hoa. Thiệt cũng lạ cho đời hắn.Giờ hắn đã là một luật sư. Hắn mới vừa được vợ cưới một tuần lễ. Nghĩ mừng thầm cho đời hắn.Nhưng tôi đã vật nhau với hắn trong đêm say túy lúy ở gần ngã tư Bình Triệu, vì cái tội lớn lao, hắn không cắn vỡ nổi một chữ K Chăm mình. Mục lục Chuyện hắn Chuyện hắn Đồng Chuông TửChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: damau.orgĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 10 tháng 2 năm 2009
Dong Chuong Tu His story Saradon first. Rising from the land of sunshine. The land of flowers that bloom in dry weather all year round. Legendary luxuriant flowers. Thorny and throbbing in the memory of the weather. He is as beautiful as a sad ariya song. Drifting, a fate of the world. He drifts in his own destiny. Old and new. Drifting abstraction and realism. He suddenly became Lu River. Cool and wandering through the hills. To drift away is to return. Bright and fragrant with ripe light.2. Rija Nugar, he's like a bird. He flies back to Chakleng happily, perches and sings. Chirping happily in the sky. I think he's more like a fish. He likes to swim and flick his body to look at the cloudy sky, the wind and rain of the earth. Sometimes he overflows with autumn. blessed method Immersed in falling leaves and fluttering wet Naked words of blue flood.3. He has as many secrets as a bottle of red Saigon beer. I opened it next to the black Nhieu Loc canal. Maybe he was the first Cham man who gave the most massages in Vietnam. Maybe he was the second most passionate Cham man in Cai Luong singing in the South. Many times I thought to myself, it would be good. than if he became a reformed artist. Handsome, stylish, gallant. It's really strange for his life. He is now a lawyer. He had just been married to his wife for a week. I was secretly happy for his life. But I wrestled with him in a drunken night near Binh Trieu intersection. Because of his great crime, he couldn't bite off a single K Cham character. Table of contents His story His story Dong Chuong Tu Welcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: damau.org Posted by friend: Thanh Van on: February 10, 2009
Phan thị vàng Anh Chuyện Hồng 1. K hi mới quen cô gái nào, một trong những câu chuyện đầu tiên Lâm phải kể là chuyện vườn hồng nhà anh. Vườn nhỏ thôi, chừng sáu mươi mét vuông, có hàng rào lè tè bằng gỗ sơn trắng, trông sang những mảnh vườn hàng xóm cũng vuông vức như thể khăn tay, xanh um. Trước cổng nhà có một đoạn mương chảy ngang, dưới thả bông súng tím, trên là chiếc cầu gỗ... Khi mới chuyển về, vườn đầy cỏ. Dọn dẹp đâu đó xong, cả nhà hỏi nhau: " Trồng gì?" Mẹ Lâm đòi trồng cải và mùng tơi. Bé Mị nói trồng một cây ổi, một cây mận, một cây cerise, một cây cóc... cho thỏa chí ăn quà vặt. Ba Lâm lại chỉ muốn trồng hồng và cỏ nhung, nhớ cái thời chỉ được chăm hoa trên mấy chậu sành trên gác... Lâm muốn cả nhà đều vui, anh nói ba cứ làm vườn hồng rồi cố gây một mảng cỏ nhung ở giữa, hàng rào sơn trắng để mùng tơi leo, dọc theo đoạn mương ngắn cắm hai cây ổi con cho bé Mị. Nhà Lâm trước nay vẫn thế, không ai phải tranh chấp với ai bao giờ.2. Một năm vườn cỏ đã xanh. Lâm cũng đã có vài bạn gái hơi thân mà lựa chọn. Bé Mị về nói với mẹ, con thấy anh Lâm đi ăn kem với chị kia, mặt đen đen mà xinh lắm. Bà mẹ gạt đi, bảo: "Bạn thôi!". Các bà mẹ đều mong đứa con trai mới lớn của mình chỉ coi bọn con gái là "bạn", họ khó mà chia xẻ con mình với ai! Bé Mị lại mách, hơi lưỡng lự rằng có vẻ như dạo này ba đẻ cho anh Lâm cắt hoa hồng đi tặng bạn. Bà mẹ thấy lo, vậy là đã có một cuộc nói chuyện giữa đàn ông với nhau rồi, có nghĩa là chuyện nghiêm chỉnh rồi, và bà hơi khó chịu.... Lâm thấy thật là vướng víu khi cầm cành hồng mập mạp, lởm chởm gai nhọn, đi xe ngược gió đến nhà cô bạn gái. Anh đã mang đến nhiều lần, mỗi lần một bông đẹp nhất vườn vừa mới bung nhẹ cánh. Mỗi lần một màu, khi vàng, khi đỏ thẫm, lúc lại cam cam, và mấy cô em trong nhà ngó ngó xem xem, nhìn nhau như hỏi màu hoa ấy nói lên điều gì. Cái thái độ quan trọng hóa vấn đề ấy làm Lâm hơi bực mình, anh nghĩ: "Gớm, chúng mày ..." nhưng quên ngay khi cô bạn gái rất kiểu cánh ngửi hoa, khen thơm quá, rồi cắm vào cái độc bình bằng sơn mài bé con. Nghi lễ tặng hoa thế là xong, và người ta nói sang chuyện khác...3. Rồi cô gái ấy cũng không xong, bà mẹ Lâm dáng hiểu đời, bảo "Trẻ con cả mà! Còn hỏng nhiều lần!". Ông bố đã gây được cỏ nhung, từng cụm, từng cụm tròn như nắm cơm úp trên đất mịn. Bé Mị bảo chừng nào cỏ lan ra hết, thành cái thảm, tối tối em sẽ ra đây nằm chơi, rồi em sẽ học cách ba chăm sóc vườn hoa, em làm thủ quỹ, ai muốn lấy hồng đi đâu phải hỏi. Lâm hơi buồn, anh biết lần này mình không được tặng hoa dù bé Mi có tự tay cắt cho, cô gái mới lần này như một con mồi cả trường cùng săn, cô ta đàng điếm mà trẻ con, làm như không cần che chở mà rút cuộc anh nào cũng mong được nhảy vào che chở. Cô ta không cần những trò lãng mạn nho nhỏ như chép vở tặng hoa. Lâm đi chơi vài lần tháy ngày càng khó đi về đâu mà không dứt ra dược. Mẹ Lâm nói:" con sao gầy đen đúa, lo âu!". Một tối kia Lâm về, thấy ba soi đèn pin bắt sâu hồng, anh chống xe, xuống ngồi trên núm cỏ, ông bố xót lắm mà không nỡ kêu con ngồi ra chỗ khác, ông hỏi:"Com mệt móilăm phải không?". Lâm bảo:"Vâng!". Ông bố soi đèn qua một góc hồng khác, cười nhẹ:"Xưa, ba cũng như coc, lận đận mãi mới gặp mẹ con. Cũng có nhiều chuyện tưởng như không quên rồi cũng quên được hết!". Lâm cúi đầu, như nghẹn giọng:"Nhưng lần này chắc con cũng không quên!". Rồi anh đi vào nhà, sáng ra tỉnh giấc thấy một ngày trước mặt như gánh nặng không thể mang nổi, rồi tự thề:"Từ nay mình sẽ không yêu".4. Lời thề lâu dần mọi người cũng biết. Khi thấy Lâm chở Ngân đi ngang ký túc xá, mấy thằng bạn hỏi:"Đã yêu lại chưa?". Lâm cười, anh không dám nói "chưa", anh sợ đến tai Ngân, tội nghiệp. Ngân hiền, cả nhà cô đều hiền, mỗi khi Lâm tới chơi thấy mọi người cư xử với nhau đôn hậu như những gia đình trong sách tập đọc, đại loại theo kiểu: " Mẹ đi làm đồng về, Tí vội đỡ cuốc mang vào, Tèo bưng bát nước ra rồi phe phẩy quạt cho mẹ ... Sau đó cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm vừa chín tới...". Lâm chở Ngân đi chơi, thấy cứ hiền hiền, không ai cãi cọ ai, ttrêu chọc ai, lại thấy nhớ ngày xưa đi chơi vui biết bao nhiêu, sao đứa con gái hồi ấy có thật lắm trò để mình như chết đi sống lại!Và Lâm cũng chẳng tặng hoa vườn, chẳng kể về vườn. Đôi khi nhớ lại anh thấy mình buồn cười, sao hồi ấy bỏ công nhiều đến thế. Sinh nhật Ngân, anh chở thằng bạn đi mua một bó hồng, nó hỏi:"Mày có một vườn cơ mà?" Lâm bảo: "Rắc rối, để người ta bó cho xong!". Anh đưa hoa cho Ngân thấy mình không run rẩy chút nào, lại còn nói được một câu chúc mừng đúng cú pháp, trong khi Ngân bối rối hết sức với bó hoa, cô ôm nó vào tay rồi tay kia. Bà mẹ bảo, để mẹ cắm cho, con đi chơi đi, và Lâm tự nhủ: "Từ nay, mình phải có trách nhiệm với họ!".Lâm thử đếm, lọ hoa đã được dời chổ mấy lần. Tối sinh nhật, nó ở trên bàn, sáng hôm sau đã chẳng thấy đâu. Ngân bảo: "Em đem lân phòng". Hôm sau nữa lại thấy trên tủ sách. Lâm không hỏi, anh nghĩ để đâu cũng được, nhưng Ngân vội vàng giải thích, cái phòng bé mà nóng quá, em sợ hoa héo mất, phải đem ra đây. Rồi cô dứng lên, chỉ quạt trần xoay vù vù trên đầu: "Gió quá, để em tìm chổ khác cất đi, anh há!". Lâm chợt thấy thương Ngân vô kể, anh kéo tay áo cô: "Ngồi xuống đi em, kệ nó! Hoa là để chơi thôi, rồi cũng tàn, việc gì emphải vất vả!". Ngân ngồi xuống, cô thu mình lại, nói rụt rè: "Không biết người khác thì sao, còn em nhận hoa thì khổ sở hết mấy ngày, cứ loay hoay giữ cho nó lâu tàn...". "Tàn rồi vứt vào đâu cũng áy náy phai rkhông?"- Lâm tiếp lời. Ngân sợ sệt cười, thú nhận, và Lâm như người từng trải, thầm vui sướng đánh giá: "Cô ta mới yêu lần đầu!".5. Cỏ nhung đã mọc tham rdày. Tối, Lâm trở về nhà, thấy ba anh và Mị soi đèn tìm sâu bên những cây hồng cao ngất. Họ vui vẻ hỏi anh: "Đã cần hồng chưa?". Lâm cười: "Có loại nào không héo thì cho! Ba anh nói, chậm rãi: "Cái gì mà không tàn!". Lâm bảo: "Làm sao con giải thích điều ấy với bồ hả va!". Rồi hai cha con cười hà hà, Mị kêu lên: "Mấy người này nói chuyện thật khó hiểu!". Lâm muốn đùa: "Trong nhà mình còn em thuộc loại tin hoa không tàn thôi đấy!", rồi lại thôi. Anh nghĩ nói trước làm gì, cứ để một ngày sẽ có một thằng đến giải thích "không lời" cho Mị về điều đó.Trăng trôi, và Lâm nằm nhìn trời, thấy bình an khi nghĩ về Ngân, tưởng tượng ra cảnh cô đang loay hoay với lọ hồng chợ. Tự nhiên anh muốn khoe với cô về mảnh vườn nhà, về hàng rào mồng tơi với đoạn mương đầy sung tím, về bãi cỏ nhung, về những hoa hồng đã bao nhiêu năm rồi anh chưa tặng lại. 22.03.1994P.T.V.A Mục lục Chuyện Hồng Chuyện Hồng Phan thị vàng AnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: sad-riverĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Phan thị vàng Anh Chuyện Hồng 1. K hi mới quen cô gái nào, một trong những câu chuyện đầu tiên Lâm phải kể là chuyện vườn hồng nhà anh. Vườn nhỏ thôi, chừng sáu mươi mét vuông, có hàng rào lè tè bằng gỗ sơn trắng, trông sang những mảnh vườn hàng xóm cũng vuông vức như thể khăn tay, xanh um. Trước cổng nhà có một đoạn mương chảy ngang, dưới thả bông súng tím, trên là chiếc cầu gỗ... Khi mới chuyển về, vườn đầy cỏ. Dọn dẹp đâu đó xong, cả nhà hỏi nhau: " Trồng gì?" Mẹ Lâm đòi trồng cải và mùng tơi. Bé Mị nói trồng một cây ổi, một cây mận, một cây cerise, một cây cóc... cho thỏa chí ăn quà vặt. Ba Lâm lại chỉ muốn trồng hồng và cỏ nhung, nhớ cái thời chỉ được chăm hoa trên mấy chậu sành trên gác... Lâm muốn cả nhà đều vui, anh nói ba cứ làm vườn hồng rồi cố gây một mảng cỏ nhung ở giữa, hàng rào sơn trắng để mùng tơi leo, dọc theo đoạn mương ngắn cắm hai cây ổi con cho bé Mị. Nhà Lâm trước nay vẫn thế, không ai phải tranh chấp với ai bao giờ.2. Một năm vườn cỏ đã xanh. Lâm cũng đã có vài bạn gái hơi thân mà lựa chọn. Bé Mị về nói với mẹ, con thấy anh Lâm đi ăn kem với chị kia, mặt đen đen mà xinh lắm. Bà mẹ gạt đi, bảo: "Bạn thôi!". Các bà mẹ đều mong đứa con trai mới lớn của mình chỉ coi bọn con gái là "bạn", họ khó mà chia xẻ con mình với ai! Bé Mị lại mách, hơi lưỡng lự rằng có vẻ như dạo này ba đẻ cho anh Lâm cắt hoa hồng đi tặng bạn. Bà mẹ thấy lo, vậy là đã có một cuộc nói chuyện giữa đàn ông với nhau rồi, có nghĩa là chuyện nghiêm chỉnh rồi, và bà hơi khó chịu.... Lâm thấy thật là vướng víu khi cầm cành hồng mập mạp, lởm chởm gai nhọn, đi xe ngược gió đến nhà cô bạn gái. Anh đã mang đến nhiều lần, mỗi lần một bông đẹp nhất vườn vừa mới bung nhẹ cánh. Mỗi lần một màu, khi vàng, khi đỏ thẫm, lúc lại cam cam, và mấy cô em trong nhà ngó ngó xem xem, nhìn nhau như hỏi màu hoa ấy nói lên điều gì. Cái thái độ quan trọng hóa vấn đề ấy làm Lâm hơi bực mình, anh nghĩ: "Gớm, chúng mày ..." nhưng quên ngay khi cô bạn gái rất kiểu cánh ngửi hoa, khen thơm quá, rồi cắm vào cái độc bình bằng sơn mài bé con. Nghi lễ tặng hoa thế là xong, và người ta nói sang chuyện khác...3. Rồi cô gái ấy cũng không xong, bà mẹ Lâm dáng hiểu đời, bảo "Trẻ con cả mà! Còn hỏng nhiều lần!". Ông bố đã gây được cỏ nhung, từng cụm, từng cụm tròn như nắm cơm úp trên đất mịn. Bé Mị bảo chừng nào cỏ lan ra hết, thành cái thảm, tối tối em sẽ ra đây nằm chơi, rồi em sẽ học cách ba chăm sóc vườn hoa, em làm thủ quỹ, ai muốn lấy hồng đi đâu phải hỏi. Lâm hơi buồn, anh biết lần này mình không được tặng hoa dù bé Mi có tự tay cắt cho, cô gái mới lần này như một con mồi cả trường cùng săn, cô ta đàng điếm mà trẻ con, làm như không cần che chở mà rút cuộc anh nào cũng mong được nhảy vào che chở. Cô ta không cần những trò lãng mạn nho nhỏ như chép vở tặng hoa. Lâm đi chơi vài lần tháy ngày càng khó đi về đâu mà không dứt ra dược. Mẹ Lâm nói:" con sao gầy đen đúa, lo âu!". Một tối kia Lâm về, thấy ba soi đèn pin bắt sâu hồng, anh chống xe, xuống ngồi trên núm cỏ, ông bố xót lắm mà không nỡ kêu con ngồi ra chỗ khác, ông hỏi:"Com mệt móilăm phải không?". Lâm bảo:"Vâng!". Ông bố soi đèn qua một góc hồng khác, cười nhẹ:"Xưa, ba cũng như coc, lận đận mãi mới gặp mẹ con. Cũng có nhiều chuyện tưởng như không quên rồi cũng quên được hết!". Lâm cúi đầu, như nghẹn giọng:"Nhưng lần này chắc con cũng không quên!". Rồi anh đi vào nhà, sáng ra tỉnh giấc thấy một ngày trước mặt như gánh nặng không thể mang nổi, rồi tự thề:"Từ nay mình sẽ không yêu".4. Lời thề lâu dần mọi người cũng biết. Khi thấy Lâm chở Ngân đi ngang ký túc xá, mấy thằng bạn hỏi:"Đã yêu lại chưa?". Lâm cười, anh không dám nói "chưa", anh sợ đến tai Ngân, tội nghiệp. Ngân hiền, cả nhà cô đều hiền, mỗi khi Lâm tới chơi thấy mọi người cư xử với nhau đôn hậu như những gia đình trong sách tập đọc, đại loại theo kiểu: " Mẹ đi làm đồng về, Tí vội đỡ cuốc mang vào, Tèo bưng bát nước ra rồi phe phẩy quạt cho mẹ ... Sau đó cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm vừa chín tới...". Lâm chở Ngân đi chơi, thấy cứ hiền hiền, không ai cãi cọ ai, ttrêu chọc ai, lại thấy nhớ ngày xưa đi chơi vui biết bao nhiêu, sao đứa con gái hồi ấy có thật lắm trò để mình như chết đi sống lại!Và Lâm cũng chẳng tặng hoa vườn, chẳng kể về vườn. Đôi khi nhớ lại anh thấy mình buồn cười, sao hồi ấy bỏ công nhiều đến thế. Sinh nhật Ngân, anh chở thằng bạn đi mua một bó hồng, nó hỏi:"Mày có một vườn cơ mà?" Lâm bảo: "Rắc rối, để người ta bó cho xong!". Anh đưa hoa cho Ngân thấy mình không run rẩy chút nào, lại còn nói được một câu chúc mừng đúng cú pháp, trong khi Ngân bối rối hết sức với bó hoa, cô ôm nó vào tay rồi tay kia. Bà mẹ bảo, để mẹ cắm cho, con đi chơi đi, và Lâm tự nhủ: "Từ nay, mình phải có trách nhiệm với họ!".Lâm thử đếm, lọ hoa đã được dời chổ mấy lần. Tối sinh nhật, nó ở trên bàn, sáng hôm sau đã chẳng thấy đâu. Ngân bảo: "Em đem lân phòng". Hôm sau nữa lại thấy trên tủ sách. Lâm không hỏi, anh nghĩ để đâu cũng được, nhưng Ngân vội vàng giải thích, cái phòng bé mà nóng quá, em sợ hoa héo mất, phải đem ra đây. Rồi cô dứng lên, chỉ quạt trần xoay vù vù trên đầu: "Gió quá, để em tìm chổ khác cất đi, anh há!". Lâm chợt thấy thương Ngân vô kể, anh kéo tay áo cô: "Ngồi xuống đi em, kệ nó! Hoa là để chơi thôi, rồi cũng tàn, việc gì emphải vất vả!". Ngân ngồi xuống, cô thu mình lại, nói rụt rè: "Không biết người khác thì sao, còn em nhận hoa thì khổ sở hết mấy ngày, cứ loay hoay giữ cho nó lâu tàn...". "Tàn rồi vứt vào đâu cũng áy náy phai rkhông?"- Lâm tiếp lời. Ngân sợ sệt cười, thú nhận, và Lâm như người từng trải, thầm vui sướng đánh giá: "Cô ta mới yêu lần đầu!".5. Cỏ nhung đã mọc tham rdày. Tối, Lâm trở về nhà, thấy ba anh và Mị soi đèn tìm sâu bên những cây hồng cao ngất. Họ vui vẻ hỏi anh: "Đã cần hồng chưa?". Lâm cười: "Có loại nào không héo thì cho! Ba anh nói, chậm rãi: "Cái gì mà không tàn!". Lâm bảo: "Làm sao con giải thích điều ấy với bồ hả va!". Rồi hai cha con cười hà hà, Mị kêu lên: "Mấy người này nói chuyện thật khó hiểu!". Lâm muốn đùa: "Trong nhà mình còn em thuộc loại tin hoa không tàn thôi đấy!", rồi lại thôi. Anh nghĩ nói trước làm gì, cứ để một ngày sẽ có một thằng đến giải thích "không lời" cho Mị về điều đó.Trăng trôi, và Lâm nằm nhìn trời, thấy bình an khi nghĩ về Ngân, tưởng tượng ra cảnh cô đang loay hoay với lọ hồng chợ. Tự nhiên anh muốn khoe với cô về mảnh vườn nhà, về hàng rào mồng tơi với đoạn mương đầy sung tím, về bãi cỏ nhung, về những hoa hồng đã bao nhiêu năm rồi anh chưa tặng lại. 22.03.1994P.T.V.A Mục lục Chuyện Hồng Chuyện Hồng Phan thị vàng AnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: sad-riverĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Lê Thy Chuyện Khu Vườn Của Tôi Khu vườn sau nhà tôi có đầy đủ mọi thứ cây cỏ, hoa lá .. Cây táo với những trái xanh đỏ tròn trỉnh xinh xắn, cây thông ngạo nghễ xanh mướt bốn mùa, cây phong toả rợp bóng mát mùa hè, vào mùa thu đẹp dịu dàng với những lá xanh, chuyển sang đỏ, sang vàng rồi rơi rụng thật nên thơ, những khóm hoa hồng đủ loại , đủ màu, cùng những loài hoa khác tuy không rực rỡ như hoa hồng nhưng vẫn thu hút tôi trong vẻ đẹp khiêm nhường của chúng. Nhưng một ngày kia, sau một tuần đi xa trở về, tôi quá thất vọng khi nhìn khu vườn đang bắt đầu tàn tạ vì thiếu sự chăm sóc của tôi . Tôi đến hỏi cây thông xưa kia đầy nhựa sống vì cớ sao không cố gắng chờ tôi về mà lại để lâm vào tình trạng không vui nầy . Cây thông trả lời: - Khi tôi so sánh mình với cây táo, tôi tự nhủ chẳng bao giờ tôi có thể sản xuất được những trái ngon ngọt như chị ấy cho nên tôi chán nãn để mình khô héo cho xong! Tôi lại đặt câu hỏi như thế với cây táo, tôi được nó trả lời: - Tôi nhìn những đoá hoa hồng, tôi cảm thấy tôi không bao giờ có được sắc đẹp và hương thơm ngào ngạt toả ra như cô ấy . Tôi tủi thân phận nên không muốn sinh tồn nữa Đến lượt mấy khóm hồng trả lời tôi, chúng nó bảo rằng: - Chúng tôi được mọi người chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những cánh hoa nhưng có ích gì khi chúng tôi không có được những khóm lá đổi màu đẹp lạ lùng của cây phong mà những thi sĩ đã tốn bao nhiêu giấy mực ca ngợi. Vậy thì chúng tôi sống để làm gì ? Tôi đi rảo khắp khu vườn, xem xét từng bụi hoa. Thình lình trong những cành hoa đang rủ héo, tôi bắt gặp một cánh hoa nhỏ vẫn giữ được nét tươi tắn rực rở . Tôi hỏi hoa làm cách nào mà nó có thể sống được không người săn sóc . Hoa trả lời tôi rằng: - Chị ơi, lúc đầu em cũng đã định buông xuôi . Em biết thân phận của em, em chẳng bao giờ được nét huy hoàng, vương giả của cây thông, không có hương thơm và vẻ đẹp đài các của hoa hồng . Trong lúc em sắp héo tàn thì em lại suy nghĩ:" Nếu chị đã chọn em đưa em vào khu vuờn của chị, tức nhiên là chị đã chấp nhận tất cả sự khiếm khuyết của em . Nếu không thì chị đã trồng toàn hoa hồng ." Nghĩ như thế nên em đã lấy lại được sự tự tin và kiêu hãnh với cái em đang có và cố gắng tranh đấu để sinh tồn. Nghe hoa trả lời tôi sực nhớ đến một bài thơ của thi sĩ Douglas Malloch mà tôi đã đọc ở chương 16 của sách "How to Stop worrying and Start living" (tác giả: Dale Carnegie): If you can t be a pine on the top of the hill, Be a scrub in the valley - but be The best little scrub by the side of the rill; Be a bush, if you can t be a tree If you can t be a bush, be a bit of the grass, And some highway happier make; If you can t be a muskie, then just be a bass- But the liveliest bass in the lake! We can t all be captains, we ve got to be a crew, There s something for all of us here. There s big work to do and there s lesser to do And the task we must do is the near. If you can t be a highway, then just be a trail, If you can t be the sun, be the star; It isn t by size that you win or you fail - Be the best of whatever you are!Tôi không biết dịch thơ nên xin mượn bản dịch của hai dịch giả P.Hiếu và Nguyễn Hiến Lê: Chẳng làm thông vút trên đồi, Thì làm cây cỏ bên ngòi, dưới thung. Thông kia đẹp nhất trong vùng, Tôi tuy bé nhỏ sánh cùng thông xanh Làm cây chẳng được, cũng đành, Tôi làm ngọn cỏ xanh xanh bên đàng. Thân không hoá kiếp cá vàng Thì làm tôm tép thung thăng trong đầm Có tướng mà cũng có quân, Ai lo việc nấy, dưới trần cùng vinh. Có việc trọng, có việc khinh, Miễn tròn bổn phận, trọng khinh sá gì? Rộng, hẹp cũng thể đường đi, Mặt trời , sao nhỏ, khác chi, bạn hiền? Việc gì tận mỹ là nên, Thành công chẳng kể sang hèn, thấp cao.Kết luận của câu chuyện kể trên :Mỗi con người khi sinh ra đời đều đã được đặt để trong mỗi hoàn cảnh khác nhau, được giao phó những nhiệm vụ khác nhau cũng như mỗi người có một giá trị riêng của người đó . Không một ai giống ai cả trên cõi đời nầy cả. Không nên mặc cảm khi so sánh mình với người khác và muốn bắt chước họ. Phải biết tự đánh giá , tìm những ưu điểm của mình để phát huy ưu điểm đó và hoàn thành trách nhiệm của mình một cách hoàn hảo . Ông bác sĩ có giá trị của ông bác sĩ (nếu ông có tư cách và lương tâm nghề nghiệp), người đổ rác có giá trị của người đổ rác (không có họ thì thử tưởng tượng trái đất này sẽ như thế nào ?). Mục lục Chuyện Khu Vườn Của Tôi Chuyện Khu Vườn Của Tôi Lê ThyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: tvvn.org - Việt Dương Nhân sưu tầmĐược bạn: Admin_1 đưa lên vào ngày: 7 tháng 7 năm 2007 Lethy.net What you need, when you need it English Español Français 中文 Deutsch Português 日本語 Nederlands Italiano 한국어 Svenska April 18, 2011 Bookmark this page Make this your homepage   free music   Related Searches free music listen to music   dvd video   amour   listen to music online   music videos music download make love musique gratuite         Popular Categories Travel Airline tickets Hotels Car rental Flights South Beach Hotels Finance Free credit report Online Payment Credit Card Application Car Insurance Health insurance Home Foreclosures Houses For Sale Mortgage People Search Real Estate Training       Search: Privacy Policy if(typeof handle_ads_with_wait == 'function') { handle_ads_with_wait(); } dom_ready = true; addOToken('1'); var var var music,listen to music,dvd video,amour'; //
Le Thy My Garden Story The garden behind my house is full of all kinds of plants and flowers... Apple trees with lovely round red and green fruits, pine trees that are proudly green in all seasons, and maple trees that provide shade in the summer and in the fall. It's gentle and beautiful with green leaves, turning red, yellow and then falling so poetically, rose bushes of all kinds and colors, along with other flowers that, although not as brilliant as roses, still attract me with their beauty. their humble beauty. But one day, after returning from a week away, I was so disappointed to see the garden starting to wither due to lack of care from me. I came to ask the old pine tree, full of life, why it didn't try to wait for me to return and instead ended up in this unhappy situation. The pine tree replied: - When I compared myself to the apple tree, I told myself that I could never produce delicious fruits like her, so I got bored and let myself wither away! I asked the same question to the apple tree again, and it answered: - I look at the roses, I feel that I will never have the beauty and sweet fragrance that she exudes. I feel sorry for myself so I don't want to survive anymore. It was the rose bushes' turn to answer me, they said: - We get everyone to admire the beauty of the flower petals but what's the use if we don't have the rose bushes? The strangely beautiful color-changing leaves of the maple tree that poets have spent so much ink praising. So what do we live for? I walked around the garden, examining each flower bush. Suddenly, among the wilting flower branches, I came across a small petal that still retained its bright and vibrant features. I asked the flower how it could live without anyone taking care of it. Hoa answered me: - Sister, at first I was planning to give up. I know my fate, I will never have the splendor and royalty of the pine tree, nor the fragrance and majestic beauty of the rose. While I was about to wither, I thought: "If you had chosen me to bring me into your garden, of course I would have accepted all my shortcomings. Otherwise, I would have planted only roses." ." Thinking like that, I regained my confidence and pride in what I have and tried to fight to survive. Hearing Hoa's answer, I suddenly remembered a poem by poet Douglas Malloch that I read in chapter 16 of the book "How to Stop worrying and Start living" (author: Dale Carnegie): If you can t be a pine on the top of the hill, Be a scrub in the valley - but be The best little scrub by the side of the rill; Be a bush, if you can t be a tree If you can t be a bush, be a bit of the grass, And some highway happier make; If you can t be a muskie, then just be a bass- But the liveliest bass in the lake! We can t all be captains, we ve got to be a crew, There s something for all of us here. There s big work to do and there s lesser work to do And the task we have to do is the near. If you can t be a highway, then just be a trail, If you can t be the sun, be the star; It isn't by size that you win or you fail - Be the best of whatever you are! I don't know how to translate poetry so I would like to borrow the translation from two translators P. Hieu and Nguyen Hien Le: If you don't make it through the hills, then grow plants on the riverside and in the valley. That pine is the most beautiful in the area. Although I am small compared to the green pine, I can't be a tree, so I can't help but be the green grass on the side. If the body does not transform into a goldfish, then it becomes a shrimp and shrimp floating in the lagoon. There are generals but also soldiers. Everyone takes care of their own business, under the world and with honor. Some things are important, some things are trivial. If you don't fulfill your duty, what's the matter? Wide or narrow is the same as the path. What's the difference between the Sun and the small stars, my friend? Whatever is perfect is a must, Success is regardless of high, low, or low. Conclusion of the above story: Every human being is placed in different circumstances at birth, entrusted with tasks. different as well as each person has his or her own value. No one is the same in this world. Don't feel guilty when comparing yourself to others and wanting to imitate them. You must know how to self-evaluate, find your strengths to promote them and fulfill your responsibilities perfectly. A doctor has the value of a doctor (if he has professional ethics and conscience), a garbage man has the value of a garbage collector (without them, imagine what this world would be like?) . Table of contents My Garden Story My Garden Story Le ThyWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: tvvn.org - Viet Duong Human Collection Uploaded by friend: Admin_1 on: July 7, 2007 Lethy.net What you need, when you need it English Español Français 中文 Deutsch Português 日本語 Nederlands Italiano 한국어 Svenska April 18, 2011 Bookmark this page Make this your homepage   free music   Related Searches free music listen to music   dvd video   amour   listen to music online   music videos music download make love musique gratuite         Popular Categories Travel Airline tickets Hotels Car rental Flights South Beach Hotels Finance Free credit report Online Payment Credit Card Application Car Insurance Health insurance Home Foreclosures Houses For Sale Mortgage People Search Real Estate Training       Search: Privacy Policy if(typeof handle_ads_with_wait == 'function') { handle_ads_with_wait(); } dom_ready = true; addOToken('1'); var var var music,listen to music,dvd video,amour'; //
Khuyết Danh Chuyện Không Tưởng Chuyện xảy ra từ xa, xa lắm, tại một nước Châu Phi huyền bí. Bà ThịTrưởng thành phố Kamacoutou giận ông thư ký thuộc quyền đã dám cãi lại mình, bèn ra nghiêm lệnh bắt hết đàn ông, con trai sơ sinh từ 6 ngày tuổi đến 16 tuổi nhốt hết vào vườn thú, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Tất nhiên, trong mớ đàn ông tội nghiệp và tội lỗi ấy, có cả ông chồng thân yêu của bà.Mọi người phụ nữ đều cảm thấy sung sướng với quyết định ấy và hãnh diện vì đã chứng tỏ được sức mạnh không gì lay cản nổi của nữ giới đối với những cha đàn ông ba trợn. Đặc biệt, các bà vợ có chồng chuyên nhậu xỉn, đánh bạc đá gà, uống rượu, lăng nhăng bồ hai bồ ba đều cảm thấy khoẻ ra vì đã có nơi chắc chắn để quản lý những thằng cha tầm bậy đó. Thành phố trở nên trật tự hơn bao giờ hết, ban đêm, phố phường im lặng, các chỗ du hí đóng cửa, các cô gái thong thả dạo chơi mà không sợ bị tán tỉnh dai nhách, cớp giật, sờ sẫm. Đặc biệt nôỉ bật là vệ sinh đường phố tốt hơn bao giờ hết.Thế nhưng, một đêm kia, chuyện rắc rối lại bắt đầu xảy ra. Một cô gái hai mươi tuổi bỗng nhiên nhớ người yêu khóc ầm ĩ lên lúc nửa đêm, đánh thức cả khu phố dậy, bà mẹ hỏi rõ lý do rồi cũng bật khóc như con gái. Đã hai tuần rồi, bà ngủ không được vì thiếu chồng bên cạnh, thiếu tiếng ngáy như trâu kéo gỗ thân thiết của ông. Và các cô ở những nhà lân cận, theo tinh thần ấy, cũng khóc theo, với những lý do tương tự nh ta đã biết, Mà bệnh khóc là bệnh hay lây nhất của phụ nữ. Cho nên, từ khu phố này lây sang khu phố khác, cả một thành phố Châu Phi ầm ĩ tiếng khóc nhớ chồng, nhớ bồ kể cả những anh chồng và anh bồ ba trợn nhất. Toàn thể phụ nữ khóc sướt mướt tới tờ mờ sáng và không ai dạy ai, mỗi người đều tự khám phá ra rằng đàn ông đối với họ còn cần thiết và quan trọng hơn chính bản thân họ nữa.Họ cử ra những ngời phụ nữ lỗi lạc gồm nhà văn, luật sư, giáo sư tới chất vấn bà Thị Trưởng, yêu cầu thả hết đàn ông ra. Khi phái đoàn đến gõ cửa Tòa Thị Chính, bà Thị Trưởng ra tiếp họ, tướng mạo bà Thị Trưởng tiều tụy, mắt đỏ quạch, trõm lơ, xem ra đầy vẻ đau thương. Bà luật sư, trưởng phái đoàn lấy làm lạ, hỏi:- Xin lỗi, hình như bà Thị Trưởng bị bệnh?- Nào tôi có bệnh gì đâu. Tôi,... tôi nhớ nhà tôi quá.Rồi bà thị trưởng khóc ầm lên, tiếng khóc làm rung rinh các cửa sổ. Tội nghiệp chồng bà, một ngời đàn ông đẹp trai, nghiêm chỉnh cũng bị nhốt vào sở thú theo lệnh của chính bà ban ra, bỏ bà bơ vơ, phòng không chiếc bóng nửa tháng trời nay!Bà luật sư đưa ra ý kiến:- Chúng tôi đến đây là để thỉnh nguyện bà Thị Trưởng.- Không thỉnh nguyện gì hết, các bà theo tôi. Chúng ta đi "rước" các ông ấy về. Tôi lên án quyết định sai lầm của tôi, đả đảo những ai khi dể đàn ông!Các bà trong phái đoàn hô vang:- Đả đảo!Rồi sực nhớ ra họ hô tiếp:- Đàn ông vạn tuế!Một đồn mười, mười đồn một trăm, trăm đồn ngàn, mọi phụ nữ tiến theo chân bà Thị Trưởng, chạy bay vào vườn thú. Họ giăng lên các biểu ngữ:- Vạn tuế đàn ông!- Đàn ông bất diệt!Rồi họ phá banh các chuồng sư tử, chuồng cọp, chuồng gấu, chuồng chim, chuồng voi, hai ba bà vào khiêng một ông, hôn hít chút đỉnh và vác trên vai chạy ra. Bà Thị Trưởng nhanh nhất, nhảy ào xuống hầm cá sấu, bế người chồng lên, chạy ra như vận động viên maratông. Nụ cười của bà thị trưởng rạng rỡ hơn bao giờ hết. Mục lục Chuyện Không Tưởng Chuyện Không Tưởng Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Noname Incredible Story It happened far, far away, in a mysterious African country. Mrs. Mayor of Kamacoutou City was angry with her subordinate secretary for daring to argue with her, so she strictly ordered all newborn men and boys from 6 days old to 16 years old to be locked up in a zoo, domestics cannot leave, foreigners cannot enter. . Of course, in that bunch of poor and sinful men, there was also her beloved husband. Every woman felt happy with that decision and proud to have proven her unstoppable strength. Women's reputation for rude men. In particular, wives whose husbands specialize in drinking, gambling, cockfighting, drinking, and promiscuous relationships all feel better because they have a secure place to manage those bad boys. The city becomes more orderly than ever. At night, the streets are silent, entertainment places are closed, girls leisurely walk around without fear of being flirted with, grabbed, or groped. A special highlight is that the street cleaning is better than ever. However, one night, trouble started happening again. A twenty-year-old girl suddenly missed her lover and cried loudly in the middle of the night, waking up the whole neighborhood. The mother asked the reason and then burst into tears like her daughter. For the past two weeks, she hasn't been able to sleep because she didn't have her husband by her side, and his familiar snores like a buffalo dragging wood. And the girls in neighboring houses, following that spirit, also cried, for the same reasons as we already know. Crying is the most contagious disease of women. Therefore, from one neighborhood to another, the whole African city was loudly crying out for missing husbands and girlfriends, including the most brazen husbands and boyfriends. All the women cried until dawn and no one taught anyone, each of them discovered for themselves that men were more necessary and important to them than themselves. They sent out women. Eminent writers, lawyers, and professors came to question the Mayor, demanding that all the men be released. When the delegation knocked on the door of the City Hall, the Mayor came out to receive them. Her appearance was haggard, her eyes were red, her eyes were drooping, and she seemed full of pain. The lawyer, the head of the delegation, was surprised and asked: - Sorry, it seems that Mrs. Mayor is sick? - I'm not sick. I,... I miss my home so much. Then the mayor cried loudly, her cries shaking the windows. Poor her husband, a handsome, serious man, was also locked up in the zoo on her own orders, leaving her alone and without a shadow for half a month! The lawyer gave her opinion: - We came here to petition the Mayor. - No petitions at all, ladies, follow me. Let's go "pick up" them. I condemn my wrong decision, strike down those who disrespect men! The women in the delegation chanted: - Down! Then suddenly remembered, they continued chanting: - Long live the men! One post ten, ten One hundred, one hundred thousand, all the women followed the Mayor and ran into the zoo. They hung up banners: - Long live men! - Men are immortal! Then they destroyed the lion cages, tiger cages, bear cages, bird cages, elephant cages, two or three women came in to carry a man, kissing and kissing. A little bit and carried it on my shoulder and ran out. The Mayor was the fastest, jumping into the crocodile cellar, picking up her husband, and running out like a marathon runner. The mayor's smile was brighter than ever. Table of contents Incredible Story Incredible Story AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Posted by: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Trần Huy Thuận Chuyện kể về một kẻ hát rong! “Ta ru ta ngậm ngùi Xin ngủ dưới vòm cây” (TRỊNH CÔNG SƠN) Tối tối, vào cái thời khắc mà nhiều người dân Thành phố đã chập chờn trong giấc ngủ, thì Ánh, một ông già râu tóc bạc phơ, bắt đầu cầm đàn hát. Ánh hát không hay, nhưng sao nghe nao lòng đến thế! Cứ dọc đường phố “Pôn-be”, mà nghêu ngao. Ấy là nói theo cách của Ánh, chứ từ non nửa thế kỷ rồi, cái đường phố đẹp và to nhất này, đã mang tên mới: phố Trần Hưng Đạo; chả ai còn nhắc đến cái tên “Pôn-be” từ thời “Pháp thuộc” cổ lỗ sỹ ấy nữa. Ngay các cụ “via tông kanh” ngoài thất thập, cũng ít cụ còn nhớ, huống chi lớp trẻ? Ánh cũng đang bước dần sang cái tuổi lục thập, nhưng Ánh vẫn nhớ, vẫn thích gọi con phố này bằng cái tên xưa cũ ấy. Có lẽ bởi đó là con phố thân quen gắn bó máu thịt cuộc đời Ánh và gia đình Ánh, không phải mấy chục năm, mà xuyên suốt cả thế kỷ! Bài hát mà Ánh hát nhiều nhất, có đoạn: “Nhà của tôi! Nhà của tôi!... đâu rồi? Còn đâu nhà của tôi!..”! Đêm khuya, phố xá vắng bóng người, nên tiếng Ánh lúc nhỏ nhất cũng rõ như hát qua máy tăng âm. Nhưng mà ít người nghe được tiếng Ánh, bởi lẽ, như trên đã nói, đó là thời khắc mà nhiều người dân Thành phố đã chập chờn trong giấc ngủ, sau những giờ thức bon chen, vật lộn với cuộc mưu sinh!... Ánh không chỉ đi hát đêm. Ban ngày người ta cũng thường gặp Ánh cùng cây đàn ghi-ta cáu bẩn, lang thang qua các con đường, hẻm phố. Hắn hát vì nhu cầu phải hát, chứ không nhằm phục vụ một đối tượng hay một tầng lớp nào. Ánh hát cũng không nhằm xin tiền như bất kỳ kẻ hát rong đường phố nào khác. Chưa ai thấy Ánh chìa tay ra trước một người nào qua đường. Nhưng gặp bạn cũ, bạn đồng môn chúng tôi, thì thế nào Ánh cũng xin: “Cậu đấy à! Có tiền lẻ, cho tớ vài tờ?”. Đi xin mà giọng điệu “ông tướng” thế đấy! Có lần tôi với Định Mít đang đi thì bất chợt gặp Ánh. Ánh đã giữ hai đứa tôi lại, nhưng chỉ cầm tiền của Định Mít, chứ nhất định không chịu nhận tiền của tôi: - Tiền của chú thì cháu không dám nhận! Cám ơn chú! Vâng, tôi là bạn học thời nhỏ với Ánh, nhưng sau này tôi lại xây dựng gia đình với người cô họ xa của cậu ta, nên trở thành “chú” là như thế. “Chú” kém “Cháu” tới một hai tuổi gì đấy! Sau này có người nói lại với tôi, Ánh không muốn cầm tiền của tôi hôm ấy, không phải vì tôi là họ hàng, mà vì: “Đồng tiền của những tay này khó mà sạch lắm!” – Ánh phân bua với bạn bè thế, vì lúc ấy, tôi đang là giám đốc kiêm bí thư đảng uỷ một doanh nghiệp Nhà nước! Cái vị trí mà Ánh xuất hiện nhiều nhất vào ban đêm, để cất lên lời rên rỉ “Nhà của tôi! Nhà của tôi!... đâu rồi? Còn đâu nhà của tôi!..”, là một gốc cây gạo đã có tuổi thọ tới trăm năm. Chỉ chỗ đó, không thay đổi! Chỉ một câu đó, không câu nào khác! Vậy là người ta đoán già đoán non: “cái nhà ông này chắc là một... tư sản phá sản”? Người ta trông điệu bộ và căn cứ câu hát của Ánh mà đoán vậy thôi. Hát chán, đàn chán, Ánh quay ra ngủ ngay dưới gốc cây, ngáy một cách vô tư như người ta kéo bễ! Ánh không phải là “nhà tư sản” hoặc “con nhà tư sản”, bởi trong những năm “cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh”, chưa một lần Ánh và gia đình Ánh bị “quy” như vậy. Bố Ánh còn là người có công nuôi cán bộ cách mạng cao cấp, là nguồn cung cấp kinh tài cho cách mạng nữa. Chỉ tiếc rằng bố Ánh già quá rồi, ông cụ lại bệnh tật ốm đau luôn (nhưng cái chính có lẽ là ông không muốn ... cầu cạnh, ngại cái tiếng: “thấy kẻ sang bắt quàng làm họ”!.. Vả lại, “Đạo quân tử” xưa đã dậy ông rằng: “làm ơn không nên nhớ, chịu ơn chớ nên quên”!); chứ nếu không, bố Ánh chỉ lên Trung ương, tìm gặp vị “A”, vị “B”, thì thể nào đời sống gia đình Ánh cũng dễ chịu hơn, ít nhất cũng là như thế! Thế rồi ông qua đời. Từ đây mẹ và anh em Ánh không chỉ mất một chỗ dựa, mà ngay cả niềm hy vọng bấy lâu trông chờ, cũng trở nên mong manh, vô vọng! Khi nhà cách mạng nổi tiếng còn sống, tôi đã từng khuyên anh em Ánh, nên tìm cách xin gặp ông ấy đi, nói ông biên cho một tờ nhận thực những việc bố trứơc đây đã làm, như nuôi dấu ông trong nhà và kiếm tiền ủng hộ Cách mạng... Những việc như thế, không bao giờ người ta quên đâu! Nhưng Ánh cứ lần lữa không chịu đi gặp cái ông cán bộ cách mạng cao cấp ấy. “Đúng là cái đồ sỹ hão!..” Có lần tôi đã mắng Ánh thế Mặc dù không bị quy kết, nhưng hình như dưới con mắt của thiên hạ, gia đình hắn vẫn là một tầng lớp khác, không thuộc tầng lớp giai cấp cần lao. Sống giữa cộng đồng mà cứ cảm thấy như bị tách ra!.. Để thay đổi cái nhìn đó, người ta phải làm nhiều cách: người thì xin đi làm công trường, kẻ yếu đuối lại không quen lao động chân tay, thì tìm cách đón rước một cán bộ cách mạng nào đó, càng có địa vị quan trọng càng tốt, để cho ở nhờ trong nhà của mình; làm cái bình phong che chắn bớt cái nhìn thiếu thiện cảm của thiên hạ! Lại còn một cách nữa, tìm vợ tìm chồng từ đám công nhân, nông dân. Cô nào xinh đẹp, vớ được anh cán bộ, thì mừng hơn được vàng. Cách này, đôi khi cũng tạo ra hạnh phúc đấy, nhưng tâm chả yên, vì những tiếng chì tiếng bấc: “Cái tay ấy ăn phải kẹo bọc đường” hoặc “đồ lấy con nhà tư sản” hoặc “đâu phải nó lấy con gái lão, mà là nó lấy cái thành phần của lão, cái ghế của lão, đấy!”!.. Các em của Ánh cũng vậy, đứa thì xin được vào Thanh niên xung phong, đứa thì lên miền núi làm công nhân địa chất... Riêng Ánh, lớn tuổi nhất, phải có trách nhiệm với gia đình, nên Ánh chọn giải pháp... cưới một cô nông dân đặc sệt, một “La Nhà quê” chính hiệu! Từ đấy, Ánh mặc toàn áo nâu, quần nâu. Đôi khi đi đâu đó, lại đeo thêm chiếc “sà-cột” nâu – trông đặc một cán bộ Việt Minh thôn! Vậy mà cuối cùng, Ánh cũng không che đậy được cái “đuôi tư sản” của mình. Bây giờ, hễ trông thấy Ánh ở đâu, người ta lại thì thào: “cái nhà ông tư sản phá sản” phải đi hát rong để kiếm sống đấy! Nhưng ông này sỹ lắm, ai cho thì cầm, chứ tuyệt không ngửa tay xin ai! Tôi biết gia đình Ánh ở quê tuy có nghèo, nhưng không đến nỗi Ánh phải đi ăn xin như thế. Con cái cũng học hành đến đầu đến đũa; lại có đứa đã dựng vợ gả chồng, công ăn việc làm tươm tất. Cái việc đi hát rong của Ánh là mới nẩy sinh mấy năm gần đây thôi, khi mà cái bấu víu cuối cùng, niềm hy vọng sau chót – nhà cách mạng nổi tiếng, người đã được bố Ánh nuôi dấu trong nhà những năm tháng Cách mạng bị khủng bố trắng, không còn nữa! Như con ve, kêu lắm cũng không qua được mùa hè! Ánh, người hát rong của đường phố tôi, cũng im tiếng, sau một cơn đột quỵ! Đám ma có đủ kèn Tây, kèn Ta, rền rĩ inh ỏi. Nhưng những âm thanh đó vẫn không sao át nổi tiếng hát quen thuộc : “Nhà của tôi! Nhà của tôi!... đâu rồi? Còn đâu nhà của tôi!..”, it nhất cũng là trong tâm khảm những người thân thuộc và bạn bè Ánh, dù lúc này họ có mặt hay không có mặt!.. Vợ chồng tôi viếng Ánh một ít tiền còm, bỏ trong phong bì. Tôi thắp hương khẽ khấn: “Ánh ơi! Đây hoàn toàn là những đồng tiền sạch. Chú của cháu, bạn đồng môn của Ánh chưa bao giờ biết cầm một đồng tiền bẩn!.. Ánh hãy yên tâm mà nhận cho lòng tôi được an ủi”. Không biết nơi chín suối, Ánh có nghe thấy lời tôi?!. Mục lục Chuyện kể về một kẻ hát rong! Chuyện kể về một kẻ hát rong! Trần Huy ThuậnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 1 năm 2009
Trần Huy Thuận Chuyện kể về một kẻ hát rong! “Ta ru ta ngậm ngùi Xin ngủ dưới vòm cây” (TRỊNH CÔNG SƠN) Tối tối, vào cái thời khắc mà nhiều người dân Thành phố đã chập chờn trong giấc ngủ, thì Ánh, một ông già râu tóc bạc phơ, bắt đầu cầm đàn hát. Ánh hát không hay, nhưng sao nghe nao lòng đến thế! Cứ dọc đường phố “Pôn-be”, mà nghêu ngao. Ấy là nói theo cách của Ánh, chứ từ non nửa thế kỷ rồi, cái đường phố đẹp và to nhất này, đã mang tên mới: phố Trần Hưng Đạo; chả ai còn nhắc đến cái tên “Pôn-be” từ thời “Pháp thuộc” cổ lỗ sỹ ấy nữa. Ngay các cụ “via tông kanh” ngoài thất thập, cũng ít cụ còn nhớ, huống chi lớp trẻ? Ánh cũng đang bước dần sang cái tuổi lục thập, nhưng Ánh vẫn nhớ, vẫn thích gọi con phố này bằng cái tên xưa cũ ấy. Có lẽ bởi đó là con phố thân quen gắn bó máu thịt cuộc đời Ánh và gia đình Ánh, không phải mấy chục năm, mà xuyên suốt cả thế kỷ! Bài hát mà Ánh hát nhiều nhất, có đoạn: “Nhà của tôi! Nhà của tôi!... đâu rồi? Còn đâu nhà của tôi!..”! Đêm khuya, phố xá vắng bóng người, nên tiếng Ánh lúc nhỏ nhất cũng rõ như hát qua máy tăng âm. Nhưng mà ít người nghe được tiếng Ánh, bởi lẽ, như trên đã nói, đó là thời khắc mà nhiều người dân Thành phố đã chập chờn trong giấc ngủ, sau những giờ thức bon chen, vật lộn với cuộc mưu sinh!... Ánh không chỉ đi hát đêm. Ban ngày người ta cũng thường gặp Ánh cùng cây đàn ghi-ta cáu bẩn, lang thang qua các con đường, hẻm phố. Hắn hát vì nhu cầu phải hát, chứ không nhằm phục vụ một đối tượng hay một tầng lớp nào. Ánh hát cũng không nhằm xin tiền như bất kỳ kẻ hát rong đường phố nào khác. Chưa ai thấy Ánh chìa tay ra trước một người nào qua đường. Nhưng gặp bạn cũ, bạn đồng môn chúng tôi, thì thế nào Ánh cũng xin: “Cậu đấy à! Có tiền lẻ, cho tớ vài tờ?”. Đi xin mà giọng điệu “ông tướng” thế đấy! Có lần tôi với Định Mít đang đi thì bất chợt gặp Ánh. Ánh đã giữ hai đứa tôi lại, nhưng chỉ cầm tiền của Định Mít, chứ nhất định không chịu nhận tiền của tôi: - Tiền của chú thì cháu không dám nhận! Cám ơn chú! Vâng, tôi là bạn học thời nhỏ với Ánh, nhưng sau này tôi lại xây dựng gia đình với người cô họ xa của cậu ta, nên trở thành “chú” là như thế. “Chú” kém “Cháu” tới một hai tuổi gì đấy! Sau này có người nói lại với tôi, Ánh không muốn cầm tiền của tôi hôm ấy, không phải vì tôi là họ hàng, mà vì: “Đồng tiền của những tay này khó mà sạch lắm!” – Ánh phân bua với bạn bè thế, vì lúc ấy, tôi đang là giám đốc kiêm bí thư đảng uỷ một doanh nghiệp Nhà nước! Cái vị trí mà Ánh xuất hiện nhiều nhất vào ban đêm, để cất lên lời rên rỉ “Nhà của tôi! Nhà của tôi!... đâu rồi? Còn đâu nhà của tôi!..”, là một gốc cây gạo đã có tuổi thọ tới trăm năm. Chỉ chỗ đó, không thay đổi! Chỉ một câu đó, không câu nào khác! Vậy là người ta đoán già đoán non: “cái nhà ông này chắc là một... tư sản phá sản”? Người ta trông điệu bộ và căn cứ câu hát của Ánh mà đoán vậy thôi. Hát chán, đàn chán, Ánh quay ra ngủ ngay dưới gốc cây, ngáy một cách vô tư như người ta kéo bễ! Ánh không phải là “nhà tư sản” hoặc “con nhà tư sản”, bởi trong những năm “cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh”, chưa một lần Ánh và gia đình Ánh bị “quy” như vậy. Bố Ánh còn là người có công nuôi cán bộ cách mạng cao cấp, là nguồn cung cấp kinh tài cho cách mạng nữa. Chỉ tiếc rằng bố Ánh già quá rồi, ông cụ lại bệnh tật ốm đau luôn (nhưng cái chính có lẽ là ông không muốn ... cầu cạnh, ngại cái tiếng: “thấy kẻ sang bắt quàng làm họ”!.. Vả lại, “Đạo quân tử” xưa đã dậy ông rằng: “làm ơn không nên nhớ, chịu ơn chớ nên quên”!); chứ nếu không, bố Ánh chỉ lên Trung ương, tìm gặp vị “A”, vị “B”, thì thể nào đời sống gia đình Ánh cũng dễ chịu hơn, ít nhất cũng là như thế! Thế rồi ông qua đời. Từ đây mẹ và anh em Ánh không chỉ mất một chỗ dựa, mà ngay cả niềm hy vọng bấy lâu trông chờ, cũng trở nên mong manh, vô vọng! Khi nhà cách mạng nổi tiếng còn sống, tôi đã từng khuyên anh em Ánh, nên tìm cách xin gặp ông ấy đi, nói ông biên cho một tờ nhận thực những việc bố trứơc đây đã làm, như nuôi dấu ông trong nhà và kiếm tiền ủng hộ Cách mạng... Những việc như thế, không bao giờ người ta quên đâu! Nhưng Ánh cứ lần lữa không chịu đi gặp cái ông cán bộ cách mạng cao cấp ấy. “Đúng là cái đồ sỹ hão!..” Có lần tôi đã mắng Ánh thế Mặc dù không bị quy kết, nhưng hình như dưới con mắt của thiên hạ, gia đình hắn vẫn là một tầng lớp khác, không thuộc tầng lớp giai cấp cần lao. Sống giữa cộng đồng mà cứ cảm thấy như bị tách ra!.. Để thay đổi cái nhìn đó, người ta phải làm nhiều cách: người thì xin đi làm công trường, kẻ yếu đuối lại không quen lao động chân tay, thì tìm cách đón rước một cán bộ cách mạng nào đó, càng có địa vị quan trọng càng tốt, để cho ở nhờ trong nhà của mình; làm cái bình phong che chắn bớt cái nhìn thiếu thiện cảm của thiên hạ! Lại còn một cách nữa, tìm vợ tìm chồng từ đám công nhân, nông dân. Cô nào xinh đẹp, vớ được anh cán bộ, thì mừng hơn được vàng. Cách này, đôi khi cũng tạo ra hạnh phúc đấy, nhưng tâm chả yên, vì những tiếng chì tiếng bấc: “Cái tay ấy ăn phải kẹo bọc đường” hoặc “đồ lấy con nhà tư sản” hoặc “đâu phải nó lấy con gái lão, mà là nó lấy cái thành phần của lão, cái ghế của lão, đấy!”!.. Các em của Ánh cũng vậy, đứa thì xin được vào Thanh niên xung phong, đứa thì lên miền núi làm công nhân địa chất... Riêng Ánh, lớn tuổi nhất, phải có trách nhiệm với gia đình, nên Ánh chọn giải pháp... cưới một cô nông dân đặc sệt, một “La Nhà quê” chính hiệu! Từ đấy, Ánh mặc toàn áo nâu, quần nâu. Đôi khi đi đâu đó, lại đeo thêm chiếc “sà-cột” nâu – trông đặc một cán bộ Việt Minh thôn! Vậy mà cuối cùng, Ánh cũng không che đậy được cái “đuôi tư sản” của mình. Bây giờ, hễ trông thấy Ánh ở đâu, người ta lại thì thào: “cái nhà ông tư sản phá sản” phải đi hát rong để kiếm sống đấy! Nhưng ông này sỹ lắm, ai cho thì cầm, chứ tuyệt không ngửa tay xin ai! Tôi biết gia đình Ánh ở quê tuy có nghèo, nhưng không đến nỗi Ánh phải đi ăn xin như thế. Con cái cũng học hành đến đầu đến đũa; lại có đứa đã dựng vợ gả chồng, công ăn việc làm tươm tất. Cái việc đi hát rong của Ánh là mới nẩy sinh mấy năm gần đây thôi, khi mà cái bấu víu cuối cùng, niềm hy vọng sau chót – nhà cách mạng nổi tiếng, người đã được bố Ánh nuôi dấu trong nhà những năm tháng Cách mạng bị khủng bố trắng, không còn nữa! Như con ve, kêu lắm cũng không qua được mùa hè! Ánh, người hát rong của đường phố tôi, cũng im tiếng, sau một cơn đột quỵ! Đám ma có đủ kèn Tây, kèn Ta, rền rĩ inh ỏi. Nhưng những âm thanh đó vẫn không sao át nổi tiếng hát quen thuộc : “Nhà của tôi! Nhà của tôi!... đâu rồi? Còn đâu nhà của tôi!..”, it nhất cũng là trong tâm khảm những người thân thuộc và bạn bè Ánh, dù lúc này họ có mặt hay không có mặt!.. Vợ chồng tôi viếng Ánh một ít tiền còm, bỏ trong phong bì. Tôi thắp hương khẽ khấn: “Ánh ơi! Đây hoàn toàn là những đồng tiền sạch. Chú của cháu, bạn đồng môn của Ánh chưa bao giờ biết cầm một đồng tiền bẩn!.. Ánh hãy yên tâm mà nhận cho lòng tôi được an ủi”. Không biết nơi chín suối, Ánh có nghe thấy lời tôi?!. Mục lục Chuyện kể về một kẻ hát rong! Chuyện kể về một kẻ hát rong! Trần Huy ThuậnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 1 năm 2009
Đỗ Thành Chuyện lần gặp gỡ Ðã lâu lắm tôi không còn gặp lại con bé. Trước, thỉnh thoảng có gặp thoáng cái, rồi mạnh đường ai nấy đi. Chẳng thắc mắc hỏi han nhau ở đâu, làm gì, đời sống ra sao. Xem như cái gì cũng tình cờ như trăm nghìn mối tình cờ khác. Vậy mà bỗng dưng chiều nay, không hẹn, lại gặp. Câu đầu con bé nói với tôi là một câu ngầm trách móc " chà dạo này chú ăn no ngủ kỹ, nên có tình tránh mặt cháu đi. Cháu biết mà đàn ông các chú chẳng mấy người chung thuỷ " Tôi nghe cái giọng ấm ớ của con bé chỉ chực tát cho nó vài cái để nhắc nhở nó nói năng dè dặt, song nghĩ lại, tôi với nó chẳng có tí dây mơ rễ má gì, thì giận nó làm gì cho mệt. Thấy tôi im im, nó lui ra phía sau một quãng, xăm xoi nhìn tôi từ đầu đến chân rồi phán " chú ốm đi nhiều đó nhẹ Chắc là thức khuya, hút thuốc, uống rượu nhiều nên mất sức. Và chưa chừng cả..." Nó không nói, nhưng tôi biết nó muốn ám chỉ gì. Tôi dằn mặt nó " này đừng có ăn nói hàm hồ, đoán xằng đoán bậy. Gầy thì bảo là gầy, chứ có bịnh gì đâu mà rủa ốm. Người gầy là tại tạng, chứ có phải tại thế này, tại thế khác sinh ra đâu ". Con bé cười lên rinh rích. " Thôi đi chú ơi, chú giả ngộ hoài. Hồi ba cháu mê gái, ổng cũng gầy rà, gầy rạc. Má cháu hồi đó mà không kịp lôi kéo ổng ra khỏi đam mê thì chắc ổng cũng hui nhị tì sớm rồi. "Tôi lại thêm phát bực. Tại sao con bé cứ suy bụng ta ra bụng người như vậy. Tía nó là tía nó, còn tôi là tôi, làm sao lại có thể là cùng một giọt nước giống như nhau. Nhưng tôi không nói cái ý đó ra. Và tôi cũng lại xăm xoi nhìn nó, suốt từ tóc đến móng chân, rồi thở dài não nuột. Nó tròn xoe hai con mắt như hòn bi ve, chờ đợi một câu nói của tôi. Tôi vờ như không thấy. Tôi nghĩ bụng cho bõ ghét. Rồi làm ra cái điều rất quan trọng, tôi đưa tay vê vê mấy sợi râu dưới cằm. Tôi chỉ vê tưởng tượng thôi, chứ làm gì có râu mà rờ. Con bé như chưng hửng " gặp chú lần nào cũng nhức đầu, nhức óc. Người gì đâu mà kín bưng, kín bít như hòn đá ngây ngô ". Tôi thú vị vì làm cho con bé tức, trả được mối thù nó vơ đũa cả nắm lên án tôi.Cả hai cứ thế im lặng. Rồi người thua trước là con bé. Nó quay sang một đề tài khác. Nó hỏi tôi " mấy hôm nay chú có thấy trời đất thấp xuống không. Tháng 10 rôi đó chú. Tự dưng nhìn trời mà thấy nhớ vô cùng. Chú cứ nghĩ bây giờ ở bên nhà là mùa mưa gió, bão tía lia gây vạ khắp nơi. Không còn đâu mùa Thu dìu dịu ngày xưa nữạ Má cháu nói mùa Thu gợi thương, gợi nhớ vô vàn. Những sợi tơ mong manh la đà trong rặng liễụ Gió Thu bâng khuâng ngắt nhẹ chiếc lá vàng. Có con thuyền thả nhè nhẹ trên sông, mang ánh trăng mờ len bóng lá. " Tôi chặn lời nó " thôi mày đừng nhắc làm gì. Ðâu phải chỉ riêng năm nay mùa Thu mới mất đi ý nghĩạ Mà chúng ta đã mất đi mùa Thu từ ngày bỏ xứ ra đi. Ở đây, mùa Thu đi đến đâu cũng thấy toàn lá vàng, lá đỏ rơi rụng. Ðêm thấy nới dài thêm và ngày thấy ngắn đị Vậy mà giấc mơ hồi hương vẫn còn mờ mờ trong trí tưởng. Cái gì mày cũng nói má cháu nói thế này, má cháu nói thế khác, mà nào chỉ riêng đâu má cháu nói, cháu ơi. "Tôi nghĩ tới những đêm sầu rã ruột. Chợt nghe tiếng con chim đêm lẻ loi, ai oán gọi buồn. Tôi lăn mình trăn trở bóng đêm. Nghe tiếng nấc đoạn trường thâm tím. Tôi đăm đăm nhìn vào mặt con bé. Tự hỏi rằng liệu đến bao giờ thì con bé dửng dưng hết nhắc đến quê.Một năm, hai năm, nhiều năm, thời gian liệu có xoá nhoà vết tích. Ðã có bao người mạnh mẽ nói ra rồi vội nuốt lờị Tôi nhớ lại ngày còn ở quê nghe lời của ai đó mà lệ trào khoé mắt " Có người đã hỏi tôi liệu có khi nào về. Tôi đã trả lời về chứ sao không về, nhưng chỉ về khi nào quê hương thực sự có tự do, no ấm ". Thế mà mới chỉ mấy năm sau tôi nghe tin người ấy đã về,à dù quê hương vẫn còn lắm khổ đau. Thì ra từ lời nói đến việc làm thường cách nhau nghìn dặm. Ðành rằng mỗi người có một hoàn cảnh, chúng ta tự do trong lựa chọn của mình. Song ai bắt nói chi những lời khẳng định để rồi không giữ được lòng mà tự thất hứa với châu thân. Tôi nghĩ người đó có lúc nào tự thấy thương cho mình chăng nhỉ.Con bé thấy tôi đăm chiêu trong ý nghĩ của mình, nó mở to mắt nhìn tôi không chớp. Tôi nói cho nó an tâm " chú không trách gì cháụ Chỉ trách người thương nữ chóng vui nên quên mất lời thề. Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách, giọt sương thu lau lách đìu hiu. Thì thương nữ bất tri vong quốc hận, cũng là chuyện thường tình như dòng nước cứ trôi."Con bé nói với tôi " gặp chú lần nào cũng đau đầu, mệt óc. Chú nói gì lộn xộn thấy mồ. Má cháu nói người nói úp mở là người không đi con đường ngay, lối thẳng. Hay là chú già rồi nên đầu óc bắt đầu điếc câm ". Tôi ngửa mặt cười rũ. Ðúng, tôi già rồi nên nghĩ bậy, nghĩ xiên. Âu nhân con bé nhắc về mùa Thu của tháng 10 đang chớm thì tôi cũng thấy lòng ngùi ngùi mà nói cho vuị Còn chuyện bể dâu lúc nào mà ngớt ngớt. Trời hết nắng lại mưa, tháng Giêng qua tháng Mười tới. Tóc điểm sương nặng ướp mùi đời. Thân lỏng khỏng nặng oằn trách móc.Chỉ có vậy mà con bé giận. Nó lầm lũi bỏ đi không một lời chào. Tôi xót xa không giữ lại được nó. Khi nó đi rồi, tôi mới thấy vô duyên. Chiếc ghế đá chỉ mình tôi ngồi lạị Trời trên cao càng thấp xuống dần. Rồi chợt cơn mưa đến. Giọt mưa như giọt đàn lảnh lót trong khuya. Tôi nghe tiếng lách tách của những tế bào trong tôi bắt đầu vụn vỡ. Lại một lần tôi vẫn chưa hỏi được con bé ở đâu, làm gì, sống ra sao. Ðể bắt đầu từ giây phút này lại chờ, lại đợi. Thấm thía với câu hát của Văn Cao " Lá vàng rơi đã bao lần. Ôi mùa Thu chết rơi theo lá vàng... " Mục lục Chuyện lần gặp gỡ Chuyện lần gặp gỡ Đỗ ThànhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Giao mùaĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 28 tháng 1 năm 2005
Do Thanh Story of meeting It's been a long time since I've seen her again. Before, we occasionally met briefly, then went our separate ways. No questions asked where each other was, what they were doing, how life was. It seems like everything is as random as hundreds of thousands of other coincidences. Yet suddenly this afternoon, without an appointment, we met again. The first sentence she said to me was an implicit reproach, "Well, lately you've been eating well and sleeping well, so you've been avoiding me. I know that you men aren't very loyal." I heard that warm voice. The girl was just about to slap her a few times to remind her to speak carefully, but thinking back, she and I didn't have any blood ties, so why bother being angry with her? Seeing that I was silent, he retreated a bit, looked at me from head to toe and said, "You're sick a lot. It's probably because you stayed up late, smoked, and drank a lot, so you lost your energy. And that's not all." .." It didn't say, but I knew what it meant. I scoffed at him, "Hey, don't talk ambiguously or make wild guesses. If you're thin, say you're thin, but there's no such thing as a disease to call it sick. People who are thin are due to their internal organs, not from this world or from another world." Where are you going? The baby burst into laughter. "Stop it, uncle, you're always pretending to be enlightened. When my father was in love with girls, he was skinny and gaunt. If my mother hadn't had time to pull him out of his passion, he would have lost his penis early." I got even more angry. Why does she keep thinking about me like someone else's? His father is his father, and I am me, how can they be the same drop of water? But I didn't say that. And I also stared at it, from hair to toenails, then sighed deeply. It opened its eyes like marbles, waiting for something I said. I pretended not to see. I thought to myself that I hated it. Then I did something very important, I raised my hand to caress the whiskers under my chin. I'm just imagining it, I don't have a beard to touch. The little girl seemed confused, "Every time I see you, I get a headache and a headache. You're nothing but a secretive person, as secretive as a naive stone." I was happy because I made her angry, and in return for revenge, she gathered all her strength to condemn me. They both remained silent. Then the first one to lose was her. It turns to another topic. He asked me, "Have you seen the sky getting lower these days? It's already October. Suddenly I look at the sky and feel very nostalgic. I thought it was the rainy and windy season at home right now, with storms causing trouble." everywhere. The gentle autumn of the past is no longer there. My mother said that autumn evokes so many memories. The fragile silk threads drifting in the willows, the autumn wind gently plucks the yellow leaves gently on the river, bringing the faint moonlight to the leaves. "I stopped him." Don't mention it. It's not just this year that Autumn has lost its meaning. We've lost Autumn since the day we left Here, wherever I go in the fall, I see yellow and red leaves falling. The nights seem longer and the days seem shorter. Yet the dream of returning home is still vague in my mind I also say that your mother said this, your mother said that, but it's not just your mother who said, "I think of those sad nights. Suddenly I heard the lonely, sad sound of a night bird calling. I rolled around wondering about the night. Hear the sound of sobbing and bruises. I stared at her face. Wondering when will she stop mentioning her hometown indifferently? One year, two years, many years, will time erase the traces. There have been many people who spoke strongly and then quickly swallowed back their words. I remember the day when I was in the countryside listening to someone's words and tears welled up in my eyes. "Someone asked me if I would ever return. I answered, why don't I come back? , but only when the homeland truly has freedom and prosperity." Yet only a few years later I heard that he had returned, even though his homeland was still suffering. It turns out that words and deeds are often thousands of miles apart. It is true that each person has a different situation, we are free in our choices. But who makes you say affirmative words and then fails to keep your heart and breaks your promise to yourself? I think that person sometimes feels sorry for herself. She saw me pondering in my thoughts, she opened her eyes wide and looked at me without blinking. I told him to reassure him, "I don't blame you. I only blame the business woman for being so quick to have fun that she forgot her vow. Tam Duong wharf was waiting late at night to pick up guests, and the autumn dew wiped away her spleen sadly. The business woman was unaware of her country's hatred. It's just as normal as the flow of water." She told me, "Every time I see you, I have a headache and feel tired. My mother says that people who talk openly are people who don't follow the path." straight, straight path. Or maybe he's old and his mind is starting to become deaf and dumb." I looked up and smiled. That's right, I'm old so I think wrongly and wrongly. When the little girl reminded me of the early Fall of October, I also felt sad and told you, when will the broken strawberries stop? The weather changed from sunny to rainy, from January to October. Hair covered in heavy dew smells of life. Her body was limp and heavy, scolding. That was all that made her angry. It left without saying goodbye. I'm sorry I couldn't keep it. When it left, I felt ungrateful. I was the only one sitting on the stone bench. The sky above was getting lower and lower. Then suddenly the rain came. Raindrops are like drops of a piano in the night. I heard the clicking sound of my cells starting to crumble. Once again, I still haven't been able to ask where she is, what she does, or how she lives. To start from this moment, wait again, wait again. Poignant with Van Cao's song "Yellow leaves have fallen so many times. Oh, the autumn of death falls with yellow leaves..." Table of contents Story of meeting Story of meeting Do ThanhWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Changing seasons Uploaded by friend: Ct.Ly on: January 28, 2005
Hồ hải nhi Lang Chuyện một lúc với hoa về tàn Một người đàn bà An Nam xuất thân đi lấy Tây, ngoài hai mươi năm son phấn lẫy lừng, nghĩa tình vẹn đủ, nay đến cảnh già, quyết chí trở về quê... Gái về già với quan về hưu, hai cảnh ngộ cũng như nhau là một.Buổi sáng hôm ấy, rèm trời vừa hé đỏ, cát bụi vẫn ngủ yên... lững thững ra đi cùng anh bạn thân gậy trúc. Trước cái cảnh lúc tan sương, nào mong được có những điều nên thưởng!Đến đầu phố kia, lù lù một cái xe hơi chở hàng đỗ trước một căn nhà cửa mở. Kẻ thầy người tớ đương tíu tấp khiêng chở lên xe. Cái giường tây sơn trắng, những khung ảnh thiếp vàng, những bồ nứa kẹp, những hòm khóa chuông... đã lần lượt xếp để lên xe.Ai dọn nhà sớm thế? ?Khách qua đường biết vậy, nào để ý đến làm chi.Chợt nghe tiếng trên từng lầu thứ ba: "Nay bác Cả! Xếp bồ lên trên hòm, mà đặt nhẹ tay, kẻo vỡ cả đấy".Tưởng là ai? Nào hay đâu người quen biết cũ, từ sáu bẩy năm về trước. Chữ quen biết ta nói đây là dùng đúng theo nghĩa hẹp, chớ vội tưởng giọng hàm hồ ấy của hạng làng chơi non nớt.Vành khăn non ưa vấn bên vai, tiếng cười chào khách đã từ trên lầu cao buông xuống.- Bao lâu ta mới gặp nhau. Trông ông vẫn trẻ. - Bàn tay bà M.S. đưa cho ta bắt vẫn còn mũm mĩm như xưa, mà móng tay vẫn còn giữ gìn sạch sẽ.- Tôi trông bà dù có phần đổi khác, nhưng cái dáng điệu, cái cốt cách vẫn khiến cho người ta phải tưởng tượng đến cái đẹp của bà ngày trước.- Nhà dọn bề bộn, chẳng có nước mời ông. Tôi được chánh phủ cho giấy về hưu đây, ông ạ - Bà thấy ta có vẻ ngạc nhiên không hiểu, liền cười to (hai hàm răng vẫn trắng, cái đồng tiền vẫn xinh):Tôi già rồi! Nơi đô hội chẳng phải là chỗ nương thân của tôi nữa. Tôi định về quê làm ruộng đây.- Thực sao? Thưa bà.- Chết nỗi! Đời dối tôi thì có, tôi chưa dối đời bao giờ. Ông đã rõ ngay từ khi lấy quan tôi, ấy là đối với chồng Tây cũng vậy, chưa hề có...- Thế, thưa bà đã lấy qua chồng Tây sao?Bà cười (cái cười chỗ này có lẽ là cái cười đau đớn mà mỉa mai). Cái đoạn trường ấy, ông sẽ rõ sau. Phải từ ngày quan tôi tạ thế, vì buồn mà tôi đi xa một độ, lên ải Nam Quan, sang địa phận Tầu. Lúc ấy lưng vốn tôi có tới sáu, bảy vạn đồng, ấy là tiền tôi buôn bán để ra, ấy là tiền tôi tằn tiện mà có, ấy là tiền tôi lo công giúp việc cho quan, cho dân, cho đủ hạng người mà xếp thành một cái vốn to. Bạn trăm năm kia dù đã khuất, nhưng sắc trời cho tôi vẫn còn. Tôi nghĩ đời một người đờn bà như tôi, lúc còn trẻ ra lấy Tây đã có câu thề: nếu chẳng báo được ơn cha mẹ, nếu chẳng giúp được chỗ họ hàng, nếu chẳng ghi được công đức cho dân làng mình sinh trưởng thì thà gửi thân đất khách, chớ chẳng theo cáo chết ba năm quay đầu về núi. Thề xưa nay đã trọn, thân mình còn vương vít với nợ trần làm chi.Chí tôi đã quyết rồi, cho nên lúc ấy lời ong giọng bướm thiếu gì, mà tôi chỉ phú cho cái cười, yêu gác để ngoài tai.Nhưng phong trần đã đầy vào kiếp, ắt phải có phen sỉ nhục một lần mới thôi. Trước bốn năm nay người chị em giới thiệu một chàng: râu mày nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao. Cái lễ phép Tây, chàng đã học thuộc lòng từ ngày sang đi đấu xảo, cái lời tán tỉnh ta, chàng đã thạo chuyên khoa từ lúc tấp tểnh rao lời. Bao lâu chàng đi lại tôi chỉ coi như người khách tới lui. Ông còn lạ gì lòng tôi bất nhẫn, chẳng cự tuyệt ai bao giờ.Cái vốn to kia có người trông nom mà biết dùng thì cơ nghiệp nên to, biết đâu chẳng giúp một vài phần cho nước cho nhà. Thôi! Cái ngày nghĩ đến thế tức là ngày tin trao khối tình với khối bạc cho anh chàng, mà tức là ngày tôi mắc bợm với chàng Khanh từ đấy.Chàng cùng tôi bốn năm mở nghiệp ở tỉnh xa, mất của cũng có, mà lỗ lời cũng có, kết cục lại thì cái số sáu, bảy vạn đồng tiêu tan cùng khói xe hơi. Sau đức ông chồng tôi ham mê một chị Tây lai, vì nghe đâu chị vốn liếng cũng có hàng ngàn. Chàng muốn dỗ tôi im hơi lặng tiếng để ra tay vơ vét rồi sau sẽ cùng nhau hưởng. Chao ôi! Mong chồng nên ông, ai muốn chồng làm mặt ma cô!Thế là cuộc bách niên giai lão của hai tôi ngắn ngủi được vài bốn năm.Tiếng nói lúc này nghe như giọng người cầm nước mắt. Cái cười khanh khách lại làm át giọng bi ai, và bà nói luôn: Thôi nói ra còn dài lắm. Ông chỉ nên biết rằng tôi làm tôi chịu, chẳng trách trời, cũng chẳng oán người. Cái thân thế tôi ngày nay chỉ còn trông vào hai chữ "an nhàn" mà thôi. Cho nên tôi dọn về quê, là mong được sống cùng cây cỏ, mà xa bụi chốn phồn hoa".Boom! Boom! Còi xe báo sắp chạy. Cậu người nhà lên thưa đồ đã xếp xong.Ta đứng dậy chào, mong có một ngày được nghe hết chuyện, để kiếm cách tạ từ với người quen biết.** *Còi kêu khói tỏa, xe chạy mịt mù, cánh hồng bay bổng...Khách đi đường đứng lại coi, người đôi bên hàng phố ngẩn ra nhìn, ta lủi thủi trong bụi bay ánh sáng...Ngoại hai mươi năm thân thế, lập nổi cơ đồ trong bàn tay trắng, mà nay danh tiếng với bạc vàng chỉ thành một giấc mộng không. Cái án ấy nên pho tiểu thuyết.Rút từTuyển tập truyện ngắn đầu thế kỷ XXNxb Hội nhà văn, 1999. Mục lục Chuyện một lúc với hoa về tàn Chuyện một lúc với hoa về tàn Hồ hải nhi LangChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Hai Nhi Lang Lake It's a story about flowers that fade away An Annamese woman came from a Western background to marry a Westerner. After twenty years of glorious beauty and love, she is now old and determined to return to her hometown... An old woman and a retired mandarin are in two situations. They are the same. That morning, the curtains of the sky had just opened red, the sand and dust were still sleeping... leisurely walking away with his best friend, the bamboo stick. Faced with the scene when the fog clears, who can expect to receive rewards? At the other end of the street, a cargo car loomed in front of an open house. The teacher and servant were busy carrying it to the car. The white-painted Western bed, the photo frames with gold cards, the cork baskets, the bell-locked boxes... were arranged one by one to get on the car. Who moved the house so early? ?The passersby knew that, so they didn't pay attention. Suddenly, they heard a voice on the third floor: "Hey Elder! Put the basket on top of the trunk, and place it gently, otherwise it will all break".Who do you think it is? Who knows, old acquaintances from six or seven years ago. The word "acquaintance" I'm talking about here is used in a strict sense, don't be quick to think that the ambiguous voice of an immature playboy. The young scarf is wrapped around the shoulder, the laughter greeting the guests has come down from the upper floors. - How long has it been? we just met. He still looks young. - The hand of Mrs. M.S. She was still as chubby as before, but her nails were still kept clean. - Although she looked a bit different to me, her posture and personality still made people imagine her beauty. from her the day before. - The house is a mess, there is no water to invite you. I got my retirement certificate from the government, sir - She saw that I looked surprised and didn't understand, so she laughed loudly (her teeth were still white, her coin was still pretty): I'm old! The city is no longer my refuge. I plan to return to my hometown to work in the fields. - Really? Madam.- Damn it! Life lies to me, yes, I have never lied to life. He knew right from the moment he married me, that it was the same with Western husbands, there had never been... - So, ma'am, have you married Western husbands? She laughed (the laugh here is probably a painful laugh). painful but ironic). You will understand that part later. Right from the day my mandarin passed away, out of sadness I went a long way, up Nam Quan pass, to Chinese territory. At that time, my capital was up to six or seventy thousand dong. That was the money I earned from trading, that was the money I saved up, that was the money I took care of to help officials, people, and all kinds of people. Arrange into a large capital. Even though my friend has passed away for a hundred years, the beauty the sky gave me still remains. I think in the life of a woman like me, when I was young and married to the West, I had a vow: if I can't repay my parents' gratitude, if I can't help my relatives, if I can't record merit for the people in the village where I grew up, then I would rather send my body to a foreign land than follow the fox and return to the mountains after three years of death. The old oath has now been fulfilled, why is my body still entangled with the debt? My will has already been decided, so at that time there was nothing missing in my words, but I just gave them a smile and ignored my love. But the wind Life is full, there must be humiliation once in a while. Four years ago, my sister introduced a guy: clean-shaven, handsome clothes. He had learned Western politeness by heart from the day he started fighting, and he had mastered the art of flirting from the moment he casually announced it. As long as he comes back, I just consider him a guest coming back and forth. It's no wonder that my heart is impatient, I never refuse anyone. If someone takes care of that big capital and knows how to use it, the inheritance will be big, who knows, maybe it will help the country and the family in some way. Stop! The day I thought of that was the day I gave him my love and money, and that was the day I fell in love with Mr. Khanh from then on. He and I opened a business in a remote province for four years. We lost everything, but lost money. There was a profit, but in the end, the six or seventy thousand dong disappeared like car smoke. Afterwards, my husband fell in love with a Western woman, because I heard she had thousands of capital. He wanted to coax me to be quiet so he could take it out and then enjoy it together. Alas! I hope my husband will be a good man, but who wants my husband to act like a pimp? So our marriage was a few years short. The voice at this time sounded like the voice of a person holding back tears. Her dry laugh drowned out her sad voice, and she said: Well, it's going to be too long. You should only know that I do what I do, I don't blame God, I don't resent people. My life today only depends on the word "comfort". That's why I moved back to the countryside, hoping to live with plants and trees, away from the hustle and bustle of the hustle and bustle. Boom! Boom! The car's horn signaled that it was about to start. The family member came up to announce that the things had been packed. I stood up to say hello, hoping to be there. one day to hear the whole story, to find a way to say goodbye to an acquaintance.** *The siren sounded, smoke spread, the car drove blindly, rose petals flew... Passersby stopped to watch, people on both sides of the street were stunned. Come out and look, I'm lurking in the dust and light... After twenty years of life, I made a fortune with nothing, but now fame and money and gold are just an empty dream theory. Extracted from Collection of short stories in the early 20th century, Writers' Association Publishing House, 1999. Table of contents It's a story about flowers that fade away It's a story about flowers that fade away Ho Hai Nhi LangWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hung Posted by friend: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Nga Mi CHUYỆN MỘT NGƯỜI KHÔNG ĐIÊN Nếu bạn đang sống ở Sài Gòn hoặc một dịp nào đó bạn đến thành phố này, hãy bỏ một chút thời gian để đi dạo trên các đường phố đông người, có thể bạn sẽ thấy một cô gái đáng yêu đấy! Cô ấy vừa tròn 22 tuổi, cao khoảng 1m60, mái tóc dài rẽ ngôi được buộc bằng sợi dây vải màu nhạt trông thật nhã nhặn và gọn gàng. Cô gái có đôi mắt biết cười, khuôn mặt đẹp và hiền hậu tựa vầng trăng mười sáu. Cô ấy thường mặc quần Jean, áo sơ mi màu sáng kiểu Hàn Quốc những hôm trời lạnh có thắt thêm một chiếc khăn quàng mỏng trông rất duyên dáng toát ra từ dáng vẻ, từ mỗi cử chỉ của cô. Nói chung, cô gái có vẻ đẹp mẫu mực, vừa phải, dễ làm vừa lòng cả những người lớn vốn khó tính nhất. Mà cô ấy mẫu mực thực sự đấy, nếu như bạn biết thêm rằng cô gái vừa tốt nghiệp từ một trường đại học không phải ai thi vào cũng đỗ và chỉ ít hôm nữa thôi cô sẽ là nhân viên của một công ty nước ngoài đang kinh doanh rất thành công tại Việt Nam. Ở trường, cô là sinh viên dễ mến hòa đồng với mọi người, học hành nghiêm túc và tuyệt đối trung thực trong thi cử. Còn trong gia đình? Đó là một người con rất mực hiếu thảo, đảm đang. Cô ấy nấu ăn ngon và chơi ghi-ta giỏi… sự xinh đẹp và giỏi giang của cô không làm mọi người e ngại hoặc ganh tị mà trái lại ai cũng yêu mến cô. Còn một điều nữa mà bạn chưa biết. Cô gái đó chính là tôi. Hẳn bạn đang bĩu môi nghĩ rằng: "Mèo khen mèo dài đuôi!". Không đâu, tôi nói thành thật đấy. Tuy nhiên, tôi cũng có những câu chuyện buồn, những chuyện đáng hổ thẹn nữa. Câu chuyện mà tôi sắp kể cho bạn nghe là một chuyện đáng buồn, nó làm tôi luôn phải cúi đầu mỗi khi nghe ai nhắc đến hai từ "ích kỷ". Noel năm nay Sài Gòn lạnh hơn mọi năm. Ở đây không có cái lạnh buốt như miền Bắc và miền Trung nhưng cũng đủ cho người Sài Gòn mặc áo len cổ lọ, choàng khăn và suýt xoa đi xuống phố. Tôi đi giữa những gương mặt rạng rỡ và những màu áo tươi tắn. Trong mọi ánh mắt đều như ẩn chứa một lời chúc: "Giáng sinh vui vẻ!". Tiếng chuông nhà thờ ngân nga, giai điệu ngọt ngào của những bài thánh ca theo tôi suốt dọc đường về. Nhà tôi ở gần một khu biệt thự. Đó là những ngôi nhà với những khu vườn xinh xắn, có hoa ti gôn nở dọc bờ tường. Đường phố hẹp có trồng nhiều cây hoàng điệp, còn vỉa hè thì rộng rãi và sạch sẽ. Đấy là chỗ ngủ của vài người vô gia cư khi đêm về. Từ lúc còn bé, mỗi lần đi qua nơi này tôi vẫn thường ước ao được sống trong những căn nhà xinh xắn ấy, tôi sẽ sơn tường màu xanh nhạt và trong thật nhiều hoa tường vi trước sân… Nhưng dường như những khu nhà sang trọng thường kém an toàn. Bởi thế, đầu phố phải có một chốt dân phòng. Lại nói về những người dân phòng, tôi thật sự yêu quý họ. Mỗi đêm khuya nhìn xuống phố thấy họ miệt mài đi tuần, tôi nghĩ rất nhiều đến sự hy sinh thầm lặng. Chính họ đã âm thầm bảo vệ giấc ngủ bình yên cho mọi nhà. Nhưng đó là chuyện khác. Lần này, họ có năm người đang đứng giữa một đám đông tụ tập ở cuối đường phố biệt thự. Ngồi bệt trên vỉa hè là một người phụ nữ. Trông chị ta thật ráck rưới, da thì đen nhẻm, tóc cắt ngắn quá mang tai, hay tay ôm khư khư hai gói đồ bèo nhèo mà tôi đoán đấy là bịch ni lon và lon bia mà chị ta nhặt được từ bãi rác nào đó. - Có đi chỗ khác không thì bảo? - Một anh dân phòng quát lớn. - Không, muốn ngồi ở đây cơ! - Người phụ nữ trả lời, ngồi tựa lưng vào tường, duỗi thẳng hai chân ra rồi lôi từ trong túi ra một gói mì ăn liền bẻ ra nhai ngấu nghiến, ngước nhìn mọi người và nhe hàm răng sún cười một cách ngây ngô. - Tao đốt hết đồ bây giờ! - Một anh khác doạ. - Không! - Người phụ nữ thu chân, mắt nhìn đầy sợ hãi. - Ngoan cố hả? - Anh dân phòng xông lại, lấy gói đồ và không ngần ngại châm lửa đốt. - Đừng! - Chị ta hét lên. Một anh tay cầm dùi cui đá nhẹ vào hông chị. - Nói đàng hoàng không chịu nghe muốn ăn đòn hả? Tao đánh mày! Người phụ nữ khóc rú lên, lao ra ôm mớ đồ ngun ngút khói. Miếng mì ăn liền vỡ vụn, tung toé trên vỉa hè… Đầu tôi nóng hầm hập. Tôi nhớ một câu chuyện tương tự, mình đã được đọc ở đâu đó… Tôi xông vào mấy chỗ người dân phòng đẩy anh chàng mập ú ngã lăn quay giữa lòng đường, tôi tát tên cầm dùi cui một cái nảy đom đóm nữa… Họ sợ hãi lùi xa. Mà không, không phải bạo lực như thế đâu. Trước tiên tôi đỡ người phụ nữ đứng dậy, rồi tôi nhỏ nhẹ yêu cầu mấy anh dân phòng bớt giận. Tôi đứng trước mặt họ, nhìn thẳng vào mắt họ nói rằng họ là những thanh niên rất khoẻ mạnh và tận tâm với công việc, nhưng hãy để sức mà giúp công an đối phó với những băng đua xe tí nữa đây gầm rú khắp đường phố Sài Gòn chứ không nên cậy sức quyền để làm tình làm tội người phụ nữ cầu bơ cầu bất như thế, rằng họ làm việc có lý mà không có tình. Tôi nhìn rất thẳng vào mắt họ. Có một điều nữa bạn nên biết về tôi: Tôi vốn giàu trí tưởng tượng. Việc bênh vực phụ nữ kia cũng chỉ do tôi tưởng tượng mà thôi. Thực tế lúc đó tôi ngồi im như phỗng trên xe máy. Tôi căm ghét mấy người hống hách kia và xót xa cho người phụ nữ, nhưng ngại rằng để cho người khác nhìn thấy tôi xô xát và to tiếng giữa đường phố như thế này thật không hay tý nào, còn đâu là đoan trang, là dịu dàng. Nếu chẳng may anh dân phòng nào đó nóng nảy cho tôi luôn một cái thì còn là thể thống gì nữa. Nhà của "người ấy" cũng gần đây, người ta thấy tôi như thế cũng buồn bực lắm… Đầu tôi lùng bùng nào là thể diện, nào là thanh danh… Hẳn mọi người trong đám đông cũng đang suy nghĩ thế. Chẳng có ai phản ứng gì cho đến khi có một bà cụ từ trong ngôi biệt thự bước ra. Bà đỡ ngưỡi phụ nữ dậy và nói rất dịu dàng: - Thôi con kiếm một chỗ khác mà nghỉ, các anh ấy còn phải làm việc! Đám đông phụ hoạ theo: - Ừ, đi kiếm chỗ khác mà nghỉ. Người phụ nữ khóc hu hu với bà cụ như một đứa trẻ, rồi ngoan ngoãn ôm mớ đồ đi nơi khác. - Giải tán hết đi! Còn đứng đó làm gì! - Một anh dân phòng quay lại đám đông yêu cầu. Có một anh cúi nhặt giùm tôi xâu chìa khoá và nhắc: - Về nhà đi! Có lẽ tôi cũng nên về nhà, kẻo ai đó nhìn thấy thì bảo tôi tò mò và hiếu kỳ mất. Đường về nhà gió thốc lạnh buốt. Hương ngọc lan từ khu phố biệt thự váng vất trong đâù tôi. Nhạc Giáng Sinh ngập cả không gian. Tôi trở về nhà, soi mình trong chiếc gương lớn. Tôi 22 tuổi, cao 1m60, có một gương mặt đẹp và dịu dàng, tôi được học hành tử tế… Vậy mà tôi chẳng thể làm gì được để bênh vực một người phụ nữ đáng thương. Ở trong phòng thi, tôi cũng không dám phản ứng khi giám thị đưa bài của tôi cho một thí sinh chép… Bởi vì tôi không phải là một người điên, tôi lo sợ mình không giống số đông, tôi sợ dư luận. Những từ như "sống bao đồng", "lo việc tào lao"… luôn làm tôi e ngại. Lúc nào cũng toan tính, đắn đo nào là thể diện, nào là mẫu mực. Tôi phải luôn luôn giữ lấy cái duyên dáng, cái mẫu mực của mình và xa dần bản chất hồn hậu của một con người. Tôi không làm điều xấu mà cũng chưa bao giờ làm nổi một việc tốt. Đêm Thiên chúa Giáng sinh, chuông nhà thờ đổ dồn từ bốn phía. Tấm kinh trước mắt tôi bỗng nhiên biến hình. Mục lục CHUYỆN MỘT NGƯỜI KHÔNG ĐIÊN CHUYỆN MỘT NGƯỜI KHÔNG ĐIÊN Nga MiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy : Nguyễn Chí Hải Nguồn: VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 3 tháng 7 năm 2006
Nga Mi CHUYỆN MỘT NGƯỜI KHÔNG ĐIÊN Nếu bạn đang sống ở Sài Gòn hoặc một dịp nào đó bạn đến thành phố này, hãy bỏ một chút thời gian để đi dạo trên các đường phố đông người, có thể bạn sẽ thấy một cô gái đáng yêu đấy! Cô ấy vừa tròn 22 tuổi, cao khoảng 1m60, mái tóc dài rẽ ngôi được buộc bằng sợi dây vải màu nhạt trông thật nhã nhặn và gọn gàng. Cô gái có đôi mắt biết cười, khuôn mặt đẹp và hiền hậu tựa vầng trăng mười sáu. Cô ấy thường mặc quần Jean, áo sơ mi màu sáng kiểu Hàn Quốc những hôm trời lạnh có thắt thêm một chiếc khăn quàng mỏng trông rất duyên dáng toát ra từ dáng vẻ, từ mỗi cử chỉ của cô. Nói chung, cô gái có vẻ đẹp mẫu mực, vừa phải, dễ làm vừa lòng cả những người lớn vốn khó tính nhất. Mà cô ấy mẫu mực thực sự đấy, nếu như bạn biết thêm rằng cô gái vừa tốt nghiệp từ một trường đại học không phải ai thi vào cũng đỗ và chỉ ít hôm nữa thôi cô sẽ là nhân viên của một công ty nước ngoài đang kinh doanh rất thành công tại Việt Nam. Ở trường, cô là sinh viên dễ mến hòa đồng với mọi người, học hành nghiêm túc và tuyệt đối trung thực trong thi cử. Còn trong gia đình? Đó là một người con rất mực hiếu thảo, đảm đang. Cô ấy nấu ăn ngon và chơi ghi-ta giỏi… sự xinh đẹp và giỏi giang của cô không làm mọi người e ngại hoặc ganh tị mà trái lại ai cũng yêu mến cô. Còn một điều nữa mà bạn chưa biết. Cô gái đó chính là tôi. Hẳn bạn đang bĩu môi nghĩ rằng: "Mèo khen mèo dài đuôi!". Không đâu, tôi nói thành thật đấy. Tuy nhiên, tôi cũng có những câu chuyện buồn, những chuyện đáng hổ thẹn nữa. Câu chuyện mà tôi sắp kể cho bạn nghe là một chuyện đáng buồn, nó làm tôi luôn phải cúi đầu mỗi khi nghe ai nhắc đến hai từ "ích kỷ". Noel năm nay Sài Gòn lạnh hơn mọi năm. Ở đây không có cái lạnh buốt như miền Bắc và miền Trung nhưng cũng đủ cho người Sài Gòn mặc áo len cổ lọ, choàng khăn và suýt xoa đi xuống phố. Tôi đi giữa những gương mặt rạng rỡ và những màu áo tươi tắn. Trong mọi ánh mắt đều như ẩn chứa một lời chúc: "Giáng sinh vui vẻ!". Tiếng chuông nhà thờ ngân nga, giai điệu ngọt ngào của những bài thánh ca theo tôi suốt dọc đường về. Nhà tôi ở gần một khu biệt thự. Đó là những ngôi nhà với những khu vườn xinh xắn, có hoa ti gôn nở dọc bờ tường. Đường phố hẹp có trồng nhiều cây hoàng điệp, còn vỉa hè thì rộng rãi và sạch sẽ. Đấy là chỗ ngủ của vài người vô gia cư khi đêm về. Từ lúc còn bé, mỗi lần đi qua nơi này tôi vẫn thường ước ao được sống trong những căn nhà xinh xắn ấy, tôi sẽ sơn tường màu xanh nhạt và trong thật nhiều hoa tường vi trước sân… Nhưng dường như những khu nhà sang trọng thường kém an toàn. Bởi thế, đầu phố phải có một chốt dân phòng. Lại nói về những người dân phòng, tôi thật sự yêu quý họ. Mỗi đêm khuya nhìn xuống phố thấy họ miệt mài đi tuần, tôi nghĩ rất nhiều đến sự hy sinh thầm lặng. Chính họ đã âm thầm bảo vệ giấc ngủ bình yên cho mọi nhà. Nhưng đó là chuyện khác. Lần này, họ có năm người đang đứng giữa một đám đông tụ tập ở cuối đường phố biệt thự. Ngồi bệt trên vỉa hè là một người phụ nữ. Trông chị ta thật ráck rưới, da thì đen nhẻm, tóc cắt ngắn quá mang tai, hay tay ôm khư khư hai gói đồ bèo nhèo mà tôi đoán đấy là bịch ni lon và lon bia mà chị ta nhặt được từ bãi rác nào đó. - Có đi chỗ khác không thì bảo? - Một anh dân phòng quát lớn. - Không, muốn ngồi ở đây cơ! - Người phụ nữ trả lời, ngồi tựa lưng vào tường, duỗi thẳng hai chân ra rồi lôi từ trong túi ra một gói mì ăn liền bẻ ra nhai ngấu nghiến, ngước nhìn mọi người và nhe hàm răng sún cười một cách ngây ngô. - Tao đốt hết đồ bây giờ! - Một anh khác doạ. - Không! - Người phụ nữ thu chân, mắt nhìn đầy sợ hãi. - Ngoan cố hả? - Anh dân phòng xông lại, lấy gói đồ và không ngần ngại châm lửa đốt. - Đừng! - Chị ta hét lên. Một anh tay cầm dùi cui đá nhẹ vào hông chị. - Nói đàng hoàng không chịu nghe muốn ăn đòn hả? Tao đánh mày! Người phụ nữ khóc rú lên, lao ra ôm mớ đồ ngun ngút khói. Miếng mì ăn liền vỡ vụn, tung toé trên vỉa hè… Đầu tôi nóng hầm hập. Tôi nhớ một câu chuyện tương tự, mình đã được đọc ở đâu đó… Tôi xông vào mấy chỗ người dân phòng đẩy anh chàng mập ú ngã lăn quay giữa lòng đường, tôi tát tên cầm dùi cui một cái nảy đom đóm nữa… Họ sợ hãi lùi xa. Mà không, không phải bạo lực như thế đâu. Trước tiên tôi đỡ người phụ nữ đứng dậy, rồi tôi nhỏ nhẹ yêu cầu mấy anh dân phòng bớt giận. Tôi đứng trước mặt họ, nhìn thẳng vào mắt họ nói rằng họ là những thanh niên rất khoẻ mạnh và tận tâm với công việc, nhưng hãy để sức mà giúp công an đối phó với những băng đua xe tí nữa đây gầm rú khắp đường phố Sài Gòn chứ không nên cậy sức quyền để làm tình làm tội người phụ nữ cầu bơ cầu bất như thế, rằng họ làm việc có lý mà không có tình. Tôi nhìn rất thẳng vào mắt họ. Có một điều nữa bạn nên biết về tôi: Tôi vốn giàu trí tưởng tượng. Việc bênh vực phụ nữ kia cũng chỉ do tôi tưởng tượng mà thôi. Thực tế lúc đó tôi ngồi im như phỗng trên xe máy. Tôi căm ghét mấy người hống hách kia và xót xa cho người phụ nữ, nhưng ngại rằng để cho người khác nhìn thấy tôi xô xát và to tiếng giữa đường phố như thế này thật không hay tý nào, còn đâu là đoan trang, là dịu dàng. Nếu chẳng may anh dân phòng nào đó nóng nảy cho tôi luôn một cái thì còn là thể thống gì nữa. Nhà của "người ấy" cũng gần đây, người ta thấy tôi như thế cũng buồn bực lắm… Đầu tôi lùng bùng nào là thể diện, nào là thanh danh… Hẳn mọi người trong đám đông cũng đang suy nghĩ thế. Chẳng có ai phản ứng gì cho đến khi có một bà cụ từ trong ngôi biệt thự bước ra. Bà đỡ ngưỡi phụ nữ dậy và nói rất dịu dàng: - Thôi con kiếm một chỗ khác mà nghỉ, các anh ấy còn phải làm việc! Đám đông phụ hoạ theo: - Ừ, đi kiếm chỗ khác mà nghỉ. Người phụ nữ khóc hu hu với bà cụ như một đứa trẻ, rồi ngoan ngoãn ôm mớ đồ đi nơi khác. - Giải tán hết đi! Còn đứng đó làm gì! - Một anh dân phòng quay lại đám đông yêu cầu. Có một anh cúi nhặt giùm tôi xâu chìa khoá và nhắc: - Về nhà đi! Có lẽ tôi cũng nên về nhà, kẻo ai đó nhìn thấy thì bảo tôi tò mò và hiếu kỳ mất. Đường về nhà gió thốc lạnh buốt. Hương ngọc lan từ khu phố biệt thự váng vất trong đâù tôi. Nhạc Giáng Sinh ngập cả không gian. Tôi trở về nhà, soi mình trong chiếc gương lớn. Tôi 22 tuổi, cao 1m60, có một gương mặt đẹp và dịu dàng, tôi được học hành tử tế… Vậy mà tôi chẳng thể làm gì được để bênh vực một người phụ nữ đáng thương. Ở trong phòng thi, tôi cũng không dám phản ứng khi giám thị đưa bài của tôi cho một thí sinh chép… Bởi vì tôi không phải là một người điên, tôi lo sợ mình không giống số đông, tôi sợ dư luận. Những từ như "sống bao đồng", "lo việc tào lao"… luôn làm tôi e ngại. Lúc nào cũng toan tính, đắn đo nào là thể diện, nào là mẫu mực. Tôi phải luôn luôn giữ lấy cái duyên dáng, cái mẫu mực của mình và xa dần bản chất hồn hậu của một con người. Tôi không làm điều xấu mà cũng chưa bao giờ làm nổi một việc tốt. Đêm Thiên chúa Giáng sinh, chuông nhà thờ đổ dồn từ bốn phía. Tấm kinh trước mắt tôi bỗng nhiên biến hình. Mục lục CHUYỆN MỘT NGƯỜI KHÔNG ĐIÊN CHUYỆN MỘT NGƯỜI KHÔNG ĐIÊN Nga MiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy : Nguyễn Chí Hải Nguồn: VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 3 tháng 7 năm 2006
O. Henry Chuyện một tờ báo Người dịch: Ngô Vĩnh Viễn 8 giờ sáng, nó còn chưa ráo mực in đã nằm trên quầy bán báo của Giuxeppi. Với tính ranh ma của hạng người như hắn, Giuxeppi đi tán gái ở góc phố đối diện để mặc khách tự lấy báo, chắc hẳn là hắn dựa vào cái thuyết có liên quan tới giả định về cái nồi được chú ý quá nhiều.(1) Theo tục lệ và ý đồ của nó, tờ báo đặc biệt này vừa là một nhà giáo dục, một người hướng dẫn, một người khuyên răn, lại là một chiến sĩ, một cố vấn đại gia và một vade mecum(2). Trong nhiều cái đặc sắc của nó có thể chọn ra ba vài xã thuyết. Một bài, lời lẽ giản dị mộc mạc nhưng ngời sáng, nhằm vào các bậc cha mẹ và những nhà giáo, chê trách việc đánh đập để trừng phạt trẻ con. Bài thứ hai là một bài cảnh cáo có tính chất lên án, nhiều ý nghĩa gửi cho một tay thủ lĩnh nghiệp đoàn nổi tiếng đang sắp sửa xúi giục những người theo mình gây ra một cuộc bãi công rắc rối. Bài thứ ba là một lời kêu gọi hùng hồn đòi phải ủng hộ và giúp đỡ lực lượng cảnh sát về mọi mặt ngõ hầu tăng cường lực lượng của nó với tính cách là những người bảo vệ và phục vụ công chúng. Ngoài những bài trách cứ và yêu sách quan trọng này đối với cái kho tinh thần công dân tốt, còn có một phương thuốc nhiệm màu hoặc một thứ biện pháp khôn ngoan của biên tập viên phụ trách mục “tâm tình” trình bày về một trường hợp đặc biệt về một thanh niên phàn nàn về lòng sắt đá không chuyên của một cô gái mà anh ta yêu, dạy anh ta làm cách nào để chinh phục được cô gái. Trên trang sắc đẹp, lại có lời giải đáp đầy đủ cho một thiếu nữ muốn được khuyên nhủ để có được mắt sáng, má hồng và vẻ mặt xinh đẹp. Một tin khác đòi hỏi phải có một sự hiểu biết đặc biệt, là một “việc riêng” vắn tắt, được viết như sau: “Giắc thân yêu, tha lỗi cho em. Hẹn anh đúng 8h 30 sáng nay gặp em ở góc phố Mêđixơn và phố thứ…Ta ra đi vào đúng ngọ. Người hối lỗi” Lúc 8h, một thanh niên nét mặt phờ phạc, mắt hừng hực như sốt vì lo lắng, đi ngang qua quầy bán báo của Giuxeppi quẳng 1 xu nhặt lấy tờ báo trên cùng. Một đêm không ngủ đã khiến anh trở thành kẻ dậy muộn. 9h đã phải đến sở làm việc mà trong khoảng thời gian từ giờ đến đó còn phải cạo râu, còn phải uống chớp nhoáng một tách cà phê nữa. Anh ghé vào hiệu cắt tóc rồi lại hấp tấp ra đi. Anh đút tờ báo vào túi, thầm nghĩ đến giờ ăn trưa sẽ đọc. Tới góc phố gần đó, tờ báo rơi khỏi túi anh, lôi theo cả đống găng tay mới. Đi được ba dãy nhà, không thấy đôi găng đâu anh bực tức lộn trở lại. Đúng tám rưỡi, anh tới góc phố chỗ đôi găng và tờ báo nằm lăn lóc trên mặt đất. Nhưng thật lạ lùng, anh bỗng quên phắt đi cái mà anh trở lại tìm kiếm. Anh đang nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn, chưa bao giờ anh nắm chặt đến thế và nhìn vào đôi mắt hối hận màu nâu, niềm vui sướng rộn lên trong lòng anh. -Giắc thân yêu – cô gái nói – em biết là anh sẽ đến đây đúng giờ mà. “Chẳng hiểu cô ấy định nói gì – anh thầm nghĩ – nhưng không sao, không sao hết” Một cơn gió mạnh từ phía tây xô tới, hất tờ báo khỏi vỉa hè, mở tung nó ra và bốc nó lên bay lộn trên không sang phố bên. Ngược đường phố ấy, anh thanh niên đã viết thư cho biên tập viên của mục “tâm tình” hỏi xin một công thức để chinh phục cô gái mà anh mê say đang dong cương một con ngựa hồng bất kham, kéo một chiếc xe độc mã hai bánh. Cơn gió đùa nhả bùng lên ập tờ báo đang bay vào mặt chú ngựa hồng bất kham. Con ngựa lồng lên biến thành một vệt màu hồng pha lẫn màu đỏ của bánh xe đang quay tít, kéo dài qua bốn dãy nhà. Rồi cái vòi nước máy đóng vai trò của nó trong công cuộc sáng thê và chiếc xe độc mã biến thành dóm diêm như thể đã được an bài từ trước, còn anh chàng xà ích thì nằm chết lặng trên đường nhựa trước một toà nhà giàu có nào đó Người ta vội chạy ra khiêng anh ta ngày lập tức vào trong nhà. Một người phụ nữ tự làm gối cho anh ta kê đầu và bất chấp những ánh mắt tò mò, cô ta cúi xuống nói: “Ôi, đúng là anh rồi Bôby; bao giờ cũng chỉ có anh thôi. Anh không thấy thế sao? Nếu em có mệnh hệ nào thì em không sống được và…” Nhưng đang cơn gió to thế này, chúng ta phải mau mau theo sát tờ báo của chúng ta. Viên cảnh sát Ô Brai bắt lấy tờ báo như là một nhân vật nguy hiểm cho giao thông. Những ngón tay chuối mắn của hắn chậm chạp vuốt thẳng lại những tờ báo tơi tả. Hắn đang đứng cách cổng sau của quán ăn Xenđơn Ben vài bước. Hắn khó nhọc đánh vần đề bài báo “Báo chí đứng hàng đầu trong cuộc vận động ủng hộ cảnh sát”. Nhưng, suỵt! Tiếng tên phụ trách quầy rượi Đany lọt qua khe cửa: “Này Maikơ, một cốc nhỏ phần ông bạn già đây.” Sau những cột báo thân tình mở rộng, viên cảnh sát Ô Brai nhanh nhẹn nhận lấy cốc rượi “thứ thiệt”. Rồi hắn hùng dũng, tỉnh táo và khoẻ khoắn bước đi làm nhiệm vụ. Ước gì ông chủ bút có thể tự hào nhìn thấy cái kết quả tinh thần, cái kết quả theo đúng nghĩa của chữ đã ban phước cho công sức của ông ta. Viên cảnh sát Ô Brai gấp tờ báo lại, vui vẻ giúi nó vào nách một chú bé đi ngang qua. Chú bé tên là Giôny và chú mang tờ báo về nhà. Chị chú bé là Glađi, chính cô ta viết thư cho biên tập viên trang “sắc đẹp” để hỏi về phương thuốc nhiệm màu để có thể thực hiện được về sắc đẹp. Chuyện ấy đã từ mấy tuần trước rồi và cô đã thôi không tìm câu trả lời nữa. Cô đang mặc áo để đi lên phố để mua ít dải viền. Bên trong váy cô đính hai mảnh giấy báo của Giôny mang về. Khi cô đi tiếng sột soạt nghe y như tiếng sột soạt của đồ thật. Ra đến ngoài phố cô gặp nhà Brao ở tầng dưới và dừng lại nói chuyện. Cô gái nhà Brao tái mặt. Chỉ có thứ lụa năm đô một thước mới tạo được thứ âm thanh cô ta nghe thấy khi Glađi cất bước. Cô gái nhà Brao héo hon cả người vì ghen tị, nói vài tiếng hằn học rồi bỏ đi, môi mím chặt. Glađi tiếp tục đi về phía đại lộ. Giờ đây, mắt cô ta sáng long lanh như nước nguồn. Sắc hồng tươi phớt trên đôi má cô, một nụ cười thoả mãn, tế nhị và đầy sinh khí biến đổi bộ mặt của cô. Cô đẹp hẳn lên. Giá mà khi ấy bà biên tập viên trang sắc đẹp nhìn thấy cô lúc ấy. Hình như lời giải đáp của bà ta trên báo có nói đến việc trau dồi tình cảm đối với mọi người để làm cho nét mặt thô xấu trở thành hấp dẫn. Tay cầm đầu nghiệp đoàn – mà lời huấn thị trịnh trọng và đanh thép của bài xã thuyết trên báo nhằm vào là bố của Glađi và Giôny. Ông ta nhặt những mảnh báo còn lại của tờ báo mà Glađi đã tước mất để làm ra cái thứ thuốc để làm ra tiếng sột soạt của lụa. Mắt ông ta không trông thấy bài xã thuyết mà lại bắt gặp một trò đố khéo léo, có bề ngoài lừa dối vẫn thường làm say mê cả kẻ ngây ngô lẫn người khôn ngoan. Ông vội xé lấy nửa trang báo, chiếm lấy cái bàn, cây bút chì và tờ giấy rồi miệt mài với trò chơi ấy. Ba giờ sau, sau khi đợi ông ta uổng công tại một điểm đã định, các thủ lĩnh khác, bảo thủ hơn tuyên bố và quyết định tán thành hoà giải, như thế là tránh được cuộc đình công với những hậu quả nguy hiểm của nó. Những số báo sau đó, với giọng của kèn đồng đã nhắc đến bằng chữ in màu, tố cáo thắng lợi của tờ báo đối với những mưu đồ đã dự tính của tay cầm đầu nghiệp đoàn. Những mảnh còn lại của tờ báo thiết thực cũng kiên trì chứng tỏ hiệu lực của nó. Khi Giôny đi học về, chú đã tìm một chỗ khuất để bỏ những cột báo đã xé rời ra khỏi bên trong quần áo, nơi chúng được phân bố khéo léo để bảo vệ một cách có kết quả những khu vực thường bị trừng phạt ở nhà trường tiến công vào. Giôny học ở trường tư và đã có chuyện lôi thôi với thầy giáo, như đã nói, trong số báo sáng hôm đó, có một bài xã thuyết xuất sắc chống lại việc đánh đập để trừng phạt và không còn nghi ngờ gì nữa, nó đã phát huy tác dụng. Sau chuyện này, còn ai dám hoài nghi sức mạnh của báo chí? Chú thích(1) Theo ngạn ngữ,” watched pot never boils” (theo nghĩa đen: để ý đến nồi thì nồi không sôi) có nghĩa là càng mong thì càng lâu đến. (2) Sổ tay, sách tóm tắt vật luôn mang theo mình (tiếng latinh) Mục lục Chuyện một tờ báo Chuyện một tờ báo O. HenryChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: song bac đau Nguồn: Nhà xuất bản văn họcĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 25 tháng 9 năm 2006
O. Henry Chuyện một tờ báo Người dịch: Ngô Vĩnh Viễn 8 giờ sáng, nó còn chưa ráo mực in đã nằm trên quầy bán báo của Giuxeppi. Với tính ranh ma của hạng người như hắn, Giuxeppi đi tán gái ở góc phố đối diện để mặc khách tự lấy báo, chắc hẳn là hắn dựa vào cái thuyết có liên quan tới giả định về cái nồi được chú ý quá nhiều.(1) Theo tục lệ và ý đồ của nó, tờ báo đặc biệt này vừa là một nhà giáo dục, một người hướng dẫn, một người khuyên răn, lại là một chiến sĩ, một cố vấn đại gia và một vade mecum(2). Trong nhiều cái đặc sắc của nó có thể chọn ra ba vài xã thuyết. Một bài, lời lẽ giản dị mộc mạc nhưng ngời sáng, nhằm vào các bậc cha mẹ và những nhà giáo, chê trách việc đánh đập để trừng phạt trẻ con. Bài thứ hai là một bài cảnh cáo có tính chất lên án, nhiều ý nghĩa gửi cho một tay thủ lĩnh nghiệp đoàn nổi tiếng đang sắp sửa xúi giục những người theo mình gây ra một cuộc bãi công rắc rối. Bài thứ ba là một lời kêu gọi hùng hồn đòi phải ủng hộ và giúp đỡ lực lượng cảnh sát về mọi mặt ngõ hầu tăng cường lực lượng của nó với tính cách là những người bảo vệ và phục vụ công chúng. Ngoài những bài trách cứ và yêu sách quan trọng này đối với cái kho tinh thần công dân tốt, còn có một phương thuốc nhiệm màu hoặc một thứ biện pháp khôn ngoan của biên tập viên phụ trách mục “tâm tình” trình bày về một trường hợp đặc biệt về một thanh niên phàn nàn về lòng sắt đá không chuyên của một cô gái mà anh ta yêu, dạy anh ta làm cách nào để chinh phục được cô gái. Trên trang sắc đẹp, lại có lời giải đáp đầy đủ cho một thiếu nữ muốn được khuyên nhủ để có được mắt sáng, má hồng và vẻ mặt xinh đẹp. Một tin khác đòi hỏi phải có một sự hiểu biết đặc biệt, là một “việc riêng” vắn tắt, được viết như sau: “Giắc thân yêu, tha lỗi cho em. Hẹn anh đúng 8h 30 sáng nay gặp em ở góc phố Mêđixơn và phố thứ…Ta ra đi vào đúng ngọ. Người hối lỗi” Lúc 8h, một thanh niên nét mặt phờ phạc, mắt hừng hực như sốt vì lo lắng, đi ngang qua quầy bán báo của Giuxeppi quẳng 1 xu nhặt lấy tờ báo trên cùng. Một đêm không ngủ đã khiến anh trở thành kẻ dậy muộn. 9h đã phải đến sở làm việc mà trong khoảng thời gian từ giờ đến đó còn phải cạo râu, còn phải uống chớp nhoáng một tách cà phê nữa. Anh ghé vào hiệu cắt tóc rồi lại hấp tấp ra đi. Anh đút tờ báo vào túi, thầm nghĩ đến giờ ăn trưa sẽ đọc. Tới góc phố gần đó, tờ báo rơi khỏi túi anh, lôi theo cả đống găng tay mới. Đi được ba dãy nhà, không thấy đôi găng đâu anh bực tức lộn trở lại. Đúng tám rưỡi, anh tới góc phố chỗ đôi găng và tờ báo nằm lăn lóc trên mặt đất. Nhưng thật lạ lùng, anh bỗng quên phắt đi cái mà anh trở lại tìm kiếm. Anh đang nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn, chưa bao giờ anh nắm chặt đến thế và nhìn vào đôi mắt hối hận màu nâu, niềm vui sướng rộn lên trong lòng anh. -Giắc thân yêu – cô gái nói – em biết là anh sẽ đến đây đúng giờ mà. “Chẳng hiểu cô ấy định nói gì – anh thầm nghĩ – nhưng không sao, không sao hết” Một cơn gió mạnh từ phía tây xô tới, hất tờ báo khỏi vỉa hè, mở tung nó ra và bốc nó lên bay lộn trên không sang phố bên. Ngược đường phố ấy, anh thanh niên đã viết thư cho biên tập viên của mục “tâm tình” hỏi xin một công thức để chinh phục cô gái mà anh mê say đang dong cương một con ngựa hồng bất kham, kéo một chiếc xe độc mã hai bánh. Cơn gió đùa nhả bùng lên ập tờ báo đang bay vào mặt chú ngựa hồng bất kham. Con ngựa lồng lên biến thành một vệt màu hồng pha lẫn màu đỏ của bánh xe đang quay tít, kéo dài qua bốn dãy nhà. Rồi cái vòi nước máy đóng vai trò của nó trong công cuộc sáng thê và chiếc xe độc mã biến thành dóm diêm như thể đã được an bài từ trước, còn anh chàng xà ích thì nằm chết lặng trên đường nhựa trước một toà nhà giàu có nào đó Người ta vội chạy ra khiêng anh ta ngày lập tức vào trong nhà. Một người phụ nữ tự làm gối cho anh ta kê đầu và bất chấp những ánh mắt tò mò, cô ta cúi xuống nói: “Ôi, đúng là anh rồi Bôby; bao giờ cũng chỉ có anh thôi. Anh không thấy thế sao? Nếu em có mệnh hệ nào thì em không sống được và…” Nhưng đang cơn gió to thế này, chúng ta phải mau mau theo sát tờ báo của chúng ta. Viên cảnh sát Ô Brai bắt lấy tờ báo như là một nhân vật nguy hiểm cho giao thông. Những ngón tay chuối mắn của hắn chậm chạp vuốt thẳng lại những tờ báo tơi tả. Hắn đang đứng cách cổng sau của quán ăn Xenđơn Ben vài bước. Hắn khó nhọc đánh vần đề bài báo “Báo chí đứng hàng đầu trong cuộc vận động ủng hộ cảnh sát”. Nhưng, suỵt! Tiếng tên phụ trách quầy rượi Đany lọt qua khe cửa: “Này Maikơ, một cốc nhỏ phần ông bạn già đây.” Sau những cột báo thân tình mở rộng, viên cảnh sát Ô Brai nhanh nhẹn nhận lấy cốc rượi “thứ thiệt”. Rồi hắn hùng dũng, tỉnh táo và khoẻ khoắn bước đi làm nhiệm vụ. Ước gì ông chủ bút có thể tự hào nhìn thấy cái kết quả tinh thần, cái kết quả theo đúng nghĩa của chữ đã ban phước cho công sức của ông ta. Viên cảnh sát Ô Brai gấp tờ báo lại, vui vẻ giúi nó vào nách một chú bé đi ngang qua. Chú bé tên là Giôny và chú mang tờ báo về nhà. Chị chú bé là Glađi, chính cô ta viết thư cho biên tập viên trang “sắc đẹp” để hỏi về phương thuốc nhiệm màu để có thể thực hiện được về sắc đẹp. Chuyện ấy đã từ mấy tuần trước rồi và cô đã thôi không tìm câu trả lời nữa. Cô đang mặc áo để đi lên phố để mua ít dải viền. Bên trong váy cô đính hai mảnh giấy báo của Giôny mang về. Khi cô đi tiếng sột soạt nghe y như tiếng sột soạt của đồ thật. Ra đến ngoài phố cô gặp nhà Brao ở tầng dưới và dừng lại nói chuyện. Cô gái nhà Brao tái mặt. Chỉ có thứ lụa năm đô một thước mới tạo được thứ âm thanh cô ta nghe thấy khi Glađi cất bước. Cô gái nhà Brao héo hon cả người vì ghen tị, nói vài tiếng hằn học rồi bỏ đi, môi mím chặt. Glađi tiếp tục đi về phía đại lộ. Giờ đây, mắt cô ta sáng long lanh như nước nguồn. Sắc hồng tươi phớt trên đôi má cô, một nụ cười thoả mãn, tế nhị và đầy sinh khí biến đổi bộ mặt của cô. Cô đẹp hẳn lên. Giá mà khi ấy bà biên tập viên trang sắc đẹp nhìn thấy cô lúc ấy. Hình như lời giải đáp của bà ta trên báo có nói đến việc trau dồi tình cảm đối với mọi người để làm cho nét mặt thô xấu trở thành hấp dẫn. Tay cầm đầu nghiệp đoàn – mà lời huấn thị trịnh trọng và đanh thép của bài xã thuyết trên báo nhằm vào là bố của Glađi và Giôny. Ông ta nhặt những mảnh báo còn lại của tờ báo mà Glađi đã tước mất để làm ra cái thứ thuốc để làm ra tiếng sột soạt của lụa. Mắt ông ta không trông thấy bài xã thuyết mà lại bắt gặp một trò đố khéo léo, có bề ngoài lừa dối vẫn thường làm say mê cả kẻ ngây ngô lẫn người khôn ngoan. Ông vội xé lấy nửa trang báo, chiếm lấy cái bàn, cây bút chì và tờ giấy rồi miệt mài với trò chơi ấy. Ba giờ sau, sau khi đợi ông ta uổng công tại một điểm đã định, các thủ lĩnh khác, bảo thủ hơn tuyên bố và quyết định tán thành hoà giải, như thế là tránh được cuộc đình công với những hậu quả nguy hiểm của nó. Những số báo sau đó, với giọng của kèn đồng đã nhắc đến bằng chữ in màu, tố cáo thắng lợi của tờ báo đối với những mưu đồ đã dự tính của tay cầm đầu nghiệp đoàn. Những mảnh còn lại của tờ báo thiết thực cũng kiên trì chứng tỏ hiệu lực của nó. Khi Giôny đi học về, chú đã tìm một chỗ khuất để bỏ những cột báo đã xé rời ra khỏi bên trong quần áo, nơi chúng được phân bố khéo léo để bảo vệ một cách có kết quả những khu vực thường bị trừng phạt ở nhà trường tiến công vào. Giôny học ở trường tư và đã có chuyện lôi thôi với thầy giáo, như đã nói, trong số báo sáng hôm đó, có một bài xã thuyết xuất sắc chống lại việc đánh đập để trừng phạt và không còn nghi ngờ gì nữa, nó đã phát huy tác dụng. Sau chuyện này, còn ai dám hoài nghi sức mạnh của báo chí? Chú thích(1) Theo ngạn ngữ,” watched pot never boils” (theo nghĩa đen: để ý đến nồi thì nồi không sôi) có nghĩa là càng mong thì càng lâu đến. (2) Sổ tay, sách tóm tắt vật luôn mang theo mình (tiếng latinh) Mục lục Chuyện một tờ báo Chuyện một tờ báo O. HenryChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: song bac đau Nguồn: Nhà xuất bản văn họcĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 25 tháng 9 năm 2006
Trần Quốc Cưỡng Chuyện ngày qua Chị Nữ là người “đổ bộ” đến xóm Gò đầu tiên, chị viết đơn xin đất gửi chính quyền xã ngót ba năm, đi chừng chục lần. Lần nào ông chủ tịch cũng đon đả: “Chị cứ yên tâm về đi, nay mai chúng tôi giải quyết”. Cái điệp khúc bất thành văn từ cửa miệng của ông chủ tịch xã đã khiến chị nản lòng. Cuối cùng, chị âm thầm đưa vật liệu đến vùng đất gò xa ngái dựng căn nhà lá đơn sơ. Tới nước ấy ủy ban xã đành cấp giấy tờ cho chị. Có điều lạ là khi thấy căn nhà của chị Nữ dựng lên, ông chủ tịch xã cũng không làm khó dễ gì. Chắc ông nghĩ, gò đất ấy cằn cỗi, đèo heo hút gió, nên không thèm để mắt tới. Chị Nữ cất nhà tròn năm thì Thắm - cô bạn cựu thanh niên xung phong thời chống Mỹ tuổi quá lứa, không chồng không con - lui tới. Có lẽ cái mùi khăn khẳn chua của xác rạ rữa rã và tiếng ếch ạ uôm đồng vọng níu chân người đàn bà quen sống cô đơn chưa từng biết hơi hám đàn ông là gì, chị Thắm trở thành “phó thổ địa” xóm Gò. Chị Nữ ngồi chằm nón, cánh mũi phập phồng, vài giọt mồ hôi như sương mai ngấn trên má, gần cận tuổi năm mươi rồi mà cái duyên còn phảng phất trên nét mặt, làn môi. Đám thiếu phụ và cánh con gái lỡ thì ngồi trong vuông sân nghe chị kể về những ngày bám trụ xóm Gò. Chị Nữ dừng tay đưa vạt áo quệt mồ hôi nhoẻn cười e ấp như con gái mới lớn: “Không hiểu sao ngày ấy tao liều thế. Hẳn do những lời bóng gió xa xôi của mấy đứa cháu sợ tao báo cô. Thật tình bấy lâu tao đâu mặn nồng gì với cách sống bòn mót chỗ dựa. Tụi mày chưa nếm trải hết nỗi cô đơn chứ tao thì nó đã ngấm sâu vào máu thịt lâu rồi, sự trống trải là một hình phạt ghê gớm đối với người đàn bà sống độc thân. Nửa đêm, sấm chớp đùng đùng, gió mưa ào ào như tiếng gào rú của lũ quỷ đói. Ngọn đèn run rẩy, nỗi sợ hãi lớn dần”. * * * Cái gò đất lẻ loi, khỉ ho, cò gáy của làng Thượng có duyên lạ lùng với những kẻ không chồng. Sau chị Nữ, chị Thắm còn có chị Thuận, chị Rả và những thiếu phụ trẻ một lần tan đàn xẻ nghé. Có vài cô đã làm mẹ, nhưng chưa từng làm vợ. Hơn mười nóc nhà mọc lên xúm xít. Những mảnh đời lỡ làng đan tựa vào nhau. Từ sáng sớm họ lọ mọ rời khỏi nhà, người làm phu hồ, đánh vữa, người đội mẹt bánh kẹo, kẻ lặc lè gồng gánh rau dưa... Đến lúc nhọ mặt người họ mới hối hả trở về... Được cái, lũ trẻ con dường như cũng hiểu thân phận. Chúng chơi với nhau rất đỗi thân tình. Đứa lớn nhất chỉ huy đám trẻ nhỏ nghe răm rắp. Cuộc sống của xóm Gò thật sự bắt đầu vào lúc sẩm tối. Cơm nước xong xuôi họ dắt díu nhau đến vuông sân nhà chị Nữ rôm rả chuyện trò. Xóm Gò là lãnh địa xa khu dân cư với những cuộc đời như ngả rẽ dòng sông. Một hôm vào lúc nửa đêm, chị Oanh - một thiếu phụ trẻ đẹp giật mình thức giấc bởi tiếng gõ cửa gấp gáp. Chị hỏi, người gọi cửa không thưa. Thế là chị la toáng lên. Chị em hàng xóm bật dậy kẻ cây, người gậy bao quanh vây bắt gọn kẻ gian trói gô lại. Khi bưng đèn ra mới rõ mặt gã sửa đồng hồ ở dưới huyện. Hôm sau chuyện bắt “gian phu” đến tai mụ vợ. Mụ ta xai xải tìm đến xóm Gò, đứng ngoài sân nhà chị Oanh, tru tréo: “Con nào lấy chồng bà ra đây cho bà gọt đầu, trát dầu rái”. Chị Oanh ức lòng, “đáp lễ”: “Bà về mà răn dạy cái thằng chồng mèo mả gà đồng của bà. Gái đây có ế thì phơi chứ không thèm phường ấy”. Nghe động, chị Nữ và chị em ]áng giềng rùng rùng kéo tới bao vây kẻ ác khẩu. “Chánh thổ địa” mặt nóng phừng phừng, vung tay, trợn mắt làm dữ... Mụ vợ gã sửa đồng hồ mặt cắt không còn giọt máu, lấm lét lủi đi không một lần nhìn ngoái lại. * * * Trong bốn chị em bạn thanh niên xung phong cùng thời thì chị Thuận còn có chỗ trông tuổi già. Thằng Khánh - con trai chị không những là niềm an ủi của riêng chị mà còn là niềm tự hào chung của cả xóm. Năm nay nó học năm thứ tư đại học y khoa. Mỗi lần về, nó như viên ngọc tỏa sáng cả xóm nghèo. Các mẹ, chị theo vuốt ve, chăm sóc, yêu thương. Biết chị Thuận không đủ tiền chu cấp cho nó ăn học, chị Thắrn cởi phăng chiếc nhẫn vàng - vật kỷ niệm - tặng nó. Chị Nữ thì tóm ráo mấy ổ gà đem bán. Còn chị Rả đập con heo đất. Má nó nhìn chị Thắm rơm rớm nước mắt: “Vật đó của thằng Nhữ tặng cho em...”. Chị Thắm cười hềnh hệch, tiếng cười của chị nghe cay đắng khôn cùng: “Người ta chê mình thanh niên xung phong, là gái già, người ta có gia đình yên ấm, em còn giữ vật đó làm gì”. Thằng Khánh nghe chị Thắm nói, nó quay mặt đi vì xúc động. Chuyện hồi có mang thằng Khánh, chị Thuận kể như một giai thoại vừa bi, vừa hài: Năm 1970, cô Thuận mắt lá răm, mặt đẹp, tánh tình dễ thương và nổi tiếng dũng cảm bỗng dưng... có chửa. Cả đơn vị bàng hoàng. Lúc đầu ai cũng ngỡ có người ganh ghét Thuận rồi gắp lửa bỏ tay người. Khổ thay trong một cuộc họp chi đoàn chính ‘I’huận thừa nhận cô mang thai. Mọi người ngẩn ngơ, ấm ớ... Bí thư chi đoàn mặt hằm hằm mai mỉa: “Đồng chí Thuận làm tốt mặt chi đoàn quá ha! Đồng chí có thai với ai, phải thành khẩn?”. Người con gái bật dậy, cứng cỏi: “Tôi có thai với ai đấy là chuyện riêng của tôi”. Vị chủ trì không còn giữ được sự bình tĩnh, anh ta đập bàn đánh sầm, quát: “Đồng chí có còn là một đoàn viên nữa không? Đồng chí quan hệ bất chính, hủ hóa làm ảnh hưởng đến danh dự của đơn vị lại còn lý sự, ngoan cố. Tôi yêu cầu đồng chí nghiêm túc khai báo đã quan hệ với ai có thai?”. Cô gái cười lạt: “Trong đêm tối mông lung tôi không biết ai cả”. Có tiếng cười rúc rích của các nữ thanh niên. Bí thư chi đoàn có phần nguôi giận. Song, anh ta vẫn chì chiết: “Cô nói vậy mà nghe được à? Cô không biết mặt người quan hệ mà cô vẫn...”. Chị Thuận đột ngột dừng lời, tay phe phẩy chiếc quạt nan, ngước nhìn ánh trăng vàng vặc như hoài niệm điều gì. Các thiếu phụ trẻ hể hả cười, thúc giục: “Cô kể tiếp đi! Nghe nửa vời tức lắm”. Một cô giật chiếc quạt trên tay chị quạt ào ào cười giòn tan: “Cháu quạt cho cô đây này, cô kể mau lên!?”. Chị Thuận cười hiền, giọng đều đều: “Mấy đứa biết cô đáp thế nào không? Sau này mỗi lần nhớ đến những lời trần trụi ấy cô ngượng chín người - Cô đáp với anh chàng bí thư thế này: “Vâng! Tôi không hề biết mặt anh ta là ai. Chiến tranh giữa cái sống và cái chết chỉ là ranh giới mỏng manh. Tôi là con gái đang độ xuân thì dạt dào nhựa sống. Tôi khao khát... theo bản năng... Các đồng chí muốn kỷ luật tôi thế nào cũng được”. Nói xong cô quay lưng đi về lán trại ôm mặt khóc òa”. - Ơ hay, sao cô không khai người đã ân ái với cô cho nhẹ tội? - Vì người ấy đã hy sinh sau trận đánh trả máy bay Mỹ cháu à. - Trời đất! - Cô đã tính sẵn, nếu anh ấy còn sống, cô cũng nhất quyết không khai. Tội nghiệp gia đình anh ấy có ba người con trai thì đã hy sinh hết hai. Trước khi anh lên đường đi B, ba mẹ anh đau đáu mong có đứa cháu nội. Anh gạt nước mắt dứt áo ra đi báo thù. Cô ân hận là lúc đã mang thai với anh một tháng cô chần chừ không báo tin cho anh biết. Chị Thuận ngừng kể, có tiếng sụt sùi khóc... Mục lục Chuyện ngày qua Chuyện ngày qua Trần Quốc CưỡngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: mssthuan Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 10 tháng 7 năm 2007
Trần Quốc Cưỡng Chuyện ngày qua Chị Nữ là người “đổ bộ” đến xóm Gò đầu tiên, chị viết đơn xin đất gửi chính quyền xã ngót ba năm, đi chừng chục lần. Lần nào ông chủ tịch cũng đon đả: “Chị cứ yên tâm về đi, nay mai chúng tôi giải quyết”. Cái điệp khúc bất thành văn từ cửa miệng của ông chủ tịch xã đã khiến chị nản lòng. Cuối cùng, chị âm thầm đưa vật liệu đến vùng đất gò xa ngái dựng căn nhà lá đơn sơ. Tới nước ấy ủy ban xã đành cấp giấy tờ cho chị. Có điều lạ là khi thấy căn nhà của chị Nữ dựng lên, ông chủ tịch xã cũng không làm khó dễ gì. Chắc ông nghĩ, gò đất ấy cằn cỗi, đèo heo hút gió, nên không thèm để mắt tới. Chị Nữ cất nhà tròn năm thì Thắm - cô bạn cựu thanh niên xung phong thời chống Mỹ tuổi quá lứa, không chồng không con - lui tới. Có lẽ cái mùi khăn khẳn chua của xác rạ rữa rã và tiếng ếch ạ uôm đồng vọng níu chân người đàn bà quen sống cô đơn chưa từng biết hơi hám đàn ông là gì, chị Thắm trở thành “phó thổ địa” xóm Gò. Chị Nữ ngồi chằm nón, cánh mũi phập phồng, vài giọt mồ hôi như sương mai ngấn trên má, gần cận tuổi năm mươi rồi mà cái duyên còn phảng phất trên nét mặt, làn môi. Đám thiếu phụ và cánh con gái lỡ thì ngồi trong vuông sân nghe chị kể về những ngày bám trụ xóm Gò. Chị Nữ dừng tay đưa vạt áo quệt mồ hôi nhoẻn cười e ấp như con gái mới lớn: “Không hiểu sao ngày ấy tao liều thế. Hẳn do những lời bóng gió xa xôi của mấy đứa cháu sợ tao báo cô. Thật tình bấy lâu tao đâu mặn nồng gì với cách sống bòn mót chỗ dựa. Tụi mày chưa nếm trải hết nỗi cô đơn chứ tao thì nó đã ngấm sâu vào máu thịt lâu rồi, sự trống trải là một hình phạt ghê gớm đối với người đàn bà sống độc thân. Nửa đêm, sấm chớp đùng đùng, gió mưa ào ào như tiếng gào rú của lũ quỷ đói. Ngọn đèn run rẩy, nỗi sợ hãi lớn dần”. * * * Cái gò đất lẻ loi, khỉ ho, cò gáy của làng Thượng có duyên lạ lùng với những kẻ không chồng. Sau chị Nữ, chị Thắm còn có chị Thuận, chị Rả và những thiếu phụ trẻ một lần tan đàn xẻ nghé. Có vài cô đã làm mẹ, nhưng chưa từng làm vợ. Hơn mười nóc nhà mọc lên xúm xít. Những mảnh đời lỡ làng đan tựa vào nhau. Từ sáng sớm họ lọ mọ rời khỏi nhà, người làm phu hồ, đánh vữa, người đội mẹt bánh kẹo, kẻ lặc lè gồng gánh rau dưa... Đến lúc nhọ mặt người họ mới hối hả trở về... Được cái, lũ trẻ con dường như cũng hiểu thân phận. Chúng chơi với nhau rất đỗi thân tình. Đứa lớn nhất chỉ huy đám trẻ nhỏ nghe răm rắp. Cuộc sống của xóm Gò thật sự bắt đầu vào lúc sẩm tối. Cơm nước xong xuôi họ dắt díu nhau đến vuông sân nhà chị Nữ rôm rả chuyện trò. Xóm Gò là lãnh địa xa khu dân cư với những cuộc đời như ngả rẽ dòng sông. Một hôm vào lúc nửa đêm, chị Oanh - một thiếu phụ trẻ đẹp giật mình thức giấc bởi tiếng gõ cửa gấp gáp. Chị hỏi, người gọi cửa không thưa. Thế là chị la toáng lên. Chị em hàng xóm bật dậy kẻ cây, người gậy bao quanh vây bắt gọn kẻ gian trói gô lại. Khi bưng đèn ra mới rõ mặt gã sửa đồng hồ ở dưới huyện. Hôm sau chuyện bắt “gian phu” đến tai mụ vợ. Mụ ta xai xải tìm đến xóm Gò, đứng ngoài sân nhà chị Oanh, tru tréo: “Con nào lấy chồng bà ra đây cho bà gọt đầu, trát dầu rái”. Chị Oanh ức lòng, “đáp lễ”: “Bà về mà răn dạy cái thằng chồng mèo mả gà đồng của bà. Gái đây có ế thì phơi chứ không thèm phường ấy”. Nghe động, chị Nữ và chị em ]áng giềng rùng rùng kéo tới bao vây kẻ ác khẩu. “Chánh thổ địa” mặt nóng phừng phừng, vung tay, trợn mắt làm dữ... Mụ vợ gã sửa đồng hồ mặt cắt không còn giọt máu, lấm lét lủi đi không một lần nhìn ngoái lại. * * * Trong bốn chị em bạn thanh niên xung phong cùng thời thì chị Thuận còn có chỗ trông tuổi già. Thằng Khánh - con trai chị không những là niềm an ủi của riêng chị mà còn là niềm tự hào chung của cả xóm. Năm nay nó học năm thứ tư đại học y khoa. Mỗi lần về, nó như viên ngọc tỏa sáng cả xóm nghèo. Các mẹ, chị theo vuốt ve, chăm sóc, yêu thương. Biết chị Thuận không đủ tiền chu cấp cho nó ăn học, chị Thắrn cởi phăng chiếc nhẫn vàng - vật kỷ niệm - tặng nó. Chị Nữ thì tóm ráo mấy ổ gà đem bán. Còn chị Rả đập con heo đất. Má nó nhìn chị Thắm rơm rớm nước mắt: “Vật đó của thằng Nhữ tặng cho em...”. Chị Thắm cười hềnh hệch, tiếng cười của chị nghe cay đắng khôn cùng: “Người ta chê mình thanh niên xung phong, là gái già, người ta có gia đình yên ấm, em còn giữ vật đó làm gì”. Thằng Khánh nghe chị Thắm nói, nó quay mặt đi vì xúc động. Chuyện hồi có mang thằng Khánh, chị Thuận kể như một giai thoại vừa bi, vừa hài: Năm 1970, cô Thuận mắt lá răm, mặt đẹp, tánh tình dễ thương và nổi tiếng dũng cảm bỗng dưng... có chửa. Cả đơn vị bàng hoàng. Lúc đầu ai cũng ngỡ có người ganh ghét Thuận rồi gắp lửa bỏ tay người. Khổ thay trong một cuộc họp chi đoàn chính ‘I’huận thừa nhận cô mang thai. Mọi người ngẩn ngơ, ấm ớ... Bí thư chi đoàn mặt hằm hằm mai mỉa: “Đồng chí Thuận làm tốt mặt chi đoàn quá ha! Đồng chí có thai với ai, phải thành khẩn?”. Người con gái bật dậy, cứng cỏi: “Tôi có thai với ai đấy là chuyện riêng của tôi”. Vị chủ trì không còn giữ được sự bình tĩnh, anh ta đập bàn đánh sầm, quát: “Đồng chí có còn là một đoàn viên nữa không? Đồng chí quan hệ bất chính, hủ hóa làm ảnh hưởng đến danh dự của đơn vị lại còn lý sự, ngoan cố. Tôi yêu cầu đồng chí nghiêm túc khai báo đã quan hệ với ai có thai?”. Cô gái cười lạt: “Trong đêm tối mông lung tôi không biết ai cả”. Có tiếng cười rúc rích của các nữ thanh niên. Bí thư chi đoàn có phần nguôi giận. Song, anh ta vẫn chì chiết: “Cô nói vậy mà nghe được à? Cô không biết mặt người quan hệ mà cô vẫn...”. Chị Thuận đột ngột dừng lời, tay phe phẩy chiếc quạt nan, ngước nhìn ánh trăng vàng vặc như hoài niệm điều gì. Các thiếu phụ trẻ hể hả cười, thúc giục: “Cô kể tiếp đi! Nghe nửa vời tức lắm”. Một cô giật chiếc quạt trên tay chị quạt ào ào cười giòn tan: “Cháu quạt cho cô đây này, cô kể mau lên!?”. Chị Thuận cười hiền, giọng đều đều: “Mấy đứa biết cô đáp thế nào không? Sau này mỗi lần nhớ đến những lời trần trụi ấy cô ngượng chín người - Cô đáp với anh chàng bí thư thế này: “Vâng! Tôi không hề biết mặt anh ta là ai. Chiến tranh giữa cái sống và cái chết chỉ là ranh giới mỏng manh. Tôi là con gái đang độ xuân thì dạt dào nhựa sống. Tôi khao khát... theo bản năng... Các đồng chí muốn kỷ luật tôi thế nào cũng được”. Nói xong cô quay lưng đi về lán trại ôm mặt khóc òa”. - Ơ hay, sao cô không khai người đã ân ái với cô cho nhẹ tội? - Vì người ấy đã hy sinh sau trận đánh trả máy bay Mỹ cháu à. - Trời đất! - Cô đã tính sẵn, nếu anh ấy còn sống, cô cũng nhất quyết không khai. Tội nghiệp gia đình anh ấy có ba người con trai thì đã hy sinh hết hai. Trước khi anh lên đường đi B, ba mẹ anh đau đáu mong có đứa cháu nội. Anh gạt nước mắt dứt áo ra đi báo thù. Cô ân hận là lúc đã mang thai với anh một tháng cô chần chừ không báo tin cho anh biết. Chị Thuận ngừng kể, có tiếng sụt sùi khóc... Mục lục Chuyện ngày qua Chuyện ngày qua Trần Quốc CưỡngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: mssthuan Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 10 tháng 7 năm 2007
Trần Thị Hồng Hạnh Chuyện Ngày Sinh Nhật Tôi nằm dài trong căn phòng trọ bé tẻo teo gào lên ầm ĩ bài phong cách học, Huy thò đầu vào gọi: - Hạ ơi! Ði công chuyện với tôi chút đi! Tôi ngồi nhỏm dậy: - Có bị sao không dzậy ông? Mai thi phong cách rồi! - Ðâu có bị gì đâu! Thì Hạ đi với tui đi! - Ði đâủ Ðừng có nói là ông rủ tui đi chơi à nha! Huy gãi gãi đầu: - Không phải đi chơi đâu mà! Huy ý tứ đi ra cổng chờ tôi thay đồ. Chọn đồ nào bây giờ? Lại bộ này nữa rồi! Tôi bước ra, Huy nhìn tôi cười cười: - Vẫn "nhất y" của Hạ đó hả? Huy thường chọc tôi: có mỗi bộ đồ bận hoài nhưng không hiểu sao tôi vẫn thích nó. Quần Jean xanh và áo sơ mi xanh. Người ta nói những người thích màu xanh da trời thường có một tâm hồn bình lặng. Ðiều đó đúng với ai không biết chứ với tôi là sai hòan tòan. Tất cả đồ đạc trong phòng tôi từ ca uống nước đến riđô tòan xanh da trời cả mà chủ nhân của chúng thì …tâm hồn chẳng bình thản chút nào. Ở bên ngòai, Huy huýt sáo một điệu nhạc vui vui. Tôi đập vai Huy. - Tui chúa ghét những người huýt sáo. Huy cười xin lỗi: - Ừ! Thì bỏ! Huy và tôi đạp xe xuống bách hóa tổng hợp. Ðường phố đông kinh khủng. Tôi nhìn Huy như dò hỏi: - Sao lại chạy xuống đây , Huy? Huy đưa ngón tay lên miệng: "Bí mật". Ðến lúc gởi xe xong, Huy nhìn tôi: - Hạ! Mấy bữa nữa tới sinh nhật nhỏ bạn tui. Tui không biết con gái mấy người thích cái gì nên tui nhờ Hạ đi theo cố vấn giùm! Ðược không? Tôi vờ giận: - Sao ông không nói trước? - Tụi tui dân kỹ thuật mà! Có biết rào đón gì đâu! Rủi nói thật bà hông đi thì saỏ Tôi vẫn cố tình trêu Huy - Quan trọng quá há! Sao không đợi tui thi xong rồi hẵng đi? - Sợ lúc đó bà lo thi môn khác! Thôi mà …Huy nằn nì. Tôi giấu nụ cười mỉm đi theo Huy vào bách hóa. Huy cứ luôn miệng hỏi tôi "Con gái thích gì?" làm tôi phát bực: - Ông nói ít ít đi chứ! Ông phải nói cho tui biết nhỏ đó mập ốm cao thấp, da trắng hay da đen, tính trầm hay tính quậy? Tui mới biết nó thích gì chứ? Hỏi hòai sao tui nghĩ ra được. Huy ngắc ngứ: - Ừ …thì … Nó cao cao cỡ bà dzậy! Nước da ngăm ngăm, cũng hơi lanh lanh mà không lanh bằng bà đâu! Giọng Huy chợt trầm xuống: - Hạ nè! Mà nó thường gặp chuyện không vui lắm! Nghe giọng nói chợt trầm xuống của Huy, tôi chợt nghĩ về mình. Mình cũng có bao nhiêu điều lo nghĩ! Có ai thèm quan tâm tới mình không? Bất chợt, nhìn Huy, tôi ao ước: "Giá mà, có ai đó nhờ ai đi mua quà cho tôi nhỉ?". Hôm nay là sinh nhật mình vậy mà … Huy đập tay lên vai tôi: - Ê! Hạ! Làm gì thẫn thờ dzậy? Tôi liến thoắng: - Xạo! Tui thẫn thờ hồi nàỏ Có ông á! Dừng lại trước gian hàng đồ chơi tôi bước vào. Huy tròn xoe mắt nhìn tôi. - Hạ! Sao vô đây? - Thì vô chứ saỏ Không phải ông nhờ tui chọn quà sinh nhật à? - Nhưng mà … bạn gái tui lớn rồi chứ có phải con nít đâu! Tôi gắt lên: - Vô không? Huy líu ríu bước vô: - Bà chằn dữ dzậy? Không sợ ế chồng hả? Nhìn Huy líu ríu bước theo, tôi thấy tội nghiệp hắn ta. Mà sao mình không biết bạn gái nó vậy tả Chơi chung với Huy từ năm thứ nhất, thân thiết từ năm thứ hai đến giờ cuối năm thứ ba mà tôi vẫn chưa biết bạn gái nó là ai. Huy sinh ra trong một gia đình khá vất vả. Nó cũng chịu khó lắm mới bám trụ lại được ở đại học này. Huy quý tôi vì tính thẳng thắn bộc trực. Có lần Huy nói với tôi: "Hạ nè, bà đừng bao giờ thay đổi tính tình nha!". Tôi cười khì nghĩ lúc đó Huy bị điên chắc? Từ nhỏ, tôi đã thẳng thắn rồi! Và cả bướng bỉnh nữa. Ban đầu, Huy không chịu nổi cách xưng hô "ông – tui" của tôi. Từ "không chịu nổi" là từ của Huy đó! Tôi bướng, xưng mãi đến giờ thành quen. Bạn bè đùa: " Hai đứa mày thành một cặp cũng xứng!". Tôi cong cớn: "Cặp gì?". Thân thiết lắm nhưng trong mắt tôi, Huy bao giờ cũng trẻ con hơn. Mọi năm, sinh nhật tôi, tôi không tổ chức, Huy cũng chẳng biết. Cứ mỗi lần đến sinh nhật mình là tôi lại nằm trùm mền một mình … Vừa nhìn quanh gian phòng đồ chơi tôi vừa nghĩ ngợi lung tung, quên là mình đang đứng giữa chợ. Huy khều tôi: - Chọn được chưả Lâu quá! - Từ từ đã! A! Kìa! Tay tôi chỉ vào con búp bê lật đật có cái mình trong màu đỏ. Huy nhìn tôi: - Sao lại màu đỏ? Bình thường bà thích màu xanh mà? - Ông có bị điên không? Lựa cho bạn gái ông chứ cho tui sao mà tui lựa màu xanh? Huy gật gù, không nói gì nữa. Tôi gọi người bán hàng lại tính tiền rồi dúi con lật đật vào tay Huy: - Ông đi gói quà đi! Ở mấy chỗ nhà sách đó! Ông biết sao tui mua con lật đật này không? Trung Quốc, người ta gọi con lật đật là "bất đảo ông" - ông không ngã đó! Tui muốn bạn gái ông dù gặp nhiều chuyện buồn thì cũng phải "bất đảo" mà. Lời chúc thì ông tự nghĩ ra mà chúc tui không cố vấn được đâu à nha! Mặc Huy đi tìm chỗ gói quà, tôi đạp xe lên thư viện. Nắng chiều oi ả rọi qua tán lá cây hai bên đường. Thư viện đông quá! Tôi vòng xe lại, ghé vào bưu điện định gọi điện cho Thảo nhưng sờ vào túi, lại thôi. Buổi tối, trời mưa. Mưa xối xả, khoảnh sân nhỏ trước nhà tôi ngập nước, bé Hương, em chị sinh viên phòng bên kêu tôi: - Chị Hạ ơi! Xếp thuyền đi! Hai chị em loay hoay với những chiếc thuyền giấy. Mưa vẫn mưa. Nhiều lắm! Tôi nói với Hương: - Thôi! Chị em mình vô phòng đi! Chị đàn cho em nghe! Tôi với tay lấy cây đàn ghita, bé Hương nhìn tôi, hỏi: - Sao chị đàn nghe buồn vậy? Tôi cười: - Không biết nữa! Có tiếng xe thắng lại ngòai đầu hẻm. Tiếng thắng xe nghe quen quen. Chẳng lẽ … Tôi mở cửa sổ. Không có ai cả. Hay mình nhầm? Tôi thở dài đóng cửa sổ lại. Chợt có tiếng gõ cửa. - Huy! Huy bước vào, trên tay là đóa hoa cúc trắng và một gói quà. Tôi ngỡ ngàng nhìn Huy. Huy lúng túng một lúc rồi nhìn tôi: - Hạ không mời Huy vô nhà hả? Ðến lượt tôi lúng túng: - Huy … Huy vô nhà đi! Huy đưa đóa hoa cúc cho tôi: - Tặng Hạ! Chúc sinh nhật vui vẻ! Còn cái này … chút Huy về Hạ hãy mở ra nha! Bé Hương đã lén về phòng nó lúc nào chẳng biết. Tôi bối rối nhìn Huy: - Huy làm … Hạ bất ngờ quá. Ánh mắt Huy thật ấm. Nhìn Huy và nhìn những bông cúc trắng, tôi khẽ thở dài. Huy tinh ý, hỏi tôi: - Hạ! Sao vậy? Tôi cười: - Có gì đâu! Huy cho tay vào túi áo: - Chút nữa quên! Còn cái này cho Hạ nè! Huy bắt tôi xòe tay ra, mấy thỏi sôcôla hình ngôi sao đủ màu, Huy nói thật khẽ: - Huy biết Hạ thích ăn sôcôla mà! Phải không? Nước mắt tôi chợt rơi dù tôi cũng không hiểu sao mình lại khóc? Huy khẽ nắm lấy bàn tay tôi, bóp nhẹ: - Hạ! Sao vậy? Tôi rút tay ra khỏi bàn tay nồng ấm của Huy! Huy có bạn gái rồi! Mình như vậy thì … Tôi gượng cười: - Bữa nào sinh nhật bạn gái Huy? Huy nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nhìn lảng sang chỗ khác: - Ðừng nói chuyện đó há! Bữa nay sinh nhật Hạ mà! Bạn gái Huy, Hạ đâu có biết đâu! Huy lảng tránh câu trả lời. Tôi không hỏi tiếp nữa. Nhìn xung quanh căn phòng bé nhỏ của mình, đâu đâu cũng có sự hiện diện của bàn tay ân cần: bóng điện hư, lớp giấy dầu phủ trên nóc, cái bếp lò nho nhỏ, cuốn tập nháp Huy đóng … Sao bấy lâu tôi không nhận ra điều này để rồi giờ đây, Huy đã có bạn gái. Huy lại bóp nhẹ tay tôi: - Hạ! Nghĩ gì vậy? Ðể Huy hát cho Hạ nghe nha! Tôi gật đầu. Huy cất giọng: "Từ khi quen em anh đã biết bối rối vì những lúc thoáng nghe em cười …". Ánh mắt Huy nhìn tôi tha thiết quá! Hay là … Không phải! Không phải …. Huy ra về một lúc lâu tôi vẫn ngồi lặng trên bàn học; nhìn những bông cúc trắng tinh. Chợt nhớ đến gói quà. Tôi mở ra: một con búp bê lật đật màu xanh, một bông hồng đỏ thắm và một mảnh giấy nhỏ "Hạ ơi!…". Tôi áp con lật đật vào ngực mình, nhìn những cánh hồng đỏ thắm, chợt nhớ ánh mắt Huy. "Huy ơi!…". Trần Thị Hồng Hạnh Mục lục Chuyện Ngày Sinh Nhật Chuyện Ngày Sinh Nhật Trần Thị Hồng HạnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời áo trắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Trần Thị Hồng Hạnh Chuyện Ngày Sinh Nhật Tôi nằm dài trong căn phòng trọ bé tẻo teo gào lên ầm ĩ bài phong cách học, Huy thò đầu vào gọi: - Hạ ơi! Ði công chuyện với tôi chút đi! Tôi ngồi nhỏm dậy: - Có bị sao không dzậy ông? Mai thi phong cách rồi! - Ðâu có bị gì đâu! Thì Hạ đi với tui đi! - Ði đâủ Ðừng có nói là ông rủ tui đi chơi à nha! Huy gãi gãi đầu: - Không phải đi chơi đâu mà! Huy ý tứ đi ra cổng chờ tôi thay đồ. Chọn đồ nào bây giờ? Lại bộ này nữa rồi! Tôi bước ra, Huy nhìn tôi cười cười: - Vẫn "nhất y" của Hạ đó hả? Huy thường chọc tôi: có mỗi bộ đồ bận hoài nhưng không hiểu sao tôi vẫn thích nó. Quần Jean xanh và áo sơ mi xanh. Người ta nói những người thích màu xanh da trời thường có một tâm hồn bình lặng. Ðiều đó đúng với ai không biết chứ với tôi là sai hòan tòan. Tất cả đồ đạc trong phòng tôi từ ca uống nước đến riđô tòan xanh da trời cả mà chủ nhân của chúng thì …tâm hồn chẳng bình thản chút nào. Ở bên ngòai, Huy huýt sáo một điệu nhạc vui vui. Tôi đập vai Huy. - Tui chúa ghét những người huýt sáo. Huy cười xin lỗi: - Ừ! Thì bỏ! Huy và tôi đạp xe xuống bách hóa tổng hợp. Ðường phố đông kinh khủng. Tôi nhìn Huy như dò hỏi: - Sao lại chạy xuống đây , Huy? Huy đưa ngón tay lên miệng: "Bí mật". Ðến lúc gởi xe xong, Huy nhìn tôi: - Hạ! Mấy bữa nữa tới sinh nhật nhỏ bạn tui. Tui không biết con gái mấy người thích cái gì nên tui nhờ Hạ đi theo cố vấn giùm! Ðược không? Tôi vờ giận: - Sao ông không nói trước? - Tụi tui dân kỹ thuật mà! Có biết rào đón gì đâu! Rủi nói thật bà hông đi thì saỏ Tôi vẫn cố tình trêu Huy - Quan trọng quá há! Sao không đợi tui thi xong rồi hẵng đi? - Sợ lúc đó bà lo thi môn khác! Thôi mà …Huy nằn nì. Tôi giấu nụ cười mỉm đi theo Huy vào bách hóa. Huy cứ luôn miệng hỏi tôi "Con gái thích gì?" làm tôi phát bực: - Ông nói ít ít đi chứ! Ông phải nói cho tui biết nhỏ đó mập ốm cao thấp, da trắng hay da đen, tính trầm hay tính quậy? Tui mới biết nó thích gì chứ? Hỏi hòai sao tui nghĩ ra được. Huy ngắc ngứ: - Ừ …thì … Nó cao cao cỡ bà dzậy! Nước da ngăm ngăm, cũng hơi lanh lanh mà không lanh bằng bà đâu! Giọng Huy chợt trầm xuống: - Hạ nè! Mà nó thường gặp chuyện không vui lắm! Nghe giọng nói chợt trầm xuống của Huy, tôi chợt nghĩ về mình. Mình cũng có bao nhiêu điều lo nghĩ! Có ai thèm quan tâm tới mình không? Bất chợt, nhìn Huy, tôi ao ước: "Giá mà, có ai đó nhờ ai đi mua quà cho tôi nhỉ?". Hôm nay là sinh nhật mình vậy mà … Huy đập tay lên vai tôi: - Ê! Hạ! Làm gì thẫn thờ dzậy? Tôi liến thoắng: - Xạo! Tui thẫn thờ hồi nàỏ Có ông á! Dừng lại trước gian hàng đồ chơi tôi bước vào. Huy tròn xoe mắt nhìn tôi. - Hạ! Sao vô đây? - Thì vô chứ saỏ Không phải ông nhờ tui chọn quà sinh nhật à? - Nhưng mà … bạn gái tui lớn rồi chứ có phải con nít đâu! Tôi gắt lên: - Vô không? Huy líu ríu bước vô: - Bà chằn dữ dzậy? Không sợ ế chồng hả? Nhìn Huy líu ríu bước theo, tôi thấy tội nghiệp hắn ta. Mà sao mình không biết bạn gái nó vậy tả Chơi chung với Huy từ năm thứ nhất, thân thiết từ năm thứ hai đến giờ cuối năm thứ ba mà tôi vẫn chưa biết bạn gái nó là ai. Huy sinh ra trong một gia đình khá vất vả. Nó cũng chịu khó lắm mới bám trụ lại được ở đại học này. Huy quý tôi vì tính thẳng thắn bộc trực. Có lần Huy nói với tôi: "Hạ nè, bà đừng bao giờ thay đổi tính tình nha!". Tôi cười khì nghĩ lúc đó Huy bị điên chắc? Từ nhỏ, tôi đã thẳng thắn rồi! Và cả bướng bỉnh nữa. Ban đầu, Huy không chịu nổi cách xưng hô "ông – tui" của tôi. Từ "không chịu nổi" là từ của Huy đó! Tôi bướng, xưng mãi đến giờ thành quen. Bạn bè đùa: " Hai đứa mày thành một cặp cũng xứng!". Tôi cong cớn: "Cặp gì?". Thân thiết lắm nhưng trong mắt tôi, Huy bao giờ cũng trẻ con hơn. Mọi năm, sinh nhật tôi, tôi không tổ chức, Huy cũng chẳng biết. Cứ mỗi lần đến sinh nhật mình là tôi lại nằm trùm mền một mình … Vừa nhìn quanh gian phòng đồ chơi tôi vừa nghĩ ngợi lung tung, quên là mình đang đứng giữa chợ. Huy khều tôi: - Chọn được chưả Lâu quá! - Từ từ đã! A! Kìa! Tay tôi chỉ vào con búp bê lật đật có cái mình trong màu đỏ. Huy nhìn tôi: - Sao lại màu đỏ? Bình thường bà thích màu xanh mà? - Ông có bị điên không? Lựa cho bạn gái ông chứ cho tui sao mà tui lựa màu xanh? Huy gật gù, không nói gì nữa. Tôi gọi người bán hàng lại tính tiền rồi dúi con lật đật vào tay Huy: - Ông đi gói quà đi! Ở mấy chỗ nhà sách đó! Ông biết sao tui mua con lật đật này không? Trung Quốc, người ta gọi con lật đật là "bất đảo ông" - ông không ngã đó! Tui muốn bạn gái ông dù gặp nhiều chuyện buồn thì cũng phải "bất đảo" mà. Lời chúc thì ông tự nghĩ ra mà chúc tui không cố vấn được đâu à nha! Mặc Huy đi tìm chỗ gói quà, tôi đạp xe lên thư viện. Nắng chiều oi ả rọi qua tán lá cây hai bên đường. Thư viện đông quá! Tôi vòng xe lại, ghé vào bưu điện định gọi điện cho Thảo nhưng sờ vào túi, lại thôi. Buổi tối, trời mưa. Mưa xối xả, khoảnh sân nhỏ trước nhà tôi ngập nước, bé Hương, em chị sinh viên phòng bên kêu tôi: - Chị Hạ ơi! Xếp thuyền đi! Hai chị em loay hoay với những chiếc thuyền giấy. Mưa vẫn mưa. Nhiều lắm! Tôi nói với Hương: - Thôi! Chị em mình vô phòng đi! Chị đàn cho em nghe! Tôi với tay lấy cây đàn ghita, bé Hương nhìn tôi, hỏi: - Sao chị đàn nghe buồn vậy? Tôi cười: - Không biết nữa! Có tiếng xe thắng lại ngòai đầu hẻm. Tiếng thắng xe nghe quen quen. Chẳng lẽ … Tôi mở cửa sổ. Không có ai cả. Hay mình nhầm? Tôi thở dài đóng cửa sổ lại. Chợt có tiếng gõ cửa. - Huy! Huy bước vào, trên tay là đóa hoa cúc trắng và một gói quà. Tôi ngỡ ngàng nhìn Huy. Huy lúng túng một lúc rồi nhìn tôi: - Hạ không mời Huy vô nhà hả? Ðến lượt tôi lúng túng: - Huy … Huy vô nhà đi! Huy đưa đóa hoa cúc cho tôi: - Tặng Hạ! Chúc sinh nhật vui vẻ! Còn cái này … chút Huy về Hạ hãy mở ra nha! Bé Hương đã lén về phòng nó lúc nào chẳng biết. Tôi bối rối nhìn Huy: - Huy làm … Hạ bất ngờ quá. Ánh mắt Huy thật ấm. Nhìn Huy và nhìn những bông cúc trắng, tôi khẽ thở dài. Huy tinh ý, hỏi tôi: - Hạ! Sao vậy? Tôi cười: - Có gì đâu! Huy cho tay vào túi áo: - Chút nữa quên! Còn cái này cho Hạ nè! Huy bắt tôi xòe tay ra, mấy thỏi sôcôla hình ngôi sao đủ màu, Huy nói thật khẽ: - Huy biết Hạ thích ăn sôcôla mà! Phải không? Nước mắt tôi chợt rơi dù tôi cũng không hiểu sao mình lại khóc? Huy khẽ nắm lấy bàn tay tôi, bóp nhẹ: - Hạ! Sao vậy? Tôi rút tay ra khỏi bàn tay nồng ấm của Huy! Huy có bạn gái rồi! Mình như vậy thì … Tôi gượng cười: - Bữa nào sinh nhật bạn gái Huy? Huy nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nhìn lảng sang chỗ khác: - Ðừng nói chuyện đó há! Bữa nay sinh nhật Hạ mà! Bạn gái Huy, Hạ đâu có biết đâu! Huy lảng tránh câu trả lời. Tôi không hỏi tiếp nữa. Nhìn xung quanh căn phòng bé nhỏ của mình, đâu đâu cũng có sự hiện diện của bàn tay ân cần: bóng điện hư, lớp giấy dầu phủ trên nóc, cái bếp lò nho nhỏ, cuốn tập nháp Huy đóng … Sao bấy lâu tôi không nhận ra điều này để rồi giờ đây, Huy đã có bạn gái. Huy lại bóp nhẹ tay tôi: - Hạ! Nghĩ gì vậy? Ðể Huy hát cho Hạ nghe nha! Tôi gật đầu. Huy cất giọng: "Từ khi quen em anh đã biết bối rối vì những lúc thoáng nghe em cười …". Ánh mắt Huy nhìn tôi tha thiết quá! Hay là … Không phải! Không phải …. Huy ra về một lúc lâu tôi vẫn ngồi lặng trên bàn học; nhìn những bông cúc trắng tinh. Chợt nhớ đến gói quà. Tôi mở ra: một con búp bê lật đật màu xanh, một bông hồng đỏ thắm và một mảnh giấy nhỏ "Hạ ơi!…". Tôi áp con lật đật vào ngực mình, nhìn những cánh hồng đỏ thắm, chợt nhớ ánh mắt Huy. "Huy ơi!…". Trần Thị Hồng Hạnh Mục lục Chuyện Ngày Sinh Nhật Chuyện Ngày Sinh Nhật Trần Thị Hồng HạnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thời áo trắngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Alphonse Daudet Chuyện Người Có Bộ Óc Vàng Dịch giả: Lê Thanh Hà Tặng bà đòi kể chuyện vui. Thưa bà, tôi cảm thấy như có điều ân hận khi được đọc thư bà. Tôi tự trách mình đã để cho những chuyện của mình đượm hơi nhiều màu tang tóc, và tôi hứa hôm nay sẽ kể bà nghe một điều vui, vui đến điên lên được. Thực ra, tại sao tôi lại có thể buồn được nhỉ? Tôi sống cách xa sương mù Pari hàng ngàn dặm, trên một ngọn đồi rực rỡ nắng vàng, giữa xứ sở của tiếng trống và rượu nho hương. Quanh nhà tôi, chỉ toàn là nắng và nhạc; tôi có dàn nhạc của chim bạc bụng, những cuộc hợp tấu của chích chòe; buổi sáng chim mỏ nhác cất lời ca: Curơli! Curơli!, buổi trưa đến lượt ve sầu; rồi tiếng tiêu của mục đồng và tiếng cười của các cô gái tóc nâu xinh đẹp vang lên trong vườn nho... Thực vậy, chọn nơi này mà nghiền ngẫm sầu tư thì chẳng đúng được nào; lẽ ra tôi phải gửi đến các phu nhân những áng thơ hồng và những chiếc lẵng chứa đầy truyện diễm tình. Nhưng không! Tôi còn ở gần Pari quá. Ngày nào Pari cũng đem lại cho tôi, đến tận hàng thông của tôi những mảnh tình buồn của nó... Ngay lúc viết những dòng này đây, tôi mới nhận được tin về cái chết đau thương của Sáclơ Bacbaca tội nghiệp và chiếc cối xay của tôi lại bao phủ một màu tang. Giã từ chim mỏ nhác và ve sầu! Tôi chả còn bụng dạ nào để mà vui... Thưa bà, đó là lẽ vì sao đáng lẽ được nghe kể một chuyện vui như tôi đã hứa với bà, hôm nay bà lại phải nghe một câu chuyện hoang đường sầu não. *** Ngày xưa, có một người đàn ông có khối óc bằng vàng, vàng, đúng thế, thưa bà, một khối óc toàn bằng vàng. Ngay khi anh ta mới lọt lòng, các thầy thuốc đều nghĩ thằng bé này khó mà sống được vì đầu nó nặng quá và cái sọ thì lại to quá khổ. Thế nhưng nó vẫn sống và lớn lên dưới ánh mặt trời như một cây ô liu xanh tốt, chỉ hiềm một nỗi cái đầu to tướng của nó cứ kéo nó đi xềnh xệch và thật ái ngại khi thấy nó vừa đi vừa cộc đầu vào những đồ vật trong nhà. Nó hay ngã luôn. Một hôm, nó lăn từ trên thềm cao xuống và khi trán nó đập vào bậc đá hoa thì chỉ thấy nó bị thương nhẹ và có hai ba giọt vàng đông cứng lại trong mớ tóc hung của nó. Nhờ vậy mà cha mẹ nó mới biết được con mình có bộ óc bằng vàng. Chuyện được giữ kín; bản thân thằng bé tội nghiệp cũng không nghi ngờ một chút nào. Đôi khi, nó thắc mắc hỏi tại sao không cho nó chạy ra trước cửa nhà chơi với trẻ con ngoài phố. - Người ta sẽ đánh cắp mất của con, cái kho vàng quí báu của mẹ ạ- mẹ nó trả lời. Thế là từ đấy, thằng bé rất lo bị mất cắp, nó chẳng nói, chẳng rằng, quay vào chơi một mình, đi lại nặng nề, ngật ngà ngật ngưỡng từ buồng nọ sang buồng kia... Mãi tới năm nó mười tám tuổi, bố mẹ mới tiết lộ cho nó biết cái mà trời phú cho nó và chỉ xin nó một ít vàng gọi là để trả công nuôi nấng từ tấm bé đến nay. Thằng bé chẳng biết đắn đo, sẵn sàng ngay tức khắc- nhưng bằng cách nào và làm sao cạy được vàng thì truyền thuyết chẳng nói rõ- nó dứt ra khỏi sọ một miếng vàng nặng trùng trục, một miếng vàng to bằng quả hạt dẻ và hãnh diện ném vào lòng mẹ nó... Thế rồi, lóa mắt vì của cải chứa trong đầu, điên lên vì khát vọng, say sưa vì quyền lực, nó rời khỏi nhà cha mẹ và đi chu du khắp thế giới, phung phí cái kho báu của mình. Với cách sống vương giả của anh ta, vung vãi vàng không cần đếm, người ta cho rằng bộ óc vàng ấy là vô tận... Nhưng rồi nó cũng phải cạn và càng ngày người ta càng thấy đôi mắt anh ta mờ đi, má lõm sâu hơn. Cho đến một ngày nọ, vào một buổi sáng, sau một đêm hoan lạc điên loạn, anh chàng khốn nạn ấy thấy còn trơ lại một mình giữa đám chai cốc ngổn ngang bữa tiệc tàn và những ngọn bạch lạp hiu hắt; anh ta kinh hoàng trước cái lỗ hổng to tướng mà anh ta đã khoét vào trong khối vàng của mình; đã đến lúc phải dừng lại thôi. Từ đây, một cuộc sống mới bắt đầu. Con người có bộ óc vàng ấy sống xa lánh mọi người, tự tay làm lấy mà ăn; anh ta nghi ngờ và sợ hãi như một thằng keo kiệt, lẩn tránh mọi cám dỗ, cố quên đi những của cải bất hạnh mà anh ta không muốn đụng đến nữa... Khốn thay, có một người bạn đã theo dõi anh ta trong lúc sống cô đơn và đã biết thóp được bí mật của anh ta. Một đêm nọ, anh chàng tội nghiệp bỗng giật mình thức giấc vì một cơn đau đầu khủng khiếp; anh ta bàng hoàng đứng lên và nhìn thấy dưới ánh trăng người bạn của mình dấu trong áo khoác một vật gì đó và đang chạy trốn... Thế là thêm một ít óc của anh ta bị lấy cắp!... Ít lâu sau, người đàn ông có bộ óc bằng vàng sa vào chuyện yêu đương và lần này thì thật hết... Anh ta chết mê chết mệt một người đàn bà nhỏ nhắn tóc hung. Chị ta cũng yêu anh lắm nhưng lại còn mê những đồ nữ trang cầu kỳ, những chiếc lông chim trắng và những giải tua nâu óng ánh phần phật trên đôi giầy có cổ nữa kia. Lọt vào tay người đẹp- nửa chim, nửa búp bê- này, những mẫu vàng nhỏ chảy tan ra như thể một trò đùa. Cô nàng đòi đủ thứ, còn anh chàng thì chả bao giờ dám khước từ, và còn sợ làm cô em phiền muộn nên anh ta giấu biệt điều bí mật đáng buồn về tài sản của anh ta. - Chúng ta giàu lắm, phải không anh?- cô nàng hỏi. - Ừ, đúng thế... – Anh chàng tội nghiệp đáp- chúng ta giàu lắm. Và anh ta mỉm cười âu yếm với con chim xanh bé nhỏ vô tình ăn bộ óc của anh ta. Tuy vậy, anh ta cũng cảm thấy sợ hãi, anh ta muốn hà tiện nhưng cô vợ bé bỏng lại ở đâu tâng tâng nhảy vào lòng anh ta và bảo: “- Mình ơi mình, mình giàu có lắm mà, hẵng sắm cho em một thứ gì thật quý giá cơ...” Anh ta liền đi mua cho cô nàng một thứ thật quý giá. Cứ như vậy kéo dài đến hai năm; rồi một buổi sáng, không hiểu sao, bỗng dưng người vợ bé bỏng lăn đùng ra chết như một con chim... Kho vàng đã gần cạn; còn lại được bao nhiêu anh chàng góa bụa dốc hết vào làm đám ma thật linh đình cho người vợ thân yêu. Chuông rung inh ỏi, mấy cỗ xe phủ màn đen, ngựa quàng khăn tua, vải nhung đính hạt bạc, thế mà anh ta chưa lấy thế làm hài lòng. Vàng còn nghĩa lý gì lúc này nữa?... Anh ta cúng vào nhà thờ, cho những kẻ hầu hạ, cho các cô bán hoa bất tử, phân phát khắp nơi mà không cần tính toán... Cho nên từ nghĩa trang trở về, cái bộ óc kỳ diệu chẳng còn được mấy tý, có chăng còn sót lại một vài mảnh vàng dính ở hốc sọ. Rồi người ta thấy anh chàng lê gót trên đường phố, mặt mày ngơ ngác, tay buông thõng, đi chệnh choạng như một gã say rượu. Chiều đến, vào giờ những cửa hàng tạp hóa lên đèn sáng trưng, anh ta dừng chân trước một quầy kính lớn bày la liệt vải vóc và đồ trang sức ngời ngời dưới ánh đèn, anh ta đứng đó rất lâu ngắm đôi giày bằng sa tanh màu lam, viền lông tơ thiên nga: “Ta biết đôi giày này sẽ làm ai rất vừa ý”- Anh ta mỉm cười nói một mình và, quên khuấy mất cô vợ bé bỏng của mình chẳng còn nữa, anh ta bước vào hiệu để mua... Bà bán hàng đứng tận phía trong bỗng nghe một tiếng thét. Bà vội chạy tới và lùi lại vì sợ hãi. Trước mắt bà ta, một người đàn ông đứng tựa vào quầy hàng, vẻ ngây dại đau đớn nhìn bà ta. Một tay anh cầm đôi giày màu lam viền lông thiên nga, còn tay kia đẫm máu chìa ra, đầu móng tay dính đầy những mẩu vàng. Thưa bà, đó là nội dung câu chuyện hoang đường về người đàn ông có bộ óc bằng vàng. Tuy huyền hoặc nhưng câu chuyện hoang đường này lại chân thật từ đầu đến cuối... có những người bất hạnh trên thế gian này buộc phải sống bằng bộ óc của họ và trả những hàng mua nhỏ mọn cho đời sống bằng vàng mười và xương tủy của họ. Họ phải chịu đau đớn hàng ngày và rồi, khi họ đã lả đi vì đau khổ thì... Mục lục Chuyện Người Có Bộ Óc Vàng Chuyện Người Có Bộ Óc Vàng Alphonse DaudetChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Lê thanh Hà dịch thuật Nguồn: thư viện bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 14 tháng 11 năm 2005
Alphonse Daudet Chuyện Người Có Bộ Óc Vàng Dịch giả: Lê Thanh Hà Tặng bà đòi kể chuyện vui. Thưa bà, tôi cảm thấy như có điều ân hận khi được đọc thư bà. Tôi tự trách mình đã để cho những chuyện của mình đượm hơi nhiều màu tang tóc, và tôi hứa hôm nay sẽ kể bà nghe một điều vui, vui đến điên lên được. Thực ra, tại sao tôi lại có thể buồn được nhỉ? Tôi sống cách xa sương mù Pari hàng ngàn dặm, trên một ngọn đồi rực rỡ nắng vàng, giữa xứ sở của tiếng trống và rượu nho hương. Quanh nhà tôi, chỉ toàn là nắng và nhạc; tôi có dàn nhạc của chim bạc bụng, những cuộc hợp tấu của chích chòe; buổi sáng chim mỏ nhác cất lời ca: Curơli! Curơli!, buổi trưa đến lượt ve sầu; rồi tiếng tiêu của mục đồng và tiếng cười của các cô gái tóc nâu xinh đẹp vang lên trong vườn nho... Thực vậy, chọn nơi này mà nghiền ngẫm sầu tư thì chẳng đúng được nào; lẽ ra tôi phải gửi đến các phu nhân những áng thơ hồng và những chiếc lẵng chứa đầy truyện diễm tình. Nhưng không! Tôi còn ở gần Pari quá. Ngày nào Pari cũng đem lại cho tôi, đến tận hàng thông của tôi những mảnh tình buồn của nó... Ngay lúc viết những dòng này đây, tôi mới nhận được tin về cái chết đau thương của Sáclơ Bacbaca tội nghiệp và chiếc cối xay của tôi lại bao phủ một màu tang. Giã từ chim mỏ nhác và ve sầu! Tôi chả còn bụng dạ nào để mà vui... Thưa bà, đó là lẽ vì sao đáng lẽ được nghe kể một chuyện vui như tôi đã hứa với bà, hôm nay bà lại phải nghe một câu chuyện hoang đường sầu não. *** Ngày xưa, có một người đàn ông có khối óc bằng vàng, vàng, đúng thế, thưa bà, một khối óc toàn bằng vàng. Ngay khi anh ta mới lọt lòng, các thầy thuốc đều nghĩ thằng bé này khó mà sống được vì đầu nó nặng quá và cái sọ thì lại to quá khổ. Thế nhưng nó vẫn sống và lớn lên dưới ánh mặt trời như một cây ô liu xanh tốt, chỉ hiềm một nỗi cái đầu to tướng của nó cứ kéo nó đi xềnh xệch và thật ái ngại khi thấy nó vừa đi vừa cộc đầu vào những đồ vật trong nhà. Nó hay ngã luôn. Một hôm, nó lăn từ trên thềm cao xuống và khi trán nó đập vào bậc đá hoa thì chỉ thấy nó bị thương nhẹ và có hai ba giọt vàng đông cứng lại trong mớ tóc hung của nó. Nhờ vậy mà cha mẹ nó mới biết được con mình có bộ óc bằng vàng. Chuyện được giữ kín; bản thân thằng bé tội nghiệp cũng không nghi ngờ một chút nào. Đôi khi, nó thắc mắc hỏi tại sao không cho nó chạy ra trước cửa nhà chơi với trẻ con ngoài phố. - Người ta sẽ đánh cắp mất của con, cái kho vàng quí báu của mẹ ạ- mẹ nó trả lời. Thế là từ đấy, thằng bé rất lo bị mất cắp, nó chẳng nói, chẳng rằng, quay vào chơi một mình, đi lại nặng nề, ngật ngà ngật ngưỡng từ buồng nọ sang buồng kia... Mãi tới năm nó mười tám tuổi, bố mẹ mới tiết lộ cho nó biết cái mà trời phú cho nó và chỉ xin nó một ít vàng gọi là để trả công nuôi nấng từ tấm bé đến nay. Thằng bé chẳng biết đắn đo, sẵn sàng ngay tức khắc- nhưng bằng cách nào và làm sao cạy được vàng thì truyền thuyết chẳng nói rõ- nó dứt ra khỏi sọ một miếng vàng nặng trùng trục, một miếng vàng to bằng quả hạt dẻ và hãnh diện ném vào lòng mẹ nó... Thế rồi, lóa mắt vì của cải chứa trong đầu, điên lên vì khát vọng, say sưa vì quyền lực, nó rời khỏi nhà cha mẹ và đi chu du khắp thế giới, phung phí cái kho báu của mình. Với cách sống vương giả của anh ta, vung vãi vàng không cần đếm, người ta cho rằng bộ óc vàng ấy là vô tận... Nhưng rồi nó cũng phải cạn và càng ngày người ta càng thấy đôi mắt anh ta mờ đi, má lõm sâu hơn. Cho đến một ngày nọ, vào một buổi sáng, sau một đêm hoan lạc điên loạn, anh chàng khốn nạn ấy thấy còn trơ lại một mình giữa đám chai cốc ngổn ngang bữa tiệc tàn và những ngọn bạch lạp hiu hắt; anh ta kinh hoàng trước cái lỗ hổng to tướng mà anh ta đã khoét vào trong khối vàng của mình; đã đến lúc phải dừng lại thôi. Từ đây, một cuộc sống mới bắt đầu. Con người có bộ óc vàng ấy sống xa lánh mọi người, tự tay làm lấy mà ăn; anh ta nghi ngờ và sợ hãi như một thằng keo kiệt, lẩn tránh mọi cám dỗ, cố quên đi những của cải bất hạnh mà anh ta không muốn đụng đến nữa... Khốn thay, có một người bạn đã theo dõi anh ta trong lúc sống cô đơn và đã biết thóp được bí mật của anh ta. Một đêm nọ, anh chàng tội nghiệp bỗng giật mình thức giấc vì một cơn đau đầu khủng khiếp; anh ta bàng hoàng đứng lên và nhìn thấy dưới ánh trăng người bạn của mình dấu trong áo khoác một vật gì đó và đang chạy trốn... Thế là thêm một ít óc của anh ta bị lấy cắp!... Ít lâu sau, người đàn ông có bộ óc bằng vàng sa vào chuyện yêu đương và lần này thì thật hết... Anh ta chết mê chết mệt một người đàn bà nhỏ nhắn tóc hung. Chị ta cũng yêu anh lắm nhưng lại còn mê những đồ nữ trang cầu kỳ, những chiếc lông chim trắng và những giải tua nâu óng ánh phần phật trên đôi giầy có cổ nữa kia. Lọt vào tay người đẹp- nửa chim, nửa búp bê- này, những mẫu vàng nhỏ chảy tan ra như thể một trò đùa. Cô nàng đòi đủ thứ, còn anh chàng thì chả bao giờ dám khước từ, và còn sợ làm cô em phiền muộn nên anh ta giấu biệt điều bí mật đáng buồn về tài sản của anh ta. - Chúng ta giàu lắm, phải không anh?- cô nàng hỏi. - Ừ, đúng thế... – Anh chàng tội nghiệp đáp- chúng ta giàu lắm. Và anh ta mỉm cười âu yếm với con chim xanh bé nhỏ vô tình ăn bộ óc của anh ta. Tuy vậy, anh ta cũng cảm thấy sợ hãi, anh ta muốn hà tiện nhưng cô vợ bé bỏng lại ở đâu tâng tâng nhảy vào lòng anh ta và bảo: “- Mình ơi mình, mình giàu có lắm mà, hẵng sắm cho em một thứ gì thật quý giá cơ...” Anh ta liền đi mua cho cô nàng một thứ thật quý giá. Cứ như vậy kéo dài đến hai năm; rồi một buổi sáng, không hiểu sao, bỗng dưng người vợ bé bỏng lăn đùng ra chết như một con chim... Kho vàng đã gần cạn; còn lại được bao nhiêu anh chàng góa bụa dốc hết vào làm đám ma thật linh đình cho người vợ thân yêu. Chuông rung inh ỏi, mấy cỗ xe phủ màn đen, ngựa quàng khăn tua, vải nhung đính hạt bạc, thế mà anh ta chưa lấy thế làm hài lòng. Vàng còn nghĩa lý gì lúc này nữa?... Anh ta cúng vào nhà thờ, cho những kẻ hầu hạ, cho các cô bán hoa bất tử, phân phát khắp nơi mà không cần tính toán... Cho nên từ nghĩa trang trở về, cái bộ óc kỳ diệu chẳng còn được mấy tý, có chăng còn sót lại một vài mảnh vàng dính ở hốc sọ. Rồi người ta thấy anh chàng lê gót trên đường phố, mặt mày ngơ ngác, tay buông thõng, đi chệnh choạng như một gã say rượu. Chiều đến, vào giờ những cửa hàng tạp hóa lên đèn sáng trưng, anh ta dừng chân trước một quầy kính lớn bày la liệt vải vóc và đồ trang sức ngời ngời dưới ánh đèn, anh ta đứng đó rất lâu ngắm đôi giày bằng sa tanh màu lam, viền lông tơ thiên nga: “Ta biết đôi giày này sẽ làm ai rất vừa ý”- Anh ta mỉm cười nói một mình và, quên khuấy mất cô vợ bé bỏng của mình chẳng còn nữa, anh ta bước vào hiệu để mua... Bà bán hàng đứng tận phía trong bỗng nghe một tiếng thét. Bà vội chạy tới và lùi lại vì sợ hãi. Trước mắt bà ta, một người đàn ông đứng tựa vào quầy hàng, vẻ ngây dại đau đớn nhìn bà ta. Một tay anh cầm đôi giày màu lam viền lông thiên nga, còn tay kia đẫm máu chìa ra, đầu móng tay dính đầy những mẩu vàng. Thưa bà, đó là nội dung câu chuyện hoang đường về người đàn ông có bộ óc bằng vàng. Tuy huyền hoặc nhưng câu chuyện hoang đường này lại chân thật từ đầu đến cuối... có những người bất hạnh trên thế gian này buộc phải sống bằng bộ óc của họ và trả những hàng mua nhỏ mọn cho đời sống bằng vàng mười và xương tủy của họ. Họ phải chịu đau đớn hàng ngày và rồi, khi họ đã lả đi vì đau khổ thì... Mục lục Chuyện Người Có Bộ Óc Vàng Chuyện Người Có Bộ Óc Vàng Alphonse DaudetChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Lê thanh Hà dịch thuật Nguồn: thư viện bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 14 tháng 11 năm 2005
Khuyết Danh Chuyện người thương binh Ð ây là một câu chuyện thật đau lòng xẩy ra trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Chuyện kể về một người lính trẻ Hoa Kỳ trở về nhà sau khi tham chiến tại Việt Nam. Từ thành phố San Francisco người lính trẻ gọi điện thoại về nhà cha mẹ. "Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà, nhưng con có một điều xin cha mẹ. Con có đem theo một người bạn thân." "Ðược", cha mẹ người lính trẻ trả lời bên kia đầu giây điện thoại, "Cha mẹ thích nó đi cùng con về đây và muốn được gặp nó." "Nhưng có một điều con muốn thưa với cha mẹ," người con nói tiếp, "bạn con bị thương tích trầm trọng trong lúc giao chiến. Nó dẫm phải mìn, mất một cánh tay và một chân. Nó không có nơi nào để ở, và con muốn nó về ở chung với gia đình ta." "Con ơi! cha mẹ rất tiếc khi nghe điều đó. Chúng ta có thể giúp nó tìm một nơi nào đó cho nó ở." "Không, con muốn nó về ở với con, với gia đình ta." "Con," người cha nói, con không biết con đang nói cái gì. Một người tàn tật sống với gia đình chúng ta, sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình. Chúng ta có một đời sống riêng, và chúng ta không thể để việc đó ảnh hưởng đến đời sống chúng ta. Cha mẹ nghĩ rằng con nên về nhà và quên đi người bạn này. Bạn của con sẽ có thể tự tìm cuộc sống cho chính nó." Nghe đến đây người con chết lặng người, không thể nào nói thêm được điều gì nữa và cúp máy điện thoại. Người cha không còn nghe thấy gì nữa. Vài ngày sau đó, cha mẹ người lính trẻ nhận được điện thoại từ sở cảnh sát San Francisco báo tin người con của họ đã chết sau khi rơi từ trên lầu một cao ốc. Cảnh sát tin là nạn nhân đã tự tử. Cha mẹ người con đau khổ đáp máy bay đến San Fransisco, vào thẳng nhà quàng thành phố nhận diện xác con. Họ xác nhận nạn nhân chính là đứa con trai yêu quý của họ, mà họ mới nói chuyện với nó vài ngày trước đây. Nhưng đau đớn thay, họ đã khám phá ra một điều mà họ đã không biết, đứa con trai của họ chỉ có một chân và một cánh tay!! Dưới đây là lời bàn của người kể lại chuyện này: Cha mẹ người lính trẻ trên đây cũng giống như số đông chúng ta. Chúng ta chỉ thích yêu những người đẹp đẽ, khỏe mạnh, cơ thể lành lặn hay những cái gì vui thích chung quanh chúng ta. Chúng ta không thích những người có thể gây rắc rối và phiền phức đến chúng ta. Chúng ta thích xa lánh những người bệnh hoạn, ốm đau, tật nguyền, ngu xi, đần độn. Cảm ơn đến những người không có tâm như vậy. Có những người mở rộng vòng tay thương yêu đón nhận chúng ta vào gia đình họ, không điều kiện, không màng đến hậu quả có thể xảy ra sau đó. Ðêm nay, trước khi đi ngủ, hãy nguyện cầu cho chúng ta có khả năng chấp nhận những hoàn cảnh tương tự, và giúp chúng ta thấu hiểu những người khác biệt hoàn cảnh với chúng ta... Dưới đây là lời bàn của Ban Biên Tập: Theo tinh thần đức Phật dạy về "vô duyên từ", nếu như người cha trong câu chuyện trên xem người bạn của con trai mình như con mình, mà đưa vòng tay ra đón nhận, thì sẽ không đưa đến cái chết thảm khốc cho người con. Ðối với đạo Phật, cái chính là tinh thần từ bi bình đẳng. Từ bi bình đẳng là một trong những đặc điểm nổi bật và quan trọng nhất trong Phật Giáo. Theo tinh thần này thì tất cả mọi chúng sinh hữu tình đều bình đẳng, đều có giác tánh, và sẽ thành Phật trong tương lai . Quả vậy, người Phật tử phải có tâm từ bi bình đẳng với mọi loài chúng sinh hữu tình, xem chúng như là chính mình, như là cha mẹ anh em thân bằng quyến thuộc của mình, không nên có bất luận sự phân biệt kỳ thị nào, không thấy có sự khác biệt giữa mình và chúng sinh khác, dầu đó là một con vật hay một người câm điếc, hoặc một kẻ tàn tật xấu số. Người Phật tử không có kẻ thù nghịch hay kẻ xa lạ, không có người thân và kẻ sơ. Do vậy trong bất cứ hoàn cảnh nào, đối với bất cứ ai, bất cứ con vật gì bị khó khăn hoạn nạn, chúng ta vẫn luôn luôn giúp chúng, gần chúng để chia vui bớt khổ, để san sẻ tình thương. Mục lục Chuyện người thương binh Chuyện người thương binh Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thư viện Hoa SenĐược bạn: TSAH đưa lên vào ngày: 14 tháng 3 năm 2004
Noname The story of wounded soldiers D This is a heartbreaking story that happened during the Vietnam War. The story is about a young American soldier returning home after fighting in Vietnam. From the city of San Francisco, the young soldier called his parents' home. "Mom and Dad, I'm returning home, but I have one favor to ask of you. I brought a close friend with me." "Okay," the young soldier's parents answered on the other end of the phone, "We like him to come here with us and want to meet him." "But there's one thing I want to tell you," the son continued, "my friend was seriously injured during the fight. He stepped on a mine, lost an arm and a leg. He had nowhere to go. live, and I want him to come live with my family." "Son! We're sorry to hear that. We can help him find somewhere for him to stay." "No, I want him to come live with me, with my family." "Son," the father said, you don't know what you're talking about. A disabled person living with our family will become a burden to the family. We have our own lives, and we cannot let that affect our lives. Parents think that their children should go home and forget about this friend. Your friend will be able to find a life for himself." Hearing this, the son was speechless, unable to say anything more and hung up the phone. The father could no longer hear anything. A few days later, the young soldier's parents received a phone call from the San Francisco police department informing them that their son had died after falling from the first floor of a building. Police believe the victim committed suicide. The heartbroken parents of their child flew to San Fransisco, went straight to the city to identify their child's body. They confirmed that the victim was their beloved son, whom they had just spoken to a few days ago. But painfully, they discovered something they didn't know, their son only had one leg and one arm!! Below is the comment of the person who told this story: The parents of the young soldiers above are just like the rest of us. We only like to love beautiful people, healthy people, healthy bodies or fun things around us. We don't like people who can cause trouble and trouble for us. We like to stay away from people who are sick, sick, handicapped, stupid, or stupid. Thank you to those who don't have such a heart. There are people who open their arms of love and welcome us into their family, without conditions, without caring about the consequences that may follow. Tonight, before we go to sleep, pray for our ability to accept similar situations, and for us to understand those whose situations are different from our own... Below is the editorial board's comment: According to the spirit of Buddha's teaching on "unconditioned love", if the father in the story above considered his son's friend as his own son, and extended his arms to receive him, it would not lead to his son's tragic death. Son. For Buddhism, the main thing is the spirit of compassion and equality. Compassion and equality is one of the most prominent and important features in Buddhism. According to this spirit, all sentient beings are equal, have enlightenment, and will become Buddhas in the future. Indeed, Buddhists must have equal compassion for all sentient beings, viewing them as themselves, as their parents, brothers, sisters, relatives, and relatives, without any distinctions. In any way, we don't see any difference between ourselves and another living being, whether it's an animal, a deaf-mute person, or an unfortunate disabled person. Buddhists have no enemies or strangers, no relatives or nuns. Therefore, in any situation, for anyone or any animal that is in trouble, we always help them, stay close to them to share joy and reduce suffering, to share love. Table of contents The story of wounded soldiers The story of wounded soldiers AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hoa Sen Library Uploaded by friend: TSAH on: March 14, 2004
Y Ban Chuyện nhỏ xóm nghèo Như trong vai người kể chuyện cổ tích chân phương, chẳng bình xét hay xen vào những cảm xúc của mình, tác giả để tự câu chuyện lay động lòng người. Y Ban lâu nay khá nổi tiếng với những truyện ngắn "kinh dị" nhưng sáng tác này của chị lại đẹp giản dị.Nơi tôi ở là một xóm lao động nghèo, vốn nhiều phức tạp vì cái nghèo mà ra, nhưng cũng đầy tình thân từ cái nghèo mà đến. Án ngữ đầu xóm là một quán nước nhỏ của ông lão Tốt, sống một mình với một con chó, nên cả xóm gọi ông là lão Hạc (nhân vật trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao). Quán ông rất tồi tàn nhưng có đủ thứ cho người nghèo cần dùng. Bên cạnh nhà tôi có gia đình bà giáo với một cô gái nhỏ tật nguyền. Cô gái nhỏ đó rất xinh xắn nhưng luôn phải gắn mình với xe đẩy. Cô không đến trường nhưng mẹ đã dạy cô đọc và làm tính. Cô rất thích đọc sách. Khi cô 14 tuổi thì tất cả sách của mẹ cô đã đọc hết. Cô trở nên buồn rầu lắm. Một người học trò cũ của mẹ, biếu cô một con chó. Thế là cuối cùng cả xóm tôi nhà nào cũng có chó cả. Kể cũng lạ, nhà giàu để trông của, thích nuôi chó đã đành. Chứ nhà nghèo có gì để trông đâu kia chứ. Bảo nuôi chó để bán ư? Lại càng không, đố thấy nhà nào trong xóm tôi bán chó. Thỉnh thoảng có bọn lái chó đi qua xóm rao mua, thì mấy bà te tái đuổi: "Xéo đi, lại làm cho lũ chó khiếp mất mật đây - Rồi quay sang an ủi chú chó nhà mình - Chẳng bán mày đâu".Cô gái nhỏ kia rất yêu quý con chó, cô đặt tên cho nó là Chuột bởi nó có bộ lông y như lông chuột cống. Chuột đã lớn lên trong sự yêu thương của cô gái và nó cũng tỏ ra rất yêu quý cô chủ của mình. Suốt ngày nó quanh quẩn bên chân cô làm bầu bạn. Cho đến khi Chuột thành thanh niên. Nó không hay ở nhà nữa. Nó chạy lùng sục khắp xóm. Đến tối nó tụ tập cùng đám chó trong xóm trước quán ông Tốt. Thật là cây giống bóng, của giống người. Buổi tối, đám đàn ông, thanh niên đều ra quán ông Tốt uống chén trà, bàn đề đóm. Người ăn đề thì vui như tết, kẻ không ăn thì cay cú. Họ ngồi đến khoảng 8 giờ thì giải tán cả. Hầu như quá 8 giờ tối quán ông Tốt đã vắng teo, nhưng ông cứ mở cửa cả đêm. Ông ngồi dựa vào phên gà gật mà không đi ngủ. Quanh năm suốt tháng chả thấy quán ông Tốt đóng cửa bao giờ.Cô gái nhỏ buồn lắm nhưng cô không thể chạy theo Chuột để lôi nó về nhà, còn suốt ngày xích nó thì cô lại thương. Cho đến cái ngày Chuột đi cả đêm không về nhà. Đó là thời kỳ bọn câu trộm chó đang hoành hành. Bà giáo đi tìm nó quanh xóm không thấy. Quá trưa hôm sau ông Tốt dẫn con Chuột về nhà cho cô gái nhỏ. Ông dặn: "Cô nhớ xích nó nhé, kẻo bị câu trộm mất đấy".Cô gái nhỏ cảm ơn ông Tốt, ôm lấy Chuột vỗ về kể lể. Chuột đứng im, lim dim mắt lắng nghe rồi thoắt cái nó lại biến mất. Bà giáo đuổi theo lùa nó về xích mấy ngày. Ban ngày nó nằm lim dim mắt như ngủ. Đến tối nó lồng lên dữ lắm, nó giật xích xủng xoảng. Dạo ấy, chó ở xóm tôi đã bị câu trộm gần hết. Nhà nào còn thì cố giữ cho chắc hoặc bán vội để kiếm chút tiền rẻ. Đến tối thứ năm thì con Chuột đứt xích chạy mất. Lần này thì cô gái nhỏ đã khóc hết nước mắt vì tin chắc rằng bọn câu trộm đã bắt được Chuột rồi. Nhưng đến trưa hôm sau lại ông Tốt dẫn Chuột về giả, kèm với lời đề nghị:- Thôi cô bán cho tôi đi. Cô cứ thả nó thế này thì đằng nào cũng mất thôi.- Nó dứt xích chạy mất đấy ông ạ.- Thế à, thôi cô với bà giáo bán cho tôi. Nhà tôi có con chó cái, con đực này nó cứ theo nên chẳng chịu ở nhà cô đâu. Tôi trả cô năm chục nghìn đồng đấy. Cô không bán cho tôi thì mất mất, phí đi. Tôi quý con chó nhà cô lắm. Cho nó làm bạn với con cái nhà tôi. Cô gái nhỏ dứt khoát không đồng ý bán. Ông Tốt ra về. Đến chiều con Chuột lại tru lên. Bà Giáo buồn rầu bảo cô gái nhỏ:- Thôi, hay là bán cho ông Tốt đi con ạ. Thì đằng nào bọn câu trộm nó cũng bắt mất thôi. Con có biết cả xóm gọi ông Tốt là lão Hạc không? Rồi lão cũng sẽ yêu thương con Chuột như con đã yêu thương nó mà.Bà giáo kể cho con gái nghe cảnh cái lưỡi câu mắc vào họng con chó như thế nào. Con chó sẽ bị kéo lê trên đường, rồi bị đút vào thòng lọng. Rồi bị treo lên một cái xà, rồi chọc tiết...Cô gái nhỏ đã đồng ý bán Chuột.Bán Chuột rồi cô buồn lắm. Thế là suốt ngày cô chẳng còn ai làm bầu bạn cùng. Những ngày Chuột dứt xích chạy đi chơi, cô vẫn ngóng Chuột quay trở lại. Nay Chuột đã đi ở hẳn nhà người rồi. Chẳng biết Chuột còn nhớ đến cô mà về thăm không? Ông Tốt chắc không gọi là Chuột đâu mà gọi là cậu Vàng hay là cậu Xám...Cô gái nhỏ đẩy chiếc xe lăn ra cổng. Một người lái chó đạp xe qua. Trong lồng chó, cô đã nhìn thấy Chuột đang rên ư ử, đôi mắt dại lạc. Chuột nhìn thấy cô bỗng kêu lên mừng rỡ quẫy đuôi rối rít. Cô gái nhỏ gọi người lái chó lại hỏi. Người lái chó kể: "Tôi mua con chó này của ông lão bán nước ngoài đầu ngõ. Ông ấy nuôi được nhiều chó lắm thỉnh thoảng lại bán cho tôi một con. Chỉ có con chó cái hỏi bán bao lần mà lão không bán".- Bác mua bao nhiêu con này?- 150 nghìn đồng.- Bác để lại cho cháu nhé!- Cũng được. 200 nghìn đồng!- Nhưng cháu chỉ có 50 nghìn đồng thôi ạ.- Thế thì thôi nhé, tôi đi đây.- Bác chờ mẹ cháu về đã.- Tôi không có thời gian.Người lái chó đạp xe vù đi để lại cô gái nhỏ khóc cay đắng khốn khổ một mình.Buổi chiều bà giáo đi làm về, cô gái nhỏ kể lại câu chuyện cho bà nghe. Cô đòi bà đưa cô sang nhà ông Tốt để chất vấn việc ông ta lừa đảo cô. Cô bảo với bà giáo:- Con không tin ai nữa, không tin cả mẹ lẫn lão Hạc. Giờ con mới nghĩ ra rằng, cuối cùng thì lão Hạc vẫn bán cậu Vàng cho người ta giết thịt đó thôi.- Mẹ xin lỗi con, sự thật là như vậy đó, bởi vì lão Hạc nghèo lắm. Lão chẳng có gì mà ăn cả thì lấy đâu thức ăn cho Vàng. Dẫu sao con chó cũng chỉ là con chó mà thôi con ạ. Ông Tốt cũng không lừa con đâu, ông ta có lý do riêng của mình. Ông ấy sống cô quạnh một mình đến thế,lẽ nào lại đi lừa một cô gái như con.- Nhưng con biết tin ai bây giờ hả mẹ?- Con tin ở năm chục nghìn kia kìa. Nếu bọn câu trộm bắt mất con Chuột thì con sẽ chẳng được đồng nào để mà mua sách.- Nhưng ông ấy được những một trăm nghìn mà ông ấy không phải nuôi nó cũng như ông ấy không yêu quý nó chút nào.- Thì một trăm nghìn đồng ấy là sự yêu thương của con. Nếu như con bán cho lái chó, con sẽ được thêm ngần ấy, nhưng vì con yêu thương nó, con không nỡ bán. Ông Tốt ấy đã bán sự yêu thương lấy một trăm nghìn đồng đó, con hiểu không. Lòng yêu thương của con mà con không bán ấy, con có thể dành để nuôi hàng trăm hàng nghìn con chó và các con súc vật khác. Để con có niềm tin và yêu thương mọi người. Và, để con sẽ không bao giờ bị cô quạnh cả.Từ đấy xóm tôi không nhà nào nuôi chó nữa, chỉ còn duy nhất một con chó cái nhà ông Tốt.Một ngày, ông Tốt già yếu lắm rồi, ông chống gậy dẫn con chó cái đến nhà bà giáo. Cô gái nhỏ đã quên chuyện cũ, đón tiếp ông nồng hậu. Ông run run vuốt ve con chó cái và bảo nó:- Tao già lắm rồi, sắp chết rồi. Mày còn sống thêm được vài năm nữa. Mày sang ở với cô. Mày hãy yêu thương cô như đã yêu thương tao nhé! - Rồi ông quay sang bà giáo - Bà giáo ơi, tôi nhờ bà một việc cuối đời. Tôi ở nơi xa phiêu dạt đến đây. Tôi nhớ ngày xưa tôi cũng có vợ có con nhưng xa vời lắm rồi. Ngày xưa ấy tôi cũng đi câu trộm chó. Tôi đánh vật với cuộc đời bằng đủ ngón nghề. Cho đến cái ngày dạt về xóm nhỏ này. Quán tôi mở suốt ngày suốt đêm để chờ có người cùng trò chuyện với mình đó thôi. Đến cái ngày thấy mình sắp chết, tôi lần lại hầu bao. Tôi sợ hãi cái cảnh chết không khói hương, kèn trống. Nhà tôi nuôi chó cái, chó đực cứ tụ tập trước cửa. Tôi bèn kể cho mọi người nghe về bọn câu trộm chó. Thế là tôi mua rẻ được năm con. Nay tôi dành dụm được triệu bạc. Tôi nhờ bà giáo thuê hộ tôi mấy người khóc mướn, bà giáo nhé!- Cô ơi, tôi xin lỗi cô về con Chuột. Nhưng tôi làm thế cũng lương thiện phải không cô? Cô tha thứ cho tôi nhé!Vài tuần sau ông Tốt chết. Cả xóm tôi bàn nhau bán cái quán của ông được một số tiền, làm đám cho ông linh đình. Bà giáo thuê một dàn năm bà khóc mướn. Khóc hết một ngày một đêm. Cô gái nhỏ, con bà giáo, đã ngồi bên quan tài ông Tốt một ngày. Lúc nào những người khóc mướn ngừng khóc thì nước mắt cô lại lặng lẽ rơi xuống. Chắc nơi chín suối ông Tốt cũng hả lòng. Mục lục Chuyện nhỏ xóm nghèo Chuyện nhỏ xóm nghèo Y BanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 4 tháng 3 năm 2004
Y Ban Chuyện nhỏ xóm nghèo Như trong vai người kể chuyện cổ tích chân phương, chẳng bình xét hay xen vào những cảm xúc của mình, tác giả để tự câu chuyện lay động lòng người. Y Ban lâu nay khá nổi tiếng với những truyện ngắn "kinh dị" nhưng sáng tác này của chị lại đẹp giản dị.Nơi tôi ở là một xóm lao động nghèo, vốn nhiều phức tạp vì cái nghèo mà ra, nhưng cũng đầy tình thân từ cái nghèo mà đến. Án ngữ đầu xóm là một quán nước nhỏ của ông lão Tốt, sống một mình với một con chó, nên cả xóm gọi ông là lão Hạc (nhân vật trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao). Quán ông rất tồi tàn nhưng có đủ thứ cho người nghèo cần dùng. Bên cạnh nhà tôi có gia đình bà giáo với một cô gái nhỏ tật nguyền. Cô gái nhỏ đó rất xinh xắn nhưng luôn phải gắn mình với xe đẩy. Cô không đến trường nhưng mẹ đã dạy cô đọc và làm tính. Cô rất thích đọc sách. Khi cô 14 tuổi thì tất cả sách của mẹ cô đã đọc hết. Cô trở nên buồn rầu lắm. Một người học trò cũ của mẹ, biếu cô một con chó. Thế là cuối cùng cả xóm tôi nhà nào cũng có chó cả. Kể cũng lạ, nhà giàu để trông của, thích nuôi chó đã đành. Chứ nhà nghèo có gì để trông đâu kia chứ. Bảo nuôi chó để bán ư? Lại càng không, đố thấy nhà nào trong xóm tôi bán chó. Thỉnh thoảng có bọn lái chó đi qua xóm rao mua, thì mấy bà te tái đuổi: "Xéo đi, lại làm cho lũ chó khiếp mất mật đây - Rồi quay sang an ủi chú chó nhà mình - Chẳng bán mày đâu".Cô gái nhỏ kia rất yêu quý con chó, cô đặt tên cho nó là Chuột bởi nó có bộ lông y như lông chuột cống. Chuột đã lớn lên trong sự yêu thương của cô gái và nó cũng tỏ ra rất yêu quý cô chủ của mình. Suốt ngày nó quanh quẩn bên chân cô làm bầu bạn. Cho đến khi Chuột thành thanh niên. Nó không hay ở nhà nữa. Nó chạy lùng sục khắp xóm. Đến tối nó tụ tập cùng đám chó trong xóm trước quán ông Tốt. Thật là cây giống bóng, của giống người. Buổi tối, đám đàn ông, thanh niên đều ra quán ông Tốt uống chén trà, bàn đề đóm. Người ăn đề thì vui như tết, kẻ không ăn thì cay cú. Họ ngồi đến khoảng 8 giờ thì giải tán cả. Hầu như quá 8 giờ tối quán ông Tốt đã vắng teo, nhưng ông cứ mở cửa cả đêm. Ông ngồi dựa vào phên gà gật mà không đi ngủ. Quanh năm suốt tháng chả thấy quán ông Tốt đóng cửa bao giờ.Cô gái nhỏ buồn lắm nhưng cô không thể chạy theo Chuột để lôi nó về nhà, còn suốt ngày xích nó thì cô lại thương. Cho đến cái ngày Chuột đi cả đêm không về nhà. Đó là thời kỳ bọn câu trộm chó đang hoành hành. Bà giáo đi tìm nó quanh xóm không thấy. Quá trưa hôm sau ông Tốt dẫn con Chuột về nhà cho cô gái nhỏ. Ông dặn: "Cô nhớ xích nó nhé, kẻo bị câu trộm mất đấy".Cô gái nhỏ cảm ơn ông Tốt, ôm lấy Chuột vỗ về kể lể. Chuột đứng im, lim dim mắt lắng nghe rồi thoắt cái nó lại biến mất. Bà giáo đuổi theo lùa nó về xích mấy ngày. Ban ngày nó nằm lim dim mắt như ngủ. Đến tối nó lồng lên dữ lắm, nó giật xích xủng xoảng. Dạo ấy, chó ở xóm tôi đã bị câu trộm gần hết. Nhà nào còn thì cố giữ cho chắc hoặc bán vội để kiếm chút tiền rẻ. Đến tối thứ năm thì con Chuột đứt xích chạy mất. Lần này thì cô gái nhỏ đã khóc hết nước mắt vì tin chắc rằng bọn câu trộm đã bắt được Chuột rồi. Nhưng đến trưa hôm sau lại ông Tốt dẫn Chuột về giả, kèm với lời đề nghị:- Thôi cô bán cho tôi đi. Cô cứ thả nó thế này thì đằng nào cũng mất thôi.- Nó dứt xích chạy mất đấy ông ạ.- Thế à, thôi cô với bà giáo bán cho tôi. Nhà tôi có con chó cái, con đực này nó cứ theo nên chẳng chịu ở nhà cô đâu. Tôi trả cô năm chục nghìn đồng đấy. Cô không bán cho tôi thì mất mất, phí đi. Tôi quý con chó nhà cô lắm. Cho nó làm bạn với con cái nhà tôi. Cô gái nhỏ dứt khoát không đồng ý bán. Ông Tốt ra về. Đến chiều con Chuột lại tru lên. Bà Giáo buồn rầu bảo cô gái nhỏ:- Thôi, hay là bán cho ông Tốt đi con ạ. Thì đằng nào bọn câu trộm nó cũng bắt mất thôi. Con có biết cả xóm gọi ông Tốt là lão Hạc không? Rồi lão cũng sẽ yêu thương con Chuột như con đã yêu thương nó mà.Bà giáo kể cho con gái nghe cảnh cái lưỡi câu mắc vào họng con chó như thế nào. Con chó sẽ bị kéo lê trên đường, rồi bị đút vào thòng lọng. Rồi bị treo lên một cái xà, rồi chọc tiết...Cô gái nhỏ đã đồng ý bán Chuột.Bán Chuột rồi cô buồn lắm. Thế là suốt ngày cô chẳng còn ai làm bầu bạn cùng. Những ngày Chuột dứt xích chạy đi chơi, cô vẫn ngóng Chuột quay trở lại. Nay Chuột đã đi ở hẳn nhà người rồi. Chẳng biết Chuột còn nhớ đến cô mà về thăm không? Ông Tốt chắc không gọi là Chuột đâu mà gọi là cậu Vàng hay là cậu Xám...Cô gái nhỏ đẩy chiếc xe lăn ra cổng. Một người lái chó đạp xe qua. Trong lồng chó, cô đã nhìn thấy Chuột đang rên ư ử, đôi mắt dại lạc. Chuột nhìn thấy cô bỗng kêu lên mừng rỡ quẫy đuôi rối rít. Cô gái nhỏ gọi người lái chó lại hỏi. Người lái chó kể: "Tôi mua con chó này của ông lão bán nước ngoài đầu ngõ. Ông ấy nuôi được nhiều chó lắm thỉnh thoảng lại bán cho tôi một con. Chỉ có con chó cái hỏi bán bao lần mà lão không bán".- Bác mua bao nhiêu con này?- 150 nghìn đồng.- Bác để lại cho cháu nhé!- Cũng được. 200 nghìn đồng!- Nhưng cháu chỉ có 50 nghìn đồng thôi ạ.- Thế thì thôi nhé, tôi đi đây.- Bác chờ mẹ cháu về đã.- Tôi không có thời gian.Người lái chó đạp xe vù đi để lại cô gái nhỏ khóc cay đắng khốn khổ một mình.Buổi chiều bà giáo đi làm về, cô gái nhỏ kể lại câu chuyện cho bà nghe. Cô đòi bà đưa cô sang nhà ông Tốt để chất vấn việc ông ta lừa đảo cô. Cô bảo với bà giáo:- Con không tin ai nữa, không tin cả mẹ lẫn lão Hạc. Giờ con mới nghĩ ra rằng, cuối cùng thì lão Hạc vẫn bán cậu Vàng cho người ta giết thịt đó thôi.- Mẹ xin lỗi con, sự thật là như vậy đó, bởi vì lão Hạc nghèo lắm. Lão chẳng có gì mà ăn cả thì lấy đâu thức ăn cho Vàng. Dẫu sao con chó cũng chỉ là con chó mà thôi con ạ. Ông Tốt cũng không lừa con đâu, ông ta có lý do riêng của mình. Ông ấy sống cô quạnh một mình đến thế,lẽ nào lại đi lừa một cô gái như con.- Nhưng con biết tin ai bây giờ hả mẹ?- Con tin ở năm chục nghìn kia kìa. Nếu bọn câu trộm bắt mất con Chuột thì con sẽ chẳng được đồng nào để mà mua sách.- Nhưng ông ấy được những một trăm nghìn mà ông ấy không phải nuôi nó cũng như ông ấy không yêu quý nó chút nào.- Thì một trăm nghìn đồng ấy là sự yêu thương của con. Nếu như con bán cho lái chó, con sẽ được thêm ngần ấy, nhưng vì con yêu thương nó, con không nỡ bán. Ông Tốt ấy đã bán sự yêu thương lấy một trăm nghìn đồng đó, con hiểu không. Lòng yêu thương của con mà con không bán ấy, con có thể dành để nuôi hàng trăm hàng nghìn con chó và các con súc vật khác. Để con có niềm tin và yêu thương mọi người. Và, để con sẽ không bao giờ bị cô quạnh cả.Từ đấy xóm tôi không nhà nào nuôi chó nữa, chỉ còn duy nhất một con chó cái nhà ông Tốt.Một ngày, ông Tốt già yếu lắm rồi, ông chống gậy dẫn con chó cái đến nhà bà giáo. Cô gái nhỏ đã quên chuyện cũ, đón tiếp ông nồng hậu. Ông run run vuốt ve con chó cái và bảo nó:- Tao già lắm rồi, sắp chết rồi. Mày còn sống thêm được vài năm nữa. Mày sang ở với cô. Mày hãy yêu thương cô như đã yêu thương tao nhé! - Rồi ông quay sang bà giáo - Bà giáo ơi, tôi nhờ bà một việc cuối đời. Tôi ở nơi xa phiêu dạt đến đây. Tôi nhớ ngày xưa tôi cũng có vợ có con nhưng xa vời lắm rồi. Ngày xưa ấy tôi cũng đi câu trộm chó. Tôi đánh vật với cuộc đời bằng đủ ngón nghề. Cho đến cái ngày dạt về xóm nhỏ này. Quán tôi mở suốt ngày suốt đêm để chờ có người cùng trò chuyện với mình đó thôi. Đến cái ngày thấy mình sắp chết, tôi lần lại hầu bao. Tôi sợ hãi cái cảnh chết không khói hương, kèn trống. Nhà tôi nuôi chó cái, chó đực cứ tụ tập trước cửa. Tôi bèn kể cho mọi người nghe về bọn câu trộm chó. Thế là tôi mua rẻ được năm con. Nay tôi dành dụm được triệu bạc. Tôi nhờ bà giáo thuê hộ tôi mấy người khóc mướn, bà giáo nhé!- Cô ơi, tôi xin lỗi cô về con Chuột. Nhưng tôi làm thế cũng lương thiện phải không cô? Cô tha thứ cho tôi nhé!Vài tuần sau ông Tốt chết. Cả xóm tôi bàn nhau bán cái quán của ông được một số tiền, làm đám cho ông linh đình. Bà giáo thuê một dàn năm bà khóc mướn. Khóc hết một ngày một đêm. Cô gái nhỏ, con bà giáo, đã ngồi bên quan tài ông Tốt một ngày. Lúc nào những người khóc mướn ngừng khóc thì nước mắt cô lại lặng lẽ rơi xuống. Chắc nơi chín suối ông Tốt cũng hả lòng. Mục lục Chuyện nhỏ xóm nghèo Chuyện nhỏ xóm nghèo Y BanChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 4 tháng 3 năm 2004
Nguyên Đỗ Chuyện Ra Mắt Sách, Khó Tin Nhưng Có Thật "Anh đã làm thơ, viết văn từ lâu rồi," một người bạn mới quen nói một cách tự nhiên và đoan chắc với tôi, "em đã đọc trên mạng lưới và báo chí thì tại sao anh không thu thập lại và in ra sách cho mọi người đọc và giữ làm tài liệu chứ?” Tôi còn nhớ tôi chỉ nhún vai nói lại, “Để rồi xem đã!” Mấy năm trôi qua, nhiều người quen biết cũng lần lượt đem những tác phẩm của họ ra mắt. Họ hỏi tôi chừng nào mới đến lượt tôi. Viết lung tung vui đùa với mọi người thì dễ, vì không cần theo chủ đề gì, bạ đâu viết đấy. Còn ra sách thì cần phải có hệ thống không thể góp nhặt linh tinh không có một hay những chủ đề nhất định. Tôi thật sự phục sự cần cù, kiên nhẫn của các nhà văn, nhà thơ đã bỏ thời giờ sắp đặt, in ấn, đi đây đó ra mắt sách. Mà cũng phải nói phải chọn đúng thời điểm nữa. Tôi nhớ cách đây khá lâu, hồi năm 1994, tôi gặp anh P..., học vấn của anh chỉ có lớp ba, lớp bốn, nhưng anh viết thơ, viết văn rất nhiều trong cơn cùng quẫn của anh bởi anh sang Hoa Kỳ theo diện trẻ vị thành niên không có thân nhân từ bên đảo. Anh thực sự mồ côi cả cha lẫn mẹ ngay từ nhỏ, sống trong cô nhi viện cho tới lúc bỏ đi bụi đời rồi canh me theo thuyền vượt biên. Anh sang đây lại theo bạn bè đi lang thang, xì ke ma tuý, không chịu học hành vì mang một quan niệm sai trái tự hại bản thân cho mình ở Việt Nam học chẳng tới đâu, thì làm sao có thể học thành tài ở nước người. Lúc tôi gặp anh, anh gần như sắp chết. Không nhà cửa, sống nương nhờ bạn bè. Anh đưa tôi chồng giấy dầy, "Ông thầy xem giúp tôi được gì không? Cuộc đời tôi chỉ có mớ chữ này!" Tôi tội nghiệp nhìn anh thương hại, cầm lấy tập giấy cũ kỹ viết lung tung, đọc đến nhức cả mắt, tôi cũng nói, "Để rồi xem đã!" Tôi lò dò đọc, chọn lọc ra vài chục bài, sửa lại đôi chút, rồi đánh máy, tự đóng thành sách cho anh tập thơ tiếng Việt đầu đời của anh. Tôi cứ tưởng chuyện khích lệ anh như vậy là xong, nếu anh chẳng may nhắm mắt, anh cũng không cảm thấy mình ra đi trong thinh lặng. Mà anh không ra đi thinh lặng được, anh cầm tập thơ tôi tự đóng bằng khổ giấy 11 x 8.5 gấp đôi đánh máy hai mặt như một tập vở với hình bìa cứng đàng hoàng ra tiệm Kinko nhờ họ sao nguyên bản ra mấy chục tập thơ đem tặng cho người quen, người thân. "Đúng là ông thầy đem súng cho giặc!" Một số người trách tôi vì tôi đã giúp anh P... hoàn thành tập thơ. Họ không hiểu là tôi chỉ giúp anh góp nhặt, đóng thành tập cho riêng anh thôi chứ tôi không nghĩ nó sẽ động vang trong cộng đồng. Anh P. cao hứng kể cho những người bạn Mỹ quen biết để họ dịch và đặt thành thơ bằng Anh Ngữ. Anh in thành một tập thơ Anh văn ra mắt sách ở một số trường đại học. Anh nghiễm nhiên thành A Homeless Vietnamese Poet, một nhà thơ Việt Nam vô gia cư, ở cuối thế kỷ 20. Sinh viên Mỹ bỏ tiền ra mua thơ anh, dư bao nhiêu anh lại bỏ ra in thêm, bán hoặc tặng tiếp. Không hiểu có phải gặp thời hay đúng thuốc cho người bệnh không, nhưng anh tự nhiên khoẻ lại, không còn xì ke ma tuý nữa, và cũng bắt đầu sống tự lập. Hơn mười năm qua, lúc gặp lại anh, anh vẫn còn cười vui kể chuyện ngày trước. Con người đang hấp hối lúc tôi gặp bây giờ vẫn còn an nhiên sống giữa đời, tuy không như những người khác, nhưng có ai bảo thi sĩ là một người bình thường bao giờ. Anh ở gần đại học tư Bradley University ở Peoria, tiểu bang Illinois, thỉnh thoảng sinh viên mời anh đến nói chuyện thơ văn như một nhà thơ chuyên nghiệp, họ quay phim về anh nữa, có trả tiền nước nôi hẳn hoi ... Thế đó ngẫu nhiên thành thi sĩ ở xứ người. Mỗi lần gặp tôi, anh P. đều hỏi tôi, "Bao giờ ông thầy mới ra mắt sách đây?" Tôi cũng cười trừ và nói như đã nói với những người bạn đã quen, "Để rồi xem cái đã!" Thời giờ tôi hạn hẹp, phải làm việc sinh sống, viết lách chỉ là chuyện văn nghệ lai rai đóng góp phần nào cho đại gia đình nghệ thuật mà hiện nay với sự ra đời ào ạt của các DVD hát, DVD Karaoke, băng dĩa nhạc, sách báo đồi trụy, tuần báo văn nghệ có nhiều hình ảnh, các nhà bán sách ở các khu đông người Việt ở Hoa kỳ chỉ có một xó xỉnh nhỏ trong góc bên trong là trưng bày một ít sách, sắp đặt chẳng ra đâu vào đâu, có chỗ thấy thật bừa bãi, trong cửa hàng nhan nhản băng nhạc, đĩa hát với tiếng nhạc vang ầm âm, ai lại vất vả vác ngà voi lo chuyện bao đồng trong một thế giới trọng hình hơn chữ, trọng ồn ào hơn sự trầm lặng, thanh thóat của suy tư.... Phải chờ một lúc nào đó rảnh rỗi tôi sẽ thử thời vận một phen, còn bây giờ viết, viết và cứ viết thôi, hoặc đăng trên mạng hoặc giữ lại cho riêng mình, chứ ra sách lại là một chuyện khác. Nguyên Đỗ Mục lục Chuyện Ra Mắt Sách, Khó Tin Nhưng Có Thật Chuyện Ra Mắt Sách, Khó Tin Nhưng Có Thật Nguyên ĐỗChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Nguyên Đỗ Nguồn: Nguyên ĐỗĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 12 năm 2005
Nguyen Do Book Launch Story, Hard to Believe But True "I've been writing poetry and prose for a long time," a new friend said naturally and assuredly to me, "I've read it on the internet and in the newspapers, so why don't you collect it and print it out?" Books for everyone to read and keep as documents? I remember I just shrugged and said, “We'll see!” As the years passed, many people I knew also showed off their works. They asked me when it would be my turn to write around and have fun with everyone, because there was no need to follow any theme. You don't write it. As for publishing books, you need to have a system, you can't collect random things that don't have a certain topic. I really admire the diligence and patience of writers and poets who have passed away time to arrange, print, and travel to launch books. I also have to choose the right time. I remember a long time ago, in 1994, I met Mr. P..., his education was just that third and fourth grade, but he wrote a lot of poetry and prose in his desperation because he came to the United States as a minor with no relatives from the island. He was actually an orphan right away From a young age, he lived in an orphanage until he left the world and followed the boat across the border. He came here and followed his friends to wander around, do drugs, and refused to study because he had wrong beliefs If you harm yourself and study hard in Vietnam, how can you study to be successful in another country? When I met him, he was almost dead. Homeless, living with friends. He handed me a thick stack of papers, "Teacher, can you help me? My life only has these words!" I pitifully looked at him with pity, picked up the old pad of paper, wrote haphazardly, read until my eyes hurt, I also said, "We'll see!" I hesitantly read, selected a few dozen poems, edited them a bit, then typed them up and made a book for him, his first collection of Vietnamese poems. I thought I was done encouraging him like that. If he accidentally closed his eyes, he wouldn't feel like he passed away in silence. But he couldn't leave quietly. He took the book of poems I self-bound with 11 x 8.5 paper, folded it in half, typed it on both sides like a notebook with a proper hardcover photo, and went to Kinko's and asked them to copy the original into dozens of volumes. Give poems to friends and relatives. "It's true that the teacher brought guns to the enemy!" Some people blame me because I helped Mr. P... complete his poetry book. They didn't understand that I was just helping him collect and put together a book for himself, but I didn't think it would resonate in the community. Mr. P. excitedly told his American friends so they could translate it and put it into poetry in English. He published a book of English poems and published them at a number of universities. He suddenly became A Homeless Vietnamese Poet, a homeless Vietnamese poet, at the end of the 20th century. American students spent money to buy his poems, and if he had any left over, he would print more, sell them, or give them away. I don't know if it was the right time or the right medicine for the patient, but he suddenly got better, no longer did drugs, and also began to live independently. More than ten years later, when I met him again, he was still laughing and telling stories about the past. The person who was dying when I met him is still living peacefully in life, although not like other people, but no one ever said that a poet is a normal person. He lives near the private university Bradley University in Peoria, Illinois. Sometimes students invite him to talk about poetry like a professional poet. They also film him, with paid fees... That's how I accidentally became a poet in a foreign country. Every time he meets me, Mr. P. asks me, "When will the teacher release the book?" I also laughed it off and said as I do to old friends, "We'll see!" My time is limited, I have to work and make a living, and writing is just a small piece of art that contributes somewhat to the great art family that today with the rapid release of singing DVDs, Karaoke DVDs, tapes and discs. music, depraved books and magazines, weekly arts magazines with lots of pictures, booksellers in Vietnamese-populated areas in the United States only have a small nook in the inside corner where a few books are displayed, arranged poorly. everywhere, in some places it seems really messy, in the store there are a lot of music tapes and records with loud music, who is struggling to carry ivory and take care of so many things in a world that values ​​punishment more than words and noise? Noisier than the silence and serenity of thinking... I have to wait until I have some free time to try my luck, but for now write, write and just write, either post it online or keep it for yourself. Personally, books are a different story. Nguyen Do Table of contents Book Launch Story, Hard to Believe But True Book Launch Story, Hard to Believe But True Nguyen DoWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Nguyen Do Source: Nguyen Do Uploaded by friend: Ct.Ly on: December 15, 2005
Cổ Tích Việt Nam Chuyện Thạch Sanh Lý Thông Ngày xưa ở Quận Cao Bình có vợ chồng Bác tiền phu Thạch Nghĩa tuổi đã cao mà không có con. Vợ chồng ngày đêm lo buồn, càng ra sức làm việc nghĩa, như khơi cống, đào mương, đắp đường, vét giếng, cùng lo nấu nước giúp cho người qua đường uống, để mong trời trông lại mà cho một mụn con. Quả nhiên, về sau Thạch Bà thụ thai, nhưng ba năm chưa đẻ. Giữa lúc đó, Thạch Ông mất, Thạch Bà sinh hạ một đứa con trai khôi ngô tuấn tú, đặt tên là Thạch Sanh. Sau đó mấy năm, Thạch Bà cũng mất, Thạch Sanh từ đó sống côi cút trong một túp lều dưới gốc đa, chỉ có một cái khố che thân và một cái búa đốn củi. Năm Thạch Sanh mười ba tuổi, Ngọc Hoàng sai tiên xuống dạy chàng đủ các môn võ nghệ, mọi phép thần thông. Một hôm, có anh hàng rượu tên là Lý Thông đi ngang qua đó ghé lại nghỉ chân. Thấy Thạch Sanh khỏe mạnh, lại mồ côi, có thể lợi dụng được, bèn kết nghĩa làm anh em, rồi đưa Thạch Sanh về nhà. Bấy giờ có một con trăn tinh thường bắt người ăn thịt, quan quân mấy lần vây đánh nhưng nó nhiều phép thần thông, nên không ai làm gì được; nhà vua đành truyền lập miếu thờ, và cứ hàng năm phải nộp cho nó một mạng người. Năm ấy đến lượt Lý Thông phải đi nộp mình. Mẹ con nghe tin, hoảng hốt, bàn định mưu kế đưa Thạch Sanh đi chết thay. Chiều hôm đó Thạch Sanh đi đốn củi về thì Lý Thông đãi rượu, rồi bảo: -"Hôm nay có việc quan trọng, triều đình cắt phiên cho anh đi canh miếu thờ, ngặt vì anh trót cất mẻ rượu, sợ hỏng việc ở nhà; mong em chịu khó đi thay anh một đêm." Thạch Sanh không nghi ngờ gì cả, thuận đi ngay. Nửa đêm, giữa khu rừng, bỗng gió thổi cây rung, không khí lạnh buốt, Trăn tinh hiện ra, giơ vuốt nhe nanh, hà hơi tóe lửa, sấn đến định ăn thịt Thạch Sanh. Thạch Sanh bình tĩnh, hoá phép đánh nhau với Trăn tinh, hồi lâu thì yêu quái bị giết chết, hoá ra một con trăn lớn. Thạch Sanh chặt lấy đầu mang về. Ðến nhà thì hết canh ba. Thạch Sanh gọi cửa, mẹ con Lý Thông ngỡ là hồn Thạch Sanh hiện về báo oán, ở trong nhà mẹ con cứ lạy lục, khấn vái mãi. Thạch Sanh mới rõ dã tâm của hai người cố tình đưa mình đến chỗ chết, nhưng Sanh tánh hiền lành, không giận, vui vẻ kể chuyện giết trăn cho mẹ con Lý Thông nghe. Lý Thông nghe xong, nảy ra một mưu thâm độc. Nó dọa Thạch Sanh rằng Trăn tinh là của nhà vua nuôi xưa nay, bây giờ giết đi, tất thế nào cũng bị tội chết. Rồi khuyên Thạch Sanh trốn đi, để hắn ở nhà kiếm cách thu xếp trở về thôn cũ ở gốc đa. Còn Lý Thông thì đêm ngày trẩy kinh, tâu vua đã trừ được Trăn tinh và hắn được Vua phong chức đô đốc. Bấy giờ công chúa con vua muốn kén phò mã, bảng yết khắp dân gian, điệp gửi cùng các nước, nhưng không chọn được ai vừa ý. Một hôm công chúa đi dạo vườn hoa, bỗng con yêu tinh Ðại bàng sà xuống cắp đi mất. Tình cờ đại bàng bay ngang trên cây đa có Thạch Sanh đang ngồi thẫn thờ dưới gốc cây. Thạch Sanh thấy vậy, liền gương cung bắn một phát trúng ngay vào cánh. Nhưng đại bàng rút tên ra rồi tiếp tục bay đi, Thạch Sanh lần theo vết máu đỏ, thấy đại bàng chui vào một cái hang rất kiên cố. Chàng đánh dấu lối vào hang và trở về. Khi nghe tin công chúa bị yêu quái cắp đi mất tích nhà vua đau lòng xót ruột, truyền cho lý Thông đi tìm, hứa tìm được sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho. Lý Thông vừa mừng vừa lo, bèn lập mưu mở hội hát xướng trong mười ngày, sức cho nhân dân đến xem mục đích để dò hỏi nghe ngóng tin tức. Tám chín ngày đã qua, mà không nghe ai nói một lời gì về chuyện đại bàng bắt người cả. Tin Lý Thông mở hội hát xướng đồn đến tai Thạch Sanh, chàng lần về thăm, gặp Thạch Sanh, Lý Thông tỏ mối lo không tìm được công chúa. Thạch Sanh thật thà mà kể lại về việc bắn trúng cánh chim. Lý Thông mừng lắm, lập tức nhờ Thạch Sanh dẫn đường, mang lính đến nơi sào huyệt của yêu quái. Thạch Sanh tình nguyện xuống hang tìm công chúa hộ bạn. Quả nhiên gặp công chúa ở đó, Thạch Sanh bèn lấy thuốc mê, bảo công chúa đưa cho đại bàng uống. Ðoạn Thạch Sanh buộc công chúa vào dây, ra hiệu cho Lý Thông ở ngoài hang kéo lên. Xong chàng sửa soạn lên theo, nhưng Lý Thông đã ra lệnh cho quân lính lấp kín hang lại mất rồi. Giữa lúc đó thì đại bàng tỉnh lại. Thấy mất công chúa, hắn nổi giận lôi đình gầm lên, vách đá ầm ầm rung chuyển. Nhưng Thạch Sanh hoá phép đánh nhau với nó, cuối cùng đại bàng bị giết chết, Thạch Sanh mò tìm lối ra, đi đến một nơi, chàng thấy có một cũi sắt trong giam một người con trai. Thì ra đó là thái tử con vua Thủy Tề, bị đại bàng giam đã ngót một năm. Thạch Sanh lấy cung vàng bắn tan cũi sắt, cứu thái tử ra. Thái tử mời Thạch Sanh về thủy cung để vua cha được đền ơn. Vua Thủy Tề mừng lắm, tặng Thạch Sanh vô số vàng bạc châu báu, nhưng chàng đều từ chối không nhận, chỉ nhận lấy một cây đàn. Xong rồi từ giã vua và thái tử, lên trần gian, về chốn cũ ở gốc đa. Bấy giờ hồn Trăn tinh và Ðại bàng, khổ sở đói khát, đi thang lang, thất thểu, tình cờ gặp nhau, bèn bàn định mưu kế trả thù Thạch Sanh. Chúng lẻn vào kho vua ăn trộm ngọc ngà châu báu, rồi mang về để ở gốc đa, chỗ của Thạch Sanh. Thạch Sanh bị bắt hạ ngục. Nói về công chúa, từ khi lên khỏi hang, chờ Thạch Sanh lên. Thấy Lý Thông đã lấp mất cửa hang, uất ức lên mà hóa câm. Khi trở về cung, ai hỏi gì nàng cũng không nói. Vua buồn rầu sai Lý Thông lập đàn cầu nguyện, nhưng đàn lập đã một tháng mà công chúa vẫn không nói được. Kịp đến cho Thạch Sanh bị bắt giao cho Lý Thông xét sử, thì Lý Thông bèn định tâm giết đi cho khỏi lo ngại về sau. Ngồi trong ngục. Thạch Sanh buồn tình lấy đàn ra gẩy, Không ngờ cây đàn ấy lại là đàn thần . Gẩy đến đâu đàn kể lể đến đó, nó kể rõ đầu đuôi câu chuyện, nó tố cáo tội ác của Lý Thông, nó oán trách sự hờ hững của công chúa. Nó kêu lên, nó rền rĩ, ngân nga trong cung này đến cung nọ. Công chúa ngồi trên lầu, nghe tiếng đàn bỗng reo mừng, cười nói, xin vua cha cho gọi người gẩy đàn. Vua đòi Thạch Sanh kể lại sự tình cho vua nghe, từ khi mồ côi cha mẹ, học phép tiên, kết bạn với Lý Thông, khi chém Ttrăn tinh, khi bắn đạ bàng, cứu công chúa và bị lấp cửa hang. Khi cứu con vua thuỷ tề, khi bị hồn yêu tinh vu oan giáo hoạ. Vua liền truyền lệnh hạ ngục mẹ con Lý Thông, và giao cho Thạch Sanh được toàn quyền xử định. Thạch Sanh thương tình cho hai mẹ con Lý Thông trở về làng, nhưng dọc đường hai mẹ con gặp trận mưa giông và cả hai đều bị sét đánh chết. Kế đó, vua cho Thạch Sanh kết hôn cùng công chúa, tin ấy truyền đi, thái tử mười tám nước chư hầu trước đã ôm hận vì bị công chúa ruồng rẫy, nay vua gả cho một thằng khố rách áo ôm, liền cất binh mã đến hỏi tội .Vua sai Thạch Sanh ra dẹp giặc. Khi giáp trận, Thạch Sanh lại đem cây đàn của mình ra gẩy. Tiếng đàn khi khoan khi nhặt, êm ấm lạ thường, khiến cho quân địch phải xúc động, người thì bồi hồi thương con, thương vợ, kẻ thì bâng khuâng nhớ tới quê hương ,không một ai còn nghĩ tới chiến đấu nữa. Thái tử mười tám nước chư hầu thấy thế khiếp sợ vội vàng xin hàng, Thạch Sanh dọn một liêu cơm nhỏ cho chúng ăn, nhưng chúng ăn mãi không hết. Chúng càng phục Thạch Sanh rập đầu lậy tạ kéo nhau về nước. Vua liền làm lễ nhường ngôi cho Thạch Sanh. Khi lên ngôi công việc đầu tiên của Thạch Sanh là xóa thuế, phóng thích tù nhân, và khuyến khích muôn dân trăm họ theo nghề nông trang.Từ đó, nhân dân mới được yên ổn làm ăn nhà nhà được no ấm đông vui. Mục lục Chuyện Thạch Sanh Lý Thông Chuyện Thạch Sanh Lý Thông Cổ Tích Việt NamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 26 tháng 1 năm 2005
Cổ Tích Việt Nam Chuyện Thạch Sanh Lý Thông Ngày xưa ở Quận Cao Bình có vợ chồng Bác tiền phu Thạch Nghĩa tuổi đã cao mà không có con. Vợ chồng ngày đêm lo buồn, càng ra sức làm việc nghĩa, như khơi cống, đào mương, đắp đường, vét giếng, cùng lo nấu nước giúp cho người qua đường uống, để mong trời trông lại mà cho một mụn con. Quả nhiên, về sau Thạch Bà thụ thai, nhưng ba năm chưa đẻ. Giữa lúc đó, Thạch Ông mất, Thạch Bà sinh hạ một đứa con trai khôi ngô tuấn tú, đặt tên là Thạch Sanh. Sau đó mấy năm, Thạch Bà cũng mất, Thạch Sanh từ đó sống côi cút trong một túp lều dưới gốc đa, chỉ có một cái khố che thân và một cái búa đốn củi. Năm Thạch Sanh mười ba tuổi, Ngọc Hoàng sai tiên xuống dạy chàng đủ các môn võ nghệ, mọi phép thần thông. Một hôm, có anh hàng rượu tên là Lý Thông đi ngang qua đó ghé lại nghỉ chân. Thấy Thạch Sanh khỏe mạnh, lại mồ côi, có thể lợi dụng được, bèn kết nghĩa làm anh em, rồi đưa Thạch Sanh về nhà. Bấy giờ có một con trăn tinh thường bắt người ăn thịt, quan quân mấy lần vây đánh nhưng nó nhiều phép thần thông, nên không ai làm gì được; nhà vua đành truyền lập miếu thờ, và cứ hàng năm phải nộp cho nó một mạng người. Năm ấy đến lượt Lý Thông phải đi nộp mình. Mẹ con nghe tin, hoảng hốt, bàn định mưu kế đưa Thạch Sanh đi chết thay. Chiều hôm đó Thạch Sanh đi đốn củi về thì Lý Thông đãi rượu, rồi bảo: -"Hôm nay có việc quan trọng, triều đình cắt phiên cho anh đi canh miếu thờ, ngặt vì anh trót cất mẻ rượu, sợ hỏng việc ở nhà; mong em chịu khó đi thay anh một đêm." Thạch Sanh không nghi ngờ gì cả, thuận đi ngay. Nửa đêm, giữa khu rừng, bỗng gió thổi cây rung, không khí lạnh buốt, Trăn tinh hiện ra, giơ vuốt nhe nanh, hà hơi tóe lửa, sấn đến định ăn thịt Thạch Sanh. Thạch Sanh bình tĩnh, hoá phép đánh nhau với Trăn tinh, hồi lâu thì yêu quái bị giết chết, hoá ra một con trăn lớn. Thạch Sanh chặt lấy đầu mang về. Ðến nhà thì hết canh ba. Thạch Sanh gọi cửa, mẹ con Lý Thông ngỡ là hồn Thạch Sanh hiện về báo oán, ở trong nhà mẹ con cứ lạy lục, khấn vái mãi. Thạch Sanh mới rõ dã tâm của hai người cố tình đưa mình đến chỗ chết, nhưng Sanh tánh hiền lành, không giận, vui vẻ kể chuyện giết trăn cho mẹ con Lý Thông nghe. Lý Thông nghe xong, nảy ra một mưu thâm độc. Nó dọa Thạch Sanh rằng Trăn tinh là của nhà vua nuôi xưa nay, bây giờ giết đi, tất thế nào cũng bị tội chết. Rồi khuyên Thạch Sanh trốn đi, để hắn ở nhà kiếm cách thu xếp trở về thôn cũ ở gốc đa. Còn Lý Thông thì đêm ngày trẩy kinh, tâu vua đã trừ được Trăn tinh và hắn được Vua phong chức đô đốc. Bấy giờ công chúa con vua muốn kén phò mã, bảng yết khắp dân gian, điệp gửi cùng các nước, nhưng không chọn được ai vừa ý. Một hôm công chúa đi dạo vườn hoa, bỗng con yêu tinh Ðại bàng sà xuống cắp đi mất. Tình cờ đại bàng bay ngang trên cây đa có Thạch Sanh đang ngồi thẫn thờ dưới gốc cây. Thạch Sanh thấy vậy, liền gương cung bắn một phát trúng ngay vào cánh. Nhưng đại bàng rút tên ra rồi tiếp tục bay đi, Thạch Sanh lần theo vết máu đỏ, thấy đại bàng chui vào một cái hang rất kiên cố. Chàng đánh dấu lối vào hang và trở về. Khi nghe tin công chúa bị yêu quái cắp đi mất tích nhà vua đau lòng xót ruột, truyền cho lý Thông đi tìm, hứa tìm được sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho. Lý Thông vừa mừng vừa lo, bèn lập mưu mở hội hát xướng trong mười ngày, sức cho nhân dân đến xem mục đích để dò hỏi nghe ngóng tin tức. Tám chín ngày đã qua, mà không nghe ai nói một lời gì về chuyện đại bàng bắt người cả. Tin Lý Thông mở hội hát xướng đồn đến tai Thạch Sanh, chàng lần về thăm, gặp Thạch Sanh, Lý Thông tỏ mối lo không tìm được công chúa. Thạch Sanh thật thà mà kể lại về việc bắn trúng cánh chim. Lý Thông mừng lắm, lập tức nhờ Thạch Sanh dẫn đường, mang lính đến nơi sào huyệt của yêu quái. Thạch Sanh tình nguyện xuống hang tìm công chúa hộ bạn. Quả nhiên gặp công chúa ở đó, Thạch Sanh bèn lấy thuốc mê, bảo công chúa đưa cho đại bàng uống. Ðoạn Thạch Sanh buộc công chúa vào dây, ra hiệu cho Lý Thông ở ngoài hang kéo lên. Xong chàng sửa soạn lên theo, nhưng Lý Thông đã ra lệnh cho quân lính lấp kín hang lại mất rồi. Giữa lúc đó thì đại bàng tỉnh lại. Thấy mất công chúa, hắn nổi giận lôi đình gầm lên, vách đá ầm ầm rung chuyển. Nhưng Thạch Sanh hoá phép đánh nhau với nó, cuối cùng đại bàng bị giết chết, Thạch Sanh mò tìm lối ra, đi đến một nơi, chàng thấy có một cũi sắt trong giam một người con trai. Thì ra đó là thái tử con vua Thủy Tề, bị đại bàng giam đã ngót một năm. Thạch Sanh lấy cung vàng bắn tan cũi sắt, cứu thái tử ra. Thái tử mời Thạch Sanh về thủy cung để vua cha được đền ơn. Vua Thủy Tề mừng lắm, tặng Thạch Sanh vô số vàng bạc châu báu, nhưng chàng đều từ chối không nhận, chỉ nhận lấy một cây đàn. Xong rồi từ giã vua và thái tử, lên trần gian, về chốn cũ ở gốc đa. Bấy giờ hồn Trăn tinh và Ðại bàng, khổ sở đói khát, đi thang lang, thất thểu, tình cờ gặp nhau, bèn bàn định mưu kế trả thù Thạch Sanh. Chúng lẻn vào kho vua ăn trộm ngọc ngà châu báu, rồi mang về để ở gốc đa, chỗ của Thạch Sanh. Thạch Sanh bị bắt hạ ngục. Nói về công chúa, từ khi lên khỏi hang, chờ Thạch Sanh lên. Thấy Lý Thông đã lấp mất cửa hang, uất ức lên mà hóa câm. Khi trở về cung, ai hỏi gì nàng cũng không nói. Vua buồn rầu sai Lý Thông lập đàn cầu nguyện, nhưng đàn lập đã một tháng mà công chúa vẫn không nói được. Kịp đến cho Thạch Sanh bị bắt giao cho Lý Thông xét sử, thì Lý Thông bèn định tâm giết đi cho khỏi lo ngại về sau. Ngồi trong ngục. Thạch Sanh buồn tình lấy đàn ra gẩy, Không ngờ cây đàn ấy lại là đàn thần . Gẩy đến đâu đàn kể lể đến đó, nó kể rõ đầu đuôi câu chuyện, nó tố cáo tội ác của Lý Thông, nó oán trách sự hờ hững của công chúa. Nó kêu lên, nó rền rĩ, ngân nga trong cung này đến cung nọ. Công chúa ngồi trên lầu, nghe tiếng đàn bỗng reo mừng, cười nói, xin vua cha cho gọi người gẩy đàn. Vua đòi Thạch Sanh kể lại sự tình cho vua nghe, từ khi mồ côi cha mẹ, học phép tiên, kết bạn với Lý Thông, khi chém Ttrăn tinh, khi bắn đạ bàng, cứu công chúa và bị lấp cửa hang. Khi cứu con vua thuỷ tề, khi bị hồn yêu tinh vu oan giáo hoạ. Vua liền truyền lệnh hạ ngục mẹ con Lý Thông, và giao cho Thạch Sanh được toàn quyền xử định. Thạch Sanh thương tình cho hai mẹ con Lý Thông trở về làng, nhưng dọc đường hai mẹ con gặp trận mưa giông và cả hai đều bị sét đánh chết. Kế đó, vua cho Thạch Sanh kết hôn cùng công chúa, tin ấy truyền đi, thái tử mười tám nước chư hầu trước đã ôm hận vì bị công chúa ruồng rẫy, nay vua gả cho một thằng khố rách áo ôm, liền cất binh mã đến hỏi tội .Vua sai Thạch Sanh ra dẹp giặc. Khi giáp trận, Thạch Sanh lại đem cây đàn của mình ra gẩy. Tiếng đàn khi khoan khi nhặt, êm ấm lạ thường, khiến cho quân địch phải xúc động, người thì bồi hồi thương con, thương vợ, kẻ thì bâng khuâng nhớ tới quê hương ,không một ai còn nghĩ tới chiến đấu nữa. Thái tử mười tám nước chư hầu thấy thế khiếp sợ vội vàng xin hàng, Thạch Sanh dọn một liêu cơm nhỏ cho chúng ăn, nhưng chúng ăn mãi không hết. Chúng càng phục Thạch Sanh rập đầu lậy tạ kéo nhau về nước. Vua liền làm lễ nhường ngôi cho Thạch Sanh. Khi lên ngôi công việc đầu tiên của Thạch Sanh là xóa thuế, phóng thích tù nhân, và khuyến khích muôn dân trăm họ theo nghề nông trang.Từ đó, nhân dân mới được yên ổn làm ăn nhà nhà được no ấm đông vui. Mục lục Chuyện Thạch Sanh Lý Thông Chuyện Thạch Sanh Lý Thông Cổ Tích Việt NamChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 26 tháng 1 năm 2005
Tam Tang Chuyện thật của gia đình tôi Note: Tuy tôi chưa bao giờ thật sự thấy ma, và thường chỉ nghe người ta kể lại hay đọc truyện ma trong sách mà thôi! Nhưng sau đây là một truyện thật của gia đình tôi! Tuy vậy nó cũng chỉ là do các người bạn nói lại cho tôi thôi! Tùy ý các bạn nhận xét đó là chuyện thật hay giả vì chính tôi cũng không thể xác nhận chuyện này đúng hay sai nữa !Tam Tang Gia đình tôi thuộc diện đông anh em! Bố mẹ chúng tôi chỉ là những người có tầm vóc của những người VN trung bình, nhưng mấy tên con trai trong nhà tôi đều thuộc diện cao so với người VN ta! Tên thấp nhất trong nhà thì cũng 1 mét 70. Lúc xảy ra chuyện này thì em trai út tôi mới 4 tuổi mà đã cao hơn 1 thước rồi! Nhà tôi ở một chung cư, gần đó có một cái hồ lớn nhưng không sâu lắm, mùa mưa nước đầy thì ven bờ chỉ sâu khoảng 1 mét 40 thôi. Hồ chỉ cách nhà tôi chưa tới 100 mét! Ngay hông nhà tôi có một con đường đất rộng chạy thẳng ra hồ!Một buổi trưa vào tháng 5, chúng tôi đều đi học, bố tôi đi làm, chỉ có mẹ và hai đứa nhỏ ở nhà! Mẹ tôi đang đút cơm cho em gái tôi thì thấy em trai út tôi ở ngoài bước vào, quần áo nó ướt nhem lẫn với sình! Nó dọc nước ngoài sân và té vào vũng sình! Mẹ tôi doạ:_ Có đi thay đồ và rửa ráy mau không mẹ cho một trận bây giờ ! Em tôi trở ra phía sau chổ có mấy lu nước loay hoay ở đó! Mẹ tôi bận trông và đút cơm cho con gái nên cũng không để ý gì nữa! Cứ tưởng là nó rửa ráy, thay quần áo rồi trốn lỉnh trong phòng vì sợ mẹ đánh! Chừng 20 phút sau mẹ tôi nghe có tiếng la ồn ào phía bờ hồ! Bà bế em tôi chạy ra xem thì hỡi ôi! Mấy người đàn ông đang vác em tôi trên vai chạy lên chạy xuống để xốc nước! Mấy bà thấy mẹ tôi ở đó liền kéo bà một mạch về nhà tôi (vì họ nói rằng nếu người chết đuối thấy thân nhân mình thì sẽ không cứu được!) Mấy người đàn ông chỉ biết vác dốc ngược em tôi trên vai chạy để xốc nước mà thôi! Họ không biết cách làm hô hấp nhân tạo là gì cả ! Bụng em tôi xẹp lép hết nước rồi nhưng không ai biết làm gì hơn! Có người kêu là bồng thằng bé đi nhà thương đi! Thế là họ bế em tôi chạy đi kiếm xe chở đi bệnh viện! Nhưng tới nơi thì không còn kịp nữa rồi!Anh em chúng tôi đi học về thấy người ta bu quanh nhà đông nghịt! Không biết chuyện gì đã xảy ra, tôi chạy xông vào nhà thì thấy mẹ tôi đang nằm vật vả khóc! Có người kéo tôi ra nói là em trai út của tôi bị chết đuối! Mấy anh chị em tôi khóc òa cả lên! Tôi bặm môi để không khóc theo họ và lủi vào phòng khóc một mình trong đó! Tôi rất xấu hổ nếu khóc trước mặt người lạ ! Đến đêm về tôi nằm nghĩ đến em mà khóc thầm một mình trên giường! Thương cho em tôi còn bé mà đà chết non! Người đàn bàthấy em tôi đầu tiên nói là bà ta thấy chùm tóc đen của nó vật vờ ở mặt nước nên hô hoán cho người đến vớt lên! Người đàn ông vớt em tôi lên nói là nó vẫn đứng thẳng chưa chìm và chỉ cách bờ khoảng 2 thước thôi! Nếu nó cao thêm một vài tấc nữa thì đã không sao rồi! Và nếu có ai biết làm hô hấp thì nó đã không chết đâu !Xác em tôi được quàng tại phòng khách và hai ngày sau thì đem chôn ở một nghĩa trang Công Giáo! Trước kia, hằng đêm tôi thường giăng ghế bố ngủ tại phòng khách! Lúc này tôi cũng hơi ơn ớn nên chui vào ngủ chung với anh em trong phòng một thời gian! Cả tháng sau tôi mới giám lên đó giăng ghế bố ngủ lại, nhưng vẫn cảm thấy hơi rờn rợn dù biết người chết là em mình! Nhưng rồi cũng quen đi! Tôi chẳng thấy gì lạ cả! Cuộc sống cứ lần trôi qua! Bố mẹ tôi cũng nguôi ngoai nỗi thương tiếc con mình! Anh em chúng tôi còn là con nít nên còn chóng quên hơn nữa! Ngày đi học, chiều về chơi đá banh hay đánh vũ cầu v.v... Chúng tôi không để ý và cũng chẳng thấy gì lạ Ở nhà chúng tôi hết ! Một hôm tôi cùng mấy thằng bạn ngồi uống nước chanh muối sau một trận đá banh! Bổng một đứa buột miệng hỏi tôi:_ Mày có thấy gì ở nhà mày không ?_ Thấy cái gì ?! _ Tôi hỏi ngược lại nó !_ Thiệt tình mấy người trong nhà mày hổng thấy gì lạ hết sao !?_ Bình thường không có gì lạ cả !!_ Vậy mà họ đồn nhà mày có ma đó !Tôi hơi xanh mặt nhưng cãi bay:_ Ai nói tầm bậy vậy ! Có ma thì tao phải thấy chứ ! Tôi giám đoan chắc như vậy vì tôi ngủ ngay phòng quàng xác em tôi mà! Mấy thằng bạn tôi nhao nhao lên:_ Có thiệt đó ! Nhiều người thấy lắm mà !Rồi tụi nó đua nhau kể là cứ mỗi đêm tối trời, người đi chơi khuya về thường thấy một cục lửa to như trái banh, bay từ bờ hồ về đến ngang hông nhà tôi thì dừng lại lơ lững ở đó một hồi mới biến đi mất ! Rất nhiều người thấy chứ không phải chỉ một hai người đâu! Mấy người ở gần nhà tôi còn nói là đêm họ ra đi tiểu thì thấy một ngọn lửa xanh dờn cháy ở sau nhà bếp chổ cầu tiêu nhà tôi! Tôi nghe tụi nó kể cũng rợn xương sống nhưng mặt cố làm tỉnh, gân cổ cãi lại:_ Làm gì có ma cỏ trên đời này! Tao không tin đâu! Bọn họ chỉ hù tui. mày thôi !Tuy nói thế nhưng về nhà tôi cũng kể cho mẹ tôi nghe các điều nghe được! Mẹ tôi nạt ngang:_ Hơi đâu con tin các chuyện tầm phào đó!Tuy không tin lắm vào các chuyện tụi bạn kể, tôi cũng không giám đi chơi khuya nữa! Chỉ 9 giờ tối là đã về đến nhà rồi ! Tôi không giám nói chuyện này cho anh em tôi nghe sợ họ cũng đâm ra hoảng như tôi! Thật tình thì tôi chẳng thấy gì cả! Không biết các điều người ta nói có thật không! Nhưng người trong khu vực đó đều nói rằng có ma về chung quanh nhà tôi! Họ còn nói rằng sở dĩ ma không vô nhà tôi vì nhà có bàn thờ Chúa ở trong !! Cũng may bố tôi mua được một căn nhà và một mảnh vườn rộng ở gần chổ ông ngoại tôi, nên gia đình tôi dời về chổ ở mới này! Tôi không biết sau đó ma có còn hiện ra hay không vì tôi không có dịp trở lại chốn cũ nữa ! Tam TangHết Mục lục Chuyện thật của gia đình tôi Chuyện thật của gia đình tôi Tam TangChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 2 tháng 7 năm 2004
Tam Tang True story of my family Note: Although I have never actually seen a ghost, and usually only hear stories from people or read ghost stories in books! But the following is a true story of my family! However, it's just what my friends told me! It's up to you to comment whether it's true or false because I myself can't confirm whether this story is true or false! Tam Tang My family belongs to a large group of brothers! Our parents are only people with the stature of average Vietnamese people, but the boys in my family are all of a high standard compared to our Vietnamese people! The shortest guy in the family is 1 meter 70 meters tall. When this happened, my youngest brother was only 4 years old and already over 1 meter tall! My house is in an apartment building, nearby there is a large lake but not very deep. During the rainy season, the water is only about 1 meter 40 deep along the shore. The lake is less than 100 meters from my house! Right next to my house there is a wide dirt road running straight to the lake! One afternoon in May, we all went to school, my father went to work, only my mother and two children were at home! My mother was feeding my sister rice when she saw my youngest brother come in outside, his clothes were wet and filthy! He walked along the water outside the yard and fell into a muddy puddle! My mother threatened:_ Do you want to change clothes and wash up quickly? I'll give you a beating now! My brother went back to the back where there were a few jars of water struggling there! My mother was busy looking after and feeding her daughter, so she didn't pay any attention! I thought he washed up, changed his clothes and then hid in his room because he was afraid his mother would beat him! About 20 minutes later my mother heard a loud scream from the lake shore! She picked up my brother and ran out to see, oh my! Several men were carrying my brother on their shoulders and running up and down to scoop up water! The women saw my mother there and immediately dragged her all the way to my house (because they said that if a drowning person saw his relative, he would not be able to save him!) The men could only carry my sister upside down on their shoulders and run. Just splash water! They don't know how to do artificial respiration! My sister's stomach is completely flat, but no one knows what to do! Someone told me to take the boy to the hospital! So they picked up my brother and ran to find a car to take him to the hospital! But it was too late to get there! We, my brothers, came home from school to find people crowded around the house! Not knowing what happened, I ran into the house and saw my mother lying down and crying! Someone pulled me out and said my youngest brother had drowned! My brothers and sisters burst into tears! I pursed my lips to keep from crying along with them and slipped into my room to cry alone! I'm very embarrassed if I cry in front of strangers! At night, I lay alone in bed thinking about you and crying silently! I feel sorry for my younger brother who died prematurely! The woman who saw my brother first said she saw his black hair floundering on the water's surface and shouted for someone to come pick him up! The man who picked my brother up said he was still standing upright, not sinking, and only about 2 meters from the shore! If it were a few inches taller it would be okay! And if someone knew how to do respiration, he wouldn't have died! My brother's body was draped in the living room and two days later he was buried in a Catholic cemetery! Before, every night I used to set up my dad's chair to sleep in the living room! At this point, I was a bit grateful so I slept with my brothers in the room for a while! A whole month later, I went up there to sleep on my father's chair, but I still felt a bit creepy even though I knew the dead person was my younger brother! But then you get used to it! I don't see anything strange! Life keeps passing by! My parents also felt sorry for their child! We were still children so we forgot even more quickly! During school days, when we come home in the afternoon, we play soccer or shuttlecock, etc. We don't pay attention and don't see anything strange at our house! One day, my friends and I sat drinking salted lemonade after a soccer match! Suddenly one of them blurted out and asked me:_ Did you see anything at your house?_ Saw what?! _ I asked him back!_ Seriously, don't the people in your house see anything strange!?_ Normally there's nothing strange at all!!_ Yet they say there's a ghost in your house! I blushed a bit but argued. fly:_ Who said such nonsense! If there's a ghost, I have to see it! I'm sure it's because I slept right in the room where my brother's body was buried! My friends shouted:_ It's true! A lot of people saw it! Then they started talking to each other that every dark night, people coming back from going out late often saw a ball of fire as big as a ball, flying from the lakeshore to the side of my house, then stopping there. Then it disappeared for a while! A lot of people saw it, not just one or two people! Some people living near my house also said that when they went to pee at night, they saw a bright blue fire burning behind the kitchen next to my toilet! Listening to what they said gave me chills, but my face tried to stay calm and my neck tried to argue:_ There are no ghosts in this world! I don't believe it! They just scare me. Stop it! Even though I said that, I still told my mother what I heard when I got home! My mother snapped:_ You don't really believe those gossips at all! Even though I don't really believe in the stories my friends tell me, I don't dare to go out late anymore! It's only 9pm and we're back home! I didn't dare tell this to my brothers for fear they would be as scared as me! Honestly, I don't see anything! I don't know if what people say is true! But people in that area all say that there are ghosts around my house! They also said that the reason ghosts don't come into my house is because the house has a God altar inside!! Fortunately, my father bought a house and a large garden near my grandfather's place, so my family moved to this new place! I don't know if the ghost will still appear after that because I won't have the opportunity to return to the old place anymore! Tam Tang End Table of contents True story of my family True story of my family Tam TangWelcome you to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: mickey posted on: July 2, 2004
Xuân Vũ Chuyện Thằng Tý Lừa Cả Làng Vườn bà Cả có hai cây cau lão. Người ta bảo là hai cây cau sanh đôi. Cây gì thì có thể sanh đôi, như me, xoài sanh đôi. Không phải hột nó mọc lên hai cây một lúc, mà khi lên mầm nó nảy ra hai nhánh cùng lớn bằng nhau nên khi lớn lên người ta tưởng đó là 2 cây nên gọi là sanh đôi. Như cây gõ, hột đâu mà nó mọc lên hai cây song song. Để dân làng gọi là cây "gõ đôi" và lấy đó làm tiêu chuẩn để đi về khỏi sợ lạc nẻo. Còn đây là hai cây cau mọc lên song song nên gọi nó là cây "cau sanh đôi" nhưng gẫm cho cùng, cau là một, dừa là hai, làm sao sanh đôi được? Nhưng chuyện người đời nói mãi, có khi cũng thành xuôi, quấy cũng thành phải, láo thành thiệt. Như ở xóm tôi có thằng Tý. Hình như trời sanh nó ra để nói láo, cho nên nó nói 10 chuyện thì nên bỏ qua 9 chuyện còn một chuyện thì chỉ nên tin một phần 10 là vừa. Một hôm nó đi ruộng về, nó bảo ở làng dưới có con trâu 2 đuôi. Thế là người này truyền cho người kia rồi người ta rủ nhau đi xem "trâu 3 đuôi" nhưng đến nơi thì không thấy trâu bò đâu hết, vì làng đó người ta làm ruộng bằng cách cuốc giồng khoai rồi bang ra cấy chứ không có cầy bừa bằng trâu như những làng bên cạnh. Thế là thằng Tý cười ha hả: ai bảo tin tui thì ráng chịu. Một hôm nó đi rừng đốn củi về nó bảo nó gặp một người đàn bà lông lá như khỉ. Bà ta ãm một đứa con nửa trên là người nửa dưới là khỉ. "Bà ta không còn nói được tiếng người, chỉ ra dấu". Nghe thằng Tý thuật lại vớinhững chi tiết rành mạch cụ thể như vậy người ta lại tin nó nói thật và lại len lén rủ nhau đi xem "bà khỉ". Khi xem về, người ở nhà hỏi: "Có thiệt không?" thì trả lời, "lên rừng xem thì biết! (chớ không chịu nói sự thực) Thành ra ai cũng muốn biết sự thực nên mắc lừa thắng Tý. Nó lừa người ta không phải để lấy tiền lấy bạc làm giầu làm có gì mà nó nói láo thành thói quen. Mãi rồi có câu: "Muốn bán ghe thì nghe thằng Tý." Chả là ở vùng này ghe xuồng là phương tiện giao thông chính. Tý nói láo mãi rồi đến tai ban Hương chức hội tề. Ông Cả bèn kêu nó đến giằn mặt: - Mày nói láo giỏi lắm hả mậy? Đâu mày nói láo tao coi. Không nói được, tao còng đầu". Thằng Tý gãi đầu gãi tai, khúm núm: - Dạ đâu có Cả! Con nói thiệt không à. Rồi cúi chào lễ phép và quay đi. Ông Cả gọi giật lại: - Này, mai trở vào cho Trùm đóng trăn mày vì tội nói láo nghe! Thằng Tý lại khúm núm: - Dạ cho con ngày mốt được không ạ! Dạ ngày mai là ngày bố con làm kỵ cơm cho ông nội con ạ! Con xin kính mời Cả và ban hội tề đến uống rượu! Ngày mai ông hương Bộ, hương Hào đến nhưng thấy nhà cửa vắng teo, nên hai ông qua quán bên cạnh ngồi chờ. Chập sau thấy ông Cả khăn áo chỉnh tề đến. Nhìn trong nhà không thấy có vẻ gì đám tiệc cả, ông Cả gọi thằng Tý đến hỏi: - Sao mày mời tao và ban hội tề tới mà không thấy gì hết vậy? Thằng Tý gãi đầu gãi tai: - Dạ thì Cả bảo con nói láo cho Cả coi! Ông Cả bảo: - Mày tới nhà làng để tao cho Trùm đóng trăn mày! - Dạ, cái trăn con đã đem về đây hồi tối. Vậy con không phải vô nhà làng. - …!!! Vậy mai mày đến trèo cau cho tao! - Dạ, hai cây cau sinh đôi! Con phải chờ má con sanh ….đã để trèo mới được. - Mày, thằng láo thiên láo địa láo Bà Rịa láo vô! Miệng tuy nói vậy nhưng bụng….ông Cả tin rằng nhà ông có cây cau sanh đôi thật. Bạn đọc thân mến, Tôi ghi câu chuyện này nhân đọc quyển "Ai Giết Hồ Chí Minh?" của Minh Võ. Sách dày trên 300 trang, tôi đọc đến trang 183 thì nghỉ mệt, nhân đó nhớ ra câu chuyện này: Thằng Tý láo. Vì trong sách có câu: "Nói láo, ban đầu người ta không tin, nhưng cuối cùng rồi người ta tin". Cũng như có câu: "Nói láo như VẸM!" Thật vậy chúng nói láo từ lúc mới khóc chào đời (1930), giải tán đảng Cộng Sản (1945) cho đến tên Chúa đảng sanh ra ngày tháng năm nào đều bịa. Rồi đến lúc lão "theo Mác Lê" là chuyện ai cũng biết, vào ngày 2-9-69 nhưng rồi đề là ngày 3-9-69. Ngoài ra còn vô số chuyện bịp trong cuộc đời hắn không thể nào liệt kê ra hết nổi. Có thể nói lão nói láo và đám tay chân lão bịa láo về lão không còn biết đâu là sự thực trên con người Hồ chí Minh. Ngay như cái tên này, Hồ Chí Minh cũng không phải là của lão. Minh Võ viết quyển sách này với sự nghiên cứu công phu, lập luận vững vàng với bằng chứng cụ thể, lời văn giản dị để chứng minh một điều rất giản dị là: "Thằng Tý nói láo mãi, rồi có ngày ông Cả cũng tin nó" và khuyên ta một điều cũng rất giản dị là "đừng nên tin thằng Tý, để khỏi bị nó lừa." Theo tôi, viết một tác phẩm mà khi đọc xong, độc giả còn nhớ một câu thì đó là tác giả đã thành công. Bây giờ trong đầu tôi lại đậm thêm hình ảnh "thằng Tý" là nhờ nhà bình luận Minh võ. Xin hãy đọc Minh Võ để khỏi mắc lừa "thằng Tý" như ông Cả và ban hội tề đã mắc lừa "đám giỗ". Và nhân đây cũng xin ghi lại câu nói của cựu hoàng Bảo Đại (1948): "Chúng ta đều đã mắc lừa bọn du côn." Tháng tư năm 2002Hết Mục lục Chuyện Thằng Tý Lừa Cả Làng Chuyện Thằng Tý Lừa Cả Làng Xuân VũChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 24 tháng 5 năm 2004
Xuan Vu The Story of a Rat Who Fooled the Whole Village Mrs. Ca's garden has two old areca trees. It is said that two areca trees gave birth to twins. Any tree can produce twins, like tamarind and mango. It's not that the seed grows two trees at the same time, but when it germinates, it sprouts two branches of equal size, so when they grow up, people think they are two trees, so they are called twins. Like a tree, where the seed goes, it grows two parallel trees. Let the villagers call the tree "double knock" and use it as a standard to go home without fear of getting lost. And here are two areca trees growing parallel, so we call them "twin areca trees" but think about it, areca trees are one, coconut trees are two, how can twins be born? But the things people keep talking about, sometimes it turns out to be true, wrong turns into right, lies turn into truth. Like in my neighborhood there is Ty. It seems like God created him to lie, so if he says 10 things, he should ignore 9 of them and only believe one-tenth of one thing. One day when he came back from the fields, he said that in the village below there was a buffalo with two tails. So this person passed the message to the other person and then they invited each other to go see the "3-tailed buffalo", but when they got there, they couldn't see any buffalo or cattle, because in that village people farmed by hoeing potatoes and then planting them, but there were no farmers. plowing with buffaloes like neighboring villages. So Ty laughed out loud: whoever said to believe me, try to accept it. One day, when he went to the forest to cut wood, he said he met a woman with hair like a monkey. She conceived a child whose upper half was human and whose lower half was a monkey. "She can no longer speak human language, only signs." Hearing Ty narrate with such clear and specific details, people believed he was telling the truth and secretly invited each other to go see "the monkey lady". When I got home from watching it, people at home asked: "Is it true?" then replied, "Go to the forest and see and you'll know! (Don't tell the truth) So everyone wants to know the truth, so they fall for Ty's trick. He doesn't cheat people to get money to get rich, that's nothing." It's become a habit to lie. There's a saying: "If you want to sell boats, listen to Ty." In this area, boats are the main means of transportation Then he called him to face him: - Are you very good at lying? Ty scratched his head and ears, obsessing: - No, Ca! Are you telling the truth? Then bowed politely and turned away. Mr. Elder called back: - Hey, come back tomorrow and let the Boss punish you for lying! Ty bowed again: - Can you give me the day after tomorrow? Yes, tomorrow is the day your father makes rice for your grandfather! I respectfully invite you and the group to come and drink! The next day, Mr. Huong Bo and Mr. Hao arrived but saw that the house was deserted, so they went to the next restaurant to wait. A moment later, I saw Mr. Ca coming in neatly dressed. Looking inside the house, he didn't see any signs of a party. Mr. Elder called Ty over and asked: - Why did you invite me and the group to come and see nothing? Ty scratched his head and ears: - Yes, Ca told me to lie so you can see! The Elder said: - You go to the village house so I can let the Boss make you a python! - Yes, the baby python was brought here last night. So you don't have to go to the village house. - …!!! So tomorrow you come climb the areca for me! - Yes, two areca trees are twins! I have to wait for my mother to give birth...so I can climb. - You, you lying Ba Ria bastard, come in! Although his mouth said so, his heart... Mr. Ca believed that his family had real twin areca trees. Dear readers, I wrote this story while reading the book "Who Killed Ho Chi Minh?" by Minh Vo. The book is over 300 pages thick. I read until page 183 and was tired, then remembered this story: Lying Ty. Because in the book there is a saying: "When you tell a lie, people don't believe it at first, but in the end they believe it." Just like there is a saying: "Lie like a SLAM!" Indeed, they lied from the moment they were born (1930), to the dissolution of the Communist Party (1945), to the name of the Party Lord who was born every year. Then came the time when he "followed Marx Le", which everyone knows, on September 2, 2069, but then the date was September 3, 69. In addition, there are countless hoaxes in his life that are impossible to list. It can be said that he lied and his henchmen made up lies about him and no longer know what is the truth about Ho Chi Minh's personality. Even like this name, Ho Chi Minh is not mine. Minh Vo wrote this book with meticulous research, solid arguments with concrete evidence, and simple text to prove a very simple thing: "Ty lied forever, then one day Mr. trust him" and advises us a very simple thing: "don't trust Ty, to avoid being tricked by him." In my opinion, writing a work that when finished reading, readers still remember one sentence means the author has succeeded. Now the image of "Ty" is reinforced in my mind thanks to commentator Minh Vo. Please read Minh Vo to avoid being fooled by "the Rat" like Mr. Elder and the gathering were fooled by the "death anniversary party". And by the way, I would also like to record the words of former emperor Bao Dai (1948): "We have all been deceived by thugs." April 2002 End Table of contents The Story of a Rat Who Fooled the Whole Village The Story of a Rat Who Fooled the Whole Village Xuan VuWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: mickey posted on: May 24, 2004
Đỗ Thành Chuyện Trong Nhà Mỗi lần gặp mặt tôi, mợ thường đem chuyện của cậu ra kể lể. Ðã bao nhiêu lần tôi xin mợ tha cho tôi, vì chuyện của cậu là chuyện của người lớn, tôi có nghe cũng chẳng thể góp được lời gì vào. Thiết tưởng chỗ vợ chồng, điều vui điều buồn, có gì thẳng thắn chia xẻ với nhau tiện hơn. Mợ thì không nghĩ như thế, mợ bảo anh bây giờ cũng lớn bộn rồi, nghe được câu chi cũng nhận ra đâu là phải, đâu là trái; phương chi cậu anh với anh đều là cánh đàn ông, chắc khi vui tâm sự với nhau dễ đi đến sự thông cảm. Tôi ậm ừ cho mợ vui lòng, rồi mợ nói gì thì tôi cũng xin nghe, nghe mà để đó chờ một dịp nào tỉ tê với cậu.Chuyện mợ than vãn về cậu không có gì gọi là lớn, chung qui cũng chỉ than là cậu lớn tuổi rồi mà vẫn ham vui, ít chịu để ý đến việc nhà. Hở ra là cậu đi miết, đánh bè đánh bạn, có khi tối mịt vẫn chưa chịu về. Ðôi khi lại còn say sưa, lè nhè nghe bắt mệt. Tôi định bụng sẽ có lần năn nỉ cậu cho theo để coi cậu đi đến những đâu, làm gì, rồi về thưa lại cho mợ yên lòng, nhưng cứ mở lời là cậu bác đi. Cậu thoái thác : chỗ tụi tao là đám bạn già ráo, gặp nhau là nói chuyện trên trời, sắp nhỏ tụi bay ngồi lâu chịu sao thấu. Nửa chừng đòi về là tao đâm mất mặt bầu cua với bạn. Thôi mày lo kiếm chỗ đồng trang, đồng lứa mà đến chung vui, đừng theo cậu, con à. Mà lỗi cũng tại mợ tôi nữa. Giận cậu thì có giận mà thương thì cứ thương. Trăm lần như một, mợ cằn nhằn cửi nhử, vậy mà cậu ỏn ẻn xin mợ ký cho cái măng đa là mợ nói lẫy rồi vẫn đưa. Cậu gọi cái măng đa là giỡn cho vui, chứ vợ chồng giúp nhau chút tiền thì cần gì phải đưa nhau ra bưu điện mua chi phiếu chi cho thất công hổng biết. Mợ móc trong túi ra, ít nhiều hổng để ý, đưa tuột cho cậu, cậu cười ruồi với mợ, thế là lảng lảng đi. Thời buổi khó khăn, ai tìm ra đồng tiền cũng khó. Huống chi bạn bè cậu đều là những ông bạn cùng lớp, cùng trường, lớn lên ra đời cùng chung đơn vị, đến lúc đi tù cũng lại cụng đầu nhau, thế nên bây giờ ai cũng như kẻ thất thời, gặp nhau cho đỡ buồn giây lát. Các ông kể lể với nhau chuyện người chuyện ta, chuyện to chuyện nhỏ, chuyện tào lao chẳng có đuôi đầu, gọi là ru cõi lòng nhau giữa cuộc đời thê thảm. Ðôi khi có ai nghe lỏm được ở đâu điều gì đó thì lại rỉ tai phổ biến cho nhau, người tin, người ngờ, rồi chuyện đâu bỏ đó. Giá như ngày trước, các ông gặp nhau mà suông tuột như hồi này chắc là các ông không trụ nổi. Nhưng bây giờ mà kiếm cho ra chai rượu để nhâm nhi tưởng còn khó hơn tìm đường về thiên giới. Thôi thì ông nào có được món gì, đem theo món ấy, củ khoai, nhúm trà, cái bánh, thanh kẹo rồi họp nhau rỉ rả đốt thời gian. Thản hoặc có ông chẳng tìm ra món chi thì bạn bè gặp nhau vẫn hoàn toàn bình đẳng, chứ không so sánh, cằn nhằn. Cậu tôi vui bè vui bạn như thế, song chẳng hôm nào vắng nhà. Một phần tại ngán tay khu vực nghi là tính chuyện mờ ám nên nhất thiết dù có trễ tới đâu thì tối cũng cố mà lết về. Mợ nấu ăn, có khi chờ hụt hơi không thấy bóng cậu nên một mình ngồi nuốt cơm, mãi đến khi cậu về lại trách : nhà có hai người, kẻ ăn trước, người ăn sau, sao chẳng chờ nhau lấy thảo. Mợ hấm hứ : ở đó mà chờ, biết ông về khi nao mà đợi. Nói thì nói vậy, nhưng cậu vừa ngồi vào bàn là mợ đã đon đả bưng thức ăn ra. Cậu ăn, mợ ngồi gắp món này món nọ, hỏi đẩy đưa cho cậu vui lòng. Ăn rồi, mợ lo dọn dẹp thì cậu đi làm phận sự của cậu. Cậu rũ giường chiếu, giăng mùng rồi ra mời mợ đi nằm. Cậu ê a hát mấy câu, chừng quay lại hỏi chi đó thì mợ đã ngủ mất. Cậu lắc đầu nhủ : đàn bà ngủ dễ thiệt. Chuyện trong nhà cậu mợ tôi cứ tới lui như vậy. Nghĩa là có một chút không vừa lòng, có một chút giận hờn, có một chút chê trách nhau, có một chút dỗi ghen, nhưng tuyệt nhiên không vì thế mà tính việc xa nhau cho được. Tôi đến chơi thấy vậy cũng mừng, nhất là đầu trên xóm dưới đã có dăm đám vợ chồng bỏ nhau vì chê bai cảnh đời cùng cực, cậu mợ tôi vậy mà vẫn sống được với nhau là hạnh phúc lắm rồi. Có một dạo tôi ít ghé thăm cậu mợ. Công việc lu bu khiến tôi mở mắt không ra, còn thì giờ đâu mà đi đây đi đó. Vậy rồi hôm đó bất chợt làm sao tôi lại tạt bước qua. Cậu đang ngồi ăn cơm, mợ kề bên quạt cho cậu. Lỡ bước vô, tôi định lui ra để tránh cậu mợ mất tự nhiên trong cảnh hạnh phúc bên nhau. Nhưng không còn kịp, cậu đã nhìn thấy gọi tôi vào. Mợ vẫn điềm nhiên quạt cho cậu như chẳng có sự e lệ xảy ra. Cậu bảo tôi : chừng nào cưới vợ ráng kiếm một người như mợ nghe con. Bà có giận hờn gì đi nữa thì rồi cũng thứ tha coi như huề. Vợ chồng như bát nước đầy, đói no cùng chịu, vui vầy cùng chia. Sắp nhỏ tụi bay bây giờ lí la lí lắc, bặp vô nhau tưởng một dạ bên nhau, dè đâu một người lỡ sa cơ thất thế là kẻ kia vội đánh bài chuồn. Mày thấy đó, cậu hư biết mấy mà mợ nào có xa cậu được đâu. Tôi thấy mợ đưa tay nhứ nhứ, song chỉ nhứ vậy thôi chớ không thấy đụng vào đâu. Rồi mợ cứ xuýt xoa : ông làm như ngon dữ. Bữa đó, tôi ở chơi nhà cậu mợ tới khuya. Cậu cứ nhẩn nha ăn, còn mợ cứ đổi tay quạt cho cậu liên hồi. Ðến khi cậu ăn xong, mợ lại bày bàn trà ra để cậu mợ với tôi ngồi uống. Cậu lấy cây đàn cò ra kéo í o, mợ vẫn quạt cả cho cậu với cho tôi. Cậu vừa kéo đàn vừa hát : đêm qua có lũ cò về, bay trên đồng ruộng rủ rê bạn tình. Trăng nhìn trăng cũng lặng thinh. Cò than vãn lấy cuộc tình lẻ loi… Tôi bạo dạn góp ý kiến : cậu hát câu nghe buồn quá. Cậu hỏi lại tôi chứ mày thấy vui nỗi gì, chỉ cho cậu coi. Rồi cậu quay quay cái đầu như hất cái sầu nào đang len lỏi đến. Mợ thấy cậu lắt lay sầu, mợ vội quạt nhanh tay hơn, rồi mợ lấy cái khăn lau lên trán cậu. Lúc đó tôi thấy cậu như người thất thần. Cậu thở dài nặng nhọc, nói bâng quơ mà nghe cay đắng làm sao. Trời không trăng nên ánh đèn leo lét trông không thực. Chốc chốc tia sáng soi chỗ này chỗ khác trên mặt cậu, tôi thấy như có những vết lồi vết lõm cùng ở khuôn mặt này. Tôi nhìn cậu rất sâu, cậu càng đưa cái nhị nhanh tay hơn, tiếng đàn càng thêm réo rắt. Cậu nghiêng cái đầu như theo dõi tơ đàn, lâu lâu thở ra như trút đi niềm xót xa cay đắng. Mợ tôi và cả tôi cùng nín lặng chờ. Tôi đoán trong lòng cậu đang có những cơn sóng trào lên như bão tố. Nhưng cậu vẫn cứ đàn, tiếng đàn càng hung hăng như gió dồn vào đẩy sóng tăng thêm sức mạnh. Mợ tôi thẫn thờ nhìn cậu như người đang nhập cơn đồng thiếp múa may. Sau cùng thì tiếng thở dài của cậu bật ra khi cung đàn bật lên một nấc cao nhất và tắt lịm. Tôi thấy mồ hôi vã ra nơi trán cậu lấp loáng theo ánh đèn. Ðó là lần duy nhất tôi gặp sự xuất thần nơi cậu khi đem tâm sự dồn vào tiếng đàn nhị giữa đêm. Tôi chợt hiểu ra tại sao trong con người cậu tôi có những đổi thay mạnh bạo đến vậy. Chả trách gì mợ tôi không làm sao xa nổi cậu, dù cho cậu có lỗi lầm đến thế nào đi nữa. Tôi ở nhà cậu mợ về, dù trời rất trong, lại có gió, mà vẫn thấy mình ngột ngạt. Tôi đi mang theo tiếng đàn nhị của cậu. Lềnh bềnh câu hát của cậu quấn quít bước chân tôi : ta về đàn chẳng xa ta, ta về đôi mắt nhẩn nha nhìn vào. Thương em số phận ba đào, đàn ta thánh thót, em nào có vui. Cùng em xa vắng nụ cười, tình ơi xa cách một đời cực chưa… Vâng cái cuộc đời cực chưa đó nó đã vương vấn tôi từ ngày tôi xa cậu. Mỗi lần nghe ai đàn, tôi lại thấy bóng cậu nghiêng đầu kéo cái nhị hôm nao. Nhưng cậu thì không còn nữa. Mợ tôi giờ đây còn có ai đàn để cho nghe khúc tương tư mà nhớ đời.Bởi vậy tôi cứ thương cho mợ tôi lấy phải người có tâm hồn nghẹ sĩ nên đã dám quên đi để lo trọn đời chồng. Mục lục Chuyện Trong Nhà Chuyện Trong Nhà Đỗ ThànhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Giao mùaĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 9 tháng 2 năm 2005
Đỗ Thành Chuyện Trong Nhà Mỗi lần gặp mặt tôi, mợ thường đem chuyện của cậu ra kể lể. Ðã bao nhiêu lần tôi xin mợ tha cho tôi, vì chuyện của cậu là chuyện của người lớn, tôi có nghe cũng chẳng thể góp được lời gì vào. Thiết tưởng chỗ vợ chồng, điều vui điều buồn, có gì thẳng thắn chia xẻ với nhau tiện hơn. Mợ thì không nghĩ như thế, mợ bảo anh bây giờ cũng lớn bộn rồi, nghe được câu chi cũng nhận ra đâu là phải, đâu là trái; phương chi cậu anh với anh đều là cánh đàn ông, chắc khi vui tâm sự với nhau dễ đi đến sự thông cảm. Tôi ậm ừ cho mợ vui lòng, rồi mợ nói gì thì tôi cũng xin nghe, nghe mà để đó chờ một dịp nào tỉ tê với cậu.Chuyện mợ than vãn về cậu không có gì gọi là lớn, chung qui cũng chỉ than là cậu lớn tuổi rồi mà vẫn ham vui, ít chịu để ý đến việc nhà. Hở ra là cậu đi miết, đánh bè đánh bạn, có khi tối mịt vẫn chưa chịu về. Ðôi khi lại còn say sưa, lè nhè nghe bắt mệt. Tôi định bụng sẽ có lần năn nỉ cậu cho theo để coi cậu đi đến những đâu, làm gì, rồi về thưa lại cho mợ yên lòng, nhưng cứ mở lời là cậu bác đi. Cậu thoái thác : chỗ tụi tao là đám bạn già ráo, gặp nhau là nói chuyện trên trời, sắp nhỏ tụi bay ngồi lâu chịu sao thấu. Nửa chừng đòi về là tao đâm mất mặt bầu cua với bạn. Thôi mày lo kiếm chỗ đồng trang, đồng lứa mà đến chung vui, đừng theo cậu, con à. Mà lỗi cũng tại mợ tôi nữa. Giận cậu thì có giận mà thương thì cứ thương. Trăm lần như một, mợ cằn nhằn cửi nhử, vậy mà cậu ỏn ẻn xin mợ ký cho cái măng đa là mợ nói lẫy rồi vẫn đưa. Cậu gọi cái măng đa là giỡn cho vui, chứ vợ chồng giúp nhau chút tiền thì cần gì phải đưa nhau ra bưu điện mua chi phiếu chi cho thất công hổng biết. Mợ móc trong túi ra, ít nhiều hổng để ý, đưa tuột cho cậu, cậu cười ruồi với mợ, thế là lảng lảng đi. Thời buổi khó khăn, ai tìm ra đồng tiền cũng khó. Huống chi bạn bè cậu đều là những ông bạn cùng lớp, cùng trường, lớn lên ra đời cùng chung đơn vị, đến lúc đi tù cũng lại cụng đầu nhau, thế nên bây giờ ai cũng như kẻ thất thời, gặp nhau cho đỡ buồn giây lát. Các ông kể lể với nhau chuyện người chuyện ta, chuyện to chuyện nhỏ, chuyện tào lao chẳng có đuôi đầu, gọi là ru cõi lòng nhau giữa cuộc đời thê thảm. Ðôi khi có ai nghe lỏm được ở đâu điều gì đó thì lại rỉ tai phổ biến cho nhau, người tin, người ngờ, rồi chuyện đâu bỏ đó. Giá như ngày trước, các ông gặp nhau mà suông tuột như hồi này chắc là các ông không trụ nổi. Nhưng bây giờ mà kiếm cho ra chai rượu để nhâm nhi tưởng còn khó hơn tìm đường về thiên giới. Thôi thì ông nào có được món gì, đem theo món ấy, củ khoai, nhúm trà, cái bánh, thanh kẹo rồi họp nhau rỉ rả đốt thời gian. Thản hoặc có ông chẳng tìm ra món chi thì bạn bè gặp nhau vẫn hoàn toàn bình đẳng, chứ không so sánh, cằn nhằn. Cậu tôi vui bè vui bạn như thế, song chẳng hôm nào vắng nhà. Một phần tại ngán tay khu vực nghi là tính chuyện mờ ám nên nhất thiết dù có trễ tới đâu thì tối cũng cố mà lết về. Mợ nấu ăn, có khi chờ hụt hơi không thấy bóng cậu nên một mình ngồi nuốt cơm, mãi đến khi cậu về lại trách : nhà có hai người, kẻ ăn trước, người ăn sau, sao chẳng chờ nhau lấy thảo. Mợ hấm hứ : ở đó mà chờ, biết ông về khi nao mà đợi. Nói thì nói vậy, nhưng cậu vừa ngồi vào bàn là mợ đã đon đả bưng thức ăn ra. Cậu ăn, mợ ngồi gắp món này món nọ, hỏi đẩy đưa cho cậu vui lòng. Ăn rồi, mợ lo dọn dẹp thì cậu đi làm phận sự của cậu. Cậu rũ giường chiếu, giăng mùng rồi ra mời mợ đi nằm. Cậu ê a hát mấy câu, chừng quay lại hỏi chi đó thì mợ đã ngủ mất. Cậu lắc đầu nhủ : đàn bà ngủ dễ thiệt. Chuyện trong nhà cậu mợ tôi cứ tới lui như vậy. Nghĩa là có một chút không vừa lòng, có một chút giận hờn, có một chút chê trách nhau, có một chút dỗi ghen, nhưng tuyệt nhiên không vì thế mà tính việc xa nhau cho được. Tôi đến chơi thấy vậy cũng mừng, nhất là đầu trên xóm dưới đã có dăm đám vợ chồng bỏ nhau vì chê bai cảnh đời cùng cực, cậu mợ tôi vậy mà vẫn sống được với nhau là hạnh phúc lắm rồi. Có một dạo tôi ít ghé thăm cậu mợ. Công việc lu bu khiến tôi mở mắt không ra, còn thì giờ đâu mà đi đây đi đó. Vậy rồi hôm đó bất chợt làm sao tôi lại tạt bước qua. Cậu đang ngồi ăn cơm, mợ kề bên quạt cho cậu. Lỡ bước vô, tôi định lui ra để tránh cậu mợ mất tự nhiên trong cảnh hạnh phúc bên nhau. Nhưng không còn kịp, cậu đã nhìn thấy gọi tôi vào. Mợ vẫn điềm nhiên quạt cho cậu như chẳng có sự e lệ xảy ra. Cậu bảo tôi : chừng nào cưới vợ ráng kiếm một người như mợ nghe con. Bà có giận hờn gì đi nữa thì rồi cũng thứ tha coi như huề. Vợ chồng như bát nước đầy, đói no cùng chịu, vui vầy cùng chia. Sắp nhỏ tụi bay bây giờ lí la lí lắc, bặp vô nhau tưởng một dạ bên nhau, dè đâu một người lỡ sa cơ thất thế là kẻ kia vội đánh bài chuồn. Mày thấy đó, cậu hư biết mấy mà mợ nào có xa cậu được đâu. Tôi thấy mợ đưa tay nhứ nhứ, song chỉ nhứ vậy thôi chớ không thấy đụng vào đâu. Rồi mợ cứ xuýt xoa : ông làm như ngon dữ. Bữa đó, tôi ở chơi nhà cậu mợ tới khuya. Cậu cứ nhẩn nha ăn, còn mợ cứ đổi tay quạt cho cậu liên hồi. Ðến khi cậu ăn xong, mợ lại bày bàn trà ra để cậu mợ với tôi ngồi uống. Cậu lấy cây đàn cò ra kéo í o, mợ vẫn quạt cả cho cậu với cho tôi. Cậu vừa kéo đàn vừa hát : đêm qua có lũ cò về, bay trên đồng ruộng rủ rê bạn tình. Trăng nhìn trăng cũng lặng thinh. Cò than vãn lấy cuộc tình lẻ loi… Tôi bạo dạn góp ý kiến : cậu hát câu nghe buồn quá. Cậu hỏi lại tôi chứ mày thấy vui nỗi gì, chỉ cho cậu coi. Rồi cậu quay quay cái đầu như hất cái sầu nào đang len lỏi đến. Mợ thấy cậu lắt lay sầu, mợ vội quạt nhanh tay hơn, rồi mợ lấy cái khăn lau lên trán cậu. Lúc đó tôi thấy cậu như người thất thần. Cậu thở dài nặng nhọc, nói bâng quơ mà nghe cay đắng làm sao. Trời không trăng nên ánh đèn leo lét trông không thực. Chốc chốc tia sáng soi chỗ này chỗ khác trên mặt cậu, tôi thấy như có những vết lồi vết lõm cùng ở khuôn mặt này. Tôi nhìn cậu rất sâu, cậu càng đưa cái nhị nhanh tay hơn, tiếng đàn càng thêm réo rắt. Cậu nghiêng cái đầu như theo dõi tơ đàn, lâu lâu thở ra như trút đi niềm xót xa cay đắng. Mợ tôi và cả tôi cùng nín lặng chờ. Tôi đoán trong lòng cậu đang có những cơn sóng trào lên như bão tố. Nhưng cậu vẫn cứ đàn, tiếng đàn càng hung hăng như gió dồn vào đẩy sóng tăng thêm sức mạnh. Mợ tôi thẫn thờ nhìn cậu như người đang nhập cơn đồng thiếp múa may. Sau cùng thì tiếng thở dài của cậu bật ra khi cung đàn bật lên một nấc cao nhất và tắt lịm. Tôi thấy mồ hôi vã ra nơi trán cậu lấp loáng theo ánh đèn. Ðó là lần duy nhất tôi gặp sự xuất thần nơi cậu khi đem tâm sự dồn vào tiếng đàn nhị giữa đêm. Tôi chợt hiểu ra tại sao trong con người cậu tôi có những đổi thay mạnh bạo đến vậy. Chả trách gì mợ tôi không làm sao xa nổi cậu, dù cho cậu có lỗi lầm đến thế nào đi nữa. Tôi ở nhà cậu mợ về, dù trời rất trong, lại có gió, mà vẫn thấy mình ngột ngạt. Tôi đi mang theo tiếng đàn nhị của cậu. Lềnh bềnh câu hát của cậu quấn quít bước chân tôi : ta về đàn chẳng xa ta, ta về đôi mắt nhẩn nha nhìn vào. Thương em số phận ba đào, đàn ta thánh thót, em nào có vui. Cùng em xa vắng nụ cười, tình ơi xa cách một đời cực chưa… Vâng cái cuộc đời cực chưa đó nó đã vương vấn tôi từ ngày tôi xa cậu. Mỗi lần nghe ai đàn, tôi lại thấy bóng cậu nghiêng đầu kéo cái nhị hôm nao. Nhưng cậu thì không còn nữa. Mợ tôi giờ đây còn có ai đàn để cho nghe khúc tương tư mà nhớ đời.Bởi vậy tôi cứ thương cho mợ tôi lấy phải người có tâm hồn nghẹ sĩ nên đã dám quên đi để lo trọn đời chồng. Mục lục Chuyện Trong Nhà Chuyện Trong Nhà Đỗ ThànhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Giao mùaĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 9 tháng 2 năm 2005
Thanh Thản Chuyện trên chuyến xe khách Dịch giả: Đỗ Thành Sắp đến giờ chạy, chiếc xe khách rục rịch khởi động. Nhưng nó chưa chạy ngay mà còn vòng lại phía cổng hậu vét thêm ít khách nữa… Khách vẫn lục tục lên. Bỗng một bé gái gầy gò, chừng tám, chín tuổi, ăn mặc rách rưới, tay dắt một người đàn ông khoảng trên bốn mươi tuổi. Anh ta đội chiếc nón rách lụp xụp che khuất cả khuôn mặt, có lẽ anh bị mù.Một tay anh nắm tay con, một tay cầm cái gậy chả ra gậy, que chả ra que, vừa đi vừa dò đường. Bước lên xe trước, con bé kéo bố lên theo, rồi lách mọi người vào xe.Dừng lại trước mấy hàng ghế đầu, con bé lên giọng buồn thượt:- Thưa bà con cô bác… bố cháu đui què mẻ sứt, chẳng làm được gì… xin bà con nhón tay làm phúc… Bố con cháu xin cảm ơn…Con bé đọc lầu lầu như một bài học thuộc lòng của học sinh cấp một. Mọi người vẫn ngồi im xì xào trò chuyện. Chưa có mấy ai động lòng, vì đi tàu, đi xe ai mà chẳng quá quen thuộc với những bài ca mòn cũ ấy. Thực ra thì nhiều người đúng là có hoàn cảnh rất đáng thương, nhưng cũng không phải là không có những kẻ lười lao động, giả danh hành khất. Tôi cũng đã đọc được ở đâu đó chuyện một chàng trai què quặt ngồi lê ngửa mũ ăn xin, khi không ai cho đồng nào thì gã cất tiếng chửi tục rồi vụt đứng lên chạy vù đi, còn khỏe hơn nhiều người lành.Con bé cảm thấy chưa thuyết phục được ai liền cất lời kể lể:- Mẹ cháu bỏ bố cháu đi theo một người giàu, để bố con cháu bơ vơ phải lang thang thế này đấy ạ… Xin bà con thương tình…Con bé trông cũng kháu, đôi mắt sáng vẻ linh lợi thế mà phải bỏ học dắt bố đi thế này thì cũng đến tội. Vậy mà vẫn chưa có ai muốn tin lời nó. Tôi ngồi ghế đầu, ngay bên nó nên tôi liền nắm tay nó hỏi:- Bố cháu là thương binh à?Con bé lắc đầu:- Dạ không… ạ… Bố cháu đi làm cho một cửa hàng sắt chuyên làm cửa xếp, chả biết thế nào mà bị sắt bắn vào nên bị mù cả hai mắt… Thế là chẳng làm gì được nữa… Trước bố cháu làm được nhiều tiền thì cửa nhà vui vẻ lắm, chúng cháu được đi học rất chu đáo. Từ ngày bố cháu bị mù, gia đình đâm ra lục đục. Mẹ cháu sinh ra cáu bẳn. Nhiều lúc mẹ cháu còn mắng bố cháu là "đồ mù đui" rồi còn rủa bố cháu là chết quách đi cho rảnh… Thế rồi mẹ cháu còn đòi bỏ bố cháu bằng được… Có ít tiền tiết kiệm của bố cháu, mẹ cháu cũng lấy sạch rồi theo người yêu cũ hiện là giám đốc một doanh nghiệp tư nhân…Con bé nói năng hoạt bát, rõ ràng mạch lạc. Có lẽ bố nó dạy cho và mặt khác, suốt ngày quanh quẩn chỉ có bấy nhiêu câu nên nó đã thuộc lòng. Nhiều người bấy giờ mới chú ý nghe nó nói.Nó dừng nghỉ hơi rồi nép vào người bố. Người đàn ông liền lên tiếng đỡ lời cho con:- Dạ thưa bà con… đúng thế đấy ạ… Khi vợ chồng tôi ly dị nhau thì thằng lớn cô ấy nhận nhưng nó nhất định không chịu đi theo mẹ, nay vẫn ở với tôi. Nó phải ở nhà đi học và chăm sóc bà nội trên tám mươi tuổi luôn ốm đau bệnh tật…Đến đấy thì nhiều người mới tỏ ra tin lời bố con anh ta. Một số bàn tay đã động đậy như muốn đưa tay móc túi tìm tiền lẻ. Nhiều người vẫn còn chần chừ. Đến khi thấy tôi mở ví rút ra tờ mười nghìn bỏ vào cái mũ vải cũ xám bẩn con bé đang chìa trước mặt thì nhiều người mới theo nhau móc túi lấy tiền cho nó. Con bé cảm ơn rối rít. Đôi mắt nó sáng lên và cũng rưng rưng cảm động.Nó lại tiếp tục dắt bố đi xuống phía cuối xe.Trong xe nổi lên nhiều tiếng xôn xao bàn luận:- Sao mà có người nhẫn tâm đến thế nhỉ?- Vợ chồng tình nghĩa tao khang… vậy mà đến lúc khó khăn hoạn nạn lại bỏ nhau. Đang tâm đến thế là cùng… Những loại ấy thì không "vô nhân đả" cũng "tắc thiên đả" thôi…Có người còn tỏ ra căm phẫn cao độ:- Loại ấy thì sống mà làm gì… Không bằng loại cầm thú. Vào tay tôi ấy à… tôi cứ cho một gậy rồi muốn ra sao thì ra.Có người tò mò hỏi:- Thế mụ ta theo tay tình cũ thì thế nào, chắc là sung sướng lắm nhỉ?Người đàn ông bấy giờ mới nhấc chiếc nón ra. Anh khe khẽ phe phẩy quạt rồi ngẩng mặt lên trước mọi người. Ai nấy đều cảm động khi thấy hai con mắt anh sâu lõm, mù tịt. Trông nét mặt anh vui hẳn lên, có lẽ vì anh biết bà con có phần cảm thương cho mình. Anh nói khẽ:- Thưa bà con... thế mà cô ta cũng có sung sướng gì đâu. Tay giám đốc tự phong kia… vợ con đã đề huề. Đời nào vợ con anh ta để cho cô ấy yên. Họ đã kéo đến đánh cho cô ta một trận thừa sống thiếu chết. Cô ta chẳng dám vác mặt về làng nữa. Nghe đâu dạo này cô ta cũng bỏ đi lang thang buôn chuyến vặt… hay sao ấy mà…Khi ấy tôi thấy ở hàng trên có một phụ nữ ngồi gục mặt xuống hai đùi, nhiều người không để ý, chỉ có tôi ngồi gần mới thấy. Đầu chị ta trùm một chiếc khăn thêu cũ kỹ như những chiếc khăn của bà con dân tộc bày bán ở Sapa, nên tôi cũng không rõ mặt. Mà hình như chị ta chỉ ngồi gục mặt như vậy từ khi có bố con người ăn xin bước lên xe thì phải.Bố con anh hành khất được bà con cho đã kha khá tiền. Trông hai bố con đã vui lắm. Con bé dắt bố xuống cuối xe rồi lại vòng lên. Khi bố con con bé vừa đến gần thì người đàn bà ngồi gục mặt liền đứng vụt dậy. Chiếc khăn vẫn che gần hết khuôn mặt. Chị ta lập cập dúi vội vào cái mũ vải của con bé một nắm tiền rồi bước vụt xuống xe. Con bé ngơ ngác chẳng kịp nói lời cảm ơn.Xung quanh lại có nhiều tiếng cất lên. Có người xuýt xoa:- Trời, bà ta cho nhiều tiền quá... Cháu đếm xem nào... Dễ có đến bốn năm tờ loại hai mươi nghìn, năm mươi nghìn đồng ấy nhỉ.Con bé không đếm tiền mà vẫn mải nhìn theo cái bóng người phụ nữ chạy lao xuống xe như bị tà đuổi. Khi cái bóng người ấy biến nhanh giữa đám đông, nó mới quay lại vui vẻ nhìn mọi người. Hai bố con anh ăn xin cúi đầu chào, nói lời cảm ơn lần cuối trước mọi người rồi cũng lật đật dắt nhau bước xuống xe.Vì câu chuyện của bố con người ăn xin mà mọi người quên cả chuyện giục ông tài cho xe chạy. Ai cũng mừng cho bố con anh ta. Đến khi chiếc xe chuẩn bị chuyển bánh thì có một cô gái trẻ bước vội lên. Tay vừa mới bám vào cửa xe, cô gái đã bô bô nói:- Gớm, bà con ạ... ngoài kia có vụ tai nạn xe máy ghê quá. Có một phụ nữ chả biết vội gì mà chạy cứ như bị ma đuổi, đến nỗi đâm sầm vào một chiếc xe máy đang phóng nhanh...- Thế có việc gì không? - Nhiều người cùng nhao nhao hỏi.- Chả biết cụ thể thế nào, vì người vòng trong, vòng ngoài đông lắm... Cháu chỉ thấy người ta giục đưa đi viện ngay, không thì không kịp...Cô gái bước vào xe. Câu chuyện tai nạn ấy cũng nhanh lắng xuống vì bây giờ tai nạn giao thông không còn là chuyện xa lạ gì. Nhưng khi chiếc xe vừa chuyển bánh thì ông tài xế như sực nhớ ra điều gì đó. Ông ta liền dừng tay lái, quay xuống hỏi mọi người:- Ơ... cái chị vừa lao xuống xe sao chưa lên... bà con nhỉ?- Thôi, bà ta không đi xe này thì đi xe khác, kệ bà ta. Chuyển bánh đi bác tài. Sốt cả ruột!Ông tài xế càu nhàu:- Nhưng hai bao hàng của bà ta còn xếp trên mui xe mà...- Thế thì làm sao được bây giờ? - Mọi người ngao ngán, sợ có chuyện lôi thôi lại mất thời gian...Ông tài xế nhíu trán suy nghĩ nhưng cũng chưa biết phải làm thế nào ... Mục lục Chuyện trên chuyến xe khách Chuyện trên chuyến xe khách Thanh ThảnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 13 tháng 9 năm 2008
Thanh Thản Chuyện trên chuyến xe khách Dịch giả: Đỗ Thành Sắp đến giờ chạy, chiếc xe khách rục rịch khởi động. Nhưng nó chưa chạy ngay mà còn vòng lại phía cổng hậu vét thêm ít khách nữa… Khách vẫn lục tục lên. Bỗng một bé gái gầy gò, chừng tám, chín tuổi, ăn mặc rách rưới, tay dắt một người đàn ông khoảng trên bốn mươi tuổi. Anh ta đội chiếc nón rách lụp xụp che khuất cả khuôn mặt, có lẽ anh bị mù.Một tay anh nắm tay con, một tay cầm cái gậy chả ra gậy, que chả ra que, vừa đi vừa dò đường. Bước lên xe trước, con bé kéo bố lên theo, rồi lách mọi người vào xe.Dừng lại trước mấy hàng ghế đầu, con bé lên giọng buồn thượt:- Thưa bà con cô bác… bố cháu đui què mẻ sứt, chẳng làm được gì… xin bà con nhón tay làm phúc… Bố con cháu xin cảm ơn…Con bé đọc lầu lầu như một bài học thuộc lòng của học sinh cấp một. Mọi người vẫn ngồi im xì xào trò chuyện. Chưa có mấy ai động lòng, vì đi tàu, đi xe ai mà chẳng quá quen thuộc với những bài ca mòn cũ ấy. Thực ra thì nhiều người đúng là có hoàn cảnh rất đáng thương, nhưng cũng không phải là không có những kẻ lười lao động, giả danh hành khất. Tôi cũng đã đọc được ở đâu đó chuyện một chàng trai què quặt ngồi lê ngửa mũ ăn xin, khi không ai cho đồng nào thì gã cất tiếng chửi tục rồi vụt đứng lên chạy vù đi, còn khỏe hơn nhiều người lành.Con bé cảm thấy chưa thuyết phục được ai liền cất lời kể lể:- Mẹ cháu bỏ bố cháu đi theo một người giàu, để bố con cháu bơ vơ phải lang thang thế này đấy ạ… Xin bà con thương tình…Con bé trông cũng kháu, đôi mắt sáng vẻ linh lợi thế mà phải bỏ học dắt bố đi thế này thì cũng đến tội. Vậy mà vẫn chưa có ai muốn tin lời nó. Tôi ngồi ghế đầu, ngay bên nó nên tôi liền nắm tay nó hỏi:- Bố cháu là thương binh à?Con bé lắc đầu:- Dạ không… ạ… Bố cháu đi làm cho một cửa hàng sắt chuyên làm cửa xếp, chả biết thế nào mà bị sắt bắn vào nên bị mù cả hai mắt… Thế là chẳng làm gì được nữa… Trước bố cháu làm được nhiều tiền thì cửa nhà vui vẻ lắm, chúng cháu được đi học rất chu đáo. Từ ngày bố cháu bị mù, gia đình đâm ra lục đục. Mẹ cháu sinh ra cáu bẳn. Nhiều lúc mẹ cháu còn mắng bố cháu là "đồ mù đui" rồi còn rủa bố cháu là chết quách đi cho rảnh… Thế rồi mẹ cháu còn đòi bỏ bố cháu bằng được… Có ít tiền tiết kiệm của bố cháu, mẹ cháu cũng lấy sạch rồi theo người yêu cũ hiện là giám đốc một doanh nghiệp tư nhân…Con bé nói năng hoạt bát, rõ ràng mạch lạc. Có lẽ bố nó dạy cho và mặt khác, suốt ngày quanh quẩn chỉ có bấy nhiêu câu nên nó đã thuộc lòng. Nhiều người bấy giờ mới chú ý nghe nó nói.Nó dừng nghỉ hơi rồi nép vào người bố. Người đàn ông liền lên tiếng đỡ lời cho con:- Dạ thưa bà con… đúng thế đấy ạ… Khi vợ chồng tôi ly dị nhau thì thằng lớn cô ấy nhận nhưng nó nhất định không chịu đi theo mẹ, nay vẫn ở với tôi. Nó phải ở nhà đi học và chăm sóc bà nội trên tám mươi tuổi luôn ốm đau bệnh tật…Đến đấy thì nhiều người mới tỏ ra tin lời bố con anh ta. Một số bàn tay đã động đậy như muốn đưa tay móc túi tìm tiền lẻ. Nhiều người vẫn còn chần chừ. Đến khi thấy tôi mở ví rút ra tờ mười nghìn bỏ vào cái mũ vải cũ xám bẩn con bé đang chìa trước mặt thì nhiều người mới theo nhau móc túi lấy tiền cho nó. Con bé cảm ơn rối rít. Đôi mắt nó sáng lên và cũng rưng rưng cảm động.Nó lại tiếp tục dắt bố đi xuống phía cuối xe.Trong xe nổi lên nhiều tiếng xôn xao bàn luận:- Sao mà có người nhẫn tâm đến thế nhỉ?- Vợ chồng tình nghĩa tao khang… vậy mà đến lúc khó khăn hoạn nạn lại bỏ nhau. Đang tâm đến thế là cùng… Những loại ấy thì không "vô nhân đả" cũng "tắc thiên đả" thôi…Có người còn tỏ ra căm phẫn cao độ:- Loại ấy thì sống mà làm gì… Không bằng loại cầm thú. Vào tay tôi ấy à… tôi cứ cho một gậy rồi muốn ra sao thì ra.Có người tò mò hỏi:- Thế mụ ta theo tay tình cũ thì thế nào, chắc là sung sướng lắm nhỉ?Người đàn ông bấy giờ mới nhấc chiếc nón ra. Anh khe khẽ phe phẩy quạt rồi ngẩng mặt lên trước mọi người. Ai nấy đều cảm động khi thấy hai con mắt anh sâu lõm, mù tịt. Trông nét mặt anh vui hẳn lên, có lẽ vì anh biết bà con có phần cảm thương cho mình. Anh nói khẽ:- Thưa bà con... thế mà cô ta cũng có sung sướng gì đâu. Tay giám đốc tự phong kia… vợ con đã đề huề. Đời nào vợ con anh ta để cho cô ấy yên. Họ đã kéo đến đánh cho cô ta một trận thừa sống thiếu chết. Cô ta chẳng dám vác mặt về làng nữa. Nghe đâu dạo này cô ta cũng bỏ đi lang thang buôn chuyến vặt… hay sao ấy mà…Khi ấy tôi thấy ở hàng trên có một phụ nữ ngồi gục mặt xuống hai đùi, nhiều người không để ý, chỉ có tôi ngồi gần mới thấy. Đầu chị ta trùm một chiếc khăn thêu cũ kỹ như những chiếc khăn của bà con dân tộc bày bán ở Sapa, nên tôi cũng không rõ mặt. Mà hình như chị ta chỉ ngồi gục mặt như vậy từ khi có bố con người ăn xin bước lên xe thì phải.Bố con anh hành khất được bà con cho đã kha khá tiền. Trông hai bố con đã vui lắm. Con bé dắt bố xuống cuối xe rồi lại vòng lên. Khi bố con con bé vừa đến gần thì người đàn bà ngồi gục mặt liền đứng vụt dậy. Chiếc khăn vẫn che gần hết khuôn mặt. Chị ta lập cập dúi vội vào cái mũ vải của con bé một nắm tiền rồi bước vụt xuống xe. Con bé ngơ ngác chẳng kịp nói lời cảm ơn.Xung quanh lại có nhiều tiếng cất lên. Có người xuýt xoa:- Trời, bà ta cho nhiều tiền quá... Cháu đếm xem nào... Dễ có đến bốn năm tờ loại hai mươi nghìn, năm mươi nghìn đồng ấy nhỉ.Con bé không đếm tiền mà vẫn mải nhìn theo cái bóng người phụ nữ chạy lao xuống xe như bị tà đuổi. Khi cái bóng người ấy biến nhanh giữa đám đông, nó mới quay lại vui vẻ nhìn mọi người. Hai bố con anh ăn xin cúi đầu chào, nói lời cảm ơn lần cuối trước mọi người rồi cũng lật đật dắt nhau bước xuống xe.Vì câu chuyện của bố con người ăn xin mà mọi người quên cả chuyện giục ông tài cho xe chạy. Ai cũng mừng cho bố con anh ta. Đến khi chiếc xe chuẩn bị chuyển bánh thì có một cô gái trẻ bước vội lên. Tay vừa mới bám vào cửa xe, cô gái đã bô bô nói:- Gớm, bà con ạ... ngoài kia có vụ tai nạn xe máy ghê quá. Có một phụ nữ chả biết vội gì mà chạy cứ như bị ma đuổi, đến nỗi đâm sầm vào một chiếc xe máy đang phóng nhanh...- Thế có việc gì không? - Nhiều người cùng nhao nhao hỏi.- Chả biết cụ thể thế nào, vì người vòng trong, vòng ngoài đông lắm... Cháu chỉ thấy người ta giục đưa đi viện ngay, không thì không kịp...Cô gái bước vào xe. Câu chuyện tai nạn ấy cũng nhanh lắng xuống vì bây giờ tai nạn giao thông không còn là chuyện xa lạ gì. Nhưng khi chiếc xe vừa chuyển bánh thì ông tài xế như sực nhớ ra điều gì đó. Ông ta liền dừng tay lái, quay xuống hỏi mọi người:- Ơ... cái chị vừa lao xuống xe sao chưa lên... bà con nhỉ?- Thôi, bà ta không đi xe này thì đi xe khác, kệ bà ta. Chuyển bánh đi bác tài. Sốt cả ruột!Ông tài xế càu nhàu:- Nhưng hai bao hàng của bà ta còn xếp trên mui xe mà...- Thế thì làm sao được bây giờ? - Mọi người ngao ngán, sợ có chuyện lôi thôi lại mất thời gian...Ông tài xế nhíu trán suy nghĩ nhưng cũng chưa biết phải làm thế nào ... Mục lục Chuyện trên chuyến xe khách Chuyện trên chuyến xe khách Thanh ThảnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 13 tháng 9 năm 2008
Huỳnh Tịnh Của Chuyện tên giáp Có tên dân nghèo, gần mãn tháng chạp, trong mình không có manh áo cho lành, nghĩ qua tết nhứt lấy chi mà ăn mặc, lén vợ vác một cây hèo ra núp xó mả, chờ có ai đi lẻ bọn chận mà ăn cướp. Hồi lâu thấy một người lom khom đi tới, anh ta vác hèo chạy ra, thì là ông già vác bao gạo đứng xó ró bên đàng, nói nội mình không có giống gì, chỉ có năm ba cân gạo mới xin bên thằng rể đem về ăn cho đỡ đói. Tên Giáp không nghe, giựt bao gạo, lại muốn lột cái áo rách của ông già, ông già năn nỉ lắm mới thôi. Giáp vác gạo về, vợ hỏi gạo ở đâu? Giáp nói dối rằng gạo người ta tụi tiền cờ bạc, chớ gạo ở đâu! Giáp nghĩ chước ấy hay, ngày sau lại ăn quen đi nữa, hồi lâu thấy một người vác đoản côn cũng tới tại gò mả, ngồi chồm hổm ngó mong, coi ý cũng là một người đồng đạo. Giáp thụt lui trở ra, tên kia thất kinh hỏi ai vậy? Giáp nói là người đi đàng. Hỏi sao không đi? Giáp nói tôi đợi anh. Tên kia cười. Hai đàng hiểu ý nhau, nói chuyện nghèo khổ. Canh khuya không đặng vật gì, tên Giáp buồn ý muốn về. Tên kia nói: anh đi làm nghề, mà coi ý còn quê, xóm trước kia có nhà gả con lấy chồng, dọn dẹp cả đêm, lẽ nào cũng mỏi mệt, thôi anh theo tôi, có được sẽ chia đôi. Giáp mừng đi theo tới cửa ngõ, cách vách nghe nấu bánh, biết trong nhà chưa ngủ, rình bên vách. Một chặp có người mở cửa đi gánh nước, hai người lẻn vào, thấy đèn leo lét để đàng phía chái, nhà trong thì tối đen. Một người đờn bà nói: con hai chịu khó đi coi nhà trong, đồ đạc con để trong rương, không biết đã khóa chưa. Nghe tiếng con gái nho nhỏ, nói giọng chả chớt, làm biếng, hai người mừng thầm, ẩn bóng chạy vào nhà trong, mò nhằm cái rương, dở nắp thăm coi nghe sâu hóm. Tên kia nói thầm, biểu Giáp chun vào lấy được một gói đưa ra. Tên kia hỏi còn hết? Giáp nói hết. Tên kia gạt Giáp, biểu mò nữa, sẽ lén đậy nắp rương khóa lại rồi bước rảo đi mất. Giáp ở trong rương lúng túng một hồi, thấy đèn sáng rọi vào, nghe một người đờn bà nói: ai đã khóa rồi. Hai mẹ con đem nhau lên giường, tắt đèn mà ngủ. Giáp lục đục không biết làm chước gì mà ra cho khỏi, mới giả làm chuột cạp sột sột trong rương, đứa con gái nghe, kêu mẹ nói trong rương có chuột. Người mẹ nói: tao mệt quá, mầy phải đi coi kẻo nó cắn hết áo quần mầy. Đứa con gái chờ dậy lấy khóa mở rương, Giáp ở trong rương chờn vờn nhảy ra, đứa con gái hoảng kinh ngã ngửa. Giáp rầm chạy đại, dầu không đặng chi mà cũng mừng khỏi hoạ. Nhà gái bị ăn trộm đồn ra, có kẻ nghi cho Giáp. Giáp sợ trốn đi xứ xa, ở với nhà giàu làm thuê mướn; việc nguôi ngoai rồi mới dám trở về làm ăn, bỏ nghiệp du côn. Rút từ Chuyện giải buồn - cuốn sau. Bản in Quản hạt, Sài Gòn, 1895. Mục lục Chuyện tên giáp Chuyện tên giáp Huỳnh Tịnh CủaChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Huynh Tinh Cua Armor story There was a poor man, nearing the end of the December month, without even a single piece of clothing, thinking about what to wear after Tet, secretly his wife carried a hyacinth tree and hid in a corner of the grave, waiting for someone to stop him and rob him. . After a while, I saw a person walking forward, carrying a bag of rice and running out. It was an old man carrying a bag of rice standing on the side of the road, saying that his grandfather had nothing to do with it. He only had five or three kilos of rice so he asked his son-in-law to bring it to him. Come eat to relieve your hunger. Giap didn't listen, grabbed the bag of rice, and wanted to strip the old man's torn shirt, but the old man begged. Giap carried the rice home, his wife asked where the rice was? Giap lied that people's rice is used to collect money from gambling, not where the rice is! Giap thought that method was good, and after a while he got used to it again. After a while, he saw a person carrying a stick coming to the grave, squatting down and looking forward, thinking he was also a fellow believer. Giap retreated back, the guy was startled and asked who was that? Giap said he was a wanderer. Ask why don't you go? Giap said I was waiting for you. The other guy laughed. The two sides understood each other and talked about poverty. Late at night, unable to get anything, Giap felt sad and wanted to go home. The other guy said: I'm working, but considering I'm still in the countryside, the neighborhood used to have people getting married, cleaning all night, I'm sure I'll be tired, come with me, I'll split what I get. Giap happily followed to the alley, next to the wall he heard the cake cooking, knowing that the house was not yet asleep, lurking around the wall. One moment, someone opened the door to carry water, two people sneaked in, saw a flickering light in the wing, and the house was dark inside. A woman said: My second son, please take the time to look inside the house. Your belongings are in the chest, I don't know if they are locked or not. Hearing the girl's small voice, speaking in a lazy, lazy voice, the two of them were secretly happy, ran into the house in shadow, groped for the chest, opened the lid to look for worms. The other guy whispered, Giap reached in and brought out a package. The other guy asked, is there anything left? Giap said it all. The other guy lied to Giap, pretended to be curious again, would secretly close the lid of the chest, lock it and then walk away. Giap was confused in the chest for a while, saw a bright light coming in, and heard a woman say: "Who locked it?" Mother and daughter took each other to bed, turned off the lights and slept. Giap was confused and didn't know what to do to get out, so he pretended to be a mouse scrabbling in the chest. The daughter heard it and called her mother to say there were mice in the chest. The mother said: I'm so tired, you have to go see if it doesn't bite all your clothes. The girl got up and took the key to open the chest. Giap was inside the chest and jumped out, the girl fell back in panic. Giap ran away, even though he didn't gain anything, he was still happy to avoid disaster. Rumors spread that the bride's family had been robbed, and someone suspected Giap. Giap was afraid to run away to a far country and live with a rich family as a hired laborer; After the incident calmed down, he dared to return to business and quit his thug career. Excerpted from Sad Story - next book. Printed by the Governor, Saigon, 1895. Table of contents Armor story Armor story Huynh Tinh CuaWelcome to read the first book from the book project for mobile devices. Source: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hung Posted by friend: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Đoàn Phương Huyền Chuyện tình của biển Quân về mang theo vị mặn của biển và nồng nồng của gió. Nó cười, “nhìn phong trần ra phết”. Quân im lặng kéo tay nó đi.Nó học văn là vì Quân. Quân bảo thích con gái khoa văn dịu dàng và có vẻ... là con gái, nó bướng bỉnh “Bản tính thì làm sao thay đổi được” nhưng Quân nói “ Môi trường sẽ tác động đến con người”. Nó tạm tin như vậy và thử. Nó chán nản tập tành làm thơ, cứ viết viết xóa xóa rồi liệng vào sọt rác. Nếu không phải vì Quân? Mỗi tuần nó nhận một lá thư vào thứ bảy và gửi một lá vào chủ nhật. Những lá thư Quân gửi về đều có vị mặn của biển và không thể thiếu một câu: “Tuần này có viết được gì không Chi”. Thư từ biển xa tít tắp, thư từ những con sóng xô từng đêm, có lúc thư lao về từ bão táp mang theo nỗi nhớ để lại sự thấp thỏm, lo âu “Không biết nơi ấy, biển đã bình yên hay chưa?”.Năm hai, nó có bài đăng báo. Nó nghẹn ngào xúc động. Chắc là Quân vui lắm khi nhận được tin đó. Một phần mong ước của Quân. Nó bắt đầu lao vào viết, cốt để đăng báo, cốt để Quân vui. Không hiểu sao trong mỗi trang viết đều có vị mặn của biển và những ánh sao đêm. Nó nhớ mỗi lần Quân về lại kể: “Sao đêm trên biển là một bức tranh kỳ diệu mà không có một nét bút nào vẽ nổi”. Nó tưởng tượng ánh sao hằng đêm lấp lánh và dịu dàng như đôi mắt Quân, và nó viết bằng sự tưởng tượng đó.Thứ bảy nhận thư, Quân nói “Quân đọc bài của Chi rồi, hay, nhưng sao buồn quá!”. Nó hỏi lòng “Có phải vì Quân?”. Thư Quân làm cho tim nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực “Chi ơi, thứ bảy tuần sau Quân về”. Nó háo hức, bận rộn chuẩn bị. Nó ngồi hàng giờ trước gương để nhìn mình mỉm cười, chải mái tóc dài đến khuỷu chân mà mỗi lần về Quân vẫn dặn “đừng cắt tóc nghe Chi.” Nó đo bằng gang tay, hình như tóc dài thêm một đoạn. Chắc là Quân ngạc nhiên lắm và nó sẽ không để cho Quân kịp nhận ra mà nói với Quân rằng: “Chi vẫn gọi đầu bằng hoa bưởi đấy”. Quân sẽ cười “đó là loại dầu hảo hạng của Chi mà”. Nó thấy lòng rộn ràng hẳn lên “Quân vẫn nhớ”.Sài Gòn về đêm dường như đã trút bỏ hết vẻ bụi bặm bên ngoài, để hiện ra một Sài Gòn lộng lẫy sắc màu. Sông Sài Gòn bình yên chưa từng có, gió lồng lộng thổi lên từ lòng sông sâu thẳm, đám lục bình trôi lềnh bềnh tựa như những con thuyền nhỏ nhấp nhô trong đêm. Nó ngã đầu lên vai Quân mà quên mất câu xin phép dí dỏm của hai đứa “cho Chi mượn vai chút nha”. Quân vẫn chưa nói một câu nào từ lúc về, chỉ im lặng một cách tuyệt đối. Nó cảm nhận có một gì đó khang khác ở Quân nhưng lại nghĩ “Có lẽ Quân còn mệt và chưa thích nghi kịp với sự thay đổi của Sài Gòn”. “Quân thấy Sài Gòn có gì khác không? Nó hỏi: “Nhiều chứ ?”. “Ừ, nhưng những kẻ đi xa về mới nhận ra điều đó”. Nó thấy lòng nặng trĩu. Nó thèm được nghe Quân nói và nói cho Quân nghe. Nó muốn kể về những lần thức thâu đêm vắt óc suy nghĩ để viết bài là vì Quân. Rồi có lúc không có Quân nó vẫn mỗi tuần một lần vào quán chè cũ ăn đủ hai ly của hai đứa. Còn cả chuyện... à mà thôi chuyện này nói ra chắc Quân sẽ cho là mít ướt. Điều này cũng do Quân thôi. Từ khi học văn, nó trở nên mềm yếu và rất nhạy cảm. Nó không còn khô khan và không còn ngông nghênh như hồi trước dù nét bướng bỉnh vẫn còn đó. Có lẽ Quân nói đúng “Môi trường có thể tác động đến con người”. Lần này, Quân không kể chuyện biển, không nói về những ánh sao đêm lung linh như thế nào và tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền những lần biển giận. Quân cũng không nói vẻ xuýt xoa: “Sao Chi dạo này ốm quá! Tay cũng nhỏ đi này. Phải ăn nhiều vào chứ!”. Nó ngúng nguẩy: “Chi không muốn mình là ổ bánh mì đâu. Vậy sẽ xấu lắm”. “Chi thích thành que củi khô lắm hả? Lúc đó có lẽ Quân sẽ không nhận ra đâu”. Bàn tay nhỏ nhắn của nó ngoan ngoãn nằm trong tay Quân. Tay Quân lúc nào cũng ấm áp và mạnh mẽ luôn mang cho nó một cảm giác bình yên.Ánh điện dường như đủ cho nó nhìn rõ vẻ mặt của Quân lúc này. Quân nhìn xa xăm, vô định. Nó im lặng, thắt lòng và nhói đau vì cái xiết tay quá mạnh của Quân. “Quân!” - nó thảng thốt. Quân nhìn nó nồng nàn và tha thiết đến nỗi nó bất giác cúi mặt. Nụ hôn đầu tiên vội vàng... Quân lại về với biển.Nga bảo: “Mày lúc nào cũng như con bé thất tình đấy Chi ạ! Chẳng lẽ mày và Quân...” - Nga bỏ lửng câu hỏi. Nó nhói lòng “Quân và tao vẫn bình thường” rồi quay đi cố giấu giọt nước mắt vào lòng. Nó đánh trống lảng: “Còn Hưng của mày thì sao rồi?”. “Tao xù rồi Chi ạ. Không gì hơn những thằng con trai khác. Tao đã nghĩ ra một điều”Không nên cho ai nhiều hơn những gì mình được nhận. Với tao sống sao cho vui vẻ là được”. Nó thấy miệng mình đắng ngắt. Ước gì nó vô tư yêu, vô tư chơi và vô tư khẳng định con tim mình được như Nga. Biết đâu nó sẽ không như bây giờ.Thứ bảy, nó đứng ngồi không yên, chốc chốc lại giật mình vì tiếng xe máy chạy qua. Nó chờ biển...Chủ nhật, lá thư theo định kỳ vẫn được gửi đi. Nó thấp thỏm chờ đợi và tự biện minh cho Quân “Có lẽ Quân quá bận vì mấy hôm nay biển có bão”.Nó viết và đăng báo chỉ mong sao Quân đọc được. Mái tóc dài và cả hương tóc nó không thay đổi nên nó không tin Quân sẽ khác, chỉ có điều Quân bận. “Mày biết tin gì chưa Chi?” - Nga hỏi nó. “Là tin gì chứ?”. “Quân sắp cưới...”. Tai nó ù đi. “Mày nói gì hả Nga? Mày nhắc lại đi. A, không..., không... không cần”. Nó chết lặng, chỉ mong mình đang mơ, chỉ là mơ thôi... Nga vẫn huyên thuyên: “Mày thấy không? Cuộc sống này không có gì là tồn tại mãi mãi, là vĩnh hằng, chỉ có tiền thôi Chi à! Mày cũng chưa biết Quân lấy ai mà? Mày còn nhớ Hương, em họ tao không? Ba nó là thuyền trưởng sắp về hưu, có lẽ Quân sẽ thay vào chỗ đó”. Chợt nhận ra là mình không nên nói vậy, Nga bối rối: “Tao xin lỗi mày... Mày khóc đi Chi. Khóc cho nhẹ nhàng hơn”. Nó lắc đầu một cách yếu ớt. Nga đi rồi, những giọt nước mắt nó bắt đầu rơi. Giờ thì nó hiểu tại sao Quân quên thứ bảy, vì sao Quân lại nhìn nó như vậy. Lần cuối cùng, Quân đã trao nó nụ hôn vội vã nhưng không một lời chia tay. Nó chợt thấy lòng se sắt vì thương Quân. Quân đã khổ nhiều quá rồi.Nó viết bài không để đăng báo hay cho một người nào đó đọc mà chỉ cho riêng mình. Quân không cần niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà nó thắp lên hoặc cũng vì một lý do nào khác. Nhưng điều đó không quan trọng. Quân đã ra đi nhưng biển và sao đêm thì vẫn ở lại. Nó chợt nhận ra mình yêu biển hơn bao giờ hết. Vị mằn mặn không thể tan khỏi bờ môi... Mục lục Chuyện tình của biển Chuyện tình của biển Đoàn Phương HuyềnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Áo TrắngĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 8 năm 2007
Doan Phuong Huyen Love story of the sea The troops returned bringing with them the salty taste of the sea and the warmth of the wind. He laughed, "Look how windy it is". Quan silently pulled his hand away. He studied literature because of Quan. Quan said he likes girls who are gentle and seem... as girls, they are stubborn. "Nature cannot be changed," but Quan said, "The environment will affect people." It temporarily believes so and tries. He was bored with practicing poetry, writing, erasing, and then throwing it in the trash. If not for Quan? Every week it receives one letter on Saturday and sends one letter on Sunday. The letters Quan sent back all had the salty taste of the sea and could not lack one sentence: "Can you write anything this week, Chi?" Letters from the sea far away, letters from the rushing waves every night, sometimes letters rushing back from storms carrying nostalgia, leaving anxiety and anxiety "I wonder if there, the sea is peaceful or not?" .In his second year, he had an article published in the newspaper. It was choked with emotion. Quan must have been very happy to receive that news. Part of Quan's wish. He started writing, just to get published in the newspaper, just to make Quan happy. For some reason, every page has the salty taste of the sea and the stars at night. He remembers every time Quan came back and said: "The stars at night on the sea are a magical picture that no brushstroke can draw." He imagined the starlight every night as sparkling and gentle as Quan's eyes, and he wrote with that imagination. On Saturday, receiving the letter, Quan said, "Quan has read Chi's article, it's good, but it's so sad!". He asked himself, "Is it because of Quan?". Thu Quan made his heart want to jump out of his chest, "Chi, Quan will be back next Saturday." He was excited and busy preparing. He sat for hours in front of the mirror to look at himself smiling, combing his elbow-length hair, which every time Quan told him, "Don't cut your hair, Chi." It measured in a hand span, and it seemed like the hair was a bit longer. Quan was probably very surprised and he wouldn't let Quan realize it and said to Quan: "Chi still calls the head with grapefruit flower." Quan will laugh, "That's Chi's premium oil." He felt his heart flutter, "Quan still remembers". Saigon at night seemed to have shed all the dust outside, revealing a colorful Saigon. The Saigon River is peaceful like never before, the wind blows from the deep river bed, the water hyacinths float like small boats bobbing in the night. He laid his head on Quan's shoulder and forgot the two of them's witty request for permission, "Let Chi borrow your shoulder for a bit." Quan has not said a single word since returning home, just remaining absolutely silent. He felt there was something different about Quan but thought, "Maybe Quan is still tired and hasn't adapted to the changes in Saigon yet." “Do you see anything different about Saigon? It asked: "A lot?". “Yes, but only those who have come back from far away realize that.” It feels heavy. He wanted to hear Quan talk and tell Quan. He wants to talk about the times he stayed up all night trying to think of writing articles for Quan. Then there were times when Quan wasn't around and he still went to the old sweet soup shop once a week to eat two glasses for both of us. As for the story... oh well, if I say this, Quan will probably think it's a crybaby. This is also due to Quan. Since studying literature, it has become soft and very sensitive. It's no longer dry and arrogant like before, although the stubbornness is still there. Perhaps Quan is right, "The environment can affect people." This time, Quan did not tell stories about the sea, did not talk about the shimmering stars at night and the sound of waves crashing against the side of the boat when the sea was angry. Quan also didn't say anything, "Why is Chi so sick these days?" Hands are also getting smaller. You have to eat a lot!”. It shook its head: "I don't want to be a loaf of bread." So it will be very bad." “Do you really like turning into dry sticks? At that time, Quan probably won't realize it." His small hand obediently rested in Quan's hand. Quan's hands were always warm and strong, always giving him a feeling of peace. The electric light seemed to be enough for him to see Quan's face clearly at this moment. Quan looked far away, aimlessly. It was silent, heart-wrenching and aching because of Quan's strong grip. “Quan!” - he exclaimed. Quan looked at it so passionately and earnestly that it suddenly bowed its head. The first kiss was hasty... Quan returned to the sea again. Nga said: "You're always like a heartbroken girl, Chi! Could it be that you and Quan..." - Nga left the question unfinished. His heart ached, "Quan and I are still normal" then turned away and tried to hide his tears in his heart. He evasively said: "What about your Hung?". “I'm confused, Chi. Nothing more than other boys. I thought of one thing: "Don't give anyone more than what you receive. For me, living happily is enough." It felt bitter in my mouth. I wish he could carefreely love, carefreely play and carelessly affirm his heart like Nga. Who knows, maybe it won't be like it is now. On Saturday, he couldn't sit still, startled from time to time by the sound of a motorbike passing by. It waits for the sea... On Sunday, the regular letter is still sent. He waited anxiously and justified himself to Quan, "Maybe Quan was too busy because there were storms at sea these past few days." He wrote and posted it in the newspaper just hoping that Quan would read it. His long hair and the smell of his hair haven't changed, so he doesn't believe that Quan will be different, he's just busy. “Do you know the news yet, Chi?” - Nga asked it. “What news is that?”. "Quan is getting married...". His ears were ringing. “What do you say, Nga? You say it again. Ah, no..., no... no need." He was dumbfounded, hoping he was dreaming, just a dream... Nga was still chattering: "Do you see that?" Nothing in this life lasts forever, is eternal, only money Chi! You also don't know who Quan married? Do you still remember Huong, my cousin? His father is a captain who is about to retire, perhaps Quan will take his place." Suddenly realizing that she shouldn't have said that, Nga was confused: "I'm sorry... You cry, Chi. Cry more softly." It shook its head weakly. As Russia left, tears began to fall. Now he understands why Quan forgot Saturday, why Quan looked at him like that. The last time, Quan gave him a quick kiss but didn't say goodbye. He suddenly felt his heart tighten because he loved Quan. Quan has suffered too much. He wrote the article not to publish it in a newspaper or for someone else to read, but just for himself. Quan doesn't need the little happiness it sparks or for some other reason. But that does not matter. The army has left, but the sea and the stars at night still remain. It suddenly dawned on me that I love the sea more than ever. The salty taste can't leave my lips... Table of contents Love story of the sea Love story of the sea Doan Phuong HuyenWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: White Shirt Uploaded by friend: Ct.Ly on: August 6, 2007
Tăng Văn Chung Chuyện tình của mỗi người T ôi run rẩy ngồi xuống bên anh, xa xa một tí. Nín thở. Lần đầu tiên trong đời đi chơi với người con trai. Anh bảo đến Vườn Địa Đàng hay lắm. Ở đó có gì? Anh chỉ mỉm cười. Ví như lúc nãy mình hỏi anh vì sao ai cũng im lặng dưới gốc cây mà không nói gì thì anh cũng mỉm cười bí hiểm như thế. Hình như là đêm giữa tháng, trăng treo lơ lửng giữa trời. Trời cao đến choáng ngợp. Những đêm như thế này, hai mẹ con thường ngồi trước bậc thềm nhìn hun hút ra dãy núi mờ sương trăng. Quê tôi đầy những con dốc. Mỗi độ chiều về, gió mải miết, cuốn tung vầng bụi đỏ. Cho trâu ăn rồi cùng tụi bạn ngồi trên đỉnh đồi thi nhau hát, thả cho gió âm vang cả buổi chiều. Mấy tháng trước, tôi từ giã những thửa ruộng bậc thang - nơi lầm lũi dáng mẹ bước thấp bước cao - xuống thành phố học. Tạm biệt những cụm hoa mua sắc tím. Đêm đó trăng cũng sáng, gió về khe khẽ mang theo mùi hoa dủ dẻ, cả tiếng tĩnh mịch của xóm núi. Hai mẹ con nói chuyện đến khuya. Mẹ bảo thân con gái mười hai bến nước. Cả đời mẹ là quãng chờ đợi và thất vọng. Đừng tin con trai. Tôi không nói gì. Mẹ bó gối nhìn những con dốc chập chùng dưới trăng, nghèo nàn, cô độc. Dáng ngồi và cái nhìn của mẹ thật bơ vơ... Trong phòng, tụi nó gọi tôi là con nai trên núi chạy xuống đây. Chỉ còn mình tôi chưa có người yêu. Những tối thứ bảy quẩn quanh rồi lấy sách ra đọc. Căn phòng vốn chật chội bỗng buồn tênh. Nội trú có ai cùng cảnh mình mà hát tình ca nghêu ngao. Khuya, tụi nó về. Sau những hẹn hò, đứa vui, đứa cáu kỉnh. Con Lan tuyên bố sẽ làm mai cho tôi một người. Quả thật, ba ngày sau, anh ngập ngừng trước phòng. Những ngày sau đó tôi quên mất mẹ với bến đục bến trong. Những ngày sau đó, tôi thấy nhớ anh. Nhớ lắm. Nhà không có đàn ông, chưa bao giờ tôi gần gũi cái mùi mồ hôi kỳ lạ. Và, nhất là bàn tay ấm nóng của anh. Nhưng tôi không nghĩ mình đã yêu. Tôi không định hình được tình yêu. Bây giờ thì tôi ngồi đây, bên anh. Anh hứa vào đây sẽ nói những gì nhưng chẳng nói. Vườn Địa Đàng là gì? Sao ai vào Vườn Địa Đàng cũng loay hoay mà không nói? Anh mỉm cười nhẹ nhàng kéo tôi sát lại. Vẫn cái hơi ấm của bàn tay anh... Anh cúi xuống... Tôi chết lặng. Hóa ra thế. Chắc là thứ tình yêu truy lĩnh như bọn nó nói đây. Những bài học luân lý của mẹ chập chờn rồi nhạt nhòa hẳn. Tôi nhắm mắt nhưng thấy mình đi trên mây với anh. Tôi nhìn xuống mỗi gốc cây, những đôi yêu nhau câm lặng. Tôi thấy cả xóm núi bạt ngàn hoa mua, mẹ đang làm gì đó. Nghe nhột nhạt ở ngực. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi lại thấy mẹ với mười hai bến nước. Cảm giác nhột nhạt ở ngực lan dần. “Không!”. Tôi hét lên và đẩy anh ra. Cả hai nhìn nhau sững sờ. Vườn Địa Đàng xôn xao như mùa trái rụng. Những đôi mắt lườm nguýt, rồi lại chìm vào nốt lặng. Anh thì thầm: “Đừng sợ. Đôi mắt anh lúc nào cũng có lửa, lúc này lửa đang nghi ngút. Tôi khóc. Sao anh không nói với tôi lời yêu thương, dù anh ít nói. Tôi gạt anh ra, miệng khóc ư ư. Chạy khỏi Vườn Địa Đàng. 2. Một tháng sau. Tôi chống cằm nhìn hai đứa trẻ trước mặt. Hai đứa học lớp hai, một đứa lưu ban. Chúng đều rất sợ những con số. Cảm giác tội nghiệp tụi nó trong tôi đã mất, tình thương dành cho nó tôi không hiểu được, thênh thang như gió núi ngọt ngào hương dủ dẻ. Buổi dạy đầu tiên, hai đứa đứng nhìn tôi chòng chọc, con bé lớn có cái nhìn sâu hút. “Ba đâu cháu?”. “Ba đi làm tối về”. “Mẹ đâu?”. “Mẹ bỏ đi rồi”. Có tiếng vỡ ngân lên đâu đây. “Thôi vô học đi. Cô được ba...”. Con bé cắt ngang: “Biết rồi. Ba dặn cô dạy xong, ăn cơm rồi về”. Tôi thành gia sư.Sau đêm bỏ chạy đó, anh không đến nữa. Tôi ốm ba ngày. Chuyện của mình được tụi trong phòng thưởng cho mấy trận cười nghiêng ngả. Tôi lại khóc. Sao lời anh không ấm nóng như bàn tay? Sao anh chỉ mỉm cười mà không nói? Sao mắt anh là lửa mà không phải là nước để tôi vùng vẫy, đắm mình trong đó? Tụi nó diễn lại cảnh tôi bỏ chạy, rồi ôm mặt cười rũ. Rồi con Lan chẳng thèm hỏi tôi nửa câu. Rồi nó tuyên bố anh đã có con bé khác, chẳng “hâm” như tôi. Tôi cắn môi, thấy sự vô nghĩa đến tận cùng. Hương hoa trong gió có người ngửi thấy, có người không. Nhưng ai mà nhìn thấy được. Trong tôi vẫn còn hơi ấm nơi bàn tay anh. Lúc gượng dậy thì nhận được thư mẹ. Tôi lại rũ xuống giường. Cái nghèo lâu nay kìm nén, bây giờ nổ tung. Mẹ đau mà chẳng thể nhập viện, nhưng mẹ bảo đừng về, chẳng giải quyết được gì cả. Tôi không về. Tôi nhớ hoa mua, mảnh mai thế mà cũng tím ngát được trên sỏi đá. Ba của hai đứa trẻ cho tôi tạm ứng tháng đầu gởi về cho mẹ. “Em ở đây nấu ăn trưa. Chiều, cô cháu đi học. Tối anh mới về”. “Dạ”. Tôi khép nép nhìn anh. Gương mặt cương nghị. Mái tóc chớm tai phủ màu nắng gió. Duy đôi mắt là không phải của anh. Nó u buồn, sâu thẳm của đôi mắt ấy là sự mất mát, đớn đau. 3. Tôi mệt mỏi ngồi tiếp anh - người có bàn tay ấm nóng. Một ngày vừa làm gia sư kiêm bảo mẫu, vừa làm sinh viên khiến tôi rã rượi. Anh đang nhảy múa bằng lời trước mặt. Cố kìm cái ngáp bất lịch sự. Bất ngờ anh nắm lấy tay tôi. Bàn tay lạnh ngắt - giống như sự dối trá. Tôi rụt tay lại: “Anh đừng đến đây nữa”. “Em yêu anh ta rồi, phải không?”. “Ai?”. “Anh chàng đã có hai con”. Tự dưng tôi thấy đời vô nghĩa. “Anh đừng đến đây nữa”. Đóng “sầm” cửa lại, tôi vùi mặt vào gối. Chẳng trách tụi trong phòng mấy hôm nay xì xầm giống như anh nói. Một lần nữa khẳng định cái “hâm” của tôi. Tôi cười khinh bỉ, nhận ra cái nhìn hẹp hòi của thế gian. Nhưng sau đó lại giật mình, thấy đôi mắt anh cứ ám ảnh mình trong giấc ngủ. Anh bốc vác ở cảng cả ngày, tối mịt mới về. Có khi tôi giặt quần áo cho anh nữa. Tôi làm mà không hiểu nổi mình. Khi chiều tắt, anh tất tả đạp xe về để tôi về ký túc xá. Những lúc như thế, mấy đứa con anh đã ngồi vào bàn học, tôi cũng ngồi đọc cuốn sách gì đấy. Anh đứng lặng không nói gì. Cơm canh đã chờ sẵn trên bàn. Anh vẫn nhìn tôi với đôi mắt tôi luôn nhớ và không bao giờ hiểu nổi. Tôi chỉ biết lí nhí: “Em về”. Tôi nhất định không ăn bữa tối nhà anh. Anh theo tôi ra cổng, tôi im lặng đạp xe. Dù không ngoảnh lại cũng biết anh đứng nhìn theo xa lắc... Có một dịp nào đó, tôi ở lại ăn cơm cùng anh. “Em có người yêu chưa?”. Lúc còn hai người ngồi ăn, anh hỏi. “Dạ... chưa”. “Có bao giờ em nghĩ đến không?”. “Dạ... không”. Anh và tôi rơi vào khoảng trống. Ngoài trời rì rào một cơn mưa, căn phòng chật chội như dịu lại. “Anh mang ơn em nhiều lắm”. “Anh đừng nói thế”. Tôi cố không nghĩ đến bản hợp đồng mưu sinh giữa tôi và anh. “Hay là em đừng đến đây làm nữa”. Hình như tôi hỏi anh vì sao, nghe như giọng của ai vọng lại. “Em khổ quá. Em có thấy vô lý không?”. Im lặng. “Em đã nói với anh rồi... Nhưng mà tháng sau anh đừng trả thêm tiền cho em...”. Anh cắt ngang: “Bỏ đi. Những ngày qua đối với anh, tiền nào mua được”. Im lặng. Cả hai đều như muốn nói: Chúng mình vứt nỗi buồn ra ngoài mưa đi nhé! “Em thấy anh già chưa?”. “Đâu có”. Tôi cố cười cho không khí khác đi. Anh nhìn tôi: “Em có biết, nhờ em mà mắt anh bớt sâu không?”. Câu nói cắt ngang tiếng cười của tôi. Cả hai lại rơi vào khoảng trống mênh mông. Tôi cúi xuống chén cơm. Anh lỡ lời hay sao mà bâng quơ nhìn ra cửa sổ. Cửa sổ khóc, từng sợi mưa. 4. “Sáng nay ba đi làm mang theo xách áo quần. Ba khóc, bảo con ở nhà nghe lời cô, vài bữa ba về. Hồi tối ba cũng khóc”. Con bé lớn chùi nước mắt rồi đưa tôi mảnh giấy. Có điều gì như cơn bão qua tôi. Tôi biết mình không chịu nổi những xót xa. “Em! Anh có lỗi vì đi mà không nói trước. Thời gian ngắn thôi. Anh vào Sài Gòn để gặp mẹ hai đứa. Ngược xuôi mãi rồi mới biết cái mình cần. Cuộc sống nhọc nhằn quá, không thể u buồn hay hận thù mãi được. Không hình dung được những ngày tới không có em, anh sẽ thế nào. Nhưng yêu em là có tội... Hy vọng vài ngày nữa, anh lại đưa mẹ hai đứa trẻ về. Em chăm sóc hai đứa cho anh. Tiền ăn và tiền lương trong tủ”.Tôi buông mình xuống ghế. Ngoài hiên nắng đã lên. Có gì vui mà nhảy nhót trên từng phiến lá? Sao tĩnh lặng đến ghê người? Con chim gì sao sáng này không hót? Tôi không khóc nhưng nước mắt tôi chảy dài. Phải vui mừng cho anh ấy chứ. Tôi ngồi bất động, thấy đất dưới chân mình nứt ra, tôi rơi xuống cái vùng tối đen tối thẫm. Đất lấp lại. Đất nén chặt quá. Tôi nghẹt thở. Tôi cảm giác mình sắp chết. Đâu đây văng vẳäng tiếng chuông lễ nhà thờ. Đúng rồi, sáng nay chủ nhật. Tôi cố vùng vẫy và hét lên: “Không!”. Tiếng mình lạc đi, lẫn trong tiếng chuông ngân nga đồng vọng. Tôi thấy nước mắt mình chảy thành dòng sông. Tôi cố chèo chống chiếc thuyền chở hai đứa bé ngược dòng sông đó. Sông vẫn chảy... Sông đỏ màu phù sa cuồn cuộn. Xa xa, ở một bến nước, hình như bóng mẹ lặng lờ... Mục lục Chuyện tình của mỗi người Chuyện tình của mỗi người Tăng Văn ChungChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Người Lao ĐộngĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 2 tháng 9 năm 2006
Tăng Văn Chung Chuyện tình của mỗi người T ôi run rẩy ngồi xuống bên anh, xa xa một tí. Nín thở. Lần đầu tiên trong đời đi chơi với người con trai. Anh bảo đến Vườn Địa Đàng hay lắm. Ở đó có gì? Anh chỉ mỉm cười. Ví như lúc nãy mình hỏi anh vì sao ai cũng im lặng dưới gốc cây mà không nói gì thì anh cũng mỉm cười bí hiểm như thế. Hình như là đêm giữa tháng, trăng treo lơ lửng giữa trời. Trời cao đến choáng ngợp. Những đêm như thế này, hai mẹ con thường ngồi trước bậc thềm nhìn hun hút ra dãy núi mờ sương trăng. Quê tôi đầy những con dốc. Mỗi độ chiều về, gió mải miết, cuốn tung vầng bụi đỏ. Cho trâu ăn rồi cùng tụi bạn ngồi trên đỉnh đồi thi nhau hát, thả cho gió âm vang cả buổi chiều. Mấy tháng trước, tôi từ giã những thửa ruộng bậc thang - nơi lầm lũi dáng mẹ bước thấp bước cao - xuống thành phố học. Tạm biệt những cụm hoa mua sắc tím. Đêm đó trăng cũng sáng, gió về khe khẽ mang theo mùi hoa dủ dẻ, cả tiếng tĩnh mịch của xóm núi. Hai mẹ con nói chuyện đến khuya. Mẹ bảo thân con gái mười hai bến nước. Cả đời mẹ là quãng chờ đợi và thất vọng. Đừng tin con trai. Tôi không nói gì. Mẹ bó gối nhìn những con dốc chập chùng dưới trăng, nghèo nàn, cô độc. Dáng ngồi và cái nhìn của mẹ thật bơ vơ... Trong phòng, tụi nó gọi tôi là con nai trên núi chạy xuống đây. Chỉ còn mình tôi chưa có người yêu. Những tối thứ bảy quẩn quanh rồi lấy sách ra đọc. Căn phòng vốn chật chội bỗng buồn tênh. Nội trú có ai cùng cảnh mình mà hát tình ca nghêu ngao. Khuya, tụi nó về. Sau những hẹn hò, đứa vui, đứa cáu kỉnh. Con Lan tuyên bố sẽ làm mai cho tôi một người. Quả thật, ba ngày sau, anh ngập ngừng trước phòng. Những ngày sau đó tôi quên mất mẹ với bến đục bến trong. Những ngày sau đó, tôi thấy nhớ anh. Nhớ lắm. Nhà không có đàn ông, chưa bao giờ tôi gần gũi cái mùi mồ hôi kỳ lạ. Và, nhất là bàn tay ấm nóng của anh. Nhưng tôi không nghĩ mình đã yêu. Tôi không định hình được tình yêu. Bây giờ thì tôi ngồi đây, bên anh. Anh hứa vào đây sẽ nói những gì nhưng chẳng nói. Vườn Địa Đàng là gì? Sao ai vào Vườn Địa Đàng cũng loay hoay mà không nói? Anh mỉm cười nhẹ nhàng kéo tôi sát lại. Vẫn cái hơi ấm của bàn tay anh... Anh cúi xuống... Tôi chết lặng. Hóa ra thế. Chắc là thứ tình yêu truy lĩnh như bọn nó nói đây. Những bài học luân lý của mẹ chập chờn rồi nhạt nhòa hẳn. Tôi nhắm mắt nhưng thấy mình đi trên mây với anh. Tôi nhìn xuống mỗi gốc cây, những đôi yêu nhau câm lặng. Tôi thấy cả xóm núi bạt ngàn hoa mua, mẹ đang làm gì đó. Nghe nhột nhạt ở ngực. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi lại thấy mẹ với mười hai bến nước. Cảm giác nhột nhạt ở ngực lan dần. “Không!”. Tôi hét lên và đẩy anh ra. Cả hai nhìn nhau sững sờ. Vườn Địa Đàng xôn xao như mùa trái rụng. Những đôi mắt lườm nguýt, rồi lại chìm vào nốt lặng. Anh thì thầm: “Đừng sợ. Đôi mắt anh lúc nào cũng có lửa, lúc này lửa đang nghi ngút. Tôi khóc. Sao anh không nói với tôi lời yêu thương, dù anh ít nói. Tôi gạt anh ra, miệng khóc ư ư. Chạy khỏi Vườn Địa Đàng. 2. Một tháng sau. Tôi chống cằm nhìn hai đứa trẻ trước mặt. Hai đứa học lớp hai, một đứa lưu ban. Chúng đều rất sợ những con số. Cảm giác tội nghiệp tụi nó trong tôi đã mất, tình thương dành cho nó tôi không hiểu được, thênh thang như gió núi ngọt ngào hương dủ dẻ. Buổi dạy đầu tiên, hai đứa đứng nhìn tôi chòng chọc, con bé lớn có cái nhìn sâu hút. “Ba đâu cháu?”. “Ba đi làm tối về”. “Mẹ đâu?”. “Mẹ bỏ đi rồi”. Có tiếng vỡ ngân lên đâu đây. “Thôi vô học đi. Cô được ba...”. Con bé cắt ngang: “Biết rồi. Ba dặn cô dạy xong, ăn cơm rồi về”. Tôi thành gia sư.Sau đêm bỏ chạy đó, anh không đến nữa. Tôi ốm ba ngày. Chuyện của mình được tụi trong phòng thưởng cho mấy trận cười nghiêng ngả. Tôi lại khóc. Sao lời anh không ấm nóng như bàn tay? Sao anh chỉ mỉm cười mà không nói? Sao mắt anh là lửa mà không phải là nước để tôi vùng vẫy, đắm mình trong đó? Tụi nó diễn lại cảnh tôi bỏ chạy, rồi ôm mặt cười rũ. Rồi con Lan chẳng thèm hỏi tôi nửa câu. Rồi nó tuyên bố anh đã có con bé khác, chẳng “hâm” như tôi. Tôi cắn môi, thấy sự vô nghĩa đến tận cùng. Hương hoa trong gió có người ngửi thấy, có người không. Nhưng ai mà nhìn thấy được. Trong tôi vẫn còn hơi ấm nơi bàn tay anh. Lúc gượng dậy thì nhận được thư mẹ. Tôi lại rũ xuống giường. Cái nghèo lâu nay kìm nén, bây giờ nổ tung. Mẹ đau mà chẳng thể nhập viện, nhưng mẹ bảo đừng về, chẳng giải quyết được gì cả. Tôi không về. Tôi nhớ hoa mua, mảnh mai thế mà cũng tím ngát được trên sỏi đá. Ba của hai đứa trẻ cho tôi tạm ứng tháng đầu gởi về cho mẹ. “Em ở đây nấu ăn trưa. Chiều, cô cháu đi học. Tối anh mới về”. “Dạ”. Tôi khép nép nhìn anh. Gương mặt cương nghị. Mái tóc chớm tai phủ màu nắng gió. Duy đôi mắt là không phải của anh. Nó u buồn, sâu thẳm của đôi mắt ấy là sự mất mát, đớn đau. 3. Tôi mệt mỏi ngồi tiếp anh - người có bàn tay ấm nóng. Một ngày vừa làm gia sư kiêm bảo mẫu, vừa làm sinh viên khiến tôi rã rượi. Anh đang nhảy múa bằng lời trước mặt. Cố kìm cái ngáp bất lịch sự. Bất ngờ anh nắm lấy tay tôi. Bàn tay lạnh ngắt - giống như sự dối trá. Tôi rụt tay lại: “Anh đừng đến đây nữa”. “Em yêu anh ta rồi, phải không?”. “Ai?”. “Anh chàng đã có hai con”. Tự dưng tôi thấy đời vô nghĩa. “Anh đừng đến đây nữa”. Đóng “sầm” cửa lại, tôi vùi mặt vào gối. Chẳng trách tụi trong phòng mấy hôm nay xì xầm giống như anh nói. Một lần nữa khẳng định cái “hâm” của tôi. Tôi cười khinh bỉ, nhận ra cái nhìn hẹp hòi của thế gian. Nhưng sau đó lại giật mình, thấy đôi mắt anh cứ ám ảnh mình trong giấc ngủ. Anh bốc vác ở cảng cả ngày, tối mịt mới về. Có khi tôi giặt quần áo cho anh nữa. Tôi làm mà không hiểu nổi mình. Khi chiều tắt, anh tất tả đạp xe về để tôi về ký túc xá. Những lúc như thế, mấy đứa con anh đã ngồi vào bàn học, tôi cũng ngồi đọc cuốn sách gì đấy. Anh đứng lặng không nói gì. Cơm canh đã chờ sẵn trên bàn. Anh vẫn nhìn tôi với đôi mắt tôi luôn nhớ và không bao giờ hiểu nổi. Tôi chỉ biết lí nhí: “Em về”. Tôi nhất định không ăn bữa tối nhà anh. Anh theo tôi ra cổng, tôi im lặng đạp xe. Dù không ngoảnh lại cũng biết anh đứng nhìn theo xa lắc... Có một dịp nào đó, tôi ở lại ăn cơm cùng anh. “Em có người yêu chưa?”. Lúc còn hai người ngồi ăn, anh hỏi. “Dạ... chưa”. “Có bao giờ em nghĩ đến không?”. “Dạ... không”. Anh và tôi rơi vào khoảng trống. Ngoài trời rì rào một cơn mưa, căn phòng chật chội như dịu lại. “Anh mang ơn em nhiều lắm”. “Anh đừng nói thế”. Tôi cố không nghĩ đến bản hợp đồng mưu sinh giữa tôi và anh. “Hay là em đừng đến đây làm nữa”. Hình như tôi hỏi anh vì sao, nghe như giọng của ai vọng lại. “Em khổ quá. Em có thấy vô lý không?”. Im lặng. “Em đã nói với anh rồi... Nhưng mà tháng sau anh đừng trả thêm tiền cho em...”. Anh cắt ngang: “Bỏ đi. Những ngày qua đối với anh, tiền nào mua được”. Im lặng. Cả hai đều như muốn nói: Chúng mình vứt nỗi buồn ra ngoài mưa đi nhé! “Em thấy anh già chưa?”. “Đâu có”. Tôi cố cười cho không khí khác đi. Anh nhìn tôi: “Em có biết, nhờ em mà mắt anh bớt sâu không?”. Câu nói cắt ngang tiếng cười của tôi. Cả hai lại rơi vào khoảng trống mênh mông. Tôi cúi xuống chén cơm. Anh lỡ lời hay sao mà bâng quơ nhìn ra cửa sổ. Cửa sổ khóc, từng sợi mưa. 4. “Sáng nay ba đi làm mang theo xách áo quần. Ba khóc, bảo con ở nhà nghe lời cô, vài bữa ba về. Hồi tối ba cũng khóc”. Con bé lớn chùi nước mắt rồi đưa tôi mảnh giấy. Có điều gì như cơn bão qua tôi. Tôi biết mình không chịu nổi những xót xa. “Em! Anh có lỗi vì đi mà không nói trước. Thời gian ngắn thôi. Anh vào Sài Gòn để gặp mẹ hai đứa. Ngược xuôi mãi rồi mới biết cái mình cần. Cuộc sống nhọc nhằn quá, không thể u buồn hay hận thù mãi được. Không hình dung được những ngày tới không có em, anh sẽ thế nào. Nhưng yêu em là có tội... Hy vọng vài ngày nữa, anh lại đưa mẹ hai đứa trẻ về. Em chăm sóc hai đứa cho anh. Tiền ăn và tiền lương trong tủ”.Tôi buông mình xuống ghế. Ngoài hiên nắng đã lên. Có gì vui mà nhảy nhót trên từng phiến lá? Sao tĩnh lặng đến ghê người? Con chim gì sao sáng này không hót? Tôi không khóc nhưng nước mắt tôi chảy dài. Phải vui mừng cho anh ấy chứ. Tôi ngồi bất động, thấy đất dưới chân mình nứt ra, tôi rơi xuống cái vùng tối đen tối thẫm. Đất lấp lại. Đất nén chặt quá. Tôi nghẹt thở. Tôi cảm giác mình sắp chết. Đâu đây văng vẳäng tiếng chuông lễ nhà thờ. Đúng rồi, sáng nay chủ nhật. Tôi cố vùng vẫy và hét lên: “Không!”. Tiếng mình lạc đi, lẫn trong tiếng chuông ngân nga đồng vọng. Tôi thấy nước mắt mình chảy thành dòng sông. Tôi cố chèo chống chiếc thuyền chở hai đứa bé ngược dòng sông đó. Sông vẫn chảy... Sông đỏ màu phù sa cuồn cuộn. Xa xa, ở một bến nước, hình như bóng mẹ lặng lờ... Mục lục Chuyện tình của mỗi người Chuyện tình của mỗi người Tăng Văn ChungChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Người Lao ĐộngĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 2 tháng 9 năm 2006
Sưu tầm Chuyện Tình Của Orphée và Eurydice Ngày xưa, ở Thrace của xứ Grèce có nhà thơ tiếng tăm là Orphée con của vua Thrace, chàng vừa chơi đàn Lyre vừa ca hát, giọng ca của chàng tuyệt vời đã quyến rũ tất cả những động vật chung quanh, khi chàng hát chim trên cành ngưng hót để lắng nghe, chó sói trong rừng trở nên hiền lành như cừu con, những cây cối trong rừng nghiêng theo lời chàng hát, núi đá rẽ đường để chàng đi qua, khi chàng hát bên bờ sông cá dưới nước cũng trồi lên nghe và dân chúng khóc hay cười theo lời ca lúc buồn hay khi vui của chàng ...... Thần thánh trên trời dưới đất cũng theo chàng mỗi khi nghe giọng ca chàng, những nữ thần dưới nước cũng trồi lên mỗi khi nghe chàng hát và Orphée đã yêu một trong những nữ thần này là Eurydice . Orphée cưới Eurydice làm vợ và đem về ở trên đất liền . Eurydice xinh đẹp như những bài ca của Orphée và họ đã chung sống rất hạnh phúc. Rồi một ngày Orphée có việc phải đi vắng, Eurydice cảm thấy cô đơn và nhớ nhà, nên quyết định trở về thăm nhà, vì vội vàng Eurydice đã băng xuyên qua rừng lá để đi tắt, chợt nàng có cảm giác đau đớn nơi bàn chân và ngã quỵ xuống đất, nàng chợt thấy bóng một con rắn độc đang bò đi trong cỏ và tim nàng ngưng đập, nàng chết đi không một tiếng khóc, không gia dình và không có Orphée bên cạnh..... Orphée chôn cất Eurydice và chôn luôn những bài ca vui, rồi chàng chỉ hát những bài ca buồn, thú dữ trong rừng cũng rưng rưng nước mắt khi nghe chàng hát, cả vũ trụ buồn theo chàng, Orphée không còn thấy niềm vui trên cõi đời này nữa, chàng quyết định đi tìm Eurydice . Orphée tìm đến Diêm Vương, trải qua bao nhiêu dặm đường, mà Orphée vẫn không tìm ra đường đi đến Diêm Vương, chàng cất tiếng ca não nề đã làm động lòng những cây lá trong rừng và những cành cây đã ngả chiều để chỉ lối cho chàng đi, trước khi vào địa ngục, chàng gặp nhiều trở ngại chàng lại ca , tiếng ca của chàng đã giúp chàng vượt qua hết những trở ngại và vào gặp Diêm Vương. Diêm Vương ngồi trên ngai vàng, những sợi tóc đen rũ trên trán, cặp mắt lạnh lùng và gương mặt trắng bệch làm chàng sợ hãi, nhưng tình yêu dành cho Eurydice quá mãnh liệt làm Orphée can đảm và chàng cất tiếng ca tả tình yêu của chàng với Eurydice, tiếng chàng hát làm dịu những linh hồn trong hỏa ngục và đã làm động lòng Diêm Vương . Diêm Vương hứa sẽ cho Eurydice theo chàng trở về cõi sống với điều kiện là Orphée không được quay lui nhìn Eurydice khi chưa rời khỏi âm đình. Orphée mừng rỡ cám ơn Diêm Vương và lên đường trở về lại trần gian, trên đường trở về sự im lặng tĩnh mịch đã làm cho Orphée sợ, nghĩ không biết Eurydice có đi theo chàng hay không, quên đi lời dặn của Diêm Vương Orphée quay nhìn ra sau và chợt thấy hình ảnh Eurydice biến dần trong sương mù, người vợ yêu quý của chàng đã chết lần thứ hai. Quá đau khổ Orphée tìm cách trở lại âm phủ nhưng không còn lối nữa, chàng trở về đất liền sống với mối tình của Eurydice, với tất cả nỗi đau khổ vô tận của chàng. Một hôm, có một đoàn nữ thần rượu trong cơn say, bắt gặp Orphée đang than thở mối tình tuyệt vọng của chàng, nổi giận ném đá giết chết Orphée. Linh hồn Orphée trở xuống Âm Phủ và gặp lại Eurydice. Từ nay không có gì có thể chia cách tình yêu của Orphée và Eurydice !!!" ( M V dactrung.net ) Mục lục Chuyện Tình Của Orphée và Eurydice Chuyện Tình Của Orphée và Eurydice Sưu tầmChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Đactrung.Được bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 2 năm 2005
Collect The Love Story of Orphée and Eurydice Once upon a time, in Thrace of Grèce, there was a famous poet, Orphée, son of the King of Thrace. He played the lyre and sang. His beautiful voice captivated all the animals around him when he sang to the birds. On the branches stopped singing to listen, the wolves in the forest became as gentle as lambs, the trees in the forest tilted to follow his singing, the rocks turned the way for him to pass, when he sang on the riverbank, the fish in the water also rise up to listen and people cry or laugh along with his sad or happy songs.... Gods in heaven and earth also follow him every time they hear his voice, goddesses under the water also rise up every time. Upon hearing him sing, Orphée fell in love with one of these goddesses, Eurydice. Orphée married Eurydice and brought her back to the mainland. Eurydice was as beautiful as Orphée's songs and they lived happily together. Then one day Orphée had to go away, Eurydice felt lonely and homesick, so she decided to return home to visit. Because she was in a hurry, Eurydice went through the forest of leaves to take a shortcut, suddenly she felt a pain at the table. her feet and collapsed to the ground, she suddenly saw the shadow of a poisonous snake crawling in the grass and her heart stopped beating, she died without a cry, without her family and without Orphée by her side..... Orphée buried her. took Eurydice away and buried all the happy songs, then he only sang sad songs, the wild animals in the forest also shed tears when they heard him sing, the whole universe was sad with him, Orphée no longer saw joy in this world Again, he decided to go find Eurydice. Orphée found the King of Hell, after many miles of travel, but Orphée still couldn't find the way to the King of Hell. He sang a sad song that touched the hearts of the leaves in the forest and the twilight branches to show the way. Let him go, before entering hell, he encountered many obstacles so he sang again, his singing helped him overcome all the obstacles and enter to meet the King of Hell. The King of Hell sat on his throne, his black hair falling over his forehead, his cold eyes and pale face frightened him, but his love for Eurydice was so strong that it made Orphée courageous and he sang a song of love. of him with Eurydice, his singing soothed the souls in hell and touched the heart of the King of Hell. The King of Hell promised to let Eurydice follow him back to the living world on the condition that Orphée would not look back at Eurydice before leaving the underworld. Orphée happily thanked the King of Hell and set off to return to earth. On the way back, the silence and silence made Orphée afraid, wondering if Eurydice would follow him or not, forgetting the instructions of King Orphée of Hell. looked back and suddenly saw the image of Eurydice disappearing in the mist, his beloved wife had died a second time. Too miserable, Orphée tried to return to the underworld but there was no other way, so he returned to the mainland to live with Eurydice's love, with all his endless suffering. One day, a group of drunken nymphs caught Orphée complaining about his hopeless love, got angry and stoned Orphée to death. Orphée's soul returned to the Underworld and met Eurydice again. From now on nothing can separate the love of Orphée and Eurydice!!!" (M V dactrung.net) Table of contents The Love Story of Orphée and Eurydice The Love Story of Orphée and Eurydice CollectionWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Dactrung. Posted by friend: Ct.Ly on: February 15, 2005
Trần Anh Thiện Chuyện tình mùa khô (Phần nhái theo của bộ phim Chuyện tình mùa đông ) Tóm tắt phim: Xét thấy tình hình bên xứ Hàn không thuận lợi lắm cho mối tình hay bị trục trặc của mình nên chàng Kang Joon Sang và nàng Jung Yun Jin quyết định đi du lịch sang xứ Việt Nam, nơi rất chuộng món kim chi cùng phim Hàn Quốc... Cảnh 1: Sau gần 2 tiếng đồng hồ trầy trật làm thủ tục nhập cảnh, chàng mới dắt được nàng ra đến cái EXIT thì khoảng chục anh mặt mày bặm trợn, tướng tá trông rất xã hội đen chen lấn nhau nhào vô hai người, vừa giật túi, ba lô vừa la lên: "Tắc-xi mế dầm, mít-xì-tơ..." Cảnh 2: Buổi sáng. Theo thói quen chàng vừa thả bộ vừa ngửa mặt quan sát phố xá mà không để ý gì dưới chân mình, nên kết cục chàng đạp phải 2 bãi "mìn" cùng 5 bãi sing-gum. Chàng đang loay hoay trét đế giày xuống lề đường thì một đám trẻ lóc nhóc mời chàng mua kẹo cao su. Vốn có máu thương người nên chàng móc túi mua ngay hai thẻ. Chàng có ngờ đâu tai họa đang đến với mình: ngay lập tức, một bầy trẻ tương tự không biết từ ngóc ngách nào ùa tới vây lấy chàng như đám kiến lửa bu quanh cục đường! Phải mất 15 phút sau chàng mới thoát được. Sau khi rà soát lại tứ chi chàng phát giác ra đã bị rút mất cặp mắt kính cận sơ-cua cùng sợi dây bạch kim 5 chỉ "Sao Bắc đẩu" của nàng! Cảnh 3: Chàng và nàng tay trong tay đi dạo chợ. Nhưng vừa bước vào chợ, hai người đã bị bao vây bởi hệ thống ăn xin nối dài mà dẫn đầu là đám con nít độ chục đứa đen nhẻm, bụng ỏng đít beo, mỗi đứa đeo một đứa nhỏ xíu trên lưng, xách theo một cái ca nhựa... cạ cạ, khều khều ngang hông chàng! Nàng thì bị chừng năm sáu ông "cùi" trét đầy thuốc đỏ bu quanh... Sau khi chiến đấu ác liệt để... mở đường máu, chàng đã bảo vệ nàng thành công khỏi một ông "cùi" đang lăm le nắm tay nàng. Nàng nhìn chàng đầy ngưỡng mộ và thở phào. Tuy nhiên, nàng đã thở hơi bị vội vì ngay sau đó cả hai người đã lâm vào trận đồ bát quái của đám trẻ bán vé số, đánh giày, móc chìa khóa... Chàng lại tiếp tục tả xông hữu đột và để lại hiện trường sợi dây lưng (do bị nắm quần kéo), 4 chiếc cúc áo và sợi dây cột túi! Cảnh 4: Xơ xác và tơi tả, chàng nắm chặt tay nàng băng qua đường hướng về phía trung tâm thành phố, nhưng chưa kịp mở bản đồ coi kem Bạch Đằng ở đâu thì lưng áo chàng bị giật giật mất cái... Chàng quay lại thì gặp ngay một nụ cười vàng khè toe toét "Hello, ét-chen đô la du?". Kinh hãi hơn, sau nụ cười vàng khè nọ là một dây nheo nhóc vừa đàn bà, vừa ông già, vừa con nít, vừa bà bầu... người nào cũng nhăn nhở nụ cười cầu tài với chàng và nàng! Quá khiếp, chàng cũng hòa nhã cười lại rồi le lưỡi dắt nàng co giò chạy mất! Cảnh 5: Sau một hồi dạo chợ và mỏi cổ do lắc đầu liên tục trước những mức giá bán đồ lưu niệm cao trên trời, hai người thất thểu đi ra mà chẳng mua được món đồ nào ra hồn. Chàng dẫn nàng vô quán làm 2 ly chè thập cẩm cùng 2 ly rau má để giải sầu. Nhưng chỉ 10 phút sau, một nỗi sầu còn nghiêm trọng hơn đã ập đến với hai người! Nàng và chàng... đau bụng quằn quại và cùng có nhu cầu phải "giải tỏa". Thế mà, sau khi đi tham quan nhà vệ sinh của quán, chàng đã bịt mũi dội ngược ra... Chàng dẫn nàng lom khom ôm bụng đi ra ngoài tìm một cái... công cộng, nhưng hỡi ôi, giữa chốn phồn hoa đô hội này tìm một cái công cộng còn khó hơn tìm chó lạc! Chịu không thấu, hai người đành ngoắc taxi để nhờ bác tài tư vấn về cái công cộng gần đó. Bác tài nhanh chóng chở họ tấp vô một cái, chàng phóng vào thám thính rồi lại chạy ra ngay, mặt mày nhăn nhó còn ghê hơn lần trước, nhưng nàng lắc đầu: "Em chịu không nổi nữa!". Thế là lần đầu tiên trong đời, chàng đứng canh... cửa toa lét cho một người (vì cái cửa toa lét không có khóa) - oái oăm thay, lại là người yêu của chàng, sau đó lại phải tìm nước cho nàng và dìu nàng ra ngoài vì không muốn nàng chụp ếch. Xong đâu đấy, chàng mới quay vào trong "tự xử"! Cảnh 6: Chiều xuống, chàng và nàng đứng đón gió ngay bến Bạch Đằng. Hai người... đắm đuối nhìn nhau, nàng ngửa cổ muốn trật ót về phía sau, mắt nhắm lại... ti hí chờ đợi nàng đặt nụ hôn nồng cháy... Chàng đã lấy hơi chuẩn bị thì đột ngột một giọng loa eo éo sát ngay tai: "Ai ơi dù có nách hôi Xin đừng e ngại dẫu hôi cỡ nào Bởi vì đã có Mai Sao Chà ngay vào đấy thơm ngào ngạt hương!" Nghe đến đây, dù chả hiểu gì nhưng thoáng thấy anh chàng kia vừa sấn vô hai người vừa làm động tác giơ nách lên xịt đến nỗi nước bọt văng tứ tung, khủng khiếp quá, nàng "Á!" lên một tiếng rồi xỉu ngay vào tay chàng. Mục lục Chuyện tình mùa khô Chuyện tình mùa khô Trần Anh ThiệnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.SBC: sưu tầm Nguồn: VNTQĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 11 tháng 7 năm 2005
Tran Anh Thien A love story in the dry season (Parody of the movie Winter Love Story) Movie summary: Considering that the situation in Korea is not very favorable for their troubled love affair, Kang Joon Sang and Jung Yun Jin decide to go on a trip. trip to Vietnam, where kimchi and Korean movies are very popular... Scene 1: After nearly 2 hours of trouble going through immigration procedures, he finally took her to the EXIT and about a dozen men appeared. With chubby eyebrows, the generals looked like gangsters jostling each other and rushed at the two of them, snatching their bags and backpacks while shouting: "Tac-xi-me-giam, jack-x-xi-te..." Scene 2: Morning . According to his habit, he walked with his head up and observed the streets without paying attention to anything under his feet, so he ended up stepping on 2 "mine" fields and 5 sing-gum fields. He was struggling to spread the soles of his shoes on the sidewalk when a group of children invited him to buy gum. He had a passion for people, so he dug into his pocket and immediately bought two cards. Little did he know that disaster was coming to him: immediately, a group of similar children from unknown corners rushed to surround him like fire ants surrounding a lump of sugar! It took 15 minutes for him to escape. After checking her limbs, he discovered that her short-sighted glasses and the 5-point "North Star" platinum chain had been removed! Scene 3: He and she walked hand in hand to the market. But as soon as they entered the market, the two of them were surrounded by a long system of beggars, led by a group of about a dozen dark children with big bellies, each carrying a small child on their back, carrying a bag. The plastic cup... scratches, sticks around his waist! She was surrounded by about five or six "lepers" covered in red medicine... After fighting fiercely to... open the bleeding path, he successfully protected her from a "leper" who was trying to grab her. her hand. She looked at him admiringly and breathed a sigh of relief. However, she was a bit hasty because right after that, both of them fell into the trap of children selling lottery tickets, shining shoes, picking keys... He continued to rush in and out and leave behind. scene of the belt (due to being pulled by the pants), 4 shirt buttons and the bag string! Scene 4: Fragile and tattered, he held her hand tightly as he crossed the street toward the city center, but before he could open the map to see where Bach Dang ice cream was, the back of his shirt was pulled off... He Turning around, I was immediately met with a yellow grin, "Hello, ét-chen dola du?". What's more terrifying, behind that yellow smile is a line of young men, women, old men, children, pregnant women... everyone is grinning and wishing for fortune at him and her! Terrified, he gently smiled back and stuck out his tongue to make her run away! Scene 5: After walking around the market for a while and getting tired from constantly shaking their heads at the sky-high prices for souvenirs, the two of them walked out in a daze without buying any decent items. He took her to the shop to make 2 cups of mixed sweet soup and 2 cups of pennywort to relieve her sadness. But just 10 minutes later, an even more serious sadness struck the two! She and he... had a stomach ache and both had a need to "relieve". However, after visiting the restaurant's restroom, he held his nose and flushed it out... He led her, bending down and holding her stomach, out to find a... public one, but alas, in the middle of a bustling place. In this flower city, finding a public place is more difficult than finding a lost dog! Unable to bear it, the two had to take a taxi to ask the driver for advice about nearby public areas. The driver quickly drove them in, he rushed in to investigate and then ran out immediately, his frown was even worse than the last time, but she shook her head: "I can't stand it anymore!". So for the first time in his life, he stood guard... at the toilet door for someone (because the toilet door had no lock) - ironically, it was his lover, and then he had to find water for her. and helped her out because he didn't want her to take pictures of frogs. When he was done, he went back inside to "treat himself"! Scene 6: Late afternoon, the man and the woman stood facing the wind at Bach Dang wharf. The two... looked at each other passionately, she tilted her head back, her eyes closed... waiting for her to kiss her passionately... He took a breath to prepare, when suddenly a voice spoke. The speaker's waist was close to the ear: "Hey, even if you have smelly armpits, please don't be afraid no matter how smelly they are Because there is Mai Sao. Rub right in there, it's fragrant and fragrant!" Hearing this, even though she didn't understand anything, she caught a glimpse of the guy rushing towards the two of them while raising his armpits to spray so much saliva flew everywhere, it was so terrible, she said "Ah!" cried out and then fainted right into his arms. Table of contents A love story in the dry season A love story in the dry season Tran Anh ThienWelcome to read books from the book project for mobile devicesSource: editor: Nguyen Kim Vy. Last words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. SBC: collected Source: VNTQ Uploaded by friend: Ct.Ly on: July 11, 2005
Hà Khánh Phương Chuyện Tình Qua Internet Chúng tôi quen nhau cũng khá lâu, thư đi thư về, thư qua thư lại, những đổi trao gần như là xói mòn vào tận tâm tư của mỗi chúng tôị Còn gì mà chúng tôi không tỏ rõ cho nhau nghe đâu, từ chuyện lớn đến việc nhỏ, nhất nhất buồn vui gì cũng nói ngay, chỉ sợ ngày mai rồi sẽ không nói được y như vậỵVà bây giờ, sau mấy năm tìm hiểu, chúng tôi quyết định gặp mặt nhaụHôm nay, trước giờ đến chỗ hẹn, chúng tôi còn gọi cho nhaụBên kia đầu dây nói, giọng của Trung Kiên vang lên đầy tự tin:- Nguyệt Yến, chúng mình đến điểm hẹn nhé.- Vâng, em đến ngay mà.- Em nhớ cho anh màu áo để nhận diện.- Em sẽ mặc áo trắng, trên ngực áo cài hoa hồng đỏ.- Sao hoa hồng đỏ?- À, vì em còn mẹ.- Vậy anh sẽ mặc áo đen và trên ngực áo sẽ cài hoa hồng trắng, vì anh không còn mẹ.- Ðúng như vậy anh Trung Kiên nha-OK...... Cách mấy tiếng đồng hồ sau, tại điểm hẹn, Trung Kiên ngồi trong quán cà phê, tay cầm chiếc ảnh nhỏ của Nguyệt Yến xem lại cho có xem, chớ thật ra gương mặt của cô bạn gái Nguyệt Yến đâu còn lạ gì qua tâm não của anh nữạ Một ngày không biết bao nhiêu lần, anh đã ngắm nhìn bạn gái qua tấm ảnh nhỏ lấy ra từ mạng intenet, và có lẽ không thể nào không nhận ra cô bạn gái ngay bây giờ. Qua ảnh, Nguyệt Yến khá đẹp, với mái tóc dài đen mượt, gương mặt trắng mịn thanh tú, đôi mắt thì đẹp làm sao, nhưng với ánh mắt lại buồn da diết. Gương mặt và ánh mắt có thể làm tê dại những ai trong tuổi yêu đương khó tránh khỏi xao xuyến cõi lòng, dù ở hạng tuổi nào. Ðã quá hơn ba mươi phút, vẫn chưa thấy ai mặc áo trắng cài hoa hồng đỏ xuất hiện. Vì Trung Kiên ngồi ở vị trí dễ nhìn người đối diện, nhưng ngược lại khó có ai nhìn thấy anh vì chỗ có lẽ hơi khuất. Mãi ngóng tìm hình dáng người thương sao chẳng thấy, anh lại suy nghĩ miên man và mặc cảm cho thân thể mình, tuổi “hơi quá già” so với người yêu, da lại đen nhánh như người Phi Châu, bàn tay trái co cứng lại không duỗi ra được vì bị tai nạn nghề nghiệp ngày trước, thì làm sao xứng với một người đẹp như Nguyệt Yến? Tội cho em yêu quá đi thôị Anh như cây thông già cằn cỗi không biết sẽ gục ngã bởi cơn gió giông ngày nào, thì làm sao mà mơ ước cùng em đi trọn hết đoạn đường tình còn lạị Anh quyết định, và vội khoát chiếc áo ca rô vào, luôn thể anh gở bông hoa hồng trắng ra khỏi ngực áo anh. Quá chua sót cho thân phận, anh ngồi nép mình vào tận góc cùng, và chỉ mong cho mình tan biến đi, để khỏi nghe lòng đau nhói vì mặc cảm thân mình quá xấu xa, sẽ gây buồn chán cho người mình yêu. Anh không đành lòng nhìn thấy em thất vọng, anh không muốn thấy em buồn, anh không muốn thấy gương mặt em gợn nét ưu tư phiền não, em còn quá trẻ, em phải được vui tươi và hạnh phúc, và anh, anh muôn ngàn lần không, anh không được phép làm em đau khổ.- Hãy tha lỗi cho anh, Nguyệt Yến ơi! Anh không thể, không thể em ơi! Và anh đau đớn tột cùng dứt khoát rời khỏi ghế, đi nhanh vào cuối phố không nhìn lại phía sau lưng một lần.Anh đang chạy trốn một tình yêu, một tình yêu thánh thiện chỉ muốn cho người mình yêu tìm được hạnh phúc hoàn hão.Tạm biệt em yêu ! Tạm biệt Nguyệt Yến.Mãi mãi tạm biệt người tình internet.Bao giờ anh nhận được tin em lập gia đình, anh sẽ gởi lời chúc mừng.Xin chào em.Anh cúi đầu đi qua con đường dài hun hút, nắng chiều nhạt màu, bóng anh nghiêng ngả đổ...... Cô gái ngồi trên xe lăn, có mái tóc dài đen huyền đối nghịch với gương mặt trắng đẹp của cô. Thỉnh thoảng cô gái liếc nhìn chiếc đồng hồ nhỏ đeo ở cánh tay để trần trắng mịn. Gương mặt cô gái thoáng buồn, chiếc xe lăn không đến nơi hẹn, mà ngừng lại cách đó khoảng vài chục mét ở một xe nước mía. Uống nước và chuyện trò với cô chủ quán vui tánh:- Em đẹp quá, chị là phụ nữ mà còn phải mê.- Chị nói quá, làm em ngượng.- Nhưng sao em lạị.. Cô gái buồn buồn trả lời :- Lúc nhỏ em bị sốt tê liệt, mặc dù gia đình đã hết lòng cứu chữa.- Từ đó đến nay, em tiếp tục điều trị ?- Lúc năm tuổi em không đi lại được, bây giờ có thể lần theo đồ vật trong nhà để đi từng bước, nhưng khi ra ngoài phải xử dụng xe lăn.- Em đã lập gia đình chưa ?- Dạ chưạ- Cũng đâu có gì đáng ngại nếu gặp được người chồng thật sự yêu thương em.- Chắc em không dám nghĩ tới chuyện đó nữạ Cô gái là Nguyệt Yến.Lớn lên trong sự thương yêu của gia đình, nhưng lúc nào cô cũng sầu buồn và luôn mặc cảm cho thân phận tật nguyền của mình. Cô chỉ còn biết tìm vui qua trang thơ văn internet. Rồi một ngày cách đây mấy năm, một lời thư gởi đến cho cô, xin được kết bạn, ôi, sao mà hạnh phúc quá, còn có người làm bạn với một kẻ cô đơn đầy mặc cảm bệnh tật. Xin hãy tha thứ cho em, em đã dối không tiết lộ sự khuyết tật về mình, Và những ngày tháng qua đi trong sự cởi mở, khuyên nhủ nhau chân thành. Ðến ngày cả hai như hiểu và thương nhau từ kiếp trước, đã nhận lời sẽ đi đến hôn nhân. Hôm nay là ngày hai người hẹn gặp để trao nhau những toan tính cho mai sau quyết định ngày thật sự sống chung. Nhưng bây giờ, Nguyệt Yến lại lo sợ, ngày mai biết có còn nguyên vẹn mảnh tình khi anh biết mình khuyết tật như vầy ? Cô thấy tủi hổ cho thân mình. Thân tàn tật làm sao lo tròn trách nhiệm đối với chồng, với con, mà chỉ là gánh nặng cho người mình yêu thôị Cô mãi ray rức về sự im lặng vì bệnh tật của mình. Ðây có phải là sự dối trá đối với người mình yêu không ? Hay chỉ muốn thử thách lòng can đảm của cô với người yêu cô. Nhưng rồi cũng vì mặc cảm một chân mang tật teo cơ, cô quyết định không thể nào chấp nhận để phiền lụy cho người thương, thà cô âm thầm rút lui trước, chứ không để khó xử cho người cô yêụ- Trung Kiên ơi, anh ơi ! Em dù có vạn khổ nghìn sầu vì phải quyết định xa anh, em cũng không thể để cho anh mang gánh nặng vào đời anh mãi được. Anh phải được hạnh phúc, anh phải gặp một người vợ hoàn toàn về thể chất cũng như về đức hạnh. Em xin rút lại lời hứa ngày nào với anh là chấp nhận làm vợ anh(anh đâu biết em mang tật) Anh hãy cho em xin lỗi anh vậỵTạm biệt anh, tam biệt !Cô vội mặc vào người chiếc áo khoát hoa sặc sỡ những màu, cánh hoa hồng đỏ cũng được cho vào túi áọCô cho chiếc xe lăn đi nhanh. Có tiếng của chị chủ hàng nước mía :- Còn tiền thối lại, cô ơi. Nhưng cô không quay lạị Ðôi dòng lệ tủi thân phận lăn dài trên đôi má xinh đẹp của cô. Ngày nào được tin anh lập gia đình và sống hạnh phúc bên vợ đẹp con ngoan là ngày đó em sẽ gởi lời chúc mừng đến anh.Anh hãy hiểu cho em, xin anh hãy quên chuyện tình mình, chuyện tình qua internet.Trời bỗng đổ cơn mưa giông, cô gái đáng thương cô đơn âm thầm, đi trên chiếc xe lăn dưới cơn mưa bắt đầu nặng hạt.12/9/2006 Mục lục Chuyện Tình Qua Internet Chuyện Tình Qua Internet Hà Khánh PhươngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Nguyệt San Giao MùaĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 1 năm 2008
Ha Khanh Phuong Love Story Through the Internet We've known each other for quite a long time. We've written back and forth, letters back and forth, our exchanges have almost eroded into the depths of each of our thoughts. There's nothing we haven't made clear to each other, from big things. Even the smallest things, sad and happy, we say it right away, just afraid that tomorrow we won't be able to say the same thing. And now, after several years of getting to know each other, we decided to meet each other. Today, before the appointment time, we I still called you. On the other end of the phone, Trung Kien's voice rang out with confidence: - Nguyet Yen, let's go to the meeting point. - Yes, I'll come right away. - Remember to give me the color of your shirt to identify you. - I will wear a white shirt, with a red rose on the chest. - Why are the roses red? - Ah, because I still have my mother. - Then I will wear a black shirt and a white rose on the chest, because I no longer have a mother. Mom.- That's right, Trung Kien - OK...... A few hours later, at the meeting point, Trung Kien sat in a coffee shop, holding a small photo of Nguyet Yen in his hand, looking at it again to see if it could be seen. , but in fact, the face of his girlfriend Nguyet Yen is no stranger to my mind. One day, countless times, I have looked at my girlfriend through a small photo taken from the internet, and perhaps not. How can you not recognize your girlfriend right now? Through the photo, Nguyet Yen is quite beautiful, with long, silky black hair, a smooth and delicate white face, and beautiful eyes, but with sad eyes. Faces and eyes can paralyze those in the age of love, making it difficult to avoid being heartbroken, no matter what age. It's been more than thirty minutes, and still no one wearing a white shirt with a red rose has appeared. Because Trung Kien sits in a position where it's easy to see people across from him, but on the contrary, it's hard for anyone to see him because the place is probably a bit hidden. He kept looking for his lover's appearance but couldn't find it. He thought endlessly and felt guilty about his body. He was "a little too old" for his lover, his skin was black like an African, and his left hand was stiff. If you can't stretch out because of a work accident the other day, how can you be worthy of a beauty like Nguyet Yen? I feel sorry for you, I love you so much, I'm like a barren old pine tree, not knowing when it will collapse by the stormy wind, how can I dream of walking with you the rest of my love journey? I decided, and quickly took off my bike. put on his checkered shirt, as if he were taking the white rose off the chest of his shirt. Too bitter for his fate, he sat crouched in the very corner, and just wished he would disappear, so as not to hear the pain in his heart because he felt that his body was too bad and would cause boredom to the person he loved. I can't bear to see you disappointed, I don't want to see you sad, I don't want to see your face filled with worries and sorrows, you're too young, you have to be joyful and happy, and I, I want no, I'm not allowed to make you suffer. - Please forgive me, Nguyet Yen! I can't, I can't! And in extreme pain, he decisively left the chair and walked quickly to the end of the street without looking back once. He was running from a love, a holy love that only wanted the person he loved to find perfect happiness. vain. Goodbye, my love! Goodbye Nguyet Yen. Goodbye forever to my internet lover. When I receive news that you are getting married, I will send my congratulations. Hello. I bowed my head and walked down the long road, the pale afternoon sunlight. , his shadow tilted and fell... The girl was sitting in a wheelchair, with long jet black hair that contrasted with her beautiful white face. Occasionally the girl glanced at the small watch worn on her smooth white arm. The girl's face looked sad. The wheelchair did not arrive at the meeting place, but stopped a few dozen meters away at a sugar cane juice cart. Drinking water and chatting with the cheerful shop owner:- You're so beautiful, even though I'm a woman, I still love you.- You said too much, making me embarrassed.- But why are you... The girl replied sadly:- When I was a child, I suffered from paralytic fever, although my family tried their best to cure me. - Since then, I have continued to be treated? - When I was five years old, I could not walk, but now I can follow objects in the house. to walk step by step, but when I go out I have to use a wheelchair. - Are you married yet? - No, no - There's nothing to worry about if you meet a husband who really loves you. - I guess I don't dare think about it. Let's talk about that. The girl's name is Nguyet Yen. She grew up surrounded by love from her family, but she was always sad and always felt guilty about her disability. She can only find fun through internet poetry pages. Then one day a few years ago, a letter was sent to her, asking to be friends. Oh, how happy I was, to have someone befriend a lonely person full of guilt and illness. Please forgive me, I lied and did not reveal my disability, and the days passed in openness and sincere advice to each other. The day came when they both understood and loved each other from their previous lives and agreed to get married. Today is the day two people meet to exchange plans for the future and decide when they will actually live together. But now, Nguyet Yen is afraid, tomorrow, will his love still be intact when he knows he is disabled like this? She felt ashamed of herself. With a disabled body, how can she fulfill her responsibilities to her husband and children? Instead, she is only a burden to the person she loves. She is forever worried about her silence due to her illness. Is this a lie to the person you love? Or just want to test her courage with her lover. But then, because of the guilt of having one leg with muscular dystrophy, she decided that she could not accept causing trouble to her loved one, she would rather quietly withdraw first, than to cause trouble to the person she loves - Dear Trung Kien, Hey bro ! Even though I have thousands of pain and sadness because I have to decide to leave you, I cannot let you carry the burden in my life forever. You must be happy, you must meet a wife who is perfect physically as well as virtuous. I would like to take back the promise I made to you one day to accept being your wife (you didn't know I had a disability). Please let me apologize. Goodbye, goodbye! She quickly put on a colorful floral coat. colors and red rose petals were also put in her bag. She let the wheelchair go quickly. There was the voice of the sugarcane juice shopkeeper: - I still have change, miss. But she did not turn back. A pair of tears of self-pity rolled down her beautiful cheeks. The day I hear that you are married and living happily with a beautiful wife and good children, that day I will send my congratulations to you. Please understand me, please forget about my love story, the love story over the internet. Suddenly God A thunderstorm poured down, the poor girl was silently lonely, walking in a wheelchair in the rain that started to get heavier. September 12, 2006 Table of contents Love Story Through the Internet Love Story Through the Internet Ha Khanh PhuongWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Nguyet San Giao Mua Uploaded by friend: Ct.Ly on: January 15, 2008
Kim Lê Chuyện vặt ! Gã tên là Sộp. cả xóm gọi gã là Sộp điên. Nhưng gã không phải là điên! Điên thì phải đập phá, xé quần xé áo lăn lộn, đi lang thang và thỉnh thoảng ngửa mặt nhìn ông giời cười. Gã chỉ hơi dở người. Có người bảo, vì hồi trẻ gã xem truyện nhiều quá, toàn loại truyện gã thuê ba xu một ngày. Mà bất kỳ cái gì khi đã “quá” đều nguy hiểm: Ăn nhiều quá hoá bội thực. Chơi nhiều quá đâm hỏng người. Làm nhiều quá thì lao lực. Đằng này gã đọc nhiều quá. Đọc nhiều mà “tiêu hoá” được thì không sao, có khi lại giúp ích cho đời. Nhưng đằng này gã đọc như người ta nhồi gà, nhồi vịt, bất kể loại sách gì, thập cẩm ngũ tạng. Trong bụng gã đầy chữ, anh ách chữ, không tiêu hoá được nó mới chướng lên, ép vào lục phủ ngũ tạng, ảnh hưởng đến cơ quan trung ương. Gã bị “tẩu hoả nhập ma” từ đấy. Bố mẹ Sộp mất đã lâu. Ông bố ngày xưa làm nghề bán giầy. Ông thường mua những đôi giầy cũ về mông má lại. Chiều tối, ông gánh hai nia giầy ra đầu ngã tư Mơ bán. Đủ các loại giầy: Giầy đinh của lính, giầy đơ cu lơ, giầy jôn, giầy mõm ngoé…Có những đôi ông bôi phẩm xanh đỏ xong đánh xi vào. Giầy tàng tàng thế mà vẫn có người mua. Ông thầu khoán mua đôi giầy đinh. Anh công tử bột mua đôi đơ cu lơ. Thày ký công sở mua đôi giầy jôn. Chỉ có vài hào một đôi, tuy cũ nhưng vẫn còn diện chán. Mẹ Sộp, người cao ngẳng, lúc nào cũng vấn khăn vểnh trên đỉnh đầu. Khuôn mặt bà teo tóp, gò má cao, đôi mắt vằn đỏ, hút thuốc lào sòng sọc. Bà mắng chồng chửi con xơi xơi, giọng chua loét. Có lẽ Sộp thừa hưởng tính di truyền hơi rồ dại của bà mẹ? Năm Sộp 14 tuổi thì ông bố qua đời. Năm sau, mẹ gã cũng theo chồng về chầu tiên tổ. Sẩy cha còn chú! Ông chú ruột Sộp có nghề bán thuốc rong trên tàu điện. Từ đó gã theo ông chú lang thang khắp bến tàu, bến xe bán đủ các loại thuốc: Thuốc ho, thuốc hen, thuốc bả chuột, ghẻ lở hắc lào, thổ tả kiết lỵ, cao con hổ, băng phiến… Ông chú tên là Tê. Ông có năm cái răng bịt vàng, nên người ta thường gọi, ông Tê “năm răng vàng”. Ông Tê “năm răng vàng” lúc nào cũng đeo kính đen, đầu chải bi xăng tin bóng mượt. Ban ngày bán thuốc, đến tối ông Tê kiêm luôn nghề tẩm quất. Sộp đi trước, tay cắp chiếc chiếu một , ông Tê đi sau, cất giọng lanh lảnh “ai…quất!”, “quất…nào!”. Tiếng quất được kéo dài trong đêm, oằn lên như một tiếng roi vụt… Năm Sộp 17 tuổi. Gã chuyển sang đẩy xe ba gác cùng ông cậu họ. Ông cậu có sở thích sưu tầm huy chương, huy hiệu. Kể ra sưu tầm để cất vào ngăn kéo là chuyện bình thường. Điều bất bình thường ở chỗ, ông đeo tất cả bộ sưu tầm ấy lên ngực: Huy chương lao động tiên tiến, huy chương chiến sĩ thi đua…Huy hiệu hồng tập tự, hội liên hiệp phụ nữ, có cả huy hiệu đoàn viên thanh niên… Có cái ông tự chế bằng sắt tây, cắt hình ngôi sao, sơn màu đỏ và buộc những tua chỉ vàng. Ông đeo lên ngực, đỏ ối , lủng lẳng. Có những cái đã cũ, ông thải ra cho Sộp. Ông bảo “đeo cho nó oách”. Những khi không phải kéo xe ba gác, hai cậu cháu ưỡn ngực đi bát phố. Có ông khách người Liên Xô thấy vậy, giơ tay chào và cất giọng lơ lớ “xin chao anh hung!”, * * * Bây giờ Sộp đã trên bốn mươi.Chuyên nghề làm thuê gánh mướn, bám vào cái chợ mà sống, ai trả bao nhiêu cũng được, gã chỉ hì hì cười, có người đùa không trả, gã cũng hì hì cười. Ở đời giúp nhau là chính ấy mà, chuyện vặt! Gã bảo thế. Sộp ở một mình. Hàng xóm có người nhà mất, chăn màn quần áo bỏ đi thì phí, gọi gã đến cho, gã không từ chối. Thành ra lại diện. Ngày lễ ngày tết, cũng quần dạ áo len, măng tô mũ phớt. Gã đi dạo khắp xóm. Người lạ nhìn thấy, bố dám bảo là gã dở người. Lão Biều xóm trong ngâm bình rượu ngũ xà. Hai năm mở ra uống vẫn còn tanh. Lão cho Sộp cả bình lẫn rượu. Gã uống chẳng thấy tanh tẹo nào. Mồm nhà giàu bao giờ chẳng khó tính! Còn cái mồm hắn ăn uống tạp pí lù nó quen rồi. Làm gì mà chả ngon! Rượu ngũ xà quá ngon là đằng khác! Uống vào cảm thấy như có rắn cựa quậy trong mạch máu. Cứ gọi là khướt cò bợ. Một hôm, không hiểu ngứa nghề hay muốn “tìm về dĩ vãng”. Sộp đeo kính đen, cầm chiếc gậy khua khoắng giả làm người mù, gã đi khắp xóm, mồm rao lổn nhổn: Ai…quất! Quất…nào! Tiếng rao quện vào nhau như một kẻ nhập đồng. Mọi người đổ xô ra nhìn, người già thở dài, trẻ con tí tởn bám theo sau. Tay Phệ gọi vào. Thích thì chiều. Chuyện vặt ấy mà. Việc đó quá đơn giản. Những ngón nghề của ông chú gã trổ ra hết, cũng cua bò, tôm nhảy, lươn trườn. Tay Phệ nằm dính chặt xuống giường, mê lịm đi. Xong việc, Sộp được chiêu đãi chén rượu thuốc. Tay Phệ bảo: - Cậu chuyển sang làm tẩm quất lại hoá hay. Tay nghề của cậu thủ thuật lắm. - Thủ thuật cái mẹ gì. chuyện vặt ấy mà. - Làm gì mà chẳng cần thủ thuật?- Phệ nói- Hồi tớ bán phở ở đầu ngõ, cứ chờ chị em nhà máy 8/3 tan ca về, tớ bắc chảo lên bếp phi tỏi thật thơm, cho quạt máy thổi thốc ra ngoài đường, thế là “bà chị ruột” kéo lại, không đi nổi nữa. - Chuyện vặt..!- Sộp hì hì cười, ngật ngưỡng ra ngoài cửa còn quay lại: Khi nào thích thì gọi, chuyện vặt ấy mà! Thế là từ đấy, gã kiêm luôn nghề tẩm quất. Hoá ra lại tươm. Cái xóm gã ở, phần lớn là dân buôn bán, cả ngày phơi mặt ra đường, chạy như cờ lông công. Tối về làm một chầu “quất”, ai mà chả sướng. Các bà, các cô suốt ngày ngồi chợ, xương cốt mỏi nhừ, tối về bảo gã “dần” cho một trận, cứ gọi là đứ đừ, sướng đến tận sáng hôm sau. Cô Dung “si đa”. Người ta gọi thế ,không phải cô bị ết ệt gì. Cô chuyên nghề bán quần áo hàng thùng ngoài chợ. Vợ chồng cô bỏ nhau vì anh chồng lăng nhăng gái gú. Cô thuê căn nhà trong xóm Sộp để ở tạm. Anh chồng cay cú, đêm nào cũng đến trước cửa réo tên bố mẹ cô ra mà chửi. Cả xóm khó chịu lắm, nhưng chả ai dây với hủi. Mọi người sợ hủi không dám dây, còn Sộp thì sợ chó gì hủi. Gã vùng dậy chạy ra ngoài, chỉ tay vào mặt anh chồng: - Mày im cái mồm! Cho bố mày ngủ! - Á…à, thằng Sộp điên..! Láo..! - Láo cái tổ cụ nhà mày..! Gã chồm lên, túm tóc anh chồng lẻo khuẻo, thúc mạnh đầu gối vào ngực. Láo này! Láo này! Mọi người lúc đó mới túa ra. Anh chồng bị đau, thấy không lại được với cơn điên của Sộp, len lén cúp đuôi lỉnh đi. Mọi người đắc ý nhìn gã, Sộp cười hì hì:- Chuyện vặt ấy mà! Tôi mà thèm đánh nó cho bẩn tay! * * * Thị Len gánh nước thuê ngoài chợ. Người thấp bé, khuôn mặt nhàu nhĩ rất khó đoán tuổi. Thị quê ở Hưng Yên, không chồng, không con. Lên Hà Nội làm thuê gánh mướn ở chợ Bắc Qua, rửa bát quán phở, làm ô sin…Cuối cùng dạt đến cái chợ ven đô này. Một buổi khuya cuối năm,mưa phùn rét mướt. Sộp đi tẩm quất cho vợ chồng tay Phệ về. Khi ngang qua cửa nhà Tư voi, chợt có tiếng gọi khẽ: Anh Sộp..! Anh Sộp..! Gã quay lại. Khi đến gần, thấy một người đang ngồi thu lu ngoài hiên, mình cuốn chiếc chăn mỏng, đầu chùm khăn kín mít chỉ hở hai con mắt. - Ai thế này?- Gã cất tiếng hỏi. - Em là…là Len đây mà…-Tiếng đáp run rẩy. - Sao lại ra đây ngồi? - Em bị mụ Tam đuổi… vì thiếu tiền trọ… Gã ngẩn ra một lúc, rồi gằn tiếng: - Tổ cụ mụ Tam! Gã húng hắng ho, rồi xịt xịt mũi, gã xịt mũi đến lần ba, giọng trùng xuống:- Đi..! Đi về nhà tôi mà ngủ! -Thấy Len còn lừng khừng, gã cúi xuống kéo tay thị đứng lên: Đi..!- Gã quắc mắt, quát- Bảo có nghe không!!! Sau đêm đó, Len chính thức “ở trọ” nhà Sộp. Thị không đi gánh nước thuê nữa, chuyển ra bán rau dưa ở đầu ngõ. Giao thừa năm ấy, lần đầu tiên cả xóm thấy nhà Sộp bày lễ cúng trời đất ngoài cửa. Cũng có cả con gà ngậm hoa hồng, chai rượu cuốc lủi, nải chuối và hộp mứt… Ngày ông công, ông táo năm Mậu Tí KIM LÊ Mục lục Chuyện vặt ! Chuyện vặt ! Kim LêChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ Vnthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 14 tháng 2 năm 2009
Kim Lê Chuyện vặt ! Gã tên là Sộp. cả xóm gọi gã là Sộp điên. Nhưng gã không phải là điên! Điên thì phải đập phá, xé quần xé áo lăn lộn, đi lang thang và thỉnh thoảng ngửa mặt nhìn ông giời cười. Gã chỉ hơi dở người. Có người bảo, vì hồi trẻ gã xem truyện nhiều quá, toàn loại truyện gã thuê ba xu một ngày. Mà bất kỳ cái gì khi đã “quá” đều nguy hiểm: Ăn nhiều quá hoá bội thực. Chơi nhiều quá đâm hỏng người. Làm nhiều quá thì lao lực. Đằng này gã đọc nhiều quá. Đọc nhiều mà “tiêu hoá” được thì không sao, có khi lại giúp ích cho đời. Nhưng đằng này gã đọc như người ta nhồi gà, nhồi vịt, bất kể loại sách gì, thập cẩm ngũ tạng. Trong bụng gã đầy chữ, anh ách chữ, không tiêu hoá được nó mới chướng lên, ép vào lục phủ ngũ tạng, ảnh hưởng đến cơ quan trung ương. Gã bị “tẩu hoả nhập ma” từ đấy. Bố mẹ Sộp mất đã lâu. Ông bố ngày xưa làm nghề bán giầy. Ông thường mua những đôi giầy cũ về mông má lại. Chiều tối, ông gánh hai nia giầy ra đầu ngã tư Mơ bán. Đủ các loại giầy: Giầy đinh của lính, giầy đơ cu lơ, giầy jôn, giầy mõm ngoé…Có những đôi ông bôi phẩm xanh đỏ xong đánh xi vào. Giầy tàng tàng thế mà vẫn có người mua. Ông thầu khoán mua đôi giầy đinh. Anh công tử bột mua đôi đơ cu lơ. Thày ký công sở mua đôi giầy jôn. Chỉ có vài hào một đôi, tuy cũ nhưng vẫn còn diện chán. Mẹ Sộp, người cao ngẳng, lúc nào cũng vấn khăn vểnh trên đỉnh đầu. Khuôn mặt bà teo tóp, gò má cao, đôi mắt vằn đỏ, hút thuốc lào sòng sọc. Bà mắng chồng chửi con xơi xơi, giọng chua loét. Có lẽ Sộp thừa hưởng tính di truyền hơi rồ dại của bà mẹ? Năm Sộp 14 tuổi thì ông bố qua đời. Năm sau, mẹ gã cũng theo chồng về chầu tiên tổ. Sẩy cha còn chú! Ông chú ruột Sộp có nghề bán thuốc rong trên tàu điện. Từ đó gã theo ông chú lang thang khắp bến tàu, bến xe bán đủ các loại thuốc: Thuốc ho, thuốc hen, thuốc bả chuột, ghẻ lở hắc lào, thổ tả kiết lỵ, cao con hổ, băng phiến… Ông chú tên là Tê. Ông có năm cái răng bịt vàng, nên người ta thường gọi, ông Tê “năm răng vàng”. Ông Tê “năm răng vàng” lúc nào cũng đeo kính đen, đầu chải bi xăng tin bóng mượt. Ban ngày bán thuốc, đến tối ông Tê kiêm luôn nghề tẩm quất. Sộp đi trước, tay cắp chiếc chiếu một , ông Tê đi sau, cất giọng lanh lảnh “ai…quất!”, “quất…nào!”. Tiếng quất được kéo dài trong đêm, oằn lên như một tiếng roi vụt… Năm Sộp 17 tuổi. Gã chuyển sang đẩy xe ba gác cùng ông cậu họ. Ông cậu có sở thích sưu tầm huy chương, huy hiệu. Kể ra sưu tầm để cất vào ngăn kéo là chuyện bình thường. Điều bất bình thường ở chỗ, ông đeo tất cả bộ sưu tầm ấy lên ngực: Huy chương lao động tiên tiến, huy chương chiến sĩ thi đua…Huy hiệu hồng tập tự, hội liên hiệp phụ nữ, có cả huy hiệu đoàn viên thanh niên… Có cái ông tự chế bằng sắt tây, cắt hình ngôi sao, sơn màu đỏ và buộc những tua chỉ vàng. Ông đeo lên ngực, đỏ ối , lủng lẳng. Có những cái đã cũ, ông thải ra cho Sộp. Ông bảo “đeo cho nó oách”. Những khi không phải kéo xe ba gác, hai cậu cháu ưỡn ngực đi bát phố. Có ông khách người Liên Xô thấy vậy, giơ tay chào và cất giọng lơ lớ “xin chao anh hung!”, * * * Bây giờ Sộp đã trên bốn mươi.Chuyên nghề làm thuê gánh mướn, bám vào cái chợ mà sống, ai trả bao nhiêu cũng được, gã chỉ hì hì cười, có người đùa không trả, gã cũng hì hì cười. Ở đời giúp nhau là chính ấy mà, chuyện vặt! Gã bảo thế. Sộp ở một mình. Hàng xóm có người nhà mất, chăn màn quần áo bỏ đi thì phí, gọi gã đến cho, gã không từ chối. Thành ra lại diện. Ngày lễ ngày tết, cũng quần dạ áo len, măng tô mũ phớt. Gã đi dạo khắp xóm. Người lạ nhìn thấy, bố dám bảo là gã dở người. Lão Biều xóm trong ngâm bình rượu ngũ xà. Hai năm mở ra uống vẫn còn tanh. Lão cho Sộp cả bình lẫn rượu. Gã uống chẳng thấy tanh tẹo nào. Mồm nhà giàu bao giờ chẳng khó tính! Còn cái mồm hắn ăn uống tạp pí lù nó quen rồi. Làm gì mà chả ngon! Rượu ngũ xà quá ngon là đằng khác! Uống vào cảm thấy như có rắn cựa quậy trong mạch máu. Cứ gọi là khướt cò bợ. Một hôm, không hiểu ngứa nghề hay muốn “tìm về dĩ vãng”. Sộp đeo kính đen, cầm chiếc gậy khua khoắng giả làm người mù, gã đi khắp xóm, mồm rao lổn nhổn: Ai…quất! Quất…nào! Tiếng rao quện vào nhau như một kẻ nhập đồng. Mọi người đổ xô ra nhìn, người già thở dài, trẻ con tí tởn bám theo sau. Tay Phệ gọi vào. Thích thì chiều. Chuyện vặt ấy mà. Việc đó quá đơn giản. Những ngón nghề của ông chú gã trổ ra hết, cũng cua bò, tôm nhảy, lươn trườn. Tay Phệ nằm dính chặt xuống giường, mê lịm đi. Xong việc, Sộp được chiêu đãi chén rượu thuốc. Tay Phệ bảo: - Cậu chuyển sang làm tẩm quất lại hoá hay. Tay nghề của cậu thủ thuật lắm. - Thủ thuật cái mẹ gì. chuyện vặt ấy mà. - Làm gì mà chẳng cần thủ thuật?- Phệ nói- Hồi tớ bán phở ở đầu ngõ, cứ chờ chị em nhà máy 8/3 tan ca về, tớ bắc chảo lên bếp phi tỏi thật thơm, cho quạt máy thổi thốc ra ngoài đường, thế là “bà chị ruột” kéo lại, không đi nổi nữa. - Chuyện vặt..!- Sộp hì hì cười, ngật ngưỡng ra ngoài cửa còn quay lại: Khi nào thích thì gọi, chuyện vặt ấy mà! Thế là từ đấy, gã kiêm luôn nghề tẩm quất. Hoá ra lại tươm. Cái xóm gã ở, phần lớn là dân buôn bán, cả ngày phơi mặt ra đường, chạy như cờ lông công. Tối về làm một chầu “quất”, ai mà chả sướng. Các bà, các cô suốt ngày ngồi chợ, xương cốt mỏi nhừ, tối về bảo gã “dần” cho một trận, cứ gọi là đứ đừ, sướng đến tận sáng hôm sau. Cô Dung “si đa”. Người ta gọi thế ,không phải cô bị ết ệt gì. Cô chuyên nghề bán quần áo hàng thùng ngoài chợ. Vợ chồng cô bỏ nhau vì anh chồng lăng nhăng gái gú. Cô thuê căn nhà trong xóm Sộp để ở tạm. Anh chồng cay cú, đêm nào cũng đến trước cửa réo tên bố mẹ cô ra mà chửi. Cả xóm khó chịu lắm, nhưng chả ai dây với hủi. Mọi người sợ hủi không dám dây, còn Sộp thì sợ chó gì hủi. Gã vùng dậy chạy ra ngoài, chỉ tay vào mặt anh chồng: - Mày im cái mồm! Cho bố mày ngủ! - Á…à, thằng Sộp điên..! Láo..! - Láo cái tổ cụ nhà mày..! Gã chồm lên, túm tóc anh chồng lẻo khuẻo, thúc mạnh đầu gối vào ngực. Láo này! Láo này! Mọi người lúc đó mới túa ra. Anh chồng bị đau, thấy không lại được với cơn điên của Sộp, len lén cúp đuôi lỉnh đi. Mọi người đắc ý nhìn gã, Sộp cười hì hì:- Chuyện vặt ấy mà! Tôi mà thèm đánh nó cho bẩn tay! * * * Thị Len gánh nước thuê ngoài chợ. Người thấp bé, khuôn mặt nhàu nhĩ rất khó đoán tuổi. Thị quê ở Hưng Yên, không chồng, không con. Lên Hà Nội làm thuê gánh mướn ở chợ Bắc Qua, rửa bát quán phở, làm ô sin…Cuối cùng dạt đến cái chợ ven đô này. Một buổi khuya cuối năm,mưa phùn rét mướt. Sộp đi tẩm quất cho vợ chồng tay Phệ về. Khi ngang qua cửa nhà Tư voi, chợt có tiếng gọi khẽ: Anh Sộp..! Anh Sộp..! Gã quay lại. Khi đến gần, thấy một người đang ngồi thu lu ngoài hiên, mình cuốn chiếc chăn mỏng, đầu chùm khăn kín mít chỉ hở hai con mắt. - Ai thế này?- Gã cất tiếng hỏi. - Em là…là Len đây mà…-Tiếng đáp run rẩy. - Sao lại ra đây ngồi? - Em bị mụ Tam đuổi… vì thiếu tiền trọ… Gã ngẩn ra một lúc, rồi gằn tiếng: - Tổ cụ mụ Tam! Gã húng hắng ho, rồi xịt xịt mũi, gã xịt mũi đến lần ba, giọng trùng xuống:- Đi..! Đi về nhà tôi mà ngủ! -Thấy Len còn lừng khừng, gã cúi xuống kéo tay thị đứng lên: Đi..!- Gã quắc mắt, quát- Bảo có nghe không!!! Sau đêm đó, Len chính thức “ở trọ” nhà Sộp. Thị không đi gánh nước thuê nữa, chuyển ra bán rau dưa ở đầu ngõ. Giao thừa năm ấy, lần đầu tiên cả xóm thấy nhà Sộp bày lễ cúng trời đất ngoài cửa. Cũng có cả con gà ngậm hoa hồng, chai rượu cuốc lủi, nải chuối và hộp mứt… Ngày ông công, ông táo năm Mậu Tí KIM LÊ Mục lục Chuyện vặt ! Chuyện vặt ! Kim LêChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ Vnthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 14 tháng 2 năm 2009
Giao Long Chuyện về viên sỏi nhỏ Cách đây chừng bảy, tám tháng, trong một lần vì áp lực công việc và bị mắc một vài lỗi lầm, cô gái ấy bị khiển trách và tạm thời nhận quyết định nghỉ việc không lương. Những buổi sáng rảnh rỗi, sau khi lục tìm trong ví, cô thường nắm chặt trong tay những đồng tiền lẻ cuối cùng rồi lặng lẽ mang thẻ ATM xuống đường, tìm đến bốt rút tiền tự động tằn tiện rút thêm ra một chút để trang trải cho chi tiêu hàng ngày. Lần ấy, người con trai tên T. cũng đến ngay sau cô và chờ đợi rút tiền. Từng tiếng kêu lạch xạch của cỗ máy đếm tiền rít lên và nhả ra một vài đồng ít ỏi. "Nếu mai mốt, tôi và cô giàu có hơn một chút, chúng ta sẽ mạnh dạn bấm con số rút tiền lớn nhất ghi trong bốt này". T. nói vậy. Cô ngoảnh ra, gật đầu đồng tình một cách dễ dãi. Họ làm quen nhanh chóng theo kiểu của những người đang nghèo và nhàn rỗi. Băng ghế đá của công viên ngay cạnh đó. Họ cùng đi ra. T. thổ lộ một vài điều về nơi ẩm thấp mà anh sống và những thất bại của người chưa kịp nhận bằng tốt nghiệp đã bị đuổi ra khỏi trường nên chưa được một lần đi làm với công việc được gọi là tử tế. Giọng điệu tưng tửng của T. khiến cô gái cảm thấy tình cảm về sự thất bại của mình được san sẻ một cách dễ chịu hơn. Mọi người trong khu nhà cô gái ở thường ngạc nhiên bởi dáng vẻ kỳ quặc của cô. Cô không nhanh nhẹn, vẻ bề ngoài thì gầy, nhỏ, đôi mắt thì rất to như hai viên sỏi và đôi khi còn ngơ ngác. Ngày ông thầy dạy của cô đưa cô đến ở trong căn nhà để trống này của ông đã làm tất cả đều phải ngạc nhiên và sửng sốt. Ngay cả khi người vợ của thầy - là một người đàn bà ăn mặc lòe loẹt - tìm đến tận nơi để đánh ghen, người đàn bà ấy cũng phải kìm giọng mình lại cho thêm phần kín đáo. Không một ai lý giải nổi sự say mê của ông thầy ấy với cô học trò xấu xí của mình. Họ chỉ có thể chép miệng nói rằng: "Ở đời, đôi khi cũng có những điều không tuân theo quy luật của nó". Mối quan hệ giữa cô và người thầy ấy kéo dài được hơn một năm thì cô gái ra trường. Sau khi lo cho cô một chỗ làm ổn định thì người thầy cũng nhận quyết định đi dạy và học thêm ở một nơi xa. Một mình ở lại, và chỉ bốn tháng sau, cô đã tự mình đánh mất đi cơ hội công việc mà người thầy mang lại. Hơn thế nữa, trong căn phòng của người thầy dành cho cô đang ở lại có thêm một người con trai tên T. ấy đến ngụ cùng. Nơi cô gái mới đến làm việc là một xưởng chuyên sửa chữa các máy móc cũ và hỏng. Cửa hiệu nằm giữa một ngã sáu, nơi mà nhìn thì thấy có nhiều các vỉa hè. Chúng đều trải sỏi nên xung quanh được bao phủ bởi một màu vàng nhạt. Thi thoảng ngừng tay giữa công việc, rời mắt ra khỏi những mảnh kim loại vẩn màu thời gian, cô gái hay ngước lên và nhìn ra xa các phía vỉa hè ấy. Từng viên sỏi nhỏ xếp đặt cạnh nhau tựa như ẩn chứa sự sắp đặt số phận của mỗi một con người. Chúng luôn luôn đặt cạnh, nương tựa vào nhau. Từng bước chân của người nào đó đi bộ giẫm lên. Âm thanh lạo xạo ban đầu thoạt nghe tưởng như choi chói, nhưng nếu nghiêng đầu và cảm nhận kỹ càng hơn hẳn sẽ nhận ra một điều gì như là lẽ tất nhiên của âm thanh cuộc sống. Đưa tay lên vén lại mái tóc, cô gái rời mắt khỏi các viên sỏi và lại cúi xuống cặm cụi cùng công việc. Người chủ của xưởng này là một ông già người Hoa. Sau khi đăng báo tuyển người suốt ba tháng mà ông không ưng ý một ai. Cho đến tận một ngày, cô gái ấy bước vào. Không đợi để cô chìa ra tấm bằng kỹ sư tốt nghiệp đại học Bách khoa, ông giao ngay cho cô một chiếc đồng hồ cũ để thử việc. Cầm nắm, xoay xở với các ốc vít một hồi thì tiếng tích tắc của sợi kim mỏng cũng vang lên và xoay xoay. Ông già ấy khẽ mỉm cười rồi dịu dàng bảo ngay, ngày hôm sau cô có thể đến làm việc với mức lương vô cùng thỏa đáng. Kể từ ngày có công việc mới, cô gái hay đi làm về muộn. Sau mỗi ngày làm việc trở về, cô thường thấy người con trai tên T. hay đợi cô ở bên cửa sổ. Ngoài giờ làm việc thêm cho một quán ăn buổi sáng, anh ta còn đang miệt mài ôn lại những học phần đã bị dở dang với quyết tâm sẽ xin được trở lại trường và hoàn thành hết khóa học. Nhớ hồi nhận được tiền công tháng đầu tiên cộng với tiền làm thêm của T. góp vào một ít, cô gái đã trích ra để mua thêm một số linh kiện về lắp ráp vào chiếc máy tính cũ hỏng mà cô được cho lại từ xưởng sửa chữa. Kể từ đó, internet được kết nối. Thi thoảng, cô nhận được e-mail của người thầy ở nơi xa gửi về kèm theo những ân cần, quan tâm, nhớ nhung. Thầy kể cho cô nghe về những công việc mới, những dự định mới và cả về một cách nhìn tích cực hơn trong tâm hồn. Có lần, thầy hỏi cô xem có điều gì mới mẻ trong cuộc sống không. Cô loay hoay không trả lời được. T. bước lại và ôm chặt cô gái trong vòng tay. "Hình như thầy ấy sắp về?". "Vâng". "Em sẽ dự định thế nào?". Đôi mắt vốn mở to của cô gái trở nên khác lạ. Cô chỉ biết lặng im, không nói. Mùa xuân qua, rồi mùa hạ lại về. Tán lá xanh ngăn ngắt của hàng cây sấu phía ngã sáu phủ kín những vỉa hè đầy sỏi. Mỗi lần nhìn ra khoảng không gian ấy, ánh mắt cô gái như sẫm lại đến mênh mang. Ông già người Hoa quan sát cô gái bằng cặp mắt tinh tường. "Có chuyện gì băn khoăn vậy?". Cô gái gật đầu rồi lầm rầm kể cho ông nghe về việc cuối tuần trước, người thầy của cô bất chợt trở về và đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ bật mở ra. Thầy đã gặp T. là người đang đứng ngang giữa cửa. "Cháu chưa biết lựa chọn thế nào?". "Vâng". Ông già bước lại, đặt khẽ bàn tay lên vai cô. "Một người đàn ông ngoài 40 tuổi cô độc và bất hạnh trong hôn nhân, một chàng trai trẻ vì trót lông bông nên bỏ bê mọi chuyện. Họ cũng tựa như một cỗ máy bị hỏng ở đâu đó. Và có lẽ cháu là người thợ sửa chữa lành nghề nhất mà ta đã hiếm hoi nhận ra từ ngay buổi đầu gặp cháu. Nhưng, khi các cỗ máy đã được cháu "sửa", nó vận hành tốt trở lại rồi thì dù sao cái gì có chủ cũng nên trả về với chủ của nó. Những gì còn lại, chắc đó là thuộc về mình". Vài ngày sau đó, vào lúc chiều muộn, mọi người trong khu chung cư cũ nát thấy có một đôi bạn trẻ lặng lẽ chuyển đồ ra đi. Chìa khóa của căn nhà được gửi lại người thầy qua đường bưu điện. Mãi đến sau này, một đôi khi, người dân trong khu vẫn không thể nào quên được cô gái nhỏ. Họ xì xào với nhau, hình như họ đã nhìn thấy cô gái "xấu xí, mắt to" ở đâu đó trong khu triển lãm hoành tráng các sản phẩm về máy móc. Một đôi khi, họ lại nhìn thấy cô và anh T. hình như có thấp thoáng dạo bộ trên một ngã sáu rải đầy những viên sỏi ở dưới chân. Còn người thầy của cô - chủ căn hộ - vẫn thi thoảng về qua đấy. Một số đồ sửa chữa của cô gái vẫn còn để sót lại. Ông tỉ mẩn chạm vào chúng một cách ngày một cẩn trọng hơn. Và những khi có nắng, ông thường mở tung các cửa sổ để ánh sáng lọt vào. Các tia nắng tròn và nhạt nhấp nháy trên đống đồ cũ không bị hoen gỉ vì thời gian. Có lúc nào đó, ông cảm thấy tia nắng ấy tựa như một viên sỏi ánh màu vàng êm dịu. Khi ấy, ông lại lầm rầm một điều gì đó, như là để cảm ơn, và cũng như là để cầu chúc cho "viên sỏi nhỏ của riêng ông" được luôn luôn hạnh phúc. Mục lục Chuyện về viên sỏi nhỏ Chuyện về viên sỏi nhỏ Giao LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: CTT Nguồn: Báo Phụ NữĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 25 tháng 10 năm 2008
Giao Long Chuyện về viên sỏi nhỏ Cách đây chừng bảy, tám tháng, trong một lần vì áp lực công việc và bị mắc một vài lỗi lầm, cô gái ấy bị khiển trách và tạm thời nhận quyết định nghỉ việc không lương. Những buổi sáng rảnh rỗi, sau khi lục tìm trong ví, cô thường nắm chặt trong tay những đồng tiền lẻ cuối cùng rồi lặng lẽ mang thẻ ATM xuống đường, tìm đến bốt rút tiền tự động tằn tiện rút thêm ra một chút để trang trải cho chi tiêu hàng ngày. Lần ấy, người con trai tên T. cũng đến ngay sau cô và chờ đợi rút tiền. Từng tiếng kêu lạch xạch của cỗ máy đếm tiền rít lên và nhả ra một vài đồng ít ỏi. "Nếu mai mốt, tôi và cô giàu có hơn một chút, chúng ta sẽ mạnh dạn bấm con số rút tiền lớn nhất ghi trong bốt này". T. nói vậy. Cô ngoảnh ra, gật đầu đồng tình một cách dễ dãi. Họ làm quen nhanh chóng theo kiểu của những người đang nghèo và nhàn rỗi. Băng ghế đá của công viên ngay cạnh đó. Họ cùng đi ra. T. thổ lộ một vài điều về nơi ẩm thấp mà anh sống và những thất bại của người chưa kịp nhận bằng tốt nghiệp đã bị đuổi ra khỏi trường nên chưa được một lần đi làm với công việc được gọi là tử tế. Giọng điệu tưng tửng của T. khiến cô gái cảm thấy tình cảm về sự thất bại của mình được san sẻ một cách dễ chịu hơn. Mọi người trong khu nhà cô gái ở thường ngạc nhiên bởi dáng vẻ kỳ quặc của cô. Cô không nhanh nhẹn, vẻ bề ngoài thì gầy, nhỏ, đôi mắt thì rất to như hai viên sỏi và đôi khi còn ngơ ngác. Ngày ông thầy dạy của cô đưa cô đến ở trong căn nhà để trống này của ông đã làm tất cả đều phải ngạc nhiên và sửng sốt. Ngay cả khi người vợ của thầy - là một người đàn bà ăn mặc lòe loẹt - tìm đến tận nơi để đánh ghen, người đàn bà ấy cũng phải kìm giọng mình lại cho thêm phần kín đáo. Không một ai lý giải nổi sự say mê của ông thầy ấy với cô học trò xấu xí của mình. Họ chỉ có thể chép miệng nói rằng: "Ở đời, đôi khi cũng có những điều không tuân theo quy luật của nó". Mối quan hệ giữa cô và người thầy ấy kéo dài được hơn một năm thì cô gái ra trường. Sau khi lo cho cô một chỗ làm ổn định thì người thầy cũng nhận quyết định đi dạy và học thêm ở một nơi xa. Một mình ở lại, và chỉ bốn tháng sau, cô đã tự mình đánh mất đi cơ hội công việc mà người thầy mang lại. Hơn thế nữa, trong căn phòng của người thầy dành cho cô đang ở lại có thêm một người con trai tên T. ấy đến ngụ cùng. Nơi cô gái mới đến làm việc là một xưởng chuyên sửa chữa các máy móc cũ và hỏng. Cửa hiệu nằm giữa một ngã sáu, nơi mà nhìn thì thấy có nhiều các vỉa hè. Chúng đều trải sỏi nên xung quanh được bao phủ bởi một màu vàng nhạt. Thi thoảng ngừng tay giữa công việc, rời mắt ra khỏi những mảnh kim loại vẩn màu thời gian, cô gái hay ngước lên và nhìn ra xa các phía vỉa hè ấy. Từng viên sỏi nhỏ xếp đặt cạnh nhau tựa như ẩn chứa sự sắp đặt số phận của mỗi một con người. Chúng luôn luôn đặt cạnh, nương tựa vào nhau. Từng bước chân của người nào đó đi bộ giẫm lên. Âm thanh lạo xạo ban đầu thoạt nghe tưởng như choi chói, nhưng nếu nghiêng đầu và cảm nhận kỹ càng hơn hẳn sẽ nhận ra một điều gì như là lẽ tất nhiên của âm thanh cuộc sống. Đưa tay lên vén lại mái tóc, cô gái rời mắt khỏi các viên sỏi và lại cúi xuống cặm cụi cùng công việc. Người chủ của xưởng này là một ông già người Hoa. Sau khi đăng báo tuyển người suốt ba tháng mà ông không ưng ý một ai. Cho đến tận một ngày, cô gái ấy bước vào. Không đợi để cô chìa ra tấm bằng kỹ sư tốt nghiệp đại học Bách khoa, ông giao ngay cho cô một chiếc đồng hồ cũ để thử việc. Cầm nắm, xoay xở với các ốc vít một hồi thì tiếng tích tắc của sợi kim mỏng cũng vang lên và xoay xoay. Ông già ấy khẽ mỉm cười rồi dịu dàng bảo ngay, ngày hôm sau cô có thể đến làm việc với mức lương vô cùng thỏa đáng. Kể từ ngày có công việc mới, cô gái hay đi làm về muộn. Sau mỗi ngày làm việc trở về, cô thường thấy người con trai tên T. hay đợi cô ở bên cửa sổ. Ngoài giờ làm việc thêm cho một quán ăn buổi sáng, anh ta còn đang miệt mài ôn lại những học phần đã bị dở dang với quyết tâm sẽ xin được trở lại trường và hoàn thành hết khóa học. Nhớ hồi nhận được tiền công tháng đầu tiên cộng với tiền làm thêm của T. góp vào một ít, cô gái đã trích ra để mua thêm một số linh kiện về lắp ráp vào chiếc máy tính cũ hỏng mà cô được cho lại từ xưởng sửa chữa. Kể từ đó, internet được kết nối. Thi thoảng, cô nhận được e-mail của người thầy ở nơi xa gửi về kèm theo những ân cần, quan tâm, nhớ nhung. Thầy kể cho cô nghe về những công việc mới, những dự định mới và cả về một cách nhìn tích cực hơn trong tâm hồn. Có lần, thầy hỏi cô xem có điều gì mới mẻ trong cuộc sống không. Cô loay hoay không trả lời được. T. bước lại và ôm chặt cô gái trong vòng tay. "Hình như thầy ấy sắp về?". "Vâng". "Em sẽ dự định thế nào?". Đôi mắt vốn mở to của cô gái trở nên khác lạ. Cô chỉ biết lặng im, không nói. Mùa xuân qua, rồi mùa hạ lại về. Tán lá xanh ngăn ngắt của hàng cây sấu phía ngã sáu phủ kín những vỉa hè đầy sỏi. Mỗi lần nhìn ra khoảng không gian ấy, ánh mắt cô gái như sẫm lại đến mênh mang. Ông già người Hoa quan sát cô gái bằng cặp mắt tinh tường. "Có chuyện gì băn khoăn vậy?". Cô gái gật đầu rồi lầm rầm kể cho ông nghe về việc cuối tuần trước, người thầy của cô bất chợt trở về và đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ bật mở ra. Thầy đã gặp T. là người đang đứng ngang giữa cửa. "Cháu chưa biết lựa chọn thế nào?". "Vâng". Ông già bước lại, đặt khẽ bàn tay lên vai cô. "Một người đàn ông ngoài 40 tuổi cô độc và bất hạnh trong hôn nhân, một chàng trai trẻ vì trót lông bông nên bỏ bê mọi chuyện. Họ cũng tựa như một cỗ máy bị hỏng ở đâu đó. Và có lẽ cháu là người thợ sửa chữa lành nghề nhất mà ta đã hiếm hoi nhận ra từ ngay buổi đầu gặp cháu. Nhưng, khi các cỗ máy đã được cháu "sửa", nó vận hành tốt trở lại rồi thì dù sao cái gì có chủ cũng nên trả về với chủ của nó. Những gì còn lại, chắc đó là thuộc về mình". Vài ngày sau đó, vào lúc chiều muộn, mọi người trong khu chung cư cũ nát thấy có một đôi bạn trẻ lặng lẽ chuyển đồ ra đi. Chìa khóa của căn nhà được gửi lại người thầy qua đường bưu điện. Mãi đến sau này, một đôi khi, người dân trong khu vẫn không thể nào quên được cô gái nhỏ. Họ xì xào với nhau, hình như họ đã nhìn thấy cô gái "xấu xí, mắt to" ở đâu đó trong khu triển lãm hoành tráng các sản phẩm về máy móc. Một đôi khi, họ lại nhìn thấy cô và anh T. hình như có thấp thoáng dạo bộ trên một ngã sáu rải đầy những viên sỏi ở dưới chân. Còn người thầy của cô - chủ căn hộ - vẫn thi thoảng về qua đấy. Một số đồ sửa chữa của cô gái vẫn còn để sót lại. Ông tỉ mẩn chạm vào chúng một cách ngày một cẩn trọng hơn. Và những khi có nắng, ông thường mở tung các cửa sổ để ánh sáng lọt vào. Các tia nắng tròn và nhạt nhấp nháy trên đống đồ cũ không bị hoen gỉ vì thời gian. Có lúc nào đó, ông cảm thấy tia nắng ấy tựa như một viên sỏi ánh màu vàng êm dịu. Khi ấy, ông lại lầm rầm một điều gì đó, như là để cảm ơn, và cũng như là để cầu chúc cho "viên sỏi nhỏ của riêng ông" được luôn luôn hạnh phúc. Mục lục Chuyện về viên sỏi nhỏ Chuyện về viên sỏi nhỏ Giao LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: CTT Nguồn: Báo Phụ NữĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 25 tháng 10 năm 2008
Marcus, Morton Chuyện xảy ra trong ngày tảo mộ Dịch giả: Hoàng Ngọc-Tuấn Nguyên tác: Incident from the Day of the Dead Miguel kể với tôi hắn đã có lần ở nhà một mình trong hai giờ đồng hồ để học bài. Việc ấy xảy ra ở Guanajuato lúc hắn mười hai tuổi, nhằm ngày tảo mộ, và mẹ cùng các chị của hắn đã đi dọn cỏ cho tươm tất những ngôi mộ của bố và ông bà nội hắn.Hắn không nhớ tại sao hắn đã đưa tia mắt từ cuốn sách của hắn trên bàn ăn đến chiếc tủ ly ở góc phòng, nơi bé gái em hắn đã xếp quanh cái bàn thờ dựng tạm những cây bạch lạp mà bà nội của hắn rất yêu thích và những điếu xì-gà nhỏ sậm màu mà bố và ông nội của hắn rất khoái thưởng thức. Có lẽ vì một thứ tiếng động nào đó, hắn nói, có lẽ tiếng một chiếc ghế kêu kót két. Nhưng khi nhìn lại, hắn thấy bố hắn ở đó, xoay mặt về hướng khác, cầm một điếu xì-gà, rà ngang dưới mũi, như cầm một ống sáo, ngửi dọc theo chiều dài của nó như ông vẫn làm thế khi ông còn sống.Ông già quá chăm chú vào điếu xì-gà, nét mặt ông nghiêm trọng, đến nỗi thoạt tiên ông không để ý đến Miguel. Ông ngồi trên một chiếc ghế ở phòng ăn, trong bộ com-lê đen ông đã mặc lúc được chôn cất, và đang nghiêng người về phía bàn thờ, trông như ông vừa nhặt điếu xì-gà từ nơi đó. Rồi ông ngồi thẳng người lên và một lát sau ông xoay về phía Miguel, và họ ngồi như thế, nhìn nhau từ hai phía của chiếc bàn ăn trong ánh sáng buổi xế chiều. Và nhờ đó Miguel mới nhận ra, hắn nói, rằng kẻ sống và người chết chỉ cách nhau có một chiếc bàn.- Rồi mày làm gì?” Tôi hỏi.Miguel lắc đầu.Chúng tôi đã nói chuyện với nhau nhiều giờ về điều này điều nọ, nhắp từng hớp bia nơi chiếc bàn nhà bếp, trong lúc cả nhà ngủ say và cơn gió đêm vật vã thổi qua những ngôi nhà nhỏ bé trên hải ngạn miền Nam California. Cuộc trao đổi của chúng tôi lan man đến những lần chúng tôi chạm mặt chớp nhoáng với người chết, và hắn kể câu chuyện này về bố hắn, và rõ ràng bây giờ hắn đã nói xong hết những điều hắn muốn nói.- Hết rồi à?” Tôi hỏi - Chẳng còn gì nữa sao?- Không. Chẳng còn gì.Chúng tôi ngồi im lặng rất lâu. Chắc cũng giống như hắn và bố hắn đã ngồi, tôi nghĩ thế, và tôi lên tiếng để tiếp tục cuộc đối thoại.- Thế mày đã ngồi như thế bao lâu?Hắn nhún vai. “Mẹ và các chị của tao trở về nhà ngay sau đó.- Và ông ấy biến đi mất ngay lúc ấy?Hắn nghiến chặt hai hàm răng và nhìn qua khỏi tôi, dõi mắt về phía cửa sổ.Tôi biết nếu tôi tiếp tục hỏi thì tôi chắc hẳn đang xâm phạm vào một cõi riêng tư của hắn mà tôi vẫn tôn trọng, và tôi phải thú nhận rằng tôi đã quá rụt rè hay ngần ngại ném mình vào cái bức chắn mà vẻ mặt hắn đã dựng lên giữa chúng tôi, và câu chuyện đành phải kết thúc ngay chỗ ấy.Nhưng tôi cũng cảm thấy dường như tôi đã thất bại, thất bại cùng một cách như Miguel và bố hắn đã thất bại đối với nhau.Đồng thời, tôi cảm thấy sự việc chưa được hoàn tất. Miguel đã kể cho tôi nghe câu chuyện, và dường như câu chuyện ấy, và cuộc kể, và những gì vừa diễn ra tại chiếc bàn nhà bếp, giờ đây kết nối với nhau thành một biến cố duy nhất. Câu chuyện cũng chẳng có điều gì khác nếu Miguel và tôi sẽ không bao giờ nói về chuyện ấy lần nữa, hay nếu tôi cứ khăng khăng đòi kể tiếp khiến tình bạn của chúng tôi phải tan vỡ (mà, may thay, điều ấy đã không xảy ra).Có vẻ như câu chuyện do một người đàn ông trung niên kể lại trong một nhà bếp ở California về một việc xảy ra từ thời thơ ấu của hắn ở Mexico giờ đây lại bao gồm cả tôi, và bằng cách nào đó đã biến thành câu chuyện của tôi cũng như nó đã là câu chuyện của hắn, và tiếp tục từ điểm đó, câu chuyện càng lúc càng ít dính dự đến mối quan hệ bằng hữu của chúng tôi, hay ngay cả đến chính chúng tôi. Sự kín đáo của hắn và sự rụt rè của tôi, sự thất bại của cả hai chúng tôi, sự thất bại của hắn đối với bố hắn và sự thất bại của bố hắn đối với hắn, mới thật là nội dung câu chuyện.Và giờ đây, thưa quý độc giả, cũng như tôi đã trở thành một phần của câu chuyện mà Miguel đã kể cho tôi, bạn đã trở thành một phần của câu chuyện ấy, thật vậy. Có vẻ như chúng ta đã ngồi ở hai phía của chiếc bàn nhà bếp, mặc dù tôi không còn có mặt ở đây với bạn và có lẽ tôi đã viết những hàng chữ này cách đây đã nhiều năm. Có lẽ ngay cả tôi cũng không còn sống nữa. Bạn, tuy vậy, đang đọc những hàng chữ này như thể tôi đang ngồi đây với bạn, và điều đó đã cho phép tôi bao gồm bạn vào câu chuyện, một câu chuyện mà tôi hoặc ngần ngại hoặc không có khả năng kể thêm những gì sẽ tiếp tục diễn ra sau hàng chữ này.Nguyên tác: “Incident from the Day of the Dead”, trong tạp chí Ploughshares, Spring 1998, Vol.24, No.1 (trang 74-76).Hoàng Ngọc-Tuấn dịch Mục lục Chuyện xảy ra trong ngày tảo mộ Chuyện xảy ra trong ngày tảo mộ Marcus, MortonChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: Nguyễn Học Nguồn: Nguyễn Học ( Mõ Hà Nội )Được bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 8 năm 2006
Marcus, Morton It happened on the day of grave sweeping Translator: Hoang Ngoc-Tuan Original work: Incident from the Day of the Dead Miguel told me he once stayed home alone for two hours studying. It happened in Guanajuato when he was twelve years old, on grave-sweeping day, and his mother and sisters went to clean up the graves of his father and grandparents. He doesn't remember why he gave it. His eyes flashed from his book on the dining table to the cupboard in the corner of the room, where his little sister had arranged around the makeshift altar the apricot plants that his grandmother loved and small cigars. dark color that his father and grandfather enjoyed very much. Maybe it was some kind of noise, he said, maybe a chair squeaking. But when he looked back, he saw his father there, facing the other way, holding a cigar, passing it under his nose, as if holding a flute, sniffing along its length as he did when he was young. alive. The old man was so focused on his cigar, his expression so serious, that at first he didn't notice Miguel. He sat in a chair in the dining room, wearing the black suit he had worn when he was buried, and was leaning toward the altar, looking like he had just picked up a cigar from there. Then he sat up straight and a moment later he turned toward Miguel, and they sat like that, looking at each other from either side of the dining table in the late afternoon light. And thanks to that, Miguel realized, he said, that the living and the dead are only one table apart. - Then what do you do? I asked. Miguel shook his head. We talked for many hours about this and that, sipping beer at the kitchen table, while the whole family slept soundly and the night wind struggled to blow through the small houses. baby on the shore of Southern California. Our conversation wandered to our brief encounters with the dead man, and he told this story about his father, and apparently now he had said everything he wanted to say. - It's over. huh?” I asked - Is there nothing else? - Không. There was nothing left. We sat in silence for a long time. Probably just like him and his father were sitting, I thought, and I spoke up to continue the conversation. - So how long have you been sitting like that? He shrugged. “My mother and sisters returned home soon after.- And he was gone at that moment? He gritted his teeth and looked away from me, toward the window. I knew if I kept going By asking, I must have been invading a part of his privacy that I respected, and I must admit that I was too timid or hesitant to throw myself into the barrier that his expression had erected between us. me, and the story had to end right there. But I also felt as if I had failed, failed in the same way that Miguel and his father had failed each other. At the same time, I felt like has not been completed. Miguel had told me the story, and it seemed that the story, and the telling, and what had just happened at the kitchen table, were now connected into a single event. It wouldn't have been any different if Miguel and I had never talked about it again, or if I'd insisted on continuing and ruined our friendship (which, fortunately, it did). didn't happen). It seemed like a story told by a middle-aged man in a California kitchen about an incident from his childhood in Mexico now included me, and how That became my story as much as it had been his, and from that point on, the story had less and less to do with our friendship, or even with ourselves. . His reticence and my timidity, the failure of both of us, his failure of his father and his father's failure of him, are the real content of the story. And Now, dear readers, just as I have become a part of the story that Miguel told me, you have become a part of it, indeed. It feels like we've been sitting on opposite sides of the kitchen table, even though I'm no longer here with you and I probably wrote these words years ago. Maybe even I'm no longer alive. You, however, are reading these words as if I were sitting here with you, and that has allowed me to include you in the story, a story that I am either reluctant or unable to tell further. What will continue to happen after this line?Original work: "Incident from the Day of the Dead", in Ploughshares magazine, Spring 1998, Vol.24, Không.1 (page 74-76).Hoang Ngoc-Tuan pandemic Table of contents It happened on the day of grave sweeping It happened on the day of grave sweeping Marcus, MortonWelcome to read books from the book project for mobile devicesSource: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. Typing: Nguyen Hoc Source: Nguyen Hoc ( Hanoi Mo ) Uploaded by friend: Ct.Ly on: August 4, 2019 2006
Phạm Lưu Vũ Chuyện xảy ra từ cái thời loạn lạc Chuyện xảy ra từ cái thời loạn lạc, thật giả tít mù.Làng Văn Mộng tục gọi là làng Cóc có mấy anh rách việc thích lập ngôn, lập tự, xưng là những “tục sĩ”, hay ngồi quán rượu tán gẫu. Quán nằm ngay ngã tư, bốn hướng đều là đường cái, thành ra ngồi đó được chứng kiến khối kẻ qua, người lại. Người ta qua lại thì mặc người ta, đừng ngứa mồm làm gì. Nhưng khốn nỗi mấy “tục sĩ” này lại không thế, cứ nhòm thấy gì lạ là lại hét toáng lên, rồi chỉ trỏ, cười chê với nhau ra tuồng khoái chí lắm. Chẳng hạn thấy một người trán hói, đeo kính trắng, tay cắp một chiếc cặp to tướng, trông rất dáng thầy giáo đang đi sang phía Đông. Các “tục sĩ” vừa trỏ vừa tán. Cứ một câu “thực” lại đến một câu “luận”... Một anh nói:- “Thế kia mà cũng làm thầy”Anh khác vừa cười vừa phụ hoạ:- “Thảo nào thiên hạ cứ đầy người ngu”Lại thấy một ông cao lớn đầu nhẵn thín, lông mày rậm, cắp ô đi phăm phăm về phía Tây. Một anh cười chảy cả nước mắt, vừa cười vừa nói oang oang:- “Thế kia mà cũng đi tu”Một anh khác hớn hở tiếp lời:- “Trách nào mẹ đĩ lộn mu ra ngoài”...Kết quả tối về nhà, anh nào anh nấy mồm sưng vếu lên hết lượt, có anh còn bị gãy cả răng. Vợ thấy thế bèn hỏi: “làm sao đến nông nỗi này?” – trả lời: “bị người ta vả”. Lại hỏi: “tại sao vả?” – trả lời: “tại cười người ta.” Vợ bảo: “thế thì vả là đáng lắm. Nên nhớ con người ta là chỗ chỉ có thể khen, không có thể cười chê được.”Mấy “tục sĩ” thấm thía bài học ấy lắm. Bèn rút kinh nghiệm, một hôm lại rách việc đúng cái chỗ ngã tư ấy. Lần này thì không dám cười chê gì nữa, mà bảo nhau vừa ca ngợi, vừa khen lấy khen để. Chẳng hạn nhìn thấy một ông mồm rộng, răng lớn đang đi xuống phía Nam, các “tục sĩ” bèn xuýt xoa khen ngợi. Nhưng lần này thì cứ một câu “luận” lại đến một câu “kết”... Một anh nói:- “Mồm kia mới thực dẻo dai”Anh khác tiếp lời:- “Răng kia mới thực thiên tài... gặm dân”Bất chợt lại trông thấy một ông mặt to, bụng phệ đi lên phía trước. Một anh nói:- “Mặt kia vĩ đại như thần”Một anh khác nói:- “Bụng kia mười thước thì... phân cả mười.”...Lại kết quả tối về nhà, anh nào anh nấy không những sưng mồm, gãy răng hết lượt, mà còn hộc cả máu mồm máu mũi ra nữa. Vợ thấy thế lại hỏi: “làm sao đến nông nỗi này?” – trả lời: “bị người ta tát”. Lại hỏi: “tại sao tát?” – trả lời: “tại khen người ta.” Vợ bảo: “thế thì tát là còn may đấy. Đời không có gì đáng khen. Vậy mà cứ ra rả khen thì có khác gì chửi đểu...”Lần này thì các “tục sĩ” không phục lắm cái bài học ấy của vợ. Bụng cứ thắc mắc mãi. Cười không được, khen cũng không được, thế là nghĩa lý gì. Chợt nhớ lão chủ cái quán rượu ấy. Lão ở ngay chỗ ngã tư đường cái, chứng kiến không biết bao nhiêu việc lạ. Mà lão cũng là con người, tránh sao cho khỏi có lúc ngứa mắt, rỗi mồm. Vậy mà lão không hề bị ai vả, ai tát. Mồm mũi quanh năm vẫn lành lặn, nguyên si... là cớ làm sao. Bèn rủ nhau đến hỏi nguyên do. Lão chủ quán nghe xong thì bảo:- Các anh há lại không biết rằng con người bây giờ còn thiêng hơn cả thần thánh, ma quỉ hay sao? Lão cả đời ở chỗ ngã tư này, hai mắt tuy thao láo đấy, nhưng đã luyện được phép... không nhìn thấy gì. Vả lại các anh cười hay khen gì thì cứ việc. Hà cớ gì lại diễn ra... thơ. Trong khi thơ là một thứ hiểm nguy chứ không phải tầm thường. Cười ra thơ thì dẫu có “giả” người ta cũng tức, khen ra thơ thì dẫu có “thực” người ta cũng nghi... Huống chi cuộc đời bây giờ đối với cái chuyện văn chương thơ phú, có khác gì ăn cá mà lại mắc chứng hóc xương, cứ thấy ở đâu có chữ nghĩa là người ta phải nâng cao cảnh giác. Nhưng thôi, nói nhiều cũng vô ích. Các anh đã không luyện được phép “không nhìn thấy gì” như lão thì hãy cho lão hỏi. Chẳng hay các anh cười bằng cái gì?Các “tục sĩ” nhìn nhau ngạc nhiên, bụng nghĩ lão này chắc lên cơn hâm hay sao mà hỏi lạ vậy. Song vẫn trả lời:- Chúng tôi cười bằng mồm.Lão chủ quán rượu “hừ” một tiếng rồi bảo:- Thế thì phải rồi. Đời bây giờ mà cười chê người ta bằng cái mồm cha sinh mẹ đẻ của mình, thì có bị gãy răng cũng là còn may. Phải cười bằng “khuôn” mới được. Trên đỉnh ngã tư này có cửa hàng bán một thứ gọi là cái “khuôn cười”. Khuôn chỉ một cỡ, nhưng vừa cho tất cả bàn dân thiên hạ. Vì thế không cần phải đo mồm. Các anh cứ đến đấy mà mua. Từ nay muốn cười ai thì cứ chụp cái “khuôn” ấy vào mồm rồi tha hồ mà cười. Cười khùng khục, cười ra chữ nghĩa hay thơ văn gì càng tốt. Tiếng tuy có bị méo đi song người khác nghe rất vừa tai, không ai thèm động lòng.Các “tục sĩ” nghe lời, bèn tìm đến cửa hàng ấy mua mỗi người một cái “khuôn cười”, đem chụp vào mồm rồi cười thử. Quả nhiên nghe lạ hẳn đi, không ai nhận ra tiếng của mình trước đây nữa. Lại phải nắn mồm sao cho đúng với hình dáng của cái khuôn, quá một tí là bị ngay những mũi kim chích vào hai mép đau điếng. Kết quả chỉ phát ra những tiếng lí nhí, êm ru như muỗi kêu. Giải quyết xong chuyện cười. Các “tục sĩ” quay lại hỏi lão chủ quán:- Cười phải có “khuôn” thì được rồi. Thế còn khen thì sao?Lão chủ quán rượu hỏi:- Chẳng hay xưa nay các anh khen bằng cái gì?Các “tục sĩ” trả lời:- Thì... cũng bằng mồm đấy thôi.Lão chủ quán rượu lại “hừ” một tiếng rồi bảo:- Thế thì càng không được. Cái mồm cha sinh mẹ đẻ của bọn “tục sĩ” các anh, vốn thật giả khó lường, khen với chửi nhiều khi không phân biệt được. Vì thế khen mà vẫn bị hộc máu mũi ra là còn may đấy. Khen cũng phải nắn lại mồm. Nhưng không dùng khuôn, mà dùng “rọ”. ở cửa hàng ấy cũng có bán thứ đó, gọi là cái “rọ khen”. Rọ cũng chỉ một cỡ, nhưng cũng vừa với tất cả bàn dân thiên hạ. Các anh đến mua đi rồi muốn khen ngợi ai, khen cái gì, cứ chụp cái “rọ” ấy vào mồm thì tha hồ mà khen. Có dùng đến chữ nghĩa cũng chẳng sao, càng khen ra nhiều văn, nhiều thơ càng tốt. Có thế người ta mới yên tâm, mới sướng tai nghe những lời khen của các anh được.Các “tục sĩ” nghe nói, lại lập tức đến cửa hàng ấy mua “rọ khen”. Kích thước của cái “rọ khen” này cũng hao hao cái “khuôn cười”. Nhưng lại có những lỗ mắt cáo y hệt cái rọ thường chụp vào mõm chó để đề phòng cắn càn. Quả là an toàn cho tất cả mọi người. Bèn chụp “rọ” vào mồm, rồi anh nào anh nấy thử ngâm nga mấy câu ca ngợi. Quả nhiên giọng tuy cũng lạc hẳn đi nhưng nghe rất du dương, dễ chịu.Từ đấy, các “tục sĩ” làng Cóc anh nào cũng thủ sẵn một chiếc “khuôn cười” và một chiếc “rọ khen”, coi như hai thứ “bảo bối” trong người. Ông chủ cửa hàng bán “khuôn cười” và “rọ khen” ở đỉnh ngã tư ấy là người vừa nghĩ ra mẫu mã vừa độc quyền phân phối, nên càng ngày càng phát đạt ra trông thấy.Cũng từ đó trở đi, mồm mũi các “tục sĩ” luôn luôn lành lặn, không còn lo bị sưng vếu, bị gãy răng hay hộc máu tươi như trước nữa. Về sau, các “tục sĩ” còn rủ nhau lập thành “hội”, có nội quy, điều lệ đàng hoàng, lại bầu ra hội trưởng, hội phó hẳn hoi, gọi là: “Hội Tục sĩ làng Cóc”.Hội vài năm họp một lần, mỗi lần họp vui như đám mổ bò, lại cũng bầu bán rất ghê. Hội kết nạp hội viên thoải mái, ai vào cũng xong, chỉ cốt có tí “tục”, kèm theo... một bữa nhậu là được. Tiêu chuẩn quan trọng duy nhất là phải sắm cho bằng được hai thứ “bảo bối” ấy ở cửa hàng độc quyền của ông chủ ở đỉnh ngã tư kia. Mục lục Chuyện xảy ra từ cái thời loạn lạc Chuyện xảy ra từ cái thời loạn lạc Phạm Lưu VũChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bbqt - tamilot sưu tầmĐược bạn: NHDT đưa lên vào ngày: 19 tháng 6 năm 2007
Phạm Lưu Vũ Chuyện xảy ra từ cái thời loạn lạc Chuyện xảy ra từ cái thời loạn lạc, thật giả tít mù.Làng Văn Mộng tục gọi là làng Cóc có mấy anh rách việc thích lập ngôn, lập tự, xưng là những “tục sĩ”, hay ngồi quán rượu tán gẫu. Quán nằm ngay ngã tư, bốn hướng đều là đường cái, thành ra ngồi đó được chứng kiến khối kẻ qua, người lại. Người ta qua lại thì mặc người ta, đừng ngứa mồm làm gì. Nhưng khốn nỗi mấy “tục sĩ” này lại không thế, cứ nhòm thấy gì lạ là lại hét toáng lên, rồi chỉ trỏ, cười chê với nhau ra tuồng khoái chí lắm. Chẳng hạn thấy một người trán hói, đeo kính trắng, tay cắp một chiếc cặp to tướng, trông rất dáng thầy giáo đang đi sang phía Đông. Các “tục sĩ” vừa trỏ vừa tán. Cứ một câu “thực” lại đến một câu “luận”... Một anh nói:- “Thế kia mà cũng làm thầy”Anh khác vừa cười vừa phụ hoạ:- “Thảo nào thiên hạ cứ đầy người ngu”Lại thấy một ông cao lớn đầu nhẵn thín, lông mày rậm, cắp ô đi phăm phăm về phía Tây. Một anh cười chảy cả nước mắt, vừa cười vừa nói oang oang:- “Thế kia mà cũng đi tu”Một anh khác hớn hở tiếp lời:- “Trách nào mẹ đĩ lộn mu ra ngoài”...Kết quả tối về nhà, anh nào anh nấy mồm sưng vếu lên hết lượt, có anh còn bị gãy cả răng. Vợ thấy thế bèn hỏi: “làm sao đến nông nỗi này?” – trả lời: “bị người ta vả”. Lại hỏi: “tại sao vả?” – trả lời: “tại cười người ta.” Vợ bảo: “thế thì vả là đáng lắm. Nên nhớ con người ta là chỗ chỉ có thể khen, không có thể cười chê được.”Mấy “tục sĩ” thấm thía bài học ấy lắm. Bèn rút kinh nghiệm, một hôm lại rách việc đúng cái chỗ ngã tư ấy. Lần này thì không dám cười chê gì nữa, mà bảo nhau vừa ca ngợi, vừa khen lấy khen để. Chẳng hạn nhìn thấy một ông mồm rộng, răng lớn đang đi xuống phía Nam, các “tục sĩ” bèn xuýt xoa khen ngợi. Nhưng lần này thì cứ một câu “luận” lại đến một câu “kết”... Một anh nói:- “Mồm kia mới thực dẻo dai”Anh khác tiếp lời:- “Răng kia mới thực thiên tài... gặm dân”Bất chợt lại trông thấy một ông mặt to, bụng phệ đi lên phía trước. Một anh nói:- “Mặt kia vĩ đại như thần”Một anh khác nói:- “Bụng kia mười thước thì... phân cả mười.”...Lại kết quả tối về nhà, anh nào anh nấy không những sưng mồm, gãy răng hết lượt, mà còn hộc cả máu mồm máu mũi ra nữa. Vợ thấy thế lại hỏi: “làm sao đến nông nỗi này?” – trả lời: “bị người ta tát”. Lại hỏi: “tại sao tát?” – trả lời: “tại khen người ta.” Vợ bảo: “thế thì tát là còn may đấy. Đời không có gì đáng khen. Vậy mà cứ ra rả khen thì có khác gì chửi đểu...”Lần này thì các “tục sĩ” không phục lắm cái bài học ấy của vợ. Bụng cứ thắc mắc mãi. Cười không được, khen cũng không được, thế là nghĩa lý gì. Chợt nhớ lão chủ cái quán rượu ấy. Lão ở ngay chỗ ngã tư đường cái, chứng kiến không biết bao nhiêu việc lạ. Mà lão cũng là con người, tránh sao cho khỏi có lúc ngứa mắt, rỗi mồm. Vậy mà lão không hề bị ai vả, ai tát. Mồm mũi quanh năm vẫn lành lặn, nguyên si... là cớ làm sao. Bèn rủ nhau đến hỏi nguyên do. Lão chủ quán nghe xong thì bảo:- Các anh há lại không biết rằng con người bây giờ còn thiêng hơn cả thần thánh, ma quỉ hay sao? Lão cả đời ở chỗ ngã tư này, hai mắt tuy thao láo đấy, nhưng đã luyện được phép... không nhìn thấy gì. Vả lại các anh cười hay khen gì thì cứ việc. Hà cớ gì lại diễn ra... thơ. Trong khi thơ là một thứ hiểm nguy chứ không phải tầm thường. Cười ra thơ thì dẫu có “giả” người ta cũng tức, khen ra thơ thì dẫu có “thực” người ta cũng nghi... Huống chi cuộc đời bây giờ đối với cái chuyện văn chương thơ phú, có khác gì ăn cá mà lại mắc chứng hóc xương, cứ thấy ở đâu có chữ nghĩa là người ta phải nâng cao cảnh giác. Nhưng thôi, nói nhiều cũng vô ích. Các anh đã không luyện được phép “không nhìn thấy gì” như lão thì hãy cho lão hỏi. Chẳng hay các anh cười bằng cái gì?Các “tục sĩ” nhìn nhau ngạc nhiên, bụng nghĩ lão này chắc lên cơn hâm hay sao mà hỏi lạ vậy. Song vẫn trả lời:- Chúng tôi cười bằng mồm.Lão chủ quán rượu “hừ” một tiếng rồi bảo:- Thế thì phải rồi. Đời bây giờ mà cười chê người ta bằng cái mồm cha sinh mẹ đẻ của mình, thì có bị gãy răng cũng là còn may. Phải cười bằng “khuôn” mới được. Trên đỉnh ngã tư này có cửa hàng bán một thứ gọi là cái “khuôn cười”. Khuôn chỉ một cỡ, nhưng vừa cho tất cả bàn dân thiên hạ. Vì thế không cần phải đo mồm. Các anh cứ đến đấy mà mua. Từ nay muốn cười ai thì cứ chụp cái “khuôn” ấy vào mồm rồi tha hồ mà cười. Cười khùng khục, cười ra chữ nghĩa hay thơ văn gì càng tốt. Tiếng tuy có bị méo đi song người khác nghe rất vừa tai, không ai thèm động lòng.Các “tục sĩ” nghe lời, bèn tìm đến cửa hàng ấy mua mỗi người một cái “khuôn cười”, đem chụp vào mồm rồi cười thử. Quả nhiên nghe lạ hẳn đi, không ai nhận ra tiếng của mình trước đây nữa. Lại phải nắn mồm sao cho đúng với hình dáng của cái khuôn, quá một tí là bị ngay những mũi kim chích vào hai mép đau điếng. Kết quả chỉ phát ra những tiếng lí nhí, êm ru như muỗi kêu. Giải quyết xong chuyện cười. Các “tục sĩ” quay lại hỏi lão chủ quán:- Cười phải có “khuôn” thì được rồi. Thế còn khen thì sao?Lão chủ quán rượu hỏi:- Chẳng hay xưa nay các anh khen bằng cái gì?Các “tục sĩ” trả lời:- Thì... cũng bằng mồm đấy thôi.Lão chủ quán rượu lại “hừ” một tiếng rồi bảo:- Thế thì càng không được. Cái mồm cha sinh mẹ đẻ của bọn “tục sĩ” các anh, vốn thật giả khó lường, khen với chửi nhiều khi không phân biệt được. Vì thế khen mà vẫn bị hộc máu mũi ra là còn may đấy. Khen cũng phải nắn lại mồm. Nhưng không dùng khuôn, mà dùng “rọ”. ở cửa hàng ấy cũng có bán thứ đó, gọi là cái “rọ khen”. Rọ cũng chỉ một cỡ, nhưng cũng vừa với tất cả bàn dân thiên hạ. Các anh đến mua đi rồi muốn khen ngợi ai, khen cái gì, cứ chụp cái “rọ” ấy vào mồm thì tha hồ mà khen. Có dùng đến chữ nghĩa cũng chẳng sao, càng khen ra nhiều văn, nhiều thơ càng tốt. Có thế người ta mới yên tâm, mới sướng tai nghe những lời khen của các anh được.Các “tục sĩ” nghe nói, lại lập tức đến cửa hàng ấy mua “rọ khen”. Kích thước của cái “rọ khen” này cũng hao hao cái “khuôn cười”. Nhưng lại có những lỗ mắt cáo y hệt cái rọ thường chụp vào mõm chó để đề phòng cắn càn. Quả là an toàn cho tất cả mọi người. Bèn chụp “rọ” vào mồm, rồi anh nào anh nấy thử ngâm nga mấy câu ca ngợi. Quả nhiên giọng tuy cũng lạc hẳn đi nhưng nghe rất du dương, dễ chịu.Từ đấy, các “tục sĩ” làng Cóc anh nào cũng thủ sẵn một chiếc “khuôn cười” và một chiếc “rọ khen”, coi như hai thứ “bảo bối” trong người. Ông chủ cửa hàng bán “khuôn cười” và “rọ khen” ở đỉnh ngã tư ấy là người vừa nghĩ ra mẫu mã vừa độc quyền phân phối, nên càng ngày càng phát đạt ra trông thấy.Cũng từ đó trở đi, mồm mũi các “tục sĩ” luôn luôn lành lặn, không còn lo bị sưng vếu, bị gãy răng hay hộc máu tươi như trước nữa. Về sau, các “tục sĩ” còn rủ nhau lập thành “hội”, có nội quy, điều lệ đàng hoàng, lại bầu ra hội trưởng, hội phó hẳn hoi, gọi là: “Hội Tục sĩ làng Cóc”.Hội vài năm họp một lần, mỗi lần họp vui như đám mổ bò, lại cũng bầu bán rất ghê. Hội kết nạp hội viên thoải mái, ai vào cũng xong, chỉ cốt có tí “tục”, kèm theo... một bữa nhậu là được. Tiêu chuẩn quan trọng duy nhất là phải sắm cho bằng được hai thứ “bảo bối” ấy ở cửa hàng độc quyền của ông chủ ở đỉnh ngã tư kia. Mục lục Chuyện xảy ra từ cái thời loạn lạc Chuyện xảy ra từ cái thời loạn lạc Phạm Lưu VũChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bbqt - tamilot sưu tầmĐược bạn: NHDT đưa lên vào ngày: 19 tháng 6 năm 2007
Nguyễn Thế Duyên Chuyện xảy ra ở quán Kraoke Sau một buổi nhậu nhẹt lu bù , đã hơi muộn, chúng tôi kéo nhau vào một quán karaoke. Hưng-, một đại gia, chủ chi của cả nhóm, vẫy tay quản lí nhà hàng lại hất hàm hỏi -Dạo này tiếp viên ở đây thế nào chú mày? -Dạ , ngon hết ý. Các anh để em cho gọi các em ấy vào phục vụ các anh Nói xong hắn vội chạy ra ngoài khép cửa lại. Chỉ một thoáng, năm sáu cô gái kéo vào. Cả bọn bắt đầu nhao nhao. Thằng Hưng ngăn lại. -Khoan đã chúng mày.-Nó quay lại nhìn tôi rồi bảo cả bọn- Để thằng Duyên chọn trước.Duyên, mày thích em nào thì chọn đi. Mà sao mày lại ngồi chúi vào góc ấy ?Ra đây! –vừa nói nó vừa lôi tôi ra ngồi chính giữa bộ Salon, ấn tôi ngồi xuống bên cạnh và nói tiếp- Tao là tao nể mày nhất đấy. Tôi cười gượng gạo.Quả thật, tôi không quen với những cuộc tụ tập kiểu này. Chúng tôi ,tất đều học chung một lớp trong trường đại học. Sau hai mươi năm, mỗi đứa một phương, bây giờ gặp lại. Tôi là đứa kém nhất trong cả bọn -Nể cái con khỉ! Tao có cái chó gì mà nể. Chúng mày cứ chọn đi. Tao thì cô nào cũng được -Không được! – thằng Hưng xua tay- Chỉ riêng câu cô nào cũng được của mày đã đủ làm tao nể mày rồi. Mày chọn đi Đúng là mạnh vì gạo, bạo vì tiền. Nó là thằng chủ chi nên cấm thằng nào dám cãi.Cực chẳng đã tôi đành kéo bừa một cô gái đứng gần tôi nhất ngồi xuống bên cạnh. Cô gái mà tôi chọn có vẻ là cô gái lớn tuổi nhất trong đám tiếp viên và chắc chắn cô ta là người sành sỏi nhất. Cô ta liếc nhanh bộ quần áo tôi đang mặc và hình như đang cố nén một tiếng thở dài. Tôi biết nhưng lờ đi. Ngồi ngay phía bên phải tôi là Hạnh, nhà thơ như mọi người vẫn gọi. Nó hay làm thơ và thuộc loại người ăn thơ, ỉa thơ, đái cũng thơ. Lúc nào, gặp ai cũng ông ổng đọc thơ của mình. Trong cả bọn nó là thằng ngại tôi nhất vì nó biết tôi cũng hay làm thơ và nó cũng lờ mờ biết tôi có một vài bài thơ đăng báo. Chúng nó chỉ đoán già đoán non vậy thôi chứ chưa có một đứa nào được tôi cho đọc thơ của mình . Tôi vốn là người kín đáo và rất kém tự tin Thằng Hạnh nhìn tôi , ngần ngừ một thoáng rồi nói -Mày hãy để tao sống với bản ngã của mình Hai con người trong nó –Bản ngã và sĩ diện- Chắc đang đánh nhau kịch liệt và cuối cùng con người sĩ diện trong nó đã bị Knocout. Tôi cười -Tự nhiên đi. Lòng vả cũng như lòng sung mà. Chỉ đợi có thế, nó chồm lên người cô bé như một con thú dữ. Miệng ông ổng gào lên , “Hò dô ta nào kéo pháo ta vượt qua đùi” Cô bé co dúm người lại. Tôi không dám nhìn những hành động tiếp theo của nó bèn quay sang cô gái ngồi cạnh mình -Em ăn cam đi, em tên là gì nhỉ? Chắc điều tôi hỏi quá ngây ngô nên cô gái không trả lời mà hỏi lại tôi -Hình như chưa bao giờ anh vào những chỗ này thì phải? -Đúng đấy,-Tôi gật đầu công nhận- Đây là lần đầu tiên -Thảo nào Cô gái vừa nói đến đấy thì có tiếng kêu khe khẽ bên cạnh. Tôi liếc nhìn sang. Thằng Hạnh đang luồn tay dưới váy cô bé. Cô gái đang cố gắng đẩy tay của nó ra. Thấy tôi hơi cắn môi, cô gái của tôi nắm lấy tay tôi lắc nhẹ -Kệ họ mà anh! Vào đây ai chả thế -Hình như cô bé ấy vừa vào nghề phải không? -Vâng, nó mới vào làm ở đây được bốn hôm. Số con bé khổ quá. Mẹ nó đang nằm ở bệnh viện Bạch Mai. Ngày vào bệnh viện trông mẹ, tối lại làm ở đây Điều cô tiếp viên của tôi nói làm tôi chú ý đến cô bé. Tôi quay hẳn người lại,nhìn thẳng vào thằng Hạnh làm cho nó phải rụt tay lại.Tôi bảo nó -Này Hạnh! Đổi cho tao cô bé ấy đi Thằng Hạnh ngần ngừ định phản đối thì thằng Hưng can thiệp -Hạnh, thằng Duyên thích thì mày đổi cho nó đi. Mai tao đền cho mày một chầu khác Thế là mọi việc đều êm thấm. Cô bé chuyển sang ngồi cạnh tôi. Tôi chú ý quan sát cô gái. Một cô gái còn rất trẻ,xinh gái.Mặt cô gái còn trắng bệch vì sợ hãi. Cô ta ngồi xuống cạnh tôi , người hơi dúm lại đề phòng.Tôi trấn an cô bé -Em cứ ngồi thoải mái đi . Anh chẳng làm gì em đâu.Chúng ta chỉ ngồi nói chuyện thôi. Được chứ? Cô bé lí nhí vâng một tiếng và nhìn tôi bằng con mắt ngạc nhiên xen lẫn với một chút nghi ngờ.Tôi cố nén một tiếng thở dài.Con người thơ trong tôi trỗi dậy.Nếu không phải là gặp cô bé ở đây, chỗ Karaoke nhớp nhúa này thì chắc là tôi đã có một bài thơ tình tuyệt hay để dành tặng cho đời.Tôi bóc một trái quýt đưa cho cô bé rồi nhẹ nhàng hỏi -Em tên gì? -Dạ , em tên là Thủy-Cô bé lí nhí trả lời -Anh nghe bạn em nói bà cụ nhà em đang nằm viện. Bây giờ đã muộn rồi sao em không về đi? -Về làm sao được.Bao giờ các anh chơi xong, chúng em nhận được tiền bo thì mới về được -Thế bây giờ anh cho em tiền bo luôn thì sao? -Cũng không được anh ạ Tôi vẫy tay quản lí lại gần hất hàm về phía cô gái hỏi nhỏ -Này, bây giờ tớ muốn dẫn cô gái này đi được chứ? Tay quản lí hơi ngần ngừ. Tôi nhìn sang thằng Hưng cầu cứu. Nó vốn là đứa sành sỏi trong những chuyện này. Thằng Hưng can thiệp ngay. Nó bảo tay quản lí -Gọi chủ quán ra đây. Vớ vẩn !Bảo với bà chủ của chú mày là bạn của anh Hưng muốn đưa một cô đi xem bà chủ của chú mày nói gì nào Tay quản lí vội vàng nói -Không !Không ! Em có dám nói gì đâu.- Hắn quay sang tôi –Anh cứ đưa em ấy đi cũng được ạ. Anh ra cửa rẽ tay phải đi độ hai trăm mét là có nhà nghỉ đấy Tôi kéo cô bé đứng dậy nhưng cô bé chống lại. Biết cô bé hiểu nhầm mình . tôi vội vàng nói nhỏ -Đi đi! Anh chỉ đánh tháo em ra khỏi chỗ này để em có thể về chăm sóc bà già thôi mà Chúng tôi đứng dậy đi ra ngoài. Thằng Hưng chạy theo dúi vào túi tôi một nắm tiền. Tôi im lặng Đã khá muộn, đường phố vắng vẻ. Tôi lấy xe rồi đưa cô bé về bệnh viện Bạch Mai. Lúc cô bé xuống xe, tôi móc túi lấy nắm tiền mà thằng bạn vừa đút vào đưa cho cô gái -Tiền bo của em đây Cô gái nhận tiền, lí nhí cám ơn rồi chạy vội về phía cổng bệnh viện. Tôi đứng lặng nhìn theo cô gái , trong lòng dấy lên một nỗi thương sót khó tả. Bỗng cô gái đột ngột dừng lại. Một thoáng phân vân rồi quay lại chạy về phía tôi. Khi còn cách tôi năm sáu bước chân thì cô gái không chạy nữa mà đi từng bước một rất chậm như thể vừa đi vừa nghĩ một điều gì. Cô đến sát bên tôi, cúi mặt nói rất nhỏ, giọng ngèn ngẹn -Anh hãy ôm em một lúc đi –Tôi bàng hoàng không tin vào đôi tai của mình. Tôi định hỏi lại thì cô bé nhắc lại- Anh ôm em một lúc đi, từ tối đến giờ anh có được hưởng một chút gì đâu Ôi! Cô bé của tôi . Trong con mắt em tôi khốn nạn đến thế sao? Cổ họng tôi nghẹn đắng. cô gái đột ngột ôm choàng lấy tôi. Cả người em rung lên. Em khóc. Và nói với tôi qua dòng nước mắt -Anh! Từ trước đến nay em chưa hôn ai. Kể cả khi em đi làm nghề này, em cũng không để cho ai hôn mình. Anh hãy hôn em đi! Em xin anh Tôi ôm lấy em, đặt lên môi em một nụ hôn cay đắng đầy nước mắt. Suốt cả một tuần sau đó, tối nào tôi cũng đến quán Karaoke đó nhưng đều không gặp được em.Em đã bỏ việc. Thủy! Em ở đâu ? Mục lục Chuyện xảy ra ở quán Kraoke Chuyện xảy ra ở quán Kraoke Nguyễn Thế DuyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả VNthuquan. netĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 10 năm 2008
Nguyễn Thế Duyên Chuyện xảy ra ở quán Kraoke Sau một buổi nhậu nhẹt lu bù , đã hơi muộn, chúng tôi kéo nhau vào một quán karaoke. Hưng-, một đại gia, chủ chi của cả nhóm, vẫy tay quản lí nhà hàng lại hất hàm hỏi -Dạo này tiếp viên ở đây thế nào chú mày? -Dạ , ngon hết ý. Các anh để em cho gọi các em ấy vào phục vụ các anh Nói xong hắn vội chạy ra ngoài khép cửa lại. Chỉ một thoáng, năm sáu cô gái kéo vào. Cả bọn bắt đầu nhao nhao. Thằng Hưng ngăn lại. -Khoan đã chúng mày.-Nó quay lại nhìn tôi rồi bảo cả bọn- Để thằng Duyên chọn trước.Duyên, mày thích em nào thì chọn đi. Mà sao mày lại ngồi chúi vào góc ấy ?Ra đây! –vừa nói nó vừa lôi tôi ra ngồi chính giữa bộ Salon, ấn tôi ngồi xuống bên cạnh và nói tiếp- Tao là tao nể mày nhất đấy. Tôi cười gượng gạo.Quả thật, tôi không quen với những cuộc tụ tập kiểu này. Chúng tôi ,tất đều học chung một lớp trong trường đại học. Sau hai mươi năm, mỗi đứa một phương, bây giờ gặp lại. Tôi là đứa kém nhất trong cả bọn -Nể cái con khỉ! Tao có cái chó gì mà nể. Chúng mày cứ chọn đi. Tao thì cô nào cũng được -Không được! – thằng Hưng xua tay- Chỉ riêng câu cô nào cũng được của mày đã đủ làm tao nể mày rồi. Mày chọn đi Đúng là mạnh vì gạo, bạo vì tiền. Nó là thằng chủ chi nên cấm thằng nào dám cãi.Cực chẳng đã tôi đành kéo bừa một cô gái đứng gần tôi nhất ngồi xuống bên cạnh. Cô gái mà tôi chọn có vẻ là cô gái lớn tuổi nhất trong đám tiếp viên và chắc chắn cô ta là người sành sỏi nhất. Cô ta liếc nhanh bộ quần áo tôi đang mặc và hình như đang cố nén một tiếng thở dài. Tôi biết nhưng lờ đi. Ngồi ngay phía bên phải tôi là Hạnh, nhà thơ như mọi người vẫn gọi. Nó hay làm thơ và thuộc loại người ăn thơ, ỉa thơ, đái cũng thơ. Lúc nào, gặp ai cũng ông ổng đọc thơ của mình. Trong cả bọn nó là thằng ngại tôi nhất vì nó biết tôi cũng hay làm thơ và nó cũng lờ mờ biết tôi có một vài bài thơ đăng báo. Chúng nó chỉ đoán già đoán non vậy thôi chứ chưa có một đứa nào được tôi cho đọc thơ của mình . Tôi vốn là người kín đáo và rất kém tự tin Thằng Hạnh nhìn tôi , ngần ngừ một thoáng rồi nói -Mày hãy để tao sống với bản ngã của mình Hai con người trong nó –Bản ngã và sĩ diện- Chắc đang đánh nhau kịch liệt và cuối cùng con người sĩ diện trong nó đã bị Knocout. Tôi cười -Tự nhiên đi. Lòng vả cũng như lòng sung mà. Chỉ đợi có thế, nó chồm lên người cô bé như một con thú dữ. Miệng ông ổng gào lên , “Hò dô ta nào kéo pháo ta vượt qua đùi” Cô bé co dúm người lại. Tôi không dám nhìn những hành động tiếp theo của nó bèn quay sang cô gái ngồi cạnh mình -Em ăn cam đi, em tên là gì nhỉ? Chắc điều tôi hỏi quá ngây ngô nên cô gái không trả lời mà hỏi lại tôi -Hình như chưa bao giờ anh vào những chỗ này thì phải? -Đúng đấy,-Tôi gật đầu công nhận- Đây là lần đầu tiên -Thảo nào Cô gái vừa nói đến đấy thì có tiếng kêu khe khẽ bên cạnh. Tôi liếc nhìn sang. Thằng Hạnh đang luồn tay dưới váy cô bé. Cô gái đang cố gắng đẩy tay của nó ra. Thấy tôi hơi cắn môi, cô gái của tôi nắm lấy tay tôi lắc nhẹ -Kệ họ mà anh! Vào đây ai chả thế -Hình như cô bé ấy vừa vào nghề phải không? -Vâng, nó mới vào làm ở đây được bốn hôm. Số con bé khổ quá. Mẹ nó đang nằm ở bệnh viện Bạch Mai. Ngày vào bệnh viện trông mẹ, tối lại làm ở đây Điều cô tiếp viên của tôi nói làm tôi chú ý đến cô bé. Tôi quay hẳn người lại,nhìn thẳng vào thằng Hạnh làm cho nó phải rụt tay lại.Tôi bảo nó -Này Hạnh! Đổi cho tao cô bé ấy đi Thằng Hạnh ngần ngừ định phản đối thì thằng Hưng can thiệp -Hạnh, thằng Duyên thích thì mày đổi cho nó đi. Mai tao đền cho mày một chầu khác Thế là mọi việc đều êm thấm. Cô bé chuyển sang ngồi cạnh tôi. Tôi chú ý quan sát cô gái. Một cô gái còn rất trẻ,xinh gái.Mặt cô gái còn trắng bệch vì sợ hãi. Cô ta ngồi xuống cạnh tôi , người hơi dúm lại đề phòng.Tôi trấn an cô bé -Em cứ ngồi thoải mái đi . Anh chẳng làm gì em đâu.Chúng ta chỉ ngồi nói chuyện thôi. Được chứ? Cô bé lí nhí vâng một tiếng và nhìn tôi bằng con mắt ngạc nhiên xen lẫn với một chút nghi ngờ.Tôi cố nén một tiếng thở dài.Con người thơ trong tôi trỗi dậy.Nếu không phải là gặp cô bé ở đây, chỗ Karaoke nhớp nhúa này thì chắc là tôi đã có một bài thơ tình tuyệt hay để dành tặng cho đời.Tôi bóc một trái quýt đưa cho cô bé rồi nhẹ nhàng hỏi -Em tên gì? -Dạ , em tên là Thủy-Cô bé lí nhí trả lời -Anh nghe bạn em nói bà cụ nhà em đang nằm viện. Bây giờ đã muộn rồi sao em không về đi? -Về làm sao được.Bao giờ các anh chơi xong, chúng em nhận được tiền bo thì mới về được -Thế bây giờ anh cho em tiền bo luôn thì sao? -Cũng không được anh ạ Tôi vẫy tay quản lí lại gần hất hàm về phía cô gái hỏi nhỏ -Này, bây giờ tớ muốn dẫn cô gái này đi được chứ? Tay quản lí hơi ngần ngừ. Tôi nhìn sang thằng Hưng cầu cứu. Nó vốn là đứa sành sỏi trong những chuyện này. Thằng Hưng can thiệp ngay. Nó bảo tay quản lí -Gọi chủ quán ra đây. Vớ vẩn !Bảo với bà chủ của chú mày là bạn của anh Hưng muốn đưa một cô đi xem bà chủ của chú mày nói gì nào Tay quản lí vội vàng nói -Không !Không ! Em có dám nói gì đâu.- Hắn quay sang tôi –Anh cứ đưa em ấy đi cũng được ạ. Anh ra cửa rẽ tay phải đi độ hai trăm mét là có nhà nghỉ đấy Tôi kéo cô bé đứng dậy nhưng cô bé chống lại. Biết cô bé hiểu nhầm mình . tôi vội vàng nói nhỏ -Đi đi! Anh chỉ đánh tháo em ra khỏi chỗ này để em có thể về chăm sóc bà già thôi mà Chúng tôi đứng dậy đi ra ngoài. Thằng Hưng chạy theo dúi vào túi tôi một nắm tiền. Tôi im lặng Đã khá muộn, đường phố vắng vẻ. Tôi lấy xe rồi đưa cô bé về bệnh viện Bạch Mai. Lúc cô bé xuống xe, tôi móc túi lấy nắm tiền mà thằng bạn vừa đút vào đưa cho cô gái -Tiền bo của em đây Cô gái nhận tiền, lí nhí cám ơn rồi chạy vội về phía cổng bệnh viện. Tôi đứng lặng nhìn theo cô gái , trong lòng dấy lên một nỗi thương sót khó tả. Bỗng cô gái đột ngột dừng lại. Một thoáng phân vân rồi quay lại chạy về phía tôi. Khi còn cách tôi năm sáu bước chân thì cô gái không chạy nữa mà đi từng bước một rất chậm như thể vừa đi vừa nghĩ một điều gì. Cô đến sát bên tôi, cúi mặt nói rất nhỏ, giọng ngèn ngẹn -Anh hãy ôm em một lúc đi –Tôi bàng hoàng không tin vào đôi tai của mình. Tôi định hỏi lại thì cô bé nhắc lại- Anh ôm em một lúc đi, từ tối đến giờ anh có được hưởng một chút gì đâu Ôi! Cô bé của tôi . Trong con mắt em tôi khốn nạn đến thế sao? Cổ họng tôi nghẹn đắng. cô gái đột ngột ôm choàng lấy tôi. Cả người em rung lên. Em khóc. Và nói với tôi qua dòng nước mắt -Anh! Từ trước đến nay em chưa hôn ai. Kể cả khi em đi làm nghề này, em cũng không để cho ai hôn mình. Anh hãy hôn em đi! Em xin anh Tôi ôm lấy em, đặt lên môi em một nụ hôn cay đắng đầy nước mắt. Suốt cả một tuần sau đó, tối nào tôi cũng đến quán Karaoke đó nhưng đều không gặp được em.Em đã bỏ việc. Thủy! Em ở đâu ? Mục lục Chuyện xảy ra ở quán Kraoke Chuyện xảy ra ở quán Kraoke Nguyễn Thế DuyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả VNthuquan. netĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 10 năm 2008
Đường Hải Yến Chuyện yêu Có lẽ chẳng bao giờ Phan biết, Phan là một trò chơi nghiêm túc với tôi, trò chơi không ràng buộc nhưng đầy hy vọng. Giả thử Phan là chàng, và tôi là Khuê biết đâu đã kịp hôn nhau ở một góc công viên nào đó không chừng.1/Sạch. Ngón dài. Móng hồng.Chẳng biết đã bao lần tay ấy tiếp xúc với những centinmet run và nhạy trên bờ vai ngần ngà của chị Mạc Khuê, và bây giờ là của nàng Tô Thị nhà phố Bích Câu ấy. Lúc này ở đây chàng sạch sẽ, kiểu được chăm sóc tuyệt đối của đàn ông có vợ. Cố thoát mắt khỏi khuôn ngực chàng, nơi chiếc áo sơ mi trắng đang photocopy rõ nét hai dải lượn của chiếc áo may ô, tôi tự hỏi sao bỗng nhiên mình dịu dàng, nhất là khi mắt chàng nhìn bồn chồn và tin cậy: “Khuê có hay nhắc đến anh không?”Lập tức tưởng tượng ra Khuê, mới chiều nay bế con cùng chồng về chơi nhà, bờ vai vẫn ngần ngà, tóc cắt cao, mặt trong lẻo. Lấy anh rể tôi rồi Mạc Khuê trẻ hẳn, mẹ kêu trông Khuê trẻ hơn tôi (chắc chưa lần nào phải đóng vai Tô Thị).Bóng đèn từ trần nhà rọi xuống khoảng sáng an toàn đủ để chàng nói thêm vài câu chán chán mà không thấy tôi đang xòa tóc che mặt, thụt sâu vào ghế để buông ra một lời nửa như an ủi nửa là chế giễu: “Không làm sao cho người khác thấy hết mình đang khổ như thế nào Di nhỉ?”Chàng chợt nhớ:“Thứ bảy mà Mạc Anh không đi chơi?”Tôi cắn môi, định nói thật thì chàng thêm:“Sao chẳng thấy bạn trai”Vậy là tôi giả vờ cười buồn:“Không có ai”.Và tôi nghĩ đến Quang, đến Phan, đến Thạch… thỉnh thoảng hay gặp họ giữa đường, nói chuyện bóng gió tế nhị nhưng xong xuôi lại cười ầm ĩ. Nhất là Phan, lúc nào cũng cười được, cũng rủ người khác đi café, đi bi-da được. 2/Tôi bỏ học đến nhà Nhân, rủ Nhân đi mua quần áo. Lúc đang ngắm tôi hì hục thắt đi thắt lại cái khăn không xấu không đẹp Nhân buông một câu: “Sao?”Tôi trả cái khăn về chỗ cũ, “sao” lại mà mặt đã không thể không trông rã rời.Nhân thấy tôi vậy là nghiêm trang ngay:“Đừng ngại, nói ra cho nhẹ người”.Cái giọng dịu dàng kích thích giãi bày nhưng Nhân không để tôi kịp nói ra cho nhẹ người đã:“Hôm qua Phan hỏi tao Mạc Anh có hay đi chơi”.“Thế mày trả lời sao?”“Tao bảo không nhưng nó chẳng tin, nói ngữ mày thì làm sao ở nhà nổi”.Tôi “ừ, làm sao ở nhà nổi” mà thấy tức: “Phan chán chết, gặp cô nào cũng nhìn”.Nhân gắt:“Mày thì hơn gì?”Tôi hơn gì Phan? Ai tôi cũng nhớ, lại luôn làm như chẳng nhớ ai, nhưng tôi không tin Phan. Phan háo hức vậy mà giờ vẫn chưa yêu được ai thì chắc là rất vụng về. Tôi thì lại sợ nhất đàn ông vụng về.“Tao chán kiểu quan hệ không tâm điểm như với Phan rồi”“Mày thích Di hơn chứ gì?”Thế là đã đủ cho một cuộc bình bấu sốt sắng nhưng Nhân vẫn chưa thôi:“Mày quên là người ta đã có vợ à, không nghĩ đến bản thân à?”Nghĩ nhiều chứ, nhân vật hàng đầu trong trí não tôi mà.“Mày không hợp đâu”Tôi biết Nhân muốn nói gì, tôi “đừng” thật yếu ớt mà thấy mình buồn lắm. 3/Chủ nhật.Hôm qua chàng đánh nàng Tô Thị phố Bích Câu một cái tát. Chàng kể vậy với tôi bằng cái giọng thì - ít - nhất - có - một - người - hiểu - và - không - đánh - giá- xấu - về - mình. Nhân lúc Mạc Khuê về chơi tôi mách, lén dò xem thái độ của Khuê. Rõ là Khuê qua cái thời thích kháo những chuyện giật gân với tôi rồi, Khuê thở dài:“Mày thấy đấy, đàn ông đẹp mà tử tế thì phải nghi ngờ ngay từ đầu”Tôi ghi câu nói đáng giá ấy vào đầu đồng thời tưởng tượng luôn cái cảnh Khuê ghen, nếu đọc được ý nghĩ của em gái Khuê.Nhân đến nhà kèm theo Phan, ngắm Mạc Khuê rồi thầm thì: “Di đâu?”Tôi thờ ơ: “Hôm nay có Khuê, Di trốn”.Cái kiểu mặt dửng dưng ấy tôi thừa sức làm, thấy cũng không phải vật vã cho lắm để làm được vậy.Ra đến ngõ Nhân còn cố:“Di có vẻ còn yêu Mạc Khuê nhỉ?”Phan cười: “Anh này yếu đuối”, rồi Phan nổ máy xe rì rì.Tôi im lặng nhìn Nhân, nếu Phan biết tôi yêu thế nào chắc Phan tội nghiệp lắm. 4/Chiều nghỉ học, cả nhóm ồn ào kéo nhau đến nhà Phan. Ngay khi vừa vào, thấy Phan áo xống phong phanh, tóc còn nguyên nếp chải ướt rượt là tôi đã định chỉ một chút rồi về, mặc mọi người hỉ hả với nhau sẽ ở lại chơi nguyên cả một buổi.“Tự nhiên nhé”, Phan nheo mắt.“Phan thơm quá”, một ý ngĩ buột qua khiến tôi không tự nhiên nổi, hình dung ra cảnh Phan cởi trần vung vít bọt xà phòng khắp ngực.Ra về Nhân hỏi bâng quơ:“Thấy Phan hay không”Tôi:“Thấy”Rồi tôi ngại:“Nhưng hơi vui tính”.Nhân bắt đầu lên giọng bực:“Vâng, chắc phải can đảm lắm mới yêu được đàn ông vui tính như thế”“Tao thì lại không có ưu điểm đó”“Ừ, nhưng mày có ưu điểm khác là yếu đuối mà lại bướng”.Biết sẽ cãi nhau, tôi im lặng. 5/Học chung ngần ấy năm rồi mà như không có gì để nói. Tôi nhìn Phan, nghĩ sao loại tình cảm tuổi hoa niên này chẳng chịu đến với mình sớm hơn, giờ lại như đã quá tuổi.Chàng nháy mắt với tôi, ngó Phan rồi chào về, không quên bắt tay vỗ vai thân mật. Phan cười nhưng tôi không cười nổi, thấy cử chỉ này của chàng có vẻ trịch thượng, chắc trong mắt chàng bọn tôi đáng thương như nhau. “Sao Mạc Khuê và Di chia tay?““Sao họ chia tay?”. Tôi đã tự hỏi câu này đến chục lần, hỏi luôn Khuê nhưng bị trả lời như gắt: “Không yêu”. Tôi chẳng tin. Không yêu mà được chừng ấy thời gian, không yêu mà chồng con rồi còn nói xấu, không yêu mà vợ rồi còn đến nhà.“Di khổ vậy được mấy năm rồi đấy nhỉ?”Tôi không trả lời mà nghĩ đến vẻ mặt chàng sọm đi, già lắm mỗi lần nhắc đến Mạc Khuê.“Yêu thực sự thì ai cũng giống ai” - Phan trịnh trọng.Tôi định ừ nhưng lại thôi. 6/Đi uống cafe, Phan dẫn tôi lòng vòng các phố rồi rẽ vào ngõ, rồi trèo mấy bậc thang chóng mặt rồi chui được vào cái góc quán bé tẹo, bé tẹo và ấm sực đến khó tin.Nếu giờ Phan tỏ tình chắc không hợp, tôi nghĩ mà tự nhiên thấy nhẹ nhõm, nỗi nhẹ nhõm xót xa và lạ lẫm. Có lẽ chẳng bao giờ Phan biết, Phan là một trò chơi nghiêm túc với tôi, trò chơi không ràng buộc nhưng đầy hy vọng. Giả thử Phan là chàng, và tôi là Khuê biết đâu đã kịp hôn nhau ở một góc công viên nào đó không chừng. Lãng mạn nhưng nhàm chán lắm! (theo nhận xét của Khuê!) Cái mà những cậu trai bằng tuổi không dám hoặc không biết đem lại cho tôi. Kể cả Phan, có cái nói mà cũng nhát. Mà mặt thế là mặt yêu rồi, làm sao giấu tôi được.Tôi òa khóc, muốn làm ra thật xúc động, muốn trừng phạt Phan, muốn chết đi để cho khuất mắt Phan cái người mà Phan thích nhưng cứ làm như thể chẳng sân si.Phan bối rối nhìn quanh rồi cầm tay tôi:“Sao thế, Mạc Anh sao thế?”Tôi cứ để yên vậy mà hoảng hốt nhớ chàng, mà tự trấn an dù sao Phan cũng là người tôi thèm được khóc trước mặt, thèm được cầm lấy tay như là đã của mình. 7/Cuối buổi tôi thôi khóc, ngồi sau xe ríu rít thăm Nhân.Trước khi bấm chuông cửa, Phan quay sang tôi cười: “Chắc Nhân sẽ ngạc nhiên lắm”Tôi bối rối cười theo. Rồi Phan chuyền tay qua vai tôi. Tôi càng bối rối hơn, nghĩ bối rối thế này âu cũng là xao động vì người ta lắm.Biết đâu yêu được không chừng. Mục lục Chuyện yêu Chuyện yêu Đường Hải YếnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: ct.ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 9 năm 2006
Đường Hải Yến Chuyện yêu Có lẽ chẳng bao giờ Phan biết, Phan là một trò chơi nghiêm túc với tôi, trò chơi không ràng buộc nhưng đầy hy vọng. Giả thử Phan là chàng, và tôi là Khuê biết đâu đã kịp hôn nhau ở một góc công viên nào đó không chừng.1/Sạch. Ngón dài. Móng hồng.Chẳng biết đã bao lần tay ấy tiếp xúc với những centinmet run và nhạy trên bờ vai ngần ngà của chị Mạc Khuê, và bây giờ là của nàng Tô Thị nhà phố Bích Câu ấy. Lúc này ở đây chàng sạch sẽ, kiểu được chăm sóc tuyệt đối của đàn ông có vợ. Cố thoát mắt khỏi khuôn ngực chàng, nơi chiếc áo sơ mi trắng đang photocopy rõ nét hai dải lượn của chiếc áo may ô, tôi tự hỏi sao bỗng nhiên mình dịu dàng, nhất là khi mắt chàng nhìn bồn chồn và tin cậy: “Khuê có hay nhắc đến anh không?”Lập tức tưởng tượng ra Khuê, mới chiều nay bế con cùng chồng về chơi nhà, bờ vai vẫn ngần ngà, tóc cắt cao, mặt trong lẻo. Lấy anh rể tôi rồi Mạc Khuê trẻ hẳn, mẹ kêu trông Khuê trẻ hơn tôi (chắc chưa lần nào phải đóng vai Tô Thị).Bóng đèn từ trần nhà rọi xuống khoảng sáng an toàn đủ để chàng nói thêm vài câu chán chán mà không thấy tôi đang xòa tóc che mặt, thụt sâu vào ghế để buông ra một lời nửa như an ủi nửa là chế giễu: “Không làm sao cho người khác thấy hết mình đang khổ như thế nào Di nhỉ?”Chàng chợt nhớ:“Thứ bảy mà Mạc Anh không đi chơi?”Tôi cắn môi, định nói thật thì chàng thêm:“Sao chẳng thấy bạn trai”Vậy là tôi giả vờ cười buồn:“Không có ai”.Và tôi nghĩ đến Quang, đến Phan, đến Thạch… thỉnh thoảng hay gặp họ giữa đường, nói chuyện bóng gió tế nhị nhưng xong xuôi lại cười ầm ĩ. Nhất là Phan, lúc nào cũng cười được, cũng rủ người khác đi café, đi bi-da được. 2/Tôi bỏ học đến nhà Nhân, rủ Nhân đi mua quần áo. Lúc đang ngắm tôi hì hục thắt đi thắt lại cái khăn không xấu không đẹp Nhân buông một câu: “Sao?”Tôi trả cái khăn về chỗ cũ, “sao” lại mà mặt đã không thể không trông rã rời.Nhân thấy tôi vậy là nghiêm trang ngay:“Đừng ngại, nói ra cho nhẹ người”.Cái giọng dịu dàng kích thích giãi bày nhưng Nhân không để tôi kịp nói ra cho nhẹ người đã:“Hôm qua Phan hỏi tao Mạc Anh có hay đi chơi”.“Thế mày trả lời sao?”“Tao bảo không nhưng nó chẳng tin, nói ngữ mày thì làm sao ở nhà nổi”.Tôi “ừ, làm sao ở nhà nổi” mà thấy tức: “Phan chán chết, gặp cô nào cũng nhìn”.Nhân gắt:“Mày thì hơn gì?”Tôi hơn gì Phan? Ai tôi cũng nhớ, lại luôn làm như chẳng nhớ ai, nhưng tôi không tin Phan. Phan háo hức vậy mà giờ vẫn chưa yêu được ai thì chắc là rất vụng về. Tôi thì lại sợ nhất đàn ông vụng về.“Tao chán kiểu quan hệ không tâm điểm như với Phan rồi”“Mày thích Di hơn chứ gì?”Thế là đã đủ cho một cuộc bình bấu sốt sắng nhưng Nhân vẫn chưa thôi:“Mày quên là người ta đã có vợ à, không nghĩ đến bản thân à?”Nghĩ nhiều chứ, nhân vật hàng đầu trong trí não tôi mà.“Mày không hợp đâu”Tôi biết Nhân muốn nói gì, tôi “đừng” thật yếu ớt mà thấy mình buồn lắm. 3/Chủ nhật.Hôm qua chàng đánh nàng Tô Thị phố Bích Câu một cái tát. Chàng kể vậy với tôi bằng cái giọng thì - ít - nhất - có - một - người - hiểu - và - không - đánh - giá- xấu - về - mình. Nhân lúc Mạc Khuê về chơi tôi mách, lén dò xem thái độ của Khuê. Rõ là Khuê qua cái thời thích kháo những chuyện giật gân với tôi rồi, Khuê thở dài:“Mày thấy đấy, đàn ông đẹp mà tử tế thì phải nghi ngờ ngay từ đầu”Tôi ghi câu nói đáng giá ấy vào đầu đồng thời tưởng tượng luôn cái cảnh Khuê ghen, nếu đọc được ý nghĩ của em gái Khuê.Nhân đến nhà kèm theo Phan, ngắm Mạc Khuê rồi thầm thì: “Di đâu?”Tôi thờ ơ: “Hôm nay có Khuê, Di trốn”.Cái kiểu mặt dửng dưng ấy tôi thừa sức làm, thấy cũng không phải vật vã cho lắm để làm được vậy.Ra đến ngõ Nhân còn cố:“Di có vẻ còn yêu Mạc Khuê nhỉ?”Phan cười: “Anh này yếu đuối”, rồi Phan nổ máy xe rì rì.Tôi im lặng nhìn Nhân, nếu Phan biết tôi yêu thế nào chắc Phan tội nghiệp lắm. 4/Chiều nghỉ học, cả nhóm ồn ào kéo nhau đến nhà Phan. Ngay khi vừa vào, thấy Phan áo xống phong phanh, tóc còn nguyên nếp chải ướt rượt là tôi đã định chỉ một chút rồi về, mặc mọi người hỉ hả với nhau sẽ ở lại chơi nguyên cả một buổi.“Tự nhiên nhé”, Phan nheo mắt.“Phan thơm quá”, một ý ngĩ buột qua khiến tôi không tự nhiên nổi, hình dung ra cảnh Phan cởi trần vung vít bọt xà phòng khắp ngực.Ra về Nhân hỏi bâng quơ:“Thấy Phan hay không”Tôi:“Thấy”Rồi tôi ngại:“Nhưng hơi vui tính”.Nhân bắt đầu lên giọng bực:“Vâng, chắc phải can đảm lắm mới yêu được đàn ông vui tính như thế”“Tao thì lại không có ưu điểm đó”“Ừ, nhưng mày có ưu điểm khác là yếu đuối mà lại bướng”.Biết sẽ cãi nhau, tôi im lặng. 5/Học chung ngần ấy năm rồi mà như không có gì để nói. Tôi nhìn Phan, nghĩ sao loại tình cảm tuổi hoa niên này chẳng chịu đến với mình sớm hơn, giờ lại như đã quá tuổi.Chàng nháy mắt với tôi, ngó Phan rồi chào về, không quên bắt tay vỗ vai thân mật. Phan cười nhưng tôi không cười nổi, thấy cử chỉ này của chàng có vẻ trịch thượng, chắc trong mắt chàng bọn tôi đáng thương như nhau. “Sao Mạc Khuê và Di chia tay?““Sao họ chia tay?”. Tôi đã tự hỏi câu này đến chục lần, hỏi luôn Khuê nhưng bị trả lời như gắt: “Không yêu”. Tôi chẳng tin. Không yêu mà được chừng ấy thời gian, không yêu mà chồng con rồi còn nói xấu, không yêu mà vợ rồi còn đến nhà.“Di khổ vậy được mấy năm rồi đấy nhỉ?”Tôi không trả lời mà nghĩ đến vẻ mặt chàng sọm đi, già lắm mỗi lần nhắc đến Mạc Khuê.“Yêu thực sự thì ai cũng giống ai” - Phan trịnh trọng.Tôi định ừ nhưng lại thôi. 6/Đi uống cafe, Phan dẫn tôi lòng vòng các phố rồi rẽ vào ngõ, rồi trèo mấy bậc thang chóng mặt rồi chui được vào cái góc quán bé tẹo, bé tẹo và ấm sực đến khó tin.Nếu giờ Phan tỏ tình chắc không hợp, tôi nghĩ mà tự nhiên thấy nhẹ nhõm, nỗi nhẹ nhõm xót xa và lạ lẫm. Có lẽ chẳng bao giờ Phan biết, Phan là một trò chơi nghiêm túc với tôi, trò chơi không ràng buộc nhưng đầy hy vọng. Giả thử Phan là chàng, và tôi là Khuê biết đâu đã kịp hôn nhau ở một góc công viên nào đó không chừng. Lãng mạn nhưng nhàm chán lắm! (theo nhận xét của Khuê!) Cái mà những cậu trai bằng tuổi không dám hoặc không biết đem lại cho tôi. Kể cả Phan, có cái nói mà cũng nhát. Mà mặt thế là mặt yêu rồi, làm sao giấu tôi được.Tôi òa khóc, muốn làm ra thật xúc động, muốn trừng phạt Phan, muốn chết đi để cho khuất mắt Phan cái người mà Phan thích nhưng cứ làm như thể chẳng sân si.Phan bối rối nhìn quanh rồi cầm tay tôi:“Sao thế, Mạc Anh sao thế?”Tôi cứ để yên vậy mà hoảng hốt nhớ chàng, mà tự trấn an dù sao Phan cũng là người tôi thèm được khóc trước mặt, thèm được cầm lấy tay như là đã của mình. 7/Cuối buổi tôi thôi khóc, ngồi sau xe ríu rít thăm Nhân.Trước khi bấm chuông cửa, Phan quay sang tôi cười: “Chắc Nhân sẽ ngạc nhiên lắm”Tôi bối rối cười theo. Rồi Phan chuyền tay qua vai tôi. Tôi càng bối rối hơn, nghĩ bối rối thế này âu cũng là xao động vì người ta lắm.Biết đâu yêu được không chừng. Mục lục Chuyện yêu Chuyện yêu Đường Hải YếnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: ct.ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 9 năm 2006
Khải Nguyên HT Chuyện ông thiện, ông ác Xưa, làng có một ngôi chùa nhỏ trên một ngọn đồi thấp. Từ lâu, chùa vắng người tu. Ông tự được cử ra trông coi, những năm đói kém phiêu bạt đi đâu mất. Chùa dần trở nên cũ nát. Làng nghèo không có tiền tu bổ. Lâu ngày chùa đổ, chỉ còn trơ lại hai mẩu tường ở hai cánh,chỗ dựa của hai ông hộ pháp. Hai ông đều cao to, cao to hơn ngưòi thật nhiều, ít ra là trong mắt bọn trẻ con. Một ông mặt đỏ, dữ dằn, mắt trừng mày xếch, tay xách một thanh đại đao, nom rất giống Quan Vũ, mà dân “mê” gọi là Quan Công, trong tranh Tàu. Đó là ông Ác. Ông kia mặt hồng, nom hiền hoà, tuy vẫn có vẻ uy nghiêm. Tay phải ông ta giơ lên một vật tròn tròn kẹp giữa đầu ngón tay trái và đầu ngón tay trỏ. Người ta bảo đấy là hòn ngọc, còn đám trẻ con thì thích đấy là viên kẹo hơn. Đó là ông Thiện. Bọn trẻ thường ra chơi ở bãi cỏ trước ngôi chùa đổ. Chúng đánh khăng, đánh quay, kéo co, đánh vật,... Lạ một điều là chúng chỉ chơi trên vạt cỏ phía ông Thiện. Với ông Ác, thoảng hoặc chúng có nhìn thì cũng chỉ đứng xa xa mà ngó. Với ông Thiện thì thậm chí có đứa khi chơi trốn tìm còn dám đến nấp bên ông. Một hôm, một đứa trong bọn bị mất trâu. Nó đến trước ông Thiện nói: "Ông ơi! Ông tìm giúp trâu cho cháu”. Rồi nó ngoảnh sang ông Ác kêu lên : “Ông thù tôi, ông cho trộm bắt trâu tôi, phải không?”. Hôm trước, nó đánh con khăng va vào mặt ông Ác. Tụi bạn nó đã cảnh cáo nó: “Mày động đến ông Ác, mày chết!”. Ngay chiều hôm ấy thằng bé tìm thấy trâu; trâu nó ăn lúa bị ngưòi ta giữ. Nó đến cảm ơn ông Thiện rối rít mà lờ đi chẳng có lời nào với ông Ác cả. Đêm đến, ông Ác phàn nàn với ông Thiện (các ông chỉ trao lời với nhau ban đêm vào lúc các ông được nghỉ, lúc ấy chắc chắn không bị ai nghe lỏm): -Thật là bất công! Ngay cả bọn trẻ cũng thành kiến với tôi. Ông được gọi là ông Thiện vì ông phụ tách việc thưởng người làm điều tốt. Còn tôi được giao việc răn đe và phạt bọn làm điều xấu thì bị gọi là ông Ác. Người đời không hiểu cứ nghĩ ông Ác thì chuyên làm việc Ác. Ông Thiện an ủi bạn: -Có lẽ tại bộ dạng ông oai nghiêm quá đấy thôi. Nói thật, bộ dạng chúng mình hơi kềnh càng, to tợn, chính tôi ban đầu cũng bị bọn trẻ xa lánh. Gần được chúng, công phu lắm đấy. -Ông làm như thế nào? -Đêm đêm tôi thường đến thăm chúng trong giấc ngủ của chúng, vỗ về chúng, hỏi han chúng, đưa chúng vào những giấc mơ đẹp. Dần dà, tôi gần gũi chúng trong linh cảm trẻ thơ. -Đêm nay ông cho tôi đi cùng nhé. Đêm đó, hai ông cùng đi. Khi trở về, ông Ác thở dài bảo ông Thiện: -Lũ trẻ chỉ thấy có ông thôi, chẳng ngó ngàng gì đến tôi cả. -Thôi thế này! –Ông Thiện ngẫm nghĩ rồi nói- Đêm mai, ông đi một mình, coi như tôi bận hoặc tôi mệt, ông thay mặt tôi. Đêm sau, ông Ác đi về buồn xỉu, ông Thiện hỏi chẳng buồn thưa. Bạn gặng mãi, ông chán nản nói: -Tôi đến gặp một thằng bé vừa mới nói được mỗi câu, nó đã lảng. -Ông nói câu gì? -Tôi hỏi: “Cháu có làm điều gì sai trái không?” Trời ơi! –Ông Thiện lắc đầu. Ông lắc hơi mạnh làm bong một lớp vôi nơi cổ- Ông mắc bệnh nghề nghiệp rồi. Có phải ông đang đi truy việc ác để phạt đâu. Câu ấy mà mà nói với người lớn thì hoặc là họ rụt cổ lại, hoặc là họ trừng mắt lên với ông. Sao ông không hỏi: “Cháu đã làm được những điều gì tốt?”. Mà chưa chắc nó đã nói ra đâu. Ông thật là... -Hỏi vậy là việc của ông chứ. –Ông Ác cáu. Ông Thiện định khuyên không nên cứng nhắc, ngay lúc làm phận sự phải giữ đúng phép tắc cũng phải hiểu lòng người, nhất là lòng con trẻ. Nhưng nhìn sang, ông thấy ông Ác đứng im lìm như... tượng, tỏ rõ cái ý chẳng muốn nghe nữa. Ông buồn rầu nghĩ: “Chắc chẳng phải anh đắp tượng tạo nên ông ta ra thế thì ông ta cứ là phải thế”. Từ đấy hai ông hầu như không chuyện trò gì với nhau. Sau Cách mạng tháng Tám, bọn trẻ mải đi học, đi họp hành, ca hát . Tình cảnh hai ông hộ pháp của chúng ta thật buồn tênh. Một bữa, có mấy đứa trẻ đi học ghé qua. Hai ông đã mừng. Ông Ác dè dặt vui. Ông Thiện thì sướng rơn trong bụng, tuy mặt ông vẫn tỉnh bơ. Bọn trẻ đứng lơ láo nhìn hai bức tượng, dáng vẻ không được từ tốn như trước đây. Một đứa nói: -Hai cái lão này cứ đứng ỳ ra đây chẳng chịu đi học xoá mù gì cả. Phải truy chữ xem. –Nó lấy vở ra. Hai ông cứng cả người, ông Thiện còn cảm thấy lạnh hơn ông Ác. Đứa trẻ bước tới trước ông Ác chìa trang vở dí sát mặt ông, hỏi cộc lốc- Chữ này là chữ gì? Ông Ác giận quá. Mặt ông sạm màu sương gió nên chẳng rõ là có tái đi hoặc đỏ tía lên không.. Chỉ biết ông ta vẫn nguyên mắt trừng, mày xếch, môi mím, không thèm trả lời. Thằng bé la lên: -A! Lão này mù chữ mà chẳng chịu học. Vặt râu lão đi, chúng mày! Cả bọn hè nhau vặt trụi râu trên mặt ông Ác , rồi vội vàng đến trường. Ông Thiện đứng im thít, đổ mồ hôi hột,-chẳng phải chỉ vì đêm qua sương xuống dày. May, chúng không đụng đến ông. Bọn này thiên vị thật! Ông Ác nghĩ thầm. Ông gồng mình chịu nỗi cay đắng cho đến hết ngày. Đêm xuống, ông lầu bầu bảo ông Thiện (sau bao nhiêu năm, ông mới trao lời với bạn): -Tôi sẽ không đứng đây với ông nữa. Để ông một mình cho sướng. Sáng hôm sau, tượng ông Ác chỉ còn là một đống vụn dưới chân tường. cả đêm qua chẳng gió mưa, sấm chớp, động đất cũng không. Không một ai nghe tiếng đổ sập, kể cả ông Thiện đứng cạnh. Trên mảng tường còn dấu tích một hình người to tướng. Ông Thiện còn đứng trơ một mình với nỗi buồn đơn côi cho đến khi cả hai mẩu tường biến mất lúc nào chẳng rõ. Cách đây mấy năm, chùa đã được dựng lại, to đẹp hơn. Hai bức tượng ông Thiện và ông Ác đắp nổi nom tươi tỉnh mà oai vệ. Hai ông cũng được người ta thắp hương và cúng mỗi khi có người đến lễ chùa, cả người già, cả người trẻ, rất nhiều người trẻ, gái và trai, điều rất hiếm hoi trước kia. Hiềm một nỗi là rất vắng bọn nhóc. Thiếu cái hơi nghịch ngợm của chúng chẳng biết nên vui hay nên buồn? Đêm đến, ắt hẳn hai ông hộ pháp chẳng có gì để trao lời với nhau. Ngày nọ, một trong những đứa trẻ ngày xưa trở về thăm quê. Đứa bé ấy, nay đã là ông, đứng trước ngôi chùa mới, cố hình dung một cách vô vọng bãi cỏ ngày cũ, bãi cỏ mà mấy chục năm qua ở nơi xa hễ nhắm mắt lại nghĩ về quê hương là ông lại thấy hiển hiện cùng hai bức tượng dãi dầu từng chứng kiến những trò vui, những trò nghịch của bọn nhỏ. Ông ta khấu đầu lễ Phật. Và cũng với vẻ thành kính vô cảm như khi đứng trước Phật đài, ông ta cắm mấy nén hương dưới chân hai ông hộ pháp. Ông Thiện và ông Ác đắm mình trong khói nhang và tiếng cầu khấn đã bao lâu chắc là không còn nhạy cảm như thuở phong trần. Chẳng biết hai ông có nhận ra thằng bé đầu têu trò vặt râu ngày trước! Mục lục Chuyện ông thiện, ông ác Chuyện ông thiện, ông ác Khải Nguyên HTChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 3 năm 2009
Khải Nguyên HT Chuyện ông thiện, ông ác Xưa, làng có một ngôi chùa nhỏ trên một ngọn đồi thấp. Từ lâu, chùa vắng người tu. Ông tự được cử ra trông coi, những năm đói kém phiêu bạt đi đâu mất. Chùa dần trở nên cũ nát. Làng nghèo không có tiền tu bổ. Lâu ngày chùa đổ, chỉ còn trơ lại hai mẩu tường ở hai cánh,chỗ dựa của hai ông hộ pháp. Hai ông đều cao to, cao to hơn ngưòi thật nhiều, ít ra là trong mắt bọn trẻ con. Một ông mặt đỏ, dữ dằn, mắt trừng mày xếch, tay xách một thanh đại đao, nom rất giống Quan Vũ, mà dân “mê” gọi là Quan Công, trong tranh Tàu. Đó là ông Ác. Ông kia mặt hồng, nom hiền hoà, tuy vẫn có vẻ uy nghiêm. Tay phải ông ta giơ lên một vật tròn tròn kẹp giữa đầu ngón tay trái và đầu ngón tay trỏ. Người ta bảo đấy là hòn ngọc, còn đám trẻ con thì thích đấy là viên kẹo hơn. Đó là ông Thiện. Bọn trẻ thường ra chơi ở bãi cỏ trước ngôi chùa đổ. Chúng đánh khăng, đánh quay, kéo co, đánh vật,... Lạ một điều là chúng chỉ chơi trên vạt cỏ phía ông Thiện. Với ông Ác, thoảng hoặc chúng có nhìn thì cũng chỉ đứng xa xa mà ngó. Với ông Thiện thì thậm chí có đứa khi chơi trốn tìm còn dám đến nấp bên ông. Một hôm, một đứa trong bọn bị mất trâu. Nó đến trước ông Thiện nói: "Ông ơi! Ông tìm giúp trâu cho cháu”. Rồi nó ngoảnh sang ông Ác kêu lên : “Ông thù tôi, ông cho trộm bắt trâu tôi, phải không?”. Hôm trước, nó đánh con khăng va vào mặt ông Ác. Tụi bạn nó đã cảnh cáo nó: “Mày động đến ông Ác, mày chết!”. Ngay chiều hôm ấy thằng bé tìm thấy trâu; trâu nó ăn lúa bị ngưòi ta giữ. Nó đến cảm ơn ông Thiện rối rít mà lờ đi chẳng có lời nào với ông Ác cả. Đêm đến, ông Ác phàn nàn với ông Thiện (các ông chỉ trao lời với nhau ban đêm vào lúc các ông được nghỉ, lúc ấy chắc chắn không bị ai nghe lỏm): -Thật là bất công! Ngay cả bọn trẻ cũng thành kiến với tôi. Ông được gọi là ông Thiện vì ông phụ tách việc thưởng người làm điều tốt. Còn tôi được giao việc răn đe và phạt bọn làm điều xấu thì bị gọi là ông Ác. Người đời không hiểu cứ nghĩ ông Ác thì chuyên làm việc Ác. Ông Thiện an ủi bạn: -Có lẽ tại bộ dạng ông oai nghiêm quá đấy thôi. Nói thật, bộ dạng chúng mình hơi kềnh càng, to tợn, chính tôi ban đầu cũng bị bọn trẻ xa lánh. Gần được chúng, công phu lắm đấy. -Ông làm như thế nào? -Đêm đêm tôi thường đến thăm chúng trong giấc ngủ của chúng, vỗ về chúng, hỏi han chúng, đưa chúng vào những giấc mơ đẹp. Dần dà, tôi gần gũi chúng trong linh cảm trẻ thơ. -Đêm nay ông cho tôi đi cùng nhé. Đêm đó, hai ông cùng đi. Khi trở về, ông Ác thở dài bảo ông Thiện: -Lũ trẻ chỉ thấy có ông thôi, chẳng ngó ngàng gì đến tôi cả. -Thôi thế này! –Ông Thiện ngẫm nghĩ rồi nói- Đêm mai, ông đi một mình, coi như tôi bận hoặc tôi mệt, ông thay mặt tôi. Đêm sau, ông Ác đi về buồn xỉu, ông Thiện hỏi chẳng buồn thưa. Bạn gặng mãi, ông chán nản nói: -Tôi đến gặp một thằng bé vừa mới nói được mỗi câu, nó đã lảng. -Ông nói câu gì? -Tôi hỏi: “Cháu có làm điều gì sai trái không?” Trời ơi! –Ông Thiện lắc đầu. Ông lắc hơi mạnh làm bong một lớp vôi nơi cổ- Ông mắc bệnh nghề nghiệp rồi. Có phải ông đang đi truy việc ác để phạt đâu. Câu ấy mà mà nói với người lớn thì hoặc là họ rụt cổ lại, hoặc là họ trừng mắt lên với ông. Sao ông không hỏi: “Cháu đã làm được những điều gì tốt?”. Mà chưa chắc nó đã nói ra đâu. Ông thật là... -Hỏi vậy là việc của ông chứ. –Ông Ác cáu. Ông Thiện định khuyên không nên cứng nhắc, ngay lúc làm phận sự phải giữ đúng phép tắc cũng phải hiểu lòng người, nhất là lòng con trẻ. Nhưng nhìn sang, ông thấy ông Ác đứng im lìm như... tượng, tỏ rõ cái ý chẳng muốn nghe nữa. Ông buồn rầu nghĩ: “Chắc chẳng phải anh đắp tượng tạo nên ông ta ra thế thì ông ta cứ là phải thế”. Từ đấy hai ông hầu như không chuyện trò gì với nhau. Sau Cách mạng tháng Tám, bọn trẻ mải đi học, đi họp hành, ca hát . Tình cảnh hai ông hộ pháp của chúng ta thật buồn tênh. Một bữa, có mấy đứa trẻ đi học ghé qua. Hai ông đã mừng. Ông Ác dè dặt vui. Ông Thiện thì sướng rơn trong bụng, tuy mặt ông vẫn tỉnh bơ. Bọn trẻ đứng lơ láo nhìn hai bức tượng, dáng vẻ không được từ tốn như trước đây. Một đứa nói: -Hai cái lão này cứ đứng ỳ ra đây chẳng chịu đi học xoá mù gì cả. Phải truy chữ xem. –Nó lấy vở ra. Hai ông cứng cả người, ông Thiện còn cảm thấy lạnh hơn ông Ác. Đứa trẻ bước tới trước ông Ác chìa trang vở dí sát mặt ông, hỏi cộc lốc- Chữ này là chữ gì? Ông Ác giận quá. Mặt ông sạm màu sương gió nên chẳng rõ là có tái đi hoặc đỏ tía lên không.. Chỉ biết ông ta vẫn nguyên mắt trừng, mày xếch, môi mím, không thèm trả lời. Thằng bé la lên: -A! Lão này mù chữ mà chẳng chịu học. Vặt râu lão đi, chúng mày! Cả bọn hè nhau vặt trụi râu trên mặt ông Ác , rồi vội vàng đến trường. Ông Thiện đứng im thít, đổ mồ hôi hột,-chẳng phải chỉ vì đêm qua sương xuống dày. May, chúng không đụng đến ông. Bọn này thiên vị thật! Ông Ác nghĩ thầm. Ông gồng mình chịu nỗi cay đắng cho đến hết ngày. Đêm xuống, ông lầu bầu bảo ông Thiện (sau bao nhiêu năm, ông mới trao lời với bạn): -Tôi sẽ không đứng đây với ông nữa. Để ông một mình cho sướng. Sáng hôm sau, tượng ông Ác chỉ còn là một đống vụn dưới chân tường. cả đêm qua chẳng gió mưa, sấm chớp, động đất cũng không. Không một ai nghe tiếng đổ sập, kể cả ông Thiện đứng cạnh. Trên mảng tường còn dấu tích một hình người to tướng. Ông Thiện còn đứng trơ một mình với nỗi buồn đơn côi cho đến khi cả hai mẩu tường biến mất lúc nào chẳng rõ. Cách đây mấy năm, chùa đã được dựng lại, to đẹp hơn. Hai bức tượng ông Thiện và ông Ác đắp nổi nom tươi tỉnh mà oai vệ. Hai ông cũng được người ta thắp hương và cúng mỗi khi có người đến lễ chùa, cả người già, cả người trẻ, rất nhiều người trẻ, gái và trai, điều rất hiếm hoi trước kia. Hiềm một nỗi là rất vắng bọn nhóc. Thiếu cái hơi nghịch ngợm của chúng chẳng biết nên vui hay nên buồn? Đêm đến, ắt hẳn hai ông hộ pháp chẳng có gì để trao lời với nhau. Ngày nọ, một trong những đứa trẻ ngày xưa trở về thăm quê. Đứa bé ấy, nay đã là ông, đứng trước ngôi chùa mới, cố hình dung một cách vô vọng bãi cỏ ngày cũ, bãi cỏ mà mấy chục năm qua ở nơi xa hễ nhắm mắt lại nghĩ về quê hương là ông lại thấy hiển hiện cùng hai bức tượng dãi dầu từng chứng kiến những trò vui, những trò nghịch của bọn nhỏ. Ông ta khấu đầu lễ Phật. Và cũng với vẻ thành kính vô cảm như khi đứng trước Phật đài, ông ta cắm mấy nén hương dưới chân hai ông hộ pháp. Ông Thiện và ông Ác đắm mình trong khói nhang và tiếng cầu khấn đã bao lâu chắc là không còn nhạy cảm như thuở phong trần. Chẳng biết hai ông có nhận ra thằng bé đầu têu trò vặt râu ngày trước! Mục lục Chuyện ông thiện, ông ác Chuyện ông thiện, ông ác Khải Nguyên HTChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 15 tháng 3 năm 2009
Trần Huy Phụng Chuyện đầu đời của ông tôi Ông bà nội tôi chỉ có 1 người con trai duy nhất là bố tôi. Bố mẹ tôi cũng chỉ có 1 người con gái duy nhất là tôi vì sau khi sinh tôi bà đã phải mổ cắt dạ con. Trong gia phả, ông tôi đã viết ngay sau tên cha tôi chữ "chững". Trong nhà, tôi được cả ông, bà, bố mẹ cưng chiều nhưng cũng rất ngoan,theo lời khen của ông tôi, và tôi cũng luôn làm nũng ông tôi nhiều nhất ngay cả khi tôi đã lớn, vào học đại học. Mỗi lần từ ký túc xá về, tôi đều đâm bổ đi tìm ông, ôm chặt lấy ông, dúi dúi đầu vào ngực ông :" thưa ông cháu đã về "!!!. Rồi tôi tốt nghiệp ra trường, sau hai năm công tác tôi được đề bạt làm phó phòng, chẳng gì tôi cũng đã là một thủ trưởng, nhưng vẫn như trẻ con hồi nào, tôi vẫn quấn quýt ông tôi. Rồi tôi có người yêu., và ngày mai là ngày cưới của tôi. Sau một ngày vất vả theo mẹ tôi vào siêu thị sắm thêm những thứ cần thiết, chiều đến lại đi lấy quần áo cưới về, mẹ tôi không thuê mà may cho tôi cả bộ để sau này giữ làm kỷ niệm. Bữa cơm chiều cuối cùng ở nhà tôi ăn chả thấy ngon gì cả. Tôi mong tối hôm nay, ông tôi sẽ kể cho tôi nghe chuyện đầu đời của ông mà ông đã hứa khi tôi mới có người yêu. Trong phòng khách, bố tôi ngồi xem báo, mẹ tôi và bà tôi mải xem chương trình O2TV. Trên chiếc ghế nệm dài, tôi ngồi sát cạnh ông tôi , hai tay ôm lây 2 vai ông, nghe ông kể chuyện. Giọng ông đều đều, mạch lạc: Năm 1948 gia đình ông ở phố Huế,.năm này ông đã 15 tuổi rồi nhưng vẫn lộc ngộc lắm. Bạn bè hàng xóm có nhiều nhưng chỉ có 2 người bạn trai và một cô bạn gái là thân thiết với nhau hơn cả vì cả 4 người đều rất mê đánh tam cúc. Bốn người chia làm hai nhóm gọi là vợ chồng, bắt cái cũng chỉ tính 2 cặp. Cặp nào làm cái thì chồng ra quân trước. Lại có tục đi đêm tức là đổi quân bài cho nhau, mổi ván chỉ được đổi tối đa 2 lần mỗi lần đổi quân bài phải úp để giữ kín không cho người được đổi biết là quân gì. Ông và cô bạn là 2 vợ chồng nhưng cô ta đòi làm chồng, còn ông làm vợ vì cô ta chơi bải giỏi hơn ông. Đến cuối năm 1949 gia đình cô ta chuyển nhà. Hội tam cúc này cũng tan. Năm học 1950-1951 ông học lớp để lục. Lớp học có 3 dãy bàn, mỗi bàn có hai chỗ ngồi. Ông ngồi ở bàn đầu dãy giữa, Dãy bên phải bốn bàn đầu tiên là chỗ ngồi của tám nữ sinh Bàn thứ hai, ngồi trong cùng là 1 cô tên là Vân. Trong buổi học đầu tiên thày giáo đưa 1 bản kê tên, họ , năm sinh, nam hay nữ để tự khai. Khai xong, thày sai ông đến cuối lớp cầm tờ khai đó lên cho thày, nhờ thế ông biết cô Vân sinh năm 1932 tức là hơn ông 1 tuổi. Thày thường sai ông đi thu bài hoặc trả bài mỗi khi có kiểm tra viết. Khi nào thấy bài của ai được điểm 10 ông đều trịnh trọng đặt trước mặt người ấy kèm theo câu "Ah bien " nghĩa là tốt lắm. Cô Vân cũng mấy lần được điểm 10 và lần nào cô cũng tủm tỉm " Merci" nghĩa là cám ơn. Trước khi trời trở rét, lớp ông tổ chức đi cắm trại ở Voi Phục. Đi bằng xe đạp Cũng căng lều bạt, cũng ca hát và diễn kịch, nhưng nửa chừng thì ông và cô Vân lẳng lặng tách ra. Hai người chọn chỗ vắng nhất ngồi tâm sự. Chỉ kể chuyện của nhau cho nhau nghe thôi chứ không có chuyện gì khác. Gần trưa thì cả lớp kéo nhau về. Đến Cửa Nam thì Cô Vân rẽ trái, còn ông rẽ vào đường Hàng Bông Thợ Nhuộm, nhưng chẳng hiểu sao ông lại đi theo cô ta. Cả hai cứ vừa đi vừa nói linh tinh thế nào mà đến ngay trước cửa đền Quan Thánh Cả hai dựng xe trước cổng rồi vào. Ngay tại cửa đền, ông thày bói mù mà không hiểu sao lại biết mời ngay : " mời cô cậu vào xem tiền duyên hậu vận !!!. " Cuối năm âm lịch lớp có buổi liên hoan chúc tết nhau, khi tan ông dắt xe ra khỏi cổng trường thì thấy cô Vân đứng chờ và dúi vào tay ông quyển sổ bìa cứng : "Xin anh mấy dòng lưu niệm và đưa lại em tối nay vì sớm mai em theo gia đình về quê, không biết có trở lại nữa không " Ông sững sờ vì cái tin bất ngờ ấy và kể từ đó ông thấy người cứ nao nao. Quyển sổ mới tinh, chưa có ai viết gì cả. Ông mân mê rồi viết 1 dòng mà ông nhớ đến tận bây giờ : "Tôi ước gì được bố mẹ tôi đổi tên là Phong để có thể đưa mây đi khắp bốn phương trời, buồn thay tôi lại là con chim Phượng nên chỉ có thể vẫy vùng trong góc rừng nhỏ bé này !!!" Tối hôm đó, lúc 9 giờ ông lên phố Hàng Cót đến nhà Vân. Vân không có nhà, mà cũng không biết bao giờ về. Ông đưa quyển sổ cho mẹ Vân rồi trở về nhà.Cả cái Tết năm ấy Ông buồn vô kể. cứ mong cho chóng hết Tết để lại đến lớp. Buồn thay Vân đã nghĩ học, mẹ Vân cho biết Vân vào SàiGòn. Mãi đến năm 1954 Ông mới biết Vân hoạt động nội thành. Tết năm ấy Vân được rút ra vùng tự do vì đã lộ. Bố tôi đã xem xong tờ báo, ông đứng dạy mang tách trà đền mời Ông tôi : Con mời thày. Hai ông cháu chuyện gì thế ? Chuyện của ông, bố ạ. Thế sau ông có gặp lại cô Vân không ? Có, cháu ạ. Giải phóng thủ đô, cô ấy về và làm công tác ở thành đoàn.Lúc này ông học đệ nhất. Cô ấy về trường ông luôn. Đầu năm 1955 cô ấy bị tái phát bệnh sốt rét nằm ở Bệnh viện Bạch Mai ông có đến thăm.- Thế giờ cô ấy ở đâu? sao cháu chưa bao giờ thấy ông đến thăm cô ấy ?- Ra hỏi bà kia kìa. Bà nội tôi cười tủm tỉm. Cô Vân là bà đấy cháu ạ.- Bà tên là Thảo mà.- Thảo là tên chính của bà, còn Vân là tên khi bà hoạt động nội thành. Tôi lại quay sang ông tôi: Thế còn cái cô hàng xóm mà là vợ chồng với ông khi đánh tam cúc ấy giờ ở đâu.- Cũng vẫn là bà. Bà tôi lại cười. Ông cháu nhát gái lắm nên nói chẳng ra đầu, chẳng ra đuôi. Trước thì ông bà đều học trường công cả, ông học trường Chu Văn An, còn bà học trường Hai Bà Trưng. Sau bà rủ ông vào học trường tư để có thể học nhảy 1 năm 2 lớp.: năm học 51-52 học đệ lục, hè 52 học đệ ngũ, hết hè vào năm 52-53 học để tứ, hè 53 học đệ tam, năm 53-54 học đệ nhị rồi thi tú tài phần 1. Đấy chỉ là lý do thôi, thực ra là nhu cầu công tác của bà. Cháu có biết không cuối năm 49 nhà bà chuyển về Hàng Cót, tối nào ông cũng đến . Khốn khổ, là con trai mà chẳng biết nói năng gì, thương thương là !!! Bởi thế bà mới là chồng, còn ông là vợ. Khi ra vùng tự do, đọc mấy dòng ông viết trong quyển lưu niệm, bà nhớ ông ray rứt. Quyển ấy bà vẫn cất kỹ lắm. Hồi sơ tán đi đâu bà cũng mang theo. Ngoài dòng chữ ngắn ngủi thấm đậm nhớ thương ấy, không có một dòng chữ nào khác nữa. Khi nào bà chết thì cháu nhớ đến mà lấy về. Ông tôi mỉm cười một cách mãn nguyện. Và quả thật tôi càng nhìn càng thấy ông tôi thương thương một cách quá chừng. Còn bố tôi, phải nói là cứ đứng ngây ra : Trời đất, thế mà tận bây giờ con mới biết chuyện này đấy. Bây giờ con mới nhớ lại là từ khi con biết suy nghĩ con chưa bao giờ thấy bố mẹ nặng lời với nhau 1 lần nào. Còn tôi, mai về nhà chồng rồi, câu chuyện đầu đời của ông bà nội tôi sẽ theo tôi cho đến hết cuộc đời này. TP Hồ Chí Minh ngày 01-12-2009 Trần Huy PhụngĐịa chỉ : C902 Khu phố 5 – Phường Linh Trung – Thủ ĐứcDT: 01 275 212 045Email : Mục lục Chuyện đầu đời của ông tôi Chuyện đầu đời của ông tôi Trần Huy PhụngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 8 tháng 1 năm 2010
Trần Huy Phụng Chuyện đầu đời của ông tôi Ông bà nội tôi chỉ có 1 người con trai duy nhất là bố tôi. Bố mẹ tôi cũng chỉ có 1 người con gái duy nhất là tôi vì sau khi sinh tôi bà đã phải mổ cắt dạ con. Trong gia phả, ông tôi đã viết ngay sau tên cha tôi chữ "chững". Trong nhà, tôi được cả ông, bà, bố mẹ cưng chiều nhưng cũng rất ngoan,theo lời khen của ông tôi, và tôi cũng luôn làm nũng ông tôi nhiều nhất ngay cả khi tôi đã lớn, vào học đại học. Mỗi lần từ ký túc xá về, tôi đều đâm bổ đi tìm ông, ôm chặt lấy ông, dúi dúi đầu vào ngực ông :" thưa ông cháu đã về "!!!. Rồi tôi tốt nghiệp ra trường, sau hai năm công tác tôi được đề bạt làm phó phòng, chẳng gì tôi cũng đã là một thủ trưởng, nhưng vẫn như trẻ con hồi nào, tôi vẫn quấn quýt ông tôi. Rồi tôi có người yêu., và ngày mai là ngày cưới của tôi. Sau một ngày vất vả theo mẹ tôi vào siêu thị sắm thêm những thứ cần thiết, chiều đến lại đi lấy quần áo cưới về, mẹ tôi không thuê mà may cho tôi cả bộ để sau này giữ làm kỷ niệm. Bữa cơm chiều cuối cùng ở nhà tôi ăn chả thấy ngon gì cả. Tôi mong tối hôm nay, ông tôi sẽ kể cho tôi nghe chuyện đầu đời của ông mà ông đã hứa khi tôi mới có người yêu. Trong phòng khách, bố tôi ngồi xem báo, mẹ tôi và bà tôi mải xem chương trình O2TV. Trên chiếc ghế nệm dài, tôi ngồi sát cạnh ông tôi , hai tay ôm lây 2 vai ông, nghe ông kể chuyện. Giọng ông đều đều, mạch lạc: Năm 1948 gia đình ông ở phố Huế,.năm này ông đã 15 tuổi rồi nhưng vẫn lộc ngộc lắm. Bạn bè hàng xóm có nhiều nhưng chỉ có 2 người bạn trai và một cô bạn gái là thân thiết với nhau hơn cả vì cả 4 người đều rất mê đánh tam cúc. Bốn người chia làm hai nhóm gọi là vợ chồng, bắt cái cũng chỉ tính 2 cặp. Cặp nào làm cái thì chồng ra quân trước. Lại có tục đi đêm tức là đổi quân bài cho nhau, mổi ván chỉ được đổi tối đa 2 lần mỗi lần đổi quân bài phải úp để giữ kín không cho người được đổi biết là quân gì. Ông và cô bạn là 2 vợ chồng nhưng cô ta đòi làm chồng, còn ông làm vợ vì cô ta chơi bải giỏi hơn ông. Đến cuối năm 1949 gia đình cô ta chuyển nhà. Hội tam cúc này cũng tan. Năm học 1950-1951 ông học lớp để lục. Lớp học có 3 dãy bàn, mỗi bàn có hai chỗ ngồi. Ông ngồi ở bàn đầu dãy giữa, Dãy bên phải bốn bàn đầu tiên là chỗ ngồi của tám nữ sinh Bàn thứ hai, ngồi trong cùng là 1 cô tên là Vân. Trong buổi học đầu tiên thày giáo đưa 1 bản kê tên, họ , năm sinh, nam hay nữ để tự khai. Khai xong, thày sai ông đến cuối lớp cầm tờ khai đó lên cho thày, nhờ thế ông biết cô Vân sinh năm 1932 tức là hơn ông 1 tuổi. Thày thường sai ông đi thu bài hoặc trả bài mỗi khi có kiểm tra viết. Khi nào thấy bài của ai được điểm 10 ông đều trịnh trọng đặt trước mặt người ấy kèm theo câu "Ah bien " nghĩa là tốt lắm. Cô Vân cũng mấy lần được điểm 10 và lần nào cô cũng tủm tỉm " Merci" nghĩa là cám ơn. Trước khi trời trở rét, lớp ông tổ chức đi cắm trại ở Voi Phục. Đi bằng xe đạp Cũng căng lều bạt, cũng ca hát và diễn kịch, nhưng nửa chừng thì ông và cô Vân lẳng lặng tách ra. Hai người chọn chỗ vắng nhất ngồi tâm sự. Chỉ kể chuyện của nhau cho nhau nghe thôi chứ không có chuyện gì khác. Gần trưa thì cả lớp kéo nhau về. Đến Cửa Nam thì Cô Vân rẽ trái, còn ông rẽ vào đường Hàng Bông Thợ Nhuộm, nhưng chẳng hiểu sao ông lại đi theo cô ta. Cả hai cứ vừa đi vừa nói linh tinh thế nào mà đến ngay trước cửa đền Quan Thánh Cả hai dựng xe trước cổng rồi vào. Ngay tại cửa đền, ông thày bói mù mà không hiểu sao lại biết mời ngay : " mời cô cậu vào xem tiền duyên hậu vận !!!. " Cuối năm âm lịch lớp có buổi liên hoan chúc tết nhau, khi tan ông dắt xe ra khỏi cổng trường thì thấy cô Vân đứng chờ và dúi vào tay ông quyển sổ bìa cứng : "Xin anh mấy dòng lưu niệm và đưa lại em tối nay vì sớm mai em theo gia đình về quê, không biết có trở lại nữa không " Ông sững sờ vì cái tin bất ngờ ấy và kể từ đó ông thấy người cứ nao nao. Quyển sổ mới tinh, chưa có ai viết gì cả. Ông mân mê rồi viết 1 dòng mà ông nhớ đến tận bây giờ : "Tôi ước gì được bố mẹ tôi đổi tên là Phong để có thể đưa mây đi khắp bốn phương trời, buồn thay tôi lại là con chim Phượng nên chỉ có thể vẫy vùng trong góc rừng nhỏ bé này !!!" Tối hôm đó, lúc 9 giờ ông lên phố Hàng Cót đến nhà Vân. Vân không có nhà, mà cũng không biết bao giờ về. Ông đưa quyển sổ cho mẹ Vân rồi trở về nhà.Cả cái Tết năm ấy Ông buồn vô kể. cứ mong cho chóng hết Tết để lại đến lớp. Buồn thay Vân đã nghĩ học, mẹ Vân cho biết Vân vào SàiGòn. Mãi đến năm 1954 Ông mới biết Vân hoạt động nội thành. Tết năm ấy Vân được rút ra vùng tự do vì đã lộ. Bố tôi đã xem xong tờ báo, ông đứng dạy mang tách trà đền mời Ông tôi : Con mời thày. Hai ông cháu chuyện gì thế ? Chuyện của ông, bố ạ. Thế sau ông có gặp lại cô Vân không ? Có, cháu ạ. Giải phóng thủ đô, cô ấy về và làm công tác ở thành đoàn.Lúc này ông học đệ nhất. Cô ấy về trường ông luôn. Đầu năm 1955 cô ấy bị tái phát bệnh sốt rét nằm ở Bệnh viện Bạch Mai ông có đến thăm.- Thế giờ cô ấy ở đâu? sao cháu chưa bao giờ thấy ông đến thăm cô ấy ?- Ra hỏi bà kia kìa. Bà nội tôi cười tủm tỉm. Cô Vân là bà đấy cháu ạ.- Bà tên là Thảo mà.- Thảo là tên chính của bà, còn Vân là tên khi bà hoạt động nội thành. Tôi lại quay sang ông tôi: Thế còn cái cô hàng xóm mà là vợ chồng với ông khi đánh tam cúc ấy giờ ở đâu.- Cũng vẫn là bà. Bà tôi lại cười. Ông cháu nhát gái lắm nên nói chẳng ra đầu, chẳng ra đuôi. Trước thì ông bà đều học trường công cả, ông học trường Chu Văn An, còn bà học trường Hai Bà Trưng. Sau bà rủ ông vào học trường tư để có thể học nhảy 1 năm 2 lớp.: năm học 51-52 học đệ lục, hè 52 học đệ ngũ, hết hè vào năm 52-53 học để tứ, hè 53 học đệ tam, năm 53-54 học đệ nhị rồi thi tú tài phần 1. Đấy chỉ là lý do thôi, thực ra là nhu cầu công tác của bà. Cháu có biết không cuối năm 49 nhà bà chuyển về Hàng Cót, tối nào ông cũng đến . Khốn khổ, là con trai mà chẳng biết nói năng gì, thương thương là !!! Bởi thế bà mới là chồng, còn ông là vợ. Khi ra vùng tự do, đọc mấy dòng ông viết trong quyển lưu niệm, bà nhớ ông ray rứt. Quyển ấy bà vẫn cất kỹ lắm. Hồi sơ tán đi đâu bà cũng mang theo. Ngoài dòng chữ ngắn ngủi thấm đậm nhớ thương ấy, không có một dòng chữ nào khác nữa. Khi nào bà chết thì cháu nhớ đến mà lấy về. Ông tôi mỉm cười một cách mãn nguyện. Và quả thật tôi càng nhìn càng thấy ông tôi thương thương một cách quá chừng. Còn bố tôi, phải nói là cứ đứng ngây ra : Trời đất, thế mà tận bây giờ con mới biết chuyện này đấy. Bây giờ con mới nhớ lại là từ khi con biết suy nghĩ con chưa bao giờ thấy bố mẹ nặng lời với nhau 1 lần nào. Còn tôi, mai về nhà chồng rồi, câu chuyện đầu đời của ông bà nội tôi sẽ theo tôi cho đến hết cuộc đời này. TP Hồ Chí Minh ngày 01-12-2009 Trần Huy PhụngĐịa chỉ : C902 Khu phố 5 – Phường Linh Trung – Thủ ĐứcDT: 01 275 212 045Email : Mục lục Chuyện đầu đời của ông tôi Chuyện đầu đời của ông tôi Trần Huy PhụngChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 8 tháng 1 năm 2010
Kim Lê Chuyện đề đóm Trong cuộc vật lộn để mưu sinh. Có lắm kiểu để kiếm ra đồng tiền. Một trong những kiểu kiếm tiền ấy là “nghề” ghi đề. Ở một trường tiểu học. Cô giáo hỏi một học sinh: Bố con làm nghề gì? Học sinh đó hồn nhiên trả lời: Bố con làm nghề bán đề ạ! – Trong đôi mắt tròn đen vốn ngây thơ của chúng, chỉ nhìn thấy bố (hoặc mẹ) làm công việc ấy để có tiền cho nó có nắm xôi buổi sáng, có quần áo mới để nó mặc đến trường. Nó đâu có biết rằng “nghề” ấy cũng chẳng đẹp đẽ gì, bị xã hội nhìn với cặp mắt không mấy thiện cảm. Ở một quán nước vỉa hè. Trên chiếc bàn nhỏ chỏng chơ mấy lọ kẹo cao su, một hộp kính bày vài bao thuốc lá, dăm chai nước ngọt cùng mấy cái cốc. Chủ quán thường là những cô đã luống tuổi hoặc các ông đã mấp mé lục thập. Nắng bụi oi nồng hay gió mưa rét lạnh, họ vẫn ngồi. Lời lãi thu về chẳng đáng là bao. Họ ghi đề thêm để tăng thu nhập. Không phải là tất cả nhưng phần lớn những quán nước đều ghi đề. Họ bán thuê cho chủ đề ăn phần trăm theo doanh thu (15/100). Một ngày nếu “đắt hàng” họ cũng được dăm chục. Chẳng phải bỏ vốn lại có tiền, chỉ mất tí công ghi chép. Ngoài các điểm ghi đề ở quán nước, còn có đội ngũ ghi đề lưu động. Những người này đa phần là các chị tuổi đã sồn sồn. Họ la cà ở các ngõ xóm, các hàng quán quen (quán café, quán nhậu, kể cả ở các chợ). Lực lượng này bán được nhiều hơn, vì họ chịu khó mời chào. Ngoài ra, còn có những người ghi đề tại nhà. “Nhân sự” của lực lượng này là những vị trung niên, phần lớn là nam giới không có việc làm hoặc không muốn làm gì. Họ là những người có máu cờ bạc. Khách chơi đa phần là khách quen có thể gọi qua điện thoại trả tiền sau. Đội ngũ này ghi được nhiều nhất và cũng tệ hại nhất, vì họ có máu cờ bạc sẵn sàng “năm ăn, năm thua”, cần thiết thì “xanh chín” luôn ( con nào khách đánh nhiều, thấy ngon ăn là họ ôm luôn). Có những người đã điêu đứng vì “ôm đề”. Trước giờ mở thưởng khoảng 30 phút, tất cả những người ghi đề thuê phải mang bảng ghi số và tiền đến nộp cho chủ đề, tiền công sẽ được trả ngay theo doanh thu. Khi có kết quả mở thưởng, người bán thuê tra bảng nếu có người trúng, họ sẽ đến nhà chủ đề lấy tiền trả cho người chơi. Tôi có cậu em họ cũng nghi đề tại gia. Một buổi, tôi tạt vào chơi. Cậu em ở trong buồng bước ra, dáng mệt mỏi phờ phạc : Em chán lắm bác ạ!- Hắn ta nói- Em vừa bị “một quả” ôm mồm!...Tôi ngỡ ngàng:- Việc gì đấy? Hắn tặc lưỡi:- À…! Chuyện đề đóm ấy mà…!- Rồi tiếp:- Năm nay em bị sao “ Qủa Tạ” chiếu! Mất hơn ba chục triệu bác ạ !- Hấn bập một hơi thuốc, rồi tiếp:- Hôm kia, có thằng nửa đời ở ngõ trong, chơi con 04 những năm trăm ngàn. Không hiểu nó xoáy tiền ở đâu mà máu thế ?! Em nghi tích kê cho nó mà cười thầm trong bụng, vừa 04 ra tuần trước có mà ăn cái thổ tả!!! Em ôm 04 không nghi vào bảng. Đến khi có kết quả em như chết đứng. Đề về 04 mới khốn nạn chứ! Cái số của em đúng là bốc cứt! Vét cả nhà chưa nổi hai chục triệu, em phải khất nó đến hôm sau trả nốt. Cái mặt thằng nửa đời sưng lên “ông đừng có cò quay”. Thánh hoàng làng nhà mày, bố mày lại thèm cò quay! Đồ nhãi ranh..! Hôm sau em phải mang cái xe máy ra hiệu cầm đồ…- Hắn ngừng nói, nuốt cục tức vào trong. Rồi tiếp:- “Thị Nở” nhà em chì chiết cả đêm. Cáu tiết, em cho nó một đập, nó ngoác mồm như cháy nhà, em cho nó đập nữa... “mất điện” luôn!- Hắn ngừng nói, bập bập điếu thuốc, hai má hóp lại, đôi mắt trũng sâu, thâm quầng. Tôi nhìn bộ dạng của hắn mà thấy nhói trong lòng. Chị H. ở khu Tân Mai. Đã vào hàng trên u40. Thị làm “nghề” ghi đề. Những ai không biết, hỏi thị làm gì, đều đươc trả lời :-Em làm tín dụng! “Văn phòng” chính của thị ở một quán bia nhỏ . Đã ngồi ở quán bia thì phải biết uống bia. Dĩ nhiên ! Thị không kém cạnh gì với lũ “sâu bia”, đến rượu thị còn uống được thì bia là cái “đinh”. . Lũ đàn ông chơi đề là phụ, thích tếu táo với thị là chính. Tếu táo thì tếu táo. Có mất gì đâu! Miễn là các ổng cứ nộp “xiền” cho thị là được. “Cò không tiến” thì dẹp ra, không nói chuyện! Thị đã có thâm niên trong “nghề” ba năm. Chồng thị làm thợ xây, thường xuyên vắng nhà, hai đứa con gái vẫn còn đi học. Bán đề thì phải lê la, khách chơi nếu trúng lại mời nhậu nhẹt. Bếp nhà thị chẳng mấy khi đỏ lửa. Hai đứa con đi học buổi sáng, trưa về không thấy mẹ đâu, chúng gọi vào di động . “Mẹ đang bận. Hai đứa ra đầu ngõ ăn bún chả nhé…Cứ ăn đi! Tiền sau !”. Đến chiều, thị lại bận! Giờ cao điểm thì về làm sao được. “Hai đứa dắt nhau ra ăn bún chả nhé!”. Hàng quen ấy mà, họ còn lạ gì con thị nữa. Một tối, thị về muộn. Thấy con em nằm khoèo dưới đất ngủ, tivi vẫn mở oang oang, không thấy con chị đâu, gọi con dậy hỏi, nó bảo chị ấy đi từ chập tối. Thị điện thoại hỏi các nhà quen, đều trả lời không có. Thị hốt hoảng bổ đi tìm. Đến nhà con bé học cùng lớp, được biết, chúng rủ nhau đi hát karaoke. Thị đến quán karaoke, xộc thẳng lên gác thấy một lũ cả trai lẫn gái đang quắp vào nhau. Thế này thì có chết không cơ chứ! Con bé nhà thị mới 15 tuổi đầu… Một cô hàng nước tâm sự với tôi : Em đến bỏ không bán đề nữa anh ạ! Kể ra cũng thêm thắt đồng ra đồng vào, nhưng không cẩn thận nhầm lẫn có mà đền ốm xương .Nhưng cái chính là các cháu đã lớn…Hôm vừa rồi, em tình cờ thấy trong cặp thằng lớn mẩu giấy ghi đề, em hỏi nó tiền ở đâu mà chơi, nó bảo tiền nhịn quà sáng. Em mắng nó. Nó cãi: “Mẹ còn bán đề còn nói gì nữa!”. Anh bảo có chết không kia chứ! Đến nước này thì em đến bỏ thôi! Em xin làm đại lý bán thêm sách báo anh ạ, có như thế mới dạy bảo được con! Những người bán đề thuê phần lớn có hoàn cảnh khó khăn. Không có nghề chuyên môn gì. Kinh doanh thì đòi hỏi nhiều vốn. Cực chẳng đã mới phải vịn vào cái “nghề” ấy để kiếm sống tuy biết rằng chẳng hay ho gì. Con bạch tuộc CHỦ ĐỀ đã sử dụng họ như những cái vòi để thọc vào tất cả các ngóc ngách cuộc sống, không buông tha một ai. Thỉnh thoảng, chính quyền lại đi dẹp nạn lô đề ở các hàng quán. Thiết nghĩ. Đánh rắn giữa khúc thì chẳng mấy kết quả. Đánh rắn là phải đánh giập đầu! KIM LÊ Mục lục Chuyện đề đóm Chuyện đề đóm Kim LêChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ Vnthuquan- Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 12 tháng 3 năm 2009
Kim Le The story is about fire In the struggle to make a living. There are many ways to make money. One of the ways to make money is the "profession" of writing questions. In an elementary school. The teacher asked a student: What does your father do? The student innocently replied: My father is a book seller! - In their innocent round black eyes, they only see their father (or mother) doing that job to have money so they can have sticky rice in the morning, and have new clothes for them to wear to school. He doesn't know that that "job" is not beautiful at all, and is viewed by society with unsympathetic eyes. At a sidewalk cafe. On the small table were a few jars of chewing gum, a glass box containing a few packs of cigarettes, a few bottles of soft drinks, and a few cups. Shop owners are usually old ladies or men in their late 60s. Whether it's hot, dusty, windy or cold, they still sit. The profit earned is not worth much. They write extra questions to increase their income. Not all, but most of the cafes have specials. They sell for rent to the subject and get a percentage of the revenue (15/100). One day, if they have "expensive goods", they can still get a few dozen. You don't have to spend capital to get money, it just takes a little work to take notes. In addition to the registration points at the cafe, there is also a mobile registration team. These people are mostly older women. They hang out in alleys and familiar shops (cafés, pubs, even markets). This force sells more, because they take the trouble to offer. In addition, there are also people who take notes at home. The "personnel" of this force are middle-aged people, mostly men who have no job or do not want to do anything. They are people with gambling blood. Most of the players are regular customers who can call via post-pay phone. This team scores the most and is also the worst, because they have the blood of gambling and are willing to "win five times, lose five years", if necessary, they will always "green nine" (if the customer bets a lot and finds it delicious, they will hold it). always). There are people who have suffered because of "holding the title". About 30 minutes before the prize opening time, all those who write the numbers for hire must bring a number sheet and money to submit to the topic, wages will be paid immediately according to revenue. When the results of the prize draw are announced, the seller will check the table and if there is a winner, they will go to the subject's house to get money to pay the player. I have a cousin who also has doubts at home. One day, I stopped by to play. The younger brother in the room walked out, looking tired and haggard: I'm so bored, uncle!- He said- I just had a "ball" grabbed my mouth!...I was surprised:- What's going on? He clicked his tongue:- Ah…! That's a trivial matter...!- Then continued:- This year I've been hit by the "Qua" star! I lost more than thirty million! - Hanh took a drag of his cigarette, then continued: - The other day, there was a half-life guy in the inner alley, playing 04 for five hundred thousand. I don't understand where it got so much money and blood?! I suspected that I had given him some medicine and laughed inside. I just got out last week and ate cholera!!! I hugged 04 unsuspectingly against the board. When the results came back, I felt like I was dead. The question about 04 is miserable! Your number is really crap! The whole family hasn't raised twenty million, so I have to beg for it until the next day to pay it back. The half-life guy's face was swollen "don't roulette". The king of your village, your father wants roulette! You brat..! The next day I have to take the motorbike to the pawnshop... - He stopped talking and swallowed his anger. Then continued: - "Thi No" my family criticized me all night. Angry, I gave him a hit, his mouth opened like a house on fire, I gave him another hit... "blackout"! - He stopped talking, flicked his cigarette, his cheeks were sunken, his eyes were sunken. dark circles. I looked at his appearance and felt a pang in my heart. Ms. H. lives in Tan Mai area. Already in stock on u40. Thi has a "job" writing questions. Those who don't know, ask her what she does, they always answer: - I do credit! Her main "office" is in a small beer shop. If you sit at a beer bar, you must know how to drink beer. Of course ! Thi is no worse than the "beer worms", even if she can drink alcohol, beer is the "nail". . The men who play the game are secondary, and like to joke around with her mainly. If you're joking, you're joking. There's nothing to lose! As long as you keep paying "money" to her, it's fine. "The stork doesn't move forward" then get out of the way and don't talk! Thi has been in the "profession" for three years. Her husband is a construction worker and is often away from home, and her two daughters are still in school. When you sell lottery, you have to hang around. If you win, you will be invited to drink. The town's kitchen rarely turns red. The two children went to school in the morning, but when they came home at noon, their mother was nowhere to be found. They called her cell phone. “Mom is busy. Let's go to the alley to eat bun cha... Just eat! Money later!”. In the afternoon, she was busy again! How can I get home during rush hour? "Let's take each other out to eat bun cha!". They are familiar, they are no strangers to you anymore. One night, she came home late. Seeing her child lying on the ground sleeping, the TV was still blaring, her child was nowhere to be seen, so she called him up to ask, he said she left early in the evening. She called everyone she knew, but they all answered no. Thi panicked and went to look for him. When we went to the house of a girl in the same class, it was known that they invited each other to sing karaoke. She went to the karaoke bar and rushed upstairs to see a bunch of boys and girls huddled together. Will I die like this? The girl in the market is only 15 years old... A saleswoman confided in me: I'm not going to sell any more, sir! It's worth mentioning, but if you're not careful, you'll end up with a broken bone. But the main thing is that the children have grown up... Just the other day, I happened to see a piece of paper in the older boy's bag, so I asked. Where does he get the money to play? He says he doesn't have money to give him morning gifts. I scolded it. He argued: "Mom, what are you talking about if you're still selling the topic!". Are you sure you're going to die? At this point, I'll just give up! I would like to become an agent to sell more books and newspapers. Only then can I teach my children! Most of the people who sell rental properties are in difficult circumstances. There is no professional profession. Business requires a lot of capital. It's so unfortunate that I have to rely on that "job" to make a living even though I know it's not good. The THEME octopus used them as tentacles to penetrate all corners of life, not sparing anyone. Occasionally, the government tries to crack down on lottery problems in shops. Think. Hitting a snake in the middle of a song won't yield much results. Hitting a snake means breaking its head! KIM LE Table of contents It's a hot topic It's a hot topic Kim LeWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author/ Vnthuquan- Online Library Uploaded by friend: Ct.Ly on: March 12, 2009
Nguyễn Đình Chuyện đời thường của Bác Hồ Tháng 12-1994, khi Tổng bí thư Đảng cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân sang Việt Nam tới thăm nơi ở và làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã xúc động lưu trong sổ vàng lưu niệm: “Cách mạng đích nhân sinh, Lâm khiết đích khải mô”-Một đời vì sự nghiệp cách mạng, tấm gương sáng về sự liêm khiết. Nơi ở bình dân Bác Hồ trong chiến dịch Biên giới (ảnh tư liệu)Ông Vũ Kỳ-thư ký và các cán bộ giúp việc của Bác Hồ xúc động kể lại những mẩu chuyện đời thường của Bác: Sau kháng chiến thành công, đến cuối năm 1954 Bác mới chuyển về ở và làm việc tại Phủ Chủ tịch hiện nay. Nhưng Bác không ở trong Phủ mà chọn căn buồng của người thợ điện ngày trước, chỉ rộng chừng 12m2. Trong buồng chỉ kê chiếc giường một, một bàn và một ghế để làm việc, một tủ nhỏ đựng mấy bộ quần áo. Cái buồng ấy bất tiện cho Bác nhiều bề vì mùa đông gió lùa thẳng vào rất lạnh, mùa hè thì nóng hầm hập. Anh em nhiều lần xin Bác chuyển đến ở chỗ khác tốt hơn nhưng Bác không chịu. Bác nói: “... Bây giờ Bác ở trong buồng người thợ điện ấy cũng phong lưu nhiều rồi đấy. So với ngày trước ở trên rừng, trong hang... là sướng hơn rồi, so với đồng bào cũng sướng hơn rồi...”. Bác cũng không cho lắp đặt lò sưởi hay dùng quạt điện, vì Bác bảo đồng bào ta còn nghèo lắm. Đến năm 1957, anh em đề nghị Bác cho lắp chiếc máy điều hòa không khí. Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch trông nom sức khỏe của Bác đề nghị mấy lần, Bác đều không bằng lòng. Một lần Bác bảo: - Các chú đã gợi ý Bác đến mấy lần, chắc các chú đã chuẩn bị sẵn một cái máy rồi chứ gì? Nhưng hiện Bác chưa có nhu cầu, hơn nữa các đồng chí Trung ương khác đều chưa có, tại sao Bác lại có. Bác không dùng cái máy ấy đâu. Có cái máy ấy rồi thì ý của Bác thế này: Các chú đem về bệnh viện lắp vào buồng những người bệnh đau nặng. Hôm trước Bác tới thăm thấy ở bệnh viện rất nóng bức... Chiếc máy điều hòa ấy cuối cùng được mang tặng thương binh nặng, theo ý kiến của Bác. Còn Bác vẫn ở trong căn phòng ấy từ cuối 1954 đến mùa thu 1958 mới chuyển sang ở cái nhà sàn bằng gỗ mới được dựng lên... Vài bộ quần áo đơn sơ Là vị Chủ tịch nước, nhưng Bác cũng chỉ có vài bộ quần áo đơn sơ, giản dị. Một lần Bác đi thăm, làm việc ở nước bạn. Khi nhân dân bạn ra đón, với lòng hiếu khách đã tung hoa chào đón, làm cho bộ quần áo Bác đang mặc bị ướt, mà lúc đó không có điều kiện giặt là lại cho khô. Bác chỉ có hai bộ quần áo ka-ki, dùng để mặc khi tiếp khách, còn thường ngày Người mặc áo lụa màu nâu may kiểu bà ba... Lần ấy nhờ dự liệu trước, nên các cán bộ giúp việc đã lặng lẽ mang theo thêm một bộ quần áo “dự bị” đã được xử lý “kỹ thuật” để bộ quần áo mới may không khác mấy với bộ quần áo cũ Bác đang sử dụng. Tuy nhiên, lần ấy Bác cũng phát hiện ra, Bác phê bình: - Ai bảo các chú may quần áo mới cho Bác? Bác có hai bộ là đủ dùng rồi. Hiện nay đồng bào ta còn thiếu quần áo mặc. Bác có như vậy là đủ và tốt lắm rồi! Khi nghe báo cáo rõ “sự cố kỹ thuật” và để ứng phó với “tình huống ngoài dự kiến”, Bác ôn tồn bảo: - Trước khi làm các chú cũng cần nói rõ lý do, không nên tiến hành một cách vụng trộm như vậy nữa! Bữa ăn tập thể Khi đã về ở, làm việc trong Bắc Bộ phủ, anh em cấp dưỡng vẫn nấu một nồi to, đến giờ thì Bác cùng xuống ăn với anh em những bữa cơm đạm bạc, như những ngày trong kháng chiến. Anh em giúp việc định nấu riêng cho Bác nhưng Bác nhất định không chịu. Khi đi công tác, kể cả những khi đi thăm ngày Tết... bao giờ Bác cũng bảo chuẩn bị sẵn bữa ăn mang theo. Sau gần 50 năm mới có dịp về thăm quê lần đầu tiên, tháng 6-1957. Trong bữa cơm tỉnh Nghệ An mời Bác, có Đại tướng Nguyễn Chí Thanh cùng dự. Mâm cơm chỉ có mấy món ăn đơn giản, nhưng mỗi món đều được dọn làm 2 bát. Bác thấy vậy, Bác liền cất bớt, chỉ để mỗi món một bát. Bác bảo: “Ăn hết thì lấy thêm, không ăn hết để người khác ăn, chớ để người ta ăn thừa của mình!”. Bữa cơm đó, một nửa số thức ăn vẫn còn nguyên. Riêng có món cà mắm chỉ có một bát nhưng mọi người ăn chưa hết, Bác gắp bỏ vào bát bảo mọi người phải ăn hết, để khỏi lãng phí. Lần thứ hai Bác về thăm quê năm 1961, bữa cơm chiều Bác dặn cả Chủ tịch và Bí thư của tỉnh là Võ Thúc Đồng và Nguyễn Sĩ Quế cùng đến ăn cơm với Bác cho vui, nhưng nhớ là phải mang phần cơm của mình đến. Khi vào bàn ăn, Bác lấy ra gói cơm của Bác có độn ngô và ít thịt rim mặn. Hai cán bộ tỉnh, phần cơm do nhà ăn của tỉnh chuẩn bị được nấu bằng gạo trắng, không độn; thức ăn có cá, thịt, miến... Thấy vậy, Bác hỏi: - Các chú ăn như thế này à? Ông Võ Thúc Đồng trả lời: - Dạ, thưa Bác. Hôm nay Bác về thăm, cơ quan mới chuẩn bị các món ăn như thế này, còn thường ngày thì không có đâu ạ. Bữa cơm hôm đó, mọi người cùng Bác ăn hết phần cơm độn ngô trước, khi dùng sang phần cơm cơ quan tỉnh mang đến thì Bác xin thôi không ăn nữa... Đôi “dép kháng chiến” Không chỉ trong kháng chiến, mà sau ngày trở về Thủ đô, Bác vẫn đi đôi dép cao su, anh em quen gọi là “dép kháng chiến”. Khi thấy đôi dép của Bác đã mòn vẹt, anh em giúp việc đề nghị với Bác mua một đôi dép mới để thay, giá chỉ 2-2,5 đồng, có gì là lãng phí! Nhưng Bác bảo: “Vấn đề không phải là ở chỗ chỉ 2 hay 2,5 đồng mà là xem đôi dép đã hỏng, không sử dụng được nữa mới cần phải thay. Hiện đôi dép của Bác, Bác vẫn còn sử dụng được. Lúc nào cần thay Bác sẽ đồng ý! Chiếc ô tô cũ “Thắng lợi” Là vị Chủ tịch nước, nhưng Bác Hồ vẫn chỉ sử dụng đến suốt đời chiếc xe cũ POBEDA (Thắng lợi), màu cà phê sữa, do Chính phủ Liên Xô (trước đây) tặng Bác. Hai đồng chí Ngọc và Nguyên thường lái, chăm chút bảo quản nên vẫn phục vụ Bác được. Xe sử dụng lâu năm cũng xuống cấp nhiều, nên cán bộ giúp việc có ý muốn thay chiếc xe mới. Bác biết tin, Bác hỏi đồng chí Ngọc lái xe: - Xe hiện nay đã hỏng chưa? - Thưa Bác, xe chưa hỏng nhưng đổi xe mới chạy êm hơn, nhanh hơn... Nghe vậy, Bác nói ngay: - Nếu thế thì chưa nên đổi. Ai muốn xe chạy nhanh hơn, ngồi êm hơn thì đổi. Bác vẫn dùng chiếc xe này được rồi, vì nó chưa hỏng. Bác còn nói thêm: xe tốt thì nên ưu tiên cho các đồng chí làm ngoại giao khi cần tiếp khách quốc tế trước... Cán bộ giúp việc chưa từ bỏ ý định, mới bàn riêng với lái xe, nhân một lần đi công tác, cố tạo ra sự cố hỏng xe để lấy cớ “xe quá cũ, máy nóng... không khởi động được”, nhưng Bác vẫn không đổi ý, còn dặn: - Lần sau, trước khi đi công tác, nên kiểm tra cẩn thận, chuẩn bị tốt thì sẽ không bị lỡ công việc. Cứ như vậy, Bác thủy chung với chiếc xe “Thắng lợi” cho tới ngày Bác đi xa. Chung quanh chuyện sinh hoạt đời thường của Bác rất nhiều chuyện xúc động, như chiếc xe “Thắng lợi” hiện vẫn ở Bảo tàng cách mạng là hiện vật lịch sử, nhưng điều ai cũng thấy, cũng nhận ra là bao giờ Bác Hồ cũng thể hiện rất tiết kiệm, đơn sơ mà gần gũi, bình dân... là bài học giáo dục lớn một cách sinh động nhất. Nguyễn Đình (ghi) Mục lục Chuyện đời thường của Bác Hồ Chuyện đời thường của Bác Hồ Nguyễn ĐìnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: hoahuongduong09j sưu tầmĐược bạn: NHDT đưa lên vào ngày: 4 tháng 6 năm 2007
Nguyễn Đình Chuyện đời thường của Bác Hồ Tháng 12-1994, khi Tổng bí thư Đảng cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân sang Việt Nam tới thăm nơi ở và làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã xúc động lưu trong sổ vàng lưu niệm: “Cách mạng đích nhân sinh, Lâm khiết đích khải mô”-Một đời vì sự nghiệp cách mạng, tấm gương sáng về sự liêm khiết. Nơi ở bình dân Bác Hồ trong chiến dịch Biên giới (ảnh tư liệu)Ông Vũ Kỳ-thư ký và các cán bộ giúp việc của Bác Hồ xúc động kể lại những mẩu chuyện đời thường của Bác: Sau kháng chiến thành công, đến cuối năm 1954 Bác mới chuyển về ở và làm việc tại Phủ Chủ tịch hiện nay. Nhưng Bác không ở trong Phủ mà chọn căn buồng của người thợ điện ngày trước, chỉ rộng chừng 12m2. Trong buồng chỉ kê chiếc giường một, một bàn và một ghế để làm việc, một tủ nhỏ đựng mấy bộ quần áo. Cái buồng ấy bất tiện cho Bác nhiều bề vì mùa đông gió lùa thẳng vào rất lạnh, mùa hè thì nóng hầm hập. Anh em nhiều lần xin Bác chuyển đến ở chỗ khác tốt hơn nhưng Bác không chịu. Bác nói: “... Bây giờ Bác ở trong buồng người thợ điện ấy cũng phong lưu nhiều rồi đấy. So với ngày trước ở trên rừng, trong hang... là sướng hơn rồi, so với đồng bào cũng sướng hơn rồi...”. Bác cũng không cho lắp đặt lò sưởi hay dùng quạt điện, vì Bác bảo đồng bào ta còn nghèo lắm. Đến năm 1957, anh em đề nghị Bác cho lắp chiếc máy điều hòa không khí. Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch trông nom sức khỏe của Bác đề nghị mấy lần, Bác đều không bằng lòng. Một lần Bác bảo: - Các chú đã gợi ý Bác đến mấy lần, chắc các chú đã chuẩn bị sẵn một cái máy rồi chứ gì? Nhưng hiện Bác chưa có nhu cầu, hơn nữa các đồng chí Trung ương khác đều chưa có, tại sao Bác lại có. Bác không dùng cái máy ấy đâu. Có cái máy ấy rồi thì ý của Bác thế này: Các chú đem về bệnh viện lắp vào buồng những người bệnh đau nặng. Hôm trước Bác tới thăm thấy ở bệnh viện rất nóng bức... Chiếc máy điều hòa ấy cuối cùng được mang tặng thương binh nặng, theo ý kiến của Bác. Còn Bác vẫn ở trong căn phòng ấy từ cuối 1954 đến mùa thu 1958 mới chuyển sang ở cái nhà sàn bằng gỗ mới được dựng lên... Vài bộ quần áo đơn sơ Là vị Chủ tịch nước, nhưng Bác cũng chỉ có vài bộ quần áo đơn sơ, giản dị. Một lần Bác đi thăm, làm việc ở nước bạn. Khi nhân dân bạn ra đón, với lòng hiếu khách đã tung hoa chào đón, làm cho bộ quần áo Bác đang mặc bị ướt, mà lúc đó không có điều kiện giặt là lại cho khô. Bác chỉ có hai bộ quần áo ka-ki, dùng để mặc khi tiếp khách, còn thường ngày Người mặc áo lụa màu nâu may kiểu bà ba... Lần ấy nhờ dự liệu trước, nên các cán bộ giúp việc đã lặng lẽ mang theo thêm một bộ quần áo “dự bị” đã được xử lý “kỹ thuật” để bộ quần áo mới may không khác mấy với bộ quần áo cũ Bác đang sử dụng. Tuy nhiên, lần ấy Bác cũng phát hiện ra, Bác phê bình: - Ai bảo các chú may quần áo mới cho Bác? Bác có hai bộ là đủ dùng rồi. Hiện nay đồng bào ta còn thiếu quần áo mặc. Bác có như vậy là đủ và tốt lắm rồi! Khi nghe báo cáo rõ “sự cố kỹ thuật” và để ứng phó với “tình huống ngoài dự kiến”, Bác ôn tồn bảo: - Trước khi làm các chú cũng cần nói rõ lý do, không nên tiến hành một cách vụng trộm như vậy nữa! Bữa ăn tập thể Khi đã về ở, làm việc trong Bắc Bộ phủ, anh em cấp dưỡng vẫn nấu một nồi to, đến giờ thì Bác cùng xuống ăn với anh em những bữa cơm đạm bạc, như những ngày trong kháng chiến. Anh em giúp việc định nấu riêng cho Bác nhưng Bác nhất định không chịu. Khi đi công tác, kể cả những khi đi thăm ngày Tết... bao giờ Bác cũng bảo chuẩn bị sẵn bữa ăn mang theo. Sau gần 50 năm mới có dịp về thăm quê lần đầu tiên, tháng 6-1957. Trong bữa cơm tỉnh Nghệ An mời Bác, có Đại tướng Nguyễn Chí Thanh cùng dự. Mâm cơm chỉ có mấy món ăn đơn giản, nhưng mỗi món đều được dọn làm 2 bát. Bác thấy vậy, Bác liền cất bớt, chỉ để mỗi món một bát. Bác bảo: “Ăn hết thì lấy thêm, không ăn hết để người khác ăn, chớ để người ta ăn thừa của mình!”. Bữa cơm đó, một nửa số thức ăn vẫn còn nguyên. Riêng có món cà mắm chỉ có một bát nhưng mọi người ăn chưa hết, Bác gắp bỏ vào bát bảo mọi người phải ăn hết, để khỏi lãng phí. Lần thứ hai Bác về thăm quê năm 1961, bữa cơm chiều Bác dặn cả Chủ tịch và Bí thư của tỉnh là Võ Thúc Đồng và Nguyễn Sĩ Quế cùng đến ăn cơm với Bác cho vui, nhưng nhớ là phải mang phần cơm của mình đến. Khi vào bàn ăn, Bác lấy ra gói cơm của Bác có độn ngô và ít thịt rim mặn. Hai cán bộ tỉnh, phần cơm do nhà ăn của tỉnh chuẩn bị được nấu bằng gạo trắng, không độn; thức ăn có cá, thịt, miến... Thấy vậy, Bác hỏi: - Các chú ăn như thế này à? Ông Võ Thúc Đồng trả lời: - Dạ, thưa Bác. Hôm nay Bác về thăm, cơ quan mới chuẩn bị các món ăn như thế này, còn thường ngày thì không có đâu ạ. Bữa cơm hôm đó, mọi người cùng Bác ăn hết phần cơm độn ngô trước, khi dùng sang phần cơm cơ quan tỉnh mang đến thì Bác xin thôi không ăn nữa... Đôi “dép kháng chiến” Không chỉ trong kháng chiến, mà sau ngày trở về Thủ đô, Bác vẫn đi đôi dép cao su, anh em quen gọi là “dép kháng chiến”. Khi thấy đôi dép của Bác đã mòn vẹt, anh em giúp việc đề nghị với Bác mua một đôi dép mới để thay, giá chỉ 2-2,5 đồng, có gì là lãng phí! Nhưng Bác bảo: “Vấn đề không phải là ở chỗ chỉ 2 hay 2,5 đồng mà là xem đôi dép đã hỏng, không sử dụng được nữa mới cần phải thay. Hiện đôi dép của Bác, Bác vẫn còn sử dụng được. Lúc nào cần thay Bác sẽ đồng ý! Chiếc ô tô cũ “Thắng lợi” Là vị Chủ tịch nước, nhưng Bác Hồ vẫn chỉ sử dụng đến suốt đời chiếc xe cũ POBEDA (Thắng lợi), màu cà phê sữa, do Chính phủ Liên Xô (trước đây) tặng Bác. Hai đồng chí Ngọc và Nguyên thường lái, chăm chút bảo quản nên vẫn phục vụ Bác được. Xe sử dụng lâu năm cũng xuống cấp nhiều, nên cán bộ giúp việc có ý muốn thay chiếc xe mới. Bác biết tin, Bác hỏi đồng chí Ngọc lái xe: - Xe hiện nay đã hỏng chưa? - Thưa Bác, xe chưa hỏng nhưng đổi xe mới chạy êm hơn, nhanh hơn... Nghe vậy, Bác nói ngay: - Nếu thế thì chưa nên đổi. Ai muốn xe chạy nhanh hơn, ngồi êm hơn thì đổi. Bác vẫn dùng chiếc xe này được rồi, vì nó chưa hỏng. Bác còn nói thêm: xe tốt thì nên ưu tiên cho các đồng chí làm ngoại giao khi cần tiếp khách quốc tế trước... Cán bộ giúp việc chưa từ bỏ ý định, mới bàn riêng với lái xe, nhân một lần đi công tác, cố tạo ra sự cố hỏng xe để lấy cớ “xe quá cũ, máy nóng... không khởi động được”, nhưng Bác vẫn không đổi ý, còn dặn: - Lần sau, trước khi đi công tác, nên kiểm tra cẩn thận, chuẩn bị tốt thì sẽ không bị lỡ công việc. Cứ như vậy, Bác thủy chung với chiếc xe “Thắng lợi” cho tới ngày Bác đi xa. Chung quanh chuyện sinh hoạt đời thường của Bác rất nhiều chuyện xúc động, như chiếc xe “Thắng lợi” hiện vẫn ở Bảo tàng cách mạng là hiện vật lịch sử, nhưng điều ai cũng thấy, cũng nhận ra là bao giờ Bác Hồ cũng thể hiện rất tiết kiệm, đơn sơ mà gần gũi, bình dân... là bài học giáo dục lớn một cách sinh động nhất. Nguyễn Đình (ghi) Mục lục Chuyện đời thường của Bác Hồ Chuyện đời thường của Bác Hồ Nguyễn ĐìnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: hoahuongduong09j sưu tầmĐược bạn: NHDT đưa lên vào ngày: 4 tháng 6 năm 2007
AN NGUYỄN Chuyện “không nên” “Trời đất ơi, thằng Tý bị mắc kẹt trên cây đa rồi. Ai biểu đứng trưa mà ra trèo lên cây làm chi không biết nữa. Bị Bà quở rồi. Có đứa nào chạy đi kêu giúp ông Sáu đi…”. Tiếng thím Ba la thất thanh ngoài ngõ. Đang trưa, mấy đứa nhỏ chạy vô kêu ầm lên: Thằng Tý leo lên cây đa bắt sáo con, không rút tay ra được, mắc cứng trên đó luôn rồi! Nghe nói tới cây đa, mặt thím Ba cắt không còn giọt máu. Con với cái, chơi ở đâu không chơi, lại ra chỗ linh thiêng đó làm chi. Chạy quýnh quáng ra ngoài cây đa, thím đứng dưới nhìn lên thằng con đang cố sức rút tay ra khỏi thân cây, miệng la khóc: Má ơi cứu con. Con bị dính cứng ở đây rồi. Thấy nó hoảng quá, thím nói cứng: Đừng sợ, đợi ông Sáu ra, rồi đem con xuống. Cả xóm chạy theo tới nơi, đứng quanh dưới gốc cây, thì thào, không ai dám lớn tiếng, cũng không ai dám leo lên coi thử thằng Tý bị mắc kẹt chỗ nào. Ông Sáu tới, đã kịp mặc áo dài, đội khăn. “Có đứa nào chuẩn bị hương đèn chưa? Lấy hai chung nước sạch nữa”. Có người nhanh tay làm theo lời ông Sáu. Cái trang thờ nằm bên trong những nhành đa rũ xuống cắm luôn vào lòng đất khum khum như cái nơm úp cá khổng lồ. Chỗ đó rộng, chui lọt vài đứa con nít, nhưng chỉ những đứa bạo gan mới dám chui vào đó chơi. Không ai biết chính xác cây đa được bao nhiêu tuổi, chỉ biết khi ông tiền hiền của cái làng này đến nó đã có mặt ở đó, ngay đầu làng. Nó to lớn, tỏa bóng âm u cả một vùng. Những trưa hè nắng rát cả mặt, phỏng cả chân, dân làng đi làm đồng về cũng không dám ngồi dưới bóng râm của nó. Thảng hoặc, có khách qua đường, thấy bóng mát, sà vào nghỉ chân, mọi người tự hỏi: Không biết ông ấy (bà ấy) có qua được đêm nay hay không? Nói tới cây đa không ai dám nói lớn, vậy mà không hiểu sao những chuyện như vậy ai cũng nghe cũng biết, cũng tránh né kiêng kỵ. Có lần tôi hỏi má đã thấy ai chết vì cây đa chưa, má không trả lời mà gạt ngang: Con nít nói bậy nói bạ, không nên. Ở làng tôi, từ không nên không chỉ bao hàm nghĩa không nên - không nên làm, không nên nói, không nên nghĩ. Nó mang ý nghĩa tâm linh, là sự linh thiêng con người cần phải kiêng dè. Người lớn thường gắn vào hai chữ không nên đó những câu chuyện, những hoàn cảnh thật đặc biệt để người sau phải sợ. Như thức ăn nấu để cúng cả phần còn lại trong nồi sau khi đã sắp ra cúng) không được ăn trước khi nhang trên bàn thờ tàn, vì ông bà sẽ hiện về quở phạt. Tuyệt đối không lượm đồ người khác đánh rơi, vì có người đã bị ma chọc ghẹo, lượm về một cây kẹp tóc, hôm sau bịnh liệt giường, tóc rụng hết, rồi da đầu cũng rớt hết ra đến chết. Sau này tôi mới biết đó chỉ là cách họ răn dạy con cháu nhưng lúc đó cái gì mà người lớn nói là không nên đều liên quan đến ma quỷ, thần thánh, không ai được phép làm. Cây đa là nơi linh thiêng, không được leo trèo, chặt phá, giấc đứng trưa, nửa đêm hay lúc trời mưa gió, không được đứng dưới gốc cây… Nhưng thằng Tý là đứa nghịch ngợm, chỗ nào người lớn cấm nó cố tìm cách tới gần. Tôi biết nó phục tổ chim sáo này lâu lắm rồi. Nó phục từ lúc hai anh chị chim sáo ở đâu không biết bay về đây tha rơm làm tổ, lúc con chim mái đẻ trứng, rồi đến lúc chim con nở ra. Tôi biết mỗi buổi trưa nó lén ra đây, canh chừng chim khác đến phá, có lúc nó leo lên nhìn vào tổ chim nằm sâu trong thân cây, xem những con chim non bé tí, da nhăn nheo chưa có tí lông, há cái mỏ rộng quạc chờ mẹ. Nó bảo nếu tôi giấu bí mật này giúp nó, nó sẽ cho tôi một con. Hôm qua nó nói với tôi, mấy con chim con đã xẹp bụng rồi, trưa mai nó leo lên bắt về, tôi kiếm sẵn một cái lồng đi. Chuyện bí mật của tôi với nó cả tháng nay, giờ thì cả làng đã biết. Còn nó, đứng thu lu trên cây mà la khóc, một bàn tay vẫn nằm gọn trong tổ chim sáo. Ông Sáu là trưởng làng, mọi việc cúng tế trong làng đều do ông lo liệu. Ông trịnh trọng bước đến đốt hương, vái lạy rồi cầm nắm hương đi quanh gốc cây, lầm rầm khấn vái. Đi đủ 3 vòng ông trở về chỗ cũ, cắm hương vào bình rồi lấy nước rảy quanh. Đám đông yên lặng, chỉ nghe tiếng thở. Trên cây, thằng Tý đã nín khóc. Nó căng mắt nhìn xuống dưới. Ông Sáu nói với lên: Thằng Tý, con rút tay ra thử coi. Thằng Tý lại giựt tay ra nhưng vẫn bị mắc kẹt. Nó gắng thêm vài lần nữa rồi lại oà khóc. Thím Ba bước tới, bước lui. Ông Sáu biểu thím Ba về luộc một con gà trống tơ và nấu nồi xôi đem ra cúng. Kiểu này chắc Bà quở nặng rồi. Thím Ba tất tả chạy đi. Đầu kia ông Tăng vừa đi tới. Ông Tăng là người nổi tiếng khắp làng vì tài nói láo. Ổng gạt người này, gạt người kia, có khi gạt cả làng chỉ để cho vui, chẳng làm hại ai, nên mọi người dù tức anh ách mỗi khi bị ổng lừa cũng không ai ghét ổng. Ổng nói láo đến mức chết danh, hễ có ai kể chuyện gì nghe khó tin, mọi người đều nói: Mi nói cứ như ông Tăng. Lúc nào ổng cũng cười nói rổn rảng, ở đâu có người tụ tập là ổng sà tới. Ổng vừa đi thăm người bà con ở miệt biển về, trên vai còn nguyên bị cá chuồn khô, thấy mọi người xúm xít quanh cây đa ổng tới luôn. Xưa nay ông chưa kiêng dè cây đa này chút nào, với ông cây nào cũng là cây. Nhìn thấy thằng Tý khóc khản cả tiếng trên cây, ổng bỏ bị cá xuống, chuẩn bị leo lên. Mọi người can ngăn nói ông Sáu đã xin rồi, Bà không cho giờ phải cúng tiếp. Ông Tăng biểu thì ổng chỉ lên xem thằng Tý bị kẹt chỗ nào thôi, cho nó đỡ sợ. Leo lên tới nơi, ổng xây lưng lại phía mọi người, xem xét, thì thầm gì đó với thằng Tý. Xong ổng quay xuống nói với ông Sáu: Tui xin Bà, Bà cho rồi, để tui đem nó xuống luôn. Nói xong ổng cầm tay thằng Tý kéo nhẹ ra khỏi tổ chim rồi vịn từ từ cho thằng Tý xuống. Cả đám đông bên dưới nhao nhao. Ông Sáu cũng lui lại cho ông Tăng xuống. Con gà luộc với nồi xôi hôm đó thím Ba đãi ông Tăng, coi như cảm tạ. Suốt cả tháng sau đó thím Ba ngày canh chừng thằng Tý, đêm không dám ngủ, coi thử thằng nhỏ có biểu hiện gì không. Còn cả làng cứ rầm rì đủ thứ chuyện - những chuyện tôi nghe cứ lạ hoắc, mà tôi lại có mặt ở đó từ đầu đến cuối! Suốt chừng đó năm, cả khi chúng tôi cùng vào đại học, cùng ở chung phòng của ký túc xá, tôi cứ theo hỏi thằng Tý ông Tăng đã nói gì với nó lúc ở trên cây, ổng làm sao mà rút tay nó ra được nhẹ nhàng như vậy. Thằng Tý vẫn một mực im lặng, lại ra vẻ thần bí nữa. Cho đến năm ngoái, khi nghe tin từ ngoài quê ông Tăng mất rồi, nó mới kể cho tôi nghe. Thiệt không thể tin được. Lúc nó thò tay vào tổ chim, nó không để ý hốc cây chỉ vừa bàn tay nó thò vô, khi cu cậu nắm con chim trong tay rút ra nắm tay bị kẹt ngay ở miệng hốc. Cố rút vài lần cu cậu đâm hoảng, lại không nhớ là phải thả con chim ra, cứ nắm chặt tay mà kêu gào. Lúc ông Tăng leo lên, nhìn qua là ổng biết, nên nói nhỏ với cậu là thả con chim ra, lại dặn cậu, tuyệt đối không được tiết lộ bí mật này, nếu không Bà sẽ quở phạt. Thằng Tý răm rắp nghe theo, dù sau này lớn lên, nó biết ổng chỉ muốn đùa với dân làng cho vui, cho mọi người mặc sức thêu dệt… Tôi trố mắt, ngẩn ngơ nhìn nó, sao tôi lại không nghĩ ra điều này nhỉ? Suốt chừng đó năm, tôi cũng cố lý giải hiện tượng thần bí trên, và có lúc đã tin rằng leo lên cây đa là không nên. Mục lục Chuyện “không nên” Chuyện “không nên” AN NGUYỄNChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: XemsachĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 8 năm 2005
AN NGUYỄN Chuyện “không nên” “Trời đất ơi, thằng Tý bị mắc kẹt trên cây đa rồi. Ai biểu đứng trưa mà ra trèo lên cây làm chi không biết nữa. Bị Bà quở rồi. Có đứa nào chạy đi kêu giúp ông Sáu đi…”. Tiếng thím Ba la thất thanh ngoài ngõ. Đang trưa, mấy đứa nhỏ chạy vô kêu ầm lên: Thằng Tý leo lên cây đa bắt sáo con, không rút tay ra được, mắc cứng trên đó luôn rồi! Nghe nói tới cây đa, mặt thím Ba cắt không còn giọt máu. Con với cái, chơi ở đâu không chơi, lại ra chỗ linh thiêng đó làm chi. Chạy quýnh quáng ra ngoài cây đa, thím đứng dưới nhìn lên thằng con đang cố sức rút tay ra khỏi thân cây, miệng la khóc: Má ơi cứu con. Con bị dính cứng ở đây rồi. Thấy nó hoảng quá, thím nói cứng: Đừng sợ, đợi ông Sáu ra, rồi đem con xuống. Cả xóm chạy theo tới nơi, đứng quanh dưới gốc cây, thì thào, không ai dám lớn tiếng, cũng không ai dám leo lên coi thử thằng Tý bị mắc kẹt chỗ nào. Ông Sáu tới, đã kịp mặc áo dài, đội khăn. “Có đứa nào chuẩn bị hương đèn chưa? Lấy hai chung nước sạch nữa”. Có người nhanh tay làm theo lời ông Sáu. Cái trang thờ nằm bên trong những nhành đa rũ xuống cắm luôn vào lòng đất khum khum như cái nơm úp cá khổng lồ. Chỗ đó rộng, chui lọt vài đứa con nít, nhưng chỉ những đứa bạo gan mới dám chui vào đó chơi. Không ai biết chính xác cây đa được bao nhiêu tuổi, chỉ biết khi ông tiền hiền của cái làng này đến nó đã có mặt ở đó, ngay đầu làng. Nó to lớn, tỏa bóng âm u cả một vùng. Những trưa hè nắng rát cả mặt, phỏng cả chân, dân làng đi làm đồng về cũng không dám ngồi dưới bóng râm của nó. Thảng hoặc, có khách qua đường, thấy bóng mát, sà vào nghỉ chân, mọi người tự hỏi: Không biết ông ấy (bà ấy) có qua được đêm nay hay không? Nói tới cây đa không ai dám nói lớn, vậy mà không hiểu sao những chuyện như vậy ai cũng nghe cũng biết, cũng tránh né kiêng kỵ. Có lần tôi hỏi má đã thấy ai chết vì cây đa chưa, má không trả lời mà gạt ngang: Con nít nói bậy nói bạ, không nên. Ở làng tôi, từ không nên không chỉ bao hàm nghĩa không nên - không nên làm, không nên nói, không nên nghĩ. Nó mang ý nghĩa tâm linh, là sự linh thiêng con người cần phải kiêng dè. Người lớn thường gắn vào hai chữ không nên đó những câu chuyện, những hoàn cảnh thật đặc biệt để người sau phải sợ. Như thức ăn nấu để cúng cả phần còn lại trong nồi sau khi đã sắp ra cúng) không được ăn trước khi nhang trên bàn thờ tàn, vì ông bà sẽ hiện về quở phạt. Tuyệt đối không lượm đồ người khác đánh rơi, vì có người đã bị ma chọc ghẹo, lượm về một cây kẹp tóc, hôm sau bịnh liệt giường, tóc rụng hết, rồi da đầu cũng rớt hết ra đến chết. Sau này tôi mới biết đó chỉ là cách họ răn dạy con cháu nhưng lúc đó cái gì mà người lớn nói là không nên đều liên quan đến ma quỷ, thần thánh, không ai được phép làm. Cây đa là nơi linh thiêng, không được leo trèo, chặt phá, giấc đứng trưa, nửa đêm hay lúc trời mưa gió, không được đứng dưới gốc cây… Nhưng thằng Tý là đứa nghịch ngợm, chỗ nào người lớn cấm nó cố tìm cách tới gần. Tôi biết nó phục tổ chim sáo này lâu lắm rồi. Nó phục từ lúc hai anh chị chim sáo ở đâu không biết bay về đây tha rơm làm tổ, lúc con chim mái đẻ trứng, rồi đến lúc chim con nở ra. Tôi biết mỗi buổi trưa nó lén ra đây, canh chừng chim khác đến phá, có lúc nó leo lên nhìn vào tổ chim nằm sâu trong thân cây, xem những con chim non bé tí, da nhăn nheo chưa có tí lông, há cái mỏ rộng quạc chờ mẹ. Nó bảo nếu tôi giấu bí mật này giúp nó, nó sẽ cho tôi một con. Hôm qua nó nói với tôi, mấy con chim con đã xẹp bụng rồi, trưa mai nó leo lên bắt về, tôi kiếm sẵn một cái lồng đi. Chuyện bí mật của tôi với nó cả tháng nay, giờ thì cả làng đã biết. Còn nó, đứng thu lu trên cây mà la khóc, một bàn tay vẫn nằm gọn trong tổ chim sáo. Ông Sáu là trưởng làng, mọi việc cúng tế trong làng đều do ông lo liệu. Ông trịnh trọng bước đến đốt hương, vái lạy rồi cầm nắm hương đi quanh gốc cây, lầm rầm khấn vái. Đi đủ 3 vòng ông trở về chỗ cũ, cắm hương vào bình rồi lấy nước rảy quanh. Đám đông yên lặng, chỉ nghe tiếng thở. Trên cây, thằng Tý đã nín khóc. Nó căng mắt nhìn xuống dưới. Ông Sáu nói với lên: Thằng Tý, con rút tay ra thử coi. Thằng Tý lại giựt tay ra nhưng vẫn bị mắc kẹt. Nó gắng thêm vài lần nữa rồi lại oà khóc. Thím Ba bước tới, bước lui. Ông Sáu biểu thím Ba về luộc một con gà trống tơ và nấu nồi xôi đem ra cúng. Kiểu này chắc Bà quở nặng rồi. Thím Ba tất tả chạy đi. Đầu kia ông Tăng vừa đi tới. Ông Tăng là người nổi tiếng khắp làng vì tài nói láo. Ổng gạt người này, gạt người kia, có khi gạt cả làng chỉ để cho vui, chẳng làm hại ai, nên mọi người dù tức anh ách mỗi khi bị ổng lừa cũng không ai ghét ổng. Ổng nói láo đến mức chết danh, hễ có ai kể chuyện gì nghe khó tin, mọi người đều nói: Mi nói cứ như ông Tăng. Lúc nào ổng cũng cười nói rổn rảng, ở đâu có người tụ tập là ổng sà tới. Ổng vừa đi thăm người bà con ở miệt biển về, trên vai còn nguyên bị cá chuồn khô, thấy mọi người xúm xít quanh cây đa ổng tới luôn. Xưa nay ông chưa kiêng dè cây đa này chút nào, với ông cây nào cũng là cây. Nhìn thấy thằng Tý khóc khản cả tiếng trên cây, ổng bỏ bị cá xuống, chuẩn bị leo lên. Mọi người can ngăn nói ông Sáu đã xin rồi, Bà không cho giờ phải cúng tiếp. Ông Tăng biểu thì ổng chỉ lên xem thằng Tý bị kẹt chỗ nào thôi, cho nó đỡ sợ. Leo lên tới nơi, ổng xây lưng lại phía mọi người, xem xét, thì thầm gì đó với thằng Tý. Xong ổng quay xuống nói với ông Sáu: Tui xin Bà, Bà cho rồi, để tui đem nó xuống luôn. Nói xong ổng cầm tay thằng Tý kéo nhẹ ra khỏi tổ chim rồi vịn từ từ cho thằng Tý xuống. Cả đám đông bên dưới nhao nhao. Ông Sáu cũng lui lại cho ông Tăng xuống. Con gà luộc với nồi xôi hôm đó thím Ba đãi ông Tăng, coi như cảm tạ. Suốt cả tháng sau đó thím Ba ngày canh chừng thằng Tý, đêm không dám ngủ, coi thử thằng nhỏ có biểu hiện gì không. Còn cả làng cứ rầm rì đủ thứ chuyện - những chuyện tôi nghe cứ lạ hoắc, mà tôi lại có mặt ở đó từ đầu đến cuối! Suốt chừng đó năm, cả khi chúng tôi cùng vào đại học, cùng ở chung phòng của ký túc xá, tôi cứ theo hỏi thằng Tý ông Tăng đã nói gì với nó lúc ở trên cây, ổng làm sao mà rút tay nó ra được nhẹ nhàng như vậy. Thằng Tý vẫn một mực im lặng, lại ra vẻ thần bí nữa. Cho đến năm ngoái, khi nghe tin từ ngoài quê ông Tăng mất rồi, nó mới kể cho tôi nghe. Thiệt không thể tin được. Lúc nó thò tay vào tổ chim, nó không để ý hốc cây chỉ vừa bàn tay nó thò vô, khi cu cậu nắm con chim trong tay rút ra nắm tay bị kẹt ngay ở miệng hốc. Cố rút vài lần cu cậu đâm hoảng, lại không nhớ là phải thả con chim ra, cứ nắm chặt tay mà kêu gào. Lúc ông Tăng leo lên, nhìn qua là ổng biết, nên nói nhỏ với cậu là thả con chim ra, lại dặn cậu, tuyệt đối không được tiết lộ bí mật này, nếu không Bà sẽ quở phạt. Thằng Tý răm rắp nghe theo, dù sau này lớn lên, nó biết ổng chỉ muốn đùa với dân làng cho vui, cho mọi người mặc sức thêu dệt… Tôi trố mắt, ngẩn ngơ nhìn nó, sao tôi lại không nghĩ ra điều này nhỉ? Suốt chừng đó năm, tôi cũng cố lý giải hiện tượng thần bí trên, và có lúc đã tin rằng leo lên cây đa là không nên. Mục lục Chuyện “không nên” Chuyện “không nên” AN NGUYỄNChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: XemsachĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 8 năm 2005
Fulton Oursler Chuỗi hạt màu xanh Dịch giả: Tô Văn Hưng & Trần Lê Thanh Hà Pete Richards là người đàn ông cô đơn nhất thành phố vào ngày Jean Grace mở cửa bước vào. Các bạn có thể đoán được điều đó khi đọc trên báo thấy sự kiện này xảy ra, mặc dù người ta không công bố rộng rãi cả tên anh và tên cô ấy, cũng không kể lại toàn bộ câu chuyện như tôi sắp kể các bạn nghe dưới đây. Cửa hàng bán quà lưu niệm của Pete được truyền lại cho anh từ ông nội. Cửa kính bày hàng nhỏ phía trước bày đầy những món đã hết mốt từ lâu không theo thứ tự nào cả: những chiếc vòng tay và mặt dây chuyền người ta đeo từ trước thời nội chiến, những chiếc nhẫn vàng, những hộp bạc và hình các bức tượng bằng sứ, ngà và ngọc bích. Buổi chiều mùa đông ấy, có một cô bé đứng trước cửa hàng. Cô tì trán vào tấm kính, cặp mắt to nghiêm chỉnh nhìn kỹ từng món đồ bỏ bừa bãi, có vẻ như đang cố tìm một món gì đó thật đặc biệt. Cuối cùng, cô đứng thẳng người lên, khuôn mặt lộ vẻ hài lòng và bước vào cửa hàng. Bên trong cửa hàng của Pete Richards hơi tối và bày biện còn lộn xộn hơn cả trong tủ kính bày hàng. Trên kệ chất đầy những hộp nữ trang, những khẩu súng để đấu, đồng hồ để bàn, đèn bàn, còn dưới sân nhà chất đống những vỉ lò, đàn mandolin và những món không biết nên gọi là gì. Pete đứng sau quầy hàng, anh chưa đến ba mươi tuổi nhưng mái tóc đã điểm những sợi bạc. Trên mặt anh biểu hiện một vẻ buồn bã lạ lùng khi anh nhìn người khách hàng nhỏ đang đặt hai bàn tay không mang găng lên quầy hàng. “Thưa ông” - cô nói - “Xin ông cho cháu xem chuỗi hạt màu xanh trong tủ kia”. Pete gạt những tấm vải chung quanh và đem chuỗi hạt ra. Những viên ngọc lam chiếu sáng lấp lánh tương phản màu xanh tái trong lòng bàn tay anh khi anh đặt món hàng đó trước mặt cô bé. “Chúng thật là tuyệt” - đứa trẻ nói một mình. - “Ông vui lòng gói lại thật đẹp cho cháu nhé”. Pete lạnh lùng nhìn cô bé: “Em mua nó để tặng cho ai à?”. “Cho chị cháu ạ. Cháu sống với chị ấy. Ông biết không, đây là Giáng sinh đầu tiên chỉ có hai chị em cháu từ sau khi mẹ mất. Cháu đã cố đi tìm một món quà Giáng sinh tuyệt vời nhất cho chị ấy”. “Em có bao nhiêu tiền?” - Pete thận trọng hỏi. Cô bé đang bận tháo những nút buộc chiếc khăn tay rồi đổ một nắm tiền xu lên quầy hàng. “Cháu đập ống heo đấy” - cô bé giải thích thật đơn giản. Pete đăm chiêu nhìn cô. Rồi anh cẩn thận cầm chuỗi hạt lên. Anh nhìn thấy mảnh giấy ghi giá tiền nhưng cô bé thì không. Anh làm sao có thể nói với cô được? Cái nhìn tin cậy trong đôi mắt xanh biếc của cô bé làm tim anh đau nhói như một vết thương cũ vừa tái phát cơn đau. “Em đợi một chút nhé”. Anh nói và ra phía sau cửa tiệm. Anh hỏi qua vai: “Em tên gì?” trong khi hai tay mãi làm việc. “Jean Grace”. Pete trở ra nơi Jean đang đợi, tay anh cầm một chiếc hộp gói giấy đỏ thắm và buộc thêm chiếc nơ lớn bằng ruy băng xanh lục. “Đây” - anh nói ngắn gọn - “Em đừng đánh rơi dọc đường nhé”. Cô bé quay lại mỉm cười với anh trong khi chạy ra khỏi cửa hàng. Anh nhìn theo cô qua cửa sổ và sự đau buồn tràn ngập lòng anh. Jean Grace và chuỗi hạt màu xanh đã khơi dậy tận đáy lòng anh một nỗi đau khổ anh đã không thể đào sâu chôn chặt được. Mái tóc Jean Grace có màu vàng của lúa mì và đôi mắt cô xanh như nước biển. Cách đây không lâu Pete đã yêu một cô gái cũng có mái tóc vàng và đôi mắt to màu xanh giống như vậy. Chuỗi hạt ngọc lam chính là món quà để tặng cho nàng. Nhưng rồi một đêm mưa, một chiếc xe tải trượt bánh trên con đường trơn trượt đã cướp mất sự sống của người anh yêu. Kể từ ngày đó, Pete hầu như chỉ sống với sự đau buồn của riêng mình. Anh rất ân cần với khách hàng, nhưng sau những giờ bận rộn buôn bán, thế giới của anh chỉ còn là một khoảng trống rỗng. Anh cố gắng để quên, nhưng lớp sương mù tự thương cảm cho bản thân bao bọc anh ngày càng dày đặc hơn. Đôi mắt xanh của Jean Grace đã khiến anh nhớ lại người con gái đã bỏ anh ra đi một cách mãnh liệt. Nỗi đau làm anh lơ đãng phần nào với cảnh mua sắm đông đúc nhộn nhịp trong kỳ nghỉ lễ. Suốt mười ngày sau đó, hàng bán rất chạy, những nhóm phụ nữ cười nói huyên thuyên lũ lượt kéo vào cửa hàng, vừa sờ mó những món trang sức rẻ tiền vừa mặc cả để mua được rẻ hơn. Đến khuya đêm Giáng sinh, khi người khách cuối cùng đã bước ra, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Vậy là một năm nữa đã trôi qua. Nhưng với Pete Richards buổi tối này vẫn chưa kết thúc. Cánh cửa mở ra và một thiếu nữ vội vã bước vào. Hơi giật mình, anh nhận ra trông cô rất quen, nhưng anh không nhớ được anh đã từng gặp cô khi nào và ở đâu. Cô có mái tóc vàng óng và đôi mắt to xanh biếc. Cô lặng lẽ rút trong ví tiền ra một gói quà đã mở, chiếc nơ ruy băng xanh lục vẫn còn gắn trên tấm giấy bao đỏ thắm lỏng lẻo. Ngay sau đó chuỗi hạt màu xanh lại chiếu sáng lấp lánh trước mặt anh. “Có phải chuỗi hạt này được bán ra từ cửa hàng của ông không?” - cô hỏi. Pete ngước mắt lên nhìn cô và nhẹ nhàng nói: “Phải”. “Có phải là ngọc thật không?”. “Phải. Không phải là loại tốt nhất nhưng là ngọc thật”. “Ông có nhớ là đã bán nó cho ai không?”. “Đó là một cô bé. Tên em ấy là Jean. Em mua làm quà Giáng sinh cho một người chị”. “Chuỗi hạt giá bao nhiêu?”. “Giá tiền luôn luôn là vấn đề bí mật giữa người bán và khách hàng” - anh nghiêm trang nói với cô. “Nhưng nhiều nhất Jean cũng chỉ có vài xu để tiêu xài, làm sao nó có thể mua chuỗi hạt này được?”. Pete đã xếp tờ giấy bao vào nếp cũ, gói lại món quà gọn ghẽ và xinh xắn như cũ. “Em ấy đã trả giá cao nhất mà một người mua có thể trả” - anh nói - “Em đã đưa tôi tất cả số tiền em có”. Sự im lặng tiếp theo lấp đầy cả cửa tiệm quà lưu niệm nhỏ bé. Ở một gác chuông nhà thờ nào rất xa, một chiếc chuông bắt đầu ngân nga. Tiếng chuông âm vang từ xa, gói quà nhỏ nằm trên quầy hàng, câu hỏi trong mắt cô gái và một cảm giác đổi mới lạ lùng đang đấu tranh chống lại sự lạnh lùng trong trái tim người đàn ông, tất cả những điều đó có được vì sự ra đời của một đứa trẻ. “Nhưng tại sao ông lại làm như vậy?”. Anh đưa món quà ra. “Bây giờ là buổi sáng Giáng sinh” - anh nói - “Và tôi lại không may mắn có một người để tặng quà. Cô cho phép tôi tiễn cô về nhà và nói lời chúc mừng Giáng sinh cô trước cửa nhà cô nhé?”. Và thế là trong âm thanh của rất nhiều tiếng chuông nhà thờ rộn rã, ở giữa dòng người hạnh phúc, Pete Richards và cô gái anh vẫn chưa biết tên bước vào một ngày kỳ diệu đã đem hy vọng đến cho tất cả mọi người trên thế giới này. Tô Văn Hưng & Trần Lê Thanh Hà (dịch) Mục lục Chuỗi hạt màu xanh Chuỗi hạt màu xanh Fulton OurslerChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: ABCD Nguồn: Thư viện ebro.ok .comĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 1 năm 2006
Fulton Oursler Chuỗi hạt màu xanh Dịch giả: Tô Văn Hưng & Trần Lê Thanh Hà Pete Richards là người đàn ông cô đơn nhất thành phố vào ngày Jean Grace mở cửa bước vào. Các bạn có thể đoán được điều đó khi đọc trên báo thấy sự kiện này xảy ra, mặc dù người ta không công bố rộng rãi cả tên anh và tên cô ấy, cũng không kể lại toàn bộ câu chuyện như tôi sắp kể các bạn nghe dưới đây. Cửa hàng bán quà lưu niệm của Pete được truyền lại cho anh từ ông nội. Cửa kính bày hàng nhỏ phía trước bày đầy những món đã hết mốt từ lâu không theo thứ tự nào cả: những chiếc vòng tay và mặt dây chuyền người ta đeo từ trước thời nội chiến, những chiếc nhẫn vàng, những hộp bạc và hình các bức tượng bằng sứ, ngà và ngọc bích. Buổi chiều mùa đông ấy, có một cô bé đứng trước cửa hàng. Cô tì trán vào tấm kính, cặp mắt to nghiêm chỉnh nhìn kỹ từng món đồ bỏ bừa bãi, có vẻ như đang cố tìm một món gì đó thật đặc biệt. Cuối cùng, cô đứng thẳng người lên, khuôn mặt lộ vẻ hài lòng và bước vào cửa hàng. Bên trong cửa hàng của Pete Richards hơi tối và bày biện còn lộn xộn hơn cả trong tủ kính bày hàng. Trên kệ chất đầy những hộp nữ trang, những khẩu súng để đấu, đồng hồ để bàn, đèn bàn, còn dưới sân nhà chất đống những vỉ lò, đàn mandolin và những món không biết nên gọi là gì. Pete đứng sau quầy hàng, anh chưa đến ba mươi tuổi nhưng mái tóc đã điểm những sợi bạc. Trên mặt anh biểu hiện một vẻ buồn bã lạ lùng khi anh nhìn người khách hàng nhỏ đang đặt hai bàn tay không mang găng lên quầy hàng. “Thưa ông” - cô nói - “Xin ông cho cháu xem chuỗi hạt màu xanh trong tủ kia”. Pete gạt những tấm vải chung quanh và đem chuỗi hạt ra. Những viên ngọc lam chiếu sáng lấp lánh tương phản màu xanh tái trong lòng bàn tay anh khi anh đặt món hàng đó trước mặt cô bé. “Chúng thật là tuyệt” - đứa trẻ nói một mình. - “Ông vui lòng gói lại thật đẹp cho cháu nhé”. Pete lạnh lùng nhìn cô bé: “Em mua nó để tặng cho ai à?”. “Cho chị cháu ạ. Cháu sống với chị ấy. Ông biết không, đây là Giáng sinh đầu tiên chỉ có hai chị em cháu từ sau khi mẹ mất. Cháu đã cố đi tìm một món quà Giáng sinh tuyệt vời nhất cho chị ấy”. “Em có bao nhiêu tiền?” - Pete thận trọng hỏi. Cô bé đang bận tháo những nút buộc chiếc khăn tay rồi đổ một nắm tiền xu lên quầy hàng. “Cháu đập ống heo đấy” - cô bé giải thích thật đơn giản. Pete đăm chiêu nhìn cô. Rồi anh cẩn thận cầm chuỗi hạt lên. Anh nhìn thấy mảnh giấy ghi giá tiền nhưng cô bé thì không. Anh làm sao có thể nói với cô được? Cái nhìn tin cậy trong đôi mắt xanh biếc của cô bé làm tim anh đau nhói như một vết thương cũ vừa tái phát cơn đau. “Em đợi một chút nhé”. Anh nói và ra phía sau cửa tiệm. Anh hỏi qua vai: “Em tên gì?” trong khi hai tay mãi làm việc. “Jean Grace”. Pete trở ra nơi Jean đang đợi, tay anh cầm một chiếc hộp gói giấy đỏ thắm và buộc thêm chiếc nơ lớn bằng ruy băng xanh lục. “Đây” - anh nói ngắn gọn - “Em đừng đánh rơi dọc đường nhé”. Cô bé quay lại mỉm cười với anh trong khi chạy ra khỏi cửa hàng. Anh nhìn theo cô qua cửa sổ và sự đau buồn tràn ngập lòng anh. Jean Grace và chuỗi hạt màu xanh đã khơi dậy tận đáy lòng anh một nỗi đau khổ anh đã không thể đào sâu chôn chặt được. Mái tóc Jean Grace có màu vàng của lúa mì và đôi mắt cô xanh như nước biển. Cách đây không lâu Pete đã yêu một cô gái cũng có mái tóc vàng và đôi mắt to màu xanh giống như vậy. Chuỗi hạt ngọc lam chính là món quà để tặng cho nàng. Nhưng rồi một đêm mưa, một chiếc xe tải trượt bánh trên con đường trơn trượt đã cướp mất sự sống của người anh yêu. Kể từ ngày đó, Pete hầu như chỉ sống với sự đau buồn của riêng mình. Anh rất ân cần với khách hàng, nhưng sau những giờ bận rộn buôn bán, thế giới của anh chỉ còn là một khoảng trống rỗng. Anh cố gắng để quên, nhưng lớp sương mù tự thương cảm cho bản thân bao bọc anh ngày càng dày đặc hơn. Đôi mắt xanh của Jean Grace đã khiến anh nhớ lại người con gái đã bỏ anh ra đi một cách mãnh liệt. Nỗi đau làm anh lơ đãng phần nào với cảnh mua sắm đông đúc nhộn nhịp trong kỳ nghỉ lễ. Suốt mười ngày sau đó, hàng bán rất chạy, những nhóm phụ nữ cười nói huyên thuyên lũ lượt kéo vào cửa hàng, vừa sờ mó những món trang sức rẻ tiền vừa mặc cả để mua được rẻ hơn. Đến khuya đêm Giáng sinh, khi người khách cuối cùng đã bước ra, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Vậy là một năm nữa đã trôi qua. Nhưng với Pete Richards buổi tối này vẫn chưa kết thúc. Cánh cửa mở ra và một thiếu nữ vội vã bước vào. Hơi giật mình, anh nhận ra trông cô rất quen, nhưng anh không nhớ được anh đã từng gặp cô khi nào và ở đâu. Cô có mái tóc vàng óng và đôi mắt to xanh biếc. Cô lặng lẽ rút trong ví tiền ra một gói quà đã mở, chiếc nơ ruy băng xanh lục vẫn còn gắn trên tấm giấy bao đỏ thắm lỏng lẻo. Ngay sau đó chuỗi hạt màu xanh lại chiếu sáng lấp lánh trước mặt anh. “Có phải chuỗi hạt này được bán ra từ cửa hàng của ông không?” - cô hỏi. Pete ngước mắt lên nhìn cô và nhẹ nhàng nói: “Phải”. “Có phải là ngọc thật không?”. “Phải. Không phải là loại tốt nhất nhưng là ngọc thật”. “Ông có nhớ là đã bán nó cho ai không?”. “Đó là một cô bé. Tên em ấy là Jean. Em mua làm quà Giáng sinh cho một người chị”. “Chuỗi hạt giá bao nhiêu?”. “Giá tiền luôn luôn là vấn đề bí mật giữa người bán và khách hàng” - anh nghiêm trang nói với cô. “Nhưng nhiều nhất Jean cũng chỉ có vài xu để tiêu xài, làm sao nó có thể mua chuỗi hạt này được?”. Pete đã xếp tờ giấy bao vào nếp cũ, gói lại món quà gọn ghẽ và xinh xắn như cũ. “Em ấy đã trả giá cao nhất mà một người mua có thể trả” - anh nói - “Em đã đưa tôi tất cả số tiền em có”. Sự im lặng tiếp theo lấp đầy cả cửa tiệm quà lưu niệm nhỏ bé. Ở một gác chuông nhà thờ nào rất xa, một chiếc chuông bắt đầu ngân nga. Tiếng chuông âm vang từ xa, gói quà nhỏ nằm trên quầy hàng, câu hỏi trong mắt cô gái và một cảm giác đổi mới lạ lùng đang đấu tranh chống lại sự lạnh lùng trong trái tim người đàn ông, tất cả những điều đó có được vì sự ra đời của một đứa trẻ. “Nhưng tại sao ông lại làm như vậy?”. Anh đưa món quà ra. “Bây giờ là buổi sáng Giáng sinh” - anh nói - “Và tôi lại không may mắn có một người để tặng quà. Cô cho phép tôi tiễn cô về nhà và nói lời chúc mừng Giáng sinh cô trước cửa nhà cô nhé?”. Và thế là trong âm thanh của rất nhiều tiếng chuông nhà thờ rộn rã, ở giữa dòng người hạnh phúc, Pete Richards và cô gái anh vẫn chưa biết tên bước vào một ngày kỳ diệu đã đem hy vọng đến cho tất cả mọi người trên thế giới này. Tô Văn Hưng & Trần Lê Thanh Hà (dịch) Mục lục Chuỗi hạt màu xanh Chuỗi hạt màu xanh Fulton OurslerChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: ABCD Nguồn: Thư viện ebro.ok .comĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 6 tháng 1 năm 2006
Nguyễn Tuấn Hoa Chuỗi ngọc đầm Vạc Đầm Vạc rộng mênh mông ăn sâu vào tận chân núi Hương Sơn. Chỗ tiếp giáp với núi, đầm lan tỏa vào từng khe, lũng như bấu chặt lấy. Chính vì thế mà nước trong đầm lúc vơi lúc đầy nhưng không bao giờ cạn. Các cụ bảo rằng ngày trước đầm này nhiều chim lắm, xẩm tối giành nhau chỗ ngủ kêu ỏm tỏi như vạc, thế mới thành tên.Đã lâu lắm rồi tôi chưa có dịp săn ở đầm Vạc. Nhớ ngày trước khi mùa đông đến, hàng đàn sâm cầm, mòng két nương theo gió mùa bay về sà xuống đầm, trông thích mắt. Dịp này đỡ bận, nhân có bạn rủ, tôi hăm hở chuẩn bị. Hai đứa lên xe từ rạng sáng, phải đến nơi vào lúc Mặt trời lên.Mặt đầm còn mờ sương, bốn bề yên ắng. Mấy con cò bợ ở tít xa, nhác thấy người đã bay. Trời rét, mưa rây rây. Không gặp ai để thuê thuyền, chúng tôi đành chia hướng mà lội. Cứ ven đầm mà sục biết đâu bọn chim nước ranh ma đang nấp trong đám cỏ lác kia chẳng bốc lên. Nước ngập tới đùi, lạnh buốt. Đám cỏ ống bùng nhùng, níu lại. Tôi lội đã một tiếng đồng hồ mà chả đụng con gì. Đầu óc cứ tưởng tượng chỗ này con vịt trời, chỗ kia đôi mòng. Dấn vào một đám cỏ lác khá dày, bất chợt tôi phát hiện ở khoảng cách rất gần một bóng đen động đậy, vội nâng súng lên. Con chim cũng đã thấy tôi, nó kêu "tec tec", xù lông, xòe cánh, há mỏ xông lại, trông rất tức giận. à thì ra con le le, bé bằng nắm giẻ mà ghê gớm thế, lại còn ưỡn cái ngực đen thui ra như thách thức: "Bắn đi, bắn vào ngực tao đây". Được - tôi dứ nòng súng vào nó. Giống chim này chúa nhát, thấy người từ xa là dìm mình xuống nước thò mỗi cái cổ lên, lủm một cái lặn mất tiêu sao bây giờ lại phách lối! Cái gì đằng sau nó kia? Tôi hạ thấp nòng súng. Những núm bông trắng nuốt, bồng bềnh tròn xoe như những quả bóng bàn lần lượt xuất hiện. Một, hai.., mười một le le con. "à, thôi tha" - tôi lẩm bẩm, bỏ hẳn súng xuống. Con le le mẹ quay lại với đàn con. Chuỗi bóng bàn xếp thành hàng dọc nối đuôi bơi theo mẹ uốn lượn như một chuỗi ngọc lung linh rồi tan biến. Chỉ còn cỏ lác.Tôi gác súng từ đấy. Đã nhờ mấy người bạn họa sĩ vẽ lại cho tôi cảnh mẹ con con le le mà không ai vẽ được. Một người trong số đó bảo tôi: "Hôm đó giá ông đừng mang súng, mà mang máy ảnh thì đã chẳng phải nhờ". Mục lục Chuỗi ngọc đầm Vạc Chuỗi ngọc đầm Vạc Nguyễn Tuấn HoaChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thái Nhi đưa lên vào ngày: 18 tháng 11 năm 2004
Nguyen Tuan Hoa Vac lagoon pearl necklace Vac Lagoon is vast and extends deep into the foothills of Huong Son mountain. Where adjacent to the mountain, the lagoon spreads into each crevice and valley as if clinging tightly. That's why the water in the lagoon is sometimes full but never dry. The elders said that in the past, there were many birds in this lagoon. At dusk, they fought over each other for a place to sleep, making loud noises like cauldrons. That's how the name came to be. It's been a long time since I've had the opportunity to hunt in Vac lagoon. I remember the day before winter came, flocks of ginseng and teal flew down to the lagoon with the help of the monsoon wind, looking pleasing to the eye. This occasion is less busy. When a friend invited me, I eagerly prepared. The two of us got on the bus early in the morning and had to arrive at sunrise. The surface of the lagoon was still foggy, all around quiet. A few storks were far away, seeing people flying. It's cold, it's raining. Not meeting anyone to rent a boat, we had to split up and wade. Just go along the lagoon and look around, maybe the cunning water birds hiding in the weeds won't come up. The water was up to my thighs, freezing cold. The tube grass fluttered and clung. I've been wading for an hour without touching anything. The mind keeps imagining a mallard here, a pair of gulls there. Entering a thick patch of grass, I suddenly spotted a dark shadow moving at a very close distance and quickly raised my gun. The bird also saw me, it called "tec tec", ruffled its feathers, spread its wings, opened its beak and rushed back, looking very angry. Well, the teal, as small as a handful of rags, is so formidable. It even sticks out its black chest as if challenging: "Shoot, shoot me in the chest." Okay - I put the barrel of the gun at it. This bird is shy. When it sees someone from afar, it drowns itself in the water and only sticks out its neck. It disappears in one fell swoop, so why are you so arrogant now? What's behind it? I lowered the barrel of the gun. Swallowing white cotton balls, floating and round like ping pong balls appeared one after another. One, two..., eleven children. "Ah, forgive me" - I muttered, completely putting down the gun. The mother teal returned with her cubs. The string of ping pong balls arranged in a vertical line swims behind the mother, winding like a string of shimmering pearls and then disappears. There was only grass left. I hung up my gun from there. I asked some artist friends to redraw for me the mother and child scene that no one else could draw. One of them told me: "If only you hadn't brought a gun that day, you wouldn't have had to bring a camera." Table of contents Vac lagoon pearl necklace Vac lagoon pearl necklace Nguyen Tuan HoaWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: Thai Nhi posted on: November 18, 2004
Quốc Duy Chuỗi thời gian Lên 10 Người đàn ông ấy đi vào cuộc đời mẹ như thế nào, tôi không được biết. Tôi chỉ biết khi ông bước chân vô nhà tôi, trời đã hoàng hôn.Hôm ấy, mẹ tôi đi làm về rất muộn, như thường lệ, tôi nhào vào lòng mẹ với một lô một lốc chuyện để vòi, để kể... Nhưng mẹ không đón tôi bằng vòng tay ấm áp thân quen như thường lệ. Tôi ngước nhìn và bắt gặp tia mắt của mẹ đầy bối rối...Người đàn ông đứng sau lưng mẹ mỉm cười, gật đầu chào tôi với vẻ thân thiện. Ngay lập tức, tôi co người cảnh giác, trực giác mách bảo tôi không thể nào là người để yêu thương!Trùng hợp làm sao, hôm sau vào lớp, cô giáo cho đề tập làm văn "Em hãy tả bố của em". Thay vì tả ông bố đẻ ra mình, tôi đã làm bài văn như thế này :"Ngày hôm qua, lúc trời vừa sẫm tối, mẹ em đi làm về, có dẫn theo một người đàn ông. Em thấy ông này hơi là lạ, cứ nhìn em mỉm cười để làm quen, dù biết rằng em không hề thích quen với ông ta. Có ông ta, mẹ em cũng dường như đổi khác, cứ hết nhìn em, lại nhìn sang ông ta, có vẻ như đang canh chừng cả hai vậy.Em thấy khó chịu thế nào ấy, nên xin tiền mẹ đi mua bánh ăn. Ông ta vui vẻ móc tiền ra cho em, số tiền ấy rất lớn, em chưa bao giờ có nhiều như vậy. Em chào mẹ rồi ra khỏi nhà. Bố thực của em thì không nên nói đến nữa, còn ông này thì em chẳng bao giờ gọi bằng bố. Vì vậy, em không có ai để tả. Khi nào em có một người bố đàng hoàng thì em mới tả được".Tôi được 2 điểm cho bài văn, cô giáo nhìn tôi, mắt hoe hoe đỏ. Đêm về, mẹ đọc bài văn của tôi, rồi ngồi mãi bên bàn.Khi tôi mơ màng ngủ, giọt nước mắt nóng hổi của mẹ rơi xuống má làm tôi choàng tỉnh.... Người đàn ông ấy không bao giờ trở lại.15 tuổiTôi bỏ học đã ba hôm nay, rồi mới "thông báo" cho mẹ biết. Mẹ ngồi lặng người, nhìn tôi, tôi cười rất "lạnh":- Mẹ cần gì quan tâm tới con, đúng không? Mẹ yêu ai, cần ai thì tự mẹ biết đấy, con không cần phải nói. Con cũng chẳng cần đi học để làm gì. Bắt đầu ngày mai con đi làm, tự nuôi thân con. Mẹ cứ đi lấy chồng đi cho khỏe!Mẹ tôi không trả lời. Trả lời sao được khi tôi nói quá đúng?Thời gian gần đây mẹ lại quen với một người đàn ông nữa. Trời ơi, tôi thù ghét những người đàn ông đó, thù ghét đến tận xương tủy, rồi tôi căm hận luôn cả mẹ. Tại sao mẹ cần có một người đàn ông xa lạ, trong khi mẹ đã có chúng tôi?Trưa hôm sau mẹ về, tôi đang vùi trong chăn, mồ hôi túa ra như tắm, mẹ kéo tấm chăn ra, nhìn tôi dịu dàng:- Đi rửa mặt đi con, rồi ăn cơm với mẹ.Tôi nhìn mẹ, định nhắm mắt tiếp tục ngủ. Mẹ lại nói nhỏ nhẹ:- Mẹ đã đến trường xin phép thầy chủ nhiệm... Mai con đi học tiếp đi. Mẹ hứa là chỉ sống vì các con.20 tuổiMẹ lại đợi cửa đến 12 giờ khuya! Tôi càu nhàu: "Sao mẹ không ngủ trước? Con đã nói là con đi chơi với bạn mà!". Mẹ cười nhẫn nại: "Mẹ không ngủ được, biết thì biết vậy nhưng mẹ vẫn cứ lo lo... Ngoài đường bây giờ bao nhiêu là chuyện nguy hiểm".Tôi định bảo mẹ lo sợ viển vông, nhưng lại thôi. Thời gian gần đây tôi có bạn, đêm nào sau giờ học thêm Anh văn, tôi cũng đưa Kim về, rồi ở lại xem hết chương trình tivi mới trở về nhà mình. Vậy mà đêm nào cũng thấy mẹ thức chờ!Mẹ chừa tôi tô chè, tôi ngồi ăn, mẹ nhìn với vẻ mặt rạng rỡ "Mẹ biết con thích chè này nhất, nên mẹ nấu đó". Tôi quan sát mẹ dưới ánh đèn, từ lâu rồi tôi không nhìn mẹ tỉ mỉ như thế. Mẹ cười "Mẹ già rồi phải không? Tóc bạc nhiều lắm, nhưng kệ nó, mẹ không nhuộm đâu, con lớn thì mẹ già đi là phải rồi".Nụ cười của mẹ làm cho khuôn mặt mẹ thêm nhiều vết nhăn. Tôi hốt hoảng "Mẹ đi nhuộm tóc đi mẹ. Mẹ đâu cần phải già con vẫn lớn kia mà!".Mẹ không trả lời. Tôi nhìn mẹ ... buột miệng: "Hay mẹ đi lấy chồng đi, sống một mình buồn lắm! Tụi con giờ lớn cả rồi!". Mẹ cười lớn: "Mẹ chỉ còn chờ đến ngày được bế cháu nội, cháu ngoại thôi!".Tôi lặng đi. Thời gian khắc nghiệt, trong đó có sự đồng lõa của tôi, đã cướp đi của mẹ tất cả.Quốc Duy (ĐHKT ) Mục lục Chuỗi thời gian Chuỗi thời gian Quốc DuyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Quoc Duy Time series Up 10 How that man came into my mother's life, I don't know. I only know that when he stepped into my house, it was already sunset. That day, my mother came home from work very late, as usual, I rushed into her arms with a bunch of stories to tell, to tell... But my mother did not welcome me with warm, familiar arms as usual. I looked up and met my mother's confused eyes... The man standing behind my mother smiled and nodded to me with a friendly look. Immediately, I twitched my guard, my intuition told me I could not be the person to love! What a coincidence, the next day in class, the teacher gave me an essay assignment: "Describe your father". Instead of describing my birth father, I wrote an essay like this: "Yesterday, when it was just dark, my mother came home from work, bringing a man with her. I found this man a bit strange. , kept looking at me and smiling to get to know him, even though I knew that I didn't like getting to know him. With him, my mother also seemed different, kept looking at me, then at him, as if she was watching It's like both of them. I felt uncomfortable, so I asked my mother for money to buy bread. He happily gave it to me. It was a lot of money. I've never had that much money. I said hello to my mother Then I leave the house. I shouldn't talk about my real father anymore, and I never call him my father. So, I have no one to describe "I got 2 points for my essay. The teacher looked at me with red eyes. At night, my mother read my essay, then sat forever at the table. As I drifted off to sleep, her hot tears fell on my cheeks, waking me up.... That man never came back. I'm 15 years old. I've been skipping school for three days now, and then I "announced" to my mother. Mom sat silently, looking at me, I smiled very "coldly": - Mom, why do you need to care about me, right? I know who I love and who I need, I don't need to say it. I don't need to go to school for anything. Starting tomorrow I will go to work and support myself. Mom, just go get married and be healthy! My mother didn't answer. How can I answer when I'm so right? Recently, my mother got acquainted with another man. Oh God, I hate those men, I hate them to the core, and then I hate my mother too. Why does mom need a strange man, when she already has us? The next day at noon, she came home, I was buried in the blanket, sweat pouring out like a shower, she pulled the blanket away and looked at me gently: - Go wash your face, then eat with mom. I looked at my mom, intending to close my eyes and continue sleeping. Mom spoke softly again: - I went to school to ask the homeroom teacher's permission... You can continue studying tomorrow. Mom promised to only live for her children. At 20 years old, she waited for the door until 12 o'clock at night! I grumbled: "Why don't you sleep first? I told you I was going out with friends!". Mom smiled patiently: "I can't sleep, I know that, but I'm still worried... There are so many dangerous things on the streets now." I was about to tell her that my fear was unrealistic, but I stopped. Lately I have friends, every night after English class, I take Kim home, then stay and watch all the TV shows before returning to my house. Yet every night I see my mother awake waiting! She left me a bowl of sweet soup, I sat down to eat, my mother looked at me with a radiant expression, "I know you like this sweet soup the most, so I cooked it." I observed my mother under the light. I hadn't looked at her so closely in a long time. Mom smiled, "You're old, aren't you? There's a lot of gray hair, but let it go, I won't dye it. When you grow up, it's okay for me to get old." Mom's smile made her face have more wrinkles. I panicked, "Mom, go dye your hair. You don't have to be old, you're still big!" Mom didn't answer. I looked at my mother... blurted out: "Mom, go get married, living alone is so sad! We are all grown up now!". Mom laughed loudly: "I'm just waiting for the day I can hold my grandchildren and great-grandchildren!" I was speechless. Harsh times, including my complicity, took everything away from my mother. Quoc Duy (University of Economics) Table of contents Time series Time series Quoc DuyWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hung Posted by friend: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Manuel R. Cuevillas Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh Dịch giả: Phương Hoài C on tàu vũ trụ xuyên qua lớp mây và bắt đầu vẽ những vòng tròn phía trên các vách đá trần trụi để chuẩn bị hạ cánh. Phi công Ikles có một nhiệm vụ cụ thể: thu thập thông tin về sự phát triển trí tuệ của con người và chuyển cho căn cứ của mình trên hành tinh Uplon. Để làm điều này, theo hướng dẫn, anh ta phải tiếp xúc với hai người ở hai thái cực của xã hội loài người: chàng chăn cừu Martin Romero sống gần thành phố Soria của Tây Ban Nha, trên bình nguyên nơi có con sông Duero chảy, và Germain Ruff, một nhà tài chính lừng danh thế giới, người sở hữu nhiều nhà máy và tập đoàn, chủ tịch một công ty khổng lồ và là cổ đông chính của nhiều ngân hàng. Ikles nhanh chóng xác định được vị trí bãi chăn cừu của Martin. Còn chàng chăn cừu đã theo dõi chuyển động của chiếc đĩa bay được hơn mười phút. Những con cừu hoảng sợ tụm lại xung quanh Martin, chó thì sủa dữ dội. - Im lặng Sultan, đó là chuyện vặt - Martin vỗ về chú chó. Con tàu nhẹ nhàng tiếp đất. Ikles nhìn thấy Martin. Chiếc áo choàng rách vắt vai, chàng chăn cừu ngồi trước căn lều nghèo nàn của mình thổi ngọn lửa đã sắp tàn. Người ngoài hành tinh ngạc nhiên vì sự bình thản của chàng chăn cừu, anh ta chờ đợi sự sợ hãi hay khâm phục, nhưng Martin chỉ bình thản giữ con Sultan đang sủa inh ỏi. - Xin chào buổi chiều - Ikles chào chàng chăn cừu. - Xin chào buổi chiều - Martin đáp lời - Hãy ngồi gần ngọn lửa, không nóng nữa đâu. Người phi công sững sờ làm theo lời khuyên của anh ta. “Có lẽ anh ta là một thằng ngốc”, Ikles nghĩ thầm và hỏi to: - Anh có biết tôi từ đâu tới không? - Tôi nghĩ rằng anh từ xa tới - chàng chăn cừu đáp. - Anh có nhìn thấy ngôi sao kia không? Vậy mà tôi đến từ ngôi sao còn xa hơn thế nữa. Martin xoa chiếc cằm không cạo và trả lời vị khách: - Tôi vẫn luôn nghĩ rằng trên cao kia có người. - Do đâu mà anh nghĩ như vậy? - Dân chăn cừu có nhiều thời gian rỗi, có thể nghĩ bao nhiêu tùy thích. - Và anh có hay suy nghĩ không? - Ikles hỏi giọng châm biếm không che đậy. - Thỉnh thoảng. Thời gian trôi chậm và cần phải dùng nó để làm điều gì đó... - Anh có thể kể cho tôi nghe anh nghĩ về điều gì? - Tại sao lại không? Tôi nghĩ ra các trò chơi khác nhau. Và anh ta xếp những viên đá thành hình vuông trên mặt đất, sau đó chia thành hai hình tam giác vuông bằng nhau. Ikles tò mò theo dõi động tác của anh ta. Khi nhìn thấy Martin chia những góc vuông bằng đường chéo, anh phi công nhướn mày vì ngạc nhiên: chàng chăn cừu đã chứng minh định lý mà người Trái đất gọi là định lý Pythagore! Cuối cùng Martin cũng ngẩng lên nhìn Ikles, mỉm cười và nói: - Thật thú vị phải không, chập hai hình vuông và được một hình vuông to hơn. Và anh ta chỉ vào hình vuông được tạo nên bởi cạnh huyền của tam giác. - Anh đã học hình học chưa? - Ikles hỏi. Martin lại xoa cằm. - Hình học ư? Đó là gì vậy? Tôi chưa nghe đến nó bao giờ. Tôi đã từng được đi học lúc còn bé tí, tôi biết đọc, biết viết và biết làm tính đôi chút. Ikles không tin ở mắt mình: kẻ thất học thông thái này đã tự mình, không cần ai giúp đỡ, chứng minh được định lý đã làm lưu danh tên tuổi nhà bác học chứng minh được nó! Người chăn cừu đưa cho anh phi công một mẩu bánh mì và phômai. Ikles nhận lấy và hỏi: - Anh còn có những trò chơi giải trí nào nữa trong lúc cô đơn? Martin lại xếp những viên đá, nhưng bây giờ cách rất xa nhau. Anh ta, theo cách của mình, đã diễn giải rất thông minh bản chất của thuyết tương đối và kết luận: - Chiều dài, chiều rộng và chiều cao, đó chưa phải là tất cả. Vẫn còn có một chiều nữa, mà có thể là còn nhiều chiều khác nữa... Ikles sửng sốt. - Anh đã khi nào nghe nói tới Einstein chưa? - Chưa nghe tới, thưa ngài. Mà ông ta là ai? Người phi công không còn mảy may nghi ngờ: con người Trái đất này với những hiểu biết bản năng về toán học cao cấp đúng là một thiên tài. Giọng nói của người chăn cừu lôi anh ra khỏi trạng thái trầm ngâm: - Ngài lần đầu tiên xuống đây? - Với tôi là lần đầu tiên nhưng những người khác đã xuống đây từ trước. - Vậy tại sao chúng tôi không nhìn thấy họ? - Họ đến Trái đất từ hơn 30 triệu năm trước, và dấu vết họ để lại vẫn còn cho đến ngày nay. Trên núi trọc ở Andes, ở biên giới giữa Peru và Bolivia, họ đã xây dựng những công trình vĩ đại. Ở châu thổ sông Nazca vẫn còn một sân bay vũ trụ khổng lồ, nơi những con tàu của họ cất cánh và hạ cánh. Những sinh vật đó, tổ tiên của tôi, đã xây dựng một thành phố chỉ có thể đến được đó bằng cây cầu làm từ ánh sáng bắc qua một khe núi sâu, chính xác hơn là bằng thứ vật chất đã bị ion hóa, xuất hiện theo mong muốn của họ. Cuối cùng bọn họ đã quay trở về hành tinh Uplon của chúng tôi sau khi đã để lại trên Trái đất vô số những dấu vết về sự có mặt của mình. Cát bị nung chảy có thể thấy ở một số nơi trên sa mạc Gobi của các bạn, là bằng chứng về những vụ nổ hạt nhân của họ. Đến ngày nay vẫn còn các dấu vết của lịch, bản đồ địa lý, dụng cụ đo đạc mà họ đã sử dụng, và các bạn vẫn chưa đoán được chúng có nguồn gốc từ đâu. - Vậy các ngài đến chỗ chúng tôi để làm gì? - Martin hỏi. - Làm quen, tìm hiểu về các bạn. Tôi còn cần phải đến gặp một người Trái đất nữa, Germain Ruff. Germain Ruff, Germain Ruff - Người chăn cừu nhăn trán. Anh ta thấy cái tên quen quen... và chợt nhớ ra: - Tôi biết. Tôi đã đọc về ông ta trong báo. Một con người quan trọng. - Thông minh chứ? - Còn phải nói! - Thông minh hơn anh không? - Rõ khéo so sánh! Tôi là người chăn cừu nghèo khổ, thất học... Ikles không nói gì. Anh đã quyết định lập tức quay trở về. Nếu như người Trái đất này, kẻ sống lay lắt trong vô danh và nghèo khổ này, mà cũng có một trí tuệ vĩ đại như vậy thì khả năng của Germain Ruff phải đến thế nào! Chia tay người chăn cừu, anh quay về tàu và hai phút sau con tàu đã bị bầu trời đêm nuốt chửng. Trong lúc đó, Germain Ruff tiếng tăm đang uống whisky tại câu lạc bộ sang trọng của mình. Suốt cả ngày hôm đó đầu óc anh ta không hề đẻ ra được một ý tưởng nào vì một lý do đơn giản là anh ta hoàn toàn không có khả năng đó. Một ngày của anh ta bắt đầu từ nhà tắm hơi Thổ Nhĩ Kỳ và hiệu làm tóc. Ăn sáng, sau đó ngồi vào ôtô, tiếp sau đó là tráng miệng và bữa sáng thứ hai tại một nhà hàng danh tiếng. Nửa ngày còn lại cưỡi ngựa, rồi xem kịch, một vở kịch chán ngấy đối với anh ta, và cuối cùng là cuộc gặp mặt vui vẻ, nơi anh ta đưa đẩy những câu chuyện tầm phào cộng với một vài thông tin về tình hình quốc tế mà anh ta đọc được trong một tờ tạp chí nào đó. Germain Ruff dốt đặc như một cái nút chai. Các kỹ sư, kỹ thuật viên, chuyên gia trong nhiều lĩnh vực khác nhau làm việc thay anh ta và điều hành các nhà máy, bảo đảm để chúng vận hành trôi chảy. Uy tín, tên tuổi, sự nổi tiếng mà anh ta có được hoàn toàn là nhờ vào tiền do ông của anh ta kiếm được bằng những cách không lấy gì làm sạch sẽ cho lắm. Như vậy, người ngoài hành tinh đã có một hình dung hoàn toàn sai lầm về người Trái đất. Anh ta không biết một chân lý giản đơn: “Tôi là bản thân tôi cộng với hoàn cảnh của tôi”. Martin Romero là một thiên tài mà những hoàn cảnh ngặt nghèo, tiền định và tàn nhẫn (xuất thân của anh ta) đã biến anh ta thành người chăn cừu và phải sống một cuộc sống giữa bầy cừu. Còn đối với Germain Ruff, cuộc đời của anh ta được định đoạt bởi những hoàn cảnh khác, nhờ đó và chỉ nhờ đó mà anh ta có được danh tiếng và một tài sản khổng lồ. Trở về căn cứ, Ikles báo cáo: “Trái đất toàn là các sinh vật có khả năng to lớn, vĩ đại đến mức những người chỉ ở mức thiên tài phải đi chăn cừu”. Phương Hòai dịch Mục lục Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh Manuel R. CuevillasChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: HuyTran Nguồn: HuyTran VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 27 tháng 10 năm 2006
Manuel R. Cuevillas Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh Dịch giả: Phương Hoài C on tàu vũ trụ xuyên qua lớp mây và bắt đầu vẽ những vòng tròn phía trên các vách đá trần trụi để chuẩn bị hạ cánh. Phi công Ikles có một nhiệm vụ cụ thể: thu thập thông tin về sự phát triển trí tuệ của con người và chuyển cho căn cứ của mình trên hành tinh Uplon. Để làm điều này, theo hướng dẫn, anh ta phải tiếp xúc với hai người ở hai thái cực của xã hội loài người: chàng chăn cừu Martin Romero sống gần thành phố Soria của Tây Ban Nha, trên bình nguyên nơi có con sông Duero chảy, và Germain Ruff, một nhà tài chính lừng danh thế giới, người sở hữu nhiều nhà máy và tập đoàn, chủ tịch một công ty khổng lồ và là cổ đông chính của nhiều ngân hàng. Ikles nhanh chóng xác định được vị trí bãi chăn cừu của Martin. Còn chàng chăn cừu đã theo dõi chuyển động của chiếc đĩa bay được hơn mười phút. Những con cừu hoảng sợ tụm lại xung quanh Martin, chó thì sủa dữ dội. - Im lặng Sultan, đó là chuyện vặt - Martin vỗ về chú chó. Con tàu nhẹ nhàng tiếp đất. Ikles nhìn thấy Martin. Chiếc áo choàng rách vắt vai, chàng chăn cừu ngồi trước căn lều nghèo nàn của mình thổi ngọn lửa đã sắp tàn. Người ngoài hành tinh ngạc nhiên vì sự bình thản của chàng chăn cừu, anh ta chờ đợi sự sợ hãi hay khâm phục, nhưng Martin chỉ bình thản giữ con Sultan đang sủa inh ỏi. - Xin chào buổi chiều - Ikles chào chàng chăn cừu. - Xin chào buổi chiều - Martin đáp lời - Hãy ngồi gần ngọn lửa, không nóng nữa đâu. Người phi công sững sờ làm theo lời khuyên của anh ta. “Có lẽ anh ta là một thằng ngốc”, Ikles nghĩ thầm và hỏi to: - Anh có biết tôi từ đâu tới không? - Tôi nghĩ rằng anh từ xa tới - chàng chăn cừu đáp. - Anh có nhìn thấy ngôi sao kia không? Vậy mà tôi đến từ ngôi sao còn xa hơn thế nữa. Martin xoa chiếc cằm không cạo và trả lời vị khách: - Tôi vẫn luôn nghĩ rằng trên cao kia có người. - Do đâu mà anh nghĩ như vậy? - Dân chăn cừu có nhiều thời gian rỗi, có thể nghĩ bao nhiêu tùy thích. - Và anh có hay suy nghĩ không? - Ikles hỏi giọng châm biếm không che đậy. - Thỉnh thoảng. Thời gian trôi chậm và cần phải dùng nó để làm điều gì đó... - Anh có thể kể cho tôi nghe anh nghĩ về điều gì? - Tại sao lại không? Tôi nghĩ ra các trò chơi khác nhau. Và anh ta xếp những viên đá thành hình vuông trên mặt đất, sau đó chia thành hai hình tam giác vuông bằng nhau. Ikles tò mò theo dõi động tác của anh ta. Khi nhìn thấy Martin chia những góc vuông bằng đường chéo, anh phi công nhướn mày vì ngạc nhiên: chàng chăn cừu đã chứng minh định lý mà người Trái đất gọi là định lý Pythagore! Cuối cùng Martin cũng ngẩng lên nhìn Ikles, mỉm cười và nói: - Thật thú vị phải không, chập hai hình vuông và được một hình vuông to hơn. Và anh ta chỉ vào hình vuông được tạo nên bởi cạnh huyền của tam giác. - Anh đã học hình học chưa? - Ikles hỏi. Martin lại xoa cằm. - Hình học ư? Đó là gì vậy? Tôi chưa nghe đến nó bao giờ. Tôi đã từng được đi học lúc còn bé tí, tôi biết đọc, biết viết và biết làm tính đôi chút. Ikles không tin ở mắt mình: kẻ thất học thông thái này đã tự mình, không cần ai giúp đỡ, chứng minh được định lý đã làm lưu danh tên tuổi nhà bác học chứng minh được nó! Người chăn cừu đưa cho anh phi công một mẩu bánh mì và phômai. Ikles nhận lấy và hỏi: - Anh còn có những trò chơi giải trí nào nữa trong lúc cô đơn? Martin lại xếp những viên đá, nhưng bây giờ cách rất xa nhau. Anh ta, theo cách của mình, đã diễn giải rất thông minh bản chất của thuyết tương đối và kết luận: - Chiều dài, chiều rộng và chiều cao, đó chưa phải là tất cả. Vẫn còn có một chiều nữa, mà có thể là còn nhiều chiều khác nữa... Ikles sửng sốt. - Anh đã khi nào nghe nói tới Einstein chưa? - Chưa nghe tới, thưa ngài. Mà ông ta là ai? Người phi công không còn mảy may nghi ngờ: con người Trái đất này với những hiểu biết bản năng về toán học cao cấp đúng là một thiên tài. Giọng nói của người chăn cừu lôi anh ra khỏi trạng thái trầm ngâm: - Ngài lần đầu tiên xuống đây? - Với tôi là lần đầu tiên nhưng những người khác đã xuống đây từ trước. - Vậy tại sao chúng tôi không nhìn thấy họ? - Họ đến Trái đất từ hơn 30 triệu năm trước, và dấu vết họ để lại vẫn còn cho đến ngày nay. Trên núi trọc ở Andes, ở biên giới giữa Peru và Bolivia, họ đã xây dựng những công trình vĩ đại. Ở châu thổ sông Nazca vẫn còn một sân bay vũ trụ khổng lồ, nơi những con tàu của họ cất cánh và hạ cánh. Những sinh vật đó, tổ tiên của tôi, đã xây dựng một thành phố chỉ có thể đến được đó bằng cây cầu làm từ ánh sáng bắc qua một khe núi sâu, chính xác hơn là bằng thứ vật chất đã bị ion hóa, xuất hiện theo mong muốn của họ. Cuối cùng bọn họ đã quay trở về hành tinh Uplon của chúng tôi sau khi đã để lại trên Trái đất vô số những dấu vết về sự có mặt của mình. Cát bị nung chảy có thể thấy ở một số nơi trên sa mạc Gobi của các bạn, là bằng chứng về những vụ nổ hạt nhân của họ. Đến ngày nay vẫn còn các dấu vết của lịch, bản đồ địa lý, dụng cụ đo đạc mà họ đã sử dụng, và các bạn vẫn chưa đoán được chúng có nguồn gốc từ đâu. - Vậy các ngài đến chỗ chúng tôi để làm gì? - Martin hỏi. - Làm quen, tìm hiểu về các bạn. Tôi còn cần phải đến gặp một người Trái đất nữa, Germain Ruff. Germain Ruff, Germain Ruff - Người chăn cừu nhăn trán. Anh ta thấy cái tên quen quen... và chợt nhớ ra: - Tôi biết. Tôi đã đọc về ông ta trong báo. Một con người quan trọng. - Thông minh chứ? - Còn phải nói! - Thông minh hơn anh không? - Rõ khéo so sánh! Tôi là người chăn cừu nghèo khổ, thất học... Ikles không nói gì. Anh đã quyết định lập tức quay trở về. Nếu như người Trái đất này, kẻ sống lay lắt trong vô danh và nghèo khổ này, mà cũng có một trí tuệ vĩ đại như vậy thì khả năng của Germain Ruff phải đến thế nào! Chia tay người chăn cừu, anh quay về tàu và hai phút sau con tàu đã bị bầu trời đêm nuốt chửng. Trong lúc đó, Germain Ruff tiếng tăm đang uống whisky tại câu lạc bộ sang trọng của mình. Suốt cả ngày hôm đó đầu óc anh ta không hề đẻ ra được một ý tưởng nào vì một lý do đơn giản là anh ta hoàn toàn không có khả năng đó. Một ngày của anh ta bắt đầu từ nhà tắm hơi Thổ Nhĩ Kỳ và hiệu làm tóc. Ăn sáng, sau đó ngồi vào ôtô, tiếp sau đó là tráng miệng và bữa sáng thứ hai tại một nhà hàng danh tiếng. Nửa ngày còn lại cưỡi ngựa, rồi xem kịch, một vở kịch chán ngấy đối với anh ta, và cuối cùng là cuộc gặp mặt vui vẻ, nơi anh ta đưa đẩy những câu chuyện tầm phào cộng với một vài thông tin về tình hình quốc tế mà anh ta đọc được trong một tờ tạp chí nào đó. Germain Ruff dốt đặc như một cái nút chai. Các kỹ sư, kỹ thuật viên, chuyên gia trong nhiều lĩnh vực khác nhau làm việc thay anh ta và điều hành các nhà máy, bảo đảm để chúng vận hành trôi chảy. Uy tín, tên tuổi, sự nổi tiếng mà anh ta có được hoàn toàn là nhờ vào tiền do ông của anh ta kiếm được bằng những cách không lấy gì làm sạch sẽ cho lắm. Như vậy, người ngoài hành tinh đã có một hình dung hoàn toàn sai lầm về người Trái đất. Anh ta không biết một chân lý giản đơn: “Tôi là bản thân tôi cộng với hoàn cảnh của tôi”. Martin Romero là một thiên tài mà những hoàn cảnh ngặt nghèo, tiền định và tàn nhẫn (xuất thân của anh ta) đã biến anh ta thành người chăn cừu và phải sống một cuộc sống giữa bầy cừu. Còn đối với Germain Ruff, cuộc đời của anh ta được định đoạt bởi những hoàn cảnh khác, nhờ đó và chỉ nhờ đó mà anh ta có được danh tiếng và một tài sản khổng lồ. Trở về căn cứ, Ikles báo cáo: “Trái đất toàn là các sinh vật có khả năng to lớn, vĩ đại đến mức những người chỉ ở mức thiên tài phải đi chăn cừu”. Phương Hòai dịch Mục lục Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh Manuel R. CuevillasChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: HuyTran Nguồn: HuyTran VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 27 tháng 10 năm 2006
Cấn Vân Khánh Chàng Hề Của Em Người... yêu tôi thường lặp đi lặp lại điệp khúc thế này:- Vào Sài Gòn đi! Anh đợi.Và tôi, dẫu biết lời chèo kéo thiết tha ấy quyến rũ vô chừng, nhưng vẫn trả lời rằng:- Năm 2000, cọng rơm khô của em ạ.Anh thở dài. Tôi biết mỗi lần anh thở dài , trên đầu anh lại mọc thêm mấy sợi tóc... bạc. Tôi cảm nhận rõ nỗi lo lắng ấy của anh. Dù trước tôi, anh không dám gào lên: "Đến năm 2000 thì anh thành cụ già mất rồi còn đâu... "Đừng bắt tôi phải nói tuổi của anh, bởi chính tôi cũng không biết chính xác cái điều tối quan trọng này. Chỉ biết rằng nếu nhìn nhận thực tế bằng con mắt khách quan thì chúng tôi xưng hô "chú-cháu" nghe dễ lọt tai hơn. Chắc chắn tôi sẽ làm điều ấy nến anh không phải là... văn nghệ sĩ. Mà văn nghệ sĩ thì được quyền trẻ, khoẻ cho đến chết. (Trích nguyên văn lời anh)* * *Kiếp trước tôi và anh trót mắc nợ nhau, định trả ở kiếp này thì kẻ Nam người Bắc. Tôi nói phải đợi kiếp sau. Anh không đồng ý vì từ trước đến giờ anh chưa hề "ăn quịt" của ai cả. Vậy là tuần một lần, anh phone cho tôi. Chẳng biết những lời thế này có phải để trả nợ nhau không:- Một người bạn của anh gặp em ở "Hội Nghị X... " ở HN, ông ta nói em rất dễ thương và xinh đẹp.- Còn anh thì xấu tệ.- Nhầm to, anh rất đẹp trai.- Trên đời này em chỉ công nhận mỗi diễn viên kiêm đạo diễn T.L. là đẹp trai thôi.- Ồ, vậy thì em yên tâm, anh đẹp gấp ba lần T.L. Thật đấy, em không tin à?..Tôi phá lên cười. Tất nhiên là tôi chẳng dám tin vào điều ấy. Vì đã hơn ba lần tôi nhìn anh trên ti vị Không ngờ anh hiếu thắng và dễ... ghen thế!* * *Anh chưa kịp (hay là - không dám) hỏi tôi có... yêu anh không thì tôi báo tin cho anh biết tôi có bồ mới. Bồ mới tên Phan, điển trai và để ria mép. Tôi không dấu được anh chuyện gì, kể cả chuyện tôi thích sơn móng tay màu đen. Anh riết róng:- Tôi biết cô quyến rũ rồi.Tôi bảo:- Anh cũng đâu thiếu tài ấy. Chúng ta bình đẳng mà. Chỉ có thật thà khai báo hay không thôi.Anh hậm hực:- Vâng cô thật thà. Tôi có hàng đống... Tôi dối trá.Tôi reo lên:Đấy nhá. Anh thừa nhận rồi nhá!(Tôi biết anh yêu tôi đã đủ mệt, dại gì anh đi yêu người khác... )Tôi yêu anh? Chắc là không. Tối thứ Bảy, tôi quên mất lời hẹn anh phone nên nhong nhong đi chơi với Phan. Phan khác anh. Phan thích nói chuyện tiền nong. Tôi thì thế nào cũng được. Nói chuyện xong chúng tôi đi ăn hàng. Tôi được Phan ban cho cái quyền chọn món ăn. No cái bụng mà tôi vẫn cảm thấy thèm một cái gì đó không nhớ nổi. Về đến nhà tôi mới nhận ra mình thèm đươc... cười. Mà người khiến tôi cười không bao giờ có thể là bộ mặt đầy toan tính của Phan. Người ấy là anh. Phải là anh.Thay vì gọi anh là "cọng rơm khô", tôi gọi anh là "chàng hề" của em. Và anh bất bình với cái danh hiệu ấy. Anh nói ngoài đời anh rất lịch sự, nghiêm trang. Tôi mặc xác ngoài đời anh ra sao.* * *20-1 sinh nhật anh, tôi quyết không phone hay gởi quà như dự định. Quả nhiên 10 giờ đêm anh dựng tôi dậy bằng hồi chuông điên thoại dồn dập:- Em cám ơn cái miệng của anh đi.- Tại sao kia?- Vì nó đã nói hộ em lời chúc sinh nhật anh.- Nó nói thế nào?- Nói chúc anh gặp Vân Khánh vào ngày hôm nay.Tôi phì cười:- Nó nói sạo đấy. Em đang cuộn mình trong chăn. Và buồn ngủ.Anh thở dài:- Chắc vậy. Chúc em ngủ ngon.Còn tôi, dường như đêm đó thao thức suốt. Tôi bỗng ao ước: Giá như có ai đó chắp cho đôi cánh, tôi sẽ bay ngay vào Sài Gòn, để gặp và cám ơn... cái miệng của anh.* * *Trong khi tôi (và chắc cả anh) đang bóc lịch chờ đến năm 2000 thì cô bạn thân đến, tay vung vẩy một tờ báo:- Đọc đi, tin tối quan trọng, năm 2000 trái đất nổ tung.Tôi vồ lấy tờ báo đọc ngấu nghiến. Thôi thế là xong. Tôi ôm lấy cô bạn của mình mà khóc lóc. Nó vỗ về:- Biết đâu chỉ là tin vịt, ngốc ơi, sống chết có số.Nhưng rồi chính nó cũng "mít ướt" theo tôi. Thật là một cái tin kinh khủng cho tất cả những ai sống trên đời này. Đúng lúc đó anh phone cho tôi.- Bình tĩnh nào, nếu không gặp được kiếp này thì gặp ở kiếp sau, lo gì.Còn tôi, phát điên vì thái độ bất cần điên rồ ấy của anh. Tuần sau, vẫn cô bạn thân tìm gặp tôi, nó cười vang:- Mình bị lừa rồi, ngốc ơi. Nhìn đây này, báo ra ngày 1-4. Mà ngày 1-4 là ngày nói dối.Tôi khóc không thành tiếng. Giở lại trang báo "chết người" ấy, tôi nhìn lên tác giả. Chúa ơi! "Chàng hề của em" chứ không phải là một ai khác.Thay vì gặp anh năm 2000, tôi xóa bỏ lời thề đó. Năm ngày nữa anh sẽ nhận được thư của tôi. Thư viết rằng:"Em sẽ đi Sài Gòn năm 1999. Cẩn thận vẫn hơn. Chàng hề của em ạ".Hết Mục lục Chàng Hề Của Em Chàng Hề Của Em Cấn Vân KhánhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: mickey đưa lên vào ngày: 6 tháng 6 năm 2004
Can Van Khanh My Clown My... lover often repeats this refrain: - Go to Saigon! He waited. And I, even though I knew that those earnest words of encouragement were extremely seductive, still replied: - The year 2000, my dry straw. He sighed. I know every time you sigh, a few more gray hairs grow on your head. I clearly feel his concern. Even though in front of me, he didn't dare to scream: "By the year 2000, you'll be an old man... "Don't ask me to tell you your age, because I don't exactly know this very important thing. . We only know that if we look at reality with objective eyes, the "uncle-niece" address sounds easier to hear. I would definitely do that if you weren't... an artist. Writers and artists have the right to be young and healthy until death. (Quoting his words verbatim)* * *In the past life, you and I were in debt to each other, and in this life we ​​were going to pay it back, it was the South and the North. I said we have to wait for the next life. He did not agree because he had never "taken advantage of" anyone before. So once a week, he calls me. I don't know if these words are meant to repay each other's debts:- A friend of mine met you at "Conference X..." in Hanoi, he said you were very cute and beautiful.- And I'm ugly. bad.- Big mistake, you are very handsome.- In this world, I only recognize actor and director T.L. just handsome. - Oh, then you can rest assured, I'm three times more beautiful than T.L. Really, you don't believe it?...I burst out laughing. Of course I didn't dare believe that. Because more than three times I've looked at you on the table, I didn't expect you to be so aggressive and so easily... jealous!* * *You didn't have time (or - didn't dare) to ask me if I... loved you before I told you the news. Let me tell you I have a new boyfriend. The new boyfriend's name is Phan, handsome and has a mustache. I can't hide anything from him, including the fact that I like to paint my nails black. He insisted: - I know you're attractive. I said: - I don't lack talent either. We are equal. The only question is whether you're honest or not. He angrily said: - Yes, you're honest. I have tons of... I lie. I shouted: There you go. You admit it! (I know you love me enough, why would you love someone else... )I love you? Sure is not. Saturday night, I forgot my phone call appointment so I casually went out with Phan. Phan is different from you. Phan likes to talk about money. Either way is fine with me. After talking, we went to eat. I was given the right to choose the dish by Phan. My stomach is full but I still feel craving for something I can't remember. When I got home, I realized I craved... to laugh. But the person who makes me laugh can never be Phan's calculating face. That person is you. It must be you. Instead of calling you "dry straw", I call you my "clown". And he was dissatisfied with that title. He said in real life he is very polite and serious. I don't care what he is like in real life.* * *On January 20, for his birthday, I decided not to call or send him a gift as planned. Sure enough, at 10 o'clock at night, he woke me up with a frantic phone ringing: - Thank you for my mouth. - Why? - Because it said my birthday wishes for you. - How did it say it? ?- Say I hope to see Van Khanh today. I laughed: - That's a lie. I'm curled up in a blanket. And sleepy. He sighed: - Probably so. Good night. As for me, it seemed like I was awake all night. I suddenly wished: If only someone would give me wings, I would fly right to Saigon, to meet and thank... your mouth.* * *While I (and probably you) are peeling waiting for the year 2000, my best friend came, waving a newspaper: - Read, the most important news, in the year 2000 the earth will explode. I grabbed the newspaper and read it voraciously. That's it. I hugged my friend and cried. He comforted: - Maybe it's just fake news, stupid, life and death are determined. But then he also "cries" after me. What terrible news for everyone living in this world. At that moment, he called me. - Calm down, if we don't meet in this life, we'll meet in the next life, so why worry? As for me, I was crazy because of that crazy, careless attitude of yours. The next week, my best friend came to see me and laughed: - I was tricked, you idiot. Look here, the newspaper came out on April 1. April 1 is a day of lies. I cried without a sound. Turning back to that "deadly" page, I looked up at the author. Oh my God! "My clown" and not someone else. Instead of meeting you in 2000, I erased that vow. In five days you will receive my letter. The letter said: "I will go to Saigon in 1999. It's better to be careful. My clown". End Table of contents My Clown My Clown Can Van KhanhWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: friend: mickey posted on: June 6, 2004
nhiều tác giả Chàng Lía Chiều chiều én liệng truông Mây,Cảm thương chú Lía bị vây trong thành.Ngày xưa, ở miền Bình Định, có một người đàn bà nhà quê góa chồng, sống với đứa con trai còn nhỏ tên là Lía. Mới lớn lên, Lía đã tỏ ra sức mạnh hơn chúng bạn, tánh tình ngang ngược, khảng khái. Nhà nghèo, thấy mẹ thường phải ăn uống cực khổ, Lía đi bắt trộm gà, chim về nấu cho mẹ ăn. Biết được con làm bậy, bà mẹ rầy la. Lía mới chịu thôi. Thương mẹ vất vả, Lía đi ở giữ trâu cho mỘt nhà phú hộ trong làng để lấy tiền đỡ cho mẹ già.Thường ngày Lía học tập võ nghệ, bắt trẻ cùng lứa làm kiệu rước mình, tự xưng làm vua. Một hôm Lía bắt trâu của chủ làm thịt để khao đãi chúng bạn, bị chủ đuổi đi. Lía trở về nhà rồi nhờ mẹ già xin cho đi học ở nhà thày đồ trong vùng. Nghe Lía là đứa trẻ ngỗ nghịch, cứng đầu, thày dạy từ chối, song thấy bà mẹ già hết lời van nài và Lía tự nguyện sửa đổi tính nết nên rốt cục cũng nhận cho vào hàng môn đệ. Học tập được ít lâu, Lía chia học trò ra làm hai phe, làm náo động cả trường. Lía lại cầm đầu một nhóm bạn học trường đêm đi bắt súc vật, lấy của cải các nhà giàu đem về giúp mẹ già và phân phát cho những người nghèo khó ở xóm làng. Hành động quấy rối của Lía khiến thày đồ sợ vạ lây, phải mời bà mẹ đến để trả Lía về nhà.Lía đã khôn lớn, thêm tin ở tài sức mình, thường ngày gặp việc bất bình là ra tay can thiệp, đương đầu với các kẻ thế lực dùng oai quyền, tiền bạc hiếp đáp dân lành. Một hôm Lía lên tỉnh, khôn khéo vận động vào làm thuộc hạ một viên đội tâm phúc của quan tỉnh. Từ đó, Lía chuyên lo tập luyện võ nghệ, học hành kinh sử, hy vọng một ngày kia đỗ đạt làm quan, để làm vui lòng mẹ già.Đến kỳ thi, mặc dầu văn võ tinh thông, Lía làm bài đều đúng cả, song vì không chịu mang tiền đút lót như mọi người, Lía bị viên chánh chủ khảo đánh hỏng. Tức giận, Lía kéo đồ đảng đến nhà viên chánh chủ khảo kể tội rồi chặt đầu viên quan hối lộ, đoạn bắt luôn người vợ lẽ đem đi. Bị quan quân truy nã, Lía chiếm lấy một vùng hiểm trở tựa vào rừng núi làm căn cứ.Từ khi ra mặt chống lại triều đình, Lía ngang dọc vùng vẫy một phương trừ gian diệt ác, lấy của nhà giàu giúp người nghèo, tiếng tăm lan rộng. Nhiều kẻ bất mãn với chế độ hà khắc, bất công của vua quan thời bấy giờ theo về cùng Lía khá đông. Triều đình rao trọng thưởng tiền bạc cho ai bắt nộp được đầu Lía.Mấy lần bị bao vây ráo riết, Lía nhờ võ nghệ cao cường, nên đều thoát được dễ dàng. Người vợ viên chủ khảo đã bị Lía giết, bấy lâu theo Lía, cố chiều chuộng hầu hạ để lấy lòng tin tưởng của chàng, đợi dịp để trả thù cho chồng cũ và lãnh thưởng lớn. Lía không dè mà lo đề phòng sẵn nên một hôm, trong lúc cùng các đồng đảng đang chè chén say sưa tại sào huyệt ở rừng sâu, thì bọn quan quân kéo đến vây bắt. Người vợ lẽ đã thừa lúc chung quanh không ai để ý, lẻn đi báo quan hay chỗ đóng trại của Lía. Phần lớn bộ hạ của Lía bất ngờ không kịp đối phó đều bị hãm hại, còn Lía nhờ tài nhảy cao, phóng giỏi nên phi thân thoát khỏi vòng vây.Lía bị thoát nạn, son phẫn uất vì người làm bà làm nhục, đồ đảng tan rã, lại bị quan quân truy nã gắt gao. Trong lúc lẩn tránh, Lía ẩn tại nhà một ông lão nhà quê, nghĩ tức giận vì bị kế mỹ nhân, lòng tự ái bị xúc phạm, bèn lấy gươm tự cắt đầu mình trao cho ông già mang lên quan để lãnh thưởng.Thương cho người dũng khí sa cơ, không muốn để chàng lọt vào quan quân, ông già lặng lẽ đem đầu chàng Lía bí mật đi chôn, không màng đến số tiền thưởng lớn lao của triều đình. Mục lục Chàng Lía Chàng Lía nhiều tác giảChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Hùng đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
many authors Guy Lia In the afternoon, swallows flew to the clouds, Feeling sorry for Uncle Lia who was besieged in the city. Once upon a time, in the Binh Dinh region, there was a widowed country woman, living with her young son named Lia. Having just grown up, Lia has shown to be stronger than her friends, with a stubborn and arrogant personality. The family was poor, seeing that her mother often had to eat and drink hard, Lia stole chickens and birds to cook for her mother. Knowing that her child was doing something wrong, the mother scolded him. Lia just accepted it. Loving her mother's hardships, Lia worked as a buffalo caretaker for a rich family in the village to get money to support her elderly mother. Every day, Lia studied martial arts, forced children of her age to make palanquins to carry her, and proclaimed herself king. One day, Lia caught his master's buffalo and slaughtered it to feast on his friends, but the master chased him away. Lia returned home and asked her old mother to let her go to school at a local teacher's house. Hearing that Lia was a disobedient and stubborn child, the teacher refused, but seeing that the old mother begged her and Lia voluntarily changed her behavior, he finally accepted her as a disciple. After studying for a while, Lia divided the students into two factions, causing a stir in the whole school. Lia led a group of night school friends to hunt animals, take wealth from rich people, bring it back to help her elderly mother, and distribute it to the poor in the village. Lia's harassing actions made the teacher afraid of getting into trouble, so he had to invite his mother to return Lia home. Lia has grown up and has more faith in her own abilities. Every day when she encounters grievances, she intervenes and confronts her. with powerful people who use power and money to oppress innocent people. One day, Lia came to the province and cleverly maneuvered herself into being a subordinate of the provincial mandarin's confidant. From then on, Lia focused on practicing martial arts, studying history, hoping that one day she would pass the exam to become a mandarin, to please her old mother. When the exam came, although she was proficient in literature and martial arts, she got everything right. , but because she refused to bring bribe money like everyone else, Lia was defeated by the chief examiner. Angry, Lia dragged the party's followers to the chief's house to interrogate him, then cut off the head of the bribery official, and then captured the concubine and took him away. Wanted by the military, Lia took over a dangerous area leaning against the mountains and forests as a base. Since coming out against the royal court, Lia struggled side by side to eliminate evildoers, taking from the rich to help the poor. fame spread. Many people who were dissatisfied with the harsh and unfair regime of the king and mandarins at that time followed Lia in large numbers. The court announced a large reward of money for anyone who could capture Lia's head. Several times she was besieged, and thanks to her high martial arts skills, she escaped easily. The examiner's wife was killed by Lia. She had been following Lia for a long time, trying to pamper her servant to gain his trust, waiting for an opportunity to avenge her ex-husband and receive a big reward. Lia did not hesitate but took precautions, so one day, while she and her comrades were partying intoxicated at their lair in the deep forest, the military officers came to arrest her. The concubine took advantage of the time when no one was paying attention, sneaking away to report to the mandarins or Lia's camp. Most of Lía's subordinates were suddenly harmed, unable to cope in time, and because of her ability to jump high and launch well, she escaped the encirclement. Lía escaped unharmed, and was angry because the person humiliated her. The party disintegrated, and was again wanted by the military. While hiding, Lia hid at the house of an old man in the countryside, thinking that he was angry because he was being seduced by a beauty and his pride was insulted, so he took a sword and cut off his own head and gave it to the old man to take to the mandarin to receive his reward. Thuong Not wanting to let him fall into the army, the old man quietly buried Lia's head secretly, not caring about the huge reward from the court. Table of contents Guy Lia Guy Lia many authorsWelcome to read books from the book project for mobile devicesSource: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Posted by friend: Hung on: December 27, 2003
Lâm Bích Thủy Chàng Ngốc Tặng bạn Đ. H. T Ngốc! Chàng đúng là ngốc thật. Các bạn sinh viên lớp tôi đặt tên cho chàng như vậy là vì chàng không thuộc vào cái Top Ten nào trong sự phân loại của Xã hội đương đại, chẳng hạn như đẹp trai, tài năng hay được phép xếp hàng để lọt vào danh sách “Đại gia” Bởi, từ nhỏ chàng đã sống thiếu cha, vì cha là liệt sĩ chống Pháp, vắng mẹ vì mẹ đã theo cha đi vào lòng đất do bệnh hiểm nghèo. Do vậy, chàng đâu được thừa kế chút của cải nào của gia đình để làm bàn đạp mà đi lên ở thì tương lại! Song, đối lập với những điều đó; chàng có một đầu óc chứa đầy sự kiêu hãnh, lòng tự trọng và nghị lực phi thường (chàng nghĩ về mình như thế) Chàng coi khinh tất cả những gì liên quan đến các trạng từ “Đẹp trai, có tài và căng túi” Nhưng, thật quái lạ, người như thế mà lọt thẳng vào đôi mắt xanh của cô nàng được mệnh danh là kiêu kỳ nhất lớp. Nàng kiêu kỳ bởi nhiều người nói cho nàng biết rằng, nàng có đôi mắt biết nói, đôi môi mọng đỏ chứa nụ cười duyên làm xao xuyến lòng người. Các chàng trai trong lớp đều thích cái tính hồn nhiên, trong trắng có pha chút lãng mạng của nàng. Nàng có thứ gì mà ở những cô gái cùng lớp không có là sức hấp dẫn, lối cuốn các chàng trai! Bất kỳ ai, sau một lần tiếp xúc đều muốn được nàng để ý tới. Nhiều chàng trai hào hoa phong nhã trong lớp xếp hàng để được Nàng ngó tới. Song đối với họ, Nàng chỉ nhẹ mỉm cười như để trả cái ơn đã quan tâm đến nàng. Mà vì sao nàng lại để ý tới chàng “Ngốc.”. Chẳng ai hiểu gì cả. Thế mới lạ chứ. Có lẽ nó ở chỗ này? Rất tình cờ, trong những buổi lao động, Nàng bắt gặp cái chất Người ở chàng Ngốc. Khi làm, chàng lẳng lặng, miệt mài với công việc, không để ý đến ai, không cần ai biết đến mình làm tốt hay xấu. Chàng cắm cúi, chăm chỉ làm hết việc của mình với tinh thần trách nhiệm cao, với ý thức tốt và phớt lờ tất cả. Chính cái phớt lờ rất đời đó, đã nãy sinh một mầm mống tình cảm ở trong Nàng đối với chàng “Ngốc”. Nàng không nói ra, chỉ âm thầm theo dõi từng động tác, hành vi của chàng khi lao động. Nàng cảm nhận được ở chàng một đức tính rất đáng quí – Đó là cẩn trọng trước mỗi khi bắt tay làm bất cứ việc gì; Vì thế chàng chưa bao giờ phải làm việc của mình đến hai lần như một số bạn khác. Ý thức lao động và trách nhiệm của chàng luôn được lãnh đạo lớp “quan tâm” Họ thấy chàng chẳng than phiền bất cứ việc gì; dù xa, dù khó khăn, nặng nhọc chàng đều chấp nhận sự phân công triệt để. Chàng cần cù, chăm chỉ và dễ giải đến là dễ thương, Nàng cảm chàng ở cái tính âm thầm lặng lẽ làm hết khả năng của mình mà không khoa trương, khua môi múa mép. Nhìn bề ngoài, chàng Ngốc không hề mảy may có gì để sùng kính. Người hơi thô, dáng đi trông đến là vất vả; từ rất xa nhìn dáng người chúi sâu về đằng trước, nàng biết đó là chàng chứ không phải ai khác. Thầy tướng số đã cảnh báo về tương lai người mà dáng đi như chàng là đời rất khổ. Chỉ có một đặc điểm nổi bật trên khuôn mặt trẻ trung của chàng, là đôi mắt biết nhìn đời. Nhìn vào đôi mắt ấy, Nàng như thấy những cam chịu, uất ức và nỗi đau của con người nghèo nàn, cơ cực. Tất cả những điều đó có ở trong sâu kín tận mắt chàng. Mặc dù ngốc nhưng chàng có tình với người mình tiếp xúc; đối với bè bạn thì thật chân tình. Chàng chẳng bao giờ than phiền với ai về cái tên Ngốc mà mọi người gán cho. Chàng “Ngốc” đúng là ngốc thật! Sao chàng chẳng có chút phản ứng nào khi người ta gọi chàng như thế. Người ta có thể khinh chàng mà chàng không khinh lại để tỏ ra mình có lòng tự trọng. Người ta cười cợt, trêu chàng mà chàng chẳng cáu để tỏ ra mình hiểu biết và có trí thông minh. Nàng, thì nàng biết rõ: chàng không hoa lá, màu mè và cũng không biết nói những lời sáo rỗng để lấy lòng ai. Có lần Nàng “Gợi ý” về vấn đề đó để thử độ nóng của chàng. Và như có tô kiến lửa” ẩn núp trong chàng bấy lâu, chàng được cơ hội có quyền bộc lộ trí tuệ của mình: -Tôi xem thường lời xả giao phù phiếm. Ai bảo tôi là “Ngốc”. Tôi ngốc ư? Có đúng như vậy không? Họ khinh tôi để được cái gì? Phải chăng họ kém tôi đến hàng trăm lần yêu thương, tôi không nói ra nhưng tôi thương họ đấy thôi. Họ cười tôi à? Tôi không muốn cókiểu cười như họ. Tôi cũng rất biết cười, nhưng nếu tôi cười sẽ làm phật lòng họ và lúc đó khuôn mặt họ sẽ là “Con” chứ không phải “Người” như họ tưởng. Thực ra có những người rất ngô nghê, đần độn nhưng lúc nào họ cũng kiêu căng cho mình là thông thái. Còn tôi sống bằng tình người, nghị lực và tự chủ; tôi không thích chạy theo thói tục ở đời. Tôi chỉ có được sự thù ghét khi những kẻ lợi dụng quyền hành để trục lợi cho riêng bản thân mình. Tôi yêu và tin vô cùng với tất thảy bè bạn của mình. Đến một lúc nào đó con người sẽ hiểu ra thế nào là “Ngốc” thế nào là “Thông thái”. Chàng “Ngốc” lý giải với Nàng nhiều và Nàng cũng chứng kiến những chuyện tương tự nhu lý giải của chàng. Nhưng, cái tính ngạo mạn của “Ngốc” đã dẫn đến bi kịch của tình yêu. “Ngốc” yêu say đắm Nàng, nhưng Ngốc quá vụng về trong lời nói và cử chỉ. “Ngốc” đã nghìn lần đến thăm nhà Nàng, nhiều lần đã định nói ra điều ấp ủ trong lòng mà “Ngốc” không thể nói. Một hôm, vẫn thấy “Ngốc” không thể nói mà trong hành động chan chứa sự nồng nàn của cái gọi là tình yêu. Xem cách Ngốc đối với Nàng thì đó thật là mối tình cao thượng mà sao Ngốc vụng về ghê! Nàng bỗng hỏi: Anh! Tình yêu! Tình yêu đối với anh?,, Chàng “Ngốc” không ngần ngại đáp ngay: - Tình yêu là lòng tự trọng và danh dự Ồ! Sao Anh ngốc thế, ngốc gì ngốc dữ vậy! Chàng “Ngốc” bàng hoàng. Một lời sĩ vả hay. Mục lục Chàng Ngốc Chàng Ngốc Lâm Bích ThủyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct. Ly đưa lên vào ngày: 2 tháng 12 năm 2010
Lam Bich Thuy Idiots For you D. H.T Stupid! He really is stupid. The students in my class named him that because he did not belong to any of the Top Ten in contemporary society's classification, such as handsome, talented or allowed to line up to be on the list. "Grandfather" Because, since he was young, he has lived without his father, because his father was a martyr against the French, and without his mother because she followed his father into the underground due to a serious illness. Therefore, he did not inherit any family wealth to use as a stepping stone to move up in the future! But, in contrast to those things; He has a mind filled with pride, self-esteem and extraordinary energy (that's how he thinks of himself). He despises everything related to the adverbs "Handsome, talented and full of money." But, strangely enough, someone like that caught the blue eyes of the girl known as the most arrogant in the class. She is arrogant because many people tell her that she has eyes that can speak and red lips with a charming smile that makes people's hearts flutter. The boys in the class all like her innocent, chaste personality mixed with a bit of romance. What she has that other girls in her class don't have is the charm and charm to attract boys! Anyone, after one contact, wants to be noticed by her. Many gallant and elegant boys in the class lined up to be noticed by her. But for them, she just smiled lightly as if to repay the favor of taking care of her. But why does she pay attention to the "Stupid" guy? No one understands anything. That's strange. Maybe it's here? Quite by chance, during work sessions, she encountered the human quality in Ngoc. When working, he was quiet, absorbed in his work, not paying attention to anyone, not needing anyone to know whether he did good or bad. He bows down, diligently does all his work with a high sense of responsibility, with good sense and ignores everything. It was that very mundane ignoring that gave birth to a seed of affection within her for the "Idiot" guy. She didn't say anything, just silently watched his every move and behavior while working. She felt in him a very valuable quality - that is, being careful before starting to do anything; Therefore, he never had to do his work twice like some other friends. His sense of work and responsibility is always "considered" by the class leaders. They see that he does not complain about anything; No matter the distance, no matter how difficult or heavy, he always accepted the radical assignment. He is industrious, hard-working and easy-going to the point of being cute. She feels that he is quiet and quietly does his best without exaggeration or flailing his lips. On the surface, the Idiot had nothing to revere. The body is a bit rough, the gait looks labored; From far away, looking at the figure leaning deeply forward, she knew it was him and not someone else. The fortune teller warned that a person with a gait like his would have a very miserable life in the future. There is only one outstanding feature on his youthful face: his eyes that know how to look at life. Looking into those eyes, she seemed to see the resignation, resentment and pain of poor, destitute people. All of that was hidden deep within his eyes. Even though he's stupid, he has feelings for the people he comes into contact with; For friends, it's sincere. He never complained to anyone about the name Stupid that everyone assigned him. "Stupid" guy is really stupid! Why didn't he react at all when people called him that? People can despise him but he doesn't despise them back to show that he has self-respect. People laughed and teased him, but he did not get angry to show that he was knowledgeable and intelligent. She, she knows clearly: he is not flowery, colorful and does not know how to say empty words to please anyone. One time, she "suggested" that issue to test his hotness. And like a bowl of fire ants lurking inside him for a long time, he was given the opportunity to express his wisdom: -I despise frivolous words of renunciation. Who said I'm "Stupid". Am I stupid? Is that true? What do they gain by looking down on me? Are they hundreds of times less loving than me? I don't say it, but I love them. Are they laughing at me? I don't want to laugh like them. I also know how to smile, but if I laugh, it will offend them and then their face will be "Son" and not "Human" as they think. In fact, there are people who are very foolish and stupid, but they always arrogantly consider themselves wise. As for me, I live by human love, energy and self-control; I don't like following the customs of life. I only have hatred when people take advantage of their power for their own gain. I love and trust all my friends immensely. At some point, people will understand what "Stupid" is and what "Wise" is. The "Idiot" guy explained a lot to her and she also witnessed similar things to his explanation. But, the arrogance of "Idiot" led to the tragedy of love. "Stupid" loved her passionately, but Ngoc was too clumsy in words and gestures. "Idiot" has visited her house thousands of times, many times he has tried to say the things he cherishes in his heart that "Idiot" cannot say. One day, I still saw "Stupid" who couldn't speak but whose actions were filled with the passion of so-called love. Looking at the way Ngo treats her, it's truly a noble love, but Ngo is so clumsy! She suddenly asked: You! Love! Love for me?, The "Idiot" guy did not hesitate to immediately answer: - Love is self-esteem and honor Oh! Why are you so stupid? Why are you so stupid? The "Idiot" guy was shocked. A nice rant. Table of contents Idiots Idiots Lam Bich ThuyWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author / VNthuquan - Online Library Courtesy: Ct. Ly posted on: December 2, 2010
Hoàng Đạo Chán Nản Chuông đồng hồ thong thả buông chín tiếng vào giấc ngủ mê mệt của Nhân. Sực tỉnh, chàng uể oải vươn vai, ngáp một cái dài. Rồi gấp hai tay ra sau gáy, chàng ngước nhìn lên đình màn, lờ đờ đưa mắt theo một con muỗi đương bay tìm lối ra, luôn luôn chạm cánh vào đường lưới. Sau bức màn trắng mát, Nhân lặng nhìn màu hồng nhạt của cái diềm màn gấm và màu xanh tím của bức tường kẻ hoa. Chiếc quạt trần quay trong bầu không khí êm tĩnh. Nhìn sang tay phải, cái tủ gụ chạm, lồng kính, lờ mờ phản chiếu ánh sáng buổi sớm lọt qua khe cửa hiên vào trong phòng. Nhân nhắm mắt lại, thân thể và tâm trí nặng nề như dính xuống đệm, không cất lên được. Trong óc chàng, những hình ảnh ngày hôm trước phảng phất hiện ra rồi mất đi, không mảy may thứ tự. Nhân mang máng sống lại những giờ ngồi ngắm cá vàng mà chàng tưởng dài không bao giờ hết, và buổi tối nhạt nhẽo chàng đã qua bên cạnh Lan, vợ chàng, trong rạp hát. Muốn tránh những ý tưởng gợi nản, Nhân ngồi nhỏm dậy. Mệt mỏi, chàng lẩm nhẩm nói một mình: - Dậy làm gì bây giờ? Miệng tuy nói vậy, Nhân vẫn xỏ chân vào đôi giầy bông êm ái, bước xuống giường lê sang phòng tắm. Chàng rửa mặt bằng một thứ xà phòng thơm mát, đoạn mặc vào mình một bộ quần áo vải nhẹ, mềm và rất đắt tiền. Những công việc ấy, Nhân làm hằng ngày, nay đã trở nên một thói quen, nên cử chỉ chàng lúc này đều đều như một cái máy. Sống trong sự xa xỉ từ thuở nhỏ, Nhân coi những thứ phụ vật kia như một sự cần dùng không thể thiếu, và chàng cũng không thể tưởng tượng ra thiếu nó được. Nhân cầm lấy bình nước hoa, phun lên mái tóc, chợt nghe thấy tiếng vợ ở phòng bên cạnh: - Cậu ăn sáng thức gì để tôi bảo nó đi mua. Nhân bỗng có cảm giác rằng câu nói ấy, với cả giọng âu yếm và hơi có ý bảo hộ, chàng đã nghe nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần. Chàng lấy làm khó chịu. Nhân buột miệng trả lời: - Ăn gì cũng được. Nghe mình nói, Nhân giật mình như nghe tiếng người khác. Câu trả lời ấy đã thành ra một câu sáo, ngày nào cũng dùng tới. Tuy Lan biết chồng không bao giờ trả lời một cách khác, nàng sáng nào cũng hỏi để cho có câu nói, để phá sự yên lặng nó phân biệt, chia rẽ linh hồn những người sống cạnh nhau. Nhân không để ý đến, có khi lại vui vẻ trả lời, nhưng hôm nay chàng đột nhiên cảm thấy một cách sáng suốt rằng câu nói vô vị kia chỉ kéo lại gần nhau hai linh hồn trống rỗng, thờ ơ, lạnh nhạt. Nhân sực nhớ lại. Chàng lấy Lan không phải vì tình yêu. Cha mẹ chàng đã thấy chàng lớn tuổi, sợ rằng sẵn của đâm ra chơi bời phung phí, nên cưới vợ để giữ chàng ở nhà, cũng như nhiều nhà giàu cho con hút thuốc phiện để của khỏi chạy ra ngoài ngõ. Nhân sống trong cảnh giàu sang, không lo nghĩ, không bận bịu, chỉ có việc ngồi quẩn trong phòng lau lọ sứ hay ra sân ngắm núi non bộ, rồi đến chiều, ăn xong, xe ô tô đưa đi hóng mát hay đưa đến rạp hát. Chàng sống trong cảnh ấy, như cây mọc trong hang tối, không biết ngoài còn có ánh sáng nữa. Những hình ảnh mập mờ về dĩ vãng theo đuổi ám ảnh Nhân cho đến lúc ăn sáng. Chàng ngồi lặng yên cầm thìa khuấy cốc cà phê sữa, chán ngán nhìn những đĩa bánh bày la liệt trên bàn. Bỗng Lan nói: - Trông cậu hôm nay làm sao ấy. Nhân chớp mắt, trả lời vơ vẩn: - Không, tôi có làm sao đâu. - Mặt cậu trông bơ phờ như người mới ốm dậy. - Có lẽ vì tôi ngái ngủ... Nhân nói dối để được yên thân. Chàng bỗng dưng nhận thấy rằng chàng không làm thế nào tỏ cho vợ biết được nỗi phiền muộn của mình, mà vợ chàng cũng không sao hiểu được nỗi phiền muộn ấy. Uống xong cốc sữa, Nhân tự hỏi: - Bây giờ biết làm gì được? Chàng không tìm thấy câu trả lời. - Làm gì được bây giờ, Nhân tự nhắc lại câu hỏi ấy. Đi chơi phiếm chăng? Hay là đến nhà anh em bạn? Nghĩ đến đấy, Nhân tưởng tượng ra những việc sắp tới. Chàng thấy hiện rõ trước mặt một cảnh tượng chán nản: mấy người ngồi uống nước nói chuyện suông, rồi xoay ra tổ tôm đỡ buồn... Cho đỡ buồn, cả đời chàng rút cục chỉ có thế. Như trả lời ý nghĩ của Nhân, Lan vừa cầm thỏi son đánh môi vừa nói: - Lại chơi đằng bác Đốc đi, mình. Nhân ngáp, thẫn thờ đáp: - ừ thì đi. Lan vẫn ngồi, gọi với vào nhà trong: - Vú già bảo anh tài đánh xe ra để tôi và cậu đi. Rồi hai người ngồi yên lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Sự yên lặng sắp trở nên nặng nề, thì người tài xế vào mời hai vợ chồng lên xe. * * *- Mời hai bác xơi nước. - Vâng ạ, bác để mặc chúng tôi. Nhân nghe vợ nói, nghĩ đến sự dự đoán của mình. Thấy Nhân ngồi im, bạn vồn vã hỏi: - Thế nào, bác có trúng số không? - Không. - Chúng tôi cũng chẳng trúng số nào. Thật là mất tiền toi. Câu chuyện ngừng lại. Lan nói: - Bác mất tiền thì cũng là mất tiền Nhà nước. Cuối tháng, bác lĩnh lương thì cũng như lấy lại chứ gì. Nhân cũng xen vào một câu: - Độ này công việc có bận không, bác? - Cũng không bận lắm, nhưng bằng sao được bác, tự do, muốn làm gì thì làm. Sung sướng thật. Nhân mỉm cười chua chát, không trả lời. Câu chuyện dần dần tẻ ngắt. Nhân chán ngán sắp đứng dậy thì bạn nói: - Hai bác ở lại đánh tổ tôm chơi. Lan nhanh nhảu đáp: - ừ phải đấy. Chúng mình ở lại đánh vài hội cho vui. Trái với mọi hôm, Nhân từ chối nói là có việc bận. Lan bảo: - Vậy tôi ở lại. Mình đi đâu thì đi, rồi đến chiều lại đón tôi đi xem chớp bóng. Bên sập gụ, một đứa đầy tớ gái đã đứng chia bài. Nhân từ giã bạn, chán nản bước ra. Vợ chàng gọi giật lại, nhắc: - Cậu nhớ đến đón tôi đấy. Chớp bóng kỳ này hay lắm, nghe đâu là chuyện một ông tiên tìm thuốc trường sinh thì phải. * * *Chiếc xe ô tô hòm nhẹ nhàng đi. Nhân vẩn vơ nhìn hai dãy nhà theo nhau chạy về đằng sau, nghĩ đến câu nói của vợ. Chàng nói thầm một mình: - Đi tìm thuốc trường sinh... Đời mình ngắn ngủi thế này mà còn không biết làm gì, lại còn muốn một đời bất diệt... Buồn bã, chàng trông những người qua đường đông đúc chen nhau đi, ngẫm nghĩ: - Họ đi đâu? Chắc họ đi cho có chuyện như mình, và đời họ chắc cũng như đời mình, nhạt nhẽo, phẳng lì, buồn tẻ. Nhân tò mò nhìn dáng điệu, nét mặt từng người để tìm chứng cho cái thuyết của mình. Lúc đó, xe ô tô đi qua phố Hàng Than. Chàng từ đằng xa đã để ý đến một bọn phu xe, đương đẩy những chiếc xe chất đầy than. - Mình may giàu có mà sống còn không thấy vui nữa là họ! Không biết làm sao họ sống được... Xe ô tô vượt qua dẫy xe than. Nhân nhìn lại, ngạc nhiên. Mấy người phu, đàn bà lẫn đàn ông, vừa nói chuyện vừa cười vang cả phố. Trên những khổ mặt nhem nhuốc, đầy bụi than, nét cười trông có vẻ lạ kỳ. Bỗng nhiên, Nhân, tuy đời vật chất đầy đủ, xa hoa, tuy không phải mó tay vào việc gì, Nhân nhìn thấy mình háo hức như thèm thuồng, ghen tị những người phu kia nhem nhuốc, vất vả những tiếng cười giòn và trong. Rút từ tập truyện ngắn Tiếng đàn, Nxb. Đời Nay, Hà Nội, 1941 Mục lục Chán Nản Chán Nản Hoàng ĐạoChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Chim viêt.Được bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 24 tháng 4 năm 2005
Hoàng Đạo Chán Nản Chuông đồng hồ thong thả buông chín tiếng vào giấc ngủ mê mệt của Nhân. Sực tỉnh, chàng uể oải vươn vai, ngáp một cái dài. Rồi gấp hai tay ra sau gáy, chàng ngước nhìn lên đình màn, lờ đờ đưa mắt theo một con muỗi đương bay tìm lối ra, luôn luôn chạm cánh vào đường lưới. Sau bức màn trắng mát, Nhân lặng nhìn màu hồng nhạt của cái diềm màn gấm và màu xanh tím của bức tường kẻ hoa. Chiếc quạt trần quay trong bầu không khí êm tĩnh. Nhìn sang tay phải, cái tủ gụ chạm, lồng kính, lờ mờ phản chiếu ánh sáng buổi sớm lọt qua khe cửa hiên vào trong phòng. Nhân nhắm mắt lại, thân thể và tâm trí nặng nề như dính xuống đệm, không cất lên được. Trong óc chàng, những hình ảnh ngày hôm trước phảng phất hiện ra rồi mất đi, không mảy may thứ tự. Nhân mang máng sống lại những giờ ngồi ngắm cá vàng mà chàng tưởng dài không bao giờ hết, và buổi tối nhạt nhẽo chàng đã qua bên cạnh Lan, vợ chàng, trong rạp hát. Muốn tránh những ý tưởng gợi nản, Nhân ngồi nhỏm dậy. Mệt mỏi, chàng lẩm nhẩm nói một mình: - Dậy làm gì bây giờ? Miệng tuy nói vậy, Nhân vẫn xỏ chân vào đôi giầy bông êm ái, bước xuống giường lê sang phòng tắm. Chàng rửa mặt bằng một thứ xà phòng thơm mát, đoạn mặc vào mình một bộ quần áo vải nhẹ, mềm và rất đắt tiền. Những công việc ấy, Nhân làm hằng ngày, nay đã trở nên một thói quen, nên cử chỉ chàng lúc này đều đều như một cái máy. Sống trong sự xa xỉ từ thuở nhỏ, Nhân coi những thứ phụ vật kia như một sự cần dùng không thể thiếu, và chàng cũng không thể tưởng tượng ra thiếu nó được. Nhân cầm lấy bình nước hoa, phun lên mái tóc, chợt nghe thấy tiếng vợ ở phòng bên cạnh: - Cậu ăn sáng thức gì để tôi bảo nó đi mua. Nhân bỗng có cảm giác rằng câu nói ấy, với cả giọng âu yếm và hơi có ý bảo hộ, chàng đã nghe nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần. Chàng lấy làm khó chịu. Nhân buột miệng trả lời: - Ăn gì cũng được. Nghe mình nói, Nhân giật mình như nghe tiếng người khác. Câu trả lời ấy đã thành ra một câu sáo, ngày nào cũng dùng tới. Tuy Lan biết chồng không bao giờ trả lời một cách khác, nàng sáng nào cũng hỏi để cho có câu nói, để phá sự yên lặng nó phân biệt, chia rẽ linh hồn những người sống cạnh nhau. Nhân không để ý đến, có khi lại vui vẻ trả lời, nhưng hôm nay chàng đột nhiên cảm thấy một cách sáng suốt rằng câu nói vô vị kia chỉ kéo lại gần nhau hai linh hồn trống rỗng, thờ ơ, lạnh nhạt. Nhân sực nhớ lại. Chàng lấy Lan không phải vì tình yêu. Cha mẹ chàng đã thấy chàng lớn tuổi, sợ rằng sẵn của đâm ra chơi bời phung phí, nên cưới vợ để giữ chàng ở nhà, cũng như nhiều nhà giàu cho con hút thuốc phiện để của khỏi chạy ra ngoài ngõ. Nhân sống trong cảnh giàu sang, không lo nghĩ, không bận bịu, chỉ có việc ngồi quẩn trong phòng lau lọ sứ hay ra sân ngắm núi non bộ, rồi đến chiều, ăn xong, xe ô tô đưa đi hóng mát hay đưa đến rạp hát. Chàng sống trong cảnh ấy, như cây mọc trong hang tối, không biết ngoài còn có ánh sáng nữa. Những hình ảnh mập mờ về dĩ vãng theo đuổi ám ảnh Nhân cho đến lúc ăn sáng. Chàng ngồi lặng yên cầm thìa khuấy cốc cà phê sữa, chán ngán nhìn những đĩa bánh bày la liệt trên bàn. Bỗng Lan nói: - Trông cậu hôm nay làm sao ấy. Nhân chớp mắt, trả lời vơ vẩn: - Không, tôi có làm sao đâu. - Mặt cậu trông bơ phờ như người mới ốm dậy. - Có lẽ vì tôi ngái ngủ... Nhân nói dối để được yên thân. Chàng bỗng dưng nhận thấy rằng chàng không làm thế nào tỏ cho vợ biết được nỗi phiền muộn của mình, mà vợ chàng cũng không sao hiểu được nỗi phiền muộn ấy. Uống xong cốc sữa, Nhân tự hỏi: - Bây giờ biết làm gì được? Chàng không tìm thấy câu trả lời. - Làm gì được bây giờ, Nhân tự nhắc lại câu hỏi ấy. Đi chơi phiếm chăng? Hay là đến nhà anh em bạn? Nghĩ đến đấy, Nhân tưởng tượng ra những việc sắp tới. Chàng thấy hiện rõ trước mặt một cảnh tượng chán nản: mấy người ngồi uống nước nói chuyện suông, rồi xoay ra tổ tôm đỡ buồn... Cho đỡ buồn, cả đời chàng rút cục chỉ có thế. Như trả lời ý nghĩ của Nhân, Lan vừa cầm thỏi son đánh môi vừa nói: - Lại chơi đằng bác Đốc đi, mình. Nhân ngáp, thẫn thờ đáp: - ừ thì đi. Lan vẫn ngồi, gọi với vào nhà trong: - Vú già bảo anh tài đánh xe ra để tôi và cậu đi. Rồi hai người ngồi yên lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Sự yên lặng sắp trở nên nặng nề, thì người tài xế vào mời hai vợ chồng lên xe. * * *- Mời hai bác xơi nước. - Vâng ạ, bác để mặc chúng tôi. Nhân nghe vợ nói, nghĩ đến sự dự đoán của mình. Thấy Nhân ngồi im, bạn vồn vã hỏi: - Thế nào, bác có trúng số không? - Không. - Chúng tôi cũng chẳng trúng số nào. Thật là mất tiền toi. Câu chuyện ngừng lại. Lan nói: - Bác mất tiền thì cũng là mất tiền Nhà nước. Cuối tháng, bác lĩnh lương thì cũng như lấy lại chứ gì. Nhân cũng xen vào một câu: - Độ này công việc có bận không, bác? - Cũng không bận lắm, nhưng bằng sao được bác, tự do, muốn làm gì thì làm. Sung sướng thật. Nhân mỉm cười chua chát, không trả lời. Câu chuyện dần dần tẻ ngắt. Nhân chán ngán sắp đứng dậy thì bạn nói: - Hai bác ở lại đánh tổ tôm chơi. Lan nhanh nhảu đáp: - ừ phải đấy. Chúng mình ở lại đánh vài hội cho vui. Trái với mọi hôm, Nhân từ chối nói là có việc bận. Lan bảo: - Vậy tôi ở lại. Mình đi đâu thì đi, rồi đến chiều lại đón tôi đi xem chớp bóng. Bên sập gụ, một đứa đầy tớ gái đã đứng chia bài. Nhân từ giã bạn, chán nản bước ra. Vợ chàng gọi giật lại, nhắc: - Cậu nhớ đến đón tôi đấy. Chớp bóng kỳ này hay lắm, nghe đâu là chuyện một ông tiên tìm thuốc trường sinh thì phải. * * *Chiếc xe ô tô hòm nhẹ nhàng đi. Nhân vẩn vơ nhìn hai dãy nhà theo nhau chạy về đằng sau, nghĩ đến câu nói của vợ. Chàng nói thầm một mình: - Đi tìm thuốc trường sinh... Đời mình ngắn ngủi thế này mà còn không biết làm gì, lại còn muốn một đời bất diệt... Buồn bã, chàng trông những người qua đường đông đúc chen nhau đi, ngẫm nghĩ: - Họ đi đâu? Chắc họ đi cho có chuyện như mình, và đời họ chắc cũng như đời mình, nhạt nhẽo, phẳng lì, buồn tẻ. Nhân tò mò nhìn dáng điệu, nét mặt từng người để tìm chứng cho cái thuyết của mình. Lúc đó, xe ô tô đi qua phố Hàng Than. Chàng từ đằng xa đã để ý đến một bọn phu xe, đương đẩy những chiếc xe chất đầy than. - Mình may giàu có mà sống còn không thấy vui nữa là họ! Không biết làm sao họ sống được... Xe ô tô vượt qua dẫy xe than. Nhân nhìn lại, ngạc nhiên. Mấy người phu, đàn bà lẫn đàn ông, vừa nói chuyện vừa cười vang cả phố. Trên những khổ mặt nhem nhuốc, đầy bụi than, nét cười trông có vẻ lạ kỳ. Bỗng nhiên, Nhân, tuy đời vật chất đầy đủ, xa hoa, tuy không phải mó tay vào việc gì, Nhân nhìn thấy mình háo hức như thèm thuồng, ghen tị những người phu kia nhem nhuốc, vất vả những tiếng cười giòn và trong. Rút từ tập truyện ngắn Tiếng đàn, Nxb. Đời Nay, Hà Nội, 1941 Mục lục Chán Nản Chán Nản Hoàng ĐạoChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Chim viêt.Được bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 24 tháng 4 năm 2005
Xen-đai-u-ut-sơ Cháu là con ai Tôi và vợ tôi vừa sửa soạn đi xem chiếu bóng thì bổng ngoài cổng có tiếng chuông vang lên. Tôi ra mở cửa. Trước mặt tôi là một cậu bé ăn mặc lôi thôi, mặt ngăm ngăm đen vì nắng gió. - Cháu là con nhà ai?-Tôi hỏi.Nhưng chú bé không trả lời, chỉ nhìn tôi trân trân như có vẻ tủi bực.Cuối cùng mãi nó mới lắp bắp được một câu : "Ơ kìa bố..."- Cháu bảo cái gì cơ?- Tôi sửng sốt.-Bố à? - Vợ tôi vội nhảy bổ ra cửa, tưởng chừng như bị bật lò so. Cô ta hằn học nhìn tôi rồi lại nhìn chú bé- Cháu nói đây là bố cháu phải không?- Thằng bé lạ lùng thật!-Tôi lẩm bẩm- ở đâu đến đây tự nhiên lại nhận người ta là bố....- Thôi ông cứ đợi đấy, tôi sẽ tìm hiểu xem có gì lạ không. vợ tôi rít lên giận dữ- Chẳng trách tôi cứ nghi ngờ trước khi quyết định lấyông. Bây giờ cháy nhà mới ra mặt chuột nhé! - Vợ tôi quay lại hỏi vặn chú bé từ nãygiờ vẫn đứng sững:- Thế mẹ cháu là ai?Chú bé sụt sịt chỉ vào vợ tôi nói:" Mẹ là mẹ con đây chứ còn ai nữa". Tôi được thể quay lại đay lại vợ tôi: - Đấy nhé, thế mà bảo bà không muốn lấy tôi. Vì đứa con riêng này đây....- Thằng bé này nói dối!- Vợ tôi hét to lên- Cháu ...cháu nói dối thế mà không biết xấu hổ a?Thằng bé lại sụt sịt thò tay vào túi áo móc ra một tấm ảnh, mặt sau có ghi tên và địa chỉ . Sau ảnh là tôi và vợ tôi chụp chung sau ngày cưới.- Thật là quái quỷ!- Tôi lẩm bẩm- Một âm mưu gì đây chắc...- Khoan đã! Không khéo nó là con trai chúng ta thật. Nhưng nó ở tận quê với bà nội cơ mà?Chú bé lúc ấy mới lúng túng vẻ mừng rỡ: " Con đây mà, con đấy!"- Ôi Bai-a-x-la-gan, con đấy ư?- Vợ tôi nói gần như khóc- Con tha lỗi cho mẹ nhưng sao lại thế này, ai mà nhận ra được!-Không con không phải là Bai-a-x-la-gan. Con nó là anh nó cơ.- Thế mà cũng đòi là mẹ!Tôi được thể đế luôn vợ- Đến con mình đứt ruột đẻ ra mà cũng không biết! Doi-đai-an! thôi đi vào trong nhà đi con!Nhưng chú bé lại tiếp tục lắc đầu. Cuối cùng hỏi ra mới biết nó là thằng lớn nhất, tên là Ba-i-a-xa-i-khan.- Ai lại có thể nghĩ biết được rằng con cái mình chóng lớn thế này không!- Vợ tôi ôm đứa bé và sửa lại đầu tóc cho nó.- Tôi có cảm tưởng như là mới vừa hôm qua chúng tôi mới gửi mấy đứa cho bà nội trông nom . Nhưng tại sao con lại mò về thế này?Chú bé nhìn tôi vẻ sợ sệt và ấp úng: - Tại... Tại hôm nay con đi học muộn. Cô giáo không cho vào lớp . Con không dám về nhà sợ bà mắng. Thế là con lên xe buýt và về đây...- Khá thật! Thế là trốn học à?- Vợ tôi nói -Đấy giáo dục ở nông thôn là như vậy đó!Xen-đai-u-ut-sơ(Mông Cổ) Mục lục Cháu là con ai Cháu là con ai Xen-đai-u-ut-sơChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Xendai-u-uts Whose child are you? My wife and I were just getting ready to go see a movie when suddenly the bell rang outside the gate. I opened the door. In front of me was a boy dressed shabbily, his face darkened by the sun and wind. - Whose child are you? - I asked. But the boy didn't answer, just stared at me as if he felt frustrated. In the end, he stammered a sentence: "Oh, dad..." - I What did you say?- I was stunned.-Dad? - My wife quickly jumped out the door, as if she had been caught in a spring. She looked at me viciously and then looked at the boy - You said this is your father, right? - What a strange boy! - I muttered - wherever I come here, I suddenly recognize someone as my father..... Well, just wait, I'll find out if there's anything strange. My wife hissed angrily - No wonder I had doubts before deciding to marry you. Now that the house is on fire, rats appear! - My wife turned around and asked the little boy who had been standing still: - Who is your mother? The little boy sniffled and pointed at my wife and said: "I am your mother, no one else." I was able to turn back to my wife: - See, you say you don't want to marry me. Because of this illegitimate child... - This boy lied! - My wife shouted loudly - You...you lie like that without shame? The boy sniffled again and reached into his coat pocket. Take out a photo with your name and address written on the back. Behind the photo is my wife and I taken together after the wedding day.- What a monster!- I muttered- Some kind of conspiracy is this...- Wait! No wonder he's really our son. But he lives in the countryside with his grandmother, right? The little boy then looked confused and happy: "It's me, it's me!" - Oh Bai-a-x-la-gan, that's it? - My wife said closer. like crying- I forgive you but why is it like this, who can recognize it!-No I'm not Bai-a-x-la-gan. His child is his brother. - But he still claims to be his mother! I can even be his wife - Even my own child was born without even knowing it! Doi-dai-an! Stop going inside the house! But the little boy continued to shake his head. Finally, when I asked him, I found out that he was the oldest boy, his name was Ba-i-a-xa-i-khan. - Who would have thought that their children would grow up so quickly! - My wife held the baby and corrected him. Let's do his hair again. - I feel like it was just yesterday that we sent the kids to grandma's care. But why did you come back like this? The boy looked at me with fear and hesitated: - Why... Because you were late for school today. The teacher did not allow me to enter the classroom. I don't dare go home because I'm afraid she will scold me. So I got on the bus and came back here...- Quite! So are you skipping school? - My wife said - That's what education in the countryside is like! Xen-dai-u-ut-su (Mongolia) Table of contents Whose child are you? Whose child are you? Xen-dai-u-ut-soWelcome to read the first books from the book project for mobile devicesSource: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hung Posted by friend: Member VNthuquan on: December 27, 2003
Huân Long CHÂU THỔ Cả người lẫn ngựa đều nhọc triền miên. Họ đã cùng đi cả tuần rồi nên nỗi mệt oằn nặng trên lưng, trên vai. Con ngựa lại chất đủ thứ, hòm xiểng, giỏ bầu, lủng ca lủng củng, khi bước đi, thân cứ chực chúi xuống. Chiếc lục lạc lúc mới ra quân nghe vui tai, nhưng giờ lại hóa thành tiếng kêu buồn nản.Người dắt cũng oải lắm rồi, nhưng ông biết nếu ông tỏ ra thối chí thì ngựa sẽ làm eo không chịu đi nữa, nên thầy bảo trò, trò ngầm bảo thầy, cả hai đều phải cố gắng thôi. Rừng vẫn miên man không ngớt, càng đi càng dài, càng leo càng dầy. Lá tua tủa, gai đâm nhoi nhói vào da, vào lông, khiến trầy xước thành những vệt rướm máu. Đám nhặng đánh hơi bay vù vù như phi cơ nhào vào tấn công tới tấp. Tiếng kêu u u nghe dễ giận.Ông ta vỗ lên cái gù nơi lưng ngựa mà nói như nói với người bạn : mày chịu khó thêm tí nữa, đến nơi cho kịp, rồi tha hồ nghỉ. Con ngựa chẳng ra vẻ hài lòng, ông lại tâm sự thêm với nó : ừ, tao biết mày nhọc, nhưng tao cũng nhọc nữa, sướng ích gì đâu chuyện phải thồ cực như thế này. Mày phải hiểu mỗi năm chỉ có một lần, mình phải về châu thổ đúng vào dịp họp chợ thì mới có cơ buôn may bán đắt. Tao cũng định làm xong chuyến này là nghỉ, lớn tuổi rồi, đi lắm chân đã mỏi và sưng vều lên cả. Còn mày cũng lão tợn, vó chuệch choạc hết rồi, phải dừng lại thôi.Con ngựa chả biết có hiểu ra điều gì không mà đang đi chợt dừng lại, miết vó chân trước xuống sỏi kêu rột rột. Ông ta lại vuốt ve : khổ lắm, đừng làm eo nữa. Chỉ từ giờ đến xế là mình sẽ dừng ở bản thôi. Ngày mai châu thổ bắt đầu họp chợ, mày sẽ có phần uống cả xô nước muối và nhấm hàng mấy ống thóc mậy. Chưa gì ông đã khen nó : sướng quá, cho bõ những ngày cơm hàng cháo chợ nhé.Năm nào cũng vậy, thầy trò ông quậy khắp vùng rừng, hái măng, tìm mộc nhĩ và lỉnh kỉnh lá dấu, thuốc bệnh, gom góp cho vào bao bị, tay nải, và cả một chiếc rương to xuôi nam. Ngày đi đêm nghỉ, leo heo chỉ có một thú, một người. Trời cuối năm rét mướt, gió thổi vi vu, ngủ nghê chẳng được, lúc nào cũng như có dao, có gai châm chích đầy người.Ông ta thèm một cút rượu uống cho ấm, chẳng mua đâu được, đành nuốt nước bọt khan. Con ngựa thì cuồng chân suốt đêm cứ miết dài trên đất, giá có miếng ván sàn như ở tàu ngựa thì nó gõ cộp cộp cũng vui tai, đằng này lệt bệt kéo trên đất nghe khô khốc như gốc cây chết.Nhớ lại, tối qua, thầy trò ghé dừng ở một bản. Chẳng có quán trọ, nhưng được cô gái cho trú nhờ. Cả đêm nghe cô ấy lục đục không dám ngủ, chắc là sợ ông. Thấy làm phiền chủ nhân, ông lặng lẽ ra giữa trời đốt đống lửa to mà nằm cho cô yên chí. Vậy rồi cũng không xong, nửa đêm sương mù mịt, cô gái hớt hải ra mời vào nhà. Tình người phức tạp đến vậy, nên cả chủ lẫn khách nào có ngủ nghê được chút nào đâu.Sáng ra, ông từ giã sau khi đã cám ơn nghĩa cử của cô. Lúc ấy, cô mới xin lỗi đi, xin lỗi lại vì nghi oan, làm cho suốt đêm thành bung xung của cả hai người. Ngựa và ông đã bỏ xa bản rồi vẫn thấy bóng cô gái còn đứng trông theo vẫy vẫy. Ông nhớ mãi câu dặn dò xong phiên chợ hãy quay lại bản, cô hứa sẽ không còn dạ nào nghi ngờ sai bậy nữa. Nhưng thâm tâm ông biết là cái bận quay về đó sẽ không bao giờ có. Dịp may bỏ lỡ trôi qua thì chẳng còn khi nào diễn lại, phương chi đời ông nào có một bến bờ gì.Ông bước đi mà nửa hồn còn bỏ lại. Nhớ một dáng khăn đội đầu của cô gái, nhớ một chút vạt váy thêu chỉ sặc sỡ hoa văn, nhớ tiếng khèn của ai mênh mang thổi trong đêm như tỏ tình đơn độc. Nhớ nhất đám sương dầy che kín núi rừng.Vậy rồi, người và ngựa cũng may còn bò kịp đến phiên chợ. Trời mới dứt cơn mưa, nhưng đường còn ướt sũng và lầy lội. Đất ba dan đỏ quệch còn phong kín vó ngựa và dép, chân của khách dắt theo. Chợ họp thành dãy, bày hàng ngay ra đất. Dăm bó thuốc chú, một sọt măng le, vài bộ áo khách, một số nậm rượu, líu la líu lo, giọng nói tiếng cười.Người mua kẻ bán lao xao. Có những nhóm chỉ rặt đi xem chợ và trêu các cô gái. Dân từ mãi đâu đâu kéo về, con giai tìm vợ chợ đông, con gái cười ngặt nghẽo bấm nhau khi có người nhìn trộm. Giọt mưa lắc rắc rơi trên lá, thỉnh thoảng trút ào xuống lành lạnh cả bả vai. Những con ngựa cột phía sau chỗ bán gõ ộp ộp xua lũ dĩn, nhặng đeo bám.Ông ta ngồi mãi chẳng ai hỏi. Hàng của ông không hợp với khách tại đây. Người ta đi qua đi lại, ngây ngô nhìn thờ ơ mảnh bạt ông trải. Ông cất tiếng mời : mua đi, mua đi, nhưng chẳng ai quan tâm. Có mấy cô gái lửng lơ nhìn ông rồi bâng quơ cười khúc khích. Con đường đất đỏ quệch trông dài ngoẵng thật buồn. Ông bắt đầu lo khi trưa dần mà hàng vẫn chất đống ra đó.Thế này thì lấy gì sắm sửa ăn Tết. Vợ ông và đám nhỏ đang nuôi lắm hi vọng mong chờ. Chỉ một vài hôm là ông quay về lại, ông hẹn với họ như thế. Ông cũng nghĩ đến tấm áo cho thằng con, cái váy cho con bé và chiếc khăn cho vợ. Họ đã lam lũ cả năm, tết nhất ông muốn đến bù cho họ món quà, để niềm vui bừng lên nơi những cõi lòng đã héo hắt. Bây giờ xem ra ý tưởng này khó thực hiện vô cùng.Những bà bủ đi chợ, bệnh hoạn gì cũng vứt lăn lóc, còn nhớ mua thuốc làm chi. Tiền nong xem ra càng ngày càng khó kiếm, ăn còn chẳng được ăn, tiền đâu lo đến bệnh. Đau cả năm dài rồi, chết thì cũng đã chết, giờ còn sống lai rai, ấy là số chưa kêu, hơi đâu cuối năm lại thủa lá về đun đun cất cất cho khói bệnh ám đến giông.Ông nhìn tất cả với ánh mắt van lơn, chẳng ai đoái hoài đến. Bọn thanh niên rượu uống say đi trật chìa loạng quạng, chực ngã giúi vào hàng ông. Tự dưng ông cầu sao có thằng ngã vào để ông bắt vạ. Có thế mới trôi được món hàng và quáng quàng mua món này món kia mà chạy lẹ. Khốn nỗi, bọn trẻ chỉ xiểng niểng thế thôi rồi bá cổ bá vai nhau đi mất. Đám con gái chực bị bọn chúng đâm xầm vào, quang quác miệng lầm bầm, rồi cũng giạt ra, tránh voi không xấu mặt.Trời chiều dần. Chợ thưa đi từng lúc. Mưa trở lại phủ lê thê. Con đường càng ướt và đỏ lõng bõng như máu. Nhiều tấm bạt đã thu dọn, nhiều chỗ đã vắng hoe, ngựa thồ cũng bớt dần, chỉ còn mỗi tấm bạt của ông vẫn chưa cuộn.Lòng ông ngổn ngang và mặn như sát muối. Gió vờn ướt và lạnh rúc thấu xương. Mưa như những mũi kim xiên phóng tới tấp vào da thịt, con ngựa của ông sốt ruột cất tiếng thở phì phì. Ông ngồi đến mỏi lìa chân, lưng đau điếng và ê ẩm cả bàn tọa. Chả lẽ ngồi ì khi mà chợ chẳng còn ai nữa, nên cuối cùng thì ông cũng phải thu dọn. Mọi thứ lại cho vào bao bị, nhét hết vào túi, cất gọn vào hòm và đeo lên lưng ngựa. Nỗi hí hửng đã tan đi với bong bóng mưa đang nổi ở đường. Con ngựa như nhắc khéo ông lời hứa cho uống nước muối và ăn thóc mậy, nhưng ông lờ đi như không nghe.Chiều âm u ngún khói trong lòng. Nghĩ đến đường về xa lơ mà chân cất không muốn nổi. Ông ước giá gì được chết ngay cho rảnh. Vợ con sẽ u u không biểt rõ nguồn cơn, thế vẫn hơn về để nhìn nỗi đau chung mà tủi hổ. Ông cũng thầm mong mưa sẽ làm lở đường đi, để khi thầy trò ông vừa men vào đoạn đèo thì đất đá đổ ụp xuống, hắt ông và ngựa rơi tõm xuống vực để nghìn năm nằm nghe rừng núi reo. Nhưng cái chết đâu dễ dàng như vậy. Giá ai muốn chết mà được chết thì thế gian đâu còn gì gọi là sầu khổ. Trái ngang luôn mài giũa và làm quay quắt con người nên càng khổ tâm thì ông càng không thoát ra khỏi cuộc đời hệ lụy.Mưa quất rát rạt tưởng chừng soi nát thịt. Hai mắt cay như ai rắc vôi vào. Bước chân nhão dưới lớp bùn đất đỏ, dẻo như keo, dính như nhựa, làm chao đảo dáng ông. Con ngựa cứ thở hắt từng cơn, cầm canh, sao mà thảm.Ông bỏ con đường dẫn về bản hôm qua, chẳng còn thiết tha gặp lại cô gái giàu lòng nghĩa hiệp. Đêm nay ngủ vạ vật đâu chả được, giữa rừng giữa núi, mặc cho hùm beo, thú dữ có kéo đến cắn tha và lôi mất đi. Âu là cũng đỡ bẽ mặt với vợ con và thoát khỏi phải trông ngày tết đến trong đau thương thiếu thốn.Châu thổ vốn vô tình, chẳng dung cho những con người hèn kém. Xin chia tay và nhận lấy phần thất bại cho xong. Nỗi buồn dâng lên chất ngất, nước mắt nước mũi chảy như mưa. Ông cất tiếng hát giữa trời : gập ghềnh châu thổ bước chân nghiêng, héo hắt chiều hôm mưa rắc xiên, tha thẩn ngựa bon, người dáng mỏi, tâm sự đìu hiu rải khắp miền.Rồi cả người, cả ngựa cứ bước đi. Mưa càng lúc càng dầy. HUÂN LONG Mục lục CHÂU THỔ CHÂU THỔ Huân LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / vnthuquanĐược bạn: mrs đưa lên vào ngày: 28 tháng 12 năm 2007
Huân Long CHÂU THỔ Cả người lẫn ngựa đều nhọc triền miên. Họ đã cùng đi cả tuần rồi nên nỗi mệt oằn nặng trên lưng, trên vai. Con ngựa lại chất đủ thứ, hòm xiểng, giỏ bầu, lủng ca lủng củng, khi bước đi, thân cứ chực chúi xuống. Chiếc lục lạc lúc mới ra quân nghe vui tai, nhưng giờ lại hóa thành tiếng kêu buồn nản.Người dắt cũng oải lắm rồi, nhưng ông biết nếu ông tỏ ra thối chí thì ngựa sẽ làm eo không chịu đi nữa, nên thầy bảo trò, trò ngầm bảo thầy, cả hai đều phải cố gắng thôi. Rừng vẫn miên man không ngớt, càng đi càng dài, càng leo càng dầy. Lá tua tủa, gai đâm nhoi nhói vào da, vào lông, khiến trầy xước thành những vệt rướm máu. Đám nhặng đánh hơi bay vù vù như phi cơ nhào vào tấn công tới tấp. Tiếng kêu u u nghe dễ giận.Ông ta vỗ lên cái gù nơi lưng ngựa mà nói như nói với người bạn : mày chịu khó thêm tí nữa, đến nơi cho kịp, rồi tha hồ nghỉ. Con ngựa chẳng ra vẻ hài lòng, ông lại tâm sự thêm với nó : ừ, tao biết mày nhọc, nhưng tao cũng nhọc nữa, sướng ích gì đâu chuyện phải thồ cực như thế này. Mày phải hiểu mỗi năm chỉ có một lần, mình phải về châu thổ đúng vào dịp họp chợ thì mới có cơ buôn may bán đắt. Tao cũng định làm xong chuyến này là nghỉ, lớn tuổi rồi, đi lắm chân đã mỏi và sưng vều lên cả. Còn mày cũng lão tợn, vó chuệch choạc hết rồi, phải dừng lại thôi.Con ngựa chả biết có hiểu ra điều gì không mà đang đi chợt dừng lại, miết vó chân trước xuống sỏi kêu rột rột. Ông ta lại vuốt ve : khổ lắm, đừng làm eo nữa. Chỉ từ giờ đến xế là mình sẽ dừng ở bản thôi. Ngày mai châu thổ bắt đầu họp chợ, mày sẽ có phần uống cả xô nước muối và nhấm hàng mấy ống thóc mậy. Chưa gì ông đã khen nó : sướng quá, cho bõ những ngày cơm hàng cháo chợ nhé.Năm nào cũng vậy, thầy trò ông quậy khắp vùng rừng, hái măng, tìm mộc nhĩ và lỉnh kỉnh lá dấu, thuốc bệnh, gom góp cho vào bao bị, tay nải, và cả một chiếc rương to xuôi nam. Ngày đi đêm nghỉ, leo heo chỉ có một thú, một người. Trời cuối năm rét mướt, gió thổi vi vu, ngủ nghê chẳng được, lúc nào cũng như có dao, có gai châm chích đầy người.Ông ta thèm một cút rượu uống cho ấm, chẳng mua đâu được, đành nuốt nước bọt khan. Con ngựa thì cuồng chân suốt đêm cứ miết dài trên đất, giá có miếng ván sàn như ở tàu ngựa thì nó gõ cộp cộp cũng vui tai, đằng này lệt bệt kéo trên đất nghe khô khốc như gốc cây chết.Nhớ lại, tối qua, thầy trò ghé dừng ở một bản. Chẳng có quán trọ, nhưng được cô gái cho trú nhờ. Cả đêm nghe cô ấy lục đục không dám ngủ, chắc là sợ ông. Thấy làm phiền chủ nhân, ông lặng lẽ ra giữa trời đốt đống lửa to mà nằm cho cô yên chí. Vậy rồi cũng không xong, nửa đêm sương mù mịt, cô gái hớt hải ra mời vào nhà. Tình người phức tạp đến vậy, nên cả chủ lẫn khách nào có ngủ nghê được chút nào đâu.Sáng ra, ông từ giã sau khi đã cám ơn nghĩa cử của cô. Lúc ấy, cô mới xin lỗi đi, xin lỗi lại vì nghi oan, làm cho suốt đêm thành bung xung của cả hai người. Ngựa và ông đã bỏ xa bản rồi vẫn thấy bóng cô gái còn đứng trông theo vẫy vẫy. Ông nhớ mãi câu dặn dò xong phiên chợ hãy quay lại bản, cô hứa sẽ không còn dạ nào nghi ngờ sai bậy nữa. Nhưng thâm tâm ông biết là cái bận quay về đó sẽ không bao giờ có. Dịp may bỏ lỡ trôi qua thì chẳng còn khi nào diễn lại, phương chi đời ông nào có một bến bờ gì.Ông bước đi mà nửa hồn còn bỏ lại. Nhớ một dáng khăn đội đầu của cô gái, nhớ một chút vạt váy thêu chỉ sặc sỡ hoa văn, nhớ tiếng khèn của ai mênh mang thổi trong đêm như tỏ tình đơn độc. Nhớ nhất đám sương dầy che kín núi rừng.Vậy rồi, người và ngựa cũng may còn bò kịp đến phiên chợ. Trời mới dứt cơn mưa, nhưng đường còn ướt sũng và lầy lội. Đất ba dan đỏ quệch còn phong kín vó ngựa và dép, chân của khách dắt theo. Chợ họp thành dãy, bày hàng ngay ra đất. Dăm bó thuốc chú, một sọt măng le, vài bộ áo khách, một số nậm rượu, líu la líu lo, giọng nói tiếng cười.Người mua kẻ bán lao xao. Có những nhóm chỉ rặt đi xem chợ và trêu các cô gái. Dân từ mãi đâu đâu kéo về, con giai tìm vợ chợ đông, con gái cười ngặt nghẽo bấm nhau khi có người nhìn trộm. Giọt mưa lắc rắc rơi trên lá, thỉnh thoảng trút ào xuống lành lạnh cả bả vai. Những con ngựa cột phía sau chỗ bán gõ ộp ộp xua lũ dĩn, nhặng đeo bám.Ông ta ngồi mãi chẳng ai hỏi. Hàng của ông không hợp với khách tại đây. Người ta đi qua đi lại, ngây ngô nhìn thờ ơ mảnh bạt ông trải. Ông cất tiếng mời : mua đi, mua đi, nhưng chẳng ai quan tâm. Có mấy cô gái lửng lơ nhìn ông rồi bâng quơ cười khúc khích. Con đường đất đỏ quệch trông dài ngoẵng thật buồn. Ông bắt đầu lo khi trưa dần mà hàng vẫn chất đống ra đó.Thế này thì lấy gì sắm sửa ăn Tết. Vợ ông và đám nhỏ đang nuôi lắm hi vọng mong chờ. Chỉ một vài hôm là ông quay về lại, ông hẹn với họ như thế. Ông cũng nghĩ đến tấm áo cho thằng con, cái váy cho con bé và chiếc khăn cho vợ. Họ đã lam lũ cả năm, tết nhất ông muốn đến bù cho họ món quà, để niềm vui bừng lên nơi những cõi lòng đã héo hắt. Bây giờ xem ra ý tưởng này khó thực hiện vô cùng.Những bà bủ đi chợ, bệnh hoạn gì cũng vứt lăn lóc, còn nhớ mua thuốc làm chi. Tiền nong xem ra càng ngày càng khó kiếm, ăn còn chẳng được ăn, tiền đâu lo đến bệnh. Đau cả năm dài rồi, chết thì cũng đã chết, giờ còn sống lai rai, ấy là số chưa kêu, hơi đâu cuối năm lại thủa lá về đun đun cất cất cho khói bệnh ám đến giông.Ông nhìn tất cả với ánh mắt van lơn, chẳng ai đoái hoài đến. Bọn thanh niên rượu uống say đi trật chìa loạng quạng, chực ngã giúi vào hàng ông. Tự dưng ông cầu sao có thằng ngã vào để ông bắt vạ. Có thế mới trôi được món hàng và quáng quàng mua món này món kia mà chạy lẹ. Khốn nỗi, bọn trẻ chỉ xiểng niểng thế thôi rồi bá cổ bá vai nhau đi mất. Đám con gái chực bị bọn chúng đâm xầm vào, quang quác miệng lầm bầm, rồi cũng giạt ra, tránh voi không xấu mặt.Trời chiều dần. Chợ thưa đi từng lúc. Mưa trở lại phủ lê thê. Con đường càng ướt và đỏ lõng bõng như máu. Nhiều tấm bạt đã thu dọn, nhiều chỗ đã vắng hoe, ngựa thồ cũng bớt dần, chỉ còn mỗi tấm bạt của ông vẫn chưa cuộn.Lòng ông ngổn ngang và mặn như sát muối. Gió vờn ướt và lạnh rúc thấu xương. Mưa như những mũi kim xiên phóng tới tấp vào da thịt, con ngựa của ông sốt ruột cất tiếng thở phì phì. Ông ngồi đến mỏi lìa chân, lưng đau điếng và ê ẩm cả bàn tọa. Chả lẽ ngồi ì khi mà chợ chẳng còn ai nữa, nên cuối cùng thì ông cũng phải thu dọn. Mọi thứ lại cho vào bao bị, nhét hết vào túi, cất gọn vào hòm và đeo lên lưng ngựa. Nỗi hí hửng đã tan đi với bong bóng mưa đang nổi ở đường. Con ngựa như nhắc khéo ông lời hứa cho uống nước muối và ăn thóc mậy, nhưng ông lờ đi như không nghe.Chiều âm u ngún khói trong lòng. Nghĩ đến đường về xa lơ mà chân cất không muốn nổi. Ông ước giá gì được chết ngay cho rảnh. Vợ con sẽ u u không biểt rõ nguồn cơn, thế vẫn hơn về để nhìn nỗi đau chung mà tủi hổ. Ông cũng thầm mong mưa sẽ làm lở đường đi, để khi thầy trò ông vừa men vào đoạn đèo thì đất đá đổ ụp xuống, hắt ông và ngựa rơi tõm xuống vực để nghìn năm nằm nghe rừng núi reo. Nhưng cái chết đâu dễ dàng như vậy. Giá ai muốn chết mà được chết thì thế gian đâu còn gì gọi là sầu khổ. Trái ngang luôn mài giũa và làm quay quắt con người nên càng khổ tâm thì ông càng không thoát ra khỏi cuộc đời hệ lụy.Mưa quất rát rạt tưởng chừng soi nát thịt. Hai mắt cay như ai rắc vôi vào. Bước chân nhão dưới lớp bùn đất đỏ, dẻo như keo, dính như nhựa, làm chao đảo dáng ông. Con ngựa cứ thở hắt từng cơn, cầm canh, sao mà thảm.Ông bỏ con đường dẫn về bản hôm qua, chẳng còn thiết tha gặp lại cô gái giàu lòng nghĩa hiệp. Đêm nay ngủ vạ vật đâu chả được, giữa rừng giữa núi, mặc cho hùm beo, thú dữ có kéo đến cắn tha và lôi mất đi. Âu là cũng đỡ bẽ mặt với vợ con và thoát khỏi phải trông ngày tết đến trong đau thương thiếu thốn.Châu thổ vốn vô tình, chẳng dung cho những con người hèn kém. Xin chia tay và nhận lấy phần thất bại cho xong. Nỗi buồn dâng lên chất ngất, nước mắt nước mũi chảy như mưa. Ông cất tiếng hát giữa trời : gập ghềnh châu thổ bước chân nghiêng, héo hắt chiều hôm mưa rắc xiên, tha thẩn ngựa bon, người dáng mỏi, tâm sự đìu hiu rải khắp miền.Rồi cả người, cả ngựa cứ bước đi. Mưa càng lúc càng dầy. HUÂN LONG Mục lục CHÂU THỔ CHÂU THỔ Huân LongChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / vnthuquanĐược bạn: mrs đưa lên vào ngày: 28 tháng 12 năm 2007
Bùi Thụy Đào Nguyên Châu Văn Tiếp, một trong Gia Định tam hùng. Châu Văn Tiếp hay Chu Văn Tiếp (Mậu Ngọ 1738 - Giáp Thìn 1784) tên tộc Châu Doãn Ngạnh, là danh tướng Việt Nam cuối thế kỷ 18 dưới thời Nguyễn Phúc Ánh, được người đời xưng tụng là một trong “Gia Định tam hùng”.Châu Văn Tiếp nguyên quán huyện Phù Ly, phủ Hoài Nhơn (nay là Phù Mỹ, - TP.Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) nhưng cư ngụ ở Vân Hòa, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên. Gia đình ông chuyên nghề buôn bán (chủ yếu là buôn ngựa), nhưng có học.Ông Tiếp có người anh cả là Châu Đoan Chữ, hai em là Châu Đoan Chân, Châu Đoan Hãn và em gái Châu Thị Đậu (1).Ông thông thạo tiếng Chân Lạp và Xiêm La. Vốn có sức mạnh, lại ham học võ nghệ nên ông còn có biệt tài sử dụng đại đao.Châu Văn Tiếp theo nghề buôn bán ngựa, nên có dịp đi đó đây. Nhờ vậy, ông quen biết khá nhiều người mà sau này đều trở thành vương tướng của nhà Tây Sơn, như Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ, Võ Văn Dũng, Trần Quang Diệu, Võ Đình Tú... Song người ông thân thiết nhất là Lý Văn Bửu vì cùng nghề.Lấy lý do chống lại sự áp bức của quyền thần Trương Phúc Loan, ủng hộ hoàng tôn Nguyễn Phúc Dương, Nguyễn Nhạc cùng hai em là Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ cất binh khởi nghĩa vào năm 1771.Biết tài Châu Văn Tiếp, Nguyễn Nhạc có cho người đến mời tham gia, nhưng ông khéo từ chối. Để tạo cho mình một thế đứng trong việc mưu nghiệp lớn, bốn anh em Châu Văn Tiếp chiêu tập dân quân đến chiếm giữ núi Tà Lương (Phú Yên).Nguyễn Nhạc cử người đến mời lần nữa. Châu Văn Tiếp bày tỏ chính kiến của mình là không muốn thay ngôi chúa Nguyễn, mà chỉ muốn tôn phù hoàng tôn Nguyễn Phúc Dương, muốn diệt trừ những tham quan, những quyền thần và Nguyễn Nhạc đã đồng ý.Hứa hẹn vậy, nhưng khi kéo binh đến Qui Nhơn thì Châu Văn Tiếp mới hay Nguyễn Nhạc đã bội ước. Ông liền rút quân về núi cũ, dựng cờ khởi nghĩa, đề lên bốn chữ Lương Sơn tá quốc (quân giỏi ở núi rừng lo giúp nước), để đối đầu với quân Tây Sơn.Khi ấy, lưu thủ dinh Long Hồ là Tống Phúc Hiệp (? - 1776) đang đóng quân ở Vân Phong (nay thuộc Khánh Hòa), khuyên ông nên qui thuận chúa Nguyễn và ông đã nghe theo.Tháng 3 năm Đinh Dậu (1777), quân Tây Sơn vào đánh Gia Định, Tống Phúc Hiệp lui về tiếp cứu, giao ông giữ Phú Yên, Bình Thuận.Tình hình Gia Định càng thêm nguy khổn, ông cùng Đỗ Thanh Nhơn đem quân đi kháng cự, nhưng do đối phương quá mạnh mà Lý Tài và Đỗ Thanh Nhân lại luôn hiềm khích, Châu Văn Tiếp buộc phải dẫn bộ hạ về lại núi Tà Lương. Đành để Thái Thượng vương (Nguyễn Phúc Thuần) và Tân Chánh vương (Nguyễn Phúc Dương) bị quân Tây Sơn truy đuổi rồi bị bắt giết.(2)Sau cuộc đại bại ấy, trong dòng tộc chúa Nguyễn chỉ còn mỗi một chàng trai khoảng 17 tuổi tên Nguyễn Phúc Ánh trốn thoát, cho nên sau khi Đỗ Thanh Nhơn lấy lại Gia Định, Nguyễn Phúc Ánh được tướng sĩ rước về tôn làm Đại nguyên súy, Nhiếp quốc chính rồi xưng vương tại Sài Côn (Sài Gòn) vào năm Canh Tí 1780.Năm Tân Sửu 1781, Châu Văn Tiếp liên kết với hai đạo quân khác để đánh Bình Khang. Nhưng đạo quân của Châu Văn Tiếp chưa kéo binh ra khỏi hậu cứ Phú Yên đã bị trấn thủ nơi này là Nguyễn Văn Lộc đánh cho tan tác, khiến ông lại phải trốn vào núi Tà Lương. Đạo quân do Tôn Thất Dụ từ Bình Thuận tiến ra, bị trấn thủ Lê Văn Hưng đem tượng binh trấn áp làm cho tan vỡ. Đạo thủy quân của Tống Phước Thiêm thì không thể xuất phát được, vì quân Đông Sơn đang khởi loạn ở Gia Định, do chủ tướng của họ là Đỗ Thanh Nhơn vừa bị Nguyễn Phúc Ánh mưu hại (1781).Nhân cơ hội nội bộ nhà Nguyễn đang rạn nứt, tháng 3 năm Nhâm Dần 1782, Nguyễn Huệ cùng Nguyễn Nhạc mang quân thủy bộ tiến vào Nam. Hai bên đụng độ dữ dội ở khu vực sông Ngã Bảy (Thất Kỳ Giang) nơi cửa Cần Giờ. Cuối cùng, Nguyễn Phúc Ánh lại phải bỏ chạy ra đảo Phú Quốc, nay thuộc Kiên Giang.Một lần nữa, đạo quân Lương Sơn của Châu Văn Tiếp vào tiếp cứu. Khi ấy, Nguyễn Huệ và Nguyễn Nhạc đã rút quân về, nên quân Lương Sơn đánh đuổi được tướng Tây Sơn là Đỗ Nhàn Trập, lấy lại Sài Côn. Nhờ đại công này, ông được phong Ngoại tả Chưởng dinh.Tháng 2 năm Quí Mão 1783, Nguyễn Nhạc lại sai Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ mang quân vào Nam. Châu Văn Tiếp dùng hỏa công nhưng chẳng nay bị trở gió nên thua trận. Nguyễn vương phải chạy xuống Ba Giồng, còn Châu Văn Tiếp phải men theo đường núi qua Cao Miên rồi qua Xiêm cầu viện.Nhờ tài năng và sự khôn khéo của ông, vua Xiêm chịu trợ giúp. Châu Văn Tiếp liền gởi mật thư báo tin cho Nguyễn Phúc Ánh. Sau khi hội đàm với tướng Xiêm tại Cà Mau, vào tháng giêng năm Giáp Thìn 1784, Nguyễn Vương sang Vọng Các hội kiến với vua Xiêm. Được tiếp đãi nồng hậu và nhận được sự hỗ trợ, Nguyễn vương tổ chức lại lực lượng gồm các quân tướng đi theo và nhóm người Việt lưu vong tại Xiêm, cả thảy trên dưới nghìn người, cử Châu Văn Tiếp làm đại đô đốc và Mạc Tử Sanh (con Mạc Thiên Tứ) làm tham tướng...Tháng 6 năm ấy vua Xiêm La là Chất Tri (Chakri, Rama I) sai các tướng là Chiêu Tăng, Chiêu Sương và Lục Cổn đem 2 vạn quân thủy cùng 300 chiếc thuyền sang giúp. Ngoài ra còn có 3 vạn quân bộ tiến sang Chân Lạp với danh nghĩa giúp vua Chân Lạp, nhưng thực ra là để chờ cơ hội tiêu diệt quân Tây Sơn.Năm Giáp Thìn 1784, Nguyễn vương đưa quân về đánh nhau với quân Tây Sơn, ông được làm Bình Tây đại đô đốc.Ngày 13 tháng 10 cùng năm, Châu Văn Tiếp giáp chiến với bị tướng Tây Sơn là Chưởng Tiền Bảo ở sông Mang Thít thuộc địa phận Long Hồ (nay là Vĩnh Long). Bị quân Tây Sơn vây chặt, ông liều chết nhảy qua thuyền của đối phương đánh phá, bị phò mã Tây Sơn là Trương Văn Đa đâm chết, hưởng dương 46 tuổi.Nhận được tin, Nguyễn vương tõ lời thương tiếc:“Duyệt và Tiếp là hai cánh tay của ta. Hai người cùng ta, yên cùng yên, lo cùng lo, nay Tiếp giữa đường đành bỏ ta...”Nguyễn vương dạy lấy ván thuyền ghép thành hòm, dùng nhung phục khấn liệm, rồi cho chôn tạm tại làng An Hội, Cồn Cái Nhum (Tam Bình, Vĩnh Long). Về sau, thâu phục được Gia Định, Nguyễn Phúc Ánh cho cải táng tại xã Hắc Lăng, huyện Phước An, thuộc dinh Trấn Biên (nay thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Năm 1802, Nguyễn Phúc Ánh lên ngôi vua lấy niên hiệu là Gia Long, truy phong ông là Tả quân đô đốc, tước Quận công.Năm Giáp Tí 1804, Châu Văn Tiếp được thờ nơi đền Hiển Trung (Sài Gòn). Đến năm Gia Long thứ 6 (1807), xét công lao các bề tôi qua Vọng Các (Xiêm), ông được liệt hàng Đệ nhất đẵng khai quốc công thần và được thờ tại Trung Hưng Công Thần miếu (Huế).Đến đời vua Minh Mạng, ông lại được truy phong Lâm Thao Quận Công.Về đời Tự Đức thứ ba (1850), vua cho lập đền thờ ông tại Hắc Lăng.Châu Văn Tiếp mất không có con trai kế tự. Cháu ngoại là Nguyễn Văn Hóa, con của Châu Thị Đậu, nhận phần phụng tự.Bùi Thụy Đào Nguyên, biên soạn.Long Xuyên, tháng 8 năm 2008.Chú thích:(1) Châu Thị Đậu (? - ?) tục gọi Châu Muội Nương. Bà là người giỏi võ nghệ. Khi Lê Văn Quân (còn có tên là Duân hay Câu, người Định Tường) ra phò tá Châu Văn Tiếp ở núi Tà Lương, bà và ông Quen nhau và trở thành vợ chồng. Vợ chồng bà giúp chúa Nguyễn rất tận lực. Riêng bà, những lúc xông pha ra chiến trận, chẳng kém gì trai. Những ngày theo nguyễn Phúc Ánh sang Vọng Các, chính bà đã hai lần cầm binh đánh thắng quân Miến Điện và Đồ Bà theo lời yêu cầu tiếp viện của vua Xiêm, khiến người Xiêm rất thán phục. Chồng bà tức Quận công Lê Văn Quân mất năm Tân Hợi 1791.(2) Trong Sài Gòn năm xưa, Vương Hồng Sển dẫn lại lời của Trương Vĩnh Ký thì chúa Duệ Tông bị Tây Sơn bắt tại vùng Ba Thắc (thuộc Cà Mau) và chúa Mục Vương bị bắt tại Ba Vác (thuộc Bến Tre, gần Mỏ Cày). Cả hai đều bị hành quyết gần Chùa Kim Chương vào năm 1877.Tài liệu:(Để tham khảo và đối chiếu)- Nguyễn Quang Thắng và Nguyễn Bá Thế, Từ điển nhân vật lịch sử Việt Nam, Nxb KHXH, Hà Nội, 1992, tr. 86-87-Từ điển bách khoa Việt Nam I, Hà Nội, 1995, tr. 493-Huỳnh Minh, Gia Định xưa, Nxb Văn hóa Thông tin, 2006.-Trịnh Vân Thanh, Thành ngữ điển tích danh nhân từ điển, quyển thượng, Sài Gòn]], năm 1966, tr. 133.-Lương Văn Lựu, Biên Hòa sử lược toàn biên, Sài Gòn 1973, tr.147-150.-Nguyễn Khắc Thuần, Danh tướng Việt Nam, tập 3, Nxb Giáo dục, 2005, tr.166-184. Mục lục Châu Văn Tiếp, một trong Gia Định tam hùng. Châu Văn Tiếp, một trong Gia Định tam hùng. Bùi Thụy Đào NguyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Bùi Thụy Đào Nguyên, biên soạn. Nguồn: VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 15 tháng 12 năm 2008
Bùi Thụy Đào Nguyên Châu Văn Tiếp, một trong Gia Định tam hùng. Châu Văn Tiếp hay Chu Văn Tiếp (Mậu Ngọ 1738 - Giáp Thìn 1784) tên tộc Châu Doãn Ngạnh, là danh tướng Việt Nam cuối thế kỷ 18 dưới thời Nguyễn Phúc Ánh, được người đời xưng tụng là một trong “Gia Định tam hùng”.Châu Văn Tiếp nguyên quán huyện Phù Ly, phủ Hoài Nhơn (nay là Phù Mỹ, - TP.Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) nhưng cư ngụ ở Vân Hòa, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên. Gia đình ông chuyên nghề buôn bán (chủ yếu là buôn ngựa), nhưng có học.Ông Tiếp có người anh cả là Châu Đoan Chữ, hai em là Châu Đoan Chân, Châu Đoan Hãn và em gái Châu Thị Đậu (1).Ông thông thạo tiếng Chân Lạp và Xiêm La. Vốn có sức mạnh, lại ham học võ nghệ nên ông còn có biệt tài sử dụng đại đao.Châu Văn Tiếp theo nghề buôn bán ngựa, nên có dịp đi đó đây. Nhờ vậy, ông quen biết khá nhiều người mà sau này đều trở thành vương tướng của nhà Tây Sơn, như Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ, Võ Văn Dũng, Trần Quang Diệu, Võ Đình Tú... Song người ông thân thiết nhất là Lý Văn Bửu vì cùng nghề.Lấy lý do chống lại sự áp bức của quyền thần Trương Phúc Loan, ủng hộ hoàng tôn Nguyễn Phúc Dương, Nguyễn Nhạc cùng hai em là Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ cất binh khởi nghĩa vào năm 1771.Biết tài Châu Văn Tiếp, Nguyễn Nhạc có cho người đến mời tham gia, nhưng ông khéo từ chối. Để tạo cho mình một thế đứng trong việc mưu nghiệp lớn, bốn anh em Châu Văn Tiếp chiêu tập dân quân đến chiếm giữ núi Tà Lương (Phú Yên).Nguyễn Nhạc cử người đến mời lần nữa. Châu Văn Tiếp bày tỏ chính kiến của mình là không muốn thay ngôi chúa Nguyễn, mà chỉ muốn tôn phù hoàng tôn Nguyễn Phúc Dương, muốn diệt trừ những tham quan, những quyền thần và Nguyễn Nhạc đã đồng ý.Hứa hẹn vậy, nhưng khi kéo binh đến Qui Nhơn thì Châu Văn Tiếp mới hay Nguyễn Nhạc đã bội ước. Ông liền rút quân về núi cũ, dựng cờ khởi nghĩa, đề lên bốn chữ Lương Sơn tá quốc (quân giỏi ở núi rừng lo giúp nước), để đối đầu với quân Tây Sơn.Khi ấy, lưu thủ dinh Long Hồ là Tống Phúc Hiệp (? - 1776) đang đóng quân ở Vân Phong (nay thuộc Khánh Hòa), khuyên ông nên qui thuận chúa Nguyễn và ông đã nghe theo.Tháng 3 năm Đinh Dậu (1777), quân Tây Sơn vào đánh Gia Định, Tống Phúc Hiệp lui về tiếp cứu, giao ông giữ Phú Yên, Bình Thuận.Tình hình Gia Định càng thêm nguy khổn, ông cùng Đỗ Thanh Nhơn đem quân đi kháng cự, nhưng do đối phương quá mạnh mà Lý Tài và Đỗ Thanh Nhân lại luôn hiềm khích, Châu Văn Tiếp buộc phải dẫn bộ hạ về lại núi Tà Lương. Đành để Thái Thượng vương (Nguyễn Phúc Thuần) và Tân Chánh vương (Nguyễn Phúc Dương) bị quân Tây Sơn truy đuổi rồi bị bắt giết.(2)Sau cuộc đại bại ấy, trong dòng tộc chúa Nguyễn chỉ còn mỗi một chàng trai khoảng 17 tuổi tên Nguyễn Phúc Ánh trốn thoát, cho nên sau khi Đỗ Thanh Nhơn lấy lại Gia Định, Nguyễn Phúc Ánh được tướng sĩ rước về tôn làm Đại nguyên súy, Nhiếp quốc chính rồi xưng vương tại Sài Côn (Sài Gòn) vào năm Canh Tí 1780.Năm Tân Sửu 1781, Châu Văn Tiếp liên kết với hai đạo quân khác để đánh Bình Khang. Nhưng đạo quân của Châu Văn Tiếp chưa kéo binh ra khỏi hậu cứ Phú Yên đã bị trấn thủ nơi này là Nguyễn Văn Lộc đánh cho tan tác, khiến ông lại phải trốn vào núi Tà Lương. Đạo quân do Tôn Thất Dụ từ Bình Thuận tiến ra, bị trấn thủ Lê Văn Hưng đem tượng binh trấn áp làm cho tan vỡ. Đạo thủy quân của Tống Phước Thiêm thì không thể xuất phát được, vì quân Đông Sơn đang khởi loạn ở Gia Định, do chủ tướng của họ là Đỗ Thanh Nhơn vừa bị Nguyễn Phúc Ánh mưu hại (1781).Nhân cơ hội nội bộ nhà Nguyễn đang rạn nứt, tháng 3 năm Nhâm Dần 1782, Nguyễn Huệ cùng Nguyễn Nhạc mang quân thủy bộ tiến vào Nam. Hai bên đụng độ dữ dội ở khu vực sông Ngã Bảy (Thất Kỳ Giang) nơi cửa Cần Giờ. Cuối cùng, Nguyễn Phúc Ánh lại phải bỏ chạy ra đảo Phú Quốc, nay thuộc Kiên Giang.Một lần nữa, đạo quân Lương Sơn của Châu Văn Tiếp vào tiếp cứu. Khi ấy, Nguyễn Huệ và Nguyễn Nhạc đã rút quân về, nên quân Lương Sơn đánh đuổi được tướng Tây Sơn là Đỗ Nhàn Trập, lấy lại Sài Côn. Nhờ đại công này, ông được phong Ngoại tả Chưởng dinh.Tháng 2 năm Quí Mão 1783, Nguyễn Nhạc lại sai Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ mang quân vào Nam. Châu Văn Tiếp dùng hỏa công nhưng chẳng nay bị trở gió nên thua trận. Nguyễn vương phải chạy xuống Ba Giồng, còn Châu Văn Tiếp phải men theo đường núi qua Cao Miên rồi qua Xiêm cầu viện.Nhờ tài năng và sự khôn khéo của ông, vua Xiêm chịu trợ giúp. Châu Văn Tiếp liền gởi mật thư báo tin cho Nguyễn Phúc Ánh. Sau khi hội đàm với tướng Xiêm tại Cà Mau, vào tháng giêng năm Giáp Thìn 1784, Nguyễn Vương sang Vọng Các hội kiến với vua Xiêm. Được tiếp đãi nồng hậu và nhận được sự hỗ trợ, Nguyễn vương tổ chức lại lực lượng gồm các quân tướng đi theo và nhóm người Việt lưu vong tại Xiêm, cả thảy trên dưới nghìn người, cử Châu Văn Tiếp làm đại đô đốc và Mạc Tử Sanh (con Mạc Thiên Tứ) làm tham tướng...Tháng 6 năm ấy vua Xiêm La là Chất Tri (Chakri, Rama I) sai các tướng là Chiêu Tăng, Chiêu Sương và Lục Cổn đem 2 vạn quân thủy cùng 300 chiếc thuyền sang giúp. Ngoài ra còn có 3 vạn quân bộ tiến sang Chân Lạp với danh nghĩa giúp vua Chân Lạp, nhưng thực ra là để chờ cơ hội tiêu diệt quân Tây Sơn.Năm Giáp Thìn 1784, Nguyễn vương đưa quân về đánh nhau với quân Tây Sơn, ông được làm Bình Tây đại đô đốc.Ngày 13 tháng 10 cùng năm, Châu Văn Tiếp giáp chiến với bị tướng Tây Sơn là Chưởng Tiền Bảo ở sông Mang Thít thuộc địa phận Long Hồ (nay là Vĩnh Long). Bị quân Tây Sơn vây chặt, ông liều chết nhảy qua thuyền của đối phương đánh phá, bị phò mã Tây Sơn là Trương Văn Đa đâm chết, hưởng dương 46 tuổi.Nhận được tin, Nguyễn vương tõ lời thương tiếc:“Duyệt và Tiếp là hai cánh tay của ta. Hai người cùng ta, yên cùng yên, lo cùng lo, nay Tiếp giữa đường đành bỏ ta...”Nguyễn vương dạy lấy ván thuyền ghép thành hòm, dùng nhung phục khấn liệm, rồi cho chôn tạm tại làng An Hội, Cồn Cái Nhum (Tam Bình, Vĩnh Long). Về sau, thâu phục được Gia Định, Nguyễn Phúc Ánh cho cải táng tại xã Hắc Lăng, huyện Phước An, thuộc dinh Trấn Biên (nay thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Năm 1802, Nguyễn Phúc Ánh lên ngôi vua lấy niên hiệu là Gia Long, truy phong ông là Tả quân đô đốc, tước Quận công.Năm Giáp Tí 1804, Châu Văn Tiếp được thờ nơi đền Hiển Trung (Sài Gòn). Đến năm Gia Long thứ 6 (1807), xét công lao các bề tôi qua Vọng Các (Xiêm), ông được liệt hàng Đệ nhất đẵng khai quốc công thần và được thờ tại Trung Hưng Công Thần miếu (Huế).Đến đời vua Minh Mạng, ông lại được truy phong Lâm Thao Quận Công.Về đời Tự Đức thứ ba (1850), vua cho lập đền thờ ông tại Hắc Lăng.Châu Văn Tiếp mất không có con trai kế tự. Cháu ngoại là Nguyễn Văn Hóa, con của Châu Thị Đậu, nhận phần phụng tự.Bùi Thụy Đào Nguyên, biên soạn.Long Xuyên, tháng 8 năm 2008.Chú thích:(1) Châu Thị Đậu (? - ?) tục gọi Châu Muội Nương. Bà là người giỏi võ nghệ. Khi Lê Văn Quân (còn có tên là Duân hay Câu, người Định Tường) ra phò tá Châu Văn Tiếp ở núi Tà Lương, bà và ông Quen nhau và trở thành vợ chồng. Vợ chồng bà giúp chúa Nguyễn rất tận lực. Riêng bà, những lúc xông pha ra chiến trận, chẳng kém gì trai. Những ngày theo nguyễn Phúc Ánh sang Vọng Các, chính bà đã hai lần cầm binh đánh thắng quân Miến Điện và Đồ Bà theo lời yêu cầu tiếp viện của vua Xiêm, khiến người Xiêm rất thán phục. Chồng bà tức Quận công Lê Văn Quân mất năm Tân Hợi 1791.(2) Trong Sài Gòn năm xưa, Vương Hồng Sển dẫn lại lời của Trương Vĩnh Ký thì chúa Duệ Tông bị Tây Sơn bắt tại vùng Ba Thắc (thuộc Cà Mau) và chúa Mục Vương bị bắt tại Ba Vác (thuộc Bến Tre, gần Mỏ Cày). Cả hai đều bị hành quyết gần Chùa Kim Chương vào năm 1877.Tài liệu:(Để tham khảo và đối chiếu)- Nguyễn Quang Thắng và Nguyễn Bá Thế, Từ điển nhân vật lịch sử Việt Nam, Nxb KHXH, Hà Nội, 1992, tr. 86-87-Từ điển bách khoa Việt Nam I, Hà Nội, 1995, tr. 493-Huỳnh Minh, Gia Định xưa, Nxb Văn hóa Thông tin, 2006.-Trịnh Vân Thanh, Thành ngữ điển tích danh nhân từ điển, quyển thượng, Sài Gòn]], năm 1966, tr. 133.-Lương Văn Lựu, Biên Hòa sử lược toàn biên, Sài Gòn 1973, tr.147-150.-Nguyễn Khắc Thuần, Danh tướng Việt Nam, tập 3, Nxb Giáo dục, 2005, tr.166-184. Mục lục Châu Văn Tiếp, một trong Gia Định tam hùng. Châu Văn Tiếp, một trong Gia Định tam hùng. Bùi Thụy Đào NguyênChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Bùi Thụy Đào Nguyên, biên soạn. Nguồn: VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 15 tháng 12 năm 2008
Huệ Trang CHÉN CƠM NGUỘI Tiểu, bới cho Thầy chén cơm nguội! _Thầy dùng cơm nóng đi, để cơm nguội con ăn. Chẳng là tiểu ta nấu cơm hầu thầy, hôm nào còn cơm nguội không chịu hấp, nấu cơm nóng thầy dùng, còn cơm nguội mình ăn. Thầy không để ý, cho tới một hôm bắt gặp tiểu nghf ta đang “xơi” một tô cơm nguội, thầy rầy ngay vì ăn như vậy sẽ dễ bị đau bao tử. Nhưng tiểu vẫn chứng nào tật nấy, hôm nay nghe Thầy đòi ăn cơm nguội, tiểu sợ xanh cả mặt. _Con cứ bới cho thầy một chén, tại thầy một chén, tại thầy thích ăn cơm nguội mà_thầy từ tón bảo. _Ồ! Thầy thích ăn cơm nguội à? Vậy mà thầy không nói sớm sớm. Tiểu ta cảm thấy có lỗi vì bấy lâu nay dành ăn cơm nguội một mình. Nhưng nó lại không hiểu nổi, tại sao cơm nguội vừa cứng, vừa khô so với cơm nóng vừa mềm, vừa dẻo chả có gì là thú vị cả, thế mà thầy nó lại thích ăn? Có lẽ thắc mắc này sẽ luôn là ẩn số đối với nó nếu như một hôm đi học về tới cửa, nó không tình cờ nghe được câu chuyện giữa thầy nó và sư Bác ở thành phố về thăm. _Tiểu của chú năm nay lên lớp mấy rồi? Sư Bác hỏi. _Dạ lớp 8, coi bộ cũng hiếu nhưng còn khờ lắm chị ơi! Chị coi, hôm nào nấu cơm ăn không hết nó lại để lại, nấu cơm nóng cho em ăn còn nó ăn cơm nguội, em rầy hoài không được. Thấy đang tuổi ăn tuổi lớn mà ăn vậy tội nghiệp, em muốn ăn phụ với nó nên nói em thích ăn cơm nguội. Thế mà chị ta cứ tưởng thật, hôm nào cũng xăng xái bới cơm nguội cho em ăn còn mình thì “hy sinh” ăn cơm nóng. Mới mấy hôm mà răng nứu của em song hết cả lên đây nè. (Vì thầy nó có mấy cái răng giả mà lị). Nghe đến đây, sư Bác nó cười ngất, thầy nó cũng cười theo. Còn tiểu nhà ta ư? Thật không biết chui mặt vào đâu để trốn. Thế mà thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà tiểu ngày đó sắp bước vào cái tuổi “Tam thập nhi lập”. Mười năm xa chốn đồng quê nước mặn, mười năm miệt mài bên đèn sách để rồi có những buổi chiều đi học về ngồi bên chén cơm nguội, đưa mắt nhìn ngoài trời mưa rơi, trong lòng lại cảm thấy nhớ thầy vô hạn, càng thấm thía hơn khi nhớ đến chén cơm nguội thầy ăn ngày nào! Mục lục CHÉN CƠM NGUỘI CHÉN CƠM NGUỘI Huệ TrangChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: BuddhismtodayĐược bạn: TSAH đưa lên vào ngày: 16 tháng 7 năm 2004
Hue Trang A BOWL OF COLD RICE Little, dig out a bowl of cold rice for me! _Use hot rice, let the rice cool down and I'll eat it. It's just that I cook rice for my teacher. Every day there's cold rice and I won't steam it. When I cook hot rice, the teacher uses it, and I eat cold rice. The teacher didn't pay attention, until one day he caught the little boy "eating" a bowl of cold rice, and he immediately scolded him because eating like that would easily cause a stomach ache. But I still have the same symptoms. Today, when I heard the Teacher asking for cold rice, I was so scared that my face turned blue. _Go ahead and bring me a bowl, one bowl for me, because I like to eat cold rice_he kindly told me. _OH! Do you like to eat cold rice? Yet he didn't say anything sooner. I feel guilty for spending so long eating cold rice alone. But he couldn't understand why cold rice was both hard and dry compared to hot rice that was soft and flexible, and there was nothing interesting about it, yet his teacher liked to eat it? Perhaps this question would always be a mystery to him if one day when he came home from school, he did not overhear the conversation between his teacher and Venerable Uncle Ho who was visiting in the city. _What grade is your little one in this year? Master Uncle asked. _In 8th grade, you seem to be filial but still very stupid! Look, every day when he cooks rice and can't eat it all, he leaves it behind. He cooks hot rice for me to eat and he eats cold rice. I keep scolding him to no avail. Seeing how pitiful it was for her to eat like that when she was an adult, she wanted to have a side dish with him so she said she liked to eat cold rice. Yet she thought it was true, every day she busily dug up cold rice for her brother to eat while she "sacrificed" herself to eat hot rice. Just a few days ago, my gums are all over. (Because the teacher has a few false teeth, it makes him weak). Hearing this, Uncle Uncle burst out laughing, and his teacher also laughed. What about our little house? I really don't know where to hide. Yet time passed so quickly, and just then that little girl was about to enter the age of "thirty children". Ten years away from the countryside with salty water, ten years engrossed in reading lamps, and then there are afternoons when I come home from school and sit next to a bowl of cold rice, looking at the falling rain outside, and in my heart I miss my teacher infinitely, even more. It's more poignant when I remember the bowl of cold rice I ate every day! Table of contents A BOWL OF COLD RICE A BOWL OF COLD RICE Hue TrangWelcome you to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Buddhismtoday Uploaded by: TSAH on: July 16, 2004
Khải Nguyên HT Chó đá -truyện kể- Xế trước đình làng tôi, cạnh lối vào làng hơi lùi xa một tí, gần một cây đề cổ thụ hiếm hoi còn sót lại ở làng quê, có một con chó đá ngồi chồm hỗm, to lớn, không nhe răng mà mắt dường như cụp xuống. Con chó đá này hẳn là từ thời câu chuyện “Chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng”. Tôi tin vậy. Các bạn còn nhớ chuyện ấy không? Chuyện rằng: Ngày xửa, ngày xưa, có một anh học trò hễ đi học về ngang qua một con chó đá là nó đứng dậy vẫy đuôi “Chào cậu! Sau này, cậu sẽ đỗ ông Nghè”. Ông Nghè là ông tiến sĩ ấy, chắc các bạn đều biết cả. Anh ta liền hỉnh mũi lên. Cha mẹ anh ta cũng hỉnh mũi lên. Trong làng, trong tổng, ai làm gì phật ý họ là họ đe: “Đợi đấy! Con ta đỗ ông Nghè rồi sẽ biết tay!”. Con chó đá bèn thôi đón chào anh học trò nọ. Rồi anh ta thi khoa nào cũng trượt. Giá con chó đá đón chào tôi như vậy nhỉ! Tôi sẽ chẳng dại gì mà sớm hỉnh mũi. Có điều, chó đá đứng lên vẫy đuôi, nói thành lời e rằng khó. Trong giấc mơ thì có thể được. Các đấng thần linh có thể báo mộng mà. Con chó đá trong truyện kia ắt là chó thần rồi. (Lí ra phải gọi là “ông chó” hoặc “ngài chó”, nhưng hơi sượng miệng, đành chịu tội bất kính chút chút vậy). Một hôm, buổi hoàng hôn, lựa lúc mọi người đã về nhà hết, tôi mới lân la đến bên chó đá lẩm nhẩm khấn: “Chó đá báo tin vui cho tôi đi! Rồi tôi sẽ lau sạch bẩn trên mình cho, và dọn sạch sẽ chung quanh cho khỏi ô nhiễm(!)”. Tối hôm đó, chó đá hiện về thật, trong mơ. Chó chỉ buồn buồn nhìn tôi, mắt chớp chớp, nhưng tôi nghe rõ ràng có tiếng nói phát ra: “Cậu bé ơi! Cậu mặc cả với ta hơi kĩ đấy. (Chó mà xưng “ta” với người quả có hơi trối, nhưng đành cứ nghe đã). Ta chẳng phải là chó thần trong truyện Chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng đâu. Ta là con chó ngao trong truyện Lưu Bình- Dương Lễ, vì giúp kẻ ác nên bị hoá đá đày giữa trần gian từ bấy đến nay. Ta không nỡ để cậu nuôi hi vọng hão”. “Ề, truyện Lưu Bình- Dương Lễ tôi đọc rồi, làm gì có chó ngao nào?”. “Cậu hỏi bà cậu ấy!” Tôi tỉnh giấc, vừa chán chường, vừa hồ nghi. Sáng ra, dậy chưa kịp rửa mặt, tôi đã chạy đến bà: - Bà ơi! Chó ngao trong truyện Lưu Bình - Dương Lễ ra sao hở bà ? - Ai bảo cháu đấy? - Bà cười móm mém- “Chuyện đời xưa” tích Lưu Bình- Dương Lễ còn phần sau, nhưng người ta quen chỉ kể, chỉ diễn phần đầu. Lâu ngày, rồi ít ai nhắc tới nữa. - Bà kể cho cháu nghe đi, bà! - Dài lắm. Cháu còn phải sửa soạn mà đi học chứ. Dù nôn nóng, tôi cũng phải chờ đến tối, sau khi đã học bài xong xuôi, mới được nghe bà kể. Thì ra, về sau Dương Lễ và Lưu Bình đều được làm quan tại triều. Nàng Châu Long (chuyện kể gọi bà vậy) đã từng nổi tiếng vì đẹp lại càng nổi tiếng vì ba năm thay chồng nuôi bạn chồng ăn học mà vẫn giữ được tiết sạch giá trong. Ai cũng ngưỡng mộ và khối kẻ ước ao có được người như vậy. Cả nhà Dương Lễ đang sống những ngày hạnh phúc thì tai hoạ bỗng ập xuống. Ngày nọ, quan thái sư- quan đầu triều- vào tâu riêng với vua rằng: - Tâu bệ hạ, triều chính không sáng, kỉ cương không vững là do trong triều gian ngay không phân. Thần có một con chó rất quí vào loại linh khuyển. Ai trung thần, ai gian thần, nó biết ngay. - Vậy thì buổi chầu ngày mai, - vua phán- khanh hãy đưa nó vào triều cho thử luôn. Hôm sau, khi các quan đã hội đông đủ hai hàng dọc đứng đối diện nhau, bên phải và bên trái ngai vàng từ chân bệ trở ra, quan thái sư cho dắt một con chó ngao vào. Chó ngao là loại chó săn rất khôn và rất dữ. Người ta đồn rằng dưới âm phủ, Diêm Vương hay dùng chó ngao để trị những kẻ gian tham trên trần chết đi bị đày xuống địa ngục. Con chó của thái sư vừa thấy Dương Lễ đã nhảy chồm tới cắn toạc bụng ông ra. Họ Dương bị qui là gian thần và bị giết cả nhà. Quan thái sư xin vua tha cho nàng Châu Long lấy cớ nàng là vợ lẽ, không con, lại ở riêng. Rồi quan tỏ lòng thương nàng bơ vơ, hỏi làm vợ bé. Nàng nhận lời nhưng đòi hai điều kiện: - một, được tự do hoàn toàn trong dinh cơ của thái sư; -hai, sau ba năm, đoạn tang chồng cũ rồi mới chung chăn gối. Nàng nghi có chuyện mờ ám trong cái thảm án nhà họ Dương. Quả nhiên, chưa đầy nửa năm, nàng đã moi được trong kho đồ cũ nhà thái sư pho tượng gỗ giống y Dương Lễ. Nhờ Lưu Bình và các quan công tâm khác, màn kịch được diễn lại. Trước vua và triều thần, con chó ngao xông vào tượng gỗ như đã xông vào Dương Lễ ngày nào. Sự thật được phơi bày. Quan thái sư vốn có máu dê (lạ thật! trong các chuyện xưa, ít có quan thái sư tốt). Thèm muốn Châu Long, ngài quyết hại Dương Lễ. Ngài cho làm tượng đứng Dương Lễ, mặc phẩm phục họ Dương vào. Bụng tượng rỗng có thể phanh ra được. Cứ đến bữa, đích thân ngài đặt thức ăn, thường là lòng tươi, vào trong bụng tượng đóng lại. Ngài gọi chó đến mở bụng tượng cho nó ăn. Con chó quen dần, đến một lúc nó tự phanh bụng tượng ra tìm cái ăn. Trước hôm được chủ cho dắt vào triều con chó ngao còn bị bỏ đói một bữa, trách nào… Thái sư bị bêu đầu. Vua ngậm ngùi than tiếc- quá là muộn mằn- cho nhà họ Dương. Bấy giờ Lưu Bình mới tâu xin cho lập lại dòng dõi Dương Lễ. Trong cơn đại nạn của bạn, Lưu Bình xót họ Dương tuyệt tự đã đưa một đứa con trai của mình đánh tráo đứa trai út của bạn để thế mạng. May mà qua được mắt thái sư. Nàng Châu Long ở vậy nuôi đứa con côi sót lại của chồng nên người. Hẳn là vua cũng đã ra lệnh chém đầu con chó ngao, nhưng nó đã hoá đá. Có khi bị bêu vậy khổ hơn là chết. Chẳng hiểu sao nó phiêu bạt đến làng tôi. Điều này thì chắc là bà tôi chẳng biết đâu. Nghe chuyện bà tôi kể rồi, tôi không còn coi trọng con chó đá và càng không sợ nó. Mắt nó cụp xuống là phải. Tôi hay rủ bạn bè ra nghịch nó, cưỡi lên nó, - hơi khó cưỡi vì nó ngồi chứ không đứng. Cũng chẳng sao. Một đêm, con chó lại đến trong giấc ngủ của tôi: “Mai cậu hãy một mình ra dò bụng của tôi xem! Rồi cậu sẽ tự biết phải làm gì”. Hôm sau, tan buổi học chiều, tôi cố ý nán lại sau, rồi lỉnh tới chỗ con chó đá. Tôi cúi nhòm bụng nó, sờ đi sờ lại chẳng thấy gì. Bực mình, tôi vỗ mạnh một cái. “Bộp”, bụng nó rỗng! Tôi lại dò tìm. A! Rất khéo! Rất khéo! Bí mật nằm giữa hai chân sau, dấu kín dưới bộ sậu “của quí” được tạc rất khéo của con chó. Tôi moi ra một cái hộp nhựa tròn bằng quả quít to chứa đầy nữ trang hẳn là đắt tiền lắm. Ai giấu vào đây nhỉ? Chắc là của gian. Làm gì đây? Vẳng lời chó đá “Cậu tự biết phải làm gì?”. Mang trả - trả ai?- hay đem nộp công an? À, phải rồi! Tôi đặt cái hộp vào chỗ cũ rồi chạy bay đi. Khuya hôm đó, một bóng đen lò dò đến bên con chó đá cúi xuống mò mẫm, một lát sau đứng lên định chuồn. Ngay lúc đó, năm chiếc đèn pin cùng loé lên chiếu tập trung vào chỗ hắn. Tên gian lộ nguyên hình. Một vụ trộm được phanh phui. Mấy hôm sau, đi qua chỗ con chó đá, tôi thấy mặt mũi nó có vẻ phởn, mắt hơi ngước lên chứ không cụp xuống nữa. Tôi ngạc nhiên, thốt lên: “Như là một con chó khác ấy nhỉ?”. Thế rồi có một hội nghị, được tài trợ hẳn hoi (không có tài trợ thì còn "khuya" nhá!), về con chó đá làng tôi. Mấy vị đeo kính hoặc không đeo kính, tóc bạc hoặc tóc chưa bạc, tranh luận mãi không xong: những nét chạm, khắc trên thân hình con chó là thuộc thời Lê hay thời Nguyễn? Là điển hình nghệ thuật dân gian hay pha tạp nghệ thuật miếu đường? Cuối cùng thì con chó đá cũng được xếp hạng “di vật văn hoá”, và được rước vào trong đình làng, một di sản văn hoá đã được công nhận từ trước. Con chó được gắn chặt vào một cái bệ xi-măng hình chữ nhật xây hơi chếch phía trước bàn thờ thành hoàng để làm vệ sĩ cho ngài. Nhưng lí do chính, theo lời anh tôi, là để phòng bọn hay trộm cổ vật tuồn ra nước ngoài. Con chó ở chỗ ngồi cao, mắt nó hướng phía trên đầu lũ trẻ, nom có vẻ oai vệ và khinh khỉnh. Nhưng bọn nhóc chúng tôi đã quen với nó ở ngoài không gian thoáng đãng thì trông nó thộn thộn thế nào ấy. Vì không phải chỗ? Hay vì không phải nó? Hải Phòng, 3- 1999 Mục lục Chó đá Chó đá Khải Nguyên HTChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Vt.Ly đưa lên vào ngày: 20 tháng 5 năm 2009
Khải Nguyên HT Chó đá -truyện kể- Xế trước đình làng tôi, cạnh lối vào làng hơi lùi xa một tí, gần một cây đề cổ thụ hiếm hoi còn sót lại ở làng quê, có một con chó đá ngồi chồm hỗm, to lớn, không nhe răng mà mắt dường như cụp xuống. Con chó đá này hẳn là từ thời câu chuyện “Chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng”. Tôi tin vậy. Các bạn còn nhớ chuyện ấy không? Chuyện rằng: Ngày xửa, ngày xưa, có một anh học trò hễ đi học về ngang qua một con chó đá là nó đứng dậy vẫy đuôi “Chào cậu! Sau này, cậu sẽ đỗ ông Nghè”. Ông Nghè là ông tiến sĩ ấy, chắc các bạn đều biết cả. Anh ta liền hỉnh mũi lên. Cha mẹ anh ta cũng hỉnh mũi lên. Trong làng, trong tổng, ai làm gì phật ý họ là họ đe: “Đợi đấy! Con ta đỗ ông Nghè rồi sẽ biết tay!”. Con chó đá bèn thôi đón chào anh học trò nọ. Rồi anh ta thi khoa nào cũng trượt. Giá con chó đá đón chào tôi như vậy nhỉ! Tôi sẽ chẳng dại gì mà sớm hỉnh mũi. Có điều, chó đá đứng lên vẫy đuôi, nói thành lời e rằng khó. Trong giấc mơ thì có thể được. Các đấng thần linh có thể báo mộng mà. Con chó đá trong truyện kia ắt là chó thần rồi. (Lí ra phải gọi là “ông chó” hoặc “ngài chó”, nhưng hơi sượng miệng, đành chịu tội bất kính chút chút vậy). Một hôm, buổi hoàng hôn, lựa lúc mọi người đã về nhà hết, tôi mới lân la đến bên chó đá lẩm nhẩm khấn: “Chó đá báo tin vui cho tôi đi! Rồi tôi sẽ lau sạch bẩn trên mình cho, và dọn sạch sẽ chung quanh cho khỏi ô nhiễm(!)”. Tối hôm đó, chó đá hiện về thật, trong mơ. Chó chỉ buồn buồn nhìn tôi, mắt chớp chớp, nhưng tôi nghe rõ ràng có tiếng nói phát ra: “Cậu bé ơi! Cậu mặc cả với ta hơi kĩ đấy. (Chó mà xưng “ta” với người quả có hơi trối, nhưng đành cứ nghe đã). Ta chẳng phải là chó thần trong truyện Chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng đâu. Ta là con chó ngao trong truyện Lưu Bình- Dương Lễ, vì giúp kẻ ác nên bị hoá đá đày giữa trần gian từ bấy đến nay. Ta không nỡ để cậu nuôi hi vọng hão”. “Ề, truyện Lưu Bình- Dương Lễ tôi đọc rồi, làm gì có chó ngao nào?”. “Cậu hỏi bà cậu ấy!” Tôi tỉnh giấc, vừa chán chường, vừa hồ nghi. Sáng ra, dậy chưa kịp rửa mặt, tôi đã chạy đến bà: - Bà ơi! Chó ngao trong truyện Lưu Bình - Dương Lễ ra sao hở bà ? - Ai bảo cháu đấy? - Bà cười móm mém- “Chuyện đời xưa” tích Lưu Bình- Dương Lễ còn phần sau, nhưng người ta quen chỉ kể, chỉ diễn phần đầu. Lâu ngày, rồi ít ai nhắc tới nữa. - Bà kể cho cháu nghe đi, bà! - Dài lắm. Cháu còn phải sửa soạn mà đi học chứ. Dù nôn nóng, tôi cũng phải chờ đến tối, sau khi đã học bài xong xuôi, mới được nghe bà kể. Thì ra, về sau Dương Lễ và Lưu Bình đều được làm quan tại triều. Nàng Châu Long (chuyện kể gọi bà vậy) đã từng nổi tiếng vì đẹp lại càng nổi tiếng vì ba năm thay chồng nuôi bạn chồng ăn học mà vẫn giữ được tiết sạch giá trong. Ai cũng ngưỡng mộ và khối kẻ ước ao có được người như vậy. Cả nhà Dương Lễ đang sống những ngày hạnh phúc thì tai hoạ bỗng ập xuống. Ngày nọ, quan thái sư- quan đầu triều- vào tâu riêng với vua rằng: - Tâu bệ hạ, triều chính không sáng, kỉ cương không vững là do trong triều gian ngay không phân. Thần có một con chó rất quí vào loại linh khuyển. Ai trung thần, ai gian thần, nó biết ngay. - Vậy thì buổi chầu ngày mai, - vua phán- khanh hãy đưa nó vào triều cho thử luôn. Hôm sau, khi các quan đã hội đông đủ hai hàng dọc đứng đối diện nhau, bên phải và bên trái ngai vàng từ chân bệ trở ra, quan thái sư cho dắt một con chó ngao vào. Chó ngao là loại chó săn rất khôn và rất dữ. Người ta đồn rằng dưới âm phủ, Diêm Vương hay dùng chó ngao để trị những kẻ gian tham trên trần chết đi bị đày xuống địa ngục. Con chó của thái sư vừa thấy Dương Lễ đã nhảy chồm tới cắn toạc bụng ông ra. Họ Dương bị qui là gian thần và bị giết cả nhà. Quan thái sư xin vua tha cho nàng Châu Long lấy cớ nàng là vợ lẽ, không con, lại ở riêng. Rồi quan tỏ lòng thương nàng bơ vơ, hỏi làm vợ bé. Nàng nhận lời nhưng đòi hai điều kiện: - một, được tự do hoàn toàn trong dinh cơ của thái sư; -hai, sau ba năm, đoạn tang chồng cũ rồi mới chung chăn gối. Nàng nghi có chuyện mờ ám trong cái thảm án nhà họ Dương. Quả nhiên, chưa đầy nửa năm, nàng đã moi được trong kho đồ cũ nhà thái sư pho tượng gỗ giống y Dương Lễ. Nhờ Lưu Bình và các quan công tâm khác, màn kịch được diễn lại. Trước vua và triều thần, con chó ngao xông vào tượng gỗ như đã xông vào Dương Lễ ngày nào. Sự thật được phơi bày. Quan thái sư vốn có máu dê (lạ thật! trong các chuyện xưa, ít có quan thái sư tốt). Thèm muốn Châu Long, ngài quyết hại Dương Lễ. Ngài cho làm tượng đứng Dương Lễ, mặc phẩm phục họ Dương vào. Bụng tượng rỗng có thể phanh ra được. Cứ đến bữa, đích thân ngài đặt thức ăn, thường là lòng tươi, vào trong bụng tượng đóng lại. Ngài gọi chó đến mở bụng tượng cho nó ăn. Con chó quen dần, đến một lúc nó tự phanh bụng tượng ra tìm cái ăn. Trước hôm được chủ cho dắt vào triều con chó ngao còn bị bỏ đói một bữa, trách nào… Thái sư bị bêu đầu. Vua ngậm ngùi than tiếc- quá là muộn mằn- cho nhà họ Dương. Bấy giờ Lưu Bình mới tâu xin cho lập lại dòng dõi Dương Lễ. Trong cơn đại nạn của bạn, Lưu Bình xót họ Dương tuyệt tự đã đưa một đứa con trai của mình đánh tráo đứa trai út của bạn để thế mạng. May mà qua được mắt thái sư. Nàng Châu Long ở vậy nuôi đứa con côi sót lại của chồng nên người. Hẳn là vua cũng đã ra lệnh chém đầu con chó ngao, nhưng nó đã hoá đá. Có khi bị bêu vậy khổ hơn là chết. Chẳng hiểu sao nó phiêu bạt đến làng tôi. Điều này thì chắc là bà tôi chẳng biết đâu. Nghe chuyện bà tôi kể rồi, tôi không còn coi trọng con chó đá và càng không sợ nó. Mắt nó cụp xuống là phải. Tôi hay rủ bạn bè ra nghịch nó, cưỡi lên nó, - hơi khó cưỡi vì nó ngồi chứ không đứng. Cũng chẳng sao. Một đêm, con chó lại đến trong giấc ngủ của tôi: “Mai cậu hãy một mình ra dò bụng của tôi xem! Rồi cậu sẽ tự biết phải làm gì”. Hôm sau, tan buổi học chiều, tôi cố ý nán lại sau, rồi lỉnh tới chỗ con chó đá. Tôi cúi nhòm bụng nó, sờ đi sờ lại chẳng thấy gì. Bực mình, tôi vỗ mạnh một cái. “Bộp”, bụng nó rỗng! Tôi lại dò tìm. A! Rất khéo! Rất khéo! Bí mật nằm giữa hai chân sau, dấu kín dưới bộ sậu “của quí” được tạc rất khéo của con chó. Tôi moi ra một cái hộp nhựa tròn bằng quả quít to chứa đầy nữ trang hẳn là đắt tiền lắm. Ai giấu vào đây nhỉ? Chắc là của gian. Làm gì đây? Vẳng lời chó đá “Cậu tự biết phải làm gì?”. Mang trả - trả ai?- hay đem nộp công an? À, phải rồi! Tôi đặt cái hộp vào chỗ cũ rồi chạy bay đi. Khuya hôm đó, một bóng đen lò dò đến bên con chó đá cúi xuống mò mẫm, một lát sau đứng lên định chuồn. Ngay lúc đó, năm chiếc đèn pin cùng loé lên chiếu tập trung vào chỗ hắn. Tên gian lộ nguyên hình. Một vụ trộm được phanh phui. Mấy hôm sau, đi qua chỗ con chó đá, tôi thấy mặt mũi nó có vẻ phởn, mắt hơi ngước lên chứ không cụp xuống nữa. Tôi ngạc nhiên, thốt lên: “Như là một con chó khác ấy nhỉ?”. Thế rồi có một hội nghị, được tài trợ hẳn hoi (không có tài trợ thì còn "khuya" nhá!), về con chó đá làng tôi. Mấy vị đeo kính hoặc không đeo kính, tóc bạc hoặc tóc chưa bạc, tranh luận mãi không xong: những nét chạm, khắc trên thân hình con chó là thuộc thời Lê hay thời Nguyễn? Là điển hình nghệ thuật dân gian hay pha tạp nghệ thuật miếu đường? Cuối cùng thì con chó đá cũng được xếp hạng “di vật văn hoá”, và được rước vào trong đình làng, một di sản văn hoá đã được công nhận từ trước. Con chó được gắn chặt vào một cái bệ xi-măng hình chữ nhật xây hơi chếch phía trước bàn thờ thành hoàng để làm vệ sĩ cho ngài. Nhưng lí do chính, theo lời anh tôi, là để phòng bọn hay trộm cổ vật tuồn ra nước ngoài. Con chó ở chỗ ngồi cao, mắt nó hướng phía trên đầu lũ trẻ, nom có vẻ oai vệ và khinh khỉnh. Nhưng bọn nhóc chúng tôi đã quen với nó ở ngoài không gian thoáng đãng thì trông nó thộn thộn thế nào ấy. Vì không phải chỗ? Hay vì không phải nó? Hải Phòng, 3- 1999 Mục lục Chó đá Chó đá Khải Nguyên HTChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Vt.Ly đưa lên vào ngày: 20 tháng 5 năm 2009
Koizumi Yakumo Chôn chặt niềm riêng Dịch giả: DTTM Nguyên tác : A Dead Secret, trong Kwaidan của Koizumi Yakumo ( 1850-1904) Trước đây đã lâu lắm, có Inamuraya Gensuke là một nhà buôn giàu có ở xứ Tamba. Nhà này có một cô con gái tên là Ô Sônô. Ô Sônô rất xinh đẹp và thông minh sáng dạ, cha nàng thấy nếu chỉ cho con gái theo học với các bà thầy ở chốn quê mùa thì tội nghiệp cho nàng, nên mới cho nàng, cùng vài người đầy tớ theo hầu, lên Kyoto để học phép tắc, trau dồi công dung ngôn hạnh của giới thượng lưu thanh nhã với quý bà ở chốn đế đô. Sau khi được dậy dỗ chu đáo, Ô Sônô được gả cho Nagaraya, là một nhà buôn quen biết với cha mình, và sống hạnh phúc được đâu độ bốn năm. Hai vợ chồng sinh được một mụn con trai, nhưng lấy chồng được bốn năm sau thì Ô Sônô bị bệnh qua đời. Buổi tối sau khi cử hành tang lễ xong xuôi, đứa con trai nhỏ mách rằng đã thấy mẹ nó về ở trên gác. Người mẹ chỉ nhìn con mà nhoẻn miệng cười, chẳng nói chẳng rằng, làm đứa con sợ hãi bỏ chạy. Có mấy tên người nhà đi lên gác, vào căn phòng cũ của Ô Sônô, thì thấy bóng người mẹ hiện ra trong ánh sáng của ngọn đèn nhỏ thắp trước bàn thờ, ai nấy đều giật mình. Họ thấy hình như nàng đứng trước chiếc tủ đựng quần áo đồ dùng của nàng. Đầu và vai nàng thì còn trông thấy rõ, nhưng phần thân thể từ lưng trở xuống gót chân thì mờ nhạt.Cái bóng ấy lờ mờ phản chiếu trong gương như thể hình ảnh của nàng, lại trong suốt như dáng hình in trên mặt nước. Người nhà thấy thế sợ hãi, bỏ ra khỏi phòng, xuống nhà thì thầm to nhỏ. Bấy giờ mẹ chồng của Ô Sônô mới bảo rằng -Đàn bà con gái thường yêu quý từ những vật dụng lặt vặt hàng ngày của mình, nên Ô Sônô cũng rất yêu quý những vật dụng của nàng. Có lẽ nàng trở về tìm những món đồ ấy. Người chết làm như vậy là thường, nếu không đem những thứ của họ lên chùa nơi thờ họ, là không được. Nhà ta nay cũng phải đem những đồ dùng của Ô Sônô lên chùa thì có lẽ hương hồn của nàng mới được nghỉ yên. Nghe rồi mọi người đều bảo nhau là hãy làm như thế ngay. Thế là sáng hôm sau, họ đem hết quần áo đồ dùng của Ô Sônô lên chùa, trong tủ trống trơn không còn sót một thứ gì nữa. Thế nhưng đêm hôm sau Ô Sônô vẫn trở về, và vẫn đăm đăm nhìn vào tủ như trước. Đêm kế tiếp, rồi đêm kế tiếp, Ô Sônô vẫn còn trở về hằng đêm, làm cho cả nhà ai nấy đều hoảng sợ. Mẹ chồng Ô Sônô bèn lên chùa, kể hết sự tình cho vị hòa thượng trụ trì ngôi chùa nghe, để thỉnh lời khuyên của ngài. Đó là một ngôi thiền tự, vị sư trụ trì là hòa thượng DaiGen, người có sở học rộng mênh mông. Ngài nói: -Chắc là trong chiếc tủ ấy hay ở gần đó có vật gì mà cô ta rất bận tâm lo lắng. Bà mẹ chồng già đáp -Nhưng thưa ngài, các ngăn tủ đều trống trơn, trong tủ chẳng còn gì nữa ạ. Hòa thượng bảo : -Vậy thì để ta đến nhà bà và ở trong phòng ấy canh chừng, xem có cách nào không. Trong lúc ta đang canh chừng, bà nhớ dặn gia nhân không ai được vào phòng, cho đến khi ta lên tiếng gọi. Chiều xuống, hòa thượng Daigen bèn tới nhà ấy. Chủ nhà đã sắp sẵn cho hòa thượng ở trong phòng. Hòa thượng một mình vào phòng ngồi tụng kinh. Đồng hồ điểm giờ Tí, rồi quá nửa đêm, vẫn không thấy gì hiện ra. Nhưng chẳng mấy lúc, có bóng của Ô Sônô đột nhiên hiện ra trước tủ, nét mặt buồn bã, đôi mắt cứ chăm chú nhìn vào chiếc tủ. Hòa thượng bèn đọc thần chú, rồi xướng pháp danh của Ô Sônô để nói chuyện với bóng nàng: -Ta đến đây để giúp con. Con hãy lại gần đây. Chắc là trong chiếc tủ này có vật gì làm con rất bận tâm phải không ? Để ta tìm vật ấy cho con nhé ? Đầu của cái bóng lay động, ra chiều đồng ý. Bấy giờ hòa thượng bèn đứng lên, mở ngăn kéo trên cùng của tủ. Trong ngăn kéo trống trơn. Ngài lại mở ngăn kéo thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư, để ý tìm tòi cả phía sau và phía dưới ngăn kéo, lại tìm thật kỹ trong từng ngăn một, nhưng ngài chẳng tìm thấy gì cả. Thế nhưng cái bóng của O Sono trước sau như một, vẫn cứ buồn rầu đăm đăm nhìn vào chiếc tủ. Hòa thượng nghĩ bụng “Không biết ta phải làm gì bây giờ đây.” Bất giác, một ý tưởng chợt hiện lên trong óc ngài :“ Hay là ở phía dưới tấm giấy lót đáy ngăn kéo có giấu cái gì chăng”. Ngài bèn giở giấy lót đáy của ngăn kéo trên cùng, nhưng không thấy gì. Lại giở giấy lót đáy ngăn kéo thứ hai, rồi thứ ba, nhưng vẫn không thấy gì cả. Thế nhưng, đến ngăn kéo thứ tư, thì cái mà ngài đã tìm thấy dưới tấm giấy lót đáy ngăn kéo là một bức thư. Hòa thượng quay hỏi -Đây là cái đã làm con bận tâm phải không ? Bóng của Ô Sônô hướng về phía hòa thượng với ánh mắt yếu ớt đăm chiêu hướng về bức thư Hòa thượng lại hỏi -Ta đốt bức thư này cho con nhé ? Cái bóng cúi rạp xuống trước mặt hòa thượng. Hòa thượng hứa: -Ta sẽ đem về chùa đốt ngay đêm nay. Ngoài ta, sẽ không ai được đọc bức thư này. Cái bóng liền nhoẻn miệng cười, rồi biến mất. Hòa thượng theo cầu thang xuống nhà. Lúc người nhà đang lo lắng đợi ở tầng dưới trông thấy ngài thì trời cũng vừa hửng sáng. Hòa thượng bảo mọi người -Không có gì phải lo cả. Cô ta không bao giờ hiện ra nữa đâu. Bức thư được đem đốt. Đó là một bức thư tình mà Ô Sônô đã nhận được khi đến Kyoto trau dồi công dung ngôn hạnh. Nhưng trong bức thư ấy viết gì thì chỉ có một mình hòa thượng biết mà thôi. Và bí mật ấy của nàng sau đó đã được chôn kín theo cùng với hòa thượng, khi ngài qua đời. Mục lục Chôn chặt niềm riêng Chôn chặt niềm riêng Koizumi YakumoChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: chimvietcanhnamĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 24 tháng 9 năm 2007
Koizumi Yakumo Bury your own feelings tightly Translator: DTTM Original work: A Dead Secret, in Kwaidan by Koizumi Yakumo (1850-1904) A long time ago, there was Inamuraya Gensuke, a wealthy merchant in the land of Tamba. This family has a daughter named O Sono. O Sono was very beautiful and intelligent. Her father felt that if he only let his daughter study with teachers in the countryside, it would be pitiful for her, so he sent her, along with a few servants, to Kyoto. to learn etiquette and cultivate the manners of the elegant elite with ladies in the imperial capital. After being carefully educated, O Sono was married to Nagaraya, a merchant who knew his father, and lived happily for about four years. The couple gave birth to a son, but four years after getting married, O Sono fell ill and died. In the evening, after the funeral was completed, the young son told her that he saw his mother coming back upstairs. The mother just looked at her child and smiled, saying nothing, causing the child to run away in fear. Several family members went upstairs and into O Sono's old room. They saw the mother's shadow appearing in the light of a small lamp lit in front of the altar. Everyone was startled. They saw what appeared to be her standing in front of the wardrobe containing her clothes and belongings. Her head and shoulders were still clearly visible, but the part of her body from her back down to her heels was faint. The shadow was vaguely reflected in the mirror as if it were her image, and was as transparent as an image printed on water. . The family members saw this and were scared, left the room and went downstairs to whisper loudly. At that time, O Sono's mother-in-law told her that - Women often love their little everyday things, so O Sono also loves her things very much. Perhaps she returned to look for those items. It's normal for dead people to do this. If you don't bring their things to the temple where they are worshiped, it's not okay. Now our family must bring O Sono's belongings to the temple so that perhaps her soul can rest in peace. After hearing that, everyone told each other to do that right away. So the next morning, they brought all of O Sono's clothes and belongings to the temple. The closet was empty and there was nothing left. But the next night O Sono still returned, and still stared into the closet as before. The next night, and the next night, O Sono returned every night, making everyone in the family scared. O Sono's mother-in-law went to the temple and told the monk in charge of the temple all the situation to ask for his advice. It is a Zen temple, the abbot is Venerable DaiGen, who has a vast field of learning. He said: -There must be something in that cabinet or nearby that she is very concerned about. The old mother-in-law replied - But sir, the drawers are all empty, there is nothing left in the cupboard. The monk said: -Then let me go to your house and stay in that room to watch, see if there is any way. While I was watching, she remembered to tell the servants not to enter the room until I called. Late in the afternoon, Venerable Daigen went to that house. The homeowner had already arranged for the monk to stay in the room. The monk alone went into his room to chant sutras. The clock struck Ti, then it was past midnight, still nothing appeared. But not long after, O Sono's shadow suddenly appeared in front of the cabinet, his face sad, his eyes staring intently at the cabinet. The monk then recited the mantra, then recited O Sono's Dharma name to talk to her shadow: -I'm here to help you. Please come closer. There must be something in this cabinet that bothers you a lot, right? Let me find that thing for you, okay? The shadow's head moved, showing agreement. Then the monk stood up and opened the top drawer of the cabinet. The drawer is empty. He opened the second, third, and fourth drawers, searched both the back and bottom of the drawers, and searched carefully in each drawer, but he found nothing. But O Sono's shadow was always the same, still staring sadly at the cupboard. The monk thought to himself, "I wonder what I should do now." Suddenly, an idea suddenly appeared in his mind: "Maybe there is something hidden under the paper lining the bottom of the drawer." He then opened the paper lining the bottom of the top drawer, but found nothing. I opened the paper lining the bottom of the second drawer, then the third, but still didn't see anything. However, in the fourth drawer, what he found under the paper lining the bottom of the drawer was a letter. The monk turned and asked - Is this what has been bothering you? O Sono's shadow turned towards the monk with a weak, wistful look towards the letter. The monk asked - Shall I burn this letter for you? The shadow crouched down in front of the monk. The monk promised: -I will take it back to the temple and burn it tonight. No one but me will read this letter. The shadow immediately smiled, then disappeared. The monk followed the stairs down to the house. When his family members waiting anxiously downstairs saw him, it was just dawn. The monk told everyone - There is nothing to worry about. She will never appear again. The letter was burned. It was a love letter that O Sono received when he went to Kyoto to improve his speaking skills. But only the monk knows what is written in that letter. And that secret of hers was later buried with the monk when he passed away. Table of contents Bury your own feelings tightly Bury your own feelings tightly Koizumi YakumoWelcome to read the first books from the book project for mobile devices. Source: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: chimvietcanhnam Posted by friend: Ct.Ly on: September 24, 2007
Hoàng Trọng Muôn Chùa Bà Đanh Nằm bên tả ngạn sông Đáy, về phía Tây Bắc của thị xã Phủ Lý (Hà Nam) chừng 10 cây số, Chùa Bà Đanh giờ đây không còn hoang sơ như trước nhưng vẫn mang dáng dấp cổ xưa với sự vắng vẻ, trầm tịch. Trong những ngày hè này, đi vãng cảnh chùa, trở về với nơi thâm thiền, nghe tiếng chuông, tiếng mõ ngân vang lúc nhặt lúc thưa mới cảm nhận hết ý nghĩa của cuộc sống trần tục. Du khách đến vãng cảnh Chùa Bà Đanh thường bắt đầu xuất phát từ núi Cấm (Thôn Quyển Sơn, xã Thi Sơn, Kim Bảng, Hà Nam), sau khi đã mệt phờ bởi trèo núi hoặc chui sâu vào Ngũ Động Sơn để mục sở thị những cảnh quan thiên nhiên kỳ thú. Bước chân xuống đò, phóng tầm mắt nhìn khắp một vùng sông nước mênh mông, đón nhận những làn hơi nước mỏng tang theo gió táp vào người, vào mặt mát lạnh và nghe tiếng chèo khua nước lõm bõm, mọi cảm giác mệt nhọc chợt tan biến đi như chưa bao giờ có, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhàng, thư thái. Mọi người dễ bị choáng ngợp trước quang cảnh hùng vĩ, bao la của những dãy núi đá vôi sừng sững, điệp trùng soi mình bên hữu ngạn sông Đáy. Dưới chân núi, những bông hoa mua trắng muốt loà xoà trên mặt nước. Bên tả ngạn sông là những thôn xóm bình yên, nhà cửa san sát nằm thảnh thơi dưới những luỹ tre xanh mượt đang chờn vờn những dải khói lam. Hơn nửa tiếng đồng hồ ngồi trên đò, chúng tôi đã tới chân núi Ngọc, một hòn núi nhỏ nằm trong khuôn viên của chùa. Tại đây mọi người có thể nằm dài trên những phiến đá hay dựa người vào những rễ đa cổ thụ để nghỉ ngơi, thư giãn. Nơi đây không khí thật trong lành và vắng vẻ như trên một hoang đảo khi trước mặt núi Ngọc là dòng sông Đáy nước chảy hiền hoà. Phía bên trong là một thung lũng nhỏ mọc đầy hoa dại và chuối rừng. Trên núi, nhiều tảng đá tương đối bằng phẳng do tạo hoá xếp đặt sẵn như những tấm phản ngoài trời, giữa thiên nhiên mát mẻ. Sát mép sông, cây đa cổ thụ với 99 chiếc rễ dài như những cánh tay lực sĩ bám chặt vào các vách đá trên khắp sườn núi tạo ra những chiếc võng nho nhỏ cho du khách. Những chiếc rễ đa được gắn liền với những huyền thoại đã được mọi người đến đây khắc đầy tên tuổi của mình như những dấu ấn và cũng là những điều cầu mong về mọi sự tốt lành. Đâu đây vang lên những tiếng chim líu lo, trong trẻo, tiếng gà gáy trưa từ trong làng vọng ra gợi lên sự yên ả, thanh bình. Tôi thấy lòng mình chợt chùng xuống và bất chợt tự chất vấn mình về những hành động, cách cư xử của mình trong những ngày đã qua. Xuống khỏi núi Ngọc, chúng tôi lạc vào một rừng cây nhỏ bao quanh chùa. Nơi đây trước là một khu rừng rậm rạp nhưng đã bị con người khai thác đến kiệt quệ và tàn lụi. Chỉ có những cây công nghiệp do những người dân quanh đây mới trồng đang chen nhau mọc xanh tốt cả một dải đất dài. Giữa bạt ngàn những cây sắn củ, vẫn còn lác đác những cây lâu năm, dấu vết sót lại của cánh rừng thuở trước, trong đó có những cây vải, cây lộc vừng, cây duối, cây muỗm có tuổi đời từ trên 100 năm đến 200 năm. Giá như lúc này có được chiếc võng để mắc vào thân cây thì thích biết mấy. Sẽ có một giấc ngủ trưa tuyệt vời giữa sự bình yên và râm mát. Chùa Bà Đanh là nơi linh thiêng để cầu lộc cầu tài. Nhiều học sinh sinh viên dù ở nơi rất xa xôi cũng về tận đây cầu mong chuyện học hành, thi cử đỗ đạt và có được tình yêu lâu bền, vĩnh cửu. Sư chủ trì của nhà chùa là sư bà, tính tình khá vui vẻ, hoà nhã. Sư bà kể cho chúng tôi nghe về truyền thuyết Bà Đanh với một giọng nói chậm rãi, nhỏ nhẹ khắc sâu vào thâm khảm người nghe. Bà Đanh còn được gọi là Đức Thánh Bà làng Đanh hay bà chúa Đanh. Chuyện kể lại rằng, ngày xưa, lâu lắm rồi, vào một năm nọ, thời tiết bỗng nhiên trở nên vô cùng khắc nghiệt. Có một thời gian rất dài, nắng như đổ lửa. Nắng đến khô cháy cành cây ngọn cỏ. Nắng đến cạn khô nứt nẻ các dòng sông mà mãi chẳng có một giọt mưa nào khiến cho nhân dân ở đây không thể làm ăn sinh sống nổi. Rồi sau đó là mưa. Mưa thối đất thối cát. Mưa xối xả như trút nước hết ngày này đến ngày khác làm cho lũ lụt triền miên. Nhiều người đã chết đói, nhiều người khác phải đi tha phương cầu thực. Già làng vì thế lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Một đêm, già làng nằm mơ thấy một nàng tiên trẻ đẹp hiện ra, xin được về giúp dân làng. Sau đó, dân làng liền lập một ngôi chùa nhỏ trong rừng cây cổ thụ ở đầu làng, gần sông nước và cạnh hòn núi Ngọc để thờ nàng tiên ấy. Chùa xây dựng xong, một hôm, trời đất bỗng nhiên tối sầm lại, sấm nổ vang rền. Một cơn gió lớn đã cuốn đổ cây mít ngàn năm tuổi linh thiêng trong khu rừng. Dân làng biết là điềm báo, liền lấy gỗ mít tạc tượng nàng tiên để thờ. Khi tượng tạc xong, thời tiết hết khắc nghiệt, mưa thuận gió hoà, cuộc sống lại bắt đầu sinh sôi nảy nở. Từ đó, ngôi chùa này được gọi là chùa Bà Đanh. Do ngôi chùa nằm nơi rừng sâu nên rất vắng vẻ. Trước đây, khi còn đi học, chúng tôi vẫn thường được nghe mọi người ví von: "Vắng như chùa Bà Đanh" mà cứ nghĩ đó là một nơi nào xa tít tắp. Lớn lên, được nghe mọi người kể lại, được đi đây, đi đó nhiều nơi, tôi mới biết đó là ngôi chùa trên mảnh đất của quê hương mình, cách làng tôi không bao xa, càng thêm tự hào hơn khi biết rằng, ngôi chùa và câu thành ngữ kia đã ăn sâu vào đời sống dân gian khắp nơi trên cả nước. Xuống đò, trở lại núi Cấm mà lòng tôi còn vương vấn nơi cảnh thiền với câu chuyện về bà chúa Đanh đã giúp dân làm ăn sinh sống; cảm tưởng như mình vừa bước ra từ một cõi hư vô vắng lặng, lại bùi ngùi trước cuộc sống bon chen nơi trần tục khi nghe người lái đò ngân nga câu thơ: "Còn duyên kẻ đón người đưa Hết duyên vắng ngắt như chùa bà Đanh" Kim Bảng - Hà Nam, 7-1999 Hoàng Trọng Muôn(In trong Mùa hoa lộc vừng - Tập ký và tản văn – NXB Thanh Niên, 2007) Xem thêm: Mục lục Chùa Bà Đanh Chùa Bà Đanh Hoàng Trọng MuônChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/VNthuquan.net/ Thư vieện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 1 tháng 12 năm 2009
Hoang Trong Muon Ba Danh Pagoda Located on the left bank of the Day River, about 10 kilometers northwest of Phu Ly town (Ha Nam), Ba Danh Pagoda is no longer as wild as before but still has an ancient appearance with solitude and serenity. . During these summer days, when visiting the pagoda, returning to the place of deep meditation, listening to the bells and gongs ringing occasionally, one can fully feel the meaning of mundane life. Tourists coming to visit Ba Danh Pagoda often start from Cam Mountain (Quyen Son Village, Thi Son Commune, Kim Bang, Ha Nam), after being tired from climbing the mountain or going deep into Ngu Dong Son to worship. show amazing natural landscapes. Stepping onto the boat, looking out across the vast river area, receiving the thin wisps of water vapor blown by the wind onto your body, your cool face, and hearing the sound of the paddle splashing in the water, all the feelings of fatigue suddenly occurred. disappeared like never before, replaced by a feeling of lightness and relaxation. People are easily overwhelmed by the majestic, vast landscape of the towering, overlapping limestone mountains reflecting on the right bank of the Day River. At the foot of the mountain, white flowers bloom on the water. On the left bank of the river are peaceful hamlets, closely packed houses lying comfortably under silky green bamboo mounds swirling with blue smoke. After more than half an hour on the boat, we arrived at the foot of Ngoc Mountain, a small mountain located within the pagoda's grounds. Here people can lie down on rocks or lean against ancient banyan tree roots to rest and relax. Here the air is so fresh and deserted like on a deserted island while in front of Ngoc Mountain is the gently flowing Day River. Inside is a small valley filled with wildflowers and wild bananas. On the mountain, many relatively flat rocks were arranged by nature as outdoor panels in the cool nature. Close to the edge of the river, an ancient banyan tree with 99 long roots like athlete's arms clings tightly to the cliffs across the mountainside, creating small hammocks for tourists. The banyan roots are associated with legends, and people who come here have their names engraved as marks and also as wishes for all the best. Somewhere the clear chirping sounds of birds can be heard, and the sound of roosters crowing at noon from the village evokes peace and tranquility. I felt my heart suddenly sink and suddenly questioned myself about my actions and behavior in the past few days. Coming down from Ngoc Mountain, we got lost in a small forest surrounding the pagoda. This place used to be a dense forest but has been exploited by humans to the point of exhaustion and destruction. Only industrial trees planted by the people around here are growing lushly green over a long strip of land. Among the vast cassava trees, there are still a few perennial trees, remnants of the old forest, including lychee trees, sesame buds, durian trees, and muom trees that are over 100 years old. to 200 years. I would love to have a hammock to hang on a tree trunk right now. There will be a wonderful siesta amidst the peace and shade. Ba Danh Pagoda is a sacred place to pray for fortune and fortune. Many students, even from far away places, come here to pray for success in their studies, exams, and to have long-lasting, eternal love. The presiding monk of the pagoda is a nun with a quite cheerful and gentle personality. The nun told us about the legend of Ba Danh with a slow, soft voice that engraved deep into the hearts of the listeners. Mrs. Danh is also known as the Holy Lady of Danh village or Lady Danh. The story goes that, long ago, one year, the weather suddenly became extremely harsh. For a very long time, the sun was like fire. The sun is so hot that it burns the tree branches and grass. The sun dries up and cracks the rivers, but there is never a single drop of rain, making it impossible for the people here to make a living. And then it rains. Rain rot rotten sand soil. Torrential rain poured down day after day, causing constant flooding. Many people died of hunger, many others had to travel to other places to seek food. The village elders were so worried that they lost sleep and food. One night, the village elder dreamed that a beautiful young fairy appeared, asking to come home and help the villagers. After that, the villagers immediately built a small temple in the ancient forest at the beginning of the village, near the river and next to Ngoc mountain to worship that fairy. After the pagoda was built, one day, the sky and earth suddenly turned dark and thunder boomed. A strong wind blew down a sacred thousand-year-old jackfruit tree in the forest. The villagers knew it was a sign, so they used jackfruit wood to carve a statue of the fairy to worship. When the statue was carved, the weather stopped being harsh, the rain was favorable, and life began to flourish again. From then on, this pagoda was called Ba Danh pagoda. Because the temple is located in a deep forest, it is very deserted. In the past, when we were still in school, we often heard people compare: "It's as empty as Ba Danh Pagoda" but we thought it was somewhere far away. Growing up, listening to people's stories, going here and there to many places, I learned that it was a temple in my hometown, not far from my village. I was even more proud to know that, That pagoda and that proverb are deeply ingrained in folk life all over the country. Getting off the boat and returning to Cam Mountain, my heart still lingered in the Zen scene with the story of Princess Danh who helped people make a living; I felt like I had just stepped out of a quiet nothingness, and felt saddened by the hustle and bustle of life in the mundane world when I heard the ferryman hum the verse: "There is still the fate of those who welcome and the people who bring them. The fate is gone and deserted like Ba Danh pagoda" Kim Bang - Ha Nam, July 1999 Hoang Trong Muon (Printed in Sesame Flower Season - Memoirs and essays - Thanh Nien Publishing House, 2007) See more: Table of contents Ba Danh Pagoda Ba Danh Pagoda Hoang Trong MuonWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author/VNthuquan.net/ Online Library Posted by: Ct.Ly on: December 1, 2009
Khuyết Danh Chùa Một Cột Ngày xưa, vào đời Lý, vua Lý Thái Tôn là một tín đồ nhiệt thành của Ðạo Phật, theo phái gọi là Vô Ngôn Thông. Thời bấy giờ, đạo Phật đang bành trướng, ảnh hưởng nhiều đến văn hoá Việt. Riêng ở triều đại này, nhà vua truyền lệnh xây 95 ngôi chùa mới, trùng tu tất cả các tượng Phật. Trong các dịp lễ lớn, vua đều ban lệnh tha thuế cho dân. Vào năm 1049, một hôm, vua Lý Thái Tôn nằm mộng thấy Phật Bà Quan Âm hiện ra, đưa nhà vua đến một toà sen rạng ngời ánh sáng. Sau khi tỉnh dậy, vua thuật lại giấc chiêm bao cho triều thần hay. Vị sư đã hướng dẫn nhà vua trên đường tu đạo hạnh, là thiền tăng Thuyền Lão đã bàn cùng vua dựng nên một ngôi chùa để nhớ ơn Ðức Phật Bà Quan Âm. Ðó là chùa Diên Hựu. Chùa đã được dựng lên theo hình hoa sen, đặt trên một cái cột lớn độc nhất. Chùa được đặt giữa một cái ao trồng toàn là hoa sen đào, ở gần kinh đô nhà Lỵ Ðây là một kiến trúc đặc biệt, có một không hai, xây theo mỹ thuật Ðại La thời Nhà Lý, tục gọi là Chùa Một Cột. Ngày nay, chùa vẫn còn hiện hữu ở đất cố đô Thăng Long, ghi nhớ cuộc gặp gỡ chiêm bao kỳ ảo giữa vị vua Lý Thái Tôn mộ đạo với Phật Bà Quan Âm. Mục lục Chùa Một Cột Chùa Một Cột Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: phapvanĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 7 tháng 4 năm 2007
Noname One Pillar Pagoda In the past, during the Ly dynasty, King Ly Thai Ton was an enthusiastic follower of Buddhism, following a sect called Vo Ngon Thong. At that time, Buddhism was expanding, greatly influencing Vietnamese culture. During this dynasty alone, the king ordered the construction of 95 new temples and the restoration of all Buddha statues. During major holidays, the king issued orders to forgive taxes for the people. In the year 1049, one day, King Ly Thai Ton dreamed that Guan Yin Buddha appeared, taking the king to a lotus throne radiant with light. After waking up, the king narrated his dream to his court. The monk who guided the king on the path of virtuous practice, the Zen monk Thuyen Lao, discussed with the king the building of a pagoda to commemorate the Buddha Avalokiteshvara. That is Dien Huu pagoda. The pagoda was built in the shape of a lotus flower, placed on a single large pillar. The pagoda is located in the middle of a pond planted with peach lotus flowers, near the capital of the Ly Dynasty. This is a special, one-of-a-kind architecture, built according to Dai La art during the Ly Dynasty, traditionally called the One Pillar Pagoda. Today, the pagoda still exists in the ancient capital of Thang Long, remembering the magical dream meeting between devout King Ly Thai Ton and Bodhisattva Avalokiteshvara. Table of contents One Pillar Pagoda One Pillar Pagoda AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: phapvan Uploaded by friend: Ct.Ly on: April 7, 2007
Hồ Đắc Duy Chùa Trà Am Mùa hè cách đây 46 năm khi tôi vừa học xong lớp nhất trường tiểu học An Cựu lúc đó chúng tôi chỉ mới 12 tuổi , tôi , Lê Ngọc Dinh và Vũ ba đứa rủ nhau đi chơi chùa Trà Am , chỉ nghe tiếng chứ chưa biết đường nhưng ba đứa nhỏ chúng tôi vẫn quyết định khởi hành , từ sáng tinh mơ mẹ tôi đã làm sẵn cho một vắt cơm bới và một chai nước cho thêm ba đồng bạc cây dừa chúng tôi qua đò ở cống Phát Lát , đi ra ngã lăng Vạn Vạn gần nhà cụ Phạm Quỳnh , lên Trường Bia rồi đến ngã ba Ngự Bình , tù đó chúng tôi hỏi đường để vào chùa Trà Am , con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo chạy theo chân núi Ngự Bình , hai bên đường toàn là cây bứa , cả một rừng bứa rợp bóng cây với các trái bứa trỉu vàng với những tàng lá che kín ánh sáng mặt trời làm mát rượi con đường đi , lên Trà Am thì tha hồ mà ăn bứa , trái bứa chua ngọt và chát mũ dính miêng nhưng đúa nào cũng muốn ăn , dó là kỷ niệm đầu tiên trong đời tôi về chùa Trà Am , về sau này tôi mới biết chùa Trà Am nằm gọn ở giữa ba hòn núi nỗi tiếng ở Huế là Núi Ngự Bình , núi Thiên Thai và núi Ngũ Phong , thuộc thôn Tứ Tây , An Cựu huyện Hương Thủy .Đi từ Huế lên Trà Am non 10 cây số , con đường vòng vèo qua chân núi Ngự Bình , vừa qua một con suối nhỏ là đã tới Trà Am .Chung quanh Trà Am còn có nhiều ngôi chùa cổ như Viên Thông , Tây Thiên , Trúc Lâm . Hồng Ân... Muốn đến Viên Thông thì đi chừng cây số rưỡi , muốn qua Hồng Ân , Trúc Lâm thì đi vòng qua chân núi Ngự Bình ra Nam Giao qua Tây Thiên hay đi xuống Cầu Lim mới vào được Trúc Lâm , nhưng đi đường tắt thì nhanh hơn chỉ đi vòng qua mấy quả đồi , mấy quả núi đá nhỏ dưới dãy núi Thiên Thai là có thể tới Hồng Ân rồi lội qua một con suối nhỏ vòng qua một giếng đá , nước trong veo ngọt lịm mát rượi là đến địa phận chùa Trúc Lâm .Trà Am hay là Tra Am ?Cách đây 80 năm khi lập chùa , tổ khai sơn lấy biệt hiệu của mình đặt tên cho chùa là Tra Am , Tra Am là do điễn tích của Trung Hoa , theo Nam Sử , Trương Phu thuở nhỏ tên là Tra, cha ông là Trương Thiệu tên tục là Lê . Vua Tống Văn Đế thường gọi đùa rằng :" Tra sao bằng Lê được !" Trương phu cười mà tâu rằng: " Lê là cây trăm quả, Tra đâu dám sánh bằng !" Đời sau dùng điển tích này chỉ người sau không bằng người xưa , ngụ ý khiêm nhường , Tổ khai sơn lấy biệt hiệu Tra Am này tự cho mình không bằng được sư phụ .Trong di chúc để lại vị tổ khai sơn này nói câu; Tự hậnTra bất như Lê dã " để tỏ lòng tôn kính sư phụ mình .Người dân Huế đọc không quen được chữ Tra Am họ đọc trại ra thành chữ Trà Am lâu ngày người ta quen gọi tên chùa là Trà Am mà quên mất nó là Tra Am với cái điển tích cái ý nghĩa mà vị tổ khai sơn đã đặt cho nó .Chùa Trà Am khởi công xây dựng vào năm 1923 , chủ nhân cùng mấy đệ tử là Trí Uyên , Trí Hiển, Trí Giải và vài ba người giúp việc xắn tay đốn cây , chặt lá ,cuốc đất làm nền dựng chùa ,giữa một mảnh đất còn hoang sơ chưa vết chân người lui tới , lúc đầu chỉ là một mái am tranh sơ sài , phên tre được trét bằng đất sét vàng , gian trước để thờ Phật , bên tả là nhà trai và bếp , bên hữu làm phòng khách phía sau là thư phòng và chổ nghĩ ngơi của chủ nhân .Cảnh trí chung quanh chùa là một bài thơ , một tác phẩm nghệ thuật hiếm có , tất cả cây cỏ , khe suối , núi đồi , đá tảng được sắp xếp tạo dáng để khi ai đó bước chân đến ngôi chùa này cũng cảm thấy phảng phất chung quanh một sự nhẹ nhàng bay bổng , để tâm hồn mình trở nên thanh thản , siêu thoát trước cảnh sắc phong quang thoát tục , ở đó con người dễ hòa mình trong sự trầm mặt của triết lý Phật Giáo . Cái khung cảnh tuyệt vời đó cũng nói lên cái sâu sắc , cái ý nghĩa của con đường đã chọn và cái ngộ của chủ nhân ngôi chùa .Để đi vào chùa Trà Am phải đi ngang qua một cái cầu làm bằng thân một cây thông to ,có tay vịn chiếc cầu này vắt ngang một giòng khe nhỏ mang tên là Tẩy Bát Lưu , Tẩy Bát Lưu có nghĩa là là giòng khe để rữa bình bát .Và chiếc cầu mang tên một chữ trong câu cổ thi " Lược ước hoành thu thủy" hay một câu thơ của Lục Du" tiên tiên nhất cứ thủy, vãng lai nhất lược ước " ( bên bờ nước chảy trong veo , qua về trên chiếc cầu treo hững hờ ) chiếc cầu chỉ dùng cho người đi qua , xe ngựa không qua được .Lược Ước Kiều là tên của chiếc cầu nói lên cái phương tiện đi đến với đạo , cái thâm ý của chủ nhân ngôi chùa là ; "Ta chỉ đưa người chứ không đưa xe ngựa" hãy vứt bỏ cái ngã tướng , cái chấp nê khi bước chân vào chốn thiền môn này .Vị chủ nhân chùa Tra Am là ai ?Đó là công tử Công Tôn Hoài Trấp là cháu nội của Định Viễn Quận Vương con vua Gia Long , công tử sinh năm 1879 , xuất gia năm 1895 lúc vừa tròn 17 tuồi , thọ giáo với Viên Giác Đại Sư tại chùa Ba La Mật , đạo hiệu là Viên Thành , pháp húy Trừng Thông , để chấp nhận công tử xuất gia làm đệ tử Viên Giác Đaiï Sư đã bảo : " ...thử nghĩ vài câu ,nếu có cơ duyên , tôi sẽ giúp mệ xuất gia " sau khi lạy Phật công tử Hoài Trấp viết hai câu trình Viên Giác Đại sư như sau :Nép bóng rèm thưa trông bóng thỏ Thấy trăng tròn ,tay vỗ ca xangSư Viên Thành đậu thủ khoa Sa Di năm 1901 tại Phú Yên , trú trì chùa Ba La Mật từ năm 1901 cho đến năm 1923 và cũng trong năm này sư Viên Thành đã dựng lên chùa Tra Am , 5 năm sau sư viên tịch ở Tra Am lúc đó vừa 49 tuổi .Trước khi trở về với cát bụi sư đề lại mấy câu thơ :Lão khứ , vân hà nhất tháp tân Tha niên bì đãi tự tương thân Nhàn lai ỷ trương khê biên lập Hà xứ thanh sơn bất đãi nhàn(Già rồi xây tháp giữa non mây , Gửi gắm mai sau nắm xác gầy .Chống gậy , lúc nhàn , bên suối đứng .Núi xanh nào chẳng đón người đây) .Sư Viên Thành một người uyên bác về giáo lý đạo Phật , dưới sự dẫn dắt của sư Viên Thành chùa Trà Am đã trở nên một Giảng Đường có uy tín, học tăng từ nhiều nơi gởi đến xin thọ giáo , các khóa học thường được tổ chức vào mùa xuân hay mùa hạ , sư Viên Thành còn tổ chức nhiều pháp vụ giảng giải Phật pháp cho các tín đồ , kiến giải vài chổ sai lầm về nội điển trong các tăng ni... ngoài ra sư Viên Thành cũng còn là một thi nhân , thơ văn chân thật , thâm thúy và thoát tục và đôi bài cũng có tính cách hài hước của một người đã thoát vòng tục lụy .Kim điện bất thắng thu Nguyệt tà trúc hộ lảnh Chỉ hữu tâm hạ phong Khiên duy điếu sấu ảnhĐiện vàng hiu hắt hơi thu, Lạnh run cửa trúc mịt mù gương nga ,Bên rừng gió thổi la đà Vén màn thương bóng sao mà xác xơ ) hay là bài :Xao bãi tàn chung , hiểu vị nhân Đằng sàng phá nạp ủng lô huân Gia phong bất dụng phiền quân vấn Mao ốc tam giam, nhất ổ vân(Thỉnh trọn hồi chuông sáng vẫn mờ , Ôm lò nằm sưởi áo gai xơ , Cửa nhà đâu dám phiền lòng hỏi , Mây trắng lều tranh phủ mịt mờ ) Hoặc là bài Lạc Diệp mà thi sĩ Vũ Hoàng Chương đă dịch thơ như sau : Rì rào cây vẳng tiếng đêm qua Nghe lạnh đồi thông chiếc hạc già Vu giáp chiều buông mưa lất phất Động Đình thu gợn sóng bao la Tùng khô chỉ sót đôi phần lá Bàng rợp đâu tìm một tán hoa Lạ nỗi đau lòng chi Tống Ngọc Còn hay mất, hãy mặt trời xa .Thơ văn của Sư Viên Thành được hợp lại làm thành một tập gọi là Lược Ước Tùng Sao , trước khi mất sư Viên Thành đã trao lại tập thơ này cho đệ tử Thích Trí Thủ, 46 năm sau khi sư viên tịch Hòa thượng Thích trí Thủ mới cho ấn hành tập thơ này với công phu biên soạn của ông Nguyễn văn Thoa và phần hiệu đính bình luận , nhuận sắc của các ông Nguyễn hữu Chương , Bửu Cầm và thi sĩ Vũ hoàng Chương .Trong lời tựa Thượng tọa Trí Quang viết : ".. sách nhỏ như cái cầu nhỏ .Nhưng chỉ nhỏ đối với người đi xe ngựa...không thể qua cầu Lược Ước mà vào Trà Am . Dẫu rằng cái cầu ấy chỉ chân không là qua được liền. Vào Trà Am dễ mà khó đến thế đó , huống chi vào Trà Am trong sách " .45 năm sau tôi trở lại thăm Trà Am Hình ảnh và phong cảnh Trà Am không còn như trong kỷ niệm của mình , rừng bứa ngày xưa chỉ còn lác đác cây, Bây giờ người ta có thể đi thẳng vào chùa bằng xe honda xe hơi , chiếc cầu Lược Ước đã không còn ai nhớ đến nữa .Diễm phúc thay cho ai đã một lần đi chân không qua cầu để vào Trà Am ."Ta chỉ đưa người chứ không đưa xe ngựa" câu nói của vị thiền sư vẫn còn thấp thoáng đâu đây như một ngậm ngùi thiên cổ .Hồ Đắc Duy Mục lục Chùa Trà Am Chùa Trà Am Hồ Đắc DuyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Hồ Đắc Duy Chùa Trà Am Mùa hè cách đây 46 năm khi tôi vừa học xong lớp nhất trường tiểu học An Cựu lúc đó chúng tôi chỉ mới 12 tuổi , tôi , Lê Ngọc Dinh và Vũ ba đứa rủ nhau đi chơi chùa Trà Am , chỉ nghe tiếng chứ chưa biết đường nhưng ba đứa nhỏ chúng tôi vẫn quyết định khởi hành , từ sáng tinh mơ mẹ tôi đã làm sẵn cho một vắt cơm bới và một chai nước cho thêm ba đồng bạc cây dừa chúng tôi qua đò ở cống Phát Lát , đi ra ngã lăng Vạn Vạn gần nhà cụ Phạm Quỳnh , lên Trường Bia rồi đến ngã ba Ngự Bình , tù đó chúng tôi hỏi đường để vào chùa Trà Am , con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo chạy theo chân núi Ngự Bình , hai bên đường toàn là cây bứa , cả một rừng bứa rợp bóng cây với các trái bứa trỉu vàng với những tàng lá che kín ánh sáng mặt trời làm mát rượi con đường đi , lên Trà Am thì tha hồ mà ăn bứa , trái bứa chua ngọt và chát mũ dính miêng nhưng đúa nào cũng muốn ăn , dó là kỷ niệm đầu tiên trong đời tôi về chùa Trà Am , về sau này tôi mới biết chùa Trà Am nằm gọn ở giữa ba hòn núi nỗi tiếng ở Huế là Núi Ngự Bình , núi Thiên Thai và núi Ngũ Phong , thuộc thôn Tứ Tây , An Cựu huyện Hương Thủy .Đi từ Huế lên Trà Am non 10 cây số , con đường vòng vèo qua chân núi Ngự Bình , vừa qua một con suối nhỏ là đã tới Trà Am .Chung quanh Trà Am còn có nhiều ngôi chùa cổ như Viên Thông , Tây Thiên , Trúc Lâm . Hồng Ân... Muốn đến Viên Thông thì đi chừng cây số rưỡi , muốn qua Hồng Ân , Trúc Lâm thì đi vòng qua chân núi Ngự Bình ra Nam Giao qua Tây Thiên hay đi xuống Cầu Lim mới vào được Trúc Lâm , nhưng đi đường tắt thì nhanh hơn chỉ đi vòng qua mấy quả đồi , mấy quả núi đá nhỏ dưới dãy núi Thiên Thai là có thể tới Hồng Ân rồi lội qua một con suối nhỏ vòng qua một giếng đá , nước trong veo ngọt lịm mát rượi là đến địa phận chùa Trúc Lâm .Trà Am hay là Tra Am ?Cách đây 80 năm khi lập chùa , tổ khai sơn lấy biệt hiệu của mình đặt tên cho chùa là Tra Am , Tra Am là do điễn tích của Trung Hoa , theo Nam Sử , Trương Phu thuở nhỏ tên là Tra, cha ông là Trương Thiệu tên tục là Lê . Vua Tống Văn Đế thường gọi đùa rằng :" Tra sao bằng Lê được !" Trương phu cười mà tâu rằng: " Lê là cây trăm quả, Tra đâu dám sánh bằng !" Đời sau dùng điển tích này chỉ người sau không bằng người xưa , ngụ ý khiêm nhường , Tổ khai sơn lấy biệt hiệu Tra Am này tự cho mình không bằng được sư phụ .Trong di chúc để lại vị tổ khai sơn này nói câu; Tự hậnTra bất như Lê dã " để tỏ lòng tôn kính sư phụ mình .Người dân Huế đọc không quen được chữ Tra Am họ đọc trại ra thành chữ Trà Am lâu ngày người ta quen gọi tên chùa là Trà Am mà quên mất nó là Tra Am với cái điển tích cái ý nghĩa mà vị tổ khai sơn đã đặt cho nó .Chùa Trà Am khởi công xây dựng vào năm 1923 , chủ nhân cùng mấy đệ tử là Trí Uyên , Trí Hiển, Trí Giải và vài ba người giúp việc xắn tay đốn cây , chặt lá ,cuốc đất làm nền dựng chùa ,giữa một mảnh đất còn hoang sơ chưa vết chân người lui tới , lúc đầu chỉ là một mái am tranh sơ sài , phên tre được trét bằng đất sét vàng , gian trước để thờ Phật , bên tả là nhà trai và bếp , bên hữu làm phòng khách phía sau là thư phòng và chổ nghĩ ngơi của chủ nhân .Cảnh trí chung quanh chùa là một bài thơ , một tác phẩm nghệ thuật hiếm có , tất cả cây cỏ , khe suối , núi đồi , đá tảng được sắp xếp tạo dáng để khi ai đó bước chân đến ngôi chùa này cũng cảm thấy phảng phất chung quanh một sự nhẹ nhàng bay bổng , để tâm hồn mình trở nên thanh thản , siêu thoát trước cảnh sắc phong quang thoát tục , ở đó con người dễ hòa mình trong sự trầm mặt của triết lý Phật Giáo . Cái khung cảnh tuyệt vời đó cũng nói lên cái sâu sắc , cái ý nghĩa của con đường đã chọn và cái ngộ của chủ nhân ngôi chùa .Để đi vào chùa Trà Am phải đi ngang qua một cái cầu làm bằng thân một cây thông to ,có tay vịn chiếc cầu này vắt ngang một giòng khe nhỏ mang tên là Tẩy Bát Lưu , Tẩy Bát Lưu có nghĩa là là giòng khe để rữa bình bát .Và chiếc cầu mang tên một chữ trong câu cổ thi " Lược ước hoành thu thủy" hay một câu thơ của Lục Du" tiên tiên nhất cứ thủy, vãng lai nhất lược ước " ( bên bờ nước chảy trong veo , qua về trên chiếc cầu treo hững hờ ) chiếc cầu chỉ dùng cho người đi qua , xe ngựa không qua được .Lược Ước Kiều là tên của chiếc cầu nói lên cái phương tiện đi đến với đạo , cái thâm ý của chủ nhân ngôi chùa là ; "Ta chỉ đưa người chứ không đưa xe ngựa" hãy vứt bỏ cái ngã tướng , cái chấp nê khi bước chân vào chốn thiền môn này .Vị chủ nhân chùa Tra Am là ai ?Đó là công tử Công Tôn Hoài Trấp là cháu nội của Định Viễn Quận Vương con vua Gia Long , công tử sinh năm 1879 , xuất gia năm 1895 lúc vừa tròn 17 tuồi , thọ giáo với Viên Giác Đại Sư tại chùa Ba La Mật , đạo hiệu là Viên Thành , pháp húy Trừng Thông , để chấp nhận công tử xuất gia làm đệ tử Viên Giác Đaiï Sư đã bảo : " ...thử nghĩ vài câu ,nếu có cơ duyên , tôi sẽ giúp mệ xuất gia " sau khi lạy Phật công tử Hoài Trấp viết hai câu trình Viên Giác Đại sư như sau :Nép bóng rèm thưa trông bóng thỏ Thấy trăng tròn ,tay vỗ ca xangSư Viên Thành đậu thủ khoa Sa Di năm 1901 tại Phú Yên , trú trì chùa Ba La Mật từ năm 1901 cho đến năm 1923 và cũng trong năm này sư Viên Thành đã dựng lên chùa Tra Am , 5 năm sau sư viên tịch ở Tra Am lúc đó vừa 49 tuổi .Trước khi trở về với cát bụi sư đề lại mấy câu thơ :Lão khứ , vân hà nhất tháp tân Tha niên bì đãi tự tương thân Nhàn lai ỷ trương khê biên lập Hà xứ thanh sơn bất đãi nhàn(Già rồi xây tháp giữa non mây , Gửi gắm mai sau nắm xác gầy .Chống gậy , lúc nhàn , bên suối đứng .Núi xanh nào chẳng đón người đây) .Sư Viên Thành một người uyên bác về giáo lý đạo Phật , dưới sự dẫn dắt của sư Viên Thành chùa Trà Am đã trở nên một Giảng Đường có uy tín, học tăng từ nhiều nơi gởi đến xin thọ giáo , các khóa học thường được tổ chức vào mùa xuân hay mùa hạ , sư Viên Thành còn tổ chức nhiều pháp vụ giảng giải Phật pháp cho các tín đồ , kiến giải vài chổ sai lầm về nội điển trong các tăng ni... ngoài ra sư Viên Thành cũng còn là một thi nhân , thơ văn chân thật , thâm thúy và thoát tục và đôi bài cũng có tính cách hài hước của một người đã thoát vòng tục lụy .Kim điện bất thắng thu Nguyệt tà trúc hộ lảnh Chỉ hữu tâm hạ phong Khiên duy điếu sấu ảnhĐiện vàng hiu hắt hơi thu, Lạnh run cửa trúc mịt mù gương nga ,Bên rừng gió thổi la đà Vén màn thương bóng sao mà xác xơ ) hay là bài :Xao bãi tàn chung , hiểu vị nhân Đằng sàng phá nạp ủng lô huân Gia phong bất dụng phiền quân vấn Mao ốc tam giam, nhất ổ vân(Thỉnh trọn hồi chuông sáng vẫn mờ , Ôm lò nằm sưởi áo gai xơ , Cửa nhà đâu dám phiền lòng hỏi , Mây trắng lều tranh phủ mịt mờ ) Hoặc là bài Lạc Diệp mà thi sĩ Vũ Hoàng Chương đă dịch thơ như sau : Rì rào cây vẳng tiếng đêm qua Nghe lạnh đồi thông chiếc hạc già Vu giáp chiều buông mưa lất phất Động Đình thu gợn sóng bao la Tùng khô chỉ sót đôi phần lá Bàng rợp đâu tìm một tán hoa Lạ nỗi đau lòng chi Tống Ngọc Còn hay mất, hãy mặt trời xa .Thơ văn của Sư Viên Thành được hợp lại làm thành một tập gọi là Lược Ước Tùng Sao , trước khi mất sư Viên Thành đã trao lại tập thơ này cho đệ tử Thích Trí Thủ, 46 năm sau khi sư viên tịch Hòa thượng Thích trí Thủ mới cho ấn hành tập thơ này với công phu biên soạn của ông Nguyễn văn Thoa và phần hiệu đính bình luận , nhuận sắc của các ông Nguyễn hữu Chương , Bửu Cầm và thi sĩ Vũ hoàng Chương .Trong lời tựa Thượng tọa Trí Quang viết : ".. sách nhỏ như cái cầu nhỏ .Nhưng chỉ nhỏ đối với người đi xe ngựa...không thể qua cầu Lược Ước mà vào Trà Am . Dẫu rằng cái cầu ấy chỉ chân không là qua được liền. Vào Trà Am dễ mà khó đến thế đó , huống chi vào Trà Am trong sách " .45 năm sau tôi trở lại thăm Trà Am Hình ảnh và phong cảnh Trà Am không còn như trong kỷ niệm của mình , rừng bứa ngày xưa chỉ còn lác đác cây, Bây giờ người ta có thể đi thẳng vào chùa bằng xe honda xe hơi , chiếc cầu Lược Ước đã không còn ai nhớ đến nữa .Diễm phúc thay cho ai đã một lần đi chân không qua cầu để vào Trà Am ."Ta chỉ đưa người chứ không đưa xe ngựa" câu nói của vị thiền sư vẫn còn thấp thoáng đâu đây như một ngậm ngùi thiên cổ .Hồ Đắc Duy Mục lục Chùa Trà Am Chùa Trà Am Hồ Đắc DuyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Trần Thành Mỹ Chùm Cây Tầm Gửi Thành kính cảm ơn cha Nguyễn Hùng Lân trên bước đường đầu rời quê hương Phi trường Bruxelles Bỉ rộn rịp người trong một ngày mùa Xuân có nắng. Kiểm soát giấy tờ. Mướn xe đẩy, mang hành lý ra ngoài ngơ ngác hy vọng người đến đón nhận ra. Cha cứu tinh Lân theo sát gót trấn an luôn :‘’ Chị đừng lo, có gì trục trặc tôi sẽ đem chị và ba cháu về nhà ba má tôi tạm nghỉ, rồi liên lạc với nhà dòng’’.Câu nói nầy cha đã lập đi lập lại với chúng tôi như câu kinh nhật tụng, từ lần đầu ngày lên phi trường Tân sơn Nhất để làm thủ tục trình diện và xác định ngày chính thức rời quê. Cảm kích vô cùng nhưng bấy giờ mắt đã cạn khô, tôi chỉ còn biết lí nhí cảm ơn mà hàm răng cắn chặt, nhìn không rời ba con tay xách giỏ tay kia ‘cập kè’ quàng lấy chị hay em mình.Thời gian như dài hẳn, tim tôi rưng rưng, đầu óc trống rỗng, miệng khô đắng, tay đẩy xe nặng trĩu dư hương kỷ niệm, chầm chậm đi ra sát thằng bé 7 tuổi bám chặt đùi mẹ ngẩn ngơ.Những cánh tay vẫy vẫy từ đám người lố nhố đón người thân. Cuộc nhận diện không khó khăn vì trong chuyến máy bay nầy chỉ có sáu gia đình Việt.Sau chuyến ‘phi hành’ dài lạ người lạ cảnh lạ quê, bốn mẹ con thừ người chào hỏi rồi vội vã theo các sơ lên xe ...chuyển bánh. Con đường sao mà dài vô tận, trời nắng ráo, mặc áo len mà vẫn ‘đánh bò cạp’ mới kỳ. Ba đứa nhỏ còn ngủ gà ngủ gật, mặt mày tái mét, ngồi sát nhau như sợ phải xa rời.Xe dừng lại trong sân, nhận kèn báo hiệu. Tôi chưa kịp sửa lại quần áo chỉnh tề là trước mặt chúng tôi ba bốn sơ ngoại, tươi cười bắt tay niềm nở, phụ dẫn mấy đứa trẻ và mang rương giỏ vào trong. Mãy mươi sơ đổ xô lại, người đến bắt tay, sơ nựng má bé Nhất lùn xịt tròn quây trong áo mũ len dầy cộm. Nhất níu lấy tay mẹ cứng ngắc, dáo dác tìm quanh, thình lình la to :’Bố ơi bố, bố đâu bố, tụi con đây bố ơi !’.Hoảng hốt, ràn rụa nước mắt, tôi ôm chầm lấy con, nhìn lại hai đứa lớn khóc ròng. Các sơ chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, nhờ dịch, chừng vỡ lẽ, im lặng như tờ, ứa nước mắt.Thế là chúng tôi bước qua giai đoạn mới, cuộc phiêu lưu vào ‘cửa thiền’ Công giáo Bỉ, trong 8 tháng, ẫn tu.Ðiều chúng tôi phát giác ra ngay là các sơ nầy không nói tiếng Pháp lẫn Anh, hai thứ tiếng mình có dở cũng còn bập bẹ, ‘ba xí ba tú’, ‘ ô kê, ‘oánh tù tì’, hay khảo cứu tự điển để tìm chữ ráp câu. Chúng tôi rơi ngay vào vùng nói tiếng Hòa lan nên quả là một cuộc đổi đời và nhận chân rằng tự do quí mà đắt thật.Trong khoảnh khắc, cả một quá khứ biến dần , bao nhiêu công dồi mài kinh sử ở quê hương tiêu tan theo mây khói :‘Dã tràng xa cát bể Ðông,‘Nhọc nhằn mà chẳng ra công cán gì’Bây giờ trở thành người mù chữ, dốt đặc cán mai, ‘thất học, mất dạy’, vô gia cư, vô nghề nghiệp cộng thêm ‘cái già sồng sộc nó đà theo sau’ nữa mới phiền.Thời kỳ nầy đúng là bị sao ‘Tam không’ chiếu, không tài, không tiền, không tiếng, lại ‘không môi miếng cũng không chân đứng’ còn đèo thêm ách ‘tứ cố vô thân’, nhớ lại mà cứ tưởng chuyện... Tam quốc đời xưa.Bỉ là một xứ quân chủ lập hiến nhỏ, diện tích bằng 1/10 nước ta, theo thể chế liên bang, không có tiếng mẹ nên chia thành ba vùng ngôn ngữ Pháp, Ðức, Hòa lan. Thế mà cũng như vài nước Âu châu khác như Anh, Pháp, Hòa lan... có thuộc địa Congo ở Phi châu. Do đó, tầm nhìn của họ dù có hào phóng thế mấy đi chăng nữa, vẫn còn đượm hình ảnh của thời kỳ vàng son tư bản cũ.Phải công nhận người Âu châu nói chung có tinh thần tương trợ, nhân đạo, yêu chuộng tự do, hòa bình. Nhưng với làn sóng tị nạn ồ ạt tràn sang, chính trị có, kinh tế không thiếu, hợp pháp, bất hợp pháp, đủ loại giống màu, giả thật khó phân, không trách họ đề phòng và hoài nghi là chuyện dĩ nhiên thôi.Vùng nói tiếng Hòa lan nầy là vùng nông nghiệp nên người dân ở đây rất cần cù, tiết kiệm, hiếu học, cầu tiến và ít cởi mở. Họ rất tự hào khi nghe :’ Trong bụng mỗi người flamand đều có một viên gạch’. Các bạn sẽ ngạc nhiên thích thú khi có dịp viếng nhà họ, thật sạch sẽ, ngăn nắp, láng bóng từ trong nhà cho đến ngoài vườn. Người Việt mình thường lắc đầu bảo chắc họ mắc phải ‘bệnh ở sạch’ khi thấy, vào mùa Ðông mà họ vẫn hùng hục lau rửa xe, cửa kính nhà, ở ngoài trời luôn. Khác hẵn với Paris, Bruxelles, đường sá ở đây rất sạch, khách bộ hành ít đạp phải chất thừa thãi không thơm tho, khó gỡ của đủ loại chó nuôi có ‘đính bài’.Mặc cảm thiếu thốn, ít học của vùng bị chiến tranh tàn phá, đẩy người dân phía Bắc Bỉ phải tha phương cầu thực, đi làm thợ mỏ than, công nhân lao động chân tay ở các xí nghiệp kỷ nghệ, trui luyện ý chí và quyết tâm vùng lên xây dựng lại cuộc sống mới. Và họ đã biến vùng nghèo nàn nầy trở thành trù phú , giàu có, tiến bộ nhất Bỉ hiện nay.Về văn hoá, ý thức được tiếng Hòa lan ít người biết đến nên vừa để không mai một tiếng mà họ xem là tiếng mẹ, củng cố phát huy vừa bắt buộc học tiếng khác của liên bang, Pháp, Ðức, vừa khuyến khích học thêm Anh văn ngôn ngữ thông dụng ngoại.Có dịp đến vùng flamand , bạn đừng lo không ai giúp bạn tìm đường. Người già hiểu tiếng Pháp, trẻ biết tiếng Anh...Thường rất dè dặt nhưng rất hào hiệp lịch sự đối với khách du lịch nước ngoài.Thái độ lại khác hẳn với người tị nạn hay di dân. Ðến đây là phải học tiếng họ, không bao giờ họ tiếp chuyện với mình bằng tiếng khác nếu họ biết mình cư ngụ đóng đô ở xứ nầy.Không có chương trình đặc biệt dành riêng cho học sinh tị nạn cũng như không đặc ân nào về tài chính cả.Sống trong vùng nầy, tôi liên tưởng đến dân tộcViệt nam, chịu khó, nhẫn nại, ham học, dám nghĩ thích làm, cạnh tranh vươn lên tìm chỗ đứng xứng đáng. Biết thế để thấy rằng không dễ gì sống với họ nếu không tự lực sẽ bị khinh miệt, chèn ép, khó tiến thân. Họ học một, con em ta phải bỏ công hai ba lần hơn, họ dùng sức, yếu ta dùng trí đối lại.Bàn qua về tiếng Hòa lan, cùng gốc với Anh Ðức, cấu trúc câu lại rất phức tạp, khó sử dụng đúng cho người nước khác. Ngay cả người Bỉ ở vùng nói tiếng Pháp, nếu được chọn, cũng không thích cho con em mình học tiếng liên bang bắt buộc nầy.Hơn thế nữa, cách phát âm khác nhau từ vùng nầy sang vùng kế cận, thêm nhiều thổ ngữ địa phương làm điên đầu ,’ điếc con ráy’ ‘lính mới tò te’, người lạ mới học.Trung quốc to rộng có nhiều thứ tiếng khác nhau như Quảng đông, Phúc kiến,Tiều, Hẹ... nhưng họ cũng có tiếng quan thoại chính thức.Bỉ không có ngôn ngữ riêng, vay mượn Hòa lan, Pháp, Ðức. Khác hẵn chẳng hạn với tiếng Việt ta, dù cách phát âm có khác đi đôi chút, nói đọc viết, ba miền đều hiểu được.Tiếng bất đồng nên tâm khó hợp, vì thế hục hặc không thể tránh, mầm chia rẽ muốn tách rời thành nước độc lập xáo trộn tình hình chính trị Bỉ luôn.Sống bao nhiêu năm trên đất nước nầy, tôi vẫn không quên cây thanh long, cùng họ xương rồng, uốn quận thân cành cây khác vươn cao, khoe sắc hoa, nặng trĩu quả màu hồng phơn phớt tím cài bên trên bằng những chiếc ‘kẹp’ hình vảy rồng cong cong nhòn nhọn, ruột ngọt lịm mà nhìn giống như miếng mỡ muối rắc tiêu.Nhìn giây bầu, giây mướp bò quyện trên giàn, cột gỗ mà liên tưởng đến những chùm cây tầm gởi bám dính như thằn lằn sống tựa nhờ cây khác, thấy mà thương. Như lục bình hờ hững trôi theo dòng nước, dù có xanh tươi tự do giữa trời lồng lộng, vẫn hy vọng tìm mé cặp bờ.Người dân tha hương cũng thế, dù đã hội nhập được ít nhiều với cuộc sống lạ, vẫn không quên được mình là thân cây tầm gởi như cuộc sống trần gian ‘sống gởi thác về’.Thôi, nếu chẳng đặng đừng, không được là cây thanh long, mướp bầu,...rỡ ràng trong vườn nhà thì thà là cụm lục bình hay dây tầm gởi mà vẫn còn hy vọng quyết tâm giữ vững giống dòng, hơn là bị ép thành thân bạch tuộc, sứa lửa quê hương lắm vòi nhiều nhánh đốt rát gây đau nhức, hay con đỉa chỉ có biết hút máu đến khi nào phình bụng mới chịu buông tha.Dòng đời đâu phải luôn luôn như ý, hãy cố biến cái gì mình có thành tơ sợi mắt võng tình thương, tin yêu hy vọng. Ðường trần không thiên vị một ai, sướng khổ biết sao so sánh. Ðố ai biết chắc tương lai, sao không cố sống cho trọn giờ phút mình đang hưởng để rồi đến lúc vĩnh viễn ra đi thanh thản chia tay, hay như một nhà văn Hòa lan đã viết :‘’Als je kunt, wees een ster aan de hemel!Als je geen ster kunt zijn, wees een vuur op de berg!Als je geen vuur kunt zijn, wees dan de lamp op de huiskamer ! ‘’‘Nếu có thể, hãy là vì sao sáng trên nền trời cao,Nếu không thể là vì sao thì làm ngọn lửa hồng trên núi,Nếu không được nữa, hãy là ngọn đèn soi ấm phòng nhà.’ Trần Thành Mỹ Mục lục Chùm Cây Tầm Gửi Chùm Cây Tầm Gửi Trần Thành MỹChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 29 tháng 6 năm 2009
Trần Thành Mỹ Chùm Cây Tầm Gửi Thành kính cảm ơn cha Nguyễn Hùng Lân trên bước đường đầu rời quê hương Phi trường Bruxelles Bỉ rộn rịp người trong một ngày mùa Xuân có nắng. Kiểm soát giấy tờ. Mướn xe đẩy, mang hành lý ra ngoài ngơ ngác hy vọng người đến đón nhận ra. Cha cứu tinh Lân theo sát gót trấn an luôn :‘’ Chị đừng lo, có gì trục trặc tôi sẽ đem chị và ba cháu về nhà ba má tôi tạm nghỉ, rồi liên lạc với nhà dòng’’.Câu nói nầy cha đã lập đi lập lại với chúng tôi như câu kinh nhật tụng, từ lần đầu ngày lên phi trường Tân sơn Nhất để làm thủ tục trình diện và xác định ngày chính thức rời quê. Cảm kích vô cùng nhưng bấy giờ mắt đã cạn khô, tôi chỉ còn biết lí nhí cảm ơn mà hàm răng cắn chặt, nhìn không rời ba con tay xách giỏ tay kia ‘cập kè’ quàng lấy chị hay em mình.Thời gian như dài hẳn, tim tôi rưng rưng, đầu óc trống rỗng, miệng khô đắng, tay đẩy xe nặng trĩu dư hương kỷ niệm, chầm chậm đi ra sát thằng bé 7 tuổi bám chặt đùi mẹ ngẩn ngơ.Những cánh tay vẫy vẫy từ đám người lố nhố đón người thân. Cuộc nhận diện không khó khăn vì trong chuyến máy bay nầy chỉ có sáu gia đình Việt.Sau chuyến ‘phi hành’ dài lạ người lạ cảnh lạ quê, bốn mẹ con thừ người chào hỏi rồi vội vã theo các sơ lên xe ...chuyển bánh. Con đường sao mà dài vô tận, trời nắng ráo, mặc áo len mà vẫn ‘đánh bò cạp’ mới kỳ. Ba đứa nhỏ còn ngủ gà ngủ gật, mặt mày tái mét, ngồi sát nhau như sợ phải xa rời.Xe dừng lại trong sân, nhận kèn báo hiệu. Tôi chưa kịp sửa lại quần áo chỉnh tề là trước mặt chúng tôi ba bốn sơ ngoại, tươi cười bắt tay niềm nở, phụ dẫn mấy đứa trẻ và mang rương giỏ vào trong. Mãy mươi sơ đổ xô lại, người đến bắt tay, sơ nựng má bé Nhất lùn xịt tròn quây trong áo mũ len dầy cộm. Nhất níu lấy tay mẹ cứng ngắc, dáo dác tìm quanh, thình lình la to :’Bố ơi bố, bố đâu bố, tụi con đây bố ơi !’.Hoảng hốt, ràn rụa nước mắt, tôi ôm chầm lấy con, nhìn lại hai đứa lớn khóc ròng. Các sơ chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, nhờ dịch, chừng vỡ lẽ, im lặng như tờ, ứa nước mắt.Thế là chúng tôi bước qua giai đoạn mới, cuộc phiêu lưu vào ‘cửa thiền’ Công giáo Bỉ, trong 8 tháng, ẫn tu.Ðiều chúng tôi phát giác ra ngay là các sơ nầy không nói tiếng Pháp lẫn Anh, hai thứ tiếng mình có dở cũng còn bập bẹ, ‘ba xí ba tú’, ‘ ô kê, ‘oánh tù tì’, hay khảo cứu tự điển để tìm chữ ráp câu. Chúng tôi rơi ngay vào vùng nói tiếng Hòa lan nên quả là một cuộc đổi đời và nhận chân rằng tự do quí mà đắt thật.Trong khoảnh khắc, cả một quá khứ biến dần , bao nhiêu công dồi mài kinh sử ở quê hương tiêu tan theo mây khói :‘Dã tràng xa cát bể Ðông,‘Nhọc nhằn mà chẳng ra công cán gì’Bây giờ trở thành người mù chữ, dốt đặc cán mai, ‘thất học, mất dạy’, vô gia cư, vô nghề nghiệp cộng thêm ‘cái già sồng sộc nó đà theo sau’ nữa mới phiền.Thời kỳ nầy đúng là bị sao ‘Tam không’ chiếu, không tài, không tiền, không tiếng, lại ‘không môi miếng cũng không chân đứng’ còn đèo thêm ách ‘tứ cố vô thân’, nhớ lại mà cứ tưởng chuyện... Tam quốc đời xưa.Bỉ là một xứ quân chủ lập hiến nhỏ, diện tích bằng 1/10 nước ta, theo thể chế liên bang, không có tiếng mẹ nên chia thành ba vùng ngôn ngữ Pháp, Ðức, Hòa lan. Thế mà cũng như vài nước Âu châu khác như Anh, Pháp, Hòa lan... có thuộc địa Congo ở Phi châu. Do đó, tầm nhìn của họ dù có hào phóng thế mấy đi chăng nữa, vẫn còn đượm hình ảnh của thời kỳ vàng son tư bản cũ.Phải công nhận người Âu châu nói chung có tinh thần tương trợ, nhân đạo, yêu chuộng tự do, hòa bình. Nhưng với làn sóng tị nạn ồ ạt tràn sang, chính trị có, kinh tế không thiếu, hợp pháp, bất hợp pháp, đủ loại giống màu, giả thật khó phân, không trách họ đề phòng và hoài nghi là chuyện dĩ nhiên thôi.Vùng nói tiếng Hòa lan nầy là vùng nông nghiệp nên người dân ở đây rất cần cù, tiết kiệm, hiếu học, cầu tiến và ít cởi mở. Họ rất tự hào khi nghe :’ Trong bụng mỗi người flamand đều có một viên gạch’. Các bạn sẽ ngạc nhiên thích thú khi có dịp viếng nhà họ, thật sạch sẽ, ngăn nắp, láng bóng từ trong nhà cho đến ngoài vườn. Người Việt mình thường lắc đầu bảo chắc họ mắc phải ‘bệnh ở sạch’ khi thấy, vào mùa Ðông mà họ vẫn hùng hục lau rửa xe, cửa kính nhà, ở ngoài trời luôn. Khác hẵn với Paris, Bruxelles, đường sá ở đây rất sạch, khách bộ hành ít đạp phải chất thừa thãi không thơm tho, khó gỡ của đủ loại chó nuôi có ‘đính bài’.Mặc cảm thiếu thốn, ít học của vùng bị chiến tranh tàn phá, đẩy người dân phía Bắc Bỉ phải tha phương cầu thực, đi làm thợ mỏ than, công nhân lao động chân tay ở các xí nghiệp kỷ nghệ, trui luyện ý chí và quyết tâm vùng lên xây dựng lại cuộc sống mới. Và họ đã biến vùng nghèo nàn nầy trở thành trù phú , giàu có, tiến bộ nhất Bỉ hiện nay.Về văn hoá, ý thức được tiếng Hòa lan ít người biết đến nên vừa để không mai một tiếng mà họ xem là tiếng mẹ, củng cố phát huy vừa bắt buộc học tiếng khác của liên bang, Pháp, Ðức, vừa khuyến khích học thêm Anh văn ngôn ngữ thông dụng ngoại.Có dịp đến vùng flamand , bạn đừng lo không ai giúp bạn tìm đường. Người già hiểu tiếng Pháp, trẻ biết tiếng Anh...Thường rất dè dặt nhưng rất hào hiệp lịch sự đối với khách du lịch nước ngoài.Thái độ lại khác hẳn với người tị nạn hay di dân. Ðến đây là phải học tiếng họ, không bao giờ họ tiếp chuyện với mình bằng tiếng khác nếu họ biết mình cư ngụ đóng đô ở xứ nầy.Không có chương trình đặc biệt dành riêng cho học sinh tị nạn cũng như không đặc ân nào về tài chính cả.Sống trong vùng nầy, tôi liên tưởng đến dân tộcViệt nam, chịu khó, nhẫn nại, ham học, dám nghĩ thích làm, cạnh tranh vươn lên tìm chỗ đứng xứng đáng. Biết thế để thấy rằng không dễ gì sống với họ nếu không tự lực sẽ bị khinh miệt, chèn ép, khó tiến thân. Họ học một, con em ta phải bỏ công hai ba lần hơn, họ dùng sức, yếu ta dùng trí đối lại.Bàn qua về tiếng Hòa lan, cùng gốc với Anh Ðức, cấu trúc câu lại rất phức tạp, khó sử dụng đúng cho người nước khác. Ngay cả người Bỉ ở vùng nói tiếng Pháp, nếu được chọn, cũng không thích cho con em mình học tiếng liên bang bắt buộc nầy.Hơn thế nữa, cách phát âm khác nhau từ vùng nầy sang vùng kế cận, thêm nhiều thổ ngữ địa phương làm điên đầu ,’ điếc con ráy’ ‘lính mới tò te’, người lạ mới học.Trung quốc to rộng có nhiều thứ tiếng khác nhau như Quảng đông, Phúc kiến,Tiều, Hẹ... nhưng họ cũng có tiếng quan thoại chính thức.Bỉ không có ngôn ngữ riêng, vay mượn Hòa lan, Pháp, Ðức. Khác hẵn chẳng hạn với tiếng Việt ta, dù cách phát âm có khác đi đôi chút, nói đọc viết, ba miền đều hiểu được.Tiếng bất đồng nên tâm khó hợp, vì thế hục hặc không thể tránh, mầm chia rẽ muốn tách rời thành nước độc lập xáo trộn tình hình chính trị Bỉ luôn.Sống bao nhiêu năm trên đất nước nầy, tôi vẫn không quên cây thanh long, cùng họ xương rồng, uốn quận thân cành cây khác vươn cao, khoe sắc hoa, nặng trĩu quả màu hồng phơn phớt tím cài bên trên bằng những chiếc ‘kẹp’ hình vảy rồng cong cong nhòn nhọn, ruột ngọt lịm mà nhìn giống như miếng mỡ muối rắc tiêu.Nhìn giây bầu, giây mướp bò quyện trên giàn, cột gỗ mà liên tưởng đến những chùm cây tầm gởi bám dính như thằn lằn sống tựa nhờ cây khác, thấy mà thương. Như lục bình hờ hững trôi theo dòng nước, dù có xanh tươi tự do giữa trời lồng lộng, vẫn hy vọng tìm mé cặp bờ.Người dân tha hương cũng thế, dù đã hội nhập được ít nhiều với cuộc sống lạ, vẫn không quên được mình là thân cây tầm gởi như cuộc sống trần gian ‘sống gởi thác về’.Thôi, nếu chẳng đặng đừng, không được là cây thanh long, mướp bầu,...rỡ ràng trong vườn nhà thì thà là cụm lục bình hay dây tầm gởi mà vẫn còn hy vọng quyết tâm giữ vững giống dòng, hơn là bị ép thành thân bạch tuộc, sứa lửa quê hương lắm vòi nhiều nhánh đốt rát gây đau nhức, hay con đỉa chỉ có biết hút máu đến khi nào phình bụng mới chịu buông tha.Dòng đời đâu phải luôn luôn như ý, hãy cố biến cái gì mình có thành tơ sợi mắt võng tình thương, tin yêu hy vọng. Ðường trần không thiên vị một ai, sướng khổ biết sao so sánh. Ðố ai biết chắc tương lai, sao không cố sống cho trọn giờ phút mình đang hưởng để rồi đến lúc vĩnh viễn ra đi thanh thản chia tay, hay như một nhà văn Hòa lan đã viết :‘’Als je kunt, wees een ster aan de hemel!Als je geen ster kunt zijn, wees een vuur op de berg!Als je geen vuur kunt zijn, wees dan de lamp op de huiskamer ! ‘’‘Nếu có thể, hãy là vì sao sáng trên nền trời cao,Nếu không thể là vì sao thì làm ngọn lửa hồng trên núi,Nếu không được nữa, hãy là ngọn đèn soi ấm phòng nhà.’ Trần Thành Mỹ Mục lục Chùm Cây Tầm Gửi Chùm Cây Tầm Gửi Trần Thành MỹChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 29 tháng 6 năm 2009
Nguyễn Nguyên An Chùm truyện thiếu nhi của Nguyễn Nguyên An 1. VoiBé An, cu Long và Bom Su đang ngồi tập vẽ trên những cuốn vở nháp anh Phúc cho. Bỗng có tiếng í ới gọi nhau… ngoài xóm và tiếng chú Tùng:- Bom Su về ba chở đi coi voi, mau!Mẹ bé cũng vội chở hai anh em bé đi coi voi. Đến nơi, bé thấy trên bãi rộng có bốn con voi to, da chúng sù sì xam xám, thân hình to lớn! Hai con lớn nhất có đôi ngà đã bị ai cưa, giờ cụt ngủn không giống như chú voi hoang dã trong rừng Châu Phi mà bé đã xem trong tivi. Chú voi nào cũng có một chiếc vòi dài rất khoẻ, luôn co duỗi cầm nắm thứ gì cũng chắc chắn và đôi tai to, bốn chân to tròn, lui tới nặng nề như chiếc xe tăng; đằng sau còn có một cái đuôi phe phẩy. Chúng đứng ăn mía rất thông minh, con nào cũng biết dùng vòi, bẻ lá vất đi rồi giữ lấy thân cây mía chùi sạch đất, mới đưa vào miệng ăn. Mỗi chú voi có hai, ba người ngồi, đứng quanh đấy chăm sóc, canh chừng dù một chân sau của chúng đã bị xích. Bé hỏi mẹ:- Mẹ, mũi voi đâu mẹ?- Là cái vòi kéo dài ra.- Sao họ xích chân voi, tội vậy mẹ?- Phải xích thôi con, vì thỉnh thoảng chúng không vâng lời.Bé im lặng một lát như suy nghĩ gì, lại hỏi:- Bé không vâng lời mẹ, mẹ có xích bé không?Mẹ bé phì cười:- Con gái mẹ ngoan không bao giờ mẹ phải xích như voi cả.Đôi mắt bé tươi lên. Trong khi đó Bom Su đòi chú Tùng bế vào thật gần bốn chú voi… Bé nói với Bom Su:- Đừng đến gần voi nghe Bom Su vì thỉnh thoảng voi cũng không vâng lời. 2. Đừng thất hứaMột hôm bố bảo bé An:- Con kể cho bố nghe một ngày ở lớp, con đã làm gì nào?- Con quên rồi – An nói.- Con cố nhớ thứ tự sáng đến trưa rồi chiều, chẳng hạn buổi sáng con học gì, trưa làm chi, kể bố nghe với.- Dạ, sáng mẹ chở An đến trường, An đòi ăn kẹo, mẹ không cho lại mua cháo bắt An ăn, An ứ thèm ăn. Mẹ bảo: “Con ăn hết cháo, mẹ mua kẹo cho”. An ăn hết cháo, mẹ không mua kẹo, An khóc! Mẹ hẹn, “Chiều đón, mẹ cho kẹo”. Chiều mẹ vẫn không mua kẹo cho An.- Mẹ quên, để bố bảo mẹ đền cho con.- Còn Thuỳ Dương đái dầm ướt quần bạn Mơ, cô mượn quần An thay cho Mơ. Bố nhớ đòi quần cho An nhé.- Tất nhiên rồi!Bố đến bên mẹ:- Em đừng thất hứa với con! 3. Năm học mới Sáng nay, An dậy thật sớm. Bố mẹ và cả anh Phúc đã dậy từ lúc nào. Ai cũng bận rộn làm vệ sinh và chuẩn bị ăn sáng. Cả nhà đang quây quần quanh bàn ăn sáng. An lẫy vì bố mẹ không gọi An! An ngồi khóc. Bố nói:- I… xấu chưa, năm này bé lên mẫu giáo lớn rồi nhé mà còn mếu máo nữa à? Bố mẹ đang chờ bé đây.An đi xuống bếp, ngoái cổ dặn:- Bố chờ nghe…An mặc áo quần mới, cặp vở đều mới. Anh Phúc cũng vậy. An ngạc nhiên khi thấy mẹ và cả bố đều mặc áo quần còn mới, An hỏi mẹ:- Sao ngày này nhà mình cùng mặc đồ mới hở mẹ?Bố trả lời thay mẹ:- Ngày này là ngày khai trường của bé và anh Phúc, gia đình ta phải ăn mặc cho tươm tất chớ.Ra ngõ, An thấy cu Long và Bom Su cũng mặc đồ mới, đứng chờ bố mẹ chở. Đến lớp, các bạn gặp nhau, đứa nào cũng mừng vui tíu tít chạy quanh không chịu cho cô Huệ sắp hàng. Cuối cùng, cô Huệ cũng sắp được hai hàng dọc, rồi dẫn cả lớp xuống lớp cô Ái. Cô Ái dịu dàng bảo chúng em vào lớp, ngồi vào ghế đặt quanh tường, trong lớp đã có một số bạn mới. An thấy mất thằng Bom Su!? Lát sau, cô Huệ dẫn Bom Su đứng ở cửa lớp vừa cười vừa nói với cô Ái:- Bom Su xin Huệ ở lại lớp.An cũng muốn về lớp cũ như Bom Su, nhưng khi cô Ái gõ nhịp bài hát, An hát theo và quên xin về lớp cũ… 4. Thằng cu Bia Bố và An đi thể dục. An thấy một thằng cu nằm ngủ say không chăn, màn trên tấm dù hoa màu đỏ gạch, trải trên hiên quán nhà chú Tam. An hỏi:- Ai bố?Ông Thanh, nói:- Con anh Bằng.- Sao nằm đây, bố?- Tại nó không nhà, không mẹ.Đi thể dục về, bố bảo mẹ:- Chiều em xem tìm cái mùng cũ cho cha con thằng Bằng, cha con nó ngủ trần muỗi ăn thịt mất.- Kệ nó, đồ nghiện rượu, nghiện đến độ bán cả nhà, vợ nó không chịu nổi phải bỏ đi, chừ mới thân tàn ma dại như vậy.- Mình thương thằng cu Bia thôi, chứ nó đem bỏ tù cũng xứng tội.Chiều mẹ An cũng đem mùng sang cho thằng Bia. An thấy thằng Bia quá tội, nó chỉ hơn thằng cu Long một tuổi mà đói ăn, phải chờ thím Tam cho cu Long ăn rồi nó mới được ăn, những hôm bố nó đi làm, nó chạy chơi ngoài nắng cả ngày chẳng ai la, tội nhất là đã mười, mười một giờ đêm bố nó đi nhậu chưa về nó chạy ra chạy vô chờ bố, chờ không nổi nó nằm ngủ ngoài hiên nhà chú Tam, có khi nhà An, khi nhà chú Thảo, nghĩa là nó đeo cửa sổ nhà nào xem tivi, khi rịu, nó ngủ luôn hiên nhà đó. Có lần nó mắc đi cầu, không biết đi đâu vì đi ngoài đường chú Tam mấy lần đánh nó vì tội “ỉa bậy”, nó chạy đi đại trong cầu tiêu nhà chú Thạnh, chú Thạnh kéo sệt nó ra mách chú Tam, chú Tam lại đánh nó một trận nên thân cũng vì tội “ỉa bậy!”. Anh Phúc kể bố nghe, bố chảy nước mắt và sau đó bố xin cô hiệu trường trường Mầm non cho cu Bia đi học mẫu giáo. Hàng ngày bố và An đi quyên các nhà hảo tâm trong xóm trả tiền ăn cho cu Bia. Từ đó cu Bia không bị chú Tam đánh nữa, An cũng đỡ nghe tiếng hét thất thanh của nó sau những lằn roi…/. Mục lục Chùm truyện thiếu nhi của Nguyễn Nguyên An Chùm truyện thiếu nhi của Nguyễn Nguyên An Nguyễn Nguyên AnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: vov. orgĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 4 tháng 4 năm 2007
Nguyen Nguyen An A series of children's stories by Nguyen Nguyen An 1. VoiBe An, Cu Long and Bom Su are practicing drawing on the sketchbooks that Mr. Phuc gave them. Suddenly there was a voice calling to each other... outside the neighborhood and Uncle Tung's voice: - Bom Su is back, Dad will take me to see the elephants, quickly! Her mother also quickly took her two brothers to see the elephants. When he arrived, he saw four large elephants on the beach, their skin was rough and gray, and their bodies were huge! The two largest elephants had tusks that had been sawed off, and were now stumpy, unlike the wild elephants in the African forest that the child had seen on TV. Every elephant has a very long, strong trunk that always stretches and holds everything securely, big ears, four big round legs, and moves around as heavy as a tank; There is also a fluttering tail behind. They stand and eat sugar cane very intelligently, each of them knows how to use their trunk, break off the leaves and throw them away, then hold the sugar cane stem and wipe off the dirt before putting it in their mouth to eat. Each elephant has two or three people sitting and standing around taking care of and keeping watch even though one of their hind legs is chained. The baby asked his mother: - Mom, where is the elephant's nose? - It's an extended trunk. - Why do they chain the elephant's feet, it's so bad, Mom? - We have to chain it, because sometimes they don't obey. The baby was silent for a moment. As if thinking something, she asked: - The baby disobeys her mother, do you chain her? Her mother laughed: - My good daughter will never have to be chained like an elephant. The baby's eyes brightened. Meanwhile, Bom Su asked Uncle Tung to hold the four elephants very close... The baby said to Bom Su: - Don't come close to the elephant, Bom Su because sometimes elephants don't obey. 2. Don't break your promise One day, my father told little An: - Tell me about one day in class, what did you do? - I forgot - An said. - Try to remember the order from morning to noon to afternoon, for example What do you study in the morning, what do you do for lunch, tell me. - Yes, in the morning my mother took An to school, An asked for candy, but my mother didn't let me buy porridge and made An eat it, An's appetite stopped. Mom said: "If you finish your porridge, I'll buy you some candy." An finished the porridge, mother didn't buy candy, An cried! Mom promised, "In the afternoon, I'll give you candy." Mom still didn't buy candy for An in the afternoon. - Mom forgot, let dad ask mom to make it up to you. - As for Thuy Duong, wetting her friend Mo's pants, she borrowed An's pants instead of Mo. Dad, remember to ask for An's pants. - Of course! Dad came to Mom: - Don't break your promise! 3. New school year This morning, An woke up very early. When did my parents and Mr. Phuc wake up? Everyone was busy cleaning and preparing breakfast. The whole family is gathering around the breakfast table. An is upset because her parents don't call An! An sat and cried. Dad said: - I... isn't it ugly yet? This year you're already in kindergarten and you're still crying? Mom and dad are waiting for the baby. An went down to the kitchen, looked back and said: - Dad, wait to hear... An is wearing new clothes and new schoolbags. So is Mr. Phuc. An was surprised to see that both her mother and father were wearing new clothes. An asked her mother: - Why are we all wearing new clothes on this day, Mom? Dad answered for her mother: - This day is the first day of school for the baby and me. Phuc, our family must dress properly. Going to the alley, An saw Uncle Long and Bom Su also wearing new clothes, waiting for their parents to take them. When we got to class, everyone met each other, everyone was so happy they ran around, refusing to let Ms. Hue line up. Finally, Ms. Hue arranged two vertical lines, then led the whole class down to Ms. Ai's class. Ms. Ai gently told us to go to class and sit in the chairs placed around the wall. There were some new friends in the class. I feel like I've lost Bom Su!? A moment later, Ms. Hue led Bom Su to stand at the classroom door, smiling and saying to Ms. Ai: - Bom Su asked Hue to stay in class. An also wanted to return to her old class like Bom Su, but when Ms. Ai tapped the rhythm of the song, An sang it. followed and forgot to ask to go back to the old class... 4. Bia Bo and An went to the gym. An saw a boy lying fast asleep with no blanket or curtain on a brick-red floral umbrella spread on the porch of Uncle Tam's restaurant. An asked: - Who is dad? Mr. Thanh, said: - Bang's son. - Why is he lying here, dad? - Because he has no home, no mother. Coming back from the gym, dad told mom: - This afternoon, I'll look for an old mosquito net. Give it to Bang's father and his son, they will sleep naked and mosquitoes will eat them. - Leave him alone, he's an alcoholic, so addicted that he sold the whole house, his wife couldn't bear it and had to leave, that's why he's so devastated.- I feel sorry for Bia, but sending him to prison is a crime. In the afternoon, An's mother also brought a mosquito net for Bia. An felt that Bia was so guilty. He was only one year older than Long and was hungry. He had to wait for Aunt Tam to feed Long before he could eat. On days when his father was at work, he ran outside in the sun all day without anyone yelling. The worst thing is that it's ten or eleven o'clock at night when his father hasn't come back from drinking, so he runs in and out to wait for his father. He can't wait so he sleeps on the porch of Uncle Tam's house, sometimes An's house, sometimes Uncle Thao's house, which means he I wear it to the window of any house to watch TV, and when I'm pregnant, I sleep on that porch. One time he had trouble going to the toilet and didn't know where to go because uncle Tam beat him several times for "vomiting". He ran to Uncle Thanh's toilet. Uncle Thanh pulled him out and told Uncle Tam. Tam beat him again, so he was also accused of "vomiting!". Mr. Phuc told his father, his father shed tears and then his father asked the principal of the Kindergarten school to let Bia go to kindergarten. Every day, Dad and An collect donations from benefactors in the neighborhood to pay for Bia's food. From then on, Bia was no longer beaten by Uncle Tam, and An could no longer hear his screams after the whips.../. Table of contents A series of children's stories by Nguyen Nguyen An A series of children's stories by Nguyen Nguyen An Nguyen Nguyen AnWelcome to read the first book from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: vov. org Uploaded by: Ct.Ly on: April 4, 2007
Sông Cửu Chú Chiên Hiền Lành •“Theo lời kể Lê Ngọc Quế Anh” Sáng mùa xuân năm ấy, nắng chói chang khắp thung lũng Hoa Vàng. Lão Ivan bước ra sân, nhìn bà Linna đang mở cửa chuồng cho bầy chiên và đám dê của trại chăn nuôi của bà xuống ăn cỏ dưới chân đồị Như nhớ ra, lão gọi vợ dặn dò: - Bà ơi, để lại cho tôi một con chiên tơ nhá. - Chi thế? Bà Linna hỏị Lão trả lời giọng trách móc: - Bà không nhớ mai là ngày Noel saỏ Bắt một chú chiên đem biếu gia đình lão thông giáo mới đến buôn minh, đêm mai ăn mừng Giáng Sinh! - Ô hay! Bà Linna lườm ông Ivan tưởng ông nói nhầm : “Người ta ăn gà tây hay ăn dê cũng được, ai lại ăn chiên!? Cái ông lẫm cẩm nầy . . .” Lão Ivan bập bập điếu thuốc xi-gà, trề môi cười méo xệch, rồi giải baỳ với vợ: - Bà biết hông? Thầy thông Giáo nầy mới đổi về . Ông ta bảo không ăn thịt dê Ăn thịt chiên thôị Tôi nghe chính miệng ông ấy nói rõ ràng. Ai bảo với bà tôi lẫm cẩm hử? - Ðược rồi! Bà Linna bắt con chiên con đi đủng đỉnh phía sau bầy nhốt vào chiếc lồng đan bằng mây, rồi đem treo lên cành cây kế bậc thang cửa nhà cho cho chồng. Nhìn đôi mắt chiên con ươn-ướt . . . Bà Linna xót xa lẫm bẩm: - Một con chiên đi lạc. . .Chúa con đi tìm . . .Ai lại ăn thịt cho đành. Bà Linna vuốt tay lên bộ lông mịn của chú chiên , rồi nhắm mắt thì thầm: “ Chúa ơi! Xin thương xót con chiên hiền ngoan của con!” Mặt trời rực lên bên kia dãy đồi, lão Ivan vội vã quãy gánh bắp cãi và chú chiên ra khỏi thung lũng. Lão băng theo một con đường cỏ mịn dọc hết triền đồị Cảm thấy thấm mệt, lão vào ngồi nghĩ trong một túp chòi ở cánh rừng chồi . Lão tính là phải qua đến 3 cánh rừng thông và một trãng cát vàng nửa mới tới nhà thầy thông giáo mà lão định biếu tặng chú chiên con. Khi Lão đến cánh rừng thứ hai thì trời đã đứng trưạ Nắng nóng gắc, lão lại ghé vào 1 túp lều của các mục đồng, xuống khe múc nước cho chú Dê con uống xong, lão định nằm nghỉ mệt, nhưng rồi ngủ quên. Bọn trẻ chăn dê từ khe suối kéo đến thấy con chiên bé tí bị trói chân nhốt trong chiếc lồng để trong lềụ Chúng biết là lão Ivan sắp đem cho người ta ăn thịt, bọn trẻ liền chạy về bầy bằt một con dê con đến tráo đổi để cứu con chiên hiền lành. Mặt trời xế ngang núi, lão Ivan mới đến được nhà Thầy thông giáo để tặng chú chiên làm quà Giáng Sinh .Gia đình Thầy thông giáo mừng rỡ cám ơn lão rối rít, nhưng khi ra nhìn vào lồng thì thấy chú dê con bị khớp mỏ đang nằm trong đó. Thấy thầy truyền giáo có vẽ không vui, lão Ivan thật thà xin lỗi và hứa trở về bắt con chiên đem đến cho ông thông giáo ngay tối naỵ - Bà nhà tôi tệ qúa, tôi bảo bắt chiên mà mụ lại nghe dê . . Sorry ông giáo ! Lão Ivan lại quày quả quảy chú dê ra về. Khi Lão dến ngang túp lều ghé nghĩ ban trưa thì thấm mệt, lão lại vào nằm nghĩ, rồi đánh thêm một giấc nữa . . . Ðám mục đồng lại xuất hiện. Chúng nhẹ nhàng bế chú chiên trả về cho lão và thả dê ra cho nó nhập bầỵ Lão Ivan thức dậy lật đật xách lồng chiên bươn bã leo đèọ Khi về đến nhà thì trời đã sụp tối, thấy bà Linna đang ngồi đốt lửa ngoài chuồng trại, lão lớn tiếng với vợ: - Bảo bà bắt chiên bà lại bắt dê! Mụ già lẩm cẩm . . .Tôi đã nói, ông giáo muốn ăn chiên không ăn dê . Thế mà bà cứ bắt dê đem biếu ông ta . - Thì tôi bắt con chiên rõ ràng . . . Có ông dê thì có. Nghe vợ nói giọng mai mĩa, qủa quyết, lão Ivan không dằn được cơn bực. Lão chỉ cái lồng trước sân lớn tiếng: - Ra xem đi . . . Coi con gì trong đó hả? Bà Linna xách đèn soi vào chiếc lồng. Chú chiên con thấy bà, nguẩy đuôi mừng rở. Bà bồng nó đưa lên trước mặt Lão Ivan gằn giọng: - Dê đây hả . . . Ðồ điên! - Cảm ơn Chúa thương xot chú chiên hiền lành của tôị Lão Ivan nhìn chiên con sửng sốt. . .nói như rên rỉ : - Sao kỳ vậy!! Sáng chiên, trưa dê, chiều chiên . . . Ðiên . . . Ðiên hết ! Bà Linna mĩm cười nhìn chồng: - Tôi và Chiên con yêu cưng của tôi không có điên đâu nhé... Bà Ivan vừa nói vừa vỗ nhẹ vào mông chú Chiên. Nó ngổng đuôi chạy bay về bầy chui vào lòng mẹ nó . . .Giáng Sinh 2005 Mục lục Chú Chiên Hiền Lành Chú Chiên Hiền Lành Sông CửuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: GiaomuaĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 3 tháng 6 năm 2005
Cuu River The Good Lamb •“According to the story of Le Ngoc Que Anh” That spring morning, the sun was shining brightly throughout Hoa Vang valley. Old Ivan walked out into the yard and looked at Mrs. Linna opening the barn door to let the sheep and goats of her farm come down to graze at the foot of the hill. As he remembered, he called his wife and instructed her: - Grandma, leave me a piece of paper. little lamb. - What's wrong? Mrs. Linna asked. The old man replied in a reproachful tone: - She doesn't remember that tomorrow is Christmas Day. Take a sheep and give it to the family of the new monk who just arrived in the village, and celebrate Christmas tomorrow night! - Oh great! Mrs. Linna glared at Mr. Ivan, thinking he had said something wrong: "People can eat turkey or goat, but who eats fried meat!? This stupid guy. . .” Old Ivan flicked his cigar, curled his lips into a crooked smile, and then explained to his wife: - Do you know? This scribe has just returned. He said don't eat goat meat. Eat raw fried meat. I heard him say it clearly with his own mouth. Who told you I was cheating? - Okay! Mrs. Linna took the lamb and walked behind the flock, locked it in a rattan cage, then hung it on a tree branch next to the steps of the house for her husband. Look at the wet lamb's eyes. . . Mrs. Linna murmured sadly: - A lost sheep. . .God, I'm looking for you. . .Who would eat meat? Mrs. Linna stroked her hand over the sheep's smooth fur, then closed her eyes and whispered: "Oh my God! Please have mercy on my gentle sheep!” The sun was shining beyond the hills, old Ivan hurriedly grabbed the corn and the sheep out of the valley. He walked along a smooth grass path along the entire hillside. Feeling tired, he went to sit and think in a hut in the bud forest. He calculated that he would have to go through 3 pine forests and a half-acre of golden sand to reach the scribe's house where he intended to give the lamb as a gift. When he arrived at the second forest, it was already noon. The sun was hot. He stopped by a shepherd's hut, went down to the ravine to draw water for the little goat to drink. He intended to lie down and rest, but he fell asleep. The goatherd children came from the stream and saw the tiny sheep tied by the feet and locked in a cage in the hut. They knew that old Ivan was about to be eaten by someone, so the children immediately ran back to the herd and grabbed a young goat to exchange. exchange to save the gentle sheep. As the sun set over the mountain, old Ivan arrived at the scribe's house to give the sheep as a Christmas gift. The scribe's family happily thanked him profusely, but when they came out to look in the cage, they saw that the little goat was arthritic. The mine is in there. Seeing that the missionary seemed unhappy, old Ivan sincerely apologized and promised to return to catch the sheep and bring it to the missionary that evening - My wife is so bad, I told her to catch the sheep but she listened to the goat. . Sorry teacher! Old Ivan waved the goat again and left. When he came across the hut to rest at noon, he felt tired, so he went back to lie down to rest, then took another nap. . . The shepherds appeared again. They gently carried the sheep back to him and released the goat so it could feed. Old Ivan woke up, hurriedly carrying the sheep cage and struggling to climb the hill. When they got home, it was already dark and saw Mrs. Linna sitting outside the barn, lighting a fire. camp, he shouted loudly at his wife: - I told you to catch sheep, but you caught goats! Stupid old woman. . .I said, the teacher wants to eat sheep, not goats. Yet she kept taking goats to give to him. - Then I caught the sheep clearly. . . Yes, there is a goat. Hearing his wife speak sarcastically and assertively, old Ivan couldn't hold back his anger. He pointed to the cage in the front yard and loudly said: - Come and see. . . Look what's in there? Mrs. Linna carried a flashlight into the cage. The little lamb saw her and wagged his tail happily. She held it up in front of Old Ivan and said: - Is this a goat? . . Crazy! - Thank God for loving my gentle sheep. Old Ivan looked at the lamb in shock. . .said like a groan: - Why is that so strange!! Lamb in the morning, goat in the afternoon, sheep in the afternoon. . . Crazy . . . Crazy! Mrs. Linna smiled and looked at her husband: - Me and my beloved Lamb are not crazy... Mrs. Ivan said as she patted the Lamb's butt. It raised its tail and ran back to the flock and crawled into its mother's arms. . .Christmas 2005 Table of contents The Good Lamb The Good Lamb Song Cuu Welcome you to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Giaomua Uploaded by friend: Ct.Ly on: June 3, 2005
Lê Ánh Hồng Hải Chú Chí Một cuộc điện thoại sáng:- Chú Chí mới mất rồi con.- Ủa, chú Chí nào hả ba?- Chí ở quê mình đó.- Trời! Chú mất sao vậy?- Ngủ một đêm, sáng dậy đi luôn.- Thôi, cũng mừng cho chú, ra đi thanh thản được vậy. Rồi ba tính sao?- Chắc ba phải về. Con biết rồi, chú có một mình, đâu ai lo đâu.- Dạ. Nhưng ba nhớ ăn và uống thuốc đúng giờ nhe.- Ừ.Ừ thì ừ vậy thôi chứ tôi biết ba mình mà, lại vài đêm thức trắng nữa đây.Theo lẽ thường, khi một ai đó nằm xuống, những ký ức về họ trong lòng ta lại đứng dậy.Và sáng nay, trong tôi, ký ức về một người chú, một người bạn, một trong những thần tượng lại lũ lượt nắm tay nhau dắt díu về, ấm áp và ngọt ngào.Tôi biết chú từ hồi bảy tám tuổi, biết nhưng không quen, không dám quen. Nhà chú, mà cũng hổng ra nhà lắm đâu, chính xác là nơi chú ở, nằm cong mình bên một con hẻm lao động nhỏ trong xóm Căn Cứ sau lưng nhà tôi. Tôi biết rõ, nhớ rõ nó vì đó là nơi tôi phải tránh xa trong những cuộc đi phá làng phá xóm với lũ bạn. Vì tôi sợ chú. Mà kể cũng lạ, chưa bao giờ được tiếp xúc, chưa bao giờ thấy chú bắt nạt ai nhưng nghe đến tên, lũ trẻ chúng tôi đều sợ chết khiếp. Có lẽ bởi cái tên mọi người dùng để gọi chú đáng sợ với trẻ con quá mà: Chí khùng.Đứa nào mê chơi, phá phách hay chỉ đơn giản là không thèm ăn cơm, trốn ngủ trưa, chắc chắn tên chú sẽ là lựa chọn đầu tiên cho việc đe dọa. Cũng có những người con trưởng thành nhưng sống không được phải, tôi nghe cha mẹ họ kêu: "Phải biết đẻ ra đứa như mầy, tao đẻ thằng Chí sướng hơn." À, vậy là chú này cũng có cái gì đó hay lắm nè nên mấy ông mấy bà đó mới nói vậy. Lúc đó tôi chỉ biết cười: Trời, có thằng con khùng mà sướng sao ta.Lớn lên một chút, trở nên lì lợm hơn, tôi bớt sợ chú. Vì chú hay sang nhà tôi chơi, đúng hơn là sang nhậu với ba tôi. Nhìn từ đằng xa, tôi không thấy chú uống ly nào, chỉ ngồi bốc mấy trái chùm ruột chát chấm muối rồi nhăn mặt, cái mặt xấu hết biết. Rượu cạn, chú xách chai qua quán bà Bắc, nhiều lúc tôi thấy ba cũng chẳng đưa tiền. Sau những buổi nhậu ấy, tôi giận ba mình ghê gớm. "Hết người nhậu rồi sao, ba đi ngồi với cái ông khật khùng như vậy?" Ba tôi chỉ cười.Mối quan hệ của hai chú cháu trở nên tốt đẹp từ một buổi trưa chú ghé ngang nhà và ngoắc tôi ra cho trái mãng cầu teo héo. Cũng e dè lắm nhưng lần đầu tiên nhìn thẳng vào mặt chú, thấy bọc quanh hàm răng đen sì lởm chởm một cụ cười thật hiền, tôi thích lắm. Sau bữa đó, tôi không còn sợ chú nữa, thậm chí còn cả gan cách vài ngày lại mang mấy trái dừa khô qua bán cho bà Bảy, má chú.Mấy thằng bạn nhìn tôi hiên ngang ra vào nhà chú, chúng ngưỡng mộ lắm. Nếu không gặp thì thôi, mà gặp chú rồi thì tôi sẽ có quà, luôn luôn như vậy. Khi thì cục kẹo, lúc thì con khô, cũng có khi chỉ là trái dưa leo đèo nhưng thường nhất là những trái tim, những trái tim được tết thật đẹp từ những cọng lá dừa.Chán quá những trái tim, phải chi con châu chấu hay chiếc trực thăng thì hay biết mấy nhưng nếu không nhận, chú sẽ giận. Một ngày bạo gan hỏi sao chú không thắt cái gì đó khác đi, trái tim con hổng khoái lắm. Chú thả rụng từng lời: "Người ta khen trái tim của tao là đẹp nhứt" - "Người ta nào vậy?" Chú không trả lời mà quay mặt đi, một giọt nước rớt cái độp xuống tàu lá. Thấy thương đứt ruột.Chạy te về nhà khều khều ba:- Ba ơi, con thấy chú Chí khóc.- Có chuyện gì hả?- Hổng có, tự nhiên hà, ngồi xé lá dừa thắt cho con trái tim rồi khóc.- Thôi, ba biết rồi, chú nhớ người ta đó. Cứ để chú khóc đi con. Mấy lúc như vậy là lúc chú tỉnh táo nhất đó.Nhờ ba, tôi mới biết hồi trẻ chú cũng đẹp trai và hiền lành lắm, cũng từng thương, rất thương một người con gái. Chú nghèo nhưng có chí đúng như cái tên mình vậy, siêng năng chịu khó khỏi chê. Nhưng nhà người ta không muốn con gái mình khổ khi về với cái thằng không có nổi cục đất chọi chim, tương lai mờ mịt. Ngày người ta bỏ bến, chú leo lên chống dột cái mái nhà, mồ hôi đầm đìa gương mặt. Sao tự nhiên giữa mùa khô mà sửa mái nhà vậy kìa? Bà Bảy lôi chú xuống, xuống đi, trông mong gì nữa con ơi, người ta có ngó lên đó nhìn mầy đâu mà ngồi nắm níu, khóc lóc hả con, cái áo hường đó nhà mình mua có nổi đâu.Bà nắm tay chú, nín đi, má nghèo quá mà... - "Hổng có đâu má, nắng quá con đổ mồ hôi chứ khóc hồi nào, cũng chưa có gì sâu nặng hết mà..."Nói vậy thôi chứ gần tháng sau, làng xóm bắt đầu thấy chú suốt ngày ngồi thắt lá dừa, thắt xong rồi tháo, tháo rồi thắt lại. Không ai dám tới gần xem chú thắt gì. Chỉ bà Bảy biết, bà lén đem đốt hết mấy lá thư, mấy tấm hình. Bà kèm nhèm vá lại cái mùng mà trước đây chú không cho, chú kêu để đó đi, người ta hứa mai mốt về người ta vá. Nhưng lòng chú nát, bà biết vá sao đây. Bà xót xa khi người đi đã không những mang theo kim chỉ mà còn mang giấu cả linh hồn đứa con.- Thằng Chí hóa dại rồi!Có những trai gái yêu nhau thề non hẹn biển thế nào cuối cùng chàng trai lại kết thúc bằng: "Em mà bỏ anh, anh khùng như thằng Chí cho coi!"Khùng nhưng lành. Những ngày sau đó chú không làm phiền ai, cũng chẳng nói chuyện với ai, chỉ khóc cười như trẻ. Sáng sớm bà Bảy ngồi cạnh mấy chục dừa trên xe, chú đẩy ra chợ, xế trưa chú đẩy về, ngày nào cũng như ngày nấy, nắng cũng như mưa. Bà già rúm ró ngồi trên xe, thằng con thong thả đẩy. Có những trưa cháy nắng, tôi thấy chú cởi cái áo sờn trùm lên đầu má mình như thể chở che cho một sinh linh nào mỏng manh lắm. Những lúc bà Bảy ngồi chợ, chú đi gánh nước, sơn cửa, leo dừa, đốn cây.... Ai mướn gì chú cũng làm, người khá giả trả chú tiền, người khó trả chú mấy cái trứng vịt, lon gạo hay mấy củ khoai lang, chú cũng hịch hạc cười. Những buổi khuya, ba tôi đem chú vô đội bốc vác của mình để chú kiếm thêm chút đỉnh. Sau mấy ngày không thấy chú ra bến xe, cũng không thấy hai mẹ con qua ngang nhà, ba tôi kêu chạy qua nhà chú xem có chuyện gì. Mà đúng là có chuyện thật. Bà Bảy đau. Tôi thấy bà mẹ ngồi xiêu xiêu dán lưng vào cái ghế bố, chú Chí bưng ra chén cháo nóng từ góc nhà, ngồi bệt xuống đất, nghiêm cẩn thổi và đút bà từng muỗng. Sau vài muỗng, chú lại lấy cái khăn ướt lau mặt, lau miệng người mẹ như chăm một đứa trẻ. Húp chưa được nửa chén, bà Bảy muốn thôi, chú lưng tròng năn nỉ: "Má ráng ăn miếng nữa đi cho mau hết bệnh nấu cơm con ăn, có má nấu con ăn mới nhiều. Ờ mà hổm rày giáp Tết con kiếm cũng bộn tiền, con ráng Tết này mua cho má cái ti vi trắng đen cũ cũ coi cải lương chơi, khỏi qua hàng xóm coi cọp nữa".Chiều ấy ba tôi mang qua nhà chú Chí hộp sữa Ông Thọ.Nhưng nửa đêm hôm đó, khi hộp sữa còn chưa kịp khui, cha con tôi đang say giấc, nghe tiếng đập cửa và tiếng gọi của chú. Ba tôi càu nhàu: "Thằng Chí chứ hổng ai, mới giờ này mà kêu ra bến xe nè". Ra mở cửa, đúng là chú Chí rồi nhưng không phải kêu ra bến xe, chú hớt hải nhờ ba tôi qua xem má chú bị sao đó, kỳ lắm, chắc phải chở vô nhà thương. Không kịp mặc cái quần dài, hai cha con chạy sang nhà chú nhưng... "Chí ơi... khỏi đưa đi đâu hết, để má nằm đó đi, anh đi lo hậu sự".- Là sao? Má em đang ngủ mà, phải hôn anh? Má tao đang ngủ phải hôn Hải?Chúng tôi quay đi.Chú ngồi xuống, quạt cho bà Bảy rồi cất tiếng hát ru khẽ bằng cái giọng khàn đục và nghèn nghẹn... À ơi, chớ cây khô đâu dễ mọc chồi...Khùng mà sống được một cuộc đời tràn yêu thương như vậy, đáng khùng lắm chứ. Chú Chí ơi, con không tiễn chú được nhưng có nhờ ba con mang về cho chú một nụ cười, vài lời yêu thương và trăm lòng kính trọng.Cho con gởi lời thăm bà Bảy luôn, nhe chú. Mục lục Chú Chí Chú Chí Lê Ánh Hồng HảiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Ngoisao. netĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 9 tháng 11 năm 2010
Lê Ánh Hồng Hải Chú Chí Một cuộc điện thoại sáng:- Chú Chí mới mất rồi con.- Ủa, chú Chí nào hả ba?- Chí ở quê mình đó.- Trời! Chú mất sao vậy?- Ngủ một đêm, sáng dậy đi luôn.- Thôi, cũng mừng cho chú, ra đi thanh thản được vậy. Rồi ba tính sao?- Chắc ba phải về. Con biết rồi, chú có một mình, đâu ai lo đâu.- Dạ. Nhưng ba nhớ ăn và uống thuốc đúng giờ nhe.- Ừ.Ừ thì ừ vậy thôi chứ tôi biết ba mình mà, lại vài đêm thức trắng nữa đây.Theo lẽ thường, khi một ai đó nằm xuống, những ký ức về họ trong lòng ta lại đứng dậy.Và sáng nay, trong tôi, ký ức về một người chú, một người bạn, một trong những thần tượng lại lũ lượt nắm tay nhau dắt díu về, ấm áp và ngọt ngào.Tôi biết chú từ hồi bảy tám tuổi, biết nhưng không quen, không dám quen. Nhà chú, mà cũng hổng ra nhà lắm đâu, chính xác là nơi chú ở, nằm cong mình bên một con hẻm lao động nhỏ trong xóm Căn Cứ sau lưng nhà tôi. Tôi biết rõ, nhớ rõ nó vì đó là nơi tôi phải tránh xa trong những cuộc đi phá làng phá xóm với lũ bạn. Vì tôi sợ chú. Mà kể cũng lạ, chưa bao giờ được tiếp xúc, chưa bao giờ thấy chú bắt nạt ai nhưng nghe đến tên, lũ trẻ chúng tôi đều sợ chết khiếp. Có lẽ bởi cái tên mọi người dùng để gọi chú đáng sợ với trẻ con quá mà: Chí khùng.Đứa nào mê chơi, phá phách hay chỉ đơn giản là không thèm ăn cơm, trốn ngủ trưa, chắc chắn tên chú sẽ là lựa chọn đầu tiên cho việc đe dọa. Cũng có những người con trưởng thành nhưng sống không được phải, tôi nghe cha mẹ họ kêu: "Phải biết đẻ ra đứa như mầy, tao đẻ thằng Chí sướng hơn." À, vậy là chú này cũng có cái gì đó hay lắm nè nên mấy ông mấy bà đó mới nói vậy. Lúc đó tôi chỉ biết cười: Trời, có thằng con khùng mà sướng sao ta.Lớn lên một chút, trở nên lì lợm hơn, tôi bớt sợ chú. Vì chú hay sang nhà tôi chơi, đúng hơn là sang nhậu với ba tôi. Nhìn từ đằng xa, tôi không thấy chú uống ly nào, chỉ ngồi bốc mấy trái chùm ruột chát chấm muối rồi nhăn mặt, cái mặt xấu hết biết. Rượu cạn, chú xách chai qua quán bà Bắc, nhiều lúc tôi thấy ba cũng chẳng đưa tiền. Sau những buổi nhậu ấy, tôi giận ba mình ghê gớm. "Hết người nhậu rồi sao, ba đi ngồi với cái ông khật khùng như vậy?" Ba tôi chỉ cười.Mối quan hệ của hai chú cháu trở nên tốt đẹp từ một buổi trưa chú ghé ngang nhà và ngoắc tôi ra cho trái mãng cầu teo héo. Cũng e dè lắm nhưng lần đầu tiên nhìn thẳng vào mặt chú, thấy bọc quanh hàm răng đen sì lởm chởm một cụ cười thật hiền, tôi thích lắm. Sau bữa đó, tôi không còn sợ chú nữa, thậm chí còn cả gan cách vài ngày lại mang mấy trái dừa khô qua bán cho bà Bảy, má chú.Mấy thằng bạn nhìn tôi hiên ngang ra vào nhà chú, chúng ngưỡng mộ lắm. Nếu không gặp thì thôi, mà gặp chú rồi thì tôi sẽ có quà, luôn luôn như vậy. Khi thì cục kẹo, lúc thì con khô, cũng có khi chỉ là trái dưa leo đèo nhưng thường nhất là những trái tim, những trái tim được tết thật đẹp từ những cọng lá dừa.Chán quá những trái tim, phải chi con châu chấu hay chiếc trực thăng thì hay biết mấy nhưng nếu không nhận, chú sẽ giận. Một ngày bạo gan hỏi sao chú không thắt cái gì đó khác đi, trái tim con hổng khoái lắm. Chú thả rụng từng lời: "Người ta khen trái tim của tao là đẹp nhứt" - "Người ta nào vậy?" Chú không trả lời mà quay mặt đi, một giọt nước rớt cái độp xuống tàu lá. Thấy thương đứt ruột.Chạy te về nhà khều khều ba:- Ba ơi, con thấy chú Chí khóc.- Có chuyện gì hả?- Hổng có, tự nhiên hà, ngồi xé lá dừa thắt cho con trái tim rồi khóc.- Thôi, ba biết rồi, chú nhớ người ta đó. Cứ để chú khóc đi con. Mấy lúc như vậy là lúc chú tỉnh táo nhất đó.Nhờ ba, tôi mới biết hồi trẻ chú cũng đẹp trai và hiền lành lắm, cũng từng thương, rất thương một người con gái. Chú nghèo nhưng có chí đúng như cái tên mình vậy, siêng năng chịu khó khỏi chê. Nhưng nhà người ta không muốn con gái mình khổ khi về với cái thằng không có nổi cục đất chọi chim, tương lai mờ mịt. Ngày người ta bỏ bến, chú leo lên chống dột cái mái nhà, mồ hôi đầm đìa gương mặt. Sao tự nhiên giữa mùa khô mà sửa mái nhà vậy kìa? Bà Bảy lôi chú xuống, xuống đi, trông mong gì nữa con ơi, người ta có ngó lên đó nhìn mầy đâu mà ngồi nắm níu, khóc lóc hả con, cái áo hường đó nhà mình mua có nổi đâu.Bà nắm tay chú, nín đi, má nghèo quá mà... - "Hổng có đâu má, nắng quá con đổ mồ hôi chứ khóc hồi nào, cũng chưa có gì sâu nặng hết mà..."Nói vậy thôi chứ gần tháng sau, làng xóm bắt đầu thấy chú suốt ngày ngồi thắt lá dừa, thắt xong rồi tháo, tháo rồi thắt lại. Không ai dám tới gần xem chú thắt gì. Chỉ bà Bảy biết, bà lén đem đốt hết mấy lá thư, mấy tấm hình. Bà kèm nhèm vá lại cái mùng mà trước đây chú không cho, chú kêu để đó đi, người ta hứa mai mốt về người ta vá. Nhưng lòng chú nát, bà biết vá sao đây. Bà xót xa khi người đi đã không những mang theo kim chỉ mà còn mang giấu cả linh hồn đứa con.- Thằng Chí hóa dại rồi!Có những trai gái yêu nhau thề non hẹn biển thế nào cuối cùng chàng trai lại kết thúc bằng: "Em mà bỏ anh, anh khùng như thằng Chí cho coi!"Khùng nhưng lành. Những ngày sau đó chú không làm phiền ai, cũng chẳng nói chuyện với ai, chỉ khóc cười như trẻ. Sáng sớm bà Bảy ngồi cạnh mấy chục dừa trên xe, chú đẩy ra chợ, xế trưa chú đẩy về, ngày nào cũng như ngày nấy, nắng cũng như mưa. Bà già rúm ró ngồi trên xe, thằng con thong thả đẩy. Có những trưa cháy nắng, tôi thấy chú cởi cái áo sờn trùm lên đầu má mình như thể chở che cho một sinh linh nào mỏng manh lắm. Những lúc bà Bảy ngồi chợ, chú đi gánh nước, sơn cửa, leo dừa, đốn cây.... Ai mướn gì chú cũng làm, người khá giả trả chú tiền, người khó trả chú mấy cái trứng vịt, lon gạo hay mấy củ khoai lang, chú cũng hịch hạc cười. Những buổi khuya, ba tôi đem chú vô đội bốc vác của mình để chú kiếm thêm chút đỉnh. Sau mấy ngày không thấy chú ra bến xe, cũng không thấy hai mẹ con qua ngang nhà, ba tôi kêu chạy qua nhà chú xem có chuyện gì. Mà đúng là có chuyện thật. Bà Bảy đau. Tôi thấy bà mẹ ngồi xiêu xiêu dán lưng vào cái ghế bố, chú Chí bưng ra chén cháo nóng từ góc nhà, ngồi bệt xuống đất, nghiêm cẩn thổi và đút bà từng muỗng. Sau vài muỗng, chú lại lấy cái khăn ướt lau mặt, lau miệng người mẹ như chăm một đứa trẻ. Húp chưa được nửa chén, bà Bảy muốn thôi, chú lưng tròng năn nỉ: "Má ráng ăn miếng nữa đi cho mau hết bệnh nấu cơm con ăn, có má nấu con ăn mới nhiều. Ờ mà hổm rày giáp Tết con kiếm cũng bộn tiền, con ráng Tết này mua cho má cái ti vi trắng đen cũ cũ coi cải lương chơi, khỏi qua hàng xóm coi cọp nữa".Chiều ấy ba tôi mang qua nhà chú Chí hộp sữa Ông Thọ.Nhưng nửa đêm hôm đó, khi hộp sữa còn chưa kịp khui, cha con tôi đang say giấc, nghe tiếng đập cửa và tiếng gọi của chú. Ba tôi càu nhàu: "Thằng Chí chứ hổng ai, mới giờ này mà kêu ra bến xe nè". Ra mở cửa, đúng là chú Chí rồi nhưng không phải kêu ra bến xe, chú hớt hải nhờ ba tôi qua xem má chú bị sao đó, kỳ lắm, chắc phải chở vô nhà thương. Không kịp mặc cái quần dài, hai cha con chạy sang nhà chú nhưng... "Chí ơi... khỏi đưa đi đâu hết, để má nằm đó đi, anh đi lo hậu sự".- Là sao? Má em đang ngủ mà, phải hôn anh? Má tao đang ngủ phải hôn Hải?Chúng tôi quay đi.Chú ngồi xuống, quạt cho bà Bảy rồi cất tiếng hát ru khẽ bằng cái giọng khàn đục và nghèn nghẹn... À ơi, chớ cây khô đâu dễ mọc chồi...Khùng mà sống được một cuộc đời tràn yêu thương như vậy, đáng khùng lắm chứ. Chú Chí ơi, con không tiễn chú được nhưng có nhờ ba con mang về cho chú một nụ cười, vài lời yêu thương và trăm lòng kính trọng.Cho con gởi lời thăm bà Bảy luôn, nhe chú. Mục lục Chú Chí Chú Chí Lê Ánh Hồng HảiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Ngoisao. netĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 9 tháng 11 năm 2010
Khuyết Danh Chú Cuội ngồi gốc cây đa Thằng Cuội ngồi gốc Cây đa Thả trâu ăn lúa gọi cha ồi ồi Cha còn cắt cỏ trên trời Mẹ còn cỡi ngựa đi mời quan viên Ông thời cầm bút cầm nghiên Bà thời cầm tiền đi chuộc lá đa. Ngày xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp. Nhìn trước nhìn sau anh chỉ thấy có bốn con cọp con đang vờn nhau. Cuội liền xông đến vung rìu bổ cho mỗi con một nhát lăn quay trên mặt đất. Nhưng vừa lúc đó, cọp mẹ cũng về tới nơi. Nghe tiếng gầm kinh hồn ở sau lưng, Cuội chỉ kịp quẳng rìu leo thoắt lên ngọn một cây cao. Từ trên nhìn xuống, Cuội thấy cọp mẹ lồng lộn trước đàn con đã chết. Nhưng chỉ một lát, cọp mẹ lẳng lặng đi đến một gốc cây gần chỗ Cuội ẩn, đớp lấy một ít lá rồi trở về nhai và mớm cho con. Chưa đầy ăn giập miếng trầu, bốn con cọp con đã vẫy đuôi sống lại, khiến cho Cuội vô cùng sửng sốt. Chờ cho cọp mẹ tha con đi nơi khác, Cuội mới lần xuống tìm đến cây lạ kia đào gốc vác về. Dọc đường gặp một ông lão ăn mày nằm chết vật trên bãi cỏ, Cuội liền đặt gánh xuống, không ngần ngại, bứt ngay mấy lá nhai và mớm cho ông già! Mầu nhiệm làm sao, mớm vừa xong, ông lão đã mở mắt ngồi dậy. Thấy có cây lạ, ông lão liền hỏi chuyện. Cuội thực tình kể lại đầu đuôi. Nghe xong ông lão kêu lên: - Trời ơi! Cây này chính là cây có phép "cải tử hoàn sinh" đây. Thật là trời cho con để cứu giúp thiên hạ. Con hãy chăm sóc cho cây nhưng nhớ đừng tưới bằng nước bẩn mà cây bay lên trời đó! Nói rồi ông lão chống gậy đi. Còn Cuội thì gánh cây về nhà trồng ở góc vườn phía đông, luôn luôn nhớ lời ông lão dặn, ngày nào cũng tưới bằng nước giếng trong. Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội cứu sống được rất nhiều người. Hễ nghe nói có ai nhắm mắt tắt hơi là Cuội vui lòng mang lá cây đến tận nơi cứu chữa. Tiếng đồn Cuội có phép lạ lan đi khắp nơi. Một hôm, Cuội lội qua sông gặp xác một con chó chết trôi. Cuội vớt lên rồi giở lá trong mình ra cứu chữa cho chó sống lại. Con chó quấn quít theo Cuội, tỏ lòng biết ơn. Từ đấy, Cuội có thêm một con vật tinh khôn làm bạn. Một lần khác, có lão nhà giàu ở làng bên hớt hải chạy đến tìm Cuội, vật nài xin Cuội cứu cho con gái mình vừa sẩy chân chết đuối. Cuội vui lòng theo về nhà, lấy lá chữa cho. Chỉ một lát sau, mặt cô gái đang tái nhợt bỗng hồng hào hẳn lên, rồi sống lại. Thấy Cuội là người cứu sống mình, cô gái xin làm vợ chàng. Lão nhà giàu cũng vui lòng gả con cho Cuội. Vợ chồng Cuội sống với nhau thuận hòa, êm ấm thì thốt nhiên một hôm, trong khi Cuội đi vắng, có bọn giặc đi qua nhà Cuội. Biết Cuội có phép cải tử hoàn sinh, chúng quyết tâm chơi ác. Chúng bèn giết vợ Cuội, cố ý moi ruột người đàn bà vứt xuống sông, rồi mới kéo nhau đi. Khi Cuội trở về thì vợ đã chết từ bao giờ, mớm bao nhiêu lá vẫn không công hiệu, vì không có ruột thì làm sao mà sống được. Thấy chủ khóc thảm thiết, con chó lại gần xin hiến ruột mình thay vào ruột vợ chủ. Cuội chưa từng làm thế bao giờ, nhưng cũng liều mượn ruột chó thay ruột người xem sao. Quả nhiên người vợ sống lại và vẫn trẻ đẹp như xưa. Thương con chó có nghĩa, Cuội bèn nặn thử một bộ ruột bằng đất, rồi đặt vào bụng chó, chó cũng sống lại. Vợ với chồng, người với vật lại càng quấn quít với nhau hơn xưa. Nhưng cũng từ đấy, tính nết vợ Cuội tự nhiên thay đổi hẳn. Hễ nói đâu là quên đó, làm cho Cuội lắm lúc bực mình. Ðã không biết mấy lần, chồng dặn vợ: "Có đái thì đái bên Tây, chớ đái bên Ðông, cây dông lên trời!". Nhưng vợ Cuội hình như lú ruột, lú gan, vừa nghe dặn xong đã quên biến ngay. Một buổi chiều, chồng còn đi rừng kiếm củi chưa về, vợ ra vườn sau, không còn nhớ lời chồng dặn, cứ nhằm vào gốc cây quý mà đái. Không ngờ chị ta vừa đái xong thì mặt đất chuyển động, cây đảo mạnh, gió thổi ào ào. Cây đa tự nhiên bật gốc, lững thững bay lên trời. Vừa lúc đó thì Cuội về đến nhà. Thấy thế, Cuội hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy bổ đến, toan níu cây lại. Nhưng cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất lên quá đầu người. Cuội chỉ kịp móc rìu vào rễ cây, định lôi cây xuống, nhưng cây vẫn cứ bốc lên, không một sức nào cản nổi. Cuội cũng nhất định không chịu buông, thành thử cây kéo cả Cuội bay vút lên đến cung trăng. Từ đấy Cuội ở luôn cung trăng với cả cái cây quý của mình. Mỗi năm cây chỉ rụng xuống biển có một lá. Bọn cá heo đã chực sẵn, khi lá xuống đến mặt nước là chúng tranh nhau đớp lấy, coi như món thuốc quý để cứu chữa cho tộc loại chúng. Nhìn lên mặt trăng, người ta thấy một vết đen rõ hình một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, người ta gọi cái hình ấy là hình chú Cuội ngồi gốc cây đa.... Mục lục Chú Cuội ngồi gốc cây đa Chú Cuội ngồi gốc cây đa Khuyết DanhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Sưu tầm: AWMY Nguồn: VNTQĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 23 tháng 3 năm 2006
Noname Uncle Cuoi sat under a banyan tree Cuoi sat at the base of the banyan tree. Letting the buffalo eat rice called his father oh oh. Father still cut grass in the sky. Mother still rode a horse to invite officials. He used to hold a pen and hold a study. She used to hold money to redeem banyan leaves. Once upon a time in a certain region, there was a woodcutter named Cuoi. One day, as usual, Cuoi carried an ax into the deep forest to find a tree to chop. When approaching a small stream, Cuoi was suddenly startled to see a tiger cave. Looking ahead and behind, he only saw four tiger cubs playing with each other. Cuoi immediately rushed forward and swung his ax to chop each animal and roll it on the ground. But just at that moment, the mother tiger also arrived. Hearing the terrifying roar behind him, Cuoi just had time to throw the ax and quickly climb to the top of a tall tree. Looking down from above, Cuoi saw the mother tiger struggling in front of her dead cubs. But just for a moment, the mother tiger quietly went to a tree near where Cuoi was hiding, grabbed a few leaves, then returned to chew and feed her cub. Not even after eating a piece of betel, the four tiger cubs waved their tails and came back to life, leaving Cuoi extremely shocked. Waiting for the mother tiger to let her cub go somewhere else, Cuoi went down to find that strange tree, dug up the root and carried it back. Along the way, he met an old beggar lying dead on the grass. Cuoi immediately put down his burden, without hesitation, immediately pulled out a few leaves, chewed them and fed them to the old man! How miraculous, just as soon as he finished, the old man opened his eyes and sat up. The old man questions as long as he sees a strange tree. Cobbles frankly recounted the tail. After hearing that, the old man exclaimed: - Oh my God! This tree is the tree that has the magic of "reviving the dead". It is truly God's gift to you to help the world. Please take care of the plant but remember not to water it with dirty water or it will fly into the sky! Said the old man with a cane and then go. As for Cuoi, he carried the tree home and planted it in the east corner of the garden, always remembering the old man's instructions and watering it every day with clear well water. Since having this precious medicinal plant, Cuoi has saved many people's lives. Whenever I heard that someone was dying, Cuoi would happily bring leaves to the place for treatment. Rumors of Cuoi's miracles spread everywhere. One day, Cuoi waded across the river and saw the floating body of a dead dog. Cuoi picked it up and took out the leaf inside to cure the dog and bring it back to life. The dog followed Cuoi closely, expressing gratitude. From then on, Cuoi had a smart animal as his friend. Another time, a rich man in a neighboring village hurriedly ran to find Cuoi, pleading with Cuoi to save his daughter who had just accidentally drowned. Cuoi please follow me home and get leaves to cure me. Just a moment later, the pale girl's face suddenly turned rosy, then came back to life. Seeing that Cuoi was the one who saved her life, the girl asked to be his wife. The rich man was also willing to marry his daughter to Cuoi. Cuoi and his wife lived together in harmony and peace, but suddenly one day, while Cuoi was away, a group of invaders passed by Cuoi's house. Knowing that Cuoi has the magic to bring the dead back to life, they are determined to play evil. They then killed Cuoi's wife, intentionally gutted the woman and threw her into the river, then dragged them away. When Cuoi returned, his wife had long since died. No matter how many leaves he fed, it was still ineffective, because without intestines, how could he live? Seeing his owner crying bitterly, the dog approached and asked to donate his intestines to replace the intestines of his owner's wife. Cuoi had never done that before, but he took the risk of borrowing a dog's intestines instead of a human's. Sure enough, the wife came back to life and was still as young and beautiful as before. Feeling sorry for the dog, Cuoi tried to shape a set of intestines out of soil, then placed it in the dog's stomach, and the dog also came back to life. Husband and wife, people and things, are even more intertwined than before. But from then on, Cuoi's wife's personality suddenly changed completely. Every time he says something, he forgets it, making Cuoi angry at times. I don't know how many times the husband told his wife: "If you have to pee, pee in the West, don't pee in the East, the thunderstorm will go up to the sky!". But Cuoi's wife seemed confused and confused. As soon as she heard the instructions, she immediately forgot to leave. One afternoon, the husband was still going to the forest to collect firewood and had not yet returned. The wife went to the back garden, no longer remembering what her husband had told her, and kept aiming at the base of a precious tree to pee. Unexpectedly, as soon as she finished urinating, the ground moved, the trees shook violently, and the wind blew loudly. The banyan tree naturally uprooted and slowly flew into the sky. Just then, Cuoi arrived home. Seeing that, Cuoi panicked and dropped his load of firewood, jumped forward, and tried to hold the tree back. But the tree at that time had already left the ground and was above people's heads. Cuoi only had time to hook the ax into the tree's roots, intending to pull the tree down, but the tree kept rising, with no strength to stop it. Cuoi also refused to let go, so Cuoi's scissors soared up to the moon. Since then, Cuoi has lived on the moon with his precious tree. Each year the tree only drops one leaf into the sea. The dolphins were waiting. When the leaves reached the water's surface, they scrambled to grab them, seeing them as precious medicine to cure their race. Looking up at the moon, people see a clear black spot in the shape of an old tree with a person sitting under it. People call that image the image of Uncle Cuoi sitting at the base of a banyan tree.... Table of contents Uncle Cuoi sat under a banyan tree Uncle Cuoi sat under a banyan tree AnonymousWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for following the entire story. Source: onion: Nguyen Kim Vy. Collected: AWMY Source: VNTQ Uploaded by friend: Ct.Ly on: March 23, 2006
Văn Biển Chú khỉ cộc đuôi Chú bé nổi bật trong đàn không phải chỉ nhờ cái đuôi cộc mà còn do sự nhanh trí, can đảm và nhất là tài bắt chước. Chính điều sau này đã gây nên nỗi bất hạnh trong đời chú. Chú có cô bạn. Cô bé nhỏ nhắn xinh xinh, giải yếm trắng ở ngực. Khi cô bé ở trong đàn thì không lẫn vào đâu được. Đôi bạn như hình với bóng. Dầu là lúc họ dưới đất hay đu chuyền trên cành cao. Các nương ngô đang mùa kết hạt. Suốt ngày bầy khỉ kéo tới phá phách. Chúng ăn một phá mười. Cộc đuôi thường dẫn đầu cả bọn. Cạnh chú lúc nào cũng có cô bé yếm trắng. Ăn chán chúng lại bày trò vui. Lúc thì Cộc đuôi giả làm bác gấu, đi hai chân, bước những bước lặc lè khệnh khạng, lúc chú đóng vai ông lão chống gậy khập khễnh từng bước một. Thật là vui nhộn. *** Trên nương ngô ngày nọ bỗng xuất hiện các bù nhìn đầu đội nón, tay vung vẩy cành tre, mặt mày bôi xanh bôi đỏ như các quan văn quan võ phường tuồng. Mỗi lúc có gió chiếc roi vung tít lên. Bầy khỉ lớn nhỏ sợ hãi dạt ra xa, len lét đứng nhìn. Cộc đuôi mon men tới gần. Chú khẽ chạm chiếc roi. ồ, chẳng làm sao cả. Chú giật chiếc roi quẳng xuống đất rồi nhảy phắt lên vai bù nhìn ngồi. Chú bắt đầu lột chiếc áo bù nhìn mặc cho mình. Chú lột tiếp chiếc mũ chụp lên đầu. Chú nhảy xuống đất, sẵn còn mấy đĩa bột màu, chú nhúng cả hai bàn tay vào rồi bôi lên đầy mặt. Xong đâu đấy, chú nhặt chiếc roi vung vẩy, phóng như bay ra khỏi nương ngô. Kìa, cả bầy đang từ xa chờ chú. Cô bé yếm trắng vẫn đứng đầu hàng. Cộc đuôi vừa chạy vừa vung tít chiếc roi. Chưa bao giờ chú thấy hớn hở như vậy. ồ mà sao lạ thế kia. Chú càng chạy thì khoảng cách giữa chú và bầy đàn càng lớn. Các bạn cứ lùi dần lùi dần cho tới lúc cả bầy bỗng quay lưng lại chạy biến đi, chúng chen nhau, xô nhau lao như thác vỡ bờ. Tiếng kêu chí chóe vang lên cả góc rừng chiều. Cô bé yếm trắng lúc này lại chạy trước cả đàn. Cộc đuôi càng cố sức đuổi theo thì cả bầy ngày càng bỏ xa chú hơn... Cộc đuôi không nhớ rõ đã băng qua bao nhiêu khoảng rừng thưa rừng dày, lội qua bao nhiêu lạch cạn suối sâu, vượt qua bao nhiêu thác ghềnh, mãi tới lúc mặt trời khuất núi, chú chợt nhìn chung quanh không còn bóng dáng một ai nữa. Chú hiểu là không còn mong gặp lại bầy đàn. Chú phục xuống nằm khóc một mình. Đêm. Quanh chú giờ này chỉ có cây rừng và núi đá lặng im với những tiếng động khi gần khi xa. Đâu phải những tiếng động của rừng cây êm ả như mọi khi, tiếng cành cây gãy, tiếng bước chân nhẹ nhàng của các chú thỏ có tật ăn khuya, tiếng côn trùng rí rích dưới lớp lá khô... những tiếng đêm quen thuộc. Không, mỗi tiếng động lớn nhỏ bây giờ đều kèm theo hình thù cái mõm sói với những chiếc răng nanh nhọn hoắt, những cặp chân đầy vuốt nhọn sắc từ trong bóng tối âm u bí ẩn, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nhảy ra quắp lấy chú. Đói, khát, mệt và buồn, chú ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong giấc ngủ nặng nề đầy mộng mị, thỉnh thoảng chú lại giật mình đánh thót, tưởng chừng như mỗi gốc cây hiện nguyên hình một con ác thú, chưa bao giờ chú thấy cô độc như lúc này... *** Chú thức dậy rất sớm, khi tiếng chim rừng đầu tiên lảnh lót. Bốn bề vẫn im ắng như tờ. Mệt và khát, chú lần ra suối, những con suối rất đỗi quen thuộc chảy giữa các khe núi. Chú đứng trên bờ vục mõm xuống, bỗng giật mình lùi phắt lại. Dưới lòng suối trong veo hiện ra một hình thù kỳ dị đang trừng trừng nhìn chú. Một con vật vừa là chú vừa không phải chú. Một con khỉ mang râu đội mũ, mặt mày xanh đỏ dữ dằn, cứ như muốn chồm lên vồ người trên bờ. Hoảng quá, chú kêu rú lên chạy bán sống bán chết... Mục lục Chú khỉ cộc đuôi Chú khỉ cộc đuôi Văn BiểnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.TieuBoiNgoan : Sưu tầm Nguồn: Nhà Xuất Bản Hà Nội - 2001Được bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 23 tháng 9 năm 2005
Van Bien Tailless monkey The boy stands out in the herd not only because of his bushy tail but also because of his quick wit, courage and especially his talent for imitation. It was this latter thing that caused unhappiness in his life. You have a friend. The girl is petite and pretty, with a white bib on her chest. When she is in the group, she is unmistakable. The couple is like a shadow. Even when they are on the ground or swinging from high branches. The corn fields are in seeding season. All day long, monkeys come to wreak havoc. They eat ten times a day. The tail usually leads the group. There is always a little girl with a white bib next to him. When they're bored, they come up with fun tricks. Sometimes Cock pretends to be an uncle bear, walking on two legs, taking shaky steps, sometimes he plays the role of an old man with a cane, limping step by step. It's hilarious. *** On the corn fields one day, suddenly appeared scarecrows wearing hats, waving bamboo branches, their faces painted green and red like civil servants and martial artists. Every time there is wind, the whip swings loudly. The group of large and small monkeys moved away in fear and quietly stood and watched. With his tail between his legs, he crept closer. He gently touched the whip. Oh, it doesn't matter. He snatched the whip and threw it on the ground, then jumped onto the scarecrow's shoulders and sat down. He began to take off the scarecrow's shirt and put it on himself. He took off his hat and put it on his head. He jumped down to the ground, there were a few disks of colored powder, he dipped both hands in them and smeared them all over his face. Once done, he picked up the whip, waved it, and rushed out of the corn field. Look, the whole herd is waiting for you from afar. The white bib girl is still at the front of the line. Running with his tail between his legs, he swung the whip. I have never felt so happy. Oh why is that so strange? The more he ran, the greater the distance between him and the herd. You kept backing away until the whole group suddenly turned around and ran away. They jostled each other, pushed each other and rushed like a waterfall breaking the bank. The screeching sound echoed throughout the afternoon forest. The little girl with the white bib now ran ahead of the herd. The more Bobtail tried to chase him, the more and more the herd got farther and farther away from him... Bobtail couldn't remember how many thick forests they had passed through, how many shallow creeks and deep streams they had crossed, and how many waterfalls and rapids they had crossed. , until the sun disappeared from the mountain, he suddenly looked around and there was no longer a trace of anyone. He understood that he no longer expected to see the group again. He lay down and cried alone. Night. Around him at this time, there were only trees, forests and rocky mountains, silent with noises both near and far. These are not the quiet sounds of the forest as usual, the sound of branches breaking, the gentle footsteps of rabbits who have a habit of eating late at night, the sound of insects chirping under dry leaves... familiar night sounds. . No, every big and small noise now is accompanied by the shape of a wolf's muzzle with sharp fangs and legs full of sharp claws from the mysterious darkness, ready to jump out at any time. grabbed him. Hungry, thirsty, tired and sad, he fell asleep without realizing it. In his heavy, dreamy sleep, every now and then he would startle, it seemed as if each tree had the shape of a beast, he had never felt so lonely as now... *** He was awake. Get up very early, when the first sound of wild birds is heard. All around was still as quiet as paper. Tired and thirsty, he went to the stream, very familiar streams flowing between the ravines. He stood on the shore with his muzzle down and suddenly jumped back in surprise. Under the clear stream bed appeared a strange shape glaring at him. An animal is both an uncle and not an uncle. A monkey with a beard and a hat, a fierce red and blue face, as if he wanted to jump up and pounce on the person on the shore. Terrified, he screamed and ran for his life... Table of contents Tailless monkey Tailless monkey Van BienWelcome you to read the titles from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Last words: Thank you for following the entire story. Source: author: Nguyen Kim Vy. TieuBoiNgoan: Collected Source: Hanoi Publishing House - 2001 Uploaded by friend: Ct.Ly on: September 23, 2005
Trần Huy Thuận Chú mèo... cảnh Nhà lắm chuột quá! Trước kia chúng còn tránh ban ngày, chỉ hoành hoành về đêm. Nay thì “moa-phú”, đêm ngày như nhau, cứ hở ra cái gì là lũ chuột chết tiệt lại ngoáy cái đuôi tởm lợm của nó vào ngay! Người ta bảo: “chó treo, mèo đậy”, chứ với giống chuột, các cách ấy chả nghĩa lý gì. Thùng gạo đậy kín hẳn hoi, mà còn bị chúng khoét cả nắp để chui vào ăn thoải mái; nồi thịt treo vào quang sắt, vẫn bị chúng leo lên, nậy vung, khoắng gần hết! Thế thì thử hỏi ai mà chả “điên” chứ? Không chỉ ăn, lũ khốn kiếp này còn bậy ra khắp nơi; vo gạo thổi cơm mà không chú ý nhặt đãi, có ngày ... lẫn cả phân chuột, là chuyện thường! Như vậy là đã dùng đủ cách “phòng ngừa” rồi, nhưng chuột vẫn ngang nhiên hoành hành. Buộc chủ nhà phải tỏ thái độ dứt khoát, nghĩa là quyết định phải vừa “phòng”, vừa “chống”; “phòng” là cần thiết và phải làm thường xuyên, nhưng “chống” mới là quyết định. Chống tích cực chính là phòng hiệu quả! Nhưng chống bằng cách nào? Bàn luận mãi, cuối cùng gia đình mới đi đến thống nhất: nuôi mèo. Bởi vì các cách khác, đều đã dùng qua, như bẫy lồng, bấy kẹp, thuốc diệt chuột của ta, thuốc diệt chuột của Tầu; đủ cả mọi biên pháp, biện pháp nào nghe quảng cáo cũng “kêu” nhưng tựu trung, đều chỉ có tác dụng “nhất thời”, rồi đâu lại vào đấy. Có cảm giác lũ chuột ngày càng rút được nhiều kinh nghiệm để “phòng chống” lại các biện pháp “phòng chống” chuột của con người! Hay cũng có thể nói, càng ngày, chuột ở cái nhà này, càng “nhờn” với mọi cạm bẫy mà người ta dành cho chúng! Ngay keo dính chuột, thời kỳ đầu, có đêm, một hộp keo “dính” được tới hai ba chú chuột, kể cả “chuột bố, chuột con”. Nhưng nay thì chỉ mất mồi toi, chứ chẳng dính được con nào nữa. Thế mới tức chứ! Lồng bắt chuột cũng vô tác dụng. Lần nọ, một con đã bị sập bẫy, chủ nhà thức dậy, nhìn rõ chú chuột kễnh đang lồng lộn ở trong lồng, thế là yên trí trở vào giường ngủ tiếp. Sáng ra, chỉ thấy lồng trống không! Thì ra, nó đã phá lồng sắt, chạy biến mất từ lúc nào rồi! Người ta nói: “Mèo già hoá cáo”, chứ tôi đồ rằng, chuột sổ lồng mới dễ thành cáo, bởi vì từ ngày đó, cái bẫy lồng, chả lần nào bắt được chuột nữa! Ngay cái bẫy sáng kiến của anh nông dân Trần Quang Thiều – “giáo sư” diệt chuột vùng đồng bằng trung du Bắc bộ (theo VietNamNet 05:47’ 20/03/2005), thấy quảng cáo vừa rẻ, không mất mồi, mà lại hiệu quả cao, nên mua về một lúc năm cái liền. Nhưng cũng chỉ hai ba con mắc bẫy, sau đó bẫy vẫn bẫy, mà chuột thì vẫn... vô tư hoành hành! Thế có nản không chứ?!. Chú mèo được bắt về nuôi từ hai tháng tuổi. Đó là giống mèo tam thể, xinh đáo để! Ngày đầu, chú xa mẹ, lạ nhà nên cứ “meo, meo” suốt. Chú bé, làm gì đã bắt được chuột, nhưng từ ngày có chú, có tiếng kêu “meo, meo”, nhà bặt hẳn giống chuột. Chắc nó “sợ bóng sợ vía” nhà mèo! Mọi người mừng lắm. Ít ngày sau, chú mèo con quen dần môi trường sống mới, bắt đầu tập trèo, tập nhẩy, tập vờn chuột, trông hay đáo để! Ai cũng bảo: chú mèo này lớn lên là “hay chuột” lắm đấy! Cả nhà kỳ vọng vào chú trong công việc trừ khử lũ chuột hôi thối. Mọi thành viên trong gia đình đều chăm chút cho chú mèo con. Luôn luôn cho chú ăn khi con cá, con tôm, khi miếng thịt, miếng mỡ. Có hôm người này cho ăn, người kia lại cho ăn. Bởi vì trông chú ăn, thích lắm. Mà cũng còn bởi trong lòng, ai cũng muốn chú mau lớn, khoẻ mạnh để đủ sức vồ chuột. Chú mèo lớn trông thấy. Bây giờ đã ra giáng một “tiểu hổ” rồi! Niềm hy vọng bấy lâu mọi người trông chờ, nay hẳn là sắp thành hiện thực! Nhưng quái lạ! Sau một số ngày yên ổn không còn nạn chuột gậm nhấm, đục khoét, lục lọi thức ăn; bỗng mấy hôm nay lũ chuột lại quay trở lại. Dấu hiệu là phân chuột có ở khắp nơi, rồi nải chuối trên ban thờ cũng bị khoét một hai quả, xoong nồi bị lục tung cả vung!.. Thôi chết, đúng là chuột đã trở lại nhà! Thế con mèo đâu? Niềm hy vọng tràn trề bấy nay chả đi đâu cả, chú vẫn nằm đấy, béo tròn, vểnh bộ ria mét vừa dài vừa cong một cách rất “khuê các” nhìn mọi người, trong lúc ai cũng đang như muốn điên lên vì tức! Thôi đúng rồi, đây chính cống là một chú mèo.. lười! Có ai đó từng nói “Mèo trắng, mèo đen, thế nào cũng được, miễn là bắt được chuột”. Đây lại là mèo tam thể, chỉ có mẽ đẹp thôi, còn lười biếng quá! Nó chỉ thích biểu diễn trò vờn chuột cho các cô cậu con chủ nhà xem, chứ không biết rình bắt chuột thật. Mà các cô cậu chủ thích cái trò ấy của mèo lắm, mèo rất biết thế mà! Mèo lười, tội trước tiên là tại chủ chứ không phải tại... mèo! Mèo trắng, mèo đen hay mèo tam thể cũng thế thôi. Chăm sóc nó quá, lúc nào cũng cho ăn, nó không kịp đói bữa này, đã được ăn bữa khác, thức ăn tự đến với nó, nên nó không có khái niệm phải kiếm tìm. Thức ăn của chủ thừa thãi, mèo nghĩ vậy, vì có bao giờ mèo bị bỏ đói đâu? Thế thì việc gì phải gây sự với lũ chuột hôi hám ấy cơ chứ? “Mi không động đến ta, thì ta cũng không động đến mi!”. Mèo “lý luận” thế -người có “lý luận” của người, thì mèo cũng có “lý luận” của mèo chứ? Dần dà, mèo trở thành mèo cảnh lúc nào không hay. Và thế là, dần dần, chú mèo lười đã trở thành CHÚ MÈO CẢNH lúc nào không hay!.. Mục lục Chú mèo... cảnh Chú mèo... cảnh Trần Huy ThuậnChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả/ VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Thanh Vân đưa lên vào ngày: 15 tháng 12 năm 2008
Tran Huy Thuan The cat... scene The house is full of mice! Previously, they avoided the day, only rampaging at night. Nowadays, "moa-phu", day and night are the same, every time something is revealed, the damn rats will swoop their disgusting tails right away! People say: "dogs hang, cats hide", but with mice, those methods have no meaning. The rice box was completely sealed, but they also cut open the lid so they could get in and eat comfortably; The pot of meat was hung on the iron plate, but they climbed up, swung it around, and almost destroyed it! So who is not "crazy" then? Not only do they eat, these bastards also poop everywhere; Washing rice and cooking rice without paying attention to picking up the food, some days... mixed with mouse droppings, is normal! So we have used all the "prevention" methods, but rats are still rampant. Forcing the homeowner to show a decisive attitude, meaning the decision must be both "prevention" and "anti"; "Prevention" is necessary and must be done regularly, but "prevention" is decisive. Active prevention is effective prevention! But how to fight? After much discussion, the family finally came to a consensus: raise a cat. Because all other methods have been used, such as cage traps, clamps, our rat poison, and China's rat poison; All kinds of measures, every measure sounds "sound" when advertised, but in general, they only have a "temporary" effect, and then they go away. It feels like the rats are gaining more and more experience to "prevent" humans' measures to "prevent" rats! Or it can be said that as each day passes, the mice in this house become more and more "greasy" with all the traps that people set for them! Even mouse glue, in the early days, at night, a box of glue could "stick" up to two or three mice, including "father mice and baby mice". But now I only lose my bait, but I can't catch any more fish. That's why I'm angry! Mouse cages are also useless. One time, one of the mice was caught in a trap. The homeowner woke up and clearly saw the rat struggling in the cage, so he calmly went back to bed to sleep. In the morning, I only saw the cage was empty! It turns out, it broke the iron cage and ran away a while ago! People say: "Old cats turn into foxes", but I think it's only mice that escape the cage that easily become foxes, because from that day on, the cage trap never caught a mouse again! Right in the trap of the initiative of farmer Tran Quang Thieu - "professor" of rat extermination in the Northern Midlands Delta (according to VietNamNet 05:47' March 20, 2005), seeing that the advertisement was cheap and did not lose bait, but it's highly effective, so buy five at a time. But only two or three of them got caught in the trap. After that, the trap remained trapped, but the mice still... carelessly rampaged! Isn't that frustrating?!. The cat was taken into custody when he was two months old. It's a beautiful, calico cat breed! On the first day, he was far away from his mother and home, so he kept "meowing, meowing" all the time. Little boy, somehow caught a mouse, but from the day he got there, there was a cry of "meow, meow", the house no longer looked like a mouse. It's probably "scared of the shadow" of the cat family! Everyone is very happy. A few days later, the kitten gradually got used to the new living environment, began to practice climbing, jumping, and playing with the mouse, looking so cool! Everyone says: This cat will grow up to be "a rat"! The whole family expected him to help eliminate the stinky rats. Every family member takes care of the kitten. Always feed him fish, shrimp, pieces of meat, and pieces of fat. Some days one person feeds, another feeds. Because when you see him eating, he likes it very much. But also because in their hearts, everyone wants him to grow up quickly and strong enough to be strong enough to grab mice. The big cat saw it. Now a "little tiger" has come out! The hope that everyone has been waiting for for a long time is now about to come true! But strange! After a few days of peace, there were no more rats chewing, chiseling, or rummaging through food; Suddenly these days the rats came back again. The signs are that there are rat droppings everywhere, then the bunch of bananas on the altar has also had one or two gouged, pots and pans have been ransacked! So where is the cat? The hope that was so full of him didn't go anywhere, he was still lying there, fat and round, curling his long and curvy mustache in a very "flashy" way looking at everyone, while everyone was going crazy with anger. ! That's right, this is truly a lazy cat! Someone once said, "White cat, black cat, whatever, as long as it catches mice." This is a calico cat, only beautiful, but also lazy! It only likes to perform mouse tricks for the homeowner's children to see, but does not know how to actually catch mice. But the masters really like that cat trick, cats know it very well! Lazy cats, the fault lies first with the owner, not with... the cat! White cats, black cats or calico cats are all the same. Take care of it so much, always feed it, it doesn't have time to get hungry at one meal, it already has another meal, the food comes to it by itself, so it has no concept of having to search for it. The owner's food is abundant, the cat thinks, because when has a cat ever been starved? So why bother messing with those stinky rats? "If you don't touch me, I won't touch you either!" Cats "reason" like that - people have human "reasoning", so cats also have cat "reasoning"? Gradually, cats become pet cats without realizing it. And so, gradually, without realizing it, the lazy cat became an ORDER CAT!.. Table of contents The cat... scene The cat... scene Tran Huy ThuanWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Author/ VNthuquan - Online Library Posted by friend: Thanh Van on: December 15, 2008
Thanh Tịnh Chú tôi Tôi còn nhớ rõ rành, tối hôm ấy là một đêm trăng về cuối hạ. Chúng tôi đang ngồi học trong nhà, thì chú tôi nhân đi tỉnh về, ghé lại thăm.Thấy em gái tôi ngồi nghê nga học chữ Hán, chú tôi đến đứng gần bên bàn, mỉm cười, nhìn nó chòng chọc. Nghe nó học, chú tôi đưa mấy ngón tay thon thon móng dài, thong thả vuốt chải chòm râu xuống, ra vẻ đắc ý lắm.Nhưng em tôi thì hẳn không đắc ý chút nào, vì chữ Nho là thứ chữ xưa nay nó vẫn sợ. Theo ý nó cũng như theo ý tôi về thời bấy giờ, thì người ta bắt chúng tôi học chữ Nho là làm một việc hoàn toàn vô ích. Chữ Nho khó học cũng như khó hiểu, và chỉ đem lại những sự rắc rối thêm cho đời học sinh chúng tôi.Nhưng mỗi lần nghe thầy học bàn giải những nghĩa thâm thuý của nó thì chúng tôi lại đâm ra ngờ vực. Dầu sao, chúng tôi vẫn đồng lòng khinh và sợ những buổi học ác nghiệt nặng nề kia. Không mấy khi trong giờ chữ Nho, anh em tôi đọc thuộc bài. Tôi thì nhanh trí, lõm bõm còn đọc được vài ba chữ, chứ em tôi thì đứng ngậm câm ra đó như pho tượng.Những ngọn thước quá thẳng tay của thầy Thiện đã bắt em tôi ghét luôn cả thầy lẫn chữ của thầy dạy nữa.Nó thường gọi thầy Thiện là một ông ác thần râu quặp. Và một hôm trước mặt học trò, nó còn dám cả gan gọi thầy là ông đồ gàn. Tôi còn nhớ một hôm tan buổi học chiều, nó hớn hở đến tôi và nhí nhảnh bảo tôi rằng:- Anh Thanh ạ, thầy dạy chữ Hán tên Thiện nhưng kỳ thật thì ác lắm. Mà ác hơn thầy Thiện thì không phải một thầy tên là Ác mà chính là ông thanh tra tên Le Bon. Anh có biết không, sau khi đến viếng lớp anh thì ông ta lại vào lớp em với ông đốc trường Mỹ Lý. Gặp thầy Thiện, ông ta liền ân cần hỏi ngay bằng một câu tiếng Pháp: "Monsieur, comment vouz appelez-vouz?" (Thưa ông, ông tên là gì?). Không ngần ngại, thầy Thiện liền chắp tay cung kính trả lời: “J ai Thiện” (Tôi có Thiện. - ý ông ta muốn trả lời: Tôi tên là Thiện - nhưng nói tiếng Pháp không thành). Thế là muốn tránh cơn tức cười, ông thanh tra phải vội vàng đi thật nhanh qua lớp khác.Em tôi và tôi ghét chữ Hán bao nhiêu thì chú tôi lại thờ chữ ấy bấy nhiêu. Dùng đến chữ "thờ" để tỏ lòng chú yêu quý nó, tưởng cũng không quá đáng. Vì chú tôi đã lắm lần tỏ ra vẻ thờ nó thật. Chẳng vậy mà chú tôi lại đi rửa mặt, mặc áo đen dài trước khi đọc đến chữ Hán. Hay mỗi lần vô ý làm rơi quyển sổ chữ Hán xuống đất, chú tôi lại lật đật cúi lượm lên, rồi kính cẩn đội trên đầu gần vài phút.Những cử chỉ ấy tưởng cũng không lạ mắt lắm. Vì chú tôi là một nhà thâm Nho lỡ vận. Cũng như các nhà hủ Nho khác, chú tôi ghét bọn Tây học vô cùng. Chú tôi bảo bọn trai theo Tây học, sau này chỉ tổ bất hiều. Chú tôi còn mỉa mai bảo vần chữ Tây như b (bê), q (cu), h (hát), hay n (anh), m (em) là một thứ vần khi đọc lên thì không cao thượng chút nào cả. Ý hẳn chú tôi lại muốn nói văn chương Pháp chỉ quanh quẩn trong nghề ca hát (k, h), trong đạo anh, em (n, m) chứ không có gì cao siêu hơn nữa. Về vấn đề này chú tôi đã lắm lần cãi lý với cha tôi rất kịch liệt.Chú tôi bảo:- Anh cho thằng Thanh đi học chữ Tây thì sau này không khéo nó lại xách lư hương nhà ta đi bán mất. Thì nhà Tây có bàn thờ đâu mà bảo nó để lư hương ông bà nó lại.- …- Nếu ông nghe lời tôi cho nó đi học chữ Hán, sau này tệ đi nữa thì nó cũng làm hương làm lý với nước với làng. Mà tên ông bà trong gia phả lại khỏi phải nhờ ai đọc hộ nữa. Còn gì bất hiếu bằng lúc đem gia phả nhà ta nhờ người khác đọc. Anh nghĩ lại xem, ngòi bút mềm mại dịu dàng thì họ lại thay vào ngòi bút sắt. Mà bút sắt chỉ tạo được quân làm giặc, chứ tạo ra người quân tử hiền lương thế nào được? Ừ, nghĩ cho kỹ tóc trên đầu là máu mủ của cha mẹ, họ còn đang tay cúp phăng đi được nữa là.- …- Tôi không hiểu dân trong làng nghĩ thế nào mà cho con đi theo Tây học được? Vì cái gương bất hiếu đã lộ ra trước mắt mà họ không chịu nhìn cho rõ. Không bất hiếu mà bọn Tây học dám kêu ông bà chúng nó là "ai ơi" (aieux) in như lúc chúng kêu một người không bao giờ quen biết.- ...Trước bao nhiêu lý luận nghiêm nghị và ương gàn ấy, cha tôi vẫn lẳng lặng mỉm cười, chứ không bao giờ đáp lại.Lần này có lẽ là lần đầu chú tôi mới ghé lại bên bàn để nghe chúng tôi học. Nghe em tôi đọc lớn mấy chữ Hán, chú tôi mừng rỡ lắm .Chú tôi lần tay trong chiếc bao con đeo trước ngực, lấy cặp kính ra rồi nâng hai cái cóng để trên mép tai rất cẩn thận. Đoạn chú tôi chống tay lên nhìn quyển vở chữ Hán của em tôi đang học.- Thầy dạy cháu chữ Hán tên gì?- J ai Thiện.Em tôi nói xong liền kề má trên quyển sách cười ngặt nghẽo.- Thế nào? Thầy cháu họ Ro à?Câu hỏi bất ngờ ấy lại làm cho em tôi cười lớn hơn nữa. Không hiểu chuyện gì chú tôi cũng cất tiếng cười theo, nhưng với một giọng cười đạo mạo nghiêm trang của phần đông người theo Nho học.Một lúc sau, em tôi ngồi khoanh tay trên bàn, giả vờ làm nghiêm rồi nói sẽ:- Chú ạ, thầy cháu tên Thiện nhưng ác lắm.- Ừ, thầy thương mới cho roi cho vọt cháu ạ.- Nếu thầy thương bằng cách ấy thì thà cháu chịu thầy ghét còn hơn.Muốn nói lảng qua chuyện khác, chú tôi liền thấm nước miếng trên đầu hai ngón tay rồi vừa lật từng tờ giấy quyển vở chữ Hán vừa khẽ hỏi em tôi:- Chữ Hán cháu viết hay cháy đồ?- Cháu viết đấy.- Nếu vậy thì cháu viết tốt hơn trước nhiều lắm!- Chú bảo thế, chứ thầy Thiện thì cứ bảo chữ cháu viết như gà cào.- Thì ai cũng vậy, đầu có gà cào thì sau mới...- Mới gì chú!-... Mới phụng múa được.- Thế người bạn cháu tên Phụng sao chữ chị ta viết cũng như gà cào?- Lý sự như cháu thì ương gàn lắm. Biết nói đến lúc nào mới hết được! Thôi, này lặng để nghe chú hỏi: Khổng Tử viết là nghĩa gì cháu có biết không?- Là xừ Khổng Tử nói rằng...- Ấy chết! Đừng nói dại. Phải gọi ngài là Đức Thánh mới được.- Vâng, thì Đức Thánh Khổng Tử nói rằng...- Không được kêu tên của ngài, chỉ nói Đức Thánh là đủ rồi. Mà đã Thánh thì phải dùng chữ "dạy" mới nghe được chứ!- Rõ khổ, thế sao người làm sách lại không nói "Đức Thánh viết?"- Nếu nói Đức Thánh viết thì ai biết là Đức Thánh nào. Thôi cháu chớ cãi nữa. Dạy sao thì học vậy, con nít mà đòi ngang tài với Thánh Hiền chẩng những không phải đạo với "người trên đầu trên cổ" lại còn không nên nữa cháu ạ.- Thôi được, thì không nên. Nhưng không biết Đức Khổng Tử có họ hàng với ông Khổng Minh không?- Không, Đức Thánh là người nước Lỗ...Không để chú tôi nói hết câu, em tôi liền láu lỉnh ngắt lời hỏi:- Lỗ... là lỗ vốn à, phải không chú?Lần này không nén được cơn tức giận đã tràn trề trong lòng, chú tôi liền hậm hực vào nhà lấy dù, rồi trở ra đi thẳng.Đã hơn ba tuần, chú tôi không qua nhà tôi nữa. Ngày nào chú tôi cũng xách dù đi quanh nhà hàng xóm để khuyên những người lân cận cho con đi học chữ Hán. Nhưng đạo Khổng, cũng như chú tôi, đã già rồi, đã khản hơi rồi, không ai còn chịu mất thì giờ nghe chú tôi giảng nữa.Nói không ai nghe, chú tôi liền mở trường dạy chữ Hán để quyến rũ con dân trong làng đến học. Nhưng trường mở cửa đã mấy hôm mà số học sinh vẫn không quá hai người. Mà hai người ấy không phải ai xa lạ, chính là hai đứa con của chú tôi lên mười tuổi. Thấy bọn con nít trong làng đua nhau đi xin học ở trường Mỹ Lý, chú tôi lại đâm ra ghen ghét. Có một lần, một bọn học trò trường Mỹ Lý đi ngang qua nhà chú tôi, rồi cất tiếng nhại giọng học của mấy cậu con. Qua mấy ngày sau, chú tôi liền đi qua mấy làng Diệp Hải, Từ Sơn để quyến thêm học trò đến học. Nhưng số học trò của chú tôi vẫn như cũ dẫu lời hứa sẽ dạy không lấy tiền đã tràn ra khắp huyện. Trái lại trường Mỹ Lý cuối năm ấy, phải mở rộng thêm hai lớp mới đủ chỗ cho con dân trong làng đến xin học.Một hôm, tôi đến thăm thì thấy nhà chú tôi chật ních cả học trò. Tôi còn đương ngạc nhiên thì chú tôi kêu tôi lại gần rồi mỉm cười sung sướng sẽ bảo:- Đạo Thánh Hiền thì không bao giờ suy đồi được cháu ạ!Tôi hiểu chú tôi đang tranh cạnh một cách âm thầm với trường Mỹ Lý. Tiếng học lớn của bọn học trò chữ Hán đã làm chú tôi vui vẻ, vì trường Mỹ Lý vẫn còn thua trường chú tôi về sự ồn ào náo nhiệt. Có một điều rất lạ là học trò trường chú tôi chẳng những khỏi trả tiền thầy, lại được thầy cấp giấy mực để học và luôn cả bữa cơm trưa tại nhà thầy nữa.Qua tháng sau tôi lại đế thăm, nhưng lần này thì nhà chú tôi hiu quạnh yên tĩnh, không huyên náo như xưa nữa. Văng vẳng chỉ nghe được mấy tiếng lè nhè của hai đứa con chú tôi ngồi học. Hỏi đến học trò thì chú tôi ngồi ôm đầu gối thở dài rồi sẽ bảo:- Chúng nó cũng theo học a, b rồi cháu ạ.Nói xong chú tôi lièn gục đầu ôm mặt.Thì ra hôm nay tôi mới biết, bọn học trò đông đảo của chú tôi ngày trước là bọn chăn trâu mà chú tôi đã quyến rũ được ở ngoài đồng làng Quan Mỹ. Mục lục Chú tôi Chú tôi Thanh TịnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: violet2007 Nguồn: Thư viện toàn cầuĐược bạn: Thành viên VNTQ.net đưa lên vào ngày: 19 tháng 2 năm 2008
Thanh Tịnh Chú tôi Tôi còn nhớ rõ rành, tối hôm ấy là một đêm trăng về cuối hạ. Chúng tôi đang ngồi học trong nhà, thì chú tôi nhân đi tỉnh về, ghé lại thăm.Thấy em gái tôi ngồi nghê nga học chữ Hán, chú tôi đến đứng gần bên bàn, mỉm cười, nhìn nó chòng chọc. Nghe nó học, chú tôi đưa mấy ngón tay thon thon móng dài, thong thả vuốt chải chòm râu xuống, ra vẻ đắc ý lắm.Nhưng em tôi thì hẳn không đắc ý chút nào, vì chữ Nho là thứ chữ xưa nay nó vẫn sợ. Theo ý nó cũng như theo ý tôi về thời bấy giờ, thì người ta bắt chúng tôi học chữ Nho là làm một việc hoàn toàn vô ích. Chữ Nho khó học cũng như khó hiểu, và chỉ đem lại những sự rắc rối thêm cho đời học sinh chúng tôi.Nhưng mỗi lần nghe thầy học bàn giải những nghĩa thâm thuý của nó thì chúng tôi lại đâm ra ngờ vực. Dầu sao, chúng tôi vẫn đồng lòng khinh và sợ những buổi học ác nghiệt nặng nề kia. Không mấy khi trong giờ chữ Nho, anh em tôi đọc thuộc bài. Tôi thì nhanh trí, lõm bõm còn đọc được vài ba chữ, chứ em tôi thì đứng ngậm câm ra đó như pho tượng.Những ngọn thước quá thẳng tay của thầy Thiện đã bắt em tôi ghét luôn cả thầy lẫn chữ của thầy dạy nữa.Nó thường gọi thầy Thiện là một ông ác thần râu quặp. Và một hôm trước mặt học trò, nó còn dám cả gan gọi thầy là ông đồ gàn. Tôi còn nhớ một hôm tan buổi học chiều, nó hớn hở đến tôi và nhí nhảnh bảo tôi rằng:- Anh Thanh ạ, thầy dạy chữ Hán tên Thiện nhưng kỳ thật thì ác lắm. Mà ác hơn thầy Thiện thì không phải một thầy tên là Ác mà chính là ông thanh tra tên Le Bon. Anh có biết không, sau khi đến viếng lớp anh thì ông ta lại vào lớp em với ông đốc trường Mỹ Lý. Gặp thầy Thiện, ông ta liền ân cần hỏi ngay bằng một câu tiếng Pháp: "Monsieur, comment vouz appelez-vouz?" (Thưa ông, ông tên là gì?). Không ngần ngại, thầy Thiện liền chắp tay cung kính trả lời: “J ai Thiện” (Tôi có Thiện. - ý ông ta muốn trả lời: Tôi tên là Thiện - nhưng nói tiếng Pháp không thành). Thế là muốn tránh cơn tức cười, ông thanh tra phải vội vàng đi thật nhanh qua lớp khác.Em tôi và tôi ghét chữ Hán bao nhiêu thì chú tôi lại thờ chữ ấy bấy nhiêu. Dùng đến chữ "thờ" để tỏ lòng chú yêu quý nó, tưởng cũng không quá đáng. Vì chú tôi đã lắm lần tỏ ra vẻ thờ nó thật. Chẳng vậy mà chú tôi lại đi rửa mặt, mặc áo đen dài trước khi đọc đến chữ Hán. Hay mỗi lần vô ý làm rơi quyển sổ chữ Hán xuống đất, chú tôi lại lật đật cúi lượm lên, rồi kính cẩn đội trên đầu gần vài phút.Những cử chỉ ấy tưởng cũng không lạ mắt lắm. Vì chú tôi là một nhà thâm Nho lỡ vận. Cũng như các nhà hủ Nho khác, chú tôi ghét bọn Tây học vô cùng. Chú tôi bảo bọn trai theo Tây học, sau này chỉ tổ bất hiều. Chú tôi còn mỉa mai bảo vần chữ Tây như b (bê), q (cu), h (hát), hay n (anh), m (em) là một thứ vần khi đọc lên thì không cao thượng chút nào cả. Ý hẳn chú tôi lại muốn nói văn chương Pháp chỉ quanh quẩn trong nghề ca hát (k, h), trong đạo anh, em (n, m) chứ không có gì cao siêu hơn nữa. Về vấn đề này chú tôi đã lắm lần cãi lý với cha tôi rất kịch liệt.Chú tôi bảo:- Anh cho thằng Thanh đi học chữ Tây thì sau này không khéo nó lại xách lư hương nhà ta đi bán mất. Thì nhà Tây có bàn thờ đâu mà bảo nó để lư hương ông bà nó lại.- …- Nếu ông nghe lời tôi cho nó đi học chữ Hán, sau này tệ đi nữa thì nó cũng làm hương làm lý với nước với làng. Mà tên ông bà trong gia phả lại khỏi phải nhờ ai đọc hộ nữa. Còn gì bất hiếu bằng lúc đem gia phả nhà ta nhờ người khác đọc. Anh nghĩ lại xem, ngòi bút mềm mại dịu dàng thì họ lại thay vào ngòi bút sắt. Mà bút sắt chỉ tạo được quân làm giặc, chứ tạo ra người quân tử hiền lương thế nào được? Ừ, nghĩ cho kỹ tóc trên đầu là máu mủ của cha mẹ, họ còn đang tay cúp phăng đi được nữa là.- …- Tôi không hiểu dân trong làng nghĩ thế nào mà cho con đi theo Tây học được? Vì cái gương bất hiếu đã lộ ra trước mắt mà họ không chịu nhìn cho rõ. Không bất hiếu mà bọn Tây học dám kêu ông bà chúng nó là "ai ơi" (aieux) in như lúc chúng kêu một người không bao giờ quen biết.- ...Trước bao nhiêu lý luận nghiêm nghị và ương gàn ấy, cha tôi vẫn lẳng lặng mỉm cười, chứ không bao giờ đáp lại.Lần này có lẽ là lần đầu chú tôi mới ghé lại bên bàn để nghe chúng tôi học. Nghe em tôi đọc lớn mấy chữ Hán, chú tôi mừng rỡ lắm .Chú tôi lần tay trong chiếc bao con đeo trước ngực, lấy cặp kính ra rồi nâng hai cái cóng để trên mép tai rất cẩn thận. Đoạn chú tôi chống tay lên nhìn quyển vở chữ Hán của em tôi đang học.- Thầy dạy cháu chữ Hán tên gì?- J ai Thiện.Em tôi nói xong liền kề má trên quyển sách cười ngặt nghẽo.- Thế nào? Thầy cháu họ Ro à?Câu hỏi bất ngờ ấy lại làm cho em tôi cười lớn hơn nữa. Không hiểu chuyện gì chú tôi cũng cất tiếng cười theo, nhưng với một giọng cười đạo mạo nghiêm trang của phần đông người theo Nho học.Một lúc sau, em tôi ngồi khoanh tay trên bàn, giả vờ làm nghiêm rồi nói sẽ:- Chú ạ, thầy cháu tên Thiện nhưng ác lắm.- Ừ, thầy thương mới cho roi cho vọt cháu ạ.- Nếu thầy thương bằng cách ấy thì thà cháu chịu thầy ghét còn hơn.Muốn nói lảng qua chuyện khác, chú tôi liền thấm nước miếng trên đầu hai ngón tay rồi vừa lật từng tờ giấy quyển vở chữ Hán vừa khẽ hỏi em tôi:- Chữ Hán cháu viết hay cháy đồ?- Cháu viết đấy.- Nếu vậy thì cháu viết tốt hơn trước nhiều lắm!- Chú bảo thế, chứ thầy Thiện thì cứ bảo chữ cháu viết như gà cào.- Thì ai cũng vậy, đầu có gà cào thì sau mới...- Mới gì chú!-... Mới phụng múa được.- Thế người bạn cháu tên Phụng sao chữ chị ta viết cũng như gà cào?- Lý sự như cháu thì ương gàn lắm. Biết nói đến lúc nào mới hết được! Thôi, này lặng để nghe chú hỏi: Khổng Tử viết là nghĩa gì cháu có biết không?- Là xừ Khổng Tử nói rằng...- Ấy chết! Đừng nói dại. Phải gọi ngài là Đức Thánh mới được.- Vâng, thì Đức Thánh Khổng Tử nói rằng...- Không được kêu tên của ngài, chỉ nói Đức Thánh là đủ rồi. Mà đã Thánh thì phải dùng chữ "dạy" mới nghe được chứ!- Rõ khổ, thế sao người làm sách lại không nói "Đức Thánh viết?"- Nếu nói Đức Thánh viết thì ai biết là Đức Thánh nào. Thôi cháu chớ cãi nữa. Dạy sao thì học vậy, con nít mà đòi ngang tài với Thánh Hiền chẩng những không phải đạo với "người trên đầu trên cổ" lại còn không nên nữa cháu ạ.- Thôi được, thì không nên. Nhưng không biết Đức Khổng Tử có họ hàng với ông Khổng Minh không?- Không, Đức Thánh là người nước Lỗ...Không để chú tôi nói hết câu, em tôi liền láu lỉnh ngắt lời hỏi:- Lỗ... là lỗ vốn à, phải không chú?Lần này không nén được cơn tức giận đã tràn trề trong lòng, chú tôi liền hậm hực vào nhà lấy dù, rồi trở ra đi thẳng.Đã hơn ba tuần, chú tôi không qua nhà tôi nữa. Ngày nào chú tôi cũng xách dù đi quanh nhà hàng xóm để khuyên những người lân cận cho con đi học chữ Hán. Nhưng đạo Khổng, cũng như chú tôi, đã già rồi, đã khản hơi rồi, không ai còn chịu mất thì giờ nghe chú tôi giảng nữa.Nói không ai nghe, chú tôi liền mở trường dạy chữ Hán để quyến rũ con dân trong làng đến học. Nhưng trường mở cửa đã mấy hôm mà số học sinh vẫn không quá hai người. Mà hai người ấy không phải ai xa lạ, chính là hai đứa con của chú tôi lên mười tuổi. Thấy bọn con nít trong làng đua nhau đi xin học ở trường Mỹ Lý, chú tôi lại đâm ra ghen ghét. Có một lần, một bọn học trò trường Mỹ Lý đi ngang qua nhà chú tôi, rồi cất tiếng nhại giọng học của mấy cậu con. Qua mấy ngày sau, chú tôi liền đi qua mấy làng Diệp Hải, Từ Sơn để quyến thêm học trò đến học. Nhưng số học trò của chú tôi vẫn như cũ dẫu lời hứa sẽ dạy không lấy tiền đã tràn ra khắp huyện. Trái lại trường Mỹ Lý cuối năm ấy, phải mở rộng thêm hai lớp mới đủ chỗ cho con dân trong làng đến xin học.Một hôm, tôi đến thăm thì thấy nhà chú tôi chật ních cả học trò. Tôi còn đương ngạc nhiên thì chú tôi kêu tôi lại gần rồi mỉm cười sung sướng sẽ bảo:- Đạo Thánh Hiền thì không bao giờ suy đồi được cháu ạ!Tôi hiểu chú tôi đang tranh cạnh một cách âm thầm với trường Mỹ Lý. Tiếng học lớn của bọn học trò chữ Hán đã làm chú tôi vui vẻ, vì trường Mỹ Lý vẫn còn thua trường chú tôi về sự ồn ào náo nhiệt. Có một điều rất lạ là học trò trường chú tôi chẳng những khỏi trả tiền thầy, lại được thầy cấp giấy mực để học và luôn cả bữa cơm trưa tại nhà thầy nữa.Qua tháng sau tôi lại đế thăm, nhưng lần này thì nhà chú tôi hiu quạnh yên tĩnh, không huyên náo như xưa nữa. Văng vẳng chỉ nghe được mấy tiếng lè nhè của hai đứa con chú tôi ngồi học. Hỏi đến học trò thì chú tôi ngồi ôm đầu gối thở dài rồi sẽ bảo:- Chúng nó cũng theo học a, b rồi cháu ạ.Nói xong chú tôi lièn gục đầu ôm mặt.Thì ra hôm nay tôi mới biết, bọn học trò đông đảo của chú tôi ngày trước là bọn chăn trâu mà chú tôi đã quyến rũ được ở ngoài đồng làng Quan Mỹ. Mục lục Chú tôi Chú tôi Thanh TịnhChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ.Đánh máy: violet2007 Nguồn: Thư viện toàn cầuĐược bạn: Thành viên VNTQ.net đưa lên vào ngày: 19 tháng 2 năm 2008
Linda Stafford Chúc Giáng sinh vui vẻ Dịch giả: Trần LeThânh Hà Đôi khi rất tình cờ, hạnh phúc như ngọn lửa ấm áp, sưởi ấm suốt cuộc đời. Hãy giữ ngọn lửa ấm áp ấy cho tâm hồn, để cuộc sống trên trần gian này hạnh phúc hơn. Hai cây gạt nước vất vả đẩy những bông tuyết ướt nặng khỏi tấm kính chắn gió trong khi vẫn theo nhịp với Wille Nelson đang hát bài Lại lên đường. Trint ấn nút tắt máy. Anh đã nghe bài này bốn lần trong hai giờ qua, muốn phát bệnh vì nó. Anh nhún đôi vai đau nhức để cố rũ bỏ những dặm dài đã đi. Đường đến Memphis còn xa lắm, một cơn bão đang gầm thét và liên tiểu bang bốn mươi đang trở nên nguy hiểm. Tít đằng xa, Trint nhận ra những tia sáng quý giá của một trạm xe tải, quyết định rời khỏi con đường và ăn vội một chút gì đó trong khi chờ đợi xem thời tiết có tốt hơn hay sẽ biến thành một cơn bão tuyết khắc nghiệt có thể làm tắc nghẽn giao thông mọi con đường. Anh đậu chiếc Freighliner màu cam và chiếc xe móc hậu dài mười sáu mét vào một chỗ trống rồi chèn nó lại. Anh đang kéo một đống vỏ xe hơi nặng đến Nashville và sau đó anh phải dỡ một khối hàng ở Baltimore, chở đến Chicago. Anh với lấy chiếc áo khoác và ngập ngừng khi thấy chiếc hộp trên ghế dành cho khách. Mẹ anh lo lắng vì anh sẽ đón lễ Giáng sinh một mình trên đường và đã cho anh một hộp đầy quà. Anh mỉm cười thầm nghĩ mẹ anh vẫn đối xử với anh như một đứa bé. Anh nhìn đồng hồ tay, đã gần nửa đêm Giáng sinh nên anh có thể mở gói quà của mình được rồi. Anh xé toang chiếc hộp và thấy một chiếc áo sơ mi bằng vải nỉ ấm áp, có lẽ là màu xanh. Thật khó phân biệt màu trong ánh sáng lờ mờ, nhưng mẹ anh biết đó là màu anh thích nhất. Có mấy đôi vớ dày và bao tay da. Mẹ anh luôn luôn chăm sóc anh tỉ mỉ và sợ đứa con trai út bị cảm lạnh. Có những chiếc bánh kẹp, kẹo sô cô la sữa do mẹ làm và một chiếc vớ đỏ có in hình Ông già Noel. Anh thò tay vào trong chiếc vớ và kéo ra một chiếc xe tải có xe móc hậu rất giống chiếc xe tải của anh và tự hỏi không biết mẹ anh phải đến bao nhiêu cửa tiệm trước khi tìm được một món quà phù hợp như vậy. Mắt anh cay xè. Tháng tới anh tròn hai mươi lăm tuổi. Anh đã là một người đàn ông. Đàn ông không khóc vì chuyện chiếc bánh kẹp và một chiếc xe tải đồ chơi hay vì họ ở cách xa nhà một ngàn dặm vào dịp lễ Giáng sinh. Anh leo xuống khỏi buồng lái và một cơn gió lạnh đập vào ngực anh như một cú đấm. Anh dựng cổ áo lên và chạy băng qua bãi đậu xe đến quán ăn mở suốt đêm. Anh cao gầy và không có nhiều da thịt để giúp anh đỡ lạnh. Trong quán không khí ấm áp và dễ chịu. Một tá tài xế xe tải ngồi rải rác ở quầy và các bàn. Một người đàn ông, một phụ nữ và một cậu bé ngồi túm tụm trong một góc, trông họ mệt mỏi và buồn bã. Trint cảm thấy tội nghiệp cậu bé, trông cậu chừng tám tuổi và không cậu bé nào thích đón đêm Giáng sinh trong một trạm xe tải. Cha mẹ cậu bé đang uống cà phê và Trint đoán họ đang lái xe đến nơi nào đó để ăn lễ với người thân, nhưng rồi cơn mưa tuyết đã buộc họ vào đây. Họ uống cà phê để tỉnh táo, để có thể đi tiếp nếu thời tiết tốt hơn. “Ngoài trời lạnh đến nỗi tôi nhổ ra nước đá”. Một người tài xế mập mạp ngồi ở quầy nói và những người khác cười lớn. Một cô phục vụ xinh xắn tóc vàng trao thực đơn cho Trint. Anh nói: “Tôi ăn bánh bích quy và uống nước thịt...”. “... Và uống trà đá có vắt chanh” - cô tiếp lời anh. “Anh là tài xế xe tải duy nhất ghé đây không uống cà phê” - cô mỉm cười và có vẻ không vội bỏ đi. “Tôi ngạc nhiên là cô nhớ ra tôi” - anh cười đáp lại cô. “Làm sao tôi quên được đôi mắt nâu đẹp và giọng nói quê anh?” - cô hỏi, như muốn nói với anh rằng cô thường chờ anh mỗi lần một chiếc xe tải ghé lại. “À tôi cũng nhớ ra cô” - anh cười thật tươi. “Cô muốn trở thành cô giáo, tôi nhớ cô nói là dạy lớp một hay lớp hai gì đó. Cô làm việc ở đây ban đêm để có thể học xong đại học và tên cô là Melinda”. “Anh nhớ hay quá!” - cô nói với khuôn mặt rạng ngời vì anh đã nói tên cô một cách dịu dàng. Má cô ửng hồng và cô vội vã đi vào bếp. Thật buồn cười cho cách những tài xế xe tải biết được nhiều điều này điều nọ về cuộc đời người khác. Anh nhìn quanh phòng, có nhiều gương mặt tài xế trông quen quen nhưng anh không biết tên người nào. Có thể ngày mai anh gặp lại họ ở trạm dừng xe tải khác, mà cũng có thể không bao giờ gặp lại họ. Có những lúc nghề của anh sao mà cô đơn khủng khiếp. Trint thích lái xe tải, anh thích nhìn ngắm những cảnh mới lạ và anh cũng thích số tiền lương cao, nhưng có những lúc như tối nay anh cảm thấy cô độc dễ sợ và thầm hỏi đây có phải là cuộc sống dành cho anh không. Anh nhớ gia đình, mẹ anh đã một mình nuôi dạy bốn đứa con trong một trang trại bốn mươi mẫu ở Missouri, nhưng dù tiền bạc eo hẹp đến đâu, bà vẫn luôn luôn bảo đảm cho gia đình có một lễ Giáng sinh tốt đẹp. Anh nghĩ về chiếc hộp quà trong xe tải. Anh lại nhìn cậu bé và hiểu ra mình phải làm gì. Anh tự buộc mình trở ra với cái lạnh buốt tận xương bên ngoài để tới xe của anh. Anh lôi chiếc vớ Giáng sinh ra khỏi buồng lái, vội vàng chạy về phía quán ăn ấm áp. Anh đi đến quầy hàng nơi cả gia đình ngồi im lặng và mệt mỏi. “Chú nghĩ Ông già Noel đã để cái này lại cho cháu” - Trint nói và trao chiếc vớ đỏ cho cậu bé. Cậu bé nhìn bà mẹ, bà lưỡng lự một giây rồi gật đầu. Cậu bé háo hức chìa tay ra nhận chiếc vớ, rồi thọc tay ngay vào. “Ôi mẹ ơi, xem này! Một chiếc xe tải lớn y hệt như những chiếc xe ngoài kia!”. Nụ cười tươi của cậu bé làm cả gian phòng bừng sáng. “Hãy nói giùm với Ông già Noel... à, nói cảm ơn ông ấy” - cha cậu bé nói, rồi bắt tay Trint thật mạnh và lâu. Người mẹ mỉm cười đầy vẻ biết ơn. Trint trở lại quầy hàng, ăn bánh bích quy với nước thịt. Anh đưa cô phục vụ một tờ hai mươi đô la tiền trà nước và chúc cô Giáng sinh vui vẻ. Cô nói số tiền lớn quá, nhưng anh bảo cô dùng nó để mua sách học, cô nhận và nhét vào tay anh một mảnh giấy. “Anh nhớ giữ gìn sức khỏe” - cô nói và “trở lại sớm nhé”. “Anh nhớ... Melinda ạ” - anh hứa và chợt nhận ra cô có đôi mắt xanh nhất anh từng thấy. Trint bước ra ngoài, cơn mưa tuyết đã ngưng và một vài ngôi sao sáng lấp lánh trong một khoảng trống giữa các đám mây. Có tiếng gõ cửa sau lưng anh và anh quay lại nhìn, đó chính là cậu bé. Cậu đang giơ chiếc xe tải lên và cười giòn. Trint vẫy tay từ giã và cậu bé vẫy lại. Trint cảm thấy vui, ngày mai anh sẽ ghé lại đâu đó dọc đường, gọi điện về nhà và nói chuyện với các anh trai và cô em gái nhỏ. Anh sẽ kể với mẹ chuyện cho cậu bé món đồ chơi chắc bà sẽ thích lắm. Trint đến xe anh và dừng lại. Ai đó đã viết dòng chữ “Chúc Giáng sinh vui vẻ” trên lớp tuyết phủ kính chắn gió và treo một thanh kẹo trên tấm kính bên hông xe. Anh tự hỏi không biết đó là Melinda, cậu bé hay một tài xế xe tải. Anh mở máy, cảm thấy tiếng xe nổ và tràn đầy sức mạnh anh chầm chậm lên đường. Không lâu nữa những chiếc xe ủi tuyết sẽ đến và dọn trống con đường liên tiểu bang, nhưng lúc này con đường như trải rộng như một dải băng bằng bạc. Một cảm giác bình yên dịu dàng tràn ngập tim Trint. Anh là một chàng trai may mắn, anh có công việc anh yêu thích, có số điện thoại của Melinda trong túi, thời tiết đã quang đãng và nhiều dặm đường mở rộng trước mặt. Anh không còn cảm thấy mệt mỏi hay đơn độc nữa. Anh yêu cuộc sống này và sẽ không thay đổi điều gì cả. Mục lục Chúc Giáng sinh vui vẻ Chúc Giáng sinh vui vẻ Linda StaffordChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thư viện bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 30 tháng 9 năm 2005
Linda Stafford Chúc Giáng sinh vui vẻ Dịch giả: Trần LeThânh Hà Đôi khi rất tình cờ, hạnh phúc như ngọn lửa ấm áp, sưởi ấm suốt cuộc đời. Hãy giữ ngọn lửa ấm áp ấy cho tâm hồn, để cuộc sống trên trần gian này hạnh phúc hơn. Hai cây gạt nước vất vả đẩy những bông tuyết ướt nặng khỏi tấm kính chắn gió trong khi vẫn theo nhịp với Wille Nelson đang hát bài Lại lên đường. Trint ấn nút tắt máy. Anh đã nghe bài này bốn lần trong hai giờ qua, muốn phát bệnh vì nó. Anh nhún đôi vai đau nhức để cố rũ bỏ những dặm dài đã đi. Đường đến Memphis còn xa lắm, một cơn bão đang gầm thét và liên tiểu bang bốn mươi đang trở nên nguy hiểm. Tít đằng xa, Trint nhận ra những tia sáng quý giá của một trạm xe tải, quyết định rời khỏi con đường và ăn vội một chút gì đó trong khi chờ đợi xem thời tiết có tốt hơn hay sẽ biến thành một cơn bão tuyết khắc nghiệt có thể làm tắc nghẽn giao thông mọi con đường. Anh đậu chiếc Freighliner màu cam và chiếc xe móc hậu dài mười sáu mét vào một chỗ trống rồi chèn nó lại. Anh đang kéo một đống vỏ xe hơi nặng đến Nashville và sau đó anh phải dỡ một khối hàng ở Baltimore, chở đến Chicago. Anh với lấy chiếc áo khoác và ngập ngừng khi thấy chiếc hộp trên ghế dành cho khách. Mẹ anh lo lắng vì anh sẽ đón lễ Giáng sinh một mình trên đường và đã cho anh một hộp đầy quà. Anh mỉm cười thầm nghĩ mẹ anh vẫn đối xử với anh như một đứa bé. Anh nhìn đồng hồ tay, đã gần nửa đêm Giáng sinh nên anh có thể mở gói quà của mình được rồi. Anh xé toang chiếc hộp và thấy một chiếc áo sơ mi bằng vải nỉ ấm áp, có lẽ là màu xanh. Thật khó phân biệt màu trong ánh sáng lờ mờ, nhưng mẹ anh biết đó là màu anh thích nhất. Có mấy đôi vớ dày và bao tay da. Mẹ anh luôn luôn chăm sóc anh tỉ mỉ và sợ đứa con trai út bị cảm lạnh. Có những chiếc bánh kẹp, kẹo sô cô la sữa do mẹ làm và một chiếc vớ đỏ có in hình Ông già Noel. Anh thò tay vào trong chiếc vớ và kéo ra một chiếc xe tải có xe móc hậu rất giống chiếc xe tải của anh và tự hỏi không biết mẹ anh phải đến bao nhiêu cửa tiệm trước khi tìm được một món quà phù hợp như vậy. Mắt anh cay xè. Tháng tới anh tròn hai mươi lăm tuổi. Anh đã là một người đàn ông. Đàn ông không khóc vì chuyện chiếc bánh kẹp và một chiếc xe tải đồ chơi hay vì họ ở cách xa nhà một ngàn dặm vào dịp lễ Giáng sinh. Anh leo xuống khỏi buồng lái và một cơn gió lạnh đập vào ngực anh như một cú đấm. Anh dựng cổ áo lên và chạy băng qua bãi đậu xe đến quán ăn mở suốt đêm. Anh cao gầy và không có nhiều da thịt để giúp anh đỡ lạnh. Trong quán không khí ấm áp và dễ chịu. Một tá tài xế xe tải ngồi rải rác ở quầy và các bàn. Một người đàn ông, một phụ nữ và một cậu bé ngồi túm tụm trong một góc, trông họ mệt mỏi và buồn bã. Trint cảm thấy tội nghiệp cậu bé, trông cậu chừng tám tuổi và không cậu bé nào thích đón đêm Giáng sinh trong một trạm xe tải. Cha mẹ cậu bé đang uống cà phê và Trint đoán họ đang lái xe đến nơi nào đó để ăn lễ với người thân, nhưng rồi cơn mưa tuyết đã buộc họ vào đây. Họ uống cà phê để tỉnh táo, để có thể đi tiếp nếu thời tiết tốt hơn. “Ngoài trời lạnh đến nỗi tôi nhổ ra nước đá”. Một người tài xế mập mạp ngồi ở quầy nói và những người khác cười lớn. Một cô phục vụ xinh xắn tóc vàng trao thực đơn cho Trint. Anh nói: “Tôi ăn bánh bích quy và uống nước thịt...”. “... Và uống trà đá có vắt chanh” - cô tiếp lời anh. “Anh là tài xế xe tải duy nhất ghé đây không uống cà phê” - cô mỉm cười và có vẻ không vội bỏ đi. “Tôi ngạc nhiên là cô nhớ ra tôi” - anh cười đáp lại cô. “Làm sao tôi quên được đôi mắt nâu đẹp và giọng nói quê anh?” - cô hỏi, như muốn nói với anh rằng cô thường chờ anh mỗi lần một chiếc xe tải ghé lại. “À tôi cũng nhớ ra cô” - anh cười thật tươi. “Cô muốn trở thành cô giáo, tôi nhớ cô nói là dạy lớp một hay lớp hai gì đó. Cô làm việc ở đây ban đêm để có thể học xong đại học và tên cô là Melinda”. “Anh nhớ hay quá!” - cô nói với khuôn mặt rạng ngời vì anh đã nói tên cô một cách dịu dàng. Má cô ửng hồng và cô vội vã đi vào bếp. Thật buồn cười cho cách những tài xế xe tải biết được nhiều điều này điều nọ về cuộc đời người khác. Anh nhìn quanh phòng, có nhiều gương mặt tài xế trông quen quen nhưng anh không biết tên người nào. Có thể ngày mai anh gặp lại họ ở trạm dừng xe tải khác, mà cũng có thể không bao giờ gặp lại họ. Có những lúc nghề của anh sao mà cô đơn khủng khiếp. Trint thích lái xe tải, anh thích nhìn ngắm những cảnh mới lạ và anh cũng thích số tiền lương cao, nhưng có những lúc như tối nay anh cảm thấy cô độc dễ sợ và thầm hỏi đây có phải là cuộc sống dành cho anh không. Anh nhớ gia đình, mẹ anh đã một mình nuôi dạy bốn đứa con trong một trang trại bốn mươi mẫu ở Missouri, nhưng dù tiền bạc eo hẹp đến đâu, bà vẫn luôn luôn bảo đảm cho gia đình có một lễ Giáng sinh tốt đẹp. Anh nghĩ về chiếc hộp quà trong xe tải. Anh lại nhìn cậu bé và hiểu ra mình phải làm gì. Anh tự buộc mình trở ra với cái lạnh buốt tận xương bên ngoài để tới xe của anh. Anh lôi chiếc vớ Giáng sinh ra khỏi buồng lái, vội vàng chạy về phía quán ăn ấm áp. Anh đi đến quầy hàng nơi cả gia đình ngồi im lặng và mệt mỏi. “Chú nghĩ Ông già Noel đã để cái này lại cho cháu” - Trint nói và trao chiếc vớ đỏ cho cậu bé. Cậu bé nhìn bà mẹ, bà lưỡng lự một giây rồi gật đầu. Cậu bé háo hức chìa tay ra nhận chiếc vớ, rồi thọc tay ngay vào. “Ôi mẹ ơi, xem này! Một chiếc xe tải lớn y hệt như những chiếc xe ngoài kia!”. Nụ cười tươi của cậu bé làm cả gian phòng bừng sáng. “Hãy nói giùm với Ông già Noel... à, nói cảm ơn ông ấy” - cha cậu bé nói, rồi bắt tay Trint thật mạnh và lâu. Người mẹ mỉm cười đầy vẻ biết ơn. Trint trở lại quầy hàng, ăn bánh bích quy với nước thịt. Anh đưa cô phục vụ một tờ hai mươi đô la tiền trà nước và chúc cô Giáng sinh vui vẻ. Cô nói số tiền lớn quá, nhưng anh bảo cô dùng nó để mua sách học, cô nhận và nhét vào tay anh một mảnh giấy. “Anh nhớ giữ gìn sức khỏe” - cô nói và “trở lại sớm nhé”. “Anh nhớ... Melinda ạ” - anh hứa và chợt nhận ra cô có đôi mắt xanh nhất anh từng thấy. Trint bước ra ngoài, cơn mưa tuyết đã ngưng và một vài ngôi sao sáng lấp lánh trong một khoảng trống giữa các đám mây. Có tiếng gõ cửa sau lưng anh và anh quay lại nhìn, đó chính là cậu bé. Cậu đang giơ chiếc xe tải lên và cười giòn. Trint vẫy tay từ giã và cậu bé vẫy lại. Trint cảm thấy vui, ngày mai anh sẽ ghé lại đâu đó dọc đường, gọi điện về nhà và nói chuyện với các anh trai và cô em gái nhỏ. Anh sẽ kể với mẹ chuyện cho cậu bé món đồ chơi chắc bà sẽ thích lắm. Trint đến xe anh và dừng lại. Ai đó đã viết dòng chữ “Chúc Giáng sinh vui vẻ” trên lớp tuyết phủ kính chắn gió và treo một thanh kẹo trên tấm kính bên hông xe. Anh tự hỏi không biết đó là Melinda, cậu bé hay một tài xế xe tải. Anh mở máy, cảm thấy tiếng xe nổ và tràn đầy sức mạnh anh chầm chậm lên đường. Không lâu nữa những chiếc xe ủi tuyết sẽ đến và dọn trống con đường liên tiểu bang, nhưng lúc này con đường như trải rộng như một dải băng bằng bạc. Một cảm giác bình yên dịu dàng tràn ngập tim Trint. Anh là một chàng trai may mắn, anh có công việc anh yêu thích, có số điện thoại của Melinda trong túi, thời tiết đã quang đãng và nhiều dặm đường mở rộng trước mặt. Anh không còn cảm thấy mệt mỏi hay đơn độc nữa. Anh yêu cuộc sống này và sẽ không thay đổi điều gì cả. Mục lục Chúc Giáng sinh vui vẻ Chúc Giáng sinh vui vẻ Linda StaffordChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Thư viện bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 30 tháng 9 năm 2005
Trần Quang Thiệu Chúc Thư Tình Yêu (Lời người viết: Bài viết rất ngắn nầy nguyên có tên là ‘Tình Sông Nghĩa Biển’ nhưng tựa đề đó trùng với tên một truyện ngắn của nhà văn Phan Lạc Tiếp, một người bạn của chúng tôi, nên tên bài viết nầy được đổi thành ‘Chúc Thư Tình Yêu’ để tránh ngộ nhận.) Tôi viết những dòng nầy cho bạn bè để chia sẻ một nỗi niềm, cho con tôi và cho H. như một lời trần tình, và cho chính tôi như một lời trăn trối. Cũng như tôi, đa số các bạn đã từng trải qua những ngày tù đày đói khổ trên cao-nguyên hay núi rừng Bắc Việt. Nhưng những đau đớn thể xác đó không thể so-sánh được với niềm thống khổ mà tôi đã trải qua. Một năm sau ngày tôi bị cưỡng bách học tập cải tạo, nhà tôi mang đứa con chưa đầy năm tuổi vượt biên. Vợ con tôi được một tàu Hòa Lan cứu vớt và định cư tại xứ tự do nầy. Mười bốn năm tù đày là mười bốn năm hy-vọng, vì qua em gái tôi, tôi được biết rằng vợ con tôi đã có một đời sống yên lành. Ngày tôi trở về thành phố cũng là ngày xót xa nhất cuộc đời, còn hơn cả lúc tôi lên xe đi cải tạo. Em gái tôi ngập ngừng cho tôi biết là vợ tôi đã sống chung với một người khác. Những lá thư cuối cùng H. viết về, em tôi đã giấu kín vì sợ rằng tôi không chịu được thêm niềm đau tinh thần trong lúc tù đày. "Trăm nghìn lạy anh, xin anh tha thứ và quên đi người đàn bà không xứng đáng … ". Tôi vò nát lá thư, đau và tủi, nhưng không có nước mắt để khóc cho mình, cho đời! Nhưng niềm đau nào rồi cũng nguôi ngoai. Tôi vẫn còn đứa con mà 15 năm tôi chưa gặp mặt. Tôi viết thư cho người vợ cũ, chúc H. hạnh phúc và cám ơn H. đã thay tôi nuôi nấng con nên người. Năm 1991, sau khi đã định cư ở Hoa-Kỳ, tôi lại nhận được thư H. . H. nhắc tới tình yêu đầu đời, êm như dòng sông nhỏ nơi quê nàng, và xin gặp tôi một lần: "Một lần với anh, rồi để tùy anh, em bao giờ cũng như dòng sông cũ". Lòng tôi chùng xuống và tôi háo hức mong ngày tái ngộ như thủa mới yêu nhau. Mùa hè năm ấy, H. gọi tôi từ một góc phố, hỏi đường đến căn phòng trọ tôi chia sẻ với người bạn cùng cảnh ngộ. Tôi run-rẩy chải lại mái tóc đã điểm sương để đón H. và thấy mình lúng túng như thủa hai mươi, khi mới biết yêu lần đầu. Đêm đó H. kể với tôi nỗi cô đơn và thống khổ vô-tận của người đàn bà với đứa con nhỏ trên xứ lạ. Từ con sông hiền-hòa, dòng đời đã đưa H. ra biển, và X., một sinh viên du-học, thông dịch viên trong phái đoàn cứu trợ, là cái phao cho H. bám víu, chịu ơn nghĩa, nuôi con và nuôi chồng trong tù. "Chúng mình sống với nhau được mấy năm, anh thường đi xa, và cuối cùng đi biền biệt, không biết ngày về. Em lúc nào cũng thương nhớ anh, Nhưng X. cho em và con đời sống. Hơn 10 năm nay X. quanh quẩn bên em, tha-thiết và dịu dàng, đưa con đến trường ngày bé dại, đón em những chiều mưa, và hôm qua cặm cụi xếp quần áo cho em sang thăm anh. Đưa em ra phi-trường, X. không nói, chỉ cầm tay, nhưng ánh mắt có trăm điều gửi gắm. Trăm nghìn lạy anh, anh quyết-định sao em cũng chịu. Em không thể nào trọn cả nghĩa lẫn tình." Tôi ứa nước mắt vì bồi hồi. Trong tù, tôi đau khổ, nhưng tôi không bao giờ cô đơn. Tôi có bạn bè xung quanh, có cái điếu cày và những cơn say choáng váng đủ để lãng quên đời. Tôi đã may mắn hơn vợ tôi nhiều mà tôi không biết. Lúc đó tôi mới thấy thương nàng, và thương cả X.. Tình yêu của chúng tôi như dòng sông, nhưng X. tới với H. bằng tấm lòng của biển. "Em nên về bên đó. Con đã trưởng thành và anh cũng đã yên phận. X. cần có em hơn là anh. Cho anh gửi lời cám-ơn." H. khóc, nhưng trong niềm đau như có cái gì rất an-ủi. Mùa đông năm ấy con gái tôi cũng qua thăm. Cháu hầu như không nói được tiếng Việt mà tiếng Anh của tôi lúc đó còn rất kém. Người bạn giúp đỡ mỗi lần cha con tôi lúng túng. Tôi tuy nói rất ít nhưng cháu Âu Cơ hình như hiểu rất nhiều. Cháu gọi Bố rất rõ ràng, và trước khi trở về Hòa Lan, cháu mua một chậu hoa hồng, trồng ở đầu hè: "So you know that I m around, and that I love you". Tâm hồn tôi bây giờ rất bình yên. Lâu lâu tôi lên chùa Từ Sơn nói chuyện thiền với thầy Đức. Một mai tôi ra đi, xin các bạn hỏa táng tôi và rắc tro ngoài biển. Gió sẽ đưa tôi về bên kia đại-dương: Tro tàn theo dấu cố hương Hồn theo ngọn sóng về đường biển xưa. Như các bạn đã biết, quê tôi ở ven sông Hồng. Lúc đó tôi thật sự vẹn cả Tình Sông Nghĩa Biển’. ** Phụ chú: Nhân vật chính trong câu chuyện nầy, anh Đ.V.M., đã qua đời năm 2006 tại California. Anh yêu cầu được hoả táng và mang tro tàn về quê hương, an táng cạnh mộ phần cha mẹ, thay vì trải ngoài biển như anh ước mong trước đây. Bạn bè đã làm tất cả những gì anh trăn trối, và người vợ cũ cũng từ Âu Châu sang để tang anh. Ngày đưa hình Đ.V.M. lên chùa cho anh nghe kinh kệ chúng tôi cũng viết thêm vài hàng để tưởng nhớ anh: Bạn thân, Chúng mình tuổi trung bình cũng đã 60. Ra đi chỉ là vấn đề thời gian mà sao mỗi khi có đứa lìa đàn những người còn lại vẫn thấy thật là xót xa. Lần cuối cùng vào thăm bạn khi bạn còn tỉnh táo, bạn cười cười “… Bác sĩ nói tớ còn chừng 2 ngày nữa là hôn mê …”. Bạn nhắn nhủ bạn bè chuẩn bị cho bạn những giây phút cuối đời. Giọng bạn thản nhiên như kể chuyện “Đi gặp tụi thằng Đơn, thằng Lang và thằng Lộc. Đủ 4 chân mạ-chược, tha hồ vui. Mà nhớ phủ cho tớ lá cờ…” Kim bỏ ra hành lang chùi nước mắt. Tôi cầm tay bạn ngậm ngùi. Ngày đó, khi mà chúng mình còn ‘mắt sáng môi tươi’, tôi từ biển Bắc về thăm bạn ở Đà Nẵng, bạn say mèm, ngồi khóc hu hu “Thông Sứt vừa tử trận đêm qua. Tiêu-Phong cũng mới chết ngoài Nhạn Môn Quan. Buồn quá.” “Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”. Chúng mình như thế đã là muộn. Từ từ rồi anh em mình sẽ lại gặp nhau. Vài hàng trong góc riêng nầy viết cho bạn, dù bạn đang phiêu du hay ngồi xoa mạ chược trên trời. Thân. Trần Quang ThiệuJune 2006 Mục lục Chúc Thư Tình Yêu Chúc Thư Tình Yêu Trần Quang ThiệuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Vinasoft -Ngụy Xưa sưu tầmĐược bạn: NHDT đưa lên vào ngày: 6 tháng 3 năm 2007
Tran Quang Thieu Love Letters (Writer's note: This very short article was originally titled 'Love Song Nghia Bien' but that title coincides with the name of a short story by writer Phan Lac Tiep, a friend of ours, so the name of this article was changed to 'Love Letter' to avoid misunderstandings.) I write these lines to my friends to share a feeling, to my children and H. as a confession, and to myself as a last word. Like me, most of you have experienced days of imprisonment and hunger in the highlands or mountains of North Vietnam. But those physical pains cannot be compared to the agony I went through. One year after I was forced to undergo re-education, my family brought our under-five-year-old child across the border. My wife and children were rescued by a Dutch ship and settled in this free land. Fourteen years of imprisonment are fourteen years of hope, because through my sister, I learned that my wife and children had a peaceful life. The day I returned to the city was also the saddest day of my life, even more than when I got on the bus to go to re-education camp. My sister hesitantly told me that my wife was living with someone else. The last letters H. wrote about, my brother kept secret because he was afraid that I could not bear the mental pain while in prison. "Hundreds of thousands of prostrations to you, please forgive and forget this unworthy woman...". I crumpled the letter, hurt and sad, but had no tears to cry for myself and for life! But all pain eventually subsides. I still have my child that I haven't seen in 15 years. I wrote a letter to my ex-wife, wishing H. happiness and thanking H. for raising my child on my behalf. In 1991, after settling in the United States, I received a letter from H. . H. mentioned her first love, as smooth as a small river in her hometown, and asked to meet me once: "Once with me, then leave it up to me, I will always be like the old river." My heart sank and I eagerly looked forward to the day we would reunite like when we first fell in love. That summer, H. called me from a street corner, asking for directions to the rented room I shared with a friend in the same situation. I tremblingly combed my dew-stained hair to welcome H. and found myself as confused as when I was in my twenties, when I first fell in love. That night H. told me the endless loneliness and suffering of a woman with her small child in a strange land. From the peaceful river, the flow of life brought H. to the sea, and X., a student studying abroad, an interpreter in the relief delegation, was the buoy for H. to cling to, be grateful for, and support. children and raising her husband in prison. "We lived together for a few years, he often went far away, and eventually went away, not knowing when he would return. I always miss him, but X. gave me and my child life. For more than 10 years now, X . Being around you, earnestly and gently, taking your child to school when he was little, picking you up on rainy afternoons, and yesterday diligently packing clothes for you to visit me at the airport, X. Don't speak, just hold hands, but the eyes have a hundred thousand things to say to you, I'll accept it no matter what. I shed tears because of anxiety. In prison, I suffered, but I was never alone. I have friends around me, a hookah and enough drunkenness to forget life. I was much luckier than my wife and I didn't know it. Only then did I feel sorry for her, and for X. Our love was like a river, but X. came to H. with the heart of the sea. "You should go back there. The children have grown up and I have also settled down. X. needs you more than me. Let me say thank you." H. cried, but in the pain it seemed like there was something very comforting. That winter my daughter also visited. She could barely speak Vietnamese and my English at that time was still very poor. The friend who helps me every time my father and I are confused. Although I said very little, Au Co seemed to understand a lot. I called Dad very clearly, and before returning to the Netherlands, I bought a pot of roses and planted them in early summer: "So you know that I'm around, and that I love you". My soul is very peaceful now. From time to time I go to Tu Son Pagoda to talk about meditation with Master Duc. One day when I leave, please cremate me and scatter my ashes at sea. The wind will take me to the other side of the ocean: Ashes follow the traces of the homeland, Soul follows the waves to the ancient sea. As you know, my hometown is along the Red River. At that time, I truly felt the love of life and the sea'. ** Note: The main character in this story, D.V.M., passed away in 2006 in California. He asked to be cremated and bring the ashes back to his hometown, buried next to his parents' graves, instead of spreading them out at sea as he had previously wished. His friends did everything he wanted, and his ex-wife also came from Europe to mourn him. The day the photo of D.V.M. Going to the temple for him to listen to the scriptures, we also wrote a few more lines to commemorate him: Dear friend, We have an average age of 60. Leaving is only a matter of time, but every time someone leaves the group, the rest still feel so sad. The last time I visited you when you were still awake, you smiled and said, "... The doctor said I have about 2 more days until I go into a coma...". You tell your friends to prepare for your final moments of life. Your voice is calm as if telling a story: "Go meet Don, Lang and Loc. Enough 4 mahjong legs, spoiled for fun. But remember to cover me with the flag..." Kim went into the hallway to wipe her tears. I hold your hand sadly. That day, when we still had 'bright eyes and fresh lips', I came from the North Sea to visit my friend in Da Nang. My friend was drunk and cried, "Thong Sut just died in battle last night. Tieu-Phong also just died outside Nhan Mon Quan. So sad." "Ancient war hero". It's already too late for us. Little by little, we will meet again. These few lines in this private corner are written for you, whether you are traveling or sitting and rubbing mahjong in the sky. Close. Tran Quang ThieuJune 2006 Table of contents Love Letters Love Letters Tran Quang ThieuWelcome to read books from the book project for mobile devices. Source: author: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Vinasoft - Collected by Wei Xua Uploaded by friend: NHDT on: March 6, 2007
Trương Thái Du Chúng tôi là chó 1. Dĩ nhiên bạn không phải là chó. Tôi xin lặp lại: “Tôi là chó!”. T ừ “chó” nhạy cảm với bạn ư? “Chó” thì xấu sao? Lạ cho loài người ngây thơ, chẳng hiểu tự bao giờ đã thành kiến “chó – chó má” với bao điều không ra gì. Nếu các bạn sạch sẽ vệ sinh, lấy đâu ra đồ dơ ngoài môi trường quanh các bạn để chó ăn, làm ai đó ghê người? Chó có ích lắm chứ. Nào giữ nhà phòng trộm, bầu bạn trải lòng khi cần, thỉnh thoảng nịnh nọt liếm chân dụi tay, và đặc biệt biết nghe lời chủ. Tôi không bảo tôi nói riêng và loài chó nói chung rất trung thành với người đâu nhé. Các bạn tự huyễn đó thôi. Chưa khi nào chó bỏ chủ nghèo theo chủ giàu. Đơn giản, chúng tôi ít ảo tưởng và biết chấp nhận thực tại, gắng vươn lên từ thực tại. Chúng tôi không giống nhiều nhóm người vọng ngoại, luôn cả nghĩ chiếc áo của thiên hạ chắc mẩm đẹp hơn áo mình. Nực cười là họ còn quả quyết ngày mai của họ, trong chiếc áo xa lạ kia tất sẽ sáng sủa hơn hôm nay và hôm qua. Tôi trưởng thành trong nhà em trai ông chủ. Ruột thịt họ chung dãy nhà trong khu qui hoạch “ngã ba chuồng chó”, cách nhau dăm cái hộp xi măng cốt thép lồi ra thụt vào. Ngày nọ ông anh đến bảo: - “Mày nhường bớt tao con vàng. Đận này đám trộm chó hoành hành quá. Tao không sợ mất chó, chỉ sợ nó giả trộm chó để điều nghiên nhập nha.” - “Sợ nó không quyến anh lại mò về đây. Chiều em bắt cho anh con chó nhỏ bên nhà bà già vợ.” - “Đến lúc đó hẵng tính” – Người anh đắt tôi về luôn. Chủ mới rất ân cần và chiều chuộng tôi. Cơm ngon, chỗ ngủ cao ráo sạch sẽ, dắt đi tè đi ị đúng lúc. Ba bảy hai mốt ngày đầu ông giữ rịt tôi trong sân, không cho chạy lăng quăng thăm em mực bên nhà cũ. Tháng sau, chưa kịp dùng bữa trưa ông chủ mở cửa húyt sáo gọi tôi theo. Cậu em trai đang lui cui trộn canh thừa cho nàng mực, mau mắn mở cổng đón anh, rồi thơm thảo chia bớt khẩu phần kia cho tôi. Tôi chỉ ngửi qua rồi đến bên em mực hít hà. - “Con chó này thế mà tệ, đã quên chủ nghèo rồi” – Người em nói. - “T ính trung thành của chó thực ra là thói quen, là phản xạ có điều kiện. Nếu mặt bằng sinh sống cả vật chất lẫn tinh thần của người chủ mới nhỉnh hơn người chủ cũ, không bao giờ nó quay gót. Đừng choàng áo nhân tính lên lưng chó. Ông chủ tôi nói đúng. Chơi với em mực tí xíu, bụng tôi đã sôi. Mặc anh em họ luận bàn triết học của lòng người thế kỉ 21, tôi bỏ về tìm tô cơm có thịt mà chị giúp việc luôn đúng giờ dọn ra bên ngạch cửa. 2 . Ông chủ nằm ghế mây đọc báo, chị giúp việc lại gần. - “Kéo rèm kìa, bọn trưởng giả quanh đây thính tai hơn chó. Chúng nó mà chọc thối thì nhục quá cẩu” – Ông chủ nhắc. - “Xóm mình dạo này lộn xộn quá” – Chị nàng thỏ thẻ - “Hôm qua tay nhiếp ảnh gia toan bóp cổ mụ bán sơn nước vì mụ dẫn chó tè vào bụi hoa nhài. Lúc sáng mợ nẩu hay khoe giàu tắm chó nước tóe loe cả ngõ, chàng thi sĩ hoa râm lại chửi té tát”. - “Rách việc, nhúng cái mũi đen như than của cô vào đám lông xà mâu đầy bọ chét xung quanh làm gì. Bóp xuống vai đi, đêm qua kê cao gối cuốn theo mạch truyện Tôtem sói, ngủ lúc nào không hay. Cơ cổ hơi bị đau rồi” – Ông chủ ra lệnh cho chị giúp việc. - “Sao hồi khuya “bả” lớn tiếng với ông vậy”? “Cứ gần chó đi rồi chó liếm mặt” là ngụ í gì”? - “Mặc nó sủa, hơi đâu để bụng”. Nghe họ nói chuyện tôi ù cả tai, bèn giả vờ ư ử xin đi ngoài. Chị giúp việc mau mắn mở cửa. May quá, cuối xóm ả me berger đang định bắt nạt em mực của tôi. Tôi nhảy vào cắn cảnh cáo ả mấy nhát đau điếng. Ả ăng ẳng chạy. Em mực mừng hết lớn: - “Sao anh không cho nó quị luôn?” - “Nó đã tởn đến già” – Tôi vênh mặt anh hùng rồi lí sự – “Đừng bắt chước sự dã man của con người”. Bạn đọc ngạc nhiên chăng? Số là thế này, cách nay nửa năm mợ nẩu “khoe của” động thổ xây dựng căn nhà phố. Mợ tự hào trưng khắp xóm bản vẽ Tây – Tàu – Ta giao duyên, đặc biệt là ban thờ Phật tổ và gia tiên trên sân thượng có mái ngói nửa đình chùa nửa lăng tẩm rất “tâm linh”. Ngặt nỗi, hàng xóm mợ là cậu mắt xanh mũi lõ đang ở thuê, sống già nhân ngãi non vợ chồng với một cô da vàng. Theo luật Tây, chàng mũi lõ yêu cầu công trường làm đúng giờ hành chánh, tuyệt đối không giây bẩn đường nội bộ, hạn chế thấp nhất tiếng ồn, thứ bảy và chủ nhật phải trả lại sự yên tĩnh vốn có. Khó thật, chén cơm manh áo của hơn chục người thợ bị ảnh hưởng. Tuần làm năm buổi bao tử sẽ lép. Vậy là họ rình rình làm trộm. Chàng Tây to như bò mộng, chắc thuộc hàng anh chị ở “bển”, không nhân nhượng. Y vác xẻng qua nói chuyện phải quấy, rút điện máy trộn bêton, đập bể máng vữa. Đoàn người áo vải cúp đuôi chạy trối chết. Bên thầu gọi nhà chức trách can thiệp nhưng thủ tục hình sự có yếu tố nước ngoài khá rườm rà khiến họ hoang mang. Nhá nhem tối, thợ nề chơi du kích kiểu “đánh chó trong bị”. “Mãnh hổ nan địch quần hồ cắn lén”. Họ không thèm cảnh cáo như tôi lúc nãy. Họ say máu nện lưu manh Tây thừa sống thiếu chết, phải bán xới, bỏ lại mấy chiếc nanh trắng như răng chó ngao luộc. 3 . Tôi vẫn thường được ông bà chủ cho ngồi dưới sàn xe Jeep lên thăm trang trại của họ bên kia sông Đồng Nai. Bà chủ khó tính, thuộc dạng người vừa đi đường vừa chửi thầm thiên hạ, chửi nắng, chửi khói, chửi bụi, chửi hệ thống giao thông bất cập… Bà gọi ổ gà trên đường là “ổ chó”, gọi đám thanh niên nhuộm tóc lạng lách là “chó dái chạy rông”, gọi những người không tuân thủ luật đường bộ là nòi khố rách áo ôm coi mạng mình như “mạng chó”, gọi những chiếc xe xắn lủi vô tổ chức qua mũi xe bà là “mèo đàng chó điếm”. Nói chung bà xem đống người ngợm nhung nhúc quanh bà là quần thể “người dại quanh năm”, khác hẳn với chúng tôi là thứ “dại có mùa”. Ông chủ ít nói, lâu lâu chỉ đế một câu: “Sủa ma lắm vào, ma chó nhập!”. Trang trại của ông bà chủ nằm giữa một vùng quê yên bình. Tôi hỏi bạn vện gần đó: - “Ở đây thích nhỉ, con người chắc không xem nhau như chó”. - “Còn khướt” – Y ranh mãnh – “Tấc đất tấc vàng hết rồi, anh em, làng xóm chí chóe suốt ngày. Chẳng nói đâu xa, dạo ông chủ bạn xây rào trang trại cũng nổ ra cuộc khẩu chiến nảy lửa. Vốn ranh hai thửa đất là bờ tầm vông. “Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”, bên này nhất quyết bảo đất của mình từ mép bụi tầm vông bên kia tính qua. Tre già măng mọc mấy năm, chủ bạn bị măng lấn đôi trăm thước vuông, căm lắm nhưng bảo đành thí cho khuyển”. - “Không kiện được à?” - “Chó ăn vụng bột” nhưng họ hàng ba đời người ta ở đây. Ra công đường yêu cầu chủ tịch xã bỏ tù ông nội hắn ư? Tôi chẳng biết nói gì, đành thả hồn vào mây trời cây cỏ. Vện buồn miệng gợi chuyện: - “Bạn dân thành phố ăn sung mặc sướng, lên xe xuống ngựa. Chẳng bù cho xứ này chó ăn đá gà ăn sỏi”. - “Sướng gì, tôi còn khổ hơn nhà văn An Nam. Suốt ngày con người lôi mình ra chửi. Cái ông Nguyễn Vỹ vốn có câu thơ “Nhà văn An Nam khổ như chó” cũng chẳng thể hiểu thời thế bây giờ đã thành “Chó khổ như nhà văn An Nam”. - “Đâu cũng rứa cả, chán như con dế chó” – Vện hài hước – “Lần sau bạn về chắc tôi đã chầu âm phủ. Đốm đầu để nuôi, đốm đuôi thì thịt mà”. Thay vì an ủi vện mấy câu sáo rỗng và lãng nhách, tôi hích vai bạn vào vườn bạch đàn cho khuây khỏa. Lá mục khô giòn dưới chân. Hương đồng gió nội hiền hòa ru chúng tôi vào giấc mộng trưa thanh vắng. Tỉnh lại thì vện và tôi đã nằm trong bao bố của bọn trộm chó. Sau đó là cuộc ngã giá giữa chúng và tay lái chó. - “Hai con này bé, hai trăm”. - “Hẻo vậy anh hai. Có phải chó ghẻ đâu”. - “Ghẻ hay không thì cũng vào mồm thiên hạ tuốt. Hôm nay chó đã ngáp phải ruồi rồi”. 4 . Âm hồn của bạn vện và tôi còn quyến luyến với nhau, đến một bàn nhậu gần chợ Thị Nghè, dù thể xác đã bị băm vằm trong bát xáo măng dầy váng mỡ. Cồn công nghiệp pha nước màu ngâm chuối hột bốc mùi rất xốc. Bốn năm trự đang bàn chuyện thời cuộc. Tay bụng phệ mũi cà chua da mặt bóng nhẫy gân cổ đưa đẩy: - “Hình như lão chính trị gia người Anh Lord Palmerston từng nói: “Không có cừu địch mãi mãi cũng như bằng hữu vĩnh cửu, chỉ có quyền lợi muôn đời mà thôi”. - “Thì đấy, chó tính nằm ở đấy chứ đâu”. - “Bè bạn muôn năm! Nào trăm phần trăm!”. Không hẹn nhưng gần như vện và tôi cùng gào lên: “Chó tính thì sao? Chúng tôi là chó. Đừng ngộ nhận chó tính là phi nhân tính”. Bàn nhậu giật mình. Gió âm phủ thổi thốc miếng bạt nhựa che nắng mưa ngoài hiên quán. Trước khi dắt nhau đến kiếp sau, chúng tôi vẫn kịp để lại trên đùi non những tên “xực cẩu” vài vết bầm mang hình hàm răng ma chó. Triệu Viên Các,Vĩnh Thanh – Nhơn Trạch – Đồng Nai09.2007 Mục lục Chúng tôi là chó Chúng tôi là chó Trương Thái DuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 13 tháng 3 năm 2008
Trương Thái Du Chúng tôi là chó 1. Dĩ nhiên bạn không phải là chó. Tôi xin lặp lại: “Tôi là chó!”. T ừ “chó” nhạy cảm với bạn ư? “Chó” thì xấu sao? Lạ cho loài người ngây thơ, chẳng hiểu tự bao giờ đã thành kiến “chó – chó má” với bao điều không ra gì. Nếu các bạn sạch sẽ vệ sinh, lấy đâu ra đồ dơ ngoài môi trường quanh các bạn để chó ăn, làm ai đó ghê người? Chó có ích lắm chứ. Nào giữ nhà phòng trộm, bầu bạn trải lòng khi cần, thỉnh thoảng nịnh nọt liếm chân dụi tay, và đặc biệt biết nghe lời chủ. Tôi không bảo tôi nói riêng và loài chó nói chung rất trung thành với người đâu nhé. Các bạn tự huyễn đó thôi. Chưa khi nào chó bỏ chủ nghèo theo chủ giàu. Đơn giản, chúng tôi ít ảo tưởng và biết chấp nhận thực tại, gắng vươn lên từ thực tại. Chúng tôi không giống nhiều nhóm người vọng ngoại, luôn cả nghĩ chiếc áo của thiên hạ chắc mẩm đẹp hơn áo mình. Nực cười là họ còn quả quyết ngày mai của họ, trong chiếc áo xa lạ kia tất sẽ sáng sủa hơn hôm nay và hôm qua. Tôi trưởng thành trong nhà em trai ông chủ. Ruột thịt họ chung dãy nhà trong khu qui hoạch “ngã ba chuồng chó”, cách nhau dăm cái hộp xi măng cốt thép lồi ra thụt vào. Ngày nọ ông anh đến bảo: - “Mày nhường bớt tao con vàng. Đận này đám trộm chó hoành hành quá. Tao không sợ mất chó, chỉ sợ nó giả trộm chó để điều nghiên nhập nha.” - “Sợ nó không quyến anh lại mò về đây. Chiều em bắt cho anh con chó nhỏ bên nhà bà già vợ.” - “Đến lúc đó hẵng tính” – Người anh đắt tôi về luôn. Chủ mới rất ân cần và chiều chuộng tôi. Cơm ngon, chỗ ngủ cao ráo sạch sẽ, dắt đi tè đi ị đúng lúc. Ba bảy hai mốt ngày đầu ông giữ rịt tôi trong sân, không cho chạy lăng quăng thăm em mực bên nhà cũ. Tháng sau, chưa kịp dùng bữa trưa ông chủ mở cửa húyt sáo gọi tôi theo. Cậu em trai đang lui cui trộn canh thừa cho nàng mực, mau mắn mở cổng đón anh, rồi thơm thảo chia bớt khẩu phần kia cho tôi. Tôi chỉ ngửi qua rồi đến bên em mực hít hà. - “Con chó này thế mà tệ, đã quên chủ nghèo rồi” – Người em nói. - “T ính trung thành của chó thực ra là thói quen, là phản xạ có điều kiện. Nếu mặt bằng sinh sống cả vật chất lẫn tinh thần của người chủ mới nhỉnh hơn người chủ cũ, không bao giờ nó quay gót. Đừng choàng áo nhân tính lên lưng chó. Ông chủ tôi nói đúng. Chơi với em mực tí xíu, bụng tôi đã sôi. Mặc anh em họ luận bàn triết học của lòng người thế kỉ 21, tôi bỏ về tìm tô cơm có thịt mà chị giúp việc luôn đúng giờ dọn ra bên ngạch cửa. 2 . Ông chủ nằm ghế mây đọc báo, chị giúp việc lại gần. - “Kéo rèm kìa, bọn trưởng giả quanh đây thính tai hơn chó. Chúng nó mà chọc thối thì nhục quá cẩu” – Ông chủ nhắc. - “Xóm mình dạo này lộn xộn quá” – Chị nàng thỏ thẻ - “Hôm qua tay nhiếp ảnh gia toan bóp cổ mụ bán sơn nước vì mụ dẫn chó tè vào bụi hoa nhài. Lúc sáng mợ nẩu hay khoe giàu tắm chó nước tóe loe cả ngõ, chàng thi sĩ hoa râm lại chửi té tát”. - “Rách việc, nhúng cái mũi đen như than của cô vào đám lông xà mâu đầy bọ chét xung quanh làm gì. Bóp xuống vai đi, đêm qua kê cao gối cuốn theo mạch truyện Tôtem sói, ngủ lúc nào không hay. Cơ cổ hơi bị đau rồi” – Ông chủ ra lệnh cho chị giúp việc. - “Sao hồi khuya “bả” lớn tiếng với ông vậy”? “Cứ gần chó đi rồi chó liếm mặt” là ngụ í gì”? - “Mặc nó sủa, hơi đâu để bụng”. Nghe họ nói chuyện tôi ù cả tai, bèn giả vờ ư ử xin đi ngoài. Chị giúp việc mau mắn mở cửa. May quá, cuối xóm ả me berger đang định bắt nạt em mực của tôi. Tôi nhảy vào cắn cảnh cáo ả mấy nhát đau điếng. Ả ăng ẳng chạy. Em mực mừng hết lớn: - “Sao anh không cho nó quị luôn?” - “Nó đã tởn đến già” – Tôi vênh mặt anh hùng rồi lí sự – “Đừng bắt chước sự dã man của con người”. Bạn đọc ngạc nhiên chăng? Số là thế này, cách nay nửa năm mợ nẩu “khoe của” động thổ xây dựng căn nhà phố. Mợ tự hào trưng khắp xóm bản vẽ Tây – Tàu – Ta giao duyên, đặc biệt là ban thờ Phật tổ và gia tiên trên sân thượng có mái ngói nửa đình chùa nửa lăng tẩm rất “tâm linh”. Ngặt nỗi, hàng xóm mợ là cậu mắt xanh mũi lõ đang ở thuê, sống già nhân ngãi non vợ chồng với một cô da vàng. Theo luật Tây, chàng mũi lõ yêu cầu công trường làm đúng giờ hành chánh, tuyệt đối không giây bẩn đường nội bộ, hạn chế thấp nhất tiếng ồn, thứ bảy và chủ nhật phải trả lại sự yên tĩnh vốn có. Khó thật, chén cơm manh áo của hơn chục người thợ bị ảnh hưởng. Tuần làm năm buổi bao tử sẽ lép. Vậy là họ rình rình làm trộm. Chàng Tây to như bò mộng, chắc thuộc hàng anh chị ở “bển”, không nhân nhượng. Y vác xẻng qua nói chuyện phải quấy, rút điện máy trộn bêton, đập bể máng vữa. Đoàn người áo vải cúp đuôi chạy trối chết. Bên thầu gọi nhà chức trách can thiệp nhưng thủ tục hình sự có yếu tố nước ngoài khá rườm rà khiến họ hoang mang. Nhá nhem tối, thợ nề chơi du kích kiểu “đánh chó trong bị”. “Mãnh hổ nan địch quần hồ cắn lén”. Họ không thèm cảnh cáo như tôi lúc nãy. Họ say máu nện lưu manh Tây thừa sống thiếu chết, phải bán xới, bỏ lại mấy chiếc nanh trắng như răng chó ngao luộc. 3 . Tôi vẫn thường được ông bà chủ cho ngồi dưới sàn xe Jeep lên thăm trang trại của họ bên kia sông Đồng Nai. Bà chủ khó tính, thuộc dạng người vừa đi đường vừa chửi thầm thiên hạ, chửi nắng, chửi khói, chửi bụi, chửi hệ thống giao thông bất cập… Bà gọi ổ gà trên đường là “ổ chó”, gọi đám thanh niên nhuộm tóc lạng lách là “chó dái chạy rông”, gọi những người không tuân thủ luật đường bộ là nòi khố rách áo ôm coi mạng mình như “mạng chó”, gọi những chiếc xe xắn lủi vô tổ chức qua mũi xe bà là “mèo đàng chó điếm”. Nói chung bà xem đống người ngợm nhung nhúc quanh bà là quần thể “người dại quanh năm”, khác hẳn với chúng tôi là thứ “dại có mùa”. Ông chủ ít nói, lâu lâu chỉ đế một câu: “Sủa ma lắm vào, ma chó nhập!”. Trang trại của ông bà chủ nằm giữa một vùng quê yên bình. Tôi hỏi bạn vện gần đó: - “Ở đây thích nhỉ, con người chắc không xem nhau như chó”. - “Còn khướt” – Y ranh mãnh – “Tấc đất tấc vàng hết rồi, anh em, làng xóm chí chóe suốt ngày. Chẳng nói đâu xa, dạo ông chủ bạn xây rào trang trại cũng nổ ra cuộc khẩu chiến nảy lửa. Vốn ranh hai thửa đất là bờ tầm vông. “Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”, bên này nhất quyết bảo đất của mình từ mép bụi tầm vông bên kia tính qua. Tre già măng mọc mấy năm, chủ bạn bị măng lấn đôi trăm thước vuông, căm lắm nhưng bảo đành thí cho khuyển”. - “Không kiện được à?” - “Chó ăn vụng bột” nhưng họ hàng ba đời người ta ở đây. Ra công đường yêu cầu chủ tịch xã bỏ tù ông nội hắn ư? Tôi chẳng biết nói gì, đành thả hồn vào mây trời cây cỏ. Vện buồn miệng gợi chuyện: - “Bạn dân thành phố ăn sung mặc sướng, lên xe xuống ngựa. Chẳng bù cho xứ này chó ăn đá gà ăn sỏi”. - “Sướng gì, tôi còn khổ hơn nhà văn An Nam. Suốt ngày con người lôi mình ra chửi. Cái ông Nguyễn Vỹ vốn có câu thơ “Nhà văn An Nam khổ như chó” cũng chẳng thể hiểu thời thế bây giờ đã thành “Chó khổ như nhà văn An Nam”. - “Đâu cũng rứa cả, chán như con dế chó” – Vện hài hước – “Lần sau bạn về chắc tôi đã chầu âm phủ. Đốm đầu để nuôi, đốm đuôi thì thịt mà”. Thay vì an ủi vện mấy câu sáo rỗng và lãng nhách, tôi hích vai bạn vào vườn bạch đàn cho khuây khỏa. Lá mục khô giòn dưới chân. Hương đồng gió nội hiền hòa ru chúng tôi vào giấc mộng trưa thanh vắng. Tỉnh lại thì vện và tôi đã nằm trong bao bố của bọn trộm chó. Sau đó là cuộc ngã giá giữa chúng và tay lái chó. - “Hai con này bé, hai trăm”. - “Hẻo vậy anh hai. Có phải chó ghẻ đâu”. - “Ghẻ hay không thì cũng vào mồm thiên hạ tuốt. Hôm nay chó đã ngáp phải ruồi rồi”. 4 . Âm hồn của bạn vện và tôi còn quyến luyến với nhau, đến một bàn nhậu gần chợ Thị Nghè, dù thể xác đã bị băm vằm trong bát xáo măng dầy váng mỡ. Cồn công nghiệp pha nước màu ngâm chuối hột bốc mùi rất xốc. Bốn năm trự đang bàn chuyện thời cuộc. Tay bụng phệ mũi cà chua da mặt bóng nhẫy gân cổ đưa đẩy: - “Hình như lão chính trị gia người Anh Lord Palmerston từng nói: “Không có cừu địch mãi mãi cũng như bằng hữu vĩnh cửu, chỉ có quyền lợi muôn đời mà thôi”. - “Thì đấy, chó tính nằm ở đấy chứ đâu”. - “Bè bạn muôn năm! Nào trăm phần trăm!”. Không hẹn nhưng gần như vện và tôi cùng gào lên: “Chó tính thì sao? Chúng tôi là chó. Đừng ngộ nhận chó tính là phi nhân tính”. Bàn nhậu giật mình. Gió âm phủ thổi thốc miếng bạt nhựa che nắng mưa ngoài hiên quán. Trước khi dắt nhau đến kiếp sau, chúng tôi vẫn kịp để lại trên đùi non những tên “xực cẩu” vài vết bầm mang hình hàm răng ma chó. Triệu Viên Các,Vĩnh Thanh – Nhơn Trạch – Đồng Nai09.2007 Mục lục Chúng tôi là chó Chúng tôi là chó Trương Thái DuChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện OnlineĐược bạn: Ct.Ly đưa lên vào ngày: 13 tháng 3 năm 2008
Janice Anderson Connolly CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG THẰNG NGU Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. "Nghe này, thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc thèm để ý đến con em gái của mày đâu!""Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?" đứa ở trên hăm dọa.Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em," cậu ta nói. "Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi phòng.Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đó có ích hơn."Tụi nó quậy cô phải không?" Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy. Tôi gật đầu."Đừng có suy nghĩ nữa," anh ta nói. "Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có phí thời gian với bọn này.""Ý anh là sao?""Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi."Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ."Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?"Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nhìn tôi vui vẻ."Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đã từng là một "đứa ngu". Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của mình.""Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi."Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng ngu", các bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này." "Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục. "Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu - đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. Các em có hiểu không?"Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird".Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp." Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. "Xin cô vui lòng đi theo tôi," ông nói một cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong phòng học của lớp cô." Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy. Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh để có thể chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn! Mục lục CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG THẰNG NGU CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG THẰNG NGU Janice Anderson ConnollyChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: Được bạn: Thanh đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Janice Anderson Connolly WE ARE IDIOTs On my first day of teaching, all classes went smoothly. Until Saturday, the last hour of the day. When I walked to class, I heard the sound of tables and chairs breaking. In a corner of the room I saw a student pinning another student to the floor. "Listen, you idiot!" the one below shouted. "I don't pay any attention to your little sister!" "Don't you dare touch her, do you hear me?" The guy above threatened me. I asked them not to fight anymore. Suddenly all 14 pairs of eyes looked straight at me. I know I don't look very convincing. Both guys looked at each other and at me then slowly walked back to their seats. At that moment, the teacher in the next room poked his head into the room, shouted at my students to sit down, be quiet and listen to me. I felt so helpless. I tried to teach according to the prepared curriculum but only met stern faces and were wary. When time was up, I detained the student who caused the fight. His name is Mark. "Miss, don't waste your time with us," he said. "We're idiots." And Mark left the room. Silently, I fell into the chair and began to think about whether I should become a teacher or not. Perhaps the best solution is to give up? I told myself I would try for a year and then after I got married next summer I would do something more useful. "Are they messing with you?" That was the teacher who came into my class earlier. I nodded. “Stop thinking,” he said. "I teach them in remedial classes in the summer, and they almost certainly won't graduate. Don't waste your time with these guys." "What do you mean?" "They live in shacks." They are workhorses. They only go to school when they feel like it. The second child harassed Mark's sister when they went to pick beans together You have to keep them quiet and work. If they do anything, just call me. "When I get my stuff out. I can't forget the image of Mark's face when he said "We're idiots." Goof. This word kept ringing in my head. I decided I had to do something drastic. The next afternoon I told my colleague not to come into my class anymore. I need to control these kids my way. I returned to the classroom and looked into each student's eyes. Then I walked up to the board and wrote ECINAJ. "That's my name," I said. "Can you tell me what that is?" The children said my name was "weird" and that they had never seen a name like that. I walked up to the board again and wrote JANICE. Many children exclaimed and they looked at me happily. "You're right, my name is Janice," I said. "I have a reading disability, which means dyslexia. When I started school, I couldn't write my name correctly. I couldn't read letters and the numbers flew out of my head. I was put on the spot. nicknamed "Idiot". That's right - I was once an "idiot". Now I still feel those terrible sounds and my shame." "So why did you become a teacher Okay?" asked a child. "Because I hate those nicknames and I'm not stupid and I'm very studious. Our class is the same. If you like the nickname "idiot", you don't need to be here. Let's change to another class. There's no one stupid in this class." "I won't go easy on you guys," I continued. "We'll work and work until you get the hang of it. You'll graduate and I hope some of you will go to college. That's not a joke - that's a promise. I will I don't want to hear the word "stupid" again. Do you understand?" The children seemed to sit more seriously. We worked very hard and I began to fulfill part of my promise. Mark in particular is a very smart child. I heard him say to another child, "This book is very good. We don't read children's books here." He was holding the book "To Kill a Mockingbird". Months passed, and the progress was amazing. One day Mark said to me, "People still think we're stupid because we often speak with incorrect grammar." It's the moment I've been waiting for. From then on we studied grammar in depth, because the children wanted to. I was really sad when I saw that June was coming, the children were wanting to learn a lot. All the students know I will get married and move away. I clearly see the children get emotional every time I mention it. I was happy to see that they loved me, but I was afraid that they would be sad and angry when I left. On the last day of the school year, when I arrived at school, the supervisor called me as I entered the school gate. “Please follow me,” he said sternly. "Something happened in your classroom." He walked straight towards the classroom. What is this? I'm nervous. It's amazing! The children used paint to spray flowers on each corner of the wall, each bouquet of flowers on each child's table and a large bouquet of flowers on my table. How can the children do it? I think. Most of them were so poor that they had to ask the school for subsidies for warm clothes and food. I burst into tears, and the children cried with me. Later I learned how they did it. Mark worked part-time in a flower shop on the weekends and saw many orders from other classes. He told his friends about it. Too proud to accept being considered "poor", Mark asked the shop owner for the remaining flowers. Then he went to the cemetery and told about a teacher who was preparing to go away. They kept the flower baskets for you. That wasn't the last thing the kids did for me. Two years later, all 14 students graduated, and 6 of them received scholarships to college. Twenty-eight years later, I am teaching at a very famous school not far from my old school. I learned that Mark got married to his college sweetheart and became a talented businessman. And surprisingly, three years ago Mark's son was in the class I taught in. Sometimes I laugh when I remember my first day of teaching. To think I want to quit my job to do something better! Table of contents WE ARE IDIOTs WE ARE IDIOTs Janice Anderson ConnollyWelcome to read the first book from the mobile book project. Source: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Posted by friend: Thanh on: December 27, 2003
Vichtopodonxki Chúng tôi đã chia tay Tôi và Nina, người yêu, cũng có thể nói là vợ chưa cưới, ngồi sát vào trong rạp chiếu bóng. Chúng tôi đang xem một phim nước ngoài. Trên màn ảnh vang lên những tiếng kêu thất thanh xé ruột.Tên cao bồi đang đuổi theo cô gái, một tay vung súng lục, một tay lăm lăm con dao nhọn hoắt. Dưới vành mũi cao bồi rộng, cặp mắt gian long lên sòng sọc. Cô gái cố chạy thoát, nhưng tên cao bồi đã đuổi kịp.- ối kìa anh!- Cô người yêu của tôi kêu lên và nắm lấy tay tôi.- Em đường lo sợ!Em thân yêu, đấy chỉ là phim ảnh thôi!- Tôi vừa vuốt nhẹ tay người yêu vừa an ủi cô ta. - Không, anh xem kìa!Nina nói thầm. Kiểu tóc của cô ta mới đẹp làm sao! ở đằng trước trán thì màu đỏ sáng, còn ở đằng sau thì màu nâu sẫm. Còn nếp uốn thật là tuyệt. Bao giờ ở nước ta mới học được cách uốn như thế?Trên màn ảnh, những sự kiện diễn ra ngày một căng thẳng đến mức phải làm bạn phải giật gân hay rợn tóc gáy. Tên cao bồi hung hãn đã đuổi kịpcô gái. Cô gái ngã xuống. Cánh tay với lưỡi dao sáng loáng vung lên. Tiếng kêu như xé vải hoà với tiếng súng giảm thanh nổ nghe khô khốc. - úi giời kìa? Nina lại kêu lên và ép vào tôi.- Em thân yêu, đừng sợ, hãy bình tĩnh - Tôi an ủi và vuốt tay cô ta,-Không nên yếu thần kinh, và hơi một tí lại kêu tướng lên ở chỗ công cộng như vậy.- Anh bình tĩnh lại thì có!- Nina cãi- Anh chẳng biết nhận xét gì cả . Anh thấy người cô ta có đẹp không. Cô ấy tô mắt mới độc đáo làm sao. Và cái chính là không dùng bút chì cổ lổ để mà tô mắt màu tím mới tình chứ. Kết hợp với màu tóc sáng và nâu thì thật là mê ly, thật là viễn tưởng....Trên phim là ảnh người ta đang liệm cô gái xấu số và cảnh đám tang ngoài nghĩa địa. Những người thân đi lặng lẽ âm thầm, có tiếng khóc nức nở se sẽ. Tiếng nhạc đang buồn bã.Nhưng Nina cứ liến thoáng một cách say sưa hào hứng:- Anh thấy không váy của cô ta ngắn hơn của em đến 6 phân chứ không ít, lại còn xẻ hai bên nữa. Kiểu váy thế mới là mốt thời thượng chứ. Chúng ta lạc hậu mất rồi. - Đấy là áo liệm chứ có phải váy đâu- Tôi hơi bực mình ngắt lời cô người yêu- Sau nhiều năm nữa, khi nào em chết hãy mặc loại váy ấy...- Chuyện vớ vẩn! Ai mà đợi được bao nhiêu năm nữa....Mấy hôm sau, tôi thấy Nina nhuộm tóc và uốn tóc như hệt cô cao bồi Mỹ. Phía trước trán thì đỏ cạch, còn sau gáy lại hung hung nâu. Mắt cô ta đã tô đúng loại mực tím sẫm. Còn cái áo liền váy màu trắng thì trắng kinh khủng, và lại còn sẻ hai bên hông một cách rất mạo hiểm.Cuốn phim chúng tôi xem lần sau đem lại cho Nina nhiều đổi mới quan trọng: Mái tóc dài mượt mà tôi rất tự hào đã bị cắt ngắn mất rồi và uốn xù xèo ra to tướng . Hai má hồng của Nina đã bị bôi trắng bệch. Mi mắt lần này được tô màu tím sẫm.Xem bộ phim thứ tư thì tôi không nhận ra Nina ngoài phố nữa. Và cuối cùng khi xem xong cuốn phim cao bồi thứ năm, chúng tôi chia tay nhau. ở Nina không sót lại một chút nào mà trước đây tôi yêu mến, tự hào. Bây giờ trên gương mặt dáng đi, lời nói toàn những thứ lạnh lùng, trơ trẽn khó chịu.Lúc chia tay tôi lần cuối, Nina vênh váo hất mái tóc ra đằng sau như hệt minh tinh B.B, cô cười sằng sặc như cái cười của Mi-xen Mếc-xiê, thiêu cháy tôi bằng cái nhìn khinh bỉ của cô Sophia Loren và đi với dáng của Marina Voladi.Tôi không gặp Nina thêm lần nào nữa. Mà có gặp tôi cũng không thể nhận ra người con gái suýt nữa đã trở thành vợ tôi. Cũng vì chuyện chúng tôi chia tay nhau như vậy, từ nay tôi đã quyết không bao giờ xem phim cao bồi Mỹ nữa. Mục lục Chúng tôi đã chia tay Chúng tôi đã chia tay VichtopodonxkiChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Lời cuối:Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.Nguồn: hành: Nguyễn Kim Vỹ. Nguồn: HùngĐược bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003
Vichtopodonsky We've broke up Nina and I, my lover, or my fiancée, sat close together in the cinema. We are watching a foreign movie. On the screen, gut-wrenching screams rang out. The cowboy was chasing the girl, brandishing a pistol in one hand and a sharp knife in the other. Under the wide cowboy nose, his eyes sparkled brightly. The girl tried to escape, but the cowboy caught up. - Oh my god! - My lover cried out and grabbed my hand. - I'm scared! Dear, it's just a movie! - I gently stroked my lover's hand while comforting her. - No, look! Nina whispered. Her hairstyle is so beautiful! The front of the forehead is bright red, and the back is dark brown. And the curl is really great. When will our country learn how to curl like that? On the screen, events are becoming more and more intense to the point of making you startled or make your hair stand on end. The aggressive cowboy caught up with the girl. The girl fell down. The arm with the shining blade swung up. The sound of tearing fabric mixed with the sound of a silenced gun exploding sounded dry. - oh my god? Nina cried out again and pressed against me. - Dear, don't be afraid, stay calm - I comforted her and caressed her hand, - Don't be nervous, and cry out loud in public like that. So. - Just calm down! - Nina argued - I don't know what to comment. Do you think her body is beautiful? Her eye makeup is so unique. And the main thing is not to use an old pencil to paint your eyes purple. Combined with light and brown hair color, it is truly enchanting, truly a fantasy... In the film, there are photos of people shrouding the unfortunate girl and a funeral scene outside the cemetery. The relatives walked quietly, there was the sound of sobbing. The music was sad. But Nina kept talking passionately and excitedly: - You see, her skirt is 6 centimeters shorter than mine, not less, and has slits on both sides. That kind of dress is trendy. We are so backward. - That's a shroud, not a dress - I interrupted my lover a little annoyed - After many years, when you die, wear that kind of dress... - Nonsense! Who could have waited so many years.... A few days later, I saw Nina dye her hair and perm it like an American cowboy. The front of the forehead is red, and the back of the neck is dark brown. Her eyes were painted with the correct dark purple ink. As for the white jumpsuit, it was incredibly white, and also parted on both sides in a very risky way. The movie we watched the next time brought many important changes to Nina: I was very proud of my long, smooth hair. The trench has been cut short and has become very large. Nina's pink cheeks were turned white. This time my eyelids were painted dark purple. Watching the fourth movie, I no longer recognized Nina on the street. And finally when we finished watching the fifth cowboy movie, we parted ways. There is not a single bit left in Nina that I loved and was proud of before. Now, her face, gait, and words are full of cold, brazen and uncomfortable things. When she said goodbye to me for the last time, Nina arrogantly flipped her hair back like a B.B. star, she laughed as hard as a laugh. of Mien Moc-sie, burned me with the contemptuous look of Miss Sophia Loren and walked with the gait of Marina Voladi. I never saw Nina again. Even if I met, I still wouldn't be able to recognize the girl who almost became my wife. Because of how we broke up, from now on I have decided to never watch American cowboy movies again. Table of contents We've broke up We've broke up VichtopodonxkiWelcome to read the first books from the book project for mobile devicesSource: executive: Nguyen Kim Vy. Final words: Thank you for reading the entire story. Source: editor: Nguyen Kim Vy. Source: Hung Posted by friend: Member VNthuquan on: December 27, 2003